Người mẹ bỏ con gái 12 tuổi trong rạp chiếu phim rồi biến mất… Sự thật phía sau khiến cả thế giới xúc động
Một người mẹ đưa cô con gái mười hai tuổi vào một rạp chiếu phim ở Paris.
Bà mỉm cười và nói:
“Con cứ ngồi xem phim nhé. Mẹ sẽ quay lại trước khi bộ phim kết thúc.”
Cô bé Marie Claude ngoan ngoãn gật đầu.
Bộ phim kết thúc. Đèn trong rạp bật sáng. Khán giả lần lượt ra về.
Cô bé vẫn ngồi đó, chờ mẹ.
Nhưng người mẹ đã không bao giờ trở lại.
Không phải vì bà bỏ rơi con.
Mà bởi ngay sau khi rời khỏi rạp, bà lao đi để cảnh báo các đồng đội trong lực lượng Kháng chiến rằng Gestapo đang chuẩn bị bao vây họ.
Bà không đến kịp.
Gestapo đã bắt chính bà trước.
Người phụ nữ ấy là Odette Fabius.
Sinh năm 1910 trong một gia đình Do Thái lâu đời tại Pháp, bà hoàn toàn có thể chọn cách im lặng để bảo toàn tính mạng dưới sự chiếm đóng của Đức Quốc xã.
Nhưng bà đã chọn con đường nguy hiểm hơn.
Tháng 11 năm 1941, Odette gia nhập mạng lưới tình báo Réseau Alliance, bí mật chuyển những thông tin quân sự quan trọng cho Anh quốc.
Tháng 4 năm 1943, bà bị bắt, bị giam biệt lập, bị tra khảo, nhưng tuyệt nhiên không tiết lộ bất cứ điều gì.
Đầu năm 1944, bà bị đưa đến trại tập trung Ravensbrück cùng hàng nghìn nữ tù nhân khác.
Số tù nhân của bà là 27393.
Giữa cái lạnh cắt da, sự đói khát và những hàng rào thép gai, Odette vẫn không từ bỏ hy vọng.
Bà tìm cách vượt ngục.
Ba ngày sau, bà bị bắt lại.
Theo những lời kể còn được lưu truyền, hình phạt dành cho bà là năm mươi roi giữa sân trại trước sự chứng kiến của các nữ tù nhân khác.
Bà không hề kêu một tiếng.
Người ta kể rằng khi viên cai ngục hỏi vì sao bà có thể chịu đựng được như vậy, bà chỉ bình thản đáp:
“Tôi là người Pháp.”
Sau đó, bà tiếp tục bị biệt giam trong phòng tối rồi chuyển đến khu trừng phạt khắc nghiệt nhất của trại.
Đầu năm 1945, khi sức khỏe gần như suy kiệt, bác sĩ Anne Spoerry đã bí mật che giấu bà trong bệnh xá, giúp bà tránh khỏi những đợt tuyển chọn tù nhân đưa đi tử hình.
Tháng 4 năm 1945, chỉ ít ngày trước khi chiến tranh ở châu Âu kết thúc, Hội Chữ thập đỏ đã đưa bà sang Thụy Điển điều trị.
Bà hôn mê gần một tháng rồi dần hồi phục.
Sau chiến tranh, Odette sống thêm bốn mươi lăm năm, viết hồi ký, được trao nhiều huân chương cao quý của nước Pháp và trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm.
Còn cô bé Marie Claude ngày nào cũng sống sót qua chiến tranh cùng cha mình.
Nhiều năm sau, khi được hỏi liệu mẹ mình có nên mạo hiểm như thế hay không, bà chỉ mỉm cười và nói:
“Mẹ tôi không thể sống theo cách nào khác. Đó chính là con người của bà.”
Có những người sống rất lâu nhưng dần bị lãng quên.
Có những người ra đi từ rất lâu, nhưng lòng dũng cảm của họ vẫn sống mãi.
Odette Fabius là một trong những con người như thế.
#MyLanPham #OdetteFabius #LịchSử #ThếChiếnThứHai #Pháp #Ravensbruck #PhụNữPhiThường #LòngDũngCảm #KhôngBaoGiờLãngQuên


