DỊCH EBOLA BÙNG PHÁT ‘VƯỢT KHẢ NĂNG ỨNG PHÓ CỦA THẾ GIỚI’

BBC News Tiếng Việt

 DỊCH EBOLA BÙNG PHÁT ‘VƯỢT KHẢ NĂNG ỨNG PHÓ CỦA THẾ GIỚI’

Ebola, do một chủng virus có tên Bundibugyo gây ra, hiện chưa có vaccine hay phương pháp điều trị nào, đến nay đã gây ra khoảng 220 ca tử vong và 900 ca nhiễm ở Congo, theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).

Dịch đã lan sang Uganda, với 7 trường hợp mới mắc bệnh.

Các đội y tế đang chạy đua để truy vết hàng ngàn người có thể đã tiếp xúc với virus, đồng thời phải đối mặt với vô số thách thức khiến việc kiểm soát dịch bệnh trở nên khó khăn.

Dịch bệnh đang “vượt quá khả năng ứng phó ”, Tổng Giám đốc WHO, ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, cho hay hôm 27/5.

“Các cuộc tấn công vào các cơ sở y tế khiến việc theo dõi các trường hợp mắc bệnh và người tiếp xúc với họ gần như không thể.”

Tại miền đông Congo, khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất, các bệnh viện đã bị tấn công và lều cách ly bị đốt cháy khi đám đông giận dữ đòi lại thi thể người thân.

Theo các chuyên gia, nhiều người dường như không nhận thức được nguy cơ lây nhiễm từ thi thể bệnh nhân, khiến nỗ lực khoanh vùng dịch và truy vết tại khu vực vốn đã chìm trong xung đột và thiếu thốn y tế càng thêm khó khăn.

Giáo sư Salim Abdool Karim, một nhà dịch tễ học hàng đầu của Nam Phi và là một trong những nhân vật chủ chốt tư vấn cho Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh châu Phi (Africa CDC), cho biết dịch bệnh đang lan rộng với tốc độ “chóng mặt” trong khi không có đủ vaccine.

Dù Congo dày dạn kinh nghiệm ứng phó Ebola, vốn đã là đợt bùng phát thứ 17 kể từ năm 1976, quốc gia này vẫn gặp khó vì thiếu xét nghiệm đủ khả năng phát hiện chủng Bundibugyo.

Reuters

#BBCNewsTiengViet – #Ebola See less


 

MỘT ANH HÙNG CỦA NƯỚC MỸ…

8 SÀI GÒN

MỘT ANH HÙNG CỦA NƯỚC MỸ…

Katherine Johnson ( trong hình) là nhà toán học được yêu thích tại Nasa. Một phụ nữ tuyệt vời đã giúp đưa các nhà du hành vũ trụ Mỹ đầu tiên lên Mặt trăng nhờ các công thức tính toán của bà.

Katherine sinh ra tại một vùng quê nghèo ở tiểu bang Tây Virginia, Mỹ. Khi còn là một cô gái trẻ, Katherine thích đếm. Cô đã đếm tất cả mọi thứ như số bước  đã đi trên đường, từng bước vào nhà thờ, số thìa và số dĩa khi rửa bát. Katherine cực kỳ thích Toán và thông minh. Do đó nên học nhảy cóc. 10 tuổi Katherine đã học trung học và 15 tuổi được nhận vào đại học.

18 tuổi cô tốt nghiệp đại học và trở thành cô giáo dạy Toán. Khi lấy chồng và sinh con, cô ở nhà làm nội trợ. Không may chồng bị bệnh, Katherine phải đi làm trở lại.

Khi đó Nasa đang tuyển nhân sự làm công việc tính toán vì hồi đó chưa hề có máy tính như sau này. Bà là  phụ nữ gốc Phi đầu tiên được tuyển dụng vào Nasa. Các phụ nữ như bà chỉ thuần túy là công việc thay cái máy tính. Nhưng Katherine khác hẳn. Bà liên tục đặt ra rất nhiều câu hỏi. Bà muốn tìm hiểu thêm về công việc của mình và về Nasa. Vì vậy, bà bắt đầu đi họp. Trước Katherine, chỉ có đàn ông tham dự những cuộc họp này.  Bà đã thay đổi điều đó! Bà đã học nhiều đến mức được bổ nhiệm là thành một thành viên trong nhóm làm việc cho các dự án không gian khác nhau ở Nasa. Bà từng là người phụ nữ Mỹ gốc Phi đầu tiên theo học và tốt nghiệp cao học ở West Virginia University ở Morgantown.

Năm 1962, Mỹ quyết định cử người lên Mặt Trăng. Vì vậy, Nasa đã tạo ra các nhóm lớn để giải quyết rất nhiều vấn đề phát sinh để làm sao thực hiện được nhiệm vụ này. Katherine đã nghiên cứu cách sử dụng hình học để du hành không gian.  Bà đã tìm ra các con đường để tàu vũ trụ đi vòng quanh Trái đất và hạ cánh trên Mặt trăng. Nasa đã sử dụng phép toán của Katherine và nó đã chính xác. Ban đầu Nasa thử nghiệm bằng việc đưa các phi hành gia vào quỹ đạo quanh Trái đất. Sau đó, tính toán của Katherine đã giúp đưa các phi hành gia lên Mặt trăng và quay trở lại an toàn.

Nasa và nước Mỹ không thể làm được những điều này nếu không có Katherine Johnson và tình yêu của bà dành cho toán học!

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2008, bà Johnson kể lại rằng: “Lúc đầu, khi các nhà lãnh đạo ở Nasa nói họ muốn tàu quay về Trái Đất ở một địa điểm cụ thể, họ cố gắng tính toán thời điểm bắt đầu. Tôi đã nói: ‘Hãy để tôi làm. Các ngài hãy cho tôi biết thời điểm và địa điểm tàu cần hạ cánh. Tôi sẽ làm sao để tàu quay trở về và cho biết thời điểm cất cánh. Đó là điểm mạnh của tôi”.

Sau đó, bà Johnson đã tính toán đường bay cho chuyến bay lịch sử năm 1961 của Alan Shepard – người Mỹ đầu tiên bay vào vũ trụ. Bà đã giúp để nhà du hành vũ trụ này hạ cánh ở Đại Tây Dương. Điều này vô cùng quan trọng, là vì nếu cho các phi hành gia hạ cánh đại xuống trái đất ở bất cứ chỗ nào, thì việc giải cứu được họ và đưa về nơi an toàn vô cùng khó khăn. Bà đã tham gia chương trình Apollo đưa con người lên Mặt Trăng lần đầu tiên. Tính toán của bà rất quan trọng đối với việc đưa tàu đổ bộ đáp xuống bề mặt Mặt Trăng, rồi sau đó quay trở lại tàu vũ trụ trên quỹ đạo quanh Mặt Trăng. Sau này, bà Johnson làm việc trong chương trình tàu con thoi vũ trụ cũng như chương trình vệ tinh . Bà là tác giả của 26 bài báo khoa học quan trọng.

Ông Bill Barry, sử gia của Nasa đánh giá đóng góp của bà. Ông nói: “Nếu muốn trở lại Mặt Trăng hay lên tới Sao Hỏa, chúng ta sẽ phải dùng công thức toán học của Katherine Johnson”.

Katherine Johnson đã làm việc cho NASA hơn 30 năm. Bà nghỉ hưu vào năm 1986. Trong thời gian nghỉ hưu, bà thích đi du lịch, chơi bài và dành thời gian cho gia đình và bạn bè. Bà cũng thích nói chuyện với học sinh về trường học. Bà khuyến khích học sinh tiếp tục học tập và làm việc chăm chỉ. Bà luôn nói với học sinh và sinh viên để thôi thúc các em tìm hiểu thêm về toán học và khoa học. Và bà nói hãy đừng bao giờ từ bỏ ước mơ!

Bà vinh dự được nhận Huân chương Tự do của Tổng thống Mỹ năm 2015. Bà từng nhận lãnh rất nhiều giải thưởng, huân chương cao quý từ Nasa và nước Mỹ. Bà có tên trong Đại lộ danh vọng phụ nữ Mỹ. Và bà từng nhận rất nhiều bằng tiến sĩ danh dự từ các đại học tại Mỹ và trên thế giới. Năm 2016, cuộc đời của bà đã được dựng thành phim Nhân tố bí ẩn, hết sức xúc động. Ngày nay, có một cơ sở nghiên cứu máy tính của Nasa ở Langley mang tên bà.

Katherine Johnson sinh năm 1918 tại Tây Virginia. Bà mất vào ngày 24 tháng 2 năm 2020. Bà thọ 101 tuổi. Bà có chồng, 3 con, 6 cháu và 11 chắt. Bà là thành viên của nhà thờ Caver Memorial Prebyterin trong 50 năm, nơi bà hát trong dàn đồng ca ở đây. Bà cũng là thành viên của Anpha Kappa Anpha Sorocity, Hội nữ sinh gốc Phi đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ.

Sau khi bà qua đời,  Jim Bridenstine, nhà quản trị của Nasa đã gọi bà là “một anh hùng của nước Mỹ” và tuyên bố rằng “di sản tiên phong của bà sẽ không bao giờ bị lãng quên”.

Kaycee chia sẻ từ fb NT Bích Hậu

Hình tư liệu từ Nasấ

Hoạt ảnh do META AI


 

50 năm – còn đó nỗi buồn- Phạm Tín An Ninh

50 năm – còn đó nỗi buồn

   Phạm Tín An Ninh

Ngày 24.2.2025 tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ đã quay lưng trước đồng minh NATO cùng hầu hết các quốc gia thuộc thế giới tự do, chính thức đứng về phía Nga, Iran, Bắc Hàn, và những nước thân Cộng sản, bỏ phiếu chống lại nghị quyêt lên án Nga gây chiến tranh xâm lược Ukraine, nhân dịp thế giới kỷ niệm 3 năm ngày Vladimir Putin xua quân vào lãnh thổ Ukraine. Sau đó, cả thế giới lại bàng hoàng, khi vị Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ đã tỏ ra thân thiện với kẻ thù Nga, ca ngợi, bênh vực tên đồ tể Putin trong khi hết lời mạt sát, nhục mạ Tổng thống Zelensky, người đồng cấp, từng là đồng minh thân tín của Hoa Kỳ. Đã vậy, Tổng thống Mỹ còn đòi phải được khai thác khoảng sản, đất quý, tài sản quốc gia của Ukraine để trừ vào số tiền viện trợ trước đây. Có lẽ đây là nguyên nhân tiềm ẩn đưa đến cuộc tranh luận gay gắt, trở thành trận cải vã nặng nề ngay tại Tòa Bạch Ốc, giữa Tổng thống Zelensky của Ukraine và Tổng thống  D. Trump cùng Phó Tổng thống  J.D Vance của Hoa Kỳ vào ngày 28.2.2025, trước sự chứng kiến của các cơ quan truyền thông hiện diện cùng cả thế giới qua màn ảnh truyền hình. Sau khi “mời” Tổng thống Zelensky cùng phái đoàn tùy tùng ra khỏi Phòng Bầu Dục, Tổng thống Trump cũng đã quyết định ngưng tức khắc mọi viện trợ quân sự cũng như cung cấp tin tức tình báo, nhằm áp lực Ukraine phải nhanh chóng ngồi vào bàn hội nghị theo sự sắp xếp của Hoa Kỳ. Đến hôm nay, kết quả hội đàm tuy chưa chính thức ngã ngũ, nhưng ai cũng đã nhìn thấy trước số phận của Ukraine!

*  *  *

Sự kiện này xảy ra đúng vào thời điểm người Việt chuẩn bị tưởng niệm 50 năm, ngày kết thúc cuộc chiến Việt Nam. Chính xác hơn là ngày miền  Nam Việt Nam hay nước VNCH bị Cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm, cũng với sự phản bội tương tự của đồng minh Hoa Kỳ, khi Mỹ và Bắc Việt đã cùng bắt tay thỏa thuận ký kết hiệp định mạo danh Hòa Bình vào ngày 27.1.1973 tại Paris, quyết định số phận của VNCH, quốc gia chính trong cuộc chiến nhưng bị áp lực để (gần như) phải đứng bên lề. Trong các cuộc hội đàm, phái đoàn VNCH bị xếp ngồi ngang hàng với (cái gọi là) Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng miền  Nam, trong khi ai cũng biết đó chỉ là đám tay sai, con rối do Cộng sản Bắc Việt nặn ra.

Vẫn biết rằng, quyết định của nước lớn đối với đồng minh luôn tùy thuộc vào quyền lợi của chính đất nước họ, tuy nhiên điều đau lòng là cung cách hành xử khi quay lưng, phản bội lại những người từng một thời nhận là bạn, cùng sống chết bên nhau. Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, ngày 29.4.1975, tại Đài Loan, ngay sau đêm đầu tiên bị áp lực phải rời khỏi nước, khi trả lời cho một đại diện của chính phủ Mỹ, cũng đã lên tiếng trong ngậm ngùi, cay đắng “Làm kẻ thù của Mỹ thì rất dễ, nhưng làm bạn rất khó”

Ukraine và VNCH bị đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi khi cuộc chiến đấu của hai quốc gia này có cùng một đích: tự vệ, chống lại quân xâm lược. Chỉ khác là trong cùng tình huống này, Ukraine có nhiều may mắn hơn VNCH. Bởi cuộc chiến Việt Nam kéo dài quá lâu, có hơn 58.000 quân nhân Mỹ tử trận, một số khác bị bắt làm tù binh, đẩy phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ ngày một dâng cao, đỉnh điểm vào tháng 5/ 1970, đã có đến 4 triệu sinh viên thanh niên liên tục xuống đường, gây bạo động, một số đã bị cảnh sát bắn chết. Thời điểm này đại đa số dân chúng Mỹ, qua lưỡng viện Quốc hội, không còn ủng hộ cuộc chiến Việt Nam. Cũng phải thẳng thắn để thừa nhận, trên thực tế quân dân VNCH đã không chiến đấu hết lòng và dũng cảm bằng Ukraine, và các cấp lãnh đạo, đặc biệt vị tổng thống của họ rất xứng đáng. Ngoài ra, Ukraine vẫn còn được đa số dân chúng Mỹ ủng hộ, quan trọng hơn, được Tổ Chức Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) và gần như toàn bộ Âu Châu luôn hết lòng, sát cánh. Trong khi ở vào thời điểm (trước và sau) Hiệp định Paris ký kết, VNCH gần như cô thân độc mã. Cùng lúc bị Mỹ bỏ rơi, các đồng minh khác như Úc, Nam Hàn, Thái Lan, kể cả Phi Luật Tân cũng đều theo Mỹ, quay lưng!

*  *  *

Vào thời gian này, đơn vị chúng tôi đang hành quân tảo thanh tại khu vực Kontum – Tây Nguyên, sau khi vừa liên tục tạo các chiến thắng lẫy lừng, đánh tan các lực lượng hùng hậu thuộc Mặt Trận B-3 của tướng Cộng sản Hoàng Minh Thảo. Với khẩu hiệu “sinh Bắc tử Nam”, Cộng sản Bắc Việt chuyên áp dụng chiến thuật biển người, đẩy đám bộ đội, đa phần là thanh niên, sinh viên miền Bắc bị cưỡng bách nhập ngũ, như những con thiêu thân lao theo sau các trận địa pháo, để bằng mọi giá phải chiếm được căn cứ Charlie của Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù,  mở cánh cửa ngõ xua chiến xa T-54 với hỏa tiễn tầm nhiệt của Liên Xô, tràn ngập BTL Tiền Phương SĐ22BB tại Tân Cảnh, chiếm cứ một vùng Bắc Kontum. Sau đó, một lực lượng Cộng quân hùng hậu hơn, gồm Sư Đoàn 320, Sư Đoàn 2 (sau này tăng cường thêm Sư Đoàn 968 từ Lào sang), cùng 4 trung đoàn biệt lập 66, 95, 20, 24, Trung đoàn Đặc công 400, 2 trung đoàn Pháo,  6 tiểu đoàn Phòng không và 1 tiểu đoàn Tăng T-54… tràn xuống phía Nam nhằm thôn tính thành phố Kontum, trong ý đồ tiến chiếm Pleiku, nơi có bản doanh của BTL/QĐII/VNCH hầu dùng làm bàn đạp tràn xuống đồng bằng, duyên hải, nhưng đã bị thảm bại trước một lực lượng VNCH, với chỉ duy nhất mỗi Sư Đoàn 23 BB cùng 3 tiểu đoàn Pháo Binh và 1 chi đoàn chiến xa M-41 cơ hữu, đặc biệt được Không quân (giai đoạn đầu có B-52 của Hoa Kỳ) yểm trợ. Điều này đủ để chúng tỏ khả năng chiến đấu của Quân Lực VNCH.

Ngay trong trận chiến đầu tiên tại tuyến Tây Bắc Kontum, vào sáng ngày 14.5.1972. cả hai Trung đoàn 28 và 64 của Sư Đoàn (Thép) 320 Cộng sản cùng 1 tiểu đoàn xe tăng bị tiêu diệt, làm cho cả sư đoàn có tiếng, kỳ cựu này bị kiệt quệ, không còn khả năng chiến đấu. Sau đó chỉ đúng 10 ngày, sáng sớm ngày 24.5.72. trong trận tấn công cùng lúc vào Tòa Giám Mục, Bệnh Viện 2 Dã Chiến và vòng đai phi trường Kontum, cả Trung đoàn 52 thuộc Sư Đoàn 2 (Quảng Đà) mới tăng cường từ vùng Quảng Nam vào, bị đánh tan, đã phải giải thể. Một số lớn cán binh của Trung đoàn 141 thuộc sư đoàn này bị bắt và ra hồi chánh. (Những thất bại này Cộng sản Bắc Việt đã phải công nhận qua chính các hồi ký, quân sử của họ)

Chiến thắng Kontum vào Mùa Hè 1972 của đơn vị chúng tôi ở Quân Đoàn II, cùng lúc với Bình Long ở Quân Đoàn III và Quảng Trị ở Quân Đoàn I đã bẻ gãy ý đồ thôn tính VNCH của Cộng sản Bắc Việt, khi lợi dụng việc Hoa Kỳ vừa rút hết quân về nước, đồng thời cắt giảm tối đa quân viện cho VNCH, sau chiêu bài “Việt Nam Hóa Chiến Tranh”.

Nhưng rồi Hiệp Định Paris ngày 27.1.1973 như một trận gió chướng tàn độc, cuốn trôi hầu hết những chiến công mà chúng tôi đã phải trả bằng biết bao máu xương để đạt được, cùng lúc làm tiêu hao hào khí mà quân sĩ đơn vị chúng tôi vừa dâng cao trong men say chiến thắng. Hiệp định Paris mà Hoa Kỳ và Bắc Việt đã thỏa hiệp, ký kết trên nỗi đau thương, phẫn uất cùng thân xác của những người lính khốn khổ chúng tôi, chính là huyệt mộ do chính Hoa Kỳ đào lên nhằm chôn sống quân lực và cả quốc gia đồng minh VNCH sau đó.

Ủy Ban Nobel Hòa Bình Na Uy năm 1973 đã phải vô cùng xấu hổ và ân hận khi có một quyết định vội vã, sai lầm, trao giải cho Henry Kissinger và Lê Đức Thọ. Bị cả thế giới và nhiều dân biểu Na Uy phản đối, một số thành viên bất mãn rút tên ra khỏi Ủy Ban. Sau đó chính Lê Đức Thọ đã phải từ chối nhận giải, vì hơn ai hết, chính cá nhân ông ta và cả Bộ chính trị Đảng Cộng sản đều biết trước là sẽ không hề có hòa bình, bởi họ đã mưu đồ từ trước, không hề tôn trọng hiệp định mà chỉ lợi dụng những kẽ hở có toan tính, để đẩy mạnh cuộc chiến nhằm sớm cưỡng chiếm Nam Việt Nam.

Hiệp định mang tên Hòa Bình, nhưng kỳ thực chỉ là hình thức ngưng bắn kiểu “da beo”, để các lực lượng Cộng sản Bắc Việt không phải rút về Bắc mà được tiếp tục hiện diện hợp pháp tại các phần đất mà họ vừa lấn chiếm, cùng lúc Hoa Kỷ cắt hết viện trợ quân sự cho VNCH để đổi lấy tù binh, trong khi Cộng sản Bắc Việt vẫn được Trung Cộng, Liên Xô cùng khối Cộng sản gia tăng tối đa viện trợ. Lợi dụng tình hình này, Cộng sản Bắc Việt đã ào ạt chuyển đại quân, chiến xa, vũ khí, đạn dược, nhiên liệu vào chiến trường miền Nam theo đường mòn Hồ Chí Minh, và một số từ Lào sang để gia tăng cường độ các cuộc tấn công, trong khi chúng tôi phải chiến đấu trong những điều kiện vô cùng khó khăn, thiếu thốn, từ quân số, vũ khí, đạn dược, nhiên liệu, đến mọi phương tiện khác.

Hồi tưởng thời gian này, tôi bỗng thấy đồng cảm và thấm thía với tâm trạng của người lính trẻ Paul Bäumer, nhân vật chính trong “All Quiet On The Western Front” (Mặt Trận miền  Tây Vẫn Yên Tĩnh), tác phẩm viết về chiến tranh nổi tiếng của nhà văn Đức, Erich Maria Remarque, mặc dù tình huống tương tự đã xảy ra từ thời Đê Nhất Thế Chiến, hơn 55 năm trước:

“Ngày tháng trôi qua. Mùa hè 1918 này là mùa hè đẫm máu và kinh hoàng nhất. Thời gian giống như những thiên thần đang bay lượn trên vùng hủy diệt một cách không thể hiểu nổi. Dường như ai cũng biết rằng chúng tôi sẽ phải thua trong cuộc chiến này. Nhưng rất ít ai nói ra điều ấy. Chúng tôi đang bị đẩy lui. Chúng tôi không còn đủ quân số, không đủ tiếp liệu, đạn dược để có khả năng phản kích sau cuộc tổng công kích này. Duy chỉ có các chiến dịch hành quân là còn đang tiếp diễn – và những cái chết sẽ vẫn còn tiếp tục…”

Là những người trực tiếp chiến đấu, cận kề quân sĩ, chúng tôi đã phải xót xa, đau đớn đến dường nào khi chứng kiến đồng đội của mình ngã xuống mỗi ngày trong tình trạng tức tưởi, oan khiên như thế!

Hơn mười năm phục vụ trong một đơn vị Bộ Binh bình thường, nhưng chúng tôi chưa hề một lần chiến bại, ngay cả những trận chiến gay go, đẫm máu nhất, với lực lượng địch đông gấp nhiều lần và vũ khí tối tân hơn, điển hình như trận chiến Kontum. Vậy mà bỗng dưng chúng tôi trở thành những người bại trận. Bi thảm và tủi nhục hơn là dù có “gãy súng”, “buông súng” hay không, chúng tôi cũng bị thuộc về bên phía “đầu hàng” theo lệnh của ông tướng mới lên làm tổng thống ba ngày, nhân danh Tổng Tư Lệnh. Sau này, có người bảo ông làm đến đại tướng mà ngây thơ, nghe theo lời dụ dỗ, móc nối của ai đó và một người em ở phía bên kia, tin Cộng sản sẽ thành lập “chính phủ ba thành phần”. Có người lại bảo ông giành chức tổng thống chỉ để làm một điều duy nhất – đầu hàng. Cũng có người bênh vực, bảo nhờ ông đầu hàng nên tránh được một cuộc tắm máu, và có đủ thời gian cho một số người kịp chạy đến Subic Bay hay đảo Guam, sang Mỹ sớm. Là những thằng lính khốn khổ nhất, năm tháng chỉ ở trong núi rừng, dưới các giao thông hào, ngộp thở với tiếng bom đạn cùng bao nhiêu thứ lệnh lạc chiến trường, chúng tôi đâu có biết gì về chính trị bẩn thỉu, nhất là các biến cố dồn dập, hỗn độn trong những ngày tháng cuối cùng tại thủ đô Sài gòn.

*  *  *

Trong chiến tranh, thắng bại dù sao cũng là lẽ thường tình. Cuộc nội chiến Mỹ 1861-1865, Nam quân đã đầu hàng Bắc quân, và trong Đệ Nhị Thế Chiến, nước Nhật hùng mạnh đã phải đầu hàng quân đội đồng minh, sau khi hai quả bom nguyên tử do Mỹ thả xuống thành phố Hiroshima và Nagasaki. Kẻ chiến thắng đã hành xử văn minh, nhân bản như thế nào, cho dù các cuộc chiến ấy cũng vô cùng tàn khốc, cướp đi rất nhiều sinh mệnh của hai bên – cả dân lẫn lính. Nhưng cuộc bại trận của chúng tôi sao mà phẫn uất và đau đớn quá. 

Bị đồng minh phản bội, bỏ rơi trong đành đoạn, tức tưởi. Thua một kẻ địch không đáng để thua. Một chế độ tự do nhân bản, văn minh, phồn thịnh lại phải đầu hàng một chế độ man rợ, nghèo nàn, lạc hậu. Có lẽ trong lịch sử chiến tranh Đông-Tây, chưa từng có những người lính nào ở phe thắng trận lại ngồi khóc ở vệ đường trên phần đất vừa mới chiếm được – như trường hợp nhà văn bộ đội Cộng sản Dương Thu Hương và nhiều người khác nữa– bởi nhận ra mình bị lừa dối, uổng phí cả một thời trai trẻ để đi “giải phóng” một miền đất tự do, văn minh, nhân bản, giàu có, hạnh phúc gấp vạn lần “miền Bắc xã hội chủ nghĩa” của mình. 

Đến hôm nay, cuộc chiến oan nghiệt ấy đã kết thúc vừa đúng nửa thế kỷ. Hầu hết những dấu tích chiến tranh trên quê hương đã bị “bên thắng cuộc” chôn xóa, hủy diệt, ngoại trừ một số rất ít được chọn lọc, tô son thiếp vàng, trưng bày trong các viện bảo tàng, nhằm để tô vẽ, tuyên truyền. Trong số chứng tích còn sót lại là những nấm mồ xác xơ của hàng vạn tử sĩ miền Nam, nằm trong các nghĩa trang tiêu điều hoang phế, bị kẻ chiến thắng đập phá, hủy hoại, nhục mạ. Thực ra, họ rất muốn phá hủy hoàn toàn cho sạch hết chứng tích cuộc chiến mà chính họ đã làm hoen ố lịch sử dân tộc một thời, như đã từng san bằng, giải tỏa một số các nghĩa trang quân đội ở các tỉnh miền Trung, nhưng sở dĩ một số ít nghĩa trang lớn còn sót lại, dù trong tình trạng bị phá hủy, thay tên gọi (như nghĩa trang quân đội Biên Hòa trở thành một nghĩa trang dân sự địa phương lạ lẫm nào đó), chỉ nhằm để kiếm lợi trong các cuộc tuyên truyền, thương lượng, đổi chác với Hoa Kỳ cùng thế giới tự do, và cũng để gạt gẫm, lừa mị đồng bào miền Nam hầu ngụy tạo một chút gì cái “tình dân tộc” trong chiêu bài “hòa hợp hòa giải”.

Mới đây, có người phát hiện Nghĩa trang Sư Đoàn 22BB hoang phế nằm lẩn khuất trong một vùng núi rừng Bình Định. Cây cỏ và cả rác rến gần như che lấp hàng ngàn mộ phần tử sĩ rêu phong. Một số đồng đội, nhà hảo tâm trong và ngoài nước cùng hô hào đóng góp, nhờ một số các anh chị em còn nặng tấm lòng với miền Nam trong nước tiếp tay, phát quang, sơn sửa, kẻ lại tên tử sĩ và dựng lại các tấm bia gãy đổ. Vậy mà, sau đó họ đã bị chính quyền Cộng sản đe dọa, ngăn chặn, gây bao phiền muộn. Kế hoạch trùng tu “kín” một số nghĩa trang hoang phế khác trong vùng cũng vì đó mà đành phải hủy bỏ.

Hàng vạn trại tù vội vàng được dựng lên sau tháng 4/1975, trên khắp mọi miền đất nước, nhằm đày ải, hành hạ, giết dần mòn gần một triệu quân cán chính, trí thức, văn nghệ sĩ, kể cả nhà sư và linh mục miền Nam. Giờ hầu hết những trại nằm trong rừng sâu, núi thẳm đã biến mất, một số trại tù lớn ở các thành phố thì đã được nâng cấp, sửa sang để trở thành những trại giam lớn của tỉnh hay cấp nhà nước. Tuy nhiên cứ thi thoảng người dân lại phát hiện một số nấm mồ “tù cải tạo” nằm sâu trong núi rừng Lào Cai, Yên Bái hoang vu, giờ chỉ còn mỗi tấm bia xám xịt rêu phong, lẩn khuất dưới cỏ cây từ gần 50 năm trước.

(Mộ tù cải tạo trong rừng núi Yên Bái – Ảnh từ youtube)

Một chứng tích đau lòng khác, những thương phế binh VNCH bị đối xử tệ hại, đang phải sống từng ngày khốn cùng trong nước. Phần đông, theo thời gian đã chết do nghèo đói, bệnh tật. Số còn lại cũng đã già nua, sống lây lất trên các vỉa hè góc phố. Vậy mà họ vẫn không yên với một chế độ thiếu vắng tính nhân bản, tình tự dân tộc, luôn nặng hận thù. Với nghĩa tình cùng lòng tri ân của những đồng đội, đồng bào từ hải ngoại và cả trong nước, vận động gom góp gởi về, qua các vị Linh mục nhân từ thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài gòn, để các vị tổ chức mỗi năm một, hai lần buổi họp mặt “Bên nhau đi nốt cuộc đời”, như là một chút ủy lạo trong tinh thần huynh đệ chi binh và biết ơn những người đã hy sinh một phần thân thể, vậy mà chính quyền Cộng sản cũng đã tìm mọi cách gây khó khăn, đe dọa, ngăn chặn cấm đoán, để cuối cùng phải hủy bỏ.

(thương binh VNCH – Ảnh: trên Net)

Chứng tích quan trọng và sinh động hơn, là sự hiện diện của hơn 5 triệu người Việt đã phải bỏ nước ra đi, đang sống lưu vong trên khắp mặt địa cầu. Sau tháng 4.1975, cả một miền Nam “thua cuộc” đã nhanh chóng trở thành một vùng đất chết, khốn cùng, bi thảm. Người dân có cảm giác như bị lưu đày ngay trên chính quê hương mình. Tương lai chỉ còn là những cơn ác mộng. Thời ấy, mọi người chỉ còn biết nhìn ra biển khơi mênh mông để ước mơ một sự đổi thay nào đó ở phía bên kia chân trời mịt mờ vô định. Và còn gì đau đớn hơn khi con người nghĩ tới chuyện phải bỏ quê hương ra đi lại là một niềm khát vọng! Trong suốt lịch sử thăng trầm của dân tộc, chưa có thời kỳ nào mà người dân phải bỏ cả quê hương, nhà cửa, mồ mả ông bà cha mẹ để vượt thoát ra đi trong cái chết. Chính quyền Cộng sản từng tuyên truyền, bôi xấu họ là bọn phản quốc chạy theo chân đế quốc nhằm tìm chút bơ thừa sữa cặn, để rồi không lâu sau đó lại âu yếm, chiêu dụ, gọi họ là những “khúc ruột ngàn dặm”, những “sứ giả” của quê hương, dân tộc. Thực chất, các cộng đồng người Việt tỵ nạn trên hầu hết các quốc gia tự do – mà chính quyền Cộng sản vẫn luôn xem là “các thế lực thù địch”- đa phần đã thành công vượt bậc tại các quốc gia định cư, thế hệ con cháu thành đạt trên đủ mọi lãnh vực, từ giáo dục, khoa học kỹ thuật, chính trị, quân sự, văn học, âm nhạc. Đó là những đóng góp rất tích cực cho các quốc gia đón nhận họ, nhưng cũng là những chất xám quý báu mà chính quyền Cộng sản trong nước hằng mơ ước.

Trong suốt 50 năm, kẻ chiến thắng đã cố tình biến miền Nam, vùng đất tự do văn minh hạnh phúc xinh đẹp một thời, trở nên nghèo nàn, khốn khổ hơn so với cái nôi “cách mạng” miền Bắc, nhưng rồi dù có bị đàn áp, bần cùng hóa. phân biệt đối xử đến đâu, người miền Nam vẫn luôn giữ được văn minh, nhân bản, và đất miền Nam vẫn luôn đáng yêu, đáng sống. Đã có hằng triệu triệu người dân miền Bắc bỏ quê cha đất tổ tìm vào đất phương Nam, mong được đổi đời. Mật độ dân số miền Nam, đặc biệt tại Sài gòn ngày một đông đúc, có khi gấp gần 5 lần so với tháng 4.1975, nhà cửa, cao ốc thi nhau dựng lên bừa bãi, đến nỗi nhiệt độ trở nên nóng bức trong cả mùa đông, và nhiều con đường phố đã trở thành sông, chỉ sau một cơn mưa, dù không lớn lắm. Ngay cả các tỉnh cao nguyên, miền Trung, giờ cũng đầy những người miền Bắc bỏ xứ vào đây lập nghiệp, giành nương chiếm rẫy của những người Thượng, vốn từng bao nhiêu đời khai sơn phá thạch, sống chết ở đây.

50 năm, nền giáo dục “xã hội chủ nghĩa” lạc hậu, xuống cấp đã làm cho bao thế hệ học trò trở nên thua kém rất xa so với thế giới chung quanh. Đến nỗi một cô giảng viên trường Đại học Sư phạm (Thái Bình) đã công khai trong một chương trình trên truyền hình Hà Nội, rằng “Tự Lực Văn Đoàn là một gánh cải lương, và ông Nhất Linh là ca sĩ cổ nhạc”. Tệ hại và tủi nhục hơn là tình trạng tha hóa trong ngành giáo dục, kể cả thầy giáo và học trò. Chuyện thầy giáo gạ tình, hiếp dâm nữ sinh cũng như chuyện học trò, kể cả nữ sinh, đánh nhau và đánh luôn cả thầy cô giáo, gần như là chuyện thường tình.

Đặc biệt, ngôn ngữ Việt (cả tiếng nói lẫn chữ viết) bị biến cải một cách tùy tiện, ngốc nghếch, kể cả muốn Tàu hóa như trường hợp ông giáo sư tiến sĩ Bùi Hiền nào đó. Lịch sử (và môn Sử học) được dựng lên từ bao điều dối trá. “Anh hùng Lê Văn Tám” được xây tượng đài, đặt tên cho các con đường lớn, công viên, trường học, bắt học trò cả nước phải học tập, noi gương như một vị anh hùng. Thực chất, lại là một người không hề có thật, mà chỉ là nhân vật tưởng tượng. Chính ông GS Trần Huy Liệu, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử VN đã thú nhận với GS Phan Huy Lê, nhân vật Lê Văn Tám là do mình “dựng” nên và nhờ GS Phan Huy Lê sau này khi đất nước yên ổn, nói lại giùm, lỡ khi đó ông Trần Huy Liệu không còn nữa.  (GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám, Khoa Đông phương học). Và ông Phan Huy Lê đã công bố sự thật này năm 2005, người dân trong nước do đó đều biết câu chuyện gian dối lừa mị này, vậy mà đảng và nhà nước vẫn không hề một lời lên tiếng.

50 năm, nền văn học “xã hội chủ nghĩa” còn lại những gì, ngoài mấy trăm bài thơ tuyên truyền, nịnh lãnh tụ, tiêu biểu cỡ Tố Hữu “Ta bên người, người tỏa sáng trong ta/ Ta bỗng lớn bên Người một chút…” hay “ Xta-lin ơi!/Hỡi ôi Ông mất, đất trời có không?/Thương cha, thương mẹ, thương chồng/Thương mình thương một, thương Ông thương mười), cùng các bản nhạc “đỏ”: Bác đang cùng chúng cháu hành quânTrường Sơn Đông Trường Sơn Tây,Tiếng Chày Trên Sóc Bam Bo,  Năm Anh Em Trên Một Chiếc Xe Tăng, Cô Gái Vót Chông… mà đám văn công hát đi hát lại trong mấy ngày lễ lớn, và tất nhiên chẳng ai còn muốn nghe!

Nhưng 50 năm với những bản tình ca miền Nam, một thời bị cho là nhạc vàng, cấm đoán, đến nỗi có người hát (như Toán Xồm, Lộc Vàng) đã từng bị đàn áp,  tù đày để người phải bỏ mình, người thì gần cả một đời khốn đốn, giờ lại làm mê mẩn say đắm mọi người lớn nhỏ, kể cả những “đồng chí lãnh đạo”, công an, bộ đội, từ Nam ra Bắc, từ thành phố cho đến các hang cùng ngõ hẻm, vùng sâu vùng xa. Mà oái ăm thay, đa phần những bản nhạc tình ca này lại viết rất đẹp về lính VNCH, người lính “bên thua cuộc”.

Trong một bài tiểu luận viết vào ngày 1.1.2022, dưới nhan đề “Níu một thời, giữ một đời”, nhà văn Ban Mai, một trí thức trẻ của chế độ (giảng viên tại trường Đại Học Quy Nhơn) đã viết:

“Việt Nam, sau năm 1975 kết thúc chiến tranh giữa hai miền Nam – Bắc. Hòa bình đã đến sau mấy thập niên tang tóc vì bom rơi, đạn nổ. 

Thế nhưng, người miền Nam đã không thể tưởng tượng nổi, tiếp sau đó là một thảm cảnh kinh hoàng… Trầm trọng hơn nữa: Sự xơ xác tinh thần của trí thức miền Nam không còn được tự do trình bày suy nghĩ, không còn được tự do hấp thụ tri thức nhân loại. Thay vào đó là những đợt học tập chính trị triền miên, theo một định hướng duy nhất: Chủ nghĩa Marx. Tất cả sách báo, văn học nghệ thuật bị tịch thu tiêu hủy, nền văn chương miền Nam hoàn toàn bị bôi xóa. Giống như thời man rợ của Tần Thủy Hoàng năm 210 trước công nguyên… 

Bắt đầu sau năm 1975, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở Việt Nam không hề biết đã từng có một nền văn học nghệ thuật miền Nam vô cùng gíá trị với nhiều thể loại “trăm hoa đua nở”, đề cao tự do, dân chủ, với ý thức khai phóng, nhân bản, theo kịp trào lưu thế giới…

Bên trong nước, mấy năm gần đây có một bạn trẻ Nguyễn Trường Trung Huy ở Sài Gòn cũng dày công sưu tầm văn học miền Nam và bộ sưu tập của bạn ngày một đồ sộ đáng cho ta kinh ngạc, đó là một kỳ công. Tôi tin rằng, trên đất nước Việt Nam này có nhiều người thầm lặng âm thầm tìm kiếm, lưu giữ một nền văn chương nhân bản mà ta tưởng rằng đã chết sau năm 1975. Ngày nay, giới nghiên cứu văn học trong nước đang ngày càng tìm kiếm để nghiên cứu, mới đây trong một đề thi luận văn bậc trung học phổ thông, có một giáo viên đã đem bài thơ “Ta về” của Tô Thùy Yên cho học sinh bình giảng, với những câu thơ đầy tính nhân văn:

“Ta về như lá rơi về cội

Bếp lửa nhân quần ấm tối nay

Chút rượu hồng đây xin rưới xuống

Giải oan cho cuộc biển dâu này”.

(Tô Thùy Yên là một sĩ quan VNCH, từng bị tù đầy qua nhiều trại giam trong gần 13 năm, sau tháng 4.1975)

Tuy đây chỉ mới là một hành động đơn lẻ nhưng đó là một tín hiệu vui.

Tôi tin rằng, sẽ không còn bao lâu nữa dòng văn chương miền Nam (1954-1975) sẽ được đưa vào giảng dạy chính thức trong nhà trường, nó xứng đáng được trả về với đúng vị trí của nó trong tiến trình phát triển văn học Việt Nam hiện đại, không ai và không một thể chế nào có thể bôi xóa một thời đại lịch sử của nước nhà. Giữ gìn, bảo tồn và chia xẻ văn học miền Nam cho đời sau là trách nhiệm của chúng ta, của tôi và các bạn những người yêu tiếng Việt, những người yêu văn chương Việt Nam”

Một vị giáo sư khác trong nước, chuyên nghiên cứu về Văn Học Việt Nam đã khẳng định “Trong hai thập niên 1955-1975, nếu không có Văn Học miền Nam, thì nền Văn Học Việt Nam xem như không hề có, hoặc chẳng có gì cả!”

Nhà thơ, nhà giáo cũng là nhà báo nổi tiếng miền Bắc, Hoàng Hưng, trong bài viết “Về ảnh hưởng của Văn hóa miền Nam (VNCH) sau 1975”, sau khi hết lời ca ngợi lối sống, văn hóa, văn học miền Nam, đã kết luận:

“…nhìn một cách tổng thể, toàn bộ đời sống miền Nam, trong đó có đời sống văn hoá, văn học, trong 45 năm qua đã dần dần “giải phóng” người dân miền Bắc khỏi cái nhà tù lớn trong đó con người bị buộc phải giả tạo, “gồng mình” hoặc bị mê hoặc mà mù quáng tuân phục trong thời chiến và theo “định hướng XHCN….

Đến nay nó vẫn tiếp tục đóng góp vào tiến trình “giải Cộng” gian lao của đất nước! Chắc chắn sẽ đến một ngày, đất nước chứng kiến một cuộc phục hưng văn hoá, văn học, đi tiếp con đường mà văn hoá, văn học miền Nam đã đi. Con đường Tự Do, Nhân Bản, Hội Nhập Quốc Tế.”

*  *  *

Sau 50 năm, tất nhiên đất nước cũng đã có những đổi thay nhất định. Cơ sở hạ tầng, đặc biệt tại các đô thị có nhiều phát triển, đời sống người dân ở đây có khá hơn so với nông thôn. Tuy nhiên trên thực tế, Việt Nam vẫn còn tụt hậu khá xa so với nhiều nước chung quanh. Chính ông Tổng Bí thư Tô Lâm mới đây đã công khai tuyên bố: “Cách đây 50 năm vào những năm 1960-1970, Singapore chỉ mong được sang Bệnh viện Chợ Rẫy (Sài gòn) để chữa bệnh, giờ thì ta lại ước mơ được vào khám bệnh ở Singapore.”

Theo thống kê của IMF (International Monetary Fund/Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế), lợi tức tính theo đầu người ở Việt Nam cho năm 2025 là 4,986 Mỹ kim (Mk), trong khi ở Singapore là 93,956 Mk, và so với hầu hết các quốc gia Đông Nam Á khác, mức sống của người dân Việt nam đều rất thấp:

– Hàn Quốc (Nam Hàn): 37,675 Mk

– Nhật Bản                   :  35,611 Mk

– Đài Loan                   :  34,944 Mk

– Malaysia                   :  14,423 Mk

– Thái Lan                   :    7,754 Mk

Tệ hơn, Việt Nam còn thấp hơn nhiều so với cả Mộng Cổ (Mongolia), một nước chỉ có đồng cỏ và sa mạc, với lợi tức trung bình của người dân năm 2025 ở đây là: 7,576 Mk.

Điều đặc biệt đáng chú ý hơn là trong hầu hết các quốc gia Đông Âu, mới giã từ chế độ Cộng sản khoảng 30 năm nay, người dân đều có lợi tức cao hơn nhiều so với Việt Nam (4,896 Mk).

– Tiệp Khắc (Czech Republic) = 33,038 Mk

– Hung Gia Lợi (Hungary)       = 25,703 Mk

 Ba Lan (Poland)                     = 25,040 Mk

 Lỗ Ma Ní (Romani)               = 21,570 Mk

 Bảo Gia Lợi (Bulgari)           = 18,456 Mk 

 Tuy vậy, chủ trương làm “kinh tế thị trường (với cái đuôi) theo định hướng XHCN” thực tế cũng đã làm giàu nhanh chóng cho hầu hết tầng lớp đảng viên, gia đình và phe nhóm, đưa họ sớm trở thành những nhà tư bản “đỏ”, đào thêm cái hố ngày càng sâu giữa giai cấp giàu (đảng) và nghèo (dân). Điều này hoàn toàn trái ngược mục tiêu “đấu tranh giai cấp” mà đảng Cộng sản từng hô hào; đấu tố, giết hại dã man hàng mấy vạn người vô tội trong “Cải Cách Ruộng Đất”, lộ rõ chiêu trò lừa gạt “giải phóng miền Nam”, và hiện nguyên hình một đám thảo khấu khi chủ trương “tiêu diệt tư sản mại bản” rất tàn độc ngay sau khi cướp được miền Nam.

Sự làm giàu bộc phát (và bất chính) của tầng lớp tư bản đỏ này đã kéo theo hiện tượng xuống cấp từ Giáo Dục, Văn Hóa, Y Tế, tha hóa về Đạo Đức, Xã Hội và cả Tôn Giáo. Đặc biệt nhất là vấn nạn thối nát, tham nhũng – tất nhiên ngay trong hàng ngũ đảng Cộng sản, kể cả những lãnh đạo cao cấp nhất, từ hàng tướng lãnh, thứ bộ trưởng, thủ tướng đến cả chủ tịch nước – như là một thứ quốc nạn không còn thuốc chữa. Chức quyền được chuyền tay theo kiểu “cha truyền con nối”, “gia đình trị” của thời phong kiến. Đảng đứng trên pháp luật, thu tóm mọi quyền lực, tài sản quốc gia. Đảng viên sống phè phỡn giàu sang trên đầu những người dân cùng khốn. Đám con cháu, những “hạt giống đỏ”, được đưa sang du học tại các trường tư nổi tiếng ở các nước tư bản, tất nhiên bằng tiền của nhà nước hoặc từ tham nhũng, chuẩn bị cho các vai trò kế vị.

Một ông thủ tướng (sau đó là chủ tịch nước) từng mở miệng khoe khoang “Việt nam bây giờ đang là một đất nước đáng sống nhất, cái cột đèn ở hải ngọai mà có chân thì cũng đã chạy hết về Việt Nam” (sic!). Trong khi ấy, hàng vạn cô con gái phải bỏ cha mẹ, người tình sang làm vợ cho những ông già bệnh hoạn, tàn tật ở tận Đài Loan, Nam Hàn, như một thứ nô lệ, kể cả nô lệ tình dục. Nhiều cô không liên lạc được với gia đình. Một số bị giết chết hoặc bị bán vào các động mãi dâm. Tại một số nước Á châu, báo chí công khai quảng cáo dịch vụ “mua vợ Việt Nam” với giá bằng một món đồ chơi rẻ mạt. Trong lịch sử dân tộc, dù có những giai đoạn lệ thuộc khó khăn, nhưng không có thời kỳ nào mà thân phận những người con gái, đàn bà Việt Nam lại rẻ rúng và thê lương như thế. Chính quyền đã “xuất khẩu” hàng vạn, hàng trăm ngàn người lao động đi khắp thế giới, ngay cả những nước nghèo ở tận châu Phi, nhằm kiếm sống và kiếm thêm ngoại tệ cho nhà nước. Đã vậy vẫn cứ tiếp tục những dòng người tìm mọi cách trốn khỏi Việt Nam, để một số phải chết ngạt trong những chiếc xe đông lạnh, kín mít, một số phải sống trong núi rừng, trồng á phiện và bị bắt, vì không có quốc gia nào chấp nhận để dung thân. Một sự kiện đáng xấu hổ, khi nhóm chín người tháp tùng chuyên cơ của bà Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân trong chuyến viếng thăm “hữu nghị” Hàn Quốc, vào đầu tháng 12.2018, đã bỏ trốn khi vừa mới bước chân lên đất khách. Đó là chưa kể một số ra nước ngoài chỉ để ăn cắp, làm gái điếm, đến nỗi cái “hộ chiếu” Việt Nam đã từng trở thành nỗi ô nhục.

*  *  *

Sau đúng 50 năm, tại Sài gòn, trước cả mấy tháng, nhà nước Cộng sản Việt Nam đang chuẩn bị rầm rộ mừng ngày “thống nhất”, thao dược một cuộc diễn binh rất qui mô mà tốn phí dự trù hằng chục triệu Mỹ kim, vẫn với lời ca “thề phanh thây uống máu quân thù” vẫn với các khẩu hiệu “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”, hừng hực không khí kiêu ngạo, hận thù. Trong khi ấy, đã có những anh bộ đội có mặt trong đoàn quân giải phóng ngày nào, theo chân nhà văn Dương Thu Hương (ngồi khóc ở vệ đường, khi nhận ra mình bị lừa gạt để chém giết đồng bào, hủy hoại cả một miền Nam nhân bản, văn mình, giàu đẹp) giờ cũng đã tột cùng ăn năn hối hận, như trường hợp cựu cán binh Bình Ngọc với bài thơ Xin Lỗi Tháng Tư!”:

Thời trai trẻ, gác bút nghiên, gác mọi ước mơ …lên đường “ đánh Mỹ!”

Cây súng trên vai, máu đỏ trong tim!

Mụ lí trí! Hùng hục vượt Trường Sơn.

Đêm nghỉ, ngày đi, giày vẹt gót, áo sờn vai thấm lạnh!

Mẹ còng lưng vắt kiệt sức, mỏi mòn, thao thức đợi con về!

“Ba mươi tháng Tư” bên thắng cuộc, hả hê

Con trở thành kẻ “kiêu binh!” trong đoàn “quân Giải phóng!”

Nhưng! Ba mươi tám năm sau con vô cùng thất vọng!

Không hiểu mình đi Giải phóng cho ai?

Chễm chệ trên cao, toàn những kẻ bất tài!

Đáy xã hội, nhiều “dân oan!” mất đất.

Những nghịch lý, tai ương…chồng chất!

Khoảng cách “sang, hèn” cứ rộng mãi ra.

Người ở “quê” không còn tha thiết với “ao nhà”.

Tràn vào miền  Nam “ngoạ, chiếm, xâm canh…từ núi, rừng, chợ búa, thị thành, lầu cao, gác tía ….!”

Đi đâu, ở đâu cũng gặp toàn người “ngoài ấy”.


Nhà cửa, ruộng vườn ngoài ấy họ bỏ hoang???

Quê Hương tôi, tên thật đẹp (làng Vàng).

Cũng có đình, chùa, bờ xôi, ruộng mật!

Không hiểu vì sao nhiều người “bỏ tất” để vào Nam chen lấn, đua đòi?

Riêng tôi!


Đã mấy năm nay, tôi đã làm kẻ “chạy trốn!”

Trốn khỏi “sai lầm” những năm, tháng …đã đi qua!


Mỗi tháng Tư về tôi lại nhớ vào Nam!

Xin lỗi! “tháng Tư!”

Xin lỗi! miền Nam, những việc tôi đã làm!

Xin lỗi tất cả!

Cả những người “bên thua cuộc!”

Biết sao được!

Mọi người chúng ta sinh ra, đâu có thể chọn được thời cuộc

Nhưng! Lẽ đời, Đen, trắng phải phân minh!

Xin lỗi! “tháng Tư!”

Hãy tha thứ cho mình! Rất chân thành, chứ không phải lời giả dối.

Hay trường hợp của Trần Đức Thạch, cựu phân đội trưởng trinh sát, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341, Quân đoàn 4, qua các bài thơ

Tạ Lỗi miền Nam

Tôi sinh ra ở miền Bắc

Không hình dung ra giặc thế nào

Người ta hô hào

Phải căm thù giặc…?

Người ta dạy tôi là người miền Bắc

Phải biết thương yêu đồng bào miền Nam

Bà con ruột thịt đang lầm than

Dưới gót giày của Mỹ Diệm…

Những người con nông dân thật thà như đếm

Mặc áo lính vai khoác súng lên đường

Hồn nhiên tin là đi bảo vệ tổ quốc quê hương

Đánh đuổi quân xâm lược…

Thống nhất đất nước

Mới ngớ ra “Quân ta đánh dân mình

miền Nam giàu và dân sống văn minh

Không đói khát vật vờ như dân miền Bắc…”

Hận ngút trời đứa nào lừa tuổi xuân tôi coi dân mình là giặc!

Sám Hối

Thế hệ chúng tôi tội lỗi ngập đầu

Nhìn con cháu lòng muôn hổ thẹn…

Thế hệ chúng tôi một thời chinh chiến

Thắng lợi mang về là xua đuổi văn minh

Thắng lợi mang về là làm khổ dân mình

Để đểu cáng lên ngôi gây tội ác

Thế hệ chúng tôi hoàn toàn lầm lạc

Quên dân tộc mình theo chủ nghĩa Mác Lê Nin

Bệnh hoạn tư duy méo mó cách nhìn

Gieo thù hận trong lòng con cháu

Thế hệ chúng tôi đổ bao xương máu

Chẳng ý nghĩa gì khi dân tộc điêu linh

Chẳng ý nghĩa gì khi đất nước tanh bành

Lãnh thổ giang sơn bị ngoại bang gậm nhắm

Thế hệ chúng tôi cuộc đời cay đắng lắm

Mất chính mình mang tội ác với tương lai

*  *  *

Riêng những người lính miền Nam, sau nhiều năm bị tù ngục, đọa đầy, nhiều gia đình ly tán, lưu lạc khắp bốn phương trời, nếu còn sống sót giờ cũng đã trên dưới 80, nhưng vết thương từ cuộc chiến bất hạnh ấy vẫn mãi luôn âm ỉ trong lòng. Một quãng đời trai trẻ, những vinh nhục, những đớn đau tức tưởi trong giờ khắc phải buông súng, cùng những món nợ máu xương chưa trả được cho đồng đội anh em, rồi cùng sẽ xót xa theo họ về cõi vô cùng.

Xin được đồng cảm với tâm sự của một đồng đội đàn anh, nhiều năm chiến đấu bên nhau, từng là một cấp chỉ huy trẻ tuổi, thao lược:

“Tuổi đời chồng chất, sức khỏe và những hăng say của tuổi thanh xuân ngày tháng nguội dần. Tôi thấy cuộc sống mình hụt hẫng hoang mang. Mỗi năm lại vắng thêm đồng đội và rồi một ngày nào đó, cũng sẽ tới lượt mình. Điều tự nhiên này, thực chất chẳng phải là nỗi ưu tư bởi vì đó là quy luật. Nhưng điều làm tôi suy ngẫm là ý nghĩa về cuộc đời của chính mình, thế hệ chúng ta, qua những việc đã làm, những đau thương đã trải…thực sự là gì, hoặc chẳng là gì hết?”

Cuối tháng 4-2025  

Phạm Tín An Ninh

https://hon-viet.co.uk/PhamTinAnNinh_50NamConDoNoiBuon.htm


Sự ngu dốt của ngày xưa và ngày nay- Tác Giả: Hoàng Quốc Dũng

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Hoàng Quốc Dũng

20/05/2026

Ở bất cứ thời đại nào, sự ngu dốt (hay nói nhẹ hơn là sự thiếu hiểu biết) luôn tồn tại song hành với tri thức của con người. Không ai có thể biết hết mọi điều. Nhưng điều đáng nói là hình thức tồn tại và sức mạnh của sự ngu dốt hôm nay đã khác xa ngày xưa.

Ngày trước, sự ngu dốt thường đến từ nghèo đói, thiếu trường học, thiếu sách vở, thiếu thư viện, thiếu cơ hội tiếp cận tri thức. Một người nông dân ở làng quê xa xôi có thể sống cả đời mà chưa từng được cầm một cuốn sách. Nhiều người không hiểu biết đơn giản vì họ chưa từng có điều kiện để học hỏi. Đó là một sự ngu dốt mang tính thụ động và có phần đáng thương.

Nhưng ngày ấy, do phương tiện truyền thông còn hạn chế, sự ngu dốt thường ngủ yên trong phạm vi nhỏ hẹp. Một lời đồn sai có khi phải mất nhiều tháng mới lan sang làng bên. Một kẻ mê tín hay cực đoan khó có thể tác động đến hàng triệu người. Sự ngu dốt khi đó giống như một đốm lửa nhỏ âm ỉ trong đêm tối: nguy hiểm nhưng chưa đủ sức thiêu rụi cả cánh rừng.

Ngày nay thì khác.

Hầu như ai cũng có trong tay một chiếc điện thoại thông minh nối liền với toàn thế giới. Chỉ cần vài giây, một thông tin có thể vượt qua biên giới, đại dương và hàng triệu bộ óc. Khoa học kỹ thuật đã tạo ra một công cụ kỳ diệu chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Nhưng cùng lúc, nó cũng mở ra con đường cao tốc cho sự ngu dốt lan truyền với tốc độ ánh sáng.

Ngày xưa, sự ngu dốt thường im lặng vì nó biết mình không biết. Ngày nay, nó nói rất to.

Nó xuất hiện dưới dạng những “chuyên gia” tự phong trên mạng xã hội, những đoạn video vài phút đầy cảm xúc, những “phân tích” ngắn ngủi nhưng khẳng định chắc nịch về những vấn đề vô cùng phức tạp. Nó không còn nói: “Tôi không biết.” Nó khẳng định, kết luận, phán xét và kết án người khác với sự tự tin đáng kinh ngạc.

Đó chính là quyền năng đáng sợ nhất của sự ngu dốt hiện đại: nó khiến con người tưởng rằng mình hiểu biết, trong khi thực ra ngày càng xa rời sự thật.

Ngày xưa, con người đi tìm câu trả lời. Người ta đọc sách, tranh luận, học hỏi, chờ đợi nhiều năm để kiểm chứng một điều gì đó. Hôm nay thì ngược lại: câu trả lời truy đuổi con người. Chỉ cần mở điện thoại lên, hàng nghìn “kết luận” đã chờ sẵn. Người ta không còn thời gian để suy nghĩ, để nghi ngờ hay để tự mình kiểm chứng.

Mỗi phút trôi qua, một dòng thác thông tin ào tới. Tin giả nối tiếp tin giả. Những phản ứng tức thời thay thế cho suy tư. Những phân tích hời hợt dựa trên định kiến có sẵn được tung hô như chân lý.

Thế giới thì mênh mông, tri thức của nhân loại thì vô tận, nhưng thời gian dành cho sự hoài nghi lại ngày càng nhỏ bé. Con người hiện đại không còn kiên nhẫn để nói: “Có lẽ tôi cần tìm hiểu thêm.” Người ta tin ngay, phẫn nộ ngay, kết án ngay.

Đó là một nền văn minh của phản xạ, không phải của suy tư.

Những kẻ sản xuất tin giả(vô tình hay hữu ý)  đã biến sự ngu dốt thành một ngành công nghiệp khổng lồ. Họ hiểu rất rõ rằng một lời nói dối ngoạn mục luôn hấp dẫn hơn một SỰ THẬT phức tạp. Sự thật thường chậm chạp, nhiều sắc thái và đôi khi khó chấp nhận. Trong khi đó, lời dối trá đơn giản, cảm xúc và dễ lan truyền.

Tục ngữ của cha ông ta đã nói rất đúng: “Sự thật mất lòng.” Con người thường thích nghe điều làm mình dễ chịu hơn là điều buộc mình phải suy nghĩ.

Trên các mạng xã hội ngày nay, người ta còn tạo ra cả những “đội quân niềm tin” hoạt động như những phản xạ có điều kiện. Chỉ cần một tín hiệu, một khẩu hiệu hay một mệnh lệnh vô hình nào đó, lập tức hàng nghìn tài khoản lao vào công kích, chửi bới và kết án thay cho suy nghĩ. Ở Việt Nam, dân gian mạng gọi hiện tượng ấy bằng một cái tên rất hình tượng: “bò đỏ”. Nhưng thật ra, hiện tượng đó không chỉ tồn tại ở Việt Nam. “Bò đỏ”, “cuồng Trump, Putin…”, “dư luận viên”, “thánh chiến bàn phím”, “chiến binh công lý mạng”… mỗi thời đại số lại sản sinh ra những đạo quân niềm tin khác nhau. Họ có thể đối lập nhau về ý thức hệ, khẩu hiệu hay màu cờ, nhưng lại giống nhau ở một điểm căn bản: họ không đi tìm sự thật, mà chỉ đi tìm những gì củng cố cho niềm tin có sẵn của mình. Khi ấy, tranh luận không còn là con đường để hiểu nhau nữa, mà trở thành một cuộc chiến bộ lạc, nơi cảm xúc thay thế lý trí và tiếng hò hét, chửi bới lớn hơn mọi lập luận.

Vì thế, sự ngu dốt ngày nay không còn mang bộ mặt thô sơ nữa. Nó được trang điểm bằng những mỹ từ cao đẹp, những khẩu hiệu đạo đức, những lập luận nghe có vẻ rất nhân văn và tiến bộ. Nó khoác áo khoa học, khoác áo yêu nước, khoác áo công lý, thậm chí khoác cả áo hòa bình.

Và chính ở điểm đó, sự ngu dốt hiện đại không còn chỉ là một bi kịch văn hóa nữa. Nó đã trở thành một vũ khí cực kỳ hữu hiệu của độc tài. Bởi không có chế độ nào sợ một dân tộc ngu dốt cả; điều họ sợ là những con người biết hoài nghi và biết tự suy nghĩ.

Người ta có thể biến một cuộc xâm lược thành “giải phóng”, “diệt phát xit”. Có thể biến độc tài thành “ổn định”. Có thể gọi tuyên truyền là “định hướng dư luận”. Có thể dùng những khái niệm mơ hồ để che đậy những nghịch lý hiển nhiên như “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, nơi hai khái niệm đối nghịch được buộc phải chung sống bằng khẩu hiệu.

Nguy hiểm hơn nữa là công nghệ số ngày nay không chỉ là công cụ truyền thông, mà đã trở thành một ngành công nghiệp sinh lợi khổng lồ về chính trị và kinh tế. Những thuật toán không quan tâm điều gì đúng hay sai; chúng chỉ quan tâm điều gì gây kích động mạnh nhất để giữ con người ở lại lâu hơn trước màn hình. Càng giận dữ, càng sợ hãi, càng cực đoan, người ta càng dễ bị dẫn dắt và khai thác.

Và như thế, lần đầu tiên trong lịch sử, sự ngu dốt không còn là bóng tối đối lập với ánh sáng. Nó tự nhận mình là ánh sáng.

Nó nói bằng giọng của chân lý, Nó xuất hiện với dáng vẻ của hiểu biết, Nó được chia sẻ hàng triệu lần. Và đôi khi, chính những người có học cũng trở thành nạn nhân của nó.

Có lẽ bi kịch lớn nhất của thời đại chúng ta không phải là thiếu thông tin, mà là sự dư thừa thông tin đến mức con người đánh mất khả năng phân biệt giữa hiểu biết và ảo tưởng hiểu biết.

Tri thức thật sự luôn đi cùng với sự khiêm tốn. Người hiểu biết càng nhiều thường càng ý thức rõ giới hạn của mình.

Và có lẽ vì thế mà nhân loại hôm nay, dù sở hữu trí tuệ nhân tạo, vệ tinh và internet, lại đang xa dần tinh thần của Socrates:

“Điều duy nhất tôi biết là tôi không biết gì cả.”

Bởi sự thông thái luôn bắt đầu từ hoài nghi, còn sự ngu dốt thường bắt đầu bằng sự chắc chắn tuyệt đối.


 

Vụ ám sát thủ lĩnh băng đảng Úc ở TP HCM: Hai nghi phạm bị cảnh sát Campuchia bắt – theo báo Khmer Times ((BBC)

(BBC)

Cảnh sát Campuchia và hai nghi phạm vụ nổ súng giết người nước ngoài xảy ra hôm 21/5/2026 tại TP HCM

27 tháng 5 2026

Hai nghi phạm trong vụ giết trùm băng đảng Úc ở TP HCM được cho là bị cảnh sát Campuchia bắt giữ tại thành phố biển Sihanoukville.

Theo bài báo đăng trên Khmer Times hôm 27/5, vào đầu giờ chiều ngày 25/5, lực lượng Cảnh sát Hình sự Campuchia phối hợp với Đội Đặc nhiệm Cảnh sát Hình sự tỉnh Sihanoukville đã cùng điều tra và truy bắt hai nghi phạm theo yêu cầu của chính quyền Việt Nam.

Thông tin trên khác với thông tin mà Công an TP HCM cung cấp cho báo chí hôm 26/5.

Báo Campuchia nói gì?

Theo bài viết được đăng vào sáng 27/5 trên tờ Khmer Times, lực lượng cảnh sát Campuchia đã bắt giữ hai người này tại một căn nhà thuê ở thôn 3, xã 2, thành phố Sihanoukville vào lúc vào lúc 15 giờ 30 phút ngày 25/5.

Hai nghi phạm được xác định là Vaa Vaa, 27 tuổi; và đồng phạm là Tafia Steve, 23 tuổi, đều mang quốc tịch Samoa – một đảo quốc ở khu vực châu Đại Dương.

Hai người này sau đó đã được dẫn độ về Việt Nam.

Hai nghi phạm này trước đó đã bị truy bắt liên quan đến vụ giết người xảy ra vào lúc tối 21/5 tại nhà hàng Cee’s ở phường Bến Thành thuộc TP HCM, trong đó người được xác định “trực tiếp sử dụng súng gây án” là Vaa Vaa.

Tại hiện trường, cảnh sát tìm thấy thi thể của Lemalu Lorenzo Tovia, 25 tuổi; còn Sauni Sam, 27 tuổi, bị thương nặng do trúng đạn. Cả hai đều mang quốc tịch Úc và là thành viên băng đảng Coconut Cartel khét tiếng ở nước này.

Báo Khmer Times cũng đăng ảnh các nhân viên cảnh sát Campuchia chụp chung với hai nghi phạm trước một tấm phông có dòng chữ Khmer: Sở Cảnh sát tỉnh Sihanoukville.

Thông tin trên tờ báo Campuchia khác so với các thông tin được lực lượng công an Việt Nam cung cấp vào ngày 26/5.

Trong buổi cung cấp thông tin về vụ án được đánh giá là “đặc biệt nghiêm trọng” vào sáng 26/5 dưới sự chủ trì của Trung tướng Mai Hoàng – Giám đốc Công an TP HCM – lực lượng công an cho biết hai nghi phạm người Samoa bị công an TP HCM bắt ở biên giới Việt Nam-Campuchia.

Ông Mai Hoàng không hề nhắc đến sự hợp tác hay giúp sức của cảnh sát Campuchia trong vụ việc này.

Từ việc Công an TP HCM bỏ qua thông tin về vai trò của cảnh sát Campuchia, cộng với chi tiết bắt nghi phạm tại “khu vực giáp biên giới Việt Nam-Campuchia” trong buổi cung cấp thông tin hôm 26/5, nhiều người chia sẻ trên mạng rằng công an Việt Nam đã bắt giữ hai nghi phạm này trên lãnh thổ Việt Nam.

Trong khi đó, theo thông tin trên Khmer Times thì cảnh sát Campuchia đã bắt giữ hai người này tại thành phố Sihanoukville, nằm cách cửa khẩu Hà Tiên, An Giang khoảng 150 cây số theo đường bộ và 100 km theo đường chim bay.

Tỉnh Sihanoukville cũng không có biên giới đường bộ với Việt Nam.

Cảnh sát Campuchia khống chế hai nghi phạm người Samoa

Hàng loạt tờ báo ở Việt Nam đều đưa tin rằng các lực lượng của Bộ Công an và công an các địa phương đã “mưu trí, dũng cảm” và “kịp thời bắt giữ đối tượng khi đang lẩn trốn tại khu vực giáp biên giới Việt Nam-Campuchia chỉ chưa đầy 72 giờ đồng hồ sau khi gây án”.

Trong lời cảm ơn, tướng Mai Hoàng “ghi nhận đóng góp, hỗ trợ của các đơn vị nghiệp vụ, công an địa phương và lãnh đạo Bộ Công an; sự chia sẻ, ủng hộ từ cấp ủy, chính quyền địa phương” và “nhân dân”.

Không có bất kỳ thông tin nào nhắc đến sự phối hợp với lực lượng Campuchia, chỉ đề cập đến chuyện hai nghi phạm bị bắt khi đang lẩn trốn tại vùng biên giới Việt Nam-Campuchia.

Cảnh sát Campuchia khống chế hai nghi phạm người Samoa

Hai nghi phạm được áp giải về công an TP HCM, sau đó đã xuất hiện trên kênh VTV1 hôm 26/5, với lời nhận tội và bày tỏ sự hối cải.

Vụ án xảy ra tại TP HCM và hai nạn nhân bị bắn đều mang quốc tịch Úc, trong đó Lemalu Lorenzo Tovia được cho là một thành viên cấp cao của Coconut Cartel, một băng đảng tội phạm khét tiếng ở Úc.

Lorenzo Laemalu Tovia đã bỏ trốn khỏi Úc và được cho là đã điều hành các hoạt động của Coconut Cartel từ Đông Nam Á.

Ban đầu, trong thông báo truy bắt, hai nghi phạm được lực lượng công an xác định mang quốc tịch Úc, trong đó có một Việt kiều.

Truyền thông Úc, trước đó thông tin rằng cảnh sát chống tội phạm có tổ chức của nước này đang điều tra xem vụ nổ súng ở TP HCM có liên quan đến cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra giữa Coconut Cartel và gia tộc Alameddine khét tiếng hay không.

Theo đó, hai mạng lưới tội phạm có tổ chức này đang trong cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát thế giới ngầm ở Sydney.

Gia tộc Alameddine hoạt động ở mạn tây Sydney và bị cáo buộc điều hành hệ thống giao ma túy tận nơi, trong khi Coconut Cartel là nhóm tội phạm nhận tiền để thực hiện các vụ tấn công hoặc bạo lực có tổ chức, theo cảnh sát Úc.

Coconut Cartel đã nhận trách nhiệm về một số vụ tấn công nhằm vào gia tộc này kể từ đó.

Đến nay, các thành viên của Alameddine được cho là đã nhận trách nhiệm về vụ giết người xảy ra tối 21/5 tại TP HCM, theo báo The Sydney Morning Herald.

Báo Campuchia gỡ bài viết

(Phần này được cập nhật vào lúc 20 giờ ngày 27/5, sau khi báo Khmer Times gỡ bài viết)

Sự mâu thuẫn nội dung giữa bài báo của Khmer Times và thông tin do Công an TP HCM cung cấp đã gây ra nhiều tranh luận trên mạng.

Nhiều người cho rằng Công an TP HCM đã thiếu minh bạch khi bỏ qua vai trò của cảnh sát Campuchia và việc hai nghi phạm bị bắt tại Sihanoukville chứ không phải ở vùng biên giới.

Đến khoảng 19 giờ, khi chúng tôi truy cập lại đường dẫn trên tờ Khmer Times thì bài viết không còn nữa. Tuy nhiên, bài đăng chia sẻ lại bài viết này trên trang Facebook chính thức của tờ báo này thì vẫn còn (cập nhật lúc 20 giờ ngày 27/5).

Bên trái là hình chụp màn hình lúc bài viết đang còn trên website báo Khmer Times, hình chụp thứ ba từ trái là lúc bài báo đã bị xóa khỏi website, hình chụp nền đen ở bìa phải cho thấy trang Facebook chính thức của Khmer Times vẫn còn bài đăng chia sẻ (chụp lúc 20 giờ ngày 27/5)

Khmer Times là tờ báo có trụ sở tại Phnom Penh, ra đời vào năm 2014. Trên mạng, tờ báo này hiện có ba ngôn ngữ: tiếng Khmer, tiếng Trung và tiếng Anh. Giới quan sát phương Tây xếp Khmer Times vào nhóm thân chính phủ do Đảng Nhân dân Campuchia lãnh đạo.

Trong một diễn biến liên quan, chiều 27/5, Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Văn Được đã chủ trì buổi lễ khen thưởng cho các đơn vị được đánh giá có thành tích xuất sắc trong vụ bắt giữ hai nghi phạm người Samoa.

Tại đây, ông Được đã tặng thư khen và Thành ủy TPHCM quyết định thưởng cho 6 tập thể gồm: Công an TPHCM, Cục Cảnh sát hình sự, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, Cục Kỹ thuật nghiệp vụ (Bộ Công an), Cơ quan đại diện Bộ Công an tại Campuchia và Công an tỉnh Tây Ninh.


 

 NGUYỄN THỤC QUYÊN- TỪ CÔ GÁI KHÔNG BIẾT TIẾNG ANH ĐẾN NHÀ KHOA HỌC.

 NGUYỄN THỤC QUYÊN- TỪ CÔ GÁI KHÔNG BIẾT TIẾNG ANH ĐẾN NHÀ KHOA HỌC.

Ít ai ngờ rằng một trong những nhà khoa học có tầm ảnh hưởng hàng đầu thế giới lại từng bắt đầu từ con số gần như bằng 0.

     Câu chuyện của GS TS Nguyễn Thục Quyên không chỉ là hành trình học thuật xuất sắc, mà còn là minh chứng mạnh mẽ cho ý chí vượt nghịch cảnh và khả năng tự vươn lên phi thường của con người.

     Bà sinh ra tại Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk, trong một gia đình nghèo có 5 anh chị em. Sau năm 1975, cha đi cải tạo, mẹ là giáo viên toán phải đưa các con đi khắp các vùng kinh tế mới như Phước Lâm, Long Điền, Đất Đỏ, Phước Tỉnh rồi Vũng Tàu để mưu sinh. Tuổi thơ của bà gắn liền với những công việc lao động nặng nhọc như gánh nước, kiếm củi, đào khoai, câu cá.

     Mãi đến năm 1986, khi gia đình mở tiệm phở tại Bến Đá, Vũng Tàu, bà mới có điều kiện đi học tại trường Trung học Trần Nguyên Hãn.

     Một bước ngoặt lớn xảy ra vào tháng 7 năm 1991 khi cả gia đình sang Mỹ theo diện tái định cư nhân đạo. Trước khi đi, bà chỉ được học một khóa tiếng Anh cấp tốc vài tháng và gần như không thể sử dụng ngôn ngữ này.

     Những ngày đầu nơi đất khách vô cùng khó khăn, từ việc không hiểu bài giảng, không hòa nhập được với văn hóa, đến việc bị chế giễu và kỳ thị. Có giáo viên từng chê bai khả năng tiếng Anh của bà trước lớp, thậm chí có người còn thẳng thừng bảo bà “hãy cút về nước của mày”.

     Nhưng chính những điều đó lại trở thành động lực để bà quyết tâm thay đổi số phận. Bà lựa chọn một phương pháp học tập cực kỳ khắc nghiệt: cùng lúc theo học tại ba trường trung học ở ba thành phố khác nhau, sáng học một nơi, chiều một nơi, tối một nơi. Mỗi ngày bà đều xem tin tức Mỹ để luyện nghe, đồng thời đăng ký nhiều lớp tiếng Anh dành cho người nước ngoài và tận dụng mọi chương trình dạy miễn phí.

     Sau một năm học ngày học đêm, bà đủ khả năng theo học chính thức tại Santa Monica College. Không chỉ học, bà còn phải làm việc không ngừng để trang trải cuộc sống.

     Từ việc phụ giúp người thân, làm việc vặt trong gia đình, đến làm thêm tại thư viện từ 17 giờ đến 22 giờ mỗi ngày, đồng thời vay tiền từ chính phủ để tiếp tục việc học. Chính hoàn cảnh khó khăn của gia đình càng khiến bà tự đặt áp lực phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác.

     Năm 1995, bà chuyển lên học tại Đại học California, Los Angeles. Tại đây, bà xin làm việc trong phòng thí nghiệm nhưng chỉ được giao rửa dụng cụ. Khi xin tham gia nghiên cứu, bà bị từ chối với lý do “nghiên cứu không dành cho tất cả mọi người”. Một lần nữa, sự coi thường không khiến bà chùn bước, mà trở thành động lực để bà chứng minh năng lực của mình.

     Tháng 12 năm 1997, bà tốt nghiệp đại học. Chỉ một năm sau, bà hoàn thành chương trình thạc sĩ ngành lý hóa và nhận được học bổng tiến sĩ. Trong thời gian làm nghiên cứu sinh, bà làm việc gần như kiệt sức với cường độ 16 giờ mỗi ngày, 6 ngày mỗi tuần, thường xuyên ở lại phòng thí nghiệm đến 2 giờ sáng. Kết quả là vào tháng 6 năm 2001, bà nhận bằng tiến sĩ chỉ sau 3 năm, nhanh hơn nhiều so với mức trung bình 7 đến 8 năm của nhiều nghiên cứu sinh khác.

     Không chỉ hoàn thành chương trình sớm, bà còn công bố 12 bài báo khoa học và tham gia thuyết trình 19 hội thảo quốc tế trong thời gian này. Thành tích đó khiến nhiều người từng coi thường bà phải nhìn lại.

     Sau khi trở thành nhà khoa học, GS TS Nguyễn Thục Quyên tập trung nghiên cứu trong lĩnh vực điện tử hữu cơ và vật liệu nano. Các công trình của bà xoay quanh việc làm rõ mối liên hệ giữa cấu trúc phân tử và hiệu suất của các thiết bị như pin mặt trời hữu cơ, transistor hữu cơ, cảm biến quang điện và đèn LED hữu cơ. Bà cũng nghiên cứu các vật liệu polymer liên hợp và vật liệu sinh học, mở ra ứng dụng trong năng lượng sạch, môi trường và y học như pin nhiên liệu sinh học và thiết bị y sinh tiên tiến.

     Các nghiên cứu của bà được công bố trên nhiều tạp chí khoa học hàng đầu thế giới như “Nature Materials, Science, Advanced Materials” và nhiều ấn phẩm uy tín khác. Nhờ những đóng góp nổi bật, bà nhiều năm liên tiếp được “Clarivate Analytics” xếp vào danh sách top 1% nhà khoa học có số lượng trích dẫn cao nhất toàn cầu, một thước đo quan trọng về mức độ ảnh hưởng trong giới học thuật quốc tế.

     Khi được hỏi về bí quyết thành công, bà chia sẻ rằng chính những năm tháng nghèo khó, bị coi thường ở Việt Nam và cả khi sang Mỹ đã khiến bà quyết tâm thay đổi cuộc đời. Bà không né tránh khó khăn mà biến những điều tiêu cực thành động lực để vươn lên. Triết lý sống của bà rất rõ ràng: hãy làm điều mình yêu thích, làm việc chăm chỉ, kiên trì theo đuổi mục tiêu và không để bất kỳ ai cản bước mình.

Bên cạnh giải thưởng là một trong những nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới ngành khoa học vật liệu, chị còn nhận nhiều giải thưởng khác như: Giải thưởng Nghiên cứu khoa học Alexander von Humboldt-Foundation của Đức năm 2015; Giải thưởng Nghiên cứu khoa học của Quỹ Khoa học Quốc gia Mỹ 2010, Giải thưởng Nghiên cứu khoa học của Alfred P. Sloan Foundation 2009; Giải thưởng Nghiên cứu khoa học của Camille Dreyfus Foundation 2008; Giải thưởng Nghiên cứu khoa học Harold J. Plous Memorial Award and Lectureship 2007.

     Câu chuyện của Nguyễn Thục Quyên là minh chứng rằng xuất phát điểm không quyết định đích đến. Từ một cô gái không biết tiếng Anh, từng bị chế giễu nơi xứ người, bà đã vươn lên trở thành một trong những nhà khoa học có ảnh hưởng nhất thế giới, góp phần tạo ra những công nghệ phục vụ cho tương lai của nhân loại.

(Ánh Dương) 

From: Anh Dang & KimBang Nguyen


 

GIÁO HOÀNG LEO NÓI RẰNG PHẢI ‘KIỂM SOÁT CHẶT CHẼ’ AI TRONG THÔNG ĐIỆP GIÁO LÝ ĐẦU TIÊN

BBC News Tiếng Việt 

GIÁO HOÀNG LEO NÓI RẰNG PHẢI ‘KIỂM SOÁT CHẶT CHẼ’ AI TRONG THÔNG ĐIỆP GIÁO LÝ ĐẦU TIÊN

Giáo hoàng Leo 14 đã công bố văn kiện giáo huấn quan trọng đầu tiên kể từ khi nhậm chức, trong đó cảnh báo rằng trí tuệ nhân tạo (AI) cần phải được “giải trừ”.

“Tôi biết đây là một từ mạnh, nhưng tôi cố ý lựa chọn nó vì thời điểm này cần những ngôn từ đủ sức thu hút sự chú ý,” Giáo hoàng nói.

Thông điệp của Giáo hoàng – vốn cũng thừa nhận nhiều nguy cơ tiềm tàng của AI – đồng thời là một lời cảnh báo mạnh mẽ và trực diện gửi tới những người nắm quyền lực về trách nhiệm của họ trong việc kiềm chế các “mối đe dọa” mà công nghệ này gây ra.

Chẳng hạn, Giáo hoàng lên án việc sử dụng AI trong chiến tranh, cho rằng việc giảm sự kiểm soát của con người đối với vũ khí sẽ khiến việc coi một cuộc chiến là “chính nghĩa” càng trở nên khó khăn hơn, đồng thời cảnh báo về nguy cơ khởi động một cuộc chạy đua vũ trang AI.

Giáo hoàng viết: “Không thuật toán nào có thể khiến chiến tranh trở nên chấp nhận được về mặt đạo đức.”

Ông nói thêm rằng AI không chỉ không loại bỏ được “tính chất vô nhân đạo vốn có” của chiến tranh, mà còn có nguy cơ gây ra xung đột nhanh hơn khiến chiến tranh trở nên vô cảm hơn bằng cách “hạ thấp ngưỡng sử dụng bạo lực, biến phòng thủ thành dự đoán mối đe dọa, từ đó biến các nạn nhân thành dữ liệu”.

Giáo hoàng Leo 14 cũng lên án cách AI tác động tới chính trị – chẳng hạn việc công nghệ này được sử dụng để thao túng hình ảnh và video, điều mà theo ông khiến con người bị dẫn dắt bởi những góc nhìn thiên lệch hoặc sai lệch.

Ông thậm chí còn nhắc tới nguy cơ của “chủ nghĩa thực dân kỹ thuật số”, so sánh những hành vi lạm dụng trong thời kỳ thuộc địa với các thực tiễn công nghệ hiện đại.

Ở một đoạn trong văn kiện nói trên, Giáo hoàng đã trực tiếp đưa ra “lời kêu gọi đặc biệt” đối với những người phát triển AI.

#BBCNewsTiengViet

#GiaohoangLeo

#AI 


 

Uỷ viên Bộ Chính tri : Trưởng ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Duy Ngọc dùng tiền thuế của dân bao gái đẹp?

 Luật sư Nguyễn Văn Đài Channel 5

Hồ sơ điều tra: Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Duy Ngọc dùng tiền thuế của dân bao gái đẹp?

Trong khi “chiếc lò” của Đảng đang mải mê thiêu đốt những củi khô, củi tươi trên danh nghĩa trong sạch bộ máy, thì ngay dưới chân ngọn đèn quyền lực nhất, một kịch bản hưởng lạc trơ tráo đang được dàn dựng bởi kẻ nắm giữ “ấn tín” tổ chức: Nguyễn Duy Ngọc.

Cung điện trên không và những món hàng xa xỉ “đẫm mùi thuế”

Người ta vẫn thường nói về Vĩnh Quỳnh (Hà Nội) như một làng quê thuần hậu. Nhưng sự xuất hiện của một kiều nữ sinh năm 2004, biệt danh “Điêu Thuyền”, đã phá vỡ cái vẻ bình lặng đó bằng một lối sống xa hoa đến mức điên rồ. Ở cái tuổi 20, khi phần lớn thanh niên Việt Nam còn đang chật vật với từng ổ bánh mì sinh viên, thì “Điêu Thuyền” đã tự thiết lập cho mình một đế chế phù hoa.

Trên Threads và Facebook, 23.000 người theo dõi hằng ngày phải chứng kiến một sự sỉ nhục vào sự nghèo khó của quốc gia:

  Chuyên cơ riêng: Những chuyến bay xuyên đại lục sang Mỹ, sang Âu được thực hiện dễ dàng như đi chợ chiều.

  Bộ sưu tập Hermes: Những chiếc túi có giá bằng cả đời người lao động được thay đổi theo trang phục mỗi ngày.

  Trang sức triệu đô: Những cỗ máy thời gian Patek Philippe, Richard Mille lấp lánh trên cổ tay cô gái trẻ, thách thức mọi quy luật về tích lũy tài sản hợp pháp.

Phép thử liêm chính cho “Ông trùm” Ban Tổ chức

Câu hỏi không còn là “Điêu Thuyền” là ai, mà là: Kẻ nào đứng sau lưng để cô ta đốt tiền như giấy vụn?

Mọi mũi dùi dư luận đang chĩa thẳng vào Nguyễn Duy Ngọc – Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương. Đây chính là nghịch lý trớ trêu nhất của hệ thống: Người giữ trọng trách “cầm cân nẩy mực”, tuyển chọn cán bộ cho cả một quốc gia, lại bị nghi ngờ là kẻ bao nuôi một “phòng nhì” với kinh phí vượt xa mọi mức lương chính ngạch.

Hãy làm một phép tính đơn giản: Lương công chức của một Ủy viên Bộ Chính trị, dù có nhịn ăn nhịn mặc cả ngàn năm, cũng không đủ để mua một góc chiếc túi Birkin mà cô gái kia đang xách. Vậy, nếu không phải là tiền từ túi thuế của Nhân dân bị rút ruột thông qua các dự án, qua những cú áp phe quyền lực, thì nguồn tiền khổng lồ đó từ đâu chui ra?

Sự tráo trở của một hệ thống mục ruỗng

Tin đồn về mối quan hệ giữa “Bác Ngọc” và “Điêu Thuyền” không chỉ là một vụ scandal tình ái thông thường. Nó là bằng chứng đanh thép cho sự mục nổng của một hệ thống nơi quyền lực được dùng để đổi lấy tình dục và sự xa hoa.

Khi một cô gái 20 tuổi trở thành khách VIP của các nhãn hàng thời trang thế giới nhờ vào sự che chở của một quan chức đầu triều, đó là sự sỉ nhục vào công lý, vào nhân quyền và vào sự tôn nghiêm của pháp luật. Tiền thuế của người dân thay vì xây trường học, bệnh viện, lại được dùng để nhuộm phấn son và dát vàng lên cuộc sống của một kiều nữ làng Vĩnh Quỳnh.

Dư luận đang chờ đợi một lời giải thích, nhưng có lẽ, sự im lặng đáng sợ của bộ máy cầm quyền chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho sự thật cay đắng này.

#NguyenVanDai #ToLam #truyenthong #xuhuong #dieuthuyen #gaidep


 

Hàng trăm con người nằm vật vạ ngoài lề đường, gốc cây, dưới màn trời…

Phong AnhSAIGON KỶ-NIỆM

Giữa đêm khuya ở Sài Gòn, vòng quanh những bệnh viện lớn như Chợ Rẫy, Bình Dân, Đại học Y Dược… là những cảnh tượng không khác gì địa ngục. Hàng trăm con người nằm vật vạ ngoài lề đường, gốc cây, dưới màn trời, quạt mo, bạt tạm bợ. Gương mặt tiều tụy, lo âu, mệt mỏi vì thức trắng đêm chờ thân nhân bên trong đang thập tử nhất sinh. Cơ sở y tế địa phương không đủ khả năng, buộc phải chuyển lên tuyến trên. Và tuyến trên thì chật cứng. 

Đây không phải chuyện hiếm, không phải “mùa dịch”, mà là tình trạng kéo dài nhiều năm của y tế Việt Nam. Bệnh viện công tuyến cuối luôn trong cảnh quá tải kinh niên. Bệnh nhân phải nằm ghép, nằm hành lang, chờ khám cả ngày. Người nhà thì “màn trời chiếu đất” để túc trực.

Ai dám chắc mình và người thân sẽ không bao giờ rơi vào cảnh ấy? Một tai nạn, một cơn bệnh nặng, hay đơn giản là ung thư, tim mạch – những thứ có thể xảy đến với bất kỳ ai – lập tức đẩy gia đình vào vòng xoáy khốn cùng về tiền bạc, thời gian và sức khỏe tinh thần.

Nguyên nhân sâu xa không chỉ là “thiếu tiền”.

Hệ thống y tế cơ sở yếu kém khiến người dân mất niềm tin, dồn hết lên bệnh viện lớn. Thiếu nhân lực chất lượng cao, bác sĩ tuyến dưới không đủ trang thiết bị và kinh nghiệm. Cơ chế tự chủ bệnh viện đôi khi đẩy chi phí lên cao, trong khi bảo hiểm y tế vẫn hạn chế với nhiều dịch vụ. Quan trọng nhất là sự quản lý và đầu tư chiến lược thiếu tầm nhìn dài hạn.

Trong đó, trách nhiệm của những người từng đứng đầu ngành không thể phủ nhận. Bà Nguyễn Thị Kim Tiến – cựu Bộ trưởng Y tế – đang phải hầu tòa với cáo buộc vi phạm quy định quản lý tài sản nhà nước, gây thất thoát lãng phí hơn 803 tỷ đồng tại hai dự án cơ sở 2 của Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức.

Những dự án lẽ ra phải giảm tải cho tuyến trên, nhưng lại “đắp chiếu” nhiều năm do sai phạm trong lựa chọn nhà thầu, phê duyệt, dẫn đến đình trệ kéo dài. 

Khi những người nắm quyền lại để xảy ra lãng phí hàng trăm tỷ đồng trong khi dân nghèo nằm ngoài đường chờ cứu chữa, thì lời chỉ trích mạnh mẽ là có cơ sở.

Lãnh đạo ngành y không chỉ quản lý chuyên môn mà còn phải chịu trách nhiệm về đạo đức và lương tâm. Để người dân phải chịu đựng cảnh “thân nhân thập tử nhất sinh, người nhà ngủ vỉa hè” trong khi ngân sách nhà nước bị thất thoát, là điều không thể chấp nhận.

Y tế là quyền con người cơ bản. Một xã hội văn minh không thể để người dân phải đánh đổi tính mạng bằng cảnh màn trời chiếu đất. Cần thay đổi thực sự:

  • Tăng mạnh đầu tư và nâng cao năng lực y tế cơ sở, tuyến huyện, tỉnh để giảm tải cho tuyến cuối.
  • Minh bạch chi phí, chống tham nhũng, lãng phí dự án.
  • Thu hút nhân tài, cải thiện thu nhập và môi trường làm việc cho bác sĩ.
  • Xây dựng niềm tin để người dân không nhất thiết phải đổ dồn về thành phố lớn.

Cảnh tượng ngoài cổng bệnh viện đêm khuya không chỉ là nỗi đau của những gia đình cụ thể, mà là vết nhơ của cả hệ thống. Ai cũng có thể trở thành nạn nhân.

Vì vậy, đây không chỉ là vấn đề của “người bệnh”, mà là vấn đề của toàn xã hội. Cần tiếng nói mạnh mẽ và hành động quyết liệt hơn nữa để y tế Việt Nam thực sự phục vụ nhân dân, chứ không phải để một số cá nhân “phè phỡn trên nỗi đau đồng loại”.

Đau lòng, nhưng phải nhìn thẳng vào sự thật để thay đổi. 


 

GIẤY CHỨNG SINH EM BÉ ĐẦU TIÊN RA ĐỜI TRÊN ĐẢO HOÀNG SA NĂM 1939…

8 SÀI GÒN

GIẤY CHỨNG SINH EM BÉ ĐẦU TIÊN RA ĐỜI

TRÊN ĐẢO HOÀNG SA NĂM 1939…

Ít ai biết rằng một trong những tài liệu đặc biệt nhất về Hoàng Sa lại là một giấy chứng sinh được lập cách đây gần một thế kỷ.

Đó là giấy chứng sinh của Mai Kim Quy, sinh ngày 07/12/1939 trên đảo Hoàng Sa. Dù đã hơn 86 năm trôi qua, tờ giấy vẫn còn được lưu giữ và ghi rõ nơi sinh là đảo Hoàng Sa, cùng đầy đủ thông tin về cha mẹ, người làm chứng và đại diện hành chính trên đảo thời bấy giờ.

Cha của Mai Kim Quy là ông Mai Xuân Tập, nhân viên khí tượng đang công tác tại Hoàng Sa. Hai người làm chứng gồm bác sĩ Nguyễn Tăng Chuẩn và ông Đỗ Đức Mai, Giám đốc Đài Phát thanh. Tài liệu còn có chữ ký xác nhận của đại diện phái đoàn hành chính trên đảo.

Điều thú vị là tờ giấy này cho thấy Hoàng Sa không chỉ là nơi có các hoạt động quản lý, khí tượng hay thông tin liên lạc, mà còn từng có những gia đình người Việt sinh sống, làm việc và sinh con ngay trên đảo.

Ngày nay, giấy chứng sinh của Mai Kim Quy được xem là một trong những tư liệu lịch sử có giá trị, phản ánh đời sống dân sự của người Việt tại Hoàng Sa từ trước năm 1940.

Một tờ giấy nhỏ đã nhuốm màu thời gian, nhưng vẫn lưu giữ nguyên vẹn câu chuyện về sự hiện diện của người Việt trên quần đảo Hoàng Sa cách đây gần một thế kỷ, trở thành tư liệu sinh động khẳng định chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

IFACT 


 

Trump ngậm cái gân gà Iran. Nuốt không trôi; nhả ra bị quê – Đoàn Xuân Thu

Đoàn Xuân Thu

Trump ngậm cái gân gà Iran. Nuốt không trôi; nhả ra bị quê.

Trong chính trị thế giới, có những lúc người ta cứ tưởng trò chơi chỉ là “ai mạnh hơn ai”. Nhưng với Donald Trump và Iran hiện nay, thì “mạnh” không chỉ tính bằng súng ống, mà còn bằng lời lẽ, ánh mắt và… truyền hình trực tiếp.

Hình ảnh hàng ngàn người Iran đổ ra đường, hô vang “Chết cho Mỹ nó chết” dưới biển cờ Iran đã trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất.

Trong khi đó, Trump thì dùng mạng xã hội như gươm báu, đe dọa, nhưng vẫn chưa dám mạo hiểm bước chân vào lãnh thổ Iran.

Ai đang thắng, ai đang thua, hay chỉ là đang “gặm gân gà” một cách căng thẳng?

Hàng đêm, ở Tehran, người dân được chính quyền vận động tham gia các cuộc “họp đêm”, hô khẩu hiệu, giương cờ, và học cách sử dụng AK-47. Các cô gái trẻ, mặc chador đen, còn được hướng dẫn tháo lắp súng như những chiến binh cừ khôi.

Trên sóng truyền hình nhà nước, MC Hossein Hosseini bắn súng lên trần studio; Mobina Nasiri thì cầm súng tươi cười, thông báo rằng cô cũng nhận được vũ khí từ Quảng trường Vanak để… học bắn.

Một kịch bản vừa nghiêm trọng, vừa có phần hài hước – như trong phim hành động Hollywood – nhưng lại là thực tế ngoài đời.

Tuy nhiên, không phải tất cả người Iran đều mơ thấy bom đạn và khẩu súng. Ở công viên gần Bảo tàng Điện ảnh, những cặp tình nhân tay trong tay, người già đọc sách, trẻ em chơi đùa, nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn diễn ra bình thường giữa tâm bão.

Một giáo sư đại học thì lén nói với phóng viên “Chúng tôi chỉ muốn sống trong một đất nước bình thường, nơi con cái có tương lai.”

Một thanh niên trẻ lướt qua thì lắc đầu: “Không chiến tranh!”

Điều này chứng tỏ rằng, bên cạnh chính quyền cứng rắn, vẫn tồn tại một lớp dân thường tìm kiếm hòa bình, minh chứng rằng không phải ai cũng muốn đứng trên mặt trận.

Còn Trump thì sao? Ông tổng thống Mỹ vẫn tung lời đe dọa trên mạng xã hội, kiểu: “Đối với Iran, đồng hồ đang đếm ngược, họ nên hành động nhanh, nếu không sẽ không còn gì lại cho họ.”

Nghe thì oai phong, nhưng thực tế, ông chỉ dám bắn tên lửa từ căn cứ ở nước láng giềng, có thể dẫn đến lính Mỹ tử vong, mà chưa dám đặt chân vào đất Iran. Chính sách này giống như “ăn gân gà”: đối phương căng thẳng, nhưng không liều lĩnh nhảy vào chảo lửa. Chiêu này vừa tạo sức ép ngoại giao, vừa giảm nguy cơ thiệt hại trực tiếp cho quân đội Mỹ – một kiểu toán học chiến tranh vừa an toàn, vừa… căng thẳng tinh thần.

Trung Quốc cũng không đứng ngoài cuộc. Trump muốn nhờ Tập Cận Bình gây áp lực Iran nhượng bộ về hạt nhân, nhưng ngược lại, Tập có thể đòi hỏi Mỹ nhượng bộ về Đài Loan. Chuyện này làm cho bàn cờ quốc tế càng thêm phức tạp. Một bên “đang ăn gân gà”, một bên “giữ dao trong tay”, cả ba phe đều đang xem ai sẽ nháy mắt trước.

Chương trình hạt nhân của Iran là trung tâm của mọi tính toán. Người dân Iran thừa nhận chưa có bom hạt nhân, nhưng nhấn mạnh quyền phát triển công nghệ hạt nhân và tên lửa để bảo vệ biên giới. “Chúng tôi cần năng lượng sạch, không phải bom,” họ nói.

Trong khi đó, Trump muốn Iran chấm dứt chương trình hạt nhân, coi đó là điều kiện để ngừng chiến tranh.

Một bế tắc ngoạn mục: người Mỹ ép, người Iran phòng vệ, và dân chúng chia rẽ giữa chiến tranh và hòa bình.

Thông điệp từ Tehran còn được nhấn mạnh trên sóng truyền hình: những người dẫn chương trình cầm súng bắn trực tiếp, các quầy huấn luyện công khai, học sinh, phụ nữ, trẻ em đều được dạy cách dùng vũ khí. Đây là chiến lược “răn đe mềm”, vừa nhắm vào tâm lý dân chúng, vừa gửi thông điệp tới Mỹ: Iran sẵn sàng chiến đấu nếu bị khiêu khích. Và quả thật, Trump biết rằng một bước sai lầm có thể khiến mọi thứ bùng nổ ngoài kiểm soát.

Xét tổng thể, tình hình hiện nay là một vở kịch ngoại giao kỳ lạ: Trump “ăn gân gà”, Iran vừa chuẩn bị chiến tranh vừa duy trì hình ảnh đoàn kết dân tộc, Trung Quốc đứng bên cạnh như một người cầm cân nảy mực.

Mọi động thái nhỏ đều có thể tạo ra hiệu ứng domino: từ leo thang xung đột Trung Đông đến tác động chiến lược toàn cầu. Chính trị quốc tế, vì thế, không chỉ là súng đạn, mà còn là lời hăm dọa, truyền thông, và cả… nghệ thuật diễn xuất.

Bài học rút ra là, trong thế giới hôm nay, chiến tranh và hòa bình nằm trong tay lời nói, hình ảnh, và chiến lược tinh thần nhiều hơn là trong khẩu súng. Dù Trump tung lời đe dọa, Iran tập huấn dân chúng, hay Trung Quốc quan sát từ xa, ranh giới giữa áp lực và chiến tranh thật mong manh. Trump muốn thắng, nhưng giờ giống như Trump nhai gân gà.

Trong khi thế giới theo dõi từng nhịp điệu của cuộc chơi chính trị này, câu hỏi vẫn còn đó: liệu ngoại giao có thể thắng chiến tranh? Hay tất cả sẽ chỉ là một chuỗi hăm dọa, huấn luyện súng ống và căng thẳng tinh thần, để rồi cuối cùng, ai cũng mệt, nhưng chưa ai thực sự giành phần thắng? Chỉ có thời gian sẽ trả lời, nhưng một điều chắc chắn: trong trò chơi này, cả Trump lẫn Iran đều phải tập “gặm gân gà” thật khéo để sống sót.

Đoàn Xuân Thu.

Melbourne.

Theo CNN.


 

Mỹ ra chính sách mới: người muốn xin thẻ xanh phải về nước nộp đơn (BBC)

BBC

Một gia đình gốc Việt trong ngày chính thức được ghi nhận là công dân Mỹ hôm 23/6/2020

Tác giả, Nardine Saad

và Tác giả,Sareen Habeshian

23 tháng 5 2026

Mỹ vừa công bố một chính sách mới, theo đó hầu hết người nhập cư muốn xin thẻ xanh sẽ phải rời Mỹ và nộp đơn tại đại sứ quán hoặc lãnh sự quán ở nước ngoài.

Cơ quan Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) cho biết hôm 22/5 rằng những người muốn thay đổi tình trạng cư trú phải thực hiện thông qua quy trình lãnh sự bên ngoài nước Mỹ “trừ những trường hợp đặc biệt”.

Động thái này – một phần trong nỗ lực của chính quyền Trump nhằm hạn chế nhập cư bất hợp pháp – đã bịt kín một kẽ hở cho phép người có thị thực và khách du lịch nộp đơn xin thẻ xanh khi vẫn còn ở Mỹ.

Những người chỉ trích cho rằng chính sách trước đây, vốn đã được áp dụng trong thời gian dài, cho phép nhiều người ở lại Mỹ cùng gia đình trong lúc chờ hồ sơ được xét duyệt – một quá trình thường mất khá nhiều thời gian.

Phương thức mới này cũng có thể khiến một số người rời Mỹ để xin thẻ xanh – loại giấy tờ cho phép thường trú tại Mỹ – gặp khó khăn hoặc thậm chí không thể quay trở lại Mỹ.

Xem trong (BBC)