Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Tốt hơn nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm (Danlambao) – Lịch sử nước Tàu, một cách giản tiện, từ thời lập quốc nếu tính từ thời nhà Chu (-1134 _ – 770) đến nay 2018, tổng cộng là 3152 năm, đã trải qua biết bao nhiêu triều đại, nhưng thời đại huy hoàng về tư tưởng, triết học, văn hóa, nghệ thuật, lại chính là thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), với nhiều nhà tư tưởng, triết gia: Lão tử, Khổng tử, Mạnh tử, Tôn tử, Bách gia chư tử v.v… Trong khi đó, trong thời kỳ thống nhất, từ khi với Tần thủy Hoàng vào năm -221 tới nay, trên phương diện văn hóa nghệ thuật, nước Tàu trở nên nghèo nàn, không thể sản xuất ra một triết gia có thể sánh ngang hàng với Lão, Khổng, hay một nhà tư tưởng quân sự có thể sánh với Tôn Tử.

Vì vậy mà có người chủ trương nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, tất nhiên không thể hoàn toàn trở về thời Xuân thu – Chiến quốc, với chiến tranh triền miên, mà là nhiều quốc gia, với lãnh thổ qui định rõ ràng, được công nhận bởi quốc tế. Những quốc gia này cạnh tranh với nhau, lo cho đời sống của dân để quốc gia dễ có cơ hội phát triển.

  1. I) Quan điểm của những người cho rằng để phát triển mạnh và có thể lo cho hạnh phúc của dân một cách hữu hiệu, nước Tàu nên trở thành một quốc gia liên bang, với nhiều quốc gia khác nhau. 

Người mà nghĩ nước Tàu nên chia thành nhiều quốc gia, không ai hơn là ông Lý Đăng Huy, cựu tổng thống nước Đài Loan. Đừng nghĩ ông ta có ý xấu muốn cho nước Tàu và dân Tàu phân hóa mà hoàn toàn ngược lại. Ông đi từ cái nhìn kinh tế và rất đơn giản, ví một quốc gia như một gia đình, một quốc gia lớn như một đại gia đình đông con. Thay vì đùm túm, sống chen chúc với nhau, bề ngoài thì trông có vẻ đẹp. Đó là đại gia đình đoàn kết. Nhưng về mặt kinh tế thì rất có hại. Vì về kinh tế cần có những thặng dư để đầu tư, sau đó mới có thể phát triển. Nay trong một đại gia đình, con cái làm được đồng nào ăn uống, tiêu xài hết đồng đó, thì đâu có đầu tư, đâu có phát triển.

Theo ông, nước Tàu đông dân và to lớn như một lục địa vậy, nên chia ra thành bảy tám quốc gia, dựa trên 5 sắc dân chính của 5 vùng là Hán, Mãn, Hồi, Tạng, Mông, cộng thêm với hai vùng Đài Loan, Hồng Kông, và có thể thêm nữa là Singapore, vì phần đông dân vùng này là gốc Tàu.

Bảy tám quốc gia này trở nên tự lập về văn hóa, giáo dục, luật pháp, giống như Đài Loan, Hồng Kông trước kia, sau đó cùng hợp lại thành một liên bang.

Có người còn đi xa hơn, đó là ví nước Tàu như một lục địa, sánh với lục địa Âu châu. Chỉ cần nhìn lịch sử cận đại của Âu châu, 2 người muốn thống nhất toàn Âu châu, đó là vào đầu thế kỷ thứ 19 (1800), với Napoléon và vào giữa thế kỷ thứ 20 (1939-1945) với Hitler.

Họ nghĩ rằng nếu Âu châu, được một trong hai người thống nhất, thì Âu châu không được tốt đẹp như ngày hôm nay, với nhiều sắc thái, với nhiều nền văn hóa khác nhau, muôn vẻ, muôn màu, người dân được những chính quyền lo liệu chu đáo, không những về mặt an ninh, đời sống bảo đảm, mà còn được chăm lo về vấn đề y tế, giáo dục. Không nói đến những nước lớn như Anh, Pháp, Đức, Ý, mà những nước nhỏ Bắc Âu như Thụy Điển, Đan Mạch, Hòa Lan, Phần Lan, luôn đứng hàng đầu trong số những quốc gia tân tiến và hạnh phúc nhất thế giới.

Chúng ta hãy nói về sản lượng tính theo đầu người hàng năm tính theo US Đô la: Thụy Điển là 53248, Đan Mạch là 56335, Phần Lan là 45693, Na Uy là 73615, so với Hoa Kỳ là 59495, Trung cộng là 8563. Về vấn đề cai trị người dân, những nước Bắc Âu này được coi là những nước có những chính quyền tốt nhất.

Theo Viện Nghiên cứu Sức mạnh mềm (TheSoftPower30.com), vào năm 2 017, thì nước đứng đầu về vấn đề cai trị, lo cho dân là Na Uy, thứ nhì là Thụy Sỹ, thứ 3 là Thụy Điển, rồi đến Phần Lan, Hòa Lan, Đan Mạch, Đức v.v… Cả 4 nước Bắc Âu đều có tên trong danh sách.

Không nói xa xôi, chúng ta trở về Á châu với nước Đài Loan, mặc dầu đất không rộng (36000 km2), dân không đông (23,4 triệu người), nhưng đây là một trong những nền kinh tế phát triển và vững chắc nhất châu Á, tỷ lệ những người phụ nữ tham gia về chính trị, điển hình là bà Thái Anh Văn, đương kim tổng thống, mà còn những người phụ nữ có quyền quyết định trong tất cả mọi ngành nghề được coi là đứng đầu trên thế giới.

Giới lãnh đạo Tàu, từ xưa đến nay có một sai lầm to lớn, đó là họ chỉ nghĩ đến việc thống nhất đất nước, cho rằng đây là cứu cánh, nhưng thực sự nó chỉ là phương tiện; cứu cánh chính là hạnh phúc của người dân, mà trong một quốc gia quá to lớn thì khó lo cho người dân, nhất là một quốc gia lục địa như Tàu. Và đây cũng là lầm lẫn to lớn của truyền thống triết lý đạo đức của Tàu, bắt đầu bằng phái Nho gia từ ngay thời nhà Chu và sau đó được tăng cường bởi phái Pháp gia dưới thờ Xuân thu – Chiến quốc và kéo dài cho tới ngày hôm nay, đó là chỉ nói đến bổn phận: con người phải có bổn phận phục vụ gia đình, xa ra nữa là phục vụ triều đình và chính quyền, mà không nói đến quyền lợi.

Đây là điều hoàn toàn ngược lại với triết lý, đạo đức tây phương.

Bản Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp của Hoa Kỳ tuyên bố hoàn toàn ngược lại: mục đích chính của con người là đi tìm hạnh phúc. Chính quyền được thiết lập nên là giúp con người đi tìm hạnh phúc. Một khi chính quyền không làm tròn nhiệm vụ này, thì con người (người dân) có quyền truất phế chính quyền và lập nên một chính quyền khác.

Sự suy nghĩ con người chỉ để phục vụ chính quyền, chứ không ngược lại còn kéo dài cho tới ngày hôm nay với Tập Cận Bình. Ông tuyên bố: “Chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn Đài loan sống tách rời chúng ta từ thế hệ này qua thế hệ khác!. “Và cố tìm mọi cách để thống nhất, dù dùng vũ lực hay tàn sát ngay chính người dân của mình.

Chuyện chính đây là hạnh phúc của người dân, dân Đài loan họ đang sống hạnh phúc, lấy cớ gì bắt họ phải sát nhập vào Tàu, phải hy sinh hạnh phúc của họ. Sát nhập, sống với nhau, nhân danh cái thống nhất hão, đoàn kết giả, để rồi cùng nhau chết chùm hay sao?

Điều mong ước và tiên đoán của ông Lý Đăng Huy,cựu tổng thống Đài Loan, theo đó nước Tàu nên chia ra làm 7 hay 8 quốc gia, dưới một liên bang, điều này không phải là không có lý.

Đối với khối Âu châu, vì cạnh tranh với những nước lớn như Hoa Kỳ, Nhật, Trung cộng, nên giới lãnh đạo chính trị, giới trí thức và ngay cả dân chủ trương phải đoàn kết, làm thành một khối. Tuy nhiên họ vẫn cố gắng làm sao để mỗi quốc gia vẫn có thể giữ bản thái, văn hóa, sắc màu của mình.

Một nhà chính trị Pháp, ông François Bayrou, mặc dầu ông chủ trương thống nhất Âu châu, nhưng ông nói thêm: “Thống nhất không có nghĩa là ai cũng nói cùng một tiếng nói. Ai cũng nói cùng một một suy nghĩ có nghĩa là chẳng suy nghĩ gì cả, là nghèo nàn tư tưởng. Và một khi tư tưởng nghèo nàn đối với một quốc gia, một dân tộc, thì sẽ dẫn đến nhiều tai họa.”

Đây có thể nói là một thảm họa đối với Tàu từ bao nhiêu ngàn năm nay, ai cũng bắt buộc suy nghĩ như nhau bởi những chế độ độc tài từ đời này qua đời khác trải qua hàng bao thế hệ. Điều này cũng đồng thời giải thích nước Tàu vì sao nghèo nàn về tư tưởng, triết lý từ sau thời Xuân thu – Chiến quốc là như vậy.

Chúng ta đừng nghĩ chỉ có những người như ông Lý Đăng Huy hay những người ngoài đảng cộng sản Tàu nghĩ như vậy. Trái lại cũng có những người thân cận với ông Tập Cận Bình và những người cựu đảng viên cũng nghĩ như thế:

Thật vậy, ông La Vũ, bạn nối khố của ông Tập, cả hai người đều là thái tử Đảng, một người là con của ông Tập trọng Huấn, công thần của Mao ngay từ lúc đầu, ông Tập trọng Huấn, từng là Phó Thủ tướng, đặc trách về tư tưởng và ý thức hệ, người kia là con của La thụy Khanh, lo về an ninh, tình báo nội vụ của Mao. Hai người đều là bạn thân. Không những vậy, mà cả hai bà, cùng con cái đi lại rất thân với nhau từ thưở hàn vi. Ông Là Vũ, hiện sống ở Hoa Kỳ, khi họ Tập lên chức Tổng bí thư, đã viết cho ông một bức thư, gọi bằng anh, khuyên ông Tập Cận Bình nên dân chủ hóa chế độ, bãi bỏ Đảng cộng sản thì mới có thể chống lại tham nhũng, hối lộ, đi theo mô hình tổ chức nhân xã của Hoa Kỳ, làm thành một quốc gia liên bang, có nhiều quốc gia nhỏ ở dưới, có tính tự lập.

Ông viết: “Toàn bộ Đảng cộng sản Trung quốc là tha hóa, không một quan chức nào là không tham nhũng, chống tham nhũng cũng có nghĩa là chống lại Đảng…”

Trong bối cảnh vô số những vấn đề đang gây rối cho dân và nước Trung cộng, ông khuyên họ Tập cho phép tự do báo chí, cho phép thành lập các đảng chính trị mới, tổ chức bầu cử dân chủ, xây dựng một nền tư pháp độc lập và chuyển giao quyền kiểm soát quân đội đang trong tay Đảng về lại cho dân và đất nước.

Ông viết thêm: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một Nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác nhau giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.” (Theo Juliet Song và Larry Ong – EpochTimes).

Trước Đại hội Đảng thứ 19, nhân dịp họp Lưỡng hội toàn quốc, một số đảng viên, trong một bức thư mang tựa đề “Đảng viên Trung quốc yêu cầu Tập Cận Bình từ chức”, bức thư được đưa lên mạng Internet đầu giờ ngày 4/3/2016, trên mạng Wujie News, thuộc SEEC Media Group, Alibaba và chính quyền Tân Cương, nhưng sau đó bị nhanh chóng gỡ xuống. Tờ Washington Post tìm được lá thư này.

Theo đó: “Chúng tôi là những đảng viên cộng sản trung thành. Nhân dịp “ Lưỡng Hội “ toàn quốc, chúng tôi viết lá thư này yêu cầu đồng chí từ chức khỏi tất cả vị trí trong đảng lẫn lãnh đạo quốc gia. Việc chúng tôi làm ra yêu cầu này phát xuất từ lợi ích đảng, lợi ích quốc gia và lợi ích đồng bào, và trên hết là sự an toàn cả cá nhân đồng chí cũng như cả gia đình đồng chí.”

Tiếp sau đó là họ nêu lên những việc làm sai trái của họ Tập, từ quốc nội đến hải ngoại, mà họ cho là hoàn toàn thất bại: Về chính sách đối nội, chủ trương chính là chánh sách “đả hổ, đập ruồi”, nhưng kết quả cho thấy là họ Tập chỉ đả và đập những ai không theo mình. Thêm vào đó chính sách can thiệp, độc đoán, độc tài, cấm đoán đủ mọi thứ đã làm cho nước Tàu trở về thời bế quan tỏa cảng, “Về chính trị, sự từ bỏ truyền thống quan trọng của đảng trong đó sự quan trọng nhất là từ bỏ hệ thống lãnh đạo tập trung của Ban Thường vụ Bộ Chính trị, thay vào đó đồng chí buộc tất cả các cấp phải ủng hộ đồng chí ở trung tâm… Đồng chí đã làm suy yếu sức mạnh độc lập của các cơ quan nhà nước…” (Thư đã dẫn).

Về kinh tế, tài chánh, xã hội, sự can thiệp thái quá của họ Tập đã làm cho hệ thống kinh tế rối loạn, thị trường chứng khoán chao đảo, khiến cho cả trăm triệu người, tiêu biểu cho giới trung lưu, bị thất thoát tài sản trong cuộc khủng hoảng vào năm 2015.

Về ngoại giao, sự từ bỏ phương châm “thao quang dưỡng hối” (ẩn mình chờ thời) của đồng chí Đặng tiểu Bình đã không chỉ thất bại trong việc tạo ra một môi trường quốc tế thuận lợi mà còn cho phép… Mỹ trở lại châu Á thành công, hình thành một mặt trận thống nhất với Hàn quốc, Nhật bản, Phi luật Tân và các nước Đông nam Á…”

Tóm lại, nhìn một cách đại thể, thì suốt thời gian Tập Cận Bình cầm quyền tới nay, nước Tàu bị lâm vào thế tứ bề thụ địch, đang đi vào vết xe đổ của Liên sô trước kia.

  1. II) Quan điểm những người cho rằng nước Tàu đi đến tiến trình dân chủ là tất yếu vì không thể nào đi ngược với đà tiến bộ của văn minh nhân loại. Và một khi đi đến dân chủ thì không còn độc đoán, độc tài, dù là đảng đoàn hay quân phiệt và những vùng sẽ nổi lên đòi tự trị và nước Tàu sẽ chia ra làm nhiều quốc gia, giống như Liên sô cũ. 

Thực vậy, nếu nói về văn hóa, văn minh của con người từ thời khai thiên lập địa cho tới nay, thì một cách tổng quát, người ta chia ra làm 5 nền văn minh: lúc đầu con người ăn lông ở lỗ, hái trái cây, săn bắn ở chung quanh hang đá của mình để sống, đó là thời văn minh trẩy hái. Nhưng rồi hoa qủa, súc vật càng ngày càng khan hiếm, để sinh sống, con người phải đi xa kiếm ăn, đó là nền văn minh du mục. Tuy nhiên cây cỏ, súc vật trong thiên nhiên càng ngày càng ít, con người tự trồng trột và chăn nuôi, con người bước sang nền văn minh định cư nông nghiệp; với nền văn minh này, con người đã có thể thỏa mãn những nhu cầu thiết yếu của mình, đó là khi đói thì có cơm ăn, khi rét thì có áo mặc; từ đó con người sinh ra những nhu cầu xa xỉ, có nghĩa là có cơm ăn chưa đủ, mà muốn ăn ngon, trồng được lúa mì, nhưng muốn ăn lúa mạch, thì trao đổi với người trồng lúa mạch, có vải để mặc, nhưng muốn mặc lụa, thì trao đổi với người làm ra lụa; con người bước sang nền văn minh thứ tư, đó là văn minh thương mại. Và sự trao đổi qua những con đường, lúc đầu là đường bộ, như con Đường Tơ lụa, sau đến đường thủy như con Đường Gia vị, rồi đường hàng không, đó là văn minh thương mại (civilisation marchande). Sau cùng ngày hôm nay, với những phát minh ra điện, điện thoại, máy điện toán, con người không cần đi xa để trao đổi, mà chỉ cần ngồi một chỗ với chiếc máy điện toán cũng có thể trao đổi; con người bước sang nền văn minh thứ năm, đó là văn minh mà ngày hôm nay người ta thường gọi là văn minh tri thức, điện toán.

Mỗi một thời văn minh, tương xứng với một mô hình tổ chức nhân xã khác nhau. Thời văn minh trẩy hái, đó là mô hình gia tộc; thời văn minh du mục, là mô hình bộ lạc. Thời văn minh định cư nông nghiệp, đó là chế độ quân chủ, phong kiến. Nhưng với thời văn minh thương mại, và nhất là thời tri thức điện toán ngày hôm nay, đó là tổ chức nhân xã dân chủ, tự do và kinh tế thị trường.

Trở về với nước Tàu, nước này có nền văn minh định cư nông nghiệp rất sớm, với mô hình tổ chức nhân xã quân chủ, từ quân chủ phong kiến tản quyền thời nhà Chu (-1134 _ – 770) và thời Xuân thu – Chiến quốc (- 722 _ – 256), rồi bước sang nền quân chủ tập quyền từ thời nhà Tần (-221 _ – 206) và có thể nói cho tới mãi ngày hôm nay, với chế độ cộng sản của Tập Cận Bình.

Vì vậy chế độ này đang đi ngược lại trào lưu tiến hóa của nhân loại, sớm muộn cũng sẽ bị trào lưu này đào thải… Vì xét cho cùng, chế độ cộng sản cũng chỉ là mặt trái mặt phải của mô hình tổ chức nhân xã quân chủ.

Về cộng sản, trong một buổi thuyết trình ở tỉnh Hamburg thuộc nước Đức, được hỏi về cộng sản, Đức Đạt lai Lạt ma có nói: “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời.”

Theo tinh thần khoa học, cái gì cùng bản chất thì sẽ sinh ra trong cùng một môi trường, cùng trưởng thành và cùng tự hủy hoại cũng trong cùng một hoàn cảnh. Tất nhiên nó không thể nào giống nhau như hai giọt nước, nhưng nó có chiều hướng giống nhau.

Bản chất của cộng sản là lý thuyết Mác-Lê, môi trường sinh xôi nẩy nở của cộng sản là hoang tàn của chiến tranh, như Đức Đạt Lai Lạt ma vừa nói; sau đó chúng tự hủy hoại lẫn nhau như lời một người Ủy viên Bộ Chính trị trong Đảng Cộng sản Liên sô thời ông Gorbatchev (1986-1991), ông Yakolek:

“Cộng sản là loài sâu bọ; con mới đẻ nằm lên xác con già; con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao nhất. Tuy nhiên để đạt được địa vị này, thì nó đã dẵm lên xác không biết bao con khác.”

Trở về với đảng cộng sản Tàu:

Sau Đại hội Đảng thứ 19 vào tháng 10/2017, nhiều người cho rằng Tập Cận Bình là người “Đại quyền lực”, tuy nhiên, chúng tôi không nghĩ vậy. Trái lại họ Tập, trên danh nghĩa thì nắm tất cả, bao nhiêu là chức chủ tịch, nhưng trên thực tế thì quyền hành đang lọt khỏi tay họ Tập, ông bị lâm vào tình cảnh của ông Gorbatchev, cũng là người trên danh nghĩa là nắm hết quyền lực ở Liên sô, cho đến lúc Liên sô sụp đổ, vì Trung cộng hiện nay cũng đang bị lâm vào tình trạng thoái trào của Liên sô.

Những chỉ dấu chứng tỏ họ Tập không còn quyền hành như trong nhiệm kỳ đầu, nói chi đến siêu quyền lực. Đó là: Vấn đề Vương Kỳ Sơn

Có thể nói trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị 7 người nhiệm kỳ đầu của Tập Cận Bình, ông là người khá nhất, có liên hệ với nhiều giới chức cao cấp Hoa Kỳ, như Henry Paulson, cựu Bộ trưởng Tài chánh dưới thời Tổng Thống Georges Bush (con). Là người duy nhất trong Ban thường Vụ có kiến thức về kinh tế, vì ông đã từng là Giám đốc điều hành Ngân hàng Xây dựng Trung quốc, mà người Tổng Giám đốc là Trần Nguyên, con của Trần Vân, người được coi là Giáo hoàng của Kế hoạch kinh tế nước Tàu trong suốt thời gian từ lúc Đảng Cộng sản Tàu thành lập năm 1921 cho tới năm 1989. Nhưng sau đó ông đã cùng Đặng tiểu Bình quyết định tư hữu hóa kinh tế Trung cộng bằng cách trao tài sản quốc gia cho con cháu 8 Đại gia, gồm có Đặng tiểu Bình, Trần Văn, Vương Chấn v.v… Nên nhớ hai người Phó Tổng Giám đốc của Ngân hàng trên là Hà Bính, con rể của họ Đặng, người Phó thứ nhì là Vương Quân, con của Vương Chấn.

Ngân hàng trên theo tài liệu của Bloomberg (03/01/2013), thì vào năm 2011, số vốn của nó đã là 1 600 tỷ $, bằng ¼ tổng sản lượng quốc gia lúc bấy giờ. Ngân hàng đứng đằng sau yểm trợ cho tất cả những công trình xây cất, xây dựng hãng xưởng có liên quan đến con cháu Bát Đại Gia.

Ông Vương Kỳ Sơn không những làm ở ngân hàng đó, mà sau này còn là Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Đông, Bí thư Nam Hải, Thị trưởng Bắc kinh, rồi lên chức Phó Thủ tướng, đặc trách về kinh tế tài chánh. Vào nhiệm kỳ đầu của họ Tập, ông đứng thứ 6 trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, đặc trách về kỷ luật Đảng, coi về chiến dịch “Đả hổ, đập ruồi «, nhưng trên thực tế ông là người quyền hành hét ra lửa, chỉ sau Tập vận Bình.

Họ Tập rất muốn giữ ông lại trong Bô chính Trị và trong Ban Thường Vụ. Nhưng họ Tập đã không làm được việc này. Và điều đó chứng tỏ họ Tập cũng không có quá nhiều quyền hành trong Đảng, nhất là trong Ban Trung Ương như nhiều báo chí thổi phồng.

  1. Quân đội không còn ủng hộ nhiệt tình ông nữa, nhất là giới tướng tá trẻ 

Phải nói là Tập Cận Bình đã được hàng ngũ giới tướng lãnh trẻ, trong đó có Diệp tuyển Ninh, con của Thống tướng Diệp kiếm Anh, Lưu Nguyễn, con của cựu Chủ tịnh nước Lưu thiếu Kỳ, Lưu á Châu, con rể của Lý tiên Niệm, cựu Chủ tịch Quốc hội, ủng hộ ông nhiệt tình vào nhiệm kỳ đầu; nhưng nay Diệp tuyển Ninh vừa mới chết, Lưu Nguyễn và Lưu á Châu không còn ủng hộ ông nhiệt tình nữa như trong nhiệm kỳ đầu.

Chính vì lẽ đó mà có người nói rằng họ Tập không còn được sự ủng hộ của Quân đội. Điều này cũng không phải là không có lý.

Ở đây chúng ta cũng nên mở một ngoặc kép, nói thêm về nhân vật Diệp kiếm Anh. Ông người Quảng Đông, thuộc dân tộc thiểu số “hakkhat” (Khách gia), chứ không phải dân tộc Hán, sinh năm 1897, chết năm 1986, là một trong 10 Thống tướng của Mao, đã có nhiều công trong cuộc cách mạng Mao; nhưng cũng có nhiều công đối với những nạn nhân của Mao.

Ông tốt nghiệp Học viện quân sự Hoa Nam, đi theo Trung hoa quốc dân Đảng của Tôn Dật Tiên, sau đó mới theo cộng sản vào năm 1927.

Ông là một trong những người chính làm cuộc đảo chính, lật đổ vợ Mao, bà Giang Thanh và nhóm 3 tên. Chính ông đã đề nghị phục chức cho Đặng tiểu Bình trong phiên họp Trung Ương Đảng lần thứ 3, khóa X, từ ngày 16 đến ngày 21/07/1977, và đã được chấp nhận, họ Đặng đã được phục tất cả mọi chức tước, từ Ủy viên Trung Ương, Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban thường vụ Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Tham mưu trưởng quân đội. Trong khi trước đó vào ngày 10 đến 12/07, hai nhân vật cũng rất quan trọng, đó là Trần Vân và Vương Chấn, cũng đề nghị phục chức cho họ Đặng, nhưng bị bác bỏ. Tướng Vương Chấn còn phải làm tự kiểm thảo.

Ông đã đóng vai trò quan trọng trong việc triệt hạ từ từ Hoa Quốc Phong, người chính thức được Mao chỉ định kế vị, và giúp họ Đặng lấy lại quyền hành.

Tướng họ Diệp không những là ân nhân của gia đình họ Đặng, mà còn là ân nhân của nhiều gia đình nạn nhân của Mao, trong đó có gia đình Tập Trọng Huấn, thân sinh của Tập Cận Bình. Ông đã kêu ông này sau khi ra khỏi tù, về làm phó Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Đông, Phó Chủ tịch Quốc hội, cả 2 chức là nhân vật thứ nhì sau ông.

Ông chết năm 1986, nhưng các con ông, nhất là Diệp Tuyển Ninh, và nhiều người con khác, có công rất lớn trong việc đưa Tập Cận Bình lên ngôi.

  1. Vấn đề chống tham nhũng không được đẩy mạnh như nhiệm kỳ đầu của ông để ông làm một bàn đạp thâu tóm quyền hành 

Chúng ta thấy, mặc dầu người được chỉ định việc chống tham nhũng, kiểm tra kỷ luật Trung Ương đảng, là ông Triệu lạc Tế, người thứ nhì sau Vương Kỳ Sơn, nhưng từ Đại hội Đảng thứ 19 đến nay, người ta có cảm tưởng vấn đề này gần như bị chìm xuồng, họ Tập không còn có thể dùng vấn đề này như một bàn đạp để tiêu diệt những phe nhóm chống đối mình như nhiệm kỳ đầu.

Cũng chính trong vấn đề chống tham nhũng, hối lộ này, ngay trong Đảng, gần đây người ta tố cáo phía đằng vợ của ông.

Trong bức thư ký tên bởi những người Đảng viên trung thành, như lời mở đầu của bức thư “Chúng tôi là những Đảng viên trung thành”, theo đó:

“Sự ủng hộ của đồng chí đối với Chu tiểu Bình và Hoa thiên Phương như là đại diện của mặt trận văn học đã khiến vô số người hoạt động nghệ thuật – văn học bất mãn cay đắng (Chu tiểu Bình và Hoa Thiên Phương là 2 cây bút chuyên môn ca tụng họ Tập – Lời tác già bài này); sự cho phép trực tiếp các đơn vị văn hóa ca tụng đồng chí và vụ bổ nhiệm bà em vợ đồng chí làm giám đốc và nhà sản xuất Chương trình mừng xuân của Đài Truyền hình Trung ương đã biến một chương trình gala vốn nổi tiếng thành một công cụ tuyên truyền cá nhân của đồng chí.” (Bức thư vừa dẫn).

  1. Việc chỉ định Vương Hộ Ninh làm nhân vật thứ 5 trong Ban thường vụ Bộ chính trị nói lên sử thỏa hiệp giữa 3 phe phái chính trong Đảng, đó là phe Tập, phe Giang, phe Hồ. Điều này chứng tỏ ông đã phải lùi bước trước ít nhất là 2 phe kia. Trong một bài chúng tôi có viết trước đây về vấn đề diệt tham nhũng của Tập Cận Bình, chúng tôi có đưa ra 3 giả thuyết: 1) Phe Giang Trạch Dân sẽ thắng bằng cách giết được họ Tập qua những cuộc đảo chính và ám sát; 2) Phe Tập sẽ thắng vì triệt hạ được phe Giang; 3) Cuộc chiến tranh không phân thắng bại, hai phe bắt buộc phải nhượng bộ lẫn nhau, làm thỏa hiệp?

Việc chỉ định Vương Hộ Ninh vào trong chức vụ quan trọng nhất trong Ban Thường vụ, đặc trách về ý thức hệ, nói lên sự thỏa hiệp của 3 phe, phe họ Tập, phe họ Giang và phe họ Hồ. Họ Tập không còn một mình một ngựa, múa gậy vườn hoang như trước kia.

Tại sao? Vì Vương Hộ Ninh là tiêu biểu cho một loại trí thức gió chiều nào, theo chiều đó, nếu nói nặng thì là một trí thức hèn. Là giáo sư chính trị ở đại học Phúc Đán, Thượng hải, ông đã phục vụ 3 triều, với Giang Trạch Dân, ông làm ra ý thức hệ 4 Đại diện cho họ Giang: không những gồm có thợ thuyền, nông dân mà có cả thương gia, kỹ nghệ gia và trí thức. Với Hồ Cẩm Đào, ông làm ra lý thuyết hãy mang tinh thần khoa học vào việc quản trị đất nước. Nay với Tập Cận Bình, ông làm ra “Giấc mơ Trung quốc, một con đường, một vòng đai.”

Con người ở triều đại nào cũng có mặt, mà lại ở địa vị then chốt, như nắm ý thức hệ, tất nhiên không thể nào chủ trương chỉ trích, loại bỏ phe phái Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào.

Thực ra người ta nói đến lý thuyết, tư tưởng là người ta nói quá lên, chứ thực sự cả 3 tư tưởng chỉ là những khẩu hiệu rỗng tuếch, không chiều sâu, chẳng chiều dài, chiều rộng. Chẳng khác nào tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là ăn cắp những câu nói của người khác, như câu “Cần kiệm liêm chính”. Câu này các cụ ai cũng nói.

Trở về với Đại hội 19, người ta nói đến sự thỏa hiệp sau Đại hội này là như vậy.

Đó là tình trạng của Tập Cận Bình hiện nay.

Xin nhắc lại một lần nữa là nước Tàu hiện nay dưới sự cai trị của Tập Cận Bình đang bị lâm vào cảnh thù trong giặc ngoài:

Trong nội bộ đảng, bề ngoài có vẻ là thỏa hiệp, nhưng bên trong phe nào cũng chờ thời, có dịp là hạ bệ phe khác. Phe Giang không bao giờ tha thứ cho phe Tập, ngay cả phe Hồ, vì họ cho là đồng lõa. Nợ máu mà phe Giang phải chịu, bao nhiêu tướng lãnh cao cấp từ Từ tài Hậu cho tới Quách Bá Hùng, bao nhiêu cán bộ cao cấp như Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai v.v…, người thì phải tự tử chết, kẻ thì bị tịch biên gia sản cả dòng họ, bị xử tù chung thân. Nợ này nhất định phải trả, như những phim kiếm hiệp nói lên. Phim ảnh không nói lên tất cả, nhưng cũng nói lên một phần tâm tính của dân tộc đó. Người ta khen dân Tàu là dân tộc thận trọng, làm ăn có tính toán suy nghĩ, nhưng nhiều khi không phải vậy.

Cứ xem phim kiếm hiệp thì rõ, mới nghe đồn rằng kẻ đó giết cha, giết sư tổ của mình, là kéo cả gia đình, dòng tộc, bè phái đi trả thù. Kết cục sự thật không phải vậy, nhưng nay việc đã xảy ra vì nhận xét hồ đồ, chỉ còn cách là chịu sự trả thù lại.

Điều này có lẽ một phần đã ăn sâu vào máu một số người Tàu, nhất là giới lãnh đạo, vua chúa quan quyền. Việc tranh quyền cướp nước, anh em giết lẫn nhau để giành ngôi vua, những người trong Bộ Chính trị giết nhau để giành địa vị cao, xảy ra thường xuyên ở nước Tàu.

Ngày xưa, dưới thời Khang Hy, 9 anh em tranh nhau để giành ngôi thái tử, đến nỗi giết nhau, người đời và ngay cả phim ảnh sau này nói đến trong phim “Cửu long tranh ngôi”.

Ngày hôm nay, 7 người trong Ban thường vụ Bộ Chính trị, bị dân nói là “Thất hùng tranh bá”. Hai sự việc, bề ngoài thì khác nhau, nhưng bề trong lại giống nhau. Nó nói lên tính ham quyền, không những cho cá nhân, mà cho cả gia đình, dòng tộc, phe phái, và tính thù dai của người Tàu.

Về vấn đề nội chính, kinh tế, tài chính, xã hội dưới thời cầm quyền sau 6 năm vừa qua của Tập Cận Bình cũng không mấy sáng sửa.

Trước kia dưới thời mở cửa của Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân và ngay đến thời Hồ Cẩm Đào, tăng trưởng kinh tế là ở 2 con số, nay với họ Tập, chỉ còn 1, vào năm 2017, theo thống kê chính thức của chính phủ là 6,5%, nhưng trên thực tế chỉ còn 4 hay 5%.

Cả gần 200 triệu người thuộc giới trung lưu, vì nghe lời khuyến dụ của họ Tập đã đi chơi chứng khoán, kết quả vào năm 2015, thị trường chứng khoán Trung cộng tuốt đốc, mất 3 600 tỷ $, làm cho nhiều người trắng tay. Đây là thành phần năng động, là xương sống của một xã hội. Họ chắc chắn là trong lòng thù ghét họ Tập, chỉ chờ cơ hội là sẽ nổi lên trả thù, đúng theo truyền thống của Tàu.

Xã hội Tàu hiện nay vô cùng bất công, giới quan quyền thì vô cùng giàu có, 50 nghị sĩ trong quốc hội Trung cộng là những tỷ phú, chiếm tài sản đến 90 tỷ $. Đấy là nước Tàu cộng sản, xã hội chủ nghĩa, công bằng. Trong khi đó 50 nghị sĩ tỷ phú của Hoa Kỳ, nước đại tư bản, chỉ chiếm 1,9 tỷ $, không đầy 2 tỷ.

Trong khi đó, thì theo nhiều viện nghiên cứu, cả 300 triệu dân Tàu vẫn sống dưới mức độ nghèo đói, một ngày không có đến 3$ để sống.

Trong số này, có những cựu quân nhân, đã giải ngũ, trước đây khi đi lính, thì được chính quyền hứa hẹn nhiều điều, nay giải ngũ, phải sống một cuộc sống cơ cực, cơm không đủ ăn, bệnh không có thuốc uống, không dám đi bác sỹ nhất là nhà thương. Thêm vào đó chính quyền lại đối xử bất công, thiên vị cho ngành công an, bạc đãi quân đội, vì ngân sách quốc phòng thấp hơn công an. Ngân sách này, mới nhất là 228 tỷ $, trong khi đó công an là ít nhất 300 tỷ, hay hơn thế nữa. Gần đây lại có một vụ công an đánh đập, đối xử tàn nhẫn với một số cựu quân nhân, nên họ đã kêu gọi nhau, cùng đòan kết, từ nhiều tỉnh, đứng lên phản đối chính quyền. Có người nói đây là mầm mống của Thiên An Môn 1989 thứ hai.

Đấy là sơ qua về tình hình quốc nội, còn tình hình quốc ngoại, thì từ ngày họ Tập lên nắm quyền, nước Tàu bị tẩy chay, không những ở các nước chung quanh, mà cả thế giới, bởi chính sách bành trướng và quyết chí sát nhập Đài Loan.

Gần đây, bà Thái anh Văn, tổng thống Đài Loan, không những chủ trương Đài Loan trở thành quốc gia, mà còn kêu gọi những nước chung quanh và ngay cả thế giới hãy đoàn kết để tẩy chay chính sách bành trướng của họ Tập.

Giấc mơ thực sự của mỗi người dân Tàu hiện nay, và có thể nói là của bất cứ con người nào, dân tộc nào, dù đến từ mọi chủng tộc khác nhau, đó là có một đời sống no ấm, được tự do phát biểu ý kiến của mình trong dân chủ và hòa bình, thiếu một trong hai điều kiện trên cũng không được. Đồng ý con người thiếu ăn thì sẽ chết. Nhưng thiếu giá trị tinh thần, bị cấm đoán tư tưởng, bị bắt giam, bỏ tù vô duyên cớ, cũng đau khổ không kém. Và hơn thế nữa, thiếu những giá trị tinh thần này sẽ làm cho một dân tộc tụt hậu. Dân tộc Tàu là một dân tộc thông minh, nhẫn nại, cần cù, văn minh rất sớm, nhưng bị chìm đắm quá lâu trong những chế độ độc tài, nhất là với chế độ độc tài cộng sản hiện nay, nên nước Tàu càng trở nên tụt hậu và bất ổn.

Giới lãnh đạo Tầu, bắt đầu bằng Tập Cận Bình, hãy ghi nhớ và suy ngẫm câu nói của ông La vũ, bạn nối khố của mình: “Cha của chúng ta là những nhà cách mạng nồng cốt của Mao Trạch Đông. Nhưng sau cuộc cách mạng, thay vì có được một nhà nước dân chủ, chúng ta trở thành một chế độ độc tài. Đó là sự khác biệt giữa Mao Trạch Đông và Georges Washington.”

Hãy làm thế nào để nước Tàu trở thành một quốc gia liên bang, trong đó có nhiều quốc gia nhỏ, có tính tự lập. Làm như vậy, mới có thể lo thực sự hạnh phúc cho dân, chứ không phải lo thực hiện giấc mơ “một vòng đai, một con đường” không những ảo tưởng, không thiết thực cho dân Tàu, mà còn mang đến bất ổn cho những dân tộc chung quanh. (1)

(1) Xin đọc thêm những bài về Tàu, trên http://perso.fr/chuchinam/ 

Paris ngày 05/07/2018

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm

danlambaovn.blogspot.com

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Gió & Bão

RFA

Chủ Nhật, 07/08/2018

Ảnh của tuongnangtien

 

 

 

 

 

 

 

 Việt Nam là tội phạm có tổ chức và trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia hàng đầu.

Lubomir Zaoralek – Chủ Tịch Uỷ Ban Đối Ngoại Hạ Viện Czech

Vào khoảng thời gian này năm ngoái, hôm 26 tháng 7 năm 2017, nhà báo Vi Yên đã lên tiếng phàn nàn:

“Quan sát vụ việc ở Đồng Tâm, có lẽ không ít người cảm thấy lạ kỳ khi chẳng thấy đâu bóng dáng của những ông bà nghị. Rốt cuộc thì, những người mà dân Đồng Tâm đã bầu lên từ đợt bầu cử năm ngoái, họ đã ở đâu và đã làm gì trong suốt ba tháng vừa qua?”

Nào có riêng gì “vụ việc ở Đồng Tâm,” ở Đồng Nai (hay bất cứ nơi đâu) cũng vậy thôi mà. Bởi vậy, vài tháng sau (hôm 31 tháng 10) nhà báo Bạch Hoàn lại đặt vấn đề: “Tôi tự hỏi, hàng triệu người nông dân trên khắp đất nước này có thấy đau đớn không khi đã bầu ra những đại biểu như thế?”

Vi Yên và Bạch Hoàn, rõ ràng, chả có theo dõi gì sinh hoạt nghị trường gì ráo trọi nên không biết là dân biểu Ksor Phước đã từng có lời phát biểu để đời: “Đại biểu ở mọi nơi, khi xảy ra chuyện không ai lên tiếng.”

Nếu qúi vị dân biểu của nước CHXHCNVN cứ “ngậm tăm” mãi mãi thì chắc chắn cũng sẽ chả có điều tiếng chi cả vì dân chúng ở xứ sở này tuyệt nhiên không ai kỳ vọng (hay hy vọng) gì ráo trọi vào cái đám người vô tích sự này. Điều phiền hà là – đôi lúc – lại có vài vị dân biểu đang gà gật bỗng choàng tỉnh, nói láp giáp đôi câu rất khó nghe:

– CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân: “Luật sư biết thân chủ phạm tội rất nghiêm trọng mà làm ngơ là không được.”

– PCTQH Uông Chu Lưu: “Làm đặc khu phải theo nguyên lý ‘dọn tổ đón phượng hoàng.”

– PCTQH Tòng Thị Phóng: “Không được lợi dụng tôn giáo để chống phá nhà nước.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Quyết Tâm: “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Thủy: “Xâm phạm an ninh quốc gia là tội bất trung, đại nghịch.”

– ĐBQH Nguyễn Thị Xuân: “Đề nghị xử hình sự hành vi bôi nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước.”

– ĐBQH Đinh Văn Nhã: “Tôi cảm thấy ngân sách của ta là đỉnh cao về minh bạch!”

– ĐBQH Nguyễn Đức Kiên: “Người giàu thì đi ô tô, người nghèo đi xe máy, xe đạp. Rõ ràng BOT không ảnh hưởng đến dân nghèo.”

– ĐBQH Nguyễn Mạnh Tiến: “Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới.”

– ĐBQH Nguyễn Văn Thân: “Tôi cho rằng Luật đặc khu cần làm càng sớm càng tốt, đi đôi với đó là các điều kiện đặc thù để bổ sung. Mình không ủng hộ thì sẽ là sai lầm.”

 

 

 

 

 

 

 

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Thái Bình)

Cũng như tuyệt đại đa số những vị dân biểu đảng cử khác, thay vì đạo đạt ý nguyện của người dân, Nguyễn Văn Thân chuyên nói leo (hay nói theo) mọi “chủ trương lớn của Đảng và Nhà Nước.” Ông chỉ khác với qúi bạn đồng viện ở điểm là bản thân, cùng cả gia đình, đang sinh sống ở Ba Lan – “nơi mà người dân có toàn quyền thể hiện các suy nghĩ, hành động, bất đồng quan điểm đối với các quy định, liên quan đến quyền lợi, của các tổ chức hay cá nhân, hoặc tập hợp các nhóm người ủng hộ cho một mục đích chính trị, hoặc nguyên nhân khác.”

Hôm 18 tháng 6 năm 2018 vừa qua, BBC loan tin:

Ông Nguyễn Văn Thân, doanh nhân đồng thời là đại biểu Quốc hội Việt Nam, là một trong những dân biểu công khai ủng hộ Dự luật Đặc khu, với những phát biểu khiến một số người tại Ba Lan biểu tình phản đối.

Trên tờ Tuổi Trẻ, hôm 03/06/2018 ông Thân nói “không ủng hộ luật đặc khu là một sai lầm” và cần phải làm đặc khu, “càng sớm càng tốt”.

Một số người Việt tại Ba Lan đã ngay lập tức phản ứng lại phát ngôn này và đã tổ chức hai cuộc biểu tình trước ngôi nhà được cho là nhà riêng của ông tại quận Ochota ở thủ đô Warsaw.

Khoảng 60 người đã có mặt trước căn nhà chiều 16/06, hô vang các khẩu hiệu đòi quyền tự do, quyền con người, phản đối Dự luật Đặc khu và Luật An ninh mạng.

Cũng trong hơn một tuần qua, nhóm vận động tại Ba Lan đã xin được trên 1200 chữ ký phản đối hai đạo luật này trong các khu trung tâm thương mại của người Việt, theo nhà báo tự do Mạc Việt Hồng cho BBC biết.

Một tốp cảnh sát Ba Lan có mặt túc trực từ đầu đến cuối để giữ trật tự và bảo vệ đoàn biểu tình cũng như gia tư của ông Thân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đơn tố cáo được gửi tới các nơi qua đường bưu điện. Ảnh chú thích: Dân Luận

Chuyện “song tịch” của Đại Biểu Nguyễn Văn Thân đã được facebooker Hoàng Văn Dũng đứng đơn tố cáo  (và chưa có hồi đáp chính thức từ Quốc Hội Việt Nam) nên để hạ hồi phân giải. Giờ, chỉ xin có đôi lời về phản ứng của báo chí nhà nước – và của chính nhân vật này – sau “sự cố tụ tập đông người” trước tư gia của đương sự.

Về sự kiện này Tuổi Trẻ Online (27 tháng 6 năm 2018) cho hay:

“Trong những ngày qua, trên mạng xã hội lan truyền một số cáo buộc đối với đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân (Đoàn ĐBQH tỉnh Thái Bình) mang hai quốc tịch Việt Nam và Ba Lan, có căn hộ tại Ba Lan.

Những cáo buộc này đưa ra sau khi đại biểu Nguyễn Văn Thân phát biểu ở Quốc hội ủng hộ việc ban hành Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc. 

Thậm chí đã xảy ra một số cuộc tụ tập, biểu tình trước nhà riêng, nơi vợ và con trai út của đại biểu Nguyễn Văn Thân đang cư trú tại Ba Lan, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần, cuộc sống của vợ con ông Thân.”

Cũng theo số báo thượng dẫn, cá nhân ông Thân cũng lên tiếng phản đối:

“Còn vợ tôi là một người phụ nữ của gia đình, không quan tâm nhiều đến các hoạt động chính trị, con trai tôi còn nhỏ và cháu là một nghệ sĩ, họ không có lỗi gì để bị khủng bố tinh thần như vậy”.

Tôi e rằng ban biên tập của báo Tuổi Trẻ, cũng như ông ĐBQH Nguyễn Văn Thân không có chút khái niệm (hay hiểu biết) gì về khủng bố, và ảnh hưởng của loại hành vy đốn mạt này “đến tinh thần, cuộc sống” của nạn nhân. Để minh thị vấn đề, xin ghi lại một stt, viết hôm ngày 1 tháng 7 năm 2018, của nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn:

“Năm 2013- 2014 nhà mình bị nhà cầm quyền cộng sản tấn công bằng ‘bom bẩn’ và gạch đá. Riêng mình bị đánh hai lần suýt chết, vậy mà công an lại muốn rao giảng cho mình về luật pháp… Tui không nói chuyện người khác để nhà cầm quyền bắt bẻ là ‘thông tin sai lạc’, tui nói chuyện của tui cho chắc cú.”

Muốn “chắc cú” hơn nữa, xin nghe lời kêu cứu của cô Đỗ Minh Hạnh – nhà hoạt động về quyền của người lao động, từ thị trấn Di Linh – nói với RFA vào hôm mùng 4 tháng 7 vừa qua:

 “Vào lúc 11:30 phút khi hai cha con đang ngủ thì gia đình bị cắt điện và tấn công. Tấn công đầu tiên là căn phòng của ba Minh Hạnh, đập vỡ kính cửa phòng ba Minh Hạnh và xịt hơi cay vào. Rất may sáng hôm đó đã chặn một cái cửa để che cửa sổ cho nên họ chỉ xịt được hơi cay mà kính không văng vào đầu ba Hạnh. Ba Hạnh báo cho Hạnh là có hơi độc nên khi Minh Hạnh đi lấy khăn lấy nước giúp ba thì họ liên tục tấn công. Hai ba con Minh Hạnh tìm chỗ trú ẩn. Hơi độc làm ba Minh Hạnh cảm thấy khó thở. Minh Hạnh cảm thấy tay chân tê nóng rát, mặt cũng nóng rát. Họ ném đá nhiều hơn mọi ngày…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Ảnh: RFA

Theo Human Right Watch: “Các vụ tấn công nhắm vào các blogger và các nhà hoạt động dân sự ở Việt Nam tiếp tục xảy ra thường xuyên. Báo cáo của tổ chức này công bố vào tháng 6 năm ngoái ghi nhận 36 trường hợp các nhà hoạt động và blogger ở Việt Nam bị tấn công trong giai đoạn từ tháng 1/2015 đến tháng 4/2017.”

Trong tất cả 36 trường hợp kể trên không hề có một vị dân biểu VN nào lên tiếng để bênh vựa hay bảo vệ nạn nhân. Báo chí nhà nước cũng thế, cũng đều câm như hến tuốt. Tác giả Vũ Thạch nhận xét rằng đây là “cách xóa bỏ trật tự xã hội nhanh nhất chính là khi những kẻ có trách nhiệm thực thi pháp luật cho phép họ công khai đạp lên pháp luật.”

Sau khi “trật tự đã bị xoá bỏ” thì nạn nhân trong tương lai sẽ là ai? Ai gieo gió sẽ gặt bão thôi. Mà bão, xe chừng, không còn xa lắm!

Vụ bắt và khởi tố Lê Anh Hùng: Đối tượng làm chủ “cuộc chơi”

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

 

Lê Anh Hùng. Hình Dân Làm Báo

Tôi đặt dấu ngoặc kép hai chữ “cuộc chơi”, vì khi tôi sử dụng nó nhằm tăng khả năng biểu đạt thì với Lê Anh Hùng lại là một vấn đề nghiêm túc.

Nói đến Lê Anh Hùng, người ta nghĩ ngay đến người kiên trì tố cáo nhiều lãnh đạo cao cấp nhất với nội dung làm ai đọc cũng phải kinh ngạc được gửi đi qua email đồng thời đăng công khai lên mạng xã hội. Lá đơn đầu tiên anh gửi vào ngày 21/4/2008 và trước khi bị bắt 3 ngày, anh đã kịp gửi đi lá đơn thứ 139. Không chỉ Lê Anh Hùng mà vợ anh khi chưa ly hôn là Lê Thị Phương Anh cũng tham gia vào việc tố cáo này. Lê Anh Hùng cho rằng những gì vợ chồng tôi tố cáo mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìmĐây là chuyện vô cùng hệ trọng của đất nước”.

Theo đuổi vụ tố cáo này đến hơn 10 năm cho đến khi bị bắt, đủ nói lên lòng kiên trì và quyết tâm của Hùng. Tuy nhiên, mỗi lá đơn của anh gửi đi đều được trả lời bằng sự im lặng, trừ 2 lần anh bị tống vào trại tâm thần và một lần được Bộ Công an trả lời gián tiếp qua đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc, bác bỏ hoàn toàn những gì anh tố cáo. 

Nhưng Lê Anh Hùng lại là người gan góc, nhất định không chịu bỏ cuộc. Sang đến năm 2018, Hùng nghĩ cách khác. Anh cho rằng, chỉ khi bị bắt thì nội dung tố cáo của anh mới có thể bung ra.

Vì vậy, hoạt động của Lê Anh Hùng trong những tháng gần đây rốt ráo hơn để… được bắt. Anh liên tục mang băng rôn có cùng một nội dung “Yêu cầu nhà chức trách khởi tố và bắt giam tên trùm gián điệp Hoàng Trung Hải, cùng tên Việt gian bán nước Nguyễn Phú Trọng, kẻ đã bao che và đồng lõa với y mười mấy năm qua” giăng ở các điểm dễ gây chú ý trên đường phố Hà Nội

– Ngày 8/5/2018, Lê Anh Hùng giương biểu ngữ ở đường Độc Lập, trước Hội trường Ba Đình. Đây là sự kiện hết sức đăc biệt. Lần đầu tiên, có một người đứng giữa thủ đô Hà Nội, đòi bắt Tổng bí thư và bí thư Thành phố Hà Nội.

– Một buổi sáng vào giữa tháng 5 năm 2018, Lê Anh Hùng gọi cho tôi dặn anh sẽ lại mang băng rôn biểu tình trước Hội trường Ba Đình. Nếu 9h 40’ gọi không được tức là anh đã bị bắt. Tôi bảo, sao không rủ thêm ai để có người chụp hình. Hùng nói không cần đến 2 người bị bắt, cũng không cần hình ảnh. Tôi hiểu ý định của Hùng từ khi ấy.

Không đợi đến giờ tôi cần gọi, Hùng chủ động gọi cho tôi với giọng tiếc rẻ: “Cháu đến trước nhà quốc hội, giăng biểu ngữ một lúc thì bảo vệ đến xua đuổi, chứ nó không chịu bắt”.

– Ngày 23/5/2018, Lê Anh Hùng lại mang băng rôn treo ở cầu vượt giao lộ Chùa Bộc – Thái Hà – Tây Sơn. Lần này, sự kiện gây chú ý rộng rãi hơn. Hùng vẫn về nhà an toàn nhưng việc làm này dẫn đến quyết định bắt anh 40 ngày sau đó. Nhiều người cho rằng Hùng quá mạo hiểm và khuyên ngăn. Dư luận viên thì cho rằng anh “điếc không sợ súng”. Không ai biết ý Hùng đã quyết và không ai có thể ngăn cản.

– Chiều tối 3/6/2018, Lê Anh Hùng bị bắt ở cửa hàng in ấn số 323 Nguyễn Trãi khi anh đến lấy băng rôn. Nội dung băng rôn này giống như băng rôn đã giương ở trước Hội trường Ba Đình và treo ở cầu vượt nhưng kích thước lớn hơn. Như vậy, Hùng chuẩn bị cho những buổi biểu tình tiếp theo với ý định tiếp tục cho đến khi bị bắt thì thôi.

Lê Anh Hùng bị đưa về đồn công an phường Thanh Xuân quận Đống Đa để thẩm vấn. Buổi thẩm vấn kéo dài đến 2 giờ sáng ngày 4/6/2018. Trước khi được thả, Hùng yêu cầu khởi tố vụ án mà anh nêu trong đơn tố cáo và thách thức: “Tôi thách các anh khởi tố vụ án đấy!”.

– Ngày 5/7/2018, khi thấy nhiều an ninh lảng vảng trong lúc anh đang ăn sáng, Hùng nhắn cho Nguyễn Vũ Bình, nếu 9h gọi cho Hùng mà không liên lạc được tức là anh đã bị bắt. Và mọi việc diễn ra theo đúng như Hùng tính trước.

Như vậy, Lê Anh Hùng đã đạt được ý định. Đừng vội cho rằng Hùng thích đi tù. Ai cũng biết đi tù mất tự do, sinh hoạt thiếu thốn, môi trường sống khắc nghiệt… như thế nào. Ngoài ra, còn mất thu nhập do anh làm ra để nuôi mẹ già, con dại. Hùng biết quá rõ điều đó chứ. Nhưng việc bị bắt, bị khởi tố rồi ra tòa, anh sẽ cất lên được tiếng nói. Anh hy vọng vụ tố áo của anh sẽ được vỡ ra nơi pháp đình. Không biết nó có diễn ra như thế không nhưng đó là nước tính của Lê Anh Hùng. Quên thân mình cho mục đích, lý tưởng, lúc nào cũng đau đáu lo cho vận nước, điều này Hùng đáng trân trọng biết bao.

Mạng xã hội tràn ngập lời ca ngợi Lê Anh Hùng. Người ta cảm phục, ngưỡng mộ anh ở khí phách và lòng can đảm. Sự dấn thân của anh thật đặc biệt. Ai cũng biết hoàn cảnh Hùng rất éo le, bất hạnh. Sau khi ly hôn với Lê Thị Phương Anh, anh sống với người mẹ đã già yếu. Hùng bị bắt trong khi con trai 10 tuổi của anh phải mổ vì căn bệnh hiểm nghèo. Chỉ trong 2 ngày 5 và 6/7, quỹ hỗ trợ Lê Anh Hùng do Nguyễn Thúy Hạnh kêu gọi đã tiếp nhận được 160 triệu đồng. Tôi kể ra thế để biết lòng dân nghĩ như thế nào về những người được coi là phản động mà cụ thể ở đây là Lê Anh Hùng.

Khi Lê Anh Hùng bị bắt, nhiều người cho rằng, bây giờ mới bắt Hùng là hơi muộn. Tôi đồng ý với ý kiến đó, nhưng không có nghĩa cho rằng Hùng có tội mà tôi căn cứ vào “căn tính” của nhà cầm quyền. Căn tính đó là ai làm điều gì khó chịu cho họ, mặc dù không vi phạm pháp luật, khi đã tới mức qua ngưỡng là họ bắt. Với Lê Anh Hùng, cái ngưỡng đó đã qua từ lâu. Vấn đề là bắt Hùng như thế nào, quy vào tội gì? Chẳng lẽ vẫn dùng bài tống vào trại tâm thần? Vụ tố cáo của Hùng quá “nhạy cảm”, động chạm quá lớn, họ sẽ được gì và mất gì? Trong khi đó, Hùng lại vẫn thản nhiên thách thức. Phải nói Lê Anh Hùng đã làm nhà cầm quyền “chịu đựng” quá lâu. Nay Hùng đã đạt được mục đích trước mắt, liệu họ có bị Hùng dắt đi ngoài ý muốn? 

Để làm nhụt ý chí, tinh thần của ai đó, nhà cầm quyền dùng nhiều biện pháp trấn áp, đe dọa, gây khó khăn trong cuộc sống, không được thì bắt tù. Nhưng với Lê Anh Hùng lại cần được bắt, dù có thể họ không hề muốn, điều này quả là một vấn đề nan giải đối với họ.

Lê Anh Hùng có đạt được mục đích hay không, không ai có thể nói trước. Nhưng rõ ràng, anh đang chủ động trong “cuộc chơi”.

7/7/2018

Để đề phòng hacker Trung Quốc thông qua các thiết bị này để giám sát và khống chế máy bay chỉ huy hạt nhân.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis đã kết thúc chuyến thăm Trung Quốc 3 ngày. Truyền thông Mỹ đưa tin, khi ông Mattis rời khỏi Trung Quốc, ông đã yêu cầu 10 phóng viên trong đoàn tháp tùng đem các thiết bị điện tử sử dụng và cài đặt Wifi ở Trung Quốc, trong đó có điện thoại, máy tính xách tay bỏ lại toàn bộ và không được phép mang lên máy bay để đề phòng hacker Trung Quốc thông qua các thiết bị này để giám sát và khống chế máy bay chỉ huy hạt nhân.

Cô gái Huế đi biểu tình, bất chấp chồng chưa cưới dọa hủy đám cưới

Khanh Pham shared a post.
Image may contain: 1 person, text

Quan Nguyen Thanh to Dân Saigon Xưa

Cô gái Huế đi biểu tình, bất chấp chồng chưa cưới dọa hủy đám cưới 

Lan mất cha trong trận bão 2006, hoàn cãnh gia đình túng thiếu sau khi ba qua đời, em buộc lòng phải nghỉ học để giúp me nuôi các em, dù răng lúc đó Lan là học sinh giỏi trong trường. Chúng tôi đã đến và năn nỉ mẹ em cho em được tiếp tục học, Lan nhận được học bổng và trợ cấp hàng tháng từ hội chúng tôi từ năm 2006 đến 2014. Sau khi hoàn tất chương trình sư phạm Hóa ở ĐHSP Huế em vao Sài Gòn làm việc.

Mấy hôm nay nhẩm tính, còn hơn 1 tháng nữa là đám cưới của Lan, như rứa tôi sẽ về dự đám cưới em được. Bổng dưng hôm nay Lan gọi tôi qua Facebook messenger với lời mở đầu gọn lỏn:
– Cô ơi, con hủy đám cưới rồi.
Tôi thót giật mình hỏi:
-Vì răng rứa con?

Lan chỉ trả lời bằng tiếng thở dài và tảng lơ hỏi:
– Cô có thấy con trong đoàn biểu tình hôm 10 tháng 6 không?
Tôi hỏi:
-Nhiều nhóm quá cô không tìm thấy được.

Lan nói:
-Dạ con ở trong nhóm ở công viên Hoàng Văn Thụ.
– À.
Tôi hỏi tiếp:
-Con đi với ai?

Lan nói:
– Dạ con cùng đi với mấy anh chị em người Huế vô đây làm và học. Học trò của cô cũng nhiều lắm.
Tôi vui mừng khen:
– Các con giỏi quá!

Lan cười trong phone và nói:
– Cô hay nói trí thức là con chim báo bão mà? Tiếng chim gốc Huế tha hương hét to lắm cô à.
Tôi trở lại câu hỏi từ đầu:
– Vì răng con hủy kết hôn?

Lan nhẹ giọng từ từ ngại ngùng nói:
– Dạ, dạ, tại vì chuyện biểu tình.
– Biểu tình ? (Tôi hỏi)

– Hôm qua chị Ly không nói với cô hả?
– Không con à, tôi trả lời.

Lan nói:
– Dạ mấy ngày trước đó anh V ngăn cản không cho con đi biểu tình và sáng hôm nớ anh nói “Nếu em đi biểu tình thì chúng ta hủy đám cưới”. Buổi chiều ngày biểu tình anh đến chổ con ở và nói nếu con xin lỗi và hứa từ nay trở đi không tham gia bất cứ cuộc xuống đường mô hết thì anh tha thứ và bỏ qua. Con nói con không có lỗi nên không cần anh tha thứ. Anh nổi điên đá cái ghế rồi bỏ đi.
Tôi hỏi tiếp:
– Con có hỏi vi răng ngăn cản con đi biểu tình không?

– Anh nói sợ liên lụy, sợ mất việc làm, sợ bị bắt, sợ đủ thứ chán lắm.
Tôi lại hỏi:
– Sau đó V có trở lại không con?

– Dạ anh không trở lại nhưng text cho con và biểu con suy nghĩ kỹ, tuần sau trả lời cho biết.
Tôi nóng lòng hỏi tiếp:
– Ừ, con trả lời ra răng?

Lan nói với giọng buồn buồn:
– Dạ tuần sau anh tới và hỏi lại con thì con cho anh biết là con sẽ không khi mô bỏ ý nguyện đấu tranh. Anh bực mình hét to “vậy thì chúng ta bỏ đám cưới, anh sẽ báo cho gia đình anh biết và sẽ gọi ra Huế xin lỗi má em”, rồi anh bỏ đi.
Bồi hồi, tôi hỏi:
– Con có hối hận không?

– Không cô ơi, hai đứa quá khác nhau về chính kiến, có lấy nhau về cũng không ở lâu được.
Tôi hỏi một câu dư thừa:
– Rồi con tính răng?

– Con không tính chi nữa hết. Con cũng không lo chi cô ơi, chung quanh con vẫn có nhiều anh chị em người Huế cùng suy nghĩ như con, con không sợ cô đơn.

Sau khi chấm dứt nói chuyện với Lan, tôi bần thần mừng vui lẫn lộn. Mới 24 tuổi, từ Huế vô Sai Gòn kiếm sống, có cơ duyên gặp được người thanh niên lớn hơn 5 tuổi, đứng đắn và có công ăn việc làm đàng hoàng. Rứa mà, khi 26 tuổi cô gái Huế nhỏ bé nầy dám đánh đổi hạnh phúc riêng tư để bảo vệ nổi khát khao tự do dân chủ.

Tôi hơi hối hận vì điều thầm trách móc sự vắng bóng của người Huế trong cuộc tổng xuống đường hôm 10 tháng 6. Thì ra trong đám đông xuống đường hôm đó, có nhiều vì sao di chuyễn từ nền trời Huế đến tỏa thêm ánh sáng ở Sài Gòn, tự nhiên tôi thấy lòng được an ủi.

So với Lan, tôi may mắn hơn vì bên cạnh những ưu tiên về sự nghiệp, tiền bạc và hoàn cãnh xã hội tôi còn được sự trợ giúp của người bạn đời, chấp nhận cho tôi bước đi trong lòng thú dữ, anh biết gian nan khi nào cũng ở quanh tôi, nhưng không ngăn cản để cho tôi buồn lòng.

–Nguyễn Thị Hương/fb

https://nghiepdoansinhvien.org/…/co-gai-hue-di-bieu-tinh-b…/

MỸ – TRUNG Cuộc chiến thương mại

Namha Pham shared a post.
Image may contain: 1 person, suit
Image may contain: 1 person, smiling, closeup
Image may contain: 2 people

Kao PhúFollow

MỸ – TRUNG 
Cuộc chiến thương mại

Hôm qua, 12h 6.7.18 chiến tranh thương mại Mỹ Trung chính thức mở màn.

Cuộc chiến này nếu đến mức toàn diện, hệ lụy sẽ là ko chỉ hai bên cùng tổn thất mà một loạt nước thứ ba cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Nhưng ai thiệt hại nhiều hơn và kẻ thắng cuối cùng là ai?
Xin đưa vài con số để các bạn nắm rõ hơn.

1- Tương quan
Tổng kim ngạch xuất khẩu vào Mỹ của TQ khoảng 500 tỷ đô tương đương 4% GDP TQ. 
Tổng XK của Mỹ vào TQ khoảng 200 tỷ đô bằng 1%GDP Mỹ.
Giả sử cuộc chiến đến mức sát ván, hai bên chơi tất tay đến cùng bằng mức thuế 25% thì:
– Mỹ mất (25% của 200) = 50 tỷ đô.
– TQ mất (25% của 500) = 125 tỷ đô.
Nghĩa là: TQ thiệt hại theo tính toán đơn thuần là 75 tỷ đô.
2- Thiệt hại thực tế.
Thiệt hại thực với TQ là khủng khiếp hơn nhiều.
– 75 tỷ đô (tính trên) chỉ là… muỗi!
– Trên thực tế là TQ ko thể bán lỗ (giảm giá bằng tăng thuế để bán hàng). Nghĩa là phải dừng sản xuất các mặt hàng đang xuất vào Mỹ… khi ấy:
Khoảng 30 triệu lao động bị mất việc trực tiếp, kèm thêm ít nhất 100 triệu lao động khác bị ảnh hưởng nặng, chiếm gần 20% tổng số lao động của TQ (khoảng 700tr).
– Trực tiếp giảm 4% GDP và kéo theo các ngành phụ trợ mất việc, chi trợ cấp mất việc… thiệt hại có thể lên tới 8% GDP.
– Hàng ngàn nhà máy công xưởng giá trị đầu tư nhiều ngàn tỷ đô đắp chiếu bán ko ai mua vẫn phải bảo trì bảo dưỡng (cũng tiền tỷ). Hàng triệu tấn sản phẩm tồn kho, nhiều triệu tấn nguyên phụ liệu sản xuất nằm chờ hư hỏng, xuống cấp…
– Lòng tin nhà đầu tư sụp đổ.
Đây mới là thiệt hại kinh khủng. Bằng chứng là, khi Trump mới tuyên bố áp thuế, lập tức thị trường chứng khoán TQ chỉ trong vòng mấy tuần đã mất đi 2.000 tỷ đô (30 năm gom góp TQ mới tích lũy thặng dư tiền tệ khoảng 3.000 tỷ đô).
Chưa hết! Các nhà đầu tư nội ngoại ồ ạt rút tiền để tìm nước khác an toàn hơn. Thị trường tài chính lâm vào khủng hoảng triền miên và có thể sụp đổ hoàn toàn kéo theo suy thoái kinh tế trên diện rộng… (ta gọi là nghèo còn thêm eo).

Về phía Mỹ, thiệt hại cũng ko nhỏ. Nó ảnh hưởng làm mất 1% GDP lan rộng thì khoảng 2%, nhưng, ko thể gây khủng hoảng tài chính hay suy thoái kinh tế như khi sụt giảm tới 8%.

3- Khắc phục ra sao?
– Phía TQ sẽ tìm thị trường khác thay thế, nhưng, việc này khó hơn hái sao! Vì, TQ đã chết danh: trùm hàng gian hàng giả khó mà được các thị trường lớn chấp nhận. Còn mấy thị trường như Bắc TT, VN, Lào, Căm, Phi châu… thì quá èo uột, có ráng nhận thêm cũng chẳng nổi 1% GDP hàng hóa TQ.
Tài chính lại còn khó hơn! Vì nguồn đầu tư hầu hết tới từ Mỹ và các nước thân Mỹ họ quá biết “hàng” rồi!
Một số nhà đầu tư nhỏ có thể nhân dịp này chiếm lĩnh thị trường TQ rộng lớn nhưng chẳng qua chỉ như đổ thêm vài xô nước chẳng thay đổi cơn khát mặn chát của biển lớn chình ình.

Phía Mỹ. Nhân cơ hội TQ bị hất cẳng các nước Nhật, Hàn, Đức, Pháp… và khối Nam Mỹ sẽ lập tức nhảy vào thế chân. Vì, được bán hàng trên đất Mỹ là mơ ước của mọi công ty trên thế giới. 
Về tài chính, nước Mỹ chắc chắn ko thiếu nguồn, nó sẽ mau chóng bù đắp các lỗ hổng mà TQ để lại, thậm chí về lâu dài sẽ ổn định và phát triển hơn.

Kết luận:
Ko phải vì ghét TQ đang chiếm đất, biển đảo VN tôi nói thế.
Mà thực sự tay nhà giàu mới nổi cậy 1,4 tỷ dân trên bàn cờ thế giới chẳng qua cũng chỉ nhỉnh hơn số không chút xíu khi so với Tư bản Mỹ là tập hợp các tinh túy kinh doanh vừa hùng mạnh, thực dụng còn thêm quá lọc lõi thương trường từ hàng trăm năm nay.
So về chủ soái. 
Tập Cận Bình chỉ là tay âm hiểm già dơ về tranh quyền đoạt lợi trong nội bộ đảng cộng sản TQ, bắt nạt mấy nước nhỏ và mơ ước cao nhất của gã chỉ là thứ cặn bã… “hoàng đế” suốt đời!
Bên kia là tổng thống Donald Trump vốn là tay sói già trùm kinh doanh từ bất động sản đến truyền thông… với ước mơ “nước Mỹ trên hết” sẽ dư khôn ngoan để cất những con át chủ bài đợi một ngày đẹp trời mới tung đòn quyết định đẩy Tập từ kẻ “thua me” nhảy sang gỡ “bài cào”… rồi đẩy luôn cả TQ từ thua Mỹ đến chỗ bị “sập hầm” cả làng là cái chắc.

Ghi chú: số liệu lấy từ bài “Thặng dư thương mại của Trung Quốc với Mỹ tăng cao” của Thời báo Tài chính (bộ TC) ngày 12.1.2018 và một số báo khác.

Ép buộc gia đình dùng dịch vụ xe cấp cứu với giá cao.

Thuong Phan shared a video.
-1:48

73,881 Views

Lúc 15 h chiều ngày 7/7

Bệnh viện tỉnh Phú Yên. Đến khi đưa về nhà mất. Mà vẫn không cho xe gia đình tôi thuê vô đón. Ép buộc gia đình dùng dịch vụ xe cấp cứu với giá cao.

Theo tôi tìm hiểu bệnh viện Phú Yên không đấu thầu dịch vụ xe cấp cứu. Tại sao lại cho phép 1 hãng xe vô. Thu phí với giá rất cao. Trong khi những ngừoi nghèo như gia đình tôi không đủ chi phí thuê xe ….. của bệnh viện cho đậu. Thì bệnh viện gây khó dễ không cho xe tôi thuê vào đón ba tôi. Ép gia đình tôi phải đẩy ba tôi ra cổng.

Tôi thực sự mất niềm tin về ban lãnh đạo bệnh viện tỉnh Phú Yên .

nguồn Nhã Nhi

VIỆT NAM CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ?

Hung Le shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, standing and outdoor

Lê Vi is with Lê Vi and 3 others.

VIỆT NAM CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ?

Nếu ai hỏi Việt Nam có điều gì đặc biệt, mình sẽ trả lời rằng, Việt Nam là đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý và những chuyện ngược đời được coi như là lẽ đương nhiên:

– Dân tộc ta có lịch sử 4 ngàn năm dựng nước và giữ nước nhưng phải đến thế kỷ 20 mới có 1 người được cho là “đẻ ra cả dân tộc”!

– Có 1 tổ chức tự phong cho mình là tổ chức duy nhất có thể lãnh đạo được đất nước và bất kỳ ai không tin vào điều đó đều bị cho là “thế lực thù địch.”

– Tổ chức này luôn tự nhận là trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nhưng đến cả 1 lý thuyết quan trọng vào loại bậc nhất của chủ nghĩa Mác-Lê họ cũng làm ngược lại. Đó là “mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển” nhưng họ lại không bao giờ chấp nhận 1 tổ chức nào đối lập với họ, có nghĩa là họ không chấp nhận có sự mâu thuẫn.

– Họ luôn nói rằng giai cấp công nhân là giai cấp giữ vai trò lãnh đạo nhưng thực ra giai cấp công nhân ở Việt Nam đang lo đi làm tăng ca kiếm ăn từng bữa nói gì đến lãnh đạo ai.

– Họ luôn tự hào khi nhận mình là đầy tớ của nhân dân. Chỉ tiếc là ở xã hội này ông chủ thì đi wave tàu và ở nhà cấp 4 còn đầy tớ thì ở biệt thự và đi xe hơi. Mỗi lần ông chủ cần đầy tớ giúp việc gì thì phải làm đơn xin xỏ, đút lót tiền bạc…

– Nghe nói lương công chức nhà nước ba cọc ba đồng nhưng người ta lại đua nhau bỏ ra cả trăm triệu đồng để xin vào biên chế.

– Người dân còng lưng nộp thuế nuôi cán bộ nhưng mỗi khi cần cán bộ giúp việc gì thì họ phải đi xin, nài nỉ, bôi trơn và họ coi đó là chuyện bình thường.

– Nhà nước của dân, do dân và vì dân nhưng người dân thì chẳng được quyền lựa chọn người lãnh đạo.

– Muốn biết thông tin chính xác về tình hình trong nước thì phải đọc báo chí của nước ngoài và muốn lên tiếng ủng hộ chủ quyền biển đảo thì hãy lên mạng hô hào, chớ dại ra đường biểu tình mà phải vào ngồi nhà đá.

– Công an thì ngày càng đông nhưng tội phạm thì ngày càng tăng, người dân bị mất trộm mà lên báo công an thì bị coi như kẻ đi ăn trộm vậy. Muốn được giải quyết thì đừng nói nhiều nhé, tiền đâu đưa mau. Nhưng ngạc nhiên là dân họ ngoan lắm, đưa tiền xong còn cảm ơn, giống như họ vừa được ban phát đặc ân vậy.

– Pháp luật thì khắt khe nhưng khi dân phạm luật thì họ bỏ tiền ra để chạy tội. Vậy thì tội gì mà không ban hành thật nhiều thứ luật khắt khe.

– Cứ chửi thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng nhưng thời nay thuế má đâu có kém, ví dụ như mua 1 lít xăng là đóng hơn 10 ngàn tiền thuế đó.

– Suốt ngày tuyên bố chống tham nhũng nhưng càng chống tham nhũng lại càng tăng, càng tinh giản biên chế thì công chức lại càng đông.

– Bệnh viện, trường học thiếu thì không chịu xây mà suốt ngày đổ tiền vào xây tượng đài, bảo tàng để làm cảnh. Công ty nhà nước nào cũng báo lỗ nhưng lương lãnh đạo thì ở trên trời và đặc biệt chẳng bao giờ thấy phá sản.

– Suốt ngày chê bai các nước tư sản nhưng động tý là lại đi ngửa tay xin tiền viện trợ.

– Nông sản ế phải đem đổ bỏ nhưng ở chợ thì bán tràn lan nông sản của TQ, kiểm lâm thì đi phá rừng, hải quan tiếp tay cho buôn lậu.

– Sinh viên ra trường thất nghiệp, để nhường chỗ cho con cháu quan chức dốt nát vào làm.

– Nhưng nghịch lý lớn nhất vẫn là, đất nước đói nghèo lạc hậu nhưng đảng thì lại quang vinh muôn năm.

– Và cuối cùng là tuy có nhiều điều vô lý như thế nhưng nhân dân họ vẫn lặng im, họ cam chịu, họ sợ hãi…
[[ Nguyễn Thùy Linh]]

Ps: nếu thấy nhận định trên là đúng xin bình luận số
1, không hoàn toàn đúng xin bl số 2, sai hoàn toàn xin bl số 3, hoặc bày tỏ ý kiến riêng của bạn!

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638844766469559/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638688606485175/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638821433138559/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/638688606485175/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/640753716278664/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/637705323250170/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639068366447199/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/642599606094075/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/642591692761533/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641995996154436/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641657076188328/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/641070322913670/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639827813037921/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/640050799682289/

https://www.facebook.com/100010321244448/posts/639744923046210/

CON ĐƯỜNG TƠ LỤA, MẬT ƯỚC THÀNH ĐÔ LÀ Ý ĐỒ CHIẾN LƯỢC CỦA LUẬT ĐẶC KHU, LUẬT AN NINH MẠNG 

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a live video.

LIVE

Dân Nói is live now.Follow

Ăn cơm Việt Nam, Vũ Văn Tiền rước Tàu Cộng kiểm soát thêm một vị trí xung yếu của đất nước?
https://youtu.be/eoQv-w2Bylo

Trung Quốc sẽ thua trong bàn cờ Biển Đông
https://youtu.be/yc3e6QVQ9BA

Tập Cận Bình tỉnh mộng
https://youtu.be/cSjVTUgruPs

Dã tâm bành trướng toàn cầu của Trung Quốc gặp trở ngại
https://youtu.be/igAAma6gW9U

CON ĐƯỜNG TƠ LỤA, MẬT ƯỚC THÀNH ĐÔ LÀ Ý ĐỒ CHIẾN LƯỢC CỦA LUẬT ĐẶC KHU, LUẬT AN NINH MẠNG
https://youtu.be/9bRzkKmm_fk

Bạo Lực Chính Quyền Và Hoa Hồng Nhân Dân
https://youtu.be/Hc3D6Vd-428

Luật Biểu Tình không phải là thứ để ban phát, bố thí cho dân
https://youtu.be/nrkJPGE752I

Thị Trường Chứng Khoán (TTCK) bay mất 40 tỷ USD

Thị Trường Chứng Khoán (TTCK) bay mất 40 tỷ USD

Thị Trường Chứng Khoán mất mốc 900 điểm, các nhà đầu tư hoảng loạn bán tháo, bốc hơi 40 tỷ USD.

Hàng chục tỷ USD tiếp tục bốc hơi.

Ở vào thời điểm hiện tại (ngày 5/7/2018), thị trường chứng khoán Việt Nam đã bốc hơi hơn 25%, tương đương “đốt” hơn 40 tỷ USD

Ảnh 1: Đóng cửa phiên giao dịch 5/7, VN-Index giảm 15,59 điểm xuống còn 899,4 điểm. Đây là lần đầu tiên trong 1 năm qua, VN-Index thủng mốc 900 điểm. (Ảnh Bản quyền Vietnamnet).

Ảnh 2: Trước đây vài ngày, Tính đến phiên giao dịch ngày 26/6/2018, TTCK đã bốc hơi hơn 30 tỷ USD, trong vòng gần 3 tháng, so với đỉnh cao vốn hóa 170 tỷ đồng ghi nhận vào ngày 9/4 (khi VN-Index đạt 1.203 điểm). (Ảnh Bản quyền báo Tuổi Trẻ).

Nguồn: http://vietnamnet.vn/…/vn-index-mat-moc-900-diem-hoang-loan…

No automatic alt text available.
Image may contain: text