httpv://www.youtube.com/watch?v=Siwp4C7al7A&start_radio=1&list=RDSiwp4C7al7A
«ASIA 15» Liên Khúc Anh Bằng – Thanh Thúy, Thanh Tuyền

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=Siwp4C7al7A&start_radio=1&list=RDSiwp4C7al7A
«ASIA 15» Liên Khúc Anh Bằng – Thanh Thúy, Thanh Tuyền

Trước đây, theo QL54, chạy từ TP.Trà Vinh ra khoảng 10 km theo hướng nam là hết địa bàn TT.Châu Thành, dọc hai bên đường này rợp bóng cây xanh. Thế nhưng đến ngày 2.8.2018 thì 13 cây dầu cổ thụ ở tuyến đường này đã bị “hạ gục”.
Cụ Trịnh Dân (70 tuổi, ngụ KP.2, TT.Châu Thành) tâm tư: “Hàng cây cũng bị chặt rồi và đó là quyết định của chính quyền, tôi không bình luận. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn cho rằng phố thị có cây xanh mới phù hợp, mới đẹp”. Gần đó, cụ Lâm Nhị (101 tuổi) cho biết mấy mươi năm nay, cụ chưa thấy hàng cây gây hại gì cho cuộc sống của mình và người dân xung quanh.
Hậu Quả Của Chiến Tranh Thương Mại Giữa Trung Quốc Và Hoa Kỳ Leo Thang
Wei Jingsheng
4-8-2018
Bản tiếng Việt © Nguyễn Quốc Khải
Hiện tại trong giới truyền thông có tiếng reo mừng hay la hét khi chiến tranh thương mại giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ một lần nữa lại leo thang. Thủ đoạn cũ kỹ của Trung Quốc là phá giá đồng tiền để chống lại những trận chiến thương mại, nhưng thủ đoạn này đã bị rạn nứt vì người Mỹ tăng thuế nhập cảng. Đây là tin mừng cho dân tộc Trung Quốc vì nhờ vậy lạm phát tột cùng có thể không xẩy ra. Mặc dầu tiền Trung Quốc đã mất giá khá nhiều, dưới áp lực của Hoa Kỳ, chính phủ Trung Quốc có thể ngưng không tiếp tục in thêm tiền nữa, nhờ vậy người dân Trung Quốc bình thường có thể hít thở dễ dàng hơn một cách khuây khỏa.
Khi Trump cương quyết tăng thuế nhập cảng chống lại thủ đoạn của Xi Jinping, ông ta cũng đã ném ra một nhánh ôliu. Theo những bài tường thuật của báo chí, những cuộc thương lượng đàng sau hậu trường vẫn tiếp diễn. Ngoài ra Trump cũng đã chứng tỏ thiện chí bằng cách ngưng thi hành lệnh cấm mua bán (denial order) chống lại ZTE. Những dấu hiệu này của Trump cho thấy rằng mọi thứ có thể được thương lượng, nhưng đừng dùng thủ đoạn. Chính sách thủ đoạn ngay trong những lúc thương lượng không còn có hiệu quả nữa.
ZTE là một mô hình rõ ràng: nếu không có những biện pháp thực tiễn để bảo đảm việc thi hành những cam kết, Hoa Kỳ sẽ không chấp nhận lối nói mà không thực hiện. Ở Trung Quốc hiện nay, khi cả xã hội thiếu đạo đức và việc thi hành luật tùy tiện, bất cứ một cam kết hay một thỏa thuận nào cũng đều không được bảo đảm.
Dĩ nhiên mục tiêu của Hoa Kỳ là giải quyết cán cân thương mại thiếu hụt lớn lao. Nhưng ngày nay phần đông những người Mỹ sau cùng đã nhận biết ra sự thật: Trung Quốc là một xã hội không có hệ thống luật pháp và không có đạo đức. Không có một lý do gì để giải quyết cán cân thương mại thiếu hụt chỉ bằng lời hứa, bởi vì ngay sau khi đưa ra một hứa hẹn hôm nay, ngày mai có thể làm lại, như là đã xẩy ra trong nhiều năm qua.
Khi Hoa Kỳ nghi ngờ lối hành sử này sau những thủ tục rườm rà, chính phủ Trung Quốc có thể lại hứa hẹn và sẽ tiếp tục hoang phí thời giờ. Đây là một thủ đoạn mà Trung Quốc đã dùng trong nhiều thập niên. Đối với tiền bạc, không có đạo đức. Khi nào bạn còn kiếm ra tiền, bạn còn là một người thành công. Deng Xiaoping đã lâu rồi nói rằng miễn là con mèo bắt được chuột, nó là một con mèo tốt, bất kể phương tiện nào đã sử dụng.. Vì vậy, những cam kết của chính phủ Trung Quốc không bao giờ đáng tin cậy.
Lần này, người Mỹ sau cùng đã hiểu rằng những biện pháp trừng phạt phải đi đôi với việc chấp nhận những cam kết của chính phủ Trung Quốc, nếu không nó vô nghĩa. Do đó, chủ đích của cuộc chiến tranh thương mại này là cải tổ hệ thống tư pháp ở Trung Quốc để bảo đảm rằng nền kinh tế được pháp luật bảo vệ. Chỉ như thế mới có một nền kinh tế thị trường và có thể có thương mại công bằng. Thương mại không có bảo đảm pháp lý không phải là thương mại công bằng, mà chỉ là một sự cưỡng đoạt. Quả thật là quá lịch sự khi nói rằng họ theo chủ thuyết trọng thương (mercantilist), nhưng điều nay không đúng.
Tuy nhiên, Xi Jinping và những nhà tư bản quan lại của ông ta không sẵn lòng chấp nhận sự thật này. Họ không sẵn lòng tin rằng mục tiêu của Hoa Kỳ là thương mại công bằng. Bởi vì nếu như vậy, họ sẽ mất cơ hội làm giàu, họ không quen hoặc không muốn tin vào sự thật. Những nhà tư bản Hoa Kỳ cũng có trạng thái tâm lý như vậy. Họ quen sử dụng hệ thống pháp lý bất công ở Trung Quốc để lợi dụng nhân công rẻ và chất lượng cao ở Trung Quốc. Lợi ích chung là động cơ thúc đẩy những nhà tư bản Hoa Kỳ giúp đảng CSTQ áp lực Hoa Kỳ.
Vì sự khiếm khuyết của hệ thống dân chủ Hoa Kỳ, khả năng của những nhà đại tư bản ở Mỹ không nên bị đánh giá thấp. Trong thời gian hiện nay, áp lực của nhóm đại tư bản đặt lên Quốc Hội Hoa Kỳ ngày càng gia tăng và Quốc Hội Hoa Kỳ đang soạn thảo một dự luật để bù trừ vào thuế nhập cảng của Trump. Đây là nguồn tin tưởng của Xi Jinping. Mặc dù có những viên chức sáng suốt ở Trung Quốc và mặc dù phần đông những người Trung Quốc thấy rằng chiến tranh thương mại với Hoa Kỳ không có hi vọng để thắng, chế độ Cộng Sản đại diện những nhà tư bản quan lại Trung Quốc không muốn chấp nhận sự thật và chiến tranh thương mại có thể tiếp diễn một thời gian.
Ô. Wei Jingsheng.
Khi nào những quan chức bướng bỉnh này sẽ chấp nhận thực tế? Đó là lúc kinh tế Trung Quốc không những bị trì trệ mà còn sụp đổ. Khi những nhà tư bản quan lại Trung Quốc không còn tiền để kiếm và ngay cả ở bên bờ phá sản, họ sẽ từ tử tỉnh ngộ.
Nhưng hiện nay, nhân dân Trung Quốc đã chịu những mất mát do chiến tranh thương mại: những nhà tư bản hạng thấp rớt xuống giai cấp trung lưu, giai cấp trung lưu rơi xuống giai cấp nghèo, và những người nghèo khó có thể sống còn. Nếu tình trạng kinh tế trì trệ tiếp tục, có bao nhiêu người có kiên nhẫn để đợi những nhà đại tư bản tỉnh dậy và Xi Jinping thay đổi đường lối?
Do đó, vì không có quyền lực ngay trong chính quyền Trung Quốc để thay đổi chính sách và hệ thống luật pháp hiện nay, cách duy nhất để thay đổi Trung Quốc là cách mạng bạo lực. Sẽ rất khó khăn để tránh xáo trộn lớn lao trong xã hội Trung Quốc. Một số người, đặc biệt là những viên chức ở nhiều cấp bậc khác nhau, tay có dính máu, sẽ không tránh khỏi cuộc đời chấm dứt mà không được chôn cất đàng hoàng.
oo0oo
“The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing” Edmund Burke.
“When Journalists are silenced, people are silenced” Anonymous.


THUỐC DIỆT CỎ !
Những bể thuốc “độc” đặt giữa lưng chừng trời, thấm đẫm các triền núi, ngấm sâu vào cỏ cây hoa lá, phủ kín cả những khu vườn, có nơi như những “đám mây” đang xối xả lưng chừng trời, dần dần dìm ngập con người và vạn vật trong màn sương trắng chết chóc.
Mới đây là chuyện gần 80 người dân ở Sơn La bị ngộ độc do uống phải nguồn nước có nhiễm độc do thuốc diệt cỏ. Thuốc diệt cỏ phun lên vườn chưa kịp ngấm vào cỏ, đất thì gặp trời mưa trôi theo nguồn nước cho người dân uống.
Tiếp nữa là những hình hài biến dị chỉ cần đi qua nơi mới phun thuốc diệt cỏ thì phụ nữ đang mang thai sẽ gây quái thai. Chỉ cần cơ thể phụ nữ mang thai không may bị thuốc cỏ vương vào vết thương hở, gây ngứa ngáy hoặc như say nắng thì thai sẽ chết lưu….
Toàn là những câu chuyện tưởng đùa nhưng thật !

Lê Minh Nguyên dịch
Tình trạng chiến tranh thương mại Mỹ-Trung đã rõ nét khi TT Mỹ Donald Trump công bố mức thuế đầu tiên trên trị giá 50 tỷ đôla nhập khẩu. Nhưng Tập Cận Bình đã không bận tâm và quyết định chiến đấu, đe dọa sử dụng “các vũ khí cao cấp”. Khi Trump công bố áp thuế nhập khẩu 200 tỷ đôla lên TQ, người Âu châu kín đáo mỉm cười – TQ làm ra vẻ do dự, nhưng vẫn nhận các đơn đặt hàng lớn. Khi Trump nói rằng ông sẽ không ngần ngại đánh thuế tất cả 500 tỷ đôla hàng nhập khẩu từ TQ, thì hầu như mọi người trong lãnh đạo Đảng Cộng sản TQ không còn ngồi yên được nữa.
Đến lúc này, Tập Cận Bình đã thua cuộc chiến và không thể quay nguợc lại được. Liệu ông ta sẽ kết thúc sự lãnh đạo của mình theo mô hình Hoa Quốc Phong (bị hạ bệ) hay mô hình Tứ Nhân Bang (ở tù), hoặc thậm chí theo mô hình Lưu Thiếu Kỳ (bị bêu xấu và chết trong tù), đó là vấn đề mà hầu hết mọi người đang thảo luận và vẫn chưa rõ nét. Nếu Tập chịu tự phê và thừa nhận tội lỗi của mình ngay bây giờ, ông ta vẫn có thể cứu được mạng sống của mình và của gia đình. Nhưng nếu ông ta vẫn tiếp tục bất chấp đến cuối cùng, ông ta có thể chết mà không có chổ chôn.
Vậy ông ta thua chổ nào? Một số người cho rằng ông ta thua là do đánh giá tình hình một cách sai lầm. Một số người khác nói rằng ông đã đánh giá sai quyết tâm của Trump. Cả hai đều đúng nhưng đây không phải là gốc rễ của vấn đề. Sai lầm cơ bản của ông ta là ông ta phán xét chính mình một cách sai lầm. Ông ta quá tự tin và tự cho mình luôn luôn đúng, nhưng lại thiếu bản lãnh cần thiết. Nên từ buớc này sang bước khác, ông ta bước vào cái bẫy mà ông ta tự đặt ra.
Chắc ông ta không biết là cơ quan tuyên truyền của ông ta đang khoe khoang khoác lác? Có vẻ như ông ta không biết, cho nên ông ta khoe khoang cái gọi là “tự tin”, và thậm chí nghĩ rằng thời gian đã chín muồi để ông ta trở thành hoàng đế. Ông thậm chí còn nghĩ rằng việc ông có kinh nghiệm đối phó với các chính trị gia Mỹ liên tục trong nhiều năm là một vũ khí nhiệm mầu, đủ để xem thuờng sự bất mãn của người Mỹ và nguời châu Âu. Ông ta thực sự nghĩ rằng dân chủ là giả tạo và tiền có thể giải quyết được mọi vấn đề. Kết quả là, niềm tự tin vào sự giàu có mới đã lừa dối chính ông và khiến TQ rơi vào một tình huống khó giải quyết.
Ông ta thích gần nguời xấu, xa lánh nguời tốt, với sự yếu đuối là thích được tâng bốc. Điều này làm cho ông ta tin vào những ý tưởng thối nát của những cố vấn mà đầu óc chậm phát triển, và cho rằng ông ta đủ sức trả đũa với “những vũ khí cao cấp”, hoàn toàn tự tin để quyết tâm chiến đấu chống lại Trump. Chuyện gì xảy ra?
“Vũ khí cao cấp” đầu tiên của Tập là liên kết những người châu Âu để chống lại người Mỹ. Để làm điều này, Tập Cận Bình, Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường, và những chức sắc khác tung mua với các đơn đặt hàng lớn cho châu Âu, với cả hai cách là đe dọa và hứa hẹn về lợi nhuận. Tuy nhiên, một vài ngày trước đây, Liên minh châu Âu đã đồng ý làm việc với Trump để hướng thuế quan tới bằng 0, ngay cả với Nhật Bản và các nền kinh tế phương Tây lớn khác cũng vậy. Đây là một cú đấm lên đầu Tập.
“Vũ khí cao cấp” thứ hai của Tập là quy tụ lực lượng của ông vào các cử tri nông dân của Trump ở vùng Trung Tây, do đó buộc Trump phải tương nhượng. Tuy nhiên, hầu hết nông dân ở miền Trung Tây vẫn tiếp tục ủng hộ Trump, ngay cả khi họ có thể bị thiệt hại. Gần đây, Trump đã bồi thường cho họ 12 tỷ đôla. Mưu mẹo này của Tập hoàn toàn thất bại.
“Vũ khí cao cấp” thứ ba của Tập là đưa các công ty Mỹ đầu tư ở Trung Quốc quay trở về Mỹ để vận động hành lang dân chúng và các chính trị gia Mỹ, để họ tuyên bố rằng thuế quan sẽ làm tổn hại người dân Mỹ. Một số lớn các học giả và chuyên gia được TQ trả tiền đã thực sự làm như vậy, nhưng không có hiệu quả. Những gì dân chúng Mỹ nhìn thấy là luơng thực được giảm giá, hàng tiêu dùng giá rẻ được bổ sung vào bởi các nước khác. Người Mỹ không bị quấy rầy và nền kinh tế của họ đang phát triển mạnh mẽ. Xã hội Hoa Kỳ thờ ơ, và độ tin cậy vào những học giả được trả tiền đã bị hạ thấp. Điều này làm cho Tập Cận Bình ném cán bỏ rìu.
“Vũ khí cao cấp” thứ tư của Tập là phá giá tiền tệ TQ để chống lại các mức thuế của Mỹ. Đây có lẽ là động thái thối tha nhất. Đầu tiên, sự lạm phát sẽ gây tổn hại cho người dân TQ, nó cũng dẫn đến dòng vốn đầu tư chạy bỏ TQ và đầu tư bị trì trệ. Điều này làm tổn thương nền kinh tế TQ đang gặp khó khăn và tăng thêm gánh nặng cho người dân TQ, những người đã gặp khó khăn trong cuộc sống. Đây là trường hợp điển hình thúc đẩy các quan chức vào thế chống đối dân sự.
Liệu các thủ thuật này có thực sự đáp trả được cuộc chiến thuế quan của Trump hay không? Nó giống như phản ứng của một người giữ con nít. Trump có thể tăng thuế quan cùng mức với TQ ở bất kỳ lúc nào, và thậm chí không cần sự chấp thuận của Quốc hội Hoa Kỳ. Người châu Âu tương đối khôn ngoan hơn và đã bao gồm tỷ lệ thao túng tiền tệ của TQ trong giá biểu của họ. Nói chung, họ đặt mức thuế trung bình khoảng 50% hàng nhập khẩu từ TQ, điều này giúp loại bỏ sự khó khăn trong việc tăng thuế quan mỗi lần. Vì vậy, thủ thuật của Tập giống như những gì bọn côn đồ ở Thiên Tân làm: đặt cục than cháy đỏ lên trên đùi, hy vọng hành động tự gây hại này sẽ đe dọa người khác. Thật đáng tiếc là người phương Tây không sợ sự chống báng của người TQ, vì nó không làm hại đến lợi ích của người phương Tây.
Cuối cùng, chúng ta dự đoán xem kết quả sẽ ra sao. Tại thời điểm ở mức áp thuế lên 50 tỷ đôla, nếu các điều kiện của hai bên đàm phán bằng nhau, những gì TQ thua sẽ là phần thặng dư thương mại. Nhưng bây giờ, nó cần thiết để cho chế độ Cộng sản TQ phải dẹp đi tính phi pháp của nó. Hay chúng ta có thể nói rằng cải cách hệ thống tư pháp là điều kiện tối thiểu. Nếu không, tất cả các điều khác đều không thể được bảo vệ.
Nguỵ Kinh Sinh 27/7/2018
L.M.N.
Nguồn: FB Vũ Thư Hiên
Tiểu sử tác giả do BVN bổ sung: Ngụy Kinh Sinh 魏京生 sinh 20-5-1950, nguyên quán ở Kim Trại, An Huy, là một nhà bất đồng chính kiến, từng viết bài “Hiên đại hóa lần thứ 5” trên bức tường đại tự báo ở Tây Đan, Bắc Kinh, năm 1978, thúc đẩy phong trào dân chủ. Bị khép tội âm mưu lật đổ nhà nước và kết án tử hình, sau 15 năm lưu đày lưu vong sang Hoa Kỳ. Từng được trao nhiều giải thưởng quốc tế lớn như giải thưởng Quỹ Glassman Hoa Kỳ chia sẻ với Nelson Maldela 1993, giải Olof Palme năm 1994, giải Nhân quyền Robert F. Kennedy năm 1996, giải Sakharov của Nghị viện Châu Âu năm 1996, giải National Endowment for Democracy năm 1997, năm 2008 được baafiu là một trong 15 chiến sĩ hòa bình thế giới, năm 2009 được đề cử ứng viên giải Nobel hòa bình thế giới. Hiện tại là Chủ tịch Liên minh Dân chủ Trung Quốc ở nước ngoài.

Có ý kiến cho rằng “chống ngập kiểu này thì không bao giờ hết ngập” trong lúc giới chức địa phương nói dân Chương Mỹ phải sống chung với ngập lụt 10, 20 năm nữa.
Tính đến hôm 6/8, tình trạng ngập lụt tại huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã kéo dài được nửa tháng.
Người dân địa phương cho hay, nước giếng hiện không thể dùng được, rác thải, gà, heo chết trôi dạt vào làng gây ô nhiễm.
Báo Nông nghiệp Việt Nam hôm 6/8 dẫn lời ông Đinh Mạnh Hùng, chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Chương Mỹ: “Chỉ khi nào thực hiện công tác di dân ra toàn bộ khu vực trũng thấp thì người dân thì mới hết sống chung với lũ. Đấy là chủ trương trong tương lai. Có khi nào có điều kiện kinh tế phát triển thì chúng ta sẽ thực hiện. Trước mắt trong thời gian 10, 20 năm, bà con vẫn phải xác định là sống chung với lũ.”

Trong khi đó, tại TP. Hồ Chí Minh, nhiều tuyến đường bị ghi nhận ngập nước, cây xanh ngã đổ sau cơn mưa lớn kèm gió mạnh xảy ra vào tối 5/8.
Trả lời BBC, Tiến sĩ, kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn, chủ tịch Công ty Tư vấn Thiết kế Ngô Viết, nói: “Vấn đề là khi quy hoạch phát triển một thành phố thì người ta phải tính đến không gian dành cho nước.”
“Nghĩa là phải tính đến hệ thống kênh rạch, hồ điều tiết… đầy đủ. Cái nữa là hệ thống cống thoát đầy đủ và ở ngay vị trí đang phát triển.”
“Tại mỗi khu vực đều phải có túi chứa nước, chứ không phải vấn đề là ngập do vùng cao hay vùng thấp.”
“Chúng ta cứ chống ngập kiểu này thì thành phố không bao giờ hết ngập được.”
“Chuyện chống ngập không chỉ đơn giản là lập nên một trung tâm chống ngập rồi xin ngân sách mấy chục ngàn tỷ đồng rồi nói là sẽ hiệu quả.”
“Thật sự ra là những dự án ba, bốn chục ngàn tỷ đồng đó dù có xây dựng xong thì thành phố vẫn ngập với cách làm hiện nay.”
“Chống ngập không chỉ đơn giản là làm cống rãnh hay đắp đê, mà cần có sự phối hợp đa ngành.”
“Tức là phối hợp với quy hoạch đô thị, làm công trình chỗ nào mà hạ tầng kém, không kham nổi việc thoát nước thì trước khi cấp phép xây dựng phải giải quyết hạ tầng trước.”
“Hiện nay thì thấy người ta không làm như vậy.”
“Bên cạnh đó là cần quy hoạch cốt nền tốt.”
Bản quyền hình ảnhINFONET“Theo tôi thấy thành phố chưa hề có quy hoạch cốt nền bài bản mà mang tính đối phó. Cốt nền giao thông không khớp với cốt nền đô thị. Người dân thì mạnh ai nấy xây, chỗ này nâng nền, chỗ kia nâng nền.”
“Các khu vực ngập nặng nhất tại các thành phố lớn hiện nay đều là khu vực đang phát triển nóng, xây rất nhiều nhà cao tầng nhưng không có hệ thống cống tương xứng, cũng như diện tích cây xanh không tăng mà còn giảm đi.”
“Như vậy, những khu đó không có không gian dành cho nước đã ngập cục bộ rồi. Chuyện này là do lỗi về quy hoạch,” ông Nam Sơn nói với BBC.
Trong lúc nền đất đang chìm dần với tốc độ hơn 1cm mỗi năm và có dự báo thủ đô của Thái Lan có thể dưới mực nước biển vào năm 2030, Bangkok xây dựng Công viên Thế kỷ Đại học Chulalongkorn (CU Park), theo trang Business Insider.
Đây là một không gian xanh rộng 44.515m2 đủ sức chứa 3.785.411 lít nước mưa nhằm giúp ngăn ngừa ngập. Công viên nằm trong khuôn viên trường Đại học Chulalongkorn, nơi thực hiện dự án.
Dự án được xây dựng trên khu đất trị giá 700 triệu đôla gần trung tâm Bangkok vào năm 2017.
Công viên được thiết kế công năng giúp giữ lại và chuyển hướng dòng nước để không chảy vào đường phố.
Một phần của công viên nằm ở sườn dốc giúp thoát nước vào một bể chứa khổng lồ.
Mái xanh là nhằm đưa lưu lượng nước mưa qua những khu vườn mưa được trồng những cây bản địa.
Nước sau đó chảy qua một vùng đất ngập nước nhân tạo và chảy vào một bể nước lớn.
Đất ngập nước hoạt động như một hệ thống lọc, nơi mà nước có thể được xử lý các chất độc hại.
Trong trường hợp ngập nghiêm trọng, bể chứa có thể tăng gấp đôi kích cỡ bằng cách mở rộng lên bãi cỏ chính của công viên.
Các phần khác của công viên gồm một vườn thảo mộc, những con đường để đi dạo, và một khu vực giải trí.

Vào tháng 8 năm 1942, một người lạ gõ cửa một ngôi nhà ở Hague, Hà Lan.
Một cô bé tám tuổi được trao cho người lạ mang qua một thị trấn khác. Bé gái ấy sẽ không bao giờ gặp lại cha mẹ.
Lien de Jong là một trong những đứa trẻ Do Thái sống ở Hà Lan dưới thời chiếm đóng của Đức Quốc xã và cha mẹ em lúc đó đã phải có quyết định đau đớn này để cố gắng cứu con: giao phó con cho người lạ.
Những ngôi sao màu vàng đã được tháo ra khỏi quần áo của Lien và cô bé bị đưa ra khỏi nhà rồi biến mất vào một mạng lưới ngầm của những gia đình kháng chiến.
Mẹ của Lien đã để lại một mẩu giấy trong túi áo khoác của em.
“Hãy tưởng tượng chính bạn phải chịu đựng sự chia tay giữa chúng tôi”, mẹ của Liên viết cho một người nào đó sẽ chăm sóc con gái mình.
“Mặc dù bạn không quen biết tôi, tôi tưởng tượng ra bạn như một đàn ông hay một phụ nữ sẽ, như một người cha và người mẹ, chăm sóc đứa con duy nhất của tôi.”

“Con tôi buộc phải xa rời mẹ vì hoàn cảnh.” Xin ông bà, với ý chí và trí huệ tốt nhất, làm ơn chăm sóc cho cháu. “
Vào tháng 8 năm 2018, trường đại học Oxford đã viết cuốn sách để kể, lần đầu tiên về câu chuyện gây ám ảnh của đời Lien.
Cuốn sách có tên “The Cut Out Girl” cho thấy Lien là một trong 4.000 trẻ em Do Thái gốc Hà Lan, được những gia đình không phải là người Do Thái mang trốn ra khỏi Đức Quốc Xã.
Tác giả cuốn sách, Giáo sư Bart van Es, có một mối liên hệ cá nhân – ông là cháu trai của cha mẹ nuôi đã liều mạng để bảo vệ Lien.
Đó là một câu chuyện được kể trong cận cảnh với nhiều chi tiết ngột ngạt.
Liên đã được dấu kỹ và đưa qua những nhà an toàn và phòng ẩn náu, sống một cuộc đời với những cái tên giả, đối diện với sự ruồng bắt, tấn công của cảnh sát, trốn thoát và giả vờ là con của người lạ trong chín gia đình khác nhau.

Giáo sư Van Es nói rằng mặc dù gia đình ông tham gia sinh hoạt kháng chiến, họ vẫn rất hết sức miễn cưỡng khi được yêu cầu nói về những kinh nghiệm thời chiến.
Nếu chủ đề được nhắc đến, ông nói, bà của ông sẽ “nói qua chuyện khác.”
Lien sống sót sau chiến tranh – nhưng đã không còn liên lạc với gia đình họ Van Es đã che chở bảo bọc cô.
Và khi Giáo sư Văn Es tiếp xúc với Lien, ông bắt đầu hiểu được sự mơ hồ và phức tạp của sự chiếm đóng của Đức quốc xã.
Lien, giờ đây 84 và phát biểu tuần này trong một chuyến thăm London, có một trí nhớ rõ ràng về lần cuối còn được ở bên cạnh cha mẹ và người thân, mà hầu hết sẽ bị giết trong cuộc thảm sát Holocaust.
“Tôi nhớ rõ ngày ấy!” Nhìn lại đó thì đấy là “điều khủng khiếp nhất” nhưng vào thời điểm đó, bà nói, tôi cảm thấy có vẻ gần như thú vị, vì tất cả gia đình tụ tập để tiễn tôi.
“Tôi không thể biết được những gì đang sắp xẩy đến, tôi có ngờ đâu.”
“Hà Lan có một truyền thống lâu đời về sự khoan dung tôn giáo,” Giáo sư Van Es nói, ông “bị sốc” trước việc nhà cầm quyền Hà Lan đã hỗ trợ các vụ bắt giữ và trục xuất gia đình Do Thái.

Có những mục tiêu bắt rõ rệt và tiền thưởng cho những ai bắt được người Do Thái – và tại Hà Lan tỷ lệ dân số Do Thái chết dưới tay Đức quốc xã cao hơn ở Pháp, Bỉ, Ý hoặc thậm chí ở Đức.
Đó là một loại tội ác rất “bản chất” – và Giáo sư Van Es nói rằng sự sẵn sàng của cảnh sát Hà Lan để đuổi những hàng xóm người Do Thái là một “thất bại đạo đức” một cách sâu sắc.
Lien nói rằng kinh nghiệm bản thân của bà cho thấy bản chất con người “không có màu đen hoặc trắng rõ ràng” và cùng trong một con người bình thường người ta “có thể làm cả những điều tốt hay xấu”.
Có những người cư xử với nhau bằng nguyên tắc, những người khác bằng chủ nghĩa thực dụng và một số người khác khai thác sự đau khổ của thiên hạ.
Giáo sư Van Hessen ghi nhận trường hợp một phụ nữ ngoài mặt thì hỗ trợ những người tham gia kháng chiến, giúp phân phối báo in chui.
Nhưng bà ta thật ra là người cung cấp thông tin và đưa những gia đình Do Thái đang lẩn trốn đến cái chết.
Nhưng cũng có những người khác, theo Giáo sư Van Es, đã cho thấy “sự dũng cảm tuyệt vời” và một “ý thức siêu việt về đạo đức”.

Có những người cứu giúp họ (người Do Thái) tiếp tục làm thế dù biết rằng nếu bị bắt họ có thể sẽ bị giết.
Một số phụ nữ đảm bảo sự an toàn của trẻ sơ sinh Do Thái bằng cách đăng ký những trẻ này do chính họ sinh ra, và tuyên bố là đã có thai với lính Đức.
Những người phụ nữ này làm thế dù sẽ phải đối mặt với việc “hoàn toàn bị cộng đồng mình tẩy chay” và bị công khai làm nhục vì đã cộng tác với kẻ thù và là kẻ phản bội.
Một người đàn ông không thể kham nổi việc vừa chăm sóc trẻ em ẩn náu vừa cố gắng giữ việc làm, đã tự cắt ngón tay để có thể khai nghỉ bệnh để ở nhà săn sóc những người Do Thái tị nạn.
‘Chẳng có gì khác biệt’
Có những người khác cho thấy họ có cách tiếp cận tùy cơ trục lợi hơn.
Một trong những cảnh sát Hà Lan đã đột kích một ngôi nhà mà Lien đang trốn, ông ta nổi tiếng là người rất hăng hái trong việc lùng bắt người Do Thái.

Thế nhưng khi tình hình cuộc chiến thay đổi, ông trở thành một phần của kháng chiến và tự khai là đã chiến đấu chống lại Đức Quốc xã một cách anh hùng.
Không phải mọi chỗ trú ẩn đều an toàn. Và những người cứu hộ không phải lúc nào họ cũng tốt, Lien nói.
Trong một ngôi nhà, Lien nói, cô bị hãm hiếp và lạm dụng bởi một người họ hàng của gia đình đang cho cô nương náu.
Và những câu chuyện thực như vậy không có kết thúc gọn gàng.
Lien nói rằng việc chiến tranh kết thúc và Đức Quốc Xã bị đánh bại, “không tạo ra được bất kỳ sự khác biệt nào” với bà.
“Tôi không có tương lai.” Bà nói. Mọi thứ trong cuộc sống cũ của bà đã bị phá hủy – không có cảnh nào ở cuối phim nơi người sống sót trở về nhà.
Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES“Vào cuối cuộc chiến, tôi không thể nghe những gì mọi người đang bàn luận xung quanh. Với tôi chẳng ai nói điều gì xem ra quan trọng cả.””Tôi phải mất rất nhiều thời gian để nhận ra rằng cả gia đình tôi đã biến đi – tất cả những kỷ niệm của tôi đã mất”.
Cha mẹ Lien chết ở Auschwitz và bà trở về một nơi giống gia đình của mình nhất – mái nhà của ông bà của tác giả Van Es.
Trong khi Hà Lan sau chiến tranh đang được xây dựng lại, Liên cũng cố gắng tái tạo cuộc đời.
Bà kết hôn với một người sống sót sau Holocaust – một người bạn cùng lớp của Anne Frank – nhưng luôn luôn bị vây bủa bởi một cảm giác bất an và đã tự tử.
Và thân nhân duy nhất còn sống sót của bà trong thời chiến cũng tự tử chết.

Nhưng đời Lien không kết thúc ở đó. Bà được đào tạo như một nhân viên xã hội và nói rằng bà thích làm việc với những trẻ em cũng bị khủng hoảng và không ai thân thuộc như bà luôn cảm thấy.
“Khi không ai quan tâm đến bạn, thì điều đó rất khó.”
Nếu Lien không hòa giải được với quá khứ của mình, thì bà bắt đầu đối mặt với bóng ma dĩ vãng.
Bà được điều trị về tâm lý, bà viết về cảm xúc của mình, bà tham gia một cuộc họp ở Amsterdam với những đứa trẻ Do Thái phải ẩn trốn thời chiến tranh khác và đến thăm Auschwitz.
Bà trở thành một người mẹ, rồi bà ngoại và đã liên lạc với gia đình nuôi dưỡng mình trong thời chiến.

Nếu Lien đã học được điều gì từ kinh nghiệm này, bà nói, thì đó là tầm quan trọng của việc trở thành một phần của gia đình và cộng đồng.
“Việc bạn thuộc về một gia đình và tập thể nào đó rất quan trọng.”
Liên nói về những lo lắng của bà về sự trở lại của chủ nghĩa bài Do Thái và thái độ không khoan dung. Nhưng bà không còn cay đắng về những kẻ bắt bớ mình thời chiến nữa. “Họ là họ.”
Giáo sư Van Es nói rằng việc viết cuốn sách của ông là một hành trình đi sâu vào vào lịch sử của chính gia đình mình.
Và khi nghiên cứu những nơi mà Liên đã sống và ẩn trốn, ông thấy “những bóng ma của châu Âu cổ đại dường như đanh hiện diện”.
Cuốn sách The Cut Out Girl của tác giả Bart van Es do nhà xuất bản Penguin Books phát hành.
Hiện đang có hàng nghìn container hàng phế liệu được nhập về Việt Nam nằm khắp các cảng trên cả nước nhiều tháng nhưng không có doanh nghiệp nào đến nhận, gây khó khăn trong việc quản lý và xử lý số lượng các loại phế liệu này.
Cơ quan Hải quan Việt Nam cho biết, sau khi Trung Quốc cấm nhập khẩu 24 loại phế liệu một lượng lớn các mặt hàng này từ các nước phát triển bị chuyển đến các nước châu Á khác, trong đó có Việt Nam.
Thực tế cho thấy hiện có hàng nghìn container phế liệu đang nằm tại các cảng biển Việt Nam; thế nhưng không có doanh nghiệp nào đến nhận gây ra tình trạng quá tải.
Vào ngày 25/7 tại cuộc họp Thường trực Chính phủ về tình hình nhập khẩu phế liệu, ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu điều tra, xử lý tới cùng các container phế liệu đã vào Việt Nam mà không ai nhận:
“Phải tăng cường phối hợp các cấp, các ngành trong việc ngăn chặn phế liệu vào Việt Nam, không để Việt Nam trở thành bãi thải, ảnh hưởng đến môi trường, cuộc sống nhân dân. Vì vậy, cần phân công trách nhiệm rõ ràng về vấn đề này”
Các chi phí lưu container, lưu bãi cho khách hàng để giải phóng những container hàng lâu ngày là rất lớn, nên một số doanh nghiệp gần như bỏ trốn và không đến nhận hàng.
-Anh Hùng
Một nhân viên có tên Hùng đang làm việc tại Tân Cảng, Sài Gòn cho chúng tôi biết về thực tế mà cả ông thủ tướng chính phủ Hà Nội phải lên tiếng:
“Do ảnh hưởng của cái mặt hàng tồn lâu ngày, đặc biệt là mặt hàng nhựa và giấy phế liệu này thì nó ảnh hưởng rất lớn đến hoạt động sản xuất cảng, làm giảm tốc độ thông quan hàng hóa. Các chi phí lưu container, lưu bãi cho khách hàng để giải phóng những container hàng lâu ngày là rất lớn, nên một số doanh nghiệp gần như bỏ trốn và không đến nhận hàng.”
Nguyên nhân doanh nhiệp không đến nhận hàng còn được lý giải vì nhiều lô hàng phế liệu nhập khẩu không đáp ứng các điều kiện quy định về bảo vệ môi trường, khai báo không đúng chủng loại, khai thuế không đúng hoặc có vấn đề gian lận thương mại…
Một chuyên gia trong ngành xuất nhập khẩu chia sẻ với chúng tôi qua email rằng“Đã là phế liệu thì bên bán không thể lúc nào cũng đóng hàng đúng 100% theo quy chuẩn của Việt Nam. Mà nếu bên bán đóng hàng vào container lẫn một ít loại khác, cả lô hàng sẽ bị định mác chất thải không được phép nhập khẩu, nên doanh nghiệp ngậm đắng nuốt cay không dám đến nhận hàng”.
Ngoài ra, một nguyên nhân khác khiến tình trạng tồn container phế liệu đó là do nhiều doanh nghiệp sử dụng địa chỉ “ma” để mở tờ khai. Khi phát hiện lô hàng có vấn đề hay bị lực lượng hải quan xử lý, các doanh nghiệp này “bỏ của chạy lấy người”.
Cùng quan điểm đó, Anh Trúc Hiền hiện đang lo về giấy tờ thủ tục hải quan tại cảng Cát Lái cho chúng tôi biết, hầu hết các container phế liệu về Việt Nam là hàng “tầm bậy” hải quan giữ lại nên không thể thông quan.
Anh Hiền cho biết thêm “Không phải là không tới nhận được, hầu hết là hàng tầm bậy nên hải quan giữ lại thì sao thông quan mà là hàng đó là anh khai A mà hàng về toàn là B, C gì đó nên doanh nghiệp nó không ra nhận được vì giấy tờ trục trặc nên liên quan đến phế liệu là hải quan nó giữ lại hết, chắc chăn không phải là A rồi bên trong cái Container đó hàng đồ tè lè hết, nó không còn là phế liệu nữa nên hải quan nó cho qua máy soi thấy không đúng là nó giữ lại hết.”
Ông Nguyễn Khánh Quang, Cục trưởng Cục Điều tra chống buôn lậu thuộc Tổng Cục Hải nói với báo giới rằng cơ quan ông cũng khó có thể tìm được chủ nhân thực sự của những container phế liệu vì mời họ không tới nhận, trụ sở thì không có thật. Ngoài ra không thể đối chiếu giấy tờ bản gốc bên Bộ Tài nguyên và Môi trường cấp.
Tổng cục Hải quan Việt Nam vào ngày 30/7 cho biết trong 6 tháng đầu năm 2018, các mặt hàng phế liệu nhập về gồm dây cáp điện, máy móc thiết bị cũ, phân bón, nông sản, nguyên liệu may mặc, nhôm nguyên liệu, phế liệu nhựa…là từ các nước Nhật Bản, Mỹ, Hàn Quốc. Ngoài ra còn từ các thị trường khác như Thái Lan, Đức, Bỉ và cả từ Lào về.
Anh Hùng đang làm việc tại Tân Cảng cho biết việc tiêu hủy các mặt hàng này hiện nay rất khó khăn vì ẩn chứa chất độc hại và chi phí tiêu hủy rất lớn. Anh cho biết thêm
“Hiện nay nhiều khách hàng, hãng tàu cũng như là cảng không chịu được chi phí này. Chúng tôi có giải pháp đề xuất các cơ quan ban ngành là được chuyển các container tồn trên 90 ngày đi các cơ sở khác của công ty để lưu trữ và đảm bảo tính nguyên vẹn của hàng hóa.”
Nhà hoạt động môi trường Thạc sĩ Nguyễn Huỳnh Thuật cho rằng quan điểm của anh là nên trả các mặt hàng này về lại nơi xuất đi. Tuy nhiên theo anh Trúc Hiền thì cách này hầu như không thể. Anh cho biết:
Đã tới, nhập vào cảng của VN rồi thì phía VN sẽ xử lý bởi vì mỗi một lần trả về lại nơi xuất tốn nhiều công đoạn và tốn nhiều tiền lắm, tàu bè, lưu công, lưu bãi, book lại tàu này nọ nên thông thường họ sẽ không làm điều đó và bên phía hãng tàu họ cũng không nhận.”
Một chuyên gia tài chính tại TP.HCM đề nghị cần xem xét lại quy định về tạm nhập- tái xuất, cũng như quy định cho phép chủ hàng có thể từ chối nhận hàng nhập khẩu nếu không đúng với hợp đồng. Do cả những qui định liên quan và biện pháp quản lý còn khá lỏng lẻo góp phần dẫn đến tình trạng hằng nghìn container hàng phế liệu ùn tắt tại các cảng biển Việt Nam như hiện nay.
Bức tranh vẽ Tổng thống Trump “Vượt qua đầm lầy” trở nên nổi tiếng
Nghệ sĩ Jon McNaughton ở Utah, Hoa Kỳ đã vẽ Tổng thống Donald Trump và các thành viên trong chính quyền của ông “Vượt qua đầm lầy”, mô phỏng theo bức tranh biểu tượng “Washington vượt qua sông Delaware”. Bức tranh này đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng trên các phương tiện truyền thông và mạng xã hội.
Bức tranh “Vượt qua đầm lầy” (Crossing the Swamp) liên quan đến một trong những khẩu hiệu của Tổng thống Trump trong một chiến dịch năm 2016 đó là “hút cạn đầm lầy”, đề cập đến việc giải quyết các vấn đề bê bối như tham nhũng và lợi ích nhóm ở thủ đô Washington. Trong tranh, Tổng thống Donald Trump là người cầm ngọn đèn soi đường.
“Đừng bao giờ bỏ cuộc. Đừng bao giờ buông ngọn đèn của bạn”, ông Trump viết trên Twitter, “Đừng bao giờ dừng lại cho đến khi đầm lầy khô cạn”.
Danh sách các nhân vật từ trái qua phải: Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Nikki Haley, Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis, Chủ tịch Phát triển Nhà và Đô thị Ben Carson, Tổng thống Mỹ Trump, Tổng chưởng lý Jeff Sessions, Phó Tổng thống Mỹ Mike Pence, Đệ nhất phu nhân Melania Trump, Bộ trưởng Ngoại giao Mike Pompeo, Thư ký Báo chí Nhà Trắng Sarah Sanders, con gái Tổng thống Trump Ivanka Trump, Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton, Tham tán cho Tổng thống Kellyanne Conway, Chánh văn phòng Nhà Trắng John Kelly. (Ảnh: Jon McNaughton)
Nghệ sĩ John McNaughton viết trên trang cá nhân:
“Hơn 240 năm trước, George Washington đã vượt qua thung lũng Forge và sông Delaware để mang lại một chiến thắng đáng kinh ngạc cho Lục quân Lục địa. Đây là điều mà nhiều người nghĩ là không thể – đánh bại một tên bạo chúa và đội quân hùng mạnh của ông ta.
Hôm nay, ông Trump đã nỗ lực vượt qua “đầm lầy” của Washington DC khi ông mang đến ánh sáng của sự thật, hy vọng và sự thịnh vượng. Dòng nước đục ngầu của nhà nước ngầm bị bao phủ đầy sâu bọ nguy hiểm, hoàn toàn sẵn sàng để tiêu diệt sự thịnh vượng của Mỹ cho ý thức hệ cá nhân của họ và lợi ích tài chính. Các thành viên cốt cán của Đảng Dân chủ, những người theo phong trào “Không bao giờ Trump” trong Đảng Cộng hòa, Nhà nước ngầm và Fake News (Tin giả) sẽ làm tất cả những gì có thể để ngăn chặn phần lớn người Mỹ thành công.
Là một người nghệ sĩ, tôi vẽ những gì tôi cảm thấy cần phải nói về tình trạng hiện tại của đất nước chúng ta. Tôi hy vọng ông Trump sẽ được nhớ đến như vị Tổng thống đã phục hồi sự vĩ đại của nước Mỹ. Tôi cũng muốn lên trên chiếc thuyền đó để được tự do!”
Nghệ sĩ John McNaughton nói thêm rằng ông hy vọng mọi người sẽ “nghiên cứu bức tranh và cố gắng hiểu được ý nghĩa sâu sắc hơn”.
Thường Xuân