Con trai tiết lộ Biden bị ung thư di căn, rất đau đớn

Ba’o Nguoi-Viet

August 9, 2026

WASHINGTON, DC (NV) – Bệnh ung thư nhiếp hộ tuyến (tiền liệt tuyến) của cựu Tổng Thống Joe Biden lan ra bộ phận khác của cơ thể và làm ông đau đớn, con trai ông tiết lộ, theo CBS News hôm Thứ Bảy, 8 Tháng Tám.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC News cuối hôm Thứ Sáu, ông Hunter Biden trở nên xúc động khi nói về tình trạng thân phụ ông. Ông cho hay tình trạng của vị cựu tổng thống nhìn rất đau lòng.

Cựu Tổng Thống Joe Biden phát biểu trong buổi gây quỹ cho đảng Dân Chủ South Carolina tại Columbia Museum of Art ở Columbia, South Carolina hôm 27 Tháng Hai. (Hình minh họa: Sean Rayford/Getty Images)

“Bệnh ung thư đã lan ra, di căn vào xương và nhiều chỗ,” ông Hunter Biden cho biết. “Ông rất đau đớn và suy yếu rất nhiều.”

Ông Hunter Biden nói thêm, “Nhìn rất đau lòng. Về sức khỏe của ông ngay lúc này, tôi chỉ muốn nói ước gì ông than phiền nhiều hơn, vì không tốt.”

Nhưng ông Hunter Biden nhấn mạnh thân phụ ông vẫn “còn đó,” công khai lên tiếng về những vấn đề quan trọng đối với ông.

“Ông vẫn làm công việc của mình,” ông Hunter Biden nói. “Ông vẫn tin tưởng đất nước này.”

Cựu Tổng Thống Biden, 83 tuổi, từng là tổng thống đương nhiệm lớn tuổi nhất lịch sử Mỹ, và tuổi tác của ông là điều khiến người ta lo ngại hầu như suốt bốn năm ông làm tổng thống. Cả ông lẫn nhóm cố vấn của ông ở Tòa Bạch Ốc đều bị chỉ trích kịch liệt vì bị nghi che giấu mức độ bệnh tật của ông, đặc biệt sau khi ông bị ép buộc dừng tái tranh cử năm 2024 sau màn tranh luận tệ hại với ông Donald Trump, ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa lúc đó và cuối cùng, là người kế nhiệm ông Biden.

Tháng Năm năm ngoái, chưa đầy bốn tháng sau khi hết nhiệm kỳ, cựu Tổng Thống Biden công bố bị ung thư. Lúc đó, văn phòng ông loan báo ông bị ung thư giai đoạn cuối.

Tháng Chín năm ngoái, ông Biden cũng được mổ để điều trị bệnh ung thư da. Và hồi Tháng Mười, ông được xạ trị thêm một đợt để điều trị bệnh ung thư nhiếp hộ tuyến, văn phòng ông cho hay.

Trong cuộc phỏng vấn của CBS News hồi Tháng Năm, cựu Đệ Nhất Phu Nhân Jill Biden cho biết gia đình bàng hoàng khi hay tin ông bị ung thư. Bà cũng tỏ ý nói bác sĩ không phát giác ông bị ung thư lúc ông làm tổng thống.

Cựu Tổng Thống Biden sẽ xuất bản quyển hồi kỳ “Promise Me, America” (Tạm dịch: “Hãy Hứa Với Tôi, Nước Mỹ”) sau cuộc bầu cử giữ nhiệm kỳ vào Tháng Mười Một. (Th.Long) [dt]


 

 JOE BIDEN – KHI MỘT ĐỜI QUYỀN LỰC CUỐI CÙNG CŨNG TRỞ VỀ VỚI PHẬN NGƯỜI

Hoai Linh Ngoc Duong

 JOE BIDEN – KHI MỘT ĐỜI QUYỀN LỰC CUỐI CÙNG CŨNG TRỞ VỀ VỚI PHẬN NGƯỜI

Có những lúc chính trị nên im tiếng để nhường chỗ cho tình người.

Trong cuộc phỏng vấn được phát sóng những ngày qua, Hunter Biden đã nghẹn ngào khi nói về người cha 83 tuổi của mình. Căn bệnh ung thư tuyến tiền liệt của cựu Tổng thống Joe Biden đã di căn vào xương và xa hơn.

Hunter nói rằng nó “rất đau đớn” và khiến cha ông suy kiệt về nhiều mặt. Đó là một thông tin buồn, dù chúng ta cần thận trọng rằng gia đình Biden chưa nói ông đang ở những ngày cuối đời. (Reuters⁠)

Nhưng có lẽ chính vào những thời khắc như thế này, con người mới cảm nhận sâu sắc nhất bốn chữ tưởng như đã quá quen thuộc: sinh, lão, bệnh, tử.

Một đời người có thể đi qua những hành lang quyền lực lớn nhất thế giới, có thể ngồi trong Thượng viện Hoa Kỳ, bước vào Nhà Trắng với tư cách phó tổng thống rồi tổng thống, có thể ký những đạo luật ảnh hưởng đến hàng trăm triệu con người.

Nhưng cuối con đường, trước bệnh tật, một tổng thống cũng chỉ là một con người. Quyền lực không thể ra sắc lệnh cho những tế bào ung thư ngừng phát triển. Danh vọng không thể thương lượng với tuổi già. Tiền bạc có thể đem lại những phương pháp điều trị tốt nhất, nhưng không thể mua được sự bất tử.

Có lẽ đó chính là bài học nhân sinh lớn nhất mà bệnh tật nhắc lại cho tất cả chúng ta: quyền lực rồi sẽ hết, chức vụ rồi sẽ trao lại, những cuộc tranh cãi chính trị rồi sẽ trở thành vài trang trong sách sử. Cuối cùng điều còn lại là một con người đã sống như thế nào và để lại điều gì cho những người đến sau.

Cuộc đời Joe Biden, bất kể người ta đánh giá những quyết định chính trị của ông ra sao, là một cuộc đời rất dài trong nền dân chủ Mỹ.

Ông bước vào Thượng viện năm 1973 khi mới 30 tuổi và ở đó suốt 36 năm, chứ không chỉ 30 năm. Sau đó là tám năm làm phó tổng thống dưới thời Barack Obama và bốn năm làm Tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ. (U.S. Senate⁠)

Nhưng phía sau con đường chính trị ấy là một cuộc đời nhiều mất mát.

Chỉ vài tuần sau khi Biden lần đầu đắc cử thượng nghị sĩ năm 1972, người vợ Neilia và cô con gái nhỏ Naomi chết trong một tai nạn xe hơi; hai người con trai Beau và Hunter bị thương.

Biden đã tuyên thệ nhậm chức thượng nghị sĩ ngay trong bệnh viện nơi các con đang điều trị. Sau đó, ông lựa chọn mỗi ngày đi lại giữa Delaware và Washington để có thể trở về với các con vào buổi tối. (Joe Biden⁠)

Vì thế mới có một “Amtrak Joe” rất khác với hình ảnh của một chính trị gia Washington: một người cha trên chuyến tàu trở về nhà sau giờ làm việc.

Hàng chục năm sau, bi kịch lại tìm đến gia đình ấy. Beau Biden mắc ung thư não. Trong những ngày con trai bệnh nặng, Joe Biden từng tính đến chuyện bán căn nhà của mình để bảo đảm gia đình Beau không gặp khó khăn tài chính nếu Beau phải nghỉ việc. Barack Obama khi biết chuyện đã đề nghị giúp đỡ để Biden không phải bán nhà.

Chi tiết ấy có ý nghĩa không phải bởi một phó tổng thống nghèo hay giàu. Nó đáng nhớ bởi trong khoảnh khắc ấy, chức danh “Phó Tổng thống Hoa Kỳ” bỗng trở nên nhỏ bé trước hai chữ người cha.

Một người cha có thể ngồi cách Tổng thống Hoa Kỳ vài bước trong Phòng Bầu dục, nhưng khi con mình mắc bệnh hiểm nghèo, ông cũng suy nghĩ như hàng triệu người cha bình thường khác: nếu cần, tôi sẽ bán những gì mình có để con và gia đình của con được bình an.

Beau qua đời năm 2015, mới 46 tuổi.

Và hôm nay, vòng quay nghiệt ngã của đời người lại đảo chiều: người cha từng đứng bên giường bệnh của con giờ trở thành người bệnh; Hunter Biden, người con từng được cha chăm sóc sau tai nạn khi còn nhỏ, giờ phải nhìn người cha già chống chọi với căn bệnh ung thư.

Có lẽ không có triết lý nào về vô thường mạnh mẽ hơn chính cuộc đời.

Joe Biden không phải một vị thánh. Không một chính trị gia dân chủ nào nên được biến thành thánh. Ông đã có những quyết định đúng, những quyết định sai, những thành tựu và những thất bại. Chính bản chất của dân chủ đòi hỏi người dân được quyền phê phán tất cả những điều đó.

Nhưng có một điểm đáng được ghi nhận: Biden dành hơn nửa thế kỷ hoạt động trong những định chế của nền dân chủ Hoa Kỳ. Ông thắng bầu cử, ông từng thất bại trong những cuộc tranh cử tổng thống, ông tranh luận với đối thủ, thương lượng với Quốc hội và cuối cùng rời quyền lực khi nhiệm kỳ kết thúc.

Trong Thượng viện, ông từng giữ những vị trí hàng đầu tại Ủy ban Tư pháp và Ủy ban Đối ngoại và là tác giả quan trọng của Violence Against Women Act. (Joe Biden⁠) Trong tám năm làm phó tổng thống, ông tham gia chính quyền Obama trong quá trình phục hồi kinh tế sau cuộc khủng hoảng tài chính và thông qua Affordable Care Act. (Joe Biden⁠)

Khi làm tổng thống, chính quyền Biden thông qua những khoản đầu tư lớn vào hạ tầng, trong đó có khoảng 66 tỷ USD dành cho đường sắt – một sự trùng hợp đẹp đối với người đàn ông đã dành phần lớn đời nghị sĩ trên những chuyến tàu Amtrak. (AP News⁠)

Và một trong những chủ đề lớn nhất những năm cuối sự nghiệp chính trị của Biden chính là bảo vệ nền dân chủ.

Có thể đồng ý hoặc không đồng ý với cách ông thực hiện điều đó. Nhưng trong bài phát biểu chia tay tại Phòng Bầu dục tháng 1/2025, Biden vẫn cảnh báo nước Mỹ về nguy cơ hình thành một tầng lớp tài phiệt khi tiền bạc và quyền lực tập trung quá mức trong tay một số ít người. (Reuters⁠)

Đó cũng là điều đẹp đẽ của một nền dân chủ: không cần yêu một tổng thống mới có thể ghi nhận những gì ông đã cống hiến; không cần phủ nhận những sai lầm của ông mới có thể cảm thông với nỗi đau của ông.

Bởi đến trước bệnh tật, những nhãn hiệu Democrat hay Republican cuối cùng đều trở nên thứ yếu.

Năm 2025, khi thông báo mình mắc ung thư tuyến tiền liệt thể ác tính cao, Gleason 9, đã di căn xương, Biden từng viết một câu rất giản dị: “Cancer touches us all” – ung thư chạm đến tất cả chúng ta. (CBS News⁠)

Có lẽ không cần một diễn văn nào dài hơn thế.

Ung thư không hỏi chúng ta bỏ phiếu cho ai. Tuổi già không phân biệt tổng thống với người công nhân. Cái chết không biết đến quyền lực, tài khoản ngân hàng hay số người theo dõi trên mạng xã hội.

Rồi một ngày, tất cả chúng ta đều phải rời khỏi chiếc ghế mình đang ngồi.

Và vì vậy, giá trị cuối cùng của một đời người có lẽ không nằm ở việc người ấy đã nắm bao nhiêu quyền lực, mà ở câu hỏi giản dị hơn: khi còn có quyền lực trong tay, người ấy đã sử dụng nó để làm gì?

Khi còn thời gian, người ấy đã dành nó cho ai? Và khi ra đi, người ấy để lại cho những thế hệ sau một xã hội tốt hơn hay tồi tệ hơn xã hội mà mình từng nhận được?

Joe Biden đã đi một hành trình rất dài: từ chàng trai 29 tuổi đắc cử Thượng viện; người cha tuyên thệ bên giường bệnh của những đứa con vừa mất mẹ và em gái; người nghị sĩ hàng chục năm sáng đi Washington, tối trở về Delaware; người cha từng nghĩ đến chuyện bán nhà vì tương lai gia đình của đứa con mắc ung thư; rồi phó tổng thống, tổng thống và cuối cùng lại trở về làm một ông già ở tuổi 83 đang chống chọi với bệnh tật.

Một vòng đời gần như đã đi qua tất cả những gì con người có thể trải nghiệm: thành công và thất bại, quyền lực và mất mát, vinh quang và nước mắt, được và mất, gặp gỡ và chia lìa.

Hôm nay có lẽ không phải lúc để hỏi Joe Biden thuộc đảng nào.

Chỉ nên cầu mong những phương pháp điều trị có thể giúp ông giảm bớt đau đớn, và mong Jill, Hunter, Ashley cùng những người thân có đủ sức mạnh để ở bên ông trong giai đoạn khó khăn này.

Bởi phía sau danh xưng “Tổng thống thứ 46 của Hoa Kỳ”, cuối cùng vẫn chỉ là Joe – một người chồng, một người cha, một người ông và một con người đang đi qua quy luật khắc nghiệt mà không ai trong chúng ta có thể trốn tránh:

Sinh – lão – bệnh – tử.

Và có lẽ khi đứng trước giới hạn cuối cùng ấy, điều đáng quý nhất mà con người có thể để lại không phải là quyền lực.

Mà là dấu chân của mình trong cuộc đời những người còn ở lại. 


 

TƯỞNG VÀO VIỆN DƯỠNG LÃO LÀ AN NHÀN, 6 THÁNG SAU TÔI MỚI HIỂU

Tĩnh Lặng Mỗi Đêm

TƯỞNG VÀO VIỆN DƯỠNG LÃO LÀ AN NHÀN, 6 THÁNG SAU TÔI MỚI HIỂU

Có người từng nói: Tuổi già đáng sợ nhất không phải là bệnh tật, mà là cảm giác mình không còn được ai xem trọng.

Ngày bước chân vào viện dưỡng lão, tôi đã tin rằng mình vừa đưa ra một quyết định đúng đắn.

Ở đó có người nấu ăn, có người chăm sóc, có bác sĩ theo dõi sức khỏe, lại có những người cùng tuổi để trò chuyện mỗi ngày.

Tôi nghĩ, cuối cùng mình cũng có thể sống những năm tháng cuối đời trong sự an nhàn.

Nhưng chỉ sau sáu tháng, tôi mới hiểu một điều rất khác.

Tuổi già không chỉ cần được chăm sóc, mà còn cần được đối xử như một con người.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu ở viện.

Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp và có quy củ.

Giờ ăn, giờ ngủ, giờ tập thể dục, giờ thăm nuôi… tất cả đều được sắp xếp sẵn.

Ban đầu, tôi thấy điều đó rất chuyên nghiệp.

Cho đến một buổi sáng, tôi nhờ người chăm sóc giúp lấy cho mình một món đồ ở trên cao.

Cô ấy nhìn tôi rồi nói: “Bà còn đi lại được mà, sao phải nhờ?”

Đó chỉ là một câu nói rất bình thường, không hề quát mắng hay nặng lời.

Nhưng không hiểu sao, tôi thấy lòng mình chùng xuống.

Từ hôm ấy, tôi dần nhận ra rằng ở viện dưỡng lão, mọi thứ đều vận hành theo quy trình.

Ai cũng bận, ai cũng có phần việc của mình.

Không ai cố ý vô tâm, nhưng cũng rất ít người còn đủ thời gian để quan tâm đến cảm xúc của từng cụ già.

Bữa cơm vẫn đầy đủ dinh dưỡng, nhưng chẳng có hương vị của bữa cơm gia đình. Người cùng phòng gặp nhau mỗi ngày, nhưng mỗi người đều mang trong lòng những nỗi cô đơn riêng.

Không ai thực sự làm phiền ai, cũng chẳng ai thật sự bước vào cuộc sống của ai.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là thiếu thốn vật chất.

Mà là cảm giác mình đang được quản lý, hơn là được sống.

Sáu tháng sau, tôi quyết định trở về nhà.

Tôi thuê một người chăm sóc.

Chị ấy không học cao, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ.

Nhưng chị nhớ tôi thích ăn nhạt, nhớ những hôm trái gió trở trời lưng tôi hay đau, nhớ buổi tối tôi thường khó ngủ nên luôn pha sẵn một ly nước ấm đặt cạnh đầu giường.

Có hôm tôi không muốn ăn đúng bữa, chị chỉ cười rồi bảo: “Khi nào bác thấy đói thì con hâm lại.”

Một câu nói rất đơn giản, nhưng đủ để tôi cảm thấy mình vẫn còn được tôn trọng.

Mỗi tối, chị xoa bóp lưng cho tôi bằng rượu thuốc.

Những bữa cơm được nấu theo đúng khẩu vị của tôi.

Cuộc sống không còn quá nhiều quy định cứng nhắc, cũng không còn cảm giác mình phải cố gắng thích nghi với một guồng quay đã được lập trình sẵn.

Dần dần, tôi ngủ ngon hơn.

Sức khỏe cũng khá hơn.

Điều thay đổi lớn nhất lại không nằm ở cơ thể, mà ở tinh thần.

Tôi cảm thấy mình vẫn là chính mình.

Dĩ nhiên, tôi cũng hiểu rằng không phải ai cũng may mắn gặp được một người chăm sóc tận tâm.

Có người thuê nhầm người, có người liên tục thay đổi người giúp việc, thậm chí còn mệt mỏi hơn cả khi ở viện dưỡng lão.

Vì thế, sẽ không có lựa chọn nào hoàn hảo cho tất cả mọi người.

Viện dưỡng lão có sự chuyên nghiệp, an toàn và thuận tiện.

Ở nhà có sự gần gũi, tự do và ấm áp.

Mỗi hoàn cảnh sẽ có một đáp án khác nhau.

Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra một điều rất đáng suy ngẫm:

Điều quan trọng không phải là mình sống ở đâu, mà là mình được đối xử như thế nào.

Con người, dù ở tuổi nào, cũng luôn cần được lắng nghe, được tôn trọng và được quan tâm bằng cả sự chân thành.

Tuổi già không nhất thiết phải có căn phòng đẹp nhất, bữa ăn sang nhất hay lịch sinh hoạt hoàn hảo nhất.

Điều người già cần, đôi khi chỉ là có một người nhớ mình thích gì, hỏi hôm nay mình có khỏe không, và khiến mình cảm thấy bản thân vẫn có giá trị.

Bởi cuối cùng, ai rồi cũng sẽ già đi.

Và điều mỗi chúng ta mong mỏi nhất, không phải chỉ là được nuôi dưỡng.

Mà là được sống những năm tháng cuối đời với sự bình yên, lòng tự trọng và tình người.

Xin cảm ơn quý vị đã dành thời gian lắng nghe.

Kính chúc quý vị luôn mạnh khỏe, bình an và có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống.

Hẹn gặp lại quý vị trong những câu chuyện tiếp theo của Tĩnh Lặng Mỗi Đêm.

#TuoiGia #Happiness #KienTaoCuocSong #TriTue #TĩnhLặngMỗiĐêm 


 

TỪ LIVESTREAM NGUYỄN PHƯƠNG HẰNG ĐẾN DIỄN ĐÀN DONALD TRUMP: KHI CHỦ NGHĨA DÂN TÚY ĐÁNH THẲNG VÀO CẢM XÚC ĐÁM ĐÔNG

Hoai Linh Ngoc DuongSự Thật Lề Đường (STLĐ)

 TỪ LIVESTREAM NGUYỄN PHƯƠNG HẰNG ĐẾN DIỄN ĐÀN DONALD TRUMP: KHI CHỦ NGHĨA DÂN TÚY ĐÁNH THẲNG VÀO CẢM XÚC ĐÁM ĐÔNG

Thoạt nhìn, Nguyễn Phương Hằng và Donald Trump là hai nhân vật hoàn toàn khác nhau. Một người nổi tiếng qua những buổi livestream đầy thị phi tại Việt Nam; người kia là một doanh nhân trở thành Tổng thống Hoa Kỳ.

Một người không nắm quyền lực nhà nước; người kia đứng ở trung tâm quyền lực của một siêu cường.

Nhưng nếu tạm gác nội dung đúng sai của từng phát biểu để chỉ quan sát kỹ thuật ngôn ngữ, chúng ta sẽ thấy một số nét tương đồng đáng chú ý: nói trực tiếp, bình dân, lặp đi lặp lại, cá nhân hóa xung đột, chế giễu đối thủ, chia thế giới thành những phe đối nghịch và đặc biệt là tạo cho người nghe cảm giác: “Tôi đang nói hộ những điều các anh chị muốn nói mà không ai dám nói.”

Trong chính trị học, một phần của hiện tượng ấy nằm trong khái niệm chủ nghĩa dân túy – populism. Nhiều nghiên cứu định nghĩa dân túy bằng ba yếu tố thường gặp: lấy “nhân dân” làm trung tâm, chống giới tinh hoa và có xu hướng phủ nhận tính chính đáng của những lực lượng không thuộc về “nhân dân chân chính”.

Chính trị vì vậy bị giản lược thành cuộc chiến giữa “những người dân lương thiện” và “giới tinh hoa tham nhũng”. (Cambridge University Press⁠)

Ngôn ngữ dân túy hấp dẫn trước hết bởi nó biến những vấn đề phức tạp thành những câu chuyện cực kỳ đơn giản. Một bài phân tích về tam quyền phân lập phải giải thích Quốc hội, hành pháp, tư pháp, judicial review, federalism, due process, checks and balances… Người đọc phải tập trung và có một số kiến thức nền.

Trong khi diễn ngôn dân túy chỉ cần nói: Bọn chúng đang lừa các bạn. Tôi sẽ phơi bày chúng. Chỉ có tôi dám nói sự thật. Một bên yêu cầu tư duy; bên kia cung cấp ngay một cảm xúc.

Đó là lý do livestream có thể hấp dẫn hơn một bài khảo luận về hiến pháp. Con người không phải lúc nào cũng tiếp nhận chính trị bằng lý trí thuần túy.

Chúng ta còn tiếp nhận nó bằng giận dữ, sợ hãi, tự ái, hy vọng, cảm giác bị xúc phạm và nhu cầu thuộc về một cộng đồng.

Chủ nghĩa dân túy đặc biệt giỏi biến những cảm xúc riêng lẻ thành một câu chuyện tập thể: “Anh khổ không phải chỉ mình anh khổ. Có một thế lực đã làm anh khổ. Tôi biết chúng là ai. Và tôi đứng về phía anh.”

Ở đây cần tránh một ngộ nhận: dân túy không đơn giản là chính trị dành cho người ít học. Người có học vẫn có thể bị hấp dẫn bởi nó.

Những nghiên cứu thực nghiệm thậm chí cho thấy chỉ sử dụng ngôn ngữ đơn giản không tự động giúp một ứng viên giành phiếu; điều quan trọng hơn là việc quy trách nhiệm cho giới chính trị và tạo cảm giác đứng về phía “nhân dân”.

Những bất an về kinh tế, văn hóa và địa vị xã hội cũng có thể kích hoạt nhu cầu tìm kiếm một lãnh tụ mạnh. (Cambridge University Press⁠)

Điểm đáng chú ý trong cách nói của Nguyễn Phương Hằng là biến người nghe thành người trong cuộc. Những câu chuyện về người giàu, quan chức, nghệ sĩ, hoa hậu, tiền bạc, tình dục, phản bội… vốn gần với những tò mò và ấm ức đời thường hơn rất nhiều so với những khái niệm như trách nhiệm giải trình hay kiểm soát quyền lực.

Khi người livestream dùng tiếng lóng, thành ngữ, châm chọc hoặc ngôn từ ngoài đường phố, khoảng cách giữa người phát ngôn và khán giả gần như biến mất. Người nghe không cảm thấy mình đang nghe một “chuyên gia giảng bài”; họ có cảm giác một người giống mình đang đứng lên nói hộ mình.

Trump cũng đã khai thác rất thành công một cơ chế tương tự trong chính trị Mỹ.

Ngôn ngữ vận động của Trump thường không mang cấu trúc của một bài diễn văn chính sách truyền thống mà gần với một chương trình biểu diễn chính trị: biệt danh, chế giễu, cường điệu, những câu ngắn dễ nhớ, xác định kẻ thù và liên tục tạo đối lập giữa những người ủng hộ mình với giới tinh hoa, truyền thông, bộ máy quan liêu hay những nhóm bị mô tả là gây nguy hiểm cho nước Mỹ.

Nghiên cứu chính trị học gọi những khung diễn ngôn lấy “nhân dân”, chống “elite” và mô tả chính trị theo kiểu thiện–ác là những đặc trưng quan trọng của rhetoric dân túy. (Cambridge University Press⁠)

Nhưng từ đây xuất hiện một sự khác biệt cực kỳ quan trọng giữa dân túy trong dân chủ và dân túy trong độc tài.

Trong một nền dân chủ, sự giận dữ của đám đông có một công cụ chuyển hóa thành quyền lực thật: lá phiếu. Một triệu người phẫn nộ không chỉ tạo ra một triệu lượt xem.

Họ có thể tạo thành một triệu lá phiếu. Lá phiếu đưa ứng viên vào Quốc hội, đưa tổng thống vào Nhà Trắng, ảnh hưởng đến việc bổ nhiệm thẩm phán và thay đổi chính sách của cả quốc gia.

Vì vậy, chủ nghĩa dân túy trong dân chủ chứa một nghịch lý: nó có thể sử dụng chính những phương tiện dân chủ để làm suy yếu nền dân chủ tự do.

Dân chủ không chỉ có bầu cử. Dân chủ tự do còn có hiến pháp, pháp quyền, quyền của thiểu số, báo chí độc lập, tư pháp độc lập, phân quyền và những thiết chế buộc người chiến thắng phải chấp nhận giới hạn quyền lực.

Nhà dân túy lại có thể nói với người ủng hộ: Tôi đại diện cho nhân dân. Tôi đã thắng cử. Vì vậy những ai ngăn cản tôi chính là đang chống lại ý chí nhân dân.

Đây chính là điểm nguy hiểm.

Khi “ý chí nhân dân” bị đồng nhất với ý chí của một cá nhân, tòa án có thể bị mô tả như kẻ phá hoại; báo chí trở thành “kẻ thù”; phe đối lập không còn là những công dân có quan điểm khác mà trở thành kẻ phản bội; công chức độc lập trở thành “deep state”; mọi cơ chế kiểm soát quyền lực đều có thể bị diễn giải thành âm mưu chống lại lãnh tụ.

Khi ấy lá phiếu không còn đơn thuần lựa chọn người quản lý nhà nước. Nó có nguy cơ trở thành tấm giấy ủy quyền để một cá nhân nhân danh đa số tấn công những thiết chế vốn được dựng lên để giới hạn chính người chiến thắng.

Đây không chỉ là giả thuyết. Nghiên cứu so sánh công bố năm 2025 tổng kết rằng khi những nhà lãnh đạo dân túy nắm chính quyền, nhiều nghiên cứu quy mô lớn ghi nhận những tác động tiêu cực đối với tự do dân sự, tự do truyền thông, cơ chế kiểm soát quyền lực và tính toàn vẹn của bầu cử.

Tuy nhiên, nghiên cứu cũng lưu ý dân túy đôi khi có thể buộc hệ thống chính trị phải chú ý tới những nhóm cử tri thực sự cảm thấy bị bỏ quên. Vì vậy vấn đề không phải mọi phản kháng chống giới tinh hoa đều xấu; vấn đề là phản kháng ấy có chấp nhận đa nguyên và giới hạn quyền lực hay không. (Cambridge University Press⁠)

Trường hợp Hoa Kỳ càng đặc biệt bởi Tổng thống Mỹ không chỉ ảnh hưởng đến nước Mỹ. Người ngồi trong Nhà Trắng điều hành một siêu cường quân sự, kinh tế và ngoại giao.

Vì vậy khi làn sóng dân túy đưa một lãnh tụ lên nắm quyền, những quyết định về thuế quan, nhập cư, chiến tranh, liên minh, viện trợ, tổ chức quốc tế hay quan hệ với các cường quốc có thể tạo chấn động vượt khỏi biên giới Hoa Kỳ.

Đến năm 2026, ngay cả trong nội bộ Mỹ, tranh luận về giới hạn quyền hành pháp đã trở thành một vấn đề lớn; khảo sát được Brookings phân tích cho thấy đa số người Mỹ được hỏi cho rằng Trump đã hành động vượt khỏi thẩm quyền pháp lý và hiến định trong một số lĩnh vực. (Brookings⁠)

Nhưng đặt cùng hiện tượng ấy vào một chế độ không có bầu cử cạnh tranh thực chất, kết quả lại hoàn toàn khác.

Một buổi livestream tại Việt Nam có thể thu hút hàng triệu lượt xem. Người ta có thể cười, chửi, hả hê, chia sẻ và cảm thấy những điều mình không dám nói cuối cùng đã có người nói thay.

Nhưng sau khi màn hình điện thoại tắt đi, câu hỏi quan trọng nhất vẫn còn nguyên: quyền lực nhà nước đã thay đổi gì chưa?

Nếu người dân không có khả năng dùng lá phiếu để thay thế chính quyền; nếu Quốc hội không phải nơi cạnh tranh quyền lực thực chất; nếu báo chí không thể tự do điều tra quyền lực; nếu tư pháp không đủ độc lập để buộc người có quyền chịu trách nhiệm, thì sự phẫn nộ của hàng triệu người rất khó chuyển hóa thành quyền lực chính trị có tổ chức.

Và đây chính là nghịch lý lớn nhất.

Ở Mỹ, một đám đông bị kích động có thể trở thành đội quân lá phiếu.

Ở Việt Nam, một đám đông bị kích động rất dễ chỉ trở thành đội quân lượt xem.

Một bên có khả năng đưa người mình yêu thích vào Nhà Trắng. Bên kia có thể đưa một livestream lên hàng triệu view nhưng ngày hôm sau cơ cấu quyền lực vẫn gần như nguyên vẹn.

Bởi vậy dân túy trong một nền độc tài đôi khi còn vô tình đóng vai trò như van xả áp suất xã hội.

Người dân được nghe những chuyện mà báo chí chính thống không nói, được cười vào giới quyền thế, được chứng kiến thần tượng hay người nổi tiếng bị “bóc trần”, được thỏa mãn cảm giác rằng cuối cùng cũng có người “quất thẳng”.

Sự phẫn nộ được giải phóng nhưng chưa chắc được chuyển hóa thành yêu cầu cải cách thể chế.

Đó chính là nơi “phép thắng lợi tinh thần” xuất hiện.

Người ta tưởng rằng nói được sự thật đồng nghĩa với thay đổi được hiện thực.

Không phải.

Phơi bày quyền lực và kiểm soát quyền lực là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Một livestream có thể làm một quan chức xấu hổ. Một nền báo chí tự do có thể điều tra ông ta.

Nhưng chỉ một hệ thống pháp quyền với công tố độc lập, tòa án độc lập, Quốc hội có quyền giám sát và cử tri có quyền loại bỏ chính quyền mới có khả năng biến thông tin thành trách nhiệm giải trình.

Đây cũng là lý do câu chuyện Nguyễn Phương Hằng đáng suy nghĩ hơn rất nhiều so với những chuyện ai ngủ với ai, ai cho ai tiền hay ai chống lưng cho ai.

Hiện tượng hàng triệu người say mê nghe những câu chuyện hậu trường quyền lực nhưng ít quan tâm tới cơ chế sản sinh và kiểm soát chính quyền cho thấy một nghịch lý: người ta căm ghét hậu quả của quyền lực tha hóa nhưng lại ít quan tâm đến cấu trúc đã cho phép quyền lực tha hóa.

Họ thích nghe kể về một quan chức xấu hơn là tìm hiểu tại sao một quan chức xấu có thể tồn tại.

Họ thích nghe một người quyền thế bị chửi hơn là đặt câu hỏi ai có quyền điều tra người ấy.

Họ thích chứng kiến một nhân vật bị “quất” trên mạng hơn là hỏi liệu người dân có cơ chế pháp lý nào để buộc người có quyền phải chịu trách nhiệm hay không.

Và đó là chiến thắng lớn nhất của mọi hệ thống quyền lực không bị kiểm soát: biến sự phẫn nộ chính trị thành giải trí.

Từ Nguyễn Phương Hằng đến Donald Trump vì vậy có một bài học đáng suy ngẫm. Chủ nghĩa dân túy không nhất thiết sinh ra từ sự ngu dốt.

Nó sinh trưởng rất tốt trên sự bất mãn, đặc biệt khi con người cảm thấy giới tinh hoa không còn nói ngôn ngữ của họ và hệ thống không còn lắng nghe họ. Nhà dân túy xuất hiện và nói: Tôi hiểu sự tức giận của các bạn. Tôi biết kẻ nào gây ra nó. Hãy đứng về phía tôi.

Nhưng từ câu nói ấy, hai con đường có thể mở ra.

Trong một nền dân chủ, đám đông có lá phiếu. Nếu cảm xúc chiến thắng lý trí và sự trung thành với lãnh tụ chiến thắng lòng trung thành với hiến pháp, dân túy có thể bước từ quảng trường vào chính quyền và bắt đầu phá bỏ từng chiếc khóa vốn được thiết kế để kiểm soát quyền lực.

Trong một chế độ độc tài, đám đông không có sức mạnh tương đương của lá phiếu. Sự phẫn nộ vì thế có thể quanh quẩn từ livestream sang Facebook, từ scandal này sang scandal khác, từ một trận cười sang một cơn giận dữ khác. Quyền lực vẫn ở đó.

Một nơi, dân túy có thể biến sự giận dữ thành quyền lực.

Một nơi, dân túy có nguy cơ biến sự giận dữ thành giải trí.

Nhưng cuối cùng bài học cho cả hai xã hội lại giống nhau: vấn đề quan trọng nhất không phải ai nói hay hơn, ai chửi mạnh hơn, ai thu hút được nhiều người hơn, mà là xã hội có những thiết chế nào để biến bất mãn chính đáng của người dân thành cải cách hòa bình, đồng thời ngăn bất kỳ cá nhân nào lợi dụng chính sự bất mãn ấy để tập trung quyền lực vào tay mình.

Bởi một nền dân chủ trưởng thành không hỏi: “Ai sẽ cứu chúng ta?”

Nó hỏi một câu khó hơn nhưng quan trọng hơn rất nhiều:

“Chúng ta phải xây dựng thể chế như thế nào để không bao giờ cần một vị cứu tinh?”


 

Những Cánh Hạc Bay Về Trời – Đỗ Bình

Đỗ Bình

Đời người như gió thoáng mây trôi, mong manh như sợi khói, mới đó mà đã mất! Vẫn biết luật tự nhiên trong trời đất mọi sự vật đều biến hóa. Con người «Có sinh là có tử», nhưng sự ra đi nào cũng để cho những người thân ở lại những nỗi buồn thương tiếc!

Vừa qua trong giới văn hóa và truyền thông Paris mất đi những khuôn mặt lớn như: Nhà biên khảo Trần Văn Trung, bút hiệu Thiên Ân, ông là cựu Trung tướng, Tổng cục Trưởng, Tổng cục Chiến Tranh Chính Trị VNCH. Ở Paris ông làm chủ nhiệm một tạp chí Việt ngữ chuyên về văn hóa thời luận, tôi làm chủ bút, sau đó vì sức khỏe ông lui về sống ẩn dật, nhà văn Nguyễn Vân Xuyên lên thay ông. Tờ báo lưu hành thêm vài năm rồi tự đình bản. Nhà biên khảo Trần Văn Trung là người có kiến thức rất uyên bác, thông thạo nhiều ngoại ngữ, ông rất khiêm nhường, thích sống lối sống đạm bạc nhưng thanh cao. Là một nhân sĩ có nhân cách nên được nhiều người qúy trọng và đã được bầu làm Hội trưởng Hội Người Việt Cao Niên, một hội quy tụ toàn là những người trí thức, khoa bảng.

Nguyện cầu linh hồn người quá cố sớm về hưởng Long nhan Thiên Chúa.

*  

GS Phạm Kế Viêm, vị giáo sư dạy toán nổi tiếng năm xưa ở Đà Lạt và Sài gòn trước năm 1975. Ông là trưởng khoa toán của trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, các trường Chu Văn An, Trường Sơn, Gia Long. Vì ông nổi tiếng môn toán nên mặt văn nghệ của ông về hội họa và thi ca bị mờ nhạt! Ông viết Thư Họa rất đẹp. Năm 1970 ở Sài gòn ông tham gia trong nhóm hội họa Alpha do họa sĩ Phạm Ngọc Khuê làm trưởng xưởng vẽ. Ngoài ra ông còn làm thơ rất hay, tôi may mắn được ông làm tặng một bài và hiện còn giữ.

Ông đã giã từ tất cả để trở về Nước Chúa.

*

BS Nguyễn Quốc Nam ở Paris vừa ra đi hôm nay, 25 tháng 7 năm 2026.

BS Nguyễn Quốc Nam là khuôn mặt cộng đồng của Người Việt Tự Do ở Pháp. Ông qua Pháp du học từ đầu thập niêm 60 của thế kỷ trước. Ông theo học Y khoa và đã tốt nghiệp nhưng không hành nghề bác sĩ. Ông học thêm ngành dược và đã tốt nghiệp. Ông cùng vợ cũng là dươc sĩ mở pharmacie, ông nói với tôi: «Hành nghề dược sĩ có thì giờ hơn nghề bác sĩ, tôi dành số thì giờ đó để sinh hoạt với các anh em.»

Ông là người yêu tự do, và đã dấn thân tranh đấu cho tự do, nhân quyền cho quê hương. Ông đã từng vào Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ở Genève Thụy Sĩ, để tranh đấu cho thuyền nhân còn bị kẹt lại ở các đảo Indonésie, Philippines, và Hồng Kông. Ông từng nhiều lần cùng cố Hòa Thượng Thích Minh Tâm, Thượng Tọa Thích Quảng Đạo và các nhân sĩ Paris vào quốc hội Pháp, quốc hôi Âu Châu để tranh đấu xin trả tự do cho những tù nhân lương tâm bị chính quyền CS giam giữ ở quê nhà. Dù rất thiết tha với quê hương, nhưng ông chưa bao giờ trở về quê hương. Trong bệnh viện, trên bàn đầu giường bệnh của ông được đặt lá cờ vàng ba sọc đỏ rất lớn tượng trưng cho Tự Do và tấm lòng của ông.

BS Nguyễn Quốc Nam là người yêu văn học nghệ thuật. Ông là người mở lòng tha thiết đón tiếp những văn nghệ sĩ ở hải ngoại đến Paris sinh hoạt văn học. Những nhà văn, nhà thơ, họa sĩ đã được ông đón tiếp như : Nguyễn Thùy, Vũ Hối, Hải Triều, Lê Đình Cai, Nguyễn Chí Thiện, Hoàng Phong Linh, Hà Bỉnh Trung, Nguyễn Thiện Hiệp,  Phan Khâm, Lê Quang Sinh, Bão Tố, Vi Khuê, Ngọc An, Trúc Giang, Linh Linh Ngọc…Ông còn là mạnh thường quân cho nhiều sinh hoạt văn hóa văn nghệ ở Paris.

BS Nam biết mình bị mắc bệnh nan y không qua khỏi, ông an nhiên chờ ngày được trở về với Nước Chúa. Ông  cùng gia đình con cháu quây quần cười nói vui vẻ, dùng cơm chung mỗi ngày trong bệnh viện. Bằng hữu ở khắp nơi đến thăm ông rất đông. Điều đặc biệt, dù quen biết nhiều văn nghệ sĩ, ký giả nhưng BS Nam chưa bao giờ nhờ viết về ông hay những sinh hoạt của ông. Những năm cuối đời, dù bị bệnh nặng nhưng ông và phu nhân thường đến tham dự những buổi văn nghệ tổ chức thân mật tại tư gia ông bà BS Phạm Đăng Thiện& Minh Châu. Ở những buổi ấy BS Nam tìm lại được cái thuở còn đi học ở quê nhà. Hoặc tham dự những buổi Ca Nhạc Kịch do nhóm văn nghệ sĩ trẻ Paris trình diễn.

Nguyện cầu linh hồn Người quá cố được thanh thản an nghỉ trong cõi thiên đàng.

*

GS Nguyễn Thùy vừa giã từ cõi trầm luân bể khổ hôm nay ngày 25 tháng 7 năm 2026, hồn bay về cõi vĩnh hằng an nghỉ.

Nguyễn Thùy là Nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu và phê bình văn học, ông có một thời vang bóng trên văn đàn hải ngoại. Ông vào sống trong viện dưỡng lão hơn một năm nay, trong viện và quanh vùng không có người đồng hương, con gái thì ở xa. Viện dưỡng lão nơi ông ở nằm trong một thành phố nhỏ thuộc miền Nam nước Pháp nhưng rất xa cộng đồng người Việt ở vùng đó. Khi ông vào viện dưỡng lão một thời gian tôi không liên lạc được. Khi có số phôn của viện tôi gọi phôn thăm, ông cầm điện thoại, mãi mấy phút sau ông mới nói được! Tôi súc động vì  ông là một nhà phê bình văn học,  một nhà tư tưởng, một diễn giả được mọi người sủng ái khắp nơi, và đã từng được mời đến Paris, Cali, Houston và Úc diễn thuyết, nay ông mở miệng nói không ra lời! Sau khi lấy lại được tinh thần tôi hỏi ông : «Anh bị đau cuống họng sao nói không được ?».

Ông trả lời: «Có đau gì đâu, lâu quá không nói chuyện nên quên nói !»  

Tôi hỏi : Anh nói tiếng Pháp rất giỏi, sao không nói chuyện với các người bạn Pháp ?»

Ông trả lời:« Họ già rồi, nói chuyện chán lắm, không hợp!”

Tôi im lặng, vì biết người bạn cao niên của tôi năm nay đã 95 tuổi không tìm được người đồng điệu. Cả đời ông đi tìm cho mình một triết thuyết, đó là Lẽ Đạo, nhưng, có lẽ con đường đó còn xa lắm, nó chỉ hiện hữu trong tâm tư của ông.

Ông hỏi đến vài người bạn văn ở Paris làm tôi bùi ngùi vì có nhiều người đã ra đi!

Nói về Nguyễn Thùy là câu chuyện dài. Tôi đã cùng ông sang Cali để giới thiệu tập biên khảo của ông là : Khung Trời Hướng Vọng, dày 564 trang được các Trung tâm Văn Bút ở Bắc Cali San Jose, Nam Cali, và các tạp chí Nguồn San Jose, Đất Đứng, Tiếng Vang ở Sramento tổ chức.

Chiều nay 25 tháng 7 năm 2026, con gái của ông là cô Trúc Việt phôn cho tôi báo là viện dưỡng lão báo tin ông ra đi sáng nay! Tôi bàng hoàng vì hai ngày trước tôi còn phôn nói chuyện về văn học, ông còn khỏe mạnh.

Ông ngẫu hứng đọc cho tôi nghe hai câu thơ, và tôi đã chép lại. Đây là bài thơ cuối cùng của ông:

« Tiếng xưa còn vẳng lời tâm sự,

Thắp sáng trên đầu sông núi đen»

GS Nguyễn Thùy xa quê hương đã lâu, chưa một lần trở về vì trong lòng vẫn còn u uẩn nỗi buồn xưa. Ông rất say mê truyện Kiều và đã viết cuốn nhận định văn học về tư tưởng của thi hào Nguyễn Du trong cuốn  Đoạn Trường Tân Thanh, sách dày hơn 500 trang mang tựa: « Nguyễn Du Tiếng Vui Trong Lời Buồn».

Thi nhân suốt đời nặng nợ với thơ, dù cuộc sống có thăng trầm, hay trong những giây phút cuối đời vẫn không rời thơ. Cố Nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật tác giả thi phẩm Hoa Sen, và cố nhà thơ Hoàng Phong Linh Võ Đại Tôn, tác giả bài thơ « Cố Nhân », nổi tiếng năm xưa. Hai nhà thơ làm hai bài thơ cuối cùng trong bệnh viện và đã gởi cho tôi lúc hai ông sắp mất! Tôi vẫn giữ hai bài thơ này:

 – KÍNH GỬI

NẰM TRÊN GIƯỜNG BỆNH VIỆN, LÀM THƠ TẶNG MÌNH CHO VUI VUI…NẰM BỆNH VIỆN HƠN 2 TUẤN, CHO VỀ NHÀ, CHỜ VÀO LẠI

TÁI KHÁM NỘI TẠNG NGỘP THỞ VÀ ĐAU NHỨC CƠ THỂ, KHÔNG ĐI ĐỨNG ĐƯỢC.

 « – LÚC XƯA NGANG DỌC MỘT THỜI

GIỜ ĐÂY THÙNG RÁC LÀ NƠI TIỄN CHÀO.

CHÂN ĐI, CHỐNG GẬY, TÉ NHÀO

MẮT MỜ, MIỆNG MÉO, TÊN “ĐÀO” CŨNG QUÊN.

NHÀ QUÀN GHI SẴN HỌ TÊN

CHỜ NGÀY HỎA TÁNG, BỤI LÊN KHÓI MỜ.

VÔ THƯỜNG TRƯỚC CỬA ĐỨNG CHỜ

“ANH HÙNG”  CHUNG VỚI “KHÙNG KHỜ ”  GIỐNG NHAU.

TUY HAI MÀ MỘT TRƯỚC SAU

LEO LÊN CHUNG CHUYẾN GHE TÀU VỀ ĐÂU ?

VỀ ĐÂU, TRONG CÕI BỂ DÂU

CÔNG HẦU KHANH TƯỚNG XUỐNG CẦU ÂM TY.

CHỈ MONG CÒN CHÚT TÌNH GHI

THỦY CHUNG TÂM NGUYỆN “THIỆN HUY” MỘT ĐỜI !

(THIỆN HUY = PHÁT HUY THIỆN TÂM).

TUÂN THEO ĐỊNH MỆNH, CÚI TẠ  ƠN TRỜI

KHÔNG CHẾT NHỤC TRONG LAO TÙ CỘNG SẢN.

VẪN HIÊN NGANG, VỚI CHÍ BỀN DẠ SÁNG

CÙNG TOÀN DÂN CHUNG SỨC TẠO THÀNH CÔNG.

TỰ DO, NHÂN BẢN, CHÓI RẠNG TRỜI ĐÔNG

HỒN THANH THẢN QUAY VỀ CÙNG CỐ QUỐC. »

VĐT (Hoàng Phong Linh). 16.03.25

Văn thi họa sĩ Nguyễn Hữu Nhật & Nguyễn Thị Vinh ( Nữ sĩ cuối cùng của Nhóm Tự Lực Văn Đoàn) những năm cuối đời, mỗi tháng vài lần phôn qua tâm sự với tôi, anh chị cho biết mặc dù bệnh tật già yếu nhưng hai người sống rất hạnh phúc nhưng mỗi khi nghĩ đến bạn bè thì cảm thấy cô đơn! Ông thật sự buông thả vì chán ngán sự ganh đua nên muốn sống ẩn dật như một chiếc bóng và tìm nguồn vui qua văn xuôi, biên khảo. Bài thơ Cô Đơn là bài thơ làm ngày cuối cùng trong nhà thương của Nguyễn Hữu Nhật:

 CÔ ĐƠN

“Tôi mằm nhà thương một mình

Chẳng ai thăm viếng nghĩ tình đã xa

Cuối cùng mới nghĩ được ra

Mua cho mình một bó hoa đỡ sầu-

Giường bên một lão Bắc Âu

Cô đơn nằm khóc, hồi lâu lại cười

Ngập ngừng nước mắt khó rơi

Hình như tiếc lắm cái thời thanh xuân“

Nguyễn Hữu Nhật

Oslo, cuối đông 2014

Tuổi già như chiếc lá cuối mùa, rồi cũng bay đi!  Nguyễn Thùy 95 tuổi, ông làm hàng trăm bià thơ, chẳng biết ai còn nhớ ? Ông viết mấy chục bộ sách dù có gởi thư viện, nhưng sách thuộc dạng nghiên cứu, tư tưởng nên kén ngươi đọc, chắc rồi cũng bị lãng quên!

Xin gởi thêm bài Lẽ Đạo mong các anh chị đọc để hiểu hêm về Con Người Nguyễn Thùy mà các anh chị đã từng gặp, quen biết.

Thân mến

Đỗ Bình


 

NHÂN TÀI SINH BẤT PHÙNG THỜI

Trần Tố Ngọc

 NHÂN TÀI SINH BẤT PHÙNG THỜI

CHỈ CÒN NHẬN ĐƯỢC MỘT ĐỜI ĐẮNG CAY?!

CHỮ TÀI LIỀN VỚI CHỮ TAI!

DŨNG KHÍ CỦA NGƯỜI TRÍ THỨC THỰC THỤ & CÁI KẾT ĐẮNG LÒNG ĐẾN TẬN BÂY GIỜ…

Ông Kim Ngọc, người thực hiện chính sách khoán hộ tạo ra một cuộc đột phá trong nông nghiệp vào giữa thập niên 1960 ở miền Bắc, khiến ông bị kỷ luật, và bây giờ đã được nhà nước vinh danh.

Nhưng câu chuyện “khoán hộ” vẫn chưa trọn vẹn vì còn một nhân vật nữa chưa được xem xét phục hồi. Người đó được mệnh danh là “triết gia khoán hộ”, hiện đang bán vé số ở Huế – đó là ông Lê Xuân Thiết.

1/- Bản luận chứng “Khoán hộ”:

Trước đó, ông Thiết từng du học học kinh tế học ở tận Kiev, Liên Xô cũ. Nhưng vì lý do sức khỏe, ông về học trong nước. Tốt nghiệp Đại học Kinh tế – Kế hoạch Hà Nội năm 1967 với tấm bằng loại ưu, chàng trai 30 tuổi Lê Xuân Thiết nhận quyết định về công tác tại Ủy ban Kế hoạch tỉnh Vĩnh Phúc. Lúc đó cả miền Bắc bị đói, và đối tượng đói nhất lại chính là người sản xuất ra lúa gạo. Chỉ riêng tỉnh Vĩnh Phú (đầu năm 1968 Vĩnh Phúc sáp nhập với Phú Thọ thành Vĩnh Phú) thì nông dân lại no đủ.

Đó là kết quả của chính sách “khoán hộ” do Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc khởi xướng và triển khai khắp toàn tỉnh từ năm 1968. Nông dân được giao ruộng đất để tự cày cấy, sau khi đóng sản lượng (đã được khoán theo hộ) cho nhà nước thì được hưởng phần còn lại, nhờ vậy mà năng suất đạt rất cao, lúa gạo đầy nhà.

Nhưng đến cuối năm 1968, chính sách “khoán hộ” bị cấm và Bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc bị kiểm điểm nặng nề. Thiết liền tìm đến huyện Lập Thạch, nơi vẫn còn “lén lút” thực hiện “khoán hộ” và nhận ra việc ông Kim Ngọc làm là quá đúng, đúng với khoa học và đúng cả đạo lý.

Nhưng do ông Kim Ngọc có thực tiễn mà chưa đúc kết thành lý luận, nên không bảo vệ được chính sách khoán hộ. Vậy là Thiết viết một bản luận chứng dài 72 trang, chứng minh chính sách khoán hộ là đúng, là hợp quy luật; tựu trung trong mấy ý sau:

– Cần giao ruộng đất ổn định, lâu dài cho hộ nông dân;

– Ai giỏi nghề gì thì làm nghề ấy;

– Nông dân được quyền bán cái mình làm ra ở đâu đắt nhất và mua cái mình cần ở đâu rẻ nhất;

– Xoá bỏ ngăn sông cấm chợ.

“Trên cơ sở thực tiễn của ông Kim Ngọc, tôi đã nâng lên thành luận điểm khoa học, để bằng mọi cách bảo vệ một chân lý đang bị vùi dập”, ông Thiết nói.

Bấy giờ là giữa năm 1974, sau bảy năm làm việc (1967-1974), cơ quan Ủy ban Kế hoạch tỉnh Vĩnh Phú yêu cầu Thiết làm báo cáo tập sự. Nhân cơ hội này, Thiết đã đưa ra bản luận chứng về chính sách khoán hộ thay cho bản báo cáo tập sự. Vậy là tai ương bắt đầu đổ xuống.

2/- “Tôi không phải là kẻ cơ hội!”:

Chính sách khoán hộ đã bị kết án là sai lầm, ông Kim Ngọc bị kỷ luật, vì vậy bản luận chứng khoán hộ của Lê Xuân Thiết không chỉ bị Ủy ban Kế hoạch tỉnh Phú Thọ kết luận là: xét lại, chống Đảng, theo tư bản chủ nghĩa, mà còn bị kết thêm tội “ngoan cố”! Đảng ủy cơ quan liền đề nghị Thiết viết kiểm điểm và thừa nhận mình sai lầm. Thiết không chịu. Có người rỉ tai Thiết, nếu cậu cứ ngoan cố vậy thì sẽ chết.

Thiết lắc đầu: “Tôi là người làm khoa học, tôi không phải là kẻ cơ hội! Thấy đúng mà vẫn nhận sai thì có tội với dân với nước. Thấy Đảng sai mà vẫn im lặng phục tùng mới là chống Đảng!”. Vậy là Thiết nhận án kỷ luật: khai trừ Đảng, chuyển sang làm nhân viên dọn vệ sinh cho cơ quan. Thiết vẫn nhẫn nhục với công việc của người lao công.

Về chuyện này ông Nguyễn Khắc Mai – Giám đốc Trung tâm Minh triết thuộc Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam nói: “Thiết là một điển hình của số phận người Việt của một thời. Từ tấm bé đã làm chú liên lạc cho Việt Minh huyện Hương Trà, đi tập kết để cố gắng trở thành người trí thức, nhưng nỗi thăng trầm của Thiết là ở chỗ anh lại muốn trở thành một trí thức thật đúng nghĩa. Tôi tha thiết mong ước rằng giới trẻ sẽ tìm hiểu câu chuyện về Thiết – một người trí thức trẻ đã biết dấn thân và theo đuổi chân lý bằng tất cả nhiệt huyết và trí tuệ của mình”.

Năm 1976, Thiết được điều về Ủy ban Kế hoạch tỉnh Thừa Thiên – Huế. Trước khi đi, ông bí thư chi bộ còn bảo Thiết nhận sai lầm đi để ghi vào lý lịch nhẹ hơn.

Thiết vẫn không chịu: “Nếu nhà nước dùng được thì dùng, không thì thôi. Tôi không thể nói trái sự thật”. Vì vậy, về đến Huế, Thiết đã gặp ngay sự lạnh nhạt của quê nhà và vui vẻ ra nhận công việc ở phòng Kế hoạch huyện Hương Trà. Một năm sau, huyện này sáp nhập với hai huyện khác thành huyện Hương Điền.

Ông chủ tịch huyện Hương Điền Nguyễn Sĩ Hạt lúc đó có vẻ đã nhận ra lợi ích của khoán hộ, nên đã âm thầm nhắm anh chàng Thiết này, nhưng lại tạm giao nhiệm vụ thư ký cho ban cải tạo công thương.

Thiết đã thấy trước kết cục của “cuộc cách mạng” này nên nhân lúc ông Hạt đi công tác dài ngày, ở nhà có chủ trương đưa cán bộ về cơ sở, liền đăng ký về Xí nghiệp vôi Long Thọ.

Tại đây, Thiết lại nhận công việc ở phòng kế hoạch, và lại bất đồng quan điểm với lãnh đạo. Ông trưởng phòng rất hiểu Thiết liền can: “Thôi đừng nói nữa, họ bỏ tù anh đó”.

3/- Vẫn là một trí thức:

Ngột ngạt quá, Thiết liền cáo bệnh và xin nghỉ mất sức. Đó là năm 1980, Thiết 43 tuổi, sau 30 năm ra đi giờ trở về làng An Ninh Hạ với hai bàn tay trắng. Lúc này anh mới nghĩ đến một việc làm cho bản thân mình: lấy vợ. Năm đó Thiết cưới cô y tá ở bệnh viện y học dân tộc tỉnh, một năm sau sinh con trai. Cứ tưởng là an phận, “nhưng đó lại là năm cực khổ chưa từng có trong đời tôi”. Trên khoé mắt của ông già vé số chợt ngấn nước, và đó là giọt nước mắt duy nhất mà tôi chứng kiến trong suốt cuộc trò chuyện.

Đói triền miên, con nhỏ lại bị bệnh mà không có tiền mua thuốc. Ông nói mấy lần ngã ngựa vẫn không đau, nhưng nhìn con bị bệnh không có thuốc thì đau đớn lắm. Năm 1990, lương hưu mất sức lao động cũng bị cắt. Thiết hụt hẫng như rơi tự do, gia đình bắt đầu lục đục, vợ ôm con bỏ về tập thể bệnh viện tá túc. Thiết bắt đầu lao vào cuộc mưu sinh một cách quyết liệt, cái quyết liệt của bản năng sinh tồn. Ông già vé số nheo mắt cười: “Đó cũng là qui luật thiết thân của con người”.

Bán trứng lộn, lượm chai bao đồng nát, làm đủ thứ mà vẫn không đủ ăn. Năm 1988, đứa em rể làm đại lý vé số thấy ông anh cử nhân kinh tế học đã từng đi Liên Xô về mà đói rách tả tơi liền bảo về bán vé số. Ông nói hoá ra cái nghề bán vé số này lại giúp ông tồn tại đến tận bây giờ và có lẽ ông sẽ còn nương nhờ nó cho đến ngày nhắm mắt. Chỉ có điều, trong 22 năm đó, ai cũng tưởng rằng khổ ải đã biến cải anh chàng cử nhân kinh tế ngang bướng thành một ông già tội nghiệp. Nhưng tôi nhận ra: ông vẫn là một người trí thức đúng nghĩa!

Bản luận chứng dài 72 trang viết tay được đánh máy còn 40 trang, ông Thiết cho biết đã bị mất cả bản chính lẫn bản nháp. Nhưng ông nói nếu còn thì nó cũng lỗi thời lắm rồi, bởi “khoán hộ” theo ông vẫn chỉ là giải pháp tình thế lúc đó mà thôi.

“Chiến lược của tôi là giải phóng sức lao động, biến sức lao động thành hàng hoá; sau đó, giải phóng tư liệu sản xuất khỏi những bàn tay vô cảm”, ông Thiết nói rất say sưa về cuộc nghiên cứu kinh tế mà ông xem như món nợ đời mình. Ông cho biết đang viết một cuốn sách về những điều mà ông đã đánh đổi cả cuộc đời để có được.

Tôi hỏi ông có nguyện vọng được phục hồi như ông Kim Ngọc không, ông cười lắc đầu: “Muộn rồi, vả lại nhu cầu cho bản thân tôi đâu có nhiều”. Điều cuối cùng trong câu chuyện hết sức nhiệt huyết của “triết gia” bán vé số vẫn là một niềm khắc khoải: “Xã hội muốn phát triển thì phải có nền tảng kinh tế chính trị học. Các bạn trẻ cần phải đam mê và đi sâu nghiên cứu để xây dựng nền tảng đó. Đó chính là nền móng của nền kinh tế quốc gia, là động lực phát triển xã hội”.

4/- Các Thầy của người trí thức chân chính của Lê Xuân Thiết cũng bó tay không cứu được ông:

Ông Thiết cho biết sau khi hoàn tất bản luận chứng, đã gửi cho hai người thầy của mình là ông Nguyễn Khắc Mai và Tôn Thất Tịnh (đều là người Huế tập kết ra Bắc). Ông Mai lúc đó đã về hưu ở Hà Nội, làm Giám đốc Trung tâm nghiên cứu Minh triết Việt.

Ông Mai cho biết vào năm 1973 có nhận một bản thảo đánh máy khoảng 40 trang của ông Thiết trình bày những luận điểm chứng minh sự đúng đắn của khoán hộ. Ông Mai nói: “Tôi tán thành những luận điểm ấy. Vì vậy, việc kỷ luật Thiết là không đúng, và khuyên Thiết nên khiếu nại. Nhưng Thiết thấy không giải quyết được gì, nên thôi”.

Ông Tôn Thất Tịnh cho hay lúc đó ông làm ở Viện Triết học có nhận bản báo cáo về khoán hộ của Lê Xuân Thiết do ông Nguyễn Khắc Mai chuyển. “Cậu ấy bị oan lắm, nhưng bọn tôi không cứu được” – ông Tịnh nói.

(Theo Minh Nhân trên báo Tiền phong)

P/s: Trong xã hội mình có được bao nhiêu người như ông Thiết để rồi nghèo đói, khổ sở vây quanh. Và có bao người trí thức thừa hiểu, thừa biết như ông Thiết nhưng im miệng, đồng loã để vinh thân phì gia? Họ có còn nhân danh là trí thức nữa không hay là “trí ngủ” mà chính xác phải gọi là giả ngủ…. Vậy đừng hỏi tại sao XH giờ ít người tốt và người ta sống bạc ác với nhau thế? Bởi người tốt thì khốn đốn thế thì ai dám làm người tốt nữa???

Ảnh ông Lê Xuân Thiết năm 2011

Nguyễn Tân_ sưu tầm _

Tố Ngọc Trần chia sẻ


 

Nguyễn Phương Hằng được tặng nhiều tiền trong buổi livestream, đại biểu Quốc Hội thắc mắc

Ba’o Nguoi-Viet

August 6, 2026

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một đại biểu Quốc Hội Việt Nam nêu nghi ngờ về chuyện bà Nguyễn Phương Hằng được tặng tiền “cả tỷ đồng” ($38,117) trong buổi livestream phát vào đêm 5 Tháng Tám (giờ Việt Nam).

Buổi livestream của bà Hằng, tổng giám đốc công ty Đại Nam, từ ngoại quốc, được ghi nhận thu hút hàng triệu lượt “view” trước khi đột ngột bị nền tảng TikTok cắt sóng với lý do “vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng.”

Bà Nguyễn Phương Hằng trong buổi livestream phát vào đêm 5 Tháng Tám (giờ Việt Nam). (Hình: Chụp qua màn hình)

Theo báo Dân Trí hôm 6 Tháng Tám, tại phiên thảo luận diễn ra trong kỳ họp Quốc Hội, đại biểu Nguyễn Trung Kiên đặt vấn đề về chuyện một số người thu lợi từ quà tặng trên nền tảng số.

“Ví dụ hôm qua có một phiên livestream với lượng người xem rất lớn, riêng số quà tặng trong phiên livestream ấy cũng ước tính cả tỷ đồng, với hàng chục ngàn người bấm tặng quà. Vậy liệu những người có ảnh hưởng trong xã hội livestream có chuyện rửa tiền đằng sau không?” ông Kiên đặt câu hỏi nhưng tránh nhắc tên bà Nguyễn Phương Hằng.

Theo ông Kiên, việc bà Hằng và một số người khác thu lợi từ quà tặng trên nền tảng số là “vấn đề cần nghiên cứu.”

Buổi livestream của bà Hằng vào đêm 5 Tháng Tám thu hút nhiều người theo dõi là nhờ chủ đề công kích diễn viên Lý Nhã Kỳ và cựu Hoa Hậu Mai Phương Thúy.

Trước đó, hai người này được ghi nhận có những lời chỉ trích bà Hằng trên trang cá nhân.

Theo tường thuật của báo VietNamNet hôm 6 Tháng Tám, nội dung buổi livestream của bà Hằng “chỉ toàn những câu chuyện tiết lộ đời tư cá nhân, và kinh khủng hơn là những lời văng tục, chửi thề, sỉ nhục… kéo dài liên tục từ đầu đến cuối.”

Bản tin mô tả bà Hằng “liên tục chửi bới” và số lượng người xem “không ngừng tăng theo thời gian.”

Nhiều người xem cổ vũ bà bằng cách tặng “hoa hồng” (donate) trong lúc buổi livestream đang diễn ra.

Một gia đình ngồi coi buổi livestream của bà Nguyễn Phương Hằng đêm 5 Tháng Tám. (Hình: Chụp qua màn hình)

Theo giới quan sát, buổi livestream của bà Nguyễn Phương Hằng không chỉ nhắm tới Lý Nhã Kỳ và Mai Phương Thúy, mà còn đưa cáo buộc ông Lê Thanh Hải, cựu bí thư Thành Ủy TP.HCM thu được nhiều vàng từ 172 tiệm vàng trong vụ cháy Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế (ITC) ở Sài Gòn hồi năm 2002.

Ngoài ra, bà Hằng còn đưa cáo buộc ông Trương Tấn Sang, cựu chủ tịch nước Việt Nam, cặp bồ với diễn viên Lý Nhã Kỳ, trong lúc ông Nguyễn Xuân Phúc, cựu thủ tướng và chủ tịch nước Việt Nam, dan díu với cựu Hoa Hậu Mai Phương Thúy…

Bà Nguyễn Phương Hằng bị kết án ba năm tù về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”

Bà Hằng được giảm án và thả tù sớm vào ngày 19 Tháng Chín, 2024.

Sau đó, bà Hằng rời khỏi Việt Nam và nối lại việc phát livestream từ ngoại quốc. (N.H.K) [dt]


 

CHÍNH QUYỀN TRUMP HOÀN TRẢ 100 TỶ USD TIỀN THUẾ QUAN

BBC News Tiếng Việt

 CHÍNH QUYỀN TRUMP HOÀN TRẢ 100 TỶ USD TIỀN THUẾ QUAN

Chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đã hoàn trả khoảng 100 tỷ USD tiền thuế quan cho các doanh nghiệp nhập khẩu, tương đương khoảng 60% tổng số tiền thu được từ chính sách thuế quan mang tên “Ngày Giải phóng”, theo một hồ sơ mới của Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Mỹ (CBP).

Khoản hoàn trả này được thực hiện sau khi Tòa án Tối cao Mỹ hồi tháng Hai phán quyết rằng các mức thuế nhập khẩu diện rộng được áp dụng theo Đạo luật Quyền hạn Kinh tế Khẩn cấp Quốc tế (IEEPA) năm 1977 là không hợp pháp.

Theo hồ sơ của CBP, khoảng 29 tỷ USD tiền hoàn thuế vẫn đang được cơ quan chức năng xem xét, trong khi thêm 1,6 tỷ USD chưa thể giải ngân do các doanh nghiệp chưa cung cấp thông tin tài khoản ngân hàng.

Chính quyền Trump trước đó viện dẫn IEEPA để áp đặt các mức thuế nhập khẩu trên diện rộng với lý do ứng phó tình trạng khẩn cấp về kinh tế.

Tuy nhiên, chính sách này đã vấp phải phản đối từ các doanh nghiệp và đối tác thương mại do làm tăng chi phí nhập khẩu và gây lo ngại giá hàng hóa sẽ tăng.

Một số tập đoàn lớn của Mỹ đã nhận được các khoản hoàn thuế đáng kể.

Amazon cho biết đã được hoàn khoảng 600 triệu USD trong quý 2. Giám đốc tài chính Brian Olsavsky nói công ty sẽ hoàn trả một phần khoản tiền này cho khách hàng trong những trường hợp phát sinh phụ thu cụ thể, đồng thời sử dụng phần còn lại để hỗ trợ duy trì giá bán thấp.

Sau phán quyết của Tòa án Tối cao, ông Trump từng áp dụng mức thuế phổ quát 10% như một giải pháp tạm thời trước khi thay thế bằng các mức thuế mới đối với 60 đối tác thương mại, đồng thời áp thuế 50% đối với hàng hóa từ Canada.

#BBCNewsTiếngViệt — #Donaldtrump 


 

Nghi phạm gây ra vụ cháy thảm khốc ở Spokane (Washington) bị bắt

Nguoi-Viet 

Nghi phạm gây ra vụ cháy thảm khốc ở Spokane (Washington) bị bắt

Văn phòng Cảnh sát trưởng Spokane loan báo vừa bắt giữ ông Aaron F. Farinacci, 37 tuổi, cư dân địa phương, từng có tiền án ngộ sát. Farinacci bị cáo buộc phóng hỏa cấp độ một, không kháng cự khi đội SWAT thực thi lệnh bắt giữ.

Farinacci là nghi phạm gây ra vụ cháy Old Trails – lớn nhất trong ba vụ cháy bùng phát từ thứ bảy (1/8/2026) ở phía tây bắc trung tâm Spokane rồi lan qua sông Spokane, thiêu rụi nhiều khu dân cư. Giới hữu trách cho biết cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn, bao gồm cả hai đám cháy còn lại là Autumn Lane và Fairview.

Ba đám cháy lớn hồi cuối tuần qua ở thành phố lớn thứ nhì bang Washington được gọi chung là “Spokane Complex Fire”, đã phá hủy hàng trăm công trình và khiến ít nhất 60.000 người phải di tản. Tính đến sáng thứ ba (4/8/2026), số công trình bị phá hủy đã vượt 700 và giới hữu trách dự đoán con số có thể vượt qua mức 1.000 vì chưa hoàn tất việc đánh giá thiệt hại. Khi quay về, nhiều gia đình chỉ thấy nền nhà và ống khói trơ trọi giữa đống tro tàn. Một cặp vợ chồng lớn tuổi, sống tại khu Indian Trail hơn 20 năm, chia sẻ với báo giới rằng chẳng còn thứ gì để cứu và họ đang phân vân có nên xây lại nhà hay không.

Trong ngày hôm qua (thứ hai 3/8/2026), hơn 900 lính cứu hỏa đã tham gia chữa cháy và con số này dự kiến sẽ tăng lên hơn 2.000 người. Giới hữu trách cũng cảnh báo dân chúng không sử dụng flycam gần khu vực cháy vì có thể cản trở hoạt động chữa cháy từ trên không. Riêng ngày 2/8/2026 đã ghi nhận 26 trường hợp làm gián đoạn việc chữa cháy có liên quan đến flycam. Thống đốc bang Washington đã ban bố tình trạng khẩn cấp toàn bang, cấm hầu hết hoạt động đốt lửa kể cả nhằm phục vụ hoạt động nông nghiệp. Ông cũng đã điện thoại cho Tổng thống Trump đề nghị hỗ trợ.

Không chỉ Spokane, nhiều khu vực khác ở miền Tây nước Mỹ cũng đang oằn mình chống chọi với cháy rừng. Một đám cháy do sét đánh đã thiêu rụi hơn 530 dặm vuông đồng cỏ ở miền tây Idaho và miền đông Oregon, đe dọa thiêu rụi hơn 600 ngôi nhà và 800 công trình khác. Tại Utah, chỉ trong cuối tuần, một đám cháy khác đã tăng gấp bốn lần diện tích, thiêu rụi gần 109 dặm vuông và làm chết hơn 100 gia súc.

___

Ảnh minh họa: Storyblocks


 

Nạn đói năm 1945 kinh hoàng đến mức nào?

Phạm Toàn

Thật kinh khủng

Nạn đói năm 1945 kinh hoàng đến mức nào?

Năm 1944, Việt Nam bị mất mùa nhưng Pháp và chính quyền phong kiến nhà Nguyễn vẫn phải cung cấp cho Nhật hơn 900.000 tấn gạo để nuôi chiến tranh phát xít và làm nguyên liệu để người Pháp nấu rượu, cùng thóc dùng đốt lò thay cho than đá. Hàng chục nghìn mẫu ngô bị phá, hàng triệu tấn thóc bị thu nộp. Nhật cấm vận chuyển lúa từ miền Nam ra, vơ vét thóc ở miền Bắc khiến giá thóc, gạo tăng vọt.

   Tháng 9/1944, lụt vỡ đê La Giang (Hà Tĩnh), đê sông Cả (Nghệ An) làm cho nạn đói diễn ra trầm trọng hơn. Nạn đói đã diễn ra ở các tỉnh miền Bắc và Bắc Trung Bộ, từ Quảng Trị trở ra. Trọng điểm là các tỉnh đồng bằng, nơi dân số tập trung đông.

     Để chống lại cái đói, cái chết cận kề, người dân ăn từ rau dại, đến củ chuối, vỏ cây, giết cả trâu bò, chó mèo; dân chài thì ăn củ nâu, cá chết. Khi không còn gì ăn thì họ ngồi chờ chết, để người nhà mang đi chôn hoặc chết ở bờ bụi khi đi kiếm ăn. Cái chết đến từ từ, thảm khốc, dày vò cả thể xác lẫn tinh thần. Cái đói khiến cha bỏ con, chồng bỏ vợ, tình người đứt đoạn, đi xin ăn không được thì cướp giật. Ở các vùng quê, hàng nghìn hộ gia đình chết cả nhà, nhiều dòng họ chỉ một vài người sống sót.

  Nhiều làng xã chết 50-80% dân số, nhiều gia đình, dòng họ chết không còn ai.. Làng Sơn Thọ, xã Thụy Anh (Thái Thụy, Thái Bình cũ) có hơn 1.000 người thì chết đói mất 956 người. Chỉ trong 5 tháng, số người chết đói toàn tỉnh lên đến 280.000 người, chiếm 25% dân số Thái Bình khi đó. Lịch sử đảng bộ Hà Sơn Bình cũ ghi rõ: “Trong nạn đói năm 1945, khoảng 8 vạn người (gần 10% dân số trong tỉnh) chết đói, nhiều nơi xóm làng xơ xác tiêu điều, nhất là ở những nơi nghề thủ công bị đình đốn. Làng La Cả (Hoài Đức) số người chết đói hơn 2.000/4.800 dân, có 147 gia đình chết không còn một ai. Làng La Khê (Hoài Đức) có 2.100 người thì 1.200 người chết đói, bằng 57% số dân.

 Ước tính có khoảng trên 2 triệu người dân chết đói trong khi dân số nước ta khi đó khoảng 23 triệu người.


 

Tiễn biệt anh Nguyễn Quốc Nam – Van Huynh Ngoc-Châu

Van Huynh Ngoc-Châu

 Tiễn biệt anh Nguyễn Quốc Nam

Một đời cống hiến cho cộng đồng, một di sản tinh thần để lại

Có những con người khi rời xa cõi tạm không chỉ để lại nỗi tiếc thương cho gia đình và thân hữu, mà còn để lại một dấu ấn sâu đậm trong lòng những người từng đồng hành và trong cả một cộng đồng.

Hôm qua, ngày 04/08/2026, tại nhà thờ Saint-Martin ở L’Isle-Adam, vùng ngoại ô Paris, hơn 300 người đã hiện diện trong thánh lễ an táng để tiễn đưa anh Nguyễn Quốc Nam về nơi an nghỉ cuối cùng trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa.

Sự hiện diện đông đảo ấy không chỉ là một lời tiễn biệt, mà còn là sự ghi nhận dành cho một con người đã sống trọn vẹn với gia đình, với cộng đồng và với những giá trị mà anh luôn trân trọng.

Trong không gian trang nghiêm của thánh đường, hình ảnh lá cờ vàng Việt Nam Cộng Hòa hiện diện trong một góc nhà thờ đã gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc sâu lắng.

Tôi nhớ đến anh Quốc Nam — không chỉ là một người anh đáng kính trong cộng đồng, mà còn là người đã dành cho tôi sự quan tâm, sự nâng đỡ và một niềm tin mà tôi luôn trân trọng.

Tôi vẫn nhớ thùng cờ vàng với hơn 100 lá cờ anh đã trao tặng. Đó không chỉ là một món quà, mà còn là một sự gửi gắm. Những lá cờ ấy mang theo tình cảm, trách nhiệm và niềm tin của một người đã dành nhiều năm tháng để gìn giữ những điều anh luôn trân quý.

Khi trao thùng cờ ấy cho tôi, anh nói rằng anh rất yên tâm vì đã có người tiếp tục con đường mà anh đã theo đuổi.

Câu nói ấy của anh mãi ở lại trong lòng tôi.

Tôi nhớ một lần trò chuyện với anh khi tôi tâm sự về những khó khăn, những lời chỉ trích và những thử thách tôi gặp phải trong sinh hoạt cộng đồng.

Anh lắng nghe tôi rất bình tĩnh rồi nhẹ nhàng khuyên tôi không cần phải trả lời tất cả mọi điều. Anh nói rằng nếu là anh, anh sẽ không bận tâm đến những điều thị phi, và cứ bình thản tiếp tục đi con đường mình đã chọn.

Tôi nói với anh rằng:

“Anh khác với em. Anh được mọi người tôn trọng vì anh đã gắn bó với cộng đồng lâu năm và được nhiều người biết đến. Còn em là người mới bước vào con đường này nên gặp nhiều khó khăn hơn.”

Anh suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng nói rằng tôi đã nhìn nhận đúng.

Lời chia sẻ ấy cho thấy anh không chỉ là một người có kinh nghiệm, mà còn là người biết lắng nghe, thấu hiểu và nâng đỡ những người đang tiếp nối.

Điều khiến tôi xúc động trong ngày hôm nay là tôi gặp lại những người trước đây từng có những khác biệt với tôi. Họ chào hỏi tôi, chia sẻ và nhắc về anh Nam với sự kính trọng. Có những người tôi chưa từng quen biết cũng nói về anh, về nhân cách và những đóng góp của anh.

Tôi nhận ra rằng sự quý trọng dành cho một con người không đến từ lời nói, mà đến từ cả một cuộc đời sống có tình nghĩa và trách nhiệm.

Anh Nguyễn Quốc Nam đã dành nhiều tâm huyết để đóng góp cho cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp. Anh không chỉ cống hiến bằng hành động, mà còn bằng sự kiên định, trách nhiệm và lòng thủy chung với những giá trị tự do, nhân bản mà anh luôn trân trọng.

Khi tôi biết anh, anh đã phải chống chọi với căn bệnh ung thư hơn 5 năm. Dù sức khỏe suy giảm, anh vẫn giữ được tinh thần mạnh mẽ và sự quan tâm dành cho cộng đồng.

Hôm nay, anh đã khép lại hành trình nơi trần thế. Nhưng những gì anh để lại sẽ còn mãi: tình cảm, sự tin tưởng, những việc làm cụ thể và tinh thần trách nhiệm đối với những người ở lại.

Sau thánh lễ, tôi cũng có một trải nghiệm khó quên.

Khi rời nhà thờ, tôi bất ngờ không nhớ mình đã đậu xe ở đâu. Tôi tìm kiếm gần 1 tiếng đồng hồ trong sự lo lắng. May mắn thay, anh Trịnh Nghĩa, một người tôi không quen biết nhiều, đã tận tình chở tôi đi tìm từng khu vực chung quanh.

Trong lúc tưởng như bế tắc và không muốn làm phiền anh Nghĩa lâu hơn, tôi gặp một người cảnh sát trên đường. Sự tận tình và lòng tốt của anh đã giúp tôi tìm lại được chiếc xe.

Trên đường trở về, tôi suy nghĩ rất nhiều về ngày hôm nay. Một ngày tiễn biệt anh Nam, một ngày đầy cảm xúc, nhưng cũng là một ngày tôi nhận được sự giúp đỡ từ người quen biết và cả người xa lạ.

Đối với tôi, đó là một khoảnh khắc thật đặc biệt. Có thể mỗi người có một cách cảm nhận khác nhau, nhưng trong lòng tôi, đó như một sự an ủi nhẹ nhàng, một lời nhắc rằng tình người và sự nâng đỡ vẫn luôn hiện diện quanh ta.

Anh Quốc Nam đã ra đi, nhưng niềm tin anh trao gửi vẫn còn ở lại.

Xin cúi đầu tiễn biệt anh.

Nguyện xin Thiên Chúa đón nhận anh vào Nước Trời, ban cho anh được hưởng bình an đời đời. Xin cho những giá trị tốt đẹp mà anh đã theo đuổi tiếp tục được gìn giữ và lan tỏa qua những người ở lại.

Vĩnh biệt anh Nguyễn Quốc Nam.

Anh sẽ mãi được nhớ đến bằng sự kính trọng, lòng biết ơn và thương quý.

Ngọc Châu

From: Van Thanh