Ngôi nhà dưới đáy vực

Theo Đài Á Châu Tự Do

Bình luận của Trần Mai

2023.04.18
Ngôi nhà dưới đáy vựcDự án siêu dự án sân bay Long Thành ở Đồng Nai

 Dân Trí

Nếu may mắn thì nhiều năm sau, lịch sử Việt Nam sẽ dùng tấm ảnh này để đánh dấu một giai đoạn quái đản và đau thương của luật pháp và xã hội.

Đây là hai ngôi nhà của bà Đỗ Thị Yến và con gái ông Đỗ Quang Hạnh, nằm lọt thỏm giữa đại công trường xây dựng sân bay quốc tế Long Thành (tỉnh Đồng Nai). Ngoài hai ngôi nhà này, trong vùng lõi của đại công trường vẫn còn hơn chục hộ dân cố trụ lại vì chưa thỏa thuận được với chủ đầu tư về giá đền bù.

CH_sanbaylongthanh_zing_danvungduan_3_.jpg
Ngôi nhà giữa đống đất vun đống từ dự án sân bay Long Thành, Đồng Nai. Hình: Zing

Con sâu cái kiến

Thỏa thuận được thì rời đi. Chưa thỏa thuận được thì ở lại. Chủ đầu tư phải tiếp tục thương lượng, thỏa thuận với những người dân đang thưa kiện cho đến khi nào đạt được kết quả là cả hai bên đồng tình với giá hoặc phương thức đền bù. Hoặc Nhà nước ra quyết định cưỡng chế, bắt buộc dân rời đi để nhường đất cho dự án.

Trong quá trình thực hiện dự án, nếu chưa có lệnh cưỡng chế của Nhà nước thì rời đi hay trụ lại đều là quyền của người dân.

Quyền này được pháp luật thừa nhận.

Do đó trên lý thuyết, người dân và phía chủ đầu tư đều ngang bằng nhau về vị trí pháp lý. Cho đến khi đạt được một trong hai kết quả như nêu trên, không bên nào được ép buộc bên nào.
Thế nhưng chỉ nhìn vào tấm ảnh kể trên cũng đủ thấy sự “mạnh, bạo” và uy hiếp công khai, thậm chí đe dọa của phía chủ đầu tư với người dân.

Đất san lấp mặt bằng được cố tình cào vun lên đến tận ngang nóc hai ngôi nhà, khiến chúng trở thành nằm dưới đáy vực.

Đấy là cảnh tượng không thể chấp nhận ở một đất nước tự hào xưng hiệu ngữ “Độc lập, tự do, hạnh phúc”, tự xưng là mọi việc giữa Nhà nước và công dân đều theo nguyên tắc “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”.

Mỗi ngày, chủ nhân của hai ngôi nhà bi tráng bất đắc dĩ phải đạp lên núi đất cao ngút vây bọc xung quanh, chính xác là trèo từ đáy vực lên mặt đất để đi làm kiếm tiền sinh nhai.

Như tổ tiên nói, trên trái đất làm gì có đường, người ta đi mãi mà thành đường. Những bàn chân giẫm lên núi đất hết ngày này qua ngày khác tạo thành con đường mòn, kiên nhẫn, đáng thương và đáng phục như chính cuộc đi kiện của người dân.

Nam Bộ đang ở những ngày cuối cùng của mùa khô năm 2023. Chỉ vài tuần nữa là mùa mưa bắt đầu. Mưa xuống, toàn bộ núi đất sẽ chảy nhão ra thành những dòng thác bùn đỏ ào ào tràn xuống hai ngôi nhà đáy vực, thậm chí vùi lấp nó toàn bộ. Khi mùa mưa bắt đầu, sẽ không có con người nào có thể ở lại trong hai ngôi nhà đó, cho dù nhẫn nại đến đâu.
Đó có thể là lý do khiến những người thực hiện dự án điềm nhiên xúc đất đổ quanh hai ngôi nhà này. Không cần nói nhiều, phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về họ.

Gần 30 năm “treo” chờ siêu dự án

Trước kia, nơi đây có tên là xã Suối Trầu, thuộc huyện Long Thành. Xã rộng khoảng 1.400 ha, gồm ba ấp, hơn 2.000 hộ dân với gần 6.000 nhân khẩu. Mấy con đường chính trong xã trải nhựa khá bằng phẳng và thẳng thớm, nhà dân bám theo đường đều đặn đẹp mắt, phía sau nhà ai cũng là vườn và rẫy rộng lớn trồng cao su, tiêu, điều…- những loại cây công nghiệp không cần chăm sóc nhiều nhưng lợi nhuận cao. Tuy thời tiết khô nóng nhưng vẫn tràn ngập màu xanh trên vùng đất đỏ. Nhà dân xen giữa vườn rẫy, nhiều chỗ được quy hoạch chăm chút tươm tất, cây cối xanh tươi xòe tán che mát trước hiên sau nhà.

Cho mãi tới sau năm 1975, Suối Trầu mới có di dân đến khai hoang lập ấp. Trong ký ức người dân Suối Trầu, hồi đó nơi đây là vùng rừng thiêng nước độc, bom đạn sót lại từ thời chiến tranh rải rác khắp nơi. Người dân vừa chặt cây khai hoang, vừa dọn phá bom mìn để có đất sạch trồng trọt. “Bom đạn nằm trên mặt đất thì gom lại thành đống rồi đốt bỏ. Hồi đó cách vài ngày lại nghe tiếng bom mìn nổ đì đùng”- dân Suối Trầu kể.

Cho đến tận 22 năm sau, vào năm 2021, tỉnh Đồng Nai vẫn phải kiến nghị xin 50 tỷ đồng để thực hiện dự án rà phá bom mìn giai đoạn 1. Đủ hiểu bom mìn thời chiến tranh ở mảnh đất này dày đặc đến mức nào và xương máu, mồ hôi của người dân đã đổ xuống nơi này ra sao.

Năm 1997, Thủ tướng Phan Văn Khai phê duyệt quy hoạch phát triển hệ thống sân bay toàn quốc, trong đó có sân bay Long Thành. Bảy năm sau, vào năm 2015, Quốc hội thông qua chủ trương đầu tư sân bay Long Thành. Năm 2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phê duyệt quy hoạch dự án. Đến cuối năm 2017, Quốc hội thông qua báo cáo nghiên cứu tiền khả thi dự án thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ, tái định cư… Năm 2020, Chính phủ phê duyệt dự án đầu tư giai đoạn 1. Đến đầu năm 2021, sân bay Long Thành mới được khởi công giai đoạn một.

Nhưng người dân toàn vùng bị ảnh hưởng bởi dự án gồm năm xã của huyện Long Thành, trong đó xã Suối Trầu bị giải tỏa trắng và xóa tên trên bản đồ hành chính, thì đã bắt đầu cuộc sống khổ sở từ tận năm 1997.

Suốt mấy chục năm bị “treo” chờ siêu dự án, nhà dân hư mục cũng không được xây, sửa, bán. Vườn rẫy không dám đầu tư vì không biết sẽ phải phá bỏ, di dời vào lúc nào. Tách thửa cho con cũng không được, xin vay thì ngân hàng không duyệt. Nhiều người đang là chủ đất, chủ rẫy các loại cây công nghiệp dài hạn phải bỏ sang trồng khoai mì cho thu hoạch ngắn ngủn trong vài tháng, thu nhập giảm không phanh. Đường sá, các công trình công cộng đều bị bỏ phế, không tu bổ sửa chữa, mùa nắng ngập trời bụi đỏ, mùa mưa khắp nơi thành vũng bùn. Ngay cả chợ cũng không có. Muốn mua thực phẩm phải chạy sang xã khác cách bảy km hoặc mua tạm ở người bán rong. Cứ thế, suốt gần 30 năm người dân sống trong phập phồng vì không biết tái định cư ở đâu, sẽ được đền bù bao nhiêu, lo liệu cho cuộc sống như thế nào.

Dự án tái định cư cho dân bị giải tỏa mang tên Lộc An-Bình Sơn được quy hoạch ở hai xã Lộc An và Bình Sơn gần đó.

sanbaylongthanhbaochinhphu.jpeg
Mô hình sân bay Long Thành. Hình: Báo Chính phủ

Khu nhà lầu tái định cư rỗng tuếch

Tỉnh Đồng Nai hứa hẹn đây sẽ là khu đô thị hiện đại nhất khu vực.
Quả thực trên mặt bằng, khu tái định cư này được xây dựng khang trang, đường sá rộng rãi ngăn nắp thẳng thớm đẹp mắt. Thế nhưng hơn một năm sau khi người dân được đưa đến thì nhiều lời hứa của chủ đầu tư vẫn còn nằm trên tivi và đài báo. Đã có 3.000 nhân khẩu sinh sống nơi đây nhưng mới chỉ có duy nhất một trường mẫu giáo hoạt động. Trường cấp I, II… xây lên một tầng rồi bỏ dang dở. Học sinh phải đi học nhờ tại trường khác, lệch giờ với học sinh “chính chủ”, đeo khẩu trang ngồi trong lớp vì nơi này đang ngày ngày hứng bão bụi từ đại dự án xây dựng sân bay Long Thành. Không có chợ dân sinh, người dân muốn mua thực phẩm vẫn phải chạy đến chợ cũ cách đó 3-4 km hoặc xa hơn để mua.

Nhiều tờ báo ca ngợi khu tái định cư này là “khu biệt thự tiền tỷ”. Đúng, nhìn bên ngoài, nhà cửa rất khang trang, xây toàn tiền tỷ. Nhưng số tiền tỷ đó cũng là toàn bộ vốn liếng có được nhờ đền bù đất, và trong niềm vui khi lần đầu tiên có tiền tỷ trong tay, hầu hết người dân đã dốc hết vào ngôi nhà. Nói cách khác, khi còn Suối Trầu, tuy nhà cửa quê kiểng nhưng dân không bao giờ lo đói vì ai cũng có vườn có rẫy làm kế sinh nhai. Giờ chuyển làm dân thành thị, nhà lầu sáng choang nhưng mấy ngàn, mấy chục ngàn m2 đất trồng trọt đã được dùng để đổi lấy cái nhà trên mảnh đất thổ cư vài trăm mét đó thôi. Người nông dân sống nhờ vào đất đai giờ đã không còn cục đất chọi chim.

Bị bứt khỏi đất đai, người nông dân cũng lâm vào cảnh không nghề nghiệp.  Mở quán tạp hóa, ăn uống, cà phê, cắt tóc… thì ế chỏng ế chơ vì loanh quanh chỉ thưa thớt dân tái định cư chứ không có khách vãng lai. Nhiều người đang còn tuổi lao động, vốn có thu nhập tốt khi còn ở nhà cũ nhưng giờ không còn vườn rẫy để trồng, đành phải sống nhờ vào con.

Nhưng con họ, ngoài một số người may mắn có công việc và thu nhập có thể chăm sóc cho cha mẹ thì hoàn cảnh cũng không khác gì. Cha mẹ là nông dân già, họ là nông dân trẻ. Nông dân trẻ có thể đi học nghề mới, nhưng việc dạy nghề cho nông dân chuyển đổi nghề nghiệp chưa bao giờ là điều mà các dự án tái định cư có thể tự hào. Họ dạy để hoàn tất dự án là chính, chứ không thực sự dạy được những nghề thiết thực và phù hợp với điều kiện hoàn cảnh ở ngay khu tái định cư này.

Thành thử, sau vài tháng hoan hỉ tột độ vì cầm tiền tỷ trong tay và thỏa mãn nhu cầu ở nhà lầu, cất biệt thự, nhiều người dân đã không còn cầm cự nổi, phải rao bán nhà, đất rẻ để lấy tiền đi ở nơi khác phù hợp hơn.

Khu phố hoa mỹ bề ngoài nhưng kỳ thực rỗng tuếch vì mất căn cơ, dân sống chắt bóp đến nỗi ngay cả điện thắp sáng cũng phải tiết kiệm. “Vào nhà nhìn mãi không ra người, điện đóm tắt hết cho đỡ tốn vì có làm gì ra tiền đâu”- một người dân bộc bạch trên báo Dân Trí. Họ tóm tắt cuộc sống tại khu tái định cư gọn trong một từ: “Vỡ mộng”.

Nhà nước luôn luôn yêu cầu các chủ đầu tư khi thực hiện giải tỏa di dời dân cho các dự án thì phải đảm bảo cuộc sống nơi ở mới phải bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ. Nhưng thực tế luôn chứng minh lời hứa của chủ đầu tư khi bắt đầu xin dự án luôn theo gió bay đi cực kỳ nhanh chóng.

khutaidinhculocanbinhson.jpeg
Khu tái định cư Lộc An – Bình Sơn . Hình: VnExpress

Đất của mình bằng tô phở, đất về tay người thành kim cương

Quay lại với những ngôi nhà còn cố thủ ngay giữa đáy vực.

Người dân đã khai hoang và sinh sống trên mảnh đất này khi nó còn đầy rắn rết cọp beo và bom đạn. Bằng mồ hôi xương máu, họ biến đất hoang thành rẫy vườn trù phú, và sẽ ngày càng trù phú hơn nữa, đủ ôm ấp ước mơ cho nhiều thế hệ. Hầu hết người dân đều mong ước được đổi đời, được sống cuộc sống nhiều tiện ích, an ninh, an toàn ngay tại mảnh đất họ đang sống, ngay tại ngôi nhà họ đang sở hữu để có niềm an tâm lâu dài. An tâm thì mới đầu tư, mới gắn bó. Không ai muốn một ngày phải di dời, giải tỏa trong thế bị động.

Chế độ sở hữu toàn dân về đất đai, “mà thực chất là trạng thái vô chủ, rất dễ bị một nhóm lạm dụng phục vụ cho lợi ích nhóm mình, thay vì mang lại lợi ích cho toàn dân” (Luật sư Nguyễn Tiến Lập, công ty Quang và cộng sự) đặt người dân vào tình trạng ở nhờ suốt đời, luôn lo lắng không biết nơi ở, đất đai của mình có bị giải tỏa hay không. Tuy khẩu hiệu “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” luôn ra rả, nhưng thực tế, người dân luôn luôn ở trong tình trạng vô cùng yếu thế trước chủ đầu tư.

Không thỏa thuận được với chủ đầu tư, người dân chỉ có thể đi kiện hoặc khiếu nại đòi hỏi quyền lợi.

Dai dẳng suốt hàng chục năm, khiếu nại tố cáo đông người và có nhiều diễn biến phức tạp nhất vẫn là các vụ liên quan đến giải tỏa, bồi thường.

Trong năm 2022, Bộ Tài nguyên và Môi trường tiếp nhận gần 3.500 lượt đơn khiếu nại tố cáo, trong đó hơn 96% liên quan đến đất đai. Đáng chú ý, có đến ngót 60% trong đó là đơn khiếu nại trùng lặp. Tuy theo pháp luật thì dạng đơn này không đủ điều kiện xử lý, nhưng về mặt xã hội, đó rõ ràng là chỉ dấu đáng lo ngại khi vụ kiện đã được giải quyết về hình thức nhưng vẫn không thể chiếm được đồng thuận của người dân. Nên họ mới không chấp nhận mà tiếp tục khiếu nại tố cáo vượt cấp.

Có những vụ khiếu kiện “bền vững” đến nỗi kéo dài từ đời cha mẹ đến đời con, và sắp là đời cháu.

Yếu tố khiến người dân bất bình đầu tiên là chênh lệch đến mức không chấp nhận được về giá trị bồi thường khi giải tỏa. Điển hình như ở Thủ Thiêm, gần 4.000 m2 đất của bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết được đền bù gần 570 triệu đồng; vườn cây ăn trái đền bù hơn ba triệu. “Một m2 đất mua được ba tô phở”- bà Tuyết nói.

Bà Nguyễn Ngọc Thanh mua căn nhà giá 50 cây vàng, sau đó chính quyền bấy giờ buộc bà di dời vì nhà trong quy hoạch, được đền bù 94 triệu đồng. Rồi họ sắp xếp cho bà một căn chung cư nhưng yêu cầu phải trả thêm 800 triệu đồng mới được vào ở.

Vấn đề là nhà của bà Thanh không nằm trong diện giải tỏa. Bà cũng không thể có chừng đó tiền để đổi một ngôi nhà khang trang dưới đất lấy một căn chung cư nhỏ hẹp trên cao mà thời gian sử dụng có hạn.

Sau khi giải tỏa trắng Thủ Thiêm với giá 18 triệu đồng/m2, nhưng chủ đầu tư bán đất ra với giá ba bốn trăm triệu đồng/m2 (thời điểm 2018).

Trừ tiền vốn đầu tư và giá trị đất tăng cao sau khi được đầu tư bài bản, thì giá cả như nói trên vẫn là không thể với tới với đại đa số cư dân Thủ Thiêm. Nói dễ hiểu, họ đã bị đuổi khỏi ngôi nhà mảnh đất sinh sống từ nhiều đời của mình, bị tước mất cơ hội làm ăn tốt hơn để những người giàu có hơn đến ở và (tiếp tục) làm giàu.

Nhu cầu chính đáng của người dân là được tái định cư tại chỗ, hay “nơi ở mới phải bằng hoặc tốt hơn nơi ở cũ”, đã bị phớt lờ tận cùng.

Cục chì của kẻ mạnh

Yếu tố thứ hai là thái độ hành xử của phía chủ đầu tư và chính quyền với người dân. Không ai đang sinh sống làm ăn ổn định mà muốn bị giải tỏa di dời. Cuộc sống bị đảo lộn triệt để. Lo lắng, tính toán cho cuộc sống mới đủ khiến chủ nhà đau đầu, lên tim.
Trong các bài bản về tái định cư, một nội dung được nhấn mạnh là lắng nghe và thuyết phục dân. Nhưng trên thực tế, rất ít dự án làm được việc này. Nhân viên làm công việc áp giá đền bù chỉ xem đó là việc làm công ăn lương, hơn nữa là công việc vất vả mà rất nhức đầu, nên chẳng mấy ai đặt mình vào hoàn cảnh của người dân để thấu hiểu và cảm thông. Chủ đầu tư thì (phần nhiều) chỉ nhìn thấy lợi nhuận. Chính quyền nói hay nói tốt, nhưng nói xong để đó, hoặc tệ hơn là nói một đằng làm một nẻo. Sự trùng trình chậm di dời do chưa được đền bù thỏa đáng của người dân hầu hết bị xem là tham lam, đòi hỏi quá đáng, gây hấn để đòi thêm tiền… Để nhanh chóng đạt được kết quả, kẻ mạnh ném… cục chì qua và ngày càng tăng trọng lượng.

Lẽ ra là cuộc thương thuyết trên cơ sở bình đẳng, thì cuối cùng hầu hết các dự án giải tỏa lớn đều biến thành cuộc chiến bất cân sức, với phần thiệt thòi thuộc về những người chủ đầu tiên của mảnh đất.

Và những sự bất đồng, bất bình cứ thế dần tăng lên, biến thành uất ức và căm phẫn.

Đảng nói “tôn trọng” trí thức nhưng cơ chế, chính sách nào cho họ tự do “phản biện”?

Tự do là vấn đề cốt lõi của cơ chế, chính sách và là điều kiện tiên quyết cho trí thức phản biện
Bài bình luận của ông Phạm Quý Thọ- PGS,TS nguyên Trưởng Khoa Chính sách Công, Học Viện Chính sách & Phát triển, Bộ Kế hoạch- Đầu tư, Việt Nam
2023.04.18

Đảng nói “tôn trọng” trí thức nhưng cơ chế, chính sách nào cho họ tự do “phản biện”?Blogger Nguyễn Lân Thắng, một người phản biện xã hội vừa bị kết án tù sáu năm với tội danh “tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước”

Facebook Nguyễn Lân Thắng

Chuyển đổi thị trường thực chất là tự do hoá nền kinh tế, dù khái niệm có thể bị “đánh tráo”, lộ trình thực hiện nhanh chậm thì quá trình này vẫn hoạt động thông qua cơ chế: nhiều tự do hơn, nhiều kiến thức hơn, nhiều khám phá sáng tạo hơn, và từ đó mà sự thịnh vượng cũng sẽ đi theo sau. Tuy nhiên, nó đồng thời cũng gây “bất ngờ” cho giới lãnh đạo, trong đó nhiều thành phần kinh tế, doanh nghiệp và con người trở nên “độc lập” hơn với Đảng – Nhà nước, vì thế “toàn trị” trở nên lung lay. Thể chế bất ổn kéo dài bởi quốc nạn tham nhũng, suy thoái đạo đức công vụ, xã hội mất phương hướng, người dân hoang mang và niềm tin vào chế độ giảm sút… Ngoài ra, khủng hoảng lý luận về việc Đảng Cộng sản lãnh đạo thị trường, nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, sa vào ý thức hệ giáo điều trì hoãn thể chế hoá, cụ thể hoá các quyền công dân theo Hiến pháp… khiến Đảng đang “loay hoay” đối phó không hiệu quả những tác động của những “bất ngờ”, và đặt ra tương lai khó lường tiếp tục cải cách… Trước  “những vấn đề của đất nước” như vậy, phải chăng Đảng cần cơ chế cho trí thức phản biện?

Như đã trình bày, để sửa đổi Nghị quyết số 27 năm 2008 “về xây dựng đội ngũ trí thức…”, liên tiếp có các lãnh đạo cao nhất của Đảng – Nhà nước, ông tân Chủ tịch nước ngày 16/2 và ông Tổng bí thư Đảng CS ngày 24/3/2023, có các cuộc gặp với giới trí thức, văn nghệ sĩ của chế độ, bày tỏ “sự tôn trọng” họ và cam kết “có cơ chế phù hợp” để họ “tư vấn, phản biện” đối với “những vấn đề của đất nước.” Liệu có thể một cơ chế cho trí thức phản biện nếu xa rời tự do?

Xây dựng một cơ chế phù hợp cho trí thức phản biện chính sách chỉ có thể khả thi khi khái niệm “phản biện chính sách” được nhìn nhận từ quan điểm tự do. Trước hết, hãy nói về phản biện. Phản biện được hiểu là hình thức giao tiếp, ứng xử từ một lối suy nghĩ đa chiều, sâu sắc để đưa ra các lập luận thuyết phục đối với người nghe. Nội hàm phản biện bao gồm: tư duy phản biện; một quá trình suy nghĩ một cách cẩn thận về một chủ đề hoặc một ý kiến mà không cho phép những cảm giác hay ý kiến khác ảnh hưởng tới; một quan điểm nói rằng cái gì đó là không chính xác hay một ý kiến phản đối chống lại một quan điểm, một ý kiến hoặc một gợi ý khác; và một hành động nói hoặc chứng minh rằng một ý kiến, một quan điểm hay một, nhóm người là không đúng…

Nói một cách khái quát: phản biện tạo ra sự khác biệt. Phản biện chính sách là khái niệm được áp dụng trong lĩnh vực chính trị, nó có thể tạo ra khác biệt về quan điểm, cách tiếp cận xây dựng và thực thi chính sách. Phản biện chính sách công liên quan đến quyền lực công và nó trở nên “nhạy cảm” khi quyền lực công không được kiểm soát hiệu quả và thực chất. Nghĩa là, trong môi trường thiếu tự do, dân chủ phản biện chính sách là hành động có nhiều rủi ro, thậm chí dưới chế độ chuyên quyền, toàn trị thường bị cấm đoán, những người phản biện có thể bị coi là đối tượng chống đối, thế lực phản động… và, các hình thức trừng phạt được dựng lên, từ răn đe, đề phòng bởi các các biện pháp gây áp lực công việc, “khủng bố” tinh thần… đến rào cản pháp lý với những điều luật “mơ hồ” tuỳ biến có lợi cho hành pháp mang tính chính trị và khung hình phạt cao nhất có thể.

Tri thức là nhân tố động lực phát triển thịnh vượng và, phản biện là một thuộc tính của trí thức cần có môi trường tự do. Bởi vậy, phản biện được coi là tiêu chí cần thiết để phân biệt những người làm việc trí óc thông thường, làm chuyên môn trong các lĩnh vực, các nghề chuyên sâu… Đội ngũ này có thể đông trong nền kinh tế trí thức, nhưng những trí thức phản biện không thể có nhiều, họ có số lượng và đặc điểm tuỳ thuộc vào môi trường ý thức hệ, chế độ chính trị, càng nhiều tự do, dân chủ thì họ càng đông và càng mạnh, hoặc ngược lại. Dưới chế độ toàn trị của Đảng CS Việt Nam quan niệm trí thức bị “đánh đồng” với lao động trí óc, trong đó số người do Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam “quản lý” gồm 3,7 triệu hội viên, trong đó có khoảng 2,2 triệu hội viên ‘trí thức’ (theo cách gọi của Đảng, nhưng thực chất là lao động trí óc), chiếm gần 1/3 số lượng trong cả nước. Đây là tổ chức chịu sự lãnh đạo trực tiếp, là cánh tay nối dài “toàn trị” của Đảng CS đối với lao động trí óc. Cơ quan này giúp Đảng không chỉ loại trừ các tổ chức phản biện độc lập mà còn dễ dàng trấn áp các tiếng nói khác biệt từ “gốc” khi chỉ mới có các dấu hiệu.

giaosuchuhao.jpeg
Giáo sư Chu Hảo, Giám đốc – Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức

Chẳng hạn, GS Chu Hảo bị kỷ luật đảng năm 2018, ông bị coi là “suy thoái tư tưởng chính trị” trên cương vị là Giám đốc – Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức đã có một số phát biểu và cho xuất bản các cuốn có nội dung trái với hệ tưởng của Đảng CS, trong đó có “Đường về nô lệ” của nhà kinh tế đoạt giải Nobel F. Hayek… Và mới đây, cuối năm 2022 PGS. TS Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện Nghiên cứu chính sách, pháp luật và phát triển thuộc Liên Hiệp hội, Trọng tài viên Trung tâm Trọng tài Quốc tế Việt Nam đã bị Cơ quan cảnh sát điều tra bắt giam. Trong quyết định ông Giao bị khởi tố về tội “Trốn thuế”, nhưng dư luận cho rằng đó là cái cớ vì ông là “nhà phản biện nổi tiếng mạnh mẽ!”. Ranh giới phản biện và phạm tội thật mù mờ.

Sau hơn 30 năm Đổi mới mang lại thành tích kinh tế, nhưng môi trường tự do cho trí thức “sáng tạo” dường như “kém đi.” Như đã biết “Nhóm thứ sáu” tập hợp những trí thức của chế độ nhưng được cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt trọng dụng để nghe “tư vấn”. Cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh  có cuộc gặp năm 1987 để “cởi trói” cho giới giới văn nghệ sĩ để họ cho ra đời nhiều tác phẩm văn hoá “xứng tầm” đổi mới. Tiêu biểu như các nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, Dương Thu Hương, Phạm Thị Hoài, các đạo diễn Lưu Quang Vũ, Trần Văn Thủy…. Họ được công chúng đón nhận. Họ đã “dấn thân”, mặc dù gây khó chịu cho không ít quan chức bảo thủ, nhưng không ai trong họ bị bỏ tù. Hiện nay, trái lại, nhiều nhà bất đồng chính kiến, nhà báo phản biện về “các vấn đề” nóng của đất nước đã bị đàn áp. Mới nhất, ngày 14/4/2023 Blogger nổi tiếng Nguyễn Lân Thắng, người có tiếng nói phản biện thẳng thắn, đã bị kết án nặng nề. Được biết, cộng đồng mạng lan truyền một bức thư của cha mẹ của Blogger này gửi tới Hội đồng xét xử, trong đó có đoạn: “… Lân Thắng là một trong hàng triệu nhân chứng sống cho tiến trình Đổi mới của Việt Nam…” Chính quyền đã không cho là thế, và vì vậy, danh sách các “nhân chứng sống” như Thắng có thể sẽ tiếp tục kéo dài!

Trở lại với các cuộc gặp của lãnh đạo với các “trí thức” của chế độ như nêu trên, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng muốn họ “… làm tốt hơn nữa nhiệm vụ tư vấn, phản biện trong quá trình xây dựng, hoàn thiện các cơ chế, chính sách, các văn bản quy phạm pháp luật…” Tuy nhiên, có một ý kiến gây chú ý mang tính “phản biện” của ông Chủ tịch Hội Nhà văn đề đạt với Đảng hãy “đầu tư niềm tin, không gian sáng tạo” cho giới trí thức. Tất nhiên, ông Chủ tịch Hội Nhà văn là “người của Đảng” và, ông ấy đã không thể nói thẳng rằng họ cần có sự đảm bảo tự do cho hoạt động sáng tạo. Một cơ chế, chính sách “đặc biệt” cho trí thức phản biện cần sự cam kết từ Đảng được thể chế hoá về quyền tự do.

BÊN THUA CHẠY – BÊN THẮNG CŨNG CHẠY – THẾ LÀ SAO ?

 BÊN THUA CHẠY – BÊN THNG CŨNG CHẠY – TH LÀ SAO ?

Cựu tổng biên tập Báo Thanh Niên VC – Nguyễn Công Khế đã đưa vợ con sang Mỹ định cư an toàn

Nguyễn Đình Ngọc – Ngạc nhiên, trong mấy trăm ngàn gia đình Mỹ sinh sống trên vùng đất này lại xuất hiện người Việt Nam nhập cư thời gian gần đây. Số lượng chiếm khá đông, hầu hết nói giọng Bắc người Hải Phòng, Hà Nội. Cùng làn sóng xuất ngoại với các hình thức khác nhau, họ đã thành công khi tiền rừng bạc biển. Chỉ cần một dự án, một phi vụ, một chữ ký thì đô la sẽ có cách vào tài khoản của người có quyền.

Mỗi căn nhà giá trị từ nửa triệu đến 2 triệu đô la trở lên. Mua nhà xong là một chuyện, điều quan trọng là tiền đâu để đóng thuế? Nếu bạn thu nhập cao mấy trăm ngàn đô hàng năm thì chỉ là chuyện nhỏ dù tiền thuế địa trạch rất cao ( từ 20.000 Mỹ kim trở lên mỗi nhà /1 năm ) với khu vực tương tự.

Vào cổng khu phố sang trọng khách phải trình giấy tờ, hoặc bấm số bảo mật mới được. Cuối tuần, hàng loạt chiếc du thuyền trên mặt nước.

Là xứ tư bản, hưởng theo năng lực; nhiều người Mỹ giàu bằng tài năng công sức, lao động chân chính trong một số lãnh vực xứng đáng có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc đúng nghĩa.

Tuy nhiên, không phải ai cũng được như vậy. Mỹ không phải là thiên đường, vẫn còn một số Việt kiều lâu năm sống trong chung cư, không mua nổi cái nhà nhỏ với nhiều lý do riêng tư. Đó là sự thật.

Vậy mà với thành phần “Việt kiều bay” không hiểu họ giàu từ đâu dễ dàng, mua nhà trả đứt tiền mặt, vui vẻ với mức thuế tuy không làm một ngày nào trên đất Mỹ.

Đối tượng này bí mật đi qua đi về nhằm mục đích có lợi cho gia đình và bản thân trong tương lai.

Oái oăm thay, họ còn bắt tay với một số Việt kiều tại đây để rửa tiền dưới hình thức tinh vi. Các hệ thống kinh doanh ra đời bao gồm trung tâm thương mại, nhà hàng, hàng trăm tiệm Nails nguy nga như cung điện, có sự đầu tư quy mô trên 1/2 triệu đô la mục đích rửa tiền. Thực trạng nhiều địa điểm vắng hoe khách nhưng vẫn vô tư hoạt động để hợp thức hóa chuyển tiền.

Vấn đề quan trọng là tiền đâu ra mà một số “Việt kiều bay” mới đến đất Mỹ trong tình trạng tài chính triệu phú mà không ai biết. Một năm về bên vài tháng và rồi qua Mỹ trình diện để khỏi rắc rối nếu chưa có quốc tịch.

Khôn ngoan, một số cố tình giữ song tịch. Nhiều người vẫn làm việc tại Việt Nam, đang là đảng viên giữ chức vụ. Họ biết dọn đường cho con cháu qua Mỹ từ lâu. Con đến trường Mỹ, cha (mẹ) đi về Việt Nam hoạt động cho chính quyền hoặc kinh doanh cá nhân vì nơi ấy dễ kiếm tiền hơn.

Nghịch lý, trong khi ấy người ta khen chế độ, bắt người khác nghe, tin và sợ mình. Dân phải chịu cúi đầu im lặng dưới nguồn máy điều hành mà họ liên quan trực tiếp hay gián tiếp. Nhờ sức mạnh đồng tiền, người ta đã đạt giấc mơ Mỹ trong tầm tay.

Thật sự bất công cho những người không được may mắn phải chịu đựng thiệt thòi mọi hệ lụy, cùng tương lai không lối thoát sống với Trung cộng.

Phải chăng đây là bi kịch cho một dân tộc chịu dưới tay của những người không có lòng tự trọng và biết làm người tử tế. Họ lợi dụng lòng tốt của nước Mỹ, con cháu hưởng nhiều quyền lợi xã hội, y tế cùng nền giáo dục miễn phí từ tiền thuế dân còng lưng đóng cho chính phủ.

Đất nước Hoa Kỳ đã tạo ra kẽ hỏng pháp luật để con cháu cộng sản hưởng lợi, trong khi cá nhân và gia đình không phục vụ cho quốc gia này ngày nào.

Suy cho cùng, sống không thật lòng, không trung thành Tổ Quốc nào là “Việt kiều bay ” thời đại.

Có lẽ người ta qua mặt được người dân yếu thế, u mê; nhưng không qua mặt được người hiểu biết sống lâu tại Mỹ.

Tất cả là góc tối phũ phàng. Người trong nước tôn sùng họ, nhưng nào có biết một khi hết thời hết nhiệm kỳ, họ đã có chỗ an toàn trú ẩn ấm thân, để lại phía sau một đất nước suy tàn.

Nếu ai từng đi qua những nơi người Việt mới nhập cư giàu hơn người Việt lưu vong vượt biển vượt biên lâu năm sẽ không khỏi ngậm ngùi tháng Tư buồn.

Thua trận chạy đã đành, nay thắng trận cũng chạy. Cuối cùng, dân chịu trận!..

*****
Nguyễn Công Khế đã đưa vợ con sang Mỹ định cư an toàn. Nguyễn Công Khế sinh năm 1954 tại Quảng Nam, là nhà báo, đồng sáng lập báo Thanh Niên và Tổng Biên tập Báo Thanh Niên từ năm 1988. Ông từng là Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà báo Việt Nam, được huy chương vì sự nghiệp báo chí, hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên.

Trước 1975 ông hoạt động trong phong trào sinh viên, học sinh tại Đà Nẵng và Sài Gòn chống chính quyền VNCH. Sau 1975 ông công tác tại Thành đoàn TP Hồ Chí Minh, sau đó chuyển sang công tác tại báo Phụ nữ Việt Nam. Năm 1986 ông cùng Huỳnh Tấn Mẫm sáng lập báo Thanh Niên – diễn đàn của Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, ông giữ vai trò phó Tổng biên tập. Từ 1988 đến nay ông làm Tổng biên tập báo này, được coi là tổng biên tập thâm niên nhất trong làng báo Việt Nam.

Ngoài công tác báo chí, ông hiện là Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam và tham gia nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật. Ông là Trưởng ban Giám khảo nhiều cuộc thi như: Siêu mẫu Việt Nam, Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2008. Đồng thời, ông từng là thành viên Ban Giám khảo các cuộc thi Hoa hậu Trái Đất 2007, Hoa hậu Hoàn vũ 2008 và Hoa hậu Trái Đất 2011.

Nguyễn Đình Ngọc

Việt Nam, Trung Quốc trong top 10 quốc gia có dân di cư tới Mỹ

Báo Nguoi-Viet

April 15, 2023

WASHINGTON, DC (NV) – Việt Nam và Trung Quốc nằm trong 10 quốc gia có dân di cư tới Mỹ nhiều nhất, theo phân tích dân số mới nhất, CNN đưa tin hôm Thứ Bảy, 15 Tháng Tư.

Đứng đầu danh sách là Mexico (trên 10 triệu người), Trung Quốc xếp thứ ba (gần 2.4 triệu), còn Việt Nam đứng thứ sáu (hơn 1.3 triệu), theo Viện Chính Sách Di Cư (MPI) phân tích dữ liệu Khảo Sát Cộng Đồng Hoa Kỳ 2021. MPI là viện nghiên cứu độc lập ở Washington, DC.

Lễ tuyên thệ nhập quốc tịch Mỹ ở Los Angeles, California. (Hình minh họa: Mark Ralston/AFP via Getty Images)

Mỹ hiện là nước có nhiều dân nhập cư hơn bất kỳ nước nào khác trên thế giới: Trên 45 triệu người, chiếm 13.6% dân số Mỹ, theo MPI.

Từ năm 1980 tới nay, người Mexico là nhóm dân nhập cư đông nhất ở Mỹ, theo MPI. Và tuyến đường Mexico-Mỹ hiện là hành lang di cư lớn nhất thế giới.

Nhưng hơn 10 năm qua, tổng số di dân Mexico sinh sống ở Mỹ giảm dần. Năm 2021, Mỹ có khoảng 10.7 triệu người Mexico, giảm gần 1 triệu so với 10 năm trước đó.

Trong khi đó, dân di cư từ những quốc gia khác, như Ấn Độ và Trung Quốc, lại tăng, theo MPI.

Có nhiều lý do dân ngoại quốc từ khắp thế giới di cư tới Mỹ, chuyên gia nói với CNN năm ngoái. Có người muốn tìm cơ hội kinh tế; có người chạy lánh bạo lực, bức hại hoặc thiên tai; có người đi đoàn tụ gia đình ở Mỹ.

Theo phân tích dữ liệu thống kê dân số từ MPI, 10 quốc gia có dân di cư tới Mỹ nhiều nhất đều thuộc Châu Mỹ La Tinh là Á Châu.

  1. Mexico: 10.7 triệu
  2. Ấn Độ: 2.71 triệu
  3. Trung Quốc: 2.38 triệu
  4. Philippines: 1.98 triệu
  5. El Salvador: 1.42 triệu
  6. Việt Nam: 1.34 triệu
  7. Cuba: 1.28 triệu
  8. Dominican Republic: 1.26 triệu
  9. Guatemala: 1.11 triệu
  10. Nam/Bắc Hàn: 1.01 triệu

Những con số này bao gồm cả người nhập cư Mỹ hợp pháp lẫn bất hợp pháp.

Theo báo cáo của Bộ Nội An năm 2021, sáu quốc gia có dân nhập cư lậu ở Mỹ nhiều nhất là Mexico, El Salvador, Guatemala, Ấn Độ, Honduras và Trung Quốc.

Tuy nhiên, phần lớn người nhập cư đang sống ở Mỹ hiện nay đều có giấy tờ hợp pháp. Theo ước tính mới nhất của Trung Tâm Nghiên Cứu Pew, Mỹ hiện có khoảng 10.5 triệu người nhập cư bất hợp pháp. Nghĩa là phần lớn dân nhập cư ở Mỹ hiện nay (77% trong số 45 triệu) là hợp pháp. (Th.Long) 

GÀ MẮC TÓC

Nguyễn Công Chính

GÀ MẮC TÓC

Trước tình hình kinh tế xuống dốc thê thảm của đất nước: khi mà nhiều ngàn doanh nghiệp rút chạy khỏi thị trường( phá sản) kéo theo hàng trăm ngàn người thất nghiệp. Vấn nạn lỗ và lỗ ( do tài sản công vào túi riêng) của các doanh nghiệp nhà nước làm rỗng ruột ngân khố quốc gia . Thị trường chứng khoán lao dốc do nhà đầu tư mất niềm tin vào ” những báo cáo ma mị, những chiêu thức quái đản..” của các ông lớn đủ loại ngành nghề.. Bất động sản thì giá ảo, giá trên trời nên người dân cần thật thì không mua được, tình trạng đóng băng là tất yếu. Mà nếu BĐS đóng băng lâu đồng nghĩa ngân hàng cũng chết lâm sàng theo ( vì ngân hàng bơm tiền vào ông lớn BĐS rất nhiều).

Về chiến dịch đốt củi: Chỉ ba tháng đầu năm nay hơn bảy nghìn quan tham dính án tham nhũng, làm trái…lũ lượt vào trại chăn kiến…

Để giải quyết vấn nạn trên những người quản trị đất nước đang làm gì?

– Về phía đảng : TBT đã rất cố gắng làm thêm mấy nhiệm kỳ (dù tuổi đã cao) trong sự nghiệp xây dựng đảng và chống tham nhũng. Nhưng có lẽ khó thành công bởi chỉ có quan chức mới tham nhũng được ,mà chỉ có là đảng viên mới được làm quan chức, ( điều 4 hiến pháp) mà quan chức thì không có thời gian đi học chính qui nên chỉ học tại chức cho có bằng thôi. Trình độ thấp mà làm sẽ dẫn đến sai phạm và lại thành củi. Đến nỗi ông S.H chủ tịch QH phải thốt lên nếu bắt hết thì lấy ai làm việc. Có người thì quan ngại : đánh chuột nhưng sợ vỡ bình, nếu truy vấn tài sản bất minh của quan chức thì lo anh em tâm tư lắm… vậy là ủy ban KTTU của đảng cũng đành loanh quanh như gà mắc tóc.

– Thủ tướng thì xông xáo khắp mọi nơi nhắc nhở các địa phương tăng cường giải ngân đầu tư công, ra nghị quyết khuyến khích các quan chức dám đột phá, dám làm (nếu không thì về để người khác làm.?), mà nếu quan chức nào dám vượt rào,đột phá làm thì phạm ngay vào : nguyên tắc tập trung dân chủ. Tức là phải đưa ra bàn bạc và có sự thống nhất của tập thể. Mà muốn có sự thống nhất thì phải cài người của mình vào hệ thống dưới trướng mình..lôi cả họ vào làm quan , như vậy lại mắc lỗi phe nhóm sai tổ chức.. tất yếu sẽ thành củi. Do vậy lãnh đạo nào dám làm đây ? Thủ tướng đến thăm trường đại học tổng hợp, các trung tâm công nghệ cao kêu gọi những người làm khoa học hãy đóng góp cho đất nước nhưng những nhà khoa học nào không phải là đảng viên thì phải dưới quyền lãnh đạo của quan đảng.! vậy là lời khuyên của thủ tướng cũng khó thành.. do đó tình trạng gà mắc tóc lại diễn ra trong sự cố gắng của thủ tướng!

– Chủ tịch quốc hội luôn tâm tư tất cả luật phải đặt lợi ích của nhân dân, phải vì dân và phải là ý nguyện của người dân.. nhưng thử hỏi có bao nhiêu người dân thật sự trong 500 vị tại quốc hội ? do vậy luật có thực sự cho dân không?? Khi áp dụng vào cuộc sống của người dân thì hoặc là bất cập phải sửa, hoặc là tạo kẽ hở để người dân phải gánh chịu. Như vậy chính quốc hội cũng lại luẩn quẩn như gà mắc tóc.

– Về phía dân : Người dân lao động thì cắm mặt vào vì miếng cơm manh áo thường nhật, với chồng chất nỗi lo giá cả tăng cao,các loại thuế phí chỉ có tăng chứ không giảm.? Người tri thức trong dân cũng rất muốn góp ý kiến, phản ánh những cái sai,cái bất công của chính quyền nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống chung nhưng cái nơm an ninh mạng, điều luật 331 treo lơ lửng trên đầu có thế chụp xuống bất cứ lúc nào. Nhiều người chán nản buông xuôi, có người lấy tinh thần nhân vật AQ( Lỗ Tấn) làm nơi ẩn náu, thủ dâm riêng mình. Do vậy chính những thành phần trong dân cũng bị mắc tóc..

Nếu tình trạng GÀ MẮC TÓC cứ diễn ra lâu dài như vậy thì Đất Nước sẽ đi về đâu ?! khi mà giặc ngoại xâm đang rắp tâm thôn tính.?

Ps : Nỗi trăn trở của một người dân không có ý chống phá cá nhân, tổ chức nào, không chống phá nhà nước Việt Nam.

ĐI RA TRONG ÁNH SÁNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Nicôđêmô, một đầu mục của người Do Thái; ông đến gặp Chúa Giêsu ban đêm”.

Một ngọn hải đăng thật cần thiết trong việc soi dẫn tàu thuyền ở các vịnh, bãi cạn hay các lối vào cảng. Một trong những hải đăng nổi tiếng nhất là ngọn “Hải Đăng Alexandria”; xây từ thế kỷ thứ 3 trước công nguyên, tồn tại đến thế kỷ 15, ở Alexandria, Ai Cập; và là kỳ quan của thế giới cổ đại.

Kính thưa Anh Chị em,

Ai Cập có một hải đăng 18 thế kỷ tuổi; nhưng nhân loại có một hải đăng ‘vô cùng tuổi’, chiếu sáng thế giới cổ đại lẫn hiện đại, ‘Hải Đăng Giêsu’. ‘Hải Đăng’ ấy không chỉ soi rọi trên biển Hồng Trần mà còn dẫn con người vào cảng cực lạc Thiên Quốc. Câu chuyện Tin Mừng hôm nay cho thấy một người đến gần ‘Hải Đăng Giêsu’. Chi tiết thú vị của ‘cuộc tiếp cận’ ấy là vị khách đến vào ban đêm, một hình ảnh mang nhiều ý nghĩa; và người ấy đã ‘đi ra trong ánh sáng’ sau khi gặp Ngài!

Tin Mừng Gioan là ‘Tin Mừng của những biểu tượng’. Nicôđêmô đến vào “ban đêm”, theo thánh Augustinô, vì lẽ ông chưa được sinh lại hoàn toàn và do đó, chưa sống trọn vẹn dưới ánh sáng đức tin; nói cách khác, chưa ‘đi ra trong ánh sáng’ Giêsu. Tiến trình đức tin của Nicôđêmô là tiến trình ‘đến với ánh sáng’; đúng hơn, tiến trình được tái sinh trong nước và Thánh Thần. Thoạt đầu, ông sợ hãi, hiểu biết của ông về Ngài còn rất ít; nhưng sau khi gặp Ngài, ông giác ngộ, trở nên mạnh mẽ. Về sau, ông mạnh dạn bênh vực Ngài; Ngài chết, ông công khai trợ táng. Nicôđêmô đã ‘đi ra trong ánh sáng’, ‘được sinh lại’ bởi nước và Thánh Thần; và ông theo Chúa Giêsu đến cùng.

Thật trùng hợp, Phêrô và Gioan trong bài đọc Công Vụ Tông Đồ hôm nay đi ra từ ngục tối và hân hoan bước đi trong quyền năng và sức mạnh của Đấng Phục Sinh; hai ngài đã ‘đi ra trong ánh sáng’ và Thánh Thần để can đảm bênh vực niềm tin vào Đấng các ngài cậy trông. Thánh Vịnh đáp ca tỏ bày niềm phấn khích, “Phúc cho tất cả những ai tin tưởng nơi Chúa”.

Nicôđêmô là một tấm gương tuyệt vời cho chúng ta trong thế giới hôm nay. Nhiều Kitô hữu cảm thấy việc sống đức tin một cách triệt để, đặc biệt trong môi trường làm việc, học đường và các cộng đồng… là một thách đố. Như Nicôđêmô, nhiều người cảm thấy dễ dàng hơn khi đến với Chúa Giêsu “ban đêm”; thế mà, dẫu đã đến với Ngài theo cách này, họ vẫn không bước ‘đi trong ánh sáng!’. Tại sao? Họ không muốn để mình được biến đổi; nói đúng hơn, được sinh lại bởi trên.

Anh Chị em,

‘Đi ra trong ánh sáng’ đồng nghĩa với việc sống trong ánh sáng, trong Thần Khí. ‘Đi ra trong ánh sáng’ là sống đời sống mới mà Chúa Phục Sinh mang lại. Thánh Phaolô nói, “Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng”. Hãy để Thánh Linh đi vào bên trong bạn, dẫn dắt linh hồn bạn, dẫn đến nơi Ngài muốn. Thông thường, chúng ta chùn chân, sợ hãi, như Nicôđêmô trước đó; chúng ta không biết phải đi những bước tiếp theo, không biết phải làm gì để thực hiện những bước quan trọng này. Hãy học gương can đảm của Nicôđêmô! Như Nicôđêmô, chúng ta ý thức rằng, bước quan trọng là để Thánh Linh dẫn dắt, để Ngài sinh chúng ta một lần nữa; và với sự tự do của Thần Khí, chúng ta không biết nó sẽ kết thúc ở đâu, vì “gió muốn thổi đâu thì thổi”, nhưng tin chắc một điều, chúng ta đã ‘đi ra trong ánh sáng’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con luôn sống như con cái ánh sáng, hầu nhân loại biết rằng, “Hải Đăng Giêsu” đang sống, đang chiếu soi họ, chiếu soi thế giới!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Trung Quốc thử nghiệm pháo tầm xa sử dụng trí tuệ nhân tạo có thể bắn trúng người cách xa 16 km

Theo Báo Bưu Điện Hoa Nam – SCMP

Stephen Cheng.

Nhiều lần phóng thử nghiệm pháo trang bị AI của Trung Quốc đã đạt được độ chính xác chết người cao hơn các loại súng được sử dụng hiện nay. Ảnh: tài liệu

Nhiều lần phóng thử nghiệm pháo trang bị AI của Trung Quốc đã đạt được độ chính xác chết người cao hơn các loại súng được sử dụng hiện nay. Ảnh: tài liệu

Theo một nhóm các nhà khoa học làm việc về công nghệ cho Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) , quân đội Trung Quốc đã sử dụng trí tuệ nhân tạo để cải thiện độ chính xác của pháo tầm xa và có khả năng giảm chi phí chiến tranh.

Trong nhiều thử nghiệm được tiến hành trong các điều kiện khác nhau vào tháng 7 năm ngoái, các nhà nghiên cứu đã xác định rằng pháo dẫn đường bằng laser do AI cung cấp có thể bắn trúng các mục tiêu có kích thước bằng con người ở cách xa 16km (9,9 dặm).

Độ chính xác đạt được trong các cuộc thử nghiệm, vượt quá mong đợi, cao hơn nhiều so với bất kỳ loại súng lớn nào đang được sử dụng, theo các bức ảnh về các cuộc thử nghiệm cho thấy đạn bắn trúng các bảng mục tiêu trong hồng tâm.

Trưởng nhóm dự án, Giáo sư Wang Jiang, từ Viện Công nghệ Bắc Kinh, cho biết trong một bài báo đăng trên tạp chí Acta Armamentarii vào tháng 4: “Trí tuệ nhân tạo đang phát triển nhanh chóng. Ngày càng có nhiều nhà nghiên cứu áp dụng công nghệ này vào các vấn đề lập kế hoạch quỹ đạo (cho phi đạn)”.

Đạn pháo truyền thống có thể hạ cánh cách mục tiêu 100 mét (328 feet) hoặc hơn. Đạn pháo dẫn đường, có thể điều chỉnh hướng bay trong khi bay, đang được quân đội Trung Quốc, Mỹ và các nước khác ứng dụng rộng rãi hơn .

Tuy nhiên, độ chính xác của chúng bị hạn chế do lượng dữ liệu thời gian thực khổng lồ phải được tính toán bằng các mô hình toán học truyền thống. Các biến số chuyến bay như gió, nhiệt độ và áp suất không khí có thể hạn chế độ chính xác của đạn pháo đến mức nó có thể trượt mục tiêu trong vài hoặc hàng chục mét.

Thay vì các phương pháp toán học truyền thống, AI mang lại tiềm năng cho tốc độ xử lý dữ liệu nhanh hơn, theo Wang, cũng như các cộng tác viên từ ngành công nghiệp quốc phòng Trung Quốc và các chuyên gia từ phòng thí nghiệm chung Vành đai và Con đường giữa Trung Quốc và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất về các hệ thống không người lái thông minh. .

Khi một viên đạn thông minh được khởi chạy, nó phải nhanh chóng thu thập và phân tích nhiều loại dữ liệu môi trường để tinh chỉnh hướng đi của nó – các phép tính có thể tăng theo cấp số nhân với số lượng biến.

Con chip máy tính của quả đạn pháo phải đơn giản nhất có thể vì nó phải chịu được sức nóng và sốc cực lớn của hỏa lực pháo binh. Đối mặt với những yêu cầu như vậy, bộ xử lý thường phải loại bỏ dữ liệu thô có giá trị để hoàn thành các phép tính kịp thời, do đó ảnh hưởng đến độ chính xác tổng thể.

Nhưng với AI, ngay cả một con chip máy tính chậm chạp cũng có thể hoàn thành các phép tính cần thiết bằng cách sử dụng gần như tất cả dữ liệu có sẵn, theo nhóm của Wang.

Phan Sinh Trần

Nhận xét tổng quan về tiến trình dân chủ hóa đất nước từ hải ngoại

Báo Tiếng Dân

Đào Tăng Dực

Là một người Việt quan tâm đến vận mệnh đất nước, cũng như đã tham gia tiến trình dân chủ hóa từ hải ngoại ngay sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi hoàn toàn chia sẻ những băn khoăn của nhiều người Việt quốc gia trên khắp thế giới, nhất là trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Trước hết chúng ta phải nhận diện và phân tích khách quan các trở lực, hầu nhận thức đúng đắn công cuộc đấu tranh hơn. Dĩ nhiên đây là nhận thức của một cá nhân có khả năng giới hạn, không phải lúc nào cũng đúng. Mong các bạn lượng thứ nếu có sai sót.

I.Hiện tượng đình động và suy thoái:

Trước hết nhiều người Việt quốc gia thất vọng và chán nản vì hiện tượng đình động và suy thoái phổ biến trong cộng đồng và các tổ chức cũng như đảng phái không cộng sản tại hải ngoại:

  1. Không phát triển nhân sự
  2. Nhân sự lão hóa vì rất ít giới trẻ tham gia
  3. Không duy trì được hạ tầng cơ sở của Tổ Chức vì suy thoái trong các đơn vị địa phương
  4. Đồng bào đóng góp tài chánh cho các tổ chức đấu tranh giảm thiểu, trong khi đóng góp cho những công tác xã hội hay từ thiện gia tăng
  5. Niềm tin vào hiệu năng đấu tranh của các tổ chức giảm thiểu trong khi vẫn nhận thức được thực tế suy thoái của CSVN              

II.Nguyên nhân của đình động và suy thoái:

Chúng ta phải nhìn trực diện vấn đề và công nhận những giới hạn của người tỵ nạn sau năm 1975. Như tất cả những dân tộc vừa thoát khỏi họa thực dân khác, trình độ nhận thức chính trị của người Việt quốc gia còn tương đối giới hạn. Một vài khuyết điểm mà chính cá nhân tôi cũng phần nào vi phạm có thể tạm ghi như sau:

  1. Thiếu lý tưởng: Phần lớn người tỵ nạn từ miền Nam Việt Nam thật sự không có lý tưởng tự do dân chủ. Họ chỉ là những người dân Việt bình thường muốn an cư lạc nghiệp và có một đời sống ấm no. Ý thức về tự do dân chủ tại miền Nam Việt Nam dưới thời đệ nhất và đệ nhị Cộng hòa còn tương đối phôi thai.
  2. Thiếu dấn thân: Một thiểu số quân cán chính và giới trí thức có ý thức tự do dân chủ cao hơn nhưng sự dấn thân rất giới hạn. Họ có thể trở nên rất thành công tại hải ngoại nhưng sự đóng góp cho tiến trình dân chủ hóa rất giới hạn.
  3. Thiếu khả năng khống chế bản ngã cá nhân: Khuyết điểm này đưa đến sự chia rẽ và tranh chấp trầm trọng trong cộng đồng và các tổ chức chính trị hải ngoại.
  4. Không có thế hệ kế thừa: Một thiểu số rất nhỏ dấn thân tranh đấu, tham gia các tổ chức đảng phái không CS nhưng sự tham gia chỉ giới hạn ở thế hệ của chính họ, không lan tỏa đến thế hệ con cái của họ. Từ đó hiện tượng lão hóa trong hàng ngũ các tổ chức đấu tranh.
  5. Nhu cầu một cấu trúc tư tưởng chính trị phi ý thức hệ: Sự vắng bóng một cấu trúc tư tưởng đấu tranh nghiêm chỉnh, quy tụ được tổng lực đấu tranh và tạo ra niềm tin trong cộng đồng và các tổ chức.
  6. Tính gian dối và lừa gạt trong hàng ngũ một số tổ chức quốc gia hủy hoại niềm tin: Tác động tích cực hủy hoại niềm tin của một số tổ chức đấu tranh mang tính gian dối và lừa gạt đưa đến sự băng hoại niềm tin trong quần chúng hải ngoại.

Tác động hủy hoại niềm tin này là một yếu tố lớn lao làm suy giảm khả năng tranh đấu của toàn thể người Việt trong và ngoài nước.

Sách lược rất khôn ngoan của CSVN minh thị chủ trương tố cáo và lên án những tổ chức chống cộng bất xứng, làm lợi nhất cho CS, vì họ biết rằng khi họ tố cáo các tổ chức này thì một cách gián tiếp CSVN đã nâng cao uy tín của tổ chức đó trong một cộng đồng chia rẽ và mất niềm tin. Khi những tổ chức bất xứng đó củng cố chỗ đứng trong cộng đồng thì vị trí độc tôn của CSVN tại quê nhà càng vững chãi hơn.

Những tổ chức và thực thể CSVN không hề nhắc đến như Đài Phát Thanh Đáp Lời Sông Núi và những chính đảng có quá trình đấu tranh chống Thực Dân Pháp và chống cộng như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt, Tân Đại Việt …thì CSVN không bao giờ nhắc đến hoặc lên án, vì CSVN sợ hãi những thực thể và tổ chức ấy nhiều nhất.

Ảnh: Giáo sư Trần Trọng Đạt đọc diễn văn khai mạc Đại hội Đại Việt Quốc dân Đảng (hệ phái Phạm Đăng Cảnh) lần 7, tại Little Saigon năm 2012. Nguồn: RFA

  1. Tình yêu tổ quốc chưa đầy đủ:

Cuộc đấu tranh dân chủ hóa đất nước quá dài nhưng lòng yêu nước Việt Nam của chúng ta chưa đầy đủ.

Khi một thành viên tham gia một tổ chức đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam thì điều kiện tiên quyết phải là yêu tổ quốc Việt Nam trên hết. Nếu cuộc đấu tranh chỉ dài bằng công cuộc đánh đuổi quân nhà Minh dành độc lập của Lê Lợi, thì không thành vấn đề. Tuy nhiên cuộc đấu tranh của chúng ta dài gấp 5 (đối với người miền Nam) hoặc gấp 7 (đối với người miền Bắc) thì phát sinh nhiều vấn nạn.

Lệ Lợi đã kiên trì 10 năm mới thành công, nhưng công cuộc đấu tranh của chúng ta đòi hỏi nhiều hơn vậy. Một số người phải buông bỏ và tìm con đường tiến thân trong xã hội hoặc chính trị sở tại, hoặc có người rút lui, ẩn thân nơi niềm tin tôn giáo thụ động, thay vì tiếp tục công cuộc đấu tranh.

  1. Chính sách đổi mới “vừa đánh vừa xoa” của CSVN:

Đảng CSVN khôn ngoan đổi mới, cải tổ kinh tế theo kinh tế thị trường, nới rộng quyền tự do đi lại và đem lại sự dễ thở cũng như phát triển kinh tế vừa phải xoa dịu lòng dân. Họ cũng khuyến khích Việt Kiều hải ngoại về thăm nhà, du hí và góp vốn phát triển đất nước. Mặt khác họ thẳng tay đàn áp mọi tiếng nói đối lập và ngăn chặn, không chấp nhận bất cứ lực lượng chính trị không cộng sản nào hoạt động trong nước. Thâm độc hơn nữa, họ sẵn sàng chấp nhận một vài trí thức lẻ tẻ phản biện làm màu, nhưng lại đàn áp tàn nhẫn những cá nhân tham gia những tổ chức chống cộng. Sách lược này của họ rất thành công, giảm thiểu tiềm năng các tổ chức đấu tranh có cơ sở tại hải ngoại lẫn trong nước.

  1. Chính sách cấm nhập cảnh Việt Nam của CSVN hoặc đàn áp thân nhân tại quốc nội:

Nhiều thành phần người Việt tại hải ngoại không tham gia đấu tranh vì bị CSVN cấm nhập cảnh và đàn áp hoặc sách nhiễu thân nhân tại Việt Nam. Chính sách này đặt biệt ảnh hưởng đến những thanh niên tuổi trẻ thích du lịch Việt Nam hoặc những thành viên có gia đình trong nước.

  1. Quan trọng nhất là sự vắng bóng của một lực lượng chính trị đối trọng với đảng CSVN

Đã nhiều thập niên qua, quần chúng trong lẫn ngoài nước mong mỏi sự xuất hiện của một lực lượng chính trị đại diện cho người Việt quốc gia trong nước lẫn hải ngoại, được quốc tế công nhận, hầu đối trọng với CSVN. Tuy nhiên đến ngày hôm nay, vẫn chưa thấy xuất hiện và điều này củng cố sự tuyệt vọng và mất niềm tin của một số người.

III. Bối cảnh đấu tranh chính trị khách quan:

Trên đây là những yếu tố làm cho chúng ta nản lòng. Tuy nhiên, thật sự chúng ta không nên mất niềm tin khi phân tích vận mệnh của đất nước trong bối cảnh chính trị khách quan của thế kỷ 20 và 21.

A.Hội Đồng các quốc gia bị cộng sản chiếm đóng (Captive Nations Council):

Đây là một thực thể chống cộng rất quan trọng trước khi Liên bang Xô viết bị sụp đổ mà phần lớn chúng ta đều quên.

  1. Vấn nạn nêu trên của chúng ta không phải là điều mới mẻ hoặc duy nhất xảy ra cho chúng ta. Thật sự từ sau đệ nhị thế chiến (1945) có rất nhiều quốc gia Đông Âu có những cộng đồng tỵ nạn CS và những tổ chức đấu tranh chống cộng tương tự như chúng ta trong khuôn khổ của Captive Nations Council (Hội Đồng Các Quốc Gia bị Cộng Sản Chiếm Đóng) bao gồm Ukraine, Lithuania, Estonia, Latvia, Poland, Yugoslavia etc…
  2. Họ cũng có những khó khăn tương tự chúng ta như sự lão hóa hàng ngũ đấu tranh, tuổi trẻ không kế thừa hoài bão của họ, không thể phát triển nhân sự… Tình trạng của họ còn tuyệt vọng hơn chúng ta vì họ và con cháu cùng chủng tộc với các quốc gia Tây phương dân chủ nên họ bị đồng hóa nhanh chóng và dễ dàng hơn chúng ta.
  3. Họ cũng chờ đợi đằng đẵng từ năm 1917 (cho những nước trong Liên bang Xô viết như Ukraine, Latvia, Lituania, Estonia) hoặc 1945 (như Balan, Đông Đức, Rumania, Tiệp Khắc, Nam Tư) cho đến đầu năm 1990, khi họ trong cơn tuyệt vọng thì bất ngờ LBXV sụp đổ sau 70 năm hoặc 45 năm chờ đợi.
  4. Từ năm 1975 đến các năm 1980 khi làng sóng tỵ nạn VN cao trào, chính chúng ta đã gia nhập vào hàng ngũ Captive Nations Council và nhiều lãnh đạo của họ cho rằng chúng ta đã hồi sinh cho họ (vì lúc đó chúng ta còn vô cùng hăng say, chưa bị một số tổ chức bất xứng lừa gạt và chưa bị thời gian xói mòn).

Tuy nhiên, tiến trình dân chủ hóa lúc đó tại LBXV và Đông Âu vẫn diễn tiến, bất chấp niềm tuyệt vọng của các thành viên cộng đồng Captive Nations và đến thập niên 90 thì CS tại LX và Đông Âu hoàn toàn sụp đổ. Rất nhiều thành viên của họ hồi hương xây dựng đất nước và hầu như Captive Nations Council không còn lý do hiện hữu nữa.                                                                                                               B. Sự thoái hóa của CSVN và những yếu tố hủy diệt tập thể này:                                  1.Nếu thời gian làm chúng ta mệt mỏi tại hải ngoại, nhưng cũng chính thời gian đó xói mòn nền tảng quyền lực của đảng CSVN gấp mười lần..                                                                                      

2.Nền tảng quyền lực của CSVN được xây dựng trên các cột trụ sau đây:                   

a)Niềm tin vào xã hội chủ nghĩa

b) Công an 

c) Quân đội

d)Bưng bít thông tin   

e) Sự chống lưng quân sự của CSTQ 

f) Những yếu tố xoi mòn cột trụ của nền tảng quyền lực CSVN:

    1. Hiện tượng tự diễn biến tự chuyển hóa trong hàng ngũ cán bộ. Đây là một tử huyệt của đảng CSVN và hiện tượng này bất khả vãn hồi.
    2. Lý tưởng xã hội chủ nghĩa chỉ là một trò cười ngay cả trong hàng ngũ đảng viên
    3. Công an và quân đội bị thoái hóa
    4. Xung đột quyền lợi giữa quân đội và công an
    5. Mạng lưới thông tin toàn cầu và cuộc cách mạng tin học đã vô hiệu hóa sách lược bưng bít thông tin của đảng CSVN
    6. CSVN càng dựa vào CSTQ để chống lưng cho mình bằng quân sự thì họ càng đi ngược lòng dân vì nhân dân Việt căm thù CSTQ trong DNA của mình.
    7. Sự ra đời của giới trí thức trẻ và cấp tiến trong quốc nội với cái nhìn khai phóng và luôn hướng về Tây Phương. Có thể nói rằng, yếu tố này hoàn toàn bất ngờ đối với giới đấu tranh hải ngoại và chưa được chúng ta khai thác tích cực. Chúng ta đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào hậu duệ của chúng ta tại hải ngoại. Tuy nhiên giới trẻ tại hải ngoại phải đối diện với những nhu cầu vật chất lớn lao của những xã hội công nghiệp và chỉ có một thiểu số hướng về quốc nội. Thật ra giới đấu tranh trẻ tuổi trong nước mới là tương lai của đất nước Việt Nam. Nếu chúng ta tiếp cận nhiều trên mạng xã hội, chúng ta sẽ nhận ra sự thật này.
  1. Yếu tố thời gian không những bất lợi cho những người Việt tự do, dấn thân tranh đấu cho tiến trình dân chủ hóa đất nước, mà thời gian còn tác hại nhiều hơn cho sự sống còn của đảng CSVN như một định chế lỗi thời.

 

                                       IV. Chúng ta phải làm gì?

A. Trên bình diện tư duy (conceptual levels):

1. Nhu cầu củng cố niềm tin vào lẽ tất thắng của tiến trình dân chủ hóa: Khi chúng ta thường xuyên tiếp xúc với những thông tin toàn cầu qua mạng lưới toàn cầu, chúng ta sẽ ý thức rằng các chế độc độc tài, từ Phát Xít, quân phiệt, đến Quân Chủ Chuyên Chế, đến cộng sản, đôi khi có thể bộc phát ngắn hạn như tại Tháí Lan, Iran, LB Nga, nhưng thật sự đang thoái trào. Bước đi của quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên thật sự bất khả vãng hồi. Thử xét lại số quốc gia còn độc tài tại Nam Mỹ, Á Châu Thái Bình Dương, Đông Nam Á và Đông Á, trừ CSTQ và CS Bắc Hàn chúng ta sẽ thấy giảm thiểu rõ rệt. Độc tài CSVN cũng phải theoquy luật này, dù cống gắng vùng vẫy vô vọng.

2. Nhu cầu một cấu trúc tư tưởng chính trị phi ý thức hệ: Muốn thực sự củng cố lại niềm tin chúng ta phải biết sau khi lật đổ chế độ cộng sản, chúng ta phải thiết lập một trật tự chính trị như thế nào để thay thế. May mắn thay, cộng đồng người Việt hải ngoại, sau nhiều thập niên sinh sống trong những nền dân chủ chân chính, không những am hiểu mà còn thở và sống thật trong cấu trúc chính trị dân chủ này, từ mô hình dân chủ tổng thống chế tại Hoa Kỳ, đến mô hình dân chủ quốc hội chế tại Úc hay Canda, hoặc mô hình hỗn hợp như tại Pháp và Nam Hàn, mà không cần nương tựa vào bất cứ một ý thức hệ hoang tưởng nào cả.

Trên bình diện này, sau nhiều thập niên đã có nhiều tư tưởng gia người Việt hải ngoại viết rất nhiều về tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Cá nhân tôi cũng đã viết các cuốn sách như sau hầu dề xuất một trật tự chính trị phi ý thức hệ cho Việt Nam trong tương lai.

– On the struggle for democracy in Vietnam (Buttefly books XB, 1994)

– Việt Nam Dân Chủ Tranh Đấu Luận (1997, Việt Luận XB, Tác giả tái bản 2015)

– Dự thảo hiến pháp Việt Nam trên quan điểm dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên (song ngữ, 2017, Lực Lượng Cứu Quốc XB)

– Phê Bình song ngữ toàn diện hiến pháp 2013 của Việt Nam (song ngữ, 2014, Lực Lượng Cứu Quốc XB)

– Cẩm nang song ngữ thành lập hội đoàn trong bối cảnh xã hội dân sự tại Việt Nam (song ngữ, 2016, Lực Lượng Cứu Quốc XB)

3. Ý thứ đúng đắn về sự vận hành của lịch sử:

Chúng ta phải học hỏi bài học của các Captive Nations, sự sụp đổ của LBXV và các nước CS Đông Âu. Lịch sử cũng sẽ vận hành tương tự tại Việt Nam. Tiến trình dân chủ hóa tuy tiệm tiến nhưng bất khả vãn hồi. Tuy nhìn bề mặt, các lực lượng quốc gia yếu kém nhưng kỳ thực chúng ta đang đứng bên lề phải của lịch sử. CSVN tuy có vẻ mạnh và bất bại, nhưng họ đang đứng bên lề trái của lịch sử, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào như LBXV vậy.

4. Ý thức sâu sắc rằng cuộc chiến quốc cộng là một cuộc đọ sức về sự kiên trì:

Người cộng sản đang đứng bên lề trái của lịch sử, trên bờ hủy diệt và họ ý thức điều đó. Sách lược của họ từ lâu đã không còn là xây dựng xã hội chủ nghĩa, mà chính là duy trì quyền lực hầu tẩu tán của cải trong nước hoặc ra hải ngoại cho các thế hệ con cháu và càng lâu dài càng tốt. Sách lược của chúng ta phải là duy trì cuộc chiến và càng rút ngắn tiến trình dân chủ hóa càng tốt. Chúng ta không thể chết trước họ. Nếu chúng ta tư duy đúng và hành động đúng, chúng ta chắc chắn sẽ ném họ vào thùng phân thối tha của lịch sử sớm hơn họ mong đợi.

B. Trên bình diện hoạt động (operational levels):

1. Sự phi thường của những con người bình thường làm việc đúng phương pháp:

Tóm lại, nếu ý thức được bước đi của lịch sử như trên và đủ sự kiên trì thì những con người bình thường, làm việc đúng phương pháp, trong cộng đồng hay một tổ chức ý thức được quy luật đấu tranh, sẽ đạt được những thành quả phi thường và đạp đổ đảng CSVN. Chúng ta chỉ cần bình tỉnh, kiên trì, làm việc bình thường trong phạm vi khả năng bình thường của những thành viên bình thường là đủ.

2. Công tác Liên Minh:

Như nêu trên, một trong những khuyết điểm lớn của chúng ta là sự vắng bóng của một lực lượng chính trị đủ mạnh và đủ uy tín để đối trọng với CSVN hầu cộng đồng quốc tế có thể yểm trơ cho tiến trình dân chủ hóa.

Chính vì thế, các tổ chức người Việt quốc gia cần dẹp bỏ bất đồng, hoàn tất một Liên Minh chính trị trong lẫn ngoài nước. Công tác Liên Minh không những giải quyết phần lớn những bế tắc của chúng ta về nhân sự, đồng thời cũng là một công tác chiến lược.

Cuộc chiến Nga- Ukraine đã thức tỉnh các chính phủ Tây phương trước hiểm họa độc tài, trong cuộc tương tranh giữa mô hình dân chủ và mô hình nhà nước toàn trị. Các chính phủ Tây phương nhận thấy sách lược chính trị thụ động trước các chế độ độc tài hàm chứa nhiều nguy hiểm. Chính vì thế tích cực yểm trợ cho các lực lượng dân chủ, hầu lật đổ các chế độ độc tài sẽ là khuynh hướng tương lai của thế giới tự do. Hầu như cuộc chiến Ukraine và Liên bang Nga sẽ đem lại một môi trường thuận tiện hơn cho các lực lượng dân chủ hóa trên toàn thế giới, chống độc tài, trong đó có chúng ta.

Không ông Tuấn này thì ông Tuấn khác thôi…

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

17-4-2023

Hôm nay Tòa xử ông Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Bệnh viện tim Hà Nội, thấy dân tình đa số bày tỏ tiếc nuối, giá như ông, một bác sĩ giỏi, chỉ làm chuyên môn thì tốt cho ông và cho bệnh nhân biết bao! Cũng đúng phần nào, nhưng lẽ nào mọi người đã quên vụ bác sĩ Hoàng Công Lương?

Ảnh: Ông Nguyễn Quang Tuấn, cựu Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội, hầu tòa ngày 17-4-2023. Nguồn: Báo Thanh Tra

Sự cố chạy thận làm chết 8 người, Tòa án tỉnh Hòa Bình bối rối 3 lần thay đổi tội danh đối với bác sĩ Lương, đến nỗi chính Bộ Y tế phải có văn bản kêu oan cho vị bác sĩ ấy, rằng lỗi của ông ta cùng lắm chỉ là vi phạm hành chính còn phạm pháp là người khác. Vẫn 30 tháng tù giam, không nói nhiều!

Nếu ông Tuấn, một giáo sư đầu ngành, “chỉ làm chuyên môn” nhưng dưới sự điều hành của một giám đốc vừa tham vừa dốt thì ông có thể thi triển tài năng của mình không? Hãy nhìn vào “phong trào” rầm rộ bỏ bệnh viện của y – bác sĩ trong thời gian qua thì hiểu, rằng không ai có thể chỉ hoàn toàn làm chuyên môn trong cái cơ chế này.

Công việc của giáo viên là đi dạy, đúng không? Tưởng điều ấy là câu hỏi thừa, nhưng không, bây giờ việc dạy học gần như đang trở thành một việc phụ bên cạnh việc chính là một núi những thu tiền, thi đua, họp hành, học chính trị, tiếp khách, hồ sơ sổ sách… Người ta có thể không chán việc đi dạy nhưng ngán ngẩm và mệt mỏi với tất cả những thứ nhiêu khê, vô bổ và cả bất lương ấy. Giáo viên, vì cuộc mưu sinh mà phải bám nghề, nếu có cơ hội là bỏ ngay và cũng bỏ không thua kém gì ngành y. Để làm nghề một cách tận tâm, tử tế trong môi trường này, khó lắm.

Bác sĩ, giáo viên hay lao động trong các ngành nghề bất kỳ, đang bị đối xử như những người làm thuê thuần túy mà sự rẻ rúng là mẫu số chung, cả lương lẫn lương tâm. Họ sẽ hoặc đối phó, hoặc tối ngày đầy công, ai năng nổ thì ra ngoài mở phòng mạch hoặc mở lớp dạy thêm để nuôi miệng, cố đợi đến tuổi hưu mà về.

Tất nhiên, nếu ông Tuấn không tham thì đã chẳng phải tù tội. Nhưng, một cơ chế mà chuyện vi phạm hay không chỉ phụ thuộc vào đạo đức cá nhân thì không Tuấn này cũng là ông Tuấn khác thôi. Hơn hết, nó phá hủy cả hệ thống mà người gánh tất cả và cuối cùng vẫn là bệnh nhân, học sinh và người dân nói chung.

50 tỉ đồng mà ông Tuấn làm “thất thoát” là tiền của chúng mình cả đấy. Và có ai dám chắc, bỏ tù ông Tuấn rồi thì người kế nhiệm ông sẽ không tiếp tục tiêu và phá tiền của chúng ta, nếu chống tham nhũng vẫn chỉ là “tìm – diệt” mà không thay đổi cái gốc?

Ông Tuấn đáng chê trách, nhưng cũng đừng quên câu nói của Chí Phèo: Ai cho tao lương thiện.

Lời bàn: Nếu ông Tuấn tốt nghiệp Bác sĩ ở Hoa Kỳ, lương bổng và cách làm việc, tổ chức hành chánh ở bịnh viện ông Tuấn có phải ở tù không? Ông Tuấn có vi phạm luật không? Hỏi mà không cần trả lời. Chỉ cần suy nghĩ?

CEO Google Sundar Pichai lo lắng AI sẽ ‘tác động đến mọi sản phẩm của mọi công ty’

Theo Báo Theo dõi Thị Trường- Market Watch

Ký giả, Weston Blasi

Những tiến bộ trong công nghệ trí tuệ nhân tạo trong những năm gần đây đã dẫn đến nhiều cuộc thảo luận hơn về AI, nhưng 69% người Mỹ nói rằng họ sợ điều đó.

Giám đốc điều hành Google Sundar Pichai nói rằng AI phải ‘phù hợp với các giá trị của con người bao gồm cả đạo đức.’ẢNH: GETTY IMAGES

 

Những hạn chế phổ biến mà mọi người nói về những tiến bộ của AI là khả năng mất việc làm hàng loạt, lo ngại về quyền riêng tư dữ liệu và lo lắng chung về trí thông minh của máy móc.

Tại Mỹ, 69% người dân nói rằng họ sợ AI và họ không tin tưởng các công ty (58%) hoặc chính phủ liên bang (58%) trong việc xử lý dữ liệu có thể được sử dụng cho công nghệ AI, theo công ty nghiên cứu PA Tư vấn.

Google gần đây đã phát hành một tài liệu dài 20 trang có tiêu đề “ các đề xuất để điều chỉnh AI ” bao gồm các đề xuất như “thực hiện một cách tiếp cận theo ngành dựa trên quy định hiện hành” và “áp dụng một khuôn khổ dựa trên rủi ro, tương xứng”.

Pichai cho biết ông hoan nghênh các quy định dành cho AI và nói rằng AI có thể cần phải “phù hợp với các giá trị của con người bao gồm cả đạo đức”.

Xem thêm: Bill Gates nói AI chỉ là bước tiến công nghệ mang tính cách mạng thứ hai trong đời ông

Khi được hỏi liệu xã hội đã chuẩn bị sẵn sàng cho những tiến bộ trong công nghệ AI hay chưa, Pichai cho biết: “Một mặt, tôi cảm thấy chưa, bởi vì tốc độ mà chúng ta có thể suy nghĩ và thích ứng với tư cách là các thể chế xã hội, so với tốc độ phát triển của công nghệ, hình như không khớp.” Nhưng Pichai nói thêm rằng ông “lạc quan” vì ngày càng có nhiều người lo lắng về AI, và do đó, các cuộc thảo luận về cách thế sử dụng nó sẽ bắt đầu sớm hơn so với các công nghệ mới nổi khác.

Người sáng lập Microsoft MSFT , Bill Gates, người có công ty là nhà đầu tư và đối tác với OpenAI, người tạo ra ChatGPT, đã nhận xét về sự phát triển nhanh chóng của AI vào tháng trước.

“Công nghệ mới này có thể giúp mọi người ở mọi nơi cải thiện cuộc sống của họ, ” Gates nói. “Đồng thời, thế giới cần thiết lập các quy tắc vận hành để bất kỳ nhược điểm nào của trí tuệ nhân tạo  đều bị vượt xa bởi lợi ích của AI và để mọi người đều có thể tận hưởng những lợi ích đó bất kể họ sống ở đâu hay họ có bao nhiêu tiền. Thời đại của AI chứa đầy những cơ hội và trách nhiệm.”

Xem thêm: Elon Musk có thể tạo đối thủ ChatGPT, báo cáo mới cho biết

Trong những tuần gần đây, một số nhà lãnh đạo có tư tưởng bảo thủ trong ngành công nghệ đã ký một bản kiến ​​nghị kêu gọi các nhà phát triển AI tạm ngừng nỗ lực của họ trong sáu tháng. Trong số những người ký tên thỉnh nguyện có Tesla TSLA và Giám đốc điều hành SpaceX Elon Musk, đồng sáng lập Apple AAPL Steve Wozniak và cựu ứng cử viên tổng thống Andrew Yang.

Cuộc phỏng vấn từ Pichai diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến “tìm kiếm di động” trên mạng giữa Google và Microsoft dường như đang diễn ra.

Một báo cáo thứ hai từ New York Times cho biết rằng Samsung Electronics Co. Ltd.  đang cân nhắc thay đổi công cụ tìm kiếm mặc định của mình từ Google sang Bing (vốn đang có ChatGPT) của Microsoft.

Báo cáo cho biết, doanh thu hàng năm lên tới 3 tỷ đô la nhờ công cụ tìm kiếm Google Serarch sẽ bị đe dọa.

Đọc tiếp: Chính quyền Biden xem xét đàn áp các công cụ AI như ChatGPT

Ai trả tiền thuế nhiều nhất. Hệ thống thuế ở Hoa Kỳ có công bằng không?

Theo Nhật Báo Phố Wall – WSJ

Với vấn đề thuế là ưu tiên hàng đầu hiện nay và chính quyền Biden đề xuất tăng thuế đối với những người Mỹ kiếm được hơn 400.000 đô la, đây là những điều cần biết thêm về thuế thu nhập của Hoa Kỳ.

Những con số được trích dẫn ở đây là dự đoán tổng thu từ thuế cho năm 2022 từ các tính toán của Ủy ban Liên hợp về Thuế của Quốc hội và Tạp chí Phố Wall dựa trên thông tin đó. Nhân viên của JCT bao gồm các chuyên gia thuế phi đảng phái mà công việc của họ được tôn trọng.

Nhìn chung, dữ liệu cho thấy những người có thu nhập thấp nhất ở Hoa Kỳ—khoảng 43% tổng số người nộp thuế, họ có thu nhập từ 50.000 USD trở xuống—nhóm này được coi là có thu nhập chỉ khoảng 10% (sau khi đã khấu trừ các sinh hoạt phí)  và được thuế âm -4,8% thuế thu nhập (nghĩa là đã không phải đóng thuế còn được cho thêm tiền). Con số này là âm vì cả Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ đã chọn chuyển các lợi ích như Tín dụng cho người có thu nhập thấp và Tín dụng dành cho (việc nuôi dưỡng) trẻ em thông qua hệ thống thuế thay vì một cơ quan liên bang khác. Do đó, nhiều người khai thuế trong nhóm này không nợ thuế thu nhập ròng và nhận được séc từ IRS trợ cấp. ( trường hợp này đã áp dụng từ mấy chục năm qua không hề thay đổi)

Trong những trường hợp khác, những người khai thuế có tổng thu nhập từ 50.000 đô la trở xuống sẽ phải trả 3,5% tổng số thuế.

Như dữ liệu cho thấy,

    • Gần 80% thuế thu nhập dự kiến ​​cho năm 2022 sẽ được trả bởi khoảng 10% người khai thuế kiếm được 200.000 đô la trở lên
    • Những người kiếm được 1 triệu đô la trở lên sẽ trả một nửa số đó. Những người nộp thuế trong nhóm này sẽ kiếm được 44% thu nhập trong tổng thu nhập toàn quốc.

Hơn 70% lợi nhuận dài hạn dự kiến ​​sẽ được báo cáo bởi những người kiếm được 1 triệu đô la trở lên.

Lợi nhuận từ đầu tư dài hạn ước tính, căn cứ vào thu nhập của năm 2022

Nguồn: WSJ phân tích dữ liệu JCX-14-22 của Nhân viên Ủy ban Hỗn hợp về Thuế

Có sự khác biệt chính giữa những người có thu nhập thấp và cao hơn trong danh mục này.

Khoảng 14 triệu người khai thuế dự kiến ​​sẽ kiếm được từ 200.000 đến 500.000 đô la,

So với 900.000 người nộp thuế ở cấp cao nhất và tổng thu nhập của họ sẽ cao hơn một phần ba so với tổng thu nhập của những người có thu nhập cao gần nhất.

Những người có thu nhập trong phân khúc từ 200.000 đến 500.000 đô la cũng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn từ tiền lương so với các nguồn như tiền lãi cho vay, cổ tức từ chứng khoán hoặc thu nhập từ việc tự kinh doanh.

Ngược lại, nhiều người khai thuế kiếm được 1 triệu đô la trở lên sẽ nhận được một phần lớn thu nhập của họ từ lãi vốn dài hạn từ các khoản đầu tư thay vì tiền lương hoặc thu nhập khác. Nhìn chung, khoảng 70% lợi nhuận dài hạn cho năm 2022 dự kiến ​​sẽ đến từ những người kiếm được 1 triệu USD trở lên, theo báo cáo của nhân viên JCT.

Chính quyền Biden tập trung vào nhóm thu tóm lợi tức cao nhất nước này. Theo luật hiện hành, lợi nhuận do đầu tư dài hạn có lợi thế đáng kể vì được trừ giảm thuế. Chúng bao gồm mức thuế cao nhất là 20% thay vì mức cao nhất là 37% như đối với thu nhập từ tiền lương; đã thế nhà đầu tư lại không phải nộp thuế cho đến khi khoản đầu tư được bán; khả năng vay ngân hàng thế châp bằng khoản đầu tư chứng khoán mà họ đang có, được nợ thuế và cuối cùng là  “bước nâng cấp” lúc chết,  miễn thuế lợi tức dài hạn một khi nhà đầu tư qua đời.

Chính quyền muốn được tài trợ cho các dự án ưu tiên của mình bằng cách hạn chế những lợi thế về thuế má này . Trong số những điều khác, chính phủ đã đề xuất tăng tỷ lệ chiết khấu thuế đối với lợi nhuận từ đầu tư dài hạn, chấm dứt miễn thuế “bước nâng cấp” (thuế chết) đối với khoản lãi đầu tư trị giá trên 5 triệu đô la cho mỗi cá nhân và áp đặt mức thuế tối thiểu đối với những người rất giàu có đối với khoản lãi từ đầu tư được miễn trừ thuế vì khoản đầu tư chưa được bán.

Theo dữ liệu IRS cho năm 2020, hiện có, 0,001% người có thu nhập cao nhất—khoảng 1.600 người khai thuế (loại siêu giầu)—có mức thuế trung bình là 24%, thấp hơn mức thuế trung bình 26% của 1% người khai thuế hàng đầu.

Thuế suất thuế thu nhập bình quân ước tính,
theo thu nhập, 2022

 Kyle Pomerleau, một thành viên cấp cao ở bên phải, cho biết: “Chính quyền Biden lập luận rằng những người giàu nhất có lợi ích về thuế giúp giảm thuế suất của họ một cách không công bằng, vì vậy họ muốn thu nhỏ lại để tăng thêm doanh thu và làm cho bộ luật thuế tiến bộ hơn nữa”. Nghiên cứu về chính sách thuế của American Enterprise Institute.

Theo ước tính của nhân viên JCT, số lượng người đăng ký có thu nhập từ 1 triệu USD trở lên dự kiến ​​sẽ là 917.000 vào năm 2022, so với 597.000 vào năm 2018, tăng 54%.

Các đề xuất (tăng thuế lên người giầu) của chính quyền đang vấp phải sự phản đối gay gắt . Số phận của dự thảo luật là không chắc chắn, và nhiều nhóm muốn lên tiếng (phản bác). Vì vậy, hãy nhớ những lời được cho là của Jean-Baptiste Colbert, bộ trưởng tài chính của Vua Louis XIV của Pháp:

“Nghệ thuật đánh thuế bao gồm nhổ lông ngỗng để lấy được nhiều lông nhất mà nó ít kêu rít nhất.”

Viết thư (đóng góp) cho Laura Saunders tại Laura.Saunders@wsj.com

Lời Bàn: Hệ thống thuế khóa của Hoa Kỳ thật là công bằng, dân nghèo làm dưới 50 ngàn một năm còn được cho thêm tiền thuế thay vì phải đóng thuế, càng đông con càng được cái check của IRS với số tiền to, hơn 5-7 ngàn đô.

Người độc thân thì hơi lỗ so với cặp vợ chồng đông con. Thế ra, cứ đẻ xồn xồn là có lời về tiền thuế.

TRÍ TUỆ NGƯỜI MỸ

Cho dù bạn ghét Mỹ, chửi Mỹ, hay chống Mỹ đến đâu thì bạn vẫn đang hàng ngày sử dụng những hàng hóa Mỹ hay sản phẩm trí tuệ của người Mỹ.

Ví dụ như bạn đang đọc những dòng status này tức là bạn đang sử dụng sản phẩm của Mỹ.

  1. INTERNET

Được phát triển bởi quân đội Mỹ những năm 1960 nhằm kết nối các máy tính của Bộ Quốc Phòng Mỹ.

Đến đầu những năm 1970, mạng nội bộ này của BQP Mỹ được kết nối với một số các trường đại học và viện nghiên cứu tạo nên mạng đầu tiên mang tên ARPANET.

Đến những năm 1980 thì bắt đầu thương mại hóa và 1990 trở đi thì bắt đầu phủ kín toàn cầu.

  1. ĐIỀU HÒA NHIỆT ĐỘ

Chiếc máy điều hòa nhiệt độ đầu tiên được chế tạo bởi kỹ sư người Mỹ Willis H. Carrier năm 1902.

Hãng điều hòa Carrier tồn tại cho đến ngày nay và là một nhãn hiệu nổi tiếng.

  1. CHIP CPU MÁY TÍNH

Bất kể chiếc máy tính bạn dùng nhãn hiệu gì, sản xuất ở đâu thì “bộ não” CPU của nó chỉ có thể là sản phẩm của Intel hoặc AMD, hai hãng điện tử của Mỹ.

  1. ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG

Chiếc điện thoại di động cầm tay đầu tiên trên thế giới là chiếc Motorola DynaTAC 800x được chế tạo năm 1983.

Khi đó nó có giá 4000 USD và có thể gọi được 30 phút.

  1. ĐIỆN THOẠI THÔNG MINH

Chiếc Smartphone đầu tiên được hãng IBM chế tạo năm 1992 với tên Simon Personal Communicator, giá 899 USD.

Chiếc điện thoại này có màn hình cảm ứng đen trắng, ngoài gọi điện thoại có thể dùng để nhận gửi email, fax, và nhắn tin.

15 năm sau, iPhone mới ra đời.

  1. MÁY BAY

Chiếc máy bay đầu tiên bay thành công do anh em nhà Wright chế tạo và thực hiện năm 1903.

Chuyến bay có động cơ, điều khiển được và đã bay một đoạn dài 6km.

Hai anh em nhà Wright được coi là cha đẻ của ngành hàng không thế giới.

  1. BÓNG ĐIỆN 

Chiếc bóng đèn sợi đốt thương mại đầu tiên được chế tạo bởi Thomas Edison năm 1879.

Thú vị ở chỗ sợi đốt dùng trong những chiếc bóng đầu tiên là sợi tre được phủ các-bon và có khả năng thắp sáng 1200 giờ.

  1. TRUYỀN HÌNH VÀ TV MÀU 

Hệ thống truyền hình màu đầu tiên thiết kế bởi công ty RCA (Radio Corporation of America) bắt đầu phát sóng ngày 17.12.1953.

Chiếc TV màu đầu tiên cũng được chế tạo bởi hãng này được xuất ra thị trường năm 1954.

  1. MÁY PHOTOCOPY VÀ MÁY IN LASER

Đều được phát triển bởi công ty Xerox những năm 1950 và 1970.

  1. CÒN NHIỀU SẢN PHẨM KHÁC NỮA

Nhưng không thể kể hết ở đây được, thí dụ như : Facebook, Yahoo, Google, Youtube, định vị GPS…

Nếu kể tới đây mà bạn vẫn ghét Mỹ ? Bạn có thể cho rằng :

– “OK, một ông nông dân sáng đi cày, không dùng internet, không có điện thoại, không biết xài máy tính, tối về không xem TV, nhà không có điện, chỉ thắp đèn dầu, ăn cơm rau muống chấm nước mắm, phủi chân rồi đi ngủ thì xài gì của Mỹ ?”.

Xin thưa : ổng vẫn xài đồ của người Mỹ.

Trước đây các cụ ta chỉ thắp nến và dầu lạc, chiếc đèn dầu xuất hiện ở VN vào những năm 1920s khi các hãng dầu mỏ trong đó có các hãng Mỹ lần đầu vào VN.

Khi đó, để bán được dầu, họ khuyến mãi và phát không các chiếc đèn đốt dầu có bóng che gió sáng hơn đĩa đèn dầu lạc…

Vì thế các đèn này còn có tên gọi là “đèn Huê Kỳ” hay “đèn Hoa Kỳ”.

Xài đèn dầu là xài sản phẩm của Mỹ rồi.

ST

From: TU PHUNG