Người Việt hải ngoại vận động đề cử Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hòa bình

Người Việt hải ngoại vận động đề cử Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hòa bình

31/01/2022

Nhà báo Phạm Đoan Trang. Photo thevietnamese.org

Cộng đồng người Việt ở nhiều nơi đang vận động đề cử nhà báo – nhà hoạt động Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hoà bình vì những đóng góp nổi bật của cô trong việc đấu tranh giành quyền tự do, dân chủ cho người dân Việt Nam.

Dẫn chứng thông cáo báo chí của Uỷ ban Giải Nobel khi trao giải Nobel Hoà bình 2021 cho Maria Ressa và Dmitry Muratov về những đóng góp của họ để bảo vệ quyền tự do ngôn luận, Tuyên cáo chung của chiến dịch vận động đề cử cho nhà báo Phạm Đoan Trang nói cô xứng đáng là một ứng cử viên cho giải thưởng danh giá.

“Hy sinh cả tuổi thanh xuân để tranh đấu cho lý tưởng tự do, cô Phạm Đoan Trang xứng đáng được đề cử Giải Nobel Hoà Bình để đại diện cho tất cả những nạn nhân đã bị chế độ Cộng sản Việt Nam bức hại trong suốt 70 năm qua vì đã tranh đấu cho các quyền căn bản của con người”, tuyên cáo nói, sau khi tóm lược những thành quả nổi bật và các giải thưởng quốc tế về nhân quyền mà Phạm Đoan Trang đã nhận được trong suốt hơn 10 năm hoạt động, trước khi bị bắt giam vào ngày 6/10/2020.

Xứng đáng

Nhà văn Cung Thị Lan, Chủ tịch Văn bút Việt Nam Hải ngoại, nói với VOA rằng bà “ngưỡng mộ” nữ tác giả trẻ không chỉ vì sự can đảm và tài năng của cô.

“Phạm Đoan Trang đòi hỏi nhiều hơn, đó là tự do dân chủ cho toàn Việt Nam, chứ không phải tự do cho chỉ riêng Phạm Đoan Trang. Điều này rất khó. Đó là mục tiêu rất lớn, lòng khao khát cho cả dân tộc chứ không phải chỉ ích kỷ cho bản thân mình”, nữ nhà văn đang sống tại Mỹ nói về một trong những lý do khiến bà ủng hộ việc vận động đề cử cho Phạm Đoan Trang.

Bà Cung Thị Lan và tổ chức Văn bút Việt Nam Hải ngoại, chi nhánh của Văn bút Quốc tế, đã tổ chức rất nhiều hoạt động ủng hộ cho nhân quyền Việt Nam trong những năm qua. Bà cũng là người đã viết thư yêu cầu Phó tổng thống Kamala Harris trong chuyến thăm Việt Nam năm ngoái hãy đề cập đến vấn đề nhân quyền và đòi Hà Nội trả tự do cho Phạm Đoan Trang và các tác giả đang bị giam cầm khác.

Nói về gương mặt đại diện cho thế hệ cầm bút trẻ, nhà văn Cung Thị Lan cho biết: “Khi tôi theo dõi và đọc tiểu sử và những tác phẩm của từng cá nhân đấu tranh cho Việt Nam, tôi thấy mỗi người đều có những điểm tích cực mà mình thích. Nhưng với Phạm Đoan Trang, bản thân tôi thấy Phạm Đoan Trang xứng đáng được giải Nobel Hoà Bình. Thứ nhất, Phạm Đoan Trang là nữ. Ở tù đối với phụ nữ không phải là dễ, và những tác phẩm của Phạm Đoan Trang có tính chất thu phục lòng người. Đối với giải Nobel, không phải chỉ là cá nhân đó có tính can đảm mà ngòi bút của họ thu phục được người đọc. Tôi nghĩ điều đó đã đưa đến việc tất cả mọi người không phải chỉ cộng đồng người Việt, mà nếu theo dõi sẽ thấy trên thế giới, như vào trang Văn bút Quốc tế, Văn bút Anh, Văn bút Đức… thì sẽ thấy nhiều người trên thế giới ủng hộ tác giả Phạm Đoan Trang”.

Cùng chung nhận định với nhà văn Cung Thị Lan, bác sĩ Đỗ Văn Hội, đồng Chủ tịch Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam,nói với VOA rằng nữ nhà báo Phạm Đoan Trang khiến cho ông nể phục về sự can đảm và cả cách đấu tranh rất ôn hoà của cô.

Ông nói: “Những người tranh đấu là rất đáng nể phục rồi, dưới một chế độ lúc nào cũng bị đe doạ. Thứ hai, cô ấy tranh đấu rất ôn hoà. Và thứ ba, cô nói lên được tất cả những gì tranh đấu cho Việt Nam, vốn hiện không có tự do dân chủ, tự do ngôn luận. Mà cô ấy dám là những điều đó là tranh đấu cho tự do ngôn luận, xuất bản sách trong nước. Những cuốn sách rất ích lợi cho người dân tất cả mọi thời đại và bất cứ ở đâu”.

Mang lại hy vọng

Sinh ra sau năm 1975, Phạm Đoan Trang thuộc thế hệ được gọi là “lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”. Nhưng cô cùng với nhiều nhà hoạt động trẻ khác đã mang đến “niềm hy vọng” về một tương lai Việt Nam tốt đẹp hơn cho những người thuộc thế hệ trước, nhất là những người đã từng được sống và được thở bầu khí “tự do, dân chủ” ở miền Nam trước năm 1975, theo nhận định của BS. Đỗ Văn Hội.

“Trong môi trường XHCN thì đương nhiên ai theo chính quyền sẽ được hưởng lợi, còn ai đi ngược lại sẽ bị trù dập ghê lắm. Vậy mà cô Phạm Đoan Trang đã nói lên được theo lương tâm của nhân loại, chứ không phải chống đối gì cả, đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Nếu thế hệ trẻ tiếp nối được điều đó thì sẽ rất ích lợi cho đất nước của chúng ta”, BS. Hội bày tỏ với VOA.

Nhà văn Cung Thị Lan thì cho rằng có hai yếu tố đã làm nên một thế hệ trẻ “sáng suốt”, không rơi vào quỹ đạo “bị nhồi sọ” của hệ thống giáo dục XHCN. Đó là đặc tính “thông minh” của người Việt và sự phát triển của công nghệ, đặc biệt là sự xuất hiện của internet và mạng xã hội.

“Nhờ Internet và rất nhiều thông tin trên mạng, các em học hỏi, tìm hiểu và thấy rằng những điều học ở nhà trường hay những điều được tuyên truyền trong xã hội là hoàn toàn khác với những kiến thức mà các em tiếp thu được từ internet”.

Ngoài việc đồng thành lập Tạp Chí Luật Khoa chuyên phổ biến những kiến thức và thông tin về luật pháp, chính trị và nhân quyền, những tác phẩm gây tiếng vang của Phạm Đoan Trang như Chính trị bình dân, Phản kháng phi bạo lực, Cẩm nang nuôi tù… là những tác phẩm đã được Trang viết theo cách “bình dân” nhất, nhưng lại có khả năng “khai phóng” nhiều người, và trở thành những tác phẩm khiến cho nhà cầm quyền hoảng sợ, theo nhận định của Tuyên cáo chung.

Trong bức thư viết vào ngày 27/5/2019, hơn một năm trước khi bị bắt, Phạm Đoan Trang nói bà có ba tâm nguyện mong muốn cộng đồng thực hiện. Đó là vận động thông qua luật bầu cử mới, luật tổ chức Quốc hội mới; quảng bá các sách bà viết và biến việc bà đi tù trở thành cơ hội để giới dân chủ đàm phán với nhà nước; đòi thông qua luật bầu cử mới và luật tổ chức quốc hội mới.

Những đóng góp của Phạm Đoan Trang cho dân chủ – nhân quyền đã được nhiều tổ chức quốc tế ghi nhận qua các giải thưởng như giải Homo Homini của tổ chức nhân quyền People in Need ở Tiệp Khắc (2017), giải Nhân Quyền Việt Nam của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (2018), giải thưởng về Tự do báo chí của Tổ chức Ký giả Không Biên giới (2019) và gần đây nhất là giải thưởng Martin Ennals của tổ chức nhân quyền tại Geneve, Thuỵ Sĩ, đã được trao cho cô vào ngày 19/1/2022, sau khi Phạm Đoan Trang bị kết án tù 9 năm về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Theo nhà văn Cung Thị Lan, một trong những tiêu chí quan trọng đối với các ứng cử viên của giải Nobel hoà bình là họ phải vượt ra khỏi nỗi sợ hãi, không bị ràng buộc hay ảnh hưởng bởi bất kỳ sự kiểm duyệt hay kiểm soát nào.

“Khi một nhà văn viết mà không sợ, nghĩa là viết đúng lương tâm, mục đích hướng thiện thì mới (xứng đáng) được giải Nobel. Tôi thấy có những nhà văn sợ rằng viết ra thì sẽ bị cái này cái kia. Mà sống trong xã hội ở Việt Nam thì làm sao mà không sợ được. Sẽ bị trực tiếp hoặc gián tiếp có những công kích. Nhưng đối với Phạm Đoan Trang, tôi thấy tôi phải ngưỡng mộ tác giả Phạm Đoan Trang, vì (trong hoàn cảnh) như vậy mà Phạm Đoan Trang dám nói và dám viết rằng chỉ muốn tự do, dân chủ cho toàn dân tộc chứ không phải tôi ra khỏi tù cho tôi. Điều đó rất thu phục tôi”.

Giữa bối cảnh các thế hệ cha anh, những người đã đổ xương máu cho lý tưởng tự do, dân chủ trong thời chiến đang dần qua đi, BS. Đỗ Văn Hội nói những tấm gương tranh đấu ôn hoà, can đảm và hiệu quả như Phạm Đoan Trang, chính là một tín hiệu “rất đáng mừng” cho tương lai của đất nước.

Chiến dịch vận động đề cử hiện đã nhận được rất nhiều ủng hộ từ các tổ chức và cộng đồng người Việt Nam ở nhiều nơi, bao gồm các tổ chức như Thanh Niên Canada Tranh đấu cho Nhân quyền tại Việt Nam, VietnAMPLIFY, Cộng đồng Người Việt Tự do Ottawa, Tổ chức Văn hoá Việt Ottawa, Canadian Vietnamese Network, Hội người Việt Nova Scotia, Voice Canada, Hội Người Việt Tư do Manitoba, Hội Cựu Quân nhân Quân lực VNCH – Ontario, Swiss Vietnam Committee COSUNAM, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam và hơn 30 tổ chức khác.

Washington xem xét dự luật xử phạt những người nói dối về bầu cử

Washington xem xét dự luật xử phạt những người nói dối về bầu cử

January 30, 2022

OLYMPIA, Washington (AP) — Ông Jay Inslee, thống đốc tiểu bang Washington, kêu gọi các nhà lập pháp thông qua một dự luật cho phép kết tội những viên chức bầu cử hoặc ứng cử viên cố tình nói dối về kết quả bầu cử và dẫn đến bạo động, theo hãng thông tấn AP hôm Thứ Sáu, 28 Tháng Giêng.

Ông Inslee đề nghị dự luật này từ hồi đầu tháng, đưa ví dụ là cuộc tấn công ngày 6 Tháng Giêng, 2021 vào tòa nhà Quốc Hội Mỹ.

Thống Đốc Washington Jay Inslee. (Hình: Bruce Bennett/Getty Images)

Ông Inslee phát biểu với Thượng Viện và Ủy Ban Bầu Cử Washington: “Lời nói dối rằng chúng ta không thể tin tưởng kết quả bỏ phiếu đã trở thành một võ khí. Võ khí này được dùng để chống lại người Mỹ, bao gồm tiểu bang của chúng ta, và nó sẽ lại kích động bạo lực.”

Theo dự luật này, việc cố tình nói dối về kết quả bầu cử dẫn đến bạo lực được xem là tội nhẹ, phạt tù tối đa một năm và phạt tiền $5,000. Ngoài bị xử phạt, các viên chức bầu cử còn bị cách chức.

Bên cạnh nói dối về kết quả dẫn đến bạo lực, dự luật còn cấm những hành động tuyên bố trúng cử vào những vị trí mà bản thân không thắng cử và những tuyên bố sai lệch làm ảnh hưởng quá trình hoặc kết quả bầu cử.

Những người phản đối cho rằng dự luật không hợp hiến. Tuy nhiên ông Inslee tuyên bố phụ tá của ông từng làm việc với các chuyên gia pháp lý khi chuẩn bị dự luật, giúp dự luật không trái với quyền tự do ngôn luận theo Tu Chính Án Thứ Nhất.

Thượng Nghị Sĩ David Frockt (Dân Chủ – Địa Hạt 46), người bảo trợ dự luật, nói rằng dự luật phù hợp với những luật lệ chính, bao gồm tiêu chuẩn được Tối Cao Pháp Viện Mỹ đưa ra năm 1969, trong đó quy định chính quyền có thể ngăn chặn các lời nói được đưa ra nhằm hành động phi pháp hoặc có nguy cơ phi pháp.

Bà Catherine J. Ross, giáo sư luật hiến pháp tại đại học George Washington University Law School, người soạn thảo ngôn ngữ cho dự luật, nói về tính hợp hiến của dự luật là “một cánh cửa rất hẹp, có rất nhiều rào cản.” Bà cho rằng dự luật đề cập đến nhiều lãnh vực mới, tuy nhiên dự luật được soạn thảo kỹ lưỡng và có cơ hội được thông qua.

Dự luật có điều khoản hiệu lực từng phần. Tức là nếu một hoặc nhiều phần của dự luật bị coi là vi hiến, thì những phần còn lại vẫn có hiệu lực theo luật tiểu bang.

Bà Laurie Buhler, giáo viên và chủ một doanh nghiệp nhỏ ở East Wenatchee, phản đối dự luật, cho rằng mọi người có quyền phát biểu về bầu cử mà không cần lo sợ nguy cơ đối mặt với tội danh.

Còn ông Frockt cho rằng các nước Mỹ đã đầy ắp thông tin sai lệch về kết quả bầu cử năm 2020. Theo ông, bầu cử nên là cuộc chuyển giao quyền lực trong hòa bình. Kết quả cuộc bầu cử nên được tôn trọng bởi pháp quyền, chứ không phải bị đè bẹp dưới chân đám đông cuồng loạn. (V.Giang)

Khi phẫn nộ trước cái ác, đừng quên những vụ án oan

Khi phẫn nộ trước cái ác, đừng quên những vụ án oan

Cơn phẫn nộ có tính hai mặt, và đôi khi, mặt trái của nó sẽ vô cùng thảm khốc.

 21/01/2022

By  TRỊNH HỮU LONG

Từ trái qua: các ông Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long, Huỳnh Văn Nén. Nguồn: VnExpress, Dân Việt, Tuổi Trẻ. Ảnh nền: bà Nguyễn Thị Loan, mẹ của tử tù Hồ Duy Hải, kêu oan cho con. Nguồn: Lân Thắng. Đồ họa: Luật Khoa.

Phẫn nộ trước cái ác có tốt không? 

Nhiều khả năng bạn sẽ thắc mắc, ủa cái đấy mà cũng phải hỏi à. Người có lương tâm thì phải phẫn nộ chứ. Phải phẫn nộ để bọn ác biết sợ chứ. Phải chửi mốc mả đứa nào gây ra tội ác đi chứ. Phải bắn bỏ thằng nào con nào gây tội tày đình đi chứ. Công lý phải được thực thi!

Nghe có vẻ… xuôi tai?

Nó cũng tùy.

Bạn nghĩ Hồ Duy Hải có thấy xuôi tai không? [1]

Tôi nghĩ là không.

Để cho bài viết này thêm sức nặng, tôi xin điểm thêm vài cái tên đã từng bị lên án, chửi rủa, nhục mạ, rồi bị kết án từ chung thân tới tử hình vì tội giết người:

Hàn Đức Long [2]

Huỳnh Văn Nén [3]

Nguyễn Thanh Chấn [4]

Ba người họ sau này đều được giải oan. Và mặc dù được giải oan, họ đã bị tra tấn, tù đày, cuộc đời đã đổi trắng thay đen.

Có một câu chuyện dân gian thế này, có khi bạn cũng từng nghe qua, tôi xin sao chép lại trên mạng để hầu chuyện.

Cảnh sát ba nước Hoa Kỳ, Trung Quốc và Việt Nam cùng thi phá án hình sự.

Ban tổ chức thả một con thỏ vào rừng và yêu cầu cảnh sát ba nước truy tìm con thỏ. Sau một ngày, kết quả điều tra của ba nước như sau:

  1. Cảnh sát Hoa kỳ: đã dùng tiền mua chuộc muôn thú cùng cây cỏ trong rừng để lấy thông tin về con thỏ. Sau một thời gian không tìm được con thỏ, họ tuyên bố con thỏ không có trong rừng.
  2. Cảnh sát Trung Quốc: đã đốt cả khu rừng và sau đó tuyên bố con thỏ không tồn tại.
  3. Cảnh sát Việt Nam: đi ngay vào rừng, một lúc sau, dẫn một chú gấu đi ra khỏi rừng. Chú gấu vừa đi vừa khóc và nói: “Thôi được rồi, tôi là thỏ đây, đừng đánh nữa”.

Tôi không có ý nói các nước khác họ không bắt oan, xử oan. Ở bên Mỹ, một luật sư tên là Bryan Stevenson đã giải oan được cho nhiều người bị kết án tử hình oan. [5] Tra tấn, bức cung, chạy đua thành tích phá án không phải là đặc sản riêng có ở Việt Nam.

Nhưng trong khi chờ cải thiện hệ thống tư pháp để hạn chế oan sai, việc tất cả chúng ta đều có thể làm được ngay lập tức là phẫn nộ một cách có suy xét.

Lương tâm chúng ta có quyền gào thét và đau đớn trước cái ác, và điều đó rất chính đáng. Nhưng cũng ngay lúc đó, sự phẫn nộ sẽ lấy đi của chúng ta phần nào (hay tất cả) những suy xét lý tính. Nếu ta không chủ động bình tĩnh lại để suy xét thì rất có khả năng cơn phẫn nộ sẽ dẫn ta đi sai lối.

Chúng ta sẽ rất nóng lòng phán xét về một con người khi còn chưa kịp nhớ được tên người đó, để rồi sau này nếu có biết mình sai thì chúng ta cũng ít khi nhận sai vì đã trót mạnh miệng lên án đạo đức và kết án người đó rồi.

Hoặc là ngay cả khi phán xét của ta là đúng, rằng kẻ thủ ác chính là người này người kia, thì cơn phẫn nộ cũng có thể khiến chúng ta không còn chú ý đủ nhiều tới quy trình điều tra, truy tố, xét xử nữa.

Điều đó tạo điều kiện cho các cơ quan tư pháp tra tấn, bức cung, dùng nhục hình, xét xử thiếu khách quan, đưa ra bản án quá nặng cho người này hoặc quá nhẹ cho người kia, và thậm chí còn bỏ lọt những kẻ đồng phạm (nhất là khi kẻ đồng phạm là quan chức hoặc người có thế lực), cốt sao xử cho nhanh để lập thành tích phá án và làm hài lòng công luận.

Vậy là, từ chỗ phẫn nộ trước cái ác, chính ta trở thành cái ác.

Những vụ án oan như Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh, Hàn Đức Long, Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn không phải là sản phẩm riêng của hệ thống tư pháp.

Chúng ta cũng “kết án oan” – tức là phán xét sai – cho người khác mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng mà hoặc là không nhận ra, hoặc là nếu có nhận ra thì cũng… ỉm đi. Một góc nào đó trong con người chúng ta không khác gì những vị điều tra viên tra tấn, ép cung Hàn Đức Long, và cũng không khác gì những vị quan tòa đã tuyên án tử hình Hồ Duy Hải.

Lắm lúc tôi nghĩ, tượng đài cần được xây nhất ở nước ta là tượng đài Hàn Đức Long hay Hồ Duy Hải.

Để nhắc chúng ta – trong đó có cả tôi – về những nỗi oan khiên tày trời mà chính mỗi người trong chúng ta có một phần trách nhiệm.

Tôi không có ý nói chúng ta không được phẫn nộ, hay phẫn nộ là sai trái. Quyền phẫn nộ hay phán xét cũng là của mỗi người. Tôi chỉ muốn nói rằng cơn phẫn nộ của ta có tính hai mặt, và đôi khi, mặt trái của nó sẽ vô cùng thảm khốc.

Suy cho cùng, chính vào cái lúc chúng ta chắc mẩm công lý đã được thực thi, ta có xu hướng ngừng đặt câu hỏi, ngừng chất vấn. Ngay cả khi bản án là đúng người, đúng tội, đúng quy trình tố tụng chuẩn, thì một trăm câu hỏi tiếp tục cần phải được đặt ra với quá trình thi hành án.

Công lý luôn đòi hỏi chúng ta không ngừng đặt câu hỏi và không ngừng chất vấn.

­Một mảng xã hội dân sự Việt Nam vẫn lên tiếng

­Một mảng xã hội dân sự Việt Nam vẫn lên tiếng

Bởi  AdminTD

 RFA

Trần Như Quỳnh

30-1-2022

Với các “cuộc tổng tiến công và nổi dậy” của cả hệ thống chính trị, đứng đầu là Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Công an, Đảng và Nhà nước đã và đang đánh thẳng vào các nhân sĩ trí thức có vai vế tại các tổ chức dân sự ở Việt Nam mấy năm gần đây.

Dư luận trong và ngoài dải đất hình chữ S cho rằng, xã hội dân sự ở VN đang tạm lắng. Nhưng với “Tuyên bố về vụ đại án Việt Á” của sáu tổ chức dân sự còn sót lại từ trong Nam ra ngoài Bắc, một mảng xã hội dân sự ở cả ba miền vẫn còn cất tiếng nói, chống lại ách toàn trị và nạn tham nhũng ở VN.

Khi được các nhà báo hỏi về những điểm mới nhất trong xử lý vụ án tại Công ty Việt Á, chiều 28/1/2022, Trung tướng Tô Ân Xô, Chánh Văn phòng, Người phát ngôn Bộ Công an cho hay, cơ quan điều tra của Bộ Công an đang phối hợp với đoàn công tác của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Cục điều tra hình sự Bộ Quốc phòng để tiến hành xác minh, làm rõ những vấn đề liên quan, trong đó có thu thập hồ sơ, tài liệu để xác minh sai phạm.

Trung tướng Xô khẳng định Bộ Công an sẽ cung cấp thông tin kịp thời về xử lý vụ án liên quan đến trục lợi trong quá trình chống dịch. Cơ quan điều tra sẽ làm việc xuyên Tết để tiếp tục làm rõ bản chất vụ việc, liên quan đến rất nhiều cá nhân và đã có chi tiết mới.

Về kết quả thu hồi tài sản, Trung tướng Xô cho biết cơ quan điều tra đã thu giữ, kê biên, phong tỏa, ngăn chặn giao dịch bất động sản, tài khoản với giá trị 1.220 tỷ đồng, trong đó có 380 tỷ đồng tiền mặt, giá trị bất động sản khoảng 840 tỷ đồng.

Vụ đại án Việt Á, một scandal vô tiền khoáng hậu, cho đến giờ này liên quan ít nhất đến ba Bộ của nhà nước CHXHCNVN: Bộ Y tế, Bộ Khoa học & Công nghệ, Bộ Quốc phòng (Học viện Quân Y). “Ba bộ đồng tình” ngoáy mũi “con dân” trong giai đoạn nguy kịch nhất của Đại dịch Vũ Hán.

Đến nay, hai trong ba đơn vị ấy đã công bố nguyên nhân vì sao kit của Việt Á đã thao túng toàn bộ 62/63 tỉnh thành cả nước. Nhưng các bộ càng giải thích bao nhiêu càng khiến dư luận bức xúc bấy nhiêu. Cho đến lúc này, “quả bóng” được Bộ Y tế chuyền cho Bộ KH&CN, rồi đến lượt bộ này lại đá ngược cho các cơ quan báo chí, đã khiến cho dư luận lắc đầu ngán ngẩm. Liệu sắp tới Bộ KH&CN có bắt đầu bằng “Căn cứ vào dư luận báo chí và các trang mạng xã hội…” để ban hành các quy định về quản lý nhà nước!

Rõ ràng, các Bộ đã “vụng chèo” nhưng chẳng hề “khéo chống” nên người dân đang chờ một Bao Thanh Thiên nào đó xử vụ đại án được dư luận đặc biệt chú ý, nhưng cũng có quan ngại cho rằng, chính Đảng và Nhà nước sẽ cho “chìm xuồng”, hoặc nếu “tắm” thì chỉ “tắm” từ vai xuống.

Chọn đúng thời điểm dư luận trong nước đang lo “con thuyền Việt Á” được cố ý đục thủng cho chìm dần, ngày 27/01, sáu tổ chức dân sự ở VN đã ra Tuyên bố về vụ đại án.

Tuyên bố đã hệ thống hóa lại lộ trình phạm tội của Việt Á, khái quát những nhận xét khá bao quát, từ các hành động cấu kết chặt chẽ thành một liên minh có hệ thống để làm giàu bất chính đến các hành vi “diệt chủng” và “bán nước”. Từ những thủ đoạn, hành động không chút kiêng dè đến toàn bộ kế hoạch tham nhũng cực lớn mang tầm vóc thao túng chính sách của Đảng và lũng đoạn Chính phủ.

Tuyên bố cũng chỉ rõ, thể chế độc tài toàn trị tạo thế độc quyền cho các cơ quan, tổ chức nhà nước trong mọi hoạt động liên quan đến đời sống dân sự, trong khi đó lại trấn áp mọi tiếng nói phản biện của nhân dân và các giới nhân sĩ trí thức, là nguyên nhân của mọi nguyên nhân gây đại họa cho toàn dân.

Với thời gian, các thông tin về vụ kit xét nghiệm “đểu” Việt Á và những liên minh ma quỉ trục lợi trong đại dịch Covid-19 dần được hé lộ, cùng với sự tích cực của các kênh truyền thông “lề trái” và cả “lề giữa” đã thu hút gần như toàn bộ sự quan tâm của dư luận. Chẳng có thế lực thù địch nào sai khiến đám quan chức cộng sản từ cỡ bự, cỡ trung, tới cỡ li tiu hăng hái chia chác nhau những khoản tiền hoa hồng hàng trăm tỷ đồng được đánh đổi bởi hàng vạn sinh mệnh người dân.

Căm giận, phẫn uất, khinh bỉ… có lẽ tất cả từ ngữ biểu thị tình cảm bi phẫn trong ngôn ngữ tiếng Việt không thể diễn tả hết tâm trạng của những người từng là nạn nhân sống sót từ tấn thảm kịch mà nguyên nhân là do sự bất tài, táng tận lương tâm và ngu xuẩn của hệ thống chính trị CSVN trong chính sách chống dịch vừa qua. Bao nhiêu nhân mạng đã chết oan uổng, bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu bi kịch tang thương, nước mắt và khổ đau…? Không bao giờ có thể đo đếm hết.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mới hôm trước còn “lẩy Kiều” răn đe Tô Lâm thì nay phải bối rối biện minh cho tấm Huân chương Lao động hạng Ba ông ký tặng cho Việt Á. Cả một hệ thống ma quỉ kiếm ăn trên xác người của Bộ Y tế và sự hậu thuẫn cuồng nhiệt của toàn bộ bộ máy chính trị từ Trung ương tới địa phương đang dần hé lộ.

Người ta sẽ thấy bóng dáng chiếc áo đẫm mồ hôi của ngài Thủ tướng, thấy thấp thoáng cái đầu nghiêng lệch của ông Chủ tịch nước, thấy cái mặt thịt của ông Bộ Trưởng Y tế Nguyễn Thanh Long – đệ ruột của ông Tổng bí thư gửi gắm vào nắm Bộ Y tế trước Đại hội Đảng vừa qua, cả hàng ngũ tướng tá trong quân đội, Viện Quân y… Tất cả bọn họ đều có phần trong bữa tiệc xác người ngập ngụa này. Không một ai là không liên can, dự phần.

Nhưng điều quan trọng nhất là chỉ có Bộ trưởng Công an Tô Lâm mới là người nắm được toàn bộ “thóp” và vai trò của từng cá nhân trong “vở kịch” hoàn hảo này. Từ vị thế chuẩn bị trở thành “dê tế thần” cho hệ thống thì Tô Lâm đã biến tất cả thành “dê.” Đây thực sự là một cuộc đảo chính hoàn hảo, cực kỳ ngoạn mục, không tiếng súng.

Các tổ chức dân sự nói trên, qua các kênh khác nhau, biết mọi “góc khuất” ấy của Việt Á. Họ biết rõ “trận chiến dưới gầm bàn”. Họ cũng đã liệt kê “bảy điều tế cấp” xung quanh vụ đại án.

Những thông tin, diễn biến mới nhất liên quan đến scandal Việt Á chính là chuỗi bằng chứng khẳng định, chống tham nhũng tại Việt Nam chỉ là các trận đấu giữa băng này với nhóm kia trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền. Vụ đại án càng chứng minh: còn độc đảng, còn toàn trị, chắc chắn còn… tham nhũng, thậm chí tham nhũng càng ngày càng táo tợn và theo thời gian, hậu quả đối với quốc gia, dân tộc càng lúc càng trầm trọng hơn.

Nhưng nếu các tổ chức ấy công bố ra dù chỉ là một phần sự thật, thì lập tức bị chụp mũ là “xuyên tạc, bôi nhọ và bịa đặt” nhằm làm “giảm niềm tin của dân chúng đối với ĐCSVN”. Hãy nghe một phần cái youtube sau đây để thấy, những “chúa mối” đằng sau Việt Á đang có hẳn một kế hoạch “cả vú lấp miệng em” như thế nào.

httpv://www.youtube.com/watch?v=mLHVVOcD6tg&t=2s

Đập Tan Các Luận Điệu Xuyên Tạc, Chống Phá Đảng, Nhà Nước Xung Quanh Vụ Án Việt Á – Nhận Diện -VNEWS

Trong bối cảnh ấy, đúng như phát biểu đầy tính xây dựng của ông Lê Thân, Chủ nhiệm “Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng”, một trong sáu tổ chức khởi xướng, cho biết nguyên do ra đời của Tuyên bố về đại án Việt Á: “Sở dĩ các tổ chức xã hội dân sự ra cái tuyên bố này, tức là đây là một vụ án mà cái tính chất vụ án đã trở thành cái chuyện lũng đoạn toàn bộ nhà nước rồi, chứ không còn là vấn đề đơn lẻ ở tỉnh này hay tỉnh kia, ở bộ phận này hay bộ phận khác. Mà nó trở thành một cái sự cấu kết của gần như cả hệ thống.

Và chính cái lũng đoạn nhà nước đấy nó sẽ là một cái nguy cơ dẫn đến cái chuyện suy vong của đất nước. Mà trước mắt nó là một cái tội ác không thể nào tha thứ được. Cho nên các tổ chức xã hội dân sự phải lên tiếng”.­

Tận cùng của nỗi đau

Tận cùng của nỗi đau

https://youtu.be/K0oyw2ZyjKM

Năm hết Tết đến, mọi người như hối hả để chia tay năm cũ với biết bao nhiêu nhọc nhằn cũng như chờ mong một mùa Xuân mới sáng sủa hơn !

Chợ về, tin chẳng vui hiện ra trước mắt !

Nhắn tin hỏi người anh em thì được biết sự ra đi của Cha Giuse quá đau đớn và cay đắng.

Cha ra đi để lại trong lòng những người ở lại nỗi thương tiếc vô vàn. Giáo Phận, Nhà Dòng, Giáo Xứ, Gia đình và những người thân quen đang nghẹn nghèo trước sự ra đi của Cha.

Đúng là ngày nào cũng có cái khổ của ngày đó ! Chả có ngày nào được an yên trước những sóng xô của cuộc đời.

Chả hiểu nỗi sao ngày nay sự dữ và sự ác nó lại lên ngôi đến như vậy.Chả hiểu người ta sẵn sàng sát hại người khác một cách dễ dàng đến như vậy.

Cha ra đi thật nhanh và thật vội. Cầu mong Cha được hưởng mùa Xuân vĩnh cửu trên quê Trời. Hẹn gặp nhau trong nước Trời để được hưởng mùa Xuân không bao giờ tàn úa.

Lm. Anmai, CSsR

…………………………………….

Xin cầu nguyện cho Cha Giuse, linh mục trẻ tài năng, hiền lành, thánh thiện thuộc dòng Đaminh… Với biết bao hoài bão, ước mơ phục vụ bà con nghèo tại nhà thờ Đak Mốt, Kontum. Cha bị tấn công khi đang ngồi tòa giải tội và đã ra đi đêm qua.

Linh mục GIUSE TRẦN NGỌC THANH, OP.

Sinh ngày 10 tháng 8 năm 1981.

Nơi sinh: Sài Gòn

Thụ phong linh mục: 04.8.2018

ĐANG PHỤC VỤ TẠI: Nhà thờ Đăk Mốt, Thị trấn Plei Kần, Ngọc Hồi, Kon Tum. 

Huy Phương – trên sân ga cuối đường tàu

Huy Phương – trên sân ga cuối đường tàu

Phạm Tín An Ninh

Để thay lời tựa cho tuyển tập 80 “Ga Cuối Đường Tàu” trình làng vào tháng 4/2018, nhà văn Huy Phương đã gởi đến bạn bè, độc giả bốn phương những lời tâm huyết:

“Nếu cuộc đời là những chuyến tàu thì cuối cùng, chúng ta ai cũng có một nhà ga để xuống, có điều sớm hay trễ mà thôi. Và đến một tuổi, một lúc nào đó, chúng ta phải nghĩ là đã đến lúc sắp xuống tàu. Vì vậy tác phẩm này, hôm nay đến tay bạn đọc. được xem như là một nhà ga cuối, cuộn chỉ thời gian đã kéo gần hết, quỹ thời gian chẳng còn được bao nhiêu!”

Tuyển tập 80 này ra đời, khi anh Huy Phương vừa qua tuổi 80 và cũng vừa trải qua một cơn bệnh thập tử nhất sinh. Một hôm tôi đến thăm anh tại bệnh viện Kaiser ở Irvine. Sau một cuộc giải phẫu nhiều giờ, anh nằm bất động, nhưng khi mở mắt nhìn tôi, anh nở nửa nụ cười, khoe là “tớ vừa mới từ cõi âm trở lại, cứ tưởng lần này là đi đứt rồi!” Tôi đùa “mái tóc trắng của anh vẫn bồng bềnh, anh còn đẹp lão, sức mấy mà mấy bà cho anh đi, hơn nữa anh bỏ đi thì lấy ai thay anh để viết tiếp tạp ghi đây!” Anh nhoẻn miệng cười méo mó.

Tuần sau đó, trước khi trở lại Bắc Âu, tôi gọi thăm và chia tay anh. Anh cho biết đang tiếp tục điều trị và tịnh dưỡng tại nhà. Nghe giọng nói, biết anh còn yếu, đang mệt lắm, nhưng tôi không mấy lo âu, bởi tin chắc là một người khí khái, có nhiều nghị lực và sống chí tình với bè bạn như anh, không dễ gì mà “đi đứt” được.

Hai tuần sau, khi đang ở NaUy, thấy anh xuất hiện trên chương trình “Quê Nhà Quê Người” với cô cháu Ngọc Lan, dù vóc dáng có hao gầy, nhưng thần thái và giọng nói vẫn phong độ như ngày nào. Tôi mừng cho anh và cả cho tôi. Từ lâu, chúng tôi khá thân tình, xem nhau như anh em.

Bẵng đi một thời gian, anh bận rộn chuyện dọn nhà. Lâu nay vẫn ở nhà thuê, giờ nghe nói anh chị và vợ chồng cô con gái mua được ngôi nhà khá mới, rộng rãi khang trang trong một khu yên tĩnh. Được anh báo tin kèm theo địa chỉ mới, tôi mừng cho anh chị và hứa sẽ ghé lại thăm và mừng “tân gia”. Nhưng rồi con Coronavirus đến nhanh hơn chiếc xe Honda Accord đời 2003 cũ kỹ của tôi. Cả California có lệnh “mang khẩu trang và giản cách xã hội.” Không đi đâu được, cả ngày phải ở trong nhà, quá ngột ngạt với không khí dịch bệnh và chính trị rối ren của nước Mỹ, tôi rất thèm một chút không khí yên ả ở xứ Bắc Âu, quê hương thứ hai của tôi, nên đã mua và đổi vé máy bay đến mấy lần mà vẫn không về được. Bỗng một buổi trưa, nghe tiếng điện thoại reo, đầu giây bên kia là giọng “rất Huế” của anh Võ Ý, người anh cả của Phi Đoàn Bắc Đẩu ở Pleiku, từng bao vùng, gọi khu trục yểm trợ cho đơn vị tôi trong suốt mùa Hè 1972 ngập đầy khói lửa. Anh cũng là bạn thân, cùng Khóa 17 VB với nhà văn Song Vũ, ông anh trung đoàn trưởng nỗi danh “thao lược, dễ thương” của chúng tôi ngày ấy:

– Moa và Huy Phương đang ở quán “Huế Ơi” đây. Nhớ chạy ra liền nghe. Huy Phương muốn gặp toa.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu: Tình trạng Covid dầu sôi lửa bỏng như thế này mà hai ông anh gốc Huế còn dám đi tìm dư hương xứ Huế?  Chưa kịp tìm ra câu trả lời thì nghe tiếng anh Huy Phương:

– Ê! Nhớ chạy ra gấp nghe! Lần này mà không gặp thì xem như không bao giờ còn gặp nữa đó!

Giọng nói trầm và yếu ớt này, cho tôi biết không phải là đùa.Tôi hỏi lại:

– Ông anh nói cái gì mà nghe “khẩn trương” quá vậy? Đã sợ Covid mà còn hẹn nhau ra quán.

– Covid mà nhằm nhò gì. Moa bị ung thư tái phát, di căn rồi. Bác sĩ bó tay, bảo về nhà nghỉ ngơi. Toa có nhớ cách nay mấy năm, toa có đến thăm moa ở Kaiser không, lần ấy giải phẩu thành công, tưởng chết đi sống lại, nhưng không ngờ nó trở lại. Thời gian của moa chỉ còn vài tháng, mà cũng có thể vài ngày nữa thôi!

Tôi thoáng lo âu và cảm động, muốn chạy ra gặp anh ngay, nhưng vì phải trông hai đứa cháu ngoại nhỏ đang học online, nên đành phải nói lời xin lỗi, mà trong lòng thấy ưu tư, áy náy.

Không gặp nhau, nhưng anh đã nhờ anh Võ Ý chuyển đến biếu tôi “Tuyển Tập Huy Phương”. Đọc lời đề tặng và cả trong lời tựa “Gởi đến bạn như một lời chia tay”, lòng tôi chùng xuống, bâng khuâng:

“Theo luật đời, ở tuổi ngoài 80, chúng tôi đi vào những giai đoạn già yếu, bệnh tật, và mang theo một chứng bệnh nan y, chắc cũng phải đến lúc xuống tàu, giã từ đời sống. Chúng tôi không có của cải, tài sản gì để lại, ngoài “Huy Phương Tuyển Tập” xin gởi đến bằng hữu và bạn đọc như là một món quà chia tay.”

Mấy tuần sau, anh Võ Ý gọi báo tin: anh Huy Phương giờ yếu lắm, và rủ tôi đi thăm cùng với anh và anh Phan Nhật Nam. Anh sẽ ghé đón. Rất tiếc, khi ấy tôi đang ở trên nhà cô con gái út, khá xa Little Saigon, nên chỉ nhờ anh Võ Ý chuyển lời thăm, và hẹn sẽ gặp anh Huy Phương khi về lại Little Saigon.

Tuần trước, về lại nhà, tôi cùng anh Trần Huy Bích đến thăm anh. Biết anh mệt và có một số bạn bè thân tình thăm viếng, nên tôi gởi tin nhắn đến điện thoại của chị Huy Phương, xin chị chọn một thời điểm thích hợp.

11 giờ 30 trưa hôm sau, chúng tôi đến. Ngôi nhà của anh chị nằm trong một khu thật yên tĩnh ở thành phố Anaheim. Tôi bấm chuông với một chút lo âu, chuẩn bị tâm trạng trước những tình huống không vui, nhưng chị Huy Phương mở cửa đón chúng tôi với một nụ cười, vồn vã, làm chúng tôi thấy tự nhiên hơn. Anh Huy Phương từ trong phòng bước ra, tay phải chống một cây gậy. Vẫn mái tóc bạc trắng như tuyết bồng bềnh, với một nụ cười thân thiện cố hữu, nhưng vóc dáng anh trông tiều tụy, nếu không nói là da bọc lấy xương. Bắt tay anh, nở nụ cười, mà lòng dạ xốn xang, thấy thương và tội nghiệp anh.

Tôi cảm động hơn khi anh kéo tay bảo hai anh em tôi đến ngồi bên cạnh anh, chung cái ghế sofa để nói chuyện cho vui, vì chẳng còn có nhiều dịp được ngồi bên nhau nữa. Anh cho biết chẳng ăn gì, chỉ uống đúng 3 ly sữa mỗi ngày, cùng với mớ thuốc men do bệnh viện cấp. Tôi và anh Bích nhắc lại vài kỷ niệm xưa, đặc biệt mấy lần gặp anh chị tại Oslo- NaUy, khi anh chị sang đây thăm vợ chồng người bạn thân, là giáo chức đồng nghiệp cùng anh dạy ở trường Trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị, trước khi anh nhập ngũ. Tôi đùa, bảo lúc ấy ông thầy Lê Nghiêm Kính(*) đẹp trai, chắc cũng từng làm khổ bao nhiêu cô học trò Quảng Trị. Mấy hôm nay có cô nào xin phép bà chị đến thăm anh Huy Phương? Cả anh chị cùng cười.

Anh bình thản kể chuyện đã chuẩn bị tất cả cho việc hậu sự. Đã viết cả Cáo Phó và dặn dò vợ con để anh ra đi trong bình thản. Thấy anh vui, tôi bảo “Năm nay anh đã 84, thuộc hàng đại thọ rồi. Em cũng chỉ mong sống đến như vậy là phúc đức trời cho rồi. Từng là lính chiến, bị tù đày rồi vượt biển mà không chết, bây giờ sắp tuổi 80 em thấy được hưởng bonus của ông trời, nên đã mãn nguyện lắm rồi.” Anh Trần Huy Bích tiếp lời: “Anh em mình bây giờ đang xếp hàng, kẻ trước người sau. Mai mốt rồi cũng sớm gặp lại nhau thôi.”

Tôi bỗng nhớ tới bài thơ “Chúc Thư” của anh Huy Phương viết đã khá lâu, tôi rất tâm đắc:

(Bài thơ khá dài, xin trích đoạn)

Tôi người lính già ở xa tổ quốc
Xa chiến trường lưu lạc tới đây
Nơi quê người sương pha tuyết đổ
Mang nỗi đau con ngựa lạc bầy.


Không phải chỉ chịu ơn người đã chết
Tôi như còn mang món nợ nước non.
Chết không nghĩa là đã tắt hơi thở
Sống đôi khi cũng có nghĩa chết mòn.

Khi tôi chết ván hòm xin đậy nắp
Có vui chi nhìn người lính chết già
Hổ thẹn đã không tròn ơn nước
Tiễn tôi chi, thêm phí một vòng hoa.
Hãy quên tôi, người lính già lưu lạc

Đừng phủ lá cờ tổ quốc cho tôi


Anh em tôi trong những giờ tuyệt lộ
Nằm lại bờ lúc chiến hạm ra khơi.
Chiến hữu tôi chết đầu sông cuối biển
Ngày tan hàng đành nằm lại quê hương
Không ai trổi cho khúc kèn truy điệu
Không có ai phủ giúp ngọn cờ vàng.

Hãy phủ cờ lên nấm mồ tử sĩ
Xác bị xới đào trong nghĩa trang xưa
Hãy rải hoa trên con đường thấm máu
Phút lui binh phải gãy súng buông cờ.

Anh là huynh trưởng của tôi, sau khi tốt nghiệp Khóa 16 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, anh đã phục vụ trong ngành Tâm Lý Chiến cho đến ngày phải tan hàng, vào tù theo vận nước. Trong binh nghiệp, anh cầm bút nhiều hơn cầm súng. Tôi đã buông súng, nhưng anh thì chưa hề buông bút. Anh là một trong những người lính chiến đấu bằng ngòi bút cho đến giây phút cuối cùng, đã để lại cho đời, cho chiến hữu, bạn bè cùng thế hệ con cháu những “chiến tích” rất đáng được trân trọng, tự hào, như anh đã viết trong lời tưa cho Tuyển Tập cuối cùng:

Chúng tôi không có của cải, tài sản gì để lại, ngoài “Huy Phương Tuyển Tập,”xin gởi đến bằng hữu và bạn đọc như là một món quà chia tay.”

Khi nhận được tuyển tập “Ga Cuối Đường Tàu” và đọc những dòng tâm tình của anh, tôi liên tưởng tới lời xưa của cụ Phan Bội Châu:

 “Con chim sắp chết hót tiếng bi thương,
Con người sắp chết nói lời tâm huyết”

Cụ Phan Bội Châu viết lời này trong Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư năm 1903. Mãi ba mươi bảy năm sau (1940), Cụ mới qua đời tại Bến Ngự trong cảnh bị giam lỏng.

Ông anh xứ Huế của tôi vừa bị định mệnh lên án treo. Anh có được ân xá và diên trì sự sống một thời gian dài như Cụ Phan? Trong viễn ảnh Phật giáo mà anh là một tín đồ, tiếng gọi về ngay hay lệnh hoãn không nhất thiết là tốt hay xấu, chỉ là duyên nghiệp trong luật tử sinh chung. Và việc ở hay đi nào có gì quan trọng, nếu người ta sống xứng đáng và yêu thương tới giờ phút cuối cùng.

Tôi tin anh Huy Phương đã quan niệm và hằng sống theo chí hướng ấy.

Thấy anh đã thấm mệt, chúng tôi xin cáo từ. Anh kéo chúng tôi ngồi sát lại anh hơn, ôm vai hai chúng tôi, bảo cô con gái chụp mấy tấm hình kỷ niệm. Thấy anh cố gắng nở nụ cười, chúng tôi cũng cười theo. Anh viết tặng anh Trần Huy Bích tuyển tập cuối cùng của anh. Nét chữ run run. Anh Bích nhận món quà với nhiều cảm xúc. Chúng tôi cám ơn chị và cháu mà không biết chia sẻ một lời nào, ôm anh thật chặt trước khi bước ra cửa, trong lòng lẫn lộn những nỗi niềm, khó tả.

(từ trái:Gs Trần Huy Bích- Nv Huy Phuong – Tg PTAN)

Xin cầu chúc anh, dù ở hay đi, vẫn luôn nở những nụ cười, thanh thản, mãn nguyện. Hẹn gặp lại anh ở sân ga cuối đường tàu.

Phạm Tín An Ninh

(*) Lê Nghiêm Kính là tên thật của Nhà văn Huy Phương

Giới chức ngoại giao “giải cứu công dân” trong đợt dịch bị bắt vì nhận hối lộ

Giới chức ngoại giao “giải cứu công dân” trong đợt dịch bị bắt vì nhận hối lộ

RFA
2022.01.28

Hình minh hoạ: hành khách đeo khẩu trang đi xuống thang từ máy bay của hãng Vietnam Airlines ở sân bay Nội Bài, Hà Nội vào tháng 3/2020

 AFP

Cục trưởng và Cục phó cùng hai cán bộ thuộc Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao vừa bị khởi tố và bắt giam vì tội nhận hối lộ khi thực hiện các chuyến bay giải cứu công dân bị kẹt ở nước ngoài trong đợt dịch COVID-19 vừa qua. Báo Nhà nước dẫn lời của Trung tướng Tô Ân Xô, Chánh văn phòng Bộ Công an cho biết như vậy hôm 28/1.

Thông tin mà ông Xô cung cấp cho báo chí biết là những người này đã có hành vi sai phạm trong quá trình xét duyệt cấp phép cho các công ty thực hiện chuyến bay đưa công dân Việt Nam từ nước ngoài về nước nhằm trục lợi cá nhân.

Bốn người bị khởi tố và bắt giam gồm: Nguyễn Thị Hương Lan, Cục trưởng Cục Lãnh sự, Bộ Ngoại giao; Đỗ Hoàng Tùng, Phó cục trưởng; Lê Tuấn Anh, Chánh văn phòng của cục và Lưu Tuấn Dũng, Phó phòng bảo hộ công dân của Cục.

Trong một cuộc họp báo hôm 20/1 vừa qua, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết, trong hai năm qua, thực hiện chỉ đạo trực tiếp của Chính phủ, đã có hơn 800 chuyến bay hồi hương công dân Việt Nam từ hơn 60 vùng lãnh thổ về nước.

Trả lời câu hỏi của các phóng viên về việc người Việt Nam về nước theo chuyến bay giải cứu phải mua vé quá đắt và thủ tục rườm rà, bà Hằng đưa ra khuyến cáo:

“Để tránh công dân bị lừa đảo, bị lợi dụng chiếm đoạt tài sản, Bộ Ngoại giao đã khuyến cáo công dân không liên hệ với những cá nhân, tổ chức, các trang thông tin không rõ danh tính, không chính thống, không làm việc qua bất cứ hình thức môi giới trung gian nào”.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao cũng khẳng định những hành vi trục lợi tiêu cực, thay đổi tính chất nhân đạo của các chuyến bay giải cứu cần bị lên án và trừng trị nghiêm khắc theo quy định của pháp luật.

Theo phản ánh của nhiều người dân và đã được báo chí trong nước loan tin, giá vé của các chuyến bay giải cứu thời gian qua cao gấp nhiều lần giá vé thông thường. Ví dụ như giá vé một chiều giải cứu người về từ Mỹ và Canada đã lên tới 52 – 58 triệu đồng một vé cao gấp đôi mức giá thông thường.

Đó là chưa kể thủ tục nhiêu khê, phiền hà và đắt đỏ theo một bài tìm hiểu của RFA đăng hồi tháng 10 vừa qua.

Ngoài các thủ tục giấy tờ rườm rà, người về nước dù đã tiêm đủ vắc-xin cũng phải cách ly. Theo phản ánh của người Việt tại Mỹ thì chi phí cách ly khoảng 500.000 đồng/ phòng/người chỉ có bữa ăn sáng đến 1,5 triệu đồng/phòng/người có ba bữa.

Người Việt Nam đương đại có lý tưởng gì?

Người Việt Nam đương đại có lý tưởng gì?

Bởi  AdminTD

Đoàn Bảo Châu

29-1-2022

Tôi biết, từ “lý tưởng” có vẻ xa vời, mơ mộng và cao siêu với người Việt Nam đương đại.
Với tầng lớp lao động thì càng xa vời bởi điều họ ao ước là xây được nhà, con cái được học hành, xây dựng gia đình, sinh con đẻ cái để rồi mỗi dịp giỗ tết, chúng sẽ thắp nén hương cho tổ tiên. Đời chỉ có vậy. Nghĩ xa xôi làm gì? Viển vông vô ích! Chính vì vậy mà ở nông thôn Việt Nam, con cái được vào ngành công an là tự hào ghê lắm. Vừa oai, vừa có tiền, ai chẳng thích?

Nhưng còn mấy triệu đảng viên thì sao?

Lý tưởng của đảng viên là Chủ Nghĩa Xã Hội, là Chủ nghĩa Cộng sản chói lọi vinh quang. Lý tưởng của họ là đưa đất nước sánh vai với những cường quốc năm châu, để “ngạo nghễ” trên đỉnh cao của một thứ chủ nghĩa mà đa phần nhân loại cho là không tưởng, không khoa học, một thứ chủ nghĩa lý thuyết rất hay nhưng thực hành rất chán.

Tiếc thay, với tôi thì hình như mấy triệu đảng viên cũng có vẻ chẳng có lý tưởng gì cao siêu và đẹp đẽ. Họ vào đảng không phải với khát vọng cống hiến, xây dựng đất nước mà để vinh thân phì gia, để có một tấm vé bước vào đường quan lộ, trong lòng rỗng tuếch lý tưởng nhưng giả vờ tin, giả vờ hô để hưởng lợi.

Xin mấy bạn an ninh đừng quy chụp tôi là phản động, các bò đỏ, dư luận viên đừng vào chửi tôi là ba que, đu càng và đuổi tôi ra xứ tư bản mà sống. Chúng ta là người lớn, hãy cùng nhìn vào hiện trạng đất nước một cách thẳng thắn, có nhìn thẳng, học thật thì mới lớn lên được. Một đất nước hay một cá nhân cũng vậy cả thôi.

Tôi đã nói rồi, nếu có cơ hội thì mọi ngành, mọi nghề sẽ đều bộc lộ những gì bẩn thỉu nhất ra ngoài, bởi cốt lõi đã không tốt đẹp thì dù có đắp điếm gì, bản chất vẫn vậy.

Không nhìn vào cốt lõi, chỉ lo trang điểm bên ngoài thì ung nhọt sẽ có lúc nổ tung nhầy nhụa.

Bốn chân dung ngành ngoại giao kia là đồng chí của các vị đấy, đều là những khuôn mặt sáng láng, học hành cao, thành đạt, quan lộ thênh thang, đầy triển vọng nhưng đằng sau những khuôn mặt đẹp đẽ ấy là gì?

Đừng quy kết những người nói thẳng như tôi là phản động, là thế lực thù địch. Tôi không hề làm xấu bộ mặt bộ máy của các vị mà chính các cán bộ đồng chí ấy của các vị đã làm điều ấy.

Ở đây, tôi không tranh thủ một sự việc để “nói xấu” bởi những sự việc tương tự nhưng nhỏ lẻ đã âm ỉ từ nhiều năm nay, nhưng bởi các vị không nhìn thẳng vào sự thật và không cương quyết tẩy rửa cái xấu nên mới có ngày ê chề như hôm nay.

Giáo dục đạo đức cho cán bộ đảng viên không phải bằng khẩu hiệu răn dạy mà phải bằng luật pháp nghiêm minh. Chỉ có một xã hội thượng tôn pháp luật mới có thể tiến bộ được.

Các vị mở những phiên toà xử những người bất đồng chính kiến với những án bỏ túi, vai trò của luật sư chỉ là trang trí cho đủ lệ bộ, luật sư có nghiên cứu hồ sơ kĩ đến đâu, có cãi khản cổ thì cũng không ích gì.

Việc ấy các vị tưởng là hay nhưng về lâu dài rất hại cho đất nước. Đấy là chà đạp lên pháp luật và điều ấy sẽ khiến đất nước bị tụt hậu. Một bộ máy cầm quyền mà không gương mẫu về thượng tôn pháp luật thì dân làm sao có thể tin tưởng vào công lý?

Các bạn FB thân mến, tôi muốn nhân cơ hội để hỏi các bạn về lòng tin vào cán bộ. Qua sự việc mấy cán bộ ngoại giao ăn hối lộ để tiếp tay đội giá vé “giải cứu”, các bạn hãy comment và điền con số bao phần trăm cán bộ trong bộ máy khi có cơ hội sẽ có hành động “ăn thịt đồng loại” như 4 người này. Ví dụ 5%, 15%, 95%… Xin cảm ơn các bạn!

Tôi nói đây không có nghĩa là tôi mất lòng tin hoàn toàn vào bộ máy. Chúng ta đừng quên những cán bộ y tế đã xả mình cứu dân trong thời gian vừa qua, chúng ta hãy cúi đầu ghi nhớ và thương tiếc những cán bộ y tế đã thiệt mạng trong mùa dịch. Họ là những người anh hùng đích thực, chúng ta mãi mãi biết ơn họ.

Lý tưởng không cao siêu, không xa vời mà rất thiết thực và gần gũi. Ta không có lý tưởng xây dựng đất nước tốt đẹp hơn thì những việc ta đang làm hàng ngày chỉ là những thứ nhỏ mọn tầm thường và chúng ta không bao giờ có thể dạy con cháu mình sống làm Người theo nghĩa đích thực.

ĐỪNG LO LẮNG GÌ CẢ 

ĐỪNG LO LẮNG GÌ CẢ (Mc 6, 25-34)

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu

Ngày Tết báo hiệu một năm cũ đã qua và một năm mới đang đến.  Chúng ta cần nhìn lại một năm qua với cái nhìn của Chúa để thấy tất cả là hồng ân, kể cả những gì người đời coi là xui xẻo, bất hạnh.  Chúa đã cho chúng ta sống thêm một thời gian, thêm một năm trên đời.  Chúng ta nhận ra thời gian một ngày nhờ mặt trời mọc lên rồi lặn xuống.  Nhà nông nhận ra thời gian một tháng nhờ mặt trăng tròn rồi lại khuyết.  Tạ ơn Chúa vì hai nguồn sáng quý báu như vậy trên bầu trời.

Thời gian theo Kitô giáo không đi theo đường xoắn ốc, nhưng theo đường thẳng.  Thời điểm nào cũng là duy nhất, đi rồi không trở lại, nên rất đáng quý.  Con Thiên Chúa làm người đã đắm mình trong dòng thời gian như ta.  Nhờ Ngài, dòng thời gian này sẽ đưa ta vào vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Ngày Tết người ta thường hay chúc nhau.  Chúc sức khỏe, chúc làm ăn phát đạt, chúc mọi sự như ý…

Chúng ta có thể học được một cách chúc rất đẹp trong sách Dân Số (6, 22-27).  Đức Chúa chỉ dạy cho ông Môsê để ông này chỉ lại cho ông tư tế Aaron biết cách chúc lành cho dân.

Có ba lời chúc, mỗi lời đều bắt đầu bằng chủ từ là Đức Chúa:

“Nguyện Đức Chúa chúc lành và gìn giữ anh em.

Nguyện Đức Chúa tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em.

Nguyện Đức Chúa ghé mắt nhìn anh em và ban bình an cho anh em.”

Ơn bình an là ơn bao gồm mọi ơn về sức khỏe, sống lâu, an ninh, thịnh vượng…  Rốt cuộc chính Đức Chúa mới là Đấng chúc lành cho dân Israel (c. 27).  Chính Đức Chúa đóng ấn Danh của Ngài trên họ để bảo trợ họ.  Và hôm nay chính Ngài cũng ban muôn ơn cho ta nhờ Danh Đức Giêsu.

Trước thềm Năm Mới, con người không tránh khỏi nỗi lo về tương lai.  Có nhiều nỗi lo rất hữu lý, vì khó khăn trước mắt là có thật.  Có nhiều nỗi lo âu chỉ vì con người thấy mình quá đỗi mong manh.  Nỗi lo quấn lấy con người và làm tâm con người không yên. 

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu bốn lần nhắc chúng ta “Đừng lo.”  Nếu Kitô hữu không bị quay quắt vì lo âu thì không phải vì họ là người vô lo, hay vì họ tự tin, giỏi giang hơn người khác.  Đơn giản chỉ vì họ có một Người Cha quan tâm đến mọi nhu cầu của họ.  Kitô hữu tận tụy hết mình cho công việc, nhưng lại không bất an, lo âu.  Tín thác như một đứa con ngồi trong lòng cha, họ đặt vinh quang Thiên Chúa lên trên hết, và tin mọi sự khác sẽ được Ngài lo liệu.

**********************************

Lạy Cha, Cha đã cho chúng con sống thêm một năm,

đi thêm một đoạn đường đời.

Nhìn lại đoạn đường đã qua,

chúng con chỉ biết nói lên lời tạ ơn chân thành,

vì Cha vẫn cho chúng con sống,

và sống trong tình yêu.

Mọi biến cố vui buồn của năm qua

đều là những lời mời gọi kín đáo của Cha để thức tỉnh, nâng đỡ và đưa chúng con lên cao.

Tạ ơn Cha

vì những gì cuộc đời đã làm cho chúng con,

và những gì chúng con đã làm được cho cuộc đời.

Xin cho chúng con sống những ngày Tết dân tộc

trong tinh thần vui tươi hoà nhã,

và không quên những ai nghèo khổ, cô đơn.

Ước gì những lời chúng con chúc cho nhau

là những lời chúc lành

xuất phát từ trái tim yêu thương.

và lạy Cha, năm mới đã đến,

Trái đất lại xoay một vòng mới quanh mặt trời,

chúng con cũng muốn

ở lại trong quỹ đạo của Cha,

nhận Cha là trung tâm cuộc sống,

và nhận mọi người là anh em. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu

From: Langthangchieutim

Pháp chế xã hội chủ nghĩa: thượng bất chính, hạ tắc loạn

Pháp chế xã hội chủ nghĩa: thượng bất chính, hạ tắc loạn

Luật Sư Đào Tăng Dực (Danlambao) – Từ khi cướp chính quyền năm 1945 và nắm quyền lực chính trị tuyệt đối đến nay, đảng CSVN đã có những chủ trương và sách lược phản quốc hại dân mà chưa có một cá nhân hoặc tập thể nào dám làm trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc.

Trên bình diện chính trị:

1.Đảng đã công khai hoặc bán công khai nhượng Hoàng Sa, một phần Trường Sa, một nửa Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, hằng chục ngàn cây số vuông lãnh thổ và lãnh hải cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là Trung Quốc.

2.Đảng đã chủ trương dung túng cho một đội ngũ tham quan ô lại, cướp bóc tài sản và đất đai của người dân vô tội, kể cả của chính những đảng viên của họ như nhân dân xã Đồng Tâm, Vườn Rau Lộc Hưng, chùa Liên Trì hay dòng Mến Thánh Giá (ở Thủ Thiêm), dòng Chúa Cứu Thế (ở Hà Nội).

Trên bình diện đạo đức và xã hội, tội ác tràn lan qua những hiện tương tiêu biểu như sau:

  1. Trong khi người dân bữa mất, bữa còn vì Đại Dịch Vũ Hán, vào tháng 11, 2021, Bộ Trưởng Công An Tô Lâm, lại cùng đàn em ăn tiệc tại một nhà hàng nổi tiếng bao gồm thịt bò dát vàng của đầu bếp quốc tế Thánh Rắc Muối Salt Bae tại Anh Quốc. Chi phí cho buổi ăn này của vị bộ trưởng công an lên đến khoảng 50,000 Mỹ Kim.
  1. Bề mặt thì Công An CSVN truy tố Đại Đức Thích Tâm Đức, tục danh Lê Tùng Vân (90 tuổi) và các con Lê Thanh Hoàn Nguyên (32 tuổi), Lê Thanh Nhất Nguyên (31 tuổi), Lê Thanh Trùng Dương (27 tuổi tại Tịnh thất Bồng Lai về các tội lợi dụng quyền tự do dân chủxâm phạm vi lợi ích của nhà nước, tổ chức, cá nhân. Trên thực chất đây chỉ là một âm mưu của tham quan CSVN đàn áp tôn giáo và cướp đi khu đất rất có giá trị của Tịnh Thất Bồng Lai.
  1. Sự kiện em bé gái Nguyễn Thái Vân An 8 tuổi bị “dì ghẻ” đánh đập đến tử vong, khi sống với cha ruột, trong một chung cư sang trọng, dành cho thánh phần quan chức giàu có của CSVN. Tuy không phải là một hiện tượng chưa hề có trong xã hội, nhưng đây là biểu tượng nói lên sự băng hoại đạo đức và tính vô cảm của giai cấp thống trị CSVN trong môi trường độc tài đảng trị.
  1. Trong tình trạng hằng chục ngàn người dân tử vong vì Đại Dịch Vũ Hán, hiện tượng công ty Việt Á thông đồng với giới chức nâng khống giá kit xét nghiệm lên 45%. Các cán bộ cấp cao của Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh (CDC), Bộ Y tế và Bộ Khoa Học và Công Nghệ cùng thông đồng để nhận hoa hồng và hối lộ lên hằng chục triệu Mỹ Kim.

Câu hỏi chúng ta phải nêu ra là: tại sao một dân tộc với gần 5 ngàn năm văn hiến và một nền văn hóa nhân bản lại rơi vào tình trạng bại hoại nêu trên.

Theo sự giải thích vô cùng chính xác của người Tây Phương thì đây rõ ràng là một tình trạng phản ảnh trong câu danh ngôn bất tử của Lord Acton “Quyền lực làm băng hoại và quyền lực tuyệt đối làm băng hoại tuyệt đối”. Đảng CSVN đã cướp chính quyền, cai trị không đối lập và thảm trạng này của dân tộc là hậu quả tất nhiên.

Tuy nhiên người Đông Phương cũng có một câu châm ngôn không kém phần sâu sắc. Đó là câu “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Trong hoàn cảnh chính trị và xã hội Việt Nam, điều này có nghĩa là nếu giới cầm quyền tại thượng tầng xã hội bất lương, thì các cấp thừa hành cũng như dân chúng tại hạ tầng cơ sở cũng bất nghĩa theo.

Thật vậy, độc tài đảng trị CSVN tìm cách chính danh hóa sự cai trị của mình qua cái gọi là pháp chế xã hội chủ nghĩa.

Tính “thượng bất chính” của pháp chế xã hội chủ nghĩa phát xuất từ các yếu tố sau đây:

  1. Đảng chưa hề có chính danh: Đảng CSVN cũng như các đảng CS quốc tế khác, không lên cầm quyền bằng một cuộc bầu cử công khai và công bằng, mà bằng một cuộc cướp chính quyền, tiêu diệt mọi đối lập và sau đó, tiếp tục cầm quyền qua những cuộc bầu cử “độc đảng và đảng cử dân bầu”.
  1. Đảng vi hiến trầm trọng: Đảng CSVN cũng đưa ra nhiều hiến pháp trong suốt quá trình cầm quyền. Ngoài nhưng điều khoản củng cố cho độc tài, đảng cũng hiến định hóa một số nhân quyền căn bản. Tuy nhiên không có tam quyền phân lập, hệ thống tòa án là công cụ đảng và quốc hội chỉ là bù nhìn. Hậu quả là các sắc luật, nhất là Bộ Luật Hình Sự ngang nhiên vi hiến và phủ quyết mọi nhân quyền nêu ra trong hiến pháp.
  1. Đảng CSVN khinh bỉ hiến pháp: Người Á Đông thường quan niệm “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy”. Hiến Pháp chính là quốc pháp. Đảng CSVN chỉ là một tập thể nắm quyền lực chính trị. Tuy nhiên chính đảng trưởng là TBT Nguyễn Phú Trọng đã minh thị tuyên bố rằng Điều Lệ Đảng phải đứng trên hiến pháp. Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng mới thực sự là quốc trưởng toàn năng, đứng trên các chức vụ hiến định như: Chủ Tịch nước Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng chính phủ Phạm Minh Chính và Chủ Tịch Quốc Hội Vương Đình Huệ.
  1. Lãnh đạo CSVN thiếu “thành ý, chính tâm”: Đảng chưa bao giờ “thành ý, chính tâm” với nhân dân nói riêng hay cộng đồng nhân loại nói chung. Các cuộc bầu cử độc đảng và đảng cử dân bầu, qua Mặt Trận Tổ Quốc, chứng minh hùng hồn sự lừa gạt gian trá, đối với nhân dân. Ngày 24-09-1982 đảng CSVN ký kết tôn trọng Công ước quốc tế về các quyền tự do dân sự và chính trị. Nhưng Bộ Luật Hình Sự qua các điều 109 (Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân), điều 117 (Tội phát tán tài liệu nhằm chống nhà nước); và điều 331 (Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước), không những vi phạm hiến pháp hiện hành (nhất là điều 25 Hiến Pháp long trọng quy định: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình), mà còn vi phạm trắng trợn tinh thần của công ước quốc tế nêu trên.
  1. Đảng CSVN hàm chứa trong tâm thức một sự khinh bỉ tột cùng nhân phẩm và trí thông minh của nhân dân Việt Tộc: Khi chính quyền các quốc gia dân chủ tôn trọng hiến pháp và các công ước quốc tế mà họ ký kết là họ thể hiện sự kính trọng nhân phẩm và trí thông minh của dân tộc họ. Khi đảng CSVN giẫm chân lên hiến pháp và lừa bịp cộng đồng quốc tế, qua tác động vi phạm trắng trợn các công ước quốc tế mà họ ký kết về các quyền tự do dân sự và chính trị, là họ đã chà đạp nhân phẩm và trí thông minh của chính nhân dân Việt.

Thượng tầng lãnh đạo của đảng CSVN bất chính như thế thì hạ tầng cơ sở của xã hội Việt Nam không loạn sao được?

Chính vì thế, lối thoát duy nhất của dân tộc là đạp đổ độc tài, xây dựng một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên, dưới sự lãnh đạo của những con người có thành ý và chính tâm với nhân dân và cộng đồng nhân loại. 

Luật Sư Đào Tăng Dực

danlambaovn.blogspot.com

Hồi kết của đại án test kit Việt Á và ai là “trùm cuối”?

Hồi kết của đại án test kit Việt Á và ai là “trùm cuối”?

Bởi  AdminTD

Phạm Vũ Hiệp

23-1-2022

Đại án Việt Á nâng khống kit xét nghiệm Covid-19 đang đi đến hồi kết. Việc Phan Quốc Việt nhập hàng từ Trung Quốc về với đơn giá 21.500 VNĐ/ bộ, sau đó bán cho các bệnh viện và CDC các tỉnh thành với giá từ 367.000 VNĐ/ bộ đến 509.000 VNĐ/ bộ, gây choáng cả một số lãnh đạo cấp cao.

Lẽ ra cơ quan điều tra phải thay đổi, thêm tội danh của Phan Quốc Việt sang “buôn lậu”, “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”… chứ không chỉ đơn thuần là “Vi phạm quy định về đấu thầu gây hậu quả nghiêm trọng” và “đưa hối lộ”. Đây không phải là lần đầu tiên các doanh nhân, tỷ phú Việt Nam chơi trò “đánh lận con đen”.

Chân dung Phan Quốc Việt và bộ kit xét nghiệm “Made in China”. Nguồn: VOV

Còn nhớ, vụ việc tương tự từng gây rúng động dư luận với tập đoàn Khaisilk hồi năm 2017. Hoàng Khải, sinh năm 1964 ở Hà Nội, là ông chủ của Tập đoàn Khaisilk bị lộ khi ông ta thừa nhận rằng đã nhập hàng Trung Quốc về gắn mác hàng Việt để bán cho người Việt và khách quốc tế, thực sự gây một cú sốc lớn cho người tiêu dùng.

Điều đáng chú ý là, nhiều lần Khải lên các diễn đàn và truyền thông “lề đảng” để rao giảng đạo đức kinh doanh, giáo huấn cho ai có ước mơ, hoài bão làm giàu. Khải cũng được đảng và nhà nước tuyên dương, báo chí “lề đảng” thổi lên tới tận mây xanh.

Hàng chục năm trời, Hoàng Khải làm giàu từ việc buôn bán gian lận, kiếm được hàng trăm tỷ đồng. Đại gia Khaisilk là người đầu tiên mua siêu xe Rolls-Royce Phantom với giá 1 triệu Mỹ kim. Vụ việc Khaisilk gian lận được thủ tướng chỉ đạo điều tra, làm rõ, ra cả diễn đàn quốc hội rồi sau đó “chìm xuồng” cho đến tận hôm nay.

Đại gia lừa Hoàng Khải, ông chủ Khaisilk. Nguồn: Bảo vệ Pháp luật

Theo chân Hoàng Khải là Shark Tam, tức Phạm Văn Tam, sinh năm 1980 ở Quảng Ninh. Tháng 6/2019, Tam lại gây một cú sốc khác với người tiêu dùng Việt Nam. Tam lập hàng loạt công ty như: Công ty CP Điện tử Asanzo Việt Nam, Công ty CP Đầu tư Asanzo, Công ty CP Viễn thông Asanzo và Công ty TNHH Truyền Thông Asanzo… Tam nhập linh kiện điện tử từ Trung Quốc rồi xé tem “Made in China” và thay bằng nhãn “Made in VietNam”, sau đó thuê truyền thông báo chí “lề đảng” để quảng bá “ti vi công nghệ Nhật Bản” nhằm đánh lừa khách hàng.

Vụ việc cũng rùm beng cả nước, Thủ tướng chỉ đạo làm rõ, C03 Bộ Công an vào cuộc, nhưng kết luận điều tra vẫn lại theo “con đường xưa em đi” rằng… không có dấu hiệu phạm tội. Phạm Văn Tam thoát chết, đồng nghĩa việc hàng trăm container hàng từ Trung Quốc về cảng Việt Nam, hàng ngàn tỷ lại chảy vào túi những ông trùm buôn lậu gian manh và thiệt thòi lại thuộc về người dân.

Có thông tin cho rằng, Phạm Văn Tam được ông Phạm Minh Chính, khi ấy là Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban tổ chức Trung ương, ra tay giải cứu. Thông tin chính xác đến đâu chưa rõ, nhưng khi luật pháp chỉ tựa trò chơi, thì mọi việc vẫn tiếp diễn.

Chân dung Phạm Văn Tam, tức Shark Tam, ông chủ Asanzo. Nguồn: Invert

Vsmart là thương hiệu smartphone Việt Nam của Công ty cổ phần nghiên cứu và sản xuất VinSmart, thuộc tập đoàn VinGroup của tỷ phú Phạm Nhật Vượng, được quảng cáo sản xuất tại hai nhà máy Cát Hải, Hải Phòng và Khu công nghệ cao Hòa Lạc, Hà Nội.

Tháng 8/2019, hệ thống truyền thông khổng lồ của đảng cũng đồng loạt ra tay giúp VinGroup quảng bá rằng Vsmart là hàng “Made in Vietnam”. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, mạng xã hội đã làm cho những kẻ “tự hào quá Việt Nam ơi” tan vỡ, khi chỉ ra rằng, smartphone là sản phẩm của tay … hàng xóm.

Thông tin trên mạng chỉ ra, cái phone mới nhất của Vsmart là Vsmart Live, giống 99,9% với sản phẩm Meizu 16Xs của Trung Quốc, cả về ngoại hình, cấu hình và tính năng, cấu tạo thiết kế phần cứng bên trong… Thứ khác biệt duy nhất giữa Vsmart Live và Meizu 16Xs của Trung Quốc là cục pin, khi pin của Meizu 16Xs gồm các ký tự Trung Quốc, còn của Vsmart là tiếng Anh. Cái kết như mọi người đều biết, giấc mộng chiếm lĩnh thị trường nội địa của Vsmarst vỡ như bong bóng xà phòng, Vsmarst nhanh chóng chết yểu.

Chuyện Phạm Nhật Vượng hợp tác với Phan Quốc Việt khi VinGroup góp vốn 138 tỷ, tức 69% cổ phần, để thành lập công ty Vinbiocare rồi giao cho bà Phạm Thu Hương, vợ Vượng, đồng quản lý, không có gì là khó hiểu, bởi không có ngón nghề kinh doanh nào siêu lợi nhuận bằng cách ăn theo dịch bệnh và hút “bầu sữa” khổng lồ ngân sách. Chỉ riêng quỹ bảo hiểm y tế, năm 2017 dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến, đã dư hơn 39.000 tỷ, năm 2021 dưới thời Nguyễn Thanh Long thì dư gần 33.000 tỷ.

Phim “bom tấn” test kit Việt Á được dàn dựng khá công phu, Phan Quốc Việt chỉ là một mắc xích trong dây chuyền. Nó cũng bài bản như Vụ án MobiFone mua đống sắt vụn AVG với giá gần 9000 tỷ, khi liên đới nhiều bộ trưởng, nhiều cơ quan ban ngành. Núp dưới danh nghĩa nghiên cứu khoa học, với “đề tài nghiên cứu cấp quốc gia” để kiếm chác 19 tỷ đồng, Học viện Quân y đã làm đầu sai cho công ty Việt Á và “nhóm lợi ích” hút máu dân trong mùa đại dịch chết chóc, tang thương.

Cho dù vụ án Việt Á có được đưa vào diện Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương theo dõi, hay đưa vào cả nghị quyết của Quốc hội, nhưng cái kết được dự báo sẽ rất khôi hài. Phan Quốc Việt cùng một số quan chức y tế lãnh án, các Ủy viên Trung ương như Chu Ngọc Anh, Nguyễn Thanh Long nặng lắm thì bị đảng “cảnh cáo” là xong. Và rồi, sau đó sẽ có thêm nhiều Phan Quốc Việt, Hoàng Khải, Phạm Văn Tam… mới xuất hiện, tiếp tục hút máu dân để nuôi những tay “trùm cuối”!

Chân dung Phạm Nhật Vượng và Nguyễn Thị Thanh Nhàn. Photo courtesy

Nhiều người đặt câu hỏi, ai là “trùm cuối” trong vụ Việt Á? Có lẽ mọi người không hề xa lạ với những con “cá mập” như Phạm Nhật Vượng của tập đoàn VinGroup, Nguyễn Thị Thanh Nhàn tập đoàn AIC, những tay viết nên “kịch bản test kit và vaccine” sẽ vẫn cười ngạo nghễ, vì phía sau lưng họ là bóng dáng các đại ca đang ngự trị ở cung đình.

Hãy cứu lấy con người!

Hãy cứu lấy con người!

Bởi  AdminTD

Nguyễn Thông

28-1-2022

Xanh kia thăm thẳm từng trên/ Vì ai gây dựng cho nên nỗi này.

Ông bạn tôi, Bùi Trọng Cường, một cựu chiến binh, người có tên trong danh sách sinh viên Trường đại học Tổng hợp Hà Nội vào lính (vừa dựng bia tưởng niệm vụ này), một nhà thơ, nhà nghiên cứu văn hóa (tôi chịu khó liệt kê nhiều thế để nói rằng đây là con người đạo đức và trí tuệ) nhắn cho tôi dòng tin vỏn vẹn “Thông ơi, càng sống những ngày này càng thấy buồn chán, thất vọng, em ạ“. Tôi là lớp đàn em nhưng sống với nhau lâu nên rất hiểu tâm trạng ấy.

Dồn dập trong thời gian gần đây, trên báo chí truyền thông và mạng xã hội (thời nay đừng bao giờ bỏ qua mạng xã hội bởi đó là kênh thông tin thời sự nhất, phong phú và khách quan nhất) có quá nhiều tin tức về những vụ việc đau lòng xảy ra trong gia đình, giữa những người chung một mái nhà: mụ đàn bà trẻ đánh chết bé gái 9 tuổi con của nhân tình sau một thời gian dài hành hạ cháu triền miên, một thằng thanh niên đóng 9 cái đinh vào đầu bé gái 3 tuổi con riêng của nhân tình để đỡ… vướng mắt, một đứa con gái đang học đại học chỉ vì giận cha đẻ mà dám mua thuốc cực độc cho cha uống sau đó đốt thi thể đem ra vườn chôn, một thằng anh vác súng tìm bắn em ruột không gặp em nên đành… bắn chết cha đẻ ra nó… Sự bất an, nguy hiểm, tàn bạo, táng tận lương tâm đã mò vào từng gia đình, nơi được coi là tế bào xã hội, là pháo đài cố thủ của đạo đức. Đáng sợ.

Phải nói thẳng ra rằng đây là tình trạng cực kỳ nguy hiểm, báo hiệu sự xuống cấp cùng cực của đạo đức, nhân tính. Nếu chỉ nơi này nơi kia, thi thoảng người này người khác mới xảy ra sự tha hóa ấy cũng đã đáng sợ rồi, chứ đâu lại dồn dập, cấp tập thế. Rõ ràng là đạo đức xã hội đang bị khủng hoảng nghiêm trọng, vọng lên hồi chuông cấp báo. Một chút liên tưởng: hằng năm vào mùa khô, ngành lâm nghiệp mỗi ngày đều đưa ra mức cảnh báo mối nguy cháy rừng, từ cấp nguy hiểm, rất nguy hiểm, đến cực kỳ nguy hiểm. Vậy thì rừng đạo đức xã hội, nhân tính đang rơi vào mức cuối cùng.

Cái gì đã đẩy con người vào bi kịch tha hóa ghê gớm ấy? Nói thẳng, đó là kết quả của thể chế xã hội chủ nghĩa, của bộ máy cầm quyền, lãnh đạo hơn nửa thế kỷ nay. Họ cứ chạy theo phần xổi, phát triển vật chất, nhà cao cửa rộng, tiền muôn bạc vạn, huênh hoang với cơ đồ sặc mùi tiền, mà buông lỏng giáo dục đạo đức, lòng nhân ái, tính người trong cả gia đình, nhà trường, xã hội. Suốt chuỗi lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có sự tuột dốc nhân tính như vậy. Những tấn bi kịch gia đình kiểu nói trên, trong dòng lịch sử không phải không có nhưng ngày xưa thường chỉ xuất hiện nhiều khi xã hội nhiễu nhương, loạn lạc, khủng hoảng vô phương cứu chữa. Chính cụ Hồ đã thừa nhận “Phần nhiều do giáo dục mà nên”. Chả thoái thác, lẩn tránh, đổ cho ai được. Thời thực dân phong kiến xưa kia nền tảng đạo đức, nhân tính cũng không đến nỗi bi đát thế, nay ta “tốt đẹp gấp vạn lần” mà sao sự tàn ác lại trỗi dậy, thiên lương trong con người bị dồn đến đường cùng? Ai, ai, ai… là thủ phạm?

Xứ ta đang tồn tại cả hệ thống chính trị chặt chẽ từ trên xuống dưới, từ trung ương tới cấp làng xã, đủ cả cơ quan đoàn thể đảng, đoàn, mặt trận, phụ nữ, thanh niên, chính quyền. Đang duy trì biết bao nhiêu viện, trường, cơ sở nghiên cứu về xã hội học, tâm lý học, khoa học xã hội với hàng vạn giáo sư, tiến sĩ chuyên nghiên cứu về tâm tính con người. Trường học từ mầm non, tiểu học đến đại học đều có chương trình rao giảng đạo đức, lối sống, tính thiện. Báo chí truyền thông vẫn thường ca ngợi những tấm gương đạo đức, gương mẫu được vẽ ra… Vậy thì tại sao lại không thu được kết quả mong muốn?

Gieo gì thì gặt nấy. Luật nhân quả chả chừa chả né tránh thể chế, thế lực, ông bà nào. Bội thu cái ác điều ác như thời gian qua, những năm qua, suốt mấy chục năm qua, chả cần nói ra, ai cũng rõ thủ phạm. Hỏi “xanh kia… vì ai” chỉ để hỏi thôi, bởi không phải do trời mà do chính con người. Thế mà người ta vẫn dửng dưng như kẻ ngoài lề, lỗi tại đâu chứ không phải tao. Sự suy thoái cần quan tâm không chú mục vào giải quyết, lại chỉ toàn kêu rêu những thứ suy thoái vớ vẩn.