
NIỀM TỰ HÀO – NỖI Ô NHỤC!


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Sưu tầm – Bình Luận-Sự Kiện

KHI Y TẾ VN THUA THÁI LAN 60 BẬC ?
(11/09/2019)
Bá Tân
_________
Kết quả khảo sát dịch vụ y tế toàn cầu vừa được công bố, đứng đầu là Đài Loan, vị trí chót bảng thuộc về quốc gia đang giương cao ngọn cờ XHCN Venezuela.
Cùng khối Đông Nam Á, theo bảng xếp hạng nói trên, Thái Lan chiếm ngôi vị thứ 6, trong khi thứ bậc của Việt Nam tít tắp ở hạng 66. Cùng tiêu chí chăm sóc sức khỏe cho người Dân, y tế Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc, nói cách khác Thái Lan hơn Việt Nam 10 lần về năng lực và hiệu quả chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng dân cư.
Thái Lan vượt trội Việt Nam về các chỉ số cơ bản: Yếu tố cơ sở hạ tầng của dịch vụ y tế, năng lực đội ngũ nhân viên y tế, chi phí y tế bình quân đầu người, chất lượng thuốc, môi trường, nước sạch…
Nhiều năm rơi vào tình trạng bất ổn chính trị, thậm chí xẩy ra đảo chính, chính phủ Thái Lan chưa một lần “hò hét” kiến tạo, nhưng quốc gia này luôn bảo đảm chính sách chăm sóc y tế toàn Dân miễn phí, mọi người được hưởng các dịch vụ y tế thiết yếu trọn đời.
Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc về dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân, đối tượng gánh chịu hậu quả thua kém đương nhiên là Dân chúng, trước hết là bộ phận thu nhập thấp. Thu nhập thấp hơn, dịch vụ y tế kém hơn, những thua thiệt ấy đẩy xa khoảng cách khi so sánh người Dân Việt Nam với người Dân Thái Lan.
Đánh giá chế độ, chính phủ dựa vào nhiều yếu tố, trong đó dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân thuộc nhóm cơ bản. Soi xét chỉ số quan trọng này, Việt Nam thua xa Thái Lan.
Chính phủ Việt Nam, nhất là ông Nguyễn Xuân Phúc, luôn hô hào chính phủ kiến tạo. Kiến tạo hay không kiến tạo, kiến tạo như thế nào, vấn đề không phải hô hào, mà là hành động và hành động. Chính phủ kiến tạo phải được đo lường, đơn vị đo lường không phải lời nói, mà là việc làm và hiệu quả. Người Dân không khờ dại, họ biết nhìn vào việc làm chứ không mù quáng chỉ nghe lời nói.
***
Nhân đây nói về vụ cháy tại công ty CP bóng đèn phích nước Rạng Đông. Sau hơn 10 ngày xảy ra vụ đại họa này, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mới có ý kiến chỉ đạo xử lý hậu quả. Tại nhiều nước trên thế giới (nhất là các nước đang “giẫy chết”), cùng vụ việc như vậy, nếu chỉ đạo lề mề chậm chạp kiểu đó, chiếc ghế thủ tướng đã có chủ nhân mới.
Luôn hô hào chính phủ kiến tạo, thế mà dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc (Thái Lan gấp hơn 10 lần). Thua kém ấy hoàn toàn do chủ quan gây ra, đáng phải xấu hổ. Không chỉ ngành y tế, trước hết là chính phủ, phải biết xấu hổ để vươn lên, sớm thoát khỏi tình cảnh “thua em, kém chị”.
Thua thầy một vạn, không bằng thua bạn một ly. Lẽ nào chính phủ, các thành viên chính phủ phớt lờ lời căn dặn chí lý ấy của cha ông ta?

Cựu Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, bị đơn trong vụ đòi bồi thường 2,5 tỷ đôla do cựu đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến khởi kiện ra tòa trọng tài quốc tế, sẽ bị tống đạt thông báo trọng tài vào hôm nay, 10/09/2019, theo thông tin từ văn phòng luật sư của nguyên đơn.
Vào tối ngày 09/09, Văn phòng Công ty Luật Buzbee của Luật sư Anthony Buzbee ở Texas, một trong 5 luật sư của bà Maya Dangelas, tên mới của bà Yến sau khi nhập quốc tịch Mỹ, email cho VOA: “Cựu Thủ tướng Việt Nam sẽ bị tống đạt Thông báo Trọng tài (Notice of Arbitration) vào ngày mai và như vậy thủ tục tố tụng trọng tài sẽ chính thức bắt đầu.”
Cựu Thủ tướng Việt Nam sẽ bị tống đạt Thông báo Trọng tài (Notice of Arbitration) vào ngày mai và như vậy thủ tục tố tụng trọng tài sẽ chính thức bắt đầu.Văn phòng Luật Buzbee viết cho VOA.
Trước đó, hôm 06/09, trang PR News Wire trích thông cáo của Văn phòng Luật Sư Charles H. Camp ở thủ đô Washington, một luật sư trong tổ hợp các luật sư đại diện bà Dangelas, cho biết đây là vụ kiện giữa nguyên đơn là tiến sĩ Maya Dangelas, tiến hành thủ tục tố tụng trọng tài khởi kiện cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đã làm cho công ty của bà thiệt hại 2,5 tỷ đôla về lợi nhuận và đầu tư trong dự án Nhiệt điện Kiên Lương ở tỉnh Kiên Giang trong thời gian ông Dũng còn tại vị.
Văn phòng Công ty Luật Buzbee cho VOA biết thêm: “Việc ông Nguyễn Tấn Dũng hủy bỏ dự án này là hết sức vô lý và dựa trên những lý do mang tính cá nhân chứ không liên quan gì đến nhiệm vụ của ông khi ông đảm nhận cương vị Thủ tướng Việt Nam.”
“Tiến sĩ Dangelas và các công ty của bà đã đầu tư hơn 250 triệu đôla vào việc phát triển Dự án Nhiệt điện Kiên Lương và bà đang phải chịu những thiệt hại đáng kể, không chỉ về chi phí đầu tư và phí pháp lý, mà còn mất một khoảng lợi nhuận khổng lồ,” công ty Luật Buzbee cho biết thêm.
Bà Dangelas khởi kiện ông Dũng thông qua Ủy ban Luật Thương mại Quốc tế của Liên Hiệp Quốc (UNCITRAL) và nơi trọng tài giải quyết được đề nghị là tại thủ đô Paris của Pháp, theo trang PR News Wire.
Trang PR News Wire trích lời bà Dangelas nói: “Công ty của tôi lẽ ra thu về hàng tỷ đôla từ dự án nhiệt điện Kiên Lương. Số tiền này là cơ hội để giải quyết công ăn việc làm và giáo dục cho người nghèo ở Việt Nam và Hoa Kỳ. Đối với tôi, thủ tục tố tụng trọng tài này không chỉ là một câu chuyện pháp lý, mà nó có ý nghĩa đối vối cuộc đời tôi.”
Đối với tôi, thủ tục tố tụng trọng tài này không chỉ là một câu chuyện pháp lý, mà nó có ý nghĩa đối vối cuộc đời tôi.Bà Maya Dangelas.
Cũng theo thông báo trọng tài, vào năm 2007 ông Nguyễn Tấn Dũng đồng ý cho Công Ty Cổ Phần Đầu Tư Công Nghiệp Tân Tạo (ITA) thuộc Tập đoàn Tân Tạo tiến hành dự án đầu tư khu công nghiệp, nhà máy nhiệt điện, và cảng nước sâu ở huyện Kiên Lương nhưng 9 năm sau khi thực hiện hợp đồng thì ông Dũng hủy bỏ dự án này.
VOA chưa liên lạc được với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Văn phòng Chính phủ, và Bộ Ngoại giao Việt Nam để tìm hiểu về phản ứng của họ trước vụ kiện này.
Trang Vietnam Finance dẫn lời Bộ Công Thương cho biết nguyên nhân tạm dừng dự án Nhiệt điện Kiên Lương là vào ngày 18/3/2016, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định 428/QĐ-TTg phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch phát triển điện lực quốc gia giai đoạn 2011 – 2020 có xét đến năm 2030, trong đó không có dự án Nhiệt điện Kiên Lương.
Chưa đầy một tháng sau, vào ngày 6/4/2016, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rời chính trường Việt Nam, do Quốc hội bỏ phiếu miễn nhiệm.
Văn phòng Luật Sư Charles H. Camp còn cho biết rằng Tiến sĩ giáo dục Maya Dangelas chính là bà Đặng Thị Hoàng Yến, Chủ tịch Tập đoàn Tân tạo.

Truyền thông Việt Nam cho biết bà Đặng Thị Hoàng Yến từng là đại biểu Quốc Hội Việt Nam khóa 13 từ năm 2011 nhưng tháng 5/2012 thì bà viết đơn từ nhiệm và sau đó bị Quốc hội bãi nhiệm với lý do “đã khai không trung thực, làm cho cử tri và tổ chức hiểu không đúng về tiểu sử và quá trình hoạt động của bản thân.”
Bà Amanda Orr, phát ngôn cho công ty Luật The Buzbee nói với nhật báo Người Việt tại California rằng: “Paris đã được đề nghị làm nơi phân xử trọng tài vì nó được công nhận trên toàn thế giới với vai trò nổi bật và hàng đầu về trọng tài quốc tế…Tòa Trọng Tài Paris là nơi trung lập cho các bên, giữa nguyên đơn mang quốc tịch Hoa Kỳ và bị đơn mang quốc tịch Việt Nam nhằm giải quyết tranh chấp hiện tại.”
“Ông ta (Nguyễn Tấn Dũng) có thể lựa chọn xuất hiện hoặc không tại phiên tòa, nhưng cho dù có hay không, vụ kiện vẫn diễn ra.”
Khi được hỏi liệu Chính phủ Việt Nam hay thủ tướng đương nhiệm là ông Nguyễn Xuân Phúc có là một phần trong bị đơn, bà Orr nói: “Tùy thuộc vào việc ông Nguyễn Tấn Dũng có quyết định cho luật sư bào chữa của ông triệu tập đương kim thủ tướng [Nguyễn Xuân Phúc] hoặc hệ thống chính quyền hiện tại của đương kim thủ tướng, hay không.”
Trong một vụ kiện khác ở Houston, trang SE Texas Record cho biết bà Dangelas rời Việt Nam năm 2012 và nhập quốc tịch Mỹ năm 2015.
Bà Yến là người sáng lập công ty ITA từ năm 1993 và giữ chức Chủ tịch HĐQT ITA kể từ năm 1996 tới nay dù vắng mặt tại Việt Nam.
Bà hiện vẫn là chủ tịch HĐQT Trường Đại học Tân Tạo, từng là Chủ tịch của Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam – Hoa Kỳ, Thành viên của Hội đồng tư vấn kinh doanh Ủy ban Kinh tế Xã hội khu vực châu Á – Thái Bình Dương (ESCAP), thành viên Hội đồng tư vấn kinh doanh ASEAN (ASEAN-BAC), thành viên của Chương trình nghị sự toàn cầu Khu vực Đông Nam Á của Diễn đàn kinh tế thế giới. Bà cũng là chị của ông Đặng Thành Tâm, một nhà kinh doanh bất động sản và cựu đại biểu Quốc hội Việt Nam.
Luận văn tiến sĩ vào tháng 4/2019 tại trường University of New England của bà Đặng Thị Hoàng Yến có tựa đề: “Sự cần thiết phải cải cách Giáo dục đại học Việt Nam để phù hợp với nhu cầu nhà tuyển dụng.”
Các dữ liệu quyên góp bầu tổng thống Mỹ năm 2016 cho biết bà Dangelas sống tại thành phố Houston, Texas và có đóng góp cho cuộc vận động bầu cử của Tổng thống Donald Trump.
Từ khi bị bãi nhiệm, truyền thông trong nước gọi bà Yến là “Đại biểu Quốc hội mất tích.”
Một bài trên báo Người Việt : ‘’ Sao Đỏ trong trường học sẽ huỷ hoại nhân cách trẻ ‘’. Còn sẽ gì nữa, đã hủy hoại từ lâu rồi.
Đó không phải là sự thất bại của giáo dục VN, như rất nhiều người nghĩ. Trái lại, đó là một thành công mỹ mãn nhất của người Cộng Sản. Bởi vì hủy hoại nhân cách của tuổi trẻ là mục tiêu tối hậu. Điều kiện cần và đủ để củng cố chế độ.
Không có trẻ em xấu, chỉ có giáo dục tồi tệ. Nếu lớp trẻ có nhân cách, biết suy nghĩ, biết phân biệt cái tốt cái xấu, biết bất bình trước những bất công, những bạo hành, những chà đạp nhân phẩm con người, họ sẽ đùng đùng xuống đường như ở Hong Kong, Algérie..Chế độ sẽ sụp đổ trong 24 giờ
Ông Nhạ khoe từ năm nay sẽ trồng người. Trồng người bằng cách tiếp tục biến trẻ em ngây thơ thành sao đỏ. Đó không phải là chuyện ngu dốt, ngớ ngẩn, vô lý. Đó là một việc hoàn toàn hợp lý, đúng quy trình : muốn xã hội tiếp tục đỏ, có cách nào hơn là trồng người đỏ ?
Howard Zinn nói ở những nước độc tài không có giáo dục, chỉ có nhồi sọ. Tất cả những tham luận, bàn cãi của những người có thiện chí để cải thiện giáo dục VN chỉ là công dã tràng. Làm sao cải thiện cái không có ? Làm sao làm đẹp cái không hiện hữu ?
Chỉ có thể cải thiện, khi người CS thay đổi mục tiêu của giáo dục CS, là chuyện không thể ra. Không ai cưa cái cành cây mình đang ngồi. Nhất là những người khôn ngoan, ma mãnh như khỉ
Kết luận, chỉ có thể có thay đổi, nếu một ngày nào đó, người lớn nghĩ : đời tôi kể như bỏ, tôi không muốn con tôi sẽ là đồ bỏ. Tôi không muốn con tôi bị tẩy não. Tôi không thể nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn con tôi bi chúng nó nhào nặn, biến thành những con cừu, không còn khả năng suy nghĩ, phán đoán, là điều kiện đầu tiên để làm người.
Ở những nước bình thường, không cứu người lâm nạn ( non assistance à personne en danger ) là một cái tội. Nhất là nạn nhân là trẻ em, con cháu của mình…


CHINAZI LÀ GÌ?
Trên internet đang tràn ngập hình ảnh, biểu tượng ChinaZi. Chinazi một cách dễ hiểu là ghép hai chữ China và Nazi. Đây không phải là danh từ mới mà bắt nguồn từ tác phẩm ChinaZi của nhà văn Trung Quốc lưu vong Yu Jie xuất bản năm 2018 và đang được dùng một cách phổ biến trong cuộc nổi dậy tại Hong Kong hiên nay.
Việc tố cáo chế độ CS dưới thời Tập Cận Bình tương tự như Đức Quốc Xã Hitler cũng không phải chỉ phát xuất từ sự “nổi giận” của tuổi trẻ Hong Kong mà còn là nhận xét của nhiều lãnh đạo quốc gia, chính trị gia trên thế giới.
Thế giới còn khá nhiều nước độc tài như Bắc Hàn, CSVN, Cuba, Lào, Uzbekistan, Turkmenistan v.v.. nhưng chỉ có Trung Cộng là được đem ra so sánh với Đức Quốc Xã vì cả hai có nhiều đặc điểm giống nhau.
NHỮNG ĐẶC ĐIỂM GIỐNG NHAU CĂN BẢN GIỮA CHINAZI VÀ NAZI
Trung Cộng, Đặng Tiểu Bình và ngày nay Tập Cận Bình, giống như Hitler đều dùng yếu tố chủng tộc để khích động lòng yêu nước cực đoan; triệt để khai thác hận thù trong quá khứ giữa các quốc gia; tận dụng các kỹ thuật tuyên truyền tinh vi để tẩy não, đầu độc, vận dụng và điều khiển nhận thức người dân; chủ trương bành trướng, mở rộng biên giới để chiếm đoạt tài nguyên nhằm phục vụ cho các mục đích kinh tế và bá quyền nước lớn.
1) Yếu tố chủng tộc ưu việt
Giống như quan điểm của Hitler đề cao chủng tộc Aryan, Đặng Tiểu Bình và ngày nay Tập Cận Bình đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan Đại Hán.
Edward Friedman, một chuyên viên về Trung Cộng tại đại học Wisconsin phát biểu “Khi Đặng Tiểu Bình nắm quyền 1977, chủ nghĩa dân tộc và tinh thần chống Nhật đã trở thành chất keo giữ chặt xã hội lại với nhau.”
Ngoài 1.2 tỉ người gốc Hán đang sống tại lục địa còn có 22 triệu người gốc Hán tại Đài Loan, 6 triệu người gốc Hán tại Hong Kong, 10 triệu người gốc Hán tại Nam Dương, gần 4 triệu người gốc Hán tại Singapore và hầu như khắp nơi trên thế giới nước nào cũng có người gốc Hán.
2) Khai thác hận thù trong quá khứ giữa các quốc gia
Giống như chủ trương của Hitler khai thác nội dung trừng phạt Đức nặng nề trong hiệp ước Versailles, Đặng Tiểu Bình và ngày nay Tập Cận Bình đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan bằng cách khích động lòng thù hận với các nước Tây phương qua các hiệp ước bất bình đẳng dưới thời nhà Thanh.
Các lãnh tụ CS Trung Quốc nhiều lần nhắc đến “100 năm sỉ nhục”, thời gian Trung Quốc bị các đế quốc khinh thường. Phần dẫn nhập của hiến pháp Trung Cộng 1982 nhấn mạnh đến những vết nhục trong thời gian bị nước ngoài chia năm, xẻ bảy và công lao thống nhất đất nước của đảng CS. Quá khứ “100 năm sỉ nhục” để lại dấu ấn sâu đậm trong nhận thức của người dân và được đảng CS khai thác tận tình. Bất cứ hành động nào trong quan hệ ngoại giao quốc tế, bất lợi cho Trung Cộng, câu chuyện “100 năm sỉ nhục” lại được nhắc đến.
Ngay cả việc chính phủ các nước tiếp đức Đạt Lai Lạt Ma, bán võ khí cho Đài Loan, chỉ trích chính sách ngăn chận Internet của Trung Cộng, cũng được bộ máy tuyên truyền CS giải thích cho nhân dân Trung Quốc đó là những hành động khơi dậy “100 năm sỉ nhục” và xúc phạm đến danh dự của Trung Quốc.
3) Tận dụng các kỹ thuật tuyên truyền để đầu độc nhân dân
Giống như Hitler chủ trương “Một dân tộc, một quốc gia, một lãnh tụ”, bộ máy tuyên truyền của Trung Cộng lập đi lập lại rằng chỉ có đảng CS mới là cứu tinh để phục hồi Trung Quốc như một cường quốc vốn từng vang danh năm ngàn năm.
Một trong những lý luận quan trọng trong là việc thay đổi khái niệm từ “trung thành với giai cấp” sang “trung thành với quốc gia” nhưng “trung thành với quốc gia” trước hết phải “trung thành với đảng Cộng Sản”.
Tại Trung Cộng không có báo chí đúng nghĩa để chuyển tải tin tức giữa hai nguồn một cách khách qua mà chỉ là phương tiện tuyên truyền độc quyền của đảng.
Không giống như giai đoạn đầu của chính sách đổi mới chỉ có vài tờ báo đảng, Trung Cộng hiện có trên hai ngàn tờ báo, chín ngàn tạp chí nhưng tất cả tập trung vào mỗi một mục tiêu là củng cố vai trò lãnh đạo của đảng CS.
Trang đầu của các báo gần như giống nhau với khuôn mặt tươi cười của các lãnh đạo đảng và nhà nước CS, với những thành tựu kinh tế chính trị.
Không có tờ báo nào có bộ phận tin quốc tế độc lập và tất cả đều trích từ bản tin thế giới tổng hợp hàng ngày của Tân Hoa Xã. Bản tin quan trọng quốc nội và quốc tế lúc 7 giờ tối của hệ thống truyền hình cũng đọc lại tin của Tân Hoa Xã.
Để tiết giảm chi phí, sau này nhà nước tư hữu hóa các đài truyền hình, tuy nhiên, các tin tức quan trọng ảnh hưởng đến chính sách đối nội và đối ngoại vẫn bị kiểm duyệt và chi phối bởi một cơ quan thông tin trực thuộc trung ương đảng CS.
4) Bành trướng, mở rộng biên giới để chiếm đoạt tài nguyên nhằm phục vụ cho các mục đích kinh tế và bá quyền nước lớn
Đây là điểm quan trọng nhất vì không chỉ ảnh hưởng trong khu vực mà cả thế giới.
Giống như Hitler, Đặng Tiểu Bình và ngày nay Tập Cận Bình chủ trương chiếm các nguồn tài nguyên năng lượng để nuôi dưỡng bộ máy chiến tranh, mở rộng biên giới, độc chiếm tài nguyên để nuôi dưỡng sự phát triển kinh tế.
Song song với phát triển kinh tế, Trung Cộng, nơi cư ngụ của một phần năm nhân loại, cũng chuyển mình từ một một nền kinh tế tự túc xã hội chủ nghĩa để dần dần trở thành một xã hội tiêu thụ. Nhu cầu năng lượng, vì thế, trở nên bức thiết.
Tháng 8, 2018, Andrew Hastie, một lãnh đạo quốc hội Úc có ảnh hưởng trong lãnh vực tình báo cũng cảnh cáo Úc chính sách bành trướng đầy tham vọng của Tập Cận Bình và sự ngây thơ của các lãnh đạo thế giới tự do rằng Trung Cộng sẽ tự dân chủ hóa qua phát triển kinh tế. Ông đưa ra một thí dụ hay về lòng tự mãn của Pháp vào phòng tuyến Maginot để rồi cường quốc thực dân hùng mạnh nhất nhì thế giới phải đầu hàng Hitler chỉ sau 46 ngày.
Chủ nghĩa Đại Hán là con dao hai lưỡi
Giáo sư Susan L. Shirk, nguyên Phụ tá Bộ Trưởng Ngoại Giao đặc trách Trung Cộng nhận xét trong lúc ảnh hưởng của Trung Cộng ngày càng mạnh trên trường quốc tế, quốc gia này lại rất mong manh trong nội bộ.
Trong tác phẩm “Trung Quốc, Siêu Cường Dễ Vỡ” (China Fragil Superpower), Giáo sư Susan L. Shirk nhận xét giới lãnh đạo Trung Cộng luôn sống trong tình trạng bất an khi nghĩ về ngày vĩnh biệt không thể tránh khỏi của chế độ CS tại lục địa Trung Hoa.
Để kéo dài sự sống, họ không có chọn lựa nào khác hơn là tiếp tục giương cao ngọn cờ chủ nghĩa dân tộc và bằng mọi cách để phát triển kinh tế.
Ngày nay, chủ nghĩa dân tộc cực đoan phát triển đến một giai đoạn không còn kiểm soát được đang trở thành mối đe dọa cho sự tồn tại của đảng CS và bộ máy độc tài.
Trần Trung Đạo
(Các ý chính trích từ tác phẩm Chính luận Trần Trung Đạo)
HÌNH DUNG RA ÂN SỦNG
Chúng ta hãy tưởng tượng điều này: một người hoàn toàn không lo gì về đời sống đạo đức và thiêng liêng trong suốt đời mình, sống tuyệt đối ích kỷ, lạc thú là điều duy nhất họ chạy theo suốt đời. Họ sống bất chấp mọi khuôn khổ, không bao giờ cầu nguyện, không bao giờ đi nhà thờ, đời sống tình dục phóng túng và không quan tâm đến bất cứ ai ngoài mình. Sống như thế suốt đời, cuối đời họ bị bệnh và trên giường chết, họ khóc lóc ăn năn, họ chân thành xưng tội, nhận bí tích Thánh Thể và qua đời trong ân phúc của nhà thờ và bạn bè.
Bây giờ nếu phản ứng của chúng ta là: “Tốt, người này may mắn! Ông sống suốt đời ích kỷ và ông lên thiên đàng!” Vậy thì theo nhà thần học Piet Fransen nổi tiếng về Ân sủng, chúng ta chưa hiểu như thế nào là ân sủng. Trong chừng mực nào đó, chúng ta vẫn còn ghen tị với người vô đạo đức và muốn loại họ ra khỏi ân sủng của Chúa, chúng ta là “người con cả” trong câu chuyện Người con hoang đàng trở về, đứng trước căn nhà của Người cha trên trời mà lòng cay đắng ghen tương.
Tôi giảng dạy ở chủng viện, chuẩn bị cho các chủng sinh chịu chức linh mục. Gần đây giáo sư thần học bí tích của chúng tôi chia sẻ điều này: Ông dạy môn bí tích hòa giải từ hơn bốn mươi năm nay, và chỉ vài năm gần đây các chủng sinh mới hỏi: “Khi nào chúng ta mới phải từ chối không ban phép giải tội?”
Điều gì nói lên trong câu chuyện này? Chắc chắn các chủng sinh rất chân thành khi đặt câu hỏi; họ không tỏ ra cứng nhắc hay nghiêm khắc. Lo lắng của họ là về ân sủng và lòng thương xót. Họ chân thành lo để không ban lòng thương xót Chúa một cách quá dễ dãi, quá rẻ tiền, bừa bãi, thực chất là bất công. Nỗi sợ của họ vừa không muốn để lòng thương xót Chúa bị giới hạn, vừa không muốn duy chỉ có lòng thương xót. Không phải như vậy. Quan tâm của họ nhiều hơn, nếu dễ dãi quá thì sẽ bất công với các tín hữu trung thành chịu đựng thử thách hàng ngày. Lo sợ của họ là liêm khiết, công bằng và công trạng.
Cái gì là thách thức ở đây? Ân sủng này không phải là cái gì do công sức chúng ta. Sau khi người thanh niên trẻ từ chối lời mời gọi bỏ hết mà theo Chúa Giêsu, thì Thánh Phêrô, người có mặt trong buổi gặp này, ngược với chàng trai trẻ giàu có, ông bỏ hết theo Chúa và hỏi Chúa những người bỏ hết theo Ngài sẽ nhận được gì. Để trả lời, Chúa Giêsu kể dụ ngôn người chủ hào phóng với các người xin vào làm vườn nho bất kể giờ nào. Người làm nhiều giờ, người làm ít giờ đều nhận số lương bằng nhau, làm cho những người làm suốt ngày nóng nực cay đắng cảm thấy mình bị đối xử bất công. Nhưng người chủ vườn nho (là Chúa) cho họ thấy không có bất công ở đây, mọi người đều đã được nhận phần mình quá hào phóng.
Đâu là bài học sâu sắc ở đây? Mỗi lần chúng ta phản đối, thật bất công khi những người không trung thành cũng nhận được lòng thương xót và ân sủng của Chúa, thì chúng ta xa với sự hiểu biết về ân sủng và về đời sống nội tâm.
Cô nhân viên vệ sinh răng miệng biết tôi là linh mục công giáo, cô hay đặt nhiều câu hỏi về tôn giáo và giáo hội. Một ngày nọ cô kể câu chuyện sau: cha mẹ cô không bao giờ đi nhà thờ. Họ có cảm tình với tôn giáo nhưng không quan tâm đến. Còn cô thì theo phái Giám lý, chủ yếu là do ảnh hưởng của bạn bè. Rồi mẹ cô qua đời, và khi gia đình bàn về việc tổ chức tang lễ thì cha của cô cho biết bà đã được rửa tội theo đạo công giáo, và không giữ đạo từ khi hai tuổi. Ông đề nghị tổ chức theo nghi lễ công giáo cho bà. Vì không giữ đạo từ lâu, họ hơi lo lắng khi gặp linh mục ở giáo xứ bên cạnh để xin tang lễ được làm theo nghi thức công giáo. Trước sự ngạc nhiên to lớn của họ, vị linh mục không ngần ngại, cha nồng nhiệt đón họ: “Dĩ nhiên chúng tôi sẽ cử hành tang lễ! Đây là vinh dự cho chúng tôi! Và chúng tôi sẽ sắp xếp để có ca đoàn hát lễ và sẽ có buổi tiếp tân ở hội trường giáo xứ sau đó.”
Không đòi hỏi gì về sự vắng mặt cả đời của bà ở nhà thờ. Bà được chôn cất theo nghi thức Giáo hội… và cha của cô, quá xúc động trước sự quảng đại của nhà thờ và nét đẹp của nghi thức phụng vụ đã quyết định trở thành người công giáo la mã.
Chúng ta sẽ tự hỏi kết quả sẽ như thế nào nếu linh mục từ chối làm tang lễ, và cũng tự hỏi điều gì biện minh cho tang lễ của một người cả đời chẳng quan tâm gì đến nhà thờ. Chúng ta cũng sẽ tự hỏi có bao nhiêu người sẽ thấy câu chuyện này là khích lệ hay là bực mình, vì theo luân lý giáo hội ngày nay, nhiều người trong chúng ta còn nuôi nỗi sợ không nhận được ơn và lòng thương xót quá dễ dàng.
Nhưng ân sủng và lòng thương xót không bao giờ có giá, dù rẻ dù đắt vì tình yêu không bao giờ là chuyện xứng công mới được
Rev. Ron Rolheiser, OMI
From: Langthangchieutim
CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI GIÀ NHƯNG DÀNH CHO CÁC BẠN CHƯA GIÀ
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão…
Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
Điều kiện sống ở viện dưỡng lão không tệ: Một mình một gian phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp.
Tuy nhiên giá cả đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà riêng của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng tài sản còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái lại rất hiểu chuyện, chúng nói: “Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử dụng, không cần lo cho bọn con”. Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão.
Sống trong nhà, kim chỉ cái gì cũng không thiếu, rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái. Còn có rất nhiều vật linh tinh cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, vật trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; rượu ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, rượu Tây cũng phải mấy bình.
Còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu !
Viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba, căn bản không có chỗ để lưu giữ của cải mà mình tích lũy.
Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cũng không thuộc về mình…
Tôi chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, chúng trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những sinh mệnh lần lượt lướt qua ta, cũng chỉ là quần chúng.
Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của nhân dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử.
Tôi bỗng nhiên hiểu ra: Tại sao Bill Gates muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình; tại sao Jack Ma tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ !
Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo, chết không mang đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt!
Một phòng đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu.
Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những bảo bối tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: Quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ. Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng: “Chỉ còn lại trắng xóa một mảnh, thật sạch sẽ !”
Tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà. Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi!
Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi ! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này !
Đúng vậy, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Nhân sinh trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này ! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, làm cho thế giới này bởi vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp.
Tuệ Tâm
From: Xuân Nguyễn
https://www.facebook.com/RFAVietnam/videos/492779038213889/?t=6

Thời kỳ đồ đểu
Hắn đem gia đình sang du lịch Paris. Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn “ngôn sử”.
Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la.
Hắn bảo tôi :
– Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.
– Lịch sự ?
– À, đó là một tiếng mới – hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là “lịch sự”. Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy.
Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.
– Tiền lùi ?
– Đó cũng là một từ; mới nữa. “Lùi” có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.
Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích “mố” cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho “thời trang”, hay “mốt” trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.
Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :
– Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là “giả” nữa mà nói là “đểu”. Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.
Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:
– Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?
Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :
– Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ “có” và “là”, être et avoir, to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là “ăn”.
Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp… Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu… Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.
Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :
– Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.
ST
– Đỗ Ngà
Sáng ngày 08/12/2015, trong một cuộc tiếp xúc với cử trị quận Hoàn Kiếm ông Trọng có nói “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”. Ý của ông Trọng là hãy thả cho Trung Quốc tự tung tự tác thì các đồng chí ông được yên ổn ngồi chia chác quyền lực cho nhau. Như vậy, đứng giữa sự an nguy quốc gia và quyền lợi của các đảng viên thì sự an nguy quốc gia bị dẹp sang một bên. Đó là quan điểm của ông Trọng trước thềm đại hội 12.
Nay bước sang gia đoạn chuẩn bị đội hội 13, Trung Quốc lại kéo tàu sang vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam đe dọa thì phản ứng của ông Trọng cũng như vậy, cũng thả cho giặc tự do lộng hành và tập trung vào vấn đề chia chác quyền lực. Ông trọng đã chỉ đạo báo chí không được nói về mối đe dọa của ngoại bang, ông chỉ đạo Bộ Ngoại Giao câm họng, và ông lệnh cho quân đội án binh bất động.
Từ sau khi ngã bệnh ở Kiên Giang, ông Trọng luôn ở sau hậu trường vì lý do sức khỏe. Tuy nhiên vào ngày 03/07/2019 Trung Quốc xua tàu đến đe dọa Bãi Tư Chính ông Trọng vẫn cho báo chí ém tin làm dân không hay biết gì, đến 1 tuần sau tin tức từ nước ngoài mới báo cho biết thì dân mới té ngửa “thì ra cả tuần chủ quyền đất nước bị đe dọa mà dân không biết gì cả”. Thấy không thể để dân bùng phát phản ứng là điều tối quan trọng lúc này, thì ngày 25/07/2019 ông Trọng đã xuất hiện và cảnh báo với toàn đảng của ông rằng “Tuyệt đối không để các thế lực thù địch lợi dụng lòng yêu nước chân chính của công nhân, người lao động để kích động, lôi kéo biểu tình, tụ tập gây rối, làm mất an ninh trật tự, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”. Chủ quyền ông không lo, ông chỉ lo dân phản ứng làm đảng vất vả chế tài thôi. Trong mắt ông Trọng, dân đáng sợ hơn ngoại xâm.
Như vậy, có thể nói quan điểm đem quyền lợi quốc gia mua sự yên ổn cho đảng là chủ trương xuyên suốt của ông Trọng chứ không phải là phản ứng mang tính tình thế. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu quan điểm này có phải là một quan điểm mang tính xuyên suốt qua các thế hệ lãnh đạo trong ĐCS hay không? Để xét trả lời câu hỏi này, chúng ta cần xét hết suốt chiều dài lịch sử 74 năm cầm quyền của ĐCS thì mới rõ.
Ngược lại lịch sử, ta thấy công Hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng cũng là một hành động dâng chủ quyền cho Tàu để mua tình hữu nghị của thế hệ lãnh đạo đời đầu. Đây là một chủ trương phản quốc thể hiện rất rõ nhưng cho đến nay ĐCS không chịu thừa nhận sai lầm mà ngược lại, họ lại tiếp tục trượt dài theo những sai lầm đó. Hành động thả cho giặc lộng hành trong vùng chủ quyền đất nước hôm nay của ĐCS thì nói cho cùng, đó cũng là hành động nhường chủ quyền mua tình hữu nghị giống hệt như năm xưa Hồ Chí Minh – Phạm Văn Đồng đã từng làm ấy thôi. Đây rõ ràng là chủ trương xuyên suốt của ĐCS qua các thời kỳ chứ không phải là một sai lầm có tính giai đoạn.
Với ĐCS hãy nhớ đến câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm”. Vì vậy, muốn đánh giá CS thì phải quan sát không nghe họ nói. Khi quan sát 74 năm ĐCS cai trị Việt Nam, thì chúng ta thấy rất rõ rằng, việc chống Tàu của ĐCS chỉ là 1 điểm tí hon trên trục thời gian lịch sử mà thôi. Suốt 74 năm, ĐCSVN luôn theo Tàu, chỉ duy nhất năm 1979 là ĐCS chống Tàu. Sau khi ông Lê Duẩn mất, thì ngay lập tức nhóm lãnh đạo kế tiếp Linh – Mười đã “sửa sai” cho đảng bằng Hội Nghị Thành Đô ô nhục. Và từ ngày ấy đến nay, chúng ta thấy ĐCS càng ngày càng ngã vào bàn tay của Tàu Cộng một cách khăn khít hơn.
Một đảng cầm quyền nếu muốn đặt quyền lợi quốc gia lên trên, thì điều trước tiền họ cần làm là phải triệt tiêu lòng tham nơi đảng viên của họ. Vì sao? Vì nói đến quyền lợi quốc gia là nói đến sự hy sinh và sự cống hiến. Nếu con người đã mang nặng lòng tham thì họ không thể hy sinh hay cống hiến bất cứ cái gì cho quyền lợi đất nước. Như ta biết, khi con người đã bị nhào nặn dưới khuôn mẫu của tư tưởng CS thì hầu hết đều trở thành những kẻ tham lam trục lợi. Một khi trong đảng tràn ngập những kẻ tham lam thì không thể khơi dậy lòng yêu nước để duy trì lòng trung thành của đảng viên, mà thay vào đó là đảng sẽ dùng quyền lợi kích thích lòng tham để trói buộc lòng trung thành của đảng viên vào đảng mà thôi.
Đảng không tạo ra của cải vật chất cho xã hội, vậy đảng lấy quyền lợi đâu ra mà ban phát cho người của mình? Câu trả lời, nguồn khai thác đó chính là nhân dân và tài nguyên quốc gia. Không buông cho đảng viên tham nhũng, thì ĐCS sẽ không có một lượng đông đảo sẵn sàng đè bẹp nhân dân được. “Còn đảng còn mình” nói cho cùng thì còn đảng thì “mình” mới có thể dùa hốt để làm giàu bản thân. Như vậy, đảng đứng được là nhờ tham nhũng chứ không phải nhờ trị tham nhũng. Vì vậy mà khi ai đó thực hiện chiến dịch “trừng trị tham nhũng” thì chắc chắn đó chính là một chiêu bài để che đậy một mưu đồ khác. Với tầm dân trí như của đa phần Việt Nam hiện nay, thì rất nhiều người vẫn tin đây là giải pháp tốt nhất làm sạch bộ máy nhà nước chứ không phải là cải cách thể chế chính trị.
Đại hội đảng là một cuộc chia chác quyền lực lớn, nếu đem chuyện chủ quyền ra bàn thì chẳng ai mặn mà, vì sao? Vì chuyện này nếu làm căng thì ai cũng sẽ không còn sự an nhàn hưởng thụ những thứ được hốt từ dân dân nữa. Ai cổ võ cho xu hướng này chắc chắn kẻ đó sẽ là một kẻ lạc lõng trong đảng và rất dễ bị đào thải. Thật ra con người ông Nguyễn Phú Trọng rất “thức thời”, ông đã theo xu thế chung của đảng. Chính ông cũng đã nhận ra rằng, trong đảng của ông cũng rặc một phường tham lam và xem nhẹ quyền lợi đất nước. Chính vì vậy mà ông chỉ tập trung vào việc chia chác quyền lực và gạt chuyện chủ quyền sang một bên. Và kết quả thật mĩ mãn cho ông, chính ông đã trở thành con người được lòng đảng viên nhất so với những lãnh đạo ĐCS trước đây..
-Đỗ Ngà-
Tham Khảo:
https://soha.vn/…/tong-bi-thu-neu-dung-do-tren-bien-ta-co-n…
https://www.tienphong.vn/…/khong-de-long-yeu-nuoc-chan-chin…

“BẠO LỰC CÁCH MẠNG” SẮP HẾT THỜI
Đỗ Ngà
Ban đầu, người Hồng Kông bùng phát biểu tình là bởi dự luật dẫn độ. Sau hơn 2 tháng, tình hình Hồng Kông không hề giảm nhiệt mà ngược lại còn có dấu hiệu leo thang. Mãi cho đến ngày 04/09/2019 thì chính quyền Bắc Kinh mới chấp nhận rút bỏ luật dẫn độ để xoa dịu lòng dân nhưng đã quá muộn, lúc đó đã có 7 người thiệt mạng và 1200 người bị bắt giam. Vì thế mà sự đòi hỏi của dân Hồng Kông không dừng lại ở 1 như ban đầu mà bây giờ họ đã tăng lên thành 5 yêu sách. Khi sự đòi hỏi leo thang thì sự đối đầu giữa dân Hồng Kông và chính quyền Bắc Kinh rất khó mà kết thúc.
5 đòi hỏi mà phía người biểu tình đưa ra là: thứ nhất, rút hoàn toàn dự luật dẫn độ; thứ nhì, thành lập một ủy ban hoàn toàn độc lập để điều tra hành vi bạo lực của cảnh sát; thứ 3, ân xá cho những người bị bắt; thứ tư, quyền bầu cử phổ thông; và thứ 5 là chấm dứt mô tả các cuộc biểu tình là bạo loạn. Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Từ một yêu cầu ban đầu chính quyền Trung Quốc không chịu gật đầu thì sau đó lại phát sinh thêm 4 yêu cầu khác. Càng chần chừ nhượng bộ thì sự đối đầu càng căng thẳng, vì trong quá trình đối đầu dai dẳng ấy khó tránh khỏi phát sinh tội ác từ phía chính quyền, và khi tội ác gia tăng thì rất có thể dân Hồng Kông sẽ đưa ra thêm những yêu cầu mới. Mà thêm quá nhiều yêu cầu thì chính quyền Bắc Kinh khó mà nhượng bộ được. Đây quả là cái gân gà khó nuốt đối với chính quyền Bắc Kinh.
Ban đầu chính quyền Bắc Kinh rất ngạo mạn cậy vào sức mạnh họng súng, họ chỉ tin vào loại công cụ bạo lực này để xây dựng chính quyền. Mao đã từng nói “chính quyền xây trên họng súng” kia mà? Chính vì thế mà chính quyền Bắc Kinh tin rằng họng súng sẽ làm cho dân Hồng Kông khiếp sợ như họ đã và đang làm như vậy với dân đại lục, nay hóa ra đây lại là một nước cờ sai. Vì sao? Vì đây là dân Hồng Kông chứ không phải dân đại lục.
Có thể nói lý thuyết “bạo lực cách mạng” của các chính quyền CS nói chung hay lý thuyết “chính quyền được xây trên họng súng” của Mao nói riêng nay đang dần đi đến giai đoạn bế tắc của nó. Bắc Kinh đã huy động lực lượng vũ trang của họ chờ sẵn nhưng vẫn chưa thể quyết định hành động như Thiên An Môn, bởi lẽ hôm nay khác trước dây 30 năm và dân Hồng Kông khác dân đại lục. Khi hành động, chính quyền Bắc Kinh đã chợt nhận ra giải pháp bạo lực đã đưa họ vào thế kẹt, chính vì thế mà chính quyền Bắc Kinh dù đã sẵn sàng súng ống đợi lệnh nhưng họ không biết hành động như thế nào cho vẹn toàn được.
Nếu ngay từ đầu, chính quyền Bắc Kinh đồng ý liền những yêu sách dân Hồng Kông thì chắc chắn lần sau dân Hồng Kông lại đòi hỏi tiếp, ý đồ leo thang đòi hỏi để đi đến dân chủ hóa cho Hồng Kông ai cũng đọc ra. Nếu nhượng bộ dễ dàng thì trong vòng 28 năm tới, rất có thể dân Hồng Kông giành lại dân chủ cho mình thật. Mà khi dân Hồng Kông giành được dân chủ thì cũng đồng nghĩa Bắc Kinh sẽ vuột mất một trung tâm tài chính Châu Á. Chưa hết, nếu Hồng Kông có dân chủ thì thế nào chính Hồng Kông cũng sẽ mang lại làn gió mới cho đại lục, và biết đâu cái kết không phải Hồng Kông bị áp đặt bởi độc tài Bắc Kinh mà ngược lạ, Bắc Kinh sẽ sụp đổ vì mồi lửa Hồng Kông thì sao? Đây là viễn cảnh mà Bắc Kinh chắc chắn nhìn ra, và đó là lý do mà Bắc Kinh thấy không thể nhượng bộ dân Hồng Kông một cách dễ dàng.
Nhưng nếu không nhượng bộ từ đầu mà vẫn cứ cứng thì điều đó lại dẫn chính quyền Bắc Kinh đến một khó khăn khác. Chính vì Bắc Kinh không nhượng bộ nên mới phát sinh ra tình huống thứ 2, đó chính là sự đối đầu giữa chính quyền và dân cứ leo thang mà chưa có dấu hiệu lắng xuống. Bởi vì chính quyền đối đầu kéo dài thì chính quyền sẽ mất bình tĩnh mà giở thủ đoạn. Mà một khi giở thủ đoạn bẩn thì cũng đồng nghĩa với việc chính họ đã kích thích sự căm phẫn của người dân, mà khi dân Hồng Kông đã căm phẫn thì họ không chịu lùi bước thì thế nào họ cũng đặt thêm những yêu sách mới với phía chính quyền. Đứng trước trường hợp như thế này mà chính quyền Trung Quốc nhượng bộ thì dẫn tới một kết quả thất bại cho phía chính quyền Bắc Kinh, thất bại hơn so với sự nhượng bộ từ đầu.
Giả sử nếu mâu thuẫn đã đẩy đến mức độ cực đoan mà cả 2 bên đều không chịu nhượng bộ thì rất có thể dẫn đến một Thiên An Môn thứ 2. Nếu điều này xảy ra thì đó là kịch bản tồi tệ cho cả chính quyền Bắc Kinh lẫn dân Hồng Kông. Lúc này có khi Trung Quốc bị cả thế giới cô lập và nội loạn từ trong lòng đại lục sẽ ló mầm.
Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.
-Đỗ Ngà-

Khi lên án Phan Khôi, người ta thường dẫn chứng rằng ông đã nói hoặc viết câu này câu kia chống Đảng, chống Bác, là sai cả. Thực ra Phan Khôi chẳng coi cộng sản ra cái gì, ông chống cái dốt, cái độc tài, cái thần tượng hoá, và cái ngu dân, từ trước khi có Bác và Đảng viết hoa.
Nắng Chiều là một tuyển tập, gồm nhiều bút ký và tạp văn, của Phan Khôi. Tác phẩm này chưa bao giờ được xuất bản và đã bị chìm vào quên lãng. Độc giả chỉ biết được nội dung từng bài qua lời giới thiệu của một ngòi bút khác, Đoàn Giỏi.
“ Riêng bài Cây Cộng Sản được giới thiệu khá kỹ … Có một thứ thực vật nữa cũng như sen nhật bản, ở xứ ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy chỉ thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có. Đầu tiên Phan Khôi thấy nó rải rác mấy nơi ở tỉnh Phú Thọ, và nhiều nhất là ở Thái Nguyên và Tuyên Quang. Nó mọc trên thị trấn bị ta phá hoại ‘như rừng, ken kít nhau’. Nơi gọi là Cỏ Bù-xít vì nó có mùi hôi như con bọ xít, nơi gọi là Cây Cứt lợn, nơi gọi là Cây chó đẻ. ‘Tên đều không nhã tí nào hết’ thứ cây ấy những người có học không gọi bằng Cây Cứt lợn dại, mà gọi bằng Cây Cộng sản.
Rồi Đoàn Giỏi kể tiếp về gốc gác cái tên này: Phan Khôi bịa ra là trước kia xứ ta không có cây này, người Pháp đem đến giồng ở các đồn điền cà phê, cao su, rồi chẳng bao lâu nó lan ra, không diệt được, tình trạng này bắt đầu từ những năm 1930-31, cùng lúc Đông Dương Cộng Sản Đảng bắt đầu hoạt động, phong trào Cộng sản cũng lan tràn nhanh chóng như thứ cây ấy, cũng không trừ khử được như thứ cây ấy cho nên bọn Tây đồn điền đặt tên nó là ‘herbe communiste’, đáng lẽ dịch là cỏ Cộng sản, nhưng nhiều người gọi là Cây Cộng sản.” (Thụy Khuê. Nhân Văn Giai Phẩm. Phần XVI: Phan Khôi – Bài 3: Con Đường Văn Hóa).
Loại cây này khiến tôi nhớ đến một đoạn văn cảm động trong truyện ngắn (Rừng Mắm) của Bình Nguyên Lộc:
“Bờ biển nầy mỗi năm được phù sa bồi thêm cho rộng ra hàng mấy ngàn thước. Phù sa là đất bùn mềm lủn và không bao giờ thành đất thịt được để ta hưởng nếu không có rừng mắm mọc trên đó cho chắc đất. Một khi kia cây mắm sẽ ngã rạp. Giống tràm lại nối ngôi mắm. Rồi sau mấy đời tràm, đất sẽ thuần, cây ăn trái mới mọc được.
Thấy thằng cháu nội ngơ ngác chưa hiểu, ông cụ vịn vai nó mà tiếp:
Ông với lại tía của con là cây mắm, chân giẫm trong bùn. Đời con là tràm, chân vẫn còn lấm bùn chút ít, nhưng đất đã gần thuần rồi. Con cháu của con sẽ là xoài, mít, dừa, cau.”
Thảo dược cộng sản (herbe communiste) xem ra rất khác. Kể từ khi xuất hiện đến nay nó không chữa lành được vết thương (xã hội) nào ráo mà chỉ khơi thêm thù hận. Cây Cộng Sản cũng thế, cũng chả cho được trái lành (xoài, mít, dừa, cau, cam, quýt …) nào cả mà toàn là quả độc. Hậu duệ của đám Bù Xít ở VN rặt một lũ B.S (bullshit) mà chỉ cần nghe đến tên tuổi thôi cũng đủ khiến cho thiên hạ phải cau mày.
Danh sách của họ dài vô tận (“chặt hết trúc Nam sơn không đủ ghi tội ác”) chỉ cần ghi lại năm bẩy “vị” bộ trưởng đương nhiệm cũng đủ khiến thiên hạ thở dài và lắc đầu quầy quậy: Mai Tiến Dũng, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thị Kim Tiến, Nguyễn Văn Thể, Nguyễn Mạnh Hùng, Trần Hồng Hà, Phùng Văn Nhạ, Trần Tuấn Anh, Tô Lâm …
Đó là chưa kể những quan chức đang được dư luận quan tâm vì có “khả năng” sắp bị đút lò: Lê Thanh Hải, Lê Tấn Hùng, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang … FB Bùi Văn Thuận kết luận: “Thằng nào, băng nào cũng rặt lũ cướp cả, dân đừng có thấy băng Hải- Cang bị đập sấp mặt mà vội mừng. Tải sản và thủ đoạn cướp bóc chỉ chuyển từ băng nhóm này sang băng nhóm khác, một khi thể chế độc tài này vẫn còn cai trị.”
Đúng thế, đúng là cá mè một lứa, và lứa sau vẫn thường tệ hơn lứa trước. Đến lớp hậu duệ Lê Thị Hiền (nhân vật vừa Đại Náo Tân Sơn Nhất) thì mới khiến cho thiên hạ hết hồn hết vía, và ngay cả báo giới (quốc doanh) cũng phải bàng hoàng:
Tờ Pháp Luật có bài “Dân mạng ‘sốc’ trước ngôn từ đại úy công an Lê Thị Hiền” của ký giả B. Bình:
Không thể tin nổi những lời lẽ đó lại được phát ra từ miệng một đại úy công an, một người phụ nữ trưởng thành đang đi cùng con nhỏ tại nơi công cộng như quầy check-in của sân bay Tân Sơn Nhất… Cách hành xử của nữ đại úy này đã ảnh hưởng xấu đến hình ảnh người Công an nhân dân và cần phải được xử lý nghiêm minh theo quy định,” một ‘cư dân mạng’ bày tỏ.
Ý Kiến của FB Nga Thi Bich Nguyen lại hoàn toàn khác:
Hôm qua xem, tôi không hề có cảm giác tức giận, phẫn nộ hay ngạc nhiên, nhất là đoạn clip bà ta chửi bới, xông vào các nhân viên an ninh, bảo vệ sân bay đánh họ và lu loa cào mặt vu vạ họ đánh bà ta. Tôi phì cười bởi cảnh đó nó quen đến mức tôi biết và tin chắc đó là bản chất của ngành công an hiện nay…Cái bản chất côn đồ hống hách ngang tàng khi ăn hiếp người yếu thế và sẳn sàng nói dối, lừa gạt …để tự biến mình thành nạn nhân khi không thể ăn hiếp được người. Những người đấu tranh chứng kiến điều đó như cơm bữa, nói ra không ai tin. Người ta nói bà ta “làm xấu bộ mặt lực lượng công an.” Dạ bớt ngây thơ dùm em đi. Bà ta là đại diện hoàn hảo, đúng bản chất của lực lượng công an…
Tôi lại nghĩ khác nữa. Đây “là đại diện hoàn hảo, đúng là bản chất” của cả chế độ hiện hành, chứ chả riêng chi “lực lượng công an.” Côn đồ, hống hách, lu loa, dối gạt … là thuộc tính chung của đám quan chức hiện nay mà bà Hiền chỉ là một thành viên tiêu biểu. Bà ta cũng không phải là một cái thứ nặc nô rách giời rơi xuống mà là sản phẩm trong “bách niên chi kế” của cha già dân tộc, Hồ Chí Minh.
Nguồn phóng ảnh: Tễu Blog
Cái thói “cào mặt, vu vạ” đâu có mới mẻ gì. Hãy cùng T.S Nguyễn Xuân Diện lật lại một bài báo cũ, viết từ giữa thế kỷ trước xem:
Địa chủ ác ghê Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt.
Đây là một thí dụ: Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:
– Giết chết 14 nông dân.
– Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
– Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người
– Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là: Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng, Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!
(21-7-1953) C.B
C.B là một trong những bút danh của Hồ Chí Minh. Còn Cát Hanh Long là ai?
Wikipedia (giọng Hà Nội) ghi: “ Nguyễn Thị Năm (1906 – 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà bị nông dân địa phương đấu tố là địa chủ gian ác và bị xử bắn. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên. Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng.
Rành rành là bà Nguyễn Thị Năm bị Hồ Chí Minh đấu tố trên sách báo (giấy trắng mực đen, chứng cớ vẫn còn nguyên vẹn) chứ “nông dân địa phương” nào vào đó. Đối với ân nhân mà Bác còn giở giọng điêu ngoa, vu vạ bằng lời lẽ ti tiện và bẩn thỉu đến thế thì miệng lưỡi lu loa chỉ cỡ cháu ngoan Lê Thị Hiền – xem ra – nào có đáng chi mà phải rầm rĩ thế!