Tình trạng tiếp tay cho người Trung Quốc thâu tóm đất đai ở Việt Nam

Tình trạng tiếp tay cho người Trung Quốc thâu tóm đất đai ở Việt Nam

Vụ việc mới nhất được cư dân mạng chia xẻ là một chủ đất ở Sài Gòn sau khi phát hiện doanh nghiệp Trung Quốc đứng đằng sau giao dịch liên quan đã xin hoàn trả toàn bộ số tiền cũng như hủy hợp đồng buôn bán tại tòa; thế nhưng bị tòa án xử thua kiện.

Lâu nay dư luận xôn xao về tình trạng Trung Quốc sử dụng người dân hoặc các doanh nghiệp Việt Nam đứng tên sở hữu nhằm né tránh luật pháp Việt Nam để thực hiện các thủ tục theo quy định về quyền sở hữu nhà đất.

Tại phiên trả lời chất vấn hồi 05 tháng 06 năm 2018, ông Trần Hồng Hà, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên-Môi trường cho rằng chưa phát hiện trường hợp người nước ngoài mua đất ở Việt Nam

Theo luật sư Nguyễn Văn Hậu từ Sài Gòn thì trong luật quy định về nhà ở của Việt Nam năm 2014 có cho phép người nước ngoài được quyền mua nhà tại nước sở tại nhưng chỉ được một căn thôi và với điều kiện là họ phải chứng minh được đầy đủ có loại thủ tục theo yêu cầu.

Tuy nhiên, luật sư Hậu cho biết: “Họ chỉ được mua nhà thôi chứ không được quyền mua đất nhưng họ lách luật bằng cách họ kêu người khác đứng tên dùm chứ mỗi người chỉ được sở hữu một căn thôi.”

Chị Cẩm Vân một người dân sống tại Đà Nẵng người chuyên về buôn bán bất động sản tại đây cho chúng tôi biết, việc người Trung Quốc mua nhà, đất tại Đà Nẵng diễn ra từ lâu nay rồi. Còn việc người Trung Quốc hiện nay công khai sở hữu đất tại Đà Nẵng bằng việc lợi dụng kẻ hở pháp luật Việt Nam thì chị xin phép không trả lời.

Nhà báo Võ Văn Tạo ở Nha Trang cũng thừa nhận việc người Trung Quốc lách luật để sở hữu bất động sản tại Việt Nam nó diễn ra khá lâu rồi nhưng:

“Khoảng tầm 3-4 năm trở lại đây thì tại Nha Trang sự việc này diễn ra rất phổ biến, họ liên doanh góp vốn với người Việt Nam để mở cái này cái kia để kinh doanh và đứng tên chủ sở hữu là người Viejt Nam nữa. Thậm chí tôi có một người cháu làm kiến trúc sư nó đi làm bất động sản nó thấy người Trung Quốc tên hẳn hoi và đưa cả căn cước ra chính xác là người nước ngoài nhưng vẫn được đăng ký nên tôi rất ngạc nhiên. Sau đó báo chí và ban lãnh đạo địa phương cũng có chất vấn về vấn đề này và nói sẽ kiểm tra lại.”
Kẽ hở luật pháp

Ông Trần Văn Sơn, Giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư Đà Nẵng trong một lần trả lời với báo chí cho rằng, bằng việc góp vốn, mua cổ phần rất nhỏ tại các doanh nghiệp hoặc dự án, nhiều người Trung Quốc đã có thể trở thành nhà đầu tư và sử dụng đất tại Việt Nam.

Ông Trần Văn Sơn giải thích khi một người Việt Nam mua đất thì Sở Tài nguyên Môi trường sẽ cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho họ. Sau đó họ sẽ thành lập doanh nghiệp rồi liên doanh với một doanh nghiệp Trung Quốc để cổ phần hóa doanh nghiệp với tỉ lệ 49% – 51%. Phía Việt Nam sẽ góp vốn bằng đất còn toàn bộ những chi phí còn lại do các doanh nghiệp Trung Quốc.

Theo luật Việt Nam, tỉ lệ 49% – 51% là doanh nghiệp đầu tư trong nước, do đó sở Tài nguyên và Môi trường phải cấp quyền sử dụng đất cho doanh nghiệp. Sau khi hoàn tất, các doanh nghiệp Trung Quốc sẽ mua lại toàn bộ cổ phần của phía Việt Nam.

Đồng ý với điều này luật sư Nguyễn Văn Hậu cho biết thêm:

“Luật quy định người nước ngoài góp vốn chỉ được 49% mà thôi bởi vì hơn họ sẽ toàn quyền quyết định mọi thứ nên luật quy định như vậy, mà VN mình thì chưa có kinh nghiệm nhiều về thương trường này nên mình đành phải chấp nhận tạm thời như thế. Có nhiều nhà đầu tư nước ngoài có quá nhiều tiền họ làm cái này cái kia rồi quyết đầu tư lỗ luôn sau đó họ sẽ mua lại cái đầu tư lỗ đó và họ trở thành sở hữu 100%.”
Chưa tìm ra giải pháp

Theo nhà báo Võ Văn Tạo, biện pháp xử lý khắc phục tình trạng này thật sự khó bởi vì họ làm đúng luật, Ông cho biết:

“Tôi nghĩa rất khó xử lý các trường hợp như thế này vì theo luật người nước ngoài không được quyền mua đất nhưng người Việt Nam mình thì thấy ham lợi đứng tên mua dùm cho người ta thì luật cũng khó mà xử lý được. Cho nên tôi thấy nên kết hợp tuyên truyền cho người dân đừng thấy lợi trước mắt mà gây nguy hại cho quốc gia. Chứ bây giờ càng ban bố luật thì người ta lại càng lách luật tiếp thì thật sự là khó đấy.”

Một vị luật sư xin giấu tên từ Đà Nẵng trao đổi với chúng tôi qua tin nhắn rằng xử lý vi phạm kiểu này khó, nhưng không phải là không có cơ sở nếu quản lý chặt từ đầu. Vị luật sư cho rằng cần phải làm nghiêm từ đầu, xác minh và điều tra rõ nguồn gốc số tiền mua đất của chủ sở hữu, như vậy chắc chắn không ai dám nhận tiền mua đất cho người nước ngoài.

Luật sư Nguyễn Văn Hậu cho rằng sắp tới Việt Nam sẽ có điều chỉnh lại luật về nhà ở đất đai. Ông trình bày:

“Trong kinh doanh buôn bán thì họ sẽ dùng mọi cách miễn sao luật cho phép họ thì họ mua cho nên họ mới lách luật. Bây giờ nên đánh thuế mạnh vào người mua bất động sản, càng nhiều bất động sản anh phải đóng thuế càng cao nên tôi nghĩ sắp tới sửa luật theo hướng như vậy. Anh muốn bao nhiêu căn cũng được nhưng phải đóng thuế theo giá trị gia tăng của anh. Vì vậy quá trình về luật nhà ở nó có khe hở như vậy. điều này nó gây mất bình đẳng mà nhà nước thì lại không thu thuế được.”

‘Mất bò mới lo làm chuồng’ là câu nói dân gian có thể áp dụng vào trường hợp doanh nghiệp hay cá nhân người Trung Quốc núp bóng người Việt để thâu tóm nhà- đất tại Việt Nam. Tuy nhiên những qui định như Luật sư Nguyễn Văn Hậu nêu ra chưa biết đến khi nào mới hình thành và mang lại hiệu quả!

About this website

RFA.ORG
Tình trạng người Trung Quốc sang Việt Nam mua nhà đất diễn ra lâu nay. Điều đáng ngại là hoạt động đó lại xảy ra ngày một nhiều diễn tại một số khu vực trọng điểm về an ninh quốc phòng tại những thành phố Đà Nẵng, Nha Trang, Ph….

Đạo đức xuống cấp xuất phát từ kinh tế?

Van H Pham

Khi bị chất vấn tại kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa XIV sáng 30/10/2018 về vấn đề đạo đức xuống cấp, Bộ trưởng Văn hoá, Thể thao & Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện nói rằng sự xuống cấp của đạo đức xã hội xuất phát từ cái gốc, đó là kinh tế.

Phát biểu này của ông Nguyễn Ngọc Thiện gây nhiều tranh luận ngay sau đó và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân nhận xét đây là vấn đề thú vị để tranh luận, xem kinh tế đi trước hay đạo đức, văn hoá cần chú trọng đầu tiên.

Nhà nghiên cứu xã hội học, Tiến sĩ Phạm Quỳnh Hương, hiện công tác tại Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam nói rằng bà cũng có nghe ông Bộ trưởng nói câu đó và theo bà thì “có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến đạo đức lắm, kinh tế chỉ là một phần thôi. Chẳng hạn như không có điều kiện ăn học thì ảnh hưởng đến nhận thức, giáo dục và đạo đức.”

“Đạo đức” là một từ dùng nói lên tính cách và giá trị của một con người với các quy tắc ứng xử phù hợp trong gia đình và xã hội, hợp với đạo lý và phong tục của cộng đồng. Những thành ngữ như “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ” hay “Phú quý sinh lễ nghĩa” liệu có nói lên sự liên hệ giữa kinh tế và đạo đức hay không?

Giáo dục đóng vai trò quyết định

Theo một giảng viên tại trường Đại học Sư Phạm Kỹ Thuật TP. HCM thì lễ nghĩa ở đây không phải là đạo đức. Đạo đức xuống cấp không phải vì kinh tế, nếu có thì chỉ chiếm một phần rất nhỏ vì ngày xưa nghèo đói vẫn lễ nghĩa hơn bây giờ rất nhiều.

Theo tôi nghĩ thì đạo đức xuống cấp như bây giờ thì điều đầu tiên là do giáo dục. Thứ hai là do các chính sách, cách thi hành luật pháp không nghiêm minh. – Một giảng viên Đại học SPKT

Ông nhận định “Kinh tế chỉ đóng một phần rất nhỏ. Ngày xưa còn nghèo đói hơn bây giờ rất nhiều nhưng người ta vẫn kính trên nhường dưới. Ra đường có va quẹt xe cũng nhường nhịn nhau chứ có đâu như bây giờ. Theo tôi nghĩ thì đạo đức xuống cấp như bây giờ thì điều đầu tiên là do giáo dục. Không giáo dục được cho con người có bản lĩnh để giữ vững bản thân trước những cám dỗ, ảnh hưởng bên ngoài và cách hành xử trong xã hội. Thứ hai là do các chính sách, cách thi hành luật pháp không nghiêm minh.”

Cô Trần Thanh Mai, sinh viên trường Đại học Sư Phạm TP. HCM thì đưa ra nhận định rằng một đất nước có nền kinh tế mạnh không có nghĩa đạo đức xã hội ở mức cao. Cô dẫn chứng Trung Quốc là nước có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới nhưng đạo đức xã hội ở Trung Quốc lại có rất nhiều vấn đề. Cô giải thích thêm:

“Vì nền giáo dục của Trung Quốc trọng kiến thức mà không trọng dạy kỹ năng sống, và đạo đức cho học sinh. Thế mới thấy giáo dục mới chính là yếu tố quyết định đạo đức con người. Song, yếu tố kinh tế vẫn có vai trò nhất định trong việc hình thành đạo đức con người, rộng hơn là đạo đức xã hội.”

Đề nghị của Bộ trưởng Văn Hóa

Khi ông Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện nói rằng đạo đức xã hội xuống cấp xuất phát từ cái gốc kinh tế, ông cũng không quên nói thêm rằng “Nếu giải quyết vấn đề này mà bỏ lĩnh vực kinh tế sang một bên thì không được. Gốc rễ là do kinh tế, tồn tại xã hội cũng là do cái gốc là kinh tế”.

Tiến sĩ Phạm Quỳnh Hương thật sự không hiểu ý ông Bộ trưởng khi ông đề cập đến kinh tế khi giải quyết vấn đề trên, bởi nếu ông Thiện là Bộ trưởng về mảng kinh tế hay mảng luật pháp thì có thể hiểu được ông muốn điều chỉnh cách quản lý về kinh tế hay những luật liên quan đến kinh tế. Nhưng đằng này ông Nguyễn Ngọc Thiện lại là Bộ trưởng về văn hóa thì định làm gì bên kinh tế?

“Tôi nghĩ ông Bộ trưởng thừa hiểu câu chuyện nó là thế nào, chắc ý ông ấy muốn nói về việc chuyển đổi sang kinh tế thị trường. Khi mở cửa hơn về kinh tế thì kéo theo những hành xử, hành vi của con người cũng cởi mở hơn. Cái xấu cái tốt dễ dàng bộc lộ” – Bà nói thêm.

Thực tiễn lịch sử, đã cho thấy thời gian qua, nhiều lãnh đạo chú tâm làm kinh tế, giáo dục về kinh tế mà bỏ quên giáo dục về đạo đức con người. Làm kinh tế cũng chẳng tới đâu, để rồi cái mà chúng ta đang thấy là một xã hội kém về kinh tế yếu về đạo đức. – Trần Thanh Mai

Với cái nhìn của một sinh viên ngành sư phạm về hiện thực xã hội, cô Trần Thanh Mai lấy ví dụ nền kinh tế bao cấp của miền Bắc Việt Nam trước đây nằm ở mức kém phát triển, kéo theo đó là đời sống nhân dân khổ cực, nảy sinh ra nhiều tệ nạn.

Với thực tế xã hội hiện nay, cô Thanh Mai nhận xét rằng: “Rất nhiều lãnh đạo hiện nay đang nhìn vấn đề một cách phiến diện dẫn đến những quyết sách sai lầm. Thực tiễn lịch sử, đã cho thấy thời gian qua, nhiều lãnh đạo chú tâm làm kinh tế, giáo dục về kinh tế mà bỏ quên giáo dục về đạo đức con người. Làm kinh tế cũng chẳng tới đâu, để rồi cái mà chúng ta đang thấy là một xã hội kém về kinh tế yếu về đạo đức.”

Không phải đến bây giờ vấn đề đạo đức xã hội xuống cấp trầm trọng mới được đặt ra. Năm 2014, trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã ra nghị quyết số 33 với mục tiêu xây dựng nền văn hóa và con người Việt Nam phát triển toàn diện, hướng đến chân – thiện – mỹ, thấm nhuần tinh thần dân tộc, nhân văn, dân chủ và khoa học.

Với câu nói của Bộ trưởng Văn hoá, Thể thao & Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện rằng sự xuống cấp của đạo đức xã hội xuất phát từ cái gốc, đó là kinh tế, vị giảng viên trường Đại học Sư Phạm Kỹ Thuật TP. HCM nhấn mạnh: “Có nhiều lý do nhưng rõ ràng không phải xuất phát từ kinh tế như ông Bộ trưởng nói. Một Bộ trưởng mà phát biểu như vậy thì rõ ràng là không đủ tầm để làm Bộ trưởng.”

About this website

RFA.ORG
Bộ trưởng Văn hoá, Thể thao & Du lịch Nguyễn Ngọc Thiện nói rằng sự xuống cấp của đạo đức xã hội xuất phát từ cái gốc, đó là kinh tế.

Thép Việt lại ‘liểng xiểng’ với hai ngày liên tiếp bị áp thuế

Ngày 1/11 bị Canada , ngày 2/11 bị Thổ nhi Kỳ đá thêm cú nữa .!
——-
Ngày 2-11, Cục Phòng vệ thương mại (Bộ Công thương) cho biết Bộ Kinh tế Thổ Nhĩ Kỳ chính thức công bố kết luận cuối cùng vụ việc điều tra, áp dụng biện pháp chống bán phá giá đối với dây hàn làm bằng kim loại cơ bản nhập khẩu từ Việt Nam.

Theo đó, Thổ Nhĩ Kỳ áp thuế chống bán phá giá ở mức 21,15% đối với một doanh nghiệp bị đơn bắt buộc và 29,65% đối với tất cả các công ty xuất khẩu khác (tính % trên giá CIF nhập khẩu) của Việt Nam, cùng cáo buộc “sản phẩm dây hàn làm bằng kim loại của Việt Nam gây thiệt hại đáng kể cho ngành sản xuất nội địa nước này”.

Phát hiện thẩm phán TAND thành phố Thái Nguyên dùng bằng giả

VỤ LÁI XE INOVA ĐI LUI TRÊN CAO TỐC TÔNG VÀO XE CÔNG TAI NƠ ANH HOÀNG, THẨM PHÁP XỬ ANH HOÀNG 6 NĂM TÙ GIAM VÔ LÝ GÂY BỨC XÚC DƯ LUẬN LẠI LÒI RA VỤ BÀ THẨM PHÁN DÙNG BẰNG GIẢ.

“Ông Lê Tiến Châu, Thứ trưởng Bộ Tư pháp kiêm Hiệu trưởng Trường Đại học Luật Hà Nội vừa ký quyết định thu hồi bằng tốt nghiệp đại học hệ chính quy của bà Nguyễn Thị Nga – Thẩm phán TAND thành phố Thái Nguyên vì dùng bằng cấp 3 giả.”
(Trích)

Tài xế gây tai nạn chở người bị thương vào đường vắng rồi bỏ đi

Chuyện Doanh nghiệp cho thuê xe mà không có hợp đồng cùng như giấy tờ về người thuê xe… rõ ràng là chuyện vô lý, không thể có. Có biểu hiện thông đồng, bao che cho nhau…. Yêu cầu truy tố chủ doanh nghiệp vì chính họ là thủ phạm chứ chẳng có ai… CA chế độ sao ngu dữ vậy, dám truy tố bà lão tự dâm vào xe lắm?!!!
***********

Tài xế gây tai nạn chở người bị thương vào đường vắng rồi bỏ đi!!!

Sau khi gây tai n ạn khiến bà bán rau bị thương nặng, tài xế xe thuê tự lái vờ chở n ạn nhân đi cấp cứu nhưng đến đoạn đường vắng đã bỏ n ạn nhân xuống xe rồi bỏ đi.

Ngày 3-11, thượng tá Phạm Thế Kim, phó trưởng Công an thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, cho biết đang tập trung lực lượng điều tra việc người dân trình báo bị một tài xế gây tai n.ạ n trên đường đưa đi cấp cứu thì bỏ xuống đường.

Hiện Đội CSGT Công an thành phố Mỹ Tho đã tạm giữ chiếc ôtô 7 chỗ hiệu Innova để làm rõ ai là tài xế đã gây tai n ạn cho cụ bà bán rau ở chợ.

Theo thông tin ban đầu, khoảng 1h ngày 27-10, bà Nguyễn Thị Cúc Anh (62 tuổi, ngụ xã Tân Mỹ Chánh, TP Mỹ Tho) đạp xe đạp lên chợ Cũ phụ bán hàng thì bất ngờ bị một chiếc ôtô 7 chỗ (hiện chưa rõ danh tính tài xế) tông bị thương khá nặng.

Tài xế có biểu hiện say rươ.u định bỏ chạy thì bị người dân vây lại.

Sau đó, tài xế này nói đưa bà Anh lên xe chở vào bệnh viện để cấp cứu.

Tuy nhiên, sau đó tài xế này chở bà Anh đến đoạn đường vắng nằm trên đường Trần Thị Thơm thì bỏ bà Anh xuống đường rồi bỏ đi.

Rất may, bà Cúc Anh được người dân phát hiện đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Trung tâm Tiền Giang và hiện đang nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy (TPHCM).

Hành khách đánh nhau với tài xế, xe lao xuống sông, 15 người chết

Hành khách đánh nhau với tài xế, xe lao xuống sông, 15 người chết

Chiếc cầu nơi xe buýt lao xuống sông. (Hình: Chinatopix via AP)

BẮC KINH, Trung Quốc (AP) — Một nữ hành khách giận dữ do xe đi quá nơi bà muốn xuống, đã đánh nhau với tài xế khiến chiếc xe buýt lao ra ngoài cầu cao, rớt xuống sông Dương Tử, theo tin công an Trung Quốc hôm Thứ Sáu, ngày 2 Tháng Mười Một.

Nguồn tin này nói rằng tất cả 15 người trên xe buýt coi như đều thiệt mạng.

Người tài xế đánh nhau với nữ hành khách trước khi lạc tay lái. (Hình: CCTV via AP Video)

Các xe buýt ở Trung Quốc đều có máy ghi hình an ninh.

Một bản thông cáo của cơ quan công an quận Wanzhou nói rằng người phụ nữ hành khách 48 tuổi yêu cầu người tài xế đậu vào lề sau khi bà này bị đi lố nơi muốn xuống, nhưng người này không chịu.

Bà ta bước tới gần người tài xế và khởi sự mắng mỏ ông ta. Người tài xế quay đầu lại mấy lần cãi lại bà này.

Nữ hành khách lấy điện thoại di động đập vào đầu tài xế xe buýt. (Hình: CCTV via AP Video)

Người phụ nữ sau đó lấy điện thoại di động đập vào đầu tài xế. Người tài xế lấy tay phải khỏi bánh lái để chống đỡ. Ông ta nắm lấy tay người phụ nữ kia khi bà tấn công ông lần nữa, chiếc xe lúc đó lạc tay lái, quẹo gắt sang bên trái.

Cảnh sát Trùng Khánh nói rằng hình ảnh ghi được từ một chiếc xe gần đó cho thấy xe buýt đụng phải một chiếc xe chạy ngược chiều trước khi ủi qua rào cản trên cầu và rớt xuống sông Dương Tử.

Hiện có 13 thi thể được thu hồi và hai người khác còn mất tích theo Tân Hoa Xã. (V.Giang)

Vì sao đạo đức xuống cấp?

 Lý tưởng giáo dục th ời VNCH là: Nhân bản, Khoa học và Khai phóng. Trong hai mươi năm từ 1955 đến 1975, nền giáo dục đó đã đào tạo biết bao nhân tài phục vụ đất nước, trong sạch ngay thẳng, thành thực. Bằng cấp thời đó đi đến nước nào cũng được công nhận tương đương. Còn bây giờ hơn 43 năm thì ra sao? Tại sao? Ai cũng biết rõ rồi mà không dám nhìn nhận. Phải nhìn nhận cái sai của mình mới biết đường mà sửa đổi. Chính chế độ chính trị tạo nên tình trạng đạo đức xuống cấp ngày hôm nay. Bằng cấp thì đi đến nước nào cũng không ai công nhận. Tại sao?Ai cũng biết điều đó.

Vì sao đạo đức xuống cấp?

Võ Xuân Sơn

  • Thứ Năm, 01/11/2018 14.0k Lượt Xem
  • Câu trả lời của bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện về vấn đề đạo đức xuống cấp tạo ra một làn sóng phản đối và chê bai ông. Nhưng trên một góc độ khác, cả câu hỏi của các đại biểu Quốc hội, và câu trả lời của bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện đều khẳng định, đạo đức xã hội ta xuống cấp.

7 người trẻ chết do sốc thuốc trong một “lễ hội âm nhạc” tổ chức tại Hà Nội, tháng 9/2018. (Ảnh: FB)

Mấy ngày nay, rất nhiều người lý giải nguyên nhân đạo đức xuống cấp. Rất nhiều vấn đề cụ thể được nêu ra. Nhưng theo tôi, đó chỉ là cái ngọn. Chúng ta cần nói đến một nguyên nhân sâu xa hơn, gốc rễ hơn, mà có vẻ như nhiều người còn né tránh, không muốn đụng đến.

Từ 73 năm qua, đất nước chúng ta được dẫn dắt bởi một chủ thuyết, ban đầu ở một vùng, rồi lan rộng ra toàn miền Bắc, và 43 năm nay là cả nước. Trước đó, đội ngũ dẫn dắt đã khéo léo giương cao ngọn cờ dân tộc dân chủ, nên lôi kéo được nhiều trí thức, nhân sĩ yêu nước đi theo mình. Tuy nhiên, càng về sau, đội ngũ dẫn dắt này càng xa rời dân tộc dân chủ, hướng tới một mục tiêu không có thật. Nói cho đúng, đó là một mục tiêu được vẽ ra. Cả dân tộc đều bị dẫn dắt đi theo một mục tiêu vẽ.

Từ cấu trúc thượng tầng cao nhất của xã hội, chúng ta đã không có một phương hướng phát triển cụ thể, thì việc cái xã hội này mất phương hướng là chuyện rất bình thường, dễ hiểu. Sự mất phương hướng không chỉ ở các tầng lớp nhân dân, quần chúng, mà ở ngay các quan chức cao cấp.

Sự mất phương hướng của các quan chức cao cấp thể hiện như trường hợp ông Nguyễn Ngọc Thiện. Ông Thiện đã không biết phương hướng nào để trả lời, vì phương hướng của ông phụ thuộc vào cái gật đầu của cấp trên của ông, nên ông đổ cho kinh tế. Sự mất phương hướng thể hiện rõ nét nhất ở Bộ Giáo dục và Đào tạo. Họ cải cách, cải tiến xà quần, làm cho mọi thứ rối tung lên.

Trong tất cả các Bộ trưởng, cũng đã có vài người xác định được phương hướng cần phải đi, như Bộ trưởng Lê Huy Ngọ, hay Bộ trưởng Bùi Quang Vinh. Nhưng, họ lại bị cấp trên truất quyền điều hành, hoặc họ tự thấy không được quyền đi đúng hướng, nên họ chủ động rút lui.

Cũng có Bộ trưởng xác định được phương hướng, và quyết tâm đi theo phương hướng đó, nhưng dư luận lại không cho. Trong cái mớ hỗn độn vô phương hướng, không mấy ai có đủ khả năng nhìn nhận ra phương hướng cần phải có. Đó là trường hợp của Bộ trưởng Bộ Y tế hiện nay. Thật trớ trêu, khi bà chấp nhận xuôi tay, thì tỷ lệ ủng hộ bà ở Quốc hội lại tăng lên đáng kể.

Ở cấp điều hành, sự mất phương hướng khiến cho các thành viên điều hành không dám tự quyết. Đồng thời, việc mất phương hướng làm cho việc định hướng chủ trương chính sách trở nên khó khăn, dẫn đến sự lợi dụng và lũng đoạn chính sách cho các mục tiêu mang lại lợi ích cho một nhóm người, tạo ra bất công xã hội. Từ đó, hình thành những tập đoàn tham nhũng bao gồm cả những thành viên cao cấp nhất trong bộ máy điều hành.

Việc mất phương hướng ở cấp điều hành dẫn đến việc toàn bộ bộ máy bị rối loạn, phải áp dụng các biện pháp trái với quy luật hòng duy trì sự ổn định, duy trì quyền lực của bộ máy điều hành. Từ đó dẫn đến những chính sách nặng về trấn áp, thiếu nhân văn, vô đạo đức. Đó là cuộc cải cách ruộng đất, đó là những cuộc cải tạo công thương nghiệp đẫm nước mắt và cả máu, ở cả hai miền Nam Bắc.

Những chính sách nặng về trấn áp, thiếu tính nhân văn, và vô đạo đức không chỉ phá hỏng nền kinh tế, mà còn làm sụp đổ các nền tảng đạo đức xã hội.

Trong khi các thành viên cấp cao của bộ máy điều hành nói dối không ngượng miệng, ngụy biện, đánh tráo khái niệm một cách cực kỳ trơ trẽn, vô liêm sỉ, thì những thành viên cấp thấp của bộ máy lại sẵn sàng hành hung dã man người biểu tình, đánh chết người trong các đồn công an, sử dụng bạo lực tấn công những người không cùng chính kiến, hoặc viết ra những lời thóa mạ tục tĩu trên mạng xã hội…

Khi các nền tảng đạo đức không còn, các chuẩn mực đạo đức bị phá vỡ, thì từ cấp cao nhất đến cấp thấp hơn trong bộ máy điều hành đều tập trung tìm cách vơ vét cho mình, bất chấp liêm sỉ, bất chấp khả năng sinh tồn và sự an nguy của đồng bào, của xã hội, và của dân tộc.

Rồi cứ như thế, các tác động từ bộ máy điều hành lan rộng ra, làm băng hoại đạo đức của toàn xã hội.

Theo Facebook BS Võ Xuân Sơn 

Hạnh phúc trong đời, đơn giản chỉ thế này thôi…

Hạnh phúc trong đời, đơn giản chỉ thế này thôi…

Nếu chúng ta bỏ tiền ra mua niềm vui, thì trái lại sẽ thống khổ nhiều hơn. Bởi vì niềm vui là báu vật vô giá…

Có câu chuyện kể rằng hàng ngày thiền sư Vân Chiếu đều dạy các đệ tử phải vui vẻ, vui vẻ tham thiền ngộ Đạo, vui vẻ đối diện với nỗi thống khổ và thất bại.

Một hôm, thiền sư đổ bệnh, ngày ngày nằm trên giường kêu khổ. Vô tình sư trụ trì đi qua nghe thấy, bèn đi đến hỏi thiền sư:

– Tại sao ngài lại kêu khổ?

Thiền sư Vân Chiếu nói:

– Bị bệnh đau đớn rất khổ.

Sư trụ trì ngơ ngác không hiểu bèn hỏi tiếp:

– Có lần ngài bị ngã xuống sông, bị ngạt nước sắp chết mà ngài vẫn không kêu khổ, tại sao bây giờ lại kêu?

Thiền sư Vân Chiếu trả lời:

– Lần ngã xuống sông đó rất vui vẻ, bây giờ rất thống khổ. Vậy ta nên kêu khổ hay là kêu vui thích đây?

Trên con đường đời của con người, niềm vui và thống khổ có thể cùng song hành, cũng có thể lần lượt thay thế nhau.

Trước niềm vui và nỗi thống khổ, chúng ta lựa chọn tâm thái như thế nào?

Trong cuộc đời luôn có 2 mặt vui và khổ, trong khổ có vui, trong vui có khổ. Khổ tức là vui, mà vui cũng là khổ.

Trên thực tế, vào thời đại kinh tế phát triển nhanh chóng như hiện nay thì con người càng ngày càng oán trách cuộc sống. Mọi người thường ngày đều hay nói ‘cần phải vui vẻ’, nhưng nét mặt lại lộ ra vẻ buồn đau khổ sở.

Hàng ngày, mọi người vẫn thường nói, điều kiện sống tốt hơn trước kia rất nhiều, nhưng lòng lại than thở địa vị mình không cao bằng quan chức, học thức mình không rộng bằng học giả, tiền bạc mình không nhiều bằng đại gia, danh tiếng mình không lớn bằng siêu sao điện ảnh, ca nhạc.

Hàng ngày, vẫn thấy mọi người nói, đất nước khá hơn thời bao cấp rất nhiều, nhưng lại bày tỏ ở quê không bằng ở phố, ở phố nhỏ không bằng ở Thủ đô, ở trong nước không bằng ở nước ngoài, ở Châu Á không bằng Âu, Mỹ.

Dường như, ai ai cũng thấy mình khổ. Có lẽ phải làm tổng thống, phải trở thành tỷ phú đô la, phải là danh nhân thế giới mới vui vẻ, mới hạnh phúc?

Niềm vui rốt cuộc là gì? Niềm vui như cánh bướm, nếu bạn thò tay ra bắt thì nó sẽ bay mất. Nhưng nếu bạn ngồi xuống, tĩnh lặng ngắm trông thì nó vẫn ở lại bên bạn.

Còn nhớ có lần họp lớp phổ thông. Một bạn học nữ vừa bước vào phòng đã xơi xơi kể khổ với mọi người:

– Chồng tôi chỉ là người làm công bình thường, không những lương thấp lại còn thường xuyên phải làm thêm giờ, đi công trình.

– Tôi công việc vất vả, về nhà còn bị mẹ chồng lườm nguýt. Con cái lại nghịch ngợm không nghe lời, học hành sa sút.

– Cha mẹ tôi đã già rồi, nhưng lại hay cãi nhau với hàng xóm láng giềng…

Nhưng thực tế, chồng cô ấy là trưởng phòng của công ty điện lực, nắm quyền hành trong tay, hàng ngày đi làm có xe riêng đưa đón. Còn cô bạn thì chẳng làm gì, cả ngày tụ tập chuyện phiếm… Còn đứa con của họ học ở trường quốc tế, toàn con em quý tộc. Cha mẹ cô nghỉ hưu, đều có lương đủ sống, ở nhà nghỉ ngơi.

Nhưng tại sao cô ấy vẫn cứ kêu khổ? Có lẽ cô thực sự có nhiều chuyện phiền não khiến cô khổ sở xuôi ngược cả ngày.

Đương nhiên niềm vui và thống khổ đều cùng tồn tại trong cuộc sống mỗi người, quan trọng là chúng ta làm thế nào để biến đổi nó, lĩnh ngộ nó, đối đãi với nó từ góc độ nào.

Nếu chúng ta cứ một mực chạy đây chạy đó, tìm niềm vui ở chỗ này, chỗ kia, thì chúng ta chẳng thể nào tìm được niềm vui thực sự.

Bởi vì niềm vui ở khắp nơi, không nên cố ý đi tìm. Bởi vì niềm vui là sự sẻ chia. Có cho đi niềm vui thì mới nhận về hạnh phúc.

 

Nếu chúng ta bỏ tiền ra mua niềm vui, thì trái lại sẽ thống khổ nhiều hơn. Bởi vì niềm vui là báu vật vô giá.

Nếu chúng ta muốn ngồi nhàn rỗi để niềm vui tìm đến phục vụ mình, thì chúng ta chỉ đợi chờ trong vô vọng. Bởi vì niềm vui không thể mời đến được.

Nếu chung ta chia niềm vui thành cấp bậc, thì chúng ta sẽ không vui bằng người khác. Bởi vì niềm vui chính là niềm vui, chứ không có vui nhất.

Nếu chúng ta chia sẻ niềm vui nhỏ nhỏ với mỗi người chúng ta gặp hàng ngày, thì những niềm vui nho nhỏ đó lại quay trở lại với chúng ta, trở thành một niềm vui lớn.

“Vui vẻ mãi mãi” chỉ là câu chuyện cổ tích. Nhưng “đơn giản chính là niềm vui” lại là những câu chuyện xảy xung quanh chúng ta mỗi ngày.

Người ít ham muốn, sống giản đơn, thì đi đâu, đến đâu, làm gì cũng tìm thấy niềm vui thực sự.

Theo Mạng Trí Bi

Nam Phương biên dịch

From: ngocnga_12 & NguyenNThu