Sang Đức giữa dịch Covid, tôi rơi vào bước đường cùng’

* Thật tội nghiệp người dân nước tôi, vì đâu phải đi tha hương cầu thực xứ người…

*’Sang Đức giữa dịch Covid, tôi rơi vào bước đường cùng’

Chi hết hơn 500 triệu đồng để rời quê nhà bằng đường đi lậu qua ngả Nga, anh Nguyễn V T (không phải tên thật) tới Berlin hơn một năm trước, ngay trước khi dịch Covid-19 bùng phát dữ dội tại châu Âu.

Không có giấy tờ, không xin được việc làm, anh sống vạ vật nhờ sự hảo tâm của những người Việt đồng hương tại Berlin.

“Tôi xin ngủ nhờ, mỗi nhà vài ba hôm, lúc nào trời không lạnh thì tôi ngủ ngoài đường,” từ một địa điểm ngoại vi Berlin, anh nói với BBC News Tiếng Việt vào một ngày cuối tháng Ba 2021.

Để có tiền qua ngày, anh nói anh chấp nhận làm bất kỳ việc gì, kể cả bán thuốc lá lậu, “trừ ăn cắp, giết người, cướp của”.

Không công ăn việc làm, không có thu nhập, không được chăm sóc y tế nếu lỡ có ốm bệnh, nhưng anh nói anh “sợ nhất là bị công an Đức bắt” và “không dám nhập trại [tị nạn]” dù biết rằng cuộc sống trong trại tốt hơn nhiều so với hoàn cảnh hiện thời.

“Tôi sợ nhất là bị công an Đức trả về Việt Nam,” anh nói.

“Để sang đây, tôi phải chi hết hơn 500 triệu đồng, đem cầm cố hết sổ đỏ, nhà cửa cho ngân hàng để có tiền ra đi. Vợ con tôi giờ vẫn đang phải vay mượn hàng tháng để trả lãi. Nếu tôi bị trả về bây giờ, nhà cửa sẽ mất hết.”

“Tôi đã chọn sai đường, tưởng rằng sang đây sẽ kiếm tiền đỡ hơn một chút, đủ để nuôi con ăn học. Ở quê nhà, tôi làm nghề đi biển thì đói, nợ chồng nợ,” anh nói về tình cảnh hiện thời của mình và lý do khiến anh chưa dám quay về.

TL – BBC

Bài này đã được đăng trong Tin Cộng Đồng. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.