MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN

Cang Huynh

MỖI NGÀY MỘT CÂU CHUYỆN.

*Người bán hàng đứng sau quầy của cửa hàng trang sức nhỏ, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một bé gái dừng lại bên ngoài và áp mặt vào cửa kính. Ngay khi nhìn thấy thứ mình đang tìm kiếm, đôi mắt cô bé sáng lên vì thích thú.

Cô bé vội vàng chạy vào trong và chỉ vào một chiếc vòng cổ màu ngọc lam trong tủ trưng bày.

“Cháu có thể xem chiếc vòng đó được không ạ?” cô bé hỏi. “Nó dành cho chị gái cháu. Ông có thể gói nó giúp cháu được không ạ?”

Người bán hàng nhìn đứa trẻ với vẻ tò mò.

“Cháu có bao nhiêu tiền ạ?” ông hỏi nhẹ nhàng.

Cô bé thò tay vào túi, lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ và cẩn thận trải nó lên quầy. Một nắm tiền xu, tiền hào và tiền lẻ rơi xuống mặt kính.

“Số tiền này có đủ không ạ?” cô bé hỏi đầy hy vọng.

Chỉ có vài đồng xu, nhưng cô bé vẫn tiếp tục nói với vẻ tự hào:

“Cháu muốn tặng chị gái cháu một món quà đặc biệt. Từ khi mẹ mất, chị ấy đã chăm sóc tất cả chúng cháu. Chị ấy luôn nghĩ đến người khác, và chẳng bao giờ có thời gian hay tiền bạc cho bản thân.”

“Hôm nay là sinh nhật chị ấy, và cháu biết chị ấy sẽ thích chiếc vòng cổ này. Màu ngọc lam giống màu mắt của chị ấy.”

Người bán hàng im lặng một lúc.

Rồi ông cầm chiếc vòng cổ lên, mang ra phía sau cửa hàng, và đặt vào một chiếc hộp trang sức xinh xắn. Ông gói chiếc hộp bằng giấy gói trang nhã, buộc một dải ruy băng quanh hộp, và thắt một chiếc nơ xinh xắn.

“Đây,” ông nói, đưa gói quà cho cô bé. “Cầm cẩn thận nhé cháu bé.”

Cô bé ôm chặt chiếc hộp nhỏ vào ngực, cảm ơn ông, rồi vui vẻ chạy ra khỏi cửa hàng.

Gần đến giờ đóng cửa, một cô gái trẻ bước vào cửa hàng. Cô đặt một chiếc hộp trang sức quen thuộc lên quầy, cùng với giấy gói và dải ruy băng chưa buộc.

“Chiếc dây chuyền này mua ở đây à?” cô hỏi. “Nó giá bao nhiêu vậy?”

Người bán hàng nhận ra gói quà ngay lập tức.

“Giá cả của mỗi món đồ trong cửa hàng tôi là chuyện riêng giữa tôi và khách hàng,” ông trả lời.

Cô gái trẻ lắc đầu.

“Em gái tôi chỉ có vài đồng xu. Đây là ngọc lam thật, phải không? Chắc hẳn nó rất đắt. Chúng tôi không bao giờ có đủ tiền mua một thứ như thế này.”

Người bán hàng cầm hộp và gói lại cẩn thận. Ông vuốt phẳng giấy gói, buộc lại ruy băng và thắt nơ với sự dịu dàng như trước.

Rồi ông đưa gói quà lại cho cô.

“Em gái cô đã trả giá cao nhất mà bất cứ ai có thể trả,” ông nói khẽ. “Nó đã cho đi tất cả những gì nó có.”

Sự im lặng bao trùm cửa hàng nhỏ.

Cô gái trẻ đứng đó, tay run rẩy ôm món quà, hai giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

Một số món quà không được đo bằng giá cả.

Giá trị thực sự của chúng nằm ở tình yêu thương, sự hy sinh và sự chân thành mà người ta trao tặng.

– Cang Huỳnh lược dịch từ Chaque jour une histoire. 


 

Được xem 6 lần, bởi 6 Bạn Đọc trong ngày hôm nay