Trần Huỳnh Duy Thức: Cho trọn mối tình

Tin Mừng Cho Người Nghèo
Hôm nay (13.09) là ngày thứ ba mươi mốt anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù để đòi quyền làm người cho mọi người, cho người dân Việt, đòi nhà cầm quyền cộng sản phải thượng tôn pháp luật, dù đó là pháp luật của nhà cầm quyền cộng sản, vô pháp và vô luân.

Anh, cũng giống bao tù nhân lương tâm khác vẫn chứng minh sự vô tội của mình và kiên trì đấu tranh cho công lý, cho quyền làm người, cho tiếng nói bảo vệ môi trường, cho tương lai của dân tộc và sự sống còn của quốc gia.

Anh đem sinh mạng quý giá duy nhất của mình thách thức nhà cầm quyền, không phải là một ván bài sinh tử vì những giá trị hơn thua, nhưng là những giá trị thuộc về chân lý hay giả trá, tồn tại hoặc tiêu vong.

Anh như người lính canh, canh gác, để đến thời đến buổi, thức tỉnh nhận thức xã hội. Thời đấy là thời nào, anh không biết, nhưng anh vẫn trung kiên với niềm tin và hy vọng, chân lý tất thắng gian tà, sự thật tất thắng giả trá.

Anh, như ngọn hải đăng, tiêu tốn năng lượng chính mình, chẳng để cho mình, nhưng cho tha nhân; dùng sinh mạng mình như nguồn năng lượng thắp sáng niềm tin vào chân lý cho dân tộc đang lạc lối hoang mang, giữa phong ba mù mịt của thứ “định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Vì chân lý và lòng yêu quê hương, anh tích tụ được sức mạnh, giúp anh kiên trì và kiên trung như một vị ngôn sứ, cảnh báo những tai họa, báo trước cho tương lai.

Hôm nay là ngày thứ ba mươi mốt, anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù, cùng với những tù nhân lương tâm khá, vẫn kiên trì đấu tranh cho công lý, cho công bằng xã hội và cho tương lai nước Việt.

Anh là nguồn cảm hứng cho bao người đấu tranh cho dân chủ cho tự do, trong và ngoài nước, vẫn kiên cường song hành cùng anh trên chiến tuyến, bao người vẫn kiên trì cùng với anh lên tiếng bảo vệ môi trường vì sự an toàn của toàn dân tộc, bao người đã cống hiến tuổi xuân và mạng sống vì tương lai của quê hương, và bao người hôm nay dấn thân đòi minh bạch hóa những vấn đề mà nhà cầm quyền cộng sản cố che dấu và bao biện.

Anh và những người ấy liên kết lại, không phải là tạo nên những tổ chức chống đối, phá hoại và bất mãn, nhưng anh, nhờ anh và những con người yêu dân chủ và quyền con người thắp sáng ngọn lửa, thức tỉnh nhận thức của một xã hội tăm tối vì sợ hãi và yếu nhược, phản tỉnh toàn xã hội phải quan tâm tới những vấn đề chính trị đã, đang và sẽ xảy ra cho mình, vì đó chính là vận mệnh của mình, với cái giá không hề rẻ, với sự hy sinh không hề nhỏ, là chính sự sống của bản thân, hạnh phúc của gia đình và tương lai của dân tộc.

Rất nhiều người dường như thất vọng về tính hiệu quả của những cuộc biểu tình phản kháng, biểu dương ý chí của người dân; có những người chán nản vì đại đa số còn vô cảm trong những việc xảy ra cho chính mình, ù lỳ trong nếp nghĩ an thân và sống cam phận, và coi những người đấu tranh “là phá bĩnh nồi cơm”.

Vẫn còn đó rất nhiều người vì kém hiểu biết, sợ hãi và ích kỷ, lảng tránh những vấn đề chính trị, là những vấn đề quyết định đến từng đồng xu của họ, trong những sinh hoạt trong đời sống, với những vấn đề nhỏ nhoi trong gia đình của họ. Vịn cớ phải lo cơm áo gạo tiền, chỉ lo chu toàn bổn phận với gia đình, mà quên rằng nước mất thì nhà tan, cuộc sống không chỉ là có thế. Họ không biết rằng họ sẽ phải lo “cày cuốc” đến bở hơi tai thêm gấp nhiều lần, để giải quyết những vấn đề liên quan trực tiếp và gián tiếp đến miếng cơm, manh áo của họ, đến sự an nguy của gia đình họ, nhất là sự im lặng của họ là nguồn năng lượng nuôi dưỡng cái thể chế độc tài tham nhũng đang bóc lột, đang đầu độc họ, đang giết chết họ.

Trần Huỳnh Duy Thức chẳng dám nghĩ mình là đấng cứu rỗi dân tộc, nhưng sự dấn thân và hy sinh của anh là sức mạnh và nguồn cảm hứng cho hàng triệu con người phải đặt mình tự vấn, cho hàng triệu con tim tha thiết với quyền làm người cùng một nhịp đập, cho những sự đấu tranh phản kháng rải rác của những người yêu quê hương dân tộc hội tụ lại, trở thành một tinh thần bất khuất của dân tộc Việt.

Nhờ sự hy sinh cao cả của anh, sự thay đổi nhận thức xã hội sẽ phát sinh những chuyển động xã hội, từ đó có thể tiến tới chỗ thay đổi cơ chế chính trị, nhưng sự thay đổi này nhanh hay chậm tùy theo nhận thức của từng người. Một con én không phải là mùa xuân, mà chỉ báo hiệu mùa xuân.

Không biết sau ngày thứ ba mươi mốt tuyệt thực, Trần Huỳnh Duy Thức sẽ ra sao và nhà cầm quyền cộng sản có động thái gì, nhưng bên anh còn có hàng triệu người vẫn quan tâm, vẫn cầu nguyện cho anh được thêm sức mạnh, được bình an trong tâm hồn. Vì thế anh hãy kiên vững để vượt qua. Chúng tôi bên anh!

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, DCCT

TINMUNGCHONGUOINGHEO.COM
Thái Hà (14.09.2018) – Hôm nay (13.09) là ngày thứ ba mươi mốt anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong tù để đòi quyền làm người cho mọi người, cho người d…

ĐẢNG ƠI XIN HÃY GIẾT CHẾT TÔI NHƯNG ĐỪNG BAO GIỜ GIẾT CHẾT DÂN TỘC TÔI NHÉ

Thanh Tran shared a post.
Image may contain: 1 person, standing, outdoor and text

Hùng Manh

ĐẢNG ƠI XIN HÃY GIẾT CHẾT TÔI NHƯNG ĐỪNG BAO GIỜ GIẾT CHẾT DÂN TỘC TÔI NHÉ 
============≠====================
Văn hóa, giáo dục mất từ đâu? một dân tộc mà ngôn ngữ bị xuyên tạc; ông, bà, bố, mẹ không thể dạy được con, cháu biết đọc đúng, viết đúng; một dân tộc mà các phương tiện truyền thanh, truyền hình tuyên truyền những điều nhảm nhí, ăn nói bậy bạ vô văn hóa công khai, điện ảnh thì chỉ có kích dục, bạo lực… dân tộc đó đang bị mất văn hóa, diệt vong văn hóa, giáo dục lụi bại…

+ Kinh tế nghèo khổ từ đâu? Quốc gia chỉ biết đi vay nợ nước ngoài để tiêu xài, phá phách; xuất khẩu lao động nô lệ để lấy ngoại tệ tăng trưởng; quan chức sẵn sàng nhận hối lộ, tham nhũng từ kẻ thù ngoại bang TQ để vay nặng lãi, bắt con cháu đời sau phải gánh nợ…

+ Chính trị hủ bại từ đâu? Một quốc gia bị Tq siết thòng lọng vào cổ, bị đe dọa giết bất kỳ lúc nào bởi bom nước thủy điện, nhà máy điện hạt nhân bao quanh; bởi bấu víu cái phao chủ nghĩa cộng sản do kẻ thù ngoại bang TQ đưa ra, dụ dỗ những kẻ đứng đầu dùng bạo lực để duy trì quyền lực cho con cháu; quan chức cấp dưới ra sức vơ vét tài sản của dân bằng mọi cách nhằm chạy trốn ra định cư ở nước ngoài…

+ Dân tộc làm nô lệ từ đâu? Biết rõ dã tâm của kẻ thù nhưng vẫn “láng giềng tốt, đồng chí tốt”, mặc cho “đồng chí” ấy ngày đêm xâm lược biển đảo, tuồn tiền giả, hóa chất độc hại, thực phẩm bẩn giết hại dân mình. Mặc cho “đồng chí tốt” ấy dùng xâm lược mềm – bắt VN phải lệ thuộc dần dần văn hóa, chữ viết, tư tưởng, khoa học công nghệ, tài chính, ngân hàng, công nghiệp, thương nghiệp… đến xâm lược công khai trên biển đông. Tiếp tay cho “đồng chí tốt” ấy xâm lược công khai, thực hiện chế độ thực dân kiểu mới bằng Luật An ninh mạng và Luật đặc khu.

Chính trị là gì? từ văn hóa, ngôn ngữ, tư tưởng, nhận thức….đến kinh tế, quân sự, chính trị… TQ đang hiện thực hóa chế độ thực dân kiểu mới tại VN: khai thác tận diệt tài nguyên khoáng sản, biến VN thành con nợ, phá hủy nền tảng văn hóa dân tộc, đầu độc thế hệ trẻ VN bằng hóa chất, rượu bia, ma túy, văn hóa đồi trụy, chìm đắm trong sa đọa hưởng thụ, quên đi nỗi đau của dân tộc.

Trận đại tàn sát kinh hoàng nhất của Stalin trong lịch sử nhân loại”.

Hoa Do shared a post.
Image may contain: 1 person, standing and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, sky, horse and outdoor
Image may contain: outdoor

Hữu Thọ

NGÀY NÀY NĂM ẤY: 11-9-1932 lãnh tụ Stalin ra lệnh tịch thu hết lương thực, thực phẩm tại Ukraina, khiến 1/4 dân số chết đói, gây ra “trận đại tàn sát kinh hoàng nhất của Stalin trong lịch sử nhân loại”.
Sự thể là thế này.

Năm 1930 Stalin bắt đầu xây dựng CNXH, hủy bỏ sạch sành sanh làng xã để thành lập nông trang tập thể. Nông dân phải nộp hết ruộng đất, bò ngựa, xe cộ và lương thực tích trữ cho nông trang, tất nhiên phải chống đối rồi. Tại Ukraina, vựa lúa mì lớn nhất Liên Xô, sự chống đối mãnh liệt nhất. Nông dân chôn giấu lương thực, còn lại đốt bỏ hết. Họ giết sạch gia súc, giấu thịt và sữa dưới ao hồ đóng băng, còn bao nhiêu nhậu nhẹt say sưa tối ngày. Đến mùa vụ, họ ỉ vào lương thực chôn giấu lủ khủ, ứ chịu ra đồng cày cấy, mà sức kéo (bò, ngựa) còn đâu nữa. Sản lượng lúa mì ở Ukraina năm 1931 giảm sút nghiêm trọng, báo hiệu mở đầu nạn đói.

Nhân cơ hội này, phong trào ly khai đòi tách Ukraina khỏi LX bùng phát. Ban lãnh đạo ĐCS Ukraina có ý ngả theo lòng dân. Stalin ra lệnh đàn áp thẳng tay. Bắt bớ, bắn giết quá trời ông địa. Giữa năm 1932 ĐCS Ukraina năn nỉ trung ương nhẹ tay. Stalin bác bỏ thẳng thừng, điều thêm quân đến thanh trừng, biến Ukraina thành trại giam và nghĩa địa khổng lồ.

Ngày này năm ấy (11-9-1932), Stalin ra lệnh tịch thu tuốt tuồn tuột lương thực, thực phẩm tại Ukraina, cử Môlôtốp trực tiếp chỉ đạo chiến dịch. Binh lính và công an càn quét các làng xã, sục sạo tìm lương thực cất giấu. Nông dân bị cấm đi xin ăn, mặc cho đói lả đến chết. Dân thành phố được cấp lương thực theo tem phiếu nhưng có lệnh cấm bố thí cho bà con họ hàng từ quê lên. Thầy thuốc bị cấm chữa bệnh cho nông dân. Nhiều làng chết đói sạch sành sanh, không còn một mống. Cộng đồng gốc Ucraina ở châu Âu, Canada, Mỹ vận động quyên góp. Nhưng các đoàn xe chở lương thực cứu trợ bị chặn ở biên giới.

Tính đến tháng 4-1933 đã có 7 triệu người (có tài liệu nói 10 triệu) chết, chiếm 1/4 dân số Ukraina khi đó. Chính quyền Xô viết tuyên bố đã đạt được mục đích “tiêu diệt xong bọn phản động, tiểu tư sản thoái hóa để tạo dựng con người mới XHCN”.

Thế giới nói gì?

Năm 2003 Liên Hiệp Quốc xác nhận nạn đói Ukraina 1932-1933 là hậu quả của chính sách độc tài tàn bạo. Năm 2006 quốc hội Ukraina lên án đó là tội diệt chủng. Năm 2008 quốc hội châu Âu ra quyết nghị coi nạn đói này là tội ác chống nhân loại. Năm 2010 tòa án Kiép (thủ đô Ukraina) tuyên án Stalin và các lãnh đạo Xô viết phạm tội diệt chủng. Tại Mỹ, ngày 13-11-2009 TT Obama đọc diễn văn trong Ngày tưởng niệm Nạn đói Ukraina: “Tưởng niệm những nạn nhân của thảm họa nạn đói Ukraina cho chúng ta dịp để nghĩ tới hoàn cảnh của những người dân phải sống khốn khổ dưới các chế độ cực đoan, tàn bạo trên thế giới”.

Ảnh 1: Đài tưởng niệm nạn đói 1932-1933 tại thủ đô Kiép.
——-
Phụ lục: Hồi đó, với niềm tin mãnh liệt, để lôi kéo bà con ta (lớp trẻ bây giờ gọi là thả thính), chàng thanh niên Tố Hữu viết bài thơ Lão đầy tớ (sau này in trong tập Từ ấy) ca ngợi chế độ tươi đẹp của LX. Trích từ khổ thứ 6 trở đi:
…Ông đã nghe ai nói
Có một xứ mênh mông
Nửa tây và nửa đông
Mạnh giầu riêng một cõi?
Nơi không vua, không quan
Không hạng người ô uế
Không hạng người nô lệ
Sống đau xót, lầm than.
Nơi tiêu diệt lòng tham
Không riêng ai của cải
Hàng triệu người thân ái
Cùng chung sức nhau làm.
Để cùng nhau vui sướng
Ai già nua tật nguyền
Thì cứ việc ngồi yên
Đã sẵn tiền nuôi dưỡng.
Lão ngơ ngác nhìn tôi
Rối rít: Ồ hay nhỉ!
Ai già nua được nghỉ
Cũng no ấm trọn đời?
Ai cũng có nhà cửa
Cũng sung sướng bằng nhau?
Đã không ai đè đầu
Làm chi có đầy tớ?
Cậu bảo: Cũng không xa?
– Nước Nga?
– Ờ nước ấy.
Và há mồm khoan khoái
Lão ngồi mơ nước Nga.
Hết chuyện.

ĐỐT THUYỀN CỦA NGƯỜI BÁN HÀNG RONG, MỘT HÀNH VI TÀN ÁC.

Hanh Nguyen shared a post.
No automatic alt text available.
Việt Tân

Lại ”đúng quy trình”? Qui trình của ma quỷ!

ĐỐT THUYỀN CỦA NGƯỜI BÁN HÀNG RONG, MỘT HÀNH VI TÀN ÁC.

Lê Huỳnh Long Ân

Tôi đồng ý ”Bán hàng rong” là một vấn nạn của Du lịch bởi bản thân tôi cũng từng là ”nạn nhân” Tuy nhiên, việc các cơ quan chức năng Quảng Ninh đã đốt cả trăm phương tiện bán hàng rong trên vịnh Hạ Long và cho rằng đây là việc làm cần thiết để nâng cao chất lượng du lịch là quá máy móc, phản cảm và có phần tàn ác.

Nếu là một chính quyền biết lo cho dân, một chính quyền có năng lực quản lý thực sự thì sẽ có những giải pháp thông minh và nhân văn hơn việc chỉ tưới xăng và bật quẹt ….
Nên nhớ, mỗi một chiếc tàu thuyền kia là cả một ”tài sản khổng lồ” của những con người khốn khó, có khi còn là nơi nương náu duy nhất của một gia đình. Hàng nghìn phận người sẽ ra sao khi phương tiện kiếm sống duy nhất bị thiêu rụi trong ngọn lửa ”cay nghiệt” kia?

Khi được đặt câu hỏi tại sao không tổ chức đấu giá, thanh lý để các tàu này được tận dụng khai thác hoạt động trên các địa bàn phù hợp tránh lãnh phí, lãnh đạo Ban quản lý vịnh khẳng định, việc thiêu hủy đã đảm bảo đúng quy trình.

Lại ”đúng quy trình”, cả cái dân tộc này đang đi đúng quy trình.

Qui trình về với lụi tàn, lệ thuộc!

Án tù cho năm công an đánh chết dân

Tòa án cho rằng các hành vi của 5 nhân viên công an là nghiêm trọng, gây bất bình trong xã hội và làm xấu hình ảnh công an, tuy nhiên tòa án cho rằng các bị cáo đã thành khẩn nhận tội và đồng ý bồi thường cho nạn nhân, nên bản án được giảm nhẹ.

About this website

RFA.ORG
Một tòa án tại tỉnh Ninh Thuận tuyên tổng cộng 27 năm tù giam cho 5 người từng là công an tại thành phố Phan Rang- Tháp Chàm vì đã dùng nhục hình dẫn chết tử vong cho một nghi phạm ma túy trong đồn công an.

Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau. 

379,161 Views

NHẠC VIỆT NAM CHỌN LỌC. Editor: Nguyễn Nguyễn

HỌC SINH HÀNH KHÚC (Lê Thương) – Hợp Ca 

Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau. 
Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao.
Lúc khắp quốc dân tranh đấu hy sinh cho nền độc lập.
Học sinh nề chi tuổi xanh trong lúc phấn đấu.
Đem hết can tràng của người Việt Nam tiến lên!

Ca Khúc 1 :

Học Sinh là mầm sống của ngày mai.
Nung đúc tâm hồn để nối chí lớn.
Theo các thanh niên sống vì giống nòi.
Liều thân vì nước, vì dân mà thôi.

Ca Khúc 2 :

Học Sinh là người mới của Việt Nam.
Đã thoát ra một thời xưa tối ám.
Đem sức thanh tân chống mọi suy tàn 
Học Sinh làm sáng đời dân Việt Nam.

Ca Khúc 3 :

Học sinh vào đời chiến thủ ngày nay,
Nung đúc can tràng để binh lý chí.
Trong lúc nước Nam ước mộ anh tài,
Học sinh bền chí lập công từ đây.

NGÀY THỨ 32 – ANH THỨC TUYỆT THỰC !

Image may contain: 3 people, people smiling

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

14.09.2018

NGÀY THỨ 32 – ANH THỨC TUYỆT THỰC !

Bài viết của nhạc sĩ Tuấn Khanh : “TUYỆT THỰC & KHOAN HỒNG”

(Tặng những người bạn đang âu lo của tôi)

Bức ảnh trắng đen lịch sử, ghi lại giờ phút mà nhà cầm quyền trả tự do cho ngài Thích Tuệ Sỹ. Đó là một đêm vào năm 1998, trên chuyến xe đưa ngài cùng nhiều người khác ra khỏi nhà tù. Ngồi chung với ngài, từ trái qua là thầy Thích Phước An, thầy Thích Tuệ Sỹ và thầy Thích Phước Viên.

Nụ cười an nhiên vẫn thường hiện trên gương mặt của ngài, một người trải qua miệt mài những năm tù, thậm chí kề cận với án tử hình ấy, có thể làm bạn phải nghĩ suy về nhiều điều. Phải có trái tim mang đầy niềm tin chính nghĩa, vô úy, vô ngã… mới có thể khiến con người nhẹ bước qua những điều khó tin trong một thế giới với pháp luật, chính trị tăm tối như trong bức hình ấy.

Năm 1978, ngài Thích Tuệ Sỹ bị công an ập và chùa Già Lam, Sài Gòn, bắt mang đi cải tạo – với lý do như hàng trăm ngàn trí thức, công chức, cựu binh… của miền Nam, mà đường về nhà thì tùy theo vui buồn của các nhà lãnh đạo cộng sản, gọi là khoan hồng. Những tháng năm giam hãm “cải tạo” không tên gọi chính thức đó, kéo dài đến năm 1981.

Năm 1984, ngài bị bắt cùng 17 người nữa, trong đó có giáo sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát. Lý do bắt giữ, mà công an khép tội, nghe cũng rất quen thuộc là “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”. Nhưng thực chất, cuộc bắt giữ nhằm chặn đứng phong trào phục hưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, sau khi nhà cầm quyền đã tìm cách phế bỏ tổ chức này, bằng cách lập ra một giáo hội Phật giáo của Nhà nước kiểm soát vào năm 1981, và tổ chức này vẫn hoạt động với sự yểm trợ chính trị của nhà nước Việt Nam cho đến nay.

Lúc bị bắt, công trình “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” lớn nhất của hai vị Tuệ Sỹ và Lê Mạnh Thát, hai bậc học giả Phật giáo hàng đầu của Việt Nam, là việc soạn cuốn Bách Khoa Phật học Ðại Tự Ðiển.

Vào những ngày tháng không có mạng xã hội, không có thư tín tự do và cũng không cơ quan truyền thông quốc tế nào được đi lại, dự khán tòa án, án tử hình đã được áp cho ngài Tuệ Sỹ trong tháng 9/1988. Với các phiên xử đấu tố theo kiểu miền Bắc trước năm 1975, có lẽ không có gì là quá bất thường trong xã hội Việt Nam khép kín bấy giờ, nhưng tin tức về bậc trí giả Phật giáo Việt Nam bị án tử hình đã làm cả thế giới chấn động. Nhiều quốc gia lên tiếng phản đối, các tổ chức quốc tế và cơ quan Liên Hợp Quốc đã liên tục chất vấn và làm áp lực với Hà Nội khiến hai tháng sau, án tử hình được chuyển thành án tù chung thân.

Khi ấy, tòa án không có luật sư, và ngài Tuệ Sỹ cũng không làm đơn xin kháng án hay phúc thẩm. Án chung thân đưa ngài đi xa cả ngàn cây số khỏi miền Nam, và giam ở trại Ba Sao, Hà Nam, nhằm cắt đứt mọi liên lạc với giới tăng ni và tín đồ đang đau đớn dõi theo.

Nhưng khi Việt Nam bắt đầu nối kết với thế giới, đặc biệt là khi Hoa Kỳ bỏ cấm vận vào năm 1994, những vết nhơ như án tù và sự đàn áp tôn giáo với ngài Tuệ Sỹ cùng nhiều người khác phải được rửa để những cái bắt tay làm ăn được tự tin hơn, sạch hơn. Một phái đoàn đặc biệt được cử đến trại giam gặp ngài, và đề nghị ngài viết đơn xin ân xá, để được nhà nước khoan hồng. Thậm chí đơn được đánh máy sẳn, đề sẳn tên người gửi là chủ tịch Trần Đức Lương. Đơn chỉ cần ngài ký tên là xong.

Nhưng ngài Tuệ Sỹ đã từ chối lá đơn xin ân xá đó, và trả lời rằng: “Không ai có quyền xét xử tôi, không ai có quyền ân xá tôi”. Việc ép buộc diễn ra với những kiểu khác nhau, và để chống lại, ngài đã tuyệt thực để phản đối.

Khác với trường hợp Trần Huỳnh Duy Thức, sau 10 ngày tuyệt thực và tin tức lan đi, nhà cầm quyền phải nhượng bộ và trả tự do cho ngài. Nhưng một năm sau đó thì ngài lại gặp khó khăn trong việc sinh hoạt tín ngưỡng, để rồi luôn như trong tình trạng giam lỏng hoặc theo dõi chặt chẽ, suốt từ đó đến nay.

Sự kiện ông Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực chống lại việc ép buộc viết đơn xin ân xá, cho thấy suốt bao nhiêu thập niên, chính sách của nhà tù và kiểm soát chính trị của nhà cầm quyền Việt Nam hoàn toàn không đổi, chỉ có gay gắt hơn và thách thức hơn.

Hai con người trong hai thời điểm khác nhau, nhưng hoàn toàn giống ở chỗ, khi ngài Tuệ Sỹ tuyệt thực, ngài không tin rằng ai đó bên ngoài sẽ giúp được mình. Ngài chấp nhận cái chết đến trước mắt như lẽ đương nhiên vì không muốn quỳ gối trước cường quyền. Ông Trần Huỳnh Duy Thức thì biết mình được ủng hộ bởi nhiều người, nhưng ông sẳn sàng chấp nhận cái chết đến, vì biết khó mà thuyết phục một nhà cầm quyền như Việt Nam biết thượng tôn pháp luật một cách đơn giản theo lẽ nhân loại văn minh.

Hình ảnh chung của cả hai con người ấy, là nụ cười. Đích đến là chân lý, luôn làm con người mạnh hơn cả ngục tù và súng đạn. Khi đích đến là chân lý, nụ cười luôn ở trên môi. Nụ cười đó, là khoan hồng vô lượng sẳn có trong tim, đủ thức tỉnh dân tộc giữa những đêm dài tăm tối.

Tôi luôn nhớ, và tôi mời bạn cùng nhớ.

(Bài viết, nhân ngày tuyệt thực thứ 32 của Trần Huỳnh Duy Thức, tại trại giam số 6, Nghệ An).

Tuấn Khanh. /.

8 lý do khiến con bạn càng ngày càng ngốc

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting and closeup
Image may contain: 1 person, eating, sitting and food
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, sitting and shoes
+4

Kimtrong Lam to Lương Văn Can 75.

8 lý do khiến con bạn càng ngày càng ngốc

Thanh Trúc •Thứ Năm, 13/09/2018 •

Các bậc cha mẹ đều hy vọng con mình ngày càng thông minh, tuy nhiên có rất nhiều phụ huynh lại phát hiện ra con mình trở nên ngày càng ngốc từ lúc nào không hay và cảm thấy không thể hiểu nổi vì sao.

Chuyên gia về giáo dục trẻ em của Mỹ phát hiện ra rằng có rất nhiều em nhỏ trong quá trình học, vì nguyên nhân nào đó mà dần dần sẽ sinh ra sự hoài nghi đối với việc học cũng như vì vậy mà đánh mất sự tự tin. Trong mắt người khác thì các bé chính là “ngày càng ngốc đi”. Chuyên gia gọi hiện tượng này là “ngốc thói quen”.

Đối với những trẻ đang mắc phải hiện tượng này, thì cha mẹ lại không biết được rằng nguyên nhân có lẽ chính là do bản thân họ gây nên.

1. Không cho con thua ở vạch xuất phát

Có những bậc phụ huynh vì để con “không thể thua ở vạch xuất phát” mà bắt đầu dạy tri thức với độ khó cao cho con quá sớm mà bỏ qua cảm nhận của bản thân trẻ.

Thế nhưng, dù con có nỗ lực thế nào cũng vẫn không đạt được tiêu chuẩn ngày càng nâng cao của bố mẹ. Mỗi lần thử đều thất bại, rất ít khi có được cảm giác “chiến thắng”.

Bản thân trẻ đã nỗ lực mà không thể thành công đương nhiên sẽ khiến trẻ ngày càng không tự tin, càng lúc càng không còn ý chí vươn lên. Trẻ sẽ cảm thấy rất thất vọng, không còn lòng tin vào bản thân. Cuối cùng, có thể trẻ sẽ trở thành một đứa trẻ vừa ngốc vừa hậu đậu.

Muốn trẻ thông minh lanh lợi, bạn hãy nói chuyện với con theo cách này

2. Không rèn luyện thói quen đọc sách cho con

Lời nói và hành động cũng như trình độ của phụ huynh trực tiếp quyết định trình độ của con, tầm ảnh hưởng của bố mẹ đối với con cái là vô cùng quan trọng.

Đọc sách có thể rèn luyện khả năng tư duy, nếu bố mẹ không thể tạo được cho con mình một môi trường đọc và học tốt, có thể con sẽ không có hứng thú với sách vở.

Thường xuyên đọc sách, suy nghĩ là phương pháp khiến con người ta thông minh, rèn luyện não phát triển. Nếu một mình lâu ngày không động não, có thể sẽ tăng nhanh tốc độ lão hóa não, khiến người thông minh trở nên trì độn. Trẻ cũng vậy, nếu trẻ chỉ biết cầm điện thoại thông minh chơi game cả ngày, không thường xuyên đọc sách cũng sẽ ngày càng trở nên ngốc nghếch.

Trẻ suốt ngày chơi game, không đọc sách, sẽ càng ngày càng ngốc. (Ảnh: digitaltrends.com)

Một trường công lập ở Florida thay thế bài tập về nhà của học sinh bằng 20 phút đọc sách
Muốn con thông minh? Các nhà khoa học nói hãy đọc sách cho trẻ theo cách này
Những lợi ích không ngờ của việc thường xuyên đọc sách
3. Cho con ăn quá no

Có rất nhiều bậc phu huynh sợ con ăn thiếu sẽ bị đói, cứ bắt con phải ăn thật nhiều. Họ chẳng biết rằng ăn quá no, người ta sẽ trở nên lười biếng, lười vận động, tế bào não cũng không nhanh nhẹn, cứ có cảm giác mơ mơ màng màng. Dân gian thường có câu “ăn quá no, đầu óc ngơ ngẩn”.

Nghiên cứu cho thấy ăn quá no trong một thời gian dài có thể sẽ xuất hiện vấn đề tế bào não lão hóa sớm hoặc giảm trí lực. Bên cạnh đó, chất lượng bữa sáng có quan hệ mật thiết đối với sự phát triển trí não, bữa sáng không những phải ăn mà còn phải ăn đầy đủ.

4. Thường xuyên để con thức khuya

Có nhiều ông bố bà mẹ thích thức khuya, để tránh con làm phiền mình nên cho con chơi điện thoại hoặc cho con xem TV cùng mình.

Còn các bé vì thức khuya dẫn đến thiếu ngủ sẽ xuất hiện hàng loạt vấn đề về sức khỏe, không chỉ suy giảm hệ miễn dịch, rối loạn nội tiết, các vấn đề về trao đổi chất trong cơ thể, mà còn có khả năng dẫn đến nhiều loại bệnh và dễ béo phì. Nếu trẻ thức khuya lâu ngày cũng là do bố mẹ thiếu trách nhiệm.

Có những cuộc nghiên cứu cho thấy thường xuyên thức khuya, ngủ không đủ giấc có thể dẫn đến tăng tốc độ lão hóa tế bào não, dù là người thông minh cũng có khả năng sẽ dần trở nên hồ đồ, ngớ ngẩn.

5. Dạy con bằng vũ lực hoặc bạo lực bằng lời nói

Có những bậc cha mẹ thường hay lớn tiếng trách móc, thậm chí là đánh con khi gặp phải vấn đề nào đó. Bởi vì sợ hãi bố mẹ nổi giận nên nhiều trẻ chỉ có thể lựa chọn im lặng. Lâu dần các bé sẽ hình thành tính cách hướng nội, khép kín, ít nói.

Thật ra thì cha mẹ đánh mắng con trẻ hoàn toàn không thể giải quyết được cốt lõi vấn đề, việc làm này sẽ chỉ khiến tâm hồn trẻ chịu tổn thương lớn hơn. Ngoài ra, có những cuộc khảo sát nhận thấy rằng những trẻ không bị cha mẹ xử phạt về thể xác có chỉ số IQ trung bình cao hơn 5 phần so với những trẻ thường xuyên bị đánh đập, cũng có nghĩa là việc đánh phạt trẻ có thể sẽ khiến trí thông minh của trẻ giảm xuống.

Cha mẹ thường xuyên la mắng con cái sẽ để lại hậu quả gì?

6. Chỉ cho phép học, không được chơi

Có những bậc cha mẹ đặt mọi kỳ vọng lên vai con trẻ. Chỉ cần thấy con học thì sẽ mỉm cười vui vẻ, hễ thấy con chơi liền đùng đùng nổi giận. Cũng có những bậc phụ huynh cho rằng “con chơi nhiều sẽ bị buông thả”, ngày nào cũng nhất định bắt con học, học, học, không cho con thời gian và tự do vui chơi.

Thật ra thì việc mà bố mẹ cần làm là giúp con tìm được sự cân bằng giữa “chơi” và “học”, học kết hợp với chơi. Hãy cùng con lập thời gian biểu hợp lý. Để con học cách kết hợp giữa việc học tập và nghỉ ngơi, cho trẻ cơ hội được giải tỏa áp lực, chỉ khi tâm trạng thoải mái thì mới có thể tiếp thu được kiến thức mới.

Các chuyên gia đề nghị rằng: Để con “chơi mà học, học mà chơi” có lợi cho sự phát triển trí não.

Kết quả hình ảnh cho Bố đã về
(Ảnh qua youergushi.info)

7. Không cho trẻ khóc

Có những ông bố bà mẹ nghe thấy tiếng con khóc là sẽ sinh ra các kiểu tâm trạng tiêu cực như: nóng giận, bất an, cáu kỉnh, lo lắng… nhất là ở nơi công cộng như thể mọi người đều đang nhìn bạn và nói: “Anh/chị làm bố mẹ kiểu gì vậy?”

Vì vậy nên khi con khóc, cha mẹ thường sẽ dọa con sợ để trẻ nín khóc với suy nghĩ chỉ cần con không khóc nữa thì sẽ hết phiền, mọi việc được giải quyết.

Trên thực tế, bạn không biết rằng khóc là quá trình hồi phục, tự chữa lành của con người.

Đặc biệt là bé trai, có rất nhiều bậc phụ huynh từ nhỏ đã dạy cho các bé trai tư tưởng rằng “con trai không dễ dàng rơi nước mắt”, khi gặp phải việc gì cũng phải nhịn, không được khóc.

Thế nhưng dù là bé trai thì cũng cần phải bộc phát cảm xúc.

Nếu trong quá trình trẻ khôn lớn, những cảm xúc tiêu cực lâu ngày không được bộc phát hoặc giải tỏa dần dần tích tụ lại ngày một nhiều thì làm sao trẻ có thể giữ được sự thông minh lanh lợi, ngoan ngoãn hiểu chuyện đây?

Đánh con để lại hậu quả gì? 4 chỗ không được đánh lên người trẻ
Dù có tức giận, cha mẹ cũng không nên đánh con ở 3 độ tuổi này
8. Quá nhiều tiêu cực khi nói về con

Rất nhiều phụ huynh quen miệng thường hay nói con mình ngốc trước mặt người ngoài hoặc với chính các con.

Trong cuộc sống, chúng ta thường hay nghe thấy những cuộc đối thoại như thế này:

Người mẹ A: “Đây là con của chị à, ôi, trông cháu rất là thông minh”.

Người mẹ B: “Thông minh gì đâu, con tôi ngốc lắm, chẳng thông minh được như con nhà chị”.

Kết quả hình ảnh cho bố mẹ chửi con trước mặt người khác
(Ảnh: mediabakery.com)

Kiểu như thế này, bố mẹ thường hay tỏ ra khiêm tốn trước mặt người khác, “nói xấu” con mình, tuy giữa người lớn đều tự hiểu, thế nhưng con trẻ còn nhỏ, các bé không thể phân biệt được hàm ý của người lớn, những gì trẻ nghe thấy được là “ngốc”. Những lời nói và hành động mà bố mẹ dùng với con sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của trẻ.

Trẻ suốt ngày bị chìm trong vô vàn những lời nói tiêu cực của bố mẹ thì sao có thể không tin rằng mình “thật sự rất ngốc” chứ?

Các bậc cha mẹ muốn con mình trở nên thông minh và thành công trong tương lai, hãy xem xét lại cách giáo dục con của mình và tránh xa 8 điều trên!

Thanh Trúc.

Chuyện ông Đạo Dừa

Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person, smiling

Bill Tran

 

Chuyện ông Đạo Dừa

Ông tên Nguyễn Thành Nam, sanh năm 1910, con một ông chánh tổng ở Bến Tre, nhà giàu có tiếng, năm 18 tuổi ông đi du học bảy năm bên Pháp có bằng kỹ sư Canh Nông, nhưng ông không làm việc cho Pháp, ông chống Pháp, ông lấy vợ sanh con rồi ông đi tu, tự chế ra đạo để tu, không nói chuyện và chỉ uống nước dừa. Pháp bắt ông, ông viết giấy nói Pháp vi phạm nhân quyền, lời lẽ khúc triết, nên nhà cầm quyền thực dân Pháp phải thả, họ sợ ông hay sợ mang tiếng đàn áp nhân quyền có trời mà biết.

Lúc đầu, ông làm cái sàn nhỏ trên đọt dừa, rồi ngồi trên đó bất động. Nhiều người tới coi và tin ông, nhà cầm quyền thực dân Pháp lại sợ ông làm loạn, cho lính tới kêu ông xuống không được, bèn đốn cây dừa cho ông rớt xuống. Ông không chết, lại leo lên cây khác mà ngồi. Ông bất bạo động, không giảng đạo gì hết, không chửi rủa câu nào hết. Riết rồi Pháp nó cũng sợ , cứ để mặc kệ ông ngồi trên ngọn dừa không phá rối ông nữa. Ông viết giấy để giảng đạo, không nói năng gì, nhưng đệ tử đông có số ngàn, họ che chở ông vòng trong vòng ngoài. Đoạn lịch sử này của ông, chính sử của nhà cầm quyền cộng sản hiện nay hòa toàn che đậy. Người viết viết theo lời kể của những vị cao niên gặp ở cồn Phụng và một vài nơi khác ở Bến Tre.

Năm 1945, vùng Bến Tre quân Việt cộng làm loạn quá, ông bỏ đi lên núi Cấm ở An Giang tu ba năm. Đến khi vua Bảo Đại lập Quốc Gia Việt Nam với tướng Nguyễn Văn Xuân làm thủ tướng, ông trở về cồn Phụng lập ra chùa Nam Quốc Phật để tu hành công khai, nhận đệ tử và truyền đạo của ông, ông gọi là Hòa Đồng Tôn Giáo, nhưng dân gian quen miệng kêu Đạo Dừa. Đạo của ông hòa trộn Công giáo và Phật giáo Thiền tông, thờ cả Chúa lẫn Phật. Tín đồ khi làm lễ thì có làm dấu Thánh giá lẫn chắp tay quỳ lạy. Bản thân ông sống như một vị thiền sư, nếu ngày nào ông không làm được việc gì thì ngày đó ông nhịn đói không ăn không uống, theo kiểu “nhất nhật bất tác, nhất nhật bất thực” của thiền sư Bách Trượng Hoài Hải.

Ông có một quãng thời gian dài êm đềm phát triển từ 1948 đến 1975, số tín đồ lên đến hàng trăm ngàn người, riêng những tu sĩ sống tại cồn Phụng với ông đã hơn ba ngàn vị, có cả người phương Tây. Ông từng vận động để tranh cử tổng thống thời Đệ nhị Cộng Hòa nhưng không thành công. Ông không tắm, không để tín đồ phục dịch bất cứ chuyện gì. Kể cả chuyện ăn uống hàng ngày ông cũng tự lo lấy: một nhúm bắp luộc cho bữa trưa và nước dừa tươi uống trừ cơm. Từ một thanh niên cao to, thân hình ông co rút lại (theo nghĩa đen) nhỏ xíu như một đứa trẻ còi xương.

Sau 1975, ông bị nhà cầm quyền bắt về giam ở Cần Thơ. Họ không giết ông, nhưng nhốt ông trong cái conex bằng sắt, kín mít không có ánh sáng, gió cũng không lọt vào được. Mọi sự ăn uống vệ sinh đều trong đó. Đệ tử đem đồ ăn với dừa trái tới thăm nuôi, nhưng quản giáo Việt cộng không cho ông ăn dừa mà chỉ phát thức ăn như tù nhân khác.

Ông không ăn bất cứ thứ gì, chỉ đòi uống nước dừa. Ông phản kháng bằng cách dùng cái ca inox đựng nước gõ lanh canh vào cái cửa sắt của conex. Tiếng gõ lanh canh đều đặn, từ tối tới sáng, sáng tới tối, cán bộ Việt cộng chửi bới cỡ nào, ông cứ đáp lại bằng những lời bình dị: “Tui thương chú lắm chú cán bộ ơi!”. Biệt giam ông như vậy khá lâu mà chẳng khuất phục nổi tinh thần ông, cán bộ Việt cộng còn dùng nhiều cách để cho ông chịu thua, xịt nước vòi rồng cực mạnh cho ông té lăn tròn dưới đất, giam ông trong chuồng chó bện bằng kẽm gai cho phơi nắng phơi mưa, mặc xác ông khi ông tuyệt thực… Nhưng hễ té xuống ông lại lồm cồm bò dậy ngồi xếp bằng, chửi rủa ông ông lại dùng lời yêu thương mà đáp, dai dẳng bền bỉ, không sân hận, không oán than. Lâu ngày chày tháng, ông co rút lại chỉ như bộ xương. Cai ngục không muốn để ông chết trong tù cải tạo, mới đánh tiếng cho đệ tử dùng nhiều tiền bạc chuộc ông ra với danh nghĩa là được cách mạng khoan hồng. Theo lời những người chứng kiến khi đó, ông chỉ còn có 27 ký lô! Vậy mà, ông đã hồi phục một cách thần kỳ trong cái hình hài xương khô đó. Ông lại tiếp tục giảng đạo và tín đồ của ông quay trở lại trong thầm lén, có lúc cả trăm người âm thầm ở xung quanh nhà ông. Cho tới năm 1990, ông được 81 tuổi, những đệ tử của ông không còn sợ sệt gì nữa, quy tụ mỗi lúc một đông. Nhà cầm quyền tới cưỡng chế nhiều lần nhưng không dẹp yên được. Cho đến đỉnh điểm là dịp kỷ niệm 15 năm sau “giải phóng”, nhà cầm quyền cho lực lượng bố ráp ông và các tín đồ. Một mặt, cho truyền thông ra rả tuyên truyền những điều rất nhảm nhí về Đạo Dừa của ông. Những đệ tử thân cận nhất của ông đã nghĩ đến việc tự thiêu để phản đối. Đến ngày 12 tháng 5 năm đó, lực lượng hùng hậu tiến hành cưỡng chế chỗ của ông và trong lúc giằng co, ông đã bị xô từ trên lầu xuống đất chấn thương sọ não, qua đời vào ngày hôm sau, rất nhiều đệ tử của ông đã bị bắt nhốt hàng chục năm sau đó. Đạo Dừa mất đi người lãnh đạo tinh thần, giải tán trên bề mặt, nhưng hàng năm vào ngày giỗ âm lịch của ông, hàng ngàn người đủ mọi lứa tuổi đều trở về viếng, tổ chức tưởng niệm và ăn uống.

Ông có một câu nói mà những người ngày xưa chung trại cải tạo với ông ở Cần Thơ đều nhớ nằm lòng:

– Tui thương mấy chú lắm, mấy chú Việt cộng ơi! Mấy chú ngu dại lắm, mấy chú không biết bạo phát thì bạo tàn! Chỉ có nhơn nghĩa là trường tồn!

FB Hai Le

Xem ra thực dân Pháp còn tốt hơn VC. Cuối cùng thì người Việt giết người Việt dã man hơn cả Tây. Thật đáng buồn.

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11/09/2001?

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11/09/2001?

Vụ KHỦNG BỐ đẫm máu nhất lịch sử nước Mỹ tại toà tháp đôi của Trung Tâm thương mại Thế giới New York ngày 11/09/2001 đã làm 2.996 người bị chết, hơn 6.000 người khác bị thương, ngoài ra còn gây thiệt hại về tài sản và cơ sở hạ tầng ít nhất 10 tỉ đôla và gây tổn thất tổng cộng 3 nghìn tỷ đôla.

TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI KHÔNG CAN THIỆP VÀO VỤ KHỦNG BỐ ĐẪM MÁU 11-09-2001 (2)

Sự kiện 11 tháng 09 năm 2001 vào sáng thứ Ba là một loạt bốn vụ tấn công khủng bố có mục tiêu bởi nhóm khủng bố Hồi giáo al-Qaeda chống lại Hoa Kỳ.

Nỗi đau đớn thể xác và xót xa tinh thần của vụ khủng bố này sẽ hằn sâu vào ký ức của nhiều người và sẽ không bao giờ ngơi.

Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị Mục sư giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:

“Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vậy?”

Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy:

“Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta.

Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta.

Ngài là người ‘quân tử’ nên đã lẳng lặng rút lui.

Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình?

Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh …, tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý!

Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: ‘Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v…, và chúng ta cũng đã đồng ý!

Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa.

Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn !!!

Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng ta không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình.

Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận:

Chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy.

Điều Kì Lạ… là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng, rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.

Điều Kì Lạ… là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.

Điều Kì Lạ… là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.

Điều Kì Lạ… là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì về bạn.

Điều Kì Lạ… là chúng ta lại hay lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta, hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta.

Hãy chia sẻ thông điệp này, nếu bạn nghĩ nó đáng được gửi đi. Nếu không, bạn cứ vứt nó đi, cũng chẳng ai biết đâu!

Nhưng nếu bạn cắt đứt chuỗi suy nghĩ này, thì đừng bao giờ than phiền về tình trạng tồi tệ của thế giới chúng ta đang sống.

(Nguồn: Dòng Đồng Công Hoa Kỳ)