Giá xăng trung bình ở California lên hơn $6 một gallon

Ba’o Nguoi-Viet

April 30, 2026

LOS ANGELES, California (NV) – Giá xăng trung bình loại thường ở California lên hơn $6 một gallon hôm Thứ Năm, 30 Tháng Tư, giữa lúc giá dầu vượt quá $120 một thùng, theo nhật báo The Orange County Register.

Đối với nhiều quận hạt Nam California, giá xăng hiện tại cao nhất kể từ năm 2023 tới nay. Thực ra, nhiều nơi ở vùng này, giá xăng đã trên $6 từ lâu, nhất là những khu nhà giàu ở Los Angeles.

Giá xăng tại trạm xăng Chevron ở Los Angeles, California, hôm 28 Tháng Tư. (Hình: Frederic J. Brown/ AFP via Getty Images)

Hôm Thứ Năm, giá xăng trung bình loại thường ở Orange County tăng 2.3 cent lên $6.07 một gallon, cao nhất từ Tháng Mười, 2023. Giá xăng ở quận hạt này tăng chín ngày liên tiếp, tổng cộng 22.2 cent, theo dữ liệu Hiệp Hội Xe Hơi Mỹ (AAA) và Cơ Quan Thông Tin Giá Dầu (OPIS).

Giá xăng trung bình ở Orange County hôm Thứ Năm tăng 18.4 cent so với một tuần trước, 13.8 cent so với một tháng trước và $1.344 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.433 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra hôm 28 Tháng Hai.

Ở Los Angeles County, giá xăng tăng lên $6.10 một gallon, cao nhất từ ngày 5 Tháng Mười, 2023. Giá xăng ở quận hạt này tăng tám ngày liên tiếp, tổng cộng 18.4 cent. Trước đó, giá xăng giảm 14 ngày liên tiếp, tổng cộng 12.8 cent.

Giá xăng trung bình ở Los Angeles County hôm Thứ Năm tăng 15.5 cent so với một tuần trước, 11 cent so với một tháng trước và $1.328 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.41 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra, và chỉ còn 39 cent nữa là bằng kỷ lục $6.494 ngày 5 Tháng Mười, 2022.

Ở Inland Empire, giá xăng trung bình tiến gần $6 một gallon hôm Thứ Năm. Giá xăng ở Riverside County lên $5.94, cao nhất từ ngày 5 Tháng Mười, 2023, còn ở San Bernardino County lên $5.97.

Hôm Thứ Năm, giá xăng trung bình loại thường ở Mỹ tăng 7.1 cent lên $4.30, cao nhất từ 27 Tháng Sáu, 2022. Giá xăng trung bình cả nước tăng tám ngày liên tiếp, tổng cộng 28 cent, gồm 5.3 cent hôm Thứ Tư.

Giá xăng trung bình ở Mỹ hôm Thứ Năm tăng 26.9 cent so với một tuần trước, 31 cent so với một tháng trước và $1.117 so với một năm trước. Giá xăng này tăng $1.318 từ khi cuộc chiến Iran nổ ra, và chỉ còn 71.6 cent nữa là bằng kỷ lục $5.016 ngày 14 Tháng Sáu, 2022. (Th.Long) [kn]


 

‘Gangster’ gốc Việt ‘Tony Playboy’ bị ICE bắt chờ trục xuất sau khi ở tù 35 năm

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

HOUSTON, Texas (NV) – Cảnh Sát Di Trú (ICE) vừa bắt giữ ông Nguyễn Tống Duy Minh, được biết là “gangster” gốc Việt nổi tiếng với biệt danh “Tony Playboy,” hôm 16 Tháng Tư, sau khi người này mãn hạn tù 35 năm trong bản án 45 năm ở tiểu bang Texas vì tội giết người.

Thông cáo của ICE hôm 28 Tháng Tư cho biết ông Minh đang bị cơ quan này giam giữ chờ làm thủ tục trục xuất.

Ông Nguyễn Tống Duy Minh, “gangster” gốc Việt nổi tiếng với biệt danh “Tony Playboy,” khi bị bắt. (Hình: ICE)

Theo ICE, “Tony Playboy” từng có liên hệ với Nomads, một băng đảng đường phố người Việt, hoạt động tại khu vực Houston. Băng đảng này nổi tiếng với những cuộc chiến giành lãnh địa đầy bạo lực và các vụ đột nhập nhà cư dân.

“Vào năm 1988, ông Minh bắt đầu tự phong mình là thủ lĩnh của một phe phái riêng. Ngay sau đó, một cuộc chiến giành lãnh địa nổ ra xoay quanh vấn đề địa bàn, danh dự, và phụ nữ. Kẻ có biệt danh ‘Tony Playboy’ này dẫn dắt phe nhóm của mình đi thanh trừng các thành viên đối địch trong băng đảng Nomads,” ICE cho biết.

“Ông Minh đến Hoa Kỳ với tư cách thường trú nhân hợp pháp vào năm 1980, nhưng đã đánh đổi thẻ xanh của mình để chọn một cuộc sống bạo lực băng đảng và sát hại hai người ngay trên đất Mỹ,” ông Todd Lyons, quyền giám đốc ICE, được trích lời nói.

Nghi can Nguyễn Tống Duy Minh lúc ở tù. (Hình: ICE)

Vào ngày 30 Tháng Giêng, 1989, ông Minh tham gia một vụ đấu súng tại tiệm bánh mì Givral’s ở khu vực Little Saigon, Houston. Vụ đấu súng này khiến hai người thiệt mạng và ba người khác bị thương.

“Trong khi hầu hết các thành viên băng đảng khác đều bị bắt giữ, thì nghi can trốn thoát được,” ông Todd Lyons cho biết trong thông báo.

Một tập của chương trình America’s Most Wanted tường thuật câu chuyện này cùng hình ảnh của ông Minh vào ngày 14 Tháng Giêng, 1990. Tập phim thu hút chú ý của dư luận đối với vụ án. Sau đó, ông Minh bị bắt giữ vào cuối tháng ở Canada. Một tháng sau, ông bị áp giải từ Toronto về Texas và bị giam giữ tại nhà tù Harris County. Bồi thẩm đoàn sau đó tuyên án ông phạm tội đối với tất cả các cáo buộc chỉ sau vài giờ nghị án.

Tony Playboy” sau khi mãn hạn tù và bị ICE bắt giữ chờ trục xuất. (Hình: ICE)

Nghi phạm bị kết án về tội giết người vào Tháng Năm, 1990, bị tuyên 45 năm tù giam tại nhà tù tiểu bang, mặc dù các công tố viên từng cân nhắc đề nghị mức án tử hình. Các luật sư của nghi can kháng cáo, nhưng tòa kháng án giữ nguyên phán quyết của tòa sơ thẩm vào Tháng Tư, 1991.

Vào đầu những năm 1990, vụ án thanh trừng băng đảng của “Tony Playboy” đóng vai trò như một hồi chuông cảnh tỉnh đối với đại đa số công chúng về mức độ nghiêm trọng của bạo lực băng đảng trong các cộng đồng tại Mỹ, theo ICE.

Đối với một số người, “Tony Playboy” từng trở thành một biểu tượng tội phạm trong văn hóa đại chúng trong một khoảng thời gian ngắn. Giới chức di trú bắt đầu tiến hành thủ tục trục xuất đối với người này vào năm 1991, và đến năm 1998, Hội Đồng Kháng Cáo Di Trú chính thức ban hành lệnh trục xuất cuối cùng.

Sau hơn ba thập niên trong nhà tù, ông Minh bị ICE tại Houston giam giữ ngay sau khi ông được trả tự do. Và ICE đang làm thủ tục trục xuất ông. (K.L) [đ.d.]


 

30 THÁNG 4

Xuyên Sơn

Xin các bạn nói chuyện với tôi đừng bao giờ nhắc đến từ ăn mừng ngày giải phóng 30 tháng 4 nhe, nếu các bạn còn coi tôi là bạn, bởi với tôi đó là một tháng 4 đen vì giải phóng vô đây có vạn người vui nhưng có triệu người buồn !

Hình 1:

Thiếu tá Đặng Sĩ Vinh vị sĩ quan QLVNCH đã tuẫn tiết cùng với vợ con khi hay quân CSBV đã tiến chiếm Saigon, ông thà chết vinh hơn sống nhục

Hình 2:

Trung tá Cảnh Sát Quốc Gia Nguyễn Văn Long tự sát trước tượng đài Thủy Quân Lục Chiến tại Saigon trong ngày 30 tháng 4 !

Ông chấp nhận cái chết chớ không muốn rơi vào tay giặc thù !

Anh Hùng Tử Khí Hùng Bất Tử

Mẹ Việt Nam Ơi,

Con Xin Tạ Lỗi Dưới Chân Người .!

Nguồn: fb Si Ngo


 

CÚ SỐC GIÁO DỤC MIỀN NAM QUA GÓC NHÌN CỦA GIẢNG VIÊN MIỀN BẮC…

8 SÀI GÒN

Nhân ngày 30/4 báo chí thỉnh thoảng có những bài ghi lại những cảm nhận của những người từ miền ngoài vào ‘tiếp quản’ Sài Gòn lúc đó (1975).

Bài này (đăng ngày 30/4/2018) do Vietnamnet chạy cái tít hơi giật gân, nhưng nội dung thì rất đáng đọc vì viết về cảm nhận về nền giáo dục thời trước 1975 của một người trong cuộc.

Ts Nguyễn Kim Hồng là cựu hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm TPHCM (trước đây là một phân khoa của Viện Đại học Sài Gòn thời VNCH).

Ông kể rằng khi được phân công vào ‘tiếp quản’ nơi đây, ông đã bị sốc.

Cú sốc đầu tiên là ông ‘không ngờ Sài Gòn lớn và đẹp đến như vậy.’

Vào phân khoa sư phạm, ông ngạc nhiên khi thấy cơ sở vật chất của phân khoa tốt hơn hẳn ngoài Hà Nội.

Thời đó mà đã có các camera truyền hình ảnh trực tiếp. Về giảng viên, ông nhận xét rằng:

“Trong lĩnh vực khoa học xã hội, theo tôi những giảng viên trước 1975 ở miền Nam được đào tạo tốt hơn.”

Nhưng ông còn sốc hơn khi tiếp xúc với sinh viên miền Nam. Ông nói:

“Sinh viên Sài Gòn rất lễ phép. Đa phần sinh viên Sài Gòn thời điểm đó đều xưng con với tôi, mặc dù tôi chỉ hơn họ 3-4 tuổi thôi.

Việc khoanh tay để chào khách, chào thầy, cô ở miền Bắc được coi là hiếm nhưng ở Sài Gòn lại như một điều tất nhiên.

Tôi cảm giác nhà trường và các gia đình Nam Bộ chú ý nhiều hơn đến việc dạy lễ cho con em mình.

[…] 

Tôi cho rằng trước năm 1975, họ đã được dạy về những giá trị cá nhân của con người nên không bao giờ để chuyện này xen vào công việc, vào đời sống chính trị. Đó là những điểm văn hóa rất khác với người miền Bắc.”

Nhà văn Vương Trí Nhàn cũng có những nhận xét về nền văn học, giáo dục miền Nam và người Nam giống giống như vậy. Ông còn cho biết rằng nhiều người miền Bắc khi vào miền Nam đều nghĩ vậy nhưng chẳng ai viết ra. Nhưng Ts Nguyễn Kim Hồng và Nhà văn Vương Trí Nhàn thì viết ra, và họ đóng góp vào một cái nhìn công tâm hơn về nền giáo dục thời xưa. Nhà văn viết:

“Nhìn rộng ra thấy không chỉ kinh tế tốt hơn mà giáo dục miền Nam lúc đó cũng hơn; không chỉ đường xá tốt, mà tư cách cá nhân của con người trong đó nói chung cũng trưởng thành hơn con người miền Bắc, trình độ hiểu biết và tuân thủ luật pháp tốt, giữa người với người có mối quan hệ tử tế, thanh thiếu niên lúc đó ham học và biết học hơn.”

Ngày nay, một số bạn trẻ cứ thắc mắc hỏi tại sao những người có tuổi thường hay nhắc về nền giáo dục thời xưa, thì hai vị này đã giúp cho họ có câu trả lời. Hồi đó, triết lý giáo dục được tóm lược trong 3 chữ: nhân bản, dân tộc, và khai phóng.

* Nhân bản có nghĩa là lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Với triết lí nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.

* Dân tộc có nghĩa là đề cập đến việc tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đình, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.

* Khai phóng có nghĩa là cởi mở và cấp tiến, không phải đóng cửa và bảo thủ. Sẵn sàng tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xã hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, làm cho xã hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.

Thời gian gần đây nhiều học giả than phiền rằng Việt Nam chưa có một triết lý giáo dục.

Theo tôi, cứ lấy triết lý Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng làm nền tảng cho nền giáo dục là thực tế nhứt, chẳng cần phải đi tìm đâu xa xôi.

(Thanks. Bài của Những Công Dân tự do…)

VIỆT LUẬN


 

 Đừng Đợi Đến Lúc “Hết Đát” Mới Biết Vì Sao Tuổi Già Của Mình Lại Thảm Hại Hơn Người Khác

Trầm Mặc Huơng Lai

 Đừng Đợi Đến Lúc “Hết Đát” Mới Biết Vì Sao Tuổi Già Của Mình Lại Thảm Hại Hơn Người Khác

​Nhiều người Việt bước vào tuổi xế chiều với một tiếng thở dài: “Cả đời hy sinh vì con, sao giờ lại trắng tay, cô độc?”. Câu trả lời nằm ở một nghịch lý đau đớn: Chính sự “tận hiến” không trí tuệ lúc trẻ đã tự đào hố chôn vùi hạnh phúc lúc già. Tuổi già không thảm hại vì thiếu tiền, mà thảm hại vì đã đặt cược toàn bộ cuộc đời vào một canh bạc mà bạn chắc chắn nắm phần thua.

​1. Cái bẫy “Hy sinh đời bố, củng cố đời con” kiểu truyền thống

​Ở Việt Nam, có một kiểu thương con rất… kỳ lạ. Cha mẹ sẵn sàng thắt lưng buộc bụng, không dám ăn miếng ngon, không dám đi du lịch, cày cuốc như trâu ngựa chỉ để tích góp từng đồng mua đất, xây nhà, sắm sửa để dành cho con.

​Sự thật phũ phàng: Bạn dốc cạn túi tiền an dưỡng để “để dành” cho con một bệ phóng hoàn hảo. Nhưng bạn quên mất rằng, tiền bạc không đi kèm giáo dục bản lĩnh sẽ chỉ tạo ra những đứa trẻ không xương sống.

​Hệ lụy: Đến khi về già, trong tay bạn chỉ còn những căn bệnh mãn tính vì lao lực quá độ và một tài khoản ngân hàng trống rỗng. Bạn trở thành kẻ “nghèo khó” ngay trên chính đống tài sản mình đã tạo ra, vì nó đã mang tên người khác.

​2. “Nuôi con như nuôi thực vật” và những đứa trẻ vô cảm

​Khi cha mẹ lo hết, làm hết, dọn sẵn mọi thảm đỏ, họ vô tình biến con cái thành những “cây thực vật” trong lồng kính. Những đứa trẻ này lớn lên với tư duy: Sự hy sinh của cha mẹ là lẽ đương nhiên.

​Tâm lý học hành vi: Khi một thứ gì đó được cho đi quá dễ dàng và liên tục, người nhận sẽ không còn cảm giác biết ơn, mà chỉ còn cảm giác “được quyền thụ hưởng”.

​Kết cục: Con cái bạn không hề vô ơn theo bản năng, chúng chỉ “vô cảm” vì chưa bao giờ phải nỗ lực. Với chúng, việc bạn già yếu, bệnh tật hay thiếu thốn là chuyện của bạn, còn tài sản bạn để lại là trách nhiệm của bạn. Một thế hệ lớn lên với sự no đủ về vật chất nhưng lại khuyết tật về cảm xúc chính là “trái đắng” lớn nhất của đời người.

​3. Đừng để “Lòng tự trọng” bị đánh tráo bởi sự phụ thuộc

​Nhiều bậc cha mẹ tự hào vì để lại cho con cái gia tài kếch xù, để rồi cuối đời phải ngửa tay xin con từng đồng tiền thuốc, nhìn sắc mặt con để ăn bát cơm nguội.

​Thuật nhìn người: Người khôn ngoan biết rằng: Tiền của mình là của mình, tiền của con chưa chắc là của mình.

​Lời cảnh tỉnh: Khi bạn không có tài chính độc lập, tiếng nói của bạn trong gia đình sẽ mất đi sức nặng. Đừng biến mình thành “người thừa” trong ngôi nhà mà mình đã từng đổ mồ hôi sôi nước mắt để xây nên.

​4. Vốn liếng sức khỏe: Khoản đầu tư bị lãng quên

​Trong khi mải mê tích trữ đất đai cho con, cha mẹ Việt thường quên mất “bất động sản” quý giá nhất là chính cơ thể mình.

​Hậu quả: Những ngày tháng tuổi già thảm hại không phải vì không có nhà cao cửa rộng, mà vì bạn phải nằm liệt một chỗ, thở bằng máy và giao phó tính mạng cho những đứa con đang bận rộn với “gia tài” bạn để lại.

​Lời kết: Hãy yêu con bằng trí tuệ, đừng yêu bằng bản năng “vị kỷ”

​Vũ trụ đã mất 13,8 tỷ năm để tạo ra bạn – một cá thể độc lập có ý thức. Bạn sinh ra không phải để làm “công cụ chuyển giao tài sản” cho đời sau.

​Hãy nhớ lấy 3 nguyên tắc vàng để tuổi già không thảm hại:

​Tiền dưỡng già là bất khả xâm phạm: Đó là lòng tự trọng và tự do của bạn. Chỉ cho con cái “cần câu”, đừng cho chúng cả “kho cá” để rồi mình chết đói.

​Dạy con biết ơn qua sự thiếu thốn: Đừng đáp ứng mọi nhu cầu. Hãy để con cái hiểu rằng mỗi miếng cơm chúng ăn đều đổi bằng mồ hôi, để chúng biết trân trọng giá trị của sự lao động.

​Tự yêu lấy mình: Hãy dành tiền để chăm sóc sức khỏe, gặp gỡ bạn bè và sống cho những ước mơ riêng.

​Một người cha, người mẹ già khỏe mạnh, minh mẫn và độc lập về tài chính chính là món quà lớn nhất dành cho con cái. Đừng để lúc “hết đát”, bạn chỉ còn là một gánh nặng bị coi thường trong chính gia đình mình.

#Docviconnguoi #Baihoccuocsong #Suthat #ThuatNhinNguoi #TamLyHoc #NuoiDayCon #TuoiGiaDocLap


 

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

Văn Lan/Người Việt

GARDEN GROVE, California (NV) – Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (Vietnamese Heritage Museum-VHM), Garden Grove, vừa tổ chức đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen vào tối Thứ Năm, 30 Tháng Tư, với nhiều thành phần tham dự.

Mở đầu, ban tổ chức chiếu video “Biển Đêm và Những Nỗi Sợ” (Night Sea and Fears), với những chuyến vượt biển giữa những cơn sóng gào hung bạo nuốt chửng những con người bé nhỏ giữa đại dương tăm tối bao la, do một tác giả trẻ sinh sau 1975 thực hiện.

Đêm thắp nến tưởng niệm Tháng Tư Đen tại Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Sau nghi thức khai mạc, các vị đại diện tôn giáo cùng góp phần cầu nguyện cho những hương linh đã khuất.

Ông Châu Thụy, giám đốc VHM, nói: “Trong không khí trang nghiêm, chúng ta cùng hướng về quê hương yêu dấu, thành tâm nguyện cầu cho đất nước sớm đến ngày tự do thoát khỏi ách thống trị Cộng Sản, cùng nhau chia sẻ, khơi dậy và truyền lại ngọn lửa ký ức cho thế hệ trẻ, để các em tiếp tục ghi ơn công đức tiền nhân và nối tiếp gìn giữ di sản tinh thần của người Việt tị nạn nơi hải ngoại.”

Cô Tịnh Như (trái) kể chuyện về bà nội cô trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, khi quyết định đi hay chìm trong đau khổ. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Mọi người cùng lắng lòng tưởng niệm quân dân cán chính VNCH chết nơi rừng sâu trong các trại tù “học tập cải tạo” của Cộng Sản, và đồng bào thân yêu bỏ mạng trên đường tìm tự do, với một video có danh sách trên hai bức tường tưởng niệm, do VHM thực hiện để tưởng niệm những người Việt Nam kém may mắn rời bỏ đất nước ra đi từ năm 1975 đến năm 1995, nhưng không đến được bến bờ tự do.

Ứớc tính khoảng 200,000 đến 400,000 thuyền nhân bỏ mình trên biển, theo Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc.

Và bức tường thứ hai tưởng niệm các nạn nhân trong các trại tù “học tập cải tạo” của Cộng Sản trên khắp đất nước, với khoảng 165,000 người chết, theo các nghiên cứu học thuật công bố tại Hoa Kỳ và Châu Âu.

Giáo Sư Vũ Bạch Cúc (đứng) kể lại câu chuyện ngày 30 Tháng Tư, 1975. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trong giây phút lắng lòng, mọi người cùng hiệp ý tưởng niệm một nhân cách cao đẹp trong ngành hàng hải VNCH, cố thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng.

Ông Châu Thụy cho biết, vào những ngày cuối Tháng Tư, 1975 định mệnh, giữa lằn ranh sinh tử của hàng ngàn đồng bào, thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng đã đưa con tàu Đại Dương 2 túc trực tại hải phận quốc tế để đón nhận người di tản.

Bằng tấm lòng nhân hậu và tinh thần quả cảm, ông cứu vớt và đưa 2,000 đồng bào từ Việt Nam đến Subic Bay, Philippines, an toàn. Và ông đã đưa tổng cộng 3,000 đồng bào từ Subic Bay sang đảo Guam, để đến các quốc gia tự do.

Thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng sinh ngày 9 Tháng Tám, 1927, và vĩnh viễn ra đi đúng ngày 30 Tháng Tư, 2018, để lại cho hậu thế những dòng thơ, những trang hồi ký thấm đẫm nỗi ưu tư về vận nước, cùng tình hoài hương sâu nặng. VHM cũng trân trọng giới thiệu sự hiện diện của bà Nguyễn Thị Lệ Thủy, một người thân trong gia đình của cố thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng.

Em Brandon Nguyễn quyết định trở thành cầu nối giữa thế hệ trẻ và các thế hệ đi trước, nhằm lưu giữ lịch sử của người Việt tị nạn. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Có hai câu hỏi do ban tổ chức nêu ra trong buổi tưởng niệm. Một là “Trong ngày 30 Tháng Tư, 1975, anh chị đã ở đâu? Làm gì?” Và câu hỏi thứ hai là “Sau 51 năm, quý vị mong ước gì?”

Nhiều chuyện kể được thổ lộ qua phát biểu, nói lên những tâm tư của người Việt tị nạn sau 51 năm, nhưng hầu như không có câu trả lời trọn vẹn. Cả không gian buồn u uẩn với nhiều tiếng nấc nghẹn.

Tiến Sĩ Ann Ngọc Trần chia sẻ về chuyến trở lại thăm trại tị nạn ở Malaysia, nơi có những nghĩa trang thuyền nhân. Cô đang làm nghiên cứu về lịch sử của thuyền nhân vì đây cũng là lịch sử của gia đình cô, khi nhiều người muốn tìm hiểu rõ hơn, nhất là những người vượt biển, mà không có trong sách vở ở Mỹ.

Ông Dương Bá Cơ diễn ngâm bài thơ “Nỗi Buồn Tha Hương” của thuyền trưởng Nguyễn Đình Quảng, người đưa được 3,000 người tị nạn đến bến bờ tự do. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

“Thuyền nhân là câu chuyện rất quan trọng trong lịch sử Việt Nam, nhất là người Mỹ gốc Việt trẻ, đang lớn lên ở Mỹ rất muốn biết về những đau khổ của ông bà cha mẹ khi vượt biển, có người đi thành công, nhưng cũng có nhiều trường hợp mất tích,” cô tiếp.

Em Brandon Nguyễn, 17 tuổi, sinh tại Mỹ, là cháu nội của một cựu sĩ quan VNCH qua Mỹ vào năm 1995.

Em kể: “Khi còn nhỏ, gia đình giải thích lý do gia đình con có mặt ở tại Mỹ theo diện HO, và con vẫn nghĩ đó là lý do chung cho tất cả người Việt có mặt ở đây, cho đến khi con nghe được hai chữ ‘Boat People.’”

Em tiếp: “Sau đó con hiểu rằng người Việt đến Mỹ bằng nhiều cách khác nhau mà con tin cũng có rất nhiều bạn nhỏ như con cũng không biết điều này. Sau khi may mắn được bác Châu Thụy hướng dẫn cho đi xem VHM, con quyết định trở thành cầu nối giữa thế hệ trẻ và các thế hệ đi trước, nhằm lưu giữ lịch sử của người Việt tị nạn.”

Tiến Sĩ Ann Ngọc Trần chia sẻ về chuyến đi thăm các trại tị nạn ở Malaysia để nghiên cứu về lịch sử thuyền nhân. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Em cũng cho biết: “Công việc này sẽ cần sự giúp đỡ của rất nhiều người. Con hy vọng các bạn đi sau sẽ tiếp tục gìn giữ và phát triển công việc này, để tất cả người Việt trẻ đều hiểu rõ nguyên nhân tại sao chúng ta đã có mặt ở Mỹ và một số quốc gia khác.”

Buổi thắp nến tưởng niệm với những ánh nến tựa như anh linh người quá cố trở về, trong một câu chuyện không bao giờ kết thúc sau cuộc chiến Việt Nam. [đ.d.]


 

Nữ tu Công Giáo bị tấn công thô bạo tại Jerusalem

Ba’o Nguoi-Viet

May 1, 2026

JERUSALEM (NV) – Cảnh một nữ tu Công Giáo, người Pháp, bị một người đàn ông tấn công ngay trên đường phố Jerusalem, theo đoạn video do cảnh sát Israel công bố, gây phẫn nộ trong cộng đồng Thiên Chúa Giáo và làm dấy lên lo ngại về xu hướng bạo lực nhắm vào các nhóm tôn giáo thiểu số đang gia tăng tại khu vực này, NBC News loan tin hôm Thứ Sáu, 1 Tháng Năm.

Sự việc xảy ra hôm Thứ Ba gần khu vực Lăng Vua David tại Núi Zion, một địa điểm linh thiêng đối với Do Thái Giáo, Thiên Chúa Giáo và Hồi Giáo. Video từ camera an ninh cho thấy nghi can chạy từ phía sau, xô nữ tu ngã xuống đất, sau đó quay lại đá khi nạn nhân vẫn đang nằm trên đường.

Cảnh sát Israel đưa cận ảnh nữ tu bị trầy xước trên mặt. (Hình: Israel Police @X)

Cảnh sát Israel cho biết họ bắt giữ một nghi can với cáo buộc tấn công có động cơ phân biệt chủng tộc. Danh tính của nghi can và nạn nhân chưa được công bố, nhưng lãnh sự quán Pháp xác nhận nạn nhân là một nữ tu thuộc Trường Kinh Thánh Và Khảo Cổ Học Pháp tại Jerusalem.

Hình ảnh do cảnh sát công bố cho thấy nạn nhân bị bầm tím trên mặt sau vụ tấn công.

Lãnh đạo các tổ chức Thiên Chúa Giáo tại Jerusalem lên tiếng mạnh mẽ sau vụ tấn công hèn hạ này. Ông Farid Jubran, đại diện Tòa Thượng Phụ Latinh, gọi đây là một “tội ác thù hận ghê tởm và man rợ nhắm vào một người không có khả năng tự vệ.” Còn Linh Mục Olivier Poquillon, giám đốc cơ sở nơi nạn nhân phục vụ, cho biết: “Tai họa của sự thù hận là một thách thức chung.”

Cảnh sát Israel khẳng định sẽ áp dụng chính sách “không khoan nhượng” đối với các hành vi bạo lực nhắm vào các cộng đồng tôn giáo, nhấn mạnh cam kết bảo vệ các nhóm tín ngưỡng trong một thành phố có ý nghĩa thiêng liêng đối với nhiều tôn giáo.

Bộ Ngoại Giao Israel cũng lên án đây là một “cuộc tấn công đáng khinh” và cho rằng bạo lực đối với các cá nhân vô tội không có chỗ trong xã hội.

Dù phản ứng chính thức nhanh chóng, nhiều đại diện cộng đồng cho rằng vấn đề sâu xa hơn chưa được giải quyết. Ông Wadie Abunassar, điều phối viên Diễn Đàn Cơ Đốc Giáo Tại Thánh Địa, nhận định các vụ tấn công nhắm vào người Thiên Chúa Giáo đang trở thành hiện tượng gia tăng, và vụ việc lần này chỉ được chú ý vì có video ghi lại, đồng thời, chỉ ra điểm yếu trong hệ thống răn đe nhiều vụ không dẫn đến bắt giữ, nghi can nhanh chóng được thả hoặc mức truy tố nhẹ.

Vụ tấn công này không phải là trường hợp đơn lẻ. Hồi tháng trước, hai binh sĩ Israel bị đình chỉ nhiệm vụ sau khi một đoạn hình ảnh cho thấy một người dùng búa phá hoại tượng Chúa Giê-su tại làng Thiên Chúa Giáo Debel ở miền nam Lebanon. Vào Tháng Ba, cảnh sát Israel ngăn các lãnh đạo Công Giáo La Mã vào Nhà Thờ Mộ Thánh để cử hành Lễ Lá, gây phản ứng quốc tế. Trong nhiều năm, các giáo sĩ tại Jerusalem cho biết họ thường xuyên bị quấy rối, nhổ nước bọt và tấn công bởi các phần tử cực đoan.

Những sự việc này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng khu vực gia tăng, đặc biệt khi xung đột tại Lebanon vẫn tiếp diễn bất chấp các nỗ lực ngừng bắn.

Jerusalem từ lâu được xem là nơi giao thoa của các tôn giáo lớn. Tuy nhiên, chuỗi sự việc gần đây cho thấy sự cân bằng đó đang chịu áp lực, khi bạo lực mang yếu tố tôn giáo không còn là hiện tượng cá biệt mà có dấu hiệu lặp đi lặp lại gây nghi ngờ các tuyên bố thiện chí của giới chức Israel. (MPL)


 

Bị cáo mưu sát Trump ở khách sạn Washington Hilton chấp nhận ngồi tù chờ xét xử

Ba’o Nguoi-Viet

April 30, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Người đàn ông bị cáo buộc ôm súng và dao cố xông vào buổi tiệc báo chí và âm mưu giết Tổng Thống Donald Trump vào cuối tuần qua, đã chấp nhận tiếp tục ngồi tù chờ tới ngày xét xử, theo AP hôm Thứ Năm, 30 Tháng Tư.

Bị cáo Cole Thomas Allen, 31 tuổi, không đưa ra lời nhận tội hay phủ nhận tội khi ra tòa liên bang hôm Thứ Hai, vài ngày sau khi bị cáo buộc ôm súng săn chạy băng qua chốt kiểm soát an ninh bên ngoài phòng khiêu vũ nơi diễn ra buổi tiệc White House Correspondents’ Dinner (WHCD) tại khách sạn Washington Hilton, và nổ súng, làm gián đoạn một trong những chương trình thường niên lớn nhất ở Washington, DC.

Bị cáo Cole Thomas Allen tự chụp hình mình trong phòng khách sạn trước vụ tấn công. (Vòng tròn đỏ đánh dấu bằng chứng do DOJ vẽ thêm.) (Hình: DOJ)

Bị cáo Allen bị thương nhưng không phải do bị bắn trong vụ tấn công tối Thứ Bảy tuần trước. Một đặc vụ Sở Mật Vụ (USSS) bị trúng đạn nhưng có mặc áo chống đạn nên sống sót, giới chức công lực cho hay. Công tố viên nói họ tin rằng bị cáo Allen bắn khẩu súng săn ít nhất một phát và một đặc vụ USSS bắn năm phát. Công tố viên chưa xác nhận đặc vụ USSS bị thương có phải trúng đạn của bị cáo Allen hay không.

Trong hồ sơ nộp lên tòa hôm Thứ Tư để yêu cầu tiếp tục giam giữ bị cáo Allen, công tố viên cho biết bị cáo này tự chụp hình mình trong phòng khách sạn Washington Hilton mà ông mướn chỉ vài phút trước vụ tấn công, và trang bị bao đạn, bao súng đeo vai và con dao đựng trong bao. Trong thông điệp của bị cáo Allen mà giới chức cho hay có lẽ tiết lộ động lực của ông, bị cáo này tự nhận mình là “Kẻ Ám Sát Liên Bang Thân Thiện” và nói bóng gió ông bất bình với một loạt việc mà chính quyền Tổng Thống Trump làm.

Tại phiên tòa ngắn ngủi hôm Thứ Năm, luật sư bị cáo Allen đồng ý để ông tiếp tục bị giam vào lúc này. Trước đó, trong hồ sơ nộp lên tòa, luật sư của ông đề nghị tạm thả ông.

Hôm Thứ Hai, bị cáo Allen bị truy tố tội mưu sát tổng thống, vận chuyển vũ khí xuyên tiểu bang và nổ súng khi đang phạm tội ác bạo lực. Tội mưu sát mang án tù tối đa chung thân, tội vận chuyển vũ khí tối đa 10 năm, còn tội nổ súng ít nhất 10 năm.

Bị cáo Allen, cư dân Torrance, California, là giáo viên và nhà chế tạo trò chơi điện tử nghiệp dư. (Th.Long) [kn]


 

NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG TƯ 1975…- Đỗ Duy Ngọc  

Việt Luận – Viet’s Herald 

Đỗ Duy Ngọc  

Đó là những ngày cuối cùng. Cuối cùng của một nhà nước, một chế độ, một quốc gia. Lúc đấy hắn chưa nghĩ được điều đó. Hắn chỉ nghĩ Việt cộng lúc này đánh rát quá. Đánh tới tận Long Khánh rồi.

Hắn thấy có người ra đi. Đã có một vài nhà bỏ trống. Có tiếng súng ậm ì lác đác. Hắn chẳng biết làm gì. Loanh quanh. Hàng ngày hắn không đến trạm xe chờ chở đến nơi làm việc nữa. Hắn bỏ việc.

Hắn thấy trống rỗng và không biết ngày mai sẽ như thế nào nữa. Hắn chẳng biết tin tức gì của gia đình ở Đà Nẵng. Không biết gia đình hắn có xuống tàu đi vô Nam không? Anh em hắn đông quá, đi kiểu ấy làm gì cũng có kẻ thất lạc. Mấy năm rồi hắn không viết thư về nhà. Hắn là thằng con đi hoang. Bỗng dưng hắn lại nhớ nhà.

Buổi chiều xuống chậm, trời oi bức chờ mưa. Cả thành phố ngơ ngác làm sao ấy. Hắn nhớ đến số tiền gởi ngân hàng. Người người xếp hàng rút tiền. Hắn cũng xếp hàng nhưng rồi không đủ kiên nhẫn đợi. Đi về. Những chuyến xe vội vã, những căn nhà vắng chủ. Đã qua ngày 26. Hắn vẫn chưa nghĩ ra được gì, đầu óc trống rỗng. Có khi lại hỗn loạn mù mịt.

Hay là kiếm mối nào di tản một chuyến. Đi chơi thôi. Hắn thèm đi chơi đâu đó. Quanh đi quẩn lại chẳng ai quen. Hắn nhớ lời của một thằng bạn, nó bảo nghe đài khi có bản nhạc Tuyết rơi giữa mùa hè thì đến chỗ này, chỗ nọ để trực thăng đón đi. Hắn muốn qua Chợ Lớn gặp ông anh. Không biết ông anh có đi không? Làm nghề luật sư lại là sếp của một cơ quan dân vận, chắc có mối bay rồi. Nhưng thôi, phận ai nấy lo, hắn qua nhiều khi lại thêm phiền người khác.

Vẫn cơm chợ Trương Minh Giảng. Ngày hai bữa. Lê la quán vỉa hè. Bạn bè đi đâu mất hết. Tình hình có vẻ căng. Nghe nói Việt cộng đã về đến Biên Hòa. Rồi sao nữa ta? Kệ mẹ, đến đâu hay đó. Sáng định mua tờ báo xem tin tức thế nào, nhưng rồi không mua. Biết cũng thế mà không biết cũng vậy. Làm được chi. Có nước đâu cho cá vẫy.

Nghe đồn ông Thiệu bay đi rồi. Nghe nói ông Hương lên. Ai lên ai xuống thì cũng vậy. Biết chi cho mệt. Hóa ra không như hắn nghĩ, mỗi nhân vật có ảnh hưởng đến vận nước khác nhau. Người ta bảo có tay pilot nào đó cướp máy bay quay lại thả bom Dinh Độc Lập và phi trường Tân Sơn Nhứt. Hắn vẫn chưa rút được tiền nhưng ngân hàng đã đóng cửa. Bỏ mẹ, kiểu này dám mất tiền sao? Một gia tài chứ ít chi. Rồi làm sao tiếp tục sống đây. Bây giờ hắn mới ý thức nguy cơ khi trắng tay.

Chiều hôm trước hắn đã lên xe như một tình cờ ở một cơ quan của Mỹ góc Hiền Vương, Trương Minh Giảng. Một gia đình lếch thếch đi vào đấy vừa lúc hắn đi tới, một thằng bé rời tay mẹ, loạng quạng ngã, hắn dắt cậu bé theo đoàn vào và nghiễm nhiên trở thành người trong toán di tản. Xe chạy về hướng phi trường, nhưng bị quân cảnh chặn xét ở cổng xe lửa số 6 Trương Minh Ký, lệnh Tổng thống mới là không cho thanh niên ra đi. Hắn xuống và đi ngược đường xe chạy. Ghé tiệm cơm, ngồi nghĩ lung tung. Hắn liên tưởng đến cánh bèo giạt, hắn đang giạt như bèo.

Chiều 29 lúc đang đứng hút thuốc trước sân thì thấy chủ nhà hấp tấp ra đi. Cả một đoàn con cháu. Nhà có con là sĩ quan hải quân, tàu đang đợi ở cảng. Hắn định đi theo. Cả chiếc tàu thêm một người thì có làm sao. Bà cụ bảo ối giời ơi, một lần đi tàu há mồm vào đây, bây giờ lại xuống tàu đi nữa. Khổ thế! Rõ là giời đày. Chúa cứu giúp chúng con.

Lên đến cầu Trương Minh Giảng thì hắn dừng lại, bỏ đoàn quẹo qua đường. Hắn thấy mình ăn theo vô duyên. Trời chực mưa. Có tiếng nổ lớn hướng Bà Quẹo hay ngã tư Bảy Hiền. Có cột khói đen ở phía đó cuồn cuộn lên. Hắn vào quán kêu một ly bạc xỉu đá, đốt một điếu thuốc và tự nghĩ mình bỏ cuộc vậy đúng không?

Cô chủ quán nói trong trỏng: Nghe tụi nó nói mấy cha Việt cộng vô rút hết móng tay sơn màu xanh đỏ, mấy hổm rày kiếm cái cắt móng tay mà không biết để đâu, tìm hoài không thấy. Có tiếng cười hề hề: Kiếm cái kềm tui cắt cho.. Bà lo lấy chồng đi chứ Việt cộng vô là bắt lấy lính của họ đó nghe, lấy bộ đội là mạt phận rồi…

Hắn lại nghe mà chẳng nghĩ gì, hắn cũng chẳng thèm nghĩ rồi thân phận hắn ra sao nữa. Nhà thuê, chủ nhà đi rồi, trước mắt tháng này khỏi trả tiền nhà là vui rồi. Một đoàn xe lính chạy ngang, những cây súng vươn ra, đoàn xe vội vã chẳng biết đi đâu. Không khí như đông cứng lại. Hắn chợt nhớ nhà bên cạnh có hai cô bé dễ thương hình như cũng đi hôm qua rồi. Cửa nhà đóng im ỉm.

Hắn ra cảng Sài Gòn, thuyền bè, tàu lớn tàu nhỏ lung tung, người ta ra đi vội vã, chen lấn nhau. Hắn lại về. Hắn leo lên một chiếc xe đạp trong đống ngổn ngang xe cộ. Đạp như một kẻ an nhàn. Ngang Trần Quý Cáp, hắn chợt nhớ đây cũng là một địa điểm đón người. Hắn tạt vào, hòa lẫn với dòng người đang lúc nhúc ở đó. Chẳng ai hỏi giấy tờ, kiểm soát gì. Ai cũng dáo dác, mặt ai cũng thẫn thờ. Kệ mẹ. Đã bảo là bèo giạt thì cứ để cho nó giạt.

Lại chất lên xe, chở qua tòa nhà cao ở Lê Văn Duyệt. Chở đó suốt đêm. Trực thăng lên xuống trên bầu trời, súng lác đác nổ. Mờ sáng thì tan hàng. Hắn lầm lũi đi về. Phố vắng. Giấy tờ bay trắng đường. Nhiều công sở bị phá tan tành và đầy người hôi của. Hắn đi trong phố giấy bay ngập dưới chân hắn cũng không nghĩ gì. Bèo chưa trôi thì đứng lại.

Ở bên kia dãy nhà trước hẻm 220, cả một toán nhảy dù án ngữ, súng lăm le ở mấy cửa sổ. Hắn lo cho mái tóc dài chấm vai của hắn, hắn nhờ bạn cắt ngắn bớt. Hẻm lao xao. Trời vẫn không nắng nổi. Thằng bạn hải quân thắng chiếc xe Jeep cái két trước cửa: Giờ này còn ngồi đây. Đi. Thì đi. Chạy ra Bason ở Cường Để, tàu vừa nhổ neo. Chiếc tàu hàng đầy chặt người lừ đừ trôi. Vẫn còn người bám dây leo lên. Lại về.

Đến dốc cầu Trương Minh Giảng đã thấy xuất hiện đám cầm súng mang băng đỏ. Thất thểu xuống xe. Chiếc xe bị trưng dụng ngay. Hai tiếng đồng hồ sau, có lệnh buông súng đầu hàng. Đầu ngõ có nhiều người khóc. Những người lính cởi áo quần, ở trần giữa phố. Đường đầy quân trang. Bên trụ đèn, một bà già lặng lẽ đứng khóc, người lính cũng quẹt nước mắt. Có tiếng người rú kên: Trời ơi !!!

Thỉnh thoảng vẫn những tràng súng nổ và tiếng pháo đì đùng. Rồi đoàn quân với xe tăng tiến vào. Tiếng xích sắt nghiến mặt đường. Hắn thấy tê tái. Hắn nhận thức Sài Gòn đã mất. Và số tiền trong ngân hàng của hắn cũng chẳng còn. Hắn đứng ở đầu dốc hẻm 220 và cũng khóc. Hắn thấy tiếc mà không hiểu tiếc cái gì?

Đỗ Duy Ngọc  

Tháng 4.1975


 

CÁC NGƯỜI ĂN MỪNG CHO CHO AI?

Xuyên Sơn

CÁC NGƯỜI ĂN MỪNG CHO CHO AI?

Hàng năm, cứ đến ngày 30/4 là nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại tổ chức kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước bằng các lễ mít tinh, diễu hành, diễu binh, duyệt binh.

Đối với đồng bào người Việt hải ngoại, và rất nhiều đồng bào miền Nam ở trong nước, đây là ngày quốc hận, là nỗi đau chưa hề nguôi ngoai.

Người ta đã nói nhiều tới nỗi đau của người dân miền Nam sau biến cố 30/4/1975 này, và đó là những sự thật hiển nhiên.

Một quốc gia (Việt Nam Cộng Hòa), với chính nghĩa sáng ngời, tinh thần nhân bản đã bị cưỡng chiếm một cách đau đớn, tức tưởi.

Từ sự kiện này, hàng triệu quân, dân, cán, chính của Việt Nam Cộng Hòa đã phải vào các trại cải tạo, lao tù.

Hàng chục vạn người đã phải bỏ nước ra đi, vượt biên vì không thể sống nổi trên quê hương.

Hàng chục ngàn người đã nằm trong bụng cá và dưới đáy biển sâu…

Đó là số phận, là nỗi đau của bên thua cuộc.

Tuy nhiên, ngoại trừ sự thất bại của cuộc chiến tranh (có nguyên nhân quan trọng từ việc đồng minh Mỹ bỏ rơi) mà người dân miền Nam ít nhiều có trách nhiệm, thì những nỗi đau khác, sự thống khổ, bi ai của người dân miền Nam là kết quả của những chính sách thâm độc, hiểm ác và tàn bạo của chế độ cộng sản.

Nhưng ngày 30/4 cũng chính là bước ngoặt và đưa tới một nỗi đau tột cùng cho bên thắng cuộc, cho những người được mệnh danh giải phóng người khác.

Rất ít người nhận ra nỗi đau âm ỉ, dồn nén và không nói lên được của hầu hết những người thắng trận năm xưa, của những thế hệ dấn thân cho đất nước, cho dân tộc luôn nghĩ mình có chính nghĩa và lý tưởng nhưng cuối cùng lại không phải như vậy.

Nỗi đau của bên thắng cuộc là nỗi đau từ từ, âm ỉ. Nó lớn lên cùng với nhận thức của chính những người trong cuộc, từ sự so sánh giữa lý tưởng và hiện thực, giữa lời nói và việc làm.

Sau 30/4/75, ‘đất nước sạch bóng quân thù’, ‘cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội’…

Một sự vỡ mộng, bẽ bàng khủng khiếp từ từ xâm lấn tâm hồn bên thắng cuộc. Với độ lùi 46 năm sau ngày 30/4 đó, tất cả đã hiển hiện, bức tranh toàn cảnh của Việt Nam dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng cộng sản :

Sự toàn vẹn lãnh thổ không còn, đất đai, hải đảo, lãnh hải bị mất và xâm phạm nghiêm trọng; nợ gấp đôi GDP và không có khả năng thanh toán;

đạo đức, nền tảng xã hội bị băng hoại và phá hủy hoàn toàn; sự dồn nén cùng cực của tất cả mọi tầng lớp nhân dân…

Đây phải chăng là kết quả của niềm vui chiến thắng ?

Chưa hết, nỗi đau còn nhân lên gấp bội khi sự rộng mở của hệ thống Internet toàn cầu đưa tới những sự thật kinh khủng:

Hồ Chí Minh bán Phan Bội Châu cho Pháp để lấy 10 vạn quan tiền;

kế hoạch sửa sai có trước khi Cải cách Ruộng đất diễn ra 

(sách Từ Thực dân tới Cộng sản – tác giả Hoàng Văn Chí)…

Tất cả những sự thật khủng khiếp đó được hé lộ đã khẳng định một điều.

Hóa ra, có một sự thật có hệ thống từ khi đảng cộng sản xuất hiện đã chi phối và khống chế hoàn toàn dòng chảy của lịch sử Việt Nam.

Sự thật này khởi nguồn từ việc cướp chính quyền, tiêu diệt toàn bộ các đảng phái không phải cộng sản; tạo ra cuộc Cải cách ruộng đất long trời lở đất; cải tạo công thương nghiệp miền Bắc; Nhân văn Giai phẩm;

cưỡng chiếm miền Nam; đày đọa hàng triệu quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa; cải tạo công thương nghiệp miền Nam; hai lần đổi tiền để cướp của người dân; cướp đất đai của người dân tạo ra hàng triệu dân oan trên cả nước (thời kỳ đổi mới); đàn áp mọi tôn giáo, sắc tộc…

Một sự liệt kê chưa đầy đủ này đã làm câm họng tất cả những kẻ nói rằng chủ trương đường lối là đúng, thực hiện sai; bản chất là đúng, là tốt nhưng quá trình thực hiện có sai lầm; thế hệ trước là đúng, là tốt, sau này mới tha hóa, xấu xa…

Những sự thật này đã đẩy bên thắng cuộc tới tận cùng của nỗi đau :

cả cuộc đời, cả sự nghiệp của họ là vứt đi, thậm chí có tội với dân tộc, với đất nước.

Còn nỗi đau nào lớn hơn khi ngay từ những năm 14-15 tuổi làm liên lạc viên cho Việt Minh, cả cuộc đời cống hiến, lên tới chức vụ trưởng, thứ trưởng, bộ trưởng…

Khi đã về hưu, khi sự thật được phơi bày mới biết rằng mình đã bị lừa, những điều mình làm không hề đem lại điều tốt đẹp cho nhân dân,

đất nước mà còn góp phần gây ra thảm họa cho dân tộc, cho nhân dân, cho đất nước.

Nỗi đau nào lớn hơn?

Nguồn: Sự Thật 30/4/1975.


 

Ngày cuối tháng 4 – Một ngày buồn của dân Miền Nam Việt Nam thân yêu…

Khang Duy Nguyen is in Sugar Land, TX.

Khuya nay tình cờ đọc Bài Thơ “TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN” của tác giả nhà thơ Đỗ Trung Quân sáng tác năm 1982  mà mình đọc cảm nhận thấy sự thật chua xót và phủ phàng của thân phận con người…..

1.

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Các anh từ Bắc vào Nam

Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc

Các anh đến

Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác

Của xì ke, gái điếm, cao bồi

Của tình dục,ăn chơi

“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”

Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính nguỵ

Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ

Các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”

Văn hoá lai căng không cội nguồn dân tộc

Ngòi bút các anh thay súng

Bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi

Vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ

Các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản

Các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn

Là thiêu thân uỷ mị, yếu hèn

Các anh hùa nhau lập toà án bằng văn chương

Mang tuổi trẻ Sài Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

2.

Tội nghiệp Sài Gòn quá thể

Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý

Có anh thợ điện ra đi không về

Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống Mỹ

Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me

Tội nghiệp những người Sài Gòn đi xa

Đi từ tuổi hai mươi

Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc

Có ai hỏi những hàng dương xanh

Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hoá thân vào sóng nước

Tội nghiệp những đêm Sài Gòn đốt đuốc

Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không

Tội nghiệp những ông cha rời khỏi nhà dòng

Áo chùng đen đẫm máu

Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo

Những vị giáo sư trên bục giảng đường

Ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc

Sài Gòn của tôi – của chúng ta.

Có tiếng cười

Và tiếng khóc.

3.

Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót

Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi

Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện

Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển

Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình

Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát, hi sinh…

4.

Và khi ấy

Thì chính “các anh”

Những người nhân danh Hà Nội

Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới

Chửi đã đời

Chửi hả hê

Chửi vào tên những làng quê ghi trong lí lịch của chính mình

Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!

Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc

Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt

Những bà mẹ làm ra hạt lúa

Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin

Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm

Để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch

Bây giờ

Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”

Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân

Các anh

Đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân

Đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu

Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô

Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi, casette, radio…

Bia ôm và gái

Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn và dại”

Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”

Các anh cũng chạy đứt hơi

Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ

Sài Gòn 1982 lẽ nào…

Lại bắt đầu ghẻ lở?

5.

Tội nghiệp em

Tội nghiệp anh

Tội nghiệp chúng ta những người thành phố

Những ai ngổn ngang quá khứ của mình

Những ai đang cố tẩy rửa “lí lịch đen”

Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

6.

Xin ngả nón chào các ngài

“Quan toà trong sạch”

Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi

Bình thản đổi thay lốt cũ

Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn

Hồn nhiên xanh muôn thưở

Để yên cho xương rồng, gai góc

Chân thật nở hoa.

Này đây!

Xin đổi chỗ không kì kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa

Nơi một góc (chỉ một góc thôi)

Sài Gòn bầy hầy, ghẻ lở

Bây giờ…

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào”thượng đế”

Khi sống hả hê giữa một thiên đường

Ai bây giờ

Sẽ

Tạ lỗi

Với Trường Sơn?

Ngày cuối tháng 4 _ Một ngày buồn của dân Miền Nam Việt Nam thân yêu…..

Một ngày Đại Tang của tất cả các gia đình Việt Nam và có cả gia đình của tôi trong số phận đó.

Một ngày bi hận hãi hùng cho tất cả các chú bác quân dân cán chính và của nước Việt Nam Cộng Hòa.

Một ngày cuối tháng 4, một ngày lặng lẽ trôi qua như bao ngày… nhưng nó vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm của tất cả các gia đình Miền Nam nước Việt cách đây đã 51 năm và sẽ tiếp tục như một vết thương âm thầm trong từng gia đình có người thân mất mát trong ngày đau thương của dân Việt lưu vong. 

Xin cùng thắp nén hương lòng và tưởng Niệm Quân, Dân, Cán, Chính của chính phủ của nước Việt Nam Cộng Hoà đã ngã xuống trong ngày 30 tháng Tư năm 1975 và trong suốt 20 năm chiến đấu để bảo vệ tự do, dân chủ cho miền Nam Việt Nam, các chiến sĩ quân đội đồng minh đã cùng chiến đấu với chúng ta và đã hy sinh; chúng ta cũng tưởng niệm những đồng bào đã mất trên biển, trên rừng sâu trong khi đi tìm tự do, và thinh lặng tưởng niệm anh linh các Quân, Dân, Cán, Chính VNCH đã vị quốc vong thân hay vùi thây trên biển cả, trên rừng sâu núi thẳm khi vượt thoát cộng sản tìm tự do.

Cũng không quên cầu nguyện cho những người nằm xuống ở bên kia chiến tuyến. Sinh Bắc Tử Nam…. Những người cũng vì một lý tưởng thống nhất đất nước để rồi đến tận bây giờ nhiều lắm những bất an và không được đối xử tử tế bắt công ngay trong chính cuộc sống mà cả đời họ đã đánh đổi xương máu để đi tìm.

Sống đến tuổi này,  tôi nghiệm rõ được một điều: Chỉ có cái tình con người với nhau mới thực sự quí giá và tồn tại mãi với thời gian. Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian.  Chính nó đã gây biết bao chia lìa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ?

30 tháng 4 năm 2026