CHO NGƯỜI KHÁC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Này con đây!”.

Trong “No Cross, No Crown”, “Không Thập Giá, Không Vương Miện”, William Penn viết, “Không ai thích hợp để chỉ huy người khác nếu người ấy không thể chỉ huy mình! Không ai thích hợp để trở nên một người cho người khác, nếu người ấy không biết quên mình!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy thế nào là một người ‘cho người khác!’: Cậu bé Samuel trong đền thờ; và chàng trai Giêsu, một ‘Samuel khác’.

Bài đọc Cựu Ước tường thuật một trong những câu chuyện cảm động nhất về một lần gọi Chúa dành cho một cậu bé, mà rồi đây, cậu sẽ trở thành một người ‘cho người khác’. Đêm hiu hắt huyền hoặc trong đền Chúa, Samuel nghe ‘Ai đó’ gọi tên. Cả ba lần, cậu chạy lại thầy cả Êli và thưa lên, “Này con đây!”. Không ai trong chúng ta không có một người nhỏ hơn để phục vụ mình! Sự hồn nhiên của Samuel chứng tỏ sự chóng vánh của cậu, không chỉ với Êli, nhưng với cả Thiên Chúa, Đấng gọi cậu, Đấng mà cậu sẽ luôn thưa lên “Này con xin đến để thực thi ý Ngài” suốt cuộc đời mình như tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca.

Với bài Tân Ước, Marcô cho thấy từ sáng sớm, Chúa Giêsu vào nhà mẹ vợ Phêrô, thấy bà sốt, Ngài cầm tay, nâng dậy, “Cơn sốt biến mất, bà phục vụ các ngài”. Nhạc mẫu Phêrô tiếp tục cuộc sống bình thường, lập tức nghĩ đến người khác, và điều này rất quan trọng. Đó là dấu hiệu của ‘sức khoẻ’ thực sự! Đến chiều, Ngài tiếp tục giảng dạy, chữa lành, xua trừ quỷ ma. Ngài không nghĩ về mình, không tự trách đã để người khác chiếm hết thời giờ. Ngài ở đó vì mọi người, phải làm nhiều hơn; tình yêu buộc Ngài cống hiến hết mình mà không cần ai trả công, “Cả thành xúm lại trước cửa”. Ngài mở rộng lòng cho mọi người; để rồi đây, sẽ chết cho họ. Từ Bêlem đến Gôlgôtha, Ngài quả là một người ‘cho người khác!’. Như vậy, cuộc sống của Chúa Giêsu là một cuộc sống liên lỉ thưa “Này con đây!”.

Tuyệt vời hơn, Chúa Giêsu còn là một người ‘cho Người Khác’ viết hoa, Chúa Cha. Sau một ngày làm việc, nghỉ ngơi đôi chút, Ngài dậy thật sớm để đi cầu nguyện. Có một sự cân bằng giữa việc tông đồ và cầu nguyện nơi Ngài; Ngài không quá vất vả để có thể tìm được sự cô tịch cần thiết để lòng bên lòng với Cha. Ngài chăm chú cầu nguyện đến nỗi những người khác phải đi tìm. Rõ ràng, một người ‘cho người khác, và Người Khác’ luôn là một con người được tìm kiếm! Chính đời sống cầu nguyện thâm sâu giúp Ngài đủ sức để không ngừng thưa lên “Này con đây!”.

Anh Chị em,

“Này con đây!” là nhịp đập liên lỉ của trái tim Chúa Giêsu, nhịp đập này vang vọng trong suốt cuộc đời Ngài. Và giờ đây, nhịp đập đó vẫn vang lên trong lòng nhân loại nơi trái tim của những ai chọn Ngài, được Ngài chọn và sai đi. Bạn và tôi, những người được chia sẻ sự sống sung mãn thần linh của Thiên Chúa, những kẻ tiếp nối sứ mạng của Ngài, tiếp tục thưa lên “Này con đây!” và tiếp tục ra đi sống ‘cho người khác’. Muốn được vậy, mỗi ngày, chúng ta tìm nơi thanh vắng mà cầu nguyện, lắng nghe, ở lại với Chúa Giêsu hầu đủ sức sống ‘cho người khác’ như Ngài!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con sống cho mình, nhưng cho Chúa và ‘cho người khác!’. Để được vậy, cho con luôn làm điều đẹp lòng một ‘Người Khác’, Chúa Cha!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

Thử xài trí thông minh nhân tạo AI – Nguyễn Ngọc Duy Hân

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Trí thông minh nhân tạo AI ngày càng phát triển, mang lại nhiều ích lợi trong cuộc sống, nhưng cũng tạo ra một số thách thức và rủi ro. Mời bạn cùng tôi điểm qua một số ứng dụng căn bản của cơn lốc AI này nhé.

Đầu tiên xin lưu ý tôi không phải là chuyên viên kỹ thuật, mà cũng vào hàng U60 rồi nên không rành, chỉ xin chia sẻ chút cảm nhận khi thử dùng các con Chat GPT này.

Nói chung về mặt tốt thì trí thông minh nhân tạo có thể thực hiện những công đoạn lập đi lập lại một cách nhanh chóng, giúp giảm sức lao động và thời gian.

AI còn có khả năng tổng hợp rất nhiều dữ liệu, từ đó đưa ra dự đoán và phân tích chi tiết. Hỏi gì nó có thể trả lời đó. Không biết thì “thành thật khai báo” là không biết. Người cô đơn có thể trò chuyện với con Chat GPT này cho có bạn. Đưa ra tấm hình đĩa đồ ăn, nó có thể cho biết thành phần, cách nấu nướng làm sao để có đĩa thức ăn đó.

Trong y tế, AI ngày nay có thể giúp chẩn đoán bệnh, hướng dẫn cách điều trị, thậm chí góp phần vào các cuộc phẫu thuật tự động. AI đã phân tích nội dung các lần gọi cấp cứu, rồi dựa trên cách bệnh nhân miêu tả bệnh trạng, nó có thể nhận ra mức độ nguy hiểm như thế nào, tim có sắp ngừng đập chưa, nhậy bén hơn các phương pháp cũ. Với thiết bị bay không người lái, người ta sẽ không cần xe ambulance cứu thương nữa, kết quả mau chóng hơn nhiều. Nhờ các phần mềm, máy sẽ nhớ dùm bệnh nhân từng mua thuốc ở đâu, đã uống loại gì liều lượng bao nhiêu, có bị dị ứng không, có thuốc nào chõi với thuốc nào không để tránh dùng chung…

Trong giao thông, mình đã dùng app để tính trước đường đi, xem căn nhà mình sắp đến to nhỏ ra sao. Nhờ các GPS định vị, mình biết trước để tránh các lộ trình đang có tai nạn, đang bị kẹt xe…. Xe tự lái đang tiến tới bước phổ thông, sẽ giúp tiết kiệm chi phí, xăng dầu ô nhiễm và hạn chế các tai nạn. Tôi lái xe dở, kỳ này mắt kém nhìn 1 ra 2, nên đang ước xe tự lái này giảm giá để tậu 1 chiếc.

Về âm thanh, hình ảnh thì AI đã có bước tiến nhảy vọt. Mình có thể dùng các “app” để vẽ hình mới hoặc thay đổi hình gốc theo ý mình muốn. Hồi xưa chúng tôi rất thích hình vẽ hoạt họa kiểu Nhật Bản với các cô gái mắt tròn vo in trên vỏ kẹo gum, từng sưu tầm một cách công phu, bây giờ tha hồ bảo AI vẽ cách dễ dàng mau chóng.

Nhớ lại trước đây chúng tôi học dùng Photoshop rất vất vả, thí dụ muốn bỏ đi nền của tấm hình để ghép vào hình nền khác, thì phải cặm cụi làm “closed cut”, ngày nay chỉ cần bấm 1 cái, phông hình phía sau thay đổi ngay. Có ai đó xuất hiện trong hình ngoài ý muốn, bấm tẩy một phát là xong. Muốn sửa tấm hình cho rõ, phục hồi ảnh cũ mờ rách cũng không mất thì giờ gì nữa.

Chuyện là khi anh bạn tôi qua đời, tang gia tìm được tấm hình khá đẹp nhưng anh lúc ấy lại đeo cái cà-vạt bị lệch, chúng tôi phải dùng Photoshop chỉnh sửa khá mất thì giờ. Bây giờ chỉ cần vài thao tác, bảo nó thay đổi xiêm y thì có quần áo mới ngay. (Xin xem vài ảnh minh họa). Trong khi mò mẫm tự thay đổi trang phục ảo cho vui, tôi lại nhớ tới chị bạn khi xưa. Chị khi ấy muốn có hình mặc áo đẹp gởi về khoe bên Việt Nam, nên ra phố mua bộ đầm đắt tiền, về không dám cắt nhãn hiệu, mặc chụp hình xong đem đi trả. Bây giờ thì chỉ cần vài cái click là xong!

Máy cũng có thể vẽ hình hoạt họa, hình 3D dùm mình không phải qua nhiều bước như xưa. Cũng có cái app giúp làm chuyện tranh comic cách dễ dàng. Trước đây tôi cũng có làm một số chuyện bằng tranh cho các em học tiếng Việt với nhiều hạn chế, tôi sẽ cố gắng tìm hiểu để việc vẽ hình, thực hiện trang chuyện được phong phú hơn nhờ vào AI. Các app này rất nhiều, nhưng đa số chỉ cho xài miễn phí một số tấm, còn lại phải trả tiền, dù không mắc.

Hồi ấy chúng tôi cũng cặm cụi vẽ các phông chữ kiểu này kiểu kia để trang trí, bây giờ con AI làm luôn đủ loại font chữ rất đẹp chỉ qua vài mệnh lệnh đơn giản. Muốn viết sách, làm thơ thì AI cũng bao thầu luôn từ A đến Z, thậm chí mình trống rỗng chẳng biết đề tài là gì, nó cũng góp ý chọn dùm luôn. Ngày xưa ông bà ta hay khen người “văn hay, chữ tốt”, bây giờ câu khen này nên sử dụng ra sao với con AI?

Họa sĩ cũng đang bị cạnh tranh, vì với “Text to Image”, mình chỉ cần ra lệnh chi tiết, máy sẽ vẽ cho mình những tấm hình như ý. Rồi tới “Text to Voice” tức là mình viết bài, máy sẽ đọc bài đó bằng đủ loại ngôn ngữ, muốn giọng nam hay nữ thì cũng chỉ cần chọn lựa. Nếu mình tự thâu video, AI giúp tự động cắt bỏ tiếng ậm ừ thừa thải, làm người xem thấy mình ăn nói trơn tru không vấp váp. Máy cũng giúp loại bỏ tiếng ồn, làm âm thanh rõ và hay như đã thâu ở studio.

Mình cũng có thể tự làm video không cần máy quay phim, cũng không cần kịch bản vì có thể ra lệnh cho con AI làm dùm tất cả. Mình cũng có thể chọn người MC đọc bài nhờ “Text to Video”, MC nhép miệng và có cử điệu rất phù hợp, chuyên nghiệp. AI cũng giả giọng nói rất tài tình, giống đến đến nỗi nhiều người đã bị lừa. Trí thông minh nhân tạo cũng có thể tóm tắt nội dung video, sách, các bài tường thuật một cách mau chóng, chính xác. Hồi ấy tôi hay giúp các con làm homework, đọc sách làm book report, nộp cho cô giáo ý chính của cuốn sách, bây giờ thì tích tắc, máy cho kết quả ngay. Nếu ai đó gởi cho mình 1 video dài mấy tiếng, mình chỉ cần dán tên của video ấy vào phần mềm, AI sẽ cho biết ngay nội dung chính của video để mình quyết định có nên xem hay không.

Nó cũng có thể sáng tác nhạc dùm mình, âm điệu khá hay. Tôi đã thử bảo AI phổ nhạc vài bài thơ của mình bằng tiếng Việt, nghe cũng được. Nhịp phách rất đúng, muốn nhạc classic có classic, muốn jazz, hip hop, rap, country style thì cũng có ngay. Cái lợi là chỉ mất vài chục giây, không phải tốn tiền trả cho ca sĩ, phòng thu studio. Có vài nốt nhạc hơi gượng ép vì dấu giọng tiếng Việt, nhưng mình có thể chỉnh sửa sau đó được. Còn nhạc tiếng Anh thì AI sáng tác rất tốt. Tôi cũng đang thắc mắc, nếu AI viết dùm thánh ca trong nhà thờ, thì các đấng bản quyền có cho phép “imprimatur” hát trong thánh lễ hay không?

Về sinh hoạt thường ngày thì trí thông minh nhân tạo giúp điều hòa không khí tự động. Sáng sớm máy pha trà & cà-phê nóng sẽ hoạt động sẵn, cho ra ly cà-phê đúng gu của mình. Chị bạn tôi hôm rồi vừa nói chuyện với chồng vừa cho đường vào cà-phê, không nhớ đã bỏ mấy muỗng, nếu dùng AI, nó sẽ “take care” dùm chị rất chính xác khỏi phải lo. (À, chưa thấy nói tới bếp được tự động nấu bữa trưa hay tối dùm mình, nhưng chắc rồi cũng sẽ xảy ra!). Còn khi chuẩn bị đi ngủ, đèn trong nhà sẽ tắt, đèn ngủ tự động bật lên, màn cửa khép lại, nhạc du dương giúp dễ ngủ sẽ “tự giác” trỗi lên. Căn nhà hi-tech này hồi xưa Bill Gates xây cho ông với chi phí rất cao, bây giờ sắp trở nên thông dụng. Tôi chưa có các “options” xa xỉ này, nhưng khi buồn cũng bật nghe một số bài nhạc trên Youtube, thì phát giác ra youtube tự động nhớ và làm thành 1 “playlist” nhạc cho riêng tôi, gồm toàn những bài tôi ưa thích.

Nhờ học hỏi và dự đoán các nhu cầu của khách hàng, các trang mạng sẽ gợi ý các sản phẩm, dịch vụ tốt nhất. Hôm rồi trước khi đi du lịch, tôi có vào web tìm hiểu sơ sơ, thì sau đó các quảng cáo đi chơi, khách sạn, nhà hàng khu vực đó gởi về rất nhiều, đôi lúc cũng…. bực mình!

Trong sản xuất, các con robot biết hàn xì, đập dẹp, nâng hạ các vật nặng đã giúp rất nhiều công sức, thời gian và làm giảm tai nạn lao động.

AI cũng có thể áp dụng vào thời trang, kiến trúc, trang trí nội thất rất dễ dàng mau chóng. Hồi xưa các fashion designer phải vẽ phác họa mẫu quần áo mới, chọn vải, may thử, trả tiền cho người mẫu mặc thử, trả tiền cho nhiếp ảnh gia chụp hình, ngày nay con AI làm job này thật mau chóng, chẳng tốn tiền và như thế thì một số công việc sẽ trở nên thừa thãi, nạn thất nghiệp sẽ xảy ra.

Các phần mềm cũng giúp nhận dạng cây cối, bông hoa, côn trùng, đủ thứ hầm bà lằng – chỉ cần chỉa cái phôn vào là máy cho biết cây tên gì, mọc ở đâu, có nguy hiểm không, có ăn được không, giá bao nhiêu…. AI cũng sử dụng hệ thống tưới nước thông minh, tiết kiệm tới 25% lượng nước. Trong nông nghiệp AI cũng biết trước bệnh sắp xảy ra với cây trái nhờ nhìn vào một số dấu hiệu, rồi cho máy xịt thuốc, bón phân tự động từ trên cao đổ xuống.

Trí thông minh nhân tạo cũng giúp phát hiện và ngăn chặn gian lận, giúp tổng kết sổ sách nhanh chóng. Trong luật pháp, AI cũng có thể đưa ra mức xử phạt với tốc độ nhanh chóng, hiệu quả.

Trong hệ thống an ninh của phi trường, AI dò xét hành lý để phát hiện các hàng cấm mà không cần phải mở va-li ra lục soát, biết tiểu sử, tiền án cách chi tiết. Hồi đó mỗi lần lái xe qua biên giới Mỹ, nếu xui xẻo tên, ngày sinh mình trùng với người tội phạm nào đó, mình sẽ bị giữ lại rất lâu để nhân viên tìm hiểu, bây giờ thì văn minh hơn nhiều rồi.

Về phương diện làm lập trình viết program, làm toán thì AI rất chuyên nghiệp, kết quả tốt khỏi nói. Các công việc về giáo dục cũng đang bước qua giai đoạn mới.

Nói chung sự phát triển của trí thông minh nhân tạo đang mang lại nhiều lợi ích đối với xã hội, giúp con người bớt cực nhọc và tiết kiệm thời gian, “work smarter not harder”, nhưng cũng cần được xem xét một cách cẩn thận, hy vọng không có vụ “Text to Kill”.

Tuy nhiên các điểm tiêu cực là làm thất nghiệp, đặc biệt có thể vi phạm đến quyền riêng tư, khi dữ liệu cá nhân bị sử dụng mà không được kiểm soát.

Nếu không được sử dụng đúng, AI tạo ra nguy cơ cung cấp tin tức không chính xác, dẫn tới các quyết định sai lầm. Rất nhiều vũ khí như máy bay không người lái, tên lửa tự động… đã được phát minh, nếu sử dụng bừa bãi sẽ rất tai hại. Các hệ thống AI lại có thể trở thành mục tiêu cho các cuộc tấn công trên mạng với hậu quả nặng nề, biến thành công cụ của các cuộc khủng bố, tống tiền, xung đột vũ trang, thậm chí chiến tranh. Trong thực tế, để vận hành các thiết bị AI cho chúng ta xài, người ta cần rất nhiều máy vi tính nên hơi nóng và ô nhiễm tỏa ra khủng khiếp, phải dùng rất nhiều nước để giảm bớt.

AI lại có thể gặp nhiều thách thức trong việc áp dụng luật lệ và đạo đức. Gần đây cô

robot Sophia đã yêu cầu được cấp quyền công dân, vì cô tự biết mình khôn hơn người, làm việc giỏi hơn người. Không biết có khi nào cô phản chủ trở thành kẻ đấu tố, giết chủ như chuyện “cải cách ruộng đất” của cộng sản khi xưa!

Qua đại dịch Covid, sau nhiều lần chích ngừa, rồi tuổi cao nên sức khoẻ và trí nhớ ngày một kém, “trong trí nhớ nhỏ nhoi”, tôi thấy mình rất cần được AI hỗ trợ, nên khi rảnh cũng cố mò mẫm tập sử dụng một số “app” để đỡ mất thì giờ, để hiểu công nghệ ngày nay đang đi tới đâu.

Riêng chúc bạn luôn vui khoẻ, tỉnh táo để phân biệt thật và ảo. Vâng, dù khoa học kỹ thuật phát triển như thế nào, nhưng những giá trị cổ điển, truyền thống văn hóa vẫn không nên bị lãng quên. Sống thật, nói thật, giúp người khác một cách thật lòng mới quả là điều đáng quý. Và xin cho tôi mở ngoặc trước khi chào tạm biệt, rằng thì là cho dù tôi có dùng một số tin tức tổng hợp trên mạng, nhưng bài viết này là thật, không phải do AI viết!

Mời bấm vào link xem một số hình ảnh thay đổi xiêm y do AI làm, cũng như một số font chữ, hình vẽ cartoon.

https://photos.app.goo.gl/9t5aRjK4rPcra1py6

https://photos.app.goo.gl/q2mDixpDpEv8ibSWA

Nguyễn Ngọc Duy Hân

From: TU-PHUNG


 

Tiền tỷ!-Lâm Bình Duy Nhiên

Ba’o Tieng Dan

Lâm Bình Duy Nhiên

8-1-2024

Công nhận các quan chức, cán bộ cộng sản/ đày tớ nhân dân, giờ nhiều tiền tỷ thật! Nên mới có chuyện nộp tiền tỷ để “khắc phục hậu quả” nhằm thoát khỏi hoặc chịu những bản án nhẹ nhàng hay không bị cảnh tù tội.

Lương bổng thì có bao nhiêu nhưng cứ tiền tỷ đồng đút túi. Từ quan chức, cán bộ, đại biểu hay công an các cấp, ai cũng tích lũy hàng tỷ, hàng chục tỷ thậm chí hàng trăm tỷ đồng. Chưa kể mua bán bất động sản hay đất đai, những người này mau chóng trở thành những kẻ giàu có, đại gia và có cả quyền lực trong xã hội, trong mọi cấp độ của xã hội,…

Hầu như ai cũng có con cái đi du học, dĩ nhiên phải là ở các nước tư bản, đứng đầu là Mỹ. Hàng ngày thì miệt thị, chê bai hay lên án “bọn tư bản bóc lột” nhưng vẫn không ngần ngại gởi con sang các xứ “giẫy chết” ấy để học tập. Thậm chí, không ít kẻ mua luôn nhà cửa tại các quốc gia từng một thời là kẻ thù, để kinh doanh bất động sản. Những anh cảnh sát khu vực, phường nhưng vẫn có tiền tỷ để đưa con đi du học.

Và cũng chính các anh ấy, hàng ngày theo dõi, uy hiếp và khủng bố gia đình của các “thành phần phản động”. Thử hỏi lương của các anh là bao nhiêu để có thể gởi con cái sang Mỹ, Úc, Canada hay Âu châu?

Chắc chắn cái thể chế của các anh đã ưu ái và tạo điều kiện cho các anh “kiếm thêm”. Kiếm thêm và làm giàu trên nỗi đau của người dân!

Chống tham nhũng là chủ trương chính đáng nhưng trong một thể chế mà những thành phần được chế độ ưu ái lại chính là những kẻ ăn hối lộ, tham nhũng nhiều nhất thì coi như chống một cách vô tội vạ.

Chẳng lẽ bỏ tù tất cả mọi quan chức các cấp? Nếu thế thì còn mấy ai để lãnh đạo đất nước nữa? Đâu thể nào để “bọn phản động” ra tham gia chính trường.

Cho nên, chống cho có, nhất là đánh phá và khởi tố các thế lực trong nội bộ đảng! Tranh giành quyền lực và ảnh hưởng chính trị mới chính là những cuộc đấu đá mang tên chống tham nhũng.

Cứ xem vụ đại án Việt Á chấn động dư luận với việc xét xử hai cựu Bộ trưởng và 36 bị can mới thấy, nếu không có đấu đá nội bộ thì chưa hẳn vụ án được phơi bày ra ánh sáng.

Sự khốn nạn tột cùng của cuộc đấu đá chính là nét mặt cười hớn hở, ngông nghênh của Phan Quốc Việt trong phiên toà. Hay sự thách thức, không hề hối hận của những kẻ khác. Tất cả họ đều là những quan chức hay những kẻ được chế độ hay các thế lực chính trị nâng đỡ và ưu ái.

Họ thừa biết, có bị kết án thì chuyện đi tù của họ cũng hoàn toàn khác hẳn cuộc đời tù tội của người dân.

Hay để giảm tội, gia đình trả tiền tỷ lại cho… nhà nước. Và tiền bẩn lại tiếp tục rơi vào tay… bẩn của những quan chức, cán bộ khác! Đó là cái khốn nạn của chuyện chống tham nhũng, của bọn tham nhũng tại Việt Nam.

Chống thì cứ chống, mạnh ai nấy sống, cứ tiếp tục vơ vét, làm giàu và làm giàu… mặc kệ xã hội đầy bất công và nhiễu nhương!


 

TỰ NHỦ LÒNG…

Gieo Mầm Ơn Gọi

Tự nhủ lòng học cách sống bình yên

Chẳng hơn thua chuyện thiệt hơn trần thế

Bởi cuộc đời vốn chông chênh dâu bể

Cãi tranh chi để vướng bận trong lòng?

 

Cứ bình thản đón nhận những bão giông

Xuân muốn đến cần trải đông giá lạnh

Nếu có lỡ gặp khổ đau bất hạnh

Chớ nản lòng cứ mạnh mẽ vượt qua.

 

Rồi ai cũng đến tuổi bóng xế tà

Thác về đất thân hòa vào cát bụi

Chén canh đắng quên muộn sầu buồn tủi

Nơi thế nhân chẳng nhung nhớ điều gì.

 

Xa tranh giành chen lấn chốn thị phi

Như những cánh thiên di không ngừng nghỉ

Cứ bay đến khắp vùng trời thiên ý

“Bĩ cực rồi” cũng tới lúc ” thái lai”.

 

Tự nhủ mình một kiếp dẫu ngắn dài

Chân thiện sống như ngày mai sẽ chết

Buông bỏ hết muộn phiền không cần thiết

Để tâm hồn thật vui vẻ an nhiên.

ST


 

Rồi Tổ Quốc Đi Vào Cơn Giông Bão – Nguyễn Thế Giác

Nguyễn Thế Giác

Khi con nước bềnh bồng trôi trăm ngã.

Bến Tự Do mỏi mắt chuyến hồi hương.

Anh gượng sống chặng đường đầy vất vả.

Bằng suy tư trước thử thách chính trường.

 

Chừng tủi nhục nghe linh hồn rách nát.

Ôm niềm đau nhức nhối vết thương lòng.

Là nhược tiểu vẫn muôn đời bi đát.

Bao đại cường nhận xuống bể long đong.

 

Đời Lính trận tháng… năm… dài buồn tủi.

Mong Quê Hương đất vỡ, trổ ân tình.

Đem khí tiết đáp đền ơn sông núi.

Mơ một ngày nhìn được ánh quang vinh

 

Rồi Tổ Quốc bập bùng trôi ánh đuốc.

Với thời gian rõ mặt kẻ nội thù.

Anh chấp nhận làm chứng nhân thua cuộc.

Xuôi dòng đời khóc hận một thằng ngu.

Và Quê Mẹ có khác gì cơn lốc.

 

Đưa dân mình vàng úa giấc mơ dài.

Thương biết mấy cùng mầu da, chủng tộc…

Để buồn nhau ngôn ngữ cắn chia hai.

Cuối địa cầu miệt mài ôn quá khứ.

 

Hồn lang thang từ độ đó đến giờ.

Dòng sông cũ chảy miệt mài tình tự.

Hạt phù sa cũng cảm thấy bơ vơ.

Anh giấu kín những gì trong trí nhớ.

 

Làm hành trang lưu niệm cuối cuộc đời.

Đau bút mực, ngậm ngùi thương sách vở.

Nuốt nghẹn ngào! Quê Mẹ Việt Nam Ơi…

Nguyễn Thế Giác


 

Về tình trạng tham nhũng, hối lộ ở Việt Nam gần đây.

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Luật pháp mà đem tiền ra mua được. Lấy tiền ra mua để khỏi ở tù, vậy luật pháp này dành cho ai. Luật này ưu đãi cho người giàu và người có quyền thế. Người nghèo sẽ không được hưởng sự công bằng của luật pháp.

Công bằng, trật tự, văn minh sẽ không còn nữa, tiền có thể giải quyết mọi thứ, nhất là tránh khỏi hay nhẹ bớt đi những ngày tù tội.

Đó là sự bệ rạc của công lý. Rất đúng, công lý là diễn viên hài.

Vậy hiến pháp, luật pháp để đâu, có thi hành không?

Mức độ về tham ô, tham nhũng, hối lộ đã xảy ra ở Việt Nam trong thời gian qua đã đạt tới tình trạng kinh khủng, không thể nào tưởng tượng được. Không có bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới xảy ra giống như vậy.

Tại sao lại có thể xảy ra ở Việt Nam đất nước chưa chịu phát triển như bà Phạm Chi Lan nói?

1)Hối lộ chỉ một thanh tra ngân hàng nhà nước, bà Đỗ Thị Nhàn, cựu Cục Trong trưởng Cục Thanh tra, giám sát ngân hàng II – NHNN, lên đến trên 5,2 triệu đô la.

45 lãnh đạo, 6 thanh tra chánh phủ, 12 cán bộ ngân hàng nhận tiền hối lộ.

Rút tiền ngân hàng SCB để chạy vào túi của công ty bà Lan, chuyện không thể xảy ra ở bất kỳ nước nào trên thế giới ngoại trừ Việt Nam.

Vụ lừa đảo lớn nhất lịch sử Việt Nam ngay trước mũi Đảng trong hệ thống quái thai, Kinh Tế Thị Trường Định Hướng XHCN.

Bị can Nguyễn Văn Hưng – cựu Phó Chánh thanh tra phụ trách Cơ quan thanh tra, giám sát NHNN – bị đề nghị tội Lợi dụng chức vụ khi thi hành công vụ.

Bộ Công an Việt Nam công bố kết luận điều tra cho thấy Trương Mỹ Lan, Chủ tịch Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, hay VTP, đã biển thủ 304 nghìn tỷ đồng (12,5 tỷ USD) bằng cách sử dụng “công ty ma” và Ngân hàng TMCP Sài Gòn, hay SCB, ngân hàng liên kết của tập đoàn.

Vụ án được coi là một trong những vụ tham nhũng lớn nhất từ trước đến nay ở Việt Nam và giá trị số tiền tham ô được biết lên tới khoảng 6% GDP của Việt Nam.

Trong báo cáo công bố ngày 17 tháng 11 năm 2023, Cơ quan Điều tra Cảnh sát Bộ đề nghị truy tố 86 người liên quan đến vụ án, trong đó có Lan, người phải đối mặt với cáo buộc hối lộ, tham ô và vi phạm quy định ngân hàng.

Theo Nguyễn Bước BD: “Con số 304 ngàn tỷ đồng rất lớn và lớn đến mức nào? Để dễ mường tượng, ta quy ra tương đương:

  • Viết đầy đủ: 304.000.000.000.000 VND.
  • Quy ra USD: 12 tỷ đô la Mỹ.
  • Quy ra vàng 24K: 170 tấn.
  • Quy ra lương tối thiểu 5 triệu đồng/người/tháng, mỗi lao động làm việc chừng 25 năm thì thu nhập của khoảng 200.000 đời người không tiêu xài…”

2) Bị can Trịnh Văn Chiến và Nguyễn Đình Xứng tự nguyện nộp mỗi người 22,5 tỷ đồng để khắc Cựu bí thư và cựu chủ tịch Thanh Hoá nộp 45 tỷ đồng khắc phục hậu quả liên quan vụ án Hạc Thành Tower.

Tiền đâu mà nhiều quá vậy?

2)Tại phiên tòa hôm 3/1/2024, cựu Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long khai đã nhận 2,25 triệu USD từ ông Phan Quốc Việt

Từ: VOA

Cựu giám đốc CDC Hải Dương Phạm Duy Tuyến khai đồng ý nhận 27 tỷ đồng do nghĩ Việt Á muốn “chia sẻ lợi nhuận”, song để giấu việc này ông sử dụng tài khoản đi mượn.

Cũng cùng sống trong nước Việt Nam, được gọi là “đồng bào” mà có hoàn cảnh vô cùng thương tâm không thể nào tưởng tượng nổi và đã phải tự tử chết vì không có tiền đóng viện phí.

3) Hai vợ chồng cho con uống thuốc ngủ rồi tự tử: 3 mẹ con chết, khởi tố người cha

Năm rồi (2022) sự kiện đáng chú ý và cần suy nghĩ.

Không có tiền đóng viện phí, chồng giết vợ rồi tự tử vậy thì trách nhiệm thuộc về ai?

Đã nửa thế kỷ rồi, không còn chiến tranh, mà người dân còn nghèo quá như vậy. Hiện tượng quá thương tâm, quá đau lòng đã xảy ra chết vì không có tiền đóng viện phí.

*****

Nhớ lại, trước năm 1975 có nhiều bịnh viện (nhà thương) trị bịnh miễn phí cho bà con như Bịnh viện Chợ Rẩy, bịnh viện Bình Dân, bịnh viện Hồng Bàng v.v…Đây là những NHÀ THƯƠNG THÍ, người bịnh vào các bịnh viện này không phải trả tiền. Vậy mà bây giờ (năm 2022) người dân phải trả tiền viện phí quá cao đến nỗi họ không thể trả nỗi và phải tự tử.

Vậy ai chịu trách nhiệm đây?  Đúng là một bi kịch đáng lẽ không để xảy ra? Tại sao vậy?

Ở các nước Bắc Âu: Na Uy, Thụy Điển, Đan Mạch hay ở các nước Anh Pháp, Đức, Ý …Ở Mỹ hay ở Úc đều có An Sinh Xã Hội đầy đủ mặc dầu các nước đó không tuyên bố là nước XHCN ưu việt.

Ở các nước này, nếu người dân quá nghèo, không đủ sống, chánh phủ trợ cấp thức ăn (food), cấp nhà ở, khi bị bịnh, đi vào nhà thương không mất tiền.

Cho nên hiện nay vẫn còn nhiều người sắp hàng trước các toà đại sứ Mỹ, Úc … xin visa định cư ở các nước đó, (đi ra nước ngoài sinh sống). Chuyện định cư, ra nước ngoài sinh sống không thấy xảy ra ở Việt Nam trước năm 1975. Tại sao?

Kết: Tôi đã làm việc tại Nha Khảo Thí, thuộc Bộ Giáo dục nhiêm vụ là kiểm soát văn bằng xem có văn bằng giả không, có lưu trong sổ bộ không?

Vậy mà bà con vẫn đến đưa tiền để tôi làm cho nhanh thôi chứ không phải làm giả vì ở Nha khảo thí hồ sơ lưu trử từ những năm rất lâu đời trước năm 1945. Không thể làm văn bằng giả được vì khi sưu tra ở Nha Khảo Thí sẽ biết ngay.

Vì lương tôi đã cao, không thiếu tiền để sinh sống và tôi cũng được giáo dục lòng tự trọng, lòng yêu nước, cảm thấy xấu hổ nếu nhận tiền như vậy. Làm việc, phục vụ cho người dân là một sự hãnh diện vì làm việc đàng hoàng không có ý tơ hào của dân.

Rồi đây đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu? Vậy mà ai đó đòi ra biển lớn sánh vai cùng các cườg quốc năm châu? Có ai lo xây dựng đất nước đâu chỉ lo làm tiền thôi mà???

Có phải là hết thuốc chữa chưa? Làm sao tìm được người công chức gương mẫu không ăn hối lộ???

Tác giả: Phùng Văn Phụng

*****

Xem thêm về mức lương tháng trung bình của người Việt Nam phía dưới:

Mức lương hàng tháng so với các nước Đông Nam Á

Mức lương hàng tháng của Việt Nam so với thế giới


 

Tương lai từ năm cũ: Người tài vẫn phải rời bỏ đất nước…

Bình luận của Trần Hiếu Chân
2024.01.06

RFA

“Xá lợi tóc Đức Phật” trưng bày ở chùa Ba Vàng (trái), người mẫu Ngọc Trinh biểu diễn lái xe phân khối lớn trên phố

 Chùa Ba Vàng/hình chụp video/RFA edit

Với câu “sấm truyền” thuở dân Việt chỉ mới hai nhăm triệu, nay nhìn lại, Tản Đà vẫn xứng đáng là nhà tiên tri (1). Dẫu giờ đây dân ta đông gấp nhiều lần thuở ấy, song những người tài vẫn cứ phải rời bỏ đất nước…

____________

Dân dư trăm triệu ai người lớn…

Chuyện cuối năm, lại giật mình về đám đông u mê. Phải chăng không u mê, không là dân Việt? Mà chả riêng gì chuyện mê tín, khối thứ khác còn nặng hơn nhiều, như nghiện rượu, nghiện bia, bội thực hoa hậu và còn “háo” nhiều thứ vô bổ không kể xiết. Theo Trần Thanh Cảnh, tóc (và lông) được cấu tạo chủ yếu từ keratin, một hợp chất protein dạng chuỗi. Nghĩa là nó có bản chất hữu cơ, dễ phân hủy, đốt cháy và không thể tồn tại lâu dài trong điều kiện thông thường. Bởi vậy cái gọi “xá lợi tóc Phật” từ cách đây hơn 2.500 năm, đem ra ngọ ngoậy rồi cho dân tình sụt sùi chiêm bái, ngay từ đầu đã thấy là một trò bịp bợm khủng khiếp! (2)”

Vụ “Ba Vàng xá lị” này Nhà nước cần kiểm điểm về trách nhiệm liên đới của mình. Còn thái độ mũ ni che tai của các nhà báo, nhà chùa thì miễn bình luận. Facebooker Thông Cào đã dám “cào” luôn cả vào mặt Ban Tôn giáo, gọi Ban này của ĐCSVN là “đồ bị thịt, không làm gì suốt thời gian trò nhố nhăng diễn ra cho tới khi giật mình hoảng hốt, thì lại đổ vấy trách nhiệm cho địa phương”. FB này lớn tiếng chất vấn: Vậy các ông bà lĩnh lương để làm gì? Và yêu cầu hãy xét lại cái slogan của Giáo hội Phật giáo quốc doanh “đạo pháp, dân tộc và chủ nghĩa xã hội” (3). Từ bao lâu nay, họ đã biến đạo Phật chân – thiện – mỹ thành nơi buôn thần bán thánh… Cần dẹp ngay đám sư công an này. Để chúng tồn tại, đất nước sẽ tiến đến hồi mạt pháp.

Chuyện đáng bàn tiếp là đám văn nghệ sỹ háo danh và háo quyền lực. Những ai từng chê Táo Quân năm 2023 đều hiểu ra ngay câu chuyện “ngụ ngôn” của Xuân Bắc khi ông Giám đốc Nhà hát này ví “người mẹ gói bánh chưng” là ê kíp làm Táo quân, còn người con trai hỗn láo “ăn cháo đá bát” chê bánh chưng mẹ mình chính là “khán giả”, những người đã dám phê phán chương trình Táo quân. Ai đã xem bài đăng này đều kinh ngạc khi thấy nghệ sĩ đăng ngụ ngôn vào hôm sau. Một bài đăng lên FB mà đầy những lời lẽ suồng sã, chợ búa rất khó nghe. (4)

Tiến sỹ Đoàn Hương và nhiều nhà phê bình đã lên tiếng cảnh báo, thời gian gần đây, dư luận đặc biệt quan tâm đến chuyện hành xử của một số nghệ sĩ, bởi những ồn ào này gây ấn tượng xấu trong dư luận. Có không ít nghệ sĩ, người nổi tiếng ảo tưởng về “quyền lực mềm” của bản thân nên ngông cuồng, tự cho mình được quyền hơn người, phán xét, thâm chí có những phát ngôn đe dọa, xúc phạm, miệt thị, công kích lẫn nhau, xem nhẹ các giá trị chuẩn mực khác, ảnh hưởng đến khán giả, đặc biệt là giới trẻ có cách nhìn lệch lạc (6). Không thể để cho một bộ phận những người mang danh nghệ sĩ ngang nhiên vi phạm chuẩn mực đạo đức. Không thể chấp nhận thỏa hiệp với cái xấu, đi ngược lại trách nhiệm mang đến cho xã hội những giá trị tốt đẹp.

Người dân chiêm bái “xá lợi tóc Đức Phật” tại chùa Ba Vàng, Quảng Ninh năm 2023. Chùa Ba Vàng

Nước bốn nghìn năm vẫn… phải ra đi

Tình cảnh kể trên cũng thêm một nguyên nhân khiến nhiều bạn trẻ có tài đã rời bỏ đất nước, ngay thời điểm hiện tại. Người tài rời bỏ đất nước… hay bỏ đất nước mới có thể trở thành người tài? “Con gà hay quả trứng có trước?” Điều có phần gây ngạc nhiên là chính trang mạng “Xây dựng Đảng” từng đưa ra các con số: 40 năm qua, đất nước chúng ta có 228 lượt thí sinh đi tham gia Olympic Toán quốc tế, đoạt 52 Huy chương Vàng, 94 Huy chương Bạc và 67 Huy chương Đồng, bốn Bằng danh dự và một giải Đặc biệt. Nhìn những con số “biết nói” này, các nước trên thế giới có phần kính nể chúng ta. Nhưng điều đáng nói ở đây là những tài năng này, sau khi đoạt giải, sau đó được đào tạo ở nước ngoài, họ đã trở thành những giáo sư, tiến sỹ nhưng tên tuổi lại không gắn liền với đất nước, mà lại gắn liền với các trường đại học, các công ty, các doanh nghiệp… danh giá trên thế giới (7).

Thủ tướng Phạm Minh Chính cuối năm cũng phàn nàn, thật “xót ruột khi cứ mở tivi là thấy phim nước ngoài”. Còn Bộ trưởng Nông nghiệp Lê Minh Hoan thì cho biết, mỗi phim truyền hình Hàn Quốc quảng cáo trung bình khoảng 57 sản phẩm, bao gồm đồ nội thất, mỹ phẩm, công nghệ, một cách khéo léo (8). Chắc hẳn, hai nhà lãnh đạo đều biết, phải qua NetFlix, Amazon Prime… nhiều người Việt mới biết đến hàng trăm bộ phim của Việt Nam như Thanh Sói, Hai Phượng, Bí Mật Của Gió… và biết đến, ngay cả những bộ phim rất “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” như Mùi Cỏ Cháy… Nhờ được đưa lên những nền tảng ấy, những phim này của Việt Nam mới có cơ hội đến được với hàng triệu thuê bao trên gần 200 quốc gia. FB Huy Đức đã chỉ rõ căn nguyên, phần lớn các kênh truyền hình quốc tế phải rút khỏi Việt Nam là vì cái “Nghị định 71” phi chính trị (9).

Trở lại câu thơ “sấm truyền” của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu, báo Công an Nhân dân cũng thừa nhận, cái sự chơi của ông, rốt cuộc chính là biểu hiện cho cái tâm thế cùng đường của một mẫu hình nhân cách văn hóa phải tồn tại trong một môi trường xã hội mà hầu hết mọi khả năng cho sự phát triển lành mạnh của một mẫu hình có nhân cách đã bị triệt tiêu. Bất tuân phục, vùng vẫy, phản kháng, tìm mọi cách vượt qua những rào chắn để trình bày một “Cái Tôi” trung thành với nguyên bản nhất. Trên phương diện ấy, ở cả những nét cực đoan nhất, sự chơi và cách chơi của Tản Đà, do đó, mang một ý nghĩa tích cực. Đọc lại ông, cũng tức là nhận thức lại một bi kịch mà nhà Nho tài tử cuối cùng của văn học Việt Nam đã phải mang vác suốt cuộc làm người của mình (10).

Từ sự chơi ngông của người nghệ sỹ cách đây gần thế kỷ khiến ta nhớ lại sự kiện Ngọc Trinh bị bắt hồi tháng 10/2023 vừa qua. Nếu chuyện tương tự xảy ra ở một đất nước tự do xứ Âu Mỹ, theo tác giả Thanh Nguyễn, những đồng nghiệp trong giới showbiz hay người hâm mộ chắc chắn đã lên tiếng cho tới khi họ tìm được công lý cho Ngọc Trinh. Sự im lặng của giới showbiz Việt thật đáng sợ nhưng không khó hiểu. Chính quyền đã đạt được mục đích làm họ sợ hãi và điều này đi ngược với mục tiêu “dân giàu, nước mạnh”, mà họ luôn huênh hoang. Một số người cho rằng Ngọc Trinh đáng bị bắt vì cái ngông của cô. Nên nhớ rằng, xã hội loài người phát triển là nhờ những cái ngông. Tất nhiên không phải cái ngông nào cũng đáng hoan nghênh, nhưng nếu cứ ngông là diệt thì người Việt suốt đời chỉ ăn theo người ta mà thôi. Nhà cầm quyền luôn tuyên truyền mong muốn “sánh vai cùng các cường quốc năm châu” mà cứ hở ra là diệt thì chỉ còn cách sánh với Bắc Hàn hay Cuba mà thôi (11).

_______________

Tham khảo:

(1) https://cand.com.vn/Nhan-dam/Choi-doi-thoi-i315810/ “Dân hai nhăm triệu ai người lớn? /Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con” (Tản Đà 1929)

(2) https://thuymyrfi.blogspot.com/2024/01/tran-thanh-canh-noi-not-chuyen-2023.html

(3)https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02DejaS1FYfWQ3zgTU15S5B3wGgTBjuLkcpj5RMaMeBVLQYc3Vh7qD2zzWBWLEZD4gl&id=100024722048900

(4) https://tuoitre.vn/xuan-bac-mang-nguoi-che-tao-quan-la-an-chao-da-bat-20230124154810988.htm

(5) https://www.youtube.com/watch?v=01O6jRDzAC0 (Nghệ sĩ và sự ảo tưởng quyền lực | VTC1)

(6) http://baovanhoa.vn/giai-tri/artmid/521/articleid/63148/nang-cao-van-hoa-ung-xu-cua-nghe-si-bai-2160khong-the-thi-khong-phai-la-nghe-si

(7) https://dangcongsan.vn/xay-dung-dang/vi-sao-nguoi-tai-lai-phai-ra-nuoc-ngoai-dinh-cu-382183.html

(8) https://vnexpress.net/thu-tuong-xot-ruot-khi-cu-mo-tivi-la-thay-phim-nuoc-ngoai-4691996.html

(9)https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/pfbid02ikaRgEgQcjQoKFnWTEJph7YafjehK78so7JFiab4T5C9MJF27DCZuQ9FbRvs31Kvl

(10) https://cand.com.vn/Nhan-dam/Choi-doi-thoi-i315810/ “Dân hai nhăm triệu ai người lớn? /Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con” (Tản Đà 1929)

(11) https://vietluan.com.au/111837/nhan-pham-cua-nguoi-viet-tren-que-huong-minh/

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Trần Hiếu Chân là một blogger, đồng thời cũng là nhà báo độc lập tích cực tham gia vào mạng lưới xã hội đấu tranh vì tự do báo chí, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Blogger này cũng là một trong những nhà nghiên cứu quan hệ quốc tế và đường lối ngoại giao của Việt Nam và các nước ASEAN.


 

Tuổi 33 và tuổi 69

Ba’o Nguoi-Viet

January 7, 2024

Lê Tây Sơn / SGN

“Ở tuổi 33, chúng ta tưởng mình biết tất cả. Đến tuổi 69, chúng ta biết được một điều quan trọng hơn nhiều: Không biết gì hết!”.

Anne Lamott, một tiểu thuyết gia và nhà văn phi hư cấu người Mỹ đã nói như thế. Cuốn sách mới nhất của bà, “Somehow: Thoughts on Love” sẽ có mặt tại các cửa hiệu sách vào Tháng Tư, 2024.

Càng già càng thấy mình… chẳng biết gì!

Bạn thức dậy ở tuổi già 69 và cảm thấy có nhiều thứ khủng khiếp. Bạn chịu không nổi những tin tức thời sự máu me, nhưng không thể tắt nó đi, giống như một người bị rắn hổ mang thôi miên đến bất động.

Nào là xung đột Gaza-Israel, chiến tranh Ukraine, vụ xả súng ở tiểu bang Maine ở Mỹ và nhiều nữa. Thế giới tối tăm như một… con bọ hung!

Bạn có hai “sự kiện” quan trọng trong tuần này? Một người bạn thân đang chờ ghép gan hấp hối trong bệnh viện chờ bạn ghé thăm, nhưng bạn không đủ sức để lái xe 90 phút đến gặp bà ấy. Thứ hai là cơ thể bạn bỗng nhiên rất đau nhức khi bước ra khỏi giường và phải đi khập khiễng cho đến khi không còn thấy đau nữa, hay đã thích nghi được với nó.

Tệ hơn nữa, tâm trí bạn cũng đau theo, trái tim cũng đau và có lúc bạn ghét hết mọi người, trừ chồng, cháu trai và con chó cưng!. Cách đây 20 năm khi ở độ tuổi 30 bạn không nghĩ mình có thể chịu đựng được tất cả những rắc rối này và tưởng mình đã biết rất nhiều về cuộc sống. Nhưng khi chúng ta biết là mình “không biết nhiều” thì đó là lúc chúng ta đã già!

Tuổi tác chồng chất cho phép bạn làm điều gì đó mà không thể đoán trước nó sẽ diễn ra như thế nào và kết thúc ra sao, vì sức khỏe mỗi ngày mỗi khác. Trong nhiều bức tranh phương Tây của danh hoạ Albert Bierstadt, có bóng tối ở một bên, có thể là ngọn núi hoặc cái bóng của nó.

Sau đó, ở giữa là động vật ăn cỏ hay uống nước từ hồ hoặc suối. Và rồi ở ngoài cùng bên phải hoặc trên bầu trời, những tia sáng trông giống như những chiếc khăn choàng vắt ngang vai những ngọn núi. Bóng tối bao la có nói với bạn những điều mà những người già gặp phải? Bạn không thể biết.

Vụ xả súng ở Maine có ý nghĩa gì không? Bạn cũng không biết. “Không biết” chính là cánh cổng dẫn đến “sự giàu có tư duy” bên trong người già. Đó là một yếu tố thay đổi cuộc chơi của họ giúp họ đỡ phải suy nghĩ mệt óc để tìm câu trả lời.

Hai mươi năm trước, khi bạn cố gắng chăm sóc người mẹ mới mắc bệnh Alzheimer, để trả lời câu hỏi của bạn “không biết liệu mình có thể để mẹ ở nhà không, làm cách nào để giúp mẹ uống thuốc, làm cách nào để mẹ ăn ngon miệng hơn, khi mắc chứng hay quên”. Cô y tá nhẹ nhàng nói: “Làm sao biết được!”.

Rồi “liệu anh em mình có bị di truyền bệnh Alzheimer của mẹ? Cũng không thể biết chắc. Tuổi già là tuổi của những “không biết” do “không còn đủ sức và mất năng lực”.

Trong bóng tối của sức khỏe đang suy tàn, chúng ta hầu như không biết bắt đầu từ đâu. Vì vậy, người già có thể bắt đầu từ nơi họ đang sống, với những gì họ đang có, trong tâm thế “không biết”.

Ở trung tâm nhiều bức tranh của Bierstadt có những con vật trông an bình vì chúng là động vật. Một số động vật của Bierstadt xếp hàng trên mặt nước như thể chúng sắp hành quân lên Con tàu của Nô-ê (Noah’s Ark) để thoát cơn hồng thuỷ. Hoặc chúng rúc vào nhau như trên ghế đá công viên. Bạn phải tự hỏi liệu những con nai lớn tuổi có ngạc nhiên khi thức dậy vào mỗi buổi sáng mò mẫm tìm chiếc kính như con người không?

Ánh sáng và hoan ca trong sa mạc tuổi già

Các loài động vật dường như không có thắc mắc gì, trong khi người già lại có quá nhiều câu hỏi trong đầu. Tuổi già khi phải tự ra ngoài để làm việc này việc nọ thì đó thường là trường hợp khẩn cấp!

Lúc còn trẻ, khi có chuyện gì đó để ăn mừng, bạn thường đến một nhà hàng sang trọng để chia sẻ với người thân, bạn bè. Bây giờ, vui mừng là có sức khỏe đủ tốt để tập cho cái hông bớt đau nhức.

Trong những ngày còn trẻ, khi nghe một tin tức quá khủng khiếp, chúng ta sẽ cố tìm kiếm ý nghĩa của nó. Bây giờ, không nhiều lắm. Người già đã trải qua rất nhiều điều, đã tự chăm sóc lẫn nhau và vượt qua mọi khó khăn để nâng cao chất lượng sống, nhưng đều không hoàn hảo.

Người già vẫn khiêu vũ được, nhưng phải có những “trợ thủ” đi kèm và luôn trong tình trạng cảnh giác. Nghĩ đến chừng đó cũng đã đủ xót xa. Cánh cổng của tuổi tác luôn đi kèm theo mong muốn có cuộc sống dễ dàng hơn và bớt khó chịu hơn một chút. Nhưng người già đành phải chấp nhận sự thật: không còn sức để giải cứu hay sửa chữa cho bất kỳ ai, kể cả chính mình!

Người già vẫn khiêu vũ được, nhưng phải có những “trợ thủ” đi kèm và luôn trong tình trạng cảnh giác. (minh họa: Ardian Lumi-Unsplash)

Suy nghĩ như thế sẽ mang lại cho bạn cảm giác bình yên, thậm chí ngạc nhiên về cách chúng ta đi qua cuộc sống một cách nhẹ nhàng. Cái giá của sự lão hóa là rất cao. Đó là những cơn đau nhức liên tục và những mất mát hầu như không thể phục hồi. Nhưng mỗi lần chiếc hông đau của bạn dịu đi, nó nhắc nhở bạn cuộc sống này sẽ không kéo dài mãi mãi, và đó chính là điều làm cho cuộc sống trở nên quý giá vô cùng.

Một món quà khác của tuổi già là sự suy giảm nhanh chóng ảnh hưởng tiêu cực của các bi kịch. Cuộc sống của người già trở nên nhỏ bé hơn và trong không gian hẹp hơn nhưng vẫn có niềm vui và hạnh phúc. Vùng hoang mạc tuổi già trông cằn cỗi và có màu u ám có khi bỗng đẹp lạ lùng dù không còn nhiều sự sống mà chỉ còn những bông hoa sa mạc đa sắc nhỏ xíu.

Tất cả xâm nhập vào ý thức chúng ta và các sắc thái màu này bắt đầu mang lại sự ấm áp. Và chẳng bao lâu sau, sa mạc chết chóc trở nên sống động và tràn ngập những dòng màu năng động, chuyển dịch.

Đó là bức tranh minh hoạ của tâm lý tuổi già. Tất cả đều như ngầm nói: “Trong bóng tối sâu thẳm của tuổi già cũng có chút ánh sáng và hoan ca”. Vì vậy, đừng bao giờ nghĩ nhìn mọi thứ dưới góc độ quá đen tối. Có lúc bạn đỗ xe trước nhà, quên tắt động cơ và một người hàng xóm trẻ tuổi đến gõ cửa nhắc bạn. Bạn nói dối là đang sạc pin vì pin yếu. Không sao. Đó chỉ là cách bạn tự đánh lừa là mình “chưa già đủ để quên”.


 

Ngày 6 tháng 1 đã cho tôi thấy rõ điều gì

 Ba’o Tieng Dan

The Atlantic

Tác giả: Nancy Pelosi

Nguyễn Bình Phương, biên dịch

7-1-2024

Ảnh: Nancy Pelosi, cựu Chủ tịch Hạ viện Mỹ. Nguồn: Wikimedia

Ngày 6 tháng 1 là ngày được luật pháp Hoa Kỳ quy định để Quốc hội kiểm phiếu đại cử tri trong cuộc bầu cử tổng thống. Đây là một dịp đầy kịch tính với những yêu cầu cụ thể: Sự an toàn của những chiếc hộp gỗ chứa chứng chỉ Cử tri đoàn của các tiểu bang; thời điểm diễn ra phiên họp lưỡng viện Quốc hội, được triệu tập lúc 1 giờ chiều; các quy tắc chính xác quy định rằng cuộc tranh luận về sự phản đối việc kiểm phiếu nếu có, sẽ diễn ra “rõ ràng và chính xác”.

Vào ngày 6 tháng 1 năm 2021, con gái tôi là Alexandra đã đưa hai cậu con trai đến Điện Capitol để chứng kiến sự kiện lịch sử chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa này. Các cháu ngoại tôi đã chứng kiến lịch sử ngày hôm đó, tiếc là không phải lịch sử mà mọi người mong đợi.

Cựu tổng thống từ lâu đã dự định hủy bỏ kết quả bầu cử, gieo rắc nghi ngờ về kết quả ngay cả trước khi những lá phiếu được bầu và rồi tranh tụng tại tòa về kết quả. Vì vậy, trước phiên họp chung, chúng tôi đã chuẩn bị cho khả năng xảy ra chuyện phản đối kết quả Cử tri đoàn của các thành viên Cộng hòa trong Quốc hội. Rõ ràng là kết quả từ Arizona, Nevada, Georgia, Pennsylvania, Michigan và Wisconsin sẽ là mục tiêu bị tấn công. Dân biểu Jamie Raskin của Maryland đã lên chiến lược với các thành viên Quốc hội từ các bang đó về cách chúng ta sẽ đối phó và đánh bại những phản đối tại Hạ viện, dựa trên dữ kiện và luật pháp.

Phiên họp chung ngày 6 tháng 1 được Phó Tổng thống triệu tập vào lúc một giờ. Sự phản đối đầu tiên của đảng Cộng hòa xảy ra với kết quả từ tiểu bang Arizona. Vào giữa cuộc tranh luận đó, vào khoảng 2:15 chiều, nhân viên an ninh của tôi chạy đến ghế Chủ tịch và nói với tôi rằng, tôi phải rời đi ngay lập tức. Chúng tôi rời đi quá nhanh đến nỗi thậm chí tôi không có thời gian mang theo điện thoại di động.

Thất bại trong việc lật ngược kết quả bầu cử tại tòa án hoặc tại Quốc hội, tổng thống đã dùng đến biện pháp dấy loạn tại Điện Capitol. Một đám đông bạo lực — bị kích động bởi cuộc biểu tình “Ngăn chặn Trộm cắp” (Stop the Steal) do cựu tổng thống tổ chức — đã kéo đến Điện Capitol, vượt qua hàng rào cảnh sát bên ngoài và tiến tới nhiều lối vào tòa nhà. Đập vỡ cửa sổ và phá cửa ra vào, họ xông vào bên trong, tìm cách cản trở quá trình chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa.

Hơn 2.000 kẻ bạo loạn đã tiến vào bên trong tòa nhà. Một số người trong đám đông đã hét lên “Hãy treo cổ Mike Pence” – tức giận vì phó tổng thống đã từ chối tuân theo mệnh lệnh quái đản của cựu tổng thống nhằm lật ngược kết quả bầu cử. Cùng lúc đó, một đám đông khổng lồ tụ tập bên ngoài văn phòng của tôi và hô vang “Nancy, Nancy, Nancy”, thậm chí còn la hét muốn bắn một viên đạn vào đầu tôi.

Tôi rất nể phục lòng can đảm của Cảnh sát Điện Capitol và Cảnh sát Thủ đô, bảo vệ ngôi đền dân chủ của chúng ta và bảo vệ những người dân bên trong. Đáng buồn thay, 140 cảnh sát đã bị những kẻ bạo loạn gây thương tích. Nhiều người chịu những vết sẹo lâu dài về thể chất và tinh thần. Một số sĩ quan sau đó đã mất mạng.

Tôi lo sợ cho những anh hùng thực thi pháp luật đó, cũng như lo sợ cho các thành viên của mình, các nhân viên quốc hội, những nhân công làm việc tại Điện Capitol, giới báo chí và những người khác hiện diện ngày hôm đó. Những câu chuyện của họ thật đau lòng — và thể hiện lòng dũng cảm phi thường.

Vì COVID, không phải tất cả các thành viên đều có thể tham gia trực tiếp tại phòng họp của Hạ viện. Dân biểu Jason Crow của Colorado đang ở trong phòng trưng bày cùng một nhóm dân biểu và các nhà báo vào lúc tòa nhà bị xâm nhập. Từng là Biệt động quân, anh ta lập tức hành động, bảo họ bỏ lại đồ đạc, nằm rạp xuống sàn và bò về phía một ô cửa an toàn nơi có lối thoát. Khi đám đông bên ngoài đập cửa – một số người nói rằng nó nghe như tiếng búa nện – anh ta thậm chí còn chuẩn bị cho họ sử dụng những cây bút làm vũ khí nếu cần. Tất nhiên, Jason là người cuối cùng rời khỏi phòng trưng bày.

Tôi được nghe lại một cách chi tiết đến đau lòng về những gì nhóm nhân viên của riêng tôi đã phải chịu đựng vào ngày hôm đó. Những nhân viên trẻ này – một số người có tinh thần công dân và yêu nước nhất mà bạn có thể gặp – suýt phải đối mặt với những kẻ bạo loạn. Trong hai tiếng rưỡi, họ thu mình trong một phòng họp nhỏ sau cánh cửa khóa và vật chắn, đèn tắt và hoàn toàn im lặng. Khi những kẻ man rợ cố gắng xông vào, nhân viên của tôi buộc phải liên tưởng đến khả năng họ có thể không bao giờ gặp lại những người thân yêu của mình nữa.

Các lãnh đạo của Quốc hội được đưa đến Fort McNair. Khi rời Điện Capitol, tôi liên tục hỏi liệu Vệ binh Quốc gia có được triệu tập hay không, một thẩm quyền dành riêng cho nhánh hành pháp. Trong khi thống đốc của mọi tiểu bang có quyền huy động Lực lượng Vệ binh Quốc gia của riêng họ thì Lực lượng Vệ binh Quốc gia của Thủ đô nằm dưới sự kiểm soát của Bộ Quốc phòng — và tận cùng là của tổng tư lệnh.

Khi tôi đến Fort McNair, rõ ràng là chưa có ai triển khai Lực lượng Vệ binh Quốc gia đến Điện Capitol. Khi Thượng nghị sĩ Chuck Schumer cùng tôi xem truyền hình đưa tin về cuộc nổi dậy đang diễn ra, chúng tôi bắt đầu thực hiện các cuộc gọi khẩn cấp tới chính quyền.

Tôi đã liên lạc với Bộ trưởng Lục quân Ryan McCarthy, và nhận ra ông quá sức bình thản. Đáp lại lời khẩn cầu tiếp cứu của chúng tôi, ông ta nói: “Thôi, tôi phải báo cáo với sếp. Điều đó cần có thời gian. Tôi không biết chúng tôi có thể làm gì”. Một câu trả lời thật kinh hoàng.

Trong khi Ngũ Giác Đài tỏ ra lề mề, Chuck, Dân biểu Steny Hoyer và tôi đã gọi điện cho các thống đốc tiểu bang Virginia và Maryland để yêu cầu họ giúp đỡ. Lực lượng công lực và Vệ binh Quốc gia Virginia bắt đầu đến Thủ đô vào khoảng 3:15 chiều, và Maryland cũng hợp tác.

Chuck, Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, và tôi sau đó liên lạc với cấp trên của Ryan McCarthy, Quyền Bộ trưởng Quốc phòng Christopher Miller, để xin thêm quân tiếp viện. Mitch khẩn khoản rằng Lực lượng Vệ binh Quốc gia “cần đến đó thật nhanh chóng, bạn hiểu không?” Tôi yêu cầu một câu trả lời: “Cứ giả dụ là Ngũ Giác Đài hoặc tòa Bạch Ốc hoặc một thực thể nào khác đang bị bao vây”. Tuy nhiên, Miller vẫn trì hoãn.

Vài giờ sau, Điện Capitol cuối cùng đã được phục hồi an ninh. Mặc dù có đề nghị rằng chúng tôi tiếp tục buổi chứng nhận kết quả bầu cử từ Fort McNair vì lý do an ninh, nhưng chúng tôi vẫn giữ mục tiêu là quay trở lại Điện Capitol vào đêm hôm đó để hoàn thành việc kiểm phiếu. Cả thế giới đã chứng kiến nọc độc “Stop the Steal” (“Ngăn chặn Trộm cắp”) hèn hạ mà tổng thống đang thúc đẩy và chuyện bạo động mà nó đã gây ra. Điều quan trọng là chúng tôi phải tiếp tục thực hiện nhiệm vụ của mình tại Điện Capitol của Hoa Kỳ để người dân Mỹ, cũng như thế giới có thể nhìn thấy.

Khoảng 9 giờ tối, tôi quay lại ghế Chủ tịch, cầm búa (*) và ra lệnh cho Hạ viện tái họp. Tôi đọc một tuyên bố ngắn gọn: “Những kẻ đã hả hê tham gia vào việc xúc phạm ngôi đền dân chủ này của chúng ta… công lý sẽ được thực thi”. Và tôi đã thề rằng Quốc hội sẽ “là một phần của lịch sử cho thế giới thấy nước Mỹ được tạo nên như thế nào.”

Hạ viện tiếp tục tranh luận về sự phản đối trên kết quả của Arizona, đang diễn ra trước khi chuyện kinh hoàng kia ập đến. Ngay cả sau khi trải qua việc tự lập rào phòng thủ trong văn phòng của mình, trốn chui dưới bàn ghế và chứng kiến quá nhiều đau đớn và tổn thương, đại đa số đảng viên đảng Cộng hòa tại Hạ viện vẫn bỏ phiếu chống lại kết quả bầu cử ở Arizona—bao gồm Kevin McCarthy và Steve Scalise, những người đã lắng nghe tại Fort McNair khi Mitch, Chuck và tôi cầu xin Lực lượng Vệ binh Quốc gia.

Rất may, 303 Dân biểu Hạ viện đã bỏ phiếu chống lại sự phản đối và nó đã thất bại. Bạn có thể tin được không, kế đến đảng Cộng hòa lại quyết định đưa ra thách thức đối với kết quả từ Pennsylvania. Thượng viện bác bỏ phản đối của Pennsylvania mà không cần tranh luận, nhưng Hạ viện phải trải qua thêm hai giờ tranh luận trước khi cuối cùng bỏ phiếu bác bỏ được phản đối đó.

Khuya hôm đó, Phó Tổng thống Pence chính thức ghi nhận số phiếu bầu từ tất cả các bang và tuyên bố Joe Biden là người chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020. Khi chúng tôi cùng đứng ở bục phát biểu tại Hạ viện trong phiên họp chung, tôi đã cảm ơn và khen ngợi Pence vì đã can đảm làm những điều đúng đắn, vì đã tôn trọng lời tuyên thệ nhậm chức của ông ấy là “ủng hộ và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ”. Tôi cũng ghi nhận lòng dũng cảm và sự cam kết của các thành viên và nhân viên, những người đã quay trở lại phòng họp vào đêm hôm đó và ở lại cho đến khoảng 4 giờ sáng, là lúc chúng tôi hoàn tất phiên họp ngày 6 tháng 1.

Tôi vẫn nhớ như in, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tòa nhà Quốc hội Hoa Kỳ. Lúc đó tôi 6 tuổi và gia đình tôi đang trên đường tới Washington để chứng kiến bố tôi tuyên thệ nhậm chức nhiệm kỳ thứ năm tại Quốc hội. Khi chúng tôi gần đến nơi, các anh trai tôi cười rạng rỡ khi nói: “Nancy, nhìn, nhìn kìa, Điện Capitol kìa!” Và nó đây: Một mái vòm trắng lộng lẫy, cao chót vót và uy nghi, tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

Nhưng quan trọng hơn vẻ đẹp của tòa nhà là sự uy nghi của những gì nó thể hiện. Từ lâu được coi là biểu tượng của tự do và dân chủ trên toàn cầu, mái vòm Điện Capitol được xây dựng bởi Abraham Lincoln giữa cuộc Nội chiến. Khi một số người đề nghị ông dừng xây dựng để tiết kiệm thép và nhân lực cho chiến tranh, Lincoln đã nói không. Ông biết rằng việc hoàn thiện tòa nhà mái vòm sẽ thể hiện sức mạnh và quyết tâm của nước Mỹ.

Ngày 6 tháng 1 là một thời điểm hiểm nghèo khác đối với nền dân chủ của chúng ta. Đó không đơn thuần là một cuộc tấn công vào tòa nhà Điện Capitol mà còn vào tấn công vào Hiến pháp của chúng ta. Và một số người thực hiện cuộc tấn công dưới mái vòm của Lincoln đã mang theo lá cờ của Liên minh miền Nam. Nhưng trong đêm đen tối đó, Quốc hội lại một lần nữa thể hiện sức mạnh và quyết tâm của nước Mỹ. Bây giờ, ba năm sau, chúng ta được kêu gọi làm điều tương tự.

Mối đe dọa đối với nền dân chủ của chúng ta là có thật, hiện hữu và cấp bách. Dụ ngôn ngày 6 tháng 1 nhắc nhở chúng ta rằng, các thể chế dân chủ quý giá của chúng ta chỉ mạnh mẽ khi có lòng can đảm và sự dấn thân của những người được phó thác để gìn giữ chúng. Tất cả chúng ta đều có chung trách nhiệm bảo vệ nền dân chủ Mỹ, nền dân chủ mà Lincoln gọi là “niềm hy vọng tốt nhất cuối cùng trên trái đất”.

______

Ghi chú của Tiếng Dân: (*) Chiếc búa mà bà Pelosi nói tới trong bài, tương tự như chiếc búa của thẩm phán tòa án, là biểu tượng quyền lực của chủ tịch Hạ viện hay thẩm phán tòa án.


 

Học nhiều để làm gì?- Dương Quốc Chính

Ba’o Tien Dan

Dương Quốc Chính

7-1-2023

Vụ tân thạc sĩ Đại học Thủ Dầu Một quỳ lạy mẹ nhân ngày nhận bằng khiến dư luận xôn xao, đa số cho rằng hình ảnh quỳ lạy mẹ là cải lương, diễn, không phù hợp với văn hóa Việt Nam. Lúc mới chỉ xem bức ảnh, mình cũng cho là vậy, nhưng sau khi đọc bài báo thì lại nghĩ khác. Chuyện quỳ lạy không phải là vấn đề, mà cũng không ảnh hưởng tới ai, điều cần bàn là chuyện khác và có ảnh hưởng tới nhận thức của đám đông.

Theo thông tin từ bài báo, bạn thạc sĩ này sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ đơn thân làm nghề bán bún ở chợ. Bạn này vốn không có nền tảng học giỏi, từng thi trượt cấp 3, sau đó học trung tâm giáo dục thường xuyên, rồi học Đại học Thủ Dầu Một. Đây là 1 đại học nhỏ cấp tỉnh, mà tỉnh nhỏ, chắc mới được độ lên đại học từ thời bộ trưởng Thiện Nhân, chứ không phải trường lớn, có truyền thống. Có nghĩa là thi vào đại học chắc là rất dễ, gần như đỗ tốt nghiệp phổ thông là được vào thôi? Luận văn thạc sĩ Luật kinh tế được 8,5 điểm, không phải là cao so với cách cho điểm càng lên cao càng dễ hiện nay của đại học công.

Ảnh: Tân thạc sĩ Hoàng Anh quỳ lạy mẹ sau khi nhận bằng. Nguồn: Báo Tuổi Trẻ

Nhưng bạn Hoàng Anh này rất “hiếu học” và tham vọng làm PGS TS và giảng viên Đại

học Thủ Dầu Một (đang xin, chưa được nhận), bạn đang là giảng viên mấy trường trung cấp ở tỉnh.

Đặc biệt nữa, bà mẹ không biết thạc sĩ nghĩa là gì, nhưng vẫn quyết tâm khuyên con học, học nữa, học mãi! Và bà sẵn sàng gửi tiền cho con ăn học dù không biết con học gì. Theo bà hiểu, cứ học cao và đi xa quê là thoát nghèo.

Ảnh: Hai mẹ con bà Nguyễn Thị Kim Chung và Nguyễn Hoàng Anh sau khi con trai nhận bằng thạc sĩ. Nguồn: Báo CAĐN

Theo mình thì nhận thức như mẹ con bạn Hoàng Anh này khá là sai lầm, nhưng sai lầm hơn là báo Tuổi Trẻ lại ca ngợi với toàn những lời có cánh. Một cá nhân sai lầm thì chỉ người đó bị hại, nhưng tuyên truyền cho sai lầm sẽ làm nhiều người bị hại.

Như status trước về bất bình đẳng mình đã viết, việc học nhiều, học cao, chưa chắc đã là cách thoát nghèo hiệu quả. Việc ca ngợi và tuyên truyền khuyến khích một cá nhân bất kỳ học thật cao, thật nhiều một cách vô tri, bất chấp hoàn cảnh của người ta, thoạt nhìn tưởng là hay, vì theo đúng truyền thống ham học, nhưng thực tế là làm hại người ta, vì không phù hợp với hoàn cảnh của họ.

Mình thấy đa số người Việt vẫn có tư duy rất vô tri tương tự. Cắm đầu học, nhưng không tự trả lời câu hỏi: Học cái này để làm gì? Nhiều người thất nghiệp thì đi học sau đại học. Học cao vì bố mẹ muốn. Học cao lấy bằng cấp cao và nhiều cho rạng danh dòng tộc, cho nó oai. Đúng tâm lý vinh quy bái tổ ngày xưa. Rồi hy vọng học cao để làm quan, để làm thầy thiên hạ.

Thực tế, việc học cao nó phải gắn liền với định hướng nghề nghiệp. Với xã hội hiện tại, bằng cấp cao sẽ có lợi cho công việc giảng dạy, nghiên cứu chuyên nghiệp và để làm quan (rất vớ vẩn nhưng là sự thật). Chắc không nước nào có nhiều chính trị gia là giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo nhân dân như Việt Nam! Bộ trưởng Công an cũng giáo sư, tiến sĩ mới hài. Nhưng thạc sĩ đi làm Grab còn bi hài hơn nhiều.

Định hướng nghề nghiệp phải cân nhắc về năng lực, năng khiếu, nhu cầu xã hội, quan hệ, truyền thống gia đình. Bạn Hoàng Anh này không hề có gia đình có hoàn cảnh, truyền thống để học cao, để nghiên cứu giảng dạy. Bạn ấy không học giỏi nên không phù hợp với nghề nghiên cứu, giảng dạy. Công việc này cũng không hot ở xã hội, phải cạnh tranh nhiều với các bạn khác học giỏi hơn, bằng cấp xịn hơn, quan hệ gia đình tốt hơn. Vậy tại sao lại tuyên truyền, ca ngợi bạn ấy lao đầu vào cửa khó như vậy?

Để làm PGS TS như bạn ấy mơ ước thì chắc mất thêm ít nhất 5-10 năm nữa với mức lương ba cọc ba đồng của giảng viên trung cấp hay đại học mới đi dạy. Có khi lương thấp hơn giáo viên cấp 1 dạy thêm. Vậy bạn ấy có còn khả năng nuôi sống bản thân và báo đáp người mẹ già có đứa con duy nhất? Để mẹ già chê’t trong nghèo khó còn là tội ác, quỳ lạy để làm gì đâu? Oai gì với bằng thạc sĩ cấp tỉnh, mà oai được bao lâu?

Tất nhiên vẫn có khe cửa hẹp để Hoàng Anh học tiếp, thậm chí du học tiến sĩ ở một trường danh tiếng, nhưng xác suất quá thấp. Trong khi rủi ro nghèo khó thêm 5-10 năm nữa là rất cao. Con nghèo thì mẹ con có vui được không?

Chuyện này làm mình nhớ tới một câu chuyện tương tự. Có một bạn, (có lẽ follow FB mình), có hẹn mình cafe một buổi. Bạn ấy muốn tham khảo mình về việc “trồng cây gì, nuôi con gì”. Mình có hỏi về bản thân thì bạn ấy bảo là gia đình bần nông ở tỉnh lẻ, nhưng bạn ấy đã cố gắng để học Đại học Bách khoa Hà Nội và đang làm tiến sĩ tại một đại học lớn ở Nhật. Tức là về tố chất, bạn này hơn bạn Hoàng Anh kia nhiều. Gia đình có lẽ tương đương.

Bạn ấy bảo là, muốn về nước cống hiến trong bộ máy hành chính công và xin ý kiến mình. Mình hỏi các điều kiện nói trên, rồi góp ý là: Nếu em muốn làm công chức với bằng tiến sĩ xịn thì chắc không khó lắm. Nhưng em phải xác định là nếu gia đình không có chút quan hệ và tiền tệ nào thì sẽ rất vất vả. Em sẽ phải chấp nhận làm culi cho COCC, tự gây dựng quan hệ bằng năng lực học vấn, chấp nhận nhịn nhục lâu dài để tự gây dựng quan hệ cá nhân. Thời gian đó chắc khó mà ít hơn 10 năm. Nếu may mắn lấy được vợ con quan to thì đỡ hơn. Nhưng điều quan trọng nhất là em cần có tố chất làm công chức là nhịn nhục, hòa nhập với việc kiếm tiền bẩn và đút lót để gây dựng quan hệ. Nếu thiếu một vài tố chất đó là sẽ rất khổ và có khi phải bỏ ngang, mà cơ hội là hữu hạn, nên tính xa một chút.

Muốn cống hiến cho đất nước, không nhất thiết phải làm công chức, làm quan, mà có thể làm cho doanh nghiệp ở Việt Nam, làm doanh nghiệp nhà nước cũng đỡ hơn làm công chức chút.

Mình thấy bạn ấy ngẩn người ra suy nghĩ, tâm tư, có lẽ trước đây bạn ấy cũng chưa từng tìm hiểu nghiêm túc về hướng nghiệp. Chắc vẫn nghĩ học cao và về nước cống hiến, phấn đấu làm quan là con đường tất yếu, y như suy nghĩ thời phong kiến? Từ đó đến giờ không thấy bạn ấy liên hệ nữa nên mình không rõ bạn ấy đã chọn con đường nào. Mình không cho rằng quan điểm của mình là tuyệt đối đúng, nhưng mình đã lựa chọn theo cách đó.

Nhà mình và mình có truyền thống và điều kiện để làm nghiên cứu và giảng dạy hay công chức nhà nước, nhiều bạn thiện lành mơ không được. Thậm chí có nhiều người còn thắc mắc là sao mình không học sau đại học và làm nghiên cứu? Vì họ bảo người như mình sẽ dễ dàng làm điều đó.

Mình chỉ bảo là mình không thích làm nghiên cứu, giảng dạy, cũng không hợp với việc học hành và công chức ở Việt Nam. Do cách học của mình nó như lạc loài với giáo dục Việt Nam. Mình đã để tuột cơ hội du học từ lúc còn trẻ, nên bây giờ mình sẽ không học tiếp ở Việt Nam vì quá chán nếu bị trộn lẫn với những kẻ mua bằng, mua điểm ở Việt Nam.

Mình tuy có nhiều lần tranh luận với những người thuộc giới hàn lâm, nhưng mình không kỳ thị họ. Mình chỉ kỳ thị lối “học giả” bằng cấp cao mà không thực tế. Tiếc là thành phần đó hơi đông, nên mình bị mang tiếng là hay tấn công giới hàn lâm, rất đau lòng vì sự hiểu nhầm!

Tóm lại, truyền thông và xã hội nên ngừng lại việc khuyến học một cách vô tri. Việc học hết phổ thông là nên bắt buộc, nhưng học đại học và sau đại học là nên phải cân nhắc theo hoàn cảnh và năng lực mỗi người. Mình đánh giá cao một người đi làm thợ sớm, rồi phấn đấu để tự mở doanh nghiệp, cửa hàng, kiếm được tiền sạch sẽ và sớm, phù hợp với năng lực bản thân. Người giỏi dù làm thợ sớm người ta vẫn tìm được cách phấn đấu để vươn lên. Không có bằng cao vẫn làm thầy người ta được.

Còn thành phần cử nhân, kỹ sư, thạc sĩ học rõ lắm rồi cũng đi làm thợ, làm xe ôm… công việc chả cần tới bằng cấp, thì đã làm lãng phí mấy năm cuộc đời, rồi tự ảo tưởng về bản thân làm hại xã hội.


 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lê Trí Anh

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Thuở ấu thơ tôi đã được nghe nói đến “giường Hồng Kông” nhưng không hình dung ra được là nó thoải mái hay êm ái hay ra sao cả? Lớn thêm chút xíu thì có dịp chiêm ngưỡng dung nhan nguyên đám tài tử Hồng Kông (Miêu Khả Tú, Trịnh Phối Phối, Lý Tiểu Long, Địch Long, Khương Đại Vệ, Vương Vũ …) trên màn ảnh nhưng cảm thấy ái ngại hơn là ái mộ!

Mãi cho đến lúc già, tình cờ đọc bài báo ngắn (“Hong Kong’s ‘rebel’ tycoon Jimmy Lai has no regrets”) của Jerome Taylor mới chợt phát hiện ra là mình có tình cảm chứa chan đối với một vị phú gia Hương Cảng:

Ông trùm truyền thông triệu phú Jimmy Lai biết rằng sự ủng hộ của ông đối với các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông có thể sớm đưa ông đến sau song sắt, nhưng ông tự hào mô tả mình là “kẻ gây rối” nói rằng ông không hối tiếc.

“Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần vào tù”, người đàn ông 72 tuổi nói với AFP từ văn phòng của Next Digital, tập đoàn truyền thông dân chủ lớn nhất và rầm rộ nhất Hồng Kông. “Nếu nó đến, tôi sẽ có cơ hội đọc những cuốn sách tôi chưa đọc. Điều duy nhất tôi có thể làm là suy nghĩ thật tích cực.”

 Câu chuyện cuộc đời của Lai là điển hình của nhiều cuộc hành trình làm giàu từ cơ hàn của các ông trùm Hồng Kông. Ông sinh ra ở tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc đại lục trong một gia đình giàu có, người đã mất tất cả khi cộng sản lên nắm quyền vào năm 1949.  Vượt biên đến Hồng Kông khi 12 tuổi …

 Nhưng con đường của ông đã tách khỏi những người cùng thời vào năm 1989, khi Trung Quốc điều xe tăng đến đè đè bẹp các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn của Bắc Kinh. Ông đã thành lập ấn phẩm đầu tiên của mình ngay sau đó và các bài viết thường xuyên chỉ trích các nhà lãnh đạo cấp cao của Trung Quốc. (“Ngạo Khí Của Một Nhà Triệu Phú.” Bản dịch của ThesaigonPost – 6/18/2020).

Cái giá mà Lê Trí Anh phải trả cho “ngạo khí” của mình – tất nhiên – không rẻ, theo tường trình của thông tín viên Florence de Changy (RFI) từ Hương Cảng :

Năm người có trách nhiệm của Apple Daily bị bắt tại nhà, đều vào khoảng 7 giờ sáng nay. Họ bị cáo buộc “âm mưu thông đồng với các thế lực nước ngoài”, một tội danh được xác định theo điều 29 của luật an ninh mới, có hiệu lực tại Hồng Kông từ ngày 30/06 năm ngoái…

Đằng sau Apple Daily, rõ ràng là nhà sáng lập tờ báo bị nhắm đến. Tỉ phú Lê Trí Anh 73 tuổi, là một trong những người chỉ trích đảng Cộng Sản Trung Quốc dữ dội nhất. Ông bị khởi tố với một loạt tội danh, và bị giam giữ từ tháng 12. Tháng trước, cảnh sát đã phong tỏa nhiều tài khoản ngân hàng của Lê Trí Anh liên quan đến các công ty của ông, trong khi ai cũng biết rằng sự tài trợ của nhà tỉ phú rất cần thiết cho sự sống còn của Apple Daily.

Nhà báo Đào Trường Phúc (phonhonews) cho biết thêm đôi ba tình tiết:

Tất cả các hãng thông tấn và cơ quan truyền thông quốc tế đều gọi Thứ Năm 24 tháng 6-2021 là một ngày đau buồn của 7.5 triệu người dân Hồng Kông, khi Apple Daily – tờ báo ủng hộ phong trào dân chủ có nhiều độc giả nhất – phát hành số báo cuối cùng và quyết định đình bản sau khi bị chính quyền phong tỏa toàn bộ tài sản và vốn liếng…

 Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters Sans Frontières) cử hành “tang lễ tờ Apple Daily” trước sứ quán Trung Cộng tại Paris để thể hiện thái độ phản đối. Tổng Thống Hoa Kỳ Joe Biden gọi ngày Thứ Năm 24 tháng 6 là “một ngày đau buồn cho tự do báo chí tại Hồng Kông và toàn thế giới.”

Cùng thời điểm này, Vietnamnet cũng có một mẩu tin ngăn ngắn (“6 tỷ phú Việt Nam sở hữu gần 17 tỷ USD”) cập nhật về tình trạng tài chánh của những người giầu nhất hiện nay:

Dẫn đầu danh sách là chủ tịch Vingroup Phạm Nhật Vượng xếp vị trí 344 với 7,3 tỷ USD. Đây là năm thứ 9 liên tiếp ông Vượng có tên trong top người giàu của Forbes. Năm ngoái, doanh nhân này xếp hạng 286 với tài sản 5,6 tỷ USD.

Đứng thứ 2 và thứ 3 lần lượt là CEO Vietjet Nguyễn Thị Phương Thảo (2,8 tỷ USD) và Chủ tịch Hòa Phát Trần Đình Long (2,2 tỷ USD).

Ba tỷ phú còn lại của Việt Nam là Chủ tịch Techcombank Hồ Hùng Anh (1,6 tỷ USD), Chủ tịch Thaco Trần Bá Dương (1,6 tỷ USD) và Chủ tịch Masan Nguyễn Đăng Quang (1,2 tỷ USD).

Trong số 6 tỷ phú của Việt Nam, có 4 người lập nghiệp tại Đông Âu gồm ông Vượng, bà Thảo, ông Quang và ông Hùng Anh. Chỉ duy nhất tỷ phú Trần Bá Dương là chưa đưa doanh nghiệp chủ chốt của mình lên sàn.

“Các ‘đại gia’ đó đã trở về Việt Nam từ thập niên 1990 khi đất nước bắt đầu mở cửa để đổi mới. Họ đầu tư chủ yếu vào bất động sản và xây dựng quan hệ là hai thứ tài sản có lợi nhất trong thời quá độ. Với túi tiền và kinh nghiệm tham nhũng ở Liên Xô và Đông Âu cũ, họ là những người cơ hội (như ‘carpetbaggers’) đặc trưng của thời kỳ tích tụ tư bản hoang dã.

Đó là vắn tắt bối cảnh thời kỳ quá độ của kinh tế thị trường và chủ nghĩa thân hữu ở Việt Nam. Hầu hết các tập đoàn tư nhân đầu tư vào bất động sản, tuy một số đa dạng hóa đầu tư vào lĩnh vực khác như ngân hàng (VP, VIB, Liên Việt), hàng không (Vietjet), thực phẩm (Masan), siêu thị (Vinmart), y tế (Vinmec), giáo dục (Vinschool), và xe hơi (Vinfast).

Các tập đoàn này đã đóng góp đáng kể vào xây dựng hạ tầng, đặc biệt là bất động sản (property development). Từ các triệu phú, nay một số đã nhanh chóng trở thành tỷ phú đầu tiên của Việt Nam. Nhưng có một nghịch lý đáng buồn là trong khi họ làm giàu nhanh thì đa số người dân nghèo đi, và đất nước vẫn tụt hậu, với năng xuất lao động càng thấp.” (Nguyễn Quang Dy. “Chủ Nghĩa Thân Hữu Ăn Sâu Bám Rễ và Đầu Tư Nước Ngoài Chệch Hướng.” Bauxite Việt Nam 06/20/2020).

Nói thế sợ chưa hết lẽ. Giới tài phiệt ở đất nước này hiện đang tạo ra vô số “nghịch lý,” chứ nào chỉ một mà thôi:

Chả trách thiên hạ không ít lời ta thán:

  • Đoan Trang & Trịnh Hữu Long: “Truyền thông chính thống dường như không có bất kỳ bản tin bất lợi nào cho các tập đoàn lớn như Vingroup, Sungroup, hay FLC, mặc dù mạng xã hội luôn có nhiều tin đồn và nghi vấn về các vụ tai nạn, hỏa hoạn hay các vụ thâu tóm đất đai của các tập đoàn này.”
  • Tạ Phong Tần: “Chẳng có quốc gia nào mà dân chúng lại thù ghét người giàu như Ðông Lào, khoảng cách giàu – nghèo càng ngày càng lớn. Hễ ai giàu đều bị nghi là ‘cấu kết nhà nước làm ăn bất chính, cướp đất của dân,’ giàu nhờ lừa đảo.”
  • Trần Hoan : “Tui nói thật dưới xã hội cộng sản tất cả các đại gia tỷ phú đều giàu lên từ buôn bán bất động sản, từ việc phá tài nguyên thiên nhiên như rừng núi, khoáng sản, làm ô nhiễm sông, biển.. hay từ lừa đảo, làm ăn phi pháp…chứ có đại gia tỷ phú nào sáng chế ra được cái gì để giúp dân bớt khổ hay cống hiến được gì cho nhân loại chưa?”
  • Xuyên Việt: “Một trăm thằng đại gia thì có 99 thằng lừa đảo và làm ăn phi pháp.”

Nói thế e có hơi quá lời chăng? Chả lẽ một dân tộc với cả trăm triệu dân lại không xuất hiện được một vị tỷ phú nào ráo trọi mà chỉ có lác đác dăm ba ông (hay bà) trọc phú, chuyên thừa nước đục thả câu, thôi sao?


 

 3 người bị bắt ở Florida liên quan tới bạo loạn Quốc Hội

 Ba’o Nguoi-Viet

January 6, 2024

GROVELAND, Florida (NV) – Cơ Quan Điều Tra Liên Bang (FBI) bắt được ba bị cáo trong vụ bạo loạn Quốc Hội hôm Thứ Bảy, 6 Tháng Giêng, đúng kỷ niệm ba năm sự kiện lịch sử này, FBI loan báo, theo CBS News.

Ba bị cáo Jonathan Daniel Pollock, Olivia Michele Pollock và Joseph Daniel Hutchinson III bị FBI bắt ở Florida sau thời gian dài truy nã.

Ủng hộ viên cựu Tổng Thống Donald Trump xô xát với cảnh sát và bảo vệ để cố xông vô Quốc Hội hôm 6 Tháng Giêng, 2021, ở Washinton, DC. (Hình minh họa: Roberto Schmidt/AFP via Getty Images)

Bị cáo Jonathan Pollock, 23 tuổi, bị cáo buộc tấn công hàng loạt cảnh sát viên bằng vũ khí sát thương vào ngày bạo loạn 6 Tháng Giêng, 2021. Anh Pollock bị truy nã từ Tháng Chín, 2022, theo thông báo của FBI.

Bị cáo Olivia Pollock, chị của anh Pollock, và bị cáo Hutchinson từng bị bắt năm 2021 sau khi bị truy tố tội tấn công nhân viên công lực và nhiều tội khác. Tháng Ba năm ngoái, cả hai tháo thiết bị theo dõi đeo ở cổ chân rồi bỏ trốn trước khi chuẩn bị hầu tòa, CBS News đưa tin trước đây.

Ba bị cáo này bị bắt khi đặc vụ FBI ở Tampa thi hành lệnh bắt giữ của liên bang tại trang trại ở Groveland, Florida, sáng sớm Thứ Bảy, FBI ra thông báo cho hay.

FBI không nói rõ họ bắt được ba người này như thế nào, hay lý do FBI biết ba bị cáo ở đó.

Cả ba sẽ ra tòa liên bang ở Ocala, Florida, Thứ Hai tuần tới, theo FBI.

FBI vẫn đang truy nã hơn 80 người bị nghi dính líu tới vụ bạo loạn Quốc Hội, ông Matthew Graves, công tố viên liên bang ở Washington, DC, nói với CBS News.

Tính tới nay, hơn 1,200 người bị truy tố liên quan tới vụ bạo loạn, theo hồ sơ tòa án mà CBS News đọc được. Trong số bị cáo đó, hơn 700 người nhận tội và hơn 100 người bị kết tội. (Th.Long)