MỘT VỊ THÁNH DÁM NGHĨ LỚN TRONG ĐỜI TU

MỘT VỊ THÁNH DÁM NGHĨ LỚN TRONG ĐỜI TU

Tôi có vài dịp trò chuyện với những người giúp khơi nguồn sáng tạo cho tuổi trẻ.  Họ cố gắng giúp người trẻ tìm được động lực không chỉ để làm giàu, nhưng còn để phát triển một cách bền vững.  Với những năm kinh nghiệm trong nghề, họ trích nhiều ví dụ sống động từ những người đã thành đạt và hạnh phúc trên thế giới.  Những điều họ chia sẻ cứ theo tôi hoài.  Tuy nhiên, là tu sĩ theo Chúa Giêsu, tôi có được phép nghĩ lớn và được làm những điều vĩ đại không?  Nếu cứ lướt trên những đường băng [1] mơ mộng ấy, liệu người tu sĩ có rơi vào con đường danh vọng và cao ngạo kiêu kỳ không?  Rối bời…

Tôi cầu nguyện, hỏi Chúa.  Chiêm ngắm những vị thánh, tôi thấy họ cũng có những ước mơ lớn lao.  Chỉ khác một điều là họ đặt ước mơ, hoài bão ấy trong kế hoạch của Thiên Chúa.  Họ làm mọi thứ vì lòng yêu mến và dấn thân hết mình vì lý tưởng Giêsu.  Một trong những vị thánh mang những đặc tính ấy, chúng ta phải kể đến thánh I–nhã, Đấng sáng lập Dòng Tên.

Trước năm Columbus khám phá ra Châu Mỹ cũng là lúc I–nhã chào đời (năm 1491).  Được sinh ra trong một gia tộc giàu có ở Loyola, Tây Ban Nha, I–nhã mê thích chuyện binh đao thế sự. [2] Ông thích luyện võ nghệ và ước mơ chinh phục những tiểu thư xinh đẹp.  Người ta ngả mũ tán phục chàng hiệp sĩ I–nhã trong trận chiến ở pháo đài Pamplona (năm 1521).  Hào khí chiến đấu trong ông luôn hừng hực, kết quả là một viên đại bác đã khiến ông gãy chân.[3]  May mà quân Pháp tử tế giúp đưa ông về gia đình để điều trị.

Không hài lòng với lần phẫu thuật đầu tiên, ông đề nghị bác sĩ mổ lần hai để kéo dài chân ông ra.  Đau đớn vô cùng, vì thời đó không có thuốc gây mê, nhưng ông vẫn chấp nhận vì ông cần vẻ điển trai trước nhiều thiếu nữ.  Sau lần phẫu thuật đó, ông vẫn phải chấp nhận đi cà nhắc.[4]

Có lẽ cuộc đời ông thay đổi từ những ngày tháng trên giường bệnh.  Ông nhờ người tìm những sách kiếm hiệp, tiểu thuyết để giết thời gian.  Tiếc là người ta chỉ tìm được cho ông hai cuốn: Gương Chúa Giêsu và Hạnh các thánh.  Thôi thì có còn hơn không!  Ông đọc và đọc.  Trong sách đó, hai vị thánh tác động mạnh đến ông là thánh Phanxicô Assisi, và thánh Đa Minh.[5]  Ông nói hai vị đại thánh này làm được những điều trọng đại, ông cũng sẽ làm được và muốn làm vĩ đại hơn.  Họ ăn chay hãm mình, ông cũng muốn làm hơn họ.  Theo gương hai vị thánh này, I–nhã cũng muốn hiến mình để đi chinh phục Đất Thánh cho Kitô giáo.  Theo đó, người ta thấy tinh thần hiệp sĩ luôn chất chứa trong con người I–nhã.

Từ đó ông lên đường thực thi hoài bão lớn lao.  Thay vì trở lại phục vụ vua trần gian, ông quay sang phục vụ Vua Hằng Sống, đó là Thiên Chúa.  Chắc chắn đường lối huấn luyện của Thiên Chúa sẽ khác đường lối lập nghiệp của người đời hôm nay.  I–nhã tìm nguồn động lực, gợi hứng từ chính Thiên Chúa.  Ông rút lui vào cô tịnh.  Một mình đối diện với chính mình, với Thiên Chúa để ông tìm câu trả lời cho thành công của mình.

Người ta vẫn còn thấy biết bao đau khổ gian nan của chàng hiệp sĩ chập chững trên con đường thiêng liêng.  Ông nhiều lần muốn từ bỏ ước mơ thánh thiện, phụng sự Thiên Chúa và giúp đỡ tha nhân.  Những hào nhoáng vinh quang thế sự thi thoảng ùa về khiến ông rối bời.  Ngoài ra, hình ảnh những tiểu thư đài các khiến ông xao lòng.  Tuy nhiên, sau những lần đó, ông cảm thấy không được gợi hứng nhiều.  Ông thất vọng, nhụt chí và mất sức sống.  Ngược lại, những lần suy nghĩ về Thiên Chúa, những lần cầu nguyện nhiều giờ bên Chúa, ông lại tìm được nhiều hứng khởi; nhiệt huyết yêu mến trong ông dâng trào.  Kinh nghiệm ấy được ông gói gọn trong hai từ: Thần hiệp; nghĩa là, được kết hợp trọn vẹn với Thiên Chúa.

Trong khi ở hang động Marêsa chừng 1 năm [6], ông viết lại những kinh nghiệm thiêng liêng trong một cuốn sách: Linh Thao.  Đây là công cụ để giúp người ta dám nghĩ lớn, dám làm lớn trong Thiên Chúa.  Ông lên đường để thực hiện giấc mơ ấy vào năm 1523.  Lúc nào ông cũng được thôi thúc nói về Thiên Chúa và giúp đỡ các linh hồn.  Tâm hồn thính giả cũng bừng sáng khi nghe I–nhã chia sẻ.  Từ đó, ông bắt đầu nổi tiếng.

Chưa dừng ở đó, I–nhã còn nghĩ lớn đến chuyện phải qua Giêrusalem để đi lại những chỗ Giêsu đã đi qua.  Ông muốn giống Đức Giêsu hoàn toàn.  Từ Barcelona, ông bắt tàu vượt biển đến Đất Thánh mà trong tay không có tiền (năm 1523).  Ông đi bằng niềm tin!  Chính Thiên Chúa đã giúp ông đến được Đất Thánh.  Nơi đây, người đời thấy chí khí của ông rõ hơn: ông muốn ở lại để truyền giáo cho người Hồi giáo.  Thời đó, dĩ nhiên không ai cho ông ở lại vì tính chất phức tạp và nguy hiểm của vùng đất này.  Ông bị đuổi về Tây Ban Nha.

Nơi quê nhà vào năm 1524, ông vẫn rong ruổi rao truyền kinh nghiệm thiêng liêng để giúp người ta yêu mến Chúa.  Ông nói những điều liên quan đến đức tin mà một giáo dân như ông thời đó không được phép.  Bởi thế, ông bị giáo quyền tra khảo, bỏ tù và dọa nạt.  Tuy nhiên, vẫn khí chất cương nghị, ông không từ bỏ ước mơ nói về Thiên Chúa cho con người.  Lúc ngoài 30 tuổi vẫn luôn đặt câu hỏi cho mình: “Tôi phải làm gì?”  Đó là câu hỏi đã đẩy ông đến vùng trời Paris.

Số là sau những lần khó khăn với giáo quyền, ông quyết định đi học để làm linh mục.  Vì khi có bằng cấp, ông được phép nói về Thiên Chúa và sẽ được nhiều người tin tưởng hơn.  Ông chọn một trường học tốt nhất thời đó: Đại Học Paris.[7]  Đây là giai đoạn thách đố với một người lớn tuổi (30) như ông, cặm cụi với từng con chữ.  Nhanh chóng ông quen dần với môi trường tri thức, và có những người bạn mới.  Ông gọi họ là những người bạn trong Chúa (friends in the Lord).  Trong đó phải kể đến thánh Phanxicô Xaviê, một người có hoài bão lớn không kém I–nhã.

Lúc này, năm 1534, nhóm của I–nhã có 9 anh em.  Ai cũng nuôi ước mơ lớn và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tôn vinh Thiên Chúa hơn.  Sau khi tốt nghiệp đại học [8], họ khấn hứa giữ khó nghèo, khiết tịnh.[9]  Họ chọn một thủ lãnh là Chúa Giêsu.  Đó là nhóm Bạn Đường, tiền thân của Dòng Tên sau này.  Họ ước mơ xa hơn là đi đến Đất Thánh để phụng sự Chúa ở đó.[10]  Tuy nhiên, thời đó đang có chiến tranh, nên tàu đi đất thánh rất hiếm.  Trong hoàn cảnh đó, họ bàn thảo nghiêm túc với nhau dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.  Trong văn bản của cuộc họp đó, nhóm đã thống nhất: “Nếu trong vòng một năm không đi được Đất Thánh, họ sẽ về Rôma để đặt mình dưới chân Đức Giáo Hoàng.”  Chiến tranh mỗi lúc một leo thang, nên họ thực hiện kế hoạch về Rôma.

Khi về Rôma vào năm 1536, nhóm mạnh dạn xin với Đức Giáo Hoàng thành lập Dòng và lấy tên là Dòng Giêsu (The society of Jesus).  Bởi, họ biết chỉ có như thế nhóm mới liên kết được với nhau trong Chúa Kitô và trong Giáo hội.  Năm 1539, Giáo hoàng Phaolô III phê chuẩn.  Kể từ đây, ước mơ của I–nhã được Thiên Chúa đặt vào lòng Giáo Hội để phục vụ con người một cách hiệu quả.  Trong vai trò là bề trên tổng quyền, I–nhã cùng với Dòng phát triển nhanh chóng cả về hai phương diện: giáo dục và truyền giáo trên khắp thế giới: Âu, Á, Phi, Mỹ.

Thánh I–nhã qua đời tại Rôma vào ngày 31 tháng 7 năm 1556, để lại một con đường gợi hứng cho biết bao nhiêu người.  Con đường ấy phải bắt nguồn từ Thiên Chúa, và mọi gợi hứng, động lực đều chỉ với một mục đích: Cho vinh danh Thiên Chúa hơn – Ad Maiorem Dei Gloriam.

Trở lại vấn đề trên đây, hóa ra đi tu cũng đòi hỏi người tu sĩ nhiều ước mơ lớn lao.  Thiên Chúa đòi hỏi họ dấn thân hết mình, làm mọi sự với mục đích không vì danh vọng tiền tài.  Đích nhắm cho những cố gắng ấy là để làm cho vinh danh Chúa hơn và giúp cho nhiều linh hồn được cứu độ hơn.  Như thế, nguồn cảm hứng và động lực của người tu sĩ được kín múc từ Thiên Chúa.  Họ sẵn sàng bước vào những cuộc chiến đấu thiêng liêng.  Qua những môi trường huấn luyện như thế, họ biết mình, biết Chúa và biết phải làm gì.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ  

Nguồn: https://dongten.net/

TRỞ VỀ CÁT BỤI

TRỞ VỀ CÁT BỤI

Nhật ký sau khi chết  

– Vào một ngày, khi người không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ người đã thấy…

Người ghét ta, nhảy múa vui mừng

Người thương ta, nước mắt rưng rưng.

– Ngày Động Quan…thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất mẹ hướng về trời tây.

Người ghét ta, nhìn nấm mộ của ta, niềm vui hiện rõ trên gương mặt.

Người thương ta, chẳnnỡ quay đầu nhìn lần cuối..

– Ba Tháng sau, thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.

– Một Năm Sau: thân thể của ta đã rã tan…nấm mộ của ta mưa bay gió thổi…ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình.

Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta…họ vẫn còn bực tức.

Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.

– Mười Năm Sau: ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn.

Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta.

Người yêu thương ta nhất, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.

– Vài Chục Năm Sau…nấm mộ của ta hoang tàn không người nhan khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu.

Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi.

Người yêu thương ta nhất, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.

– Đối Với Thế Giới Này…

Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta để lại rơi vào tay kẻ khác.

Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà tôi cố giữ, cố thủ đoạn, mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.

– Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn. Khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là tình thương. Bất giác ta có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi.

Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc. Trăm năm sau, chỉ còn lại một nắm cát vàng.

Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại đời.

Đã biết chốn này là quán trọ…

Hơn thua hờn oán để mà chi…

Thử ra ngồi xuống bên phần mộ.

Hỏi họ mang theo được những gì.

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

Mỹ sắp rút hàng ngàn lính khỏi Afghanistan theo thỏa thuận sơ khởi với Taliban

Van Pham is with Van Hop Pham.

Mỹ tốn hàng chục tỷ Mỹ kim gần 2,500 tử sĩ và khoảng 20 ngàn thương tật để tiêu diệt các lực lượng Tailiban & Al Qaeda tại Afghanistan.

16 năm sau, cuối cùng chính quyền Mỹ bỏ rơi chính quyền Afganistan để ký kết hiệp ước với kẻ thù Tailiban…. Y chang Mỹ ký kết với Bắc Việt và bỏ rơi miền Nam VN năm 1975?

Trump & Nixon có khác gì nhau? Chỉ khác thời điểm cách nhau 47 năm và khác quốc gia… Nhưng cùng là thân phận nhược tiểu!!!
*******

Mỹ sắp rút hàng ngàn lính khỏi Afghanistan theo thỏa thuận sơ khởi với Taliban

WASHINGTON, D.C. (NV) — Chính phủ Mỹ hiện đang chuẩn bị rút hàng ngàn quân khỏi Afghanistan để đổi lấy một số nhượng bộ từ phía Taliban, gồm cả việc ngưng bắn và chính thức tuyên bố từ bỏ al-Qaeda, trong một phần của thỏa thuận sơ khởi để chấm dứt cuộc chiến kéo dài đã gần 18 năm, theo giới hữu trách Mỹ hôm Thứ Năm, 1 Tháng Tám.

Bản tin của tờ báo Washington Post nói rằng thỏa thuận này sẽ đòi hỏi Taliban khởi sự cuộc thương thuyết hòa bình với chính quyền Afghanistan, trong khi Mỹ có thể cắt giảm quân số đồn trú ở quốc gia này từ khoảng 14,000 xuống còn 8,000 hoặc 9,000 người.

Con số này coi như bằng con số có khi Tổng Thống Donald Trump nhậm chức.

Kế hoạch này đã hình thành sau nhiều tháng thương thuyết giữa phía Taliban và đặc sứ Zalmay Khalilzad, một nhà ngoại giao Mỹ gốc Afghanistan, người được Tổng Thống Trump hồi năm ngoái giao nhiệm vụ tái khởi động cuộc thương thảo.

Giới chức thông thạo tình hình nói rằng một thỏa thuận có thể đạt được trước cuộc bầu cử tổng thống Afghanistan vào Tháng Chín. Tuy nhiên, các giới chức này cũng nói rằng phía Taliban có thể có hành động cản trở và vẫn còn nhiều thử thách lớn phải vượt qua.

Các giới chức chính phủ Mỹ công nhận rằng đang có các lo ngại chính đáng là Taliban có thể sẽ không thật sự rời bỏ tổ chức al-Qaeda như Washington đòi hỏi, hoặc có hành động chống lại việc ISIS đặt cơ sở ở quốc gia này.

Tuy nhiên, những người này nói rằng việc rút bớt quân là giải pháp duy nhất mà phía Taliban chấp nhận để có thể mở được cánh cửa nhằm có thêm các cuộc thương thảo trong tương lai và để cho Mỹ có thể giữ lại một số căn cứ ở Afghanistan trong nỗ lực chống khủng bố.

Trong thời gian qua phía Taliban nói rằng họ không thương thảo với chính phủ Afghanistan ở Kabul vì coi đây là bù nhìn của Mỹ.

Taliban cũng đòi tất cả các quân nhân ngoại quốc phải rút khỏi Afghanistan một khi có thỏa thuận hòa bình, một điều khiến một số giới chức chính phủ Afghanistan lo ngại rằng họ sẽ bị bỏ rơi.

Có gần 2,400 lính Mỹ thiệt mạng ở Afghanistan khi cuộc chiến khởi sự năm 2001 và hơn 20,000 quân nhân khác bị thương, theo Ngũ Giác Đài.

https://www.nguoi-viet.com/…/my-sap-rut-hang-ngan-linh-kho…/

Image may contain: 6 people

Dược sĩ dỏm gốc Việt 10 năm làm ở Walgreens, giải quyết gần 750K toa thuốc

Dược sĩ dỏm gốc Việt 10 năm làm ở Walgreens, giải quyết gần 750K toa thuốc

 

Walgreens is photographed on North Milpitas Boulevard in Milpitas, Calif., on Wednesday, Jan. 30, 2019. (Randy Vazquez/Bay Area News Group)

San Jose (East Bay Times) — Một phụ nữ gốc Việt ở California bị cáo buộc đã giả mạo dược sĩ, giải quyết gần 1 triệu toa thuốc, tư vấn bệnh nhân, giám sát dược tá  trong một thời gian dài.

Theo Hội đồng Dược khoa California, Lê Thiên Kim (Kim Thien Le) cho biết, cô ta theo học tại trường đại học Creighton, tiểu bang Nebraska. Nhưng hồ sơ lại chỉ ra, sinh viên có cùng tên họ, ngày tháng năm sinh, chưa bao giờ tốt nghiệp đại học cũng như chương trình sau đại học. Khi Hội đồng chất vấn về số bằng hành nghề dược sĩ, Lê đã dùng số bằng của hai dược sĩ có cùng họ.

“Tôi và con trai sẽ lấy làm biết ơn nếu quý vị có thể quên chuyện này,” dược sĩ dỏm đã nói như vậy trong cuộc thẩm vấn với Hội đồng. “Tôi sẽ đóng tiền phạt, và sẽ không quay trở lại hành nghề dược sĩ.”

Theo hồ sơ, người phụ nữ này đã giải quyết 745.355 đơn thuốc cho số thuốc được bán ra tại 395 nhà thuốc Walgreens trong khoảng thời gian một thập niên làm việc tại Walgreens ở San Jose, Milpitas và Fremont. 100.701 đơn thuốc trong số này là thuốc chứa chất nha phiến thuộc loại kiểm soát, số nhiều được xác minh bằng điện tử và từ xa. “Phần lớn xác minh đơn thuốc được thực hiện tại hoặc cho Walgreens trên dãy 2600 đường Mowry Avenue, Fremont,” Khiếu nại ghi, nhưng không cho biết cụ thể bao nhiêu xác minh toa cho những nhà thuốc Walgreen khác cũng như những nhà thuốc này nằm ở đâu. Walgreens có 622 nhà thuốc ở California, và gần 10.000 nhà thuốc ở Mỹ.

Photo Credit: AP

Lê cũng ký phê chuẩn cấp thuốc cho một số bệnh nhân có đơn thuốc không phù hợp với yêu cầu của tiểu bang trong vấn đề ngăn chặn đơn thuốc giả hoặc phân phối trên thị trường chợ đen. Các nhà điều tra liệt kê ít nhất 11 đơn thuốc dạng này, chủ yếu ở Walgreens tại Fremont.

Người phụ nữ này làm việc cho Walgreen từ năm 1999 đến  mùa thu 2017, giả mạo dược sĩ từ năm 2006. Cô ta làm dược sĩ trưởng tại Walgreens số 1833 đường N. Milpitas Boulevard từ tháng 4 năm 2016 đến tháng 11 năm 2016, và cũng ở vị trí này tại nhà thuốc Walgreens số 2105 đường Morrill Avenue ở San Jose gần 1 năm từ tháng 11 năm 2016.

Ngoài việc xác minh đơn thuốc, Lê còn tư vấn bệnh nhân về toa thuốc, theo dõi chích ngừa cho bệnh nhân và giám sát các dược sĩ thực tập và dược tá. Tất cả mọi công việc  của một dược sĩ có bằng.

Phát ngôn nhân Walgreens, Jim Cohn cho hay, nhân viên này không còn làm việc cho công ty từ tháng 10 năm 2017, và Walgreens đang thực hiện tái  thẩm định tất cả các bằng dược sĩ tại các nhà thuốc trên toàn quốc.

Theo các nhà điều tra, Lê có bằng dược tá hết hạn vào năm 2008. Bằng dược sĩ của cô ta trong hồ sơ Walgreens thuộc về một dược sĩ khác có cùng họ nhưng không làm việc ở Walgreens.

Lê không phải là người duy nhất gặp rắc rối. Hội đồng Dược khoa California cũng đang tính đến chuyện phạt và thu hồi giấy phép hoạt động dược của Walgreens tại ba địa điểm trên.

Walgreens không có hoặc không lưu giữ bằng chứng Lê ghi danh hoặc tốt nghiệp từ một trường dược được công nhận, cũng như không có hoặc không lưu bản sao bất cứ bằng dược của cô ta. Walgreens không thể trả lời liệu họ có yêu cầu hay kiểm tra bằng cấp của cô ta trước khi mướn vào làm hay không. Công ty cũng không thể tìm ra bản sao của bất cứ tờ đơn xin việc nào của dược sĩ dỏm này.

Để có bằng dược sĩ, quá trình học vấn rất đỗi gian nan, người ta phải học tiếp 4 năm dược sau khi tốt nghiệp đại học. Ngoài ra còn phải đậu kỳ thi quốc gia và tiểu bang trước khi được cấp bằng. Trong khi bằng dược tá như của cô Lê đòi hỏi số giờ học ít hơn rất nhiều, chỉ cần tốt nghiệp trung học, hoặc có bằng cấp tương đương, cùng với 240 giờ huấn luyện. Các trường dạy nghề cũng có chương trình dạy dược tá 12-18 tháng.

Hương Giang  (Theo East Bay Times)

ĐẢNG CÓ DÁM VỨT BỎ NẮM ĐẤM VÀ BÚT CHIẾN SÒNG PHẲNG VỚI “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH” KHÔNG?

Hoa Kim Ngo

Đỗ Ngà

Nhà ông A có một cặp tuấn mã quý hiếm, một hôm có một vị tướng tới hỏi mua, ông A ra giá 100 đồng gồm 99 đồng tiền vàng và 1 đồng tiền bạc. Không nói một lời, ông tướng rút tiền trả đủ và dắt đi một con, vì ông tướng này biết rằng con tuấn mã ông mua rất đáng giá. Nhà ông A có một đứa con khờ, và trong xóm cũng có một tên lái buôn gian xảo. Tên lái buôn kia nghĩ rằng, một ngày nào đó hắn sẽ lừa thằng con khờ của ông A để lấy con tuấn mã còn lại bán kiếm lời.

Một hôm ông A đi vắng, vì me từ lâu, tên lái buôn vào nhà nói với anh khờ rằng “Bố cậu đã bán 1 con tuấn mã với giá 100 đồng, nay tôi cũng trả cậu đúng 100 đồng để lấy con tuấn mã còn lại”. Cậu khờ đồng ý và lão lái buôn ấy trả cậu ta 100 đồng gồm 1 đồng tiền vàng và 99 đông tiền bạc. Cậu khờ hỏi lại “Liệu đây có đúng số tiền mà bố tôi đã bán con tuấn mã trước không?”. Lão lái buôn đáp “Đúng như vậy! Con ngựa trước, bố cậu đã bán nó 100 đồng gồm có cả tiền vàng và tiền bạc, và hôm nay tôi cũng đưa cậu 100 đồng có cả tiền vàng và tiền bạc”. Cậu khờ nhìn vào thấy trong 100 đồng ấy đúng là có cả tiền vàng và tiền bạc thật, thế là cậu gật đầu cho gã lái buôn dắt con tuấn mã đi. Khi về đến nhà ông A tức lắm, nhưng đành chấp nhận, vì nhà có con dại thì phải chịu thôi.

Trong câu chuyện ngụ ngôn này ta thấy gì? Gã lái buôn gian xảo ấy đã đồng hóa rằng, 100 đồng gồm 99 đồng tiền vàng và 1 đồng tiền bạc có giá trị ngang bằng 100 đồng với chỉ có 1 đồng tiền bạc với 99 đồng tiền vàng. Ông ta lý luận rằng, trong 2 món tiền 100 đồng ấy, món nào cũng có cả vàng lẫn bạc. Cách lý luận của gã lái buôn ấy mang 2 ý nghĩa: thứ nhất, kẻ lý luận là một tên gian xảo; thứ nhì kẻ lý luận đó đang xem người lắng nghe là một tên ngốc.

Ở Việt Nam tham nhũng tràn lan, tỷ lệ tham nhũng rất lớn và số tiền tham nhũng cũng rất khủng. Có thể nói, ở Việt Nam, không ai có quyền lực trong tay mà không tham nhũng. Để tự đánh giá mức tham nhũng của quan chức CS, thì tôi xin đưa ra một cách nhẩm như thế này, là hãy nhìn vào tài sản nổi của các quan chức như nhà cửa xe cộ mà ước lượng tài sản. Sau đó lấy giá trị tài sản nổi ấy trừ đi tiền lương của họ thì lòi ra ngay số tiền chênh lệch rất lớn. Số tiền chên lệch ấy chính là tham nhũng. Nếu căn cứ như vậy, có thể nói không ngoa rằng, 100% người nắm quyền lực ở Việt Nam đều tham nhũng.

Tại các nước dân chủ nổi tiếng trong sạch như nước Úc, vẫn có quan chức bị kết thội tham nhũng. Lấy ví dụ như ông thủ hiến ban New South Wales năm 2014, ông ta bị kết tội tham nhũng vì món quà trị giá 3000 USD. Rõ ràng môi trường chính trị nước này quá trong sạch, đến độ một vết gợn chỉ món quà 3000 USD cũng bị kết án là tham nhũng.

Không có con số thống kê, nhưng giả sử như ở Úc có có tỷ lệ là 1% tham nhũng và 99% trong sạch đi. Và cũng giả sử như ở Việt Nam có 99% tham nhũng và 1% trong sạch (theo tôi ở Việt Nam 100% tham nhũng và 0% trong sạch). Thì rõ ràng ai cũng thấy, với 99% tham nhũng + 1% trong sạch ≠ 1% tham nhũng + 99% trong sạch. Thế nhưng, với lý luận của tuyên giáo CS, thì họ đã nói với dân rằng, ở các nước “tư bản phương tây” và Việt Nam đều như nhau vì ở đâu cũng có tham nhũng. Như đã nói trước đó, lý luận này nó thể hiện 2 điều: thứ nhất, ĐCS rất gian xảo; và thứ nhì là ĐCS đang xem dân là những kẻ ngu xuẩn muốn nói gì thì nói.

Hiện nay trên VTV1 đang có chiến dịch tấn công những dám nói sự thật trên facebook với tiêu đề “đối diện với mặt trái của truyền thông xã hội”. Trên trang này họ nói rất nhiều, nhưng tóm lại tôi chỉ đưa ra 2 vấn đề như thế này: Thứ nhất, họ cho rằng các “thế lực thù địch” đã dùng những sự kiện có thật để viết bài xuyên tạc, bôi nhọ đảng và nhà nước; Thứ nhì là họ cho rằng nước nào cũng có tham nhũng không riêng gì ở Việt Nam. Ban tuyên giáo họ đồng hóa như thế nhằm mục đích gì? Là để lấp liếm rằng “ĐCS quản lý đất cũng không khác gì nhiều đảng phái thay nhau quản lý đất nước”.

Ý thứ thất thì tôi xin phản biện một ý đơn giản như thế này, nếu “thế lực phản động” dựa vào điều có thật thì sao gọi là xuyên tạc? Xuyên tạc là nói sai sự thật, còn người ta dựa vào sự thật thì xuyên tạc các ông cái gì đây? Ví dụ như thật về Formosa mà họ cho là xuyên tạc, còn chuyện bịa về Lê Văn Tám, hay dùng cung nỏ hạ máy bay là trung thực sao? Chỉ dẫn chứng thế cho mọi người tự hiểu.

Có một thực tế “thế lực phản động” không bao giờ đánh sập facebook của đảng và nhà nước, nhưng đảng và nhà nước luôn cho lực lượng 47 đông đảo đến 10 ngàn người chuyên làm giả nick những người đấu tranh rồi report đi đánh sập facebook của của họ. Vàng không sợ lửa, nếu đảng và nhà nước sở hữu sự thật thì hãy để cho 800 trờ báo và hàng vạn nhà báo đảng bút chiến với vài trăm ngòi bút “thế lực thù địch” thì xem ai thắng? “Khi đuối lý, thì anh dùng tới nắm đấm”, đó chính là cách hành xử của đảng và nhà nước với những ngòi bút nghiệp dư trên facebook. Khi đảng và nhà nước vung nắm đấm vào mặt “thế lực thù địch” thì điều đó cũng đồng nghĩa, sự thật không nằm ở đảng và nhà nước.

Thứ nhì, lý luận nước nào cũng có tham nhũng để mị dân thì đó là một thái độ xem nhân như những kẻ ngu dốt. Đây là một thái độ khinh dân không thể chấp nhận được.

Ở đâu có sự thật, ở đó thu hút được sự quan tâm của nhân dân. Ngòi bút nào nói thấu đáo sự thật thì ngòi bút đó khiến đảng và nhà nước phải huy động súng đạn và nhà tù để triệt ngòi bút của họ, đơn giản thế thôi. Đảng và nhà nước hãy thôi dùng nắm đấm để đánh dưới thắt lưng “thế lực thù địch” và hãy thả cho 2 bên tự do bút chiến, đảng dám không? Nếu dám thì tôi nguyện đi đầu xuống đất suốt đời. Tôi thách đảng!

Đỗ Ngà –

Tại sao ở Việt Nam có nhiều tiền mà vẫn muốn sang Mỹ để làm việc.

Tại sao ở Việt Nam có nhiều tiền mà vẫn muốn sang Mỹ để làm việc.

By Tạp chí Việt kiều 

Không dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước; cũng không dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Trái lại, nước Mỹ luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm…

1.Bảo vệ sinh mạng công dân

Năm 1988, trong thảm họa rơi máy bay Lockerbie, phần lớn hành khách là người Mỹ. Chính phủ Mỹ đã sử dụng hàng nghìn chuyên gia kỹ thuật, từ trong mấy triệu mảnh vụn của máy bay mà tìm ra thủ phạm là những phần tử khủng bố Libya.

Cuối cùng, nước Mỹ cứng rắn ép buộc chính quyền Tổng thống Gaddafi khi ấy giao nộp phần tử khủng bố. Chính phủ Mỹ đồng thời chi ra 2,7 tỷ đô-la tiền bồi thường cho nạn nhân vụ tai nạn này, gia đình mỗi nạn nhân nhận được 10 triệu đô-la (hơn 227 tỷ VNĐ).

Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.

Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.

Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.

Bảo vệ sinh mạng công dân.

2. Nâng đỡ người nghèo khổ

Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngừng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.

Chính phủ Mỹ đầu tư mạnh cho giáo dục đối với trẻ em từ 0 đến 5 tuổi. Chính phủ cũng cung cấp các lớp học trên mạng cho học sinh vùng nông thôn cũng như đầu tư 2 tỷ đô-la để xây dựng hệ thống giáo dục đào tạo trực tuyến trên Internet, cung cấp phục vụ mạng lưới băng thông rộng và vô tuyến cho hơn 20 triệu học sinh.

Hình ảnh cảnh sát Mỹ tặng áo cho người vô gia cư.

3. Bảo vệ người yếu thế

Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão.

Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.

Như vậy, các phán quyết đưa ra không chỉ bởi mức độ thương tổn người bị hại gánh chịu, mà còn vì muốn răn đe, ngăn ngừa các hành vi tái diễn tương tự.

Thành phố Seattle của nước Mỹ có một em bé tên Leo, mắc phải chứng bạch tạng mắt. Thị lực của em không được tốt, chỉ có thể nhận dạng bố mẹ bằng cách sờ tay lên râu, lên mặt. Một công ty kính mắt của Mỹ đã đặc biệt thiết kế một chiếc mắt kính cho Leo. Sau khi đeo lên, em đã vô cùng xúc động bởi cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt mẹ cha.

Sự vĩ đại của lòng lương thiện chính là ở chỗ chân thành, vô tư giúp đỡ những người yếu thế mà không cầu lợi lộc gì. Đảm bảo sự bình đẳng cho một sinh mệnh chính là điều khó làm được nhất trên thế gian này.

4. Trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia.

Ngày 29/12/2002, sau Lễ Tạ ơn, người dân khắp nước Mỹ đều bận rộn với việc mua sắm. Đây cũng là ngày bận rộn nhất trong năm của các siêu thị. Tại một siêu thị ở thành phố Pittsburg, bang Florida, một bé gái 5 tuổi tên Kerriana cùng mẹ và hai anh cùng đi trên một thang máy có tay vịn tự động đi xuống.

Ở lối ra của thang cuốn, chiếc dép nhỏ của bé Kerriana không may bị mắc kẹt ở giữa tấm sàn và bậc thang, cô bé theo bản năng đã cúi mình xuống dùng tay nhặt chiếc dép lên, kết quả tay phải cũng bị kẹp vào trong, cuối cùng ba ngón tay của bé bị kẹp đứt hoàn toàn.

Trong quá trình giải cứu con gái, mẹ của bé cũng bị gãy xương ngón tay. Kết quả, tòa án phán quyết siêu thị phải bồi thường cho bé Kerriana 11,2 triệu đô-la (khoảng 255 tỷ VNĐ), bồi thường cho người mẹ 3,8 triệu đô-la, tổng cộng là 15 triệu đô-la.

Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.

Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.

Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.

Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.

Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.

Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia. Ảnh dẫn theo KeywordSuggest.org .

5. Bảo vệ tự do ngôn luận

Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ.

Văn kiện đính chính thứ nhất trong Hiến pháp của Mỹ quy định: Quốc hội Mỹ không được lập ra pháp luật hạn chế tự do ngôn luận của công dân. Dựa theo quy định này, bất cứ cơ cấu chính phủ nào đều không thể hạn chế quyền tự do ngôn luận của công dân.

6. Nước Mỹ có thật sự bị người giàu thao túng không?

Nhiều người cho rằng nước Mỹ bị giới quyền quý thao túng. Thật ra, 20% người có thu nhập cao nhất nước Mỹ đã đóng trả 67% tiền thuế. Những người có thu nhập vừa và thấp chiếm 49% căn bản không phải đóng thuế, hơn nữa còn được hưởng các đãi ngộ miễn phí về mặt giáo dục, vệ sinh, phòng cháy chữa cháy, y tế…

Sự khác biệt giữa các triệu phú Trung Quốc và Mỹ là rất lớn. Các triệu phú nước Mỹ phần lớn đều là tự gây dựng sự nghiệp làm giàu, còn triệu phú Trung Quốc phần nhiều đều là dựa vào mối quan hệ mà ăn nên làm ra. Triệu phú nước Mỹ trốn thuế là chuyện cực hiếm, còn đa số triệu phú Trung Quốc đều có hành vi này trong đời ít nhất một lần.

Các triệu phú nước Mỹ rất hiếm việc bỏ làm ăn kinh doanh để chạy theo chính trị, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều vừa là thương nhân, vừa chính trị gia, hoặc là quan thương câu kết.

Triệu phú nước Mỹ phần lớn đều hứng thú với sự nghiệp từ thiện, còn triệu phú Trung Quốc phần đông lại hứng thú với việc tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Triệu phú nước Mỹ không có một người di cư sang Trung Quốc, còn các triệu phú Trung Quốc phần đông đều thích di cư sang Mỹ.

7. Nền tảng lập quốc của nước Mỹ

Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.

Chính nền tảng văn hóa ấy đã khiến một quốc gia lớn mạnh thật sự. Sự lớn mạnh của nước Mỹ vốn không chỉ vỏn vẹn là sự lớn mạnh về quân sự, kinh tế, lãnh thổ, mà điều căn bản nhất chính là sự lớn mạnh trong tư tưởng, tinh thần.

Nguyên tắc cơ bản của nước Mỹ là chủ nghĩa cá nhân. Nói cách khác, nước Mỹ được kiến lập trên nền tảng “mỗi cá nhân đều có quyền lợi không thể tước đoạt được”. Những quyền lợi này là vô điều kiện, là quyền mà mỗi cá nhân được có và được hưởng, là thuộc về cá nhân, chứ không thuộc về đoàn thể.

Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng.

Nước Mỹ quả thực đang có được chế độ dân chủ tiên tiến nhất mà nhân loại từng phát minh ra cho đến nay. Họ có được kỹ thuật tân tiến nhất, đỉnh cao nhất về mặt quân sự, dân dụng, thương dụng, hàng không… trên thế giới. Họ cũng có tiềm lực sáng tạo lớn mạnh nhất và bảo vệ quyền sở hữu hoàn thiện nhất. 

8. Văn hóa Mỹ và Trung Quốc khác biệt ra sao?

Người Mỹ bận bịu với việc liên kết thế giới thành một khối, từ thành lập Liên Hợp Quốc cho đến phát minh ra mạng Internet. Người Mỹ tin tưởng rằng chiến tranh của nhân loại bắt nguồn từ gián cách giữa hai bên. Nếu như các nước trên thế giới có thể hiểu rõ nhau hơn, tin tưởng lẫn nhau và cùng theo đuổi giá trị chung, tự khắc xung đột, chiến tranh sẽ giảm đi.

Còn người Trung Quốc thì lại bận rộn với việc phong tỏa mạng lưới nghiêm ngặt để chia cắt thế giới, lừa gạt người dân rằng hy sinh tự do là vì để không trở thành nô lệ mất nước.

Trung Quốc dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước. Bắc Triều Tiên là dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Nước Mỹ thì trái lại luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu nước từ trong tâm, thử hỏi ai hay ai dở?

Vũ Dương biên dịch

Nguồn: Tạp chí Việt kiều 
http://tapchivietkieu.info/tai-sao-o-viet-nam-co-nhieu-tie…/

Image may contain: sky, cloud and outdoor

TRÍ KHÔN CỦA TẬP CẬN BÌNH – KHI ÔNG LẤY TRỘM SÔCÔLA

TRÍ KHÔN CỦA TẬP CẬN BÌNH – KHI ÔNG LẤY TRỘM SÔCÔLA

Một lần nọ, TT Trump và Chủ tịch Tập bước vào một cửa hàng Sôcôla

Trong lúc TT Trump đang bận tiếp chuyện với những người yêu quý ông, thấy không ai để ý đến mình, Tập liền lấy trộm 3 thanh sôcôla và bỏ vào túi

Khi họ rời khỏi cửa hàng, Chủ tịch Tập nói với TT Trump: Tôi là kẻ trộm hay nhất mọi thời đại. Tôi đã lấy trộm 3 thanh Sôcôla mà không ai có thể nhìn thấy tôi đấy, bạn nhắm có thể đánh bại được tôi không?

TT Trump: “Bạn muốn nhìn thấy một cái gì đó hay hơn phải không? Ok! chúng ta hãy quay trở lại cửa hàng và tôi sẽ chỉ cho bạn cách ăn cắp thực sự.”

Thế là, họ đã quay trở lại quầy hàng 
TT Trump nói vớ cậu bé bán hàng:

Này cậu bé! Bạn có muốn xem sự kỳ diệu của ảo thuật không?

Cậu bé trả lời: “dạ có!.”

TT Trump: “ok! Vậy bạn hãy cho tôi một thanh Sôcôla.”

Cậu bé bán hàng đưa cho ông một thanh Sôcôla và đã nhìn thấy ông ăn hết thanh Sôcôla đó

Rồi ông yêu cầu lần thứ hai, và cậu bé nhìn thấy ông ăn hết thỏi Sôcôla thứ hai

Ông tiếp tục yêu cầu lần thứ ba, và cậu cũng nhìn thấy ông đã ăn luôn thỏi thứ ba.

Cậu bé hỏi:

Nhưng sự kỳ diệu của ảo thuật là đâu! sao cháu vẫn chưa thấy! Thưa ngài?

TT Trump trả lời: “nào! bây giờ cậu hãy kiểm tra trong túi của chủ tịch Tập, cậu sẽ tìm thấy những thỏi Sôcôla đó ngay thôi!”

Rồi Ông quay sang Tập Cận Bình:

Tâp này! Bạn không thể nào đánh bại người Mỹ với trí khôn lỏi khôn vặt như vậy của người Tàu đâu Tập à!

Kayden trần st

Image may contain: 2 people

Việt Nam cần phải làm gì?

Không có hình ảnh nào khiến “vực dậy niềm tin” người dân trong các sự kiện căng thẳng giữa Việt Nam với Trung Quốc bằng tấm ảnh Reuters chụp Phạm Bình Minh nhìn chằm chằm Dương Khiết Trì khi Dương đến Hà Nội ngày 18-6-2014 để giải quyết cuộc khủng hoảng giàn khoan HD-981. Thế nhưng cái “ánh mắt nảy lửa” ấy đã chẳng kéo dài. Sau khi Dương về, Hà Nội lại nhũn nhặn. Từ năm 1998 đến giờ, thế giới đã thay đổi cực kỳ khủng khiếp. Từ năm 1998 đến nay, gần như không có nước nào là không thay đổi chính sách đối ngoại để phù hợp với bối cảnh địa chính trị mới.

Từ năm 1998 đến nay, Trung Quốc đã lột xác toàn diện. Bắc Kinh liên tục cập nhật và thay đổi các mô hình đối ngoại với việc đưa ra hết khái niệm này đến khái niệm khác để làm sao thực hiện thành công chiến lược bành trướng siêu vĩ mô của họ, từ cái gọi là “tân hình đại quốc quan hệ” (quan hệ nước lớn kiểu mới); “chu biên ngoại giao” (ngoại giao với các quốc gia láng giềng); “mệnh cộng đồng thể” (cộng đồng có chung vận mệnh); đến “tẩu xuất khứ” (chiến lược đầu tư ra nước ngoài)… Đến thời Tập Cận Bình, Bắc Kinh thậm chí cho dẹp tiệm cái công thức ngoại giao cốt lõi của Đặng Tiểu Bình (“lãnh tĩnh quan sát, ổn trụ trận cước, trầm trứ ứng phó, thao quang dưỡng hối, thiện vu chủ thuyết, quyết bất đương đầu” – thường được gọi gọn là “thao quang dưỡng hối”). Dưới thời Tập, Bắc Kinh đã công khai bày tỏ tham vọng hiện thực hóa đại kế hoạch “Trung Quốc mộng”, với giấc mơ trở thành cường quốc bá chủ hành tinh. Tập không nói vu vơ. Điều có thể thấy rõ nhất là mô hình “Nhất đới, Nhất lộ”.

Ấy thế, từ năm 1998 đến nay, Việt Nam vẫn trung thành với chính sách “ba không” (Không tham gia các liên minh quân sự và không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào; không cho nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam; không dựa vào nước nào để chống nước khác). Việt Nam vẫn “kiên quyết” “đấu tranh ôn hòa và chính nghĩa”. Việt Nam chẳng có công thức hay mô hình đối ngoại nào mới. Và Việt Nam vẫn “thể hiện lập trường rõ ràng trước Trung Quốc”…

Từ năm 1998 đến nay, Việt Nam luôn nép mình dưới cái bóng ngày càng to dần của Trung Quốc. Một cái công hàm “phản đối” ở thời điểm này thì có giá trị gì. Một cái nhìn “nảy lửa” giờ cũng chỉ “đọng lại” trên một tấm hình. Việt Nam cần phải làm gì? Hà Nội dường như luôn cho người dân thấy họ lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng biết làm gì, như thể họ không nói gì nhưng họ đang làm rất quyết liệt, từ năm 1998 đến nay…

Chừng nào Dương Khiết Trì hoặc Vương Nghị lại qua Hà Nội để “xử lý” cuộc khủng hoảng bãi Tư Chính? Chắc chắn một điều là Trung Quốc không bao giờ để mất Việt Nam, trừ khi bản thân Việt Nam thật sự muốn thoát khỏi cái bóng Trung Quốc.

Fb Mạnh Kim

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing and suit

Thượng Nghị sĩ Mỹ lên án Trung Quốc điều tàu xâm phạm vùng biển Việt Nam

Bốn Thượng Nghị sĩ Hoa Kỳ hôm 31/7 ra tuyên bố lên án Trung Quốc điều tàu khảo sát và các tàu Hải cảnh vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, gọi đây là một bằng chứng mới nhất về những hành động xâm lấn của Trung Quốc nhằm khẳng định những đòi hỏi về chủ quyền sai trái của Bắc Kinh ở Biển Đông.

 Bệnh Viện và Nghĩa Trang

 Bệnh Viện và Nghĩa Trang

Trần Mộng Tú

Chị thì thầm vào tai anh:

“Còn mấy hôm nữa là rằm tháng Giêng chắc mình phải về nhà chứ.”

Anh kéo chiếc mền mỏng lên ngang ngực, chiếc mền ngắn quá, lòi cả nửa ống chân ra ngoài. Anh nhìn chung quanh một vòng, ngượng ngùng co chân lại.

“Về sao được em, phải chờ chứ, còn nước còn tát, mấy hôm nay thằng bé cũng thấy khá hơn một chút.”

Hai vợ chồng đang nằm ngủ ngay trước cửa Bệnh Viện Ung Thư, con trai họ 12 tuổi kiếm được một chỗ nằm chung một giường với một đứa trẻ khác bên trong, (sau khi anh chị đưa cho y tá trực ở đó hai lần hai cái phong bì.) Dưới gầm giường thì có bố mẹ của đứa bé kia rồi, không còn chỗ cho anh chị nữa.

Họ lên đây từ trước Tết, đợi mãi mới tới phiên con được khám. Trong khi chờ thì cứ ngồi, nằm, ngay ở hành lang bệnh viện. Anh chị không phải là cặp vợ chồng duy nhất ngủ ở ngoài này. Số người chờ khám cho thân nhân hay chờ khám cho chính mình nhiều hơn số giường của bệnh viện có, nên người chờ đợi, ăn, ngủ, tràn lan ra tới hành lang.

Hình-Nằm Chờ Khám Bệnh

Trời mưa lụt, nước tràn ngập cả trong phòng đợi, người ngồi, kẻ nằm trên những chiếc ghế nhựa trông thật thảm thương. Ngày khô thì chiếu trải la liệt dưới đất. Bệnh Viện mà trông như trại tỵ nạn.

Hình-Nước lụt trong phòng chờ ở Bệnh Viện Ung Thư-Hà nội 

Hình- Bệnh Viện Ung Thư Hà Nội

Anh chị từ Hòa Bình mang con về Hà Nội chạy chữa, thằng bé 12 tuổi đang đi học bỗng ngã bệnh, chữa mãi Bác Sĩ tỉnh nhà không khỏi, thử máu, chụp hình mới biết là bị ung thư màng óc.

Chị lại thì thầm:

“Tết mình đã không có mặt ở nhà để cúng ông bà, thì Rằm cũng phải về cúng Phật chứ anh. Hay em ở lại với con, anh về mấy hôm đi.”

“Anh về cũng chẳng an tâm được. Mấy hôm ngủ ngoài sương thấy em đã bắt đầu ho.Thôi, Trời Phật cũng thông cảm cho mình.”

Chị im lặng một lúc, lại ngập ngừng nói:

“Thôi anh cứ yên tâm về đi, còn bà nội thằng Tí ở nhà nữa, anh về đi kẻo mẹ trông, em biết là mẹ mong anh về lắm.”

Người chồng ngồi hẳn dậy, co hai chân lên vòng tay ôm qua đầu gối, thở dài.

“Ừ, chắc anh nên về, em nói đúng, bà nội thằng Tí đang mong tin lắm. Anh đã chia tiền ra từng gói nhỏ để em tiện chi tiêu. Tiền trả cho Bệnh Viện chữa trị, tiền đưa bác sĩ thì anh để riêng, tiền đưa y tá, tiền lao công anh cũng để riêng.”

Người vợ ngồi hẳn dậy, quấn lại cái chăn cho gọn, thu xếp mấy cái túi đựng cả một gia đình lưu động của mình. Chị nhìn chung quanh một vùng bao quát, trong ánh nắng sớm mai yên tĩnh mọi người chưa thức dậy hết. Họ nằm ngang, nằm dọc, hay xoay chân ngược chiều nhau. Những bàn chân gầy gò, và những cái đầu xơ xác tóc, họ đang ngủ hay đã thức rồi mà vẫn còn nằm im lo lắng bất an. Mặt trời sẽ lên, thêm một ngày chờ đợi, đến bao giờ mới tới phiên mình, hay phiên của người thân mình. Số tiền mang trong túi, cài hai ba cái kim cho chặt, liệu có đủ trả tiền chạy chữa, tiền thuốc và tiền phong bì không?

Nói đến phong bì chị bỗng nhớ, hỏi anh:

“Tiền anh lo đủ rồi nhưng anh quên chưa mua phong bì cho em. Đưa thẳng tiền mặt ra ai đứng gần cũng nhìn thấy, không tiện đâu.”

Anh ngẩn người ra, ừ nhỉ mấy hôm nay bận quá, cứ lo chỗ ăn chỗ ngủ cho con bên trong bệnh viện, cho hai vợ chồng ngoài hành lang, anh quên hẳn việc phải mua sẵn một lố phong bì. Anh nhìn trước nhìn sau thấy một xấp báo còn mới, ai đó vứt sang chỗ anh chị nằm. Anh nhặt lên nói với chị:

“Báo còn mới, em cứ lấy con dao, rọc vuông vức rồi gói tiền vào đó cũng được. Nhưng phải nhớ để riêng vào túi trong, túi ngoài, kẻo nhầm của người này lại đưa cho người kia.”

Chị cười nhẹ:

“Anh đừng lo, tiền thì em cẩn thận lắm.”

Chị đón xấp báo còn mới trong tay anh, báo trong tay thì dĩ nhiên là chữ trước mắt, chị đọc qua một chút trước khi đi tìm dao rọc. Sau mấy phút chị ngẩn người ra, để rơi tờ báo xuống lòng. Anh thấy lạ hỏi:

“Tin gì vậy em?” Chị không nói, đưa tờ báo cho anh.

Báo chí trong nước cho hay, chính quyền thành phố Hà Nội hôm 1/2 công bố quy hoạch được thủ tướng phê duyệt về xây nghĩa trang “phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước; các anh hùng, danh nhân của đất nước”.

Tin cho hay, nghĩa trang Yên Trung nằm dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 cây số về phía Tây, giáp Vườn Quốc Gia Ba Vì; phía Đông giáp đồi núi và đường cao tốc Hòa Lạc-Hòa Bình; phía Nam giáp đồi núi và khu dân cư.

Tổng diện tích nghĩa trang là 120 hécta, gồm khu an táng 72 hécta, với 2,200 – 2,500 ngôi mộ, mỗi ngôi mộ có khuôn viên 25-35 mét vuông và khu đệm cây xanh cảnh quan trên 47 hécta, có sức chứa 5,000 người.

Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước. Thời gian thực hiện dự án khoảng 36 tháng.

Anh đọc tiếp ở một trang khác:

Vẫn theo các báo, với tổng diện tích 120 hectare, tương đương một phường lớn ở nội thành Hà Nội, dự án có vị trí ở huyện Thạch Thất, dưới chân núi Ba Vì, cách trung tâm Hà Nội 40 kilomet về phía tây. Thông tin từ bản quy hoạch cho thấy sẽ có 105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.

Anh đọc xong nhìn sang chị, thấy chị vẫn thẫn thờ nhìn mông lung ra một nơi xa lắc xa lơ nào đó. Anh hỏi:

“Sao vậy em, nhà nước xây nghĩa trang thì dính dáng gì tới mình mà em buồn quá vậy?”

Chị quay lại nhìn chồng, hai mắt mở to:

“Sao mấy ông lớn không nghĩ đến việc xây thêm mấy cái bệnh viện cho người đau ốm, xây thêm trường học cho trẻ em? Họ bỏ ra tới 1,400 tỷ đồng để lo “chôn “ những người chưa chết. Rồi lại thêm 105 gia đình phải mất nhà mất cửa cho họ thêm chỗ. Anh nhìn đi, cả bao nhiêu năm nay bệnh nhân cũng như người thân của bệnh nhân nằm màn trời chiếu đất trước cửa bệnh viện. Trẻ con nghèo không đủ cơm đã đành ngay cả trường lớp cũng thiếu thốn. Có ông lớn nào quan tâm tới không?”

Anh nhìn vợ với cặp mắt thương hại, nói nhỏ:

“Thế bây giờ em định làm gì, em cầm biển ngữ đi biểu tình đòi nhà nước xây bệnh viện, trường học thay vì xây nghĩa trang cho các ông lớn hả. Em có muốn vào tù vì tội chống phá nhà nước, trong khi con em đang bị ung thư không?”

Chị nhìn anh một lúc, không trả lời. Hai con mắt chị ánh lên một nét giận dữ, chị mở tung những cái giỏ ra tìm con dao, chị nín thở rọc tờ báo ra từng miếng nhỏ để làm những cái phong bì, chị dằn mạnh từng nhát dao đi qua những hàng chữ:

 “nghĩa trang,

“phục vụ nhu cầu an táng cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước”

“Nguồn vốn dự kiến hơn 1,430 tỷ đồng (hơn $63 triệu) sẽ lấy từ ngân sách nhà nước.”

“105 hộ dân phải di dời để nhường chỗ cho dự án.” 

Hình- Mô hình nghĩa trang cho các cán bộ cao cấp

Chị cắt ngang, cắt dọc tờ báo tưởng như cắt đứt được những dự án làm chị uất ức. Chị cắt được hơn mười cái phong bì, chia ra bốn túi khác nhau, cho bác sĩ, y tá và lao công. Chị biết, muốn cứu con chị thì không thể nào tránh né được cái khoản chi trả thêm này.

Chị nhìn anh đang thu xếp về nhà với mẹ để kịp cúng Rằm. Thật ra chị biết, cúng Rằm chỉ là phụ, việc chính là anh về nhà chạy thêm tiền, số tiền anh chị đem theo được so với số tiền sẽ phải dùng tới cách xa nhau nhiều quá. Nghĩ đến những món nợ sẽ phải trả, chị thấy như có một khối đá đè lên ngực.

Hai con mắt chị vẫn còn ánh lên những tia giận dữ, cái giận dữ của một người hoàn toàn bất lực trước một việc xấu mà sức mình không làm gì được. Một khu nghĩa trang 5000 huyệt mộ. Quan chức cao cấp Đảng ở đâu mà nhiều thế? Chắc chắn các đại gia sẽ có phần mộ ở đây. Có khi cả ca sĩ nổi tiếng có tiền cũng dọn vào. Chưa chắc các danh nhân và anh hùng tử sĩ đã có chỗ, vì phần đông gia đình họ nghèo và họ đã tắt tiếng nói (may ra có một tấm bia chung).

Chị kêu thầm trong ngực. “Bệnh Viện, Trường Học và Nghĩa Trang. Một cái cho người sống, một cái cho kẻ (chưa) chết. Cái nào cần thiết hơn.” Nước mắt chị ứa ra.

Có ai trả lời cho chị không?

tmt

From: Do Tan Hung & Kim Bằng Nguyễn