https://www.facebook.com/conggiao.info/videos/924627137923162/?t=49
Nhân ngày lễ nhớ Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, xin kính mời quý vị nghe những gì Tổng Thống Mỹ Donald Trump nói về Đức Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II.

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
https://www.facebook.com/conggiao.info/videos/924627137923162/?t=49
Nhân ngày lễ nhớ Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, xin kính mời quý vị nghe những gì Tổng Thống Mỹ Donald Trump nói về Đức Giáo Hoàng Gioan Phao-lô II.


Đại tá Tạ Cao Sơn và đại tá Quách Hải Lượng ghi lại cuộc nói chuyện với tướng Đặng Quốc Bảo, nguyên UVTW đảng, ngày 26/6/2009, (trên intrnet), (mình rất phục, rất ngưỡng mộ: Ông là vị tướng thông minh, một chính khách tầm cỡ của VN), mặc dù đã hơn 10 năm rồi, mình vẫn thấy đúng.
Ông nói:
“Nhận thức đúng về chủ nghĩa tư bản. Phải thấy: nó không chết, nó có nhiều biến động, vận động nội tại rồi biến thành một xã hội tốt đẹp hơn.
Hiểu như vậy ta sẽ chung sống và lợi dụng được nó để có thêm điều kiện phát triển. Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở CNTB.
Cho nên, khi lên cầm quyền đã thâu tóm quyền lực vào Đảng, rồi chỉ là một tập đoàn, một nhóm người, cuối cùng là quyền lực của một người. Đảng Cộng sản độc tài là như vậy. Chúng ta cần tạo cho chủ nghĩa tư bản xuất hiện ở Việt Nam.
Các anh Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp có học nhưng nhiều khuyết tật. Nếu anh nào lên nắm quyền lực rồi cũng độc tài. Năm xưa anh Trường Chinh có gọi tôi lên để nói chuyện. Chúng tôi là anh em thúc bá. Anh Trường Chinh nói: “Người ta phản ánh lên Bộ Chính trị rằng chú chống lại Đại hội 4, chống chủ nghĩa xã hội, chú lãnh đạo Đoàn Thanh niên đối lập với Đảng Cộng sản.”
Tôi thẳng thắn trả lời: những phản ánh đó là đúng, là sự thực. Tôi chống Đại hội 4 (cứ nói như vậy) vì tôi thấy chủ nghĩa xã hội suy thoái, tôi cảm thấy chủ nghĩa xã hội đổ vỡ, khi Trung Quốc chống lại Liên Xô là bắt đầu đổ vỡ hệ thống xã hội chủ nghĩa rồi (sau này Liên Xô và Đông Âu sụp đổ là sự chứng minh cho suy nghĩ của tôi lúc đó); thế rồi sự nổi dậy của 5 vạn trí thức (các tiến sĩ, giáo sư, các nhà khoa học) họ sẽ chống lại những cái sai, cái bảo thủ.
Vì Đảng Cộng sản đã không thể hiện được vai trò chỉ đạo của chủ nghĩa Mác, không khoa học, đi vào chủ nghĩa cá nhân. Làm gì có cái chủ nghĩa làm chủ tập thể. Lại còn tình hình nữa là thanh niên không có tự do dân chủ.
Cho nên nếu nói tôi lãnh đạo Đoàn Thanh niên để chống lại Đảng Cộng sản cũng đúng, vì cương lĩnh của Đảng Cộng sản không có tương lai. Tôi không muốn để cho thanh niên đi theo con đường sai lầm.
Anh Trường Chinh nói: “Thế thì chú phải ra khỏi Trung ương.”
Tôi đáp: “Tôi sẵn sàng ra khỏi Trung ương và có thể chịu bỏ tù.”
Thế là tôi ra khỏi Trung ương.
https://www.facebook.com/hongly.vo.5059/videos/266122887679894/?t=7
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.
04.11.2019
Dạ dày của con cá voi tội nghiệp này là một ví dụ rõ ràng về tác động của con người đối với thiên nhiên.
______
Nguồn : Sputnik Việt Nam./.

Vì học sinh lớp này kiên quyết cho rằng, một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo, và đó là một xã hội tuyệt vời.
Thế là vị giáo sư nói:
-“Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó.
Từ nay, tất cả các điểm sẽ được cộng lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị rớt và cũng không ai được điểm A cả.”
Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên siêng năng rất buồn, còn những sinh viên lười biếng thì rất mừng
Qua bài thi thứ hai, điểm trung bình cho cả lớp là D! Không ai vui cả. Vì những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi.
Đến bài thi thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, mà còn nổ ra các cuộc cãi vã, nghi ngờ, buộc tội nhau. Mọi người đều khó chịu và tức giận, tất cả mọi người không ai còn muốn học để người khác có lợi.
Bài cuối cùng, tất cả đều rớt, khiến ai cũng ngỡ ngàng …
Giáo sư đã nói với họ rằng:
-“Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu xã hội công bằng mà các bạn đang mong muốn rất khó thành hiện thực, vì dù ý tưởng rất hấp dẫn, nhưng khi đưa vào thực hành thì chẳng ai có động lực muốn làm việc nữa.”
Cuối cùng ông kết luận :
–Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi.
–Người không làm gì mà vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì lại không được hưởng cái gì.
-Chính phủ cho free ai cái gì, thì phải lấy thứ đó từ người khác.
-Khi một nửa nhân loại thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có người khác làm cho, còn một nửa kia thì nghĩ rằng họ có làm kiệt xác cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác chiếm mất. Thì đó chính là khởi đầu cho sự kết thúc của mọi xã hội !
Tác giả: khuyết danh
https://www.facebook.com/BBCnewsVietnamese/videos/1365928073573806/?t=14
Giám mục Nicholas Hudson, giám mục phụ tá địa phận Westminster, chủ tế buổi lễ đặc biệt tại Nhà thờ Cộng đồng Công giáo Việt Nam tại London trưa Chủ Nhật 3/11/2019.
BBC News Tiếng Việt có mặt tại chỗ, hỏi chuyện Linh mục Tuyên úy Simon Nguyễn Đức Thắng và nhiều giáo dân tới dự Thánh lễ.
https://www.facebook.com/100025297698508/videos/513710489482203/?t=7
LM ĐẶNG HỮU NAM & BÀI GIẢNG RÚNG ĐỘNG: THÁNH LỄ CẦU NGUYỆN CHO 39 NẠN NHÂN..

BỘ GIÁO DỤC KHÔNG CÓ QUYỀN “GIỠN MẶT” VỚI CHỮ QUỐC NGỮ!
Mai Bá Kiếm
(kỷ niệm một năm về trước, nhắc để nhớ và xa lánh nó)
Tính từ năm đầu tiên chữ Quốc ngữ được đăng trên Gia Định Báo (1867) đến nay, chữ Quốc ngữ đã có tuổi đời 151 năm, được bao thế hệ nhà giáo, nhà báo, nhà văn hoàn thiện dần nên những quy tắc văn phạm, cú pháp và phiên âm như hiện tại. Giáo trình dạy chữ Quốc ngữ bậc phổ thông đã hoàn thiện và thống nhất ở cả 2 miền Nam – Bắc trước năm 1954, có một chút khác biệt từ 1954-1975 (vì chương trình phổ thông miền Bắc hệ 10 năm). Sau ngày thống nhất đất nước, chương giáo dục phổ thông vẫn không chịu thống nhất ở 2 miền cho đến năm 1988.
Lúc đó, một số nhà giáo dục được đào tạo từ khối XHCN còn ngạo mạn muốn điều chỉnh chương trình phổ thông hệ 12 năm của miền Nam xuống còn hệ 10 năm như miền Bắc. Riêng môn Quốc ngữ, tự dưng, bà bộ trưởng Nguyễn Thị Bình đơn giản hóa nét chữ, bỏ nét bụng, nét đá bay bướm nhất trong số chữ của các nước dùng mẫu tự Latin . Lúc đó, phụ huynh ở miền Nam rất khinh thường Bộ Giáo dục đã bẻ con chữ thành những cọng mì gãy vụn được phân phối từ HTX lương thực. Rồi, Bộ Giáo dục ngu xuẩn, khi không cho gọi tên mẫu tự (a, á, ớ, bê, xê, dê, đê, e, ê, giê, hát…) mà bắt phải gọi bằng phiên âm của mẫu tự (a, bờ, cờ, dờ, đờ….). Đài truyền hình gọi nhóm kinh tế G7 là “Gờ bảy” (thay vì “giê 7”), nhưng không dám gọi bút danh “N.V.L” của TBT Nguyễn Văn Linh là “đồng chí Nờ Vờ Lờ” mà phải gọi tên mẫu tự “đồng chí En nờ Vê En lờ”. Đài VTV không dám xưng mình là “đài Vờ Tờ Vờ” mà gọi đúng tên mẫu tự “Vê Tê Vê”. Láo khoét!
Bây giờ, sách Tiếng Việt 1 – Công nghệ giáo dục” sáng chế thêm một ngu ngốc nữa, khi phiên âm 3 phụ âm “c, k, q” đều là “cờ” Người soạn sách này cực kỳ dốt về mẫu tự tiếng Việt. Vì 3 phụ âm đơn này tuy cùng phiên âm là cờ, nhưng chúng không luôn luôn đi kèm với các nguyên âm đơn (a,e,i/y, o, u..), trái lại chúng có thể đi với nguyên âm kép như “ua”, nên phải đọc trẹo quai hàm khi “c” đi với “ua” sẽ thành con “cua” và “q” đi với “ua” sẽ thành danh xưng ngôi thứ nhất của Đặng Lê Nguyên Vũ: “qua”. Bộ mẫu tự của VN rắc rối hơn tiếng Anh và Pháp nhiều. Trong 29 chữ cái, có 11 nguyên âm đơn và 17 phụ âm đơn. Bên cạnh 11 nguyên âm đơn còn có 26 nguyên âm đôi (trùng nhị âm): ai, ao, au, âu, ay, ây, eo, êu, ia/iê (ya/yê), iu, oa, oă, oe, oi, ôi, ơi, oo, ôô, ua/uô, uâ, ưa/ươ uê, ui, ưi, ươ, ưu, uy. Đặc biệt, nguyên âm kép có i ngắn và nguyên âm kép có y dài, có thể đồng âm (như ia/iê và ya/yê) nhưng không đồng nghĩa. Riêng “úi/úy” ghép với phụ âm đôi “th” thì khác âm và khác nghĩa (thúi và thúy). Đó là chưa kể có đến 12 nguyên âm kép ba (iêu/yêu, oai, oao, oay, oeo,uao, uây, uôi, ươi, ươu, uya/uyê,uyu).
Bên cạnh 17 phụ âm đơn, có 10 phụ âm kép và 1 phụ âm kép ba (ch, gh, gi, kh, ng, nh, ph, qu, th, tr, ngh). Tiếng Việt tuy đơn âm nhưng hoàn toàn không đơn giản mà các ông Hồ Ngọc Đại, Bùi Hiền muốn viết gọn và phiên âm gọn được. Nhờ công lao của rất nhiều tiền nhân chữ Quốc ngữ bây giờ đã rất hoàn thiện rồi, các cha làm ơn đừng có “tối chế” làm khổ cho phụ huynh và học sinh.
Giờ này giáo sư các ông còn ngồi nghiên cứu cách thay thế rút gọn mẫu tự, thay đổi phiên âm thì tôi coi các ông là một lũ vừa điên vừa ngu .
(Mai Bá Kiếm)
Ở đâu mà dân chủ và quyền con người bị chà đạp như ở Việt Nam?
Nguyễn Tiến Trung
Xin chú thích là tôi để chữ “tiến sĩ” trong ngoặc kép vì tôi không tin vào các chức danh và học vấn thật sự của chế độ xã hội chủ nghĩa. Nhưng dù sao tôi cũng cảm ơn ông Cao Đức Thái vì nhờ có ông mà tôi mới biết ở Việt Nam có hẳn một Viện nghiên cứu về quyền con người. Tôi lấy làm lạ vì sau bao nhiêu năm chứng kiến tình trạng vi phạm nhân quyền nhan nhản ở Việt Nam tôi không hề thấy các “giáo sư”, “tiến sĩ” ở Viện này lên tiếng.
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi sẽ chỉ tập trung phân tích các yếu tố của một chế độ được gọi là dân chủ do chính ông Thái nêu ra để xem xét xem chế độ dân chủ mà ông gọi là “dân chủ xã hội chủ nghĩa” có thực là một chế độ do người dân làm chủ hay không.
1. Sự bình đẳng về quyền và nghĩa vụ của công dân (bao gồm tất cả các thành viên xã hội)
Người dân Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế dễ dàng nhận ra công dân cộng sản và công dân không cộng sản không hề bình đẳng. Ngay trong điều 4 Hiến pháp do giới lãnh đạo cộng sản ban hành đã cho phép các công dân cộng sản có quyền lập đảng, quyền “lãnh đạo nhà nước và xã hội” mà không cần thông qua lá phiếu của dân. Công dân không cộng sản bị bắt buộc phải phục tùng sự lãnh đạo của công dân cộng sản.
Công dân cộng sản có quyền thành lập các hội như Công đoàn Việt Nam, Hội nông dân Việt Nam, Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, Hội cựu chiến binh Việt Nam nằm trong Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Trong khi công dân không cộng sản hoàn toàn không có quyền tự do lập hội. Đến giờ này Quốc hội do giới lãnh đạo cộng sản “cơ cấu”, “quy hoạch” vẫn không ban hành Luật về quyền tự do lập hội, tước đoạt quyền tự do lập hội của nhân dân Việt Nam.
Ví dụ về sự bất bình đẳng trong quyền lãnh đạo quốc gia, quyền tự do lập đảng, lập hội cũng cho thấy là giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam nói riêng, các công dân là đảng viên cộng sản nói chung, đang vi phạm nghiêm trọng điều 16 Hiến pháp: “1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật 2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội”.
Theo điều 47 Hiến pháp, “mọi người có nghĩa vụ nộp thuế theo luật định”. Tuy nhiên, công dân cộng sản có quyền sử dụng tiền thuế của công dân không cộng sản. Trong Điều lệ đảng Cộng sản Việt Nam, Điều 46 có nêu: “Tài chính của Đảng gồm đảng phí do đảng viên đóng, thu từ các doanh nghiệp, đơn vị sự nghiệp của Đảng, ngân sách nhà nước và các khoản thu khác”.
Tại sao các công dân cộng sản có quyền sử dụng ngân sách nhà nước tạo thành từ tiền thuế của các công dân khác? Tại sao điều lệ của một đảng, không phải là luật do Quốc hội ban hành, lại có hiệu lực với cả ngân sách nhà nước? Rõ ràng là không hề có sự bình đẳng trong việc đóng thuế và sử dụng tiền thuế giữa công dân cộng sản và không cộng sản.
Như thế, điều kiện số 1 của một nền dân chủ là sự bình đẳng giữa các công dân không hề tồn tại tại Việt Nam. Công dân cộng sản là công dân hạng nhất, là giai cấp thống trị, có quyền lãnh đạo không cần qua bầu cử, có quyền sử dụng tiền thuế của dân, có quyền vi phạm Hiến pháp và pháp luật mà không sợ bị trừng phạt.
2. Bầu cử tự do và theo nhiệm kỳ bầu ra các cơ quan, người lãnh đạo nhà nước
Có thể khẳng định, ngay ở Việt Nam không hề có bầu cử tự do và công bằng. Các khâu đưa người ra ứng cử, đếm phiếu và công bố kết quả bầu cử đều do Mặt trận Tổ quốc, cánh tay nối dài của đảng Cộng sản thực hiện, nên chắc chắn không thể có công bằng với các ứng cử viên không cộng sản.
Điều 4 của luật Mặt trận Tổ quốc ghi rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam vừa là tổ chức thành viên, vừa lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc Việt Nam”. Đương nhiên Mặt trận Tổ quốc phải làm tốt việc là chỉ đưa những người được giới lãnh đạo cộng sản chuẩn thuận vào Quốc hội.
Trong lần bầu cử Quốc hội gần đây nhất, tiến sĩ Nguyễn Quang A và nhiều trí thức không cộng sản khác có uy tín với dân như chị Nguyễn Trang Nhung đã ra ứng cử, nhưng bị an ninh hăm dọa, và kết quả hiệp thương rất dễ đoán là các ứng viên không có ý thức hệ cộng sản đều rớt.
Ngày 14/9/2019 mới đây, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính – ngân sách Nguyễn Đức Hải đã nói thật: “…Tại sao khi quy hoạch người ở các cơ quan khác về làm phó chủ nhiệm, ủy viên thường trực các ủy ban của Quốc hội họ thường từ chối. Phần lớn những cán bộ khi đề nghị quy hoạch về Quốc hội thì họ đều ‘xin đừng đưa em vào quy hoạch’.”
Chủ nhiệm Uỷ ban Tư pháp Lê Thị Nga cũng đồng ý: “Có những cán bộ ở cơ quan khác, khi chúng tôi làm việc với tổ chức để quy hoạch họ về làm đại biểu chuyên trách ở Quốc hội thì họ thường xin đừng cho em vào, nếu chị cho em vào quy hoạch sang Quốc hội thì sẽ ảnh hưởng đến công việc hiện tại của em nên em xin rút”.
Qua lời phát biểu công khai của hai quan chức trên, rõ ràng là bầu cử Quốc hội ở Việt Nam cũng không có tự do khi chính những quan chức, cán bộ đảng viên cộng sản cũng bị cưỡng ép phải đóng vai “đại biểu nhân dân”, cũng có nghĩa là lá phiếu của dân chỉ là mớ giấy lộn. Tôi dám chắc là từ trước đến nay không có ai rỗi hơi đi ngồi đếm phiếu của dân cả. Kết quả bỏ phiếu đều phải đi theo “cơ cấu”, “quy hoạch” của giới lãnh đạo cộng sản.
Từ đó, chúng ta có thể khẳng định rằng ở Việt Nam không hề có bầu cử tự do và công bằng. Tất cả chỉ là trò diễn hề của đảng Cộng sản Việt Nam nhằm tạo tính chính danh cho chế độ.
Bầu cử là sự lựa chọn. Bầu cử độc đảng nghĩa là dân Việt Nam hoàn toàn không có bất kỳ lựa chọn nào. Bầu cử độc đảng là thủ đoạn tước đoạt quyền làm chủ của nhân dân Việt Nam.
Bầu cử độc đảng như vậy đã vi phạm nghiêm trọng điều 2 Hiến pháp: “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân”, điều 3 “nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của nhân dân”, điều 7 nhấn mạnh bầu cử phải theo nguyên tắc “phổ thông, bình đẳng, trực tiếp và bỏ phiếu kín”,… Tức là điều kiện số 2 của một nền dân chủ không có ở Việt Nam.
3. Quyền lực của nhà nước được chia ra làm ba nhánh: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Mỗi cơ quan trên có một chức năng riêng.
Điều 69 Hiến pháp ghi rõ: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước.
Thế nhưng bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, trong phiên họp Quốc hội bàn về dự luật Đặc khu ngày 16/4/2019, lại “hồn nhiên” phát biểu: “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật”.
Bất kỳ ai hiểu biết về luật Hiến pháp sẽ phải phì cười vì trong Hiến pháp do chính các lãnh đạo cộng sản ban hành hoàn toàn không hề có dòng nào quy định “Bộ Chính trị” là cơ quan quyền lực nhà nước nào, quyền hạn và trách nhiệm tới đâu, do ai bầu ra. Quốc hội là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất” rồi thì “Bộ chính trị” là cái gì mà dám ra lệnh cho Quốc hội, nhánh Lập pháp? Người dân có bầu ra cái gọi là “Bộ chính trị” hay không?
Ngày 6/8/2018, ông Phan Bá, Vụ trưởng Vụ địa phương – Ban Nội chính Trung ương, cho biết về chỉ thị 15 như sau: “Đối với cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị quản lý, khi bị khởi tố thì cơ quan chức năng phải báo cáo, xin ý kiến của Bộ Chính trị còn đảng viên các cấp khác không phải xin ý kiến mà chỉ có quy định khi khởi tố đồng thời báo cho cấp ủy mà đảng viên đó sinh hoạt để cấp ủy biết và tạm đình chỉ sinh hoạt Đảng”.
Như thế, cái gọi là “Bộ Chính trị” cũng đứng trên nhánh Hành pháp, đứng trên công an. Nếu công an muốn bắt công dân là “cán bộ” do “Bộ chính trị” quản lý thì phải “báo cáo”, “xin ý kiến”. Cái gọi là “Bộ chính trị” đó có quyền lực đứng trên mọi quyền lực, đứng trên cả Tòa án là nhánh Tư pháp khi cho phép công an bắt ai thì mới được bắt.
Tức là trên thực tế, cái gọi là “Bộ chính trị” đứng trên tất cả các nhánh quyền lực nhà nước là Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp. Điều này khiến sự phân chia các nhánh quyền lực nhà nước trở nên vô nghĩa vì không có ai hay cơ quan nào có thể giám sát quyền lực bất hợp pháp của cái gọi là “Bộ chính trị”.
Quyền lực của “Bộ chính trị” như vậy là đã vi phạm điều 69 Hiến pháp về quyền lực của Quốc hội, điều 94 Hiến pháp về quyền lực của chính phủ, và vi phạm đặc biệt nghiêm trọng khoản 2 điều 103 Hiến pháp: “Thẩm phán, Hội thẩm xét xử độc lập và chỉ tuân theo pháp luật; nghiêm cấm cơ quan, tổ chức, cá nhân can thiệp vào việc xét xử của Thẩm phán, Hội thẩm”.
Như thế, điều kiện thứ 3 của một nền dân chủ thực sự không hề có ở Việt Nam.
4. Hiến pháp và pháp luật được xem là tối thượng
Qua các phân tích ở các tiêu chí 1, 2, 3 thì chúng ta cũng thấy, giới lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam vi phạm Hiến pháp và pháp luật một cách nghiêm trọng và có hệ thống. Thực tế, cái gọi là “Bộ chính trị” mới là “tối thượng” ở đất nước Việt Nam này chứ không phải là Hiến pháp và pháp luật, dù Hiến pháp và pháp luật được làm ra bởi chính các đảng viên cộng sản trong Quốc hội.
Chính Tổng bí thư đảng Cộng sản kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định, Hiến pháp là “văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng [cộng sản]”. Tức là cương lĩnh của đảng Cộng sản còn có giá trị cao hơn Hiến pháp. Nếu đảng viên cộng sản, Bộ chính trị vi phạm Hiến pháp như đã chỉ ra ở trên mà vẫn đúng cương lĩnh của đảng Cộng sản thì vẫn không bị coi là có tội?
Cần khẳng định dứt khoát rằng, đã vi phạm Hiến pháp và pháp luật thì đó là tội phạm và hành vi phạm tội phải lập tức chấm dứt ngay. Thực ra, giới lãnh đạo cộng sản thừa biết họ vi phạm Hiến pháp nên mới cương quyết không cho thành lập Tòa bảo hiến. Nếu có Tòa bảo hiến thì tôi và các công dân Việt Nam khác sẽ ngay lập tức kiện họ ra tòa.
5. Các quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân được tôn trọng và bảo đảm
Điều 25 Hiến pháp ghi: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Thế nhưng đến giờ phút này người dân Việt Nam chưa có quyền ra báo chí tư nhân, các quyền hội họp, lập hội, biểu tình cũng không có. Quốc hội của đảng Cộng sản Việt Nam không thèm ra các bộ luật bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình của người dân. Trong khi lực lượng công an thì vịn vào cớ đó để đàn áp các cuộc biểu tình do nhân dân phản đối cộng sản Trung Quốc xâm lược, phản đối dự luật Đặc khu, dự luật An ninh mạng,…
Trong bài viết của mình, ông Cao Đức Thái “khoe” là ở Việt Nam có tổng cộng hơn một ngàn cơ quan báo chí các loại. Tuy nhiên, con số đó không nói lên gì cả khi ở Việt Nam chưa có một tờ báo tư nhân. Công dân có quyền tự do báo chí tức là công dân không cộng sản cũng phải có quyền ra báo. Việc khoe Việt Nam có nhiều cơ quan báo chí chỉ là ngụy biện, lảng tránh vấn đề.
Khoản 1, điều 28 Hiến pháp, ghi: “Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước”.
Tôi đố các lãnh đạo cộng sản có thể chỉ ra cho tôi cán bộ từ cấp trung trở lên trong bộ máy nhà nước không phải là đảng viên cộng sản. Thực tế rành rành là công dân không cộng sản hoàn toàn không có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội như Hiến pháp quy định.
Như thế, ở Việt Nam, quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân không hề được tôn trọng và bảo đảm. Thực tế là, chỉ có quyền của đảng viên cộng sản, nhất là quyền của cái gọi là “Bộ chính trị” mới được bảo đảm.
Kết luận
Sau khi điểm qua 5 tiêu chí để đánh giá một chế độ dân chủ do “tiến sĩ” xã hội chủ nghĩa Cao Đức Thái đưa ra, người dân Việt Nam có thể thấy rất rõ là “chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa” hiện nay ở Việt Nam hoàn toàn không hề thỏa mãn bất kỳ một tiêu chí nào. Nói thẳng ra, ở Việt Nam không hề có dân chủ mà chỉ có “đảng chủ”, “đảng trị”.
“Tiến sĩ” Cao Đức Thái đã khái quát “đảng chủ” ở Việt Nam như thế này: “Nền dân chủ ở Việt Nam là chế độ dân chủ do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và cầm quyền”. Điều này chẳng khác gì chế độ phong kiến vì vua cũng có thể nói “chế độ phong kiến là chế độ dân chủ do vua và con cháu vua lãnh đạo và cầm quyền”.
Trình độ ngụy biện của “tiến sĩ” Cao Đức Thái quả là mạt hạng (chứ không phải siêu hạng).
Tôi xin mời “tiến sĩ” Cao Đức Thái nói riêng, các “giáo sư”, “tiến sĩ” xã hội chủ nghĩa tranh luận, viết bài phản biện lại bài viết này của tôi, để nhân dân Việt Nam tiếp tục được “sáng mắt, sáng lòng” về tính ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa.
Nếu các vị không dám ra tranh luận, tức là các vị thừa nhận giới lãnh đạo cộng sản đang vi phạm Hiến pháp và pháp luật nghiêm trọng, thừa nhận không có dân chủ, không có quyền con người và quyền công dân ở Việt Nam.
”Có ông trùm đẫn thiếu nữ tuổi teen đến cho lái xe nam, bảo ‘đem đi dùng bao lâu cũng được’ rồi làm việc đưa người cho đường dây.”
*
BBC – Hà Lan điều tra băng đảng Ireland thứ hai đưa lậu người Việt – 3 tháng 11 2019
Trong lúc có thêm tin về vụ 39 công dân Việt Nam chết trong xe tải ở Essex, Anh Quốc, nhà chức trách Hà Lan đã mở lại cuộc điều tra một băng đảng Ireland thứ hai, bị nghi chuyển người Việt vào Anh.
Hôm 6 tháng 8 năm nay, một lái xe tải người Ireland đã bị bắt ở Hook, Hà Lan với 29 người Việt Nam trên thùng xe.
Cảnh sát Hà Lan cho hay 29 người đó đều trên đường di cư bất hợp pháp nhưng người lái xe, ở tuổi ngoài 20, chỉ bị tạm giữ rồi thả.
Cuộc điều tra tạm ngưng hồi tháng 8 nay được mở lại với nghi vấn nhóm Ireland này cũng đưa người từ Bỉ sang đảo Ireland.
Theo trang The Irish Sun (03/11/2019), công tố viên Hà Lan đang xem xét việc có ra lệnh truy nã châu Âu với lái xe người Ireland kia hay là không.
Họ nghi ngờ rằng đây cũng là một đường dây buôn lậu người khác nữa từ lục địa châu Âu sang các đảo Anh và Ireland.
Một lái xe khác bị giữ hồi tháng 7 tại Bỉ với 20 người nhập cư lậu trốn trên thùng xe.
Trang Irish Sun trong một bài khác cùng ngày 03/11 cũng mô tả các ông trùm băng đảng tuyển dụng, dụ dỗ và cưỡng bức các lái xe trẻ tham gia đường dây buôn người.
Cùng các chuyến xe qua phà là “hành khách” tức di dân lậu vào Anh, với tiền công cho lái xe 500-3000 bảng một đầu người, tuỳ quãng đường.
Có khi lái xe không hề biết thùng xe có di dân lậu vì ông trùm đã bố trí những thời điểm khác nhau để lái xe vắng mặt, như vào quán cà phê bên đường, tạo cơ hội cho người di dân chui lên xe.
Nhưng đó là những trường hợp đưa người nhỏ lẻ.
Còn để vận chuyển hàng chục người, lái xe phải hợp tác kỹ với băng đảng và đôi khi họ làm vậy do bị mua chuộc bằng tiền, ma tuý và tình dục.
Có ông trùm đẫn thiếu nữ tuổi teen đến cho lái xe nam, bảo “đem đi dùng bao lâu cũng được” rồi làm việc đưa người cho đường dây.
Một lái xe cao niên hơn, dân Ireland, nói ông đã bị băng đảng tiếp xúc hàng chục lần những năm qua với đề nghị tham gia đường dây buôn người.
Các báo Ireland không nói 29 người Việt bị giữ trong vụ hồi tháng 8 ở Hà Lan nay ở đâu.
Tuy nhiên, theo tìm hiểu của BBC, các khu lán trại ở gần Lille, Pháp, và những cộng đồng nhập cư ở Paris, hiện là nơi tạm trú và điểm chờ xe hàng cho không ít người Việt tìm cách sang Anh.
Được biết dù một số gia đình ở Việt Nam đã nhận tin từ Anh rằng con em họ có trong số 39 người chết ở Grays, Essex, công tác xác định danh tính toàn bộ các tử thi vẫn tiếp tục.
Theo BBC nội địa, người chủ trì hoạt động này là bà Caroline Beasley-Murray, Pháp y viên Hoàng gia cao cấp (HM Senior Coroner) của hạt Essex.
Vì vụ việc liên quan đến vùng chủ quyền pháp lý (jurisdiction) của hơn một quốc gia, công tác này sẽ kéo dài hơn thường lệ.
Các anh chị em có thể tham khảo thêm videoclip dài 10:06 phút qua link gốc: https://tinyurl.com/y5x46vdq



