Bốn “không” ở Singapore -Ts. Phan Hữu Tích

Ts. Phan Hữu Tích

Singapore là thành viên của Hiệp hội các nước ASEAN không chỉ được ca ngợi là quốc gia có nền kinh tế phát triển mà còn được đánh giá có một Chính phủ trong sạch.

Singapore có bốn kinh nghiệm chống tham nhũng có hiệu quả. Tamnhin.net xin giới thiệu đến độc giả bốn kinh nghiệm của Singapore trong chống tham nhũng.

  1. Làm cho quan chức không dám tham nhũng.

Ở Singapore khi một người được tuyển vào làm công chức, quan chức Chính phủ thì hằng tháng phải trích một phần tiền lương để gửi tiết kiệm. Thoạt đầu trích 5%, sau tăng dần. Người có chức vụ càng cao, thì phần trăm trích ra gửi tiết kiệm càng lớn, có thể lên tới vài chục phần trăm lương tháng. Số tiền này do Nhà nước quản lý. Bất kỳ công chức, quan chức nào phạm tội tham nhũng dù nhẹ ở mức xử phạt ra khỏi ngạch công chức thì toàn bộ số tiền gửi tiết kiệm bị trưng thu. Quan chức càng to thì số tiền bị trưng thu càng lớn. Vì vậy, mỗi quan chức khi nảy ý định tham nhũng đều phải tính toán: Nếu tham nhũng, nhận hối lộ mấy trăm, thậm chí cả ngàn đô mà bị tịch thu hàng chục ngàn đô, bị sống trong hoàn cảnh không lương bổng cho đến lúc chết thì mất lại nhiều hơn được. Vì thế, đại đa số chọn giải pháp không tham nhũng; quan chức cấp càng cao, lương càng nhiều càng sợ không dám tham nhũng.

  1. Làm cho quan chức không thể tham nhũng.

Chính phủ Singapore quy định và thực hiện mỗi năm công chức, viên chức, quan chức phải khai báo một lần với Nhà nước về tài sản của bản thân hoặc của vợ (chồng) bao gồm: Tiền thu nhập, tiền gửi tiết kiệm, tiền cổ phiếu, đồ trang sức, ô tô, nhà cửa… Những tài sản tăng lên phải khai rõ nguồn gốc, cái gì không rõ nguồn gốc có thể coi là tham ô, tham nhũng. Nhà nước còn quy định: Quan chức Chính phủ không được phép nợ nần; không được vay một khoản tiền lớn vượt quá tổng ba tháng lương. Singapore có thị trường mua bán cổ phiếu, nhưng quan chức Chính phủ muốn mua cổ phiếu phải được lãnh đạo cơ quan chủ quản đồng ý và chỉ được phép mua cổ phiếu của công ty trong nước. Với cổ phiếu của các công ty nước ngoài đang kinh doanh ở Singapore cũng được phép mua, nhưng với điều kiện các công ty đó không có quan hệ lợi ích với Chính phủ. Công chức và quan chức Chính phủ không được phép đến các sòng bạc, nhà chứa.

Luật Báo chí Singapore quy định những điều khoản nhằm chống tham nhũng trong lĩnh vực này. Theo đó, các nhà báo, ký giả muốn gửi bài viết của mình ra nước ngoài phải qua tổng biên tập xem xét. Khi được trả tiền nhuận bút, nhà báo đó phải báo cáo với cơ quan chức năng của Chính phủ trong vòng 7 ngày kể từ khi nhận được tiền, v.v…

  1. Làm cho quan chức không cần tham nhũng.

Singapore có chế độ trả lương chênh lệch khá cao giữa quan chức cấp cao với cấp thấp, với công chức và giữa công chức với nhân viên, công nhân. Thu nhập thấp nhất là người bảo mẫu mỗi tháng 400 đô la (Singapore). Nữ công nhân lắp ráp điện tử mỗi tháng từ 600 đến 900 đô la. Công chức cơ quan chính phủ tất cả đều tốt nghiệp đại học, lương khởi điểm khoảng 1.300 đô la. Cấp thứ trưởng lương tháng từ 10.000 đô la đến 20.000 đô la. Thủ tướng lương tháng hơn 40.000 đô la (thời điểm năm 2000). Với mức lương như vậy, quan chức đủ sống và chu cấp cho gia đình mà không cần tham nhũng. Hơn nữa cách trả lương như vậy công chức và quan chức Chính phủ luôn có sự so sánh: Mình được trả lương cao hơn người lao động bình thường rất nhiều. Nếu mình tham ô, tham nhũng nữa thì là kẻ vô đạo lý, mất hết liêm, sỉ. Sự so sánh và tự vấn đó đã làm cho quan chức tự tiêu hủy những tham vọng không trong sáng của mình.

  1. Làm cho quan chức không muốn tham nhũng.

ở Singapore muốn tham nhũng một thứ gì đó, dù nhỏ cũng rất phiền hà. Ví dụ, khi khách nước ngoài đến Singapore, nếu họ muốn tặng các quan chức nước chủ nhà một món quà để cảm ơn về sự đón tiếp và thắt chặt mối quan hệ thì món quà đó phải mang ý nghĩa văn hóa với giá trị tiền không nhiều. Món quà nào có giá trị 100 đô la Singapore trở lên là họ từ chối hoặc phải xin phép lãnh đạo cơ quan, nếu đồng ý mới được nhận. Nhưng khi nhận rồi lại phải báo cáo với lãnh đạo cơ quan xem xét. Nếu món quà đó có giá trị tiền quá mức quy định và quan chức đó vẫn muốn nhận thì phải nộp tiền. Số tiền nộp thêm đưa vào tài khoản quỹ “nộp phạt” của Chính phủ.

Chuyện kể rằng, một phái đoàn quan chức của Chính phủ Singapore được cử sang một nước nọ để ký một hiệp định liên doanh sản xuất. Nhận thấy hiệp định này đem lại nhiều lợi ích cho mình, giới chức nước chủ nhà đã tặng những món quà lưu niệm có giá trị cao cho quan chức đoàn Singapore. Bởi sự quá nhiệt thành của chủ nhà, họ không sao từ chối được. Nhưng cứ nghĩ đến việc khi về nước lại mang quà biếu này đến cơ quan khai báo, phải mua lại và chuyển tiền vào tài khoản quỹ “nộp phạt” thì quả là phiền toái. Cả đoàn đều phải “đành lòng” viết thư cảm ơn và gửi lại quà ở sân bay trước khi trở về Singapore.


 

MẠNG CŨNG CHẢ CÒN, TIỀN ĐỂ LÀM GÌ CHỨ..?

Antonio Son Tran

Một nhà tỷ phú khi phát hiện ra mình mắc phải bệnh hiểm nghèo và không thể cứu chữa được nữa, ông cầm tiền vung ra khắp bệnh viện và hét lên: “Mạng cũng chả còn, tiền để làm gì chứ?”

Lúc này, tiền đối với ông bất quá cũng chỉ là một tờ giấy.

+Bài học rút ra: Sức khỏe là số 1, không có sức khỏe, những thứ khác như tiền tài, danh vọng, địa vị, sĩ diện, quyền lực, phụ nữ đẹp, xe hơi, nhà lầu… cũng đều là phù du. Nếu như không có nhiều tiền thì bạn cũng nên chú ý đến sức khỏe của mình, bằng cách ăn đủ, ngủ yên. Làm việc chăm chỉ, tự nhiên tiền sẽ đến, còn sức khỏe không biết chăm lo thì bạn cũng sẽ trắng tay.

Một sự việc khác xảy ra, một ông đại gia khác không may mất sớm, người vợ đem 19 tỷ thừa kế đi lấy anh tài xế lái xe của đại gia. Anh lái xe trong lúc hân hoan phát biểu: “Trước kia, tôi cứ nghĩ rằng mình làm thuê cho ông chủ, bây giờ mới biết ông chủ cũng ngang bằng với mình thôi”.

+Bài học rút ra: Sống lâu không quan trọng, quan trọng hơn là trẻ trung và khỏe mạnh. Mọi người nên tăng cường luyện tập, chú ý chăm sóc sức khỏe, cuộc đời này không biết trước ai sẽ làm thuê cho ai vào phút chót.

Một chiếc điện thoại cao cấp: 70% chức năng là dư thừa.

Một chiếc xe hơi hạng sang: 70% tốc độ là dư thừa.

Một căn biệt thự sang trọng: 70% diện tích là trống trải.

Một căn phòng chứa đầy quần áo thời trang mỹ phẩm: 70% không mấy khi dùng đến.

Một đời người, cho dù kiếm thêm nhiều tiền nữa: 70% để lại cho người khác tiêu xài.

+Bài học rút ra: Cuộc sống vốn dĩ giản đơn, hưởng thụ cuộc sống trong khoảng 30% là được.

Và cuộc đời như một cuộc đua. Nửa hiệp đầu chạy đua với bằng cấp, quyền lực, địa vị, thành tích, lương bổng. Nửa hiệp còn lại chạy đua với huyết áp, mỡ máu, đường huyết, cholesterol… Chúc bạn trước sau như một, thắng trận cả hai.

LỜI KHUYÊN SAU CÙNG.

Một chiếc áo giá 2 triệu, giá niêm yết có thể chứng minh.

Một chiếc xe 1 tỷ, hóa đơn xuất kho có thể chứng minh.

Một căn hộ 5 tỷ, bất động sản có thể chứng minh.

Một con người, rốt cục đáng giá bao nhiêu tiền? Duy nhất chỉ có SỨC KHỎE mới có thể chứng minh.

Vì vậy, bạn đừng lôi máy tính ra tính toán bạn đã tiêu bao nhiêu tiền cho SỨC KHỎE của mình.

Bởi vì bạn không tiêu bây giờ thì cũng phải tiêu cho sau này.

Quyền lựa chọn là ở bạn, có SỨC KHỎE bạn có TÀI SẢN.

Còn bạn không có SỨC KHỎE, mọi thứ cũng trở thành DI SẢN.

Sưu tầm


 

HÀNH TRÌNH THEO CHÚA SUỐT ĐỜI – Maria Ý Nhi

Maria Ý Nhi

Gieo Mầm Ơn Gọi

“ Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại”.

( GA 15,16 )

Có một Matthias luôn âm thầm lặng lẽ theo gót chân Chúa Giesu từ những ngày đầu tiên Chúa lập nên nhóm 12 cho đến khi Chúa chịu chết và Ngài đã sống lại trong vinh quang Phục Sinh. Một tình yêu trung thành, quyết theo Chúa mà không đòi hỏi quyền lợi nào cho bản thân mình. Chúa Giesu chọn gọi 12 Tông Đồ nhưng trong số đó không có ông Matthias, nhưng Ngài không thất vọng về Chúa, Ngài vẫn tin tưởng và kiên trì đi theo. Chúa Giesu và các môn đệ đi hết nơi này đến nơi khác để giảng dạy cho dân chúng, dù Chúa Giesu và các môn đệ của Người đi đến nơi nào thì ông cũng đều đi theo đến đó. Ông đã là người đi theo Chúa, lắng nghe tất cả các bài giảng của Người nhưng không với cương vị nào cả mà là vô danh như hàng triệu người khác mà thôi. Ông âm thầm ở bên cạnh Chúa Giesu và các môn đệ nhưng hình như không ai biết đến sự hiện diện của ông, vì hình ảnh của một Matthias lúc đó thật sự rất lưu mờ trước mắt mọi người. Dù là như thế Ngài không thất vọng về con đường theo Chúa mà Ngài vẫn luôn tin tưởng và kiên trì đi theo Chúa một cách âm thầm, nhỏ bé. Bỏ qua hết mọi sự, ông mặc cho gia đình có trách cứ, bạn bè có nhạo cười cho rằng ông là người mù quáng khi cứ mãi tin và đi theo một người không biết đến ông. Với sức mạnh của đức tin Ngài xác tính tình yêu của mình dành cho Chúa, cứ bước đi theo Chúa Giesu mà không nhục chí.

Ngày Chúa Giesu chịu chết ông chắc hẳn đã rất thất vọng và buồn bã, một số môn đệ trong nhóm 12 cũng nản chí và có ý định từ bỏ, một số người rời bỏ Giêrusalem mà về quê của mình. Nhưng ông Matthias vẫn ở lại với Người và thế rồi sau hết, ông đã được ứng cử trở thành môn đệ thứ 12 thay thế ông Giuda để tiếp tục sứ mạng rao giảng Tin Mừng nước trời và loan báo Chúa Giesu đã phục sinh sống lại từ cõi chết cho toàn thể dân chúng được biết. Ông Giuse tức Barsabba, và ông Matthias là 2 người được ứng cử cho vị trí thứ 12 trong nhóm 12 tông đồ. Sau cùng với mầu nhiệm và ý định tốt đẹp của Chúa, Ngài đã chọn ông Matthias làm tông đồ thứ 12 của mình, một ông Matthias mờ nhạt và tầm thường ấy lại đươc Chúa chọn gọi làm môn đệ, và tiếp tục sứ mạng rao giảng nước Thiên Chúa cho nhân loại.

Nếu nhìn theo con mắt xác thịt của con người hôm nay, thì ông Matthias chỉ là người đến sau và là người thay thế mà thôi, nhưng đối với tình yêu của Thiên Chúa, Ngài được Chúa thương yêu và nhìn nhận những gì Ngài làm, những điêù nhỏ bé tuy âm thầm đơn sơ, sự kiên trung và lòng yêu mến của vị Tông Đồ mới Matthias. Suốt cuộc đời âm thầm theo Chúa của ông cuối cùng cũng đã được Chúa thương đoái nhìn và đón nhận. Một mầu nhiệm thiêng liêng cao quý mà chỉ qua tình yêu của Chúa ông mới có được.

Lạy Chúa Giesu, mẫu gương của Thánh Matthias là mẫu gương con phải bắt chước theo, để con luôn luôn xác tính đức tin và lòng mến của mình vào Chúa nhiều hơn nữa. Có lúc con thấy mình trong ông Matthias vì lúc con thất vọng con tưởng chừng như Chúa không đoái hoài và chẳng thấy được mọi điều thất vọng đó của con. Nhưng thật ra Chúa luôn ở bên cạnh con, Ngài thấy rõ mọi sự và sau tất cả chính Ngài đã nâng đỡ con vượt qua mọi nổi buồn và thất vọng xảy đến. Là người được Chúa mời gọi đi theo Ngài, lạy Chúa xin Ngài cho con một lòng kiên trung, bền vững theo gót chân Ngài đến cùng, không nhục chí và chỉ tin tưởng vào sự quan phòng và tất cả mầu nhiệm Ngài làm cho con mà thôi vì Ngài đã nói ai kiên trì đến cùng sẽ được ơn cứu rỗi.

Maria Ý Nhi


 

 Cô gái Chicago vào đại học lúc 10 tuổi, lấy bằng tiến sĩ năm 17

 Ba’o Nguoi-Viet

May 14, 2024

CHICAGO, Illinois (NV) – Một thiếu nữ ở Chicago, Illinois, lấy bằng tiến sĩ đại học Arizona State University (ASU), thành tích mới nhất trên con đường học vấn đáng nể, bắt đầu lúc cô vào đại học khi chỉ mới 10 tuổi, theo AP hôm Thứ Ba, 14 Tháng Năm.

Cô Dorothy Jean Tillman II bảo vệ thành công luận án Tháng Mười Hai năm ngoái, lúc chỉ mới 17 tuổi, trở thành người trẻ nhất lấy bằng tiến sĩ sức khỏe hành vi của ASU, Giáo Sư Leslie Manson cho hay trên chương trình “Good Morning America” của đài ABC News.

Cô Dorothy Jean Tillman II phát biểu tại lễ tốt nghiệp ASU. (Hình: Chụp từ màn hình Facebook Dorothy “Jeanius”)

“Một thành tích tuyệt vời, và chúng tôi hy vọng em Dorothy Jean sẽ truyền cảm hứng cho nhiều học sinh khác,” bà Manson nói. “Nhưng chuyện này vẫn hiếm có và đặc biệt.”

Năm 10 tuổi, lứa tuổi hầu hết học sinh khác bắt đầu vào trung học “middle school,” cô Tillman được mẹ ghi danh vào College of Lake County ở Bắc Illinois, nơi cô học chuyên ngành tâm lý và lấy bằng năm 2016, theo tiểu sử của cô.

Năm 2018, cô lấy bằng cử nhân nhân văn đại học Excelsior College ở New York. Khoảng hai năm sau nữa, cô lấy bằng thạc sĩ khoa học đại học Unity College ở Maine rồi được nhận vào Chương Trình Quản Trị Sức Khỏe Hành Vi của ASU năm 2021.

Cô Tillman lấy lớp hầu hết trên mạng. Nhưng cô có đi dự và phát biểu tại lễ tốt nghiệp ASU hôm 6 Tháng Năm.

Cô Tillman, tên thường gọi là Dorothy Jeanius, năm nay 18 tuổi, là cháu nội bà Dorothy Tillman, cựu nghị viên Chicago. Trả lời phỏng vấn của hãng thông tấn AP hôm Thứ Ba, cô cho hay cô thành công trong học tập là nhờ bà nội và tin tưởng sự hướng dẫn của mẹ cô.

Để đạt được những thành tích đáng nể như vậy, cô cũng hy sinh không ít.

“Tôi không được làm những việc bình thường ở trường như nhảy múa hay hóa trang hay chụp hình… những việc tạo nên sự gắn kết với bạn bè,” cô cho biết.

Tuy nhiên, mấy ngày qua, cô Tillman đã có thời gian nhảy múa và biên đạo múa. Cô cũng là người sáng lập và giám đốc điều hành Viện Lãnh Đạo STEAM Dorothyjeanius. Chương trình này bao gồm trại hè được tổ chức để giúp đỡ thanh thiếu niên trong các môn nghệ thuật và STEM (khoa học, kỹ thuật, cơ khí, toán).

Cô cho hay cô dự định đi diễn thuyết và gây quỹ cho chương trình này. Cô cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ bán được bản quyền chương trình. (Th.Long)


 

Đảo chính đang diễn ra tại Việt Nam

Ba’o Nguoi-Viet

May 13, 2024

Đặng Đình Mạnh/SGN

Giữa cơn rối ren chính trị của chế độ, nếu chỉ nhìn vào sự hạ bệ cá nhân các tên tuổi Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Hoàng Trung Hải, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ và sắp tới đây là Trương Thị Mai, vì những nghi vấn tham nhũng, trục lợi cá nhân… thì chúng ta chưa nhìn thấy hết sự tầm vóc sự việc.

Chúng không đơn giản chỉ là việc chống tham nhũng qua công cuộc “đốt lò” mà ông Nguyễn Phú Trọng phát động trong nhiều năm qua với mục tiêu chỉnh đốn đảng CSVN.

Hãy nhìn rộng ra, trong vỏn vẹn chưa đầy hai tháng, rằng tất cả quyền lực nhà nước cao nhất từ một chủ tịch nước, một chủ tịch Quốc Hội, một thường trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng… và trên tất cả, quyền lực của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng… đều rơi vào sự tê liệt từ một môi trường chính trị vốn thường hãnh diện về sự ổn định, mới thấy tầm vóc nghiêm trọng của sự việc.

Gọi đúng tên, đó chính là sự đảo chính ở Việt Nam!

Không cần quá hiểu biết về chính trị, thì công chúng cũng sẽ dễ dàng nhìn ra thấy bàn tay cầm trịch cuộc đảo chính của ông Tô Lâm, đại tướng, bộ trưởng Bộ Công An.

Theo thang bậc trong đảng, ông Tô Lâm chỉ đứng ở vị thế thứ năm sau tứ trụ. Nhưng sau khi ra tay đảo chính, hạ bệ hai trong số bốn trụ, thì tuy chưa từng một ngày thay đổi chức vụ, nhưng ông Tô Lâm hầu như đang nắm giữ vị thế số một, trên cả ông Nguyễn Phú Trọng đang bị cách ly với xã hội bên ngoài với danh nghĩa bệnh tật do tuổi già.

Nhân vật còn lại là ông Phạm Minh Chính. Tuy vẫn nằm trong số tứ trụ quyền lực, nhưng tin tức truy nã hàng ngày đối với bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, người được đồn đãi là người tình tội phạm của ông đã trở thành lưỡi gươm Damoclet treo lơ lửng trên đầu để kìm chế mọi tham vọng quyền lực cá nhân của ông, nếu có. Cho nên, người ta chợt thấy ông Thủ tướng họ Phạm trở nên kiệm lời, nhu mì và “biết điều” hơn mức cần thiết.

Lúc này, để quan sát mọi động thái của chính quyền, công chúng hướng về tòa nhà Bộ Công An – nơi đặt văn phòng bộ trưởng tại phố Phạm Văn Đồng chứ không còn hướng về tòa nhà Trung Ương Đảng – nơi đặt văn phòng tổng bí thư đang cửa đóng then gài im ỉm tại phố Hùng Vương theo truyền thống nữa.

Chúng ta không thể tự hỏi, sau khi hạ bệ một loạt các quan chức lãnh đạo cao cấp tham tàn, thì ông Tô Lâm sẽ làm gì? Phải chăng đơn thuần ông ấy chỉ thay đổi chủ nhân chiếc ghế Tổng Bí thư bằng chính mình để thỏa mãn cơn tham vọng quyền lực cá nhân? Hoặc ông ấy sẽ quyết định thay đổi số phận của cả dân tộc này bằng một cuộc hòa giải, hòa hợp dân tộc, hay thoát ly vĩnh viễn chế độ Cộng Sản độc tài để trở thành một Putin độc tài phiên bản Việt?

Hãy nhìn vào một chi tiết mà ít người trong chúng ta để ý trong cuộc đảo chính của ông ấy, để chúng ta có thể đoán chừng về những bước đi sắp tới của ông Tô Lâm. Đó là trường hợp hạ bệ ông Vương Đình Huệ.

Trước khi bị hạ bệ, ông Vương Đình Huệ có chuyến thăm và làm việc khá dài ngày đến Trung Quốc (ngày 07 đến 12 Tháng Tư 2024). Trong chuyến đi, ông gặp gỡ các quan chức chính trị hàng đầu của Trung Quốc, từ người có thẩm quyền cao nhất là ông Tập Cận Bình đến người đồng cấp.

Ông Vương Đình Huệ (trái) và ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc, trong chuyến thăm Trung Quốc cuối cùng của ông Huệ chỉ nửa tháng trước khi mất ghế. (Hình: Chính Phủ)

Theo truyền thống quan hệ hai quốc gia, những chuyến đi Bắc Kinh như vậy, đều là cơ hội giúp củng cố vị thế cá nhân như ông Vương Đình Huệ trong bàn cờ nhân sự sắp tới. Chắc chắn, ông ấy sẽ có vai trò đáng kể trong đảng, thậm chí, kế thừa ghế tổng bí thư quyền lực số 1.

Thế nhưng, ngay khi bước chân về nước vào tối ngày 12 Tháng Tư 2024, trợ lý thân tín của ông là ông Phạm Thái Hà bị bắt giữ ngay chân máy bay. Ít ngày sau, ngày 26 Tháng Tư 2024, ông Vương Đình Huệ bị ép phải chính thức rời chức vụ chủ tịch Quốc Hội ngay tại hội trường Diên Hồng trong tòa nhà quốc hội.

Rõ ràng, động thái bắt giữ trợ lý, sau đó, thẳng tay hạ bệ quan chức cao cấp, người vừa được chính quyền Bắc Kinh tổ chức đón tiếp trọng thể, ký kết nhiều văn kiện quan trọng trong quan hệ song phương như là một đối tác tin cậy, quan trọng… là một hành vi bỉ bôi, như cái hắt nước lạnh vào mặt không hề dễ chịu với chính quyền Bắc Kinh.

Ông Tô Lâm thừa biết một động thái như vậy mang ý nghĩa gì với chính quyền Bắc Kinh, mặc dù vậy, ông vẫn thực hiện (!) Điều đó, khiến cho chúng ta không khỏi thắc mắc về động cơ gì đã có thể đủ mạnh đến mức độ thúc đẩy ông ấy có động thái như xúc phạm đến “thiên triều” như vậy?

Chưa kể rằng, việc quyết định số phận thành viên của tứ trụ không hoàn toàn thuộc thẩm quyền trọn vẹn của đảng CSVN, nếu chưa có sự tham vấn ý kiến từ đảng Cộng Sản Trung Quốc. Trong khi đó, với trường hợp hạ bệ ông Vương Đình Huệ, thì có vẻ chỉ cần quyết định của ông Tô Lâm là đủ, không chỉ bất chấp Bộ Chính Trị đảng CSVN mà còn bất chấp ý kiến phía Trung Quốc.

Giải thích được điều đó, giúp chúng ta đoán chừng được bước đi kế tiếp của ông Tô Lâm, tác giả cuộc đảo chính.

Bản thân ông Tô Lâm không phải là người trong sạch, đầy vi phạm tày trời theo cách lộ liễu nhất, không che giấu như những người mà ông đang hạ bệ, như: Nghi vấn trong vụ tai tiếng AVG, tổ chức bắt cóc quốc tế, sinh hoạt cá nhân xa hoa tai tiếng, lũng đoạn công tác lập pháp quốc hội qua các thủ tục về hộ chiếu, căn cước…

Thế nhưng, ông ấy lại đang làm hài lòng công chúng khi thẳng tay vạch mặt, buộc từ chức hàng loạt lãnh đạo cao cấp tham tàn như là những tên tội phạm. Bằng cách “chuộc tội” đó, có vẻ như ông Tô Lâm đang từng bước muốn “quay đầu là bờ.” Tuy vậy, công chúng vẫn trông đợi ông ấy làm hơn những điều như thế, vì lẽ, lúc này không ai trong số 100 triệu người Việt có cơ hội, khả năng và điều kiện làm thay đổi xứ sở tốt hơn.

Ghi chú: Mọi cuộc đảo chính thường được định nghĩa thông qua phương thức bất hợp hiến để chiếm giữ quyền lực. Điều đó có thể đúng với những chính quyền hợp pháp. Thế nhưng, với một chính quyền luôn luôn bị nghi vấn về tính chính danh khi không được thành lập bằng bầu cử tự do như ở Việt Nam, thì cách buộc chính khách “thôi chức” hàng loạt như ông Tô Lâm đang thực hiện để chiếm giữ quyền lực, nó cũng có thể được xem là một cuộc đảo chính.

(tựa do SGN đặt)


 

Thánh Mát-thi-a, Tông đồ – thế kỷ thứ 1-Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình, hôm nay Giáo Hội mừng kính trọng thể thánh Mát-thi-a, Tông đồ—thế kỷ thứ 1 (St. Matthias the Apostle). Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm bổn mạng nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 14/05/2024

Theo Tông Ðồ Công Vụ 1:15-26, sau khi Ðức Giêsu Lên Trời, các tông đồ cần phải tìm người thay thế cho Judas Iscariot. Với tất cả những bàng hoàng chưa thông hiểu, những nguy hiểm đang phải đương đầu, tại sao các ngài lại chú ý đến việc tìm vị tông đồ thứ mười hai? Số mười hai là con số quan trọng cho Dân được chọn: mười hai là con số của mười hai chi tộc Israel. Nếu một Israel mới phát sinh từ các môn đệ của Ðức Kitô, thì cần phải có mười hai tông đồ. Nhưng biết ai để mà chọn?

Khi Thánh Phêrô đứng lên đề nghị phương cách chọn lựa, lúc ấy có một trăm hai mươi người đang tụ tập cầu nguyện. Thánh Phêrô biết rằng người được chọn phải là người đã theo Ðức Kitô từ ban đầu — từ lúc Ngài chịu thanh tẩy bởi Gioan Tẩy Giả cho đến khi Lên Trời. Lý do thật dễ hiểu, tông đồ phải là người theo Ðức Kitô trước khi bất cứ ai biết đến, phải trung thành với Ngài dù có những khó khăn và đã chứng kiến sự phục sinh của Ðức Kitô.

Có hai vị hội đủ điều kiện – Matthias và Giuse Barsabbas. Các tông đồ biết hai vị này đã từng ở với họ và ở với Ðức Kitô trong suốt thời gian Ngài thi hành sứ vụ. Nhưng ai thực sự quyết tâm làm nhân chứng cho sự phục sinh của Ðức Kitô. Chỉ có Thiên Chúa mới biết được điều đó. Và các tông đồ đã cầu nguyện và bỏ phiếu. Người được chọn là ông Matthias, là người được thêm vào nhóm Mười Hai thay Judas Iscariot.

Theo một tương truyền Hy Lạp, thánh nhân giảng đạo ở Capadoce và bị ném đá chết tại Colchis năm 80 AD; xác thánh nhân được chôn ở Jerusalem. Thánh tích còn tại nguyện đường tu viện ở Triers, phần khác do thánh nữ Helene đưa về La Mã tại Đền Thánh Đức Bà cả. Ðó là tất cả những gì chúng ta được biết về Thánh Matthias.

Lời Bàn: Ðức Clêmentê ở Alexandria nói rằng Thánh Matthias, cũng như tất cả các tông đồ khác, được Ðức Kitô chọn không phải vì họ tốt lành, nhưng vì Ðức Kitô đã thấy trước con người tương lai của họ. Các ngài được chọn không phải vì sự xứng đáng nhưng vì các ngài sẽ trở nên người xứng đáng. Ðức Kitô cũng chọn chúng ta giống như vậy. Thử nghĩ xem Ðức Kitô muốn bạn trở nên một người như thế nào? [Chính những gì bạn làm ngay bây giờ sẽ quyết định tương lai của bạn đó.]

(Trích Gương Thánh Nhân – ns Người Tín Hữu online và Nhóm Tinh Thần nhuận chính lại theo Patron Saints, Santi-Beati-Testimoni và “Điển Ngữ Các Thánh” của cố linh mục Hồng Phúc, CSsR)

From: Do Dzung

Đường con theo Chúa -tinmung.net

ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ MÌNH LÀ ĐỒ BỎ ĐI!

  1. Einstein lên 4 tuổi vẫn không biết nói. Các giáo viên đều nhận định cậu bé này không có năng lực học tập.
  2. Walt Disney, nhà làm phim hoạt hình, nghệ sỹ, nhà kinh doanh nổi tiếng thê giới. Nhưng hồi trẻ ông bị sa thải khỏi một tờ báo vì can tội “thiếu sáng tạo và nghèo trí tưởng tượng.”
  3. Thời trung học, Michael Jordan bị loại khỏi đội bóng rổ ở trường. Cậu ấy từng đóng cửa phòng riêng và khóc một mình nhiều ngày liền.
  4. Diễn viên nổi tiếng quyến rũ nhất thế kỷ 20, Marilyn Monroe bị hãng phim 20th Century-Fox từ chối. Cô ấy bị chê “không xinh và năng lực diễn xuất kém”
  5. Ban nhạc Beatles từng bị từ chối bởi nhà sản xuất băng đĩa Decca Recording Studio. Hãng này cho rằng Beatles chơi nhạc rất tồi và không thể có được vị trí nào trong làng giải trí.
  6. Khi 30 tuổi, Steve Jobs bị hội đồng Apple sa thải. Anh rơi vào khủng hoảng trầm trọng khi phải từ bỏ công ty do chính mình sáng lập.
  7. Lincoln, tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, người được ngưỡng mộ như bậc thánh nhân bởi lòng đức độ và trí tuệ nhìn xa trông rộng, đã từng hai lần kinh doanh thất bại, bảy lần hỏng trong hoạt động tranh cử thống đốc bang.
  8. Bill Gates bỏ dở việc học ở Harvard. Công ty đầu tiên của ông là Traf-O-Data cũng không thành công.
  9. Oprah Winfrey, siêu sao truyền hình, triệu phú Mỹ, có tuổi thơ đầy giông bão. Chị là con gái của một thiếu phụ da đen bị hãm hiếp. Bản thân chị hồi nhỏ cũng bị lạm dụng tình dục. Chị nhiều lần bị sa thải và giáng lương khi là ký giả cho một tờ báo do “thiếu năng lực.”
  10. Thomas Edison, nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20 với gần 3000 sáng chế, đã từng bị cô giáo nhận xét là “quá dốt để đào tạo.”
  11. Henry Ford từng bị phá sản với ba công ty trước khi thành công với Ford Motor Company ở độ tuổi 53.
  12. Soichiro Honda, người sáng lập ra hãng Honda nổi tiếng, từng làm thợ máy cho công ty Toyota và bị công ty này buộc thôi việc do năng lực kém.
  13. Colonel Hardland David Sanders, chủ nhân đầu tiên của KFC, đã từng vật lộn trong nghèo khổ. Món gà rán của ông ta bị 1000 nhà hàng từ chối bán. Ngoài 70 tuổi, ông ấy mới bắt đầu biết đến mùi của thành công.
  14. Nữ nhà văn tỷ phú, giàu gấp 5 lần Phạm Nhật Vượng, tác giả của bộ Harry Potter nổi tiếng từng hưởng trợ cấp thất nghiệp nhiều năm, ly hôn chồng sau khi sinh một cô con gái. Chính bộ Harry Potter cũng từng bị 12 nhà xuất bản từ chối in.

Vậy nên, đừng bao giờ cho phép bản thân có ý nghĩ mình là đồ bỏ đi. THAY ĐỔI KHÔNG BAO GIỜ LÀ MUỘN.

V.H.N

From: Tu-Phung


 

Chỉ số thượng tôn pháp luật năm 2023 của Việt Nam-Đỗ Kim Thêm

Ba’o Tieng Dan

Đỗ Kim Thêm

12-5-2024

Ảnh chụp Chỉ số Thượng tôn Pháp luật năm 2023 của WJP.

Hàng năm, tổ chức WJP (World Justice Project: Dự Án Công Lý Thế Giới) thực hiện các cuộc khảo sát, đánh giá hơn 100 quốc gia trên thế giới để xếp hạng nước nào có “Chỉ số Thượng tôn Pháp luật” (Rule of Law Index: RLI) cao nhất. Năm 2023, tổ chức này cũng đã thực hiện các cuộc khảo sát ở 142 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn thế giới.

Chỉ số mà WJP công bố dựa vào khảo sát của các chuyên gia và hộ gia đình. Số điểm trung bình của mỗi quốc gia dựa trên tám yếu tố: Hạn chế quyền lực của chính phủ, không tham nhũng, chính phủ cởi mở, quyền cơ bản, trật tự và an ninh, chấp pháp, tư pháp dân sự và hình sự.

Bằng phương pháp tổng hợp công phu và khoa học, chỉ số RLI do WJP công bố có giá trị hàng đầu thế giới, với các đặc điểm nguyên gốc và độc lập.

Chỉ số Thượng tôn Pháp luật của Việt Nam năm 2023

Theo WJP, Việt Nam bị xếp hạng 87 trong số 142 nước. Xếp hạng theo khu vực, Việt Nam hạng 11 trên 15 nước và theo thu nhập là 11 trong số 37 nước. Việt Nam đạt được 0,49 điểm trong tổng số 1 điểm.

Điểm số cụ thể của Việt Nam như sau:

  1. Những biện pháp hạn chế quyền hành của chính phủ: 0,45 điểm
  2. Không có tham nhũng: 0,42 điểm
  3. Chính phủ mở: 0,45 điểm
  4. Quyền cơ bản: 0,45 điểm
  5. Trật tự và An ninh: 0,78 điểm
  6. Chấp pháp: 0,44 điểm
  7. Tư pháp dân sự: 0,45 điểm
  8. Tư pháp hình sự: 0,46 điểm

Nhìn về tương lai toàn cảnh, chỉ số này tiên đoán hệ thống pháp quyền của Việt Nam sẽ ngày càng tồi tệ hơn, nhưng WJP không giải thích chi tiết.

Có lẽ người dân Việt bình thường không ngạc nhiên lắm về kết quả mà tổ chức WJP công bố, bởi những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam, họ có thể đoán trước được kết quả.


 

HÔM NAY CHÍNH THỨC LÀ NGÀY MOTHER’S DAY CHÚNG CON DÂNG LÊN MẸ MARIA LỜI CẢM TẠ-Tuyết Mai

Tuyết Mai
Cảm tạ vì Mẹ Maria luôn gìn giữ tất cả chúng con trong vòng tay yêu thương từ ái, dịu hiền và luôn sửa dạy chúng con. Mẹ luôn luôn ở đó để nghe chúng con than thở, nguyện cầu và cầu bầu cùng Chúa thương ban cho chúng con có được cuộc sống bình an. Sự bình an ở tuổi già thì vô cùng quan trọng cho sức khỏe của tất cả chúng con vì ai cũng mang bao nhiêu chứng bệnh trong người nên sự kiêng cữ và tránh xa những phiền phức, những người luôn bi quan, nhất là do từ con cái chúng mang lại.


Cảm tạ Mẹ Maria vì những điều cần thiết rất thực tế mà chúng cầu xin, đã có được nhờ Mẹ cầu bầu cùng Thiên Chúa dùm cho chúng con. Trong lúc chúng con lo toan, sợ hãi, nóng lòng chờ đợi những gì có thể xấu xẩy ra trong những ngày tháng tới mà chúng con chẳng biết nhờ ai? Và biết cũng chẳng dám nhờ sao?. Chỉ biết tìm đến Mẹ với chuỗi Mân Côi. Đọc kinh, đọc hoài trước tiên là tìm sự bình an khi chúng con lần chuỗi Mân Côi. Chúng con đã nghiệm và đã nhận được sự bình an cách nhanh chóng, ở bất kỳ khi nào chúng con gặp khó khăn, gặp sự cố hay gặp phải chuyện chẳng lành.


Nhưng khi chuyện buồn về con cái thì nó cứ mãi âm ỉ đốt cháy trái tim của người mẹ, là con đây. Khi chúng vui thì chẳng thấy chúng đâu hay quan tâm gì tới cha mẹ nhưng khi chúng buồn thì chúng lại tìm cha mẹ để đổ thừa, để trách móc. Đổ thừa từ khi chúng còn nhỏ mới vô lý chứ. Chúng đâu có hiểu rằng cha mẹ cố gắng lắm để nuôi chúng thành người, thành tài, thành danh nay cũng quá vất vả rồi. Chuyện trong quá khứ thì chúng đòi thêm thời gian của cha mẹ cho tất cả sinh hoạt của chúng ở trong trường. Đòi thêm những gì mà cha mẹ không thể cho. Trong khi cha mẹ đã cố gắng hết sức trong khả năng có được.


Chúng con cảm tạ Mẹ Maria đã luôn nghe chúng con than thở, ỉ ôi, chắc nghe riết Mẹ cũng mệt lắm, phải không thưa Mẹ? Vì như tiếng đàn ong vỡ tổ và cả tỷ con cái Mẹ trên khắp toàn thế giới. Chắc hẳn khi vui thì chẳng ai nhớ gì đến Mẹ đâu nhưng khi có chuyện không vừa lòng thì Mẹ là người phải bị nghe. Chắc hẳn con cái ít dám than trách gì đến Người Cha đâu. Thì cũng như con cái trần gian vậy, có gì thì chỉ biết đến mẹ mà than thở, than trách rồi giận dỗi khi không được những điều vô lý mình xin. Rồi quày quả bỏ đi hăm dọa là từ nay sẽ từ bỏ không còn muốn liên hệ gì với mẹ chúng nữa. Cắt đứt hẳn tình nghĩa mà không hề hối hận.


Chúng bảo chúng lớn hết rồi không cần cha mẹ phải dạy dỗ chúng nữa vì chúng học cao, biết rộng và là có chức phận ngoài đời. Chúng đặt để cha mẹ của chúng ở dưới bệ chân và chúng ngang nhiên cho mình là ngang hàng!??. Thôi thì cũng kệ đi, chẳng ai có thể thay đổi được gì vì như bao nhiêu người đều biết là chẳng ai có thể chọn được cha mẹ của mình khi mình được sinh ra và chẳng ai có thể chọn được mình được sanh ra trong gia đình giàu hay nghèo?. Nên ai cũng phải mạnh mẽ mà vượt qua cái khó khăn, có thế mới học được kinh nghiệm ở đời. Muốn học cao thì phải cố gắng học. Muốn thành công thì phải đầu tư tài năng, sức lực và cả tiền bạc … Chớ không ai học dùm hay trao vào tay mình chức vụ cao bao giờ cả đâu và nhớ là phải tự học sống còn.


Xin Mẹ Maria thương ban cho chúng con có thêm can đảm, bỏ qua tất cả để sống cái tuổi già được bình yên. Xem như giờ là thời gian cần sống cho mình mà không để con cái chúng ảnh hưởng hay đem những sự phiền phức đến. Bổn phận và trách nhiệm của cha mẹ đã xong với chúng từ rất lâu rồi. Hãy để ngoài tai khi chúng nói những điều khó nghe. Hãy để cho tâm an bình và lo cho sức khỏe của chính mình (vì chúng không lo cho đâu) … thì đó đã là sự thương yêu to lớn dành cho chúng rồi vì cha mẹ đã biết lo toan. Lo trước, chuẩn bị trước để chúng không phải bận tâm hay lo lắng gì cho cha mẹ già. Vâng, ngay cả tiền lo cho hậu sự, chúng con (cha mẹ) cũng lo đủ cả rồi. Amen.

Y tá con Chúa,
Tuyết Mai
12 tháng 5, 2024
(Ngày Mother’s Day)


 

LỜI ĐỘNG VIÊN ĐÚNG LÚC


Một ngày nọ, có một cậu bé chạy nhanh về nhà sau khi tan trường…Cậu đến bên mẹ, tay cầm một bao thư và nói:-Mẹ ơi…! Thầy giáo đưa cho con và dặn là chỉ có mẹ mới đọc được…-

Mẹ ơi…! Mẹ đọc cho con nghe, Thầy đã viết gì vậy…?
Bà mẹ mở thư ra, nhìn qua một lượt, tay run run, mắt rưng rưng hai giọt lệ…, rồi đọc to cho con nghe cùng…!
“Con trai bà là một thiên tài…! Trường học nầy quá nhỏ bé và không có giáo viên nào thật giỏi để dạy học và đào tạo cho cháu…!Xin hãy để cháu tự học ở nhà…! Cảm ơn thật nhiều…!”

Đọc cho con nghe xong… bà mẹ bật khóc nức nở…!Sau đó, mẹ đã nuôi và dạy dỗ cho con trai đến khi bà bệnh và qua đời..!Cậu bé đó chính là Thomas Edison…!
Rất nhiều năm sau, khi mẹ mất…! Thomas Edison trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất của Thế giới và cả Thế kỷ…!Một hôm, nhân lúc rảnh rỗi công việc nghiên cứu, ông ngồi xem lại những đồ vật trong gia đình lúc còn ấu thơ. Đột nhiên ông nhìn thấy bao thơ xếp mẹ lại trong hộc tủ bàn của Thầy giáo gởi cho mẹ…!
Ông bèn mở ra xem…“Con Bà bị chậm phát triển trí tuệ…! Chúng tôi không thể dạy và để cháu học ở trường được nữa. Cháu bị đuổi học kể từ ngày hôm nay.”
Xem xong, Edison lặng người và bật khóc nức nở như một đứa trẻ một hồi lâu…! Sau đó, ông viết vào nhật ký:“Thomas Edison là một đứa trẻ đần độn, nghịch ngợm. Rất may mắn có một người Mẹ nhân từ, có tấm lòng thương con thật bao la và là một Anh Hùng nên nó đã trở thành thiên tài của Thế kỷ…!”Người mẹ năm xưa đã làm đúng…!

Một lời động viên đúng lúc có thể thay đổi số phận một con người…!

From: taberd-6 & NguyenNThu


 

 Vì sao người cộng sản thích ăn mừng ‘chiến thắng’?

Ba’o Nguoi-Viet

May 9, 2024

Thường Dân/SGN

Cộng sản như quỷ dữ, chúng chỉ ăn mừng trên xương máu dân tộc, và ngạo nghễ trên đất nước như một đạo quân cưỡng chiếm.

Ngày 7 Tháng Năm vừa rồi là một ngày vui của cái gọi là “toàn quân toàn dân Việt Nam” nhân kỷ niệm 70 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ nên nhà nước cộng sản Việt Nam tổ chức hết sức rầm rộ.

Tôi có đọc được câu “Thù hận hay ăn mừng, cả hai đều bít lối tương lai” của Thái Hạo trên Facebook. Cộng sản ăn mừng suốt từng đấy năm ai dám nói gì đến bọn họ? Thù hận thì là tiêu cực, không thể hợp tác, không thể phát triển đất nước, nó khiến con người ta trở nên bạo lực, trở nên nguy hiểm. Còn ăn mừng vốn dĩ là việc vui vẻ, hân hoan tưởng chừng vô hại.

Tuy nhiên, nghe chương trình phát thanh sáng ngày 7 Tháng Năm trên loa phường, tôi lại dấy lên một suy nghĩ khác. Ăn mừng suốt 70 năm về một trận chiến, cộng sản đúng là mặt dày. Người ta nói “không được ngủ quên trên chiến thắng” nhưng 70 năm rồi, cộng sản vẫn tự ru ngủ bản thân, ru ngủ toàn dân.

Tôi không nói việc Hà Nội ăn mừng sẽ khiến ai ngứa mắt, ngứa gan hay dấy lên lòng căm thù của kẻ bại trận, nhưng tôi cho rằng việc cộng sản ăn mừng chiến thắng không đơn thuần vì ngoài chiến tranh, xương máu, họ không có gì để thấy tự hào.

Để có được một “chiến thắng,” biết bao máu xương của binh lính đã phải đổ xuống. Một chính quyền có lòng nhân đạo sẽ không nhảy múa kỷ niệm, mà sẽ là tưởng nhớ những người đã nằm xuống, bởi tất cả chỉ là một quá khứ đã đi qua.

(Hình minh họa: Kayla Ng)

Chiến tranh vốn dĩ là đau thương, luôn tìm cách ăn mừng chiến thắng, không chỉ thể hiện bản chất của một kẻ nhỏ mọn, háo thắng. Nó còn cho thấy việc ăn mày quá khứ để che lấp thất bại của hiện tại. Hơn nữa khát vọng hòa bình được tuyên truyền ra rả chỉ là giả tạo. Mất mát của chiến tranh nào đâu chỉ của riêng bên thua cuộc?

Nếu không có chiến tranh, tô vẽ những ngày kỷ niệm máu xương, người cộng sản có một mục đích gieo vào lòng người dân sự tự hào, niềm tin vào “đảng và nhà nước” đầy huyễn hoặc.

Nhắc đến Việt Nam mỗi ngày đang bị nhồi nhét sự tự hào đầy xương máu của cộng sản, tôi nhớ đến bài quốc ca mà trước kia, sáng đầu tuần nào tôi cũng phải hát, từ thuở ấu thơ. Ở tuổi cầm chén chưa vững, cầm đũa chưa thạo, mà tuần nào tôi cũng đi “xây xác quân thù.” Đã có lúc, cho vậy là hào hùng, là vĩ đại lắm, thật đáng tự hào.

Rồi tới ngày tôi đọc những áng văn chương của người “dưới chế độ cũ,” mới thấy lạ. Sao họ không căm thù, sao họ không oán hận ai? Họ chỉ kể lại những khổ đau cùng cực của bản thân một giọng văn nhẹ nhàng, trung dung, lại khiến tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn nỗi đau thầm lặng trong lòng họ.

Tôi ngỡ ngàng tự hỏi, tôi có phải người Việt Nam không? Hình như tôi bị nhồi nhét, cũng từng thích nhảy múa ăn mừng “chiến thắng,” mà không phải người Việt Nam trong câu hát “Việt Nam không đòi xương máu, Việt Nam kêu gọi thương nhau.” Tôi nhìn thấy mình bị lai tạp của chủ nghĩa cộng sản, là một khúc sông nước lợ vô dụng trong lòng đất nước của mình.

Người cộng sản hay cười ý nghĩa Quốc Hận của những người miền Nam, mỗi khi đến 30 Tháng Tư. Nhưng người dân của chế độ Việt Nam Cộng Hòa gọi là Quốc Hận, vì đã để cộng sản đang tàn phá quê hương từng ngày, từng giờ. Chúng tàn phá đất, tàn phá nước, tàn phá cả tình dân tộc.

Chúng ta vẫn thấy người cộng sản sẽ hối hả tìm mọi dịp để ăn mừng. Bất chấp người khác chê cười. Họ sẽ nhảy múa bất chấp người dân đói khổ.

Năm nay là “70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ,” sang năm sẽ tới “50 năm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước,” và còn nhiều nữa. Sau nửa thế kỷ sống cùng cộng sản, tôi chợt hiểu rằng, chế độ đang kiểm soát đất nước Việt Nam sẽ không có khả năng ăn mừng thanh bình, ăn mừng hòa hợp dân tộc. Cộng sản như quỷ dữ, chúng chỉ ăn mừng trên xương máu dân tộc, và ngạo nghễ trên đất nước như một đạo quân cưỡng chiếm.