Vụ Phạm Đoan Trang – xin chia buồn trước với Đảng Cộng sản Việt Nam!

Vụ Phạm Đoan Trang – xin chia buồn trước với Đảng Cộng sản Việt Nam!

Hà Sĩ Phu

Tiếp xúc với Phạm Đoan Trang tôi thấy cô chỉ là cô gái hiền thục, vui tươi, yêu đời, không hề thấy dấu hiệu của sự đa mưu túc kế hay tính mãnh liệt của một người làm chính trị, nhất là lúc cô say sưa gảy đàn guitare đệm hát. Nhưng những việc làm thông minh và tài năng, xuất phát từ cái Tâm trong sáng và chính trực như viết cuốn Chính trị Bình dân hay tóm tắt hồ sơ Vụ thảm sát Đồng Tâm bằng song ngữ Anh Việt… thì hiệu quả lại rất “chính trị”, khiến cho các nhà chính trị chân chính phải nể phục và kẻ chính trị tà tâm phải hoảng sợ. Vì thế mà cô đã phải chịu cái án 9 năm tù…, bị cắt đứt hoàn toàn tuổi thanh xuân của một đời phụ nữ.

Còn nhớ, trong đồn Công an, khi một cậu công an buông lời thóa mạ “Con đĩ vừa xấu lại vừa vô duyên, tao chỉ muốn đái vào mặt”, nói xong toan bỏ đi liền bị Đoan Trang quát lại “Thằng kia quay lại, đứng lên bàn này đái cho bà xem!”. Cậu công an xấu hổ bỏ đi. Phản ứng xuất thần của một cô gái hiền lành chưa chồng quá bất ngờ, chỉ vì trong máu Đoan Trang đã có sẵn cái gien của Bà Trưng Bà Triệu! “Quân tử kiến cơ nhi tác”, bản lĩnh đã cừ khôi thì gặp tình huống nhất định sẽ bật ra hành động cừ khôi.

Chỉ lên tiếng nói, không cần cầm đầu một cuộc biểu tình hay một tổ chức chống đối, mà cô dám tin cả một triều đại độc tài, vũ trang đông đặc như quân Nguyên, nhất định rồi sẽ phải sụp đổ nên cô mới quyết chống nó.

Xử phúc thẩm, cô bị y án tù 9 năm! LS Trịnh Vĩnh Phúc đã nói: “Nếu nỗ lực bào chữa của các luật sư, sự lên tiếng của nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế chưa làm thay đổi được quan điểm của quý vị, thì cứ kết án cô ấy. Lịch sử sẽ xóa án cho cô ấy!”.

Lịch sử của Dân tộc tử tế này chẳng những sẽ xóa án cho cô ấy, mà sẽ còn vinh danh. Bà Trưng Bà Triệu là những Anh thư trong sự nghiệp chống ngoại xâm. Phạm Đoan Trang vừa dâng cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp chống ngoại xâm lại vừa nâng cao Dân trí để đất nước thoát khỏi nạn độc tài cố hữu, thì có phần còn khó khăn hơn.

Lịch sử sẽ đi nhanh chậm ra sao chưa thể tiên đoán, nhưng triều đại nào rồi cũng qua đi, nếu nước Việt ta còn thì những Anh hùng cứu quốc quý hóa của giai đoạn này nhất định sẽ phải được vinh danh. Tôi tưởng tượng, nếu bên cạnh phố Bà Triệu, đại lộ Hai Bà Trưng ở Hà Nội mà rồi cũng sẽ có một con phố hay một Đại lộ Phạm Đoan Trang thì sao? Lúc ấy những hậu duệ của tàn dư Cộng sản sẽ lấy làm tiếc rằng tiền bối của họ đã vội vã đang tâm hành hạ một Anh hùng nữ lưu, mà nếu khôn ngoan hơn một chút thì họ đã có thể tránh được điều nhục nhã ấy trước Lịch sử.

Hành hạ một người rất tử tế, rất vinh quang của đất nước, lại đã được nhiều tổ chức quốc tế vinh danh, chỉ để giữ yên cái ghế cai trị của mình thì họ đã LỖ VỐN, vì chẳng những không đạt mục đích mà còn mang tiếng xấu đáng hổ thẹn đến muôn đời.

H.S.P. (25/8/2022)

Tác giả gửi BVN.

Bộ Ngoại Giao Mỹ ‘quan ngại sâu sắc’ việc Phạm Đoan Trang bị y án

Bộ Ngoại Giao Mỹ ‘quan ngại sâu sắc’ việc Phạm Đoan Trang bị y án

August 25, 2022

WASHINGTON, DC (NV) – “Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc đến việc y án chín năm tù đối với tác giả, nhà báo nổi tiếng Việt Nam Phạm Đoan Trang,” thông cáo do Bộ Ngoại Giao Mỹ phát đi hôm 25 Tháng Tám cho hay.

Vài giờ trước đó, không ngoài dự đoán, tòa án ở thành phố Hà Nội ra phán quyết y án với tác giả cuốn “Chính Trị Bình Dân” với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.”

Blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang tại phiên tòa hôm 25 Tháng Tám. (Hình: Phạm Kiên/VietnamPlus)

Thông cáo của Bộ Ngoại Giao Mỹ cho biết: “Bà Trang, người từng đoạt giải thưởng Phụ Nữ Can Đảm Quốc Tế của Bộ Ngoại Giao Mỹ năm 2022, đã được quốc tế công nhận vì nỗ lực thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam. Vào Tháng Chín, 2021, Nhóm Công Tác Của Liên Hiệp Quốc Về Việc Giam Giữ Tùy Tiện đã xác nhận rằng bà Trang bị giam giữ tùy tiện và trái với các cam kết quốc tế về nhân quyền của Việt Nam.”

“Chúng tôi ghi nhận được các phúc trình về tình trạng sức khỏe bị sa sút của bà Trang và kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam bảo đảm chăm sóc y tế đầy đủ và cho phép bác sĩ tiếp cận để đánh giá tình trạng sức khỏe của bà,” ông Ned Price, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Mỹ, nói thêm.

Theo Bộ Ngoại Giao Mỹ, việc cầm tù bà Phạm Đoan Trang “là minh chứng mới nhất trong chuỗi bắt giữ và kết án tù đối với các cá nhân ở Việt Nam chỉ vì những người này đã bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa.”

“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho bà Trang và cho phép mọi cá nhân ở Việt Nam thực hiện quyền tự do ngôn luận mà không sợ bị trả thù, phù hợp với các quy định về quyền con người trong hiến pháp Việt Nam cũng như các nghĩa vụ và cam kết quốc tế của Việt Nam,” theo thông cáo Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Tính đến sáng 26 Tháng Tám (giờ Việt Nam), chưa thấy Facebook Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam dẫn lại thông cáo nêu trên.

Cùng thời điểm, Facebook European Union in Vietnam dẫn phản hồi của Phái Đoàn EU tại Việt Nam: “Tòa phúc thẩm Hà Nội giữ nguyên bản án đối với bà Phạm Đoan Trang với tội danh mơ hồ là ‘tuyên truyền chống phá nhà nước.’ Trong Tháng Tám, các bản án phúc thẩm đối với các nhà hoạt động nhân quyền và xã hội dân sự khác cũng được giữ nguyên tương tự, bao gồm bản án dành cho ông Đặng Đình Bách và ông Mai Phan Lợi vì cáo buộc trốn thuế.”

Các luật sư trao đổi với đại diện sứ quán Tây phương trước cổng tòa án hôm 25 Tháng Tám. (Hình: Facebook Thu Đỗ)

Phái Đoàn EU nhận định rằng các vụ bắt giữ và kết án tùy tiện đối với bà Phạm Đoan Trang cùng các nhà hoạt động ôn hòa khác “là trái ngược với luật nhân quyền quốc tế.”

“Liên Minh Châu Âu tiếp tục kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho tất cả những người bảo vệ nhân quyền bị bắt giữ một cách tùy tiện. Chúng tôi cũng kêu gọi các nhà chức trách cho phép việc theo dõi phiên tòa và bảo đảm quyền được xét xử công bằng cho tất cả các cá nhân. Liên Minh Châu Âu sẽ tiếp tục theo dõi tình hình nhân quyền ở Việt Nam và tích cực hướng tới việc cải thiện tình hình nhân quyền,” thông cáo viết thêm.

Liên quan phiên tòa, Luật Sư Trịnh Vĩnh Phúc, một trong các luật sư bào chữa cho bà Phạm Đoan Trang, cho biết trên trang cá nhân: “…Nhiều viên chức ngoại giao của đại sứ quán các nước khối EU, Hoa Kỳ và các nước Đông Âu cũ… đăng ký tham dự ‘phiên tòa công khai’ của tòa án Việt Nam vì họ quan tâm sâu sắc đến số phận pháp lý của công dân Việt Nam – nhà báo Phạm Đoan Trang. Đáng tiếc, mong muốn chính đáng của họ, người nước ngoài và cả mẹ ruột và anh ruột của bị cáo Phạm Đoan Trang đều bị từ chối thẳng thừng từ các nhân viên an ninh chốt trực trước cổng tòa.” (N.H.K) 

Quốc tế lên án chính quyền Việt Nam vì giữ nguyên bản án đối với bà Phạm Đoan Trang

Đài Á Châu Tự Do 

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nhấn mạnh tình trạng sức khoẻ tồi tệ của bà Trang và thúc giục Việt Nam cung cấp dịch vụ chữa trị y tế, thuốc men và cho phép tiếp cận để đánh giá tình trạng của nhà báo này.

Cho rằng việc tiếp tục cầm tù bà Trang là hành động mới nhất của chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ kêu gọi Hà Nội phóng thích bà và cho phép mọi người ở Việt Nam được thực hành quyền tự do biểu đạt như được quy định trong Hiến pháp Việt Nam và các công ước quốc tế về nhân quyền mà Hà Nội đã ký.

Ông JB Nguyễn Hữu Vinh, quyền Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam khẳng định:

“Việc nhà cầm quyền Hà Nội y án đối với nhà báo Phạm Đoan Trang là điều không ai lạ. Là sự trả thù đối với công dân, sự trả thù sự hằn học đối với một người viết báo người phụ nữ bị tàn tật vì sự tấn công của lực lượng an ninh.

Cả hệ thống bây giờ không buông tha một người phụ nữ và theo tôi đó là sự trả thù hèn hạ bỉ ổi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với một người cầm bút có lương tâm đối với đất nước và dân tộc.”

#RFAVietnamese #Phamdoantrang #Vietnam #Vietnamhumanrights 

Về việc Nhà thờ Tân Hương

Về việc Nhà thờ Tân Hương

Trọng kính Cha Đông,

Tôi mới có địa chỉ Email của cha do em tôi cho, nên xin phép trao đổi đôi lời với cha về vụ xây lại Nhà thờ Tân Hương trên đường Nguyễn Huệ, Kontum. Nghe các em tôi cho hay Cha Sở Giáo xứ Tân Hương thông báo sẽ xây lại Nhà thờ bằng bê-tông, nghĩa là sẽ phá bỏ nhà thờ cũ, tôi rất bức xúc và cảm thấy bất lực không thể làm gì được. Bởi vì dù gì tôi cũng là giáo dân gốc Tân Hương nhưng đã xa xứ rất lâu (trên 70 năm) không có tư cách để góp ý kiến trong vụ nầy. Vả lại ở tuổi U90, tôi không còn lanh lợi và bén nhậy để giúp được gì nữa.

Vì thế, tôi cầu cứu đến cha, khẩn khoản xin cha dùng uy tín vốn có của cha để can thiệp vào công việc nói trên cho Dân Chúa và Giáo phận Kontum được nhờ.

Để vắn gọn, tôi chỉ xin nói về giá trị lịch sử của ngôi nhà thờ từng gắn kết với sự hình thành và phát triển của Giáo phận Kontum trên miền rừng núi nầy.

Nhà thờ Tân Hương (1926) hợp cùng với Nhà Thờ Gỗ (1913), Toà Giám Mục (Chủng viện) (1935), Hang đá Đức Mẹ Lộ Đức Phương Nghĩa (1928), Tu viện Dòng Ảnh Phép Lạ (1942), Trường đào tạo Yao Phu Kuenôt (1908, đã bị Nhà nước trưng dụng sau 1975)… tạo nên một quần thể (cụm) kiến trúc của “Phố Đạo Tây Nguyên”. Về mặt nghệ thuật, những vòm (voutes) gỗ cà chít bên trong thiết kế theo phong cách Gothic rất đặc trưng Kontum thời hoang sơ, lúc còn cây rừng nhiều, được coi là vô giá. Nhà thờ cổ kính còn nuôi dưỡng đức tin của nhiều thế hệ với biết bao kỷ niệm thời thơ ấu khi rước lễ lần đầu, thêm sức… và ghi nhớ công ơn của các thừa sai MEP, đặc biệt hai cha sở tuyệt vời (với thế hệ tôi) là Cố Hiền (Alberty) (1874-1959) và Cố Nhì (Hutinet) (1877-1967) v.v…

Tôi thiết nghĩ đập phá một công trình như thế là có tội lớn với tiền nhân. Tại sao phải giữ lại Phố cổ Hội An, tại sao phải bỏ ra hàng trăm tỉ để giữ nguyên vẹn Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn, xa hơn nữa bên trời Tây, tại sao chính quyền Pháp huy động một số tiền khổng lồ để phục hồi nguyên trạng Nhà thờ Đức Bà Paris bị cháy rụi chứ không thay thế bằng một công trình mới nguy nga hiện đại hơn? Kontum sẽ là gì nếu không còn Nhà thờ Gỗ. Cách đây khoảng 25 năm, khi cần nới rộng Nhà thờ Gỗ, cha Liên, lúc đó làm Tổng Đại diện, phải nhờ ông anh họ của tôi (KTS Nguyễn Hữu An) thiết kế thêm mà không làm thay đổi cấu trúc của toà nhà. Tương tự đối với họ đạo Tân Hương khi không còn ngôi nhà thờ cũ thân yêu! Nếu cần nới rộng nhà thờ để có thêm chỗ cho số giáo dân hiện nay (gần 2.500 người), cha sở có thể lập một Uỷ ban gồm nhiều giáo dân chuyên môn để tổ chức thi vẽ và chọn hoạ đồ phù hợp hơn hết với mô hình của nhà thờ cũ, như vậy ít tốn kém hơn rất nhiều.

Đến đây tôi không khỏi thắc mắc, tại sao Toà Giám mục lại quá dễ dải để cho một cha sở có thể đưa ra một quyết định hệ trọng như vậy mà không cần tham khảo ý kiến của Toà Giám mục, Hội đồng linh mục và giáo dân trong họ đạo. Nhất là trong trường hợp vị linh mục lại có vài chút tật (manie) muốn áp đặt cho giáo xứ như thích bê-tông hoá hay sợ ma rồi đòi chặt hết cây cối trong khuôn viên nhà xứ để khỏi thấy bóng cây chập chờn ban đêm mà quên rằng trồng cây cho lớn mới khó chứ chặt bỏ thì quá dễ… Có thể nói: Cha sở thì nhất thời, gián dân mới vạn đại.

Đôi lời mộc mạc kính xin trao đổi với cha như một lời cầu cứu của một người con xa xứ nhưng lòng trí luôn hướng về quê hương Kontum, đặc biệt với bà con đồng bào Thượng nghèo khổ.

Trọng kính chào và cảm ơn cha trong tình yêu thương của Chúa Ki-tô và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Hồ Công Hưng

Tái bút: Khi vận động xây nhà thờ Phương Hoà, cách đây khoảng 15 năm, cha Đỗ Hiệu (cùng đi với em trai Đỗ Tri) vào Sài Gòn có ghé nhà tôi ở Phú Lâm, tôi đã giới thiệu với cha Trịnh Tín Ý, nhà thờ Vính Sơn, đường 3 tháng 2 và Hội đồng Giáo xứ Chí Hoà ở Tân Bình. Nhắc đến kỷ niệm nầy, tôi muốn chứng tỏ tôi cũng ủng hộ việc xây dựng nhà Chúa như là nơi thờ phượng xứng đáng, khi cần thiết, mặc dù trong thâm tâm, xin thú thật với cha, tôi vẫn coi việc củng cố đức tin cho giáo dân là điều quan trọng hơn nhiều, ví dụ như khuyến khích và tạo điều kiện cho các bạn trẻ đọc mỗi ngày một đoạn Lời Chúa để trở nên chứng nhân sống dộng cho Tin Mừng v.v…

Hình mái vòm nhà thờ Tân Hương.

Tranh Bùi Chát, quyền sử dụng đất và sự lạm dụng công cụ hành chính

Tranh Bùi Chát, quyền sử dụng đất và sự lạm dụng công cụ hành chính

Huy Đức

24-8-2022

Ảnh: FB tác giả

Cách Thành phố Hồ Chí Minh giải thích, “buộc tiêu hủy 29 bức tranh của Bùi Chat có căn cứ pháp luật” là hiểu một cách máy móc Điều 4 của Nghị định 38. Những bức tranh này không phải có được “do vi phạm hành chánh” mà Bùi Chat đã sáng tác chúng trước khi triển lãm diễn ra. Đối tượng tiêu hủy thuộc điều 4 phải là những thứ như thư mời, banners, posters… được làm khi triển lãm.

Ngay cả với phần xây dựng trái phép hoặc vượt quá giấy phép [loại tài sản phải đăng ký], thường “do vi phạm hành chánh gây ra”, việc “buộc tháo dỡ” vẫn còn nên cân nhắc. Những bức tranh này là tài sản [thuộc loại tài sản không phải đăng ký] do Bùi Chat thủ đắc bằng lao động sáng tạo trước khi triển lãm [Nội dung các bức tranh không vi phạm điều gì khác].

Chỉ có người sở hữu nó, Bùi Chát, mới có quyền “tiêu hủy” chúng.

Tất nhiên, lỗi ở đây còn xuất phát từ cấp ban hành Nghị định. Không chỉ có rất nhiều quy định có thể bị diễn dịch sai. Những người soạn thảo thường không tiên liệu được sự vô lý khi đưa ra các chế tài. Khắc phục hậu quả thường chỉ là một hình phạt bổ sung, thế nhưng, trong nhiều trường hợp, hình phạt bổ sung thường nặng hơn rất nhiều so với hình phạt chính.

Không chỉ ở cấp ban hành nghị định, các nhà lập pháp Việt Nam thường rất lạm dụng công cụ hành chính vì gần như không hiểu rằng, quyền về tài sản là một quyền dân sự, định đoạt nó là quyền của chủ sở hữu hoặc thông qua các giao dịch dân sự hoặc trong trường hợp có tranh chấp, là quyền tư pháp.

Sai lầm này còn lưu cữu nhiều thập niên trong Luật Đất đai.

Trong gần 30 năm qua, tại sao Luật Đất đai dù đã rất tiến bộ do với thời Hiến pháp 1980, vẫn gây ra bức xúc lớn, nhất và khiếu kiện kinh niên trong dân chúng. “Sở hữu toàn dân” khi mà vẫn có ý nghĩa như một liều thuốc phủ dụ những ai tin tưởng vào “định hướng xã hội chủ nghĩa” của ngày xưa thì có thể chưa cần thay thế; nhưng, phải tiếp cận nó một cách pháp quyền.

Không có cái gì có thể định giá được mà không được coi là tài sản [nguyên tắc căn bản của dân luật]. Quyền sử dụng đất đã được Bộ Luật Dân sự 2015 xác định là “tài sản”. Thế nhưng, cho đến hiện nay, quyền về tài sản đối với quyền sử dụng đất vẫn rất dễ dàng bị định đoạt bởi một quyết định hành chánh kể từ cấp huyện [quyền thu hồi đất].

Những người lý giải, “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý” nên nhà nước có quyền định đoạt là hiểu chưa đúng về quyền sở hữu và quyền quản lý.

Nên nhớ, “toàn dân” mới nắm quyền sở hữu, nhà nước chỉ được trao quyền quản lý. Và, rất nhiều người trong bộ máy công quyền của Việt Nam khi nói đến “quản lý” thường nghĩ ngay tới công cụ hành chánh mà không hiểu “quản lý nhà nước” còn bao gồm cả quyền lập pháp và tư pháp.

Không phải tự nhiên mà Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra quyết định vừa đề nghị sửa đổi điều khoản trong Nghị định dẫn đến việc “tiêu hủy tranh”. Họ cảm nhận được làm thế là phi lý.

Ở nhiều địa phương, người dân đã từng bán ruộng đất của mình cho nhà đầu tư thấp hơn cả giá “đền bù” nhưng những người này rất ít khi kiện tụng hay lật kèo. Giao dịch dân sự cho dù với giá nào cũng là tự mình thực hiện quyền của mình với tài sản. Bị thu hồi, ngược lại, cho dù được đền bù giá nào, vẫn mang đến cho người dân cảm giác ức chế vì bị tước đoạt.

Một chính sách mà không làm cho người dân, cho dù ít hiểu biết pháp luật nhất, có được cảm nhận công lý thì chính sách đó, không thất bại thì cũng gieo vào lòng dân mầm mống của sự bất bình.

PS: Vì tôi đã viết rất nhiều lần công cụ thay thế quyền thu hồi quyền sử dụng đất nên xin phép không nhắc lại.

Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào…- Cha Vương

Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào…

Happy Sunday! Xin Chúa thay lòng đổi dạ những tâm hồn nguội lạnh để họ biết tìm đến Chúa đang mong đợi từng phút giây đó.

Cha Vương

CN: 21/8/2022

TIN MỪNG: Người bảo họ: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được. (Lc 13:24)

SUY NIỆM: Tình yêu, lòng thương xót của Chúa và ơn cứu độ không bị lệ thuộc bởi “số lượng”.  Khi đặt vấn đề dựa theo số lượng thì quả là không thích hợp, ơn cứu độ không lệ thuộc bởi đi bao nhiêu Thánh Lễ, đọc bao nhiêu kinh, giữ được bao nhiêu luật… Nếu tất cả mọi người đều được cứu rỗi thì bạn sẽ có thái độ ỷ lại; còn nếu có một số nhỏ được cứu rỗi thì thái độ sẽ là chán nản, cố gắng làm chi cho uổng công. Do đó khi được đặt ra câu hỏi về “số lượng”, Chúa Giê-su không trả lời thẳng nhưng Ngài dùng hình ảnh “đi qua cửa hẹp” để giúp họ thay đổ thái độ của họ về việc cứu rỗi. “Đi qua” diễn tả sự thay đổ cách sống, còn “cửa hẹp” diễn tả sự cố gắng. Vậy ai được cứu rỗi? Muốn được cứu rỗi thì bạn phải làm gì? Ơn cứu rỗi không phải là đặc quyền của một số người nào, của một dân tộc nào, của một phe nhóm nào, cộng đoàn nào cả. Nhưng ơn cứu rỗi sẽ được ban cho những ai cố gắng thay đổi cách sống mỗi ngày của mình, biết sống đúng theo Lời Chúa và ứng xử với nhau phù hợp với tinh thần của Tin Mừng trong mọi tình huống cuộc đời. Thiên đàng không dành cho những ai ỷ lại hoặc biếng nhác. Hãy cố gắng chiến đấu để đi qua cửa hẹp nhé bạn!

LẮNG NGHE: … những người chịu rèn luyện như thế sẽ gặt được hoa trái là bình an và công chính. (Hr 12:11b)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con không chỉ là những người Ki-tô hữu trên danh nghĩa nhưng thấm nhuần tinh thần Ki-tô hữu trong cả cuộc sống, trong mọi cách suy nghĩ, lời nói và việc làm của con hôm nay.

THỰC HÀNH: Có những người tự nguyện tăng ca làm việc 12g để được hưởng tiền lương cao hơn gấp đôi gấp ba nhưng lại thật biếng nhác trong việc cầu nguyện và đi Lễ hằng ngày. Tại sao vậy nhỉ? Có lẽ là vì họ có thái độ ỷ lại. Mời bạn thay đổi thái độ của mình trong việc này. Đừng chỉ có đi lễ Chúa Nhật mà thôi. Hãy cố gắng đi lễ thêm các ngày trong tuần vì Chúa luôn mong chờ được gặp bạn từng phút giây đó.

From: Do Dzung

Có ít đồ ngon dâng người khác xơi

Có ít đồ ngon dâng người khác xơi

Đỗ Ngà

20-8-2022

Nếu anh là người tạo ra việc làm nhiều hơn số người trong dòng họ của anh, thì rõ ràng anh mang đẳng cấp doanh nhân. Và rất nhiều người sẽ xếp hàng chờ anh gật đầu để họ được vào làm việc để làm giàu cho anh. Còn nếu anh không kiếm nổi việc làm cho bản thân, thì anh mang bản chất của môt anh nhà nghèo. Đó là ranh giới phân biệt đẳng cấp của kẻ giàu và người nghèo.

Đối với Nhà nước cũng vậy, Nhà nước nào mà tạo ra số việc làm nhiều hơn nguồn lao động của quốc gia đang có thì đấy là đẳng cấp của một Chính quyền, Chính quyền ấy được sinh ra để làm giàu cho đất nước. Còn nếu Chính quyền nào để dân phải đi tản mát làm culi khắp thế giới thì đấy là bản chất của một Chính quyền ăn hại, Chính quyền này được sinh ra để làm nghèo đất nước. Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Úc, Canada v.v… là những Nhà nước được sinh ra để làm cho quốc gia cường thịnh. Còn Chính quyền Cộng Sản Việt Nam là loại chính quyền được sinh ra để phá hoại đất nước.

 

 

Nhật, Hàn, Đài chủ yếu thiếu người cho việc làm nặng nhọc và rủi ro, nhưng Úc và Canada thì thiếu người cho cả những công việc cần được đào tạo với trình độ cao và họ có chính sách nhập cư cho những lao động như vậy. Đây là cơ hội lớn cho các du học sinh muốn “tị nạn kinh tế” sau khi đã “tị nạn giáo dục”.

Để được định cư theo diện đầu tư vào Úc hay Canada, thông thường nhà đầu tư phải mất từ 20 đến 50 tỷ đồng mà chưa chắc gì thành công. Cho nên, người ta dùng số tiền hàng triệu đô ấy đầu tư cho con cái đi du học rồi sau đó tìm kiếm cơ hội định cư là một giải pháp không tồi chút nào. Được làm công dân của Úc, Canada là một đặc ân cho cuộc đời của con người nên người ra không ngại đầu tư tiền lớn để có được nó.

Hiện nay trên các diễn đàn của các du học sinh, người ta tư vấn nhau về việc nên học ngành nào để có thể dễ dàng nộp hồ sơ xin visa định cư vào Úc, vào Canada. Điều này cho thấy, thị trường tị nạn kinh tế thông qua con đường du học đã hình thành từ lâu. Như nước chảy vào chỗ trũng, làn sóng di cư từ Việt Nam đến những quốc gia này là không thể ngăn được. Nó hình thành một cách tự nhiên vì sự khác biệt về xã hội, về mức sống, về môi trường v.v…

Với khoảng 2 tỷ đồng/năm, phụ huynh có thể đầu tư cho con học hết đại học mà chỉ mất có 8 tỷ đồng. Sau khi học, nếu có việc làm thì con cái của họ đã tự túc về tài chính và tự lo về thủ tục xin visa nhập cư. Như vậy, với khoảng 24 tỷ đồng (tương đương 1 triệu đô la) thì một gia đình có thể lo cho 3 đứa con đi du học nước ngoài và tìm kiếm cơ hội định cư sau đó.

Cách đầu tư du học cho con để tìm kiếm cơ hội định cư là cách đầu tư nhất cử lưỡng tiện, con cái vừa nhận được một nền tảng giáo dục chất lượng, vừa có cơ hội định cư một nơi đáng sống để thoát khỏi “địa ngục” đầy lừa lọc hại nhau như ở Việt Nam. Ở phía ngược lại, các quốc gia phát triển họ hút được nguồn lao động chất lượng đóng góp cho sự phát triển đất nước mà không phải tốn tiền đào tạo (tiền đào tạo do du học sinh tự trả).

Chính quyền Cộng sản đang bỏ phế giáo dục rất rõ ràng. Với ngân sách cho giáo dục chỉ bằng 1/14 ngân sách cho Công an thì đủ thấy chính quyền Cộng sản coi nhẹ việc trồng người như thế nào. Để có giáo dục tốt thì phải có triết lý giáo dục đúng, quản trị ngành tốt, và đầu tư ngân sách lớn. Thiếu một trong ba thì giáo dục đã là thất bại chứ đừng nói thiếu cả ba như nền giáo dục Việt Nam.

Nền giáo dục Việt Nam đang là đống đổ nát, nhân lực nó tạo ra đa phần là kém chất lượng, trong đó kém về tri thức và kém về phẩm chất con người. Trong số nhân lực nó tạo ra ấy, cũng có số ít có chất lượng. Số có chất lượng ấy, đa phần tìm cách này hay cách khác cống hiến cho đất nước khác để tìm kiếm cơ hội định cư. Phần còn lại là để dành cho đất nước.

Với bản chất công an trị, Chính quyền Cộng sản thà đem tiền đổ vào công an chứ không đầu tư giáo dục, thì mãi mãi không thể nào phá vỡ được thị trường tị nạn giáo dục như hiện nay. Còn Cộng sản thì còn hiện tượng đem chất xám “dâng hai tay” cho nước ngoài, vẫn cứ diễn ra ngày một nghiêm trọng mà thôi.

Trong Cuộc Đời, Điều Gì Mới Là Trân Quý Nhất?

Van Pham

GÓC SUY GẪM…

Trong Cuộc Đời, Điều Gì Mới Là Trân Quý Nhất?

Điều gì là đáng quý nhất? Có lẽ trong lòng mỗi người chắc hẳn đều có đáp án khác nhau…

***

Có một chàng trai trẻ ngồi ở ghế đá công viên trong tâm trạng chán nản, không ngừng than vắn thở dài. Ông lão ngồi bên thấy vậy liền hỏi:

– “Này chàng trai trẻ, có chuyện gì vậy?”.

Cậu ngước lên nhìn ông lão:

– “Ông ơi, ông thấy cuộc đời điều gì là trân quý nhất?”.

Ông lão cười khẽ, đáp:

– “Những lúc không có tiền thì cảm thấy tiền là trân quý nhất. Những lúc không có nhà thì cảm thấy có được căn nhà là thứ trân quý nhất. Những lúc ốm đau bệnh tật thì cảm thấy sức khỏe là thứ trân quý nhất. Những lúc chia xa thì cảm thấy được ở bên nhau là trân quý nhất!

Con người thường không bao giờ hiểu được rằng rốt cuộc điều gì là trân quý nhất.:

– Nói đó là tiền tài, nhưng có rất nhiều thứ mà bao nhiêu tiền cũng không mua được.

– Nói đó là nhà cao cửa rộng, nhưng một khi nhắm mắt xuôi tay thì cũng phải bỏ lại hết thảy, không mang theo được gì.

Cho nên, những điều trân quý thì thường là vô giá, không thể dùng giá trị mà đo lường được.

Vậy trong cuộc đời này, điều gì là trân quý nhất?

– Thân thể khỏe mạnh là điều trân quý nhất.

– Tình cảm thật lòng là trân quý nhất.

– Có người thân bạn bè bên cạnh, ấy là trân quý nhất.

– Được sống những tháng ngày vui vẻ thảnh thơi, ấy là trân quý nhất…

Bởi vậy, hỡi chàng trai trẻ, hãy cố gắng lên nhé!”.

***

Một đời này, điều gì là đáng quý nhất? Trong lòng mỗi người chắc hẳn đều có đáp án khác nhau. Cũng giống như bạn cảm thấy màu gì đẹp nhất, loài hoa nào đẹp nhất vậy. Đáp án của mỗi người đều không như nhau.

Nhưng dưới tình huống đặc biệt, thì đại đa số chúng ta đều có chung đáp án, ví như với người sắp chết khát trong sa mạc thì không có gì quý hơn nước uống. Với người sắp chết đói thì thứ trân quý nhất không phải tài sản, mà là thức ăn.

Trước mắt bạn cần gì, thì thứ đó sẽ là điều trân quý trong đời bạn. Nhưng vì thứ cần thiết trong mỗi một giai đoạn của đời người thường thay đổi, không giống nhau. Vì thế, điều mà ta vốn cho là tốt nhất, thì đến một giai đoạn nào đó điều ấy cũng không còn “tốt nhất” như lúc ban đầu…. thay vào đó lại là một thứ khác trân qúy hơn….

Đời người không cần phải cứ mải mê theo đuổi “thứ gì trân quý nhất”, vốn là những thứ hư ảo. Bởi khi tâm ta thay đổi, mọi thứ cũng sẽ theo đó mà đổi thay theo.

Duy chỉ có điều được nói ở trên: – thân thể khỏe mạnh, tình cảm chân thành mới là thứ tốt nhất không bao giờ thay đổi trong suốt cuộc đời.

Vậy nên, hãy trân quý những người thật lòng quan tâm đến bạn… cũng như trân quý mỗi một ngày bình an vui vẻ được sống trên cõi đời này. Vì thế chúng ta nên:

“Cảm ơn Đời mỗi sớm mai thức dậy,

Ta còn một ngày nữa để yêu thương…”

VÔ THẦN VÀ CHĂN BÒ

Võ Ngọc Ánh

 ATHEIST Ư…

Có nhiều thứ không thấy vẫn tin là có, bằng sự cảm nhận được, khoa học chứng minh được… Bạn sẽ thấy Chúa khi có đức tin. Hắn là một người thấy Chúa.

Dưới đây là bài viết copy từ FB Nguyễn Đình Đăng

“VÔ THẦN VÀ CHĂN BÒ

Trên một chuyến bay, một người vô thần quay sang gã chăn bò già bụi bặm ngồi cạnh và hỏi: “Ông có muốn nói chuyện không? Chuyến bay sẽ diễn ra nhanh hơn nếu nói chuyện với hành khách khác ngồi cạnh mình đấy.”

Gã chăn bò già, vừa mới bắt đầu mở cuốn sách của mình ra đọc, đã trả lời người hoàn toàn xa lạ cạnh mình: “Ông muốn nói chuyện gì?”

“Ồ, tôi không biết. Nói về không có Chúa, không có Thiên đường hay Địa ngục, hoặc không có cuộc sống sau khi chết có được không?” – Người vô thần vừa nói vừa mỉm cười tự mãn.

“Okay,” gã chăn bò nói. “Đó có thể là những chủ đề thú vị nhưng hãy để tôi hỏi ông một câu đã. Con ngựa, con bò và con hươu đều ăn cùng một cỏ. Tuy nhiên, con hươu ị ra những viên nhỏ, trong khi con bò lại ị ra một đống bẹt, còn con ngựa lại bĩnh ra từng cục. Theo ông tại sao lại như vậy?”

Rõ ràng ngạc nhiên vì trí thông minh của gã chăn bò già, người vô thần suy nghĩ một lát rồi nói: “Hừm, tôi không biết.”

Gã chăn bò trả lời: “Ông có thực sự cảm thấy đủ điều kiện để thảo luận về Chúa, Thiên đường và Địa ngục, hay cuộc sống sau khi chết, khi ông chẳng biết cái cứt gì không?”

Nguồn: Quora”

Mác và Ma

Mác và Ma

Trần Trung Đạo

19-8-2022

Hai phương pháp tuyên truyền căn bản dưới chế độ CS: (1) làm cho người dân nghe và (2) làm cho người dân ngu. Nói cho đúng theo thực tế ngày nay, nếu không làm cho người dân tin vào Mác thì để người dân tin vào Ma.

Trước hết là tin vào Mác.

Một câu nói của Lenin về thiếu nhi được trích dẫn quen thuộc: “Cho tôi bốn năm để dạy dỗ trẻ thơ và hạt giống tôi gieo sẽ không bao giờ bị nhổ bật gốc.” (Give me four years to teach the children and the seed I have sown will never be uprooted). Vài nguồn cho rằng Lenin nói “Cho tôi năm năm đầu của một trẻ thơ…” chứ không phải bốn năm. Dù cách nói khác nhau cũng cùng một ý là với kỹ thuật tuyên truyền CS chỉ cần bốn hay năm năm một đứa trẻ sẽ được cải hóa thành một người CS mãi mãi.

Lenin chủ trương cải hóa con người bằng cách nào?

Nước Nga chúng ta nghe trước đây là quê hương của những nhà văn, nhà thơ lớn như Leo Tolstoy, Alexander Pushkin, Fyodor Dostoevsky v.v.. . Nhưng trên thực tế là một nước có tỉ lệ mù chữ rất cao. Đầu thế kỷ 20, chỉ một phần ba dân số Nga biết chữ. Sau khi nắm lấy quyền lực tại Nga, mục tiêu hàng đầu của Lenin là làm cho người dân biết đọc và biết viết. Lenin biết nếu không xây dựng được một lực lượng sản xuất gồm những người biết viết biết đọc trung thành, quyền lực CS sẽ sớm tiêu vong. Mục đích thoạt nghe rất cao quý nhưng thâm ý lại rất ác độc.

Thành phần mù chữ đem lại cho đảng CS một lợi thế là những gì được đảng trồng cấy vào nhận thức họ sẽ là những kiến thức hoàn toàn mới. Nhận thức của họ và nhận thức của trẻ thơ là những tờ giấy trắng, đảng viết chữ gì sẽ in đậm chữ đó. Một trong những chữ đầu tiên là chữ Mác.

Chiến dịch chống mù chữ, được biết theo tiếng Nga là Likbez, được phát động khắp nước Nga và khắp Liên Bang Xô Viết từ 1922. Likbez là một trong những cơ quan tuyên truyền của đảng. Likbez ra chỉ tiêu cho người dân phải biết đọc, biết viết và biết đọc sách, đặc biệt là trong thế hệ trẻ.

Nhưng đọc sách gì?

Đương nhiên là sách có nội dung tuyên truyền do ban tuyên huấn trung ương đảng soạn thảo. Học trình của Likbez được nâng cấp theo thời gian. Đến khoảng năm 1926, một người được xem như thoát nạn mù chữ cũng là người đã sở hữu một nhận thức chính trị Mác-Lê căn bản đủ để trung thành với đảng CS. Sự thành công của chiến dịch xóa nạn mù chữ là tuyên truyền tư tưởng CS và động viên dân chúng để phục vụ cho mục đích của đảng (Peter Kenez, The Birth Of The Propaganda State, Cambridge University Press, 1985)

Dưới chế độ CS tại Việt Nam, chính sách tuyên truyền “trồng người” đó được rập khuôn một cách chi tiết. Các tác phẩm tuyên truyền của Liên Xô được dịch và phổ biến rộng rãi tại miền Bắc Việt Nam và những năm đầu sau khi chiếm được miền Nam Việt Nam.

Nhà Xuất Bản Chính Trị Quốc Gia Sự Thật không chỉ thừa nhận mà còn hãnh diện về điều này:“Về phát hành, qua mạng lưới các hiệu sách nhân dân (phát triển tới huyện, thị) sách đã về tới tận cơ sở theo phương châm “bốn đúng” (đúng nhiệm vụ, đúng yêu cầu, đúng đối tượng, đúng thời gian) và thực hiện vừa phát hành vừa phổ biến sách đến bạn đọc. Nói tới phát hành không thể không nói tới việc xuất nhập khẩu sách báo. Công ty Xuất nhập khẩu sách báo Việt Nam XUNHASABA được thành lập từ năm 1957 đã góp phần không nhỏ vào việc tuyên truyền sách Việt Nam ra quốc tế và tiếp nhận vào Việt Nam những tác phẩm có giá trị của các nước, nhất là các nước xã hội chủ nghĩa.” (Quá trình ra đời và phát triển của nền xuất bản cách mạng Việt Nam (P3: Thời kỳ 1954-1975), Nhà Nxb. Chính trị quốc gia – Sự thật, Hà Nội, 2011)

Thật vậy, đọc nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” của Nguyễn Văn Thạc, nếu để ý sẽ thấy suốt nhật ký anh không trích dẫn hay nhắc tới một tác phẩm nào khác ngoài Thép Đã Tôi Thế Đấy và các diễn văn của Lê Duẩn.

Lenin nói một cách chắc chắn và tự tin như vậy nhưng tại sao Liên Xô lại sụp đổ?

Liên Xô sụp đổ do con người.

Dù giải thích theo một quan điểm tôn giáo nào, con người luôn ẩn chứa một phẩm chất thiêng liêng nhằm chống lại các độc tố phi nhân từ bên ngoài xâm nhập. Phẩm chất thiêng liêng đó có thể nhất thời bị đè nén, trấn áp, che khuất nhưng không mất hẳn đi. Nếu có cơ hội dù một giây, một phút phẩm chất thiêng liêng cũng vươn lên chống lại xích xiêng áp bức.

Tại Bắc Hàn, dù bị cai trị bởi ba đời dòng họ Kim khắc nghiệt không có một kẻ hở, mỗi năm hàng ngàn người vẫn tìm mọi cách thoát ra. Năm 2019 có 1047 người Bắc Hàn đã vượt thoát được vào Nam Hàn. Con số nhiều lần hơn thế đã bị bắt lại và đày ải trong trại tù ác độc ngoài tưởng tượng như Trại 14, Trại 22, bị chết đuối trên sông, trên biển vì vượt thoát không thành. Dù chịu đựng bao nhiêu, niềm khao khát tự do vẫn là một đặc tính bẩm sinh có trong mỗi con người từ lúc mới ra đời. Người dân Bắc Hàn tiếp tục tìm mọi cách ra đi.

Một câu hỏi thường được đặt ra, trong hàng loạt các biến cố làm sụp đổ chế độ CS Liên Xô, biến cố nào có tác dụng trực tiếp nhất?

Chiến lược chạy đua vũ trang của TT Ronald Reagan? Có nhưng không trực tiếp. Mọi yếu tố từ bên ngoài không thể nhanh chóng làm tan vỡ các cơ cấu bên trong, nhất là một chế độ đã được củng cố bằng tuyên truyền và bạo lực suốt 70 năm. Không ai cho rằng chính sách của TT Reagan là sai nhưng chỉ là buộc giới lãnh đạo LX phải lùi vào thế thủ qua các chính sách kế hoạch hóa nền kinh tế quốc gia nhằm đương đầu với Mỹ chứ chưa sụp đổ.

Chính sách cởi mở kinh tế và văn hóa của Mikhail Gorbachev? Cũng không phải. Hai chính sách “đổi mới” của Gorbachev đem lại một không khí mới trong nhiều lãnh vực nhưng chỉ mới bắt đầu từ tháng 2, 1986 và đã chứng tỏ rất ít thành công. Hai năm trước khi sụp đổ, Gorbachev đưa ra chính sách “tư hữu hóa” các doanh nghiệp nhưng cũng mới bắt đầu từ giới tiểu thương như nhà hàng, cửa tiệm. Những thay đổi của Gorbachev còn quá nhỏ chưa phải là yếu tố thúc đẩy sự sụp đổ của LX một cách nhanh chóng.

Sự xuất hiện của nhân vật Boris Yeltsin, ủy viên Bộ Chính Trị đảng CSLX và sau đó từ bỏ đảng? Quan trọng nhưng không phải là yếu tố quyết định. Như người viết đã trình bày trong bài Sáu Lý Do Giúp Chế Độ CS Tồn Tại, việc dọa từ chức của Boris Yeltsin làm Mikhail Gorbachev sửng sốt. Theo lời Gorbachev, ông gọi về Moscow và ra lịnh cho các phụ tá đến khẩn thiết với Yeltsin đừng tiết lộ nội dung lá thư ra ngoài vì quần chúng và thế giới sẽ biết sự rạn nứt trong nội bộ đảng CSLX. Hơn một tháng sau đó, trong phiên họp của ban chấp hành trung ương đảng CSLX, Boris Yeltsin mới chính thức từ chức nhưng sự từ chức của ông ta không tạo ra một lỗ hổng hay xáo trộn quyền lực đáng kể.

Vậy biến cố nào và yếu tố nào có tác động trực tiếp dẫn tới ngày tàn của LX?

Câu trả lời đúng là sức mạnh của người dân trong 15 nước gọi là “Cộng hòa Xã Hội Chủ Nghĩa” thuộc Liên Bang Xô Viết. Năm 1991, con người tại các quốc gia này không còn mê muội như thế hệ cha mẹ, ông bà họ vào thời 1917. Một khi người dân từ chối chế độ, không sợ hãi đứng lên chống lại giới lãnh đạo bảo thủ, ngoan cố, cứng đầu, chế độ đó phải sụp đổ. Các yếu tố Reagan, Boris Yeltsin, dầu hỏa, suy thoái kinh tế v.v.. chỉ giúp cho tiến trình xảy ra nhanh hơn nhưng không phải quyết định. Sự chuyển hóa nhận thức trong con người mới là yếu tố quyết định.

Lấy một biến cố để chứng minh lý luận này: Biến cố tháng 8, 1991.

Hôm đó là ngày 19 tháng 8, 1991. Người dân thủ đô Moscow thức dậy nhìn ra đường thấy cả đoàn xe tăng đang chạy trước nhà. Mở radio và TV mới biết một chính phủ mới dưới danh nghĩa “Ủy Ban Khẩn Cấp Nhà Nước” vừa ra đời thay cho Mikhail Gorbachev “phải nghỉ việc vì lý do sức khỏe”.

Danh sách tám lãnh đạo CS nổi loạn đọc lên nghe lạnh người vì họ đang nắm quyền sinh sát của 287 triệu người dân thuộc 15 nước trong khối LX. Trong số họ có cả giám đốc KGB, Thủ tướng, Bộ trưởng Quốc Phòng. Các tư lịnh quân đội báo cho các bệnh viện để chuẩn bị phương tiện cứu cấp vì sẽ có nhiều thương vong trong những ngày tới. Ba sư đoàn Hồng Quân đang được điều vào thủ đô để thực thi lệnh thiết quân luật.

Nhưng đó cũng là lúc nhiều ngàn người dân Moscow hưởng ứng lời kêu gọi của Boris Yeltsin xuống đường phản đối “Ủy Ban Khẩn Cấp Nhà Nước”. Khác với các cuộc biểu tình bạo động đã từng diễn ra ở Prague 1968 hay trước đó ở Budapest 1956, biểu tình tháng 8 ở Moscow 1991 tương đối ít đổ máu. Nhiều đơn vị tăng đã đứng về phía Cộng Hòa Nga. Trong cùng ngày, các cuộc biểu tình lớn đã diễn ra tại các thành phố lớn và các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết. Khoảng 200,000 người đã biểu tình tại Leningrad và 400,000 biểu tình tại thủ đô Moldavia. Tại thủ đô Moscow, khoảng 200,000 người làm thành một hàng rào nhiều lớp chung quanh trụ sở quốc hội Nga để bảo vệ tổng thống vừa được bầu Boris Yeltsin.

Cuộc phiến loạn do “nhóm 8 người” chủ trương cuối cùng đã thất bại. Mikhail Gorbachev bay về Moscow ngày 22 tháng 8 nhưng chỉ để chứng kiến quyền lực của ông đang mờ dần khi ngôi sao Boris Yeltsin tỏa sáng hơn bao giờ hết. Chế độ CSLX sụp nhanh hơn sự tiên đoán của mọi người.

Người dân Liên Xô đã ý thức được rằng tính chính danh của một lãnh đạo được quyết định bằng lá phiếu chứ không phải bằng xe tăng.

Người dân Nga không sống chết vì cá nhân Boris Yeltsin mà sống chết vì quyền và trách nhiệm thiêng liêng của một công dân nước Cộng Hòa Liên Bang Nga vừa ra đời chỉ hơn hai tháng trước đó.

Khó tiên đoán và khó hình dung, nếu không có sức mạnh của những người dân bình thường tháng 8, 1991, cục diện thế giới ngày nay sẽ ra sao.

Tại Trung Cộng, sức mạnh của người dân Liên Xô qua biến cố tháng 8, 1991 và cuộc biểu tình Thiên An Môn là hai mối lo luôn ám ảnh Tập Cận Bình. Để tìm lối thoát, họ Tập chủ trương nhanh chóng “Hán hóa tôn giáo”.

Dưới thời kỳ Tập Cận Bình, ĐCSTQ đã thúc đẩy việc Hán hóa tôn giáo, hoặc hướng dẫn tất cả các tôn giáo hoạt động phù hợp với học thuyết của đảng vô thần. Các quy định mới có hiệu lực vào đầu năm 2020 yêu cầu các tôn giáo phải chấp nhận và truyền bá tư tưởng Mác và giá trị của ĐCSTQ. Các tổ chức tín ngưỡng hiện phải được văn phòng phụ trách tôn giáo của chính phủ chấp thuận trước khi tiến hành bất kỳ hoạt động nào. (Religion in China, Council on Foreign Relations, September 25, 2020)

Tại Việt Nam, ngoài Mác còn có Ma.

Ngoài việc đưa lý luận Mác-Lê vào giáo trình tôn giáo, CSVN còn đi xa hơn Trung Cộng một bước khi khuyến khích hay bao che những hành động ngu dân như cách làm tiền bẩn thỉu vừa qua của doanh nhân đội lốt tu sĩ Phật Giáo Trúc Thái Minh ở chùa Ba Vàng.

Các “doanh nhân” đội lốt tu sĩ Phật Giáo khai thác sự mê muội của quần chúng để thu hàng trăm tỷ đồng qua các chương trình “thỉnh vong giải nghiệp”. Họ lý giải rằng “Mọi bệnh tật và xui xẻo trong cuộc sống đều được lý giải là bởi oan hồn gây ra. Muốn thoát nạn thì buộc phải “trả nợ” cho vong từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng thông qua hình thức công đức vào nhà chùa. Đáng nói, hoạt động này đã công khai diễn ra từ nhiều năm nay tại chùa Ba Vàng, một cơ sở thờ tự lớn và rất nổi tiếng ở phía Bắc.” (Xác minh chùa Ba Vàng ‘thỉnh vong báo oán, giải nghiệp’ thu tiền tỷ, Tuổi Trẻ, 20/03/2019)

Các sự kiện lợi dụng tôn giáo như thế không chỉ mới diễn ra mà đã diễn ra từ nhiều năm và ngày thêm trầm trọng. Tuy nhiên, nhà nước CS im lặng. Đoàn thể tôn giáo trực thuộc đảng gọi là “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” im lặng. Sự im lặng của đảng và “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam” cho thấy không chỉ các doanh nhân đội lốt tu sĩ Phật Giáo mà chính đảng CS cũng chủ trương mê muội hóa người dân.

Dân chúng càng mê muội, đảng còn sống lâu. Lịch sử các đảng CS trên thế giới chứng minh đảng CS chỉ thành công tại các quốc gia lạc hậu, mê muội và đảng khai thác sự lạc hậu và mê muội để duy trì quyền lực.

Không một nước CS nào, kể cả Nga, trở thành CS theo tiến trình năm hình thái kinh tế xã hội như chủ nghĩa Mác Lê ngụy biện. Bộ máy tuyên truyền CS đề cao Nga như là một nước tư bản tiên tiến chín muồi cho cách mạng xã hội chủ nghĩa. Thật ra, cho tới năm 1917 Nga vẫn là nước nghèo nhất Châu Âu và một quốc gia nặng về nông nghiệp có tỉ lệ 70 phần trăm dân số mù chữ. Giới quý tộc và học thức tập trung tại các thành phố lớn. Nga thua Nhật cả trên biển lẫn trên bộ mười hai năm trước đó. Lenin và phe Bolsheviks chỉ là những kẻ cơ hội, lợi dụng các bất ổn sau Cách Mạng Tháng Hai 1917 do Aleksandr Kerensky lãnh đạo lật đổ chế độ Nga Hoàng, để cướp chính quyền. Không có hay chỉ có rất nhỏ các phong trào công nhân đứng lên làm cách mạng trong biến cố gọi là “Cách Mạng tháng Mười” (Tháng 11 theo Dương Lịch). Tháng 8, 1917 Lenin còn trốn ở Phần Lan.

Nếu đảng CSVN thật sự muốn cấm hay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam được phép cấm thì một trăm ông Trúc Thái Minh cũng không dám móc túi những người người buôn gánh bán bưng nghèo khó và các hiện tượng phản đạo đức và đi ngược với tinh thần Phật Giáo kia nếu chưa chấm dứt hẳn cũng giảm đi nhiều.

Nhìn cảnh những bà cụ già quỳ dâng ông Trúc Thái Minh những đồng tiền mà họ phải tần tảo suốt ngày mới kiếm được, một người còn chút lương tâm không khỏi đau lòng. Ăn cướp nào cũng đáng tội nhưng ăn cướp từ những người sống trong tuyệt vọng, trông chờ vào phép lạ không bao giờ đến là một đại tội giết người gián tiếp.

Trước 1975, lễ phóng sinh là một lễ mang tính biểu tượng. Những ngày Rằm tháng Bảy, Rằm tháng Giêng các chùa thường có lễ phóng sinh, thường là một con vài con bồ câu, một hay vài con cá. Các thầy, cái ni sư không đặt trọng tâm ở phóng sinh nhưng chỉ dùng cơ hội đó để giảng về tình thương, tha thứ, bao dung, quyền được sống của người và vật trong đạo Phật.

Ngày nay, “phóng sinh” trở thành một nghề kinh doanh kiếm tiền. Nhìn cảnh hàng trăm con chim bị cột thành những chùm chờ được thả ra và bắt lại ai cũng cảm thấy xót xa. Con người dưới chế độ độc tài cũng giống như chim, đang sống hôm nay nhưng có thể bị bắt nhốt ngày mai. Có người gọi hiện tượng chùa Ba Vàng là hình ảnh đạo Phật “thời mạt pháp”. Không phải. Họ không đại diện cho “pháp” để gọi là “mạt” mà chỉ có những tên cướp cạn mặc áo vàng.

Sau khi thành đạo, Đức Bổn Sư đi bộ hàng trăm cây số từ Bồ Đề Đạo Tràng (Bodh Gaya) đến bờ sông Hằng, thành phố Varanasi, thuộc xứ Benares. Từ đó ngài đi bộ tiếp hơn mười cây số nữa đến một nơi được gọi là Vườn Nai tức Vườn Lộc Uyển (Sarnath) xứ Isipatana. Tại thánh địa này, Đức Phật giảng kinh đầu tiên Chuyển Pháp Luân. Từ đêm huyền diệu đó, dòng suối từ bi bắt đầu chảy và hơn 2600 năm đã chảy qua bao nhiêu chặng đường, bao nhiêu rừng núi, bao nhiêu đất nước, bao nhiêu lục địa để đến hôm nay, Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo là liều thuốc tinh thần giúp làm thay đổi nhân sinh quan và vũ trụ quan của nhiều trăm triệu con người. Một vài vết nhơ trần thế chẳng thể làm mờ ánh đạo vàng.

Thế giới đang đổi thay từng giờ. Biên cương văn hóa giữa các quốc gia dần dần bị xóa bỏ. Con người dù khác màu da, quốc tịch vẫn có cơ hội đến gần nhau. Ánh sáng văn minh soi rọi vào những nơi trước đây hoàn toàn chìm trong tăm tối. Một điều các chế độ độc tài rất sợ nhưng không tránh được là sớm hay muộn người dân cũng sẽ ý thức được quyền sống và đứng lên đòi quyền sống của mình, và tại Việt Nam ngày đó sẽ không xa.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Võ Thị Thắng

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Võ Thị Thắng

Thay vì một vòng hoa, một nén nhang, hay đôi lời ai điếu, tôi xin mượn một câu thơ của Thâm Tâm (đưa người ta không đưa sang sông) để đưa Võ Thị Thắng về nơi an nghỉ cuối cùng. Hoa hòe, nhang khói, điếu văn … này nọ hẳn không thiếu trong tang lễ “trọng thể” dành cho chị – theo như tường trình của VOV:

“Đọc điếu văn tại lễ truy điệu, trong niềm tiếc thương sâu sắc, ông Hoàng Tuấn Anh, Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa – Thể Thao và Du Lịch, Trưởng Ban Lễ Tang xúc động ôn lại cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vẻ vang của bà Võ Thị Thắng, người con của Nam Bộ thành đồng với ‘nụ cười chiến thắng’ đã trở thành một trong những biểu tượng cao đẹp cho thế hệ anh hùng trong cuộc kháng chiến giành độc lập – tự do – thống nhất đất nước. Tinh thần Võ Thị Thắng là tấm gương sáng cho các thế hệ noi theo.”

Tôi sinh ra đời sau Võ Thị Thắng khá lâu nên không biết chi nhiều về “cuộc đời và sự nghiệp cách mạng vẻ vang” của chị. Do tìm hiểu thêm cũng biết được ba điều bốn chuyện, xin được chia sẻ với mọi người.

Theo vnexpress:

“Bà Thắng sinh ra tại xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Năm 9 tuổi, bà bắt đầu bước chân vào con đường cách mạng bằng việc tham gia đưa thư, mang cơm cho cán bộ trong hầm bí mật. Năm 13 tuổi, bà thi đậu vào trường công lập Gia Long Sài Gòn (nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai); 16 tuổi là thành viên Mặt trận dân tộc giải phóng huyện Bến Lức – Long An và khi 17 tuổi, được tổ chức điều về Sài Gòn hoạt động trong phong trào thanh niên – sinh viên – học sinh…

Đất nước thống nhất, người phụ nữ với nụ cười chiến thắng năm nào bước sang chính trường khi tham gia công tác tại Thành đoàn, rồi ở Hội Liên hiệp phụ nữ TP HCM, sau đó được giao nhiệm vụ Phó Chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, được trúng cử vào Ban chấp hành Trung ương Đảng Khoá VIII và Khóa IX; Đại biểu Quốc hội các khóa IX, X và XI, rồi Tổng cục trưởng Du lịch, Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Cu Ba.”

Phóng viên Nguyễn Thị Nhi, tạp chí Hướng Nghiệp, cũng cho biết thêm đôi nét về quá trình hoạt động cách mạng của Võ Thị Thắng:

“Chị được giao nhiệm vụ điều tra quy luật hoạt động của tên Trần Văn Đỗ và tổ chức ám sát hắn. Trần Văn Đỗ là Trưởng phường Phú Lâm, quận 6 Sài Gòn nhưng thực chất là tên mật vụ chỉ điểm có nhiều nợ máu với nhân dân. Ngày 27-7-1968, sau khi nắm tình hình địch, chị cải trang để đột nhập vào nhà tên Đỗ cùng với hai đồng chí yểm trợ vòng ngoài. Hôm đó khác với thường lệ, tên Đỗ đi ngủ sớm, chị tiến thẳng đến giường tên Đỗ lên đạn bắn hai lần nhưng cả hai phát súng đều không nổ…

Ngày 2-8-1968, chúng đưa chị ra tòa và kết án 20 năm tù khổ sai về tội chủ mưu giết người. Đứng trước tòa, khi nghe phán xét, chị Thắng cười và nói: ‘Tôi chỉ sợ chính quyền của các ông không tồn tại để thi hành bản án về tôi’. Một phóng viên nước ngoài đã chụp được nụ cười của chị Võ Thị Thắng trong giây phút đó. Bức ảnh với tên gọi ‘Nụ cười chiến thắng’ đã trở thành biểu tượng cho khí phách anh hùng của phụ nữ Việt Nam.”

Nói cho chính xác thì tội danh của chị Võ Thị Thắng là “khủng bố,” chứ không phải là “chủ mưu giết người.” Ông Trần Văn Đỗ, may mắn, thoát chết nhưng nhiều người khác thì không.

Cùng với những loạt đạn pháo kích từ ngoại ô vào trung tâm thành phố, Lực Lượng Vũ Trang Nội Thành của chị Thắng và đồng đội đã gieo kinh hoàng cũng như tang tóc cho không ít người dân miền Nam – trong một thời gian không ngắn. Xin ghi lại vài ba trường hợp để rộng đường dư luận:

“Trưa 10.11.1971. Một tiếng nổ long trời tại ngã tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản khiến ông Nguyễn Văn Bông – Giám đốc Học viện Quốc gia Hành chính, người chuẩn bị nắm chức thủ tướng (ngụy) chết tại chỗ…

Tôi nhớ dặn dò của đồng chí Tám Nam – Phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Định): ‘Để bảo đảm bí mật, chúng ta sẽ đặt cho mục tiêu bí số G.33. Cần giữ bí mật đến phút chót và theo tin tức tình báo, G.33 đang chuẩn bị lên nắm ghế thủ tướng. Nếu G.33 đã nắm chức, sẽ rất khó hành động vì khi ấy việc bảo vệ ông ta sẽ khác hẳn. Và nếu tình huống này xảy ra, cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”. (Vũ Quang Hùng. “Tôi Ám Sát Người Sắp Làm Thủ Tướng Sài Gòn.”Dân Việt, 30 April 2011).

Giáo sư Nguyễn Văn Bông không phải là người “trí thức có uy tín” đầu tiên, hay duy nhất, bị cách mạng … trừ khử bằng chất nổ và lựu đạn. Hai năm trước đó, G.S. Lê Minh Trí cũng bị giết chết theo cùng một cách.

Một nạn nhân khác nữa là nhà báo Từ Chung. Cái chết của ông được cậu con trai 12 tuổi kể lại như sau, theo bản tin của nhật báo Chính Luận, số ra ngày 1 tháng 1 năm 1966:

“Cháu nghe thấy tiếng còi ô tô của bố cháu. Cháu chạy ra đứng phía trong cửa để chờ bố, cháu thấy bố cháu xuống xe rồi mở thùng xe đằng sau để lấy cái gì đó. Thế rồi có hai người đi gắn máy dừng lại, cháu nhìn rõ xe hiệu Goebel sơn màu xanh. Một người xuống xe tay cắp cặp da, mặc quần mầu xanh màu da trời, áo xanh lạt có sọc, trạc độ 26 tuổi. Người ấy mở cặp da lấy ra một khẩu súng và tiến lại gần bố nhắm bắn luôn mấy phát liền. Bố cháu gục xuống.”

Vẫn theo bản tin thượng dẫn:

“Từ Chung đỗ tú tài tại Hà Nội, vào Nam, ông được học bổng du học tại Thụy Sĩ năm năm và đậu bằng Tiến Sĩ Kinh Tế tại Fribourg năm 1961. Về nước, ông được Linh Mục Cao Văn Luận, Viện Trưởng Viện Ðại Học Huế mời giảng dạy tại trường Luật, và sau đó được mời làm ủy viên trong Hội Ðồng Cố Vấn Kinh Tế nhưng ông từ chối vì yêu nghề viết báo.”

Dù không phải là thầy bói, tôi vẫn đoán chắc (như bắp) là cả ba nhân vật thượng dẫn đều có chung tội danh: thuộc thành phần phản động. Với tội danh này thì không chỉ vài ba mà (có lẽ) phải đến năm bẩy triệu người Việt đã bỏ mạng vì bom đạn, mã tấu, hay cuốc xẻng.

Cái giá để tạo dựng cái Chính Quyền Cách Mạng hiện nay – rõ ràng – không rẻ nhưng thành quả thì rất đáng ngờ, và vô cùng đáng ngại! Nó cũng đáng ái ngại như cái cách mà truyền thông của Đảng và Nhà Nước Việt Nam xưng tụng “nụ cười chiến thắng” của chị Võ Thị Thắng từ nửa thế kỷ qua.

Trong một cuộc phỏng vấn dành do BBC, ông Hạ Đình Nguyên (nguyên Chủ Tịch Ủy Ban Phối Hợp Hành Động Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, một tổ chức có liên hệ với các lực lượng chính trị, quân sự của miền Bắc Việt Nam, hoạt động ở Sài Gòn trước 1975) phát biểu: “Tôi thấy trong cuộc đời của chị Thắng, chị không mang tai tiếng gì. Vẫn là con người trong sạch.”

Là Ủy Viên Trung Ương Đảng, và cũng là Đại Biểu Quốc Hội liên tiếp ba khoá (IX, X và XI) rồi là Tổng Cục Trưởng Du Lịch mà “không mang tai tiếng gì” thì chị Võ Thị Thắng – rõ ràng – là một đảng viên nhưng … tốt!

Dưới bài phỏng vấn ông Hạ Đình Nguyên, đọc được trong trang FB của BBC, độc giả Lê Bích Đào cũng đã biểu đồng tình một cách ngắn gọn và thi vị: “Chị VTT là người sống trong sạch’ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”

Thiệt là quí hoá hết sức!

Dù vậy, tôi vẫn cũng còn có đôi chút suy nghĩ lăn tăn. Hay nói theo ngôn ngữ thi ca của Thâm Tâm là vẫn (nghe) “sao có tiếng sóng ở trong lòng.” Chúng ta có nhất thiết phải đốt cả dẫy Trường Sơn, phải hy sinh đến cái lai quần, và hàng chục triệu mạng người – thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau – chỉ để tạo nên một đống bùn bẩn thỉu nhầy nhụa như hiện tại không?