TẤM VÉ KHÔNG BAO GIỜ DÙNG ĐẾN
Gửi em, người vợ vẫn còn ở Việt Nam.
Chiều nay ở California trời nắng rực. Xa lộ vẫn đặc xe. Người ta cười nói, xách va li đi nghỉ hè. Còn anh ngồi một mình trong chiếc xe cũ đậu ngoài bãi đậu của sân bay quốc tế, nhìn từng chuyến bay hạ cánh rồi lại cất cánh.
Mười hai năm rồi, em à.
Mười hai năm kể từ ngày anh đặt chân đến nước Mỹ với hai bàn tay trắng và một lời hứa.
Anh vẫn nhớ buổi sáng tiễn nhau ở phi trường Tân Sơn Nhất. Em cố cười, nhưng đôi mắt đỏ hoe. Em nhét vào ba lô anh mấy gói ruốc, ít bánh tráng và tấm hình cưới đã ngả màu.
Em nắm tay anh rất lâu.
Em nói:
“Qua đó ổn định rồi nhớ đón mẹ con em nhé.”
Anh gật đầu.
Lúc ấy, anh tin mình làm được. Anh tin chỉ vài năm thôi. Rồi gia đình mình sẽ đoàn tụ.
…
Nhưng nước Mỹ không giống những điều người ta kể, người ta mơ.
Ban ngày anh phụ cắt cỏ.
Đêm anh rửa chén trong một nhà hàng. Có những hôm tan ca lúc hai giờ sáng, lái xe về căn phòng thuê chật hẹp, người mệt đến mức ngủ quên ngay trên ghế.
Tiền kiếm được vừa đủ trả tiền nhà, tiền xe, tiền bảo hiểm, gửi chút ít về cho em nuôi con.
Anh cứ nghĩ… Ráng thêm năm sau. Rồi thêm năm nữa.
…
Con lớn lên qua màn hình điện thoại. Ngày đầu biết đi, anh chỉ nhìn thấy. Ngày vào lớp Một, anh chỉ nhìn thấy.
Ngày sinh nhật mười tuổi, con thổi nến. Anh cũng chỉ nhìn thấy.
Mỗi lần gọi phone kết thúc, màn hình tối đen. Căn phòng lại chỉ còn một mình anh. Có những đêm lạnh sương trắng phủ cửa kính. Anh ôm tấm hình gia đình ngủ như ôm chính quê hương mình.
…
Suốt mười hai năm, anh không dám mua chiếc xe mới.
Không dám đi du lịch.
Không dám tiêu xài.
Anh chỉ âm thầm bỏ tiền vào một chiếc hộp thiếc. Trên nắp hộp anh dán mảnh giấy nhỏ:
“Vé máy bay cho vợ con.”
Mỗi lần bỏ thêm vài chục đô vào đó, anh lại tưởng tượng ngày em bước ra cửa hải quan. Anh sẽ chạy đến ôm hai mẹ con.
Sẽ không phải gọi video nữa.
Sẽ được nắm tay thật.
…
Rồi một buổi chiều… Anh nhận điện thoại từ người quen ở quê. Người ta ngập ngừng rất lâu.
Rồi nói:
“Thôi… đừng chờ nữa.”
Anh chưa kịp hiểu. Người ta nói tiếp:
“Cô ấy lấy chồng rồi.”
…
Anh chết lặng. Chiếc hộp thiếc trên tay rơi xuống nền garage. Những đồng tiền lăn khắp nơi.
Anh ngồi rất lâu.
Không nhặt.
Cũng không khóc.
Chỉ thấy trong lòng mình như có một căn nhà vừa sập xuống.
…
Anh không trách em. Thật lòng. Mười hai năm. Một người đàn bà phải một mình nuôi con, chăm cha mẹ già, đối diện bao lời dị nghị.
Mười hai năm không có một cái nắm tay. Không có một bữa cơm đủ mặt.
Không có một người đàn ông sửa mái nhà mỗi mùa mưa.
Đợi đến đâu mới gọi là đủ?
…
Anh chỉ đau… Vì ngày nào anh cũng sống để chờ đoàn tụ.
Còn em… Có lẽ đã mỏi mệt vì chờ.
…
Chiều nay, anh vẫn đến sân bay. Không phải để đón ai.
Chỉ vì nhiều năm trước anh từng hứa với chính mình rằng sẽ có ngày đứng ở đây đón vợ con. Anh đứng nhìn những gia đình ôm nhau sau cánh cửa nhập cảnh. Đứa trẻ chạy ào vào lòng cha. Người vợ khóc. Người chồng cười.
Tiếng gọi nhau vang một góc.
Anh quay mặt đi. Không phải vì ghen. Mà vì sợ người ta nhìn thấy nước mắt của một người đàn ông đã ngoài sáu mươi.
…
Chiếc hộp thiếc ấy anh vẫn giữ. Bên trong vẫn còn đủ tiền mua ba tấm vé.
Chỉ tiếc… Không còn ai để bay sang nữa.
…
Nếu một ngày con hỏi vì sao ba không đón hai mẹ con như đã hứa… Em đừng trách anh.
Cũng đừng trách em. Hãy nói với con rằng…
Có những lời hứa không thất hứa vì người ta quên.
Mà vì thời gian dài quá. Đến mức trái tim của một người không thể chờ thêm được nữa.
…
Tối nay, anh lại lái xe về căn apartment nhỏ. Ngoài cửa sổ, từng chiếc máy bay vẫn nối nhau bay qua bầu trời nước Mỹ. Ánh đèn của chúng sáng lắm. Nhưng chẳng chiếc nào còn chở theo giấc mơ đoàn tụ của anh nữa. Anh chỉ mong ở nơi rất xa ấy…
Em bình yên.
Con bình yên.
Vậy là đủ.
Còn anh… Sẽ cất tiền ba tấm vé ấy vào ngăn kéo. Để mỗi lần nhìn thấy, anh nhớ rằng đã có một thời mình sống bằng hy vọng, và đã yêu một người nhiều đến mức dành cả tuổi xuân nơi đất khách chỉ để chờ ngày được đón họ sang bên mình.
Phạm Sơn Liêm

