Thiệt là xấu hổ .
Người Việt tại Mỹ ủng hộ cuộc nổi dậy của nhân dân Venezuela
Từ tháng 5, học sinh không được lên facebook bình luận xấu đến giáo dục
CHUYỆN CÔ NHÍP NGÀY XƯA “CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC “VÀ CÔ NHÍP BÂY GIỜ THÀNH “CÔNG DÂN MỸ” !!
26/04/2015 · by lequangchac
TÀI LIỆU 30/4
CÔ NHÍP QUỐC TỊCH MỸ LÊN BÌA TẠP CHÍ VĂN HÓA NGHỆ AN
Một hình ảnh công dân Việt nam nay là quốc tịch Mỹ : Đó là Cô Nhíp người hùng một khoảnh khắc dẫn xe tăng tiến vào dinh Độc lập trưa ngày 30/4/1975… và ngay sau đó cô cũng đã vứt bỏ đi quá khứ đến với một vương quốc “giãy chết” Nước Mỹ xứ sở của muôn vàn thăng trầm sự kiện 30/4/1975


Sau này, đạo diễn Nguyễn Trí Việt của Hãng phim Giải Phóng đã dựa vào hình tượng đó để dựng thành phim: Cô Nhíp!
Cô Nhíp (Cao Thị Nhíp – cách mạng thì gọi cô là Nguyễn Trung Kiên), tên thật, người thật, việc thật (có nhiệm vụ dẫn xe tăng của phe Cách Mạng vào Sài Gòn) giờ cô ở đâu? Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cao cả đó, cô được gì? cô làm gì? cô ra sao?
Trả lời: cô Nhíp đã qua Mỹ sống từ lâu. Cô đã mang quốc tịch Mỹ với tên họ khác. Một khoảng đời với cái tên Nhíp trước đây, cô đã tự chôn vùi.
Mùa hè cách đây vài năm, ở thành phố Garden Grove, Nam California, tôi gặp lại Nhíp. Vẫn xinh đẹp như xưa nhưng khi được hỏi về ngày 29/4/1975, Nhíp trả lời: “Tôi đã quên rồi. Quên lâu lắm rồi”.
Một buổi sáng thượng tuần tháng 10 năm ngoái, “Cô Nhíp” đến nhà thăm tôi khi vừa tử Cali về lại VN.
Tôi và nó là đôi bạn thân trước khi nó rời bỏ Sài Gòn để đến nước Mỹ xa xôi và trở thành cư dân ở đó.
Bốn mươi năm “Cô Nhíp” năm xưa đã mất dấu thật rồi. Chỉ còn đây, một người Mỹ gốc Việt.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Sử sách sẽ ghi chép thế nào đây? Cả tôi lẫn nó đều không ai nhắc về “Cô Nhíp” với chiếc xe tăng từ Củ Chi tiến về Sài Gòn cách đây 40 năm, về cái chuyện nó rời bỏ VN và quên đi quá khứ “hào hùng” của nó.
Có nỗi xót xa không thể nói thành lời.
Viết trong những ngày đất nước đang chuyển mình
Viết trong những ngày đất nước đang chuyển mình
Bởi AdminTD
KTS Trần Thanh Vân
30-4-2019
Tôi không phải là nhà chính trị, cũng không phải là một fortune teller, nhưng với những năm tháng từng trải của mình, tôi hiểu sâu sắc rằng, đất nước VN đang ở trong những ngày biến động dữ dội, nhưng mỗi ngày một sáng sủa hơn.
Đại gia đình tôi đã trải qua 72 năm và có ít nhất 3 thế hệ sống trong nước Việt Nam Dân chủ Công hòa, thành lập ngày 2/9/1945 và đến hôm nay là những ngày cuối cùng của Cộng Hòa XHCN Việt Nam do ĐCSVN lãnh đạo. Nhìn vào những biến động của đại gia đình mình trong 72 năm qua, tôi “nhìn thấy” sự biến động của đất nước và tôi tin chắc rằng mọi thứ đang được phát triển theo một quy luật mà không thế lực nào cưỡng nổi.
Thế hệ thứ nhất
Năm 1945, cha tôi là một thanh niên 30 tuổi, đầy lòng yêu nước, ngây thơ và hăm hở theo Việt Minh rồi trở thành Đội viên Đội tự vệ Hoàng Diệu từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp. Cha trở thành công an mật Hà Nội năm 1947, được kết nạp vào ĐCS năm 1948, rồi lên chiến khu Việt Bắc, rồi trở về Hà Nội ngày giải phóng Thủ đô năm 1954…
Khi cha tôi mất năm 2002, cụ vẫn là một cán bộ cách mạng lão thành, sống kham khổ, trong sạch và khi nhắm mắt xuôi tay, cha mãn nguyện ra đi vì đã cống hiến cả đời mình sự nghiệp giải phóng quê hương. Tôi thương cha, đến phút chót cuộc đời, cha không hiểu hết con đường cách mạng của mình đúng sai ở chỗ nào?
Cậu ruột, em trai thứ 3 của mẹ tôi thì khác hẳn. Là một thanh niên học sinh yêu nước của trường Bưởi Hà Nội, cậu tôi rủ các bạn cùng trường, đi quyên góp gạo tiền, nấu cháo phát chẩn cho bà con nghèo đói ở các làng quê, nạn nhân của nạn đói 1945… Nhưng cậu tôi không theo Việt Minh, ông và các bạn ông hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng Trần Trọng Kim, khi chính phủ Trần Trọng Kim bị Việt Minh đánh đổ, cậu tôi bị Việt Minh bắt giam và bị giết chết.
Thế hệ thứ hai
Chồng tôi và tôi cùng lớn lên trong nhà trường xã hội chủ nghĩa. Khác với tôi, chồng tôi luôn tỏ ra là một người sống có kỷ luật, ngoan ngoãn và trung thành với chế độ. Chồng tôi được kết nạp vào ĐCS năm 1961, ông được tổ chức cơ quan và chính quyền nhà nước cưng chiều, được cử sang Anh tu nghiệp tiếng Anh năm 1979, sang Hà Lan, sang Nhật học tập về Quy hoạch quản lý kinh tế. Ông được Ủy ban Hợp tác kinh tế đối ngoại của chính phủ phân công phụ trách khối Bắc Âu, đã từng có quan hệ thân tình với Thụy Điển, là khách quý được cố Thủ tướng Thụy Điển Olof Palme mời tới nhà riêng ăn cơm chiều…
Đã đặt chân tới hơn 40 nước phi XHCN, chồng tôi có dịp tiếp cận, kết bạn và tìm hiểu khá kỹ về “chế độ tư bản giẫy chết”, ông từng cố gắng mang những hiểu biết của mình, thuyết phục, phân tích cho các quan chức cùng thời. Có người ủng hộ và muốn làm cuộc cải cách, như Thủ tướng Võ Văn Kiệt, như Thứ trưởng Trần Quang Cơ, nhưng các vị đó suy nghĩ nhiều mà chẳng làm được việc gì.
Khi cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt bị ám hại qua đời, chồng tôi hiểu rằng mọi cố gắng chưa hợp thời đều bị thất bại, ông về hưu năm 2000, bỏ ĐCS, ông ở nhà nuôi dạy thằng Út, hy vọng thằng con lớn lên sẽ không bỏ phí cuộc đời như cha nó.
Khác hẳn với chồng, tôi ngang bướng và rất “vô kỷ luật”, tốt nghiệp kiến trúc tại Thượng Hải năm 1966, theo học “The International Post-Granduate Training Course on Ecosystem Management” ở Dresden năm 1980-81. Trở về nước, tôi chỉ chăm lo công tác chuyên môn là nghiên cứu kiến trúc cảnh quan, bỏ nhiều thời gian nghiên cứu về Phong thủy. Tôi từ chối mọi cơ hội được đề bạt thăng chức, tôi không nộp đơn xin vào ĐCS và năm 1992, tôi nằng nặc đòi nghỉ hưu khi mới 51 tuổi.
Từ ngày được sống cuộc đời tự do, tôi lập công ty tư nhân, tự đi kiếm việc làm thuê để nuôi sống bản thân và gia đình, tôi bắt đầu quan tâm đến xã hội xung quanh và vận mệnh đất nước.
Càng hiểu sâu về Phong thủy, tôi càng khao khát cơ hội được phục hồi HÀO KHÍ THĂNG LONG của các triều đại Lý, Trần, Lê, khi xưa. Tôi bắt đầu quan tâm và không ngần ngai hiểm nguy, tôi lên tiếng ngăn cản Dư án Thủy cung Thăng Long ở Bán đảo Tây Hồ năm 1998, lần đầu tiên có một quan chức cao cấp là Phó TT Ngô Xuân Lộc mất chức và có kẻ vào tù.
Thế hệ thứ ba
Chồng tôi bị trọng bệnh và qua đời cuối năm 2012. Còn lại một mình, tôi bán nhà và cho thằng Út theo học trường quốc tế tại Hà Nội rồi đi du học tại Vương quốc Anh từ năm 2017. Trong 7 năm theo học tại trường quốc tế song ngữ Hanoi Academy, con tôi được tiếp xúc với các thầy cô giáo quốc tế, với khẩu hiệu “Becoming a Global Citizen” in trên trang phục, tôi muốn đứa con nhỏ được lớn lên trong bầu không khí lành mạnh, được thoát khỏi mọi kỷ niệm đau buồn mà gia đình đã trải qua.
Thỉnh thoảng nhà trường tổ chức cho học sinh đi dã ngoại, các cháu quyên góp quần áo, sách vở và dụng cụ học tập trợ giúp những học sinh kém may mắn ở vùng cao, vùng xa… nên đến khi nộp hồ sơ để đi du học, thầy giáo quốc tế hỏi cháu muốn chọn ngành gì? Cháu trả lời: Nghiên cứu Tâm lý Xã Hội. Hỏi tại sao? Cháu nói: Nhiều người cần giúp đỡ quá, phải hiểu họ thì mới giúp họ được. Thầy giáo chủ nhiệm người Mỹ nói với tôi rằng đó là câu trả lời nghiêm túc của một một đứa trẻ sống có trách nhiệm. Và tôi hoàn toàn yên tâm, tiễn con ra đi. Ở xa, vài ngày cháu lại gọi về động viên mẹ ăn ngủ điều độ và đừng làm việc quá sức.
Tôi không làm việc quá sức. Tôi biết điều tiết bản thân và giữ gìn sức khỏe. Ở nhà một mình, tôi rảnh rang theo rõi mọi biến động của xã hội. Đến nay, đã có hàng chục, hàng trăm và hàng ngàn dự án chiếm đất làm giầu của rất nhiều tập đoàn bất động sản trên khắp đất nước. Và đến nay tôi hiểu sâu sắc rằng sự suy thoái xã hội đã đến bước trầm trọng, không ai cứu vãn nổi nữa.
Mặt khác, tôi cũng nhận ra nền tảng xã hội đang chuyển mình rõ rệt và mỗi ngày một rõ rệt hơn. Các lệnh cấm đoán, bắt bớ tù đày không ngăn cản được lòng dân suy nghĩ và nói lên mọi suy nghĩ của mình.
Nếu 20 năm trước, một nhóm KTS chúng tôi có thể ngăn chặn một Dự án Thủy cung Thăng Long tội lỗi và đánh đổ ông Phó Thủ tướng Ngô Xuân Lộc, thì hôm nay có nhiều Thủy Cung Thăng Long khác tội lỗi hơn và trong số đó có một đệ tử gần gũi của ông Ngô Xuân Lộc khi xưa, là ông Đinh La Thăng, Ủy viên BCT cùng một lũ đầu trâu mặt ngựa đã phá nát và đục khoét đất nước mà công chúng gọi là công cuộc “đốt lò vĩ đại” của ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước.
Thử hỏi, trong tất cả những kẻ đã bị ném vào lò đó, có kẻ nào bị oan uổng không? Không có kẻ nào oan uổng cả. Nhưng tôi e rằng, ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước sẽ không có đủ lò để đốt hết lũ sâu mọt chúng nó đâu, bởi vì lũ sâu mọt kia là sản phẩm của cơ chế XHCN mà ông là thủ lĩnh. Mỗi ngày lại xuất hiện thêm nhiều kẻ độc ác tham lam, khốn nạn hơn, bọn đó không chỉ đáng ném vào lò, mà cần phải bị tru di tam tộc.
Có lần tôi đã viết thư gửi cho ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước, xin ông đừng nghĩ tôi không phải đảng viên cộng sản thì tôi chống đảng. Cha tôi, chồng tôi từng là những ĐVCS ưu tú, từng sống trong sạch tận tụy vì lợi ích của đất nước… nhưmg thời đó qua rồi. Còn ông, tôi khuyên ông tự giải tán đảng Cộng sản trước khi bị nhân dân lật đổ.
Năm 2018, khi bà chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân quăng các bản hồ sơ Đặc khu kinh tế lên bàn hội nghị Quốc hội, ép Quốc hội thông qua Luật Đặc khu với lời tuyên bố tỉnh bơ “Bộ Chính trị đã quyết”, nhưng cuối cùng Luật đặc khu đã bị ngăn lại. Công của ai, tội của ai tôi không tiện bàn, tôi chỉ khẳng định công lý đã thắng thế và trong giới chóp bu cộng sản, có người đã tỉnh ngộ.
Cũng như vấn đề Biển Đông sôi động nhiều chục năm qua, khiến cả nước căm hờn, phẫn nộ, khi người “bạn vàng”, “thân thiết như môi với răng” của VN ta xưng xưng nói rằng, Biển Đông của ta là Biển Hoa Nam của họ, nhưng xin chớ bi quan, cho đến hôm nay, quan hệ hợp tác về quốc phòng giữa VN và Hoa Kỳ đã là Hợp tác chiến lược toàn diện. Vào những ngày ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước lâm bệnh nặng, Đô đốc Philip Davidson, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương đến thăm Việt Nam, đã được VN đón tiếp nồng hậu; cũng như khi đoàn nghi sĩ thượng viện Hoa Kỳ do Thượng nghĩ sĩ Patrick Leahy dẫn đầu đến thăm VN, họ đã được VN đón tiếp thân tình, kể cả việc họ được đến thăm Thiền sư Thích Nhất Hạnh, vị Thiền sư nổi tiếng thế giới có lúc đã bị giới chop bu CS coi như kẻ bán nước.
Và vài tháng nữa thôi, ông Tổng bí thư – Chủ tịch nước hoặc người đại diện cho ông sẽ đi thăm Hoa Kỳ. Chắc chắn sẽ có nhiều văn bản hợp tác về kinh tế và các vấn đề hệ trọng khác về hợp tác khai thác dầu khí và bảo vệ Biển Đông sẽ được ký kết.
Tóm lại, tôi không quan tâm lắm về bệnh tình của ông TBT- CTN ốm đau ra sao, ông có bị ai ám hại hay không, ở trong một chính đảng đã đến thời suy thoái, lại ở sát sườn với một thằng bạn xấu sẵn sàng ăn tươi nuốt sống mình, thì tôi hiểu rằng bị kẻ xấu rình rập ám hại và mỗi người phải trả giá cho những sai lầm của đời mình là dễ hiểu.
Có điều tôi biết chắc chắn rằng, đã đến lúc đảng Cộng sản sẽ phải tự giải tán, chế độ độc tài sẽ phải tự thủ tiêu và năm bảy năm nữa khi lứa tuổi trẻ như con tôi trở về, chúng sẽ có đủ trí tuệ, tài năng và nhiệt huyết điều hành đất nước.
Quy luật tất yếu đó sẽ không một ai, không một sức mạnh nào ngăn cản được.
Sài Gòn
Sài Gòn
Sài Gòn có Đại Học Xá Minh Mạng
Những gã con trai chơi suốt đêm và học suốt đêm
Những gã con trai lửng bụng bốn đồng cơm “xã hội” nói chuyện tế thế kinh bang
Rất hồn nhiên và sôi nổi.
Sài Gòn có cư xá Trần Quí Cáp, có lưu xá Thanh Quan
Thế giới bí mật của những nàng tiên mới
Tốn giấy mực và thuốc lá của các chàng trai trẻ lãng mạng vô cùng.
Sài Gòn có trường Gia Long, trường Trưng Vương
Con gái Bắc khôn ngoan, con gái Nam nhỏng nhẻo
Cả hai đều có những hàng cây thơ thẩn áo dài
Cả hai đều làm chết biết bao trái tim si tình.
Sài Gòn có nhà sách Khai Trí, có trường Chu Văn An
Nơi viết và in sách bán cho học trò cả nước
Sài Gòn có trường Dược nữ sinh đeo kính cận dày ba phân
Sài Gòn có trường Văn Khoa các cô ôm sách Phạm Công Thiện nặng triễu các bài tay đẹp.
Sài Gòn có trường Luật đạo mạo đệ tử thầy Thúc, thầy Hách
Chuyên đi sớm dành chỗ giảng đường cho cô bạn.
Sài Gòn có các cô bận áo dài trắng, cỡi vélo đen như bướm bay trên đường.
Sài Gòn có Nhất Chi Mai làm thơ rất hay và chết rất thảm.
Sài Gòn có Khánh Ly đi chân đất hát nhạc tình, có Phạm Trọng Cầu phản phé.
Sài Gòn có nhiều người tuổi trẻ có trái tim hồng và có bọn lợi dụng
Sài Gòn đủ chuyện đáng yêu
Sài Gòn đủ chuyện dị hợm.
Sài Gòn có quán Kim Sơn, Thanh Thế con trai tụ tập rửa mắt chiều thứ bảy
Sài Gòn có con gái cũn cỡn Mini, tha thước áo dài
Sài Gòn có Hầm Gió nhiều khách đến tán dóc, ngâm thơ
Sài Gòn có quán cóc đầy đường, nhiều chỗ đông vui nhiều nơi kín đáo
Bạn bè tha hồ tán phét, người tình tha hồ nỉ non
Sài Gòn có hẻm Casino
Chổ làm sang của những chàng trai túi lép.
Sài Gòn có rạp Rex Mini ghế đôi ngồi khoái vô cùng
Sài Gòn có Thư Viện Quốc Gia tha hồ đọc sách, tha hố liếc nhau
Sài Gòn có quán Hồng ba cô chủ bưng cà phê đi nhẹ như múa.
Sài Gòn có nước mía Viễn Đông ngon hết chỗ chê
Nơi tập trung các tiểu thư tuổi ăn quà vặt.
Sài Gòn có sách Mai Thảo, sách Nguyễn Đình Toàn…
Sài Gòn có hiện tượng Nguyễn Thị Hoàng, Túy Hồng, Trùng Dương
Sài Gòn có sách Nguyễn Hiến Lê dạy làm người, có ông Trần Đức Lai viết Cậu Chó
Sài Gòn có báo “gia nô”, báo đối lập thật, đối lập cuội
Sài Gòn có ông Bùi Giáng thoát tục, có ông Nguyễn Ngọc Lan muốn vợ.
Sài Gòn có ông Nguyên Sa “ý kiến” ông Nguyễn Nhật Duật, có người bênh ông
Duật “ý kiến” ông Nguyên Sa
Sài Gòn khen nhau vòng vòng, phiền nhau vòng vòng.
Sài Gòn chữ nghĩa ồn ào, thoải mái vui vẻ vô cùng.
Sài Gòn có vũ thoát y, có Hội Khổng Học.
Sài Gòn có phụ nữ đòi quyến sống, có phụ nữ “nhảy dù”
Sài Gòn có người kêu gọi chấn hưng đạo đức, có người mở snack bar
Sài Gòn xô bồ, Sài Gòn lộn xà ngầu,
Sài Gòn chân thật, Sài Gòn không thật
Sài Gòn tốt, Sài Gòn xấu
Sài Gòn rõ ràng sòng phẳng hết chỗ nói.
Sài Gòn có lá me bay trên đường rất đẹp
Sài Gòn có mưa ào ào và ngớt như giỡn chơi
Sài Gòn có “thầy” Trí Quang kêu một tiếng nhiều người tự thiêu
(Giớ nghi lại tội nghiệp đứt ruột)
Sài Gòn có nhiều đảng trưởng chỉ có một mình
Sài Gòn có nhiều vị liêm khiết ốm nhôm, nhiều đứa ăn hối lộ mập bể bụng
Sài Gòn có quốc hội cãi nhau như mổ bò
Sài Gòn có ông Tướng uống nước bình đông, có dân biểu bán tượng cổ
Sài Gòn có nhiều đứa yêu mình mập núc, nhiều người yêu nước héo rũ vì buồn.
Sài Gòn có nhiều thiếu niên mượn khai sinh đi lính, nhiều đứa trốn quân dịch
Sài Gòn có người theo thầy Tâm Châu tử thủ Việt Nam Quốc Tự, có người sống chết
với chùa Ấn Quang
Sài Gòn có nhiều người theo cha Hóa lập chiến khu, có người theo ni sư Huỳnh Liên
tiếp tay cho giặc
Sài Gòn thoải mái, Sài Gòn chịu chơi
Sài Gòn quân tử thật, Sài Gòn quân tử Tàu
Sài Gòn chết đến nơi vẫn cứ tưởng bở.
Sài Gòn tha hồ mặc đồ lớn xách cặp da, tha hồ đi giép lè phè
Sài Gòn có thể trân trọng “thưa quí vị” có thể thoải mái “các bạn quơi”
Sài Gòn có thể nghiêm chỉnh trầm mặc cả ngày có thể vỗ đùi cười ha hã
Sài Gòn tha hồ biểu tình, tha hố đấu tranh
Sài Gòn tha hồ làm chính trị, tha hồ chơi văn nghệ
Sài Gòn tha hồ đánh phé, tha hồ làm chuyện tào lao
Sài Gòn có tuần báo nghệ thuật truyền thanh rất hay, có ông Ngô Bảo rao hàng rất tếu
Sài Gòn có nhiều bậc đáng kính, nhiều thằng xỏ lá
Sài Gòn có nhiều vị phải dở nón chào, có nhiều tên muốn đấm vào mặt.
Sài Gòn tha hồ hút Capstan, tha hồ uống “nước mắt quê hương”
Sài Gòn mặc sức nghe pháo kích, mặc sức bàn chuyện kiệm ước, song hành
Sài Gòn đi chùa mệt nghỉ, đi nhà thờ mệt nghỉ, đi kiếm cơm mệt nghỉ.
Sài Gòn có nhiều cái tốt, nhiều chuyện tào lao
Sài Gòn có nhiều cái đáng yêu, nhiều cái đáng ghét
Sài Gòn tốt không khoe khoang, xấu không dấu diếm
Sài Gòn thẳng như ruột ngựa
Sài Gòn hiền như cục đất ai chưởi cũng được
Sài Gòn dễ thương vô cùng
Sài Gòn… Sài Gòn!
NGƯỜI VỀ SAU CUỘC CHIẾN.
Tâm Trần
Nếu ai từng học cấp 3 ở trọ ngay xóm Chùa gần Chợ Lộc Ninh, sẽ nhận ra ngay người thương binh này, 3 năm học rất nhiều người đã gắn liền với Bác, trong đó có tôi.
Ngày 30.04 tôi xin được Tri Ân Bác.
TRẦN THANH THUỶ.
********************* ·
BẠN ƠI !
Tao về chiến địa năm xưa
Tìm mày nhưng mãi vẫn chưa thấy mày
Chỉ nghe sống lại những ngày
Mưa bom bão đạn xéo giày quê hương.
Mày – tao giã biệt người thương
Xếp nghiên bút lại, lên đường tòng quân
Đêm rừng giá lạnh chung chăn
Chia nhau khói thuốc, trở trăn chuyện đời.
Mong khi chiến cuộc hết rồi
Cùng xin cha mẹ cưới người mình yêu
Chẳng mong bạc lắm, tiền nhiều
Chỉ mong hầu hạ sớm chiều song thân!
Ấy nhưng bom đạn vô tình.
Tao quăng một nửa thân mình nơi đây
Còn mày chết chẳng thấy thây 😢
Dở dang ước nguyện về xây cuộc đời!
Chiến tranh kết thúc lâu rồi
Tao nay cũng đã da mồi, tóc râm
Mẹ mày vẫn mấy chục năm
Thâu đêm không ngủ chỉ nằm ngóng tin
Dẫu rằng biết đã hy sinh
Chỉ mong đón cốt con mình về chăm 😢.
Hôm nay tao trở lại thăm
Bạn ơi hãy chỉ chỗ nằm cho tao
Mẹ mày chỉ mỗi ước ao
Được ôm mày trước lúc vào cõi mê!
Chỉ đi! Tao dẫn mày về
Về mà gặp Mẹ với quê hương mình!

CHÚA BAN BÌNH AN
CHÚA BAN BÌNH AN
Phúc Âm tuần này kể chuyện Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ và nói: “Bình an cho anh em” tới 3 lần. Để thực sự hưởng ơn bình an của Chúa cần thực hiện 3 điều: THẤY CHÚA, THA THỨ, và TIN TƯỞNG.
- Thấy Chúa. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Quan trọng là Chúa như thế nào? Nếu thấy 1 Thiên Chúa thẳng tay trừng phạt thì chỉ có sợ toát mồ hôi mà thôi. Nhưng khi thấy Chúa giàu lòng thương xót đến nỗi đã chịu mang đầy thương tích ở tay chân, và cạnh sườn mở ra để ta thấy tim Chúa chan chứa yêu thương, thì lúc ấy chúng ta dạt dào niềm vui và bình an.
- Tha thứ. Chúa sống lại đã không đi trả thù những kẻ đã giết Ngài cho hả lòng hả dạ; không hạch tội các môn đệ phản bội cho bõ tức! Chúa tha thứ; Chúa quên hết quá khứ lỗi lầm của nhân loại. Chúa thổi Thần khí sự sống mới cho các môn đệ. Để rồi, các môn đệ cũng có thể sống tinh thần tha thứ cho lòng thanh thản bình an. Nếu không tha thứ thì lòng người sẽ ứ đọng thù ghét, ứa lên men cay đắng bất an.
- Tin tưởng. Nếu cứ sống trong bóng tối nghi ngờ người khác và nghi ngờ cả Chúa thì liệu lòng mình có được bình an? Chỉ khi sống tin tưởng nhau, tin thật vào Chúa thì lòng mình mới bình an phó thác. Chính vì điều này mà đi liền với các tượng ảnh Lòng Chúa thương xót luôn là câu tuyên xưng đức tin: “Lạy Chúa Giêsu, con xin tín thác vào Ngài.”
Tạ ơn Chúa phục sinh đã giúp các môn đệ cùng chúng con thấy Chúa, tha thứ và tin tưởng để đời chúng con được bình an ngay giữa những gian nan trong đời. Xin cho trái tim mỗi chúng con cũng lúc lắc những nhịp đập thương xót và tin tưởng để trở thành khí cụ bình an cho gia đình, hội đoàn, giáo xứ, đất nước… được an vui hạnh phúc. Amen.
From: KittyThiênKim & Kim Bang Nguyen
VIỆT NAM SAU KHI ĐẤT NƯỚC ĐƯỢC “HÒA BÌNH”!
Đau Thương Sau Ngày Phóng Giái 30/4/1975 Của hai miền bắc nam !!!””’
444.000 thanh niên miền Bắc và 282.000 thanh niên miền Nam bỏ mạng.
2 triệu người dân Việt Nam vô tội chết trong lửa khói
100.000 người chết bị thủ tiêu
1 triệu lính miền Nam bị bỏ tù cải tạo.
95.000 lính miền Nam bị chết trong trại cải tạo.
2 triệu người dân Việt Nam vượt biển trốn chế độ mới.
Hơn 500.000 người vượt biên chết bỏ xác trên biển.
90 triệu người dân bị tước mất quyền căn bản từ ngày này!
Ngoài những con số đau thương thì có gì để tự hào đi ăn mừng cái ngày chính quyền miền Nam hoàn toàn bị cuớp! .
( Những con số đau lòng )
VIỆT NAM SAU KHI ĐẤT NƯỚC ĐƯỢC “HÒA BÌNH”!
Tháng Tư lại về, tháng kỉ niệm những biến cố đau thương của dân tộc. Gần 40 năm kể từ sau biến cố 1975, đất nước chưa bao giờ được hưởng hòa bình đúng nghĩa.
90 triệu dân Việt đang trở thành công dân hạng 2, khi luôn xếp sau vài triệu đảng viên cộng sản.
Bất chấp sự tuyên truyền về “tính ưu việt XHCN”, dòng người Việt chưa khi nào ngưng tìm cách bỏ nước ra đi.
Dù cho lãnh đạo CSVN luôn nói của dân, do dân và “dân chủ gấp vạn lần tư bản”, sự thực là người dân Việt vẫn chưa được hưởng nền dân chủ, chưa được bầu cử, ứng cử, tự do ngôn luận, biểu tình,…
Trước đây, bị cộng sản cướp nhà đẩy lên vùng kinh tế mới và đánh tư sản. Ngày nay, quan chức chính quyền cướp đất, bóc lột bằng hàng ngàn khoản thuế phí, bôi trơn, bằng luận điệu xảo quyệt: “Đất đai thuộc sở hữu của toàn dân, do nhà nước quản lý.”
…………
Tháng Tư, tháng để mỗi người nhắc mình cần cố gắng nhiều hơn nữa trong chặng đường tranh đấu này!
Chốn lao tù, cùng số phận gian nan.
Sống đọa đày, nhắm mắt cũng lầm than,
Vết xiềng xích tím hằn trên xác lạnh.
Người bỏ xứ, liều tấm thân bất hạnh !!!

NGƯỜI TÌNH BÁO & CÂU DẶN DÒ TRƯỚC LÚC LÌA TRẦN…!
Lê Hồng Song
NGƯỜI TÌNH BÁO & CÂU DẶN DÒ TRƯỚC LÚC LÌA TRẦN…!( Xin cảm ơn fbker Đổ Hộp Sơn đã gửi bài..)
Chiến tranh Việt Nam kết thúc, dù được đồng đội tôn vinh và đối phương nể trọng ông vẫn luôn tự nhận mình là một con người bình thường – Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) thiếu tướng tình báo Quân đội Bắc Việt. Người được bên thắng cuộc ca tụng như một trong những nhà tình báo chiến tranh thành công bậc nhất của thế kỷ 20.
Đã có hàng chục cuốn sách và hàng ngàn bài báo viết về cuộc đời tình báo được cho là hiển hách của ông. Những câu chuyện mang màu sắc huyền thoại về một “Điệp viên hoàn hảo” như đúng tên gọi của một quyển sách cùng tên được viết về ông bởi Larry Berman.
Ông được sinh ra tại Đồng Nai và trải qua phần lớn thời niên thiếu ở Sài Gòn. Được nuôi dưỡng và dạy dỗ bởi một nền giáo dục khai phóng, tự do và nhân bản của miền Nam.
Được nhà cầm quyền cộng sản Bắc Việt cử đi học ngành báo chí tại Quận Cam từ năm 1957-1959. Nhờ tài năng vượt trội, không lâu sau đó ông trở thành một ký giả lừng danh của các tờ tạp chí danh tiếng: New York Herald Tribune, Reuters, Time… một vỏ bọc hoàn hảo cho công tác tình báo của mình.
Ông tự nhận mình là người tiếp thu gần như tất cả những giá trị của Văn hóa Mỹ. Trên hết, ông ngưỡng mộ và tôn sùng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí mà người Mỹ đã dạy cho ông.
Giúp quân Bắc Việt có được những thông tin tình báo quan trọng nhờ vào mối quan hệ sâu rộng không chỉ với các tướng lĩnh và quan chức cấp cao miền Nam mà còn cả với các nhân vật chủ chốt của CIA tại Sài Gòn.
Những báo cáo, những phân tích mang tầm chiến lược của ông đã góp phần quan trọng vào chiến thắng cuối cùng của quân Bắc Việt.
Chưa đầy một tuần sau khi tận mắt chứng kiến chiếc xe tăng húc đỗ cổng Dinh độc lập, đánh dấu sự sụp đỗ của Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975 với một nụ cười “khó hiểu”, theo như miêu tả của một người bạn thân, người di tản khỏi Sài Gòn chỉ vài phút sau đó. Ông một mình ở lại điều hành văn phòng tạp chí Time bất chấp vợ con ông và tất cả các phóng viên đã được di tản khỏi Sài Gòn.
Bài báo cuối cùng của ông viết cho tờ Time được gửi đi kèm với tấm hình chụp ông với vẻ mặt ngạo nghễ, đầy vẻ thách thức với điếu thuốc lá được ngậm chếch ngược lên trời.
Các điệp viên chiến tranh thường có một mẫu số chung là một cái kết không có hậu, ông Ẩn cũng không nằm ngoài qui luật đó.
Nhưng chắc có lẽ ông không thể ngờ rằng, sau ngày chiến thắng của quân Bắc Việt, một cuộc sống rắc rối và đầy ngờ vực vây phủ lấy mình theo cách tồi tệ nhất mà ông phải chịu đựng từ chính những người cùng chiến tuyến với ông. Hơn cả là những băn khoăn về mặt đạo đức, những dằn vặt lương tâm theo cách cay nghiệt nhất.
Gần một năm sau khoảnh khắc ngạo nghễ trước Dinh Độc Lập, danh tính ông được tiết lộ, ông được phong danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang”. Ba năm sau, ông được chính quyền Cộng sản triệu tập để tham gia một lớp học tập chính trị dành cho cán bộ cao cấp. Thật trớ trêu, danh hiệu, sự thừa nhận công trạng và sự nễ phục, thậm chí yêu mến từ chính những người bên kia chiến tuyến vẫn không đảm bảo cho ông một cuộc sống thoải mái, tự do căn bản nhất của một con người.
Ông bị nhà cầm quyền Cộng sản quản thúc tại gia, bị mật vụ theo dõi nghiêm ngặt, họ tách biệt ông với thế giới bên ngoài, cấm ông xuất ngoại và không được tiếp xúc với truyền thông quốc tế hàng chục năm cho tới khi ông Ẩn qua đời.
Ông đã tuyệt vọng khi chứng kiến những gì nhà cầm quyền Cộng sản đã làm sau cuộc chiến, người dân bị tước bỏ những quyền căn bản nhất của một con người. Ông chán ghét cái chế độ chính trị mà ông đã góp công lớn để cướp chính quyền. Hai lần ông đưa gia đình vượt biên nhưng đều thất bại.
Sự tuyệt vọng và chán ghét đã theo ông tới cuối đời bằng lời yêu cầu trước khi ông trút hơi thở cuối cùng, được tiết lộ bởi David Devoss: “Đừng chôn tôi gần Cộng sản”.
Lời trăn trối sau cùng đầy cay đắng đó liệu có làm cho những người dân miền Nam, nhất là những người Việt tị nạn Cộng sản tha thứ cho những việc làm của ông?
Không, lời trăn trối đó chỉ làm dày thêm những tranh cãi về cuộc đời đầy hư thực của ông.
Quang Kiệt

Chuyện 39 thuyền nhân Việt Nam (VBP) chết và trôi dạt vào bờ biển Terengganu- Malaysia năm 1980-1981.

Chuyện 39 thuyền nhân Việt Nam (VBP) chết và trôi dạt vào bờ biển Terengganu- Malaysia năm 1980-1981.
============
Bia mộ này là do ân nhân người Hoa sống ở Malaysia làm, ông tự nguyện làm công việc chôn cất 39 thuyền nhân Việt Nam nhưng sau bao nhiêu năm qua không ai biết về việc ông làm mãi cho đến khi ông nằm xuống.
Ông để lại cuốn sách nói về vị trí các nấm mồ thuyền nhân đã chết trôi vào bờ biển Terengganu- Malaysia.
Thật đáng khâm phục là tất cả 39 thuyền nhân Việt Nam do chính tay một mình ông chôn cất.
Tên ông là Mr. Wong.
Xin chân thành cám ơn tấm lòng nhân hậu của Ông Bà và Gia đình.
ST.








