Thánh Tôma Aquinô (1225-1274), Tiến Sĩ Hội Thánh

Thánh Tôma Aquinô (1225-1274), Tiến Sĩ Hội Thánh

Chúc bình an! Hôm nay ngày 28/01, Giáo hội mừng kính Thánh Tôma Aquinô (1225-1274), Tiến Sĩ Hội Thánh. Mừng quan thầy đến những ai chọn Thánh Tôma làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Mọi người đều đồng ý rằng Thánh Tôma Aquinô  là tiếng nói trổi vượt của truyền thống Công Giáo về lý lẽ và về sự mặc khải của Thiên Chúa. Ngài là một bậc thầy vĩ đại của Giáo Hội Công Giáo thời trung cổ, và được vinh danh với tước vị Tiến Sĩ Hội Thánh và Tiến Sĩ Thiên Thần.

Sinh hạ năm 1225 trong một gia đình quí phái ở Roccasecca gần Aquinô trong vương quốc Napples. Lúc năm tuổi, ngài được cha mẹ cho vào tu viện Biển Ðức ở Monte Cassino với hy vọng ngài sẽ thích lối sống ấy và trở nên một tu viện trưởng. Trong tu viện, các thầy giáo đều ngạc nhiên về sự tiến bộ của ngài, và mọi bạn cùng lớp đều thua kém ngài về việc học cũng như việc trau dồi nhân đức.

Khi đến tuổi khôn được lựa chọn con đường cho chính mình, Thánh Tôma đã khước từ mọi sự của thế gian và quyết tâm chọn Dòng Ða Minh trái với ý định của cha mẹ. Năm 1239, lúc mười bảy tuổi, ngài gia nhập Dòng Ða Minh ở Naples. Theo lệnh của bà mẹ, ngài bị các anh em bắt cóc và giam ở nhà trên một năm trời. Gia đình còn đi xa hơn nữa bằng cách dùng một cô gái điếm đến dụ dỗ ngài. Nhưng tất cả mọi cố gắng đều vô hiệu, Thánh Tôma vẫn kiên trì với ơn gọi. Như một phần thưởng cho sự trung tín này, Thiên Chúa đã ban cho ngài ơn thanh sạch tuyệt đối, mà nhờ đó ngài xứng đáng được tước vị là “Tiến Sĩ Thiên Thần.”

Sau khi tuyên khấn ở Naples, ngài theo học ở Cologne với vị thầy nổi tiếng là Thánh Albert Cả. Ở đây ngài có biệt danh là “bò câm”, vì ngài to con và thường im lặng, nhưng thực sự ngài là một người rất giỏi. Vào năm hai mươi hai tuổi, ngài được bổ nhiệm để dạy học tại hai thành phố. Ðồng thời ngài cũng bắt đầu công bố các sáng tác của ngài. Bốn năm sau, ngài được gửi đến Balê. Vào năm ba mươi mốt tuổi, ngài đậu bằng tiến sĩ.

Ở Balê, ngài được vinh dự làm bạn với Vua Louis (sau này được phong thánh). Năm 1261, Ðức Urbanô IV gọi ngài về Rôma để dạy học, và ngài nhất quyết từ chối mọi vinh dự của một chức sắc trong giáo hội. Không những Thánh Tôma có tài viết, mà ngài còn có tài giảng thuyết với nhiều kết quả tốt đẹp.

Sự đóng góp lớn lao của ngài cho Giáo Hội Công Giáo là các trước tác. Sự đồng nhất, sự hài hòa và sự liên tục của đức tin và lý lẽ, của mặc khải và khiến thức loài người, được thấy đầy dẫy trong các văn bản của ngài.

Tập “Summa Theologica” là công trình sau cùng của ngài, nhưng không may chưa được hoàn tất, đề cập đến toàn thể thần học Công Giáo. Ngài ngưng sáng tác sau khi cử hành Thánh Lễ vào ngày 6 tháng Mười Hai, 1273. Ðược hỏi lý do, ngài trả lời, “Tôi không thể tiếp tục… Tất cả những gì tôi viết, đối với tôi dường như chỉ là cọng rơm so với những gì tôi được thấy và những gì tôi được mặc khải.” Ngài từ trần ngày 07 tháng 3 năm 1274 tại Fossanuova gần Terracina và được chôn cất tại nhà thờ Saint Servin, Toulouse, nước Pháp; thánh tích được chuyển về nhà thờ thánh Jacobins, Toulouse ngày 22 tháng 10 năm 1274

Thánh Tôma Aquinô là một trong những thần học gia vĩ đại và ảnh hưởng đến mọi thời đại.  Ngài được Đức Giáo Hoàng Joannes XXII phong thánh ngày 18 tháng 7 năm 1323 tại Avignon, nước Pháp và được Ðức Giáo Hoàng Pius V tuyên xưng là Tiến Sĩ Hội Thánh ngày 11 tháng 4 năm 1567. Đức Giáo Hoàng Leo XIII đặt Ngài làm quan thầy các trường và các đại học Công Giáo ngày 04 tháng 8 năm 1880. Lễ kính thánh nhân được cử hành vào ngày 28 tháng 01 hàng năm là ngày kỷ niệm cải táng thay vì ngày 07 tháng 3 là ngày kỷ niệm qua đời. (Nguồn: Người Tín Hữu online)

Sau đây là những câu nói và lời khuyên của Thánh Nhân:

❦ Yêu mến Chúa thì cao trọng hơn nhận biết Ngài.

❦ Không có hy sinh nào giải cứu linh hồn Luyện ngục bằng hy sinh của Thánh lễ Misa.

❦ Chỉ cần chạm một cái rất nhẹ, rất mong manh vào lửa Luyện ngục thì còn rùng rợn hơn tất cả những cực hình đau đớn chết người trên trái đất này.

❦ Đừng tọc mạch muốn biết công chuyện riêng tư của người khác.

❦ Hãy giữ lương tâm tinh tuyền.

❦ Đừng bỏ qua việc cầu nguyện.

❦ Tránh bàn tán những chuyện nhảm nhí.

❦ Hãy gắng bắt chước gương tốt của những bậc thánh hiền.

Câu nào đánh động Bạn nhất? Hãy đọc lại và dùng câu đó để làm hướng đi cho Bạn trong ngày nhé.

Thánh nhân qua đời ngày 7 tháng 3 năm 1274 tại đan viện Xitô ở Phốtxanôva. Ngày 28 tháng Giêng là ngày thi hài thánh nhân được cải táng đưa về Tuludơ năm 1369.

From: Đỗ Dzũng

7 LỐI SỐNG Mà Chúng Ta Nhất Định Phải Thay Đổi Sau Dịch Bệnh

 

7 LỐI SỐNG Mà Chúng Ta Nhất Định Phải Thay Đổi Sau Dịch Bệnh

Một trận dịch bệnh giúp chúng ta hiểu rõ tầm quan trọng của sức khỏe, sự đáng quý của bình an. Tiền tài không mua được sinh mạng, lợi ích không đổi lại được sức khỏe.

Tài sản lớn nhất của đời người là được sống, hạnh phúc lớn nhất của đời người là bình an. Muốn khỏe mạnh, vui vẻ và bình an bạn nhất định phải thay đổi 7 lối sống dưới đây sau dịch bệnh: 

            1Ngủ2Ăn, 3Sạch sẽ, 4Siêng năng, 

          5Bình thản, 6Thỏa lòng, 7Tiết kiệm.

1. Đừng thức khuya, hãy ngủ sớm

   Làm việc khi trời sáng, nghỉ ngơi khi chiều tà.  Đảm bảo ngủ đủ giấc mới là điều quan trọng nhất.  Nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng: “Nếu ai đó thường xuyên thức khuya, hệ miễn dịch sẽ bị giảm sút trầm trọng”.

Covid-19 chưa có thuốc đặc trị, thứ duy nhất mà chúng ta sở hữu để đối đầu với nó đó chính là hệ miễn dịch. Hệ miễn dịch tốt may ra còn có thể chống đỡ được, hệ miễn dịch kém sẽ rất khó đương đầu.

Hệ miễn dịch là sức cạnh tranh lớn nhất của mỗi người. Do vậy chúng ta phải ngủ đủ giấc, ít nhất là 7-8 tiếng mỗi ngày mới đảm bảo có được hệ miễn dịch tối ưu.

Công việc thực sự không thể quan trọng bằng sức khỏe, do vậy không nên thức khuya bởi cơ thể khỏe mạnh mới là duy nhất.

2. Không kén ăn, nên ăn tạp một chút

   Trong “Hoàng đế nội kinh” có viết: Ngũ cốc vi dưỡng, ngũ quả vi trợ, ngũ súc vi ích, ngũ thái vi sung, khí vị hợp nhi phục chi, dĩ bổ ích tinh khí“. Ngũ cốc là thực phẩm cung cấp dinh dưỡng, hoa quả là thực phẩm hỗ trợ, gia cầm và gia súc là thực phẩm bồi bổ, rau củ là thực phẩm bổ sung, con người hấp thụ khí, vị của các món ăn đó sẽ bổ ích tinh khí cho cơ thể.

Virus corona có nguy cơ đe dọa lớn nhất tới những người già mắc các bệnh mãn tính như: tiểu đường, cao huyết áp…

Do vậy, ăn một chút thức ăn thô, chất xơ hoặc một chút rau củ quả có thể giúp phòng tránh các bệnh liên quan đến tim mạch, huyết áp.

Rất nhiều người kén ăn, chỉ ăn những loại thức ăn nhất định sẽ rất dễ xuất hiện các vấn đề về sức khỏe. Do vậy, các bữa ăn hàng ngày phải được phối hợp cân bằng, ăn cả đồ chay lẫn đồ mặn và ăn thêm cả thức ăn thô, chất xơ…

Không kén ăn, không chuyên ăn những thức ăn nhất định. Chua, ngọt, đắng, cay, mặn, nóng, lạnh, ấm, nguội mỗi thứ đều phải ăn một chút mới có thể đảm bảo cân bằng sức khỏe.

3. Không lôi thôi, bừa bộn, hãy chăm chỉ quét dọn

   Lần dịch bệnh này, khiến nhiều người có thói quen dọn dẹp, khử trùng nhà cửa. Nhà ở sạch sẽ, ngăn nắp không chỉ giúp tinh thần khoan khoái còn có tác dụng bảo vệ sức khỏe.

Rất nhiều bệnh tật là bởi môi trường sống không trong sạch gây nên. Bởi vậy, nhà ở phải thường xuyên quét dọn, khử trùng, đổi làn gió mới tránh vi khuẩn sinh sôi nảy nở.

Rác thải sinh hoạt cần phải được dọn đổ kịp thời, giữ môi trường sống trong sạch, chỉ ngắm nhìn thôi cũng thấy thoải mái rồi.

4. Đừng quá lười, hãy chăm vận động một chút

   Nước chảy liên tục thì không bị thối, trục cửa quay thường xuyên thì không bị mọt. Con người nếu vận động đều thì gân cốt dẻo dai. Phải thường xuyên vận động mới có thể duy trì được sức sống. Đồng thời vận động còn là cách nâng cao hệ miễn dịch một cách trực tiếp nhất.

Những người làm văn phòng đừng ngồi lì trong văn phòng cả ngày. Bởi nếu ngồi qua lâu khiến cơ thể trơ lì, không có sức sống.

Hãy luôn nhớ phải vận động, đừng để tình trạng trẻ kiếm tiền, già dưỡng bệnh, bởi như vậy thật không đáng.

Ngoài ra, không cần phải vận động quá mạnh, ngoài giờ làm việc chỉ cần dạo bộ, kết hợp với lao động chân tay nhẹ nhàng, rất có lợi cho sức khỏe cả về thể xác lẫn tinh thần.

5. Không suy nghĩ quá nhiều, hãy mở rộng tâm hồn

Kể từ khi có dịch covid-19, nhiều người phải cách ly tại nhà, quả thực không hề dễ chịu chút nào.

Tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, một số người hay suy nghĩ tưởng tượng linh tinh. Lúc nào cũng nghĩ người mình nóng sốt, một ngày đo nhiệt độ cơ thể không biết bao nhiêu lần. Rõ ràng chẳng có vấn đề gì mà vẫn cứ lo ngay ngáy.

Bởi vậy, ngoài cơ thể khỏe mạnh chúng ta còn phải giữ tinh thần khỏe mạnh. Bởi 90% bệnh tật trên cơ thể người đều có liên quan tới tâm lý, cảm xúc.

Một khi tâm lý gặp phải vấn đề nghiêm trọng sẽ dễ gây ra các bệnh về sinh lý. Hãy mở rộng lòng mình, tránh đa nghi, đối mặt với cuộc sống bằng một tâm thái bình thản và điềm nhiên nhất có thể.

Tâm hồn rộng mở, mọi việc đều nhìn nhận thoáng một chút thì cuộc sống mới bớt âu lo. Tránh tạo áp lực tinh thần, bởi đó là vũ khí mãn tính thầm lặng mang tên tử thần dễ đoạt mạng sống con người nhất.

6. Đừng tham lam, mọi thứ “đủ” là được

Tiền tài không mua được sinh mệnh, lợi ích không đổi được sức khỏe. Một trận dịch bệnh, khiến chúng ta hiểu rằng, danh lợi dù nhiều đến mấy cũng đều vô dụng.

Một khi gục ngã, mọi thứ coi như xong. Do vậy, sống ở đời phải biết chừng biết mực, biết đủ và biết dừng. Đừng đòi hỏi quá nhiều và cũng đừng tham lam vô độ. Tiền đủ tiêu là được.

Cơ thể khỏe mạnh không tai không tật, cả đời bình an mới là hạnh phúc lớn nhất của mỗi người. Do vậy, mọi thứ đừng ham muốn quá nhiều. Luôn biết điểm dừng và tự thỏa mãn với những gì mình có mới là điều quan trọng nhất.

7. Đừng hoang phí, phải tiết kiệm

   Nhiều người bị cách ly ở nhà nhiều ngày, không có tiền lương, mọi sinh hoạt phí đứng trước nguy cơ mất nguồn cung. Tuy lo lắng bất an nhưng lại không còn cách nào khác.

Khi sự cố ập đến, nếu như trong tay có chút tiền tiết kiệm mọi thứ sẽ được an toàn hơn. Người xưa thường dạy chúng ta phải tiết kiệm, nhiều người lại cho rằng đó là thói quen lỗi thời. Nhưng khi gặp nguy nan mới biết rằng, tiền tiết kiệm mới là mốc đánh dấu năng lực chống lại rủi ro của mỗi người, dòng tiền quyết định sinh tồn của mỗi doanh nghiệp.

Đừng để thói quen mua sắm thả phanh mê hoặc, thao túng bản thân. Trong cuộc sống tương lai tuyệt đối đừng hoang phí, làm được đồng nào tiêu hết đồng đó, nhất định phải dành dụm tiết kiệm. Tiết kiệm tiền đồng nghĩa với việc vun vén thêm “cảm giác an toàn” cho bản thân.

Hạnh phúc, sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống này phải được tích lũy từng chút một, vun đắp từ những điều đơn giản và nhỏ nhặt nhất. Hãy nhớ rằng, vui thêm một tý, khỏe thêm một tý để sống lâu thêm một tý.

Sưu tầm

Giấc ngủ qua lời khuyên của Hoa Đà

Giấc ngủ qua lời khuyên của Hoa Đà

Hoa Đà – Wikipedia tiếng Việt

Hua Tuo – Wikipedia, the free encyclopedia

Hoa Đà vốn là một vị lương y nổi tiếng thời Đông Hán trong lịch sử Trung Hoa, được xem như thần y, cũng là một trong những ông tổ của Đông y, do đó cách trị bệnh của ông từ xưa đến nay luôn được nhiều người coi trọng.

Từ xưa đến nay, các chuyên gia sức khỏe bao giờ cũng khuyên con người phải ăn, ngủ và làm việc điều độ, hợp lý. Nhưng đa số chúng ta lại thiếu quan tâm đến chất lượng giấc ngủ vì cho đó là hoạt động sinh lý bình thường.

Danh y Hoa Đà trong suốt quá trình chăm sóc bệnh nhân, ông đã đúc kết ra 4 lời khuyên về giấc ngủ để giữ gìn sức khỏe.

Danh y Hoa Đà.

Ảnh: internet.

  1. Điều thứ nhất:

” Phải đi ngủ trước giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng) “

Theo quan niệm dưỡng sinh tại Thiếu Lâm tự, giấc ngủ là một phần vô cùng quan trọng trong đời người. Nếu trước giờ Tý mỗi ngày không ngủ được, thì khi đi khám bệnh, rất nhiều lão tăng y sẽ nói: “Không chữa cho bạn”. Kỳ thực không phải là không chịu chữa trị, mà là. . . chữa không hết được.

Tại sao nói như thế?

Người mất ngủ thâm niên, bất luận là nam hay nữ thì gan đều đã trực tiếp bị tổn thương, lâu ngày sẽ tổn thương thận, dần dần tạo thành khí huyết của thân thể bị thiếu hụt, mỗi ngày khi soi gương sẽ cảm thấy sắc mặt xám xịt, không tốt.

Đến lúc đó cho dù bạn mỗi ngày dùng sản phẩm chăm sóc da, các loại chất bổ, rèn luyện thân thể, cũng không thể bù đắp lại những tổn thương do ngủ chưa đủ hoặc là giấc ngủ không tốt.

Vì vậy, dậy sớm thì không sao nhưng tuyệt đối không được ngủ trễ. Rất nhiều người tinh thần không phấn chấn, phần nhiều là do có thói quen ngủ muộn, thường dễ bị tổn thương gan, tổn thương mật, thiếu tinh lực.

Người như vậy con mắt thường không tốt, tâm trạng thường bị ức chế, thời gian vui vẻ ít đi (khí trong phổi cũng chịu ảnh hưởng, là nguyên nhân của việc nhịp thở không ổn định liên tục trong khoảng thời gian dài). Có nhiều người cho rằng buổi tối ngủ trễ, ban ngày có thể ngủ bù, thực ra là không bù lại được, nếu như ngủ không được, ngủ không đủ thì còn tồi tệ hơn nữa, khí huyết thân thể sẽ bị hao tổn hơn phân nửa.

  1. Điều thứ hai:

” Khi ngủ không được suy nghĩ “

“Xem như mình không có thân thể, hoặc như là người đang ở trong nước, hòa tan ngón chân cái trước, rồi đến các ngón chân khác, tiếp theo là bàn chân, bắp chân, đùi,… từng bước hòa tan, cuối cùng như không tồn tại, tự nhiên thiếp đi”. Đây chính là trạng thái tinh thần tốt khi thiền định đi vào giấc ngủ: “Tâm ngủ trước, mắt ngủ sau”.

Nhiều lúc, nguyên nhân của mất ngủ là do lúc đi ngủ trong đầu có nhiều tạp niệm, những lúc như thế này không nên nằm trằn trọc trên giường, để tránh hao tâm tổn sức, lại khó chìm vào giấc ngủ, biện pháp tốt nhất là ngồi dậy một hồi rồi ngủ tiếp.

Trên thực tế, con người ngày nay nếu muốn đi ngủ trước 11 giờ tối, thì chuyện bình ổn cảm xúc trước khi lên giường cũng rất quan trọng, tâm trạng cần có một khoảng thời gian từ từ trầm tĩnh lại. “Tâm ngủ trước, mắt ngủ sau”, chính là đạo lý này.

Tâm ngủ trước, mắt ngủ sau, là cách tốt nhất để đi vào giấc ngủ.

Ảnh minh họa

Nếu như vẫn chưa ngủ được thì trước khi ngủ bạn có thể thử thực hiện động tác gập bụng đơn giản, rồi ngồi xếp bằng tự nhiên hoặc ngồi kiết già trên giường, hai tay xếp chồng lên nhau đặt lên trên chân, hô hấp tự nhiên, cảm giác lỗ chân lông toàn thân nở ra khép lại theo nhịp thở, nếu có ngáp chảy nước mắt thì sẽ có hiệu quả tốt nhất, đến khi muốn ngủ liền ngã xuống ngủ.

  1. Điều thứ ba:

” Buổi trưa nên ngủ một chút hoặc là ngồi im thư giãn dưỡng thần “

Vào buổi trưa (từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều), nếu không có đủ điều kiện để ngủ, bạn có thể ngồi im tĩnh lặng, nhắm mắt dưỡng thần 15 phút. Những Hòa thượng đều có thói quen chợp mắt vào buổi trưa bằng cách ngồi thiền tại phòng thiền.

Kỳ thực, giữa trưa chỉ cần nhắm mắt thực sự ngủ 3 phút là bằng ngủ 2 giờ, quan trọng là thời gian ngủ phải thích hợp là giữa trưa. Ban đêm nếu ngủ đúng giờ Tý thì 5 phút ngủ tương đương với 6 giờ.

Dậy sớm có lợi cho sự trao đổi chất của cơ thể con người.

Ảnh: internet

  1. Điều thứ tư:

” Nhất định phải dậy sớm “

Một ngày của nhà sư bắt đầu từ tiếng chuông đánh thức vào sáng sớm, cho dù vào mùa đông, cũng sẽ không thức dậy trễ hơn 6 giờ, vào 3 mùa xuân, hạ, thu thức dậy trước 5 giờ. Theo dưỡng sinh, dậy sớm có lợi cho sự trao đổi chất của cơ thể con người.

Chỗ tốt của dậy sớm là có thể loại bỏ một số chất bẩn ra khỏi cơ thể, nếu thức dậy quá muộn, đại tràng (ruột già) không được hoạt động, không thể thực hiện tốt chức năng bài tiết.

Ngoài ra, chức năng tiêu hóa của cơ thể con người hoạt động tốt nhất là vào buổi sáng từ 7 cho đến 9 giờ, là “khoảng thời gian hoàng kim” cho hấp thụ dinh dưỡng. Cho nên, rất không nên ngủ nướng, nguyên nhân gây ra tình trạng choáng váng, mỏi mệt đa phần là do tham ngủ.

Những đúc kết của Hoa Đà cũng là những điều nổi bật trong phép tắc trị bệnh của Đông y: Trị bệnh trị tận gốc, chú trọng dưỡng sinh để nâng cao đề kháng cơ thế chống ngoại tà xâm nhập. Bảo tồn được tam bảo của cơ thể Tinh-Khí-Thần là yếu tố để cơ thể hoạt bát, thần thái tươi tỉnh.

Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

Van Pham

    GÓC SUY GẪM…

Nhân câu chuyện thời sự hiện nay nổi đình đám không chỉ trong nước mà còn lan tỏa ra khá nhiều nơi trên trái đất này. Đó là sự việc “thiền sư Thích Nhất Hạnh tạ thế”. Xin gởi đến mọi người câu chuyện sau đây để thấy ai là thức gỉa và ai ngộ ra “chân lý” Đức Phật?

***

Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

Sống trong đời, người ta khó có thể thoát khỏi cám dỗ của danh – lợi – tình. Tuy nhiên, đời người chỉ tựa như mộng ảo mà thôi.

Vậy điều gì mới thực sự đáng trân quý nhất?

Truyện kể rằng ở thành Mathura, Ấn Độ, có một cô gái xinh đẹp tên là Vasavadatta. Nàng nổi tiếng khắp cả thành phố bởi có nhan sắc diễm lệ cùng với giọng hát thánh thót và những điệu múa thiên thần.

Mặc dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng Vasavadatta vẫn chưa tìm được người đàn ông nào tâm đầu ý hợp.

Một ngày, nàng Vasavadatta ngồi bên cửa sổ, đôi mắt lơ đãng nhìn về xa xăm. Bỗng nhiên ánh mắt của nàng dừng lại ở một nhà sư trẻ tuổi có tướng mạo tuấn tú, phi phàm. Đó chính là tôn giả Upagupta.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, người vũ nữ xinh đẹp của thành Mathura đã hiểu rằng đây chính là ý trung nhân mà nàng vẫn ngày đêm trông ngóng. Vậy là ngày nào nàng cũng ngồi bên cửa sổ chỉ để được nhìn thấy tôn giả Upagupta đi ngang qua, nhưng dường như ngài không hề biết đến sự tồn tại của nàng.

Không kìm được tình cảm trong lòng, nàng đã sai người hầu gái xuống phố gặp nhà sư. Người hầu gái thưa rằng: “Thưa thầy, chủ nhân của con là Vasavadatta rất mong được diện kiến thầy”. Tuy nhiên dẫu có nài nỉ thế nào, nhà sư vẫn một mực khước từ:

– “Không thể được, bây giờ chưa đến lúc, nhưng bần tăng sẽ ghé thăm khi thời điểm đến”.

Thời gian qua đi, Vasavadatta xinh đẹp vẫn mua vui cho đời bằng lời ca và điệu múa của nàng. Tuy nhiên, một ngày dịch bệnh đậu mùa tràn đến khiến rất nhiều người trong thành phố Mathura mắc bệnh, trong đó có Vasavadatta.

Vì e sợ bệnh truyền nhiễm sẽ lây lan, người ta vội vã đem bỏ người vũ nữ ra ngoại thành. Nàng phải nằm cô độc trên nền đất, khắp người là những vết lở loét, không thức ăn, không nước uống, cũng không người chăm sóc, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.

Giữa màn đêm mịt mùng ấy, trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, nàng Vasavadatta chợt nghe thấy tiếng bước chân của một người đàn ông trẻ tuổi. Ngài cúi xuống, nhẹ nhàng nâng đầu nàng dậy, lấy nước thấm lên môi và thoa dầu đàn hương lên làn da thô ráp của nàng.

– “Ân nhân ơi, ngài là ai thế?”.

– “Thí chủ, thí chủ không nhận ra sao, bần tăng chính là Upagupta. Thời gian đã chín rồi, vậy nên hôm nay bần tăng đến đúng như lời hẹn trước kia”.

– “Năm xưa tất cả đàn ông trong thành đều ngưỡng mộ sắc đẹp của tôi, nhưng chỉ riêng ngài là không đoái hoài gì đến. Vậy hà cớ gì hôm nay ngài lại đến trong khi tôi chỉ còn lại cái xác thân tàn tạ này?”.

– “Ngày đó thí chủ được mọi người vây quanh, đâu có cần đến bần tăng như lúc này”.

Thái độ thành kính và thiện tâm của Upagupta khiến nàng Vasavadatta bật khóc. Gần cả một đời đeo đuổi, đến lúc này nàng mới nhận ra rằng mọi thứ trên đời đều thật vô nghĩa. Cũng từ đó, nàng đi theo Upagupta để được trở về với bến bờ an lạc của Phật Pháp.

Phật gia giảng: – Nhân sinh như mộng, người ta đến cõi đời với hai bàn tay trắng và ra đi cũng là tay trắng bàn tay. Tất cả những gì gặt hái được trong cuộc đời, như danh vọng, quyền thế, địa vị, tiền tài, v.v. đều rất ngắn ngủi, hư vô.

Cũng giống như nàng Vasavadatta, người vũ nữ lừng danh khắp thành Mathura năm xưa, ai có thể ngờ rằng cho đến một ngày nhan sắc diễm lệ kia không còn nữa, danh tiếng trước kia là hư ảo, và những hoan lạc một đời nay nhường chỗ cho cái đớn đau trên thể xác.

Bởi vậy:

– Sắc đẹp có phải của bạn không?

Thực tế là không, bởi nhan sắc rồi cũng sẽ phai tàn khi tuổi xuân qua đi.

– Danh tiếng có phải của bạn không?

Không phải, bởi tiếng tăm phụ thuộc vào cái nhìn của những người xung quanh. Khi cái nhìn của họ thay đổi, thì rất có thể danh tiếng của bạn cũng không còn.

– Tình cảm, địa vị và tiền tài có phải của bạn không?

Cũng không, bởi đến phút cuối cuộc đời, bạn sẽ không mang theo được gì cho mình.

Ai cũng biết cuộc sống là mộng ảo nhưng không ai có thể thoát khỏi những cám dỗ của danh – lợi – tình. Chỉ khi đến hơi thở cuối đời, người ta mới nhận ra rằng tất cả những truy cầu trước kia đều trống rỗng, hư không.

Vì thế, hãy xem nhẹ vật chất, xem nhẹ mọi dục vọng để sống với tâm hồn thanh bạch và thản đãng, được như vậy bạn sẽ là người giàu có nhất thế gian.

 

VOA phỏng vấn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình về vụ kiện Chính phủ VN

VOA phỏng vấn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình về vụ kiện Chính phủ VN

Kỳ cuối: Tôi sẽ cho Việt Nam thấy ‘để lâu cứt trâu hoá… vàng!’

Trong những cuộc phỏng vấn với VOA giữa lúc đang chuẩn bị cho những vụ kiện tiếp theo sau chiến thắng lịch sử trước chính phủ Việt Nam tại toà án quốc tế ở Paris năm 2019, doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình nhiều lần khẳng định việc ông quyết tâm giành lại công bằng ở tuổi “thất thập cổ lai hy” này không chỉ đơn thuần là vì mục tiêu vật chất, mà trên hết, là để chia sẻ những kinh nghiệm trong quá trình đấu tranh pháp lý, tạo thành một “tiền lệ” hay “án mẫu” cho những nạn nhân cũng bị mất đất đai, tài sản như ông; và để chính phủ Việt Nam phải nhìn nhận, thay đổi não trạng và cung cách hành xử với người dân khi đã gia nhập vào sân chơi toàn cầu.

Một trong những kinh nghiệm nho nhỏ nữa mà ông chia sẻ là vấn đề quốc tịch Việt Nam của Việt kiều. Nhiều người có tâm lý muốn giữ quốc tịch Việt Nam như một phần danh tính cội nguồn, và quan trọng hơn là để dễ dàng, thuận lợi trong những chuyến đi trở về quê hương. Nhưng theo triệu phú Trịnh Vĩnh Bình, cái nhãn “quốc tịch Việt Nam” đã suýt trở thành bẫy khiến ông thua trắng tại toà án quốc tế.

Mời quý vị theo dõi chi tiết trong cuộc phỏng vấn sau.

VOA: Thưa ông Trịnh Vĩnh Bình, mặc dù ông từng chia sẻ rằng ông đã có một sự chuẩn bị, nghiên cứu kỹ lưỡng thời cuộc trước khi quyết định bán toàn bộ tài sản để về Việt Nam đầu tư, nhưng sau nhiều mất mát và bây giờ nhìn lại, ông có thấy mình thiếu sót gì trong những tính toán đó hay không?

Trịnh Vĩnh Bình: Sự thật khi tôi trở về Việt Nam lần đầu, như tôi nói, tôi đã có một sự chuẩn bị về thành công và cả có thể thất bại, tức là mình chấp nhận rủi ro. Thứ hai là vì đã có ký một thoả thuận với những điều khoản. Tôi cũng không ngờ là chính phủ Việt Nam, mình phải xài từ “lật lọng” là đúng hơn. Lật lọng đến nỗi mà tất cả những điều khoản đem về đều thay đổi, tức là trở mặt đó. Tôi có những tài liệu trên tay như Bộ Tư pháp họp làm sao, liên ngành họp làm sao, họ dùng những câu như “tiêu chí” gì gì đó… một đống như vậy, phịa ra rồi cùng nhau suy nghĩ để đưa ra những cái không đúng cả về lý và luật cũng không đúng.

Tôi trả lời vừa rồi không phải là vì vấn đề trả thù hoặc căm hận chuyện của mình rồi phát biểu. Không phải. Tôi nói vừa rồi là có hai ngụ ý.

Một, tôi muốn đưa lên một sự thật cho chính phủ Việt Nam, những người tốt (trong chính phủ) thấy được.

Thứ hai, đây là một sự thử thách. Như tôi nói, “thuốc đắng giã tật”, có lẽ khi mình nói lên một sự thật đôi khi nó có đụng chạm, có chua xót một tí, nhưng nó là sự thật. Tôi sẵn sàng chấp nhận đối thoại nếu chính phủ Việt Nam cử một vị hay bao nhiêu vị chất vấn tôi về những câu nói của tôi không có căn cứ, tôi sẽ trả lời trực tuyến. Bây giờ là thời buổi hiện đại rồi, internet rồi, Việt Nam đừng nghĩ với những đạo luật về mạng này kia rồi cứ bịt miệng, cứ ém được. Trong câu chuyện của tôi bây giờ, tài liệu của tôi bây giờ đã tung ra tùm lum… Tôi cho phơi bày hết. Cái gì có để cho mọi người tự đăng, tự phơi bày. Bây giờ không nên bịt nữa. Vì mình cứ đóng cửa, mình ở trong bóng tối rồi mình giết người hay hại người hoài đâu có được.

Việt Nam bây giờ một trong những cái đau đớn nhất hàng ngày đang xảy ra là vấn đề đất đai bị chiếm. Biết bao nhiêu cuộc dân xuống đường người ta phản đối, người ta bị hành hung, bị đàn áp đều là vì vấn đề tài sản, đất đai của người ta.

Tôi xin hỏi anh chị em nào sống thời Đệ nhị Cộng hoà có nghe chính phủ đi đàn áp dân lấy của dân không, chiếm đất dân không? Người ta có dự luật 57 phát đất cho dân. Tới thời Đệ nhị Cộng hoà là có Luật “Người cày có ruộng”, cấp đất cho dân. Đâu có bao giờ lấy của dân. Mà cũng không đi lấy của địa chủ nữa: Mua lại. Mua xong phát cho dân.

Do đó, về vấn đề đất, bây giờ mình đừng có giấu nữa.

“Để lâu cứt trâu hoá… vàng!”

VOA: Nhiều độc giả VOA sau khi theo dõi các bài viết liên quan đến các vụ kiện của ông thì cho rằng mặc dù ông có lợi thế được luật pháp quốc tế bảo vệ vì là công dân Hà Lan, nhưng với thời gian kéo dài nhiều chục năm, vấn đề tuổi tác của ông lại đang dần trở thành lợi thế cho chính phủ Việt Nam theo kiểu “để lâu cứt trâu hoá bùn”. Ông nghĩ sao về nhận định này?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi không hy vọng chính phủ Việt Nam giữ cách hành xử thường ngày là “Để lâu cứt trâu hoá bùn”. Tôi không nghĩ vậy. Bây giờ tôi phải đảo ngược lại “Để lâu cứt trâu hoá vàng” mới được.

Là vì trước đây khi tôi đòi đền bù thì giá đất còn thấp. Lúc đó, cả (đền bù) giá đất và vấn đề về nhân thân, nhốt tù oan, là trên 1,25 tỷ đô la. Nhưng bây giờ, giá đất cao thì nó đã trên 4 tỷ đô la rồi. Nhưng căn bản là, tôi muốn nhấn mạnh, về pháp lý, chính phủ Việt Nam không chối cải được. Bảo đảm không chối cãi được và phải trả. Trả bằng cách nào cũng phải trả: bằng tài sản hoặc đền bù, nhưng phải trả. Chuyện này chúng tôi khẳng định rõ ràng như vậy.

Tôi hy vọng chính phủ Việt Nam giải quyết vì đây là cơ hội hai bên win-win. Tại sao? Chính phủ Việt Nam không phải lấy tiền đền bù cho tôi, mà chỉ cần bán một phần tài sản của tôi thôi. Phần khác, chính phủ Việt Nam còn có thể bỏ vào ngân sách, thừa sức bỏ vào ngân sách. Tôi cũng không đòi bắt buộc phải trả hết 100%.

Nhưng nếu ra toà thì khác. Khi ra toà thì lý ai nấy giữ, phần ai nấy giữ. Chúng tôi sẽ đòi tối đa, mà có thể luật sư họ còn đòi hơn nữa, là vì trong đó còn nhiều loại phí mà cũng phải đền bù nữa.

VOA: Như vậy, cho đến lúc này, thái độ và phản hồi của chính phủ Việt Nam đối với ông ra sao?

Trịnh Vĩnh Bình: Sau phán quyết 10/4/2019, đây là theo lời của “con thoi” (người chịu trách nhiệm liên lạc giữa chính phủ Việt Nam và ông Trịnh Vĩnh Bình), quan chức này khá lớn và nói chuyện rất đàng hoàng. Nhân vật con thoi này là do Bộ Chính trị cử, theo lời người đó, thì ở Việt Nam lúc đó có hai khối người. Phần đông là muốn phải giải quyết cho ông Trịnh Vĩnh Bình, nhưng một thiểu số nhỏ không chịu, nói là “Chơi tới cùng vì ông Bình giờ cũng lớn tuổi rồi, chưa chắc gì ông đeo đuổi vụ này được”.

Tôi đã trao đổi và nói với anh này rất rõ rằng một khi công lý có rồi, mà vụ này tôi đã chuẩn bị rồi, tôi sẽ giao cho một nhóm về luật pháp để người ta đeo đuổi, kể cả tới đời con tôi.

Tôi cũng nói rằng trong vấn đề này tôi đã thấy Việt Nam xuất hiện tiếp cận luật sư, chơi màn đi cửa sau cửa trước. Hễ tiếp cận mà tôi ngửi thấy là tôi đổi luật sư. Thứ hai, tôi có một nhóm người đeo đuổi về luật pháp và họ ở trong bóng tối. Không bao giờ chính quyền Việt Nam có thể biết và tiếp cận được. Chuyện này tôi đã làm. Nhóm người này điều hành tất cả và hễ họ thấy luật sư làm việc không được là đổi bỏ. Mỗi một lần đổi như vậy thì chính phủ Việt Nam phải nói là “lấy gai lễ gai”, tức là cứ lấy một cái gai để lễ thì gãy cái gai và cái gai thứ hai lại nằm trong chân, và như vậy tất cả những hệ luỵ chính phủ Việt Nam phải gánh.

Tôi sẽ làm công khai, bạch hoá hết. Tôi không giấu gì hết. Tại sao? Để cho chính phủ Việt Nam phải sửa lại. Phải nhờ những vụ như vậy để sửa lại cách hành xử của mình. Chính phủ Việt Nam không thể cứ bịt lại, ém nhẹm lại. Tôi sẽ không đi theo chiều hướng này.

Án mẫu

VOA: Ông từng nói rằng mục tiêu của các vụ khởi kiện của ông chống lại chính phủ Việt Nam ở toà án quốc tế không chỉ là giành lại công bằng về mặt vật chất, mà trên hết là để tạo ra một “tiền lệ” cho những người dân mất đất tại Việt Nam để họ cũng có cơ hội giành lại công bằng cho mình. Liệu rằng ông có lạc quan quá không khi hoàn cảnh của ông (là Việt kiều) hoàn toàn khác với những người dân trong nước?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi sẽ trở thành một điển hình vì hoàn cảnh tôi khá thuận tiện là vì tôi ở ngoài. Tôi dựa vào Hiệp thương, vào luật quốc tế. Nhưng dân ở trong nước không phải không có hiệp thương thì làm không được. Nên nhớ Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị, trong quyền dân sự có quyền về tài sản. Tôi nghĩ những cái đó trong thời gian tới chính phủ Việt Nam sẽ phải đối mặt.

Riêng chuyện của tôi, tôi đã có tâm nguyện và tôi lặp đi lặp lại, là tôi sẽ mở một con đường đấu tranh về vấn đề chiếm đoạt tài sản. Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam nên lấy đây là một sự việc báo cho mình thấy được những góc tối, những sai trái. Đừng để tham quan cứ ngày càng làm tới hoài, vì những cuộc biểu tình trong nước của dân oan đã kéo dài suốt mấy chục năm. Tôi nhớ vào những 1990, lúc tôi đi làm đơn cầu cứu ở miền Bắc. Tôi nhớ chính miệng chú Sáu Khải (Thủ tướng Phan Văn Khải) nói với tôi: “Trời rét như thế này, mà bà con người ta sáng sớm đã chầu chực trước nhà rồi”. Người ta chờ đầy hết để người ta đưa đơn. Người ta cầm tận tay tới nhà các lãnh đạo, không phải chỉ nhà chú Sáu Khải. Tất cả (nhà) những lãnh đạo lớn đều có dân bu đầy hết để đưa đơn. Ở một đất nước thực sự nhìn thấy mấy cái đó mình thấy đau lòng.

Lúc đó tôi đã thấy đau lòng, tại sao tôi còn trở về nữa? Như tôi nói, tôi muốn khi tôi đã nhảy lên chiếc tàu rồi thì tôi muốn quăng những viên đá đi, tức là làm sao cho tàu nổi lên. Nhưng hoàn cảnh không cho phép thì mình đành bó tay, nhưng ý chí của mình lúc nào cũng vẫn còn.

Việc tranh đấu ở ngoài này của tôi cũng vậy. Kỳ trước tôi đã nói, tôi đã mở một con đường cho chính phủ Việt Nam. Tức là tài sản tôi đang ở đó, đừng để cho (mọi người) phải hiểu lầm rằng nhà nước phải tốn một số tiền để trả cho tôi để đền bù. Không phải. Tài sản của tôi 8 triệu m2 đất, chỉ cần lấy bán một phần để trả tôi thôi. Phần kia các vị có thể bán để bỏ vào ngân sách quốc gia hay gì đó. Chuyện đó coi như tôi cam tâm. Không cần chính phủ, quý vị phải bỏ tiền ra trả cho tôi. Không phải như vậy…

Từ câu chuyện của tôi, tôi mường tượng ra ở bên ngoài hằng hà sa số những câu chuyện như vậy. Chỉ có điều người ta chưa có cơ hội để có được một tiếng nói trọng thôi, chỉ làm ở cục bộ rồi bị dẹp, bị đàn áp…

Tôi xem những vụ (của mình) là những vụ án mẫu, điển hình để để cho chính phủ Việt Nam một là phải nên sửa. Còn nếu chính phủ Việt Nam vẫn tiếp tục để cho các quan chức địa phương hay những bàn tay lông lá phe con ông cháu cha nhắm đến tài sản của người ta rồi tìm cách “thịt” để chia với nhau, thì tôi sẽ làm đến cùng vấn đề này và tôi sẽ công bố để cho người dân trong nước cũng biết cách để đấu tranh để bảo vệ tài sản của mình.

‘Chưa và không bao giờ làm công dân CHXHCN Việt Nam’

VOA: Trong tư cách là một Việt kiều với nhiều trải nghiệm làm ăn tại Việt Nam, ông còn có lời khuyên hay lưu ý gì dành cho các kiều bào khác hay không?

Trịnh Vĩnh Bình: Về vấn đề passport, tôi xin nói một điển hình của tôi. Lúc vụ kiện của tôi tại Paris, 1 trong 3 vũ khí mà chính phủ Việt Nam tính vô hiệu hoá vụ kiện của tôi là cho rằng tôi có hai quốc tịch: quốc tịch Việt Nam và quốc tịch Hà Lan. Nếu tôi có quốc tịch Việt Nam thì toà án quốc tế không có quyền xử. Chính phủ Việt Nam nghĩ như vậy. Nhưng (ở đây) tôi chỉ nói những gì để khuyên người Việt mình hãy coi chừng thôi. Tôi không muốn nói sâu tới những mặt khác.

Lúc đó, phía luật sư của chính phủ Việt Nam buộc rằng: “Ông Trịnh, xin ông trả lời, ông đang có hai quốc tịch. Ông có quốc tịch Hà Lan, và đương nhiên ông có quốc tịch Việt Nam”. Tôi chờ nói hết tôi mới nói: “Ông nhầm lẫn. Và chính phủ Việt Nam nhầm lẫn”. Những gì tôi nói còn thu băng của phiên toà. Tôi nói: “Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam Việt Nam. Việt Nam thời đó chia làm hai miền: Nam và Bắc, có hai chế độ khác nhau. Sau 1975, khi miền Nam mất, thì tôi đi tị nạn. Tôi chưa bao giờ một ngày là công dân của chính phủ CHXHCN Việt Nam”. Bữa đó tôi nói trắng luôn. Tôi nói: “Tôi chưa từng và cũng sẽ không bao giờ là công dân của CHXHCN Việt Nam”, tức chế độ Cộng sản. Không có vấn đề đó! Họ rất ngỡ ngàng.

Sở dĩ tôi nói ra là vì tôi thấy rất nhiều người, có một số người quen của tôi, cũng vì vấn đề muốn về Việt Nam cho tiện lợi nên xin thêm một passport thứ hai tại toà đại sứ, mà đây là lén. Vì có những quốc gia anh không được có passport thứ hai nếu anh đã có quốc tịch, chẳng hạn như Đức. Ở Đức, nếu anh có passport Đức rồi, mà anh có passport thứ hai là anh về không được. Nó không cho. Mà làm lén như vậy thì thứ nhất, có chuyện gì thì không bao giờ than van gì được, là vì anh có passport Việt Nam, chỉ vì muốn tiện lợi, muốn đi qua phi trường không cần xin visa, chỉ đóng dấu là đi. Tôi nghĩ đây là một cảnh báo. Quý vị nào đang sử dụng cách đó nên coi chừng.

Và toà đại sứ Việt Nam cũng kỳ! Những cái này là không đúng. Đúng ra không được khuyến khích. Anh phải làm một thủ tục tương đối tốt, an toàn cho người Việt mình đi về để được bảo vệ. Thí dụ, những vị đó có mua nhà cửa, đất đai, khi dùng passport đó đi làm thì nhanh hơn. Nhưng khi đụng đến vấn đề về pháp lý, tranh chấp, thì chừng đó mới biết. Chừng đó là gay cấn đó! Rồi còn ở cả quốc gia mà mình đã lén lút làm passport thứ hai thì đó cũng là vấn đề lớn lắm. Có đôi khi mất cả quốc tịch ở nước sở tại luôn.

VOA: Cám ơn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình đã dành thời gian cho VOA.

* “Bên thắng cuộc” là tựa đề cuốn sách nổi tiếng của nhà báo Huy Đức viết về chính trị và nhân vật chính trị Việt Nam từ giai đoạn 1975 đến nay.

THIÊN TÀI THẾ GIỚI: ELON MUSK

 THIÊN TÀI THẾ GIỚI: ELON MUSK

Phiên bản Iron Man đời thực: Từ gã ngông cuồng với “cái búng tay” làm rung lắc thị trường tài chính tới người hiện thực hóa giấc mơ cứu cả thế giới

Không phải người giàu nhất thế giới nào cũng được bình chọn là Nhân vật của năm và khối tài sản khổng lồ của Elon Musk cũng không phải lý do ông được TIME vinh danh năm nay. Đằng sau bình chọn đó là một câu chuyện dài, bao trùm nhiều vấn đề trên hành tinh và cả trên vũ trụ.

Elon Musk là người đàn ông giàu nhất thế giới, 1 tay chèo lái 2 công ty trị giá trên 100 tỷ USD nhưng không sở hữu bất cứ căn nhà nào. Trên đỉnh cao của cuộc đời, Musk liên tục bán bớt tài sản và chọn sống trong một chiếc xe vài mét vuông. Ông đưa nhiều vệ tinh, tàu vũ trụ vào quỹ đạo; ngồi trên chiếc xe do chính mình tạo ra mà không cần sử dụng xăng cũng như chẳng cần chạm tay vào vô lăng.

Chưa hết, thị trường tài chính thực sự ví Musk như một siêu anh hùng khi chỉ “cái búng tay”, người đàn ông này dễ dàng khiến chứng khoán và tiền số phải “dậy sóng”. Người đàn ông này ôm mộng thay đổi thế giới, thậm chí là thay đổi cả vũ trụ và đang đặt 1 tay vào giấc mơ ngông cuồng đó.

SpaceX – công ty khởi nghiệp của ông trong ngành hàng không – đã đi trước Boeing và nhiều cái tên lớn khác trong cuộc đua sở hữu tương lai du hành vũ trụ của nước Mỹ. Công ty xe hơi nằm trong tay ông – Tesla – đang dẫn đầu ngành công nghiệp xe điện và giữ 2/3 thị trường tiềm năng trị giá hàng tỷ USD này. Nó được định giá tới 1.000 tỷ USD.

Những thành công ấy đã giúp Elon Musk trở thành người giàu nhất thế giới, và giàu nhất lịch sử, với khối tài sản ròng hơn 250 tỷ USD. Ông còn là một “tay chơi” có tiếng trong lĩnh vực robot, năng lượng mặt trời, tiền số.

Elon đã dành cả cuộc đời mình để đối mặt với những người thù ghét và giờ đây, có vẻ như ông đã khiến họ thay đổi. Năm 2021 có thể xem là năm cởi trói cho Elon Musk.

Vào tháng 4, SpaceX đã giành được hợp đồng độc quyền của NASA trong việc đưa các phi hành gia Mỹ lên mặt trăng, lần đầu tiên kể từ năm 1972. Một tháng sau, Musk xuất hiện trong vai trò dẫn dắt chương trình Saturday Night Live.

Vào tháng 10, Hertz – gã khổng lồ cho thuê xe hơi thông báo kế hoạch bổ sung 100.000 chiếc xe của Tesla vào đội xe hiện có. Thậm chí, động thái bán ra cổ phiếu Tesla của ông còn khiến cả thị trường chấn động dù cái giá phải trả là hàng tỷ USD – số tiền đủ để tạo ra doanh thu thuế cung cấp cho Bộ Thương mại Mỹ trong vòng một năm.

Chỉ vài năm trước, Elon Musk bị chế giễu là kẻ lừa đảo điên rồ trên bờ vực phá sản. Nhưng giờ đây, cậu bé gốc Nam Phi nhút nhát này với hành trình vượt qua tuổi thơ không mấy vui vẻ và bi kịch cá nhân, đang khiến chính phủ và các ngành công nghiệp phải khuất phục, dõi theo tham vọng của mình.

Với Elon Musk, khối tài sản khổng lồ đang nắm giữ đơn giản là hiện thực hóa của những tiềm năng ông có thể nhìn thấy, và có thể làm được – điều mà không phải ai cũng có đủ dũng khí và tài năng.

Antonio Gracias – người bạn thân suốt hai thập kỷ của vị tỷ phú, người từng giữ vị trí trong hội đồng quản trị của Tesla và SpaceX, cho biết: “Elon Musk được sinh ra với bộ não thật sự đặc biệt và lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt. 99% những người trong hoàn cảnh như Elon Musk không thể vượt qua sự sắp xếp vốn có. Một tỷ lệ nhỏ có thể thoát ra được là nhờ khả năng đưa ra quyết định tuyệt với dưới áp lực phi thường và động lực không ngừng nghỉ để thay đổi tiến trình của nhân loại”.

Elon Musk sinh ra tại Pretoria, là con trai của một người mẫu gốc Canada và một người kỹ sư Nam Phi. Tuổi thơ của Elon là những khoảng thời gian phải im lặng rất lâu và đọc nhanh bách khoa toàn thư. Khi chỉ mới 12 tuổi, Elon đã viết viết mã cho trò chơi điện tử Blastar, bán lại nó cho một tạp chí máy tính với giá 500 USD.

“Chàng trai ấy luôn khác biệt, là một cậu bé thiên tài. Từ khi Elon 3 tuổi, chúng tôi đã thường gọi cậu là thiên tài”, bà Maye Musk cho biết.

Khi Elon 9 tuổi, cha mẹ ông ly hôn. Ông cùng người em trai là Kimbal Musk đã đến sống với bố – một người kỹ sư và một doanh nhân xuất sắc. Dù vậy, với Elon, người đàn ông này lại là ký ức đau lòng khi liên tục bạo hành về tinh thần.

Trường học với Elon cũng không mấy vui vẻ hơn khi những kẻ bắt nạt nhắm vào ông không ngừng, thậm chí có thời điểm đánh đập thậm tệ khiến ông phải nhập viện.

Elon đã thực hiện cú lộn ngược dòng vào năm 17 tuổi, quyết định chuyển đến quê hương của mẹ ông là Canada, ghi danh vào trường Đại học Queen’s ở Ontario. Ông sau đó đã chuyển sang Đại học Pennsylvania, tốt nghiệp với bằng kép chuyên ngành vật lý và kinh tế.

Mặc dù có cơ hội với chương trình học tiến sĩ của Đại học Stanford, Elon đã rời ngôi trường này chỉ sau hai ngày, dành thời gian cùng em trai tham gia vào làn sóng bùng nổ Internet lúc bấy giờ.

Kết quả là họ đã cùng tạo ra Zip2 – nơi cung cấp các bản đồ, địa chỉ doanh nghiệp, cũng như các trang báo địện tử, rồi bán lại cho Compaq, giúp Elon kiếm được 22 triệu USD.

Sau đó, Elon Musk quyết định đi tiếp với ý tưởng mới, thành lập X.com – công ty được eBay mua lại và giờ được biết đến là Paypal. Thương vụ này đã đem lại cho chàng trai trẻ lúc bấy giờ khoảng 180 triệu USD.

Ở độ tuổi 30, Elon Musk giàu có đáng kinh ngạc, nhưng cảm thấy thiếu hào hứng với cuộc sống.

Vị doanh nhân trẻ tuổi đã đưa ra quyết định mạo hiểm khi dồn tài sản vào các công ty khởi nghiệp tại những ngành có chi phí cao, thời gian phát triển dài và nhiều rào cản gia nhập. Lần gần nhất công ty khởi nghiệp có thể thành công trong ngành công nghiệp ô tô của nước Mỹ là năm 1925.

Đến năm 2008, những thách thức càng trở nên lớn và rõ ràng hơn bao giờ với Elon Musk. Tesla đã nhận khoản đặt cọc lên tới 60.000 USD từ hơn 1.000 người yêu xe điện nhưng vẫn chưa giao được nhiều xe. Trong khi đó, SpaceX đã cố gắng phóng ba tên lửa Falcon từ một đảo san hô tại Thái Bình Dương, nhưng tất cả đều phát nổ. Sau đó, cuộc khủng hoảng tài chính ập đến.

Kimbal Musk nhớ lại: “Thế giới nổ tung, GM và Chrysler phá sản. Chúng tôi không muốn Tesla cũng như vậy”.

“Tôi nhớ Elon đã gọi cho tôi vào tháng 10 và hỏi tôi có tiền không. Tôi không có tiền bởi mọi thứ đã biến mất, ngoại trừ khoảng 1 triệu USD tiết kiệm để có thể sống sót qua cuộc suy thoái. Tôi đã chuyển nó cho Elon để đưa vào Tesla. Tôi nói với Elon rằng: Nếu mọi thứ trở thành địa ngục, ít nhất chúng ta sẽ ở trong địa ngục cùng nhau”.

Cuối cùng, tên lửa thứ tư đã phóng thành công. Hai ngày trước Giáng sinh năm ấy, NASA đã có quyết định gây sốc khi trao cho SpaceX 1,6 tỷ USD để thực hiện 12 chuyến bay lên trạm không gian quốc tế.

“Đôi khi tôi tự hỏi liệu những người khác có dễ dàng hơn trong việc xây dựng doanh nghiệp hay không, bởi vì tất cả các công việc của chúng tôi thực sự rất khó khăn”, Kimbal Musk nói. “Có điều gì đó trong quá trình giáo dục trước đây đã khiến chúng tôi không ngừng muốn vượt lên”.

Điều dễ hiểu là những tham vọng không tưởng thường đi kèm rắc rối, và Musk vẫn phải đối mặt với những yêu cầu từ các cơ quan có thẩm quyền.

Các công ty của Elon Musk bị cáo buộc quấy rối tình dục và điều kiện làm việc. Hay vào tháng 10, cơ quan liên bang đã yêu cầu Tesla chi trả 137 triệu USD cho một nhân viên da đen vì vấn đề phớt lờ nạn phân biệt chủng tộc.

Không chỉ vậy, các cơ quan còn tiến hành cuộc điều tra với phần mềm Autopilot vì liên quan đến một số vụ va chạm đáng báo động với các xe cấp cứu đang đỗ, gây ra tử vong. Chưa hết, sự mở rộng của Tesla tại Trung Quốc còn vướng phải không ít khó khăn, thậm chí cơn bão phẫn nộ từ thị trường này.

Ngay cả bản thân Elon Musk cũng vướng phải nhiều điều tiếng. Các cộng sự cũ từng mô tả Musk là một người nhỏ nhen, tàn nhẫn, đặc biệt khi ông rơi vào thất vọng hay gặp thử thách. Gần đây, anh đã ly thân với ca sĩ Grimes – mẹ của đứa con trai thứ 7 – sau 3 năm chung sống.

“Anh ấy là một người thông minh trong kinh doanh, nhưng lại không có năng khiếu trong đồng cảm với mọi người”, Kimbal Musk cho hay.

Khi đại dịch Covid-19 nổ ra, Elon Musk đã có nhiều tuyên bố hạ thấp sự nguy hiểm của loại vi rút này, phá vỡ các quy định y tế để duy trì hoạt động của các nhà máy, cũng như “đổ thêm dầu” vào sự hoài nghi vốn có của người dân về tính an toàn của vaccine.

Nhưng điều không thể phủ nhận là Elon Musk đang tạo ra những thành quả đáng kinh ngạc. Tên lửa của ông được chế tạo với mong muốn phá vỡ khuôn mẫu, tiết kiệm hàng tỷ USD cho người nộp thuế khi có thể tái sử dụng, viết lại giấc mơ không gian vũ trụ của nước Mỹ, cũng như nhiều vệ tinh đang thực hiện nhiệm vụ mở rộng truy cập Internet toàn cầu.

Cùng với đó, nếu thực hiện đúng cam kết, Tesla sẽ giáng một đòn lớn vào sự nóng lên toàn cầu. Người đang ông này cùng với công nghệ đang biến mọi thứ thành có thể, đưa ngành công nghiệp huy hoàng trước khi nước Mỹ quay trở lại.

Robert Zubrin, nhà sáng lập Hiệp hội Sao Hỏa, người đã gặp Elon Musk vào năm 2001, chia sẻ: “Anh ấy là một người nhân văn, nhưng không phải theo nghĩa là một người tốt bụng hay dễ mến, bởi bản chất của anh ấy không như vậy. Anh ấy muốn vinh quang vĩnh viễn vì làm những việc lớn và trở thành tài sản của loài người, bởi với người đàn ông này, hành động vĩ đại được định nghĩa là điều gì đó vĩ đại cho nhân loại. Tiền với anh ta là phương tiện, không phải là cứu cánh”.

“Elon Musk có thể hay được gắn với từ thiên tài, nhưng khôn ngoan thì không”, người bạn cũ hóm hỉnh nói. “Nhưng theo tôi, có một ý nghĩ mà Elon Musk rất khôn ngoan, đó là việc hiểu rằng anh không thể tồn tại mãi mãi”.

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

Bài học từ cái chết của nền dân chủ Hong Kong

Bài học từ cái chết của nền dân chủ Hong Kong

M.V.P.

Các nhà đấu tranh dân chủ Hong Kong điều trần trước Quốc Hội Mỹ ngày 17 Tháng Chín, 2019. (Ảnh: Kalynh Ngo)

Kể từ khi Vương quốc Anh trao trả lại Hong Kong cho Bắc Kinh năm 1997, người Hong Kong đã phải đối mặt với rất nhiều trấn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm tiêu diệt dân chủ. Vô số các cuộc biểu tình có tổ chức chặt chẽ, với sự tham gia đông đảo của người dân: từ Phong trào Dù vàng gây chấn động thế giới năm 2014, đến các cuộc xuống đường rầm rồ phản đối dự luật An ninh Quốc gia năm 2019. Có thể nói, nhiều đoàn thể đấu tranh dân chủ ở các quốc gia độc tài toàn trị xem phong trào dân chủ Hong Kong là tấm gương tiêu biểu trong văn hoá tổ chức chính trị. Tuy nhiên, những ngày mà Hong Kong được đánh giá là pháo đài Dân Chủ Tự Do đã và đang dần phai mờ trong ký ức.

Trung Quốc đã giết chết dân chủ Hong Kong ra sao?

Kể từ cuối năm 2019 tới giữa năm 2020, thế giới thường xuyên chứng kiến phong trào dân chủ Hong Kong liên tục biểu tình phản đối luật An ninh Quốc gia. Theo bản báo cáo của khoa Luật, Đại học GeorgeTown, đạo luật này tạo ra “những mối nguy nghiêm trọng nhất với nhân quyền và pháp trị của Hong Kong kể từ khi được Anh quốc trao trả lại cho Trung Quốc”. Bất chấp làn sóng phản đối dữ dội của người Hong Kong, đạo luật mơ hồ và rừng rú này vẫn được Quốc hội thông qua vào ngày 30 Tháng Sáu, 2020.

Joshua Wong, Dennis Ho, Sunny Chueng tại buổi điều trần về dân chủ Hong Kong trước Quốc Hội Mỹ ngày 17 Tháng Chín, 2019. Ảnh: Kalynh. Ngo.

Kể từ thời điểm đó, nền dân chủ của Hong Kong cũng bị phá huỷ. Hàng ngàn người biểu tình và hơn một trăm nhà lãnh đạo của phong trào dân chủ, trong số đó là các nhà báo, giáo sư, luật sư, nhà hoạt động, và sinh viên, đã bị chính quyền Hong Kong bắt giữ và khởi tố tội phản động. Tháng Ba, 2021, chính quyền Hong Kong giới thiệu dự luật yêu cầu bất kỳ ai tranh cử vào các chức vụ địa phương sẽ phải là một “người yêu nước” – nghĩa là họ phải thề trung thành không chỉ với các cử tri, mà còn với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Hàng trăm thành viên hội đồng quận của Hong Kong đã từ chức hoặc bị cách chức. Ngay cả những người tuyên thệ sẽ trung thành cũng bị loại bỏ nếu nhà chức trách nghi ngờ những lời cam kết của họ.

Các phương tiện truyền thông độc lập của Hong Kong đóng vai trò thiết yếu đối với quyền tự do và dân chủ của thành phố tự trị này. Tuy nhiên, họ đã bị chính quyền đàn áp dữ dội. Tuần giữa Tháng Sáu, 2021, khoảng 500 cảnh sát đã đột kích các văn phòng của tờ báo ủng hộ dân chủ nổi tiếng, Apple Daily, và ngay sau đó, tờ báo này cũng tuyên bố sẽ chấm dứt hoạt động.

Vào tuần cuối cùng của Tháng Mười Hai, 2021, Stand News, một trang web độc lập ủng hộ dân chủ, đã bị hàng trăm cảnh sát đột kích, bảy biên tập viên, thành viên hội đồng quản trị, và một nhà báo đã bị bắt. Tổ chức này cho biết trang web sẽ bị gỡ xuống. Vài ngày sau đó, ngày 3 Tháng Giêng, 2022, Citizen News, một trang web tin tức trực tuyến nhỏ ở Hong Kong được biết đến với thông tin chuyên sâu về các tòa án và chính trị địa phương, cho biết họ sẽ ngừng xuất bản. Tháng Chín, 2021, Citizen News là tờ báo đầu tiên loan báo rằng, các công tố viên sẽ khởi tố tội lật đổ chính quyền đối với nhóm tổ chức lễ đốt nến tưởng niệm hàng năm cho các nạn nhân của cuộc đàn áp Thiên An Môn năm 1989. Sự đàn áp thô bạo của chính quyền thân Trung Quốc làm tăng thêm lo ngại về cái chết được báo trước của truyền thông độc lập Hong Kong.

Không chỉ dừng lại ở đó, chính quyền Hong Kong còn mạnh tay đàn áp các tổ chức dân sự và chính đảng đối lập, là những tổ chức đóng vai trò tối quan trọng trong việc bảo vệ và duy trì dân chủ. Các tổ chức ủng hộ dân chủ và công đoàn đã bị giải thể, bao gồm công đoàn giáo viên và công đoàn thương mại lớn nhất Hong Kong. Mặt trận Nhân quyền Dân sự (Civil Human Rights Front) là nhóm lãnh đạo đã tổ chức một số cuộc biểu tình lớn nhất trong năm 2019 cũng đã bị giải thể.

Khi thế giới chuẩn bị chào đón năm 2022, thì nền dân chủ Hong Kong lại bị Trung Quốc giáng thêm “đòn tử”. Cột Trụ Tủi Nhục (Pillar of Shame), một tác phẩm nghệ thuật tưởng nhớ những người thiệt mạng trong cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ tại Quảng trường Thiên An Môn ngày 4 Tháng Sáu, 1989, đã bị dỡ bỏ sau hơn hai thập kỷ. Trụ cột cao tám mét đặt tại trường Đại học Hong Kong, được thực hiện bởi nhà điêu khắc người Đan Mạch Jens Galschioet, thể hiện nỗi đau và sự tuyệt vọng cho những gì đã xảy ra. Mỗi năm vào ngày 4 Tháng Sáu, các sinh viên sẽ lau rửa tượng đài để tưởng nhớ gần chục ngàn nạn nhân của vụ thảm sát do nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc gây ra.

Biểu tượng phong trào Dù Vàng 2014 của người dân Hong Kong. Ảnh: ALEX OGLE/AFP via Getty Images

Trong tác phẩm nổi tiếng, nhà văn người Pháp, gốc Tiệp Khắc (Czech Republic), đã viết về quá trình bôi trắng lịch sử có chủ đích của cộng sản Liên Xô, sau khi Liên Xô xâm chiếm quê hương của ông vào năm 1948: “Bước đầu tiên trong việc tiêu diệt một dân tộc là xóa sạch ký ức. Phá hủy sách, văn hóa, lịch sử của dân tộc đó. Sau đó, nhờ một ai viết sách mới, sản xuất một nền văn hóa mới, phát minh ra một lịch sử mới. Chẳng bao lâu nữa dân tộc đó sẽ quên quá khứ và hiện tại của mình. Thế giới thậm chí sẽ còn quên nhanh hơn nữa.”

Lịch sử đã ghi nhận, Cột Trụ Tủi Nhục là biểu tượng của khát vọng dân chủ, nhưng cũng là vết nhơ tủi nhục của cộng sản Bắc Kinh. Bởi thế, chúng xoá sạch lịch sử để người Hong Kong, Trung Quốc, và thế giới quên đi Thiên An Môn.

Bức tượng “Pillar Of Shame” trước khi bị phá bỏ. (Ảnh: Louise Delmotte/Getty Images)

Sự đàn áp độc ác của chính quyền phò Bắc Kinh đối với phong trào dân chủ đối mặt với sự chỉ trích mạnh mẽ của Vương Quốc Anh và Hoa Kỳ. Tuy nhiên, hai đầu tàu dân chủ này dường như “lực bất tòng tâm” trong nỗ lực cứu nền dân chủ Hong Kong, ngoài việc tiếp tục liên minh với các nước dân chủ để tạo sức ép ngoại giao và kinh tế. Ngay tại Hoa Kỳ, nền dân chủ cũng đương đầu với vô vàn cam go. Năm 2021, dân chủ Hoa Kỳ đã rớt xuống mức thấp nhất từ trước đến nay trong bảng xếp hạng dân chủ toàn cầu của Freedom House.

Chứng kiến nền dân chủ bị bóp chết trong sự bất lực, hơn 65 ngàn người Hong Kong đã xin visa định cư tại Anh chỉ trong vòng 5 tháng. Theo ước tính của chính phủ Anh, sẽ có khoảng 475 ngàn người Hong Kong đến định cư tại quốc gia này trong vài năm tới.

Bài học ‘xương máu’

Một bài học “xương máu” từ cái chết của dân chủ Hong Kong đó là sự mong manh, dễ vỡ của thể chế dân chủ, bởi nó bị tấn công liên tục bởi các nhà độc tài, là những kẻ xem trọng quyền lực và tư lợi hơn mọi thứ. Thực vậy, dân chủ khắp nơi đang suy yếu nghiêm trọng, đánh dấu năm thứ 15 liên tiếp về sự suy yếu dân chủ toàn cầu, và khoảng 75% dân số ở khắp nơi trên thế giới đang phải đối mặt với tình trạng kém dân chủ.

Cần phải minh định rằng thể chế dân chủ không thể tự bảo vệ được nó, mà đòi hỏi nỗ lực tham gia chính trị liên tục của những cử tri có hiểu biết, và tinh thần liên đới của các cử tri và đoàn thể.

Tổng thống thứ 39 của Hoa Kỳ – Jimmy Carter. Ảnh: Scott Cunningham/Getty Images

Cựu Tổng thống Hoa Kỳ, Jimmy Carter, đã viết một bài xã luận nhân ngày tưởng niệm Điện Capitol bị tấn công do cựu Tổng thống Donald Trump kích động, kêu gọi cử tri hãy quan tâm nhiều hơn nữa tới nền dân chủ nước nhà trước khi quá muộn. Ông thiết tha nhắn nhủ cử tri Mỹ rằng: “Quốc gia vĩ đại của chúng ta hiện đang đứng trên bờ vực thẳm ngày càng lan rộng. Nếu không có hành động ngay lập tức, chúng ta thực sự có nguy cơ xung đột dân sự và đánh mất nền dân chủ quý giá của mình. Người Mỹ phải gạt sự khác biệt sang một bên và liên đới cùng nhau trước khi quá muộn”.

Một nền dân chủ khỏe mạnh cách mấy cũng có thể bị bóp nghẹt đến chết. Nếu dân chủ của quốc gia bạn còn nhiều khiếm khuyết, thì chắc chắn bạn sẽ gặp vô vàn khó khăn để trợ giúp các dân tộc bị độc tài áp bức. Nếu bạn may mắn sống trong một quốc gia dân chủ thực sự, hãy nỗ lực hết mình bằng con đường tri thức, để vun đắp và bảo vệ nó. Có dân chủ, thì có tự do, nhân quyền, và hạnh phúc. Như Tổng thống đương nhiệm Joe Biden nhấn mạnh: “Nếu chúng ta có chung niềm tin vào nền dân chủ, thì bất cứ điều gì cũng có thể – bất kỳ điều gì”.

M.V.P.

Nguồn: saigonnnhonews

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

Bởi  AdminTD

 Blog VOA

Trân Văn

27-1-2022

Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công.

Thường dân không chỉ là… “công dân hạng… ba” trong sinh hoạt chính trị – kinh tế – xã hội tại Việt Nam. Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công đối với hiến pháp giữa “công dân hạng nhất” – những kẻ “có công”, “công dân hạng hai” – những kẻ đủ tiền để hối mại quyền thế và… “công dân hạng ba”!

***

Tòa án tỉnh Khánh Hòa vừa đưa vụ án Nguyễn Quốc Trâm “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “giả mạo trong công tác” ra xét xử phúc thẩm. Hình phạt mà tòa án cấp dưới đã tuyên đối với ông Trâm – cựu Giám đốc Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa – được giảm tiếp 18 tháng do… “có công”. Thay vì phải ngồi tù bảy năm, ông Trâm sẽ chỉ còn thi hành hình phạt tù trong vòng năm năm sáu tháng (1).

Từ 2015 đến 2016, ông Trâm nhiều lần chỉ đạo thuộc cấp làm giả tài liệu để tuyển dụng và bổ nhiệm một người phụ nữ làm Phó Văn phòng Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa, đồng thời làm giả nhiều tài liệu khác để lấy 170 triệu từ công quỹ, trả lương, trả thưởng, phụ cấp cho những cá nhân không phải là nhân viên Sở Ngoại vụ Khánh Hòa. Ông Trâm chỉ… gặp nạn khi chỉ đạo làm giả giấy tờ cho một thường dân xin visa đi Mỹ…

Tháng 1 năm ngoái, Tòa án thành phố Nha Trang (thuộc Tòa án tỉnh Khánh Hòa) phạt ông Trâm năm năm tù vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và hai năm tù vì “giả mạo trong công tác”. Vào thời điểm đó, đại diện Viện Kiểm sát thành phố Nha Trang – nơi thực thi quyền công tố đề nghị phạt ông Trâm từ 10 đến 12 năm tù cho cả hai tội (2) nhưng hội đồng xét xử sơ thẩm chỉ phạt bảy năm vì yếu tố… “có công”.

Ông Trâm kháng cáo… kêu oan và xin giảm hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm vừa vận dụng yếu tố… “có công” để giảm thêm cho ông Trâm 18 tháng tù nữa đối với tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Lợi dụng chức vụ, quyền hạn vốn đã là một hành vi phạm pháp nhưng pháp chế XHCN và việc thực thi pháp quyền XHCN còn… phạm pháp hơn. Thay vì phạt thật nặng kẻ có chức vụ, quyền hạn mà lạm dụng công quyền, công vụ để trục lợi thì “chức vụ”, “quyền hạn”, cũng như thời gian làm việc trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền lại trở thành yếu tố được sử dụng thường xuyên để giảm nhẹ hình phạt cho các viên chức phạm pháp!

Trước giờ, nhà nước pháp quyền XHCN chỉ thẳng tay với thường dân để chứng tỏ sự… nghiêm minh của… pháp chế XHCN! Cũng trong tháng này, cũng tại Khánh Hòa, hệ thống tư pháp đã đưa ra xét xử năm người bị cáo buộc “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức” để giúp bảy người đăng ký hộ khẩu, chứng minh nhân dân ở tỉnh này và chính phạm thu lợi bất chính 29 triệu bị phạt bốn năm sáu tháng tù (3).

So giữa tính chất táo tợn, mức độ nghiêm trọng của hành vi giả mạo giấy tờ, cũng như nguồn lợi bất chính mà ông Trâm đã thủ đắc với những thường dân trong vụ án vừa kể, tự nhiên sẽ thấy nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp thế nào!

***

Nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp như thế nên hành vi phạm pháp giữa pháp đình xảy ra công khai ở khắp nơi, từ trên xuống dưới, đối với tất cả các loại tội phạm chứ chẳng phải chỉ có tại Khánh Hòa!

Tuần trước, Tòa án quận Thủ Đức thuộc Tòa án TP.HCM tuyên phạt ông Lê Duy Hiển bốn năm tù vì “giao cấu với người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi”. Cũng tuần trước, tại TP.HCM, ông Nguyễn Công Trường bị Tòa án TP.HCM phạt 16 năm tù vì “hiếp dâm người dưới 16 tuổi” (4). Cả hai vụ án có nhiều tình tiết giống nhau, ông Hiển dụ dỗ, hãm hại một bé gái 13 tuổi khiến bé có thai. Ông Trường dụ dỗ, hãm hại một bé gái 10 tuổi nhiều lần.

Hình phạt đối với ông Trường – một thường dân là thích đáng nhưng cách nhận định về hành vi phạm tội và định lượng hình phạt đối với ông Hiển rất đáng để bận tâm. Tại sao cũng là dụ dỗ để hãm hại các bé gái nhưng chỉ xác định ông Trường “hiếp dâm”, còn ông Hiển là… “giao cấu” dù nạn nhân chỉ 13 tuổi? Tại sao “có thai” và “nhiều lần” đều là tình tiết được xác định phải gia tăng hình phạt nhưng ông Hiển chỉ bị phạt bốn năm tù?

Bản án mà Tòa án quận Thủ Đức tuyên hôm 19 tháng 1 vừa qua đối với ông Hiển đã cung cấp câu trả lời. Sở dĩ người đàn ông 74 tuổi ấy được… Hội đồng xét xử mạnh dạn cho hưởng các… tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự vì… đã bồi thường thiệt hại và… là người trên 70 tuổi và… ‘có công với cách mạng’ – từng là sĩ quan cấp tá trong quân đội nhân dân Việt Nam” (5)!

Có một chi tiết khác cũng rất cần lưu ý, tường thuật về những vụ án vừa đề cập, hệ thống truyền thông chính thức gọi ông Trường là… “yêu râu xanh”, riêng ông Hiển thì vẫn được gọi là… “ông”, thậm chí là… “cụ ông” (6)!

Cô gái gốc Việt bị lừa tình và chia tay sau khi tặng bạn trai trái thận

Cô gái gốc Việt bị lừa tình và chia tay sau khi tặng bạn trai trái thận

January 26, 2022

SALT LAKE CITY, Utah (NV) – Một cô gái bị lừa dối và bỏ rơi sau khi tặng trái thận của mình cho bạn trai. Câu chuyện này đang tạo nên làn sóng dư luận trên Tik Tok, theo bản tin của tờ Independent hôm Thứ Ba, 25 Tháng Giêng.

Cô Colleen Lê, 30 tuổi, phổ biến một loạt video nói về việc cô phải giải phẫu khi người bạn trai cũ cần được ghép thận.

Cô Colleen Lê. (Hình: TikTok/Colleen Le)

Khi bắt đầu hẹn hò với người đàn ông này cách đây năm năm, cô Colleen Lê biết rằng người yêu bị bệnh thận mãn tính nên phải chạy thận từ năm 17 tuổi. Vì không muốn thấy người yêu qua đời, cô Colleen tình nguyện hiến thận cho bạn trai.

Bảy tháng sau cuộc giải phẫu, người bạn trai nói với cô Colleen rằng anh ta phải đến Las Vegas, Nevada, để tham dự bữa tiệc độc thân cuối cùng (bachelor party) của người bạn trong nhóm nhà thờ vào cuối tuần. Vì bạn trai vốn là một người yêu đạo và hoạt động năng nổ trong nhà thờ, nên cô Colleen Lê không có chút mảy may nghi ngờ về chuyến đi đó.

Vài ngày sau, người bạn trai về nhà thú nhận rằng anh ta đã ngoại tình ở Vegas và xin cô Colleen tha thứ. Hai người xảy ra tranh cãi nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định tha thứ cho bạn trai.

Tuy nhiên, ba tháng sau, người đàn ông nói lời chia tay và thẳng thừng rằng: “Nếu chúng ta thật sự là của nhau, cuối cùng Chúa vẫn mang chúng ta trở lại với nhau.”

Cô Colleen cho biết người bạn trai cũ chặn cô trên mạng xã hội, không trả lời các cuộc gọi và tin nhắn của cô trong nhiều tháng, và thậm chí còn đổ lỗi rằng cô cố tình hiến thận để tạo hình ảnh tốt đẹp về mình.

Không những vậy, bạn bè của người đàn ông này còn nói rằng: “Không phải ai cũng cần biết việc cô ta tặng cho bạn trai quả thận chết tiệt đó và hãy nhớ rằng hai người đã chia tay.”

Đoạn clip của cô Colleen Lê nhận được hàng triệu lượt xem, một số người tán dương hành động tốt bụng của cô, trong khi có người thì chỉ trích người bạn trai cũ tệ bạc. (V.Giang) [qd]

Xuân này con sẽ về

Xuân này con sẽ về

January 27, 2022

LTS: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Mục “Viết Cho Nhau” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm của mình. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hay email: toasoan@nguoi-viet.com.

Ngân Hà Nguyễn

Từ màn ảnh camera tôi thường thấy ba tôi ngồi đó trên chiếc ghế mây trong phòng khách nhìn xa xăm ra phía trước sân nhà. (Hình: Ngân Hà Nguyễn cung cấp)

Giấc ngủ chập chờn, ba tôi tỉnh hẳn khi nghe tiếng động. Ngay lập tức ông ngồi dậy hỏi:

-Ai đó?

-Dạ thưa con. Con Vũ đây.

-Con làm gì mà giờ này chưa về ngủ?

-Thưa ông, trời nóng quá ông ơi. Con ngủ không được, con đi quanh ghé thăm chừng ông ngoại ngủ chưa.

-Mầy làm tau giật mình. Tau đang thấy chiêm bao Tết năm nay tụi nó về quê ăn Tết đông đủ.

-Ông ơi! Tình hình này không ai đoán được ngày mai đâu ông. Bây giờ các nơi đều bị cách ly ông ạ.

-Chuyện gì? Đâu phải thời chiến mà giới nghiêm, cách ly?

-Ông ơi, COVID-19 còn hơn thời chiến nữa đó ông. Hồi xưa con nghe mẹ con nói: “Chạy giặc.” Chứ bây giờ giặc COVID-19 như ma hiện hồn, không biết đâu mà tránh. Gần như cả thế giới đều là nạn nhân của dịch COVID-19 đó ông?

-Mà ai gây ra chuyện này?

-Có Trời mới biết ông ơi. Chưa ai tìm ra được nguyên nhân. Mình chỉ biết đề phòng lây nhiễm và cầu ơn trên phò hộ. Nhưng ông yên chí. Con nghe mấy dì nói nếu COVID-19 giảm xuống, sự đi lại không còn trở ngại nữa, mấy dì, mấy cậu sẽ bay về thăm ông liền.

-Có thật không con? Vậy mà ông nghĩ chắc tụi nó chờ ông chết rồi mới về…

Rồi ông chậm rãi bước đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cành lá đong đưa qua lại dưới ánh đèn lờ mờ bên kia đường chiếu sang, lẩn với bóng đêm chập chờn và tiếng côn trùng kêu rả rích, như chia sẻ với tâm tư của ông trong tuổi già bóng xế, ông được về quê sống bên cạnh bà con họ hàng, mồ mả ông bà, nhà thờ tộc họ là nguyện vọng ở những ngày cuối đời của ông. Nhưng sao, ông vẫn cảm thấy toàn những ngày cô đơn hiu quạnh.

Con cháu của ông đều ở bên kia đại dương. Thời gian gần đây ông không thấy đứa nào về, ông nghĩ “Chẳng lẽ chúng nó mãi mê theo đuổi cái hư ảo của cuộc đời mà quên ông sao?”

Nhưng rồi ông ngẫm nghĩ mà thông cảm cho con mình, vì ông cũng đã từng say mê đấu tranh trong cuộc sống để có được những gì mà họ có cho các con của ông.

Nhìn ra sân, ba biết là Thu đã về và nhớ đến mẹ chúng tôi. (Hình: Ngân Hà Nguyễn cung cấp)

Đến tuổi già dù muốn hay không, ông cũng phải buông bỏ mọi thứ từ mấy chục năm trước. Ông đứng đây một mình với cảnh vật thôn quê về đêm bốn bề yên lặng. Ông càng nhớ đến tuổi thơ với ruộng dâu xanh biếc dọc theo bờ sông Thu hiền hòa, trong sạch, những bông bí vàng rực rỡ đã gắn bó cùng ông chịu đựng sóng gió của cuộc đời qua hai cuộc chiến.

Rồi ông nhớ đến anh em họ hàng trong tộc và bạn bè cỡ tuổi ông đã mất đi từ nhiều năm trước, lòng ông chùng xuống: “Nam Mô A Di Đà!”

Chúng tôi trong hoàn cảnh hiện tại không thể nào về thăm ông. Hằng ngày tôi nhìn qua màn ảnh của camera để theo dõi việc sinh hoạt của ông, tôi rất xót xa khi thấy ông tiều tụy hẳn so với bốn năm trước (2017) lúc ông trở lại Mỹ thăm chị em chúng tôi.

Ông đi đứng khó khăn, chậm chạp, nhớ nhớ quên quên. Khi nhớ thì ông hỏi thăm người này, người kia. Khi quên thì ông trầm tư nghĩ ngợi… Có lần ông nhìn lên bàn thờ rồi xúc động, ông nói trong nước mắt: “Ba không ngờ các con còn giữ được nguyên vẹn cái bàn và tủ thờ cẩn xà cừ cổ xưa mà ba quý nhất. Hình ảnh ông bà đó. Bây giờ ba không đi đâu nữa hết. Ba ở đây cho đến cuối đời. Cám ơn các con đã lo cho ba đầy đủ.”

May mắn thay trước khi dịch COVID-19 bùng nổ, chúng tôi rất khó khăn tìm người chăm sóc cho tuổi già của ba tại Sài Gòn. Do đó có lẽ ơn trên đã dẫn dắt cho em gái tôi và chị họ tôi đưa ba tôi về quê sống cuối đời theo nguyện ước của ông.

Ba tôi năm nay đã qua tuổi 90. Ông vẫn còn tỉnh táo để cảm nhận được ông đang ở tại quê nhà nơi chôn nhau cắt rốn của mình mà ông không ngờ tới. Nơi đây ông đã dốc hết tâm huyết cùng với bà con, họ hàng trong tộc tu bổ lại nhà thờ tự, đình, chùa, và nghĩa trang gia tộc từ lâu. Ông mãn nguyện lắm!

Ông vui với những ngày đầu tiên mới về, nhưng rồi cũng không tránh khỏi nỗi buồn xa vắng, ông cô đơn với tuổi già hiu quạnh.

Từ màn ảnh camera tôi thường thấy ba tôi ngồi đó trên chiếc ghế mây trong phòng khách nhìn xa xăm ra phía trước sân nhà, không biết ông đang nghĩ gì. Ông có còn bâng khuâng trong nắng chiều tím nhạt, hay còn vương mây trời bàng bạc rơi xuống dòng sông, đã gợi cho ông hoài niệm về quá khứ rồi buồn trong cảnh chiều tịch liêu?

Tôi xót xa bấm vội điện thoại lên hỏi:

-Ba đang nghĩ gì đó?

-Tổ cha mầy! Ba đang nghĩ cái đầu mầy! – Ba tôi thường mắng yêu tôi như thế và ông nói tiếp: Làm sao con biết ba đang nghĩ gì?

-Dạ con đoán.

-Ba quên mất đám giỗ mẹ con rồi con ơi! Ba lú lẫn rồi, ba không còn biết ngày tháng nữa rồi con ạ!

-Không phải ba quên đâu. Ba vẫn còn minh mẫn lắm! Ba nhắc đến đám giỗ mẹ con tức là ba đang nhớ. Còn ba tuần nữa ba ạ!

-Ờ hỉ! Tại ba thấy lá xanh đã đổi màu, và gió đùa với cành cây trước ngõ.

Ba biết là Thu đã về và nhớ đến mẹ chúng tôi… Ông nói tiếp:

-Mẹ của chúng con đã rời thế gian này cũng trong tiết trời vào Thu. Người còn quá trẻ nằm hắt hiu một mình trong nhà thương Duy Tân chờ ba và chúng con về, nhưng chưa kịp thì mẹ con đã xuôi tay!

Hơn bốn mươi năm qua tôi hằng mơ ước được trở về để hưởng một cái Tết đoàn tụ nơi quê nhà. (Hình minh họa: Vinh Tran/Pixabay)

Ông ngừng một chút rồi từ từ nói tiếp:

-Thấm thoát mà đã gần 60 mùa Thu theo dòng thời gian như mây bềnh bồng trôi mãi…

Rồi ông im lặng đưa mắt về hướng sông Thu như tìm về quá khứ xa xưa của một thời tuổi trẻ… Ôi thật xót xa! Ơn nghĩa sinh thành lòng quặn đau…

Tâm trạng làm con, tôi cảm thấy bất hiếu với ba tôi quá, tôi đã không quý trọng thời gian lúc ông ở bên cạnh tôi vì cứ mãi chạy theo công việc mà quên ông. Tôi đi sớm về khuya, ông ngồi nhà trông ngóng, có hôm ông ra ngồi ngay trước cửa chờ chúng tôi về.

Rồi theo dòng đời trôi nổi, tuổi già không thể níu kéo được nếp gấp thời gian. Tóc ba tôi cũng đã điểm dần hoa tuyết, vết tàn nhang từ từ lộ diện, ba tôi không lái xe được nữa, mắt kém dần và ông thường nhắc đến: “Tuổi đời của ba càng ngày càng ngắn! Ba ở đây thêm chẳng ích lợi gì cho chúng con!”

Thế là ba tôi về Việt Nam không chịu qua lại Mỹ. Kể từ đó tôi không còn cơ hội để cận kề báo hiếu. Thương và tiếc nhớ đến ba tôi quá! Nhớ bao nhiêu công lao ba tôi đã gian khổ với đời trong thời chiến để chăm lo dạy dỗ chúng tôi ăn học nên người, nhất là trong thời gian chị em chúng tôi mồ côi mẹ khi còn rất nhỏ: “Vời vợi non cao ơn dưỡng dục/ Mênh mông biển rộng đức sinh thành.”

Cứ mỗi lần nhớ đến ông, tôi nhìn vào camera vẫn thấy ba tôi ngồi đó. Hình như ông không màng tới ánh nắng cuối ngày như đang đuổi bóng đêm sắp bao trùm vạn vật. Và cũng không buồn phiền vì những người chung quanh làm trái ý ông.

Nhưng hằng ngày ông buồn vì cô đơn vắng bóng con cháu bên cạnh.

Ông ngồi yên lặng như nhà tu thiền trong tự viện.

Ôi thật tội nghiệp! Tôi cố nén lòng mà đôi mắt thấy cay cay.

Ba ơi ba, lời bài hát “Tình Cha” của nhạc sĩ Ngọc Sơn đang thấm vào tim não của con: “Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng nước trôi đầu nguồn. Suốt đời vì con gian nan. Ân tình đậm sâu bao nhiêu. Cha hỡi! Cha già dấu yêu. Những lời của cha năm xưa. Con nguyện ghi sâu trong tim. Cha hỡi! Cha già dấu yêu…”

Tôi xót xa gọi nữa: “Ba ơi! Ba đi nghỉ. Ba ngồi đó mãi dễ bệnh lắm! Con đang nhớ đến ba mà không về thăm được, con thương ba lắm!”

Dường như ông cũng khóc! Một người cha nghiêm khắc thuở xưa tưởng chừng như không bao giờ mềm lòng trong bất kỳ trường hợp nào, nhưng ông đang mếu máo: “Gần Tết rồi con ạ! Ba chờ các con!  Phải về nhá. Các con không về ba buồn lắm con ơi!”

Tôi lại đùa “Xuân này con không về,” nhưng trong lòng như tràn ngập mưa tuông!

-Ba ơi! Trong lòng con luôn nguyện cầu sớm chấm dứt dịch COVID-19 để Xuân này con sẽ về bên ba.

-Nhất định nghe con.

-Dạ!

Hơn bốn mươi năm qua tôi hằng mơ ước được trở về để hưởng một cái Tết đoàn tụ nơi quê nhà, bên bàn thờ tổ tiên, bên bà con họ hàng thân tộc rộn ràng Ba Mươi Tết cúng rước ông bà. Tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm Giao Thừa làm tan đi màn đêm tịch mịch mà trong bóng đêm tôi tưởng tượng được sự linh hiển của đấng thần linh đang nghe thấy lời cầu nguyện của con người đặt lòng tin vào cõi trên.

Đêm Ba Mươi Tết, người người tôn nghiêm quỳ lạy trước cửa nhà với mâm ngũ quả, bánh chưng, bánh tét, hộp mứt theo truyền thống để dâng hương cầu nguyện sang năm mới được dồi dào sức khỏe, vạn sự bình an và may mắn suốt năm.

Trên bàn thờ nhà nào cũng có một bình hoa với khói hương nghi ngút đón chào năm mới theo truyền thống. Một nét văn hóa đặc sắc, một ý nghĩa sâu xa của ngày Tết Nguyên Đán mà ai ai đi xa cũng muốn quay về. (Ngân Hà Nguyễn) [qd]

Thánh An-giê-la Mê-ri-si (Angela Merici ),Trinh nữ

Thánh An-giê-la Mê-ri-si (Angela Merici ),Trinh nữ

Tạ ơn Chúa đã ban cho bạn một ngày mới để mang chữ “NHÂN” vào những mảnh đời đang đau khổ. Hôm nay Giáo Hội mừng kính thánh An-giê-la Mê-ri-si, Trinh nữ. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thánh nhân sinh ngày 21 tháng 3 năm 1474 tại Desenzano, xứ Lombardie, Ý Đại Lợi. An-giê-la mồ côi cha mẹ và ở với các anh và cậu. Vào lúc 56 tuổi, An-giê-la Mê-ri-si (Angela Merici) từ chối lời yêu cầu của Ðức Giáo Hoàng. Ngài biết Ðức Clementê VII muốn ban cho ngài một vinh dự lớn lao và một cơ hội vĩ đại để phục vụ khi đức giáo hoàng yêu cầu ngài nhận trách nhiệm lãnh đạo một dòng nữ tu chuyên về điều dưỡng. Nhưng An-giê-la biết công việc điều dưỡng không phải là điều Thiên Chúa muốn mời gọi ngài thi hành.

     Ngài mới từ Ðất Thánh trở về. Khi trên đường đến đó ngài bị bệnh nặng và bị mù. Tuy nhiên, ngài nhất quyết tiếp tục cuộc hành hương và thăm viếng các thánh địa với tất cả lòng sùng kính hơn là muốn chiêm ngưỡng bằng cặp mắt. Trên đường về ngài được chữa lành và được sáng mắt. Ðiều ấy chắc chắn đã nhắc nhở ngài rằng không thể nhắm mắt trước nhu cầu của những người chung quanh, và đừng đóng cửa lòng trước lời mời của Thiên Chúa.

     Ở khắp nơi trong thành phố, đâu đâu ngài cũng thấy các em gái nghèo nàn, không có học vấn và cũng không có tương lai. Trong thế kỷ mười lăm và mười sáu của Thánh Angela, vấn đề giáo dục phụ nữ là dành cho người giầu và cho các nữ tu. An-giê-la là người có học thức. Cha mẹ ngài chết sớm khi ngài mới mười tuổi và sau đó ngài phải sống với người chú. Ngài thực sự bối rối khi thấy chị của ngài từ trần mà không được lãnh nhận các bí tích. Trong một thị kiến ngài được đảm bảo là chị của ngài được an toàn trong bàn tay Thiên Chúa — và cũng qua thị kiến ấy ngài tận hiến cuộc đời cho Thiên Chúa.

     Khi chú ngài từ trần, trở về nhà ngài nhận thấy các em gái trong vùng không có một chút học vấn. Nhưng ai sẽ dạy các em? Thời ấy thật khác biệt. Phụ nữ không được phép làm nghề giáo và các cô chưa chồng thì không được tự ý đi ra ngoài — dù để phục vụ người khác. Nữ tu là các phụ nữ có kiến thức nhưng họ không được phép bước chân ra khỏi tu viện. Thời đó không có dòng nữ tu chuyên về giáo dục như ngày nay.

     Ðể giúp đỡ các em, An-giê-la nghĩ ra một phương cách mới. Ngài quy tụ một nhóm các cô thuộc dòng Ba Phanxicô, đi ra đường phố và tụ tập các em gái lại để dạy học cho các em. Các cô không có tiền cũng như không có quyền thế, họ chỉ có tấm lòng tận tụy cho việc giáo dục và cho Ðức Kitô. Sống trong chính nhà của mình, họ gặp gỡ để cầu nguyện và dạy học. Họ thành công đến nỗi An-giê-la được yêu cầu đưa sáng kiến ấy để thực hiện ở các thành phố khác, và đã làm nhiều người kinh ngạc, kể cả đức giáo hoàng.

     Mặc dù ngài từ chối đức giáo hoàng, nhưng có lẽ thỉnh cầu của đức giáo hoàng đã gợi ý cho ngài thấy rằng cần phải chính thức hóa tổ chức của ngài. Mặc dù chưa bao giờ là một nữ tu, Hội Thánh Ursula của An-giê-la là nhóm nữ tu đầu tiên hoạt động ngoài khuôn khổ nhà dòng và là dòng nữ đầu tiên chuyên lo giáo dục.

      Thánh An-giê-la Mê-ri-si từ trần ngày 27 tháng 1 năm 1540 tại Brescia, khi ngài khoảng bảy mươi tuổi. Mộ phần trở nên một nơi hành hương. Thánh tích còn tại thánh đường Thánh Afra, Brescia Ý Đại Lợi. Ngay sau khi qua đời, nữ tu Angela đã được dân chúng thành phố ca tụng như một đấng thánh. Họ đến kính viếng thi hài của chị thánh đông đảo đến độ phải hoãn lễ an táng đến 30 ngày sau.

     Thánh nữ được tôn phong Chân Phước năm 1768 do Đức Giáo Hoàng Clement XIII và đến ngày 27 tháng 5 năm 1807 Đức Giáo Hoàng Pius VII đã ghi tên thánh nữ vào sổ bộ các thánh của Giáo Hội. (Nguồn: Dòng Tên) Mời bạn suy niệm 2 câu nói của ngài hôm nay nhé:

1/ Chúng ta phải làm phúc bố thí. Đức bác ái chinh phục và lôi kéo các linh hồn đến với nhân đức.

2/ Hãy nhớ rằng ma quỷ không ngủ đâu nhưng luôn tìm đủ mọi cách để huỷ hại chúng ta.

3/ Hãy làm ngay bây giờ những gì mà bạn ao ước làm khi giờ lâm tử của bạn đến.

Câu nào đánh động bạn nhất?

Theo mình thì câu 3

Lạy Thiên Chúa nhân từ, Chúa đã cho thánh An-giê-la trinh nữ nên gương bác ái và khôn ngoan; vì lời thánh nữ cầu thay nguyện giúp, xin cho chúng con cũng noi theo Người mà trung thành tuân giữ lời Chúa dậy, và tuyên xưng đức tin trong cuộc sống hằng ngày.  (Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh nữ An-giê-la Mê-ri-si).

From: Đỗ Dzũng