Một ngày ấm áp và hạnh phúc trong bàn tay của Chúa nhé.
Cha Vương
CN: 15/10/2023
TIN MỪNG: Tôi sống thiếu thốn cũng được, mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bấn, tôi đã tập quen cả. Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết. (Pl 4:12-13)
SUY NIỆM: Trong bài viết “Bình tâm – Thái độ cần có trong cuộc sống nhiều khổ đau” của Lm. GB. Nguyễn Ngọc Thế SJ. có trích một tâm tình của nhà thần học nổi tiếng Karl Rahner như sau:
“Cuối cùng, tất cả những gì chúng ta gặp phải đều có thể trở nên phúc lành hay là tai họa. Như vậy, điều lúc đầu tưởng như rất khó khăn, tối tăm và cay đắng, đều có thể trở thành phúc lành lớn cho chúng ta, nếu chúng ta vượt qua nó một cách tốt đẹp. Nghĩa là trong niềm tin tưởng hoàn toàn vào Chúa và trong sự bình tâm cùng kiên nhẫn, chúng ta đón nhận điều đó. Cuối cùng, bóng đêm và mọi sự khó hiểu đều có thể trở nên phúc lành. Nếu như vậy, thì chúng ta có thể nói rằng, tất cả mọi điều chúng ta gặp phải đều là phúc lành, dù cho đó là sức khỏe hay bệnh tật, giàu sang hay nghèo khổ, danh vọng hay nhục nhã, sống lâu hay chết yểu. Tất cả đều có thể trở thành phúc lành.”
Bình thường con người luôn có khuynh hướng cột chặt mình vào những gì mình có mà quyên rằng chỉ có bàn tay của Thiên Chúa mới có đủ sức mạnh để cởi trói cho bạn mà thôi. Chỉ khi nào bạn thực sự ao ước muốn gặp gỡ Thiên Chúa, và can đảm trao cho Ngài tất cả, thì bạn mới có được tự do thật trong tâm hồn. Sự tự do này sẽ giúp bạn vượt qua mọi hoàn cảnh dù vui buồn, yếu khoẻ, giàu nghèo, giỏi dốt, no hay đói, dư dật hay túng bấn… có đến với bạn. “Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết.” Vậy bạn hãy để mình rơi cách mù quáng vào tay Thiên Chúa đi. Ngài sẽ ấp ủ bạn như đứa con thơ trong vòng tay của mẹ vậy. Đừng sợ! Hãy thốt lên với Chúa rằng: Trong tay Ngài, con xin phó thác hồn và xác con.
LẮNG NGHE: “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, / này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn. / Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến, / duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi, / là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng” (Tv 62:6-7).
CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, là Đường là Sự Thật và là Sự Sống, là khởi nguyên và là cùng đích con hết lòng tin tưởng nơi Chúa.
THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm lời kinh sau đây: Lạy Chúa, xin nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu, và trọn cả ý muốn của con, cùng hết thảy những gì con có, và những gì thuộc về con. Mọi sự ấy, Chúa đã ban cho con, lạy Chúa, nay con xin dâng lại cho Chúa. Tất cả là của Chúa, xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa. Chỉ xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng. Được như thế, con hoàn toàn mãn nguyện. AMEN (Thánh I-Nhã)
Hɑi vợ chồnɡ Tom đứnɡ cạnh nhɑu tronɡ thɑnɡ máy chật cứnɡ.
Ngay lúc đó, anh Tom tỏ vẻ hớn hở vì được đứng cạnh một cô xem ra vừa chân dài, vừa đẹp nónɡ bỏnɡ, cô ra vẻ chịu chơi, còn đứnɡ ép sát vo phía Tom. Cộ vợ anh ta thì ra vẻ nhăn nhó khó chịu.
Cửɑ thɑnɡ máy vừɑ mở, nɡười đẹp phíɑ trước liền quɑy lại tát vào mặt Tom một cú trời ɡiánɡ, rồi quát:
– Đồ ẩu tả, sɑo ɑnh lại dám sàm sỡ tôi nɡɑy tronɡ thɑnɡ máy chứ?
Tom tái mặt quɑy sɑnɡ vợ rối rít:
– Em ơi, ɑnh thề là ɑnh khônɡ hề làm ɡì cả! Anh vẫn luôn nɡhiêm trang đứnɡ bên cạnh em mà.
Vợ Tom cười sặc sụa:
– Em biết, Không phải Anh. .. là Em… cố tình véo dzô mônɡ con nhỏ một phát trời giáng. ..
…Cho nó tức lên mà trị tội mấy ông ham gái đó.
**************************
Truyện cười vợ và bồ
Sao mắt trái của cậu tím bầm vậy?
Vì vợ tớ phát hiện tớ có bồ
Thế còn vết bầm trên mắt phải
Vì bồ tớ phát hiện ra tớ có vợ
Bà vợ hay quên
Ăn xong, khi đã lên xe đi được khá xa, bà vợ mới sực nhớ là mình quên cặp kính trên bàn ăn. Suốt quãng đường trở lại quán, ông chồng luôn mồm cằn nhằn tính hay quên của bà vợ.
Đến chỗ cũ, khi bà vợ tất tả chạy vào tìm kính, ông chồng dặn với theo:
– Bà nhớ cầm ra luôn cho tôi cả cái mũ lẫn cái dù nghe bà!
– !?!
Đàn bà là chúa đa nghi
Trong bữa ăn, chồng bảo vợ:
– Trên đời này có nhiều người đến là đa nghi. Nghe ai nói bất cứ điều gì, họ cũng nghĩ ngay đến mình…
Vợ nhíu mày:
– Anh nói thế là ám chỉ em đấy phải không?*******************************
Bệnh đãng trí
Một người vẻ mặt lo lắng đi gặp bác sĩ để khám sức khỏe định kỳ. Ông bác sĩ hỏi:
– Sức khỏe của ông vẫn bình thường chứ?
– Nói thật với bác sĩ là tôi dường như bị mắc bệnh đãng trí thì phải. Tôi không bao giờ chắc chắn được là mình đã đậu xe ở đâu, hoặc đã trả lời thư chưa, tôi luôn tự hỏi mình đang đi đến đâu và sẽ làm gì khi đến nơi đó. Vì thế, tôi rất cần sự giúp đỡ của ông, bác sĩ ạ.
Ông bác sĩ trầm ngâm một lát
– Bệnh nặng dữ.
Rồi nhẹ nhàng bảo:
– Thế thì ông vui lòng trả tiền chẩn đoàn trước khi khám bịnh đi!!!
Những bài viết được share hỉ hả vui mừng về việc hai ông bộ trưởng bị bắt.
Những tin đồn về một vị “tai to mặt lớn” hơn nữa đứng đằng sau, kèm theo lời lẽ úp mở, bí ẩn, thâm sâu, “biết hết nội tình”.
Người yêu chính quyền đương nhiệm thì oang oang bảo đây là minh chứng cho một nhà nước ngày càng quyết liệt chống tham nhũng, “không có vùng tối, không có vùng cấm.”
Người không ưa chính quyền thì tấm tắc tự khen “tôi đã nói rồi mà”, sau đó tiếp tục úp mở những tin đồn vu vơ mà họ nghe đâu đó – như là minh chứng cho một nhà nước mục ruỗng sắp lụi tàn đến nơi.
Mỗi nhóm chính trị Việt Nam đang sống trong những phiên bản sự thật riêng về các đại án tham nhũng như Việt Á hay các chuyến bay giải cứu COVID-19.
Song có một điểm chung: Họ tiếp tục nhìn nhà nước, chuyện quản lý nhà nước như chuyện cấm cung khó ai rành, khó ai biết, và tin đồn từ những người được tuồn tin trở thành thứ nguồn mà ai cũng trân quý.
Công cuộc chống tham nhũng gần đây của Đảng Cộng sản Việt Nam dường như đang để lại những tác hại không thể lường trước đối với cơ chế chống tham nhũng của một nhà nước Việt Nam trong tương lai.
Chống tham nhũng: hiệu quả trong Đảng
Trước tiên, người viết cho rằng các thuyết âm mưu xem công cuộc chống tham nhũng là việc thanh trừng phe phái nội bộ đảng hay chỉ là một màn trình diễn đang dần mất đi tính xác thực và độ tin cậy.
Cả hai vị quan chức cấp cao mới bị bắt (Nguyễn Thanh Long và Chu Ngọc Anh) đều là những cá nhân vừa đắc cử “100%”, vừa mới được các ban bệ chính trị lựa chọn vào năm 2020 và được hợp thức hóa bằng cuộc bầu cử vào năm 2022.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (phải) chúc mừng ông Chu Ngọc Anh nhận chức chủ tịch UBND TP. Hà Nội vào tháng 10/2020. Ảnh: Vietnam Finance.
Các nhóm này được hình thành trong giai đoạn nhiệm kỳ tổng bí thư thứ ba của ông Nguyễn Phú Trọng. Gọi đây là thanh trừng chính trị rõ ràng là không còn hợp lý, xét đến thời điểm và mục tiêu của các chiến dịch chống tham nhũng gần đây.
Thêm vào đó, khó có thể gọi đây là màn trình diễn khi nó không có lợi ích gì cho hình ảnh của Đảng Cộng sản Việt Nam, xét đến việc một lượng lớn nhân sự vừa được lựa chọn trong nội bộ đảng, ngồi chưa nóng ghế, nay đã chuẩn bị ra vành móng ngựa.
Một chiến dịch quy mô, công khai và ở cấp cao như thế này có thể sẽ khiến một bộ phận dân chúng đặt câu hỏi cho quy trình “tuyển chọn người tài” bên trong đảng.
Vậy lý giải hợp lý nhất cho các chiến dịch chống tham nhũng này là gì?
Chúng ta cần thừa nhận rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đang có những nỗ lực thực chất, với mong muốn trong sạch hóa bộ máy và xây dựng một đảng chính trị vững mạnh riêng của họ. Đây là điều khó có thể tranh cãi hiện nay lẫn sau này.
Thật ra, điều này không phải mới mẻ gì đối với các nhà nghiên cứu.
Chúng ta có thể kể đến một nghiên cứu khá nổi tiếng trong giới nghiên cứu chính sách – pháp luật Việt Nam của Tiến sĩ Nguyễn Hồng Hải, từng là giảng viên tại trường Queensland University of Technology, Úc, có tên gọi “Resilience of the Communist Party of Vietnam’s Authoritarian Regime since Đổi Mới” (tạm dịch: Sức bền của chính thể chuyên chế Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ Đổi mới).
Được công bố vào năm 2016, ngay sau khi các tranh chấp phe phái lớn nhất thời điểm đó chính thức hạ màn, một trong bốn điểm mà Tiến sĩ Hải cho rằng đã xây dựng nên sự bền bỉ của Đảng Cộng sản Việt Nam chính là độ linh hoạt chính trị của nó (political flexibility).
Theo ông, độ linh hoạt chính trị này được thể hiện rõ trong cam kết và những nỗ lực chống tham nhũng. Tham nhũng luôn được các lãnh đạo xem là gây ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Sáu năm sau, dường như những quan sát trong nghiên cứu vẫn còn chính xác. Đảng Cộng sản Việt Nam đang tiếp tục tự thanh tẩy, làm mới và hoàn thiện mình.
Tuy nhiên, sau khi dành những lời khen có cánh cho các chiến dịch chống tham nhũng gần đây, chúng ta cũng cần nhìn vào thực tế: Trong khi vai trò và năng lực chống tham nhũng trong nội bộ Đảng Cộng sản tăng cao, người trả giá là các thể chế chính trị khác trong xã hội Việt Nam.
Cái giá của quản trị nhà nước
Một chiến dịch chống tham nhũng được xem là thành công thì tại sao lại có “cái giá phải trả” gì ở đây?
Cái giá về thể chế, về pháp luật và về văn hóa pháp lý là thứ không thể thấy ngay, thấy rõ, và ai ai cũng thấy. Người viết xin đưa ra ba cái giá như sau.
1. Sự yếu kém của cơ quan điều tra tham nhũng nói riêng và hệ thống tư pháp nói chung
Bộ Công an là bộ to nhất Việt Nam. To nhất cả về số lượng thành viên lẫn kinh phí hoạt động từ ngân sách nhà nước.
Nói như Đảng Cộng sản Việt Nam thì Bộ Công an là thanh gươm bảo vệ đảng, và cân nhắc thực tế này thì Bộ Công an là một thanh gươm rất to.
Đã là một thanh gươm to thì dùng để “giết gà”, để trừng trị bọn “dân chủ”, để kiểm soát các nhóm tội phạm truyền thống, v.v. cơ quan này chắc chắn phải rất hiệu quả (thực tế đến đâu thì không nằm trong phạm vi bài viết này).
Tuy nhiên, thanh gươm to chưa chắc đã sắc.
Nếu Bộ Công an tiếp tục hoạt động trong mô hình hiện tại, họ sẽ chỉ hiệu quả khi phải đối mặt với các lực lượng yếu thế hơn về chính trị, về nguồn lực, về năng lực kết nối. Nhưng khi phải đối mặt với các quan chức trong hệ thống chính trị có kết nối rộng hơn, có nguồn lực lớn hơn, và thậm chí là quyền hạn chính trị hơn, cơ quan điều tra “giỏi nhất thế giới” này gần như bế tắc.
Năm 2016, cư dân mạng Việt Nam được một phen dậy sóng khi cựu tướng Công an Thành phố Hồ Chí Minh, ông Phan Anh Minh, giãi bày trước báo chí khi được hỏi vì sao thành phố Hồ Chí Minh ít phát hiện án tham nhũng qua khâu tự trinh sát. Ông nói:
“Tôi xin nói thẳng không phải ít mà là không có vì chúng tôi phải chấp hành Chỉ thị 15. Hầu hết đối tượng gây ra hành vi tham nhũng từ đảng viên, mà công an không được tổ chức trinh sát đảng viên. Do đó, các án tham nhũng do Công an thành phố phát hiện phải thông qua các vụ án kinh tế khác.”
Thiếu tướng Phan Anh Minh phát biểu tại một hội nghị về phòng chống tham nhũng, lãng phí vào tháng 3/2016. Ảnh: Trung Hiếu/ Thanh Niên.
Nghe như thế, người ta thường nghĩ ngay rằng là do Đảng Cộng sản Việt Nam tạo cơ chế để kìm hãm các cơ quan điều tra. Tháo cái vòng kim cô Chỉ thị 15 mà vị tướng này nhắc đến là ổn ngay.
Nhưng người viết cho rằng, Đảng Cộng sản có tháo Chỉ thị 15 tại thời điểm đó đi chăng nữa, hệ thống công an Việt Nam cũng bất lực và mất phương hướng trong việc điều tra cũng như xử lý các xung đột lợi ích giữa các nhân vật chính trị và cấu trúc quyền lực nhà nước.
Để xây dựng một cơ quan điều tra tham nhũng có bản lĩnh, có năng lực và có khả năng điều tra sâu các vụ án động chạm nhiều nhân vật quyền lực, chúng ta trước tiên cần tìm ra một mô hình hợp lý cho Việt Nam, cần sự quyết tâm và thẩm quyền nâng cao của hệ thống tư pháp (như tòa án). Và quan trọng nhất, chúng ta cần thời gian để thử sai và xây dựng văn hóa pháp lý liên quan.
Những nhận định này cũng có thể áp dụng gần như hoàn toàn tương tự đối với các cơ quan tư pháp khác.
Chúng ta đã chứng kiến lực lượng công an – an ninh khét tiếng thế giới của Đông Âu và Liên Xô đổ vỡ như thế nào ngay khi các đảng cộng sản tương ứng chết bất đắc kỳ tử. Hàng chục năm kinh nghiệm chống tham nhũng, phê bình và tự phê bình, chống suy thoái, chống tự diễn biến trong nội bộ Đảng gần như không giúp ích gì được cho năng lực của các cơ quan tư pháp của nhà nước – từ quy trình đến cấu trúc hay mô hình, và đặc biệt là văn hóa pháp lý lẫn văn hóa đại chúng.
Dân chủ hóa – tư hữu hóa mà không có một cơ chế chống tham nhũng hiệu quả sẵn sàng bọc hậu thì chẳng khác nào tự sát chính trị.
Những điều mà Đảng Cộng sản Việt Nam đang làm, dù đáng ghi nhận, không thay đổi sự thật rằng chỉ có năng lực và tính chính danh của đảng đang được cải thiện.
Nếu trong tương lai, vì một lý do khách quan hay chủ quan nào đó mà Đảng Cộng sản Việt Nam không còn tồn tại, dân tộc Việt Nam lại tiếp tục phải đối mặt với câu hỏi chống tham nhũng từ đầu.
2. Báo chí điều tra và các tiếng nói độc lập bị bóp nghẹt
Vâng, lại phải nhắc đến những người hay bị cáo buộc “rận chủ” trong diễn ngôn chính trị tại Việt Nam. Tuy nhiên, bộ phận bị khinh rẻ này có vai trò quan trọng không kém một cơ quan điều tra có năng lực và có kinh nghiệm trong điều tra tham nhũng.
Ai cũng có thể thấy được là ngay cả trong những quốc gia có thể chế tốt, tham nhũng và các sai phạm liên quan hoàn toàn có thể vượt mặt hàng rào tư pháp chính quy.
Vậy nên dân chủ, tự do báo chí, hệ thống xã hội dân sự, và thậm chí đến những điều cơ bản nhất của một xã hội hiện đại như một nền văn hóa tranh luận, quy trình đưa tin tức lành mạnh và chuyên nghiệp, v.v. đều có vai trò của riêng mình trong phòng chống tham nhũng.
Các thành viên của Báo Sạch, một nhóm làm báo độc lập, trong phiên tòa phúc thẩm vào tháng 1/2022. Họ bị kết án tổng cộng gần 15 năm tù. Ảnh: Vietnamnet.
Người viết thừa nhận rằng những nhóm đối lập nói chung không hoàn hảo.
Cực đoan thái quá, thiếu năng lực nhưng thừa tiếng nói, không biết cách thỏa hiệp và không thể tập trung tìm giải pháp, cùng hàng loạt vấn đề khác.
Chúng ta không thể tự huyễn hoặc mình viễn cảnh cứ tồn tại lực lượng đối lập mạnh thì tự nhiên tình hình kinh tế, chính trị của quốc gia sẽ được cải thiện.
Tuy nhiên, trách nhiệm tạo điều kiện và thậm chí là xây dựng một xã hội dân sự lành mạnh để sẵn sàng “gác cửa”, can thiệp vào hệ thống chống tham nhũng chính quy khi hệ thống này bị các lợi ích chính trị ức chế, là một “điều kiện đủ” rất quan trọng cho môi trường chống tham nhũng hiệu quả.
Vai trò của những chủ thể này trong cuộc chiến chống tham nhũng không phải là sự đoán mò bừa bãi của người viết. Các báo cáo và nghiên cứu của USAID hay OECD cách đây 20 năm đã khuyến nghị tăng cường sức mạnh cho các chủ thể dân sự nhằm xây dựng một mô hình chống tham nhũng bền vững.
Đặc biệt, nhiều nghiên cứu định lượng từ lâu cũng đã nhắc nhở rằng xã hội dân sự cần phải kết hợp với một nền báo chí điều tra độc lập thì mới có thể có tác động tích cực lên việc kiểm soát tham nhũng.
Đồ thị trong báo cáo “Reassessing the impact of civil society: Nonprofit sector, press freedom, and corruption”.
Ví dụ, với biểu đồ được dẫn, chúng ta có thể thấy xã hội dân sự chỉ có thể kiểm soát tốt tham nhũng ở nhiều lĩnh vực khi mà hệ thống báo chí tại đó tương đối độc lập (bảng bên tay phải).
Còn ở những quốc gia nơi mà hệ thống xã hội dân sự đông đảo (như Argentina hay Brazil) nhưng báo chí điều tra, báo chí độc lập không thể phát triển thì xã hội dân sự gần như không thể làm giảm các chỉ số tham nhũng.
Bất chấp tất cả những thông tin nói trên, chính quyền Việt Nam hiện nay lại đang ngày càng thu hẹp cả không gian dân sự lẫn môi trường báo chí điều tra chống tham nhũng, dù những nhóm này có do nhà nước kiểm soát hay có hoạt động hợp pháp hay không.
Dường như quá tự tin với hệ thống chống tham nhũng mới của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam đang tự cho phép họ thanh trừng thẳng tay các lực lượng xã hội dân sự lẫn báo chí điều tra.
Những cái tên bị bắt bớ như nhà báo Nguyễn Hoài Nam, một cây bút chống tham nhũng từng nhận bằng khen của nhà nước, hay bà Ngụy Thị Khanh, một nhân vật hoạt động trong lĩnh vực môi trường hợp pháp và rất ôn hòa, cho thấy đảng cầm quyền đang xem rất nhẹ vai trò và đóng góp thực tế của các nhóm độc lập và đối lập trong việc phát hiện, xử lý tham nhũng, cũng như cải thiện hệ thống chính quyền.
Đó là một mất mát nữa về vấn đề thể chế tại Việt Nam.
3. Hệ thống pháp luật và độ minh bạch quản lý đã yếu ngày càng yếu hơn
Cuối cùng, có lẽ cũng cần nhắc đến tác động của cuộc chiến chống tham nhũng này đối với hệ thống pháp luật Việt Nam.
Ba văn bản pháp luật quan trọng nhất có thể được sử dụng cho cuộc chiến chống tham nhũng của nhà nước Việt Nam, ví dụ trong trường hợp của Việt Á, bao gồm: (1) Bộ luật Hình sự 2015, (2) Luật Phòng chống Tham nhũng 2018, và (3) Luật đấu thầu 2013.
Tuy vậy, thứ dân chúng biết đến trước tiên về những cáo buộc vi phạm lại không phải là qua những điều luật này. Thậm chí cho đến nay, ít có ai chắc chắn rằng những người bị cáo buộc sai phạm đã làm gì, và làm như thế nào, thông qua các văn kiện và quyết định của nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam.
Ông Chu Ngọc Anh, Bí thư Thành ủy Hà Nội, cũng như ông Nguyễn Thanh Long, Bộ trưởng Bộ Y tế, bị ghi nhận là “thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý, thiếu kiểm tra”.
Hiển nhiên, chúng thể hiện năng lực và đặt ra nghi vấn về việc có nên tiếp tục để hai nhân vật này tại nhiệm hay không. Nhưng những cáo buộc dạng này vốn không thể bị xem là vi phạm pháp luật hình sự, và chúng cũng không được ghi nhận trong Luật Phòng chống tham nhũng hay Luật Đấu thầu.
Kể từ đó, người dân lẫn báo chí tha hồ được đoán già đoán non về sai phạm của hai người. Thậm chí nhiều người bắt đầu chửi bới hay đưa ra những cáo buộc thậm tệ liên quan đến các quyết định phòng chống dịch bệnh trước đó – vốn cũng chẳng phải sản phẩm của riêng hai người vừa “ngã ngựa”.
Quá trình chống tham nhũng nhưng không làm tăng tính minh bạch và sự trao đổi thông tin mà chỉ làm mọi thứ trở nên mù mờ, khó đoán hơn đối với người dân cũng đã xảy ra và được cảnh báo tương tự tại Trung Quốc.
Lý giải hiện tượng này, tác giả Daniel C.K. Chow – giảng viên và chuyên gia về pháp luật Trung Quốc của trường Đại học Ohio States – nhấn mạnh rằng mọi thảo luận, cáo buộc và thậm chí là các dàn xếp chính trị liên quan đến án tham nhũng gần như hoàn toàn được Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Bộ Chính trị hoặc Ban Bí thư thỏa hiệp trước khi phía chính quyền nhà nước và công luận biết bất kỳ điều gì để có thể tham gia vào.
Khi mà thẩm quyền của cơ quan điều tra, quyết định của tòa án, quá trình áp dụng pháp luật hiện hành cũng như là sự tham gia của báo chí trong các vụ việc tham nhũng chỉ xuất hiện khi được (đảng) bật đèn xanh, bất kể đảng có quyết tâm và có hiệu quả đến đâu, thì tư duy minh bạch và tác động tích cực lâu dài cho chống tham nhũng đã không còn ở đó nữa.
***
Với những thảo luận nói trên, dù công nhận những tác động tích cực về quản lý nhà nước và năng lực lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, chúng ta cần nhớ rằng bài toán thể chế, bài toán văn hóa chống tham nhũng lâu dài vẫn còn để ngỏ chưa ai giải quyết.
Đảng Cộng sản Việt Nam có thể đang vững mạnh hơn, có thẩm quyền lãnh đạo cao hơn. Nhưng như lịch sử của mọi tập đoàn chính trị khác, Đảng Cộng sản Việt Nam không thể là một thực thể tồn tại mãi mãi.
Di sản mà quốc gia Việt Nam cần là thói quen, là thể chế, là văn hóa. Công cuộc đốt lò chống tham nhũng của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, đáng tiếc, lại không thể tạo ra những điều đó.
Tranh biếm họa Xi Jinping “đả hổ diệt ruồi” của Adolfo Arranz – SCMP.
Năm 2012, ngay sau khi trở thành người đứng đầu đảng Cộng sản Trung Quốc – Xi Jinping (Tập Cận Bình) – đã đẩy mạnh chiêu bài chống tham nhũng với câu khẩu hiệu “đả hổ diệt ruồi”, mà ngay cả người dân Việt Nam cũng nghe quen tai. (Điểm chống tham nhũng, theo tổ chức “Minh Bạch Quốc Tế” đã gia tăng chậm từ 39 điểm năm 2012 lên 45 điểm năm 2022.)
Điều này cho thấy, công cuộc chống tham nhũng ở Trung Quốc hầu như không khiến cho chỉ số cảm nhận tham nhũng của người dân tại đây thay đổi ở mức đáng kể.
Trong đó, có mục khảo sát ý kiến của người dân về vấn đề chính phủ có làm tốt việc kiểm soát tham nhũng hay không, và họ có lạc quan về tình trạng khắc phục tham nhũng của quốc gia hay không.
Đảng Cộng sản có phải là lý do tham nhũng tồn tại ở Trung Quốc?
Theo Giáo sư John Lee của Đại học Quốc gia Úc (Australian National University), và là tác giả cuốn Liệu Trung Quốc có sụp đổ (Will China Fail), thì tham nhũng là một phần không thể tách rời khỏi mô hình nhà nước chuyên chế (authoritarian model). Và vì vậy, sở dĩ Trung Quốc không thể kiểm soát tình trạng tham nhũng, cũng bởi do mô hình thể chế.
Tại Trung Quốc, Giáo sư Lee đánh giá, nhóm người đầu tiên trong xã hội được hưởng các đặc quyền từ mô hình phát triển kinh tế và nhận được các cơ hội mà điều này mang đến, chủ yếu là đảng viên và quan chức nhà nước.
Sau sự kiện Thiên An Môn năm 1989, chính quyền Trung Quốc đã nhận diện được mối đe dọa tiềm ẩn từ nhóm trí thức trung lưu. Đó là những kẻ sẽ không còn xem “đảng” là con đường tiến thân duy nhất trong xã hội nữa. Trong bất kỳ xã hội nào đang thực thi mô hình công nghiệp hóa đất nước một cách thần tốc, thì thành phần trí thức thành thị sẽ là lực lượng quyết định số phận của các chính thể chuyên chế, độc tài.
Vì vậy, Giáo sư Lee nhận định, đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ còn cách tạo ra giai cấp tinh hoa ấy từ nội bộ của mình, để củng cố quyền lực cho đảng và giúp chế độ tồn tại.
Mà để giai cấp này cúc cung tận tụy với đảng, thì phải cho họ mặc sức tự tung tự tác trong việc lũng đoạn nền kinh tế để mưu lợi riêng. Thế nên, nếu bây giờ chúng ta bảo rằng đảng Cộng sản phải thiết lập ra một cơ chế giải quyết dứt điểm và hữu hiệu tình trạng tham nhũng, thì không khác gì bảo họ phải hủy bỏ toàn bộ chiến lược chính trị nói trên.
Giờ đây, thành công về kinh tế và chính trị đã được xem là quá mức đan xen lẫn nhau. Một lượng lớn người tham gia chính trị hoặc chọn trở thành đảng viên, là để mưu cầu lợi ích kinh tế cho bản thân. Đây là một khế ước xã hội và chính trị có thật giữa đảng cộng sản Trung Quốc và giới tinh hoa.
Theo Báo cáo Hurun chuyên thống kê về tài sản ở Trung Quốc, trong năm 2015, đã có 203 vị đại biểu Quốc hội và các nhà lập pháp đứng trong danh sách 1.271 người giàu có nhất tại Trung Quốc, với tổng số giá trị ròng (net worth) là 463,8 tỷ đô la. 90% tổng số đảng viên Trung Quốc là những nhà doanh nghiệp và 98% tất cả vị trí lãnh đạo các tập đoàn lớn đều là những người mang thẻ đảng.
Không có gì đáng ngạc nhiên với những con số này, khi chính đảng Cộng sản đã và đang dùng lợi ích kinh tế để đổi lại lòng trung thành của đảng viên. Và con số người xếp hàng đăng ký tham gia vào đảng thì lên đến cả trăm triệu. Ngày nay, người ta vào đảng là tìm cơ hội “làm giàu không khó” cho bản thân.
Trong khi đó, theo Giáo sư Lee, từ năm 2013 đến năm 2015, chỉ có khoảng 200.000 đảng viên bị bắt giữ và kết án vì tội tham nhũng tại Trung Quốc, và con số này chỉ gần bằng 0,25% tổng số đảng viên tại đây.
Còn tài liệu từ phía Cơ quan chống tham nhũng của Trung Quốc thì cho biết, chỉ riêng năm 2015, họ đã xử lý 300.000 quan chức. Theo BBC, Trung Quốc công bố họ đã xử lý hơn một triệu quan tham từ năm 2014-2016, nhưng đó cũng chỉ là 1,18% tổng số đảng viên.
Thế nên, ngoại trừ vài cái tên trong các vụ đại án như Bo Xilai (Bạc Hy Lai) và Zhou Yongkang (Chu Vĩnh Khang), thì rõ ràng là chẳng có bao nhiêu “hổ và ruồi” đã bị diệt.
Trong một mô hình nhà nước, nơi mà địa vị chính trị – hoặc đơn giản chỉ là các mối quan hệ chính trị chồng chéo – mới là yếu tố quyết định cho sự thăng tiến về mặt vật chất trong xã hội, thì tham nhũng là một phần không thể tách rời.
Giáo sư Lee cho rằng, không thể nào tách tham nhũng ra khỏi cái cơ chế mà nhóm quyền lực có trong tay tất cả đất đai, vốn liếng quốc gia, và ngay cả sức lao động của nhân dân, chỉ để phục vụ cho các mục đích cá nhân.
“Đả hổ diệt ruồi” rất có thể là một câu khẩu hiệu êm tai dùng để vỗ về công chúng trong chốc lát, và còn có tác dụng đe dọa hay triệt hạ các kẻ đối lập chính trị.
Nhưng trên thực tế, chính quyền Xi Jinping không thể nào ra tay “làm sạch” chính cái cơ chế đang bảo vệ cho đảng của ông ta được. Vì đảng Cộng sản chỉ có sức hấp dẫn khi nó còn tiếp tục mang lại các lợi ích về kinh tế cho cùng một đám hổ ấy, cũng như bọn ruồi nhặng bâu theo chúng.
Nếu không, nhóm tinh hoa trong đảng có cần quan tâm là lực lượng chính trị nào đang nắm quyền lãnh đạo đất nước nữa hay không? Không được đảm bảo về lợi ích kinh tế, Giáo sư Lee nhận định, họ chắc sẽ dám đòi cả nhà nước pháp quyền, chứ chẳng thèm để mắt đến “pháp quyền XHCN” của đảng.
Trở lại vấn đề chống tham nhũng ở Việt Nam
Tại Việt Nam, tham nhũng cũng là một vấn đề mà cả người dân rất quan tâm.
Việt Nam cũng có không ít thông tin về những lãnh đạo rất khá giả. Trong khi đó, đảng Cộng sản Việt Nam cũng chính là lực lượng lãnh đạo kinh tế quốc gia. Liệu có phải việc đảng giao phó cho doanh nghiệp nhà nước (DNNN) toàn quyền quản lý các khu vực kinh tế chủ đạo, đã tạo điều kiện cho các quan chức và người nhà của họ được hưởng lợi ích, từ đó mới trở nên giàu có?
Theo PGS. TS. Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, DNNN được giao phó nguồn lực từ vốn liếng và tài nguyên quốc gia, với những ưu đãi, đặc quyền, và hỗ trợ của nhà nước. Vì vậy, họ có nhiều thuận lợi về đất đai, tiền vốn, và được giao những dự án lớn, có vị trí độc quyền.
Thế nhưng, tuy DNNN được hưởng nhiều ưu đãi như thế, nhưng chính thành phần kinh tế này lại “đóng góp” nhiều nhất cho tổng số nợ quốc gia, vốn đang ngày càng gia tăng.
Tại Trung Quốc, mối quan hệ giữa đảng Cộng sản và nhóm tinh hoa được hưởng lợi ích chính trị và kinh tế, vốn đã không thể nào tách rời khỏi nhau nữa.
Để bảo vệ cho quyền lực của chính mình, thì đảng bắt buộc phải bảo vệ quyền lợi kinh tế của nhóm lợi ích nên không thể nào thẳng tay “ném chuột”, khi phải luôn canh cánh nỗi lo về một nguy cơ “vỡ bình”. Mà nguy cơ đó chính là, một khi không còn khả năng đáp ứng cho giới tinh hoa trong nội bộ của họ quyền lực và lợi ích kinh tế, thì vị trí lãnh đạo của đảng phải làm thế nào mới có thể duy trì được tiếp tục?
Việt Nam liệu có đang trong cùng một hoàn cảnh với Trung Quốc khi đứng trước vấn nạn tham nhũng hay không?
Quá trình phát triển kinh tế của Trung Quốc từ lúc mở cửa dường như luôn được vận hành theo các cỗ xe tam mã.
Con ngựa đầu tiên là cá thể kinh doanh – biết hoặc nhận thấy được cơ hội sản xuất và cung cấp những sản phẩm được thị trường đón nhận. Con ngựa này, tuy nhiên, lại thường thiếu vốn và tư liệu sản xuất.
Con ngựa thứ hai là công ty nhà nước – có vốn, có tư liệu sản xuất, và đặc biệt là có mối quan hệ “trọng yếu” với hệ thống ngân hàng nhà nước độc quyền.
Nhưng cả hai con ngựa này cũng không làm nên trò trống gì nếu không có được sự chấp thuận từ con ngựa thứ ba: một quan chức cầm trịch tại địa phương – người có khả năng giúp mối quan hệ công tư còn lạ lẫm thời mới mở cửa dễ dàng được hệ thống chính trị cộng sản ở địa phương “làm ngơ”.
Nền tảng phát triển kinh tế không giống ai ngay từ trứng nước này liệu có vai trò gì trong sự song hành kỳ lạ giữa tham nhũng và phát triển tại Trung Quốc? Hay nó còn có nhiều lý giải đằng sau?
Thấu hiểu căn cơ dẫn đến hiện trạng “tham nhũng nhưng phát triển” tại Trung Quốc sẽ là một phản chiếu tốt cho việc nghiên cứu tham nhũng tại Việt Nam.
“Nghịch lý Đông Á” (East Asian paradox)
Mối quan hệ kỳ lạ giữa tham nhũng và phát triển kinh tế tại Trung Quốc (và mở rộng ra là một số quốc gia Đông Á khác) luôn là một vấn đề đáng chú ý.
Làm sao Trung Quốc có thể phát triển thần kỳ đến như vậy khi mà vấn nạn tham nhũng của nước này có thể nói là đứng đầu thế giới, cả về số lượng lẫn khối lượng tài sản tham nhũng? Đây luôn là một câu hỏi gây khó dễ cho các nhà nghiên cứu trong suốt hai thập niên trở lại đây.
Nhiều học giả Trung Quốc thừa nhận, về lý thuyết, tham nhũng là trở ngại phổ biến nhất và lớn nhất đối với sự phát triển của một quốc gia. [2] Một lượng tài sản khổng lồ, thay vì được đẩy vào thị trường, vào sản xuất và các hoạt động sinh lợi khác, lại bị đưa vào túi riêng của các quan chức.
Điều này làm tăng chi phí đầu vào của doanh nghiệp, giảm năng lực cạnh tranh, cản trở và tạo ra khó khăn cho các hoạt động hành chính đơn giản nhất.
Giới học giả Trung Quốc tất tả đi tìm lý do, và họ nhận thấy hiện tượng này không chỉ xảy ra tại Trung Quốc.
Nghiên cứu đầu tiên sử dụng thuật ngữ “East Asian paradox” (và cũng thường được trích dẫn nhiều nhất) có tên gọi “Development and corruption: The East Asian paradox” của Andrew Wedeman. Được xuất bản vào năm 2002, nghiên cứu ghi nhận lại hiện tượng nghịch lý khi những quốc gia như Trung Quốc, Indonesia, Hàn Quốc hay Thái Lan phát triển như vũ bão mặc cho tham nhũng lan rộng. [3]
Vào năm 2004, nghiên cứu khác của hai tác giả Rock và Bonnett tìm ra được một số đặc trưng còn thú vị hơn.
Họ nhận thấy đối với các quốc gia đang phát triển, tham nhũng sẽ chỉ gây hại cho những nước có quy mô dân số và kinh tế nhỏ. Còn với các quốc gia có quy mô lớn và vừa công nghiệp hóa (như Trung Quốc, Indonesia, Hàn Quốc), tham nhũng và phát triển lại được cho là có mối quan hệ tịnh tiến thuận chiều.
Như vậy, nghịch lý tham nhũng nhưng phát triển là một hiện tượng kinh tế – chính trị – xã hội xảy ra không chỉ ở Trung Quốc. Song nhiều người đồng thuận rằng Trung Quốc có lẽ là trường hợp điển hình và kỳ lạ nhất, khi mà kể từ thập niên 1980, tốc độ tăng trưởng của quốc gia đông dân nhất thế giới này là tròm trèm 10%. Cùng lúc đó, quan lại Trung Quốc là tầng lớp hưởng lợi và “ăn trên ngồi trước” đối với những thành quả mà nền kinh tế mở cửa mang lại.
Trung Quốc và phần còn lại
Để hiểu vì sao Trung Quốc khác biệt, chúng ta cần hiểu khái niệm “developmental corruption”, hay mô hình “tham nhũng thịnh vượng hóa”.
Đây là mô hình thường thấy ở hầu hết các con rồng châu Á như Nhật Bản, Đài Loan và Hàn Quốc. Hiểu đơn giản, tham nhũng tại những quốc gia này được thể chế hóa bằng mối quan hệ chính trị khăng khít giữa các chính đảng và giới thương chủ, tài phiệt, và đại tư bản.
Trong đó, sau khi đầu tư và tìm kiếm các nguồn lợi phát triển kinh tế, giới kinh doanh, tư bản dùng một lượng tiền thu được để xây dựng và củng cố sự lớn mạnh của các chính đảng thủ cựu về mặt xã hội – chính trị, có xu hướng thả lỏng quy định về lao động/ phúc lợi, tạo mọi điều kiện cho hoạt động kinh doanh và tích lũy của cải của doanh nghiệp.
Nói cách khác, họ là các chính đảng cánh hữu.
Như vậy, tham nhũng tại những quốc gia này có thể cực kỳ trầm trọng và tạo nên hệ thống dây mơ rễ má chính trị không thể cắt đứt. Việc bỏ qua nhiều yêu cầu về lao động và phúc lợi cũng thường xuyên gây ra những xung đột và khủng hoảng quyền dân sự. Song có một điều chắc chắn là cả bộ máy, dù tham nhũng, lại hoạt động theo hướng ủng hộ các chính sách kinh tế vĩ mô, mở rộng cơ hội làm ăn và phát triển kinh tế.
Lee Jae-yong, người đứng đầu tập đoàn Samsung, bị bắt tại Hàn Quốc vào năm 2017 với cáo buộc tham ô và đưa hối lộ. Ảnh: Getty.
Tham nhũng ở những nước trên là một điều kiện cần (precondition) để phát triển kinh tế nhanh và mạnh mẽ. Tuy nhiên, điều này xảy ra không phải vì tham nhũng tạo động lực cho phát triển. Theo cách lý giải của tác giả Chalmers Johnson, vấn đề ở chỗ nếu thiếu vắng các hoạt động tham nhũng này, sự bất ổn chính trị của hệ thống thượng tầng và bộ máy hành chính thiếu hiệu quả sẽ làm giảm, hoặc thậm chí là gây thiệt hại cho tăng trưởng kinh tế.
Như vậy, tham nhũng thịnh vượng hóa, hay cũng thường được tiếp cận với khái niệm “tham nhũng cấu trúc” (structural corruption), là tổng hòa mối liên minh chính trị lợi ích giữa một chính quyền, chính đảng cánh hữu và các đồng minh thương mại của mình.
Chính quyền ban hành các chính sách tạo mọi điều kiện cho những nhà tài phiệt, kinh tế mở rộng kinh doanh và thu lợi nhuận. Chỉ số GDP từ đó tăng cao.
Đổi lại, giới doanh nghiệp và tài phiệt đổ tiền vào những chính trị gia/ chính đảng cánh hữu này để bảo đảm rằng họ có thể tiếp tục giữ vững vị thế chính trị và tạo ra không gian chính sách phù hợp để giới chủ có thể thu được lợi ích kinh tế một cách nhanh chóng và thuận lợi.
Như vậy, đối với các quốc gia có mô hình “developmental corruption”, chúng ta có thể lý giải phần nào đó nghịch lý giữa tham nhũng và phát triển kinh tế thần tốc. Trong một số trường hợp (nền kinh tế mới, có nhiều nguồn đầu tư, phát triển kinh tế hữu cơ, v.v.), tham nhũng vừa giúp bôi trơn những tranh chấp chính trị, vừa giúp giảm thiểu rào cản quan liêu cho các quyết định có lợi cho việc phát triển kinh tế thần tốc.
Tuy nhiên, tham nhũng ở Trung Quốc lại không phải là tham nhũng thịnh vượng hóa.
Lịch sử của chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc cho thấy họ chỉ sử dụng vũ lực để xác lập quyền lực. Với bản năng của một tập đoàn chính trị cánh tả, Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng chưa bao giờ cần đến mối liên minh với giới thương chủ để duy trì quyền lực, rồi từ đó buộc phải xây dựng các chính sách ủng hộ tuyệt đối sự phát triển và bành trướng của giới thương chủ.
Hoàn toàn trái ngược với những con rồng châu Á khác, tham nhũng tại Trung Quốc đa phần mang hình dạng “tham nhũng săn mồi”,hay “predatory corruption”.
Tại đó, những cá nhân, nắm các vai trò và vị trí nhất định trong bộ máy nhà nước, bòn rút lợi ích kinh tế từ sự phát triển chung.
Tuy nhiên, điều này càng khiến mối liên hệ giữa tham nhũng và phát triển kinh tế tại Trung Quốc đặc biệt.
Nó có thể là mô hình nhà nước duy nhất nơi tham nhũng săn mồi có thể đồng hành với phát triển kinh tế.
Một trong những tài phiệt bất động sản lớn nhất Việt Nam, ông Trịnh Văn Quyết, vừa bị bắt vì hành vi “thao túng thị trường chứng khoán”. [1] So với nền tảng kinh tế/ tư bản mà ông Quyết gầy dựng được qua hàng chục năm thông qua bất động sản, đây là hành vi có vẻ không đáng lắm. Nhân dịp này, chúng ta có thể nghĩ lại một chút về sự an toàn được bảo đảm cho các ông hoàng bất động sản ở Việt Nam.
Sự thống trị của giới tài phiệt bất động sản trong bảng danh sách “nhà giàu” tại Việt Nam không phải là mới. Nhưng có thể nói, chưa có nghiên cứu nào ở Việt Nam (dám) giúp người dân hiểu được những vấn đề đằng sau hệ thống và mô hình tham nhũng liên quan đến đất đai tại Việt Nam.
Trong khi đó, tại nước láng giềng Trung Quốc, các lý thuyết, thông tin và số liệu để nghiên cứu tham nhũng trong đất đai có thể nói là được hình thành từ rất sớm và rất bài bản.
Trong bài viết này, người viết xin giới thiệu đến bạn đọc nghiên cứu có tên gọi “The shadow of the skyscrapers: Real estate corruption in China”,được đăng tải trên tạp chí The Journal of Contemporary China. Tác giả của nghiên cứu này là Tiến sĩ Jiangnan Zhu thuộc khoa Chính trị và Quản lý công của Đại học Hongkong.
Dù đã được xuất bản cách đây 10 năm (năm 2012), tài liệu này vẫn có giá trị tham khảo hữu ích, giúp người đọc thấy rằng chính quyền Bắc Kinh và các nhà khoa học Trung Quốc dường như vẫn nắm đằng chuôi, có khả năng thấu hiểu và kiểm soát, dự đoán xu hướng tham nhũng trong cấu trúc bộ máy nhà nước quốc gia – một điều rất khác biệt so với Việt Nam.
***
Nghiên cứu bắt đầu với các thảo luận về lý thuyết tham nhũng tại Trung Quốc – và cũng là một trong những điểm khiến người viết thích thú với nghiên cứu này. Tác giả Jiangnan Zhu phân tích rằng các nghiên cứu ở Trung Quốc từ lâu đã hình thành hai khái niệm “tham nhũng tập trung” (centralised corruption) và “tham nhũng phi tập trung” (decentralised corruption).
Theo đó, tham nhũng càng tập trung thì được cho là… càng tốt, càng khả quan. Lý do giới nghiên cứu đưa ra là vì tham nhũng tập trung là môi trường tham nhũng mà “quyền tham nhũng” chỉ bị một số nhóm nhỏ các quan chức, vị trí và thẩm quyền tập trung ở trung ương độc chiếm.
Bản thân điều này không phải là tốt lành gì. Tuy nhiên, nếu so sánh các môi trường tham nhũng với nhau, tham nhũng tập trung giúp cho chính quyền và các cơ quan chấp pháp chính thống luôn có thể “nắm đầu” và “trích xuất” nguồn lợi từ những đầu mối tham nhũng và từ đó “sung công quỹ”.
Ngược lại, “tham nhũng phi tập trung” là tình trạng tham nhũng mà khả năng thao túng và tham nhũng lan ra khỏi những vị trí, cơ quan trung ương. Nói cách khác, đây là môi trường mà trong các vị trí nhà nước, ai cũng có thể tham nhũng bởi quyền lực nhà nước được phân tán ra các khu vực, địa phương. Nó diễn ra trong bối cảnh các công cụ kiểm soát quyền lực chính quyền chưa được xây dựng thành công, trong khi tư duy và văn hóa dân chủ – dân quyền cũng chưa hình thành trong quần chúng.
Vì lý do khác biệt nói trên, các học giả Trung Quốc cho rằng “tham nhũng tập trung” là thứ tham nhũng dễ chịu nhất, và thậm chí là có lợi nhất đối với một chính quyền nếu họ vẫn chưa thể giải quyết dứt điểm vấn đề tham nhũng.
Tuy nhiên, tác giả Jiangnan Zhu cũng nhìn nhận là quá trình phi tập trung hóa kinh tế và quản lý nhà nước tại Trung Quốc (nhưng có thể là không đi kèm các biện pháp tăng cường dân chủ cơ sở và các công cụ giám sát tham nhũng tập thể – theo ý kiến của người viết) đã khiến cho tham nhũng phi tập trung tăng lên và từ đó gây trở ngại cho việc kiểm soát tham nhũng đất đai ở đại lục, ít nhất là tính đến năm 2012.
Dù còn nhiều điều để bàn, cách tiếp cận của các học giả Trung Quốc về vấn đề tham nhũng có thể nói là ấn tượng. Cho đến nay người viết không tìm được phương pháp hệ thống và cách tư duy tương tự tại Việt Nam.
Sau khi phân tích các lý thuyết và xu hướng áp dụng lý thuyết về tham nhũng vào bối cảnh Trung Quốc, tác giả bắt đầu phân tích thực trạng tham nhũng đất đai, tìm cách giải thích nó dựa trên lịch sử thay đổi định chế pháp lý và phương pháp quản lý.
Đầu tiên, bà cho rằng việc mở rộng thẩm quyền cho nhiều chủ thể nhà nước liên quan đến các dự án bất động sản, đất đai và các vấn đề liên quan làm tăng số lượng cán bộ, công chức có khả năng tham gia vào hoạt động tham nhũng này.
Như vậy, tác giả nhìn nhận việc tăng tham nhũng ngắn hạn không hẳn là chỉ dấu để đánh giá sự suy giảm của năng lực quản lý hệ thống (erosion of state capacity) mà là hệ quả không mong muốn (và không kiểm soát được) của quá trình phân bổ quyền lực nhà nước về địa phương.
Biểu đồ thể hiện tỷ lệ các công chức tham nhũng trong lĩnh vực bất động sản trong tổng số công chức tham nhũng được phanh phui trên báo chí, giai đoạn 1995 – 2007. Nguồn: Nghiên cứu “The shadow of the skyscrapers: Real estate corruption in China”.
Theo thống kê của tác giả, trong tổng số các trường hợp công chức tham nhũng, số có hành vi tham nhũng trong ngành bất động sản ngày càng tăng và chiếm tỷ lệ ngày càng cao. Con số này tăng mạnh trong các giai đoạn mà chính quyền trung ương thử nghiệm hoặc cải cách tản quyền. Quá trình tư hữu hóa nhà ở cũng khuyến khích tăng đầu tư xã hội vào ngành bất động sản, và từ đó làm trầm trọng thêm tình trạng tham nhũng.
Bà cũng cho biết trong giai đoạn này, các nhà phát triển bất động sản phải chi tiền cho tất cả các mắt xích của tiến trình cấp phép, khiến cho tổng chi phí “bôi trơn” trong nhiều trường hợp tăng lên đến 15% tổng giá trị dự án.
Trên cơ sở đó, tác giả bắt đầu tìm hiểu các “mắt xích” này, xem họ là những ai trong mô hình xét duyệt các dự án bất động sản.
Sơ đồ hệ thống các cơ quan nhà nước có thẩm quyền trong quá trình hình thành và hoàn thiện một dự án bất động sản. Nguồn: Nghiên cứu “The shadow of the skyscrapers: Real estate corruption in China”.
Bà lập biểu đồ, thống kê, và đơn giản hóa cấu trúc phức tạp của các cơ quan nhà nước có thẩm quyền tham gia vào quá trình hình thành và hoàn thiện một dự án bất động sản. Từ cấp trung ương với ba cơ quan lớn là Bộ Xây dựng, Bộ Đất đai và Tài nguyên, cùng chính quyền cấp tỉnh/ trực thuộc trung ương, cho đến các cơ quan cấp địa phương và hàng loạt các phòng ban, người đọc dần tưởng tượng ra được dây mơ rễ má và độ phức tạp của những yêu sách tham nhũng mà các nhà phát triển địa ốc đối mặt khi muốn đầu tư vào ngành kinh doanh này.
***
Với hệ thống thông tin nền tảng có vẻ rất đầy đủ, tác giả bắt đầu phân tích các phương pháp kiểm soát và giải quyết tham nhũng đất đai tại Trung Quốc.
Dường như tác giả cho rằng các biện pháp “cải cách” mà chính quyền Trung Quốc đặt ra nhắm quá nhiều đến nhà đầu tư, trong khi đó không giải quyết ngọn ngành được câu chuyện quyền lực của các cơ quan, cán bộ.
Ví dụ, bà liệt kê một số biện pháp giải quyết lãng phí đất tại Trung Quốc, bao gồm quy định điều kiện tiên quyết để được giao đất thực hiện dự án là phải đóng đầy đủ tiền thuê đất và nhận giấy chứng nhận quyền sử dụng đất thuộc sở hữu nhà nước. Sau đó, họ chỉ có thể chuyển giao, bán lại hạ tầng nếu đã đầu tư ít nhất 25% tổng giá trị dự án. Ngoài ra, nếu trong vòng hai năm mà chủ đầu tư không hoàn thiện dự án, quỹ đất được giao sẽ bị thu hồi.
Những phương án này giúp hạn chế đầu cơ đất (land speculation) tại Trung Quốc vào thập niên 1990 và 2000, nhưng chúng không thể giải quyết vấn đề căn cơ của tham nhũng đất đai. Tác giả chỉ ra rằng nhà nước tiếp tục vừa đá bóng, vừa thổi còi trên hàng loạt các công đoạn của dự án bất động sản: vừa là người phân phối đất, vừa quản lý cơ chế cấp phép xây dựng, vừa là người giám sát, vừa là người nghiệm thu, v.v.
Vấn nạn tham nhũng trong các dự án bất động sản, theo đó, không chỉ dừng lại ở vấn đề giao đất, lập quỹ đất, đấu thầu hay quản lý đầu tư. Tác giả cho rằng mầm mống tham nhũng đã lan sang các cơ chế quản lý tinh vi hơn như thiết kế và quy hoạch đô thị, hay xây dựng chiến lược đô thị với tầm nhìn dài hạn.
***
Có thể sẽ có bạn đọc không hoàn toàn hài lòng với lượng thông tin mà nghiên cứu này đưa ra. Song ở một mức độ nào đó, chúng ta nhận thấy được sự thấu hiểu và tinh tường của giới nghiên cứu Trung Quốc về các hoạt động tham nhũng tại quốc gia này, từ việc hình thành lý thuyết để hiểu chúng cho đến tìm được những con số thực tiễn để mô tả chúng.
Tại Việt Nam, những nghiên cứu tương tự, dù ở trong hay ngoài nước, hiện vẫn bị xem là bất khả thi. Cách hiểu của người Việt Nam về tham nhũng cũng chỉ giới hạn trong những thông tin mà báo chí được phép đăng, theo từng vụ việc.
Mười năm đã trôi qua kể từ khi nghiên cứu này ra đời. Các nghiên cứu mới và hiểu biết của Trung Quốc về vấn nạn tham nhũng trong ngành bất động sản chỉ tăng thêm kể từ đó.
Trong khi tại Việt Nam, đến nay, chúng ta vẫn chưa thể xem tham nhũng trong ngành bất động sản là một đối tượng của nghiên cứu khoa học.
Giải thưởng Khoa học VinFuture chuẩn bị được trình làng (từ ngày 18 đến ngày 21/1) với những lời có cánh từ giới khoa học quốc tế. Cùng lúc, ông Phạm Nhật Vượng xuất hiện trở lại trước báo giới sau nhiều năm vắng bóng để nói về tham vọng “để lại gì đó cho đời” thông qua các chương trình được tài trợ bởi nguồn tư bản khổng lồ.
Giới nghiên cứu có một thuật ngữ riêng để chỉ việc các nhà tài phiệt như ông chủ Vingroup đang làm: đổ tiền ra với danh nghĩa giải quyết các vấn đề xã hội. Đó là “thiện nguyện tài phiệt” (plutocratic philanthropy).
Liệu hiện tượng này đã chính thức hình thành ở Việt Nam chưa? Đó có phải là chỉ dấu của một nền chính trị tài phiệt không xa?
Tài phiệt và chế độ tài phiệt là gì?
Nhà tài phiệt, giới tài phiệt có từ tiếng Anh tương đương là “plutocrat”. Từ đó chúng ta có “plutocracy”, dịch là chế độ tài phiệt. Đây không phải là thuật ngữ xa lạ trên cửa miệng người Việt Nam.
Tuy nhiên, vẫn chưa có một cách hiểu thống nhất của thuật ngữ này từ hướng tiếp cận chính trị học.
“Plutocracy” là từ có gốc Hy Lạp, kết hợp giữa “sự giàu có” ( πλοῦτος, ploutos, wealth) và “quyền lực” (κράτος, kratos, power). Sự kết hợp đơn giản ngữ nghĩa của hai từ này gợi mở cho chúng ta một mô hình nhà nước nơi mà tầng lớp thượng lưu (sở hữu nhiều tiền của, tư liệu sản xuất) kiểm soát và chi phối quyền lực trong xã hội.
Nhưng người giàu can thiệp đến đâu vào các hệ thống thiết chế nhà nước thì mới bị xem là một nền chính trị tài phiệt? Và nền chính trị bị lũng đoạn đến đâu mới bị gọi là chế độ tài phiệt – “plutocracy”?
Đây là vấn đề còn tranh cãi và vẫn đang được nhiều người nghiên cứu.
Một số cho rằng sự tham gia hay can dự trực tiếp một cách thường xuyên của các nhà tư bản là minh chứng rõ ràng của chế độ tài phiệt.
Trên cơ sở này, việc Trump ứng cử và đắc cử Tổng thống Hoa Kỳ; hay việc những tỷ phú Mỹ kim như Michael Bloomberg hay Tom Steyer tích cực tham gia tranh cử (dù thất bại) cho thấy một phần tính chất của một nền chính trị tài phiệt. [3]
Tuy nhiên, bản chất của nền chính trị tài phiệt được cho là có thể ẩn mình và bám rễ sâu rộng hơn thế.
Ví dụ, trong chương “Economic Inequality and Political Representation” của quyển sách “Unequal Democracy” (tạm dịch: Nền dân chủ không công bình), [4] giáo sư Larry Bartels khảo sát các ưu tiên chính sách của ba nhóm thu nhập tại Hoa Kỳ: thấp, trung bình và cao. Kế đó, ông cân đối những ưu tiên và mong muốn chính sách của ba nhóm thu nhập này với xu hướng bỏ phiếu của các đại diện dân cử của Nghị viện Hoa Kỳ trong thập niên 1990 và 2010.
Kết quả mà Bartels nhận được là xu hướng bỏ phiếu (tức việc hình thành chính sách từ phía cơ quan lập pháp) tiệm cận với ưu tiên của nhóm thu nhập nhiều hơn cả.
Như vậy, chế độ tài phiệt không nhất thiết phải là người giàu làm lãnh đạo nhà nước, quốc gia. Việc người giàu sử dụng các nguồn lực kinh tế để chi phối các kênh truyền thông, tài trợ cho các tổ chức nghiên cứu chính sách, hỗ trợ các nhóm hoạt động theo lựa chọn của họ, từ đó thúc đẩy các diễn ngôn và ưu tiên chính trị của họ – tất cả đều là những hành vi có thể tạo nền tảng cho một nền chính trị tài phiệt.
Minh họa: iStock.
Ngoài ra, cũng không thể nói về chính trị tài phiệt mà không nhắc đến hệ thống chaebol mang đậm phong cách Hàn Quốc. Trong hệ thống này, vai trò của các đại tư bản khuynh đảo gần như toàn bộ hệ thống tài chính, hạ tầng, nền tảng xuất nhập khẩu, các mối quan hệ lao động, tư liệu sản xuất trong nền kinh tế. Như vậy, dù công cuộc dân chủ hoá và hệ thống dân chủ Hàn Quốc có thể nói là không tồi, sự lệ thuộc của nền kinh tế Hàn Quốc vào sức mạnh của các nhóm tài phiệt cũng để lại nhiều vấn đề về nền tảng kiến trúc xã hội trong tương lai.
Tài phiệt tại Việt Nam và câu chuyện “thiện nguyện tài phiệt”
Với cách định nghĩa ở trên, câu hỏi đặt ra là liệu nền chính trị tài phiệt đã có tồn tại ở Việt Nam hay không?
Câu trả lời, theo quan điểm của người viết, là cả không và có.
Không, bởi vì tính chất các thành phần kinh tế Việt Nam vẫn còn lệ thuộc rất nhiều vào “hồng ân” của nhà nước.
Trong bài viết về tư bản thân hữu lần trước, chúng ta đã khẳng định hầu hết các nhà đại tư bản, doanh nghiệp Việt Nam gần như không thể thoát khỏi vòng kim cô của chính quyền nếu muốn đạt đến một mức độ tích luỹ tư bản nhất định.
Điều này rất khác với lịch sử và sự hình thành của nền chính trị tài phiệt, nơi tự do và bình đẳng kinh tế dẫn đến sự tích luỹ của cải và sự hình thành tự nhiên của một nhóm các nhà tư bản. Sau đó, nhóm này quay trở lại tìm cách can thiệp vào hệ thống chính trị và tìm cách thao túng các cơ quan nhà nước.
Tuy nhiên, câu trả lời cũng có thể là có.
Như chúng ta đã nói ở phần định nghĩa, nền chính trị tài phiệt không đơn thuần là việc giới nhà giàu bơm tiền trực tiếp để lũng đoạn chính trị quốc gia. Việc họ tài trợ, chi tiền cho rất nhiều các hoạt động kinh tế – chính trị – xã hội khác cũng có thể dẫn đến nền tảng tư duy và văn hoá cho chính trị tài phiệt.
Thứ này được các nhà khoa học chính trị xã hội gọi là “plutocratic philanthropy”, tạm dịch là “thiện nguyện tài phiệt”. [6]
Hoạt động dưới danh nghĩa giải quyết các vấn đề xã hội, các tổ chức này do những hội đồng uỷ thác tư nhân riêng biệt quản trị. Họ nhận những ưu đãi thuế nhất định, tồn tại gần như vĩnh viễn, nhưng không chịu bất kỳ ràng buộc dân chủ nào.
Sẽ có người cho rằng tiền của người ta, người ta đã mang ra giúp xã hội thì còn ý kiến gì. Tuy nhiên, việc đẩy tiền ra ngoài xã hội với danh nghĩa tốt không đồng nghĩa rằng mục tiêu hay kết quả của hành động đó sẽ là tốt. Chưa kể đến việc ai sẽ giải quyết hệ quả xã hội và chính trị nếu có của các chương trình thiện nguyện đó.
Lấy ví dụ một nghiên cứu về giống cây trồng năng suất cao của một tổ chức thiện nguyện cung cấp vốn chuyển đổi và giống miễn phí cho người nông dân. Chương trình này sau cùng thất bại vì một số lý do (như thị trường không ưa thích giống mới bằng các giống cũ), vì vậy, những người nông dân tham gia chương trình không thể thu lợi nhuận như kỳ vọng, dẫn đến các hệ quả tài chính – kinh tế đối với gia đình họ.
Các tổ chức thiện nguyện, với nguồn lực khổng lồ nhưng không có gì để mất, sẽ nhảy ngay sang một dự án khác. Nhưng những người dân thì không có cơ hội ấy. Việc quay lại với cuộc sống trước đó cũng không phải dễ dàng. Ai sẽ chịu trách nhiệm về chuyện này?
Đây chỉ là một ví dụ cực đoan cho tác hại và trách nhiệm của các dự án thiện nguyện do giới siêu giàu kiểm soát.
Còn lại, như rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, hàng tỷ Mỹ kim đổ vào các chương trình thiện nguyện tư nhân một cách có ý đồ sẽ có thể định hình các thảo luận chính trị, thao túng giới học thuật – các nhà nghiên cứu, và thậm chí định hình chính sách.
Tương tự như câu chuyện Mark Zuckerberg tặng 100 triệu Mỹ kim cho hệ thống trường Newark vào năm 2010, [8] hay sự can thiệp dài hạn của các tỷ phú như Eli Broad, Bill và Melinda Gates; các khoản chi khổng lồ dưới tính chất quỹ thiện nguyện của Vingroup chắc chắn đang mở cánh cửa vào con đường thiện nguyện tài phiệt tại Việt Nam.
Cơn bão chống tham nhũng ở Trung Quốc đang tung hoành, với hàng chục giám đốc điều hành ngân hàng nhà nước và cán bộ tài chính bị điều tra trong năm nay, trong khi các quan chức chính phủ và nhà quản lý doanh nghiệp nhà nước phải chịu sự giám sát chặt chẽ hơn về tài sản gia đình và hành vi kinh doanh của họ.
Ngoài cơ chế kê khai tài sản hàng năm, đây là một số công cụ độc đáo mà các thanh tra kỷ luật và công tố viên Trung Quốc có thể sử dụng trong ván bài chống tham nhũng của họ.
1. Tiền Nhân dân tệ bằng số
Trung Quốc là quốc gia đi đầu thế giới trong việc thí điểm tiền kỹ thuật số của ngân hàng trung ương và đồng nhân dân tệ điện tử của nước này, còn được gọi là e-CNY , đã được sử dụng ở hơn 26 thành phố thí điểm, với hơn 100 tỷ nhân dân tệ (14,3 tỷ USD). ) giá trị giao dịch được báo cáo cho đến nay.
Mặc dù nó chủ yếu được chỉ định cho các khoản thanh toán bán lẻ nhỏ như thanh toán tiện ích hoặc đặt một tách cà phê, nhưng nó thực sự có thể được sử dụng trong các tình huống khác như thương mại xuyên biên giới, chi tiêu của công ty, bảng lương và các khoản vay ngân hàng.
Hong Yong, một thành viên của viện nghiên cứu của Bộ Thương mại, cho biết vào năm ngoái: “Khả năng truy xuất nguồn gốc của tiền kỹ thuật số có thể được sử dụng để ngăn chặn và chống lại các khoản khấu trừ thanh toán và tham nhũng một cách hiệu quả”.
Suy đoán về việc sử dụng nó cho mục đích chống tham nhũng gia tăng khi Trường Thục, thành phố 1,5 triệu dân ở tỉnh Giang Tô phía đông Trung Quốc, tuyên bố vào tháng 4 rằng công chức và các nhân viên khu vực nhà nước khác sẽ nhận lương bằng đồng nhân dân tệ điện tử bắt đầu từ tháng 5.
Thông báo này ngay lập tức làm dấy lên mối lo ngại về quyền riêng tư của các quan chức địa phương, đặc biệt là về việc họ chi tiêu ở đâu và bao nhiêu mỗi ngày, đồng thời nó có thể làm sáng tỏ việc mua những món đồ xa xỉ hoặc những bữa tiệc cầu kỳ.
Trung Quốc đã xử tử Lai Xiaomin, cựu chủ tịch của China Huarong Asset Management, vào năm 2021 sau khi hàng triệu nhân dân tệ được tìm thấy trong nhà của ông ta (ảnh). Ảnh: Tân Hoa Xã
Những vụ án tham nhũng bị phanh phui trước đây thường có rất nhiều tiền mặt hoặc vàng thỏi cất giữ trong két sắt. Chẳng hạn, phó trưởng phòng của nhà hoạch định kinh tế hàng đầu Trung Quốc, Wei Pengyuan , bị phát hiện giữ số tiền mặt trị giá 200 triệu nhân dân tệ ở nhà vào năm 2014.
Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc đã cố gắng giảm bớt những lo ngại như vậy bằng cách nói rằng sẽ có một “sự ẩn danh được quản lý” và nó cũng sẽ áp đặt một cơ chế bảo vệ thông tin.
Hiện tại, tất cả người dùng số điện thoại của Trung Quốc đều phải đăng ký tên thật – điều bắt buộc để mở ví kỹ thuật số, giúp chúng có thể theo dõi được.
2. Hệ thống đăng ký bất động sản quốc gia
Tháng trước, Trung Quốc công bố rằng hệ thống đăng ký bất động sản thống nhất và quốc gia đã được hoàn thành sau nỗ lực kéo dài hàng thập kỷ và hơn 790 triệu giấy chứng nhận đăng ký bất động sản đã được cấp trên toàn quốc.
Cơ sở dữ liệu quốc gia sẽ giúp Bắc Kinh điều tiết thị trường nhà đất và áp thuế tài sản trong tương lai, nhưng nó có thể giúp các thanh tra viên – nếu họ được phép truy cập vào hệ thống – xem xét tài sản nhà ở của các quan chức, vợ/chồng, anh chị em hoặc con cái của họ.
Nhà ở là tài sản lớn của người Trung Quốc, nhưng thế hệ người trưởng thành trẻ tuổi đang nhận ra rằng bất động sản không còn là nguồn tài sản lớn như trước đây.
Trong những ngày đầu đăng ký bất động sản tại địa phương, nhiều quan chức bị phát hiện nắm giữ nhiều tài sản hơn mức họ có thể mua được. Ví dụ, một nhân viên thực thi pháp luật đô thị ở Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, bị phát hiện sở hữu 21 bất động sản vào năm 2012, gây phẫn nộ trên mạng và khiến chính phủ ngay lập tức phải điều tra. Tuy nhiên, nó cũng dẫn đến lệnh cấm tìm kiếm trái phép cơ sở dữ liệu địa phương và tiết lộ thông tin.
3. Truy quét rửa tiền, cấm tiền điện tử
Các cơ quan quản lý tài chính của Trung Quốc đã tăng cường trừng phạt các tổ chức tài chính vì vi phạm các quy tắc chống rửa tiền, với 670 giấy phạt, tổng số tiền phạt là 528 triệu nhân dân tệ, chỉ tính riêng trong tháng Hai.
Ví dụ, Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc thuộc sở hữu nhà nước đã bị phạt 200 triệu nhân dân tệ trong tháng đó.
Vào đầu năm ngoái, ngân hàng trung ương Trung Quốc đã yêu cầu những người gửi hoặc rút tiền mặt một lần vượt quá 50.000 nhân dân tệ, tương đương 10.000 USD bằng ngoại tệ, phải báo cáo nguồn và mục đích sử dụng số tiền. Tuy nhiên, chính sách này đã bị đình chỉ do “vấn đề kỹ thuật”.
Trong khi đó, quy định về “giao dịch đáng ngờ” vẫn tiếp tục. Các ngân hàng thường phải báo cáo bất kỳ giao dịch lớn nào, phần lớn được xác định là những giao dịch trên 50.000 nhân dân tệ, cho cơ quan quản lý.
Trong khi đó, Trung Quốc đã cấm khai thác tiền điện tử như bitcoin. Trao đổi tiền kỹ thuật số và giao dịch nội địa của họ cũng bị cấm.
– Trung Quốc luôn là đàn anh mở đường tiên phong kể cả trong lãnh vực chông tham nhũng cho chính quyền Cộng Sản đàn em là chính phủ CHXHCN Việt Nam. Phương tiện chống tham nhũng bằng cách chống khai báo tài sản tiền mặt, bất động sản và chống rửa tiền bắt đầu được thí điểm tại Việt Nam.
Nguyên Chủ tịch HĐQT Viettin Bank bị kỷ luật cách chức bí thư tỉnh ủy Bến Tre vì khai báo tài sản không trung thực,
– Việt Nam chưa kiểm tra tài sản bằng kỹ thuật số mà mới thí điểm cho bốc thăm trúng khai báo và kiểm tra sau khai báo.
– Trong 25.000 bản kê khai tài sản của cán bộ gộc chỉ mới phát hiện ra có 5 trường hợp chưa trung thực, nếu thực hiện bằng kỹ thuật số thì nó phăng ra đến hàng trăm, hàng ngàn hoặc hơn nữa.
Giỏi ghê, đại đa số cán bộ đã biết chuẩn bị tốt cho người nhà đứng tên tài sản tậu được từ tiền của mình. Chà, thoát lò kỳ này rồi! Hẹn đến kỳ sau vậy.
Từng khiến cả thiên hạ trầm trồ, nhưng số phận của những chiếc siêu xe McLaren 765L, Rolls Royce có giá triệu USD phải “nhập kho” ngân hàng, số phận xe cũng long đong như chủ nhân của chúng.
McLaren 765LT từng trong tay đại gia Sài thành
Ngân hàng VietinBank vừa mới thu giữ chiếc siêu xe McLaren 765LT để đảm bảo thu hồi nợ của khách hàng Cao Thị Lan Phương.
Tại Việt Nam, hiện không quá 5 chiếc xe loại này nên nó càng trở nên nổi tiếng. Sau khi về Việt Nam, giá lăn bánh siêu xe này khoảng trên dưới 40 tỷ đồng. (tức là 1,67 triệu đô theo thời giá hiện tại)
Chiếc McLaren 765LT vừa “nhập kho” VietinBank.
Mức độ nổi tiếng của McLaren 765LT mang BKS 51K-011.86 càng lớn hơn khi chiếc xe này từng thuộc sở hữu của một đại gia buôn lan “đột biến” tại TP.HCM. Ông phải chờ đợi 8 tháng để đưa chiếc McLaren 765LT này về Việt Nam vào năm 2021.
Bước đầu, siêu xe triệu đô này mới được VietinBank thu giữ. Sau khi hoàn thiện các bước thủ tục theo quy định như thẩm định giá, mời thầu,… ngân hàng sẽ bán đấu giá chiếc xe này để thu hồi nợ.
Rolls-Royce Ghost mạ vàng và Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng
Hai chiếc Rolls-Royce Ghost mạ vàng và Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng là hai chiếc xe đều được cá nhân hoá (customized) và thuộc sở hữu của đại gia Trịnh Văn Quyết, cựu Chủ tịch Tập đoàn FLC.
Tuy nhiên, cả hai chiếc xe này đều được ông Quyết “gửi gắm” tại ngân hàng để làm tài sản thế chấp cho các khoản vay. Sau khi bị bắt tạm giam vào năm 2022, ngân hàng lần lượt rao bán đấu giá hai chiếc xe này qua nhiều lần “đại hạ giá”.
Chiếc Rolls-Royce Lửa thiêng từng là tài sản của ông Trịnh Văn Quyết.
Chiếc Rolls-Royce Ghost mạ vàng mang BKS 30F-187.88 ban đầu có mức giá khởi điểm 10 tỷ đồng. Đây là tài sản bảo đảm cho hợp đồng tín dụng giữa CTCP Xây dựng FLC Faros và BIDV.
Trong khi đó, chiếc Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng mang BKS 30E-133.88 là tài sản đảm bảo cho khoản vay của Công ty FLC Land tại Ngân hàng Phương Đông (OCB).
Tháng 10/2020, OCB liên tục rao bán chiếc Phantom Lửa thiêng này. Từ mức giá khởi điểm ban đầu 28 tỷ đồng, ngân hàng đã phải hạ giá khởi điểm sau nhiều lần thông báo bán đấu giá nhưng không có người hỏi mua.
Trong lần rao bán thứ 7 hồi tháng 5/2023, Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng được OCB hạ giá xuống chỉ còn 16,6 tỷ đồng, giảm 11,4 tỷ đồng so với lần đầu tiên.
Số phận của hai chiếc Rolls-Royce nói trên chỉ được định đoạt sau khi một showroom chuyên buôn siêu xe mua lại từ BIDV và OCB với mức giá hiện vẫn chưa được tiết lộ.
Sau đó, chiếc Rolls-Royce Ghost mạ vàng đã bán sang tên cho chủ mới, trong khi Rolls-Royce Phantom Lửa thiêng vẫn đang được showroom này rao bán với mức giá 25 tỷ đồng.
Loạt siêu xe của đại gia Đỗ Thành Nhân bị SHB thu giữ
Tháng 5/2022, Ngân hàng SHB bất ngờ ra thông báo thu giữ một loạt tài sản gồm ô tô hạng sang và bất động sản của đại gia Đỗ Thành Nhân, cựu Chủ tịch HĐQT Louis Holdings.
Đáng chú ý, trong số các tài sản đảm bảo bị thu giữ nói trên, có tới 6 tài sản gồm 3 ô tô hạng sang và 3 bất động sản được ông Nhân mua từ tháng 10/2021 đến tháng 1/2022, trùng hợp với thời gian vị đại gia này đánh lên mức giá không tưởng và chốt lời đối với hàng loạt mã cổ phiếu thuộc hệ sinh thái Louis Holdings.
SHB cho biết thu giữ toàn bộ tài sản đảm bảo gồm 2 xe ô tô Ford Everest, một xe ô tô 5 chỗ hiệu RAM 1.500 (mẫu xe bán tải hạng sang có giá bán khoảng 5,5 tỷ đồng), một xe ô tô 4 chỗ nhãn hiệu Porsche 911 Targa 4S (giá bán trung bình khoảng 10 tỷ đồng), một xe ô tô 4 chỗ Maybach nhãn hiệu Mercedes-Benz. SHB không cho biết cụ thể loại xe nào, nhưng theo giá thị trường vào thời điểm đó, xe Maybach S450 có giá khoảng 7,5 tỷ đồng, Maybach S650 có giá khoảng 14,9 tỷ đồng.
Ngoại trừ hai chiếc xe Ford Everest, giá trị của 3 chiếc xe sang còn lại rơi vào khoảng từ 22 đến 30 tỷ đồng.
Mẫu xe Porsche 911 Targa 4S và ông Đỗ Thành Nhân.
Ngoài 5 tài sản là ô tô nói trên, SHB còn thu giữ 4 tài sản thế chấp khác là bất động sản của ông Đỗ Thành Nhân tại An Giang
Nhiều ngân hàng đang rao bán tài sản thế chấp từ biệt thự, xe sang đến… túi ni lông, hạt nhựa với giá từ vài tỷ đến cả nghìn tỷ đồng nhằm thu hồi nợ xấu.
Thời gian qua nhiều ngân hàng đã liên tục thông báo đấu giá tài sản thế chấp của các khách hàng vì không trả được nợ. Những tài sản được ngân hàng rao bán thời gian gần đây khá đa dạng từ các căn Penthouse, biệt thự, xe sang, đến cả túi ni lông, hạt nhựa…
Theo đó, ngân hàng VietinBank đang rao bán quyền sử dụng đất, nhà ở và tài sản khác gắn liền đất có diện tích 210m2, nhà ở biệt thự có diện tích xây dựng 147m2 khu chức năng đô thị Tây Mỗ, phường Tây Mỗ, quận Nam Từ Liêm, TP. Hà Nội.
Ngân hàng Sacombank đang rao bán hàng loạt căn Penthouse tại dự án Xi Grand Court
Ngân hàng Agribank cũng rao bán một biệt thự ở Khu đô thị mới Văn Phú, phường Phú La, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội với giá hơn 15 tỷ đồng. Thửa đất có diện tích 250m2, diện tích xây dựng biệt thự là 137,2m2.
Ngân hàng SCB rao bán cả một dự án chung cư ở TP HCM. Tài sản bán đấu giá là quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất thuộc dự án nói trên, diện tích sử dụng 19.639m2.
Hiện trạng thực tế công trình xây dựng trên đất đến thời điểm được rao bán gồm 5 khối nhà bê tông xây dựng dở dang và 5 căn biệt thự đã được xây dựng hoàn chỉnh.
Giá khởi điểm của tài sản được rao bán lên hơn 2.352 tỷ đồng, trong đó giá trị quyền sử dụng đất 1.981 tỷ đồng và giá trị công trình xây dựng hơn 371 tỷ đồng.
Ngân hàng Sacombank cũng đang rao bán hàng loạt căn Penthouse có giá từ 6,2-9,1 tỷ đồng tại dự án Xi Grand Court. Các căn này được hoàn thiện thô, có diện tích 113-165m2.
Sau khi ông bác họ tôi chết được ít lâu, gia đình muốn lợp lại mái nhà. Khi người ta gỡ mái tranh cũ mang đi, họ tìm thấy ba lượng vàng được gói cẩn thận trong một miếng vải đỏ, nhét trong mái tranh. Người con trưởng, bỗng nhớ những giờ phút sắp ra đi của ông cụ thân sinh, lúc không còn cử động và nói năng được, nhưng đôi mắt ông cứ đăm đăm nhìn lên mái nhà, nơi mà ông giấu mấy lượng vàng.
Tôi cũng nhớ lại, sau năm 1975, hồi đi tù Cộng Sản, ngày được lệnh đổi tiền, nhiều anh sĩ quan đang bị tập trung, đã xin phép quản giáo cho về nhà, vì những người này lỡ giấu tiền trong bộ salon ở phòng khách hay ở một góc hẻm nào trong nhà, mà không cho vợ biết, và cứ nghĩ rằng mình đi tù một hai tuần rồi sẽ được về nhà.
Đến tuổi này rồi, bạn có giấu của cải, tiền bạc ở chỗ nào, con rơi con rớt ở đâu, xin “thành thật khai báo” kẻo không còn kịp nữa.
Quả tình là không ai biết mình sẽ giã từ cuộc đời này vào lúc nào, kể cả những bệnh nhân ung thư đến thời kỳ cuối, đã được bác sĩ thông báo ngày chết. Mới vài ngày trước đây thôi, người bạn trẻ của tôi đang khỏe mạnh, nói nói cười cười, thế mà hôm nay, qua một cuộc phẫu thuật tim, thông thường sau vài ba tiếng đồng hồ sẽ tỉnh lại, anh đã không bao giờ mở mắt ra để nhìn cuộc đời này nữa. Cũng trong lúc này tôi có những người bạn nằm trong “nursing home” đã trên 10 năm dài, có người phải dùng thức ăn lỏng bơm thẳng vào dạ dày, có người đôi mắt đã hư, chỉ còn nhận ra người quen qua tiếng nói.
Nghĩ cho cùng, cái chết là tất yếu, nhưng ai biết được bao giờ mình sẽ chết? Và cũng vì không ai biết trước được ngày mình chết, nên mỗi người đều đi tìm cho mình một cách sống.
Ví như loài người trên trái đất này đến tuổi 60 tất cả đều phải chết, thì không còn ai phải sửa soạn hay dành dụm cho mình để lo cho những ngày chưa chết. Chính vì cái điều mà người ta thường gọi là số mệnh, cuộc sống lâu mau của mỗi người đã làm nên, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Khoa tử vi cũng không giải thích được cuộc đời của hai người song sinh, cùng cha mẹ, chào đời trong một giờ, một ngày, một năm, một tháng giống nhau.
Có ai bỏ lại được mọi sự lo lắng lại cho cuộc đời này để thanh thản ra đi.
Phải chăng vì sự lo, sợ cung tần mỹ nữ sẽ không trung thành với mình hay ích kỷ muốn mang theo những vật sở hữu của mình, mà vua Khang Hy (1654-1722) đã “chôn theo” mình toàn bộ 48 phi tần của ông.
Có người chết đi, “yêu mình” đến nỗi lo sợ sự nghiệp của mình không ai nhớ đến, nên lo đúc tượng mình khi còn sống. Nhà thơ Hàn Mặc Tử lãng mạn than khóc vì cuộc đời vốn đã bất hạnh của mình, sợ rồi khi mình nằm xuống, “không có nàng tiên mô đến khóc, đến hôn anh và rửa vết thương tâm!”
Nguyễn Du cũng ngậm ngùi “bất tri tam bách dư niên hậu, thiện hạ hà nhân khấp Tố Như?”
Làm chính trị cũng lo lắng chuyện dở dang, bất thành: -“Tôi chết thì trả thù cho tôi!”
Nhà văn Võ Phiến trước khi qua đời cũng băn khoăn: – “Anh nghĩ ở trong nước bây giờ người ta có đọc tôi không, hả anh?” (Nguyễn Hưng Quốc, 1 Tháng Mười, 2015)
Thì ra, trước khi qua đời, ai cũng có cái lo, mỗi người lo một cách.
Chết rồi, có người chẳng muốn thiêu vì sợ nóng, nhưng cũng có người không muốn chôn, vì nằm đó, mà chẳng có đứa con nào viếng thăm, “thì buồn chết được!” Chết thì hẳn đã chết rồi, mà người chết rồi làm sao biết buồn nữa! Có người đã lớn tuổi, đau ốm quanh năm, muốn về Việt Nam thăm bà con một chuyến, nhưng bắt các con hứa, nếu lỡ có mệnh hệ nào, thì các con nhớ mang cha trở lại Mỹ. Có người ở tù Cộng Sản năm bảy năm, sang được Mỹ, bây giờ chết lại đòi mang quan tài về Việt Nam. Như vậy, chết vẫn chưa là hết, chết cũng còn nằm trong kế hoạch, chương trình, sau khi nắp quan tài được đậy lại.
Có những cái chết mang lại thương tiếc cho tất cả mọi người, có những tấm lòng và công việc của những người chết mà không ai có, không ai thay thế được, nhưng trái lại, có những người sống lâu, bị người đời nguyền rủa. Trong những cái “chẳng khoái ư!” của ông Lâm Ngữ Đường, tác giả kể chuyện ông Kim Thánh Thán, sáng sớm thức giấc, nghe đêm qua con người giảo quyệt, mưu mô nhất trong làng vừa chết, ông bèn “chẳng khoái ư?” Thoạt đầu, tôi trộm nghĩ, đã là con người với nhau, thằng xảo quyệt ấy chết, mình không buồn thì cũng dửng dưng, có đâu lòng dạ lại cảm thấy sung sướng được, như thế chẳng hóa ra bất nhân! Nhưng nghĩ lại, nếu mình không là nạn nhân, không là người chịu đựng những nỗi khổ đau trầm luân của người trong cuộc, thì không thể thông cảm với cái “vui” khi thấy người khác chết! Một con người hay một chế độ cũng vậy!
Sống bao lâu là đủ, chết lúc nào là vừa?
Phải chăng câu trả lời còn tùy theo sự sống của mỗi người.
Lợi ích của cây đa, cây đề là còn cho con người bóng mát, chứ không phải là nơi người ta gửi những cái ông bình vôi sứt mẻ để tạo ra một hình ảnh tôn kính quá đáng. Chúng ta chọn hình ảnh người tướng lãnh chết giữa trận tiền hay sống tàn tạ, chết già nua trong sự quên lãng của mọi người. Đối với một người lính, chúng ta chọn giữa cái chết hay sự sống dần dần phai nhạt?
Chưa có ai từ cõi chết trở lại cõi sống để mô tả cho con người biết cái chết, cũng không có bằng chứng khoa học về ý thức sự sống sau cái chết của một sinh vật, nhưng hầu hết tôn giáo đều cho rằng nếu chúng ta hình dung cái chết như là một sự biến mất, một sự chấm dứt, không còn lưu lại gì cả thì nhất định đó là một sự sai lầm.
Nhưng có một điều chúng ta ai cũng phải nghĩ đến là có sinh thì có diệt, có sống tất phải có cái chết!
“Chẳng ai sống đời đời, kiếp kiếp, chẳng cái gì vĩnh viễn không phai. Này, anh em nhớ kỹ điều đó và vui lên mà sống…” “Thi nhân, riêng mình, nào phải viết bài thơ trường cửu. Hoa nở rồi tàn. Và, ai đó đã cài hoa lên áo, cũng chẳng cần khóc thương mãi mãi làm gì. Đấy, anh em, nhớ kỹ điều đó, và vui lên mà sống.” (Rabindranath Tagore – Đỗ Khánh Hoan dịch)
Alan Phan là một doanh nhân nổi tiếng, từng tổ chức và hoàn tất chuyển giao 18,000 xe lăn tại Việt Nam và Indonesia, vừa qua đời, tạm khép lại giấc mơ ông đang ấp ủ cho quê nhà: “20 triệu máy tính cho trẻ em Việt Nam.”
Tuy vậy, chỉ ba tháng trước khi ra đi, cảm nhận được những bất trắc của cuộc đời, Alan Phan đã bình thản nhận mình “rất bình an với những gì mình đã có, đã mất, đã thua, đã thắng, nghĩa là cái chuyện nó đã xảy ra rồi, thế thôi.”
Trên mọi sự, ông đã không những “forget” mà còn “forgive!”
(Nhân ngày tiễn đưa Tiễn Sĩ Alan Phan, 25 Tháng Mười Một, 2015)
Chúc Bạn và gia đình những ngày cuối tuần thật hạnh phúc luôn biết đặt niềm tin cậy vào Chúa và Mẹ nhé.
Cha Vương
Thứ 7: 14/10/2023
“Kinh nghiệm cho thấy rằng để khắc sâu tình yêu đối với Mẹ Thiên Chúa trong tâm hồn, thì không có gì hiệu quả hơn cho việc thực hành lần hạt Mân Côi. Tôi khuyến khích mọi người tín hữu hãy năng thực hành việc đạo đức này.” (Đức giáo hoàng Leo XIII) Hôm nay mời Bạn suy niệm Điều Bất Ngờ Thứ 3 khi bạn hết lòng tin tưởng chạy đến Mẹ Maria qua việc đọc Kinh Mân Côi hằng ngày.
Điều Bất Ngờ Thứ 3: MỞ RA MỘT LỐI NHÌN MỚI: Khi Bạn cầu nguyện thường xuyên với chuỗi Mân Côi là Đức Mẹ vén mở cho bạn một lối nhìn thấu đáo: Tôi biết rằng, nếu bạn đã phải khổ sở lúc còn bé khi được giới thiệu một cách sơ sài về chuỗi Mân côi với việc bị ép buộc lần chuỗi bởi những thầy cô hay cha mẹ và bạn cho rằng chuyện này hết sức nhàm chán thì khó có thể hiểu rằng làm thế nào mà chuỗi Mân Côi có thể đem đến bất cứ điều gì tốt đẹp hay siêu việt trong lúc lần chuỗi, ngay cả khi bạn thực sự tin vào hiệu năng mạnh mẽ của chuỗi Mân côi.
Nhưng tôi thực sự tin rằng khi lần chuỗi Mân côi thường xuyên, những điều sâu xa giấu ẩn sẽ được vén mở. Khi thường xuyên suy niệm về từng mầu nhiệm, Đức Mẹ, với Đức Kitô, sẽ có những điều gì đó trao ban cho bạn. Có lẽ đó là một lối nhìn sâu sắc về một lãnh vực trong đời sống mà bạn đang phải vật lộn với nó. Có thể là một sự thần hoá qua một khoảnh khắc đặc biệt trong đời sống của Đức Kitô mà sẽ thực sự nâng đỡ bạn. Có lẽ chính đó là kinh nghiệm có thể xảy ra sâu xa trong khi cầu nguyện mà bạn cảm nhận được, trong khoảnh khắc của chính mầu nhiệm ấy. Luôn có những điều mới mẻ để khám phá và luôn có điều gì đó tốt đẹp cần được vén mở.
Hôm nay xin Bạn hãy đọc 10 Kinh Kính Mừng với ý chỉ cầu nguyện cho những cặp hôn nhân đang gặp khó khăn, xin Mẹ củng cố gia đình họ.
From: Do Dzung
Thanh Hoài | Linh Hồn Tôi | Lm Bùi Ninh
15 Ơn lành Đức Mẹ Maria hứa ban cho những ai lần Chuỗi Mân Côi
1. Những ai trung thành phụng sự Mẹ bằng cách lần Chuỗi Mân Côi sẽ nhận được những ơn cao cả.
2. Mẹ hứa sẽ ban những ơn lớn lao và sự che chở đặc biệt cho những ai lần Chuỗi Mân Côi.
3. Kinh Mân Côi sẽ là vũ khí cực mạnh chống lại hỏa ngục, tiêu diệt thói xấu, giảm tẩy tội lỗi và chiến thắng ma quỷ.
4. Kinh Mân Côi sẽ khiến nhân đức và các việc lành phát triển; sẽ đem lại nhiều lòng thương xót của Chúa xuống trên các linh hồn; sẽ rút lòng họ khỏi sự yêu mến thế tục và sự hư ảo của nó, và sẽ dẫn đưa họ đến ước ao những sự vĩnh cửu. Ôi, những linh hồn ấy sẽ được thánh hóa biết bao bởi những ý nghĩa này!
5. Linh hồn đến với Mẹ bằng cách lần Chuỗi Mân Côi sẽ không phải hư mất.
6. Những ai lần Chuỗi Mân Côi sốt sắng và áp dụng các Mầu Nhiệm Mân Côi vào đời sống mình sẽ không bao giờ bị rủi ro. Chúa sẽ không trừng phạt họ trong cơn thịnh nộ của Ngài; họ sẽ không phải chết bất tử; nếu đã sống công chính, họ sẽ được bền vững mãi trong ơn nghĩa của Chúa và trở nên xứng đáng được hưởng sự sống đời đời.
7. Những ai thực lòng tôn sùng Phép Lần Chuỗi Mân Côi sẽ được ơn chịu các phép Bí tích trước giờ chết.
8. Những ai trung thành lần Chuỗi Mân Côi, khi sống và nhất là trong giờ chết sẽ được Ánh Sáng Chúa soi dẫn với đầy dẫy ân huệ của Ngài. Và khi lâm tử, họ sẽ được tham dự vào những công nghiệp của các Thánh trên Thiên Đàng.
9. Mẹ sẽ đưa ra khỏi Lửa luyện tội những ai đã trung thành lần Chuỗi Mân Côi.
10. Những con cái trung thành lần Chuỗi Mân Côi sẽ được thưởng vinh quanh cao cả trên Thiên Đàng.
11. Các con sẽ được hết những điều các con xin Mẹ nhờ sự lần Chuỗi Mân Côi.
12. Những ai truyền bá Phép Lần Chuỗi Mân Côi sẽ được Mẹ giúp đỡ khi cần thiết.
13. Mẹ đã xin cùng Con Chí Thánh Mẹ cho những ai truyền bá Phép Lần Chuỗi Mân Côi sẽ được nguyên cả Triều Đình Thiên Quốc cầu bầu cho khi sống và trong giờ lâm tử.
14. Những ai lần Chuỗi Mân Côi đều là con Mẹ và là anh em với Con Duy Nhất của Mẹ là Chúa Giêsu Kitô.
15. Tôn sùng Phép Lần Chuỗi Mân Côi của Mẹ là dấu chỉ chắc chắn sẽ được về Thiên Đàng.
TEL AVIV — Một nỗ lực ngoại giao nhằm sơ tán công dân Hoa Kỳ khỏi Gaza đã thất bại sau khi các giới chức Ai Cập nói rằng họ sẽ chỉ cho phép người nước ngoài vượt qua biên giới nếu viện trợ có thể đi theo hướng ngược lại.
Sự từ chối của Ai Cập hôm thứ Bảy, được xác nhận bởi ba quan chức và trong một thông báo trên truyền hình nhà nước, đã cản trở nỗ lực mới nhất của Hoa Kỳ để sơ tán bất kỳ ai trong số 500 người Mỹ trở lên ở Gaza muốn rời đi qua biên giới phía nam của khu vực này với Ai Cập.
Israel – nước đã phong tỏa biên giới phía bắc của Gaza bằng một cuộc xâm lược trên bộ của các lực lượng Israel được cho là sắp xảy ra – cho biết hôm thứ Bảy rằng họ sẽ cho người dân ở phía bắc Gaza vài giờ đi lại an toàn để di chuyển về phía nam. Một bác sĩ ở Gaza cho biết xác chết chất đống trong nhà xác của bệnh viện chính và dưới đống đổ nát từ các cuộc không kích của Israel được phát động để đáp trả cuộc tấn công chớp nhoáng của phiến quân Hamas vào Israel hôm thứ Bảy tuần trước.
Trước đó hôm thứ Bảy, Hoa Kỳ đã giúp môi giới một thỏa thuận giữa Israel và Ai Cập để cho phép công dân Hoa Kỳ vượt qua biên giới Rafah từ Gaza đến Ai Cập, theo một quan chức cấp cao của Hoa Kỳ và một quan chức Ả Rập.
Nhưng hạn chót 5 giờ chiều của thỏa thuận để người sơ tán vượt qua đã trôi qua, và ba quan chức Ai Cập cho biết sẽ không có người nước ngoài nào được phép đi qua trừ khi đạt được thỏa thuận cho phép cung cấp nước, thực phẩm, vật tư y tế và các viện trợ khác vào Dải Gaza.
“Chúng tôi không thể cho phép một vài người nước ngoài ra ngoài và không cho phép viện trợ nhân đạo cho những người Palestine sẽ bị mắc kẹt ở đó”, một quan chức Ai Cập nói.
Hàng trăm người Mỹ và những người mang hộ chiếu nước ngoài khác đã tập trung ở phía Gaza của cửa khẩu biên giới Rafah, nhưng đến tối, hầu hết đã bỏ cuộc và rời đi để trở về nhà hoặc cố gắng tìm nơi trú ẩn khác.
Ai Cập lo ngại về viễn cảnh hàng trăm ngàn người tị nạn Palestine phải di dời vào Ai Cập, hoặc bị lôi kéo sâu hơn vào cuộc xung đột. Tổng thống Ai Cập Abdel Fattah Al Sisi, một kẻ thù hăng hái của Hamas, cũng đã cảnh báo rằng việc di dời hàng loạt khỏi vùng đất này có thể đồng nghĩa với việc chấm dứt nguyện vọng của một nhà nước Palestine.
Ai Cập nói với Hoa Kỳ rằng họ có quá nhiều yêu cầu sơ tán để chứa công dân Hoa Kỳ và rằng họ không thể cho phép đi qua một quốc gia so với các quốc gia khác, theo hai quan chức Ai Cập, những người cũng trích dẫn những lo ngại về an ninh liên quan đến việc thiếu sàng lọc các cá nhân. Một quan chức Ả Rập cho biết tất cả các bên vẫn tham gia vào các cuộc đàm phán liên quan đến việc vượt biên.
Về phía Palestine, thiệt hại từ một tên lửa của Israel phóng vào, đã cản trở việc tiếp cận cửa khẩu Rafah.
Cửa khẩu Rafah của Gaza, nơi người Palestine chờ đợi hôm thứ Bảy, là nơi công dân Hoa Kỳ có thể rời khỏi vùng đất này để đến Ai Cập theo một thỏa thuận mới. ẢNH: AHMED TAWFEQ/ZUMA PRESS
Tuy nhiên, ông Sisi tổng thống Ai Cập, hồi đầu tuần này đã ra lệnh dựng lều ở các thị trấn Sheikh Zuweid và Rafah của Ai Cập, để chuẩn bị cho khả năng phải tiếp nhận người tị nạn từ Gaza. Ông cũng ra lệnh tạo ra một vùng đệm rộng 8,5 dặm, sâu 500 mét ở Rafah.
Cư dân thành phố Gaza chất đầy đồ đạc của họ lên một chiếc xe hơi khi họ chuẩn bị sơ tán.ẢNH: MOHAMMED SABER/SHUTTERSTOCK
Quân đội Israel cho biết người dân Gaza có thể di chuyển an toàn dọc theo hai tuyến đường chính về phía nam trong sáu giờ trước 4 giờ chiều giờ địa phương, khi các lực lượng của họ chuẩn bị cho một cuộc xâm lược trên bộ dự kiến nhằm loại bỏ quân Hamas. Quân đội Israel cho biết các chiến binh Hamas đang ẩn náu trong các đường hầm dưới các ngôi nhà và các tòa nhà dân sự ở thành phố Gaza và các máy bay chiến đấu của họ đang tiến hành các cuộc tấn công trên khắp vùng đất Palestine.
Thương vong hàng loạt đã khiến các cơ sở y tế ở Gaza quá tải. Đoạn video trên mạng xã hội cho thấy người dân chuyển đổi xe tải bán kem thành nhà xác di động. Vì nhiều người Palestine quá sợ hãi để thu thập thi thể của các thành viên gia đình bị giết, xác chết chất đống trong bệnh viện và tràn ra đường phố bên ngoài, Tiến sĩ Ghassan Abu Sittah, một bác sĩ phẫu thuật người Anh gốc Palestine ở Gaza, cho biết trong một ghi chú thoại được chia sẻ với Tạp chí.
“Trừ khi có thời gian tạm ngừng bắn, nếu không sẽ có một thảm họa sức khỏe cộng đồng vì các bệnh truyền nhiễm”, ông nói. “Thi thể chất đống bên ngoài nhà xác. Khi bạn lái xe qua một trong những tòa nhà bị phá hủy, mùi hôi thối của các thi thể đang phân hủy rất, rất, rất nổi bật.
Hàng ngàn người đã đổ xô đến Bệnh viện al-Shifa, phòng khám y tế lớn nhất ở Dải Gaza, và đang ngủ trên sàn giữa các giường, Abu Sittah nói.
“Mọi người hoàn toàn sợ hãi. Vì vậy, họ nghĩ rằng đây là nơi an toàn nhất”, ông nói.
Ủy ban châu Âu hôm thứ Bảy cho biết họ sẽ ngay lập tức tăng gấp ba viện trợ nhân đạo cho Gaza lên hơn 75 triệu euro.
“Ủy ban ủng hộ quyền tự vệ của Israel chống lại những kẻ khủng bố Hamas, tôn trọng đầy đủ luật nhân đạo quốc tế”, Tổng thống Ursula von der Leyen nói sau cuộc điện đàm với Tổng thư ký Liên Hợp Quốc António Guterres chiều thứ Bảy.
“Chúng tôi đang làm việc rất chuyên cần để đảm bảo rằng thường dân vô tội ở Gaza được hỗ trợ trong bối cảnh này”, bà nói.
Trong một bài phát biểu trên truyền hình, Ismail Haniyeh, chủ tịch văn phòng chính trị của Hamas, ca ngợi Ai Cập vì không cho phép người dân rời Gaza.
“Sẽ không có người nhập cư từ Gaza đến Ai Cập. Cairo và Hamas có cùng quan điểm về vấn đề này”, ông nói. “Đòn chiến lược giáng xuống quân chiếm đóng (Do Thái) việc giải phóng đất đai của chúng tôi là trong tầm tay, và người dân Gaza bắt nguồn từ vùng đất của họ và sẽ không rời khỏi Gaza.”
Gần một triệu người ở Gaza đã rời bỏ nhà cửa trong tuần qua, theo Liên Hợp Quốc, với hàng trăm ngàn người trong 24 giờ qua và nhiều người tìm nơi ẩn náu tại các trường học và nơi trú ẩn.
Người Palestine chờ mua bánh mì ở Khan Yunis, miền nam Gaza. Dải đang thiếu thức ăn.ẢNH: MOHAMMED SALEM/REUTERS
Abed Nasser, 31 tuổi, cho biết gia đình anh đang ẩn náu trong một trường học, sau khi chạy trốn khỏi ngôi làng Khuza’a gần biên giới Israel. Ông nói ông lo ngại rằng nếu người dân Gaza rời bỏ nhà cửa, họ có thể không thể trở về, giống như nhiều người Palestine đã rời bỏ Israel khi thành lập vào năm 1948.
“Người dân không muốn đến Ai Cập vì họ không muốn lặp lại sai lầm tương tự vào năm 1948, khi họ được thông báo rằng họ sẽ rời đi và trở về nhà trong vòng một tuần, và sau đó bị đánh cướp hết đất”, ông nói. Hamas, ông nói thêm, “thà để người dân chết còn hơn chạy trốn khỏi đất đai của họ.”
Tổng cộng, không quân Israel cho biết họ đã thả ít nhất 6.000 quả bom xuống Gaza kể từ khi Hamas giết chết khoảng 1.300 người, chủ yếu là dân thường,
Giới chức y tế Gaza cho biết khoảng 2.215 người Palestine đã thiệt mạng kể từ khi Israel bắt đầu bắn phá, hơn một nửa trong số đó là phụ nữ và trẻ em.
Một sĩ quan cảnh sát Palestine bế một đứa trẻ được đưa đến một bệnh viện ở Khan Yunis, miền nam Gaza, sau một cuộc tấn công của Israel.ẢNH: MAHMUD HAMS / AGENCE FRANCE-PRESSE / GETTY IMAGES
Israel tiếp tục bày tỏ lo ngại về một cuộc xung đột thứ hai tiềm tàng, ở biên giới phía bắc với Lebanon, chống lại các nhóm Palestine có trụ sở tại khu vực và lực lượng dân quân Lebanon Hezbollah do Iran hậu thuẫn. Trước đó trong ngày thứ Bảy, quân đội Israel cho biết họ đã ngăn chặn một nỗ lực của một nhóm nhằm vào lãnh thổ Israel từ Lebanon.
Đó không phải là loại đấu giá bạn thấy hàng ngày. Bán đấu giá A380, máy bay phản lực bốn động cơ, hai tầng khổng lồ có thể chở hơn 500 hành khách.
Hồi tháng 8, Thai Airways tuyên bố sẽ rao bán đội máy bay thương mại lớn nhất thế giới. Lời mời kêu gọi những người mua đủ điều kiện đưa ra giá thầu cho bất kỳ chiếc nào trong số sáu máy bay Airbus A380 của mình.
A380 đã ở trên không chưa đầy hai thập kỷ. Tuy nhiên, Thai Airways đã không bay những chiếc A380 của mình kể từ đại dịch COVID và kế hoạch tiếp theo vào năm ngoái để đưa chúng trở lại bầu trời đã không thành hiện thực.
Cuộc đấu giá dường như đánh dấu sự kết thúc hoạt động của Thái Lan với chiếc máy bay A380, với việc đấu giá được cho là bắt đầu với khoản đặt cọc ban đầu chỉ 50.000 đô la cho mỗi máy bay – từng có giá niêm yết khoảng 450 triệu đô la.
Nhưng Thai Airways không đơn độc trong việc xem A380 là một phần của quá khứ hơn là tương lai – ngay cả khi chiếc máy bay vẫn thu hút được tình cảm của 300 triệu hành khách đã bay trên nó kể từ khi Singapore Airlines nhận chiếc A380 đầu tiên khoảng 16 năm trước.
Emirates cho đến nay là khách hàng lớn nhất của A380 và được thiết kế các tiện nghi sang trọng trên máy bay như quầy bar trên máy bay này. REUTERS
Tại sao Thai Airways bán đội máy bay Airbus A380
“Đó là một chiếc máy bay phổ biến khi nó được giới thiệu vào năm 2007 và vẫn là một chiếc máy bay phổ biến với hành khách ngày nay”, Shea Oakley, một nhà sử học hàng không thương mại có trụ sở tại New York cho biết.
“Vấn đề lớn hơn,” Oakley giải thích, “Nó có tốt cho các hãng hàng không không? Những con số đã nói lên tất cả.
Airbus đã giao tổng cộng 251 chiếc A380 trong khoảng 14 năm. Ngày nay, chỉ còn 154 chiếc còn hoạt động, theo công ty phân tích dữ liệu hàng không Cirium. Gần 80 chiếc A380 hiện đang được “lưu trữ”, có nghĩa là chúng đã không di chuyển trong 30 ngày qua. Số còn lại đã nghỉ hưu.
Đến cuối năm nay, các hãng hàng không toàn cầu sẽ bay khoảng 77.000 chuyến bay với A380, Cirium báo cáo. Con số này giảm từ gần 120.000 vào năm 2019.
Hành khách vẫn có thể bay trên máy bay trong những năm còn lại – nếu không muốn nói là nhiều thập kỷ – cuộc sống của những chiếc A380 hiện có trên thế giới sẽ còn kéo dài.
Triển lãm Hàng không Farnborough năm 2000 ở Anh, nơi hãng hàng không Emirates Airlines có trụ sở tại Dubai đặt hàng chiếc máy bay siêu lớn đầu tiên, chiếc A380 dường như đã sẵn sàng trở thành người kế thừa xứng đáng cho chiếc Boeing 747 mang tính biểu tượng của hàng không một thời.
So với 747, chiếc máy bay này lớn hơn và tiên tiến hơn. Airbus giới thiệu A380 là “thiết lập tiêu chuẩn mới cho ngành hàng không toàn cầu”. Và theo nhiều cách nó đã làm được.
Với không gian cabin trên máy bay chưa từng có, A380 mang đến cho các hãng hàng không nhiều không gian để tùy chỉnh nội thất. Emirates – công ty đã mua gần một nửa số máy bay – đã thiết kế một quầy bar đứng và các dãy phòng tắm nơi bạn có thể tắm ở độ cao 35.000 feet. Ở mức độ thực tế hơn, Oakley chỉ ra rằng kích thước của máy bay mang lại cảm giác lái êm ái, ít sóng gió.
Nhà sử học hàng không Shea Oakley về A380 cho biết: “Đó là một chiếc máy bay phổ biến khi được giới thiệu vào năm 2007 và vẫn là chiếc máy bay được hành khách ưa chuộng cho đến ngày nay”.
Ông chỉ ra: “Không phải là A380 không có công nghệ đáng kinh ngạc – nó có. Tuy nhiên, Oakley nói thêm, “có vẻ như đó là một máy bay sinh ra sai thời điểm.”
Trên thực tế, nhiều thuộc tính lớn nhất của A380 đã góp phần thúc đẩy sự sụp đổ của nó: từ bốn động cơ khổng lồ cho đến trọng lượng cất cánh tối đa chưa từng có là 1 triệu pound, cùng với sức chứa hơn 500 hành khách.
Kerry Tan, giáo sư tại Đại học Loyola Maryland, người nghiên cứu tập trung vào kinh tế ngành hàng không, cho biết: “Về lý thuyết, A380 đáng lẽ phải thành công vì nó giảm chi phí cho mỗi hành khách”. “Nhưng điều đó giả định rằng tất cả các ghế – hoặc ít nhất là hầu hết các ghế – sẽ kín chỗ,” Tan nói. “Các hãng hàng không nghĩ rằng nhu cầu sẽ có, nhưng thật không may, điều đó không nhất thiết phải như vậy”.
Ghế bên trong A380 ở khoang thường.
Boeing tương tự đã chế tạo 787 Dreamliner hai động cơ tiết kiệm nhiên liệu hơn, bổ sung cho chiếc 777 hiện có, ra mắt vào cuối những năm 1990 và vẫn là một yếu tố chính trong đội bay đường dài của nhiều hãng hàng không.
A350 của AirBus nhỏ hơn, nhưng vẫn chở từ 200 đến 400 hành khách, những chiếc máy bay này nhẹ hơn A380, đốt cháy ít nhiên liệu hơn và cung cấp khả năng chở hàng sinh lợi hơn.
Máy bay nhỏ hơn cũng cho phép các hãng hàng không phục vụ nhiều thành phố hơn và vào nhiều thời điểm hơn, mang lại cho hành khách nhiều lựa chọn hơn với ít kết nối hơn ở các điểm dừng tạm.
Trong khi một số hãng hàng không đã ngưng bay A380 của họ, Lufthansa gần đây đã đưa chúng trở lại hoạt động. REUTERS
“Điều đó có nghĩa là các máy bay tầm xa nhỏ hơn. Không phải máy bay bốn động cơ khổng lồ” như A380.
Đối mặt với những cơn gió ngược như vậy, vào năm 2019, cựu Giám đốc điều hành Airbus Tom Enders đã viện dẫn “không có đơn đặt hàng dự trữ cho A380 đáng kể và do đó không có cơ sở để duy trì sản xuất”, khi ông tuyên bố kế hoạch “đau đớn” của công ty là ngừng chế tạo máy bay.
Một năm sau, đại dịch buộc nhiều hãng hàng không phải hạ cánh siêu máy bay của họ, với một số hãng hàng không cho rằng họ có thể không bao giờ bay A380 nữa.
Chẳng hạn, Air France đã tuyên bố “kết thúc dứt khoát” dịch vụ A380 của mình vào mùa xuân năm 2020, đẩy nhanh “chiến lược đơn giản hóa đội bay” tập trung vào 787 Dreamliner và A350.
Tuy nhiên, gần đây, một cái gì đó đã thay đổi – ít nhất là đại loại.
Các máy bay mới hơn như Boeing-787 kiểu dáng đẹp đã chứng minh hiệu quả chi phí và linh hoạt hơn A380. Ảnh của Công ty Boeing
“Tại sao bằng đại học của Việt Nam Cộng Hòa có giá trị ở hơn 60 quốc gia trên khắp thế giới trước 1975 ?”
Nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa dựa trên 3 yếu tố : Tự Do – Nhân Bản – Khai Phóng. Trong việc học tập hàng ngày, giá trị cá nhân, thế mạnh của từng em học sinh đều được chú trọng để phát huy, đào tạo và phát triển thành tài năng trong tất cả các lĩnh vực, ngành nghề.
Tuyệt đối tôn trọng tính tự do tư tưởng của các em học sinh ngay từ tuổi thiếu niên.
Lấy các giá trị đạo lý dân tộc và nhân bản làm nền tảng để phát triển xã hội, xây dựng đất nước văn minh.
Ngay từ lớp 7 đến lớp 9 các em học sinh đã được làm quen với nghệ thuật và khả năng thuyết trình để bảo vệ các quan điểm cá nhân độc lập và logic của mình.
Từ lớp 10 học sinh sẽ bắt đầu trau dồi về khả năng hùng biện để khi lên đại học hoàn toàn có thể trình bày, diễn thuyết trước đám đông về một đề tài khoa học – xã hội nào đó của mình một cách chặt chẽ, thuyết phục.
Anh ngữ tuy không phải là ngôn ngữ thứ hai nhưng số tiết học Anh ngữ rất cao. Rất nhiều học sinh lớp 11 và 12 hoàn toàn có thể đọc sách, tạp chí nước ngoài ngay từ nguyên bản.
Đến lớp 11 – 12, học sinh bắt đầu làm quen với môn triết học, được tiếp cận và tự do nghiên cứu tất cả các triết thuyết và tư tưởng của những nhà tư tưởng có ảnh hưởng quan trọng nhất của nhân loại và trên thế giới. Giáo dục thời VNCH vẫn giới thiệu các học thuyết đối lập với chủ nghĩa tự do như Các Mác – Ăn-ghen, Lê Nin, Mao Trạch Đông và thuyết cộng sản, chủ nghĩa xã hội…. cùng với tài liệu đầy đủ. Nền giáo dục tự do khai phóng không kiểm duyệt giúp học sinh tiếp thu được những kiến thức mở, từ đó sẽ có tư duy và cách nhìn nhận đa chiều thay vì tìm cách nhồi sọ chỉ với 1 học thuyết cực đoan nào đó.
Con người không ai hoàn hảo và có thể mắc sai lầm. Nhờ xã hội được xây dựng bằng sự bao dung và tính thiện lương nên những ai mắc sai lầm không bị kỳ thị và vẫn được tạo điều kiện tái hoà nhập xã hội một cách công bằng và tự trọng.
Học xong trung học, tất cả các học sinh đều có ý thức về nhân quyền, dân quyền, quyền ứng cử, quyền tranh cử và luôn đặt TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM lên trên hết.
Thời Việt Nam Cộng Hòa lương giáo viên, bác sĩ, y tá thuộc diện cao nhất. Giáo dục được nâng lên tầm Quốc Sách để xây dựng thành chiến lược phát triển quốc gia.
Dù VNCH vẫn chưa hoàn hảo nhưng vẫn là một thể chế Tự Do tốt nhất, nơi đã đào tạo ra được những con người có nhân cách và có tri thức đáng tự hào nhất trong lịch sử dân tộc đương đại.
Đó là lý do bằng đại học của Việt Nam Cộng Hòa cấp được công nhận và đánh giá cao ở hơn 60 quốc gia trên khắp thế giới trước năm 1975.
TEL AVIV, Israel (NV) – Khi Hamas đột kích Israel trước bình minh hôm Thứ Bảy tuần trước, những kẻ khủng bố phóng liên tục khoảng 200 hỏa tiễn và phi tiễn vào các thành phố và thị trấn của Israel. Tới gần trưa, phiến quân Hamas nã tổng cộng khoảng 2,500 hỏa tiễn nhanh chóng áp đảo hệ thống phòng không Iron Dome (Vòm Sắt) của Israel.
Cùng lúc đó, Hamas cũng điều hàng chục máy bay không người lái có võ trang thả bom rất mạnh vào xe tăng và các toán quân Israel đang canh gác biên giới Gaza, hàng trăm chiến binh xâm nhập biên giới kiên cố bằng đường bộ và những kẻ khác đổ bộ lên các bãi biển của Israel trên các chiến thuyền nhỏ, thậm chí còn tiến công bằng dù lượn.
Tên lửa do Hamas bắn từ Gaza đã bị hệ thống tên lửa phòng thủ Vòm Sắt của Israel đánh chặn vào ngày 7 Tháng Mười năm 2023. (Hình: Mohammed Abed/AFP via Getty Images)Khi người Israel khắc khoải vì sao tình báo quân sự Mossad, Shin Bet và Aman lại bỏ lỡ âm mưu của Hamas cho cuộc tấn công bình diện rộng, một câu hỏi khác là: Làm thế nào Israel lại thất bại trong việc ngăn chặn Hamas tích lũy kho đạn dược chưa từng có—và còn là một số võ khí tân tiến? Một bài phân tích trên Military.com chỉ ra một số điểm không mấy gây ngạc nhiên.
Không có gì bí mật khi Hamas, dưới sự phong tỏa quân sự của Israel kể từ năm 2007, quản lý kho võ khí với những khí tài quân sự lợi hại. Theo nhiều phân tích gia độc lập và các chuyên gia khu vực, Iran, với vai trò lãnh đạo chống Israel trong khối Hồi Giáo, cung cấp cho Hamas hàng triệu Mỹ kim viện trợ, huấn luyện võ khí và hỏa tiễn kể từ khi thiết lập bang giao lần đầu tiên vào những năm 1980.
Năm 2014, Tướng Ahmad Hosseini, lúc bấy giờ là chỉ huy binh chủng hỏa tiễn của Quân Đoàn Vệ Binh Cách Mạng Iran, thừa nhận vai trò quan trọng của Tehran trong việc phát triển chương trình hỏa tiễn Hamas. Ông kể lại, nhiều năm trước, các kỹ sư Hamas được Hezbollah (lực lượng ủy nhiệm của Iran tại Lebanon) “cung cấp khí tài và huấn luyện. . . Một số người trong số họ thậm chí còn tới Iran để được huấn luyện.” Hosseini nói thêm rằng cha đẻ của lực lượng hỏa tiễn Iran, Tướng Hassan Tehrani Moghaddam quá cố, đã “cung cấp võ khí và huấn luyện họ.”
Ban đầu, Lực Lượng Quds của Iran, cùng với Hezbollah, chỉ dẫn các kỹ sư Hamas chế tạo hỏa tiễn từ các vật dụng thông thường như đường ống, phân bón và đường, Ido Levy, một cộng tác viên tại Viện Chính Sách Cận Đông Washington, một tổ chức thân Israel, cho biết trong một bài báo năm 2021. Ông viết, điều này cho phép Hamas bắt đầu sản xuất hỏa tiễn tầm ngắn Qassam nội địa mà phiến quân bắn vào các thị trấn Israel ở phía Bắc Dải Gaza.
Sau đó, Iran bắt đầu buôn lậu các bộ phận của hỏa tiễn đạn đạo Fajr 3 và Fajr 5 do họ sản xuất, với tầm bắn lần lượt là 27 dặm và 47 dặm, xuyên qua Gaza bằng cách che đậy trên các tàu chở hàng cập cảng Âu Châu trên Địa Trung Hải.
Theo Fabian Hinz, chuyên gia phát triển hỏa tiễn tại Trung Đông thuộc Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế có trụ sở đặt tại Luân Đôn, những con tàu xuất cảng khỏi Iran, đi vòng quanh bán đảo Ả Rập và đi lên Biển Đỏ tới Hải Cảng Sudan, nơi các bộ phận của hỏa tiễn được vận chuyển tới các nhà kho do Lực Lượng Quds của Iran nắm quyền với sự phê chuẩn của Tổng Thống Hồi Giáo Sudan Omar al-Bashir.
Trong khi các tàu chở hàng Iran tiếp tục đi qua Kênh Đào Suez cập cảng các điểm đến, các đặc vụ Iran tại Sudan chuyển các bộ phận hỏa tiễn qua đất liền tới Ai Cập đến Bán Đảo Sinai, nơi những thổ dân du mục Bedouin làm việc với Hamas đưa hỏa tiễn vào Gaza thông qua các đường hầm ẩn dưới biên giới Gaza-Ai Cập. Sau đó, kỹ sư Hamas được Iran đào tạo lắp ráp các bộ phận lại với nhau thành hỏa tiễn hoàn chỉnh, nã vào các thành phố Ashkelon, Ashdod và Tel Aviv ở xa hơn bên bờ biển Địa Trung Hải khi xung đột Israel bùng nổ năm 2012.
Giao hảo giữa Iran và Hamas xuống cấp sau cuộc nội chiến năm 2011 tại Syria, Tehran ủng hộ nhà lãnh đạo Syria Bashar al Assad còn Hamas ủng hộ phiến quân Hồi Giáo Sunni. Hamas cũng đứng về phía Ả Rập Saudi trong cuộc chiến chống phiến quân Houthi tại Yemen do Iran hậu thuẫn.
Đến năm 2017, quan hệ giữa Hamas và Iran đã khá lên thấy rõ sau khi Tehran chụp lấy cơ hội là Hamas vừa chỉ định một nhà lãnh đạo thân Iran Yahya al Sinwar, để làm hòa giữa Assad của Syria và Hamas.
Kể từ đó, các viên chức Iran giúp đỡ cho Hamas và Hezbollah tân trang lực lượng hỏa tiễn và phi tiễn.
Levy cho biết, năm 2021, Israel ước tính Hamas tích lũy tới 15,000 rocket và hỏa tiễn trong kho đạn dược. Trong hai năm trước khi bùng nổ vụ bạo lực mới nhất, gần như chắc chắn quy mô kho hỏa tiễn Hamas đã tăng lên.
Hôm Thứ Hai, 9 Tháng Mười, Hamas đe dọa hành quyết con tin dân sự Israel nếu các mục tiêu dân sự ở Gaza bị tấn công mà không báo trước.
Ngoại Trưởng Israel Eli Cohen cho biết hơn 100 thường dân bị Hamas bắt làm con tin trong cuộc tấn công xuyên biên giới gây chết người cuối tuần qua. (TTHN)
Ngoài việc vào Gaza thông qua các đường hầm, làm thế nào để vũ khí vượt qua sự phong tỏa của Israel? “Hamas đã rất thông minh trong việc buôn lậu vũ khí vào dải Gaza”, ông Bechtol nói. “Có thể đã có những chuyến hàng vũ khí khác của Triều Tiên cho Hamas mà đơn giản là không bị phát hiện”.
Một sĩ quan quân đội Israel hôm thứ Sáu cho các nhà báo xem một đường hầm Palestine chạy từ Dải Gaza vào Israel.
Một “điểm mấu chốt” khác, ông Bechtol nói thêm, là cuộc xâm lược của Hamas vào Israel đánh dấu “lần đầu tiên” “mái vòm sắt” được ca ngợi của Israel để phòng thủ chống lại tên lửa, tên lửa và máy bay của kẻ thù “đã bị áp đảo bởi tên lửa do Hamas bắn vào Israel”.
“Tại sao,” ông Bechtol hỏi một cách khoa trương. Lý do: “số lượng tên lửa khổng lồ được bắn”. Các nhà phân tích “không phát hiện ra rằng Triều Tiên thực sự không chỉ bán tên lửa Hamas, mà còn bán nhiều bệ phóng tên lửa”
Đối với sự ủng hộ của Bắc Triều Tiên đối với Hamas, nó khác xa với quan điểm không chắc chắn về Trung Quốc, mà nhà lãnh đạo, Chủ tịch Tập Cận Bình, đã tránh có lập trường mạnh mẽ sau khi tiếp một phái đoàn lưỡng đảng gồm sáu thượng nghị sĩ Mỹ do lãnh đạo đa số, Thượng nghị sĩ Schumer dẫn đầu.
Mặc dù không lên án, tuyên bố ít nhất cho thấy Trung Quốc không tham gia cùng Triều Tiên, Iran và các nước khác trong việc hỗ trợ Hamas.
Các loại vũ khí của Hamas, súng RPG-7, Drone tí hon, và Hỏa Tiễn Ayyash-250 do Iran cung cấp
Chúc bình an! Nào ta đồng thanh dâng lời cảm tạ vì Chúa đã ban cho Bạn 1 ngày mới để làm những gì Bạn không có thể hôm qua.
Cha Vương
Thứ 6: 13/10/2023
Hôm nay mời Bạn suy niệm Điều Bất Ngờ Thứ 2 khi bạn hết lòng tin tưởng chạy đến Mẹ Maria qua việc đọc Kinh Mân Côi hằng ngày nhé.
Điều Bất Ngờ Thứ 2: BẠN SẼ KỶ LUẬT HƠN
Khi càng cầu nguyện bằng chuỗi Mân côi bạn sẽ càng muốn cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi hơn. Ơn kỷ luật được trui rèn trong những lần tâm trí bạn bình lặng để tập trung, cầu nguyện ngay cả khi bạn mệt mỏi hay tắt điện thoại để lần chuỗi trước khi ngủ. Những hành vi kỷ luật này tác động lên mọi lãnh vực trong đời sống của bạn. Kỷ luật tương tự như tập thể dục, bạn không thể trở thành một vận động viên marathon trong lần chạy đầu tiên được. Nhưng bạn có thể tập tành từng chút một theo thời gian.
Chuỗi Mân Côi giúp bạn thực hiện những bước đi của một đứa trẻ hướng tới việc làm cho Thiên Chúa được ưu tiên hơn trong cuộc sống của mình. Ngay cả những ngày (hay những mùa) khi bạn không có được sự an ủi về cảm xúc hay thiêng liêng nào, việc gắn bó với chuỗi Mân Côi là một cách thức tuyệt vời để duy trì sự trung tín, hoàn thành nghĩa vụ với Thiên Chúa và Đức Mẹ, và theo một “nguyên tắc nhỏ” trong ngày sống của bạn.
Hôm nay xin Bạn đọc 10 Kinh Kính Mừng với ý chỉ cầu nguyện cho các linh hồn trong luyện ngục.
Sau khi tốt nghiệp lớp Diễn viên điện ảnh đầu tiên, bà xã Kim Chi nhà tôi xung phong đi vào Nam 1964, ở chiến trường 10 năm; năm 1974 thì ra Bắc rồi đi Bulgaria học đạo diễn. Bả kể cho tôi nghe những nỗi khổ, đi xuyên Trường Sơn 4 tháng và ở chiến trường 10 năm ra sao, rồi hỏi: Thời đó ở miền Bắc khổ như thế nào?
Tôi bảo, nghe chuyện đi bộ 4 tháng vượt Trường Sơn và những trận càn với trực thăng trên đầu, xe lội nước và lính bộ vây ráp thì khủng khiếp quá. Miền Bắc lại có những nỗi khổ khác, có khi khổ âm ỉ, dai dẳng cũng kinh lắm.
Khổ vì đói
Thời bao cấp cái gì cũng thiếu, nhưng khổ nhất là đói. “Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”. Người nông dân buộc phải vào hợp tác xã 100%, mà HTX thì năng suất ngày càng kém, ít thóc đi, nhưng gặt lúa về, trước hết phải nộp thóc “vì tiền tuyến, nuôi quân” đã, còn lại bao nhiêu mới chia cho ngày công lao động. Có HTX ngày công được 2 lạng thóc. Người lao động chính còn đói, thì người già và trẻ em “diện ăn theo” khốn khổ thế nào. (Đọc “Cái đêm hôm ấy đêm gì”? thì rõ một phần).
Khổ vì “Làm việc bằng hai”
Đã đói lại phải “Mỗi người làm việc bằng hai, vì miền Nam ruột thịt”! “Tay cày, tay súng”! “Thanh niên ba sẵn sàng”, “Phụ nữ ba đảm đang”, “Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm”! Đói. Nhưng những khẩu hiệu này, ngày ấy là thi đua làm thật, chứ không như bây giờ, khẩu hiệu chỉ để loè, chả ai theo.
Thanh niên đi hết, những người phụ nữ còm nhom mà vừa cày, bừa, vừa đeo khẩu súng trường kè kè sau lưng. (Tay cày, tay súng mà)! Khổ là cứ đeo súng, nhưng nghe tiếng máy bay, lấy súng ra thì máy bay phản lực bay qua rồi. Hơn nữa súng trường thì bắn gì? (Trừ các cụ già Thanh Hóa, mắt kèm nhèm mà “bắn rơi máy bay phản lực bằng súng trường”?).
Ngày đi cày, bừa, ban đêm chị em lại đi cấy lúa, tát nước… Mấy anh đàn ông “đui, què, mẻ, sứt” hoặc “có vấn đề” không nhập ngũ được thì khổ trăm bề, nên cố “chạy” đi bộ đội còn được tiếng, được miếng ăn no, mặc ấm, hơn ở nhà; có chết cũng còn được liệt sĩ…
Nghĩ lại, không biết, sao dân mình ngày ấy ăn đói, mặc rét mà có sức bền bỉ, dẻo dai thế!? Cũng có hiện tượng: “Mỗi người làm việc bằng hai/ Để cho chủ nhiệm mua đài, mua xe” …(đạp). Nhưng cái chính là cơ chế HTX đã bần cùng hóa người dân đến cùng kiệt.
Khổ vì “sơ tán”
Ở nông thôn thì nhà nào cũng phải làm hầm, hố tránh bom. Các trường học thì sơ tán, phân tán, đào giao thông hào, đắp ụ đất quanh lớp học, làm hầm trú ẩn; học sinh đội mũ rơm, đeo “nùn rơm” đi học… Máy bay Mỹ chỉ đánh phá vào một số địa điểm nào đó, nhưng tất cả các làng, xã đều phải nhất loạt sơ tán, làm hầm hào “chống chiến tranh phá hoại” như nhau…
Khổ nhất là dân thành phố đi sơ tán. Có khi con gửi về quê, vợ theo cơ quan vợ, chồng theo cơ quan chồng. Đã thiếu đói đủ thứ, nay lại ly tán mỗi người một nơi; lo chia sẻ cho nhau tí đồ ăn, viên thuốc, lo lắng cho nhau, đi thăm hỏi nhau… vô cùng khốn khổ.
Tất cả trên chiếc xe đạp cọc cạch. Viện Khoa học giáo dục sơ tán ở Sơn Tây. Mình đạp xe từ 3 giờ sáng, chở ít củ sắn về Hà Nội, nghỉ nấu ăn sáng, rồi đạp chiếc xe cọc cạch từ Hà Nội về qua thị xã Hải Dương, thăm vợ con. Tính ra đạp xe hơn 100km. Hôm sau lại đạp xe trở lại nơi mình sơ tán. Giờ nghĩ lại mình phục mình quá!
Vợ chồng thăm nhau ở sơ tán nhà dân mới khổ ấm ức. Dân Bắc bộ không cho vợ chồng người ngoài gia đình mình được “yêu nhau” trong nhà mình. Có anh đến thăm vợ, ông cụ chủ nhà nói luôn: Tối anh ngủ với tôi, cô ấy ngủ với bà nhà tôi. Theo phong tục ở đây vợ chồng anh chị không được ngủ với nhau… Thế là anh chị tranh thủ, lúc nhá nhem tối, đưa nhau ra bụi tre đầu xóm, đứng ôm ấp nhau, chưa làm được gì thì bị dân quân bắt, phải khai báo thành khẩn, trình đủ giấy tờ mới được tha…
Khổ vì “phục vụ chiến đấu”
Khi bộ đội đóng quân, lập trận địa ở đâu thì toàn dân phải phục vụ: Dân quân thì cùng bộ đội đào, đắp trận địa suốt ngày đêm. Làng tôi, bộ đội pháo binh kéo về lập trận địa ở bãi tha ma; ban đêm hàng mấy trăm ngôi mộ bị di chuyển, san ủi làm trận địa pháo binh. Rồi tiếp đến Trận địa Vườn cam; vườn cam mấy mẫu của HTX biến thành trận địa pháo binh trong vòng một đêm một ngày.
Khi máy bay Mỹ đánh phá vào hai trận địa trên thì dân quân tham gia tiếp đạn, cứu thương; các mẹ, các chị thì phục vụ cơm nước cho bộ đội, chăm sóc thương binh… Dân quân còn khổ hơn bộ đội, vì không có mũ sắt, đi chân đất, quần áo rách, bụng đói… mà cũng phải xông ra tiếp đạn, cứu thương…
Khổ vì “chạy báo động”
Bất cứ lúc nào, ngày hay đêm, khi nghe còi hú, loa báo: “Máy bay địch cách … cây số” là ù té chạy ra hầm trú ẩn. Khi nghe còi báo yên: “Máy bay địch đã bay xa” thì ra khỏi hầm. Một đêm có khi “chạy vào”, “chạy ra” mấy lần. Nên có chuyện, một ông nghe còi, cuống cuồng chạy xuống hầm thì thấy mọi người đang chui ra… Thì ra ông ngủ say, lúc còi báo yên, ông mới nghe thấy, tưởng là báo động…
Đang đi trên đường mà nghe còi, phải bỏ xe, bỏ gồng gánh, chui xuống hố cá nhân bên đường. Có chị nhảy xuống hố thấy con rắn, nhảy vọt lên chạy. Tự vệ quát, chị kia nằm xuống! Vì lúc đó người ta tin rằng, con người, thậm chí con chó mà di chuyển thì “phi công Mỹ cũng nhìn thấy; mà cứ thấy động đậy là chúng nó bắn”. Nhất là ai mặc áo trắng có thể coi là làm “ám hiệu cho địch”…
Khổ ở nơi bị ném bom, bắn phá
Thực ra không lực Mỹ cũng hạn chế, chứ không ác liệt như tên lửa, máy bay Nga tàn phá Ukraina. Miền Trung bị đánh phá ác liệt liên miên ở những trọng điểm giao thông. Ác liệt vì, “địch tàn phá, ta cứ đi”!, “Xe chưa qua, nhà không tiếc”! Cứ thế lặp đi lặp lại…
Miền Bắc thì máy bay Mỹ cũng chỉ đánh ở một số trọng điểm và không thường xuyên. Ác liệt nhất là B52 Mỹ đánh phá Hà Nội 12 ngày đêm. Người chết đã đành, người sống phải căng thẳng tột cùng: Chạy giặc, chạy ăn, lo cứu hộ những nơi bị đánh phá; mất điện, mất nước, rối loạn… Những nơi bị tàn phá nặng nề như phố Khâm Thiên, Bệnh viện Bạch Mai, Nhật Tân, Gia Lâm, Văn Điển …khá lâu mới khôi phục được.
Khổ vì “ngăn sông, cấm chợ, tự ta làm khổ ta”
Những cái khổ nói trên diễn ra trong bối cảnh kinh tế bao cấp, cấm làm ăn cá thể, cấm buôn bán nên càng khốn đốn. Cá nhân nào nghĩ ra làm cái gì đó đáp ứng nhu cầu cấp thiết của xã hội là bị bắt, có khi đi tù, vì “làm ăn cá thể là mầm mống phát sinh chủ nghĩa tư bản”. Buôn bán cá thể thì cũng vậy, hơn nữa còn bị gọi là “con phe”, “con buôn”, chỉ loại người xấu xa trong xã hội.
Có anh bạn đem 3 kg chè từ Thái Nguyên về Hà Nội, về đến ga Hàng Cỏ mà còn bị công an và cán bộ quản lý thị trường khám balo, tịch thu 2 kg chè, chỉ cho phép đem được 1kg về dùng là tốt rồi.
Tôi đã thấy ở ga Cẩm Giàng, có bà mẹ đem 2 con gà, bị cán bộ quản lý thị trường bắt giữ; bà mẹ gào thét, trình bày, đem 2 con gà lên Hà Nội bồi dưỡng cho con gái đẻ. Giằng co mãi không cho đi, bà cụ bảo, không cho đi thì bà đem gà về, chứ không cho chúng mày ăn không của bà… Tàu chạy, không biết bà mẹ bị xử thế nào!
Sản xuất cá thể và buôn bán thông thương bị chặn cứng thì xã hội điêu đứng biết chừng nào. Người dân không được buôn bán thì không có tiền. Người dân đi đâu phải đem theo cơm nắm, mấy củ khoai, sắn … để ăn đường…
“Vĩ thanh”
Còn nhớ 9 năm kháng chiến chống Pháp, nhờ tự do sản xuất buôn bán, nên dân vùng “tạm chiếm” mới “tiếp tế” ra vùng “tự do” mà có lương thực, thực phẩm nuôi cán bộ, quân đội, nuôi Đảng, chứ không thì “cách mạng” sống bằng gì? Xe thồ lũ lượt lên Điện Biên Phủ là của Dân, sức Dân cả chứ, Đảng chỉ có… lời kêu gọi!
Miền Nam những năm “đánh Mỹ” vẫn kinh tế tự do nên chắc mới có nguồn cung cấp cho “Mặt trận Dân tộc Giải phóng” và quân miền Bắc vào chứ. Nghe bài “Sóc Bom Bo” thì biết:
… “Cách mạng cần gạo nhiều để đánh Mỹ,
Sóc Bom Bo sẵn có cối chày đây,
Người Bom Bo sẵn có đôi bàn tay…
…
Người chưa ngơi đã sẵn có người thay,
Cối gạo vơi đi và rồi gạo lại đầy”…
Gạo của Dân, sức của Dân mới có dồi dào để dâng cho cách mạng đấy ạ. Đảng, “Cách mạng” nhờ Dân mà sống sót, thành công…
Bây giờ nghĩ xem “cách mạng” đối với Dân thế nào, nhất là các Dân tộc Tây Nguyên?
Ôn lại chuyện thời kỳ chiến tranh để biết những nỗi khổ của dân tộc, để thương nhau hơn; biết lòng Dân, biết sức Dân đã hy sinh để biết ơn Nhân Dân, thương Dân hơn và bớt làm khổ Dân đi. Nhất là biết những chuyện TA tự làm khổ TA để mà kinh hãi, để đừng thêm những chuyện vô minh vào trang sử của thời đại văn minh.
______
Một số hình ảnh liên quan tới bài viết. Nguồn: Internet