Suy Niệm CHỨNG NHÂN CỦA ƠN TÁI SINH – Joseph Bach S.Nguyen

Joseph Bach S.Nguyen

TĐCV 4:23-41, Gioan 3:`-8

Ông bà anh chị em thân mến, thật là một niềm vui rất thiêng liêng cho chúng khi nhìn thấy cánh đồng loan báo Tin Mừng rộn nở- vì ngay trong lễ Vọng Phục Sinh vừa qua, toàn thể Giáo Hội tại Hoa Kỳ mà thôi, khoảng 43,000 dự tòng được ƠN TÁI SINH – riêng tại địa phận của chúng ta có 3,000 dự tòng trong đó có GX Lavang của chúng ta- tất cả trở thành con cái của một Cha Trên Trời qua Bí Tích Khai Tâm gồm Rửa Tội, Thánh Thể và Thêm Sức. Từ nay họ có chung một tên gọi mới là Kitô hữu vì đã được tái sinh bởi nước và Thánh Thần. TÁI SINH hay sinh ra lại một lần nữa – luôn là một đòi hỏi liên tục trong đời sống thiêng liêng của mỗi chúng ta. Chính vì thế, ở trong bài Tin Mừng vừa nghe – nhân cơ hội Nicôđimô đến tìm gặp Chúa ban đêm – để tìm hiểu về tình yêu Thiên Chúa và ơn cứu độ, Chúa Giêsu đã cho ông biết sự cần thiết của của ƠN TÁI SINH khi nói rằng: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa.” Vậy cùng nhau chúng ta suy niệm về ƠN TÁI SINH là gì và làm sao để sống CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH một khi đã nhận lãnh.

1.​ ƠN TÁI SINH

Trước hết ƠN TÁI SINH là gì. Đã gọi là ƠN tức là không do công trạng gì của chúng ta – nhưng do ân huệ của Chúa. Chúa khẳng định rõ ràng lắm với ông Nicodimô: “không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên.” Còn TÁI SINH tức là sinh ra ra lại, nghĩa là từ bỏ lối suy nghĩ, lời nói và hành động của đời sống cũ, đời sống mà thánh Phaolô thường gọi là đời sống của xác thịt. Xác thịt có nghĩa sâu xa hơn nữa, đó là những gì chóng qua hay hữu hạn như lý trí của con người chúng ta. Xác thịt cũng chính là cái tôi ích kỷ, tự tôn tự đại – luôn đặt mình đtrước Chúa- cao hơn Chúa- và trên cả Chúa. Phải từ bỏ lối sống cũ vì như Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô “Cái bởi xác thịt sinh ra là xác thịt; cái bởi Thần Khí sinh ra là thần khí. Khi Chúa Giêsu giãi thích đến đây thì Nicôđêmô mới ngỡ rằng sinh ra một lần nữa không thể hiểu theo phương diện thể lý như ông nghĩ – vì làm sao trở vào bụng mẹ lại được nữa – nhưng là sinh ra lại – tức TÁI SINH trong đời sống tâm linh, đời sống của đức tin, đời sống không thuộc thể lý, đời sống ở trên cao thuộc thượng giới. Đó là một đời sống được THẦN KHÍ bao phủ, được THẦN KHÍ hướng dẫn. Thần Khí là Ơn Trên, vô hình – nhưng đầy sức mạnh. Ngài nói với Nicôđêmô về Thần Khí rằng: “Gió muốn thổi đâu thì thổi ; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu. Ai bởi Thần Khí mà sinh ra thì cũng vậy.”

Thưa ông bà anh chị em, Tin Mừng của thánh Gioan vừa nghe cho biết Nicôđimô đến gặp Chúa ban đêm. Thánh sử Gioan hay dùng hình ảnh biểu tượng để diễn tả ý nghĩa sâu xa của tâm linh. Ban đêm thường tượng trưng cho bóng tối – như khi thánh Gioan viết về Giuda rời bàn tiệc ly để phản bội Đức Giêsu lúc đó đã ban đêm, tức “trời đã tối.” Còn ở đây, gặp Chúa Giêsu vào ban đêm không thể cắt nghĩa vì ông là một thủ lãnh danh giá trong Hội Đồng Công Nghị (Sandrin) nên ông không muốn cho hội đồng biết nếu ông ông đi gặp Đức Giêsu ban ngày, Đấng mà các thủ lãnh trong hội đồng chóng đối triệt để. Ban đêm có nghĩa là tâm linh chưa được sáng tỏ, còn đi tìm, đi kiếm, còn khao khát Thiên Chúa và ơn cứu độ.

Sau khi hiểu được những lời Chúa Giêsu vừa giải thích, vừa bày tỏ, vừa ân cần mặc khải ơn tái sinh là do THẦN KHÍ, Nicôđimô đã rời bỏ ban đêm – lột bỏ lối suy nghĩ cũ của lý trí hạn hẹp – lột bỏ luôn lối sống cũ của một người Pharisiêu chỉ nương tựa vào hình thức của lề luật và khởi sự BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG của niềm tin. Việc Nicôđêmô thực sự tìm đến gặp Đức Giêsu và đặt những câu hỏi với Người cho thấy rằng trong lòng ông đã nhen nhóm một tia ánh sáng đức tin, và ông khao khát được đào sâu đức tin ấy. Ông rõ ràng đã hy vọng rằng Đức Giêsu chính là Đấng Mêsia, và ông đã tuyên xưng rằng Đức Giêsu là “một vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến.”

2.​ CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH

Nicôđimô tìm kiếm Chúa, gặp gỡ Chúa, tin vào sự cần thiết phải TÁI SINH – nên ông quả là mẫu gương cho mọi thời đại, cho cả những Kitô hữu luôn ao ước tiếp tục tái sinh trong đời sống mới. Do đó, điều thứ hai để suy niệm: Nicôđimô là mẫu gương CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH ngay sau cuộc gặp gỡ có một không hai với Chúa Giêsu. Là thành viên của Thượng Hội Đồng Công Nghị muốn giết Đức Giêsu, Nicôđimô dám phản đối quyết định ấy. Ông nói trước Hội Đồng: “Lề luật của chúng ta có cho phép kết án ai trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”. Ông yêu cầu Hội Đồng cần phải lắng nghe Đức Giêsu trước khi kết án Người. Ông đã được Tái Sinh, đã tin vào Đức Kitô nên Ông đã công khai đi ngược lại với sự đối xử bất công của Hội Đồng Công Nghị với Chúa Giêsu, -không sợ mất danh dự của một thủ lãnh sáng giá trong Hội Đồng, dám BƯỚC VÀO ÁNH SÁNG qua việc làm CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH. Chưa hết đâu, Ông quả là CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH – có thể nói là trọn vẹn khi đứng trước cái chết của Chúa Giêsu – vì đối với ông quả thực Đức Giêsu là một vị thiên sư được Thiên Chúa sai đến. Cả bốn sách Tin mừng đều cho biết: lúc táng xác Ðức Giêsu, Nicôđêmô đến để tẩm liệm thi hài Ðức Giêsu một cách sang trọng như người ta tẩm liệm một vị vua “Ông mang theo chừng một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương. Rồi ông và ông Giôsếp lãnh thi hài Ðức Giêsu, lấy băng vải tẩm thuốc thơm mà quấn, theo tục lệ chôn cất của người Do thái” Thử hỏi rằng có mấy môn đệ tuy theo Chúa trong nhiều năm đã dám đối diện với những người chóng đối Chúa – đối diện với những thủ lãnh tôn giáo Do Thái trong khi Ngài đang rao truyền Tin Mừng không – hay vì sợ nên đi đâu cả rồi mà không tẩm liệm Chúa Giêsu là Thầy của mình. Tẩm liệm kẻ chết là một mối đức thiêng liêng mà! Có chăng là sau khi Thánh Thần Hiện Xuống, họ mới mạnh dạn ra đi khắp nơi làm chứng nhân của ơn TÁI SINH như sách Tông Đồ Công Vụ tường thuật cho chúng ta trong các thánh lễ suốt Mùa Phục Sinh, hay như trong bài đọc một hôm nay, sau khi họ họp nhau cầu nguyện xong, thì nơi họ họp nhau rung chuyển ; ai nấy đều được tràn đầy Thánh hần và bắt đầu mạnh dạn nói Lời Thiên Chúa.

Ông bà anh chị em thân mến, Chúa không chỉ đề nghị Nicôđimô cần phải sinh ra trong một đời sống mới, cần TÁI SINH trong đời sống thiêng liêng / nhưng còn kêu gọi tất cả chúng ta nữa – hãy liên tục từ bỏ đời sống cũ hầu có thể trở nên CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH trong môi trường mình sống: gia đình, cộng đoàn, nơi làm việc, xã hội. Không dễ đâu khi phải đi ngược với ham muống chóng qua kể cả những bất công, hận thù, ghen ghét, thách thức, bạo lực đầy dẫy chung quanh. Nhưng nếu thực sự đã xác tín vào ƠN TÁI SINH minh đã nhận lãnh bởi nước và Thần Khí và đã được gọi là Kitô hữu, là con cái của một Cha trên trời – chúng ta cần sống đời CHỨNG NHÂN của ƠN TÁI SINH, vì ƠN TÁI SINH là cánh cửa dẫn chúng ta vào NƯỚC THIÊN CHÚA.

Joseph Bach S.Nguyen


 

Được xem 11 lần, bởi 11 Bạn Đọc trong ngày hôm nay