Tìm trong nhà chúng ra liền


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tìm trong nhà chúng ra liền


Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
VOA, 19/10/2018
Phái đoàn Việt Nam được nói là thiếu một visa Schengen trong một trong 12 hộ chiếu đưa cho quan chức kiểm soát biên giới Slovakia kiểm tra khi họ chuẩn bị bay từ Bratislava tới Moscow.
Phát đoàn Việt Nam bay từ Slovakia sang Nga vào năm ngoái cùng với cựu lãnh đạo dầu khí Trịnh Xuân Thanh có một hộ chiếu không có visa của khối Schengen và đã được Slovakia đặc cách cho qua, nhật báo Denník N ở Slovakia đưa tin, dẫn lời khai chứng của một viên chức kiểm tra những hộ chiếu này.
Ông Thanh, người khi đó đang bị Việt Nam truy nã, được cho là đã bị mật vụ Việt Nam bắt cóc ở Đức để đưa về nước vào tháng 7 năm ngoái. Ông bị tuyên hai bản án 14 năm tù và chung thân về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lí kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và tội tham ô tài sản.
Phái đoàn Việt Nam, dự kiến bay từ Bratislava tới Moscow, được nói là thiếu một visa Schengen trong một trong 12 hộ chiếu đưa cho quan chức kiểm soát biên giới Slovakia kiểm tra. Bộ Nội vụ Slovakia giải thích rằng một trong những thành viên của phái đoàn đánh mất hộ chiếu ngoại giao và bộ này đã đặc cách ngoại lệ cho hộ chiếu này, theo Denník N.
Cựu Bộ trưởng Nội vụ Slovakia khi đó, Robert Kaliňák, được nói là đã cho phái đoàn Việt Nam sử dụng máy bay của chính phủ. Sau khi các chi tiết về vụ bắt cóc hé lộ, ông Kaliňák khẳng định không có gì đáng ngờ xảy ra trong chuyến thăm của phái đoàn Việt Nam.
Denník N cho biết bộ phận báo chí của ông không trả lời câu hỏi về việc liệu ông có biết về chuyện visa của phái đoàn Việt Nam hay không.
Theo lời khai chứng của viên chức cảnh sát kiểm tra hộ chiếu, phái đoàn Việt Nam có sáu hộ chiếu ngoại giao và sáu hộ chiếu phổ thông. Viên chức này nhận thấy rằng một hộ chiếu không có visa Schengen theo quy định, mang tên Trung Viet Luu, nhật báo Denník N cho biết.
Viên chức này sau đó báo cáo vấn đề với cấp trên và được yêu cầu điền đơn xin đặc cách ngoại lệ. Viên chức này làm đúng như vậy và đơn đặc cách nhanh chóng được chấp thuận, theo Denník N.
Báo này cho biết các nhân viên bảo vệ an ninh của Slovakia mô tả ba người cuối cùng lên chuyến bay gồm hai người Việt Nam kèm một người thứ ba. Không rõ ràng ai trong số đó có hộ chiếu và liệu ông Thanh có phải là một trong ba người đó hay không.
Slovakia đầu tháng 10 đã quyết định khởi tố vụ án liên quan đến vụ sử dụng máy bay của chính phủ trong vụ bắt cóc ông Thanh. Truyền thông nước này đưa tin tổng cộng có 22 người bị thẩm vấn liên quan đến vụ việc.
Nhà chức trách Slovakia vẫn đang tiếp tục điều tra.
Nguồn: VOA
https://www.voatiengviet.com/a/bao-slovakia-ph…/4620679.html






Hội cờ đỏ lại đe doạ sự bình yên của Giáo dân GX Mỹ Khánh
“Hôm nay 20/10/2018
Hội cờ đỏ Sơn Hải, Quỳnh Lưu, Nghệ An tặng kẻng và cờ cho hội cờ đỏ Quỳnh Khôi, thuộc xã Khánh Thành, Yên Thành, Nghệ An.
Hội cờ đỏ Quỳnh Khôi được thành lập và chuẩn bị ra mắt để đối phó với Linh mục Đặng Hữu Nam và giáo dân giáo xứ Mỹ Khánh”
*Tin từ Nghệ An, GX Mỹ Khánh, GP Vinh
XÃ HỘI NÀO MỚI LOẠN?
Xã hội loài người nay đã tiến lên loại nhà nước pháp quyền tiến bộ. Loại nhà nước đã thúc đẩy xã hội phát triển như vũ bão. Chỉ trong thế kỷ 20 mà thế giới đã phát triển hơn rất nhiều thế kỉ trước đó cộng lại. Trong cơ cấu nhà nước pháp quyền, thì luật pháp là tối thượng, không một tổ chức chính trị nào được phép đứng trên luật pháp cả. Đó là yếu tố quyết định tính ổn định chính trị, xã hội thái bình và thịnh vượng.
Cũng bởi dốt nát không hiểu hết bản chất của nhà nước pháp quyền mà những người CS cho rằng “đa đảng xã hội sẽ loạn”. Trước hết có loạn hay không hãy nhìn những nước đa đảng có pháp quyền thực sự xem? Anh, Pháp, Na Uy, Thụy Điển, Thụy Sỹ, Nhật, Hàn, Mỹ, Canada, Úc vv.., những đất nước này cực kỳ ổn định và thái bình. Điều gì tạo nên một xã hội thái bình thịnh vượng đến thế?
Pháp quyền nghĩa là luật pháp quy định hoạt động của đảng phái. Đảng phái nào hoạt động đúng luật pháp thì tồn tại, đảng phái nào tồn tại ngoài khung quy định của luật pháp thì sẽ bị luật pháp trừng trị và buộc phải khai tử. Ví dụ ĐCS Mỹ không thể dùng côn đồ tấn công người dân chỉ trích mình, như thế sẽ bị luật pháp Hoa Kỳ trừng trị. Còn ĐCSVN thì khác, nó tự cho nó cái quyền đứng trên luật nên nó khủng bố dân mà pháp luật không làm gì được nó. Như thế xã hội nào trật tự và bình yên hơn?
Luật pháp thì vô tri vô giác, nó không tình cảm, không thiên vị, không tham lam. Luật pháp chỉ có đúng và sai, nên một khi được đặt lên vị trí cao nhất, nó sẽ cầm nhịp điều khiển môi trường chính trị một cách có trật tự. Mọi đảng phái khi đã đứng dưới luật thì sẽ không bao giờ có sự thanh trừng nhau. Lúc đó chỉ có phản biện và chỉ trích những sai lầm của đảng cầm quyền để cho nền chính trị trong sạch và lành mạnh hơn mà thôi.
Ngược lại, môi trường chính trị chỉ có 1 đảng duy nhất cầm quyền như ĐCSVN nhưng không thượng tôn pháp luật, thì nội bộ sẽ luôn chất chứa những màn đấu đá khốc liệt. Vì sao? Vì như Nguyễn Phú Trọng đã nói “Hiến pháp là văn kiện quan trong thứ hai sau Nghị Quyết Đảng”. Nghĩa là nội bộ ĐCS được “bình đẳng hơn” thường dân, tức nó tự xếp nó đứng trên hiến pháp. ĐCSVN có luật nội bộ riêng được gọi là Điều Lệ Đảng hay nôm na là “Đảng luật”. Điều đó có nghĩa là luật pháp chỉ là thứ luật được dùng để xử hạng thứ dân mà không thể nào sờ vào bên trong ĐCS. Vì luật pháp không thể sờ tới, nên nội bộ ĐCS tranh giành ghế và giết nhau theo quy tắc mạnh thắng yếu thua. Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Trần Đại Quang bị giết chết mà không thể đòi lại công lí. Bởi đơn giản, ở tầm đó, luật pháp hoàn toàn bất lực.
Hãy nhìn giá trị của đất nước đa đảng và thượng tôn pháp luật như Úc mà hiểu rõ hơn. Thủ hiến bang New South Wales chỉ nhận món quà chúc mừng là 1 chai rượu vang trị giá 3000 đô Úc là đã phải từ chức. Nếu không từ chức thì sẽ bị nghị viện bang luận tội và truất phế. Vậy đó! Xứ đa đảng và thượng tôn pháp luật nó sẽ trừng phạt bất kì ai để đảm bảo người lãnh đạo phải trong sạch và xã hội trật tự.
Còn ở Việt Nam? Một bức tranh đấu đá tàn khốc, rồi bao nhiêu là kẻ thua cuộc bị hạ sát nhưng luật pháp hoàn toàn bất lực. Với kiểu độc đảng và không thượng tôn pháp luật như vậy, Việt Nam luôn chứa trong nó cái loạn, đó là cái loạn ngầm. Xã hội này có vẻ trật tự nhưng thực chất lại là xã hội loạn. Cái loạn ở đây là sự đảo ngược mọi giá trị, cái ác lên ngôi và cái thiện chịu thua thiệt.
Cho nên đừng ngộ nhận đa đảng là loạn. Đa đảng và thượng tôn pháp luật sẽ có thái bình thịnh vượng. Còn độc đảng và chà đạp pháp luật thì sẽ loạn. Không thượng tôn pháp luật thì cái loạn thường trực ngay trong ĐCS và cả ngoài xã hội.


ĐẶT QUÊ HƯƠNG VÀO TỪNG CANH BẠC
Tuấn Khanh
Như một tay chơi chuyên nghiệp, lúc tiến lúc thủ, luật đặc khu sẽ được ai đó tổ chức thông qua nhưng không phải là 99 năm, mà là một số năm nào đó, nhằm hạ nhiệt dư luận.
Ngày 5 tháng 6, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, với gương mặt đầy chân thành, nói với giới phóng viên trong nước rằng ông đã lắng nghe và đã thấu hiểu tâm ý nhân dân, về làn sóng phản đối dự án đặc khu mà chính ông thốt ra là “khủng khiếp”. Thế nhưng có thể ngài thủ tướng nghe lầm, và cũng thấu hiểu lầm. Người dân Việt Nam hoàn toàn không muốn bị đưa vào một gameshow định giá số năm, mà rõ ràng chỉ muốn dứt khoát nói “không” với một dự án đầy hiểm nguy với số phận Việt Nam.
Như một canh bạc không đường lui, người dân Việt Nam đang chỉ còn tuyệt vọng nhìn mọi thứ đi theo một quy trình “ý đảng” ngược “lòng dân”. Bất chấp những thành viên của tổ tư vấn chính phủ, cũng như nhiều nhân sĩ, trí thức… hết lời can gián, khuyến nghị cũng như đưa ra nhiều chứng minh cho thấy mọi thứ không giống như chiếc bánh vẽ 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc được tô màu Thẩm Quyến.
Thậm chí, “một đồng rót vào đặc khu để hút về hàng chục, hàng trăm đồng” theo tuyên bố hùng hồn của bà Kim Ngân, chủ tịch Quốc hội trong canh bạc đặc khu, cũng làm cho nhiều người chau mày, tự hỏi rằng nếu như những con số ảo giác đó có thật, thì sẽ về đâu trong một đất nước mà ngân sách quốc gia bị quốc tế đánh giá tính minh bạch thấp đến mức chỉ có 15/100 điểm. Tiền làm ra được sẽ chi xài ra sao với tình trạng tham nhũng rút xương tủy nhân dân, chẳng hạn như giá làm một km đường bộ là đắt nhất hành tinh này.
Không ai muốn có thêm một canh bạc nữa ở 3 đặc khu, sau khi các canh bạc “chủ trương lớn” như Bauxite Tây Nguyên mà nhân dân cháy túi hơn 3.700 tỷ đồng cùng vấn nạn môi trường đeo đẳng với hàng trăm ngàn người. Canh bạc Formosa gây đại họa cho hàng triệu người 4 tỉnh miền Trung và môi trường tự nhiên hàng chục năm sau cũng là một trong rất nhiều ví dụ khiến đất nước ngổn ngang.
Thế nhưng đứng sau các “chủ trương lớn” ấy là những tay chơi không vốn, đặt vào canh bạc may rủi bằng chính vận mạng của quê hương Việt Nam. Những gì diễn ra không lường thấy, những hiểm họa và mất mát ập tới thì đất nước và nhân dân thì hứng chịu. Chỉ thấy những tay chơi thì mỗi lúc một lộng lẫy hơn ở các biệt phủ, xa hoa hơn ở các căn hộ, tiền của được chuyển ra nước ngoài nhiều hơn, con cái trở thành những công chúa, hoàng tử từ một quê hương oằn mình trong các canh bạc không lối thoát.
Và chắc cũng đến lúc người Việt Nam nhận ra phía sau tấm màn nhung, chuyện gì đang diễn ra. Trong tiếng ru giấc mơ màng ấy, người ta choàng tỉnh nhận ra đất nước và con người Việt Nam suy hao từ những canh bạc như vậy.
Lịch sử chép rằng người xưa lấy mạng sống của mình ra để đánh cược cho tương lai của Tổ quốc. Hồ Chí Minh khi tiếp Toàn quyền d’Argenlieu đến Hà Nội, buộc phải treo cờ phướn đón tiếp sau Thỏa ước 06/03/1946, nhưng không muốn hy sinh thể diện Quốc gia vừa hình thành, nên phải tự đặt ra ngày sinh 19/5 để gọi dân chúng treo cờ, với lý do mừng sinh nhật.
Nguyễn Thái Học của Quốc dân đảng, cùng 12 đồng chí của mình, chọn đặt cược mạng sống của mình để chống Pháp, phục quốc. Họ cùng chịu bị chém đầu ngày 16-6-1930, chứ không chấp nhận Tổ quốc về tay kẻ khác.
Phan Bội Châu chỉ là một chí sĩ với túi chữ, cũng không ngại đặt đời mình vào canh bạc cho tương lai tự do của Tổ quốc, bất chấp người Pháp từng kêu án tử hình (1925). Ngô Đình Diệm ngay khi nhận ra cần phải đứng lên giành quyền cho dân Việt, cũng lập tức từ chức Thượng thư Bộ Lại (1933) để rồi sau đó trở thành người dẫn đầu cho phong trào Cường Để (1944), với ước mơ phục hưng, độc lập đất nước.
Những gì người xưa để lại, chỉ thấy họ sẳn sàng đặt cược cuộc đời của mình cho Tổ quốc, bất kể sống thác ra sao. Nhưng hôm nay, nghịch lý là người cầm quyền đặt quê hương vào những canh bạc – một vốn bốn lời, nhưng tai ương và khốn cùng thì chỉ thuộc về Dân tộc và Tổ quốc.
Tuấn Khanh
Nguồn: rfavietnam.com/node/4494

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly
20.10.2018
Công nhận bộ phim trinh thám này càng ngày càng hay !
——-
“Bộ trưởng Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng một hộ chiếu giả!”
Cảnh sát cửa khẩu sân bay Slovakia đã kiểm tra 6 hộ chiếu ngoại giao và 6 hộ chiếu phổ thông của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và phát hiện ra rằng một hộ chiếu trong số đó không có Visa Schengen cần thiết. Đó là một cuốn hộ chiếu mà được „xuất trình cuối cùng“ và mang tên là Lưu Trung Việt, sinh ngày 2 tháng 9 năm 1968. Có lẽ Trịnh Xuân Thanh bị đưa về nước bằng hộ chiếu này.
Nếu không có sự giúp đỡ của Bộ trưởng Nội vụ Robert Kaliňák (thuộc đảng Smer), người đã cung cấp cho phái đoàn Việt Nam một chuyên cơ của chính phủ Slovakia, thì việc đưa Trịnh Xuân Thanh ra khu vực Schengen sẽ không thể thực hiện được.
Nhưng hiện nay vẫn còn thiếu bằng chứng rõ ràng để chống lại ông Robert Kaliňák, nên cuộc điều tra của Slovakia vẫn đang nhắm tới những nghi phạm bắt cóc đến từ Việt Nam mà người đứng đầu là thượng tướng Tô Lâm.
——–
https://thoibao.de/bo-truong-lam-dua-trinh-xuan-thanh-ra-kh…
—-
Link vượt tường: http://bit.ly/2PDq829 > bấm GO
Tại VN, để xem được trang tin nước ngoài, các bạn cài VPN vượt tường lửa (cho máy tính và các thiết bị di động, smart phone). Link: http://bit.ly/2mYSZBq



ĐẤT THỦ THIÊM
Với bút ký ĐẤT THỦ THIÊM 7 kỳ vừa qua, tôi chỉ kể về tội ác của nhà chức trách và thân phận những người dân bị phá nhà cướp đất một cách thô bạo. Thủ Thiêm đang đứng trước những vấn đề cần làm rõ:
-Thứ nhất, 160 héc ta đất tái định cư đang thuộc quyền sở hữu của ai ?
-Thứ hai, đất ngoài ranh quy hoạch bị cướp là bao nhiêu ? 4,3 héc ta, 151 héc ta hay 350 héc ta ?
-Thứ ba, vì sao mất bản đồ quy hoạch ? Việc mất bản đồ quy hoạch có liên quan gì đến sự nhập nhòa diện tích đất ngoài ranh ?
Người dân Thủ Thiêm, những nạn nhân bị cướp đất không cần những lời xin lỗi”tận đáy lòng”, cái họ cần rất cụ thể là: Thứ nhất, trả lại cho họ những gì bị cướp, đền bù thiệt hại cả vật chất lẫn tinh thần mà họ đã gánh chịu bao nhiêu năm qua, thứ hai, xử lý hình sự kẻ cướp như xử những tên cướp.

“SLOVAKIA TẠM NGƯNG QUAN HỆ VỚI VIỆT NAM.
Quan hệ song phương Việt Nam-Slovakia sẽ bị đóng băng cho đến khi Slovakia nhận được lời giải thích khả tín từ Hà Nội về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Slovakia Boris Gandel nói với hãng thông tấn nhà nước TASR hôm 19/10, trong một phản ứng trước lời kêu gọi của đảng Tự do và Đoàn kết đối lập (SaS) đòi phải trục xuất đại sứ Việt Nam.
Theo lời phát ngôn viên Gandel, Bộ Ngoại giao Slovakia hiện vẫn chưa nhận được câu trả lời từ phía Việt Nam sau cuộc họp của bộ trưởng ngoại giao hai nước ở New York gần đây.
“Slovakia là một quốc gia nghiêm túc và sẽ có hành động ngoại giao nghiêm khắc đối với Việt Nam ngay khi những nghi ngờ nghiêm trọng mà Việt Nam đang đối mặt được xác nhận đầy đủ và chính thức”, TASR dẫn lời ông Gandel nói.
Trước đó trong ngày, đảng Tự Do và Đoàn kết kêu gọi Bộ trưởng Ngoại giao Slovakia Miroslav Lajcak trục xuất đại sứ của Việt Nam.
“Chính phủ Việt Nam đã trắng trợn lợi dụng Slovakia để bắt cóc công dân Việt Nam Trịnh Xuân Thanh, sử dụng lãnh thổ của chúng ta và thậm chí cả máy bay của chính phủ Slovakia để vận chuyển ông ta. Dù chính phủ Việt Nam không thể giải thích làm thế nào mà Trịnh Xuân Thanh đi từ Đức về Việt Nam, nhưng đã có sự đánh lạc hướng một cách hệ thống cả chính phủ lẫn công chúng Slovakia thông qua đại sứ nước này, trong lúc chối bỏ trách nhiệm trong vụ bắt cóc”, hãng thông tấn nhà nước dẫn lời Nghị sĩ Martin Klus thuộc đảng SaS nói.
Truyền thông Slovakia cho biết vào đầu tháng này, bên lề cuộc họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ở New York, Ngoại trưởng Slovakia Miroslav Lajcak đã chất vấn Phó Thủ tướng-Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Ông nói rằng những giải thích trước đây của Việt Nam về vụ này “không thỏa đáng” và cảnh báo Việt Nam về “hậu quả” của vụ này, đồng thời yêu cầu Hà Nội phải “nhanh chóng làm rõ mọi nghi ngờ để khôi phục lòng tin lẫn nhau trong quan hệ song phương”.
Doanh nhân-công chức nhà nước Trịnh Xuân Thanh bị tình báo Việt Nam bắt cóc tại Đức vào tháng 7 năm ngoái trong lúc đang xin tị nạn tại Đức. Các nhà điều tra sau đó phát hiện ông Thanh đã được chở đến Slovakia và được đưa lên chiếc chuyên cơ mà chính phủ Slovakia cho phái đoàn quan chức cấp cao mượn, rồi từ đó bay sang Nga và về Việt Nam.
Phía Việt Nam nói ông Thanh tự ra đầu thú, sau đó kết án ông hai án tù chung thân về tội tham ô vào đầu năm nay.” Nguồn VOA

SUY NIỆM VỀ CÁI CHẾT
“Hãy nhớ rằng, cái chết không trì hoãn đâu và ngày hẹn của âm phủ, con nào có biết” Hc 14,12)
Không ai trong chúng ta biết được ngày chết và cái chết của mình như thế nào. Mỗi ngày sống của chúng ta là mỗi ngày đi dần đến cái chết, nhưng phần đông không ai nghĩ đến chúng cả.
“Con đừng sợ án chết. Hãy nhớ rằng: có những kẻ đã đi trước con và sẽ có những người theo sau” (Hc 41 3).
Sự chết dạy chúng ta sống như thế nào?
Trong đời sống, chúng ta nên thỉnh thoảng suy niệm về cái chết.
Một nhà tu đức khi suy niệm về cái chết đã thốt lên “cái chết của người già ở trước mặt, cái chết của người trẻ ở sau lưng”
Niềm tin Kitô giáo giúp chúng ta tránh đam mê những hạnh phúc giả tạo ở đời này và thúc đẩy chúng ta hãy can đảm chịu đựng những đau khổ để kết hợp đau khổ với Đấng Kitô, và biết đến ích lợi của cuộc đời, phải đi qua đau khổ để vào vinh quang với Ngài.
“Nếu có lúc con đau khổ xao xuyến, xin nhắc con nhớ rằng trong Vườn Dầu, Chúa đã buồn muốn chết được. Nếu có lúc con thấy bóng tối bủa vây con, xin nhắc con nhớ rằng: Trên Thập Giá, Chúa đã thốt lên: “sao Cha bỏ con” (Lời nguyện. Rabouni)
Suy nghĩ về cái chết không có nghĩa chúng ta phải buồn rầu, sợ hãi, hoặc ngã lòng.
Trái lại, khi suy niệm về cái chết chúng ta sẽ sống một cách hiểu biết hơn về cuộc đời và từ bi nhân ái hơn, vì đó chính là luật của Tạo Hóa.
“Như cành lá trên cây rậm rạp; lá rụng xuống lá lại mọc ra, thì các thế hệ người phàm cũng vậy: lớp kết thúc, lớp lại sinh ra” (Huấn ca 14,18)
Mỗi khi gặp chuyện bực mình khó chịu mà gây gỗ, cãi nhau hay nóng giận với người khác thì được ích lợi gì?
Đau khổ, bịnh nạn thì nghĩ rằng đời sống rất ngắn, ai cũng sẽ chết. “Đó là điều Đức Chúa quyết định cho hết mọi người phàm. Tại sao cưỡng lại điều Đấng Tối Cao đã muốn?
Dù người ta sống được mười năm, trăm năm, hay cả ngàn đi nữa, thì trong âm phủ, chẳng ai trách móc đâu” (Hc 41, 4).
Vậy lo lắng, buồn rầu hoàn toàn không được gì mà sinh ra bất an trong tâm hồn.
Là Kitô hữu, hằng ngày cầu nguyện với Lời Chúa, giúp ta biết suy nghĩ sâu xa về sự sống, sự chết theo lời dạy của Chúa và Giáo Hội.
Hãy phó thác và tin tưởng trong tay Ngài. Tất cả đều là hồng ân Ngài ban.
Hãy thinh lặng lắng nghe tiếng nội tâm, để Chúa Thánh Thần hướng dẫn ta ý thức và tự kiểm soát lấy mình, không để những suy nghĩ lệch lạc lôi cuốn, ta sẽ cư xử với mọi người hòa ái hơn.
Điều này luôn luôn không phải dễ làm, nhưng khi ta cầu nguyện, suy niệm về cái chết, Chúa sẽ nhắc nhở mình về sự mong manh và ngắn ngủi của cuộc đời, ta sẽ tự chế và ăn nói với sự dịu dàng hơn, sẽ biết sống đẹp lòng Chúa hơn.
Chúng ta biết khi chết là lúc chúng ta về với Chúa và sẽ được sống lại với Ngài trong vinh quang thì chúng ta sẽ dễ dàng chấp nhân cái chết hơn.
Cái chết luôn bình đẳng cho tất cả mọi người, cho nên ta hãy chọn cách tốt nhất là sống theo Lời Chúa dạy, sống tỉnh thức, sống ý thức, sống yêu thương từng giây phút với hết sức lực, hết trí khôn của mình.
Hơn nữa, dù có lo hay không lo, tất cả chúng ta đều sẽ già và chết. Ta sẽ nhẫn nại hơn, sẽ bao dung hơn , tử tế hơn , dịu dàng hơn, dễ dàng tha thứ hơn đối với bản thân ta và đối với người khác.
Cuộc đời thật sự hạnh phúc và có ý nghĩa hơn. Lòng thương yêu từ con tim nhân ái sẽ đâm chồi nở hoa, và khi cái chết đến chúng ta sẽ không có gì ân hận.
Lạy Chúa, xin Chúa cho con được chết một cách an bình, đừng đau đớn lâu ngày, nhưng Chúa cho con chết như thế nào tùy ý Chúa. Amen.
Elisabeth Nguyễn
From Tamlinhvaodoi
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Nhà hoạt động Lê Đình Lượng bị tòa phúc thẩm giữ y án 20 năm tù và 5 năm quản chế trong phiên xử diễn ra vào sáng 18 Tháng Mười, 2018, tại Nghệ An.
Hôm 18 Tháng Mười, trong lúc công luận tập trung theo dõi phần tường thuật trực tiếp sự kiện blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đặt chân đến Mỹ, phiên tòa phúc thẩm xử nhà hoạt động Lê Đình Lượng được tiến hành lặng lẽ tại Tòa Án Nhân Dân tỉnh Nghệ An.
Quan hệ song phương giữa Slovakia và Việt Nam sẽ bị ngưng cho đến khi Bratislava nhận được giải thích đáng tin từ phía Hà Nội về việc làm thế nào mà công dân Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức có thể về đến Việt Nam.
Ông Boris Gandel, Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao và Châu Âu Sự vụ của Slovakia, cho thông tấn xã TASR biết như vừa nêu vào ngày 19 tháng 10 sau khi có kêu gọi của Đảng Tự do và Đoàn Kết Đối lập (SaS) yêu cầu chính phủ Slovakia phải trục xuất đại sứ Việt Nam vì vụ việc vừa nêu.
Theo ông Boris Gandel thì Bộ Ngoại giao Slovakia chưa hề nhận được phúc đáp nào từ phía Việt Nam sau cuộc gặp giữa bộ trưởng hai nước tại New York bên lề kỳ họp thứ 73 Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc vừa qua. Ông này nhắc lại rằng Slovakia là một quốc gia nghiêm túc và sẽ có động thái ngoại giao nghiêm khắc đối với Việt Nam một khi những nghi ngờ liên quan được xác nhận.
Đảng SaS trong cùng ngày lên tiếng kêu gọi ngoại trưởng Slovakia Miroslav Lajcak hạ mức quan hệ với Việt Nam bằng cách trục xuất đại sứ của Hà Nội tại Bratislava về nước.
Dân biểu Martin Klus thuộc Đảng SaS lặp lại rằng chính phủ Việt Nam đã trắng trợn lạm dụng Slovakia trong vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh. Cụ thể là phía Việt Nam sử dụng lãnh thổ Slovakia và cả máy bay của chính phủ Bratislava để vận chuyển người bị bắt cóc.
Vị dân biểu này nói tiếp là mặc dù chính phủ Hà Nội không thể giải thích về cách đưa ông Trịnh Xuân Thanh từ Đức về Việt Nam; nhưng vị đại sứ của Việt Nam tại Bratislava đã đánh lạc hướng cả chính phủ Slovakia và công chúng nước này một cách có hệ thống.
Truyền thông Slovakia vào ngày 19 tháng 10 cũng loan tin về lời khai của một viên chức kiểm tra hộ chiếu của phái đoàn Việt Nam đi từ Bratislava đến Matx cơ va vào năm ngoái.
Theo đó thì một trong 12 hộ chiếu không có thị thực của khối Schengen. Bộ Nội Vụ Slovakia giải thích rằng một thành viên trong đoàn mất hộ chiếu ngoại giao và được đặc cách.
Điều này giúp cho phái đoàn mà ông Bộ Trưởng Công an Tô Lâm dẫn đầu có thể đưa cựu quan chức dầu khí Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức lên máy bay của chính phủ Slovakia để qua Nga rồi về Việt Nam để xét xử.
Vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh cũng khiến Đức ngưng quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.
Cung đình Việt Nam: ‘To Quá’ thay ‘Sáng To’ (VOA)
04/10/2018
Tổng Bí thư Ðảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng (phải) và Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình tại Hà Nội ngày 6/11/2015.
Habemus Papam! là những từ mà người ta thốt lên sau khi các Hồng Y họp kín để bầu ra Giáo hoàng. Đảng cộng sản cũng vừa nhóm họp hội nghị trung ương tám và họ quyết định tiến cử ông đốt lò Nguyễn Phú Trọng ngồi luôn ghế của cố Chủ tịch Trần Đại Quang, còn được gọi là ông ‘Sáng To’. Nhiều người mỉa mai hô ‘vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế’.
Người mới hồi năm 2015 còn cho rằng gộp hai chức bí thư và chủ tịch ở địa phương đã là ‘to quá’, giờ có lẽ đang sớm mong đến ngày ông sẽ là người tới họp tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc tháng Chín mỗi năm thay vì để thủ tướng đi như vừa rồi.
Ông Trọng trả lời trang tin VTC về việc hợp nhất hai vị trí bí thư và chủ tịch hồi cách đây ba năm như sau:
“Đây là vấn đề đã được Trung ương bàn nhiều lần. Một số tỉnh, thành cũng đã tổ chức thí điểm không tổ chức HĐND [Hội đồng Nhân dân] ở một số nơi.
“Nhưng thực tế nhân dân là người làm chủ, ở đâu có nhà nước ở đó phải có giám sát của nhân dân.
“Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát ông?”
Nhưng đó là những phát biểu vào tháng 5/2015 khi mà ông Trọng chưa hoàn thành việc củng cố quyền lực và thủ tướng lúc đó, ông Nguyễn Tấn Dũng, được cho là đang nhắm tới chiếc ghế tổng bí thư. Tuy nhiên chỉ tám tháng sau đó ông Dũng đã phải ngậm đắng nuốt cay rời chính trường dù trẻ hơn ông Trọng tới năm tuổi. Vị tổng bí thư là người duy nhất được coi là ngoại lệ và được bầu lại vào Bộ Chính trị cũng như vị trí đứng đầu đảng dù khi đó đã ở tuổi 71.
Mặc dù Việt Nam là quốc gia duy nhất trong năm nước cộng sản còn sót lại trên thế giới chưa nhất thể hoá hai chức danh chủ tịch nước và tổng bí thư, một số người sợ rằng giao cả hai vị trí này vào tay một người có thể dẫn tới tình trạng tập trung quyền lực quá lớn như chính ông Trọng từng phát biểu.
Đây là mối lo không phải không có cơ sở. Quốc hội Việt Nam chỉ được coi là con dấu mà đảng chỉ đâu đóng đấy vì đại đa số đại biểu là đảng viên cộng sản. Ví dụ điển hình là hội nghị trung ương của đảng vừa chỉ định đảng trưởng của họ ngồi vào ghế chủ tịch. Các đảng viên trong Quốc hội tới đây gần như chắc chắn sẽ bỏ phiếu theo chỉ đạo của đảng và thông qua việc nhất thể hoá này. Thay vì đưa một vấn đề hệ trọng liên quan tới hợp nhất chức danh của bên đảng và chính quyền ra để quốc hội bàn, họ chỉ bàn trong đảng và tự quyết với nhau. Quốc hội chỉ việc gật là xong.
Quốc hội với thói quen gật đầu cố hữu đã làm cho Việt Nam có một loạt các điều luật đi ngược lại với văn minh nhân loại về tự do hội họp và tự do ngôn luận. Từ Hiến pháp công nhận đa đảng hồi năm 1946, các ông nghị gật đã giúp Việt Nam đi giật lùi tới một loạt các Hiến pháp chỉ công nhận duy nhất một đảng về sau này. Họ cũng hình sự hoá những phản kháng ôn hoà của người dân đòi những quyền con người căn bản khiến hàng trăm người đang chịu cảnh tù đày chỉ vì dám nói, viết, xuống đường đòi các quyền tự do có trong các công ước quốc tế mà chính Việt Nam đã ký kết.
Điều trớ trêu là chính các nước tư bản thường bị Việt Nam coi là mô hình nhà nước kém ưu việt hơn lại đòi Việt Nam trả tự do cho các công dân quả cảm và trong nhiều trường hợp cho họ tị nạn chính trị.
Một lý do khác khiến lo ngại ‘quá to’ có cơ sở là hệ thống tư pháp của Việt Nam cũng là đàn cừu của đảng. Nhiều vụ án chính trị bỗng trở thành án hình sự và đàn cừu thông minh tới mức có thể tiêu hoá được ngồn ngộn chứng cứ trong có một ngày và kết án người ta một thập niên ở tù.
Hiển nhiên những điều này không phải là mối lo của ông Trọng khi ông nói việc hợp nhất là ‘quá to’. Có lẽ ông chỉ lo người ta tham nhũng ‘quá to’ như những năm gần đây. Mấy hôm vừa rồi tôi nghe ngóng thấy người ta bàn chuyện thay đổi nhân sự mà giật cả mình. Ở chỗ riêng tư người ta còn bảo giống như ‘thay đĩ với phò’. Dường như nhiều người đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi những thay đổi không bao giờ tới với họ và người thân của họ.
Nguyễn Hùng bắt đầu viết báo từ năm 1995 cho tờ Vietnam Investment Review và hai năm sau được Liên Hiệp Quốc chọn là một trong một vài nhà báo châu Á xứng đáng nhận giải thưởng mang tên cố tổng thư ký Dag Hammarskjold. Nguyễn Hùng đến London năm 2000, trở thành phát thanh viên, biên tập viên và phó ban Việt ngữ BBC. Trong vài năm trước khi rời BBC hồi năm 2017 để trở thành giảng viên báo chí kỹ thuật số ở Goldsmiths, University of London, Nguyễn Hùng phụ trách mảng mạng xã hội cho Vùng Đông Á và mảng kỹ thuật số cho Vùng Nam Á của BBC World Service. Nguyễn Hùng là người đồng sáng lập chương trình Bàn tròn Thứ Năm của BBC Tiếng Việt. Anh cũng sẽ chia sẻ blog này qua trang Facebook k- https://www.facebook.com/haynhi3005/.