Ukraine: Ngưng bán quả địa cầu in sai bản đồ VN

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.
BBC 24/8/2018
Quả địa cầu bán ở Ukraine được cho là in sai bản đồ Việt Nam. Bản quyền hình ảnh NGUYEN VIET LONG
Quả địa cầu bán ở Ukraine xếp nhiều tỉnh biên giới Việt Nam vào lãnh thổ TQ, và không hiển thị hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, làm xôn xao cộng đồng mạng tiếng Việt.
Trong email trả lời BBC ngày 24/8, công ty Globus Plus của Ukraine cho hay họ đã ngưng bán sản phẩm quả địa cầu in sai hình bản đồ Việt Nam.
“Chúng tôi không phải là nhà sản xuất những quả địa cầu này.”
“Và, thật không may, chúng tôi không biết rằng bản đồ thế giới đã được in lỗi.”
“Chúng tôi đã ngưng bán những sản phẩm địa cầu này.”
“Chúng tôi xin lỗi vì sai sót này,” email từ người quản lý công ty, tên Alexander, cho hay.
Tuy nhiên Globus Plus không trả lời BBC Tiếng Việt quả địa cầu có xuất xứ từ đâu.
Thông tin từ mạng xã hội
Một trong những thông tin đầu tiên về chuyện này xuất hiện trên Facebook của bạn Trực Chấp ghi là sống tại Ba Lan.
Theo đó, trên thị trường Ukraine có bán quả địa cầu ‘xén’ mất phần Quảng Ninh, Móng Cái của Việt Nam.
Hình ảnh quả địa cầu này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người phát hiện ra rằng trên quả địa cầu này, một phần bản đồ của Việt Nam bị in tiệp màu với bản đồ vùng lãnh thổ Trung Quốc.
Các tỉnh như Quảng Ninh, Lạng Sơn, Bắc Kạn, Cao Bằng, Thái Nguyên, Bắc Giang được cho là hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ranh giới lãnh thổ của Trung Quốc.
Địa cầu này hoàn toàn không hiển thị hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà Việt Nam khẳng định chủ quyền trên Biển Đông.
Theo VTC News, quả địa cầu này xuất xứ từ Ukraine, được rao bán trên một trang web mua hàng trực tuyến của nước này. Công ty sản xuất và phân phối những quả địa cầu này có tên Globus Plus.
“Những thông tin về lãnh thổ và chủ quyền quốc gia của Việt Nam trên quả địa cầu này đã bị nhà sản xuất cung cấp hoàn toàn sai lệch”, bài báo trên VTC viết.
Tìm hiểu về Globus Plus trên website của công ty thì được biết đây là công ty sản xuất, bán và phân phối sản phẩm văn phòng, thiết bị, đồ dùng và trang phục học sinh.
Sự việc gây ra nhiều bàn cãi trong cộng đồng mạng.
Ngưng bán địa cầu ‘sai’
Công ty Globus Plus của Ukraine cho BBC hay họ đã ngưng bán sản phẩm quả địa cầu in sai hình bản đồ Việt Nam.
Ảnh quả địa cầu từng được bán trên website của công ty Globus Plus với giá 175 rpH. Bản quyền hình ảnh NGUYEN VIET LONG
Nguồn: BBC

Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”
Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”
Nguyễn thị Cỏ May (Danlambao) – Trong gần đây, nhiều người nói tới năm 2020, Việt Nam sẽ lệ thuộc Tàu (1) vì sẽ trở thành “một vùng tự trị” hay “một tỉnh lẻ” của Tàu. Khi nói về ngày mai này, người ta nhắc lại “Hội nghị Thành Đô” tuy văn bản qui định việc này, không biết có ai thấy không?. Nhưng nói về “ảnh hưởng đậm” hay “lệ thuộc” Tàu thì trong nhiều sách vở và báo chí của chế độ, không thiếu những lời như “Việt Nam và Trung quốc sông liền sông, núi liền núi” hoặc “môi hở răng lạnh” và, nhất là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, hay lời của Trường Chinh kêu gọi người Việt Nam hảy bỏ chữ quốc ngữ vì chữ này là của thực dân đem tới, không phải chữ của ta, hãy trở về học chữ Hán (2), còn trong sách vở xưa, thì “Việt Nam và Trung Quốc đồng văn, đồng chủng”. Thực tế sẽ ra sao, chúng ta hãy chờ trả lời. Chỉ còn 2 năm nữa mà thôi.
Ngày nay, có điều chắc chắn, rõ ràng, ai cũng có thể ghi nhận không cần bàn cãi là hướng đi của Việt Nam do đảng cộng sản lèo lái vẫn lấy Tàu làm khuôn vàng thước ngọc. Việt Nam phải giống Tàu, phải bám theo sát Tàu. Tập Cận Bình là chuẩn mực. Qua 2 lần tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng, vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội và đông đảo các nhà báo: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”, và tiếp theo, trong tháng 7, nặng lời hơn: “Những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (chớ không phải kẻ có lý luận như Trọng), ai cũng nhận thấy đường lối lệ thuộc Tàu của Trọng thể hiện rất rõ: “Việt Nam với Tàu là một. Một chế độ, một văn hóa”.
Giờ đây, chúng ta thử hình dung cái “một” đó là gì, như thế nào, qua chính sách của Tập Cận Bình?
Không thể dân chủ hóa chế độ
Theo Giáo sư Jean-Pierre Cabestan, chuyên viên về Tàu, nhận xét mang tính kết luận “Ở Tàu, cá nhân làm giàu và tiêu thụ là ưu tiên, trước sự cần nới rộng tự do và những quyền chính trị”.
Trong quyển sách mới xuất bản (Demain la Chine: Démocratie ou Dictature?, Gallimard, Paris, 3/2018), ông Cabestan cho rằng khả năng của dân chúng Tàu thích nghi và sự đồng thuận trong nội bộ đảng cộng sản để duy trì quyền lực là sẽ không cần phải thay đổi chế độ hiện tại. Mặc dầu như vậy là không phù hợp v ới xu thế thời đại, xung đột mạnh với nền dân chủ Tây phương. Nhiều học giả Tàu cũng lo ngại nghĩ rằng chính trị và xã hội được tự do để lần lần sẽ dân chủ hóa chế độ là điều khó tránh làm cho đất nước bị xáo trộn, mất ổn định.
Sau Đại hội đảng cộng sản Tàu thứ XIX đưa Tập Cận Bình lên làm Hoàng đế Tàu suốt đời, phân tách những khả năng thích nghi và đổi mới của một chế độ, ông Cabestan quả quyết Tàu “không thể dân chủ hóa” được. Chẳng những “dân chủ hóa không thể được”, mà ông còn cho đó, đúng hơn, là một “chế độ độc tài”.
Nói đó là một chế độ độc tài vì quyền lực thật sự được thể hiện ở con người Tập Cận Bình, đứng đầu một đảng duy nhất cai trị nước Tàu theo một mô hình đổi mới độc đoán.
Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, nhiều nước cộng sản đã lần lược thay đổi theo dân chủ. Nhưng Tàu là trường hợp khá đặc biệt. Ngoại lệ chăng? Liệu Tàu sẽ đứng vững được bao lâu khi Tàu hoàn toàn không nghĩ tới từng bước tiến lên theo hướng dân chủ trong lúc thế giới tranh chấp nhau với những ý hệ ngày càng công khai?
Tập Cận Bình chủ trương mở cửa ra thế giới, tiếp xúc với những nước dân chủ nhưng vẫn chống lại những nước này, tìm cách áp đặt tương quan lực lượng có lợi cho mình. Tập tìm cách xuất cảng mô hình Tàu ra thế giới, nhất là nhắm những nước kém mở mang. Không phải chỉ để bảo vệ chế độ hay củng cố tính chính thống của chế độ, mà đó chính là tham vọng bá chủ thế giới của Tập Cận Bình.
Khi nói dân chủ, người Tàu cũng nói họ có dân chủ. Chế độ ở Tàu của họ là chế độ dân chủ. Thứ dân chủ tốt hơn dân chủ tư bản cả vạn lần. Nhưng thứ gọi là dân chủ ở Tàu đó lại từ chối nhân quyền, từ chối những quyền căn bản như quyền bầu cử tự do, quyền lập đảng, tự do thông tin, tự do phát biểu, công khai ngân sách của đảng cộng sản…
Đừng quên mô hình độc tài của Liên Sô. Chế độ Tàu là một copie lénino-staliniste: 1 đảng duy nhất lãnh đạo toàn diện và triệt để, chọn đảng viên “uu tú” (cốt cán) cầm quyền, đàn áp mọi chống đối, nhất là không tha những người có ý muốn thay đổi chế độ theo dân chủ tự do thật sự.
Kinh tế phát triển, Tàu sẽ thay đổi theo dân chủ?
Tuy ngày nay, chế độ độc tài ở Tàu không còn như trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ nhưng đó vẫn là một chế độ cực kỳ phản động. Thật ra chế độ cộng sản là phản động. Nhiều nhà phân tích cho rằng tham nhũng và khủng hoảng kinh tế như tăng trưởng xuống, công nợ tăng, thất nghiệp đông, sẽ làm cho chế độ sụp đổ. Thật ra khả năng thích nghi của dân chúng sẽ giúp chế độ tồn tại – nhất là giới dân chúng biết dựa vào chế độ làm giàu vẫn là lực lượng bảo vệ chế độ vững mạnh. Đồng thời Tập quan tâm thực hiện những thay đổi kinh tế nhưng vẫn lo sợ những nhà đầu tư tư nhân sẽ gây ra nhiều rủi ro cho chế độ nên Tập càng kiểm soát đảng chặc chẽ hơn.
Ngày nay, Tập biết mình có nhiều kẻ thù nên Tập phải tìm cách nắm trọn quyền lãnh đạo trong tay suốt đời. Buông đảng ra là chết. Chỉ yên tâm khi nào Tập loại được hết kẻ thù, đào tạo một thế hệ nối tiếp biết trung thành với Tập. Nhưng liệu toan tính này có vượt quá tầm tay một cá nhân hay không?
Tóm lại, nhìn vào thực tế ở Tàu, người ta thấy rõ đó là chế độ độc tài nhưng sẽ bền vững nhờ ở khả năng biết thích ứng của đảng CS, kiểm soát được xã hội, và dân chúng thấy yên lòng, sống được, còn có lắm kẻ làm giàu. Điều này trước đây, mơ cũng không có. Và hơn hết, dân Tàu không biết dân chủ, văn hóa Tàu không có dân chủ. Người Tàu chỉ biết mong đợi ở một minh quân nên ở Tàu không có sự đòi hỏi dân chủ, tự do quan trọng trong dân chúng.
Tàu và Việt Nam là “một”, do đó chế độ ở Việt Nam chỉ sẽ thay đổi chỉ khi nào dân chúng Việt Nam hiểu dân chủ, cần đòi hỏi dân chủ, để tự mình cai trị chính mình, tự mình giữ gìn và bảo vệ đất nước nguyên vẹn cho mình.
Về văn hóa, tuy ngày xưa, học chữ Nho, học văn hóa Tàu nhưng cái học đã được Việt hóa rất căn bản nên giữa 2 nền văn hóa vẫn có nhiều khác biệt.
Một Văn hóa
Những người học chữ Nho thời xưa theo lối nhồi sọ của Tống Nho, không kịp suy nghĩ, đều nằm lòng Việt Nam và Tàu “đồng văn, đồng chủng”. Trân trọng chữ Tàu vì đó là chữ của thánh hiền. Thấy một miếng giấy chữ Tàu lăn lốc trên mặt đất vội lượm lên đem đốt. Không dám bỏ bậy.
Ngày nay, dưới sự cai trị của đảng CSVN, chữ Tàu, tiếng Tàu bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam rộng rãi với một ưu thế mới. Học tiếng Tàu như một ngoại ngữ là bình thường, không mang ý nghĩa lệ thuộc văn hóa. Nhưng nếu người Việt Nam tiếp thu văn hóa Tàu theo tinh thần Tống Nho thì sự lệ thuộc này mới kinh khủng hơn mất đất do dời cột mốc biên giới, mất đảo, mất biển… Mất văn hóa là mất chính người Việt Nam!
Thật ra văn hóa Tàu có mặt đẹp của nó nên nó mới tồn tại tới ngày nay. Nhưng về chính trị, Tàu có những tấm gương tuân phục vua/tôi vô cùng rùng rợn. Khi lệ thuộc văn hóa thì dĩ nhiên Việt Nam sẽ phải được học thứ văn hóa chính trị này để thể hiện ý nghĩa “một văn hóa” theo chính sách xâm lược cố hũu của Tàu.
Đây, Cỏ May tôi xin kể một câu chuyện lịch sử tàu để minh họa thứ văn hóa chính trị ghê rợn của Tàu.
Chuyện kể:
“Vua Tề hoàn Công nhờ có Quản Trọng, Bảo thúc Nha và nhiều trung thần hào kiệt giúp sức nên đã dựng lên cơ nghiệp bá vương, xứ sở cường thịnh, dân chúng ấm no. Quản Trọng được mọi người kính trọng và biết ơn, Tề Hoàn Công đã coi ông như một người cha và luôn gọi ông là Trọng Phụ, và không cho phép mọi người gọi tên huý hoặc tên thật của Quản Trọng. Cùng làm việc trong cung đình, còn có nịnh thần như Thụ Điêu, Dịch Nha và Khai Phương.
Thụ Điêu thì tự thiến mình để xin vào cung hầu hạ, vì thế vua rất cảm động và thương yêu cách đặc biệt.
Dịch Nha có tài nấu ăn và là người nấu ăn riêng của vua. Một hôm vua nói, các món sơn hào hải vị và trân châu bát bửu ta đều đã dùng qua, có món đã làm ta thật chán. Chỉ duy có món thịt người là ta chưa được nếm thử bao giờ.
Ngay ngày hôm sau, Dịch Nha liền dâng lên vua một món thịt chế biến rất hấp dẫn. Ăn xong, nhà vua hết lời khen ngon và hỏi thịt gì. Dịch Nha nói, đó là thịt đứa con 3 tuổi của hạ thần”.
Thứ văn hóa chính trị tuân phục vì quyền lợi riêng tư này thật kinh khủng. Ngày xưa, để làm vui lòng nhà vua muu cầu quyền lợi cho mình, Dịch Nha đã không ngần ngại làm thịt con dâng cho nhà vua đổi món ăn. Điều này, về ý nghĩa chính trị, không khác gì lắm khi trước đây Hồ Chí Minh đã long trọng “sông liền sông, núi liền núi” và “môi hở răng lạnh”, trước sau chỉ nhằm thực hiện tham vọng lãnh tụ, phục hận quá khứ gia đình. Tới Lê Duẩn xua mười triệu thanh niên Việt Nam vào lửa đạn (3) cũng chỉ để “phục vụ Liên Sô và Trung Quốc”. Ngày nay, Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản sẵn sàng đem đất nước dâng cho vua tàu Tập Cận Bình để đổi lấy sự giàu có.
Bắt đầu từng bước thực hiện thứ văn hóa chính trị tuân phục, Trọng đã mở rộng cửa cho Tàu tràn ngập qua Việt Nam, cho thiết lập khắp nơi nhà máy Tàu xả thải phá hủy môi trường đất nước, bán những vùng đất quan trọng về chiến lược cho Tàu cộng khai thác đời đời.
So sánh với giết con, tự thiến của thời xưa để được làm quan thì tội ác của Hồ Chí Minh, của Lê Duẩn, của Nguyễn Phú Trọng sau này mới thật là tày trời hơn cả vạn lần. Đặc tính của thứ văn hóa chính trị Tàu xưa nay là ác. Nhìn lại chế độ Mao để đừng quên có 80 triệu người Tàu chết, từ Vạn Lý Trường Chinh, những bước Đại Nhảy Vọt đến Cách Mạng Văn Hóa. Vậy khi Việt Nam lệ thuộc Tàu cộng, cái ác đó sẽ đem áp dụng ở Việt Nam, đời sống dân chúng sẽ lầm than đến đâu? Như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy Nhỉ?
* Ghi chú:
(1) Khi nói Việt Nam sẽ bị lệ thuộc Tàu, rất nhiều tác giả Việt Nam dẫn chứng “lời ” của Hồ Chí Minh nói với Đại diện của Mao Trạch Đông là 2 tướng Trần Canh và Vị Quốc Thanh năm 1926 và bốn năm sau, năm 1930, nhân lúc thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, đươc Hồ Chí Minh lập lại một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai: “Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa.”.
Rất tiếc xuất xứ của lời này không được rõ ràng lắm. Hơn nữa, năm 1926, chỉ có chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam.
(2) Trường Chinh, Tổng Bí thư đảng Lao Động, Văn thư số 284/LĐ đang trên Nhật báo Tiếng Dội, 5/1951, Sài gòn.
(3) Duẩn vâng lệnh Mao làm chiến tranh biển người. Lý thuyết chiến tranh biển người của Mao là “Càng nhiều người bị giết, cách mạng càng thành công” (D.Acemoglu và J.A.Robinson, “Tại sao các quốc gia thất bại”, NXB Trẻ, 2013, trang 545).
Về mười triệu người chết trong chiến tranh do Lê Duẩn được bà Bảy Vân xác nhận trong cuộc phỏng vấn của nhà báo Xuân Hồng (BBC). Bà Bảy Vân nói thêm nếu Tàu không giúp, Lê Duân sẽ phải hy sinh người dân thêm nữa, để giải phóng cho được Miền nam.
24.08.2018
Khám phá đường hầm từ tiệm gà chiên KFC ở Arizona sang Mexico
SAN LUIS, Arizona (NV) — Giới hữu trách ở tiểu bang Arizona hôm Thứ Tư ngày 22 Tháng Tám loan báo việc khám phá con đường hầm dẫn từ bên trong một tiệm bán gà chiên Kentucky Fried Chicken (KFC) ở nơi này dẫn sang Mexico và được dùng để chuyển ma túy như meth, cocaine và heroin vào Hoa Kỳ.
Theo tin Fox News, nghi can Ivan Lopez, người từng làm chủ một tiệm KFC ở San Luis, tiểu bang Arizona, bị bắt hôm 13 Tháng Tám sau khi bị cảnh sát chặn xe trên đường và khám phá thấy có nhiều ma túy trong chiếc xe truck của ông ta. Chó đánh hơi ma túy của cảnh sát đã giúp tìm ra ma túy chứa trong các hộp đồ nghề để phía sau xe.
Ông Scott Brown, một giới chức điều tra thuộc Bộ Nội An, nói rằng nghi can Lopez chở trên xe hơn 118 kg methamphetamine, hơn 6kg cocaine, hơn 3kg fentanyl, hơn 13kg heroin trắng và hơn 6kg heroin nâu.
Ông Brown cho biết thêm rằng “chỉ riêng 3kg fentanyl có thể chế ra hơn 3 triệu liều thuốc để bán trên thị trường ma túy.”
Nhân viên công lực xin trát tòa xét nhà ông Lopez cũng như tiệm KFC ở San Luis và khám phá ra đường hầm.

Hình ảnh video cho thấy con đường hầm sâu 22 feet (khoảng 6.70 m) và dài 590 feet (gần 180 m), có các nẹp gỗ đóng vào tường. Con đường hầm này nối tiệm KFC ở San Luis, Arizona đến một căn nhà ở San Luis Colorado trên phần đất tiểu bang Sonora thuộc Mexico.

Hiện chưa rõ là đường hầm này hoạt động được bao lâu. Tuy nhiên, ông Brown nói nghi can Lopez đã từng bị nhìn thấy mang các hộp đồ nghề ra khỏi tiệm trước đây.
Các nhân viên Bộ Nội An và Biên Phòng ở Yuma đang điều tra vụ này. (V.Giang)
Khi vợ đại tá an ninh Đông Đức cộng sản há hốc miệng…
Khi vợ đại tá an ninh Đông Đức cộng sản há hốc miệng…
24-8-2018
Gã được Nguyễn Xuân Thọ một chuyên gia nổi tiếng về kĩ thuật truyền hình dẫn đi Bonn thủ đô của Tây Đức thời nước Đức chia cắt.
Thọ kể vì sao Bonn một thành phố nhỏ bên sông Rhanh lại được chọn làm thủ đô. Người Tây Đức tin rằng nước Đức sẽ phải thống nhất nên chọn thành phố nhỏ bé quê hương của Bettoven này làm thủ đô tạm thời và không xây dựng gì thêm để thể hiện niềm tin một ngày nào đó Berlin sẽ trở lại là thủ đô nước Đức thống nhất ấy.
Đi trên con phố bình yên của Bonn gã chợt nhớ có lần một chú em của gã là sĩ quan an ninh hỏi gã: giả sử thay đổi chế độ qua đa đảng, dân chủ thì một sĩ quan an ninh như em sẽ được đối xử thế nào?
Gã cười: anh không biết ai sẽ lãnh đạo cái chế độ ấy, nhưng anh nghĩ, chế độ nào cũng cần những người bảo vệ an ninh. Thì ai làm việc gì sẽ tiếp tục làm việc nấy, có điều phải trung thành với quốc gia, dân tộc tuân thủ hiến pháp chứ không phải trung thành với bất cứ đảng phái nào khác mà thôi.
Gã độp hỏi Thọ người chứng kiến sự thống nhất nước Đức và thay đổi chế độ ở Đông Đức : những người làm an ninh của Đông Đức được đối xử thế nào khi thay đổi chế độ?
Thọ kể, Thọ có tìm gặp một bà giáo từng dậy Thọ ở Đông Đức XHCN, nhiếu người trong trường khi biết bà là mật vụ của tổ chức an ninh cộng sản được cài cắm ở trường nên khi nước Đức thống nhất đã tẩy chay bà. Thọ bảo, tuy vậy bà đối xử với học sinh Việt Nam học trong trường rất tốt, nhớ cái ơn ấy Thọ đi tìm bà sau nhiều năm xa cách. Bà ở ẩn ở một vùng biển vắng vẻ. Khi Thọ tới bà đã ôm Thọ khóc. Bà kể biết bà là mật vụ cộng sản chính quyền Tây Đức lúc đó và chính quyền Đức thống nhất vẫn đối xử tốt với bà và trả lương hưu cho bà theo chế độ như các nhà giáo nghỉ hưu khác.
Thọ kể mới đây gặp một bà giáo khác của mình đi chiếc xe hơi rất sang trọng. Bà kể, chồng bà là đại tá an ninh Đông Đức khi thay đổi chế độ vẫn được xử dụng chuyên môn và trả lương đại tá như đại tá của Tây Đức. Có điều khi về hưu thì lương hưu chỉ bằng 85% lương hưu của đại tá Tây Đức thôi. Khi chồng bà chết, bà vẫn được hưởng 50% lương hưu của chồng.
Bà thắc mắc vì sao mình chỉ được hưởng 50% lương hưu ấy trong khi đó các bà goá của sĩ quan an ninh Tây Đức tư bản lại được hưởng 75% lương hưu của chồng.
Thọ kể lại khi Việt Nam thống nhất thì các sĩ quan của chế độ SG phải vào các trại tập trung cải tạo thế nào. Đại tá an ninh như chồng bà phải 10 năm cải tạo là ít.
Bà giáo kia há hốc miệng chả rõ cười hay khóc…
LINH HỒN THẦY DÒNG ĐÃ CHẾT HIỆN VỀ XIN CẦU NGUYỆN
httpv://www.youtube.com/watch?v=X7WlZ4ihF1Q&t=21s
LINH HỒN THẦY DÒNG ĐÃ CHẾT HIỆN VỀ XIN CẦU NGUYỆN – công giáo /đời sau / thiên đàng hỏa ngục
Phụ nữ Việt Nam được giải cứu khỏi nhà thổ ở Đài Loan
Phụ nữ Việt Nam được giải cứu khỏi nhà thổ ở Đài Loan

10 phụ nữ Việt Nam và Thái Lan vừa được giải cứu khỏi nhà thổ ở thành phố Tân Trúc (Hsinchu), Đài Loan.
Trang Asia Times loan tin vừa nêu vào ngày 23 tháng 8.
Vào sáng ngày 21 tháng 8, Cơ quan Di trú Đài Loan phối hợp với cảnh sát Hạt Tân Trúc bố ráp hai nhà thổ và giải cứu được 10 phụ nữ Việt Nam và Thái Lan hành nghề mại dâm ở đó.
Các nhà thổ ở khu đèn đỏ Tân Trúc thường sử dụng phụ nữ nước ngoài qua các công ty môi giới việc làm để ép buộc những phụ nữ đó tiếp khách từ 10 đến 15 người/ngày và phải làm việc liên tục không có ngày nghỉ.
Qua lần bố ráp này, chính quyền Đài Loan bắt giữ hai mẹ con chủ sở hữu nhà thổ với cáo buộc buôn người, một phụ nữ Việt Nam họ Nguyễn, nhân viên của một công ty môi giới việc làm, cùng hai bảo vệ.
httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=3&v=G096pq9SQhQ
Chuyện kể của một cô gái Việt Nam bị bán sang Trung Quốc
VỀ TRUMP !
MÊ DÂM DỤC- Bài Giảng của Thánh Gioan Maria Vianney
MÊ DÂM DỤC– Bài Giảng của Thánh Gioan Maria Vianney
MÊ DÂM DỤC
Sự chết, phán xét, Thiên Đàng, Hỏa Ngục, không làm cho họ sợ hãi tí nào, không có gì lay chuyển họ được. Trong các tội lỗi, tội mê dâm dục là khó diệt trừ nhất.
Thánh Gioan Maria Vianney
Mê dâm dục là sự yêu thích các thú vui nhục dục trái ngược với đức trong sạch. Không có tội nào làm suy nhược và phá hủy linh hồn nhanh chóng cho bằng tội đáng xấu hổ này; nó lôi kéo chúng ta ra khỏi bàn tay Thiên Chúa, và ném chúng ta như ném một cục đá vào trong hố sâu bùn lầy hôi thối. Một khi đã chìm trong đống bùn nhơ đó, chúng ta không thể nào thoát ra được. Trong đống bùn đó, chúng đào cho mình một cái lỗ; càng nhúc nhích, chúng ta càng làm cho cái lỗ ra to thêm, rồi từ từ chìm xuống. Rồi chúng ta đánh mất đức tin của mình, chúng ta cười nhạo tôn giáo, không còn mơ ước Thiên Đàng, không còn sợ hãi Hỏa Ngục nữa. Thật bất hạnh biết bao cho những linh hồn sống trong đam mê tội lỗi này! Linh hồn họ đẹp đẽ đến nỗi kéo được sự chú ý của Thiên Chúa để mắt nhìn, như khi người ta nghiêng mình trên một đóa hoa hồng thơm ngát, nhưng nay đã trở nên như một xác chết lâu ngày, mùi hôi thối độc hại của nó bay thấu tận trời cao.
Chúa Giêsu Kitô đã kiên nhẫn chịu đựng sống giữa các Tông Đồ, là những người đầy kiêu căng và tham vọng, thậm chí một người đã phản bội; nhưng Người không dính một chút bợn nhơ của họ; Người ghê tởm tất cả mọi tính hư nết xấu. Thiên Chúa phán: ”Thần Khí của Ta không ở trong người, nếu người chỉ là xác thịt và thối nát.” Thiên Chúa lìa bỏ tất cả những người tâm địa độc ác và dâm ô. Chúng để mình chìm đắm trong bùn nhơ như con heo hèn hạ, nhưng lại không ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên. Người trơ trẽn như vậy thật đáng ghê tởm trước mặt mọi người, nhưng họ không ý thức được điều đó. Thiên Chúa đã ghi dấu ô nhục trên trán của họ, nhưng họ không cảm thấy xấu hổ; họ có cái mặt bằng đồng và một trái tim bằng đá; thật là vô ích khi nói với họ về danh dự đạo đức, vì lòng trí của họ đầy tự mãn và kiêu căng.
Các chân lý như: sự chết, phán xét, Thiên Đàng, Hỏa Ngục, không làm cho họ sợ hãi tí nào, không có gì lay chuyển họ được. Trong các tội lỗi, tội mê dâm dục là khó diệt trừ nhất. Những tội khác trói chúng ta bằng xích sắt, nhưng tội mê dâm dục trói chúng ta bằng xích da bò, loại da không bao giờ rách hay đứt; tội mê dâm dục là lò lửa làm ô uế cả những người lớn tuổi cao niên. Hãy xem hai ông già bỉ ổi bị cám dỗ về sự trong sạch đem lòng thèm muốn bà Susanna; họ đã giữ cơn sốt thời trai trẻ đến lúc già yếu. Khi thân xác kiệt sức vì trụy lạc, khi họ không còn thỏa mãn được những đam mê, thì họ thay thế bằng những ước muốn và ý tưởng dâm ô.
Gần đến giờ chết, họ vẫn còn nói về đam mê cho đến hơi thở cuối cùng; họ chết như lúc họ sống – cứng lòng; sự đền tội nào có thể bù đắp cho tội mê dâm dục này? Sự hy sinh nào có thể lay động họ ở giờ phút cuối cùng, những người suốt đời chỉ nghĩ đến những thú vui nhục dục? Liệu người ta có thể nào mong đợi một lần xưng tội đàng hoàng, một lần rước lễ sốt sắng từ những người, mà lúc trai trẻ có lẽ đã cố tình giấu giếm những tội lỗi ghê tởm và xấu hổ này, đã nhiều lần phạm thánh không? Liệu miệng lưỡi họ đã khép kín lâu nay, chịu mở ra ở giờ phút cuối cùng không? Không có điều đó đâu; Thiên Chúa đã bỏ rơi họ; nhiều lớp chì đè nặng trên người họ; và họ cứ đổ thêm vào. Nhưng hãy coi chừng, đó có thể là lần cuối cùng của đời họ.
From: hnkimnga & Anh chị Thụ Mai
BA TẤM HÌNH NÓI LÊN TRÌNH ĐỘ LÃNH ĐẠO VÀ BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ



“Tiền dẫu rách, biết dán đúng cách vẫn có giá trị
Nhân cách thối tha, dẫu trưng đầy hoa vẫn không ai tôn trọng”.
BA TẤM HÌNH NÓI LÊN TRÌNH ĐỘ LÃNH ĐẠO VÀ BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ. (Hình: Lãnh đạo VNCH và Hoa Kỳ & CSVN)
Lời Chúa để suy ngẫm
Khi đến với Chúa
Con tháo bỏ đôi giày: những tham vọng của con
Con cởi bỏ đồng hồ: thời khóa biểu của con,
Con đóng lại bút viết: các quan điểm của con,
Con bỏ xuống chìa khóa: sự an toàn của con,
Để con được ở một mình với Ngài,
Lạy Thiên Chúa duy nhất và chân thật.
Sau khi được ở với Ngài,
Con sẽ xỏ giày vào
Để đi theo đường của Chúa,
Con sẽ đeo đồng hồ
Để sống trong thời gian của Chúa,
Con sẽ đeo kính vào
Để nhìn thấy thế giới của Chúa,
Con sẽ mở bút ra
Để viết những tư tưởng của Chúa,
Con sẽ cầm chìa khóa lên
Để mở những cánh cửa của Chúa.
Graham Kings
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
Chị Maria Thanh gởi
GIAN KẾ TRONG ỨNG NGOẠI HỢP
Trên báo, ta thường gặp rất nhiều trường hợp cho người quen ở nhờ quá lâu và sau đó mất luôn mảnh đất nhà mình. Đó là dã tâm có toan tính của kẻ ở nhờ. Để thực hiện dã tâm, kẻ xấu đã lập ra các bước đi dài hạn có tính chiến lược. Ban đầu họ xin tá túc với một lý do rất đáng thương. Lý do ấy được dùng để che thật kín âm mưu. Tiếp theo, họ âm thầm làm giấy tờ sở hữu quyền sử dụng miếng đất mà người chủ không hề hay biết. Và sau đó là ra mặt chiếm dụng.
Như vậy để thực hiện trót lọt âm mưu đó thì phải thực hiện 3 bước: thứ nhất tìm điểm tá túc trên mảnh đất, thứ nhì củng cố vững chắc thế và lực một cách âm thầm, và thứ 3 là ra mặt đuổi cổ chủ nhà.
Cũng trò đó, Trung Cộng đã thực hiện các bước giống vậy để chiếm lấy chủ quyền của Việt Nam. Năm 1946, Tưởng Giới Thạch chiếm đảo Ba Bình thuộc Trường Sa, thế là một điểm tá túc giữa Biển Đông đã tìm xong. Từ sở hữu được đảo, năm 1948 Tưởng cho vẽ đường 11 đoạn để chiếm trọn biển. Nhưng ý đồ chưa hoàn thành thì 1949 Tưởng bị Mao đánh bỏ chạy ra Đài Loan mang theo quyền sở hữu đảo Ba Bình.
Sau khi Mao lên nắm quyền, hắn cũng thực hiện âm mưu chiếm biển Đông bằng cách thức đó. Với bản đồ của Tưởng, năm 1953, Mao cho vẽ lại thành đường 9 đoạn. Nhưng đấy là đường vẽ khơi khơi không có cơ sở. Cũng tương tự thủ đoạn quen thuộc, năm 1958, Mao dụ CSVN cho Phạm Văn Đồng ký vào công hàm công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên Hoàng Sa và Trường Sa. Tới đây vẫn chưa có cơ sở để chiếm Biển vì tất cả chỉ là trên giấy. Vậy là năm 1974 lúc Mỹ đã đã rút hết quân về nước, VNCH thì bị Bắc Việt đánh ác liệt, thời cơ quá thuận lợi nên Mao cho chiếm Hoàng Sa. Sau khi có Hoàng Sa, Trung Cộng chiếm luôn Trường Sa từ tay CSVN. Và khi đã sở hữu 2 quần đảo giữa biển, Trung Cộng xác lập chủ quyền 1 vùng rộng lớn chiếm 80% biển Đông.
Khi chiếm hoàn toàn biển thì giờ đến lượt Trung Cộng tiến lên bờ. 3 điểm rải đều trên dọc dải đất hình chữ S gồm: Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc được nhắm đến. Trước kia Mao dụ Hồ và Đồng ký vào công hàm 1958 thì nay Tập chỉ thị Trọng chỉ đạo Quốc hội bù nhìn của ĐCS thông qua Luật Đặc Khu. Ngày trước Mao cho chiếm Hoàng Trường Sa bằng vũ lực, nay Tập vào 3 đặc khu bằng sự thừa nhận của luật pháp CS hẳn hoi. Và tất nhiên khi nó vào được và sinh con đẻ cái để xác định chủ quyền. Không những nó xác lập chủ quyền trên 3 đặc khu mà là xác lập chủ quyền trên một vùng rộng lớn – nước Việt Nam.
Tàu thực hiện mưu đồ rất bài bản. Để đối phó với nhân dân Việt Nam thì có ĐCSVN. Để làm cho thế giới quen dần với những địa danh của Việt Nam mà Trung Cộng muốn chiếm dụng, thì nó cho in bản đồ bán trên thế giới theo rằng đó là vùng đất đó là của Trung Quốc. Dân Tàu mặc áo lưỡi bò đi du lịch nước ngoài cũng mang ý đồ tương tự. Nhìn vào toàn cảnh, ta thấy trong ứng ngoại hợp thấy rất rõ. ĐCSVN ứng trong, Trung Cộng ngoại hợp.
Vân Đồn chỉ một điểm ở Quảng Ninh, thì lập tức Trung Cộng muốn xác lập chủ quyền lên toàn tỉnh. Bài này cũng tương tự bài chiếm chiếm biển Đông. Khi sở hữu Hoàng – Trường Sa thì Trung Cộng xác lập chủ quyền hết 80% biển Đông. Vậy nên, để cứu nước, thì trước hết phải biểu tình đòi hủy vĩnh viễn luật đặc khu. Tiếp theo, phải biểu tình lật CS. Vì sao? Vì chính CS là tay sai của Trung Cộng, ĐCS tiếp tay cho âm mưu chiếm trọn Việt Nam của Trung Cộng. Ủng hộ bà con xuống đường!



