Một câu chuyện hay có thật

Một câu chuyện hay có thật

MX Mai Văn Tấn

Nhớ mãi một câu chuyện tôi cứ nghĩ không bao giờ xẩy ra trong đời người. Nhưng nó đã xẩy ra một cách hết sức bất ngờ trong những ngày lao tù dưới chế độ CS ở miền Bắc Việt Nam. Hình như một sự mầu nhiệm nào đó để ngăn cản những người CS bớt làm điều ác để mọi người bớt nguyền rủa và chính bản thân cũng như gia đình họ gặp những điều an lành hơn. Câu chuyện khó có thể tin và ngoài sức tưởng tượng của con người.

Những ngày tháng ở trại tù cải tạo (trại 2 liên trại 2) Hoàng Liên Sơn, gần bản Mường Côi thuộc huyện Nghiã lộ. Ngày ngày đoàn tù lao động như lấy gỗ, chặt giang, nứa, củi… hoặc đi nhận thực phẩm ở Phù Yên đều đi ngang qua các nhà của dân chúng ở hai bên đường. Họ là thành phần bị chỉ định cư trú mà CS gọi là “Khu Kinh Tế Mới“. Có những người từng làm việc hoặc ở trong quân đội của chính phủ Pháp. Những người sống dưới chế dộ cộng sản nhưng không đúng đường lối hoặc quan điểm. Tóm lại những người mà chế độ cho là nguy hiểm, xét lại hay có hại đối với chế độ, thêm vào đó là người dân bản xứ.

Ðặc biệt mỗi lần ngang qua nhà anh Trung (anh bị thương ở tay cử động khó khăn, VC gọi là Trung Khều làm nghề thợ may), quản giáo và vệ binh (danh từ VC) hay ghé lại nhà anh ngồi nghỉ, uống nước chè hút thuốc lào và tán gẫu. Nhân tiện những người tù cũng ngồi la liệt hai bên đường trước cửa nhà anh để nghỉ. Anh hay đem thuốc lào và nước để anh em dùng. Thời gian này anh em nghiện thuốc lào bất đắc dĩ vì không có thuốc lá. Mặc dầu trong bụng lúc nào cũng cồn cào vì cái đói triền miên, nhưng thuốc lào hình như cần thiết hơn. Thấy sự đối xử anh Trung rất khác biệt với những người khác. Ðó là điều hiếm hoi trong một chế độ lấy lừa dối làm chính, xem mạng người như cỏ rác và đầy hận thù. Các con của anh cũng khác xa với “cháu ngoan bác hồ” [mất dạy không chỗ nào nói nổi], không bao giờ gọi chúng tôi là “thằng tù”.

Một lần chúng tôi ngồi nghỉ trước nhà anh trên lề đường để uống nước và hút thuốc lào do con anh mang đến. Nội quy cấm không được tiếp xúc với dân, nếu vi phạm sẽ bị cùm trong nhà kỷ luật vì vậy mọi sự tiếp xúc phải lén lút đừng để bọn cán bộ bắt gặp. Nhân tiện tôi hỏi cháu sao không gọi các chú là “thằng tù“ giống như các đứa trẻ khác. Cháu trả lời “Bố cháu dạy các bác các chú là thành phần học thức miền Nam, vì vận nước phải đi tù chứ không có tội tình gì cả. Các con phải đối xử lễ độ với họ và tôn trọng họ“. Thấy sự việc càng ngày xẩy ra không đơn giản, phải có nguyên do sâu xa nào đó mà tôi chưa biết. Trong đầu tôi tự hỏi mãi “tại sao”, mà chính tôi chưa bao giờ trả lời được. Lúc bấy giờ trong trại khoảng 300 tù nhân chỉ có 2 người là TQLC, tôi và anh Nguyễn Văn Ðốc. Nhưng anh Ðốc làm thợ rèn không bao giờ ra khỏi trại, chỉ một mình tôi TQLC lao động ngoài trại (Anh Ðốc đã mất vài năm nay tại Houston.)

Mãi đến ngày gần Tết năm 78, tôi được trại giao công tác lấy lá dong mang về trại để gói bánh chưng cho bộ đội lẫn tù nhân. Tôi đi ngang qua nhà anh, thấy anh ra hiệu tôi xuống suối trước cửa nhà anh, rồi anh đi theo xuống gặp tôi và lại ngồi gần tôi. Một lúc rất lâu anh không nói năng gì cả. Tôi thấy anh ngồi trầm tư và suy nghĩ, đôi mắt nhìn tôi chăm chú. Tôi ngồi im lặng tôn trọng sự suy nghĩ cuả anh. Một lúc sau anh bắt đầu kể với giọng trầm buồn.

– “Năm 73 sau ngày ngưng chiến, một buổi sáng nhiều sương mù, tôi đi theo bờ biển để tìm cua, ốc tại thôn Gia Ðẳng. Vì không kiểm soát được nên tôi lọt qua phòng tuyến của anh và bị các anh bắt được. Tôi rất lo ngại là sẽ bị các anh đánh đập, nhưng ngoài sức tưởng tượng của tôi, các anh đã đưa thuốc cho tôì hút và tử tế đưa tôi về BCH của các anh. Tôi được một anh lính Thủy đánh bộ mang quân hàm Thượng úy hay Ðại úy gì đó, tôi không biết chắc chắn lắm, dẫn tôi ra Huế để ăn uống và xem chiếu bóng bằng xe ôtô con. Thú thật anh, trong lòng tôi vô cùng cảm xúc cách đối xử tử tế của các anh. Nhưng tôi không thể ở lại với các anh mặc dù tôi rất muốn, vì các anh cũng biết tôi còn gia đình hiện đang sống bên kia và sẽ bị trù dập nếu tôi là hàng binh. Sau một ngày đi chơi rất thoải mái tôi được các anh trả về đơn vị tôi. Từ đơn vị của các anh tôi chạy về đơn vị tôi. Thú thật tôi không ngờ các anh không bắn theo tôi mà thực sự có ý định thả tôi. Tôi về phải làm tờ kiểm điểm và phải nói lên sự đối xử tàn ác của các anh. Thú thật anh lương tâm tôi rất xẩu hổ nhưng không viết như vậy không được.

Rồi đến ngày “Giải phóng miền Nam“, tôi bị phục viên và được chỉ định đem gia đình về đây sinh sống. Tôi nghĩ chế độ nào dù bạo tàn hay nhân đạo theo thời gian cũng phải thay đổi, con người dù sống một thế kỷ rồi cũng mai một đi. Chỉ có tình người là trường tồn vĩnh cửu, mặc dầu chế độ và xã hội hiện tại rất hiếm hoi. “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng“. Ngày hôm nay tôi đối xử tử tế với các anh là vì tôi nhớ mãi sự tử tế của các anh đối xử với tôi, mà trong tư tưởng tôi luôn luôn bị nhồi nhét các anh là thành phần ăn gan uống máu đồng loại. Tôi nghe bộ đội nói tên anh và cho tôi biết anh là “Lính Thủy đánh bộ“ trốn trại vừa bị bắt lại còn đang kỷ luật.

Ngày hôm nay tôi kể cho anh nghe câu chuyện này mà tôi đã giấu kín từ lâu. Tôi biết anh là lính thủy đánh bộ nên thổ lộ cảm nghĩ của tôi vì tôi tin anh cùng đơn vị đã bắt tôi cũng đã biết hoặc đã nghe chuyện này. Tôi muốn nói với anh lời cuối, anh nên giữ gìn sức khoẻ, đừng có trốn trại mà sẽ không bao giờ thoát được mà chỉ thiệt thân, hãy chờ đợi ngày về với gia đình. Tôi không biết thời gian nào nhưng tôi nghĩ rằng sẽ lâu lắm. Ðiều tiên quyết là anh phải còn sống mới về sum họp với gia đình, anh nên nhớ điều hết sức quan trọng này.”

Sau khi nói xong anh đưa tôi gói xôi và trở lại nhà, và nói “Anh ăn đi tôi không có gì hơn để giúp anh.” Trong khi vừa ăn xôi vừa nghĩ lại những lời tâm sự của anh.

Ðúng là năm 73 sau khi có lệnh ngưng chiến tại chỗ đơn vị của Thiếu Tá Trần Quang Duật, Tiểu Ðoàn Phó TÐ1/TQLC có bắt được 1 tù binh đi lạc vào tuyến phòng thủ của TÐ1 ở thôn Gia Ðẳng. Sau khi giải giao về BCH/LÐ/258 đang đóng ở Hội yên. Lữ đoàn Trưởng Ðại Tá Ngô Văn Ðịnh đã xin lệnh cấp trên để đưa anh ra thị xã Huế ăn uống vui chơi mong tìm hiểu thêm tin tức và mong anh ta hồi chánh. Tôi được cấp xe, tiền để đưa anh ra Huế ăn uống và xem chiếu bóng. Tôi không hỏi tên anh vì tôi nghĩ anh sẽ nói tên giả. Ðầu tiên ăn phở anh ăn ngon lành như chưa từng được ăn ngon như thế, được uống cà phê, hút thuốc lá và đi xem chiếu bóng. Trước khi về tôi đưa anh ra quán chè ở cồn Hến để anh giải lao và nhìn đồng bào ta nhộn nhịp qua lại. Anh đăm chiêu và tận hưởng những gì được ưu đãi, chắc anh nghĩ trong đời anh khó có dịp được hưởng lần nữa. Một lúc anh nói với tôi: “Các anh tử tế lắm, ăn uống rất ngon và thành phố tấp nập. Tôi thích lắm, nhưng tôi không ở lại với các anh được vì tôi còn gia đình đang sống bên kia”.  Trên đường trở về tôi được lệnh trả anh về cho TÐ1/TQLC để đơn vị này thả anh tại nơi bắt anh để anh trở về đơn vị.

Biết rõ và nhớ rất rõ từng chi tiết theo lời tâm sự của anh. Nhưng suốt thời gian nghe anh tâm sự, ngồi lặng yên tôi lắng nghe. Không xác nhận cũng như không nói lời nào cả. Ở tù với CS một thời gian tôi thấm thiá sự gian trá lừa lọc và tàn ác của họ. Năm 1979 khoảng tháng 7 trời rất là nóng bức từng cơn gió Lào làm cháy da thịt. Tôi xuống suối để rửa mặt cho đỡ nóng bức. Anh xuống theo và gặp tôi. Anh Trung đưa cho tôi 2 củ khoai lang đã chín, vài viên kẹo, một nắm thuốc lào và nói: “Tôi chỉ có thể giúp anh bấy nhiêu, anh cũng biết là mọi người rất nghèo, không dư dả như miền Nam của các anh. Tôi nghe 5 người trốn trại sẽ được di chuyển đến trại khác vào ngày mai. Tôi chúc anh may mắn, và tôi nghĩ chúng ta khó có ngày gặp lại. Mong anh giữ gìn sức khoẻ”.

Tôi suy nghĩ sự chuyển trại là một tin không bao giờ cho tù nhân biết, nếu tiết lộ sẽ có biện pháp kỷ luật ngay. Chắc là anh tin tôi mới cho tôi biết. Tôi bèn nói nhanh với anh vì ngập ngừng thì tôi sẽ không bao giờ dám nói: “Người Lính Thủy Ðánh Bộ mà anh kể chính là tôi”. Nói xong tôi chào anh và quay lưng lên đường nhập chung với đội.  Ðúng ngày mai, 5 người chúng tôi chuyển về liên trại nhập chung với những người trốn trại ở các trại khác di chuyển về trại Phú Sơn 4 Bắc Thái để công an quản lý. Tôi nhớ mãi hành động cũng như cách cư xử thân thiết và tử tế của anh. Tôi nguyện trong lòng một ngày nào đó, nếu còn sống sót để trở về với gia đình tôi sẽ tìm gia đình anh để thăm.

Mãi đến cuối năm 87 tôi mới được thả ra khỏi trại cải tạo về với gia đình. Về đến nhà bao nhiêu chuyện phải lo: lo ăn, lo mặc, lo chỗ ở, lo kiếm tiền để sinh sống cho chính mình và gia đình mình. Sau đó phải lo giấy tờ hồ sơ để xuất cảnh. Bao nhiêu chuyện phải gánh vác không còn thì giờ nghĩ đến gia đình anh Trung cho đến khi gia đình tương đối ổn định sau khi được định cư ở Hoa Kỳ.

Năm 1994, nhân một chuyến làm ăn ở Kuala Lumpur (Malaysia) với 1 người Hoa quốc tịch Mã Lai. Trong khi chờ đợi hợp đồng với 1 xưởng mộc, anh ta hỏi tôi có muốn về thăm viếng VN hay không. Tôi không có ý định về VN vì chế độ CS còn tồn tại, cha mẹ tôi đã qua đời, hơn nữa tôi mới rời đất nước một thời gian ngắn khoảng 4 năm, không có lý do để về VN. Bỗng tôi nghĩ đến anh Trung tôi đổi ý muốn về VN một chuyến. Sau vài ngày ở Saigon, tôi tìm cách đi ra miền Bắc đến tỉnh Hoàng Liên Sơn tìm gia đình anh Trung. Ðáng tiếc cảnh vật cũng như người đã thay đổi, không có cách gì tìm lại được gia đình anh. Tôi trở lại Saigon trong lòng vô cùng hối tiếc và ân hận. Nhưng tôi nghĩ mọi việc đều được thượng đế an bài, tôi cố công đi tìm nhưng không gặp được cũng là do ý trời. Lý luận như thế để lường gạt lương tâm được yên ổn không còn bứt rứt nữa.

Vài ngày sau đó không có chuyện gì để làm, hơn nữa Saigon nóng bức và chật chội, tôi có ý định về miền Tây chơi. Tôi ra bến xe Tân cảng Phú lâm mua vé xe về Cần thơ.

Trong khi chờ đợi xe khởi hành, tôi ngồi quán uống nước nhìn người qua lại tấp nập và vội vã hình như thời gian không đủ đối với họ. Bỗng nghe 2 anh khuân vác giành mối gây nhau bằng giọng Bắc mà theo kinh nghiệm xương máu của tôi đúng là giọng Bắc Kỳ năm 75.

Hai anh cãi nhau nhiều, nhưng chỉ một câu làm tôi chú ý và ngạc nhiên. “Mày, con Trung Khều, bố con mày là thành phần phản động phải sống ở vùng núi, không được sống vùng đồng bằng như gia đình tao, tao không xem mày ra gì c…” Câu nói này làm trong đầu óc tôi hiện lên hình ảnh quen thuộc xa xưa, nhưng không biết chắc đúng hay không.

Ðợi 2 anh cãi xong lại gần anh bị anh kia mắng, tôi hỏi: “Anh quê ở đâu mà vào Nam làm nghề khuân vác”. Anh nhìn tôi ngỡ ngàng và đôi chút ngạc nhiên. Tôi bèn mời anh lại chỗ tôi ngồi và gọi nước cho anh.

Một lúc sau anh ta tâm sự, “Gia đình tôi trước ở Mường Côi tỉnh Hoàng Liên Sơn. Sau đó cả gia đình di chuyển về Phủ Lý tỉnh Nam Ðịnh để sinh sống. Nhưng cuộc sống quá khổ thiếu thốn đủ thứ, gia đình quá nghèo nên tôi định vào Saigon để kiếm tiền giúp gia đình.”

Tôi bèn hỏi “Hồi nẫy tôi nghe anh kia nói bố anh là Trung Khều phải không?”

Anh nhìn tôi và nói: “Bố tôi là bộ đội phục viên, tay bị thương nên mang tật”.

Tôi bèn nói bố anh làm nghề thợ may phải không?

Anh ngạc nhiên hỏi vì sao tôi biết. Anh nhìn tôi chăm chú và nói “Bác là Việt kiều ở nước ngoài về phải không?”

Tôi hỏi tại sao anh lại đoán chắc như thế. Anh bèn chỉ đôi giầy tôi đang mang và nói “Ða số người ta chỉ mang dép mà bác lại mang giầy Adidas”.

Tôi mỉm cười nói với anh ta “Tôi cũng ở Mường Côi Hoàng Liên Sơn 3 năm”.

Anh cười nói “Bác nói giọng Nam rặt sao lại ở Hoàng Liên Sơn?”.

Tôi bèn nói tôi ở tù cải tạo ở đó. Anh ta mừng rỡ nói, “Bác ở trại tù 9 căn bị cháy hết đó phải không?” Tôi nói phải, anh nhớ dai lắm.

Anh ta nói thêm: “Các bác các chú ở trong trại đó lao động ngang qua nhà cháu, hay nghỉ hai bên đường trước cửa nhà để uống nước và hút thuốc lào”.

Tôi liền nghĩ: “Khổ công lặn lội đi tìm không được, tình cờ lại gặp cố nhân”. Tôi bèn hỏi thăm bố mẹ anh ta. Anh ta kể: “Bố cháu bây giờ yếu lắm, di chuyển đi lại khó khăn, không làm gì cả. Chỉ có mẹ cháu buôn bán ngoài chợ Phủ Lý nhưng không đủ ăn. Không có vốn làm sao kiếm tiền được. Gia đình cháu rất vất vả và nghèo khổ.”

Tôi lấy 200 đồng (Dollars) để giúp anh và gia đình anh và gửi lời hỏi thăm bố mẹ anh… Tôi nói tên tôi cho anh biết và nghĩ rằng bố anh có lẽ còn nhớ. Tôi viết địa chỉ cho anh để sau này anh có thể liên lạc được với tôi.

Sau 7 ngày lang thang ở VN, tôi trở lại Malaysia để tiếp tục công việc làm ăn… Trong lòng tôi thực sự thơ thới, hân hoan cũng như tràn đầy hạnh phúc, như vừa trút bỏ gánh nặng ngàn cân trên vai và đã thực hiện được điều tâm nguyện của mình. Mọi việc lặng lờ trôi vào quá khứ và tôi quên bẵng đi một thời gian.

Năm 1995 khoảng tháng 5, tôi nhận được một lá thư. Lời lẽ trong thư là lời lẽ của một anh bộ đội miền Bắc đã phục viên. Tôi muốn gìn giữ từ ngữ của anh dùng để người đọc có ý niệm rõ chứ tôi không có ý dùng từ ngữ VC…..

“Tôi được con tôi kể lại, anh tặng cho nó và gia đình tôi một số tiền quá lớn đối với trí tưởng tượng của tôi. Tôi nghĩ trong chế độ xã hội hiện nay rất thiếu tình người, không ai cho tôi một số tiền lớn lao như thế và đối xử tử tế như anh vậy. Nhờ đó vợ tôi có số vốn buôn bán, cuộc sống đỡ hơn trước nhiều lắm. Thật sự bây giờ tôi không thể nào hình dung được hình ảnh của anh, hình như thời gian đã làm cho tôi quên mất. Nhưng việc làm của anh đã giúp cho tôi “một ấn tượng bức xúc” không bao giờ tôi quên được. Tôi rất mừng cho anh và gia đình anh đã thoát khỏi sự cùng cực đau khổ. Là nạn nhân của một chế độ bất nhân, tàn bạo và hận thù nhưng mọi người trên thế giới mở rộng vòng tay giúp đỡ. Chế độ đó, tôi đã phục vụ cả cuộc đời tôi và hy sinh xương máu để bảo vệ.

Cuối cùng tôi xin nói với anh rằng. Thuyết nhân quả của nhà Phật đã đánh tan bức tường vô thần trong đầu óc tôi. Bây giờ sự suy nghĩ của tôi vào giờ phút còn lại của cuộc đời hoàn toàn thay đổi hẳn. Tôi tin tưởng hoàn toàn vào câu nói của nhà Phật “Gieo nhân nào hưởng quả nấy”

Tôi thành thật cảm ơn anh. Sự tử tế của anh đã làm biến đổi con người tôi thành người tốt như hiện nay, theo ý tôi nghĩ…….

Phan Cao Tri

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc

TTO – Một vụ cháy nổ lớn xảy ra ngày 8-2 làm rung chuyển nhà máy hóa chất ở Tongling, tỉnh An Huy, miền đông Trung Quốc, thông tin ban đầu chưa có thiệt hại về người.

Nổ như bom ở nhà máy hóa chất tại Trung Quốc
Hình ảnh ghi lại từ hiện trường vụ cháy nổ ở nhà máy hóa chất thuộc tỉnh An Huy, miền đông Trung Quốc – Ảnh: Tân Hoa xã

Những hình ảnh ghi lại từ hiện trường vụ cháy nổ của các hãng thông tấn báo chí Trung Quốc cho thấy các quả cầu lửa khổng lồ bùng lên từ vụ nổ ở khu nhà máy hóa chất.

Theo báo Tongling Daily, lực lượng cứu hỏa ngay lập tức được điều động tới hiện trường và sau đó đã kiểm soát được đám cháy, hiện chưa ghi nhận trường hợp thương vong nào.

Tuy nhiên tờ Nhân dân Nhật báo cho biết có hai người bị thương trong vụ nổ.

Thời gian qua, tại Trung Quốc xảy ra nhiều vụ cháy nổ ở một số nhà máy hóa chất mà nguyên nhân được cho là thiếu kiểm tra an toàn.

Vụ việc kinh hoàng nhất gần đây xảy ra tại khu nhà máy hóa chất ở cảng Thiên Tân hồi tháng 8-2015 khiến 165 người thiệt mạng.

Phiến quân Hồi giáo giết 250 trẻ em Cơ đốc bằng cách ném chúng vào trong máy làm bánh mì

Phiến quân Hồi giáo giết 250 trẻ em Cơ đốc bằng cách ném chúng vào trong máy làm bánh mì

Oneway.vn – “Nhưng ai chối ta trước mặt thiên hạ, Ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta ở trên trời” – Những lời cuối cùng của George Assaf trước khi bị ISIS giết vì tội là Cơ đốc nhân.

Theo một người sống sót khỏi ISIS ở Syria, trẻ em Cơ đốc đã bị ném vào trong các máy làm bánh mì, các máy quay làm gãy xương của chúng và nghiền nát thi thể nhỏ bé của chúng chẳng vì bất cứ tội nào ngoại trừ là Cơ đốc nhân.

Câu chuyện này được Alice Assaf kể lại, con trai của cô đã bị ISIS đánh đập và bắn vì cậu bé từ chối đổi tên Cơ đốc của mình là George.

Assaf chia sẻ với một phóng viên cách mà ISIS đã biến một cửa hàng bánh mì trở thành một cửa hàng chất đầy những nỗi kinh hoàng, chúng đặt trẻ em vào các máy móc để nhào bột và điều chỉnh để nghiền nát những đứa bé bất hạnh bên trong. Người lớn thì bị nướng đến chết bên trong các lò nướng.

Tội của họ chỉ đơn thuần vì Cơ đốc giáo và nó vang ra những câu chuyện kinh hoàng khác được kể lại khắp phần còn lại của Syria và I-rắc. Những kẻ khủng bố vẫn khét tiếng vì sự tàn ác của chúng, vì chúng không chỉ đơn thuần là giết người, mà các vụ giết người phải được thi hành theo cách man rợ nhất để đe dọa người khác.

Hai năm trước, những kẻ khủng bố ISIS tiếp quản thị trấn của Assaf ở Syria. Alice Assaf đã bảo con trai cô là George đi trốn và sắp đặt để cậu bé được những người Hồi giáo tốt bụng che giấu. Tuy nhiên, gia đình đó đã để lộ George và cậu bé bị bắt. Mẹ cậu bé đã van nài cậu bé đổi tên thành một cái tên nghe giống Hồi giáo, nhưng cậu bé từ chối. Những lời cuối cùng của cậu bé với mẹ là: “Con không muốn che giấu mình nữa. Mẹ là người đã dạy con vâng theo điều Đấng Christ dạy, ‘nhưng ai chối ta trước mặt thiên hạ, Ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta ở trên trời.”

George Assaf bị đánh và bắn chết.

Những trường hợp khác thậm chí còn tồi tệ hơn. Khi ISIS tiếp quản lò bánh của thị trấn, chúng đã biến nó thành một cửa hàng kinh hoàng, chúng trói sáu thợ làm bánh đang làm việc tại đó và hành quyết họ trong chính những lò nướng của họ. Khi chúng bắt đầu gom các trẻ em Cơ đốc lại tiệm bán, vài người lính địa phương đã cố gắng cứu những đứa trẻ. Để ngăn chặn những người lính, những kẻ khủng bố bắt đầu ném những đứa trẻ xuống ban công gần đó. Thủ đoạn khủng khiếp của chúng đã có tác dụng và chúng đã giết 250 trẻ em trong máy nhào bánh mì.

Assaf nói cô đã tìm cách bỏ trốn khỏi thị trấn và sống sót để kể lại câu chuyện cho Roads to Success, một tổ chức phi lợi nhuận hoạt động để bảo vệ nhân quyền ở Trung Đông.

Nhiều thị trấn dù được tự do, nhưng nỗi sợ vẫn hiện diện nếu ISIS quay trở lại và bắt đầu giết nhiều người hơn một cách kinh khủng.

Khi các phóng viên tìm hiểu về các thị trấn đã được tự do, nhiều câu chuyện kinh hoàng hơn đã được kể lại. Những kẻ khủng bố không chỉ hành quyết mọi người, nhưng chúng còn tìm những cách giết người kinh hoàng nhất.

Vẫn chưa khủng khiếp nhất, ISIS đã đặt mìn và đánh bẫy các căn nhà ở những nơi như Mosul để rồi người dân sẽ bị thương tích hoặc bị giết khi họ trở về nhà.

Điều gở là ISIS đang mất dần địa bàn ở Trung Đông, nhưng tiếp tục gieo rắc bất cứ nơi nào trên thế giới mà nơi đó không thể chống cự rộng rãi.

Annie Phan

Theo http://www.jewsnews.co.il/2017/02/02/horror-as-isis-kills-250-christian-children-by-kneading-them-to-death-in-bread-machine.html

Cháu ruột Hồ Chí Minh thả 10 tấn “cá sát thủ” tàn phá sông Hồng

Cháu ruột Hồ Chí Minh thả 10 tấn “cá sát thủ” tàn phá sông Hồng

“Thượng toạ” Thích Chân Quang niệm chú phóng sinh hay sát sinh?

Bạn đọc Danlambao – Gần 10 tấn cá các loại, trong đó có cả những loài cá ăn thịt nguy hiểm đã được thả xuống sông Hồng vào ngày 5/2/207 (Mùng 9 tháng Giêng âm lịch) trong một buổi lễ phóng sinh do Thượng toạ Thích Chân Quang chủ trì.

Hình ảnh cho thấy, trong số các xô cá được mang thả xuống sông Hồng có cả loài cực kỳ hung dữ và ăn tạp mang tên là cá “chim trắng nước ngọt”.
Theo chuyên gia nghiên cứu Phùng Mỹ Trung, loài cá này có tên khoa học là Colossoma brachypomum, vốn là một loài cá ăn thịt đáng sợ trong họ cá hổ Characidae, có nguồn gốc từ sông Amazon, Nam Mỹ và được du nhập về Việt Nam nuôi từ năm 1998.

“Rất nhiều cá thể của loài này đã vượt khỏi tầm kiểm soát của con người thoát ra vùng lòng hồ. Chúng tấn công ăn thịt rất nhiều các loài cá bản địa, chúng là nỗi khiếp sợ của các loài lưỡng cư, bò sát và ngay cả một số loài thú nhỏ.
 
Những ghi nhận cách đây vài năm tại huyện Thống Nhất, Đồng Nai là cá chim trắng được nuôi trong ao đã cắn đứt ngón tay út của một phụ nữ trong lúc giặt quần áo ở cầu ao. Những con cá chim trắng trên 1 kg trở lên thường hay tấn công đàn vịt con nuôi, chăn thả trong ao.”, vị chuyên gia này dẫn chứng.
Hàng tấn “cá sát thủ” được mang đổ xuống sông Hồng
Rõ ràng, hành động thả hàng tấn cá dữ xuống sông Hồng như trên không thể được coi là “phóng sinh”, mà phải gọi đúng là “sát sinh”. Bởi một khi loài “cá sát thủ” này sinh sôi và phát triển thì đó sẽ là thảm hoạ đối với hệ sinh thái sông Hồng.
Loài cá này từng cắn đứt tay một phụ nữ ở Đồng Nai.
Điều đáng nói, nhân vật đứng ra chủ trì buổi “phóng sinh” lần này là “Thượng toạ” Thích Chân Quang – một nhân vật từng gây ra rất nhiều tai tiếng trong giới tu hành Phật giáo tại Việt Nam.
“Thượng toạ” Thích Chân Quang tên thật là Vương Chí Việt, tự nhận là cháu gọi Hồ Chí Minh là bác ruột.

Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) – Trong vài năm trở lại đây, tình trạng công dân chết trong đồn công an, trong các nhà tạm giam, tạm giữ ngày càng phổ biến. Đây cũng là lý do mà năm 2014, Mạng Lưới Blogger Việt Nam thực hiện Tập tài liệu “Stop police killing civilians” trong đó tổng hợp các trường hợp người dân bị chết trong đồn côn an khoảng thời gian từ năm 2007 đến 2014.

Tập hồ sơ này cũng đang trở thành một trong những “vật chứng” để Cơ quan an ninh điều tra tỉnh Khánh Hòa cáo buộc Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – một trong những sáng lập viên của MLBVN, vi phạm điều 88 “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”. Blogger Mẹ Nấm- Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt giam hôm 10/10/2016 chỉ vì những hoạt động ôn hòa cổ vũ cho nhân quyền, dân chủ, bảo vệ môi trường và toàn vẹn lãnh thổ.
Tập tài liệu “Stop police killiling civilians” đương nhiên vẫn được Mạng Lưới Blogger Việt Nam tiếp tục cập nhật dựa vào thông tin báo chí nhà nước và sẽ dịch ra tiếng Anh và tiếp tục phổ biến.

Trường hợp mới nhất xảy ra ở Nghệ An hôm 6/2/2017 là anh Nguyễn Thành Ngôn. Theo kết luận của công an thì anh Nguyễn Thành Ngôn đã dùng dây giày để treo cổ tự tử và chết trong đồn công an.

Từng là một tù nhân bị giam giữ trong hai nhà tù là Trại tạm giam Trần Phú và Trại 5 Thanh Hóa, cũng từng bị bắt nhiều lần vào đồn công an, tôi xin chia sẻ ngắn một vài chi tiết để giúp những người quan tâm đến vấn nạn công dân chết trong đồn công an, trong nhà tạm giam, tạm giữ đưa ra câu trả lời: Tự tử trong đồn công an, trong nhà tù: khó hay dễ?

Bước chân vào nhà tù (trại tạm giam, nhà tạm giữ), việc đầu tiên là bị khám người, hay còn gọi là kiểm tra thân thể xem “bị can”, “đối tượng”, “phạm nhân” có mang theo thứ gì không. Quy định nơi giam giữ là không được mang theo, tàng trữ, sử dụng vật cấm như chất nổ, chất phóng xạ, bom, mìn, vật sắc nhọn… cho đến những thứ tưởng rất bình thường như áo xu chiêng, dây- nơ-kẹp buộc tóc… đối với nữ, quần sịp đối với nam. Không được để móng tay, móng chân. Bàn chải đánh răng phải bị chặt gần cụt cán trước khi dùng. Không được dùng dây phơi quần áo, không được đi dày dép, quần áo không được có dải rút, không được đeo mắt kính (dù cận lòi ra), không đeo đồ trang sức, không được dùng dây thắt lưng… Tất cả những thứ như bát ăn cơm, ca cốc uống nước đều phải là đồ nhựa. Không được dùng đũa mà dùng thìa (muỗng) nhựa…

Lý do được nói là để các “đối tượng”, “bị can”, “phạm nhân” không có phương tiện để tự tử. Chưa kể việc các buồng tạm giam, tạm giữ được “canh phòng” rất cẩn mật, thậm chí gắn cả camera để kiểm soát mọi động thái của “đối tượng”. Đối với những buồng giam tập thể, cai tù còn phân công các tù nhân chia ca, thức đêm để gác, nhằm ngăn chặn những vụ tự tử có thể xảy ra. Nhưng không hiểu sao, các vụ tự tử, chết trong những nơi tạm giam, tạm giữ vẫn thường xuyên xảy ra và có xu hướng gia tăng.

Còn khi bị bắt vào đồn công an, điều đầu tiên là bị tước hoặc vô hiệu hóa các phương tiện liên lạc (có thể có ngoại lệ) của “đương sự”, “đối tượng”. Các vật cấm đã liệt kê ở trên như bom, mìn, chất nổ, chất phóng xạ, vũ khí v.v… đương nhiên phải bị tịch thu từ trước. Ối dời, nếu có mấy thứ ấy thì hoặc đã mất mạng, hoặc mọt gông vì tội khủng bố chứ chả chơi. Chỗ này nói thêm một tí, ở Việt Nam không có phong trào khủng bố của công dân đâu. Chỉ có…, à thôi- không nói nữa, lạc đề.

Tôi không dám chắc công an có áp dụng biện pháp tịch thu quần sịp, áo xu chiêng, dây- nơ, kẹp buộc tóc, dày dép, mắt kính, thắt lưng… đối với mọi “đối tượng” bị giải về đồn để tránh tự tử không hay không. Có một điều chắc chắn là cơ quan công an phải đảm bảo an toàn thân thể, tính mạng, sức khỏe tinh thần cho “đối tượng” để thứ nhất là bảo vệ nhân quyền của người đó (nghe chữ “nhân quyền” muốn khóc quá), thứ hai là bảo vệ công tác điều tra và cả cái thứ 3, thứ 4 nữa… Tất nhiên, bị bắt vào đồn công an cũng có nhiều thành phần. Ở đây, không đề cập đến thành phần “nhạy cảm” là những người hoạt động xã hội hay các người bảo vệ nhân quyền mà nói đến quy định chung được áp dụng cho mọi trường hợp bị bắt.

Với những quy định ngặt nghèo trên, theo bạn, việc tự tử trong đồn công an, trong trại tạm giam, nhà tù là dễ hay khó?
08.02.2017

Phạm Thanh Nghiên

danlambaovn.blogspot.com

Tấm Hình Vĩ Đại

Cám ơn bạn đã gửi cho tấm hình tuyệt đẹp. Với tôi, đó là tấm hình đẹp hơn tất cả mọi kỳ quan trên thế giới.  Các nhà thông thái trên thế giới đều đồng ý với nhà bác học  AMPERE, ý tưởng này:

“Con người chỉ vĩ đại khi quỳ xuống cầu nguyện với Thiên Chúa.”

TAM HINH VI DAI
Những ai trở về với Thiên Chúa, họ trở nên vĩ đại:  Thánh Augustine, Mađalenna, Phaolô … nhân loại nhắc đến sự vĩ đại của họ cho đến tận thế.

Ngược lại, những kẻ tiếp tục chối bỏ Thiên Chúa, họ sẽ chết tủi nhục trong sự kiêu ngạo và dại dột của họ.

Phaolô Thái 

*    *    *    *

Sự Diệu Kỳ

Một đêm khuya, lâu lắm rồi, tôi lang thang trên mạng và bất ngờ “tầm” được tấm ảnh anh chiến sỹ VNCH quỳ cầu nguyện giữa ngôi thánh đường đổ nát, hoang tàn, và tôi đã chia sẻ trên FB.
Bất chợt cách đây vài ngày, tôi nhận được một lời mời của một người hẹn gặp tại Bmt, và tôi đã đến.
Trong buổi gặp gỡ, tôi thật ngỡ ngàng đến sững sờ: người hẹn gặp tôi chính là anh chiến sĩ trong ảnh, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, lúc đó anh mới ra trường, mang quân hàm Thiếu úy thuộc đội đặc nhiệm của Lữ đoàn Dù. Theo lời anh kể: Năm ấy, ngôi thánh đường La Vang, Quảng Trị sau một trận cuồng pháo của phía Bắc Việt nhưng cây thánh giá và tượng Đức Mẹ không hề bị một mảnh đạn pháo nào và một niềm tin vào Chúa, anh đã quỳ xuống… Tấm hình này hiện được trưng bày ở bảo tàng San Jose California USA.
Lời cuối cùng khi chia tay, anh nói: “Anh đạo Phật nhưng anh tin Chúa”.

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

DẤU CHÂN TRÊN CÁT

DẤU CHÂN TRÊN CÁT

 BS Phùng văn Hạnh

 Đêm nọ tôi có giấc mơ

thấy mình đi dạo dọc bờ biển xa

với Chúa Trời cầm tay cùng bước

từng cảnh đời tôi, lướt trên không

mỗi cảnh dấu chân song song

một của tôi, một sắt son chân Người

Nhưng khi toàn cảnh cuối đời

chớp lên trước mắt, nhìn lui quảng đường

ghi vết chân còn vương trên cát

tôi thấy nhiều quảng, loạt vết chân

không song đôi mà độc thân

Đó là những quảng gian nan, đọa đày

Tôi ngạc nhiên nên quay hỏi Chúa:

“Đã một lần Chúa nói với tôi

“khi con quyết chí theo Người

“Người sẽ đi với không rời nhau ra

“Nhưng con thấy tại sao những quảng

“đời chông gai mất hẳn song đôi

“chỉ còn vết chân một người

“con không hiểu sao Chúa rời bỏ con

“lúc mà con cậy trông Chúa nhất

Chúa trả lời:” con rất quí yêu

“Ta yêu con, đâu có điều

“rời bỏ khi con chịu nhiều khổ đau

“yếu nhược vì lao đao thử thách

“Ta đỡ con và vác trên vai

“cho nên có quảng đường dài

“in trên cát vết chân ta độc hành 

BS Phùng văn Hạnh

VÌ SAO CẢNG HÀNG KHÔNG TÂN SƠN NHẤT RA NÔNG NỖI NÀY?

From facebook:   Trần Bang shared Like cho VIỆT NAM‘s video.
Đất nước ta đã bao giờ được như thế này chưa?

( tổng bí lú nói)
Có như thế nào thế giới mới xếp TSN, HCM ăn cắp vào hàng đầu thế giới?

    “Sân bay Hàng không “Tân Sơn Nhất” ở Việt Nam dược xếp vào hạng…

“Tệ Nhất” Quốc Tế !…
“Trộm Cắp Nhất” thế giới !…” – Thang Luu Manh

VÌ SAO CẢNG HÀNG KHÔNG TÂN SƠN NHẤT RA NÔNG NỖI NÀY?

Phi trường TSN là cảng hàng không quốc tế INTERNATIONAL AIRPORT VIETNAM đại diện cho bộ mặt quốc gia khi khách quốc tế đến Du Lịch tham quan đất nước này…Thế nhưng không có phòng khách, chỗ ngồi để cho người chờ đợi đón tiếp khách bay cổng ra và không có khu phòng để cho khách đưa tiễn. Cả hai khu đón và đưa hàng lớp người đứng chen chúc ngoài hành lang trước cổng ra vào, sân bay thì xì xèo như một tổ ong.

Toilet, mùi nước tiểu bốc lên như….. . Nước giải khát và đồ ăn uống giá chặt chém cũng như các nhân viên cân hành lý thì hống hách, câu giờ để tỏ ra xin cho như khâu kiểm tra Hải quan ( customs). Khâu ra máy soi cửa phi trường, nhân viên hạch hỏi những câu hách dịch, mang theo bao nhiêu TIỀN?, có mang thuốc tây không?, bao nhiêu Rượu?…vv, cho dù đã qua máy soi nhưng vẫn hù dọa để moi TIỀN. Nhất là Việt kiều và người Châu Á ( 10 đến 20 USD) sẽ được qua nhanh mà không cần soi chiếu.

Thủ tục Công An xuất nhập cảnh thì câu giờ mặc dù đã có thị thực VISA hợp lệ ( hộ chiếu nước ngoài) nếu không bo TIỀN, nhất là Việt kiều và người Châu Á. Phải mất 20 đến 35 phút để kiểm tra an ninh và scan hộ chiếu vào dữ liệu. Trong khi cảnh sát xuất nhập cảnh ở các phi trường Châu Âu không mất quá 3 phút, scan hộ chiếu.

Đặc biệt vấn nạn trộm cắp tài sản trong hành lí của khách. Dù có nhiều cuộc họp bàn về cách ngăn chặn vấn nạn trộm cắp ở sân bay nhưng dường như ngành hàng không Việt Nam vẫn ” bó tay” với thực trạng này, bị quốc tế xếp hạng ” CẢNG HÀNG KHÔNG TỒI TỆ NHẤT THẾ GIỚI” đến nông nỗi này… thì quả là tệ hơn vợ thằng ĐẬU là quá chính xác.

ad: Sáng Nhũ

@TinTucVietHan

Trở lại Kỳ Anh (Phần 2)

Trở lại Kỳ Anh (Phần 2)

RFA
2017-02-06
Tàu đánh cá khu vực biển miền Trung.

Tàu đánh cá khu vực biển miền Trung.

AFP photo
Kể từ khi những chiếc ghe đầu tiên quay trở lại hoạt động ngoài khơi vào tháng 10/2016, việc mua bán hải sản tại khu vực Kỳ Anh cũng được nối lại.

Thu nhập bằng 1 phần 10 trước đây

Bà Mai Thị Hương – sinh năm 1964, buôn bán hải sản đã 15 năm cho biết lượng mua bán hải sản của bà từ khi mua bán trở lại:

“Mấy ngày mới có hàng nhiều, cá nhiều chứ trước đây ghẹ ít, mấy ngày trước đây thì nhiều có ngày 2 tạ, bình thường 1 tạ hoặc 1 tạ rưỡi.  Trước mua ghẹ cân 180 đến 200 mà bán 250, một tạ ghẹ lời được 5 triệu mà hiện tại 1 tạ ghẹ chỉ được 500 ngàn.”

Theo bà Mai Thị Hương, số hải sản được bà thu mua sẽ bán đi các tỉnh khác như Nghệ An, Quảng Bình. Xe máy được dùng để chuyển hải sản đến những nơi có xe đông lạnh. Sau đó, những chiếc xe đông lạnh đưa hàng đi đâu thì không biết được.

Một điều đáng nói là các loại hải sản trong vùng biển Kỳ Anh được đánh bắt trong phạm vi từ 12 hải lý trở vào bờ – vùng biển đã từng được khuyến cáo không nên đánh bắt do nghi vấn nước còn bị nhiễm độc.

Trước mua ghẹ cân 180 đến 200 mà bán 250, một tạ ghẹ lời được 5 triệu mà hiện tại 1 tạ ghẹ chỉ được 500 ngàn.
– Bà Mai Thị Hương

Hầu hết những người đánh bắt và thu mua hải sản mà chúng tôi hỏi chuyện đều cho biết, hải sản không được cơ quan nào kiểm nghiệm.

Bà Mai Thị Hương: “Về thì mua thôi, cũng Không biết họ kiểm nghiệm hay không”

Ông Hoàng Văn Tĩnh: “không ai kiểm nghiệm gì cả”

Ông Hoàng Nguyên: “Không có ai kiểm nghiệm gì cả”

Chính vì hải sản đánh bắt tại khu vực này không được kiểm nghiệm, trong khi có nhiều trường hợp ăn xong bị ngộ độc, nên người dân địa phương ở Kỳ Anh không mua sử dụng.

Một người buôn bán hải sản tại chợ Kỳ Lợi cho chúng tôi biết: “không ăn cá biển vì ăn vào là bị đau, tức ngực, buồn nôn.”

Bà Mai Thị Uy: “Cá là họ không mua”

Ông Hoàng Nguyên: “Dân địa phương đây họ không ăn, họ đã thử cho chó và gà vịt cho lợn ăn đều chết cả, đặc biệt nhất là chó, ăn xong là 2 chân một vài ngày lết lết, hai chân trước bò một vài bữa là chết”

Hải sản không được kiểm nghiệm

Trong khi đó, theo người dân địa phương, chính quyền các cấp không đưa ra bất cứ khuyến cáo hay giải pháp nào về việc tránh đánh bắt, mua bán và sử dụng hải sản tại khu vực Kỳ Anh.

Một số thành viên nhóm Green Trees đã vào Kỳ Anh để thu thập mẫu cá mú, cá nâu, cá ghẹ với sự hỗ trợ của ngư dân địa phương để mang đến Viện Kiểm nghiệm Vệ sinh an toàn thực phẩm Quốc gia ở Hà Nội để kiểm nghiệm.

Tuy nhiên, khi dược sỹ Nguyễn Anh Tuấn – thành viên Green Trees mang mẫu tới, một người phụ nữ tên Giang – phụ trách bộ phận tiếp nhận của cơ quan kiểm nghiệm này cho biết “máy đang bảo dưỡng” và năng lực của phòng xét nghiệm có hạn nên phải trả kết quả chậm trong vòng 1 tháng. Một người đàn ông tên Hải, được cho biết là phó giám đốc Viện Kiểm nghiệm Vệ sinh an toàn thực phẩm Quốc gia đứng ra nhận trách nhiệm về việc này.

Ở Hà Nội, năng lực cơ quan chuyên môn còn vậy, thì huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh sẽ thế nào? Trong khi hải sản vẫn được đánh bắt, mua bán tự do, vận chuyển đi đâu không rõ, thì người dân còn phải đối diện với nguy cơ tổn hại về sức khoẻ.

Trong phóng sự tiếp theo, chúng tôi sẽ nói về sinh mệnh của người dân khi ăn hải sản đánh bắt tại Hà Tĩnh.

Thích Chân Quang thầy chùa hay kẻ ăn lương Trung cộng ???

Ffom facebook:  Inna Lyna and 2 others shared Trương Quang Thi‘s post.
Image may contain: 9 people, text and outdoor

Thích Chân Quang thầy chùa hay kẻ ăn lương Trung cộng ???

Lần đầu tiên tui biết đến tay thầy chùa này là khi một bạn gửi cho cái Clip của hắn nói về chuyện Lý Thường Kiệt đã hỗn khi đánh giặc Tàu, Sau đó tui lại được xem một Clip khác hắn huyên thuyên về kinh tế thị trường định hướng chủ nghĩa xã hội.

Xem xong tui tự hỏi người này là sư hay là một tên gián điệp được Trung Nam Hải cấy vào để tuyên truyền?

Và bây giờ lại nghe hắn phóng sanh bằng 10 tấn cá, trong đó có cả cá chim trắng là loài cá ăn tạp bật nhất đã được khuyến cáo chỉ nên nuôi trong ao hồ có kiểm soát để tránh tình trạng mất cân bằng sinh thái.

Khoan nói đến tác hại khi loài cá này phát triển mạnh ngoài tự nhiên có thể gây ra hệ luỵ về sau. Ở đây ta tạm bàn về ý nghĩa của việc phóng sanh vào một số ngày lễ của phật giáo.

Phật giáo nói việc phóng sanh có thể giải trừ được kiếp nạn mà đại diện là câu chuyện về chú Sa Di.

Theo thầy học đạo, một hôm thầy nhập định và biết được số dương của chú còn có bảy ngày, xuất định thầy bảo chú về thăm gia đình là ý thầy muốn chú được chết tại nhà sau khi đã gặp gia đình trước lúc hết số.

Trên đường về nhà, chú tình cờ gặp đàn kiến đang bị lũ cuốn trôi, vì tâm thiện nên chú ra tay cứu đàn kiến nhỏ. Sau đó khi quay lại núi thầy chú ngạc nhiên bởi tại sao chú cãi được mệnh trời, qua tâm sự thầy mới biết chính hành động cứu đàn kiến của chú Sa Di đã khiến chú lập nên công đức lớn và nhờ đó mà chú đã vượt qua kiếp nạn.

Ý nghĩa của việc phóng sanh chính là giải thoát cho những sinh linh đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Mọi sinh vật trên thế gian mạng sống đều trân quý, khi ta cứu được một sinh mạng của một sinh linh bất kỳ chính là ta đã gieo được công đức mà nhờ đó ta có thể thoát được kiếp nạn do số trời của bản thân mình.

Như thế ta có thể hiểu rằng phóng sanh không đợi giờ, không có ngày, không số lượng, không chỉ định loài. Phóng sanh là cứu, giải thoát cho bất kỳ sinh vật nào khi ta gặp, nhận thấy sinh vật ấy tính mạng đang bị đe doạ.
Phóng sanh sẽ không còn ý nghĩa khi bắt chim trời rồi thả lên trời, phóng sanh sẽ phản tác dụng khi bắt cá sông rồi đem thả xuống sông, và trên tất cả phóng sanh là hành vi nhân bản phải xuất phát từ thiện tâm của mỗi con người, phóng sanh không phải lễ, càng không nên khoa trương hình thức.

Là thầy chùa, ông Thích Chân Quang không thể không hiểu được cái đạo lý đơn giản này của phật giáo trừ phi hắn ta là kẻ đang tuyên truyền mê tín nhằm ngu dân, làm mụ mị đầu óc của chúng sanh và huỷ hoại đất nước, huỷ hoại môi trường.

Hành vi thả cá chim trắng ra sông không khác mấy so với việc mua móng trâu bò, thả ốc bưu vàng, hay gần đây là người Trung Quốc thuê đất nuôi tôm mười càng ở miền Tây.

Những việc làm đó đã và sẽ gây ra nhiều hệ luỵ mang tính huỷ hoại môi sinh, thiết nghĩ nhà chức trách cần vào cuộc điều tra làm rõ động cơ của kẻ này nhằm tránh nuôi ông tay áo.

http://plo.vn/…/phong-sinh-10-tan-ca-chim-trang-hau-qua-kho…

LỜI CHÚC HẠNH PHÚC ĐẦU XUÂN: TÁM MỐI PHÚC THẬT

LỜI CHÚC HẠNH PHÚC ĐẦU XUÂN: TÁM MỐI PHÚC THẬT

Tác giả:  Lm. Đan Vinh, HHTM

HIỆP SỐNG TIN MỪNG

LỄ ĐÓN GIAO THỪA ĐẦU XUÂN

Mt 5,1-10

  1. LỜI CHÚA:“Phúc thay ai có tâm hồn  nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5,3)
  2. CÂU CHUYỆN:

1) HẠNH PHÚC ĐÒI TA LUÔN PHẤN ĐẤU:

Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi: 
– Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?
Mẹ cún con mỉm cười đáp: 
– Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!
Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ: 
– Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?
Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp: 
– Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!!

2) HẠNH PHÚC Ở TRONG LÒNG CHÚNG TA:

Ngày xưa, có một bầy yêu tinh tập hợp lại với nhau để lên kế hoạch làm hại con người. Một con yêu tinh lên tiếng: “Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người. Nhưng mà cái đó là cái gì?”

Một con yêu tinh khác lên tiếng: “Chúng ta nên giấu hạnh phúc của con người. Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở. Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ giấu hạnh phúc nơi nào mà con người không thể tìm thấy được.”

Một con yêu tinh cho ý kiến: “Chúng ta sẽ quẳng hạnh phúc lên đỉnh núi cao nhất thế giới.”

Con yêu tinh khác phản đối: “Con người rất khỏe mạnh, chuyện trèo lên đỉnh núi đối với họ không có gì khó khăn.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đem hạnh phúc ném xuống đáy biển sâu.”

“Không được, con người rất tò mò. Họ sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người sẽ biết.”

Một con yêu tinh trẻ có ý kiến: “Hay là chúng ta đem giấu hạnh phúc ở một hành tinh khác.”

Con yêu tinh già phản đối: “Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh khác đấy thôi.”

Suy nghĩ hồi lâu, có một con yêu tinh già lụ khụ lên tiếng: “Tôi biết phải giấu hạnh phúc ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số con người đi tìm hạnh phúc ở khắp chốn, khắp nơi và bao giờ họ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ quan tâm. Giấu nó ở đó thì con người không bao giờ tìm thấy!!!”

Tất cả các con yêu tinh đều đồng ý. Và kể từ đó, rất nhiều người mãi miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của chính mình.

3) NGƯỜI GIÀU CŨNG KHÓC:

PAUL GETTY là ông chủ một hãng dầu lớn nhất tại Anh Quốc. Khu đất ông ở rộng bốn mươi mẫu tây. Tài sản của ông trị giá hàng tỷ mỹ kim. Thế mà mỗi ngày ông đều phải thức dậy làm việc từ lúc ba giờ sáng. Chung quanh ông lúc nào cũng có tới mười cảnh sát bảo vệ. Mỗi ngày, ông nhận được hàng trăm cú điện thoại và những lời đe dọa ám sát… Ông đã phải thốt lên rằng: “Tôi là người chẳng bao giờ biết đến hạnh phúc!”.

  1. THẢO LUẬN: 1) Hạnh phúc thực sự là gì? 2) Làm thế nào để đạt được hạnh phúc thực sự trong cuộc sống hiện tại và mai sau?
  2. SUY NIỆM:

Năm cũ sắp qua nhường chỗ cho năm mới đang tới. Trong dịp này, chúng ta thường chúc cho nhau những điều tốt đẹp. Chẳng hạn: Chúc cho đông con nhiều cháu, phát tài phát lộc, khỏe mạnh sống lâu… Những lời cầu chúc thường qui về ba chữ: Phúc, Lộc, Thọ. Tóm lại là chúc nhau được hạnh phúc trong Năm Mới. Nhưng thế nào là hạnh phúc thực sự?

1) Hạnh phúc là gì?

Hạnh phúc là tình trạng thỏa mãn khi đạt được những điều mong ước mà người đời thường mong ước như Phúc, Lộc và Thọ. Tuy nhiên không nhất thiết cứ có đông con nhiều cháu, cứ sở hữu nhiều nhà cửa tiền bạc, chức cao quyền trọng hoặc được sống lâu trăm tuổi là đương nhiên có hạnh phúc… Vì lòng tham con người vô đáy như người đời thường nói: “Được voi đòi tiên”, “Đứng núi này trông núi nọ”…

Người ta cũng thường chúc nhau khỏe mạnh. Nhưng khỏe mạnh vẫn chưa phải là thứ hạnh phúc thực sự. Vì nếu sức khỏe là hạnh phúc, thì chắc hẳn những nhà lực sĩ sẽ hạnh phúc nhất. Thế nhưng, không phải như vậy. Bởi vì có những người dù đau yếu, sức khỏe èo uột, thế mà nụ cười vẫn tươi nở trên đôi môi, đang khi những nhà vô địch Ô-lim-pic có sức khỏe vô địch lại thường âu lo bị soán ngôi như người ta thường nói: “Cao nhân tất hữu cao nhân trị”.

Rất nhiều người đã mong ước kiếm nhiều tiền để được sống an nhàn như người ta thường nói: “Có tiền mua tiên cũng được: Đồng tiền là Tiên là Phật; Là sức bật của tuổi trẻ; Là sức khỏe của tuổi già; Là cái đà của danh vọng; Là cái lọng để che thân; Là cán cân của công lý; Là triết lý của cuộc đời”…

2) Hạnh phúc thực sự do đâu ?

Hạnh phúc thật sự không nhất thiết do tiền bạc, chức quyền, sắc đẹp, sức khỏe… dù rằng những điều đó đều là ưu điểm có thể mang lại cho chúng ta niềm vui trong một lúc nào đó. Vậy hạnh phúc đích thật ở đâu?

Thực ra: Con người chúng ta không những gồm thân xác mà còn có linh hồn nữa. Cơm áo gạo tiền hay tiền bạc vật chất, địa vị chức quyền, sắc đẹp, tài năng, sức khỏe, sống lâu…  chỉ đáp ứng được những nhu cầu về thể xác bên ngoài và không bền lâu, nên không mang lại hạnh phúc thực sự. Điều quan trọng để có hạnh phúc thực sự là một tâm hồn bình an, luôn tìm thấy niềm vui như Đức Ma-ri-a, sau khi được bà chị Ê-li-sa-bét ken là có phúc, đã dâng lời ca tụng Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa. Thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi” (Lc 1,46-47).

Dù thân xác chúng ta có gặp những tai nạn rủi ro và những điều trái ý, nhưng người có đức tin vẫn luôn phó thác vào Thiên Chúa và gặp được niềm vui hạnh phúc trong sự nhẫn nhịn chịu đựng, quảng đại tha thứ chỏ kẻ thù ghết bách hại mình, như Phó tế Tê-pha-nô khi bị thù ghét ném đá sắp chết, vẫn mở miệng cầu xin: “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này” (Cv 7,60), hoặc như Đức Giê-su khi bị treo trên thập giá sắp chết đã cầu xin với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34).

Như thế, hạnh phúc chúng ta nhận được phải bắt nguồn từ Thiên Chúa là nguồn mạch mang lại hạnh phúc đích thực. Nơi nào có Chúa Giê-su hiện diện thì nơi ấy sẽ có sự bình an hạnh phúc như Người đã hứa: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi. Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28-29).

3) Cho thì có phúc hơn là nhận (Cv 20,35):

Trong một buổi hội thảo về hạnh phúc gồm 50 người tham dự. Diễn giả khởi đầu bằng một hoạt động tập thể. Ông đưa cho mỗi người một quả bóng và yêu cầu họ viết tên của mình lên trái bóng bằng bút lông. Sau đó, số bóng được thu hết lại rồi bỏ sang một phòng khác.

Rồi 50 người này được tập trung tại phòng chứa bóng và được yêu cầu tìm quả bóng ghi tên của mình trong thời gian 5 phút. Mọi người đều lao vào giỏ xô đẩy nhau để tìm kiếm và căn phòng trở nên hỗn loạn, nhưng khi hết 5 phút mà không mấy ai tìm thấy trái bóng tên mình.

Sau đó, vị diễn giả lại yêu cầu mỗi người tự nhặt lên một quả bóng bất kỳ rồi tìm chuyển cho người có tên ghi trên bóng. Chỉ trong vòng 5 phút, ai nấy đều đã có được quả bóng của mình.

Lúc này, vị diễn giả mới dẫn vào đề tài về hạnh phúc: Trong cuộc sống, mỗi người đều hối hả đi tìm hạnh phúc của mình, nhưng thực ra lại không biết chúng nằm ở đâu.

Hạnh phúc của chúng ta nằm trong hạnh phúc của người khác. Hãy tìm cách làm cho người xung quanh có được hạnh phúc của họ, rồi chúng ta cũng sẽ được người khác mang lại hạnh phúc cho ta. Cũng như câu chuyện trên cho thấy: khi náo loạn đi tìm bóng mà không thấy. Họ chỉ cần trao bóng hạnh phúc cho kẻ khác là chính họ cũng sẽ tìm được hạnh phúc của chính mình. Hãy cứ cho đi rồi sẽ được nhận lại:  Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy” (Lc 6,38).

 

4) Phương thế để được hạnh phúc thực sự là sống Tám Mối Phúc:

Hạnh phúc không ở đâu xa, nó luôn ở trong lòng mình và ở bên cạnh mình. Có điều chúng ta quên điều này mà đi tìm ở nơi đâu khác và cuối cùng đã bị mất hạnh phúc.

Để luôn có hạnh phúc nghĩa là có Chúa ở cùng, là luôn có tình yêu của Chúa trong lòng mình. Muốn được như vậy, mỗi người chúng ta phải quyết tâm thực hành Tám Mối Phúc trong cách ứng xử quên mình vị tha, công bình nhân ái, như lời Chúa dạy trong Tin Mừng hôm nay: Sống khiêm hạ nghèo khó, luôn ứng xử hiền lành, chấp nhận con đường qua đau khổ vào vinh quang, luôn khát khao nên người công chính, có lòng chạnh thương những kẻ bất hạnh, có tâm hồn trong sạch, luôn ăn ở thuận hòa, sẵn sàng chịu bách hại vì sống công chính, chấp nhận bị sỉ nhục vì danh Chúa…

Niềm hạnh phúc của một tâm hồn luôn có Chúa ở cùng, cũng chính là niềm hạnh phúc mà chúng ta cần phải cầu chúc cho nhau trong giờ phút đón Giao Thừa và trong Năm Mới này. Dù chúng ta ít nhiều vẫn còn chịu đau khổ và gặp những điều trái ý, nhưng nếu thực sự có Chúa ở cùng, chắc chắn chúng ta vẫn cảm thấy vui mừng và hy vọng, bình an và hạnh phúc như thánh Phao-lô đã chia sẻ kinh nghiệm: “Tâm hồn tôi chứa chan niềm an ủi và tràn ngập nỗi vui mừng trong mọi cơn gian nan khốn khó” (2 Cr 7,4b).

  1. LỜI CẦU:

Lạy Chúa Giê-su. Xin cho chúng con quyết tâm thực thi tinh thần Tám Mối Phúc của Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay, thể hiện qua cách suy nghĩ, nói năng và cách ứng xử khiêm tốn, vị tha, luôn nhẫn nhịn chịu đựng, từ bi nhân hậu sẵn sàng tha thứ cho tha nhân noi gương Chúa khi xưa, để tâm hồn chúng con được bình an, vui vẻ từ ngày hôm nay, là dấu chỉ sau này chúng con cũng sẽ được hưởng an bình hạnh phúc trên Thiên Đàng với Chúa.- AMEN.

LM ĐAN VINH-HHTM

TÒA ÁN PHẢI LÀ NƠI CẬY NHỜ CỦA NGƯỜI DÂN

TÒA ÁN PHẢI LÀ NƠI CẬY NHỜ CỦA NGƯỜI DÂN

FB Luân Lê

7-2-2017

h1

Vì như đã nhận định rất rõ ràng ở trên nên chúng ta có thể thấy được tầm quan trọng của luật pháp đối với một quốc gia là như thế nào.

Vậy làm thế nào để chính phủ có thể tuân thủ luật pháp, và khi có ai đó vi phạm pháp luật hoặc có tranh chấp, xung đột quyền lợi với nhau thì làm thế nào để phân xử cho các bên đều thấy được quyền lợi cùa mình được bảo đảm một cách công bằng?

Để đảm bảo được người dân cũng như chính phủ tuân thủ luật pháp và bất kỳ ai nếu có vi phạm cũng sẽ bị nghiêm trị, thì buộc lòng phải có một hệ thống tòa án độc lập với chính phủ (hoặc bất kỳ đảng phái, hội đoàn nào khác), chỉ thượng tôn pháp luật để người dân cạy nhờ tới mà phân xử khi thấy chính phủ hoặc một ai khác vi phạm pháp luật.

Tòa án là cơ quan duy nhất có khả năng và thẩm quyền để phân xử giúp người dân khi có yêu cầu về việc nghiêm trị các hành vi vi phạm pháp luật của cả chính phủ lẫn người dân.

Thế nên, để mọi hành xử trong đời sống xã hội đảm bảo sẽ đều phải tuân thủ theo luật pháp, thì chúng ta phải dựa vào tòa án để mà phân xử chứ không thể ngồi mà cãi vã hay thỏa hiệp với nhau một cách trái luật pháp nhằm dàn xếp các vi phạm của mình.

Và vì tòa án là nơi đại diện phân xử theo luật pháp, đảm bảo lẽ công bằng trong cuộc sống, thế nên tòa án phải làm đúng bổn phận của mình để giải quyết các khúc mắc của người dân về các khiếu kiện, tố cáo đề nghị trừng phạt các vi phạm của cả người dân lẫn các viên chức chính phủ. Nếu toà án thiên vị hoặc bị chi phối bởi chính phủ, bởi một ai đó, đảng phái, hội đoàn nào đó thì có nghĩa là tòa án đã không còn tuân thủ pháp luật mà trở thành công cụ của chính quyền. Vậy thì sẽ dẫn đến sự lạm quyền của chính phủ, của người điều hành đất nước, từ đó sẽ dẫn đến loạn lạc và người dân tự hành xử bất chấp luật pháp với nhau, đồng thời sinh ra tâm lý phản kháng cũng như chống đối lại pháp luật. Điều này thật nguy hiểm cho một quốc gia.

Vậy khi chúng ta cần đến tòa án mà không hiểu pháp luật thì chúng ta phải làm gì?

Đó là tìm đến luật sư cùng báo chí để lên tiếng và bảo vệ cũng như lên tiếng hỗ trợ bạn, giúp bạn có những sự tư vấn đúng đắn nhằm đảm bảo việc bạn thực hiện các yêu cầu của mình được tuân thủ đúng các quy định của pháp luật dành cho một người có yêu cầu mà đệ đơn lên tòa án giải quyết.

Thế nên, có vấn đề gì thì người dân cần nắm rõ điều này để mà giải quyết các yêu cầu của mình, chứ không nên xuê xoa bỏ qua các hành vi vi phạm pháp luật của người khác hoặc vì thiếu hiểu biết mà không bao giờ bước chân đến tòa án để giải quyết các yêu cầu của mình.

Một đất nước văn minh thì phải thượng tôn luật pháp, muốn thượng tôn luật pháp thì phải nhờ cạy đến tòa án mà phân xử. Nếu tòa án không phân xử được thì kiên trì khiếu nại lên cấp cao hơn hoặc gửi các yêu cầu đến quốc hội để họp bàn giải quyết.

————–
QUỐC HỘI CHÍNH LÀ TIẾNG NÓI CỦA DÂN CHÚNG
“Chính phủ nào làm ngu dân mình đi là làm suy yếu chính mình. Chính phủ nào không biết sử dụng sức mạnh và trí tuệ của dân là tạo thêm sự cô lập cho chính mình. Chính phủ nào không biết lắng nghe dân thì nghĩa là nó không còn vì dân nữa”.

Vì quốc hội là nơi tập trung những người đại diện cho người dân của một quốc gia thông qua bầu cử công khai và trực tiếp, bởi vậy quốc hội chỉ có trách nhiệm lắng nghe tiếng nói của người dân, tiếp nhận và phản ánh, trao đổi và biến nó thành luật pháp để mà thực thi ý nguyện của nhân dân.

Thế nên nếu quốc hội không nghe tiếng nói của dân, không đại diện cho dân thì quốc hội đó đã không còn là của người dân một nước nữa. Người dân chỉ có thể cử ra các đại biểu là chính trị gia đại diện cho mình ở cơ quan lập pháp này khi và chỉ khi người dân được cầm lá phiếu bầu ra người mà do chính mình đề cử hoặc được lựa chọn công khai thông qua tranh luận trước bàn dân thiên hạ, chứ không thông qua một tổ chức nào chọn sẵn rồi người dân chỉ biết bầu theo các danh sách có sẵn trên giấy đó.

Quốc hội phải là đại biểu của người dân. Nên không thể để tồn tại tình trạng ngăn cấm người dân tiếp cận và kiến nghị tới các đại biểu, hoặc tiếp nhận rồi mà lại không được nói đúng với ý nguyện của người dân khẩn cầu tại các cuộc họp. Nếu thế thì quả thực là nguy hiểm và tiếng nói người dân đã bị vô hiệu hóa. Như vậy nghĩa là người dân đã không còn vị thế làm chủ của một quốc gia nữa.

Để không diễn ra tình trạng nêu trên, chúng ta phải thường xuyên yêu cầu các chính trị gia là đại biểu đại diện cho mình phải tiếp xúc, trao đổi với người dân, phải kiến nghị và trình bày đến nơi đến chốn các khuyến nghị của người dân mà chuyển biến chúng thành luật pháp hoặc các chính sách thiết thực trong cuộc sống. Có thế mới đảm bảo được tiếng nói người dân mới có giá trị và là vị thế người chủ của một quốc gia.

Trích: MỘT NGƯỜI QUỐC DÂN