THƠ NGUYÊN SA VỚI SÀI GÒN TRƯỚC VÀ SAU 1975

Mặc Lâm

Vài hàng của Mặc Lâm về một Nhà Thơ gốc Quân Nhu : sau khi ra truờng Thủ Ðức . Ông Trần Bích Lan về Trung Tâm Khảo Sát Kỷ Thuật Quân Nhu , sau đó liên đội chung sự ở Biên Hoà , trước khi được biệt phái về giảng dạy ở Ðại Học Văn Khoa , Sài Gòn .

* Áo Lụa Hà Ðông

Nắng Sài Gòn Anh Đi Mà Chợt Mát

Bởi vì em mặc Áo Lụa Hà Ðông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

… …

Em ở đâu , hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh màu Áo Lụa Hà Ðông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Những câu thơ mà Nguyên Sa đem từ Pháp về Việt Nam năm 1956 đã thay đổi rộng khắp cảm xúc thi ca của đa số thanh niên Việt Nam . Giống như một nhạc cụ mới , có âm hưởng sâu và đánh thức giác quan thẩm mỹ của thời đại , thơ Nguyên Sa đã góp phần làm bản hoà tấu đa âm của thi ca Việt Nam thêm những rung động lạ lẫm cuốn hút người đọc mà Thơ Mới tỏ ra không còn đủ sức hấp dẫn như lúc khởi đầu .

Thơ Nguyên Sa nhanh chóng tràn vào từng lớp học, nơi trái tim học trò đập những nhịp điệu đầu tiên của tình yêu. Nguyên Sa yêu và chia sẻ cách yêu của mình qua kinh nghiệm một chàng trai có những thời khắc tuyệt vời tại Pháp , thủ đô của tình yêu trai gái , thủ đô của những giòng thơ trác tuyệt từng một thời là bệ phóng cho hàng trăm thi tài thế giới .

Nguyên Sa đem cái hồn phách của Châu Âu tái sinh sau khi Thế Chiến Thứ II chấm dứt về Sài Gòn và nhanh chóng chiếm trọn sự cổ vũ nồng nhiệt của sinh viên học sinh . Ông đem ánh đèn vàng Paris nơi có những nhà ga là nguồn cảm hứng vô tận cho những cuộc chia tay . Ông mang theo hơi hám của sông Seine của nhà thờ Notre Dame về lại Sài Gòn nơi mà nhiều thế hệ thanh niên chịu ảnh hưởng của nền văn hoá Pháp .

Về tới Sài Gòn ông lại hỏi thăm Paris . Paris Có Gì Lạ Không Em ? Hỏi nhưng ông biết Paris vẫn thế , vẫn những quán café nho nhỏ xinh xinh trên đường phố Montmartre thuộc quận 18 của Paris . Vẫn giòng sông Seine cuốn hút gợi tình . Câu hỏi của Nguyên Sa về Paris đã làm thanh niên học sinh Sài Gòn thổn thức như chính họ đã từng ở Paris nay về lại quê hương mà lòng không tránh được nhớ nhung một thuở .

Thanh niên Sài Gòn nhớ cái mà họ chưa từng biết qua thơ Nguyên Sa . Bắt đầu từ đây ông bước vào lãnh thổ khép kín của nhiều người . Ông cùng với họ thở hơi thở thi ca bằng những ngôn từ mới , rất mới , cho tới bây giờ sau hơn nửa thế kỷ vẫn còn mới tinh .

* Paris Có Gì Lạ Không Em ?

 

Paris Có Gì Lạ Không Em ?

Paris có gì lạ không em ?

Mai anh về em có còn ngoan

Mùa Xuân hoa lá vương đầy ngõ

Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em ?

Mai anh về giữa bến sông Seine

Anh về giữa một giòng sông trắng

Là áo sương mù hay áo em ?

Anh sẽ chép thơ trên thời gian

Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen

Vì em hay một vừng trăng sáng

Ðã đắm trong lòng cặp mắt em ?

Paris không những là kinh đô của ánh sáng mà nó còn là thủ phủ của tình yêu . Có lẽ yếu tố tình yêu của Paris dính liền với lứa tuổi học trò Việt Nam thời đó . Thời của những trang lưu bút , những cánh hoa ép vào trong vở học , những hò hẹn ngây thơ và đầy tiếng ve , xác phượng là khoảng thời gian đẹp nhất trong một đời người . Trong lứa tuổi ấy tình yêu bắt đầu với những giai điệu mong manh và huyền ảo nhất .

Nguyên Sa nói đó là sự cần thiết , là điều không thể thiếu của con người . Xác quyết ấy của Nguyên Sa nhanh chóng được giới trẻ gật đầu thừa nhận , và vì thế , thơ ông từ đó có mặt trong lưu bút , trong sân trường thời trẻ dại và ngay cả sau này khi họ đã thành gia thất .

* Cần Thiết

Không có anh lấy ai đưa em đi học về

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học

Ai lau mắt cho em ngồi khóc

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng

Ðôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh

Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em

Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc …

Thơ Nguyên Sa không những trau chuốt về ngôn ngữ nó còn lấn sâu tới một vùng khác đầy hấp dẫn nhưng cũng rất nguy hiểm đối với thể loại văn học dễ làm nhưng khó hay và nhất là khó nổi tiếng : thơ tự do .

Trước đây hơn nửa thế kỷ , một câu thơ đẹp sẽ bị quay lưng khi nó thể hiện hình ảnh , ý tưởng có vẻ « nhạy cảm » đối với người yêu thơ . Trong mỗi cá nhân có thể không giống nhau cách chia sẻ một bài thơ hay nhưng rất giống nhau khi nhìn thấy một câu thơ kỳ khôi , vượt lên trên cảm nhận bình thường của thi ca .

Cảm giác đó vẫn còn đầy đối với người đọc thơ ngáy hôm nay , vậy mà Nguyên Sa làm cho người đọc thơ ông cách đây hơn nửa thế kỷ phải mỉm cười , dù cách so sánh của ông lập dị đến nỗi không ai có thể nghĩ tới . Trong một bài thơ có tên người yêu và cũng là vợ ông sau này , ông viết :

* Nga

Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm

Như con mèo ngái ngủ trên tay anh

Ðôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình

Ðể anh giận sao chả là nước biển ! …

Hình ảnh đôi mắt cá ươn thật sự gây thích thú cho sinh viên học sinh Việt Nam ngay cả cái mùi không dễ chịu của nó cũng làm họ ngây ngất . Ẩn dụ của Nguyên Sa làm học trò tròn mắt và người lớn mỉm cười . Từ đôi mắt cá ươn , đỏ lên sự nhớ nhung , cho tới cách mà hai con chó ốm quấn quýt nhau đã nâng Nguyên Sa lên bệ của thần tượng trong lòng họ :

Em nhớ không , anh đã van em đừng buồn

Anh đã van em đừng để những nụ cười chắp nối

Mắt anh sẽ mờ vì những vết kim khâu

Và anh buồn , rồi lấy ai mà dỗ nhau

Lấy ai mà dỗ hai con chó ốm ! …

Em đã khóc , anh đã khóc và chúng mình đã khóc

Bước chân lê trên những hè phố không quen

Chúng mình đã khóc vì không được gần nhau như hai con chim

Chúng mình đã khóc vì không có tiền làm lễ cưới , lễ xin

Và em nhớ không , chúng mình đã hỏi nhau :

Tại sao phải làm lễ tơ hồng

Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân

Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh

Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em

Người ta làm thế nào cắt được

Bốn bàn tay chim khuyên ! …

Áo nàng vàng tôi về yêu Hoa Cúc ,

Áo nàng xanh tôi mến là sân trường .

Có lẽ là 2 câu thơ làm thành tên tuổi Nguyên Sa . Cảm xúc ngây ngô của chàng thanh niên trong lứa tuổi 16 nói với em , một cô học trò 13 tuổi . Những lời lẽ nếu xuất hiện hôm nay có lẽ cuộc đời sẽ giảm bớt biết bao nhiêu bụi bặm của thời đại .

Em mười ba tuổi của thời Nguyên Sa rất nguyên sơ và thánh thiện . Chàng thư sinh Nguyên Sa không hề dám tơ tưởng vóc hình em mà chỉ dám chạm đến nhè nhẹ một màu áo , một sân cỏ nơi em bước qua . Ðẹp và lãng mạn đến thế là cùng .

* Tuổi 13

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám ?

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba

Tôi phải van lơn ngoan nhé , đừng ngờ …

Tôi phải dỗ như là … tôi đã nhớn

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ

Ðôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng

Tôi biết nói gì ? Cả trăm phút đều thiêng

Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng

Chân díu bước và mắt nhìn vương vướng

Nàng đến gần tôi chỉ dám … quay đi

Cả những giờ bên lớp học , trường thi

Tà áo khuất thì thầm : chưa phải lúc …

Áo nàng vàng tôi về yêu Hoa Cúc

Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường

Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương

Tôi thay mực cho vừa màu áo tím …

Trở về Việt Nam trong hoàn cảnh miền Nam đang hít thở bầu không khí chính trị mới , Nguyên Sa đóng góp vào nền văn học Việt Nam trên nhiều lãnh vực . Ngoài thơ , ông còn là một nhà báo , một cây viết phê bình văn học , một nhà lý luận và còn là một nhà giáo dục .

Là Hiệu Trưởng trường Văn Học , dạy môn Triết tại trường Chu Văn An cũng như Đại Học Văn Khoa và nhiều trường trung học nổi tiếng khác tại Sài Gòn như Văn Lang , Hưng Ðạo , Thủ Khoa , Thượng Hiền , Nguyễn Bá Tòng … ông có cơ hội tiếp xúc với học sinh , sinh viên và để lại trong lòng nhiều lớp người ký ức đẹp đẽ khi theo học thầy Trần Bích Lan , tức Nhà Thơ Nguyên Sa .

Nguyên Sa , Hạt cát nguyên sơ ấy đã theo chân học trò và người yêu thơ ông góp vào hành trang của họ những luận lý Tây phương cũng như cảm nhận cái đẹp với ý thức hoàn toàn vượt ra khỏi sự cũ kỷ nhàm chán của một nền Hán học vẫn đậm đặc trong xã hội . Thầy Trần Bích Lan không giảng bài mà ông thầm thì với học trò của ông những vần thơ tuyệt đẹp để từ đó nhiều người nhận ra rằng thơ có khả năng mở sáng trí tuệ chứ không chỉ là giai điệu hay những nỗi buồn , niềm vui bình thường của con người .

Giống như hầu hết văn thi sĩ miền Nam , thơ Nguyên Sa trong những năm chiến tranh có thay đổi tuy không lớn và máu lửa như nhiều Nhà Thơ khác . Trong những bài thơ mang tính thời cuộc ấy vẫn thoang thoảng cá tính Nguyên Sa , một thiên sứ tình yêu , một cung bậc mới trong cảm nhận văn học .

Nguyên Sa đốt lên ngọn lửa trong « Bài hát Cửu Long » nhưng không phải là lửa chống quân thù mà là lửa soi đường cho thanh niên , lửa tin yêu của những chàng trai cô gái hội tụ bên nhau trước vận mệnh mới của dân tộc .

+ Bài Hát Cửu Long

Có gì đâu em : có một đoàn người

Có một đoàn người góp sức góp vai

Cùng rủ nhau về góp một thành hai

Những bước chân góp đi làm đến !

Họ không dại khờ : góp trăng làm nến !

Chỉ những miệng cười góp lạ thành quen

Góp những giọng hò làm trống ngũ liên

Góp những bàn tay dựng thành đại hội

Cánh tay chắp cánh tay cho dài thêm nửa với

Gạo quanh nồi góp lại bữa cơm chung

Họ cùng đi cùng góp tháng , góp năm …

Ðể sáng ngày mai làm sông làm biển

Có gì đâu , có một đoàn người

Bên bờ Cửu Long gõ nhịp

Cả giòng sông gõ nhịp vịn bờ sông

Họ rủ nhau về sương gió vui chung

Dù có phút nước mắt chạy quanh

Hay miệng cười hớn hở

Vẫn bát gạo Hậu Giang , vẫn nụ cười huynh đệ

Mắt nghẹn ngào sáng tỏ nắng phương Nam

Màu nắng vàng không màu nhiệm hào quang

Nhưng dù má bừng lửa cháy

Trán đổ mồ hôi

Họ cùng không đóng cửa mừng vui

Những bàn tay ngượng ngập díu môi cười

Không phải khóc

Một đời người tầm gửi

Thuỷ chung Nguyên Sa vẫn yêu tận tình con người , yêu như trai gái yêu nhau , như những cặp tình nhân bất tử . Có lần ông giật mình khi nhìn lại chung quanh và chính bản thân để rồi thở dài cho đời người sao quá nhiều cay đắng , đặc biệt những con người trong thế hệ bị bộ máy chiến tranh bào mòn , nghiến nát :

* Bây giờ

Thế kỷ chúng tôi chót buồn trong mắt

Dăm bảy nụ cười không đủ xoá ưu tư

Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát

Lúc xòe ra chẳng có một âm thừa

Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực

Phải vác theo trăm tuổi đường dài

Nên có gửi cho ai vài giọng nói

Cũng nghe buồn da diết chạy trên môi

Hai mắt rỗng phải che bằng khói thuốc

Chúng tôi nằm run sợ cả chiêm bao

Mỗi buổi sáng mặt trời làm sấm sét

Nên nhìn đêm mở cửa chẳng đi vào .

Nhà Thơ của chúng ta cuối cùng rồi cũng không ra khỏi chiếc vòng tròn tự vấn . Trong bài thơ Sám hối , cái tựa trước tiên gây cảm giác tê tái và lạnh căm , nhưng qua bài thơ này Nguyên Sa phủ trùm lên nó thứ ánh sáng tái sinh của sự tận hiến . Chàng trai xưng tội với một người đàn bà , biểu tượng lòng thành mà một đời chàng trân trọng .

Chàng không sám hối điều chàng đã làm cho nàng . Những điều mà chàng thốt ra thật khó hình dung , diễn đạt lại vì thế cái cảm giác ăn năn , tự trách vẫn bồng bềnh trong bài thơ khiến chúng ta không thể hiểu tại sao .

Bài thơ này có lẽ mang tính triết học đậm đặc nhất trong toàn bộ cuộc đời làm thơ của ông . Sám hối , trở về với nguyên uỷ sự sống . Vòng quay bất tận của tái sinh hay sự trở về gục đầu vào lòng người nữ vẫn luôn là đớn đau bất tận của nhân loại .

* Sám Hối

Khi nắng mở cửa một bầu trời nạm bạc ,

anh sẽ trở về trên con đường không có mùi cỏ ải

mà chỉ có nắng vàng hanh .

Anh sẽ trở lại bên em – mà cúi đầu – mà quỳ gối –

mà nghe rụng trong lòng ánh sáng hành tinh .

Anh sẽ quỳ gối bên em nhưng không dám nói chuyện trần gian .

Anh không dám kể lể dài dòng như một người giang hồ

nói với người giang hồ về những chuyện quê hương .

Anh chỉ dám dâng em chút ít đớn đau với nỗi niềm sám hối .

Nỗi niềm của một kiếp người đã nhiều tháng ngày ngồi trong ngõ tối .

Anh không dám nhắc đến cuộc đời xa cũ .

E sợ rằng lời lẽ chua cay sẽ biến thành bốn con ngựa già

kéo linh hồn anh chạy về bốn phía chân trời

trong những ngày giá lạnh .

Anh cũng không dám khóc . Nước mắt em ơi , đã đóng đinh

vào lòng bàn tay anh và linh hồn dớm máu …

Anh chỉ ngồi nhìn sao khuya rung động .

Nghe bờ môi tát cạn nhưng hơi thở yếu dần .

Nhắc đến Nguyên Sa người yêu thơ ông vẫn tưởng Nhà Thơ đang rong chơi đâu đó vì ngôn ngữ vẫn sát với khung cảnh thường nhật hôm nay . Mặc dù Nhà Thơ đã từ trần vào ngày 08/04/1998 , cách đây đã 16 năm , nhưng thơ ông vẫn được nhiều người nhắc tới như xưa , đặc biệt trong hoàn cảnh tình yêu tuổi học trò ngày một biến mất để thay vào đó là những trò chơi tình cảm nhục dục của thanh niên trong thời đại mới .

Mỗi tiếng thở dài tiếc nuối quá khứ là một câu thơ của Nguyên Sa . Mỗi câu thơ của ông có khả năng làm mới tâm hồn để biết rằng trong bất cứ thời đại nào nhịp đập tình yêu vẫn là suối nguồn sự sống .

* Tháng Sáu Trời Mưa

Tháng Sáu trời mưa , trời mưa không ngớt

Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa

Anh lạy trời mưa phong toả đường về

Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại

Mười ngón tay đừng tà áo mân mê

Ðừng hỏi anh rằng : có phải đêm đã khuya

Sao lại sợ đêm khuya , sao lại e trời sáng …

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến

Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa

Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu

Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa

Hãy cười bằng mắt , ngủ bằng vai

Hãy để môi rót rượu vào môi

Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt

Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan

Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn

Nếu em sợ thời gian dài vô tận

Tháng Sáu trời mưa , em có nghe mưa xuống

Trời không mưa em có lạy trời mưa ?

Anh vẫn xin mưa phong toả đường về

Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng

Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa Xuân

Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân

Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc

Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi

Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai

Anh sẽ nhớ suốt đời mưa Tháng Sáu .

Mặc Lâm – C/N 2014/10/23

TRAN NANG PHUNG

http://www.youtube.com/user/trannangphung?feature=mhum

From: Truong Le

LẮNG NGHE TIẾNG CHÚA KHI GẶP KHÓ KHĂN-Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Ngắm Bức Tranh Lớn

Sẵn lòng lắng nghe Thiên Chúa và chú ý vào Người trong cầu nguyện có nghĩa là chúng ta cảm nghiệm hơn sự bình an và niềm vui, không chỉ trong khi chúng ta đang cầu nguyện, nhưng đặc biệt khi những lời cầu nguyện của chúng ta liên kết cách sâu sắc hơn với phần còn lại của cuộc sống chúng ta.

Việc xét mình cách thường xuyên giúp chúng ta ngày càng nhận thức hơn về nhu cầu thống hối tội lỗi của mình – những tội lỗi mà chúng ta thậm chí có thể không chú ý trước khi chúng ta ngước nhìn lên Chúa Giêsu Kitô như mẫu gương và mục đích của chúng ta – và hoa trái của việc thực hành này cũng sẽ mang lại bình an và niềm vui cho chúng ta.

Tuy nhiên, việc gia tăng sự bình an và niềm vui và thậm chí, chúng ta dám nói điều đó, sự thánh thiện không có nghĩa là chúng ta sống trên mây, không phải chịu ảnh hưởng bởi sự đau đớn, thất bại và thất vọng.  Chúng ta cần tỉnh táo để nghe Thiên Chúa nói, không chỉ trong những sự cao cả của sự bình an tôn giáo và sự thành công bên ngoài, nhưng còn trong cả những cuộc chiến đấu và các vấn đề của cuộc sống.

Câu chuyện về Giuse (x. St 37,39-50), một trong những tường thuật dài nhất trong Cựu ước, cho thấy cách Thiên Chúa đã dùng con người này để cứu toàn thể gia đình của ông – tuy điều này xảy ra chỉ qua một chuỗi những biến cố đau khổ.  Trước hết, Giuse rõ ràng được Thiên Chúa và cha cậu là Giacóp yêu thương, ưu ái.  Những quần áo đặc biệt từ cha cậu cùng với những giấc mơ đặc biệt từ Thiên Chúa, những giấc mơ cho biết rằng Giuse một ngày kia sẽ cai trị trên các anh cậu.  Thay vì chấp nhận những giấc mơ này như ý của Thiên Chúa, các anh lại bán Giuse làm nô lệ, một bước nhỏ trong kế hoạch ban đầu để giết ông.  Là một nô lệ ở Ai Cập, Giuse hoàn toàn tiến xa trong gia đình của Potipha – dường như rất tốt.  Vợ của Potipha cố dụ dỗ Giuse nhưng thất bại vì ông là người quá nhân đức, không nỡ phạm tội chống lại chủ mình.  Nhân đức này đã được báo đáp bởi những lời cáo buộc hiếp dâm của người đàn bà này, sau đó Giusu bị bỏ tù.  Trong khi ở tù, Giuse đã giải thích cách chính xác những giấc mơ của hai viên chức hoàng gia, người nướng bánh chính và hầu rượu của Pharaô.  Một thời điểm đáng kể sau đó, người hầu rượu của hoàng gia đã giới thiệu Giuse với Pharaô, vua bị phiền toái ghê gớm bởi hai giấc mơ của chính mình.  Lời giải thích của Giuse về bảy năm mùa màng bội thu được theo sau bởi bảy năm đói kém nghiêm trọng đã xảy ra đúng như thế, do vậy ông được chỉ định làm Đại Tể Tướng Ai Cập, vị trí thứ hai chỉ sau Pharaô.  Trong suốt bảy năm đói kém, các anh của Giuse đến với ông để tìm kiếm lương thực, họ cúi lạy ông như trong những giấc mơ thời thơ ấu của ông.  Họ không nhận ra ông, nhưng cuối cùng ông đã tiết lộ chính mình, được hòa giải và gặp lại cha mình, là Giacóp.

Không có gì trong những điều này đã xảy ra nếu các anh em Giuse không bán ông làm nô lệ.  Sẽ không có việc Giuse lên nắm quyền nếu ông đã không bị cáo buộc cách sai trái về tội hiếp dâm và bị bỏ tù cùng với các viên chức hoàng gia.  Nếu không bị bỏ tù, Giuse sẽ không ở vào vị trí phân phát lương thực trong bảy năm đói kém và cứu chính gia đình ông cũng như những người Ai Cập.  Giuse cuối cùng đã nhận ra kế hoạch của Thiên Chúa, như ông công bố với các anh em của mình trong Sách Sáng Thế chương 45,5-8.

“Nhưng bây giờ, các anh đừng buồn phiền, đừng hối hận vì đã bán tôi sang đây: chính là để duy trì sự sống mà Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em.  Thật vậy, đây là năm thứ hai có nạn đói trong xứ, và sẽ còn năm năm nữa không cày không gặt.  Thiên Chúa đã gửi tôi đi trước anh em, để giữ cho anh em một số người sống sót trong xứ, và để cứu sống anh em, nhằm thực hiện cuộc giải thoát vĩ đại.  Vậy không phải các anh đã gửi tôi đến đây, nhưng là Thiên Chúa.  Người đã đặt tôi làm cha của Pharaô, làm chúa tất cả triều đình, và làm tể tướng trên khắp cõi Aicập” (St 45,5-8).

Một Kế Hoạch Lớn Hơn

Thật tốt khi chúng ta đọc toàn bộ câu chuyện trong Sách Sáng Thế bởi vì nó được viết rất hay.  Các bản văn thực sự chỉ ra những chi tiết quan trọng và tuyệt vời mà bản tóm tắt của chúng tôi nhất thiết bỏ qua.  Mỗi chúng ta có thể lắng nghe câu chuyện của Giuse và học cách nhận ra Thiên Chúa đang hành động qua những hoàn cảnh khó khăn và những giai đoạn trong cuộc sống của chúng ta, hãy biết rằng một kế hoạch lớn hơn nhiều có thể đang mở ra – lớn hơn chúng ta có thể tưởng tượng ngay giây phút này.

Cầu nguyện trong những hoàn cảnh khó khăn không phải lúc nào cũng cất đi sự đau đớn hay giải quyết tình huống.  Chẳng hạn, cầu nguyện không có nghĩa là bạn hoặc những người thân yêu của bạn sẽ không bao giờ mắc bệnh.

Tôi chưa bao giờ thấy ích lợi khi hỏi “Tại sao là tôi? Tại sao điều này đã xảy ra với tôi?”  Nó đặc biệt vô ích khi câu hỏi là một cách khoa trương để nói với Chúa: “Ngài không bao giờ nên để cho con phải đau khổ.  Lạy Chúa, có chuyện gì xảy ra với Ngài vậy?”  Nếu tôi hỏi tại sao một vấn đề xảy ra cho tôi, thật tốt hơn để hỏi điều đó trong cách cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì trong tình huống này?  Sứ mạng Chúa dành cho con bây giờ là gì?  Có người nào đó, có lẽ là một bác sĩ, một y tá hoặc một bệnh nhân, người mà Chúa muốn con nói chuyện với?  Phải chăng Chúa muốn dùng hoàn cảnh này để giúp con giới thiệu ai đó khác cho Chúa?  Ý của Chúa trong tình huống này là gì?”

Đối với những người cầu nguyện, dường như là một thất bại của đức tin khi họ trải nghiệm sự đau đớn, những vấn đề và sự đau khổ trong cuộc sống, bởi vì họ mong đợi Thiên Chúa ngăn cản những vấn đề như thế cho những người mà Người yêu thương.  Tuy nhiên, Chúa cho phép những điều như thế xảy ra cho những kẻ Người yêu thương, từ Người Con của mình là Đức Giêsu Kitô đến kẻ tội lỗi nhất trong chúng ta.  Nhưng khi chúng ta nhận ra những điều tốt đẹp đã được thực hiện trong những tình huống khó khăn này, chúng ta sẽ tốt hơn để lắng nghe Thiên Chúa khi ở giữa những hoàn cảnh ấy.

Đây là bài viết đã được trích ra từ cuốn sách có tên là Làm Cách Nào để Lắng Nghe khi Thiên Chúa Nói, tác giả là Cha Mitch Pacwa (The Word Among Us Press, 2011), có thể truy cập tại www.wau.org/books.

Mitch Pacwa – chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Nguồn: WAU
From: Langthangchieutim

 Từ vụ ám sát Trump: Thuyết âm mưu và tin giả tràn lan!

Ba’o Nguoi-Viet

July 14, 2024

Trúc Phương/Người Việt

Chỉ vài phút sau vụ ám sát Donald Trump ngày 13 Tháng Bảy, 2024, mạng xã hội tràn ngập tin giả. Dân Biểu Cộng Hòa Mike Collins thậm chí nói rằng chính Tổng Thống Joe Biden ra lệnh vụ ám sát Trump! Nhiều facebooker ủng hộ Trump của người Việt cũng tát nước theo mưa, tin rằng “bọn thổ tả Dân Chủ” “chắc chắn có liên quan”! Và một người có ảnh hưởng trên X, theo MSNBC, thậm chí viết rằng Biden đã hạ lệnh cho CIA thực hiện vụ mưu sát Trump!

Cựu Tổng Thống Donald Trump được các mật vụ vây kín ngay sau khi bị bắn. (Hình: REBECCA DROKE/AFP via Getty Images)

Không đưa ra bất kỳ bằng chứng nào, hàng ngàn bài đăng trên các mạng xã hội (Facebook, X, Telegram, Instagram, Gab, Truth Social, Parler…) đang nhốn nháo cáo buộc rằng có những nhân vật mờ ám bên cánh tả đã đứng sau vụ ám sát. Những nhân vật có ảnh hưởng trên mạng xã hội cánh hữu và nhiều viên chức Cộng Hòa cũng khăng khăng rằng những nhân vật quyền lực (ám chỉ chính quyền Biden) phải chịu trách nhiệm, trực tiếp hoặc gián tiếp.

Một TikToker với tài khoản tên @theoldermillenial.1 (có 1.2 triệu người theo dõi) viết: “Tôi cho rằng, bởi các phiên tòa (xử Trump) diễn ra không suôn sẻ nên họ đã quyết định xoay sở một con đường khác. Đừng quên rằng đây chính là những gì mà đám cánh tả có sở trường.”

Trên X (Twitter), tài khoản Shadow of Ezra viết rằng “Đám nhà nước trong bóng tối đã cố ám sát Donald Trump trực tiếp trên truyền hình.” Mẫu tin hoàn toàn không có bằng chứng này đã được hơn một triệu lượt xem, theo Junkipedia, kho lưu trữ nội dung mạng xã hội.

Điều đáng nói là một số nghị sĩ Cộng Hòa đã vớ sự kiện ám sát Trump và biến nó thành “tội ác rõ mười mươi” của phe Dân Chủ, rằng phe cánh tả và giới truyền thông phải chịu trách nhiệm liên đới. Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Tim Scott (gần đây được Trump đề cập như một trong những chọn lựa liên danh tranh cử) nói rằng vụ ám sát “được hỗ trợ và tiếp tay bởi bọn cực đoan và truyền thông cánh tả.”

Nicole Shanahan, liên danh của ứng cử viên Robert F. Kennedy Jr., qui kết cho “DNC (Dân Chủ) và các phương tiện truyền thông kế thừa (legacy media)” tội kích động cuồng loạn, dẫn đến sự kiện ám sát. Và Dân Biểu Marjorie Taylor Greene, một nhân vật Cộng Hòa bảo thủ khét tiếng, trùm… tin giả, cũng viết trên X rằng Dân Chủ đã “muốn Trump biến đi trong nhiều năm và họ sẵn sàng làm bất cứ gì để khiến điều đó thành hiện thực.”

Nhìn chung, các kênh cực hữu đang ồn ào nhốn nháo với vô số thuyết âm mưu gây sốc, gây kích động và thù địch. Hình ảnh Trump mặt mày dính máu với nắm đấm giơ cao cùng lúc cũng biến thành hình tượng anh hùng. Hiệu ứng truyền thông từ bức ảnh này đang mang lại ảnh hưởng tích cực cực kỳ lớn cho Trump.

“Quả đúng là người của Chúa,” nhiều người viết như vậy, trong đó có không ít người Việt. Như hồi mùa bầu cử Mỹ 2020, Facebook tiếng Việt giờ đây cũng đầy ngập tin giả và thuyết âm mưu. Dù chưa có bất kỳ thông tin rõ ràng nào từ các cơ quan điều tra về nghi phạm hoặc động cơ ám sát, nhưng những kẻ cực đoan MAGA ngay lập tức tin rằng vụ ám sát “hiển nhiên” có động cơ chính trị. Một số đổ lỗi cho các thành viên antifa. Một số tin rằng vụ việc là bằng chứng rõ ràng cho thấy ma quỷ đang lộng hành. Một số tài khoản theo chủ nghĩa da trắng thượng đẳng nhanh chóng tổ chức một cuộc thảo luận trực tuyến trên X (Twitter) về cách bọn Do Thái từng cố mưu sát Trump.

Jackson Lahmeyer, người đứng đầu nhóm cực hữu “Pastors for Trump” có trụ sở tại Oklahoma, viết trong một email gửi những người ghi danh trong vòng vài giờ sau khi vụ việc xảy ra: “Bọn chúng muốn một CUỘC NỘI CHIẾN.” Trong email, “Pastors for Trump” viết rằng “Bọn nhà nước trong bóng tối đã thất bại. Bàn tay bảo vệ của Chúa đã cứu Tổng Thống Trump.” Nhân vật bảo thủ nổi tiếng Laura Loomer và người dẫn chương trình phát thanh Erick Erickson đổ lỗi cho Biden về vụ ám sát, dẫn lại lời của Biden vài ngày trước, khi ông nói đã đến lúc đưa Trump “vào hồng tâm” (“in a bull’s eye”). Tài khoản cánh hữu nổi tiếng cuồng Trump, “Il Donaldo Trumpo,” đăng một bức ảnh của John F. Kennedy vào ngày ông bị ám sát, với chú thích, “KHÔNG PHẢI HÔM NAY NHÉ, BỌN NHÀ NƯỚC TRONG BÓNG TỐI!!!”

Thật ra không phải chỉ đến vụ ám sát chấn động ngày 13 Tháng Bảy, 2024 mới nảy nòi tin giả. Từ Tháng Chín 2023, chiến dịch tranh cử của Tổng Thống Joe Biden đã rà soát lại chiến lược chống thông tin sai lệch trên mạng xã hội. Họ tuyển hàng trăm nhân viên và tình nguyện viên để giám sát các nền tảng, mua quảng cáo để đối phó với những tuyên bố nhăng nhít không có cơ sở và bằng chứng, đồng thời đưa ra những thông điệp riêng. Tất cả được thực hiện xuất phát từ lo ngại rằng các công ty truyền thông xã hội gần như không sẵn sàng trong việc kiểm soát thông tin chính trị sai lệch, trong bối cảnh nhiều thành viên Cộng Hòa và cả Donald Trump lâu nay đã trở thành nguồn tin giả một cách… “chính thống.”

Mỹ đã tụt hậu một cách thảm hại so với một số nước trong việc thiết lập và thực hiện luật chống tin giả. Cách đây bốn năm, loạt dự luật lưỡng đảng, theo lẽ thường, chẳng hạn Đạo Luật Quảng Cáo Trung Thực (Honest Ads Act) với nội dung buộc việc tài trợ và quảng cáo chính trị trực tuyến phải minh bạch, do Lindsey Graham, thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa từ Nam Carolina, đề xuất đã bị khước từ bởi chính lãnh đạo đa số Thượng viện Mitch McConnell, người cũng thuộc đảng Cộng Hòa.

Một dự luật khác, đã được thông qua tại Hạ Viện, với nội dung yêu cầu Quỹ Khoa Học Quốc Gia và Viện Hàn Lâm Khoa Học, Kỹ Thuật và Y Học Quốc Gia tiến hành nghiên cứu thông tin sai lệch liên quan đại dịch COVID-19, đã không nhận được bất kỳ sự đồng thuận nào của đảng Cộng Hòa.

Cần nhắc lại, trong mùa bầu cử 2020, tình trạng bùng nổ tin giả là cực kỳ nghiêm trọng, đặc biệt trong cộng đồng mạng xã hội tiếng Việt, từ trong nước đến hải ngoại. Có những người chủ ý tạo ra tin giả để kiếm tiền (bằng view); và cũng có không ít người lan truyền tin giả vì thiếu hiểu biết và thậm chí không có khả năng tìm nguồn để xác minh những gì mình viết là thật hay giả.

Còn nhớ, ngày 15 Tháng Mười Một, 2020, một nhà báo nổi tiếng ở Việt Nam viết trên Facebook cá nhân rằng mình đã rơi nước mắt khi thấy ảnh ông Trump khóc vì thất cử.
Ông nhà báo này viết: “Sáng nay gã hai lần bật khóc. Lần một, khi coi clip cả triệu dân Mỹ hừng hực xuống đường ủng hộ Trump… Lần hai, nhìn hình ảnh người đàn ông ấy mắt hoen đỏ khi chứng kiến người dân xuống đường từ muôn nơi ủng hộ mình… Nước Mỹ sẽ chỉ vĩ đại khi hiểu ra không phải tự dưng hơn 72 triệu đồng bào mình đứng đằng sau con người đang lau nước mắt ấy”.

Theo ban kiểm tin AFP, bức ảnh “Trump khóc” được đăng trên một tài khoản Twitter ngày 14 Tháng Mười Một, 2020, với chú thích tiếng Hoa, có nghĩa: “Hẳn phải rất khó khăn đối với ông ấy khi ông ấy khóc nơi thanh thiên bạch nhật. Tôi hy vọng tất cả chúng ta không để ông ấy thất vọng. Chúa ở cùng chúng ta. Amen!” Trong số ý kiến bình luận dưới tweet trên, có người viết: “Trump là người cứng rắn. Ông ấy không khóc vì bị cáo buộc sai trái. Những giọt nước mắt của ông ấy thể hiện con tim của ông ấy đối với người dân. Ông ấy cuối cùng cũng đã được hiểu và nhận được sự ủng hộ từ người dân của mình.”

“Giọt nước mắt” của ông Trump là “giọt photoshop.” Bức ảnh gốc được phóng viên ảnh AFP Nicholas Kamm chụp ngày 15 Tháng Bảy 2020, ghi chú thích: “Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump phát biểu với giới báo chí tại Phòng Bầu Dục ở Tòa Bạch Ốc sau khi nhận được báo cáo từ các viên chức thuộc cơ quan pháp luật về hoạt động chống lại nhóm MS-13 ở Washington DC, ngày 15 Tháng Bảy 2020 (MS-13, còn gọi là Mara Salvatrucha, là băng đảng tội phạm quốc tế).

Tin giả, trong thực tế, với rất nhiều trường hợp, đã trở thành một “liệu pháp tâm lý” tự trấn an. Trong số những người miệt mài và háo hức chia sẻ tin giả, có không ít nhà báo và những người làm truyền thông nói chung. Họ vừa chia sẻ tin giả, vừa “khinh bỉ” những người chống lại tin giả. Sau mỗi lần bị hố khi loan tin giả, họ tiếp tục chia sẻ những thông tin không kiểm chứng khác, như thể tin giả nhất thiết phải tồn tại cùng với “niềm tin” của họ, bất luận diễn biến sự việc cho thấy “niềm tin” mà họ cố áp vào tư duy mình lẫn người khác chỉ là mớ bọt xà phòng.

Vấn đề ở chỗ tin giả không biến mất như bọt xà phòng. Nó gieo rắc những mầm độc cho nhận thức và nó thậm chí trở thành những đám rừng dày đặc ngăn cản những tia sáng phát triển xã hội. 


 

 Lãnh đạo thế giới lên án vụ nổ súng nhắm vào ông Trump

VOA

14/07/2024

Ông Trump được các nhân viên an ninh đưa đi sau vụ nổ súng.

Các nhà lãnh đạo thế giới đã nhanh chóng lên án vụ tấn công hôm 13/7 nhắm vào ông Donald Trump tại một cuộc vận động tranh cử ở Pennsylvania, trong đó cựu tổng thống bị bắn vào tai, cho biết họ bị sốc đồng thời lên án bạo lực chính trị và chúc ông Trump nhanh chóng bình phục.

Ban vận động tranh cử của ông Trump sau đó cho biết rằng ông Trump, người đang tái tranh cử vào Nhà Trắng trong cuộc bầu cử ở Mỹ vào tháng 11, “vẫn khỏe”. FBI đã xác định Thomas Matthew Crooks, 20 tuổi ở Bethel Park, Pennsylvania, là “đối tượng liên quan” đến điều mà họ gọi là một vụ mưu sát.

Người phát ngôn của Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Antonio Guterres đã lên án vụ nổ súng và gọi đây là “hành động bạo lực chính trị”.

Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida nói: “Chúng ta phải kiên quyết chống lại mọi hình thức bạo lực thách thức nền dân chủ”.

Thủ tướng Anh Keir Starmer nói ông “kinh hoàng trước những cảnh tượng gây sốc” tại cuộc vận động tranh cử. Ông nói: “Bạo lực chính trị dưới bất kỳ hình thức nào không có chỗ đứng trong xã hội của chúng ta và tôi chia sẻ với tất cả các nạn nhân của vụ tấn công này”.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy nói rằng “không có sự biện minh nào” cho hành vi bạo lực như vậy và ông “mừng” vì ông Trump, người thường xuyên chỉ trích viện trợ quân sự của Mỹ cho Ukraine trong bối cảnh Nga xâm lược, vẫn an toàn và chúc ông “nhanh chóng bình phục”.

Những bình luận tương tự cũng được đưa ra bởi các nhà lãnh đạo Liên minh châu Âu, Ai Cập, Thái Lan, Đài Loan, Hàn Quốc, New Zealand, Ý, Thụy Điển, Hà Lan và Philippines.

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron nói về vụ nổ súng: “Đó là một thảm kịch đối với các nền dân chủ của chúng ta. Pháp chia sẻ cú sốc và sự phẫn nộ của người dân Mỹ”.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng cho biết vụ nổ súng khiến ông bị sốc.

Thủ tướng Hungary Viktor Orban, người đã gặp ông Trump trong tuần này khi đến Mỹ dự hội nghị thượng đỉnh NATO, cho biết ông đã cầu nguyện cho cựu tổng thống “trong những giờ phút đen tối này”.

Tổng thống Brazil Luiz Inacio Lula da Silva gọi vụ nổ súng là không thể chấp nhận được đồng thời kêu gọi những người khác lên án nó.

Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi gọi ông Trump là bạn và chúc ông nhanh chóng bình phục đồng thời nói ông “mạnh mẽ lên án vụ việc”.

“Bạo lực không có chỗ đứng trong chính trị và các nền dân chủ”, ông nói.


 

NẾU CÓ THỂ…

Gieo Mầm Ơn Gọi

Nếu có thể hãy cứ vui mà sống

Bỏ sau lưng những cay đắng muộn phiền

Đời ngắn ngủi mong manh như là nến

Biết mai còn dạo bước chốn trần gian.

 

Nếu có thể hãy cứ thật lạc quan

Bao gian khó xin đừng nên nản trí

Mọi thứ đều bắt đầu trong suy nghĩ

Cứ yêu đời dù đời có chua ngoa.

 

Nếu có thể hãy sống thật vị tha

Ta không thể đắm chìm trong oát ghét

Trái tim mình cần yêu thương dịu ngọt

Tâm hồn mình xứng đáng được bình yên.

 

Nếu có thể hãy sống thật cuồng điên

Như sông lớn biển dài đang gào thét

Mang trong lòng những giấc mơ thật đẹp

Nên đời này nhất quyết phải vùng lên.

St


 

Bão từ chức – Tản mạn về văn hóa từ chức thời Cộng Sản

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Lục

13/07/2024

Câu nói thời danh của một viên quan lại nhà nước Cộng sản khi nhận lãnh chức Chủ tịch nước:

“Nếu cán bộ nào không hoàn thành nhiệm vụ thì tốt nhất là xin từ chức, chứ đừng nên để đến lúc sai phạm và rơi vào sai phạm, phải chịu kỷ luật là điều không ai muốn.”

Ông Trần Đức Lương đã tuyên bố câu trên ngay khi ông vừa tái đắc cử chức Chủ tịch nước CHXHCNVN. Đúng ra chính ông là người đầu tiên phải xin từ chức mới phải vì ông chẳng làm được việc gì cho ra hồn.

Mà bản thân ông, muốn từ chức cũng không được, vì đảng đã phân công và chỉ định rồi. Như thế, từ chức là vô kỷ luật và có thể bị gán ghép vào tội chống Đảng, chống lại Nhân dân.

Câu tuyên bố trên hình như ông chỉ nhắm vào thuộc hạ của ông. Mà thuộc hạ của ông thuộc loại thiếu cái văn hóa từ chức nên chẳng ai chịu từ chức cả. Chính vì thế mà kể từ khi ông tuyên bố đến nay chưa hề có quan chức nào xin từ chức cả.

Cơn bão vì thế từ chức đã không xảy ra. Người cộng sản đã thiếu thứ văn hóa ấy?

Thật ra từ chức là một ứng xử văn hóa của nước ta đã có từ lâu đời. Chu Văn An, đời Trần, phụ trách Quốc Tử Giám thấy bọn tham quan lộng quyền và tham nhũng dâng sớ “thất tử trảm” xin chém đầu 7 kẻ vô tài, vô đạo đức. Vua không nghe bầy tôi. Ông bèn “cáo quan”, trả lại mũ áo triều đình, trở về vùng Chí Linh mở trường dạy học.

Từ “cáo quan” dùng ở thời xưa bây gìờ người ta gọi là từ chức. Cho dù là cáo quan hay từ chức thì đó vẫn là thứ văn hóa truyền thống giúp cho kẻ hiền tài, người đạo đức không bị vấy bẩn trong thời buổi nhiễu nhương.

Thuở xưa đã vậy, ngay thời ông Ngô Đình Diệm, ông cũng đã thể hiện đúng cái cung cách của một nhà nho khí tiết khi xin với vua Bảo Đại được từ chức. Xin đọc những lời trần tình của Bảo Đại trong Le Dragon D’Annam,

Je faisais confiance au tandem Phạm Quỳnh-Ngô Đình Diệm. Ce dernier n’avait accepté les fonctions de ministre qu’à la condition de pouvoir modifier la société Vietnammienne, sa réputation de caractère me laissait espérer qu’il irait de l’avant.

Au bout de quatre mois, au début de septembre 1933, Ngo Đinh Diem qui n’avait pas trouvé en Pham Quynh le soutien qu’il espérait, me demander audience.

‒ Sire, me dit-il, je viens vous présenter ma démission et vous đemnaner l’autorisation d’abandonner toutes les fonctions dont votre Majesté a bien voulu m’honorer.

‒ Excellence, mon secrétaire Nguyen – De m’a tenu au courant de vos difficultés, mais je pense que votre devoir est de rester à votre poste.

‒ Sire, que Votre Majesté me pardonne, mais ce n’est pas tenable. Demeurer à mon poste serait une lamentable comédie à laquelle je ne peux me prêter. Les Francais ont tous les pouvoirs, ils en sont arrivés à admistrés directement le pays sous le couvert d’un traité de protectorat dont les dispositions sont violés tous les jours

Lược dịch: Tôi tin tưởng vào cặp Phạm Quỳnh-Ngô Đình Diệm. Phần Ngô Đình Diệm, ông ta chỉ nhận chức bộ trưởng với điều kiện là ông ta có thể thay đổi được xã hội Việt Nam, ông ta vốn nổi tiếng là người có cá tính cho tôi có hy vọng ông ta có thể tiến xa được.

Nhưng chỉ chừng 4 tháng sau, vào tháng 9-1933, Ngô Đình Diệm đã không tìm thấy ở Phạm Quỳnh sự hỗ trợ mà ông ta mong đợi, ông đã xin được gặp tôi.

‒ Thưa Hoàng Thượng, ông ta nói, tôi muốn trình lên hoàng thượng xin từ chức đồng thời xin hoàng thượng cho tôi từ bỏ tất cả các trách nhiệm mà hoàng thượng đã ưu ái dành cho tôi.

‒ Thưa ngài, người thư ký của tôi, ông Nguyễn Đệ đã cho tôi biết những khó khăn mà ngài đã gặp phải, nhưng theo ý tôi, ngài có bổn phận phải ở lại chức vụ của ngài.

‒ Thưa hoàng thượng thứ lỗi cho tôi, nhưng mà thưa hoàng thượng hoàn cảnh không thể nào được nữa rồi, nếu tôi ở lại chức vụ thì sẽ chỉ là một trò hề thê thảm mà tôi thấy không thể làm được. Người Pháp nắm hết mọi quyền hành đến nỗi coi như họ chỉ huy trực tiếp đất nước của ta dưới chiêu bài Hiệp ước bảo hộ mà mỗi ngày có những vi phạm trắng trợn hiệp ước ấy.

Cuối cùng thì vua Bảo Đại viết một câu khá chua chát, “Me voici seul.” Nay thì tôi còn lại chỉ có một mình.

(Trích Le Dragon d’Annam, Bao Dai, trang 59-61).

Lúc xin từ chức, ông Ngô Đình Diệm mới 31 tuổi. Cung cách từ chức của ông Diệm đã ứng xử một thứ văn hóa từ chức đúng mực. Phần người chấp nhận đơn từ chức ấy, vua Bảo Đại cũng hành xử đẹp, có văn hóa.

Ngoài cái văn hóa hấp thụ được từ phương Tây, phải chăng ông vua Bảo Đại cũng học được tinh thần hòa giải, khoan dung của các tiên đế? Sau này dù bị ông Diệm truất phế trong một cuộc Trưng cầu dân ý, ông cũng không có lúc nào dùng những lời lẽ khiếm nhã đối với ông Diệm.

Phần sách xưa cũng có viết như sau:

Khi Lê Văn Duyệt có bắt được đại đô đốc giặc là Trần Đại Cửu giải về kinh. Vua tha, bèn cho áo mặc. Quân ta bắt được tướng giặc rất nhiều, đều tha tội cả, sai Lê Đình Chính trông nom, nhưng người bị bắt vẫn lo không giữ mình nổi. Vua biết ý, dụ Nguyễn Văn Khiêm rằng Trần Đại Cửu trước làm tướng giặc, nay làm bầy tôi của ta. Ta suy lòng thành mà đãi, thương yêu phân cách gì. Người nên yên ủi vỗ về cho họ được yên lòng.”

(Trích Quốc Sử quán triều Nguyễn, cuốn Đại Nam thực lục, quyển một, trang 486)

Phần bây giờ thì cho đi học tập cải tạo mút mùa.

Mới đây, tôi có viết bài “Từ việc viện nghiên cứu IDS tự đóng cửa đến việc báo Tia Sáng tự đóng cửa” sau đó có gửi cho bạn bè ở Việt Nam đọc đồng thời gửi cho mấy chuyên viên trong nhóm chiều thứ sáu theo lời đề nghị của một cựu chuyên viên ngân hàng vốn là bạn bè của nhóm “chiều thứ sáu”.

Bài mới gửi đi thì thì tôi nhận được hai tin xấu gửi cho tôi từ Việt Nam:

  • Thứ nhất, một tu sĩ tại NhaTrang mà nhóm Quê Việt, Montréal có chương trình trợ giúp hằng năm để lo cho trại cùi và các trạm y tế ở miền Trung gửi những hình ảnh tang tóc của bão lụt đang hoành hành ngoài đó.Hết bão số 9, rồi số 10 và nay số 11 đang tàn phá các vùng phía Nam miền Trung, trong đó có Nha Trang, nơi mà tôi đã từng sống nhiều năm ở đó.Bão táp dù sao cũng chỉ là nhất thời trong một giai đoạn nhất thời rồi ta vẫn có thể xây dựng lại làm tốt và đẹp hơn.

Nhưng tôi mới nhận thêm được một thư khá dài của một người bạn thân, bạn Hồ Công Danh (HCD)cho biết có một cơn bão thứ hai đang có cơ bùng phát ở Việt Nam mà chưa biết hậu quả sẽ ra sao?

Đó là cơn Bão từ chức hay là bão khao khát tự do đòi hỏi có tiếng nói. Nghe tin này, tôi nghĩ đến phong trào hiến chương 77 do trí thức cộng sản thành lập. Trận bão thời thế do con người đựng lên chẳng mấy chốc đã thổi bay, phá sập bức tường Bá Linh và chủ nghĩa cộng sản tại nhiều nước trên thế giới.

  • Honecker vừa mới được hưởng cái vinh danh là 99% dân chúng ủng hộ chẳng mấy chốc mà cái ghế đảng dựng lên cho ông bị xô đẩy gẫy sập do chính các đồng chí của ông. Chẳng mấy chốc mà hơn 4 triệu người Đức đã đổ xô nhau chạy sang Tây Đức. Tôi rất lấy làm tiếc là tôi có một người bạn tình ở Tây Đức, vùng Munich- TKL- du học trong nhiều năm, đã không đủ can đảm để viết lại biến cố này như một nhân chứng sống. Chị ấy vẫn sống hèn ôm chân cộng sản cho đến bây giờ cùng với Cao Huy Thuần vừa mới qua đời..
  • Tôi vẫn thấy ấm ức về chuyện này là sự thật lịch sử như thế mà vẫn có kẻ mù quáng ôm chân cộng sản.Lá thư ngườI bạn chê trách bài viết của tôi “mất thời gian tính, quá chậm, quá trễ” không thấy được diễn biến quan trọng đang xảy ra trong nước. Bây giờ nó đang là thời điểm lập lại “hiến chương 77” ở Tiệp Khắc những năm 1989 đòi hỏi, Hãy để chúng tôi tự do.Người bạn tôi đã cùng một ý nghĩ như tôi, khi so sánh với biến cố “Hiến chương 77”!

Và anh ta lên lớp tôi: “Cậu phải ráng tập để mà biết thua người ta. Chuyện cậu viết về nhóm IDS là “xưa” rồi.”

Cơn bão thời đại sẽ khó tránh được như nó đã từng làm sụp đổ bức tường Bá Linh vào tháng 10-1989. Người bạn gửi sang một số thông tin mới nhất của cơn báo cấp số 6 như sau mà tôi gọi là “Tin Nhà”.

Cậu còn nhớ Lữ Phương không? Làm sao quên được phải không? Cậu từng “chửi” LP mà. Năm 1960, LP cũng đỗ vào Đại học Sư Phạm Triết Đà Lạt, rồi bỏ không lên học, sau đó mới có vụ Bé “bụng” lên thế chỗ. Và rồi biết bao cớ sự đã xảy ra sau đó do Bé bụng gây ra. Sau này tụi mình mới biết Lữ Phương theo Mặt Trận để rồi 1968 bỏ vào bưng.

Năm 2005 cậu về đây, tôi hẹn lên nhà LP để dẫn cậu đi xem cái biệt thự của LP. Một thành quả của cách mạng ban cho.

Nhưng tôi biết cậu chẳng muốn xem nhà mà chỉ muốn xin cuốn: “Cuộc xâm lăng về Văn hóa và tư tưởng của đế quốc Mỹ tại miền Nam Việt Nam”.Rồi tôi đã lỡ hẹn với cậu. Nhưng tôi biết là thể nào cậu cũng tìm cách “bắt” cho bằng được cuốn sách đó.

Nhưng mà thôi dẹp chuyện viết lách phê bình đó đi. Cậu có viết cũng vô ích vì LP đã không nhìn nhận đứa con của mình nữa. Vì LP đã tuyên bố, “Mình đã đốt thẻ đảng thì còn tiếc rẻ gì cuốn sách “nâng bi” này nữa.

” Mà đốt thật cậu ạ. Tin moa đi. Không tin cậu cứ vào trang nhà của Trần Hữu Dũng(cũng đã mới qua đời) hay Viet-Studies có phần giới thiệu đặc biệt các công trình sáng tác của LP. Anh ta đã loại tất cả những gì viết trước 1975 và sau 1975, trong đó có cuốn sách ở trên. Anh chỉ để lại những phần viết được coi là “phản tỉnh”, chống lại đảng thôi.

Phải nhìn nhận LP cũng can đảm lắm.

Như thế cũng nên coi LP là một hình thức nằm trong Văn hóa từ chức. Hay nói đúng ra là thứ văn hóa từ đảng.

Tuy nhiên, vì LP đã không có chức vụ gì trong mấy chục năm nay rồi, bị cho ra rìa, “ngồi chơi xơi nước có lương”, mỗi tháng vẫn phải nhắm mắt lên trụ sở “Văn Phòng của Mặt trận Giải phóng Miền Nam” lãnh lương theo ngạch chuyên viên là bộ trưởng văn hóa.

Một số bạn bè xúi LP từ chức, nhưng có chức gì đâu mà xin từ chức? Và cũng còn phải chờ xem có dám trả lại nhà nước căn biệt thự đang ở không? Khi nào trả moa sẽ tin cho cậu hay.

Nhưng nói vậy thôi, đừng bắt người ta đến đường cùng. Căn biệt thự đó là nồi cơm nuôi sống cả nhà mà không cần ai đi làm. Chỉ nội tiền cho thuê cũng dư sức sống.

Phần Lý Chánh Trung thì đôi này không được khỏe, người gầy đi nhiều. Ít khi nào lái xe về Sài Gòn thăm anh em nữa. Lần cậu về, cậu định tổ chức thuê một cái xe Van kéo lên Thủ Đức chơi nhà LCT, rồi anh em hụ hợ đồng ý, nhưng rồi chẳng thằng nào chịu đi, lấy cớ này cớ kia cận tết bận bịu nhiều truyện.

Cuối cùng chỉ còn mình tôi với cậu lên thôi. Ổng có tặng mỗi thằng một cuốn: “Một thời bom đạn, một thời hòa bình”. Nhưng chắc bây giờ ông có vẻ “ê càng” rồi.

Hôm đám ma Nguyễn Ngọc Lan vừa rồi, moa tự nhiên hỏi đùa về cuốn sách. LCT có vẻ buồn rầu nói, “Thôi quên đi, nhắc làm gì”. LCT pha chè thêm, thôi đổi lại tên sách là:

Một thời bom đạn, một thời nhiễu nhương” cho thích hợp.

Chả còn gì đúng hơn nữa. Thời bom đạn đã xong, nay chỉ là thời nhiễu nhương, nhố nhăng lộn tùng phèo.

Nói xong, LCT cho biết đã làm đơn từ chức Phó chủ tịch Mật trận mà ông ngồi ở đó mấy chục năm rồi.

Đơn từ chức gửi đi đã lâu, gần một năm nay, vẫn chưa có thơ trả lời đồng ý hay không đồng ý. Nhưng bữa nào moa phải lên nhà xem LCT có tháo cái bức tranh chụp chung với “lãnh tụ” treo chình ình ở phòng khách hay không?

Tình hình này, rất có thể LCT kín đáo bỏ xuống rồi đấy.

Nhiều lúc nghĩ lại cũng tội cho LCT. Cả một đời chạy theo ảo tưởng. Một nhân cách, một trí thức miền Nam có tầm cỡ! Vậy mà gần nửa đời người, vẫn phải khép mình theo lề phải, mặc dầu biết nó thối tha tận căn gốc.

Đầu tư cuộc đời vào chế độ cộng sản là một đầu tư phá sản, tiêu ma cả đời sống. Chỉ những kẻ giả vờ đầu tư là sống hạnh phúc trong chế độ cộng sản.

Cái khổ nhục của LCT gấp hai lần người khác. Nay từ chức cũng chưa phải là đã muộn!

Nhưng chuyện này mới quan trọng Lục ạ. Thích Trí Siêu tức Lê Mạnh Thát(bạn chí thân với Hòa Thượnng Tuệ Sỹ, một cao tắng trí thức và đạo hạnh cũng vừa qua đời) phó viện trưởng viện Phật học mà bữa tiệc cuối năm 2005, cậu yêu cầu mời thêm Thát, nhưng mấy đứa khác như Đặng Thần Miễn, cùng lớp với Thát nói, “thôi anh ta làm lớn, mời làm gì, mời chắc gì đã đến dự với anh em.”

Mới đây thiên hạ ác khẩu đồn anh ta bị Đảng xía vô chuyện nội bộ Phật giáo đá văng ra khỏi viện Phật học. Lê Mạnh Thát- Trí Siêu có tâm sự với thằng Tâm gà tồ là:

“chính tôi xin từ chức, làm gì có chuyện bị đấm đá gì đâu”.

Hỏi tại sao xin từ chức thì LMT nói là nhà nước hứa cho Viện Phật Học 30 mẫu tây đất xây làng đại học Phật giáo.

Bữa NVL về chơi, Lê Mạnh Thát cũng có dẫn NVL đi coi. Có cả Tuệ Sỹ nữa. Vậy mà tính đến nay đã trên 6 năm kể từ lúc ký giấy: Đất vẫn hoàn đất. Chẳng giúp gì cả. Đòi không được, xin cũng không được chán quá mình xin thôi.

Tôi có hỏi: thôi chức viện trưởng “thơm như mít”, có xe chính phủ, có nhà ở biệt thự, có tài xế là một nhà sư trẻ chừng 20 tuổi, chung quanh không thiếu người phục dịch thì ông tính sẽ làm gì để sống?

Lê Mạnh Thát trầm ngâm, do dự mãi mới nói: “chắc mình tìm chỗ đi tu lại. Le retour về “Chúng Trung Tôn”. Lâu lắm không có dịp tụng kinh gõ mõ!”

Nhìn cái đầu LMT xem, lại cạo trọc nhẵn thín rồi. Rồi LMT cười nói, “Kể từ nay, không đứa nào nắm được tóc của tớ nữa.”

Cuộc đời này, người ta chỉ nắm được người khác vì cái tóc và “cái ấy”. Cắt đi hai cái ấy thì Niết bàn, Thiên đàng nằm trong túi áo rồi.

Chắc là trở về chốn thiền môn thật đấy. Trở về dịch sách như TT Thích Trí Quang. Hơn 30 năm diện bích mới dịch được hai đầu sách, “Kinh Pháp Hoa và Kinh Kim Cương”.

Có điều sách của Trí Quang phải mang lén sang Munich, bên Đức do nhà xuất bản Mai Lan lệ ấn bỏ tiền ra in, nghe quen quen như là Thái Kim Lan lệ ấn vậy.

Theo Robert Topmiller, người viết cuốn sách đáng giá về Phật giáo “Lotus Unleashed”, ba lần xin gặp Thượng tọa để xin gặp phỏng vấn đều bị từ chối, vì Thượng tọa Trí Quang sợ nhà nước không dám tiếp khách ngoại quốc.

Hơn 30 năm, hầu như tuyệt đối bị cách ly, không tiếp xúc với bất cứ ai, trừ giai đoạn được “hỏi ý kiến” nhân dịp nhà nước chuẩn bị tổ chức “Thống nhất Phật giáo”, năm 1981. Đây là lần thống nhất thứ ba và có lẽ là lần cuối cùng!

Và có lẽ đây cũng là một hình thức “cưỡng bức từ chức TT Trí Quang” của văn hóa từ chức.

TT Trí Quang chắc đau khổ gấp hai lần hơn cái đau khổ của Lý Chánh Trung. Những ai còn nhắm mắt vu cho TT. Trí Quang là cộng sản là một tội oan nghiệt khó rửa. Tôi sẽ có bài viết kỳ tới để rửa oan cho nạn nhân của cả hai phía.

Nhưng Lê Mạnh Thát là người thẳng thắn, cương trực, dám ăn, dám nói. Không biết có theo gương được TT Trí Quang không? Ông dễ “lỡ lời” lắm, nếu cần, ông chửi oáng lên Đâu có đức nhẫn nhịn như TT Trí Quang.

Ông đã có lần nói với tôi: mình đã có chứng chỉ tử hình rồi thì còn sợ cái nỗi gì nữa?

Trời đất, trên đời này tôi chưa từng thấy có ai có cái giấy chứng chỉ tử hình mà sống phây phây như ông ta. Tôi chỉ rất tiếc là không đòi xem cái chứng chỉ ấy mặt mũi nó như thế nào?

Xin nói cho rõ, Thượng Tọa Thich Trí Siêu là người tù kiệt xuất. Còn nói về Lê Mạnh Thát là nói về một giáo sư Phật học!

Không biết có phải vì cái tính cương trực này mà bị nhà nước trù ếm không?

Nhưng tôi nghĩ, ông ta thôi cũng phải. Mang tiếng viện phật học đào luyện tăng sinh mà: tiền cũng của nhà nước quản lý, chương trình học thì kèm thêm chủ nghĩa Mác-Lê cũng của nhà nước, tuyển sinh cũng nhà nước quyết định chọn thì một người tài ba, xuất chúng nhất của Phật giáo Việt Nam ngồi ở đó làm gì?

Lê Mạnh Thát trước sau gì cũng phải từ chức. Chỗ ngồi của ông dành cho những nhà sư biết cúi đầu, theo lề phải. Nói trắng ra là sư quốc doanh, sư ăn lương nhà nước, không phải vất vả đi khất thực mỗi ngày. Muốn ăn thịt chó thì cứ thoải mái.

Tôi vẫn kính nể và hãnh diện về Thượng Tọa Thich Trí Siêu, một người tù “kiệt xuất” hiên ngang nhận lãnh án tử hình, rồi xuống chung thân khổ sai; rồi Lê Mạnh Thát được tha và bốc lên thành Phó viện trưởng viện Phật học. Cuộc đời sao lại có thể “sắc sắc không không” đến quái đản như thế!

Phật giáo mất ai cũng được. Nhưng mất đi một người như Lê Mạnh Thát là thiệt thòi lắm. Ông ấy viết nghiên cứu ngang dọc, sâu cũng có, cao cũng có, nào biết trên đầu có ai?

Tiếc cho một người tài hoa. Bao nhiêu thế hệ mới có một người như thế?

Hồ Công Danh còn nhắc một truyện mà tôi đã quên. Có lần tôi nhờ HCD chở Honda đến viếng thắp hương cựu phó thủ tướng Vũ Đình Liệu đã qua đời. Nhà ông ở số 55 hay 57 gì đó ở đường bà huyện Thanh Quan. Một biệt thự tường cao đến 2 mét, sân trải sỏi, đất rộng mênh mông. Lối cửa vào là một bồn hoa rộng cả 15 mét.

Sau khi thắp hương vái ông cụ, tôi thấy trên tường còn treo 5 vòng hoa cườm, một bên ba vòng, một bên hai vòng. Trên đó ghi vòng hoa của chủ tịch nước, chủ tịch Quốc Hội, thủ tướng chính phủ và một vòng của gia đình, vòng hoa thứ năm tôi không nhớ của ai. Các vòng hoa cườm lớn nhỏ khác nhau tùy theo chức vụ.

Bà Liệu là một người đàn bà dáng quê, chất phác, hiền lành, không có cái vẻ gì là một bà phó thủ tướng. Bà biết tôi đến vì có hẹn nên đứng ngóng chờ và ra tận cửa đón mặc dầu có bảo vệ. Sau khi đi thăm nhà, hỏi thăm về cái chết của ông Liệu. Bà kể ông ấy được chăm sóc đến nơi đến chốn nên lúc nào cũng sẵn sàng hai bác sĩ kề cận để phục dịch. Bà kể say sưa cho tôi và bạn tôi, HCD, nghe nhiều chuyện, từng chi tiết một về những ngày ông đứng đầu khu 9, ít khi nào có dịp về Bắc.

Bà cho biết, vì ông nhà là người công giáo nên được sự tin tưởng của các linh mục theo kháng chiến. Ở khu 9, phía Tây Nam Bộ, qua ông Trịnh Khánh Vàng đã chính thức đề cử các linh mục làm tuyên úy quân đội như linh mục J.B. Pham Gia Vạng, tiểu đoàn 122, Cần Thơ. Lm. J.B Hồ Thanh Biên, tiểu đoàn 125, Bạc Liêu. Lm. Trương Quang Nghiêm, tiểu đoàn 125 Bạc Liêu, cha Nguyễn Trung Quang, tiểu đoàn 363, Hà Tiên.

Ông còn tổ chức cho các cha ra tờ báo “Vì Chúa, vì Tổ quốc”, trong đó nội dung lên án người Pháp đồng thời gián tiếp thông tin về những cuộc hành quân của Pháp trong vùng.

Và cũng nhờ vậy, dân công giáo miền Tây cũng như các linh mục ít bị ám sát hoặc thủ tiêu như miền Bắc. Ung Văn Khiêm, phụ trách bộ nội vụ còn ra thông tư căn dặn rõ ràng không được giết các chức sắc công giáo, tránh tất cả những gì có thể tạo ra đối đầu, khiêu khích giới công giáo. Và tốt hơn hết giải quyết mọi chuyện bằng biện pháp hành chánh hay nhất là bằng thái độ chính tri khôn ngoan.

Cuộc sống của ông bà, theo lời bà kể rất là khắc khổ, đạm bạc cho dù sau này làm đến phó thủ tướng. Bà cười nói ngay chuyện vợ chồng cũng thật hiếm hoi, có khi một năm gặp nhau đôi ba lần. Vậy mà cũng đẻ được hai đứa.

HCD bẻm mép, biết nói đưa đẩy theo bà nên bà rất thích nói chuyện với anh ta.

Bà kể tiếp về cuộc sống hiện nay. Tôi quan sát nhà bà cũng trung bình như mọi nhà, trừ bộ salon bằng gỗ trạm kiểu cũ.

Bà cho hay, lợi tức nay trông vào căn nhà ba tầng làm trường mẫu giáo quốc tế do chính người ta xây, mỗi tháng nộp cho bà 2000 đô la. Nhưng bà nói, sau 5 năm thì cả khu trường học đó đương nhiên thuộc về bà. Lúc đầu căn nhà cũng bị hóa giá, nhưng khi ông chết thì nhà nước cũng không đụng tới nữa vì bà không có tiền trả.

Bà cho biết thêm: con gái đi học Liên Xô về nay có hai cháu ngoại đi học bên Mỹ. Còn con trai làm giám đốc một đài truyền hình nào đó ở Cần Thơ .( Họ là con cái thuộc thái tử đỏ)

Như lúc đến, lúc chúng tôi ra về, bà tiễn ra tận cửa nhân tiện bà mời cả hai đến ăn một bữa cơm gia đình, rồi bà chỉ căn nhà ở đối diện về phía phải nhà bà nói: Căn nhà đó là chú Dũng(sau là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng) ở đấy, bận nào về đây, chú cũng sang chào tôi. Lúc ông nhà tôi còn sống, ông quý chú Dũng lắm và kỳ này, chắc chắn là chú sẽ lên làm thủ tướng (Lúc đó là cuối năm 2005). Sau đó, HCD được bà quý mến nên thỉnh thoảng vẫn lại thăm nhà bà.

Nhưng dạo này bà lẩn thẩn lắm rồi, HCD viết, ra đứng trước cổng, gặp ai bà cũng chỉ sang nhà chú Dũng. Nhà chú Dũng đấy, chú bây giờ là thủ tướng đấy, lâu lắm chú không còn về đây thăm tôi nữa, ông nhà tôi lúc còn sống quý chú lắm.

Bà lẩn thẩn rồi chú Dũng đâu có còn là chú Dũng ngày xưa nữa.

Nó tệ lắm, bây giờ tham nhũng hối lộ hà rầm.” (Xem chú thích 1)

Từ chức đi cho rồi. Nguyễn Tấn Dũng mà từ chức thì còn gì là Đảng Cộng sản? Tội nghiệp bà, bà lẩn thẩn lắm rồi. Người ta bây giờ đâu có giống những người như ông nhà bà thời xưa nữa!

HCD còn cho tôi biết những đám sinh viên tranh đấu thời xưa do Việt Cộng trong các tổ chức sinh viên như Nguyễn Thanh Công, sinh viên (sv) y khoa, Bùi Nghị sv Vạn Hạnh, Nguyễn Văn Thuất, sv Quốc gia hành chánh, Hoàng Tiến Dũng, sv Vạn Hạnh, Trần Quốc Thuận, sv Khoa học, Lê Hiếu Đằng, sv Luật khoa, Đào Thị Nguyên Thanh, sv Luật khoa, Vũ Anh Đạt, cũng Luật khoa, Hoàng Đôn Nhật Tân, học sinh Cao thắng, Dương Văn Đây, sv Y khoa, Nguyễn Thị Hạnh, học sinh Huỳnh Khương Ninh.

Bọn này đứa chết, đứa kha khá như Lê Hiếu Đằng, đứa bị đảng bỏ rơi, bị ngồi chơi xơi nước đều kể như rã đám. Ai lo phận nấy.

Cũng vậy, đám sinh viên “Văn Nghệ” trong tổng hội sinh viên Sài Gòn thời đó như Trần Thiện Tứ, Trương Thìn, Nguyễn Văn Sanh, Tôn Thấp Lập, Võ Thành Long, Trần Xuân Tiến đều “không khá” sau Giải phóng.

Có lẽ khá nhất là bác sĩ Trương Thìn được làm Viện trưởng bệnh viện dân tộc thì nay chỉ lấy vẽ với đàn hát cho vui cuộc đời, tụ tập với nhóm Huế như Hỷ Khương, Trần Văn Khê, Thái Kim Lan, vợ chồng Sơn, chủ tiệm ăn Huế ở Đa Kao, cộng thêm bác sĩ Bùi Minh Đức, việt kiều yêu nước.

Họ là dàn cách mạng theo cộng sản rất là Huế.

Mặc dầu đã về hưu Trương Thìn vần chiếm căn lầu trên bệnh viện làm chỗ treo tranh ảnh và chỗ tiếp đãi bạn bè thay vì tiếp đãi ở nhà.

Thế giới của những Trương Thìn và đám bạn bè trên chỉ là một thế giới sau Thiên Đường mù, giả vờ quên, giả vờ sống, giả vờ không nghe, giả vờ không biết.

Họ là những thành phần “từ chức bằng vô thức

Đây có thể là những đám thanh niên trí thức đầu tiên cảm nhận được cuộc sống sau 1975 không được như lòng mong muốn của họ.

Ít được trọng dụng, họ là những người trước đây đi hàng đầu trong giới sinh viên chống chế độ VNCH thì nay họ cũng là những người thất vọng nhiều nhất về chế độ cộng sản.

Một cách gián tiếp họ đứng trong hàng ngũ những người từ chức từ lâu rồi.

Chi có điều họ không có tư thế, không có uy tín để lên tiếng như cán bộ miền Bắc.

Tin giờ chót, tôi mới đọc được tin trên Talawas là Hội Nhà Văn, một hội đã tồn tại từ 52 năm rồi chỉ nhờ có nguyên tắc ba không, không thấy, không nghe và không nói trong đó ông chủ tịch Hữu Thỉnh ra quyết định, “Quyết định tự giải tán hội nhà văn Việt Nam.” Bao giờ đến lượt Hội Nghệ sĩ sân khấu, Hội Văn Nghệ dân gian, hội điện ảnh, hội nhạc sĩ, v.v… lên tiếng từ chức?

Khác những thành phần trên, những vị này là thứ cách mạng cộng sản thứ ruột, từ ngoài Bắc, tiếng nói của họ không nhỏ!

Tôi nghi ngại có một phong trào văn hóa từ chức đồng loạt xảy ra. Xin chờ xem.

Phần tôi, tôi chờ tin tức bạn Hồ Công Danh ở bên nhà sẽ cho biết tin thêm.

Tôi gọi loại bài viết này là Tin Nhà. Để tưởng nhớ lại một Diễn đàn dân chủ ở Pháp do một số trí thức trong nước và ở Pháp xây dựng nên.

——————-

Chú thích: Chuyện tôi viết về bà góa phụ phó thủ tướng là truyện có thật về mối quen biết. Sự quen biết của tôi là do là người cùng làng với ông phó thủ tướng. Nhưng điều quan trọng hơn cả của việc đến thăm bà là để hỏi xem về việc anh cả tôi đã đi tù cộng sản hơn 20 năm xảy ra như thế nào? Ông phó thủ tướng có liên hệ anh em kết nghĩa với anh ruột tôi, vì thế, khi có cơ hội, ông cũng cho người đến tiếp tế cho anh tôi.

Cái ơn nghĩa ấy có đến thăm cũng là trong cư xử tình người. Rất tiếc, bà góa phụ đã từ chối nói không biết gì về vụ án của anh tôi cả.

Tôi cũng đã đi gặp các người có liên hệ mật thiết như anh em với anh tôi như Giám mục quá cố Lê Đức Trọng, Đức ông quá cố Nguyễn Ngọc Oánh.

Kết quả cũng tương tự.

Đức ông Nguyễn Ngọc Oánh còn nặng lời với tôi là: “À ra thế, ra đây thăm chỉ cốt để hỏi về chuyện đó. Đi về, tôi không biết.” Về sau, nguôi nóng, hai chúng tôi ngồi lại một ngày với nhau tâm sự.

Nhưng tuyệt đối không một lời về chuyện anh tôi bị đi tù. Đến chết, họ vẫn còn sợ.


 

 Bộ trưởng Bộ Công an đã công khai điều hành Chính phủ

 Ba’o Tieng Dan

Đặng Đình Mạnh

13-7-2024

Ngày 10/07/2024, truyền thông trong nước đồng loạt đưa tin đầy bất thường về việc ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng Chính phủ vừa ký Quyết định số 613/QĐ-TTg “phân công” ông Lương Tam Quang, Bộ trưởng Bộ Công an thay mặt Chính phủ làm việc với các địa phương về tình hình sản xuất kinh doanh, đầu tư xây dựng và xuất nhập khẩu trên địa bàn.

Cụ thể, ông Lương Tam Quang làm việc về tình hình, giải pháp thúc đẩy sản xuất kinh doanh, đầu tư công, xây dựng hạ tầng, xuất nhập khẩu, tháo gỡ khó khăn về nhà ở xã hội, thị trường bất động sản, kỷ luật, kỷ cương hành chính… và các vấn đề khác nổi lên trên địa bàn.

Đọc danh mục liệt kê những công việc thuộc thẩm quyền mới được giao cho ông Lương Tam Quang, công chúng không thể “tá hỏa” tự hỏi: Tại sao ông Lương Tam Quang lại có thể được giao vai trò như Thủ tướng Chính phủ và vai trò Bộ trưởng một loạt bộ, gồm: Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Giao thông Vận tải, Bộ Khoa học, Công nghệ và Môi trường, Bộ Công thương và Thanh tra Chính phủ?

Vì lẽ:

– Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư mới có thẩm quyền làm việc với các địa phương về tình hình sản xuất, kinh doanh, đầu tư công.

– Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải có thẩm quyền về xây dựng hạ tầng.

– Bộ trưởng Bộ Khoa học, Công nghệ và Môi trường có thẩm quyền về tháo gỡ khó khăn về nhà ở xã hội, thị trường bất động sản.

– Bộ Trưởng Bộ Công thương có thẩm quyền về tình hình xuất nhập khẩu.

– Thanh tra Chính phủ có thẩm quyền về kỷ luật, kỷ cương hành chính.

Chưa đặt ra vấn đề năng lực của ông ấy liệu có khả năng kinh bang tế thế để đảm nhiệm vai trò lớn hơn cả một Thủ tướng hay không? Mà chỉ cần đặt vấn đề về tương quan quyền lực chính trị, đã thấy ngay vị thế khuynh loát tuyệt đối của Bộ Công an trong giai đoạn hiện nay.

Về phương diện pháp lý, thì Bộ Công an vẫn chỉ là một trong các bộ thành viên thuộc Chính phủ, đứng đầu là Thủ tướng, người lãnh đạo cao nhất. Nhưng trong thực tế, công chúng đều hiểu rằng Bộ Công an có vị thế như là một “siêu bộ”. Cho đến những ngày gần đây, thì “siêu bộ” này đã hoàn toàn khống chế toàn bộ hệ thống quyền lực chính trị, bao gồm cả Bộ Chính trị và các ban đảng trung ương.

Thế nên, để Bộ trưởng Bộ Công an chính thức điều hành trực tiếp Chính phủ cùng các bộ, thì vẫn cần Thủ tướng ký văn bản quyết định “phân công” để hợp thức hóa quyền hạn. Đó là lý do Phạm Minh Chính phải muối mặt ký phân công chia sẻ vai trò cho Lương Tam Quang. Trong đó, Lương Tam Quang nắm giữ quyền quản lý, điều hành 5 bộ quan trọng và sặc mùi lợi ích nhất trong Chính phủ.

Xét về khối lượng công việc, Thủ tướng vốn chỉ là người điều hành chung. Thế nhưng, nếu một người được giao thẩm quyền quản lý điều hành trực tiếp 5 bộ trong 5 lĩnh vực khác nhau như ông Lương Tam Quang, thì thật sự, ông ấy phải có khả năng thiên tài xuất chúng, ít nhất phải gấp 5 lần ông Thủ Tướng.

Tất nhiên, ông Lương Tam Quang không cần phải là thiên tài. Vì lẽ, cái ông ấy cần vẫn chỉ là quyền lực để chi phối Chính phủ và 5 bộ mà thôi. 5 Bộ trưởng vẫn làm công việc chuyên môn của mình và phải báo cáo công việc cho ông Lương Tam Quang là chính. Chính quyền các địa phương cũng vậy, trước đây chịu sự lãnh đạo và báo cáo Thủ tướng, nay Lương Tam Quang thay thế vai trò đó.

Tóm lại, sau Hội nghị Trung ương 9 họp vào trung tuần tháng 05/2024 với ý đồ phản công Bộ Công an bất thành của phe Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng trung thành, dẫn đến sự khẳng định uy thế chính trị tuyệt đối của Bộ Công an, đến mức buộc Bộ Chính trị phải ra nghị quyết yêu cầu Quốc hội phê chuẩn chức vụ Bộ trưởng Bộ Công an, cho dù trước đó đã từng loại Lương Tam Quang ra khỏi Bộ Chính trị.

Chỉ một tháng sau đó, ông Lương Tam Quang đã sớm chìa những vòi bạch tuột nhớp nhúa vươn rộng ra ngoài phạm vi Bộ Công an, đích đến là các bộ “ngon ăn” trong Chính phủ.

Qua đó, mới thấy sự thâm trầm của các mưu sĩ Bộ Công an đối với cá nhân Thủ tướng Phạm Minh Chính. Vì lẽ, sau những bản án xét xử khiếm diện bà trùm Nguyễn Thị Thanh Nhàn, được cho là “tiểu tam” của Thủ tướng, thì họ đã có thể hạ bệ Phạm Minh Chính dễ như trở bàn tay. Nhưng thay vì hạ bệ, họ khống chế và sai bảo như gia nô để phục vụ lợi ích cho Bộ Công an.

Còn Quốc hội, sau những quyết định khởi tố, bắt giữ các đại biểu trực tính, thường xuyên to mồm nhất như Lưu Bình Nhưỡng và mới đây là Lê Thanh Vân, thì số còn lại đều đã tự giác “khớp mõm” vì đã biết rõ thân phận nghị gật của mình. Đó cũng là lý do họ đã phải phê chuẩn tất cả những yêu sách được đưa ra từ Bộ Công an, cho dù, chúng vô lý như thế nào đi nữa, bao gồm cả yêu sách giữ lại đến 85% số tiền xử phạt giao thông, thì nay, đã chính thức trở thành luật…

Sau những cơn bão thoán đạt quyền lực chính trị một cách vô pháp, càn quét từ đảng đến chính quyền, từ Quốc hội đến Chính phủ, từ trung ương đến địa phương. Lúc này, một cách công khai và chính thức, Bộ trưởng Bộ Công an đang trực tiếp điều hành Chính phủ. Dĩ nhiên, trong đó, Lương Tam Quang chỉ là kẻ được ủy nhiệm từ ông trùm họ Tô, người sắp hợp nhất hai ghế Chủ tịch nước và Tổng bí thư. Không lâu đâu…


 

NGƯỜI KHÔN NGOAN KHÔNG TRANH CÃI ĐÚNG SAI

 Kimtrong Lam

Có câu nói: “Người khôn ngoan không bao giờ tranh cãi”. Bởi vì họ biết tranh cãi là vô ích với những người vốn dĩ có thành kiến và quan điểm trái ngược với mình.

Người khôn ngoan biết trường hợp nào nên phản biện trường hợp nào không.

Người càng khôn ngoan họ càng biết thay vì dùng lời nói, họ sẽ chứng minh bằng hành động, hành động đó không phải cho người kia thấy mà để khẳng định với chính bản thân mình. Để cảm thấy tin tưởng và không thất vọng về chính mình.

Người khôn ngoan sẽ không tranh cãi với Sếp khi sếp mắng, chê trách, đánh giá thấp về mình. Họ sẽ âm thầm cố gắng trở thành một nhân viên xuất sắc.

Người khôn ngoan sẽ không bao giờ tranh cãi với bố mẹ và người thân khi họ không tin tưởng vào mình. Họ sẽ nỗ lực để đến một ngày gia đình được tự hào về mình.

Người khôn ngoan sẽ không bao giờ tranh cãi với người yêu hay bạn đời của mình dù bất kỳ lý do gì. Họ sẽ lắng nghe, chia sẻ và dùng thời gian cùng hành động trả lời.

Người khôn ngoan sẽ không tranh cãi với những người xấu hay tiểu nhân. Vì họ chỉ đi qua cuộc đời mình và cho mình thêm sức mạnh, chứng minh khả năng và bản lĩnh của mình.

Người thông minh sẽ hiểu được rằng, kẻ thù thực sự khi chúng ta cãi nhau không phải là người đang đứng trước mặt, mà chính là thứ “cảm xúc” ẩn nấp trong cơ thể mỗi con người. Do vậy, cần học cách làm chủ cảm xúc, chiến thắng cái tôi ngạo nghễ bên trong mình thay vì thắng người khác.

Cuộc đời vừa vất vả lại ngắn ngủi. Nếu mỗi ngày đều phải tranh đoạt, phân phải trái, thắng thua thì không những khiến bản thân luôn trong trạng thái mệt mỏi mà hạnh phúc cũng chẳng thấy đâu. Do đó, nên khôn ngoan khi cư xử trên đời và hãy để người khác đi trước một bước trong trường hợp khó khăn. Bởi vì nhường một bước tương đương với việc để lại chỗ cho những bước tiến xa hơn trong tương lai.

VietBF@sưu tập


ĐỪNG ĐỂ MẤT MỘT LINH HỒN

 Gieo Mầm Ơn Gọi

Những ngày vừa qua trên mạng truyền thông lan tràn những clip về chị Nguyễn Thị Hồng Bích dùng chất xyanua đầu độc những người thân trong gia đình chị. Những lời phê bình chỉ trích khi thấy vẻ mặt vô cảm cộng với sự bình tĩnh khi kể lại hành động bỏ thuốc cho người thân mình uống.

Tại sao một người con, người vợ, người mẹ, người cô, người dì lại có thể ra tay tàn ác khiến người khác phải ớn lạnh như vậy?

Để dẫn tới tình trạng này chắc chắn sự nhận thức về tội nơi chị không còn, chị đã xa lìa Chúa quá lâu (dù chị có đến nhà thờ nhưng tâm hồn chị vẫn không đến với Chúa). Chúa không còn hiện diện trong cuộc đời chị để đến hôm nay sự vô cảm ngự trị nơi chị, lương tâm chị không còn nghe được tiếng Chúa nữa.

Khi được nghe tâm sự từ người thân của chị, hiểu được nỗi đau gia đình chị, tôi chỉ muốn nói với mọi người: hãy cầu nguyện cho Bích và gia đình chị.

Ngày xưa thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu cũng tha thiết cầu nguyện cho anh Pranzini (bị kết án tử hình) được ơn hối cải và Chúa đã nhận lời thánh nữ. Chúng ta cũng vậy, là những người Kitô hữu, chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho nhau.

Thay vì chúng ta dùng thời gian để bình phẩm thì hãy dùng thời gian này cầu nguyện xin Chúa rủ lòng xót thương ban cho chị ấy được ơn sám hối vì những gì mình đã gây ra, ban cho cho chị được ơn hoà giải, cho gia đình được ơn bình an giữa biến cố quá đau thương này.

Chúa ghét tội chứ không ghét người có tội, chúng ta tin vào tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người chúng ta, tin rằng Chúa sẽ nhận lời chúng ta cầu xin mà cứu lấy linh hồn chị ấy. Chúng ta không thể lên thiên đàng một mình mà lên đó với tất cả mọi người.

Đây là biến cố đau buồn của đại gia đình chị Bích nhưng lại là bài học cho chúng ta:

– Việc loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống của mình sẽ khiến cho con người đánh mất chính mình và trở nên “mất ân nghĩa với Thiên Chúa và với chính anh chị em”

– Các giá trị luân lý, đạo đức bị xem nhẹ và tình thân bị đổ vỡ

– Chúng ta đều phải trả lẽ trước Chúa về những chọn lựa và hành động của mình

Việc thiết thực nhất lúc này là cầu nguyện cho chị Bích và đại gia đình chị ấy. Xin Chúa xót thương người khác cũng là xin Chúa xót thương chính mình vì không ai là không có tội. Hãy cứu lấy linh hồn chị ấy trước khi còn kịp, đừng để mất một linh hồn cho ma quỷ.

Xin chân thành cảm ơn những ai đáp lại lời mời gọi này, nếu được hãy lan toả cho mọi người cùng cầu nguyện để tạo nên một mạng lưới cầu nguyện cứu lấy linh hồn chị Bích và gia đình chị ấy được BÌNH AN

Nguyện xin Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót ban ơn Ân Sủng và Bình An cho tất cả chúng ta. Amen


 Phạm Nhật Vượng đang tìm đường giải cứu VinFast bằng tiền ngân sách nhà nước?

Ba’o Dat Viet

July 13, 2024

Trong bản tin ngày 11/7/2024, Tuổi Trẻ đưa tin:

“Sáng 11-7, tại hội đàm với Tổng bí thư, Chủ tịch nước Lào Thongloun Sisoulith ở Vientiane (Lào), Chủ tịch nước Tô Lâm đã công bố món quà của Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam tặng Đảng, Nhà nước và nhân dân Lào anh em là 20 xe điện VinFast. Số xe này sẽ góp phần hỗ trợ Lào tổ chức thành công các hoạt động quan trọng trong Năm Chủ tịch ASEAN 2024.”

Như vậy có thể khẳng định đảng và nhà nước đã bỏ tiền ngân sách (tiền thuế dân) để mua 20 chiếc xe hơi điện VF9 của VinFasts làm quà tặng chính phủ Lào.

Từ đó có thể nhận định Phạm Nhật Vượng đã thành công trong việc vận động chính phủ Việt Nam – ở đây là các ban bệ của đảng cộng sản Việt Nam – để chính thức tham gia vào cuộc chơi trình diễn của VinFast/Vingroup nhằm kiến tạo “luật chơi cấp nhà nước” với mục tiêu của ông Vượng là cứu cổ máy đốt tiền đang lao dốc là hãng xe hơi điện VinFast.

Cho đến tháng 3/2024, VinFast Auto có tổng nợ vay là 3,23 tỷ USD và tổng nợ phải trả lên đến 9,09 tỷ USD.

Trong các báo cáo tài chính, kinh doanh của VinFast cho thấy không còn các đối tác cho vay nước ngoài tham gia vào dự án này của ông Vượng ngoài ngân hàng.

Techcombank là chủ nợ chính.

Nhiều người Việt Nam vẫn lầm tưởng và cho rằng VinFast hay chủ nhân của VinFast là Vingroup là một doanh nghiệp đầu ngành, chủ lực của nền kinh tế Việt Nam. Nhưng thực chất VinFast chỉ là một doanh nghiệp tư nhân với vốn sở hữu của cá nhân ông Phạm Nhật Vượng nắm 98%.

Cho nên việc lầm tưởng VinFast hay Vingroup là trụ cột kinh tế Việt Nam e rằng nhiều người Việt đã bị đội quân PR của ông Vượng nhồi sọ quá lâu và quá sâu.

Vì thế VinFast có ăn nên làm ra hay có gặp trở ngại về hoạt động thì phải được hiểu ngọn ngành là vấn đề làm ăn của cá nhân ông Phạm Nhật Vượng và những chủ nợ của ông ấy khi đồng ý tham gia vào dự án VinFast mà thôi.

Bất chấp các áp lực nợ nần, đáo hạn, thị trường thu hẹp, khó khăn về sai sót kỹ thuật, các dự án mở nhà máy liên tục được triển khai ở nhiều nước như Mỹ, Indonesia, Ấn Độ…của VinFast dưới bàn tay phù phép của Phạm Nhật Vượng cũng chỉ là những động tác mà các chuyên gia tài chính đánh giá là “làm giá” để kéo dài cơn hấp hối của dự án xe hơi điện VinFast.

Sau nhiều cố gắng vận động để tiếp cận với các gói trợ cấp ưu đãi từ ngân sách liên bang tại Mỹ và các định chế tài chính quốc tế không đạt thành công, VinFast được đánh giá ngày càng lún sâu vào khó khăn về tài chính, nếu không muốn nói thẳng là khủng hoảng tài chính nghiêm trọng trong thời gian ngắn sắp tới.

VinFast cũng đã tạo nhiều chiêu trò để kéo giá cổ phiếu theo cách ông Vượng đã áp dụng nhiều lần trước đây cho các cổ phiếu khác trong Vingroup nhưng hấp lực tài chính từ VinFast với các ngân hàng Việt Nam dường như không gì thay đổi: VinFast khó có thể tạo thêm cơ hội để vay vốn từ các ngân hàng Việt Nam bởi rủi ro ngày càng cao thêm.

Nếu đánh giá về sức sống của VinFast một nhận định rõ ràng: không có phương thuốc nào có thể cứu được con bệnh đang hấp hối.

Thị trường tiêu thụ của xe hơi điện VinFast đang rơi tự do. Chi phí vận hành, marketing, bão trì bão dưỡng… gia tăng nhanh chóng sẽ góp phần gia tăng số nợ của VinFast. Nếu muốn cứu VinFast, ông Vượng phải đốt 2-3 tỷ USD mỗi năm trong vòng 5-10 năm tới thì cơ may sống còn của VinFast mới có thể được nghiêm túc xem xét sau 10 năm nữa.

Ai sẽ đủ lực đốt số tiền như thế bất chấp mọi rủi ro từ thị trường xe hơi điện? Không một ai có thể làm được điều này.

Cho nên ông Vượng phải vận động và tìm kiếm cơ may từ bầu sữa ngân sách của Việt Nam – ở đây là các lãnh tụ của đảng cộng sản Việt Nam tại Ba Đình.

Chiêu trò đầu tiên ghi nhận được là “đảng, nhà nước” chi ra một khoản ngân sách mua 20 chiếc xe VF 9 để làm quà tặng cho chính phủ Lào.

Tô Lâm xem như đã chính thức vào cuộc chơi của Phạm Nhật Vượng. Tô Lâm phải đổi chác lại phần không nhỏ để tham gia cuộc chơi được đánh giá chuẩn bị cho “gói giải cứu con bệnh hấp hối VinFast” từ bầu sữa ngân sách (tiền thuế dân)?

Tô Lâm đang chuẩn bị cho cuộc đổi ngôi quyền lực tại Ba Đình mà ở đó ông ta lăm le vị trí quyền lực cao nhất là tổng bí thư đảng thay Nguyễn Phú Trọng.

Liệu nước cờ bắt tay với Phạm Nhật Vượng ở canh bạc VinFast là một nước đi khôn ngoan hay nước đi bất lợi để có thể làm tiêu tan giấc mộng đế vương của họ Tô?

Liệu Tô Lâm có ‘ĐỚP” được cục xương VinFast mà Phạm Nhật Vượng đang nhử? Lành ít rủi nhiều ở nước đi này của chủ tịch Đớp Tô Lâm.

P/S: Lời nhắc nhở cho phóng viên Duy Linh/Tuổi Trẻ trong bản tin về 20 chiếc xe điện tặng chính phủ Lào, nên đưa tin chính xác và đẩy đủ nhất bởi thời đại 4.0, người đọc không dễ tìm hiểu thông tin để fact check.

“Sau khi ra mắt tại thủ đô Lào vào tháng 11-2023, Hãng xe Xanh SM sử dụng xe điện VinFast đã hoạt động hiệu quả và mở rộng mạng lưới ra nhiều thành phố khác của nước bạn.” – hãng xe Xanh SM là hãng gì nếu cố tình giấu đi thông tin không có lợi về nội dung?

Xe Xanh SM là hãng xe taxi của Vingroup tạo ra để làm chỗ tiêu thụ xe cho VinFast.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh


Pha đánh bóng vô tiền khoáng hậu!-Nguyễn Xuân Diện

Ba’o Tieng Dan

Nguyễn Xuân Diện

12-7-2024

Bình luận từ Tiếng Dân: Cuối bài này, tác giả Nguyễn Xuân Diện than thở: “Tôi năm nay gần 60 tuổi, đọc sách mấy chục năm mà chưa từng thấy chuyện như thế này!” Có lẽ tác giả chưa đọc sách “Vừa đi đường vừa kể chuyện” của T. Lan, hay “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” của Trần Dân Tiên, nên mới than thở như vậy.

Thật ra chuyện “ngáo danh” của Vương Tấn Việt có lẽ học được từ người bác cùng cha khác mẹ với bố của ông Việt, tên là Nguyễn Sinh Cung, aka Hồ Chí Minh. Nếu đọc hai tác phẩm nói trên, thì ông Diện sẽ thấy bác – cháu họ giống nhau lắm.

***

Trên đời này, có lẽ ít người làm được như ông Thích Chân Quang. Viện Khoa học Nghiên cứu Nhân tài Nhân lực chết ba năm rồi, mà còn đội hồn ma dậy để trao bảng vàng vinh danh “Nhân Tài Đất Việt” cho ông, đến nỗi Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu phải tổ chức sự kiện và Đài Truyền hình tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu phải đưa tin trang trọng.

Buổi lễ tri ân lúc ông đang làm nghiên cứu sinh ở trường Đại học Luật Hà Nội, chưa bảo vệ luận án mà ông này mời được 50 giáo sư, tiến sĩ, quan chức, giảng viên, cán bộ và 1000 phật tử đến dự, có người còn quỳ rạp xuống để dâng hoa cho ông.

Nhưng quả này cũng quá ngoạn mục: Ông tự bỏ tiền cho làm hai sản phẩm khánh vàng QUỐC TRUNG HIỀN SĨ và khánh vàng ĐẠI QUỐC HỒNG ÂN tưởng là ĐỂ LÀM QUÀ TẶNG THẦY CÔ TRƯỜNG ĐẠI HỌC LUẬT HÀ NỘI.

Ảnh: Khánh vàng có dòng chữ “Quốc Trung Hiền Sĩ” của ông Vương Tấn Việt đặt để tặng cho ông Thích Chân Quang. Nguồn: Khanhvangducphat.com

(Mà bọn chế tác gia công kia, cũng như Chân Quang này không kẻ nào biết cái “khánh” nó hình thù thế nào, nên mới gọi hai cái biển hình chữ nhật là cái “khánh”. Sư mà không biết gì về cái khánh – một pháp khí của nhà Phật thì tu hú chứ tu gì!)

Không! Ông làm khánh vàng QUỐC TRUNG HIỀN SĨ để dúi vào tay đám giảng viên trường Đại học Luật Hà Nội để đám người đó tặng ông. (Xin xem cách họ đề chữ ở ảnh dưới).

 

Ảnh: Khánh vàng ghi bốn chữ “Quốc Trung Hiền Sĩ”. Nguồn: Khanhvangducphat.com

Thế là, đám giảng viên Trường Đại học Luật Hà Nội danh tiếng đã “Kính tặng Tiến sĩ Luật học Vương Tấn Việt”, và tôn vinh Vương Tấn Việt danh hiệu QUỐC TRUNG HIỀN SĨ (Bậc sĩ phu tài giỏi trong nước).

Thế mà đám giảng viên kia cũng hớn hở cầm lấy để trao cho Vương Tấn Việt.

Ối giời đất ơi! Xuân Tóc Đỏ của Thiên Hư Vũ Trọng Phụng, giờ có sống lại cũng phải gọi chàng Vương Tấn Việt là cụ!

Tôi năm nay gần 60 tuổi, đọc sách mấy chục năm mà chưa từng thấy chuyện như thế này!

_________

Ghi chú của Tiếng Dân: Dòng chữ trên trang web khanhvangducphat.com, giới thiệu về khánh vàng “Quốc Trung Hiền Sĩ” như sau: “Thông Tin Sản Phẩm: Khánh vàng Quốc Trung Hiền Sĩ là một trong hai sản phẩm được chúng tôi chế tác theo đơn đặt hàng của Tiến sĩ Luật học Vương Tấn Việt (TT. TS Thích Chân Quang) cùng với Khánh và Quốc Đại Hồng Ân, đây là một sản phẩm quà tặng tri ân được chế tác cá nhân hóa vô cùng ý nghĩa không chỉ có giá trị lưu niệm cao mà còn mang giá trị nghệ thuật đẳng cấp”.


 

NGỦ – Song Thao

 Song Thao

 Tôi có một cái tật, đôi khi rất phiền phức, là buổi trưa phải nằm nhắm mắt khoảng 15 phút, ngủ thì càng tốt, không ngủ cũng không sao. Nhưng khi tỉnh dậy, thấy sảng khoái trong người, cơ thể tỉnh táo để tiếp tục làm việc. Mười lăm phút… dưỡng thần đó có lẽ là thói quen từ thời công chức ngày xưa: buổi trưa phải phóng xe về nhà đánh một giấc… la siết! Cái tật của tôi chẳng là cái tật có thể giữ bản quyền được. Nhiều người cũng… tật như vậy. Nhiều đủ để biến thành một dịch vụ thương mại. Cơ sở nghĩ ra cách làm tiền từ cái tật này là Công Ty MetroNaps ở Nữu Ước.

<!>

Trên tầng lầu thứ 24 của tòa nhà nổi tiếng Empire State Building, bạn sẽ được đưa vào một căn phòng yên tĩnh và ít ánh sáng, nằm trên một chiếc ghế ngả giống như ghế trong phòng mạch nha sĩ với tấm chăn mỏng đắp trên chân. Trong không gian những tiếng động được làm mất đi, âm nhạc êm dịu dắt dìu bạn vào giấc ngủ ngắn chừng 20 phút. Hai chục phút là lý tưởng vì nếu lâu hơn bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi khi thức giấc. Sau 20 phút lơ mơ dễ chịu, bạn sẽ được một chiếc máy gây ra tiếng động nhẹ và ánh sáng nhẹ nhàng đánh thức bạn dậy. Bạn sẽ cảm thấy khỏe khoắn và yêu đời hơn sau 20 phút êm ả mặc dù phải móc túi chi ra 14 đô!

 Ngủ như vậy là ngủ… mini vào buổi trưa. Ngủ ban đêm mới là ngủ… maxi! Dài bao lâu?

 Thông thường là 8 tiếng đồng hồ một đêm. Già cả khó ngủ, ít nhất cũng phải 5 tiếng. Ít hơn nữa là có vấn đề. Những người ít vận động và cơ thể thiếu vitamin B2 thường ngủ ít và hay trằn trọc khi ngủ. Dùng nhiều các loại sản phẩm sữa và sữa chua có chứa nhiều B2 và Acid Amine sẽ có thể đem lại giấc ngủ ngon và sâu. Nhưng không ngủ được có khi chỉ vì… rộng chỗ quá!

 Đêm buồn, lẻ chiếu đơn chăn

Không em tội, một chỗ nằm…rộng rinh

( Đức Phổ )

 Không ngủ được cũng có khi vì… im lặng quá!

 Bà mẹ rầy la cô con gái:

“Đêm qua sao mày tiếp thằng bạn trai khuya quá vậy?”

“Xin lỗi má, chắc tụi con nói chuyện hơi ồn làm má ngủ không được?”

“Đâu phải vậy! Chính tụi bay im phăng phắc tao mới ngủ không nổi!”

 Mất ngủ, cực lắm. Thức đêm mới biết đêm dài. Bệnh mất ngủ thường là bệnh của những người viết lách. Cái đầu còn vấn vương với những bài viết chưa đặt được dấu chấm hết là một cái đầu rộn ràng băn khoăn. Ngủ sao được? Văn đã hành, thơ còn hành bạo hơn nữa.

 Câu thơ mới tượng hình, chưa trải được ra giấy, hoặc trải ra được rồi nhưng chữ dùng chưa đắt, làm cái đầu cấn cái triền miên. Ngày này qua ngày khác, bệnh mất ngủ cứ lấn dần. Thuốc ngủ chỉ được vài bữa rồi đâu lại vào đó. Rồi lại phải tăng liều lượng.

 Tăng đến đâu mới tới… bến? Mặc mẹ nó! Nhà thơ Luân Hoán đã có lần thốt lên. Giấc ngủ èo uột một hai tiếng mỗi đêm. Hai giờ sáng đã mở mắt, trước cả mặt trời. Nằm trằn trọc ngó trần nhà thế mà ra thơ. Thơ bình minh nên thơ có hồn chăng?

 Không ngủ được nhưng buồn ngủ vẫn cứ buồn ngủ. Ngáp dài ngáp ngắn. Ngáp vì cơ thể mệt mỏi, uể oải, căng thẳng. Giang miệng ngáp một cái, đã hết biết, vì khi ngáp lượng không khí tràn vào phổi tăng lên. Các nhà nghiên cứu, những người đại tò mò, chia một cái ngáp thành ba giai đoạn. Đầu tiên là hít vào: miệng mở rộng, gốc lưỡi hạ xuống; hầu, thanh quản, lồng ngực và cơ hoành giãn ra, hít vào hết mức.

 Sau đó là giai đoạn co thắt: miệng mở rộng hết mức, một loạt cơ mặt sẽ thắt, mũi giãn nở, mắt nhắm lại, nước mắt và nước miếng chảy ra, không nhìn và nghe được gì. Cuối cùng là giai đoạn thở ra: các cơ quan co thắt trong giai đoạn trên từ từ mở ra lại. Buồn ngủ người ta ngáp, ngủ dậy người ta cũng ngáp. Cái ngáp lúc ngủ dậy có đính kèm thêm động tác vươn vai, co duỗi chân tay là cái ngáp rất… đã điếu!

 Tiếng Việt của chúng ta cũng đã lắm. Âm họng “ngờ” nghe chìm chìm là âm khởi đầu cho ngủ, ngáp và… ngáy. Ngủ mà không ngáy là thiếu mất một tiết mục. Có những người vừa đặt mình xuống giường là vi vu ngay. Đó là những tiên ông tiên bà. Ăn được, ngủ được. Nhiều khi ngáy đã tới mức chính mình đang ngủ mà cũng nghe được tiếng ngáy của mình!

 Tự biên tự diễn như vậy là… khỏe. Khỏe cho mình nhưng không khỏe cho người nằm cạnh mình. Đang khó khăn dỗ dành giấc ngủ mà tiếng kéo gỗ cứ hì hà hì hục bên tai, chịu gì nổi. Vậy là có màn… khủng bố sở hữu chủ của tiếng ngáy. Có khi chỉ vì tiếng ngáy mà vợ chồng mặt nặng mặt nhẹ với nhau. Nặng hơn nữa là lôi ra tòa, anh đi đường anh tôi đường tôi! 

Ngáy nguy hiểm như vậy nên để tránh tình trạng có thể đưa tới mất tình vợ chồng, chúng ta nên, trước khi chọn người trao thân, xem tướng… ngáy. Những người đầu tròn là những… thợ cưa. Càng tròn càng hăng say nghề nghiệp. Một nhóm các nhà nghiên cứu tại Cleveland đã so sánh khuôn đầu của 60 người hay ngáy và 60 người chưa từng ngáy bao giờ.

 Họ dùng tia X để đo khoảng cách từ răng tới thực quản, từ mũi tới đường thở, từ gò má tới hàm để tìm ra chỉ số CRI (Craniofacial Risk Index). Đọc vào chỉ số này, một chuyên viên có thể xác định đúng tới 75% chứng bệnh ngưng thở khi ngủ. Chính chứng bệnh này là nguyên nhân gây ra bệnh ngáy. Giải thích tại sao đầu tròn lại ngáy to, Mark Hans, thuộc Phân Khoa Nha trường Đại Học Case Western Reserve, cho biết: khi chiếc đầu càng rộng thì lỗ thông khí từ trước ra sau càng thu hẹp.

 Nếu khi mang nhau ra thề thốt I do mà lỡ quên không xem tướng đầu thì… tốn tiền. Tiền mua chiếc giường thông minh do nhóm nghiên cứu Thụy Điển tại Viện Hàn Lâm Sahlgrenska thuộc Đại Học Gothenburg phối hợp với Công Ty Hilding Anders AB ở Helsingborg vừa mới sáng chế ra. Chiếc giường quý giá này vừa được trưng bày tại Hội Chợ Đồ Dùng Gia Đình tại Stockholm.

 Được gọi là chiếc giường thông minh, nó sẽ ghi lại những thời điểm chủ nhân thức hoặc ngủ qua một hệ thống theo dõi. Nếu người sử dụng ngáy trong một thời gian dài, đầu giường sẽ từ từ nâng lên cho đến khi người ngủ ngừng ngáy. Sau đó đầu chiếc giường lại được hạ xuống theo vị trí ban đầu. Nâng đầu lên sẽ chặn được cơn ngáy bằng cách ngăn cho lưỡi tụt vào trong họng. Hết vi vu!

 Đêm qua nằm ngủ sập vàng,

Trông xuống sập bạc thấy chàng nằm không.

Vội vàng cởi áo, đắp chung,

Tỉnh ra em vẫn nằm không một mình…..!

(Ca Dao)

 Tiếc quá đi chứ giấc mơ vàng! Mơ là một khía cạnh thú vị của ngủ. Giấc mơ thời nhỏ là những giấc mơ rất thú vị. Giống như là đi coi xi nê miễn phí! Mà chẳng phải chỉ mỗi đêm coi một phim. Theo các chuyên gia thì trung bình mỗi đêm chúng ta nằm mơ từ 5 đến 7 lần.

 Mỗi giấc mơ có thể kéo dài từ vài giây đến trên một tiếng đồng hồ. Mơ là chuyện bình thường. Không mơ mới là chuyện lạ. Khi mơ chúng ta từ cuộc đời này bước qua “cuộc đời” khác, một thế giới của tiềm thức, vô thức, ẩn thức…, thế giới mà khi tỉnh chúng ta không sao chạm tới được vì giới hạn của các khả năng tâm lý và tâm linh. Cái “đời sống ban đêm” này là một bí mật mà nhà phân tâm học Sigmund Freud đã phải bỏ cả đời ra để nghiên cứu.

 Mơ rất lợi ích. Craig Webb, Giám Đốc Điều hành Trung tâm Dreams Foundation cho rằng mơ giúp ta nhiều thứ, như học một kỹ năng mới, làm lành một vết thương tinh thần, làm giảm sự buồn khổ, làm tiếp nối tri thức, sáng tạo… Webb gọi đó là một “phương pháp suy tưởng” kiểu khác gợi cho ta nhiều ý hay để áp dụng khi… tỉnh. 

Đó là một thứ “la bàn bên trong”, mà nếu tìm hiểu kỹ có thể tìm thấy ảnh hưởng lộ ra trong cuộc sống ban ngày. Tôi có một kinh nghiệm khá thú vị. Nhiều khi viết truyện tới chỗ bế tắc, chẳng biết đưa câu chuyện tới đâu. Qua một đêm ngủ, đường đi nước bước bỗng dưng thông suốt một cách dễ dàng. Chẳng biết có phải vì giấc mơ không! Tiến Sĩ Koch-Sheras bảo là phải. “Có gì đâu! Cứ thư giãn và bảo với cái bộ phận đầu não nằm mơ hãy cho bạn cái bạn muốn. Rồi sau đó hãy chú ý tới những gì bạn thấy trong giấc mơ, hãy cố nhớ giấc mơ khi tỉnh giấc.”

 Nhớ tới giấc mơ? Có khi chúng ta nhớ được, có khi quên lửng mất. Tại sao vậy? Bởi vì cái cách chúng ta thức giấc từ một giấc mơ rất quan trọng để nhớ lại nó. Như là có một khung cửa sổ huyền nhiệm mà khi thức giấc chúng ta phải lập tức hướng sự chú ý đến cánh cửa sổ đó thì chúng ta sẽ nhớ lại giấc mơ rất rõ. Mất dịp may với cánh cửa sổ là mất tiêu luôn, chúng ta sẽ quên tuốt luốt giấc mơ!

 Ngủ là một thời gian thú vị. Chỉ trong giấc ngủ chúng ta mới tự do hoàn toàn để đi vào mộng. Chúng ta mặc sức vẽ ra một cuộc sống như ý mà chẳng sợ ai kiểm duyệt hay… véo nát đùi! Tò mò cho lắm thì cũng… bên kia biên giới.

 Kiếm mãi, nghi hoài hay ghen bóng gió

Anh muốn vào dò xét giấc em mơ

Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ

Cũng như em giấu những điều quá thực.

(Xuân Diệu)

 Hoa cỏ lạ lẫm, đẹp đẽ và xa cách đến thế nào chăng nữa, chúng ta vẫn mặc sức hái.

Nó là một lối giải thoát rất thanh thản và… miễn phí.

 Qua sông chợt thấy bờ sông

Xanh rì một đám cỏ bồng và em

Bỗng dưng, ừ bỗng dưng thèm

Gối đầu ngủ giấc bình yên xanh và…

( Từ Thế Mộng )

 Giấc bình yên xanh, chẳng phải lúc nào cũng có. Cuộc đời chộn rộn nhiều khi đánh cắp mất giấc ngủ. Ngủ trở thành điều phiền toái. Tỷ như ứng chiến 24/24 mà mắt cứ díp lại thì còn đánh đấm gì được nữa. Người lính, như vậy, chẳng nên ngủ nhiều. Nhưng ít ngủ thì uể oải, người ngợm cứ lơ mơ thì cũng chẳng làm được chuyện gì nên hồn, nói chi tới chuyện sống chết là… trao đổi đạn dược với đối phương.

 Làm sao vừa nhịn ngủ vừa nhịn ăn mà tinh thần cứ cao vòi vọi được? Chuyện tưởng như bất khả thi thì Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đã nghĩ tới. Họ đang tài trợ một chương trình nghiên cứu mang tên Metabolic Dominance nhằm tạo ra những “siêu nhân” bằng xương bằng thịt có khả năng nhịn ăn nhịn ngủ suốt tuần lễ hoặc dài hơn nữa mà vẫn cứ phom phom đánh đấm như thường. Làm sao mà thực hiện được chuyện không tưởng như vậy?

 Ai cũng biết là cơ thể con người có khả năng tự đốt các mô mỡ của mình để lấy năng lượng thay vì đốt các vật liệu carbure hydro từ thức ăn. Tuy nhiên, hoạt động này chỉ có thể diễn ra trong từng khoảng thời gian không dài với khoảng cách nhất định. Vì nếu để kéo dài liên tục, lượng độc tố tích tụ trong quá trình sẽ làm hại não.

 Với tài trợ của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, một nhóm khoa học gia dường như đã tìm được cách giúp cơ thể đốt mô mỡ mà không làm tổn hại não và tìm được cả những chất để đưa vào cơ thể nhằm làm cho quá trình chuyển hóa năng lượng từ mô mỡ diễn ra nhanh hơn và dễ dàng hơn. Một giải pháp của cuộc nghiên cứu là tìm hiểu phương thức truyền năng lượng cho các tế bào mà ngôn ngữ bóng bẩy gọi là “xây dựng những nhà máy điện tí hon bên trong cơ thể con người”.

 Nhưng những nhà nghiên cứu cũng gặp phải một trở ngại: khi con người hoạt động vất vả, như một binh sĩ phải mang vác nặng, hoạt động mạnh trên chiến trường, thân nhiệt sẽ tăng cao. Điều này làm tăng tiết một số loại Protéin có ảnh hưởng xấu đến quá trình trao đổi chất, thậm chí giết chết một số tế bào nhất định. Muốn tránh trở ngại này, người ta đưa ra 2 giải pháp: hoặc ngăn chặn việc sản xuất các protein gây rối, hoặc khống chế thân nhiệt.

Lối giải quyết thứ hai xem ra dễ thực hiện hơn.

 Còn làm sao để không cần ăn mà vẫn cứ khỏe mạnh, đánh đấm như điên?

Viện Dinh Dưỡng thuộc Đại Học Klemson đã nhận số tiền tài trợ 900 ngàn đô của Bộ Quốc Phòng để nghiên cứu giải quyết. Hướng đi của họ là nghiên cứu trên loài cỏ dại có tên khoa học là Echinacea, vẫn được cho là có khả năng tác động tích cực lên cảm giác mệt mỏi cơ bắp và sự thương tổn của bộ não con người. Từ thứ cỏ này, người ta sẽ bào chế ra những viên thuốc mà hễ cứ nuốt vào thì con người sẽ mất cảm giác đói hàng tháng trời.

 Nhiều loài vật, như cá heo chẳng hạn, có bộ não không bao giờ ngủ toàn phần. Cứ thử hình dung như thế này: bộ não ấy được chia thành nhiều ngăn, một ngăn ngủ trong khi ngăn kia thức, cứ thế thay phiên nhau. Hoặc loài chim di cư thường vừa bay vừa ngủ, nghĩa là ngủ lơ mơ trong khi não vẫn chừa ra một khu vực để kiểm soát chuyến bay vạn dặm.

Nhưng làm sao chuyển hóa được cách thức ấy cho con người?

Đã có những nhà khoa học nghĩ tới việc áp dụng phương pháp chuyển đổi Gene. Ý nghĩ này hơi phiêu lưu vì ngay chính Gene của con người còn chưa được giải mã hết, nhiều Gene vẫn còn là những dấu hỏi to lớn, liệu có thứ Gene nào giống như Gene của các loài vật trên không? 

Người ta cũng nghĩ đến một lối khác là dùng các chất kích thích như trà, cà phê và các loại dược liệu khác. Trên thực tế, chất Amphetamine, một dạng của thuốc chống ngủ, đã được ứng dụng từ Thế Chiến Thứ Hai trong quân đội của cả 2 phe tranh chấp. Gần đây, loại thuốc chống ngủ thế hệ mới có tên Progivil, hay còn gọi là Modafinil đã được cơ quan Quản Lý Dược Phẩm và Thực Phẩm Mỹ cho dùng trên thị trường để chống chứng buồn ngủ kinh niên.

 Trong cuộc chiến Iraq hiện nay, binh sĩ Mỹ đã được cho dùng loại thuốc này. Kết quả binh sĩ có thể thức trắng 40 giờ, sau đó ngủ 8 giờ, rồi lại thức tiếp 40 giờ nữa. Nhưng việc dùng thuốc này còn nhiều hạn chế, không thể dùng liên tiếp mà không có phản ứng.

 Hay là không ngủ như các pha kia Ấn Độ? Nhiều người trong số họ đã không ngủ hàng chục năm trời. Nghiên cứu tại sao thì mới phát hiện ra là hình như có một từ trường mạnh có khả năng chuyển vào não những xung điện có thể làm cho các tế bào thần kinh trở nên nhược hoạt. Người ta đã thử thí nghiệm phương pháp này, nhưng chẳng có binh sĩ nào tình nguyện cả. Có 75 binh sĩ đã được chọn ra để nghiên cứu và kết quả sẽ được công bố một ngày gần đây.

 Đang nói chuyện ngủ thì lại đụng vào chuyện không ngủ. Lảng nhách!

Pho pho một giấc có phải là… thiên đường hơn không! Như chuyện ngủ của đàn ông và đàn bà.

Hừm! Nghe ra như lại không phải là chuyện ngủ. Nó là một thứ khác.

Thứ mà người ta hiểu là đánh cờ người. Oan uổng cho chữ Ngủ quá.

Vì hoạt động loại này thì ngủ nghê cái nỗi gì!./.

 Song Thao

From: haiphuoc47 & NguyenNThu