Bị bắt, bị phạt vì bán vé số miền Nam ở… miền Trung

 Bị bắt, bị phạt vì bán vé số miền Nam ở… miền Trung

Nguoi-viet.com

Dân chúng phản đối việc đoàn kiểm tra liên ngành bắt một người phụ nữ bán vé số trước cổng chợ Phan Rang để đưa về trụ sở công an phường Kinh Dinh chỉ vì bán vé số miền Nam ở miền Trung. (Hình: Thanh Niên)

Dân chúng phản đối việc đoàn kiểm tra liên ngành bắt một người phụ nữ bán vé số trước cổng chợ Phan Rang để đưa về trụ sở công an phường Kinh Dinh chỉ vì bán vé số miền Nam ở miền Trung. (Hình: Thanh Niên)

NINH THUẬN (NV) – Thời thuộc Pháp, Việt Nam bị chia thành ba kỳ (Bắc kỳ, Trung kỳ, Nam kỳ) biệt lập. Nó là một vết nhơ trong lịch sử dân tộc. Giờ đây, Bộ Tài Chính Việt Nam cũng “phân kỳ” để bán… vé số!

Theo tờ Thanh Niên, hôm 1 tháng 9, dân chúng thành phố Phan Rang-Tháp Chàm đã phản ứng kịch liệt việc đoàn kiểm tra liên ngành do Thanh Tra Sở Tài Chính Ninh Thuận làm trưởng đoàn bắt giữ một phụ nữ bán vé số dạo trước cổng chợ Phan Rang, toan đưa bà về công an phường Kinh Dinh vì bà chào mời khách mua vé số của tỉnh… Bình Thuận!

Trước phản ứng của người phụ nữ bán vé số và những người chứng kiến, đoàn kiểm tra liên ngành chỉ lập biên bản thu giữ tám tờ vé số của tỉnh Bình Thuận với lý do đó là… vé số miền Nam! Sự kiện quái đản này đã khiến phóng viên đi tìm hiểu nguyên nhân.

Phong tỏa Calais phản đối trại tỵ nạn

Phong tỏa Calais phản đối trại tỵ nạn

BBC

AFP

Những tài xế tụ tập gần cao tốc A16 ở Dunkirk vào sáng sớm 5/9

Một cuộc biểu tình của các tài xế xe tải và nông dân phản đối trại tỵ nạn có khả năng gây gián đoạn hoạt động của cảng Calais, Pháp.

Các phương tiện đi từ Dunkirk và Boulogne trên cao tốc A16 dẫn đến Calais “di chuyển rất chậm”.

Các công ty địa phương và công đoàn dự kiến tham gia biểu tình chống việc chính phủ Pháp từ chối đóng cửa trại tỵ nạn.

Một quãng đường gần hầm Channel đang bị đe dọa phong tỏa.

Các tài xế xe tải cho biết họ tham gia biểu tình trước những mối nguy cơ ngày càng tăng từ các băng nhóm có tổ chức và người di cư tìm cách lên xe đến Anh Quốc.

Những người tổ chức biểu tình nói việc lập trại tỵ nạn được gọi là Jungle gây hại cho thành phố.

Trại “Jungle” trở thành tâm điểm của cuộc khủng hoảng di dân của Pháp, với khoảng 7.000 người đang sống ở đó đến từ các nước Sudan, Syria và Eritrea.

‘Chiêu thức mới’

Phóng viên BBC News Richard Galpin nói rằng một người xin tỵ nạn từ Sudan cho biết ông buồn vì cái nhìn của người dân địa phương và nói rằng tất cả những gì người tỵ nạn muốn là được sống trong hòa bình sau khi thoát khỏi xung đột.

Trẻ em tại trại tỵ nạn ở Calais

Hiệp hội Vận tải giao nhận Anh cho biết họ đã trao đổi với một trong những người tổ chức biểu tình, David Sagnard và người cho hay việc phong tỏa sẽ diễn ra theo kế hoạch.

Ông Sagnard nói với BBC rằng 80 xe tải và 100 xe máy cày sẽ tham gia sự kiện.

Trong những tuần gần đây đã có ghi nhận về việc các băng nhóm tội phạm dùng chiêu thức mới để đưa người di cư vào Anh.

Những chiêu thức này được cho là gồm đánh lạc hướng sự chú ý trên đường để đưa người di cư lên những chiếc xe trống.

Hôm 1/9, thị trưởng Calais Natacha Bouchart nói việc phong tỏa sẽ gây ra “tình trạng hỗn loạn” cho những người Anh đi qua khu vực này.

Richard Burnett, giám đốc điều hành Hiệp hội vận tải đường bộ (RHA), nói: “Dường như chắc chắn rằng những phương tiện đi từ Anh Quốc sẽ gần như không thể rời khỏi cảng khi mọi lối vào cao tốc A16 bị phong tỏa.”

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh lễ phong thánh Mẹ Têrêsa

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh lễ phong thánh Mẹ Têrêsa

Ngày đăng: 04/09/2016

Dongten.net

VATICAN. Hàng ngàn khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới đã tề tựu về Quảng Trường Thánh Phêrô trong buổi lễ tôn phong hiển thánh cho mẹ Têrêsa Calcutta. Thánh lễ do Đức Thánh Cha Phanxicô chủ tế lúc 10h30 giờ địa phương, tức 15h30 giờ Việt Nam.

Thánh lễ được mở đầu với Ca nhập lễ Năm Thánh Lòng Thương Xót, tiếp đó là lời khẩn cầu của Đức Hồng Y Angelo Amato, Tổng trưởng Bộ Phong Thánh, xin Đức Thánh Cha ghi tên mẹ Têrêsa vào Sổ Bộ các thánh. Tiếp đó là Kinh Cầu Các Thánh và nghi thức phong thánh cho mẹ Têrêsa.

Thánh lễ được tiếp tục với Kinh Vinh Danh. Các bài đọc theo lịch phụng vụ của Giáo hội, Chúa Nhật 23 Thường Niên. Bài đọc một trích Sách Khôn Ngoan, bài đọc hai trích Thư của Thánh Phaolo Tông đồ gởi Phi-lê-môn. Sau khi bài Tin Mừng theo thánh Luca, được thầy phó tế công bố bằng hai thứ tiếng, Latinh và Hy lạp; Đức Thánh Cha bắt đầu bài giảng:

“Nào có ai biết được ý định của Thiên Chúa?” (Kn 9, 13). Lời chất vấn này trong Sách Khôn Ngoan, chúng ta đã nghe ở bài đọc một. Bài đọc một trình bày cuộc sống con người như là một mầu nhiệm và chìa khóa để giải thích mầu nhiệm ấy không thuộc quyền sở hữu của ta. Luôn có hai nhân vật chính trong suốt chiều dài lịch sử: Thiên Chúa và con người. Nhiệm vụ của chúng ta là nhận ra lời mời gọi của Thiên Chúa và thi hành thánh ý của Người. Nhưng để thực thi thánh ý mà không có nghi ngại chần chừ, chúng ta phải tự hỏi chính mình: đâu là ý muốn của Thiên Chúa trong cuộc đời tôi?

Cũng trong Sách Khôn Ngoan, chúng ta tìm thấy câu trả lời: “Con người được dạy cho biết những điều đẹp lòng Ngài” (Câu 18). Để xác tín vào lời mời gọi của Thiên Chúa, chúng ta phải tự tra vấn chính mình và biết điều gì làm đẹp lòng Chúa. Rất nhiều lần, các tiên tri đã loan báo những điều đẹp lòng Thiên Chúa. Thông điệp được loan báo ấy là một tổng hợp tuyệt vời được gói trọn trong lời diễn tả sau đây: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (Hs 6, 16; Mt 9,13). Thật vậy, mỗi công việc bác ái đều làm vui lòng Thiên Chúa, vì nơi người anh em mà chúng ta giúp đỡ, ta nhận thấy gương mặt của Thiên Chúa, Đấng chưa có ai thấy được bao giờ (Ga 1, 18). Mỗi lần cúi mình xuống trước nhu cầu hay sự cần kíp của anh em là chúng ta đã cho chính Đức Giêsu được ăn, được uống; là chúng ta đã cho mặc, đã giúp đỡ và thăm viếng chính Con Thiên Chúa (Mt 25,40). Tắt một lời, chúng ta đã tiếp chạm vào da thịt của chính Đức Kitô.

Chúng ta được mời gọi để diễn tả ra bằng những hành động cụ thể những gì chúng ta đã nài xin trong cầu nguyện cũng như khi chúng ta tuyên xưng đức tin. Không gì có thể thay thế cho lòng bác ái: ai dấn thân phục vụ tha nhân, ngay cả những người không quen biết, chính là những người được Chúa yêu thương (Ga  3, 16-18; Gc 2, 14-18). Tuy nhiên, đời sống Kitô không đơn giản chỉ là giúp đỡ những ai đang thiếu thốn. Giúp đỡ người khác chắc chắn là một sự diễn tả dễ thương của tình đoàn kết nhân loại, tạo nên ích lợi ngay lập tức. Nhưng nếu chỉ như thế, việc giúp đỡ sẽ trở nên nghèo nàn, khô cằn vì thiếu nền tảng. Thế nên, nhiệm vụ mà Thiên Chúa trao cho chúng ta là một lời mời gọi đến với lòng bác ái. Trong tình bác ái, mỗi môn đệ của Đức Kitô đặt trọn cả đời sống của mình vào việc phục vụ ngõ hầu được triển nở mỗi ngày trong tình yêu mến.

Chúng ta đã nghe Tin Mừng thuật lại: “Có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu” (Lc 14, 25). Ngày hôm nay, “đám người rất đông” ấy chính là một số lượng đông đảo các thiện nguyện viên, những người quy tụ nhau nơi đây trong dịp Năm Thánh Lòng Thương Xót này. Anh chị em chính là đám đông ấy, đang bước theo Vị Thầy Chí Thánh và hiện thực hóa tình yêu cụ thể của Thầy cho mọi người. Tôi muốn nhắc lại với anh chị em những lời của Thánh Phaolô Tông Đồ: “Tôi rất vui mừng và lấy làm an ủi khi thấy đức bác ái của anh, bởi vì anh đã làm cho lòng trí các người trong dân thánh được phấn khởi” (Plm 7). Bao nhiêu tâm hồn đã được các thiện nguyện viên an ủi! Bao nhiêu bàn tay đưa ra đã được họ nắm lấy đỡ nâng; bao nhiêu giọt nước mắt đã được họ lau khô; bao nhiêu tình yêu mến đã được ủ ấp trong những việc phục vụ hết sức thầm lặng, khiêm nhường và vô vị lợi! Việc phục vụ cao cả ấy là tiếng nói của đức tin và là sự diễn tả lòng thương xót Thiên Chúa Cha, Đấng luôn gần gũi những ai đang thiếu thốn.

Bước theo Giêsu là một việc hết sức nghiêm túc và đồng thời cũng rất vui tươi; đòi hỏi chiều sâu và lòng can đảm để nhận thấy Vị Thầy Chí Thánh nơi những người nghèo khổ nhất và bắt tay vào việc phục vụ họ. Chính vì điều này, các thiện nguyện viên sẵn sàng phục vụ những người rốt hết và những ai đang thiếu thốt nhất vì tình yêu của Đức Giêsu. Họ không mong chờ những lời cám ơn hay phần thưởng đáp đền. Họ sẵn sàng từ bỏ tất cả vì họ đã khám phá ra tình yêu đích thực. Giống như Thiên Chúa đã bước đến gặp gặp gỡ tôi, đã cúi xuống bên tôi trong những lúc tôi khó khăn thiếu thốn; thì chính tôi cũng phải bước đến gặp Ngài và cúi xuống bên những ai đang mất niềm tin tưởng hay đang sống như thể Thiên Chúa không tồn tại. Tôi phải cúi xuống bên những bạn trẻ không tìm thấy lý tưởng hay giá trị của cuộc sống; cúi xuống bên những gia đình đang gặp khủng hoảng, bên những người bệnh tật và những ai trong cảnh tù đày; cúi xuống bên những người di cư, tị nạn, bên những ai yếu đuối và không được bảo vệ chở che cả về tinh thần lẫn thể xác; cúi xuống bên những trẻ em bị bỏ rơi, bên những người già bị lãng quên trong cô độc. Khắp mọi nơi đều có những bàn tay chìa ra kêu xin sự giúp đỡ để họ được đứng thẳng trên đôi chân của mình. Chính vì thế, sự hiện hữu của chúng ta và sự hiện hữu của Giáo hội phải là sự hiện hữu để duy trì và trao ban niềm hy vọng cho mọi người. Và điều này gợi nhớ lại cách sống động chính bàn tay đỡ nâng của Thiên Chúa trên cuộc đời tôi khi tôi té ngã.

Mẹ Têrêsa, trong suốt cuộc đời, đã là thừa tác viên phân phát quảng đại lòng thương xót của Thiên Chúa. Mẹ luôn sẵn sàng với tất cả mọi người ngang qua việc đón tiếp và bảo vệ sự sống con người, từ những trẻ em không được sinh ra tới những người bị bỏ rơi và loại trừ. Mẹ đã dấn thân trong việc bảo vệ sự sống và không ngừng tuyên bố rằng “những trẻ em chưa được sinh ra chính là những người yếu ớt, mong manh nhất, nhỏ bé nhất và nghèo túng nhất”. Mẹ đã cúi xuống bên những người kiệt sức, bị bỏ mặc chết bên vệ đường. Mẹ nhận ra phẩm giá cao quý mà Thiên Chúa đã trao ban cho họ. Mẹ tha thiết nói với những người cầm quyền trên thế giới để họ có thể nhận ra tội lỗi của mình trước những tội ác của nghèo đói do chính họ gây ra. Đối với mẹ, lòng thương xót là “muối” khiến cho mỗi việc mẹ làm thêm đậm đà hương vị, và là “ánh sáng” chiếu soi những nơi tối tăm trong cuộc đời của những ai không còn nước mắt nữa mà khóc thương cho sự nghèo nàn và đau khổ.

Sứ mạng của mẹ là ở những vùng ngoại biên của các thành phố và điều ấy vẫn tồn tại trong thời đại chúng ta hôm nay như một chứng tích hùng hồn về sự gần gũi của Thiên Chúa đối với những ai nghèo khổ nhất. Hôm nay tôi gửi gắm hình ảnh đầy biểu trưng này về người phụ nữ và về đời sống hánh hiến cho toàn thể những thiện nguyện viên trên khắp thế giới: Mẹ là gương mẫu của anh chị em về sự thánh thiện! Tôi nghĩ rằng có lẽ chúng ta cảm thấy không quen khi gọi mẹ là thánh Têrêsa. Bởi vì, sự thánh thiện của mẹ quá gần gũi với chúng ta nên chúng ta vẫn muốn gọi mẹ là mẹ Têrêsa hơn.

Người lao công không biết mệt mỏi này của lòng thương xót giúp chúng ta ngày càng hiểu hơn rằng tiêu chuẩn hành động duy nhất đó là tình yêu nhưng không, thoát khỏi mọi ý thức hệ và mọi ràng buộc. Tình yêu ấy được thông truyền đến tất cả mọi người mà không hề có sự phân biệt nào về ngôn ngữ, văn hóa, chủng tộc hay tôn giáo. Mẹ Têrêsa thích nói rằng: “Có lẽ tôi không nói ngôn ngữ của họ, nhưng tôi có thể cười.” Chúng ta hãy ôm ấp vào trái tim nụ cười của mẹ và chúng ta hãy trao nụ cười ấy cho tất cả những ai chúng ta gặp gỡ trong suốt hành trình đời ta, đặc biệt là những người đang sầu khổ. Bằng cách đó, chúng ta sẽ mở rộng chân trời của niềm vui và hy vọng cho tất cả những ai đang chán nản, đang cần sự thấu hiểu và cảm thông.”

Chuyển dịch từ Ý ngữ: Vũ Đức Anh Phương SJ

Cô gái bước vào thánh đường với người ghép tim của cha mình

Cô gái bước vào thánh đường với người ghép tim của cha mình

Tuyệt vời khoảnh khắc đáng cho nhiều người ghi nhớ… Trái tim người cha quá cố đã đập mạnh trong ngày vui hôn phối của Jeni…

Đáng trân trọng những người hiến nội tạng hoặc dâng thân xác mình cho trường Y!

Cô gái bước vào thánh đường với người ghép tim của cha mình

Jeni Stepien rạng rỡ khoác tay ông Arthur Thomas, người đang mang trong mình trái tim của cha cô, bước vào thánh đường trong lễ kết hôn.

 CO GAI
Sau khi đưa Jeni đến bục làm lễ, ông Thomas đã đặt tay cô lên tim ông, ôm hôn cô rồi trao cô cho chú rể Paul Maenner. Ảnh: NY Times

Năm 2006, Michael, cha của Jeni, bị một tên cướp sát hại khi đang trên đường đi làm về. Gia đình đã hiến tặng các bộ phận trong cơ thể ông.

Theo ABC News, ông Arthur Thomas, một người bị suy tim, đã được cứu sống bằng cách ghép tim của ông Michael.

Hôm 6/8, 10 năm sau khi cha ra đi, Jeni tổ chức lễ cưới và muốn cha mình “có mặt” bên cạnh vào ngày trọng đại này theo một cách đặc biệt. Cô đã liên lạc với Thomas và đề nghị ông thay cha dẫn mình vào một thánh đường ở bang Pennsylvania, Mỹ, cũng là nơi cha mẹ cô đã kết hôn.

“Cách đây khoảng hai tháng, tôi nhận được thư từ Jeni”, ông Thomas kể. “Cô ấy nói ‘cháu là con gái của người có trái tim ở bên trong bác và cháu không biết bác cùng vợ mình Nancy có thể tham dự lễ cưới của cháu không. Cháu sẽ rất hạnh phúc nếu bác dẫn cháu vào thánh đường’ “.

Thomas, 72 tuổi, cho hay ông rất bất ngờ và xúc động trước đề nghị của Jeni. Hai người gặp nhau lần đầu tiên chỉ một ngày trước hôn lễ.

“Chúng tôi đã trao nhau một cái ôm thật chặt. Tôi chỉ vào cổ tay và mạch tôi đập khá mạnh, tôi hỏi cô ấy rằng có muốn cảm nhận nhịp mạch của tôi không. Sau đó, tôi đặt tay cô ấy lên tim mình”, ông Thomas kể. “Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời và ấm áp”.

Sau khi đưa Jeni đến bục làm lễ, ông Thomas đã đặt tay cô lên tim ông, ôm hôn cô rồi trao cô cho chú rể Paul Maenner.

“Cảm ơn bác vì đã đến”, cô dâu nói với người đàn ông mang trái tim của cha mình trong nước mắt.

Đó là giây phút cô gần cha mình nhất kể từ lúc ông bị bắn chết. Kẻ tấn công là một thiếu niên vẫn đang thụ án tù.

“Ngày tuyệt vời nhất cuộc đời tôi”, nữ giáo viên tiểu học 33 tuổi nói sau lễ cưới.

Ông Thomas cho hay hai ngày sau ca ghép tim của Michael, ông đã đi lại được. 10 ngày sau đó, ông về nhà và 6 tháng sau, ông đã có thể đi trượt tuyết.

“Tôi đã viết thư cảm ơn họ vì cứu mạng tôi”, người cha 4 con nói. Ông bắt đầu liên lạc thường xuyên với gia đình Jeni qua điện thoại kể từ đó. Ông gửi hoa tặng họ vào những ngày lễ và trao đổi những lời khuyên nuôi dạy con cái với mẹ của Jeni.

Thomas cho biết ông hy vọng sẽ cùng gia đình ân nhân nâng cao nhận thức về việc hiến nội tạng.

“Khi một gia đình trao mạng sống cho một người mà họ thậm chí không quen biết, kể cả trong khoảnh khắc đau đớn nhất, điều đó thật không thể tin được”, ông nói.

Anh Ngọc

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

TÌNH CUỐI!!!

TÌNH CUỐI!!!

Ngày xưa (đầu thập niên 60) Ông Bình-Nguyên-Lộc có viết một cuốn truyện “Mối tình cuối cùng!” với câu nói trong bài tựa:”Người ta nói mối tình đầu là đẹp nhất! Nhưng theo tôi (BNL) mối tình cuối cùng mới là đẹp nhất!!!”. Đây là lần thư hai tôi đọc được một bài nói về một mốt tình cuối cùng rất đẹp! Khó ai có được, vì nhiều người đã có “Tình đầu là tình cuối, người ơi” rồi!!!

  Tôi viết truyện này vào ngày sinh nhật thứ 72 (Đúng 6 vòng của 12 con giáp)

. Sở dĩ tôi gọi là tình cuối! Vì tôi biết sau khi người yêu tôi chết, tôi sẽ không thể (còn) yêu ai hoặc được ai yêu nữa!!!
 Thường, người ta hay viết truyện về những mối tình đầu! Vì mối tình đầu là mối tình khó quên nhất!!! Đúng vậy! Ở vào tuổi mới lớn, khi con tim lần đầu biết rung động vì một ánh mắt, một nụ cười, môt tà áo… Làm sao chúng ta có thể quên được những ngày tháng mộng mơ với một người đẹp???

 Cái thuở ban đầu lưu-luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên!!!

(Thế-Lữ)

 Nhưng, tôi là cái thằng thích (nói nôm-na)trật đường rầy! Không thích giống ai, nên mới (ti-toe) viết về mối tình cuối!!!

    Đó là mối tình của tôi với Thúy-Hằng, bắt đầu cách đây hơn 15 năm. Thúy-Hằng thua tôi 7 tuổi, tôi ly-dị vợ, nàng rẽ gánh chia tay chồng! Người đời thường gọi những mối tình như thế là… “Rổ rá cặp lại”!

Mà đúng thiệt! Tôi với nàng là hai cuộc đời bị bể, bể tanh banh, bể tan tành thành nhiều mảnh vụn! Cố gắng lắm, cố gắng mệt nghỉ, cố gắng tối đa mới ráp lại được với nhau thành một cặp!!! Không gọi là rổ rá cặp lai thì gọi bằng cái chi nữa cha (nội)?

Sở dĩ tôi viết là cố gắng lắm, cố gắng tối đa, mệt nghỉ! Vì cuôc tình của chúng tôi ban đầu cũng không suông-sẻ gì cho cam!!!

 Tôi ly-dị vợ thì xong rồi! Trước khi gặp lại Thúy-Hằng thì tôi cũng có (lai-rai) vài mối tình với những người đàn bà (hoặc) chồng chết, (hoặc) ly-dị! Những mối tình đó đã đưa đẩy tôi lang thang qua nhiều tiểu bang của Mỹ-Quốc!!!

Thúy-Hằng ngược lại, sau khi chia tay với chồng thì có người yêu cũ tìm đến!

    Người yêu cũ của nàng vốn là một anh Tàu lai tên Triết, có giấy tờ chứng minh (gốc Tầu)đàng hoàng! Nhờ có giấy tờ, nên anh ta được nhà nước cộng sản Việt-Nam “ưu-ái”cho về nước sau khi chiến tranh Trung-Việt ở biên giới phía Bắc nổ ra!!! Dùng chữ “Cho Về Nước” là chính quyền cộng sản Việt-Nam hí lộng ngôn từ, chứng tỏ tính ưu việt của đảng ta thôi! Thật ra đây là âm mưu nhằm ăn cướp tài sản, nhà cửa, tiền bạc… của người Tàu và tống xuất họ ra khỏi Việt-Nam một cách hợp lý, hợp tình và (cũng) hợp pháp luôn, đi đâu thì đi!!!

 Để được “ưu-ái” Triết phải đóng đủ 12 lượng vàng, – loại vàng Kim-Thành 24 cara, ngôn ngữ bình dân gọi là “cây”! Mặc dù nó chỉ có hình chữ nhật 4×8 cm, mỏng tanh, nặng chừng 37,5 gram, – trước khi bước chân lên những con thuyền nhỏ, mong manh, nhét người chật cứng như cá hộp Sạc-Đin-Nờ, được đẩy ra khỏi hải phân Việt-Nam rồi… muốn trôi đi đâu thì đi, nhà nước cộng sản VN hổng chịu trách nhiệm (à nghen!).

  Nhờ hai gia đình ở gần nhau trong Chợ-Lón, Thúy- Hằng  và Triết quen biết nhau từ lúc còn nhỏ, từ khi…‘Xưa đôi ta bé ta ngu, ta đem dây thung ta quấn con cu…, con cu sưng to ta khóc hu-hu…’ Triết hơn Thúy-Hằng 4 tuổi!

    Cuối năm 1978, khi nghe phong thanh chương trình vượt biên bán chính thức của người Tàu do Triết tiết lộ, gia đình Thúy-Hằng tìm cách “gửi-gấm” nàng theo Triết!

Trong thời gian chuẩn bị, Triết tìm được đường dây làm giấy tờ giả cho Thúy-Hằng. Trong lúc chờ đợi, nàng cũng nhờ Triết dạy cấp tốc một số tiếng Tàu cần thiết để lúc ra đi có bị hạch hỏi cũng dễ dàng lọt thoát phầnnào!

    Triết nhà giàu, khá bảnh trai, ăn nói nhỏ nhẹ! Thấy nhà Triết có piano, sau những giờ học tiếng Tàu, Hằng thường chơi piano cho Triết nghe! Nhờ học đàn piano từ lúc 5 tuổi đến khi Cộng-Sản chiếm miền Nam, nên Thúy-Hằng đánh đàn piano, tài nghệ dù chưa đạt được (đỉnh cao chói-lọi) như Đặng-Thái-Sơn! Nhưng nghe cũng lọt lỗ nhĩ và nếu gặp may (không chừng) có thể trình diễn ở Carnegie Hall, New York City!!!

 Nhưng rồi cuộc gửi gấm Thúy-Hằng không thành, vì chờ đợi lâu quá! Gia đình Thúy-Hằng bèn quyết định tự đóng ghe, mua bến, lo lót công-an, và đi thoát trước khi Triết ra đi!!! Mối tình hai người tan vỡ, vì không còn tin tức, liên lạc được với nhau! Đó là chuyện“Khi xưa đôi ta bé…”!!!

  Trở lại chuyện này, hai cái rổ rá rách teng-beng Triết, Thúy-Hằng cặp lại, không khớp với nhau! Nên bị bung ra chỉ sau một thời gian ngắn chưa tới 2 tháng!!!

Theo lời một người quen (dĩ nhiên là quen, lạ làm sao biết?) của Thúy-Hằng kể lại, Triết biết Thúy-Hằng sau khi chia tay với chồng có được một món tiền, đâu khoảng hơn 100.000 Du-Ét Đi, nhờ bán căn nhà hai vợ chồng mua 15 năm trước, cưa đôi, nên rù-quyến Thúy- Hằng về VN làm ăn, buôn bán chi đó!

Chắc vì sợ rủi ro, bất trắc, mất tiền, hơn nữa qua đọc báo, biết được những vụ người“Việt gốc Ngu” ở hải- ngoại đem tiền về Việt-Nam làm ăn như vua chả giò Trịnh-Vĩnh-Bình hoặc Trần-Trường bỏ về VN làm ăn sau khi ‘chơi bạo lấy tiếng ngu’, treo hình lão già dịch Hồ-Lưu-Manh (Hồ-Chí-Minh)trong tiệm cho thuê Video bị khoảng 50.000 người Việt ở O-Ren-Giờ-Cao-Ti biểu tình chống đối! Nên Thúy-Hằng từ chối kế hoạch làm giàu do Triết vẽ ra! Thế là Triết bất mãn, không mặn mà chuyện cặp lại rổ với nàng nữa!!! Thúy-Hằng buồn bã, vì vừa đá vỏ dưa văng xa hơn 300 thước thì lại đạp (nhằm) vỏ dừa!!!

Đúng vào lúc đó thì tôi gặp lại Thúy-Hằng trong một bữa ăn tối ở nhà một người bạn. Trước đây, tôi và nàng chỉ quen biết nhau nhưng ít khi liên lạc với nhau, vì không thân và ở cách xa nhau!

Sau bữa ăn tối định mệnh (đã an-bài) đó, tôi và nàng liên lạc gọi phôn, chát trên sờ-kai-pê càng ngày càng lâu, thường xuyên hơn. Nàng coi tôi như một cái thùng Rì-sai-cồ, có nơi (đổ rác) kể lể những chuyện đau buồn, khổ sở, không hạnh phúc… với người chồng cũ!

Tôi hiểu tâm trạng Thúy-Hằng nên an ủi nàng, rồi chẳng hiểu ma đưa lối, quỉ dẫn đường, tôi yêu nàng lúc nào không hay! Sau hơn 4 tháng tâm sự (loài cua biển) chán chê, chúng tôi hẹn gặp nhau đi ăn tối (lại ăn tối)rồi đi coi phim, tức là là đi coi hát bóng!

Bữa đó nhằm tối chủ nhật, ăn xong tụi tôi vào rạp AMC ở Eastridge, San Hố-Dề. Chắc nhằm ngày lành, tháng tốt nên rạp vắng vẻ, có đâu chừng 7-8 cặp ngồi rải rác! Tụi tôi chọn hàng ghế trên cùng, không có ai. Ở hàng ghế đó ta có thể thấy địch mà địch sẽ không thấy ta!!! (nếu không quay đầu lại).

  Hai đứa tôi ngồi sát bên nhau! Chẳng hiểu có phải do 2 ly bồ đào tửu (Red Wine) uống trong bữa ăn với nàng hay do mùi nước bông thơm ngọt như đường mía lau của Thúy-Hằng mà khi đèn vừa tắt chừng 10 phút, màn ảnh còn đang chiếu quảng cáo, tôi bạo dạn choàng tay qua ôm vai nàng, ghé sát tai nàng thì thầm:

– Anh thích mùi nước bông em dùng ghê!.

Thúy-Hằng chẳng những không phản đối mà còn quay mặt qua phía tôi cười nhẹ:

– Vậy mai mốt đi với anh, em sẽ xài loại này!

   Mèng ơi! Nghe câu nói ngọt như đường cát, mát như đường phèn của nàng mà tôi sướng đến run rẩy cả người! Hai khuôn mặt kề sát nhau khiến tôi cầm lòng không đặng, thế là chúng tôi mi nhau!!!

Sau bữa đi coi phinh mùi mẫn đó, Thúy-Hằng đề nghị tôi dọn về ở chung với nàng để… chia tiền nhà, tiền điện nước, tiền rác… Tôi xin nàng một tuần lễ để… “động-não”suy tính hơn thiệt!!!

Sau mấy ngày suy nghĩ đến mất ngủ (đêm năm canh chỉ ngủ có canh đầu, bốn canh sau buồn rầu nên ngủ quên!), tôi đồng ý dọn về ở chung với nàng! Sở dĩ tôi nói suy nghĩ vì(bản-tính) tôi là một thằng thích tự do, phải so sánh cái được (lợi), cái mất (hại) khi ở chung với nhau! Cuối cùng, thấy cái được nhỉnh hơn cái mất chút đỉnh nên tôi Ô-kê Sa-Lem!!!

Nhưng cuộc đời không hề đơn giản như đang giỡn, mà vô cùng phức tạp, rắc rối, rắc rối to, rắc rối lớn là khác! Nói rắc rối và phức tạp, vì chưa ở chung thì không thấy! Ở chung rồi, thì mới có những cái pra-bờ-lầm mà cho dù là có tài tiên đoán như Khổng-Minh, có tái thế cũng không có cách chi thấy trước đặng!!!

Như vừa nói ở trên, tôi là thằng thích tự do! Bởi thích tự do nên khi sống mình ên, tôi không sắm sửa nhiều đồ đạc làm chi, tôi lại luôn có phương châm sống, học được sau hơn 6 năm sống dưới chế độ Cộng-Sản Việt-Nam: – “Tăng thu, giảm chi! Tích-cực cầm nhầm!!!”.

    Bởi vậy, bữa sáng tôi dọn đồ đạc về ở với Thúy-Hằng, nàng đã ngạc nhiên tột cùng khi tôi đến bấm chuông cửa nhà, chỉ xách theo có một cái va-li. Nàng nhìn tôi, ngơ ngác!

   – Anh không có đồ đạc gì sao?

Tôi chỉ cái va-li:

– Đây nè! Em không thấy sao?

Thúy-Hằng ngập ngừng:

– Ý em nói là… bàn ghế, đồ trang-trí…“nội-thất“…giường, tủ, sách, báo…

Tôi lắc đầu:

– Không! Anh hay di chuyển đổi chổ ở, nên không sắm gì cả! Còn đồ “nội-thất” toàn của chủ nhà cho thuê!!!

Đến đây cần phải nói rõ thêm. Thời gian đó tôi đang “se phòng” chủ nhà có giao hẹn không được dẫn bạn gái về nên tôi chưa bao giờ hẹn nàng chỗ mình ở! Chúng tôi chỉ hẹn hò, gặp gỡ nhau ở nhà nàng. Sau khi ly-dị, Thúy-Hắng thuê được một áp-pạc-tơ-măng 2 phòng ngủ khang trang ở khu Willow Glen với giá (tình- cảm) khá rẻ, chỉ bằng nửa giá thị trường, của người chị là Bờ-rốc-cờ, có nhiều apartment cho thuê!

  Thúy-Hằng có vẻ suy nghĩ nhưng không nói gì thêm, lẳng lặng dẫn tôi lên phòng ngủ, xếp quần áo của tôi trong cái va li vào chung tủ của nàng!

    Buổi chiều hôm đó, ăn cơm xong, Thúy-Hằng rủ tôi ra quán cà phê Gót Hồng ở đường Tully uống nước, tâm sự! Gọi là tâm sư cho văn vẻ chứ thật ra tôi biết ý nàng muốn nói đến chuyện… “Tiền là tiền nhiều khi không …mà có, tiền là tiền nhiều lúc có… như không…” Đúng như tôi đoán, sau khi”xử-lý, dứt-điểm!” một ly sâm bổ lượng Thúy-Hằng nói:

     – Anh về ở với em, mỗi tháng anh nên phụ em (chút đỉnh) chuyện tài chính! Tôi mỉm cười, không biết cái chút đỉnh của nàng định nói là bao nhiêu?

     – Đương nhiên rồi! Trước đây anh “se phòng” bao nhiêu thì bây giờ anh đưa em bấy nhiêu, cộng thêm tiền chơ nữa!!!

Thúy-Hằng cầm tay tôi:

     – Tiền chợ anh không cần đưa! Anh đi làm trễ, em nhờ anh đưa con gái em đến trường, thay vì thuê người chở cũng tốn kém. Anh giữ tiền đó đổ xăng, đưa đón con gái em đi học! Mọi chi tiêu khác như đi coi phim, ăn nhà hàng, du lịch… mình chai hia! Thúy-Hằng tính toán quá ư hơp lý, hợp tình, hợp đạo nghĩa (góp gạo thổi cơm chung). Tôi đồng ý cái rụp!!!

 Vấn đề gai góc nhất đã được đôi bên

“chủ-động” thỏa thuận êm đẹp, thoải mái, thân thiện, thắm đượm tình đồng-chí, đồng-sàng! Tuy nhiên chỉ ít ngày sau, vài sự cố”nổi cộm” khác mới bị “phát-hiện” mà phải động não cực mới “phát-kiến” giải quyết được vấn đề! Cái sự cố “nổi cộm” đầu tiên là do tôi “sở-hữu” một tật ngáy, ít người có! Thật ra công tâm mà nói, tôi ngáy không lớn lắm, chỉ như là… gọi đò sang sông thôi! Thời gian đầu còn vui vì lửa mới bén, củi, rơm còn đang cháy đỏ… kêu lách tách, Thúy-Hằng không nghe tôi ngáy, nhưng chỉ ít lâu sau nàng trở nên mất ngủ vì tiếng ngáy của tôi!!! Nhiều đêm khoảng 2-3 giờ sáng, bị đánh thức bởi tiếng gọi đò của tôi, không ngủ lại được, nàng đành ôm mền gối ra sa lông ngủ, tôi không biết. Sáng nàng dậy trước, đi làm trước nên tôi không “phát-hiện” được vấn đề!!!

Cho đến một hôm, có lẽ “bức-xúc” quá chịu không nổi, Thúy-Hằng đem chuyện ngáy của tôi ra đấu tố, bắt tôi phải đấu tranh tư tưởng với thế lực phản động chủ tâm phá hoại giấc ngủ (hòa-bình) của nàng! Sau khi trình bày, lật tới, lật lui, lật xuôi, lật ngược…, dùng ánh sáng Mác-Lê soi rọi vào tất cả các vùng kín, vùng sâu, vùng xa của vấn đề, tôi thành khẩn nhận khuyết điểm! Tôi cam kết sẽ không phá rối giấc ngủ của Thúy-Hằng bằng cách… sẽ ra ngủ riêng ở sa lông trừ khi… nàng cho vời!!!

Vấn đề thứ hai là chuyện đưa đón con gái của Thúy-Hằng đi học. Con bé tên Mimi, 15 tuổi, xinh đẹp, thông minh, học giỏi; nhưng có tật ngủ dậy trễ! Thường 8:15g sáng vào học, từ nhà đến trường mất khoảng 15-20 phút, nếu không bị “ùn-tắc” giao thông! Tôi thường chở nó ra khỏi nhà vào lúc 7:45g. Thúy-Hằng dặn đánh thức con bé vào lúc 7:15, cho nó 30 phút sửa soạn vệ sinh cá nhân, làm thức ăn sáng mang theo! Mấy ngày đầu Mimi còn, đúng giờ! Nhưng không hiểu sao chỉ được chừng hơn tuần lễ con bé trở chứng, gọi dậy lúc 7:15g thì phải 20 phút sau nó mới ra khỏi phòng!!! Thành ra bữa nào tới trường, nó cũng vội vã; để rồi quên mang thức ăn sáng theo!!!

  Tôi không phải Bố nó nên không biết giải quyết làm sao? Đem chuyện nói với Thúy-Hằng, nàng nói tôi làm sẵn thức ăn sáng cho nó. Khổ một điều là buổi tối hỏi nó ăn gì để tôi biết mà chuẩn bị, nhưng nhiều lúc tôi cũng quên, nên nhiều khi tôi cứ làm bánh mì kẹp thịt, chả lụa… theo ý mình!

Cho đến môt hôm tôi được nghỉ làm, đi đón Mimi, về đến nhà nó quăng cái backpack lên ghế salon rồi đi vào phòng riêng. Tôi ngồi xuống bên cạnh, chợt ngửi thấy mùi thum thủm, chua chua…, nhìn quanh không thấy gì lạ tôi bèn ghé mũi vào cái cặp đeo lưng của Mimi mới “phát-hiện”cái mùi khó ngửi phát ra từ đó!

 Tôi gọi Mimi ra, nói nó mở ra để xem cái gì bên trong mà bốc mùi như vậy? Hóa ra đó là mấy phần ăn sáng mà nó không ăn nhưng không vứt đi, để lâu quá, lại có cà rốt ngâm dấm nên bốc mùi dữ-dội!!!

Làm sạch, khử mùi cái backpack cho Mimi xong, tôi nói với nó là sẽ không làm thức ăn sáng cho nó nữa, con bé đồng ý!

Cái “nổi cộm” thứ ba cũng ác liệt không kém, nhưng không nằm nơi tôi mà ở Thúy-Hằng, đó là “bệnh hay quên”! Bệnh hay quên của Thúy-Hằng không dính dáng gì đến bệnh Đề-men-ti-a hay An-dờ-hai-mơ hết! Bởi nàng chỉ quên những lúc… cần nhớ nhất như… trả tiền khi đi chợ, sóp-ping, biu điện-thoại…

Tiền nhà, điện nước (cũng may) nàng để cho nhà băng chạc thẳng vào ờ-cao, nên tôi không thắc mắc chi cho lắm! Cái nổi cộm này làm cho tôi khá nhức đầu, mỗi lần đi chợ mua thức ăn, đẩy xe ra tính tiền, khi vừa đến lúc trả tiền là thế nào nàng cũng nói quên một hai thứ để chạy vào trong lấy! Không thể chờ được, nên tôi đành phải móc thẻ nhà băng ra cà! Lúc trở ra, thấy tôi đã đẩy xe ra ngoài, Thúy-Hằng cười hồn nhiên:

     – Ủa? Anh trả tiền rồi hả? Lát về nhà em đưa lại!

   Nhưng cái “lát về” đó chưa bao giờ xẩy ra! Nghĩ tiền chợ không bao nhiêu, nhiều lắm chừng 300 Du Ét Đi mỗi tháng nên tôi cũng(ráng nhịn) không kêu ca gì, coi như… cúng(cô-hồn) rằm tháng bẩy thôi1 Hơn nữa, thỉnh thoảng Thúy-Hằng cũng dành trả tiền tụi tôi đi coi phim, ăn kem, ăn nhà hàng hay đi chơi xa mà không đòi chai hia!!!

Tôi cứ để như thế hơn 2 năm, 7 tháng không nói gì! Cho đến một ngày kia thấy Thúy-Hằng làm quá, chịu hết nổi tôi đành phải đem chuyện “lát về” ra nói. Thúy- Hằng tròn mắt:

     – Ủa? Em cứ tưởng có trả anh lại rồi chứ!

   Nhìn cặp mắt bồ câu, con đậu con bay, ngây thơ vô (số) tội của Thúy-Hằng, tôi cười:

     – Em mới 50 tuổi, chứ có phải 80 đâu mà dễ tưởng vậy?

Thúy-Hằng không nói gì, yên lặng nhìn tôi cả phút đồng hồ rồi bất chợt đứng lên, vào trong phòng ngủ lấy ra một cái hộp hình chữ nhật cỡ khoảng 3 bao thuốc 555 gói giấy vàng, cột nơ thật đẹp và một cái bao thơ lớn, dầy cộm, màu vàng, loại dùng để gửi những bưu kiện nhỏ, đặt xuống trước mặt tôi. Thấy tôi đưa mắt dò hỏi, Thúy-Hằng mỉm cười, trút trong bao thơ ra mấy xấp biu đi chợ, mua hàng được bấm dính với nhau bằng Tắc-cơ. Tôi ngạc nhiên nhìn:

     – Biu gì vậy?

     – Biu anh trả tiền chơ, điện thoại, sóp-ping… chứ biu gì? Em giữ lại hết ở đây, cộng lại, tất cả gần 4 ngàn đô la! Em dùng số tiền đó, mua cho anh cái đồng hồ Omega Speedmaster Professional Moonwatch làm quà sinh nhật cho anh ngày mai. Anh có thể mở ra coi bây giờ!!!

  Tôi cảm động nhìn Thúy-Hằng ngẩn ngơ, không biết nói gì! Hóa ra nàng cố ý không trả lại tiền chợ cho tôi cũng có mục đích!!!

 Từ ngày về chung sống với nhau, thông thường tới sinh nhật của nàng hay tôi, chúng tôi rất ít khi tổ chức, chỉ rủ vài người bạn đi ăn tối cho vui tại một nhà hàng nào đó, cũng không nói trước lý do, sợ họ mua quà tặng thì lại phiền! Chúng tôi chỉ tặng nhau những món quà như sợi dây chuyền nhỏ, cái vòng cẩm thạch, cái cà vạt, chiếc áo pull-over…, những món quà chưa bao giờ có giá trị tới 100 Du-Ét Đi!!!

Hai đứa tôi ngồi yên lặng nhìn nhau đến mấy phút, tôi nắm tay nàng kéo qua ngồi cạnh rồi mới mở chiếc hộp ra! Cầm chiếc đồng hồ luxury đẹp và sang đeo vào tay, thật vừa vặn, vừa như hai cái rổ rách được cặp lại thật khít khao như rổ mới!!!

Tụi tôi ở với nhau tới giờ đã được 15 năm. Con gái nàng đã ra trường, đi làm ở riêng, tụi tôi mỗi đứa một phòng! tối ngủ đóng cửa nên tôi có ngáy cỡ nào Thúy- Hằng cũng chẳng nghe!!!

Tụi tôi đã dùng chung Ờ-Cao, in-côm hai đứa đổ chung vào một mối, không còn so đo, thắc mắc chia hai, hay chai hia nữa! Bởi tôi và nàng đều nhận thấy tiền bạc lúc về già cũng chẳng còn ý nghĩa gì nhiều, không có đủ để sống thì cũng khổ! Nhưng tình cảm quan trọng hơn nhiều!!!

Tuổi già, người ta cần sự thương yêu, chăm sóc cho nhau đến khi xuôi sáu tấm nhiều hơn là tiền bạc, nếu không thiếu thốn thì đừng quan tâm đến nó, cũng đừng nghĩ đến chuyện để dành cho con cái. Chúng nó có đời sống riêng và cũng không cần đến tiền bạc của Cha Mẹ để lại.

Do đó. tôi mới gọi mối tình của tôi và Thúy-Hằng là tình cuối! Nếu một trong hai người ra đi trước, người còn lại chắc cũng khó mà kiếm được cái rổ nào có thể cặp lại với mình! Bởi vì nó đã tả-tơi quá cỡ thợ mộc rồi, khó lòng mà cặp lại được!!!

                      9-2014

   Tác-giả bài viết: Thạch-Đạt-Lang

VỤ ÁN TRỊNH VĨNH BÌNH KIỆN NHÀ NƯỚC VIỆT NAM TẠI TÒA ÁN THE HAGUE

VỤ ÁN TRỊNH VĨNH BÌNH KIỆN NHÀ NƯỚC VIỆT NAM TẠI TÒA ÁN THE HAGUE
——–
A.TÓM TẮT VỤ KIỆN
Ông Trịnh Vĩnh Bình sinh năm 1947, là một người Việt tị nạn tới Hà Lan vào năm 1976. Ông kinh doanh giò chả, thức ăn chế biến kiểu Việt Nam trên đất Hà Lan thành công và thành tỷ phú nên có biệt danh “Vua Giò Chả”. Năm 1986, Đại hội đảng cộng sản lần thứ 6 ở Việt Nam đã mở cửa kêu gọi Việt Kiều về đầu tư làm giàu cho quê hương. Là người yêu nước vô bờ nên vào năm 1987, ông đem tiền về Việt Nam đầu tư. Để xây dựng nhà xưởng, ông phải mua đất nhưng vào thời điểm này, Chính phủ chưa cho phép Việt kiều mua nhà đất, chính vì thế ông Bình đã phải nhờ người thân sống ở Việt Nam đứng tên giúp (cho đến hiện nay, phía Việt Nam vẫn quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân và Chính phủ cho tư nhân sử dụng tạm thời). Từ năm 1987 đến 1996, ông Bình đã rất thành công, mua hơn 284 ha đất, 2 cơ sở sản xuất và 11 căn nhà ở Bà Rịa-Vũng Tàu, Đồng Nai và TP.HCM, nâng số tài sản đầu tư lên gấp gần 8 lần số vốn, tới khoảng 30 triệu đô la Mỹ. Thấy số tiền của ông quá lớn, Tỉnh ủy đã chỉ đạo cho Công an Bà Rịa-Vũng Tàu đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam ông Bình về tội “vi phạm các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai” và tội “đưa hối lộ”. Năm 1998, TAND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu xét xử sơ thẩm và tuyên phạt ông Bình 13 năm tù. Sau khi kháng cáo, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM giảm xuống 11 năm tù (năm 1999) dù việc chứng minh 02 tội danh trên rất mất dạy. Đó là tội “vi phạm các quy định quản lý và bảo vệ đất đai” thì không có quy định nào về việc nhờ người thân đứng tên giùm là tội phạm cả; còn tội “đưa hối lộ” thì có một số quan chức đảng tố giác ông Bình đưa hối lộ nhưng họ chối bay chối biến là không nhận hối lộ. Kẻ đưa hối lộ nhưng không có kẻ nhận thì “cúng chùa” có phải hối lộ không? Tất cả tài sản của ông Bình đều bị Tỉnh ủy Bà Rịa Vũng Tàu chỉ đạo tịch thu để chia nhau sau khi nhập vào công quỹ đảng. Theo đó, nhiều số tài sản (nhà và đất) cũng được tòa phúc thẩm tuyên giao cho UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và Đồng Nai tịch thu; 2 cơ sở sản xuất (diện tích gần 40.000 m2) cùng 9 căn nhà trên địa bàn tỉnh được UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu được giao cho Cục Thi hành án dân sự bán đấu giá. 
Ông tìm cách ra tù trước thời hạn và sống trốn chui trốn nhủi vì an ninh chìm giả dạng côn đồ tìm cách giết ông nuốt trọn tài sản. Ông theo đường bộ vượt rừng trốn sang Campuchia và về Hà Lan. Đến năm 2003, ông Bình kiện chính phủ Việt nam ra một Trung tâm trọng tài quốc tế tại Stockholm, Thụy điển đòi bồi thường 100 triệu USD vào năm 2005. 
Theo đơn kiện, ông Bình yêu cầu phía Việt Nam phải bồi thường số tiền khoảng 100 triệu USD. Ông Bình đã viện dẫn các quy định của Hiệp định khuyến khích và bảo hộ đầu tư mà Việt Nam đã ký kết với Hà Lan vào năm 1994 để tiến hành khởi kiện và ông chứng minh bản án hình sự kết tội ông ta tại Việt Nam trước đây chỉ là cái cớ để Chính phủ Việt Nam tiến hành tước đoạt quyền sở hữu đối với tài sản của ông ta, và như vậy đã vi phạm thỏa thuận tại hiệp định nêu trên và phải bồi thường cho ông ta. Phiên tòa quốc tế nhằm giải quyết vụ tranh chấp này lúc đó được dự định là sẽ khởi sự vào tháng 12/2005 tại Stockholm (Thụy Điển). Cầm chắc thất bại nên phía Việt Nam chọn hòa giải ngoài Trung tâm Trọng tài vào tháng 9/2005 với các cam kết như sau:
1. Phía Việt Nam có các nghĩa vụ: (a) Bồi thường cho ông Trịnh Vĩnh Bình 15 triệu (mười lăm triệu) USD là tiền chi phí đi kiện số tiền này giao ngay trong năm 2005. (b) Phía Việt Nam trao trả toàn bộ tài sản ở VN cho ông Trịnh Vĩnh Bình bao gồm phân xưởng, nhà kho, đất đai bất động sản. Việc trao trả tài sản chậm nhất vào năm 2012. (c) Phía Việt Nam cho ông Trịnh Vĩnh Bình ra vào Việt nam tự do để làm từ thiện.


2. Phía ông Trịnh Vĩnh Bình: Có nghĩa vụ giữ kín cam kết mật nói trên không được tiết lộ cho bất cứ cơ quan truyền thông nào.
Bản Cam kết trong buổi hòa giải này đã có sự chứng kiến của Trung tâm trọng tài Thương mại Stockholm và Văn phòng Thừa phát Lại xác lập vi bằng.

B. THỰC HIỆN CAM KẾT CỦA CÁC BÊN


1. Phía ông Trịnh Vĩnh Bình: đã im lặng giữ đúng cam kết là không tiết lộ lên cơ quan truyền thông để giữ uy tín quốc gia cho phía Việt Nam.


2. Phía Chính phủ Việt Nam: năm 2006, theo báo điện tử Thanh niên, Chính phủ Việt Nam đã miễn chấp hành hình phạt tù cho ông Trịnh Vĩnh Bình, và cho ông được phép trở lại Việt Nam. Và số tiền 15 triệu USD thì cù nhây đến năm 2014 mới trả hết và ông Bình cũng không đòi tiền lãi suất từ năm 2005 đến 2014. Còn tài sản, các bất động sản là 02 nhà xưởng sản xuất với diện tích gần 40.000 m2 cùng 9 ngôi nhà và đất, đoàn xe vận tải 12 chiếc, căn nhà 86 m2 trên diện tích đất hơn 2.000 m2 ở đường Trần Phú- Vũng Tàu và nhiều bất động sản ở các tỉnh thành khác..v.v… thì chưa thực hiện hoàn trả..
Thấy việc cam kết ban đầu bị vi phạm ông Trịnh Vĩnh Bình lần này nhờ đến một Tòa án quốc tế can thiệp. Hiện nay, ông Trịnh Vĩnh Bình đưa chính phủ Việt Nam ra Tòa án Trọng tài Quốc tế The Hague (Tiếng Anh) hay La Haye (Tiếng Pháp) – Hà Lan.
Vụ kiện chính thức khởi hành vào tháng 1.2015. Ngày 30.4.2015, có sự trùng hợp lý thú là phía Tòa án Quốc Tế đã chính thức gởi lệnh thông báo đến nhà nước Việt Nam vào đúng ngày đảng cộng sản ăn mừng 40 năm cưỡng chiếm Miền Nam. Người đứng tên là ông Trịnh Vĩnh Bình, mang quốc tịch Hà Lan. Nội dung đòi chính phủ Việt Nam với các liên can trực tiếp là Bộ kế hoạch đầu tư và UBND tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu phải bồi thường cho ông 1 tỷ USD vì đã trắng trợn vi phạm cam kết mật giữa ông và phía chính phủ Việt Nam vào năm 2005.
Tổ hợp luật sư của ông Trịnh Vĩnh Bình kỳ này cũng là các luật sư từng giúp cho tỷ phú dầu mỏ của Nga là ông Khodorkovski. Đó là Hãng luật Covington & Burling nổi tiếng của Mỹ.
Thuận lợi cho ông Bình và tổ hợp Luật sư của ông là chính Tòa án Quốc tế này đã tuyên án chính phủ Nga phải có nghĩa vụ bồi thường 50 tỷ USD cho ông Khodorkovski. Lần này cùng với các hiệp ước thương mại giữa Việt Nam và Hà Lan cùng với án lệ có sẵn thì phía Việt Nam thua kiện là rất cao.
Không như giải pháp im lặng như cam kết bị Việt Nam trắng trợn vi phạm. ông Trịnh Vĩnh Bình có hứa dùng 90% tiền được sau khi trừ các chi phí vụ kiện sẽ dùng từ thiện, hoạt động nhân đạo hay giúp các nạn nhân của chế độ cộng sản đi kiện ra các tòa án quốc tế đòi bồi thường, việc hỗ trợ bao gồm tư vấn cả tiền bạc nhằm giúp các nạn nhân lấy lại công lý cho mình. Không loại trừ khả năng một số tiền sẽ được giúp các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam. 
Ban đầu Nhóm Luật sư muốn ông Bình khoán toàn bộ vụ việc cho họ bởi họ phòng ngừa việc phía Việt nam sẽ cho người ám sát ông nhưng ông Bình chọn phương án đồng hành cùng họ. Chắc chắn hơn nữa cho tiến trình vụ kiện có thể lâu dài hay bị nhà nước Việt Nam cho người đi ám sát ông Trịnh Vĩnh Bình thì ông Bình cũng đã hoàn tất lập chúc thư thừa kế vụ kiện cho các thừa kế của ông ngõ hầu theo đuổi vụ việc đến cùng. Nguồn tin cho hay là ông Bình được chính Tòa án Quốc tế khuyến cáo không nên quay về Việt Nam lúc này, ông cũng tuyên bố sẽ không về Việt Nam cho đến khi công lý thực thi hoàn toàn cho ông.
Trong vài ngày tới các cơ quan truyền thông tại Hòa Lan và EURO-zone sẽ thông báo tin này trên các phương tiện truyền thông nhằm khuyến cáo Việt kiều cân nhắc khi về Việt Nam đầu tư làm ăn.
Phía Việt Nam hiện nay, Chính phủ cũng vội vàng thuê một hãng luật nổi tiếng của Pháp để bào chữa trước Tòa án Quốc tế La Haye.

C. NHẬN XÉT SƠ BỘ VỀ VỤ KIỆN SẮP TỚI GIỮA CÁ NHÂN TRỊNH VĨNH BÌNH VÀ NHÀ NƯỚC VIỆT NAM


Đây là vụ kiện rất hay bởi các tác dụng của nó trên phương tiện truyền thông sẽ gây ảnh hưởng lớn đến tiến trình thay đổi chế độ độc tài và cải thiện môi trường đầu tư, giúp cho kinh tế Việt nam phát triển. Bởi vì khả năng thua kiện của nhà nước Việt nam, theo cá nhân tôi, là 95%. Thời kỳ bao cấp, Việt nam đóng cửa về thông tin nên trình độ quan trí rất thấp, nhất là các quan chức đầu tỉnh và trung ương. Hình như quyền chức càng cao thì họ càng khôn với dân trong quốc nội để bóc lột, còn ra đấu trường quốc tế ngơ ngơ ngáo ngáo. Điểm sáng duy nhất hiện nay trong trí nảo của họ là thuê ngay hãng Luật của Pháp, còn như trước kia, vụ kiện chất độc dioxin “màu da cam” đã làm cho giới luật trên toàn cầu cười đến tét cả rốn. Không biết Hãng Luật của Pháp mà họ thuê sẽ bảo vệ cho Nhà nước Việt Nam trong vụ kiện này ra sao nhưng đa số các luật sư là bạn bè của Cù Huy Hà Vũ cả. Thật khôi hài.
Còn cá nhân kiện một chính phủ là việc rất bình thường theo luật pháp quốc tế. Ngay cả vụ Khodorkovski cũng tương tự. Do Khidorkovski là tỷ phú có ý định tranh cử tổng thống và tham gia vào hoạt động chính trường, Putin đã quy kết ông vì tội trốn thuế và bắt tù. Sau khi ra tù, Khodorkovski đã kiện Chính phủ Nga tại tòa án quốc tế này và thắng kiện. Phía Nga hiện đang bồi thường cho khoản 50 tỷ USD cho ông. Còn Trịnh Vĩnh Bình kiện Nhà nước Việt nam thắng kiện sẽ là một vụ kiện rất đặc biệt bởi vì liên quan đến quan điểm của đảng cộng sản về sở hữu tư nhân đất đai. Khi đất đai hiện nay ở Việt Nam vẫn là sở hữu toàn dân, nếu phán quyết phía Việt Nam thua kiện và phía Việt Nam tuân thủ bản án quốc tế này đồng nghĩa với việc sửa đổi cơ bản luật đất đai và cả hiến pháp của họ. Trường hợp phía Việt nam thua kiện nhưng không tuân thủ bản án theo kiểu “tao đéo chấp hành, chúng mày làm gì tao” thì hậu quả còn xấu hơn nữa vì tình hình thế giới hiện nay đã không còn phe xhcn và dân trí Việt nam đã cao hơn trước nhiều. Phán quyết của Tòa án quốc tế La Haye có thể gây chấn động chính trường Việt nam để họ phải đổi mới thể chế.
Chúng ta biết rằng đảng cộng sản thiết lập hệ thống ba bộ máy nhà nước để tham nhũng. Do vậy, sở hữu toàn dân về đất đai là cơ sở pháp lý cho tham nhũng hệ thống. Thật sự, về bản chất sâu xa của vụ kiện là ông Bình kiện đòi sở hữu bất động sản mà ông đã mua ở Việt Nam. Phía Việt Nam đang nợ nần khắp thế giới. Nên nếu thua kiện, không thể quy ra giá trị 01 tỷ USD để trả cho ông Bình. Còn trả bằng bất động sản thì phải sửa đổi Hiến pháp và Luật Đất đai cho phù hợp với quốc tế. Chúng ta biết rằng cơ sở tồn tại của nền độc tài dựa vào 3 cột chống chủ yếu là: độc quyền thông tin lừa đảo dân chúng; sở hữu toàn dân về tư liệu sản xuất để bóp chặt kinh tế tư nhân; và thủ tiêu các hội đoàn đảng phái dân sự độc lập. Do vậy, việc thừa nhận sở hữu tư nhân về đất đai sẽ có tác dụng chủ yếu làm tan rã nền móng kinh tế của đảng cộng sản làm cho đảng không vận hành được cơ chế tham nhũng nữa; và đảng không tham nhũng thì sẽ sụp đổ. 

(Tổng hợp từ báo Pháp luật TP.HCM, báo Thanh niên, Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, Huỳnh Bá Hải Dân Làm Báo.org

THƯ GỬI CÁC SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO DỊP ĐẦU NĂM HỌC 2016 – 2017

THƯ GỬI CÁC SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO DỊP ĐẦU NĂM HỌC 2016 – 2017

Các con rất thân mến,

Cha vui mừng gửi đến các con lời chào thân thương nhân dịp đầu Năm học 2016 – 2017 và cầu chúc các con một năm học an lành, nhiều kết quả và được Chúa chúc phúc.

Các con bắt đầu năm học mới trong khi trên thế giới cũng như tại Quê hương Việt Nam chúng ta đang có những sự kiện gây hoang mang và nhiều âu lo cho mọi người. Trong hoàn cảnh này, Cha tự hỏi các con có thể làm được gì cho Giáo Hội, cho Đất Nước và cho thế giới?

Đất Nước sẽ hùng cường khi có những người dân chí khí, thông minh và biết thương yêu Dân Tộc; Giáo Hội sẽ tràn đầy nhựa sống linh thiêng để thông truyền cho thế giới khi con cái Giáo Hội thấm nhuần và sống theo Tin Mừng của Chúa Giêsu. Vì vậy, để trở thành những người con xứng đáng và hữu ích cho Giáo Hội và Quê Hương, ngay từ bây giờ, khi đến trường, các con không được chỉ tìm học thêm kiến thức, nhưng còn phải rèn luyện con người của mình về mọi mặt mà Cha gồm tóm lại trong 4 chữ “Thành”: Thành Tài, Thành Công, Thành Nhân, Thành Thánh.

Các con hãy mơ những giấc mơ cao thượng để sống hiên ngang như cây tùng, cây bách, chứ đừng mơ ước những điều hèn kém, sống như ngọn cỏ, thỏa mãn với những thú vui vô bổ và tìm kiếm những lợi lộc ích kỷ, hại người. Có những em đến xin Cha Xứ nghỉ học giáo lý để đi học văn hóa và có khi còn đưa cả cha mẹ đến xin nữa. Các em này và cha mẹ của các em chỉ nghĩ đến “Thành Tài” và “Thành Công” mà coi thường việc “Thành Nhân” và “Thành Thánh”. Nếu các con làm như thế, các con sẽ là những con người khập khiễng và chẳng bao giờ các con có thể vươn cao như cây tùng, cây bách, nhưng sẽ chỉ là những dây gai bò là là trên mặt đất và khốn cho ai đạp phải gai của nó!

Trong nỗ lực tự rèn luyện con người của mình, các con phải đối diện với sức quyến rũ của nhiều thứ đam mê có thể giam hãm tâm hồn các con và kéo các con xuống đất bùn. Trong các thứ đam mê của tuổi trẻ hôm nay, đặc biệt phải nói đến đam mê chơi games và hút, chích các chất kích thích hủy hoại cuộc đời. Đây là hai thứ đam mê đã có từ lâu, nhưng ngày nay, đang lan tràn tới nhiều trường học và cả giáo xứ, làm bại hoại nhiều thanh thiếu niên bất kể nam hay nữ, làm cho kết quả học tập bị giảm sút và gây bất ổn cho nhiều gia đình. Có những em nói dối cha mẹ là đi lễ, đi học, nhưng rồi lại vùi đầu vào các tiệm internet để chơi games, hoặc rủ nhau đi hút chích.

Người ta nói, hiện nay loại game “Pokémon Go” đang làm giới học sinh, sinh viên mê say. Chơi loại game này, nhiều em đã gây ra tai nạn giao thông vì vừa chạy xe, vừa đi bắt những con vật ảo trong trò game. Đứng trước tệ nạn này, có những giáo xứ, những trường học đã mở cổng mời gọi các thanh thiếu niên đến chơi “Pokémon Go”, hy vọng sẽ giữ được các em trong môi trường lành mạnh. Sáng kiến này cũng chỉ giúp các em không gây ra tai nạn giao thông, nhưng vẫn không giúp đạt được điều căn bản là giải thoát các em khỏi ách nô lệ của đam mê.

Ngoài “Pokémon Go” và các chất kích thích hủy hoại cuộc đời, còn nhiều thứ đam mê khác, như dục vọng, tiền bạc, quyền lực. Mọi thứ đam mê đều dẫn con người đến tình trạng lệ thuộc, làm mất tự do và làm cho người ta xa nhau, cho dù vẫn ở gần nhau. Vì vậy, các con cần phải chiến đấu để giữ cho lòng được tự do và thanh thoát.

Để được như vậy, trước tiên, các con phải kiên cường quyết định dứt bỏthứ đam mê đang áp đảo các con và luyện tập để có được một nếp sống thanh thoát. Trong cuốn sách “Trên Đường Băng”, tác giả Tony Buổi Sáng kể lại câu chuyện một học sinh lớp 11 viết thư cho tác giả và kể về việc sau khi nghe cô giáo đọc bài ‘Chuyện ở West Point’ cho cả lớp nghe, cậu chợt bừng tỉnh. Cậu dứt khoát từ bỏ việc chơi game online, vì nó hại nhiều hơn lợi, mất nhiều hơn được. Cậu từ bỏ mọi cái lười biếng cố hữu và bắt đầu một chương trình sống mới (x. trg 23-25 ngay bên dưới).

Tiếp đến, các con phải giữ cho lương tâm được ngay thẳng và trong sáng. Trong lá thư gửi quý Thầy Cô nhân Ngày Nhà Giáo năm 2014, Cha đã nói về một câu chuyện có tựa đề “Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?”. Hôm nay Cha muốn kể lại cho các con. Câu chuyện kể về một anh lái xe, vì xe hỏng nên xuống lấy hai hòn đá chặn hai bánh sau để sửa xe. Sửa xe xong, anh lên xe đi, để lại hai hòn đá trên đường. Mặc dù được một cụ già nhắc bảo, anh vẫn rồ máy cho xe chạy. Đến trạm kiểm soát, anh thấy mất ví tiền, trong đó có giấy phép lái xe. Trở lại chỗ sửa xe để tìm, anh không thấy ví tiền, nhưng thấy một mảnh giấy yêu cầu anh vác hòn đá lên đồi để tìm ví tiền. Theo hướng chỉ dẫn, anh lên tới đỉnh đồi nơi có một nấm mộ mà trên đó anh thấy đặt ví tiền và một tờ giấy. Giấy phép lái xe và tiền đầy đủ không thiếu một đồng. Còn tờ giấy thì viết như sau: “Cái ví này là do tôi nhặt được… Đây là mộ của con trai tôi. Hai năm trước, vào một đêm, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: “Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm“.

Sau cùng, các con còn phải có bạn tốt và phải chăm chỉ cầu nguyện. Các thứ đam mê có sức quyến rũ mạnh như vũ bão, có thể bẻ gẫy ý chí của các con. Vì thế, để đứng vững trong quyết định, các con cần có sự trợ giúp của các bạn tốt và của chính Thiên Chúa, Đấng đã xuống thế gian làm người, ban sức sống thần linh cho tất cả những ai đón nhận Ngài, “để họ được sống và sống sung mãn” (Ga 10,10).

Sau cùng, xin cho Cha gửi lời chào thăm các Thầy Cô và các bạn học của các con.

Với lòng thương mến, Cha cầu nguyện cho các con và xin Chúa chúc lành cho các con trong năm học mới này. Xin Mẹ Maria giang rộng vòng tay Hiền Mẫu che chở và gìn giữ các con.

Cha thân ái chào các con!

Ngày 04 tháng 9 năm 2016

DING D DAO

 

+ Giuse Đinh Đức Đạo

Chủ tịch Ủy Ban Giáo dục Công Giáo

Giám mục Giáo phận Xuân Lộc

  Trích từ tác phẩm “Trên Đường Băng” tr 23-25

Một cậu bé học lớp 11 ở Quảng Bình vừa gửi mail cho Tony. Cậu nói cô giáo của cậu đọc bài “Chuyện ở West Point” cho cả lớp cậu nghe cách đây hai hôm. (Một trong những bài viết của Tony Buổi Sáng, nêu cao tinh thần vượt khó học tập, rèn luyện). Cậu chợt bừng tỉnh. Cậu THỀ sẽ từ bỏ hoàn toàn việc chơi game online, cậu nói nó hại nhiều hơn là được. Cậu THỀ từ bỏ mọi cái lười biếng cố hữu. Cứ 10 giờ đêm cậu ngủ và 5 giờ sáng thức dậy, chạy bữa đầu một vòng quanh nhà, mỗi ngày tăng lên một vòng nữa. Tối về cậu sẽ bay đá vào bao cát 100 cái mới tắm và đi ngủ. Cậu cũng tự ra điểu kiện một ngày học 10 từ tiếng Anh mới, cậu sẽ láy sách tiếng Anh cấp 2 ra và dò lại với mục tiêu là nắm vững những gì đã học, không sót một chữ. Cậu sẽ đọc lại hết các sách giáo khoa lớp trước như lịch sử địa lý, cái mà cậu nghĩ là tầm phào trước đây. Cậu cũng đã thu âm các bài tiếng Anh do mình tự đọc. Cậu nói, chưa bao giờ có cái gì truyền cảm hứng cho cậu đến như vậy. Cứ mỗi sáng thức dậy, lồng ngực lại đầy khí trời của một ngày mới và tinh thần tràn đầy năng lượng. Cậu lại lao vào học tập, rèn luyện say mê.

Cậu hứa với Tony, thời điểm con người có chuyên môn là học thì phải tập trung vào học. HỌC SINH SINH VIÊN THÌ PHẢI HỌC. Cậu quyết tâm sắt đá và sẽ trở thành một người đàn ông tuyệt vời, là câv tùng câv bách chứ khòng phải là dâv leo tầm gửi. Cậu sẽ báo cáo cho Tony vào từng tháng sự tiến bộ của mình, dù Tony có đọc và có trả lời không thì cậu cũng không quan tâm, đơn giản là cậu muốn rèn luyện kỹ năng viết.

Tony thấy hài lòng. Sẵn đây nói luôn với các bạn trẻ. Nếu Thượng Đế có cho ta lại một cuộc đời, chúng ta nên thiết lập các mục tiêu sớm hơn. Và với bất cứ lứa tuổi nào, sự tỉnh thức cũng đều không muộn.

 Dù đã đi làm, ngay bây giờ, hãy đén các trung tâm ngoại ngữ đé học. Hãy ra các nhà sách đé mua sách vể đọc. Hãy đén các trung tâm thể dục thé thao đé ghi danh tập võ, tập cáu lông tennis, tập khiêu vũ, tập bơi lội… Trên Facebook của bạn bè, chẳng có gì mới đâu. Mấy trang tin tức cũng vậy, đọc vài tờ báo chính thống biết xã hội xung quanh thế nào, rổi thôi, tắt máy. Online một ngày 30 phút là đủ. Một dân tộc hùng cường sẽ bắt đầu bằng những hoc sinh khỏe mạnh và thông tuệ. Đất nước hóa rông, hãy kiêu hãnh là một hồng cầu, đừng là khúc ruột thừa của con rồng ấy.

Sức mạnh chỉ có từ nội lực và tinh thần bên trong. Bạn thử quan sát lúc gà con nó nở. Đầu tiên, con gà con bên trong quả trứng sẽ cựa mình, nó sẽ mổ cái vỏ, rùng mình trút lớp vỏ ấy, và bước ra nhìn đời. Còn nếu ai đó mong muốn giúp nó mà tìm cách bóc tách cái vỏ, thi con gà con ấy sẽ chết Cuộc đời cũng y chang vậy, không ai làm giùm cho đâu, không ai có thể giúp MÌNH THÀNH ĐẠT được.

Mình muốn mình thành ai, thì tự quyết. Có những tuổi trẻ đấy sức sống, bụng sáu múi, mặt đẹp sáng bừng, trí não thông tuệ… ở ngoài sân bóng, ngoài hồ bơi, trong những trung tâm thể dục thể thao, các nhà văn hóa, cùng nắm tay nhau hát vang ngoài công viên, đi vùng cao vùng xa xóa mù chữ, mang ánh sáng văn hóa với cộng đồng. Chúng ta có một quỹ thời gian ít ỏi để xây dựng nền móng cho ngôi nhà minh. Thành cao ốc chọc trời hay nhà tranh xiêu vẹo thì tùy bạn quyết định vào hôm nay. Nếu để tới ngày mai, bạn đã bị mất một ngày vô nghĩa, và có khi sẽ không bao giờ làm được cái gì hết Người thất bại hay hẹn, câu cửa miệng là: “Thôi từ từ, để mai cũng được”.

[…]


TrenDuongBang

 

Cứ mãi ở ao làng, rồi ao sẽ cạn.

Sao không ra sông ra biển để vẫy vùng?

Sao cứ tự trói mình trong nếp nghĩ bùng nhùng?

Sao cứ mãi online và thở dài ngao ngán?

Sao cứ để tuổi trẻ trôi qua thật chán?

Trên đường băng sân bay mỗi đời người.

Có những kẻ đang chạy đà và cất cánh.

 (trích “Trên Đường Băng”)

************

Vượt Qua Bế Tắc Trong Cuộc Sống

Vượt Qua Bế Tắc Trong Cuộc Sống

Dongten.net

DEP DOI

Cuộc sống không phải là con đường bằng phẳng, không phải lúc nào cũng như ta mong đợi. Cuộc sống luôn có những gập ghềnh, gấp khúc, đó là một hành trình đầy chông gai, thử thách…

Cuộc sống luôn công bằng, chẳng cho ai tất cả cũng chẳng lấy hết của ai thứ gì… Cuộc sống là vô vàn những điều biến động, đôi lúc gặp những trở ngại khiến ta buồn chán, tuyệt vọng, rơi vào trạng thái bế tắc, có lúc tưởng không còn tìm ra được cách giải quyết, muốn buông xuôi tất cả…

Có ai sống cả đời suôn sẻ mà chưa từng một lần cảm thấy bế tắc? Chuyện gì rồi cũng có cách giả quyết của riêng nó.

“Hãy biến nghịch cảnh thành cơ hội giúp bạn đạt được những điều tốt đẹp hơn” (Willie Jolley).

VUOT QUA

Khi gặp bế tắc, bạn hãy học cách vượt qua vì không ai sống thay cho cuộc đời của chính bạn cả mà bạn phải thực sự sống cuộc đời của mình. Vượt qua được bế tắc, thử thách đồng nghĩa với việc bạn chiến thắng chính bản thân mình, thấy mình trưởng thành hơn. Bạn sẽ thấy những bế tắc chẳng có gì đáng sợ chỉ cần bạn biết cách vượt qua.

Hãy vẽ bức tranh cuộc đời bạn bằng sắc màu tươi sáng thay cho bức tranh ảm đạm, u tối mà bạn đang gặp phải, đang gánh chịu vì thế giới này vẫn thật đẹp, nỗi buồn phiền rồi sẽ bay đi thôi.

Ba cách đơn giản dưới đây sẽ giúp bạn từng bước vượt qua bế tắc gặp phải trong cuộc sống, hãy cùng nghiền ngẫm, bạn sẽ thấy thật thú vị, hữu ích.

  1. Học cách bình tĩnh

Mọi việc đều có cách giải quyết, vấn đề là bạn phải sáng suốt, phải thật bình tĩnh để suy xét, nhìn nhận lại vấn đề, nguyên nhân xuất phát từ đâu. Chuyện đã xảy ra rồi, có nôn nóng, hoảng loạn cũng không giải quyết được, vì vậy hãy pha cho mình một cốc nước, chậm rãi suy nghĩ, bình tâm xem mình sai ở chỗ nào, tại sao lại xảy ra chuyện này chứ đừng ngồi đó chỉ trích hay “than thân trách phận”. Việc bình tĩnh sẽ giúp bạn đưa bản thân về trạng thái cân bằng, từ đó bạn có thể tự mình tháo gỡ từng nút thắc trong vấn đề đang gặp phải, bạn sẽ thấy sự việc “không quá khó khăn như mình nghĩ”.

  1. Loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực và nghĩ tới những điều tốt đẹp

Rơi vào bế tắc, bạn phải có nghị lực vươn lên bởi đây không phải là lúc để bạn chùn bước hay rơi vào vòng luẩn quẩn mà không biết phải làm gì. Hãy nhớ rằng “thất bại là mẹ thành công”. Cuộc sống luôn chuyển động vì thế đừng từ bỏ, buông xuôi, hãy lập cho mình một kế hoạch, đặt ra mục tiêu cần phải làm gì ở bước kế tiếp. Cuốn vào công việc, xóa những suy nghĩ tiêu cực và luôn nghĩ về những điều tốt lành sắp đến, bạn sẽ thấy cuộc sống dễ thở hơn nhiều.

  1. Học cách mỉm cười mỗi ngày

Dẫu cuộc sống của bạn đang có quá nhiều thứ để lo toan, dẫu đôi vai đang oằn nặng vì nhiều thứ thì cũng nên mỉm cười để đứng vững. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, cười để có động lực, có niềm tin để vượt qua, cười để biết rằng cuộc đời này vẫn còn nhiều điều để ta yêu, ta quý. Những lúc bế tắc chỉ cần bạn mỉm cười, vững tin vượt qua, bế tắc sẽ không là vấn đề quá quan trọng nữa.

Cần có cái nhìn lạc quan hơn để vượt qua bế tắc, bước tiếp, bạn nhé!

nghethuatsong.org

Ngày Độc lập, dân Việt vẫn mơ độc lập

Ngày Độc lập, dân Việt vẫn mơ độc lập

VOA

Trà Mi

3-9-2016

Lễ diễu binh, diễu hành mừng 70 năm Cách mạng Tháng 8 và Quốc khánh 2/9 ở Hà Nội, 2/9/2015. Ảnh: AP

Việt Nam hôm nay kỷ niệm 71 năm Ngày Quốc khánh, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà nay là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Truyền thông nhà nước đăng bài viết của Chủ tịch nước Trần Đại Quang nhân Lễ Độc lập năm nay kêu gọi phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trước yêu cầu mới.

Ông Quang nói sức mạnh của đảng nằm ở mối quan hệ gắn bó với nhân dân. Ông thúc giục “mọi chủ trương, đường lối, chính sách của đảng, pháp luật của nhà nước phải hợp với lòng dân, xuất phát từ lợi ích và nguyện vọng chính đáng của người dân” và, vẫn theo lời ông, phải “đi vào cuộc sống.”

Phát biểu được đưa ra trong lúc ngày càng xuất hiện nhiều chỉ trích và kêu gọi nhà cầm quyền lắng nghe tiếng nói và nguyện vọng của người dân để thực hiện những cải cách sâu rộng, cụ thể về nhiều mặt từ kinh tế, chính trị, đến đời sống xã hội và chính sách bảo vệ chủ quyền giữa những vấn nạn về tham nhũng, tai tiếng về nhân quyền của Việt Nam và mối đe dọa từ Trung Quốc.

Anh Nguyễn Đình Hà, một nhà hoạt động trẻ tại Hà Nội, chia sẻ cảm xúc nhân ngày Quốc khánh năm nay:

“Trong tiêu đề của Việt Nam rằng ‘Độc lập-Tự do-Hạnh phúc’, cả ba điều đó tại Việt Nam hiện nay gần như không đạt được điều nào cả. Quyền tự do của công dân thì bị xâm phạm. Độc lập của đất nước thì không thật sự toàn vẹn vì lãnh thổ bị xâm chiếm, kinh tế bị lệ thuộc nước ngoài. Còn về hạnh phúc thì đời sống người dân cơ cực-đau khổ, đặc biệt là người dân ở các tỉnh miền Trung hiện nay do thảm họa môi trường. Đời sống dân hết sức khó khăn mà chính quyền không có sự quan tâm đúng mức, cần thiết.”

Từ Sài Gòn, nhà thơ Đỗ Trung Quân, một trí thức trong giới văn nghệ sĩ được nhiều người biết đến, nói Lễ Độc lập đối với phần lớn dân chúng nhìn chung chỉ là một ngày nghỉ, không mấy ai háo hức chờ đón trong ý nghĩa thiêng liêng của nó:

“Đối với tôi, ngày hôm nay như là một ngày bình thường. Chính quyền vẫn làm những buổi kỷ niệm tưng bừng. Còn người dân đa phần coi đây là một ngày được nghỉ để đi du lịch, thư giãn, giải trí. Trong tình hình đất nước như thế này, với bao nhiêu biến cố từ biển đảo cho đến vấn đề Formosa thì tinh thần người dân bị tổn thương, cuộc sống của họ bị ảnh hưởng. Lễ lạc phải đi kèm với một cuộc sống sung túc thì người ta mới đón nhận được. Còn bây giờ, trong hoàn cảnh này, người dân Hà Tĩnh vẫn xuống đường và họ vẫn bị đàn áp. Như thế, rất khó có một tâm trạng ‘vui chung’. Các vấn nạn xảy ra cho xã hội như thế, người dân không hoàn toàn tập trung vào lễ lạc được.”

Trong cảm xúc chia sẻ trên Facebook, anh Paulus Lê Sơn, một nhà hoạt động trẻ ở Nghệ An, viết rằng:

“Độc lập ơi độc lập,
Sao tên người cứ mãi xa xôi
Dân nước Nam bao giờ mới thấy
Dân chủ tự do như mấy anh Tây.”

Và anh kết thúc bài viết của mình với dòng thơ: “Ngày độc lập sao ta vẫn mơ độc lập?”

Nhà thơ Đỗ Trung Quân chia sẻ với hoài bão này:

“Đó không phải là tâm trạng của một tác giả đâu. Tôi cũng mơ như thế đấy. Tôi mơ một cái độc lập thật sự, chúng ta có một chủ quyền thật sự. Chiến tranh đã quá lâu rồi, lệ thuộc quá nhiều rồi.”

Người bạn trẻ tên Hà ở Hà Nội tiếp lời:

“Em mong muốn trong tương lai, đất nước mình được thật sự dân chủ, phát triển; người dân được thật sự độc lập, tự do, hạnh phúc, chứ không chỉ là những khẩu hiệu. Mọi mặt ở đây đều gắn liền với vấn đề chính trị. Phải dựa trên cải cách về chính trị. Chính quyền phải tôn trọng quyền tự do-dân chủ của người dân. Nền kinh tế phải được là kinh tế thị trường không có sự định hướng xã hội chủ nghĩa gì cả vì hiện nay nền kinh tế Việt Nam bị rối loạn bởi sự định hướng rất sai trái và quản lý không hiệu quả. Về mặt xã hội thì bị băng hoại bởi thực trạng giáo dục. Đạo bây giờ còn bị suy thoái. Em mong muốn những khẩu hiệu [độc lập-tự do-hạnh phúc] đó phải được thực hiện dựa trên những cải cách kinh tế, chính trị, xã hội.”

Bản Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc ngày 2/9/1945 nhấn mạnh đến một nước Việt Nam “độc lập-tự do-hạnh phúc”, sáu chữ vàng mở đầu các văn bản hành chánh chính thống và là tôn chỉ trong các khẩu hiệu tuyên truyền của đảng Cộng sản cầm quyền.

TT Obama nói với Tập Cận Bình: Hãy tôn trọng phán quyết tòa án

TT Obama nói với Tập Cận Bình: Hãy tôn trọng phán quyết tòa án

Nguoi-viet.com

Tổng Thống Barack Obama đặt chân đến Hàng Châu, Trung Quốc, 3 Tháng Chín. (Hình: Etienne Oliveau/Getty Images)

Tổng Thống Barack Obama đặt chân đến Hàng Châu, Trung Quốc, 3 Tháng Chín. (Hình: Etienne Oliveau/Getty Images)

HÀNG CHÂU, Trung Quốc – Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đã có những cuộc nói chuyện “thẳng thắn” với Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hàng Châu nhân Hội Nghị G20. Theo thông cáo của Tòa Bạch Ốc.

Các vấn đề được nêu ra bao gồm tranh chấp tại Biển Đông, nhân quyền, và an ninh mạng.

Ông Obama nhấn mạnh với ông Tập, rằng Trung Quốc cần tôn trọng phán quyết gần đây của Tòa Trọng Tài, vốn bất lợi cho Bắc Kinh. Đồng thời, Trung Quốc cần hành động đúng theo thỏa thuận song phương về an ninh mạng và tin tặc.