NGÔ THUỴ MIÊN Và bóng hồng trong ca khúc.

Xuyên Sơn

 NGÔ THUỴ MIÊN

Và bóng hồng trong ca khúc.

https://youtu.be/xXPbU91lPKQ

Âm nhạc của Ngô Thụy Miên không còn xa lạ với công chúng, nhưng cuộc đời của Ngô Thụy Miên lại chẳng mấy người yêu nhạc tường tận.

Có lẽ bởi vì nhạc sĩ Ngô Thụy Miên ít hứng thú với đám đông.

Vì vậy, cũng ít ai biết được, nguồn cảm hứng lớn nhất trong sự nghiệp sáng tác của Ngô Thụy Miên chính là người vợ thủy chung

Đoàn Thanh Vân!

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sinh năm 1948 tại Hải Phòng.

Khi được 6 tuổi, cả gia đình Ngô Thụy Miên chuyển vào Sài Gòn định cư.

Hiệu sách Thanh Bình của người cha, đã khơi dậy và nuôi dưỡng tình yêu nghệ thuật đối với Ngô Thụy Miên.

Sau một thời gian theo học nhạc với nhạc sĩ Đỗ Thế Phiệt và nhạc sĩ Hùng Lân, chàng trai Ngô Quang Bình dùng bút danh Đông Quân để tập tành sáng tác.

Sau một thời gian, bút danh Đông Quân được đổi thành bút danh Ngô Thụy Miên.

Cơ duyên nào để Ngô Thụy Miên viết tình ca?

Đó là bóng hồng Đoàn Thanh Vân, mà Ngô Thụy Miên hạnh ngộ ở

Trường Âm nhạc Sài Gòn.

Người đẹp Đoàn Thanh Vân là con gái của tài tử Đoàn Châu Mậu nổi tiếng bậc nhất Sài Gòn thập niên 1960.

Hình ảnh Đoàn Thanh Vân đã khiến trái tim Ngô Thụy Miên rung động, và chàng trai 17 tuổi đã viết ca khúc đầu tay “Chiều Nay Không Có Em” thay cho lời tỏ tình:

“Không có em đời mình, sao vắng vui

Cuộc tình như lá khô mộng mơ cơn mê chiều

Không có em đôi mắt buồn nào đợi chờ/

Xin cho nhau lời vỗ về, sao đành quên đi ngày tháng đó”.

Bắt đầu hẹn hò với Đoàn Thanh Vân, Ngô Thụy Miên viết tiếp ca khúc

“Mùa Thu Cho Em”

rạo rực:

“Nắng úa dệt mi em

Và mây xanh thay tóc rối

Nhạt môi môi em thơm nồng

Tình yêu vương vương má hồng

Sẽ hát bài cho em, và ru em yên giấc tối

Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi

Chờ em, anh nghe mùa thu tới”.

Ngô Thụy Miên rất hâm mộ dòng nhạc tiền chiến, nên những ca khúc khởi nghiệp của Ngô Thụy Miên có màu sắc tương đối giống lớp nhạc sĩ tiền bối.

Tuy nhiên, sau một loạt ca khúc phổ thơ Nguyên Sa như

“Áo Lụa Hà Đông”,

“Paris Có Gì Lạ Không Em”

hoặc

“Tuổi Mười Ba”

thì Ngô Thụy Miên định hình phong cách riêng.

Nếu như việc phổ nhạc cho thơ

Nguyên Sa là mối duyên thơ – nhạc, thì cuộc tình với Đoàn Thanh Vân là mối duyên đời – nhạc của Ngô Thụy Miên.

Những xao xuyến lứa đôi đã làm thăng hoa âm nhạc Ngô Thụy Miên,

mà ca khúc “Mắt biếc” ông viết tặng người yêu được đón nhận nồng nhiệt ngay từ khi ra đời.

Đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, Ngô Thụy Miên trở thành một hiện tượng được giới trẻ đô thị hâm mộ.

Năm 1973, Ngô Thụy Miên và Đoàn Thanh Vân đính hôn.

Đám cưới của họ dự định sẽ tổ chức sau khi Đoàn Thanh Vân tốt nghiệp đại học.

Thế nhưng, sự kiện 30/4/1975 đã thay đổi nhiều điều.

Đoàn Thanh Vân theo cha mẹ di cư sang Mỹ, mà không kịp nói lời giã biệt vị hôn thê.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên thổ lộ:

“Một sáng tác mà tôi rất yêu quí, có mang một chút hình ảnh thời sự, đó là bài

“Em Còn Nhớ Mùa Xuân”.

Đó là tình khúc duy nhất tôi đã viết ở Sài Gòn sau tháng 4/1975 trong nỗi nhớ một người bạn gái đã ra đi, và giữa những biến chuyển xẩy ra quanh mình trong những ngày tháng đó.

Bản nhạc nhắc đến những kỷ niệm đẹp của chúng tôi trong bối cảnh của một thời thơ mộng”.

Ca khúc

“Em Còn Nhớ Mùa Xuân” được nhiều ca sĩ trình diễn ở hải ngoại, rồi sau đó lại tiếp tục chinh phục người yêu nhạc trong nước:

“Những thành phố em sẽ đi qua

Đây Paris, đây Luân Đôn, đây Vienne

Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua

Nhưng có đâu bằng Sài Gòn mai sau

Em có mơ ngày hát câu hồi hương”.

Khi chắc chắn người yêu đã không thể “hát câu hồi hương” như mình hy vọng, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã vượt đại dương để đi tìm người phụ nữ đã cùng mình ước thề.

Ở nước Mỹ mênh mông, họ cũng đã tìm được nhau.

Năm 1979, Ngô Thụy Miên và Đoàn Thanh Vân tổ chức lễ cưới tại bang California.

Trùng phùng hạnh phúc sau cách biệt bẽ bàng, Ngô Thụy Miên đã viết ca khúc “Em Về Mùa Thu” đánh dấu ngày nên duyên chồng vợ:

“Ô hay mùa thu lại về cho mình giăng hẹn hò

Gọi tên nhau khi chiều đến

Mây thu vấn vương đan ngập lối đi

Ái ân theo hồn vút cao

Vết mơ tình xõa tay mềm”.

Chuỗi ngày hòa nhập nơi đất khách cũng đầy gian nan.

Ngô Thụy Miên không muốn dính líu vào các hoạt động biểu diễn trên sân khấu, nên chọn cách đi làm công nhân như một người Việt bình thường mưu sinh xứ người.

Vợ chồng Ngô Thụy Miên dọn đến thành phố Olympia của bang Wasington để sinh sống với không ít muộn phiền và lo toan.

Tình yêu và âm nhạc đã níu giữ họ giữa nhiều xáo trộn bủa vây, mà ca khúc

“Bài Tình Ca Cho Em” là ví dụ tiêu biểu:

“Anh hát cho em bài tình ca thiết tha

Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa

Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ

Thương dáng em cười nhớ nụ mắt bờ môi…

Anh chúc cho em đời yên vui đắm say

Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay

Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ

Một ngày nào đó ta vẫn yêu mãi người thôi”.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đứng ngoài thị phi showbiz.

Ông bộc bạch:

“Tôi đến với âm nhạc như một sự tự nhiên, không hề có tham vọng gì.

Những sáng tác của tôi đều được cẩn trọng, chăm sóc từ lời ca đến ý nhạc.

Những năm tháng học nhạc cổ điển

Tây phương đã giúp tôi rất nhiều trong việc sáng tạo, chọn lựa cũng như trau chuốt, làm đẹp câu nhạc.

Đã có những bài tôi để cả năm trời chỉ để viết đi, viết lại những giai điệu mà mình chưa vừa ý!

Nói về lời ca, thì có lẽ nhờ trưởng thành giữa văn thơ và sách vở tôi đã được đọc rất nhiều.

Đọc nhiều nó thấm vào người lúc nào không biết. Rồi khi trái tim rung động thì lời ca tự nhiên sẽ đến”.

Nhìn vào số lượng ca khúc của Ngô Thụy Miên phổ biến sâu rộng trong đời sống, ai cũng ngỡ ông sáng tác rất nhiều.

Thực tế, Ngô Thụy Miên sáng tác rất ít. Có khi vài ba năm ông mới có cảm hứng để viết một ca khúc.

Và quan trọng hơn là có nhiều ca khúc ra đời mà Ngô Thụy Miên cũng không có ý định công bố.

Chẳng hạn, ca khúc

“Riêng Một Góc Trời”

chỉ được Ngô Thụy Miên hát cho vợ suốt nhiều năm, sau đó ca sĩ Tuấn Ngọc mới đến tận nhà để xin được thu âm và lan tỏa cực nhanh vào công chúng:

“Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa

Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ

Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi…”.

Tính toán chi li, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tự tổng kết ông viết được hơn 60 ca khúc.

Vì sao như vậy?

Ngô Thụy Miên cạn kiệt cảm hứng chăng?

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên bảo ông không muốn viết những điều quá hiu hắt từ tâm trạng mình:

“Với tôi, âm nhạc cũng như đời sống đều thay đổi theo thời gian và không gian. Sống ở quê nhà với những thân yêu quanh mình, với những lụa là mưa nắng Sài Gòn, những quán hàng, những con đường quen thuộc từng dấu chân, từng buổi sáng, buổi chiều…

tất cả đã cho tôi những ý nhạc nhẹ nhàng, trong sáng, những lời ca thơ mộng, dịu dàng.

Ở Mỹ, người ta thật vội vã, thật xa lạ… Những thành phố, nhà cửa thật to lớn nhưng cũng thật lạnh lẽo.

Ngày tháng bên này đã để lại trong âm nhạc của tôi những dấu vết buồn bã của cuộc sống tạm dung, những muộn phiền cay đắng của những phần đời lặng lẽ quanh mình…”.

Ca khúc “Mưa Trên Cuộc Tình Tôi”

viết khi nhạc sĩ Ngô Thụy Miên bước qua tuổi lục thập ít nhiều chứng minh điều ấy:

“Tôi vẫn ngồi lặng ngắm mây trôi

Mưa ngoài trời như bụi rơi

Chỉ là phù du những tháng ngày vui

Bên phím đàn tôi nghe hồn buông lơi”.

Bây giờ, ở tuổi 72, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn sống êm đềm bên người vợ thủy chung Đoàn Thanh Vân.

Họ hiếm muộn con cái,

nhưng đi đâu cũng có nhau.

Thỉnh thoảng họ cùng hát lại những

ca khúc một thời thanh xuân của mình để vỗ về cuộc tình trăm năm.

Vợ chồng nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên dành thời gian đi du lịch khắp nơi trên thế giới

Copied từ fb An Nam

  Nguồn: Tâm Huyền


 

 

BÀ CỤ MÀ TRẬN LŨ KHÔNG THỂ CUỐN TRÔI.

Cang Huynh

BÀ CỤ MÀ TRẬN LŨ KHÔNG THỂ CUỐN TRÔI.

Bà được tìm thấy dưới lớp bùn đã nhấn chìm mọi thứ khác.

Ngày 26 tháng 8 năm 2026, một bức tường nước khổng lồ ập xuống từ vụ sạt lở sông băng gần biên giới Nepal-Tibet, tàn phá Rasuwa, Nuwakot và các huyện lân cận chỉ trong vài phút. Mực nước sông dâng cao. Cầu cống biến mất. Toàn bộ làng mạc biến mất khi nước rút. Số người chết đã vượt quá 165, với hàng trăm người vẫn còn mất tích — con số này tiếp tục tăng lên khi các đội cứu hộ tiếp cận được những nơi bị lũ lụt cô lập với thế giới bên ngoài.

Tại Rasuwa, có một viện dưỡng lão nhỏ của chính phủ dành cho người già. Khi trận lũ ập đến, nó không chỉ làm hư hại tòa nhà. Nó đã xóa sổ tất cả — tường nhà, hồ sơ, mọi thứ, đều biến mất dưới lớp bùn và mảnh vỡ chôn vùi phần còn lại của thung lũng. Tất cả cư dân đều thiệt mạng, trừ một người.

Người đó là Gunakeshari Bohara. Bà 94 tuổi.

Lực lượng cứu hộ tìm thấy bà ở khu vực Tupche thuộc Nuwakot, bị vùi sâu trong đống đổ nát và bùn lầy đến nỗi chỉ có máy móc hạng nặng mới tiếp cận được. Một chiếc máy xúc đã cẩn thận đào bới đống đổ nát cho đến khi một người cứu hộ cuối cùng có thể nhấc bà ra bằng tay – bức ảnh ghi lại khoảnh khắc đó, toàn thân bà phủ đầy bùn khô từ đầu đến chân, đã được chia sẻ khắp thế giới như một trong những hình ảnh mang tính biểu tượng của thảm họa này.

Bà được đưa ngay đến Trung tâm Chấn thương Kathmandu. Và ở đó, câu chuyện trở nên khó khăn hơn chứ không hề dễ dàng hơn. Bà Gunakeshari mắc chứng mất trí nhớ nghiêm trọng. Trong cơn sốc vì những gì đã xảy ra, bà không thể nói được. Bà không thể nói tên mình cho các bác sĩ biết. Đối với một bà lão vừa sống sót sau một thảm họa không thể tưởng tượng nổi, không có cách nào để bà nói ra điều đó – không có từ ngữ nào để diễn tả những gì bà đã trải qua, không có cách nào để hỏi về những người bà quen biết. Cuối cùng, một người thân đã đứng ra nhận diện bà.

Các bác sĩ điều trị cho bà gọi sự sống sót của bà là một điều kỳ diệu thực sự. Một tòa nhà bị phá hủy. Tất cả mọi người trong đó đều thiệt mạng. Và bằng cách nào đó, trong bùn lầy, một người phụ nữ 94 tuổi vẫn bám trụ được.

Không có một kết thúc trọn vẹn nào ở đây, và sẽ thật sai lầm nếu giả vờ rằng có một kết thúc như vậy. Gunakeshari không có từ ngữ nào để kể cho chúng ta biết điều gì đã giúp bà ấy vượt qua những giờ phút khó khăn đó, và có lẽ bà ấy sẽ không bao giờ có thể. Ở đâu đó gần đó, các gia đình vẫn đang tìm kiếm những người mất tích trên bờ sông và những bãi đổ nát. Nepal và Tây Tạng vẫn đang thống kê những mất mát của mình.

Nhưng có điều này: một người bà cụ đã không bị dòng nước cuốn trôi. Một bức ảnh chụp một người cứu hộ đang bế bà ấy ra, cẩn thận và không vội vã, như thể bà ấy là điều duy nhất quan trọng trong thung lũng đó — bởi vì trong khoảnh khắc đó, đối với anh ấy, bà ấy chính là như vậy.

Chúng ta không được biết suy nghĩ của bà ấy. Chúng ta không được nghe một câu nói, một nụ cười, một cái tên mà bà ấy có thể tự đặt cho mình. Điều chúng ta nhận được nhỏ bé hơn, nhưng bằng cách nào đó, cũng mạnh mẽ không kém: bằng chứng cho thấy ngay cả khi một nơi bị xóa sổ, người ta vẫn có thể tìm thấy ai đó ở đó.

Cầu nguyện cho Nepal, cho Tây Tạng, và cho tất cả những người vẫn đang chờ đợi tin tức về người thân yêu của họ.

Cang Huỳnh lược dịch từ Histoire de vie.

KHI NÚI CAO CŨNG SỤP ĐỔ – Tạ Duy Tuyền

Tạ Duy Tuyền

KHI NÚI CAO CŨNG SỤP ĐỔ

Thảm họa xảy ra ngày 26/8 tại vùng biên giới Nepal – Tây Tạng khiến cả thế giới bàng hoàng.

Một khối băng đá khổng lồ bất ngờ đổ xuống từ dãy Himalaya, tạo thành dòng lũ bùn cuồn cuộn lao qua các thung lũng. Làng mạc bị vùi lấp, đường sá và cầu cống bị cuốn phăng, nhiều công trình chỉ trong chốc lát đã hóa thành đống đổ nát. Gần 600 người được xác nhận thiệt mạng, hàng ngàn người vẫn còn mất tích. Con số thương vong có thể còn tiếp tục tăng khi công cuộc tìm kiếm đang diễn ra trong vô vàn khó khăn.

Người ta gọi đó là một trận “sóng thần trên cạn”.

Nhưng phía sau những con số lạnh lùng là biết bao phận người vừa bị cắt ngang: một gia đình đang quây quần, một người mẹ vẫn ngóng con trở về, một người khách còn dang dở hành trình, một mái nhà buổi sáng còn tiếng nói cười, đến chiều chỉ còn lại bùn đất và nước mắt.

Trước một mất mát quá lớn, có lẽ điều cần thiết đầu tiên không phải là vội vàng kết tội, nhưng là cúi đầu trước nỗi đau của con người.

Nguyên nhân trực tiếp được xác định là sự sụp đổ của một khối băng và đá. Các nhà khoa học cũng cảnh báo rằng biến đổi khí hậu đang khiến những vùng núi băng trở nên mong manh và bất ổn hơn. Còn việc đào hầm, mở đường, khai khoáng hay xây dựng các công trình thủy điện có liên quan trực tiếp đến thảm họa lần này hay không, vẫn cần những cuộc điều tra khoa học độc lập và minh bạch.

Dẫu vậy, thảm họa vẫn là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc dành cho nhân loại: thiên nhiên không phải là một kho tài nguyên vô tận để con người tùy tiện đào xới, cắt xẻ và khai thác đến kiệt cùng.

Tạo vật có những giới hạn và quy luật riêng. Khi con người vì lợi nhuận và tham vọng mà xem thường những giới hạn ấy, hậu quả không chỉ dừng lại nơi một công trình hay trong biên giới một quốc gia. Nó có thể tràn xuống những vùng đất xa xôi và đổ ập lên cuộc đời của biết bao người vô tội.

Con người có thể khoan xuyên núi, ngăn dòng sông và dựng nên những công trình khổng lồ. Nhưng con người không thể ra lệnh cho núi đừng sụp, cho băng đừng tan, cho nước đừng tràn.

Khoa học giúp chúng ta hiểu và sử dụng thiên nhiên. Nhưng chỉ có sự khôn ngoan mới dạy chúng ta biết kính trọng, gìn giữ và sống hài hòa với thiên nhiên. Tạo vật không phải là kẻ thù để con người chinh phục, nhưng là ngôi nhà chung mà Đấng Tạo Hóa trao cho chúng ta chăm sóc và gìn giữ cho các thế hệ mai sau.

Nhìn những ngôi nhà bị cuốn trôi, ta càng thấm thía sự mong manh của kiếp người.

Có những công trình tưởng sẽ đứng vững trăm năm, chỉ trong vài phút đã thành đống đổ nát. Có những dự tính dành cho ngày mai, chưa kịp thực hiện thì hôm nay đã khép lại. Núi cao còn có thể sụp xuống, huống chi đời người vốn chỉ như một thoáng mây bay.

Nhận ra đời mình chóng qua không phải để bi quan hay buông xuôi, nhưng để biết sống cho đúng hơn: bớt tham lam, bớt hơn thua, bớt làm tổn thương nhau; biết yêu thương khi còn có thể, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi khi vẫn còn kịp; biết sử dụng của cải mà không tàn phá môi trường; biết cúi đầu trước Đấng Tạo Hóa và mở lòng trước nỗi đau của đồng loại.

Sau cùng, điều còn lại không phải là ta đã xây được những công trình lớn đến đâu hay nắm giữ bao nhiêu của cải, nhưng là trong quãng đời ngắn ngủi ấy, ta đã để lại cho người khác sự sống hay đổ nát, yêu thương hay khổ đau.

Kiếp người mau qua. Xin hãy sống sao để khi đi qua cuộc đời, ta không để lại phía sau một vùng hoang tàn, nhưng để lại một khoảng xanh cho đất, một chút bình an cho đời và một chút ấm áp trong lòng người.

Lm.Jos TDT 


 

Nepal hôm nay – những diễn biến mới nhất

Phương Quyên Huỳnh Trương is feeling heartbroken in USA.

Nepal hôm nay – những diễn biến mới nhất

* Ít nhất 626 người đã thiệt mạng tại Nepal, theo cơ quan quản lý thiên tai Nepal. Ngoài ra, 7 người thiệt mạng tại Tây Tạng (Trung Quốc).

* 2.426 người vẫn chưa được tìm thấy tại Nepal; nếu tính cả khu vực Tây Tạng, tổng số người mất tích được các nguồn quốc tế đưa lên gần 3.000 người.

* Lực lượng cứu hộ đã cứu được hơn 4.400 người tại Nepal. Tuy nhiên, mưa lớn và mực nước sông dâng cao đang khiến một số hoạt động cứu hộ phải tạm ngưng.

* Trong số những người còn mất tích có:

* Mỹ: 66 người

* Anh: 33 người

* Úc: 35 người

* Canada: 25 người

* Ấn Độ: 93 người

* Trung Quốc: 84 người

* Malaysia: 51 người

* Ukraine: 53 người

* Nam Hàn: 0 người trong bảng cập nhật ngày 28/8 — cả 9 người đã được tìm thấy.

* Ngoài ra còn có người mất tích từ Nhật, Pháp, Đức, Singapore, Nam Phi, New Zealand, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha…

* Một trong những điểm nóng nhất hiện nay là một đường hầm của nhà máy thủy điện, nơi có người được cho là vẫn đang mắc kẹt. Quân đội Nepal đang đào xuyên qua lớp bùn dày để tìm cách tiếp cận họ.

* Nguyên nhân thảm họa được cho là một phần lớn của sông băng và đá núi ở Himalaya sụp đổ, tạo ra dòng nước, băng, đá và bùn khổng lồ tràn xuống các thung lũng.

Có một hồ nước tạm thời hình thành sau vụ sạt lở/sụp đổ sông băng ở khu vực biên giới Nepal–Trung Quốc. Trước đó người ta lo hồ này có thể tiếp tục vỡ và gây thêm một trận lũ lớn.

Ban đầu, ngày 28/8, Nepal nói rằng chưa cần các đội tìm kiếm–cứu hộ quốc tế và lực lượng Nepal sẽ tự đảm nhiệm. Điều này khiến một số nước như Mỹ, Anh, Ấn Độ, Trung Quốc, Nam Hàn… dù có người mất tích vẫn chưa thể đưa đội cứu hộ chuyên môn vào.

Nhưng hôm nay Nepal đã thay đổi quyết định

Ngày 29/8, Chính phủ Nepal đã bắt đầu chấp nhận sự hỗ trợ chuyên môn từ nước ngoài, đặc biệt trong những công việc mà lực lượng Nepal cần kỹ thuật đặc biệt:

* Ấn Độ đã triển khai một đội chuyên môn 11 người, tập trung vào cứu người mắc kẹt trong các đường hầm thủy điện.

* Trung Quốc cũng đang triển khai đội cứu hộ đường hầm.

* Nepal còn yêu cầu hỗ trợ về công nghệ phát hiện người còn sống, xét nghiệm DNA để nhận dạng thi thể và thiết bị bảo quản thi thể.

* Trung Quốc đã đồng ý cung cấp 30 cầu Bailey để khôi phục giao thông và các túi bảo quản thi thể có khả năng phục vụ tới khoảng 2.000 thi thể

Nhưng có một điểm cần phân biệt

Nepal chưa mở cửa hoàn toàn cho mọi đội cứu hộ nước ngoài vào tất cả các khu vực. Chính phủ đang ưu tiên kiểu: “Cần kỹ thuật gì thì mời lực lượng nước ngoài có chuyên môn về kỹ thuật đó.” Chứ không phải để hàng loạt đội cứu hộ quốc tế tự do vào khu vực thiên tai. Vì vậy nhiều gia đình của một số người mất tích đã vội vã sang Nepal để tự tìm kiếm thông tin về người thân.

Đằng sau những con số này là hàng trăm gia đình vẫn đang chờ đợi một câu trả lời: Người thân của họ còn sống hay không?

#cuocsongvietmy #NepalFlood #prayfornepal #natraldisaster #thientai


 

“Tôi cảm thấy thật cô độc”, người phụ nữ Nepal chia sẻ khi mất 17 người thân trong trận lũ quét.

My Lan Pham 

“Tôi cảm thấy thật cô độc”, người phụ nữ Nepal chia sẻ khi mất 17 người thân trong trận lũ quét.

Số người chết trong các trận lũ lụt ở Nepal và Trung Quốc đã vượt quá 800 người, theo cập nhật từ cảnh sát địa phương vào Chủ nhật (30/8).

Kopila Tamang đang ở Kathmandu khi trận lũ quét tràn qua thành phố.

Gia đình của Kopila Tamang từng sống sót qua trận động đất tàn khốc ở Nepal năm 2015, nhưng ngôi nhà của họ khi đó đã bị phá hủy. Lần này, trận lũ quét đã cuốn trôi căn nhà mới dựng lại cùng 17 thành viên trong gia đình cô.

“Tôi cảm thấy thật cô độc”, Tamang chia sẻ với CNN. Cô gái 20 tuổi đến từ Rasuwa – một trong những khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Cô đang ở Kathmandu khi lũ bắt đầu tràn về và đã tức tốc trở lại vùng núi ngay khi nhận được tin dữ. Cô đã mất đi mẹ, chị gái, bà ngoại cùng nhiều người họ hàng khác, trong đó có một người cháu mới tròn một tháng tuổi. Giờ đây, tất cả những gì cô còn lại chỉ là những tấm hình của họ lưu trong điện thoại.

Cậu em trai 7 tuổi của cô còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đã xảy ra, cô cho biết cậu bé vẫn tin rằng mẹ sẽ trở về. “Em ấy còn nhỏ quá. Vẫn nghĩ là mẹ sẽ quay lại.”

“Bây giờ tôi là mẹ của em ấy, nên tôi phải mạnh mẽ”, cô gái trẻ nói.

Cậu em họ của cô, Subba Tamang, 17 tuổi, đã mất đi hai người em gái nhỏ là Anjana (1 tuổi) và Archana (5 tuổi). “Thật quá đỗi khó khăn để chấp nhận rằng tôi đã mất đi các em của mình”, cậu nói.

Cậu hiện đang ngủ trên mái của một tòa nhà chưa hoàn thiện ở Bidur cùng 50 người đàn ông và cậu bé khác bị mất nhà cửa. “Rất nhiều người ở đây bật khóc vào ban đêm khi nhớ về người thân của mình”, cậu chia sẻ. “Thật khó để có thể chợp mắt ở đây.”

Bên cạnh nỗi đau mất mát to lớn, các gia đình bị mất nhà cửa còn sống trong sợ hãi trước nguy cơ xảy ra một trận lũ khác. Vào ban đêm, họ thường phải tháo chạy lên vùng rừng núi cao hơn mỗi khi nghe thấy cảnh báo rằng lũ quét mới đang tiến đến.

Theo cập nhật từ cảnh sát địa phương vào Chủ nhật (30/8), ít nhất 788 người đã thiệt mạng tại Nepal. Ngoài ra, phía Trung Quốc cũng xác nhận có thêm 16 trường hợp tử vong.

https://s.biz.vn/21KtAOL 


 

Trump bóp cò và Navarro nạp đạn – Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

August 31, 2026 

Trúc Phương/Người Việt

Trong vụ thuế quan đánh vào Canada, thì Peter Navarro, một lần nữa, là cố vấn hàng đầu của Trump. Với Navarro, thuế quan là vũ khí tối thượng trong bất kỳ cuộc chiến thương mại nào. Ông đã phần nào định hình lối suy nghĩ như vậy cho Trump. Nếu có ai đó cần được nêu tên khi “hài tội” với trách nhiệm làm cho đời sống người Mỹ phần nào điêu đứng bởi ảnh hưởng từ chính sách thuế quan của Trump thì Peter Navarro là người không thể không nhắc.

Tiến Sĩ Peter Navarro. (Hình: Andrew Harnik/Getty Images)

Một tiến sĩ “dỏm”?

Tháng Ba, 2016, ông giáo Peter Navarro mở khóa “Quản lý rủi ro địa chính trị trong kỷ nguyên Trung Quốc trỗi dậy” tại Đại Học UC Irvine. Đó là thời điểm Donald Trump sắp trở thành ứng cử viên chính thức đại diện đảng Cộng Hòa trong cuộc tranh cử tổng thống với Hillary Clinton.

Navarro giới thiệu khóa học bằng cách gửi email đến 30,000 sinh viên. Cuối cùng, có… 17 người đăng ký. Trước đó không lâu, Navarro vừa phát hành cuốn “Crouching Tiger.” Đây là cuốn sách thứ ba ông nhấn mạnh mối đe dọa Trung Quốc. Không như hầu hết giới học thuật Mỹ viết về Trung Quốc, Navarro gần như hoàn toàn mù tịt về Trung Quốc. Ông không biết tiếng Hoa để xem tài liệu gốc và thậm chí chưa từng đặt chân đến Trung Quốc.

Trước năm 2016, Navarro hầu như không có mối liên hệ nào với đảng Cộng Hòa. Ông từng rất thân với John Edwards, cựu thượng nghị sĩ và ứng viên tổng thống của đảng Dân Chủ. Khi John Edwards rút lui chiến dịch tranh cử vào năm 2008, Navarro thốt lên: “Chúng ta đã mất đi một người tài giỏi.” Thời làm giáo sư, ông thậm chí không có quan điểm nhất quán về chính sách thuế quan và có lúc thừa nhận chính đạo luật thuế quan Smoot-Hawley năm 1930 đã “góp phần đẩy toàn bộ nền kinh tế toàn cầu vào cuộc Đại Suy thoái.”

Với một số người, Peter Navarro chỉ là kẻ “rao bán những điều sáo rỗng” – như nhận định bốp chát của nhà báo Lou Dobbs khi phỏng vấn Navarro trên Fox Business Network. Thậm chí Jared Kushner, con rể Trump, người giúp đưa Navarro vào Tòa Bạch Ốc năm 2016, cũng nhận xét Navarro là kẻ lập dị và không đáng tin. Thượng Nghị Sĩ Rand Paul (Cộng Hòa-Kentucky) gọi ông là một “sai lầm kinh tế sống.” Elon Musk nói ông là cái thứ ngu độn…

Bi kịch ở chỗ Trump lại dùng “cái thứ ngu độn” để thiết kế chính sách thuế quan. Chính Navarro là một trong những người đứng sau Trump tạo nên cái gọi là “Ngày Giải Phóng” (Liberation Day) vào Tháng Tư, 2025 (xóa bỏ loạt hiệp định thương mại và áp đặt mức thuế quan cao). Ngay sau sự kiện trên, Navarro nói trên Fox News: “Thuế quan chính là cắt giảm thuế. Thuế quan tạo ra việc làm. Thuế quan đảm bảo an ninh quốc gia. Thuế quan mang lại lợi ích to lớn cho nước Mỹ. Thuế quan sẽ giúp nước Mỹ vĩ đại trở lại.”

Peter Navarro sinh năm 1949 tại Cambridge, Massachusetts. Năm Navarro 8 tuổi, cha mẹ ông ly dị. Sau khi tái hôn, cha ông chuyển đến Grosse Pointe, Michigan. Navarro cùng mẹ và người anh trai định cư tại Palm Beach, Florida. Họ rất nghèo. Navarro phải làm hồ sơ xin trợ cấp để học đại học. Thập niên 1990, khi mon men vào chính trị và tham gia một số cuộc tranh cử, Navarro không bao giờ nhắc đến quá khứ nghèo khổ.

Sau khi tốt nghiệp Đại Học Tufts năm 1972 với chuyên ngành tiếng Anh, Navarro đến Đông Bắc Thái Lan để làm giáo viên thuộc tổ chức Peace Corps. Sau khi rời Peace Corps, Navarro trở về Boston, làm việc tại một công ty tư vấn năng lượng rồi theo học chương trình thạc sĩ chính sách công tại Trường Kennedy thuộc Đại Học Harvard.

Năm 1979, ông bắt đầu chương trình tiến sĩ tại Đại Học Harvard. Tại đây, Navarro kết thân với Jeff Dubin – nghiên cứu sinh tiến sĩ kinh tế học tại M.I.T. Lúc đó, Navarro cần hoàn thành luận án về lĩnh vực kinh tế trong hoạt động từ thiện của doanh nghiệp. Trong khi đó, Dubin cần tiền trả thuê nhà. Thế là hai bên “trao đổi.” Jeff Dubin kể: “Anh ấy cho tôi biết hướng đi và tôi hỗ trợ anh ấy đạt mục tiêu, về mặt lý thuyết lẫn thực nghiệm.”

Luận án của Navarro, nộp năm 1986, không ghi nhận những đóng góp của Dubin. Với giới kinh tế học, sự “thiếu sót” như vậy có thể được xem là hành vi vi phạm quy tắc học thuật (“Peter Navarro, Trump’s Ultimate Yes-Man”/The New Yorker).

Giữa thập niên 1980, Navarro chuyển đến San Diego. Từ năm 1985 đến năm 1988, ông giảng dạy tại Đại Học UC San Diego và Đại Học San Diego. Năm 1989, ông đến Đại Học UC Irvine, đảm nhiệm vị trí giáo sư kinh tế học và chính sách công. Năm 1992, Navarro tranh chức thị trưởng San Diego. Chiến dịch tranh cử thất bại. Năm 2001, Navarro dấn bước vào cuộc đua thứ năm khi tranh cử vào hội đồng thành phố. Đó là lần vỡ mộng cuối cùng của Navarro khi ông nhận được chưa đầy 8% phiếu.

Nghề “thầy dùi”

Tháng Sáu, 2016, Stephen Miller, cố vấn thân cận của Trump, gọi Navarro. Trump vừa chính thức trở thành ứng viên tổng thống đại diện đảng Cộng Hòa. Miller muốn hỏi ý kiến cho bài phát biểu về chính sách thương mại mà Trump sắp trình bày. Ngày 28 Tháng Sáu, tại Monessen, Pennsylvania, Trump nói với cử tri:

“Di sản công nhân ngành thép tại Pennsylvania vẫn hiện hữu trong những cây cầu, tuyến đường sắt và tòa nhà chọc trời tạo nên cảnh quan nước Mỹ vĩ đại của chúng ta… Nhưng lòng trung thành của người lao động đã bị đền đáp – điều mà các bạn hiểu rõ hơn ai hết – bằng sự phản bội hoàn toàn. Khi thép nước ngoài được trợ giá tràn vào thị trường chúng ta, đe dọa các nhà máy, thì các chính trị gia chẳng làm gì cả.”

Trump đề cập những chủ đề quen thuộc của Navarro: Việc Trung Quốc gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới dẫn đến “vụ đánh cắp việc làm lớn nhất trong lịch sử đất nước”; Trung Quốc trợ giá bất công cho các ngành công nghiệp trong nước; và Trung Quốc là “kẻ thao túng tiền tệ.” Nói về diễn văn này, Navarro đánh giá đó là “một tuyệt tác thi ca về chính trị và chính sách,” với tầm quan trọng ngang ngửa diễn văn Gettysburg của Abraham Lincoln năm 1863!

Cuối cùng, Navarro trở thành thành viên trong chiến dịch tranh cử của Trump. Tờ Vanity Fair thuật, Jared Kushner là người móc nối Navarro vào nhóm cố vấn kinh tế cho Trump. Cậu con rể của Trump chú ý đến Navarro sau khi phát hiện cuốn “Death by China” của Navarro qua Google và gọi điện trực tiếp cho tác giả. Phần mình, Navarro khẳng định ông trao đổi thư từ trước đó rất lâu với một người trong văn phòng Trump nhưng “không nhớ” chính xác tên người đó. Trong thực tế, như được nhà báo Ian Parker thuật trong bài viết trên The New Yorker, Navarro, vốn là người theo đảng Dân Chủ, từng cố thu hút sự chú ý từ bộ máy tranh cử của Hillary Clinton nhưng họ phớt lờ ông.

Từ khi tham gia bộ máy Trump, Peter Navarro bắt đầu “quay xe.” Giữa thập niên 1980, trong quyển “The Policy Game: How Special Interests and Ideologues are Stealing America,” Navarro từng viết rằng các nhóm lợi ích đã đẩy nước Mỹ đến “một thời điểm trong lịch sử mà quốc gia không thể tăng trưởng và thịnh vượng.” Ông kêu gọi tăng chế độ bồi thường cho người lao động nhằm trợ giúp những người bị mất việc do thương mại và sự cạnh tranh từ nước ngoài. Ông viết rằng, “như lịch sử từng cho thấy những bài học đau xót, một khi các cuộc chiến bảo hộ thương mại nổ ra, kết cục có thể xảy ra là một vòng xoáy suy thoái chết chóc và gần như không thể ngăn chặn đối với toàn bộ nền kinh tế thế giới.”

Giờ đây, ông phản bội lại chính những gì ông viết. Không chỉ vấn đề mậu dịch quốc tế, Navarro cũng ủng hộ nhiệt tình các chính sách của Trump, đặc biệt vấn đề chống nhập cư. Ngay cả trước khi Trump đắc cử năm 2016, Navarro đã viết bài cổ xúy cấm người Hồi Giáo nhập cảnh vào Mỹ và khẳng định việc trục xuất 11 triệu người nhập cư không hề hấn gì cho nền kinh tế Mỹ.

Ông cũng là đồng tác giả một chính sách với nội dung rằng bất kỳ biện pháp nào nhằm giảm thâm hụt thương mại của Mỹ cũng sẽ thúc đẩy tăng trưởng một cách tất yếu. Với giới kinh tế học, đó là một luận điểm hoàn toàn sai. Viện Cato gọi ý tưởng đó là “một trò đùa về mặt logic.” Harry Holzer, kinh tế gia tại Đại Học Georgetown, nói: “Những điều ông ta nói đã vi phạm các nguyên tắc cơ bản nhất của kinh tế học vĩ mô – những kiến thức cơ bản được dạy ngay trong học kỳ đầu tiên.”

Điều mỉa mai nhất khi nói về Peter Navarro là dù sinh viên bỏ lớp không nghe, sách viết gần như không ai đọc (trừ quyển “Death by China”) nhưng ông lại có thể thuyết phục được tổng thống Mỹ. Chính xác hơn, hai người đã “đến với nhau” với cùng một nỗi ám ảnh: Thuế quan là công cụ toàn năng. Nó là giải pháp tối thượng giải quyết được tất tần tật toàn bộ vấn đề kinh tế của một quốc gia và nó chắc chắn mang lại sự công bằng trong cán cân thương mại.

Cuối cùng, Navarro đã đạt được một điều mà sự nghiệp học thuật của ông không thể mang lại: Tìm được một tổng thống sẵn sàng biến những ý tưởng của mình thành chính sách quốc gia. Ở góc độ này, khó có thể nói ai là công cụ của ai. [kn]


 

 Tiếng kêu từ Nepal, từ trang Nepal Climate Hub.

Chau Doan

 Tiếng kêu từ Nepal, từ trang Nepal Climate Hub.

“Tôi đang ở Nepal để gửi một thông điệp đến toàn thế giới. Mái nhà của thế giới đang sụp đổ. Thảm kịch này đang diễn ra theo hai chương đầy hiểm họa. Giai đoạn một là câu chuyện về sự tan chảy của các sông băng và mảng băng. Nhiệt độ kỷ lục đồng nghĩa với việc băng tan kỷ lục. Nepal đã mất gần một phần ba lượng băng chỉ trong hơn 30 năm. Châu Nam Cực và Greenland đang mất đi hàng tỷ tấn khối lượng băng mỗi năm.

Sông băng tan chảy đồng nghĩa với các hồ dâng cao và sông ngòi lũ lụt, cuốn trôi toàn bộ các cộng đồng và mực nước biển dâng cao ở mức kỷ lục, đe dọa các cộng đồng vùng ven biển trên khắp hành tinh. Cuộc khủng hoảng đang gia tăng tốc độ. Các sông băng của Nepal đã tan chảy nhanh hơn 65% trong thập kỷ qua so với thập kỷ trước đó. Điều đó có nghĩa là giai đoạn hai của thảm kịch này đang hiện hữu ngày càng rõ rệt, đó là sự biến mất hoàn toàn của các sông băng.

Sông băng là những bể chứa nước đóng băng. Những sông băng ở Himalaya này cung cấp nước ngọt cho hơn một tỷ người. Khi chúng thu hẹp lại, dòng chảy của các con sông cũng vậy. Trong tương lai, các con sông lớn ở Himalaya như sông Ấn, sông Hằng và sông Brahmaputra có thể bị giảm lưu lượng dòng chảy nghiêm trọng. Kết hợp với sự xâm nhập mặn, điều đó sẽ tàn phá các vùng đồng bằng duyên hải, báo hiệu một thảm họa.

Các quốc gia và cộng đồng ở vùng thấp sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn. Hàng triệu người phải di cư và sự cạnh tranh khốc liệt về nguồn nước, đất đai cùng với lũ lụt, hạn hán, sạt lở đất ngày càng gia tăng trên toàn thế giới.

Tôi ở đây để cất tiếng kêu cứu từ mái nhà của thế giới: hãy dừng sự điên rồ này lại. Các sông băng đang rút lui, nhưng chúng ta thì không thể. Chúng ta phải chấm dứt kỷ nguyên nhiên liệu hóa thạch. Chúng ta phải hành động ngay bây giờ để bảo vệ những người ở tuyến đầu và giới hạn mức tăng nhiệt độ toàn cầu ở mức 1,5°C nhằm ngăn chặn những kịch bản tồi tệ nhất của sự biến đổi khí hậu. Thế giới không thể chờ đợi thêm được nữa.”

Còn đây là nhận định tổng hợp vài trang về ĐBSCL.

Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) — “vựa lúa” và an ninh lương thực của Việt Nam — đang phải đối mặt với nguy cơ biến đổi nghiêm trọng do tác động kép từ tự nhiên lẫn con người:  Xâm nhập mặn và thiếu nước ngọt: Băng tan làm nước biển dâng kết hợp với các đập thủy điện thượng nguồn làm giảm lưu lượng sông Mê Kông.

Nước mặn lấn sâu vào nội đồng khiến hàng trăm nghìn hecta lúa, cây ăn trái và nguồn nước sinh hoạt của người dân bị đe dọa nghiêm trọng.  Sụt lún đất và xói lở bờ sông, bờ biển: Việc khai thác nước ngầm quá mức làm cho nền đất toàn vùng bị sụt lún với tốc độ nhanh hơn cả mức nước biển dâng.

Cùng với tình trạng thiếu hụt bùn cát từ thượng nguồn, hàng trăm km bờ sông, bờ biển đang bị sạt lở, cuốn trôi đất canh tác và nhà cửa.  Dự báo nguy cơ ngập vĩnh viễn: Nếu mực nước biển dâng cao và tốc độ sụt lún không được kiểm soát, diện tích lớn của đồng bằng có nguy cơ bị ngập dưới nước biển vào cuối thế kỷ này, buộc hàng triệu người phải di dời. 


 

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh

Thao Teresa

Nơi yên nghỉ của Đức Cha Jean Casaigne tại Di Linh, bên cạnh QL 20 cung đường du lịch Sài Gòn- Đà Lạt, người sáng lập ra Trại phong (bệnh cùi) Di Linh, nơi tiếp nhận nuôi dưỡng bệnh nhân khắp nơi, căn bệnh mà cả xh đều xa lánh và bỏ rơi họ. Rồi chính Đức Cha cũng bị nhiễm bệnh và Ngài qua đời tại đây năm 1973.

Mộ của Ngài vẫn ở đó, dưới chân tháp chuông của làng phong, với dòng chữ rất ngắn nhưng chính là cả cuộc đời Ngài:

“JEAN CASSAIGNE

1895–1973

CARITAS ET AMOR”

“Bác ái và Yêu thương.”


 

Chuẩn bị cho ngày chết lúc tuổi già, có nên không?-Tác giả Phùng Văn Phụng

Tác giả: Phùng Văn Phụng

Trong “Truyện Kiều” tác giả Nguyễn Du viết: “Thác là thể phách, còn là tinh anh” đó là sau khi chết, phần thể xác, thân thể mình sẽ không còn, sẽ trở thành tro bụi. Nhưng phần hồn, những việc làm tốt, những hy sinh đóng góp cho xã hội, đóng góp cho gia đình vẫn còn tồn tại. Nhưng tồn tại được bao lâu? Tồn tại được 5 năm, 10 năm, hay hơn thế nữa đâu có biết. Nhưng có lẽ 100 năm sau chẳng còn ai biết đến mình đâu?

*****

Có những câu hỏi luôn chờ đợi câu trả lời, lúc nào cũng vẫn mới mẽ đối với con người.

Thực sự tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Khi chết tôi đi về đâu?

Sống trên đời để làm gì?

Tại sao có người sinh ra trong gia đình giàu có và có người sinh ra trong gia đình nghèo khổ?

Có người sinh ra ở nước giàu (như ở Hoa Kỳ, Âu Châu) có người sinh ra ở nước nghèo (như ở Phi Châu)

Có người chết sớm, có người sống lâu?

Có người chết dễ dàng, có người bịnh tật nằm liệt giường vài năm hay vài chục năm, sống nhờ vào con cháu hay nhờ vào người khác.

Con người có linh hồn không?

Sau khi chết, linh hồn con người sẽ đi về đâu?

****

Có người nói, sau khi chết, vất thân xác nơi nào cũng được, bỏ vào thùng rác, đem vứt ngoài biển, bỏ ngoài sông hay bỏ ở đâu đó cũng được. Chết là hết.

Tôi có biết, một gia đình vợ chồng, con và dâu của người bạn, sau khi dự đám cưới, cùng với một cặp vợ chồng khác cũng cùng dự đám cưới trên. Sau khi dự đám cưới xong, hai cặp vợ chồng này đi cùng chiếc xe về nhà, từ đường Westheimer đến Highway 6, quẹo trái thì bị tai nạn nặng.Trong xe có hai vợ chồng chết và hai vợ chồng kia bị thương nặng nhưng cả hai vợ chồng đều sống. Một cặp vợ chồng sống và một cặp vợ chồng chết. Giải thích thế nào?

Tôi đang đọc sách “Muôn Kiếp Nhân Sinh” của Nguyên Phong

 *****

Con người sẽ ra đi về với Chúa bất cứ lúc nào không thể biết trước được. Có người mới sinh ra đã chết, có ngươì sống tới 100 tuổi hay hơn nữa, cũng có người mất ở tuổi đôi mươi hay trung niên 40, 50,60.

Thánh nữ Teresa Hài Đồng Giêsu chết lúc 24 tuổi vì bịnh lao phổi. Thánh nữ mất lúc 7 giờ 30 tối ngày 30-09-1897. Chị là Tiến sĩ Hội thánh.

Thánh Faustina mất lúc 33 tuổi ở Kraków, Ba Lan. Ngài được xem là sứ đồ của “Lòng Chúa thương Xót.”

Thánh Anrê Trần An Dũng Lạc mất năm 44 tuổi, tử đạo ngày 21 tháng 12 năm 1839 tại pháp trường Cầu Giấy, Hà Nội.

Thánh Annê Lê Thị Thành (1781-1841) còn gọi là Bà Đê, mất lúc 60 tuổi. Bà chết năm 1841 lúc đang bị cầm tù.

Thánh Carlo Acutis sinh ngày 03-05-1991 và qua đời năm 2006 khi mới 15 tuổi vì bị bịnh bạch hầu. Được phong thánh ngày 07 tháng 09 năm 2025 vừa qua.

***

Tôi đã mua hai lỗ chôn ở nhà quàn Vĩnh Cửu, đã đóng đủ tiền cho nhà quàn rồi. Hai huyệt ở phía

phải của nhà quàn Vĩnh Cửu, trên đường Dairy Asford, vừa bước vô nhà quàn, nhìn bên phải, hai huyệt (hai lỗ chôn) nằm ở đây.

Nhà quàn cũng cho ta đóng tiền cho ba ngày làm đám tang, nếu bây giờ đóng trước, sau này trong gia đình con cháu khỏi phải lo đóng góp, khỏi lo trả tiền, có thể gây nên sự xung đột tranh cãi trong gia đình, trong các con cháu.

Đạo công giáo luôn nhắc nhở ngày ra đi của chúng ta để chúng ta luôn sống trong tình thương của Thiên Chúa, sống liên kết với Chúa Giêsu và Đức Mẹ Maria.

Trong kinh Kính mừng có câu: “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội khi nay và TRONG GIỜ LÂM TỬ. Amen

Và kinh khác trước khi bắt đầu thánh lễ: “Lậy Chúa con, con xin dâng các lễ Misa, các thầy cả ở khắp tứ phương thiên hạ làm trong ngày hôm nay. Để Chúa con thương đến các kẻ có tội đang mong sinh thì bây giờ và SẼ CHẾT TRONG NGÀY HÔM NAY. Chớ gì máu châu báu Đức Chúa Giêsu là đấng chuộc tội làm cho Chúa con thương đến các kẻ ấy.”

Có nhiều người viết sẵn bài đọc 1, bài đọc 2 và bài Phúc âm, lẫn bài thông báo. Viết sẵn để con cháu theo đó mà làm, không phải lo lắng, bối rối không biết làm gì trước, làm gì sau?

Trong Kinh thánh, tác giả Gioan có viết, mà tôi rất thích: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó.” Gioan (14:1-3)

Phùng Văn Phụng

29/08/2026

Xem thêm:

CÓ PHẢI LÀ BI QUAN KHI NÓI ĐẾN CÁI CHẾT LÚC TUỔI GIÀ? Tác giả: Norris Le LPN


 

Hai phi công cùng ngủ quên 28 phút ở độ cao 36.000 ft – trên máy bay có 153 hành khách!

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

Hai phi công cùng ngủ quên 28 phút ở độ cao 36.000 ft – trên máy bay có 153 hành khách!

Ngày 25/1/2024, chuyến bay BTK 6723 của Batik Air từ Kendari đến Jakarta (Indonesia) đã xảy ra một sự cố hàng không nghiêm trọng, rất may không dẫn đến thảm họa.

Chiếc Airbus A320 chở 153 hành khách cùng 4 thành viên phi hành đoàn đang bay ở độ cao 36.000 ft thì cơ trưởng xin nghỉ ngơi và được cơ phó đồng ý.

Cơ trưởng ngủ quên, tỉnh dậy trong thời gian ngắn rồi tiếp tục ngủ. Trong khi đó, cơ phó đang cố tránh thời tiết xấu và duy trì đường bay theo yêu cầu cũng vô tình ngủ quên.

Kết quả là buồng lái hoàn toàn không có phi công tỉnh táo trong khoảng 28 phút.

Trong thời gian này, kiểm soát không lưu Jakarta đã cố gắng liên lạc với máy bay 14 lần, thậm chí nhờ phi hành đoàn của hai máy bay khác thiết lập liên lạc. Tuy nhiên, vẫn không có phản hồi.

Khi tỉnh dậy, cơ trưởng nhận ra máy bay đã lệch khỏi đường bay dự kiến. Ông lập tức đánh thức cơ phó và cả hai nhanh chóng điều chỉnh lại hướng bay.

Máy bay sau đó hạ cánh an toàn xuống sân bay quốc tế Soekarno-Hatta. Không có hành khách hay thành viên phi hành đoàn nào bị thương, máy bay cũng không bị hư hại.

Theo báo cáo cuối cùng của Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia (KNKT), được công bố năm 2025, mệt mỏi nghiêm trọng (fatigue) là một trong những yếu tố chính dẫn đến sự cố.

Cơ phó khi đó đang phải đối mặt với tình trạng rối loạn giấc ngủ do chăm sóc hai em bé sinh đôi mới khoảng một tháng tuổi, đồng thời chuẩn bị chuyển sang nhà mới.

Báo cáo cũng chỉ ra những thiếu sót trong công tác quản lý rủi ro do mệt mỏi của hãng hàng không cũng như việc giám sát định kỳ đối với buồng lái.

May mắn là máy bay vẫn đang hoạt động ở chế độ autopilot (lái tự động), góp phần ngăn tình huống trở nên nghiêm trọng hơn.

Sự việc là một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng yếu tố con người luôn là một trong những mắt xích quan trọng nhất của an toàn hàng không.

Mệt mỏi có thể nguy hiểm không kém một sự cố kỹ thuật — và đôi khi còn khó nhận biết hơn.

Nếu là hành khách trên chuyến bay đó và biết cả hai phi công đều đang ngủ, bạn sẽ cảm thấy thế nào?


 

Thảm họa ở Nepal quá sức kinh hoàng…

Thao Teresa

Thảm họa ở Nepal quá sức kinh hoàng, được ví như sóng thần trên cạn, thảm khốc đến mức nó phả hủy hoàn toàn mọi công trình trên đường đi, kéo dài 1 vệt đến 30km, các mảnh thi thể người được tìm thấy khắp nơi dọc bờ sông, chân, tay bị cắt rời, vô cùng đau khổ. Vô cùng kinh hoàng, em không dám đăng những video đó, rất ám ánh.

Bài viết ở lần trước em nói đến nguyên nhân có sự liên quan đến Trung Quốc, điều này là sự thật. Sự kiện kinh hoàng mới diễn ra đây là lời cảnh báo về chất lượng công trình của Trung Quốc và sự mong manh của địa chất của dãy Himalaya. Tự nhiên không phải để con người hủy hoại.

Thảm họa kinh hoàng tại biên giới Nepal – Tây Tạng một lần nữa cho thấy Himalaya không phải một vùng đất mà con người có thể tùy tiện đào xẻ, nổ mìn, khoan hầm, xây đập rồi mặc kệ những hậu quả lâu dài.

Một khối băng và đá khổng lồ sụp xuống ngày 26/8 đã tạo ra dòng lũ bùn đá khủng khiếp, tàn phá cả phía Nepal lẫn Tây Tạng. Hàng 1000 người thiệt mạng, hơn 1.000 người khác mất tích, hàng chục cây cầu, đường sá và các công trình hạ tầng bị phá hủy.

Con người đã can thiệp vào vùng núi này đến mức nào, và Trung Quốc đang làm gì với một trong những hệ thống địa chất nhạy cảm nhất hành tinh?

Himalaya là nơi các mảng kiến tạo trên hành tinh này va chạm, nơi tồn tại hàng loạt đứt gãy địa chất, sông băng, tầng đất đóng băng và những sườn núi có độ dốc cực lớn. Đó vốn đã là một hệ thống tự nhiên luôn vận động.

Thế nhưng nhiều năm qua, Trung Quốc biến Tây Tạng thành một đại công trường khổng lồ.

Từ khi Trung Quốc xâm lược chiếm đóng, sát nhập Tây Tạng, Trung Quốc đã đưa đến vùng đất bình yên này hàng loạt thay đổi mang tính tàn phá thiên nhiên và địa chất nguy hiểm.

Trung Quốc điên cuồng xây đường cao tốc, đường sắt, đường hầm, mở các mỏ khoáng sản, xây dựng nhà máy thủy điện, ngăn nước làm đập chắn nước, đường dẫn nước.

Các công trình này đòi hỏi đào núi, cắt chân sườn dốc, khoan xuyên đá và nổ mìn với quy mô rất lớn.

Một nghiên cứu công bố năm 2026 về một vụ sạt lở trên cao nguyên Thanh-Tạng kết luận rằng hoạt động xây dựng đường hầm của Trung Quốc là yếu tố chính thúc đẩy biến dạng sườn núi. Quá trình này bắt đầu từ những vụ trượt nhỏ ở chân sườn, sau đó phát triển thành các vết nứt và cuối cùng hình thành một khối sạt lở sâu.

Khi con người khoan cắt vào một dãi địa chất đang cân bằng mong manh, những biến động nhỏ có thể tích tụ trong nhiều năm rồi biến thành một vụ sụp đổ lớn.

Năm 2025, TQ khởi công dự án thủy điện khổng lồ trên hạ lưu Yarlung Tsangpo với vốn đầu tư khoảng 1.200 tỷ nhân dân tệ, tương đương khoảng 168 tỷ USD.

Công suất dự kiến khoảng 60.000 MW, sản lượng khoảng 300 tỷ kWh điện mỗi năm.

Đây là một trong những dự án thủy điện lớn nhất lịch sử nhân loại.

Một báo cáo tổng hợp về thủy điện Tây Tạng dẫn các nghiên cứu trước đây cho biết 48% trong số 130 vị trí đập ở miền Tây Trung Quốc được đánh giá nằm trong vùng có nguy cơ địa chấn cao hoặc rất cao.

Trung Quốc xây đập tích nước trên núi cao với sức chứa khổng lồ đặt lên một vùng địa chất phức tạp không đơn giản chỉ là chứa nước.

Hàng tỷ mét khối nước tạo thêm tải trọng lên nền đất và đá.

Nước có thể thâm nhập vào các khe nứt. Mực nước thay đổi có thể làm thay đổi áp lực nước trong các tầng đá. Việc đào hầm và cắt chân sườn núi có thể làm mất cân bằng mái dốc.

Xây dựng đường sá có thể phá vỡ lớp phủ thực vật và hệ thống thoát nước tự nhiên.

Những biến dạng địa chất dưới lòng đất tích tụ theo thời gian, không ai có thể nhìn một quả núi hôm nay rồi kết luận rằng nó sẽ ổn định mãi mãi sau khi bị khoan xuyên, nổ mìn và cắt xẻ vô tội vạ. Trung Quốc đang tiến hành một quá trình can thiệp quy mô cực lớn vào địa hình, sông ngòi và cấu trúc địa chất của Tây Tạng, trong khi khu vực này vốn đã có mức độ bất ổn tự nhiên rất cao.

Trung Quốc có thể xây những con đập lớn nhất thế giới. Có thể đào những đường hầm dài nhất. Có thể mở những tuyến đường xuyên qua những vùng núi hiểm trở nhất.

Nhưng TQ không thể xây dựng một bức tường để ngăn hậu quả của những biến động địa chất ấy chảy xuống các quốc gia hạ lưu.

Himalaya không thuộc riêng TQ. Những con sông cũng không thuộc riêng TQ . Và an toàn của hàng trăm triệu người ở hạ lưu càng không thể trở thành cái giá phải trả cho tham vọng năng lượng của TQ.

Nếu Trung Quốc tiếp tục nổ mìn, đào hầm, khai khoáng và xây dựng đập với tốc độ hiện nay, thì chắc chắn một chuỗi tác động tích tụ đủ lớn để biến một tai biến địa chất thành thảm họa xuyên biên giới. Những quốc gia như Nepal, Tây Tạng, Ấn Độ, Bangladesh hay cả các quốc gia phương nam như Việt Nam, lào… sẽ đứng trước những thảm họa thảm khốc trong tương lai.

Rùa tiên sinh 

Xem them:

Gần 1.500 người, trong đó có khoảng 800 người nước ngoài, đang mất tích tại Nepal và Khu tự trị Tây Tạng của Trung Quốc.

https://www.youtube.com/watch?v=Y6_3UVuK94g

Biên giới Nepal – Trung Quốc tan hoang sau trận lũ quét kinh hoàng • RFI

https://www.youtube.com/watch?v=3N-p-1iyfKY

CÁC GIA ĐÌNH NEPAL MONG NGÓNG TIN TỨC NGƯỜI THÂN (BBC)


 

Một nữ tu người Pháp 63 tuổi tên là Sơ Emmanuelle Maillard…

Cang Huynh

MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN.

Năm 1971, một nữ tu người Pháp 63 tuổi tên là Sơ Emmanuelle Maillard bước vào khu ổ chuột Moqattam ở Cairo, Ai Cập, và quyết định ở lại đó trong hai thập kỷ.

Sau 40 năm dạy văn học cho học sinh giàu có trong những lớp học tiện nghi, sơ đã từ bỏ cuộc sống nghỉ hưu yên bình. Sơ đặt một câu hỏi đơn giản:

“Những người nghèo nhất ở Ai Cập sống ở đâu?”

Mọi người đều chỉ về phía bãi rác khổng lồ của thành phố, nơi sinh sống của 40.000 người được gọi là Zabaleen. Họ thu gom rác thải của bảy triệu công dân bằng tay không, sống mà không có nước sạch, điện hay trường học.

Khi sơ hỏi liệu sơ có thể sống giữa họ không, người dân địa phương đã rất sốc.

Họ xây cho sơ một căn phòng nhỏ bằng bê tông chỉ có một chiếc giường, một cây Thánh giá và một cuốn Kinh Thánh.

Điều kiện sống thật đau lòng. Các cô gái trẻ sinh con khi mới 12 tuổi, trẻ em chết vì những bệnh nhiễm trùng nhẹ, và đàn ông bị đứt tay hàng ngày vì mảnh kính vỡ mà không có thuốc men cơ bản.

Sơ Emmanuelle không đến để thuyết giáo hay cải đạo ai cả.

Sơ chỉ đơn giản muốn chia sẻ cuộc sống của họ.

Sơ bắt đầu bằng việc băng bó vết thương, viết thư cho các bà mẹ và dạy trẻ em đọc trên những con phố bụi bặm.

Sơ nhanh chóng nhận ra rằng những người thu gom rác không nghèo vì lười biếng, mà vì xã hội đối xử với họ như những người vô hình.

Sơ quyết định dùng tiếng nói của mình để giúp họ xây dựng một tương lai thực sự.

Sơ viết thư khắp châu Âu và tiếp cận các nhà hảo tâm giàu có để tài trợ cho tầm nhìn của mình.

Đến năm 1980, những nỗ lực không ngừng nghỉ của sơ đã được đền đáp. Sơ đã xây dựng một trường tiểu học miễn phí, một phòng khám mở với các loại thuốc căn bản và một trung tâm cung cấp các lớp học xóa mù chữ cho phụ nữ.

Sơ thậm chí còn hợp tác với một kỹ sư để xây dựng một nhà máy ủ phân biến phân chuồng thành phân bón.

Điều này đã mang lại thu nhập ổn định cho những người thu gom rác.

Khi những người chỉ trích đặt câu hỏi về những phương pháp táo bạo của sơ ở khu ổ chuột, bao gồm cả việc cung cấp các nguồn lực kế hoạch hóa gia đình cho các bé gái, bà vẫn kiên định.

“Tôi đứng về phía người nghèo. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì người nghèo cần.”

Sơ Emmanuelle sống trong khu ổ chuột đó cho đến năm 84 tuổi, chịu đựng những mùa hè nóng như thiêu đốt và những đợt dịch bệnh nghiêm trọng mà không hề than phiền.

Sơ dùng một chiếc xô đơn giản làm nhà vệ sinh và mặc cùng một bộ áo tu màu xám trong nhiều năm.

Danh tiếng của sơ ngày càng tăng sau khi sơ xuất bản sách về người Zabaleen, và sơ đã tận dụng mọi lần xuất hiện trên truyền hình để quyên góp hàng triệu đô la cho thiện nguyện của mình.

Khi dòng tu của sơ cuối cùng triệu hồi sơ về Pháp vào năm 1993, sơ đã dành mười lăm năm tiếp theo để nói chuyện trên các đài phát thanh và tham dự các hội nghị để hỗ trợ các dự án trên khắp tám quốc gia.

Sơ qua đời thanh thản trong giấc ngủ vào năm 2008, chỉ vài tuần trước sinh nhật lần thứ 100 của mình.

Trở lại Cairo, những người thu gom rác đã tổ chức một buổi lễ cảm động để tưởng nhớ người phụ nữ mà họ gọi là Mẹ Emmanuelle.

Những đứa trẻ từng sống ở bãi rác, nay là bác sĩ, giáo viên và y tá, đã tụ tập để tưởng nhớ sơ.

Câu chuyện của sơ cho thấy rằng không bao giờ là quá muộn để tạo ra sự khác biệt.  Ở độ tuổi mà hầu hết mọi người thường chậm lại, Sơ Emmanuelle đã chọn bắt đầu một chương mới, chứng minh rằng tình yêu không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là sự hiện diện và luôn bên cạnh người mình cần.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Chaque jour une histoire.