Bất động sản Việt Nam gặp khó khăn khi công ty bất động sản Novaland chiến đấu với chủ nợ
Bloomberg, Tác giả: Harry Suhartono
Cù Tuấn, biên dịch, 29-9-2023
Tóm tắt:
* Novaland bắt đầu đàm phán tái cơ cấu nợ với các trái chủ
* Novaland không trả lãi trái phiếu đáo hạn trong tháng 7
Tình trạng hỗn loạn trong lĩnh vực bất động sản của Việt Nam vẫn tiếp diễn, với việc các chủ nợ vướng vào tranh chấp với công ty phát triển nhà đất Novaland Group Investment Group Corp sau khi công ty này không trả lãi cho trái phiếu trị giá 300 triệu USD.

Novaland cho biết hôm thứ Ba, rằng công ty cam kết giải quyết tình trạng bế tắc với những người nắm giữ trái phiếu chuyển đổi ở nước ngoài năm 2026 trên “tinh thần hợp tác, nhằm tìm ra giải pháp tối ưu để bảo vệ lợi ích của các trái chủ”.
Tuyên bố được đưa ra một ngày sau khi một nhóm trái chủ đặc biệt cáo buộc Novaland câu giờ và kêu gọi Novaland đạt được thỏa thuận để không làm tổn hại đến niềm tin của các nhà đầu tư quốc tế đối với Việt Nam.

Novaland là một trong những nhà phát triển bất động sản lớn nhất Việt Nam và đã trở thành một ví dụ nổi bật về việc các công ty bất động sản tại Việt Nam chậm thanh toán trái phiếu, vào thời điểm cuộc khủng hoảng bất động sản của Trung Quốc cũng đang có dấu hiệu ngày càng gia tăng.

Lĩnh vực bất động sản của quốc gia Đông Nam Á này đang chịu áp lực sau khi nhà nước tiến hành trấn áp việc phát hành nợ sau những cáo buộc về các hoạt động phát hành bất hợp pháp. Novaland đã không thực hiện thanh toán lãi đến hạn cho khoản nợ chuyển đổi ở nước ngoài vào tháng 7 và cũng đang tìm cách gia hạn thời gian đáo hạn của các trái phiếu khác.
“Novaland đã đề xuất và hiện đang đàm phán với nhóm trái chủ đặc biệt về phương án cơ cấu lại nợ phù hợp với khả năng tài chính hiện tại của công ty và tiến độ phục hồi hoạt động kinh doanh”, thông báo cho biết.

Ông Troy Griffiths, Phó giám đốc điều hành Công ty Savills Việt Nam, cho biết với lãi suất thấp hơn, các dự án mới được phê duyệt và tâm lý người mua tăng lên có thể giúp hỗ trợ thị trường bất động sản.
Theo dữ liệu do Bloomberg tổng hợp, trái phiếu chuyển đổi bằng đô la năm 2026 của Novaland đang giao dịch ở mức rất khó khăn là 30 cent trên mỗi đô la trái phiếu vào thứ Ba. Cổ phiếu của công ty này cũng đã giảm khoảng 26% trong tháng này.
Đọc chuyện cuối tuần: Nước Mắt Giữa Trùng Dương -Truyện ngắn
Từ Evergrand (Tàu) sang Novaland (Việt) – ngày tàn của một phương thức kinh doanh
September 29, 2023
Hiếu Chân/Người Việt
Đại công ty bất động sản Trung Quốc Evergrande (Trung Quốc Hằng Đại Tập Đoàn) một lần nữa gây rúng động dư luận hôm Thứ Năm, 28 Tháng Chín, khi thông báo chủ tịch công ty, tỷ phú Hứa Gia Âm (Hui Ka Yan), bị cảnh sát giam giữ tại gia đầu tháng này, hai viên quản lý hàng đầu khác bị bắt và cổ phiếu công ty lần thứ hai bị ngừng giao dịch trên thị trường.
Tỷ phú Hứa Gia Âm (Hui Ka Yan), chủ tịch đại công ty bất động sản Trung Quốc Evergrande. (Hình: STR/AFP via Getty Images)
Số phận của Hằng Đại đã u ám sau khi xin bảo hộ phá sản tại Hoa Kỳ hồi Tháng Bảy nay dường như đang đi dần tới chỗ sụp đổ hoàn toàn trong bối cảnh nền kinh tế Trung Quốc đang bắt đầu suy yếu.
Trong gần như cùng thời gian, tại Việt Nam, tập đoàn bất động sản Novaland – một trong vài công ty kinh doanh nhà đất lớn nhất nước – thông báo không trả được tiền lời cho lô trái phiếu doanh nghiệp đáo hạn hồi Tháng Bảy và giá cổ phiếu của công ty đã giảm khoảng 26% trong tháng này.
Số phận tương đồng của tập đoàn Hằng Đại bên Trung Quốc và Novaland ở Việt Nam có thể là điềm báo ngày cáo chung của một phương thức kinh doanh từng phát triển mạnh mẽ nhờ gắn liền với chính sách công hữu về đất đai ở hai quốc gia “cộng sản anh em.”
Kinh doanh bất động sản ở Việt Nam – bắt chước y hệt Trung Quốc – là sân chơi của các đại gia câu kết với quan chức cao cấp của đảng và chính quyền để làm giàu trên mồ hôi nước mắt của “dân oan.” Nhờ đường lối “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý,” chính quyền cộng sản từ cấp tỉnh đến trung ương có toàn quyền “thu hồi” đất đai của người dân một cách tùy tiện, nhân danh phục vụ sự phát triển để bồi thường với giá rẻ mạt. Những mảnh đất đó được giao cho các công ty bất động sản “sân sau” xây dựng thành khu thương mại, khu dân cư và bán với giá cao ngất ngưởng. Các công ty này không nhất thiết phải đầu tư vốn liếng mà phần lớn dựa vào nguồn vốn vay của các ngân hàng (cũng do nhà nước sở hữu) hoặc huy động vốn qua việc bán trái phiếu ra công chúng.
Phương thức kinh doanh bất động sản – mà người trong nước gọi mỉa mai là “tay không bắt giặc” – diễn ra rầm rộ trong mấy chục năm qua, nhờ trào lưu chuyển dịch dân cư từ nông thôn lên thành thị, từ các thị xã thị trấn lên các thành phố lớn cùng với đà phát triển công nghiệp sau khi Việt Nam gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) năm 2006 (Trung Quốc tham gia WTO năm 2001). Bất động sản, cùng với các ngành phụ trợ như sản xuất vật liệu xây dựng, kinh doanh hàng nội thất chiếm đến 25%-30% tổng sản lượng nội địa (GDP) của Việt Nam và Trung Quốc, sử dụng hàng triệu lao động nên luôn được nhà cầm quyền các cấp ưu ái, tạo điều kiện thuận lợi để tăng trưởng.
Cái được của nó là làm thay đổi bộ mặt của các thành phố, dựng lên những khu dân cư cao tầng, tân tiến, nhôm kính lấp loáng và đường phố rộng rãi hơn, tráng lệ hơn. Nhưng cái mất là hàng vạn người nghèo bị đẩy ra khỏi nơi chôn nhau cắt rốn, trở thành “dân oan” đội đơn khiếu nại hàng chục năm, vất vưởng nơi vườn hoa, hè phố. Xây dựng ồ ạt nhưng không có quy chuẩn phù hợp khiến cho môi trường ở các thành phố bị phá hủy trầm trọng, cây xanh bị tận diệt, ngập lụt và kẹt xe trở thành chuyện thường ngày làm cho cuộc sống rất bức bối.
Sau nhiều năm “giải tỏa mặt bằng,” lấp cả ao hồ kênh rạch để phân lô bán nền thì đất đai càng lúc càng khan hiếm, giá nhà đất bị đẩy lên cao chót vót, vượt xa tầm tay của đa số người dân và hậu quả tức thời là nhiều khu nhà không bán được. Nhà đất bị tồn kho biến thành những “khu đô thị ma” cỏ dại mọc đầy trong khi vô số người nghèo không có chỗ ở, đa số công nhân phải chui rúc trong những dãy nhà trọ chật hẹp thiếu thốn các tiện nghi căn bản và dễ trở thành nạn nhân của Bà Hỏa như vụ cháy một chung cư mini ở Hà Nội làm 56 người thiệt mạng mới đây.
Trung Quốc nổi tiếng có những thành phố ma rộng lớn đến nỗi trong một hội nghị mới đây, một cựu quan chức cao cấp của chính phủ Bắc Kinh tiết lộ, số căn chung cư bỏ hoang ở Trung Quốc hiện đủ cung cấp chỗ ở cho khoảng 3 tỷ người, gấp đôi tổng dân số của nước này. Ở Việt Nam, không khó thấy những khu biệt thự bỏ hoang ở ngoại thành Hà Nội và nhiều thành phố khác, kể cả đảo Phú Quốc ở cực Nam đất nước.
Trở lại câu chuyện của Trung Quốc Hằng Đại – tập đoàn bất động sản có giá trị nhất thế giới: Những dấu hiệu sụp đổ của nó đã xuất hiện từ cuối năm 2021 do sản phẩm nhà đất không bán được, không có tiền để trang trải tiền lời và tiền vốn của khoản nợ lên tới 2,390 tỷ nguyên (yuan) (tương đương $310 tỷ), trong đó có $30 tỷ là nợ các nhà đầu tư nước ngoài. Hôm 17 Tháng Tám, tập đoàn Trung Quốc Hằng Đại nộp đơn lên tòa án New York xin phá sản theo Chapter 15, xin bảo vệ tài sản tại Mỹ trong thời gian thương lượng với các chủ nợ.
Hai năm qua, tình hình của Hằng Đại ngày càng tồi tệ khi con số thua lỗ tiếp tục tăng thêm 519.9 tỷ nguyên (tương đương $80 tỷ) và cổ phiếu của tập đoàn bị ngừng giao dịch trong 17 tháng.
Một tập đoàn bất động sản lớn khác của Trung Quốc – đại công ty Bích Quế Viên (Country Garden) – cũng lâm vào tình trạng bi đát khi thua lỗ hơn $7.6 tỷ chỉ trong nửa đầu năm nay, không có khả năng thanh toán khoản nợ hơn $200 tỷ.
Trung Quốc có khoảng 500 công ty bất động sản quy mô nhỏ hơn Hằng Đại và Bích Quế Viên, và tất cả đều đang trong tình trạng bi đát. Theo tính toán của Bloomberg trong bản tin ngày 26 Tháng Chín, các nhà phát triển bất động sản Trung Quốc đang trong tình trạng thiếu tiền thanh toán khoản nợ trị giá 19,000 tỷ nguyên ($2,660 tỷ), tương đương 15% GDP của nước này và có thể đi đến phá sản vào cuối năm nay.
Theo báo The New York Times, cuộc khủng hoảng ngành bất động sản Trung Quốc không chỉ gây đau đớn cho hàng triệu gia đình mà 70% tài sản của họ gắn liền với nhà đất mà còn làm lộ ra một tai họa khác trầm trọng không kém: Khủng hoảng tài chính khi nguồn tiền mà các ngân hàng Trung Quốc, đặc biệt là các “ngân hàng chui” (shadow banks) đổ vào các tập đoàn này có nguy cơ mất trắng. Đến khi ấy, phép lạ kinh tế Trung Quốc có nhiều khả năng sẽ kết thúc.
Nhìn sang Novaland ở Việt Nam chúng ta thấy diễn ra hiện tượng tương tự mà Bloomberg gọi là “tình trạng hỗn loạn trong lĩnh vực bất động sản.”
Hôm Thứ Ba, 29 Tháng Chín, Novaland thông báo công ty không trả được khoản tiền lãi $7.8 triệu cho trái phiếu doanh nghiệp kỳ hạn năm năm trị giá $298.6 triệu phát hành tại Singapore năm 2021 với phân lời 5.25%/năm. Công ty cam kết giải quyết bế tắc với những người nắm giữ trái phiếu ở nước ngoài trên “tinh thần hợp tác, nhằm tìm ra giải pháp tối ưu để bảo vệ lợi ích của các trái chủ,” cụ thể là đề nghị được miễn trả tiền lời trong thời gian hiện nay và tìm cách tổ chức lại khoản nợ cho phù hợp với khả năng tài chính hiện tại của công ty. Một nhóm các trái chủ – nắm giữ khoảng 75% tổng số nợ trái phiếu của Novaland – không đồng ý như vậy và cáo buộc Novaland “câu giờ,” gây tổn hại cho niềm tin và tài sản của họ. Trong bản tin hôm 26 Tháng Chín, hãng Bloomberg cho biết, trái phiếu chuyển đổi bằng đô la Mỹ của Novaland nói trên hiện chỉ được giao dịch ở mức 30 xu (cent) trên mỗi đô la giá trị, nghĩa là đã mất đi 70% so với giá phát hành.
Tháng trước Novaland cũng đã không trả được tiền lãi cho khoản nợ trái phiếu 1,000 tỷ đồng phát hành năm ngoái cho nhà đầu tư trong nước với lãi suất 11.5% và xin khất nợ thêm 17 tháng nữa.
Việt Nam có nhiều công ty bất động sản còn lớn hơn Novaland và tình trạng của chúng cũng không sáng sủa hơn. Do tình trạng số liệu thống kê thiếu thốn và mập mờ, khó biết được khối nợ của các công ty bất động sản Việt Nam là bao nhiêu, từ tiền vay ngân hàng, tiền huy động từ khách mua nhà và tiền thu từ phát hành trái phiếu doanh nghiệp.
Trang mạng Vietnambiz ngày 8 Tháng Tám cho biết: “Theo số liệu của Ngân Hàng Nhà Nước, dư nợ tín dụng cho lĩnh vực bất động sản tính đến cuối Tháng Năm đạt gần 2.7 triệu tỷ đồng, tăng khoảng 3.4% so với cuối năm 2022 (2.58 triệu tỷ đồng),” trong đó riêng các công ty bất động sản nợ khoảng 925,796 tỷ đồng ($38 tỷ). Đáng lưu ý là theo tính toán của các chuyên viên tài chính, các công ty bất động sản ở Việt Nam vay nợ nhiều hơn hàng trăm lần so với tiền vốn chủ sở hữu, cho nên khi thị trường biến động theo hướng xấu thì khả năng xảy ra vỡ nợ là rất cao.
Truyền thông quốc tế đã liên tục cảnh báo về tình trạng bi đát của ngành bất động sản Trung Quốc và tác động tiêu cực đến kinh tế toàn cầu nhưng ít ai chú ý đến hiện tượng tương tự ở Việt Nam. Tương lai mù mịt của các công ty bất động sản lớn như Hằng Đại, Bích Quế Viên hoặc Novaland không phải là ngẫu nhiên mà là hậu quả của một phương thức kinh doanh bất hợp lý hình thành và được dung dưỡng trong chế độ toàn trị và nền kinh tế tư bản bè phái. [qd]
Bếp cơm 0 đồng ở Sài Gòn do Người Việt và Chồng Mễ Tây Cơ chủ xướng
Tượng đài vô danh tại đảo bidong và Lịch sử tỵ nạn Pulau Bidong, Mã Lai Á
TIẾN SĨ THỜI NAY – Đỗ Duy Ngọc
Công ty Mỹ bị phạt hàng trăm triệu đô vì tội hối lộ ở Ấn Độ, Indonesia, Việt Nam

Một công nhân chuyển các bao hoá chất lithium carbonate tại một cơ sở của công ty sản xuất hóa chất Mỹ Albemarle Corporation, ngày 6/10/2022, tại Silver Peak, Nevada.
Bộ Tư pháp Hoa Kỳ ngày 29/9 loan báo rằng nhà sản xuất hóa chất Mỹ Albemarle Corporation đã đồng ý trả hơn 218 triệu đô la để dàn xếp các cáo buộc hối lộ các quan chức tại các nhà máy lọc dầu quốc doanh ở ba quốc gia châu Á.
Bộ cho biết, công ty North Carolina thừa nhận sử dụng “đại lý bán hàng bên thứ ba” và nhân viên nước ngoài để hối lộ các quan chức hầu giành được hợp đồng với các nhà máy lọc dầu của nhà nước ở Ấn Độ, Indonesia và Việt Nam.
Bộ Tư pháp Mỹ cho biết công ty Albemarle đã nhận được gần 100 triệu đô la lợi nhuận từ kế hoạch hối lộ-tham nhũng này.
Khu mỏ quặng Lithium của Albemarle ở tiểu bang North Carolina, USA
Theo Đạo luật Về Tham nhũng ở Nước ngoài FCPA của Hoa Kỳ, hối lộ bất kỳ quan chức nước ngoài nào để đổi lấy việc có được hoặc duy trì hoạt động kinh doanh là bất hợp pháp. FCPA là công cụ chính mà các cơ quan thực thi sử dụng để kiểm tra hối lộ ở nước ngoài.
Cả Bộ Tư pháp và Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch, cơ quan giám sát tài chính, đều đang điều tra công ty này về các vi phạm FCPA liên quan đến kế hoạch hối lộ.
Bà Dena J. King, chưởng lý của Quận Tây bang North Carolina nói trong một tuyên bố: “Tham nhũng không có biên giới, nhưng công lý cũng vậy”. “Các công ty phải tuân thủ cùng một tiêu cuẩn đạo đức và pháp lý dù họ kinh doanh trên đất Mỹ hoặc ở nước ngoài.”

Bộ Tư pháp cho biết đã ký một thỏa thuận không truy tố kéo dài 3 năm với Albemarle sau khi công ty tự nguyện khai báo với các công tố viên Hoa Kỳ.
Theo thỏa thuận không truy tố, Bộ Tư pháp đồng ý không truy tố một công ty để đổi lấy sự hợp tác, nộp phạt và tuân thủ các yêu cầu khác.
Phát ngôn viên của Albemarle đã không trả lời yêu cầu bình luận.
Theo thừa nhận của công ty liên quan đến vụ dàn xếp, cáo buộc hối lộ diễn ra từ năm 2009 đến năm 2017, Bộ Tư pháp cho biết.
Tại Ấn Độ, Albemarle đã sử dụng bên trung gian thứ ba để kinh doanh với công ty dầu mỏ quốc doanh của nước này để khỏi bị đưa vào danh sách đen.

Tại Indonesia, công ty đã nhờ một người trung gian khác làm ăn với nhà máy lọc dầu quốc doanh ngay cả sau khi được thông báo rằng phải hối lộ các quan chức Indonesia.

Và tại Việt Nam, Albemarle đã giành được hợp đồng tại hai nhà máy lọc dầu quốc doanh thông qua một đại lý bán hàng trung gian, vốn đòi tăng hoa hồng để hối lộ các quan chức.
Là một phần của thỏa thuận không truy tố với Bộ Tư pháp, Albemarle đồng ý nộp phạt khoảng 98 triệu đô la và bị tịch thu hành chính khoảng 99 triệu đô la. Bộ Tư pháp cho biết họ sẽ chuyển khoảng 82 triệu đô la tiền tịch thu cho Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch SEC.
Bà King nói thỏa thuận với Albemarle “nhấn mạnh cam kết của chúng tôi trong việc chống tham nhũng ảnh hưởng đến Hoa Kỳ bất kể nó xảy ra ở đâu”.
Dưới thời chính quyền Biden, Bộ Tư pháp đã ưu tiên chống tham nhũng trong doanh nghiệp, công bố một số thay đổi lớn nhằm tăng cường các chính sách và hành động thực tiễn.
NGƯỠNG MỘ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
TU LÀ CÕI PHÚC
TU LÀ CÕI PHÚC
Nghe có vẻ hơi lạ vì ai trong chúng ta cũng đều nghĩ rằng chuyện đi tu là vấn đề dấn thân và sự hy sinh từ bỏ mọi sự rất quan trọng, không phải ai cũng làm được, ai muốn là được, hay là một sớm một chiều có thể đưa ra quyết định ngay được, khi những người trẻ ở tuổi còn đong đầy nhựa sống, với nhiều dự định lẫn ước mơ và cơ hội đang chờ ở phía trước, là sự nghiệp là danh vọng là tương lai tươi sáng.
Đi tu dường như đã trở thành một sự lựa chọn ngày một hiếm hoi của xã hội hưởng thụ bây giờ, mọi người đang từng ngày từng giờ vật lộn với cuộc sống để vươn lên, để trở thành ông nọ bà kia trong một xã hội hào nhoáng, cổ võ cho sự hưởng thụ. Từ đó, người trẻ cứ lao đi tìm cái gì đó thật vĩ đại thật lớn lao, nhưng cũng thật xa vời với cái điểm tựa mà mình đang vẽ ra trong trí tưởng tượng là ảo tưởng cao siêu hay huyền nhiệm?
Bức tường quan điểm đã ngăn cản, đã chặn đường biết bao con người tài năng nhiệt huyết vốn đang cháy bỏng những lý tưởng phục vụ đang bị bào mòn và bị chôn vùi trong chuyện cơm áo gạo tiền, gia đình tổ ấm và chồng con!
Người trẻ cũng không quên rằng khi mình đã chọn bất cứ nghề nào đi chăng nữa, thì cũng phải rèn luyện dành trọn đời mình phấn đấu, với trăm điều lo toan và áp lực. Cũng vậy nếu chọn con đường đi tu thì người trẻ phải chấp nhận bước vào một con đường mới, vốn được nuôi dưỡng ôm ấp bởi tâm linh và đạo đức, đó là những khó khăn để tạo tiền đề cho sự phát triển từ những con người, những ý tưởng cá nhân nay trở thành những con người mẫu mực, những trái tim chỉ biết yêu mình đã mở rộng yêu thương mọi người, dành trọn đời mình cho lý tưởng vì lợi ích của tha nhân, khi ấy người trẻ đã có một khái niệm mới hơn về đời sống tu trì.
Tu là sống giữa thế gian nhưng không vương tục lụy trần gian như “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” Hiến dâng không phải để trốn đời, hận đời, nhưng là vào đời, yêu mến đời và tận hiến cho đời chứ không tận hưởng. Người đi tu trải rộng tình yêu thương của mình cho mọi người.
Một tu sĩ trẻ tâm sự khi còn nhỏ cô giáo hỏi tôi là ước mơ sau này em sẽ làm gì? Tôi đã không một chút đắn đo mạnh dạn trả lời rằng: Đi tu! Cô giáo và các bạn đã ngơ ngác nhìn tôi như một người khác lạ. Nhưng bây giờ khi đi tu rồi đôi lúc gặp lại các bạn cũ ai cũng đòi, cũng muốn được như tôi, vì họ thấy tôi đạo mạo hiền lành dễ mến… còn mình quá mệt mỏi, bận rộn, bù đầu với hàng trăm áp lực trong đời sống, những đổ vỡ trong gia đình… Những ước mơ khi xưa của họ cũng khá to lớn và vĩ đại như: Bác sĩ, Kỹ sư hay khoa học gia, nhà du hành vũ trụ chẳng hạn!
Với tôi người trẻ đi tu là một sự lựa chọn thông minh và sáng suốt, muốn trở thành một con người mới với một hướng đi mới, để bước đi một cách thảnh thơi giữa đời, để thong dong trong mọi lúc mọi nơi, như cánh chim bay đi khắp phương trời đâu cũng là nhà là bến bờ đầy ắp yêu thương, chẳng nơi đâu là xa lạ, yêu thương hết mọi người, không để lòng lưu luyến ai hay bất cứ nơi nào, điều mà họ thể hiện là niềm hạnh phúc, là niềm vui phục vụ, là dấu chỉ của nước Trời, để tâm hồn luôn trong sáng như tờ giấy trắng hay một đóa hoa tinh tuyền vậy, các bạn trẻ những ai đang có ý tưởng cao đẹp, có tâm hồn muốn hiến dâng hãy đi tu vì ai thì cũng có một thời sinh ra, lớn lên để phục vụ cho gia đình, xã hội hoặc Giáo hội.
Xin cầu nguyện cho các Linh mục, tu sĩ trong Giáo hội và cho những bạn trẻ sẵn sàng dâng hiến đời mình cho Chúa, là những người làm cho hành trình đức tin trần thế của mọi người không còn đơn độc, qua những lời kinh âm thầm hàng ngày trong các tu viện, việc trao ban bí tích của các Linh mục làm cho đời sống đức tin ngày thêm phong phú và sống động, do đó người tín hữu đích thực phải nâng đỡ và cầu nguyện cho ơn gọi chứ không phải vùi dập ơn gọi!
Cách đặc biệt cầu cho các con em trong địa phương, trong giáo xứ mình là những Linh mục, tu sĩ là những phần tử trong cộng đoàn thay mặt mình đang dấn thân phục vụ mọi nơi trong nước và hải ngoại. Xin cho họ được trung thành và hăng say phục vụ Giáo hội với lòng bác ái và khôn ngoan của Chúa Thánh Linh, biết chọn lựa điều nào hợp với thánh ý Chúa và cuộc đời mình. Xin Chúa nâng đỡ những tu sĩ đang bị thử thách trong ơn gọi. Xin cho họ biết chạy đến với Chúa để được ủi an và thêm sức, biết tìm hạnh phúc nơi những hy sinh vác thập giá đời mình và không quên lời mời cao quý Chúa đã dành cho họ.
Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ !
Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính trọng:
-Thầy có nhớ em không ạ?
Thầy giáo nói:
– Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.
Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em đã ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người lấy cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình trước sau sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các bạn. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.
Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Giây phút đó em thật sự lo sợ là thầy sẽ bêu tên em ra trước các bạn.
Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy đã không nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời nào và cũng không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ Thầy đã cứu vớt cho danh dự của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.
Người thầy đáp:
-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi các em, thầy cũng nhắm mắt!
Thầy nghĩ rằng việc lấy chiếc đồng hồ đó là một hành động nhất thời bồng bột của các em, thầy không muốn hành vi đó lưu lại trong trí nhớ của các em như một vết nhơ mà muốn đó như là một bài học để rút kinh nghiệm. Cho nên tốt nhất thầy không nên biết người đó là ai, và cũng không nên nhắc lại việc đó vì thầy tin rằng em nào đã lấy sẽ tự biết sửa đổi để trở thành người tốt hơn.
Giáo dục là làm cho con người biết hướng thiện, giáo dục không phải là sự trừng phạt!
Câu chuyện đúc kết lại bằng một bài học nhân văn: ” Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ ! “
Tin hãi hùng: Đầu độc học sinh vì mất chức Hiệu trưởng
29-9-2023
Sự vụ xảy ra tại Trường THPT Chu Văn Thịnh (Sơn La). Nhân viên bếp ăn cho thuốc độc vào thức ăn để đầu độc hơn 400 học sinh, chỉ vì lý do chồng nguyên là Hiệu trưởng bị điều xuống làm Hiệu phó ở trường khác.
Xem ra cái chức Hiệu trưởng có thể đánh đổi hơn 400 tính mạng trẻ em.
Khi khẩu hiệu “Giáo dục lấy trẻ em làm trung tâm” tự diễn biến thành “lấy trẻ em làm con tin” thì điều gì cũng có thể diễn ra. Trẻ em không bị trừng phạt về điểm số thì cũng bị hình phạt từ thân xác đến tinh thần như trấn áp, nhục mạ, và cao điểm là đầu độc.
Theo báo Thanh niên, Hiệu trưởng bị điều đi nơi khác, làm cho vợ Hiệu trưởng bị mất độc quyền cung cấp thực phẩm mà bà ta đã ra tay đầu độc bọn trẻ. Mất chức là mất tiền, chắc chắn số tiền không nhỏ trong trò đầu cơ mua bán này.
Không chừng mấy cái vụ thu tiền quỹ đầu năm đang bị dư luận phản đối buộc nhà trường phải trả lại cho phụ huynh sẽ biến hàng ngàn trẻ em thành nạn nhân. Chẳng phải cô giáo ở Bình Thạnh đã răn đe rằng, phụ huynh hãy vì con em mình, đừng làm phiền cô, để cô yên tâm công tác, trong đó thu tiền như là sự nghiệp vĩ đại của nhà trường sao?
Vụ đầu độc hơn 400 học sinh ở Sơn La cảnh báo cho các bậc phụ huynh, rằng muốn con mình “thành người”, tức không chết hoặc không dở sống dở chết, thì hãy im lặng cho nhà giáo móc túi. Kể cả cảnh báo cho cơ quan chức năng đừng động đến cái ghế của Hiệu trưởng, nguy hiểm hơn động đến cái ghế đại ca của thổ phỉ. Sự trả thù của nhà giáo thổ phỉ thì tàn khốc mà kẻ yếu thế là trẻ em thành nạn nhân!
Nhớ năm trước, nhân vụ các Hiệu trưởng lộng hành, vừa thu tiền như cướp, vừa trấn áp phụ huynh, học sinh, tôi viết bài khẳng định, nhiều Hiệu trưởng bây giờ cứ như trùm thổ phỉ. Có người bảo tôi nặng lời. Có khi bây giờ họ vẫn bảo tôi nặng lời, vì hơn 400 học sinh ấy chưa chết?
______
Bài liên quan: Công an xác minh vụ nghi đầu độc vào thức ăn tại một trường ở Sơn La (TP). – Tạm giữ nhân viên nhà bếp nghi bỏ độc vào thức ăn của học sinh ở Sơn La (VTC). – Bắt khẩn cấp nghi phạm bỏ thuốc độc vào thức ăn của học sinh tại Sơn La (TN).

















