Kỷ niệm 14 năm ngày Website “Kẻ Đi Tìm” ra đời

Ngày 07 tháng 04 năm 2026, Website “Kẻ Đi Tìm” đã ra đời được 14 năm, một thời gian khá dài.

Tôi đã hết sức cố gắng duy trì Website này vì:

1)      Tôi thấy rất có ích cho nhiều người đang tìm hiểu về đạo Chúa, có nhiều bài vỡ, tài liệu để học hỏi thêm về đạo Chúa.

2)       Những ai muốn biết về tình hình trong nước, về cộng sản Việt Nam cũng có nhiều bài vỡ hữu ích để xem và suy tư

3)      Những ai chán nản, buồn rầu về cuộc sống, cũng có thể tìm thấy sự an ủi trong các bài viết của Website này.

4)      Riêng Ban Biên Tập của chúng tôi rất vui mừng và hạnh phúc vì lúc về hưu, chúng tôi có việc để làm và thấy đời sống có ý nghĩa, không vô ích, mà còn có thể đóng góp, đem “món ăn” tinh thần cho độc giả, cho bà con và cho các con cháu.

Ngày 07 tháng 04 năm 2026

  Ban Biên Tập

Website “Kẻ Đi Tìm”

Phi công được giải cứu : Thành công hay thất bại của Trump ? (RFI)

(RFI)

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm nay, 05/04/2026, trên mạng xã hội Truth Social loan báo đã cứu thoát được viên phi công Mỹ bị mất tích tại Iran sau khi chiếc chiến đấu cơ F-15E bị hệ thống phòng không Iran bắn hạ hôm thứ Sáu, 03/04, trong một chiến dịch giải cứu mà ông đánh giá là « táo bạo nhất trong lịch sử Hoa Kỳ ».

Đăng ngày: 05/04/2026 

 

Ảnh được cho là xác máy bay Mỹ trong chiến dịch giải cứu phi công bị lâm nạn trên lãnh thổ Iran. Ảnh do Lực lượng Vệ Binh Cách Mạng cung cấp và truyền thông Iran đăng tải ngày 05/04/2026. AFP – –

Minh Anh

Tổng thống Mỹ khẳng định viên phi công này đã bị thương, nhưng « sẽ phục hồi nhanh ». AFP nhắc lại, viên phi công được giải cứu là thành viên đội bay chiếc F-15E hai chỗ ngồi bị bắn rơi trên không phận Iran ; người còn lại trên máy bay đã được tìm thấy an toàn và bình an ngay từ khi chiếc máy bay gặp nạn hôm 03/04/2026.

Tuy nhiên, đối với Teheran, chiến dịch giải cứu này của Mỹ là một « thất bại thảm hại ». Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo đăng nhiều hình ảnh khẳng định đã bắn hạ nhiều máy bay chiến đấu của Mỹ trên không phận Iran. Lực lượng quân sự này còn cho biết thêm là quân đội Mỹ đã sử dụng một phi trường bỏ hoang ở Isfahan để giải cứu viên phi công.

Từ Teheran, thông tín viên Siavosh Ghazi giải thích :

« Iran gọi đây là một thất bại thảm hại cho chiến dịch giải cứu phi công Mỹ. Theo Teheran, một máy bay C-130 cũng như một trực thăng Black Hawk và hai chiếc drone hiện đại của Mỹ là Hermès và MQ9 đã bị bắn rơi trong chiến dịch này. Giao tranh trên bộ đã diễn ra, phía Iran cho biết có 9 người chết và 8 người khác bị thương.


 

Chúa Khước Từ Những Ai Gieo Rắc Chiến Tranh: Đức Giáo Hoàng Leo XIV Lên Án Những Bàn Tay Vấy Máu

Viet Ba’o

03/04/2026

Nguyên Hòa

Giáo hoàng Leo XIV chào tín hữu từ xe giáo hoàng khi tiến vào Quảng trường Thánh Phêrô để cử hành thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Vatican, ngày 29 tháng 3 năm 2026. Ảnh: Grzegorz Galazka/Archivio Grzegorz Galazka/Mondadori Portfolio via Getty Images.

 Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.”

Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những cuộc xung đột dữ dội, ngôn ngữ chính trị trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.

Hai ngày sau Lễ Lá, vào ngày 31 tháng 3, trả lời báo chí tại Castel Gandolfo, Đức Giáo Hoàng lại nhắc trực tiếp đến Donald Trump. Ngài nói hy vọng Tổng thống Mỹ đang tìm một “lối thoát” để giảm bớt bom đạn, hạ nhiệt chiến tranh và mở đường cho đối thoại. Ngài cũng kêu gọi lãnh đạo thế giới trở lại bàn đối thoại, tìm cách giảm bớt bạo lực, để “bình an, nhất là trong mùa Phục Sinh, có thể ngự trị trong tâm hồn chúng ta.” Ngài nói, như một lời nhấn mạnh rằng hòa bình không đến từ việc đẩy xung đột tới cực điểm, mà từ khả năng dừng lại trước khi quá muộn.

Trong khi ấy Washington lại phát ra một giọng điệu khác hẳn. Chính quyền Trump gia tăng áp lực với Iran, đưa ra những lời đe dọa nhắm vào hạ tầng điện, nước và năng lượng. Họ có thể gọi đó là chiến lược. Nhưng khi mục tiêu bị đẩy sát đến những điều kiện sống còn tối thiểu của dân thường, vấn đề không còn chỉ là đối sách giao tranh, nó trở thành một câu hỏi về giới hạn đạo lý.

Sự đối nghịch càng rõ hơn khi Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth, trong buổi lễ cầu nguyện tại Bạch Ốc hôm 25 tháng 3 đã lên tiếng cầu nguyện cho “bạo lực áp đảo” đối với những kẻ mà ông tự cho là “không đáng được thương xót”. Cũng là ngôn ngữ của niềm tin, nhưng một bên đặt niềm tin vào lòng thương xót, bên kia đặt nó cạnh sức mạnh hủy diệt.

Ngôn ngữ bao giờ cũng đi trước hành động, vì thế điều quan trọng của giờ phút này không phải chỉ là chiến tranh, mà là cách người ta nói về nó.

Trump tuyên bố sẽ “xóa sổ” hệ thống năng lượng, điện lực và nước uống của Iran nếu Tehran không nhượng bộ. Người ủng hộ ông có thể xem đó là đòn răn đe mạnh tay. Nhưng với bất cứ ai còn giữ một ý niệm tối thiểu về luật chiến tranh, đây là lời đe dọa chạm đến phần sống còn của xã hội dân sự, nơi có mạng sống của gia đình, người già và trẻ em.

Khi biến những điều kiện sống căn bản để con người tồn tại trở thành áp lực chính trị, chuyện không còn đơn thuần giữa hai nhà nước. Nước uống không phải là một công cụ thương lượng. Điện lực không phải là một con bài chiến thuật. Chúng là nền tảng để con người sống còn, và luật nhân đạo quốc tế từ lâu đã nhìn chúng như những hạ tầng phải được bảo vệ đặc biệt.

Chính quyền Trump lâu nay vẫn có tài đổi tên sự việc. Phá hủy được gọi là răn đe. Ép buộc được gọi là đòn bẩy. Làm dân thường khốn đốn được gọi là tạo ưu thế trên bàn thương lượng. Nhưng đổi tên không có nghĩa đổi được bản chất. Một chính quyền sẵn sàng đẩy thường dân tới chỗ không nước, không điện, không lối sống còn thì đã sẵn sàng vượt rào những chuẩn mực nhân đạo căn bản.

Ở điểm này, tiếng nói của Đức Leo XIV trở nên quan trọng, vì giữa lúc rất nhiều người nói như thể sức mạnh là thứ luật duy nhất còn lại, ngài nhắc rằng vẫn có những giới hạn luân lý không được bước qua.

Đức Leo XIV là vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên, sinh tại Chicago, nhưng đời mục vụ của ngài lại gắn với những vùng nghèo, những nơi bấp bênh, những cộng đồng sống trong sợ hãi và dịch chuyển. Khi ngài lên tiếng về chiến tranh hay di dân, ngài không nói bằng tiếng nói của người đứng xa nhìn vào.nói của, mà nói bằng tiếng nói của một người hiểu thế nào là thân phận bị dồn ép.

Vì thế, lập trường của ngài về di dân cũng nhất quán với lập trường về chiến tranh. Ngài nhiều lần kêu gọi phải đối xử nhân đạo với người di dân, nhắc rằng họ không phải là gánh nặng, càng không phải là những con số vô cảm, trong khi chính quyền Trump tiếp tục đẩy mạnh bắt bớ, trục xuất và siết chặt di trú bằng một thứ không khí chính trị đặt nỗi sợ lên trên phẩm giá con người.

Trong bài giảng Lễ Lá, Đức Leo XIV nói: “Hãy đặt vũ khí xuống. Hãy nhớ rằng anh chị em là anh chị em với nhau.” Câu ấy nghe tưởng đơn sơ. Nhưng giữa thời buổi này, nói được như thế đã là đi ngược dòng. Bởi lẽ chính trị hiện thời, ở nhiều nơi trên khắp nước Mỹ không xây trên ý niệm con người là anh em với nhau, mà cho rằng người khác mình là mối đe dọa, là vật cản phải dẹp bỏ.

Trong hồ sơ Iran, điều đó hiện ra rất rõ. Từ đầu cuộc chiến, quân đội Mỹ nhắm chủ yếu vào các mục tiêu quân sự và chương trình hạt nhân. Nhưng khi lời đe dọa mở rộng sang cả hệ thống nước và năng lượng, thì giới hạn giữa mục tiêu quân sự và hạ tầng dân sự trở nên mong manh, nguy hiểm. Chính ở chỗ ấy, thế giới cần nghe lại những tiếng nói nhắc nhở không phải cái gì có thể làm thì cũng được phép làm.

Đức giáo hoàng còn nói mạnh hơn nữa: “Chúa không nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, mà khước từ họ; vì tay họ vấy máu.” Câu nói này không bàn chiến thuật. Cũng không đứng về một phía quân sự nào. Nó chỉ đặt ra một sự thật xưa cũ mà thời đại hôm nay cố quên: không phải mọi sức mạnh đều chính đáng chỉ vì nó mạnh.

Vatican, trong giờ phút này, đang làm điều mà rất ít trung tâm quyền lực còn muốn làm: nói về lương tri. Nhưng không nói như một chính quyền, không nói như một bộ tham mưu, mà như một hồi chuông cảnh tỉnh. Dù giữa chiến tranh, vẫn có những điều không thể mặc cả: nước uống, bệnh viện, trường học, và phẩm giá của những người trong tay không có súng.

Ngay cả những cử chỉ biểu tượng của Đức Leo XIV cũng mang cùng một ý nghĩa. Việc ngài không sang Hoa Kỳ trong năm nay, dù đã được mời, mà chọn Lampedusa vào ngày 4 tháng Bảy là một quyết định có sức nặng. Lampedusa là nơi người tị nạn trôi dạt tới, là bờ chạm đầu tiên của những kiếp người bị xua đẩy khỏi quê hương. Chọn nơi ấy vào đúng ngày Hoa Kỳ đánh dấu 250 năm lập quốc là một cách nhắc nhở rõ ràng rằng nước Mỹ được dựng nên từ người di dân – câu hỏi là nước Mỹ hôm nay còn nhớ điều đó hay không.

Sau cùng, điều Đức Giáo Hoàng Leo XIV nói không chỉ dành cho người Công giáo, mà dành cho bất cứ ai còn tin rằng quyền lực cần phải giới hạn. Một quốc gia có thể mạnh. Một lãnh tụ có thể cứng rắn. Nhưng nếu sức mạnh ấy không còn biết sợ điều sai, nếu sự cứng rắn ấy biến thành thói quen của tàn nhẫn, thì phần thua thiệt đầu tiên không chỉ là đối phương, mà chính là phẩm giá của con người.

Trump có thể tin rằng đe dọa là con đường ngắn nhất để buộc đối phương lùi bước. Có thể, trong một khoảnh khắc nào đó, nó đem lại kết quả. Nhưng lịch sử không chỉ nhớ ai thắng trong một cuộc mặc cả, mà sẽ nhớ ai đã sẵn sàng đẩy cả một dân tộc đến bờ vực không nước, không điện, không hy vọng, chỉ để đổi lấy một lợi thế trên bàn thương lượng.

Lời của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Chúa Nhật Lễ Lá sau cùng không chỉ là một lời giảng lễ. Đó là lời nhắc rằng chiến tranh không bao giờ chỉ được đo bằng thắng bại. Nó còn phải được đo bằng những gì con người chấp nhận làm, và những gì con người từ chối làm, dù đang nắm trong tay quyền lực lớn đến đâu.

Và thế giới này, nếu còn giữ được bao nhiêu lòng tin vào điều thiện, cũng tùy ở việc con người còn nghe được bao nhiêu từ lời giảng của ngài trong Chúa Nhật Lễ Lá vừa qua:

“Anh chị em thân mến, đây là Thiên Chúa của chúng ta: Đức Giêsu, Vua Hòa Bình, Đấng khước từ chiến tranh, Đấng mà không ai có thể lợi dụng để biện minh cho chiến tranh. Người không lắng nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến, nhưng loại bỏ chúng và nói: ‘Cho dù các ngươi có cầu nguyện nhiều, Ta cũng chẳng nghe: tay các ngươi vấy máu’ (Is 1:15).”

(Đức Giáo hoàng Leo XIV, Chúa nhật Lễ Lá).

Nguyên Hòa 


 

Một năm ‘Ngày Giải phóng’: Cách thuế ông Trump thay đổi thế giới (BBC)

(BBC)

Tác giả, Natalie Sherman

Vai trò, Phóng viên Kinh doanh

4 tháng 4 2026

Khi Tổng thống Mỹ Donald Trump phát động cuộc chiến thương mại hồi tháng Tư năm ngoái, ông đã hứa hẹn một kỷ nguyên mới cho nước Mỹ – cam kết khôi phục ngành sản xuất, tăng ngân sách chính phủ và mở ra các thị trường mới.

Một năm sau, thuế quan tại Mỹ đang ở mức cao nhất trong nhiều thập kỷ, với thuế suất có hiệu lực ở mức trung bình khoảng 10%, tăng từ khoảng 2,5% vào đầu năm ngoái.

Dưới đây là bốn cách mà thuế quan Mỹ đã thay đổi thương mại toàn cầu.

1. Mỹ và Trung Quốc gia tăng rạn nứt

Ông Trump tạo ra cú sốc toàn cầu vào “Ngày Giải phóng” hồi tháng Tư năm ngoái khi công bố mức thuế tối thiểu 10% đối với nhiều mặt hàng nhập khẩu – và nhắm vào hàng hóa từ một số quốc gia, chẳng hạn như Trung Quốc, với mức thuế cao hơn nhiều.

Khi Trung Quốc đưa ra các mức thuế đáp trả của mình, cuộc chiến ăn miếng trả miếng đã đẩy thuế quan lên tới ba chữ số và trong vài tuần đã khiến thương mại giữa hai cường quốc này gần như đình trệ.

Những căng thẳng đó cuối cùng đã lắng xuống. Đến cuối năm 2025, hàng hóa Trung Quốc phải chịu mức thuế cao hơn 20% so với đầu năm.

Thương mại giữa hai nước bị ảnh hưởng nặng nề.

Giá trị hàng nhập khẩu của Mỹ từ Trung Quốc đã giảm mạnh khoảng 30% vào năm ngoái. Hàng hóa xuất khẩu từ Mỹ sang Trung Quốc cũng giảm tương tự, hơn 25%.

 Đến cuối năm ngoái, hàng hóa Trung Quốc chiếm chưa đến 10% tổng kim ngạch nhập khẩu của Mỹ – tương đương với mức năm 2000 và giảm so với hơn 20% năm 2016, năm ông Trump lần đầu đắc cử.

Việc nhập khẩu của Mỹ từ Việt Nam và Mexico tăng lên, vốn là các quốc gia doanh nghiệp Trung Quốc tăng cường đầu tư, cho thấy mối quan hệ kinh doanh giữa hai nước chưa hoàn toàn tan vỡ.

Nhưng các số liệu cho thấy sự tách rời manh nha từ nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump cuối cùng đã đến, theo giáo sư Davin Chor, chủ nhiệm bộ môn toàn cầu hóa tại Trường Kinh doanh Tuck thuộc Đại học Dartmouth.

Khi nói đến các lô hàng trực tiếp, “sự thay đổi là rất rõ rệt và mang tính xoay chuyển”, ông nói.

Giáo sư Chor cho biết sự thay đổi lớn xảy ra năm ngoái cho thấy các công ty đã hành động theo những kế hoạch đã được thực hiện từ lâu. Ngay cả khi ông Trump không khôi phục lại các loại thuế mạnh mẽ nhất, sự đứt gãy vẫn sẽ kéo dài, ông nói thêm.

“Tôi nghĩ không nên kỳ vọng mọi thứ sẽ trở lại như bình thường,” ông đánh giá.

2. Đối tác thương mại tìm kiếm nguồn cung ứng khác

Thuế quan đã buộc các đối tác thương mại của Mỹ, như Canada, phải tìm kiếm các thị trường khác

Những thay đổi của ông Trump đối với thuế quan của Mỹ có phạm vi ảnh hưởng rộng hơn nhiều so với tuyên bố ở Ngày Giải phóng. Ông cũng tăng thuế đối với các mặt hàng cụ thể như thép, gỗ và ô tô, đồng thời bãi bỏ các quy định cho phép các lô hàng trị giá dưới 800 USD miễn thuế vào nước này, cùng với nhiều biện pháp khác.

Mặc dù có các loại thuế mới, nhập khẩu của Mỹ vẫn tăng hơn 4% vào năm ngoái – tốc độ chậm hơn so với năm 2024 – nhưng khó có thể coi là bằng chứng cho thấy sự suy giảm của chủ nghĩa biệt lập.

Tuy nhiên, các biện pháp này đã khiến nhiều công ty ở các quốc gia khác tìm kiếm người mua ngoài Mỹ, khi các nhà lãnh đạo chính trị chạy đua để củng cố các mối quan hệ thương mại với các quốc gia khác.

Điều đó thậm chí đúng với một nước như Anh, quốc gia phải đối mặt với mức thuế tương đối hạn chế là 10% đối với hàng hóa của mình.

Mặc dù Mỹ vẫn là điểm đến hàng đầu cho hàng hóa của Anh vào năm 2025, nhưng thị phần đã giảm, trong khi các quốc gia như Đức, Pháp và Ba Lan lại tăng.

“Một số người có thể ngạc nhiên – thương mại toàn cầu nói chung… đã duy trì khá tốt,” giáo sư kinh tế Jun Du của Đại học Alston cho hay. Nhưng bà nói thêm rằng “cần phải tái cấu trúc rất nhiều”.

Mỹ đã thuyết phục thành công một số quốc gia đồng ý với những thay đổi thương mại nhằm tăng cơ hội cho các doanh nghiệp Mỹ, như nông dân, bán hàng ra nước ngoài.

Nhưng nỗ lực của ông Trump cũng đã làm mất lòng các đồng minh, thúc đẩy những thay đổi trái ngược với lợi ích của Mỹ – ngay cả với trường hợp Canada, nơi ông Trump rốt cuộc cũng đã miễn thuế cho phần lớn hàng hóa nhờ một hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ.

Mới đây, Canada đã đồng ý cắt giảm mạnh thuế quan đối với hàng ngàn xe điện do Trung Quốc sản xuất, từ mức 100% xuống còn khoảng 6,1%. Bước đi này đánh dấu một sự xoay trục đột ngột từ Mỹ sang Trung Quốc và là một tin đặc biệt xấu đối với các hãng xe Mỹ vốn từ lâu đã thống lĩnh thị trường Canada.

Điều gây lo ngại “không phải là mức thuế quan mà là chủ nghĩa đơn phương”, theo Giáo sư Petros Mavroidis của Trường Luật Columbia.

3. Leo thang căng thẳng với đồng minh

Căng thẳng do thuế quan gây ra đã lan sang các khu vực khác

Căng thẳng từ thuế quan đã lan sang các lĩnh vực phi thương mại.

Lượng khách Canada du lịch đến Mỹ năm 2025 đã giảm 20%, gây thiệt hại cho nền kinh tế nước này hơn 4 tỷ đô la, theo ước tính của Hiệp hội Du lịch Mỹ.

Thuế quan cũng làm phức tạp thêm nỗ lực của Mỹ trong việc tập hợp sự ủng hộ cho các vấn đề lớn nhỏ, cho dù đó là cuộc chiến ở Iran hay việc gia hạn lệnh cấm thuế quan kéo dài 28 năm đối với các giao dịch điện tử, chẳng hạn như phát trực tuyến, Giáo sư Mavroidis cho hay.

“Làm sao có thể yêu cầu hợp tác khi bạn gây khó khăn cho họ về thương mại?” ông nói. “Bạn mất đi quyền lực mềm, vốn là lợi thế lớn nhất của Mỹ. Tất cả những điều này giờ đã biến mất và làm thế nào để gầy dựng lại?”

Mặc dù các biện pháp trả đũa thương mại trực tiếp chống lại Mỹ vẫn còn hạn chế, nhưng không có gì đảm bảo rằng mô hình đó sẽ tiếp tục, nhà kinh tế Michael Pearce của Oxford Economics bình luận. Ông nhấn mạnh rằng lập trường của ông Trump đã cổ xúy các quốc gia khác phát triển các chính sách bảo hộ mậu dịch của riêng họ.

“Đó là rủi ro lớn – rằng theo thời gian, chúng ta bắt đầu thấy sự trả đũa theo những cách khác,” ông nói. “Đó là cách mà thiệt hại từ cuộc chiến thương mại có thể lan rộng.”

4. Giá cả ở Mỹ cũng tăng

Các mức thuế mà ông Trump đe dọa áp đặt vào Ngày Giải phóng và gây ra nhiều lo ngại thì rốt cuộc cũng đã được giảm nhẹ, sau khi tổng thống miễn trừ nhiều mặt hàng và đạt được thỏa thuận với các quốc gia và áp dụng mức thuế thấp hơn.

Những lời hứa đao to búa lớn mà ông đưa ra khi đó cũng không thành hiện thực.

Ngành sản xuất đã suy giảm trong phần lớn năm ngoái, trong khi đầu tư nước ngoài vào Mỹ cũng giảm, bất chấp cam kết của một số công ty, chẳng hạn như các nhà sản xuất dược phẩm, về việc tăng chi tiêu, theo phân tích của Tax Foundation dựa trên dữ liệu của chính phủ.

Sau đó, vào tháng Hai, Tòa án Tối cao Mỹ đã bác bỏ hoàn toàn các mức thuế áp dụng vào Ngày Giải phóng, thậm chí còn đặt câu hỏi về sự gia tăng doanh thu thuế quan mà chính phủ thu được năm ngoái. Mỹ hiện phải hoàn trả hơn một nửa trong số 260 tỷ đô la mà họ đã thu được.

Nhà Trắng khẳng định sẽ cần thời gian để các chính sách của họ mang lại hiệu quả, lặp lại những lời hứa đầu tư lớn từ các công ty và quốc gia.

Nhưng hiện tại, hậu quả chính của thuế quan ở Mỹ là những khó khăn trong kinh doanh và giá cả cao hơn đối với người tiêu dùng.

Khoảng 55% các khoản phí mới đã bị chuyển sang túi người tiêu dùng vào năm ngoái, theo ước tính của Goldman Sachs hồi tháng 10. Điều đó đã góp phần đẩy tỷ lệ lạm phát của Mỹ năm ngoái tăng khoảng nửa điểm phần trăm lên khoảng 3%, so với mức lẽ ra đạt được nếu không có thuế quan, ông Pearce nhận định.

Với việc khả năng chi tiêu là mối quan tâm hàng đầu của nhiều cử tri, vấn đề này đã làm phức tạp thêm lập luận của Đảng Cộng hòa trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.

Nhưng mặc dù thuế quan đã ảnh hưởng đến chi tiêu của người tiêu dùng và hoạt động kinh doanh, nền kinh tế vẫn tăng trưởng 2,1%, với tỷ lệ thất nghiệp trong tháng 12 ở mức 4,4%.

“Thuế quan đã tạo ra rất nhiều ồn ào, nhưng tôi nghĩ khó có thể nói rằng điều đó đã đem đến tác động kinh tế vĩ mô cực kỳ tiêu cực,” ông Pearce nói.

Nhà Trắng cam kết sau phán quyết của Tòa án Tối cao sẽ khôi phục lại các chính sách này bằng các đạo luật khác. Việc ông Trump thúc đẩy mạnh mẽ đến mức nào trong thời gian chuẩn bị cho cuộc bầu cử vẫn còn phải chờ đợi.

“Tôi không nghĩ chúng ta sẽ quay trở lại mức thuế được công bố trong Ngày Giải phóng,” bà Erica York, phó chủ tịch chính sách thuế liên bang tại tổ chức nghiên cứu Tax Foundation, dự báo.


 

Tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục đe dọa phá hủy hạ tầng cơ sở dân sự Iran (RFI)

(RFI)

Cuộc xung đột tại Trung Đông bước sang tháng thứ 2 nhưng chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Hôm qua 02/04/2026, tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp tục đưa ra những lời đe dọa Iran, cảnh báo rằng các cơ sở hạ tầng dân sự như cầu đường và nhà máy điện có thể trở thành mục tiêu tiếp theo trong chiến dịch tấn công của Mỹ và đồng minh.

Đăng ngày: 03/04/2026 

 Cầu B1 của Iran tại Karaj bị hư hại sau một cuộc tấn công của Mỹ-Israel nhắm vào Iran, ngày 3 tháng 4 năm 2026. via REUTERS – Majid-Asgaripour

Anh Vũ

Trên mạng xã hội Truth Social, ông Trump viết: “Các cây cầu sẽ là mục tiêu tiếp theo, rồi đến các nhà máy điện!”. Thông điệp đã làm dấy lên lo ngại về khả năng leo thang mới của cuộc xung đột tại Trung Đông.

Tuyên bố này được đưa ra sau khi các cuộc không kích của Mỹ và Israel phá hủy một cây cầu đang xây dựng gần Teheran. Theo truyền thông Iran, vụ tấn công đã khiến 8 dân thường thiệt mạng. Tổng thống Mỹ trước đó đã đăng hình ảnh cuộc tấn công.

Trong một thông điệp khác cùng ngày, ông Trump còn khẳng định chiến dịch phá hủy cơ sở hạ tầng của Iran “thậm chí còn chưa thực sự bắt đầu”, đồng thời cho biết, phần lớn các mục tiêu quân sự của Iran đã bị phá hủy hoặc hư hại nghiêm trọng kể từ khi chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel bắt đầu vào 28/02.

Nhà lãnh đạo Mỹ cũng tiếp tục gây sức ép với chính quyền Teheran, kêu gọi nước này nhanh chóng chấp nhận một thỏa thuận ngừng bắn. “Các lãnh đạo của chế độ mới biết họ cần phải làm gì – và phải làm thật nhanh”, ông Trump nhấn mạnh.

Iran đáp trả bằng tên lửa

Bất chấp các lời đe dọa từ Washington, trong đêm hôm qua, Iran đã phóng thêm nhiều tên lửa về phía Israel. Theo quân đội Israel, các vụ oanh kích này không gây thương vong, nhưng một số thiệt hại đã được ghi nhận tại một nhà ga ở Tel Aviv.

Truyền thông Iran cho biết, lực lượng Vệ binh Cách mạng đã sử dụng tên lửa tầm xa nhắm vào Tel Aviv và khu nghỉ dưỡng Eilat ở miền nam Israel.

Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi phản ứng mạnh mẽ trước tuyên bố của ông Trump, cho rằng việc tấn công các cơ sở hạ tầng dân sự sẽ không khiến người Iran khuất phục.

Đánh vào các công trình dân sự, kể cả những cây cầu chưa hoàn thành, sẽ không buộc Iran đầu hàng”, ông viết trên mạng xã hội X.

Các quốc gia vùng Vịnh đang phải đối mặt với sự trả đũa của Iran. Kowait, Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất hôm nay (03/04) cho biết đang phải đối phó với các cuộc tấn công bằng tên lửa và drone của Iran. Một cuộc tấn công bằng drone vào nhà máy lọc dầu Mina Al-Ahmadi của Koweit đã gây ra hỏa hoạn tại một số tổ máy, theo hãng tin Kuna.

Cuộc xung đột với Iran do Mỹ và Israel phát động ngày 28/2 đã lan rộng ra toàn khu vực Trung Đông. Theo các ước tính ban đầu, khoảng ba nghìn người đã thiệt mạng, phần lớn ở Iran và Liban.


 

Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh gia nhập Ðạo Công Giáo

Tony Nguyễn

 Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh gia nhập Ðạo Công Giáo

California (VietCatholic News 21-10-2016)

– Hôm 19 tháng 10 năm 2016, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã được Ðức Giám Mục Mai thanh Lương làm phép Thánh Tẩy gia nhập Ðạo Công Giáo tại nhà thờ Saint Bonaventure Church ở Huntington Beach, California. Ông cũng đã được lãnh nhận bí tích Thêm Sức và Thánh Thể cùng ngày. Hiện diện trong dịp trọng đại này có gia đình thân quyến và các bạn hữu lâu năm của ông đến từ xa, và Bác sĩ Nguyễn Ngọc Kỳ là người đỡ đầu trong nghi thức Thánh Tẩy. Trong thánh lễ đồng tế có Cha Mai Khải Hoàn, Cha Cao Phương Kỷ, Cha Trần Ðức, phó tế Chu Bình.

Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh là nhà toán học, nhà khoa học không gian xuất sắc của Hoa Kỳ, nhà văn và nghệ sĩ. Ông cũng là cựu Ðại tá Tư lệnh Không Quân Việt Nam (1958-1962). Sau khi từ nhiệm quân vụ, ông sang Hoa Kỳ du học.

Ông sinh năm 1930 tại Yên Bái, sinh viên khoa học Hà Nội, động viên theo học Khóa 1 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức tháng 9 năm 1951; thi đậu vào Trường Võ Bị Không Quân Pháp ở Salon de Provence, 1952; và sau ba năm được huấn luyện ở Pháp và Bắc Phi, tốt nghiệp sĩ quan phi công với nhiều văn bằng đại học trước khi trở về nước phục vụ trong Quân Ðội Quốc Gia.

– Tiến sĩ Khoa học Hàng không và Không gian tại Ðại Học Colorado vào năm 1965;

– Tiến sĩ Quốc gia Toán học tại Ðại Học Paris VI vào năm 1972;

Ông được bầu vào Hàn Lâm Viện Quốc Gia về Hàng Không và Không Gian (Académie Nationale de l’ Air et de l’Espace) của Pháp, từ 1984; và Hàn Lâm Viện Không Gian Quốc Tế (International Academy of Astronautics) từ năm 1986.

Trong suốt hai mươi năm (1979- 1999) là phó chủ bút đặc trách môn Cơ Học Vũ Trụ (Astrodynamics) cho nguyệt san Acta Astronautica là tờ báo khoa học chính thức của Hàn Lâm Viện Không Gian Quốc Tế.

Năm 1986 là viện sĩ chính thức của Viện Hàn Lâm Không Gian Quốc Tế (International Academy of Astronautics).

Năm 1998, khi về hưu, được Hội đồng Quản trị (Board of Regents) tại Ðại học Michigan phong tặng chức Giáo sư danh dự vì công lao đóng góp cho khoa học và giáo dục.

Trong nhiều năm ông đã được tham gia thuyết trình thỉnh giảng tại rất nhiều đại học lớn cũng như hội nghị quốc tế khắp nơi trên thế giới bao gồm Mỹ, Canada, Anh, Pháp, Áo, Ðức, Ý, Hoà Lan, Thụy Sĩ, Na Uy, Thụy Ðiển, Hungary, Israel, Nhật, Trung Quốc, Ðài Loan và Úc.

Về văn học, ông Nguyễn Xuân Vinh lấy bút hiệu Toàn Phong và là tác giả Ðời Phi Công, một cuốn sách bán rất chạy và được giải thưởng văn chương toàn quốc năm 1961.

Ông cũng là tác giả cuốn Gương Danh Tướng do Nha Chiến Tranh Tâm Lý, Bộ Quốc Phòng, in năm 1957 và tập tùy bút Theo Ánh Tinh Cầu do nhà sách Ðại Nam xuất bản năm 1990.

Khi còn trong quân đội, Toàn Phong đã viết bốn cuốn Sách giáo khoa Toán học bằng tiếng Việt trong đó có hai cuốn do Bộ Quốc Gia Giáo Dục Việt Nam xuất bản.

Ông đã viết hàng trăm tiểu luận về toán, động học không gian (astrodynamics) và tối ưu hóa quỹ đạo (trajectory optimization). Các sách viết bao gồm:

– Hypersonic and Planetary Entry Flight Mechanics. 1980. Vinh, N. X.; Busemann, A.; Culp, R. D. University of Michigan Press.

– Optimal Trajectories in Atmospheric Flight 1981. Vinh N. X., Studies in Astronautics 2, Elsevier Scientific Publishing Company, Amsterdam.

– Flight Mechanics of High-Performance Aircraft. 1993. Nguyen X. Vinh. Cambridge Aerospace Series. ISBN 052134123X.

Ðồng Nhân & Kingston Bùi


 

Ông Trump cách chức Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Pam Bondi (BBC)

BBC 

Tác giả, Ana Faguy

Tác giả, Bernd Debusmann Jr

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã cách chức Bộ trưởng Tư pháp, bà Pam Bondi – một đồng minh lâu năm và người bảo vệ mạnh mẽ chính quyền của ông – khỏi vị trí người đứng đầu cơ quan thực thi pháp luật của Mỹ.

Ông Trump đã ca ngợi bà Bondi trong một bài đăng trên Truth Social và cho biết bà sẽ “chuyển sang” làm việc trong khu vực tư nhân.

Thời gian bà Bondi lãnh đạo Bộ Tư pháp bị lu mờ bởi cách xử lý việc công bố các tài liệu liên quan đến tỷ phú Jeffrey Epstein và cuộc điều tra về tội phạm tình dục bị kết án này.

Bà là quan chức thứ hai của chính quyền Trump bị cách chức trong những tuần gần đây, sau khi bà Kristi Noem bị cách chức Bộ trưởng An ninh Nội địa vào tháng Ba.

Chức vụ của bà Bondi sẽ được cấp phó cũ của mình, ông Todd Blanche, thay thế.

Bà Bondi cho biết sẽ “làm việc không mệt mỏi” để chuyển giao công việc mà bà gọi là “vinh dự” cả đời, cho ông Blanche.

Bà nói thêm rằng trong vai trò mới ở khu vực tư nhân – mà bà không tiết lộ – bà sẽ “tiếp tục đấu tranh cho Tổng thống Trump và chính quyền này”.

Thông báo này được đưa ra chưa đầy hai tháng sau một phiên điều trần gay gắt tại Quốc hội, trong đó bà Bondi bị các nhà lập pháp chất vấn dồn dập – đôi khi dẫn đến những cuộc tranh cãi lớn tiếng, trong đó bà gọi một nghị sĩ Dân chủ là “kẻ hết thời, vô dụng”.

 Đọc nhiều nhất

Mới đây vào sáng 2/4, ông Trump còn bênh vực bà Bondi, nói rằng: “Bà ấy là một người tuyệt vời và bà đang làm tốt công việc của mình.”

Nhưng vài giờ sau, ông Trump xác nhận trên Truth Social việc bà này rời chức, nói rằng vai trò mới của bà trong khu vực tư nhân sẽ được “công bố vào một ngày trong tương lai gần”.

Trong bài đăng của mình, ông Trump ca ngợi thành tích của bà Bondi trên cương vị Bộ trưởng Tư pháp, nói rằng bà đã thực hiện “một công việc tuyệt vời trong việc giám sát một chiến dịch trấn áp tội phạm quy mô lớn trên khắp đất nước chúng ta”.

Nhưng tổng thống được cho là ngày càng thất vọng với bà Bondi, đặc biệt là về cách bà xử lý các hồ sơ Epstein.

Khi nhậm chức vào tháng 2/2025, bà đã cam kết minh bạch về vụ Epstein và hứa sẽ công bố danh sách khách hàng được cho là có liên quan đến nhà tài chính tai tiếng – nhân vật đã qua đời năm 2019 – này.

Bộ Tư pháp sau đó cho biết không có danh sách nào như vậy tồn tại.

Rốt cuộc thì hàng triệu hồ sơ liên quan đến ông Epstein đã được công bố dưới áp lực – kể cả từ những người ủng hộ ông Trump – và chỉ sau khi Quốc hội thông qua một đạo luật yêu cầu Bộ Tư pháp công khai các hồ sơ không phải là tài liệu mật.

Cơ quan này, và sau đó là bà Bondi, đã phải đối mặt với phản ứng dữ dội từ cả hai đảng, với việc các nhà lập pháp cáo buộc Bộ Tư pháp đã không che một số thông tin nhận dạng về những nạn nhân sống sót, trong khi lại bảo vệ danh tính của những người không phải là nạn nhân.

Bà Pam Bondi sẽ được ông Todd Blanche thay thế

Một số ít đảng viên Cộng hòa từng làm việc chặt chẽ với bà trong nhiều năm đã lên tiếng ca ngợi bà vào hôm 2/4.

“Bà Pam Bondi đã lãnh đạo Bộ này với sức mạnh và sự kiên định, và tôi biết ơn sự lãnh đạo và tình bạn của bà,” ông Blanche viết trên X.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục ủng hộ lực lượng cảnh sát, thực thi pháp luật và làm mọi điều trong khả năng của mình để giữ cho nước Mỹ an toàn.”

Những người khác lại ăn mừng sự ra đi của bà.

Trong số đó có nghị sĩ đảng Cộng hòa đại diện bang Kentucky, ông Thomas Massie, người thường xuyên chỉ trích cách bà Bondi xử lý các hồ sơ vụ Epstein.

“Tôi hy vọng Bộ trưởng Tư pháp tiếp theo sẽ công bố tất cả các hồ sơ Epstein theo luật và tiếp tục điều tra, truy tố và bắt giữ,” ông viết trên X.

Nghị sĩ đảng Dân chủ California Ro Khanna – người đã làm việc với ông Massie về dự luật lưỡng đảng nhằm buộc công bố các hồ sơ – nói với chương trình Newsnight của BBC: “Điều này cho thấy Quốc hội không phải là tấm thảm chùi chân.”

Ông Khanna nói rằng các nhà lập pháp nên từ chối phê chuẩn ông Blanche làm Bộ trưởng Tư pháp tiếp theo trừ khi ông này “đồng ý điều tra và truy tố nhóm Epstein, những người tự cho rằng họ có quyền đặt ra luật lệ cho riêng mình, chơi theo luật của họ, và gạt chúng ta – những người còn lại – sang một bên”.

Một người chỉ trích khác của đảng Cộng hòa, nữ nghị sĩ Nancy Mace của Nam Carolina, cáo buộc bà Bondi đã “cản trở mọi nỗ lực để buộc những kẻ có tội phải chịu trách nhiệm” và “làm suy yếu nghiêm trọng” uy tín của ông Trump bằng cách xử lý các hồ sơ liên quan đến ông Epstein.

Các nạn nhân sống sót cũng nói với BBC rằng bà Bondi vẫn chưa gặp hoặc trả lời email của họ về hành vi sai trái của ông Epstein, và rằng vấn đề này đã trở thành gánh nặng chính trị đối với ông Trump.

Bà Bondi đã gọi ông Epstein là một “quái vật” và nói với các nạn nhân rằng bà rất tiếc về sự lạm dụng mà họ phải chịu đựng.

Gần đây nhất, một ủy ban quốc hội đã chính thức triệu tập bà Bondi để trả lời các câu hỏi về cách bà xử lý cuộc điều tra ông Epstein. Bà dự kiến ​​sẽ xuất hiện trước ủy ban này trong tháng này.

Dưới sự lãnh đạo của bà, Bộ Tư pháp đã tiến hành một số cuộc điều tra hình sự đối với các đối thủ chính trị của Tổng thống Trump, trong đó có Thượng nghị sĩ California Adam Schiff, Tổng chưởng lý New York Letitia James và cựu Giám đốc FBI James Comey.

Hồi tháng Chín, ông Trump đã thúc giục bà Bondi tích cực điều tra các đối thủ chính trị của ông.

Ông nói trong một bài đăng trên mạng xã hội, nhắm trực tiếp đến bà Bondi: “Chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa, điều đó đang hủy hoại danh tiếng và uy tín của chúng ta.”

Bộ Tư pháp dưới thời bà Bondi đã phải đối mặt với những câu hỏi về cách xử lý cuộc điều tra vụ các đặc vụ nhập cư liên bang bắn chết hai người trong các cuộc đối đầu ở Minneapolis, Minnesota, dẫn đến các cuộc biểu tình trên toàn quốc vào tháng Một.

Với thông báo của ông Trump, bà Bondi trở thành thành viên cấp cao thứ ba trong nội các của ông rời nhiệm kỳ này, sau bà Noem và Cố vấn An ninh Quốc gia Mike Waltz năm ngoái – người sau đó được Ngoại trưởng Hoa Kỳ Marco Rubio tiếp nhận nhiệm vụ.

Đội ngũ thân cận tương đối ổn định của chính quyền Trump lần này trái ngược hoàn toàn với nhiệm kỳ đầu tiên của ông từ năm 2017-2021, vốn là một vòng xoay liên tục của việc sa thải và thay thế.

Chỉ trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ lần trước, chính quyền Trump đã chứng kiến ​​sự ra đi của quyền Bộ trưởng Tư pháp Sally Yates, Cố vấn An ninh Quốc gia Mike Flynn, Giám đốc FBI James Comey, Chánh văn phòng Reince Priebus, chiến lược gia trưởng Steve Bannon và hai thư ký báo chí, cùng nhiều người khác.

Kể từ khi trở lại Nhà Trắng năm ngoái, các nhà bình luận và chiến lược gia chính trị đã nhận xét rằng cách tiếp cận của ông Trump trong nhiệm kỳ thứ hai của ông kỷ luật hơn và ít hỗn loạn hơn.

Bà Bondi là một thành viên trong nhóm pháp lý của ông Trump trong phiên tòa luận tội đầu tiên và khi ông tuyên bố mà không đưa ra bằng chứng về việc cuộc bầu cử năm 2020 đã bị đánh cắp khỏi tay ông thông qua gian lận cử tri quy mô lớn.

Bà cũng công khai ủng hộ ông Trump bằng cách xuất hiện tại tòa án trong phiên tòa xét xử vụ nhận tiền bịt miệng ở New York, kết thúc vào tháng Năm với phán quyết rằng ông Trump phạm 34 tội danh gian lận.

Ông Trump đang kháng cáo phán quyết này.


 

“Nhà Hát Nghìn Tỷ” Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh

Nhật Ký Yêu Nước

“Nhà Hát Nghìn Tỷ” Và Hành Lang Chợ Rẫy: Kịch Bản Triệt Tiêu An Sinh

Cảnh tượng bệnh nhân nằm la liệt tại hành lang bệnh viện Chợ Rẫy, giành giật sự sống trong không gian chật chội và ồn ào, không phải là hệ quả của sự yếu kém khách quan. đây là một “chiến lược bỏ rơi có hệ thống” nhằm duy trì sự lệ thuộc của tầng lớp bình dân và tối ưu hóa lợi ích từ các siêu dự án tượng đài.

Tại sao ngân sách sẵn sàng rót 2.000 tỷ đồng cho một nhà hát “thưởng thức âm nhạc chất lượng cao” trong khi hệ thống y tế cốt tử lại quá tải đến nghẹt thở? Câu trả lời nằm ở “tỷ lệ chiết khấu chính trị”. Những công trình hào nhoáng như nhà hát hay tượng đài là những cái phễu hút vốn khổng lồ, nơi tiền thuế của dân dễ dàng được “phù phép” thành lợi ích nhóm thông qua các hợp đồng xây dựng mờ ám. Ngược lại, đầu tư vào y tế cơ sở là một khoản lỗ về mặt “thu nhập ngầm” cho giới tinh hoa, vì nó đòi hỏi sự minh bạch và vận hành lâu dài.

Việc để mặc bệnh viện công xuống cấp là cách để “vắt kiệt” những đồng tiền cuối cùng của người nghèo. Khi bệnh viện công trở thành nỗi ám ảnh, người dân bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: hoặc chấp nhận cái chết trên hành lang, hoặc phải dồn sạch tài sản cho các hệ thống y tế tư nhân có bóng dáng của các nhóm lợi ích đứng sau. Sự tương phản giữa nhà hát rực rỡ và hành lang bệnh viện u ám chính là bằng chứng đanh thép cho một nền quản trị nơi “bữa tiệc tinh thần” của giới cầm quyền được xây dựng trên chính sự khốn cùng của người bệnh.

Chân dung lãnh đạo


 

Một cặp đôi hoàn hảo hậu pháp đình

Ba’o Tieng Dan

01/04/2026

Mai Bá Kiếm

Ngày 31/3/2026, Tòa án Hà Nội xét xử vụ án năm quan chức nhận hối lộ. Theo cáo trạng, “để trúng thầu tại hàng loạt dự án thủy lợi, Giám đốc Công ty Hoàng Dân đã chi hối lộ hơn 40 tỷ đồng cho năm cựu quan chức thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (cũ)“.

Trong đó, cựu Cục trưởng Cục Quản lý xây dựng công trình Nguyễn Hải Thanh, đã nhận 6,25 tỷ đồng, nhưng Thanh đã “cao bay” sang Canada trước khi bị khởi tố.

Phòng xa hơn, cựu cục Nguyễn Hải Thanh đã ly dị với vợ xong, rồi để lại một kế hoạch đón đầu pháp đình chu đáo: Biết chắc sẽ bị xét xử vắng mặt, ông Thanh thuê sẵn hai luật sư bào chữa cho mình, rồi để lại 6,25 tỷ đồng cho người từng “gối đầu tay ấp” đem nộp tòa trước khi xét xử. Bà vợ cũ ông Thanh bị triệu tập với tư cách “Người có nghĩa vụ và quyền lợi liên quan”, nhưng bà không ra Tòa, để không mất đi hình ảnh của một Cục trưởng phu nhân.

Vì vậy, Chủ tọa phiên tòa phải thông báo việc bị cáo Nguyễn Hải Thanh bỏ trốn, chưa bắt được, Tòa xét xử vắng mặt, tuy nhiên bị cáo Thanh vẫn có hai luật sư bào chữa. Vợ cũ của bị cáo được triệu tập tới phiên xét xử với tư cách người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan, song vắng mặt. Chủ tọa cho biết, vợ cũ ông Thanh đã nộp lại toàn bộ số tiền ông Thanh bị cáo buộc hưởng lợi bất chính từ hành vi nhận hối lộ.

Họ đúng là một cặp đôi hoàn hảo trong hậu Pháp Đình.

Nhớ lại phiên tòa phúc thẩm xét xử hai cựu bộ trưởng Bộ 4 Tê: Nguyễn Bắc Son và Trương Minh Tuấn nhận hối lộ để buộc MobiFone mua 95% cổ phần AVG. Nguyễn Bắc Son nhận hối lộ của Phạm Nhật Vũ ba triệu USD. Nhưng Son kiên quyết khai không nhận, mãi đến ngày 14/3/2019, Son khai nhận rằng, ba triệu USD đã giao cho con gái là Nguyễn Thị Thu Huyền mang vào TP.HCM cất giữ.

Sau đó Son viết thư gửi vợ là Lê Thị Lý rằng: “Anh đã khai báo với cơ quan điều tra, sau khi mua bán dự án hoàn tất, Phạm Nhật Vũ đã mang cho anh ba triệu USD. Số tiền này anh đã gửi cho Huyền mang vào TP.HCM giữ cho anh, anh không nói nguồn gốc số tiền trên. Em nói với Huyền thu xếp nộp lại cho Nhà nước“.

Sau đó, từ 23/3/2019, cơ quan điều tra đã mời Nguyễn Thị Thu Huyền, rồi bà Lê Thị Lý đến cho xem lá thư. Hai mẹ con đều thừa nhận, Tuy nhiên, họ nói không có tiền nộp khắc phục theo nguyện vọng của ông. Chín tháng sau, gia đình ông Son chơi bài lì không nộp tiền khắc phục vì lý do khó tin: “hết tiền”.

Ngày 20/12/2019, VSK đề nghị Nguyễn Bắc Son án tử hình. Son đứng hình tại vành móng ngựa, rồi chủ tọa hoãn tuyên án đến ngày 28/12/2019. Sau 9 tháng đăng đẳng hết tiền, và chỉ trong 7 ngày phù du chờ tuyên án, vợ con Son đã mượn đủ 66 tỷ đồng nộp cho Tòa, và ông Son được giảm án chung thân.

CẶP BA KHÔNG HOÀN HẢO TRƯỚC PHÁP ĐÌNH VÀ CÔNG LUẬN.

______

Ghi chú từ Tiếng Dân: Báo Thanh Niên đưa tin, ông Nguyễn Hải Thanh là cựu Cục trưởng thuộc Bộ NN-PTNT (cũ), trong khi các tờ báo khác đưa tin, ông Thanh là cựu Phó Cục trưởng.


 

Alice Thornton bị bắt vào năm 1913 vì đã ném đá vào cửa sổ tòa nhà Quốc hội.

TTV2 – Quan điểm cá nhân

 Alice Thornton bị bắt vào năm 1913 vì đã ném đá vào cửa sổ tòa nhà Quốc hội. Yêu cầu của bà: quyền bầu cử cho phụ nữ. Bản án: 6 tháng tù giam.

Phản ứng của Alice diễn ra ngay lập tức: bà tuyệt thực. Sự đáp trả của nhà tù thật tàn bạo.

Ba lần một ngày, bà bị cưỡng bức ăn. Người ta trói bà vào ghế bằng dây da. Các cai ngục dùng kìm sắt cạy miệng bà ra. Một ống cao su được đẩy sâu vào cổ họng xuống tận dạ dày, và thức ăn lỏng được đổ vào đó. Alice đã nôn ra máu suốt nhiều tuần liền.

Bức ảnh này — một bản in trên tấm kẽm — đã được một cai ngục có lòng trắc ẩn lén đưa ra ngoài. Người cai ngục đó bị sa thải ba ngày sau đó. Trong ảnh, Alice bị xích vào chiếc ghế cưỡng bức ăn, ống luồn trong cổ họng, bốn nữ quản giáo giữ chặt cơ thể bà. Nhưng đôi mắt bà nói lên một điều rõ ràng: bà sẽ không bao giờ đầu hàng.

Bạo lực đã để lại di chứng vĩnh viễn. Thực quản của bà bị tổn thương. Suốt cuộc đời còn lại, bà gặp khó khăn trong việc nuốt thức ăn rắn.

Alice được thả sau 4 tháng. Bà chỉ còn nặng hơn 33 kg và không thể tự đi lại. Sáu tuần sau, bà lại tiếp tục ném đá vào các tòa nhà chính phủ. Bà bị bắt lại. Bà lại tuyệt thực. Và bà lại bị cưỡng bức ăn. Chu kỳ này lặp lại 5 lần từ năm 1913 đến 1918. Sau mỗi lần bị bắt, cơ thể bà càng thêm suy kiệt. Nhưng sau mỗi lần được thả, bà lại quay lại cuộc chiến.

Năm 1920, phụ nữ cuối cùng đã giành được quyền bầu cử. Alice đã sống đủ lâu để bỏ lá phiếu đầu tiên của mình ở tuổi 35. Bà được đưa đến hòm phiếu trên một chiếc xe lăn — đôi chân bà chưa bao giờ hồi phục hoàn toàn.

Bà qua đời năm 1954, thọ 69 tuổi. Trên mộ bà có khắc dòng chữ: “Bà đã nuốt thức ăn qua đường ống để những người con gái của mình có thể ngẩng cao đầu và được quyền bỏ phiếu.”

TG Văn Chương

#anhchiquandiemcanhan


 

Iran – Đêm dài lắm mộng – Trúc Phương/Người Việt

Ba’o Nguoi-Viet

March 29, 2026

Trúc Phương/Người Việt

Bản kế hoạch 15 điểm của Mỹ – về cơ bản là yêu cầu Iran đầu hàng vô điều kiện – bị Tehran bác bỏ. Cả Washington lẫn Tehran đều nói cuộc chiến chỉ chấm dứt khi nào họ muốn. Tuy nhiên, kết thúc cuộc chiến hiện tại không hề đơn giản. Trừ khi hai bên nhượng bộ và phải nhượng bộ rất nhiều, bế tắc sẽ tiếp tục và Mỹ thậm chí có thể bị cuốn vào một cuộc xâm lược trên bộ với những hậu quả thảm khốc hơn cả thời chiến tranh vùng Vịnh 2003.

Căn cứ Prince Sultan Air Base ở Al Kharj, Saudi Arabia, nơi Iran vừa phóng hỏa tiễn làm 10 binh sĩ Mỹ bị thương và một phi cơ tiếp xăng KC-135 bị hư hại. (Hình minh hoạt: Richard M Heileman/DOD/AFP via Getty Images)

Đàm phán gì khi không ai tin ai? 

Khi Tổng Thống Donald Trump tấn công Iran vào Tháng Sáu, 2025, chiến dịch quân sự được thực hiện chớp nhoáng và chỉ tập trung vào việc làm suy yếu chương trình nguyên tử Iran. Thông điệp của Washington tương đối rõ: Tòa Bạch Ốc bị kéo vào cuộc chiến một cách bất đắc dĩ bởi vì cuộc tấn công bất ngờ của Israel, và để chấm dứt xung đột, Mỹ chỉ phá hủy các địa điểm nguyên tử quan trọng. Phần mình, Iran đáp trả bằng cuộc tấn công vào căn cứ quân sự lớn nhất của Mỹ trong khu vực, ở Qatar; tuy nhiên, màn trả đũa được tính toán cẩn thận để tránh gây thương vong cho người Mỹ và để bảo toàn mối quan hệ của Tehran với các nước láng giềng.

Với cuộc chiến lần này, Mỹ và Israel hợp tác ngay từ đầu. Mức độ phản ứng của Iran dữ dội hơn. Bởi vì cuộc xung đột mở rộng và liên quan nhiều bên với những lợi ích khác nhau, việc thương lượng ngừng bắn chắc chắn rất phức tạp. Một lệnh ngừng bắn bền vững đòi hỏi một quy trình đàm phán dài hơi và không thể bị áp đặt một cách đơn phương dựa trên những điều kiện đòi hỏi tối đa từ một phía. Mỹ khó có thể ép Iran hạn chế năng lực hỏa tiễn, trong bối cảnh mà vũ khí này chứng minh được vai trò là công cụ trả đũa chủ chốt. Phần mình, Tehran không thể làm cho người Mỹ cảm thấy nhẹ nhõm nếu không chấp nhận loại bỏ hoàn toàn các mối đe dọa quân sự đối với hoạt động tại eo biển Hormuz.

Hơn nữa, việc đàm phán chắc chắn không đi đến đâu nếu Iran đòi Mỹ bồi thường tổn thất chiến tranh. Nếu vấn đề bồi thường được đưa lên bàn đàm phán, có thể các nước láng giềng cũng yêu cầu tương tự đối với Tehran. Hơn nữa, Iran không thể buộc Mỹ cắt giảm sự hiện diện quân sự hay đóng cửa các căn cứ Mỹ trong khu vực. Tóm lại, gần như không có điểm nào mà bên này đưa ra thì bên kia sẵn sàng nhượng bộ – ít nhất ở thời điểm hiện tại.

Cục diện càng bế tắc càng trông giống cuộc chiến Ukraine mà Nga đang sa lầy. Cách cầm cự của Iran không khỏi không liên tưởng đến cách mà Kiev chống trả Moscow bằng chiến thuật tiêu hao. Tất nhiên, cuộc xâm lược của Nga đối với quốc gia láng giềng Ukraine khác hoàn toàn so với mục tiêu của Washington là kiềm chế mối đe dọa bành trướng cũng như hiểm họa bom nguyên tử của Iran.

Dù vậy, cả Mỹ lẫn Nga đều gặp khó khăn như nhau trong việc dung hòa các mục tiêu cuối cùng với những phương tiện hiện có để đạt được. Nga muốn thôn tính Ukraine như một quốc gia chư hầu. Trong khi đó, mục đích của Mỹ là triệt tiêu mối đe dọa Iran tại khu vực. Tuy nhiên, cả Washington lẫn Moscow đều không thể vạch ra rõ ràng mức tối thiểu cần đạt được để hiện thực hóa mục tiêu mà họ cần. Và đó chính là yếu tố khiến việc giằng co kéo dài dẫn đến nguy cơ sa lầy.

Đêm dài lắm mộng 

Mục tiêu chiến lược hiện tại của Iran là buộc Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh phải gánh những tổn thất nặng nề đến mức ông Trump phải lựa chọn một thỏa thuận ngừng bắn. Về bản chất, Iran muốn ép ông Trump phải chọn giữa lợi ích an ninh của Israel và sự ổn định của thị trường toàn cầu. Tựu trung lại, cuộc chiến do ông Trump châm ngòi không hề dễ dàng kết thúc “theo cách của mình,” huống hồ có một kết cục tốt đẹp.

Suốt nhiều năm bị cấm vận, bị cắt đứt khỏi thị trường tài chính quốc tế, bị đóng băng tài sản, bị kìm hãm doanh thu dầu mỏ…, Iran đã xây dựng một chiến lược đối phó và bây giờ là lúc họ áp dụng. Việc bị loại khỏi hệ thống tư bản toàn cầu, vô hình trung, giúp Iran bảo tồn cấu trúc hệ thống riêng để phản ứng lại các mối đe dọa từ bên ngoài.

Iran đang làm chính xác những gì họ rút ra trong suốt những năm tháng bị phong tỏa, khi phóng hỏa tiễn phá hoại các cơ sở hạ tầng năng lượng trong khu vực; bắn phá cảng biển, ngân hàng, phi trường…; và đặc biệt phong tỏa eo biển Hormuz. Đó không phải là hành động leo thang ngẫu nhiên mà là một chiến dịch có hệ thống nhằm chống lại nền tảng kinh tế của trật tự khu vực do Mỹ dẫn đầu – một trật tự được xây dựng, phần lớn, để kiềm chế Iran.

Còn nữa, yếu tố quan trọng trong chiến lược Iran là gây ra sự chia rẽ giữa Mỹ và các đối tác vùng Vịnh. ​​Từ năm 1979, Washington xây dựng và duy trì một mạng lưới an ninh khắp Trung Đông, về cơ bản được thiết kế để kiềm hãm sức mạnh của Iran. Các căn cứ quân sự mà Washington ban đầu thiết lập tạm ở Bahrain, Kuwait, Qatar, Saudi Arabia và Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống nhất (UEA), trong và sau cuộc chiến vùng Vịnh 1990-1991, dần trở thành những công trình cố định. Thỏa thuận mà Mỹ đạt được với các quốc gia này rất rõ: Các quốc gia vùng Vịnh khi liên minh an ninh với Washington sẽ nhận được bảo đảm an ninh từ Mỹ và cơ hội phát triển trong trật tự do Mỹ dẫn đầu.

Với Iran, họ hiểu mối quan hệ trên không đơn thuần là cách phòng thủ tập thể mà còn là một liên minh mà ngày nào đó nhắm vào họ. Tehran cũng hiểu điểm yếu của hệ thống này: Nó nằm ở việc phụ thuộc vào sự ủng hộ của các nước vùng Vịnh; mà yếu tố này lại liên đới với việc Mỹ thực hiện các cam kết an ninh. Năm 2019, niềm tin các nước vùng Vịnh dành cho Mỹ rạn nứt, khi Mỹ không bảo vệ Saudi Arabia trước các cuộc tấn công của Iran vào các cơ sở dầu mỏ nước này. Với khu vực Trung Đông, Mỹ thật ra chỉ bảo vệ Israel.

Chẳng phải tự nhiên mà từ khi cuộc chiến nổ ra, Iran bắn phá quyết liệt các nước vùng Vịnh. Họ muốn nhắc rằng, các nước này, chưa bao giờ bằng lúc này, cần phải nghiêm túc đặt câu hỏi về giá trị của sự liên minh với Washington. Nói cách khác, với Tehran, an ninh lâu dài của họ không phụ thuộc vào việc đánh bại Mỹ về mặt quân sự mà là làm cho chi phí hiện diện của Mỹ ở vùng Vịnh trở nên cực kỳ đắt đỏ về mặt chính trị.

Ngày 27 Tháng Ba, Ngoại Trưởng Marco Rubio của Mỹ nói rằng Hoa Kỳ không cần đến bộ binh và cuộc chiến sẽ kết thúc trong vòng vài tuần. Trong thực tế, Trung Đông đang chuẩn bị đối mặt một cuộc xung đột dữ dội hơn, với những hệ quả kinh tế có thể vô cùng tàn khốc.

“Sự ngờ vực sâu sắc giữa tất cả các bên khiến cho một lệnh ngừng bắn ngay lập tức trở thành điều gần như bất khả thi,” Giáo Sư Hamad Althunayyan (Đại học Kuwait) nhận định. Tại Yemen, lực lượng dân quân Houthi – đồng minh thân cận của Iran hiện kiểm soát phần lớn lãnh thổ Yemen – bắt đầu tham chiến khi bắn hỏa tiễn vào Israel ngày 28 Tháng Ba – cột mốc đúng một tháng từ ngày Mỹ-Israel mở chiến dịch tiêu diệt Iran. Trước đó một ngày, Iran cũng tấn công một căn cứ quân sự Mỹ ở Saudi Arabia, làm bị thương 10 binh sĩ Mỹ.

Một cách tổng quát, thùng đạn mà ông Trump (cùng Thủ Tướng Benjamin Netanyahu) mang đến Trung Đông tiếp tục nổ tung tóe một cách không thể kiểm soát, ngày càng lan rộng khi ảnh hưởng của nó tác động đến toàn bộ khu vực. UAE, nơi hứng những đòn tấn công dữ dội nhất bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái từ Iran, không hề ảo tưởng về khả năng đạt được một giải pháp thương lượng với Tehran. UAE cho rằng trọng tâm không nên đặt vào việc đạt được một lệnh ngừng bắn mà phải hướng tới một “kết quả dứt khoát” nhằm giải quyết toàn bộ các mối đe dọa mà Iran gây ra cho khu vực, từ vấn đề nguyên tử, kho hỏa tiễn cho đến các lực lượng ủy nhiệm.

Cần nói rõ rằng không phải tất cả các quốc gia vùng Vịnh đều có cùng thái độ tương tự UAE. Ngoại Trưởng Badr Albusaidi của Oman nói rằng các cuộc tấn công của Iran vào những thành phố như Dubai, Manama, và Doha là “lựa chọn hợp lý duy nhất” nhằm đáp trả chiến dịch ném bom của Mỹ và Israel. Oman là quốc gia duy nhất trong sáu nền quân chủ vùng Vịnh từ chối ký vào bản tuyên bố chung được đưa ra ngày 25 Tháng Ba. Đó là văn bản lên án các cuộc tấn công do Iran và các lực lượng ủy nhiệm thực hiện.

Trong khi đó, Qatar, dù ký vào tuyên bố chung, lại sử dụng ngôn từ mang tính hòa giải. Ngày 24 Tháng Ba, ông Majed Al Ansari, cố vấn của thủ tướng Qatar, phát biểu rằng Iran vẫn sẽ là một láng giềng, và do đó cần phải tìm một phương thức để cùng tồn tại; chính vì thế, việc tìm kiếm một giải pháp thông qua thương lượng là điều vô cùng quan trọng.

Nói cách khác, “không nghi ngờ gì nữa, khu vực này đang bước vào một giai đoạn đầy bất định về tương lai của chính nó” – như nhận định của ông Mohammed Al Nuaimi, tổng giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu và Chiến Lược Emirates – “Quỹ đạo của diễn biến dường như đi theo một trong hai hướng: Hoặc là tiến tới leo thang quân sự mạnh hơn, hoặc tiếp tục các cuộc đàm phán đầy khó khăn nhưng có rất ít khả năng đạt được những kết quả như mong chờ.” [đ.d.]


 

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!- Tạp ghi Huy Phương

Xuyên Sơn

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!

Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão.

Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ!

Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết.

Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.

Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột.

Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.

Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ.

Bạn tôi chần chừ:

– “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”

Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết:

– “Sơn chết rồi anh!”

Tôi la lên: 

-“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!”

Bạn tôi còn vớt vát: 

-“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!”

Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.

Tôi bắt đầu nổi cáu: 

-“Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”

Tôi đăng một mẫu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….”

Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.

Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết.

Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home.

Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình.

Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.

Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù.

Đó là những việc lành.

Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!

Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu.

Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”

Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ.

Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về.

Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.

Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc.

Để làm chi nữa!

Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay.

Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới,

thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.

Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa.

Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.

Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: 

“Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”

Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi?

Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.

Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!”

Tạp ghi Huy Phương

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com