Oan khuất Thủ Thiêm: Bản Sonata đầu tiên cho Nhà hát Giao hưởng.

Oan khuất Thủ Thiêm: Bản Sonata đầu tiên cho Nhà hát Giao hưởng.

RFA

Hơn hai mươi năm qua, dự án khu đô thị mới Thủ Thiêm đã đẩy người dân tại đây trở thành tha phương cầu thực. 14.600 hộ dân với hơn 60.000 nhân khẩu đã dời đi để nhường chỗ cho siêu dự án này. Những lời hứa mật ngọt ban đầu đã khiến không ít người hy vọng có cuộc sống tươi đẹp hơn khi được là công dân của Khu Đô thị mới vì nhà nước hứa sẽ dành riêng 160 hecta để cất nhà cho những gia đình bị giải tỏa. Họ chưa kịp vui thì tin … buồn ập tới, họ không được phân lô trong khu vực của Đô thị mới Thù Thiêm mà được UBND thành phố  cấp một ít tiền hỗ trợ để mua đất tái định cư tận trên Bình Trưng, Cát Lái, Thạnh Mỹ Lợi và Nam Rạch Chiếc, cách xa quê quán của họ hơn mười cây số.

Người dân Thủ Thiêm lúc ấy nhận được mức đền bù 18.380.000 VND một mét vuông vào năm 2009, và họ cay đắng khi biết được rằng chủ đầu tư có đất của họ đã bán lại với giá 350 triệu đồng một mét vuông. Cảm giác bị bóc lột tận xương trên con đường luân lạc đeo đẳng hơn 20 năm, sự uất ức đè nặng lên từng gia đình cho dù họ có cố tìm quên trong đời sống mới.

Hàng trăm hộ không chấp nhận sự bóc lột tàn tệ đã bám trụ lại và bị dồn vào những căn nhà ổ chuột để chờ đợi. Chờ đợi gì sau bao năm mòn mỏi khiến họ quên mất, cái họ đang sống cùng là những căn nhà không thể gọi là nhà, nó có 20 m2 cho một hộ gia đình có đến 8 tới 10 nhân khẩu. Ai đã từng xem phim Slumdog Millionaire (Triệu phú ổ chuột) của Ấn Độ sẽ hiểu thế nào là khu ổ chuột, nhưng cái khác nhau là tại Ấn Độ người nghèo vì nhiều nguyên nhân nhưng nguyên nhân bị chính quyền lấy đất và đẩy họ vào sống tại khu ổ chuột thì hoàn toàn không có.

Đất Thủ Thiêm đã có người tự sát vì oan ức, đã có hàng chục người trở thành mất trí vì uất hận, đã có hàng trăm người bỏ công ăn việc làm chỉ để đi khiếu kiện, ngay cả ra tận Hà Nội họ cũng chấp nhận vì họ hiểu rằng phía sau những tờ giấy mà họ nhận được từ chính quyền thành phố là những âm mưu, những trò lách luật, những ve vuốt lẫn hăm dọa trên chữ nghĩa phải được trả lại sự thật. Họ tin vào một điều gì rất mơ hồ, không phải là Đảng mà nhiều gia đình Thủ Thiêm từng bảo bọc, không phải là niềm tin Cách mạng mà cách đây hơn 40 họ gắn bó. Họ khiếu kiện vì biết chắc chắn bị bọn cường hào đỏ áp bức, mà bị áp bức thì phải tranh đấu, đó là thuộc tính của con người.

Hầu như năm nào thì vụ Thủ Thiêm cũng được mang ra mổ xẻ nhằm làm dịu cơn đau của những nạn nhân mất đất. Mỗi lần như vậy người dân lại thấy thêm một thủ thuật của chính quyền trong vấn đề hứa hẹn. Đại biểu Quốc hội đơn vị tp HCM, kiêm chủ tịch HĐND thành phố, bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, người gắn bó với vụ án Thủ Thiêm không phải vì sự oan khuất của họ mà bởi bà là chiếc loa của thành phố, gần như phát ngôn viên chính thức về mọi vấn đề mà thành phố đưa ra.

Chiều ngày 9 tháng 5 năm 2018 có lẽ là buổi chiều mà người dân Thủ Thiêm nhớ đời sau hơn 20 năm lặn lội kêu gào trả lại công lý cho họ. Lần đầu tiên trong gần 7 tiếng đồng hồ, hàng chục người dân đã nhìn thẳng vào mặt chủ tọa đoàn tra vấn về những gì mà UBND thành phố đã cướp đoạt bất hợp pháp tài sản của họ. Hàng chục phụ nữ khóc lóc như gia đình có người lìa trần chỉ để hỏi bà Nguyễn Thị Quyết Tâm tại sao bao nhiêu năm rồi mà đơn thư của họ không được giải quyết. Có người bất tỉnh trong buổi chất vấn, có người dứ nắm đấm vào mặt những người đại diện cho chính quyền, nói chung, khi xem lại video do VTC thực hiện người xem cảm nhận rất rõ mảnh đất Thủ Thiêm hôm nay thấm đẫm oan khuất đến mức nào.

Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm như thường lệ, không tỏ vẻ bối rối trước sự giận dữ của đám đông quần chúng. Không những thế bà còn “tâm sự”: “Cô bác hỏi có day dứt không, xin thưa là tôi rất day dứt. Nghe cô bác nói vậy, xót lắm. Chính quyền giải quyết vấn đề lớn mà cô bác chưa đồng tình và khiếu nại, nghĩa là còn tin chúng tôi. Tôi cam đoan khi nào còn một ý kiến phản ánh thì vẫn còn đeo bám giải quyết vấn đề ở Thủ Thiêm”.

5 tháng sau ngày bà phát biểu về ý nghĩa của hai chữ day dứt, chưa người dân Thủ Thiêm nào nhận được tờ giấy có chữ ký của bà cho biết vụ Thủ Thiêm đã được tiến triển tới đâu. 5 tháng sau ngày ấy là một sự chờ đợi mỏi mòn của người mất đất, và hôm nay bà Quyết Tâm đã qua báo chí cho biết bà hoàn toàn ủng hộ dự án xây Nhà hát Giao hưởng Nhạc Vũ kịch đạt tiêu chuẩn quốc tế tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm, tổng mức đầu tư hơn 1.500 tỷ đồng từ nguồn ngân sách.

Bà ủng hộ vì theo bà, người dân Khu đô thị mới Thủ Thiêm rất cần nhà hát Giao Hưởng này.

Không khó để nhận ra “Quyết Tâm” tên của bà, từ nay đã trở thành “Nhẫn tâm” dưới mắt người dân. Không những tại Thủ Thiêm mà trên khắp nước, bởi nơi nào người dân còn tấm lòng thiện lương sẽ phát hiện ngay sự nhẫn tâm của bà trong câu nói tưởng chừng rất “vô tội vạ” cốt đánh bóng, tuyên truyền cho nhà nước một dự án như hàng ngàn dự án vô bổ khác trên khắp đất nước này.

Nước mắt và tiếng than khóc của người dân Thủ Thiêm đã và sẽ còn ám ảnh cho bất cứ ai nhớ tới. Trong cái nhà hát đạt tiêu chuẩn quốc tế ấy có tiêu chuẩn nào được tính cho sự ác độc, tàn bạo của kẻ cầm quyền hay không?

Người dân nào sẽ vào cái nhà hát “Giao hưởng” ấy khi nó mọc lên từ hoang tàn của lòng nhân đạo và nỗi ám ảnh bị cướp bóc còn hằn sâu trong lòng người mua vé vào xem.

Người Cộng sản xem ra rất phù hợp với hai câu thơ khuyến khích những hoạt động cách mạng trong xu thế hiện đại:

“Bất nhân nào cũng vượt qua / Nhân dân nào cũng đánh thắng”

Chuyến Tàu Cuộc Đời…

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: train
Image may contain: sky, ocean, outdoor and water
Van H Pham

GÓC SUY TƯ.

Chuyến Tàu Cuộc Đời….

Cuộc đời giống như một chuyến tàu: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác.

Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên tàu, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật… lại khác hẳn.

Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.

Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu.

Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi.

Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi.

Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần.

Có những người, khi xuống tàu, đã để lại một nỗi nhung nhớ triền miên…

Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi…

Chúng ta ngỡ ngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc.

Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa. Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗ đã có người.

Không can chi… hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng… với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.

Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp.

Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.

Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm.

Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta.

Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế.

Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu… Chắc chắn như vậy!
Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu.

Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.

Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu. 
Sưu tầm…

Quốc gia châu Phi bất ngờ hủy dự án 300 triệu USD với Trung Quốc

Trump văn, võ thật song toàn, sau chuyến cho vợ công du Châu Phi sự việc đã có hiệu quả ngay !

DANTRI.COM.VN
(Dân trí) – Sau khi Tổng thống mới lên nắm quyền, Sierra Leone đã bất ngờ hủy một dự án sân bay gây tranh cãi trị giá 318 triệu USD ở ngoại ô thủ đô Freetown với một công ty Trung Quốc và được cấp vốn bằng các khoản vay của Bắc Kinh…

Cận cảnh dự án kênh 72 tỷ đội vốn lên 2.600 tỷ ở Ninh Bình

Sức tàn phá của người CS thật là kinh khủng, có chửi chúng nó lại bảo nói xấu Đảng, nói xấu chế độ !

NEWS.TINTUC60PHUT.COM
Mặc dù được khởi công từ năm 2001 và đội vốn từ 72 tỷ lên tới 2.600 tỷ đồng thế nhưng cho đến nay dự án nạo vét sông Sào Khê (Ninh Bình) vẫn…

Vì sao Chủ nghĩa Xã hội là thảm họa?

Image may contain: 4 people
Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.

Vì sao Chủ nghĩa Xã hội là thảm họa?

Nguyen Hoang Anh dịch
—–

Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo và đó là một cách cân bằng tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.”

Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.

Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là D! Không ai vui cả.

Đến bài thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, còn các cuộc cãi vã, buộc tội, nêu tên nổ ra, mọi người đều khó chịu và không ai muốn học để người khác có lợi.

Đến bài cuối cùng, tất cả đều trượt, và ai cũng ngỡ ngàng. Giáo sư đã nói với họ rằng: Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu gì thì kiểu xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng khó thành hiện thực vì dù ý tưởng rất hấp dẫn nhưng khi đưa vào thực thi chẳng ai còn động lực để làm việc nữa. Không gì đơn giản hơn thế!

Cuối cùng ông tổng kết:

“Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa nhân dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất, đó chính là khởi đầu của kết thúc cho mọi xã hội !”

“Không ai có thể gia tăng sự giàu có bằng cách chia đều nó ra.”

Trần Quốc Quân: Và thế là để sửa sai, Việt Nam bèn làm ngược lại, lấy của người nghèo chia cho người giàu để tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH.

Nguồn: 
https://baotiengdan.com/…/vi-sao-chu-nghia-xa-hoi-la-tham-…/

UB Nghị viện EU điều trần về nhân quyền VN gắn với EVFTA

Trần Bang
Có thể nhiều người chưa đọc hết bài phát biểu của ông TS Nguyễn Quang A ngày 10/10/2018 tại cuộc họp Uỷ ban châu Âu về EVFTA.

“Tại buổi điều trần hôm 10/10, tiến sĩ Quang A cũng đưa ra một số kiến nghị.

-Thứ nhất, ông đề nghị EU phải bảo đảm rằng Việt Nam sẽ ký và thông qua 3 công ước lõi của ILO.

– Thứ hai, các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam cần được đóng vai trò là một trong các bên giám sát việc thực thi EVFTA, một khi nó được thông qua.

Vị đại diện cho XHDS Việt Nam cũng dành thời gian đề cập đến tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, người mà đến nay đã ngồi tù 9 trong tổng số 16 năm tù vì bị chính quyền kết tội “hoạt động nhằm lật đổ”.

Tiến sĩ Quang A gọi ông Thức là một doanh nhân “cực kỳ thông minh”, cũng là người “ủng hộ EVFTA”, và ông kêu gọi chính quyền trả tự do cho ông Thức vào lúc này.

“Ông ấy là một tài sản quý giá. Đừng để tài sản quý giá đó bị lãng phí ở trong tù”, tiến sĩ Quang A phát biểu.

… Tiến sĩ Quang A nhấn mạnh rằng trong vài năm gần đây, tình hình nhân quyền ở Việt Nam đã “xấu đi”. Theo ông, EVFTA với đòi hỏi Việt Nam phải phê chuẩn nốt 3 công ước cốt lõi của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) sẽ giúp cải thiện nhân quyền.

“Nếu EVFTA được thông qua, EU sẽ có thêm đòn bảy để gây sức ép với Việt Nam trong các cuộc đàm phán tương lai … Ngoài ra, EVFTA sẽ giúp Việt Nam giảm phụ thuộc vào nước láng giềng lớn hơn [Trung Quốc]”, ông Quang A phát biểu.

Trong các bài viết trên Facebook cá nhân trước buổi điều trần, ông Quang A cho hay chính quyền Việt Nam từng lo ngại về việc ông ra điều trần ở Nghị viện châu Âu nên đã tạm giữ và cấm ông xuất cảnh hôm 18/9. Tuy nhiên, dường như chính quyền đã có sự thay đổi về thái độ và cách tiếp cận, khi ông lên đường bay đi Brussels hôm 8/10 mà không bị cản trở.

https://www.voatiengviet.com/a/ub-nghi-vien-eu…/4607607.html

Image may contain: 3 people, people sitting and text

KHÔN NGOAN

KHÔN NGOAN

Câu chuyện chàng thanh niên giàu có tốt lành có một khởi đầu tốt đẹp.  Đẹp cho đến nỗi Chúa nhìn và đem lòng yêu thương anh.  Nhưng lại có một kết thúc đáng buồn.  Anh thanh niên bỏ đi buồn bã vì không thể theo Chúa.  Chúa Giêsu cũng buồn vì anh gắn bó với tiền bạc hơn yêu mến Chúa.

Câu chuyện người thanh niên có thể là câu chuyện của mỗi người.  Cũng như chàng thanh niên, bình thường ta giữ đạo rất dễ dàng.  Sáng đi lễ, chiều đọc kinh, không làm điều gì gian ác, không bất công tham lam của người khác.  Nhưng khi gặp mâu thuẫn giữa cuộc sống với việc đạo, phải chọn lựa giữa Thiên Chúa và những giá trị trần gian, nhiều khi ta nao núng và rất nhiều người đã vì những giá trị trần gian mà bỏ Chúa.  Có những người khi còn nghèo túng thì giữ đạo rất tốt.  Nhưng khi đứng trước những cám dỗ của cải thì vì ham mê tiền bạc mà sống gian dối, đánh mất lương tâm Công giáo.  Có những người khi còn nhỏ thì rất ngoan ngoãn đạo đức, nhưng khi đến tuổi trưởng thành thì vì thú vui mà bỏ quên việc đạo.  Nhưng nhất là có những người vốn con nhà đạo gốc rất sốt sắng, nhưng khi gặp cám dỗ về chức quyền thì vì một chút danh vọng, đành bỏ Chúa, bỏ đạo.

Theo suy nghĩ của người đời, những ai tìm được tiền của, đạt được danh vọng, nay lên chức mai lên quyền, là những người tài khéo khôn ngoan.  Nhưng đó chỉ là khôn ngoan nhất thời kiểu trần gian.  Vì cuộc sống trần gian có hạn.  Con người ai cũng phải chết.  Chết rồi có ai mang theo được của cải, danh vọng, chức quyền vào thế giới bên kia đâu.  Thế mà cuộc sống sau cái chết mới là quan trọng, vì là cuộc sống vĩnh cửu không bao giờ phai tàn.

Chúa muốn ta đừng gắn bó với của cải nhưng phải gắn bó với Chúa, không phải vì Chúa muốn con cái phải khổ sở, hèn hạ.  Nhưng vì Chúa muốn cho ta chọn con đường khôn ngoan, để đạt tới hạnh phúc đích thực, vĩnh cửu.

Ta đi đạo để chọn Chúa.  Vì chọn Chúa ta phải từ bỏ tất cả những gì ngăn cản ta đến với Chúa.  Những cản trở có thể là tiền bạc, danh vọng, chức quyền.  Những cản trở cũng có thể là một người mà ta gắn bó, một nơi mà ta không thể dứt bỏ.  Những cản trở đó cũng có thể là một lòng tự ái, một sự ghen ghét, bất mãn.

Nếu ta biết bỏ tất cả những gì cản trở để đến với Chúa ta sẽ đạt được chính Chúa.  Được Chúa là được tất cả.  Vì Chúa là hạnh phúc viên mãn.  Được Chúa rồi ta sẽ không còn khao khát gì khác nữa.

Vì thế khi thánh Phêrô hỏi Chúa: Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Chúa, chúng con sẽ được gì.  Chúa đã trả lời: ai bỏ mọi sự mà theo Chúa, sẽ được gấp trăm và được sự sống vĩnh cửu.

Người khôn ngoan thì phải biết nhìn xa trông rộng.  Biết bỏ những mối lợi trước mắt để tìm những giá trị vĩnh cửu.

Như thế yêu mến Chúa là chìa khóa của sự khôn ngoan.  Chọn Chúa là chọn giá trị tuyệt đối, vĩnh cửu không gì có thể so sánh được.

Lạy Chúa, xin dạy con biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự.  Vì Chúa chính là hạnh phúc của con. Amen.

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

From Langthangchieutim

Không nên tranh cãi

Không nên tranh cãi

Tranh cãi giữa vợ chồng. Chồng hay vợ thắng thì tình cảm giữa vợ chồng sứt mẻ

Tranh cãi với khách hàng, nếu người bán thắng thì mất khách.

Tranh cãi với bạn bè, nếu mình thắng thì mất bạn

TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐINH NGUYÊN KHA MÃN ÁN 6 NĂM TÙ

Thi Van Tran shared a post.
Image may contain: 3 people, including Thi Van Tran, people smiling, text
Amy Truc TranFollow

TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM ĐINH NGUYÊN KHA MÃN ÁN 6 NĂM TÙ

Chúc mừng TNLT Đinh Nguyên Kha mãn hạn 6 năm tù về sum họp cùng gia đình (11.10.2012- 11.10.2018).
Chúc anh mọi sự bình an, 6 năm tù đủ để trui rèn ý chí, cầu mong anh chân cứng đá mềm vững bước trong chặn đường sắp tới…
——————————————————————-
Đinh Nguyên Kha sinh năm 1988, cư ngụ tại Long An. Anh bị bắt vào ngày 11 tháng 10 năm 2012 và bị đưa ra xét xử vào ngày 16 tháng 5 năm 2013 với mức án 6 năm tù giam và 3 năm quản chế với cáo buộc chính như vừa nêu. Đinh Nguyên Kha ra tòa cùng vụ với bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên.

Đinh Nguyên Kha từng tham gia các hoạt động phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải của Việt Nam ở Biển Đông.

Người anh trai của Đinh Nguyên Kha là Đinh Nhật Uy bị bắt vào tháng 6 năm 2013 với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ’ và bị tuyên án treo 15 tháng.

Sau khi hai người con bị bắt và bị bỏ tù vì những hoạt động yêu nước, thân mẫu của hai anh, tìm cách sử dụng mạng để lên tiếng đòi công lý con con trai bà.

Thân phận con người,viết về Diệp Sú

Kỹ niệm một năm ngày Diệp Sú mất (ngày 19-10-2017). Bài cũ, xin gởi lại như là một chút kỹ niệm.

Thân phận con người,viết về Diệp Sú

Diệp Sú là Cựu Học Sinh trường Lương Văn Can. Tốt nghiệp Kỹ sư Hoá học. Học nhảy, bỏ một lớp, học luôn lớp 12, vì thời gian này có luật Tổng Động viên.Thi rớt là đi lính.

 Làm việc một thời gian ở Việt Nam rồi tìm cách sang Mỹ theo diện vợ chồng cách nay khoảng 13 năm.

Rồi việc bảo lãnh bị trục trặc, em không có thẻ xanh, không là thường trú nhân để sống hợp pháp tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên em có đi làm, có đóng thuế, có một thời gian được cấp bằng lái xe, nhưng sau này không gia hạn bằng lái xe được nữa.

Rồi em phát hiện bị bướu ở ruột già lúc đó cục bướu đã lớn rồi. Đi vô Ben Taub, bịnh viện công, để chữa trị. Sau khi mổ cục bướu ở ruột già, xạ trị và hoá trị một thời gian, bịnh không hết, ung thư lây lan qua gan. Bác sĩ lại mổ gan để lấy cục bướu ra. Lại tiếp tục điều trị nhưng rồi bịnh lại lây lan sang phổi, đã lây lan vào máu rồi, bác sĩ cũng bó tay.

Em vẫn hy vọng vì bác sĩ nói là sẽ cho thuốc uống loại mới nhưng không thấy. Cuối cùng bác sĩ nói trong gan bị nghẽn mạch, uống thuốc cho thông mạch máu trong gan. Gan sưng, chân sưng, trong bụng giữ nước (hồi xưa gọi là cổ trướng).

Cuối cùng bịnh quá nặng lại vào nhà thương Ben Taub, chỉ dùng thuốc giảm đau mà thôi, không có điều trị gì nữa cả. Nằm ở Ben Taub được 14 ngày không ăn uống, ngày cuối cùng, ngày thứ 14, thì ra đi.

Làm đám tang tại nhà quàn Vĩnh Phước ngày Chúa nhật vừa qua (22-10-2017) chỉ duy nhất có nguời anh là Diệp Hùng, là thân nhân, còn hơn hai mươi người khác chỉ là bạn bè của Diệp Sú mà thôi.

Em mất ngày 19 tháng 10, còn 5 ngày nữa là tới ngày sinh nhật 24 tháng 10 năm 1956, tròn 61 tuổi. Tính âm lịch là thọ 62 tuổi.

Nguyên nhân nào bỏ xứ mà đi

Nguyên nhân nào nhiều người bỏ xứ mà đi sang các nước khác như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Úc để sinh sống. Tốt nghiệp Đại Học Việt Nam đâu phải là kém, là dở. Rồi qua Mỹ lại không xử dụng được sở trường của mình, bỏ hết bằng cấp, đi nấu nướng cho nhà hàng từ sáng sớm tới tối mịt mới về phòng trọ, không gia đình, không vợ con.

Đành rằng mình chọn con đường đi ra nước ngoài để sinh sống, nhưng nếu trong nước có cuộc sống thoải mái, lương bổng hợp lý đủ nuôi gia đình có ai thèm đi ra nước ngoài đâu?

Một đám tang chỉ có một người ruột thịt, còn lại là bạn bè, tuy nhiên nhờ có bạn bè cũng ấm cúng phần nào.

Như vậy suốt đời em qua Mỹ chỉ làm việc, làm những việc không như ý, rồi bịnh, rồi mất.

An ủi cuối đời   

Hơn một năm trước nghe tin Diệp Sú bị bịnh ung thư các bạn khắp nơi trong và ngoài nước gom tiền giúp em chữa bịnh. Tinh thần tương trợ, tinh thần cộng đồng của trường Lương Văn Can thể hiện ở trong nước còn kéo dài ra hải ngoại.

Những ngày bịnh nặng, cuối đời, cũng có nhiều bạn bè thăm nom, an ủi. Sang và Huê Mỹ ở Austin, Nguyễn Văn Tài, Trần Văn Mui và Tô Thu Thủy cũng có đến thăm. Diệp Kiếm Hoa, Dung (Cali), Sang Mỹ, Yến Nhi an ủi, gởi tiền giúp.

Sáng ngày 15 Oct 2017, nhiều anh em đến thăm, lúc này Diệp Sú không còn nói được nữa. Thở khó. Không còn điều trị gì nữa chờ ra đi. Huỳnh Huê Mỹ hỏi Diệp Sú có biết anh em đến thăm không? Diệp Sú không thể trả lời được, chỉ ú ớ mà thôi. Nhìn em không cử động được, ốm nhom, Huê Mỹ phải rơi nước mắt.

Tôi đến gần Diệp Sú nói: có thầy Phụng đến thăm, Diệp Sú ráng mở mắt ra, há hốc miệng, nhưng cũng không nói được gì. Chắc lúc đó có biết nhưng không có nói được. Cầm cánh tay lạnh ngắt không còn sinh khí. Hôm nay khuôn mặt rất hốc hác, hai chân đều sưng, bụng cũng to lên. Không ăn uống từ ngày vô nhà thương Ben Taub, ngày 05 tháng 10, 2017.

 Chia sẻ trong facebook

Huy Chiêu‎ viết :

Diệp sú ơi !
Bây giờ thì ai có nói gì thì mày cũng không còn nghe nữa, đã buông bỏ hết rồi.
Hồi còn ở Việt Nam, làm hồ sơ đi Mỹ mà mày dặn em mày là đừng cắt hộ khẩu: tao đi rồi tao sẽ quay về.
Bây giờ thì mày không về nữa, mày muốn khi mày chết đi, thì thiêu rồi đem tro rắc xuống sông, xuống biển vì mày biết ở bên đó không có người than, chẳng ai nhang khói cho mày.
Thôi, mày ra đi thanh thản như bản tính hiền lành, xuế xoà của mày…

 Kinh Diep viết như sau:

 Trời Sài gòn mấy ngày nay mưa tầm tã ngày đêm. Lòng buồn càng buồn thêm. Nhìn hình anh nằm trên giường bịnh mà đau thắt lòng. Không dám nhìn mà vẫn cứ mở ra xem, xem rồi lại khóc, khóc mà vẫn xem. Thương anh nhiều lắm. Anh nói là trị hết bịnh ánh sẽ về. Vây mà giờ đây anh đã ra đi mãi mãi, không bao giờ trở lại. Chỉ còn vài tiếng thôi là đến giờ liệm anh rồi. Ra đi thanh thản anh nhé như chính cuộc đời của anh vậy, phiêu du, tư do, phóng khoáng… Hình ảnh bạn bè anh còn giữ lại và cả lá thư tay một tủ nhiều lắm… Buồn nhiều, thương anh nhiều dù biết rằng sinh tử là quy luật của cuộc sống. Mỗi người đều có con đường đi riêng cho mình nhưng cùng mức đến. Anh phải vui vì có người bạn thật tốt. Cám ơn tất cả các thầy cô, các anh chị đã thăm hỏi và tiễn đưa anh. Bao nhiêu năm làm kiếp con người, chợt một chiều tóc trắng như vôi, lá úa trên cao rụng đầy.

  Lời kết: Xin cầu nguyện cho hương hồn Diệp Sú sớm về miền lạc cảnh, an hưởng hạnh phúc đời đời.

Người viết: Phùng văn Phụng

10/2017

SUY NGẪM

Các môn đệ thật may mắn vì được Chúa vừa dạy vừa chia sẻ cảm nghĩ cũng như LẼ SỐNG trong thâm tâm đối với Cha của mình là Chúa Cha. Thương lắm mới chia sẻ.
Thương lắm mới text “ sáng nay tiễn con đi chưa bao giờ buồn thế…”

Chúa chia sẻ nội tâm cho các môn đệ, nội tâm sao mà ai thấy ai mà hiểu được.

Trong thân phận con người, Chúa cho thấy Ngài luôn lệ thuộc và thi hành Ý CHA. Cuộc sống cứa con cũng xin nói gương và được như Chúa, nhất là THA THỨ.

Con nghĩ THA THỨ là không chỉ mang bình an cho nhau mà chính là làm SÁNG DANH Cha và để Cha được VINH HIỂN trong con, vì tự Cha đã vinh hiển rồi, đâu cần con Cha mới vinh hiển.

Mẹ Teresa nói rằng:”Cầu nguyện sẽ mở rộng hơn tấm lòng của bạn, tới mức lòng bạn lớn đủ để chứa cả món quà tặng là chính Thiên Chúa. Cầu nguyện dẫn tới đức tin. Đức tin dẫn tới tình yêu, tình yêu đưa tới phục vụ vì lợi ích người nghèo”

Cha Charles De Foucault mạnh mẽ cho con hay:” CẦU NGUYỆN LÀ LẼ SỐNG.

Lạy Chúa, con tin.

Thầy Bạch gởi