Một chữ Nhẫn có thể dưỡng thân tâm, hãy học Nhẫn để đời này sung túc

Một chữ Nhẫn có thể dưỡng thân tâm, hãy học Nhẫn để đời này sung túc

Hà Châu

Đối đãi và giải quyết vấn đề cũng như nhâm nhi một ly trà ngon, cần bình tĩnh và điềm đạm. Nếu người nông dân trong câu chuyện dưới đây kiềm chế được cơn bực tức, có lẽ ấm trà quý của ông vẫn còn nguyên vẹn.

Một người nông dân được tặng một ấm trà quý giá. Ông ta rất nâng niu món quà, vì sợ mất trộm nên đã đặt ấm trà lên trên đầu giường mỗi khi đi ngủ.

Một lần đang ngủ, ông trở mình, quơ tay làm rơi ấm trà xuống giường, còn cái nắp ấm văng xuống đất. Nửa đêm tỉnh dậy chỉ thấy ấm mà chẳng thấy nắp đâu, ông thất vọng vô cùng, buồn rầu nghĩ: “Nắp ấm rơi xuống đã bị vỡ, vậy còn giữ ấm trà này làm gì nữa?”. Thế là ông nhặt ấm trà trên giường, ném nó ra ngoài cửa sổ rồi ngủ thiếp đi.

Sáng ra, ông mới phát hiện, hóa ra nắp ấm vẫn còn nguyên vẹn trên đôi giày bông bên cạnh giường. Người nông dân hối hận: “Ấm trà tím đã bị ném ra khỏi cửa sổ đêm qua, giờ để lại một cái nắp thì làm gì?”. Tức giận quá, ông đập vỡ luôn cái nắp ấm.

Sau khi ăn sáng, người nông dân vác cái cuốc định đi ra đồng, nhưng khi ông ngước mắt lên, ngạc nhiên làm sao! Cái ấm trà tím đang treo lơ lửng trên cành cây bên ngoài cửa sổ…

***

Trong cuộc sống, một số người vì quá nóng giận, không kiềm chế được cảm xúc nên đã hành động bồng bột, khiến kết quả trở nên tệ hại và sau đó là hối hận khôn nguôi.

Người xưa có câu: “Nhẫn một lúc gió êm sóng lặng, lùi một bước biển rộng trời cao”. Đối diện với mất mát to lớn và mâu thuẫn gay gắt, nếu bạn giữ được tâm thái bình hoà, điềm tĩnh thì có lẽ cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra.

Bình tĩnh bao nhiêu thì cuộc đời bạn sẽ bớt hối tiếc bấy nhiêu.

Khoan dung bao nhiêu thì ngày tháng của bạn sẽ rộng dài bấy nhiêu.

Nhẫn là đạm bạc nên có thể dưỡng thân.

Nhẫn là không màng danh lợi nên có thể dưỡng tâm.

Nhẫn là chịu khổ chịu khó nên sẽ sung túc. Người biết nhẫn sẽ bách tà bất xâm.

Ngoại trưởng Mỹ kêu gọi ASEAN đừng để Trung Quốc ‘lấn át’ trên Biển Đông

Ngoại trưởng Mỹ kêu gọi ASEAN đừng để Trung Quốc ‘lấn át’ trên Biển Đông

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo hôm 10/9 kêu gọi các quốc gia ASEAN cắt đứt quan hệ với các công ty Trung Quốc liên quan đến việc xây dựng các đảo trên Biển Đông. Kêu gọi này được đưa ra vài tuần sau khi Mỹ liệt tên hai chục công ty hoạt động ở vùng biển tranh chấp vào danh sách đen.

Phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo được đưa ra tại một hội nghị thượng đỉnh khu vực diễn ra trong bối cảnh bị che phủ bởi những mâu thuẫn gay gắt Mỹ-Trung về nhiều vấn đề từ thương mại cho đến virus corona.

Ngoài ra, Mỹ-Trung cũng làm Biển Đông ‘dậy sóng’ với việc Hoa Kỳ vào tháng trước trừng phạt 24 công ty quốc doanh Trung Quốc mà Washington cho là đã giúp Bắc Kinh quân sự hóa vùng biển tranh chấp này.

Ông Pompeo cho rằng đã đến lúc ASEAN nên xem xét lại mối quan hệ của họ với các công ty này:

“Đừng chỉ lên tiếng, mà hãy hành động. Hãy xem xét lại các giao dịch kinh doanh với các công ty Trung Quốc bắt nạt các quốc gia ASEAN ven biển ở Biển Đông. Đừng để đảng Cộng sản Trung Quốc lấn át chúng ta và người dân của chúng ta.”

Xem thêm: https://bit.ly/3hoFUeI

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc voavn6.com để vượt tường lửa)

Image may contain: 1 person, text

Đài Á Châu Tự Do Các luật sư bào chữa cho người dân Đồng Tâm bị theo dõi sau khi rời tòa

Đài Á Châu Tự Do

Các luật sư bào chữa cho người dân Đồng Tâm bị theo dõi sau khi rời tòa

Chiều 10-9-2020, sau 4 ngày diễn ra phiên tòa xử 29 người dân Đồng Tâm các luật sư ra về thì bị ít nhất 4 người lạ mặt, mặc thường phục đeo bám và theo dõi cho đến khi về tới văn phòng luật sư Ngô Anh Tuấn.

Một số nhà hoạt động đã ngay lập tức báo động chuyện này lên mạng xã hội Facebook. Luật sư Ngô Anh Tuấn khi vừa về tới văn phòng đã nói với phóng viên đài Á Châu Tự Do như sau:

“Chúng tôi không biết họ là ai nhưng cái này họ theo chúng tôi ngay từ khi ra khỏi cổng tòa người ta đã theo dõi rồi.

Chúng tôi ngắt 3,4,5… quãng đường rồi mà họ vẫn theo dõi. Khi tôi đi vòng được 2-3 vòng rồi họ vẫn theo dõi.

Đó là một lực lượng nào đó chúng tôi không biết là ai cả. Bây giờ chúng tôi về với tới văn phòng của tôi ngồi rồi, các luật sư ở đây cũng rất là đông đủ rồi.

Tại vì lo lắng một điều là giống như luật sư Mạnh ngày xưa có bị bị ngăn chặn, trấn áp và lấy mất một máy tính (laptop) cho nên là luật sư Mạnh lo lắng.

Chúng tôi ở đây thì cũng chẳng lo sợ gì đâu, cũng chẳng làm sai cũng chẳng lo sợ nhưng các luật sư ở Sài Gòn thì lo sợ điều này điều kia thôi.”

Luật sư Nguyễn Hà Luân cũng viết trên Facebook cá nhân tiết lộ đã có chuyện “xô xát” xảy ra trong tòa án.

“Có vụ xô xát trong toà án, khi các nhân viên công lực giữ chặt USB không cho Luật sư chép lại.

Một nhân viên công lực mặc thường phục xô đẩy luật sư Mạnh và luật sư Miếng.

Tuy nhiên, các anh phải hiểu rằng việc làm đó là vô ích, nội dung chiều nay ghi trong USB không có gì đâu.

Chỉ có lời nói cuối cùng của các bị cáo, cũng đã được ghi chép bằng tay, trên giấy và sẽ được tập hợp lại sau.

Chỉ là muộn hơn một chút mà thôi,” luật sư Nguyễn Hà Luân viết.

Luật sư Tuấn cho biết thêm, vào chiều 10-9 thì những người dân đã nói lời sau cùng và chiều thứ hai ngày 14-9 tòa án Hà Nội sẽ tuyên án.

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 12 people, people sitting, text that says 'MENG #Đong Tâm Các luật su bảo vệ người dân Đông Tâm bi theo doi sau khi rời toa RFA rfa.org/vietnamese RFAVietnam RFAVietnamese rfavietnamese DaiAChauTuDo'

TÒA ÁN HAY CỖ MÁY GIẾT NGƯỜI?

Image may contain: 1 person, on stage and text

TÒA ÁN HAY CỖ MÁY GIẾT NGƯỜI?

Đỗ Ngà

Mới ngày thứ 3 toàn án đã đề nghị mức cho 29 bị cáo, trong đó có 2 án tử hình cho Lê Đình Chức và Lê Đình Công. Trước khi đề nghị mức án cao nhất cho 2 người này thì báo chí cũng đã thi nhau mô tả hành động “giết người” của ông Chức và ông Công. Điều đáng nói là cách mô tả hành động “giết người” của 2 bị cáo đã để lộ cho nhân dân thấy rằng, đây là kịch bản dàn dựng vì có nhiều tình tiết phi logic.

Báo chí cho biết, Chức đã đẩy 3 công an xuống hố sau đó Lê Đình Doanh (án chung thân) châm lửa đốt chậu xăng rồi hắt xuống hố, xăng cháy một lúc thì Lê Đinh Chức là dùng xăng hắt trực tiếp vào đám cháy cứ từ 3 – 5 phút một lần để duy trì ngọn lửa. Yếu tố vô lý ở đây là người ta có thể hắt chậu xăng đang cháy ngùn ngụt mà người thì không bỏng. Còn phi lý hơn nữa, là người ta có thể hắt xăng vào lửa mà không bị lửa táp. Từ những điều phi lý đó, nó tự tố cáo tình tiết này trong bản cáo trạng là bịa đặt. Tòa án dùng chi tiết bịa đặt để đoạt lấy mạng người thì đây nó không còn mang ý nghĩa là “tòa án”, mà nó là một cỗ máy giết người mới đúng.

Năm 2017, khi tiếp xúc cử tri Hải Phòng, ông Nguyễn Xuân Phúc đã thừa nhận “Vụ Đồng Tâm là do chính quyền giải quyết sai pháp luật”. Như vậy, đã sai không chịu sửa mà còn mang súng đạn vào nhà dân bắn giết. Có lẽ vì chỉ giết một mạng người chưa “đã cơn say máu” nên hôm nay họ lại bịa ra một bản cáo trạng vô lý để giết người tiếp. Việc chính quyền sai phạm liên hoàn chỉ vì cố tìm mọi cách giết người làm cho chúng ta không khỏi lạnh gáy.

Qua phiên tòa xét xử 29 bị cáo vụ Đồng Tâm cho thấy, nó không phải là một bộ máy bảo vệ công lý mà đúng hơn thì nó là một cỗ máy giết người. Không phải vụ án Đồng Tâm mà nhiều vụ án khác nó vẫn vận hành như thế mà điển hình là vụ án Hồ Duy Hải. Cáo trạng bịa đặt, vật chứng dàn dựng là những nguyên liệu dùng để hại người chứ không phải là thứ làm nên công lý. Đã vậy, mức độ táo tợn trong cách làm án khống ngày càng nghiêm trọng hơn.

Nhìn vào bộ máy tư pháp CS, có lẽ chúng ta không nên nghĩ đó là nơi bảo vệ công lý nữa mà chúng ta hãy suy nghĩ khác, nó là một cái máy chém phục vụ cho ý đồ bất lương của chính quyền. Khi chính quyền bộc lộ bản chất ăn cướp càng mạnh thì bộ máy tư pháp nó càng lộ rõ bản chất sát nhân táo tợn hơn. Công lý từ bộ máy tư pháp CS ư? Quên đi, đừng mơ mộng hão huyền.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/thu-tuong-vu-dong-tam-la-do-chinh-quyen-giai-quyet-sai-phap-luat-c46a874528.html

https://danviet.vn/le-dinh-chuc-thua-nhan-da-do-xang-xuong-ho-sau-khien-3-canh-sat-hy-sinh-20200907234023039.htm

 

TÒA Ở XỨ THIÊN ĐƯỜNG

Ngô Thứ

PHÁP LUẬT CỦA CHẾ ĐỘ CS LÀ NHƯ THẾ NÀY ĐÂY (Bài của nhà thơ Thái Hạo)

TÒA Ở XỨ THIÊN ĐƯỜNG

Anh con bác cả tôi, cùng tuổi, gọi điện kể: năm ngoái, hắn chạy xe tải, đi suốt, vợ hắn (tức chị dâu tôi), nghe bạn bè thế nào mà lại lén lút ở nhà ghi số đề, ghi được mấy hôm thì bị bắt. Công an ập vào, lục soát, mở két và lấy đi mấy chục triệu rồi đưa cả người đi. Hôm sau họ gọi điện trực tiếp nói chuyện giá cả. Trắng án thì bao nhiêu, án treo bao nhiêu và nếu không muốn mất tiền cũng được, chỉ cần ngồi tù thôi. Tùy chọn.

Và tất nhiên là “chạy”, vì nhà có hai đứa con nhỏ. Nhưng chạy cũng rườm rà lắm, hết cửa này đến ngõ kia, tiền rơi rớt không biết bao nhiêu đoạn. Tôi hỏi, “thế đưa tiền bằng cách nào?”. “Họ cho người đến nhà lấy”. “Công an à?”. “Không biết, mặc thường phục”. “Thế là xong chứ gì”. “Chưa, đó mới là công an thôi; tiền ấy là để làm án, hồ sơ thế nào là do công an điều tra lập. Họ lập có tội hay không là do tiền nhiều hay tiền ít…”. “Rồi sao nữa?”. “Mình đưa tiền, họ lập hồ sơ theo số tiền ấy; sau đó chuyển hồ sơ qua bên bộ phận xét xử. Ở đây cũng phải nôn ra. Mức án nào cũng có giá hết”. Tôi lại hỏi “Nhưng đã chạy bên công an, họ làm “hồ sơ sạch” rồi mà?”. “Làm gì có chuyện ấy, bọn chúng thông đồng nhau, công an sẽ để lại một số tội cho tòa lấy cơ sở mà nọc cổ mình chứ”.

“Tổng hết bao nhiêu?”. “Hơn hai trăm củ”. “Thế còn mấy chục triệu chúng nó lấy từ két sắt thì sao?”. “Thì mất luôn chứ sao!”

Cái lý thuyết “án tại hồ sơ”, hay “trọng chứng hơn trọng cung” không biết đúng ở đâu, chứ riêng xứ này thì chỉ là hàng mã. Luật pháp nhiều lúc đã trả thành quả lựu đạn trong tay những kẻ cầm quyền để đe dọa và cướp bóc trên sự ngu tối hoặc tham lam của người dân. Tại sao họ làm được như thế? Vì toàn trị. Không có một bộ máy tam quyền phân lập được xậy dựng trên nền của tư tưởng dân chủ.

Một vụ án dân sự mà còn như thế, nên một vụ có dính tới chính quyền hoặc chính trị thì việc đổi trắng thay đen, vu oan giáo họa sẽ trở thành hiển nhiên, chỉ cần họ muốn.

Những tù nhân tương lai của đất này! Chúng ta phải cùng nhớ 1 điều, có thể một ngày nào đó “thằng bán tơ” cũng sẽ xuất hiện ở nhà bạn. Một ngày nào đó trên xứ sở bạo tàn và vô luân này, chúng ta sẽ bị tuyên án chỉ vì họ muốn như thế.

Chín mươi triệu người, đừng liếm mật trên lưỡi dao nữa.

Viện kiểm sát đề nghị án tử hình đối với hai người dân Đồng Tâm

 

Viện kiểm sát đề nghị án tử hình đối với hai người dân Đồng Tâm

Sáng 9-9-2020, Viện kiểm sát nhân dân (VKSND) Hà Nội đề nghị mức án tử hình đối với ông Lê Đình Công và ông Lê Đình Chức với cáo buộc “giết người”.

Con ông Công là ông Lê Đình Doanh bị đề nghị mức án chung thân, các mức án bị VKS đề nghị khác gồm ông Bùi Viết Hiểu và Nguyễn Quốc Tiến từ 16-18 năm tù, ông Nguyễn Văn Tuyển 14-16 năm tù với cùng cáo buộc tội danh như trên.

Bị cáo Lê Đình Công và Lê Đình Chức bị VKS đề nghị tử hình; 19 người được đề nghị đổi tội danh truy tố từ Giết người sang Chống người thi hành công vụ.

Theo VnExpress, VKS đề nghị thay đổi tội danh 19 người từ “giết người” thành “Chống người thi hành công vụ” bị đề nghị mức án thấp nhất từ 18-26 tháng tù cho hưởng án treo, mức cao nhất 6-7 năm tù.

Có 4 người bị đề nghị mức 15-18 tháng tù cho hưởng án treo gồm các ông bà: Lê Đình Hiển, Bùi Viết Tiến, Nguyễn Thị Dung, Trần Thị Phượng.

Theo tường thuật của báo Tuổi trẻ, trong 3 ngày diễn ra phiên tòa các ông Lê Đình Công và Bùi Viết Hiểu không nhận tội, nhưng VKS lại nhận định đây là hành vi “quanh co chối tội”.

Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 1 person, text

 Ông Bùi Viết Hiểu: Tôi không thấy ông Lê Đình Kình cầm lựu đạn!

Đài Á Châu Tự Do

 Ông Bùi Viết Hiểu: Tôi không thấy ông Lê Đình Kình cầm lựu đạn!

Hôm 8-9, ông Bùi Viết Hiểu, nhân chứng duy nhất ở cùng với thủ lĩnh tinh thần của người dân Đồng Tâm trước khi bị Cảnh sát cơ động bắn chết cho biết, ông không hề nhìn thấy ông Kình cầm lựu đạn và không ai đưa cho ông lựu đạn cả.

Theo biên bản ghi lại nội dung phiên tòa được luật sư Ngô Anh Tuấn phổ biến, luật sư Hà Huy Sơn hỏi ông Bùi Viết Hiểu về giờ phút cuối cùng của ông Lê Đình Kình.

“Cáo trạng nêu không đúng. Ông Kình bị bắn từ phía trước. Con cháu không bao giờ giao lựu đạn cho ông,” – ông Hiểu đáp.

Luật sư Sơn hỏi: “Vậy ông Kình cầm gì?”

– “Ông Kình cầm gậy đinh ba, phải dựa vào tường”, ông Hiểu trả lời.

“Ông có thấy ông Kình cầm lựu đạn không? – “Không!” – ông Hiểu đáp ngắn gọn.

Cựu binh Qđnd Việt Nam Bùi Viết Hiểu cũng nói rõ về các vết thương của mình:

“Sau khi ông Kình bị chết và chó tha đi thì họ bắn vào chân tôi và bắn thẳng vào ngực tôi nhưng đạn sượt nên không vào tim mà xuống sườn nên không chết.

Tôi bị thủng 3 lỗ hành tá tràng, hai lỗ đại tràng”

Luật sư Sơn: “Ông có thể mô tả loại súng?”

“Tôi chỉ thấy nòng súng to như cổ tay!” – ông Hiểu nói.

Hỏi : Kinh nghiệm đi bộ đội ông nghĩ đó là loại súng gì?

Đáp: Đây là không phải là súng bộ binh mà là loại súng chạm nổ, chạm đâu nổ đấy để gây sát thương.

Việc có hay không lựu đạn trên tay ông Lê Đình Kình là chi tiết rất quan trọng dẫn đến việc cảnh sát cơ động nổ súng bắn nhiều viên về phía ông, tuy nhiên ông Hiểu khẳng định không có chuyện này.

Báo Dân trí ngày 12-6-2020 tường thuật không đúng về vụ việc sau khi có bản Kết luận điều tra như sau;

“Ngoài ra, rạng sáng ngày 9/01/2020, khi lực lượng thi hành nhiệm vụ tiến hành ngăn chặn, trấn áp, bắt giữ các đối tượng tấn công tại nhà Lê Đình Kình, Kình đã sử dụng tuýp sắt gắn dao phóng lợn, 1 quả lựu đạn tấn công lực lượng công an.

Hành vi của Lê Đình Kình đã cấu thành tội “Giết người”, quy định tại Khoản 1 – Điều 123 – Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, Lê Đình Kinh đã chết nên cơ quan điều tra không để cập xử lý đối với Lê Đình Kình.”

Bạn nghĩ sao?

Bạn có thể nhấn vào các hashtag bên dưới để xem các bài viết khác về vụ Đồng Tâm: #RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 1 person

 Luật sư: 19 trong 29 bị cáo Đồng Tâm nói bị bức cung, nhục hình

 

 Luật sư: 19 trong 29 bị cáo Đồng Tâm nói bị bức cung, nhục hình

Một Luật sư vào trưa ngày 9-9-2020 tiết lộ một chi tiết bất ngờ xảy ra vào cuối giờ xử ngày thứ 2 (8-9) trong vụ án Đồng Tâm đó là các bị cáo đồng loạt khẳng định mình bị bức cung, nhục hình.

Luật sư Đặng Đình Mạnh tường thuật lại trên Facebook cá nhân:

“Lúc 6h20′, trời Hà Nội đã tối hẳn. Trong phiên tòa có một luật sư lớn tuổi đã đề nghị cho nghỉ vì đã quá trễ, nhưng chủ tọa bác, cho phiên tòa tiếp tục.

– Chủ tọa : Mời các luật sư tham gia xét hỏi.

Im lặng.

– Chủ tọa : Nếu các luật sư không còn câu hỏi thì …

– Luật sư Đặng Đình Mạnh giơ tay : Xin phép hội đồng xét xử, tôi tham gia xét hỏi.

– Chủ tọa : Nhưng luật sư đã tham gia xét hỏi rồi.

– LS Đặng Đình Mạnh : Nhưng luật không hạn chế việc xét hỏi của luật sư. Hơn nữa, câu hỏi này phát sinh trong quá trình theo dõi sự xét hỏi của đồng nghiệp. Tuy vậy, tôi chỉ xin hỏi 1 câu ngắn – quay xuống hàng ghế những người bị truy tố

– Tôi hỏi một câu chung với tất cả 29 bị cáo : Nếu những ai CÓ bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì ngồi yên. Nếu những ai KHÔNG bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì vui lòng giơ tay.

1,2 … rồi 10 cánh tay giơ lên. Nhưng vẫn có đến 19 cánh tay còn lại vẫn giữ xuôi theo người. Có lẽ, họ có nhiều điều muốn nói hơn là cái giơ tay.

Đó là lý do mà chúng tôi ước mong có nhiều luật sư đồng nghiệp hơn tham gia những phiên tòa như thế này để cùng lắng nghe họ, khi mà hoàn cảnh xã hội chưa cho phép luật sư bảo vệ được họ như thiên chức nghề nghiệp.”

Các thông tin này đều không được báo đài nhà nước Việt Nam đăng tải. Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

* Chú thích ảnh: Luật sư Lê Văn Luân là người đứng, kế bên là luật sư Đặng Đình Mạnh và thứ ba là luật sư Nguyễn văn Miếng.

Image may contain: 6 people, people standing, text that says 'O RFA Luật su: 19 trong 29 bi cáo Đong Tâm nói bi búc cag, nhuc hình RFA RFAVietnam ravietnamese RFAVietnamese DaiAChauTuDo rfa.org/vietnamese'

XEM LẠI VỤ MỞ RỘNG SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT NĂM 1965

XEM LẠI VỤ MỞ RỘNG SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT NĂM 1965

Đinh Bá Truyền

Năm 1965, vì nhu cầu Quốc phòng, Nội các Nguyễn Cao Kỳ quyết định tăng diện tích sân bay TSN. Chính phủ mua lại 1178 ha đất của dân với giá 35 triệu đồng, và đó là giá thị trường. Tuy thế có một số chủ đất ở Hạnh Thông Tây, sở hữu 508 ha, không muốn bán. Họ đòi ra tòa. Thế là Nội các bèn giao cho Bộ Công chánh mướn luật sư cãi. Cuối cùng tòa phán Bộ Công chánh phải mua 508 ha đất đó với giá 15 triệu đồng, tức là hơn giá thị trường một tí.

Điều đấy cho thấy Chính quyền VNCH xử lý vấn đề đất đai rất nhân văn, không hề dùng sức mạnh hay bạo lực để cưỡng chế, dù rằng dùng cho mục đích quốc phòng.

Trở lại vụ Đồng Tâm, sở đất đồng Sênh thuộc diện tranh chấp giữa Bộ Quốc phòng VN và nhân dân Đồng Tâm. Rõ ràng đây chỉ là tranh chấp dân sự. Đúng ra nên kéo ra tòa (tất nhiên là ở nước Văn minh). Chắc chắn Bộ QP họ biết đuối lý, thế nên tranh chấp dân sự bùng lên thành bạo lực và đến nay thì là án hình sự.

Nhà cầm quyền CS đã quyết liệt dùng bạo lực với nhân dân Đồng Tâm, và họ dùng tòa án của họ để khủng bố dân oan mất đất trên cả nước.

Bạo lực sẽ dẫn đến bạo lực. Con cháu của tất cả dân oan mất đất trên toàn cõi VN chắc chắn sẽ ghi nỗi hận thù ấy vào óc và tim. Một ngày nào đó, sẽ có ngày đó, thanh toán bằng máu!

Nguồn: Đinh Bá Truyền

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3899769090039721&id=100000200045190

Image may contain: outdoor and nature

Câu chuyện về ba CA bị chết trong giếng chỉ là trò hề xạo láo để giết và kết án thêm nhiều người dân Đồng Tâm

Câu chuyện về ba CA bị chết trong giếng chỉ là trò hề xạo láo để giết và kết án thêm nhiều người dân Đồng Tâm, cũng như hợp thức hóa cuộc thảm sát với ông Kình, một đảng viên có 65 tuổi đảng

– Kịch bản đầu tiên đưa ra là 3 chiến sĩ té vô hố chông chết, nhưng dân làng cho biết không có hố chông nào cả, CA liền chuyển kịch bản sang chết trong giết trời và chết do xăng….

– Đốt chết ra tro 3 con người cần cở 3 tới 4 giờ. Tại sao một ngàn quân thấy mà không cứu đồng đội? Đứng đó nhìn ư? Con người hay súc vật vậy?

– Đốt ra tro 3 con người cần bao nhiêu lít xăng, vài chậu xăng bé tí ư?

– Một ngàn quân súng ống đầy đủ, trang bị tận răng nửa đêm xông vô làng. Người dân có cơ hội đi đổ xăng đốt ai không trước 1000 họng súng?

– Người dân Đồng Tâm bê chậu xăng đã châm lửa tạt xuống hố sao họ không bị bỏng? Trò hề Lê Văn Tám bị vạch mặt lâu rồi sao xài quài zậy?

– Báo chí không có lấy một tấm ảnh về vụ 3 chiến sĩ cháy đen mà phải đồng loạt đi ăn cắp hình một thợ điện bị cháy tại Nam Phi.

– Hố cháy suốt 4 giờ sao dây điện còn nguyên? hay dây điện mua của Tôn ngộ không? Mà sao tường của hố không hề ám khói

Tóm lại, không có cái chết nào cả. Một trò hề dàn dựng vụng về và ngu xuẩn…

Ông Lê Đình Công: “Tôi bị đánh mười ngày như một!”

Ông Lê Đình Công: “Tôi bị đánh mười ngày như một!”

Tối ngày 8-9-2020, luật sư Ngô Anh Tuấn công bố bản ghi chép về phiên tòa Đồng Tâm ngày thứ hai cho thấy ông Lê Đình Công khai trong giai đoạn điều tra ông bị đánh hàng ngày bằng dùi cui cao su.

“Bị đánh mười ngày như một. Ông Phạm Việt Anh dùng dùi cui cao su đánh!” – ông Công trả lời câu hỏi của luật sư Đặng Đình Mạnh về việc có hay không bị cơ quan điều tra bức cung nhục hình.

Riêng ông Bùi Viết Hiểu (77 tuổi) khi bị Hội đồng xét xử đặt câu hỏi về nguồn gốc đất đồng Sênh, ông cũng trả lời rõ ràng là:

“Bị cáo là chủ nhiệm Hợp tác xã, bị cáo nắm rõ nguồn gốc 59,6 ha đất đồng Sênh là đất nông nghiệp của người dân Đồng Tâm.

Các cụ cao niên gần 90 tuổi ở địa phương đều công nhận với chúng tôi nội dung trên.”

Ông Hiểu cũng khẳng định việc thành lập Tổ đồng thuận hồi năm 2012 là để chống tham nhũng và nhiều cán bộ ở xã đã phải đi tù trước sự tố cáo của Tổ đồng thuận.

Ông Bùi Viết Hiểu nói thêm:

“Tường rào xung quanh sân bay Miếu Môn đã được quân đội xây xong từ trước tết dương lịch nên kế hoạch bảo vệ xây tường rào chỉ là cái cớ để tấn công những người dân Đồng Tâm để xử lý người biết rõ về nguồn gốc đất đồng Sênh”.

Khi được xem đoạn clip nhận tội trước cơ quan điều tra ông Hiểu khẳng định bị điều tra viên bắt ép: “Tôi nghe rõ và những lời khai này nhưng đó là những lời do điều tra viên bắt tôi phải nói đúng như vậy.”

Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 1 person, text that says 'TTXVN RFA Bị đánh mười ngày nhu' một. Ông Phạm Việt Anh dùng dùi cui cao su đánh! Ông Lê Dình Công TÔA DONG TÂM: ONG LE DINH CONG KHAI BI DÁNH TRONG TRAI TẠM GIAM RFA RFAVietnam I rfavietnamese RFAVietnamese DaiAChauTuDo rfa.org/vietnamese'

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui 

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui 

 

Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh.

 

Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng; Cựu nữ sinh NTH Hồng Đức, Đà Nẵng từ 1969-1975, đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Tựa đề bài viết mới của bà là tên một ca khúc Trịnh Công Sơn. 

 

Tôi thức dậy khi tiếng chim hót ríu rít thật vui tai trên rặng cây cao ở khu rừng thông bên cạnh nhà. Sáng thứ sáu, ngày cuối tuần vui vẻ, tôi mang tâm trạng vui tươi đó khi diện chiếc quần jean và cái áo trắng model hết cỡ để đi làm. Trong tuần, chỉ có ngày thứ sáu là được tự do mặc jean thoải mái, khác với những ngày đầu tuần, lúc nào cũng phải dress up nghiêm túc, lịch sự để gặp gỡ, làm việc với khách hàng. Khách hàng là … thượng đế nên mình không được ăn mặc lè phè.

 

Tôi thật may mắn được làm việc với ông Sếp rất dễ thương, không hề biết làm khó dễ nhân viên là gì.

 

Kể từ dạo công ty tôi làm mở mang thêm mấy dãy lầu, sân bãi đậu xe cũng được nới rộng ra. May quá, văn phòng của Sếp phải dời sang building khác để thuận tiện cho ông trong việc họp hành, giao tiếp với khách hàng hay gặp gỡ các Sếp lớn. Tôi được đưa sang làm ở phòng film, cách văn phòng của Sếp một dãy cơ xưởng lớn. Một mình một cõi, cả tháng chưa thấy mặt Sếp, khi có chuyện gì cần dặn dò, trao đổi thì Sếp điều khiển từ xa, qua mấy cái email là xong. 

 

Công việc trôi chảy nhịp nhàng như thế, tính ra cũng xấp xỉ hai mươi năm rồi, tôi chưa hề bị khiển trách, thỉnh thoảng còn được khen thưởng. Là người phụ nữ da vàng duy nhất của bộ phận Proof-Reading (Đọc bản vẽ) tôi nhận được khá nhiều ưu tiên từ Sếp so với các đồng nghiệp khác màu da, khác màu mắt. Thích nhất là giờ giấc làm việc thật thoải mái. Thay vì mỗi ngày làm tám tiếng, năm ngày một tuần đi đi về về, tôi đã xin làm rút gọn trong bốn ngày, mười tiếng một ngày với lý do nhà xa, mà thật ra là để đỡ “hao xăng” và lại có thêm được một ngày nghỉ, tha hồ mà lang thang lên trang web … buôn dưa leo với mấy “bà tám”. 

 

Giờ có mặt ở bàn làm việc của tôi cũng chẳng bó buộc, tôi không sợ bị đi trễ, không bị áp lực trong công việc và giờ giấc. Tôi biết đó là những ưu đãi trong nghề nghiệp mà không phải ai ước là cũng có được. Đường công danh của tôi, tuy không đạt đến đỉnh như bao người với quyền cao chức trọng, nhưng đó là một công việc tôi yêu thích, với đồng lương xứng đáng so với khả năng và tuổi tác của mình.

 

Lòng hân hoan, thơ thới, tôi lái xe đi qua con đường quen thuộc mà tôi đã đi lại nhiều năm. Buổi sáng sớm, đường phố chưa tấp nập lắm, sương mai còn phủ lờ mờ khiến cảnh vật thật huyền ảo, mùi cỏ mới cắt dịu dàng, thoang thoảng làm tôi ngất ngây. Tôi vặn lớn volume của CD trong xe, lắng nghe âm thanh tiếng nhạc dạo … “… Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …”(TCS) …nghe có lý lắm! 

 

Bỗng nhìn lên kiếng chiếu hậu, ánh đèn màu xanh biếc đang chớp chớp, xoay xoay … Chết cha rồi, cảnh sát! Tôi bình tĩnh đưa tay tắt nhạc, cẩn thận lái xe thêm một đoạn, tìm cách tấp vào một khu shopping bên phải, tắt máy xe và chờ đợi. 

 

Chiếc xe cảnh sát nối đuôi tôi, cũng tấp vào phía sau. Mấy phút sau, một viên cảnh sát người Mỹ trắng cao to với hàm râu xồm xoàm làm khuôn mặt thêm phần oai vệ, nếu tôi không muốn nói là dữ tợn:

– Chào bà , vui lòng cho tôi xem bằng lái xe và giấy bảo hiểm.

Tôi lấy bằng lái xe ra trình. Hắn lịch sự:

– Cám ơn quí bà

 

Rồi đi về phía xe của hắn, đang còn chớp đèn đàng sau. Tôi ngồi yên trong xe mình, cũng chưa rõ mình bị stop vì lý do gì… có lẽ chạy quá tốc độ cho phép?

Không, tôi đâu có nôn nóng gì trên đường đi làm, bao nhiêu năm lái xe tôi chưa hề bị phạt về vụ này mà! Đang toan tính kiếm vài câu xã giao năn nỉ nếu bị hắn phạt quá nặng vì một tội vô cớ nào đó. Cảnh sát mà, họ làm tiền cho ngân sách chính phủ nên tôi đành chấp nhận một cách … lạc quan! Viên cảnh sát trở lại, hỏi tôi:

– Xin bà vui lòng cho tôi biết, tốc độ cho phép của đoạn đường bà đang lái xe, thưa bà!

Trời ơi, gì chớ bài học này, con số 45 miles nằm chình ình trên tấm bản nhỏ phía lề phải, dựng rải rác trên lề đường, có nhắm mắt tôi cũng nằm lòng mà, tuy vậy tôi cũng nhỏ nhẻ, lịch sự:

– Thưa ông, tốc độ cho phép là 45 miles một giờ.

Viên cảnh sát hỏi tiếp:

– Thưa bà, vậy vừa rồi bà đang chạy với tốc độ là bao nhiêu?

Tôi e dè:

– Tốc độ của tôi lúc nãy chừng 50 miles (tôi biết chắc, đây là con số … có thể tha thứ)

Viên cảnh sát nhìn tôi: 

– Thưa bà, bà đã chạy với tốc độ 70 miles một giờ.

Tôi xây xẩm mặt mày, không lắng nghe hắn nói lải nhải gì thêm về luật giao thông … Tôi biết, một khi cảnh sát đã phán là y như tòa án phán, không kiện thưa làm gì cho tốn công mà còn phải trả lệ phí toà án. Nó nói mình chạy 70 miles? Cũng có thể lắm, khi vừa lái xe mà vừa nghe nhạc xập xình, có thể đầu óc hưng phấn nên lỡ trớn … Tôi thầm tính toán, với tốc độ vượt mức cao nghệu như thế, tôi phải chi ra bao nhiêu tiền để đóng phạt cho lần này, chi phí này chúng tôi vẫn gọi đùa là…tiền ngu! 

 

Viên cảnh sát lải nhải một hồi, ông ta trả lại tôi cái bằng lái xe và tấm thẻ bảo hiểm xe. Tôi nhìn đôi mắt màu xanh lá cây biêng biếc của hắn và nghĩ đến những tờ đô la cũng màu xanh như thế phải chi ra một cách oan uổng. Vẫn chưa thấy tờ biên lai phạt màu vàng, không biết hắn xác định tội trạng của mình như thế nào đây, tôi nghe ông tiếp:

– Bà đã chạy quá nhanh trên đoạn đường vắng vẻ này, rất nguy hiểm cho bà.

– Vâng, thưa ông, tôi biết!

– Bà nên luôn nhớ rằng, lúc nào tôi cũng chạy xe sau lưng bà, cẩn thận nhé!

Tôi rủa thầm trong bụng, quái, hắn muốn gì đây mà lên giọng hăm dọa phụ nữ? Cảm giác bực bội len lỏi vào tâm trí.

– Tạm biệt bà, chúc bà một ngày tốt lành!

Ông ta nói xong, đưa bàn tay lông lá ra bắt tay tôi rồi quay lưng đi, không kịp nhận ở tôi một lời cám ơn… giả dối!

 

Tôi kiểm soát lại một lần nữa giấy tờ của mình, nhìn quanh chỗ ngồi trong xe, không có gì rơi rớt. Tôi mở cửa xe bước ra ngoài cẩn thận xem xét, mọi thứ đều OK. Tôi nổ máy xe, lái khỏang năm phút là đến cổng công ty, tâm trạng vẫn còn hoang mang.

 

Lấy chìa khóa mở cửa phòng, việc đầu tiên tôi làm là lục bóp xem lại giấy tờ. Vẫn không thấy tờ giấy phạt ở đâu để biết ngày nào là hết hạn đóng phạt. Có một người đồng sự mang hồ sơ đến giao, hắn hỏi bâng quơ vài câu, tôi vui miệng kể cho hắn nghe sự việc xảy ra sáng nay. Hắn cười lớn:

– Vậy là chị được tha rồi. Hôm nay chị diện đẹp quá, một ngày may mắn cho chị đó!

Tôi nghe và vẫn không tin đó là sự thật, dễ gì tên cảnh sát râu xồm lại bỏ qua một cách vô lý khi hắn đã ngăm nghe là tôi chạy quá tốc độ khủng khiếp như thế.

 

Khoảng chín giờ sáng, Sếp tôi đi họp, tiện đường ông đem một số dụng cụ văn phòng đến giao cho tay thư ký trong phòng tôi. Có lẽ vì khuôn mặt tôi đang còn băn khoăn nên Sếp hỏi:

– Chào cô, mọi chuyện đều tốt chứ, tôi có thể giúp gì cho cô hôm nay không?

Tôi kể lại chuyện gặp cảnh sát sáng nay và chờ ở Sếp một lời an ủi vì mới sang sớm đã bị … hao tài. Ông Sếp hỏi tới hỏi lui:

– Cô chắc là ông ta chỉ trả lại giấy tờ chứ không bắt cô ký giấy phạt chứ?

– Tôi chắc, không ký giấy gì cả.

 

Vậy là cô được tha rồi, may mắn quá! Nếu không, giá chót là cô phải tốn hai trăm đồng cho lần phạt này. Hôm nay chắc tên cảnh sát đó có chuyện vui nên dễ dãi đó, lấn sau cẩn thận nhé!

Tôi vẫn còn bán tin bán nghi, không thể nào tin vào vận đỏ hôm nay. Cho đến ngày hôm sau …

 

…Trưa thứ bảy, tôi được phép đi ra ngoài ăn trưa vì căng tin đóng cửa. Vốn không thích những thức ăn nhanh của Mỹ nên bất đắc dĩ lắm tôi đành phải ghé vào một cửa hàng ăn vội đĩa salad. Trong khi đang chờ lấy order. 

– Xin lỗi bà, cho phép tôi ngồi ghế này được không?

Tôi ngước mắt nhìn, một ông Mỹ đang đứng cạnh bàn tôi và … chính xác là hắn đang hỏi tôi..

Tôi trả lời như một cái máy:

– Được, xin ông cứ tự nhiên

Người đàn ông ngồi xuống, rất thân thiện:

– Chào bà, khỏe chứ!

– Cám ơn ông, tôi cũng thường. Ông khỏe không? 

– Cám ơn bà. Nhà bà ở gần đây sao?

– Công ty tôi làm cách đây chừng 5 phút, thưa ông.

Tôi trả lời rất thờ ơ, người đàn ông vẫn nhìn tôi:

– Bà thật không nhận ra tôi hay sao, bà Nguyễn?

 

Câu hỏi của người đàn ông làm tôi giật mình. Tôi hơi sửng sốt rồi tự hỏi mình, quái, quen biết ở đâu? Sao hắn biết mình họ Nguyễn? Có thể quen mặt vì gặp nhau trong công ty hàng ngày. Tôi dò hỏi:

– Xin lỗi, ông cũng làm ở SGI Inc, phải không?

Người đàn ông cười:

– Bà không nhớ chúng ta mới gặp nhau hôm qua hay sao?

Lúc này tôi mới mở to mắt nhìn, Ah, đôi mắt “màu xanh đô la” và … hàm râu….  Thì ra hôm nay viên cảnh sát mặc thường phục nên tôi không thể nào nhìn ra được người đã stop tôi sáng hôm qua. Tôi tỏ vẻ ân hận:

– À, thật đáng tiếc, chào ông.

Có tiếng người phục vụ gọi tôi lấy thức ăn, người đàn ông đứng lên đi theo:

– Để tôi giúp bà.

Người đàn ông đến quày giúp tôi lấy thức ăn và nhận luôn phần ăn của ông ta bưng về bàn. Chúng tôi cùng ngồi ăn trưa. Tôi vừa dùng đĩa salad của mình vừa lắng nghe. Nét mặt người đàn ông có vẻ bùi ngùi, ông ta nói thật chậm, giọng kể lể, câu chuyện của ông đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:

 

– … Ba tôi là một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ, đã từng tham dự cuộc chiến tranh ở Việt Nam nhiều năm. Mẹ tôi nói Việt Nam ở xa lắm, bên kia bờ đại dương. 

Ngày Ba tôi rời gia đình thì tôi mới năm tuổi, ông đi … và đi mãi không về. Mẹ tôi vật vã, oán hờn cái đất nước bên kia bờ đại dương đã nuốt trọn hình hài của ba tôi. Vì sau nhiều đợt kiếm tìm đều trở về trong thất vọng, thân xác ba tôi vẫn còn nằm lại đâu đó, trong một khu rừng già nhiệt đới hay đã tan tành dưới đạn bom vô tình năm xưa. 

 

Từ đó, mẹ tôi ghét cay đắng những con người từ cái xứ sở đã cướp đi người bà yêu thương. Khi những đoàn người Việt Nam di dân sang đây ồ ạt, bà dạy tôi không được giao tiếp với những đứa bạn mang dòng họ Nguyễn. Theo sự tìm hiểu của bà, đó là dòng họ lớn nhất của người Việt Nam. 

 

Tôi không biết mẹ tôi đúng hay sai, nhưng tôi hiểu là tôi nên làm mẹ vui lòng. Cho đến một ngày … năm năm trước đây, mẹ tôi bị đau thận, cả hai quả thận của bà đều không còn hoạt động được bao lâu nữa.

Bà mỏi mòn chờ một trái thận “từ thiện” thích hợp để kéo dài đời sống. Và … như một định mệnh, hay nói đúng ra là một sự đền bù được Thượng Đế sắp đặt, một phụ nữ bị tai nạn xe hơi qua đời, trong bằng lái xe có dấu hiệu sẵn lòng hiến dâng cả hai trái thận. Mẹ tôi may mắn được ghép một trái thận từ người phụ nữ nào đó, mang họ Nguyễn, cái họ khắc nghiệt mà bà căm ghét từ lâu. Chúng tôi không được phép biết tên vị ân nhân đó, chỉ biết đó là một bà họ Nguyễn. 

 

Thưa bà … mẹ tôi nay sống khỏe mạnh phần đời còn lại với một trái thận mang họ Nguyễn, … như họ của bà đây.

Người đàn ông có đôi mắt xanh biếc ngưng một lát, ông ta nhìn tôi … và tiếp:

– …Sáng hôm qua tôi đã nhìn thấy trong bằng lái xe của bà dòng chữ màu đỏ ORGAN DONOR (Hiến Dâng Nội Tạng), bà Nguyễn … thật cám ơn bà. Xin thay mặt mẹ tôi, thật cám ơn những trái tim nhân ái đến từ bên kia bờ đại dương.

… Nước mắt ướt nhoè khuôn mặt khi tôi nghe lời cám ơn rất trân trọng của người đàn ông. Trong khi thân xác bao người như cha anh và đồng đội của ông đang còn nằm lại trên quê hương tôi. Mấy mươi năm qua rồi, tôi làm sao dám nhận ở anh lời cám ơn hôm nay. Nhưng qua câu chuyện của người đàn ông vừa kể, quả thận được hiến dâng của người phụ nữ họ Nguyễn nào đã cứu được mạng sống của mẹ anh, người đàn bà khác chủng tộc, không quen biết cũng là một hóa giải cho bao ưu phiền bấy lâu. Tôi nghe mà mừng.

 

Chia tay người đàn ông, tôi nhận được thêm ở ông lời cầu chúc:

– Chúa sẽ ban phước lành cho bà!

– Cám ơn ông!

 

Tôi chào ông trở về nơi làm việc. Giữa trưa, bầu trời xanh thẫm, vài cụm mây trắng lang thang trên cao, tia nắng mùa hè xuyên qua cành lá, rơi xuống sân bãi đậu xe. Gió đưa nhẹ cành cây làm bóng nắng lung linh nhảy múa. Tôi bước vào công ty, những bước chân như reo vui.

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …*

 

*Ca từ của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn 

From: Paul.Duong H