Như người mù ngồi bên vệ đường

Như người mù ngồi bên vệ đường
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.

Xin cho con được thấy bản thân
với những yếu đuối và khuyết điểm,
những giả hình và che đậy.

Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con
cả những khi con không cảm nghiệm được.

Xin cho con thực sự muốn thấy,
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa
chiếu giãi vào bóng tối của con.

Như người mù ngồi bên vệ đường
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

From Maria Thanh, lớp Thánh kinh “Con Hẹn Gặp Chúa”

 Ai đã giết 13 người dân Nha Trang?

Hoa Kim Ngo is with Lâm Ái and Anhhong Laithi.

 Ai đã giết 13 người dân Nha Trang?

Hà Phan

Hàng chục năm qua, chưa bao giờ Nha Trang lại thiệt mạng nhiều đến như thế chỉ vì một trận mưa lũ, dù rất to nhưng k phải là lịch sử hay quá kinh hoàng! 

Ít nhất 13 người đã ra đi và hàng chục người bị thương, chưa kể số bị vùi lấp đang tìm kiếm. 

Người ta lại đổ cho thiên tai nhưng những người Nha Trang như tôi biết rõ là do nhân tai. Còn gì trớ trêu bằng một TP biển nhưng những con đường ven biển cũng chìm trong nước!?

Khu vực nhiều người bỏ mạng nhất là Phước Đồng, nơi họ đã cho phép hoặc ngó lơ để san phẳng những quả đồi, bạt các ngọn núi và lởm chởm đất đá có thể đổ ập xuống bất cứ lúc nào nếu bị xói lở mạnh như trận mưa hôm qua.

Hàng loạt khu dân cư có phép lẫn tự phát mọc lên bất chấp hạ tầng, an toàn và núi đồi ngay sau lưng cùng tai họa chực chờ giáng xuống.

Nhìn những anh lính tay không bới từng viên gạch trong đống đổ nát để cứu nạm, tìm người vì xe cơ giới không vào được mới thấy mạng người chông chênh đến mức nào, họ phải sống ở nơi mà tai họa xảy ra, hầu như k có đường thoát.

Ở tổ 1 Hòa Tây, P. Vĩnh Hòa, 3 người chết vì hồ chứa nước nhân tạo của Khu dân cư nhà ở cao cấp Hoàng Phú được cho xây ngay trên đầu vỡ tung, tràn xuống xóa sổ cả cụm dân phía dưới.

Còn ngay trong Thành Phố, cao ốc được phép xây vô tội vạ trong khi hạ tầng, hệ thống cấp thoát nước chẳng cải thiện hay không được chú trọng nhiều và từng khu bị ngập cục bộ như hồ chứa nước. Đường xuống biển và dọc theo đường Trần Phú, cao ốc hàng chục tầng đã án ngữ hầu như toàn bộ trong khi nước lại bị bít đường thoát ra biển!

Kẻ đã “ giết” hàng chục người dân vô tội, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh đau thương mất mát, màn trời chiếu đất và hệ lụy sẽ còn kéo dài, hậu quả khôn lường không ai khác là những người “ vẽ” quy hoạch chỉ với mục tiêu làm sao thu lợi nhiều nhất.

Đó còn là những vị ngó lơ hay vì lợi lộc nào đó để những khu dân cư tự phát mọc tràn lan, khu dân cư có phép, không đảm bảo an toàn hoặc bất chấp quy định bỏ qua những biện pháp tối thiểu.

Nếu họ có lương tâm và trách nhiệm hơn, nếu họ cũng kiếm ăn nhưng vừa phải thì đồng hương tôi đã không phải bỏ mạng nhiều như thế trong ngày hôm qua, ngày 18/11.

Họ phải bị lôi ra và trừng trị, chứ không thể để mãi, cảnh khi tai ương xảy ra,  người dân thấp cổ bé họng cũng lãnh đủ, còn thủ phạm lại rung đùi yên ấm trong những ngôi nhà cao cửa rộng ở nơi an toàn, an ninh nhất.

* Hình này chị Lâm Ái chụp tại nhà em gái chị ở Nha Trang.

Image may contain: table and indoor
Image may contain: indoor
Image may contain: outdoor and indoor
Image may contain: indoor
Image may contain: people sitting, table and indoor

CÂU CHUYỆN CỦA 2 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

VẤN ĐỀ CỦA CHÚNG TA NGÀY HÔM NÀY LÀ ĐÂY?   ĐỌC XONG XIN CHIA XẺ

 CÂU CHUYỆN CỦA 2 NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Thesaigonpost 

Người bố 40 tuổi sống tại Việt Nam, có cậu con trai 16 tuổi đang ở Mỹ. Con anh sang Mỹ năm 2008, đi cùng người mẹ theo diện kết hôn, tuy nhiên, hai cha con vẫn nói chuyện với nhau mỗi ngày qua các phương tiện liên lạc cá nhân. Anh chứng kiến mỗi ngày con lớn và vừa mừng vừa lo khi biết con trai anh tự lập một cách ngoài sức tưởng tượng của anh. Cậu bé làm tất cả mọi việc cá nhân, tự chọn điều mình thích, tự chịu trách nhiệm với cái mình chọn.

Nhiều lần anh tâm sự với bạn bè, việc con đi cùng mẹ đến một quốc gia mới là điều may mắn lớn nhất đời anh. Bởi anh chứng kiến ở Việt Nam, chưa biết đứa trẻ đã phải chịu những va đập của xã hội đến đâu, nhưng cha mẹ chúng là những người tổn thương trước. Từ môi trường sống bị ô nhiễm, đến môi trường giáo dục chứa đựng nhiều thứ phản giáo dục, đến môi trường đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mang đến những thói quen tệ hại dễ tiêm nhiễm vào đứa trẻ… Dĩ nhiên, nói như vậy không có nghĩa nước Mỹ là thiên đường nhưng ít ra nơi đó, đứa trẻ còn được bảo vệ và tôn trọng như một con người đúng nghĩa.

Và việc của anh, từ trong ý thức là làm ra tài sản, để lại cho con anh thừa hưởng. 

Kỷ niệm 10 năm hai cha con sống xa nhau, anh xin con một cuộc nói chuyện thật dài để cả 2 nói hết điều mình nghĩ. Ừ, thì 10 năm, một đứa trẻ 6 tuổi thành một cậu bé 16 tuổi, sống ở một môi trường khác sẽ có một cách nghĩ khác; và một người đàn ông 30 tuổi thành 40 tuổi, cũng có nhiều tâm sự chất chứa muốn chia sẻ với con mình. Câu chuyện hôm đó, anh dành cho con nói trước tuy nhiên người con nói: “Bố, 10 năm qua bố dạy con hãy giữ nề nếp người Việt, kính trọng cha mẹ và những người lớn tuổi hơn, nên con sẽ nhường bố nói câu chuyện của mình trước. Sau đó, con sẽ nói những điều con nghĩ từ câu chuyện của bố”

Ông bố nói: “Đến lúc này bố biết mình bắt đầu già. Sức khoẻ của bố cũng dần đi xuống và bố không biết được bố sẽ đồng hành với con đến lúc nào. Thì dù có thế nào, con cũng phải sống cho tốt. Bố sẽ luôn nghĩ về con cho đến phút cuối”

“16 năm qua từ ngày có con, với bất cứ một quyết định nào trong cuộc đời của bố, bố cũng đều nghĩ cho con và vì con. Bố nghĩ đó là việc bố phải làm. Kể cả đến lúc này, bố lao động để làm ra của cải vật chất, tích góp lại để con có một khối tài sản ổn định về sau. Trên đường đời, nhỡ con gặp điều gì không may mắn thì con cũng có những chỗ dựa để không phải chông chênh”

“Con hiểu và tôn trọng tinh thần Việt, bố muốn con sau này quay trở về Việt Nam, tiếp nối bố để tiếp tục xây dựng những cơ ngơi mà bố đã để lại đây. Nếu sau này bố qua đời, con nhớ hoả táng bố, rải hết tro cốt xuống biển và không làm giỗ, không để lại bất cứ điều gì liên quan đến bố trong cõi đời. Để bố được thanh thản”

Và đây là suy nghĩ của người con:

“Con cảm ơn bố đã sống cả cuộc đời vì con và cho con. Nhưng ngày hôm nay, con cũng sẽ nói với bố rằng bố sống cho con và vì con như vậy đã đủ rồi. Bố hãy yên tâm một điều con đã là bạn của bố, đang là bạn của bố và mãi mãi là bạn của bố. Con yêu bố như một người bạn thân nhất trong cuộc đời con và con nghĩ con phải cư xử đúng với tình yêu ấy”

“Con nói cho bố một điều là bố đã vì quá yêu con đến mức tình yêu đó biến thành sở hữu. Ở Mỹ, những đứa trẻ như con rất sợ điều đó. Nhiều ông bố bà mẹ châu Á đã phải đi tù chỉ vì thương con quá mức cần thiết và muốn sở hữu con. Bố ạ, con thì khác, con là người Việt, nên dù có thế nào con cũng không làm tổn thương bố. Chỉ có điều, bố nên tôn trọng điều con nghĩ và điều con muốn”

“Đơn giản thôi, bố hãy để con tự quyết định cuộc đời mình. Con sẽ tự lớn lên, tự kiếm việc để làm, tự trưởng thành và bố chỉ cần tin con không làm việc xấu là được. Bố có con thì bố hãy vui mà sống. Bố có nhà thì bố cứ ở trong căn nhà bố. Bố lao động thì bố cứ lao động, có tài sản nếu xã hội cần, bố cứ tặng cho những người bất hạnh. Không sao cả, con chấp nhận và vui vì điều đó hơn là vì con mà bố cứ phải è cổ ra làm việc chỉ mong để lại tài sản cho con”

“Tại sao bố không sống vì bố mà bố cứ phải vì con? Lúc này đây bố hãy vì bố đi. Bố làm việc ít lại, đi du lịch nhiều hơn. Đi kiểm tra sức khoẻ và hãy nghĩ rằng, nếu vì con thì bố phải khoẻ để làm bạn với con được nhiều hơn thay vì không lo cho mình và cứ phải chết vì lý do “hy sinh cho con”. Bố làm vậy con đâu có vui được?”

“Những gì của bố là của bố. Những gì của con ở phía trước, con không ngoảnh lại để trông chờ sở hữu cả cuộc đời của bố để lại đó cho con hưởng thụ. Nếu bố xem con là tài sản lớn nhất thì bố cứ vui sống với tài sản đó thay vì bố cứ phải vất vả khổ sở vì cái tài sản đó. Bố thì khổ con thì buồn. Đâu nhất thiết. Không lẽ giờ con sẽ nói với bố là con sẽ không muốn thừa kế bất cứ điều gì từ bố mặc dù con biết con sẽ phải nói điều này. Không phải vì con hay vì bố mà vì chúng ta cần được vui vẻ để sống cùng nhau”

“Cuối cùng con chỉ nói với bố, việc về hay ở tuỳ thuộc vào tương lai. Có thể con về, cũng có thể con ở lại miễn là sống ở đâu con thấy vui. Đừng vì ngày đó để tiếp tục bố lại phải quên bản thân bố vì con. Tại sao bố cứ lấy lý do “sống vì con” để làm phương châm cho cuộc sống của bố vậy? Bố con mình từng tranh cãi câu chuyện cái mặt nạ trên máy bay, rằng khi nó rơi xuống thì người cha hay người mẹ phải đeo vào cho mình trước cơ mà? Bố phải vui phải khoẻ thì mới sống lâu với con được chứ? Con muốn vui sống với bố được lâu dài và chúng ta sẽ nói những câu chuyện vui ở những ngày tiếp theo”

Ông bố không nghĩ rằng con mình có thể nói những điều như thế và cũng không nghĩ rằng, mọi thứ hoàn toàn không theo lập trình của ông bố cho cuộc sống của mình và cho tương lai con theo cách mà ông bố nghĩ.

Chỉ biết rằng sau đó, ông bố bắt đầu làm việc ít lại, tập thể dục nhiều hơn, đi du lịch nhiều hơn, cũng như ông rời xa những bon chen công việc mà ông sẽ phải thắng bằng mọi cách như trước kia.

St

Ps: mong cả nhà chia sẻ, hy vọng các bậc phụ huynh thay đổi tư duy…

 From: luong bui & KimBằng Nguyễn

Bị lừa mất $140,000 vì ‘quà tặng của quân nhân Mỹ’

 

Bị lừa mất $140,000 vì ‘quà tặng của quân nhân Mỹ’

Dù đã có nhiều lời cảnh báo, nhưng một số người vẫn trở thành nạn nhân của những trò lừa đảo qua mạng để mất đi những số tiền rất lớn. (Hình minh họa: Getty Images)

TRÀ VINH, Việt Nam (NV) – Với lời hứa hẹn sẽ nhận được một thùng quà trị giá hơn hàng triệu USD nhưng phải đưa tiền đóng lệ phí trước, hai người đàn ông ở Trà Vinh đã bị lừa mất khoảng $140,000, theo báo Người Lao Động.

Theo Người Lao Động, cuối năm 2017, anh Dương T.N, 38 tuổi, ở Trà Vinh, kết bạn qua mạng xã hội với một phụ nữ tên Cristina Francis, là “quân nhân Mỹ,” đang làm việc tại Baghdah.

“Nữ quân nhân Mỹ” này nói với anh N. rằng nếu để lại đó thì nhà nước sẽ thu hồi, còn gửi về Mỹ thì không hợp pháp nên cô ấy muốn gửi về Việt Nam cho anh N. giữ giùm và anh N. đồng ý, theo tường thuật của Người Lao Động.

Để tạo tin tưởng, người có tên Cristina Francis còn chụp hình một thùng hàng nói có giá trị hơn $4.5 USD có dán một phiếu ghi thông tin của anh N., với lời hứa sẽ đến nhận lại và cho anh N. 50% giá trị thùng hàng.

Cũng theo lời kể của anh N., một tuần sau anh N. nhận được cuộc gọi xưng là “nhân viên hải quan ở Nội Bài” yêu cầu anh đóng lệ phí hải quan $1,000 cho thùng hàng sẽ nhận và tiền phải chuyển vào tài khoản của người mang tên Huỳnh Thị Ngọc Diễm.

Anh N. làm theo yêu cầu. Tuy nhiên, sau hai ngày không nhận được thùng hàng, anh N. liên lạc với số điện thoại đã gọi mình thì người này nói thùng hàng có giá trị lớn nên phải đóng thêm $3,000 nữa mới lấy ra được nên anh N. đã chuyển thêm $3,000 vào tài khoản cho người tên Diễm nói trên.

Qua ngày hôm sau, người tự xưng là “nhân viên hải quan” lại gọi anh N. yêu cầu anh phải đóng thêm $6,000 nữa mới lấy được thùng hàng.

Sinh nghi, nên anh N. không chuyển mà nói với người tên Cristina Francis trả lại cho mình $4,000 đã chuyển nhưng người này lại kêu anh N. liên lạc với một ông tên Domingo Ahmed qua số điện thoại +22170493542 để nhận $50,000.

Anh N. liên lạc với số này thì người xưng Domingo Ahmed yêu cầu anh N. phải đóng $353 mới nhận được $50,000.

Lần này, anh N. không đóng mà viết đơn trình báo công an.

Tương tự, ông L.K.H, 62 tuổi, cũng ở Trà Vinh, cũng bị lừa với thủ đoạn như trên.

Theo lời ông H kể với Người Lao Động, qua Facebook, ông kết bạn với một người tên Michalle Wika, tự xưng là “quân nhân Mỹ,” đang làm việc tại Afghanistan cùng với cha của mình. Cha của người này là “trung tướng Mỹ” nhưng không may đã mất trong trận chiến, hiện người đó đang giữ gia tài của cha mình là $1.5 USD.

Người tên Michalle này nói sẽ gửi số tiền trên cho ông H. giữ hộ vì người này sắp ra quân, không mang theo được số tiền này về Mỹ.

“Quân nhân Mỹ” này hứa sẽ cho ông H. 30% số tiền trên, đồng thời nhờ ông H. giữ dùm số tiền còn lại đến khi người này xuất ngũ sẽ lấy số tiền đó để làm ăn sinh sống.

“Quân nhân Michalle Wika cũng gửi hình thùng hàng và đề nghị ông H. trước khi nhận hàng thì phải thanh toán lệ phí.

Tổng cộng ông H. đã phải trả đến 26 lần các khoản lệ phí với tổng số tiền lên tới 2.75 tỉ đồng (gần $135,000) nhưng vẫn chưa nhận được thùng hàng.

Nghĩ mình bị lừa, cuối cùng ông H. trình báo công an.

Công anh Trà Vinh đang tiến hành điều tra vụ việc này. (N.L)

Lần đầu tiên trong 25 năm APEC chấm dứt không một tuyên bố hợp tác.

Lần đầu tiên trong 25 năm APEC chấm dứt không một tuyên bố hợp tác.

TT Trump không dự. Phó TT Pence tố cáo Tàu chơi dơ thương mại lợi dụng Mỹ mấy chục năm qua.

Ban điều hành TT Trump đã đánh thuế lên $250 tỷ dollars hàng Tàu nhập Mỹ. Và thuế lên $200 tỷ hàng Tàu sẽ tăng lên 25% từ 10% vào tháng Một 2019.

Tàu đã đánh thuế lại $110 tỷ dollars hàng Mỹ vào Tàu. Nhưng sẽ không còn đũa để trả đũa nữa vì hàng Mỹ vào Tàu chỉ có $185 tỷ dollars.

The Trump administration has levied tariffs on $250 billion in Chinese products since July. The tariffs on $200 billion of those goods are set to increase to 25% from 10% on January 1, which would further escalate the conflict.

Nước Trời ở khúc giữa… ngay hôm nay

Nước Trời ở khúc giữa… ngay hôm nay

Lc 17,26-37; 2Ga 1,4-9

– Nước Trời đến lần thứ nhất như thế nào thì ai cũng biết cả rồi

– Nước Trời đến lần thứ hai thì cũng đã được nói trước rồi nhưng còn thực tế như thế nào thì chưa biết

– Phần đầu của Nước Trời cũng đến bất ngờ và phần cuối của Nước Trời cũng lại đến bất ngờ (chuyện ông Nô-ê và chuyện ông Lót) nên có cảm tưởng quá xa vời thế nào í ! Thôi lo phần giữa Nước Trời vậy !

+ Nước Trời nhìn thấy được đang lù lù trước mắt (hữu hình), đó là Giáo Hội, cộng đoàn… Nhiều người mơ ước một Nước Trời êm ả ngon lành, thế mà Nước Trời Giáo Hội này quá nhiều bất toàn, vì những con người cụ thể, bằng xương bằng thịt, rồi biết bao nhiêu chuyện vớ vẩn, làm cho nhiều người sốt ruột, rồi thất vọng. Luôn cần phải có cái nhìn của đức tin nhé !

Nước Trời trong tâm hồn thì không nhìn thấy được, nhưng cảm nhận một sức sống, ân ban Thánh Thần tác động, thành chứng nhân hùng hồn, tình yêu chứa chan tuyệt vời… Thánh Têrêsa Lisieux thấy điều đó trong kinh nghiệm bản thân : “Vị Thầy của các tiến sĩ dạy chúng ta không bằng những tiếng vang động. Tôi không hề nghe Người nói, song tôi biết Người ở trong linh hồn tôi.

Mọi lúc Người hằng hướng dẫn và cảm hứng cho tôi, và là vào đúng những lúc tôi cần, những ‘soi sáng’ mà cho tới đó tôi không hề thấy. Hầu hết không phải là những lúc cầu nguyện mà là khi tôi làm việc hằng ngày” (Truyện Một Tâm Hồn, chương 8).

Có được phần giữa Nước Trời rồvì “Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông” thì không còn bận tâm lo lắng tới những vấn đề thời giờ, lúc nào và nơi chốn, đang ở kia kìa hay đang ở đây này : “Lạy Chúa, ở đâu ?”. Người Pharisêu đã hỏi Chúa khi nào Nước Thiên Chúa đến (câu 20). Giờ đây, sau khi nghe Chúa cắt nghĩa, tò mò tự nhiên, các môn đệ cũng hỏi “Sẽ xẩy ra… ở đâu ?”.

Bận tâm chuyện xảy ra ở đâu lúc nào làm quên phéng ngay đi chuyện hoán cải, đổi mới con người ngay từ hôm nay, lúc này, phút giây hiện tại… cảm nghiệm ngọt ngào, gặp gỡ Chúa.

Trước sau gì rồi cũng gặp Chúa thì gặp Chúa ngay từ đời này đi cho cuộc sống vui tươi hạnh phúc tưng tửng. Luôn tỉnh thức đáp lại tiếng Chúa gọi : Này con đây đã sẵn sàng.

“Xác nằm đâu, diều hâu tụ đó”. Hồi nhỏ tôi nghe câu này thì được giải thích là có Chúa (Bí tích Thánh Thể) ở đâu thì tình yêu lôi cuốn hấp dẫn mọi người tìm đến.

Bây giờ lại nói danh từ Hy lạp có nghĩa phượng hoàng hay là diều hâu. Với bất cứ nghĩa nào, câu cách ngôn này cũng nói tớitính cách nhanh chóng : như chim chụp bắt mồi bất thần nhanh chóng thế nào thì việc Người đến lần thứ hai hay cuộc phán xét sau cùng sẽ bất thần và bất ngờ như vậy.

Về ngày và thời kỳ Chúa đến, anh em không cần ai viết cho anh  em. Vì chính anh  em đã biết rõ : ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm ban đêm” (1Tx 5,1-2).

Hoặc giải thích (BPVCGK) nữa là những con chim ăn thịt hay xuất hiện trong những đoạn Cựu Ước về cuộc phán xét (Is 18,6 ; 34,15 ; Gr 7,33 ; 12,9 ; 15,3 ; Ed 39,17).

Đức Giêsu trả lời các môn đệ về nơi chốn : Ở đâu có xác, thì ở đó có diều hâu, nghĩa là cuộc phán xét xảy ra ở bất cứ nơi nào ; nói cách khác : không ai có thể thoát khỏi cuộc phán xét.

Vậy thì dấu hiệu đã sống Nước Trời ở khúc giữa ngay hôm này : “đây không phải là một điều răn mới tôi viết ra, nhưng là điều răn chúng ta đã có từ lúc khởi đầu- đó là : chúng ta phải yêu thương nhau. Yêu thương là sống theo các điều răn của Thiên Chúa. Như anh em đã được nghe từ lúc khởi đầu, điều răn này là : anh em phải sống trong tình thương”.

ÔTC

Edit  https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/11/nuoc-troi-o-khuc-giua-ngay-hom-nay.html

NẾU SỐNG CHỈ ĐỂ RỒI CHẾT…!

NẾU SỐNG CHỈ ĐỂ RỒI CHẾT…!

Cách đây hơn nửa thế kỷ, nhạc phẩm “60 Năm” của cố nhạc sĩ Y Vân ra đời đã thu hút sự quan tâm và mến mộ của rất nhiều người yêu âm nhạc.  Với những ngôn từ đơn giản và dòng nhạc Twist mới mẻ khá sôi động và lôi cuốn lúc bấy giờ, tác giả đã đưa vào lòng người những suy ngẫm đậm chất triết lý về sự mong manh, ngắn ngủi của kiếp người.  Ca khúc “60 Năm” phần nào diễn tả một sự thật trần trụi về sự sống – cái chết, cũng như thốt lên nỗi niềm nuối tiếc của kiếp nhân sinh: “Em ơi có bao nhiêu – 60 năm cuộc đời.  20 năm đầu – sung sướng không bao lâu.  20 năm sau – sầu thương cao vời vợi.  20 năm cuối – là bao.”

Sống để rồi chết – đó là quy luật có phần nghiệt ngã, nhưng là quy luật bất di bất dịch không ai không phải ngang qua.  Chính tác giả Thánh vịnh cũng thốt lên mấy lời vừa như có tính khẳng định, lại vừa có chút nuối tiếc, thêm chút thắc mắc, nhưng cũng đầy ý khuyên răn: “Đời chúng con tàn tạ, kiếp sống thoảng qua, một tiếng thở dài.  Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khó, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi.”  (Tv 90,9-10).

Như vậy, việc sinh ra của bất kỳ con người nào trên trái đất này đều đã sẵn mang một “bản án tử hình”.  Bản án ấy luôn treo lơ lửng trên đầu và không ai biết trước được thời điểm thi hành án.  Kẻ trẻ – người già, kẻ bệnh – người đang khỏe, kẻ đạo đức – người tội lỗi, kẻ quyền cao chức trọng – người thấp cổ bé họng, kẻ vui – người buồn… tất cả đều có thể ra đi bất cứ thời điểm nào dù muốn dù không.  Như thế, phải chăng cuộc sống quá ư vô nghĩa và hết sức phi lý như chủ nghĩa hư vô phương Tây trong thời đại của triết gia Nietzsche rao giảng mà chính triết gia đã mạnh mẽ tố cáo: Hư vô chủ nghĩa dạy người đời rằng: “Đời không đáng sống.  Tất cả mọi sự đều vô ích.  Thôi, cứ sống cho qua ngày.  Sống chờ đợi.  Chờ chết.”[1] 

Buông trôi.  Có thể gọi những người sống mà không quan tâm đến ý nghĩa cuộc đời, không tìm hiểu tại sao mình lại sống để rồi phải chết là những kẻ buông trôi.  Họ bước vào cuộc đời không lý do vì họ chẳng để ý gì đến lý do; và rồi họ kết thúc cuộc sống cũng chẳng cần hỏi tại sao.  Ấy vậy mà khi đang sống, họ vẫn lo “chạy”, thậm chí là cật lực chạy từ ngày này qua ngày khác để tích lũy, để thỏa mãn nhu cầu, để nở mày nở mặt với thiên hạ,… và rồi họ chết. 

Một số khác khá hơn thì cũng có suy nghĩ, có chất vấn bản thân, cũng tìm hiểu… nhưng rồi cũng chỉ biết “sống để rồi chết.”  Họ thấy đời sống thật sự vô nghĩa.  Bởi họ tin rằng chết là dấu chấm hết của cuộc sống, nên họ tìm cách đạt cho kỳ được tất cả mọi sự khi đang sống.  Tuy nhiên, chắc hẳn rằng chẳng ai – dù đạt được hay nếm hưởng được tất cả mọi sự trên đời có thể có hạnh phúc – khi biết rằng rồi đây mình sẽ chết và tin rằng thế là chấm hết.  Đó quả là điều hết sức phi lý.  Chết đối với họ là sự phi lý nhất, đau đớn nhất và đáng nguyền rủa nhất.  Cho nên, họ nếm hưởng mọi thứ luôn với một cảm giác nuối tiếc và đau khổ kèm theo.  Đó là cả một sự dày vò lớn lao cho đến tận cuối cuộc đời.

Thậm chí ngay cả những người cố gắng tìm ý nghĩa sống bằng tu tập nhân đức, bằng việc sống tốt, sống yêu thương, sống vui vẻ… để rồi cũng chỉ để chết thì đời sống vẫn hết sức phi lý, vô nghĩa.  Cứ cho là sống tốt sẽ chết đẹp; sống tốt sẽ lưu danh muôn thuở đi nữa, thì những người sống tốt cũng sẽ đi vào cõi hư vô chẳng khác chi bất cứ ai, kể cả những kẻ tàn ác, những bạo chúa,…  Bởi vì, nếu sống chỉ để mà chết, và chết là dấu chấm hết của con người ấy thì đời tưởng nhớ có được chi, đời tán tụng có thêm gì, hay đời thù ghét nguyền rủa cũng có mất mát chi.  Họ đâu bị ảnh hưởng gì từ đời nữa.

Những người vô thần lên tiếng phủ nhận các tôn giáo và cho rằng tôn giáo chỉ như thuốc phiện ru ngủ con người.  Họ chủ trương hay nói đúng hơn, họ tuyên truyền việc xây dựng một cuộc sống tươi đẹp ngay tại thế và chỉ trong khi tại thế chứ chết là chấm hết.  Tuy nhiên, nếu chết là chấm hết thì hạnh phúc tại thế, sự thụ hưởng tất cả nào còn có lợi ích gì đâu.  Rồi cũng đi vào cõi tiêu diệt.  Rồi cũng vào chốn hư vô.  Còn như tôn giáo: Nếu xét theo một nghĩa thế tục như những người vô thần gán ghép đi nữa, thì dẫu nó là liều thuốc phiện mê hoặc, xoa dịu cơn đau cho con người thì nó vẫn là loại thuốc tốt hơn loại thuốc mà ông tổ vô thần Karl Marx đã kê đơn.  Bởi lẽ, nếu tính toán lợi ích theo kiểu thế tục đi nữa thì như triết lý đặt cược của Blaise Pascal[2] cuối cùng vẫn chọn tôn giáo là phần mang lại lợi ích hơn, thực tiễn hơn và đảm bảo hơn. 

Sống để mà chết.  Nhưng, chọn chết như thế nào để sống ra làm sao mới là chuyện đáng bàn.  Socrates, triết gia Hy Lạp vĩ đại từng phát biểu: “Suy cho cùng, triết lý đích thực chỉ là một sự tập luyện, một sự đón trước cái chết.”[3]  Nghe một cách thoáng qua có vẻ như triết gia cũng đồng ý với bao người rằng “sống chỉ để mà chết.”  Tuy nhiên, xét câu nói đó trong toàn bộ triết lý của ông, cũng như nhìn vào cái cách mà ông đã sống và chết cho triết lý sống của mình, ta lại thấy việc hướng đến cái chết của Socrates mang một ý nghĩa khác.  Cái ý hướng của ông không giống như quan niệm của những người theo chủ nghĩa vô thần hay nhiều người khác nhắm tới.

Socrates đã không ngừng tìm kiếm sự thật của chính mình.  Triết gia đã cố công suốt cả cuộc đời tìm lời giải đáp cho cuộc sống của chính ông và của con người nói chung.  Chính việc đi tìm kiếm ý nghĩa sống chính là cách duy nhất mang lại ý nghĩa cho cuộc sống và sự tồn tại.  Để rồi, triết gia dám đối diện với cuộc sống, đối diện với cái chết hầu khám phá ra sự thật trần trụi của kiếp nhân sinh.  Từ đó, ông hướng đến cái chết và coi nó như là một cánh cửa mở ra một cuộc sống khác trọn vẹn, viên mãn và bất diệt.  Do đó, sống và chết trong thế giới phải làm sao là sự chuẩn bị tốt nhất cho cuộc sống sau cánh cửa sự chết.  Hay nói cách khác, việc sống và chết mà Socrates hướng tới mang một niềm hy vọng của sự sống lại, sự sống dồi dào, vĩnh cửu.

Với đức tin Kitô giáo, niềm hy vọng hay khát vọng mà những người như Socrates theo đuổi được giải thích trọn vẹn và thành toàn nơi Đức Kitô Phục sinh.  Quả thế, nói như thánh Phaolô khi rao giảng về Đấng Phục sinh thì“nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng.” (1Cr 15,14).  Chính sự kiện Phục sinh là câu trả lời đầy đủ nhất cho câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống con người.

Chúa Kitô từ thượng giới đã hạ mình xuống làm người.  Ngài đã đi đến tận cùng của kiếp người để chạm đến nỗi đau đớn lớn nhất và khiến con người kinh sợ nhất là cái chết.  Qua đó, Ngài khơi dậy ngọn lửa của niềm hy vọng qua việc đánh bại tử thần và Phục sinh khải hoàn.  Ngài đã sống và cũng đã chết như một con người, nhưng Ngài đã Phục sinh để tiêu diệt hoàn toàn quyền thống trị của tử thần.  Nhờ sự chết và Phục sinh của Chúa Kitô mà chúng ta có thể hy vọng vào sự phục sinh của chính mình trong Ngài.  Với niềm hy vọng đó và với sự tin tưởng vào sự trợ giúp của Chúa, chúng ta có thể đối diện với cái sự thật trần trụi của kiếp người: Sống để mà chết.  Từ đó, chúng ta thực sự sống một cuộc sống ý nghĩa, hạnh phúc, hầu không dừng lại ở cái quy luật nghiệt ngã kia nhưng đi xa hơn trong niềm hy vọng: Sống để mà chết và chết để được Phục sinh trong Chúa Kitô.

Băng Tâm 

[1] Trần Thái Đỉnh, Triết Học Hiện Sinh, Hà Nội, Nxb. Văn Học, 2008, tr.138.
[2] Triết lý đặt cược của Pascal: Mặc định rằng con người đặt cược cuộc đời mình để xem Thiên Chúa hiện hữu hay không hiện hữu. Sẽ được hoặc mất (cả hai đều có giá trị vô hạn) phụ thuộc vào việc có niềm tin hay không, triết lý đặt cược của Pascal lập luận rằng một người có lý trí sẽ sống như thể Chúa thực sự hiện hữu, vì vậy mà tin Ngài. Còn nếu Chúa không hiện hữu, người ấy sẽ chẳng mất mát gì nhiều (một số lạc thú chóng qua, cuộc sống xa hoa ở trần gian, v.v…). Nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/Blaise_Pascal.
[3] Plato, Đối Thoại Socratic 1 (Dịch giả: Nguyễn Văn Khoa), Hà Nội, Nxb. Tri Thức, 2017, Phaedo (Về Linh Hồn), tr.288.

From: suyniemhangngay1 & NguyenNThu

Việt Nam dùng luật để khống chế xã hội dân sự

Cô Carol Nguyễn, Điều phối viên chương trình của Tổ chức BPSOS, một trong những tổ chức giúp Freedom Now, là một trong các diễn giả của buổi công bố báo cáo, hôm 16 tháng 11 nói rằng:

“Bất chấp những chỉ trích từ quốc tế này, Việt Nam tiếp tục gia tăng đàn áp tôn giáo với Luật tín ngưỡng, tôn giáo được sửa đổi và có hiệu lực từ ngày 1/1/2018 nhằm gia tăng sự kiểm soát của Chính phủ lên các nhóm tôn giáo và dùng luật này để trừng mạnh mạnh tay những người mà họ cho là vi phạm luật tín ngưỡng. “

About this website

RFA.ORG
Hôm 16/11/2018, tổ chức Freedom Now công bố báo cáo về tình trạng chính quyền Việt Nam sử dụng luật như một vũ khí để khống chế, đàn áp Xã hội Dân sự.

Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên vừa được Đức thánh cha Phanxico bổ nhiệm làm tổng giám mục Hà Nội

Image may contain: 1 person, smiling

Pham Quang Long   

 

Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên, 58 tuổi, từ Hải Phòng, vừa được Đức thánh cha Phanxico bổ nhiệm làm tổng giám mục Hà Nội, theo thông báo của Phòng báo chí Toà thánh trưa nay thứ Bảy ngày 17/11/2018 giờ Roma.

Thông báo của TGP Hà Nội cho hay Đức tân Tổng Giám mục Giuse sẽ nhậm chức ngày 18/12/2018.

Thế À!

Câu Truyện Thiền Số 3: Thế À!

“Thiền sư Hakuin rất được mọi người trọng vọng kính nể vì phong cách đạo đức thánh thiện của ông.

Một ngày kia, có một người con gái trẻ đẹp nhà gần chùa của thiền sư bỗng bị chửa hoang. Người ta không biết cha đứa bé là ai. Bố mẹ cô gái vô cùng tức giận và xấu hổ nên đánh đập tra khảo cô con gái về lai lịch tình nhân của cộ Ban đầu cô con gái không chịu nói gì cả, nhưng sau cùng vì bị đánh đập dữ dội, cô tiết lộ đó là thiền sư Ha kuin.

Tin xấu đồn ra nhanh chóng. Cha mẹ cô gái giận dữ, đùng đùng lên chùa và mắng xối xả vào mặt Hakuin. Khi họ dứt lời, Hakuin chỉ thốt hai tiếng “Thế à!”

Sau khi đứa bé chào đời, gia đình cô gái mang đứa bé quẳng cho Hakuin nuôi. Trong thời này, Hakuin đã bị tai tiếng và nhiều người chê bai trách móc ông đủ điều; nhưng Hakuin vẫn thản nhiên như không, dường như câu chuyện kia chẳng có dính líu gì đến ông cả.

Hakuin chăm sóc đứa bé thật tử tế và bồng nó đi xin sữa khắp nơi.

Một năm sau, cô gái vì cảm thấy ray rứt hối hận nên đã thú thực với cha mẹ là người cha đứa bé không phải là Hakuin mà là một chàng thanh niên làm việc ở chợ cá. Cha mẹ cô ta vội chạy lên chùa dập đầu tạ lỗi với Hakuin và xin mang đứa bé về.

Thiền sư Hakuin vẫn thản nhiên như không, thốt lên hai tiếng “Thế à!”