Việt Nam 2025: Khởi đầu của một nền Cộng hòa mới – Vũ Đức Khanh

 Ba’o Tieng Dan

Vũ Đức Khanh

28-8-2025

Việt Nam đang đứng trước một ngã rẽ lịch sử.

Sau nửa thế kỷ thống nhất đất nước, chúng ta đã trải qua đủ những thử thách của chiến tranh, sự cô lập, những bước chuyển mình kinh tế, cũng như những hy vọng và khủng hoảng nối tiếp nhau.

Nhưng trong bối cảnh thế giới biến động không ngừng, câu hỏi lớn của dân tộc lại hiện ra: Con đường nào sẽ đưa Việt Nam bước vào kỷ nguyên tự do, dân chủ và thịnh vượng bền vững?

Đây không chỉ là câu hỏi của riêng giới lãnh đạo, mà là trách nhiệm chung của toàn thể nhân dân.

Bởi nếu thế kỷ XIX, Nguyễn Trường Tộ đã đặt vấn đề cải cách; nếu thế kỷ XX, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh và Hồ Chí Minh đi tìm độc lập; thì thế kỷ XXI, thế hệ hôm nay phải trả lời cho bằng được: Làm thế nào để Việt Nam có thể tự do, dân chủ và thịnh vượng lâu dài?

Câu trả lời không chỉ thuộc về giới lãnh đạo, mà là trách nhiệm của toàn dân – từ trí thức đến doanh nhân, từ giới trẻ đến mọi công dân – nếu Việt Nam muốn thực sự bước vào kỷ nguyên mới.

Lịch sử của một quốc gia bị kẹt giữa quá khứ và hiện đại

Lịch sử Việt Nam là lịch sử của những khát vọng chưa trọn vẹn.

Từ sau 1945, đất nước bước vào một thế kỷ đầy biến động: Giành độc lập khỏi thực dân, kháng chiến chống ngoại xâm, và thống nhất sau 1975.

Thế nhưng, khi chiến tranh kết thúc, giấc mơ tự do, dân chủ và thịnh vượng của nhân dân vẫn chưa thành hiện thực.

Hơn nửa thế kỷ qua, Việt Nam đã đi theo con đường phát triển dựa trên một hệ thống chính trị tập trung quyền lực vào Đảng Cộng sản.

Đổi Mới năm 1986 mở ra cánh cửa hội nhập và tăng trưởng, nhưng những cải cách chính trị căn bản chưa bao giờ được thực hiện.

Người dân có thể làm giàu hơn, có thể bước ra thế giới, nhưng vẫn thiếu một nền tảng căn bản: Tự do công dân và sự bảo đảm quyền con người.

Bốn thập niên qua, đất nước dường như đứng giữa hai thế giới: Một bên là quá khứ của những cuộc kháng chiến, của lý tưởng cách mạng; bên kia là hiện đại với khát vọng dân chủ, công bằng, và hội nhập toàn cầu.

Việt Nam vẫn chưa vượt qua được ranh giới của chính mình.

Thế kỷ XXI và lựa chọn lịch sử

Ngày nay, Việt Nam đang đứng trước một bước ngoặt lịch sử mới.

Sau 50 năm thống nhất, xã hội đã thay đổi sâu sắc: Một tầng lớp trung lưu đang nổi lên, giới trẻ khao khát sáng tạo và hội nhập, doanh nhân tìm kiếm môi trường minh bạch, trí thức mong muốn tự do tư tưởng.

Song, những ràng buộc chính trị và sự trì trệ của bộ máy quyền lực đang kìm hãm mọi cơ hội.

Nếu thế kỷ XIX, thế hệ của Nguyễn Trường Tộ đặt câu hỏi về cải cách; nếu thế kỷ XX, thế hệ của Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh và Hồ Chí Minh tìm con đường độc lập; thì thế kỷ XXI, thế hệ hôm nay phải trả lời câu hỏi: Làm thế nào để Việt Nam có tự do, dân chủ và thịnh vượng bền vững?

Trách nhiệm này không chỉ đặt lên vai lãnh đạo chính trị, mà thuộc về toàn dân.

Trí thức cần lên tiếng, doanh nhân cần hành động có trách nhiệm, giới trẻ cần dấn thân.

Dân chủ không bao giờ là món quà từ trên ban xuống, mà là kết quả của sự đồng lòng từ dưới lên.

Việt Nam không thể tiếp tục trì hoãn.

Trong bối cảnh thế giới thay đổi nhanh chóng, nếu không cải cách, đất nước sẽ rơi vào vòng lệ thuộc mới, cả về kinh tế lẫn chính trị.

Sự lựa chọn hôm nay sẽ quyết định vị thế dân tộc trong cả thế kỷ XXI.

Con đường đi tới Tự do, Dân chủ và Thịnh vượng

Một nền cộng hòa mới cho Việt Nam phải được xây dựng trên ba trụ cột: Tự do, dân chủ, và thịnh vượng.

  • Tự do: Bảo đảm quyền con người, quyền công dân, tự do ngôn luận, báo chí, tôn giáo, lập hội. Không có tự do, sáng tạo bị bóp nghẹt, xã hội không thể phát triển.
  • Dân chủ: Thiết lập một hệ thống chính trị dựa trên pháp quyền, đa nguyên, tam quyền phân lập, minh bạch và kiểm soát quyền lực. Dân chủ là cơ chế bảo đảm tự do không bị tước đoạt.
  • Thịnh vượng: xây dựng một nền kinh tế thị trường tự do, công bằng, khuyến khích khởi nghiệp, bảo vệ quyền sở hữu, và tạo cơ hội cho mọi người vươn lên. Thịnh vượng là kết quả của tự do và dân chủ được vận hành đúng đắn.

Những giá trị này không phải xa lạ hay “ngoại lai”. Chúng đã được gieo mầm từ lâu trong lịch sử và văn hóa Việt Nam.

Từ tư tưởng “yên dân” của Nguyễn Trãi, đến tinh thần khai phóng và khát vọng độc lập của Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Hồ Chí Minh, tất cả đều dẫn tới một mục tiêu: Nâng cao đời sống con người, bảo đảm phẩm giá và quyền làm chủ.

Bước khởi đầu: Cộng hòa mới

“Cộng hòa mới” không chỉ là một tên gọi. Đó là một tầm nhìn: Xây dựng một quốc gia trong đó mọi người dân đều bình đẳng trước pháp luật, mọi quyền lực được kiểm soát, và mọi cá nhân có quyền mưu cầu hạnh phúc.

Khởi đầu của cộng hòa mới có thể gian nan, nhưng không thể tránh.

Nó đòi hỏi sự can đảm của lãnh đạo, sự dấn thân của trí thức, sự kiên nhẫn của nhân dân.

Nó không đến từ bạo lực, mà từ sự đồng thuận xã hội, từ khát vọng thay đổi để đất nước tiến lên.

Lời hẹn của thế hệ hôm nay

Chúng ta đang sống trong một thời khắc lịch sử.

Việt Nam không thể tiếp tục chỉ là một quốc gia bị kẹt giữa quá khứ và hiện đại.

Chúng ta phải dứt khoát bước vào kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên của tự do, dân chủ và thịnh vượng bền vững.

Thế hệ hôm nay không có quyền né tránh. Trách nhiệm lịch sử đang đặt lên vai chúng ta, như từng đặt lên vai Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Hồ Chí Minh.

Nhưng lần này, câu trả lời không thể là “chống ngoại xâm” hay “giữ độc lập”, mà là: Làm thế nào để xây dựng một Việt Nam tự do, dân chủ, và thịnh vượng thực sự, cho mọi thế hệ mai sau.

Khởi đầu của một nền Cộng hòa mới chính là lời hẹn của thế hệ hôm nay với lịch sử.

Và chỉ khi mỗi người dân dám dấn thân, Việt Nam mới thực sự bước sang bình minh của tự do, dân chủ và thịnh vượng.


 

Vingroup và ‘bóng ma Enron’ – Sonnie Tran

Ba’o Nguoi-Viet

August 28, 2025

Sonnie Tran

Phía sau những ‘phép màu’ tài chính là một ‘quả bom hẹn giờ?’

Trong tâm trí của nhiều người, Vingroup không chỉ là một tập đoàn kinh tế tư nhân lớn nhất Việt Nam mà còn là biểu tượng của khát vọng quốc gia. Thế nhưng, đằng sau bức tranh tăng trưởng đầy tham vọng là một mạng lưới các giao dịch tài chính phức tạp, nơi hàng tỷ đôla tài sản và vốn được luân chuyển giữa các công ty trong cùng một hệ sinh thái, thường không cần đến những dòng tiền mặt thực sự.

Những “phép màu” kế toán này, khi được mổ xẻ, lại gợi nhớ một cách đáng lo ngại đến cái tên đã từng là niềm tự hào của nước Mỹ trước khi trở thành синоним cho sự sụp đổ: Enron.

Đáng chú ý, các cấu trúc tài chính này lại mang những điểm tương đồng đáng lo ngại với các kỹ thuật đã được sử dụng bởi Enron, gã khổng lồ năng lượng Mỹ đã sụp đổ trong vụ bê bối doanh nghiệp lớn nhất lịch sử. Một cuộc đối chiếu chi tiết, dựa trên chính các số liệu đã được công bố, sẽ làm sáng tỏ những rủi ro hệ thống tiềm ẩn. Câu hỏi đặt ra không phải là về sự tương đồng ngẫu nhiên, mà là liệu những kỹ thuật tài chính phức tạp này có phải là công cụ quản trị vốn thông minh, hay đang che giấu một “quả bom hẹn giờ” đe dọa sự ổn định của cả một đế chế “tư bản đỏ” tưởng chừng như quá to để đổ vỡ (too big too fail).

Bài học từ Enron

Từng là một ngôi sao sáng của kinh tế Mỹ, Enron sụp đổ không phải vì một thất bại kinh doanh thông thường, mà vì đã tạo ra một ảo ảnh thịnh vượng thông qua hai “vũ khí” kế toán chính.

Vũ khí thứ nhất là phương pháp kế toán Mark-to-Market (M2M), có thể hiểu là kế toán ghi nhận lợi nhuận tương lai. Thay vì ghi nhận doanh thu khi thực sự thu được tiền, Enron được phép ghi nhận toàn bộ lợi nhuận dự kiến của một hợp đồng dài hạn ngay tại thời điểm ký kết. Điều này giúp các báo cáo của họ luôn có những con số lợi nhuận tăng trưởng ấn tượng. Tuy nhiên, đó chỉ là những lợi nhuận “trên giấy,” hoàn toàn phụ thuộc vào sự thành công của các dự án trong tương lai xa, trong khi dòng tiền thật không hề tồn tại.

Vũ khí thứ hai, và cũng là nguy hiểm nhất, là việc sử dụng các “Công ty sân sau,” thuật ngữ chuyên ngành gọi là Thực thể có mục đích đặc biệt (Special Purpose Entities – SPEs). Đây là những công ty được tạo ra để che giấu các khoản nợ và tài sản xấu của Enron. Quy trình này là một màn ảo thuật tài chính tinh vi. Đầu tiên, Enron thành lập hàng trăm công ty con nhỏ, trông có vẻ độc lập. Sau đó, Enron không góp tiền mặt, mà bơm vốn cho các công ty sân sau này bằng chính cổ phiếu của mình, một loại tài sản đang tăng giá phi mã vào thời điểm đó.

Với “tài sản” là cổ phiếu Enron và sự bảo lãnh ngầm từ công ty mẹ, các công ty sân sau này dễ dàng vay được những khoản nợ khổng lồ từ ngân hàng. Cuối cùng, với số tiền mặt vừa vay được, công ty sân sau sẽ quay lại và “mua” các tài sản xấu hoặc các dự án thua lỗ từ Enron. Trên sổ sách của Enron, một phép màu đã xảy ra: nợ nần và tài sản xấu biến mất, trong khi một khoản “lợi nhuận” ảo còn xuất hiện từ chính việc “bán” tài sản cho công ty con.

Toàn bộ hệ thống này chỉ có thể tồn tại dựa trên một nền tảng duy nhất: niềm tin vào giá trị của cổ phiếu Enron. Khi các nhà báo và nhà phân tích bắt đầu đặt câu hỏi về các con số phi lý, niềm tin bắt đầu lung lay. Các nhà đầu tư bán tháo cổ phiếu, khiến giá của nó lao dốc. Hiệu ứng domino xảy ra ngay lập tức: cổ phiếu Enron, vốn là tài sản đảm bảo cho các công ty sân sau, bỗng trở nên vô giá trị. Các ngân hàng hoảng sợ và đòi nợ. Toàn bộ khối nợ khổng lồ được che giấu trong các công ty sân sau bất ngờ quay trở lại đè nặng lên vai Enron. Không có dòng tiền thật để trả, gã khổng lồ từng là niềm tự hào của nước Mỹ đã tuyên bố phá sản, để lại một bài học đắt giá về sự nguy hiểm của các thủ thuật tài chính và sự mong manh của niềm tin.

Các thương vụ Vinfast mang bóng hình “bong bóng” Enron

Khi soi chiếu mô hình sụp đổ này vào các thương vụ mua bán công ty phức tạp của Vingroup và VinFast, người ta không chỉ thấy sự tương đồng ngẫu nhiên, mà là sự vận dụng có hệ thống các kỹ thuật đã làm nên “tên tuổi” của Enron. Đây là một màn trình diễn phức tạp, nơi lợi nhuận được tạo ra từ không khí và các khoản nợ khổng lồ được khéo léo dịch chuyển ra khỏi sổ sách.

Thương vụ bán khối tài sản sản xuất xe xăng cho Vietnam Investment Group (VIG) vào năm 2022 trong bối cảnh hãng xe này chuyển sang xe điện là một ví dụ nhập môn hoàn hảo về cách áp dụng triết lý M2M. Thay vì ghi nhận giá trị tài sản theo sổ sách (12,818 tỷ VND), VinFast đã mark một giá trị thị trường mới cho một tài sản đã không còn sử dụng, cao hơn gấp đôi (28,999 tỷ VND), thông qua một giao dịch được dàn dựng với một “công ty sân sau” (SPE) là VIG, một thực thể do chính ông Phạm Nhật Vượng kiểm soát. Giao dịch này ngay lập tức tạo ra một khoản lãi kế toán khổng lồ trên giấy tờ lên tới 13,604 tỷ VND (khoảng $576 triệu), trực tiếp “vá” lại phần vốn chủ sở hữu đang bị âm nặng của VinFast.

Bản chất “ảo” của nó được củng cố bởi phương thức thanh toán: chỉ có một phần nhỏ 2,000 tỷ VND là tiền mặt, còn phần lớn nhất (hơn 24,208 tỷ VND) được thanh toán bằng “Share Acquisition P-Note” – một công cụ nợ nội bộ có thể hoán đổi thành cổ phiếu VFS. Đây chính là kỹ thuật kinh điển của Enron: dùng chính cổ phiếu của mình làm phương tiện thanh toán. Cú chốt hạ cho sự phi logic của giao dịch là việc VinFast lại đi thuê lại chính dây chuyền mình vừa bán, một hành động cho thấy toàn bộ cấu trúc được dựng lên để phục vụ mục tiêu sổ sách hơn là nhu cầu kinh doanh thực tế.

Nếu VIG là kỹ thuật tạo lợi nhuận ảo, thì thương vụ Nam An là một ví dụ kinh điển về việc sử dụng công ty SPE để thực hiện tài trợ ngoài bảng cân đối kế toán (off-balance-sheet financing) – một thủ thuật cốt lõi của Enron để vừa giấu nợ và tạo doanh thu giúp tập đoàn mẹ Vingroup thoát lỗ.

Cơ chế của nó là một vòng xoay tài chính được thiết kế sẵn: thay vì đi vay trực tiếp, VinFast đã sử dụng triết lý M2M của Enron khi mark giá trị của một lời hứa tương lai (phần trăm doanh thu từ Vinfast) thành một “tài sản” trên giấy thông qua một hợp đồng hợp tác đầu tư của Nam An vào Vinfast. Tài sản vô hình này sau đó được chuyển cho Nam An để làm vật thế chấp đi vay 4,700 tỷ VND tiền thật thông qua phát hành trái phiếu với lãi suất 13%/năm và kỳ hạn 18 tháng từ ngân hàng Techcombank, rồi số tiền này lại quay về VinFast dưới vỏ bọc “vốn góp.”

Một tính toán đơn giản cho thấy, tổng số tiền gốc và lãi mà Nam An phải trả cho khoản vay trái phiếu 4,700 tỷ VND trong 18 tháng xấp xỉ gần bằng con số 5,875 tỷ VND mà Nam An “góp vốn” cho VinFast. Điều này chứng tỏ đây không phải là một khoản đầu tư tìm kiếm lợi nhuận, mà là một vòng xoay tài chính được thiết kế để hợp thức hóa việc biến một khoản nợ vay thành một khoản vốn góp trên sổ sách của VinFast, giúp bảng cân đối kế toán trông “sạch” hơn một cách giả tạo.

Tuy nhiên, đỉnh cao của sự phức tạp và táo bạo, nơi dấu ấn của các cách thức thủ thuật tài chính Enron được thể hiện rõ nét nhất, chính là kế hoạch tái cấu trúc với Novatech. Đây không chỉ là một màn trình diễn M2M đơn thuần.

Đầu tiên là bước “khắc xuất.” Tài sản sẽ được tách ra khỏi VFTP, công ty con sản xuất xe điện ở Việt Nam của Vinfast, và chuyển vào Novatech (công ty mới thành lập tách ra từ VFTP) không phải là một nhà máy hay một dây chuyền hữu hình, mà là “chi phí nghiên cứu và phát triển (R&D) đã hoàn thành” – một khối tài sản vô hình, đã là chi phí chìm trong quá khứ, và có giá trị tương lai cực kỳ mơ hồ, khó định giá. Đây chính là điểm tương đồng sâu sắc hơn với Enron: lựa chọn một tài sản “xấu” hoặc “không rõ ràng” để thực hiện ảo thuật tài chính. Enron dùng SPE để gánh các dự án thua lỗ, còn ở đây, một chi phí đã phát sinh được “phù phép” để trở thành một tài sản có thể mua bán.

Lúc này, kỹ thuật M2M mới được thực thi. Một mức giá khó tin là $1.6 tỷ được “ấn định” cho khối tài sản mơ hồ này trong giao dịch Vinfast bán lại Novatech cho chính ông Phạm Nhật Vượng. Con số này được thổi phồng một cách trắng trợn khi nó bao gồm một “khoản phí bảo hiểm đã thỏa thuận” lên tới $921 triệu. Đây chính là bản chất của Enron: dùng một giao dịch nội bộ được kiểm soát để áp một giá trị khổng lồ lên một tài sản không có thị trường, từ đó tạo ra một khoản lãi kế toán gần $1 tỷ từ hư không.

Màn ảo thuật được khép lại bằng bước “khắc nhập,” một chi tiết cho thấy sự lặp lại có chủ đích của các mô hình trước đó. Giống hệt như trong thương vụ VIG, Novatech (giờ đã thuộc sở hữu của ông Vượng) sẽ cho VinFast thuê lại chính các tài sản R&D đã tách ra từ Vinfast. Nhưng mấu chốt sâu xa hơn nằm ở đây: giao dịch này tạo ra một tài sản mới trên giấy tờ cho cá nhân ông Vượng – một hợp đồng cho thuê bảo đảm dòng tiền trong tương lai, tượng tự như hợp đồng hợp tác kinh doanh đã được dùng làm tài sản đảm bảo để vay nợ của thương vụ Nam An, hợp đồng cho thuê tài sản R&D này hoàn toàn có thể được ông Vượng đem đi thế chấp để huy động những khoản vốn mới.

Như vậy, toàn bộ cấu trúc này, từ việc lựa chọn một tài sản vô hình, định giá thổi phồng, thanh toán bằng cổ phiếu, cho đến việc cho thuê lại để tạo ra một kênh huy động vốn mới, chính là sự tái hiện hoàn hảo và tinh vi của mô hình Enron, cho phép đạt được nhiều mục đích cùng lúc: tạo lợi nhuận ảo, ẩn giấu nợ nội bộ, và mở ra một kênh tài trợ ngoài sổ sách cho chủ sở hữu. Hàng trăm công ty SPE của ông Vượng đã thành lập liên tục với nhiều mục đích khác nhau như vay vốn, thao túng giá bất động sản với Techcombank như An Thịnh, Trường Lộc, Phát Đạt, TOC, hay XanhSM, For Green (cho thuê xe Vinfast) với vốn góp bằng cổ phiếu VIC để tiêu thụ xe Vinfast, Vinspeed, VinEnergo để tiếp nhận các dự án hạ tầng của CSVN bàn giao.

Vingroup có trở thành Enron Việt Nam?

Mặc dù tỷ phú Phạm Nhật Vượng đang vận dụng nhiều thủ thuật tài chính mà Enron đã từng áp dụng để làm đẹp sổ sách và huy động vốn, có những khác biệt nền tảng khiến Vingroup không phải là một bản sao của Enron. Sự khác biệt này không nằm ở các kỹ thuật kế toán, mà ở chính hệ sinh thái chính trị – kinh tế đặc thù mà Vingroup đang vận hành.

Đầu tiên và quan trọng nhất là sự bảo trợ của nhà nước. Enron có thể có quan hệ chính trị với chính phủ Mỹ lúc bấy giờ, nhưng họ không thể có được sự bảo kê từ một bộ phận quyền lực trong chính quyền CSVN.

Các siêu dự án hạ tầng liên tục được phê duyệt và giao cho Vingroup, từ việc thúc đẩy vội vàng dự án Đường Sắt Cao Tốc Bắc – Nam, cho đến dự án cảng biển $14.3 tỷ ở Hải Phòng, các tuyến cao tốc ven biển hàng chục nghìn tỷ đồng, cho đến vai trò nhà đầu tư duy nhất của tuyến cao tốc Lào Cai – Hà Nội – Hải Phòng, không chỉ là cơ hội kinh doanh. Đây là những kênh dẫn vốn khổng lồ, cái cớ hoàn hảo để CSVN chi tiền “đầu tư công” hoặc cấp đất, giúp Vingroup liên tục có tài sản mới để thế chấp và dòng tiền để duy trì hoạt động. Các chính sách được ban hành, như kế hoạch cấm xe xăng, cũng bị đặt dấu hỏi về việc liệu nó phục vụ lợi ích công hay đang dọn đường cho một doanh nghiệp sân sau.

Sự bảo trợ này còn mở rộng sang lĩnh vực truyền thông và tư pháp, tạo ra một lá chắn mà Enron không thể có. Tại Mỹ, một nền báo chí tự do với các tờ báo như The Wall Street Journal chính là tác nhân phanh phui vụ Enron. Ngược lại, tại Việt Nam, môi trường truyền thông bị kiểm soát chặt chẽ đã tạo ra một lá chắn bảo vệ Vingroup. Việc những người phê bình VinFast bị cơ quan chức năng mời làm việc theo Điều 331 đã cho thấy rõ giới hạn đỏ. Song song đó là cáo buộc về khả năng thao túng tư pháp để chặn các đơn kiện của người dân liên quan đến các dự án bất động sản lớn như Grand World Phú Quốc hay Ocean Park, giúp dập tắt các khủng hoảng pháp lý từ trong trứng nước.

Thứ hai là hệ sinh thái liên minh tài chính “ma quỷ” khép kín. Mối quan hệ cộng sinh chặt chẽ giữa Vingroup và Techcombank (TCB) và Masan tạo ra một vòng tuần hoàn vốn nội bộ, giảm sự phụ thuộc vào thị trường vốn bên ngoài vốn đầy biến động và soi xét. Masan với quy mô là một tập đoàn sản xuất hàng tiêu dùng lớn nhất Việt Nam, dòng tiền của họ ở TCB đú sức bơm cho các dự án của Vingroup. Việc cùng nhau thành lập công ty bảo hiểm TCLife càng cho thấy mức độ tích hợp sâu rộng, giúp tập đoàn dễ dàng quản lý dòng tiền và các khoản vay hơn rất nhiều so với Enron.

Cuối cùng, yếu tố sống còn của cả mô hình Vingroup và Enron đều là phải duy trì giá trị cổ phiếu ở mức cao. Mặc dù cổ phiếu Enron không có tình trạng nguồn cung tự do thấp (low float) như các cổ phiếu họ Vin, nhưng một lượng lớn cổ phần của nó cũng bị hạn chế giao dịch do được nắm giữ bởi các quỹ hưu trí và giới nội bộ, giúp duy trì một mức giá giả tạo trong một thời gian. Tuy nhiên, thị trường chứng khoán Mỹ là một thị trường tự do với đầy đủ công cụ tài chính, đặc biệt là cơ chế bán khống (short-selling) hiệu quả. Chính các quỹ phòng hộ đã dùng vũ khí này để đặt cược vào sự sụp đổ của Enron, tạo ra áp lực khổng lồ và đẩy nhanh quá trình sụp đổ.

Ngược lại, dù các cổ phiếu thuộc hệ sinh thái Vingroup đều ở tình trạng low float, chúng lại được bảo vệ bởi sự non trẻ của thị trường chứng khoán Việt Nam. Việc thiếu vắng một cơ chế bán khống hiệu quả đã loại bỏ một lực lượng đối trọng quan trọng, khiến việc “đỡ giá” cổ phiếu trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Thời điểm cho thế cờ tàn Vingroup

Về bản chất, các khoản nợ mà các SPE của Vingroup vay mượn hay các nghĩa vụ tài chính phức tạp của VinFast, dù không trực tiếp đứng tên, vẫn được đảm bảo bởi một yếu tố duy nhất: sức khỏe và uy tín của cả hệ sinh thái Vingroup. Rủi ro không biến mất, nó chỉ được dịch chuyển và ẩn đi. Và có hai yếu tố có thể kích hoạt “bóng ma” Enron tái diễn, bắt nguồn từ chính “lỗ hổng” cốt lõi đã hạ gục gã khổng lồ Mỹ: sự phụ thuộc vào các khoản lợi nhuận trên giấy tờ. Lỗ hổng đó chính là triết lý M2M. Đây là cách ghi nhận lợi nhuận trước khi có dòng tiền thật, và những thương vụ của Vingroup đều mang đậm dấu ấn này. Từ việc Nam An “đánh dấu” giá trị của một hợp đồng tương lai để đi vay, cho đến việc VIG và Novatech “ấn định” một mức giá thổi phồng cho tài sản thông qua giao dịch nội bộ để tạo lãi ảo. Và có hai nguy cơ có thể làm vỡ tan ảo ảnh này.

Thứ nhất, đó là rủi ro từ thị trường bất động sản. Hiện tại, “bầu sữa” tạo ra dòng tiền thật để Vingroup bù đắp cho các khoản lỗ của VinFast được nuôi dưỡng trực tiếp từ sự hậu thuẫn của chính quyền, thông qua hai kênh chính: liên tục cấp đất vàng cho các dự án bất động sản và bơm vốn gián tiếp bằng cách giao cho Vingroup các siêu dự án hạ tầng.

Tuy nhiên, chiến lược dựa vào sự bảo kê này có một hệ quả vĩ mô nguy hiểm: việc liên tục được bơm vốn và đất đai sẽ châm ngòi cho lạm phát, đẩy giá cả sinh hoạt và giá bất động sản lên mức phi lý, vượt xa khả năng chi trả và sức chịu đựng của nền kinh tế.

Điều này tạo ra một cái bẫy hoàn hảo cho các nhà đầu tư thứ cấp – những người mua lại sản phẩm của Vingroup, thường bằng đòn bẩy tín dụng. Một mặt, lạm phát và lãi suất vay ngân hàng tăng cao buộc họ phải tăng giá cho thuê để bù đắp chi phí. Mặt khác, nguồn cung khổng lồ do liên tục được cấp đất tạo dự án lại gây áp lực giảm giá hoặc khiến việc cho thuê trở nên ế ẩm. Khi đến điểm tiền thuê nhà không còn đủ để trả lãi vay, các nhà đầu tư dùng đòn bẩy sẽ vỡ trận.

Kéo theo đó là một làn sóng bán tháo và thanh khoản thị trường đóng băng, khiến “bầu sữa” bất động sản, vốn được nuôi dưỡng bởi cả việc cấp đất và bơm tiền qua dự án công, cạn kiệt. Lúc đó, tập đoàn sẽ không còn nguồn lực để gồng gánh cho VinFast.

Thứ hai, và cấp bách hơn, đó là sự thay đổi không thể tránh khỏi của luật chơi tài chính. Đây không phải là một thay đổi kỹ thuật đơn thuần, mà là một bước đi bắt buộc trong lộ trình nâng hạng thị trường chứng khoán của Việt Nam nhằm thu hút dòng vốn đầu tư nước ngoài.

Theo đó, Bộ Tài chính dự kiến sẽ sớm bắt buộc các công ty niêm yết phải lập báo cáo tài chính theo chuẩn mực quốc tế IFRS. Khi đó, “phép màu” kế toán sẽ chấm dứt. Các khoản tài trợ từ ông Vượng sẽ không còn được ghi nhận là “thu nhập khác” để bù lỗ nữa. Toàn bộ gánh nặng thua lỗ của VinFast sẽ hiện nguyên hình trên báo cáo kết quả kinh doanh hợp nhất của Vingroup.

Nhưng quan trọng hơn, việc nâng hạng thị trường chứng khoán cũng đồng nghĩa với việc Việt Nam phải mở ra các công cụ tài chính phức tạp hơn, trong đó có cơ chế bán khống (short-selling). Lúc này, một trong những “pháo đài” bảo vệ Vingroup sẽ sụp đổ. Các nhà đầu tư sẽ có trong tay vũ khí để đặt cược vào sự sụt giá của cổ phiếu, tạo ra một sân chơi giống với những gì Enron đã đối mặt hơn rất nhiều.

Một khi giá cổ phiếu VIC sụt giảm, nó sẽ kích hoạt một hiệu ứng domino: giá trị của các công ty con mà ông Vượng đã dùng cổ phiếu này để góp vốn (như GSM) sẽ lao dốc. Quan trọng hơn, nó sẽ làm bốc hơi giá trị tài sản đảm bảo cho các khoản vay khổng lồ mà cả hệ sinh thái đang gánh chịu, kích hoạt các điều khoản yêu cầu bổ sung tài sản. Nếu Vingroup không thể đáp ứng, một cuộc khủng hoảng thanh khoản và vỡ nợ dây chuyền, giống như những gì đã xảy ra với Enron, là một rủi ro hoàn toàn có thể xảy ra. Đó cũng là thời điểm chấm dứt cho “thế cờ tàn” của Vingroup.


 

Người đẹp “Miss Audition 2006” bị bắt vì chủ mưu cung cấp “khí cười” cho dân chơi Sài Gòn

Ba’o Dat Viet

August 29, 2025

Một vụ án gây chấn động vừa được Công an TP.HCM công bố khi nghi can Nguyễn Thị Ngọc Anh, 37 tuổi, từng được biết đến với danh hiệu “Miss Audition 2006,” bị bắt giữ với cáo buộc đứng sau đường dây cung cấp “khí cười” (N₂O) cho khách tại quán bar Lava, phường Sài Gòn.

Theo báo VNExpress ngày 28 Tháng Tám, Ngọc Anh bị xem là người cầm đầu, trực tiếp điều hành việc buôn bán chất kích thích trá hình này. Cùng với cô, bốn đồng phạm khác bị bắt giữ, những người này đóng vai trò thu ngân, quản lý giao dịch, liên hệ nguồn cung và phục vụ khách hàng có nhu cầu.

Cuộc đột kích bất ngờ của Công an phường Sài Gòn tại bar Lava đã bắt quả tang nhiều dân chơi đang sử dụng “bóng cười.” Hiện trường cho thấy hàng loạt bình kim loại chứa khí N₂O, bóng cao su, cùng nhiều thiết bị liên quan. Trên thực tế, “khí cười” được ngụy trang tinh vi trong hóa đơn bằng tên gọi các loại đồ uống, khiến khách hàng dễ dàng gọi mà không gây chú ý.

Điều tra cho thấy, nguồn hàng được Ngọc Anh đặt mua qua mạng xã hội, sau đó vận chuyển bằng dịch vụ xe công nghệ để tránh bị phát hiện. Mỗi khi khách tại quán bar có nhu cầu, nhân viên sẽ trực tiếp cung cấp “bóng cười” tại bàn.

Khí N₂O vốn được sử dụng trong y tế và công nghiệp, nhưng khi bị lạm dụng trong “bóng cười” sẽ tạo cảm giác phấn khích tương tự ma túy. Các chuyên gia cảnh báo, việc sử dụng lâu dài dễ dẫn đến nghiện, gây tổn hại hệ thần kinh, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Nhiều bệnh viện ở Việt Nam trong thời gian gần đây đã ghi nhận các ca ngộ độc khí N₂O với triệu chứng rối loạn cảm giác, tê liệt chân tay và mất khả năng vận động.

Ngọc Anh không phải gương mặt xa lạ. Sau khi giành ngôi vị quán quân “Miss Audition 2006” – cuộc thi sắc đẹp tiền thân của “Miss Teen” – cô từng được ca ngợi là một trong những “hot girl thành đạt,” xuất hiện trong vai trò người mẫu ảnh, MC, và thường xuyên khoe cuộc sống sang chảnh với xe hơi đắt tiền, du lịch resort cao cấp.

Vụ bắt giữ lần này cho thấy một thực tế nhức nhối: nhiều “hot girl” từng là biểu tượng của giới trẻ nay sa vào các hoạt động phi pháp để kiếm lợi nhuận, biến hình ảnh lấp lánh hào nhoáng thành một góc tối đầy tai tiếng.


 

DÁM MỞ RA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ”.

“Con tàu ở bến thì an toàn, nhưng nó không sinh ra để nằm yên!” – John A. Shedd.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho biết, khi chủ về, ông gọi các đầy tớ đến tính sổ. Ông khen thưởng hai người đầu tiên vì họ đã sinh lợi; nhưng cách ông đối xử với người thứ ba lại rất khác. Như con tàu, anh ấy ở yên trong bến – chỉ vì anh không ‘dám mở ra!’.

Bài học từ dụ ngôn này vẫn còn thời sự cho đến ngày nay. Việc tách dần giữa Giáo Hội và các Nhà Nước tự nó không xấu – thật vậy, nó có thể tốt. Tuy nhiên, tư duy ‘toàn cầu và tiến bộ’ này tiềm ẩn một mối nguy cho các Kitô hữu. Chúng ta dễ trở nên đầy tớ thứ ba, người mà Chủ quở trách gay gắt. Không có ác ý, có lẽ chỉ đơn giản là vì sợ hãi hoặc tự mãn hay biếng nhác, chúng ta có nguy cơ che giấu đức tin của mình và thu hẹp nó vào phạm vi riêng tư. Tuy nhiên, dẫu Kitô giáo luôn là chuyện cá vị, nhưng không bao giờ là chuyện riêng tư! “Đức tin nếu chỉ giữ cho riêng mình không phải là đức tin đích thực; tự bản chất, nó luôn muốn được chia sẻ!” – Von Balthasar.

Phúc Âm không thể chỉ là một văn bản để đọc hoặc một đối tượng chiêm nghiệm vô nghĩa, Phúc Âm phải được quản lý và “đầu tư” với lòng can đảm – thậm chí chấp nhận những rủi ro trong đời sống xã hội và nghề nghiệp – bằng lời nói và chứng tá cuộc sống. “Kitô giáo không phải là một lý thuyết hay suy tưởng, nhưng là một đời sống; không phải là triết lý sống, nhưng là sự tham dự sống động vào Đức Kitô!” – Søren Kierkegaard.

Cám dỗ lớn nhất của Kitô hữu ngày nay không phải là chối bỏ đức tin, nhưng là thu hẹp nó vào không gian riêng tư. “Kẻ thù lớn nhất của đức tin hôm nay không phải là bách hại, nhưng là dửng dưng!” – Bênêđictô XVI. Người ta có thể đi lễ, đọc kinh, giữ đạo, nhưng lại ngại đem Chúa Kitô vào đời sống; họ sợ bị phán xét, chê cười, hoặc đơn giản chỉ muốn “an toàn”. Đang khi Tin Mừng là men phải hòa vào bột, là ánh sáng không thể che giấu, là nén bạc phải sinh lợi. Bạn và tôi phải là ‘những nhà đầu tư liều lĩnh’ trong tình yêu, ‘dám mở ra’, đưa Chúa Kitô vào các môi trường; lớp học, công sở, chợ đò, thậm chí ‘mạng xã hội’ – với điều kiện chỉ rao giảng Lời Chúa – với những việc nhỏ, những lời chứng thật và những hành động bác ái.

Anh Chị em,

“Con tàu không sinh ra để nằm yên!”. Thế giới cần những Kitô hữu ‘không chịu nằm yên’, mặc dầu khi ‘ra khơi’, chúng ta có thể bị hiểu lầm, chế giễu, dán nhãn, thậm chí bị gạt ra ngoài. “Chỉ an toàn trong bến cảng là chưa đủ; sứ vụ gọi bạn ra khơi!” – Phanxicô. Như hai đầy tớ trung tín, chúng ta cố sức để ‘dám mở ra’, dám sống và loan báo Tin Mừng theo cách riêng của đấng bậc mình. Bấy giờ, chúng ta cũng sẽ được nghe lời khen của Chủ: “Hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành, hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con đủ khôn ngoan để biết rủi ro, đủ tin cậy để bước đi, và đủ vui tươi để hát ca giữa sóng gió!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

****************************************************

Lời Chúa Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên, Năm Lẻ

Được giao ít mà anh đã trung thành, hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 25,14-30

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy : ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói : ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp : ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài : ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.”


 

Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo-Cha Vương

Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo-Cha Vương

Chúc bình an! Hôm nay 29/08 Giáo Hội mừng Kính Thánh Gioan Tẩy Giả bị chém đầu, tử đạo. Xin cho một lòng một dạ, giữ trọn niềm tin vào Chúa khi phải chịu đau khổ vì Chúa và vì Tin Mừng.

Cha Vương

Thứ 6: 29/8/2025

    Lời thề khi say sưa của một vị vua coi thường danh dự, một điệu vũ mê hoặc và một con tim hận thù của hoàng hậu đã đưa đến cái chết của Gioan Tẩy Giả. Vị tiên tri vĩ đại nhất đã chịu chung số phận như nhiều tiên tri khác trong Cựu Ước: bị tẩy chay và tử đạo. “Tiếng kêu trong sa mạc” không ngần ngại lên án kẻ có tội, và dám nói lên sự thật. Tại sao ngài làm như vậy? Ngài được gì khi hy sinh mạng sống mình?

       Nhà cải cách tôn giáo này đã được Thiên Chúa sai đến để chuẩn bị dân chúng đón nhận Ðấng Thiên Sai. Ơn gọi của ngài là một hy sinh cách vị tha. Chỉ có một quyền năng mà ngài công bố là Thần Khí Thiên Chúa. “Tôi làm phép rửa cho các người với nước để giục lòng sám hối, nhưng Ðấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi. Tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các ngươi trong Thánh Thần và lửa” (Mátthêu 3:11). 

       Phúc Âm kể cho chúng ta biết có nhiều người theo Gioan để tìm kiếm hy vọng, có lẽ vì nóng lòng chờ đợi Ðấng Thiên Sai. Gioan không bao giờ tự nhận cho mình cái vinh dự giả dối khi dân chúng tuốn đến với ngài. Ngài biết ơn gọi của mình là sự chuẩn bị. Khi đã đến lúc, ngài dẫn các môn đệ đến với Chúa Giêsu: “Hôm sau, ông Gioan lại có mặt ở đó với hai môn đệ của ông và khi thấy Ðức Giêsu đi ngang qua, ông nói: ‘Ðây là Chiên Thiên Chúa.’ Hai môn đệ nghe nói, liền đi theo Ðức Giêsu” (Gioan 1:35-37)

      Chính Gioan Tẩy Giả là người đã chỉ đường đến Ðức Kitô. Ðời sống và cái chết của Gioan là để hy sinh cho Thiên Chúa và loài người. Lối sống đơn giản của ngài thực sự là lối sống tách biệt khỏi vật chất thế gian. Tâm hồn của ngài đặt trọng tâm ở Thiên Chúa và lời mời gọi ngài nghe được từ Thần Khí Thiên Chúa đã đánh động tâm hồn ngài. Tin tưởng ở ơn Chúa, ngài đã can đảm nói những lời kết tội hoặc kêu gọi sám hối, vì sự cứu độ. (Nguồn: Nhóm Tinh Thần)

       Mỗi người đều có một ơn gọi mà họ phải lắng nghe. Không ai có thể lập lại sứ vụ của Thánh Gioan, và tất cả chúng ta đều được kêu gọi đến một sứ vụ riêng biệt. Ðó là vai trò làm chứng nhân cho Ðức Giêsu của mỗi một Kitô Hữu. Bất cứ hoàn cảnh nào trong đời sống, chúng ta được mời gọi để trở nên môn đệ của Ðức Kitô. Qua hành động và lời nói, người khác sẽ nhận thấy chúng ta đang sống trong niềm vui khi tin nhận Ðức Giêsu là Chúa chúng ta. Chúng ta không bị gò bó bởi sức mạnh hạn hẹp của chính chúng ta, nhưng chúng ta có thể tìm thấy sức mạnh từ ơn cứu độ bao la của Ðức Kitô. 

(Nguồn: Nhóm Tinh Thần) 

From: Do Dzung

*********************

Thánh Ca: Chúa Luôn Đồng Hành – Sáng tác: Hoàng Peter

2 THỨ KHÔNG NÊN CHỜ VÀ 2 THỨ KHÔNG NÊN SỢ

Lm Trần Chính Trực

 

  1. Hai thứ không chờ: Báo hiếu cha mẹ & Rèn luyện sức khỏe:
  • Báo hiếu cha mẹ

Cha mẹ là hữu hạn, còn tình thương của họ thì vô hạn. Nhưng nghịch lý là chúng ta thường nghĩ mình “còn nhiều thời gian” để hiếu kính, để ở bên, để bù đắp… đến khi muốn thì cơ hội đã không còn. Thấu hiểu điều này giúp mỗi người biết ưu tiên đúng giá trị: dành thời gian cho cha mẹ khi còn có thể, biến sự biết ơn thành hành động cụ thể (quan tâm, chăm sóc, chia sẻ, đồng hành). Bởi báo hiếu không phải là vật chất lớn lao, mà chính là sự có mặt và tình yêu kịp lúc.

  • Rèn luyện sức khỏe

Cơ thể là phương tiện duy nhất để ta trải nghiệm, cống hiến, và tận hưởng cuộc đời. Sức khỏe không phải muốn có là có, cũng không thể vay mượn, mà chỉ có thể được tích lũy từng ngày bằng kỷ luật và rèn luyện. Ai hiểu được “sức khỏe không chờ” sẽ biết đầu tư cho thể chất giống như gửi ngân hàng lâu dài: càng sớm càng lợi ích, càng muộn càng phải trả giá.

  1. Hai thứ không nên sợ: Cái chết & Sự cô đơn:
  • Cái chết

Con người hay sợ chết vì nghĩ rằng nó là “kết thúc”, nhưng thật ra cái chết là chân lý không thể né tránh. Người hiểu được sự hữu hạn của đời người sẽ không phí thời gian cho sự hờn giận, ganh ghét, hay lo lắng vô nghĩa. Ngược lại, họ sẽ sống đầy trọn vẹn từng khoảnh khắc, biết chọn điều quan trọng, sống cho giá trị, cho yêu thương. Cái chết, khi nhìn thẳng, lại chính là “người thầy” dạy ta sống sâu sắc hơn.

  • Sự cô đơn

Cô đơn thường bị coi như nỗi sợ hãi, nhưng thật ra đó là trạng thái cần thiết để con người gặp lại chính mình. Trong cô đơn, ta lắng nghe nội tâm, đối diện những câu hỏi lớn, và trưởng thành. Người biết chấp nhận cô đơn sẽ không vội bám víu vào đám đông hay những mối quan hệ nửa vời, mà học cách trở thành “người bạn lớn nhất” của chính mình. Khi vượt qua được sự cô đơn, ta có khả năng yêu thương người khác một cách tự do, không phụ thuộc.

  1. Ý nghĩa khi thấu hiểu bốn điều này
  • Sống có trọng tâm và thứ tự ưu tiên: đặt cha mẹ và sức khỏe vào vị trí hàng đầu, thay vì chỉ mải mê chạy theo vật chất hay danh vọng.
  • Có can đảm và sự tự do nội tâm: không sợ cái chết, không sợ cô đơn, nghĩa là bớt ràng buộc, bớt bị điều khiển bởi nỗi sợ.
  • Trưởng thành hơn trong từng lựa chọn: biết mình còn bao nhiêu thời gian hữu hạn, và dành nó cho điều thật sự quan trọng.
  • Từ đó, mỗi người xây dựng được một cuộc đời đáng sống, nhiều ý nghĩa hơn là nhiều năm tháng.

Nói cách khác, 4 điều này là “cẩm nang rút gọn” để sống trọn vẹn: Sống biết ơn – Sống kỷ luật – Sống không sợ hãi – Sống vững vàng trong chính mình.

(Vo Van Cuong)


 

Ở VIỆT NAM , NẾU CÓ TIỀN LÀ SƯỚNG NHẤT

 Tu DucMinh

Đó là câu nói cửa miệng của kẻ thiển cận. Bởi lẽ cho dù bạn giàu có, nhiều tiền để mua chức quyền, con cháu học trường quốc tế, mua “ hàng xách tay “ về dùng .

Nhưng bạn vẫn phải chịu cảnh lũ lụt mỗi khi trời mưa. Bạn vẫn phải ăn uống nguồn nước ô nhiễm. Bạn vẫn phải hít thở bầu không khí độc hại như bao người nghèo khác mà thôi .

* Cảnh lũ lụt nhấn chìm những chiếc xe “ Mẹc “ ở ngay giữa trung tâm Hà Nội . Sáng 26/8/2025 .

YouTube player

NỖI ĐAU CỨU ĐỘ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”.

“Một số người đáng thương nhất trên thế giới là những người – giữa nghịch cảnh – buông thả bản thân, đắm mình trong cay đắng và tủi thân; đồng thời, vui vẻ đổ lỗi cho Chúa những vấn đề của họ!” – Billy Graham.

Kính thưa Anh Chị em,

Gioan Tẩy Giả không ‘vui vẻ’ đổ lỗi cho Chúa! Cái chết của Gioan là chứng từ hùng hồn về một ‘nỗi đau cứu độ’; nó tiết lộ mầu nhiệm sự ác trong thế giới và ý muốn của Thiên Chúa khi Ngài, một đôi khi, cho nó xảy ra. Và Gioan đã “tường thuật ơn cứu độ Ngài ban” – Thánh Vịnh đáp ca – cách sống động và hiệu quả hơn cả.

Tại sao Chúa lại cho phép người ta chặt đầu một con người vĩ đại? Chúa Giêsu từng nói về con người này, “Trong tất cả con cái người nữ sinh ra, không ai cao trọng hơn Gioan!”. Rõ ràng, theo dòng lịch sử, xem ra Thiên Chúa thường ‘thích’ để những kẻ Ngài yêu khốn đốn. “Tình yêu của Ngài không miễn cho chúng ta khỏi khổ đau, nhưng trao cho nó một mục đích thần linh!” – Fulton Sheen. Vậy mục đích thần linh cái chết của Gioan là gì?

Trên hết, cuộc khổ nạn của Gioan là bài giảng tuyệt vời nhất mà Gioan có thể truyền đạt. Đó là chứng từ của một tình yêu bền vững; chứng từ cam kết trung thành của một sứ giả ‘dọn đường’ đối với Đấng sai mình. “Người tiền hô dọn đường không chỉ bằng lời nói, nhưng trên hết, bằng chính hiến lễ mạng sống mình!” – Von Balthasar. Và theo quan điểm của Thiên Chúa, tình yêu và sự cam kết đó có giá trị hơn bất cứ điều gì mà một chứng nhân có thể chứng tỏ việc ‘chu tất sứ vụ’ so với việc họ có thể ‘tiếp tục’ kéo dài sự sống để làm điều này điều kia. Với Thiên Chúa, nỗi đau của Gioan đã là một ‘nỗi đau cứu độ’ và ngần ấy là quá đủ!

Cũng thế, sai Giêrêmia, Thiên Chúa quyết đoán một cách tương tự, “Hãy trỗi dậy! Nói với chúng tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi. Trước mặt chúng, ngươi đừng run sợ; nếu không, trước mặt chúng, chính Ta sẽ làm cho ngươi run sợ luôn!” – bài đọc một. Giêrêmia bị dân chống đối, thậm chí có lần, người ta chôn sống ông. Nhưng có Chúa ở cùng, Giêrêmia đã chu toàn sứ vụ một cách hào hùng.

Anh Chị em,

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”. Trong cuộc sống, giữa bao khổ đau, bạn chồn chân hay vẫn kiên cường tường thuật ơn cứu độ của Chúa? Cần xác tín, dẫu hoàn cảnh nào, Chúa cũng sẽ nói với mỗi người chúng ta, “Ơn Thầy đủ cho con!” và Ngài muốn chúng ta dùng chính khổ đau để chứng tỏ lòng trung thành. Vì thế, câu trả lời của Chúa Cha dành cho Chúa Con, cho Giêrêmia, cho Gioan, cho bạn và tôi là một lời mời gọi mỗi người ôm lấy thập giá đời mình tháp vào thập giá đời Chúa, để nó thành thập giá cứu độ và biến mọi nỗi đau thành ‘nỗi đau cứu độ’. “Khi chúng ta tường thuật ơn cứu độ của Thiên Chúa ngay trong nỗi đau, thế giới nghe Tin Mừng rõ ràng nhất!” – Fulton Sheen. Đau khổ trở thành bục giảng sống động hơn bất cứ đâu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con hiểu rằng, mọi nỗi đau – nếu là – cứu độ, sẽ cứu con khỏi tự mãn, cứu anh em con khỏi tuyệt vọng, và cứu chúng con khỏi sống một đời sống vô nghĩa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

***********************************************************

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXI Thường Niên, Năm Lẻ

Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.     Mc 6,17-29

17 Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái :“Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.


 

Tội ác xả súng giết hại học sinh Công Giáo ở Minnesota

Theo báo WSJ

MINNEAPOLIS—Qua cửa sổ mở trong một khu phố rợp bóng cây, người quản lý tiện ích PJ Mudd nghe thấy tiếng “bùm, bùm, bùm”, người đàn ông 49 tuổi kể lại. “Tôi chợt nhận ra. Đó là một vụ nổ súng.” 

Cách đó một dãy nhà, Robin Westman, 23 tuổi, đã nổ súng vào một nhà thờ nằm liền kề trường Công giáo địa phương, khiến hai trẻ em thiệt mạng và 17 người bị thương, theo nhà chức trách. Thánh lễ đánh dấu sự khởi đầu năm học.

Vụ xả súng xảy ra ngay trước 8:30 sáng khi linh mục đang kết thúc cuộc rước kiệu và giáo dân đang hát xong bài ca nhập lễ, theo một người cha tham dự thánh lễ cùng người con học lớp hai của ông.

Westman tiến đến bên hông tòa nhà và bắn hàng chục phát đạn qua cửa sổ nhà thờ, cảnh sát cho biết. Nghi phạm được trang bị một khẩu súng trường, một khẩu súng ngắn và một khẩu súng lục, tất cả đều được mua hợp pháp gần đây.

Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara cho biết các mảnh gỗ đã được đặt bên ngoài ít nhất hai cánh cửa ở phía nhà thờ nơi tay súng tiếp cận. “Sự tàn ác và hèn nhát khi bắn vào một nhà thờ đầy trẻ em là hoàn toàn không thể hiểu nổi”, ông O’Hara nói.

Nhà thờ Đức Mẹ Truyền Tin, nguồn: Google Earth, Drew An-Pham/WSJ

Cảnh sát đang bảo vệ khu vực bên ngoài Nhà thờ Công giáo Annunciation sau vụ xả súng.

Các nhân viên thực thi pháp luật đã lục soát khu vực gần nhà thờ để dọn dẹp hiện trường. Ảnh: Alex Kormann/Star Tribune/AP

Người cha kể lại, mọi thứ im lặng khi tiếng súng vang lên. Ông nhớ không hề có tiếng la hét nào khi bọn trẻ trốn dưới gầm ghế và hiệu trưởng cố gắng khóa cửa.

Theo niên giám của trường, nghi phạm là cựu học sinh của Trường Công giáo Annunciation, và mẹ của Westman từng làm việc tại văn phòng giáo xứ. Theo tài liệu của tòa án, Westman là một phụ nữ chuyển giới và đã nộp đơn xin đổi tên thành Robin vào năm 2020.

Trong số 17 người bị thương, có tới 14 trẻ em, từ 6 đến 15 tuổi, và ba người lớn tuổi, ngoài 80 tuổi, cảnh sát cho biết. Hai trẻ em đang trong tình trạng nguy kịch, nhưng chính quyền dự kiến ​​các em sẽ sống sót. Westman đã tự tử ở phía sau nhà thờ, cảnh sát cho biết.

Một người mẹ đang an ủi đứa con trai đang khóc sau vụ xả súng ở nhà thờ.

Một phụ huynh đoàn tụ với con trai sau vụ xả súng. Ảnh: Richard Tsong-Taatarii/The Minnesota Star Tribune/Zuma Press

Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem cho biết nghi phạm đã viết những giòng chữ: “Vì trẻ em”, “Chúa của các người ở đâu?” và “Giết Donald Trump ” trên băng đạn súng trường.

Theo Giám đốc FBI Kash Patel, vụ nổ súng đang được điều tra như một hành động khủng bố trong nước và là tội ác thù hận chống lại người Công giáo. 

Đoạn video cho thấy một bức thư tuyệt mệnh có chữ ký. “Tôi không khỏe. Tôi không ổn”, Westman viết trong thư. “Thật không may, vì trầm cảm, tức giận và tâm trí rối bời, tôi muốn thực hiện một hành động cuối cùng đã ấp ủ trong đầu tôi nhiều năm qua.”

Đám đông lớn tham dự lễ thắp nến.

Đám đông tụ tập để thắp nến cầu nguyện tại một công viên địa phương để tưởng nhớ các nạn nhân của vụ xả súng. Ảnh: Craig Lassig/EPA/Shutterstock

Tổng thống Trump cho biết cờ Hoa Kỳ sẽ được treo rủ tại Nhà Trắng cho đến tối thứ Bảy để bày tỏ lòng tôn kính đối với các nạn nhân.

Trường Công giáo Annunciation cho biết trường thương tiếc những học sinh đã mất mạng.

Thượng nghị sĩ Amy Klobuchar (D., Minn.) cho biết trong một cuộc phỏng vấn rằng bà có mối quan hệ cá nhân với một số gia đình bị ảnh hưởng bởi vụ xả súng, “Chúng ta có thể làm cho nhà thờ an toàn hơn. Chúng ta có thể làm đủ mọi cách, nhưng mục tiêu chính hiện nay là ôm chặt lấy các gia đình bị nạn và nghĩ cách giúp đỡ họ”, bà nói.


Cô Đáng Lẽ Đã Chết Khi Còn Là Trẻ Sơ Sinh

My Lan Pham – Những câu chuyện Nhân Văn

Hôm Nay Cô Trở Thành Nguồn Cảm Hứng Cho Thế Giới

Khi Anmol Rodriguez cất tiếng khóc chào đời tại Ấn Độ, không ai có thể ngờ rằng cuộc đời cô một ngày sẽ chạm đến trái tim của hàng ngàn người khắp thế giới. Nhưng hành trình ấy lại khởi đầu bằng một tấn bi kịch tàn nhẫn.

Mới hai tháng tuổi, Anmol đã trở thành nạn nhân của một hành động bạo lực không thể tưởng tượng. Người cha, trong ý định tước đi mạng sống của cả vợ lẫn con, đã hắt axit hydrochloric lên họ khi hai mẹ con đang say ngủ. Cú ra tay ấy đã cướp đi sinh mạng người mẹ, để lại cho bé Anmol một cơ thể nhỏ bé phủ đầy những vết bỏng kinh hoàng.

Các bác sĩ không tin cô bé có thể sống sót. Làn da non nớt bị hủy hoại, khuôn mặt và cơ thể mang những vết sẹo vĩnh viễn. Thế nhưng, bất chấp mọi dự đoán, Anmol vẫn bám víu lấy sự sống. Suốt năm năm tiếp theo, bệnh viện trở thành mái nhà của cô, nơi những cuộc phẫu thuật chằng chịt và tình thương của các y bác sĩ giữ cô ở lại với cuộc đời.

Khi sức khỏe tạm ổn, Anmol được đưa tới một trung tâm nhận nuôi ở Mumbai. Lần đầu tiên, cô có một mái nhà và sự chăm sóc. Nhưng những vết sẹo hằn trên cơ thể lại biến thế giới bên ngoài thành một nơi lạnh lùng.

Ở trường, cô sớm nhận ra trẻ em – và cả người lớn – có thể tàn nhẫn đến nhường nào. Những ánh nhìn soi mói, những lời thì thầm, tiếng cười chế giễu trở thành bạn đồng hành mỗi ngày. Có người gọi cô bằng những biệt danh miệt thị, kẻ khác lảng tránh, như thể những vết sẹo kia khiến cô không xứng đáng được có bạn bè.

Lẽ ra cô có thể để những lời lẽ ấy định nghĩa mình. Nhưng Anmol đã chọn khác: cô không tin vào sự phán xét của người khác, mà tin vào chính bản thân. Và sự lựa chọn ấy đã thay đổi cả cuộc đời cô.

Khi khám phá mạng xã hội, trước mắt Anmol mở ra một cánh cửa mới. Cô đăng tải hình ảnh của mình – nguyên vẹn cùng những vết sẹo. Ban đầu, cô lo sợ: liệu mạng xã hội có khắc nghiệt như sân trường? Liệu cô lại bị chối bỏ một lần nữa?

Điều xảy ra sau đó thật ngoài sức tưởng tượng. Thay cho những lời độc ác là sự sẻ chia, thay cho sự chế giễu là lòng ngưỡng mộ. Hàng ngàn người viết cho cô, không phải để phán xét, mà để ca ngợi nghị lực. Họ nói cô đẹp. Họ nói câu chuyện của cô mang đến hy vọng. Và lần đầu tiên, Anmol hiểu rằng: vết sẹo không làm cô kém giá trị – chúng chính là minh chứng cho sức mạnh của cô.

Hôm nay, ở tuổi 26, Anmol không chỉ là một người sống sót. Cô là nhà sáng lập **Quỹ Sahas dành cho Người Sống sót sau Tấn công Axit**, tổ chức chuyên hỗ trợ và nâng đỡ những người từng đi qua nỗi đau giống mình. Cô trao cho họ sự khích lệ, cất tiếng nói thay họ và nhắc nhở thế giới rằng: vết sẹo không định nghĩa một tâm hồn.

Thông điệp của Anmol giản dị nhưng vang vọng:

“Axit không chấm dứt cuộc đời chúng tôi. Bạn có thể hủy hoại khuôn mặt, nhưng không thể hủy hoại tâm hồn. Chúng tôi vẫn là chính mình bên trong. Điều quan trọng là học cách chấp nhận bản thân và sống hạnh phúc.”

Từ một số phận từng bị bóng tối bao phủ, Anmol nay trở thành ngọn đuốc sáng. Cô đáng lẽ đã chết khi còn đỏ hỏn, bị lãng quên trong im lặng. Nhưng thay vào đó, cô sống – mạnh mẽ, kiêu hãnh – để truyền cảm hứng cho hàng ngàn con người tin vào giá trị của chính mình, và rằng nỗi đau không bao giờ có quyền định đoạt tương lai.

Chau Doan


 

Thánh Augustinô (354-430), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh- Cha Vương

Hôm này 28/08, Giáo Hội mừng kính Thánh Augustinô thành Hyppo (354-430), Giám Mục Tiến Sĩ Hội Thánh. Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé. Mình xin bạn một lời cầu nguyện khẩn thiết cho nạn nhân của nạn nổ súng vào nhà thờ Truyền Tin ở thành phố Minneapolis, Minnesota, Hoa Kỳ. Đa tạ!

Cha Vương

Thứ 5: 28/8/2025

Thánh Augustinô sinh ngày 13 tháng 11 năm 354 tại Tagaste, Numidia thuộc Bắc Phi Châu. Cha Ngài là người ngoại giáo, mẹ Ngài là Thánh nữ Monica. Nhận thấy Augustinô sáng trí và có nhiều triển vọng nên hai ông bà quyết định cho Ngài theo đuổi việc học tới cùng. Nhưng tại kinh thành Carthage, Augustinô bị tiêm nhiễm bởi nếp sống trụy lạc sa đọa và chạy theo những tư tưởng lạc giáo Manichaeans trái nghịch với đức tin Công Giáo. Mẹ Ngài hết sức đau buồn và bà hằng cầu nguyện cho Ngài. Sau những năm đắm mình trong tà thuyết và lạc thú, Augustinô chán ngán và rơi vào một tình trạng cô đơn, sầu muộn tột độ. Chính trong lúc ấy, Chúa đã đến gõ cửa lòng Ngài; chỉ một câu Thánh kinh: “Ðừng sống theo dục tình và lạc thú dâm ô nữa, nhưng hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô” đã khiến đời Ngài chuyển hướng hoàn toàn. Ngài bắt đầu nghiên cứu giáo lý Công Giáo, theo sự chỉ dẫn của Ðức Cha Ambrosiô ở Milan và Ngài đã được rửa tội năm 387, lúc đó Ngài đã 33 tuổi. Mẹ ngài qua đời, ngài trở về Carthage (Phi Châu) và bán hết tài sản cho người nghèo, sống một cuộc đời khổ hạnh và sám hối trong một dòng tu. Sau đó Ngài được đề cử làm Giám Mục thành Hyppo năm 396. Thánh nhân qua đời ngày 28 tháng 8 năm 430 tại Hippo, hưởng thọ 76 tuổi. Mộ thánh nhân được an vị trong VCTĐ San Pietro tại Cielo d’Oro, Pavia thuộc miền Bắc nước Ý Đại Lợi, nơi giữ hài cốt của thánh Augustinô kể từ năm 725. Ngày 20 tháng 9 năm 1295, Đức Giáo Hoàng Bonifacius VIII đã tuyên phong thánh Augustinus ở Hippo cùng với thánh Ambrosius, thánh Gregory Cả và thánh Jérome là các thánh Tiến Sĩ của Giáo Hội La Tinh .

Mình mời bạn suy niệm những câu nói bất hủ của Ngài:

(1) Tâm hồn chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.

(2) Hãy yêu, rồi làm những gì bạn muốn làm.

(3) Một lòng một ý trong Thiên Chúa.

(4) Hát là việc của người đang yêu.

(5) Hát hay, ấy là cầu nguyện hai lần.

(6) Ai thấy tình yêu là thấy Thiên Chúa Ba Ngôi.

(7) Kiêu ngạo khiến các thiên thần đổi thành ma quỷ; khiêm nhường làm cho con người thành các thiên thần.

(8) Thiên Chúa đã dựng nên con mà không cần con, nhưng Ngài sẽ không cứu con nếu không có con.

(9) Đức Maria được diễm phúc vì tin vào Chúa Kitô hơn là vì cưu mang thân xác Người trong cung lòng mình.

(10) Hòa bình là sự ổn định của trật tự.

(11) Bạn hãy cầu nguyện như thể mọi sự tùy thuộc vào Thiên Chúa, và hãy làm việc như thể mọi sự tùy thuộc vào bạn.

Câu nào đánh động bạn nhất? Đối với mình thì câu số 7, bởi vì mình ao ước được làm thiên thần. 🙂 Xin Thánh Augustinô cầu cho chúng con. 

From: Do Dzung

*************************

Yêu Chúa Muộn Màng (Sáng tác: Sr. Clara Chu Linh. OP) – Thanh Sử

THIÊN CHÚA NÂNG CAO KẺ KHIÊM NHƯỜNG – Lm. Ignatiô Trần Ngà 

Lm. Ignatiô Trần Ngà 

Khi đề cập về Chúa Giêsu, người ta thường giới thiệu Người là Thiên Chúa Ngôi Hai cao cả, là Vua hoàn vũ, là Thẩm Phán tối cao, là Đấng quyền năng phép tắc… nhưng Chúa Giêsu còn có một phẩm chất cao đẹp khác ít được đề cập đến: Người là Đấng rất khiêm nhường!

Trong thư Philip (2, 6-11), thánh Phao-lô trình bày sự khiêm nhường sâu thẳm của Chúa Giêsu như sau:

 Mặc dù Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa quyền năng, đồng hàng với Thiên Chúa Cha, nhưng Người đã hủy mình ra không!  Từ tột đỉnh danh dự và vinh quang, Người đã gieo mình xuống cõi đời ô trọc, hoá thân thành một trẻ sơ sinh yếu đuối, được sinh ra trong nơi rốt hèn; khi lớn khôn thì sống bằng nghề mộc ngày ngày đổ mồ hôi đổi lấy áo cơm.  Thiên hạ còn gọi Người là “bạn bè của quân thu thuế và phường tội lỗi”; rồi cuối cùng, Người đón nhận cái chết thấp hèn và đau thương trên thập giá cùng với hai kẻ bất lương.

 Chúa Giêsu là Đấng rất khiêm nhường nên Người cũng muốn cho chúng ta trở nên khiêm nhường như Chúa.  Chúa Giêsu không kêu mời chúng ta hãy học cùng Người vì Người thông thái, vì Người có tài hùng biện thu phục quần chúng, vì Người khôn ngoan… nhưng trước hết, Người kêu gọi chúng ta hãy học với Người, vì Người có lòng dịu hiền và khiêm nhường.” (Mt 11, 29)

 Chúa Giêsu còn thuyết phục chúng ta sống khiêm nhường bằng một dụ ngôn rất cụ thể và thực tế như sau: “Khi anh em được mời dự tiệc, đừng chọn chỗ nhất, kẻo khi có người khách khác quan trọng hơn đến sau, chủ nhà sẽ đến nói với anh em: Mời anh xuống ngồi chỗ dưới nầy cho…  Trái lại, khi được mời dự tiệc, anh em hãy chọn chỗ cuối…. Vì hễ ai nâng mình lên thì sẽ bị hạ xuống và ai tự hạ mình xuống thì sẽ được nâng lên” (Lc 14, 8-11).

 Cây cao, tàng lớn, đứng trên đỉnh cao thì nguy cơ bật gốc hay gãy đổ càng cao.  Cây nhỏ, thân mềm như lau sậy, dù đứng ở vị trí nào cũng được an toàn trước cuồng phong bão tố.

 Khi huấn dụ các chủng sinh về khiêm nhường, Đức Cố Hồng Y Fx Nguyễn Văn Thuận nói: “Khi ta ngồi lên ngai cao, nhiều người muốn đạp ta xuống; khi ta nằm xuống sát đất, nhiều người muốn nâng ta lên.”

 Nước mưa rơi xuống trên những đỉnh núi cao sẽ chảy tuôn đi hết chẳng đọng lại giọt nào.  Rốt cuộc, mọi dòng nước đều tuôn về chỗ trũng.  Chính thế người ta thường nói: “Biển cả là mẹ của tất cả sông ngòi vì biển hạ mình thấp hơn mọi con sông.”

 Ai hiền lành khiêm nhượng, biết hạ mình xuống thì tình trạng tâm hồn của họ như là chỗ trũng, là lũng sâu.  Ơn phúc của Thiên Chúa cũng như tình yêu của bạn bè sẽ chảy tuôn vào những con người ấy.

 ************************************

Một trong những hình tượng rất sinh động để diễn tả cuộc đời khiêm hạ là hình tượng về nước.  Nước lúc nào cũng khiêm tốn.  Nước luôn tìm chỗ rốt hèn.  Nước luôn mềm mỏng dịu dàng không hề xô xát va chạm với ai.

 Nước không hề kháng cự hay đối đầu nhưng rốt cục nước vẫn chiến thắng nhờ sự mềm mỏng của mình.  Búa tạ giáng vào tường, tường đổ; búa đập vào đá, đá tan; nhưng nếu có ai quai búa đập mạnh vào vũng nước, nước không cần kháng cự, nhưng búa sẽ phải cắm xuống đáy bùn!  Đúng là “nhu thắng cương, nhược thắng cường”!

 Nước luôn tìm chỗ rốt hết, tìm chỗ thấp mà chảy xuống, chẳng bao giờ muốn leo cao nên mới tạo ra thủy năng, một nguồn năng lượng phi thường!

 Khi bị hỏa thần tấn công, nước nhẹ nhàng bốc mình lên cao thành những lớp mây trời và khi hỏa thần hừng hực thiêu rụi những cánh rừng tươi tốt, nước có thể gieo mình xuống dập tắt hỏa thần.

 Tuy mềm mại nhưng nước có sức xói mòn tất cả; dù rắn như đá thì “nước chảy đá cũng phải mòn.”

Nhờ mềm mỏng, nước rửa sạch tất cả, cuốn trôi tất cả.

 Nhờ biết hóa mình thành muôn hạt li ti, nước có thể len lỏi vào mọi ngõ ngách của các địa tầng, thấm nhập khắp muôn nơi.

 Tuy hạ mình thấp hèn, nước đem lại sự sống cho mọi loài.  Nơi đâu thiếu nước, ở đó chỉ còn là sa mạc, khô cằn.  Nơi đâu nước ngấm đến, ở đó sự sống sẽ phong nhiêu.

 Lạy Chúa Giêsu, Đấng hiền lành khiêm nhượng, xin cho chúng con, những người môn đệ Chúa, biết chọn chỗ rốt hèn như nước, biết sống khiêm hạ như Chúa đã nêu gương.

 Lm. Ignatiô Trần Ngà

From: Langthangchieutim