KỶ NIỆM 400 NĂM CHỮ QUỐC NGỮ ( 1618 – 2018)

Honey Nguyen shared a post.

KỶ NIỆM 400 NĂM CHỮ QUỐC NGỮ ( 1618 – 2018)
CÁM ƠN CHA PI-NHÔ ( FRANCISCO DE PINA) ĐÃ LÀM RA CHỮ QUỐC NGỮ
Thơ Trần Mạnh Hảo
Đề từ : linh mục công giáo người Bồ Đào Nha thuộc dòng Tên Francisco de Pina ( 1585-1625) sang xứ Đàng Trong năm 1617 để truyền đạo. Ngài học Tiếng Việt ở Thanh Chiêm Hội An, đã lấy mẫu tự Latin, sáng tạo thêm thanh không và năm dấu : huyền, sắc , nặng, hỏi, ngã làm ra chữ quốc ngữ vào năm 1618, trước khi thực dân Pháp chiếm nước ta 240 năm sau.
T.M.H.
Nếu không linh mục Pi-Nhô
Nước Nam chừng đã nhập vô nước Tầu ?
Giã từ chữ Hán từ lâu
Cám ơn mẫu tự nhiệm mầu La – Tinh
Tượng thanh A với B mình
Sắc, huyền, nặng, hỏi, ngã hình thanh không
Chúa ban cho phút phiêu bồng
Làm ra quốc ngữ con Rồng cháu Tiên
Cha Pi-Nhô thấy nhãn tiền
Hình như Chúa hiện ra liền hồng ân
Chữ ghép chữ, học đánh vần
Xướng âm hồn Việt xuất thần nghìn thu
À ơi chữ vút lời ru
Cám ơn cha với dòng tu ngàn đời
Làm nên chữ Việt con ơi
Giữ hồn non nước vọng lời cha ông…
Sài Gòn thứ bảy ngày mùng bảy tháng bảy năm 2018
T.M.H.
Chú thích ảnh : cha Francisco de Pina ( 1585-1625) tác giả chữ quốc ngữ
KỶ LỤC THẾ GIỚI: 40 NGƯỜI DÂN PHẢI NUÔI 1 CÔNG CHỨC

Đức Bảo Phạm is with Phạm Đức Bảo.
Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức, viên chức.
Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.
Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp bốn lần nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.
Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong 2,8 triệu công chức này.
(Theo Viettimes)
Về cơ chế đa đảng và thể chế tam quyền phân lập
Cơ chế đa đảng và thể chế tam quyền phân lập khg phải là bộ máy khg có khuyết điểm trong việc vận hành đời sống một quốc gia ; ( ví dụ mặc dù Phi-líp-pin theo cơ chế và thể chế này nhưng tham nhg vẫn tran lan và ông tt Duterte vẫn có dấu hiệu độc tài ! ) nhưng trong thời đại ngày nay khi nhân loại chưa tìm ra được hình thức quản trị xh tiến bộ văn minh hơn thì chính nó là phương thức tốt nhất giúp hạn chế tối đa nhg khiếm khuyết trong điều hành kiểm tra , kiểm soát quyền lực tránh tình trạng ” chuyên quyền ” độc tài , độc đoán khi thực thi quyền lực .
Đó là lý do để tt Mahathir Mohamed vừa được cơ chế lưỡng đảng nền chính trị quốc gia Mã lai đưa lên nắm quyền lãnh đạo ; để rồi sau khi sắp xếp ổn định xong hệ thống chính quyền đã ngay tức khắc đưa ra hai quyết định :
1 / khám xét nhà và tịch thu tiền bạc của cải tham nhũng của vợ chồng tt tiền nhiệm ; và nay sau khi thu thập đầy đủ chứng cớ đã cho bắt giam chờ ngày truy tố ra toà .
2 / Đưa ra quyết định ngưng ngay nhg dự án do chính phủ trước dự tính vay hàng tỷ đô la Mỹ của chính phủ TQ để đầu tư xd với một kết luận ngắn gọn : vay rồi lấy gì để trả ? Bởi Khg trả được nợ chắc chắn sẽ phải đánh đổi nhg thứ khác thuộc về độc lập – chủ quyền đất nước !…
TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”

Thuy Mavronicles shared a post.

TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”
Ngày mai, 06/7/2018, Mỹ nã phát súng đầu tiên trong cuộc chiến thương mại với Trung cộng. Kịch bản chiến trường có thể được hình dung như sau:
1. Mỹ nã đạn nặng 34 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 34 tỷ USD;
2. Mỹ nạp tiếp đạn nặng 24 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 24 tỷ USD.
Kết thúc trận mở màn, hai bên tạm “hưu chiến”, Mỹ khui Champagne ăn mừng chiến thắng, Trung cộng cũng mở Mao Đài lấy sức. Xã hội Mỹ vẫn bình thường như mọi ngày bình thường, Đại lục cuốn cuồng, hoảng loạn vì chứng khoán sập sàn, bong bóng bất động sản nổ dây chuyền, nợ công và nợ doanh nghiệp “trăm hoa đua vỡ”.
Mỹ tiếp tục nã loạt đạn 40 tỷ USD, nâng tổng trọng lượng ba lần bắn phá lên 100 tỷ USD, phía Trung cộng cũng gồng mình chống trả để “lấy uy” trước thế giới năm châu.
Mỹ tiếp tục nạp đạn nặng 100 tỷ USD bắn về phía Trung cộng, nâng tổng trọng lượng các loạt đạn đã bắn lên 200 tỷ USD. Phía Trung cộng bắt đầu loạng choạng vì lượng hàng hóa mà Trung cộng nhập khẩu từ Mỹ năm 2017 chỉ đạt 170 tỷ USD, trong khi đó Trung cộng xuất sang Mỹ tới 480 tỷ USD. Điều này cho thấy phía Trung cộng đã hết đạn để bắn trong khi Mỹ còn tới: 480 tỷ USD – 170 tỷ USD = 310 tỷ USD.
Để chống trả lại cơ số đạn của Mỹ chưa bắn nặng tới 310 tỷ USD. Hoặc Trung cộng kéo cờ trắng đầu hàng, hoặc sẽ liều lĩnh chui theo cửa thoát hiểm để thoát thân đó là sử dụng của “để dành” được tích cóp sau nhiều năm làm ăn gian dối, đó là “trái phiếu kho bạc Mỹ” mà Trung cộng đang nắm giữ với giá trị gần 1,17 ngàn tỷ USD.
Nếu như vào những năm trước đây, sức khỏe của nền kinh tế Mỹ không được tốt, tỷ lệ thất nghiệp cao thì vũ khí “bán tháo trái phiếu Mỹ” sẽ làm cho Mỹ và cả Trung cộng rơi vào cảnh “lưỡng bại câu thương”. Thời điểm này kinh tế Mỹ khỏe như Rồng, công ăn việc làm của công dân Mỹ là rất tuyệt vời trong vòng 20 năm trở lại. Đặc biệt, với bậc thầy về kinh tế, Trump đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản “bán tháo cổ phiếu Mỹ” mà Trung cộng bị ép vào đường cùng sẽ liều chết tung ra.
Trước khi phát pháo công thành, Trump đã làm cho giới đầu tư cổ phiếu ở thị trường chứng khoán Trung cộng và tiểu đệ Việt cộng “rời sàn” tìm nơi trú ẩn an toàn. Nơi trú ẩn an toàn trong lúc này chính là cổ phiếu kho bạc Mỹ, bởi các đối tác của Mỹ là EU, Nhật, Hàn cũng bị Trump buộc “cân bằng thương mại” với mục tiêu “bao vây diệt Tàu” thì trái phiếu của họ cũng kém hấp dẫn hơn so với trái phiếu Mỹ. Đây là lý do tại sao khối ngoại ồ ạt tháo chạy khỏi sàn chứng khoán của Trung cộng và Việt cộng làm cho huynh đệ nhà nó sập sàn. Bởi họ sẽ rút tiền ra khỏi Trung cộng và Việt cộng vừa để bảo toàn vốn, vừa để sẵn sàng mua ngay trái phiếu kho bạc Mỹ do Trung cộng túng quẫn bán ra.
Khi trái phiếu Mỹ vẫn không giảm giá, thì giá trị đồng USD cũng không giảm giá vì lãi suất trên đồng USD không giảm. Khi ấy, Mỹ không thiệt hại gì, Trung cộng cũng không lỗ nhiều khi bán tháo trái phiếu Mỹ mà nó đang nắm giữ, nhưng cái thiệt lớn nhất cho Trung cộng lúc này là “mất hết sự lợi hại truyền thống” đó là nước nắm giữ nhiều nhất trái phiếu kho bạc Mỹ, một lợi thế mà các đời tổng thống trước đã phải lo sợ hơn cả vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Giờ đây, vũ khí trái phiếu Mỹ đã không còn trong tay gã Chí Phèo Trung cộng vì nó được dân Mỹ mua lại và các nhà đầu tư của các nước không phải là Trung cộng mua lại.
Mất đi ngôi vị nước nắm nhiều trái phiếu kho bạc Mỹ, Trung cộng sẽ mềm nhũng ra như con Chi Chi, chỉ cần Mỹ xô nhẹ thêm một cái nữa đó là dụ nó chạy đua mua sắm vũ khí để hù dọa các nước thấp cổ, bé họng.
Trung cộng hết tiền, các đối tác của nó là các nước nghèo đói, tham nhũng cũng sẽ bỏ nó mà đi vì những dự án do nó đầu tư dở dang sẽ chết non ở tuổi vị thành niên vì chủ đầu tư Trung cộng hết tiền. Mỹ, EU và các đồng minh khác của Mỹ sẽ thay Trung cộng tiếp quản và hoàn thiện, khai thác để bù đắp vào thiệt hại do cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gây ra.
Hổ báo, lưu manh không sợ dao găm, mã tấu mà chữ sợ hai chữ “đầu tiên”, không có tiền có ghiền cũng chịu. Trump dùng vũ khí thương mại để hạ gục hổ giấy Trung cộng là cách “lưỡng toàn kỳ mỹ” để khẳng định “nước Mỹ là trên hết”. Một lần nữa, khái niệm “kinh tế – chánh trị” là “một cặp phạm trù” và “kinh tế quyết định chính trị” lại đúng khi nước Mỹ chọn tỷ phú già rơ lên làm tổng thống trong thời khắc Trung cộng thổi bùng tư tưởng bá quyền qua khái niệm “made in China 2025” cùng với cuồng vọng “vành đai-con đường” với tham vọng “giấc mơ Trung hoa” khi Tập cuồng ngôn tuyên bố “Trung cộng sẽ là cường quốc kinh tế, quân sự vào năm 2050./.
Tran Hung.
THÔNG BÁO VỀ VIỆC KHÓA CÁC BÀI THƠ





THÔNG BÁO VỀ VIỆC KHÓA CÁC BÀI THƠ
Tôi đã được một số người có thẩm quyền “nhắc nhở”, yêu cầu gỡ xuống các bài thơ và một số truyện linh tinh tôi viết trong thời gian gần đây. Do vậy, trong hôm nay tôi sẽ khóa các bài thơ sau đây về chế độ “only me”:
1/ Đêm mơ thấy Trần Quốc Toản
2/ Mai con lớn
3/ Những con cá trong chảo dầu
4/ Chị Dậu “tuổi gì”
5/ Đêm không ngủ
6/ Tôi không bán gì của Tổ quốc
7/ Thơ gửi những người “có não”
… và những bài thơ nho nhỏ khác cùng các tập của series truyện “Nhật ký đàn cừu”.
Điều đó cũng có nghĩa là bài “share” của các bạn về các bài thơ này cũng sẽ tự động biến mất, ngoại trừ các bài “copy – paste”, chắc các bạn đều hiểu rõ.
Là một người mẹ có 4 con và hiện sống-ngay- trên- đất- nước – VN, không phải sống-ở-hải- ngoại, tôi buộc phải tuân thủ yêu cầu trên, chắc các bạn cũng hiểu. Xin vui lòng không comment những điều quá “nhạy cảm” (chẳng hạn như chửi bới ai kia) vì tôi buộc phải xóa luôn nếu có
chắc các bạn cũng hiểu luôn.
Tôi hoàn toàn không bất ngờ vì đã biết trước sẽ đến lúc này, do vậy tôi cũng đã tranh thủ viết được bao nhiêu thì cứ viết, trước khi bị “nhắc nhở” ![]()
Tôi sẽ không trả lời các tin nhắn liên quan việc này, mong các bạn vui lòng không inbox. Lý do không tiện nói ở đây.
Tôi khỏe, ổn, cả nhà đừng lo. (Không lẽ lại post ảnh selfie để mọi người yên tâm ta, có bị mang tiếng “câu like” không ta, ahihi).
Thông báo này sẽ treo đến chiều trước khi bị xóa.
Trân trọng
200.000 DÂN HONGKONG BIỂU TÌNH & ĐỐT HÌNH TẬP CẬN BÌNH.

Chuong Tieng shared a post.

200.000 DÂN HONGKONG BIỂU TÌNH & ĐỐT HÌNH TẬP CẬN BÌNH.
Họ không cam lòng bị thuộc về TQ.
Hongkong nằm lọt trong TQ, bị trao trả lại cho TQ, nhưng họ đã chiến đấu rất mạnh mẽ. Vì được ảnh hưởng tư tưởng tự do và văn minh của người Anh.
Trong khi đó Vietnam là một nước riêng mang tiếng có chủ quyền, có biên giới với TQ. Nhưng do chính phủ bán nước, cộng tâm lý yếu hèn, cam chịu và nô lệ của chính người dân…nên đất nước mất dần mòn vào tay giặc Hán tạp chủng.
Dù sau này, ở đâu, đi tới đâu hay làm việc gì… người dân thế giới cũng nhìn vào mặt một người Vietnam và nói rằng: “Mày là Vietnam á, một dân tộc hèn yếu!”
Một câu nói đáng quý vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này

Quân Hoàng shared a post.

Thông qua luật đặc khu của tà quyền cs ở VN là bắt đầu: mất nước VN vào tay TQ, dân tộc VN phải bị diệt vong!

Thông qua luật đặc khu của tà quyền cs ở VN là bắt đầu: mất nước VN vào tay TQ, dân tộc VN phải bị diệt vong!
Một vụ “khủng bố” theo hai kịch bản của công an. Vui hầy!

Hảo Võ Thị shared a post.

Thâm Quyến là nơi nào và Phạm Minh Chính là kẻ nào?
KTS Trần Thanh Vân
Thâm quyến là nơi nào?
Vào những năm 70 của Thế kỷ trước, sau Cách mạng Văn hóa, nước CHND Trung Hoa một tỷ dân rơi vào tình trạng nghèo đói kiệt quệ. Mỗi bữa ăn, mỗi người chỉ có một bát cháo hoa, một chiếc bánh bao không nhân và vài miếng ca-la-thầu (xu hào muối dầm tương).
Có hai sinh viên (một nam một nữ) ở lớp Quy hoạch thuộc khoa Kiến trúc khóa 1961 – 1966, trường Đại học Đồng Tế thành phố Thượng Hải, là Quách Nhữ Trân và Vương Đồng Hội, sau một thời gian dài đi làm Hồng vệ binh để đạp phá hò hét, do “cải tạo tốt”, họ đã may mắn được phân công công tác.
Họ được điều về một vùng bãi biển làng chài thuộc tỉnh Quảng Đông, cách thành phố Hồng Kông con sông Thâm Quyến, dân cư lúc đó có khoảng 30.000 dân. Họ được giao nhiệm vụ lập đồ án Quy hoạch một thành phố mới, có tên là Thâm Quyến.

Đây là một nhiệm vụ chính trị mà ông Đặng Tiểu Bình, lãnh tụ tối cao của ĐCS Trung Quốc lúc đó đề ra là: Quyết tâm xây dựng một Hồng Kông của TQ. Đặng tiểu Bình cay cú vì thời kỳ CMVH, chính ông ta cũng bị vô hiệu hóa và Mao Trạch Đông đã để cho bà vợ văn công Giang Thanh lãnh đạo bè lũ 4 tên lộng hành, phá nát cả đất nước Trung Hoa. Nhiều người dân lục địa, kể cả người Thượng Hải đã phải bỏ quê hương, tìm đường sang Hồng Kông lánh nạn.
Cay cú, họ cho hai sinh viên QH học chưa xong về vùng chài này vẽ một đồ án quy hoạch trên trên một vùng đất gần như trống. Những ngày đầu gian nan ấy, hai Hồng vệ binh học chưa đến đầu đến đũa phải vừa học vừa làm và quân đội phải nhẩy vào thi công xây dựng…. Hồng Kong có những ngôi nhà chọc trời, họ cũng phải có những ngôi nhà chọc trời đối phó với Hồng Kong.
Nhưng đâu có dễ, mãi đến ngoài năm 1990, nhà nước TQ phải cử các đoàn sang Mỹ học từ đầu và phải tổ chức các cuộc thi quốc tế, gồm Mỹ, Nhật, Hồng Kong, Singapore… Người Mỹ và người Nhật đã trúng thầu những khu quan trọng nhất, như khu Trung tâm Phúc Điền, như quy hoạch Núi Liên Hoa, thì tình hình mới tạm ổn định. Có quy hoạch rồi, nhưng khó là có tiền để xây dựng hay không?
Ông Đặng Tiểu Bình với đầu óc cách tân từ năm 1920 khi bước chân lên tầu đến thành phố Marseille nước Pháp du học, rồi sang Nga, rồi thấm nhuần chủ nghĩa Marx – lê. Ông xứng đáng là lãnh tụ đứng đầu nước Trung Hoa, ông có khả năng làm những việc kinh thiên động địa, không chỉ dồn toàn thể nhân tài vật lực của cả TQ đầu tư TP Thâm Quyến sánh với Hồng Kong, ông có thể chỉ huy vụ thảm sát Thiên An môn khủng khiếp và thâm hiểm hơn cả, ông đã vạch nhiều kế hoạch thâm sâu để nuốt đất nước VN.
Thế nên, khi Đặng Tiểu Bình mất đi thì Thâm Quyến đã Thành công và trở thành miếng mồi cho nhiều kẻ ngu xuẩn VN nằm mộng giấc mộng Trung Hoa.
Thực ra Thâm Quyến có đáng gọi là “Giấc mộng Trung Hoa” hay không? Ngày nay Thâm Quyến là thành phố có 12 triệu dân từ nơi khác đến, nhưng đời sống dan cư thì cũng như mọi nơi khác của TQ thôi.
Xin mời xem những hình ảnh sau đây. Trung Quốc đã cố gắng xây 4 Khu đặc khu Kinh tế khác, nhưng có thành công đâu. Chẳng nhẽ có ai đó cãi lại là hình ảnh này là người Trung Quốc ở thành phố khác, chứ không phải người Thâm Quyến?


Khi đó, Thâm Quyến vẫn là một làng chài nghèo với khoảng 30.000 dân. Giờ đây, Thâm Quyến là một siêu đô thị với 12 triệu dân, hơn 1.000 tòa nhà cao tầng, trong đó ít nhất 169 tòa cao trên 150 m. Không có gì bất ngờ khi mùi hương đồng cỏ mà ông Houng ngửi được năm ấy đã được thay thế bằng mùi của các cao ốc văn phòng và cửa hàng đắt tiền.
Phạm Minh Chính là ai?
Phạm Minh Chính nghe nói học ngành xây dựng ở Romani về, tài năng thì chẳng có, chơi bời là chính, nhưng được cái nhanh nhậy láu cá, lại ninh hót giỏi, được lòng quan trên, nên có người trợ giúp, anh ta cứ lên vù vù.
Nghề được đào tạo thì ông ta chỉ là anh kỹ sư xây dựng tốt nghiệp năm 1985, nhưng không biết học từ bao giờ mà lại có bằng Tiến sĩ và hàm Giáo sư về Luật học dễ dàng? Đã thế ông ta từng là cán nộ Bộ Ngoại giao và cũng cả các chức tước tại Văn phòng Chính phủ. Đặc biệt chui được vào ngành công an chứ không học ngành an ninh mà được phong tướng cũng rất nhanh.
Năm 2007 được lên thiếu tướng và 2010 đã lên trung tướng và được phong thứ trưởng Bộ công an, không rõ ông này có công gì, tài cán gì, mà lên hàm nhanh như vậy? Nhưng tài năng xuất sắc nhất của ông Phạm Minh Chính này là bắt đầu từ năm 2011, khi ông ta được trúng UVTWĐ khóa 11, ông ta về làm bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh, thì ông ta bắt đầu kề vai sát cánh với Trung Quốc xây dựng Đặc khu Kinh tế Vân Đồn.
Website của Trung tâm nghiên cứu Đặc khu Kinh tế Trung quốc thuộc Trường Đại học Thâm Quyến, ngày 14/3/2013 đăng tin: ngày 19/1/2013, tỉnh ủy Quảng Ninh đã mời 5 chuyên gia của Trung Quốc, trong đó có bà GS Đào Nhất Đào sang Quảng Ninh dự Hội thảo khoa học về Đặc khu Kinh tế, các hình ảnh Ông Phạm Minh Chính và ba Đào Nhất Đào kề vai sát cánh bên nhau để xây dựng Đặc khu Kinh tế Vân Đồn.



Báo Quảng Ninh của cơ quan Tỉnh ủy Quảng Ninh, ngày 19/3/2014 cũng đăng một bài phỏng vấn bà GS Đào về Khả năng có thể thành Đặc khu Kinh tế của Khu vực Vân Đồn … Khả năng gì? Tại sao lại lấy Thâm Quyến là tấm gương cho Vân Đồn noi theo?
Như tôi đã nói ở trên, Đặc khu kinh tế Thâm Quyến là ý chí chính trị của Đặng Tiểu Bình từ những năm 70 của thế kỷ trước, thực chất làng chài bên bờ sông Thâm Quyến cạnh Hồng Kong không có chút tiềm năng gì cả. Họ chỉ quyết tâm xây nhiều nhà chọc trời và đưa công nghệ ở chỗ khác đến, di dân ở chỗ khác đến mà thôi.

Vậy Vân Đồn có gì? Và tại sao họ lại mang kinh nghiệm và hình ảnh như Thâm Quyến đến đây? Vân Đồn không có gì cả ngoài du lịch. Mà Du lịch thì không cần nhà chọc trời
Vân Đồn lại là một khu quân sự. Mà Quân sự thì không thể giao cho người nước ngoài đầu tư. Thế mà hôm nay, luật đầu tư chưa được thông qua mà Pano giới thiệu quy hoạch Đặc khu Kinh tế Vân Đồn đã làm xong và đã quảng cáo khắp nơi rồi. Rõ ràng quy hoạch này do TQ làm để TQ thực hiện?




Mất Vân Đồn là mất Vịnh Hạ Long, là mất nước. Thưa ông trung tướng Phạm Minh Chính, ông có hiểu điều đó không? Chắc ông có hiểu, ông rất hiểu.
Nhưng ông vẫn làm, vì ông đã thực sự đã là tay sai của TQ mất rồi, khi ông đã là UVBCT, đã làm trưởng ban Tổ chức TW, ông đã tiếp tay cho bọn bán nước làm hai đặc khu Kinh tế nữa là Bắc Vân Phong và Phú Quốc. Tôi không cần nói dài, hai địa điểm đó cũng rất quan trọng về quân sự, nhưng Trung Quốc đang biến nó thành các ổ cờ bạc đĩ điếm.
Chỉ vì ông quá tinh ranh nên ông vẫn che mắt được thế gian đấy thôi. Hơn nữa, cũng có thể có người biết rõ hết rồi, nhưng chưa đến lúc quật lại ông đấy ông tướng ạ. Nhưng ông tướng ơi, Trời có mắt và rất công bằng.
Tôi xin tiết lộ với ông tôi có khả năng nhìn thấu tâm gan ông đó. Ông có muốn biết khả năng của tôi không? Xin kể: Sang ngày 1/7/2013, tại phòng khách của UBND tỉnh Yên Bái, tôi được ông Phạm Duy Cường, chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái tiếp. Tôi gặp ông ta, với thiện chí khuyên ông ta đôi điều.
Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một đám mây đen bay qua trán ông ta.
Tôi dừng lại hỏi:
– Anh Cường ơi, anh sinh năm nào
– Tôi sinh năm 1958 chị ạ.
– 1958?
Tuổi Mậu Tuất?
Chó ăn giữa chợ? Anh tinh khôn nhanh nhây lắm: Đớp đấu trúng đấy, đánh đâu thắng đây. Nhưng hãy cẩn thận. Sẽ có lúc anh bị cái gậy phang vào đầu….. tôi khuyên anh…
Tôi không ngờ, vừa leo lên Bí thư Tỉnh ủy thì ông ta ăn đạn chết tươi. Còn ông, thưa ôngTrung tướng? Ông sinh ngày 22 Tháng Chạp năm Dậu, tức là đã sang tuổi Mậu Tuất được gần hai tháng rồi. Ông không những tinh khôn mà còn phản chủ nữa. Nhìn khóe môi của ông là tôi thấy điều đó.
Tôi khuyên ông hãy mau mau xám hối đi. Với bản chất tinh khôn, ông thừa sức lập công chuộc tội. Công gì và tội gì ông tự biểt. Nếu ông thực tâm xám hối, đại họa sẽ qua. Bằng không, đại họa khó tranh lắm đó ông ạ.
Tôi thành thật khuyên ông, còn người đàn bà trong nhóm tôi phạm bán nước với ông là bà Nguyễn thị Kim Ngân thì đã đến lúc mạt vận rồi.
Malaysia dừng dự án đường sắt với Trung Quốc


Nếu Malaysia độc đảng cai trị nhà nước như VN (dù có chính phủ mới ở nhiệm kỳ mới) thì có thể ngưng hợp đồng đã ký với TQ như bài dưới được không?
MTG: Malaysia Rail Link, chủ dự án đường sắt phía đông bán đảo Malaysia (ECRL), đã yêu cầu các nhà thầu Trung Quốc ngừng thi công công trình nằm trong khuôn khổ sáng kiến “Một vành đai, Một con đường” này.
Trong thư gửi đến tập đoàn Kiến thiết giao thông Trung Quốc (CCCC), Malaysia Rail Link (MRL) đưa ra nhiều lý do cho quyết định của mình, trong đó có “lợi ích quốc gia”. Hai đơn vị ngày 4.7 đã lên tiếng xác nhận chuyện này.
CCCC cho biết: “Chúng tôi tôn trọng và tuân thủ luật pháp Malaysia. Với tình hình này, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài việc tuân thủ quyết định đình chỉ”. Tập đoàn này cũng hy vọng quyết định đình chỉ sẽ sớm được dỡ bỏ.
Được khởi công từ năm 2017, ECRL là một phần của Một vành đai, Một con đường. Dự kiến khi hoàn thành, tuyến đường sắt dài 688km sẽ kết nối vùng biển phía đông bán đảo Malaysia với các tuyến vận tải biển chiến lược ở phía tây.
Quyết định ngừng ECRL được đưa ra trong bối cảnh chính quyền Kuala Lumpur đang tìm cách tái đàm phán các điều khoản của thỏa thuận với phía Bắc Kinh. Bộ trưởng Tài chính Lim Guan Eng ngày 3.7 thông báo ông có kế hoạch sang Trung Quốc thực hiện chuyện này.
Theo Bộ trưởng Lim, chi phí để hoàn thành dự án lên đến 20 tỉ USD, cao hơn gần 50% so với dự tính của chính phủ tiền nhiệm. Do đó, ông muốn CCCC nên cắt giảm mạnh mẽ hơn để ECRL khả thi về tài chính lẫn kinh tế.
Chính phủ mới của Thủ tướng Mahathir Mohamad sau khi được thành lập đã cam kết giảm nợ công, xử lý tham nhũng cũng như xem xét lại những thỏa thuận mà chính phủ tiền nhiệm ký kết. Trước đó, Malaysia cũng đã hủy một dự án đường sắt cao tốc với Singapore.
Cẩm Bình (theo Straits Times)
http://motthegioi.vn/…/malaysia-dung-du-an-duong-sat-voi-tr…




