‘Hong Kong is not China’

Đó là câu khẳng định của người Hong Kong mà cả thế giới thấy xuất hiện trong những cuộc biểu tình hiện nay. Nó nằm trên những tấm biểu ngữ, trên những tờ giấy cầm tay, trên hàng vạn tiếng hô đồng thanh, trên những bức tường, những phát biểu của người trẻ tuổi: “Hong Kong is not China”.

Thế giới giật mình nhận ra một thực tế mà từ rất lâu họ không để ý tới. Với đại đa số người nước ngoài khi tiếp cận với một người hay một nhóm nói tiếng Trung, có lẽ ngay lập tức họ nghĩ rằng những người này đến từ đại lục, từ một quốc gia rộng lớn cộng sản, quốc gia mà không ít thì nhiều họ từng nghe qua. Không ít thì nhiều họ cũng từng có thành kiến với cách ứng xử thiếu văn hóa đang tràn lan trên mọi ngõ ngách của các thành phố khắp thế giới khi họ du lịch hay học tập, công tác. Thành kiến ấy bồi đắp thêm câu chuyện “Người Trung Hoa xấu xí” của Bá Dương từng gây chấn động thế giới người Hoa kể cả tại đại lục. Thành kiến ấy cộng với chính sách bá đạo của nhà nước Trung Quốc góp phần giúp thế giới thấy rõ hơn một Trung Quốc vừa giàu có lại vừa thiếu văn hóa, vừa mạnh mẽ lại vừa tham vọng, và quan trọng nhất là sự tàn nhẫn của chính quyền không giới hạn.

Người dân Đài Loan và Hong Kong rất giống nhau ở điểm cùng sống trong môi trường dân chủ, cùng bị đe dọa bởi bóng ma đại lục nhưng cái khác nhau lớn nhất là chính phủ Đài Loan không phụ thuộc vào Bắc Kinh như Hong Kong. Đây là lý cớ để xảy ra những cuộc biểu tình tập trung hàng triệu người, một hình ảnh làm chấn động thế giới trong vài tháng nay. Hong Kong lo sợ sẽ bị Bắc Kinh trói tay qua Luật Dẫn độ và từ đó cơn hồng thủy tràn xuống đường kéo theo các yêu sách khác.

“Hong Kong is not China” có lẽ là câu slogan khiến Bắc Kinh lo ngại nhất. Nó dẫn dắt Hong Kong tránh xa đại lục và vì vậy không thể là “Một quốc gia hai chế độ” được nữa. Thật ra câu nói này không phải chỉ mới xuất hiện khi các cuộc biểu tình hiện tại xảy ra mà nó đã có từ năm 2015 sau khi phong trào dù vàng nổ ra tại Hong Kong. Trên website Quazt đăng một bộ sưu tập mang tên “Hong Kong is not China” gồm 24 hình minh họa mô tả sự khác biệt giữa Trung Quốc đại lục và Hồng Kông, bao gồm các chủ đề: thói quen văn hóa, kỷ luật, ngôn ngữ và các vấn đề chính trị – xã hội như cấu trúc tư pháp, an toàn thực phẩm kể cả sự kiểm duyệt.

Những khác biệt về chính thể, tự do thông tin và truyền thông có lẽ mọi người đều biết nhưng yếu tố văn hóa khác biệt đã làm cho người Hong Kong khác rất xa người Trung Quốc đại lục. Trong bảng minh họa tác giả đã vẽ một cặp hình ảnh đối chọi nhau về cách ứng xử nơi công cộng của hai cộng đồng. Hình ảnh thứ nhất mô tả một chiếc ghế dài dành riêng cho người tàn tật và người già, trong khi bức ảnh thứ nhất một người Trung Quốc tháo giày nằm ngủ trên đó thì bức ảnh thứ hai một người Hong Kong đứng cạnh chiếc ghế mặc dù không có ai ngồi. Bức ảnh kế là một một bồn cầu công cộng, cái có ghi chữ Trung Quốc thì có dấu chân đạp trên miệng bồn cầu còn cái ghi của Hong Kong thì sạch trơn.

Một điều thú vị nữa mà họa sĩ nhấn mạnh, trong tất cả các yếu tố giữa Trung Quốc và Hong Kong chỉ duy nhất một thứ giống nhau đó là công an Trung Quốc và cảnh sát Hong Kong. Mặc dù công an thì được minh họa rất “phản cảm” đứng nghiêm theo hình chữ “S” trong khi cảnh sát Hong Kong rất thẳng thớm trong tư thế chào kính. Hai chữ “giống nhau” miêu tả cả hai được chỉ huy từ đại lục và vì vậy anh cảnh sát Hong Kong có nghiêm chỉnh thế nào thì cũng là tay chân của Bắc Kinh mà thôi.

Người Hong Kong không những tuyên bố ý nguyện của mình bằng lời nói mà họ còn hành động. Những cuộc biểu tình từ năm 2014 của phong trào dù vàng được báo chí cả thế giới nể phục vì sự nghiêm túc của người dân trước tài sản chung của Hong Kong. Ý thức giữ vệ sinh chung và trật tự khi xuống đường đã khiến họ khác hẳn với hình ảnh xô bồ, chụp giật của du khách Trung Quốc khi ra nước ngoài trong tư thế du lịch.

Hình ảnh gần đây nhất của hàng trăm ngàn người tự động giãn ra khi một chiếc xe cứu thương cần mở đường khiến cả thế giới Tây phương sững sờ. Những cái cúi đầu của người biểu tình trước hành khách trong phi trường quốc tế Hong Kong xin lỗi vì đã gây ra phiền toái cho hành khách, những toán sinh viên thức suốt đêm dọn rác sau khi đoàn người biểu tình về nhà đã làm thành kiến của thế giới về “Người Trung Hoa xấu xí” tan biến.

Trong khi đó cùng một hành động biểu tình để chống lại người dân Hong Kong thì Trung Quốc lại tỏ ra vẫn tiếp tục xấu xí như hàng chục năm qua. Những du học sinh Trung Quốc tại Úc tràn xuống đường biểu tình với hành vi thô lỗ khiến cư dân của Úc lắc đầu chán nản. Hai tập thể cùng nói tiếng Hoa nhưng khác nhau một trời một vực, nhưng cũng nhờ vậy thế giới biết thêm về người Hong Kong, một cộng đồng bé nhỏ nhưng có quá nhiều con người tài năng lẫn phẩm hạnh đã đứng lên đòi lại căn cước của mình đã bị chính quyền Trung Quốc làm cho ô uế.

Dĩ nhiên Hong Kong cũng có những người than phiền nồi cơm của mình bị người biểu tình phá vỡ như “thầy giáo” Vũ Khắc Ngọc tại Việt Nam, nhưng xem ra những than vãn ấy nhanh chóng được người Hong Kong vỗ về và an ủi bằng những hành động thuyết phục qua sự hy sinh dấn thân của những người trẻ và các thầy cô giáo của họ.

Người Hong Kong thật sự vĩ đại nói theo cách mà người Cộng sản thường dùng. Cái vĩ đại ấy phát sinh không phải vì một chủ thuyết hay một vĩ nhân nào mà nó vĩ đại bởi sự sợ hãi chế độ cộng sản đã trở thành ám ảnh.

Mặc Lâm

Nhà báo Mặc Lâm, nguyên Editor ban Việt Ngữ đài Á Châu Tự Do. Ông được nhiều người biết qua các phóng sự như Trại giam Cổng trời, Vụ án xét lại chống Đảng… Bên cạnh những bài phóng sự chính trị, xã hội, văn hóa nhà báo Mặc Lâm còn thực hiện nhiều chương trình phỏng vấn các nhân vật lãnh đạo cao cấp, các khuôn mặt bất đồng chính kiến trong và ngoài nước được người nghe, đọc tán thưởng. Ông cũng phụ trách chuyên mục Văn Hóa Nghệ Thuật cho RFA trong hơn 10 năm. Về hưu năm 2017 sau khi tác phẩm Bàng Bạc Gấm Hoa của ông ra đời tại Hoa Kỳ. Hiện cộng tác cho VOA, RFA, Người Việt, và BBC trong nhiều mục khác nhau. Các bài viết của Mặc Lâm là blog cá nhân và được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

 

VOATIENGVIET.COM
Người Hong Kong thật sự vĩ đại nói theo cách mà người Cộng sản thường dùng. Cái vĩ đại ấy phát sinh không phải vì một chủ thuyết hay một vĩ nhân nào mà nó vĩ đại bởi sự sợ hãi chế độ cộng sản đã trở thành ám ảnh.

Sinh nhật thứ 426 năm cha đẻ chữ Quốc ngữ: Xứ sở này nợ ông ấy lời tri ân

Sinh nhật thứ 426 năm cha đẻ chữ Quốc ngữ: Xứ sở này nợ ông ấy lời tri ân

 Thái Hà (13.03.2017) – Kỷ niệm 426 năm ngày sinh Cha Alexander Rhodes, người khai sinh chữ Quốc ngữ (15/3/1591 – 2017)

Khi đọc những dòng chữ Việt ngữ này, là bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm của các linh mục thừa sai Dòng Tên gồm các cha Gaspar De Amaral, cha Antonio Barbosa, cha Francisco De Pina và cha Alexandre De Rhodes, tất cả họ đều là tác giả của quốc ngữ mà người Việt ta đang sử dụng hàng ngày.

Với linh mục Gaspar De Amaral, cha đã soạn cuốn từ điển Việt – Bồ. Với linh mục Antonio Barbosa, cha soạn cuốn từ điển Bồ – Việt. Với linh mục Francisco De Pina, được cho là cha đã dựa vào cách phát âm tiếng Bồ để chuyển tự ghi chép tiếng Việt khi ông vào Đàng Trong (Từ sông Gianh trở vào Nam). Nhưng các cha đều mất khá sớm, tuy vậy, cùng với một số linh mục khác trong giai đoạn tiên khởi này, các cha đã giúp đặt nền móng đầu tiên cho quốc ngữ Việt Nam.

Với linh mục Alexandre De Rhodes, thì cha đã dựa vào hai công trình từ điển nêu trên và bổ sung thêm phần La tinh để hình thành nên cuốn từ điển Việt – Bồ – La.

Thực tế, chính việc bổ sung phần La tinh của cha Alexandre De Rhodes đã trở thành đóng góp quan trọng bậc nhất giúp hình thành nên chữ viết theo lối La tinh mà sau đó nhanh chóng trở thành quốc ngữ Việt Nam.

Đánh giá về vai trò của linh mục Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh nên quốc ngữ Việt Nam, tờ Nguyệt San MISSI do các linh mục Dòng tên người Pháp quản lý đã từng viết nhân dịp kỷ niệm 300 năm ngày sinh của ông, đại lược như sau: “Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, cha Alexandre De Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến ba thế kỷ”.

Quả vậy, khi chính thức xác định mẫu tự, bằng cách in quyển từ điển và các sách đầu tiên bằng chữ quốc ngữ tại nhà in Vatican – Roma, thì cha Alexandre De Rhodes đã giải phóng cho nước Việt Nam về chữ quốc ngữ.

Bởi lẽ trước đó, tương tự như Nhật Bản và Cao Ly (Triều Tiên), thì người Việt Nam sử dụng lối chữ viết tượng hình, biểu ý của người Tàu hoặc chữ nôm do tự sáng chế và bị nô lệ vì chữ viết này. Chỉ mới cách đây không lâu, người Cao Ly mới chế biến ra chữ viết riêng của họ, nhưng vẫn không theo cách viết La tinh nên bị hạn chế nhiều. Còn người Nhật Bản thì sau nhiều lần thử nghiệm chế biến lối chữ viết khác, nhưng cuối cùng đã phải bó tay và đành trở về với lối viết tượng hình, biểu ý của người Tàu.

Trong khi đó, chính người Tàu dưới chế độ cộng sản của Mao Trạch Đông cũng đã từng tìm cách dùng các mẫu tự La Tinh để chế biến ra chữ viết của mình, nhưng cho đến nay vẫn chưa thành công. Vậy mà dân tộc Việt Nam, nhờ công ơn của cha Alexandre De Rhodes, đã tiến bộ trước người Tàu đến hơn ba thế kỷ rưỡi (1651 – 1017 – tính từ năm in cuốn từ điển Việt – Bồ – La đến thời điểm hiện nay.

Dĩ nhiên, không phải chỉ riêng mình cha Alexandre De Rhodes khởi xướng ra chữ Quốc ngữ. Trước đó, các cha thừa sai Dòng Tên người Bồ Đào Nha ở Ma Cao đã nghĩ ra một số phát âm tiếng Việt, viết bằng các mẫu tự La Tinh rồi. Tuy nhiên, chính cha Alexandre De Rhodes là người hệ thống hóa, hoàn tất công trình làm ra chữ quốc ngữ thành công vào năm 1651, tức là năm mà cuốn tự điển Việt – Bồ – La chào đời tại nhà in Vatican – Roma.

Thế nên, chính tại nhà in Vatican ở Roma là nơi mà Việt Nam nhận được chữ viết của mình, và chính năm 1651 cũng là năm khai sinh chính thức của chữ quốc ngữ Việt Nam.

Theo đó, chữ viết theo lối La tinh ban đầu được các nhà truyền giáo đặt nền móng cho việc sử dụng trong cộng đồng Ki-tô giáo Việt Nam, đến khi được người dân Việt Nam chấp nhận và sử dụng rộng rãi trong tất cả các lĩnh vực đời sống xã hội, thì mặc nhiên nó đã tự mình được nâng cấp thành chữ quốc ngữ.

Ghi nhận công nghiệp của cha Alexandre De Rhodes đối với xứ sở, năm 1941, một tấm bia kỷ niệm nhân ngày sinh nhật thứ 350 của cha đã được dựng ở gần bên bờ Hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu – Hà Nội. Đến năm 1957, khi Hà Nội thuộc sự quản lý của chính quyền Cộng Sản thì bia đã bị gỡ bỏ.

Chính quyền Sài Gòn cũ đặt tên ông cho một con đường tọa lạc trước mặt Dinh Độc Lập, nay là Dinh Thống Nhất, đối xứng với phía bên kia là đường Hàn Thuyên, tên danh sĩ được ghi nhận có công phát triển và phổ biến lối chữ Nôm. Sau năm 1975, chính quyền cộng sản đổi tên đường thành Thái Văn Lung và bây giờ thì đã trả lại tên cũ là Alexandre De Rhodes cho con đường này.

Về tiểu sử: Nguyên, cha Alexandre De Rhodes (Đắc Lộ) sinh ngày 15/03/1591 (hay 1593?) tại vùng Avignon, miền nam nước Pháp. Gia đình ông thuộc gốc Do Thái ở thành phố Rhodes (bán đảo Iberia), tổ tiên sang tị nạn ở vùng Avignon là đất của Giáo Hoàng. Ông gia nhập Dòng Tên tại Roma năm 1612, thời kỳ công cuộc truyền giáo cho các dân tộc đang trên đà phát triển mạnh mẽ.

Đầu năm 1625, cha Alexandre De Rhodes đến Việt Nam bắt đầu từ Hội An. Cha bắt đầu học tiếng Việt và chọn tên Việt là Đắc-Lộ. Từ đó, Việt Nam trở thành quê hương thứ hai của cha. Nhưng cuộc đời truyền giáo của cha ở đây rất gian nan, trong vòng 20 năm, cha bị trục xuất đến sáu lần. Đến năm 1645, cha bị Chúa Nguyễn vĩnh viễn trục xuất khỏi Việt Nam. Cha mất ngày 5/11/1660 ở Iran, thọ 69 tuổi.

Hiện nay, ở Việt Nam đã từng xuất hiện ý kiến phủ nhận công lao đóng góp của cha Alexandre De Rhodes trong việc khai sinh chữ quốc ngữ, một trong số họ nêu quan điểm : “Alexandre De Rhodes làm sách bằng chữ quốc ngữ là để phụng sự cho việc truyền bá đức tin Ki-tô giáo, chứ tuyệt đối không vì bất cứ một lợi ích nhỏ nhoi nào của người Đại Việt cả. Người Việt Nam đã tận dụng chữ quốc ngữ, mà một số cố đạo đã đặt ra, với sự góp sức của một số con chiên người Đại Việt, để làm lợi khí cho việc giảng đạo, thành lợi khí của chính mình để phát triển văn hóa dân tộc, để chuyển tải một cách đầy hiệu lực những tư tưởng yêu nước và những phương thức đấu tranh nhằm lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp. Đây chẳng qua là chuyện “gậy ông đập lưng ông” mà thôi. [1]

Riêng đối với công chúng, thì:

– Lối chữ viết đã trở thành quốc ngữ của xứ sở với chín mươi triệu đồng bào cả trong và ngoài nước cùng sử dụng;

– Lối chữ viết được dùng để thể hiện những dòng lịch sử oai hùng của dân tộc từ thuở hồng hoang đến nay;

– Lối chữ viết được dùng để thể hiện lời ru “Ầu ơ …” ân cần của mẹ từ ngày sinh ra ta làm kiếp người;

– Lối chữ viết được dùng để thể hiện sự yêu thương giữa những thành viên trong gia đình, giữa những đôi tình nhân, giữa những người tri kỷ …

– Lối chữ viết được dùng thể hiện ca từ những nhạc phẩm bất tử như Bạch Đằng Giang, Hội nghị Diên Hồng, Trưng Nữ Vương, Lòng mẹ, Tình ca …

– Lối chữ viết mà dân ta có thể tự hào là riêng biệt trong khi rất nhiều quốc gia khác, kể cả nhiều cường quốc vẫn còn phải vay mượn (Úc, Phi Luật Tân, Tân Gia Ba, Ấn Độ, Gia Nã Đại, Nhật Bản, Đại Hàn …);

Thì người khai sinh của lối chữ viết ấy chắc chắn phải là ÂN NHÂN của xứ sở mình, bất kể đến quốc tịch của họ, bất kể đến tôn giáo của họ và bất kể đến động cơ của họ khi khai sinh lối chữ ấy !

Và với chế độ :

– Lối chữ viết được Ông Hồ Chí Minh dùng để viết lời Tuyên ngôn độc lập khai sinh chế độ;

– Lối chữ viết được dùng để thể hiện Hiến pháp quy định sự độc tôn chính trị của Đảng Cộng Sản;

– Lối chữ viết được dùng trong tất cả mọi sinh hoạt chính trị, hành chính, xã hội, kinh tế, giáo dục, văn hóa …

– Lối chữ viết mà hơn 700 tờ báo của chế độ đang dùng;

– Lối chữ viết mà hơn 24.000 vị tiến sĩ khoa bảng quốc gia đang dùng;

– Lối chữ viết mà hơn 400 trường Đại học, cao đẳng các loại và hàng vạn trường học các cấp đang dùng;
Nhưng lại không mấy ai trong số họ nhắc đến ngày sinh nhật của cha Alexandre De Rhodes, người có công khai sinh lối chữ viết mà nghiễm nhiên đã là quốc ngữ của xứ sở, như là một trong những ân nhân của dân tộc này thì thật là đáng thất vọng !

Tôi tin rằng, xứ sở này nợ ông ấy lời tri ân!

LS Đặng Đình Mạnh
12-3-2017

Nguồn @Đinh Hữu Thoại

LÒNG MẸ   

LÒNG MẸ   

Một con voi mẹ đã đào đất suốt 11 giờ trong sự ngạc nhiên của người dân địa phương, nhưng khi phát hiện được sự thật, ai cũng không khỏi xúc động

* Mới đây, tại huyện Chatra, Ấn Độ, người dân đã phát hiện một con voi đang điên cuồng dùng vòi và chân cào một hố đất trong suốt 11 giờ liền không ngơi nghỉ. Người dân ở đây đã vô cùng ngạc nhiên. Ban đầu họ lo ngại về tâm lí của con voi bất ổn nhưng vì sau đó nó gào rú và than khóc quá nhiều nên họ đã bắt đầu mủi lòng. Lúc này người dân đã dùng chuối tiêu để thu hút nó đi ra ngoài và đến kiểm tra hố đất.

Người dân đã cảm thấy vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy một chú voi con đã bị đất phủ một lớp khá dày trộn lẫn với nước ở bên dưới hố, nó đang ngoe nguẩy chiếc vòi lên trên cao trông rất tội nghiệp.

Hóa ra, hai mẹ con nhà voi đi ngang qua khu vực này và chú voi con đã lỡ bị sa chân rơi xuống chiếc hố sâu. Mẹ voi vì lo lắng cho con đã không ngừng đào bới để có thể cứu con mình thoát thân. Tuy nhiên, sau 11 giờ đào bới, voi mẹ đã vô tình làm cho lớp đất mới phủ dày lên người con mình khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Nhưng sau khi người dân địa phương phát hiện, họ đã cùng nhau đào đất để giải cứu chú voi con thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. Chú voi con được giải thoát, hai mẹ con đã voi cùng vui mừng, quấn quýt lấy nhau một cách sung sướng.

Nhìn chúng tung tăng bước đi bên nhau, những người dân địa phương cảm thấy vô cùng ấm lòng. Bởi, nếu họ không phát hiện ra được tiếng voi mẹ than khóc trong tuyệt vọng thì chắc có lẽ rằng voi mẹ sẽ kiệt sức trước khi đưa con mình ra khỏi chiếc hố tử thần.

Kat Lee 
(Theo Thế giới trẻ)
@ BNQ St & T/h)
…….
Ảnh: Internet

Hồng Kông: Thất bại của mô hình ”một đất nước hai chế độ” và Tập Cận Bình

Cuộc đọ sức giữa đường phố và chính quyền Hồng Kông đã hai tháng vẫn chưa có hồi kết. Chính quyền đặc khu không nhượng bộ, phong trào đòi hỏi dân chủ quyết tâm đi đến cùng. Một điều mà ai cũng hiểu là căn nguyên và hệ quả của cuộc khủng khoảng liên quan trực tiếp đến Bắc Kinh.

Trên nhật báo Le Monde hôm nay có bài viết mang tựa đề Hồng Kông : « Thất bại của Tập Cận Bình ». Tác giả bài báo khẳng định : « Rõ ràng Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm về những sự kiện trong vùng đất bán tự trị ». Bài báo dẫn lại phát biểu của lãnh đạo số 1 Trung Quốc trong Đại hội đảng Cộng Sản Trung Quốc tháng 10/2017 nói rằng : « Sau khi Hồng Kông, Macao trở về trong vòng tay tổ quốc, việc thực thi nguyên tắc « một đất nước hai chế độ » là thành công được thừa nhận toàn diện. Thực tế đã chứng minh nguyên tắc đó là giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề lịch sử để lại của Hồng Kông, Macao. Đó cũng là chế độ tốt nhất để duy trì ở đó sự phồn thịnh và ổn định lâu dài. Trong mục tiêu đó, phải áp dụng đồng bộ và chi tiết nguyên tắc « một đất nước hai chế độ », chính quyền Hồng Kông do người Hồng Kông cai quản, chính quyền Macao do người Macao. »

Thế nhưng, chưa đầy hai năm sau, chính vì cảm thấy cái nguyên tắc trên không được tôn trọng nên người Hồng Kông đã nổi dậy chống lại Bắc Kinh.

Vì sao?

Thực tế diễn ra ở Hồng Kông hoàn toàn ngược lại với phát biểu của ông Tập Cận Bình. Le Monde giải thích người Hồng Kông nổi dậy là vì: « Chính quyền Trung Quốc của Tập Cận Bình không chấp nhận để người Hồng Kông được bầu cử tự do theo phổ thông đầu phiếu. Lúc nào có thể là Bắc Kinh cắt xén quyền tự do của người Hồng Kông, Bắc Kinh không ngần ngại dùng mọi mánh lới để loại bỏ các nghị sĩ đối lập hay bắt cóc những người phản kháng, ly khai…. »

Trước một chính quyền Trung Quốc luôn muốn triệt tiêu các quyền tự do và một chính quyền đặc khu không bảo vệ lợi ích của người Hồng Kông mà chỉ chăm chăm thực thi lệnh của Bắc Kinh. Vì thế chỉ cần một tia lửa nhỏ là nỗi phẫn nộ của người dân bùng nổ. »

Trường hợp dự luật dẫn độ vừa rồi là một minh chứng rõ nét. Tất cả những gì Bắc Kinh làm để dập tắt khủng hoảng hiện nay chỉ càng củng cố thêm thái độ tức giận của người Hồng Kông với Trung Quốc. Tác giả bài viết kết luận : « Hố ngăn cách giữa Bắc Kinh và Hồng Kông đã rộng hơn bao giờ hết, nay lại được khoét sâu thêm trong những tuần qua. Trong khi Tập Cận Bình khẳng định mong muốn « xây dựng một cộng đồng nhân loại cùng chung vận mệnh », thì trái lại, cuộc khủng hoảng Hồng Kông đã cho thấy ông ta là một nhà lãnh đạo không có khả năng xây dựng một cộng đồng cùng chung vận mệnh của người Trung Quốc.

 

VI.RFI.FR|BY RFI TIẾNG VIỆT
Cuộc đọ sức giữa đường phố và chính quyền Hồng Kông đã hai tháng vẫn chưa có hồi kết. Chính quyền đặc khu không nhượng bộ, phong trào đòi hỏi dân chủ quyết tâm đi đến cùng. Một điều mà ai cũng hiểu là căn nguyên và hệ quả …

BÀ CON VRLH NẠN NHÂN CỦA VIỆC BÁCH HẠI VÌ NIỀM TIN

BÀ CON VRLH NẠN NHÂN CỦA VIỆC BÁCH HẠI VÌ NIỀM TIN

Ngày 22.08 năm nay được đánh dấu lần đầu tiên, Hội đồng LHQ mời gọi thế giới tưởng nhớ những người bị bách hại vì đức tin. Hưởng ứng lời kêu gọi này của LHQ, Ủy ban Công lý hòa bình (CLHB) trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) đã ra văn thư mời gọi các Giáo phận, Giáo xứ, các Dòng tu tổ chức buổi cầu nguyện cho các nạn nhân bị bách hại vì đức tin, đặc biệt những tín hữu sống trên quê hương đất nước Việt Nam.

Hưởng ứng lời mời gọi này của Ủy ban CLHB, nhiều nơi đã cử hành thánh lễ cầu nguyện cho các nạn nhân bị bách hại dưới chế độ cộng sản, vốn theo chủ thuyết vô thần xem tôn giáo là liều thuốc phiện ru ngủ xã hội cần phải loại trừ.Đặc biệt trong các nhóm tổ chức cầu nguyện cho các nạn nhân bị bách hại vì đức tin phải kể đến bà con đang sống tại Vườn Rau Lộc Hưng (VRLH).

Họ là những tín hữu Công Giáo nhiệt thành, từng chạy nạn Cộng sản Bắc Việt để di cư vào Nam, mong được giữ đạo truyền thống Công Giáo, đồng thời họ cũng là nạn nhân trực tiếp trong suốt 7 tháng qua kể từ ngày nhà cầm quyền Cộng Sản san bằng tất cả nhà cửa, của cải của họ đang sinh sống ngay trên mảnh đất VRLH.

Xin được nhắc lại, trong hai ngày 4 và 8/1/2019, nhà cầm quyền đã điều động một lực lượng hùng hậu gồm nhiều thành phần và các loại xe cơ giới đến VRLH để trấn áp, đập phá tất cả những nhà cửa mà người dân xây dựng trên mảnh đất VRLH.

Theo thống kê của các luật sư bảo về cho “vụ án VRLH”, số nhà bị giựt sập là 503 căn, cùng vô số tài sản tổng cộng hơn 100 tỷ VND.Kể từ ngày đó, nhà cầm quyền vẫn một mực không ra mặt đối thoại trực tiếp với bà con VRLH từ vụ đập phá vô pháp trên.

Bà con VRLH đã thực hiện đúng nghĩa vụ và quyền lợi của mình trong việc khởi kiện từ Địa phương đến Trung ương, nhưng đến hôm nay tất cả chỉ nhận được sự “thinh lặng”.Trong sự khốn cùng đó, bà con VRLH hằng đêm vẫn cầu nguyện liên lỉ bằng Kinh Mân Côi bên tượng đài Đức Mẹ Vườn Rau – tọa lạc phía trước mảnh đất của VRLH.

Dù mưa gió và có những ngày ngập lụt, bà con VRLH vẫn trung thành đều đặn với tràng chuỗi Mân Côi vào lúc 19g.

Hôm nay ngày 22/8, hưởng ứng lời mời gọi của Ủy ban CLHB ngoài việc cầu nguyện cho chính mình, bà con VRLH cũng đã thắp nến hiệp thông cho tất cả các tín hữu trên đất nước Việt Nam đang chịu cảnh bách hại vì niềm tin tôn giáo.

Image may contain: 17 people, people smiling, night
Image may contain: one or more people and night
Image may contain: 1 person, sitting and outdoor
Image may contain: 3 people

QUAN LIÊU HOÁ

 “Tất cả các loài vật đều bình đằng, nhưng một số loài vật bình đẳng hơn những loài vật khác. 

Image may contain: one or more people
Lê Vi

QUAN LIÊU HOÁ

– Nguyễn Hưng Quốc

Ở các nước Tây phương, muốn xem các trận đấu thể thao, các nhà lãnh đạo, từ Nữ hoàng đến Tổng thống hay Thủ tương… đều ngồi trong các dãy ghế bình thường, giống như mọi người. Ở Việt Nam thì khác. Xin xem bức ảnh mới được chụp trong một trận bóng chuyền ở Quảng Nam. Ở đó, các khán giả được chia thành hai giai cấp rõ rệt. Giai cấp cán bộ thì được ngồi trên những chiếc ghế được bọc nhung đỏ, trước mặt là những cái bàn trải khăn trắng, trên đó, có các bình hoa rực rỡ. Lại thêm bảng tên và chức vụ nữa chứ. Chỗ ngồi của họ vừa rộng rãi vừa sang trọng. Rõ ràng là của giai cấp thống trị. Còn giai cấp dân thường thì chen chúc xô lấn nhau trong các dãy ghế gập ghềnh còn lại.

Xem, chúng ta mới thấy xu hướng quan liêu hoá ở Việt Nam đã lên đến cực độ. Người ta không thèm che giấu nữa. Người ta phô ra giữa thanh thiên bạch nhật. Chiếu lên cả tivi cho mọi người thấy. Như một sự khoe khoang và thách thức!

Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình…

Tuan ThanhFollow

– Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình vì thế chúng tôi không thể sống chung với cộng sản Trung Quốc.
– Chúng tôi không muốn nói dối để được phần nhiều hơn.
– Chúng tôi không muốn phải ăn cắp, tham nhũng để được nhà cao cửa rộng.
– Chúng tôi không phải đóng thuế để nuôi một đoàn người chỉ biết làm lợi cho một nhóm người giàu có để bóc lột lại chúng tôi.
– Chúng tôi không muốn những bằng cấp và tài năng thật sự của chúng tôi phải bỏ trong thùng rác vì những tên rác rưởi con ông cháu cha.
– Chúng tôi không muốn con em của chúng tôi phải học những thứ giáo điều rỗng tuếch mà chẳng có lợi gì cho sự phát triển củng như khả năng sáng tạo của chúng tôi.
– Chúng tôi không muốn lẫn lộn giửa đảng cầm quyền và Tổ Quốc, chúng tôi không quên nguồn cội và cũng không quên những gì mà đảng cộng sản trung quốc đã gây ra với cha ông chúng tôi.

黃之鋒 Joshua Wong
—————————-

Những lời nói trên như bản tuyên ngôn của một của cậu bé chỉ mới 23 tuổi thủ lĩnh của phong trào cách mạng Dù Vàng.

Ở cái tuổi này các bạn trẻ VN đang nghĩ gì.!?

Những lời này cho quan chức, hàng lãnh đạo của Việt Nam phải thấy nhục khi hàng ngày toàn nghe từ mồm các ngài phát ngôn những thứ vớ vẩn, ngu si, dốt nát, đần độn, chỉ tham lam là có thừa.

Vậy mới thấy giáo dục khai sáng trí thức là điều cực kỳ quan trọng một quốc gia tiến bộ, là sức mạnh của một Dân Tộc.

Buồn thay giáo dục VN đang thối rữa dần bởi học theo định hướng, học theo kiểu bầy vịt bị nhồi sọ, học theo tấm gương ai đó….!.

Cảnh sát Hong Kong ‘không cần Bắc Kinh giúp đỡ’

Nếu như đoàn xe của lực lượng cảnh sát nhân dân Trung Hoa tiến vào Hong Kong, “nó sẽ là một tình thế hoàn toàn khác” – và cảnh sát Hong Kong nói họ nhất quyết sẽ không để điều này xảy ra.

BBC.COM
Sĩ quan cấp cao của Hong Kong phản hồi về những cáo cuộc bạo lực với người biểu tình và sự can thiệp của Bắc Kinh.

Từ Hồng Kông trở về, luật sư nhân quyền Trung Quốc mất tích

Từ Hồng Kông trở về, luật sư nhân quyền Trung Quốc mất tích

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Các nhà theo dõi và hoạt động nhân quyền đang lo ngại cho sự an toàn của một luật sư Trung Quốc đã mất tích sau khi ông này từ Hồng Kông trở về hôm Thứ Tư, 21 Tháng Tám.

Đó là ông Chen Qiushi, 33 tuổi, một luật sư có văn phòng ở Bắc Kinh và đồng thời là nhà bình luận xã hội. Ông đến Hồng Kông vào Thứ Bảy cuối tuần qua với tư cách là một khách du lịch.

Ông Chen đã tham gia vào cuộc tuần hành được những người ủng hộ chính phủ ngày hôm đó tổ chức. Sang Chủ Nhật, ông cũng có mặt trong cuộc biểu tình của 1.7 triệu người Hồng Kông.

Tờ South China Morning Post (SCMP) cho hay khi ở Hồng Kông, ông Chen đã tải lên Twitter và Weibo một video với nội dung về các cuộc biểu tình. Tài khoản của ông có hơn 770,000 người theo dõi. Sau đó những video này đã bị xóa khỏi tài khoản Weibo nhưng vẫn còn xem được trên YouTube.

Trong video cuối cùng được quay tại phi trường quốc tế Hồng Kông vào tối Thứ Ba, ông Chen nói rằng ông bị buộc phải cắt ngắn chuyến đi và trở về Trung Quốc vì áp lực từ các hiệp hội luật sư và cảnh sát đại lục. Ông cho hay ông có thể bị loại khỏi hành nghề luật vì chuyến đi này.

Cô Doriane Lau, nhà nghiên cứu Trung Quốc của tổ chức Ân Xá Quốc Tế Hồng Kông, cho biết cô rất lo lắng cho ông Chen kể từ khi ông về đại lục.

“Mặc dù Chen không công khai ủng hộ người biểu tình ở Hồng Kông, nhưng trong quá khứ đã có trường hợp người Trung Quốc bị sách nhiễu hoặc bắt cóc sau khi tham dự các cuộc biểu tình ở Hồng Kông,” cô Lau trả lời tờ SCMP.

Ông Xu Zhihan, một nhà hoạt động nhân quyền ở Trung Quốc, đã đăng một tin nhắn trên Weibo hôm Thứ Tư nói rằng ông Chen đã về lại Trung Quốc nhưng không thể liên lạc với ông.

Theo SCMP, ông Chen Qiushi được nhiều người biết đến ở đại lục sau khi ông giành vị trí thứ hai trong một cuộc thi diễn thuyết của truyền hình toàn quốc năm 2014. Ông thường xuyên đăng các video bình luận xã hội trên tài khoản Weibo của mình.

Bà Wang Yaqiu, thành viên của tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền Quốc Tế, cho biết bà không ngạc nhiên nếu ông Chen bị “trả giá” vì đã tham gia và đưa tin về các cuộc biểu tình ở Hồng Kông, một diễn biến đã khiến Hồng Kông rơi vào cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất kể từ năm 1997.

“Trong một thời gian dài, chính quyền Bắc Kinh đã sử dụng các biện pháp trái luật để bịt miệng các luật sư nhân quyền. Đặc biệt sau vụ đàn áp 709 của năm 2015, chính quyền đã sử dụng nhiều biện pháp để bịt miệng các luật sư nhân quyền,” bà Wang nói.

Bà Wang cho biết hiện có thêm những người khác từ đại lục cùng tham gia biểu tình với người Hồng Kông, nhưng con số vẫn “chưa là bao.”