THI HÀI VỊ TÂN CHÂN PHÚC- CARLO ACUTIS, LẬP TRÌNH VIÊN VI TÍNH- KHÔNG HỀ BỊ PHÂN HỦY

THI HÀI VỊ TÂN CHÂN PHÚC- CARLO ACUTIS, LẬP TRÌNH VIÊN VI TÍNH- KHÔNG HỀ BỊ PHÂN HỦY

Anh Carlo Acutis, người Ý, sắp được Giáo hội tôn vinh lên bậc Chân Phúc. Sinh thời anh là một “lập trình viên vi tính”, những người yêu mến ngành công nghệ điện toán đã chọn anh làm Đấng Bảo Trợ. Ngày 1/10 vừa qua ngôi mộ của anh đã được khai mở, đó là một thủ tục trước khi diễn ra việc tuyên phong Chân Phúc hoặc Hiển Thánh cho một vị trong Giáo Hội.

Các tín hữu tham dự nghi thức mở huyệt mộ đã hết sức ngỡ ngàng trước điều họ chứng kiến: thi thể của vị thánh trẻ không hề bị phân hủy.

Ông Carlos Acácio Gonçalves Ferreira, người quản lý khu mộ của thánh Carlo, nói rằng thi thể của anh hầu như “hoàn toàn nguyên vẹn”. Ông cũng nói thêm. “Lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta sẽ thấy một vị thánh mặc quần jean, giày thể thao và áo thun. Đây là một thông điệp tuyệt vời cho chúng ta; chúng ta có thể cảm thấy sự thánh thiện không phải là một điều xa vời như các vị tu sĩ trong Tu viện mà là một thanh niên ngoài đời như bao thanh niên khác. Sự thánh thiện có thể nằm trong tầm tay của mọi người vì Thiên Chúa là Chúa của mọi người chúng ta.”

Đức Giám mục Giáo phận Assisi, Đức cha Domenico Sorrentino của đã cử hành thánh lễ mở cửa mộ, nói rằng “hôm nay anh Carlo trở nên hữu hình một lần nữa, vẻ đẹp của sự hiện diện của anh ấy giữa các thiên thần và các thánh. Anh Carlo giúp chúng ta noi theo tấm gương của anh để bước theo Đức Kitô.

Anh Acutis chào đời tại London (Anh) vào ngày 3.5.1991, trong chuyến công tác của cha mẹ là ông bà Andrea và Antonia. Đến tháng 9, họ quay về Milan (Ý). “Con của bà thật đặc biệt!”, mẹ của cậu bé, bà Antonia, thường xuyên nghe được những lời nhận xét như thế từ cha xứ, thầy cô giáo, bạn bè cùng lớp, thậm chí cả người gác cổng tòa nhà nơi họ cư ngụ từ năm 1994 tại Via Ariosto. Hai vị không biết rằng, dù gia đình không thường xuyên đi nhà thờ, con của họ lại một lòng hướng về Chúa Giêsu, nguồn gốc giúp hình thành những phẩm chất vượt trội của đứa trẻ.

Bà Antonia nhớ lại đứa con nhỏ của mình không bao giờ đi ngang cổng một nhà thờ mà không yêu cầu được vào bên trong để viếng Chúa. Bà ngạc nhiên khi phát hiện con trai đọc tiểu sử các vị thánh cũng như Kinh Thánh, và thậm chí còn bất ngờ hơn nữa khi cậu bé bắt đầu đặt ra các câu hỏi mà bà chẳng thể nào trả lời được. Và trong vô thức, người mẹ theo bước chân của con quay về với đức tin. “Tôi không hiểu được sức mạnh đằng sau lòng mộ đạo của con trai. Đứa con vẫn còn quá nhỏ bé nhưng hết sức kiên định về điều mà con muốn”, theo lời người mẹ. Khi 7 tuổi, cậu bé được rước lễ lần đầu. Từ dạo đó trở về sau, dù tuổi còn nhỏ, Acutis chẳng bao giờ quên dự thánh lễ và lần chuỗi mỗi ngày.

Trong quá trình đi học, cậu luôn đạt được những thành tích học tập xuất sắc ở cấp trung học và hoàn thành mọi công việc liên quan đến công tác thiện nguyện, Acutis vẫn có thời gian luyện saxophone, chơi đá bóng, thiết kế các chương trình máy tính, và cũng giống như bất kỳ thanh thiếu niên cùng tuổi khác, cậu thích chơi game. Cậu có thiên hướng về khoa học máy tính và được các kỹ sư thực tập ngợi khen trong quá trình tiếp xúc vì vô cùng sáng dạ. Acutis quan tâm rất nhiều lĩnh vực, từ lập trình, chỉnh sửa phim đến lập website và viết tạp chí định kỳ. Cậu luôn giúp đỡ bạn bè cùng lớp yếu hơn mình và luôn tạo được sự gần gũi đối với mọi người xung quanh.

Acutis đã tạo ra một số website nổi tiếng, để để lan toản Tin Mừng cho mọi người như một nhà truyền giáo thực sự. Thông qua những website của mình, nhà lập trình trẻ đã tìm được cách kết nối với càng nhiều người càng tốt, từ đó lan truyền đức tin.

Đến đầu tháng 10.2006, Acutis ngã bệnh. Gia đình nhanh chóng nhận được kết quả chẩn đoán của bác sĩ: bệnh bạch cầu cấp tính. Acutis biết mình sắp chết và cậu đã nói: “xin hiến dâng những đau khổ mà mình phải chịu cho Đức Giáo Hoàng và Giáo hội, để bỏ qua cõi luyện ngục và đi thẳng lên thiên đàng”. Ngày 12.10, cậu qua đời lúc mới 15 tuổi. Theo ý nguyện của người cậu, gia đình chôn cậu tại Assisi, thành phố của thánh Phanxicô.

Gx. Cần Giờ – DCCT

Dân tị nạn gốc XHCN cảnh báo người Mỹ: Đừng để điều đó xảy ra ở đây

Dân tị nạn gốc XHCN cảnh báo người Mỹ: Đừng để điều đó xảy ra ở đây

Đức Thiện (Theo Fox News)

Những người nhập cư đến từ các nước xã hội chủ nghĩa hiện đã ổn định cuộc sống tại Mỹ nói rằng sự chuyển dịch chính trị gần đây tại xứ cờ hoa đang bắt đầu khiến họ nhớ lại những gì mà họ đã để lại phía sau để rời đi.

Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa diễn ra vào tháng trước là khi ông Maximo Alvarez gốc Cuba đã nhắc nhở người Mỹ cần chống lại chủ nghĩa xã hội đang trỗi dậy.

Tôi đã từng chứng kiến những phong trào giống như thế này trước đây”, ông Maximo Alvarez cảnh báo.

Doanh nhân định cư tại Florida không phải là người duy nhất trốn chạy tới Mỹ từ các quốc gia xã hội chủ nghĩa. Trên mạng xã hội và các cuộc phỏng vấn với Fox News, những người nhập cư khác đã ổn định cuộc sống tại Mỹ nói rằng chuyển dịch chính trị gần đây tại Mỹ – trong đó có đấu tranh giai cấp, bạo loạn và kiểm soát ngôn luận, chưa tính đến những kêu gọi về các chương trình chính phủ mở rộng – đang bắt đầu nhắc họ nhớ về những gì họ đã bỏ lại phía sau.

Và họ mang theo thông điệp giống như ông Alvarez, kêu gọi người Mỹ đừng lặp lại lịch sử.

Venezuela

Cô Elizabeth Rogliani, một phụ nữ trẻ đã rời Venezuela tới Mỹ vào năm 2008 và định cư tại Florida, nói về cố hương: Tại Venezuela, những triệu phú, và bất cứ ai giàu có đều là ‘kẻ thù của nhân dân’”.

Cô Rogliani đã đang sử dụng kênh TikTok cá nhân để cố gắng nói cho mọi người về câu chuyện đó.

Cô Rogliani nói cô nhìn thấy sự tương đồng trong các cuộc tấn công thường xuyên của các chính trị gia Mỹ đối với “những triệu phú và tỷ phú”.

Chia rẽ giai cấp là điều mà Hugo Chavez muốn, để đảm bảo rằng những nhóm người nghèo hơn trong xã hội ghét bỏ bất cứ ai giàu có”, cô Rogliani nói.

Cố Tổng thống Venezuela Hugo Chavez thường tuyên bố rằng trở nên giàu có là xấu.

Ông Chavez định nghĩa chủ nghĩa tư bản là “vương quốc của vị kỷ và bất bình đẳng”, trong khi gọi chủ nghĩa xã hội là “vương quốc của tình yêu, công bằng, đoàn kết, hòa bình và dân chủ thực sự”.

Trước khi ông Chavez trở thành tổng thống năm 1999, Venezuela đã từng là quốc gia giàu có nhất Nam Mỹ. Venezuela cũng có trữ lượng dầu mỏ dưới lòng đất chưa khai thác nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới, kể cả Ả Rập Saudi.

Thế nhưng sau khi ông Chavez cầm quyền hơn một thập kỷ và ban hành các chính sách kiểm soát giá chặt chẽ và thâu tóm các doanh nghiệp tư nhân, đã khiến nền kinh tế sụp đổ. Tháng trước, sau nhiều thập kỷ quản lý yếu kém, giàn khoan dầu cuối cùng của Venezuela đã dừng hoạt động. Hàng triệu người dân quốc gia Nam Mỹ này bây giờ đã phải trốn chạy ra nước ngoài để thoát khỏi cảnh nghèo đói và bạo lực diễn ra trên diện rộng.

Cô Rogliani nói rằng tại Mỹ, nỗi sợ lớn nhất của cô không phải đến từ bất kỳ một đề xuất chính sách nào mà là đến từ cách ứng xử văn hóa nói chung.

Chứng kiến những kẻ bạo động đập phá các tượng đài… nó rất tương tự [như ở Venezuela]”, cô Rogliani nói.

Trong trang sử ít người biết đến, chính quyền Chavez vào năm 2002 đã chính thức đổi tên “Ngày Columbus” thành “Ngày Kháng chiến Bản địa”.

Năm 2004, tượng Columbus tại Venezuela đã bị kéo đổ. Đám đông náo loạn đã làm việc này. Họ được khuyến khích bởi những phát ngôn của ông Chavez, cô Rogliani nói.

Tất nhiên, nguồn cơn của bất ổn tại Mỹ là rất khác và là điều đặc trưng tại đây. Các nhà hoạt động nhiều năm qua đã gây áp lực để phá bỏ các tượng đài tưởng niệm các nhân vật lịch sử thuộc lực lượng Liên minh miền Nam trong cuộc nội chiến Mỹ (1861-1865), kêu gọi nước Mỹ không nên vinh danh những người từng chiến đấu bảo vệ chủ nghĩa nô lệ. Tuy nhiên, nỗ lực này đã được mở rộng trong những tháng gần đây nhắm tới cả các nhân vật lịch sử ít gây tranh cãi hơn nhưng có liên quan tới chủ nghĩa nô lệ hoặc các thể chế khác. Trong khi đó, các cuộc biểu tình và cướp phá bùng phát tại nhiều thành phố ở Mỹ trong mùa hè này xuất phát từ sự giận dữ về bất công chủng tộc và hành vi bạo hành của cảnh sát, sau khi người đàn ông da đen George Floyd tại Minneapolis chết dưới tay cảnh sát.

Một số cuộc biểu tình vẫn là ôn hòa, nhưng trong các thành phố như Chicago, Portland và Seattle, biểu tình đã biến thành bạo loạn trong nhiều tháng.

Cô Rogliani nói thêm rằng sự bất ổn như vậy có thể bị lợi dụng. Ông Chavez đã khuyến khích những tư duy đấu tranh bạo động như vậy bởi vì ông ta nhìn thấy đám đông tức giận là một công cụ chính trị đắc lực.

Nicaragua

Nhiều quốc gia Mỹ Latinh đã từng chứng kiến làn sóng người dân trốn chạy hàng loạt để thoát khỏi chủ nghĩa xã hội. Nicaragua là một trong số đó.

Ông Roberto Bendana, một người nhập cư Nicaragua đang sống tại bang Texas, nói với Fox News về tình hình bạo lực gần đây ở Mỹ: “Những gì chúng ta chứng kiến bây giờ, tất cả đều có đặc điểm giống với điều tôi đã thấy ở đó… bạo lực, cướp phá, phá hủy tài sản tư nhân.

Ông Bendana đã rời bỏ Nicaragua sau khi những người xã hội chủ nghĩa cách mạng lên cầm quyền vào năm 1981 và tịch thu đồn điền cafe của cha ông.

Thậm chí cả những lá cờ! Những người biểu tình tại Mỹ đang sử dụng những lá cờ màu đỏ và đen”, ông Bendana nói, nhấn mạnh rằng các cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa Nicaragua cũng đã sử dụng những lá cờ với màu sắc tương tự.

Cuba

Từ khi ông Fidel Castro lên cầm quyền vào năm 1959, hơn một triệu người Cuba đã trốn chạy ra nước ngoài, trong số đó có ông Maximo Alvarez.

Tôi đã nghe những lời hứa của Fidel Castro và tôi không bao giờ có thể quên được tất cả những người đã lớn lên quanh tôi… những người đã chịu đau khổ, đói khát và chết chóc bởi vì họ tin vào những lời hứa sáo rỗng đó, ông Alvarez nói trong bài phát biểu tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa hồi tháng Tám.

Các bạn có thể vẫn nghe thấy thanh âm của những lời hứa hão huyền này. Nó là âm thanh của những con sóng trên đại dương mênh mông mang theo những gia đình bám víu vào những mảnh gỗ. Nó là âm thanh của những giọt nước mắt rơi xuống trang giấy của tờ đơn xin được trở thành công dân Mỹ”, ông Alvarez nói thêm.

Cha tôi mới học hết lớp sáu đã nói với tôi rằng đừng đánh mất nơi này”, ông Alvarez nói về nước Mỹ. “Gia đình tôi đã nếm trải việc phải từ bỏ những gì chúng tôi kiếm được một cách chính đáng”.

Ông Alvarez dù xuất thân nghèo khó, đã sáng lập được công ty Sunshine Gasoline và trở thành triệu phúÔng nhấn mạnh rằng ông Joe Biden đề xuất “các loại thuế mới hàng nghìn tỷ USD”.

Trung Quốc

Bà Lily Tang Williams, một người nhập cư từ Trung Quốc đang sống tại bang New Hampshire, đã từng trải qua thời kỳ “Cách mạng Văn hóa” và các chính sách kinh tế của ông Mao Trạch Đông.

Bà Tang nói bà thấy có sự tương đồng giữa Trung Quốc thời Mao với thực trạng bất ổn tại Mỹ ngày nay.

Bạo loạn, cướp phá, phá hủy tài sản, đó là điểm rất giống nhau. Điều đó khiến tôi sợ hãi bởi vì tôi đã trải qua như thếbà Tang nói. “Những người tấn công các doanh nghiệp nhỏ trong các thành phố, các bạn thấy họ lấy đi tài sản tư nhân, và họ nói ‘chúng tôi xứng đáng có thứ này. Đây là các khoản bồi thường’. Và đó là cách làm kiểu Marxist. Đó là lời xin lỗi trước họng súng”.

Gần đây, những người biểu tình tại D.C đã xáp lại gần người dân tại một quán ăn và yêu cầu họ giơ nắm đấm biểu thị ủng hộ người biểu tình; những ai từ chối làm thế đã bị quấy rối.

Bà Tang đề cập tới khái niệm “im lặng là bạo lực”. “Bạn không thể giữ im lặng. Bạn phải công khai đồng ý với họ. Điều đó cơ bản không phải là điều đúng tại Mỹ”, bà Tang nói. “Chiến thuật mà họ sử dụng rất Marxist, rất cộng sản. Họ đã làm điều này ở Trung Quốc. Mọi người phải là PC”.

Tự do ngôn luận, tự do suy nghĩ và tự do tư tưởng – đó là những điều làm nước Mỹ vĩ đại. Chúng ta không phải lúc nào cũng đồng ý với nhau, nhưng chúng ta nên có thể có một cuộc thảo luận dân sự”, bà Tang nói.

Tôi có một vài người bạn tham dự Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa. Họ đã bị quấy rối khi vừa bước ra khỏi hội trường. Ơn Chúa họ đã không làm sao… Nhưng điều đó thật đáng sợ, bà Tang nói.

Trong cùng đêm đó, những người biểu tình đã quấy rối Thượng nghị sĩ Rand Paul và phu nhân Kelley Paul. Bà Kelley đã gọi thời điểm đó là “khoảnh khắc khủng khiếp nhất” trong đời bà.

Bà Tang cho rằng một số người Mỹ đang mê mệt với chủ nghĩa xã hội chỉ bởi vì họ chưa từng có kinh nghiệm sống trong chế độ đó.

Mọi người ở đây được phép biểu tình hòa bình. Những người biểu tình này không đánh giá cao sự tự do mà họ có được trong đất nước này. … Họ chưa bao giờ bị đói, nghèo đói thực sự”, bà Tang nói.

Đức Thiện (Theo Fox News)

From: TU PHUNG  

CỐ GẮNG LÀM CON CÁI HIỀN LÀNH CỦA CHÚA

CỐ GẮNG LÀM CON CÁI HIỀN LÀNH CỦA CHÚA

 Tuyết Mai

Ở tuổi từng trải đời thì chúng ta nghiệm ra một điều là khuyên người trẻ tuổi cố gắng tập suy nghĩ chậm lại một tí, nói chậm lại tí và làm mọi việc chậm lại thì sẽ tốt đẹp hơn thay và sẽ có ít nhà bị đốt cháy hơn. Có thế thì sự dữ nếu có cũng sẽ đến chậm hơn vì phần lớn là do lỗi ở chúng ta ứng xử nhanh quá mà người mình có câu “Giận quá mất khôn”, “Dục tốc bất đạt”.

**

Quả cuộc đời thì cho đến tuổi già gần đất xa trời nhưng chúng ta cũng không ngừng học hỏi; lý do đơn giản chỉ là để tìm bình an cho chính mình và cho gia đình cùng mọi người chung quanh. Người hiền lành thì dễ dàng thành công hơn ở đời. Lại luôn được mọi người quý mến và nếu gặp người khôn ngoan thì đỡ cực hơn.

**

Vả người luôn kiểm soát được sự giận dữ của mình thì luôn làm cho gia đình hạnh phúc. Vợ chồng thuận hòa; con cái chúng sẽ luôn tìm đến cha mẹ để hỏi ý kiến, nghe lời cố vấn khôn ngoan; giúp cho chúng có được quyết định đúng đắn hơn để sống đời bình an vì tin tưởng các ngài có nhiều kinh nghiệm. Nhưng hạnh phúc hơn cả vẫn là chúng có cha mẹ biết thông cảm và dễ dàng để nói chuyện với. Người có tánh hiền lành cũng thường là người giảng hòa cho người khác, giúp cho mọi người có được sự thoải mái, cảm thông khi ở gần và sống cùng.

Một người biết tánh của mình xấu hay dễ nổi giận thì cần biết để phục thiện, càng sớm càng tốt. Cố gắng sửa đổi để mọi người trong nhà luôn có được bình an và vui vẻ. Ai sống ở trên đời mà không có mối lắng lo, có nỗi buồn phiền, trách nhiệm và bổn phận để gánh vác và phải chu toàn.

**

Chứng minh rất rõ ràng là hầu như sau mọi sự việc la ó, cãi vả, to tiếng với nhau, đập bể đổ đồ đạc trong nhà, với bộ mặt đầy sát khí làm cho mọi người hoảng sợ đứng tim. Vợ thì sợ phát run ôm mặt khóc; còn các con thì đứa lớn ôm đứa bé hơn chúng cũng không dám khóc thành tiếng. Nhưng rồi lần nào cũng như lần nào thì ít giờ sau đó chúng ta hối hận một cách rất khó chịu tâm can và ước gì mình hành xử chậm lại một tí sẽ không có xẩy ra cớ sự; sẽ không để lại ấn tượng xấu xa thêm trong đầu óc của con cái. Mà biết chắc rằng cách hành xử dữ tợn, hung bạo, thiếu kiểm soát của chúng ta đã gây ra biết bao nhiêu đau thương, tan vỡ hạnh phúc gia đình nếu vẫn cố tình không sửa đổi.

**

Thường những người luôn cho mình là quan trọng, là cái rốn của vũ trụ từ trong nhà cho đến ngoài xã hội là thành phần con cưng trong gia đình giàu có mà suốt từ tuổi ấu thơ được cha mẹ cưng chiều, đã làm lơ những tánh hư, tật xấu của con mình mà không hề sửa dạy. Nên lớn lên đã quá quen với chủ nghĩa sống cá nhân, ích kỷ và ngang bướng. Mà cả đời sống như thế thì thật sẽ là cô đơn biết bao nhiêu; phí cả công trình mà Thiên Chúa đã tác tạo nên ta cho có hình hài giống Chúa nhưng lại thiếu trái tim nhân hậu.

**

Buồn thay cho con người ở mọi thời đại luôn vẫn có những cỏ lùng sống chung với lúa tốt. Người ngoại giáo họ có câu mà chúng ta không đồng ý vì nó là lời biện hộ cho cái nết xấu của người mà thôi đó là “Khẩu xà mà tâm phật”. Ý chỉ người luôn miệng chửi bới người ta nhưng tâm thì hiền lành như ông Phật. Cuộc đời trần gian này quả là ngắn ngủi nên khuyên hết thảy mọi người cố gắng sống trong sự tử tế, tốt lành, yêu người và yêu đời- trước là cho sức khoẻ của chính mình sau gia đình được hưởng hạnh phúc lây. Như “cây tốt sẽ cho trái tốt” là điều chắc chắn.

**

Sống tốt để làm gương cho con cái, cháu chắt chúng học bắt chước theo và rồi những mảnh đời bất hạnh sống ngoài chợ đời cũng được hưởng lây nhờ vào tấm chân tình, có trái tim luôn mở rộng để chia sẻ, để yêu thương. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

2 tháng 10, 2020

—————————————

Xin bấm vào mã số để cùng hát:

Cuộc Đời Ngắn Ngủi

THÁNG 10 CÙNG NHAU DÂNG KINH MÂN CÔI LÊN ĐỨC MARIA MẸ CHÚNG TA

THÁNG 10 CÙNG NHAU DÂNG KINH

MÂN CÔI LÊN ĐỨC MARIA MẸ CHÚNG TA

Tuyết Mai

Đức Mẹ Maria đã mở chiến dịch đọc kinh Mân Côi bắt đầu từ làng Fatima, qua 3 trẻ nhỏ vì thế giới ngày càng tội lỗi, càng làm cho Thiên Chúa nổi giận. Lẽ đương nhiên người con nào làm lỗi thì phải chuẩn bị tinh thần và thái độ để bước vào tòa Giải Tội, để xin Chúa tha thứ tội.

**

Cảm tạ Đức Mẹ Maria Ngài đã tìm ra phương cách hơn cả tuyệt vời giúp cho con cái Mẹ trên toàn cầu có thể xoa dịu, làm vơi đi cơn giận của Thiên Chúa. Đó là Mẹ ban cho con cái trần gian của Mẹ tràng chuỗi Mân Côi – Như một bửu bối giữ trong người có thể chống trả mọi sự dữ, mọi cạm bẫy và mọi thử thách ở mọi lúc, mọi nơi vì chúng quỷ chúng luôn là rình rập, giăng bẫy cả ngày lẫn đêm.

**

Trong thời buổi của ngày hôm nay chúng ta ai cũng khao khát có được cuộc sống hòa bình, tự do, no ấm; chấm dứt dịch bệnh Covid-19 thì con người mới có thể bình yên mà sống cuộc sống bình thường . Mới có thể phục hưng và tái tạo một quốc gia hay một thế giới hưng thịnh hơn để không còn ai phải bị sống trong cảnh đói nghèo. Có được tự do tôn giáo và người người sống tôn trọng lẫn nhau; trong lẽ công bằng, trong tinh thần xây dựng; yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nhau.

**

Muốn được thế thì Đức Mẹ Maria luôn thiết tha kêu gọi hết thảy con cái của Mẹ hãy siêng năng lần chuỗi, đọc kinh Mân Côi cả ngày lẫn đêm. Để giúp chúng ta tránh xa được mọi sự cám dỗ, mọi dịp tội bắt nguồn tự sự suy nghĩ tội lỗi do 2 con mắt mà ra. Lũ quỷ chúng làm việc siêng năng lắm; nghĩ ra đủ mưu kế để tạo cơ hội gieo rắc, cấy mầm tội lỗi vào đầu của chúng ta.

**

Chúng ta hãy cùng động viên nhau thêm lòng hăng say làm chiến dịch đọc kinh Mân Côi ở từng nhà, từng giáo họ và từng giáo xứ trong suốt tháng 10 này nhé! Riêng đối với Thiên Chúa Cha khi nghe lời kinh Mân Côi cất lên thì chắc hẳn làm cho Người thêm ấm lòng, mãn nguyện và cảm thấy yêu thương chúng ta hơn. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

2 tháng 10, 2020

———————————————-

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

(Hay giúp cho các bệnh nhân nằm trên giường bệnh không thể tự đọc kinh được)

Kinh Lậy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh

Vấn nạn người tố cáo bị ngược đãi, đe dọa, trả thù qua vụ giảng viên Phạm Đình Quý

Vấn nạn người tố cáo bị ngược đãi, đe dọa, trả thù qua vụ giảng viên Phạm Đình Quý
RFA.ORG

Truyền thông trong nước vào ngày 30/9 dẫn nguồn từ Công an tỉnh Đắk Lắk cho hay cơ quan này vừa có lệnh bắt khẩn cấp đối với Tiến sĩ Phạm Đình Quý, giảng viên trường Đại học Tôn Đức Thắng, để điều tra hành vi vu khống người khác theo điều 156 Bộ luật Hình sự.

Theo báo Tuổi Trẻ, ông Quý bị bắt vì đã có hành vi phát tán tài liệu nhằm hạ thấp uy tín, bôi nhọ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của người khác.

Vào khoảng cuối tháng 8 năm 2020, một số tờ báo trong nước đăng tải bài viết của ông Quý, tố cáo ông Bùi Văn Cường – Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk “đạo luận án tiến sĩ, gian dối học thuật để trèo cao nhằm mục đích không trong sáng, gây bất bình trong nhân dân”.

Các bài viết này sau đó đã bị gỡ xuống, trong khi tin bắt giữ ông Quý không cho biết cụ thể ai là người bị ông Quý vu khống.

Theo thông tin từ gia đình ông Quý cung cấp, ông Quý đã bị công an khống chế và bắt giữ vào chiều ngày 23/9, khi ông cùng vợ mới cưới đang đi ăn trên đường D1, gần trường Đại học Tôn Đức Thắng, thành phố Hồ Chí Minh.

Trao đổi với RFA vào tối 30/9, Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang, người từng có hơn 30 năm công tác ở Viện Khoa học Giáo dục nhận định về vụ việc như sau:

“Chuyện làm đơn tố cáo đến các cơ quan cái luận án ấy đạo văn thì đó là chuyện của người ta, ai cũng có quyền đó. Còn ông Cường – Bí thư Đắk Lắk thấy người ta tố cáo như vậy thì sẽ làm đơn gửi đến các cơ quan để nói đấy là vu cáo, bịa đặt, luận án của tôi đây đã được hội đồng đánh giá, trình ra rồi người ta sẽ xử xem ai đúng. Nếu người kia tố cáo đạo văn mà đúng là đạo văn thì hội đồng sẽ xem xét luận án đó, còn nếu ông kia vu khống thì hội đồng đánh giá là không đạo văn, ông kia vu khống phải xin lỗi, thậm chí phải phạt theo pháp luật. Đó mới gọi là hành xử văn minh. Còn bây giờ nghe người ta tố cáo mà lại đến bắt cóc đi thì đó là hành động vô pháp, không đúng pháp luật, hành động như mafia, nhiều người gọi đó là hành động của phường thảo khấu, như bắt cóc. Chuyện đó vô pháp, không đúng nên tôi thấy nhiều người lên án lắm.”

Từ Hà Nội, ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam bày tỏ sự bất bình về vụ việc này:

“Mình thấy người ta tố cáo sai phải đưa ra tòa án, kiện lại anh ta nói sai, bêu xấu tôi là không đúng, phải xử phạt anh ta. Luật lệ của Việt Nam cũng có luật để trừng trị những người tố cáo sai, vu cáo làm ảnh hưởng nhân cách, quyền lợi người ta thì tại sao lại không sử dụng luật mà lại chơi ‘luật rừng rú’, nhưng người Tây Nguyên họ văn hóa, văn minh ghê gớm lắm nên lên đấy là phải học văn hóa người ta mà sống, không phải biến mình thành thứ man rợ rừng rú mà ứng xử.”

RFA có liên lạc với Luật sư Đặng Đình Mạnh tại Sài Gòn để hỏi rõ hơn về điều luật bắt giữ người trong luật pháp hiện hành và nhận được trả lời:

“Riêng trong trường hợp ông Quý thì việc cơ quan điều tra tỉnh Đắk Lắk bắt ông Quý thì về phương diện pháp lý là hoàn toàn không có cơ sở để bắt vì ông Quý đang đeo đuổi một vụ về khiếu nại, tố cáo. Việc khiếu nại, tố cáo của ông Quý thì lại chưa có sự kết luận là ông tố cáo đúng hay sai. Cơ quan công an điều tra vội nhảy vào để bắt ông tội vu khống. Tội vu khống chỉ bắt trong trường hợp người ta tố cáo sai, còn đây sự tố cáo chưa kết luận. Riêng trong trường hợp ông Quý việc đặt vấn đề có sự trù dập đối với người khiếu nại, tố cáo là có cơ sở.”

 

Quyết định xử phạt hành chính đối với tạp chí Môi trường và Xã hội vì thông tin sai về Bí thư Tỉnh uỷ Đắk Lắk. Nguồn: Dân Trí

Bên cạnh đó, Luật sư Mạnh cũng chỉ ra những vi phạm về thủ tục cũng như những điểm vô lý trong trường hợp bắt giữ Tiến sĩ Phạm Đình Quý của phía Công an tỉnh Đắk Lắk. Ông nói:

“Những trường hợp bắt khẩn cấp được dùng khi hành vi tội phạm mang tính chất rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng và được căn cứ vào mức hình phạt từ 7 năm trở lên. Trong khi đó tội danh theo Điều 156 thì hình phạt nặng nhất, cao nhất là 7 năm, nên nếu áp điều này vẫn là không đúng. Cái thứ hai là (vi phạm) cả quy định việc bắt giữ. Theo anh theo dõi và biết thì ông bị bắt vào 23 tây nhưng mãi đến 27 tây thì họ mới ra văn bản thông báo. Lẽ ra khi bắt thì họ phải thông báo ngay cho gia đình nhưng đến 4 ngày sau họ mới báo. Vi phạm không chỉ thủ tục bắt mà cả thời hạn thông báo cho gia đình biết.”

Gia đình ông Phạm Đình Quý cho biết sau khi ông Quý bị công an bắt giữ thì người thân đã gửi đơn kêu cứu vì gia đình không được gặp ông Quý đang bị tạm giam.

Theo Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang, sở dĩ xảy ra sự việc công an bắt giam Tiến sĩ Phạm Đình Quý sai luật và không thông báo cho cả người nhà ông Quý là do cơ chế bộ máy nhà nước hiện nay:

“Cái này do chế độ độc đảng, độc tài toàn trị thì người đứng đầu địa phương là Bí thư, Chủ tịch, Trưởng công an địa phương có nhiều hành động vô pháp lắm. Người ta độc quyền, ông Bí thư Tỉnh ủy thì to lắm vì công an, quân đội, bộ máy tuyên truyền ở trong tay ông ấy nên ông có thể làm chuyện đổi trắng thay đen, làm chuyện ngang ngược. Bây giờ có trang mạng xã hội người ta còn lên tiếng, ngày xưa người ta không lên tiếng được thì nguy hiểm lắm.”

Trên các diễn đàn và các trang mạng xã hội, sự việc bắt giam khẩn cấp Tiến sĩ Phạm Đình Quý hiện đang được chia sẻ rộng rãi với kêu gọi chính quyền tỉnh Đắk Lắk cần tuân thủ theo đúng quy trình mà luật pháp đưa ra.

Tuy nhiên, Phó Giáo sư – Tiến Sĩ Mạc Văn Trang cho rằng việc này hoàn toàn không dễ thực hiện:

“Ở trong thể chế độc tài toàn trị thế này rất khó, bây giờ chỉ có dư luận xã hội, mạng xã hội lên tiếng. Tôi thấy mạng xã hội lên tiếng vừa rồi rất nhiều tác động, tạo ra dư luận mạnh mẽ và cũng bớt đi những ngang ngược, bớt đi những hà hiếp, bớt đi bất công phi lý.”

Luật sư Đăng Đình Mạnh cũng bày tỏ hy vọng trong vụ việc lần này của Tiến sĩ Phạm Đình Quý:

“Công luận lên tiếng về việc này rất nhiều. Với phản ứng của công luận như vậy tôi nghĩ rằng rất có thể công an Đắk Lắk phải có hành xử cho phù hợp hơn chứ nếu họ cứ cố chấp đeo đuổi theo cách họ vừa làm thì không ổn.”

Không chỉ riêng ông Phạm Đình Quý bị bắt tạm giam vì đã tố cáo ông Bùi Văn Cường mà tạp chí Môi trường và Xã hội vào ngày 30/9 cũng bị xử phạt hành chính 50 triệu đồng và tước giấy phép hoạt động báo in trong hai tháng vì đã đưa thông tin sai về Bí thư Tỉnh uỷ Đắk Lắk.

Cụ thể, báo Tuổi Trẻ trong cùng ngày đăng tin cho biết Cục báo chí – Bộ Thông tin và Truyền thông đã ra quyết định có đoạn viết: “thông tin sai sự thật gây ảnh hưởng rất nghiêm trọng trong bài viết: “Bí thư Tỉnh ủy Đắk Lắk bị tố “đạo” luận án, gian dối học thuật?”, đăng trong số đặc biệt 16/2020”.

Theo ông Nguyễn Khắc Mai, việc dám góp ý kiến, phê bình những cái sai, tố cáo những cái không đúng của cán bộ, nhất là những người ở cấp chiến lược nói lên trình độ văn hóa xã hội và cần được khuyến khích. Tuy nhiên, ông Mai cho rằng với sự bắt giữ Tiến sĩ Phạm Đình Quý vừa rồi, chính quyền đã chà đạp lên văn hóa, tinh thần đạo đức của xã hội và con người Việt Nam.

Chấm dứt việc Gửi tiền và Du hí Việt Nam.

Thưa Bà Con,

Đã đến lúc phải lấy quyết tâm…

Một Quyết tâm của người Việt hải ngoại

Chấm dứt việc Gửi tiền và Du hí Việt Nam.

Xin thử suy xét về hai khoản nầy.

  1. Người Việt sống ở Hoa Kỳ vào khoảng 1.9 triệu người hiện nay (ước tính theo thống kê HK 2018). Theo thống kê năm 2019, lượng tiền đổ về Việt Nam đạt 18 tỷ Mỹ kim, trong đó 10 tỷ về Sài Gòn. Cũng theo một thống kê khác, lượng tiền nầy đa số (khoảng 9 tỷ) xuất phát từ Mỹ.
  2. Về vấn đề đi về Việt Nam, ngoài một số nhỏ ngoại lệ bắt buộc phải đi về vì quan hôn tang tế, vì người thân bịnh tật hay mất đi. Chúng ta có thể nói rằng, trong số 400 – 500 ngàn người về hàng năm, tuy với nhiều mục đích khác nhau, nhưng tựu trung đa số người về là làm ăn với CS Bắc Việt, hay chỉ du lịch, mua vui, thậm chí tìm những thú vui vô đạo đức, dùng tiền để thõa mãn “thú tính” của con người.

Tất cả những điều đó chỉ làm:

  1. Mất uy tín của người Việt hải ngoại, và;
  2. Vô hình chung kéo dài sự sống “thừa thãi” của chế độ đang đi vào buổi xế chiều. (Ước tính 500 ngàn người về và tiêu xài trung bình US $5000/người, sẽ có 2.5 tỷ Mỹ kim tiếp máu cho VC).

Như vậy, chúng ta thấy việc đi về Việt Nam và gửi tiền về quê hương chỉ góp một phần ít vào ngân sách VC, nhưng còn phần lớn thì chạy vào túi đảng viên các cấp của chế độ tham nhũng, bóc lột tàn bạo! Nên nhớ, năm 2016, CS Bắc Việt cần phải trả tiền lời đáo hạn của những khoản tiền vay mượn từ năm 1986 trở đi là…12 tỷ Mỹ kim (tiền mặt – hard currency)!

  • Đối với những người đi về Việt Nam nhiều lần dưới danh nghĩa “làm ăn” hay “du hí” …, chúng ta cần phải có thái độ rõ ràng và dứt khoát với họ.

Xin đan cử quyết định của Cơ quan Bảo vệ Người Tị nạn và Vô Tổ quốc (OFPRA – Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride). Kể từ năm 1988 đến 2000, cơ quan nầy đã phế bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi được hưởng tiền trợ cấp xã hội, y tế và các phúc lợi khác do chính phủ cấp cho 22.417 người, vì họ đã về Việt Nam nhiều lần.

Xin cảm ơn quyết định này của Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc.

Xin mỗi người trong chúng ta hãy lắng tâm cùng suy nghĩ, để tìm ra phương thức thích hợp đối phó với nhóm người vô ý thức này.

Chúng ta cần phải có hành động cụ thể nào đối với các việc làm vô ý thức của một số người Việt ở hải ngoại trên mãnh đất tạm dung nầy không?

Đối với chính sách di trú cứng rắn của hành pháp Hoa Kỳ hiện tại, hai hạng người trên đây có thể bị “hỏi giấy” và trục xuất về Việt Nam bất cứ lúc nào.

Về Việt Nam hay gởi tiền về Việt Nam là hành động tiếp tay bán nước cho bọn CSBV, là một con dân Việt có lương tri thì xin đừng làm.

Người Việt hải ngoại nên bớt về ăn chơi, du lịch hay đầu tư với VC. Nên noi gương người lưu vong Miến Điện dấu tranh bao vây độc tài tới khi nó kiệt quệ. Nên nhớ, người lưu vong Miến họ đấu tranh vận động không mệt mõi trong điều kiện yếu và ít hơn người Việt ở Tây ở Mỹ rất nhiều.

Nên nhớ, hãy gạt tình cảm và suy nghĩ lẩm cẩm sang một bên, nếu quý vị còn liên hệ tài chánh với VC bất cứ hình thức nào điều này có nghĩa là quý vị đang ĐỒNG HÀNH với VC làm tay sai TC bán nước Việt Nam.

Đây là thời điểm thuận lợi nhất khi Hoa Kỳ đang tiến hành chiến dịch tấn công tài chánh vào TC là ông chủ của VC. Và cũng là thời điểm VC đang phạm khá nhiều tội ác và tội phạm về nhân quyền tại Việt Nam cũng như tại vài nước Âu Châu khi VC cho đặc vụ sang Đức, Áo để bắt người đang xin tị nạn.

  • Khác với thời VC ăn củ mì đánh Mỹ, hiện nay cán bộ VC hầu hết là những con gà, con heo nuôi trong chuồng. VC ăn quen nhịn không quen. Cho nên đòn bao vây khinh tế, đánh vào kinh tế tài chánh túi tiền của đảng CS chính là đòn sinh tử nhắm vào độc tài bán nước VC.

Dĩ nhiên, chính người dân Việt ở trong nước cũng sẽ chịu các thiệt hại do kinh tế gây ra. Nhưng nên nhớ, bình thường người dân hưởng Một thì VC hưởng Mười. Bây giờ bị thiệt hại thì đương nhiên dân bị thiệt Một thì VC sẽ bị mất Mười.

Và nên nhớ VC ăn quen nhịn không quen.

VC ăn quen nhịn không quen, heo gà bị đói 1 ngày là kêu rống, 2 ngày quậy phá chuồng, 3 ngày là ngáp… ngáp!

Còn CSBV bị…đói vài ngày là…giết nhau thôi!

Mai Thanh Truyết

TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ?

 

TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ? – 2

Thái Bá Tân

Các bệnh nhân ung bướu

Hai ba người một giường.

Nằm hành lang, chưa đủ,

Còn nằm cả ra đường.

Ở đâu mà khổ thế?

Ở Sài Gòn, lạ không,

Nơi mỗi ngày kho bạc

Thu hơn nghìn tỉ đồng.

Ở một nước, quốc tế

Khen tăng trưởng diệu kỳ.

Mà thiếu cả giường bệnh

Thì tăng trưởng làm gì?

Hóa ra sự tăng ấy

Để xây các tượng đài

Và cổng chào hoành tráng

Và quan đi nước ngoài.

Để quan tham đút túi,

Mua vi-la, ô tô

Và có tiền chữa bệnh

Ở Mỹ, Singapore.

Để nhà nước tuyển mộ

Thêm dân phòng, công an.

Ngồi lù lù mỗi sáng

Trước cổng nhà dân oan…

Chiếc bánh tăng trưởng ấy

Sao không dành một phần

Xây trường học cho trẻ

Và bệnh viện cho dân?

Để người bệnh chữa trị

Được mỗi người một giường

Không phải nằm vật vạ

Ngoài hành lang, ngoài đường.

Những bức ảnh có thật,

Nhìn mà nhói trong lòng.

Không hiểu bác tổng Trọng

Có biết chuyện này không.

(Copy từ FB Lê Hoài Anh)

——

P/S: theo Kinh tế học, chi tiêu chính phủ là một trong các thành tố cấu thành GDP. Xác định mức tăng trưởng căn cứ vào mức tăng GDP.

Lưu ý: Kinh tế học phân biệt tăng trưởng khác với phát triển. Phát triển bao gồm tăng trưởng bền vững song song với an sinh xã hội tốt.

Image may contain: one or more people

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

– Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

(Đính kèm link băng thu âm lời phát biểu của Gs. Trần Phương).

*

CNXH ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

(Phần 1)

Đây là phát biểu của GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nội Thương (1981-1982), cựu ủy viên Trung ương Đảng, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Phát biểu này của GS Trần Phương tại hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội 11 trước đây, do có liên quan tới phát phiểu gần đây của TBT Nguyễn Phú Trọng về tình hình xây dựng Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam, xin được giới thiệu cùng độc giả.

GS Trần Phương đã phát biểu như sau:

– “Thế tôi hỏi ông là: bây giờ ông nói là nền tảng của ông là chủ nghĩa Mác – Lênin thì chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì đây nhỉ? Thế ông không nói đến chủ nghĩa duy vật biện chứng, chủ nghĩa duy vật lịch sử đâu, cái chuyện đó xa xôi, với các nhà học thuật thôi, có phải không? Thế bây giờ chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì, mà ông nói là nền tảng của ông?

Chúng ta đã trải qua 70 năm (người Việt Nam thì 20 năm) ông xây dựng CNXH theo nguyên tắc mà ông Mác đưa ra, là gì? Chuyên chính vô sản về mặt chính quyền. Thứ hai về mặt kinh tế thì lấy chế độ công hữu làm nền tảng đấy, thu hẹp và xóa dần cái kinh tế tư nhân và thị trường tự do, rồi phân phối theo lao động v.v… Nhưng mà bây giờ ông xem lại tất cả những nguyên tắc đó ông có làm không? Tôi nghĩ ông từ chối rồi còn gì nữa. Có phải không? Khi các ông đổi mới… À, người Việt Nam thì giỏi cái chỗ rằng là ông dùng danh từ để ông lẩn trốn. Ông nói là ông ‘đổi mới’ nhưng thực ra ông ‘thụt lùi’.

Tôi có lần viết cho lời nói đầu một bài viết của anh Đặng Phong về tư duy kinh tế. Tôi nói đổi mới thực chất là ông lùi lại. Ông tiến lên chế độ công hữu như bây giờ đó thì ông phải lùi lại rồi. Ông từ chối cái kinh tế tư nhân nhưng ông phải thừa nhận cái kinh tế tư nhân, thừa nhận kinh tế năm thành phần, nhiều thành phần, thậm chí thừa nhận cả chủ nghĩa tư bản. Thế là ông thụt lùi chứ.

Tôi không gọi là thụt lùi mà là bởi vì cái thời kỳ mà ông xây dựng CNXH từ năm 60 cho đến năm 80 là ông theo cái tư tưởng tả khuynh. Ông theo một cái tư tưởng giáo điều mà cái điều này tôi nói là ông Mác sai, ông Mác sai dự kiến là CNXH, với những đặc trưng đó, là dự kiến của ông Mác là sai. Ông Mác có nhiều cái dự kiến phải nói là thiên tài, nhưng riêng dự kiến là những đặc trưng của CNXH là ông Mác sai. Nhưng mà chúng ta không thừa nhận rằng ông ý sai. Chúng ta cứ làm giả vờ như là ta vẫn theo ông Mác. Thì xin lỗi, ông giả vờ ông Mác thì ông đã thay đổi hành động của ông rồi.

Cho nên cái đổi mới của ông nó thực chất là ông lùi lại chứ không phải là ông tiến lên. Lùi lại chế độ sở hữu tư nhân. Ngay cả chế động công hữu ông cũng phải cổ phần hóa bớt đi. Vì công hữu đó, ông có hiệu quả đâu. Trừ mấy thằng to tổ bố thì không ai làm nổi, ông dầu khí này, ông điện lực này v.v… thế còn nói chung một loạt các cái công hữu của ông đó là nó làm bố láo, nó tiêu tốn đất đai và vốn của nhà nước rất nhiều. Nhưng mà ông cứ ôm lấy nó để tưởng là CNXH.

Cho nên tôi nói rằng là chúng ta đổi mới mà thực ra là chúng ta lùi lại chứ không phải đổi mới. Đổi mới là so với những cái chúng ta đã làm sai 20 năm thì gọi là đổi mới. Ông đổi mới theo kiểu đó, theo ông là sai 20 năm rồi, bây giờ ông đổi mới thì ông phải sửa cái sai ấy đi. Nhưng thực chất ông lùi lại. Vâng, vâng, ông trở lại. Bởi vì thế này, thực ra tôi nói là Mác nói là triệt tiêu cái chế độ tư hữu, tôi nói là luận điểm của cụ là sai. Bởi vì 70 năm Liên Xô và Đông Âu, Đông Âu thì 40 năm thôi, ông triệt tiêu cái chế độ tư hữu. Thế là nền kinh tế mất động lực, mất động lực, ông phải lùi lại, thực chất ra ông lùi lại đấy chứ. Việt Nam ta cũng phải lùi lại đấy chứ.

Cho nên tôi nói là chúng ta … đây thì không biết là góp ý kiến rồi để rồi người ta như thế nào, nhưng ý tôi thì thế này này, ông đừng tiếp tục nói như bịp người ta! Tôi nói ví dụ như bây giờ, là vì ông nói là nền tảng của Đảng ta là chủ nghĩa Mác – Lênin cho nên rằng tất cả các trường ông đều bắt nó dạy chủ nghĩa Mác – Lênin. Lắm lúc tôi bảo: trời đất ơi, ba cái thằng trẻ con này đó, nó học một mẩu của chủ nghĩa Mác – Lênin thì nó biết cái gì?! Nhưng mà cứ vẫn phải bắt buộc làm như thế.

Còn bây giờ trong cái cương lĩnh này, trong cái gì này… thì ông đều nói chủ nghĩa Mác – Lênin và ông đều nói XHCN, nhưng tôi hỏi các anh đây, các anh đây là người đọc sách nhiều nhất rồi đây. Tôi hỏi ông CNXH bây giờ là cái gì? Tôi đố ông trả lời được đấy?!

Cái điều mà ông Mác nói về CNXH là chế độ công hữu chiếm địa vị thống trị. Còn ông, thu hẹp cái sở hữu tư nhân đi đến xóa bỏ sở hữu tư nhân, rồi thị trường tự do. Ông làm lộn ngược rồi. Thế bây giờ cái CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác!

Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây? Có nhiều người bảo rằng thôi thì ta cứ đành lấy khẩu hiệu là gì, “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng, văn minh”, đó là CNXH. Tôi xin lỗi ông. Đấy không phải CNXH!

Xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, tôi hỏi anh: anh đã bằng thằng Thụy Điển và thằng Na Uy chưa? Nó không xã hội dân chủ, cũng công bằng mà công bằng hơn ông, mà văn minh thì tất nhiên là hơn ông rồi. Thế thì cái CNXH mà anh bảo rằng là lấy cái khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh” mấy cái câu đó mà thay thế cho CNXH, đấy là CNXH của tớ đấy! Tôi nghĩ không đúng. Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông!

Đại hội X, tôi đã nói trước Bộ Chính trị trước khi các anh đưa … bởi vì thế này này: tôi được cái ưu điểm là người ta mời mình vì mình là một thằng lão thành, lâu năm quá rồi mà chưa chết cho nên người ta cũng mời mình phát biểu. Nhưng tôi nói là các anh định nghĩa cho tôi nghe là cái CNXH mà chúng ta chủ trương đây là nó là cái gì? Cũng không ai trả lời. Rồi tôi hỏi là: ông nói định hướng cái XHCN thì cái định hướng đó là cái gì? Tôi xin lỗi các nhà lý luận ngồi đây, là ông cũng không trả lời được. Có phải không ạ? Ông nói về định hướng XHCN thì định hướng của ông là cái gì đây, ông nói tôi nghe? Ông bảo là xóa đói giảm nghèo. Xin lỗi ông, cả thế giới nó làm. Mà Liên hợp quốc nó đang giúp ông hẳn cái việc ấy đó. Thế chả nhẽ nó giúp ông xây dựng XHCN nhà ông đấy à? Xóa đói giảm nghèo, giỏi lắm thì ông nói được cái định hướng XHCN là xóa đói giảm nghèo, nhưng mà ông còn thua xa ba cái thằng tư bản.

Cho nên tôi cảm thấy là … viết thế nào thì tôi chưa nói, nhưng đại để là ông đừng đao to búa lớn quá. Lúc nào cũng là ‘nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin’, lúc nào cũng là ‘định hướng XHCN’ rồi ‘xây dựng CNXH’ và thậm chí bây giờ có chỗ ông còn viết là ‘chúng ta đang quá độ lên CNXH’!”

*

Phần 2:

Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

Tôi thì nói thật là tất cả những điều tôi nói, là để muốn nói rằng ông đưa ra một cái cương lĩnh, cương lĩnh tức là cái đảng này nó phải tiến lên tới đâu, nó đi theo con đường nào? Thế nhưng mà cương lĩnh của ông đó, ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin, thì chủ nghĩa Mác – Lenin, tôi đồng ý với anh Tiến (Đào Công Tiến), có điều đúng và có điều sai rồi. Nhất là những dự đoán của Mác và Lenin nữa về cái gọi là CNXH sai rồi, mà rõ ràng là thực thi 70 năm đã thất bại rồi!

Thất bại thì rõ ràng rồi, ông nói là chế độ công hữu thì chế độ công hữu làm mất động lực của xã hội, ông phải trở lại chế độ tư hữu đấy. Ông nói là chuyên chính vô sản thì ông phải trở lại chế độ dân chủ đấy. Ông nói là phải kế hoạch hóa tập trung cuối cùng ông phải trở lại kinh tế thị trường đấy. Rõ ràng là một sự thất bại rõ ràng rồi. Thế bây giờ ông nói cái gì đây? Cho nên là ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin là nền tảng tư tưởng của đảng ta, thì tôi không hiểu các vị xác định là nền tảng tư tưởng, cái gì là nền tảng, còn cái gì không là nền tảng chứ?

Tôi nói ngay như là cái dự đoán của ông Mác về Chủ nghĩa Cộng sản thôi, tôi nghĩ là có thể 100 năm trước đây thì ông nghĩ thế có thể được, có thể được, nhưng bây giờ thì ông không thể nghĩ thế được rồi. Bây giờ cả cái trái đất nó mới có sáu tỷ rưỡi người mà đến nước sạch cũng thiếu rồi đây này, chứ ông đừng nói đến năng lượng nữa, nước sạch cũng thiếu rồi đây này. Thế làm sao mà ông sống, Chủ nghĩa Cộng sản theo kiểu như mô tả là ‘làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu’ được? Bất lực hoàn toàn. Cho nên ngay cái Chủ nghĩa Cộng sản cũng trở thành ảo tưởng. Bây giờ không thể nghĩ đến đấy được.

Tôi nói là mới đến thế kỷ 21 này thôi, mới có sáu tỷ rưỡi người thôi, mà người ta nói là hết thế kỷ này nó lên mười tỷ người. Mười tỷ người thì đến nước sạch cũng đang thiếu đây này, đánh nhau vì nước sạch đây này. Trung Đông đánh nhau vì nước sạch đây này. Cho nên, cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản cũng là ảo tưởng, cái gọi là CNXH thực chất cũng thất bại rồi. Cho nên tôi nói là, đương nhiên là chúng ta không thể chấp nhận rằng chúng ta tiến lên CNTB được. À, nó mới khổ thế, nhưng mà không tiến lên CNTB, thì ông tiến lên cái xã hội gì đây? Là ông chưa nghĩ ra.

Thực tình mà nói, tất cả những nhà lý luận ngồi đây các đồng chí đều đã đọc sách rất nhiều rồi. Ông nào vẽ ra được một cái CNXH cho cái dân tộc này, thì ông đó là ông thánh rồi đấy, ông thánh Mác rồi. Chưa, chưa có vị nào làm được đâu!

Khi tôi phát biểu với anh Phạm Văn Đồng và anh Đỗ Mười tôi bảo là cuối thế kỷ này con cháu chúng ta mới nghĩ đến CNXH được. Mới nghĩ đến thôi, chứ còn đã biết CNXH là cái khỉ gió gì mà nghĩ? Nhưng phải đến gần đấy thì mới nghĩ, chứ còn bây giờ thì chúng ta nghĩ cái gì? Cuối cùng ông đã thực thi CNXH thất bại rồi, không có động lực rồi, ông đã trở lại kinh tế nhiều thành phần, ông trở lại kinh tế thị trường, ông trở lại nền dân chủ. Thế bây giờ đó, ông mà cứ nói chuyên chính vô sản người ta chán ông lắm đấy. Có phải không?

Cho nên, tôi nghĩ rằng cái cương lĩnh của ta viết đây không có sức thuyết phục. Còn viết lại như thế nào thì thực ra mà nói mình cũng không viết lại được, mình có thì giờ đâu mà viết lại và những người mà người ta viết ra rồi cũng chả viết lại. Thế thì cuối cùng để làm gì đây? Tôi lắm lúc tôi nghĩ rằng: thôi được, cứ tung ra cho vui vậy thôi chứ chả ai tranh luận. Giỏi lắm là mấy cái thằng lý luận này ngồi đây mà tranh luận, nhưng cuối cùng thì ông cũng không làm gì cả đâu, vì cái người viết lại họ cũng không chịu viết lại và họ cũng không biết viết lại theo cách nào? Nhưng chả lẽ một đảng lại không có cương lĩnh à? À, mới chết ở chỗ đó đó!

Ngay Đại hội X, tôi đã phát biểu thẳng với các anh lãnh đạo rồi, tôi nói là định hướng XHCN là cái gì, các ông phải ghi ra. CNXH mà chúng ta tiến tới là cái gì, các ông phải ghi ra. Nhưng mà một câu thách đố đơn giản vậy mà họ không làm nổi đâu.

Hồi đó, Lưu Bích Hồ còn ngồi trong cái Ban Dự thảo Văn kiện đấy, tôi nói thật là ngay cả anh Lưu Bích Hồ cũng không viết nổi. Tôi đánh đố thế thôi chứ tôi biết rằng là ông không làm nổi. Đấy là nói về cương lĩnh, lúc đó tôi nói như thế. Mục đích tôi chỉ muốn nói rằng là ông viết cương lĩnh mà không rõ ràng, thế thôi, còn chê cái gì thì bảo rằng là mình xây dựng được hay không thì mình có thì giờ đâu, có ăn cơm suốt ngày để mà nghĩ về việc này đâu.

Việc thứ hai là về chiến lược, tôi thì không nói nhiều nhưng tôi xin đề nghị một số điểm thế này. Tôi cảm thấy chiến lược có nhiều điều không rõ ràng. Đối với nước ta thì nông dân bây giờ chiếm 70% dân số mà nếu ông có bớt đi nữa thì cũng còn 50% dân số. Cho nên tôi cho rằng cái việc đầu tư cho nông nghiệp 30 năm nay quá thấp. Đảng ta, Đại hội V mà tôi đã dự đó cũng là người viết văn kiện đó, thì chúng tôi khẳng định rằng phải đầu tư tốt hơn cho nông nghiệp.

Nhưng mà 30 năm nay, chúng ta đầu tư được gì cho nông nghiệp? Không được bao nhiêu đâu. Không được bao nhiêu bởi vì tôi nói ví dụ như là đê, đập không tốt. Đê có tốt đâu, mà nay mai nước nó dâng lên thì đê của ông có là cái gì đâu. Đập nước, một cái nước mà núi cao, đồng bằng thì hẹp, mưa một cái là nó trôi tuột ra biển. Thế ông không có những cái đập, không có những cái hồ làm sao ông giữ được nước. Cho nên một cái nước như thế này phải biết giữ nước ngọt lại mà dùng, phải có hệ thống thủy nông, phải đầu tư vào khoa học kỹ thuật để nâng cao năng suất.

Sắp tới đây, chúng ta sẽ có 100 triệu dân, ông nuôi sống 100 triệu dân đấy thế nào? Hiện nay thì có đồn rằng ông nuôi sống 100 triệu dân có vẻ thoải mái bởi vì ông nghĩ rằng là ông xuất khẩu được, 6 triệu tấn gạo cơ mà. Nhưng xin lỗi, trong khi đó ông lại nhập trên 1 triệu tấn thức ăn gia súc để ông có thịt ông ăn. À, cho nên đó, không phải là ông dồi dào đâu. Tôi nghĩ rằng phải nghĩ nhiều về nông nghiệp nữa, đặc biệt là cái nền nông nghiệp của anh manh mún như thế này. Anh phải tác động thế nào chứ? Ông phải tạo thành như thế nào chứ?

Tôi nói thằng Thailand, nó cũng sản xuất tiểu nông như ông, nhưng nó có hệ thống kho rất tốt để mà xuất khẩu còn ông thì không có. Cho nên tôi nói là rất nhiều chuyện về nông nghiệp ông chưa làm tốt, mà đấy là cái nguồn sống của 100 triệu dân. Tôi cho rằng cái đảng này và cái nhà nước này muốn ổn định xã hội phải lo đến nông nghiệp và nông dân. Ba mươi năm qua tôi chê là chúng ta quá tồi.

Cái thời mà tôi làm tài chính thì cóc có tiền. Tôi xin lỗi, lúc đó thì Liên Xô viện trợ với đi vay được hơn 1 tỷ đô la một năm thôi, thế bây giờ ông có mấy tỷ cơ mà. Bây giờ cái ngân sách của ông mỗi năm là ông có mấy tỷ đô la đấy. Cho nên tôi cho là cái nhận xét của tôi là đầu tư bất cập vào nông nghiệp, cần phải sửa trong cái chiến lược mới này, trong cái mười năm tới đây”.

Mời bà con nghe tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=wbwIbHAmoSw

Ảnh: GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Photo: Dân trí

Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang

*
Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang
Image may contain: 1 person

NẾU (Ngô Trường An)

Hung Tran post.

Nguyễn Thúy Hạnh

November 11, 2018  · 

Mời các bạn DLV và cuồng đảng vào phản biện lại bài dưới đây:

NẾU (Ngô Trường An)

“Các vị thường nói: “Không có bác và đảng thì VN làm gì có ngày hôm nay. Vậy, ông đừng có phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng….”.

Tôi hoàn toàn đồng ý với các vị ấy. Nghĩa là, tôi công nhận, nếu, không có bác Hồ và đảng CSVN lãnh đạo thì đất nước chúng ta rõ ràng không có ngày NHƯ hôm nay.

Vậy, bây giờ chúng ta phải bình tâm nhìn nhận đất nước chúng ta ngày hôm nay nó như thế nào? So với các nước trong khu vực và trên thế giới VN hơn họ ở mặt nào? Mức lương hằng tháng chúng ta hơn họ chưa? Thu nhập đầu người hơn họ chưa? Các vấn đề khác như giáo dục, y tế, giao thông, chủ quyền quốc gia…. Đã bằng họ chưa?

Rồi, chúng ta nghĩ tiếp: Những đất nước có đảng cộng sản và có lãnh tụ vĩ đại như Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro… Những nước này có văn minh hơn những nước không có đảng cộng sản không? Có được tự do ngôn luận, tự do sáng tác, tự do báo chí không? Dân có giàu và có được quyền tự do ứng cử vào các vị trí lãnh đạo nhà nước như các nước không có đảng CS và lãnh tụ vĩ đại kia không? Những đất nước có đảng cộng sản lãnh đạo, có sản xuất được hàng hóa chất lượng bằng những nước không có đảng lãnh đạo không? Vậy thì, vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản đã làm được gì cho nhân loại?

Các vị đừng nghĩ rằng, nếu không có bác và đảng lãnh đạo kháng chiến thì VN bây giờ vẫn là thuộc địa của Pháp hoặc Nhật. Điều này không đúng! Vì trên thực tế, Đế Quốc Việt Nam đã được chính phủ Trần Trọng Kim tuyên bố độc lập ngày 11.3.1945. Sau đó, (23.8.1945) đảng CSVN cướp chính quyền từ tay Trần Trọng Kim, chứ không phải cướp chính quyền từ tay người Nhật (cũng như năm 1975, CSVN cướp chính quyền Miền Nam từ tay tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chứ không phải cướp từ tay người Mỹ). Bởi vậy, nếu không có bác và đảng thì VN cũng đã có độc lập, có quốc kỳ riêng, quốc ca riêng và lãnh thổ vẹn toàn sau ngày 11.3.1945.

Rồi, chúng ta tìm hiểu tiếp. Trên thế giới hiện nay, hầu hết là những nước không có đảng CS lãnh đạo. Vậy, có nước nào bị đô hộ hoặc thuộc địa của các đế quốc Anh, Pháp, Mỹ…? Thế thì, đảng CSVN bắt nhân dân hy sinh cả hàng chục triệu người trong 2 cuộc kháng chiến để làm gì?

Trở lại câu nói của các vị: “Không có bác và đảng thì không có ngày hôm nay”. Và ngày hôm nay, của đất nước chúng ta đây:

– Lương thấp nhất trong khu vực (thua các nước đến 10 lần).

– Thuế cao nhất so với các nước trong khu vực (cao hơn họ gấp 3 lần).

– Xuất khẩu lao động nhiều nhất so với cả Thế Giới (chấp luôn các nước nghèo châu Phi).

– Gái mại dâm VN ra nước ngoài bán dâm nhiều nhất.

– Bệnh ung thư cao nhất trong khu vực.

– Chết vì TNGT nhiều nhất.

– Số hộ nghèo nhiều nhất.

– Đi ra nước ngoài ăn cắp nhiều nhất.

– Tệ nạn rượu bia cao nhất.

– Chỉ số đáng sống thấp nhất 124/125.

– GS-TS nhiều nhất nhưng không có một phát minh, sáng chế nào.

– Tỷ lệ Tướng, Tá trong ngành công an, quân đội nhiều nhất so với cả Thế Giới.

– Tham nhũng nhiều nhất.

– …………..

Đấy! Thành tích hôm nay là nhờ bác và đảng. Điều này làm sao mà tui dám phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng được chứ?

Phải không?

Hình: gái ngành người Việt tại Đài Loan.

Image may contain: one or more people and people sitting

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

Đỗ Ngà

ĐCS Việt Nam đối với Trung Cộng là sự sợ sệt, còn đối với Mỹ thì chỉ là đối tác bạn bè. Và tất nhiên, CS Việt Nam nghe lời Trung Cộng hơn Mỹ. Làm mất lòng Mỹ cùng lắm là bị Mỹ đánh thuế cao hạn chế thị trường và Việt Nam kiếm ít đô la hơn mà thôi chứ không hề nguy hiểm. Còn làm mất lòng Bắc Kinh thì khác, đôi khi sinh mệnh chính trị của một số lãnh đạo khó mà an toàn.

Nhân dân thì muốn Việt Nam ngã về Mỹ còn ĐCS thì không dám bứt ra khỏi quỹ đạo Tàu. Dân và đảng như trống đánh xuôi với kèn thổi ngược vậy, việc của ĐCS làm làm sao để dung hòa trống kèn. Thông thường những gì dính đến yếu tố Trung Quốc thì dễ làm nhân dân phản ứng mạnh, ĐCS thừa biết điều này. Nếu thuần phục Tàu Cộng quá lộ liễu thì có khả năng họ đánh thức sức mạnh toàn dân đang chống lại họ, còn nếu tỏ ra không thuần phục thì sống không yên với Bắc Kinh. Vậy ĐCS làm gì?

Dân túy là hình thức chiều lòng dân chúng để hạ nhiệt sức mạnh chống đối, còn trấn áp là hình thức bẻ gãy sức mạnh chống đối của quần chúng. Dân túy và trấn áp là hai cách hành xử hoàn toàn trái ngược nhau. Dân tộc Việt Nam rất dễ dãi và mau quên nên, lợi dụng đặc tính này ĐCS cứ nay đánh thì mai xoa. Thậm chí đấm 10 cái xoa 1 cái thì cũng làm cho dân quên đi tất cả. Đấm là thật, xoa là giả tạo.

Nhiều năm gần đây chúng ta thấy chính quyền CS ít nói về “16 chữ vàng và 4 tốt”, đây được xem như là cách họ “chiều lòng dân”. Và cũng chính điều này đã làm cho không ít người ngây thơ tin rằng, CS đang chuyển hướng dần sang Mỹ. Nhưng thực chất không phải vậy! Lòng trung thành của ĐCS Việt Nam đối với Bắc Kinh đặt ở chính sách 4 không chứ không phải thái độ kia. “Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế’, đây mới là bằng chứng cho thấy lòng trung thành của ĐCS Việt Nam.

Thực chất, chính sách 4 không này là một bản cam kết của ĐCS Việt Nam trước Bắc Kinh rằng “em mãi trung thành với anh và không bao giờ dám ăn ở hai lòng”. Những cam kết không dính với Mỹ về quân sự như thế này nó cho ta thấy, ở đằng sau mối quan hệ 2 ĐCS là sự phụ thuộc chính trị chăt chẽ chứ không phải đơn giản đó là “ý của ĐCS Việt Nam”. Phải nói cho đúng, đó là ý của ĐCS Tàu được thể hiện qua chính sách đối ngoại của ĐCS Việt Nam.

Nước Tàu trước đây không rộng lớn như bây giờ. Thời Hốt Tất Liệt đánh chiếm Nhà Tống và cai trị Trung Hoa, nhưng khi người Mông Cổ bị lật thì Mông Cổ mất phần Nội Mông rộng lớn về tay người Tàu. Sau đó đến nhà Thanh đánh chiếm và cai trị Trung Hoa, nhưng rồi khi nhà Thanh sụp đổ thì phần lớn lãnh thổ đất nước Đại Kim trước kia của người Mãn Châu đều bị sáp nhập vào Trung Quốc. Và nhiều quốc gia khác nữa như Tân Cương và Tây Tạng dù không chiếm Trung Hoa thì cũng bị sáp nhập. Ở gần Tàu, tốt hơn hết đừng dây với Tàu về vấn đề chính trị. Phải biết đây là điều tối kỵ nếu muốn dân tộc trường tồn.

Tàu là mối đe dọa cho thế giới là sự thật, nhưng đó chỉ là dọa an ninh mà thôi. Còn với Việt Nam là khác, Tàu nó đe dọa đến sự tồn vong của đất nước chứ không phải chỉ là là vấn đề “an ninh” đâu. Mỹ mạnh hơn Tàu cả về kinh Tế lẫn quân sự thật, nhưng khả năng của Mỹ chỉ có thế ghìm Tàu ở mãi vị trí thứ nhì thế giới thôi chứ không đủ khả năng đánh sập nước Tàu đâu dù cho ai tổng thống Mỹ thì vấn đề vẫn luôn nằm ngoài khả năng của một tổng thống Mỹ nên đừng có ảo tưởng. Vấn đề Việt Nam là dân tộc Việt Nam phải làm sao giải quyết ĐCS để giải phóng sợi dây ràng buộc chính trị với Tàu Cộng chứ không phải cậy Mỹ đánh sập Tàu.

Còn ĐCS thì còn ôm chân Tàu. Mà ôm mãi thì cũng tới lúc nào đó nó nuốt gọn chúng ta. Nếu chính quyền thể hiện ý dân thì không bao giờ đất nước này phụ thuộc Tàu đến thế. Mọi vấn đề dẫn đến hoàn cảnh như hôm nay đều do ĐCS chứ không ai khác.

-Đỗ Ngà-

P/S: Lại thực hiện nghĩa vụ với đàn anh.

https://www.sggp.org.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen…

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

Cuộc nổi dậy lật đổ đảng cộng sản ở Rumani cách đây 30 năm đã diễn ra đầy bạo lực và đẫm máu

 CÁC EM HỌC SINH có biết: Cuộc nổi dậy lật đổ đảng cộng sản ở Rumani cách đây 30 năm đã diễn ra đầy bạo lực và đẫm máu, khiến hàng ngàn người chết. Nhưng người dân không hề sợ hãi và chùn bước trước họng súng của công an và quân đội cộng sản.

– – – – –

Vào năm 1989, mâu thuẫn giữa những nhóm được hưởng đặc quyền, đặc lợi xung quanh Tổng bí thư đảng Cộng sản Rumani Nicolae Ceaussescu và dân thường Rumani ngày càng trở nên gay gắt. Ceausescu cùng thuộc hạ đã sử dụng quyền lực của mình để tham nhũng, làm giàu cá nhân, sống ở trong các lâu đài, biệt thự và nơi nghỉ dưỡng như vua chúa thời Trung cổ.

Để bảo vệ chế độ của mình, chính quyền cộng sản Ceausesco đã xây dựng một mạng lưới gián điệp, chỉ điểm của cơ quan công an và an ninh Securitate tai tiếng dầy đặc khắp trong nước. Mọi sự đối lập dù là nhỏ nhất đều bị đàn áp, mọi sự phản kháng đều bị bẻ gẫy bằng các phương tiện tàn bạo nhất. Hàng trăm người được cho là “thù địch” với chính quyền bị bắt giam hoặc biến mất không để lại dấu vết.

Cuộc nổi dậy của người dân Rumani bắt đầu ở Timisoara, thành phố lớn thứ hai ở Rumani. Nguồn cơn bắt đầu từ một bài giảng đạo ở nhà thờ, khi đó Mục sư Laszlo Tökes đã dám chỉ trích nạn nghèo đói, về kế hoạch cải cách nông thôn của chế độ Ceausescu sẽ khiến hàng ngàn làng mạc trở thành nạn nhân và biến mất.

Trước áp lực của chính quyền cộng sản, Giám mục Laszlo Papp đã đưa ra một tối hậu thư, yêu cầu Mục sư Tökes phải chuyển tới một ngôi làng hẻo lánh ở vùng Siebenbürgen trước ngày 15/12/1989. Mục sư Tökes không muốn đi. Đúng ngày 15/12, hơn 1000 con chiên đã kéo tới, tụ tập xung quanh nhà thờ và nhà ở của Mục sư Tökes để bảo vệ ông, họ thắp nến, hát các bài Thánh ca trước mắt lực lượng công an và an ninh Securitate. Bất chấp việc công an và an ninh cộng sản dùng dùi cui đánh đập, đàn áp, khoảng 150 người vẫn ở lại để canh gác trong đêm.

Sáng hôm sau, thêm nhiều người kéo tới. Giờ đây, họ cùng nhau hát vang bài hát bị cấm là bài “Rumani, hãy thức tỉnh!“. Hiện tại, bài hát này đã trở thành Quốc ca Rumani. Đám đông tuần hành tới Quảng trường nhà hát ở trung tâm thành phố và hô vang “Đả đảo Ceausescu!“. Buổi tối, sau giờ làm, thêm nhiều công nhân kéo tới. Đám đông phá cửa hiệu sách của nhà hát, phá hủy các cuốn sách của Ceausescu.

Đến đêm, xe vòi rồng kéo tới. Lực lượng biên phòng, công an và an ninh săn đuổi những người biểu tình, đánh đập họ và bắt đi hàng trăm người. Mục sư Tökes bị chúng lôi ra khỏi nhà thờ, đánh đập và đưa tới Siebenbürgen.

Tuy nhiên ngày hôm đó là Chủ Nhật, giáo dân ở Timisoaras không thấy Mục sư Tökes hành lễ. Họ sợ rằng ông đã bị chết nên kéo tới chiếm trụ sở trung ương đảng Cộng sản. Lính biên phòng nổ súng bắn vào đám đông khiến ít nhất 50 người bị chết, trong đó có hai đứa trẻ là con của công nhân. Công nhân liền tiến hành bãi công đòi công bố tên tuổi của những người nổ súng vào những người biểu tình. Xe tăng được điều động tới nơi, tình hình trở nên căng thẳng. Hai hôm sau, Thủ tướng Constantin Dascalescu tới, muốn điều đình, nhưng bất thành và ông phải chạy trốn qua cổng hậu của trụ sở trung ương đảng bị chiếm.

Ngày hôm sau, khi mà cuộc biểu tình lớn chưa từng có diễn ra ở thành phố Timisoara thì quân đội Rumani lại quyết định dừng tay đàn áp, không can thiệp vào cuộc bổi dậy của người dân. Một cảnh thanh bình đã diễn ra, những người biểu tình có thể leo lên xe tăng, những cô gái trẻ mang hoa tặng các binh lính. Người dân giương cao những lá cờ đã bị khoét bỏ biểu tượng cộng sản ở giữa.

Bầu không khí sôi sục lan ra cả nước. Ngày 22/12, Ceausescu tìm cách cứu nguy cho tình cảnh của mình, nên đã triệu tập một cuộc mít tinh lớn trước trụ sở BCH Trung ương đảng. Phát biểu tại đây, ông hứa hẹn cải thiện điều kiện sống của nhân dân đang đói khổ. Lần đầu tiên trong đời, ông bị đám đông la ó, huýt sáo đuổi xuống. Lực lượng công an và an ninh trung thành với đảng cộng sản đã nổ súng vào đám đông, tổng cộng có đến 1.104 người bị chết dưới họng súng của lực lượng công an và an ninh.

Thế nhưng quân đội Rumani dưới quyền Bộ trưởng Quốc phòng Vasile Milea vẫn từ chối không chịu bắn vào những người phản đối Ceausescu.

Cuộc mít tinh được truyền trực tiếp trên truyền hình nhằm thể hiện quyền lực của Ceausescu, nhưng nó đã cho thấy ông bất lực. Hoảng loạn trước sự điên cuồng của người dân, hai vợ chồng Ceausescu liền chạy trốn bằng máy bay trực thăng. Cảnh chạy trốn đã được chiếu trực tiếp trên truyền hình.

Cũng trong ngày 22/12/1989, nhà thơ Mircea Dinescu, người bị quản thúc tại gia và cấm viết vì những bài viết phê phán chính quyền cộng sản trước đó, đã đứng trước máy quay, tuyên bố tên độc tài Ceausescu đã bị lật đổ, đúng một tuần sau khi bắt đầu cuộc nổi dậy.

Sau đó, người ta phát hiện Bộ trưởng Quốc phòng Vasile Milea bị chết. Mặc dù chính quyền cộng sản nói rằng ông Milea đã tự tử, nhưng các tướng lĩnh tin rằng ông đã bị chính quyền cộng sản bắn chết vì không chịu đàn áp người dân.

Một điều không ngờ là các viên phi công lái trực thăng đã bất ngờ bắt giữ vợ chồng Tổng bí thư Ceausescu và giao hai người cho quân đội. Hai vợ chồng Ceausescu bị đưa tới trại lính Tirgoviste ở ngoại ô Bukarest.

Ngay sau đó, một Tòa án binh đã được lập ra để xét xử vợ chồng Ceausescu vào ngày 25/12/1989 và tuyên án xử tử ngay lập tức vì tội đàn áp nhân dân. Ba người lính dù được chọn vào đội hành quyết và mỗi người đã bắn 30 viên đạn vào vợ chồng Ceausescu.

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Image may contain: 3 people, people sitting
Luân Minh Bui

 is with 

Luân Minh Bui

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Hai sinh viên Đại học Y vừa mới tốt nghiệp đến xin việc làm tại một Bệnh viện Đa khoa của thành phố.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 1:

– Nếu một bệnh nhân bị ong đốt đến khám thì anh sẽ xử lý như thế nào?

Sinh viên thứ 1 trả lời:

– Tôi sẽ bôi thuốc xanh mê ty len vào vết đốt và cho bệnh nhân uống thuốc chống phù nề.

Giám đốc Bệnh viện nghe thế liền nói:

– Anh cứ về nhà chờ, có thông tin gì chúng tôi sẽ thông báo sau.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 2 giống y như câu hỏi của sinh viên thứ 1.

Sinh viên thứ 2 trả lời:

– Thưa Giám đốc! Với lương tâm và trách nhiệm, tôi sẽ cho bệnh nhân đo huyếp áp, xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm phân, đo mật độ xương, chụp X quang, chụp cộng hưởng từ, điện tâm đồ, điện não đồ, siêu âm ổ bụng, nội soi trực tràng, đại tràng, hoành tá tràng, kể cả sinh thiết nếu cần, với phác đồ điều trị ít nhất là 1 tháng…

Giám đốc Bệnh viện chìa tay ra bắt:

– Xin chúc mừng, anh trở thành bác sĩ của bệnh viện ta.

(Nguồn: Sưu tầm – Hình chỉ minh họa)

Coppy Hồ Hương Giang