Chuyện tuổi Xế Chiều – Công Tú Nguyễn
4 GIỜ SÁNG Ở CHỢ RẪY: NƠI TIỀN TỶ CŨNG TRỞ THÀNH VÔ NGHĨA!
Khi thành phố ngoài kia còn chưa kịp cựa mình trong sương sớm, Chợ Rẫy đã thức. Hoặc có lẽ, mảnh đất này chưa từng ngủ. Giữa lờ mờ sương đêm, đập vào mắt người ta không phải là sự nguy nga của những tòa nhà cao tầng hay nét tân tiến của máy móc, mà là một dòng sông người lặng lẽ chảy, nối đuôi nhau dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhạt nhòa.
Không gian mờ sương bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng còi xe cấp cứu rú lên từng hồi gắt gao, rồi lịm dần sau cánh cổng sắt. Tiếng loa phóng thanh lạnh lùng, đều đặn vang lên giữa đêm tịch mịch, đọc tên những bệnh nhân tiếp theo vào phòng khám. Giữa thanh âm hỗn tạp ấy, là màu áo blouse trắng muốt lướt qua vội vã như những cánh chim không mỏi, đối lập hoàn toàn với bóng tối và sự mỏi mệt đang búa vây xung quanh.
Nhìn những chiếc ba lô sờn gấu, những chiếc vali bạc màu quệt đầy bụi đường, ai cũng hiểu họ vừa bước xuống từ một chuyến xe xuyên đêm dài dằng dặc. Họ đến từ những miền quê xa xôi, mang theo cả gia tài và niềm hy vọng cuối cùng đổ về phía ánh đèn viện. Trên ghế đá, dưới bóng cây, nơi góc hành lang lạnh ngắt, người ta nằm co ro, nương tựa vào nhau để chợp mắt.
Ghế đá bên kia, một người mẹ gầy gò, đôi bàn tay gân guốc đan chặt vào nhau, ánh mắt đờ đẫn nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cạnh bà, đứa con nhỏ gối đầu lên chiếc đùi khẳng khiu của mẹ, ngủ say sưa sau chặng đường dài xóc nảy. Góc hành lang bên này, một cụ già tóc bạc phơ, lưng còng rạp xuống, cố hớp một ngụm nước lọc nguội ngắt để nuốt trôi miếng bánh mì khô khốc mang theo từ căn bếp quê nhà. Mỗi con người là một số phận, một bản nhạc buồn được viết bằng những nốt trầm cay đắng nhất của cuộc đời.
Ở đây, tuyệt nhiên không có tiếng than vãn. Chỉ có một sự nhẫn nại im lìm đến nghẹn thắt. Sự im lặng của những con người đã đi qua quá nhiều giông bão, đến mức nỗi đau không còn tư cách để phát ra thành tiếng.
Nhìn những gương mặt hằn sâu nếp nhăn mệt mỏi nhưng đôi mắt cứ đau đáu nhìn về phía cánh cửa phòng khám, lồng ngực tôi chợt nghẹn lại. Tôi nghĩ về thế giới ngoài kia – nơi người ta vẫn ngày đêm lao vào những cuộc đua tranh giành danh lợi, hơn thua nhau từng lời nói trên mạng xã hội, tổn thương nhau vì những điều phù phiếm. Còn ở đây, ngay tại tọa độ này, người ta sẵn sàng buông bỏ tất cả, đánh đổi cả gia sản, đất đai, nhà cửa chỉ để đổi lấy hai chữ: “Khỏe mạnh”.
Hóa ra, khi đứng trước ranh giới của sinh tử, định nghĩa về hạnh phúc lại được gột rửa để trở về thứ nguyên bản, thuần khiết nhất. Hạnh phúc tại Chợ Rẫy không nằm ở lầu cao xe xịn, mà hiển hiện qua:
* Một chỉ số xét nghiệm giảm đi vài phần nguy kịch.
* Một cái gật đầu từ tốn của bác sĩ: “Bệnh này vẫn chữa được”.
* Một cái chạm tay siết chặt khi người thân vừa bước qua cửa phòng hậu phẫu.
* Và một tấm vé xe đò, một cái túi nilon gói ghém quần áo để… được trở về nhà.
Bệnh viện là tấm gương soi chân thực nhất sự mong manh của kiếp người. Nơi đây, mọi chiếc mặt nạ của danh vọng, giàu sang đều rơi xuống. Tiền bạc hay danh vị bỗng trở nên bất lực trước nỗi đau xác thịt. Sự đau đớn và nỗi sợ hãi ở đây bình đẳng một cách nghiệt ngã. Ai cũng ôm một vết xước trong lòng, ai cũng giấu một lời cầu nguyện khẩn thiết hướng về đấng linh thiêng.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện khi những tia nắng đầu ngày bắt đầu nhảy múa trên những tán lá, hít một hơi ngực đầy không khí sớm mai, tôi thấy lòng mình chùng xuống nhưng tràn ngập lòng biết ơn.
Biết ơn vì mỗi sớm mai thức dậy, cơ thể này vẫn vẹn nguyên, khỏe mạnh. Biết ơn vì những người ta yêu thương vẫn bình an đi qua một đêm thâu. Và biết ơn vô ngần, vì sau tất cả những bão giông ngoài kia, chúng ta vẫn còn một mái nhà bình yên để trở về, để sống, để bao dung và để tiếp tục yêu thương nhau khi còn có thể…



