CHÍNH QUYỀN THÍCH TRỌNG DỤNG NHỮNG KẺ ĂN CẮP ĂN TRỘM VÀ THIẾU LÒNG TỰ TRỌNG.

Thánh nhân

1- Ngô Minh Hiếu

Năm 2015, một hacker người Việt có tên Ngô Minh Hiếu (Hieupc) đã bị kết án 13 năm tù tại Mỹ. Theo Sở Tư pháp Mỹ, Hiếu phải chịu án tù vì tội thâm nhập hệ thống máy tính doanh nghiệp, lừa đảo và đánh cắp thông tin của gần 200 triệu người dùng.

Sau đó về nước Hiếu được Chính quyền trọng dụng làm

chuyên gia Trung tâm Giám sát an toàn không gian mạng quốc gia (Bộ TT-TT)

2- Kiều Trinh

Năm 2001, Kiều Trinh được cử sang Thụy Điển 3 tuần. Ngay tuần đầu, ngày 11-2-2001, cô đã bị cảnh sát thành phố Kalmar bắt vì tội ăn cắp hàng trong siêu thị. Lúc đầu cô nàng chối bai bải, nhưng khi mở băng ghi hình thì phải cúi đầu nhận tội. Cô nàng đã ăn cắp ở Orebro, Kaimar số mỹ phẩm trị giá 400 đô la. Số tiền đó không lớn, nhưng ở Thụy Điển người ta trị ăn cắp, tham nhũng rất nghiêm, nên theo luật Kiều Trinh phải ngồi tù.

Năm 2006, Kiều Trinh được sang nước Anh công tác. “Bệnh tâm thần” lại tái phát và cô nàng đã thó chiếc máy ảnh kỹ thuật số trong shop. Một lần nữa ông Hiến lại phải cứu con gái bằng việc nhờ Đại sứ quán can thiệp và tờ giấy của bác sỹ “chứng nhận bệnh tâm thần” lại đưa ra sử dụng!

Năm 2009, Kiều Trinh được kết nạp đảng và được đề bạt làm Trưởng phòng Văn hóa dân tộc, Ban thời sự VTV

3 – Cựu Bộ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ cựu chủ tịch Thành phố Hà Nội Chu Ngọc Anh

Nhiều người dùng Facebook không dành cho ông Chu Ngọc Anh thiện cảm, đặc biệt là khi nhìn vào hình ảnh ông có thái độ “nịnh bợ” ông Nguyễn Tấn Dũng khi ông này đang làm Thủ Tướng.

Tuy nhiên dân nhìn thấy mà cán bộ bộ nhiệm Chu Ngọc Anh mắt mù nên không nhìn thấy.

4 – Thằng tranh vợ với con trai.

Người dân Việt Nam ai cũng biết vụ tranh vợ với con trai nổi tiếng, nên tôi có lẽ không cần nói nữa

Vụ này xin nhường bạn đọc comment tên kẻ tranh vợ với con trai.


 

Những câu nói bất hủ của huyền thoại Nelson Mandela

“Đừng đánh giá tôi dựa trên những thành công, hãy đánh giá tôi dựa trên số lần tôi gục ngãđứng dậy” là một trong những câu nói bất hủ của huyền thoại Nelson Mandela.

Ngày 25/2/1985, mặc dù đã bị cầm tù suốt hơn 20 năm, ông Nelson Mandela vẫn thẳng thắn khước từ đề nghị của Tổng thống Nam Phi khi đó là P.W.Botha về việc từ bỏ phương thức đấu tranh chính trị bằng bạo lực để đổi lấy tự do: “Chỉ những người tự do mới có thể thương lượng mà thôi, tù nhân thì không. Tự do của tôi và của ông không thể tách rời”.

Trước khi ra tù năm 1990, ông Mandela nói: “Khi tôi bước đến với tự do, tôi biết rằng nếu không bỏ lại nỗi đau và sự căm thù lại phía sau, tôi vẫn sẽ ở trong tù”.

Trong tự truyện “Hành trình đến tự do” của huyền thoại Nelson Mandela, xuất bản năm 1994, ông viết:

Từ chối nhân quyền của con người chính là thách thức nhân tính của họ”.

“Về cơ bản thì tôi là người lạc quan. Đó là do tự nhiên hay được giáo dục thì tôi không biết. Một phần của sự lạc quan là luôn hướng về phía mặt trời và liên tục bước về phía trước. Đã từng có nhiều thời điểm đen tối, khi mà niềm tin vào nhân tính của tôi bị thử thách khốc liệt, nhưng tôi không bao giờ và không thể để bản thân mình từ bỏ. Vì đó là cội nguồn của thất bại và cái chết.”

Đề cập tới cuộc chiến chống phân biệt chủng tộc: “Không ai sinh ra đã có lòng thù hằn với người khác bởi màu da, địa vị hoặc tôn giáo. Điều đó được hình thành qua giáo dục, và nếu họ có thể học thù ghét, thì họ cũng có thể học yêu thương, mà tình yêu thì luôn tìm đến trái tim một cách tự nhiên hơn thù hận”.

Khi thôi làm Tổng thống Nam Phi, ông tuyên bố: “Tôi bước xuống với ý thức, một cảm giác rõ ràng rằng bằng một cách nhỏ nhoi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ với dân tộc tôi và đất nước tôi”.

Ông cũng từng nói:

Giáo dục là vũ khí mạnh mẽ nhất để thay đổi thế giới”.

“Dũng cảm không phải là không hề sợ hãi mà là nỗ lực vượt qua nó. Người dũng cảm không phải là người không biết sợ mà là người chinh phục được nỗi sợ hãi.”

“Mọi thứ luôn trông có vẻ bất khả thi cho đến lúc bạn hoàn thành nó”.

“Thù hận giống như thể uống thuốc độc và rồi tự hi vọng điều đó sẽ giết chết kẻ thù của bạn”.

“Đừng đánh giá tôi dựa trên những thành công, hãy đánh giá tôi dựa trên số lần tôi gục ngã và đứng dậy”.

“Vinh quang lớn nhất trong cuộc đời không phải là không hề thất bại mà đứng lên sau mỗi thất bại”.

“Tự do không chỉ là bẻ gãy gông cùm của mình mà còn là tôn trọng và đề cao tự do của người khác”.

Trong bộ phim tài liệu về cuộc đời mình, ông Nelson Mandela chia sẻ: “Cái chết là điều không thể tránh khỏi. Khi một người đã hoàn thành điều mà người đó coi là trách nhiệm với dân tộc mình, với đất nước mình, anh ta có thể yên nghỉ. Tôi tin rằng tôi đã hoàn thành nỗ lực đó, và vì vậy, đó là lý do tôi sẽ yên nghỉ trong vĩnh hằng”.

Sưu Tầm


 

BƠ ĐI MÀ SỐNG

Gieo Mầm Ơn Gọi

Có nhiều lúc phải bơ đi mà sống

Học cách quên hàng trăm thứ bực mình

Bỏ ngoài tai ngàn vạn chuyện linh tinh

Mà miệng lưỡi người đời thường thêu dệt.

Hãy quên đi những lần mình thua thiệt

Đủ khôn ngoan cho đỡ mệt trong lòng

Chớ hơn thua, cay cú với người dưng

Đừng cố chấp với những điều không đáng.

Dẫu cuộc sống có đôi lần chán nản

Khi người ta dùng thủ đoạn đê hèn

Nói xấu mình hay lừa lọc, bon chen

Hãy bình tĩnh và tin… Trời có mắt!

Cốt sao để lòng mình thanh thản nhất

Ai gieo gì thì sẽ gặt nấy thôi

Nếu gặp thị phi, ganh ghét ở trên đời

Thì tốt nhất, cứ bơ đi mà sống…!

St


 

Người Việt thuộc số di dân tìm đường vào Mỹ qua ngả Nicaragua

Theo Đài RFA tiếng Việt

Người Việt thuộc số tìm đường vào Mỹ qua ngả NicaraguaẢnh minh họa: Người di cư lậu từ các quốc gia bao gồm Việt Nam, Iran và Eritrea được cứu vớt ở eo biển Manche, sau khi họ rời khỏi miền Bắc nước Pháp, ở Dungeness. Hình chụp hôm 4/8/2021.

Nicaragua trở thành điểm nóng cho dân di cư khắp nơi trên thế giới, trong đó có người Việt Nam, muốn kiếm đường vào được Hoa Kỳ không phải đi qua khu “rừng tử thần” Darien Gap.

Khu rừng Darien Gap nằm trên biên giới Panama và Columbia là tuyến đường từng được nhiều người di cư chọn để tìm đường đến Hoa Kỳ; thế nhưng vùng rừng thiêng nước độc, hoang sơ này quá nguy hiểm và nhiều người di cư đã phải bỏ mạng trước khi đặt chân được đến “miền đất hứa” ao ước.

Tuy nhiên vừa rồi họ có được một hy vọng mới do Tổng thống Nicaragua Daniel Ortega đem lại. Ông này là kẻ thù lâu nay của Hoa Kỳ tự nguyện giúp cho người di cư tránh khỏi khu rừng tử thần Darien Gap. Ông cho phép họ đi máy bay đến Nicaragua rồi tìm đường Bắc tiến.

AFP loan tin ngày 30/12 dẫn phát biểu của chuyên gia về di cư Manuel Orozco tại tổ chức Đối thoại Liên Mỹ ở Washington DC cho biết chính quyền của Tổng thống Ortega tạo thuận lợi cho mạng lưới chuyên về dịch vụ bay quốc tế giúp người di cư có thể đến được biên giới Mexico và Hoa Kỳ.

Ông Manuel Orozco cho AFP biết thêm tổ chức của ông thu thập dữ liệu của hơn 500 chuyến bay thuê bao giữa tháng tư và tháng sáu cho thấy giới chức cảng hàng không đã thuê những công ty tư tại Dubai huấn luyện nhân sự chuyên về làm giấy tờ cho những loại chuyến bay như thế.

Tin cho biết vào tuần qua một chiếc Airbus A340 đậu tại một phi trường ở Paris bị báo đang chở những nạn nhân có thể của bọn buôn người. Nhiều người sau đó được đưa về lại Ấn Độ, và Cảnh sát Ấn cho biết những hành khách phải trả hằng chục ngàn USD để được giúp đến được biên giới nước Mỹ.


 

2023: Một năm của người Trung Quốc di cư và căng thẳng đối với người Trung Quốc ở Mỹ

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị giữa Bắc Kinh và Washington tăng cao trong năm nay, sinh viên và người di cư Trung Quốc vẫn đến Hoa Kỳ, với số lượng vượt biên nhiều hơn bao giờ hết.

Theo USA Facts: Công dân Trung Quốc là nhóm người xin tị nạn lớn nhất trong thập kỷ qua, bao gồm khoảng 63.000 người, tương đương hơn 1/5 tổng số người tị nạn vào Hoa Kỳ trong khoảng thời gian từ năm tài chính 2012 đến 2021.

2023 vẫn là năm của bộ Thông Tin và Truyền Thông

Ba’o Đàn Chim Việt

Tác Giả: Trương Huy San

01/01/2024

Chỉ số tự do báo chí của Việt Nam 2023 đứng ở mức 178/180, chỉ trên Trung Quốc và Bắc Triều Tiên. Tôi vốn rất ít khi dẫn các số liệu của RSF không phải vì Chế độ vẫn xếp họ vào hàng “thế lực thù địch” mà bởi họ không thực sự hiểu Việt Nam.

Việt Nam không phải là Bắc Triều Tiên và, nếu như Trung Quốc kiểm soát tự do ngôn luận có mục tiêu, có chiến lược, thì Việt Nam lại chưa bao giờ nhất quán. Điểm xếp hạng tự do ngôn luận của Việt Nam đôi khi bị đánh tụt chỉ vì sự ấu trĩ của một vài lãnh đạo và những âm mưu vặt vãnh của những người sau lưng họ.

Nhưng, thứ hạng của năm 2023 không phải không có lý do của nó.

Theo VnExpress: Từ tháng 10-2023, các kênh truyền hình hấp dẫn và lành mạnh như National Geographic, Nat Geo Wild và Baby TV, Mezzo Live ngừng phát sóng ở Việt Nam. Trước đó là Paramout Network, Baby First, còn từ 2021 cũng có 14 kênh nước ngoài không còn hoạt động ở thị trường trong nước. Đến đầu tháng 11, nền tảng OTT truyền hình Prime Video của Amazon ngừng hoạt động sau bảy năm.

.

Chẳng phải vì các kênh truyền hình nói trên “ngừng phát sóng là vì sự chuyển hướng kinh doanh”.

.

Cục trưởng Phát thanh, truyền hình và Thông tin điện tử, Lê Quang Tự Do, nói thẳng: “Các dịch vụ trên phải xác định mô hình kinh doanh tại Việt Nam là cung cấp dịch vụ truyền hình, hay phim. Nếu là phim, họ phải tuân thủ luật Điện ảnh sửa đổi và phải gỡ các nội dung truyền hình. Nếu cung cấp truyền hình, các dịch vụ phải làm thủ tục cấp theo Nghị định 71 về quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ phát thanh, truyền hình, có hiệu lực đầu năm nay”.

.

Điều này có vẻ như là hợp lý trong tư duy của quan chức Việt Nam; nhưng, với những nhà cung cấp dịch vụ cho gần 200 quốc gia này thì không ở đâu họ phải làm những thứ thủ tục ngớ ngẩn như các quy định trong 71.

.

Cùng một kênh giải trí có thể bị điều chỉnh bởi nhiều luật. Trong khi Luật Điện ảnh sửa đổi [của Bộ Văn hóa Thể thao là khá thông thoáng] thì với các quy định trong 71, những kênh có các dịch vụ ngoài phim hoặc phải làm thủ tục xin phép mới hoặc phải gỡ bỏ các ứng dụng thể thao, giải trí vô cùng hữu ích.

.

Nhiều nhà cung cấp dịch vụ truyền hình xuyên biên giới không chấp nhận điều đó, họ bỏ Việt Nam. Nạn nhân lớn nhất của những quy định này là khán giả Việt.

.

Thủ tướng Phạm Minh Chính, hôm 22-12-2023, nói rằng, ông “xót ruột khi cứ mở tivi là thấy phim nước ngoài”. Và, Bộ trưởng Nông nghiệp Lê Minh Hoan thì cho biết, mỗi phim truyền hình Hàn Quốc quảng cáo trung bình khoảng 57 sản phẩm, bao gồm đồ nội thất, mỹ phẩm, công nghệ, một cách khéo léo.

.

Chắc hẳn, hai nhà lãnh đạo đều biết, phải qua NetFlix, Amazon Prime… nhiều người Việt mới biết đến hàng trăm bộ phim của Việt Nam như Thanh Sói, Hai Phượng, Bí Mật Của Gió… và biết đến, ngay cả những bộ phim rất “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” như Mùi Cỏ Cháy…

.

Nhờ được đưa lên những nền tảng ấy, những phim này của Việt Nam mới có cơ hội đến được với hàng triệu thuê bao ở gần 200 quốc gia.

.

Phần lớn các kênh truyền hình phải rút khỏi Việt Nam vì Nghị định 71 đều phi chính trị. Và, những thủ tục, phép tắc trong Nghị định 71 chẳng mang lại lợi ích gì cho khán giả và cho đất nước, nó chỉ trao cho các viên chức trong bộ máy công cụ nhũng nhiễu và mang lại một số lợi ích không đáng kể cho “sân sau”.

.

Hội nghị toàn quốc hôm 22-12-2023, đã cho thấy tín hiệu tốt khi Chính phủ coi “phim ảnh” cũng là một “ngành công nghiệp”, “công nghiệp văn hóa”. Và, Bộ trưởng Lê Minh Hoan thì nhận thấy, phim ảnh không chỉ là một sản phẩm văn hóa. Nông dân của ông đang nhờ các nền tảng công nghệ xuyên quốc gia để quảng bá các nông phẩm.

.

Và trong khi Bộ TT & TT điên cuồng chống lại, cả VTV, Truyền hình Quốc hội… đều lên sóng “khoe” đài của họ được lan tỏa là nhờ Tik Tok, Facebook, Youtube…

.

Trên thực tế, nhà nước vẫn không đối xử với phim ảnh, sách vở, báo chí như đối xử với một ngành kinh doanh. Các cơ quan quản lý thường rất vô cảm khi cấm chiếu, hủy một buổi biểu diễn, đóng cửa, đình bản một tờ báo chỉ vì vài câu chữ [đôi khi sai đúng chỉ dựa trên cách đánh giá chưa chắc đã trong sáng của các chuyên viên] mà không bao giờ đánh giá tác động kinh tế xã hội của các quyết định ấy.

.

Từ sai lầm sáp nhập chức năng viễn thông [công nghệ] vào truyền thông [chính trị] mà sự lựa chọn lãnh đạo cho Bộ Thông tin và Truyền Thông luôn có sai lầm. Lãnh đạo ngành, khi còn bưu chính viễn thông thì luôn sáng tạo, tiên phong, đưa đất nước mở cửa, hội nhập. Khi nhập thêm chức năng báo chí, xuất bản thì chỉ ngay ngắn được một nhiệm kỳ. Các bộ trưởng về sau, kẻ thì tham nhũng vào tù, kẻ thì vừa nổ, vừa viễn vông vừa trại lính.

Nhưng, cho dù đã lộ nguyên hình là tội phạm, Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn cũng không thù địch với internet như kế nhiệm của các ông.

.

Trước hay sau Đổi Mới thì báo chí đều là “công cụ của Đảng”. Nhưng trước và trong hơn hai thập niên đầu của Đổi Mới, các nhà lãnh đạo vẫn luôn dành cho báo chí sự tôn trọng nhất định. Chưa bao giờ các công cụ kinh doanh của báo chí bị hạn chế như thế [mặc dù nhiều tờ báo vẫn phải tự chủ về kinh tế] và cũng chưa bao giờ địa vị của nhà báo và úy tín của báo giới bị coi thường đến thế.

.

Càng trong thời đại nhiễu nhương về thông tin, vai trò của báo chí chính thống càng hết sức quan trọng. Nhưng cách quản lý báo chí hiện nay đã làm suy yếu tiếng nói chính thống ấy. Kết quả là, không chỉ “mặt trận tư tưởng” của Tuyên giáo bị giảm khả năng “định hướng”, xã hội cũng thiếu hẳn những tiếng nói tin cậy. Tin giả hoành hành và nhiều khi mạnh hơn tin thật.

.

Khi tướng Nguyễn Mạnh Hùng sang làm Bộ trưởng, trên trang này tôi đã cảnh báo ông, quốc gia không phải là trại lính.

.

Trong kỷ nguyên internet chủ quyền và lãnh thổ của quốc gia không đơn giản chỉ là những cột mốc bê tông. Thiết lập chủ quyền quốc gia càng không phải là đẻ ra các loại thủ tục để ngăn chặn người dân Việt Nam tiếp cận với các nền tảng công nghệ trên internet mà phải khai thác những nền tảng ấy sao cho sáng tạo và thích hợp nhất.

.

Cấm đoán các nền tảng công nghệ rồi đóng cửa, nhái theo cách làm của họ thì sẽ hoặc là thất bại như “Lotus” hoặc chỉ cho ra những sản phẩm công nghệ kiểu Việt Á.

.

Tinh thần “hậu kiểm”, người dân được làm những gì pháp luật không cấm đã được đưa vào Luật Doanh nghiệp từ năm 1999. Quản lý nhà nước không bằng những điều kiện, chuẩn mực mà bằng giấy phép không chỉ là đi ngược với tinh thần ấy mà còn rất lỗi thời.

Chúng ta đang ở trong một thời đại mà có thể ngày mai, các nền tảng công nghệ sẽ bổ sung các ứng dụng mới mà hôm nay loài người chưa nghĩ tới và thật vô nghĩa khi ta mất rất nhiều thời gian loay hoay chẻ nhỏ họ ra cho từng bộ ngành hành hạ với cái gọi là quản lý.

.

Việt Nam có thể đã phải cân nhắc rất cẩn trọng, tính toán rất chiến lược và ấp ủ không phải trong một sớm một chiều mới có thể dàn xếp trong ngoài để đưa quan hệ Việt – Mỹ lên tầm “chiến lược toàn diện”. Các nhà lãnh đạo Việt Nam sang Mỹ, sang châu Âu đều cố gắng để tìm gặp, thuyết phục lãnh đạo các công ty công nghệ quan tâm tới Việt Nam.

.

Nhưng, những tư duy chiến lược và những nỗ lực ấy đôi khi lại có thể bị vô hiệu hóa bởi những âm mưu vặt vãnh.

.

Sự thiếu chuyên nghiệp của các cơ quan lập pháp, sự vị nể, thỏa hiệp giữa các bộ ngành có thể để lọt những thủ tục được cài cắm trong các văn bản, khiến cho những “chiến lược”, những “toàn diện” có nguy cơ trở nên vô nghĩa.

.

Bởi, các công ty công nghệ khi tới Việt Nam, không phải là sẽ đối diện với các nhà lãnh đạo đã nỗ lực khai mở lộ trình chiến lược mà sẽ rơi vào “thập diện mai phục” của những thủ tục không được dạy ở bất cứ trường luật nào; phải đối diện với một bộ máy rất nhiều cửa mà không biết mở cửa nào; đối diện với những cam kết mà không có cam kết; đối diện một lịch trình mà không có thời hiệu; đối diện với những chi phí không thể dự toán và không làm sao quyết toán.

.

2023 đúng là năm của Bộ TT & TT.

.

Những quy định trong Nghị định 71 cũng như những quy định đang được Bộ TT & TT dự thảo trong Nghị định 72 có thể mang lại những lợi ích rất nhỏ nhặt và cục bộ. Nhưng uy tín của quốc gia, cơ hội của hàng chục triệu người dân Việt Nam sẽ phải trả giá.

.

Lịch sử không cần biết danh tính những kẻ đang dấm dúi cài cắm các quy trình đẩy lùi văn minh ấy nhưng lịch sử sẽ lại rất vô tư lưu danh những ai đã để cho bọn họ lộng hành.

Trương Huy San (Facebook)


 

Phải Lòng Một !-Peter Nguyen

Peter Nguyen

Phải Lòng Một!

Thú thật tôi đang “phải lòng” một vài nghĩa cử tuy nhỏ bé, âm thầm, nhưng đã khiến “cái tôi vô tâm lãnh cảm” phải lòng! Nghe xong tùy bút phải lòng của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, bỗng dưng thấy thích thú với một lối diễn tả khác, từ một chiều kích nhân bản, về một cái nhìn đầy tình người. Nếu chủ ý ngắm nhìn cử chỉ bất kì ai, sang cả hay hèn kém, một con người cụ thể sâu hơn, ta sẽ “phải lòng” với cái đạo làm người, thể hiện cách sâu sắc và sống động, qua từng nghĩa cử nhỏ dành cho nhau…

1) Đi chợ HK Bellaire, bất ưng gặp 3 người vô gia cư Việt Nam ngồi ở 2 nơi khác nhau vất vưởng ở góc đường trong thời tiết giá lạnh, mắc mớ gì mà phải quan tâm suy nghĩ nhiều về những bất trắc có thể xảy ra như bạo động hay bệnh tật chẳng hạn. Nhưng… có người đã dừng chân hỏi han, biết được họ mới xuống Houston từ bang khác. Hỏi ra thì mới biết đang cần đến một số đồ dùng cho mùa lạnh vớ đàn ông & phụ nữ, áo thung đàn ông tay dài, ba lô để đeo , giầy phụ nữ, thùng mì gói và gạo Con Trâu …

Và… đã có nhiều anh chị em hưởng ứng lời kêu gọi giúp đỡ 3 người vô gia cư Việt Nam, như thế không “phải lòng ” là gì?

2) Một anh bạn kĩ sư, trong tình trạng thất nghiệp, bỗng dưng nhận được một món tiền từ một người bạn khác về một món hàng 2 người đã mua chung cách đây 5,6 năm. Chiếc máy ảnh Sony 7r đã được mua lại từ một người bạn không dùng tới với giá một nửa tiền theo thời giá lúc mua. Cả 2 mua máy ảnh, với ý định ban đầu là dùng chung khi nào cần đến. Bốn năm năm trôi qua lần lượt 2 anh bạn thay nhau xử dụng theo nhu cầu. Nay, đến lúc anh bạn kĩ sư không còn có nhu cầu nhiếp ảnh nữa, nên nhường cho bạn kia sở hữu hết, chỉ việc đưa lại số tiền phần anh ấy đã bỏ ra. Gặp nhau, anh bạn nhận được bì thư, với số tiền gần như là số tiền đóng góp lúc mua lại máy ảnh. Vừa nhận được món tiền bất ngờ, anh bạn đang tự hỏi: Không biết xử dụng số tiền này sao đây? Bất ngờ, một người bạn từ Viết Nam đã bặt tăm từ 36 năm rồi, chợt gọi sang mừng Giáng Sinh. Truyện trò hồi lâu thì mới hay anh ta có 6 người con, một đứa mắc bệnh tim nặng, phải cần mang cháu lên Sài-gòn để trị liệu hàng tháng. Mỗi lần đi từ Bạc Liêu đế Sài-Gòn mất cả một hai ngày, bỏ việc làm kiếm cơm, và tiêu tốn rất khổ cực vì mất cả $200 đô la cho mỗi lần đi. Nghỉ lễ lần này, anh ta không thể kiếm được ra tiền đưa con lên thành phố, và không biết phải xoay sở ra sao. Một luồng sáng đã cho anh kĩ sư thất nghiệp nhận ra số tiền anh đang có trong tay sẽ được dùng vào trường hợp cấp bách này. Sau cuộc trò chuyện, anh bạn kĩ sư đã gởi hết số tiền về cho anh bạn bên Việt Nam với nước mắt tràn ngập vui mừng vì phao cứu nạn đã đến đúng lúc, đáp ứng cho một trường hợp vô cùng cấp thiết.

Mùa lễ Giáng Sinh và Năm Mới năm nay, hai câu chuyện “phải lòng” nêu trên có lẽ là lương thực cho cả một năm 2024 đang đến.

Richmond TX

Jan 1, 2024

Tùy Bút Phải Lòng | Nguyễn Ngọc Tư | Thùy Trâm | IQ Radio


Tại sao Gánh nặng nợ nần của Trung Cộng là quá lớn so với các nước khác

Theo tạp chí Forbes và các tạp chí tài chính

Milton Ezrati:

Quy mô của vấn đề nợ của Trung Quốc thực sự đáng kinh ngạc. Ở thước đo cuối cùng, nợ thuộc mọi loại – công, tư và trong tất cả các lĩnh vực của nền kinh tế – lên tới tương đương 51,9 nghìn tỷ USD, gần gấp ba lần quy mô nền kinh tế Trung Quốc tính bằng tổng sản phẩm quốc nội của nước này. 

Đây là mức cao nhất được ghi nhận trong 27 năm kể từ khi Bắc Kinh lần đầu tiên bắt đầu theo dõi số liệu thống kê như vậy. Các vấn đề dường như chỉ trở nên tồi tệ hơn. Theo Viện Tài chính và Phát triển Quốc gia do Bắc Kinh hậu thuẫn, chính quyền địa phương sẽ phát hành khoản nợ mới vào năm tới trị giá khoảng 4 nghìn tỷ nhân dân tệ, tương đương 570 tỷ USD.

- YouTube

Nợ quá mức của Trung Quốc vượt xa gánh nặng mà Hoa Kỳ phải đối mặt. Gần đây nhất là vào năm 2020, tổng nợ của Hoa Kỳ so với GDP đã vượt quá Trung Quốc. Nhưng tính đến giữa năm 2022, gánh nặng nợ tương đối của Trung Quốc cao hơn Mỹ 40%. Nếu sự so sánh này không làm nổi bật tình hình bấp bênh của Trung Quốc, thì đáng để xem xét rằng các nước phát triển hơn, chẳng hạn như Hoa Kỳ, có xu hướng, do mức độ giàu có tương đối lớn hơn, có gánh nặng nợ tương đối cao hơn và có thể hỗ trợ họ dễ dàng hơn các nền kinh tế kém phát triển hơn. , chẳng hạn như của Trung Quốc.

Chính quyền địa phương dường như là thủ phạm gây ra vũng lầy nợ nần chung của Trung Quốc. Không phải các địa phương đã thực hiện chính sách hoang phí. Đó là chúng là công cụ của các nhà hoạch định trung ương ở Bắc Kinh. Khi những nhà quy hoạch đó triển khai một chương trình chi tiêu, chẳng hạn như kế hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng gần đây, họ buộc chính quyền địa phương phải phát hành khoản nợ cần thiết để tài trợ cho nỗ lực này. Khoản nợ này đã tăng 11% cho đến giữa năm 2022, giai đoạn gần đây nhất có báo cáo dữ liệu, nó đủ nhanh để vượt qua mức sụt giảm khiêm tốn trong khoản vay của doanh nghiệp tư nhân, do triển vọng kinh tế suy yếu thúc đẩy gia tăng nợ nần.

Đằng sau chiều hướng đáng sợ về nợ là hai vấn đề cơ bản khác mà nền kinh tế và thị trường tài chính Trung Quốc đang phải đối mặt. Đầu tiên trong số này là nhu cầu nhân khẩu học của Trung Quốc. Bởi vì Bắc Kinh trong nhiều thập kỷ áp đặt quy định một con đối với các gia đình, Trung Quốc hiện có rất ít lao động trẻ để hỗ trợ cho lượng dân số đã nghỉ hưu quá lớn, vấn đề sẽ càng trở nên tồi tệ hơn trong những năm tới. Một bản tóm tắt của Trung tâm Nghiên cứu Pew ước tính rằng dân số Trung Quốc đã bắt đầu giảm và nền kinh tế sẽ sớm có ít hơn ba người trong độ tuổi lao động trên mỗi người về hưu. Vì ba công nhân này không thể tạo ra mức thặng dư cần thiết nên Bắc Kinh sẽ phải sử dụng nợ để hỗ trợ nghĩa vụ lương hưu an sinh xã hội của mình.

Có lẽ ở một mức độ cơ bản hơn, khoản nợ cũng phản ánh một phần thiết yếu của quản lý kinh tế cộng sản. Không giống như một hệ thống chủ yếu dựa vào thị trường, nơi các chủ thể tư nhân theo đuổi nhiều khoản đầu tư đa dạng, sự phụ thuộc của Trung Quốc vào sự chỉ đạo tập trung do các doanh nghiệp nhà nước thống trị có xu hướng hướng các nguồn lực kinh tế vào một số ít chương trình lớn. Khi những dự án này thành công, kết quả rất ấn tượng, nhưng một khi họ bỏ lỡ những nhu cầu kinh tế cơ bản, tổn thất và khoản nợ kèm theo do các dự án xấu có thể tăng lên ở mức độ rất lớn. Những thất bại trong phát triển bất động sản gần đây là một thí dụ cho điều này. Dự án Bất Động Sản chắc chắn là có các công ty tư nhân tham gia, nhưng quy mô của những thất bại dù sao cũng phản ánh sự chú trọng to lớn mà các nhà quy hoạch trung ương trước đây đặt vào việc xây dựng khu dân cư, lớn đến mức vào thời kỳ đỉnh cao, lĩnh vực này chiếm tới 30% nền kinh tế. 

A view from above of a large construction site against a backdrop of dramatic clouds.

Trung Quốc có thể đã thay đổi hướng đi kể từ đó, nhưng khoản nợ vẫn còn và những diễn biến thất bại của đại dự án không thể hỗ trợ cho việc giảm nợ, xóa bỏ nợ. Bất động sản cũng không phải là sai lầm duy nhất. Những sai sót khác như vậy đã góp phần làm tăng thêm khoản nợ hiện rất rõ ràng trong các số liệu.

Gánh nặng nợ nần do đó sẽ có xu hướng làm chậm tốc độ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc, chắc chắn là tương ứng với tốc độ tăng trưởng nhanh chóng trong quá khứ không xa. Bởi vì nhân khẩu học của Trung Quốc sẽ không sớm thay đổi và vì Chủ tịch Tập Cận Bình đang tập trung hóa các quyết định kinh tế nhiều hơn so với trước đây, nên có vẻ như vấn đề nợ sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, với tất cả những tác động có hại của nó đối với tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế.


 

Trong ngày đầu năm Tập nhìn nhận suy thoái kinh tế và dự phóng hồi phục trong năm 2024

Tổng hợp Báo Chí Quốc Tế

Chủ tịch Tập Cận Bình thừa nhận trong bài phát biểu đêm giao thừa hôm Chủ nhật rằng các doanh nghiệp Trung Quốc đang gặp khó khăn và những người tìm việc gặp khó khăn trong việc tìm việc làm.

Đây là lần đầu tiên ông Tập đề cập đến những thách thức kinh tế trong thông điệp năm mới hàng năm kể từ khi ông bắt đầu đưa ra chúng vào năm 2013.

ông Tập thừa nhận trong bài phát biểu trên truyền hình: “Một số doanh nghiệp đã gặp khó khăn. Một số người gặp khó khăn trong việc tìm việc làm và đáp ứng các nhu cầu cơ bản.”

Ông Tập cho biết Trung Quốc sẽ “củng cố và tăng cường xu hướng phục hồi kinh tế tích cực, đồng thời đạt được sự phát triển kinh tế ổn định và lâu dài”, ông Tập nói.

“Chúng ta phải đi sâu cải cách và mở cửa một cách toàn diện, tăng cường hơn nữa niềm tin vào phát triển, nâng cao sức sống kinh tế và nỗ lực hơn nữa để thúc đẩy giáo dục, thúc đẩy khoa học và công nghệ và bồi dưỡng nhân tài.”

Xi Jinping sat at a desk with the Chinese flag behind him

Nền kinh tế Trung Quốc đã gặp khó khăn bởi một loạt vấn đề trong năm nay, bao gồm suy thoái bất động sản kéo dài , tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên cao kỷ lục , giá cả yếu và căng thẳng tài chính gia tăng tại chính quyền địa phương.

Cục Thống kê Quốc gia báo cáo hôm Chủ Nhật rằng chỉ số quản lý mua hàng chính thức, hay PMI, đã giảm xuống 49 vào tháng trước (12-2023), điều mà các quan chức cho là bằng chứng về nhu cầu yếu. Đó là tháng co thắt thứ ba liên tiếp. PMI có thang điểm lên tới 100 trong đó 50 đánh dấu ranh giới giữa sự mở rộng và sự co lại.

Chỉ số này đã giảm 8 trong số 9 tháng qua và chỉ tăng trong tháng 9. Vào tháng 11, chỉ số này ở mức 49,4, giảm so với mức 49,5 của tháng trước.

Nhu cầu toàn cầu về hàng hóa sản xuất đã bị ảnh hưởng khi các ngân hàng trung ương trên thế giới tăng lãi suất để chống lại tỷ lệ lạm phát cao hàng thập kỷ. Áp lực giá đã giảm bớt trong những tháng gần đây, nhưng nhu cầu vẫn chưa phục hồi trở lại mức trước đại dịch. Điều đó có sự phân nhánh khắp khu vực vì chuỗi cung ứng liên kết với Trung Quốc nằm rải rác ở nhiều nước châu Á.

An unfinished apartment building in Xinzheng City, Zhengzhou, China's central Henan province, seen on June 20, 2023. - Pedro Pardo/AFP/Getty Images/File

Một tòa nhà chung cư chưa hoàn thiện ở thành phố Xinzheng, Zhengzhou, tỉnh Hà Nam, miền trung Trung Quốc, được nhìn thấy vào ngày 20 tháng 6 năm 2023. – Pedro Pardo/AFP/Getty Images/File© Hình được cung cấp bởi CNN

Báo cáo của Cục Thống Kê cho biết, bất chấp sự sụt giảm của thị trường nhà ở do lệnh cấm vay quá mức của các nhà phát triển bất động sản, ngành xây dựng vẫn phát triển mạnh: chỉ số phụ của lĩnh vực đó đã tăng lên 56,9 trong tháng 12, tiến sâu vào lãnh thổ mở rộng, từ mức 55 trong tháng 11. nói.

Thế giới tưng bừng đón năm mới 2024, tạm gác thảm kịch chiến tranh

Ba’o Nguoi-Viet

December 31, 2023

LOS ANGELES, California (NV) – Năm mới 2024 đến với nhân loại toàn thế giới trong bối cảnh bi thảm của cuộc chiến Israel và Hamas diễn ra mỗi ngày với cái chết của thường dân Palestine vô tội, và cuộc xâm lăng của Nga tại Ukraine vẫn chưa chấm dứt, theo Reuters tổng kết vào cuối năm.

Nhưng dòng thời gian vẫn trôi, để một năm mới lại đến. Con người vẫn còn hy vọng một tương lai tốt đẹp chờ đón tại một thời khắc đánh dấu một trang mới.

Cảnh đốt pháo bông tại cảng Sydney, Úc. (Hình: Roni Bintang/Getty Images)

Theo vòng trái đất quay, các quốc gia lần lượt bắn pháo bông sáng rực chào đón năm mới 2024.

New Zealand

New Zealand nằm trong số những quốc gia đầu tiên trên thế giới đón mừng năm mới 2024 bằng màn bắn pháo bông ở thủ đô Auckland.

Màn trình diễn pháo bông từ tháp Sky Tower cao 328 mét ở Auckland đã chiếu sáng bầu trời đêm đầy mây và đi kèm với màn trình diễn hoạt hình và ánh sáng laser.

Màn trình diễn kéo dài 5 phút với 500 kg pháo bông được bắn từ tòa tháp và cầu Cảng Auckland cũng được chiếu sáng.

Dân chúng Auckland theo dõi qua cơn mưa phùn khi pháo bông rực rỡ bắn lên bầu trời đêm.

Úc

Sydney chào đón năm mới 2024 bằng màn bắn pháo bông rực rỡ trong màu sắc bạc và vàng để kỷ niệm 50 năm thành lập Nhà Hát Opera nổi tiếng.

Màn pháo bông trình diễn ngoạn mục kéo dài 12 phút bao gồm 36,000 hiệu ứng hình ảnh làm nức lòng người xem.

Pháo bông được bắn từ Cầu Cảng Sydney, Nhà Hát Opera Sydney, sáu bệ phóng nổi trên mặt nước, năm mái nhà cao tầng và bốn cầu phao khắp thành phố.

Theo ban tổ chức, màn trình diễn đã sử dụng hơn 8.5 tấn pháo bông.

Hồng Kông

Hồng Kông chào đón năm 2024 bằng màn bắn pháo bông đêm giao thừa ngoạn mục trên cảng Victoria vào tối Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai.

Mặt tiền của trung tâm Hong Kong Convention and Exhibition Centre được trang trí bằng đồng hồ đếm ngược quy mô lớn trước màn trình diễn pháo bông kéo dài 12 phút.

Văn phòng du lịch thành phố cho biết năm nay là màn bắn pháo bông đêm giao thừa lớn nhất ở Hồng Kông cho đến nay.

Cảnh đốt pháo bông tại tháp Taipei 101, Đài Loan. (Hình: Gene Wang/Getty Images)

Đài Loan

Đài Loan chào đón năm 2024 bằng màn pháo bông ngoạn mục từ tòa tháp Đài Bắc 101, khi đồng hồ điểm nửa đêm.

Màn trình diễn xung quanh tòa nhà chọc trời mang tính bước ngoặt ở độ cao 508 mét kéo dài trong 300 giây và bao gồm hơn 16,000 vụ nổ, đồng thời lần đầu tiên kết hợp pháo bông Nhật Bản.

Theo Bộ Ngoại Giao Đài Loan, chủ đề của màn bắn pháo bông đêm giao thừa năm nay là “Thế Giới Sắc Màu” tượng trưng cho sự trở lại cuộc sống bình thường vào năm 2024, sau nhiều năm đại dịch cản trở du lịch nước này.

Bắc Kinh

Bắc Kinh đón năm mới với bài phát biểu của Chủ Tịch Tập Cận Bình cho biết Trung Quốc sẽ củng cố và nâng cao xu hướng phục hồi kinh tế tích cực vào năm 2024, đồng thời duy trì phát triển kinh tế lâu dài với những cải cách sâu sắc hơn.

Trong bài phát biểu đầu năm này, ông Tập đưa ra triển vọng Trung Quốc “chắc chắn phải được thống nhất,” thông điệp ám chỉ đến Đài Loan.

Năm 2023, là một năm đầy khó khăn cho nền kinh tế Trung Quốc khi tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ tăng kỷ lục.

Thái Lan

Thái Lan đón năm 2024 với màn bắn pháo bông kéo dài 12 phút trải dài trên một phần sông Chao Phraya ở thủ đô Bangkok.

Lễ đón năm mới được tổ chức tại Icon Siam, một trong những trung tâm mua sắm lớn nhất ở Bangkok, còn bao gồm màn trình diễn máy bay không người lái kéo dài chín phút mô tả hình ảnh đếm ngược năm mới của Thái Lan.

Ở những khu vực khác của Bangkok, người xem cũng có thể xem màn bắn pháo bông tương tự từ Cung Điện Lớn nằm ở phía đối diện sông.

Đức Giáo Hoàng Francis vào chiều cuối năm 31 Tháng Mười Hai tại Vatican. (Hình: Andreas Solaro/AFP via Getty Images)

Vatican

Đức Giáo Hoàng Francis tưởng nhớ vị tiền nhiệm Đức Giáo Hoàng Benedict nhân ngày giỗ đầu. Đức Giáo Hoàng Benedict qua đời vào ngày 31 Tháng Mười Hai, 2022, kết thúc một thập niên mà một vị giáo hoàng đương nhiệm và cựu giáo hoàng sống cùng lúc tại Vatican.

Đức Giáo Hoàng Francis mô tả năm 2023 đánh dấu bằng những xung đột dữ dội và cầu nguyện cho “những người dân Ukraine, Palestine và Israel, Sudan, và những ai còn đau khổ trên thế giới.”

Đức Giáo Hoàng Francis mong muốn một năm kết thúc yên bình khi mọi người trên khắp thế giới kỷ niệm ngày kết thúc năm 2023.

Pháp

Tổng Thống Emmanuel Macron cho biết trong bài phát biểu cuối năm truyền thống trước quốc dân rằng năm 2024 sẽ là năm có những lựa chọn mang tính quyết định đối với đất nước ông và châu Âu.

Ông Macron nhấn mạnh thực tế rằng cuộc bầu cử Nghị Viện Châu Âu sắp tới vào Tháng Sáu sẽ là thời điểm quyết định nên tiếp tục xây dựng dự án châu Âu hay ngăn chặn nó, tiếp tục quá trình chuyển đổi sinh thái hay quay ngược đồng hồ, để khẳng định sức mạnh của các nền dân chủ tự do hay từ bỏ nó bởi những lời dối trá gieo rắc hỗn loạn.

Tổng Thống Pháp cho biết cả nước đang hướng tới một năm có nhiều cam kết quan trọng: Từ lễ kỷ niệm 80 năm D-day vào Tháng Sáu, đến Thế Vận Hội Olympic Paris 2024 vào mùa Hè và khai mạc Nhà Thờ Đức Bà vào ngày 8 Tháng Mười Hai.

Khải Hoàn Môn tại thủ đô Paris, Pháp, đón năm mới 2024. (Hình: Guillaume Souvant/AFP via Getty Images)

Đức

Những người hâm mộ pháo bông đã được thưởng thức một chút lễ đón giao thừa ở thành phố Grevenbroich thuộc Bắc Rhine-Westphalian vào Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai.

Khi đợt bắn pháo bông bắt đầu vào lúc nửa đêm, khách hàng của một cửa hàng bán lẻ pháo bông được thưởng thức màn trình diễn pháo bông và tia laser cho đêm cuối cùng của năm.

Cảnh sát Đức, các nhóm môi trường và cơ quan y tế đã kêu gọi cấm bắn pháo bông trước đêm giao thừa vì thường được sử dụng không phù hợp và bất cẩn, đồng thời gây ô nhiễm không khí.

Giống như ở nhiều quốc gia, truyền thống bắn pháo bông là một phần trọng tâm trong lễ đón giao thừa ở Đức. Tuy nhiên, một số thành phố đã cấm bắn pháo bông, thiết lập các khu vực cấm bắn pháo bông, đặc biệt là xung quanh các đường phố đông đúc.

Những nơi không đón mừng năm mới rầm rộ

Ukraine

Người dân Kiev năm nay yên lặng đón mừng năm mới 2024 vì lệnh giới nghiêm cảnh giác trước các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái dồn dập trong những tuần gần đây.

Chính phủ Ukraine không dành ngân sách cho việc đón mừng năm mới vì cần phải lo thực phẩm cho dân chúng trong mùa Đông trước bối cảnh Mỹ không thông qua được viện trợ quân sự do đảng Cộng Hoà ngăn cản.

Cảnh Gaza chiều cuối năm 2023. (Hình: Dawood Nemer/AFP via Getty Images)

Gaza và Israel

Trong lúc cả thế giới sáng rực với ánh sáng pháo bông, thì ở Gaza, người dân Palestine không có một chốn nương thân trong khói lửa bom đạn của Israel.

Con số thường dân Palestine chết kể từ ngày 7 Tháng Mười cho đến nay là ít nhất 21,800 người. (MPL) [kn]


 

Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”-JB Nguyễn Hữu Vinh

Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

31-12-2023

Bi, hài kịch!

Chúng tôi gọi các “Đại án” ở Việt Nam vừa qua như vụ “Việt Á” và “Chuyến bay giải cứu” là những vở bi, hài kịch của xã hội Việt Nam thời Cộng sản.

Những vụ đại án được coi là những “bi kịch” nhưng cái bi kịch này không chỉ trên sân khấu hay trong tác phẩm văn học, mà những tấn bi kịch này đang diễn ra trong thực tế đời sống xã hội. Ở đó, mỗi người dân là những những chuyện kể về những số phận và biến cố bi thảm trong đời thực ở xã hội Việt Nam. Đặc biệt là những giai đoạn khốc liệt, khó khăn nhất khi cả thế giới đương đầu với Đại dịch Covid-19. Ở Việt Nam, những diễn biến của đại dịch, những bế tắc xã hội, những hậu quả mà người dân Việt Nam đã phải chịu bằng một “đặc tính riêng có” của Việt Nam nhưng hàng triệu con người hoảng hốt bỏ chạy khỏi các trung tâm thành phố, công nghiệp. Hàng loạt các bi kịch đã xảy ra tại các khu dân cư, trên con đường chạy trốn bởi dịch bệnh, bởi hệ thống công quyền… được mạng xã hội phản ánh dù không đầy đủ, nhưng đủ để nói lên tính khốc liệt, sự khốn khổ của người dân và nhất là bản chất của hệ thống công quyền. Hàng chục ngàn con người đã bỏ mạng bởi dịch bệnh mà không đáng phải chấp nhận cái chết. Chỉ bởi sự vô cảm, bởi sự cứng nhắc, bởi sự kiêu ngạo Cộng sản, bởi những sai lầm chẳng giống ai của hệ thống công quyền, không thể cứu vãn gây ra.

Đặc biệt, đó cũng là hậu quả của hệ thống quan chức, công quyền trong bất cứ trường hợp nào, cũng lấy mục đích tham nhũng, ăn cướp hoặc phục vụ mục đích ăn cướp, róc rỉa người dân lành vô tội trong một “Nhà nước của dân, do dân, vì dân”.

Và chính cái “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” ấy, đã thực hiện những tấn bi kịch một cách hoàn hảo. Để rồi nhìn vào đó, người ta không thể nào nhịn nổi tiếng cười.

Thông thường là vậy, một xã hội khi đi đến tận cùng của sự suy đồi, thì nó đi từ trạng thái Bi sang Hài. Cũng như con người khi đến đường cùng của sự đau khổ, thì nhiều khi tiếng cười được cất lên, được mang đến một cách vô thức.

Những vở hài kịch đó không chỉ nằm ở những chiến dịch “Chống dịch như chống giặc”, “Mỗi nhà dân, mỗi thôn xã, xóm làng đều là những pháo đài”, ở những cuộc hành quân, đưa xe tăng thiết giáp vào Sài Gòn để chống dịch. Hẳn nhiên, là ai cũng biết Xe tăng, thiết giáp và quân đội không thể bắn vào virus vô hình vô dạng, chỉ có người dân là hữu hình và có thể hứng chịu súng đạn, thiết giáp và xe tăng mới có tác dụng mà thôi.

Nhưng, những vở hài kịch còn nằm ở môi miệng người cộng sản. Chắc chắn một điều là những câu nói của quan chức Việt Nam rằng: “Việt Nam là điểm đến an toàn”“Nếu cột điện ở Mỹ có chân cũng sẽ về Việt Nam” (Nguyễn Xuân Phúc) rằng “Dù có nhiều ca nhiễm, dù con virus này ở đâu có đáng sợ, nhưng mà với Việt Nam ta, chắc chắn là nó không làm gì được” hoặc “Tất cả cuộc sống của người Việt Nam hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước trên thế giới. Chúng ta có được thành công đó là nhờ sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị” (Vũ Đức Đam)… thì đằng sau, khi phát hiện ra thực chất đó là những Trùm cuối, là những con sâu, những tên cướp đã rắp tâm lợi dụng dịch bệnh để tổ chức những trận cướp trên quy mô cả hệ thống chính trị.

Đó là những kit-test Việt Á được tổ chức nhanh chóng bằng cả hệ thống quan chức tham nhũng, những người cầm đầu, có trách nhiệm lớn nhất trong công cuộc phòng chống dịch bệnh của cả nước.

Đó là những hệ thống quan chức đủ mọi ngành, mọi cấp, từ chính quyền đến chuyên môn, các Bộ, Ngành… và đội ngũ dư luận viên của đảng cổ vũ rồi tổ chức những chuyến bay “Ngạo nghễ” để “Đón công dân Việt Nam về chăm sóc” nhưng thực chất là bóp hầu, bóp cổ người dân, thậm chí cả những xác chết từ nước ngoài để được đưa về đất nước.

Những màn Hài kịch 

Nhưng, cái Bi, Hài kịch trong thực tế đời sống đã diễn ra, vừa được kết thúc bằng hai màn hài kịch có thể gọi là “Vĩ đại” bằng những vụ điều tra, xét xử mang đậm tính chất “Nhà nước pháp quyền XHCN”.

Ở đó, việc phát hiện, điều tra, xét xử của cả hệ thống luật pháp nước nhà đã không thể ngăn cản được người dân bật lên những câu hỏi, những thắc mắc dẫn đến những câu chửi thề, rồi cuối cùng là là những trận cười méo mó.

Người dân theo dõi những diễn biến từ đầu cho đến khi vụ án “Chuyến bay giải cứu” đã kết thúc phiên phúc thẩm. Người dân thấy gì?

Ở đó, người ta giật mình thấy nhiều điều tưởng chừng không thể, mà vẫn xảy ra như không giữa cái gọi là “Nhà nước pháp quyền” này.

Ở đó, người ta thấy rằng có một hệ thống luật pháp nhưng được sử dụng với nhiều cách khác nhau. Việc sử dụng, suy diễn nó ra sao, phụ thuộc đối tượng mà hệ thống đó nhắm đến mà không phụ thuộc bản chất tội phạm của bị cáo ra sao.

Ở đó, tòa được sử dụng để tuyên những bản án bỏ túi, những bản án nặng hay nhẹ, phụ thuộc thân thế, tiền bạc, khả năng… đặc biệt là thái độ “biết điều” của từng bị cáo ra sao.

Người ta có thể thấy một điều tra viên như Hoàng Văn Hưng với lý lẽ vững chắc làm cho tòa tối mặt không thể cãi, không thể đối chất đã bị tòa tuyên án chung thân dù Viện Kiểm sát đề nghị 19-20 năm tù. Sở dĩ tuyên chung thân, chỉ vì “thái độ” và lý lẽ làm Tòa không cãi được. Thế rồi, khi anh ta biết dù có cãi bằng trời, lý luận hay tranh biện đúng đến mấy, thì Tòa vẫn có thể bất chấp tất cả để trả thù bằng mức án nặng nhất. Bởi Tòa đâu có xử bằng lý lẽ, bằng chứng cứ. Thì anh ta đành chấp nhận chịu thua.

Và khi anh ta chịu thua, có nghĩa là Tòa không cò bị bẽ mặt, thì Tòa tuyên lại 20 năm tù giam.

Ở đó, người ta thấy một can phạm nhận 2,8 triệu đola, nghĩa là hàng chục tỷ đồng để chạy án. Nhưng rồi chỉ chi 800.000 đola, còn lại thì chiếm đoạt.

Ở đó, dù tay cán bộ điều tra đã khẩn thiết yêu cầu truy tố ngay can phạm chạy án này cái tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Nhưng tòa cứ làm lơ rồi bỏ qua một cách trắng trợn và công khai.

Thế rồi, tòa vẫn chỉ bị tuyên án ví dụ với 5 năm tù, thậm chí sau đó, Tòa còn tự giảm cho một năm dù không kháng cáo. Chắc hẳn bởi Tòa thấy với việc nhận mấy chục tỷ đồng ấy, nếu tuyên án 5 năm vẫn còn… đắt quá.

Đơn giản, chỉ bởi can phạm này thuộc lực lượng “Còn đảng, còn mình” – hắn nguyên là Thiếu tướng, Phó Giám đốc Công an Hà Nội. Và chỉ riêng phần tiền của hắn chưa kịp cất giấu, người ta bắt được khi khám nhà là 146 lượng vàng, 210.000 đola và cả tỷ đồng.

Thế lực như vậy, tiền bạc như thế, thì có tòa nào mà tuyên án nặng cho nổi. Nhất là khi mà hắn ta có nghề… hối lộ, chạy án.

Hài hước nhất, có lẽ điều ai cũng thấy, đó là không chỉ hiện tượng đầu voi, đuôi chuột của vụ án, mà còn là câu hỏi không được trả lời: Việc bắt bớ, giam cầm, truy tố, xét xử… hết cả đống tiền dân ấy, nhằm mục đích gì?

Người ta không biết để làm gì khi bắt bớ, giam cầm, huy động cả hệ thống đi điều tra, bắt bớ rồi đưa vụ án này xét xử khi mà các bị hại là những công dân không hề được nhắc đến.

Không có một bị hại nào được nêu tên, dù trước đó, con số hơn 200.000 công dân đã được thống kê qua hơn 2.000 chuyến bay “Giải cứu”.

Thế rồi, con số Bộ Công an đưa ra rằng mỗi chuyến bay, những tên cướp mang thẻ đảng này cướp được của công dân hơn 2 tỷ đồng. Tổng cộng là hơn 4.000 tỷ bị cướp đoạt. Thì sau một lúc cò cưa, điều tra, kiểm sát, truy tố… con số đó đã teo lại chỉ còn hơn 1.000 tỷ.

Những phiên tòa vụ “Chuyến bay giải cứu” đã khép lại phiên phúc thẩm. Nhưng điều đọng lại trong người dân, không phải là cái án ai phải chịu nặng, nhẹ ra sao hay tội ác bị trừng phạt như thế nào.

Điều người dân hiểu rất rõ là cả hệ thống đang ra sức tìm mọi cách để nã những đồng tiền từ bọn cướp ngày mà thôi. Nhưng điều hài hước, là cả hệ thống chính trị ấy, coi là chuyện hết sức bình thường khi đưa ra cái gọi là “Xét xử”. Vì vậy, việc dẫm đạp lên luật pháp là điều ai cũng thấy.

Tòa có thể bỏ qua những điều luật, điều lệ đã được ghi bằng giấy trắng mực đen, nếu can phạm chịu bỏ tiền ra là đủ. Thậm chí, Tòa còn dừng hẳn việc xử xét, để can phạm có thời gian… nộp tiề. Rồi sau đó mới căn cứ vào đó mà… xử.

Tội trạng ra sao, vi phạm thế nào… không quan trọng, miễn là có “thái độ tử tế với Tòa”.

Mà thông thường, nếu không theo luật, chỉ xử căn cứ vào “Thái độ” thì mọi chuyện sẽ dễ dàng thay đổi bởi “nén bạc, đâm toạc tờ giấy” là điều cha ông nhắc nhở từ xưa và bây giờ được thể hiện rất… cụ thể ngay tại cái gọi là Tòa.

Thế rồi tiền đó được sung công, được đưa vào ngân sách nhà nước

Rồi tiền đó được chi dùng cho những việc theo ý đảng. Để tổ chức đại hội đảng, để họp quốc hội, để tổ chức “Ngày hội toàn dân đi bầu cử”.

Và một phần rất lớn, là lại để các đảng viên tham nhũng.

Có thể thấy bản chất của việc bắt bớ, truy tố, xét xử… thực chất lại chỉ là “Cướp của bọn cướp” mà thôi.

Thế rồi mấy ngày qua, vụ án “Việt Á” lại mở màn với nụ cười “hồn nhiên đến ngờ nghệch và có phần bệnh hoạn” của Phan Quốc Việt, Tổng Giám đốc Việt Á trước Tòa.

Trước Tòa, anh ta tuyên bố: “Nếu được quay lại từ đầu, bản thân vẫn làm như những gì đã làm. Một ngàn lần lặp lại và biết kết quả như hôm nay bị cáo vẫn làm. Bị cáo tin tưởng rằng trong bối cảnh đó những người khác chắc chắn cũng sẽ làm. Nếu không sai phạm thì chắc chắn không thể nào đóng góp kịp thời cho chống dịch.”

Có lẽ, đó là những kết luận mà chẳng cần nhận thức cao siêu cũng sẽ hiểu rằng: Với hệ thống chính trị, nhà nước này mà không hối lộ, không lừa đảo, không cướp giật thì chẳng có thể động tay động chân được điều gì. Và còn làm, thì sẽ còn sai, còn có tội.

Bởi không có tội, không hối lộ, không tham nhũng, không cướp bóc được, thì hệ thống này tê liệt.

Vở hài kịch vẫn tiếp diễn

Màn hài kịch Xử án vụ án “Việt Á” đã bắt đầu màn thứ nhất. Có lẽ không cần bình luận nhiều. Một stt trên trang Facebook của một nhà văn viết như sau đủ để hiểu vở kịch còn nhiều điều hài hước:

Bước xuống xe tù hắn đã cười…

Hắn vừa đi vừa cười.

Hắn không ngờ một thằng bị bạn bè vẫn chê là đồ mặt hãm tài lại có một thời khuynh đảo được cả thiên hạ, cả trăm triệu người sống dở, chết dở, sấp mặt …vì hắn.

Hắn cười vì cả một cái viện quân y to đùng, hoành tráng với một lô một lốc tướng tá có lúc phải nấp dưới váy vợ hắn…

Hắn cười, hắn muốn cười thật to cho sảng khoái, cuộc đời hắn thế mà cũng đã có một vai diễn lớn trong tấn trò đời, mà cả đống nhà báo, cả mớ quan chức …từng ngóng theo mỗi cảnh diễn của hắn. Ồ hắn từng được trao cả huy chương lao động nữa đấy!

Hắn cười vì hắn thấy lạ…hắn chỉ nắm có 20% cổ phần cái công ty lừa đảo ấy, vậy mà hình như, hình như người ta quên mất…quên mất chủ nhân của 80% còn lại…

Hắn cười khi nhìn lên cái mặt tiền của toà án, nhìn mấy vị quan toà mũ mão uy nghi, à hắn đọc được ở đâu: xét xử công bằng, không có vùng cấm… vậy mà hắn nhìn quanh thấy hình như còn thiếu, thiếu bị cáo…

Hắn cười vì tội hắn, hắn có bị tùng xẻo cũng chưa hết tội: kiếm tiền trên cái chết của đồng loại, kiếm tiền trong đại dịch…thì chỉ có lũ kền kền ăn xác sống…nhưng không ngờ hắn chỉ bị kêu án mấy chục năm tù thì toà nhân đạo qúa!

Hắn cười vì hắn biết chưa bao giờ lời nói của hắn quan trọng đến thế, nặng cân đến thế…một lời khai của hắn trước toà cũng khiến cho bao kẻ mất ăn, mất ngủ, thót dái lên cổ …

Hắn cười… (Đặng Chương Ngạn)

Vâng, hắn cười.

Và không chỉ hắn cười khi mà cả đất nước đang diễn một vở đại bi kịch

Và những màn hài kịch sẽ còn được diễn lâu dài.


 

Đổi Màu – Bạc Bẽo – Xót Xa

Xuantung Bui NHỮNG BÀI POST HAY 

ĐỔI MÀU

Năm 1975. Cộng sản vào miền nam. Ông bị đi tù. Đói và khổ. Nhiều năm sau, ông được ra tù. Hết đói nhưng vẫn khổ. Thời may có người bạn từ phương xa về gửi giúp ông ít tiền. Không nhiều, nhưng rất quý trong cảnh ngộ. Ông thấm thía câu: “ miếng khi đói bằng gói khi no “. Hằng đêm, ông lén nghe đài và ngóng tin ngoại quốc. Mong ước bạn bè đã đi thoát hãy cố gắng làm điều gì đó cho quê hương, dân tộc. Trong đó có ông.

Bây giờ sang trời Tây. Đổi đời. Làm ăn khấm khá. Ông muốn quên hết chuyện xưa.

Hôm qua có mấy người bạn cũ mời ông đi họp mặt. Ông viện lẽ bận rộn từ chối, tự nhủ thầm: ” không lo làm ăn, hơi đâu lo chuyện ruồi bu ! “ . Được mời gọi đóng góp giúp đỡ thương phế binh và bạn bè còn kẹt ở quê nhà, ông cười khẩy, lắc đầu quầy quậy : “ai có thân nấy lo, của đâu mà giúp người dưng “.

Bạn bè cáo từ. Ông tiễn ra cửa.

Trên cây trước nhà, bên cạnh những cành lá xanh tươi, có một cành bị sâu đục thân.

Lá trên cành đã đổi màu tự bao giờ.

BẠC BẼO

Ngày xưa nhà nghèo. Mỗi ngày Ba chở hai con đi học trên chiếc xe đạp cà tàng. Đường đến trường nhiều dốc cao. Ba, người đẫm mồ hôi vẫn cố còng lưng đưa hai con đến trường đúng giờ. Có hôm trời mưa như trút nước. Ba cha con chỉ có một áo mưa. Ba nhường cho hai con để không bị ướt. Trên đường đi, Ba thường kể chuyện vui cho hai con nghe. Dù mệt hay khỏe, không bao giờ nghe Ba than một tiếng.

Nay sang đây định cư. Hai con đã trưởng thành và vững chãi. Còn Ba tuổi già không lái xe được. Đi đâu cũng phải khó khăn nhờ hai con chở.

Hôm nay có mấy người bạn đến mời họp mặt. Ba nhờ hai con đưa đón. Đứa em thoái thoát: “ Con không rảnh đâu, ba nhờ chị Hai chở đi “. Nó lên xe chạy vội ra quán cà phê tán gẫu với bạn bè. Chưa kịp nhờ, cô chị đã gắt gỏng: “ Già rồi, không lái xe được, chịu khó ở nhà cho yên thân, đi ra ngoài làm gì để người ta phải mắc công đưa đón ”.

Ba nghe nói. Buồn. Làm thinh. Thẫn thờ ra sau vườn đốt điếu thuốc.

Mẹ ngồi nghe thấy hết. Nhìn theo Ba, nước mắt rưng rưng.

XÓT XA

Ông Bà lấy nhau đã được vài chục năm. Mặn nồng hạnh phúc đâu cũng được thời gian đầu. Có chung nhau vài mặt con.

Lâu dần ông cảm thấy bực bội với bà. Nhiều khi ông cứ cho bà là gánh nặng. Ra vào cứ hỏi han, cật vấn, cái gì cũng lo cũng hỏi. Làm như ông là con nít vậy. “ Mất cả tự do “, ông thầm nhủ.

Rồi ông lặng lẽ chia tay với bà trong niềm luyến tiếc của gia đình. Ông bỏ măc những lời khuyên can, năn nỉ của bà và con cái. Ông cương quyết xây dựng hạnh phúc mới. Người ta còn trẻ, dễ nhìn và biết chiều chuộng ông nữa. Chỉ được thời gian không lâu, ông tỉnh ngộ ra rằng người mới chỉ săn đón ông bề ngoài thôi. Chỉ có thể vui vẻ trong những lúc vui chơi nhậu nhẹt . Chuyện chăm sóc gia đình , so với bà, người ta chỉ là con số không to tướng.

Rồi người mới cũng bỏ ông ra đi, cũng dễ dàng như khi họ đến với ông.

Ông cảm thấy tiếc nhớ bà. Ân hận, tiếc nuối, nhưng ông vẫn tự ái không dám công khai nhìn nhận. Không hề về thăm hỏi bà. Vì “ như vậy là yếu đuối , thú nhận là mình có lỗi“, ông tự nhủ.

Cho đến hôm qua. Bà mất. Con cái báo tin để ông về dự đám tang. Tối đêm qua ông ngồi nghe lời kể của cô con dâu: Ba biết không, Ba đi rồi Má buồn khổ và nhớ Ba lắm. Cả ngày cứ thơ thẩn. Thỉnh thoảng Má nấu ăn cho tụi con mà cứ nói: “ ngày xưa Ba mày thích món này, thích món kia lắm “. Đôi khi ngồi trước mâm cơm, Má lẩm bẫm một mình : “ hồi đó tui nấu cho ông ăn, ráng để ý chiều theo khẩu vị của ông, để ông được ngon miệng. Bây giờ tui nấu cho ai ăn đây? Muốn có người khen chê mà cũng không còn “ . Rồi Má tấm tức khóc.

Đau buồn quá, Má lâm bệnh suy nhuợc và qua đời trong nỗi cô đơn nhung nhớ. Giờ chót Má còn ráng trăn trối: “Mấy đứa ở lại nhớ thay Má để ý lo cho Ba nghe “.

Ngồi trước quan tài của bà, ông tan nát cõi lòng.

Văng vẳng nghe có tiếng ai hò.

“ Hò ơ…Chim xa rừng thương cây nhớ cội,

Người xa người… Tội Lắm Người Ơi !!!”

Ông nghe mà xót xa tưởng như lời của bà.

Sưu tầm