CHỦ HỤI BỎ TRỐN SẺ BỊ TRUY NÃ TÙ, CÒN NHÀ BANK PHÁ SẢN ĐỀN 75 TRIỆU HUỀ CẢ LÀNG, BÀ CON CÒN KHÔNG MAU RÚT TIỀN MUA USD


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
CHỦ HỤI BỎ TRỐN SẺ BỊ TRUY NÃ TÙ, CÒN NHÀ BANK PHÁ SẢN ĐỀN 75 TRIỆU HUỀ CẢ LÀNG, BÀ CON CÒN KHÔNG MAU RÚT TIỀN MUA USD



6 NĂM TÙ GIAM CHO NGƯỜI TÀI XẾ ĐI ĐÚNG LUẬT
Xe Innova do một người tên Sơn sau khi nhậu xong nhét 11 người, chạy lùi trên cao tốc. Anh Lê Ngọc Hoàng (33 tuổi) điều khiển xe Container chở 26 tấn hàng (cho phép 36 tấn) chạy tốc độ 62 km/h, thấp hơn tốc độ cho phép trên cao tốc là 80 km/h, dù phanh lết bánh, kiện hàng trên xe lăn đến đè nát cabin, nhưng vẫn xảy ra va chạm.
Vụ tai nạn này khiến 4 người tử vong và 6 người khác bị thương. Tài xế xe container Lê Ngọc Hoàng bị kết 6 năm tù giam, bồi thường 270 triệu về tội “Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ”. Hội đồng xét xử (HĐXX) cho là bị cáo Hoàng đã vi phạm quy định về giữ khoảng cách an toàn với các xe phía trước.
Tại phiên xử phúc thẩm ngày 02.11, anh Hoàng khai khi án sơ thẩm được tuyên ngày 10/5, anh mất toàn bộ niềm tin vào sự thật, công lý nên đã tìm tới cái chết trong trại giam nhưng được cứu kịp thời.
“Xin Hội đồng xét xử nhớ một điều, nhân quả báo ứng tới nhanh lắm. Xử xong bản án này thì các ông cũng phải di chuyển trên đường. Và, một thằng say xỉn nào nó lùi xe tông các ông thì coi các ông né nó kiểu nào!”- Anh Hoàng nói trước tòa.
Nguồn tin: nhà báo Trương Châu Hữu Danh
Bài thơ vạch mặt những người theo đóm ăn tàn được cộng sản gởi ra hải ngoại để đánh phá những cộng đồng người Việt tự do, và cũng để chiêu dụ những người nhẹ dạ quay về thần phục cộng sản dưới dạng Việt kiều yêu nước, mang tiền về VN làm ăn.
– Hãy chụp giùm tôi…
Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.
Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,
Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,
Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,
Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ..
Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,
Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.
Đất nước đã từ lâu không khói lửa,
Sao rạc rời hơn cả thuở chiến chinh.
Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,
Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,
Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,
Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi.
Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,
Của những kẻ đã một thời chui nhủi,
Bỏ tất cả, trong đêm dài thui thủi,
Ngược xuôi tìm đường hướng để vượt biên.
Đừng khoe tôi những con phố “bưng biền”,
Những quảng cáo, những mặt tiền nham nhở,
Những khách sạn ánh đèn màu rực rỡ,
Trơ trẽn bày, dụ dỗ khách phương xa.
Đừng khoe tôi chốn thờ phượng nguy nga,
Những dinh thự xa hoa nằm choán ngõ,
Những màu sắc lam, vàng, đen, tím, đỏ,
Đang uốn mình theo gió đón hương bay.
Đừng khoe tôi ảnh Hà Nội hôm nay,
Thành phố đã chết từ ngày tháng đó,
Khi bị ép khoác lên màu cờ đỏ,
Khi triệu người phải trốn bỏ vô Nam.
Đừng khoe tôi những cảnh tượng giàu sang,
Đã được bạn tóm càn vô ống kính,
Những hình ảnh mà kẻ thù toan tính,
Muốn tung ra để cố phỉnh gạt người.
—//—
Bạn thân ơi, sao không chụp giùm tôi,
Nỗi thống khổ của triệu người dân Việt,
Nửa thế kỷ trong ngục tù rên xiết,
Oán hờn kia dẫu chết chẳng hề tan.
Chụp giùm tôi đàn thiếu nữ Việt nam,
Thân trần trụi xếp hàng chờ được lựa,
Hay bầy trẻ mặt chưa phai mùi sữa,
Bị bán làm nô lệ ở phương xa.
Chụp giùm tôi đôi mắt mẹ, mắt cha,
Mà suối lệ chỉ còn là máu đỏ,
Khóc con cháu ra đi từ năm đó,
Biển dập vùi, đà tách ngõ u minh.
Chụp giùm tôi số phận những thương binh,
Đã vì nước quên mình trên chiến trận,
Mà giờ đây ôm hận, ở quê nhà
Tấm thân tàn lận đận giữa phong ba.
Chụp giùm tôi hình ảnh những cụ già,
Bọn đầu nậu gom ra đường hành khất,
Để đêm đến, nộp hết tiền góp nhặt,
Đổi chén cơm dầm nước mắt nuôi thân.
Chụp giùm tôi xác chết những ngư dân,
Bị Tàu giết bao lần trên biển rộng,
Hay những chiếc quan tài chưa kịp đóng,
Chở cha, anh lao động Mã Lai về.
Chụp giùm tôi thảm cảnh những dân quê,
Chịu đánh đập chán chê dù vô tội,
Hay cảnh những anh hùng không uốn gối,
Gánh đọa đày trong ngục tối bao la.
Chụp giùm tôi mốc biên giới Việt Hoa,
Lấn vào đất của ông cha để lại,
Hay lãnh thổ cao nguyên còn hoang dại,
Lũ sài lang hèn nhát lạy dâng Tàu.
Chụp giùm tôi những nghĩa địa buồn đau,
Chúng tàn phá, chẳng còn đâu bia mộ.
Kẻ sống sót đã đành cam chịu khổ,
Người chết sao cũng khốn khó trăm đường.
Hãy chụp giùm tôi hết những tang thương,
Hình ảnh thật một quê hương bất hạnh,
Nơi mà bạn, xưa đêm trường gió lạnh,
Đã căm hờn quyết mạnh dạn ra khơi.
Chiếc thuyền con, ca nước lã cầm hơi,
Mạng sống nhỏ đem phơi đầu sóng dữ.
Rồi tha phương sống đời lữ thứ…
Tháng năm dài, quá khứ cũng dần phai.
Lòng người chóng nguôi ngoai,
Có mấy ai còn nhớ !





GIẤC MƠ HOANG ĐƯỜNG
Khi đảng phái nào nắm lực lượng vũ trang thì tựa cá nhân trong tay có thanh kiếm. Chính vì thế, trong một đất nước dân chủ, người ta phi chính hóa lực lượng vũ trang, đồng thời tách rời đảng phái ra khỏi nhà nước bằng luật pháp.
Tại Hoa Kỳ, người sĩ quan cao cấp dù là tướng 4 hay 5 sao mà còn đang phục vụ quân đội, thì không thể là người của bất cứ một đảng phái nào. Muốn tham gia đảng phái để tranh cử, anh phải rời quân đội. Việc này người ta gọi là phi chính trị hoá quân đội. Còn tại Việt Nam, thì hoàn toàn ngược lại, từ người sĩ quan quèn như cấp uý cũng là đảng viên. Ta thử đặt câu hỏi, người cầm súng mà vừa là người của nhà nước vừa là người của đảng thì anh ta hành động cho ai? Cho quốc gia hay cho đảng? Và thực tế họ luôn hành động cho đảng. Với khẩu hiệu “còn đảng còn mình” đã chứng minh điều đó.
Nói thế để chúng ta thấy, chính trị hóa lực lượng vũ trang nó nguy hiểm như thế nào. Chính lực lượng này sẽ không vì quyền lợi quốc gia mà chỉ vì quyền lợi đảng. Chỉ có như thế, ĐCS mới tồn tại bất chấp toàn dân căm ghét nó.
Xã hội dân sự là một xã hội mà trong đó, người dân có quyền tự do thành lập các hiệp hội riêng cho mình và hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của ĐCS. Những hiệp hội này thường là để bảo vệ quyền lợi cho một tầng lớp nào đấy, mà bảo vệ quyền lợi thì dẫn đến những yêu sách. Mà một khi yêu sách không được đáp ứng thì mâu thuẫn được đẩy lên. Và từ đó, các hiệp hội này bước một bước nhẹ là chuyển thành tổ chức chính trị đối lập. Để giữ vị thế độc tài cai trị thì tất nhiên CS phải diệt mầm có khả bằng sinh ra đảng phái. Chính vì thế mà ĐCS tìm cách loại bỏ xã hội dân sự khỏi tay người dân. Bằng cách nào? Bằng cách là họ dựng lên những hiệp hội do ĐCS điều khiển và cấm hoàn toàn những hiệp hội tự phát theo nhu cầu thực tế nhân dân. Hội Liên Hiệp Phụ Nữ, Hội Nông Dân, Liên Đoàn Lao Động vv..là những hiệp hội do ĐCS dựng lên ăn thuế dân nhưng để kiểm soát nhân dân.
Như vậy để an toàn cho chế độ, ĐCS đã Cộng Sản hoá lực lượng vũ trang để giữ chắc thanh gươm, và Cộng Sản hoá xã hội dân sự để diệt mầm đảng phái. Sẽ không bao giờ CS buông bỏ 2 chân trụ này. Và đặc biệt, hiện nay công cụ tuyên truyền của đảng đã thất bại thì Cộng Sản hóa vũ trang và xã hội dân sự là 2 cái phao vững chắc để cứu đảng khỏi lung lay.
Có người lạc quan khi tin rằng, khi Việt Nam ký hiệp định CPTPP thì ĐCS sẽ buông xã hội dân sự về tay nhân dân. Bởi vì trong hiệp định này có điều khoản ràng buộc quốc gia thành viên phải có công đoàn độc lập. Mà một khi chấp nhận công đoàn độc lập cũng có nghĩa là chấp nhận xã hội dân sự. Để xã hội dân sự thuộc về nhân dân, ĐCS không bao giờ chấp nhận vì nó là nơi nảy sinh đảng phái chính trị. Chỉ vì 1 điều khoản trong hiệp định CPTPP mà gởi lòng tin ĐCS thì như thế là không hiểu cộng sản.
Còn nhớ những ngày đầu giành chính quyền, ĐCS lực còn mỏng, lúc đó trong quốc hội và chính phủ lâm thời 1946 họ chấp nhận nhiều đảng phái tham gia. Thế nhưng về sau, họ đã loại bỏ hết và dựng lên Đảng Dân Chủ và Đảng Xã Hội làm chân gỗ để diễn vở kịch nhà nước đa đảng. Vở kịch rất vụn, vì ai chẳng biết ĐCS độc chiếm tất cả? Cho nên đến năm 1980 ĐCS ra bản hiến pháp thứ 3 khẳng định vai trò độc tôn của họ trong điều 4. Thế là đến năm 1988, 2 đảng chân gỗ kia bị CS cho giải tán vì hết vai trò.
Nói thế để chúng ta biết, CS rất giỏi trò gian trá. Có thể trong điều khoản của hiệp định CPTPP buộc phải có công đoàn độc lập. Nhưng những công đoàn độc lập ấy cũng được CS dựng lên làm chân gỗ để đóng kịch nhằm đối phó với quốc tế thì sao? ĐCS đã từng dựng lên các đảng chân gỗ thì việc dựng lên những công đoàn chân gỗ thì có gì khó? CS là vậy! Tin những cam kết của họ là một cái tin ngây thơ. Hiệp định Geneve nó cũng đạp, Hiệp định Paris nó cũng dẫm nát thì đã có ai làm gì nó? CS sẽ không phi chính trị hóa lực lượng vũ trang và nó cũng không trả xã hội dân sự tay nhân dân. Chắc chắn là vậy. Mong đợi CS làm thế là kẻ đang mơ giấc mơ hoang đường.
Trộm “Ghé Thăm”: Quan Chức Lộ Ra Vàng Khối, Tiền Tỷ Siêu Khủng
M.â’t trộm, quan tỉnh lộ 65 cây vàng dưới gầm giường
TAND tỉnh Gia Lai vừa tuyên phạt tổng cộng gần 72 năm tù cho 4 bị cáo gồm: Nguyễn Mạnh Quân, Lê Đình Đạt, Nguyễn Quốc Nam, Nguyễn Ngọc Thuận cùng về tội “trộm cắp tài sản”.
Cách đây hơn 1 năm, 4 đối tượng trên đã thực hiện vụ trộm cắp tại nhà riêng của vợ chồng ông Đặng Xuân Thọ – Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum và bà Trần Thị Xuân Lan – trưởng phòng tổ chức Cục thuế tỉnh Gia Lai.
Trong lúc tìm kiếm Quân phát hiện dưới gầm giường một valy khóa số, bên trong có nhiều vàng thẻ đóng gói thành dây bọc trong túi nilon, nhiều nhẫn vàng, bông tai, lắc vàng, dây chuyền vàng… Tổng số tài sản do nhóm trộm lấy tại nhà ông Thọ khoảng 2,792 tỷ đồng.
Đối tượng Lê Đình Đạt khi bị cơ quan điều tra bắt giữ
Vụ trộm xảy ra khi gia đình bà Lan đang đi du lịch. 5 ngày sau bà Lan trở về phát hiện nhà bị trộm “viếng thăm”, lấy đi nhiều tài sản quý giá nhưng bà lại trình báo lên Công an phường Yên Đổ (TP. Pleiku) là bị trộm đột nhập nhà, nhưng không bị mất tài sản. Khoảng một tuần sau, bà Lan lại có đơn trình báo gửi Công an TP. Pleiku, vào đêm 31/12/2012, nhà bà bị kẻ trộm đột nhập lấy cắp 5 cây vàng (?).
Vụ quan tỉnh mất trộm này đã gây xôn xao dư luận suốt một thời gian dài. Người dân nơi phố núi trong các cuộc “trà dư tửu hậu” vẫn đưa câu chuyện quan tỉnh mất trộm để nói vui rằng “mất trộm, lòi vàng nhà quan”.
Nhà giám đốc Sở GTVT bị trộm “khoắng” hơn 1 tỷ
Ngày 30/5, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bắc Kạn tiến hành tạm giữ hình sự 3 đối tượng Phan Thế Anh (ở xã Lục Bình, huyện Bạch Thông), La Văn Thắng (SN 1993, huyện Chợ Mới) và Đỗ Văn Ngọc (SN 1997, ở phường Sông Cầu, thị xã Bắc Kạn) do liên quan đến vụ trộm cắp tài sản hơn 1 tỷ đồng trên địa bàn.
Trước đó, ngày 10/5, bà Dương Thị Hạnh, ở phường Đức Xuân, thị xã Bắc Kạn (vợ ông Lăng Văn Hòa – Giám đốc Sở GTVT tỉnh Bắc Kạn) trình báo: Ngày 7/5, gia đình bà bị kẻ gian đột nhập lấy trộm 40 000 USD, 5 cây vàng SJC, 1 lắc tay, 1 đôi nhẫn cưới và số tiền gần 100 triệu đồng.
Ngôi nhà của vợ chồng ông Hòa bị trộm “hỏi thăm”.
Trộm “rinh” nửa tỷ đồng nhà PGĐ Sở Tài chính
Sáng 10/9/2013, lợi dụng lúc chủ nhà đi vắng, kẻ trộm phá cửa đột nhập vào nhà ông Trần Cang, Phó Giám đốc Sở Tài chính Bình Định (ở đường Phan Huy Chú, phường Lý Thường Kiệt, TP. Quy Nhơn), lấy đi két sắt và nhiều tài sản giá trị khác.
Đến trưa cùng ngày, khi gia đình ông Trần Cang về thì phát hiện đồ đạc trong nhà bị lục tung, còn két sắt cũng biến m.â’t nạn nhân đã báo cho cơ quan chức năng. Tổng giá trị tài sản bị m.â’t ước tính khoảng 500 triệu đồng.
Trộm “hỏi thăm” 57 lượng vàng trong nhà cán bộ tỉnh
Sáng ngày 3/7/2013, Công an TP. Vinh (Nghệ An) đã bắt ba nghi can gồm: Phan Xuân Nam (14 tuổi, trú tại thị trấn huyện Nam Đàn); Lữ Văn Sang (14 tuổi, trú xã Mậu Đức, huyện Con Cuông); Nguyễn Cao Cường (18 tuổi, trú tại phường Hồng Sơn, TP. Vinh) vì liên quan đến vụ trộm 57 lượng vàng và 50 triệu đồng tại nhà một cán bộ văn phòng UBND tỉnh.
Ngày 25/6/2013, nhóm đối tượng này đã đột nhập gia đình bà Trần Thị Anh Đào (53 tuổi, trú tại P.Hưng Dũng, TP. Vinh) cạy tủ, két sắt để trộm số tài sản nêu trên. Được biết, bà Đào là cán bộ văn phòng UBND tỉnh Nghệ An (chồng bà Đào nguyên cảnh sát giao thông thuộc Công an tỉnh Nghệ An, đã về hưu).
Nhà trưởng BQLDA bị trộm khoắng 1,5 tỷ
Tháng 2/2013, trộm đã đột nhập nhà riêng ông Phạm Minh Tú, Trưởng Ban quản lý dự án huyện Đông Hải (Bạc Liêu), ở thị trấn Giá Rai, huyện Giá Rai (Bạc Liêu) lấy trộm tài sản với trị giá khoảng 1,5 tỷ đồng trong két sắt.
Ông Tú trình báo, tài sản trên gồm 1 tỷ đồng tiền mặt của nhiều doanh nghiệp gửi để qua Tết nộp ngân sách; 4.000 USD của cha mẹ vợ ông Tú và tiền, vàng là tài sản của gia đình.
Các đối tượng trong vụ trộm nhà Trưởng ban quản lý dự án Bạc Liêu
Điều đáng nói, bọn trộm đột nhập nhà ông Tú có liên quan đến hàng loạt vụ trộm trên địa bàn tỉnh Bạc Liêu, Sóc Trăng, Hậu Giang, Cần Thơ, Trà Vinh… Chúng chỉ tìm đến nhà cán bộ khá giả hoặc tiệm vàng để trộm.
Trộm “cuỗm” ôtô 800 triệu nhà Phó ban chống tham nhũng tỉnh
Ngày 18/10/2012, ngôi biệt thự của ông Đồng Xuân Thọ (Phó Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng tỉnh Đồng Nai) tại phường Bửu Hòa, TP. Biên Hòa cũng bị trộm ‘viếng thăm’ và lấy chiếc Toyota Altis trị giá trên 800 triệu đồng của gia đình.
Trước đó, vào tối 17/10/2012, tài xế lái chiếc xe ô tô trên cho xe vào gara, để toàn bộ giấy tờ và chìa khóa trên xe rồi đi ngủ. Theo khai báo của gia chủ, tên trộm đã cắt khóa cổng căn biệt thự, vào khu vực nhà để xe ở sảnh trước ngôi biệt thự, đánh xe đi mất
Cổng ngôi biệt thự nhà ông Thọ bị trộm cắt khóa, trộm ôtô.
Nhà cán bộ thuế bị trộm hơn 6 tỷ đồng
Ngày 5/12/2011, bà Phạm Thị Thanh Loan (SN 1962, kế toán trưởng Trung tâm Dạy nghề huyện Bình Chánh, vợ ông Trương Công Chiến – SN 1960, Đội trưởng Đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân, TP.HCM) đi làm về thì phát hiện nhà bị trộm.
Chiếc két sắt đặt trong phòng ngủ bị cạy phá, toàn bộ tài sản bên trong đã bị trộm. Theo trình báo của nạn nhân, tài sản bị mất gồm 10 lượng vàng SJC, 2 bông tai hột xoàn, 1 nhẫn kim cương, 6.000 USD, 12 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng đứng tên bà Loan… , tổng trị giá hơn 6 tỷ đồng.
Gương mặt lì lợm của siêu trộn Đặng Ngọc Tân tại tòa.
“Siêu trộm” chỉ thích trộm tiền của quan chức
Hồi tháng 6/2013, TAND Đà Nẵng đã xét xử Đặng Ngọc Tân – thủ phạm đột nhập tư gia của hàng chục vụ trộm tại nhà các đại gia, quan chức ở Đà Nẵng. Tân thừa nhận nhà đại gia, quan chức lắm tiền nhiều của chứ nhà dân thường lấy đâu ra tiền mà đột nhập vào cho m.â’t công?
Cụ thể, từ tháng 3/2008 đến 30/4/2011, Tân và đồng phạm Nguyễn Hữu Phước đã thực hiện 45 vụ trộm cắp tài sản, trong đó trót lọt 36 vụ. Số tiền trộm được khoảng hơn 10 tỷ đồng được Tân sử dụng mua đất, mua nhà, xe ôtô và ăn chơi.
Hạnh Nguyên(tổng hợp)
Theo: Vietnamnet
From Lucie 1937




TƯ PHÁP XHCN
Năm 2013, trong quá trình lấy ý kiến nhân dân về việc sửa đổi Hiến Pháp, ông Nguyễn Phú Trọng có lên truyền hình phát biểu kiểu răn đe rằng “Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không?”
Ngày đó lấy ý kiến sửa đổi hiến pháp cũng chẳng ra được bản hiến pháp mới, nó vẫn như bản cũ. Đây là một trò dân chủ giả hiệu. Mọi sự đóng góp ý kiến theo hướng văn minh tiến bộ đều bị chụp mũ. Như ta biết, đa nguyên đa đảng, tam quyền phân lập và phi chính trị hoá quân đội là điều kiện cơ bản để có một nhà nước dân chủ. Đây là những kiến thức thuộc phạm trù khoa học chính trị, nó không thuộc phạm trù đạo đức. Thế nhưng Nguyễn Phú Trọng cho những ai có tư tưởng như thế là “suy thoái đạo đức”. Có lẽ theo quan điểm của ông ta thì đó là một thứ đạo đức nào đấy, có thể là thứ “đạo đức cách mạng” của người CS.
Một khi nhân dân chịu chấp nhận sự áp đặt của ĐCS, thì mọi hệ lụy phát sinh từ nó cũng liên tục đổ lên đầu thì dân phải chịu. Như ta biết, không tam quyền phân lập thì không thể có tư pháp độc lập, mà không có tư pháp độc lập thì không thể có công lý. Vậy tư pháp XHCN được sinh ra để làm gì? Xin nói thẳng, tư pháp XHCN trước hết để bảo vệ đảng, sau đó nó được dùng để làm nơi mua bán công lý cho lãnh đạo ngành tư pháp làm giàu.
Trong thang tội phạm mà chính quyền CS cho là nguy hiểm nhất không phải là cướp của giết người, không phải xã hội đen đầu gấu, không phải là cướp gật lừa đảo. Những loại tội phạm đó hoàn toàn có thể hợp tác với công an để xử những người đấu tranh dân chủ. Cho nên có vô số đầu gấu đâm thuê chém mướn sẵn sàng đầu quân cho công an để nghe sai bảo. Những thành phần nguy hiểm cho xã hội khi ở tù, nếu biết chạy chọt đều có thể được giảm án. Vậy thành phần mà Đảng liệt vài thứ nguy hiểm nhất là tội phạm nào? Đó là tội phạm chính trị – những tù nhân lương tâm. Tù nhân lương tâm sẽ không được giảm án. Những tù nhân này được chính quyền CS dùng làm công cụ để ngã giá với nước nước lớn trong các ký kết thương mại. Dính đến chính trị là bị kết tội rất nặng, mặc dù việc làm của họ là đáng ca ngợi chứ hoàn toàn không đáng tội.
Tựa như ngành công an, Đảng cho kiếm tiền để đổi lấy lòng trung thành “còn đảng còn mình”, thì ngành tư pháp cũng thế. Đảng buông cho cán bộ tư pháp tự do buôn bán công lý để đổi lấy lòng trung thành tận tụy của họ trong các vụ án chính trị. Lấy ví dụ như vụ án buôn thuốc ung thư giả có dính líu đến em chồng bà bộ trưởng Y tế. Vụ án này bị cáo phạm 2 tội: tội nhẹ là tội buôn lậu, tội nặng là buôn thuốc tân dược giả có thể bị chung thân hoặc tử hình. Thế nhưng, tòa án đã bỏ quên tội nặng và chỉ kết án tội buôn lậu. Đằng sau bản án nhẹ như lông hồng này là một đường dây mua bán công lý. Bỏ đi tội có khung hình phạt tử hình là cả một cái giá được quy ra tiền cả. Thế nên cán bộ tư pháp mới giàu, cán bộ viện kiểm sát mới giàu, và công an điều tra mới giàu. Kẻ buôn tân dược giả hại hàng ngàn hàng vạn nạn nhân ung thư tiền mất tật mang, nhưng không bằng tội của kẻ có tư tưởng dân chủ hoá đất nước. Bản chất của Đảng này là vậy.
Vụ án xe Inova chạy lùi trên cao tốc Thăng Long – Thái Nguyên, người tài xế thì đầy rượu bia, chở quá người và ủi ngược vào đầu container. Một đống tội thế nhưng được xử thắng kiện. Đấy là một minh chứng cho loại tư pháp XHCN. Đây là vụ án hình sự không có yếu tố chính trị, cho nên Đảng sẽ để cho cán bộ tư pháp buôn bán công lý để kiếm tiền. Đằng sau vụ án bất công này là đàn giòi bọ thi nhau chia chác khoản tiền chạy chọt. Cả một hệ thống gồm công an điều tra, cán bộ viện kiểm sát, cán bộ tòa án và luật sư chạy án hình thành nên một cái bè chắc chắn. Dư luận không đủ mạnh thì không thể nào buộc cả một hệ thống này phải ói tiền ra để trả lại công lý cho nạn nhân đâu.
Bản chất tư pháp XHCN là vậy. Nó bắt đầu từ loại chính trị tập quyền CS. Một khi nhân dân chấp nhận nó thì tất nhiên phải chấp nhận hệ lụy của nó. Hãy hỏi xem, cán bộ tiền đâu xây nhà lầu và mua xe hơi? Tiền đâu cho con du học chỉ với đồng lương công chức? Nói thế cũng là trả lời. Mạng xã hội nay lại sôi lên vì vụ án bất công này, rồi mai sôi lên vì vụ án bất công khác. Và cuối cùng chẳng thể giật lại công lý cho ai được, vì đơn giản, nó là thuộc tính cố hữu của tư pháp XHCN.
Xã hội dân sự tất yếu sẽ ra đời.
Một Xã hội được quản lý bởi nhà nước và một Xã hội do người dân tự chủ cùng hoạt động bình đẳng, cùng tuân thủ Hiến pháp, Pháp luật sẽ tạo nên nền móng cho một Xã hội dân chủ.
Một quốc gia vì dân, do dân muốn hùng cường không thể không hình thành và phát triển Xã hội dân chủ được.
Trước đây, ai đó oang oang nước gã có dân chủ, gã đương nhiên không tin. Nhưng với việc nước gã kí kết hai hiệp định CPTPP và EVFTA trong đó có cam kết thực hiện quyền của người lao động thành lập tổ chức công đoàn của mình để bảo vệ quyền lợi của mình, gã bắt đầu tin: Một tiến trình dân chủ đã hình thành ở nước gã.
Gã đánh giá đây sẽ là bước ngoặt quan trọng nhất, có ý nghĩa nhất trong lịch sử của ĐCS VN từ trước đến nay về mặt chính trị xã hội vì họ đã từ bỏ một phần quan trọng quyền lực tuyệt đối xưa nay của mình.
Gã đánh giá cao những ai kiên trì, đấu tranh, ủng hộ hoặc chấp nhận cho sự ra đời của bước ngoặt: sự ra đời của công đoàn do người dân tự chủ này.
Cái điều mà mới đây thôi ông Trương Đình Tuyển tổ trưởng tổ tư vấn của ngài thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định rằng : không tưởng, thì giờ đây ngài CTN Nguyễn Phú Trọng đã kêu gọi QH ủng hộ, biểu quyết thông qua.
Và,bà Trương Thị Mai UVBCT, trưởng ban Dân vận của đảng phát biểu :
” Việt Nam tham gia hiệp định CPTPP thì “phải chấp nhận không còn duy nhất một tổ chức công đoàn. Người lao động tham gia công đoàn hay tổ chức ngoài công đoàn đều được hưởng quyền bình đẳng như nhau… Các cơ quan chức năng cần có đánh giá và chuẩn bị cho phép tổ chức của người lao động liên kết với nhau theo ngành hoặc theo vùng, trong một khu vực hay cả nước để thành lập tổ chức của ngành hoặc vùng…
Công đoàn đang đứng trước thách thức rất lớn để người lao động lựa chọn hay họ tự thành lập tổ chức đại diện.
Người lao động sẽ đứng về phía công đoàn khi đại diện một cách thực chất cho họ”.
Vâng,chỉ cách đây không lâu nhiều nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân đã bị bắt giam và chịu tù tội vì cái tội kêu gọi công nhân lập công đoàn riêng.
Ý nghĩa của việc người lao động được chính danh thành lập công đoàn của mình hoặc được tự do lựa chọn tham gia tổ chức công đoàn nào mà mình tin cậy và các tổ chức công đoàn cơ sở được pháp luật bảo vệ có quyền liên kết theo ngành, theo vùng chính là tiền đề cho sự ra đời hợp pháp của xã hội dân sự- XHDS.
Khi XHDS hình thành tự nó sẽ đào thải các loại cặn bã, lợi ích ích kỉ và tự nó cạnh tranh để chinh phục người dân- người lao động theo tổ chức của mình.
Khi XHDS hình thành pháp luật sẽ chế tài tổ chức nào đi ngược lại hiến pháp, đạo đức, nhân phẩm và quyền lợi quốc gia dân tộc. Chính nhân dân- những người lao động chân chính sẽ tẩy chay các tổ chức xã hội ấy.
Gã luôn lạc quan- cái gì hợp lòng dân, hợp quy luật nhân loại chắc chắn sẽ phải tới.

Hôm nay, 4.11.2018, tôi – N.S.Ư.T. Nguyễn Thị Kim Chi, chính thức tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.
Lẽ ra tôi đã làm việc này cách đây gần 3 năm trước, khi ông Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử Tổng Bí thư Đảng CSVN. Bởi tôi biết ông Trọng một mực theo đuổi CNXH – con đường tăm tối không có tương lai cho đất nước, đi ngược xu thế tiến bộ của nhân loại.
Nhưng ngày đó, lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, GS – TSKH Chu Hảo, chồng tôi (ô. Vũ Linh), cùng nhiều bằng hữu tâm huyết khuyên tôi kiên nhẫn ở lại để giúp những người tốt trong Đảng CSVN nhận biết lẽ phải.
Tôi đã kiên nhẫn tỏ bày chính kiến ôn hoà trong mọi việc:
– Xuống đường biểu tình vì nhân quyền, chủ quyền đất nước, môi trường sống…
– Viết Facebook lên án những sai trái của an ninh, giới chức nhà nước.
– An ủi, sẻ chia cùng tù nhân lương tâm, bà con dân oan…
Tham gia các hoạt động xã hội dân sự, với thiện ý xây dựng, tôi thành tâm mong góp tiếng nói phản biện, nhằm thức tỉnh lương tri những người đang chèo lái vận mệnh đất nước. Tôi chưa bao giờ có ý tưởng lật đổ, cổ xúy bạo lực, mà luôn thật lòng mong mỏi những người giữ trọng trách trong guồng máy nhà nước thay đổi tốt đẹp, biết yêu nước, thương dân.
Nhưng đáp lại thiện chí của chúng tôi là sự đàn áp ngày càng khốc liệt người bất đồng chính kiến; là ý đồ muốn biến nhân dân thành bầy cừu; thù ghét, khủng bố những người dấn thân tranh đấu vì những quyền cơ bản, chính đáng của con người, những giá trị phổ quát của nhân loại; hãm hại những trí thức ưu tú muốn khai trí nhân dân.
Trải tuổi trẻ ở chiến trường, tôi khát khao giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng than ôi! Khi nhận ra mình đã góp tuổi xanh vào một cuộc chiến huynh đệ tương tàn do mâu thuẫn ý thức hệ quốc tế, tôi vô cùng đau đớn. Nhiều đêm trắng tôi thao thức, khi những người ưu tú lần lượt vào tù. Hàng triệu dân oan không nhà làm nhói tim tôi. Im lặng là đồng loã cái ác, là có tội.
Sự việc mới đây khiến tôi không thể kìm lòng được nữa: Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng CSVN công bố kết luận hết sức xằng bậy về GS – TSKH Chu Hảo. Đó là một ý đồ hắc ám, muốn thông qua việc trừng phạt một trí thức ưu tú mà tôi và đông đảo trí thức cũng như người dân kính trọng như tinh hoa dân tộc, tuyên chiến với giới trí thức tiến bộ tâm huyết, tuyên chiến với nhân dân. Những ngày qua, tôi kiên nhẫn chờ đợi động thái sửa sai từ cấp cao nhất. Nhưng vô vọng! Tôi hiểu, lề lối quan liêu, tư duy bảo thủ, khuynh hướng độc tài hủ bại hắc ám đã, đang và sẽ còn chế ngự Đảng CSVN, như hồi đánh Nhân văn – Giai phẩm.
Tôi vào Đảng Nhân dân Cách mạng Miền Nam tại chiến trường, năm 1971. Ngày đó, tôi đinh ninh đứng vào đội ngũ những người tiên phong, sẵn sàng ngã xuống cho “sự nghiệp giải phóng quê hương, thống nhất đất nước, xây dựng đất nước giàu mạnh, xã hội công bằng, văn minh…”. Do hoàn cảnh lịch sử, hạn chế thông tin khi ấy, tôi chưa thể biết sự thật cay đắng phũ phàng: Chủ nghĩa Mác – Lê Nin, mà Đảng CSVN lấy làm nền tảng tư tưởng, chỉ là một học thuyết phản khoa học, phi thực tế, cổ xúy bạo lực “đấu tranh giai cấp”, hiếu chiến, tạo bất công, gieo rắc đói nghèo lạc hậu, độc đoán thủ tiêu mọi quyền tự do chính đáng của nhân dân.
Thực tế, sau 1975, phần lớn lãnh đạo Đảng CSVN tự hoang tưởng, tha hóa biến chất ngày một tồi tệ, làm đất nước ngày càng tụt hậu, nhân dân lầm than.
Quá thất vọng, tôi bỏ sinh hoạt đảng từ 2013. Tôi luôn trăn trở: “tuổi cao, sức yếu, không gì đau buồn và hổ thẹn hơn là đột ngột ra đi mà vẫn danh nghĩa là đảng viên CS”. Đã đến lúc tôi phải rời khỏi cái đội ngũ mà thế lực hắc ám ngự trị trong Đảng CSVN đang lạm dụng làm bình phong che chắn cho động cơ vị kỷ, tệ hại của họ.
Tôi thành tâm mong mỏi ngày càng có nhiều đảng viên có lương tri, còn tâm huyết với dân, với nước, nhất là thế hệ trẻ, tiếp tục rời bỏ Đảng CSVN, Đoàn TN CSVN. Vận nước, tương lai dân tộc tùy thuộc mỗi người Việt Nam chúng ta.
Vì những lẽ trên, tôi chính thức tuyên bố rời bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam.,.
Nguyễn thị Kim Chi
Việt Nam trong mắt Lý Quang Diệu
Cao Huy Huan…
Trong thế kỷ 21, có những điều mà trong thế kỷ trước không ai nghĩ rằng sẽ có nhiều thay đổi đến vậy. Giờ phút này, một công dân trẻ như tôi ngồi đây, viết những dòng chữ này thì đất nước Việt Nam, nơi tôi đang sống, làm tôi thất vọng về trình độ phát triển. Sáng nay tôi được đọc một bản nói rằng năng suất lao động của người Việt chỉ bằng 1/5 của người Malaysia, 2/5 của người Thái Lan và tệ hơn, chỉ bằng 1/15 của người Singapore.
Singapore, một đất nước nhỏ bé về diện tích, đang ám ảnh những công dân Việt Nam ở thế kỷ 21 này. Những khu dân cư, những trung tâm thương mại, những thành phố mới được xây dựng… tất cả đều được “ăn theo” mô hình và kỹ thuật của Singapore. Nhưng tại sao lại là Singapore? Chẳng phải những mô hình, những kỹ thuật đó Singapore cũng đã học tập từ những quốc gia phương Tây tiên tiến hay sao? Tại sao từ một làng chài kém phát triển trên bán đảo Malay, Singapore đã phát triển thành một quốc gia đứng thứ 2 ở châu Á về mức sống? Câu trả lời có thể dẫn đến nhiều nguyên nhân, nhưng căn nguyên nhất vẫn là yếu tố con người.
Lý Quang Diệu, nhân vật đã thay đổi và biến làng chài nhỏ bị dịch bệnh triền miên trở thành đất nước có nền kinh tế phát triển hàng đầu của châu Á. Singapore là nơi mà những kiến trúc hiện đại cùng chung sống với thiên nhiên chan hòa, nơi cả thế giới ngưỡng mộ về chuẩn mực môi trường xanh sạch, nơi có làn sóng di dân ngược từ châu Âu sang châu Á. Nhưng trong những ngày đầu lập nước vào thập niên 60 thế kỉ trước, Lý Quang Diệu, thủ tướng đầu tiên của Singapore, đã từng nói “hy vọng là một lúc nào đó Singapore sẽ phát triển giống như Sài Gòn”. Thật đáng kinh ngạc khi có một thời chính nhà lãnh đạo của Singapore đã mơ tưởng và bị ám ảnh về sự phát triển của Sài Gòn.
Còn bây giờ thì sao? Sau hơn 30 năm, chính người Việt Nam đang thèm thuồng được như Singapore ngày nay. Sau khi Mỹ rút khỏi miền nam Việt Nam, chính Lý Quang Diệu, người từng có tuổi thơ sinh sống tại Biên Hòa, đã nắm ngay lấy cơ hội đó để biến thời cuộc thành lợi ích cho Singapore. Sau năm 1975, tất nhiên Mỹ và phương Tây đóng cửa với Việt Nam, mọi giao thương với châu Á đều dành cho đồng minh của họ. Singapore được Lý Quang Diệu phát triển thành cảng trung chuyển đường biển lớn nhất tại khu vực. Và đúng theo quy luật về thương mại – kinh tế, Singapore được thừa hưởng những đặc quyền của một cảng biển lớn, một cửa ngõ hướng vào Đông Nam Á và cả châu Á.
Lý Quang Diệu cho rằng, cuộc chiến tranh giữa Việt Nam và Mỹ là tiền đề quan trọng cho sự phát triển của những nước phi Cộng sản ở châu Á. Rõ ràng là trước khi tuyên bố như thế, Lý Quang Diệu đã nhanh chóng nắm lấy cái “tiền đề quan trọng” đó để biến Singapore từ một quốc gia non trẻ kém phát triển thành một đất nước giàu có. Lý Quang Diệu nhận định rằng, sau khi Mỹ rút khỏi miền nam Việt Nam, lập tức những đồng minh của Mỹ ở châu Á tranh thủ thời cơ để trở thành 4 con rồng châu Á, và sau này có thêm sự xuất hiện của 4 con hổ Đông Nam Á. Bốn con rồng được nói đến là Singapore, Nam Triều Tiên, Hong Kong và Đài Loan. Bốn con hổ là Malaysia, Thái Lan, Philippines và Indonesia. Vậy Việt Nam đã biến đi đâu trong bản đồ khu vực? Và lý do gì Việt Nam lại tụt hậu một cách nhanh chóng như vậy?
Lý Quang Diệu từng nói rằng lẽ ra vị trí số một ở châu Á phải là của Việt Nam. Theo ông, vị trí địa lý chiến lược, tài nguyên thiên nhiên phong phú là hai yếu tố hàng đầu có thể đưa Việt Nam trở thành người khổng lồ ở châu Á. Ông cho rằng, đất nước Singapore nhỏ bé với diện tích và dân số chỉ xấp xỉ Sài Gòn, hoàn toàn không có tài nguyên thiên nhiên, chỉ có một ít đất để xây dựng và ngay cả nước sinh hoạt cũng phải nhập từ nước bạn Malaysia, nhưng Singapore đã phát triển trở thành đất nước có GDP cao thứ hai ở châu Á chỉ sau Nhật Bản.
Lại nói đến Nhật Bản, Lý Quang Diệu cũng chỉ ra những bất lợi của quốc gia này, đó là một quốc gia bại trận sau Chiến tranh thế giới thứ hai, không giàu tài nguyên, quanh năm động đất và sóng thần, nhưng chỉ vài năm sau khi chiến tranh kết thúc, Nhật Bản là người khổng lồ châu Á. Lý Quang Diệu cho rằng, sự thành công của một quốc gia bao gồm ba yếu tố: điều kiện tự nhiên (vị trí chiến lược và tài nguyên thiên nhiên), con người và thời cơ. Trong đó, để có yếu tố thời cơ, thì yếu tố con người phải vững và nhanh nhạy. Lý Quang Diệu đánh giá rất cao điều kiện tự nhiên của Việt Nam, nhưng ông không đánh giá cao yếu tố con người trong sự phát triển chậm chạp này.
Tôi hay đọc các bài viết trong nước ca ngợi sự thông minh, tính cần cù, chịu khó của người Việt. Xin lỗi, tôi không thấy được sự thông minh và cần cù đó. Xin nhắc lại, năng suất làm việc của người Việt Nam chỉ bằng 1/15 của người Singapore, tức là một người Singapore làm việc bằng 15 người Việt Nam. Dân số Singapore là 5 triệu dân, dân số Việt Nam là hơn 90 triệu dân. Vậy tức là năng suất làm việc của 5 triệu dân Singapore chỉ mới bằng 75 triệu dân Việt Nam, thế nhưng GDP của Singapore là gần 300 tỷ USD, trong khi GDP của Việt Nam là khoảng 170 tỷ USD. Đó chỉ là một so sánh chung chung, chưa tính đến dân số ở độ tuổi lao động của hai quốc gia. Một khi yếu tố con người đã yếu kém như thế thì yếu tố cơ hội cũng sẽ chẳng có nhiều.
Lý Quang Diệu tiếc vì Việt Nam không biết trọng dụng người tài, ông nói rằng người tài ở Việt Nam đã định cư ở nước ngoài hết rồi. Tôi đồng tình với quan điểm này của Lý Quang Diệu. Tôi thường nghe nói về cậu bé thần đồng Đỗ Nhật Nam và cũng thường xem các video thi hùng biện tiếng Anh của em. Báo chí và truyền thông Việt Nam cũng hay đề cập đến em, nhưng tuyệt nhiên không thấy có một động thái nào của chính phủ Việt Nam dành cho Đỗ Nhật Nam. Phải chăng đối với chính phủ Việt Nam, cậu bé ấy không phải là nhân tài cần đầu tư và phát triển?
Chưa kể là trong một lần phát biểu về truyện tranh, cậu bé ấy đã bị những người lớn Việt Nam công kích, chỉ vì em không thích đọc truyện tranh mà chỉ thích đọc sách khoa học. Thật trớ trêu. Đỗ Nhật Nam chỉ là một trường hợp thần đồng được báo chí ưu ái, nhưng cũng bị chính phủ thờ ơ. Vậy còn những thần đồng thầm lặng khác ở cái đất nước hơn 90 triệu dân này thì sẽ nhận được hỗ trợ gì từ chính phủ? Trong mọi sự phát triển, yếu tố con người luôn tối quan trọng. Thật đáng tiếc.
Nói thế nào đi chăng nữa, Lý Quang Diệu cũng chỉ là người ngoài, không phải người Việt Nam. Thế nhưng những nhận định khách quan của ông cũng đáng để suy ngẫm về sự phát triển của một quốc gia nhiều thuận lợi như Việt Nam.
Tôi thường thấy Việt Nam rất tự hào về lực lượng lao động trẻ với giá nhân công rẻ của minh. Tôi cảm thấy đó là một điều đáng xấu hổ. Giá nhân công rẻ chẳng qua là do trình độ, tay nghề kém nên chẳng thể đòi hòi được trả công cao.
Gần đây, quốc gia láng giềng với GDP thấp hơn Việt Nam là Campuchia cũng đã tự chế tạo được xe hơi. Ngược lại, các doanh nghiệp Việt Nam chưa thể sản xuất nổi một con đinh vít chất lượng cao hay cái sạc pin, usb và ngay cả vỏ nhựa cho điện thoại di động.
Tất nhiên, Việt Nam đã đánh mất cơ hội gia công cho nhiều hãng xưởng, công ty nước ngoài. Việt Nam còn sẽ đánh mất nhiều cơ hội như thế cả về quy mô và số lượng nếu cứ tiếp tục tự hào với những cái thuộc về quá khứ và không nhận thức được một cách thấu đáo và nghiêm túc rằng mình đang ở đâu trên bản đồ khu vực và thế giới. Lý Quang Diệu nói phải mất 20 năm nữa Việt Nam mới bằng Malaysia, vậy thì 20 năm nữa Malaysia sẽ phát triển ra sao và mãi mãi người Việt Nam sẽ bị ám ảnh bởi sự thua kém của mình hay sao?
THẾ GIỚI KHÔNG CẦN ANH HÙNG – HO CẦN KỸ THUẬT & TAY NGHỀ GIỎI!!!


Ảnh: Thanh NiênQuốc hội CSVN mấy ngày qua dậy sóng với sự việc một đại biểu cáo buộc có tình trạng “vi phạm rất khủng khiếp” tại cơ quan điều tra của bộ công an, và sau đó bộ công an đăng một bài viết đe dọa lại vị đại biểu.
Truyền thông trong nước đưa tin, đại biểu Lưu Bình Nhưỡng hôm 31 tháng 1 nói rằng, ông nắm được những con số thống kê cho thấy vi phạm của cơ quan điều tra bộ công an là “rất khủng khiếp”. Ông Nhưỡng nêu ra những con số như: không thụ lý 94% tin tố giác, chậm gửi 86% quyết định cho viện kiểm sát, ứng phó quá hạn đối với hơn 99% tin tố giác, vi phạm 100% tống đạt… Ông đề nghị bộ trưởng công an Tô Lâm phải có “thái độ hết sức nghiêm khắc đối với cán bộ.”
Ngay hôm sau, bộ công an CSVN sử dụng trang mạng của bộ, đăng bài viết với lời đe dọa rằng: “Yêu cầu đại biểu quốc hội Lưu Bình Nhưỡng chịu trách nhiệm và đính chính trước quốc hội khi nhận định ‘vi phạm của cơ quan điều tra rất khủng khiếp’.” Bài viết còn có ý cáo buộc đại biểu Nhưỡng là tiết lộ bí mật nhà nước khi đưa ra những con số vừa kể.
Nhiều người cho rằng công an CSVN được ưu đãi vì vai trò bảo vệ chế độ, nên lực lượng này đã trở thành kiêu binh, sẵn sàng trấn áp bất cứ ai, kể cả đại biểu quốc hội. Nhà hoạt động nhân quyền Phạm Lê Vương Các cho rằng, bộ công an “lộng ngôn và vô pháp.”
Huy Lam / SBTN

Người phụ nữ này đã từng làm Bí thư Quận đoàn của CS Đông Đức nhưng từ chối các cơ hội tiến thân trong chế độ CS , sau khi bức tường ô nhục ở Berlin sụp đổ , bà gia nhập đảng Liên Minh dân chủ KiTô giáo và ngày 22/11/2005 bà chính thức được bầu vào chức vụ Thủ tướng Đức cho đến ngày nay
Nếu CS Đức còn cai trị Đông Đức thì ắt hẳn bà ấy sẽ bị tù tội với những tội danh mơ hồ như phản động và phản quốc chứ không thể nghiễm nhiên là vị Thủ Tướng Đức như ngày hôm nay và đây là kinh nghiệm của bà khi 36 năm sống trong ngục tù CS !