Kẻ bạo loạn Quốc Hội gốc Louisiana từng bắn chết thường dân ở Iraq

Ba’o Nguoi-Viet

January 22, 2024

BATON ROUGE, Louisiana (NV) – Một cựu quân nhân Lục Quân Mỹ, từng bị kết tội ngộ sát vì bắn chết một thường dân bị còng tay ở Iraq và sau đó bị buộc xuất ngũ, đã bị bắt hôm Thứ Hai, 22 Tháng Giêng, với cáo buộc tấn công các cảnh sát Quốc Hội Mỹ bằng dùi cui trong cuộc bạo loạn ngày 6 Tháng Giêng, 2021, theo AP.

Nghi can Edward Richmond Jr., 40 tuổi, ở Geismar, Louisiana, đội mũ bảo hiểm, miếng đệm vai, kính bảo hộ và dán cờ bang Louisiana trên ngực khi tấn công cảnh sát trong một đường hầm bên ngoài toà nhà Quốc Hội vào ngày 6 Tháng Giêng, 2021, theo báo cáo của FBI.

Hình ảnh nghi can bạo loạn Edward Richmond Jr. tại trụ sở Quốc Hội ngày 6 Tháng Giêng, 2021. (Hình: DOJ)

Đương sự Richmond bị bắt ở Baton Rouge, Louisiana và dự trù sẽ trình diện tại toà vào Thứ Ba, 23 Tháng Giêng, để nghe các cáo buộc bao gồm gây rối trật tự dân sự và hành hung, chống cự hoặc cản trở cảnh sát bằng hung khí.

Một tòa án quân sự kết án Richmond, khi mới 20 tuổi, về tội ngộ sát và tuyên ba năm tù vì giết một thường dân Iraq đang bị còng tay gần Taal Al Jai vào Tháng Hai, 2004.

Sau đó Richmond bị buộc xuất ngũ.

Trong vụ giết thường dân Iraq này, ban đầu đương sự bị buộc tội giết người không chủ ý, có mức án tối đa là chung thân. Nhưng hội đồng gồm năm sĩ quan và năm binh sĩ đã giảm nhẹ tội danh xuống còn ngộ sát.

Hồ sơ quân đội cho biết nghi can Richmond đã bắn vào sau đầu Muhamad Husain Kadir, một người chăn bò, từ khoảng cách khoảng 6 feet sau khi người đàn ông này vấp ngã.

Richmond khai không biết nạn nhân Kadir bị còng tay và tin rằng người đàn ông Iraq sẽ làm hại một đồng đội.

FBI cho biết, trong cuộc bạo loạn ngày 6 Tháng Giêng, cảnh quay từ camera gắn trên người đã ghi lại cảnh nghi can Richmond liên tục tấn công các cảnh sát Quốc Hội bằng dùi cui đen trong một đường hầm ở Điện Capitol.

Cảnh sát đã phải vật lộn trong nhiều giờ để ngăn chặn đám đông những người ủng hộ Donald Trump tiến vào Quốc Hội qua lối vào đường hầm.

Theo bản khai của FBI xác định nghi can Richmond đã đến Washington DC, cùng với một số người khác để làm “đội bảo vệ” cho các cuộc biểu tình được lên kế hoạch vào ngày 6 Tháng Giêng.

Hơn 1,200 người bị buộc tội liên quan đến bạo loạn ở Quốc Hội. Khoảng 900 người đã nhận tội hoặc bị kết án sau các phiên tòa.

Theo dữ liệu do hãng tin AP tổng hợp, hơn 750 người đã bị kết án, trong đó gần 500 người phải nhận án tù. (MPL) [kn]


 

Săn… hàng thất lạc  – Minh Đăng

 Minh Đăng

Bảng hiệu cửa hàng Unclaimed Baggage tại Scottsboro, Alabama (ảnh: Carol M. Highsmith/Buyenlarge/Getty Images)

Cách phi trường bận rộn và náo nhiệt nhất thế giới – Atlanta Hartsfield-Jackson International Airport – khoảng ba giờ lái xe, người ta sẽ thấy cửa hàng khổng lồ Unclaimed Baggage ở Scottsboro, Alabama (509 W Willow St, Scottsboro, AL 35768). Đây là cửa hàng duy nhất nước Mỹ mua hành lý thất lạc từ các công ty vận tải và bán lại với giá chiết khấu.

Unclaimed Baggage làm việc với các hãng hàng không cũng như các công ty xe buýt, xe lửa, xe tải và khách sạn, chuyên thu gom hàng thất lạc hành khách. Khoảng một phần ba những tìm thấy được tái chế hoặc vứt bỏ. Một phần ba được quyên góp cho các tổ chức từ thiện và một phần ba được rao bán – trên trang web trực tuyến unclaimedbaggage.com hoặc tại cửa hàng rộng 50,000 foot vuông ở Scottsboro của công ty Unclaimed Baggage. Kể từ khi bắt đầu hoạt động kinh doanh vào năm 1970, Unclaimed Baggage đã trở thành điểm thu hút khách du lịch hàng đầu ở Alabama, với hơn một triệu khách mỗi năm.

Xếp hàng mua hàng thất lạc tại Unclaimed Baggage, Tháng Mười Một 2023 (ảnh: William DeShazer for The Washington Post via Getty Images)

Hơn 50 năm trước, doanh nhân Doyle Owens thành lập Unclaimed Baggage bằng cách mua những chiếc túi “vô thừa nhận” từ các công ty vận tải. Ngày nay, cửa hàng Unclaimed Baggage thậm chí có hẳn một… viện bảo tàng trưng bày một số món đồ kỳ lạ nhất được phát hiện. Đừng tưởng Unclaimed Baggage bán những thứ vất đi. Ở đây có mọi thứ thượng vàng hạ cám, từ áo khoác, đồ lót, găng tay, gậy chơi golf đến cả đồng hồ Rolex!

Nói chung mọi thứ trên đời đều có ở Unclaimed Baggage, khi chúng bị thất lạc và chủ nhân sẵn sàng… bỏ luôn: máy tính xách tay, iPad, mũ phớt, túi hàng hiệu, bộ lễ phục xứng đáng mặc để dự giải Oscar, súng săn, đồ lót (còn nguyên trong hộp)… Một cây vợt tennis Wilson mới cáu có giá $300 nhưng được bán với $77.99; một chiếc túi Tumi trị giá $575 được bán với $399.99; máy đọc sách điện tử giá $34 được bán với $7.99… Nếu đến Unclaimed Baggage dịp cuối năm, khách hàng còn có thể mua những thứ dành cho mùa Đông giảm giá đến không ngờ, từ áo khoác mềm mượt như nhung Arc’teryx, quần không thấm nước, ván trượt tuyết đến giày boot…, theo The Washington Post.

Tất nhiên vào mùa mua sắm cuối năm, bạn không thể vào cửa hàng Unclaimed Baggage và thoải mái thong thả lựa. Bạn phải lái xe cả trăm dặm, cắm trại qua đêm ở bãi đậu xe. Bạn phải “cạnh tranh” với những khách hàng xa xôi không chỉ đi xuyên bang đến đây mà thậm chí xuyên biên giới (từ Canada)! Cũng đáng để xếp hàng. Vì hàng thật sự tốt và giá quá bèo. Năm 2014, một chiếc đồng hồ Rolex bạch kim được định giá $64,000 nhưng chỉ bán với $32,000 ở Unclaimed Baggage.

Một góc viện bảo tàng bên trong Unclaimed Baggage (ảnh: William DeShazer for The Washington Post via Getty Images)

Bạn không sợ mua lầm hàng gian hàng giả. Ở Unclaimed Baggage, người ta có những chuyên gia thực thụ đánh giá chính xác giá trị đồ trang sức và các loại hàng xa xỉ cao cấp. Đó là lý do có một số hàng thất lạc tại Unclaimed Baggage được bán với giá gần như ngang ngửa giá thị trường, chẳng hạn một chiếc túi Hermès Birkin màu hồng đậm được bán với giá $17,000 – tương đương những chiếc túi Hermès mới cáu bán trong những cửa hàng sang trọng ở New York hay Paris.

Theo Bộ Giao thông Vận tải Hoa Kỳ, các hãng hàng không có chính sách riêng về thời điểm chính thức loan báo hành lý thất lạc, nhưng hầu hết rơi vào khoảng từ năm đến mười bốn ngày. Khi hãng hàng không xác định hành lý bị mất, họ có trách nhiệm bồi thường cho hành khách lên tới $3,800. Sonni Hood, giám đốc quan hệ công chúng của Unclaimed Baggage cho biết sàn bán hàng có sẵn 7,000 mặt hàng mới mỗi ngày.

Unclaimed Baggage bắt đầu hoạt động vào năm 1970 khi người sáng lập Doyle Owens dùng một chiếc xe bán tải mượn và khoản vay $300 để mua những món hàng thất lạc từ Trailways Bus Line ở Washington DC rồi mở một cửa hàng nho nhỏ để bán lại. Ban đầu, cửa hàng chỉ mở hai ngày một tuần nhưng dần nó trở nên nổi tiếng sau khi Doyle ký hợp đồng với Eastern Airlines và họ mở cửa suốt tuần. Năm 1981, cửa hàng thực hiện đợt giảm giá đồ trượt tuyết đầu tiên, từ đó trở thành hoạt động truyền thống hàng năm với chiến dịch giảm giá bắt đầu vào thứ Bảy đầu tiên của Tháng Mười Một.

Bên trong cửa hàng Unclaimed Baggage một ngày cuối năm 2023 (ảnh: William DeShazer for The Washington Post via Getty Images)

Đến năm 1995, con trai của Doyle – Bryan, cùng vợ (Sharon) – tiếp quản công việc kinh doanh và mở rộng diện tích cửa hàng, có thêm quán cà phê (“Cups Café”) để khách nghỉ xả hơi ăn uống khi đi săn hàng; và viện bảo tàng (“The Found Treasures”, mở cửa năm 2023). Cách đây ba năm, khi kỷ niệm 50 năm thành lập, Unclaimed Baggage mở cửa hàng trực tuyến. Năm 2022, Unclaimed Baggage tổ chức chuyến triển lãm vòng quanh nước Mỹ (đi khắp 50 tiểu bang) để giới thiệu bộ sưu tập những món hàng thất lạc độc đáo mà họ thu thập được.

Theo Sonni Hood, người làm việc cho Unclaimed Baggage khi còn là một thiếu niên, hiện là giám đốc quan hệ công chúng, khu vực nổi tiếng nhất cửa hàng là tầng lửng, nơi bán các thiết bị điện tử, từ điện thoại di động, máy tính xách tay, máy tính bảng đến tai nghe… Tất cả thiết bị điện tử đều được xóa sạch dữ liệu cá nhân và được kiểm tra kỹ thuật kỹ lưỡng để chắc chắn rằng chúng còn hoạt động tốt. Máy tính xách tay, iPad và Nintendo Switch đều được bán với giá chỉ bằng một nửa giá mới.

Trong những món hành lý thất lạc, có những thứ bất ngờ kỳ lạ (ảnh: Mario Tama/Getty Images)

Điều kỳ lạ thú vị là có những thứ thất lạc, với số phận trôi nổi theo dòng đời, lọt vào Unclaimed Baggage, rồi cuối cùng lại “châu về hợp phố”. Theo giám đốc điều hành Unclaimed Baggage, Bryan Owens (dẫn lại từ NPR), có một người đến từ Atlanta đã mua đôi giày trượt tuyết cho vợ sắp cưới tại Unclaimed Baggage. Và khi anh ấy mang quà tặng về, cô vợ sắp cưới hét toáng lên vì vui bởi đó chính là đôi giày trượt tuyết mà cô đánh mất. Ngoài ra, có những thứ thất lạc vô cùng kỳ lạ.

Có lần, Unclaimed Baggage nhận được một hộp mà khi khui ra, người ta thấy một thiết bị lạ. Hóa ra đó là… hệ thống dẫn đường của máy bay chiến đấu F-14 Tomcat! Bryan Owens vội vàng trả lại cho Hải quân Hoa Kỳ. Lần khác, hàng thất lạc là một camera từ… tàu con thoi! Unclaimed Baggage cũng lập tức trả lại cho NASA. Chưa hết, trôi dạt đến Unclaimed Baggage còn là một chiếc vĩ cầm cổ hàng thế kỷ mà người ta tin rằng nó được chế tạo bởi một học trò của Antonio Stradivari (1644-1737); những cổ vật Ai Cập; một bộ áo giáp cổ…

From: Tu-Phung


 

Thánh Marianne Cope/Molokai, 1838-1918-Cha Vương 

Chúc bình an, hôm nay 23/1 Giáo Hội mừng kính Thánh Marianne Cope/Molokai, 1838-1918, trinh nữ. Xin thánh nhân chuyển cầu cho chúng con.

Cha Vương 

Vào thế kỷ 19, bệnh phong cùi làm dân Hawaii hoang mang nhưng chứng bệnh này vẫn nảy sinh lòng đại lượng ở người phụ nữ được biết đến là Mẹ Marianne ở Molokai. Lòng can đảm của bà giúp cải thiện các nạn nhân ở Hawaii, một vùng thuộc Hoa kỳ thời bà sống, năm 1898.

Lòng đại lượng và can đảm của Mẹ Marianne được kính nhớ ngày 14-5-2005, ngày Mẹ được tuyên thánh tại Rôma. ĐHY Jose Saraiva Martins, Bộ trưởng Bộ Phong thánh, nói rằng Mẹ là một phụ nữ nói với thế giới bằng “ngôn ngữ của chân lý và yêu thương.” ĐHY Martins, người chủ tế lễ phong thánh tại Đại Giáo đường Thánh Phêrô, đã gọi cuộc đời Mẹ là “tuyệt tác của Hồng ân Thiên Chúa.” Nói về tình thương đặc biệt của Mẹ dành cho những người phong cùi, ĐHY Martins nói: “Mẹ nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Chúa Giêsu nơi những người phong cùi. Như người Samaritanô nhân hậu, Marianne đã trở nên hiền mẫu của họ.”

Ngày 23-1-1838, một bé gái được sinh ra là con của Peter và Barbara Cope, người vùng Hessen-Darmstadt, Đức quốc. Bé gái này được đặt theo tên người mẹ. Hai năm sau, gia đình Cope nhập cư Hoa kỳ và định cư ở Utica, New York. Bé gái Barbara lớn lên và làm việc trong một nhà máy cho đến tháng 8-1862 thì vào Dòng nữ Phanxicô ở Syracuse, New York. Sau khi tuyên khấn vào tháng 11-1863, nữ tu Barbara được gọi là Marianne, và bắt đầu dạy học tại trường của giáo xứ Mông Triệu.

Nữ tu Marianne giữ chức vị cao ở vài nơi, hai lần là giáo tập trong hội dòng và ba lần làm trưởng Bệnh viện Thánh Giuse ở Syracuse, nơi Mẹ biết sẽ hữu ích trong thời gian ở Hawaii. Được bầu làm giám tỉnh năm 1877, Mẹ Marianne lại tái đắc cử năm 1881. Hai năm sau, chính quyền Hawaii tìm một người để điều hành Trạm Tiếp Nhận Kakaako (Kakaako Receiving Station) lo chăm sóc những người nghi bị phong cùi. Hơn 50 cộng đồng tôn giáo ở Hoa kỳ và Canada đều có yêu cầu. Khi đến dòng nữ ở Syracuse, 35 nữ tu đã tình nguyện ngay. Ngày 22-10-1883, Mẹ Marianne và 6 nữ tu đi Hawaii nhận nhiệm vụ tại Trạm Tiếp Nhận Kakaako ở ngoại ô Honolulu. Trên đảo Maui, các nữ tu mở bệnh viện và trường học cho các em gái.

Năm 1888, Mẹ Marianne và hai nữ tu đi Molokai để thành lập nhà mở cho các phụ nữ và các cô gái không có ai che chở. Chính quyền Hawaii khá lưỡng lự khi để phụ nữ đảm nhận nhiệm vụ khó khăn này. Họ không cần lo về Mẹ Marianne như vậy! Thật vậy, tại Molokai, Mẹ đã đảm trách nhà mở mà Chân Phước Damien DeVeuster (+ 1889) đã thành lập cho nam giới và các em trai. Mẹ Marianne đã “đổi đời” ở Molokai bằng cách giới thiệu sự vệ sinh, niềm hãnh diện và sự vui vẻ cho kiều dân. Những chiếc khăn quàng màu sáng và những chiếc áo đầm xinh xắn dành cho phụ nữ là một phần kế hoạch của Mẹ.

Chính quyền Hawaii đã tặng Huân chương Hoàng gia (Royal Order) của Kapiolani cho Mẹ, và thi sĩ Robert Louis Stevenson đã nhớ đến Mẹ trong một bài thơ. Mẹ Marianne trung thành tiếp tục trách nhiệm. Nhiều cô gái Hawaii có ơn gọi tu trì và làm việc ở Molokai. Mẹ Marianne qua đời ngày 9-8-1918 và được Đức Giáo Hoàng Benedict phong thánh vào ngày 21.10.2012.

Thánh nhân nói: “Tôi không nghĩ đến phần thưởng. Tôi chỉ làm việc cho Chúa và làm việc một cách vui vẻ.” Hôm nay mời bạn hãy noi gương thánh nhân chu toàn bổn phận của mình một cách vui vẻ nhé.

From: Do Dzung

Xin Bên Con Chúa Ơi 


Thảm trạng gia đình tại Mỹ – Nam Huỳnh-Truyện ngắn

Câu chuyện tác giả  kể lại đã hơn 20 năm . kể từ lúc chính gia đình này qua được MỸ.  Một bà mẹ quá, rất trẻ co’ 3 con, gia tài mang theo rát “KHỦNG”… Thế rồi moi sự biến đổi bất ngờ… NC xin im lằng để các bạn theo dõi mới thấm… và lòng nhân hậu của người đọc đã đãm lệ cho cảnh đời QUÁI ÁC hơn cả địa ngục ở trần gian.  Mời nhìn tấm gương gia đình ác quỹ để lấy đó răn dạy con cháu và tự mình cạo sạch THAM SÂN SI!.

Thảm trạng gia đình tại Mỹ
Nam Huỳnh

Sau 30-4-1975, như tất cả các Sĩ Quan QLVNCH còn ở lại miền Nam, bản thân tôi đã phải chịu hơn 6 năm tù “cải tạo”.

Trước khi có dịp định cư tại Hoa Kỳ, tôi đã nghe nhiều chuyện “dở khóc, dở cười” tại cái quê hương hợp chủng này, nên tôi luôn cẩn thận, chuẩn bị tinh thần để sẵn sàng đối diện với thực tế.

Đặt chân đến Mỹ vừa tròn 3 tháng, thì gia đình tôi đã phải ứng phó với sự “kỳ thị” của “cô con dâu”!

Từ quê hương đau khổ, nghèo nàn, được sang một đất nước giàu mạnh, văn minh tột đỉnh, dân chủ thật sự, tự do nhất thế giới… thật là một phúc đức lớn lao! Nhưng niềm vui chưa trọn, thì chuyện buồn lại đến liên miên…

Vì con trai tôi sponsor, nên bước đầu gia đình tôi phải về ở chung tại San José. Tôi cũng đã sòng phẳng “trả tiền phòng” hàng tháng coi như “share phòng” hầu tránh phiền muộn về sau. Thế nhưng càng ngày tôi thấy “cô con dâu” càng tỏ ra “kỳ thị” với 3 đứa em chồng và thường sửa sai, gây gổ luôn cả chồng. Bà vợ tôi phải lo đi chợ nấu ăn cho cả nhà nên bận rộn suốt ngày! Thế mà chẳng được ơn mà còn bị oán.

Bạn hữu của cô con dâu thấy chuyện bất bình, đã lén gọi điện thoại lại báo cho chúng tôi. Cô ta nói với bạn, “Phải gắt gao với họ (chúng tôi) để chồng không dám giúp đỡ họ… và đoan chắc rằng họ chẳng bao giờ dám xa rời hoặc bỏ đi, vì lý do duy nhất là họ mới qua Mỹ, chưa có xe. Không tiền thì phải chấp nhận đau thương thôi!”

Chịu đựng đau khổ được 3 tháng, vợ chồng tôi bàn nhau tìm đường “di tản”!

May mắn làm sao, chỉ vài hôm sau, một người bạn thân từ Dallas gọi sang và rủ chúng tôi qua. Thế là chúng tôi quyết định “move” sang Garlant (Dallas) thuộc tiểu bang Texas.

Chúng tôi ra đi vì hạnh phúc của con trai tôi, tôi không muốn cái hạnh phúc của con bị sứt mẻ vì sự hiện diện của chúng tôi, và cũng để cho chúng tôi được an thân.
Thượng đế cũng thương nên qua Garland tôi tìm được việc làm tại hãng Mervyn. Làm “Machine Operator” được 3 tháng, thì nhận được “giấy” đi khám sức khỏe để vào permanent, nhưng vì vết thương chiến tranh còn để lại “nơi cột sống” nên tôi phải nghỉ việc.

Một lần nữa, gia đình tôi phải “move” đi tìm việc làm. Cuộc phiêu lưu vì “đô la” bắt đầu.

Chúng tôi di chuyển xuống Houston, một thành phố khá lớn, nằm phía Nam của Texas. Tại thành phố nghèo việc làm này, tôi cũng may mắn tìm được một job: lái xe đưa rước những gia đình H.O mới sang Mỹ đi học Anh ngữ ESL. Nhờ vậy, tôi đã được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè thuộc mọi giới trong xã hội để được tìm hiểu, học hỏi thêm kinh nghiệm.

Mỗi người một số phận, mỗi gia đình một hoàn cảnh, tuy nhiên đa số đều giống na ná nhau: khó khăn về ngôn ngữ phong tục tập quán, trong gia đình thì vấn đề con cái đã trở nên nghịch lý.

Tôi chỉ biết lấy kinh nghiệm của người đến Mỹ trước, an ủi tất cả anh em để họ có đủ niềm tin và an tâm, hầu vượt qua được bước “khởi đầu nan”! Và tôi đã đi thấy nghe, hoặc chứng kiến, nhiều chuyện “cười ra nước mắt”!

Tháng 5/95 tôi có dịp giúp đưa một người bạn là chị H. đến “viện dưỡng lão” để thăm “bà cô chồng”.

Bà cô trong “Viện Dưỡng Lão” là một bà cụ đã 89 tuổi nhưng vẫn còn nét đẹp lão quí phái. Tóc trắng cả mái đầu, mắt vẫn còn long lanh, trong sáng. Bà đọc báo không cần mang kính lão. Bà chỉ có một khuyết tật nhỏ là hơi lãng tai. Khi tiếp xúc với Bà chỉ viết trên giấy để bà đọc, và bà trả lời rất rõ ràng.

Lần đầu đi với chị H, và sau khi chị H trở về Cali, chúng tôi vẫn đến thăm bà ta những khi rảnh rỗi và rồi được bà kể là bà lập gia đình năm 19 tuổi, đến năm 24 tuổi thì ông nhà mất, để lại 3 đứa con, mà đứa con gái út chỉ mới lên 2 tuổi!

Góa chồng ở lứa tuổi 24, tuy vẫn còn trong độ thanh xuân, nét mỹ miều còn làm bao thanh niên trong Quận theo đuổi, nhưng vì thương con, thương chồng, bà quyết ở vậy nuôi ba đứa con đến ngày khôn lớn.

Bà tần tảo mua bán, lập nghiệp từ một ít vốn của ông chồng để lại. Sau đó bà làm chủ 2 tiệm vàng tại quận TB thuộc tỉnh Tây Ninh.

Ngày 30/4/75 miền Nam thất thủ. Thời thế đổi thay. Bà cùng 2 con gái di tản sang Hoa Kỳ. Dù tuổi đời bà đã 69 tuổi. Quyết định bỏ cả ruộng vườn nhà cửa và chỉ mang theo 03 bao cát vàng.

Đến cuối năm 1975, bà ta và 2 con được phép định cư tại Texas.

Qua năm 76, dù mới định cư chưa được 1 năm nhưng với số vàng sẵn có trong tay, bà quyết định mua một ngôi nhà để cho con gái út (còn gọi là Út Thơm) và chồng cùng các cháu an cư rồi sẽ lập nghiệp, và các cháu được an tâm học hành.

Sau 9 năm, hai cháu ngoại đã tốt nghiệp Đại Học. Một là Bác Sĩ, một là Dược Sĩ…

Khi thấy cháu ngoại dự trù mở phòng mạch mà không có tiền, bà đã không do dự, mà còn khuyến khích, hỗ trợ bằng cách trao lại cho Út Thơm tất cả tài sản còn lại của Bà để Út Thơm lo cho cậu con bác sĩ có được phòng mạch…

Theo bà nghĩ sở dĩ trước đây bà giữ số vàng mang theo là vì sợ con, cháu ỷ lại, tiêu pha hết. Không còn để phòng thân khi hữu sự. Nay, các cháu đã thành tài. Bà không cần lo nữa và an tâm sang luôn tên nhà, giao hết của cải cho Út Thơm.

Một tuần lễ sau đó, Út Thơm cùng chồng và 2 con tổ chức đãi mừng Ngoại 79 tuổi và Út Thơm cùng chồng ngỏ ý đưa Bà đi nghỉ mát vùng xa… đổi gió. Bà ngập ngừng suy nghĩ nhưng vì 2 cháu năn nỉ thêm, nên miễn cưỡng bằng lòng cho gia đình được vui!

Sáng thứ bảy, cả nhà dậy sớm lo cho Bà ăn sáng, quần áo và vật dụng thường dùng. Hai cháu ngoại dìu Bà ra xe để lên đường. Ngồi trên xe khoảng 30 phút, xe dừng trước một tòa nhà lớn lao, sang trọng.

Tại đây, Bà được Bác Sĩ Mỹ khám bệnh trước khi đi chơi xa. Khám xong, Út Thơm vui vẻ bảo với Bà bác sĩ nói sức khỏe Mẹ rất tốt, ngoại trừ chỉ bị hơi lãng tai thôi! Sau đó Út Thơm dìu Bà lên phòng khách ngồi, mang cho Bà lon trà ướp lạnh, rồi bảo: “Mẹ uống nước chờ con vào trong thanh toán tiền cho Bác Sĩ, xong con trở ra chở Mẹ đi.”

Ngồi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ, Bà sốt ruột nên đi tìm. Chẳng thấy cô Út ở đâu! Bà bắt đầu lo sợ… thì xuất hiện cô y tá người Mỹ đến nói gì Bà chẵng hiểu và dẫn Bà vào phòng ăn. Đến nơi nhưng Bà không ăn, nhìn quanh toàn là những bà Mỹ già, chẳng có người VN và cũng chẳng có ai quen.

Bà gọi tên Út Thơm… nhưng vô vọng! Bà chạy ra ngoài nhưng nhân viên trực không cho Bà đi. Bà la, khóc và nói thật nhiều nhưng chẳng ai hiểu Bà, vì Bà chưa hề biết tiếng Mỹ.

Bắt đầu từ đây, Bà phải sống với bao nhiêu cực hình mà đám y tá Mỹ trắng, Mỹ đen rất bạc đãi, đôi khi còn xô đẩy Bà nữa!

Khi tôi đến thăm thì Bà đã ở đây được 9 năm, tuổi đã 88 tuổi. Suốt 9 năm dài, Út Thơm, con gái Bà không bao giờ trở lại thăm mẹ. Con cháu Bà, tuy phòng mạch ở downtown cách nơi đây chỉ 20 phút lái xe, cũng chẳng hề thăm viếng!

Gặp chúng tôi Bà vẫn còn sáng suốt. Bà yêu cầu chúng tôi giúp cứu Bà ra khỏi trại Dưỡng Lão này, liên lạc giùm với em trai của Bà, hy vọng sẽ đưa Bà trở về quê hương. Nhưng, than ôi, chúng tôi cũng như em trai Bà tất cả phải bó tay. Vì luật của Hoa Kỳ là ai gởi Bà vào thì chính người đó mới có quyền lãnh ra. Em trai Bà là cậu ruột của Út Thơm, đã có lần đến gặp Út Thơm để yêu cầu cô lãnh Bà ra giao cho gia đình Ông nuôi. Chẳng những bị Út Thơm xua đuổi, ông cụ còn bị gia đình Út Thơm hăm gọi cảnh sát vì chen vào nội bộ gia đình cô!

Từ lúc hiểu được hoàn cảnh của Bà, chúng tôi thường dành thì giờ đến thăm Bà. Mang quà bánh biếu, Bà không ăn. Biếu tiền, Bà không nhận. Bà nói Bà tuyệt thực và cầu nguyện ơn trên cho Bà chết sớm. Từ hơn 2 năm rồi, Bác Sĩ ra lịnh bắt Bà ngồi xe lăn, nên đến nay Bà không đi đứng được nữa.

Giữa năm 1995, vì tôi bị thất nghiệp nên phải move đi tiểu bang khác. Mãi đến năm 1998, chúng tôi trở về Houston thăm Bà ta… nhưng, tiếc thay Bà đã vĩnh viễn lìa bỏ cái “địa ngục xa lạ” này, ra đi trong cô quạnh. Hết một kiếp người!

Hình ảnh bà cụ bị con cháu bỏ rơi trong viện dưỡng lão làm tôi trăn trở mãi. Mỹ quốc là một siêu cường quốc, có nền văn minh và phát triển cao nhứt thế giới, nơi có đủ thứ luật lệ bảo vệ con người. Một xứ xở tốt đẹp như thế, tại sao đạo lý lại không được quan tâm” Phải chăng đây là nơi suy tàn của đạo lý gia đình Việt Nam”

Công Cha như núi bỏ hoang!
Nghĩa Mẹ như nước lụt tràn lối đi!

Nhớ bà cụ đã mất. Thương chính thân thế gia đình mình, tôi không muốn tin điều ấy là có thực. Đành chỉ còn biết cầu mong cho các thế hệ tương lai không còn thảm cảnh này.

Santa Ana, California.
Nam Huỳnh (PHT)

From: giang pham & KimBang Nguyen


 

XE BUS VÀNG

Tony’s Hoang

Không hiểu sao đến Mỹ, mình cứ thích đứng ngẩn ngơ ngắm xem xe bus vàng không chán mắt.

Xe bus vàng chở học sinh có quyền lực nhất ở Mỹ. Xe này có quyền ra lệnh cho các xe khác “stop”, mà không ai dám chống người thi hành công vụ,

vì an toàn cho học sinh. Bất cứ học sinh nào trên toàn bờ cõi USA, đều được đi học miễn phí bus, đón rước gần nhà để đến trường ăn sáng rồi vào học.

Phụ huynh học sinh cứ yên tâm đi làm và… đóng thuế. Học sinh được cô giáo đứng đợi sẵn, chào đón từ cổng trường khi bus tới. Các em đi vào trường theo đường có mái che nắng, mưa. Trường thấy em nào cần học thêm, thầy cô dạy miễn phí, lại vẫn có bữa ăn miễn phí. Cũng không cần lập hội phụ huynh học sinh, để đôn đốc cái gì mà đã có nhà trường lo cả.

Ngắm xem cái xe bus vàng quyền lực ở Mỹ, mình tìm thấy được câu trả lời,

vì sao du sinh Việt Nam học ở Mỹ đông, hình như xếp thứ 5 sinh viên quốc tế. Trung Quốc là cường quốc số 1, về du sinh học tập tại Mỹ, chứ hiếm người tìm đến Trung Quốc học tập. Người Việt Nam cũng ít có phụ huynh muốn cho con học ở Trung quốc, trừ ra “cán bộ nguồn” đi học Trung quốc mà thôi.

Ước mong Việt Nam cũng có xe bus vàng quyền lực như Mỹ.

Nguồn fb Nguyễn Thị Thương


 

“Đêm Trực Bệnh Viện”

– by Vô Thường / Trần Văn Giang (ghi lại).

 Lời mở đầu 

Những câu chuyện sau đây của một ông bác sĩ trực phòng cấp cứu trong một bệnh viện ở Việt Nam đã nói lên nhiều điều. Nhưng điều nổi bật nhất là cái tâm trạng của con người ở Việt Nam hôm nay đối với nhau, cho dù trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh và đang cần đến người cứu mình là ông bác sĩ !  

Thử hỏi trong lúc bình thường, tức là cái lúc họ không cần đến ai, thì họ đối xử với nhau “lịch sự” tới mức nào nhỉ?!!!

Một người đàn ông đến cấp cứu vì đau quặn bụng. Khi mình đến khám, ông ta cứ luôn miệng nói:

– Tôi quen anh giám đốc A.

– Tôi có làm ăn với chị trưởng phòng B.

Có lẽ do ông ta nghĩ rằng, khi nói ra những mối quan hệ ấy thì mình sẽ làm việc chu đáo hơn (?).

Mình đã đáp lời rằng:

– Anh có thể thôi nói tên và chức vụ của người khác. Anh hãy nói về chính anh đi:  tên, chức vụ và bệnh của anh.

Ông ta trố mắt ra nhìn mình.  Phải mất vài phút sau ông ta mới có thể bắt đầu khai bệnh.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng hay làm như vậy, bạn nhỉ?  Cứ vỗ ngực tự hào chứng tỏ với nhau rằng:

“Tôi là con ông D, cháu bà C, tôi quen biết ông E và có mối quan hệ thân thiết với bà F, thay vì chúng ta nói về chính mình.”

Như một người trưởng thành thật sự lại là người luôn tự đứng vững trên đôi chân mình, can đảm chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, không dựa vào ai cả, không đổ thừa ai cả.

0 giờ 30 phút

Một người phụ nữ 70 tuổi được đưa đến phòng cấp cứu trong tình trạng suy kiệt nặng, da xanh niêm nhạt, thở ngáp như cá, toàn thân khai mùi phân, nước tiểu, dãi.

Khi mình xử trí cấp cứu xong, mình hỏi hai người con gái ăn mặc rất bảnh bao và thơm tho:

– Bệnh nhân bị bệnh gì trước đây, điều trị ở đâu, và diễn tiến nặng bao lâu rồi?

Mình đã ngỡ ngàng khi nhận được một câu trả lời:

– Bệnh tim mạch và u hạch gì đó không rõ… Mẹ tôi đã khó thở cả tháng nay rồi, nhưng tôi nghĩ không sao nên không đưa đi khám bệnh.

– Hai chị là con ruột của bác?

– Ừ con ruột.

Mình im lặng thở dài khi kết quả xét nghiệm và MSCT trả về là bệnh “Lymphoma” ác tính di căn não, di căn phổi, đái đường, suy thận…

Làm sao mà cứu chữa? Mẹ thì chỉ có một trên đời…

Tuần trước mình có đi dự đám tang của một bệnh nhân rất thân, và đã chứng kiến những giọt nước mắt ăn năn của người con út.

– Bác sĩ biết sao không, cả bốn tháng nay tôi chưa gặp mẹ, dù nhà tôi và nhà mẹ cách có vài bước chân. Ai ngờ trưa hôm thứ 7, nhận điện thoại báo mẹ đã mất rồi… Giá như tôi …

Thật, càng lớn tuổi, mình càng sợ trực cấp cứu. Không phải vì sức khỏe, vì chuyên môn hay vì áp lực phải tiếp xúc phơi nhiễm với những bệnh lây nhiễm, hay vì có thể bị hành hung bất cứ lúc nào… Mà vì cứ phải chạm vào thật sâu bên sau mỗi con người dù mình không muốn…

1 giờ sáng

Bệnh nhân nam 23 tuổi, cơ thể gầy teo, nấm trắng đầy miệng đến cấp cứu vì tiêu chảy. Khi mình giải thích tình hình bệnh và đề nghị nhập viện thì bệnh nhân không chịu vì không có tiền.

– Sao em không điện thoại gọi ba mẹ em vào bệnh viện đi?

– Ba mẹ em ly dị hồi em còn nhỏ xíu. Em sống với bà, mà bà ở tuốt dưới Vĩnh Long.  Em nói thiệt, em bị nghiện ma tuý đá và bị nhiễm HIV.

– Nhưng nếu em không nằm viện thì phải làm sao?

– Em cũng không biết nữa.

Nhìn cơ thể bệnh nhân chi chít những hình xăm, mái tóc nhuộm vàng khè… Sao mà khác quá với cách bệnh nhân trả lời.

– Em chỉ nghĩ mình đau đến đây để được bác sĩ cấp cứu…

Mình lại thở dài, dù tiếng thở dài chẳng làm đêm ngắn lại. Phần lớn những người sa ngã và lầm lạc thường được lớn lên trong gia đình không có hạnh phúc, cha mẹ ly dị, hay nghiện rượu, cờ bạc và thuốc lá.

Có bao giờ mỗi bước chân đi, mỗi quyết định trong cuộc đời, chúng ta đều cẩn trọng? Sinh con rất dễ, nhưng nuôi dưỡng con lại rất khó! Thật khó vô cùng.

2 giờ sáng

Một thanh niên say xỉn rượu đến để may những vết thương vùng mặt và lưng do bị chém. Khi y tá điều dưỡng hỏi phần hành chính, thì anh ta nạt nộ đập bàn:

– Sao không khâu liền đi, cứ hỏi mấy cái vớ vẩn làm gì?

– Muốn khâu thì phải làm hồ sơ khai tên tuổi bị đánh chém ở đâu? Rồi còn phải ký tên yêu cầu khâu chứ?

– Tao đ* khai. Bây giờ tao hỏi tụi mày có khâu không thì bảo? Tụi mày có tin là tao sẽ chém tụi mày bây giờ không?

Mấy anh “bảo vệ” nghe tiếng ồn ào, báo ngay cho công an.

Anh thanh niên say rượu vừa thấy bóng công an lập tức bỏ chạy. Vậy mà mới trước đó còn hùng hổ đòi đâm đòi chém…

Thật tình!  Những người có xu hướng hung bạo và dễ bị kích động thường là những người sống trong sự sợ hãi và yếu đuối.

Vì sao khi đi trên phố mấy thanh niên trẻ hay “nẹt bô rồ ga”?  Vì sao giữa đám đông mấy người trung niên kia ăn bận diêm dúa trang điểm cầu kỳ?  Bởi vì trong sâu thẳm họ khát khao được chú ý, khát khao được công nhận… Nhưng họ chẳng có gì đặc biệt, buộc họ phải hành động như thế, vì họ lạc loài…

3 giờ sáng

Một người đàn ông 50 tuổi được đưa vào cấp cứu vì đau đớn vùng phía dưới sườn phải. Ông ta la hét inh ỏi:

– Bác sĩ đâu rồi? Tụi bây chết hết rồi hả? Tao vào bệnh viện cả tiếng rồi mà chẳng thấy tụi bây đâu?

– Bác sĩ đây, anh mới vào mà…  Y tá còn chưa kịp lấy dấu hiệu sinh tồn…

Người nhà vội nói bệnh nhân và quay qua nói với mình:

– Bác sĩ thông cảm, tại ảnh bệnh ung thư đường mật di căn gan, di căn hạch giai đoạn cuối rồi nên đau đớn và hay la hét. Bệnh Viện C đã cho về, khuyên gia đình, bệnh nhân muốn ăn gì thì cứ cho…

Đêm dường như sâu hơn với tiếng thở dài. Nỗi đau niềm thống khổ là có thật, luôn hiện diện bên trong mỗi con người.

Ai cũng đau cũng khổ.  Có người nhờ nỗi đau mà vượt lên được chính mình, tìm ra được con đường giải thoát và an lạc, nhưng cũng có người bị chết chìm trong đó.

Lẽ thường, khi người ta gần đến bên kia con dốc cuộc đời, cận kề cái chết, người ta sẽ buông bỏ hết những sân si, người ta sẽ chấp nhận và mỉm cười… Đằng này thỉ không (?)…

4 giờ sáng

Một người phụ nữ đến cấp cứu vì đau đầu ngủ không được.  Trong khi mình đang viết bệnh án thì nghe bà ta kêu lên:

– Chú bác sĩ và cô y tá kia, mau trả điện thoại lại cho tôi.

– Xin bà coi xét lại cẩn thận đi.  Tụi con đâu có lấy điện thoại của bà làm gì?

– Cô nói gì? Chỉ có cô và chú bác sĩ kia lại gần tôi thôi.  Không phải cô thì chú kia lấy. Gọi báo cho “bảo vệ” hay công an ngay đi.

Bệnh nhân ngồi bật dậy, khác với lúc mới vào nhăn nhó, khó chịu mệt mỏi.

Đứa con gái vội nói:

– Ôi mẹ ơi!  Mẹ nói cái gì kỳ lạ vậy?  Con đang giữ điện thoại của mẹ đây mà.  Tại con đi đóng tiền “tạm ứng nhập viện” nên mẹ không biết đấy thôi.

– Vậy hả? Tao tưởng hai đứa này nó ăn cắp điện thoại của tao.

Cô ý tá vừa định lên tiếng thì mình vội ngăn lại và nói nhỏ thì thầm:

– Thôi bỏ đi em.

Mình nhớ một câu chuyện trong Phúc Âm:

Có người hỏi Chúa “Nếu ai đó tát vào má con thì sao? thì Chúa Giêsu đã trả lời: “Con hãy đưa luôn má còn lại cho người ta tát. Và nếu có ai xin con cái áo khoác bên ngoài, con cũng hãy cởi luôn cái áo khoác bên trong mà cho.”

Thường chúng ta chỉ đến với Thượng Đế khi bị đau khổ, mất mát, muốn có mà chưa được… Và khi chúng ta bị ức hiếp bị bắt nạt, chúng ta mong là luật công bằng, luật nhân quả được thực thi.

Ngài Đạt Lai Lạt Ma cũng từng nói:

Cây lúa nào hạt non hạt lép thì nó đứng thẳng vươn cao. Còn những cây lúa nặng trĩu hạt luôn oằn mình xuống dưới thấp.  ‘Cái Tôi’ của ai nhỏ bé thì tâm lượng người đó mênh mông…”

Hãy tha thứ.  Hãy cho đi nhiều hơn là nhận vào. Bởi chỉ những người yếu đuối, thiếu thốn, bị bỏ rơi… mới dùng đến bạo lực và đi xin.

Vô Thường

Trần Văn Giang (ghi lại)

From: Tu Phung


 

Ba Lời Nguyện Nhiệm Màu Cầu Cho Người Hấp Hối

 Nguyễn Hoàng Diễm

Kinh này rất cần thiết cho người sắp chết, và nên được đọc thường xuyên như việc thực thi lòng thương xót.

  1. Lạy Chúa Giêsu Kitô! Ngài là Con Thiên Chúa và Ðức Trinh Nữ Maria, là Thiên Chúa và là loài người! Ngài trong nổi sợ đổ mồ hôi máu cho chúng con trên Ðồi Olives để mang đến cho chúng con bình an, và đã dâng lên Thiên Chúa Cha chính cái Chết Cực Thánh của Ngài để cứu độ cho (người…) đang hấp hối này.

Nếu như vì tội lỗi của (người…) đang hấp hối đây, người đáng chịu án phạt đời đời, con nguyện xin Chúa cho (người…) này được tránh khỏi án phạt đó. Lạy Cha Hằng Hữu, qua Chúa Giêsu Kitô, Con yêu dấu của Cha, Ðấng đang sống và hiển trị trong sự hiệp nhất với Ngài và Chúa Thánh Thần bây giờ và cho đến muôn đời. Amen.

  1. Lạy Chúa Giêsu Kitô! Ngài đã vâng lời chịu chết trên cây Thập Tự cho chúng con. Ngài đã hiến dâng trọn vẹn cho Thánh Ý của Ngài cho Chúa Cha trên trời để mang lại bình an và hiến dâng cái Chết Cực Thánh cho Cha trên trời để giãi thoát (người này ….) và để xóa đi những tội lỗi (người này) đã phạm.

Lạy Cha Hằng Hữu xin ban cho người này qua Chúa Giêsu Kitô con Cha, Ðấng đang sống và hiển trị với Ngài trong sự hiệp nhất với Chúa Thánh Thần bây giờ và cho đến muôn đời. Amen.

  1. Lạy Chúa Giêsu Kitô! Ngài đã giữ im lặng để nói qua miệng của các ngôn sứ rằng: Tôi đã nhận lấy Ngài qua Tình Yêu Vĩnh Cữu, đó là tình yêu đã đem Ngài từ Thiên Ðàng xuống trong cung lòng của Ðức Trinh Nữ, tình yêu đã đem Ngài từ thân xác của Ðức Trinh Nữ vào trong thung lũng của thế giới đầy khao khác này, tình yêu đã giữ Ngài 33 năm ở nơi trần thế, và như dấu chỉ của Tình Yêu Lớn Lao, Ngài đã ban tặng Thánh Thể như Của Ăn Thật và Máu Thánh như Của Uống Thật.

Như một dấu chỉ của Tình Yêu Lớn Lao, Ngài đã bằng lòng bị bắt và bị điệu từ quan tòa này đến quan tòa khác. Như một dấu chỉ của Tình Yêu Lớn Lao, Ngài đã bằng lòng nhận chịu án tử, và đã bằng lòng chịu chết, chịu mai táng và đã sống lại thật, và đã hiện ra cho Ðức Mẹ và các Thánh tông đồ.

Như một dấu chỉ của Tình Yêu Lớn Lao, Ngài đã lên trời bằng quyền năng của Ngài ngự bên hữu Ðức Chúa Cha. Ngài đã ban Chúa Thánh Linh vào trong tim của các Tông Ðồ và tất cả những ai hy vọng và tin tưởng nơi Ngài.

Qua Dấu Hiệu của Tình Yêu Vĩnh Cữu, xin Ngài mở cửa Thiên Ðàng hôm nay và đón nhận (người này …) đang hấp hối đây… và mọi tội lỗi được tha của (người) này vào trong Vương Quốc của Thiên Chúa Cha trên trời, nơi người này sẽ cùng hưởng phúc với Ngài bây giờ và cho đến muôn đời. Amen.

* Nguồn Gốc:

Có một vị Giáo Hoàng ở Roma phạm nhiều tội lỗi. Chúa đã phạt Ngài với căn bịnh hiểm nghèo. Khi Ngài biết rằng Ngài đã sắp chết, Ngài triệu các Hồng Y, Giám Mục và các học giã đến và phán:

– ‘Các bạn thân mến ! Ðiều gì các bạn có thể giúp trấn an cho Ta trong lúc này đây vì ta sẽ chết, trong khi ta đáng chịu hình phạt đời đời vì tội lỗi của Ta?’

Không ai trả lời Ngài cả. Một người trong họ, một Cha phụ tá tên là John đáp:

– ‘Thưa Cha, tại sao Ngài lại nghi ngờ lòng thương xót của Thiên Chúa?’

Ðức Thánh Cha trả lời:

– ‘Lời an ủi nào con có thể cho Cha bây giờ khi Cha phải chết và sợ rằng Cha sẽ bị án phạt vì tội lỗi của Cha?’

Cha John đáp:

– ‘Con sẽ đọc ba lời nguyện cho Cha; con hy vọng Cha sẽ được an ủi và Cha sẽ nhận được lòng thương xót của Chúa.’

Vị Giáo Hoàng không thể nói thêm được lời nào cả. Cha phụ tá và mọi người quỳ xuống và đọc những lời kinh ở trên.

Trong khi đó, Ðức Thánh Cha từ trần. Cha phụ tá kiên trì cho đến giờ thứ ba và Ðức Thánh Cha hiện ra trong thân xác Ngài và trấn an Cha; vẻ mặt Ngài rạng rỡ như mặc trời, y phục Ngài trắng như tuyết, Ngài phán:

– “Bạn thân mến! Trong khi tôi đáng là đứa con bị nguyền rủa thì tôi đã trở thành đứa con được chúc phúc.

Khi Cha đọc lời nguyện thứ nhất, nhiều tội lỗi đã rời khỏi tôi như mưa từ Thiên Ðàng rơi xuống, và khi Cha đọc lời nguyện thứ hai, tôi đã được thanh tẩy, như người thợ bạc rèn vàng trong lửa nóng.

Tôi vẫn còn được thanh luyện thêm trong khi Cha đọc lời nguyện thứ ba. Và rồi tôi thấy Thiên Ðàng mở ra và Chúa giêsu đang ngự bên hữu Chúa Cha, Ngài nói với tôi:

– ‘Hãy đến đây, mọi tội lỗi con đã được tha rồi, con sẽ ở đây và ở lại trong Vương quốc của Cha Ta mãi mãi.

Với những lời nguyện này, linh hồn tôi lìa khỏi xác và được Thiên Thần Chúa dẫn về nơi vĩnh phúc.”

Khi nghe những lời này Cha phụ tá nói:

– ‘Ôi Ðức Thánh Cha! con không thể nói việc này với ai cả vì họ sẽ không tin con đâu.’

Ðức Thánh Cha phán:

– ‘Quả thật Cha nói cho con hay, Thiên Thần của Chúa đang đứng với Cha và đã viết những lời nguyện này bằng chữ vàng để an ủi mọi tội nhân.

Ðức Thánh Cha nói rằng những lời nguyện này nếu được đọc trong sự có mặt của một người rất tội lỗi đang lúc gần chết, sẽ trợ giúp họ với nhiều ân sủng và ngay cả giúp họ chịu đựng nơi luyện ngục để họ sẽ được giải thoát khỏi những trừng phạt do tội lỗi họ gây nên.

Những ai nghe đọc kinh này, sẽ không chết trong khốn khổ. Những ai gần chết, mà đọc hoặc nghe những kinh này, thì sẽ được 400 năm ân xá nếu phải chịu gia hình nơi luyện ngục vì tội lỗi họ. Cũng vậy, người đọc hoặc nghe kinh nguyện này, sẽ được biết trước giờ chết của họ. Amen!


 

10 CÂU NÓI HAY VÀ Ý NGHĨA, CÓ ÍCH CHO MỌI NGƯỜI

Lời Chúa Mỗi Ngày

  1. Một cốc nước sạch vì một giọt nước bẩn mà trở nên vẩn đục, nhưng một cốc nước đục không thể vì một giọt nước sạch mà trở nên tinh khiết.
  2. Nếu bạn thực sự tài năng, thì bạn sẽ không sợ mình không may mắn.
  3. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên.
  4. Trên đời không có sự phân biệt rõ ràng giữa bi kịch và hỉ kịch, nếu bạn có thể bước ra từ bi kịch, đó là hỉ kịch. Nếu bạn chìm đắm mãi trong hỉ kịch, đó là bi kịch.
  5. Nếu không đọc sách, đi vạn dặm đường chẳng qua cũng chỉ là một người đưa thư.
  6. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được.
  7. Bạn bè thực sự không phải là những người có thể ngồi với nhau nói chuyện cả ngày không hết mà là những người ngay cả khi chẳng nói với nhau câu nào vẫn không cảm thấy ngại ngùng.
  8. Ngựa thường dễ bị khuỵu chân trên những con đường đất mềm, con người dễ ngã gục trong những lời đường mật.
  9. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó.
  10. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.

Hy vọng với 10 câu nói hay của người Do Thái trên có thể giúp bạn thay đổi và phát triển bản thân mỗi ngày, vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống, để có một cuộc sống hạnh phúc và thành công hơn.

(Sưu tầm)


 

Nguyễn Công Khế: Hình mẫu con người mới XHCN

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

Gió Bấc

19-1-2024

Theo tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), Việt Nam và hai nước anh em Triều Tiên, Trung Quốc luôn nằm trong tốp “đội sổ” tự do báo chí. Đặc biệt, năm 2023 tụt thêm 3 hạng, xếp thứ 178 trong tổng số 180 quốc gia trên thế giới.

Người dân không lạ gì trước tin khởi tố bắt giam nhà báo và có phản ứng với mức độ khác nhau. Vụ nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải, Hoàng Khương dư luận công khai phẫn uất. Với Phạm Đoan Trang, Mai Phan Lợi dư luận nín nhịn phẫn nộ trong đau đớn. Với nhóm Báo Sạch dư luận xót xa thương cảm.

Nhà báo bị bắt, sao dư luận vui?

Thế nhưng ngược lại, thông tin ông Nguyễn Công Khế bị khởi tố, bắt giam lại làm dư luận cộng đồng mạng vỡ òa cảm xúc: Có hả hê, có đay nghiến, hằn học, mỉa mai, thậm chí ngay cả những đàn em bưng bô của ông Khế cũng phải xuống giọng trần tình. Tại sao như vậy, trong khi ông Khế là Tổng Biên Tập tờ báo Thanh Niên đình đám có lượng phát hành cao nhất nhì Việt Nam trong nhiều thập niên, có người xem ông Khế là Bố Già làng báo? Ngoài báo Thanh Niên ông còn có hàng tá chức vụ, danh vị khác như Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên, Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Thanh Niên, người đề xướng và tổ chức cuộc thi sắc đẹp Duyên Dáng Việt Nam…

Nhà báo Lưu Hữu Nhi Dũ, thư ký tòa soạn báo Người Lao Động, đã viết trên Facebook: “Tôi chưa bao giờ xem Khế là người viết báo, vì ‘sự nghiệp báo chí’ của Khế chỉ là con số 0, nương nhờ nghề báo để mua danh, kiếm chác mà thôi. Chỉ có báo tiếng Việt ở nước ngoài thường phỏng vấn, dẫn ý kiến của Khế thôi, bởi nghĩ Khế là nhà báo lớn!” (1).

Nhìn lại cả cuộc đời lẩn hành vi sai phạm để phải vào tù, cho thấy ông Nguyễn Công Khế đúng là hình mẫu của con người mới XHCN theo đúng bài bản chính trị mà sau năm 1975 cả nước được học tập.

Báo chí nhà nước đều nhắc ông Khế là đồng sáng lập báo Thanh Niên từ năm 1988 mà không nói là đồng sáng lập như thế nào và với ai? Bước ngoặt này hết sức quan trọng, mở ra sự nghiệp và tạo nghiệp cho ông định hình tính cách, phẩm chất con người cộng sản của ông.

Đá ghế, cướp quyền của đàn anh

Từ điển Wikipedia nói lờ mờ và thiên lệch rằng: “Năm 1986 ông cùng Huỳnh Tấn Mẫm sáng lập báo Thanh Niên – diễn đàn của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, ông [Khế] giữ vai trò Phó Tổng biên tập. Từ 1988 đến nay ông làm Tổng biên tập báo này, được coi là tổng biên tập thâm niên nhất trong làng báo Việt Nam”.

Ai cũng biết trước 1975, Huỳnh Tấn Mẫm là Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn – Gia Định, đầu sỏ trong các vụ biểu tình đấu tranh của sinh viên, 11 lần bị vào tù. Mẫm được kết nạp đảng từ năm 1968. Sau năm 1975, Mẫm là Ủy viên Ban Chấp hành Thành đoàn TP HCM, Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Thành phố, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQVN TP, đại biểu Quốc hội khóa VI. Từ năm 1984, Mẫm làm Trưởng ban Mặt trận Thanh niên Trung ương Đoàn, Phó Tổng Thư ký Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam.

Trước năm 1975, Khế chỉ là một quần chúng mới tham gia phong trào, sau năm 1975 là phóng viên báo Phụ Nữ, Công An TP.HCM thì làm sao có “tuổi” để đồng sáng lập báo Thanh Niên. Với tiêu chuẩn cán bộ khắc khe đầu nghị kỵ thời đó, Huỳnh Tấn Mẫm xin cho Khế chức Phó Tổng Biên Tập đã phải mất nhiều công sức.

Nhà báo, nhà văn Đào Hiếu, là sinh viên đấu tranh thế hệ đàn anh của Khế, bạn đồng niên, cùng ở tù chung với Huỳnh Tấn Mẫm, đã trích một đoạn ngắn trong tác phẩm Lạc Đường, in ở Mỹ cách đây 15 năm (có nhắc đến Mẫm và Khế) đăng trên Facebook cá nhân: “Có một thời anh được phân công về làm Tổng biên tập báo Thanh Niên nhưng một người hiền lành như anh làm sao địch nổi Nguyễn Công Khế?”

Khế xuất thân là một phóng viên báo Phụ Nữ Việt Nam, quá trình hoạt động cách mạng không đáng kể, không có tài năng gì nổi bật, nhưng Khế có người chú là đầu nậu sách báo giàu sụ. Với cái kho bạc ấy Khế dễ dàng cô lập Mẫm, hất Mẫm văng ra khỏi tòa soạn, lên làm tổng biên tập báo Thanh Niên, từ đó “thiên thu trường trị, nhất thống giang hồ” (2).

Cùng trên trang này có ý kiến bình luận cho rằng, “anh Đào Hiếu vì tế nhị nên không viết hết đó thôi. Vụ Khế hất anh Huỳnh Tấn Mẫm ra khỏi báo Thanh Niên, lúc bấy giờ ai cũng biết”.

Thật vậy, tại đại hội đoàn TNCS toàn quốc năm 1987 đã một số  đại biểu đã chất vấn, tranh luận nảy lửa về cuộc đảo chánh của Nguyễn Công Khế ở báo Thanh Niên nhưng kết quả vẫn giữ y, vì cuộc tiếm ngôi này thuận theo ý đảng.

Phẩm chất đặc trưng ruột xanh võ đỏ

Ấy vậy mà mới đây Facebook của kiến trúc sư Nguyễn Hồ, sinh viên Sài Gòn trước 1975 lại trưng ra văn bản của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo nhận tên Việt Công Nguyễn Công Khế từ trại giam Tam Hiệp về Phủ Đặc Ủy để nhận công tác (3).

Té ra đường lối ngoại giao cây tre thân Tàu, à ươm với Mỹ không phải là sáng kiến của Tổng Trọng mà là phẩm chất đặc trưng xanh vỏ đỏ lòng của đảng ta. Ngay từ tuổi bước vào đời, Khế đã học và hành nhuần nhuyễn, có tố chất đặc biệt thích hợp với phẩm chất ấy. Kiểu người đi hàng hai như Nguyễn Công Khế được dân gian hài hước hóa bằng thành ngữ “súng Mỹ, lòng ta”.

Khế hóa thân cây tre giỏi đến mức người tinh tường như nhà thơ – nhà báo Đỗ Trung Quân cũng có lúc bị nhầm lẫn. Năm 2008, khi Khế dính chưởng PMU 18, trả lời BBC tiếng Việt, Đỗ Trung Quân cảm ơn sự “hào hiệp” của ông Nguyễn Công Khế dành cho nhiều người gặp khó trong môi trường xã hội – chính trị nhiều khi bất trắc: “Nhiều năm qua, khi đã ở vị trí vững vàng, anh đã cứu giúp cưu mang khá nhiều người, những người của Sài Gòn sau 1975, khi ấy vì “chủ nghĩa lý lịch” đang phải lang thang nơi chợ trời thuốc Tây, đang mỗi ngày đạp xe đi bỏ từng ký cà phê trộn bắp rang và đủ thứ hoàn cảnh, công việc lam lũ, vất vả khác” (4).

Chuyện Khế luồn cúi, phe cánh hất chân Mẫm chiếm ghế Tổng Biên Tập cũng là phẩm chất, năng lực đặc trưng của con người cộng sản theo thế hệ tiền nhân là phải cướp chính quyền. Theo đúng chân lý của Quốc Tế Ca “đấu tranh này là trận cuối cùng, bao lợi quyền về trong tay mình”.

Mượn hoa cúng Phật, mượn đao giết người

Nhà báo Lê Phú Khải, là phóng viên Đài Tiếng Nói Việt Nam thường trú ở Đồng Bằng Sông Cửu Long trong hồi ký Lời Ai Điếu (xuất bản năm 2016) đã dành cho Nguyễn Công Khế một đoạn dài với lời khen có cánh: “Nếu phải chọn một ông Tổng Biên tập thật điển hình cho thời kinh tế thị trường định hướng XHCN ở VN thì phải chọn ông Nguyễn Công Khế, TBT Báo Thanh Niên”.

Kể về thực tế chính mình đã gửi cho báo Thanh Niên bài viết về những tiêu cực của ông Trần Mai Hạnh và được biết ông Kế đã đọc, đã OK nhưng “đợi mãi không thấy báo Thanh Niên đăng bài kể trên. Ít lâu sau, tôi nhận được thông tin của một cán bộ trong ban lãnh đạo Đài TNVN cho hay, Nguyễn Công Khế đã gửi bài của tôi ra Hà Nội cho bên An ninh, với nhận xét bài viết không có gì sai, nhưng vì để “giữ uy tín” cho nhà nước nên không đăng. Gửi cho an ninh để biết. Một cán bộ an ninh đã cầm bài viết này qua Đài để tống tiền Kim Cúc và Trần Mai Hạnh!

Qua chuyện này, ông Lê Phú Khải tìm hiểu và được biết,  “Khế luôn dùng tờ báo của mình để gây thanh thế, chẳng hạn y cho phóng viên của báo đi viết về tiêu cực, nhung khi vụ việc có liên quan đến một ông lớn nào đó…

Ví dụ, đồng chí X xưa kia ở tỉnh Y, nay đã lên TW làm đến Bộ Chính trị mà bài viết có dính líu đến đồng chí đó khi còn ở địa phương thì Khế không đăng mà gửi bài cho đồng chí ấy biết “để giữ uy tín” cho lãnh đạo, thế là đồng chí X đã “mắc nợ” Khế.

Khi báo Thanh Niên tổ chức một cuộc thi hoa hậu nào đó, Khế gửi giấy mời, thế là đồng chí ấy, dù là Chủ tịch nước cũng phải đến dự tận quê Khế ở Miền Trung xa xôi!!! Một tờ báo hạng B mà Bộ Chính trị phải đến dự thì uy tín của Khế lên như diều… Cứ thế mà Khế “ra roi”, cứ thế mà dọa nạt thiên hạ để tống tiền.

Trong cái mớ bòng bong của một xã hội được gọi là “kinh tế thị trường định hướng XHCN” …Khế cứ thế mà vơ vét… Anh bạn tôi kết luận: Nguyễn Công Khế là “tên lưu manh ngang tầm thời đại”! (5)

Ông Lê Phú Khải đã viết đúng sự thật nhưng chưa đủ chân dung và phẩm chất của con người mới XHCN Nguyễn Công Khế. Không chỉ luồn lách, nịnh bợ, hù dọa làm tiền, Nguyễn Công Khế còn dùng tờ Thanh Niên làm vũ khí phục vụ cho đấu trường đẫm máu cuộc các cuộc đấu đá nội bộ chính trường ở cấp thượng tầng.

Thanh thế của báo Thanh Niên bùng nổ từ vụ án Năm Cam. Hầu hết các tờ báo thời ấy đều dốc sức tham gia điều tra  nhưng từ mối quan hệ riêng giữa Khế với tướng Lê Thế Tiệm, Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, và những yếu nhân bên trong nào đó, Thanh Niên luôn có những thông tin độc quyền. Nhiều lúc như viên đá dò đường hay là người chỉ điểm cho Ban Chuyên Án, hai Uỷ viên Trung ương là Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an Bùi Quốc Huy và tổng giám đốc đài Tiếng nói Việt Nam Trần Mai Hạnh, các quan chức cao cấp như Phạm Sĩ Chiến, Phó Viện Trưởng VKSNDTC; Hoàng Ngọc Nhất, Thứ Trưởng Bộ Công An đều bị Báo Thanh Niên điểm danh “chuông gọi hồn ai” trước khi bị bắt. Chuyên án Năm Cam không chỉ là vụ án hình sự, mà còn là vũ khí cực kỳ hiệu quả để thanh trừng nội bộ.

Lấy đám tang mẹ phô trương thanh thế!

Năm 2006, cũng tương tự, trước thềm đại hội 10, giai đoạn đầu của chuyên án PMU18 có liên quan đến con rể Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh, báo Thanh Niên lấn lướt đi đầu so với các báo khác. Kết quả là Đào Đình Bình, Uỷ viên Trung ương, bộ trưởng Giao thông Vận tải, mất chức. Thứ trưởng bộ GTVT Nguyễn Việt Tiến đã được quy hoạch trung ương khóa mới bị bắt giam, vuột mất cơ hội vào. Tướng Cao Ngọc Oánh, thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra cũng mất cơ hội lên thứ trưởng Bộ Công an. Thanh thế của Khế càng dữ dội.

Nnăm 2007, thân mẫu của Khế qua đời, đám tang hoành tráng như một quốc tang, gần như tất cả quan chức cao cấp nhất đều có mặt hoặc gởi hoa phúng điếu. Trái khoáy nhất là báo Thanh Niên ra ngày 5.9.2007 của gia đình Khế đăng cảm tạ đầy kín trang 10 báo in.

Chủ yếu là danh sách gần 200 cá nhân và các đơn vị (được đăng gộp)… “đã đến thăm viếng, giúp đỡ, chia buồn và tiễn đưa linh cữu” gồm: Ông Võ Văn Kiệt, nguyên Thủ tướng CP, ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước và gia đình ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CP và gia đình, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch nước , ông Nguyễn Văn Chi, Uỷ viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Uỷ ban kiểm tra TW, ông Hồ Đức Việt, Uỷ viên BCT, trưởng ban Tổ chức TW, Đại tướng Lê Hồng Anh, Uỷ viên BCT, Bộ trưởng Bộ Công an, ông Lê Thanh Hải, Uỷ viên BCT, Bí thư thành ủy TPHCM và gia đình …

Một nhà báo mượn đám tang mẹ để phô trương thanh thế là chuyện xưa nay chưa ai có. Một nhà báo quyền lực mạnh đến mức từ nguyên thủ quốc gia đến gần đủ mặt Bộ Chính Trị đi dự lễ tang càng hiếm hơn.

Đàn em vào tù, sếp đi tắm biển với cả đàn hoa hậu!

Thế nhưng, đến năm 2008, sau đại hội X, Nông Đức Mạnh vẫn giữ được ghế Tổng Bí Thư. Gió xoay chiều, các tướng tá trong Ban Chuyên án PMU 18 cũ và hai phóng viên báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ từng là người hùng trong giai đoạn trước bị dính án đi tù. Đến nay, bí ẩn vụ PMU 18 thật sự là vụ án hình sự, chống tham nhũng trong các công trình giao thông hay là chuyện mượn gió bẻ măng, đánh án để làm nhân sự cho ai đó trước kỳ đại hội, chưa có lời giải. Nhưng thực tế hiển nhiên bức tranh vụ án trước và sau đại hội X hoàn toàn đảo ngược. Những nhân vật từng là người hùng trở thành tội đồ theo đúng nghĩa đen.

Không khí trấn áp bao trùm cả giới báo chí. Người ta cứ ngỡ lửa lan đến quá gần, củi sẽ vào lò ngay thời điểm đó. Thế nhưng, có ô dù che chắn, Nguyễn Công Khế bị cho thôi chức Tổng Biên tập báo Thanh Niên. Tổng thư ký tòa soạn Hoàng Hải Vân bị cách chức, thu hồi thẻ nhà báo. Thay thế Khế là Nguyễn Quang Thông, đàn em thân tín, ngoan hiền, nguyên là nhân viên quèn của Tỉnh Đoàn Long An, được Khế tuyển chọn về báo Thanh Niên và nâng đỡ dần lên Phó Tổng Biên tập.

Vì vậy, dù mất chức Tổng Biên tập, Khế vẫn là Thái Thượng Hoàng. Hơn thế nữa, Khế còn giữ chức Chủ tịch Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên, nguồn kinh tài, cái hầu bao  của tờ báo.

Đây cũng là phẩm chất, là ngón nghề của cộng sản, kích động, xúi dục cho người khác hành động, được chuyện thì hưởng lợi, thất bại thì buông tay, đàn em lãnh đủ. Nguyễn Việt Chiến đi chăn kiến. Nguyễn Công Khế ung dung tiệc tùng với quan chức cấp cao, tắm biển với các em hoa hậu, đưa hình lên truyền thông phô trương thanh thế.

Nâng bi Phan Quốc Việt, bội trơn test kit Việt Á

Với uy thế qua các mối quan hệ và quyền lực ngầm qua báo Thanh Niên, Khế mở rộng công việc làm ăn sang nhiều lĩnh vực và có rất nhiều nhà, đất từ Việt Nam đến Mỹ. Theo blogger Người Buôn Gió qua hàng trăm bài viết tố cáo Nguyễn Công Khế từ trước đến sau khi bị bắt, Khế không chỉ có một mà đến ba căn nhà triệu đô ở Mỹ. Có nhà ở Mỹ không phải là cái tội. Đó là ước mơ không chỉ của con người mà cả đến cây trụ đèn ở Việt Nam. Tuy nhiên vấn đề là làm thế nào một nhà báo cách mạng chân chính, đầu tàu chống tham nhũng ở Việt Nam, lương ba cọc ba đồng, lại có nhiều nhà ở Mỹ?

Câu trả lời không có gì khác hơn là sử dụng sức mạnh truyền thông và mối quan hệ với quyền lực của nhà nước cộng sản để trực tiếp hoặc gián tiếp cướp đất, hút máu người dân. Dù tiền bạc, các ô dù che chắn, Nguyễn Công Khế không bị sờ gáy trong đại án Việt Á nhưng dư luận không thể buông tha. Lời nói đọi máu, những lời khen Phan Quốc Việt của Khế vẫn còn nguyên đó. Nó là bậc thang tiến cử để Việt bước qua những cánh cửa quyền lực cao nhất, để test kit Việt Á được cấp phép và phổ cập.

Nhà báo Ngọc Vinh đã viết thẳng thắn rằng: “Chiều hôm qua, khi đang nhậu với 1 số anh Quảng Nam, trong đó có anh P.L, thì được tin anh bị bắt. Tôi đề nghị các anh nâng ly chia buồn với anh Khế nhưng không một ai hưởng ứng dù các anh ấy đều có quen biết anh Khế. Đây là chuyện ăn ở riêng của anh, tôi không bàn đến.

Tôi chỉ muốn nói rằng tôi không hề ghét anh, anh Khế ạ. Tôi chỉ nhắc về anh hai lần vì liên quan đến thời sự, một lần trong đại dịch khi anh viết bài khen “cậu em dễ thương” Phan Quốc Việt vì “công trình” test kit hại dân của hắn. Tôi phản ứng với anh do anh sai rõ ràng khi pi a cho một tên tội phạm.

Ngay sau đó anh đập lại luận điểm của tôi nhưng rồi rút tút vì lúc đó dư luận lên án anh dữ dội quá…” (6)

Từ chuyện ăn ở hai lòng, dùng thủ đoạn cướp công cụ quyền lực ngay chính người ơn của mình, nhân danh quyền lực, trách nhiệm xã hội cao cả ấy làm chuyện mờ ám trục lợi cá nhân, bám vào hệ thống nhà nước chuyên chế để làm giàu trên xương máu người dân, Nguyễn Công Khế là hình mẫu, chân dung đậm đặc nhất của người cộng sản.

Gieo gì thì gặt ấy. Tôi phạm của Nguyễn Công Khế trong vụ sang đoạt đất của nhà máy thuốc lá Vĩnh Hội đã trên chục năm ai cũng biết, đơn thư tố cáo, bài viết trên mạng xã hội đầy rẫy, tới nay mới khởi tố bắt giam chỉ là cái cớ. Nguyên nhân sâu xa của nó vẫn là chuyện thanh trừng nội bộ. Khế là mắc xích của phe nhóm nào đó đang cần bị loại bỏ. Án kinh tế mà do an ninh điều tra khởi tố thì đủ hiểu rồi!

_______

Ghi chú

  1. https://www.facebook.com/nhidu.luu/posts/pfbid036NeRzeNfZDxDxV8v2KZBueftgygnTT7sDHztH67WnVrsT4Fs8T7LL2ocaafW395gl
  2. https://www.facebook.com/daohieuwriter/posts/pfbid02ATR2pVBKXvQYynDzNqr3GKjKY1jr6APprQ3x1a5Af3jaDACW4c4qVSpac944wrPql
  3. https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02nS6MW6YDjFUW8V47WCWbSnrno3XQcjGWKZBudY4oEbxxKxuFcPPBitn4G6YrEPfJl&id=100009274585467
  4. https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/story/2008/12/081231_reshuffle_blogs
  5. https://phanba.files.wordpress.com/2017/01/hoikylephukhai.pdf
  6. https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0fqe6PaMe1fZqFMVeC5mwYLQKb3yAe5rdfxD1ob3AGDvET8wqBMPTW2jCjHtn1LANl&id=10004809786121

 

BÍ QUYẾT SỐNG LÂU

12 bí mật giúp sống trên 100 tuổi không mất trí nhớ!

Người Nhật nổi tiếng thế giới với tuổi thọ trung bình cao. Số người sống trên trăm tuổi ở Nhật Bản là hơn 60.000 người vào năm 2015.

Gần đây, qua nghiên cứu đúc kết của Tiến sĩ Takuji Shirasawa mang tên “101 cách sống đến 100 tuổi không bị mất trí nhớ” chỉ ra rằng chế độ ăn uống và thói quen tốt trong cuộc sống góp phần đáng kể vào việc giữ bộ não minh mẫn và nhanh nhạy. Dưới đây là 12 điều được cho là có thể giúp con người sống trên 100 tuổi mà không mất trí nhớ.

  1. Uống một cốc nước ấm ngay sau khi thức dậy.

Chúng ta mất khoảng 500cc (½ lít) nước trong khi ngủ, vậy nên cần phải bổ sung nước cho cơ thể sau khi thức dậy. Nước ấm có thể làm tăng 10% nhiệt độ và sự trao đổi chất của cơ thể.

  1. Uống nước ép rau hoặc hoa quả ít nhất 3 lần một tuần.

Uống nước ép rau hoặc hoa quả ít nhất 3 lần một tuần có thể giảm 76% nguy cơ mất trí nhớ.

  1. Tắm nắng trong vòng 15 phút mỗi ngày.

Ánh sáng mặt trời giúp cơ thể bổ sung vitamin D vốn được chứng minh có tác dụng hiệu quả trong việc phòng chống ung thư. 

  1. Ăn sô-cô-la đen (dark chocolate).

Sô-cô-la đen rất giàu polyphenol, vốn là chất làm chậm quá trình lão hóa và giúp kiểm soát lượng đường trong máu. 

  1. Nấu ăn ở nhà.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người thích nấu ăn là không dễ mắc chứng mất trí, vì nấu ăn có thể kích thích tới hoạt động của não bộ. 

  1. Tránh xa các đồ uống có ga và thực phẩm chế biến sẵn.

Đồ uống có ga và thực phẩm chế biến sẵn, chẳng hạn như thức ăn nhanh, rất giàu phốt pho, vốn là chất cản trở sự hấp thụ canxi và có hại đến xương. 

  1. Đổ mồ hôi.

Tập thể thao có thể mang đến lợi ích khi nó khiến bạn đổ mồ hôi, điều này giúp loại bỏ các độc tố ở bên trong cơ thể. 

  1. Giảm 5% trọng lượng cơ thể.

Những người sống đến 100 tuổi mà không mắc bệnh có một điểm chung – họ không có chất béo dư thừa của cơ thể. Những rủi ro về bệnh tiểu đường và cao huyết áp được giảm thiểu nếu trọng lượng cơ thể của bạn giảm 5%.

  1. Đi bộ 30 phút mỗi ngày.

Những người hầu như không tập thể dục, h

oặc không vận động có tỷ lệ tử vong cao nhất. Đi bộ trong vòng 30 phút mỗi ngày có thể làm tăng lưu thông tuần hoàn máu và cải thiện sức khỏe tổng thể

  1. Thực hành thiền định.

Thiền định có thể chữa lành và ngăn ngừa nhiều bệnh tật. Chỉ cần ngồi thiền trong vòng 10 phút vào buổi sáng có thể bắt dau một ngày mới tốt đẹp, tuy nhiên nếu dành thêm thời gian thì tốt.

  1. Ăn hành tây.

Hành tây rất tốt cho việc hạ huyết áp một cách tự nhiên nhờ có chứa Prostaglandin A có thể làm giãn mạch máu và làm giảm độ nhớt của máu do đó cũng góp phần làm giảm huyết áp, tăng lưu lượng máu động mạch vành và ngăn ngừa huyết khối. Ngoài ra, vỏ hành tây còn chứa nhiều rutin, rất có lợi cho việc làm vững bền thành mạch.

Khi ăn sống, hành tây sẽ mang đến lợi tác dụng lớn nhất. Gợi ý cho bạn là món salad rau với hành tây thái lát.

  1. Không ăn sau 9 giờ tối.

Chất béo được tích lũy dễ dàng nhất vào lúc 2 giờ sáng. Nếu chúng ta không ăn thứ gì sau 9 giờ tối, có nghĩa là không có chất béo nào sẽ được tích lũy.

VÌ SAO NGƯỜI NHẬT ĐI TẤT KHI NGỦ BẤT KỂ MÙA HÈ HAY ĐÔNG?

Nếu là một người thường xuyên tìm hiểu thói quen sống của Nhật Bản, hẳn bạn sẽ dễ dàng nhận thấy rằng người Nhật đi tất quanh năm, thậm chí khi đi ngủ họ cũng đi tất. Tại sao vậy?

Họ có thói quen đi tất quanh năm, kể cả khi ngủ. Đối với người Nhật việc đi tất giống như mặc áo, là nhu cầu thiết yếu hàng ngày. – Nguồn ảnh: cafef.vn

Vào năm 2019, một cụ bà 118 tuổi người Nhật Kako Tanaka đã được Sách Kỷ lục Guinness thế giới công nhận là người phụ nữ cao tuổi nhất thế giới và tuyên bố về tuổi thọ của người Nhật đã được xác minh một lần nữa. Theo thống kê mới nhất của Tổ chức Y tế Thế giới, Nhật Bản đã trở thành quốc gia có tuổi thọ cao nhất trên thế giới, với tuổi thọ trung bình là 84,2 tuổi.

Người ta nói núi sông nuôi dưỡng con người, nhưng Nhật Bản, một quốc đảo nhỏ, có mùa đông ẩm ướt và lạnh giá, khí hậu không mấy dễ chịu, ngoài ra người Nhật không thích thể thao, tại sao người ta lại sống lâu như vậy?

Cụ bà 118 tuổi người Nhật Kako Tanaka. – Nguồn ảnh: aboluowang.com

Nhiều người thường thắc mắc, tại sao người Nhật lại sống thọ như vậy và bí quyết của họ là gì? Theo Aboluowang, người Nhật tin rằng sức khỏe không chỉ phụ thuộc vào dinh dưỡng mà còn là lối sống, sinh hoạt. Họ có thói quen đi tất quanh năm, kể cả khi ngủ. Đối với người Nhật việc đi tất giống như mặc áo, là nhu cầu thiết yếu hàng ngày.

Chúng ta từ nhỏ đã chấp nhận một quan niệm: cởi tất khi ngủ sẽ giúp bạn thoải mái hơn, dễ đi vào giấc ngủ hơn và không bị mỏi chân. Theo thời gian, khi chúng ta đi ngủ với tất, chúng ta cảm thấy không thoải mái, như thể có thứ gì đó đang kìm hãm chúng ta.

Tuy nhiên, người Nhật lại hoàn toàn ngược lại, theo họ, ngủ trong tất có thể giúp bạn ngủ đều và ngủ ngon hơn. Tuyên bố này của người thật thực sự có cơ sở khoa học. Bàn chân được ví như “trái tim thứ hai” của cơ thể, chân ấm thì thân mới khoẻ. Nếu bàn chân được bảo vệ thì các cơ quan trong cơ thể cũng được bảo vệ.

Bàn chân được ví như “trái tim thứ hai” của cơ thể, chân ấm thì thân mới khoẻ. – 

Nguồn ảnh: aboluowang.com

Thân nhiệt của một người bình thường là 37 độ C và sẽ giảm xuống 1-2 độ C khi đi ngủ vào ban đêm. Vì vậy, nhiều người dễ cảm thấy tay chân lạnh, khó vào giấc. Khi giấc ngủ không đảm bảo, theo thời gian điều đó sẽ tác động đến tuổi thọ của bạn. Vậy nên việc mang tất đi ngủ mang lại nhiều tác dụng tuyệt vời cho cơ thể.

  1. Đi tất đi ngủ giúp bạn ngủ ngon hơn

Một nghiên cứu từ năm 2007 đã báo cáo rằng những người đi tất đi ngủ sẽ chìm vào giấc ngủ nhanh hơn. Điều này là do nhiệt độ của cơ thể thường xuống thấp vào ban đêm, đặc biệt là vào khoảng 4 giờ sáng.

Việc làm ấm bàn chân và bàn tay làm cho các mạch máu giãn ra, một phản ứng được gọi là giãn mạch. Điều này sẽ gửi một thông điệp đến não rằng đã đến giờ đi ngủ. Nghiên cứu cho thấy rằng làn da ấm có liên quan đến việc ngủ ngon giấc hơn và chìm vào giấc ngủ nhanh hơn.

  1. Ngăn ngừa cơn bốc hỏa

Nhiều phụ nữ trải qua thời kỳ mãn kinh sẽ gặp tình trạng bốc hỏa. Lúc này, chị em sẽ cảm thấy hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể, bị đổ mồ hôi, cảm thấy đánh trống ngực, bị đỏ bừng mặt. Bằng việc đi tất đi ngủ, nhiệt độ cơ thể sẽ được cân bằng, và có lợi trong việc ngăn ngừa các cơn bốc hỏa. Điều này là do các cơn bốc hỏa được cho là do biến động nội tiết tố ảnh hưởng đến việc kiểm soát nhiệt độ của cơ thể.

  1. Giúp tận hưởng cảm xúc tốt hơn

Một nghiên cứu cho thấy những cặp đôi đi tất trên giường có nhiều khả năng đạt cực khoái hơn trong khi quan hệ tình dục. Nghiên cứu đã khảo sát các phản ứng của não trong khi quan hệ tình dục và phát hiện ra rằng bàn chân lạnh khiến con người không thích thú.

Theo chuyên gia về rối loạn hành vi giấc ngủ Michelle Drerup (Trung tâm nghiên cứu Rối loạn giấc ngủ, Bệnh viện Cleveland Clinic, Mỹ): “Có thể có những yếu tố khác góp phần vào kết quả đó, nhưng dù sao đây vẫn là một phát hiện thú vị”.

  1. Giúp làm giảm các triệu chứng của bệnh Raynaud

Bàn chân lạnh đi kèm với hội chứng Raynaud, một chứng rối loạn ảnh hưởng đến các mạch máu ở ngón chân và ngón tay. Hiện tượng này khiến máu bị thắt lại và giảm lưu thông, có thể khiến da bạn bị lạnh và sạm màu.

Tiến sĩ Drerup cho biết: “Mang tất vào ban đêm có thể giúp ngăn chặn tình trạng đó bùng phát bằng cách giữ ấm cho đôi chân của bạn và máu lưu thông tốt hơn”.

  1. Da chân được chăm sóc tốt hơn

Mang tất đi ngủ không chỉ là vấn đề nóng hay lạnh, mà còn liên quan đến việc chăm sóc da chân.

Thoa kem dưỡng da lên chân trước khi đi tất rồi leo lên giường ngủ, kem dưỡng ẩm sẽ phát huy tác dụng dưỡng da chân suốt đêm. Tiến sĩ Drerup cho hay: “Thói quen này sẽ khóa độ ẩm để giữ cho gót chân và bàn chân của bạn không bị khô và nứt nẻ”.

Một số lưu ý khi đi tất đi ngủ

– Nên sử dụng những loại tất có chất liệu nhẹ nhàng, mềm mại. Cần tránh các loại tất quá dày dặn hay kích cỡ quá nhỏ vì sẽ gây nên cảm giác khó chịu.

– Mang tất chật trong khi ngủ có thể làm giảm lưu lượng máu, do đó bạn nên lựa chọn những đôi tất có kích cỡ rộng rãi.

Nếu không đi tất đi ngủ thì sao? Câu trả lời là không sao cả. Nếu bạn thích để chân trần khi lên giường đi ngủ thì đó là lựa chọn của bạn. Theo Tiến sĩ Drerup: “Đi tất không phải việc ép buộc đối với mọi người”. Vào mùa lạnh, những người thường khó ngủ vì lạnh tay chân thì nên thử phương pháp này, vừa có tác dụng làm ấm cơ thể vừa giúp cải thiện giấc ngủ. Ngủ ngon sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh và sống lâu hơn.

Mang tất khi đi ngủ có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ ở một mức độ nhất định. –

Nguồn ảnh: cafef.vn

Mặc dù đúng là mang tất khi đi ngủ có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ ở một mức độ nhất định, từ đó giúp con người sống lâu hơn, nhưng ngủ trong tất chắc chắn sẽ không có tác dụng “tức thì” trong việc kéo dài tuổi thọ.

Tuổi thọ của một người bao gồm nhiều yếu tố, muốn sống lâu hơn thì phải bắt đầu từ nhiều khía cạnh như xây dựng thói quen sống lành mạnh, ăn uống nhẹ nhàng, tập thể dục nhiều hơn, giữ thái độ lạc quan, lạc quan.

Nguồn: aboluowang

DANH Y CỔ ĐẠI HOA ĐÀ Truyền lại hậu thế 38 bí quyết dưỡng sinh cho con người

MUỐN SỐNG KHỎE MẠNH THÌ PHẢI DỰA VÀO DƯỠNG SINH

Danh y Hoa Đà (145 – 208) là một thầy thuốc nổi tiếng thời cuối Đông Hán và đầu thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

Ông được xưng tụng như một Thần Y nổi tiếng không chỉ ở nội bộ đất nước Tàu mà còn được biết đến rất nhiều trong các nước cùng văn hóa như Việt Nam, Nhật Bản và Hàn Quốc, và ông được coi là một trong những ông Tổ của Đông Y.

Ông cùng Đổng Phụng và Trương Trọng Cảnh được xưng tụng làm Kiến An Tam Thần Y, đồng thời cùng với Biển Thước, Trương Trọng Cảnh và Lý Thời Trân được xem là 4 vị đại danh y nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử Trung Quốc nói riêng và các nước có nền Đông Y phát triển nói chung.

Sau đây là 38 lời dạy của Hoa Đà về sức khỏe và dưỡng sinh, được người xưa coi là “Bí quyết vàng”. Nếu làm được, bạn sẽ hạn chế được bệnh tật phát sinh, cơ thể khỏe mạnh và tuổi thọ được kéo dài.

– 1. Tỏi là một kho báu quý giá, ăn chúng thường xuyên sẽ rất tốt sức khỏe.

– 2. Mỗi ngày ăn 2 quả táo, bệnh tật trong cơ thể sẽ không tìm đến bạn.

– 3. Mỗi ngày ăn một quả táo tàu, trường sinh bất lão không phải là chuyện xa vời.

– 4. Quả óc chó giống như một kho báu của núi rừng, ăn vào vừa bổ thận, vừa tốt cho não.

– 5. Sắt không nấu chảy không thành thép, người không chăm sóc sức khỏe thì không thể khỏe mạnh.

– 6. Cà rốt chính là “tiểu nhân sâm”, ăn thường xuyên sẽ có tinh thần và thể lực tốt.

– 7. Cà chua là trái cây có dinh dưỡng tốt, ăn vào sẽ trẻ đẹp và ít bệnh.

– 8. Dưa chuột nhỏ là một kho báu cho sức khỏe, ăn hàng ngày có thể giúp giảm cân và dưỡng nhan rất tốt.

– 9. Ăn cần tây nhiều hơn mà không cần hỏi lý do, vì đây là thực phẩm hạ huyết áp rất hữu ích.

– 10. Hành lá chấm nước sốt, càng ăn càng tốt.

– 11. Ăn một bát cháo đậu xanh vào mùa hè, là một bài “thuốc tiên” trong việc giải độc, thanh nhiệt, giảm nóng.

– 12. Buổi sáng ăn 3 lát gừng, tốt như việc uống canh nhân sâm.

– 13. Phụ nữ nên ăn ngó sen 3 ngày liên tiếp, nam giới nên ăn gừng 3 ngày liên tiếp

– 14. Ba ngày không ăn thực phẩm màu xanh lá cây, hai mắt sẽ vàng đi.

– 15. Thà ăn cơm không có thịt, nhất định không được ăn cơm mà không có canh.

– 16. Ăn canh trước bữa ăn, tốt hơn so với uống thuốc.

– 17. Ăn mì/miến nên ăn nhiều nước, để tránh việc (bác sĩ) phải khai đơn thuốc.

– 18. Buổi sáng ăn muối thì tốt, buổi tối ăn muối thì độc.

– 19. Thà thừa đồ ăn trong nồi, còn hơn tích đầy thức ăn trong dạ dầy.

– 20. Mỗi bữa ăn nhịn đi một miếng (ý nói ăn ít) thì có thể sống đến 99 tuổi (ý nói sống thọ).-

  1. Thường xuyên kiêng ăn thịt, giống như thường xuyên chăm sóc cái bụng của bạn (tốt cho đường tiêu hóa).

– 22. Thà không có thịt để ăn, chứ không thể thiếu đậu để ăn (ăn đậu tốt hơn ăn thịt).

– 23. Ăn cơm cho chút đường, vừa giàu dinh dưỡng vừa tốt cho sức khỏe.

– 24. Phải ăn sáng cho tốt, ăn trưa cho no, ăn tối cho khéo.

– 25. Ăn quá nhiều sẽ bị bệnh, ăn uống đúng mức, đúng giờ, đúng tiêu chuẩn thì sẽ an toàn sức khỏe.

– 26. Ăn uống vội vàng, nuốt thức ăn thô (không nhai kỹ) thì sẽ làm tổn thương dạ dày, gây hại đường ruột.

– 27. Nếu bạn muốn khỏe mạnh, thức ăn nên được nhai thành bột (ăn chậm nhai kỹ trước khi

nuốt).

– 28. Nếu bạn muốn bách bệnh tiêu tan, nên ăn uống để đói 3 phần (ý khuyên ăn no 70% nhu cầu).

– 29. Cứ để nước mắt chảy, bệnh tự nhiên sẽ giảm nhẹ (ý nói về tác dụng của khóc, không nên kìm nén cảm xúc).

– 30. Bậc trượng phu cũng có lúc phải rơi nước mắt, anh hùng bị chảy máu cũng phải rơi lệ Ý nói không nên kìm nén đau đớn, ngăn chặn cảm xúc tự nhiên).

– 31. Trong giấc ngủ, nên để cho trái tim ngủ trước, đôi mắt ngủ sau (thư giãn tinh thần trước khi ngủ).

– 32. Dùng thuốc bổ hay thực phẩm bổ, cũng không bằng việc làm cho trái tim khỏe.

– 33. Cơm chăm sóc cơ thể, âm nhạc lời ca chăm sóc trái tim và tâm hồn.

– 34. Mang trong mình một trái tim trẻ trung, cả đời bạn sẽ không biết đến sự già nua. Tâm hồn vui vẻ thì nhan sắc thanh xuân.

– 35. Nụ cười làm cho ta trẻ ra.

– 36. Mỗi ngày cười 3 lần, khó khăn nào cũng qua, tuổi già sẽ chậm đến.

– 37. Thường xuyên mở miệng cười tươi, thanh xuân luôn tồn tại trên khuôn mặt bạn.

Trên đây là những lời khuyên của Danh y Hoa Đà dành cho người dân cách đây đã hơn 18 thế kỷ, tuy nhiên cho đến nay, hầu như chúng vẫn còn giá trị khoa học và ứng dụng rất cao. Nếu cảm thấy bổ ích, hãy chia sẻ cho bạn bè của bạn cùng tham khảo.

Theo Health / TT


 

Phải làm gì khi một người Công giáo muốn kết hôn với một Kitô hữu không Công giáo?-Cha Vương 

Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình, “dù năm tháng phai nhoà, cùng Chúa đi tình vẫn nồng”.

Cha Vương 

 Thứ 2: 22/01/2024

GIÁO LÝ:  Phải làm gì khi một người Công giáo muốn kết hôn với một Kitô hữu không Công giáo? Đây là cuộc Hôn phối “hỗn hợp” (mixed marriage, that is interdenominational), cần phải được Giáo quyền cho phép rõ ràng [qua phép chuẩn]. Hội thánh đòi đôi bên phải đặc biệt trung thành với Chúa Kitô, tránh gương xấu chia rẽ giữa đôi bên trong một gia đình nhỏ bé, và tránh dẫn đến chỗ bỏ thực hành đức tin. (YouCat, số 267)

 SUY NIỆM: Sự khác biệt về niềm tin giữa một bên Công giáo một bên được Rửa tội ngoài Công giáo không phải là ngăn trở không thể vượt qua được để kết hôn, khi cả hai đạt tới chỗ đóng góp chung cho nhau những gì mỗi bên đã nhận nơi cộng đoàn của mình, và giúp nhau biết cách mỗi bên trung thành với Chúa Kitô. (Giáo lý Hội Thánh Công Giáo, 1634)

❦  Phép chuẩn: Giáo luật của Hội thánh có nói đến phép chuẩn, đó là việc cho phép không giữ đúng luật Hội thánh. Chỉ có Giám mục hoặc Tòa Thánh có quyền ban phép chuẩn. (YouCat, số 267 t.t.)

 LẮNG NGHE: Chị em là những người vợ, chị em hãy phục tùng chồng, như vậy, dù có những người chồng không tin Lời Chúa, thì họ cũng sẽ được chinh phục nhờ cách ăn nết ở của chị em mà không cần chị em phải nói lời nào, vì họ thấy cách ăn nết ở trinh tiết và cung kính của chị em. (1 Pr 3:1-2)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, con dâng lên Chúa những cặp vợ chồng đang sống trong cuộc Hôn phối “hỗn hợp”, xin cho họ biết gắn bó cả hai đạt tới chỗ đóng góp chung cho nhau những gì mỗi bên đã nhận nơi cộng đoàn của mình, và giúp nhau biết cách mỗi bên trung thành với Chúa Kitô.

THỰC HÀNH: Làm một thay đổi nhỏ trong cách ứng xử của mình để mang lại bình an và hạnh phúc trong môi trường sống.

From: Do Dzung

YÊU TRONG TÌNH CHÚA | LM NGUYỄN SANG – HƯƠNG LAN

 MỘT KẼ HỞ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng đời nào được tha, mà còn mắc tội muôn đời!”.

“Xét cho cùng, tha thứ là một điều buồn cười! Nó làm ấm trái tim và làm dịu vết đau. Bởi lẽ, sai lầm là của con người, tha thứ là của Thiên Chúa; không cần bàn cãi!” – William A. Ward.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tha thứ là của Thiên Chúa; không cần bàn cãi!”, đúng như William A. Ward nói. Vậy mà trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lại nói đến một thứ tội chẳng đời nào được tha. Có thứ tội đó thật sao? Câu trả lời là vừa có, lại vừa không! ‘Có’, khi con người khoá chặt lòng trước một Thiên Chúa hết sức yêu thương và tôn trọng nó; và ‘không’, khi trái tim nó có ‘một kẽ hở’ dù nhỏ đến đâu, vẫn đủ cho Thiên Chúa thổi vào đó lòng thương xót và sự tha thứ của Ngài!

Sở dĩ Chúa Giêsu nói đến thứ tội “chẳng đời nào được tha”, vì sau khi Ngài trừ quỷ, các kinh sư cho rằng, Ngài dùng sức mạnh quỷ vương để trừ quỷ. Thật khó để tưởng tượng một đánh giá sai lầm hơn khi ai đó cho rằng, thần lực đang hoạt động trong Chúa Giêsu là thần lực của Satan; đang khi thực tế, đó là thần lực của Thánh Thần. Như thế, tội này sẽ là ‘có’, không phải Đấng hoạt động trong Ngài không muốn tha; nhưng đúng hơn, tình yêu thương xót của Ngài không thể xuyên thấu những trái tim cố chấp khi họ coi Chúa Giêsu là dụng cụ của Satan. Nói như thế là báng bổ Thiên Chúa, xúc phạm Thánh Thần, xúc phạm phẩm vị Thiên Chúa trong con người Ngài mà sau đó, không chút đau buồn, hoặc đơn giản chỉ lạm dụng lòng thương xót của Ngài mà không hề ăn năn.

Thứ đến, tội này ‘không’ thể có; vì hễ khi nào trái tim con người có ‘một kẽ hở’ dù nhỏ đến đâu khi người ấy bắt đầu ý thức tội mình và lớn lên trong một nỗi buồn chân thành, thì Thiên Chúa lập tức chào đón người ấy trở lại với vòng tay rộng mở. Ngài sẽ không bao giờ quay lưng với bất cứ ai quay lại với tấm lòng tan nát, dù tội họ nặng đến mấy!

Anh Chị em,

“Tha thứ là của Thiên Chúa!”. Các kinh sư tìm kẽ hở để giết chết Chúa Giêsu; Ngài tìm ‘một kẽ hở’ để tha thứ cho họ, cứu lấy họ. Chỉ cần khiêm tốn nhìn nhận Ngài và hé mở trái tim cho Ngài, Ngài sẽ làm bao việc vĩ đại hơn những gì lòng người dám ước mong. Một bài học khác có thể rút ra là bạn và tôi hãy tập nhận ra Thánh Thần trong cuộc sống mình và trong cuộc sống người khác. Thánh Thần đang hoạt động theo mọi cách khác nhau nơi những con người khác nhau. Bảy ân đức của Ngài sẽ ân sủng hoá cuộc sống chúng ta và cuộc sống người khác. Hãy chú ý đến những dấu hiệu của Thánh Thần và vui mừng trước những dấu hiệu đó ở bất cứ nơi nào, nơi bất cứ ai chúng ta tìm thấy; nghĩa là làm sao nhận ra những điều tốt đẹp ấy nơi anh chị em mình ngay cả khi nó bị che giấu.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để tim con khoá chặt trước lòng khoan dung của Chúa; và như thế, con không bao giờ mất lòng trông cậy vào Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From; KimBang Nguyen