Vũ Trọng Phụng của văn học Việt Nam hiện đại.

Giai Thoại Xưa

Nhà văn qua đời ở tuổi 27 nhưng để lại di sản khiến thế giới nhắc tên.

Từ một cậu bé lớn lên trong cảnh nghèo khó giữa Hà Nội đầu thế kỷ 20, Vũ Trọng Phụng đã trở thành một trong những cây bút đặc biệt và có ảnh hưởng sâu rộng nhất của văn học Việt Nam hiện đại. Dù chỉ sống vỏn vẹn 27 năm, ông vẫn để lại một di sản đồ sộ với hàng loạt tiểu thuyết, phóng sự và tác phẩm trào phúng được xem là kinh điển cho đến tận hôm nay.

Không chỉ nổi tiếng trong nước, Vũ Trọng Phụng còn là một trong số ít nhà văn Việt Nam có tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng và được độc giả quốc tế đánh giá rất cao.

Vũ Trọng Phụng sinh ngày 20/10/1912 tại Hà Nội, quê gốc ở làng Hảo, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên. Ông mồ côi cha khi chưa đầy một tuổi và lớn lên nhờ sự tảo tần của mẹ. Gia cảnh khó khăn khiến tuổi thơ của ông không mấy trọn vẹn. Sau khi học hết bậc tiểu học, ông phải nghỉ học sớm để đi làm kiếm sống, từng làm thư ký cho một hãng buôn ở Hà Nội.

Chính cuộc sống chật vật nơi phố thị cùng những va chạm với đủ tầng lớp xã hội đã giúp Vũ Trọng Phụng sớm nhìn thấy những góc khuất của xã hội Việt Nam thời thuộc địa. Những trải nghiệm ấy dần hình thành nên một ngòi bút hiện thực sắc bén, gai góc nhưng đầy chiều sâu nhân văn.

Khoảng năm 18 tuổi, ông bắt đầu có bài viết đăng báo. Tác phẩm đầu tiên xuất hiện trên Ngọ Báo đã nhanh chóng gây chú ý bởi cách viết khác lạ và giàu tính quan sát. Đến năm 1934, ông cho ra mắt tiểu thuyết đầu tay “Dứt Tình”, mở đầu cho quãng thời gian sáng tác rực rỡ nhưng rất ngắn ngủi của mình.

Chỉ trong vài năm, Vũ Trọng Phụng liên tiếp cho ra đời những tác phẩm nổi tiếng như “Giông Tố”, “Số Đỏ”, “Vỡ Đê”, “Làm Đĩ”… Những tác phẩm ấy đều phản ánh trực diện xã hội Việt Nam thời nửa thực dân, nửa phong kiến với đầy rẫy những nghịch lý, giả dối và bi kịch con người.

Điểm đặc biệt trong văn chương của Vũ Trọng Phụng là ông không né tránh hiện thực. Ngòi bút của ông sắc lạnh, trào phúng nhưng cũng đầy chua xót. Ông phơi bày những mặt trái của xã hội thành thị đang bị ảnh hưởng bởi phong trào Âu hóa, nơi nhiều giá trị đạo đức truyền thống bị đảo lộn bởi đồng tiền, danh vọng và lối sống đua đòi.

Chính vì vậy, nhiều người đã ví Vũ Trọng Phụng là “Balzac của Việt Nam”, so sánh ông với đại văn hào hiện thực nổi tiếng của Pháp. Ông cũng được xem là “ông vua phóng sự đất Bắc” nhờ những tác phẩm phóng sự gây chấn động dư luận thời bấy giờ.

Năm 1933, dưới bút danh Thiên Hư, ông cho đăng phóng sự “Cạm Bẫy Người” trên báo Nhật Tân. Tác phẩm lập tức gây chú ý bởi cách phản ánh thẳng thắn đời sống xã hội. Sau đó là hàng loạt phóng sự nổi tiếng như “Kỹ Nghệ Lấy Tây”, “Cơm Thầy Cơm Cô”, “Lục Xì”… Những tác phẩm này không chỉ phản ánh số phận người nghèo mà còn bóc trần nhiều góc tối của xã hội thuộc địa.

Ngòi bút của Vũ Trọng Phụng luôn hướng về những con người thấp bé, nghèo khổ và bị xã hội chèn ép. Dù văn phong nhiều khi sắc lạnh, châm biếm đến cay đắng, nhưng phía sau đó vẫn là sự đồng cảm rất lớn với con người.

Nhà thơ Tố Hữu từng nhận xét về ông bằng một câu nổi tiếng:

“Ông không phải là nhà cách mạng, nhưng cách mạng biết ơn ông”.

Trong toàn bộ sự nghiệp của mình, “Số Đỏ” được xem là tác phẩm nổi tiếng và có sức sống mạnh mẽ nhất của Vũ Trọng Phụng.

Tiểu thuyết này lần đầu được đăng nhiều kỳ trên Hà Nội Báo từ năm 1936 rồi in thành sách năm 1938. Nhân vật chính Xuân Tóc Đỏ – một thanh niên xuất thân thấp kém nhưng nhờ gặp thời mà bước chân vào tầng lớp thượng lưu – đã trở thành hình tượng kinh điển của văn học Việt Nam.

Thông qua nhân vật này, Vũ Trọng Phụng châm biếm sâu cay xã hội thành thị Hà Nội thời ấy, nơi những kẻ dốt nát, cơ hội lại được tung hô chỉ vì biết chạy theo phong trào Âu hóa.

Nhiều đoạn trong “Số Đỏ” đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Đặc biệt, chương “Hạnh Phúc Của Một Tang Gia” từng được đưa vào chương trình Ngữ Văn lớp 11 và được xem là đỉnh cao của nghệ thuật trào phúng Việt Nam hiện đại.

Không chỉ nổi tiếng ở Việt Nam, “Số Đỏ” còn là một trong những tác phẩm văn học Việt Nam được dịch ra nhiều ngôn ngữ nhất.

Tác phẩm hiện đã được dịch ra ít nhất 7 thứ tiếng gồm Anh, Pháp, Đức, Trung Quốc, Italy, Tây Ban Nha và Czech. Nhiều bản dịch được xuất bản tại Mỹ, Đức, Trung Quốc và nhiều quốc gia khác.

Năm 2002, bản dịch tiếng Anh mang tên “Dumb Luck” do giáo sư Peter Zinoman cùng bà Nguyễn Nguyệt Cầm thực hiện được phát hành tại Mỹ.

Đến năm 2003, tờ Los Angeles Times đã bình chọn đây là một trong những cuốn sách hay nhất năm.

Tác phẩm sau đó còn được đưa vào giảng dạy tại nhiều trường đại học ở Mỹ như một ví dụ tiêu biểu của văn học Đông Nam Á hiện đại.

Năm 2021, bản dịch tiếng Trung của “Số Đỏ” do PGS Hạ Lộ thuộc Đại học Bắc Kinh thực hiện cũng nhận được nhiều lời khen từ độc giả Trung Quốc. Trên nền tảng Douban, tác phẩm được chấm điểm khá cao và nhiều người gọi đây là “kiệt tác văn học Việt Nam”.

Đến năm 2022, bản tiếng Đức “Das große Los” tiếp tục được phát hành và nhận phản hồi tích cực từ độc giả châu Âu. Các dịch giả cho rằng chính yếu tố hài hước, châm biếm và sự xung đột giữa truyền thống với hiện đại đã giúp “Số Đỏ” dễ dàng tiếp cận độc giả quốc tế.

Dù chỉ sống đến năm 1939 và qua đời vì bệnh lao phổi khi mới 27 tuổi, Vũ Trọng Phụng vẫn để lại khối lượng tác phẩm đồ sộ với hơn 30 truyện ngắn, 9 tiểu thuyết, 9 tập phóng sự, nhiều vở kịch và hàng trăm bài báo.

Điều đáng nói là sau gần một thế kỷ, văn chương của ông vẫn chưa hề cũ.

Những gì Vũ Trọng Phụng viết về xã hội, con người, sự giả dối, chạy theo hình thức hay những nghịch lý thời đại vẫn khiến nhiều độc giả hôm nay phải bật cười rồi lặng người suy ngẫm.

Từ một chàng trai nghèo lớn lên giữa Hà Nội cũ, Vũ Trọng Phụng đã trở thành một tượng đài đặc biệt của văn học Việt Nam. Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng ngòi bút của ông vẫn sống mãi cùng thời gian.

#giaithoaixua #vutrongphung #sodo #lichsuvietnam #vanhocvietnam


 

Iran ngừng đàm phán, đóng hoàn toàn Hormuz, Trump nói ‘hãy thư giãn’

Ba’o Nguoi-Viet

June 1, 2026

TEHRAN, Iran (NV) – Iran đã đình chỉ các cuộc đàm phán quan trọng với Hoa Kỳ nhằm phản đối việc Israel mở rộng chiến dịch quân sự tại Lebanon, theo các phương tiện truyền thông thân chính phủ Iran hôm Thứ Hai, 1 Tháng Sáu.

NBC News dẫn tin từ hãng thông tấn bán chính thức Tasnim cho biết thêm rằng Tehran sẽ cân nhắc việc đóng cửa hoàn toàn eo biển Hormuz, phong tỏa các tuyến đường thủy khác, bao gồm cả eo biển Bab el-Mandeb, nhằm trừng phạt Israel và các bên ủng hộ nước này.

Hình do ISNA của Iran cung cấp hôm 1 Tháng Sáu, cho thấy các tàu thuyền di chuyển dọc theo eo biển Hormuz. (Hình: AMIRHOSSEIN KHORGOOEI / ISNA / AFP via Getty Images)

Bản báo cáo, đăng tải dưới dạng bản dịch trên nền tảng X, do CNBC dẫn lại, tập trung vào các chiến dịch quân sự của Israel tại Lebanon nhằm chống lại lực lượng dân quân Hezbollah do Iran hậu thuẫn.

Theo nội dung do CNBC dẫn lại, “sẽ không có bất kỳ cuộc đối thoại nào diễn ra” cho đến khi Israel rút quân hoàn toàn khỏi các khu vực đang chiếm đóng tại Lebanon, đồng thời chấm dứt mọi cuộc tấn công tại cả Lebanon lẫn Gaza.

Iran loan báo tin này chỉ vài giờ sau khi Tổng Thống Donald Trump đăng trên Truth Social Media, nói rằng “Iran thực sự mong muốn đạt được một thỏa thuận, và đó sẽ là một thỏa thuận tốt đẹp cho Hoa Kỳ cũng như những đồng minh đang sát cánh cùng chúng ta.”

Cũng trong tin nhắn này, lúc 1 giờ sáng ngày Thứ Hai, tổng thống tấn công những thành viên Quốc Hội lưỡng đảng đã phản đối cuộc chiến Iran.

“Thế nhưng, chẳng lẽ phe ‘Dumocrats’ – cùng một số thành viên đảng Cộng Hòa dường như thiếu tinh thần yêu nước – lại không hiểu rằng việc tôi thực hiện đúng bổn phận và tiến hành đàm phán sẽ trở nên KHÓ KHĂN HƠN GẤP BỘI, khi mà những kẻ cơ hội chính trị cứ liên tục “bới móc” và chỉ trích một cách tiêu cực – với mức độ chưa từng thấy trước đây – rằng tôi nên hành động nhanh hơn, hay chậm lại, hay phát động chiến tranh, hay không phát động chiến tranh, hay bất cứ điều gì khác? Hãy cứ ngồi yên và thư giãn đi. Rốt cuộc thì mọi chuyện đâu sẽ vào đấy cả thôi – lần nào cũng vậy mà! Tổng Thống DJT”

Theo Reuters, thông báo của Iran là một đòn nghiêm trọng đối với các nỗ lực ngoại giao vốn dường như đang tiến gần đến một khuôn khổ nhằm giảm xung đột và mở lại các tuyến hàng hải.

Chỉ vài ngày trước, truyền hình nhà nước Iran nói một dự thảo thỏa thuận Mỹ-Iran có thể dẫn đến việc mở lại eo Biển Hormuz và nới lỏng phong tỏa hải quân của Hoa Kỳ đối với tàu thuyền có liên hệ với Iran. Thế nhưng, thỏa thuận ngừng chiến mong manh đã thật sự bị tắt nghẽn, sau các cuộc đụng độ “ăn miếng trả miếng” cuối tuần qua.

Tờ Times đưa tin Bộ Tư Lệnh Trung Tâm Hoa Kỳ (CENTCOM) nói lực lượng Mỹ đã thực hiện các cuộc tấn công “tự vệ” vào các địa điểm radar và chỉ huy drone của Iran tại Goruk và trên đảo Qeshm, sau khi Iran bắn hạ một drone MQ-1 của Mỹ. Quân đội Kuwait cũng nói phòng không nước này đã đánh chặn “các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và drone.”

The Guardian đưa tin Iran hiện nói sẽ không có thêm đàm phán hòa bình với Hoa Kỳ cho đến khi Israel ngừng các chiến dịch quân sự. Theo bản tin này, Tehran coi ngừng bắn tại Lebanon là điều kiện cơ bản để nối lại đàm phán, trong khi Iran và các nhóm đồng minh đe dọa gây gián đoạn các tuyến hàng hải then chốt, gồm Hormuz và Bab el-Mandeb.

Trong một bài đăng trên nền tảng X vào sáng Thứ Hai, Ngoại Trưởng Iran Abbas Araghchi tuyên bố: “Lệnh ngừng bắn giữa Iran và Hoa Kỳ rõ ràng là một lệnh ngừng bắn trên mọi mặt trận, bao gồm cả tại Lebanon.”

“Việc vi phạm lệnh ngừng bắn trên một mặt trận đồng nghĩa với việc vi phạm lệnh ngừng bắn trên tất cả các mặt trận. Hoa Kỳ và Israel phải chịu trách nhiệm về những hậu quả phát sinh từ bất kỳ hành vi vi phạm nào,” ông Araghchi viết.

Phản ứng của thị trường

Phản ứng của thị trường diễn ra ngay lập tức. The Wall Street Journal đưa tin giá dầu tăng mạnh sau các báo cáo rằng Iran đình chỉ đàm phán, với dầu West Texas Intermediate và Brent đều tăng khi giới giao dịch lo ngại sự gián đoạn kéo dài tại các tuyến hàng hải vùng Vịnh. MarketWatch cũng cho biết giá dầu Brent vượt $95/thùng sau tin Iran ngừng đàm phán và lo ngại về giao thông qua Hormuz.

CBS News đưa tin sáng Thứ Hai rằng ông Trump mới đây đã chỉnh sửa một thỏa thuận “hy vọng” giữa Hoa Kỳ và Iran, đồng thời nói bất kỳ thỏa thuận cuối cùng nào cũng phải bảo đảm eo Biển Hormuz được mở lại và uranium làm giàu cao cấp của Iran bị “Hoa Kỳ khai quật và phá hủy.”

Hành động mới nhất của Iran cho thấy Tehran có thể đang tìm cách gia tăng đòn bẩy bằng cách gắn ngoại giao, hoạt động quân sự của Israel và an ninh hàng hải vào cùng một bàn đàm phán. Đối với Hoa Kỳ và các đồng minh, nguy cơ là áp lực lên Hormuz và Bab el-Mandeb có thể biến một cuộc chiến khu vực thành một cuộc khủng hoảng kinh tế rộng hơn.

Câu hỏi tiếp theo là liệu đe dọa của Iran chủ yếu là chiến thuật mặc cả, hay là bước khởi đầu của một nỗ lực phối hợp từ các lực lượng do Iran hậu thuẫn nhằm siết chặt cùng lúc hai hành lang hàng hải quan trọng nhất thế giới. (K.L) [kn]


 

Thư của sv Tiếu Ngạo, bị giết, trong cuộc thảm sát Thiên An Môn (4/6/1989)

Xuyên Sơn

  NGƯỜI VIỆT, NÊN ĐỌC VÀ NGẪM!

Dưới đây, trích thư của sv Tiếu Ngạo, bị giết, trong cuộc thảm sát Thiên An Môn (4/6/1989).

Được gia đình tìm thấy, trong những đồ đạc của anh, để lại ở trường:

Kính thưa cha mẹ!

…. Đất nước chúng ta đã đi sai đường, bị sa lầy trong đói nghèo, tăm tối.

Giới thống trị, nắm đặc quyền, đặc lợi, xa xỉ hoang phí, vui chơi hoan lạc.

Con cháu của họ, lại càng hung hăng, đổi trắng thay đen, lưu manh, ngang ngược, lộng hành.

Cảnh sát, thanh tra ô hợp, a dua nịnh hót.

Đối với nhân dân, chúng như lang sói, nhe nanh, múa vuốt…

Hàng triệu nông dân, lâm vào cảnh dốt nát – thường dân thấp cổ bé họng chỉ biết cúi đầu. Xã hội thối nát, bất công, kẻ thống trị thì ô trọc,

nhân dân sống ảm đạm, thờ ơ.

Vậy nên, con khó lòng vui vẻ, để chuyên tâm lo cho gia đình, phụng dưỡng cha mẹ.

Dân chưa an, sao dám quẳng gánh lo? Chí lớn chưa đạt, sao dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Trái tim con, vẫn chưa hoàn toàn tê liệt. Nó vẫn thổn thức, những niềm đau và sự tan vỡ.

Nó khiến con không thể nào vô tâm, vô cảm!

Trách nhiệm xã hội, không cho phép con câm nín thêm nữa.

Sứ mệnh lịch sử, không cho phép con khiếp đảm. Chí lớn chưa thành, không cho phép con thuận nước, xuôi dòng, thông đồng làm bậy!

Con muốn hét to, để đánh thức những người còn đang mê ngủ, vực dậy những tâm hồn chai sạn:

“Tỉnh dậy thôi, hỡi những người Hoa Hạ!”.

Nhiệt huyết sục sôi, trong lòng con, đang cuồn cuộn dâng trào, toàn thân tràn đầy sức sống!

Con tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn đất nước này, dân tộc này, càng đi, càng dấn xa trên con đường u tối.

Con muốn thay đổi, cái xã hội bệnh hoạn, trăm nghìn u nhọt này.

Sức cùng lực mỏng, nhưng con vẫn muốn tận lực mà làm.

Nhỏ nhoi như hòn sỏi bên đường, nhưng con vẫn muốn cư xử như người chính nghĩa!

…….

Vĩnh biệt Cha Mẹ!

…….

* Theo Tinh hoa. net (4/6/2019).  


 

Trump: Hơn 10,000 luật sư rời bỏ chính quyền là chuyện ‘rất tốt’

Ba’o Nguoi-Viet

June 1, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Chủ Nhật, 31 Tháng Năm, tuyên bố hàng ngàn luật sư rời bỏ chính quyền là chuyện “rất tốt,” ý nói bản tin của New York Times (NYT) về vấn đề này, theo The Hill.

Từ cuối năm 2024 tới Tháng Ba, 2026, hơn 10,000 luật sư làm việc cho chính phủ liên bang rời bỏ chính quyền, theo bản tin NYT. Nhiều luật sư trong số đó đang “đổ xô tới văn phòng bộ trưởng Tư Pháp các tiểu bang Dân Chủ và tổ chức bất vụ lợi  đang kiện chính sách của chính quyền ra tòa, giúp đối thủ của ông Trump có thêm nhiều luật sư giàu kinh nghiệm,” NYT cho hay.

Tổng Thống Donald Trump phản ứng trong cuộc họp Nội Các tại Tòa Bạch Ốc ở Washington, DC, hôm 27 Tháng Năm. (Hình: Kent Nishimura/AFP via Getty Images)

Trên mạng xã hội Truth Social, Tổng Thống Trump viết NYT “hôm nay đăng bài báo tựa đề, ‘Chính Quyền Ông Trump Chứng Kiến Tài Năng Pháp Lý Ra Đi Hàng Loạt Bất Thường,’ như thể đó là chuyện xấu, trong khi thực ra là rất tốt.”

“Mấy người đang ra đi đó là bọn điên khùng của nhà nước ngầm thuộc phe cánh tả cực đoan, những kẻ đang hủy hoại đất nước chúng ta, và biến chính phủ thành vũ khí,” ông Trump thêm. “Nhiều người trong số đó không phải rời bỏ, mà bị sa thải! Tờ NYT thất bại này viết như vậy, nhưng làm như thể đó là chuyện khủng khiếp, trong khi thực ra là ngược lại.”

Tổng Thống Trump nhấn mạnh, trong “nhiều trường hợp, lẽ ra ngay từ đầu, họ không được đại diện nước Mỹ.”

“Cứ để họ đi tới những thứ ‘lớn hơn, tốt hơn, và tươi sáng hơn’ trong tương lai – tôi hoàn toàn ủng hộ điều đó và chúc tất cả họ điều tốt đẹp!” ông viết.

Trong số luật sư rời bỏ chính quyền năm 2025, nhiều người hoặc là về hưu, hoặc là mất việc làm do chiến dịch sa thải hàng loạt của chính quyền Tổng Thống Trump, hoặc là từ chức để phản đối chính sách của ông, theo NYT. Hiện tại, số lượng luật sư làm việc cho chính phủ liên bang giảm 17% so với cuối năm 2024, ngay trước khi ông Trump nhậm chức. Tính tới Tháng Ba, có khoảng 37,000 luật sư dân sự làm việc cho chính phủ.

Luật sư rời bỏ chính quyền nghĩa là số người biện hộ cho chính sách của chính quyền trước tòa sẽ giảm, theo NYT. Ông Erik Heins – cựu luật sư Bộ Gia Cư bị sa thải năm ngoái sau khi bày tỏ lo ngại về việc luật sư về gia cư công bằng bị chuyển qua văn phòng khác – cho hay, không có luật sư, “rất nhiều thứ không thể làm được.”

Bà Abigail Jackson, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, gửi bản tuyên bố tới NYT cho biết chính quyền Tổng Thống Trump “vẫn hoàn toàn hỗ trợ và mướn những người Mỹ siêng năng, cam kết phục vụ công chúng, và thực hiện nhiều lời hứa của tổng thống với người dân Mỹ.”

“Những người được chính quyền mướn là người cực kỳ có tài và trình độ,” bà Jackson khẳng định. (Th.Long)


 

THẦN ĐỒNG VIỆT NAM GÂY CHẤN ĐỘNG TẠI LONDON: MỚI 14 TUỔI ĐÃ TRỞ THÀNH CỬ NHÂN VÀ LỌT TOP 100 THẾ GIỚI…

8 SÀI GÒN

  THẦN ĐỒNG VIỆT NAM GÂY CHẤN ĐỘNG TẠI LONDON: MỚI 14 TUỔI ĐÃ TRỞ THÀNH CỬ NHÂN VÀ LỌT TOP 100 THẾ GIỚI…

Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong khán phòng House of Commons, Luân Đôn. Đêm ấy lạnh buốt, ánh đèn vàng vọt chiếu xuống hàng ghế khán giả khiến tôi thấy rõ từng giọt mồ hôi lạnh đang chảy dọc sống lưng. Khi người dẫn chương trình cất giọng vang vọng: “Phạm Vi An”, cả hội trường im bặt một giây rồi vỗ tay rầm rộ. Con bé tôi – chỉ mới 15 tuổi, nhỏ nhắn, mặc chiếc áo dài Việt Nam giản dị màu xanh nhạt – bước lên bục với nụ cười khiêm nhường. Tay con cầm chiếc cúp nặng trịch, ánh flash lóa mắt. Tôi che miệng, nước mắt nóng hổi trào ra không kìm nổi.

Thế giới đang tung hô con tôi là Alisa Pham, là thần đồng, là hiện tượng toàn cầu. Nhưng chỉ mình tôi biết, để con đứng được ở đó, chúng tôi đã đi qua những địa ngục trần gian mà tôi không dám nhớ lại. Lúc này, tôi mới hiểu, hành trình của con không chỉ là những đêm thức trắng học bài, mà còn là những bí mật con giấu kín, những nỗi đau con một mình nuốt xuống để mẹ không phải lo.

Tôi tên L. quê Hà Nội. Chồng tôi mất vì ung thư khi Vi An mới lên ba. Chỉ còn hai mẹ con và bà ngoại già yếu. Nhà tôi ở ngõ nhỏ Phúc Đồng, mái ngói cũ kỹ, mùa mưa dột khắp nơi. Tiền bạc eo hẹp, tôi làm đủ nghề: may áo dài, bán hàng online, thậm chí nhận may thuê đến khuya. Nhưng Vi An khác hẳn. Ba tuổi con đã đọc thuộc lòng truyện cổ tích. Năm tuổi con đọc sách cấp hai. Những đêm hè oi bức, tôi ngồi bên con dưới mái hiên, mùi trầu không của bà ngoại thoang thoảng, hai mẹ con cắm cúi đọc sách đến khi muỗi đốt đầy tay. “Con sẽ học giỏi lắm mẹ ạ,” con hay nói, giọng non nớt nhưng đôi mắt sáng rực như chứa cả bầu trời.

Năm 2017, tôi quyết định bán hết chút tài sản, đưa hai con gái sang New Zealand định cư. Hy vọng cho con một tương lai tốt hơn. Bà ngoại đứng tiễn ở sân bay Nội Bài, nước mắt lưng tròng, tay run run nắm tay Vi An: “Về thăm bà nhé cháu.” Vi An ôm bà chặt, giọng nghẹn: “Con hứa, bà ơi.” Tôi quay đi, nuốt nước mắt. Lòng tôi lúc ấy chỉ toàn hy vọng, không ngờ phía trước là cơn ác mộng.

Đất khách lạ lẫm. Ban đầu còn ổn, tôi làm việc chăm chỉ. Nhưng rồi Covid-19 ập đến như tai ương. Công việc mất trắng. Tiền tiết kiệm cạn kiệt chỉ sau vài tháng. Chúng tôi bị đuổi khỏi nhà thuê vì nợ ba tháng. Không người thân, không bạn bè, không ai giúp. Cuối cùng, ba mẹ con đành mua chiếc xe hơi cũ giá rẻ, đậu ở bãi xe siêu thị vắng vẻ. Đó là những ngày tháng tôi không muốn nhớ đến trong mơ.

Đêm đông New Zealand, mưa tầm tã, lạnh cắt da cắt thịt. Chiếc xe chật hẹp, mùi ẩm mốc nồng nặc, kính mờ hơi nước. Vi An mới 10 tuổi, co ro dưới lớp chăn mỏng, laptop kê trên đùi, học dưới ánh đèn pin yếu ớt. Tiếng mưa rơi lộp độp trên nóc xe như trống trận. Tôi nằm cạnh, nghe tiếng con gõ bàn phím run run vì lạnh, lòng đau như có ai bóp nghẹt. “Mẹ ngủ đi, con học nốt bài,” con hay thì thầm, giọng nhỏ bé nhưng kiên cường lạ thường. Tôi cắn môi đến chảy máu, nước mắt lặng lẽ rơi. Sao con tôi phải chịu khổ thế này? Sao số phận lại hắt hủi hai mẹ con đến vậy?

Có những đêm, gió bão lớn làm xe rung lắc, tôi sợ xe lật, sợ con bị ốm. Vi An bị sốt cao, môi tím ngắt vì lạnh, nhưng con vẫn cố gõ bài. Tôi ôm con vào lòng, truyền hơi ấm từ cơ thể mình, miệng thì thầm cầu nguyện. Có hôm, tiền hết sạch, chúng tôi chỉ ăn bánh mì khô và nước lã hai ngày. Chị gái Vicky của con khóc thầm, còn Vi An im lặng, chỉ siết chặt tay tôi. Những lúc ấy, tôi oán trách trời đất, oán trách bản thân đã dắt con sang đây chịu khổ. Nội tâm tôi lúc đó như bị xé toạc, day dứt không nguôi.

Nhưng Vi An không than vãn. Con hoàn thành chương trình trung học chỉ trong 10 tháng. Ban ngày con tranh wifi miễn phí ở thư viện, ban đêm học trong xe. Có hôm mưa bão lớn, laptop con sắp hết pin, bài luận cuối cùng phải nộp để xin vào đại học. Tay con run lẩy bẩy vì đói và lạnh, nhưng con vẫn gõ những dòng chữ cuối cùng. Tôi nắm chặt tay con, nước mắt rơi: “Mẹ tin con. Mẹ ở đây với con.”

Khi thư chấp nhận từ Đại học Công nghệ Auckland (AUT) gửi đến, con tôi chỉ mới 11 tuổi trở thành sinh viên trẻ nhất lịch sử trường. Tôi ôm con khóc nức nở trong xe hơi. Niềm vui ấy ngắn ngủi. Cuộc sống vô gia cư vẫn tiếp diễn. Nhiều đêm, tôi thức trắng nhìn hai con gái co ro ngủ, lòng đau như cắt. Tôi nghĩ đến bà ngoại ở Việt Nam, nghĩ đến những lời xì xào của họ hàng: “Đi nước ngoài chi cho khổ, ở nhà còn hơn.” Lúc ấy tôi mới hiểu, họ không sai. Nhưng tôi không thể quay đầu…

Nhưng chính đêm mưa bão kinh hoàng ấy đã thay đổi tất cả….

Đêm đó, mưa như trút nước.

Chiếc xe cũ rung lên bần bật dưới những cơn gió đông lạnh buốt. Tôi ôm chặt hai con, cố kéo chiếc chăn mỏng che kín người Vi An vì con đang sốt. Ngoài bãi đậu xe gần như không còn ai. Đồng hồ trên điện thoại hiện 2 giờ sáng. Pin chỉ còn 3%.

Rồi bất ngờ… có tiếng gõ cửa kính.

“Cộc… cộc… cộc…”

Tôi giật mình thót tim. Ở nơi đất khách, giữa đêm khuya, tiếng gõ cửa ấy khiến tôi hoảng sợ đến nghẹt thở. Tôi kéo Vi An sát vào lòng. Ngoài cửa là một người đàn ông lớn tuổi mặc áo mưa vàng, tay cầm đèn pin.

Ông chỉ vào bánh xe sau rồi nói chậm rãi:”Lốp xe của cô xẹp hoàn toàn rồi. Nếu trời sáng mà vẫn chạy, rất nguy hiểm.”

Tôi chết lặng.

Tôi thậm chí không còn tiền để thay lốp.

Người đàn ông ấy tên Michael, là bảo vệ ca đêm của siêu thị. Ông nhìn ba mẹ con co ro trong xe rất lâu rồi khẽ hỏi:

“Các cô… đang sống ở đây sao?”

Tôi muốn nói dối. Nhưng cuối cùng chỉ biết cúi đầu bật khóc.Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi khóc trước mặt người lạ.Michael im lặng hồi lâu rồi quay đi. Tôi tưởng ông sẽ gọi cảnh sát hoặc yêu cầu chúng tôi rời khỏi bãi xe. Nhưng khoảng hai mươi phút sau, ông quay lại với ba cốc chocolate nóng, vài chiếc bánh mì và một chiếc túi ngủ cũ.

Vi An lúc ấy đang mê man vì sốt. Con vẫn ôm chặt chiếc laptop trước ngực như sợ mất thứ duy nhất giữ tương lai của mình.Michael nhìn màn hình máy tính rồi bất ngờ hỏi?

“Con bé học đại học à?”

Tôi gật đầu trong nghẹn ngào.Ông ngồi xuống lặng người đọc bảng điểm của Vi An rất lâu. Ánh mắt ông thay đổi hẳn. Ông nói nhỏ:

“Đứa trẻ này… đặc biệt lắm.”

Sáng hôm sau, Michael dẫn chúng tôi đến một trung tâm hỗ trợ cộng đồng. Chính từ nơi đó, cuộc đời Vi An bắt đầu đổi hướng.Một giáo viên tình nguyện ở trung tâm nghe câu chuyện của con đã giới thiệu Vi An tham gia một cuộc thi học thuật quốc tế dành cho tài năng trẻ. Ban đầu, Vi An từ chối. Con nói:

“Con chỉ muốn mẹ được ngủ trong một căn phòng ấm.”Câu nói ấy khiến tôi quay mặt đi vì không thể ngăn nước mắt.Nhưng rồi con vẫn thi.Suốt nhiều tuần liền, Vi An học trong thư viện công cộng từ sáng đến tối. Có hôm con ngủ gục trên bàn vì kiệt sức. Những đứa trẻ khác có gia sư, có phòng học riêng, có đầy đủ điều kiện. Còn con tôi chỉ có một chiếc laptop cũ sắp hỏng và một ý chí khiến người lớn cũng phải xấu hổ.

Ngày kết quả công bố, Vi An đứng hạng nhất.Tin tức bắt đầu lan truyền. Báo chí New Zealand gọi con là “cô bé vô gia cư có IQ thiên tài”. Các trường đại học, tổ chức giáo dục và quỹ học bổng bắt đầu chú ý đến con.

Nhưng điều khiến tôi đau lòng nhất… là bí mật tôi phát hiện không lâu sau đó.Một tối, khi Vi An ngủ quên trên bàn học, điện thoại con sáng màn hình vì email mới gửi đến. Tôi vô tình nhìn thấy.

Đó là hàng chục email con gửi cho các giáo sư, tổ chức từ thiện và công ty công nghệ khắp thế giới.Email nào cũng bắt đầu bằng một câu giống nhau:

“Xin đừng nói với mẹ cháu.”

Tôi run tay mở đọc.Con đã âm thầm xin học bổng, xin tài trợ, thậm chí xin việc lập trình online suốt nhiều tháng trời. Con không muốn tôi biết vì sợ tôi cảm thấy mình thất bại.Có đoạn con viết:”Mẹ cháu đã hy sinh tất cả cho cháu. Cháu chỉ muốn mẹ được ngủ trên giường thật trước Giáng sinh.”Tôi bật khóc nức nở ngay trong thư viện.

Con bé mới 11 tuổi…

11 tuổi thôi… Mà đã mang trong lòng nỗi lo của một người trưởng thành.

Không lâu sau, một quỹ giáo dục ở Anh quyết định tài trợ toàn bộ học phí và sinh hoạt cho Vi An. Con được mời sang London tham gia diễn đàn tài năng trẻ toàn cầu.Đó chính là đêm tôi ngồi trong House of Commons, nhìn con bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay vang dội.Nhưng khoảnh khắc khiến cả khán phòng lặng đi… là khi Vi An kết thúc bài phát biểu.Con nhìn xuống phía tôi rồi nói bằng tiếng Việt:”Mẹ ơi, cuối cùng mẹ không phải ngủ trong xe nữa rồi.”

Cả hội trường chết lặng vài giây.

Rồi tiếng vỗ tay bùng nổ như sấm.

Còn tôi… chỉ biết ôm mặt khóc.

Vì tôi hiểu, phía sau danh hiệu thần đồng mà cả thế giới tung hô, con gái tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ từng co ro trong chiếc xe lạnh giá, cố học dưới ánh đèn pin yếu ớt để cứu lấy gia đình mình.

ĐOÀN MƯỜI

Nguồn: (https://fleuri.info/21950/)


 

Bao giờ cho đến ngày xưa?

Vinh Le is with Vincent Le.

Bao giờ cho đến ngày xưa?

Vào tháng 1 năm 2009, khi những cơn mưa băng giá quét qua Washington giữa một trong những cuộc chuyển giao quyền lực tổng thống mang tính lịch sử nhất trong lịch sử nước Mỹ hiện đại, một khoảnh khắc phi thường đã lặng lẽ diễn ra phía sau những bức tường của Nhà Trắng. Lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, tất cả các cựu tổng thống Mỹ còn sống đã cùng tụ họp bên trong một phòng ăn riêng, chỉ cách Phòng Bầu dục vài bước chân. Công chúng sau đó chỉ nhìn thấy một bức ảnh được sắp đặt cẩn thận — năm vị tổng thống đứng vai kề vai trong một biểu hiện của sự tiếp nối nền dân chủ — nhưng đằng sau những cánh cửa đóng kín, bầu không khí mang tính cá nhân nhiều hơn là chính trị.

Bên trong căn phòng đó là những người đàn ông từng đánh bại nhau, từng chỉ trích nhau và đại diện cho những tầm nhìn hoàn toàn khác biệt về nước Mỹ qua các thế hệ khác nhau. Có người mang trên mình những vết sẹo của căng thẳng thời Chiến tranh Lạnh, người khác gánh chịu sức nặng của chiến tranh, khủng bố, các cuộc chiến luận tội hay sự sụp đổ kinh tế. Thế nhưng, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả những sự kình địch trong chiến dịch tranh cử và sự chia rẽ đảng phái đã nhường chỗ cho một điều mà chỉ họ mới có thể thấu hiểu trọn vẹn: sức nặng cô độc của chính chiếc ghế tổng thống.

Khi các trợ lý và nhiếp ảnh gia bước ra ngoài, cuộc trò chuyện được cho là đã chuyển từ chính trị sang chuyện sinh tồn. Các vị tổng thống tiền nhiệm không lên lớp nhà lãnh đạo sắp nhậm chức bằng những bài phát biểu chuẩn bị sẵn hay những cuốn cẩm nang chính sách. Thay vào đó, họ nói về sự cô đơn của văn phòng này, những áp lực vô tận, những đêm mất ngủ và thực tế kỳ lạ khi phải gánh vác những quyết định ảnh hưởng đến cuộc sống của hàng triệu con người. Đằng sau hình ảnh quyền lực trước công chúng là một sự thừa nhận riêng tư rằng mỗi người đàn ông trong căn phòng đó đều đã phải trả một cái giá cá nhân khi ngồi vào cùng một chiếc ghế phía sau Bàn Kiên Định (Resolute Desk).

Điều làm cho cuộc gặp gỡ trở nên phi thường đến vậy không phải là sự đồng thuận, mà là sự thấu hiểu. Trong một vài giờ yên lặng, hệ tư tưởng không còn quan trọng bằng trải nghiệm thực tế. Chức vị đó đã thay đổi mỗi người họ theo những cách mà không ai bên ngoài vòng tròn đó có thể hiểu thấu đáo được. Và trong khoảng lặng đó, được bao quanh bởi lịch sử, gánh nặng và ký ức, họ không còn là những đối thủ hay những nhân vật của đảng phái. Họ đơn thuần là những người đàn ông hiểu rõ cái giá phải trả để lãnh đạo Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.

Trump lên đã phát nát truyền thống dân chủ tốt đẹp này.

Tuy vậy xét cho cùng, chính người Mỹ mới có lỗi trong vụ này. Họ sinh ra, lớn lên trong thể chế dân chủ nhưng do (đa số) dân trí thấp-nói ngắn như vậy- nên đã bầu cho một TT đại diện cho mình kém cỏi như vậy.

Theo Capitol Memories 


 

Bạo loạn bùng nổ ở Pháp sau trận chung kết Champions League, hơn 200 người bị thương

Ba’o Nguoi-Viet

May 31, 2026

PARIS, Pháp (NV) – Hơn 200 người bị thương trong những vụ đụng độ giữa cổ động viên với cảnh sát khắp nước Pháp sau khi Paris Saint Germain thắng Arsenal trong trận chung kết Champions League hôm Thứ Bảy, 30 Tháng Năm, giới chức loan báo, theo BBC.

Tổng cộng 219 người bị thương, trong đó có tám người bị thương nặng, ông Laurent Nunez, bộ trưởng Nội Vụ Pháp, xác nhận. Hàng ngàn cảnh sát viên được huy động để đối phó với cổ động viên gây bạo loạn trên xe buýt và xe lửa ở thủ đô Paris. Có 57 cảnh sát viên bị thương.

Người đi bộ ngang qua cửa hàng của Paris Saint-Germain đã được che chắn trên đại lộ Champs-Elysees ở Paris, trước trận chung kết Champions League Final hôm Thứ Bảy, 30 Tháng Năm. (Hình minh họa: Kenzo Tribouillard/AFP via Getty Images)

Đại lộ Champs-Élysées rộng lớn tràn ngập cổ động viên không lâu sau khi PSG của Pháp thắng Arsenal của Anh trong trận chung kết giải bóng đá hàng đầu Châu Âu ở Budapest, Hungary.

Ông Nunez cho hay 780 người bị bắt trong vụ bạo loạn. Một người thiệt mạng trên con đường vành đai ở Paris mà cổ động viên cố chặn trong đêm.

Hôm Chủ Nhật, khoảng 6,000 cảnh sát viên được khai triển để bảo vệ cuộc diễn hành tại Tháp Eiffel mừng PSG vô địch Champions League. Ông Nunez tuyên bố lực lượng an ninh sẽ “mạnh tay” với kẻ bạo loạn.

Bạo loạn cũng xảy ra khi PSG vô địch giải này năm ngoái, trong đó có người thiệt mạng. (Th.Long)


 

Ưu tiên số một của tôi là đến Nashville để xây nhà.

 My Lan Pham  

Ông ngã trong nhà vào một buổi sáng Chủ nhật, chỉ năm ngày sau sinh nhật lần thứ chín mươi lăm, khi đang chuẩn bị đi nhà thờ. Ông đập trán vào một cạnh sắc. Ông được đưa đến bệnh viện. Khi ra viện, ông có mười bốn mũi khâu phía trên mắt trái, một vết bầm tím đen lan khắp khuôn mặt, và một miếng băng trắng dán trên trán.

Đội ngũ của ông lặng lẽ hỏi liệu sự kiện ở Nashville có nên hoãn lại hay không.

Đây là điều Jimmy Carter đã nói:”Ưu tiên số một của tôi là đến Nashville để xây nhà.”

Tối hôm đó, đội chiếc mũ bóng chày Atlanta Braves và mang gương mặt bầm tím, băng bó của một người tuyệt đối không chịu ở nhà, ông đứng trên sân khấu tại nhà hát Ryman Auditorium trong tiếng reo hò của hàng trăm tình nguyện viên. Sáng hôm sau, ông đã có mặt tại công trường.

Ở tuổi chín mươi lăm. Tay cầm búa.

Đó không phải là màn trình diễn. Đó đơn giản chỉ là con người ông.

James Earl Carter Jr. sinh ngày 1 tháng 10 năm 1924 tại Plains, bang Georgia — một thị trấn có chưa đến bảy trăm dân. Gia đình ông không có điện hay nước máy cho đến khi ông bước vào tuổi thiếu niên. Cha ông là nông dân. Mẹ ông, bà Lillian, là một y tá, người đã gia nhập Peace Corps ở tuổi sáu mươi tám vì bà tin rằng mình vẫn còn có thể cống hiến thêm cho đời.

Ông sớm học được rằng sự phụng sự không phải là điều để nói.

Mà là điều để làm.

Ông phục vụ trong Hải quân. Ông phục vụ tại Thượng viện bang Georgia. Ông phục vụ với tư cách Thống đốc bang Georgia. Từ năm 1977 đến 1981, ông là Tổng thống thứ ba mươi chín của Hoa Kỳ.

Rồi ông rời Nhà Trắng.

Và ông vẫn tiếp tục cống hiến.

Tháng 9 năm 1984, chỉ ba năm sau khi kết thúc nhiệm kỳ tổng thống Jimmy Carter cầm lấy một chiếc búa và tham gia tình nguyện cùng Habitat for Humanity. Khi đó ông năm mươi chín tuổi và nghĩ rằng có lẽ đó chỉ là một lần duy nhất.

Nhưng không phải vậy.

Cũng trong năm ấy, ông và Rosalynn đang đi bộ ở thành phố New York thì nhìn thấy một công trình của Habitat với rất ít tình nguyện viên. Họ bước tới. Họ tham gia làm việc. Họ đưa thêm nhiều người khác đến cùng. Họ giúp cải tạo một tòa nhà bỏ hoang thành mái ấm cho mười chín gia đình.

Và họ không bao giờ dừng lại.

Trong suốt ba mươi lăm năm tiếp theo, Jimmy và Rosalynn Carter luôn xuất hiện. Năm nào cũng vậy. Dù mưa hay nắng. Dù khỏe mạnh hay đau đớn. Hết quốc gia này đến quốc gia khác. Hết mái nhà này đến mái nhà khác.

Rồi tháng 8 năm 2015 đến.

Khi ấy Carter đã chín mươi tuổi, các bác sĩ phát hiện một khối u trong gan ông. Sau phẫu thuật, họ xác định đó là ung thư hắc tố di căn dạng ung thư da nguy hiểm nhất. Các xét nghiệm cho thấy nó đã lan tới bốn vị trí khác nhau trong não. Nếu không điều trị, các bác sĩ nói rằng ông có lẽ chỉ còn sống chưa đầy sáu tháng.

Ông bước lên trong một cuộc họp báo, mỉm cười và nói với cả thế giới:

“Tôi đã có một cuộc đời tuyệt vời. Tôi sẵn sàng cho bất cứ điều gì xảy đến.”

Các bác sĩ điều trị cho ông bằng một loại thuốc miễn dịch tiên tiến vừa được FDA phê duyệt một năm trước đó. Kết hợp với xạ trị nhắm trúng đích vào các khối u trong não, điều đó đã tạo nên một kết quả đáng kinh ngạc.

Nó có hiệu quả.

Đến cuối năm 2015, chỉ vài tháng sau chẩn đoán, Jimmy Carter được xác nhận đã sạch ung thư.

Ông quay lại xây nhà.

Năm 2019, ông bị ngã và chấn thương hông. Ông hồi phục. Rồi lại quay về xây nhà. Sau đó là buổi sáng Chủ nhật ấy, năm ngày sau sinh nhật lần thứ chín mươi lăm — mười bốn mũi khâu, gương mặt bầm tím, chiếc mũ bóng chày, sân khấu Ryman Auditorium, và công trường xây dựng ngay sáng hôm sau.

Trong hơn bốn mươi năm, Jimmy và Rosalynn Carter đã giúp xây dựng, cải tạo và sửa chữa hơn bốn nghìn bốn trăm ngôi nhà trên khắp thế giới — làm việc cùng hơn một trăm nghìn tình nguyện viên. Những gia đình từng không có gì giờ đã có một nền móng vững chắc dưới chân mình. Một nơi thực sự thuộc về họ.

Bởi vì một người từng có tất cả vẫn luôn chọn xuất hiện vì người khác.

Jimmy Carter qua đời ngày 29 tháng 12 năm 2024 tại nhà riêng ở Plains, Georgia, trong vòng tay gia đình.

Ông thọ một trăm tuổi vị tổng thống sống lâu nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Ông không hoàn hảo. Không ai hoàn hảo cả. Nhưng suốt bốn thập kỷ sau khi rời khỏi cương vị quyền lực nhất thế giới, ông chưa bao giờ ngừng cầm lấy chiếc búa để giúp những người cần một mái nhà.

Khi ngã xuống, ông đứng dậy. Khi bệnh tật ập đến, ông chữa trị, hồi phục và quay lại làm việc. Khi cơ thể nói hãy dừng lại, ông nói với nó rằng mình còn có nơi cần đến.

Một số người nói về niềm tin của mình.

Còn Jimmy Carter thì xây dựng nó bằng chính đôi tay mình. 


 

Hồ sơ Cầu Voi: Vụ án Hồ Duy Hải và “Kịch bản thế thân” hoàn hảo?

Chan Dung Lanh Dao

Hồ sơ Cầu Voi: Vụ án Hồ Duy Hải và “Kịch bản thế thân” hoàn hảo?

Suốt 18 năm qua, vụ án Bưu điện Cầu Voi (2008) không đơn thuần là một hồ sơ hình sự, mà là một “vở kịch” được dàn dựng tinh vi nhằm che giấu một sự thật kinh hoàng. Khi nhìn sâu vào 5 lỗ hổng chí mạng mà tòa án cố tình bỏ qua, người ta không khỏi rùng mình trước giả thuyết về một kế hoạch “chọn người thế thân” hoàn hảo nhất lịch sử tư pháp Việt Nam.

Hãy bắt đầu từ hiện trường vụ án: Không một dấu vân tay, không một sợi tóc hay vết ADN nào của Hồ Duy Hải được tìm thấy. Tại sao một hung thủ thực hiện vụ sát hại dã man lại có thể “bốc hơi” sạch sẽ như một bóng ma? Câu trả lời rất có thể vì hung thủ thực sự là một kẻ có “quyền lực tuyệt đối” hoặc được bảo vệ bởi một thế lực đứng sau, kẻ có đủ thời gian và kỹ nghệ để xóa sạch mọi dấu vết sinh học trước khi cơ quan điều tra vào cuộc.

Sự dàn dựng càng lộ liễu khi những vật chứng cốt lõi như dao và thớt bị tiêu hủy một cách bí ẩn, rồi được thay thế bằng đồ mua mới ngoài chợ. Đây không phải là “sai sót tố tụng” vô ý. Việc tiêu hủy vật chứng gốc là cách duy nhất để xóa sổ vĩnh viễn ADN của kẻ thủ ác thực sự, ngăn chặn mọi cuộc giám định khoa học trong tương lai có thể lật tẩy danh tính của hắn.

Đáng sợ hơn, bằng chứng ngoại phạm của Hải tại tiệm cầm đồ vào lúc 19h13 hoàn toàn bị gạt phắt. Thời không bị bẻ cong để ép một người không thể phân thân phải có mặt tại hiện trường. Hàng loạt lời khai mâu thuẫn, những hồ sơ có lợi bị rút bớt, và sự biến mất của các nhân chứng nhìn thấy “người đàn ông lạ mặt” khác tại bưu điện cho thấy có một bàn tay vô hình đang vận hành cỗ máy tố tụng. Hồ Duy Hải, một thanh niên bình thường, đã được lựa chọn để trở thành quân cờ gánh tội cho một “nhân vật tầm cỡ” nào đó.

Đến năm 2026, vụ án này vẫn là một vết sẹo nhức nhối. Dù Hội đồng Thẩm phán từng giữ nguyên bản án vào năm 2020, nhưng dư luận vẫn đổ dồn mắt vào đợt đặc xá sắp tới. Liệu Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Anh Rừng có quyết định lật mở lại bức màn đen này? Quyết định đặc xá không chỉ là lòng nhân đạo, mà sẽ là cú đòn trực diện phá tan “ma trận im lặng” đã bao che cho hung thủ thực sự suốt gần hai thập kỷ qua.

https://www.facebook.com/le.anh.274642

Chân dung lãnh đạo

#chandunglanhdao 


 

Dân Hưng Yên phải quật mồ, khai mả, giao đất Trump làm sân golf

Ba’o Nguoi-Viet

May 29, 2026

HƯNG YÊN, Việt Nam (NV) – Một dự án sân golf và khu dân cư cao cấp mang thương hiệu Trump trị giá $1.5 tỷ ở Hưng Yên, Việt Nam đang vấp phải sự phẫn nộ của người dân địa phương, khi dân làng buộc phải giao đất nông nghiệp và bốc mộ người thân để nhường chỗ cho dự án.

Tờ Financial Times (FT) đưa tin rằng nông dân tại xã Châu Ninh, tỉnh Hưng Yên, đã bắt đầu tháo dỡ một nghĩa trang tồn tại nhiều thập niên giữa những vườn cây ăn trái. Người dân ở đây bị yêu cầu di dời các ngôi mộ, lấy đất cho dự án rộng 990 hectare (khoảng 9.900.000 2) của Trump Organization và đối tác Việt Nam là Tổng Công Ty Phát Triển Đô Thị Kinh Bắc thực hiện. Dự án dự trù bao gồm các sân golf, khách sạn năm sao, biệt thự cao cấp và khu dân cư.

Một phụ nữ đạp xe ngang qua tấm biển tại lễ khởi công dự án khu nghỉ dưỡng và sân golf Trump International, Hưng Yên thuộc tỉnh Hưng Yên vào ngày 21 Tháng Năm, năm 2025.(Hình: Nhac NGUYEN / AFP via Getty Images)

Vụ việc này chạm đến một vấn đề rất sâu trong văn hóa Việt Nam, nơi mồ mả tổ tiên được xem là thiêng liêng. Tại nghĩa trang, theo FT, những bảng tên bị vỡ, chân nhang cháy dở và các bia mộ bị đánh dấu cho thấy phần hài cốt nào đã được di dời.

“Vì dự án này mà người dân bị buộc phải chuyển đi,” ông Trần Minh Hải, một nông dân trồng hoa ly, nói. Nhắc đến quan niệm của người Việt rằng mồ mả nên được để yên, ông nói thêm: “Đây là chuyện tâm linh, người ta không muốn động đến mồ mả.”

Dự án được khởi công vào Tháng Năm, năm 2025, không lâu sau khi chính quyền Việt Nam phê duyệt khoản đầu tư. Hãng Reuters đưa tin khi đó rằng ông Eric Trump, con trai của Tổng Thống Trump, phó chủ tịch điều hành của Trump Organization, đã dự lễ khởi công cùng Thủ Tướng Phạm Minh Chính. Ông Chính nói chuyến thăm của ông Eric Trump đã “tạo động lực để chúng tôi đẩy nhanh dự án này,” và yêu cầu chính quyền địa phương hỗ trợ để khu nghỉ dưỡng hoàn thành đúng tiến độ. Ông Eric Trump nói các dự án được phát triển tại Việt Nam sẽ là “niềm ao ước của toàn châu Á và cả thế giới.”

Thời điểm của dự án là khi Việt Nam, một nền kinh tế phụ thuộc lớn vào xuất cảng, đang tìm cách duy trì quan hệ tốt với Washington trong lúc đàm phán về thuế quan của Mỹ. Theo Reuters cho biết, Việt Nam phê duyệt kế hoạch đầu tư $1,5 tỷ này khi đang tìm cách tránh mức thuế nhập khẩu 46% mà ông Trump từng đề xuất. FT ghi nhận rằng lễ khởi công diễn ra sáu tuần sau khi ông Trump tuyên bố thuế quan “ngày giải phóng” và dự án được nhiều người nhìn nhận như một phần trong nỗ lực của Hà Nội nhằm giữ thiện cảm với chính quyền Trump.

Ông Nguyễn Khắc Giang, nghiên cứu viên thỉnh giảng tại Viện ISEAS-Yusof Ishak, nói với FT: “Ngày càng có cảm giác rằng Việt Nam cần làm nhiều hơn để làm hài lòng chính quyền Trump về thương mại, thuế quan và mối quan ngại gần đây về quyền sở hữu trí tuệ.”

Nhưng đối với dân làng, vấn đề này rất trực tiếp và cá nhân. Bài báo của FT ghi nhận, một số cư dân nói mức bồi thường đất thấp hơn nhiều so với giá trị thực tế và không đủ để thay thế sinh kế của họ. Một số người dân phàn nàn về sự đe dọa, thiếu minh bạch trong khảo sát đất và việc định giá hoa màu không công bằng.

Ông Hoàng Đô, 72 tuổi, nói ông nhận khoảng 70 triệu đồng để di dời mộ cha mẹ và con trai. “Đau lắm,” ông nói. “Tôi phẫn nộ về giá bồi thường thu hồi đất.”

Một cư dân khác, bà Bùi Thị Yến, nói bà không muốn giao phần đất vốn từng được cấp để bồi thường cho gia đình các liệt sĩ trong Chiến Tranh Việt Nam. Ông Hoàng Anh Xa, người có năm thân nhân được chôn trong nghĩa trang, đặt câu hỏi vì sao mồ mả gia đình ông phải bị di dời. “Mộ của cụ tôi đã ở đó từ năm 1967, trước khi đất nước này được thành lập, vậy tại sao tôi phải chuyển đi?” ông nói với FT.

Ông Xa cũng nói dự án đe dọa sinh kế của ông. “Tôi sẽ không thể tìm được việc khác,” ông nói. “Chúng tôi không phản đối chính sách của Đảng và nhà nước. Chúng tôi chỉ xin một điều duy nhất, giá đất phải cao hơn.”

Trump Organization nói dự án này là một khoản đầu tư lớn vào tương lai của Việt Nam. Trong thông cáo chính thức, công ty mô tả Trump International, Vietnam là dự án sân golf và khu dân cư đầu tiên mang thương hiệu Trump tại Việt Nam. Ông Eric Trump nói Việt Nam là “một trong những thị trường năng động và nhiều triển vọng nhất thế giới hiện nay,” và gọi dự án này là “một cam kết về sự xuất sắc, một sự tôn vinh văn hóa và một khoản đầu tư lâu dài vào tương lai của Việt Nam.”

Nhưng trên thực địa ở Hưng Yên, dự án xa hoa được hứa hẹn ấy đã trở thành biểu tượng đau đớn của sự di dời. Với nhiều nông dân, tranh chấp này không chỉ là chuyện tiền bạc. Đó là chuyện đất đai, tổ tiên, ký ức, và câu hỏi liệu những người dân bình thường có thật sự có tiếng nói khi một dự án mang ý nghĩa chính trị lớn xuất hiện hay không. (K.L)


 

Tòa ra lệnh Trump gỡ tên khỏi Kennedy Center trong 2 tuần

Ba’o Nguoi-Viet

May 29, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Trong một phán quyết đưa ra vào ngày Thứ Sáu, 29 Tháng Năm, Chánh Án Christopher Cooper của tòa liên bang ở Washington, DC ra lệnh phải gỡ tên của Tổng Thống Donald Trump ra khỏi tòa nhà Trung Tâm Biểu Diễn Nghệ Thuật Donald J. Trump và John F. Kennedy Center vì nó được gắn vào một cách bất hợp pháp.

Theo AP, phán quyết của tòa cũng đi kèm lệnh chặn kế hoạch đóng cửa dài hạn địa điểm văn hóa quốc gia quan trọng này.

Công nhân gắn bảng hiệu “The Donald J. Trump and The John F. Kennedy Memorial Center for the Performing Arts” ngày 19 Tháng Mười Hai, 2025. (Hình: Heather Diehl/Getty Images)

Chánh Án Christopher Cooper ra lệnh trong vòng hai tuần, chính quyền phải gỡ bỏ mọi bảng hiệu tại Kennedy Center có gắn tên ông Trump, đồng thời cập nhật trang web để loại bỏ mọi đường dẫn đến tên gọi “Trung Tâm Kennedy Trump Center” hay “Trung Tâm Biểu Diễn Nghệ Thuật Donald J. Trump và John F. Kennedy.”

Theo lệnh của tòa, hội đồng quản trị trung tâm đã vượt quá thẩm quyền pháp lý khi bỏ phiếu gắn tên Tổng Thống Trump lên tòa nhà và tiến hành kế hoạch đóng cửa dài hạn. Chánh Án Cooper nói Quốc Hội là cơ quan đặt tên cho Kennedy Center, và chỉ Quốc Hội mới có quyền đổi tên.

Phán quyết này là một thất bại lớn đối với nỗ lực của ông Trump nhằm tái định hình một trong những địa điểm văn hóa quan trọng nhất tại Washington, DC.

Kể từ khi trở lại Tòa Bạch Ốc, ông Trump đã trực tiếp can dự vào hoạt động của trung tâm này, tự bổ nhiệm một hội đồng quản trị mới và tự bổ nhiệm mình làm chủ tịch hội đồng. Tên của ông sau đó được gắn lên mặt tiền tòa nhà, từ lâu là đài tưởng niệm quốc gia dành cho cố Tổng Thống John F. Kennedy.

Chánh Án Cooper đặc biệt chỉ trích cuộc bỏ phiếu ngày 16 Tháng Ba của hội đồng quản trị nhằm đóng cửa trung tâm để sửa chữa, gọi quyết định này là “thiếu hiểu biết và dường như đã được định sẵn.” Ông viết trong phán quyết, các ủy viên có thể đã xem xét tính phù hợp của việc đóng cửa “theo nhiều cách thận trọng,” nhưng nói thêm: “Đây không phải là một trong những cách đó.”

“Không có bằng chứng nào cho thấy hội đồng đã cân nhắc toàn bộ các nghĩa vụ pháp định của mình khi xác định rằng việc đóng cửa hoàn toàn Trung Tâm Kennedy Center là phù hợp,” ông Cooper viết trong một phán quyết dài do CNN thu thập được. “Tóm lại, không có bằng chứng nào được trình trước tòa án cho thấy hội đồng quản trị trung tâm đã xem xét cách thức thực hiện trọn vẹn sứ mệnh lập pháp của mình trong suốt thời gian đóng cửa.”

Một trong những bảng hiệu của Trung Tâm Kennedy Center mà tòa ra lệnh phải gỡ bỏ chữ “Trump.” (Hình: Mandel Ngan/AFP via Getty Images)

Phán quyết được đưa ra sau một vụ kiện do các tổ chức văn hóa và bảo tồn lịch sử đệ trình. Một vụ khác do Dân Biểu Joyce Beatty (Dân Chủ-Ohio), người giữ vai trò là thành viên đương nhiệm trong hội đồng quản trị Kennedy Center, khởi kiện. Chánh Án Cooper bác đơn của các nhóm bảo tồn, nhưng chấp nhận yêu cầu của Dân Biểu Beatty nhằm chặn việc đổi tên và đóng cửa trung tâm, theo AP.

Dân Biểu Beatty kiện Tổng Thống Trump và những người liên quan hồi Tháng Mười Hai, 2025, lập luận rằng hội đồng quản trị không có thẩm quyền đổi tên John F. Kennedy Center for the Performing Arts. Khi công bố vụ kiện, bà nói: “Chỉ Quốc Hội mới có thẩm quyền đổi tên Kennedy Center. Tổng Thống Trump và những người xu nịnh ông ấy không được phép chà đạp luật liên bang và qua mặt Quốc Hội để phục vụ cái tôi của ông ấy.”

Bà Beatty cũng lập luận rằng sau vụ ám sát ông Kennedy, Quốc Hội đã chỉ định trung tâm này là đài tưởng niệm quốc gia duy nhất tại Washington, DC dành cho cố tổng thống, vì vậy bất kỳ thay đổi tên nào cũng phải do Quốc Hội thông qua.

Ngay sau phán quyết của tòa, ông Trump có phàn nàn đôi chút, nhưng có vẻ “miễn cưỡng” chấp nhận.

Tổng thống viết trên Truth Social: “…Điều không may là Chánh Án Cooper và nhóm cánh tả muốn thấy nó (trung tâm) CHẾT hơn là có Tổng Thống Trump thay đổi nói thành một cái gì đó mà tất cả mọi người có thể tự hào…”

“Trừ khi tôi được tự do làm điều mà tôi làm tốt hơn bất kỳ ai khác, đưa nơi này trở lại vị thế vốn có về mặt vật chất, tài chính, và nghệ thuật, tôi không có hứng thú tiếp tục một hành trình chỉ có thể là vô vọng vào “MIỀN ĐẤT KHÔNG BAO GIỜ.” Chưa từng có một tổng thống nào của Hoa Kỳ bị các tòa án đối xử bất công như tôi, nhưng không sao cả, tôi sẽ tiếp tục làm điều được xem là một công việc tuyệt vời cho những người dân tuyệt vời của đất nước chúng ta. Tôi đã chỉ đạo Bộ Thương Mại thực hiện mọi sắp xếp cần thiết với Quốc Hội để cho phép chuyển giao đầy đủ và hoàn toàn tòa nhà này, trao cho họ trách nhiệm về vận hành, bảo trì, và quản trị,” ông Trump viết tiếp. (K.L) [đ.d.]


 

 Các trung tâm sinh hoạt văn học hải ngoại – Trần Doãn Nho

 Trần Doãn Nho

 Quá trình hình thành nền báo chí hải ngoại diễn ra gần như song song với quá trình hình thành các cộng đồng người Việt ở nhiều nơi trên đất nước Hoa Kỳ. Đặc biệt, là tiểu bang California.

Phát giải cuộc thi Áo Dài Việt Nam Truyền Thống tại Phước Lộc Thọ, Little Saigon năm 2020. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Từ tháng Năm 1975, khoảng vài ngàn người Việt tị nạn được chuyển đến trại Pendleton (căn cứ Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, San Diego, California). Được cư dân địa phương giàu lòng nhân ái giúp đỡ, họ lần lượt đi định cư rải rác trong các thành phố Santa Ana, Garden Grove, Westminster, Costa Mesa và các vùng phụ cận. Đến năm 1979, gần 100 cơ sở thương mại của người Việt xuất hiện quanh quanh trên đường Bolsa (Westminster), đường First (Santa Ana) và đường Westminster (Garden Grove),  tạo thành một khu sinh hoạt riêng biệt. Ngày 9 tháng hai năm 1988, Hội đồng thành phố Westminster thông qua Quyết nghị số 58, công nhận khu này là “Little Saigon.”

Ngày 17 tháng Sáu, 1988, thống đốc California, ông George Deukmejian đến cắt băng khánh thành các bảng chỉ dẫn “Little Saigon, Next Exit” được “California Department of Transportation” (Bộ Công Chánh California) dựng ở hai xa lộ 405 và 22 dẫn vào hai đường Brookhurst và Magnolia. Từ đó, Little Saigon thu hút di dân Việt khắp nơi về định cư, biến vùng đất ngoại ô của khu Bolsa-Garden Grove vốn vắng vẻ và yên tĩnh thành một đô thị phát triển với chùa chiền, nhà thờ, thánh thất và các cơ sở thương mại, các đài truyền hình, đài phát thanh, báo chí, các trung tâm ca nhạc… Đó cũng là nơi khởi nghiệp của những chính trị gia người Mỹ gốc Việt tham gia vào dòng chính của nền chính trị Hoa Kỳ qua các chức vụ dân cử như: nghị viên, dân biểu, thị trưởng…[1]

Khánh thành bảng “Little Saigon Next Exit” hôm Thứ Sáu, 17 Tháng Sáu, 1988, tại thương xá Phước Lộc Thọ. Từ trái, Luật Sư Trần Thái Văn, Giáo Sư Nguyễn Tư Mô và Thống Đốc California George Deukmejian. (Hình: Trần Thái Văn cung cấp)

Như một điểm quy tụ nhân tâm, Little Saigon đột nhiên trở thành “ngôi nhà” của cộng đồng người Việt tị nạn, không những của cư dân ở đó mà còn của cư dân ở nhiều nơi trên thế giới. Một trong những bản sắc dân tộc riêng được biểu hiện trong văn hóa nghệ thuật. Sau 1975, hầu hết những khuôn mặt trí thức văn hóa cũng như văn nghệ sĩ của miền Nam, sớm hay muộn, đều lần lượt tìm cách thoát ra hải ngoại.[2] Phần lớn trong số đó đều đến, hay tìm cách đến, định cư ở vùng Quận Cam. Đây là nguồn nhân lực tiên phong gây dựng nên nền móng báo chí cũng như văn học nghệ thuật hải ngoại. Các tờ báo, các tạp chí văn học nghệ thuật và các trung tâm băng nhạc lớn, nhỏ đều tọa lạc tại Little Saigon. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi phần lớn các tổng biên tập đầu tiên của ngành truyền thông tiếng Việt tại Little Saigon đều là những cây bút kỳ cựu của VNCH trước năm 1975. Nhận xét về vai trò của những nhà văn này đối với văn học hải ngoại, Trangdai Glassey-Tranguyen viết:

Trong khi ghi nhận nỗ lực, sự hiện diện và đóng góp của tất cả các nhà văn, tôi cho rằng chính những nhà văn đã thành danh (the established and committed writers) – trong đó có nhiều người nay đã qua đời – là những người tạo ra các tác phẩm có ý nghĩa then chốt đối với việc hình thành bản sắc tị nạn Việt Nam (Vietnamese refugee-endity), bởi khả năng của họ nhằm truyền tải những hiện thực đã trải qua và các triển vọng một cách mạnh mẽ nhất.(…) Các nhà văn này kiến tạo một không gian để phản ánh chính những kinh nghiệm và quan điểm riêng của họ, cũng như của đồng hương và cách nhìn của cộng đồng văn hóa của họ về đời sống tại VietnAmerica và trong các cộng đồng di dân khác. Họ chủ động vận dụng tối đa khả năng sáng tác: tự xuất bản, xây dựng các hội đoàn văn chương,thành lập các nhà xuất bản và các chương trình viết lách, xây dựng các cơ sở truyền thông và tạp chí văn học, tiếp tục các sáng tác mà họ đã khởi viết từ miền Nam Việt Nam trước năm 1975, và mở ra một cầu nối giữa văn học “tị nạn” của người Mỹ gốc Việt với văn học lai và/hoặc văn học của các thế hệ 1.5 và các thế hệ sinh sau tại Hoa Kỳ.”[3]

Nhà sách Tú Quỳnh, một trong những cửa tiệm của người Việt sớm nhất ở Little Saigon. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Nguyễn Hưng Quốc, một nhà nghiên cứu văn học ở Úc, chẳng chút đắn đo khi  khẳng định chắc nịch:

Sau năm 1975, không còn hoài nghi gì nữa, California, đặc biệt là Nam California, đã dần dần nổi lên như một trung tâm của nền văn học hải ngoại. Đó là nơi tập trung nhiều người Việt nhất đồng thời cũng là nơi người Việt làm ăn buôn bán tấp nập và thành công nhất. Những cái “nhất” ấy là cơ hội thuận tiện cho việc thương mại hóa văn học bằng tiếng Việt. Hầu hết các tạp chí văn học lớn đều nằm ở Nam California, từ Văn đến Văn Học, Hợp Lưu, Tạp chí Thơ, Khởi Hành, và Thế Kỷ 21. Số lượng các tạp chí tương đối có tầm vóc nằm ngoài California rất hiếm, và trừ Làng Văn ở Canada, đều yểu mệnh, có khi chỉ hoạt động yếu ớt được vài ba năm, kể cả tạp chí Việt ở Úc. Các nhà xuất bản cũng vậy, từ Văn Nghệ đến Thanh Văn, Văn Mới, Văn Khoa, Tân Thư, Đại Nam và Xuân Thu đều nằm ở California. Chỉ có một số ít nhà xuất bản lớn nằm ngoài California như An Tiêm (Pháp), Làng Văn (Canada), Cành Nam (Washington, D.C.),… Nhưng phần lớn đều nhờ đến một trung tâm phát hành chính là Nhà Văn Nghệ ở California. Chính vì thế, trong một thời gian dài, khi nói đến văn học hải ngoại, người ta nghĩ ngay đến California. California trở thành thủ đô của văn học Việt Nam hải ngoại.”[4]

Vùng đất “nhỏ bé” ấy gánh trên mình vai trò của…hai “thủ đô”: thủ đô tị nạn và thủ đô văn học. Thiệt tình!

Thành phố Westminster, nơi có đông đảo người Việt sinh sống. (Hình minh họa: Trà Nhiên/Người Việt)

Cũng chỉ là cách nói tượng trưng. Văn học hải ngoại đâu chỉ Little Saigon (hay Quận Cam) hay Cali(fornia). Các sinh hoạt văn học nghệ thuật còn nằm ở nhiều nơi trong nước Mỹ, ở những thành phố lớn: Boston, Dallas, Houston, San Jose, Washington, DC…; mỗi nơi đều tìm cách xây dựng các “Tiểu Sài Gòn” riêng cho từng địa phương.

Tiếp sức cho những Little Saigon ở Mỹ, còn có Pháp với Paris; Paris không chỉ là một thủ đô văn hóa mà còn là biểu tượng cho tự do dân chủ và nhân quyền. Đó là nơi quy tụ một số lượng lớn các khuôn mặt trí thức và văn nghệ sĩ Việt Nam nổi tiếng của nhiều thế hệ, hoặc đã định cư nhiều thập niên trước 1975, chẳng hạn như Trần Thiện Đạo, Đặng Tiến, hai cây bút thường viết cho tạp chí “Văn”, Sài Gòn (mà tôi biết), hoặc đến tị nạn sau 1975.

Không kém Hoa Kỳ, Pháp là nơi xuất hiện nhiều tài năng văn chương hải ngoại như Đỗ Quỳnh Dao, Đặng Mai Lan, Miêng, Mạch Nha, Mai Ninh, Trần Thị Diệu Tâm và Phan Thị Trọng Tuyến, những nhà văn nữ đem lại cho vườn văn học Việt Nam ở hải ngoại một nét trẻ trung, tươi mát, theo Liễu Trương;[5] hay Trần Vũ, một nhà văn tài hoa và độc đáo. Đó cũng là nơi có đài phát thanh RFI (Radio France International), mà chương trình văn học nghệ thuật do nhà biên khảo Thụy Khuê phụ trách, đã từng là một chiếc cầu nối văn học nghệ thuật trong và ngoài nước khi việc giao lưu trong và ngoài nước hãy còn rất khó khăn do chính sách cấm đoán của nhà cầm quyền cộng sản. Cũng là nơi của hai tạp chí mạng “Diễn Đàn Forum” và “Ăn Mày Văn Chương,” được điều hành bởi những trí thức vốn là thành phần thiên tả trước 1975, sau trở thành  bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền Việt Nam. Cũng là nơi “Câu lạc bộ Văn hóa Việt Nam Paris” đã được thành lập vào năm 1994, quy tụ rất nhiều nhân sĩ trí thức và văn nghệ sĩ như Trần Văn Cảnh, Hồ Trường An, Trần Thanh Hiệp, Lê Mộng Nguyên, Vũ Quốc Thúc, Từ Thức, Nguyễn Đăng Trúc, Liễu Trương, Phan Thị Trọng Tuyến…

Còn có Úc. So với Hoa Kỳ và Pháp, chỉ trừ vài ba khuôn mặt là thuộc giới văn nghệ sĩ thời VNCH, phần lớn, nếu không muốn nói là hầu hết, những người sáng tác nổi tiếng tại Úc trong thời gian qua đều cầm bút sau năm 1975. Đó là nơi xuất hiện hai tạp chí thuần túy về văn học đầu tiên của cộng đồng người Việt Nam tại Úc: Việt (báo giấy 1998-2001, 8 số) và Tiền Vệ (báo mạng 2002-2018), do Nguyễn Hưng Quốc và Hoàng Ngọc-Tuấn chủ trương.

Điểm đặc biệt là cả hai tạp chí đều nghiêng về các khía cạnh lý thuyết văn học và phổ biến những sáng tác có xu hướng cách tân, gây ảnh hưởng khá lớn lao đối với dòng văn học ở trong và ngoài nước. Tạp chí “Văn Học” tại California đã dành một số đặc biệt (số 41, 6/1989) “giới thiệu những cây bút trẻ ở Úc”: Hoàng Ngọc-Tuấn, Thường Quán, Cao Huy, Cheo Reo và Uyên Nguyên. Úc cũng là nơi cư trú của nhà văn Nam Lê, mà tác phẩm “The Boat” (Thuyền) của ông đoạt gần chục giải thưởng quốc tế, đã là một niềm hãnh diện cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại.

Còn có Canada. Là láng giềng của Hoa Kỳ, Canada là nơi mà sinh hoạt báo chí mọi loại phát triển không thua gì ở Hoa Kỳ, trong đó có một số tạp chí để lại nhiều dấu ấn của văn học hải ngoại như Làng Văn, Trăm Con. Đó là nơi định cư của một số văn nghệ sĩ nổi tiếng như Luân Hoán, Trang Châu, Hoàng Xuân Sơn, Hoàng Chính, Trần C. Trí…; là nơi có Kim Thúy, nhà văn nữ đoạt nhiều giải văn học ở Canada, và cũng là nơi ra đời của “Ngôn Ngữ”, tờ tạp chí văn học giấy duy nhất vẫn còn tồn tại ở hải ngoại cho đến giờ, do Song Thao, Luân Hoán, Nguyễn Vy Khanh chủ trương. Đó cũng là nơi thành lập “Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do,” một tổ chức y khoa, nhưng lại quan tâm đến văn học nghệ thuật qua các “Giải Thưởng Văn Học” được trao cho các công trình biên khảo, nghiên cứu, nghị luận có giá trị về các lãnh vực văn hóa, giáo dục, chính trị, xã hội của những  người Việt tị nạn.

Còn có Đức. Đức là nơi định cư của một số cây bút ra đi từ miền Bắc như Thế Giang, Lê Minh Hà, Phạm Kì Đăng…và nhất là Phạm Thị Hoài, người sáng lập ra tạp chí mạng Talawas lừng danh một thời.

Còn có Ba Lan, nơi xuất phát tạp chí mạng Đàn Chim Việt, hiện vẫn còn tiếp tục hoạt động.

Và ở nhiều nước Âu Châu khác.  

Trần Doãn Nho

(Tháng Năm, 2026)

From: taberd & Nguyen NThu