Bị cáo mưu sát Trump ở khách sạn Washington Hilton chấp nhận ngồi tù chờ xét xử

Ba’o Nguoi-Viet

April 30, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Người đàn ông bị cáo buộc ôm súng và dao cố xông vào buổi tiệc báo chí và âm mưu giết Tổng Thống Donald Trump vào cuối tuần qua, đã chấp nhận tiếp tục ngồi tù chờ tới ngày xét xử, theo AP hôm Thứ Năm, 30 Tháng Tư.

Bị cáo Cole Thomas Allen, 31 tuổi, không đưa ra lời nhận tội hay phủ nhận tội khi ra tòa liên bang hôm Thứ Hai, vài ngày sau khi bị cáo buộc ôm súng săn chạy băng qua chốt kiểm soát an ninh bên ngoài phòng khiêu vũ nơi diễn ra buổi tiệc White House Correspondents’ Dinner (WHCD) tại khách sạn Washington Hilton, và nổ súng, làm gián đoạn một trong những chương trình thường niên lớn nhất ở Washington, DC.

Bị cáo Cole Thomas Allen tự chụp hình mình trong phòng khách sạn trước vụ tấn công. (Vòng tròn đỏ đánh dấu bằng chứng do DOJ vẽ thêm.) (Hình: DOJ)

Bị cáo Allen bị thương nhưng không phải do bị bắn trong vụ tấn công tối Thứ Bảy tuần trước. Một đặc vụ Sở Mật Vụ (USSS) bị trúng đạn nhưng có mặc áo chống đạn nên sống sót, giới chức công lực cho hay. Công tố viên nói họ tin rằng bị cáo Allen bắn khẩu súng săn ít nhất một phát và một đặc vụ USSS bắn năm phát. Công tố viên chưa xác nhận đặc vụ USSS bị thương có phải trúng đạn của bị cáo Allen hay không.

Trong hồ sơ nộp lên tòa hôm Thứ Tư để yêu cầu tiếp tục giam giữ bị cáo Allen, công tố viên cho biết bị cáo này tự chụp hình mình trong phòng khách sạn Washington Hilton mà ông mướn chỉ vài phút trước vụ tấn công, và trang bị bao đạn, bao súng đeo vai và con dao đựng trong bao. Trong thông điệp của bị cáo Allen mà giới chức cho hay có lẽ tiết lộ động lực của ông, bị cáo này tự nhận mình là “Kẻ Ám Sát Liên Bang Thân Thiện” và nói bóng gió ông bất bình với một loạt việc mà chính quyền Tổng Thống Trump làm.

Tại phiên tòa ngắn ngủi hôm Thứ Năm, luật sư bị cáo Allen đồng ý để ông tiếp tục bị giam vào lúc này. Trước đó, trong hồ sơ nộp lên tòa, luật sư của ông đề nghị tạm thả ông.

Hôm Thứ Hai, bị cáo Allen bị truy tố tội mưu sát tổng thống, vận chuyển vũ khí xuyên tiểu bang và nổ súng khi đang phạm tội ác bạo lực. Tội mưu sát mang án tù tối đa chung thân, tội vận chuyển vũ khí tối đa 10 năm, còn tội nổ súng ít nhất 10 năm.

Bị cáo Allen, cư dân Torrance, California, là giáo viên và nhà chế tạo trò chơi điện tử nghiệp dư. (Th.Long) [kn]


 

NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG TƯ 1975…- Đỗ Duy Ngọc  

Việt Luận – Viet’s Herald 

Đỗ Duy Ngọc  

Đó là những ngày cuối cùng. Cuối cùng của một nhà nước, một chế độ, một quốc gia. Lúc đấy hắn chưa nghĩ được điều đó. Hắn chỉ nghĩ Việt cộng lúc này đánh rát quá. Đánh tới tận Long Khánh rồi.

Hắn thấy có người ra đi. Đã có một vài nhà bỏ trống. Có tiếng súng ậm ì lác đác. Hắn chẳng biết làm gì. Loanh quanh. Hàng ngày hắn không đến trạm xe chờ chở đến nơi làm việc nữa. Hắn bỏ việc.

Hắn thấy trống rỗng và không biết ngày mai sẽ như thế nào nữa. Hắn chẳng biết tin tức gì của gia đình ở Đà Nẵng. Không biết gia đình hắn có xuống tàu đi vô Nam không? Anh em hắn đông quá, đi kiểu ấy làm gì cũng có kẻ thất lạc. Mấy năm rồi hắn không viết thư về nhà. Hắn là thằng con đi hoang. Bỗng dưng hắn lại nhớ nhà.

Buổi chiều xuống chậm, trời oi bức chờ mưa. Cả thành phố ngơ ngác làm sao ấy. Hắn nhớ đến số tiền gởi ngân hàng. Người người xếp hàng rút tiền. Hắn cũng xếp hàng nhưng rồi không đủ kiên nhẫn đợi. Đi về. Những chuyến xe vội vã, những căn nhà vắng chủ. Đã qua ngày 26. Hắn vẫn chưa nghĩ ra được gì, đầu óc trống rỗng. Có khi lại hỗn loạn mù mịt.

Hay là kiếm mối nào di tản một chuyến. Đi chơi thôi. Hắn thèm đi chơi đâu đó. Quanh đi quẩn lại chẳng ai quen. Hắn nhớ lời của một thằng bạn, nó bảo nghe đài khi có bản nhạc Tuyết rơi giữa mùa hè thì đến chỗ này, chỗ nọ để trực thăng đón đi. Hắn muốn qua Chợ Lớn gặp ông anh. Không biết ông anh có đi không? Làm nghề luật sư lại là sếp của một cơ quan dân vận, chắc có mối bay rồi. Nhưng thôi, phận ai nấy lo, hắn qua nhiều khi lại thêm phiền người khác.

Vẫn cơm chợ Trương Minh Giảng. Ngày hai bữa. Lê la quán vỉa hè. Bạn bè đi đâu mất hết. Tình hình có vẻ căng. Nghe nói Việt cộng đã về đến Biên Hòa. Rồi sao nữa ta? Kệ mẹ, đến đâu hay đó. Sáng định mua tờ báo xem tin tức thế nào, nhưng rồi không mua. Biết cũng thế mà không biết cũng vậy. Làm được chi. Có nước đâu cho cá vẫy.

Nghe đồn ông Thiệu bay đi rồi. Nghe nói ông Hương lên. Ai lên ai xuống thì cũng vậy. Biết chi cho mệt. Hóa ra không như hắn nghĩ, mỗi nhân vật có ảnh hưởng đến vận nước khác nhau. Người ta bảo có tay pilot nào đó cướp máy bay quay lại thả bom Dinh Độc Lập và phi trường Tân Sơn Nhứt. Hắn vẫn chưa rút được tiền nhưng ngân hàng đã đóng cửa. Bỏ mẹ, kiểu này dám mất tiền sao? Một gia tài chứ ít chi. Rồi làm sao tiếp tục sống đây. Bây giờ hắn mới ý thức nguy cơ khi trắng tay.

Chiều hôm trước hắn đã lên xe như một tình cờ ở một cơ quan của Mỹ góc Hiền Vương, Trương Minh Giảng. Một gia đình lếch thếch đi vào đấy vừa lúc hắn đi tới, một thằng bé rời tay mẹ, loạng quạng ngã, hắn dắt cậu bé theo đoàn vào và nghiễm nhiên trở thành người trong toán di tản. Xe chạy về hướng phi trường, nhưng bị quân cảnh chặn xét ở cổng xe lửa số 6 Trương Minh Ký, lệnh Tổng thống mới là không cho thanh niên ra đi. Hắn xuống và đi ngược đường xe chạy. Ghé tiệm cơm, ngồi nghĩ lung tung. Hắn liên tưởng đến cánh bèo giạt, hắn đang giạt như bèo.

Chiều 29 lúc đang đứng hút thuốc trước sân thì thấy chủ nhà hấp tấp ra đi. Cả một đoàn con cháu. Nhà có con là sĩ quan hải quân, tàu đang đợi ở cảng. Hắn định đi theo. Cả chiếc tàu thêm một người thì có làm sao. Bà cụ bảo ối giời ơi, một lần đi tàu há mồm vào đây, bây giờ lại xuống tàu đi nữa. Khổ thế! Rõ là giời đày. Chúa cứu giúp chúng con.

Lên đến cầu Trương Minh Giảng thì hắn dừng lại, bỏ đoàn quẹo qua đường. Hắn thấy mình ăn theo vô duyên. Trời chực mưa. Có tiếng nổ lớn hướng Bà Quẹo hay ngã tư Bảy Hiền. Có cột khói đen ở phía đó cuồn cuộn lên. Hắn vào quán kêu một ly bạc xỉu đá, đốt một điếu thuốc và tự nghĩ mình bỏ cuộc vậy đúng không?

Cô chủ quán nói trong trỏng: Nghe tụi nó nói mấy cha Việt cộng vô rút hết móng tay sơn màu xanh đỏ, mấy hổm rày kiếm cái cắt móng tay mà không biết để đâu, tìm hoài không thấy. Có tiếng cười hề hề: Kiếm cái kềm tui cắt cho.. Bà lo lấy chồng đi chứ Việt cộng vô là bắt lấy lính của họ đó nghe, lấy bộ đội là mạt phận rồi…

Hắn lại nghe mà chẳng nghĩ gì, hắn cũng chẳng thèm nghĩ rồi thân phận hắn ra sao nữa. Nhà thuê, chủ nhà đi rồi, trước mắt tháng này khỏi trả tiền nhà là vui rồi. Một đoàn xe lính chạy ngang, những cây súng vươn ra, đoàn xe vội vã chẳng biết đi đâu. Không khí như đông cứng lại. Hắn chợt nhớ nhà bên cạnh có hai cô bé dễ thương hình như cũng đi hôm qua rồi. Cửa nhà đóng im ỉm.

Hắn ra cảng Sài Gòn, thuyền bè, tàu lớn tàu nhỏ lung tung, người ta ra đi vội vã, chen lấn nhau. Hắn lại về. Hắn leo lên một chiếc xe đạp trong đống ngổn ngang xe cộ. Đạp như một kẻ an nhàn. Ngang Trần Quý Cáp, hắn chợt nhớ đây cũng là một địa điểm đón người. Hắn tạt vào, hòa lẫn với dòng người đang lúc nhúc ở đó. Chẳng ai hỏi giấy tờ, kiểm soát gì. Ai cũng dáo dác, mặt ai cũng thẫn thờ. Kệ mẹ. Đã bảo là bèo giạt thì cứ để cho nó giạt.

Lại chất lên xe, chở qua tòa nhà cao ở Lê Văn Duyệt. Chở đó suốt đêm. Trực thăng lên xuống trên bầu trời, súng lác đác nổ. Mờ sáng thì tan hàng. Hắn lầm lũi đi về. Phố vắng. Giấy tờ bay trắng đường. Nhiều công sở bị phá tan tành và đầy người hôi của. Hắn đi trong phố giấy bay ngập dưới chân hắn cũng không nghĩ gì. Bèo chưa trôi thì đứng lại.

Ở bên kia dãy nhà trước hẻm 220, cả một toán nhảy dù án ngữ, súng lăm le ở mấy cửa sổ. Hắn lo cho mái tóc dài chấm vai của hắn, hắn nhờ bạn cắt ngắn bớt. Hẻm lao xao. Trời vẫn không nắng nổi. Thằng bạn hải quân thắng chiếc xe Jeep cái két trước cửa: Giờ này còn ngồi đây. Đi. Thì đi. Chạy ra Bason ở Cường Để, tàu vừa nhổ neo. Chiếc tàu hàng đầy chặt người lừ đừ trôi. Vẫn còn người bám dây leo lên. Lại về.

Đến dốc cầu Trương Minh Giảng đã thấy xuất hiện đám cầm súng mang băng đỏ. Thất thểu xuống xe. Chiếc xe bị trưng dụng ngay. Hai tiếng đồng hồ sau, có lệnh buông súng đầu hàng. Đầu ngõ có nhiều người khóc. Những người lính cởi áo quần, ở trần giữa phố. Đường đầy quân trang. Bên trụ đèn, một bà già lặng lẽ đứng khóc, người lính cũng quẹt nước mắt. Có tiếng người rú kên: Trời ơi !!!

Thỉnh thoảng vẫn những tràng súng nổ và tiếng pháo đì đùng. Rồi đoàn quân với xe tăng tiến vào. Tiếng xích sắt nghiến mặt đường. Hắn thấy tê tái. Hắn nhận thức Sài Gòn đã mất. Và số tiền trong ngân hàng của hắn cũng chẳng còn. Hắn đứng ở đầu dốc hẻm 220 và cũng khóc. Hắn thấy tiếc mà không hiểu tiếc cái gì?

Đỗ Duy Ngọc  

Tháng 4.1975


 

CÁC NGƯỜI ĂN MỪNG CHO CHO AI?

Xuyên Sơn

CÁC NGƯỜI ĂN MỪNG CHO CHO AI?

Hàng năm, cứ đến ngày 30/4 là nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại tổ chức kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước bằng các lễ mít tinh, diễu hành, diễu binh, duyệt binh.

Đối với đồng bào người Việt hải ngoại, và rất nhiều đồng bào miền Nam ở trong nước, đây là ngày quốc hận, là nỗi đau chưa hề nguôi ngoai.

Người ta đã nói nhiều tới nỗi đau của người dân miền Nam sau biến cố 30/4/1975 này, và đó là những sự thật hiển nhiên.

Một quốc gia (Việt Nam Cộng Hòa), với chính nghĩa sáng ngời, tinh thần nhân bản đã bị cưỡng chiếm một cách đau đớn, tức tưởi.

Từ sự kiện này, hàng triệu quân, dân, cán, chính của Việt Nam Cộng Hòa đã phải vào các trại cải tạo, lao tù.

Hàng chục vạn người đã phải bỏ nước ra đi, vượt biên vì không thể sống nổi trên quê hương.

Hàng chục ngàn người đã nằm trong bụng cá và dưới đáy biển sâu…

Đó là số phận, là nỗi đau của bên thua cuộc.

Tuy nhiên, ngoại trừ sự thất bại của cuộc chiến tranh (có nguyên nhân quan trọng từ việc đồng minh Mỹ bỏ rơi) mà người dân miền Nam ít nhiều có trách nhiệm, thì những nỗi đau khác, sự thống khổ, bi ai của người dân miền Nam là kết quả của những chính sách thâm độc, hiểm ác và tàn bạo của chế độ cộng sản.

Nhưng ngày 30/4 cũng chính là bước ngoặt và đưa tới một nỗi đau tột cùng cho bên thắng cuộc, cho những người được mệnh danh giải phóng người khác.

Rất ít người nhận ra nỗi đau âm ỉ, dồn nén và không nói lên được của hầu hết những người thắng trận năm xưa, của những thế hệ dấn thân cho đất nước, cho dân tộc luôn nghĩ mình có chính nghĩa và lý tưởng nhưng cuối cùng lại không phải như vậy.

Nỗi đau của bên thắng cuộc là nỗi đau từ từ, âm ỉ. Nó lớn lên cùng với nhận thức của chính những người trong cuộc, từ sự so sánh giữa lý tưởng và hiện thực, giữa lời nói và việc làm.

Sau 30/4/75, ‘đất nước sạch bóng quân thù’, ‘cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội’…

Một sự vỡ mộng, bẽ bàng khủng khiếp từ từ xâm lấn tâm hồn bên thắng cuộc. Với độ lùi 46 năm sau ngày 30/4 đó, tất cả đã hiển hiện, bức tranh toàn cảnh của Việt Nam dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng cộng sản :

Sự toàn vẹn lãnh thổ không còn, đất đai, hải đảo, lãnh hải bị mất và xâm phạm nghiêm trọng; nợ gấp đôi GDP và không có khả năng thanh toán;

đạo đức, nền tảng xã hội bị băng hoại và phá hủy hoàn toàn; sự dồn nén cùng cực của tất cả mọi tầng lớp nhân dân…

Đây phải chăng là kết quả của niềm vui chiến thắng ?

Chưa hết, nỗi đau còn nhân lên gấp bội khi sự rộng mở của hệ thống Internet toàn cầu đưa tới những sự thật kinh khủng:

Hồ Chí Minh bán Phan Bội Châu cho Pháp để lấy 10 vạn quan tiền;

kế hoạch sửa sai có trước khi Cải cách Ruộng đất diễn ra 

(sách Từ Thực dân tới Cộng sản – tác giả Hoàng Văn Chí)…

Tất cả những sự thật khủng khiếp đó được hé lộ đã khẳng định một điều.

Hóa ra, có một sự thật có hệ thống từ khi đảng cộng sản xuất hiện đã chi phối và khống chế hoàn toàn dòng chảy của lịch sử Việt Nam.

Sự thật này khởi nguồn từ việc cướp chính quyền, tiêu diệt toàn bộ các đảng phái không phải cộng sản; tạo ra cuộc Cải cách ruộng đất long trời lở đất; cải tạo công thương nghiệp miền Bắc; Nhân văn Giai phẩm;

cưỡng chiếm miền Nam; đày đọa hàng triệu quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa; cải tạo công thương nghiệp miền Nam; hai lần đổi tiền để cướp của người dân; cướp đất đai của người dân tạo ra hàng triệu dân oan trên cả nước (thời kỳ đổi mới); đàn áp mọi tôn giáo, sắc tộc…

Một sự liệt kê chưa đầy đủ này đã làm câm họng tất cả những kẻ nói rằng chủ trương đường lối là đúng, thực hiện sai; bản chất là đúng, là tốt nhưng quá trình thực hiện có sai lầm; thế hệ trước là đúng, là tốt, sau này mới tha hóa, xấu xa…

Những sự thật này đã đẩy bên thắng cuộc tới tận cùng của nỗi đau :

cả cuộc đời, cả sự nghiệp của họ là vứt đi, thậm chí có tội với dân tộc, với đất nước.

Còn nỗi đau nào lớn hơn khi ngay từ những năm 14-15 tuổi làm liên lạc viên cho Việt Minh, cả cuộc đời cống hiến, lên tới chức vụ trưởng, thứ trưởng, bộ trưởng…

Khi đã về hưu, khi sự thật được phơi bày mới biết rằng mình đã bị lừa, những điều mình làm không hề đem lại điều tốt đẹp cho nhân dân,

đất nước mà còn góp phần gây ra thảm họa cho dân tộc, cho nhân dân, cho đất nước.

Nỗi đau nào lớn hơn?

Nguồn: Sự Thật 30/4/1975.


 

Ngày cuối tháng 4 – Một ngày buồn của dân Miền Nam Việt Nam thân yêu…

Khang Duy Nguyen is in Sugar Land, TX.

Khuya nay tình cờ đọc Bài Thơ “TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN” của tác giả nhà thơ Đỗ Trung Quân sáng tác năm 1982  mà mình đọc cảm nhận thấy sự thật chua xót và phủ phàng của thân phận con người…..

1.

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Các anh từ Bắc vào Nam

Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc

Các anh đến

Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác

Của xì ke, gái điếm, cao bồi

Của tình dục,ăn chơi

“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”

Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính nguỵ

Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ

Các anh bảo Sai Gòn là trang sách “hư vô”

Văn hoá lai căng không cội nguồn dân tộc

Ngòi bút các anh thay súng

Bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi

Vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ

Các anh hằn học với mọi tiện nghi tư bản

Các anh bảo tuổi trẻ Sài Gòn là “thú hoang” nổi loạn

Là thiêu thân uỷ mị, yếu hèn

Các anh hùa nhau lập toà án bằng văn chương

Mang tuổi trẻ Sài Gòn ra trước vành móng ngựa!!!

2.

Tội nghiệp Sài Gòn quá thể

Tội nghiệp chiếc cầu Công Lý

Có anh thợ điện ra đi không về

Tội nghiệp những “bà mẹ Bàn Cờ” của những ngày chống Mỹ

Lửa khói vỉa hè nám cả những hàng me

Tội nghiệp những người Sài Gòn đi xa

Đi từ tuổi hai mươi

Nhận hoang đảo tù đày để nói về lòng ái quốc

Có ai hỏi những hàng dương xanh

Xem đã bao nhiêu người Sài Gòn hoá thân vào sóng nước

Tội nghiệp những đêm Sài Gòn đốt đuốc

Những “người cha bến tàu” xuống đường với bao tử trống không

Tội nghiệp những ông cha rời khỏi nhà dòng

Áo chùng đen đẫm máu

Tội nghiệp những chiến trường văn chương, thi ca, sách báo

Những vị giáo sư trên bục giảng đường

Ưu tư nhìn học trò mình nhiễm độc

Sài Gòn của tôi – của chúng ta.

Có tiếng cười

Và tiếng khóc.

3.

Bảy năm qua đi với nhiều buồn vui đau xót

Một góc phù hoa ngày cũ qua rồi

Những con điếm xưa có kẻ đã trở lại làm người giã từ ghế đá công viên để sống đời lương thiện

Những gã du đãng giang hồ cũng khoác áo thanh niên xung phong lên rừng xuống biển

Tìm lại hồn nhiên cho cuộc sống của mình

Cuộc đổi thay nào cũng nhiều mất mát, hi sinh…

4.

Và khi ấy

Thì chính “các anh”

Những người nhân danh Hà Nội

Các anh đang ngồi giữa Sài Gòn bắt đầu chửi bới

Chửi đã đời

Chửi hả hê

Chửi vào tên những làng quê ghi trong lí lịch của chính mình

Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

Khi có ai nói bây giờ về lại Bắc!!!

Tội nghiệp những bà mẹ già miền Bắc

Những bà mẹ mấy mươi năm còng lưng trên đê chống lụt

Những bà mẹ làm ra hạt lúa

Những năm thất mùa phải chống gậy ăn xin

Những bà mẹ tự nhận phần mình tối tăm

Để những đứa con lớn lên có cái nhìn và trái tim trong sạch

Bây giờ

Những đứa con đang tự nhận mình “trong sạch”

Đang nói về quê mẹ của mình như kẻ ngoại nhân

Các anh

Đang ngồi giữa Sài Gòn nhịp chân

Đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu

Cũng phanh ngực áo,cũng xỏ dép sa bô

Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh ti vi, casette, radio…

Bia ôm và gái

Các anh ngông nghênh tuyên ngôn”khôn và dại”

Các anh bắt đầu triết lý “sống ở đời”

Các anh cũng chạy đứt hơi

Rượt bắt và trùm kín đầu những rác rưởi Sài Gòn thời quá khứ

Sài Gòn 1982 lẽ nào…

Lại bắt đầu ghẻ lở?

5.

Tội nghiệp em

Tội nghiệp anh

Tội nghiệp chúng ta những người thành phố

Những ai ngổn ngang quá khứ của mình

Những ai đang cố tẩy rửa “lí lịch đen”

Để tìm chỗ định cư tâm hồn bằng mồ hôi chân thật

6.

Xin ngả nón chào các ngài

“Quan toà trong sạch”

Xin các ngài cứ bình thản ăn chơi

Bình thản đổi thay lốt cũ

Hãy để yên cho hàng me Sài Gòn

Hồn nhiên xanh muôn thưở

Để yên cho xương rồng, gai góc

Chân thật nở hoa.

Này đây!

Xin đổi chỗ không kì kèo cho các ngài cái quá khứ ngày xưa

Nơi một góc (chỉ một góc thôi)

Sài Gòn bầy hầy, ghẻ lở

Bây giờ…

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào”thượng đế”

Khi sống hả hê giữa một thiên đường

Ai bây giờ

Sẽ

Tạ lỗi

Với Trường Sơn?

Ngày cuối tháng 4 _ Một ngày buồn của dân Miền Nam Việt Nam thân yêu…..

Một ngày Đại Tang của tất cả các gia đình Việt Nam và có cả gia đình của tôi trong số phận đó.

Một ngày bi hận hãi hùng cho tất cả các chú bác quân dân cán chính và của nước Việt Nam Cộng Hòa.

Một ngày cuối tháng 4, một ngày lặng lẽ trôi qua như bao ngày… nhưng nó vẫn còn hằn sâu trong tâm khảm của tất cả các gia đình Miền Nam nước Việt cách đây đã 51 năm và sẽ tiếp tục như một vết thương âm thầm trong từng gia đình có người thân mất mát trong ngày đau thương của dân Việt lưu vong. 

Xin cùng thắp nén hương lòng và tưởng Niệm Quân, Dân, Cán, Chính của chính phủ của nước Việt Nam Cộng Hoà đã ngã xuống trong ngày 30 tháng Tư năm 1975 và trong suốt 20 năm chiến đấu để bảo vệ tự do, dân chủ cho miền Nam Việt Nam, các chiến sĩ quân đội đồng minh đã cùng chiến đấu với chúng ta và đã hy sinh; chúng ta cũng tưởng niệm những đồng bào đã mất trên biển, trên rừng sâu trong khi đi tìm tự do, và thinh lặng tưởng niệm anh linh các Quân, Dân, Cán, Chính VNCH đã vị quốc vong thân hay vùi thây trên biển cả, trên rừng sâu núi thẳm khi vượt thoát cộng sản tìm tự do.

Cũng không quên cầu nguyện cho những người nằm xuống ở bên kia chiến tuyến. Sinh Bắc Tử Nam…. Những người cũng vì một lý tưởng thống nhất đất nước để rồi đến tận bây giờ nhiều lắm những bất an và không được đối xử tử tế bắt công ngay trong chính cuộc sống mà cả đời họ đã đánh đổi xương máu để đi tìm.

Sống đến tuổi này,  tôi nghiệm rõ được một điều: Chỉ có cái tình con người với nhau mới thực sự quí giá và tồn tại mãi với thời gian. Những chế độ này, chủ nghĩa nọ, cuối cùng cũng chỉ là những đám mây đen bay trên đầu. Đôi khi che ta được chút nắng, nhưng nhiều lúc đã trút bao cơn mưa lũ xuống để làm khốn khổ cả nhân gian.  Chính nó đã gây biết bao chia lìa, tang tóc, và sự thù hận giữa những người anh em cùng một mẹ, không biết sẽ kéo dài cho đến bao giờ?

30 tháng 4 năm 2026


 

Năm 1861-1865 Cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ kết thúc.

Chu Vĩnh Hải

 NỘI CHIẾN

Năm 1861-1865 Cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ kết thúc.

Bắc Mỹ đã chiến thắng và chế độ nô lệ ở nam Mỹ đã được xóa bỏ. Và khi quân miền Nam đã rơi vào thế bại trận thì đột nhiên tổng thống Abraham Lincoln muốn được đàm phán. Cách làm này của ông đã khiến cho một vị đồng sự bất mãn. Ông ấy giận dữ đập tay xuống bàn và nói: “Quân địch nhất định phải bị tiêu diệt!”. Tổng Thống Lincoln vẫn giữ vẻ ôn hòa nói: “Khi họ trở thành bạn của chúng ta, thì chẳng phải là kẻ địch đã bị tiêu diệt rồi sao?”

Sau cuộc nội chiến, các tướng sĩ quân đội miền Nam, sau khi đầu hàng đều nhận được một văn kiện của liên bang, cam kết bảo đảm rằng từ đó về sau họ không bị làm phiền. Và Tổng thống Lincoln cũng kết thúc những xung đột giữa hai miền bằng một câu nói cao thượng: “Nội chiến không có người thắng!”, mặc dù lúc đó phe miền Nam đã bị thua cuộc. 

Công việc sau chiến tranh thật bề bộn, cửa văn phòng tổng thống luôn bỏ ngỏ để bất kỳ ai cũng có thể gặp tổng thống bất cứ lúc nào.

Tổng thống Abraham Lincoln đang đứng, hai tay chống mép bàn, đầu cúi xuống tấm bản đồ trải rộng.

– Báo cáo ngài tổng thống – Lincoln ngẩng lên, trước mặt ông là tổng tư lệnh quân đội.

– Có việc gì – Lincoln hỏi rất từ tốn.

– Thưa ngài còn hơn 500 ngàn tù binh định giải quyết ra sao?

– Tù binh nào – Lincoln sẵng giọng.

– Những lính miền nam bị ta bắt… – viên tổng tư lệnh lúng túng . Lincoln ngồi xuống ghế, nói chậm rãi:

– Tôi nhắc lại, đây là những công dân của nước Mỹ thống nhất, không có tù binh, tôi đã ra lệnh cho các anh phải cấp lương thực, ngựa cho họ về quê sản xuất rồi kia mà. Các anh làm ngay đi.

– Vâng, thưa ngài ! Viên tư lệnh quay người đi ra.

– À này – viên tư lệnh vừa tới cửa quay lại – nhớ là phát súng và năm cơ số đạn cho mỗi đầu người – Lincoln ra lệnh.

– Cái này…viên tư lệnh lưỡng lự…

– Họ phải có vũ khí chống thú dữ, bảo vệ mùa màng chứ.

– Rõ – viên tư lệnh đưa tay lên vành mũ rồi quay ra.

Lincoln liền có mấy chỉ thị quan trọng tiếp ngay sau đó:

1 – Trợ cấp tử sỹ như nhau tính theo đầu người đã hy sinh cho cả hai bên.

2 – Xây một tượng đài lớn với dòng chữ “Đời đời nhớ ơn những người đã ngã xuống cho sự thống nhất nước Mỹ”.

3 – Các nghĩa trang của hai bên tự xây dựng và tự chăm sóc, được chính phủ quan tâm như nhau.

Sau này tại thủ đô Washington chính phủ Mỹ đã xây dựng nghĩa trang Arlington để tập kết các tử sỹ của cả hai bên nam bắc Mỹ, từ chiến sỹ đến các vị tướng.

Sau khi tổng thống Abraham Lincoln qua đời thì ý tưởng của ông đã được các đời tổng thống sau này thực hiện triệt để.

Cứ hình dung, sau những động thái của tổng thống Lincoln, các bà mẹ của hai miền chỉ còn biết ôm chầm lấy nhau mà khóc. Họ không nghĩ rằng đã có một cuộc chiến tranh. Nước Mỹ ngay sau nội chiến dc phát triển như thế nào thì các bạn đều đã biết.

Abraham Lincoln, Ông là một tổng thống có tư tưởng vĩ đại, ông đã khuyến khích người dân Mỹ góp ý cho chính phủ với câu nói nổi tiếng:

“Tự do ngôn luận là chìa khóa của sự phát triển”


 

Tom Nguyễn trở thành thị trưởng gốc Việt đầu tiên và trẻ nhất Garden City

Ba’o Nguoi-Viet

January 9, 2026

GARDEN CITY, Kansas (NV) – Anh Tom Nguyễn, 22 tuổi, vừa được các đồng viện bầu làm thị trưởng thành phố Garden City, Kansas, trong buổi họp hôm Thứ Hai, 5 Tháng Giêng, theo thông báo của thành phố.

Như vậy, anh Tom Nguyễn là thị trưởng gốc Việt và gốc Châu Á đầu tiên tại Garden City và là thị trưởng trẻ nhất trong 74 thị trưởng từ ngày thành lập thành phố hồi năm 1883.

Ông Roy Cessna (trái), thị trưởng sắp mãn nhiệm, trao chiếc búa tượng trưng quyền điều khiển buổi họp cho tân Thị Trưởng Tom Nguyễn trong buổi họp Hội Đồng Thành Phố Garden City hôm Thứ Hai, 5 Tháng Giêng. (Hình: City of Garden City)

“Thật là một vinh dự cho tôi trở thành thị trưởng gốc Châu Á đầu tiên trong lịch sử thành phố, và cùng là thị trưởng trẻ nhất từ trước tới giờ ở tuổi 22,” tân Thị Trưởng Tom Nguyễn nói. “Tôi không coi sự kiện này là thành công cá nhân. Tôi coi đây là một sự phản ảnh của cộng đồng, muốn tin vào những người trẻ và những người muốn đưa thành phố này đi lên.”

Vào Tháng Giêng mỗi năm, Hội Đồng Thành Phố Garden City, gồm có năm người, họp bầu chọn thị trưởng mới với nhiệm kỳ một năm.

Trước khi được chọn làm thị trưởng, anh Tom Nguyễn là phó thị trưởng.

Trong phát biểu đầu tiên với vai trò thị trưởng, anh Tom Nguyễn nói năm thành viên HĐTP không thể hoàn thành nhiệm vụ nếu không có sự giúp đỡ của cộng đồng.

Anh kêu gọi cộng đồng hãy “thương” các thành viên HĐTP khi họ phải đưa ra các quyết định dễ dàng và khó khăn, bằng cách đặt câu hỏi, chia sẻ quan tâm, đưa ra ý kiến, và thi thoảng bổ sung các biện pháp, bởi vì “điều đó có thể làm cho các chính sách tốt hơn.”

“Cảm ơn tất cả quý vị chọn tôi với rất nhiều tình cảm,” tân Thị Trưởng Tom Nguyễn nói. “Tôi nóng lòng được thấy tất cả chúng ta đoàn kết và tiếp tục sống trong tinh thần làm cho Garden City phát triển hơn.”

Anh Tom Nguyễn (thứ năm từ trái) đứng cạnh cha mẹ chụp hình chung với những người ủng hộ anh sau khi được chọn làm thị trưởng Garden City. (Hình: Facebook Tom Nguyen)

“Người dân thấy giá trị và sự xứng đáng của người trẻ và họ sẵn sàng thương tôi, và đó là một niềm vui,” anh Tom Nguyễn nói thêm, theo đài truyền hình 12News.

Vị tân thị trưởng gốc Việt cũng cho biết anh sẵn sàng thực hiện một trong những ước mong của mình trong nhiệm kỳ làm thị trưởng, bao gồm xây thêm 4,000 căn nhà mới trong cộng đồng vào năm 2030.

Anh cũng nói anh sẽ nâng cấp các cơ sở thể thao trong thành phố cho các môn như baseball và softball để có thể phục vụ thế hệ tương lai.

Như đã đề cập ở trên, nhiệm kỳ thị trưởng ở Garden City chỉ có một năm, nhưng anh Tom Nguyễn có thể được chọn tiếp tục giữ chức vụ này nếu HĐTP đồng ý.

Anh Tom Nguyễn tranh cử nghị viên HĐTP Garden City hồi Tháng Mười Một, 2023, sau khi cha mẹ anh trở thành công dân Mỹ hồi Tháng Ba trước đó, và thắng cử, trở thành nghị viên gốc Việt đầu tiên của thành phố.

Nhiệm kỳ nghị viên kéo dài bốn năm.

Theo báo Kansas Reflector hồi Tháng Mười Một, 2023, anh Tom Nguyễn là giám đốc truyền thông nhà thờ Saint Mary ở Garden City và dẫn dắt giới trẻ trong khu vực qua các hoạt động phục vụ cộng đồng dựa trên đức tin. Anh cho biết mục tiêu cuối cùng của là trở thành bác sĩ nhi khoa ở Garden City. Với tư cách là nghị viên lúc đó, anh cho biết sẽ tập trung vào việc giảm chi phí sinh hoạt ở Garden City và tiếp tục quảng bá thành phố này như một trung tâm đa dạng phía Tây Nam Kansas.

Anh nói anh được khuyến khích làm việc trong cơ quan công quyền khi chăm sóc cha mình, từng bị đột quỵ vào Tháng Giêng khi anh đang học đại học ở Massachusetts. Sau khi cha anh ra viện ở Denver, Colorado, anh Tom Nguyễn chuyển về Garden City để ở cùng gia đình và chuyển sang một trường đại học trực tuyến để hoàn thành chương trình đại học. Lúc đó, anh đang học triết học, thần học, và quản trị kinh doanh.

Garden City tọa lạc ở phía Tây tiểu bang Kansas.

Theo thống kê đến năm 2020, thành phố có khoảng 28,000 cư dân. (Đ.D.)


 

“Và nếu không có chúng tôi, thì Ngài đã phải nói tiếng Pháp.”

Lê Diễn Đức

Những điều được ghi nhận từ bữa quốc yến tại Nhà Trắng trong chuyến thăm của Vua Charles III không chỉ là một nghi thức ngoại giao trang trọng, mà còn là một màn “đi dây lịch sử” tinh tế — nơi những câu đùa nhẹ nhàng lại có sức nặng hơn cả một bài diễn văn chính trị.

Donald Trump vốn quen với lối diễn đạt đặt nước Mỹ ở trung tâm mọi câu chuyện lịch sử: nếu không có Mỹ, châu Âu đã nói tiếng Đức. Một kiểu “lịch sử rút gọn” rất đặc trưng — nơi vai trò của đồng minh thường chỉ là phông nền cho câu chuyện về nước Mỹ.

Nhưng Vua Charles III, với phong thái điềm đạm đặc trưng của hoàng gia Anh, đã đáp lại bằng một câu khiến cả khán phòng bật cười — và không ít người phải khựng lại vài giây:

“Và nếu không có chúng tôi, thì Ngài đã phải nói tiếng Pháp.”

Nghe như một câu đùa. Nhưng là kiểu đùa mà lịch sử đứng phía sau thì không ai dám cười quá to.

Bởi vì, ẩn sau sự hài hước ấy là một nhắc nhở rất gọn nhưng rất sắc: đừng tưởng chỉ có Mỹ cứu thế giới; trước khi Mỹ thành siêu cường, Đế quốc Anh đã định hình chính nước Mỹ; và cái thứ tiếng Anh mà Trump đang dùng để lên lớp thiên hạ… cũng là di sản của London.

Không cần nâng giọng. Không cần tranh luận. Chỉ cần một câu, đặt đúng chỗ, là đủ để kéo cả “tự sự vĩ đại” về lại mặt đất lịch sử.

Điều đáng nói là đây không phải một phản pháo kiểu chính trị gia, mà là một cú tát “bọc nhung” đúng nghĩa hoàng gia: mềm, lịch thiệp, nhưng đủ sắc để người nghe tự hiểu mình đang đứng ở đâu trong dòng chảy lịch sử mà mình tưởng mình đang độc quyền kể lại.

Còn Trump? Vẫn cười. Nhưng là kiểu nụ cười rất đặc trưng — nơi ranh giới giữa “được tán thưởng” và “vừa bị nhắc khéo” trở nên mơ hồ đến mức khó phân biệt ngay tại bàn tiệc.

Trong ngoại giao, có những cú đánh không cần tiếng động lớn.

Chỉ cần một câu nói đủ tinh tế để người ta không thể phản ứng mà không tự làm lộ cảm giác của chính mình.

Và tối đó ở Washington Vua Charles III đã làm điều đó — một cách rất Anh.

Điều thú vị nhất: Charles cố tình làm vậy. Đây không phải câu bông đùa ngẫu hứng. Trong ngoại giao hoàng gia Anh, từng câu toast đều được chuẩn bị rất kỹ.

Việc Vua Charles chọn đúng câu này nghĩa là ông muốn gửi thông điệp: “London không thích cái giọng Mỹ ban phát công lao cho châu Âu như Trump vẫn làm”!

 


 

Tài xế xe VinFast liên quan vụ đâm tàu ở Indonesia bị bắt (BBC)

BBC

Các công nhân dọn dẹp hiện trường vụ va chạm tàu ​​hỏa sau khi đầu máy của một đoàn tàu chở khách đâm xuyên toa cuối của một đoàn tàu chở khách khác tại ga Bekasi Timur ở thành phố Bekasi, Indonesia (ảnh chụp hôm 28/4/2026)

Tài xế của một chiếc VinFast thuộc hãng taxi Green SM Indonesia đã bị tạm giữ tại trụ sở Cảnh sát Metro Thành phố Bekasi liên quan đến vụ tai nạn tàu hỏa ở Indonesia vào đêm 27/4 khiến ít nhất 16 người chết.

Người tài xế này đã được đưa về trụ sở trên “để phục vụ công tác điều tra”, báo Kompas của Indonesia trích lời Trung tá Sandhi Wiedyanoe, Trưởng bộ phận Thu thập và Phân tích Dữ liệu Tai nạn Giao thông thuộc lực lượng Cảnh sát Giao thông Quốc gia Indonesia.

Tại hiện trường vụ tai nạn hôm 28/4, ông Sandhi nói rằng ông nghi chiếc taxi đã gặp sự cố điện khi đang băng qua đường ray, khiến động cơ bị chết máy ngay giữa điểm giao cắt.

“Tai nạn bắt nguồn từ việc chập điện hoặc lỗi hệ thống điện trên chiếc taxi điện bốn bánh này,” ông lập luận.

Kompas dẫn lời vị trung tá rằng mặc dù vụ va chạm giữa tàu nội đô và chiếc taxi không gây thương vong về người, nhưng đã gây thiệt hại lớn về tài sản và làm gián đoạn các chuyến tàu khác, cuối cùng dẫn đến việc tàu đường dài Argo Bromo Anggrek đâm vào đuôi một con tàu chở khách khác tại ga tàu hỏa Bekasi Timur.

Như BBC đã đưa tin trước đó, một vụ va chạm đã xảy ra giữa chiếc taxi và một đoàn tàu tại một điểm giao cách nhà ga vài trăm mét.

Điều này đã khiến một đoàn tàu chở khách khác phải dừng lại tại ga và bị đoàn tàu đường dài đâm vào phía sau.

Ông Sandhi đặt giả thuyết rằng việc hai chiếc tàu này đâm nhau “có thể là do thiếu phối hợp hoặc thiếu thông tin”.

Ông cũng giải thích rằng cơ quan chức năng chưa thể kết luận liệu chiếc taxi có cố tình vượt rào chắn hay không.

“Chúng tôi không thể khẳng định xe có vượt rào hay không vì tại điểm giao cắt này vốn không có hệ thống barie chính quy như mọi người thấy đấy,” ông nói trên trang Kompas.

“Các rào chắn ở đây đều do người dân địa phương tự nguyện lắp đặt nhằm hỗ trợ đảm bảo an toàn giao thông.”

Chiếc taxi được xác định là một chiếc VinFast thuộc công ty dịch vụ xe công nghệ Green SM Indonesia, tiền thân là Xanh SM, một công ty của tỷ phú giàu nhất Việt Nam Phạm Nhật Vượng.

Tính đến sáng ngày 29/4, đã có 16 người thiệt mạng trong vụ tai nạn nói trên. Toàn bộ đều là phụ nữ.

Giám đốc Bệnh viện Bekasi, bà Ellya Niken Prastiwi, xác nhận người tử vong thứ 16 đã qua đời khi đang được điều trị trong khoa hồi sức tích cực (ICU) vào ngày 29/4.

Bà cho biết thêm rằng hiện vẫn còn 22 người khác đang được điều trị tại bệnh viện này, trong đó có ba trường hợp nằm tại khoa ICU, nơi tiếp nhận các bệnh nhân nặng và nguy kịch.

Toa cuối của đoàn tàu chở khách bị đâm nói trên vốn là toa dành riêng cho phụ nữ – đã bị hư hại nặng nề sau cú va chạm.

Các quan chức địa phương cho biết hầu hết các nạn nhân bị mắc kẹt bên trong đống đổ nát của những khung thép bị biến dạng.

Ngoài ra, vụ tai nạn cũng đã khiến 87 hành khách khác bị thương.

Công tác đưa các hành khách ra khỏi các toa tàu sau vụ va chạm đã hoàn tất.

Trong khi đó, toàn bộ 240 hành khách trong đoàn tàu đường dài Argo Bromo Anggrek vẫn an toàn.

ANTARA FOTO/Fakhri Hermansyah

Một đoàn tàu đường dài chạy ngang qua chiếc taxi hãng VinFast của công ty Green SM Indonesia bị hư hỏng liên quan đến vụ tai nạn xảy ra vào đêm 27/4 (ảnh chụp hôm 28/4/2026)

Điều tra sơ bộ cho thấy gì?

Theo BBC News Tiếng Indonesia, kết quả điều tra sơ bộ cho thấy phản ứng dây chuyền bắt nguồn từ vụ va chạm giữa chiếc taxi VinFast và một đoàn tàu do chiếc taxi bị chết máy trên đường ray.

“Cụ thể, một chiếc taxi đã va chạm với tàu nội đô KRL tại điểm giao cắt gần Bulak Kapal, khiến đoàn tàu [KRL] này phải dừng lại,” ông Franoto Wibowo, Giám đốc Quan hệ Công chúng của KAI Daop 1 Jakarta, chia sẻ với báo giới.

Trong khi đang dừng đỗ, đoàn tàu KRL này đã bị tàu đường dài Argo Bromo Anggrek chạy cùng tuyến đâm mạnh từ phía sau.

Tổng Giám đốc Bobby Rasyidin của Kereta Api Indonesia (PT KAI), đơn vị vận hành đường sắt quốc gia chính của nước này, khẳng định vụ va chạm với chiếc xe taxi đã “khiến hệ thống đường sắt tại khu vực ga Bekasi Timur bị gián đoạn cục bộ”.

Hiện tại, PT KAI đã bàn giao toàn bộ công tác điều tra cho Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia (KNKT).

Phía PT KAI cũng gửi lời “chia buồn sâu sắc và lời xin lỗi chân thành về sự cố đáng tiếc này”.

Đại diện đội ngũ truyền thông của KNKT cho biết ba điều tra viên của họ đã có mặt tại hiện trường để tiến hành khảo sát từ tối 27/4, thời điểm xảy ra vụ tai nạn.

Công tác điều tra vẫn đang được tiếp tục.

Ở một diễn biến khác, nhiều cư dân mạng Indonesia đã bày tỏ sự phẫn nộ đối với công ty Green SM Indonesia.

Một số người còn bình luận trên kênh Instagram của BBC News Tiếng Indonesia rằng chính quyền nước này nên thu hồi giấy phép hoạt động của công ty.

Công ty Green SM Indonesia đã xác nhận trên các kênh mạng xã hội chính thức rằng chiếc taxi trong vụ tai nạn nói trên thuộc quyền sở hữu của công ty.

“Chúng tôi xin bày tỏ nỗi buồn sâu sắc và lời chia buồn chân thành nhất tới gia đình cũng như những người thân yêu của các nạn nhân. Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến sự việc này và cầu mong tất cả những bên liên quan sớm hồi phục và được bình an,” theo một tuyên bố trên trang Instagram chính thức của Green SM Indonesia vào hôm 28/4.

Green SM Indonesia cũng cho biết rằng “chưa có kết luận chính thức từ cơ quan chức năng” và tuyên bố sẽ tiếp tục phối hợp chặt chẽ với các cơ quan liên quan để hỗ trợ tiến trình điều tra.

Lesthia Kertopati và Muhammad Irham từ BBC News Tiếng Indonesia tường thuật bổ sung


 

Một chiếc taxi điện VinFast (công ty con của Tập đoàn Vingroup) đã nằm chết máy, trên đường ray tại Bekasi

Luật sư Nguyễn Văn Đài và FANS

JAKARTA, 28/4/2026 — Một chiếc taxi điện VinFast thuộc Green SM Indonesia (công ty con của Tập đoàn Vingroup) đã nằm chết máy hoặc dừng chắn trên đường ray tại Bekasi, ngoại ô thủ đô Jakarta, khiến xảy ra vụ va chạm tàu hỏa nghiêm trọng vào tối 27/4.

Hậu quả vô cùng nặng nề: ít nhất 15 người thi.ệt mạng, trong đó toàn bộ nạn nhân đều là nữ giới ngồi trong toa dành riêng cho phụ nữ. Ngoài ra có 88 người khác bị thương nặng. Lực lượng cứu hộ vẫn đang phải dùng máy cắt góc để cưa xé lớp kim loại biến dạng, nỗ lực giải cứu những nạn nhân còn sống sót bị kẹt chặt dưới đống đổ nát.

Theo ông Bobby Rasyidin, Giám đốc điều hành Công ty Đường sắt Quốc gia Indonesia (PT KAI), đoàn tàu khách nội vùng đã đâm phải chiếc taxi điện VinFast, buộc phải dừng khẩn cấp. Chỉ trong chớp mắt, đoàn tàu khách đường dài chạy phía sau lao tới và đâm mạnh vào toa cuối của tàu nội vùng.

Toa tàu chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là toa dành riêng cho phụ nữ. Nhiều nạn nhân vẫn đang bị các cấu kiện sắt thép đè chặt, khiến công tác cứu hộ diễn ra vô cùng khó khăn và nguy hiểm.

Green SM Indonesia đã lên tiếng xác nhận chiếc taxi gây tai nạn thuộc đội xe của hãng và cho biết đang phối hợp cung cấp thông tin cho cơ quan chức năng. Hiện Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia (KNKT) đang tiến hành điều tra nguyên nhân vụ việc.

Vụ tai nạn này một lần nữa đặt ra nghi vấn nghiêm trọng về độ an toàn của xe điện VinFast. Khi một chiếc taxi VinFast gặp sự cố ngay trên đường ray, hậu quả không dừng lại ở mức hỏng hóc phương tiện mà đã dẫn đến thảm họa chế’t người hàng loạt.

Tập đoàn Vingroup và VinFast đang dần xuất khẩu không chỉ những chiếc ô tô điện, mà còn cả rủi ro an toàn chế’t người sang các nước láng giềng. “Xe xanh” của Vin không đồng nghĩa với an toàn. Một bài học đắt giá mà Indonesia phải trả bằng sinh mạng của nhiều người vô tội.

.Đây cũng là lời cảnh tỉnh cho bất kỳ ai đang tin vào câu chuyện “VinFast sẽ cứu thế giới bằng xe điện”.

#Annguyen #Vinfat #Vuongvin #Xedien #Tainanindonesia


 

Xe VinFast liên quan vụ tai nạn tàu hỏa chết người nghiêm trọng ở Indonesia (BBC)

BBC

Play video, “Indonesia: Giải cứu nạn nhân tai nạn tàu hỏa liên quan xe VinFast”, Thời lượng 0,39

00:39

Chụp lại video,

Indonesia: Giải cứu nạn nhân tai nạn tàu hỏa liên quan xe VinFast

28 tháng 4 2026

Ít nhất 14 người thiệt mạng và hàng chục người bị thương trong vụ tai nạn tàu hỏa nghiêm trọng xảy ra ở ngoại ô thủ đô Jakarta của Indonesia vào tối 27/4.

Truyền thông nhà nước đưa tin một đoàn tàu chở khách đang dừng đã bị một đoàn tàu đường dài đến cùng tuyến đâm từ phía sau.

Tất cả thi thể các nạn nhân đã được sơ tán và đưa đến Bệnh viện Cảnh sát Kramat Jati, Đông Jakarta.

Bà Purba nói thêm rằng tất cả các nạn nhân đều nằm trên tàu ngoại ô, còn toàn bộ hơn 240 hành khách trên đoàn tàu đường dài đã được sơ tán an toàn.

Toàn bộ nạn nhân tử vong đều là nữ giới, do toa tàu chịu ảnh hưởng nặng nề nhất là toa dành riêng cho phụ nữ.

Ông Franoto Wibowo, người phát ngôn của đơn vị vận hành đường sắt KAI, nói với báo giới rằng có vẻ một chiếc taxi đã va chạm nhẹ với đoàn tàu ngoại ô tại một điểm giao cách nhà ga vài trăm mét.

Theo tìm hiểu của BBC, điều này đã khiến một đoàn tàu ngoại ô khác phải dừng lại tại ga và bị một chiếc tàu đường dài đâm vào phía sau chiếc tàu thứ hai này.

Mohammad Syafii, người đứng đầu cơ quan tìm kiếm và cứu hộ của Indonesia, cho biết trong một cuộc họp báo sáng sớm 28/4 rằng việc đưa những người sống sót ra khỏi các toa tàu bị biến dạng là một quá trình vô cùng khó khăn.

Đến sáng 28/4, công tác cứu hộ đã kết thúc. 84 người bị thương đang được điều trị tại các cơ sở y tế khác nhau.

Ông Syafii xác nhận không còn nạn nhân nào bị kẹt trong đống đổ nát.

Chiếc taxi được xác định là một chiếc VinFast thuộc công ty dịch vụ xe công nghệ Green SM Indonesia, tiền thân là Xanh SM, một công ty của tỷ phú giàu nhất Việt Nam Phạm Nhật Vượng.

Phương tiện này bị cho là đã chết máy hoặc dừng lại tại điểm giao cắt với đường sắt gần ga tàu hỏa Bekasi Timur.

Công ty Green SM Indonesia đã đăng bài xác nhận trên mạng xã hội Instagram rằng chiếc taxi gặp nạn thuộc đội xe của họ. Công ty đã gửi thông tin cho cơ quan chức năng để hỗ trợ quá trình điều tra.

“An toàn luôn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi. Chúng tôi cam kết duy trì các tiêu chuẩn an toàn nghiêm ngặt thông qua hệ thống vận hành, giám sát cũng như không ngừng nâng cao chất lượng dịch vụ.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật những diễn biến mới nhất ngay khi có các thông tin đã được xác minh,” Green SM Indonesia viết thêm.

Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia (KNKT) hiện đang tiến hành điều tra nguyên nhân vụ tai nạn.

Đối với công chúng Indonesia, nhiều người đổ lỗi cho chiếc taxi, phương tiện được cho là đã khởi nguồn cho tai nạn dây chuyền này. Tuy nhiên, dư luận cũng đặt dấu hỏi về quy trình và cơ chế vận hành hành trình của các đoàn tàu.

BBC News Tiếng Indonesia tường thuật bổ sung

Hiện trường vụ va chạm của hai tàu tại nhà ga 


 

Chỉ vì một câu nói: “Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

My Lan Pham

 Cô chỉ nói một câu trong một cửa hàng ở làng quê. Và cái giá phải trả là bốn năm trong địa ngục.

Ngày 10 tháng 8 năm 1940, tại Mötz, một ngôi làng nhỏ ở vùng Tyrol.

Nữ tu Angela Maria Autsch bước vào cửa hàng để mua sữa. Bà 40 tuổi, thuộc dòng Trinitarian, đã sống trong tu viện bảy năm.

Trong cửa hàng, bà gặp vài người quen. Họ đang nói về chiến tranh. Một con tàu Đức vừa bị đánh chìm ngoài khơi Na Uy, nhiều thủy thủ đã thiệt mạng.

Nữ tu Angela nói: “Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

Chỉ một câu. Một câu nói thật. Trong một cửa hàng. Với những người bà quen biết.

Một trong số họ đã tố cáo bà với Gestapo.

Hai ngày sau, Gestapo đến bắt bà.

Tội danh: “xúc phạm Führer” và “kích động nổi loạn.”

Không xét xử. Không luật sư. Không cơ hội tự bào chữa.

Bà bị đưa đến trại tập trung Ravensbrück concentration camp. Tù nhân số 4651. Tam giác đỏ. Tù nhân chính trị.

Bà 40 tuổi. Một nữ tu đã dành cả đời dạy trẻ mẫu giáo và chăm sóc người bệnh.

Giờ đây bà ở trong một nơi được tạo ra để hủy diệt con người.

Và bà bắt đầu hành động ngay lập tức.

Bà làm việc tại khu y tế. Chăm sóc phụ nữ mang thai. Chăm sóc những người đang hấp hối. Lén lấy thuốc từ kho của SS và chuyển cho các tù nhân bệnh. Lấy trộm xà phòng. Lấy thức ăn thừa. Rồi cho đi tất cả.

Bà thường xuyên bị lính canh đánh đập. Nhưng bà vẫn mỉm cười.

Một tù nhân sau này nói: “Nụ cười và lòng can đảm của bà là một tia nắng giữa địa ngục sâu thẳm.”

Tháng 3 năm 1942, Đức Quốc xã chuyển bà đến một trại mới đang được xây dựng.

Auschwitz concentration camp.

Bà làm việc tại khu y tế, điều trị cho những phụ nữ đang chết dần vì sốt phát ban, đói khát, đòn roi và các thí nghiệm y khoa.

Tại đây, bà gặp Margarita Schwalbova, một bác sĩ Do Thái đến từ Slovakia. Bị giam vì là người Do Thái. Bị buộc làm việc trong bệnh xá trại. Một người vô thần đã mất hết hy vọng.

Một ngày nọ, nữ tu Angela bước đến gần bà. Nhẹ nhàng vuốt tóc bà. Không nói một lời. Chỉ là một cái chạm đầy dịu dàng.

Phẩm giá con người được trao lại cho một người đã bị tước đoạt tất cả.

Bác sĩ Schwalbova không bao giờ quên điều đó.

Họ trở thành bạn. Một bác sĩ Do Thái vô thần và một nữ tu Công giáo. Trong Auschwitz. Giữ cho nhau sống tiếp.

Khi Schwalbova bị bệnh, Angela chia sẻ khẩu phần ít ỏi của mình. Điều này bị cấm tuyệt đối và có thể bị xử tử. Nhưng bà vẫn làm.

Tháng 5 năm 1943, SS chuyển bà đến bệnh viện của chính họ làm y tá. Bà chăm sóc cho chính những kẻ đã hành hạ mình, những người đã đánh bà, những kẻ điều hành các buồng hơi ngạt.

SS đưa ra một đề nghị.

Từ bỏ lời khấn. Rời bỏ đời sống tu trì. Họ sẽ thả bà. Bà có thể về nhà.

Bà từ chối.

Bà đã tuyên khấn với Chúa. Bà không phá bỏ lời hứa đó để thoát khỏi trại của Đức Quốc xã.

Bà ở lại thêm 19 tháng nữa.

Các tù nhân bắt đầu gọi bà bằng một cái tên.

Thiên thần của Auschwitz.

Câu chuyện của bà lan khắp các barrack. Tù nhân Do Thái, Ba Lan, người Roma, tù nhân chính trị. Ai cũng biết về nữ tu Công giáo luôn mỉm cười với bạn khi bạn đang hấp hối.

Ngày 23 tháng 12 năm 1944, quân Đồng Minh ném bom khu công nghiệp Auschwitz.

Bà đang ở trong bệnh viện, chăm sóc bệnh nhân.

Một mảnh đạn xuyên qua ngực bà.

Bà chết ngay lập tức.

Thi thể của bà bị thiêu trong lò hỏa táng của trại, cùng những lò đã thiêu hơn một triệu người Do Thái.

Ba mươi bốn ngày sau, Hồng quân Liên Xô giải phóng Auschwitz.

Bà đã lỡ ngày tự do đúng 34 ngày.

Bà 44 tuổi.

Điều khiến câu chuyện này trở nên đau lòng là:

Bà không tổ chức kháng chiến. Không che giấu người Do Thái. Không buôn lậu vũ khí.

Bà chỉ nói một câu. Trong một cửa hàng làng quê. Với những người quen.

“Hitler là một tai họa đối với châu Âu.”

Và bà đã trải qua bốn năm trong các trại tập trung. Bị đánh đập. Mắc bệnh. Chứng kiến hàng ngàn cái chết. Và chết trước ngày tự do chỉ 34 ngày.

Chỉ vì một câu nói.

Đó chính là bản chất của chế độ toàn trị. Không chỉ là trại tử thần, mà là một hệ thống nơi việc nói ra sự thật trong một cửa hàng cũng có thể khiến bạn mất tất cả.

Bác sĩ Schwalbova đã sống sót. Trở về Slovakia. Làm việc như một bác sĩ. Và kể cho mọi người nghe về nữ tu đã vuốt tóc bà khi mọi hy vọng đã biến mất.

Tháng 5 năm 2018, Pope Francis tuyên bố Angela là “Đáng kính”, bước đầu trong tiến trình phong thánh.

Nhưng bà vẫn gần như vô danh.

Phần lớn mọi người chưa từng nghe về bà. Tu viện của bà ở Áo vẫn gìn giữ ký ức. Có vài cuốn sách bằng tiếng Đức. Chưa có nhiều tài liệu phổ biến rộng rãi.

Thiên thần của Auschwitz. Đã qua đời hơn 80 năm. Vẫn chờ thế giới nhớ đến.

Angela Maria Autsch. 44 tuổi. Chết tại Auschwitz. Vì đã nói một câu sự thật.

Nữ tu đã vuốt tóc một bác sĩ Do Thái


 

Những người bán vé số dạo – vẫn nặng đầy nỗi xót xa chua cay.

Nguyen Thi Chau

Ở miền Nam, ra đường một chút là thấy cảnh người nghèo mời mọc mua vé số. Ngồi cà phê hay nhậu nhẹt vỉa hè thì cái đầu phải lắc hoặc cái tay móc túi lấy tiền ra, rồi cất vé số vô hoài.

Người miền Nam xởi lởi bao dung, chạy xe giữa đường thấy người nghèo bán vé số dạo còn dừng lại mua giúp. Sáng mua vé số thì chiều chẳng cần biết trúng hay không, có người mua quên dò cả tháng, có khi trúng mấy giải nhỏ thì hạn lãnh tiền đã hết.

Người Sài Gòn mua vé số cốt chỉ để ủng hộ người nghèo sống qua bữa. Mua vé số chỉ để nghe bước chân người bán vé số dạo bớt nặng, chỉ để bớt nghe tiếng thở dài, để né ánh mắt buồn khổ tủi đau nhìn mình, chỉ để lòng thấy nhẹ nỗi xót xa.

Người Sài Gòn đủ lý do để mua tờ vé số của người nghèo bán dạo. Mua để thấy lòng vui mà trúng trật gì cũng vui. Người miền Tây thì có thêm lý do mua vé số để mong trúng đổi đời. Mua vé số đem về để lên bàn thờ ông thần tài thổ địa thắp hương khấn vái, mơ về con độc đắc hai tỷ xa vời đang đợi ở tết Công-gô.

Thị trường tiêu thụ vé số chính là ở Sài Gòn. Nhưng người Sài Gòn có mấy ai mua vé số để muốn đánh cược với các công ty XSKT bao giờ. Còn các công ty XSKT thì dường như đánh cược với thân phận của người đi bán vé số. Mới trước đó in 10 triệu tờ vé số (tương đương 100 tỷ đồng/kỳ/Công ty XSKT), giờ tăng lên 11 triệu tờ (tương đương 110 tỷ đồng/kỳ).

Vé số in tăng nhưng tỷ lệ vé tồn bán không hết trong ngày được trả rất thấp, thậm chí có công ty không cho trả vé tồn khiến áp lực đè nặng lên các đại lý. Rồi đại lý cấp cao đè cấp thấp, cấp thấp bóp cổ người nghèo cắt giảm hoa hồng bán vé số, từ được hưởng 1.100đ/vé giờ còn 1.050đ, có nơi còn 1.000đ/vé. Người nghèo vốn đã khổ càng thêm đói rách.

Rồi người Sài Gòn vẫn phải mua, người bán vé số dạo vẫn phải bán, các công ty XSKT vẫn phải thu lợi nhuận, các đại lý vẫn phải ngồi rung đùi chờ bóp cổ người nghèo. Con tạo khổ đau vẫn phải cứ xoay vòng. Đời người bán vé số cũng mãi chỉ quẩn quanh phận nghèo.

Nước mắt khó nhọc vẫn phải cứ nuốt vào trong, nụ cười vẫn lẩn khuất trong bụi rậm cõi đời, nét mặt vẫn hằn thêm khắc khổ, mồ hôi vẫn nhễ nhại trên làn da sạm nắng, bước chân và tiếng thở dài của họ – những người bán vé số dạo – vẫn nặng đầy nỗi xót xa chua cay.

Làm người, dẫu có ác, cũng đừng học theo kiểu của chó cứ cắn vào áo rách, tỏ ra không phải người.

Nguồn Mệ – Võ Đức Phúc

Tố Ngọc Trần Sưu tầm