ĐCS vẫn muốn duy trì chủ nghĩa Mác Lê Nin

ĐCS vẫn muốn duy trì chủ nghĩa Mác Lê Nin

Việt Hà, phóng viên RFA
2016-03-03

Một công an và một dân phòng đứng bảo vệ trước bức tượng Lenin tại công viên bên cạnh đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội vào ngày 18 tháng 5 năm 2014.

AFP photo

Your browser does not support the audio element.

Đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ 12 đã kết thúc với sự ở lại của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, và ra đi của những vị trí chủ chốt khác. Trong năm nay, Việt Nam sẽ có một dàn lãnh đạo mới bao gồm chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội, thủ tướng và các bộ trưởng trong chính phủ. Hiện đã có những thông tin đồn đoán về những người sẽ nắm giữ các chức vụ quan trọng này. Vậy ai là những người có nhiều khả năng nhất nắm giữ các chức vụ quan trọng sắp tới, và liệu những thay đổi này có ý nghĩa thế nào đối với đường lối đối nội, đối ngoại trong 5 năm tới của Việt Nam?

Việt Hà phỏng vấn giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, chuyên gia về quan hệ quốc tế thuộc trường đại học George Mason, Hoa Kỳ.

Việt Hà: Thưa ông, đại hội đảng cộng sản VN 12 đã kết thúc, nhìn vào danh sách những ủy viên trung ương đảng và bộ chính trị, ông có thấy điểm gì khác biệt so với đại hội lần trước? liệu điều này có mang đến thay đổi nào đáng kể trong chính sách đối nội và đối ngoại của VN?

Nguyễn Mạnh Hùng: Trong bộ chính trị và nhất là trong Ban Chấp hành TƯ mới số người ủng hộ ông Dũng không nhiều như trước. Tại Đại hội này giải quyết tranh chấp cá nhân và loại ông Dũng quan trọng hơn sự thảo luận về chính sách. Thành phần của bộ chính trị lần này gồm một số người có khuynh hướng giáo điều (TBT Nguyễn Phú Trọng, Thường Trực ban Bí thư  kiêm Chủ tịch Hội đồng lý luận TƯ Đinh Thế Huynh, Trưởng ban Tổ chức TƯ Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tuyên giáo TƯ Võ Văn Thưởng.). Tương đối nhiều người có gốc công an nắm các chức vụ trọng yếu (Đại tướng Trần Đại Quang, Trung tướng Tô Lâm, ông Phạm Minh Chính), và khá nhiều người có kiến thức hoặc kinh nghiệm quản lý kinh tế (bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ nhiệm ban kinh tế trung ương Vương Đình Huệ, Thống đốc Ngân hang nhà nước Nguyễn Đức Bình, Bộ trưởng Giao Thông Vận Tải Đinh La Thăng, Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải.).

Người phụ trách tuyên giáo, ông Võ Văn Thưởng sinh năm 1970 là người trẻ nhất và, nếu cần, có thể trụ trong Bộ chính tri nhiều nhiệm kỳ. Với việc đặt ông Đinh thế Huynh, nguyên trưởng ban tuyên giáo TƯ vào chức vụ Thường trực ban Bí thư với triển vọng kế nghiệp ông Trọng khi ông rút lui trước nhiệm kỳ và đặt một người trẻ tuổi nhất kế nhiệm ông Huynh ở chức vụ trưởng ban tuyên giáo, ông Trọng hay đảng của ông ấy sắp xếp nhân sự để kiên trì chủ nghĩa cộng sản, kiên định con đường Mác Lê nin, duy trì sự độc tôn của đảng, không đi chệch hướng, không bị tự diễn biến.

Việt Hà: Có thông tin cho rằng ông Trọng sẽ chỉ ở khoảng nửa nhiệm kỳ để đảng tìm người thay thế, theo ông, ai là những gương mặt sáng giá cho vị trí này, vì sao?

Nguyễn Mạnh Hùng: Trước đại hội 12 ông Trọng muốn ông Nghị làm tổng Bí thư nhưng ông Nghị không làm được thì người ta thấy là ông Trọng nghiêng về phía ông Đinh Thế Huynh. Ông này mới được đôn lên làm Thường Trực ban Bí Thư, nhân vật thứ hai sau TBT Trọng. Tuy nhiên, nếu muốn gộp hai chức vụ Chủ Tịch nước và TBT đảng thành một để có thể chỉ huy thống nhất và làm dễ dàng thủ tục ngoại giao đồng thời tăng uy thế cho TBT khi tiếp xúc với các nguyên thủ khác, đảng có thể bầu luôn ông Trần Đại Quang vào chức vụ TBT đảng.

Việt Hà: Đại hội đảng đã kết thúc nhưng danh sách của những người đứng đầu chính phủ, nhà nước về mặt chính thức vẫn phải chờ đến khi quốc hội 14 nhóm họp vào giữa năm nay để quyết định. Tuy nhiên đã có những thông tin đồn đoán về những người sẽ nắm các vị trí quan trọng là thủ tướng, phó thủ tướng, chủ tịch nước,… ông có những thông tin gì có thể chia sẻ về những lãnh đạo mới của VN sắp tới?

Nguyễn Mạnh Hùng: Tại hội nghị toàn quốc lần thứ 12 của ĐCSVN, đảng đã quyết định giới thiệu ông Trần Đại Quang làm Chủ tịch nước, bà Nguyễn Thi Kim Ngân làm Chủ tích Quốc Hội, và ông Nguyễn Xuân Phúc làm Thủ tướng chính phủ. QH chỉ làm công việc chính thức hóa quyết định của đảng mà thôi, vấn đề là làm lúc nào. Trên nguyên tắc thì tháng 5 bầu cử quốc hội, tháng 7 quốc hội mới họp thì lúc bấy giờ mới có mấy ông mới. Nhưng ông Obama sang thăm tháng 5, không có gì cấm quốc hội hiện tại họp tín nhiệm mấy ông này. Như vậy khi ông Obama sang thì có dàn lãnh đạo mới để tiếp. Đó là một giải pháp, nếu không thì đến tháng 7 mới làm. Còn đến tháng 7 thì mấy nhân vật này gần như là chắc chắn.

000_Hkg9081458-400

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. AFP photo

Việt Hà: Theo ông di sản mà ông Nguyễn Tấn Dũng để lại cho người kế nhiệm là gì, đâu là những thuận lợi và khó khăn cho thủ tướng VN tiếp theo?

Nguyễn Mạnh Hùng: Ông Nguyễn Tấn Dũng là một người quyết đoán và dám làm, nhưng với kỷ luật “cá nhân lãnh đạo, tập thể chỉ huy” ông không có toàn quyền làm những điều ông muốn. Dưới chính quyền của ông Dũng, người ta thấy có mấy điểm đặc biệt sau đây: Về ngoại giao thì khuynh hướng thân Mỹ tăng khuynh hương thân Tàu giảm.

Về kinh tế thì VN đẩy mạnh chính sách hội nhập khu vực và hội nhập quốc tế với một số các thương ước quan trọng, nhưng đồng thời nền kinh tế củng có một số khó khăn: tăng trưởng thấp, lệ thuộc nhập cảng vào TQ tăng nợ công lớn, ngân sách thiếu hụt, các công ty nhà nước không được cải tổ đến nơi đến chốn và hoạt động thiếu hiệu quả.

Về xã hội thì nạn tham nhũng lan tràn làm xói mòn tính chính thống và lòng tin vào chế độ đồng thời là một sức cản cho cải tổ kinh tế. Về chính trị thì người ta thấy sự hình thành và lớn mạnh của các nhóm lợi ích song song với hình thức vận động chính trị qua internet và sự lấp ló của các tổ chức dân sư. Đó là những vấn đề mà chính quyền kế nhiệm sẽ phải đối phó.

Việt Hà: Một số chuyên gia nước ngoài cho rằng một số ủy viên trung ương đảng là những nhà kỹ trị, trong đó có thủ tướng mới, ông có đồng ý với ý kiến này không? Nếu có theo ông điều này mang lại thuận lợi và bất lợi gì cho VN sắp tới?

Nguyễn Mạnh Hùng: Ứng cử viên thủ tướng duy nhất đảng đưa ra là ông Nguyễn Xuân Phúc. Ông này có thể coi là một nhà kỹ trị. Trong Bộ Chính Trị mới người ta thấy một số người hoặc có kiến thức chuyên môn về kinh tế hoặc đã từng có kinh nghiệm thi hành chính sách kinh tế, như bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ông Nguyễn Xuân Phúc, Chủ nhiệm ban kinh tế trung ương Vương Đình Huệ, Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Đức Bình, Bộ trưởng Giao Thông Vận Tải Đinh La Thăng, Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải.

Sự hiện diện của các nhà kỹ trị rất cần thiết vì VN đã ký một số thương ước quan trọng với những cam kết cải tổ cụ thể; họ sẽ phải thực hiện các cải tổ kinh tế cần thiết để nền kinh tế VN có khả năng cạnh tranh và lợi dụng được cơ hội do các hiệp ước mở rộng thị trường này mang lại.

Việt Hà: Vai trò của chủ tịch nước từ trước đến nay vẫn rất mờ nhạt, có chuyên gia nước ngoài cho rằng trong cương vị chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang không làm được gì nhiều nhưng ông cũng cho thấy vai trò nhất định của mình trong việc ủng hộ đổi mới doanh nghiệp nhà nước, xích lại gần hơn với Mỹ qua TPP. Theo ông vị chủ tịch nước mới có thể làm được gì để khẳng định vai trò của mình?

Nguyễn Mạnh Hùng: Hiến Pháp VN cho Chủ tịch nước nhiều quyền hành, nhưng ông Sang chọn không thi hành hết các quyền ấy.

Hiến Pháp 2013 giao cho Chủ tịch nước tư cách “đứng đầu Nhà nước, thay mặt nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về đối nội và đối ngoại,” và quyền đề cử để Quốc Hội bầu và mãn nhiệm các vị trí quan trọng của nhà nước, kể cả Phó chủ tịch nước và Thủ tương.

Chủ tịch nước “thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân,” giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh; quyết định thăng, giáng, tước quân hàm cấp tướng, bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Tổng tham mưu trưởng; Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam; Căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh; Căn cứ vào nghị quyết của Uỷ ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp; Trong trường hợp Uỷ ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương.

Với tư cách nguyên Bộ trưởng CA, ông Trần Đại Quang có căn cứ quyền lực lớn hơn ông Sang và, nếu ông ấy có bản lĩnh, ông có triển vọng đóng vai trò quan trọng hơn so với ông Sang trong chính quyền mới trong khi đó người ta không nghĩ rằng ông Phúc sẽ là một Thủ tướng có nhiều quyền uy như ông Dũng.

Việt Hà: Xin cảm ơn ông.

HAI CON NGƯỜI

HAI CON NGƯỜI

TRM THIÊN THU

 

Trong mỗi chúng ta đều có hai con người – hai bộ mặt. Một con người luôn hướng thiện với lương tâm tốt, nhân chi sơ tính bổn thiện, đó là tiếng nói động viên của Thiên Chúa: “Hãy hoàn thin như Cha trên tri (Mt 5:48). Một con người theo hướng ác với lương tâm lệch lạc, đó là tiếng nói xúi giục của ma quỷ: “Chng chết chóc gì đâu! (St 3:4). Hai con người, nhưng chỉ một cuộc đời. Vì thế, với hai con người đó, chúng ta gọi là “hai nửa cuộc đời”.

Hai con người hoặc hai “nửa” đó luôn giằng co khiến chúng ta phải thực sự can đảm và dứt khoát mới có thể hành động đúng. Khó thật! Thánh Phaolô đã phải than thở: “Điu tôi mun, thì tôi không làm, nhưng điu tôi ghét, thì tôi li c làm (Rm 7:15).

Mỗi chúng ta có hai con người nên mỗi chúng ta cũng có hai bộ mặt và hai tính cách: Hiền và dữ, tươi cười và nhăn nhó, đẹp và xấu, mềm và cứng, đen và trắng,…

Trình thuật Lc 15:11-32 là dụ ngôn “Người Cha Nhân Hậu” (trước đây gọi là dụ ngôn “Đứa Con Hoang Đàng”). Đây là dụ ngôn điển hình nhất trong ba dụ ngôn về Lòng Chúa Thương Xót, và là dụ ngôn rất thực tế – hai dụ ngôn kia là “Con Chiên Bị Mất” (Lc 15:4-7; Mt 18: 12 -14) và “Đồng Bạc Bị Mất” (Lc 15:8-10).

Trong dụ ngôn “Người Cha Nhân Hậu” có hai người con, một BƯỚNG BỈNH và một NGOAN NGOÃN. Đó là hình ảnh “hai con người” trong chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ “nhắm” vào tội của người con thứ mà “làm ngơ” tội của người con trưởng (con cả).

Một hôm, khi thấy các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Ngài giảng, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường ti li và ăn ung vi chúng (Lc 15:2). Có thể chúng ta không nói ra, nhưng có lẽ chúng ta cũng đã từng “liếc mắt sắc như dao cau” hoặc dè bỉu, hoặc có các động thái tương tự câu nói đó của họ.

Nghe họ rỉ tai nhau như vậy, Chúa Giêsu kể một hơi dài với ba dụ ngôn về Lòng Thương Xót. Một trong ba dụ ngôn (Lc 15:11-32) là câu chuyện “rất quen” như thế này…

Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha: “Thưa cha, xin cho con phn tài sn con được hưởng. Và người cha đã chia ca ci cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư go tha, mà ta đây li chết đói! Thôi, ta đng lên, đi v cùng cha và thưa vi người: Thưa cha, con tht đc ti vi Tri và vi cha, chng còn đáng gi là con cha na. Xin coi con như mt người làm công cho cha vy. Thế ri anh ta đng lên đi v cùng cha.

Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con tht đc ti vi Tri và vi cha, chng còn đáng gi là con cha na. Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đp nht ra đây mc cho cu, x nhn vào ngón tay, x dép vào chân cu, ri đi bt con bê đã v béo làm tht đ chúng ta m tic ăn mng! Vì con ta đây đã chết mà nay sng li, đã mt mà nay li tìm thy. Và họ bắt đầu ăn mừng.

Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: “Em cu đã v, và cha cu đã làm tht con bê béo, vì gp li cu y mnh kho. Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: “Cha coi, đã bao nhiêu năm tri con hu h cha, và chng khi nào trái lnh, thế mà chưa bao gi cha cho ly được mt con dê con đ con ăn mng vi bn bè. Còn thng con ca cha đó, sau khi đã nut hết ca ci ca cha vi bn điếm, nay tr v, thì cha li giết bê béo ăn mng!.

Nhưng người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng vi cha, tt c nhng gì ca cha đu là ca con. Nhưng chúng ta phi ăn mng, phi vui v, vì em con đây đã chết mà nay li sng, đã mt mà nay li tìm thy.

Vâng, chẳng cần đọc lại hoặc nghe lại vì chắc hẳn tất cả chúng ta đã “thuộc lòng” dụ ngôn này rồi, càng nhiều tuổi càng nghe nhiều. Người cha không dùng quyền mà ép nó. Thiên Chúa hoàn toàn cho chúng ta tự do, không hề bắt buộc, thế nên chúng ta không thể trốn tránh trách nhiệm hoặc tự biện hộ với bất cứ lý do gì – nghĩa là chúng ta không thể việc cớ “tại, vì, bởi, nếu, giá mà…”.

B MT TH NHT: NGƯỜI CON TH

Bản chất con người luôn muốn chứng tỏ “bản lĩnh” của mình, nghĩa là chúng ta muốn nổi dậy, thích tự do, không muốn bị gò bó. Người con thứ là “bản chất xấu” trong chúng ta. Lúc nào nó cũng tìm dịp để nổi dậy, sơ hở một chút là nó vùng lên ngay. Nó biết “đi hoang” là sai trái, nhưng nó có nhiều lý do để chống chế, tự biện hộ, và tự cho là mình hành động đúng. Trong khi đó, thằng quỷ kiêu ngạo lại cứ rỉ rả bên tai: “Chng chết chóc gì đâu mà s! (St 3:4). Thế là chúng ta cứ “vô tư” mà phạm tội!

Cám dỗ nào cũng ngọt ngào, cám dỗ nào cũng đẹp, không ngọt ngào và không đẹp thì làm sao lôi cuốn? Cũng như quảng cáo nào cũng bắt mắt, bùi tai, mua và dùng rồi mới biết là… bị lừa! Những người đi lừa người khác luôn khéo nói, như thế mới có thể chiếm dụng tài sản của người khác, như thế nhiều người mới mắc lừa.

Miệng ăn, núi lở. Tiền rừng cũng hết, bạc biển cũng cạn. Sau khi ăn chơi phung phí và trác táng, không còn một xu dính túi, người con thứ mới nhận thấy mình… sai, vì sống khổ sở quá, đến nỗi thèm cám heo cũng không ai cho mà ăn. Đắn đo, nghĩ tới nghĩ lui, hết cách, bị triệt buộc, chỉ còn “đường binh” cuối là trở về với cha mà thôi.

Sự trở về nghe chừng đơn giản, ngắn gọn, nhưng thực ra không hề dễ dàng, cam go lắm. Trước khi cất bước trở về, người con thứ phải chiến đấu với chính mình rất dữ dội, giằng xé nát lòng, suy nghĩ nát óc. Đi xa về mà te tua tơi tả thì ai mà coi được! Phải “mặt dày” lắm mới có thể trở về. Một sự giằng co nữa là ngại với cha, xấu hổ lắm, không biết cha có nhận mình về hay lại đuổi đi. Gay go thật!

Vì ở bước đường cùng, người con thứ phải quyết trở về để tìm đường sống, bất đắc dĩ phải làm vậy thôi. Nó không dám mong gì hơn, chỉ dám hy vọng mong manh là cha sẽ nhận nó như đầy tớ hoặc người làm công thôi. Nhưng thật bất ngờ, người cha không chỉ tha thứ tội lỗi cho nó mà còn phục hồi cương vị làm con yêu dấu và mở tiệc liên hoan y như nó là quan trạng vinh quy bái tổ vậy. Nước mắt vẫn chảy xuôi. Tình phụ tử kỳ diệu thật!

B MT TH NHÌ: NGƯỜI CON TRƯỞNG

Người con trưởng là con cả hoặc anh hai. Chúng ta tưởng đứa con này khôn ngoan, lễ phép, nhưng không phải vậy, có thể có “khôn” nhưng chưa “ngoan”. Tại sao? Nó đã nhẫn tâm phủ nhận tình huynh đệ, tình máu mủ ruột rà, lại còn kiêu ngạo khi tự nhận mình là đứa con hiếu thảo, đồng thời so đo và đố kỵ: “Cha coi, đã bao nhiêu năm tri con hu h cha, và chng khi nào trái lnh, thế mà chưa bao gi cha cho ly được mt con dê con đ con ăn mng vi bn bè. Còn thng con ca cha đó, sau khi đã nut hết ca ci ca cha vi bn điếm, nay tr v thì cha li giết bê béo ăn mng!. Rõ ràng anh ta ở bên cha nhưng không hề thật lòng yêu thương cha, chỉ nhắm tới gia tài. Vì thế, khi thấy thằng em “trời đánh” trở về và được cha mở tiệc mừng, thằng anh ghen tức, sợ phần gia tài còn lại sẽ bị thằng em “ăn chia”.

Không chỉ ghen tương và đố kỵ, thằng anh còn mặc nhiên coi thường tình phụ tử, nó ở gần cha mà lòng lại xa cha. Nhìn người con trưởng, chúng ta thấy nó có vẻ bình thường và là đứa con ngoan ngoãn, nhưng thực ra nó nhiều tội lắm! Loại “con người” này cũng vẫn thường xuất hiện ở trong mỗi chúng ta. Có thể chúng ta không nói ra bằng lời, nhưng qua các động thái, chúng ta vẫn ngầm cho mình là người đạo đức hơn người khác: Tưới cây trong khu nhà thờ, quét nhà thờ, tham gia hội đoàn Legio, huynh đoàn Đa-minh, hội Con Đức Mẹ, hội Phạt Tạ Thánh Tâm, hội Cầu Nguyện, cộng đoàn Lòng Chúa Thương Xót, ca đoàn, giúp lễ, đọc sách thánh, làm việc từ thiện,… Tham gia như vậy cũng rất tốt, nhưng hãy coi chừng: Đừng chỉ chú trọng bề nổi mà thiếu chiều sâu. Hãy hoạt động để sáng danh Chúa thực sự chứ đừng “đánh bóng” chính mình!

Điều MUỐN và điều CẦN không giống nhau. Có rất nhiều điều chúng ta ước muốn lắm, nhưng trong số đó vẫn có những điều thực sự không cần thiết. Ví dụ, chúng ta mua quần này, áo nọ, giày nọ, dép kia, thay đổi điện thoại đời mới, máy chụp hình,… Thế nhưng có những thứ đó hoàn toàn là lãng phí, chỉ là đua đòi, chứ thực sự chưa hoặc không cần thiết. Chúng ta thường bị ảo giác trước vẻ hào nhoáng của các vật, bị chúng làm lóa mắt, do đó mà chúng ta sẵn sàng “vung tay quá trán” và hoang phí. Đó là chúng ta bị những ham muốn lừa dối. Về lĩnh vực tâm linh cũng tương tự!

Cuộc đời như sân khấu vậy, người ta hóa trang đủ kiểu khiến người khác khó nhận biết. Các sản phẩm ngày nay cũng khó nhận ra cái nào thật hoặc giả, hàng hiệu hoặc hàng nhái. Trong cuộc sống tâm linh cũng vậy, chúng ta vẫn có nhiều loại “mặt nạ”. Phải thực sự can đảm mới đủ sức lột mặt nạ để có thể luôn luôn cứ là chính mình!

Trong chúng ta cũng có hai “con người” như hai người cầu nguyện tại Đền Thờ – người thu thuế và người Pha-ri-sêu (x. Lc 18:9-14). Ước gì chúng ta “mặc lấy” con người của người-thu-thuế-khiêm-nhường, nhưng “cởi bỏ” con người của người-Pha-ri-sêu-kiêu-ngạo.

Mùa Chay, chúng ta hãy cùng nhau “lột xác” theo lời khuyên của Thánh Phaolô: “Anh em phi ci b con người cũ vi nếp sng xưa, là con người phi hư nát vì b nhng ham mun la di, anh em phi đ Thn Khí đi mi tâm trí anh em, và phi mc ly con người mi, là con người đã được sáng to theo hình nh Thiên Chúa đ tht s sng công chính và thánh thin (Ep 4:22-14).

Ly Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin cho con biết Chúa và biết con, đ con sng đúng theo Thánh Ý Ngài và nhân t vi tha nhân; xin giúp con can đm chết cho ti li đ được sng li vinh quang vi Đc Kitô Giêsu. Amen.

TRM THIÊN THU

Tâm hồn cao thượng trong gia cảnh bần hàn

Tâm hồn cao thượng trong gia cảnh bần hàn

Đây là câu chuyện có thật do chính người trong cuộc thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào.

Ông nói:

Nhà tôi ở một con phố giữa lòng thủ đô Luân Đôn. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặc tồi tàn, rách rưới; mặt mũi gầy gò, xanh xao; chìa những bao diêm khẩn khoản mời tôi mua giúp một bao.

Tôi mở ví tiền và chép miệng:

– Rất tiếc là tôi không có xu lẻ.

– Thưa ông, không sao ạ. Ông cứ đưa cho cháu một đồng tiền vàng. Cháu chỉ chạy loáng một lát đến hiệu buôn để đổi, rồi hoàn lại cho ông tiền lẻ còn thừa.

Tôi chăm chú nhìn cậu bé và lưỡng lự:

– Thật chứ?

– Thưa ông, thật ạ. Cháu không phải là một đứa dối trá. Nét mặt của cậu bé trông rất cương trực và tự hào tới mức làm tôi tin và giao ngay cho cậu một đồng tiền vàng.

Nhưng năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở lại. Tôi bắt đầu nghi ngờ cậu bé. Nửa giờ sau, chờ mất công, tôi lững thững tiếp tục cuộc dạo chơi và tự nhủ: “Cần rút kinh nghiệm, không nên tin vào bọn trẻ này!” Vài giờ sau tôi trở về nhà và ngạc nhiên khi thấy một cậu bé đang đứng đó đợi tôi. Diện mạo cậu bé này rất giống cậu bé đã cầm tiền của tôi, nhưng nhỏ hơn vài tuổi, gầy gò, xanh xao hơn và thoáng một nỗi buồn tuyệt vọng:

– Thưa ông, có phải ông vừa đưa cho Rô­be một đồng tiền vàng không ạ?

Tôi khẽ gật đầu.

Cậu bé tiếp:

Thưa ông, đây là tiền lẻ hoàn lại… Rô­be nhờ cháu… mang đến trả ông… Rô­be là anh cháu…chúng cháu mồ côi… Anh cháu không thể mang tiền trả ông được.. vì anh ấy bị xe đâm… đang nằm ở nhà và khó lòng… sống nổi…

Em bé không nói được hết câu vì những tiếng nấc xé lòng. Tôi sững sờ cả người, tim se lại vì hối hận, hỏi dồn:

– Vậy bây giờ Rô­be ở đâu? Hãy đưa tôi đến.

* * *

Sau khi dừng lại một chút trước chiếc hầm nhỏ của một căn nhà đổ nát, em bé nói:

– Thưa ông, đây là nhà của chúng cháu.

Trong một góc tối của căn hầm, cạnh chiếc bếp lò cũ kĩ đã tắt ngắm từ lâu, giữa một đống giẻ rách, tôi nhận ra Rô­be nằm dài, bất động.  Mặt cậu bé lúc này trắng bệch. Một dòng máu đỏ từ trán chảy xuống. Rô­be đưa mắt nhìn về phía tôi, giọng thều thào, yếu ớt:

– Thưa ông, ông hãy lại gần đây.

Tôi quỳ xuống bên cậu bé, cầm lấy bàn tay cậu bé, bàn tay khẳng khiu, gầy gò, đáng thương, lạnh ngắt.

– Sác­lây, em đưa tiền trả ông rồi chứ?

Cậu bé gật đầu, mắt vẫn sưng mọng.

– …Ôi! Đấy, ông xem, cháu không phải là đứa dối trá mà.

Tôi cúi sát xuống người cậu bé, cầm lấy bàn tay, hôn vào chỗ trán bị thương nứt rạn và nói với Rô­be rằng:

“Cháu hãy bình tâm, dù bất cứ tình huống nào, tôi cũng sẽ nuôi nấng Sác­lây cho cháu.” Tôi nói dịu dàng, âu yếm an ủi Rô­be, để cái chết của cậu bé được thanh thản. Bàn tay khốn khổ của cậu bé nằm gọn trong tay tôi lạnh dần, lạnh dần… Em bé nghèo túng của tôi đã từ giã cõi đời quá ngắn ngủi như vậy đấy.

Cái chết đó làm cho tôi thấy rằng, trong cuộc đời tôi chưa hề được thấy một cử chỉ, hành động nào đẹp đẽ  cao cả như vậy. Một tâm hồn vô cùng cao thượng . Một tâm hồn  cao thượng ẩn náu trong một em bé sống trong cảnh rất đỗi cực khổ nghèo nàn.

Sưu tầm

Anh chị Thụ & Mai gởi

Tin Tưởng Vào Tình Thương Của Chúa

Tin Tưởng Vào Tình Thương Của Chúa

Ngọc Nga sưu tầm

Một thương gia nọ rất giàu có và nổi tiếng là hay kiêu hãnh. Một hôm, trong cuộc giao tranh vì tiền bạc, ông ta lỡ tay sát hại thù địch. Lần đầu tiên bàn tay nhà thương gia bị dính máu và từ ngày đó mối ân hận trở nên như khối đá đè nặng tâm hồn ông. Hình ảnh người thù địch bị sát hại oan ức luôn theo đuổi ông như hình với bóng, làm ông ta ban đêm thao thức mất ngủ, ban ngày mất an bình không làm được gì nữa. Cuối cùng, ông quyết định tìm đến một linh mục để xưng thú tội mình với hy vọng tìm lại được sự an bình cho tâm hồn. Vị linh mục khuyên bảo ông thực lòng ăn năn sám hối và cương quyết đền bù tội phạm. Ông ta về nhà bán hết mọi tài sản bố thí cho kẻ nghèo khó rồi rút lui vào rừng vắng cầu nguyện, ăn chay, phạt xác để đền tội. Thế nhưng, người ấy vẫn không thể nào tìm được chút an bình cho tâm hồn.

Một hôm, trong đêm tối, người thương gia nằm mơ thấy Chúa Giêsu đến và phán bảo:

– Hỡi con, con còn một điều nữa vẫn chưa dâng hiến hết cho Cha.

Run sợ, người ấy thưa:

– Lạy Chúa, con đâu còn gì để dâng hiến Chúa nữa. Con đã dâng hiến cho Chúa tất cả rồi, nào là tiền bạc, của cải, nhà cửa, vợ con và mọi thứ thú vui thế trần. Cả đời sống con nữa, con cũng đã dâng hiến cho Chúa hết rồi, con chỉ còn tấm thân xơ xác này đây thôi. Nếu Chúa thấy con còn gì có thể dâng hiến Chúa nữa thì xin Chúa hãy phán bảo, con xin sẵn sàng hiến dâng Chúa ngay.

Với cặp mắt đầy nhân từ, tha thứ, Ngài phán:

– Hỡi con yêu dấu. Ta biết, con vẫn còn một tài sản riêng của con nữa chưa hiến dâng cho Ta, con hãy trao cho Ta các tội lỗi của con. Ta muốn nhận tất cả mọi tội lỗi của con. Nếu con vẫn còn muốn giữ lại những tội lỗi ấy thì làm sao Ta có thể tẩy rửa hết để ban tặng cho con niềm vui sướng, an bình và ơn tha thứ của Ta được.

* * *

Mỗi người chúng ta thử đặt mình dưới chân Chúa và để cho lời nói của Ngài vang dội trong tâm hồn chúng ta. Lời của Chúa là lời đầy an ủi và khích lệ biết bao, nhất là những khi chúng ta nhận ra con người xấu xa và những tội phạm của mình. Ðối với những người thành tâm thống hối và quyết tâm cải tà qui chính, lời của Chúa không phải là lời tuyên án tử hình, nhưng là lời tha thứ, là lời ân xá của tình thương vô biên không đạt giới hạn. Chính vì thế mà Ngài đã tự hạ mình và tự nguyện sống hòa mình giữa loài người để cảm thông những yếu hèn của chúng ta và để cùng đồng hành với mỗi người. Chính vì biết nhân loại cần được tha thứ nên Ngài đã tự hiến mình để chuộc lại những gì đã hư mất. Vì thế, càng tiếp xúc với thực tại sứt mẻ của mình, chúng ta càng cảm thấy cần được Ngài giơ tay chữa lành và nâng chúng ta dậy khỏi những bùn lầy của tội lỗi. Ðó cũng là lúc chúng ta làm cho Chúa hài lòng, vì chúng ta nhìn nhận Ngài thực sự là Thiên Chúa toàn năng và đầy lòng nhân từ xót thương.

Khi Chúa Giêsu đồng hành với các môn đệ trên biển cả yên lặng, Ngài nằm ngủ trong thuyền nhưng các môn đệ đâu có ý thức được sự hiện diện của Ngài giữa các ông. Ðến khi sóng to gió lớn nổi lên làm thuyền họ suýt bị chìm, lúc đó họ mới tới đánh thức Ngài dậy và cầu xin để được Ngài cứu vớt.

Cũng vậy, đối với những người còn có lòng tin tưởng vào tình thương của Chúa, thì sự ý thức được tội lỗi của mình không phải là lý do để thất vọng hoặc để trốn chạy xa Chúa. Trái lại, đó là thời điểm của ơn thánh, là tiếng Chúa gọi để chỗi dậy trở về với tình thương tha thứ của Ngài, đó là lúc chúng ta có thể tuyên xưng một cách chân thực rằng:

Lạy Thiên Chúa là Ðấng cứu độ con, là nơi con nương tựa và con sẽ không bao giờ phải hổ ngươi thất vọng.

Con đặt hết tin tưởng vào Lời Chúa, cho dù tội lỗi của con đỏ như gấc và đen như mực, nhưng chỉ cần một cái nhìn xót thương của Chúa thôi, chỉ cần một giọt máu của Chúa thôi, cũng đủ để thanh tẩy con trở nên trắng hơn.

Lạy Chúa,

Con trông cậy vào tình thương tha thứ của Chúa.

Veritas

Ngọc Nga sưu tầm

Sáu người Úc phải thay gan thận vì dùng dược thảo

Sáu người Úc phải thay gan thận vì dùng dược thảo

Dược thảo dạng viên (Public Domain)

Ít nhất có sáu người Úc phải cấy ghép nội tạng trong vòng năm năm qua sau khi dùng các loại thuốc bổ làm từ thảo mộc. 

LanguageVietnamese

By Trinh Nguyễn

1 MAR 2016 – 3:52 PM  UPDATED YESTERDAY 4:33 PM

Bài liên quan: Bộ Y tế Úc không có quy định rõ ràng về dược thảo

May mắn sống sót nhưng phải uống thuốc viêm gan B suốt đời

Một thanh niên Tây Úc đã kể lại chuyện anh đã mất đi lá gan như thế nào với ABC sau khi dùng các sản phẩm giúp giảm cân phổ biến rộng rãi trên thị trường, dạng bột protein và dược thảo.

Nhưng chỉ trong vòng ba tháng sau đó, người cha trẻ này nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ở một bệnh viện tại Perth, các bác sĩ nói anh chỉ còn sống được hai tuần.

Cũng giống như nhiều đàn ông trẻ tuổi khác, Matthew Whitby bắt đầu tập thể hình để đẹp và khỏe. Anh không bao giờ nghĩ rằng chuyện đó có thể lấy đi cuộc đời của mình.

Không tìm thấy những gì mình cần trong các tiệm gần nhà, Matthew nghĩ rằng, mua dược thảo trên mạng từ một trang web có địa chỉ ở Melbourne chắc là an toàn.

Anh bắt đầu tìm hiểu trên mạng và hỏi thăm bạn bè.

Cuối cùng Matthew mua bột protein có chứa chiết xuất trà xanh, do một công ty Úc sản xuất và bán trên một trang mạng Úc.

Matthew cũng mua một loại dược thảo có chứa chiết xuất quả nụ (garcinia cambogia) từ một trang web có địa chỉ ở Úc và tự nhận là có chứng nhận của cơ quan Quản lý Thực phẩm Chức năng Trị liệu (Therapeutic Goods Administration).

Ban đầu, Matthew uống chỉ nửa liều. Khi uống trộn cùng thức ăn trong dạng sinh tố, anh bị sốt, nhưng sau đó trở lại bình thường.

“Sau chừng hai tuần rưỡi, tôi ngừng lại. Đó là lúc tôi thấy người yếu đi, mệt mỏi. Một hai tháng sau đó tôi bị bệnh vàng da, vàng mắt.

“Chỉ là những công việc thường ngày thôi tôi cũng thấy khó khăn. Tôi không thể chịu nổi một ngày nếu không nằm nghỉ, và tôi biết có chuyện gì đó rất không ổn rồi.” Matthew kể lại.

“Tôi thực sự không hình dung được chuyện nghiêm trọng thế nào cho đến khi tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt với rất nhiều dây, ống cắm vào người.” Matthew

Giáng sinh năm 2014, Matthew bệnh rất nặng, vợ anh và mẹ anh bắt anh phải đi bệnh viện.

“Họ nói rằng tôi chỉ còn hai tuần để sống và sẽ đưa tôi vào danh sách ưu tiên hàng đầu chờ ghép nội tạng.

“Tôi thực sự không hình dung được chuyện nghiêm trọng thế nào cho đến khi tỉnh dậy thấy mình đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt với rất nhiều dây, ống cắm vào người.”

Các bác sĩ cho biết thủ phạm rất có thể là một loại bột protein có chứa chiết xuất trà xanh, có liên quan đến bệnh suy gan ở một số người, và có thể là một chế độ ăn uống bao gồm loại thảo dược có chứa chiết xuất quả nụ.

Lá gan của Matthew suy giảm chức năng rất nhanh và lựa chọn duy nhất người thanh niên từ Geraldton phải chấp nhận là ghép gan từ một người đàn ông bị bệnh viêm gan B.

Matthew phải sẽ phải uống thuốc viêm gan B và thuộc chống đào thải trong suốt cuộc đời còn lại của anh.

Herbal supplement on the shelves

Nạn nhân: Sống để kể lại!

Trường hợp của Matthew Whitby được kể lại trong Tạp chí Y học Úc, Medical Journal of Australia, nhưng anh còn chọn lên tiếng công khai để cảnh báo những người khác.

“Chỉ cần có ý thức hơn, hãy nghiên cứu một chút, đừng chỉ làm những gì người khác đang làm.”

“Tìm hiểu những gì có trong sản phẩm, hãy đến gặp bác sĩ trước và hỏi loại dược thảo này có an toàn để đưa vào người không,” anh nói.

“Tôi đã không thể nghĩ ra trà xanh có thể gây hại đến gan.

“Tôi không hề nghĩ rằng một món hàng nào đó bạn có thể mua trên kệ siêu thị hay trên mạng, có thể gây ra nguy hại đến vậy, như trường hợp của tôi.” Matthew nhìn lại một chặng đường.

ABC cũng tìm đến một trường hợp khác cũng từ Tây Úc, Roger kể lại, mọi chuyện bắt đầu khi chuyên viên nhãn khoa cho biết anh bị thoái hóa điểm vàng và khuyên anh uống một loại dược thảo để giảm thiểu nguy cơ lan tràn và tình trạng ngày một tệ đi.

Khi một sản phẩm của Úc anh vẫn hay uống không còn trên thị trường, Roger tìm thấy một sản phẩm tương tự trên một trang mạng ở ngoại quốc.

“Bản thân là một nhà hóa học trong ngành kỹ nghệ, tôi tìm hiểu những chất nào có trong sản phẩm để chắc chắn rằng tôi có thể vui vẻ uống chúng,” anh nói.

“Tôi cảm mình quá ngu ngốc vì tôi không hề có ý niệm gì chuyện như vậy có thể xảy ra.” Roger

Vài tháng sau, Roger nhập viện và nhận tin sét đánh.

“Bệnh viện cho tôi biết 90% lá gan của tôi đã không còn, tuy chỉ có một tia mong manh hi vọng, họ chuẩn bị cấy lá gán khác cho tôi.”

Roger trải qua cuộc phẫu thuật ghép gan tháng 10 năm ngoái. Anh vẫn đang hồi phục và cho ABC biết anh muốn giữ sự riêng tư của mình.

Bác sĩ của Roger tìm thấy gần như chắc chắn thủ phạm gây nên bệnh tật cho Roger là thứ dược thảo đa sinh tố có chứa chiết xuất từ vỏ cây và chiết xuất trà xanh.

“Tôi cảm mình quá ngu ngốc vì tôi không hề có ý niệm gì chuyện như vậy có thể xảy ra. Tôi nghĩ rằng nên có những cảnh báo.” Roger nói với ABC.

green tea extract in food

Từ dược thảo đến bàn giải phẫu ghép nội tạng

Dữ liệu thu được từ Cơ quan quản lý việc Hiến tặng Nội tạng toàn quốc (National Organ Donation Registries) cho thấy kể từ năm 2011 đến nay, có ba người phải ghép gan, và ba người phải ghép thận, đã được thực hiện cho những người bệnh sau khi uống một số loại dược thảo.

Đại diện cơ quan này cho ABC biết, dữ liệu này chỉ phản ảnh những trường hợp các bác sĩ có thể xác định và thực sự ghi nhận được nguyên nhân có thể đã gây ra bệnh tật dẫn đến việc phải cấy ghép nội tạng.

Chuyên gia cấy ghép gan, Tiến sĩ Nick Shackel từ Bệnh viện Sydney’s Royal Prince Alfred cho biết ông đã gặp nhiều trường hợp suy gan và cấy ghép gan có liên quan đến dược thảo.

“Rõ ràng, đây là một loại bệnh gan có thể tránh được.” Tiến sĩ Nick Shackel

Trong nhiều trường hợp, các bệnh nhân đã uống vào người chiết xuất trà xanh.

“Có những hợp chất trong trà xanh mà nếu uống quá nhiều sẽ làm suy gan, và điều này dự đoán được,” ông nói.

“Chúng tôi chỉ đơn giản chỉ ra bệnh, mới chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi.”

Một nghiên cứu cho thấy chiết xuất trà xanh có thể trở nên độc hại nếu đưa vào cơ thể ở mức độ trung bình tương đương với 24 ly một ngày.

Tiến sĩ Shackel, cũng là một đại diện của cơ quan Cấy ghép Nội tạng Úc (Transplant Australia), cho biết số lượng nội tạng có sẵn để cấy ghép rất hạn chế và danh sách bệnh nhân đang chết dần chờ đợi để được cấy ghép nội tạng rất dài.

“Rõ ràng, đây là một loại bệnh gan có thể tránh được.

“Và rõ ràng là chúng tôi mong muốn những nội tạng có sẵn này có thể giúp được những người bị suy gan vì những lý do không thể tránh được,” ông nói.

Số liệu cho thấy hiện có khoảng 12.000 người đang chờ được cấy ghép gan hay thận tại Úc để giữ lại mạng sống.

Trong năm 2015, có 703 ca ghép thận, 264 ca ghép gan được thực hiện trên toàn quốc, chiếm đa số so với 193 ca ghép phổi và 95 ca ghép tim.

Bài liên quan: Bộ Y tế Úc không có quy định rõ ràng về dược thảo

Anh chi Thu & Mai goi

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích qua đời do nhồi máu cơ tim

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích qua đời do nhồi máu cơ tim

Nguoi-viet.com


WESTMINSTER (NV) –
Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, cựu giám đốc Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do (RFA) qua đời do nhồi máu cơ tim ngay trên chuyến bay từ thủ đô Washington DC đi Manila, Philippines tối 2 Tháng Ba, 2016.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Linh, bào huynh của giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, cho báo Người Việt biết tin này.

 
Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích. (Hình: Triết Trần/Người Việt)  

Giáo sư Linh nói với Người Việt rằng, hiền thê của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích là Tiến sĩ Đào Thị Hợi dùng điện thoại trên máy bay gọi về báo tin buồn vào lúc 9 giờ tối 2 Tháng Ba (giờ miền đông Hoa Kỳ). Bà cho biết, Giáo sư Bích vào phòng vệ sinh trên máy bay, khi về lại chỗ ngồi thì lên cơn mệt và mất ngay tại ghế ngồi.

Luật sư Trịnh Hội, Giám đốc Tổ chức VOICE trụ sở tại Manila cũng đã biết tin này, đồng thời có mặt tại phi trường Manila để đón thi hài Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích.

Ông Nguyễn Ngọc Linh từ Hoa Kỳ cũng đã nói chuyện cùng luật sư Trịnh Hội tại Manila; luật sư Hội cho biết cơ quan hữu trách của Manila đã thực hiện giải phẫu tử thi, đã cấp giấy chứng tử, và hiện gia đình đang liên lạc với tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Manila để hoàn tất thủ tục mang thi hài Giáo Sư Bích về lại Hoa Kỳ.

Ông Nguyễn Ngọc Linh nói thủ tục, nếu nhanh, là từ 3 đến 5 ngày; chậm cũng đến 10 ngày. Một khi hoàn tất mọi thủ tục, luật sư Trịnh Hội sẽ tháp tùng bà Đào Thị Hợi để đưa thi hài giáo sư Bích về lại Hoa Kỳ.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích sinh 1937 tại Hà Nội. Lúc còn nhỏ, ông học  tiểu học ở Vĩnh Yên, sau đó vào trung học ở Chasseloup Laubat, Saigon.

Theo lời Giáo sư Nguyễn Ngọc Linh, Giáo sư Bích du học Hoa Kỳ năm 1954 theo chương trình học-bổng Fulbright, học Đại học Princeton và và tốt nghiệp ngành Chính trị học năm 1958. Sau đó, ông tiếp tục theo học môn Á Đông học, Văn học cổ điển Nhật tại Columbia University, New York và có thời gian sang Nhật bằng học bổng President’s Fellowship để thu thập tài liệu cho luận án cao học. Ngoài ra, ông theo đuổi  một số khóa học ngắn ở Đại học Vienna và Munich (tiếng Đức), Madrid (tiếng Y-pha-nho), USDA Graduate School (tiếng Trung và tiếng Nga).

Sau nhiều năm sống, học và làm việc ở ngoại quốc, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích về nước năm 1972, cùng với hiền thê là Tiến sĩ Đào Thị Hợi thành lập Viện Đại Học Cửu Long ở Sài Gòn, đồng thời giữ chức Cục trưởng Cục Thông Tin Quốc Ngoại của Bộ dân Vận Chiêu Hồi do ông Hoàng Đức Nhã làm Tổng trưởng. Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích cũng là Tổng Giám Đốc sau cùng của Việt Tấn Xã.

Khi cộng sản chiếm miền Nam Tháng Tư năm 1975, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích rời quê nhà sang Hoa Kỳ sống tại Virginia cho tới khi ông vĩnh viễn ra đi.

Trong suốt thời gian hơn 40 năm qua, ông kiên trì đóng góp trong nhiều lãnh vực văn hóa, giáo dục, đấu tranh của người Việt Quốc Gia hải ngoại.

Thời Tổng thống George W.H Bush lãnh đạo Tòa Bạch Ốc, Giáo sư Bích được bổ nhiệm giữ chức vụ Giám đốc Song Ngữ của Bộ Giáo Dục Liên Bang. Ông cũng từng là giám đốc của Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do (RFA) từ ngày đài phát thanh chương trình đầu tiên về Việt Nam vào tháng hai năm 1997. Kể từ ngày về hưu rời khỏi RFA, ông vẫn giữ chức Chủ tịch ‘Nghị Hội Toàn Quốc Của Người Việt tại Hoa Kỳ’ và tiếp tục các trước tác văn học, dịch thuật.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích từ trần, để lại một di sản đồ sộ những đóng góp của ông trong rất nhiều lãnh vực. Và ông cũng để lại tình cảm yêu mến trong lòng nhiều người Việt trong và ngoài nước.

Nói về sự ra đi đột ngột của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, Nhà văn nữ Trương Anh Thụy, người cùng với Giáo sư Bích khởi xướng Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ và đã phát hành rất nhiều tác phẩm văn học, nghiên cứu trong hơn 20 năm qua, lặng đi, đứt quãng: “Sửng sốt! Đau buồn! Cùng học với Bích thời thập niên 50 bên Mỹ và làm việc chung với nhau không biết bao nhiêu công tác, không ngờ ông lại mất đột ngột không một lời giã biệt.”

Một bạn học khác của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích thời du học Mỹ là ông Nguyễn Thái Sơn nói: “Buồn đau quá các bạn ơi! Bích hiền và thủy chung với tất cả mọi người. Tấm lòng như thế mà sao lại đột tử! Buồn quá các bạn ơi.” (Đ.Q.A.T)

 
Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích. (Hình: Youtube VanHoaNBLV1)

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích

Sự nghiệp

Dịch-thuật: A Thousand Years of Vietnamese Poetry (Một nghìn năm thi ca VN, Alfred A. Knopf, 1975), War & Exile: A Vietnamese Anthology (chủ biên, Chiến tranh và Lưu đày: Tuyển tập văn thơ VN hiện đại, Trung tâm Văn Bút Miền Đông Hoa Kỳ, 1989, để đi dự Đại hội Văn-bút Thế-giới ở Montreal, Canada, tháng 9-1989), Trường Ca Lời Mẹ Ru / A Mother’s Lullaby của Trương Anh Thụy (dịch sang tiếng Anh, Cành Nam, 1989), Hoa Địa Ngục / Flowers of Hell và Hạt Máu Thơ / Blood Seeds Become Poetry (dịch thơ Nguyễn Chí Thiện, Tổ Hợp XBMĐ Hoa Kỳ, 1996), From Enemy to Friend (dịch “Mây Mù Thế Kỷ” của Bùi Tín, Naval Institute Press, Annapolis, MD, 2004), Cung Oán Ngâm Khúc / Complaints of an Odalisque (dịch và giới-thiệu thơ Ôn Như hầu Nguyễn Gia Thiều, East Coast Vietnamese Publishers Consortium, 2006), Hỏa Lò / Hanoi Hilton Stories (dịch với người khác 3/7 truyện của Nguyễn Chí Thiện, Yale Southeast Asian Studies, 2007), Zenith (dịch chung với Hòa và Stephen B. Young “Đỉnh Cao Chói Lọi” của Dương Thu Hương, Viking, 2012).

Biên khảo

North Vietnam: Backtracking on Socialism (Vietnam Council on Foreign Relations, Saigon, 1971), giới-thiệu về thơ VN trong Nguyễn Đình Hòa, chủ-biên, Some Aspects of Vietnamese Culture (Southern Illinois University, Carbondale, IL, 1972), An Annotated Atlas of the Republic of Vietnam (Embassy of Vietnam, Washington DC, 1973), Hồ Xuân Hương: Tác-phẩm (Tổ Hợp XBMĐ Hoa Kỳ, 2000), Omar Khayyam – Rubaiyat: Thơ và Đời (dịch và giới-thiệu thơ Ba-tư, Tổ Hợp XBMĐ Hoa Kỳ, 2002), Tet, the Vietnamese New Year (East Coast Vietnamese Publishers Consortium, 2004), Tự Điển Chữ Nôm Trích Dẫn (1 trong 7 soạn-giả, Viện Việt Học, 2009), Lưu Hương Ký (thơ chữ Nôm và chữ Hán của Hồ Xuân Hương, Tổ Hợp XBMĐ Hoa Kỳ, 2011).

Mỹ thuật – Âm nhạc

Vietnamese Architecture (dịch từ tiếng Pháp của Nguyễn Năng Đắc và Nguyễn Quang Nhạc, Embassy of Vietnam, Washington DC, 1970), 15 Ca-khúc mừng Giáng Sinh (National Center for Vietnamese Resettlement, 1975), Ngục Ca / Prison Songs (thơ Nguyễn Chí Thiện do Phạm Duy phổ nhạc, NNB làm lời tiếng Anh hát được, VICANA, 1982), dịch một số bài trong Trần Cao Lĩnh, Vietnam, My Country Forever (nhiếp ảnh nghệ-thuật, Aide à l’Enfance du Viet Nam, Paris, 1984), tác-giả hai bài về huyền-thoại VN và thơ VN trong Vietnam: Essays on History, Culture and Society (New York: The Asia Society, 1985), dịch danh-mục hội-họa VN trong An Ocean Apart: Contemporary Vietnamese Art from the United States and Vietnam (“Nghìn Trùng Xa Cách,” Washington, DC: Smithsonian Institution Traveling Exhibit Service, 1995), dịch các tiểu-luận về mỹ-thuật trong Thái Tuấn: Selected Paintings and Essays (Garden Grove, CA: VAALA, 1996).

Góp mục từ điển

“Southeast Asian Literature,” trong Funk and Wagnalls New International Yearbook 1965, “Southeast Asia,” trong The Oxford Companion to Women’s Writings in the United States, “Nguyen Chi Thien” trong Mark Wilhardt, Who’s Who in Twentieth-century World Poetry (Routledge, London, 2002).

Góp mặt trong các tuyển tập

Dịch thơ VN trong Dorothy B. Shimers (chủ-biên, Voices of Modern Asia, New York: New American Library, 1973), có gần 40 bài thơ Việt trong Katharine Washburn và John S. Major, World Poetry, An Anthology of Verse from Antiquity to Our Time (Thơ Thế-giới, một tuyển-tập từ thượng-cổ đến ngày nay, New York: Norton, 1998), và có thơ VN dịch trong khoảng 40 sách giáo-khoa Mỹ.

CSVN thất bại khi tuyên án tù Nguyễn Mai Trung Tuấn

CSVN thất bại khi tuyên án tù Nguyễn Mai Trung Tuấn

Nguoi-viet.com

Việt Hùng/Người Việt

LONG AN (NV) – Thiếu niên Nguyễn Mai Trung Tuấn bị bắt khi 15 tuổi vẫn bị nhà cầm quyền CSVN kết án 2 năm rưỡi tù trong phiên tòa phúc thẩm ở Long An dù trái với thủ tục hình sự tố tụng.

Nguyễn Mai Trung Tuấn vẫn tươi cười khi đợi nghe tuyên án tại phiên tòa phúc thẩm ngày 2 tháng 3, 2016. (Hình: Nguyễn Văn Miếng)

Hôm 2 tháng 3 năm 2016, phiên tòa phúc thẩm diễn ra tại Long An đã kết tội em Nguyễn Mai Trung Tuấn 30 tháng tù giam về tội “cố ý gây thương tích” và “chống người thi hành công vụ” theo khoản 3 điều 104 bộ luật hình sự Việt Nam, lý do Tuấn đã tạt acid vào đoàn cưỡng chế đất đai của gia đình mình vào ngày 14 tháng 4 năm 2015.

Phiên tòa qua loa, chiếu lệ

Nguyễn Mai Trung Tuấn sinh năm 2000, tức em vừa bước vào tuổi 16, cái lứa tuổi trăng tròn lẽ ra em đang phải cắp sách đến trường, thì hôm nay em đang phải ngồi trước vách móng ngựa, chỉ vì chính sách “giải tỏa đất đai” từ phía chính quyền.

Trước đó, trong phiên tòa sơ thẩm vào tháng 11 năm 2015, Tuấn bị tuyên phạt 4 năm 6 tháng tù giam, buộc bồi thường 40.6 triệu đồng trong vụ án chống lại đội cưỡng chế và tạt acid sửa xe vào người sĩ quan công an Nguyễn Văn Thủy khi đang “thi hành công vụ.”

Đoàn cưỡng chế của huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, bị gia đình của Tuấn và hàng xóm cản trở ngày 14 tháng 4, 2015 dẫn đến việc bắt giam và truy tố tất cả những người chống đối bất kể người già hay trẻ con. Trong đó, Tuấn bị cáo buộc như trên vì tạt ca acid và một viên công an.

Trái ngược với thông báo từ phía chính quyền, đây là phiên tòa “công khai,” thế nhưng khi mọi người tìm đến để tham dự phiên tòa, đều bị từ chối cho vào phòng xét xử với lý do “không đủ chỗ ngồi.”

Phía tòa án đã cho đóng cửa phòng xử và bắt 5 chiếc loa phát thanh ra bên ngoài cho người dân “lắng nghe.” Thế nhưng chỉ có một chiếc loa là phát, nhưng âm thanh rất nhỏ và rè. Còn 4 chiếc kia chỉ để làm “kiểng,” thậm chí công an còn dùng để làm “ghế ngồi” cho đỡ mệt.

Người dân theo dõi “phiên tòa công khai” xử Nguyễn Mai Trung Tuấn nhưng không được vào bên trong dự khán. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Diễn biến tại phiên tòa, có 9 luật sự nhận bào chữa miễn phí cho Tuấn, họ đã chỉ ra rất nhiều sai phạm của vụ án như không xác định rõ người tạt acid công an Thủy. Việc bóc tách riêng vụ án “cố ý gây thương tích” để xử tù Tuấn là vi phạm nghiêm trọng các quy định của pháp luật vì cả nhà Tuấn trước đó cùng bị xử ở một vụ án “chống người thi hành công vụ.”

Động cơ chống đối của gia đình bà Mai Thị Kim Hương (mẹ Tuấn): “Cùng khu vực đền bù, gia đình khác được đền bù 300,000d/m2, nhà Tuấn 51,000d/m2. Tại sao lại liệt kê các nội dung băng rôn đả đảo Cộng Sản, tiêu diệt Đảng Cộng Sản Việt Nam vào trong một vụ án cố ý gây thương tích? Phải chăng muốn chính trị hóa vụ việc và trả thù trẻ con?”

Ngoài ra các luật sư đã chỉ ra rằng, cha mẹ Tuấn bị tước quyền giám hộ kể từ khi bị bắt đến hôm nay. Trong phiên tòa này, Tuấn không có người giám hộ, chính phiên tòa này và quá trình tố tụng, quy trình lấy lời khai, đối chất của Tuấn cũng vậy, vì thế đã vi phạm nghiêm trọng luật tố tụng.

Trong phiên tòa, Tuấn cho rằng bản thân vì quá hoảng loạn trong lúc gia đình bị cưỡng chế, mất nhà cửa nên tạt đại một ca màu xanh mà cho rằng trong đó có acid nhẹ. Em không đồng ý đền bù nếu phía bị hại yêu cầu, vì cho rằng nhà mình bây giờ không còn gì cả.

Cha mẹ Tuấn cũng đang trong tù, ông Nguyễn Trung Can (3 năm) và bà Mai Thị Kim Hương (3 năm 6 tháng) đã xét xử. Khi được tòa cho nói lời cuối cùng trước khi nghị án, Tuấn chỉ hồn nhiên trả lời: “Em muốn trở lại trường học!”

CSVN đã thua trong phiên tòa này

Ngay sau khi mức án 30 tháng tù giam cho Tuấn được tòa đưa ra. Rất nhiều lời bình luận phê phán và chỉ trích chế độ đã thất bại trong phiên tòa này.

Cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên cho biết: “Thực ra, người Cộng Sản đã thua thảm hại trong phiên tòa do chính họ mở ra hôm nay. Nguyễn Mai Trung Tuấn với nụ cười bình thản, dáng vẻ đĩnh đạc nhưng vẫn giữ được nét hồn nhiên của tuổi niên thiếu đã chiến thắng. Không gì đẹp hơn nụ cười và cái ngẩng cao đầu trước bạo quyền của một con người bị áp bức.”

Rất đông công an bủa vây khắp khu vực tòa án. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Còn nhà báo tự do Nguyễn Huyền Trang thốt lên: “Trẻ em Nguyễn Mai Trung Tuấn khát khao có tuổi thơ, mong muốn được đi học, ước ao gia đình em có quyền làm người nhưng những “người lớn” – lợi dụng chức vụ quyền hạn, cố ý làm trái, tham ô… – lại bảo Tuấn làm như thế là sai trái, vi phạm luật nên buộc phải cho 2 năm 6 tháng tù giam “nhằm mục đích giáo dục.” Giáo dục dưới thời Cộng Sản là thế!”

Thật không biết dùng từ gì để diễn tả hết sự tàn độc của chế độ này. Một đứa trẻ mới 15 tuổi bị một chính thể cầm quyền xử tù nặng nề chỉ vì em đòi quyền lợi và bảo vệ tài sản hợp pháp của gia đình trước sự cưỡng chế của công an,” cựu tù chính trị Paulus Lê Sơn.

Nhà hoạt động xã hội dân sự Thảo Teresa phẫn nộ: “Xử 2 năm 6 tháng tù một đứa trẻ 15 tuổi vì nó dám đứng lên bảo vệ tài sản quyền lợi hợp pháp của gia đình. Rõ ràng chế độ này đã chứng minh được tính ưu việt chuyên ăn cướp của dân. Quá là nhục nhã cho một nền tư pháp dã man vô nhân tính.”

“Tôi ngạc nhiên trước sự kiên định của em. 2 năm 6 tháng, em vẫn bình thản nở nụ cười. Rồi em sẽ trở về và trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi tin vậy. Chúc em luôn bình an. Thật nhục nhã cho những người đã chỉ đạo viết nên bản án của em ngày hôm nay,” Blogger Nguyễn Hoàng Vi.

Đức Mến Tha Thứ, Tin Tưởng, Hy Vọng Và Chịu Đựng Tất Cả!

Đức Mến Tha Thứ, Tin Tưởng, Hy Vọng Và Chịu Đựng Tất Cả!

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Luôn luôn tự đặt mình trong tư thế lắng nghe một đứa trẻ khuyết tật – RV

Bà Sylvie Danel 40 tuổi là nhà giáo dục chuyên môn tại một viện y-tế giáo-dục. Một ơn gọi đích thật nẩy sinh từ cuộc gặp gỡ với một trẻ tự-kỷ trong những năm đầu đời tìm kiếm việc làm. Xin nhường lời cho bà.

Là nhà giáo dục chuyên môn, từ năm 2012, tôi làm việc trong một viện y-tế giáo-dục nơi vùng ngoại ô thủ đô Paris. Đây là viện dành riêng cho các trẻ em khuyết tật hoặc tâm thần hoặc chậm trí nơi học đường.

Trước khi chính thức đi vào lãnh vực nghề nghiệp này, tôi muốn trở thành nữ giáo viên nên đã chuẩn bị và giật được mảnh bằng dạy học.

Có được bằng cấp rồi, mùa hè năm ấy, tôi tham dự một trại hè với tư cách nữ linh-hoạt-viên. Trại hè cũng tiếp nhận một số trẻ em bị bệnh tự-kỷ có các nhà giáo dục các em tháp tùng .. Hoàn toàn không biết gì về chứng khuyết tật này, tôi bỗng bị thôi-miên bởi Adrien một đứa bé tự-kỷ.

Tôi tạo được mối giao tiếp đặc thù với bé. Bé không nói được và không làm cho người khác hiểu được bé muốn gì. Vậy mà giữa hai chúng tôi đã có mối quan hệ đích thật chân thành. Vào buổi tối cuối cùng khi đốt lửa trại, tôi đến tìm bé, nắm lấy tay bé và cả hai chúng tôi cùng múa nhảy bên lửa trại. Sáng hôm sau, trước khi ra về, bé đến tìm tôi và xin tôi cùng nhảy với bé. Thật là giây phút tuyệt vời. Mọi người đều cảm động, ngay cả các nhà giáo dục tháp tùng các trẻ tự-kỷ cũng hết sức ngạc nhiên.

Riêng đối với tôi thì đây là ”cú sét” làm nẩy sinh mối tình tôi dành cho các trẻ tự-kỷ, đứng trước khía cạnh bí nhiệm của chứng khuyết tật này!!!

Từ trại hè trở về nhà, tôi suy nghĩ miên man và tự nhủ:

– Mình sẽ không làm nữ giáo viên nhưng làm nhà giáo dục!

Trong thời kỳ diễn ra trại hè, tôi đã bàn luận rất nhiều với các nhà giáo dục và hỏi han về nghề nghiệp của họ. Tôi bỗng ý thức rằng, trong một lớp học, giáo viên dạy cho cả lớp. Nếu có một trẻ nào gặp khó khăn, giáo viên không thể dừng lại lâu bên trẻ này, bởi vì toàn lớp học phải được tiếp tục chương trình. Đây là chuyện sẽ không bao giờ có thể xảy ra đối với tôi!!! Bởi lẽ giờ đây, đứa trẻ gặp khó khăn trở thành nhân vật quan trọng và tôi ước muốn dừng lại lâu thật lâu bên đứa bé. Có một dự án riêng biệt cho từng đứa trẻ khuyết tật với tư cách nhà giáo dục chuyên môn trở thành một dự án gây đam mê cho con đường công danh sự nghiệp của tôi. Tôi quyết định thay đổi hướng đi.

Sau một năm làm nhân viên thiện nguyện nơi vùng ngoại ô thủ đô Paris để lượng định sức mình, tôi chính thức ghi danh vào trường dành cho các nhà giáo dục chuyên môn. Sau khi ra trường, tôi làm việc hai năm nơi Cư Xá tiếp nhận những người lớn tuổi bị điếc. Cùng thời gian này thỉnh thoảng tôi cũng tiếp tay với một dịch vụ chăm sóc các trẻ tự-kỷ nơi tư gia. Sau cùng, tôi chính thức trở thành nhà giáo dục chuyên môn trong một viện y-tế giáo-dục.

Nơi viện y-tế giáo-dục thành phần các thân chủ được nới rộng gồm nhiều chứng khuyết tật khác nhau trong đó các trẻ em bị bệnh tự-kỷ. Xét vì kinh nghiệm có được cạnh các em tự-kỷ tôi đặc biệt lãnh trách nhiệm phụ trách 8 em tự-kỷ tuổi từ 7 đến 10. Khi các em không đến lớp hoặc không có những buổi tập luyện chuyên biệt thì chúng tôi tổ chức các sinh hoạt dành riêng cho các em tự-kỷ. Mục đích của chúng tôi là khởi hành từ chính điều kiện cá nhân của từng em để dẫn đưa các em tiến xa hơn trên con đường chữa trị. Không rõ chúng tôi có thành công hay không nhưng điều chính yếu là chúng tôi dùng trọn sức lực và thiện tâm để phục vụ các em.

Làm việc với tư cách nhà giáo dục chuyên môn nơi viện y-tế giáo-dục thì con đường sự nghiệp của tôi kể như không có, bởi lẽ không có nấc thang để cho tôi tiến thân! Nhưng không sao cả! Điều quan trọng là tôi cảm thấy yêu nghề và nghề nghiệp giúp tôi thủ đắc đức tính kiên nhẫn cùng với khả năng biết đặt lại vấn đề. Chẳng hạn có những đứa trẻ tôi tạo được dễ dàng mối quan hệ, trong khi có những đứa trẻ khác thì tôi gặp khó khăn. Kinh nghiệm này giúp tôi biết khiêm tốn nhận ra những giới hạn của mình và luôn luôn tự đặt mình trong tư thế lắng nghe một đứa trẻ khuyết tật.

 … ”Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm choẹ xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi. Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Đức mến không bao giờ mất được!” (1Côrintô 13,1-8).

 (”OMBRES & lumière”, Revue Chrétienne Des Personnes Malades Et Handicapées, De Leurs Familles Et Amis, No 209, Janvier-Février 2016, trang 8-9)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

 

LUẬN CỨ BÀO CHỮA VỀ VẤN ĐỀ GIÁM ĐỊNH THƯƠNG TẬT

LUẬN CỨ BÀO CHỮA VỀ VẤN ĐỀ GIÁM ĐỊNH THƯƠNG TẬT
(Bào chữa cho bị cáo Nguyễn Mai Trung Tuấn, phiên tòa phúc thẩm)

Luật sư Trần Hồng Phong

Kính gửi: HĐXX PHÚC THẨM – TAND TỈNH LONG AN

Nguyen Mai Trung Tuan

 

 

 

 

 

Hình Nguyễn Mai Trung Tuấn (vị thành niên) đang tươi cười

Phần 1: Ý kiến chung về vụ án và việc giám định thương tật nạn nhân:
– Đây là vụ án đặc biệt, bị cáo là người chưa thành niên (15 tuổi), được dư luận xã hội quan tâm, đòi hỏi xét xử khách quan, đúng pháp luật. Uy tín của nền tư pháp nước nhà nói chung.
– Do có nhiều luật sư, tôi chỉ trình bày về vấn đề giám định tỷ lệ thương tật của nạn nhân Nguyễn Văn Thủy. Trong vụ án này, tỷ lệ thương tật bao nhiêu % có ý nghĩa rất quan trọng, quyết định đến việc xác định NMTT có phạm tội hay không? Nếu dưới 31% thì Tuấn sẽ không bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo k3 điều 104 BLHS về tội cố ý gây thương tích.
– Đề nghị quan điểm bào chữa của tôi cần được VKS tranh luận đầy đủ, thẳng thắn, toàn diện để làm sáng tỏ vấn đề. Bảo đảm việc đánh giá chứng cứ, gồm kết luận giám định thực sự khách quan, đúng pháp luật. Biên bản phiên tòa cần ghi nhận đầy đủ ý kiến của luật sư. Chúng tôi sẽ thực hiện quyền được xem và ký vào biên bản phiên tòa.
– Về việc 2 tài liệu rất quan trọng liên quan trực tiếp đến việc giám định là Giấy chứng nhận thương tích số 07 ngày 24/4/2015 của TTYT Thạnh Hóa và Giấy chứng nhận thương tích số 564 ngày 15/5/2015 (tỷ lệ tổn thương diện tích 10%) của BV Chợ Rẫy bị rút khỏi hồ sơ vụ án là vi phạm tố tụng nghiêm trọng, có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án. Đề nghị VKS và HĐXX có ý kiến và hướng giải quyết (ls đã có đơn kiến nghị nhiều lần).
– Qua tự thân vận động, hiện tôi có trong tay 2 tài liệu này (bản photo) – được trích từ hồ sơ vụ án chống người thi hành công vụ của cha mẹ Tuấn – ông bà Nguyễn Trung Can. Chúng tôi sử dụng ở đây như là tài liệu tham khảo, bổ sung, mới.
– Việc HĐXX không triệu tập và không có mặt giám định viên tham dự phiên tòa phúc thẩm (và cả sơ thẩm trước đây) là thiếu sót không thể chấp nhận được. Vì có rất nhiều vấn đề chưa rõ ràng, mâu thuẫn, thậm chí trái pháp luật thể hiện trong bản Kết luận giám định số 95 ngày 2/6/2015 – không ai khác có thể giải thích thay.
– Không chỉ vậy, về nguyên tắc và bảo đảm khách quan, còn cần phải triệu tập cả bác sỹ điều trị tại TTYT Thạnh Hóa (Bs Phùng Thanh Anh Kiệt) – người đã mô tả và chẩn đoán vết thương nạn nhân Thủy trong Giấy chứng nhận thương tích số 07 ngày 24-4-2015.
– Về Đơn kiến nghị giám định lại do các luật sư gửi cho Tòa, theo thông tin trong Quyết định số 01/QĐ-TA ngày 28-1-2016 của Chánh án TAND tỉnh Long An trả lời đơn của luật sư Nguyễn Văn Miếng về việc không chấp nhận đề nghị thay đổi thẩm phán Lê Quang Hùng, có đề cập đến việc luật sư bào chữa đã có đơn kiến nghị giám định lại. Và TAND tỉnh Long An đã có công văn số 52/2015/CV.TA ngày 31/12/2015 gửi Trung tâm pháp y Sở Y tế Long An đề nghị giải thích và khẳng định giá trị pháp lý Bản kết luận giám định pháp y về thương tích số 95/TgT.15-PY ngày 2/6/2015 của Trung tâm pháp y đối với người bị hại Nguyễn Văn Thủy. Sau đó ngày 11/1/2016, Trung tâm pháp y Sở y tế Long An đã có công văn số 05/TTPY-GĐTH phúc đáp. Tuy nhiên sau ngày 5-1-2016 các luật sư mới gửi Đơn kiến nghị, trong khi đó TAND tỉnh Long An từ ngày 31/12/2015, tức là trước đó 1 tuần. Như vậy, Đơn kiến nghị giám định lại của các luật sư thực chất chưa được xem xét, giải quyết.
– Tuy nhiên, chúng tôi sẽ sử dụng các thông tin trong công văn trả lời của Trung tâm pháp y Long An ngày 11/1/2016 và trình bày trong phần tranh luận của mình. Nhằm chỉ ra giải thích của Trung tâm là mâu thuẫn, quá trình giám định và kết luận tỷ lệ thương tật là sai quy định, trái pháp luật. Nếu không khắc phục (giám định lại) sẽ làm oan đối với bị cáo NMTT.
– Dù chúng tôi đã đề nghị hoãn phiên tòa trong phần thủ tục, nhưng Tòa vẫn quyết định xét xử, nên với trách nhiệm của mình, tôi vẫn trình bày quan điểm trong bối cảnh không thể xét hỏi và làm rõ nhiều vấn đề liên quan đến giám định – do vắng mặt giám định viên.
– Về vấn đề giám định thương tật, đề nghị HĐXX lưu ý có 2 văn bản pháp luật liên quan – cũng đã được Trung tâm pháp y Sở Y tế Long An xác nhận trong công văn 05 ngày 11/1/2016 gửi Tòa. Đó là:
1. Thông tư 20/2014 Bộ Y tế ban hành ngày 12-6-2014 – quy định về tỳ lệ tổn thương cơ thể sử dụng trong giám định pháp y – chương 10: Tổn thương cơ thể do tổn thương bỏng. Có hiệu lực từ 15/8/2014. Nội dung cơ bản về phương pháp đánh giá và kết luận tỷ lệ thương tật hoàn toàn giống với Thông tư 28/2013 BYT.
2. Thông tư 47/2013 Bộ Y tế – ban hành ngày 31/12/2013 – về quy trình giám định pháp y và mẫu bản Kết luận giám định pháp y. Có hiệu lực từ ngày 15/4/2014.
(Chúng tôi sẵn sàng cung cấp để Tòa đối chiếu, kiểm tra).
– Ngoài ra, việc xác định diện tích tổn thương là bao nhiêu % diện tích cơ thể chỉ có thể được xác định một cách chính xác khi chúng ta biết diện tích bề mặt da của cơ thể một con người trung bình là bao nhiêu m2? Chứ không phải và không thể cơ quan giám định nói 6% thì có nghĩa là đúng 6%. Qua nghiên cứu và tham khảo, được biết diện tích bề mặt da của nam giới người Việt Nam trung bình khoảng 1,9m2. Tức 1.900cm2.
– Trong khi Khoa bỏng BV Chợ Rẫy – cơ sở khám chữa bệnh hàng đầu cả nước, xác định diện tích tổn thương của nạn nhận là 10%, thì trong công văn trả lời và bản Kết luận giám định pháp y của Trung tâm pháp y Long An vừa không rõ ràng, sai quy định, nhưng thể hiện khoảng gần 14%, trong khi TTYT Thạnh Hóa lại “chẩn đoán” đến 35% mà không nói rõ là cái chi – cho thấy việc giám định có vấn đề nghiêm trọng.
– Để có căn cứ đánh giá, xác định giá trị chứng cứ của các tài liệu có trong hồ sơ và kết luận tại bản án sơ thẩm – đề nghị nạn nhân Nguyễn Văn Thủy cho HĐXX và các luật sư xem xét các vết sẹo trên cơ thể – xem có phù hợp và đúng với mô tả trong Bản kết luận giám định pháp y và 2 Giấy chứng nhận thương tích không?

Phần 2: Nội dung bào chữa
Gồm 2 nội dung chính:
I. Việc tòa sơ thẩm rút 2 “giấy chứng nhận thương tích” và Hồ sơ bệnh án ra khỏi Hồ sơ vụ án là sai sót không thể khắc phục tại phiên tòa phúc thẩm và có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án.
II. Bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY của Trung tâm pháp y Sở Y tế tỉnh Long An có nhiều vấn đề bất thường:
1. Nhiều nội dung không rõ ràng, mâu thuẫn và sai quy định pháp luật.
2. Có sai sót về hình thức và thủ tục – quy trình giám định.
3. Việc kết luận bị hại có tỷ lệ thương tật 35% là quá cao, không có căn cứ, mâu thuẫn với tài liệu nghiên cứu là 2 Giấy chứng nhận thương tích. Đặc biệt là không đúng với quy định của pháp luật về tỷ lệ thương tật theo Thông tư 20/2014/TT-BYT.
4. Có nhiều câu hỏi/vấn đề chưa rõ cần phải được giám định viên giải thích, trả lời.
Kết luận giám định pháp y số 95 không đáng tin cậy, không có giá trị chứng cứ.

  1. Việc hai (2) “Giấy chứng nhận thương tích” và Hồ sơ bệnh án của nạn nhân Nguyễn Văn Thủy bị rút khỏi hồ sơ vụ án là có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án, không thể khắc phục tại phiên tòa phúc thẩm này:
    Trong “QĐ trưng cầu giám định tỷ lệ thương tật” số 92 ngày 19-5-2015 của CQCSĐT công an huyện Thạnh Hóa, thể hiện có kèm theo 2 bộ tài liệu liên quan và rất quan trọng là:
    – Giấy chứng nhận thương tích số 07/CN ngày 24-4-2015 và Hồ sơ bệnh án của Trung tâm Y tế huyện Thạnh Hóa.
    – Giấy chứng nhận thương tích số 564/YC-BVCR ngày 15-5-2015 và Hồ sơ bệnh án của Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM).
    Tại bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY của Trung tâm Pháp Y Sở Y tế Long An ngày 2-6-2015, tại mục II (Nghiên cứu hồ sơ tài liệu) cũng ghi rõ gồm:
    – Giấy chứng nhận thương tích số 07/CN ngày 24-4-2015 và Hồ sơ bệnh án của Trung tâm Y tế huyện Thạnh Hóa.
    – Giấy chứng nhận thương tích số 564/YC-BVCR ngày 15-5-2015 và Hồ sơ bệnh án của Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM). (Ghi chú: trong đó có 3 tài liệu quan trọng là: Giấy chứng nhận thương tích, Giấy ra viện, Giấy chứng nhận nghỉ việc hưởng BHXH đều ghi rõ là “phỏng hóa chất diện tích 10%”)
    Như vậy, các tài liệu nêu trên là có thật, và RẤT QUAN TRỌNG, vì do bác sỹ của cơ quan có chuyên môn và thẩm quyền lập, dùng để nghiên cứu, tham khảo khi tiến hành giám định và căn cứ vào đây để đưa ra kết luận về tỷ lệ thương tật.
    2 Giấy chứng nhận thương tích và Hồ sơ bệnh án nêu trên cũng chính là một phần mang tính bắt buộc – thuộc phần “hồ sơ giám định” quy định tại mục II Hồ sơ giám định – quy trình “giám định thương tích vềt thương phần mềm” nêu tại Thông tư 47/2013/TT-BYT mà chính Trung tâm pháp y Long An đã thừa nhận. Trong đó, tại mục IV nêu rõ “Từ chối giám định” khi “không đầy đủ hồ sơ, hồ sơ không mang tính pháp lý”.
    Trong đó, Giấy CNTT của BV Chợ Rẫy là đáng tin cậy – vì đây là trung tâm khám chữa bệnh hàng đầu cả nước, tài liệu chứng nhận do bác sỹ chuyên khoa Bỏng thực hiện.
    Thế nhưng, trong bản thống kê “Tài liệu có trong hồ sơ” do cán bộ thống kê Lê Vũ Khúc lập, thấy rằng hồ sơ vụ án có 252 tờ, nhưng KHÔNG CÓ CÁC TÀI LIỆU CHỨNG NHẬN THƯƠNG TÍCH VÀ HỒ SƠ BỆNH ÁN CỦA NẠN NHÂN NGUYỄN VĂN THỦY.
    Việc trong hồ sơ vụ án không có các tài liệu quan trọng nêu trên là rất bất thường và thậm chí là sự vi phạm pháp luật tố tụng hình sự nghiêm trọng, có dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án, sai lệch kết quả giám định.
    Từ đó, luật sư cũng không có cơ hội nghiên cứu tài liệu chuyên môn này. Và một câu hỏi không thể không đặt ra và giải quyết là: ai đã cố tình rút những tài liệu này khỏi hồ sơ vụ án và nhằm mục đích gì?
    Về mặt tố tụng, dẫn đến hậu quả là:
    – Trong hồ sơ vụ án không thể hiện 2 tài liệu này. Tức là không có chứng cứ để xác định việc giám định của Trung tâm pháp y Long An là đúng pháp luật.
    – Không thể không làm rõ vì sao cùng một bệnh nhân, mà BV điều trị chuyên khoa đầu tiên là BV Chợ Rẫy xác định tổn thương chỉ khoảng 10% diện tích cơ thể, mà sau đó TT pháp y lại đưa ra tỷ lệ cao hơn bất thường.
    – Không có cơ sở để HĐXX ghi nhận và đánh giá việc giám định và kết quả giám định một cách ĐÚNG PHÁP LUẬT.
    Do vậy, cần phải khắc phục bằng cách bổ sung và hợp pháp hóa 2 tài liệu quan trọng này vào hồ sơ vụ án – điều tra lại.
    Việc này không thể khắc phục tại phiên tòa phúc thẩm này. Vì nếu bây giờ bổ sung vào, tức là đã thừa nhận việc xét xử sơ thẩm đã không xem xét đến 2 chứng cứ quan trọng đó. Trong khi đây không phải là chứng cứ mới (phát hiện).
    Đủ căn cứ để HĐXX tuyên hủy án sơ thẩm, để điều tra bổ sung và xét xử lại từ đầu.
    Tuy nhiên, trong phần trình bày sau đây, chúng tôi vẫn sử dụng thông tin từ 2 Giấy chứng nhận thương tích nêu trên và 2 tài liệu của BV Chợ Rẫy (Giấy ra viện và Giấy CN nghỉ việc hưởng BHXH) – nhằm mục đích chứng minh bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY là có vấn đề, không đáng tin cậy. Khhông thể xem là “chứng cứ” kết tội được.
    Đề nghị VKS phải tranh luận với chúng tôi về vấn đề này.
  2. Bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY có nhiều vấn đề:
    1. Nhiều nội dung không rõ ràng, mâu thuẫn và sai quy định:
    Khi tiến hành giám định pháp y, bắt buộc phải tuân thủ quy định tại Thông tư 47/2013/TT-BYT. Cụ thể:
    1.1. Không rõ ràng, vô lý:
    – Khám thương tích, khám chuyên khoa: ghi kích thước vết sẹo, nếu ghi %, thì phải xác định rõ % gì: tỷ lệ tổn thương hay diện tích tổn thương cơ thể?
    > Việc ghi % như trong Kết luận giám định 95 là sai và đã dẫn đến không thể hiểu ý nghĩa của % này là gì.
    > Nay lần đầu trong công văn 05/… ngày 11/1/2016, Trung tâm pháp y Sở y tế Long An mới giải thích rằng trên người bị hại Nguyễn Văn Thủy qua giám định có 4 nhóm sẹo vềt thương như sau:
    1. Nhóm sẹo cánh tay (P) và (T) diện tích 06% cơ thể, kèm theo giới hạn cử động gấp khuỷu tay (P) có tỷ lệ tổn thương cơ thể 18%.
    2. Nhóm sẹo vùng ngực, lưng, bụng diện tích 07% cơ thể và 15 sẹo nhỏ dài khoảng 1-2cm, có tỷ lệ tổn thương cơ thể 15%.
    3. Nhóm sẹo vùng mặt má cổ (P), sẹo ít ảnh hưởng đến thẩm mỹ, có tỷ lệ tổn thương cơ thể 06%.
    4. Sẹo mu bàn chân (T) có sẹo dài khoảng 1cm, có tỷ lệ tổn thương cơ thể 1%.
    Tổng tỷ lệ tổn thương cơ thể theo phương pháp cộng lùi của Thông tư 20/2014/TT-BYT ngày 12/6/2014 của Bộ Y tế:
    T=T1 + T2 + T3 + T4 = 18% + 12,3% + 4,18% + 0,65% = 35,13%. Làm tròn: 35%
    Qua thông tin trên, dù phần nào rõ hơn, nhưng đồng thời lại là bằng chứng mới, thể hiện có nhiều sai sót, chưa rõ trong Bản kết luận giám định. Cụ thể :
    – Nhóm sẹo vùng mặt má cổ (P), sẹo ít ảnh hưởng đến thẩm mỹ, có tỷ lệ tổn thương cơ thể 06%.
    > Diện tích bao nhiêu ? Đây là điều bắt buộc phải ghi nhận để từ đó mới có thể đưa ra tỷ lệ tổn thương. Không có diện tích, thì căn cứ vào đâu để kết luận là tỷ lệ tổn thương 6% ?
    – Sẹo mu bàn chân (T) có sẹo dài khoảng 1cm, có tỷ lệ tổn thương cơ thể 1%.
    > Tương tự : diện tích bao nhiêu ? Đây là điều bắt buộc phải ghi nhận để từ đó đưa ra tỷ lệ tổn thương. Không có diện tích, thì căn cứ vào đâu để kết luận là tỷ lệ tổn thương 1% ? Hơn nữa trong khi tại Bảng tỷ lệ – Thông tư 20/2014 hướng dẫn rất rõ là « sẹo bỏng không ảnh hưởng đến điều tiết, cứ 5% diện tích cơ thể thì có tỷ lệ thương tật 3% ».
    > Với vết sẹo khoảng 1cm2, tức là chỉ khoảng 0,05% diện tích cơ thể, rất nhỏ, thì làm sao có thể kết luận là tỷ lệ thương tật 1% ?

1.2. Mâu thuẫn:
(Cập nhật thông tin tại Quyết định 01/ ngày 28/1/2016 của TAND tỉnh Long An về việc không chấp nhận yêu cầu của ls Nguyễn Văn Miếng)
* Tại gạch 2 và gạch 4 mục 4 Khám chuyên khoa, ghi “sẹo vùng cánh tay diện tích 6%” và “sẹo vùng lưng 7%” – nay theo văn bản trả lời ngày 11/1/2016 của TT pháp y đã xác định là % diện tích toàn bộ cơ thể. Trước đây không nói rõ – là sai quy định. Và tòa sơ thẩm đã xử trên cái sai này.
> Tuy nhiên, qua đây cho thấy chỉ 2 mục này diện tích vết sẹo đã là 13% diện tích cơ thể. Trong khi theo Giấy chứng nhận thương tích của BV Chợ Rẫy, tổng diện tích chỉ 10%. Chỉ riêng điều này đã là mâu thuẫn không thể chấp nhận được. Vì sẽ dẫn đến kết luận về tỷ lệ % thương tật chênh lệch nhiều % – ảnh hưởng đến việc bị cáo có phạm tội hay không.
* Tại phần III giám định, mục 3 thương tích, gạch 8 ghi “mặt trong cổ chân trái sẹo vệt thương kích thước 0,5cm x 0,7cm, lành”. Nhưng tại mục 4 khám chuyên khoa và phần IV kết luận lại ghi: “mu bàn chân trái có 1 sẹo dài 1cm x 1cm, lồi nhẹ” là mâu thuẫn với nhau về diện tích và vị trí. Trong đó phẩn kết luận lại tăng nặng, là bất lợi cho bị cáo.

1.3. Sai thủ tục:
– Theo quy định tại Thông tư 47/2013/TT-BYT – phần “Quy trình giám định thương tích vết thương phần mềm” – thì khi giám định bắt buộc phải:
– “Chụp ảnh và làm bản ảnh”.
– “Chụp ảnh các vết sẹo, sự co rút, biến dạng”.
Thế nhưng, trong hồ sơ vụ án không có bản ảnh – có thể hiểu là các giám định viên đã cố tình vi phạm quy trình, quy định.
Trong khi trong phần giải thích ghi Kết luận giám định pháp y hướng dẫn rất rõ như sau: “ hình ảnh, dấu vết liên quan, trong quá trình giám định nếu in trực tiếp vào bản giám định pháp y thì không phải đóng dấu giáp lai, nếu dán ảnh rời thì phải đóng dấu giáp lai. Ở những tổn thương có điều kiện đặt thước đo thì phải có thước tỷ lệ đi kèm khi chụp ảnh”.
> Việc không lập bản ảnh không những là sai quy định, sai luật. Mà còn trực tiếp làm bất lợi cho bị cáo Tuấn. Việc này có chấp nhận được không?
Đề nghị VKS tranh luận làm rõ vấn đề này.

1.4. Áp dụng tỷ lệ tổn thương sai quy định:
Đặc biệt,
– Kết luận tỷ lệ tổn thương cơ thể đã cho thấy Hội đồng giám định đã ÁP DỤNG KHÔNG ĐÚNG QUY ĐỊNH TẠI BẢN TỶ LỆ TỔN THƯƠNG CƠ THỂ HIỆN HÀNH – là một vấn đề mang tính nguyên tắc, bắt buộc và có ý nghĩa quyết định trong việc xác định tỷ lệ tổn thương/thương tật.
Chúng tôi xin trình bày ở phần sau.

  1. Bản kết luận giám định pháp y số 95 của TT pháp y Sở Y tế Long An sai sót về hình thức, thủ tục và là tài liệu photo – không có giá trị chứng cứ
    2.1. Các giám định viên không ký tên đầy đủ:
    – Hình thức và thủ tục Bản kết luận giám định pháp y phải tuân thủ quy định tại Thông tư 47/2013/TT-BYT – như chính Trung tâm pháp y Long An đã xác nhận trong công văn 05/… ngày 11/1/2016. Cụ thể: Tất cả các giám định viên phải ký và ghi rõ họ tên.
    – Tại Điều 73 BLTTHS về “Kết luận giám định: quy định rõ như sau: “Nếu việc giám định do một nhóm người giám định tiến hành thì tất cả các thành viên đều ký vào bản kết luận chung”.
    Nhưng trong bản Kết luận giám định 95 chỉ có 1 trong 2 giám định viên ký tên. Cụ thể: chỉ có giám định viên Đoàn Thị Cao Nguyên ký. Trong khi giám định viên Phan Hồng Trường không ký. Nhưng lại thể hiện ông Phan Hồng Trường lại ký vào phần “Thủ trưởng tổ chức giám định pháp y”.
    Điều này thể hiện:
    i) Việc giám định viên Phan Hồng Trường không ký tên với tư cách là giám định viên sai quy định, thiếu sót không thể khắc phục.
    ii) Giả sử ông Phan Hồng Trường là người ký thay giám đốc Trung tâm giám định là theo ủy quyền của thủ trưởng tổ chức – thì cũng phải có bằng chứng thể hiện việc này. Bao gồm việc ông có được phân công là “giám định viên” hay không?
    Mặt khác, nếu ông Phan Hồng Trường là giám định viên – như thể hiện trong Bản kết luận giám định, thì không thể lại ký ở phần Thủ trưởng tổ chức giám định. Vì sẽ thiếu khách quan, vừa đá bóng vừa thổi còi.
    Đề nghị KSV tranh luận về vấn đề này.

2.2. Không thể sử dụng tài liệu photo làm chứng cứ kết tội:
Pháp luật quy định đối với tài liệu đọc – bắt buộc phải là BẢN CHÍNH thì mới có giá trị chứng cứ.
Theo biểu “Thống kê tài liệu có trong hồ sơ vụ án” thì Bản Kết luận giám định được đánh bút lục 61-65, không thể hiện là bản photocopy hay bản chính. Nhưng trên thực tế – khi các luật sư nghiên cứu – thì là bản photo.
Và như vậy là KHÔNG CÓ GIÁ TRỊ CHỨNG CỨ – theo quy định tại Điều 73 BLTTHS và Điều Điều 83 BLTTDS về “xác định chứng cứ”: “Các tài liệu đọc được nội dung được coi là chứng cứ nếu là bản chính hoặc bản sao có công chứng, chứng thực hợp pháp hoặc do cơ quan, tổ chức có thẩm quyền cung cấp, xác nhận”.
Lưu ý: Cơ quan có thẩm quyền không về việc xác nhận tài liệu gốc không phải và không thể là CQĐT công an Thạnh Hóa (vì thiếu khách quan). Hơn nữa tài liệu này đóng dấu “Mật” là có hàm ý gì? Gây khó khăn, hạn chế quyền bào chữa công khai của luật sư.

  1. Việc kết luận bị hại có tỷ lệ thương tật mức 35% là quá cao và không phù hợp với quy định của pháp luật – tại Thông tư 20/2014/TT-BYT của Bộ Y tế:
    Việc đưa ra đánh giá, kết luận về tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích (tỷ lệ thương tật) bắt buộc phải tuân thủ đúng quy định của pháp luật, căn cứ vào các văn bản pháp luật chuyên ngành. Ở đây là 2 thông tư đã nêu trên và chính Trung tâm pháp ý cũng đã xác nhận việc này.
    Thế nhưng, thật nghiêm trọng khi thấy rằng việc kết luận tỷ lệ thương tật của nạn nhân Nguyễn Văn Thủy ở mức 35% là:
    – Hoàn toàn không phù hợp với các mô tả và diện tích các vết thương, vết sẹo – nêu trong chính Bản kết luận giám định pháp y số 95.
    – Hoàn toàn không phù hợp với diện tích tổn thương phỏng hóa chất ghi nhận và mô tả trong Giấy chứng nhận thương tích số 564 ngày 15/5/2015 của BV Chợ Rẫy.
    – Có sự phù hợp một cách khó hiểu – nhưng SAI – so với số liệu ghi trong Giấy chứng nhận thương tích số 07 ngày 24/4/2015 của TTYT Thạnh Hóa.
    Theo đó, những nội dung và tỷ lệ % ghi trên giấy này như sau: “bỏng độ 2-3, # 35%”. “Vùng mặt cổ 2%, vùng cánh tay 9%, vùng lưng 18%, vùng 2 chi dưới 6%”. Nếu cộng lại thì bằng đúng 35%. Nhưng các tỷ lệ này được ghi rõ là “chẩn đoán” – lại do Trung tâm Y tế cấp huyện thực hiện, hoàn toàn không có chức năng kết luận tỷ lệ thương tật.
    Thậm chí cứ giả sử con số 35% do TTYT đưa ra đúng là tỷ lệ thương tật, thì tổng diện tích vết thương, vết sẹo phải chiếm tới khoảng 60% diện tích cơ thể. Điều này là hoàn toàn mâu thuẫn với Chứng nhận thương tật của BV Chợ Rẫy chỉ là 10% diện tích cơ thể.
    > Hay nói khác đi: CÁC SỐ LIỆU VỀ TỶ LỆ % DIỆN TÍCH VỀ THƯƠNG GIỮA 3 TÀI LIỆU TRÊN HOÀN TOÀN MÂU THUẪN NHAU VÀ KHÁC BIỆT RẤT LỚN
    Đặc biệt, tỷ lệ thương tật 35% HOÀN TOÀN KHÔNG PHÙ HỢP với “bản tỷ lệ tổn thương cơ thể hiện hành” – quy định tại Thông tư 20/2014 Bộ Y tế – mà bắt buộc cơ quan giám định phải tuân thủ.
    Cụ thể:
    Tại bản “Kết luận giám định pháp y về thương tích” số 95/ThT.15-PY, tại phần kết luận giám định đã mô tả dấu hiệu tổn thương chính qua giám định như sau:
    1. “Vùng mặt, má, cổ phải sẹo 8cmx2cm;
    2. Sẹo vùng cánh tay, cẳng tay phải đau rát, giới hạn cử động gấp khủy phải;
    3. Ngực phải có 15 sẹo dài khoảng từ 1cm đến 2cm, sẹo lồi, không rát;
    4. Sẹo lưng khoảng 7%, bong tróc da, sẹo lồi, không rát;
    5. Mu bàn chân trái có 1 sẹo dài 1cm, 1cm, lồi nhẹ”.
    Để từ đó kết luận tỷ lệ thương tật là 35%. Có những mâu thuẫn và vi phạm như sau:
    – Trong 5 mục trên, có 1 mục ghi 7% (sẹo lưng) và sẹo tay phải – dựa theo con số ở phần trên là 6%. Tổng cộng 13%. (không có vùng “mặt, cổ”.)
    – 3 khu vực vết thương còn lại – chúng tôi tính ra có diện tích là 0,0047m2. Tương đương chưa tới 1% diện tích bề mặt da cơ thể. (có vùng “mặt, cổ”).
    > Như vậy, tổng cộng diện tích sẹo, vết thương tối đa khoảng 14% diện tích cơ thể. Và cứ giả sử rằng đây là con số chính xác (dù thực chất có nhiều vô lý, mâu thuẩn – như phân tích ở trên).
    Thì theo: Thông tư 20/2014 – Chương 10 – tổn thương cơ thể do tổn thương bỏng:
    – Điểm 1.1: “sẹo vết thương phần mềm và sẹo bỏng không ảnh hưởng đến điều tiết: cứ mỗi 5% diện tích cơ thể thì tỷ lệ tương tật là 3%”.
    > Như vậy, với diện tích sẹo khoảng 13% – thì tỷ lệ thương tật chỉ KHOẢNG 8%.
    Hay nói khác đi, chỉ khi diện tích sẹo chiếm khoảng 60% diện tích cơ thể – thì tỷ lệ thương tật mới là 35% – như kết luận của TT pháp y Long An.
    – Điểm 1.2: “sẹo vùng mặt, cổ từ 1% đến 3% diện tích cơ thể thì tỷ lệ tương tật là từ 11% đến 15%”.
    > Qua mô tả tại Bản kết luận giám định, thì diện tích vết sẹo vùng mặt, cổ của nạn nhận chưa tới 1%. Thì tỷ lệ thương tật TỐI ĐA CHƯA TỚI 10%. (TT pháp y kết luận 6% – và chúng tôi đồng ý).
    Thì tổng cộng cả 2 nhóm trên, tỷ lệ thương tật – theo công thức cộng lùi (4,18%) – là khoảng 12,1%.
    Lưu ý:
    Ngoài ra, tại Thông tư 20/2014 còn quy định “nếu diện tích sẹo chiếm từ 20% diện tích cơ thể trở lên, ảnh hưởng đến điều tiết thì được cộng 10% (cộng lùi”). Đây là vấn đề chuyên môn, chuyên sâu và có dấu hiệu thể hiện qua thương tật của nạn nhân – nên chúng tôi không muốn có ý kiến chủ quan.
    Tuy nhiên, giả sử rằng thậm chí nạn nhân bị sẹo tới diện tích 20% như quy định này, thì dù có cộng thêm 10% nữa – theo kiểu không cộng lùi – thì tối đa cũng chỉ tới 18%. (8% + 10%).
    Trong khi đó, rõ ràng diện tích vết sẹo, vềt thương theo BV Chợ Rẫy là 10% và theo chính TT pháp y Long An thì khoảng 14%.
    Như vậy, chúng tôi có cơ sở chắc chẳn để khẳng định rằng:
    Kết luận tỷ lệ thương tật ở mức 35% là QUÁ CAO, và KHÔNG PHÙ HỢP với quy định của pháp luật.
  2. Những vấn đề/câu hỏi đặt ra và phải được giám định viên giải thích, làm rõ:
    Qua những điều trình bày trên, chúng tôi cho rằng có quá nhiều mâu thuẫn trong bản Kết luận giám định của Trung tâm giám định pháp y Sở Y tế Long An. Những thắc mắc tối thiểu đặt ra là:
    1. Vì sao mức 35% không phù hợp với quy định của pháp luật? Cụ thể tại: Thông tư 20/2014? (Chỉ khoảng 18% so với 35% – chênh lệch quá lớn).
    2. Vì sao Hội đồng giám định khi tiến hành giám định không lập bản ảnh và ký tên đầy đủ – theo quy định tại Thông tư 47/2013?
    3. Vì sao diện tích các vết thương ghi nhận trên bản Kết luận giám định có sự mâu thuẫn, và chênh lệch lớn với Chứng nhận thương tích của BV Chợ Rẫy? Trong khi đây là tài liệu nghiên cứu bắt buộc?
    4. Vì sao có sự mô tả mâu thuẫn về diện tích và vị trí vết sẹo ở chân trái?
    5. Vì sao nhóm sẹo vùng cổ, mặt và nhóm sẹo ở cánh tay – không đo diện tích – mà lại đưa ra được tỷ lệ tổn thương – là dựa trên căn cứ và quy định nào?

Một khi những vấn đề nêu trên không/chưa được giám định viện giải thích, trả lời làm rõ – và cũng KHÔNG AI CÓ THỂ VÀ CÓ QUYỀN TRẢ LỜI, GIẢI THÍCH THAY – thì việc Tòa sơ thẩm căn cứ vào để kết án là không thể chấp nhận được. Vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự.
Đề nghị VKS tranh luận làm rõ tất cả các vấn đề trên.

Kính thưa HĐXX,
Qua những nội dung trình bày trên, chúng tôi cho rằng Bản kết luận giám định pháp y mà các cơ quan tiến hành tố tụng đã sử dụng để truy cứu trách nhiệm hình sự và kết án đối với Nguyễn Mai Trung Tuấn là tài liệu không đáng tin cậy, không có giá trị chứng cứ.
Xét về mặt tố tụng, đây là “trường hợp nội dung kết luận giám định chưa rõ, chưa đầy đủ” – theo quy định tại điều 159 BLTTHS.
Việc cần phải trưng cầu giám định lại tỷ lệ thương tật đối với nạn nhân là điều cần thiết và không thể bỏ qua. Để bảo đảm việc xét xử được khách quan, đúng pháp luật, tránh gây oan, sai.
Rất nhiều sai sót và vi phạm – không thể khắc phục trong giai đoạn phúc thẩm.

Căn cứ quy định tại:
– Điều 158 BLTTHS, về việc luật sư bào chữa có quyền yêu cầu giám định lại.
– Điều 159 BLTTHS về việc giám định lại – “trường hợp nội dung kết luận giám định chưa rõ, chưa đầy đủ”.
– Điều 248 BLTTHS về “Bản án phúc thẩm và thẩm quyền của Toà án cấp phúc thẩm”.
Với trách nhiệm và quyền hạn là luật sư bào chữa cho bị cáo, tôi đề nghị HĐXX:
– Hủy án sơ thẩm, chuyển hồ sơ vụ án để điều tra và xét xử lại. Cụ thể: trưng cầu giám định lại tại Tổ chức giám định pháp y cấp cao hơn và có uy tín hơn. Như: Trung tâm giám định hình sự Bộ Công An – về tỷ lệ thương tật đối với nạn nhân.
– Về biện pháp ngăn chặn: cho bị cáo Tuấn được tại ngoại vì việc tạm giam là hoàn toàn không cần thiết, thiếu nhân đạo. Đặc biệt khi có dấu hiệu kết án oan.
– Tôi có niềm tin chắc chắn rằng: Nếu yêu cầu giám định lại được tôn trọng và giải quyết theo đúng quy định tại BLTTHS – Nguyễn Mai Trung Tuấn vô tội.
– Tôi cũng đề nghị HĐXX cho các luật sư thực hiện quyền xem và ký vào Biên bản phiên tòa phúc thẩm này.
Kính mong được xem xét và chấp thuận.
Luật sư

nguồn: https://www.facebook.com/PH%E1%BB%A4C-V%E1%BB%A4-C%C3%94NG-L%C3%9D-449052351965796/?pnref=story

MẸ TÍNH SAO ?

MẸ TÍNH SAO ?

Gởi những bà “mẹ” Miền Nam

Đầu năm khơi lại vài chuyện cũ
Gởi về thăm các mẹ Miền Nam
Ngày xưa… Mẹ từng nuôi bao đứa
Bóp bụng sớt từng… từng chén cơm

Mẹ moi cho nó hầm bí mật
Dưới đáy chuồng heo, dưới gầm giường
Tội nghiệp “nó đi làm cách mạng…
…rạng ngời chính nghĩa, thấy mà thương”

Cây kim sợi chỉ nó không lấy
Nó lấy của mẹ vài đứa con
Cái bằng liệt sĩ. Nhuộm máu đảng…
Mẹ đã khóc thầm cùng khói nhang

Vỗ tay, mẹ mừng vui chiến thắng
Mẹ hể hả reo đón hòa bình
Cái thằng chân đất lên trị nước
Đất nước đâu còn cảnh điêu linh

Mới được vài năm, Mẹ chưng hửng
Mẹ đã nuôi nhầm lũ đầu trâu
Cướp tình, cướp của… nó cướp sạch
Mồ mả Ông Cha, biến phố Tàu

Huênh hoang nó cướp lòng yêu nước
Tiếp tục đẻ toàn lũ đầu trâu
Dân oan xuống phố đòi quyền sống
Nó bắt bỏ tù. Mẹ đứng đâu?

Ngày xưa… lỡ đỡ đần nuôi chúng
Giờ đến nước nầy, Mẹ tính sao?

What now, Mama?
To “mamas” of the South

As the new year begins, let’s look at the old accounts
Addressed to you — mama of the South
Long ago, you tightened your belt
To offer your bowl of rice to scores of them

You sheltered them with makeshift hideouts
Pits dug in pig pens or under your bed
Have mercy on them “the revolution supporters
with their noble principles”

They cared not for your sundries
But the ultimate sacrifice of your sons
In return, you received a blood-stained patriotic martyr award
Incense smoke wafting, you mourned their death in silence

You clapped your hands in celebration of the victory
And shouted for joy welcoming peace
The barefooted guy took the reign
The country would no longer be in ruins

A few passing years left you flabbergasted
You realized your blunder:
The hoodlums snatched and plundered everything
Even ancestral graveyards turned into China towns

Much patriotic devotion were greedily exploited
And more and more hoodlums sired by them
The oppressed people taking to the streets
Were all imprisoned — Where do you stand?

Long ago you fostered them
Now then, what to do, Mama?

Trạch Gầm
Yên Nhiên chuyển sang Anh ngữ
Nguồn: Dịch giả

Chi Xuan Lang goi

NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

NGƯỜI CHA NHÂN HẬU

ĐTGM Ngô Quang Kiệt

Ta thường gọi là dụ ngôn “Người con hoang đàng.”  Cách gọi này không được chính xác.  Trước hết vì sự trở về của đứa con không đáng làm khuôn mẫu cho ta.  Hơn nữa, xét theo bối cảnh và nội dung, Chúa Giêsu, khi kể dụ ngôn này, có ý đề cao tình yêu thương, lòng khoan dung nhân hậu của người cha.
Bối cảnh: Nhóm Pharisêu và các Kinh sư chê trách Chúa Giêsu vì Người ngồi ăn với những kẻ tội lỗi. Để trả lời họ, Chúa Giêsu kể một chuỗi 3 dụ ngôn: Con chiên đi lạc, Đồng bạc bị mất và Người cha nhân hậu.
Nội dung: Có thể coi đây là một vở kịch 2 màn.

NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON ÚT
Đứa con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân.
Sự ích kỷ được biểu lộ trước hết trong việc xin chia gia tài, ở nhà chung mà chỉ nghĩ đến vun quén riêng.  Không đóng góp mà chỉ muốn rút tỉa.  Không làm việc mà chỉ muốn hưởng thụ.  Sự ích kỷ đạt đến mức tồi tệ đáng kinh tởm khi nó dám mở miệng xin chia gia tài.  Theo truyền thống phương đông, gia tài chỉ được chia sau khi cha mẹ đã qua đời.  Xin chia gia tài lúc cha mẹ còn sống có khác nào cầu mong cha mẹ mau chết đi!
Có tiền bạc trong tay, nó bắt đầu ăn tiêu phung phí.  Cách ăn tiêu nói lên tính ích kỷ của đứa con.  Nó tiêu tiền mà không nghĩ gì đến mồ hôi nước mắt của cha mẹ.  Nó tiêu tiền chỉ để thoả mãn dục vọng.  Nó dùng tiền bạc để cung phụng bản thân.  Khi có tiền nó chẳng nghĩ đến ai, nên khi hết tiền, chẳng còn ai gắn bó, sẵn sàng giúp nó qua cơn túng thiếu.  Túng cùng quá mới phải trở về.
Sự ích kỷ vẫn còn đó trong toan tính trở về.  Nó không hề nghĩ đến cha mẹ.  Nó không hề nghĩ đến tình thương.  Nó chỉ nghĩ đến cái bụng.  Về nhà để được ăn no.  Chỉ có thế.
Người cha hoàn toàn quên mình vì con.
Khi đứa con xin chia gia tài, ông đã chia ngay, không so đo tính toán, không hạch sách khó khăn.  Ông không nghĩ đến bản thân, không tự ái, chỉ mong sao con cái được vui lòng.
Khi con đã ra đi, ông ngày đêm thương nhớ, ngày nào cũng ra ngõ đứng chờ.  Thật tội nghiệp, con ra đi chẳng nhớ nhung gì đến cha mà cha không phút giây nào ngừng thương nhớ con.  Con chỉ biết tìm vui cho bản thân trong khi cha mỏi mòn trông đợi.  Con chỉ biết đến tiền bạc, còn cha chẳng quan tâm gì đến tiền của, nhưng chỉ cần có con.
Cảm động nhất và cũng chan chứa tình thương nhất là phút giây gặp gỡ.  Một phút giây vắn vỏi mà nói lên bao nhiêu điều về tình thương của cha.  “Anh ta còn ở đàng xa thì người cha đã trông thấy.”  Khi con chưa nhìn thấy cha thì cha đã nhìn thấy con.  Mắt chàng trai trẻ hẳn phải tinh anh hơn mắt ông cụ đã nhoà dòng lệ vì thương nhớ chứ.  Thế mà cha đã nhìn thấy con trước.  Vì cha không nhìn bằng mắt nhưng nhìn bằng trái tim.  Trái tim yêu thương có đôi mắt tinh tường giúp nhận ra ngay bóng người yêu dấu.  Trái tim con không còn yêu thương nên nhìn chẳng thấy cha.  Trái tim con khô cằn nên mắt vẫn sáng mà chẳng khác mù lòa.  Trái tim cha đầy ắp yêu thương nên đã lòa rồi mà vẫn thấy rõ con ngay từ đàng xa.
“Ông chạnh lòng thương.”  Trái tim dạt dào yêu thương quên hết tất cả lầm lỗi của đứa con.  Tình cảm đầu tiên dâng lên trong tim ông không phải là tiếc xót nửa gia tài đã mất, cũng không phải là tức giận thằng con phá gia chi tử, nhưng lại là chạnh lòng thương.  Yêu quá nên người cha chẳng còn nhìn thấy gì khác hơn là đứa con tiều tuỵ rách rưới.  Yêu quá nên người cha chẳng nhìn thấy lầm lỗi mà chỉ nhìn thấy nỗi khổ của con.  Trong trái tim ông, chỉ có tình thương dành cho con, nên vừa gặp con là tim đã rộn ràng xúc động.
“Chạy lại ôm cổ con.”  Lại một cử chỉ lạ lùng.  Cha không chờ con tới theo đúng lễ phép mà đã vội vàng chạy lại ôm con.  Tình yêu thương thúc đẩy, niềm vui dâng dạt dào khiến người cha không chần chờ được nữa.  Bất chấp thân phận cao quý của mình, ông chạy đi như một đứa trẻ được quà.  Bất chấp tuổi tác của mình, ông nhanh nhẹn như một thanh niên sung sức.  Đứa con tuổi còn trẻ mà sao chẳng nhanh nhẹn bằng ông già?  Vì trong tim nó thiếu tình yêu.  Trái tim không tình yêu cũng giống như cơ thể không sức sống.  Ông già mà nhanh nhẹn vì ông không chạy bằng sức lực của đôi chân.  Ông chạy bằng trái tim.  Ông bay bằng tình yêu.  Tình yêu chắp cánh cho ông.
“Hôn lấy hôn để.”  Chẳng còn bút nào tả xiết niềm vui của người cha khi gặp lại đứa con.  Những nụ hôn không ngớt đủ nói lên tình cảm dạt dào ông dành cho nó.  Ông ôm chặt như để giữ không cho nó ra đi nữa.
Trong một thoáng, khi đứa con chưa có một động tác nào thì người cha đã có 4 động tác: nhìn thấy, chạnh lòng thương, chạy đến, ôm hôn.  Trong một thoáng ngắn ngủi, khi chàng trai tuổi trẻ còn bất động thì ông lão già nua đã thực hiện 4 động tác rất nhanh nhẹn.  Ông thật là người cha phung phí.  Ông đã phung phí sức lực trong cuộc gặp gỡ với đứa con trở về.  Ông đã phung phí tiền bạc khi chia gia tài một cách dễ dãi.  Ông đã phung phí khi đem áo mới, giầy mới, nhẫn vàng, lại còn tổ chức một bữa tiệc mừng có bê béo, có cả đàn hát múa nhảy để đón đứa con đi hoang trở về.  Làm thế chẳng sợ hàng xóm cười cho!  Nói tóm lại ông đã phung phí tình yêu thương.  Yêu thương quá độ.  Yêu thương đến vô lý.  Mà có lý lẽ nào giải nghĩa được yêu thương?  Chỉ có tình yêu thương mới giải nghĩa được những điều vô lý đó.

MÀN 2: NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON CẢ
Đứa con cả đi hoang trong tâm hồn.

Đứa con cả vẫn ở nhà, nhưng thực ra chỉ có thân xác ở nhà, còn tâm hồn nó đã đi hoang từ lâu.  Tuy ở trong gia đình, nhưng tâm hồn nó không thuộc về gia đình.  Nó làm việc không phải với tâm tình của một người con hiếu thảo coi “mọi sự của cha là của con.”  Nó muốn vun quén riêng tư.  Nó làm việc với tinh thần nô lệ, mong được trả công, chỉ nghĩ đến con “bê nhỏ,” đến “bạn bè” riêng của nó.
Sống bên cha mà tâm hồn nó xa tâm hồn cha biết bao.  Nó không sao chia sẻ được những tình thương, những ưu tư, hoài bão của cha.  Cha là tình thương nhưng con chỉ là ích kỷ.  Cha là bao dung nhưng con chỉ là hẹp hòi.  Tâm hồn cha rộng mở bao nhiêu thì tâm hồn con khép kín bấy nhiêu.  Cha chỉ biết tha thứ trong khi con chỉ biết kết án.  Thật là khác biệt ngàn trùng.
Cha đi tìm con
Một lần nữa, người cha lại phải bỏ nhà ra đi, bỏ dở bữa ăn để tìm đứa con đi hoang trong tâm hồn.  Vẫn với cử chỉ dịu dàng cố hữu; vẫn với những lời lẽ ôn tồn; vẫn với ánh mắt chan chứa cả một trời bao dung, cha cố gắng thuyết phục đứa con cả trở về.
Nếu đứa con út cần một cuộc trở về thì đứa con cả cần tới hai cuộc trở về: về với cha và về với em.  Đi hoang trong tâm hồn xa xôi diệu vợi thế!
Qua dụ ngôn này Chúa cho thấy dù tôi là con út hay con cả, tôi vẫn cần trở về.  Vì nếu tôi chưa đi hoang trong đời sống, chắc chắn đã rất nhiều lần tôi đi hoang trong tâm hồn: suy nghĩ và hành động của tôi khác hẳn với đường lối của Thiên Chúa là Cha; tôi vẫn không muốn chấp nhận anh em tôi.
Nhưng dụ ngôn cũng cho tôi an tâm trở về.  Hình ảnh người cha hiền đứng đợi mời gọi tôi mau bước. Chúa là người Cha yêu thương tôi trước khi tôi yêu Người, đi tìm tôi trước khi tôi đi tìm Người, tha thứ cho tôi trước khi tôi xin lỗi Người.
Lạy Chúa là Cha nhân từ, con cảm tạ tình yêu thương vô vàn của Cha.

ĐTGM Ngô Quang Kiệt