Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Cuối cùng ông Trương Quốc Cường cũng phải hầu tòa

Blog VOA

Trân Văn

14-5-2022

Trương Quốc Cường tại tòa án. Hình: Danh Trọng/ Báo TT 

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì?

Cuối cùng, ông Trương Quốc Cường – Thứ trưởng Bộ Y tế bị khởi tố vì “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” hồi đầu tháng 11 năm ngoái (1) mới hầu tòa (2).

Việc truy cứu trách nhiệm hình sự của ông Cường cùng với một số viên chức của Cục Quản lý Dược thuộc Bộ Y tế trong vụ Công ty VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” cho thấy, “phòng – chống tham nhũng tiêu cực” để… “chỉnh đốn đảng” chẳng khác gì đảng tiếp tục… điều chỉnh đồng hồ sắp hết pin.

***

Scandal VN Pharma được phép nhập thuốc trị ung thư giả vào Việt Nam bùng lên hồi giữa thập niên 2010. Vài năm sau những cá nhân là chủ hoặc nhân viên hữu trách của VN Pharma mới bị khởi tố vì… “buôn lậu” và “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức”. Tháng 8/2017, Tòa án TP.HCM đưa vụ án này ra xét xử sơ thẩm lần thứ nhất.

Đến tháng 9/2017, Viện Kiểm sát Cấp cao tại TP.HCM đề nghị xem xét lại toàn bộ vụ án: VN Pharma không “buôn lậu” mà “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”. Phía kiểm sát cũng cho rằng cần làm rõ trách nhiệm của Cục Quản lý Dược và khoản hoa hồng mà VN Pharma đã chi.

Tháng 10/2017, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án ra xét xử phúc thẩm lần thứ nhất và tuyên bố hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra lại.

Tháng 7/2019, các bị cáo trong vụ VN Pharma bị truy tố vì “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”.

Tháng 9/2019, Thanh tra Chính phủ Việt Nam chuyển kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược trong scandal Pharma cho Ủy ban Kiểm tra (UBKT) của BCH TƯ đảng để xem xét, xử lý theo thẩm quyền đối với những đảng viên thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý (3).

Cũng trong tháng 9/2019, Tòa án TP.HCM đưa các bị cáo trong vụ VN Pharma “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử sơ thẩm lần thứ hai.

Tháng 5/2020, Tòa án Cấp cao tại TP.HCM đưa vụ án VN Pharma ra xét “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” ra xét xử phúc thẩm lần thứ hai và tuyên bố giũ nguyên hình phạt mà tòa án cấp sơ thẩm đã tuyên. Hai người bị cáo buộc là chính phạm, một bị phạt 20 năm tù, một bị phạt 17 năm tù, mười người còn lại bị phạt từ 12 năm tù đến ba năm tù.

Hai lần điều tra (lần đầu về “buôn lậu”, lần sau về “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh”) và ba lần xét xử (sơ thẩm lần thứ nhất, phúc thẩm lần thứ nhất, sơ thẩm lẩn thứ hai) chỉ có các cá nhân là chủ hoặc làm việc cho các công ty tư nhân, bất kể nhiều người thuộc nhiều giới, kể cả các ngành hữu trách (Kiểm sát, Thanh tra,…) cho rằng không thể bỏ qua trách nhiệm của những viên chức ở Cục Quản lý Dược. Một tháng sau khi Hội đồng xét xử sơ thẩm lần thứ nhất công bố bản án, công an Việt Nam mới khởi tố vụ án “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” xảy ra ở Cục Quản lý Dược và gọi đó là… “giai đoạn hai”.

Tuy nhiên chỉ có một cựu Cục phó, một cựu Trưởng phòng, một Phó phòng của Cục Quản lý Dược bị truy cứu trách nhiệm hình sự…

Thế còn lãnh đạo cao nhất – ông Trương Quốc Cường thì sao? Ông Cường không chỉ vô sự mà còn thăng tiến vững vàng hơn. Từ vị trí Cục trưởng Cục Quản lý Dược, ông Cường được chọn làm Thứ trưởng Y tế hồi tháng 11/2016 lúc ông Nguyễn Xuân Phúc làm Thủ tướng. Bất kể dư luận về vai trò của ông Cường trong vụ VN Pharma “buôn lậu” rồi “buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh” thế nào, ông Cường vẫn ngồi rất vững vàng ở vị trí Thứ trưởng Y tế. Thậm chí khi vị trí Thủ tướng thay đổi, ông Phạm Minh Chính thay ông Phúc làm Thủ tướng (tháng 4/2021) thì ông Cường vẫn yên vị dù công an đã xác định Cục Quản lý Dược thời ông Cường lãnh đạo có vấn đề nghiêm trọng phải điều tra…

***

Không rõ vì sao Thanh tra Chính phủ đã chuyển Kết luận thanh tra về trách nhiệm của Cục Quản lý Dược cho UBKT của BCH TƯ đảng từ 9/2019 nhưng nơi này để đó và không nói gì? Sau khi ông Cường bị khởi tố (11/2021), Bộ Chính trị và Ban Bí thư mới ngồi xuống để tính sổ với ông Cường (khai trừ khỏi đảng). Tháng sau (12/2021) ông Cường mới bị tống giam và thêm hai tháng nữa, ông Cường mới bị cách chức Thứ trưởng Y tế! So cả quy định của đảng lẫn luật pháp hiện hành, rõ ràng “phòng – chống tham nhũng, tiêu cực” giống như ngẫu hứng và tùy tình thế chứ không theo tiêu chí nào cả! “Chỉnh đốn đảng” mà như thế thì có khác gì… chọn “chơi” đồng hồ sắp hết pin?

Chú thích

(1) https://baochinhphu.vn/khoi-to-bi-can-doi-voi-thu-truong-bo-y-te-truong-quoc-cuong-102303342.htm

(2) https://thanhnien.vn/cuu-thu-truong-truong-quoc-cuong-cung-13-dong-pham-duoc-ap-giai-toi-toa-post1457651.html

(3) https://www.vietnamplus.vn/chuyen-ket-luan-thanh-tra-vu-vn-pharma-sang-uy-ban-kiem-tra-trung-uong/595594.vnp

GIẢI TỎA ĐỀN BÙ Ở MỸ

Le Tu Ngoc

GIẢI TỎA ĐỀN BÙ Ở MỸ

Chúng tôi cưới nhau xong thì trở thành tay… đen (người ta tay trắng, còn mình tay đen) vì nợ (năm 2003). Chồng láo ngáo mới qua Mỹ, vợ còn đang đi học nên rất nghèo! Vậy mà 2 năm sau cũng mua được căn nhà cũ do mượn ngân hàng (năm 2005). Lần đầu tiên được lên chức chủ nhà, ngày đi làm, chiều về dồn hết sức cho căn nhà: cắt cỏ, chặt cây, dọn dẹp… Vì căn nhà bỏ hoang khá lâu, nên công việc ngập đầu! Hơn hai năm sau, khi chuyện nhà cửa đâu vào đó thì một ngày đẹp trời, chúng tôi nhận được giấy từ Quận thông báo sẽ… giải tỏa, lấy đất để mở rộng đường! Họ nói sẽ có người tới đo đạc rồi sẽ thông báo chính thức sẽ lấy bao nhiêu đất, có lấy nhà hay không và cả giá cả đền bù bao nhiêu. Một cảm giác hụt hẫng, lo sợ, bế tắc… vì không biết làm sao. Trong gia đình đã có người bị giải tỏa trong dự án kênh Nhiêu Lộc, thời ở Việt Nam cũng nghe qua về Vụ Thủ Thiêm… nên lo sợ vì không biết tụi tư bản giãy chết này sẽ xử ta sao đây?

Trong cơn quẫn trí chợt nhớ ra một người khách hàng. Ông này rất rành rẽ về luật pháp, nhất là về nhà đất. Thế là đem câu chuyện của mình kể cho ông ta (với vẻ mặt đưa đám) và nhờ ông ta cho ý kiến. Sau khi nghe mình kể xong ông ta mỉm cười và phán một câu: Mày thật may mắn! Tui trợn tròn hai mắt vì ngạc nhiên. Tui nghĩ chắc tiếng Anh tui quá tệ nên ổng hiểu chuyện này qua chuyện nọ. Tôi vội vàng chạy ra xe lấy tờ thông báo của quận cho ông ấy coi, rồi nói tiếng Anh tôi quá tệ nên nhờ ông đọc giúp tờ giấy này. Ổng lại mỉm cười: Tao hiểu mày nói gì mà. Mày may mắn mà! Quận sẽ đền cho mày số tiền nhiều hơn giá trị của nhà, đất họ lấy. Mày không phải lo lắng gì hết, cứ đợi họ gửi tờ giấy thứ 2 về đi. Khi nhận được tờ giấy đó xong, mày sẽ biết được họ sẽ đền cho mày bao nhiêu. Dù cho mày đồng ý với số tiền đó mày cũng nói không đồng ý. Họ sẽ tăng tiền lên. Mày nên đồng ý lần này vì nếu không đồng ý thì phải ra tòa phiền phức, mà cũng chẳng được thêm đâu.

Trút được gánh nặng ngàn cân, hai vợ chồng hồi hộp chờ đợi lá thư từ quận. Và rồi ngày đó cũng đến, họ đưa ra giá đền bù mình rất hài lòng (trị giá hơn một chiếc xe mới tinh dù chỉ lấy ít đất trước nhà). Hai vợ chồng làm đúng bài bản ông khách chỉ dẫn. Mấy tuần sau lại một lá thư khác từ Quận được gửi tới. Số tiền lúc đó quá lớn đối với chúng tôi. Nó gần bằng ¼ giá trị căn nhà chúng tôi đã mua mấy năm trước… Từ đó chúng tôi có vốn làm ăn và trở nên khá giả hơn. Sau khi dự án hoàn thành, họ làm vệ sinh sạch sẽ, làm mới con đường vào nhà. Cám ơn Quận đã giải tỏa và đền bù!

Đầu năm nay, chúng tôi lại nhận được lá thư từ quận. Họ lại muốn lấy đất mở rộng đường! Hai vợ chồng không buồn như ngày xưa mà lại vui. Vợ bảo mong sao họ lấy hết đất, hết nhà!!! Cuối cùng họ chỉ lấy có chút xíu thôi! Chúng tôi vẫn dùng bổn cũ soạn lại. Điều đặc biệt là lần nào cũng vậy, ngoài tiền đền bù cho đất sẽ lấy, họ luôn trả thêm một khoản tiền thuê đất. Họ bảo họ có thể đổ ít đất đá, hoặc khi đào bớt có thể đất cát sẽ tràn qua phần đất của mình. Hôm qua Chúa nhật, chúng tôi nhận được cú điện thoại của nhân viên đền bù. Bà ấy hỏi chúng tôi có muốn bà đem tiền (check) tới nhà không? Chừng một giờ sau, bà tới tận nhà đưa tiền, vui vẻ, niềm nở. Tôi không phải trả bất cứ khoản phí nào cho bà cả. Tôi nói đùa muốn gặp bà nhiều lần nữa trong tương lai. Dù chỉ vài ngàn đồng nhưng cách nhân viên công vụ làm việc khiến tôi rất vui.

Mười mấy năm trước tôi chỉ là công dân hạng hai nhưng vẫn được đối xử công bằng như tôi được đối xử ngày hôm nay (là một công dân Mỹ). Không cần biết lấy đất, nhà của người ta vì mục đích phục vụ cho việc gì: mở đường, xây nhà thương, trường học nhưng người bị lấy đất, nhà phải được đền bù xứng đáng! Đó là nguyên tắc của bọn tư bản giãy chết!

Tôi có một mong muốn tột bậc, một ước mơ tột… đỉnh là những người dân Thủ Thiêm và nhiều nơi khác trên đất nước Việt Nam, được đối xử và đền bù chỉ bằng bọn tư bản giãy chết đối xử với công dân hạng hai của nó, là tôi hạnh phúc lắm rồi!

Duy Lễ

Gia Nguyễn chia sẻ từ FB Lê Phước Chín

Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau


Con dâu vừa cấn thai thì xin phép về ở nhà cha mẹ để đi làm gần nhà và tiện dưỡng thai. Thương dâu, ông bà vui vẻ kêu con trai đi cùng để tiện chăm sóc vợ.

Nghe tin con dâu sắp sanh, ông bà chở nhau đến bệnh viện. Thấy con dâu đang nằm bấm điện thoại, bà yên tâm:

– Không đau nhiều hả con?

Con dâu hờ hững:

– Ba má tới sớm vậy? Tối con mới sinh.

Bà vồn vã:

– Ờ, vậy bác sĩ khám rồi hả con?

– Không, con hẹn bác sĩ quen mổ.

Bà lo sợ :

– Sao phải mổ hả con?

Con dâu buông điện thoại, xoa bụng:

– Không có gì đâu, con coi ngày tốt để cho cháu chào đời.

Vậy mà ông bà cũng luẩn quẩn ở bệnh viện, ăn cơm ở căn tin xem họ nấu có chất lượng không, lo con dâu không ngon miệng, không đủ bổ dưỡng. Mãi đến chiều tối, khi con trai đưa bà sui đến, ông bà mới yên tâm ra về.” Sanh đẻ mà thui thủi một mình tủi lắm”. Con dâu nói với theo:

– Ba má cứ ở nhà, mai sẽ có cháu bồng mà.

Mỗi sáng, ông bà có thêm niềm vui qua nhà sui gia thăm cháu, bao giờ cũng mang theo ký thịt, con gà, bánh trái:

– Con gái sanh đẻ lạt miệng, chị sui biết ý nấu cho vừa miệng con.

Cháu đầy tháng, ông bà được mời dự với tư cách khách mời!

Khi con dâu hết hạn hộ sản, ông bà gợi ý con trai đưa vợ con về nội để bà chăm sóc vì ông bà ngoại thường bận hội này họp nọ. Con trai nói:

– Để con tính. Sợ ông bà ngoại mến tay mến chân không chịu xa. Mà nhà cũng có người giúp việc.

Thế là ông bà vài ngày lại lóc cóc chở nhau đi thăm cháu. Ông ít nói nhưng hay nựng nịu cháu:

– Chừng nào cháu mới về ở với ông bà nội đây?

Ông sui nằm bệnh viện 2 tháng rồi mất. Con dâu nói không nỡ để mẹ một mình nên xin tiếp tục ở bên ngoại. Ông bà lại lấy việc chở nhau đi thăm con và cháu làm niềm vui.

Đến lúc cháu 5 tuổi, ông bị đột quỵ, qua đời. Đưa tang cha xong, con trai lẩn quẩn bên mẹ, không đành ra về:

– Chắc tụi con sẽ sắp xếp về bên này. Má ở một mình con không yên tâm.

Bà sung sướng nhìn con, thầm cám ơn con trai đã nghĩ đến điều bà hằng mong ước.

Nhưng điều đó không xảy ra. Đêm cúng thất, bà nghe con dâu nói với con trai:

– Về đây rồi bỏ mẹ một mình sao? Nhà gần mà, anh chịu khó qua thăm má là được rồi.

Sau đó, trên bàn ăn, con dâu nói dứt khoát:

– Ở đây hơi xa, tụi con đi làm không tiện. Mà cháu quen được ngoại chăm rồi, sợ về chỗ lạ cháu không quen. Vậy để cuối tuần tụi con đưa cháu về thăm cho bà nội đỡ buồn.

Thế là bà cứ một mình. Không có ông đưa đón, bà ít đi đâu, chỉ mong mau tới cuối tuần để nấu bữa ăn ngon cho con cháu..

Thời gian đầu, con trai đưa vợ con về ăn với nội, sau chỉ có con trai đưa cháu nội về, rồi thì…con trai đưa cháu tới nhà nội và vội đi. Cuối tuần, ai cũng bận bạn bè, tiệc cơ quan, tiệc cưới, …bà hiểu!

Nhìn mâm cơm đầy thức ăn con cháu thích, chỉ có hai bà cháu dỗ nhau ăn, bà cố gắng không nghĩ gì để khỏi buồn….

Bà thường để thức ăn vào hộp lớn hộp bé cho cháu mang về. Có lần bà dặn cháu:

– Xôi này con thích nè, để mai ăn sáng.

Thằng bé thật thà nói:

– Ngoại với mẹ không cho con ăn đồ cũ. Mấy cái này ba đem vô công ty ăn không hà.

Bà hơi khựng lại, một chút suy nghĩ…!

Nhưng rồi bà vẫn quen nấu nhiều món ăn vào chiều thứ bảy để đón con cháu (bây giờ thì chỉ có cháu) và vô hộp cho cháu mang về.

Chiều nay, vợ chồng con trai đến rước con sớm hơn thường lệ. Bà vội ra nhà sau lấy thức ăn vào hộp. Khi trở lại phòng khách, bà nghe tiếng con dâu cằn nhằn: ” Nấu gì mà nhiều quá, có mình thằng nhỏ ăn. Má phung phí quá đi”. Tiếng con trai ngắt lời vợ: “Em đừng nói vậy . Má nấu cho tụi mình, tại mình không về ăn. Để anh đem vô công ty ăn cũng được mà”. Con dâu vẫn tiếp: “Xì, có anh tiếc mới ăn đồ cũ. Mà thằng nhỏ bị ăn ở đây riết rồi hết biết ăn nhà hàng luôn”. Bà đứng lặng hồi lâu rồi vờ ho để báo hiệu và bước ra với túi thức ăn. Bà đưa con cháu ra cổng rồi quay vào ngay, không đứng nhìn theo như mọi lần, cũng không chờ con trai dặn mẹ đóng cửa và chờ mẹ đóng hẳn cửa rào rồi mới cho xe đi. Con trai nhìn theo mẹ, cảm nhận có điều gì đó trong mắt mẹ.

Trưa hôm sau, con trai ghé nhà mẹ. Bà đang ngồi một mình ở bàn ăn với dĩa bầu luộc và chén cá kho. Anh ấp úng hỏi một câu thật thừa :

– Má…ăn cơm hả?

Tự dưng bà cũng ấp úng:

– Ừ…, à…, con ăn chưa?…ăn với má luôn nghe. Để má chiên thêm cái trứng.

Con trai chỉ “dạ” rồi bước nhanh ra hè để mẹ không thấy nước mắt anh chực trào ra. Anh giả vờ nhìn cây cảnh thật lâu để dằn nén cảm xúc rồi mới vào nhà. Mâm cơm có thêm dĩa trứng và dĩa dưa leo. Hai mẹ con ngồi ăn trong im lặng. Con trai sợ chỉ cần mở miệng ra, anh sẽ khóc. Bà cũng nhìn con trai ăn, nhớ những bữa cơm cả nhà cùng ăn trong tiếng cười nói vui vẻ của chồng con. Thật lâu, anh mới hỏi:

– Má thường ăn ít vậy sao? Ý anh là ” ít thức ăn” nhưng anh cứ nghẹn lời. Bà hỏi lại:

– Con no chưa? … Thì…lâu nay má cũng ăn vậy mà….

Con trai lặng người, mím chặt môi khi nhớ đến những hộp thúc ăn ngon lành mà mẹ gói ghém cho cháu mang về mỗi tối thứ bảy, vẫn thường bị bỏ quên trong tủ lạnh hoặc chỉ một mình anh ăn. Anh cũng liên tưởng ngay đến những bữa ăn thừa mứa ở nhà hàng mà mẹ vợ và vợ thích mê…..Anh dọn chén bát đi rửa, cố làm một việc gì đó để tránh nhìn vào mắt mẹ, đôi mắt cam chịu, ẩn nhẫn…

Bà đang ngồi chờ anh ở bàn với hai tách trà nóng. Con trai nhận ra hương trà thơm ngày trước ba vẫn uống và cũng nhận ra sự cô đơn mẹ đã phải chịu đựng bấy lâu, từ khi vắng ba. Tự nhiên anh nắm lấy tay mẹ, nắm thật lâu mà không biết nên nói gì. Nhưng bà hiểu, bà vỗ về bàn tay chưa khô nước của con, nói thay con:

– Không sao đâu con, má tự lo được. Con đừng lo nghĩ gì…

Rồi như sợ con trai sẽ khó xử, như lâu nay bà vẫn sợ, bà nói luôn:

– Má sẽ kêu dì Sáu lên ở với Má . Dưới quê dì cũng ở một mình….Mà…vợ con con cũng quen ở bên đó rồi…Cũng không thể để chị sui ở một mình. Lớn tuổi rồi, ở một mình tội lắm…

Anh muốn khóc khi thấy mẹ cười, nụ cười hiền lành, bao dung muôn thuở:

– Không sao đâu con, miễn sao ai cũng vui vẻ, thoải mái là được mà.

Ôi, làm sao mà “không sao” được Má ơi! Anh áp tay mẹ vào má mình , đôi bàn tay khô quắt mà luôn ấm áp nghĩa tình này , bao lâu rồi anh chưa nắm lại?

– Dạ , con sẽ sắp xếp để về với Má nhiều hơn, nghe Má.

Thật sự, anh cũng chưa biết sẽ sắp xếp thế nào nhưng anh thấy nhẹ lòng khi nói ra được như vậy và cảm thấy thật hạnh phúc khi nhìn đôi mắt sáng niềm hi vọng của mẹ.

Sưu tầm

share từ FB Bùi Văn Phùng   

Cặp song sinh dính liền Abby và Brittany Hensel

Kể từ khi chào đời vào ngày 7 tháng 3 năm 1990, cặp song sinh dính liền Abby và Brittany Hensel là đối tượng của rất nhiều phương tiện truyền thông. Đây là cặp song sinh parapagus dị tật có hai đầu trên một thân.

Hai chị em có chung nhiều cơ quan quan trọng, bao gồm một gan to, bàng quang, cơ hoành, cả hệ thống sinh sản và tiêu hóa, và ruột. Mỗi người trong cặp sinh đôi điều khiển một tay và một chân, đòi hỏi sự hợp tác rất nhiều để hoàn thành các nhiệm vụ đơn giản như đi bộ, chạy và lái xe ô tô.

Abby và Brittany sinh ra và lớn lên ở Minnesota, tốt nghiệp trường trung học Mayer Lutheran năm 2008. Sau đó, cặp song sinh theo học Đại học Bethel ở Arden Hills, Minn, chuyên ngành giáo dục. Đến năm 2012, Abby và Brittany đã tốt nghiệp đại học. Và hiện tại là giáo viên tiểu học ở New Brighton, Minn.

Mặc dù Abby và Brittany có bằng cấp riêng biệt và hai giấy phép giảng dạy, nhưng họ chỉ được trả chung một khoản lương.

NẠN NHÂN CHIẾN TRANH

NẠN NHÂN CHIẾN TRANH

Đây là tấm hình người mẹ Natalia chụp với cặp song sinh 11 tuổi Yana và Yaroslav của mình.

Gia đình cô may mắn sống sót sau loạt bom chùm của Nga tấn công ga tàu Kramatorsk.

Rất nhiều phụ nữ, các tình nguyện viên và trẻ em đã mất mạng trong cuộc không kích bằng bom “ngu” của Nga nhắm vào thường dân tại nhà ga này.

Bây giờ cả ba mẹ con đang ở trong bệnh viện tại Lviv.

Loạt bom thả xuống sảnh ga tàu Kramatorsk đang khi Natalia và cô con gái Yana chờ lấy trà do các tình nguyện viên mang đến.

Cậu con trai Yaroslav ở trong nhà ga nên không hề hấn gì.

Người mẹ bị mất cả bàn chân trái, trong khi cô con gái Yana mất cả hai chân thật đáng thương.

Алчевськ UA

Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên-S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

VNTB – Võ Hồng/ Phạm Xuân Nguyên & Công An Phú Yên

Không gian, bối cảnh và nhân vật trong truyện của Võ Hồng thường rất nhỏ bé và thân thuộc. Ông hay viết về những tỉnh lỵ nghèo nàn, những xóm quê heo hút (xác xơ) và những nông dân quê mùa, chân chất, hiền lành, lam lũ. Đa phần, họ đều thân thiện và gần gũi với chúng ta – kể cả kẻ bị bệnh nan y và buộc phải sống cách ly.

Hoạt là một trong những người không may như thế. Hoàn cảnh gia đình khiến anh chỉ được theo học đến lớp tư trường làng, rồi phải ở nhà phụ giúp mẹ cha trong việc mưu sinh.

Sau đó chừng bốn năm năm, một hôm không nhớ đang nói chuyện gì bỗng một người nhắc đến Hoạt. Giọng nói đang to bỗng chợt nhỏ đi, thì thầm như một tâm sự:

  • … nó bị phung. 
  • “Không ai chuẩn bị để nghe tin đó nên ai nấy đều có cảm tưởng mình vừa rùng mình. Chừng như người ta có quyền mắc một trăm thứ bệnh khác, điều đó không khiến ai ngạc nhiên, chứ bệnh phung thì không thể tưởng tượng được.
  • Cha nó phải dựng một cái chòi ở giữa đám dưa hấu ngoài soi để giấu nó ngoài đó, – lời người bạn kể. Nhưng lâu ngày rồi cũng bị lộ. Có người đâm đơn xuống huyện. Nhà nước bắt chở đi…

“Gần đây, do ngẫu nhiên mà tôi được tiếp xúc với một sư huynh quản đốc của một viện bài cùi.

  • Bệnh cùi – lời vị sư huynh – chúng tôi chữa lành được…  

“Tôi dè dặt trong cuộc đối thoại:

  •  Người ta nói rằng thuốc Sulfon chỉ giữ cho bệnh không tăng thêm chứ chưa thể…
  •  Tôi hiểu sự hoài nghi của ông. Cố nhiên là khoa học có nhiệm vụ và có khả năng đi tới không ngừng…

“Tôi nghĩ đến anh Hoạt liền ngay lúc đó và những ngày sau đó. Sao anh sinh ra đời chi sớm những ba mươi năm. Có gì đâu để mà vội vàng? Anh đã hưởng gì ở cuộc đời ?

 Nghe một tiếng chim tu hú vào đầu mùa Hè, ngửi một mùi thơm của hoa mù u trong buổi chiều, nhìn những con chuồn chuồn đảo lộn trên nền trời sau cơn mưa… những niềm vui đó quá nhỏ nhoi với nỗi khổ đè nặng của anh. Giá cứ thong thả, giá cứ đến chậm chậm một chút để kịp cho nhân loại dẹp bớt những khổ não. Giá anh sống lùi lại ba mươi năm, năm mươi năm…” (Võ Hồng. “Hãy Đến Chậm Hơn Nữa”. Trầm Mặc Cây Rừng. Lá Bối: Saigon, 1971).

Thực sự, nếu Hoạt được sống lùi lại năm ba (hay năm b̉y) chục năm thì tình trạng chưa chắc đã khả quan hơn – theo như lời tâm sự của linh mục Nguyễn Văn Đông, với phóng viên Thanh Trúc (RFA) vào hôm 20 tháng 5 năm 2011: “Ông đã khóc trong một ngày mưa rừng gió núi lội đi thăm một gia đình cùi. Cả nhà người Thượng ấy, hai người lớn ba đứa nhỏ nheo nhóc, lở lói nằm chui rúc dưới một tấm bạt bằng mủ rách nát tả tơi.”

Dù hoàn cảnh xã hội ra sao chăng nữa thì tình cảm của nhà văn Võ Hồng dành cho người bạn bất hạnh (thuở ấu thời) cũng vẫn rất đáng trân trọng, và vừa được một nhà phê bình văn học tên tuổi ân cần nhắc lại:

“Đó là một người bạn đồng học không may bị bệnh hiểm nghèo mất sớm khiến tác giả thương xót tiếc cho anh ra đời sớm trước khi khoa học tìm ra phương thuốc chữa những bệnh nan y như anh bị mắc phải.” (Phạm Xuân Nguyên. “Viết Cho Trẻ Phải Từ Cái Nhân Ái.” Dân Việt – 22/04/2022).

Tác giả của đoạn văn thượng dẫn cũng là một trong những nhân vật quan trọng, được mời đọc tham luận trong buổi hội thảo (“Hoài Cố Nhân – Kỷ Niệm 100 Năm Ngày Sinh Nhà Văn Võ Hồng”) do Đại học Phú Yên tổ chức. Diễn giả – tuy thế – đã không thể có mặt vì sự can thiệp “thô bạo” của chính quyền địa phương (vào giờ phút cuối) theo như tường thuật của chính ông, qua FB:

Nhưng sáng thứ Sáu (22/4/22) tôi nhận được điện gọi của người trong ban tổ chức báo là tuyên giáo tỉnh Phú Yên yêu cầu họ không được để tôi và hai người nữa (trong đó có nhà văn miền Nam cũ Nguyễn Lê Uyên tức Đoàn Việt Hùng) tham dự hội thảo, bài của cả ba không được đưa vào kỷ yếu. Lý do bên an ninh đưa ra, theo người của ban tổ chức cho biết, là do tôi tham gia“Văn Đoàn Độc Lập”.

Tôi không lạ và không bất ngờ trước sự việc này đối với mình. Nhưng đây là một hành động thô bạo của công an Phú Yên can thiệp vào một hội thảo khoa học quốc gia về một nhà văn nổi tiếng của tỉnh nhà… Tôi không buồn cho mình, chỉ buồn cho tỉnh Phú Yên… Thôi việc ai nấy làm…

Tôi cũng “không lạ,” và “không bất ngờ” chi cả mà chỉ thoáng chút băn khoăn khi chợt nhớ đến vài ba sự kiện đã qua:

– Ngày 20 tháng 11 năm 2020, Thứ Trưởng Giáo Dục Hoàng Minh Sơn cho biết: “Quá trình thực hiện thí điểm về tự chủ đại học đã có thành công nhất định, là xu hướng không thể đảo ngược và cần làm sao để ngày càng tốt hơn.”

– Ngày 28 tháng 11 năm 2020, P.T.T Vũ Đức Đam tuyên bố: “Những vướng mắc về quản lý nhà nước liên quan tới ngành GD-ĐT trong tự chủ ĐH không còn nhiều, và cũng không có vấn đề gì lớn.”

Đến hôm 22 tháng 4 năm 2022 thì công an ngang nhiên “can thiệp thô bạo” vào buổi hội thảo do Đại học Phú Yên tổ chức. Mức độ “thô bạo” trong sự việc nói trên, khách quan mà nói, chỉ là chuyện nhỏ (rất nhỏ) so với nhiều hành động càn rỡ, bất nhân và ác đức khác của lực lượng công an ở địa phương này.

Xin ghi lại đôi ba:

Ngày 29 tháng 9 năm 2014, báo Lao Động đi tin: “Năm công an dùng nhục hình đánh chết người ở Phú Yên.” Tuy can tội sát nhân nhưng họ chỉ bị kết án “dùng nhục hình” khiến cho người thân của nạn nhân phải gào khóc (“Sao tòa xử nhẹ hều thế này?”) sau khi hội đồng xét xử tuyên án vào chiều hôm 3 tháng tư năm 2014.

Trước đó, bắt đầu từ đầu tháng 2 năm 2012, công an Phú Yên đã lần lượt bắt giữ 22 người dân địa phương ̣(thuộc giáo phái Ân Đàn Đại Đạo) và kết án  họ về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.”

Trong một cuộc phỏng vấn do RFA thực hiện, Thiếu Tướng Phạm Văn Hoá ̣(giám đốc công an tỉnh Phú Yên) khẳng định: “Họ không kêu oan gì cả, họ thừa nhận cả. Hỏi có yêu cầu luật sư không nhưng người ta không yêu cầu bởi vì người ta biết rõ tội rồi bây giờ chỉ cần khoan hồng cần giảm nhẹ thôi.”

Sau khi “khoan hồng giảm nhẹ,” ngày 4 tháng 2 năm 2013, TAND tỉnh Phú Yên đã tuyên phạt 22 bị cáo với mức án tổng cộng 295 năm tù… khiến cho công luận bất bình:

– RFA: Đề nghị Giám Đốc Thẩm Vụ Công Án Bia Sơn

– BBC: Tiềm ẩn bất ổn đằng sau vụ Phú Yên

– RFI: Công Án Bia Sơn là một vụ án tạo dựng

Sao phải tạo dựng vậy cà?

Blogger Trần Hoàng giải thích: “Ở Việt Nam, khi muốn chiếm đất đai của dân chúng, đất đai của chùa, hay của nhà thờ,  chính quyền trung ương và địa phương thường tìm cớ, hay các sơ hở của chủ đất đai và gán cho tội phản động.”

Hóa ra chỉ vì Khu Du Lịch Sinh Thái Đá Bia của giáo phái Ân Đoàn Đại Đạo tọa lạc trên một khu đất vàng nên 22 thành viên phải nhận lãnh gần 300 năm tù giam sao?

Vâng, đúng thế!

Chỉ hơn một năm sau – sau ngày xử án, vào hôm 23 tháng 10 năm 2014, Tổng Cục Du Lịch Việt Nam hân hoan thông báo: “280 tỉ đồng xây dựng Khu du lịch sinh thái Đá Bia. UBND tỉnh Phú Yên vừa đồng ý cho Công ty cổ phần Đầu tư du lịch sinh thái Phú Yên (phường 7, TP Tuy Hòa) đầu tư dự án khu du lịch sinh thái Đá Bia trên diện tích 50ha tại xã Hòa Xuân Nam, huyện Đông Hòa.”

Cướp bóc trắng trợn đến vậy nhưng những kẻ thủ ác không chỉ hoàn toàn vô can mà còn được cả Chủ Tịch Nước lẫn Thủ Tướng trao Huân Chương Chiến Công và Bộ Trưởng Công An tặng thưởng tiền mặt nữa cơ.

Ơ lạ nhỉ?

Lạ cái (mẹ) gì ?

“Cái nước mình nó thế” đấy!

G.S Hoàng Ngọc Hiến đã từng nói vậy, từ hồi đầu thế kỷ, và ai cũng gật gù chấp nhận “thế” rồi. Sau khi bị công an Phú Yên cấm đặt chân đến Đại Học Phú Yên, vào hôm 22 tháng 4 vừa qua, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên – một người nổi tiếng là sắc sảo và cương trực – cũng đành phải chép miệng (“thôi việc ai nấy làm”) cho xong chuyện. Chỉ riêng có mỗi FB Nguyên Tống thì xem chừng vẫn còn (hơi) bị băn khoăn chút xíu: “Đến giờ, chúng ta đang ở đâu? Và sẽ đi về đâu nếu cứ tiếp tục thế này?”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

NGÀY CỦA MẸ… Con Đẻ, Con Nuôi

Van Pham

NGÀY CỦA MẸ…

*******

Con Đẻ, Con Nuôi

Nó chạy như bay sang nhà cô Bảy:

– Anh Hoan là con nuôi của Mẹ con sao? Ai nói với cô vậy?

– Vì cô là người đỡ đẻ nên cô biết!

– Cô nói dối! Nhà con đông anh chị em sao lại phải nhận con nuôi? Cô không được nói bậy, anh con mà biết là con sẽ không tha thứ cho cô đâu, nghe rõ không.

Nó vùng vằng bỏ đi, dáng vẻ thật tội nghiệp, cái đầu nghiêng nghiêng và cứ lắc lắc liên tục. Chắc có lẽ Nó muốn rũ bỏ những câu nói của cô Bảy hàng xóm và cũng có lẽ… Nó muốn có một câu trả lời từ Mẹ, nhưng Mẹ Nó đang phải nằm viện vì bệnh cũ tái phát. Còn Ba, Nó không biết là ông đã rời xa anh chị em Nó từ lúc nào, lớn lên Nó chỉ biết Ba bỏ đi khỏi nhà khi thằng Út Ьị mù đôi mắt mà thôi.

Mẹ Nó là một người phụ nữ xinh đẹp và đôn hậu. Bà lấy chồng sớm lắm, mới 19 tuổi đã làm Mẹ. Anh Hai nó tên Hoàng 26 tuổi đang làm việc ở văn phòng trong tòa cao ốc, Mẹ Nó mới gần 50 tuổi, nhìn qua người ta cứ tưởng là chị em cơ đấy. Chị Ba tên Liên 21 tuổi, xinh đẹp như Mẹ, da trắng tóc dài, đang học năm cuối Đại học Kinh tế. Anh Tư tên Hoan 18 tuổi, da hơi ngăm ngăm và có khuôn mặt thật đẹp, vuông và trán cao đang học lớp 12, chuẩn bị thi vào Đại học. Nó tên Hùng,15 tuổi và thằng Út tên Dūng 13 tuổi.

À, Nó hiểu rồi, vì mấy anh chị em nhà Nó da đều trắng, chỉ có anh Tư Hoan là da ngăm đen, cái cô Bảy này nói đùa thôi, thế mà cũng bực mình. Nó cười… đi vào bệnh viện với Mẹ, thay cho anh Hai về để chở Út đi học ở trường dành cho trẻ em khuyết tật rồi anh đi làm luôn thể!

Đến cửa, Nó nghe Mẹ đang nói chuyện với một người đàn bà lạ, Nó chưa gặp bao giờ. Nó dừng chân vì nghe Mẹ nói:

– Khi chị bỏ con, chị không nghĩ sẽ có ngày này sao? Chị có biết nếu tôi không đến kịp thì thằng Tư đã bị kiến cắn nát người rồi còn đâu. Máu lạnh, cáс người thật là nhẫn tâm!

Mẹ vò tay lên ngực thở dốc. Nó chạy vào không để người đàn bà đó chạm tay vào người Mẹ Nó. Thật đáng ghét mà!!!

Khi tỉnh trí, Nó thấy Mẹ bối rối:

– Con đến lâu chưa, người ta nhờ Mẹ tìm kiếм con bị thất lạc, con à!

Nó nói dối là Nó vừa tới, nhưng Nó lại lộ rõ khuôn mặt thảng thốt, Mẹ quay đi lau giọt nước mắt đang trào ra. Mẹ cầm tay nó như cầm lấy tay tay của người đàn ông thực thụ

– Con đừng bao giờ nói với anh Tư chuyện này nghe chưa con, Mẹ xin con đấy. Tội nghiệp anh nghe con!

Nó gật đầu chắc chắn…

Rồi Mẹ kể cho Nó nghe chuyện anh Tư của Nó:

– Lúc đó Mẹ và cô Bảy cùng làm hộ lý cho Bệnh viện Phụ sản. Mẹ và Ba đã có hai người con là anh hai, chị ba, Ba đi làm ăn xa tận Campuchia. Mẹ vừa đi làm vừa nuôi con một mình. Một ngày nọ, khi tan giờ làm Mẹ về gần tới nhà đã 12 giờ khuya, thì có người gọi: có đứa trẻ bị bỏ rơi, kiến bu đầy người! Theo phản xạ Mẹ chạy đến và quấn chặt đứa bé rồi chạy ngược vào Bệnh viện… Мay mà kịp! Rồi thương yêu và Mẹ nhận nuôi thằng bé, đó là anh Tư con. Đã gần 20 năm sao người ta lại còn trở về đòi nhận con!

– Mẹ nuôi anh Tư bị bà con hàng xóm dị nghị: Mẹ không chính chuyên! Ba cũng nghe lời người ta ruồng rẫy Mẹ, đay nghiến Mẹ… Ba đã không cho Mẹ, cô Bảy và cơ quan Mẹ giải thích. Cũng được thôi! Khi đã không còn tình cảm với nhau thì cố níu kéo cũng vô ích. Con hiểu điều đó, đúng không con?

– Bù lại , anh Tư con thật kháu khỉnh và thật thông minh, Mẹ và anh chị con vui lòng vì điều đó!

Bất chợt như nghĩ ra điều gì, Nó hỏi:

– Rồi Ba lại về rồi mới đẻ ra con và Út hả Mẹ?

Mẹ cười thật hiền. Ngừng lại thật lâu, thật lâu như đang nghỉ ngơi cho lại sức. Mẹ nhìn ra phía xa xăm rồi cầm lấy hai bàn tay Nó, nhìn vào đôi mắt Nó… Mẹ nói:

– Ờ ! Nhưng mà là con người kháс đẻ ra. Con và em Dũng là con của Ba và một người kháс mang về để Mẹ nuôi, người đàn bà đó cũng bỏ đi… khi thấy em vừa sinh ra đời đã bị mù đôi mắt con ạ. Ba đành ôm hai con về cho Mẹ nhờ Mẹ chăm sóc nuôi dưỡng. Vậy là gia đình mình có 5 anh chị em đó. Ba cũng mất rồi, mọi chuyện đối với Mẹ là Ông Trời đã thương và cho Mẹ những đứa con tuyệt vời. Con hiểu không con?

Trời ơi! Vậy là… Nó ngồi lặng đi… Nó bây giờ mới biết được MÌNH LÀ AI???

Nhưng Mẹ Nó… một người Mẹ không có ai trên đời có thể thay thế được cả. Nó ôm chặt lấy Mẹ và … khóc!!!

GÓC SUY GẪM… CON ƠI! NHỚ LỜI CHA DẶN …

Van Pham

GÓC SUY GẪM…

CON ƠI! NHỚ LỜI CHA DẶN …

– Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.

– Có ai bảo con ngoan, hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.

– Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.

– Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.

– Người chìa tay và xin con một đồng. Lần thứ nhất con hãy tặng họ hai đồng. Lần thứ hai hãy biếu họ một đồng. Lần thứ ba con phải biết lắc đầu. Và đến lần thứ tư con hãy im lặng, bước đi.

– Con hãy biết khen. Nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ.

– Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.

– Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.

– Nỗi đau. Con hãy nén vào trong.

– Nỗi buồn. Hãy biết chia cho những người đồng cảm.

– Đừng khóc than, quỵ lụy, van nài. Khi con biết ngày mai rồi sẽ đến. Có bầu trời, gió lộng thênh thang.

– Con hãy đưa tay. Khi thấy người vấp ngã.

– Cần lánh xa. Kẻ thích quan quyền.

– Bạn. Là người biết đau hơn nỗi đau mà con đang có.

– Thù. Là người quặn đau với niềm vui mà con đang có.

– Chọn bạn sai. Cả đời trả giá.

– Bạn hóa thù. Tai họa một đời.

– Con hãy cho. Và quên ngay.

– Đừng bao giờ mượn. Dù chỉ một que tăm, sợi chỉ.

– Chớ thấy vui khi mình thanh thản trước điều cần nghĩ. Sự thanh thản chỉ có ở người vô tâm.

– Đừng sợ bóng đêm. Đêm cũng là ngày của những người thiếu đi đôi mắt.

– Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.

– Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.

– Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.

– Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.

– Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.

– Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.

– Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.

– Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.

– May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may.

– Hãy nói thật ít. Để làm được nhiều – những điều có nghĩa của trái tim.

– Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.

– Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.

– Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.

– Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.

– Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ.

– Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn.

– Con hãy chậm bước dù là người đến muộn.

– Dù phần con chẳng ai nhớ để dành!

– Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa.

– Hãy buồn với chuyện bất nhân.

– Và hãy tin vào điều có thật :

“CON NGƯỜI SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG”.

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Van Pham

Thực Trạng Sinh Viên Ra Trường Tại Xứ VN Xã Nghĩa!

Đầu đường Xây dựng bơm xe.

Cuối đường Kinh tế bán chè đậu đen.

Ngoại thương mời khách ăn kem.

Các anh Nhạc viện thổi kèn đám ma.

Ngân hàng ngồi dập đô la.

In giấy vàng mã, sống qua từng ngày.

Sư phạm trước tính làm thày.

Giờ thay kế toán, hàng ngày tính lô.

Điện lực chẳng dám bô bô,

Giờ đang lầm lũi phụ hồ trên cao.

Lập trình chả hiểu thế nào,

Mở hàng trà đá, thuốc lào…cho vui.

Nông nghiệp hỏi đến ngậm ngùi,

“Số em chắc chỉ tiến lùi theo trâu”

Nhìn quanh, Thương mại đi đâu?

Hóa ra là đã nhảy tàu đi buôn…

Ngoại ngữ vẻ mặt thoáng buồn

Đang ngồi viết sớ, kiêm luôn bói bài.

Báo chí buôn bán ve chai.

Giao thông đi chở thuê ngoài Đồng Xuân.

Bách khoa cũng gặp đôi lần

Buôn đồ điện hỏng, kiếm cân dây đồng.

Mỹ thuật thì đang chổng mông

Đục khắc bia mộ, cũng mong lên đời.

Mỏ địa chất mới hỡi ôi

Sáng thồ hai sọt, chào mời mua than.

Thuỷ sản công việc an nhàn

Sáng cân mớ cá, cuối làng ngồi rao…!

Hàng hải ngồi gác chân cao

Bao giờ trúng số mua tàu ra khơi.

Bác sĩ, y tá có thời

Học xong về huyện được mời chích heo…

Lượm trên mạng…

Đi bộ chân không    

  Đi bộ chân không    

(coi chừng mảnh chai….)

Điều “kỳ lạ” gì sẽ xảy ra nếu bạn đi chân trần 5 phút mỗi ngày?

 Liệu pháp đi chân trần trên đường sỏi đá đặc biệt có lợi cho những người cao tuổi, từ 60 trở lên.

 1.Câu chuyện làm các nhà khoa học kinh ngạc

 Nhà nghiên cứu Mỹ, giáo sư Giôn Phise và các đồng nghiệp của ông thuộc Viện nghiên cứu Oregon khi đến Trung Cộng đã chứng kiến 1 cảnh tượng kỳ lạ. Đó là cảnh nhiều người đi tới đi lui, nhảy múa trên 1 đoạn đường rải đá.

Không hiểu được ý nghĩa của điều này, các nhà khoa học Mỹ khi trở về đã triển khai 1 cuộc nghiên cứu thực nghiệm bao gồm 108 người tham gia đi chân trần trên đường sỏi, một nửa đi chân không hoàn toàn, một nửa đi tất. Mỗi ngày họ đi bộ nửa giờ trên đường sỏi.

Sau 16 tuần thí nghiệm, sức khỏe của các thành viên đều tốt lên song chỉ số y học tốt nhất thuộc về nhóm đi chân trần. 

Giáo sư Giôn cho biêt là đối tượng này mỗi năm nên đi mỗi ngày 30 phút chân đất trên sỏi đá trong thời gian tối thiểu 4 tháng và phải đi trên đường sỏi chứ không phải là đường bê tông như ở các thành phố. Đi bộ trên đường bê tông hoặc nền gạch đá hoa không đem lại nhiều kết quả.

 2.Vì sao đi chân trần lại tốt cho sức khỏe?

Theo Đông y, lòng bàn chân là nơi tập trung rất nhiều huyệt vị phản chiếu tương ứng toàn bộ các cơ quan quan trọng bên trong cơ thể như tim, phổi, gan, thận.

Bàn chân trái ứng với nửa thân bên trái phản ánh tình trạng sức khỏe của tim, lá lách, hậu môn, trĩ… Bàn chân phải ứng với nửa thân bên phải phản ánh gan, mật, ruột thừa.

Do đó, đi chân đất sẽ khiến lòng bàn chân được chà xát mạnh, kích thích các huyệt vị này, nhờ đó nâng cao sức khỏe của các hệ cơ quan trong cơ thể.

 Các nhà nghiên cứu khuyên chúng ta nên đi chân trần trên bề mặt như cỏ, trên cát, gỗ hoặc sỏi để tăng sự nhạy cảm của chân và giúp cơ chân chắc khỏe.

Đồng thời lòng bàn chân được tiếp xúc trực tiếp với các vật trên sẽ có tác dụng massage hữu hiệu giúp lưu thông máu, tốt cho mạch máu và các mô liên kết gân và dây chằng. 

  1. Tác dụng của việc đi chân trần:

Theo tờ Sức khỏe gia đình, việc đi chân trần mỗi ngày sẽ đem lại những tác dụng sau: 

– Ngay trong vòng 1 giây: Giúp giải tỏa sự căng thẳng ngay lập tức, giảm bớt sự căng cơ và sóng não có sự dịch chuyển. 

– Mỗi ngày 5 phút đi chân trần: 

+ Nội tạng của bạn sẽ thay đổi tích cực

+ Độ đặc máu giảm đi, tương tự như hiệu ứng của aspirin

+ Hệ tuần hoàn được cải thiện

+ Tăng lượng ôxy trong máu

+ Huyết áp được cân bằng

+ Đường máu ổn định 

– Mỗi ngày 8 giờ đi chân trần (trong những trường hợp cần trị liệu):

+ Các dấu hiệu loãng xương giảm rõ rệt

+ Chức năng tuyến giáp được cân bằng

+ Mức cortisol (căng thẳng) giảm xuống 

– Đi bộ bằng chân đất trong nhiều ngày 

+ Dễ dàng thích nghi với sự thăng trầm trong cuộc sống

+ Các loại viêm và các loại bệnh liên quan tới viêm ít phát triển

+ Cơ thể phục hồi nhanh hơn từ căng thẳng thần kinh và chấn thương.

From: TU-PHUNG

VỚI ĐỘ CHÍNH XÁC KHÔNG THỂ SAI LẦM

VỚI ĐỘ CHÍNH XÁC KHÔNG THỂ SAI LẦM

Thứ 6, ngày 13-05-2022 (Ga 14, 1-6)

Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”

Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” Đức Giê-su đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.

VỚI ĐỘ CHÍNH XÁC KHÔNG THỂ SAI LẦM

“Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống!”.

Olga J. Weiss, nhà thơ, đã có một lời cầu nguyện rất thực, “Tôi nói, ‘Đường con đi quá gồ ghề. Chúa ơi! Những viên đá làm con đau đớn’; và Ngài nói, ‘Con yêu, Ta hiểu, Ta đã đi trên nó từ lâu!’. ‘Gánh của con quá nặng, sao con vác nổi?’; ‘Này con, Ta nhớ rất rõ trọng lượng cây thập giá của Ta’. ‘Nhưng con ước có những bạn đồng hành’; ‘Ồ, vâng! Gethsêmani, thật khó để chịu đựng một mình’. Và tôi tiếp tục leo lên con đường đầy đá! Cuối cùng, tôi hiểu, nơi nào Ngài không đi qua, tôi sẽ không cần phải đi. Và kỳ lạ thay, tôi đã tìm thấy những người bạn mới, gánh nặng bớt nhức nhối. Và tôi nhớ, từ lâu, Ngài đã đi con đường đó trước!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Từ lâu, Ngài đã đi con đường đó trước!”; vì thế, Chúa Giêsu rất đáng tin cậy để chúng ta hỏi đường! “Hãy theo tôi!” là cách dễ nhất để chỉ đường! Trong Tin Mừng hôm nay, Tôma hỏi, “Làm sao chúng con biết được đường đi?”; Chúa Giêsu đáp, “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống!”, Ngài tự cho mình là câu trả lời ‘với độ chính xác không thể sai lầm!’.

“Hãy theo Tôi!”. Chính nhờ mối quan hệ cá nhân nồng nàn của chúng ta với Chúa Kitô, mà chúng ta biết Ngài, yêu Ngài và sẵn sàng đi theo Ngài. Đây là cách chắc chắn nhất, an toàn nhất để vượt qua thế giới khó hiểu này. Chỉ cần giữ mối tương quan với Ngài luôn bền chặt, hệ thống chỉ đường ‘GPS Giêsu’ sẽ chỉ cho chúng ta lộ trình để đạt đến đích nhanh nhất. Không chỉ là người dẫn đường, Ngài còn “là Đường”. Như vậy, bất cứ khi nào ngờ vực, bất cứ khi nào rối bời hay ngã lòng… hãy tự hỏi, ‘Tôi có còn bước đi trên đường Giêsu hay tôi đã đi trệch?’, ‘Đâu là đường Ngài đã đi, và sẽ chỉ cho tôi?’. Tắt một lời, dán mắt cố định vào Ngài, một ‘Thiết Bị’ chỉ đường ‘với độ chính xác không thể sai lầm!’.

“Hãy tin Tôi”. Chúa Giêsu ban cho những ai theo Ngài một lẽ thật vững chắc đến nỗi không gì có thể khiến họ dao động. Không chỉ “là Đường”, Ngài còn là “Sự Thật!”. Thánh Phêrô đã từng tuyên bố, “Ngoài Ngài ra, không ai đem lại ơn cứu độ; vì dưới gầm trời này, không một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ!”. Với “Sự Thật” Giêsu, chúng ta có câu trả lời cho mọi nan đề! An ủi biết bao khi có Chúa Giêsu là Chân Lý trong một thế giới thường gây mệt mỏi, một thế giới mà thuyết tương đối đang khiến nhiều người mất phương hướng; hay ít nữa, chao đảo, ngả nghiêng!

“Hãy đến với Tôi!”. Chúa Giêsu là nguồn sức sống. Có Ngài, cuộc sống sẽ không bao giờ buồn tẻ. Không chỉ là cuộc sống, Ngài còn là “Sự Sống”, một sự sống đem lại hạnh phúc ở đời này, và cả hạnh phúc đời sau. Một khi có mối tương giao mãnh liệt với Chúa Kitô, Kitô hữu sống cuộc sống viên mãn, hạnh phúc; một cuộc sống đang hướng về cuộc sống miên viễn trên trời.
Nhưng Đấng “Là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” đó là ai? Phaolô, trong bài đọc hôm nay, đưa ra một câu trả lời hùng hồn và đầy đủ nhất. Ngài là Con Thiên Chúa, là Lời Cứu Độ, là Đấng Chúa Cha sai xuống trần, Đấng hoàn tất những gì Chúa Cha đã hứa với các tổ phụ và các ngôn sứ; cũng là Đấng được Thiên Chúa cho sống lại từ cõi chết, là Thái Tử của Cha như lời Thánh Vịnh đáp ca công bố, “Con là Con của Cha, ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con!”.

Anh Chị em,

“Từ lâu, Ngài đã đi con đường đó trước!”. Đường Giêsu đã đi có khi dẫn chúng ta lên tận đỉnh núi Taborê, có khi là triền Núi Sọ; nhưng chắc chắn một điều, đi trên đường Giêsu, chúng ta sẽ không bao giờ lạc lối, và nhất là được no thoả ân sủng, tình yêu và hoan lạc. Nhờ Lời Chúa và Thánh Thể, tương quan giữa chúng ta với Ngài ngày càng sâu sắc và mãnh liệt. Lời Chúa mời gọi chúng ta phó mình cho Chúa Giêsu, dán mắt vào Ngài, dính kết với Ngài! Và như thế, chắc chắn chúng ta sẽ được giải thoát khỏi mọi cảm giác phiền muộn, lo lắng và luôn đi đúng hướng, được no thoả trên mọi nẻo đường. Ngài đã sống lại và nay, ở bên chúng ta như “người bạn mới”; Ngài đã rảo qua những nẻo đường, mang nhân loại trên chính mình, mang nó vượt qua cái chết; và cũng mang nó đến “một nơi ở mới”, đến cung lòng Cha, để chúng ta được ở với Ngài. “Ngài là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống” ‘với độ chính xác không thể sai lầm!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa là Mục Tử, xin cho con biết dán mắt vào Chúa; biết lặng thinh đủ để nghe rõ tiếng Ngài. Nhờ đó, con không sợ lạc đường, và cũng không sợ những gì xảy ra trên đường!”, Amen.

From: KimBang Nguyen