TỪNG CHÚT MỘT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

TỪNG CHÚT MỘT

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men!”

Calvin Miller nói, “Niềm tin muộn màng là điều không thể tránh khỏi!  Việc chấp nhận con tàu là điều rất khó khi trời chỉ mới đổ mưa.  Cái chết là một cơn bão tức thì ập xuống, đến nỗi khi bạn với tay cầm lấy chiếc ô, thì biết rằng, mình cần một đôi cánh có thể bay trong nước!  Vì thế, từng bước một, ‘từng chút một’, bạn hãy biến đổi tâm hồn để có thể đến gần con tàu và yêu lấy nó!”

Kính thưa Anh Chị em,

“‘Từng chút một’, bạn hãy biến đổi tâm hồn để có thể đến gần con tàu và yêu lấy nó!”  Ý tưởng của Calvin Miller được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay.  Chúa Giêsu không nói đến một điều gì to tát, nhưng nói đến cái nhỏ bé đến nỗi gần như không trông thấy; đó là một chút men.  Ấy thế, như men trong bột, men ân sủng của Thánh Thần cũng biến đổi một linh hồn ‘từng chút một!’

Men là một thứ luôn hấp dẫn; nó thật nhỏ bé nhưng lại tác dụng mạnh mẽ đối với bột.  Men hoạt động chậm nhưng hiệu quả; với men, bột sẽ dậy lên ‘từng chút một’ và biến đổi.  Đây luôn là điều hấp dẫn đối với trẻ em; bạn sẽ chứng kiến những đôi mắt tròn xoe khi các trẻ có mặt tại lò bánh mì.  Và đây cũng là cách thức Tin Mừng hoạt động.  Việc biến đổi một trái tim hiếm khi diễn ra hiệu quả trong một ngày hay trong một khoảnh khắc; đành rằng, mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc đều quan trọng, nhưng hẳn có những khoảnh khắc chuyển đổi mạnh mẽ mà mỗi người có thể chỉ ra.  Như chút men âm thầm làm cho thúng bột dậy lên, việc biến đổi trái tim cũng là một điều gì đó thường diễn ra ‘từng chút một!’  Nhưng nếu bạn và tôi cho phép Chúa Thánh Thần điều khiển cuộc sống mình một cách liên tục và bền bỉ, chúng ta sẽ trưởng thành sâu sắc hơn trong sự thánh thiện như bột trồi lên một cách chậm rãi nhưng chắc chắn nhờ sự nồng nàn của men.

Đôi khi, sự chán nản của thế giới, cùng với bao hoạt động trong cuộc sống ngăn cản chúng ta dừng lại để xem cách Thiên Chúa đang vận hành lịch sử.  Tuy nhiên, Tin Mừng bảo đảm rằng, Ngài đang hoạt động như men âm ỉ đang âm thầm hoạt động; và, ‘từng chút một’, ‘thúng bột thế giới’ dậy lên.   Chút men của những việc lành nơi chúng ta tuy nhỏ bé, nhưng nó phát xuất từ Thiên Chúa cho dẫu tất cả xảy ra trong khiêm nhu, tiềm ẩn, và thường là vô hình.

Trong thư Êphêsô hôm nay, khi suy gẫm đời sống hôn nhân Kitô giáo, Phaolô nói, “Mầu nhiệm này thật lớn lao, tôi muốn nói về Đức Kitô và Hội Thánh.”  Phaolô hẳn đã nghĩ đến Thánh Thần vốn là men tác động giữa người nam và người nữ ‘từng chút một.’  Chính Thánh Thần kết hợp hai người trong Chúa, làm cho họ nên vợ, nên chồng.  Cũng trong Thánh Thần, Chúa Kitô và Hội Thánh làm nên gia đình Thiên Chúa Ba Ngôi giữa lòng ‘thúng bột thế giới.’  Đó là một gia đình kính sợ Chúa như Thánh Vịnh đáp ca lưu ý, “Hạnh phúc thay những người kính sợ Chúa!”

Anh Chị em,

“Cho đến khi tất cả bột dậy men.”  Viên men đầu tiên Thiên Chúa vùi vào ‘thúng bột nhân loại’ là Giêsu; không chỉ vùi vào lòng nhân loại, men Giêsu còn vùi vào đất.  Thế nhưng, ‘từng chút một’, ‘từng con người một’, ‘từng mảnh đất một’, đã thấm nhuần men yêu thương của Ngài.  Cũng thế, như bao người khác, chúng ta mang lấy xác thể; nhưng trong xác thể quá đỗi bình thường này, Thiên Chúa đã đặt trong đó một chút men thần linh ngày chúng ta lãnh nhận phép Thánh Tẩy.  Vì thế, bạn và tôi không còn là “bột” thường, nhưng là “bột men.”  Quả thế, Chúa đang vùi chúng ta vào lòng công sở, trường học, đồng áng… mọi ngõ ngách của thế giới.  Ngài ước men Tin Mừng trong chúng ta ‘từng chút một’, ‘từng bước một’, với khả năng và hoàn cảnh rất riêng của mình, đem những con người chúng ta gặp gỡ trên đường đời ‘đến gần con tàu và yêu lấy nó’; “Con Tàu Giêsu”,“Con Tàu Giáo Hội’, để cả họ, cũng được Thánh Thần biến đổi!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Thánh Thần, xin biến đổi con ‘từng chút một’ để con có thể ‘yêu lấy con tàu Giêsu’ ngày một hơn; cho con luôn là men nồng nàn nâng dậy môi trường Chúa đã đặt con!” Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

Thị trường tài chính, tín dụng vẫn… ‘hoạt động bình thường, ổn định’?

Thị trường tài chính, tín dụng vẫn… ‘hoạt động bình thường, ổn định’?

Blog VOA

Trân Văn

25-10-2022

Ngày 24/10/2022, VN-Index (chỉ số biểu đạt giá trị toàn bộ cổ phiếu được niêm yết và giao dịch trên thị trường chứng khoán TP.HCM) đã rớt xuống bên dưới mức 1.000, chỉ còn 986,15 điểm (1).

Những tuyên bố, cam kết từ giới hữu trách về việc duy trì sự “bình thường, ổn định” của thị trường tài chính, tín dụng không những không có tác dụng trấn an mà còn giống như kích thích các nhà đầu tư bán tống, bán tháo tất cả các loại cổ phiếu họ có.

Tường thuật của VnEconomy về diễn biến giao dịch chứng khoán trong ngày 24/10/2022 có thể gói gọn trong câu này: “Thị trường hoàn toàn bị rối loạn bởi áp lực tháo chạy từ nhà đầu tư trong nước” (2).

Nếu qui ra tiền, chỉ tính riêng ngày 24/10/2022, tổng giá trị các loại cổ phiếu đang giao dịch trên thị trường chứng khoán TP.HCM đã giảm 134.200 tỉ đồng (3). Trước đó một ngày, hôm 23/10/2022, các nguồn thạo tin công bố ước đoán, trong vòng nửa năm vừa qua, tổng giá trị các loại cổ phiếu đang giao dịch trên các thị trường chứng khoán đã giảm khoảng 2,2 triệu tỉ đồng. Đó cũng là lý do đầu tháng 4 vừa qua, số doanh nghiệp có lượng vốn được tính từ giá trị cổ phiếu đạt mức tỉ Mỹ kim là 64, giờ chỉ còn 44 (4).

Hệ thống truyền thông chính thức dẫn ra hàng loạt nhận định hết sức bi quan: Thị trường trong nước hiện đang ngược dòng chứng khoán thế giới nên khó có thể nói tác động từ bên ngoài khiến thị trường giảm sâu như vậy… Thanh khoản sụt giảm và lực cầu gần như không xuất hiện đã khiến cho thị trường trở nên ảm đạm… Toàn bộ các chỉ báo đều đang cho tín hiệu tiêu cực… Hoặc: Không có thông tin cụ thể nào được công bố nhưng tin đồn tiếp tục lan truyền ở các nhóm đầu tư chứng khoán khiến nhà đầu tư lo lắng (5)…

***

Cũng ngày 24/10/2022, hệ thống truyền thông chính thức đồng loạt loan báo “thông tin của ‘cơ quan chức năng’ về hình ảnh cảnh sát và xe cảnh sát hiện diện trước trụ sở Vingroup”. Xin mời tham khảo nguyên văn tin về chuyện này trên tờ Nhân Dân…

Xe cảnh sát 113 trước cổng Tập đoàn Vingroup để bảo đảm an ninh trật tự cho lãnh đạo nước ngoài tới thăm

NDO – Theo cơ quan chức năng, hình ảnh xe cảnh sát 113 đỗ trước cổng Tập đoàn Vingroup tại khu đô thị Vinhomes Riverside (quận Long Biên, Hà Nội) là hoạt động bảo đảm an ninh cho Phó Thủ tướng Singapore Heng Swee Keat đến thăm, làm việc với Tập đoàn Vingroup tháng 9/2022.

Thông tin lan truyền

Ngày 24/10, mạng xã hội lan truyền ảnh chụp một số xe cảnh sát 113 đỗ trước cổng Tập đoàn Vingroup tại khu đô thị Vinhomes Riverside (quận Long Biên, Hà Nội).

Kiểm chứng

Theo đại diện lãnh đạo Ủy ban nhân dân phường Việt Hưng (quận Long Biên), lực lượng cảnh sát 113, công an phường, trật tự đô thị thực hiện nhiệm vụ bảo đảm an ninh trật tự thuộc chương trình làm việc trong khuôn khổ chuyến thăm chính thức của Phó Thủ tướng Singapore Heng Swee Keat tại Việt Nam từ ngày 11 đến ngày 15/9.

Hình ảnh được chụp sáng 13/9/2022, khi Phó Thủ tướng Heng Swee Keat đến thăm, làm việc với Tập đoàn Vingroup.

Theo quy định, xe dẫn đường Cảnh sát giao thông đưa đoàn vào trong trụ sở của Tập đoàn Vingroup, còn lực lượng 113, công an phường, trật tự đô thị làm nhiệm vụ bảo đảm an ninh trật tự phía bên ngoài.

Khẳng định

Theo cơ quan chức năng, hình ảnh xe cảnh sát 113 đỗ trước cổng Tập đoàn Vingroup tại khu đô thị Vinhomes Riverside là hoạt động bảo đảm an ninh trật tự cho lãnh đạo nước ngoài sang thăm chính thức Việt Nam cách đây hơn 1 tháng (6).

Từ trước đến nay, chẳng mấy khi tờ Nhân Dân lại dẫn đầu hệ thống truyền thông chính thức bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến những hình ảnh được đưa lên mạng xã hội rồi… “phân bua” với giọng điệu hết sức “thành kính” như vậy!

Điều đó cho thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền vừa bối rối, vừa bất lực trước sự suy sụp của thị trường tài chính, tín dụng. Khoản tiền 2,2 triệu tỉ đã bốc hơi không chỉ là mất mát riêng của những người đã đầu tư vào cổ phiếu, của các doanh nghiệp mà còn là tổn thất của nền kinh tế, đồng thời đã, đang cũng như sẽ còn tạo ra nhiều hậu quả khó lường đối với xã hội. Đó là chưa kể đến những mất mát khác do đầu tư vào trái phiếu doanh nghiệp, tuy chưa có số liệu nhưng chắc chắn không nhỏ.

Thị trường tài chính, tín dụng không chỉ chao đảo vì cổ phiếu xuyên thủng hết đáy này đến đáy khác, vì khả năng hoàn trả cả vốn lẫn lãi của những doanh nghiệp phát hành lượng trái phiếu được ước đoán có thể đến cả triệu tỉ đồng (7), vì không rõ hệ thống ngân hàng sẽ ra sao khi quan hệ của hệ thống này với thị trường chứng khoán và nhiều doanh nghiệp phát hành trái phiếu hết sức mật thiết,… mà còn vì sự hoài nghi của công chúng đối với hệ thống chính trị, hệ thống công quyền càng ngày càng lớn.

Cứ ngẫm sẽ thấy, sở dĩ việc khởi tố hàng loạt các vụ án “thao túng thị trường chứng khoán” và “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”,… gây hoang mang cho giới đầu tư cũng như những người gửi tiền đã dành dụm cho các ngân hàng, khiến thị trường tài chính, tín dụng ngả nghiêng là vì chúng… khác thường. Nếu các hệ thống không dung dưỡng, thậm chí công khai bao che cho những hành vi phạm pháp của một số cá nhân, một số doanh nghiệp trong nhiều năm thì tin đồn không có đất sống.

Làm sao có thể tin chính quyền chân thành khi xử lý các sai phạm liên quan đến thị trường tài chính, tín dụng mà lại để yên cho Bộ Công an biến bà Nguyễn Phương Hồng, vốn là “Ủy viên HĐQT kiêm Phó tổng Giám đốc phụ trách khối Tái thẩm định của Ngân hàng Thương mại cổ phần Sài Gòn (SCB)” thành “Trợ lý Tập đoàn Vạn Thịnh Phát”? Nếu SCB vẩn “hoạt động bình thường và ổn định” thì vì sao phải áp dụng biện pháp “kiểm soát đặc biệt” (8)?

Cách nay nửa tháng, sau khi bắt vài người “bình luận thất thiệt về hoạt động của SCB gây hoang mang dư luận”, Bộ Công an răn đe công chúng… “sẽ xử lý tất cả tổ chức, cá nhân nếu đăng tải, chia sẻ, phát tán hoặc bình luận đồng thuận với tin giả, tin sai sự thật, tin gây hoang mang dư luận, ảnh hưởng tiêu cực đến an ninh trật tự” (9). Muốn trấn an công chúng phải minh bạch và trung thực, đã thiếu các yếu tố này mà còn dọa sẽ trấn áp thì hậu quả phải như đang thấy.

Cũng vì vậy phải thắc mắc, sắp tới, thị trường tài chính, tín dụng sẽ ra sao mà… “cơ quan chức năng” đột nhiên ngưng xấc xược, chuyển từ hăm sẽ xử lý cả những… “bình luận đồng thuận” sang… “thành kính phân bua” như tin đã dẫn từ Nhân Dân nhật báo?

Ukraine: Tám tháng máu, lửa và hoa

Phúc Lai

26-10-2022

Thủ đô Kyiv bị quân đội Nga tấn công dồn dập bằng drone của Iran. Ảnh: Vladyslav Musiienko (Reuters)

Cuộc sống có những điều kỳ lạ… Khi một cuộc chiến tranh nổ ra thì toàn thế giới hóng về điểm chiến sự, đầu tiên là ngóng tin người quen bạn bè, rộng hơn là hóng tin đồng bào, và cả khắc khoải về số phận của những người dân vô tội của đất nước đang bị dội bom đạn. Ấy thế mà từ những ngày đầu của cuộc chiến, tôi bắt đầu viết những bài nhận xét về nó, thì lại nhận được rất nhiều theo dõi của chính những bạn bè đang ở trong hoàn cảnh lửa đạn đó. Chẳng phải đó lại là điều kỳ lạ sao?

Tôi cứ nhớ vài ngày đầu, tôi thì hóng tin bên đó xem “liệu người Ukraine có đầu hàng hay không…” vì đó là điều đáng lo nhất – không có tinh thần bảo vệ Tổ Quốc, thì sẽ mất tất cả. Đến khi anh Q là Việt Kiều bên đó động viên: “Yên tâm, tinh thần của nhân dân và quân đội Ukraine rất cao, không có chuyện đầu hàng đâu.” Hồi đó tôi chưa biết tổng thống V. Zelensky là ai và cũng rất lo đó là một anh ba vạ nào đó, chỉ vài ngày sẽ dẫn nội các của mình ra hàng – việc đó đã diễn ra một lần năm 2008 ở Georgia.

Khi nghe anh Q nói như vậy, tôi yên tâm và bắt đầu… chém. Tôi động viên anh Q: “Vậy thì anh yên tâm. Theo bản đồ địa hình của Ukraine thì họ sẽ dùng những mũi tấn công bằng xe tăng lớn cường tập vào trung tâm, theo đúng truyền thống của quân đội Xô-viết và khi các mũi đó tiến nhanh, bỏ lại lực lượng hậu cần đằng sau thì người Ukraine sẽ đánh lại và Nga sẽ thua.” Sau này khi được biết anh Q là cựu học viên… sĩ quan xe tăng được nhà nước ta cử sang học ở Ukraine thời Liên Xô cũ, tôi ngượng không biết để chỗ nào cho hết.

May mà sau này điều đó đúng, nhỡ mà không đúng thì đào cái lỗ chui xuống đất.

Vậy mà thoáng cái 8 tháng đã qua, tưởng như vừa hôm kia hôm kìa gì đó. Vẫn có thể tìm lại trên mạng những video hồi đó người ta quay nhà ga Lviv, dòng người tản cư lũ lượt nhưng lại có những hình ảnh ở một thành phố miền tây Ukraine đàn ông xếp hàng dài không kém để đăng ký nhập ngũ. Gần tám tháng sau, một hình ảnh đối lập khác ở nước Nga: dòng đàn ông lũ lượt đi đến các cửa khẩu để trốn lệnh “động viên một phần” của Putin. Ai là người sẵn sàng đứng lên bảo vệ Tổ Quốc?

Nhiều khi tôi cũng không hiểu nổi tại sao rất nhiều đồng bào của tôi, đến giờ phút này vẫn tin là người Nga sẽ… bảo vệ Tổ Quốc khi bị quân đội Ukraine tấn công vào những vùng đất vừa cướp được. Đạo quân ăn cướp thì chỉ có tướng cướp được miếng mỏ, chứ lính quèn chỉ giữ được cái mạng là may, ai chia phần cho anh? Thậm chí cả những người ra vẻ đức cao vọng trọng nhờ những thân thế nào đó của gia đình, cũng dám tuyên ngôn về tinh thần của người Nga. Hãy nhìn lại đi, xem có phải người Đức đang than phiền rằng họ thiếu những lao động khỏe mạnh và chất lượng nhất, là những người đàn ông Ukraine về nước tham gia chiến đấu ngay trong những ngày đầu chiến tranh. Hãy nhìn lại đi, khi rất nhiều người đàn ông Ukraine than phiền đăng ký vào quân đội mà được trả lời: “Chưa đến lượt!”

Mấy hôm vừa rồi còn nghe tin anh em người Việt bên đó kể về phong trào giúp đỡ quân đội, và chia sẻ: quân đội đã sẵn sàng bước vào chiến đấu trong mùa đông.

Chuyện của người Việt thì nhiều lắm. Tháng thứ tám của cuộc chiến cũng là tháng của cú “động viên một phần” với những câu chuyện choáng váng về chi phí của những người có quốc tịch Nga phải trả để trốn tránh. Có lần tôi gặp trên tường nhà một bác nào đó một bạn không còn trẻ, với lời lẽ rất hung hăng: đã trả ơn nước Nga rồi và sẵn sàng lên đường một lần nữa! Nhiều khi tôi cũng không biết mình phải xác định thái độ như thế nào với những người như vậy… Có lẽ như vậy còn hơn hồi đầu chiến tranh trong các diễn đàn của người Việt Nam tại Nga, đôi chỗ tôi gặp những ý kiến dè bỉu chê bai: “Bên này chẳng coi cấm vận ra gì, vẫn sống khỏe. Kiếm tiền đô, bây giờ đô lên đem đô ra tiêu…” Tôi không nghi ngờ cũng chính những người đó đã từng lên mạng khinh rẻ đồng bào của mình là Việt Kiều ở Ukraine vì mức sống thấp kém hơn ở Nga nhiều. Trong diễn đàn của những người Việt ở Ukraine không hiếm gặp những người như vậy.

Đã là chiến tranh, thì phận dân đen khác gì con sâu cái kiến. Thà hung hăng sẵn sàng ra trận một cách cuồng tín, còn có tư cách hơn thể loại khinh bỉ chính đồng bào mình, và khi họa đến thì tìm cách thoát thân trước tiên. Tất nhiên, cuồng tín là ngu muội và vô minh, đó lại là một câu chuyện khác. Điều chúng ta cần nói với nhau chỉ là: chẳng ai biết một giờ nữa sẽ có cái gì đến với mình, nên đừng ai “nói hay” cái gì cả, và cũng đừng khinh bỉ ai cả.

Quay lại với tám tháng chiến tranh – chẳng ai ngờ là nó có thể kéo dài đến thế và bây giờ thì chẳng ai nói được rằng nó sẽ kết thúc vào lúc nào, chỉ biết là chắc chắn nó cũng sẽ phải kết thúc. Tính phi logic của nó đã làm cho chúng ta sai lầm trong đoán định hết lần này đến lần khác. Chúng ta cho rằng họ sẽ không gây chiến, vì với một nền kinh tế có GDP còn nhỏ hơn tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc thì sẽ không chịu nổi những lệnh cấm vận của Tây, nhưng họ vẫn có những toan tính khác, và vẫn đánh. Chúng ta cho rằng nếu người Nga thua đau, bị đốt một số lượng xe tăng đủ lớn và một số thiệt hại tương ứng về nhân mạng, họ sẽ phải “thôi”. Nhưng họ không “thôi”.

Không “thôi” hả? Ừ thì “tiếp!” – chúng ta cho rằng nếu tiếp tục thì sẽ là một cuộc chiến tiêu hao, và họ sẽ đưa quân đội của chính mình đến chỗ kiệt quệ, và điều đó đã thành sự thật. Nhưng họ vẫn làm, tính phi logic ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn và thách thức mọi tư duy thông thường. Nhưng cũng chỉ đến đây, chúng ta mới hiểu được trong những trang sách (mà cực kỳ hiếm hoi được xuất bản ở Việt Nam) có những người lính Hồng quân kể về sự phi lý đến mức khủng khiếp và không thể hiểu được trong quân đội Xô-viết trong thời kỳ chiến tranh.

Tôi xin kể một chuyện mà độc giả Nhịp cầu thế giới có thể kiểm tra được: trong tiểu thuyết “Tuyết bỏng” của Yuri Bondarev (“Горячий снег” – Юрий Васильевич Бондарев), tác giả đã kể lại chuyện một viên trung úy ra lệnh cho mấy người lính, hết người này đến người khác ôm quả mìn bò đến diệt một chiếc xe tăng Đức khi tất cả những khẩu pháo chống tăng của trung đội bị bắn hỏng. Cuối cùng thì không ai diệt được nó mà thiệt mạng hết, chỉ khi một người ở khẩu đội khác tỉnh lại, bắn cho nó một phát đạn vào sườn mới diệt được.

Bondarev đã mất năm 2020, không kịp nhìn thấy ở Dovhenke phía đông nam thành phố Izyum, người Nga cũng làm những việc vô nghĩa y như cuối năm 1942, đúng 80 năm trước nhà văn đã mô tả. Chỉ vì sợ sự trừng phạt của cấp trên cao hơn mà những cấp trên thấp hơn đã ra lệnh cho lính Nga phải chiếm làng hết đợt này đến đợt khác, thương vong của cả hai bên không biết bao nhiêu mà kể. Trong khi đó thì ngôi làng chẳng có chút ý nghĩa chiến lược chiến thuật nào cả – trước đó thì có thể có nhưng những điều đó đã không còn sau vài tháng chiến tranh.

Rất nhiều ký ức chiến tranh của lính Nga kể về cấp trên của họ, khi đứng trước mặt và nghe mệnh lệnh của cấp trên cao hơn, thể hiện sự khiếp nhược và mất tinh thần. Lúc này thì chúng ta chắc chắn sẽ hiểu hơn rất nhiều về cái sự phi lý của “tính cách Nga” – sự phi lý của cái lẽ “đằng nào cũng chết, hoặc xanh cỏ hoặc đỏ ngực.”

Tôi tin rằng người Ukraine không lạ gì cái logic đó, vì thế tổng thống V. Zelensky mới nói với ý, chiến tranh chỉ kết thúc khi quân đội Nga bị đánh quỵ. Điều đó vào thời điểm 24/2 không ai có thể tin được. Điều đó vào cuối tháng Ba, khi họ chuẩn bị chuyển sang tập trung vào Donbas, cũng rất khó tin. Nhưng sau những gì hai bên đã thể hiện ở Izyum, ở Kupyansk thì chúng ta tin việc đó hoàn toàn có thể làm được.

Câu hỏi nhiều nhất tôi nhận được sau suốt mấy tháng, là đoán thử xem bao giờ chiến tranh sẽ kết thúc và nó sẽ kết thúc như thế nào… Những người hỏi chẳng quan tâm rằng tôi cũng… mù tịt như mọi người. Tôi chỉ có một điều duy nhất là niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng tất yếu của người Ukraine, và cuộc chiến dù kéo dài đến mấy rồi cũng đến lúc kết thúc.

Trong giai đoạn đầu của cuộc chiến, chúng ta đã cố hình dung ra một cách đánh thông minh mà không chỉ người Ukraine, mà chính chúng ta đã sử dụng là đưa về một thế trận phi đối xứng. Khó khăn khi đó cho chúng ta là thấy quân Nga quá mạnh, quá đông, quá nhiều xe tăng, dùng quá nhiều quân dù đột kích sâu… nhưng hóa ra người Ukraine không dễ bị bắt nạt như thế. Đến giai đoạn tiếp theo, chính ra lại là thời gian còn nặng nề hơn khi cách tiến hành chiến tranh kiểu phi đối xứng của người Ukraine không phát huy được nữa, họ phải chơi đôi công với người Nga bằng pháo binh.

Với những người Việt tôn thờ Putin đó là thời gian hào hứng nhất, nhưng với chúng ta là giai đoạn nặng nề không kém giai đoạn trước. Putin thắng, là thế lực đen tối, là ác quỷ chiến thắng. Người có lương tri không ai mong muốn như vậy. Chúng ta hoang mang, không biết họ sẽ làm thế nào để xoay chuyển tình thế, quay lại với cách đánh phi đối xứng đã rất thành công, và cũng chỉ có cách đó mới đối phó được với một quân đội to lớn. Hai “chiến binh” Severodonetsk và Lysychansk đã giúp cho quân đội Ukraine có những thời gian cực kỳ quý báu trong tiếp nhận và huấn luyện sử dụng thành thục những vũ khí mới, và chỉ ngay sau khi “phải bỏ” hai thành phố, chúng ta thấy quân đội Nga bắt đầu gãy vỡ có hệ thống, toàn ở những chỗ khuỷu chân, khuỷu tay…

Đến nay, người Nga chưa cho thấy họ có cách nào để chống lại cách đánh đó của người Ukraine, chính xác là chưa có cách nào để khắc phục được những điểm yếu của chính mình. Rõ là “không sợ kẻ thù mạnh bằng sợ đồng đội ngu.” Rớt xuống những cái vỏ hào nhoáng của một quân đội thứ hai thế giới đi đều bước đẹp lộng lẫy trong tiếng hành khúc hào hùng qua Quảng trường Đỏ, là một quân đội bệ rạc, thiếu thốn đủ đường.

Vậy câu trả lời cho những câu hỏi là chiến tranh sẽ kết thúc như thế nào? – trước mắt là quân đội khố rách áo ôm có thắng được không? Có thể, với điều kiện là anh chiến đấu trên đất nước của anh và bảo vệ Tổ Quốc của anh. Còn khi anh viễn chinh thi hành một cuộc chiến ăn cướp, thì không có chuyện đó đâu. Cuộc chiến sẽ kết thúc bằng thất bại của quân đội Putin, đó là điều chắc chắn, và như thế nào – thì lại chắc chắn họ sẽ bỏ chạy. Như một người anh của tôi nói hôm qua: khi đã tan rã thì quân ta còn không kịp tiếp quản đâu.

Tháng thứ tám đánh dấu những tuần cuối cùng bằng “mưa tên lửa và drone tự sát” của Nga tấn công vào các thành phố hậu phương của Ukraine. Putin vẫn còn nuôi hi vọng rằng với cơn mưa này, người Ukraine sẽ thoái chí chăng? Hắn đã quên rằng những lúc dùng đòn kinh khủng hơn nhiều hắn còn không đánh gục được ý chí của người Ukraine, thì bây giờ mấy chục một trăm quả tên lửa một ngày trên mấy chục thành phố Ukraine, thì làm được sao? Hắn tưởng tàn phá hệ thống điện của thời Liên Xô, thì người Ukraine không biết lấy tiền của chính nước Nga của hắn, để làm lại hệ thống điện hiện đại hơn nhiều sao?

Hắn chỉ còn một hi vọng duy nhất, là đầu tháng sau có bầu cử giữa nhiệm kỳ của nước Mỹ. Với mức độ bắn phá hạ tầng đất nước Ukraine, nhất là gây thương vong cho dân thường nhiều sẽ tác động đến những nghị sĩ sẽ thắng cử nhất là những người theo phe chủ hòa. Khi đó sức ép sẽ có để người Ukraine chấp nhận hiện trạng lúc này của chiến trường, và hắn sẽ thắng. Nhưng hắn đã từng không hiểu tại sao đến nay thế giới văn minh lại ủng hộ người Ukraine mạnh mẽ đến thế. Con người sinh ra trong chế độ xã hội của bóp nghẹt và đè nén, không thể hiểu được tư tưởng dân chủ nó như thế nào. Và bằng hi vọng này, Putin tiếp tục thể hiện là hoàn toàn không hiểu. Khi anh đã không hiểu về thế giới mà tuyên chiến với nó, thì anh sẽ chuốc lấy thất bại chắc chắn.

Không, Putin còn một hi vọng nữa: sức chịu rét của người Nga. Đó là ý kiến của một người bạn tôi, không phải của tôi. Người Nga ở đây là những người từ Siberia, từ Murmansk, từ Taymyr (bán đảo ở miền bắc nước Nga, thuộc vòng Bắc cực)… Đây cũng là lý luận chung của những người Việt tôn thờ Putin, người Nga quen chiến đấu trong mùa đông nên họ không sợ mùa đông. Điều này được gián tiếp khẳng định một lần nữa vào giai đoạn đầu của cuộc chiến, hồi tháng Ba năm nay có một số đợt rét muộn. Bất chấp hệ thống hậu cần yếu kém, không được trang bị đầy đủ nhưng những người lính Nga vẫn không chết rét và vẫn tấn công.

Tất cả những điều này không sai, nhưng hồi đó tôi đã bình luận: “Nếu người lính vài hôm không được ăn nóng, anh ta sẽ mất sức. Nếu một tuần nửa tháng không được nghỉ ngơi, nhất là trong thời tiết băng giá không được nghỉ để tắm nước nóng thay quần áo, thì anh ta không chỉ mất sức mà còn mất cả tinh thần.” Xin nhắc lại những dòng cố Nguyên soái Liên Xô G.K. Zhukov viết trong hồi ký của mình: “Cần phải đập tan những lý thuyết cho rằng mùa hè là mùa tấn công của địch còn chúng ta thì chỉ có thể tấn công vào mùa đông. Mùa đông là mùa phải lo áo ấm, ủng và thức ăn nóng cho bộ đội, không quân đội nào tránh được nhiệm vụ đó. Bằng sự nỗ lực to lớn của mình, quân đội, Đảng và nhân dân đã lo cho bộ đội đầy đủ những cái đó, và đó là những điều kiện của chiến thắng.”

Trước những gì quân đội Nga đã thể hiện, tôi có thể khẳng định rằng họ còn lâu, rất lâu mới bằng được những gì mà quân đội Xô-viết trước đây “lo cho bộ đội.”

Những gì mà anh em bên Ukraine kể về nhân dân bên đó lo cho bộ đội, chúng ta có niềm tin. Còn Putin, thì hắn cũng lo cho bộ đội của hắn bằng… niềm tin. Nực cười nhất là đến hôm qua, khi cuộc chiến bước sáng tháng thứ chín, Hội đồng an ninh Nga đã bàn về giai đoạn mới của cuộc chiến: “phi Sa-tăng hóa Ukraine”. Cuộc chiến đến hồi tuyệt vọng nên còn cái phao nào bấu víu được phải cố mà bấu nốt. Tư tưởng dân Nga chắc hẳn đã đến hồi khủng hoảng toàn diện rồi hay sao mà còn phải bấu víu vào đức tin như vậy? Người Nga, xin hãy nhớ lại đi khi cư dân Mátxcơva xây lại Nhà thờ Chúa Cứu thế (“Храм Христа Спасителя”) trên cái bể bơi lớn nhất thế giới của Stalin, bao nhiêu tiền và vàng đã được người dân Ukraine đóng góp? Điều đó còn được ghi nhận trong sách giáo khoa tiếng Nga “Đường tới nước Nga” (“Дорога в Россию”) của trường Đại học tổng hợp quốc gia Mátxcơva đó.

Vậy đó, tôi không nghi ngờ rằng Putin đang hi vọng vào sự suy giảm của hỗ trợ quốc tế cho Ukraine, nhất là từ Hoa Kỳ. Nếu sau kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ này của nước Mỹ mà những hỗ trợ đó vẫn ít nhất giữ nguyên như cam kết, hắn sẽ tiếp tục nuôi hi vọng vào… tinh thần Nga, vào những mình đồng da sắt của người Eskimo. Hãy để Zhukov trả lời cho hắn. Tôi cũng tin rằng người Ukraine bình tĩnh chờ đợi mùa đông đến và đã tích cực chuẩn bị cho nó.

Mùa đông đến, nếu người Ukraine liên tục tàn phá hệ thống của quân đội Nga, không cho lính Nga ăn nóng và sưởi ấm thì chỉ vài tuần chịu rét, là tan rã hết. Chiến tranh sẽ kết thúc như vậy đó.

Mùa thu vàng bên sông Dnipro, thủ đô Kyiv. Ảnh: Hong Giang Nguyen

Mùa thu cũng đã sắp qua… Vẫn có những người bạn chưa gặp bao giờ ở Kyiv ngày ngày dạo phố, cho xem ảnh những thảm cỏ xanh mượt bên cạnh còn đầy những hàng rào cự mã chống tăng, và vẫn còn đây đó những bông hoa. Tôi lại nhớ hồi quân Nga đe dọa thủ đô Kyiv, chỉ còn cách thành phố chục ki-lô-mét, tôi đã động viên một người bạn khác: “Họ không chiếm thủ đô được đâu, đến Kharkiv còn chẳng chiếm được thì Kyiv làm thế nào? Rồi mùa xuân sẽ về trên sông Dnipro.” Từ bây giờ đến mùa xuân sang năm còn xa lắm, cuộc chiến còn nhiều khó khăn, nhưng những bông hoa của mùa thu này tàn sẽ dành chỗ cho những bông hoa mới của mùa xuân sau.

Rồi mùa xuân sẽ lại về trên sông Dnipro.

Mối đe dọa và nỗi sỉ nhục cả loài người

Phạm Đình Trọng

24-10-2022

Quen thói nói lấy được, ra rả nói dối, trắng trợn bịa đặt lịch sử để bành trướng lãnh thổ: Đông Sa, Trung Sa, Tây Sa, Nam Sa là vùng biển lịch sử lâu đời của Trung Quốc. Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với các quần đảo ở biển Nam Trung Hoa, sẵn sàng lộ mặt nói dối với bên ngoài để dằn mặt đối thủ chính trị trong nội bộ, ngày 22.10.2022 Tân Hoa Xã lại lem lẻm nói lấy được: Cựu lãnh đạo Trung Quốc Hồ Cẩm Đào được đưa ra khỏi phiên bế mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 20 Đảng Cộng sản Trung Quốc hôm nay vì lý do sức khỏe.

Xem clip đang tràn ngập trên mạng xã hội ai cũng thấy rõ Hồ Cẩm Đào bị cấm vệ mặc lễ phục bảnh bao che đi con người công cụ bạo lực xốc nách kéo ra khỏi chỗ ngồi trong phiên bế mạc đại hội đảng của Tập Cận Bình mà Tập Cận Bình đã tuyển chọn xong bộ sậu phe cánh, đã củng cố vững vàng ghế thống soái. Clip ghi hình rất rõ Hồ Cẩm Đào bị áp giải ra khỏi lễ đường như một tội phạm chứ không phải được đưa ra như một người bệnh.

httpv://www.youtube.com/watch?v=oGZmIn_yU8Y&t=1s

Cựu Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, được đưa ra Đại hội Đảng Cộng sản

Cấm vệ hai tay xốc hai nách lôi Hồ không được, liền dồn sức vào một tay xốc vào nách phải Hồ, lấy sức gồng Hồ lên, Hồ vẫn trì xuống không chịu. Trong đại lễ của đảng, không thể thô bạo dùng sức mạnh với bậc đảng trưởng tiền bối. Không thô bạo nhưng cấm vệ rất kiên quyết, dứt khoát bứng Hồ đi, loại Hồ ra khỏi sinh hoạt của đảng. Cấm vệ đã xông vào lễ đường ra tay là lệnh của thống soái, của quyền uy trong đảng, Hồ không thể cưỡng, đành để cấm vệ lôi khỏi ghế. Đứng lên rồi Hồ vẫn mấy lần định ngồi lại không được đành để bị dẫn đi. Cuộc cưỡng bức rõ mồn một như một vụ bắt cóc người đứng đầu đảng tiền nhiệm của Tập Cận Bình diễn ra ngay trong đại hội đảng của Tập.

Hình ảnh và diễn biễn vụ cưỡng bức cho thấy clip không phải do truyền thông vô tình chộp được mà có kịch bản, có đạo diễn được đương quyền trong đảng dàn dựng, ghi hình. Các đại biểu đại hội đảng đã ngồi kín ghế, ngay ngắn, trật tự như những bé ngoan trong lớp mẫu giáo. Clip bắt đầu khi cấm vệ xuất hiện đến chỗ Hồ hành động từ tốn nhưng rất quyết liệt sắt đá, không khoan nhượng. Camera ghi cận cảnh mọi động tác cưỡng bức Hồ, bám theo Hồ bị dẫn giải đến khi đi khuất.

Khống chế, cưỡng bức, áp giải một nguyên lão đảng trưởng của đảng ra khỏi đại hội đảng là sự việc bất thường, nghiêm trọng diễn ra chậm chạp trước lớp lớp những hàng ghế đại biểu đại hội đảng nhưng các đại biểu đã được quán triệt, đã được thông báo sự việc, được xác định thái độ, vẫn ngồi nghiêm chỉnh, ngay ngắn, thản nhiên, mặt hướng thẳng về phía trước như không có chuyện gì xảy ra. Không bất ngờ. Không nghiêng ngó theo dõi. Không một mảy may xôn xao. Ngay cả những đại biểu ngồi cùng hàng ghế với Hồ, ngồi hàng ghế liền sau Hồ không thể không thấy sự việc nhưng mặt họ vẫn hướng ra khoảng không phía trước để không thấy gì. Khi Hồ bị dẫn giải đi qua ngay trước mặt, họ cũng thờ ơ, không nhìn, không thấy, không biết.

Tiền nhiệm của Tập Cận Bình, Hồ Cẩm Đào đứng đầu đảng cộng sản Trung Quốc hai khoá liền, từ 2002. Đến 2012 nhường lại ghế đầu đảng cho Tập Cận Bình. Với kẻ hết thời, không còn quyền lực, ứng xử thế nào chả được. Cho dự hay không cho dự một phiên họp hay cả đại hội đều do đương quyền. Không muốn cho kẻ hết thời Hồ Cẩm Đào dự một phiên họp hoặc không cho Hồ dự cả đại hội đảng của Tập, không thiếu gì cách nhẹ nhàng, tử tế. Nhưng Tập để Hồ đến đại hội đảng, ngồi ghế đầu cạnh Tập rồi cho quân cấm vệ vào lễ đường đại hội xốc nách, lôi Hồ ra khỏi đại hội trước mặt các đại biểu đảng toàn quốc, cho thấy hai điều:

Một là đại hội 20, Tập đã bố trí được đội hình, đưa được đàn em thân tín vào các vị trí quyền lực trong đảng, Tập đã thâu tóm trọn quyền, đã trụ lại được nhiệm kì thứ ba là thực sự xoá bỏ được giới hạn nhiệm kì để nắm quyền lực tối cao suốt đời, trở thành hoàng đế Trung Hoa. Bế mạc đại hội 20, Tập liền cho diễn màn sỉ nhục Hồ để dằn mặt tất cả những nguyên lão tiền nhiệm đang soi mói Tập, đang ngăn cản Tập lên ngôi hoàng đế. Sỉ nhục, loại bỏ Hồ ra khỏi đại hội, Tập sỉ nhục, loại bỏ tất cả nguyên lão tiền bối cộng sản Trung Quốc để khẳng định vị trí độc tôn của Tập trong đảng. Loại bỏ ảnh Mác Lê Mao trên phông màn diễn đàn đại hội, Tập loại bỏ cả hệ thống lí luận cộng sản nguyên thuỷ để khẳng định lí luận chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc của Tập.

Hai là đảng viên của đảng chính trị phải là nhà chính trị có tấm lòng con người, có tư cách công dân và có chính kiến chính trị. Nhưng 2298 đảng viên cộng sản trong đại hội 20 đại biểu cho gần trăm triệu đảng viên cộng sản Trung Quốc đã im lặng, làm ngơ trước màn diễn của Tập Cận Bình sỉ nhục Hồ Cẩm Đào, thì 2298 đại biểu chỉ là hình nhân, chỉ là tượng đất sét do Tập nhào nặn và bày đặt, chỉ là con rối do Tập giật giây và gần trăm triệu đảng viên cộng sản Trung Quốc chỉ là thần dân của hoàng đế Tập Cận Bình, chỉ là bề tôi của chúa thượng Tập Cận Bình, chỉ là bầy đàn, là sức mạnh công cụ của bạo chúa Tập Cận Bình.

Trong lịch sử loài người đã có rất nhiều bạo chúa, độc tài nhưng chưa có một bạo chúa, một độc tài nào có được lực lượng công cụ đông đảo khủng khiếp như độc tài Tập Cận Bình. Độc tài nào cũng muốn thâu tóm cả thế giới. Với sức mạnh gần trăm triệu con người công cụ, với sức mạnh vũ khí hạt nhân, với tham vọng thâu tóm cả loài người, độc tài Tập Cận Bình không chỉ là nỗi đe doạ với dân lành Trung Quốc, là nỗi sỉ nhục với nhân phẩm người dân Trung Quốc mà là nỗi đe doạ, nỗi sỉ nhục với cả loài người.

120 người bỏ trốn, 1 tỉnh ở Nam Hàn ngưng miễn visa cho khách Việt

Lý do được tờ Thanh Niên hôm 23 Tháng Mười đăng tải là để “sắp xếp lại công tác quản lý và cấp visa cho người Việt Nam nhập cảnh tại phi trường Yang Yang sau thời gian thử nghiệm đón khách với chính sách miễn visa.”

Một đoàn du khách Việt Nam trong chuyến tham quan Nam Hàn. (Hình: VOV)

Hãng hàng không Fly Gangwon của Nam Hàn cũng vừa mở đường bay thẳng thường lệ đầu tiên giữa Hà Nội, Sài Gòn đi thành phố Yang Yang từ giữa Tháng Mười.

Do phía Nam Hàn tạm dừng chương trình nói trên, nên hãng Fly Gangwon thông báo những du khách Việt Nam đi theo diện miễn visa sẽ được hoàn trả tiền vé máy bay và chi phí đi tour, hoặc đổi ngày khởi hành cho chuyến chuyến bay gần nhất. Đối với những du khách có visa Nam Hàn trước đó thì vẫn được nhập cảnh và đi du lịch bình thường.

Khác với lý do được đăng trên tờ Thanh Niên, Facebook “Cộng Đồng Người Việt Nam Tại Nam Hàn” với hơn 200,000 lượt follow, cho biết hôm 23 Tháng Mười: “Thất lạc 120 khách du lịch Việt Nam đến Nam Hàn.

Phi trường Yang Yang đang hot, được biết 170 khách du lịch sang Nam Hàn hiện đã thất lạc 120 [người] hiện vẫn chưa thấy tung tích gì, phía cảnh sát Nam Hàn vẫn ngày đêm tìm kiếm, rất quan tâm lo lắng cho mọi người. Những chiếc visa sẽ ngày càng khó hơn bên tạm dừng bay Fly Gangwon!”

Bên dưới bài đăng, hàng loạt Facebooker bày tỏ sự giận dữ.

Facebooker “David Pitt” bình luận: “Hỏi sao passport xanh [của Việt Nam] đi tới đâu cũng phải xin visa với một đống giấy tờ.”

Một số diễn đàn khác của cộng đồng người Việt ở Nam Hàn cũng đưa lại tin này.

Trước vụ này, hồi giữa Tháng Tám, nhiều đoàn khách du lịch từ Việt Nam đến đảo Jeju, Nam Hàn, qua hãng hàng không Scoot liên tục bị hủy vé vì lý do không có visa, mặc dù hòn đảo này có chính sách miễn visa cho người Việt.

Thời điểm đó, VnExpress dẫn lời một số du khách Việt Nam cho biết họ chỉ được thông báo về việc vé máy bay bị hủy trong lúc làm thủ tục quá cảnh (transit) phi trường Changi của Singapore.
Hãng hàng không Fly Gangwon vừa mở đường bay thẳng thường lệ đầu tiên giữa Hà Nội, Sài Gòn đi thành phố Yang Yang, tỉnh Gangwon, Nam Hàn, vào giữa Tháng Mười. (Hình: Facebook Tổng Cục Du Lịch Nam Hàn)

Theo VOA Tiếng Việt, phía Nam Hàn cho biết chính sách miễn visa kết hợp với miễn khai báo “vô tình tạo ra lỗ hổng, khiến không ít người nước ngoài đến đảo Jeju du lịch đã bỏ trốn khỏi đoàn và ở lại Nam Hàn bất hợp pháp.”

Hồi năm 2016, một nhóm 56 du khách Việt Nam đã đột ngột “biến mất” sau khi tới đảo Jeju trong một tour dài sáu ngày. (N.H.K) [kn]

TIẾNG VIỆT NGÀY NAY RẤT LẠ & QUÁI ĐẢN 

TIẾNG VIỆT NGÀY NAY RẤT LẠ & QUÁI ĐẢN 

Chút tâm tình với Tiếng Việt.

TIẾNG VIỆT NGÀY NAY RẤT LẠ

Tác giả: Đào Thị Ngọc Liên.

   Một lần chờ xe buýt, tôi có dịp trò chuyện với một người rất trẻ, ăn mặc lịch sự, tóc hớt ngắn , đeo kính trắng nhìn có vẻ trí thức, áo chemise trắng, tay manchette thắt cravat sọc careau thanh nhã …

Bà già và Anh chàng này lại đi cùng tuyến đường, lên xe ngồi cạnh nhau.

Qua giới thiệu tôi được biết anh này là sinh viên vừa tốt nghiệp khoa ngữ văn trường Đại học nhân văn, hiện anh được giữ lại trường làm trợ giảng cho các buổi dạy sinh viên … Chắc chưa tới 25 tuổi

    Tôi cũng tự giới thiệu mình là giáo viên đã về hưu gần 10 năm , lụm cụm nhưng có nhiều thắc mắc muốn hỏi , mà không biết hỏi ai , may mắn gặp được anh bạn trẻ này , tôi liền xin được trò chuyện , anh chàng rất nhiệt tình và lễ phép , tôi bắt đầu thẩm vấn :

-Con ơi,  cô thấy tiếng Việt ngày xưa phong phú và cách ghép từ theo luật quy định , có phương pháp rõ ràng, sao tiếng Việt bây giờ nó nghèo nàn và thô thiển quá . Thằng nhỏ mắt sáng lên , nhanh nhẹn

-Cô nêu ví dụ cụ thể đi cô ! Nếu con biết con sẽ giải thích cho cô rõ

-Cô rất vui , cám ơn con … Tôi mạnh dạn đặt câu hỏi :

-Ngày xưa cô có:

          + Từ thịnh soạn, linh đình … Để nói về một bữa ăn, bữa tiệc …

         + Từ tráng lệ, nguy Nga … Để nói về ngôi nhà hay biệt thự đẹp.

          +  Từ lộng lẫy, sang trọng … Để nói về  cách ăn mặc, những đồ vật , xe cộ …

-Ngày nay người ta chỉ xài có một từ :

  ” HOÀNH TRÁNG “thí dụ:

+ Bữa tiệc      |[

+Biệt thự        |[. Hoành tráng

+ Cái xe hơi    |[

Là xong , không phải chọn lựa từ cho thích hợp … Như vậy có phải làm cho tiếng Việt mình ngày càng nghèo nàn, thô thiển không ???

Mà Hoành tráng là cái gì ??? Từ này không có trong tự điển tiếng Việt

Thằng nhỏ còn chưa kịp trả lời bà già tui bồi thêm :

Cô xem trên Tivi những game show , các giám khảo nghe và bình luận về giọng ca của thí sinh nào đó , họ nói :

___Giọng ca đẹp … Cô rất khó chịu vì giọng ca mà đẹp là sao ??? Họ lặp đi lặp lại nhiều lần , mà nhiều giám khảo sử dụng từ đẹp cho một giọng ca  … Là sao  ???Thay vì nói một giọng ca truyền cảm , giọng ca trầm ấm, giọng ca du dương, hay trong trẻo…

Thêm một chưởng nữa bà già tui tiếp luôn :

  Vẫn là xướng ngôn viên trên Tivi  đọc tin tức họ nói :

nào là đinh tặc , cát tặc , lâm tặc , hải tặc , không tặc , cáp tặc … Chó tặc …Họ đọc một cách hồn nhiên … Cô nghe mà … Muốn khóc cho tiếng Việt thời nay ….

Những từ như “động não , manh động , trẻ em hòa nhập … Được nghe rất bình thường …

Cô đồng ý là từ ngữ có ngày sinh , nó xuất hiện theo thời … Và nó cũng có ngày mất do người ta quên không sử dụng nữa thì nó mất do không còn thấy xuất hiện nữa …

Thằng nhỏ ngồi nghe mà không nói được câu nào , nó nhìn bà già tui có vẻ gì khó hiểu , một lúc sau nó mới mở lời :

-Cô ơi , để con về trao đổi lại với Thầy con … Mong hôm khác gặp lại cô …

Xe dừng, không biết là nơi thằng nhỏ muốn đến, hay nó ngại ngồi nghe bà già chất vấn …

  Cuối cùng,  Thằng nhỏ xuống xe và đi như trốn chạy  ! Tội nghiệp quá!  Thiệt tình thì bà già rất muốn biết tại sao Tiếng Việt ngày nay trở nên nghèo nàn như vậy thôi …  vì không ai nhìn thấy hay do người ta luôn bị cuốn hút vào đời sống Công nghệ thông tin rồi quên mất …

Học trò của Bà Già tới nhà thăm cô , Bà Già tui làm bánh cho tụi nó ăn , vừa ăn , nó vừa xuýt xoa :

-Bánh cô làm “hơi bị ngon”? !

-Ngon mà sao bị ??? Học ở đâu ra?

Bà già tui bắt đầu giảng cho nghe một bài … Tụi nó mở mắt nhìn mà không nói, chắc là do thói quen …

Thế nhưng …Có lẽ mình đã hết thời rồi, sắp lên núi mà cứ muốn ở lại nơi này …

Ps:  Ý kiến “của tui” (người đăng):

Tác giả phân tích rất chí lý và cũng là điều mà thế hệ ngày nay cần suy nghĩ. Một điều nữa là do hệ thống truyền thông là nơi “nêu gương”cho lớp trẻ về cách ăn nói lại luôn sử dụng cách nói như vậy. Không có ai lên án hay chỉnh sửa nên mặc nhiên chấp nhận, và cách nói như vậy đã trở thành thói quen và nó nhiễm sâu vào thế hệ trẻ và đa số mọi người!

  Từ đó làm nghèo tiếng Việt ! Rồi thói quen dùng internet thay cho đọc sách như xưa cũng góp phần làm mai một đi sự phong phú của tiếng Việt. Tôi cũng rất hi vọng người Việt chúng ta sẽ chú ý đến vấn đề này để giữ  cho sự phong phú đó được tồn tại mãi mãi cũng như có thể làm cho nó phong phú thêm nữa!

From: Tu-Phung

Hạnh phúc là gì đây?

Le Tu Ngoc

Hạnh phúc là gì đây?

Đây chính là câu trả lời hay nhất mà tôi từng đọc được:

  1. Hạnh phúc không ở chỗ nhà của bạn rộng lớn bao nhiêu, mà là trong nhà bạn có bao nhiêu tiếng cười.
  2. Hạnh phúc không ở chỗ bạn lái chiếc xe sang trọng thế nào, mà là bạn lái xe bình an về được đến nhà.
  3. Hạnh phúc không ở chỗ bạn tích cóp được bao nhiêu tiền, mà là mỗi ngày thân tâm đều cảm thấy tự do, không ngừng làm những việc mình thích.
  4. Hạnh phúc không ở chỗ người yêu của bạn xinh đẹp thế nào, mà là nụ cười trên môi người yêu bạn có hạnh phúc hay không.
  5. Hạnh phúc không ở chỗ bạn làm quan bao lớn, mà là vô luận đi đến nơi nào, mọi người đều khen bạn là một người tốt.
  6. Hạnh phúc không ở chỗ ăn ngon ăn mặc đẹp, mà là không có bệnh tật tai ương.
  7. Hạnh phúc không ở chỗ những tràng pháo tay nhiệt liệt lúc bạn thành công, mà là lúc bạn cảm thấy chán nản có người nói với bạn rằng: Này bạn ơi, hãy cố lên!
  8. Hạnh phúc không ở chỗ bạn từng nghe bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt, mà là lúc bạn đau buồn rơi nước mắt có người nói với bạn rằng: Không sao cả, có mình ở bên bạn đây.

Thiện Sinh

NHỮNG DÒNG CHỮ CUỐI CHO “NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ”-Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng-

Nghệ Lâm Hồng

NHỮNG DÒNG CHỮ CUỐI CHO “NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ”

Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng

October 22, 2021

Mùa Đông năm 1976, chúng tôi bay sang London, Anh, để thăm ông bà cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Trước khi đi, chúng tôi viết thư cho ông biết ngày giờ tới phi trường Heathrow và số chuyến bay. Ông trả lời là sẽ có người ra đón. Tới nơi thì vừa ra cửa đã thấy ông đứng ngay ở đó vẫy tay chào. Thật là cảm động gặp lại ông sau hơn một năm trời và sau bao nhiêu biến cố.

Sau khi bắt tay nhau thật chặt và trao đổi mấy lời thăm hỏi, ông tự lái xe đưa chúng tôi về nhà. Đây là một căn nhà nho nhỏ, xinh xinh nằm ở vùng Surrey, ngoại ô London. Một cái bảng treo trên cửa với mấy chữ khá lớn “The White House.” Chúng tôi hỏi ông là bảng này vẫn có từ trước hay ông treo vào? Ông nói villa bên này hay mang tên cho dễ nhận, và cái bảng này là của chủ cũ để lại. Ông tự tay xách giúp cái valise và đưa chúng tôi lên một phòng trên lầu hai, vặn hộp sưởi điện cho ấm, rồi dặn là nếu thấy vẫn còn lạnh thì cứ vặn thêm cái hộp sưởi thứ hai.

Buổi chiều hôm ấy ông nói nên đi ngủ sớm cho đỡ mệt sau chuyến bay dài từ Washington, DC và nói là sáng hôm sau thì cứ thủng thẳng lúc nào dậy cũng được.

Sáng hôm sau, từ trên tầng thứ hai xuống nhà, chúng tôi thấy ông đang đọc báo. Còn bà thì loay hoay trong bếp. Chỉ mấy phút sau đã thấy hai tô hủ tiếu đúng hương vị miền Nam và cà phê thơm phức bày trên bàn. Bà Thiệu là người Mỹ Tho mà hủ tiếu Mỹ Tho thì ngon có tiếng.

Bà mời chúng tôi tới ăn cho nóng. Khi hỏi sao bà không cùng ăn thì bà nói: “Tôi ăn rồi, để cho hai ông dễ nói chuyện.” Câu nói giản dị nhưng phản ảnh thật rõ cái lối sống của bà trong suốt thời gian 10 năm ông là người lãnh đạo của VNCH. Chúng tôi không biết nhiều nhưng có cảm tưởng là bà luôn luôn xa cách, không xen vào chính trị, vào những công việc của ông, chỉ đứng sau để lo cho gia đình và tham gia vào công việc xã hội. Trong thời gian chúng tôi làm việc ở Dinh Độc Lập thì ít khi thấy bà xuất hiện, kể cả khi Tổng Thống Thiệu tiếp khách xã giao ngoại quốc.

Ngồi xuống bàn ăn buổi sáng hôm ấy, thấy ông hết còn căng thẳng như những buổi ăn sáng hồi Tháng Ba, Tháng Tư năm trước. Chỉ hơn một năm không gặp mà thấy ông cũng có phần già đi, tuy phong độ vẫn còn chững chạc như ngày còn tại chức. Còn bà thì hầu như không thay đổi. Vẫn trẻ trung, vẫn dịu dàng, nồng ấm.

Lưu lại nhà ông bà cả tuần lễ, chúng tôi bắt đầu bằng những câu chuyện vui vui về các món ăn bên Anh, bên Mỹ, nhiều khi không hợp khẩu vị. “Tổng thống còn nhớ cái món ‘pín voi hầm thuốc bắc’ không,” tôi hỏi. Ông hỏi lại là tôi ăn món ấy bao giờ? Khi tôi nhắc là ăn trong bữa tiệc mừng sinh nhật của ông cuối năm 1974 gần ven sông Sài Gòn, ông nhớ ngay và phá ra cười: “Ừ thì họ nói là pín voi chứ tôi cũng chẳng biết là pín gì.”

Trong bữa cơm chiều, bà Thiệu cho ăn canh chua, cá kho tộ. Năm 1976 thì ở London cũng chưa có chợ búa Việt Nam nên bà phải cố gắng thì mới có được gia vị để nấu ăn. Hình như là phải nhờ người từ bên Pháp gửi sang. Bà nói ông thích ăn canh chua nấu với lá me non như mẹ ông thường nấu ở Phan Rang, nhưng “làm sao tôi tìm được lá me non ở bên Anh.” Để làm cho ông vui, tôi gợi ý nói đến một đề tài mà ông rất ưa thích: hải sản, làng chài và ngư nghiệp ở Việt Nam. Ông kể lại những kỷ niệm đi câu cá ở sông Sài Gòn và đôi khi câu được cả cá thu ở ngoài Côn Sơn.

Bệnh viện Vì Dân

Còn bà thì hay nói đến bệnh viện Vì Dân. Đối với bà thì đây là một niềm vui lớn và nó còn ghi dấu ấn trong tâm trí. Đây cũng là một di sản quý hóa mà bà để lại cho người dân, nhất là những người nghèo. Chúng tôi đã có dịp tới thăm nhà thương này và thấy nó được xây cất theo tiêu chuẩn quốc tế, được trang bị rất hiện đại, với 400 giường bệnh. Người khám bệnh và chữa bệnh luôn được miễn phí. Các bác sĩ, y sĩ, y tá được chọn lọc cẩn thận. Ngoài ra, lại còn những sinh viên y, dược, xung phong làm việc từ thiện.

Bà kể là sở dĩ nảy ra ý muốn xây một bệnh viện là vì bà hay vào nhà thương Chợ Rẫy thăm bệnh nhân. Nhiều khi thấy hai người phải chen chúc nhau nằm trên một cái giường nhỏ, làm bà hết sức mủi lòng. Vì vậy, ba bỏ ra nhiều công sức đi vận động để xây nhà thương như là một bước đầu để cải thiện nền y tế Việt Nam.

Tài trợ cho bệnh viện này hoàn toàn không dính dáng gì đến ngân sách quốc gia mà do sự đóng góp của những cơ quan từ thiện, những người có lòng hảo tâm trong nước cũng như ngoại giao đoàn. Bà nói tới sự đóng góp đặc biệt của bốn tòa tòa đại sứ Đài Loan, Nam Hàn, Nhật, và Hòa Lan. Bà đi vận động xây nhà thương là do sự đam mê công tác xã hội, hoàn toàn không có mục đích chính trị như một số người đồn thổi.

Ném bom Dinh Độc Lập.

Nói tới chính trị, có một biến cố làm bà rúng động và còn nhớ mãi. Đó là vụ ném bom Dinh Độc Lập ngày 8 Tháng Tư, 1975 do một phi công VNCH nổi loạn thực hiện. Một trong hai quả bom thật to chọc thủng bãi trực thăng trên nóc dinh, lọt xuống rồi nổ tung. Ông Thiệu vừa ngồi xuống ăn sáng ở một bàn nhỏ ở ngoài hành lang, lấy đôi đũa gắp sợi bánh đầu tiên trong bát phở nóng thì cận vệ vội tới đưa ông vào ngay thang máy để xuống lầu hầm. Bà Thiệu kể lại là ngay chỗ gần thang máy, một quả bom “dài thòng” rơi sát bên nhưng không nổ. Đầu Tháng Tư là thời gian có nhiều chống đối từ mọi phía đòi ông Thiệu phải từ chức. Ông vẫn bình tĩnh, chỉ hơi cáu kỉnh khi nghe báo cáo về một số quý vị thuộc đảng Dân Chủ “thân chính” tại Quốc Hội quay lại chống ông.

Về biến cố ngày hôm ấy, bà kể là trái bom rơi trúng ngay chỗ mỏng nhất của bãi trực thăng. Mùi khét tỏa ra khắp nơi khi những tấm thảm dầy bốc cháy dữ dội. Lúc ấy bà bị kẹt cứng trong cái phòng của gia đình “vì cháu bé người làm đang lo sắp xếp quần áo đã sợ quýnh lên, tay run lẩy bẩy, không tìm và mở được cái khóa vào cầu thang.” Một lúc sau mới có sĩ quan đến giúp bà xuống hầm trú ẩn. Khói bay lên nghi ngút làm bà như ngạt thở.

“Ông già định ở lại”

Chưa tới hai tuần sau vụ ném bom, ngày 20 Tháng Tư, 1975, Đại Sứ Graham Martin của Mỹ, theo chỉ thị của Ngoại Trưởng Henry Kissinger, tới Dinh Độc Lập thuyết phục ông Thiệu từ chức (với kế hoạch là để Đại Tướng Dương Văn Minh lên thay) và nói: “Nếu ông không chịu từ chức thì các tướng lãnh dưới quyền ông sẽ bắt buộc ông làm điều này.”

Ông Thiệu hỏi ông Martin: “Nếu tôi từ chức thì liệu viện trợ có đến hay không?”

Ông Martin trả lời: “Tôi không dám hứa nhưng cũng có thể.”

Ông Thiệu kể lại rằng ngày hôm sau, ông mời các tướng lãnh đến Dinh Độc Lập. Trong buổi họp, ông cho họ biết về những chuyện Đại Sứ Martin đề cập tới. Ông Thiệu nói nếu các tướng lãnh coi ông như một chướng ngại vật cho hoà bình của đất nước thì ông sẽ từ chức. Không ai phát biểu gì hết. “Thế là đã rõ họ không muốn tôi ngồi lại ghế tổng thống nữa, cho nên tôi tuyên bố từ chức để Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lên thay, theo đúng Hiến Pháp.”

Chiều ngày 22 Tháng Tư, 1975, ôngThiệu lên TV tuyên bố từ chức. Với tâm tư thật cay đắng, ông tố cáo Hoa Kỳ đã thất ước, đã phản bội VNCH, và nói các ông đã cắt hết quân viện, “để chiến sĩ của chúng tôi chết đuối dưới làn mưa đạn của địch. Đó là một hành động vô nhân đạo.”

Trong bài diễn văn từ chức, ông nói sẽ cùng với nhân dân và quân đội chiến đấu, và “tôi từ chức nhưng tôi không đào ngũ.” Vậy tại sao ông lại ra đi?

Nhiều anh em chiến sĩ và đồng hương vẫn còn đặt vấn đề “ông Thiệu đào ngũ” cho nên chúng tôi đã viết chi tiết về bối cảnh lịch sử của việc Tổng Thống Thiệu ra đi (sách Tâm Tư Tổng Thống Thiệu, Chương 18). Ông ra đi ngày 25 Tháng Tư là vì chính tân Tổng Thống Trần Văn Hương đã làm áp lực, yêu cầu ông phải ra đi. Ông Thomas Polgar (giám đốc CIA ở Sài Gòn) cũng thuật lại là Tổng Thống Hương gọi cho ông Thiệu khuyên ông sớm rời khỏi Việt Nam, vì “nếu không, Cộng Sản sẽ nói tôi đang điều khiển một chính phủ Thiệu không Thiệu.” Về phía Đại Tướng Dương Văn Minh thì lúc ấy chưa lên tổng thống, cũng muốn ông Thiệu phải ra đi. Trong cuốn “Decent Interval,” tác giả Frank Snepp (nhân viên cao cấp của CIA ở Sài Gòn) viết lại (trang 435): “Ông Minh yêu cầu tướng Charles Timmes là người của CIA phải làm cách nào để ông Thiệu đi lưu đầy (He asked the CIA’s Timmes to see to it that Thiêu was sent into exile).”

Nhân tiện có một cơ hội: Tổng thống Đài Loan là ông Tưởng Giới Thạch vừa qua đời. Tổng Thống Hương liền viết sắc lệnh: “Nay đề cử cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm đại diện tổng thống VNCH đến Đài Bắc để phân ưu cùng chánh phủ và nhân dân Trung Hoa Dân Quốc nhân dịp Tổng Thống Tưởng Giới Thạch tạ thế…” Bản văn do Đại Tá Cầm viết tay. May mắn là Thiếu Tá Nguyễn Tấn Phận (một người trong đoàn tùy tùng đi theo cựu Tổng Thống Thiệu) còn giữ được một bản sao của sắc lệnh này.

***

Chỉ ba tuần trước đây, ngày 26 Tháng Chín, khi viết một đôi lời về cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nhân dịp lễ giỗ lần thứ 20 của ông, chúng tôi có nói: “Rất tiếc rằng vì lý do sức khỏe, ngày hôm nay phu nhân Tổng Thống Thiệu không thể tới đây để dự buổi lễ tưởng niệm này. Trong cảnh về hưu cô đơn ở gần San Clemente, California, thỉnh thoảng chúng tôi có tới thăm bà.

Bà sống rất thanh đạm và một mình với một con chó, trong căn nhà nhỏ bé. Trong bếp chúng tôi thấy mì ăn liền Mama chất đầy từng đống. Bà nói cũng không buồn vì quen rồi. Quen từ lúc “ông già’ còn làm tổng thống.

Bà hay dùng hai chữ “ông già” để nói về người chồng. Có lần chúng tôi hỏi bà về ngày bà ra đi khỏi Sài Gòn, bà kể: “Ông già định ở lại.” Hỏi thêm thì bà nói: “Sau khi từ chức, ông già mặc cái quần xà lỏn và nói: ‘Mẹ con mày đi đi, tôi ở lại.’”

Chúng tôi chưa hề biết chuyên này nên hỏi thêm thì bà mới kể: “Ông già ngậm một cái cục gì ở trong hàm răng.” Chúng tôi giật mình, vì ý bà muốn nói là ông ngậm một loại thuốc độc mà điệp viên thường dùng để phòng hờ trường hợp phải đối đầu với tình huống bi cực nhất.

Dọn sang Mỹ sau khi ông Ronald Reagan lên ngôi

Ông bà Thiệu chọn nước Anh để lưu vong trong giai đoạn đầu. Chính phủ Anh cũng rất kính trọng đời sống riêng tư của ông và gia đình. Bà Thiệu kể lại là ngay từ khi tới London, chính phủ đối xử với gia đình ông bà rất chu đáo, lại còn cử một đại úy coi về an ninh để tiếp cận và yểm trợ, hướng dẫn ông cùng gia đình về đời sống xã hội trong thời gian tới trên một năm.

Gia đình chỉ dọn sang Mỹ dưới thời Tổng Thống Ronald Reagan. Bối cảnh là như thế này: Sau Hiệp Định Paris, Tổng Thống Richard Nixon mời ông Thiệu sang thăm Hoa Kỳ. Nhưng ông Nixon lại mời ông về tư dinh là Casa Pacifica ở San Clemente chứ không đón tiếp ông với tư cách là một vị quốc trưởng ở Washington, DC. Tiệc khoản đãi ông Thiệu ở Casa Pacifica chỉ vỏn vẹn có 12 người, kể cả chủ lẫn khách. Lý do đưa ra là “không đủ chỗ ngồi.” Điều yên ủi đối với ông Thiệu là thái độ và tình cảm của Thống Đốc Ronald Reagan lúc đó. Trước đó, ông Thiệu đã đón tiếp ông Reagan nồng hậu khi ông thăm viếng Sài Gòn. Nhân dịp này, ông có tặng ông Reagan một cặp ngà voi và nói đùa với ông: “Một ngày nào đó, ngài sẽ lên voi.”

Năm 1976, ông Reagan ra vận động làm ứng cử viên của đảng Cộng Hòa để tranh chức tổng thống, nhưng ông không được đảng chọn, và thua ông Gerald Ford dù rất ít phiếu. Vì uy tín của đảng Cộng Hòa xuống quá thấp trong thời Nixon và thời Ford, cho nên ông Jimmy Carter trúng cử. Dưới triều đại Carter, uy tín của Hoa Kỳ lại tiếp tục suy giảm hơn nữa, phần lớn vì thù địch đã coi thường nước Mỹ sau khi tháo chạy khỏi Việt Nam.

Sau cùng thì ông Reagan thắng trong cuộc bầu cử Tháng Mười Một, 1980. Ngày 20 Tháng Giêng, 1981, ông Reagan lên ngồi chắc trên lưng voi và lời tiên đoán của ông Thiệu đã đúng.

Ra đi sau biến cố 9/11

Ở Boston khi chớm Thu thì cũng đã bắt đầu lạnh. Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ông bà Thiệu thành hôn, cháu Nguyễn Quang Lộc mời bố mẹ sang du lịch bên Hawaii. Vừa tới nơi vài hôm là biến cố 9/11 xảy ra. Bà Thiệu kể lại là ông rất “lo ra” khi thấy chiếc máy bay cất cánh ngay từ phi trường ở Boston (là nơi ông đang cư ngụ) rồi đâm vào Trung Tâm Thương Mại Quốc tế tại New York và một chiếc khác lại nhào vào Ngũ Giác Đài. Xúc động này ảnh hưởng nhiều tới sức khỏe của ông.

Trong mấy năm ông bị bệnh tim, bà Thiệu phải lái xe chở ông vào nhà thương. “Tiếc rằng không còn bệnh viện Vì Dân để chị săn sóc cho ông già,” bà tâm sự. Bây giờ tuổi đã cao, bà phải lái xe ban đêm một mình trên xứ người, đi vòng vèo khá lâu mới tới bệnh viện. Bà kể có hôm mãi tới 1 giờ sáng mới về tới nhà. Lúc về lại phải đi tìm xe ở dưới cái hầm nhà thương tối lù mù nên bà còn sợ ma, có lúc phải đi giật lùi. “Thôi thì cũng còn tôi để lái xe cho ông tổng thống,” bà nói cho ông vui hôm sau trở lại nhà thương thăm ông. “Cám ơn bà,” ông Thiệu nhoẻn nụ cười đáp lại.

Sau vụ 9/11, ông rất muốn rời Hawaii để trở về Boston ngay, nhưng tất cả các máy bay đều án binh bất động, cả tuần sau mới về được. Về tới nhà thì bệnh ông thêm nặng. Thứ Năm, ngày 27 Tháng Chín, 2001, ông bị té xỉu, rồi hôn mê. Tại Trung Tâm Y Tế Beth Israel Deaconess, ông đi vào giấc ngủ ngàn thu chiều Thứ Bảy, 29 Tháng Chín, 2001.

Tổng Thống Thiệu ra đi chưa tới ba tuần sau biến cố 9/11. Trong một bài bình luận thật dài đăng trên mạng với tựa đề “Nguyễn Văn Thiệu và Cuộc Khủng Bố 11 Tháng Chín,” tác giả David Bennett bình luận: “Cái chết của ông Thiệu trong Tháng Chín vừa qua nêu lên một câu hỏi: Liệu Hoa Kỳ có quyết tâm để chiến thắng cuộc chiến chống khủng bố này (tại Afghanistan) hay không…và liệu Hoa Kỳ có nhất định giúp xây dựng lâu dài một quốc gia Afghanistan hay không?” Lúc ấy thì ở thế giới bên kia, ông Martinô Nguyễn Văn Thiệu đã có câu trả lời.

Sau khi ông mất, trong cảnh cô đơn giá lạnh ở Boston vào mùa Đông, chúng tôi cùng người bạn là Tiến Sĩ Tạ Văn Tài ở đại học Harvard University đến thăm bà. Bà sống đạm bạc, vẫn giữ nguyên bộ xa lông cũ kỹ nay đã sờn. Trên một cái bục cao bà để hình ông và một chai rượu xâm banh. Hỏi về chai rượu thì bà kể là cứ mỗi năm khi đến ngày kỷ niệm thành hôn của hai vợ chồng, ông mua một chai sâm banh, tự tay mở ra và mời bà uống với ông một ly, dù bà không biết uống rượu. Như vậy là bà muốn cùng ông giữ lại suốt đời cái kỷ niệm không bao giờ nhạt nhòa. Bà nói là người ta dèm pha là ông già với bà này cô kia, nhưng bà cũng chẳng để ý vì “tía đi rồi tía lại về.” Nghe vậy, anh bạn Tài phá ra cười, còn tôi thì lúc ấy cũng không hiểu tía là gì nên không cười. Thì ra con người bình dị, hiền hậu vùng đồng bằng Cửu Long còn khoan dung cả với người chồng.

***

Có lần ông Thiệu hỏi người Mỹ nghĩ thế nào về ông, chúng tôi nói về một hai khía cạnh: Khen có, chê có, rồi thêm: “Tôi nghe một tướng Mỹ nói là tổng thống nhu nhược.” Ông Thiệu hỏi tại sao? Tôi trả lời là ông ấy nói “Tổng thống không cương quyết đủ để ra lệnh tử hình khi cần thiết để làm gương.” Ông nhìn tôi giây lát rồi chậm rãi nói: “Suốt đời, tôi đã tránh không có cái nợ máu.”

Xét ra thì trong suốt thời gian 10 năm ông lãnh đạo, thực sự đã không có tội nhân nào phải ra pháp trường. Trên bàn thờ nhà bà Thiệu ở Newton, Massachusetts, vẫn còn treo một cái bảng với phương châm do chính ông viết rồi cho người thêu chữ thật to “Đức Lưu Quang” (Ánh sáng của đạo đức tồn tại mãi). Bà luôn chỉ vào đó mà dạy con cái phải ăn ở cho có đức.

Nếu chúng ta tin rằng mọi việc trên cõi đời này đều do Trời an bài xếp đặt, thì Trời cũng phù hộ ông Thiệu trải qua nhiều nguy hiểm trong gần 10 năm chèo lái con thuyền miền Nam Việt Nam qua bao nhiêu sóng gió. Theo như những chuyện ông kể lại thì đếm ra cũng có tới sáu lần ông bị đe dọa làm ông cảnh giác về đảo chính. Như vậy thì Trời cũng đã giúp cho bà Thiệu không phải trở thành quả phụ của một tổng thống khi còn đương nhiệm.

Ngày 15 Tháng Mười, 2021, bà đã theo ông về thế giới bên kia. Ở đó thì “Cô Bảy Mỹ Tho” Nguyễn Thị Mai Anh sẽ mãi mãi được gần “Cậu Tám Phan Rang” Nguyễn Văn Thiệu. [đ.d.]

Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng

*

Cổ ngữ:

“Đức Lưu Quang”: Ánh sáng của đạo đức tồn tại mãi. 

4 thứ hoàn toàn miễn phí nhưng giúp cải thiện cuộc sống hiệu quả hơn tiền bạc

Kimtrong Lam

4 thứ hoàn toàn miễn phí nhưng giúp cải thiện cuộc sống hiệu quả hơn tiền bạc

Tiền bạc không phải cách duy nhất để giải quyết mọi vấn đề. Có những thứ miễn phí lại giúp bạn thay đổi cuộc sống một cách vô cùng hiệu quả.

Bạn thất bại, bạn từng trải qua một bi kịch đau lòng hay đang chìm nghỉm trong đêm tối cuộc đời và không biết lối ra? Có rất nhiều lý do khiến chúng ta muốn thay đổi cuộc sống, thế nhưng trên thực tế, không phải ai cũng biết cách để làm điều đó.

Có phải bạn nghĩ rằng cứ muốn cải thiện cuộc sống tức là phải có tiền, thật nhiều tiền? Mua hàng giúp thúc đẩy nền kinh tế, nhưng đó không phải là những gì bạn cần. Đôi khi những thứ có thể thay đổi cuộc sống của bạn lại là những thứ không cần dùng tiền để mua.

Đừng lãng phí tiền bạc và thời gian vào những điều không cần thiết. Bạn phải nhận ra rằng, muốn thay đổi cuộc sống trước hết là thay đổi suy nghĩ của mình về nó, khi bạn nhìn cuộc đời dưới con mắt vui vẻ, lạc quan, cuộc đời cũng sẽ vui vẻ mỉm cười lại với bạn.

Bạn phải nhận ra rằng, muốn thay đổi cuộc sống trước hết là thay đổi suy nghĩ của mình về nó, khi bạn nhìn cuộc đời dưới con mắt vui vẻ, lạc quan, cuộc đời cũng sẽ vui vẻ mỉm cười lại với bạn.

Để cái thiện cuộc sống một cách đáng kể, hãy bắt đầu những suy nghĩ tích cực bằng cách tận dụng các tài nguyên miễn phí sau đây:

  1. Dành thời gian cho gia đình

Gia đình là điều quan trọng và thiêng liêng nhất của mỗi người. Tuy nhiên, không ai có thể ở bên ta mãi mãi. Vì vậy, hãy dành thời gian cho gia đình, bạn sẽ nhận thấy điều đó hoàn toàn có ý nghĩa, giúp thay đổi mạnh mẽ cuộc sống của bạn. Gia đình là nơi thoải mái nhất cũng là nơi hiểu ta nhất, sẽ cho ta những lời khuyên, giúp ta nhận ra điều gì là quan trọng, điều gì nên và không nên.

  1. Nghỉ ngơi một tuần

Khi mà bạn cảm thấy bản thân luôn bị mắc kẹt trong công việc hàng ngày, bạn nghĩ bạn phải làm việc chăm chỉ hơn để có tiền để cải thiện cuộc sống.

Vậy thì hãy cho phép bản thân được nghỉ ngơi một tuần bằng cách tận dụng các dịp nghỉ lễ hoặc nghỉ phép của bạn. Trong thời gian đó, hãy tạo cho bản thân một không gian thật thoải mái. Thiền, yoga, đọc sách hay ngâm mình trong nước ấm là cách hay để thư giãn, giúp giải phóng những suy nghĩ tiêu cực.

Khi tinh thần tốt, những ý tưởng hay ho cũng sẽ xuất hiện, điều này sẽ giúp ích cho bạn có những sáng kiến để cải thiện cuộc sống của mình.

Khi tinh thần tốt, những ý tưởng hay ho cũng sẽ xuất hiện, điều này sẽ giúp ích cho bạn có những sáng kiến để cải thiện cuộc sống của mình.

  1. Viết ra những điều bạn đã làm đuợc

Đôi khi bạn cảm thấy thất bại và chẳng đạt được gì. Đừng để nỗi buồn và sự thất vọng bủa vây.

Thay vì thế, thỉnh thoảng hãy dành ra một chút thời gian để ghi ra giấy những điều bạn đã làm được

trong một ngày, một tuần hay một tháng, dù là những điều nhỏ bé nhất.

Những áp lực trong cuộc sống đôi lúc sẽ làm bạn quên đi những điều tốt, điều hay mình đã làm. Sống chậm lại một chút để hiểu và trân trọng bản thân, dập tắt nỗi sợ hãi đang vây quanh. Dù bận rộn đến mấy cũng hãy dành thời gian để thực hiện điều này thường xuyên. Một hành động nhỏ nhưng có sức mạnh để giúp bạn có những thay đổi mạnh mẽ trong suy nghĩ và lối sống của mình.

  1. Kết bạn

Một người bạn mới sẽ mang lại nhiều điều mới mẻ cho cuộc sống của bạn: những môi trường mới, những mối quan hệ mới, những điểm đến mới, sẽ cho bạn những gợi ý hay, lời khuyên tốt. Vì vậy, đừng ngại khi phải bắt đầu bằng câu “xin chào” và mỉm cười.

Thay đổi căn bản không nhất thiết cứ phải dùng tiền. Bạn nghĩ rằng tiền có thể giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống. Đừng để suy nghĩ đó ngăn cản bạn. Khi bạn có một núi tiền mà bạn vẫn không vui vẻ hạnh phúc, lúc đó tiền có ý nghĩa gì? Tập cách nhìn tích cực trong cuộc sống để bạn giảm thiểu sự căng thẳng vì chúng đã quá dư thừa trong xã hội ngày nay rồi.

Vô vọng và hi vọng

Vô vọng và hi vọng

Nguyễn Tuấn

Đạo diễn Trần Văn Thuỷ có lần than thở rằng “Cái cảm giác đè nặng bên trong tôi là vô vọng về dân tộc Việt”. Hôm nay, tạp chí GoodWeekend của tờ Sydney Morning Herald có đi một bài dài về sự tham chánh của giới trẻ gốc Việt ở Úc [1]. Cả hai bài có nhiều điều để chúng ta suy nghĩ về sự vô vọng và hi vọng cho dân tộc.

1. Vô vọng

Lời than thở của Đạo diễn Trần Văn Thuỷ (người lớn lên trong XHCN ở miền ngoài) không phải là không có cớ. Ông cho biết rằng trước đây ông cứ nghĩ những khuyết tật trong xã hội Việt Nam (như quan liêu, cửa quyền, áp đặt ý kiến, v.v.) là sản phẩm của chủ nghĩa xã hội. Nhiều người ở miền Nam cũng nghĩ như vậy. Chẳng hạn như cái văn hoá ‘đấu tố’ thì đúng là từ XHCN cài đặt vào, chớ trước đây ở miền Nam đâu có cái văn hoá đó.

Tuy nhiên, những khuyết tật đó không hẳn là sản phẩm của XHCN đâu. Đạo diễn Thuỷ cho biết sau khi ông ghé thăm Mĩ và Âu châu, ông thấy nhiều chuyện kinh hoàng trong “những báo chí của phe chống cộng đủ thứ […] Ai mà không giống mình thì dằn mặt, đánh hoặc bắn”, ông đi đến kết luận rằng hoá ra ‘phe bên kia’ cũng có nhiều vấn đề. Ông cho biết “Đè nặng lên tôi nhất vẫn là cái cảm giác dân tộc mình khó mà khá lên được, khó lòng đuổi kịp các nước, dù là những nước trung bình trên thế giới. Đó là sự thật, ai càng yêu nước càng buồn nhiều.” [2]

Ngay cả người lạc quan nhứt có lẽ cũng đồng ý với nhận xét trên của ĐD Trần Văn Thuỷ. Đúng là có những ‘đấm đá’ trong nội bộ cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Ngay tại Úc tôi đây cũng có những bất đồng chánh kiến giữa 2 phe, tạm gọi là ‘phe thủ cựu’ và ‘phe trẻ’. Sự bất đồng chánh kiến giữa 2 phe đã lan tràn lên báo chí và mạng xã hội với những ngôn từ rất khó đọc và khó nghe. Ngạc nhiên thay, tất cả những ngôn từ đó đều được thốt ra từ những người có học cao và bất kể độ tuổi!

Mới đây, một người trẻ, Thanh Tâm, làm cuốn phim có tựa đề rất đẹp A Realm of Return (và lời dịch cũng rất hay: ‘Bóng quá khứ’) cũng bị … tẩy chay. Bóng Quá Khứ là một tái hiện những số phận nghiệt ngã và mất mát sau 1975 ở miền Nam và Thuyền nhân. Phim đơn giản, không có diễn viên chuyên nghiệp cũng chẳng có ngân sách to tát, nhưng lại được báo chí phương Tây đánh giá cao và được trao nhiều giải thưởng trong các cuộc liên hoan phim. Tưởng rằng một phim như thế sẽ được những Thuyền nhân ủng hộ (và quả thật có nhiều ủng hộ), thế nhưng lại cũng có vài người đòi… tẩy chay. Thật kinh ngạc!

Tại sao tẩy chay? Tại vì, theo những người đòi tẩy chay, cô đạo diễn Thanh Tâm đã lợi dụng quá khứ đau thương để kiếm tiền. Trời đất ơi! Nói vậy mà nói được thì tôi cũng bó tay về loại logic lạ lùng này. Lại còn có cáo buộc rằng Thanh Tâm không phải là một Thuyền nhân (ý nói không phải người vượt biển) và cuốn phim là do ‘cộng sản’ tiếp sức và tài trợ. Nói về cáo buộc này, Thanh Tâm cho biết đó là một cáo buộc ‘ấu trĩ’ và ‘vu vơ’, hay nói thẳng là một vu khống. Vậy mà vẫn có người tin và phát tán những luận điệu ấu trĩ như vậy trong cộng đồng!

Thành ra, Đạo diễn Trần Văn Thuỷ có lí do để nghĩ rằng “dân tộc mình khó mà khá lên được, khó lòng đuổi kịp các nước, dù là những nước trung bình trên thế giới.”

2. Hi vọng

Nhưng có nên quá bi quan như vậy không? Có lẽ không. Bởi vì cộng đồng dân tộc thì lúc nào cũng tự làm mới mình và thích ứng với môi trường. Con người Việt Nam không quá tệ hay kém thông minh đến nỗi ‘khó khá lên được’. Vấn đề là môi trường và thể chế. Ở một thể chế đàng hoàng và một môi trường bình đẳng và minh bạch thì người Việt chúng ta chẳng thua kém ai. Có nhiều minh chứng cho phát biểu đó.

Một minh chứng là thế hệ trẻ Việt Nam đạt được những thành tựu đáng kể trong các thể chế tự do và dân chủ. Chúng ta đã nghe biết những đóng góp sáng chói (sáng chói thiệt, không phải qua báo chí Việt Nam tô vẽ) của giới trẻ Việt Nam ở các nước như Mĩ, Âu châu, Úc châu. Đó là những đóng góp quan trọng trong khoa học, kĩ thuật, thậm chí văn chương. Nhưng điều đáng mừng là họ còn tích cực tham gia chánh trường địa phương và đạt được những thành tựu đáng nể.

Hôm nay, Tạp chí GoodWeekend của nhựt báo Sydney Morning Herald đi một bài phóng sự dài có tựa đề là ‘We have nothing to lose, no pride, no ego’ (Chúng ta chẳng có gì để mất, không tự hào, không tự trọng). Trong bài phóng sự, kí giả Caroline Zielinski viết về những tham chánh của giới trẻ gốc Việt ở Úc. Trong đó, có hai người rất trẻ tên là Jasmine Nguyen (25 tuổi) và Anthony Tran (22 tuổi) được dân bầu làm thị trưởng thành phố (Mayor). Cả hai người được mệnh danh là Thị trưởng trẻ tuổi nhứt nước Úc. Mới 22 tuổi mà làm Thị trưởng thì đúng là quá trẻ, nhưng anh ấy có khả năng thuyết phục dân chúng bầu cho mình thì đó mới là điều đáng nể phục.

Mấy tuần trước, tôi có đề cập đến Dai Le (Lê Thị Trang Đài), người đã làm nên lịch sử khi đánh bại ứng cử viên sáng giá của đảng Lao Động Úc và trở thành dân biểu liên bang gốc Việt đầu tiên ở Úc.

Tất cả họ — Jasmine Nguyen, Anthony Tran, Dai Le, và vài người khác trong bài báo – đều xuất thân từ Thuyền nhân, và họ có một ‘lịch sử’ độc nhứt vô nhị. Jasmine Nguyễn sanh năm 1996, ba cô ấy là huấn luyện viên lái xe và mẹ làm nghề dược. Cô cho biết cha mẹ không bao giờ khuyến khích theo đuổi sự nghiệp chánh trị, nhưng cô ấy thì nhứt định theo học thương mại, tâm lí học và chánh trị học. Rồi qua những gặp gỡ tình cờ và cơ duyên, cô ấy tham gia hoạt động chánh trị, và mới đây được bầu làm Thị trưởng thành phố BrimBank.

Anthony Tran cũng là người Việt thế hệ 2 ở Úc. Anthony sanh ra trong một gia đình mà cha là một nhà khoa học và mẹ là một chuyên gia IT – cả hai đều là người vượt biển vào thập niên 1980s. Qua một người bạn của gia đình, Anthony dấn thân vào chánh trị và tranh cử vào hội đồng thành phố Maribyrnong, và kết quả ngọt ngào là được bầu làm Thị trưởng trẻ nhứt nước Úc.

Tuy mới ở tuổi đôi mươi, nhưng cả hai Jasmine Nguyen và Anthony Tran đã có những chương trình lớn cho cộng đồng. Jasmine thì tập trung vào vấn đề thất nghiệp ở giới trẻ, còn Anthony thì quan tâm đến sức khoẻ tâm thần cho người cao tuổi và người bị chấn thương. Họ cho biết thoạt đầu có những người lớn tuổi xem thường họ và không muốn bầu họ làm thị trưởng, thế nhưng qua viễn kiến và cách thuyết phục công chúng, họ đã thành công. Cả hai đều cho biết rằng họ kinh qua hội chứng ‘Impostor Syndrome’, một hội chứng tâm lí tự hoài nghi về tài năng và thành tựu của mình. Tuy nhiên, Anthony nói:

“Chúng tôi chẳng có gì để mất – không tự hào, không có ‘cái tôi’, có lẽ chỉ vài tài trợ. Chúng tôi chỉ muốn làm một tấm gương tốt.”

3. Cần một thể chế dung nạp

Nhưng để làm tấm gương tốt, để đạt được những thành tựu chánh trị như Jasmine và Anthony họ phải có một môi trường tốt. Ở Úc, không thiếu gì những thanh niên trẻ như hai em ấy, cũng làm việc và dấn thân cho cộng đồng, nhưng họ bị vùi dập tơi bời đến nỗi họ phải bỏ cuộc.

Cái khác biệt giữa họ là môi trường hoạt động. Những thanh niên làm việc trong môi trường cộng đồng người Việt thì sẽ khó mà có cơ hội chứng tỏ tài năng của họ vì vẫn còn có những vòng kim cô và những ‘trưởng lão’ trên đầu họ. Những trưởng lão đó lúc nào cũng xem thường họ như là những đứa ‘con nít’, biết gì về chánh trị mà làm việc lớn. Thậm chí như cô đạo diễn Thanh Tâm mà còn bị chỉ trích là biết gì về Thuyền nhân mà làm phim về Thuyền nhân! Đúng là ấu trĩ. Trong môi trường như vậy thì làm sao người có khả năng có cơ hội vươn lên.

Bạn có thể sáng tác một tác phẩm hay tuyệt, nhưng nếu bạn viết bằng tiếng Việt thì thế nào cũng bị chỉ trích, chê bai, thậm chí tẩy chay. Nhưng nếu tác phẩm đó được viết bằng tiếng Anh thì bạn sẽ được khen ngợi hết lời. Và, nếu bản tiếng Anh đó được dịch sang tiếng Việt, bạn càng được ngợi khen. Bài học: nếu muốn thành công ở nước ngoài, hãy cẩn thận hay tránh xa cộng đồng nói tiếng Việt. Phũ phàng? Có lẽ vậy.

Thế nhưng trong môi trường ngoài cộng đồng Việt Nam, những thanh niên như Jasmine Nguyen, Anthony Tran (hay thế hệ 1.5 là Dai Le) thì họ lại có cơ hội phô diễn tài năng rất sớm. Trong môi trường nói tiếng Anh với nhau, giới trẻ không có những ràng buộc về những cách nói cảm tính của tiếng Việt và người Việt, họ có cơ hội để tranh luận (không phải cãi lộn) một cách bình đẳng. Trong môi trường dân chủ và bình đẳng, tuổi không phải là yếu tố quan trọng; viễn kiến và quan điểm mới là yếu tố quyết định. Chỉ có môi trường đó thì chúng ta mới có những chánh trị gia tầm cỡ dù chỉ ở tuổi 30s.

Sự thành công của các chánh trị gia trẻ tuổi ở Úc (và có lẽ còn nhiều nơi khác mà tôi chưa biết hết) cho chúng ta một lí do để không quá bi quan như Đạo diễn Trần Văn Thuỷ. Dân tộc này có thể khá lên được và đuổi kịp các nước, nhưng với điều kiện trong một môi trường bình đẳng, minh bạch, và một thể chế mang tính dung nạp (inclusiveness). Một thể chế bất dung nạp và kì thị có hệ thống thì không thể nào làm cho đất nước khá lên được. Nhưng tất cả đều phải bắt đầu bằng một nền giáo dục dân tộc, nhân bản, và khai phóng.

______

[1] https://www.smh.com.au/…/we-had-nothing-to-lose-no…

[2] https://boxitvn.blogspot.com/…/cai-cam-giac-e-nang-ben…

Báo Singapore: 3 người chết vụ Vạn Thịnh Phát có bàn tay ‘gián điệp Trung Quốc’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Cái chết bất thường của ba giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Vạn Thịnh Phát trong vài ngày đầu Tháng Mười làm dấy lên đồn đoán về sự liên quan của Trung Quốc trong vụ án này, trang tin The Print dẫn nguồn báo The Singapore Post đưa tin này hôm 21 Tháng Mười.

Ba người chết lần lượt là ông Nguyễn Tiến Thành, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI); bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB); và mới nhất là ông Nguyễn Ngọc Dương, giám đốc công ty Sài Gòn Penninsula, và là cựu tổng giám đốc công ty Vạn Phát Hưng.

Cáo phó của ông Nguyễn Ngọc Dương, người được cho là thuộc cấp của bà Trương Mỹ Lan. (Hình: Facebook Hoàng Dũng)

Bà Lan, tên khác là Trương Muội, được biết là “đại gia” lừng lẫy ở Sài Gòn, làm giàu nhờ “quan hệ thân hữu” với ông Lê Thanh Hải, cựu bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn.

Hầu hết các khu “đất vàng” ở Sài Gòn đều thuộc sở hữu của tập đoàn Vạn Thịnh Phát.

Theo The Singapore Post, ông Chu Nap Kee (Chu Lập Cơ), chồng bà Trương Mỹ Lan, là người Quảng Đông và kinh doanh bất động sản, được cho là “có họ hàng xa” với ông Chu Vĩnh Khang, cựu bộ trưởng Công An Trung Quốc. Ông Khang tuy bị “thất sủng” nhưng vẫn duy trì mối quan hệ chặt chẽ với các thành viên cấp cao của đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Cũng theo tờ báo này, ông Nguyễn Tiến Thành, ông Nguyễn Ngọc Dương và bà Nguyễn Phương Hồng “đã bị gián điệp Trung Quốc” loại bỏ để cứu bà Trương Mỹ Lan, vì ba người này nắm giữ bằng chứng cho tất cả những hành vi sai trái của bà Lan.

“Xét đến mức độ nhạy cảm của sự việc, nhà chức trách Việt Nam đã cấm các báo đăng tải câu chuyện này và quy những cái chết là do nguyên nhân tự nhiên. Một thực tế được biết ở Việt Nam là có một mạng lưới gián điệp Trung Quốc mạnh mẽ và hầu như tất cả các cơ sở quan trọng đều bị xâm nhập bởi đội đặc nhiệm này, những người không ngần ngại các hành động quá khích như đầu độc đối thủ,” The Singapore Post viết.

Báo này cho biết thêm từ nhiều năm qua, một lượng lớn người gốc Hoa ở Việt Nam đổ tiền mua các khu đất nằm tại các vị trí chiến lược và hầu hết trong số họ có mối quan hệ với Trung Quốc đại lục.

Ông Nguyễn Tiến Thành (trái), chủ tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm tổng giám đốc công ty cổ phần Chứng Khoán Tân Việt (TVSI), và bà Nguyễn Phương Hồng, thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng Thương Mại Cổ Phần Sài Gòn (SCB) lần lượt chết trong vòng vài ngày. (Hình: Trang web SCB)

Thậm chí khi chính phủ Việt Nam cấm người ngoại quốc mua đất ven biển Đà Nẵng, người Trung Quốc đã lách điều khoản này bằng cách kết hôn với người địa phương hoặc nhờ người Việt Nam đứng tên mua đất.

Các doanh nhân Trung Quốc được ghi nhận mua một lượng lớn nhà và khu đất tại huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh, nơi có vị trí chiến lược trong Vịnh Bắc Bộ, The Singapore Post đưa tin. (N.H.K) 

‘Chủ lò’ dọa ‘đợi đấy’ nhưng có ‘đứa nào’ sợ không?

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Các bác chờ mấy vụ tới sẽ làm, xem có trốn được không!” Lời ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, nói với các “cử tri” ở Hà Nội ngày Thứ Bảy, 15 Tháng Mười tuần trước.

Quan chức cấp cao gồm cả bộ trưởng, chủ tịch thành phố Hà Nội bị bắt trong vụ bịp kít xét nghiệm COVID-19 của công ty Việt Á. (Hình: Soha)

Trong cuộc tiếp xúc, ông Trọng nhìn nhận quan chức của chế độ không phải ăn bẩn một mình mà họ móc nối với nhau ngang dọc, trên dưới trong ngoài kết chặt thành một bầy để cùng ăn chia. Ai cũng được chia chác phần to phần nhỏ thì không có ai dại gì tố cáo.

Quốc Hội “con dấu cao su” CSVN bắt đầu họp khóa cuối năm vào ngày 20 Tháng Mười tới đây. Theo thông lệ trước mỗi kỳ họp, các “đại biểu nhân dân” tiếp xúc cử tri để nghe ý kiến của họ rồi khi khóa họp kết thúc, lại gặp cử tri để bào cáo.

Ông Trọng kể ra như vụ tham nhũng tại Hải Dương là “không phải một người mà móc ngoặc với nhau từ bí thư tỉnh ủy cho đến cán bộ các cấp và còn cả với cán bộ trên trung ương,” tờ Tuổi Trẻ ngày 15 Tháng Mười thuật lại lời ông Trọng.

Các vụ án chấn động dư luận trong và ngoài nước trước đó nổi bật là các xếp tại Cục Lãnh Sự của Bộ Ngoại Giao, móc ngoặc với sếp bên trên và các quan chức khác của chính phủ, nuốt những số tiền thật lớn khi tổ chức các “chuyến bay giải cứu” đưa hàng ngàn người từ nước ngoài về Việt Nam khi đại dịch COVID-19 hoành hành trên thế giới.

Người ta đã phải trả những số tiền lớn gấp nhiều lần phí tổn thực để có một chỗ ngồi trên máy bay về nước. Tiền sai biệt dĩ nhiên chui vào túi các quan.

Trước đó, gần hết các quan giám đốc các Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC) trên cả nước đã theo nhau vào tù vì ăn “lại quả” của công ty Việt Á, bán các kít xét nghiệm COVID-19 đắt hàng trăm lần. Trong vụ này, các tướng tá tại Học Viện Quân Y, bộ trưởng Y Tế, chủ tịch thành phố Hà Nội cũng theo nhau “vào lò.”

Đó chỉ là hai vụ lớn trong số hàng chục vụ án tham nhũng khác trên cả nước tầm mức nhỏ hơn.


Các viên chức Bộ Ngoại Giao Việt Nam bị khởi tố trong vụ Cục Lãnh Sự ăn hối lộ tổ chức các “chuyến bay giải cứu.” (Hình: Công An)

Một ngày trước cuộc tiếp xúc cử tri của ông Trọng, guồng máy tuyên truyền của chế độ đồng loạt dẫn báo cáo gửi Quốc Hội của ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An, thay mặt chính phủ, cho hay: “Các vụ án tham nhũng và chức vụ gia tăng 41% trong thời gian 12 tháng tức từ đầu Tháng Mười, 2021, đến cuối Tháng Chín, 2022.”

Trước đó, ngày 10 Tháng Mười, báo Thanh Tra thuật lại cuộc họp của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội nói cử tri kêu ca “Một số giải pháp phòng ngừa tham nhũng, tiêu cực còn hình thức, hiệu quả chưa cao” và “công tác tự kiểm tra, tự phát hiện tham nhũng trong nội bộ vẫn là khâu yếu…” Chẳng lẽ kẻ ăn vụng lại tự khai “Lạy ông tôi ở bụi này!”

Xem vậy, lời kêu ca gián tiếp cho hiểu là ông chủ lò chống tham nhũng vẫn sợ đập chuột mà vỡ bình. Cái bình bị vỡ đồng nghĩa cái đế chế đỏ tại Việt Nam không còn nữa. Đấy là chống tham nhũng kiểu “trị bệnh cứu người” mà ông Trọng từng nói đi nói lại.