IM LẶNG

IM LẶNG

 Trầm Thiên Thu

Tội lỗi xấu xa tách rời thiên chúa

Tình thương chan chứa che phủ tội nhân

Thánh Mark khổ tu vừa khuyên nhủ vừa giải thích: “Ai đã phạm tội thì đừng thất vọng.  Đừng bao giờ.  Chúng ta không bị đoán phạt vì số lượng tội lỗi đã phạm, nhưng vì chúng ta không muốn sám hối và học biết những phép lạ của Chúa Kitô.”

Một trong các cặp đôi có thái cực đối lập là Tội và Tình.  Trong đó có một khoảng im lặng hoàn toàn, nhưng có khác nhau: Sự im lặng đó nặng nề và ngột ngạt đối với những kẻ lòng lang dạ thú, nhưng lại nhẹ nhàng và thông thoáng đối với những người thiện tâm.

Sự im lặng có thể là vàng – nghĩa là thực sự cần thiết, nhưng cũng có thể là “rác rưởi” vô ích, không cần thiết, thậm chí có thể là “chất độc” vì gây nguy hiểm.  Tội trái ngược với Tình, nhưng Tình liên quan mật thiết với Tha Thứ.  Các mẫu tự T độc đáo, mà cũng thực sự quan trọng trong cuộc đời chúng ta – đặc biệt đối với các Kitô hữu.

Kinh Thánh cảnh báo hai điều quan trọng liên quan tội lỗi: [1] “ĐỪNG tưởng mình là công chính trước mặt Đức Chúa” (Hc 7:5), và [2] “ĐỪNG để tội nào trói buộc con đến hai lần, vì một lần thôi cũng đủ để bị phạt” (Hc 7:8).  Đó là dạng ảo tưởng và không nỗ lực (hoặc cố chấp).  Kinh Thánh cũng đề cập một dạng hệ lụy tất yếu: “ĐỪNG làm điều xấu thì cái xấu sẽ KHÔNG THẮNG được con” (Hc 7:1).  Chắc chắn là vậy, như người Việt cũng nói: “Cây ngay không sợ chết đứng.”

Đối với nhân loại, tội ác luôn trái ngược với tình yêu, tội lỗi luôn đối nghịch với lòng thương xót.  Tốt và xấu, hoặc lành và dữ, là những “cặp đối”, những thái cực hoàn toàn đối nghịch nhau, không thể “chung đường chung lối.”  Thật vậy, có tội ác thì không có tình yêu – và ngược lại.  Nhưng đối với Thiên Chúa thì lại khác hẳn, vì Lòng Thương Xót của Ngài còn lớn hơn tội lỗi của cả nhân loại này, có thể hóa giải mọi thứ.  Đó là Mầu Nhiệm Tình Yêu mà loài người không bao giờ có thể hiểu được với trí óc hữu hạn phàm tục.

Quả thật như vậy, bất cứ điều gì đối với loài người là không thể thì đều có thể đối với Thiên Chúa, vì chính Ngài có thể biến hòn đá thành con cái của Áp-ra-ham (x. Mt 3:9) kia mà.  Như vậy, tư tưởng loài người chúng ta không làm sao có thể hiểu được ý Ngài.  Ngay như một người mẹ xả thân hy sinh vì một đứa con hư hỏng, chúng ta vẫn cho đó là một người mẹ nhu nhược, dại dột, hoặc ngu xuẩn.  Nhưng “yêu như điên” mới là yêu thật, yêu vì người được yêu, yêu vị tha chứ không chút vị kỷ.  Các dạng tình yêu của loài người dù có vị tha bao nhiêu thì vẫn có chút gì đó vị kỷ, chỉ có tình yêu của Thiên Chúa là tuyệt đối vị tha.

TỘI THỪA – TÌNH THIẾU

Từ thời Cựu Ước xa xưa, ngôn sứ Isaia nói rõ về quyền năng của Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ: “Đức Chúa là Đấng đã vạch một con đường giữa đại dương, một lối đi giữa sóng nước oai hùng, cho xuất trận nào chiến xa chiến mã, nào tướng mạnh binh hùng: tất cả đã nằm xuống, và không còn trỗi dậy, đã bị dập đi, tắt ngấm như tim đèn” (Is 43:16-17).  Thật tuyệt vời, bởi vì chúng ta diễm phúc được tôn thờ một vị Chúa Tể như vậy, mặc dù “những lời chúng ta ca tụng Chúa không ích lợi gì cho Chúa, nhưng lại sinh ích lợi cho phần rỗi của chính chúng ta” (Kinh Tiền Tụng).  Thật là quá kỳ diệu, vượt trên cả sự tuyệt vời!

Rồi chính Thiên Chúa cũng đã căn dặn: “Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước” (Is 43:18).  Cái gì đã qua thì cho qua – Let bygones be bygones.  Bỏ qua chuyện cũ có nghĩa là yêu thương, là tha thứ, là quên cái Tội mà chỉ nhớ cái Tình.  Thiên Chúa sẵn sàng mở “con đường sống” cho dân chúng bằng cách thẩm vấn: “Này Ta sắp làm một việc mới, việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao?  Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn” (Is 43:19).  Hỏi thì hỏi nhưng Ngài lại trả lời. Vả lại, chính câu hỏi đó lại là cách trả lời xác định mạnh mẽ hơn.

Thật tuyệt vời về Thiên Chúa của chúng ta, vì chính Ngài minh định: “Loài dã thú, chó rừng và đà điểu, đều sẽ tôn vinh Ta; vì Ta cho nước chảy ngay giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn, cho dân Ta tuyển chọn được giải khát” (Is 43:20).  Bởi vì Ngài “đã gầy dựng cho dân” nên “chúng sẽ lên tiếng ngợi khen Ngài” (Is 43:21a).  Thế nhưng buồn thay cho con người, chính “Israel bội nghĩa vong ân” (Is 43:21b).  Israel là dân Chúa, mà dân Chúa không chỉ là Israel mà còn là chính chúng ta – nghĩa là chính chúng ta cũng là những kẻ vong ân bội nghĩa.  Thật khốn biết bao!

Vì thế, chúng ta phải mau thức tỉnh mà trở về giao hòa với Ngài, càng sớm càng tốt, vì thời gian chẳng đợi chờ ai, giờ G đã điểm rồi.  Vả lại, Mùa Chay là thời điểm thuận tiện để sám hối, nhờ đó mà được Thiên Chúa thi ân và cứu độ (x. 2 Cr 6:2).

Thời điểm trở về là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa bất ngờ, vì được chính Thiên Chúa dẫn đưa: “Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng mình như giữa giấc mơ,” và rồi họ “vang vang ngoài miệng câu cười nói, rộn rã trên môi khúc nhạc mừng” (Tv 126:1-2).  Người ta ngạc nhiên khi thấy vậy, có những người trong dân ngoại xôn xao bàn tán: “Việc Chúa làm cho họ, vĩ đại thay!” (Tv 126:2).  Quả thật, “việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại!  Ta thấy mình chan chứa một niềm vui” (Tv 126:3).  Chẳng phàm ngôn nào có thể diễn tả hết niềm vui sướng của tù nhân được phóng thích, ai đã ở tù rồi mới cảm nhận được rõ nét, có thể nói rằng chẳng khác chi từ hỏa ngục được bước vào thiên đàng, hoặc niềm hạnh phúc của đứa con hư hỏng được cha mẹ tha thứ và yêu thương như trước.  Khó có thể diễn tả trọn vẹn niềm hạnh phúc lớn lao như thế.

Noi gương Thánh Vịnh gia, chúng ta cùng chân thành cầu xin Thiên Chúa: “Lạy Chúa, xin dẫn tù nhân chúng con về, như mưa dẫn nước về suối cạn miền Nam” (Tv 126:4).  Cầu xin chân thành thì sẽ được xót thương, và niềm hạnh phúc sẽ dâng trào.  Thánh Padre Pio (Piô Năm Dấu) khuyên: “Hãy cầu nguyện, cứ hy vọng, và đừng lo lắng chi cả!”

Thật đơn giản mà kỳ diệu, chính niềm hạnh phúc khôn tả đó được ví như nông dân vất vả khi gieo hạt: “Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống, mùa gặt mai sau khấp khởi mừng.  Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv 126:5-6).  Hình ảnh rất thực tế và gần gũi với chúng ta – dù dân miền quê hay thành thị.

Cuộc sống bình thường nhưng vẫn luôn có những điều kỳ lạ.  Sau cú ngã ngựa “chí tử”, một Saolê của Tội đã biến thành một Phaolô của Tình.  Với kinh nghiệm bản thân, ông thật lòng tâm sự: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi.  Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người.  Được như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Đức Kitô, tức là sự công chính do Thiên Chúa ban, dựa trên lòng tin” (Pl 3:8-9).  Phải thực sự cảm nghiệm Thiên Chúa sâu sắc lắm mới khả dĩ có quyết định rõ ràng như vậy.  Thật không dễ chút nào, thế nhưng nhờ tín thác và nhờ hồng ân Thiên Chúa, ai cũng có thể hành động như Thánh Phaolô vậy.

Không thể dừng lại, không thể không nói, Thánh Phaolô cho biết thêm: “Vấn đề là được biết chính Đức Kitô, nhất là biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người, với hy vọng có ngày cũng được sống lại từ trong cõi chết” (Pl 3:10-11).  Cảm nghiệm được như vậy nhưng thánh nhân vẫn khiêm nhường bộc bạch: “Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải, hay đã nên hoàn thiện đâu; nhưng tôi đang CỐ GẮNG chạy tới, MONG chiếm đoạt, bởi lẽ chính tôi đã được Đức Kitô Giêsu chiếm đoạt.  Thưa anh em, tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi.  Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước” (Pl 3:12-13).  Đó cũng là điều mà ai cũng phải cố gắng – cố gắng triền miên, cố gắng không ngơi nghỉ.

Tuy nhiên, vấn đề không phải là chúng ta chiếm đoạt Đức Kitô, mà là tự nỗ lực hướng thiện để được Đức Kitô chiếm đoạt chúng ta.  Bởi vì mang thân phận phàm nhân, chúng ta quá yếu đuối, chỉ sơ sảy một chút là sa ngã ngay, chẳng ai dám nói khôn.  Vì thế, hãy không ngừng cố gắng học theo “phong cách” của Thánh Phaolô: “Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Đức Kitô Giêsu” (Pl 3:14).

TÌNH THƯƠNG THẮNG TỘI

Trình thuật Ga 8:2-11 ngắn gọn lời kể, nhưng đó là một bộ phim dài và hay, cốt truyện thú vị, tương phản hai cách đối xử – cách đối xử tồi tệ của đám đông (chủ yếu là những tay đầu xỏ) đối lập với cách đối xử khôn khéo và nhân từ của Chúa Giêsu.  Khi tư vấn hôn nhân và gia đình, người ta cũng thường lấy “điển tích” của đoạn Tin Mừng này để trưng dẫn.  Điều này cho thấy người đời, dù không là Kitô hữu, cũng vẫn phải công nhận cách cư xử tuyệt vời của Chúa Giêsu đối với một người yếu thế – một phụ nữ bị người ta bắt quả tang phạm tội ngoại tình và bị kết án tử.

Thánh sử Gioan cho biết: Vừa tảng sáng, Chúa Giêsu trở lại Đền Thờ.  Toàn dân đến với Ngài.  Ngài ngồi xuống giảng dạy họ.  Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình.  Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Ngài: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình.  Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó.  Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” (Ga 8:4-5).

Đúng là họ đểu thật, vì chính họ gọi Chúa Giêsu là Thầy nhưng lại nói xỏ nói xiên nhằm thử Ngài, đặc biệt là họ muốn có bằng cớ để tố cáo Ngài.  Kinh tởm với những ác nhân có mặt người mà lòng lang dạ thú.  Thế nhưng Đức Giêsu vẫn thản nhiên, Ngài lặng lẽ ngồi xuống rồi lấy ngón tay viết trên đất.  Chẳng ai biết Ngài viết gì, có lẽ Ngài vẽ lên cát như trẻ con chơi đùa vậy thôi.  Tuy nhiên, Ngài làm vậy vừa hay vừa lạ.  Đúng như ca dao Việt Nam: “Người khôn ăn nói nửa chừng, để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo.”  Lúc đó, chắc hẳn các kinh sư và người Pharisêu tức điên lên được, nhưng cũng đành “bó tay” thôi.  Bồ hòn có vị đắng chát cỡ nào thì cũng đành ráng coi như vị ngọt.

Tuy nhiên, lũ ác nhân cứ gạn hỏi mãi, dai như đỉa đói, thế nên Ngài ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8:7).  Ui da, “sốc” ghê đi!  Rồi Ngài lại cúi xuống tiếp tục loáy ngoáy viết trên đất như chẳng có chuyện gì xảy ra.  Ai ngon thì cứ chơi?  Và rồi như kịch bản được viết sẵn, họ nghe Chúa Giêsu hỏi vậy thì cứ từ từ rút lui có trật tự, người trước bước đâu người sau bước đó, bắt đầu từ những người lớn tuổi.  Họ “đau” lắm mà không nói lại được gì.  Kể cũng “căng” dữ nghen!

Tại sao người lớn tuổi đi trước?  Bởi vì người lớn tuổi là người sống lâu năm, mà càng sống thọ thì càng tội nhiều.  Rất minh nhiên.  Nói ít, hiểu nhiều.  Chúa Giêsu chẳng học luật, không làm luật sư, và cũng chẳng làm thẩm phán, thế mà lý lẽ thâm thúy dù cách nói rất đơn giản, ai cũng có thể hiểu.  Chúa Giêsu đúng là thần tượng và vô địch.  Thật tuyệt vời!

Ngay sau đó, chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, còn người phụ nữ vẫn đứng đó.  Có lẽ lúc này chị còn run rẩy và cũng vẫn sợ lắm.  Nhưng Chúa Giêsu ngẩng lên và nhẹ nhàng hỏi: “Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?”  Chị khép nép và run giọng đáp: “Thưa ông, không có ai cả.”  Đức Giêsu nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu!  Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8:11b).  Khi nói lời tha thứ này, có lẽ Chúa Giêsu cười rất hiền từ.  Án tử dành cho ả giang hồ chợt chuyển thành trắng án, hoàn toàn được tha bổng.

Thế là xong.  Chữ Tình đã hóa kiếp chữ Tội.  Nhưng vẫn có dấu hỏi to lớn.  Còn thắc mắc hoặc hỏi han gì nữa?  Còn chứ!  Liệu chúng ta có dám nhận mình cũng đã và đang có cách hành xử như các kinh sư ác ôn và nhóm biệt phái giả hình?  Có lẽ chúng ta không dám hành động rõ ràng như họ, nhưng sự thật là chúng ta vẫn hành xử như họ một cách tinh vi hơn họ đấy!

Chúa Giêsu ghét tội chứ không ghét người có tội.  Ai đã ngã mới biết đau, ai đã lỗi lầm mới biết cần được thông cảm.  Có một hệ lụy mang tính triết lý sống mà chính Chúa Giêsu đã xác định: “Ai được tha thứ nhiều thì yêu mến nhiều” (Lc 7:41-43; Mt 26:6-13; Mc 14:3-9; Ga 12:1-8.  Đó là chuyện cô nàng lấy tóc lau chân Chúa tại nhà ông Simôn cùi (không phải người phụ nữ ngoại tình trong Tin Mừng hôm nay).  Chúng ta cũng như phụ nữ ngoại tình, đã phạm tội, bị người ta ghét bỏ, nhưng lại được Thiên Chúa tiếp nhận và phục hồi cương vị làm con.  Niềm hạnh phúc lớn lao vô cùng!

Lạy Thiên Chúa, mặc dù chúng con là những tội nhân bất xứng, nhưng chúng con vẫn được Ngài tha bổng biết bao lần, mở con đường sống cho chúng con.  Xin cảm tạ Ngài đã không kết án chúng con, xin giúp chúng con biết thể hiện lòng thương xót với bất kỳ ai để minh chứng cụ thể.  Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại.  Amen!

Trầm Thiên Thu

Niệm khúc Tin Mừng TRẮNG ÁN – 

https://youtu.be/MOzmf4RalQk

Donald Trump và luật pháp Mỹ (Phần 3)

Donald Trump và luật pháp Mỹ (Phần 3)

Bởi   AdminTD

Minh Phạm

6-3-2021

Tiếp theo phần 1 và phần 2

Một nguồn tin cho biết, một đại bồi thẩm đoàn (Grand Jury) ở Atlanta đã được triệu tập (convene) cho vụ Georgia Call, nghĩa là vụ điều tra ông Trump về cáo buộc “lật đổ kết quả bầu cử tổng thống 2020 có dự mưu” ở tiểu bang Georgia (GA call) đã chính thức bắt đầu.

Cũng liên quan đến âm mưu lật đổ kết quả bầu cử, theo trang tin The Daily Beast, luật sư đại diện cho dân biểu Bennie Thompson (đảng Dân chủ, đại diện bang Mississippi) và Tổ chức NAACP vừa tống đạt một Triệu-hoán-trạng cho cựu tổng thống Donald Trump ở tận nơi cư trú “hậu Tổng thống” Mar-a-Lago club, bang Florida.

Triệu hoán trạng chính thức báo cho ông Trump biết rằng, ông bị dân biểu Bennie Thompson và Tổ chức NAACP kiện ra tòa vì phạm luật liên bang, liên quan đến vụ bạo loạn ở trụ sở Quốc Hội liên bang ngày 6/1/2021. Đơn kiện vụ này được phát động vào ngày 16/2/2021 ở Tòa sơ thẩm liên bang Phân khu thủ đô.

Đồng bị đơn với ông Trump trong vụ này là luật sư Rudy Giuliani cùng các nhóm cực hữu gồm Proud Boys, the Oath Keepers. Tất cả các đồng bị đơn bị cáo buộc vi phạm đạo luật “Ku Klux Klan Act,” 1871 (luật 3K Act 1871), “tội cố ý có dự mưu ngăn cản các thành viên Quốc Hội thi hành nghĩa vụ pháp định của họ trong lúc thực hiện việc kiểm phiếu Đại cử tri sau ngày bầu cử tổng thống; đe dọa tính mạng của nguyên đơn cùng các Nhà lập pháp khác“.

Đáng chú ý là trong vụ này, ông Trump chưa có luật sư đại diện. Nguyên đơn thỉnh cầu tòa án phán quyết, các bị đơn vi phạm điều luật đã dẫn bồi thường cho Nguyên đơn, phạt tiền các bị đơn để làm gương, chịu án phí cùng phí luật sư…

(Nhân nhắc đến Triệu-hoán-trạng, tin cho biết, nữ luật sư Sidney Powell – bị đơn trong vụ Dominion Voting System kiện đòi bà này bồi thường 1,3 tỷ dollars – hiện vẫn “bặt vô âm tín” khiến nguyên đơn không thể tống đạt Triệu hoán trạng đến tận tay; và tin mới nhất từ vụ Dominion Voting System kiện Giuliani đòi bồi thường 1,3 tỷ dollars cũng với tội tung tin giả trong vụ kiện tội phỉ báng [defamation lawsuit] thì ông Giuliani vừa xin Tòa gia hạn nộp Biện minh trạng trong 35 ngày).

Vài giờ trước khi viết bài này, tiếp bước dân biểu Bennie Thompson, dân biểu Swalwell – sứ giả luận tội của Hạ nghị viện trong phiên tòa Senate Trial mới đây – cũng kiện ông Trump ra tòa với cùng nguyên cớ và cùng thỉnh cầu tương tự đơn kiện của dân biểu Thompson. Tuy nhiên, đồng bị đơn với Trump vẫn là luật sư Giuliani, không có các tổ chức cực hữu nhưng lại có thêm trưởng tử Trump Jr,.

Trong 3 vụ trên, vụ điều tra GA call là vụ hình sự do tân nữ Biện lý Fani Willis ở Atlanta tiến hành, theo luật tiểu bang Georgia; hai vụ còn lại của hai nhà lập pháp tại Hạ viện, sử dụng tố quyền với tư cách cá nhân (private citizen) chứ không sử dụng tư cách “dân biểu” (US. Representative) trên căn bản Dân-sự-phạm (Tort, tức “luật về hành vi gây thiệt hại”, cũng là luật về “Trách nhiệm dân sự”, “luật bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng”).

Một số vụ kiện ông Trump đang đối mặt. Nguồn: MSNBC

***

Ông Trump được biết đến như một người “rất có duyên” với kiện tụng, và thật sự là ông đã vướng vào vũng lầy kiện tụng suốt một thời gian dài. Số vụ kiện mà ông Trump “mắc phải” trước khi ông làm Tổng thống Mỹ lên đến con số ngàn, nhưng có điều hơi “phiền toái” chút đỉnh là ông luôn ở vị thế của một… bị đơn (tức người BỊ kiện). Phần lớn các vụ kiện này đều là những vụ kiện kinh doanh thương mại trên danh nghĩa cá nhân (personality: Donald Trump) và cả pháp-nhân (legal entity: Trump Organization), thuộc lĩnh vực tố tụng dân sự.

Với “bề dày” như vậy, việc ông Trump đánh bại các ứng cử viên tổng thống tiềm năng nhất của đảng Cộng hòa trong vòng bầu cử sơ bộ 2016 đã là một hiện tượng không ai ngờ tới. Nhưng với một nhân thân như vậy mà đắc cử tổng thống thì quả là một quái sự nếu xét trên toàn bộ lịch sử về nhân thân các ứng cử viên tổng thống Mỹ từ xưa đến nay!

Kịp đến khi đắc cử tổng thống Mỹ năm 2016, “danh mục” kiện tụng của ông Trump dài thêm. Ngoài các vụ kiện dân sự và có khả năng một số vụ sẽ mở rộng thành điều tra hình sự, ông Trump liên tục bị kiện trong các vụ hành-chánh bởi các chính sách (dưới hình thức các sắc lệnh: Executive Orders) do ông ban hành bị phản đối bởi các tổ chức công (các Viện Chưởng lý tiểu bang: pháp-nhân công-pháp) và tổ chức tư (pháp-nhân tư-pháp: các tổ chức dân sự, gồm cả các tổ chức mệnh danh “giám sát công quyền” (watchdog).

Đáng nói nhất, trong giai đoạn này, ông Trump sẽ đi vào lịch sử như vị tổng thống đầu tiên bị điều tra vì cáo buộc thông đồng với ngoại quốc (Nga) để can thiệp vào bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016. Kết luận điều tra của Robert Mueller (Mueller’s Report) hiện vẫn còn là tài liệu còn nguyên giá trị tham khảo cho các điều tra viên ở các cấp liên bang và tiểu bang ở các vụ kiện hành chánh tiềm năng.

Hơn nữa, vì một trong những yêu cầu về phẩm-hạnh của vị tổng thống là phải minh bạch về nhân thân (private life) trong quá khứ, và thế là ông Trump xuất hiện thêm ở nhiều vụ cáo buộc sách nhiễu tình dục (sexual harassment) kèm theo tội trạng “phỉ báng” (defamation claims) những phụ nữ từng bị ông Trump “ghé mắt” hàng thập niên về trước.

Kế tiếp, vì quy định từ Hiến pháp và thông lệ buộc tổng thống phải “rạch ròi chuyện công-tư”, ông Trump lại bị kiện về tội “nhận các bổng lộc” nhờ gián tiếp, vào chức vụ tổng thống và xung đột lợi ích (interest conflict) giữa “công dân Trump” và “doanh nhân Trump” theo quy định trong Hiến pháp có tên gọi là Điều khoản Bổng lộc” (Emoluments Clause).

***

Có thể nói, Donald Trump là một nhân vật nổi bật trong các vụ điển-cứu (case-study) ở ngành luật-học khi mà Trump hiện diện trong tất cả các lĩnh vực tố tụng của ngành khoa học này. Vì vậy, có lẽ ông Trump cũng phá kỷ lục là người BỊ kiện bởi mọi giới khi mà nguyên đơn trong các vụ kiện liên quan đến ông gồm đủ mọi giai tầng trong xã hội!!!

Thượng Viện thông qua dự luật trợ giúp COVID-19, gồm cả số tiền $1,400

Thượng Viện thông qua dự luật trợ giúp COVID-19, gồm cả số tiền $1,400

WASHINGTON, DC (NV) – Thượng Viện Mỹ vào sáng Thứ Bảy, 6 Tháng Ba, thông qua dự luật trợ giúp chống COVID-19, trị giá $1,900 tỷ, sau phiên họp kéo dài suốt đêm Thứ Sáu, và chỉ đi đến kết quả sau khi phía Dân Chủ giải quyết được các bất đồng nội bộ, từng đe dọa ngăn chặn ưu tiên nghị trình hàng đầu của Tổng Thống Joe Biden.

Theo bản tin của NBC News, dự luật gồm số tiền $1,400 gửi đến các cá nhân người dân Mỹ, $300 tiền trợ cấp hằng tuần cho người bị thất nghiệp, kéo dài cho tới mùa Hè này, giúp chi phí chăm sóc trẻ tới $3,600 cho một năm, $34 tỷ để mở rộng chương trình trợ giúp Obamacare, và $14 tỷ cho chương trình phân phối vaccine.

Kết quả bỏ phiếu sau cùng là 50 phiếu thuận và 49 phiếu chống, với không thượng nghị sĩ ở phía Cộng Hòa bỏ phiếu chấp thuận. Có một thượng nghị sĩ phía Cộng Hòa không bỏ phiếu vì phải về Alaska dự đám tang người thân.

Dự luật này còn phải được chuyển sang Hạ Viện để bỏ phiếu lại, trước khi được Tổng Thống Joe Biden ký ban hành.

Cuộc bỏ phiếu này là một thử thách sơ khởi vô cùng quan trọng cho khả năng lãnh đạo của Trưởng Khối Đa Số Thượng Viện Chuck Schumer, để giữ cho 50 thượng nghị sĩ phía Dân Chủ đồng lòng hậu thuẫn cho một dự luật có tầm vóc lớn lao, cho dù có khác biệt về nhu cầu cũng như quan điểm vùng miền.

Trước khi bỏ phiếu, Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer nói: “Chúng ta sẽ không lặp lại lỗi lầm đã có sau lần kinh tế suy trầm trước đây, khi Quốc Hội không có các trợ giúp đúng mức để giúp cho đất nước nhanh chóng phục hồi, đẩy chúng ta vào tiến trình lâu dài, chậm chạp và đau đớn. Chúng ta sẽ không rụt rè khi phải đối diện với thử thách lớn lao.”

Trưởng Khối Thiểu Số Thượng Viện Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky) đả kích phía Dân Chủ là không chịu có thương lượng với phía Cộng Hòa và ỷ thế đa số để đơn phương thông qua dự luật.

Việc cả hai viện Quốc Hội thông qua dự luật sẽ là một thắng lợi lớn cho ông Biden, người tranh cử với hứa hẹn ngăn chặn COVID-19 và phục hồi nền kinh tế Mỹ. Dự luật này cũng có các khoản chi tiêu được phía cấp tiến đòi hỏi, dù rằng có những khoản bị loại bỏ, như việc nâng mức lương giờ tới thiểu lên $15.

Việc Thượng Nghị Sĩ Dan Sullivan (Cộng Hòa-Alaska) phải về lại tiểu bang vì có vấn đề gia đình khiến Phó Tổng Thống Kamala Harris không phải bỏ lá phiếu quyết định như đã phải làm trước đây.

Các thay đổi của dự luật ở Thượng Viện bao gồm việc giảm trợ giúp thất nghiệp từ $400 xuống còn $300, kéo dài cho tới ngày 6 Tháng Chín. Thượng Viện cũng giới hạn người được lãnh số tiền $1,400 chỉ cho những ai có mức lợi tức tối đa của năm là $80,000 hay $160,000 cho cặp vợ chồng khai thuế chung. Thượng Viện cũng đồng ý tài trợ 100% tiền đóng bảo hiểm COBRA cho người Mỹ bị thất nghiệp, so với mức 85% được Hạ Viện đồng ý.

– Kết quả bỏ phiếu dự luật trợ giúp COVID-19 tại Thượng Viện. (Hình: Senate Television via AP)

– Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer (Dân Chủ-New York) phát biểu trước khi cuộc bỏ phiếu bắt đầu. (Hình: Senate Television via AP)

– Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky) phát biểu trong cuộc tranh luận ở Thượng Viện. (Hình: Senate Television via AP)

Đức Giáo Hoàng Francis gặp Giáo Chủ Hồi Giáo Shiite Iraq, kêu gọi sống chung hòa bình

Đức Giáo Hoàng Francis gặp Giáo Chủ Hồi Giáo Shiite Iraq, kêu gọi sống chung hòa bình

Mar 6, 2021 

PLAINS OF UR, Iraq (AP) – Đức Giáo Hoàng Francis và Giáo Chủ Hồi Giáo Shiite tại Iraq hôm Thứ Bảy, 6 Tháng Ba, trong một cuộc gặp lịch sử ở thánh địa giáo phái Shiite tại Najaf, đã cùng đưa ra một thông điệp mạnh mẽ về sống chung hòa bình, kêu gọi người Hồi Giáo trong quốc gia Ả Rập từng trải qua thời gian dài nhiều bạo động này hãy mở vòng tay đón nhận người thiểu số theo Thiên Chúa Giáo, vốn đã gặp nhiều kỳ thị và đe dọa.

Giáo Chủ Ali al-Sistani nói rằng giới lãnh đạo tôn giáo có nhiệm vụ bảo vệ người theo Thiên Chúa Giáo tại Iraq, và người theo Thiên Chúa Giáo phải được sống trong yên bình, và cũng có được những quyền lợi như những người dân Iraq khác.

Đức Giáo Hoàng Francis (phải) gặp Giáo Chủ Hồi Giáo Shiite của Iraq Ali al-Sistani tại Najaf, Iraq. (Hình: AP Photo)

Tòa Thánh Vatican nói rằng Đức Giáo Hoàng Francis cám ơn Giáo Chủ al-Sistani do đã lên tiếng “bênh vực những kẻ yếu đuối nhất và bị đàn áp mạnh mẽ nhất” trong những thời gian bạo động nhất của lịch sử Iraq cận đại.

Giáo Chủ Al-Sistani, 90 tuổi, là một trong những nhà lãnh đạo cao cấp nhất của giáo phái Hồi Giáo Shiite trong thế giới Ả Rập. Những can thiệp chính trị của vị lãnh đạo tinh thần này tuy hiếm nhưng có tác động lớn lao, và cũng góp phần hình thành khuôn mặt mới của Iraq ngày nay. Ông là người được sự sùng kính mãnh liệt của người theo giáo phái Shiite, vốn chiếm đa số tại Iraq, và các phán quyết của ông về tôn giáo cũng như các vấn đề khác đã được người theo giáo phái Shiite trên khắp thế giới đón nhận.

Vào sáng sớm Thứ Bảy, Đức Giáo Hoàng Francis, 84 tuổi, đến thăm Giáo Chủ Ali al-Sistani tại căn nhà ông đã thuê tại Najaf từ mấy thập niên qua. Khi Giáo Hoàng Francis bước vào, Giáo Chủ al-Sistani ra tận cửa đón, một hành động rất hiếm thấy từ vị giáo chủ nhiều quyền uy này.

Cuộc họp được miêu tả là “rất tích cực” này đã kéo dài khoảng 40 phút, với hình chụp cho thấy hai vị lãnh đạo tôn giáo ngồi sát cạnh nhau.

Đức Giáo Hoàng Francis sau đó đến thành phố cổ Ur để có cuộc họp với đại diện các tôn giáo tại vùng đất được coi là nơi sinh ra của tổ phụ Abraham, cha chung của người theo Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo và Do Thái Giáo.

Tại Ur, Đức Giáo Hoàng Francis đã lên tiếng bài bác việc dùng danh nghĩa tôn giáo để chém giết lẫn nhau. Đức Giáo Hoàng nói: “Sự thù nghịch, quá khích và bạo động là sự phản bội tôn giáo.” (V.Giang) [qd]

NGƯỜI KHỎE TẠI SAO LẠI ĐỘT TỬ ?         

NGƯỜI KHỎE TẠI SAO LẠI ĐỘT TỬ ?                 

“Đột tử” thường xảy ra vào đêm khuya hoặc sáng sớm. Khi gặp gió lạnh mùa Đông tràn về chúng ta phải thay đổi thói quen sinh hoạt, đừng nghĩ rằng mình còn trẻ mà không phòng bệnh.

Bài viết của Tác giả: Hoàng Tuyên (bác sĩ chuyên về nội khoa  lồng ngực và  bệnh hiểm nghèo, bệnh viện Từ Tế Đài Trung) ngày 01 tháng 02 năm 2020.

Người dịch Tô Duy Tiệp 

***

Hôm qua rất lạnh, toàn Đài Loan có khoảng 50 người bị đột tử, nếu cứ tiếp tục lạnh nữa e rằng sẽ có hàng trăm người bị đột tử.

Mọi người chắc sẽ rất hiếu kỳ muốn biết rằng với những người đang khỏe mạnh, tại sao lại đột nhiên qua đời? 

Đặc biệt với những người không có tiền sử bệnh về máu, lại luôn uống thuốc đúng giờ, cũng không hút thuốc, không thức đêm, không uống rượu, trước khi đột tử đều không có hiện tượng bất thường?

Trong điều trị lâm sàng thì những vấn đề này thường được đề cập tới, thì đúng rõ ràng là đã mặc áo ấm rồi, vậy tại sao vẫn bị đột tử? 

Tôi điều trị những bệnh nhân này trong phòng chẩn bệnh lý hiểm nghèo, phát hiện ra rằng thực tế thì nguy cơ này xuất phát từ trong những thói quen hàng ngày, chứ không phải là mặc bao nhiêu quần áo ấm: 

1 Khi tỉnh giấc là bật ngay dậy: 

Vào mùa Đông khi tỉnh dậy, ta nên nằm nán lại trên giường một lát rồi từ từ nhỏm dậy chứ không phải chui luôn khỏi tấm chăn ấm, chẳng ai đọ tốc độ xuống giường với bạn nhé! 

Bạn cần biết rằng độ ấm trong chăn là để cứu mạng, đừng có đột nhiên kéo tuột đi cách giữ ấm này. Khi làn da không có phương pháp bảo vệ nào mà tiếp xúc ngay với không khí lạnh thì phản ứng là co lại khiến mạch máu trong cơ thể đương nhiên cũng sẽ co lại.

Hãy xác nhận rằng trước khi ra khỏi chăn ta đã mặc sẵn một cái áo khoác ấm để cơ thể và chân tay được ấm áp.

2 Lúc đánh răng rửa mặt: 

Sau khi thức dậy, mọi người sẽ vào nhà vệ sinh, hãy hòa nước nóng và lạnh để có nước ấm, rồi mới đánh răng rửa mặt tránh toàn bộ mặt và mạch máu bị cấp đông mà co lại.

Đừng nghĩ rằng khi đánh răng rửa mặt thì chỉ bị lạnh một lát trên mặt, phòng tắm vừa ẩm vừa lạnh chính là nơi cần phải chú ý nhất.

3⃣ Lúc cởi đồ: 

Ngâm hay tắm bằng nước nóng thì rất thoải mái, nhưng bạn đừng quên rời khỏi nguồn nước nóng lúc đó ta chưa mặc đồ, khi những giọt nước ấm trên da đột nhiên tiếp xúc với không khí lạnh khiến cơ thể sẽ run lên bần bật. Hãy để khăn tắm ở nơi tiện lấy nhất, lập tức lau khô nước trên người, và mặc quần áo ngay, mùa Đông không nên cởi bỏ quần áo quá lâu!

4 Bỏ qua phần tai và cổ

Tôi chứng kiến rất nhiều bệnh nhân đột tử, trước khi chết cổ và tai đều không được bảo vệ, đừng nghĩ rằng mặc ấm cơ thể và chân tay là đã đủ ấm. Tai và cổ bị gió lạnh thổi qua, hai tai thiếu lớp mỡ để giữ ấm, cổ lại là nơi tập trung nhiều dây thần kinh giao cảm nhỏ và mạch máu của não và cơ thể, quàng khăn và bịt tai có thể bảo vệ bạn.

5 Mặc quần áo sai thứ tự: 

Có lần tôi cấp cứu cho một bệnh nhân đột tử do trụy tim, khi y tá cắt bỏ quần áo mới phát hiện ra, anh ta mặc 2 áo thun và áo khoác, tức là không mặc áo len ngoài áo thun. Hãy mặc áo đúng kiểu “sandwich” với lớp trong cùng là lớp áo lót có thể thấm mồ hôi, rồi đến áo len để giữ thân nhiệt, bên ngoài mới là áo khoác chắn gió chống nước. Khi mặc sai thứ tự thì không giữ ấm được cho cơ thể thì dễ đột tử do mạch máu co thắt.

6 Đột tử do tập thể dục: 

Tập thể dục là việc tốt, nhưng phải hiểu rõ sinh lý cơ thể của mình, nguyên nhân đột tử do tập thể dục thường thấy như :

– Không khởi động trước tập, dừng lại đột ngột khi tập thể dục với cường độ cao, thiếu oxy tại những vùng núi cao, hoặc khi tập động tác không quen.

– Thông thường khi chúng ta đang ở trạng thái không vận động, máu sẽ chảy ngược về tâm nhĩ và chỉ cần “co tĩnh mạch“ là đủ. Tuy nhiên khi tập thể dục, tim sẽ đập nhanh hơn 6 – 17 lần so với lúc không tập, và lưu lượng máu tới cơ cũng tăng lên 25 lần.

– Khi tiếp xúc với môi trường lạnh, mạch máu của bạn sẽ phản ứng tiếp tục co lại, lúc này lượng máu về tim không đủ nên rất nguy hiểm dẫn đến đột tử.

– Ta cho rằng những trường hợp mặc áo ấm nhưng dễ bị đột tử vào đêm khuya và sáng sớm thì ngoài những người tập thể dục vào sáng sớm, thì đại đa phần đột tử tại nhà.

– Khi cái lạnh bao trùm, chúng ta thay đổi thói quen vẫn chưa đủ, cũng đừng lợi dụng sức trẻ mà không chú ý đến các biện pháp phòng tránh.

– Tỷ lệ đột tử tăng mạnh theo từng năm, độ tuổi phát bệnh càng trẻ hóa, lại dễ phát sinh ở những người có tình trạng sức khỏe tốt, ở độ tuổi trung niên, khiến người thân tiếc thương vô hạn.

Hãy yêu thương gia đình, yêu thương bản thân. Khi trời chuyển lạnh, mọi người chú ý giữ ấm, đừng lơ là.

S.T.

Dấu Chân Địa Đàng – [Trịnh Công Sơn – Khánh Ly] & Đôi Khi Ta Muốn Khóc – [Lê Hựu Hà – Elvis Phương] – Dau Nguyen

httpv://www.youtube.com/watch?v=5ncY8TNwGrk&list=PLYNu2WsZ1JUhQ7J1GGZCKRwWY41IaYbRS&index=2

Dấu Chân Địa Đàng – [Trịnh Công Sơn – Khánh Ly] – Dau Nguyen (4K UHD)

Trịnh Công Sơn sinh 28 – 2 – 1939 tại làng Minh Hương, xã Vĩnh Tri, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên và qua đời tại Sài Gòn ngày 1 – 4 – 2001. Suốt đời, Trịnh Công Sơn yêu nhiều nhưng không chính thức kết hôn với ai, và cũng chưa chính thức công nhận con. Ông được coi là một trong những nhạc sĩ lớn của âm nhạc đại chúng, Hiện nay chưa có thống kê chính xác về số tác phẩm để lại, chỉ biết trong số đó có 236 ca khúc được phổ biến rộng rãi. Nhạc của Trịnh Công Sơn được nhiều ca sĩ thể hiện, nhưng thành công hơn cả là Khánh Ly và Hồng Nhung. Năm 1957, 18 tuổi, khi tập judo với người em trai, ông bị thương nặng ở ngực, suýt chết và phải nằm liệt giường gần hai năm tại Huế. Thời gian nằm bệnh, ông đã đọc nhiều sách về triết học, văn học, dân ca. Ông từng thổ lộ: “Khi rời khỏi giường bệnh, trong tôi đã có một niềm đam mê khác – âm nhạc. Nói như vậy hình như không chính xác, có thể những điều mơ ước, khát khao đó đã ẩn chứa từ trong phần sâu kín của tiềm thức bỗng được đánh thức, trỗi dậy”. Vì lời lẽ trong nhiều bài hát của ông có tính nhân bản và phản chiến chung chung, nhà cầm quyền Việt Nam Cộng hòa và sau này cả Cộng Sản Việt Nam đã cấm lưu hành một số tác phẩm của ông. Nhạc tình của Trịnh Công Sơn đa số là nhạc buồn, thường nói lên tâm trạng cô đơn, tiếc nuối, với giai điệu nhẹ nhàng, dễ hát. Phần lời được đánh giá cao nhờ đậm chất thơ, bề ngoài có vẻ mộc mạc nhưng rất thâm trầm sâu xa, đôi khi mang những yếu tố tượng trưng, siêu thực. (Phỏng theo Google)

httpv://www.youtube.com/watch?v=vgY_zA38pwc

Đôi Khi Ta Muốn Khóc – [Lê Hựu Hà – Elvis Phương] – Dau Nguyen (4K UHD)

Lê Hựu Hà sinh ngày 5 -6-1946 tại Biên Hòa, Đồng Nai. Sau Tết Mậu Thân 1968, ông bị gọi nhập ngũ trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi làm việc ở Cục Quân Nhu Gò Vấp. Ít lâu sau ông giải ngũ vì mắt kém. Lê Hựu Hà bắt đầu hoạt động âm nhạc từ năm 1965 trong ban nhạc Hải Âu tại Đại hội nhạc trẻ của Trường trung học Lasan Taberd. Sáng tác đầu tiên của ông là bài “Yêu em”, bài thứ hai là “Mai Hương” (tặng người vợ đầu). Cho tới năm 1971, ông mới nổi tiếng khi lập ban nhạc Phượng Hoàng, cùng với nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang và ca sĩ Elvis Phương. Các ca khúc do ông sáng tác được phổ biến lúc này là: “Tôi muốn”, “Hãy ngước mặt nhìn đời”, “Hãy vui lên bạn ơi”. . . Sau 30- 4-1975, Sở Văn Hóa Thông Tin Sài Gòn nhầm tên ban nhạc Phượng Hoàng và chương trình Phượng Hoàng của Quân lực VNCH nên ông phải đi “học tập cải tạo”. Sau khi ngưng sáng tác một thời gian, ông lập ban nhạc Hy Vọng gồm Quốc Dũng, Mạnh Tuấn, Huỳnh Hiệp… rồi tiếp theo là ban Phiêu Bồng. Người vợ thứ hai của ông là ca sĩ Nhã Phương. Ông qua đời trong cô độc ngày 9 -5- 2003 vì tai biến mạch máu não tại nhà riêng đường Hồ Hảo Hớn, quận 1, Sài Gòn, mấy ngày sau khi được giấy báo của chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận cho sang California đoàn tụ với các con và Mai Hương, người vợ đầu tiên. (Theo Wikipedia).

 Trump lại bị kiện vì bạo loạn Đồi Capitol…

May be an image of 6 people, people standing, outdoors and crowd

 Trump lại bị kiện vì bạo loạn Đồi Capitol…

Một nghị sĩ Dân chủ đệ đơn kiện Trump, con trai Donald Jr, luật sư Rudy Giuliani và một nghị sĩ Cộng hòa với cáo buộc kích động bạo loạn Đồi Capitol hôm 6/1.

Trump và các bị cáo khác đã tiến hành một “chiến dịch ngụy biện dối trá và kích động” dẫn đến vụ tấn công quốc hội, nghị sĩ California Eric Swalwell đệ đơn kiện lên tòa án quận ở thủ đô Washington ngày 5/3.

Tháng trước, nghị sĩ Mississippi Bennie Thompson, cũng thuộc đảng Dân chủ, đã đệ đơn kiện tương tự chống lại Trump. Cả hai đều viện dẫn luật ít được sử dụng là Đạo luật Ku Klux Klan, được thông qua năm 1871 để ngăn chặn nhóm da trắng thượng đẳng KKK đe dọa các quan chức dân cử.

Trump, Donald Jr., Giuliani và nghị sĩ Alabama Mo Brooks đã phát biểu tại cuộc mít tinh với người ủng hộ trước cuộc bạo loạn ngày 6/1 tại Đồi Capitol. “Không chấp nhận thất bại, Donald Trump đã phát động một cuộc chiến tổng lực nhằm vào chuyển giao quyền lực hòa bình”, Swalwell nói trong tuyên bố thông báo về vụ kiện.

“Ông ta nói dối những người ủng hộ hết lần này đến lần khác, tuyên bố rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp và cuối cùng kêu gọi người ủng hộ đổ bộ về thủ đô Washington để ‘ngăn chặn hành vi trộm cắp”, Swalwell nói thêm.

“Các bị cáo đã tập hợp, kích động đám đông và do đó, những người này phải chịu trách nhiệm toàn bộ về thương tích và thiệt hại sau đó”. Swalwell nhấn mạnh. Ông đề nghị tòa ấn định hình phạt và yêu cầu bị cáo bồi thường thiệt hại nhưng những chi tiết này chưa được công bố cụ thể.

Cuộc bạo loạn nổ ra khi đám đông ủng hộ Trump quá khích xông vào tòa nhà Đồi Capitol gây rối khi thượng viện đang họp chứng nhận kết quả bầu cử, khiến 5 người chết và gây thiệt hại hàng triệu USD. Hơn 260 bị cáo đã bị kết tội liên quan tới cuộc bạo loạn, trong đó nhiều người tuyên bố “trung thành” với Trump và chán ghét quốc hội Mỹ.

Trump đã bị Hạ viện do đảng Dân chủ kiểm soát luận tội nhưng được Thượng viện tha bổng. Swalwell là một trong những nghị sĩ Dân chủ đóng vai trò như công tố viên trong phiên tòa xét xử Trump tại Thượng viện.

Phản ứng trước vụ kiện này, phát ngôn viên của Trump Jason Miller ra tuyên bố: “Eric Swalwell là người chẳng ai biết đến và không đáng tin cậy”.

– Donald Trump tại Nhà Trắng tháng 11/2020. Ảnh: AFP.

https://www.businessinsider.com.au/trump-sued-for…  

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

May be an image of 1 person

  LỢI ÍCH NHÓM HOÀNH HÀNH

Đỗ Ngà

Thảm sát Đồng Tâm nó bắt nguồn từ việc chính quyền thu hồi đất của dân làm sân bay. Sau đó dự án sân bay bị hủy rồi đất thu hồi đó chuyển cho doanh nghiệp, mà cụ thể là Viettel. Vì việc giao đất đó mà xảy ra tranh chấp, khi xảy ra tranh chấp như vậy thì nhà nước lại vác súng đến nhà dân bóp cò để triệt phản kháng. Cướp đất sau đó giết người đều do bàn tay nhà nước làm, doanh nghiệp chỉ có việc nấp sau lưng nhà nước rồi an tâm làm dự án rồi chia lại lợi ích cho những lãnh đạo nhà nước ấy là xong. Sự phối hợp nhà nước – tư nhân rất hoàn hảo. Đất đai là chuyện muôn thuở, nó là nơi tạo ra dân oan khắp mọi miền đất nước.

Đến nay thì vụ án Đồng Tâm đã ngã ngũ, phần thua đã thuộc về nhân dân. Hiện giờ nhà nước dùng 2 chiêu bài để lấy đất dân nghèo với giá rẻ bèo giao cho doanh nghiệp thân hữu, đó là thu hồi đất xây đô thị hoặc thu hồi đất làm sân bay. Thu hồi đất làm đô thị thì Thủ Thiêm là vụ điển hình, còn thu hồi đất làm sân bay thì Đồng Tâm là vụ điển hình.

Được biết, hiện nay có hàng loạt địa phương như Hà Giang, Ninh Bình, Hà Tĩnh, Ninh Thuận, Bạc Liêu, Cà Mau, Cao Bằng và Bắc Giang… đang có đề xuất làm sân bay. Chính vì đề xuất như thế này mà bà Phạm Chi Lan khuyên đã phải lên tiếng cảnh báo rằng, sẽ tránh lãng phí nguồn lực, tốn nhiều tiền của, và sẽ kém hiệu quả.

Vâng! Tại Cam Ranh đã có sân bay từ lâu, vậy mà Ninh Thuận lại đòi có sân bay nữa thì bay kiểu gì? Cam ranh – Ninh Thuận có cự li chỉ có từ 50-60 km đường ô tô thì bay kiểu gì? Vô lí. Nếu xây là gây ra lãng phí kinh khủng. Tuy nhiên nếu nhìn ở khía cạnh khác là họ xin quy hoạch sân bay vì mục đích khác thì sao? Chẳng phải vụ thảm sát Đồng Tâm nó bắt từ quyết định thu hồi đất xây sân bay Miếu Môn sao? Rồi cuối cùng họ đã hủy dự án sân bay và lấy đất giao doanh nghiệp làm giàu. Nếu họ tính bài đó thì việc họ xin xây các sân bay cánh nhau chỉ chừng 100 km cũng được. Vì mục đích của họ là lấy đất chứ có phải là làm sân bay thật đâu? Mà nếu có xây dựng sân bay thật đi nữa thì đất khu vực sân bay được chia chác cho “con cháu các cụ” chiếm hết như sân bay Long Thành.

Ngoài chuyện xin làm sân bay tràn lan thì hiện nay, có 3 thành phố là Bắc Ninh, Huế, Khánh Hòa dự tính tách ra làm thành phố trực thuộc trung ương. Mà như ta biết, khi thành phố được chấp nhận nâng cấp đô thị thì sẽ được trung ương rót kinh phí về để phục vụ công tác quy hoạch chứ? Mà đã có quy hoạch thì ắt có thu hồi đất. Đấy là điều mà chính quyền và doanh nghiệp thân hữu đang cần. Không cách làm giàu nào dễ cho bằng cách nấp sau những chính sách nhà nước để trục lợi. Và nhờ đó các sân sau sẽ ăn trên đầu trên cổ dân oan như Thủ Thiêm thôi. Quan chức sẽ giàu, bọn đầu nậu sân sau sẽ giàu, chỉ có dân nghèo là mất tất cả.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/ba-pham-chi-lan-khong-the-moc…

https://vietnambiz.vn/bac-ninh-thua-thien-hue-khanh-hoa…

KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…

8 SÀI GÒN
KHÔN NHÀ DẠI CHỢ…Tôi là người sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn trải qua 2 thời kỳ trước và sau 75…

Tôi xin mấy chú ngoài vĩ tuyến 17, tức là những kẻ sinh sau đẻ muộn, đừng đem cái sự bịa đặt, tuyên truyền láo khoét của ông cha mấy chú về viễn cảnh “Sài Gòn toàn đĩ điếm, dân Sài Gòn sống nhờ viện trợ của Mỹ…” Nghe nó thối lắm và nó NGU DỐT lắm!

Nói về đĩ điếm, gái quán bar khi xưa Sài Gòn cũng có, nhưng nó cũng không tới mức độ xuất khẩu đĩ điếm ở VN như ngày nay đâu.

Nhục mặt khi chính phủ Singapore kiểm soát gắt gao phụ nữ VN nhập cảnh sang Singapore, cũng bởi vì số gái bán hoa người VN, mượn cớ du lịch sang Singapore, Malaysia rồi hành nghề mại dâm trái phép.

Cái đó chưa kể là xuất khẩu mại dâm sang Trung Quốc và Cambodia nữa chớ… Còn cái trò lừa gạt phụ nữ, trẻ em VN bán sang Trung Quốc của mấy chú ngoài Bắc thì quả thường tình rồi!

Nếu nói về kinh tế Sài Gòn trước 75, Mỹ có viện trợ là viện trợ cho lính Mỹ, cho chính quyền miền Nam, tức là VNCH. Chứ người Mỹ họ không dư tiền mà đi nuôi cả dân miền Nam, đặc biệt là người Sài Gòn.

Dân Sài Gòn họ cũng phải cày thấy mẹ thấy cha, chứ không phải suốt ngày đợi viện trợ từ Mỹ mà ăn đâu.

Nền kinh tế Sài Gòn trước 75 rất đa dạng, có rất nhiều công ty, tập đoàn nước ngoài vào đầu tư: Esso, Shell, Coca Cola, Panasonic, Philips…

Trong khi ngoài xứ Bắc Kỳ của mấy chú, có chó nó vào đầu tư. Mấy chú được sống trong thời bình, thế mà đường sắt, đường bộ, cầu Thăng Long… của mấy chú là Trung Quốc nó xây cho. Nhiệm vụ của mấy chú là trồng lúa, tăng gia sản xuất cùng với những tổ, đội sản xuất hợp tác xã.

Ngay tại Hà Nội của mấy chú, tắm còn nhảy xuống sông tắm, chứ đào đâu ra nước máy, xà phòng mà tắm. Nhà nào vớ được cục xà bông “cô Ba” trong miền Nam là quý còn hơn cục vàng, 1 chiếc đài radio là cả xóm bu vào nghe, tivi là thứ xa xỉ phẩm…

Trong khi mấy chú nằm chiếu manh, thì dân Sài Gòn họ đã nằm giường nệm từ trước 75 rồi.

Mấy chú xài bếp củi, chứ đừng nói chi bếp dầu, vì dầu đâu ra mà xài, trong khi Sài Gòn người ta xài bếp gas khi đó rồi…

Còn chuyện tôi dùng 3 chữ “xứ Bắc Kỳ”, thì mấy chú cứ mạnh dạn chửi tôi là “thằng Nam Kỳ”, tôi càng thích.

Bởi vì, Nam Kỳ Khởi Nghĩa là 1 tên đường ở Sài Gòn ngày nay, còn mấy chú tự nhột khi nghe đến 2 chữ “Bắc Kỳ” là mấy chú phải tự hiểu vì sao mình nhột.

Cái dân Sài Gòn từ xưa đến nay, có những cái “tật” kỳ lắm: Khi xưa, nếu mấy chú hỏi đường người cảnh sát Sài Gòn, thì họ chỉ tận nơi, tận tình cho mấy chú.

Người Sài gòn đi đường thấy ai quên đá chống xe, thì cố rượt lên mà nói với theo: anh, chị, chú, bác, cô, dì… ơi đá chống xe kìa.

Người dân Sài Gòn xưa kia không phân biệt tỉnh lẻ như mấy chú ngoài Bắc lồng lộn vụ Hà Nội 1, Hà Nội 2 đâu.

Những doanh nghiệp làm ăn xưa kia: Nước ngọt Phương Toàn (giờ là nước ngọt Chương Dương ), Bia La-de “Con Cọp”, Bia 33 (giờ là bia Sài Gòn), nước tương Nam Dương, kem đánh răng “Hynos”, “Dạ Lan”…

Nhà máy “Caric”, Hãng máy may “Sinco”… hầu như là của tư nhân họ phát triển… đứng hàng đầu Đông Nam Á, Singapore thèm thuồng là lý do đó!

Sau ngày giải phóng, Nhà Nước VN tiếp quản các công ty, nhà máy… rồi làm ăn như quần què người ta.

Mấy chú gửi email cho nhà máy bia Hà Nội, hỏi giùm tôi xem tiểu sử dây chuyền sản xuất bia Hà Nội bây giờ là lấy từ đâu ra? Không vào Nam cướp dây chuyền sản xuất bia sau giải phóng, thì mấy chú có bia uống à?

Vậy thì tại sao mấy chú không tự hỏi lại xem coi mấy chú là người hay là súc vật vậy?

Và tại sao mấy chú lại hèn với giặc lại ác với dân?

Đồ thứ khôn nhà dại chợ.

TIÊU TẤN ĐẠT

TẠ ƠN BỆNH VIỆN MỸ, NƯỚC MỸ

TẠ ƠN BỆNH VIỆN MỸ, NƯỚC MỸ

 Tác giả là trưởng nữ một gia đình thuộc sắc tộc Chăm (Chàm)  đang sống tại Việt Nam, đến Mỹ do sự can thiệp đặc biệt của bệnh viện U.C Davis ở Sacramento, để thăm gặp người em ruột bị ung thư máu sắp từ giã cuộc đời. Câu chuyện được kể trong bài viết, theo tác giả nói lên “nét nhân đạo sâu sắc nhất của bệnh viện Mỹ.”  

***

Tôi đến Mỹ vào một chiều se lạnh…

Mấy chục năm qua, tôi vẫn thầm ước được đi Mỹ, nhưng xa vời quá, giấc mơ không tưởng ấy! Kể từ ngày ba mẹ dẫn các em ra đi theo diện H.O.  Tôi và ba đứa em trai đã lập gia đình đành ngậm ngùi ở lại. Thời gian qua mau, mái tóc đen kia giờ đã điểm bạc, vẫn chưa được trùng phùng cùng ba mẹ. Nhưng số phận lại run rủi chị em tôi được đến Mỹ như một giấc mơ. Một giấc mơ không ngờ!

Đặt chân lên đất Mỹ

Vẫn cứ ngỡ đang mơ

Bao nhiêu năm trông chờ

Bây giờ là sự thật.

Một sự thật đau buồn, bởi vì gia đình tôi được đoàn tụ trong đau thương mất mát.

Gặp Em trên giường bệnh

Niềm vui và nước mắt

Như hòa lẫn vào nhau!

Em ngồi đấy, cụt hai tay, hai chân, mắt đeo kính lão khi tuổi mới hăm ba. Nước mắt tôi dâng tràn nhưng vẫn cố đè nén.

Chị muốn khóc vang thấu thiên địa

Khi thấy em mang thân thể xót thương này.

Đứa em út khôn ngoan hiền hòa, không đua đòi lối sống thác loạn, chỉ biết học hành chăm chỉ, đã ngã bệnh từ năm 2004 khi Em về VN thăm quê. Bệnh viện Chợ Rẫy đã xét nghiệm là ung thư máu! Họ khuyên tôi nên chuyển Em về Mỹ gấp. Tôi không dám nói sự thực đau lòng với em, chỉ nói là: “Việt Kiều về VN chơi mà bị bệnh, chị không dám nuôi, em về Mỹ sớm đi!” Em vẫn ngây thơ dỗi hờn tôi: “Hậu không có lỗi với chị, sao chị cứ đuổi Hậu hoài vậy!” nghe Em nói lời trách móc, tôi đau đứt ruột! Nhưng em vẫn vâng lời ra đi.

Phần thì phải giấu Em, phần thì giấu ba mẹ già sợ ba mẹ buồn phiền trở bệnh, mấy chị em tôi sắp xếp cho Em về Mỹ sớm hơn dự định. Hôm tiễn Em  ra đi, tôi thèm được ôm Em khóc lời chia ly, vì cứ nghỉ chắc đây là  lần cuối được nhìn thấy Em, nhưng không dám bộc lộ ý nghĩ của mình, chỉ gắng gượng vuốt tóc Em nhắn nhủ: “Em qua Mỹ chịu khó uống thuốc cho lành bệnh, rồi lại về thăm quê hương, thăm anh chị.”

Bệnh viện Chợ Rẫy khuyên nên đưa Em vào bệnh viện Mỹ nào gần sân bay đáp  nhất. Nhưng Em đã khẩn khoản xin được về tới nhà rồi mới vào bệnh viện U.C Davis ở Sacramento.

Từ đấy Em được điều trị suốt hai năm ròng rã. Bệnh viện Mỹ đã chữa cho Em “free” vì Em đang đi học – không tiền bạc, không tài sản riêng.

Tiền thuốc thang có thể lên tới cả triệu đô la nhưng họ vẫn chữa cho Em tận tình, không đuổi về như ở VN khi biết rằng bệnh nhân không đủ tiền chi phí.

Em đã cố gắng chịu đựng biết bao đau đớn để vô hóa chất trị liệu (chemotherapy), và cũng đã can đảm chịu đựng cưa hết hai tay hai chân để được sống còn. Sức sống của Em vô cùng mãnh liệt. Em vẫn còn quá trẻ, lời nói và cử chỉ của Em vẫn lộ ra vẻ ngây thơ chân thật. Em chưa hề biết giả dối cùng ai. Các bác sĩ và nurse chữa trị cho Em đã tỏ vẻ khâm phục sự lạc quan yêu đời của Em, và họ đã cố gắng chữa trị cho Em với niềm bao dung tận tụy.

Sau mấy tháng nằm viện, Em bình phục với một thân thể không lành lặn. Em cam chịu tật nguyền để đổi lấy mạng sống! Người chị kế của Em đã hy sinh tất cả để chăm sóc cho Em và cũng được hưởng lương của chính phủ điều khác biệt với VN.

Bệnh nhân khó khăn thì người nhà tự lo, không ăn thua gì tới  nhà nước. Bệnh viện Mỹ còn cử cả bác sĩ tâm lý đến khuyên nhủ Em vui sống và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Em lâm bệnh giữa tuổi xuân phơi phới đường tương lai đang rộng mở ngời ngời

Họ đã chữa cho Em tận tụy

Vẫn không qua số phận đoạn trường!

Đất nước Hoa Kỳ tinh tường, nhân đạo Tạo phép mầu cho chị, cho anh

Được gặp Em lần cuối trước phân ly Đi xa tít phương trời huyền ảo

Dù được bệnh viện U.C Davis chữa trị tận tình. Các bác sĩ và nurse vô cùng yêu thương Em. Họ gọi Em là “Sweet Heart”, “Good Boy”. Em đã cố gắng thích ứng với chân tay giả và đi đây đó với cặp chân giả không cần xe lăn. Em đã cam phận với kiếp sống tật nguyền, miễn là được sống!  Hai tay sắt của Em đánh computer nhanh thoăn thoắt. Hai chân nhựa của Em bước lên xuống cầu thang như người bình thường. Em đã cố gắng luyện tập thành thạo những vật dụng hỗ trợ sự tật nguyền. Chi phí cũng rất cao nhưng tất cả đều “free”. Bệnh viện cũng thường kiểm tra sức khỏe của Em hàng tuần.

Đúng hai năm sau ngày Em khởi bệnh, Em đã xin bệnh viện cho được về VN. Họ đã hỏi em rằng: “Vì sao you cứ đòi về VN”” Em mới trả lời: “Tôi muốn về VN để gặp anh chị tôi lần cuối trước khi chết!” Họ mới rõ ràng không thể giấu được Em. Bịnh của Em đã tái phát và hết phương cứu chữa!

Bệnh viện Mỹ không đồng ý cho Em về VN và viết một lá thư yêu cầu Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ ở Saigon chấp thuận cho 4 chị em tôi đang ở VN được sang Mỹ để gặp mặt Em lần cuối trước khi chia ly.

Theo chân tôi các em cùng đến

Hội tụ đoàn viên nơi đất Mỹ xa xôi

Tóc Mẹ bạc phơ, tóc con đà chớm bạc

 Bạc mái đầu chụm lại khóc Em thơ

Và đây cũng chính là nét nhân đạo sâu sắc nhất của bệnh viện Mỹ. Họ đã  cảm thông cho giây phút cuối cùng của bệnh nhân. Họ đã an ủi chiều chuộng hết sức chu toàn cho bệnh nhân trước giờ lâm chung. Họ còn cho phép chúng tôi được thay phiên nhau ngủ lại trong phòng bệnh nhân để canh chừng cho Em. Họ đã biết bệnh Em không qua khỏi nên thân nhân được phép vào thăm thoải mái. Chỉ cần nói tên H.D là họ “ok” cho vô.

Mỗi lần vô thăm có thể tới 20 người, họ vẫn không đuổi như ở VN. Họ đã duy trì sự êm ái không để đau đớn trước khi chết đến giây cuối cùng.

Khi chúng tôi cho họ biết rằng chúng tôi là dân tộc thiểu số (Chăm) ở VN, người sắp chết phải được đỡ trên tay thân nhân, nếu không thì là chết “Fào”. Họ vẫn tôn trọng tục lệ của chúng tôi cho chúng tôi được đỡ lưng Em trên giường bệnh. Sau khi Em trút hơi thở cuối cùng chúng tôi cứ mãi bịn rịn không muốn ra khỏi phòng bệnh, họ yêu cầu chúng tôi ra ngoài để “Clean” Em. Rồi chúng tôi lại xin được đi theo thi thể Em đến tận phòng xác. Họ cũng chấp nhận luôn!

Đêm ấy Em đã nhắm mắt xuôi tay, không chống nổi với số mệnh nữa. Người Chăm ở Sacramento chỉ khoảng chừng 20 gia đình, tất cả đều khóc thương cho Em, người con trai Chăm thông minh hiền hậu, và tất cả -khoảng 60 người- đã lặng lẽ âm thầm theo chiếc xe phủ khăn trắng mang hình hài Em đi qua những hành lang sâu hun hút, lạnh lẽo đến rợn người mà chưa từng ai được phép vô ngoại trừ nhân viên bệnh viện. Vậy mà chúng tôi đã được phép!

Ngày Em mất Chăm Sacto đều khóc

 Theo chân Em đến tận chốn kỳ cùng

Phá lệ xưa đưa tiễn xác thân Em

Nơi xa xôi, xa bà con thân thuộc

Vẫn ấm lòng bởi tình nghĩa đồng hương.

Tôi từ VN đến Mỹ ngày 9/5/2006. Mười hai ngày sau, 9/17/2006, Em tôiqua đời. Mười hai ngày ngắn ngủi trong bệnh viện UC Davis đã cho tôi thấy tường tận những máy móc tối tân của bệnh viện Mỹ, những liều thuốc quý giá mà nếu ở VN chúng tôi phải tốn hàng trăm triệu mới được điều trị,  thế mà ở đây họ đã cho không. Hơn thế nữa họ đã khẩn khoản viết thư xin với Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ cho phép 4 chị em tôi đang ở VN được qua Mỹ hết để gặp mặt bệnh nhân của họ lần cuối! Thái độ của nhân viên bệnh viện rất mực ân cần. Từ bác sĩ cho đến nurse hay bảo vệ, lao công, họ đã khiêng thêm chiếc ghế ngủ vào cho chúng tôi. Thân nhân vô thăm nhiều, họ bê thêm ghế. Họ cứ hỏi người thăm muốn uống gì họ mang lên. Có một hôm họ bê cả thùng ice cream lên cho, khi thấy khách lên thăm em quá đông. Tất cả đều trái ngược với VN, nên đã tạo cho tôi nhiều cảm xúc và viết lên những lời này. Bệnh viện UC Davis vô cùng nhân đạo, chúng tôi mang ơn họ thật nhiều.

Tôi may mắn đọc được trang báo “Viết Về  Nước Mỹ Năm Thứ Bẩy” của Việt Báo nên xin gửi gấm những cảm xúc của mình vào đây, như lời tạ ơn chân thành nhất của gia đình chúng tôi với bệnh viện Mỹ và nước Mỹ tử tế, nhân đạo.

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Cô gái Mỹ cụt tay chơi violin bằng chân

Cô gái Mỹ cụt tay chơi violin bằng chân

2/23/21

Thiếu hai tay từ khi chào đời, Inga Petry (21 tuổi) học cách tự mình thực hiện những công việc hàng ngày bằng đôi chân. Cô có thể nấu ăn, chơi violin thuần thục.

Inga Petry (21 tuổi), đến từ bang Georgia (Mỹ), lớn lên mà thiếu đi đôi tay. Cô được xác định mắc chứng ngừng phát triển chi trên. Căn bệnh bẩm sinh khiến các bộ phận khác trên cơ thể Petry phát triển bình thường, nhưng cánh tay không hình thành ngay từ khi còn trong bụng mẹ.

Năm 2 tuổi, Petry được cặp vợ chồng người Mỹ tên Daniel và Jennifer nhận làm con nuôi. Yêu quý cô gái, cha mẹ nuôi định hướng dạy dỗ Petry thành người mạnh mẽ, độc lập, không tự ti hay mặc cảm về khiếm khuyết của bản thân. “Tôi và chồng cố gắng để con bé có cơ hội học tập và sống với tinh thần thoải mái như nhiều đứa trẻ khác”, bà Jennifer chia sẻ.

Được gia đình giúp đỡ, cô gái 21 tuổi học cách tự mình thực hiện các công việc hàng ngày bằng đôi chân. Ban đầu, Petry gặp nhiều khó khăn khi chưa thể điều khiển hai chân một cách linh hoạt mỗi lần cần nắm, giữ đồ. Mất nhiều thời gian, cô mới tự mình xoay xở thành công. Hiện tại, Petry đã có thể dùng chân nấu ăn, gắp đồ ăn bằng đũa hay tự mình mặc quần áo, cầm bút viết, gõ bàn phím.

“Cha mẹ dạy tôi rằng khiếm khuyết thể chất không phải là lý do để biện hộ cho việc từ bỏ. Mẹ nuôi tôi là giáo viên âm nhạc và bà đã dạy tôi cách chơi violin bằng chân. Tôi biết rằng mình sẽ phải chăm chỉ, nỗ lực nhiều hơn người khác để có được những gì mong muốn”, Petry chia sẻ. Như nhiều cô gái khác, Petry cũng có sở thích làm đẹp dù cho biết chuyện trang điểm bằng chân khiến cô tốn khá nhiều công sức.

Ở tuổi 21, bên cạnh việc theo học ngành Luật tại trường đại học, Inga Petry cho hay muốn thử sức với vai trò người mẫu. “Tôi hy vọng làng thời trang sẽ đa đạng hơn, nơi người khuyết tật cũng được trao cơ hội trình diễn và tỏa sáng theo cách riêng, đồng thời truyền thông điệp tích cực đến khán giả. Nếu nhận được lời mời từ các nhà thiết kế, tôi chắc chắn tham gia”, Petry bày tỏ.

Ngoại hình khác biệt, Petry đôi khi bị nhận về những bình luận tiêu cực, bình phẩm về cơ thể hay tin nhắn quấy rối từ người lạ. Tuy nhiên, Petry cho hay cô đã học được không mấy bận tâm đến ý kiến người ngoài và thậm chí coi đó là động lực để hoàn thiện bản thân. “Tôi vẫn thấy bản thân may mắn vì có nhiều bạn bè tốt xung quanh”, cô nói.

Hiện tại, Petry đã đủ khả năng sống độc lập. “Nửa kia” của cô là Joseph Macuga, lớn hơn cô 2 tuổi. Cả hai đã hẹn hò hơn 2 năm. Trong mắt Petry, bạn trai là người tâm lý, nhiệt tình giúp đỡ khi cô gặp khó khăn. Nói về ước muốn tương lai, cô gái bày tỏ muốn trở thành luật sư và có nhiều hoạt động hỗ trợ người khuyết tật.