Nạn “kiêu binh” dưới triều đại Nguyễn Phú Trọng-Thu Hà

 Ba’o Tieng Dan

Thu Hà

2-6-2024

Từ vua Lê, chúa Trịnh

Sử Việt chép rằng, thời Lê Trung Hưng, vua Lê chỉ là bù nhìn, quyền lực thật sự nằm trong tay chúa Trịnh. Tuy nhiên còn có một lực lượng khác từng thao túng cả vua Lê lẫn chúa Trịnh, thậm chí thế lực này còn quyết định chọn người lên ngôi, hoàn toàn thao túng Triều đình, đó chính là lực lượng kiêu binh.

Bởi họ đã đóng góp nhiều công lớn, nên được vua, chúa tin dùng làm quân túc vệ, lại được vua chúa nuông chiều, nên quân “Tam phủ” sinh ra thói kiêu căng, xem thường luật vua, phép nước, dẫn đến lũng đoạn triều chính, dân tình lầm than, khổ sở.

Nhiều lần kiêu binh xông vào triều, bắt sống, truy sát và bức tử đại thần, đến vua chúa cũng khiếp sợ. Đỉnh điểm vào năm 1782, kiêu binh vây phủ chúa, giết Quận huy Hoàng Đình Bảo, phế bỏ chúa Trịnh Cán và thân mẫu Tuyên phi Đặng Thị Huệ, lập Trịnh Khải lên làm chúa.

Trịnh Khải phong quan tước cho kiêu binh. Từ đó, quân ấy ngày một kiêu, đi cướp phá nhà dân, lộng hành, giết người không nương tay. Kiêu binh cũng tùy tiện mở cửa ngục, rước Lê Duy Khiêm (tức vua bán nước Lê Chiêu Thống sau này) về cung.

Sau này, hào kiệt các nơi cùng nổi dậy, mọi người đồng lòng tìm diệt kiêu binh. Kiêu binh hai xứ Thanh – Nghệ đóng ở các trấn đều phải bỏ trốn, lúc đi qua làng mạc, chúng không dám lên tiếng. Kẻ nào buộc miệng phát ra thổ âm Thanh – Nghệ, tức thì bị dân chúng bắt giết ngay.

Bọn chúng phải luôn giả cách làm người câm, ăn xin ở dọc đường, rồi lần mò về kinh. Mãi đến năm 1786, quân Tây Sơn đánh ra Bắc. Phe chúa Trịnh kháng cự không nổi, tan tác và sụp đổ, nạn kiêu binh chấm dứt.

Có thể thấy, kiêu binh chính là sản phẩm được sản sinh ra từ thể chế chính trị phong kiến chuyên chế thối nát Lê – Trịnh và hậu quả là chúng làm cho triều đại suy tàn.

Bàn về nạn kiêu binh, sách “Việt sử tân biên” (quyển 3), của sử gia Phạm Văn Sơn, có đoạn như sau: “Gia chính cũng như quốc chính, một khi có lũ con cưng đó, tất nhiên phải đưa thiên hạ đến chỗ đại loạn. Lịch sử không chỉ trách kiêu binh, mà còn phải quy trách nhiệm cho những người cầm đầu dân tộc đã vụng suy dại nghĩ”.

Đến nguồn cơn Nguyễn Phú Trọng

Hiện nay, dưới triều Nguyễn Phú Trọng, nạn “kiêu binh” từ Bộ Công an cũng tiếm quyền, thao túng quyền lực, bắt cả Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương làm con tin. Khởi nguồn của nạn kiêu binh này là do ông Nguyễn Phú Trọng. Ba vụ việc sau đây, có thể thấy ông Trọng đã dung túng Bộ Công an ra sao:

– Để thoả mãn danh dự cá nhân, ông Trọng sẵn sàng bất chấp các quy tắc ngoại giao, thông lệ quốc tế, bật đèn xanh cho Tô Lâm đưa mật vụ sang Đức, bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đem về nước. Chưa hết, vì tiêu diệt phe nhóm chính trị, củng cố quyền lực, ông Trọng cho bắt Uỷ viên Bộ Chính trị Đinh La Thăng, quản thúc (giam lỏng) Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh mà không cần có ý kiến của Ban Chấp hành Trung ương hoặc Quốc hội.

– Ông Trọng biết rất rõ, “án tại hồ sơ” việc bộ trưởng Tô Lâm dính rất sâu trong vụ Mobifone mua AVG bằng các văn bản “Tối mật”, nhưng ông ta vẫn làm ngơ, bỏ qua. Phạm Nhật Vũ, kẻ hưởng lợi 5800 tỉ trong phi vụ này, đã đưa hối lộ cho các quan chức hơn 6 triệu Mỹ kim, lại được Bộ Công an của Tô Lâm đề nghị cho hưởng “chế độ hình sự đặc biệt” để Vũ chỉ phải nhận mức án 3 năm tù.

– Ông Trọng ủng hộ chủ trương của Tô Lâm và Bộ Công an, nửa đêm mang hàng ngàn quân đi tấn công thôn Hoành, Đồng Tâm, “tiêu diệt” đảng viên 58 tuổi đảng Lê Đình Kình, bắt hết con cháu ông Kình mà không cần bất kỳ một cuộc hòa giải, vận động, hay bản án xét xử của bất kỳ phiên tòa nào.

Nguyễn Phú Trọng và Tô Lâm. Nguồn: Internet

Từ tiền lệ đó, Bộ Công an núp dưới cờ “chống tham nhũng không có vùng cấm”, trở nên lộng quyền và bước qua mọi rào cản pháp lý.

Nếu như từ năm 2016 về trước, Bộ Công an luôn chờ hồ sơ chuyển từ Ủy Ban Kiểm tra Trung ương, Thanh tra Chính phủ để khởi tố điều tra, thì nay, Bộ Công an không cần kết luận của Ủy Ban Kiểm tra Trung ương hay đề nghị của Thanh tra Chính phủ.

Bộ Công an xem như không có hai cơ quan này, họ ngang nhiên xông vào trụ sở làm việc bắt Ủy viên Trung ương là bộ trưởng, bí thư các tỉnh thành, bắt chủ tịch Hội Đồng Nhân dân, chủ tịch UBND… mà không cần thông báo cho các tổ chức đảng ủy ở những nơi đó.

Ông Trọng đã xem Bộ Công an là thần bảo hộ của đảng, là công cụ bảo đảm sự tồn tại của đảng, nên o bế, dung túng lực lượng công an, biến họ trở thành kiêu binh hung hãn, côn đồ, coi thường nhân phẩm, mạng sống của dân.

Kiêu binh “thời đại Hồ Chí Minh” tham nhũng, hối lộ, mua sao vạch, bán phẩm hàm, mà không ai dám điều tra, tố cáo, chỉ trích. Công an đánh người, bắn người, bắt bớ, tra tấn khi giam cầm, dẫn đến những cái chết tức tưởi của dân, hoặc thương tích đầy người, thân tàn ma dại… nhưng luôn được bao che, không hề bị truy tố.

Những đại biểu nào chất vấn gay gắt bộ trưởng Bộ Công an, phê phán công an giữa nghị trường, không sớm thì muộn, cũng bị gài bẫy, bắt giam.

Ai dám đưa công an vào vòng tố tụng, khi đứng đầu cơ quan khởi tố điều tra là Bộ Công an (đại tướng CA Tô Lâm), cơ quan truy tố Viện Kiểm sát (thượng tá CA Lê Minh Trí) và cơ quan xét xử Toà án Tối cao (thiếu tướng CA Nguyễn Hoà Bình)?

Thời của kiêu binh

Kiêu binh thời nay đã không còn đứng canh cửa ngoài phủ, bảo vệ cấm cung, cảnh vệ mục tiêu… mà kiêu binh đang ngồi trong triều đình, luận bàn chuyện quốc gia, chính sự.

Sai lầm của ông Trọng đã giúp Bộ Công an cài cắm người của mình vào tất cả cơ quan đầu não. Xin điểm danh sơ sơ, để biết thế lực của Tô Lâm “bày binh bố trận” như thế nào:

  1. Lương Tam Quang, sinh 1965, quê Kim Động, Hưng Yên; Ủy viên Trung ương khóa 13, Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra BCA. Sắp tới, Quang sẽ nắm ghế bộ trưởng Bộ Công an.
  2. Nguyễn Duy Ngọc, sinh năm 1964, quê Kim Động, Hưng Yên. Ngọc là Ủy viên Trung ương khoá 13, Ủy viên Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an. Ngày 3-6-2024, Ngọc sẽ nhậm chức Chánh Văn phòng Trung ương đảng.
  3. Tô Ân Xô, sinh năm 1963, quê Bắc Ninh. Xô là thiếu tướng, Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương và là Người phát ngôn của Bộ Công an.

Trước đó, Tô Ân Xô là Chánh Văn phòng Bộ Công an, Trợ lý Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm. Ngày 3-6-2024, Xô sẽ được bổ nhiệm chức Trợ lý Chủ tịch nước Tô Lâm.

  1. Vũ Hồng Văn, sinh năm 1976, quê Yên Mỹ, Hưng Yên. Văn là Ủy viên Ủy Ban Kiểm tra Trung ương. Trước đó, Vũ Hồng Văn là thiếu tướng, cục trưởng Cục An ninh chính trị nội bộ.
  2. Phạm Thế Tùng, sinh năm 1972, quê Tiên Lữ, Hưng Yên. Tùng là thiếu tướng, Cục trưởng Cục An ninh chính trị nội bộ (A03).
  3. Mai Hoàng, sinh năm 1979, quê Yên Mỹ, Hưng Yên. Hoàng là thiếu tướng, thành uỷ viên, Phó Giám đốc, Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM.
  4. Nguyễn Thanh Tùng, sinh năm 1968, quê Long Hưng, Hưng Yên. Tùng là thiếu tướng, Ủy viên BTV Đảng ủy, Phó Giám đốc, Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra CATP Hà Nội.
  5. Tô Anh Dũng, sinh năm 1978, quê Văn Giang, Hưng Yên. Dũng là đại tá, Ủy viên Ban Thường vụ tỉnh uỷ, Giám đốc Công an tỉnh Hà Nam.
  6. Cao Minh Huyền, sinh năm 1974, quê thành phố Hưng Yên, tỉnh Hưng Yên. Huyền là đại tá, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Giám đốc Công an tỉnh Lào Cai.
  7. Lê Việt Thắng sinh năm 1972, quê quán Văn Giang, Hưng Yên. Thắng là đại tá, Ủy viên Ban thường vụ tỉnh uỷ, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái.
  8. Nguyễn Ngọc Quang, sinh năm 1967 quê Hưng Yên. Quang là đại tá, Phó cục trưởng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý (C04)
  9. Nguyễn Văn Mừng, sinh năm 1967, quê Ân Thi, Hưng Yên. Mừng là thiếu tướng, Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C02).

Chỉ vì “còn đảng còn mình”, nên ông Trọng đã tạo điều kiện cho lực lượng Bộ Công an ngày càng đông đúc, hung hãn. Ông Trọng trao cho đám kiêu binh cái quyền “tiền trảm hậu tấu”, để nay họ quay sang tiếm quyền, khuynh loát, nắm thóp cả Ban Chấp hành Trung ương và hệ thống chính trị từ trung ương đến 63 tỉnh thành, hòng đưa ra yêu sách, sắp xếp nhân sự cấp cao.

Không cần kể dông dài, nhưng mọi người đều thấy Bộ Công an đang kiểm soát gần như tất cả các cơ quan hành pháp, lập pháp và tư pháp, mở đường cho việc Tô Lâm ngồi vào ghế tổng bí thư.

Lần lượt các nguyên thủ quốc gia, “ngũ trụ” triều đình như Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ, Trương Thị Mai đều bị đám kiêu binh “cưa ghế”, phế bỏ quyền lực, theo đúng một kiểu quy trình. Đến thời điểm này, có thể nói, “vua” Nguyễn Phú Trọng đã thật sự mất hết quyền lực.

Ảnh: “Hội đồng quân nhân” bao quanh Nguyễn Phú Trọng. Nguồn: Báo SGGP

Chiều ngày 1-6-2024, nhà báo Huy Đức, cây bút chính luận số 1 Việt Nam và là một KOLs hay nhất trên mạng xã hội, người nổi tiếng trên truyền thông cả trong và ngoài nước đã bị khởi tố, bắt giam với tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước” theo điều 331, Bộ luật hình sự.

Nhà báo Huy Đức, là người vừa bị bắt, nhưng báo chí chính thống chưa đưa tin. Nguồn: FB Huy Đức

Sắp tới, sẽ có những cuộc thanh trừng, đàn áp khốc liệt. Các nhà hoạt động nhân quyền, những tiếng nói phản biện, những phản ứng trong dân chúng và ngay cả trong đảng cũng sẽ cùng chung số phận.

Kiêu binh đang lên ngôi. Vết nhơ thời vua Lê, chúa Trịnh đã, đang và sẽ lặp lại một lần nữa trong lịch sử hiện đại Việt Nam. Buồn thay! 


 

 Đừng ngây thơ, nhầm lẫn-Đặng Đình Mạnh

Ba’o Tieng Dan

Đặng Đình Mạnh

3-6-2024

Nhiều bạn đăng tải ảnh dưới đây và chú thích, cho rằng công an tỉnh Thừa Thiên Huế lấy dấu vân tay vị hành giả để lập thủ tục cấp căn cước công dân cho ông khi đang bị tạm giữ ở đấy.

Thật ra, người đăng tải đã chú thích nhầm lẫn hoặc cơ quan an ninh, khi chủ động tung ảnh ấy lên mạng xã hội đã muốn công chúng hiểu rằng họ đã tử tế đến như vậy.

Vì lẽ, theo quy định, thì căn cước công dân chỉ được cấp bởi cơ quan công an nơi đương sự thường trú mà thôi. Tỉnh Thừa Thiên Huế chỉ là nơi vị hành giả đi qua rồi bị tạm giữ, không phải là nơi thường trú thì không có thẩm quyền lập thủ tục cấp căn cước công dân được.

Quy định về cấp, quản lý thẻ căn cước công dân. Ảnh chụp màn hình từ TVPL

Vậy thì, lấy dấu vân tay của vị hành giả để làm gì?

Lấy dấu vân tay, tên gọi chính thức là thu thập danh chỉ bản. Nếu không phục vụ cho việc cấp căn cước công dân, thì sẽ là thủ tục ban đầu của cơ quan công an thực hiện đối với các “đối tượng” đang là nghi can vi phạm pháp luật bị tạm giữ, tạm giam tại trụ sở công an. Do đó, theo hình ảnh cho thấy, vị hành giả đang là “đối tượng” của cơ quan công an.

Chúng ta cần hiểu đúng bản chất sự việc để không nhầm lẫn hoặc bị lừa phỉnh.

Nhân nói về lừa phỉnh, thì cả hệ thống truyền thông của chế độ đang ra rả tuyên truyền rằng, vị hành giả tự nguyện dừng bộ hành khất thực. Với đà này, vị hành giả sẽ còn TỰ NGUYỆN vào trại giam của công an, hoặc trại tâm thần để được bảo vệ, được ẩn tu, hoặc TỰ NGUYỆN hoàn tục. Thậm chí, TỰ NGUYỆN dừng thở cũng nên…

Dù không hề có chủ đích, nhưng vị hành giả đã là mối đe dọa, thách thức về an ninh đối với chế độ vì khả năng hiệu triệu công chúng một cách tự nhiên, nên sự lộ diện của ông ở nơi công cộng, hoặc ở bất kỳ nơi nào công chúng biết là điều không thể được chấp nhận.

Bài xem thêm, trong đó, cách nay 5 ngày thì tác giả đã xác định việc đàn áp của chính quyền đối với với vị hành giả. 


 

TÁ ĐIỀN KHU VƯỜN TÌNH YÊU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho”.

“Chúa Kitô đã gọi chúng ta bằng tình yêu, Ngài bảo vệ chúng ta. Tuy nhiên, sau đó, Ngài ban cho bạn và tôi tự do, giao cho mỗi người – các tá điền – tất cả tình yêu này. Như thể Ngài muốn nói rằng: ‘Hãy bảo vệ và giữ gìn tình yêu của ta như ta đã bảo vệ con!’. Đó là cuộc đối thoại giữa Thiên Chúa và mỗi ‘tá điền khu vườn tình yêu’ của Ngài!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay mời chúng ta rảo bước dạo chơi trong vườn nho của Chúa, “Có người kia trồng được một vườn nho… Ông cho tá điền canh tác”. Tất cả chúng ta đều là những ‘tá điền khu vườn tình yêu’ của Ngài. Bạn và tôi là những người ‘bảo vệ tình yêu!’.

Vườn nho là linh hồn mỗi người, Giáo Hội và thế giới chờ đợi hoa trái từ chúng ta. Trước hết là sự thánh thiện cá nhân của bạn và tôi; sau đó là việc trở nên những tông đồ liên tục cho bạn bè, những người sẽ được gương sáng và lời nói tốt lành của chúng ta khuyến khích để đến gần Chúa Kitô. Và thế giới sẽ trở thành một nơi tốt hơn để sinh sống nếu chúng ta biết thánh hoá công việc chuyên môn, các mối quan hệ xã hội và bổn phận của mình đối với công ích. Phêrô nói, “Đức Kitô đã lấy thần lực của Người mà ban tặng chúng ta tất cả những gì giúp chúng ta được sống và sống đạo đức!” – bài đọc một.

Vậy bạn thuộc hạng tá điền nào? Những tá điền chăm chỉ hay là những tá điền cảm thấy khó chịu khi chủ sai đầy tớ đến thu hoa lợi? Chúng ta có thể chống đối những người chịu trách nhiệm giúp chúng ta mang lại hoa trái mà Chúa mong đợi. Chúng ta có thể phản đối những lời dạy của Giáo Hội, của Đức Thánh Cha, của các Giám mục; hoặc có lẽ, khiêm tốn hơn, của cha mẹ, những người dẫn dắt chúng ta; hoặc một người bạn tốt.

Chúng ta thậm chí có thể trở nên hung hăng và cố làm tổn thương họ, hoặc thậm chí giết chết họ bằng những lời chỉ trích và phê phán tiêu cực. Hãy xét xem bản thân về động cơ thực sự của những thái độ như vậy. Có lẽ chúng ta cần hiểu biết sâu sắc hơn về đức tin của mình; có lẽ cần hiểu biết sâu sắc hơn về bản thân, xét mình kỹ hơn để khám phá lý do tại sao chúng ta không muốn sinh hoa kết trái.

Dù ở trong đấng bậc nào, tất cả chúng ta đều có thể là “những mục tử tốt lành” và “những tay lưới người như lưới cá”. “Hãy cầu nguyện xin Chúa giúp chúng ta sinh hoa kết trái lâu dài. Chỉ bằng cách này, trái đất mới được biến đổi từ thung lũng nước mắt thành khu vườn tình yêu của Chúa” – Bênêđictô XVI. Bạn và tôi có thể mang tâm hồn mình, tâm hồn bạn bè, hoặc cả thế giới đến gần Chúa Kitô hơn, nếu chúng ta chăm chỉ đọc, suy niệm Lời Chúa và giáo huấn của Đức Thánh Cha hầu áp dụng chúng vào cuộc sống.

Anh Chị em,

“Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho”. Không có Đấng Tạo Hoá thì tạo vật sẽ biến mất. Đó là lý do tại sao mỗi Kitô hữu ý thức rằng, tình yêu của Chúa Kitô thôi thúc họ – những ‘tá điền khu vườn tình yêu’ – mang ánh sáng của Chúa đến cho những ai không biết Ngài, chưa biết Ngài, hoặc khước từ Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con ý thức rằng, thế giới – thung lũng nước mắt – có biến thành khu vườn tình yêu hay không, một phần cũng do những nỗ lực mỗi ngày của con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From : KimBang Nguyen

***********

Thứ Hai Tuần IX Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

1 Khi ấy, Đức Giê-su bắt đầu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, kinh sư và kỳ mục. Người nói : “Có người kia trồng được một vườn nho ; ông rào giậu chung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 2 Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho mà họ phải nộp. 3 Nhưng họ bắt người đầy tớ, đánh đập và đuổi về tay không. 4 Ông lại sai một đầy tớ khác đến với họ. Họ đánh vào đầu anh ta và hạ nhục. 5 Ông sai một người khác nữa, họ cũng giết luôn. Rồi ông lại sai nhiều người khác : kẻ thì họ đánh, người thì họ giết. 6 Ông chỉ còn một người nữa là người con yêu dấu : người này là người cuối cùng ông sai đến gặp họ ; ông nói : ‘Chúng sẽ nể con ta.’ 7 Nhưng bọn tá điền ấy bảo nhau : ‘Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và gia tài sẽ về tay ta.’ 8 Thế là họ bắt cậu, giết chết rồi quăng ra bên ngoài vườn nho. 9 Vậy ông chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến tiêu diệt các tá điền, rồi giao vườn nho cho người khác. 10 Các ông chưa đọc câu Kinh Thánh này sao ? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. 11 Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta !”

12 Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng lại sợ dân chúng ; quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy. Thế là họ để Người lại đó mà đi.


 

 Tô Lâm bắt Huy Đức ngoài dự liệu của Nguyễn Phú Trọng?

Ba’o Dat Viet

June 2, 2024

Huy Đức (phải) và Trương Duy Nhất

Việc Huy Đức bị bắt, ngoài dự liệu của Nguyễn Phú Trọng – nếu đúng như vậy – cho thấy tình thế của Trọng mỗi lúc càng ngặt nghèo, và chỉ có thể ngồi yên ở trên ghế vị trí tổng bí thư như một bù nhìn cho đến khi rời chức.

Lâu nay, nhà báo Huy Đức được coi là người ủng hộ Nguyễn Phú Trọng trong các chính sách điều hành đất nước và đặc biệt là trong vấn đề chống tham nhũng. Có ý kiến nói rằng ông Huy Đức đã quá mệt mỏi trước tiến trình thanh trừng không ngừng mà ông Trọng chủ trương, dần dần mở ra một lộ trình độc tài chỉ huy, làm nền cho Tô Lâm tiếp bước, đưa đất nước vào một con đường tăm tối không biết về đâu. Bài viết “Những suy nghĩ không rời rạc” được bình luận rằng đó là một lời nói thẳng cảnh tỉnh ông ,Trọng vào giai đoạn ông sắp sửa rời khỏi vị trí cầm quyền của mình.

Tuy nhiên, có một góc nhìn khác với những nhà quan sát thời sự, cho rằng bài viết này được viết với sự hậu thuẫn của ông Trọng, tự chịu đau, để lấy đà cho một cuộc dọn dẹp mới từ sự thao túng của Tô Lâm đang diễn ra. Vào lúc này, nếu không có những hành động quyết liệt được lobby trên báo chí, Tô lâm sẽ nghiễm nhiên ngồi vào chức Tổng bí thư, và có đàn em nắm Bộ Công an kiểm soát cả nước, lẫn Bộ Chính trị cho Lâm. Đất nước, sẽ rơi vào tình cảnh không khác gì như Bắc Triều Tiên.

Từ góc nhìn này, các nhận định cho rằng Tô lâm đã nhận thức thấy chuyện gì sắp xảy ra với mình. Vì vậy, có ý kiến cho rằng tên bạo chúa này lập tức tiến hành bắt giữ nhà báo Huy Đức, mỉa mai thay, cũng dựa vào điều luật 331 và 117 (Bộ luật Hình sự) mà Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã chuẩn y trong việc trấn áp cả nước. Hiện chưa có thông tin xác nhận chính thức từ phía Nhà nước về việc bắt giữ và cáo buộc đối với Huy Đức.

Việc Huy Đức bị bắt, ngoài dự liệu của Nguyễn Phú Trọng – nếu đúng như vậy – cho thấy tình thế của Trọng mỗi lúc càng ngặt nghèo, và chỉ có thể ngồi yên ở trên ghế vị trí tổng bí thư như một bù nhìn cho đến khi rời chức.

Trong tháng 5, hầu hết các ý kiến của các chuyên gia về Việt Nam đều cho thấy rằng Tô Lâm đang nhắm đến chức tổng bí thư. Riêng nhà bình luận Nguyễn Anh Tuấn thì nhận định rằng có vẻ như ông Nguyễn Phú Trọng không muốn Tô Lâm trở thành người nắm quyền sinh sát cao nhất của đảng cộng sản, và dự trù sẽ có một cuộc thanh trừng để hạ bệ Tô Lâm – một công hai việc: loại trừ con hổ ăn thịt tất cả đồng chí ngay trong nội bộ. Đồng thời, sự kiện này sẽ gắn kết Đảng Cộng sản chung quanh việc lãnh đạo của Tổng trọng tài đức sáng ngời.

Dĩ nhiên tất cả mọi bình luận ở trên chỉ là những suy nghĩ và được đồn đoán trong giới bình luận thời sự ở Việt Nam. Riêng với hai bài viết cuối của nhà báo Huy Đức, có thể thấy sự lên tiếng của ông là suy nghĩ của một nhà báo dám nói, và không ngại lên tiếng vào đúng thời điểm, khiến bộ máy cai trị phải tìm cách dập tắt tiếng nói của ông.

Bất luận Huy Đức là ai, và có thể là của phe nào đó trong bộ máy cộng sản cầm quyền, nhưng Huy Đức vẫn là một nhà báo lớn với bộ sách “Bên Thắng Cuộc”, đem lại nhiều giá trị lịch sử quan trọng cho người Việt. Vào lúc này, khi tin tức ông Huy Đức bị bắt lan truyền trên mạng, có nhiều người tỏ vẻ vui mừng.

sai lầm đó được nhìn thấy qua việc ông Huy Đức bị bắt, tức là điều mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang chà đạp quyền tự do ngôn luận, và cách bắt bớ này biểu hiện rõ sự đàn áp con người.

Nếu không phải là ông Huy Đức đang gánh chịu, thì tất cả những người Việt Nam ai ai cũng là nạn nhân của chế độ. Việc lên tiếng cho bất công này, là cần thiết như với mọi người Việt khác đang bị cầm tù ở Điều 331 hay 117 Bộ luật Hình sự.

(Theo RFA)


 

 Những người thực sự cao quý, tất cả đều có 6 đặc điểm này

Bởi Đăng Dũng

Vandieuhay

Những người thật sự cao quý, tất cả đều có 6 đặc điểm này (ảnh: Aboluowang)

Khí chất cao quý của một người không phải nhìn là thấy ngay, mà nó còn được thể hiện trong lời nói, hành động và cách họ đối nhân xử thế. Những người thực sự cao quý, tất cả đều có sáu đặc điểm sau.

  1. Phúc hậu

Người xưa nói: “Hậu đức tải vận”, nghĩa là, đức dày chở muôn vật. Chỉ cần người có đức hạnh tốt thì không việc gì không gánh được, ngược lại người không có đức lớn thì không thể làm được việc lớn. Những lời nổi tiếng này của người xưa cũng khuyên chúng ta, hãy sẵn sàng chịu thiệt thòi và nghĩ đến người khác nhiều hơn để đạt được thành công trong sự nghiệp.

Đồng thời, làm người phúc hậu chính là phúc; người phúc hậu, sống tử tế thì sẽ được người khác tôn trọng.

  1. Giữ lời hứa

Nếu một người không có chữ tín, sẽ không thể làm tốt bất cứ điều gì. Chìa khóa của sự giao tiếp giữa người với người chính là chữ tín.

Người xưa coi chữ tín là một trong những đức tính quan trọng nhất của đạo làm người.

  1. Khoan dung

Như câu nói: “Hữu dung nãi đại”, ý chỉ người bao dung độ lượng nên tấm lòng lớn lao. Con người cần có tấm lòng bao dung và có thể bao dung với những điều khó dung thứ trên đời; cũng cần học cách khoan dung với những người có quan điểm khác với chúng ta, đặc biệt là những người có xung đột với chúng ta.

Bao dung người khác thực chất là nới lỏng tâm trí của chính mình, nếu không, sẽ chỉ tạo áp lực cho bản thân, và chính bản thân sẽ là người chịu thiệt. Người muốn gây dựng sự nghiệp càng cần phải có phong thái khoáng đạt, bao dung thì mới mong thu được lòng người.

  1. Khiêm tốn

Khiêm tốn là một phần quan trọng của nhân phẩm tốt. Khiêm tốn làm cho người ta tiến bộ, kiêu ngạo làm cho người ta tụt lại phía sau.

Bất cứ khi nào bạn đánh giá thấp bản thân, đó luôn là điều tốt; một mặt là tốt cho sự tiến bộ của bản thân bạn, mặt khác là tốt cho việc hòa thuận với người khác. Một người khiêm tốn sẽ luôn được mọi người yêu mến.

  1. Chính trực

Một người không nhất thiết phải là vĩ nhân, nhưng hoàn toàn có thể là người chính trực. Người chính trực, trước hết phải làm việc bằng lương tâm.

Tâm không ngay chính, trước mặt giảng lời quân tử, sau lưng làm chuyện tiểu nhân thì tuyệt đối không phải là chuẩn tắc đối nhân xử thế. Nếu một người có thể xuất phát từ lương tâm của mình để làm mọi việc, họ chắc chắn là một người cao quý và chính trực.

  1. Kiên trì

Làm bất cứ việc gì cũng cần có sự quyết tâm, kiên trì và nhẫn nại. Có một số người được gọi là người thông minh, làm việc nhìn trái nhìn phải, suy nghĩ đông tây, nhưng không có sự kiên trì, kết quả vẫn không thành công.

Phải có tinh thần kiên trì theo đuổi mới là chìa khóa thành công trong sự nghiệp. Kẻ thù khó chiến thắng nhất của đời người chính là chính mình. Nếu muốn thành công thì cần phải duy trì kiên trì làm ngay cả những việc đơn giản, bình thường nhất trong đời. Chỉ có người kiên trì mới đi đến tận cùng vạch đích của thành công.

Trong cuộc sống, bất luận là làm người hay làm việc, đều nên nắm chắc sáu yếu tố này; chỉ có không ngừng đề cao tu dưỡng bản thân, mới có thể đạt đến cảnh giới cao nhất của cuộc đời.

Bảo Châu biên dịch

From: Tu-Phung


 

QUÀ TẶNG DIỆU KỲ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đây là Mình Thầy, Đây là Máu Thầy!”.

Một nhà tu đức nói, “Cử hành Thánh Thể, cách chung, là thước đo của một cộng đoàn Kitô hữu. Nhìn cách thức một cộng đoàn cử hành Thánh Lễ, người ta có thể biết ngay đây là một cộng đoàn ‘đang sống’, ‘đang hấp hối’ hay ‘đã chết!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Mừng kính trọng thể Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Linh Hồn và Thần Tính của Ngài, chúng ta mừng kính một ‘Quà Tặng Diệu Kỳ’ mà việc cử hành không chỉ là thước đo của một cộng đoàn, nhưng còn ở việc sống Bí tích tình yêu này.

Thánh Thể là tất cả! Tất cả sự viên mãn của cuộc sống, sự cứu rỗi, lòng thương xót, ân sủng, hạnh phúc và thiên đàng… Tại sao Bí tích Thánh Thể có tất cả những điều này và còn nhiều điều khác nữa? Bởi lẽ đơn giản, Thánh Thể là Thiên Chúa! “Đây là Mình Thầy, Đây là Máu Thầy!”; “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống!”. Vì thế, Thánh Thể là ‘Quà Tặng Diệu Kỳ’, là ‘tất cả những gì Thiên Chúa là!’.

Trong bài thánh ca truyền thống tuyệt đẹp “Adoro te Devote”, Tôma Aquinô viết, “Con thờ lạy hết tình, ôi Vị Thần ẩn giấu thực sự bên dưới những vẻ bề ngoài này. Toàn thể trái tim con suy phục Ngài; và khi chiêm ngưỡng Ngài, nó hoàn toàn quy phục. Thị giác, xúc giác, vị giác đều bị đánh lừa khi phán đoán về Ngài”. Lời tuyên xưng này cho thấy, khi thờ lạy Thánh Thể, chúng ta thờ lạy một Thiên Chúa ẩn mình. Giác quan bị đánh lừa; bởi lẽ, những gì chúng ta thấy, nếm cảm, không tiết lộ thực tế: Thánh Thể là Thiên Chúa!

Là người Công Giáo, chúng ta được dạy về sự tôn kính đối với Thánh Thể. Nhưng “tôn kính” thôi chưa đủ! Điều quan trọng là phải suy gẫm trong lòng rằng, “Tôi có tin Bí tích Thánh Thể là Thiên Chúa Toàn Năng, Đấng Cứu Thế, Ngôi Hai trong Ba Ngôi Chí Thánh?”; “Tôi có tin tưởng đủ sâu sắc để trái tim có thể rung động với tình yêu và lòng kính tôn tột bậc mỗi khi ở trước một Thiên Chúa đang hiện diện dưới bức màn Bí tích?”; và “Khi tôi quỳ gối, tôi có quy phục trong lòng rằng, tôi yêu mến Chúa bằng cả con người mình?”.

Điều này nghe có vẻ hơi quá. Có lẽ việc cúi đầu cung kính đơn giản là đủ cho bạn? Nhưng không phải vậy. Chúng ta còn phải nhìn thấy Ngài ở đó bằng con mắt đức tin trong tâm hồn. Phải tôn thờ Ngài “hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn”; phải kêu lên “Thánh, Thánh, Thánh – Chúa là Thiên Chúa Các Đạo Binh, Thiên Chúa Toàn Năng!”. Chúng ta phải cảm động đến sự thờ phượng sâu sắc nhất khi bước vào sự hiện diện thánh thiêng của Ngài; và quan trọng hơn, sống Bí tích yêu thương này đối với anh chị em mình.

Anh Chị em,

“Đây là Mình Thầy, Đây là Máu Thầy!”. Hôm nay, bạn và tôi suy gẫm về chiều sâu đức tin của mình về ‘Quà Tặng Diệu Kỳ’ này. Mình Máu Chúa Kitô là công cụ thánh hoá; là dấu chỉ sự tự hiến của một Thiên Chúa đã trở nên của ăn thức uống hầu nuôi sống và liên kết các tế bào trong Nhiệm Thể ‘với Đầu và với nhau’; đồng thời, xây đắp cho Nhiệm Thể ‘đạt tới tầm vóc Chúa Kitô toàn thể’. Vì thế, hãy tự hỏi, tôi có yêu thương anh chị em tôi như Bí tích này chờ đợi? Tôi có yêu mến Chúa Giêsu hơn mỗi khi tham dự Thánh Lễ? Vì cách thức tôi sống – cử hành Bí tích này – cho biết tôi ‘đang sống’, ‘đang hấp hối’ hay ‘đã chết!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con ‘đang sống’, ‘đang hấp hối’ hay ‘đã chết?’. Xin ban ơn trợ giúp để con có thể kinh ngạc và kính sợ mỗi khi rước lấy ‘Quà Tặng Diệu Kỳ’ này!”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

************

LỄ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ, NĂM B

Bài trích sách Xuất hành.

3 Ngày ấy, khi từ núi Xi-nai xuống, ông Mô-sê thuật lại cho dân mọi lời của Đức Chúa và mọi điều luật. Toàn dân đồng thanh đáp : “Mọi lời Đức Chúa đã phán, chúng tôi sẽ thi hành.” 4 Ông Mô-sê chép lại mọi lời của Đức Chúa. Sáng hôm sau, ông dậy sớm, lập một bàn thờ dưới chân núi và dựng mười hai trụ đá cho mười hai chi tộc Ít-ra-en. 5 Rồi ông sai các thanh niên trong dân Ít-ra-en dâng những lễ toàn thiêu, và ngả bò làm hy lễ kỳ an tế Đức Chúa. 6 Ông Mô-sê lấy một nửa phần máu, đổ vào những cái chậu, còn nửa kia thì rảy lên bàn thờ. 7 Ông lấy cuốn sách giao ước đọc cho dân nghe. Họ thưa : “Tất cả những gì Đức Chúa đã phán, chúng tôi sẽ thi hành và tuân theo.” 8 Bấy giờ, ông Mô-sê lấy máu rảy lên dân và nói : “Đây là máu giao ước Đức Chúa đã lập với anh em, dựa trên những lời này.”

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

12 Hôm ấy, nhằm ngày thứ nhất trong tuần Bánh Không Men, là ngày sát tế chiên Vượt Qua, các môn đệ thưa với Đức Giê-su: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?” 13 Người sai hai môn đệ đi, và dặn họ: “Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh. Cứ đi theo người đó. 14 Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà: Thầy nhắn: ‘Thầy sẽ ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ ở phòng nào?’ 15 Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta.” 16 Hai môn đệ ra đi. Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Người đã nói. Và các ông dọn tiệc Vượt Qua.

22 Đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói : “Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy.” 23 Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. 24 Người bảo các ông : “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người. 25 Thầy bảo thật anh em : chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày Thầy uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa.”

26 Hát thánh vịnh xong, Đức Giê-su và các môn đệ ra núi Ô-liu.


 

 

CSVN hỗn loạn vì đấu đá, thanh trừng

Ba’o Dat Viet

June 1, 2024

Nguyễn Phú Trọng mượn tay Tô Lâm để xử đồng đảng

Nếu thực tâm chống tham nhũng, Ban Chỉ Đạo đã không để lọt lưới những con cá mập mà người dân căm thù, tiêu biểu như ông Lê Thanh Hải (Hai Nhựt), hung thần của thành Hồ. Nếu chống tham nhũng thật sự thì đảng CSVN đã không thay ông Võ Văn Thưởng bằng ông Tô Lâm ở ghế chủ tịch nước bởi vì ai cũng thấy ông Lâm tham nhũng hơn ông Thưởng nhiều lần, tội trạng của ông Lâm trầm trọng hơn rất nhiều so với người tiền nhiệm.

Các vụ hỗn loạn vừa qua ở thượng tầng chính trị của đảng CSVN hoàn toàn là đấu đá, thanh trừng để giành quyền lực, chẳng có mấy tác dụng chống tham nhũng, “góp phần xây dựng đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh” như ông Trọng thường tuyên bố. Nhận định cuộc “đốt lò” của ông Trọng và đảng CSVN là cuộc “đấu đá nội bộ,” “phe cánh,” “tranh giành quyền lực” là hoàn toàn có căn cứ dựa trên những dữ kiện và diễn biến thực tế, không phải là hành vi “xuyên tạc” của “các đối tượng xấu, thế lực thù địch” như quan điểm của đảng CSVN.

Nếu thực tâm chống tham nhũng, Ban Chỉ Đạo đã không để lọt lưới những con cá mập mà người dân căm thù, tiêu biểu như ông Lê Thanh Hải (Hai Nhựt), hung thần của thành Hồ. Nếu chống tham nhũng thật sự thì đảng CSVN đã không thay ông Võ Văn Thưởng bằng ông Tô Lâm ở ghế chủ tịch nước bởi vì ai cũng thấy ông Lâm tham nhũng hơn ông Thưởng nhiều lần, tội trạng của ông Lâm trầm trọng hơn rất nhiều so với người tiền nhiệm.

Ngay trước khi Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức, báo chí của nước Cộng Hòa Slovakia bên Châu Âu đã công bố cáo thị tầm nã của chính quyền nước này, tầm nã những tên tội phạm quốc tế can tội bắt cóc người ở Đức, đưa về Việt Nam bằng phi cơ mượn của Slovakia. Trong cáo thị, tên của ông Tô Lâm xếp vị trí thứ nhất. Chưa bao giờ có chuyện nguyên thủ quốc gia (danh nghĩa) của một nước lại đứng đầu bản cáo thị tầm nã của một quốc gia khác như vậy.

Tại cuộc họp hôm 30 Tháng Năm, Thường Trực Ban Chỉ Đạo thông báo: “Các cơ quan tiến hành tố tụng cả nước đã khởi tố, điều tra 2,100 vụ/4,211 bị can, truy tố 2,030 vụ/4,042 bị can, xét xử sơ thẩm 1,686 vụ/3,198 bị cáo về các tội tham nhũng, kinh tế, chức vụ; trong đó đã khởi tố mới 285 vụ án, 646 bị can về tội tham nhũng.” Bản thông báo không nói rõ, số liệu được thu thập trong thời gian nào nhưng có điều chắc chắn số vụ án và bị can sẽ ngày càng tăng, do tham nhũng đã ăn sâu trong nội tạng của đảng, của chế độ, không bao giờ dứt được. Cái hay của cuộc “đốt lò” là nó làm bộc lộ bản chất của chế độ, cho công chúng thấy rõ bộ mặt tham tàn vô sỉ của những kẻ cầm quyền lúc nào cũng cao giọng rao giảng đạo đức.

Cũng như chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” mà ông Tập Cận Bình thực hiện bên Trung Quốc, bất kỳ chiến dịch chống tham nhũng nào của đảng CSVN cũng đều sẽ thất bại và đều biến tướng thành những vụ thanh trừng nội bộ.

Lý do rất đơn giản mà người có suy nghĩ đều thấy: tham nhũng sinh ra từ quyền lực không bị kiểm soát; muốn chống tham nhũng thì phải kiểm soát quyền lực của giới quan chức bằng quyền dân chủ của người dân, bằng tư pháp độc lập, đối lập chính trị và truyền thông tự do. Chỉ có thay đổi chế độ chính trị mới giải quyết hiệu quả nạn tham nhũng, còn không thay đổi thì chỉ như người tự nắm tóc để nhấc mình lên khỏi mặt đất, vô ích và vô nghĩa.

Hiếu Chân/Người Việt


 

HÃY CẢM ƠN

* Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn;
Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu.
* Hãy cảm ơn vì nhiều điều bạn chưa biết;
Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao?
* Hãy cảm ơn những lúc khó khăn;
Vì nếu không có lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không?
* Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm;
Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân.
* Hãy cảm ơn những thử thách;
Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn.?
* Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có;
Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây.?
* Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi;
Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao.?
Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa.
Suy nghĩ luôn, bạn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực.
Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn.
Đọc được lời này trong tờ mục vụ khi
đi lễ ở Giáo xứ Đức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể
ST

Tinh Hoa Nước Việt: Kỹ sư NASA Trịnh tiến Tinh

  • Bức Tường Danh Dự  Kỹ Thuật Không Gian của NASA có tên vinh danh Kỹ sư Trịnh Tiến Tinh.
  • Ông là một trong 8 người Châu Á được ghi danh trên Tường Danh Dự.
  • Cùng các bạn trẻ tiếp tục học hỏi và đóng góp cho xã hội cũng như cho đất nước Việt Nam sau này.
  • Sáng lập viên Hội Văn Hóa Khoa Học Việt Nam với mong mỏi bảo tồn văn hóa Việt và tiến triển tinh thần Khoa Học.
  • Phân hội Văn Hóa Khoa Học Việt Nam  có chi nhánh ở Toronto, Dallas, Austin, San Diego, Hoa Thịnh Đốn, …
  • Mỗi năm có các trại hè Lên Đường quy tụ 200 em trẻ từ khắp nơi về dự trại.

Ông Minh Tuệ đang đi đâu và bạn đang đi đâu?

Chau Nguyen

Ông Minh Tuệ không đi đâu cả, bởi vì đi đâu cũng là thế. Ông đang đi trong tỉnh thức, đã giải thoát khỏi những giả tạm của thế gian.

Để có những bước chân an lạc đó là cả quá trình nhiều năm dùi mài kinh sách, đi từ cái không biết đến cái sở tri, từ vô minh đến trí huệ.

Bạn đang đi đâu? Một chàng trai 27 tuổi rứt khỏi cánh tay níu kéo của bà và mẹ. Một người chồng lẳng lặng bỏ nhà, một người cha bất ngờ biến mất bên gối con thơ…

Các bạn không phải là người đi để giải thoát mà chính xác là đi bên cạnh thầy Minh Tuệ. Nếu chưa biết một chút gì về Phật pháp mà đi tìm giải thoát thì cũng giống như một con mèo ngày nọ thấy con chim bay và cố bay theo vậy. Không những đuối sức, bạn thậm chí còn không tìm thấy bất cứ điều gì.

Cứ coi như ông Minh Tuệ là “duyên” để bạn thức tỉnh, thì cái “nhân” của bạn phải đến với Phật pháp trước đó từ lâu. Có đi cạnh ông Minh Tuệ thì bạn vẫn là bạn. Đừng nghe những lời xướng tụng rằng bạn là A Nan Đà, Ca Diếp, Xá Lợi Phất này kia. Đó là những vị học giả uyên thâm mà khi đứng bên đức Phật, tên tuổi của họ thấp hơn chứ không hề phai lạt. Không phải một ngày bưng nồi cơm điện mà thành A La Hán được.

Trước khi gặp ông Minh Tuệ, bạn là con, chồng, cha của ai đó. Trước khi biết đến đạo, bạn vốn ràng buộc với đời. Giềng mối huyết thống không phải như những hạt bụi trên y phấn tảo để cỏ thể nhẹ nhàng phủi bỏ đường đột.

Phá tan chấp ngã là cả một hành trình giác ngộ lâu dài và sắt đá, không phải ai cũng làm được. Kể cả ông Minh Tuệ phá tan chấp ngã nhưng cha mẹ ông vẫn nước mắt vắn dài.

Đó là lý do ông Minh Tuệ luôn khuyên bạn trở về hạnh phúc với gia đình. Chỉ cần giữ giới và tu thân, khẩu, ý, bạn đã là một Phật tử cao quý. Nơi nào bạn đến, hãy làm vui những người xung quanh bằng trái tim từ ái, như vậy bạn cũng đã tìm được Phật trong mình.

Hãy vẽ ba vòng tròn đồng tâm, một vòng tròn to bằng trái đất, một vòng tròn to bằng nước Việt Nam, một vòng tròn to bằng căn nhà của bạn. Vòng tròn to nhất là đức Phật, vòng tròn thứ hai là sư Minh Tuệ, vòng tròn nhỏ nhất là chính bạn.

Mỗi con người sinh ra đều có một sứ mệnh riêng, và chỉ một số ít sinh ra được chọn để mang sứ mệnh cao cả.

Hãy cao cả nhất trong bản ngã của chính mình!

Nguyễn Tiến Tường


 

 Tô Lâm và những gì thực sự quan trọng – Nguyễn Gia Kiểng

Nguyễn Gia Kiểng

Các chế độ cộng sản có một tiến trình cáo chung đặc biệt. Chúng không thể thay đổi tư tưởng và lập trường chính trị. Chúng giống như một tôn giáo lấy chủ nghĩa Mác – Lênin làm kinh thánh, khi kinh thánh bị đã vất bỏ thì tôn giáo cũng phải bốc hơi theo.

Tân Chủ tịch nước Tô Lâm – Ảnh minh họa

Việc ông Tô Lâm được chế độ cộng sản chọn làm chủ tịch nước đã gây bàn luận khá sôi nổi. Câu hỏi đang được nhiều người đặt ra là quyết định này nhằm chuẩn bị cho ông lên làm tổng bí thư đảng hay chỉ có mục đích đẩy ông ra khỏi bộ công an trước khi về hưu ? Thắc mắc này có cơ sở vì tình trạng hiện nay của chế độ cộng sản cũng như về con người Tô Lâm, nhưng nó không quan trọng như nhiều người có thể nghĩ.

Trước hết Tô Lâm là người như thế nào ?

Lần đầu tiên tôi nghe thấy tên Tô Lâm là vào mùa hè 2002 nhân đám tang tướng Trần Độ, một thân hữu mà tôi rất quý mến. Qua điện thoại anh Phạm Quế Dương (cựu đại tá chủ nhiêm chính trị mặt trận chống Trung Quốc mùa xuân 1979 và cựu tổng biên tập tạp chí Lịch Sử Quân Đội, đối với tôi vừa là một chí hữu vừa là một người anh) thuật lại rằng đám công an của Cục Bảo vệ Chính Trị của Tô Lâm đã can thiệp một cách lộ liễu và khiếm nhã. Nhưng rồi tôi không nghe nói nhiều về Tô Lâm, ngay cả sau khi ông lên làm thứ trưởng rồi bộ trưởng công an, vào ban chấp hành trung ương rồi bộ chính trị Đảng Cộng Sản. Ông có vẻ kín đáo.

Điều đặc biệt đáng lưu ý là ông là một công an dòng dõi, cho tới khi làm bộ trưởng tất cả sự nghiệp là trong ngành “bảo vệ chính trị” nghĩa là đàn áp những người bất đồng chính kiến. Cha ông trước đây là cục trưởng Cục Quản Lý Trại Giam, nghĩa là coi các nhà tù. Con bắt người, cha giam giữ và hành hạ. Có thể nói nghề gia truyền của Tô Lâm là đàn áp, thi hành mệnh lệnh đàn áp mà không thắc mắc mệnh lệnh đúng hay sai, không khác một đội hành quyết giết người vì nghề nghiệp.

Tô Lâm được dư luận Việt Nam và thế giới, nhất là Châu Âu, đặc biệt chú ý từ năm 2017 khi ông đích thân sang Châu Âu tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh (chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn gượng gạo tuyên bố là chính Trịnh Xuân Thanh đã về nước và ra đầu thú nhưng không hề phản bác cáo buộc của cảnh sát Đức). Vụ này đã khiến nước Đức phẫn nộ đình chỉ quan hệ “đối tác chiến lược” với Việt Nam. Tại sao một đại tướng bộ trưởng lại đích thân chỉ huy một vụ bắt cóc ? Hành động vô ý thức tai hại này chỉ có thể giải thích là vì do phản xạ nghề nghiệp Tô Lâm ưa thích những thủ đoạn lén lút.

Hai năm sau, 2019, tôi được xem một video của truyền hình Việt Nam trong đó Tô Lâm trò chuyện với một nhóm ký giả về vụ 39 thanh niên Việt Nam chết lạnh trong một xe thùng khi nhập cảnh bất hợp pháp vào nước Anh. Tôi phải ngạc nhiên về thái độ bình thản dửng dưng, gần như cười cợt, của ông trước một thảm kịch mà chính thủ tướng Anh Boris Johnson đã phải đến tận nơi để bày tỏ sự xúc động.

Rồi vụ Đồng Tâm năm sau gây chấn động trong dư luận Việt Nam. Ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, một cựu công an và chủ tịch xã Đồng Tâm bị giết dã man trong một cuộc tấn công giữa đêm của một lực lượng công an hùng hậu chỉ để tịch thu bản đồ chứng mình quyền sử dụng đất của xã Đồng Tâm tại cánh đồng Sênh. Sau đó truyền hình nhà nước đưa hình ảnh của mấy chục thanh niên Đồng Tâm bị bắt với mặt mũi sưng vù vì bị đánh. Điều đáng lưu ý là sự dối trá trơ trẽn của bộ công an theo đó chính người dân Đồng Tâm đã tấn công trước một toán công an đang xây hàng rào. Sự bịa đặt dựng đứng này quá lỗ mãng nên chính quyền cộng sản không hề nhắc lại nữa.

Năm sau Tô Lâm lại nổi tiếng vì cùng với vài tướng tá công an đi ăn tại một nhà hàng cực kỳ đắt tại London trong đó mỗi người ăn một miếng thịt bò dát vàng trên 2.000 USD và họ uống hai chai rượu Petrus trị giá 28.000 USD trong khi lương của bộ trưởng công an chưa tới 1.000 USD. Tiền đâu mà tiêu xài hoang phí như vậy, giữa lúc hàng triệu đồng bào đang đói khổ, nếu không tham nhũng ?

Mấy năm gần đây Tô Lâm liên tục tích lũy những vụ tai tiếng nhưng ông không hề bị kỷ luật hay khiển trách. Phải hiểu ông là người rất thân tín của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và được ông Trọng che chở tận tình. Nguyễn Phú Trọng coi hai sứ mạng chính của ông là đốt lò chống tham nhũng và kiên trì chủ nghĩa Mác – Lênin chống tự diễn biến tự chuyển hóa. Cả hai sứ mạng đó ông Trọng đều ủy nhiệm cho Tô Lâm thi hành. Tô Lâm là phó trưởng ban chống tham nhũng mà chính Nguyễn Phú Trọng là trưởng ban, còn đàn áp chính trị vốn thuộc bộ công an và cũng là nghề gia truyền của Tô Lâm.

Theo tiểu sử chính thức của ông, Tô Lâm vào học trường sĩ quan công an ngay sau khi học hết lớp 10 và phục vụ liên tục trong ngành “bảo vệ chính trị” cho tới khi lên làm thứ trưởng công an năm 2010, rồi bộ trưởng công an từ năm 2016. Nói chung ông là một công an nòi, thuộc dòng dõi công an, chuyên về đàn áp chính trị. Cũng theo tiểu sử chính thức thì ông có bằng tiến sĩ luật và có trình độ lý luận cao nhưng không biết ông đã học luật ở đâu, có lẽ trong trường đảng và bằng tiến sĩ luật của ông cũng giống như bằng “tiến sĩ xây dựng đảng” của Nguyễn Phú Trọng. Trình độ “lý luận cao” của Tô Lâm cũng đáng ngờ vực bởi vì gần đây khi tiếp một thứ trưởng công an Trung Quốc ông đã yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ để học tập về lý luận.

Tóm lại Tô Lâm là mẫu người thừa hành tận tụy, không thắc mắc về nguyên tắc và đạo lý mà chỉ cặm cụi để làm tròn công việc được giao phó. Chính vì thế mà ông đã tranh thủ được lòng tin của sếp Nguyễn Phú Trọng. Nhưng cũng chính vì thế mà ông không tránh khỏi sự hoại loạn –hay đảo ngược- khái niệm. Ông đồng hóa “bảo vệ chính trị” với đàn áp chính trị, ông dùng luật để chà đạp thay vì bảo vệ quyền công dân và quyền con người.

Trong hai năm vừa qua ông đã điều tra và phanh phui sai phạm của rất nhiều lãnh đạo cao cấp của chế độ cộng sản. Hai chủ tịch nước, hai phó thủ tướng, chủ tịch quốc hội và thường trực ban bí thư kiêm trưởng ban tổ chức đảng đã bị bãi chức ; hàng chục bộ trưởng, thứ trưởng, cục trưởng, tỉnh ủy viên đã bị khai trừ thậm chí bị kết án tù. Chế độ bị chao đảo mạnh. Rất có thể vì Tô Lâm đã chỉ thi hành triệt để lệnh “chống tham nhũng không có vùng cấm, không có ngoại lệ” của Nguyễn Phú Trọng trong khi ông Trọng đã quá yếu bệnh để có thể vạch ra những thận trọng cần thiết. Có lẽ Tô Lâm không ý thức được rằng trong chế độ này bất cứ ai, kể cả chính ông, nếu bị điều tra cũng có tội tham nhũng và ông đã điều tra trước hết những người mà ông không ưa.

Điều duy nhất khó hiểu nơi Tô Lâm là gần đây ông đi thăm khá nhiều nước. Để làm gì ? Có lẽ là vì ông thấy mình quá mạnh trong vai trò cánh tay mặt của một Nguyễn Phú Trọng có toàn quyền nhưng lại không còn sức khỏe rồi nẩy ra tham vọng thay thế Nguyễn Phú Trọng và thấy cần phải học hỏi thêm về thế giới ? Có lẽ đó cũng là lý do khiến ông luôn luôn đòi đi cùng với thủ tướng Phạm Minh Chính trong các chuyến công du chẳng liên quan gì tới an ninh và ông Phạm Minh Chính đã chấp nhận đổi lại với đặc ân không bị điều tra. Nếu quả thực như thế thì đây sẽ là sai lầm tai hại nhất của Tô Lâm cho chính ông.

Hai ủy viên Bộ Chính trị Phạm Minh Chính và Tô Lâm cùng các đại biểu nữ công an nhân dân – Ảnh : VGP

Tương lai Tô Lâm

Trở lại với hai giả thuyết sau khi Tô Lâm được đưa lên làm chủ tịch nước.

Giả thuyết thứ nhất -để chuẩn bị cho ông lên làm tổng bí thư đảng trong Đại hội 14 sắp tới của Đảng Cộng Sản được dự trù vào tháng 01/2026- lẽ ra phải là tự nhiên và bình thường theo chủ trương “nhất thể hóa” mà Đảng Cộng Sản đã khẳng định. Chủ trương này, rập khuôn theo Trung Quốc, có nghĩa là đồng nhất đảng và nhà nước, trước hết là tập trung hai chức vụ tổng bí thư đảng và chủ tịch nước trong một người, chấm dứt mâu thuẫn lố bịch là, theo Hiến pháp 2013, chủ tịch nước có rất nhiều quyền nhưng trên thực tế mọi quyền hành lại nằm trong tay tổng bí thư. Chủ trương này đã được áp dụng từ năm 2018 sau khi ông Trần Đại Quang qua đời, ông Nguyễn Phú Trong đã kiêm nhiệm cả hai chức vụ. Nó đã phải tạm đình chỉ vì một lý do bất ngờ là ông Trọng quá yếu mệt sau khi bị đột quỵ và không thể đảm nhiệm công việc của một chủ tịch nước, như tiếp các đại sứ và quan khách nước ngoài, chủ tọa những buổi lễ lớn, v.v. Tuy vậy trong Đại hội 13 Đảng Cộng Sản lại không thể có đồng thuận trên một tổng bí thư mới, kết quả là ông Trọng vẫn phải làm tổng bí thư nhưng chức vụ chủ tịch nước được giao cho ông Nguyễn Xuân Phúc. Đây chỉ là một ngoại lệ chẳng đặng đừng. Trên nguyên tắc sau Đại hội 14 sắp tới, tổng bí thư và chủ tịch nước phải là cùng một người. Ông Tô Lâm sẽ phải hoặc kiêm nhiệm cả hai chức vụ hoặc phải về hưu. Việc ông được đưa lên làm chủ tịch nước bình thường phải có nghĩa là ông được chuẩn bị để đảm nhiệm luôn chức tổng bí thư đảng. Tuy nhiên tình trạng của Đảng Cộng Sản lại không bình thường chút nào nên giả thuyết tự nhiên và hiển nhiên này chỉ có ít, thậm chí rất ít, triển vọng thành sự thực. Lý do rất giản dị là Tô Lâm hoàn toàn không phù hợp với cả hai chức vụ.

Đối với nhân dân, chủ tịch nước phải là người tượng trưng cho một tình cảm, một uy tín và một niềm tư hào, với sứ mạng đoàn kết dân tộc, trong khi tuyệt đại đa số, nếu không muốn nói là tất cả, người Việt Nam không dành một thiện cảm nào cho Tô Lâm ; ông là biểu tượng của sự đàn áp.

Đối với thế giới, Tô Lâm là một hung thủ không xứng đáng được một sự kính trọng nào sau vụ Trịnh Xuân Thanh, riêng đối với Liên Âu ông còn là một can phạm. Bằng chứng là trong chuyến đi cùng với Phạm Minh Chính sang London dự hội nghị khí hậu -rồi ăn bò dát vàng- Tô Lâm đã không thể theo Phạm Minh Chính sang Pháp vì Pháp thuộc Liên Âu. Một bằng chứng khác là khi Tô Lâm cùng với Phạm Minh Chính sang Mỹ dự hội nghị hợp tác Mỹ – ASEAN năm 2022 phái đoàn do thủ tướng Phạm Minh Chính dẫn đầu đã đến bộ ngoại giao Mỹ để hội kiến với ngoại trưởng Anthony Blinken. Một thủ tướng đến gặp một bộ trưởng ngoại giao mà lại chỉ được tiếp đón một cách rẻ rúng. Cả phái đoàn được đưa vào một phòng không đủ ghế ngồi và cũng không có một nghi thức nào, không được một quan chức nào tiếp đón, phải đứng đợi rồi ông Blinken mới tới chào hỏi qua loa. Lý do chỉ có thể là vì trong phái đoàn có ông Tô Lâm. Nếu không có ông Tô Lâm chắc chắn thủ tướng Phạm Minh Chính sẽ được tiếp đón long trọng hơn nhiều. Việc Tô Lâm được đưa lên làm chủ tịch nước chứng tỏ Đảng Cộng Sản đã xuống cấp bi đát về phẩm giá.

Trong đảng, tổng bí thư phải là người đoàn kết đảng nhưng Tô Lâm ngay trước đây, qua một cuộc bỏ phiếu tín nhiệm 44 lãnh đạo cao nhất, đã chỉ có một mức độ tín nhiệm rất thấp. Từ hai năm nay ông còn thêm quá nhiều kẻ thù sau khi điều tra và triệt hạ nhiều người. Tất cả những người thất sủng đều không oan, họ đều tham nhũng nhưng họ cũng không tham nhũng hơn những quan chức khác. Họ mắc nạn chỉ vì Tô Lâm đã chọn điều tra họ, trước hết là những người thuộc phe kình địch với ông. Tô Lâm đã tạo ra cả một liên minh chống lại ông. Trong bốn người vừa được chọn để bổ túc thành phần bộ chính trị đảng có ba người thuộc phe tuyên giáo kình địch với phe công an.

Giả thuyết thứ hai, đưa Tô Lâm lên chức chủ tịch nước để kéo ông ra khỏi bộ công an và chuẩn bị cho ông về hưu sau Đại hội 14 có vẻ hợp lý hơn nhiều, đồng thời chứng tỏ uy tín của Nguyễn Phú Trọng đã suy giảm. Có vẻ thôi bởi vì trong tình trạng đấu đá điên loạn hiện nay tất cả những gì có thể xảy ra trong nội bộ Đảng Cộng Sản đều không chắc chắn.

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng cộng sản, và ông Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, tại buổi làm việc của Bộ Chính trị với Ban Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương ngày 27/09/2020 (TTXVN) – Ảnh minh họa

Điều gì thực sự quan trọng ?

Không chắc chắn và cũng không quan trọng. Điều thực sự quan trọng nhất trong lúc này là mọi người, kể cả các đảng viên cộng sản, phải ý thức rằng đảng và chế độ cộng sản đã tới đoạn cuối của giai đoạn cuối của tiến trình cáo chung bắt buộc và không thể đảo ngược.

Như tôi đã trình bày trong vài bài viết gần đây (1), các chế độ cộng sản có một tiến trình cáo chung đặc biệt. Không như các chế độ chính trị khác, các chế độ cộng sản không thể thay đổi tư tưởng và lập trường chính trị. Chúng giống như một tôn giáo lấy chủ nghĩa Mác – Lênin làm kinh thánh, khi kinh thánh bị đã vất bỏ thì tôn giáo cũng phải bốc hơi theo. Chủ nghĩa Mác – Lênin là tất cả lẽ sống, sức sống và sự sống của mọi đảng và chế độ cộng sản, vì thế khi chủ nghĩa này đã bị vất bỏ thì chúng cũng bắt buộc phải cáo chung. Những nhượng bộ gượng gạo kiểu “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” chỉ có thể kéo dài thêm sự hấp hối của một chế độ cộng sản chứ không thể cứu nó.

Một cách tóm lược, tiến trình cáo chung của một chế độ cộng sản diễn ra theo bốn giai đoạn :

  1. Vì mất lý tưởng chung, đảng cộng sản chỉ còn quy tụ được những người nhắm lợi ích cá nhân. Tham nhũng và chia rẽ hủy hoại chế độ là điều đương nhiên và bắt buộc.
  2. Khi chia rẽ nội bộ đã nghiêm trọng thì đảng không còn lấy được những quyết định chung nữa và chế độ bắt buộc phải chuyển hóa từ độc tài đảng trị sang độc tài cá nhândo nhu cầu điều hành để lấy những quyết định cần thiết. Nhà độc tài này không cần là một người xuất chúng mà chỉ là một nhà độc tài miễn cưỡng.
  3. Dần dần xuất hiện hai lực lượng kình địch, tuyên giáo và công an. Tuyên giáo để cố giữ độc quyền ngôn luận và để cố thuyết phục rằng chủ nghĩa Mác – Lênin vẫn còn giá trị ; công an để đàn áp những phần tử cứng đầu không thể thuyết phục và cũng để ngăn chận bớt nạn tham nhũng.
  4. Cuối cùng chế độ cáo chung khi phải thay thế nhà độc tài miễn cưỡng, nhưng lại không thế thay thế được bởi vì không phe phái nào có thể nhượng bộ. Đấu đá nội bộ dữ dội khiến mọi phe phái đều nhận ra rằng chuyển hóa về dân chủ còn đảm bảo an ninh cho họ hơn là để chế độ tiếp tục.

Đó, nói chung, là tiến trình sụp đổ đã diễn ra tại Liên Xô và các nước cộng sản Đông Âu trước đây và cũng đang hoàn tất tại Việt Nam. Ngay Đại hội 13 của Đảng Cộng Sản, tháng 01/2021, cũng đã chứng tỏ rằng chế độ cộng sản Việt Nam đã đi vào giai đoạn cuối của tiến trình cáo chung. Họ không thay thế được ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dù ông này đã rất yếu bệnh. Ngày hôm trước, họ biểu quyết giữ nguyên bản điều lệ đảng theo đó tổng bí thư chỉ giữ chức hai nhiệm kỳ để rồi ngày hôm sau phải dẵm đạp lên bản điều lệ đó và giữ ông Trọng ở lại thêm nhiệm kỳ thứ ba. Không ngạc nhiên là từ đó Đảng Cộng Sản lâm vào khủng hoảng nội bộ nghiêm trọng. Xâu xé nội bộ sẽ chỉ tăng lên chứ không giảm đi vì là một logic bắt buộc.

Như vậy ưu tư của những người quan tâm tới tương lai đất nước không phải là ông Tô Lâm hay ai khác sẽ là chủ tịch nước hay tổng bí thư trong bao lâu mà là chuẩn bị cho sự cáo chung của chế độ cộng sản trong một tương lai rất gần.

Điều quan trọng đầu tiên là một cái nhìn lịch sử sáng suốt. Đảng Cộng Sản quả thực đã là một tai họa cho dân tộc. Nước ta đã tụt hậu bi đát và Đảng Cộng Sản cũng đã phạm rất nhiều tội ác nhân danh chủ nghĩa Mác – Lênin nhưng trách nhiệm chính chưa chắc đã thuộc về họ. Vào thời điểm 1945, khi họ cướp được chính quyền, tuyệt đại đa số đảng viên cộng sản chỉ có trình độ tiểu học ; các lãnh tụ cộng sản sau này như Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười v.v. cũng không khá hơn bao nhiêu. Sai lầm và mê muội là chắc chắn. Nguyên nhân chính của thảm kịch cộng sản là thành phần trí thức Việt Nam đã không chuẩn bị để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo của mình. Hãy để lịch sử làm công việc phán xét của nó. Chúng ta chỉ nên rút ra từ quá khứ những bài học cho tương lai. Cuộc chuyển hóa về dân chủ đa nguyên phải diễn ra trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc chân chính và trọn vẹn để mọi người Việt Nam nhìn lại nhau là anh em và cùng bắt tay nhau xây dựng một tương lai Việt Nam chung. Bạo lực phải bị gạt bỏ dứt khoát. Cuộc cách mạng dân chủ sẽ phục hồi danh dự và bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân mà không tạo ra những nạn nhân mới.

Phải có sẵn một dự án chính trị phù hơp với hiện tình đất nước trong bối cảnh thế giới và một đội ngũ nòng cốt của những con người gắn bó với nhau chung quanh dự án đó

Điều quan trọng không kém là không được đợi nước đến chân mới nhảy, không được đợi đến lúc chế độ cộng sản sụp đổ vì trọng lượng của chính nó mới cãi nhau xem đất nước nên có chế độ nào và những chính sách nào. Phải có sẵn một dự án chính trị phù hơp với hiện tình đất nước trong bối cảnh thế giới và một đội ngũ nòng cốt của những con người gắn bó với nhau chung quanh dự án đó vì cùng chia sẻ một lý tưởng chung là một nước Việt Nam xứng đáng để những con người Việt Nam hôm nay cố gắng xây dựng và các thế hệ mai sau có thể tự hào.

Nguyễn Gia Kiểng

(29/05/2024)

From: Tu-Phung