Những Câu Chuyện Thú Vị
Chúng tôi quen biết cả hai vợ chồng. Anh lẫn chị lúc ấy đều mới ngoài bốn mươi, còn trẻ và khỏe mạnh.
Một buổi tối nọ, theo lời chị kể, vì cuối tuần nên hai người ngồi coi TV tới khuya, tự nhiên anh than mệt. Cơn mệt tăng dần rất mau và thêm cơn đau buốt ở ngực, muốn nôn mửa. Linh cảm chẳng lành, chị cầm phone gọi ngay 911. Sau này chị tâm sự đó là quyết định sáng suốt nhất đời, không như nhiều người khác có thể nghĩ rằng chỉ mệt chút thôi, đi ngủ sáng mai dậy sẽ hết, hoặc là… cạo gió!
Quả nhiên đó là một cơn đau tim Heart Attack đột ngột không bao giờ ngờ tới. Đoàn y tế 911 đến cho anh ngậm ngay thuốc loãng máu và cấp tốc đưa ra xe cứu thương đến bệnh viện gần nhà nhất là Regional Medical Center. Chị muốn lên ngồi cùng anh trên xe cứu thương nhưng họ không cho theo luật y tế nên chỉ có thể lái xe theo sau. May bệnh viện này gần nhà nên chị rành đường đi. Không phải vấn đề.
Khi đến Regional Medical Center, anh cần được thông tim ngay để thông một mạch máu đang bị nghẽn không lên được trái tim. Vấn đề là bệnh viện ngay khi ấy các phòng cấp cứu đang được sử dụng cho bệnh nhân khác, trong khi anh không thể chờ lâu. Họ quyết định đưa tới bệnh viện khác gần nhất Good Samantha Hospital. May mắn bệnh viện này đang có phòng trống, và sẽ sẵn sàng cho anh đến.
Cũng như lần trước, chị cũng không được lên ngồi xe cứu thương mà chỉ có thể lái xe theo. Chiếc xe cứu thương lao nhanh trong đêm tối. Chị cố gắng theo được một đoạn đường là mất hút. Lúc đó đã 1,2 giờ sáng, chị đứng trước ngã tư đường không biết chiếc xe cứu thương đi ngã nào? Hoàn toàn không biết bệnh viện mà họ đang đưa chồng đến nằm ở đâu! Thời đó chưa có điện thoại cầm tay thông dụng như bây giờ để mà gọi ai, hay mở Google map.
Giữa đêm tối mông mênh không một bóng xe qua lại trên con đường vắng, chị dừng giữa đường, phân vân! Là một Phật tử, trong cơn tuyệt vọng, chị bỗng nghĩ đến Đức Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn ,và cầu nguyện ngài cứu giúp, chỉ đường dẫn lối cho chị đến bệnh viện Good Sanmatha. Thành tâm cầu nguyện.
Bỗng nhiên chị giật mình vì ánh sáng lập lòa. Một xe cảnh sát dừng ngay sau, mở đèn chiếu sáng. Người cảnh sát đến bên cửa hỏi chuyện. Chị mừng quá trình bày sự việc mất dấu chiếc xe cứu thương và không biết nên đi đâu. Kỳ diệu thay, sau khi nghe chị, ông nói bệnh viện đó không xa, nhưng chị không thể đến nếu không biết đường. Ông sẽ chạy phía trước dẫn đường cho chị lái xe phía sau đến bệnh viện. Thế là chiếc xe cảnh sát mở đường, ánh đèn xanh đỏ trên mui chớp sáng cho chị dễ theo. Chị như kẻ không hồn không còn biết gì nữa, chỉ nhắm cái đèn phia trước mà theo. May người cảnh sát hiểu chị phụ nữ không thể lái xe nhanh, nên cũng đi chậm cho chị theo kịp. Hơn nữa chị không phải bệnh nhân cần câp cứu.
Chị không nhớ thời gian bao lâu từ khi được xe cảnh sát dẫn đường cho đến khi dừng lại trước cổng Emergency của bệnh viện Good Samantha. Chị kịp thời vào trong ký mọi giấy tờ cần thiết cho chồng được cấp cứu ngay.
Chồng chị được cứu sống kịp thời và ra viện chỉ một tuần sau đó.
Chuyện đã lâu, ngày nay kể lại chị không hiểu tại sao có sự tình cờ một xe cảnh sát giữa đêm khuya lại tuần tiểu vào con đường vắng hoe, tối tăm, không một bóng xe nào qua lại để mà thấy chị ở đó và giúp đỡ. Có phải Đức Quan Âm Bồ Tát đã nghe “LỜI CẦU NGUYỆN ” của chị và đưa xe cảnh sát đó đến? Chị nghĩ vậy…
TG:Thai NC
Ảnh ST. minh họa

