NHỮNG DẤU HIỆU PHẠM TỘI CỦA NGHI CAN SỐ 1 – NGUYỄN VĂN NGHỊ

Vụ án Hồ Duy Hải: Những dấu hiệu phạm tội của Nghi can số 1 – Nguyễn Văn Nghị – Nhân vật được xóa trắng khỏi Hồ sơ vụ án!?

✍️ Theo Cáo trạng: Động cơ của Hồ Duy Hải là cướp tài sản, tuy nhiên theo biên bản khám nghiệm tử thi thì nạn nhân Ánh Hồng bị đánh đập sưng bầm phần môi, miệng. Trên mặt bị nhiều vết rạch có bờ mép sắc gọn, giống như là tra tấn vậy.

Trong cáo trạng không hề miêu tả hành động đánh, rạch mặt đó của Hải, vậy ai đã làm những việc này?

Đây có thể là hành động của một kẻ đang lên cơn ghen tuông vì tình và Nguyễn Văn Nghị lúc đó đang là người yêu của Ánh Hồng. Tối hôm xảy ra án mạng, anh ta cũng có mặt tại hiện trường và bỏ trốn tới khuya hôm sau mới bị công an mật phục bắt tại nhà mẹ anh ta ở Cai Lậy. Tuy nhiên mọi bút lục về anh này đều biến mất khỏi hồ sơ vụ án.

Buổi xét xử Giám đốc thẩm hôm nay chỉ xoáy vào trong tâm là cái thớt gỗ dùng để đập đầu nạn nhân, chưa thấy đề cập đến những dấu vết này.

✍️ Lật lại thông tin năm được đăng tải 2019:

Nhiều năm qua, trong quá trình hỗ trợ pháp lý kêu oan cho Hồ Duy Hải, luật sư Trần Hồng Phong còn tìm thấy những dấu hiệu phạm tội của Nguyễn Văn Nghị – 1 trong 3 thanh niên có quan hệ tình cảm với nạn nhân Nguyễn Thị Ánh Hồng. Rất tiếc là cơ quan điều tra (CQĐT) đã bỏ qua, không làm rõ những dấu hiệu này.

Luật sư Hồng Phong đã chính thức tố cáo, yêu cầu điều tra dấu hiệu phạm tội của Nguyễn Văn Nghị. Quyết định kháng nghị hủy án, kháng nghị giám đốc thẩm của Viện KSND Tối cao với Hồ Duy Hải mới đây, cũng đã ghi nhận phải điều tra Nghị: ngoài các dấu vân tay tại hiện trường chưa xác định được thì còn có đối tượng tình nghi là Nguyễn Văn Nghị, Nguyễn Mi Sol không được điều tra làm rõ.

👉 Đêm gây án, Nghị có mặt và bỏ trốn.

Theo đơn tố cáo của luật sư Trần Hồng Phong, qua thông tin báo chí do cơ quan điều tra cung cấp trong giai đoạn đầu của cuộc điều tra cho thấy, Nguyễn Văn Nghị có mặt tại Bưu điện Cầu Voi trong đêm gây án. 1 trong những bài báo đó đưa chi tiết như sau: “Manh mối đầu tiên, được một số người dân sống gần hiện trường cung cấp là có 4 thanh niên thường xuyên đến chơi với 2 thiếu nữ (nạn nhân) vào các buổi tối.

Điều tra nhanh, công an được biết trong số 4 thanh niên này, có 3 người quê ở Vĩnh Long, người còn lại thì nhà ngay tại xã Nhị Thành. 3 thanh niên quê Vĩnh Long được xác định tên là Nguyễn Văn Sơn (SN 1980); Nguyễn Tuấn Anh (SN 1981); Trần Văn Chiến (SN 1980) cùng là thợ bạc đến tạm trú tại địa phương”…

Trong lời khai của 3 thanh niên này có 1 chi tiết khiến các trinh sát chú ý. Vì thiếu nữ tên Hồng có nhan sắc khá mặn mà, là niềm mơ ước của nhiều chàng trai, trong đó có Nguyễn Văn Nghị (SN 1978, ngụ H.Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang). Theo tài liệu của Công an H.Thủ Thừa chuyển về, Nghị từng nghiện ma túy.

Thêm một tình tiết xác định Nghị có thể liên quan đến vụ án là vào đêm xảy ra án mạng, có người dân thấy thanh niên này điều khiển xe máy đến gặp 2 thiếu nữ. “Anh ta lúc đó mặc quần jean, có mặc áo gió bên ngoài màu xám” – nhân chứng khẳng định.

Ngay trong ngày, ban chuyên án cử trinh sát đến nơi Nghị ở trọ để triệu tập về cơ quan điều tra làm việc nhưng Nghị không có tại đó. Tìm đến những nơi nghi phạm thường lui tới, không ai thấy bóng dáng Nghị đâu. Để làm sáng tỏ vụ án, các trinh sát tìm sang tận H.Cai Lậy “đón lỏng” nghi phạm tại nhà mẹ đẻ, đến khoảng nửa đêm thấy Nghị xuất hiện. Ngay lập tức thanh niên này được áp giải về cơ quan điều tra để lấy lời khai.

Nghị khai nhận đúng là đêm đó có đến gặp Hồng nhưng do có gặp nhóm thợ bạc “bạn cũ” nên khi những thanh niên kia ra về thì mình cũng về theo. Theo thanh niên này, giữa anh và nạn nhân đang quen nhau nên không có lý do gì gây án. Chứng minh mình vô can, Nghị đưa ra nhân chứng xác định vào thời gian từ 20 giờ 10 tối 13.1.2008 (đêm xảy ra án mạng – PV), Nghị đã cùng bạn uống nước tại 1 quán cà phê tại thị tứ Cầu Voi.

Chủ quán cà phê cũng xác nhận điều này vì tối đó có một sự việc rất đặc biệt: lúc uống cà phê thì giữa Nghị và 1 thanh niên khác đã xảy ra tranh cãi về việc “nhìn đểu” khiến chủ quán phải đến can ngăn.

Hơn 2 tháng sau khi xảy ra vụ án, Cơ quan Điều tra (CQĐT) bắt Hồ Duy Hải vì cho rằng trong điện thoại của nạn nhân Hồng có lưu số điện thoại của Hải, trong đó có nhiều tin nhắn thể hiện 2 người có quan hệ tình cảm với nhau. CQĐT cũng cho rằng có 1 nhân chứng đã nhìn thấy 1 thanh niên ăn mặc giống như Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Nghị. Nhưng do Nghị có chứng cứ ngoại phạm nên… Hải chính là thanh niên đó.

Từ đó, chỉ căn cứ vào lời khai nhận tội của Hải (trong khi Hải có kêu oan, hay lời khai mâu thuẫn thì không được xem xét), CQĐT đã kết luận Hồ Duy Hải là hung thủ giết 2 cô gái. Luật sư Phong khẳng định trong hồ sơ vụ án hiện nay, không có bất kỳ tình tiết nào thể hiện Hải có quan hệ tình cảm với nạn nhân Hồng; và Hải cũng không hề nhắn tin tình cảm nào với Hồng.

Thậm chí theo lời khai của chị Đặng Thị Phương Thảo, bạn của 2 nạn nhân (Biên bản ghi lời khai ngày 6.4.2008) thì: “Cả Hồng và Vân đều không có điện thoại riêng. Tại bưu điện có 1 điện thoại cũ hiệu Nokia thường dùng để nạp card cho khách hàng”. Vậy tại sao có tin nhắn giữa Hải và Hồng?

👉 Xác định thời gian gây án sai, Nghị ngoại phạm, Hải dính án?

Sai lầm lớn nhất của CQĐT trong vụ án này có lẽ là việc đã xác định sai thời gian 2 nạn nhân bị giết, một cách chủ quan, thiếu khoa học? Cụ thể, theo cáo trạng, xác định thời gian gây án (được cho là của Hồ Duy Hải) là lúc khoảng 20 giờ 30, như sau: “Khoảng 19 giờ ngày 13.1.2008, Hải đi xe mô tô đến bưu điện Cầu Voi, vào bên trong ngồi nói chuyện với chị Hồng.

Khoảng 20 giờ 30 Hải đưa tiền và kêu Vân đi mua trái cây. Khi chị Vân đi, Hải nảy sinh ý định quan hệ sinh lý với Hồng, nhưng bị chị Hồng phản ứng. Hải tức giận đánh vào mặt, bóp cổ, lấy thớt đập vào mặt và đầu làm chị Hồng bị ngất. Sau đó Hải lấy dao cắt vào cổ chị Hồng.

Sau đó, từ chân cầu thang, Hải thấy Vân đi mua trái cây về, kéo cửa sắt xuống đóng cửa và đi vào. Khi Vân vừa xuống phòng sau, Hải dùng ghế đánh vào đầu làm ngã xuống nền gạch. Sau đó Hải xốc nách Vân kéo đến chỗ xác chị Hồng, đặt đầu Vân nằm trên bụng chị Hồng và lấy dao inox cắt vào cổ chị Vân 2-3 cái. Sau đó, Hải ra phòng vệ sinh rửa tay, rửa dao, bỏ dao vào sau tấm bảng…”.

Do quãng đường mua trái cây rất ngắn (chỉ khoảng 100 mét), nên thời gian Vân mua trái cây và về tới chỉ khoảng 5 phút. Như vậy, thời gian hung thủ gây án được xác định là khoảng 20 giờ 30 hoặc sau đó vài phút. Nhưng xét về mặt chứng cứ, trong hồ sơ vụ án không có tài liệu nào xác định chính xác giờ chết của 2 nạn nhân, trong khi đây là tình tiết rất quan trọng.

Các tài liệu như Bản Giám định pháp y, Giấy Chứng tử, Trả lời về dấu vết trên cơ thể nạn nhân… đều không xác định (để trống) giờ chết của 2 nạn nhân. Nguyên nhân chết xác định là do vết cắt ở cổ, mất máu cấp.

Tuy nhiên, có rất nhiều tình tiết có thể xác định được và cho thấy thời gian 2 nạn nhân bị giết phải từ ít nhất là 21 – 22 giờ trở về sau, hoặc khoảng gần nửa đêm, chứ không thể là lúc 20 giờ 30.

Cụ thể, theo lời khai nhân chứng T.H. và biên bản hiện trường cho thấy Vân và Hồng đã ăn chiều trong khoảng sau 17 giờ và theo giám định Pháp y thì “thức ăn đã nhuyễn” trong dạ dày. Cho thấy 2 nạn nhân phải bị giết sau 22 giờ đêm vì theo y học thì phải mất 5 giờ thức ăn mới tiêu hóa nhuyễn trong dạ dày.

Máu của 2 nạn nhân không thể chưa đông, khô sau hơn 13 giờ kể từ thời điểm dự đoán chết việc khám nghiệm hiện trường (được tiến hành từ 8 giờ 30 – 13 giờ 30 ngày 14.1.2008, sau thời điểm kết luận chết từ khoảng 13 giờ).

Qua các tấm ảnh, thể hiện xác 2 nạn nhân được đặt trên tấm vải màu trắng. Trên thân thể Hồng máu có màu đỏ tươi, vẫn còn chảy ra và thấm vào tấm vải lót. Trong Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận: “Trên sàn nhà nơi 2 nạn nhân nằm có vũng máu đọng chưa khô hoàn toàn”.

Ông Nguyễn Văn Thu (1 trong những người phụ trách dọn dẹp hiện trường vụ án), cho biết: Lúc khoảng 21 giờ 30 – 22 giờ đêm 13.1.2008, anh Thu chở (xe ôm) 2 người khách, đi ngang qua Bưu cục Cầu Voi thì thấy trên lầu 1 bưu cục còn sáng đèn. Cổng, cửa phía trước bưu điện đều đã đóng. Nếu vụ án xảy ra lúc 20 giờ 30 thì ai đã tắt đèn trên lầu bưu cục vì biên bản hiện trường xác đinh khi khám nghiệm thì điện trên lầu đã tắt?

Ngoài ra còn rất nhiều chi tiết khác cho thấy thời điểm xảy ra vụ án không thể là 20 giờ 30 như CQĐT ghi nhận mà phải xảy ra nhiều giờ sau đó. Chính sự xác định sai lệch về thời gian xảy ra vụ án đã làm cơ sở duy nhất để CQĐT cho Nghị ngoại phạm và đổ tội cho Hồ Duy Hải, cho dù thực tế nếu án mạng xảy ra vào thời điểm đó thì Hải cũng chưa thể có mặt tại Bưu điện Cầu Voi.

👉 Những khả năng phạm tội của Nguyễn Văn Nghị

Về ý thức chủ quan: Nghị có quan hệ tình cảm khá sâu đậm và công khai với Hồng. Do vậy, khi tới Bưu điện Cầu Voi nhìn thấy 1 thanh niên đang nói chuyện với Hồng, Nghị ghen tức, nóng giận. Nghị đã bỏ ra ngoài uống cà phê mà không vào bên trong. Sau đó Nghị đã cãi cọ ở quán cà phê vào lúc khoảng 20 giờ 10.

Nghị nghiện ma túy, có mối quan hệ nam nữ phức tạp (đã biết Hồng có người yêu là Mi Sol), lại trong trạng thái tâm lý ghen tức và nóng giận ra tay sát hại chị Hồng là hợp lý. Nghị có mặt tại quán cà phê lúc khoảng 20 giờ 10 không? Điều này chưa đủ cơ sở để kết luận Nghị ngoại phạm.

Nếu Nghị chỉ đơn giản là tức giận bỏ đi uống cà phê rồi về luôn mà không quay lại Bưu điện Cầu Voi là không hợp lý về logic tâm lý tội phạm. Mặt khác nếu vậy thì Nghị phải chứng minh được trong đêm 13.1.2008 Nghị đã làm gì, ở đâu sau khi ra khỏi quán cà phê?

Cụ thể là vào các mốc thời gian: 21-24 giờ và nửa đêm về sáng Nghị đã ở đâu? Ai chứng kiến? Vì thời điểm này quán cà phê chắc chắn đã đóng cửa. Việc Nghị có mặt ở quán cà phê không thể là bằng chứng ngoại phạm.

Nếu thực sự không liên quan đến vụ án thì sao Nghị phải bỏ trốn trong đêm xảy ra vụ án mạng, đến nửa đêm hôm sau mới về nhà?

Ánh đèn sáng trên lầu 1 bưu điện vào lúc 22 giờ đêm cho thấy ít nhất 1 trong 2 nạn nhân đã ở trên lầu trong đêm hôm xảy ra án mạng. Điều này cũng chỉ ra khả năng có Nghị (hoặc ai khác, với tư cách là bạn trai của Hồng) có thể đã có mặt trên lầu 1 lúc 22 giờ tối.

👉 Dấu vân tay thu giữ được của ai? Theo cáo trạng, khi giết nạn nhân hung thủ đã thực hiện hàng loạt động tác bằng tay như: bóp cổ, kéo xác, dùng dao, thớt, ghế đập đầu, cắt cổ 2 nạn nhân.

Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận: “Trên kính (cửa vào buồng ngủ) có dấu vết đường vân”, “Ở mặt trong của kính trên cánh cửa (buồng vệ sinh) có 1 số dấu vết đường vân”, “Trên labo rửa có 1 số dấu vết đường vân”.

Những vết vân tay này đều đã được thu giữ. Như vậy, dấu vân tay tại hiện trường chắc chắn phải là của hung thủ. Không thể khác được. Theo kết quả giám định (Bản kết luận giám định số 158/KL-PC21 ngày 11.4.2008) thì: “Các dấu vết vân tay thu được tại hiện trường vụ án không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón in trên bản chỉ của Hồ Duy Hải”.

Như vậy, câu hỏi không thể không đặt ra là: Dấu vân tay của ai? Vì sao CQĐT không giám định vân tay của Nguyễn Văn Nghị?

👉 Hải khai đi chân không vào bưu điện, nhưng theo Biên bản khám nghiệm hiện trường, ghi nhận: “Trên mặt nệm ghế có dấu vết máu quệt và dấu vết đế dép dính những hạt cơm khô”. Vậy ai là người đã để lại dấu dép này? Từ đôi dép nào?

Tại Biên bản khám nghiệm tử thi và Biên bản giám định pháp y đều ghi nhận trên cơ thể nạn nhân Hồng: “Có một số vết bầm máu làm da sậm màu ở mặt trước đùi chân phải, mặt trước cẳng chân trái”.

Các vết bầm này là do tác động của ngoại lực chứ không thể tự nhiên mà có. Vậy ai đã gây ra những dấu vết này? Bằng vật dụng gì? Trong khi Hải không hề có bất kỳ lời khai nào nói đến việc đã đánh hay tác động vào phần chân của nạn nhân Hồng.

Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường còn ghi nhận: “Trên mặt bàn có một miếng mút xốp màu trắng và vài mảnh mút xốp đã được cắt vụn trên mặt bàn và rải rác vài mảnh dưới nền nhà”. CQĐT và cả tòa án đều cho rằng đây là tình tiết quan trọng, thể hiện tính khách quan của hiện trường.

Luật sư Trần Hồng Phong đã đề nghị làm rõ tình tiết đêm 13.1.2008, sau khi rời khỏi quán cà phê (lúc khoảng 20 giờ 10) Nguyễn Văn Nghị đã làm gì? Ở đâu? Làm rõ tình tiết ánh đèn sáng trên lầu lúc 22 giờ. Ai đã lên lầu và cắt điện tại Bưu điện Cầu Voi vào tối 13.1.2008? Xác định khoa học về thời gian chết của 2 nạn nhân. Qua đó xác định chính xác được thời gian gây án của hung thủ.

Đồng thời, tiến hành giám định vân tay đối với Nguyễn Văn Nghị, so sánh với mẫu dấu vân tay của hung thủ thu giữ tại hiện trường. Giải thích vì sao không triệu tập Nguyễn Văn Nghị là nhân chứng trong vụ án? Vì sao toàn bộ thông tin, tài liệu, lời khai của Nguyễn Văn Nghị đều đã bị rút ra khỏi hồ sơ vụ án?

Anh Vũ (17.12.2019)

https://motthegioi.vn/

…/vu-an-ho-duy-hai-nhung-dau-hieu-pha…Bài trên CAND năm 2008 đã được mxh lục tìm. http://m.cand.com.vn/

…/Vu-2-nhan-vien-buu-dien-bi-giet-Ng…/……Và Nút thắt không mở được của vụ án có lẽ nằm ở đây …
https://www.facebook.com/fancesca.le.1/posts/312244153073244?hc_location=ufi

Những Điều tra viên bất ngờ ”Đột tử” theo vụ án …
https://dandensg.blogspot.com/

…/bon-nguoi-tham-gia-vu-ho-du…Theo Fb Phạm Nguyễn

Image may contain: one or more people and closeup
Image may contain: 1 person
No photo description available.

CHO LÀ NHẬN…

Bang Uong

Hiểu câu:
“Ăn gì Bổ nấy!”
“Gieo gì Gặt nấy!”
“Cho gì Nhận nấy!”

Tình yêu thương không mất tiền mua.
Cho yêu thương để Nhận yêu thương!

***************************************
“Trước cổng một nghĩa trang nọ, người ta thấy có một chiếc xe Roll Royce sang trọng dừng lại. Người tài xế tiến lại người giữ cổng và nói:
– Xin anh giúp một tay cho người đàn bà này xuống xe vì bà ta yếu quá không đi được nữa.

Vừa ra khỏi xe, người đàn bà tự giới thiệu và nói với người giữ cổng nghĩa trang:
– Hai năm nay, mỗi tuần, tôi là người đã gửi cho anh 5 đô la để mua hoa và đặt trên mộ con trai tôi, nhưng nay các bác sĩ bảo rằng, tôi không còn sống được bao lâu nữa, nên tôi đến đây để chào từ biệt và cảm ơn anh đã mua hoa giùm tôi.

Thế nhưng, người đàn bà không ngờ rằng người giữ cổng nghĩa trang trả lời như sau:
– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc rằng bà đã làm công việc ấy!
Người đàn bà cảm thấy như bị ai đó vả vào mặt. Nhưng bà vẫn còn đủ bình tĩnh hỏi lại người thanh niên:
– Tại sao lại lấy làm tiếc về cử chỉ đẹp như thế!
Người thanh niên giải thích:
– Thưa bà, tôi lấy làm tiếc vì những người chết như con trai bà, chẳng bao giờ còn thấy được một cánh hoa nào nữa!
Bị chạm tự ái, người đàn bà liền cao giọng:
– Anh có biết anh đã làm tổn thương tôi không!
Người thanh niên bình tĩnh trả lời:
– Thưa bà, tôi xin lỗi, tôi chỉ muốn nói với bà rằng có rất nhiều người đang cần đến những cánh hoa của bà hơn. Tôi là hội viên của một tổ chức chuyên đi thăm những người già lão, các bệnh nhân trong viện dưỡng lão, các bệnh viện. Chính họ mới là những người đang cần đến những cánh hoa của chúng ta, họ có thể nhìn thấy và ngửi được cánh hoa ấy.

Nghe thế, người đàn bà ngồi bất động trên chiếc xe sang trọng một lúc, rồi ra hiệu cho tài xế mở máy.

Vài tháng sau người đàn bà trở lại nghĩa trang. Lần này bà không cần ai giúp đỡ, bà tự động bước xuống xe với một dáng vẻ vui tươi nhanh nhẹn hơn, và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa, một nụ cười rạng rỡ, bà nói với người thanh niên giữ cổng:

– Chú đã có lý, tôi mang hoa đến cho những người già lão, bệnh tật. Quả thật, điều đó đã làm cho họ được hạnh phúc. Nhưng người thực sự hạnh phúc chính là tôi. Các bác sĩ không biết được bí quyết làm tôi khỏe mạnh lại! Nhưng tôi đã khám phá ra cái bí quyết ấy, tôi đã tìm ra lẽ sống.

“Giúp đỡ người khác là giúp đỡ chính mình”. Đó cũng là khuôn vàng thước ngọc của Thượng Đế “Cho thì có phúc hơn là Nhận”
Bởi vì, trao ban cho người tức là trao ban cho mình.

Một ngạn ngữ Anh cũng nói một cách tương tự:
– Điều tôi tiêu đi là tôi có.
– Điều tôi giữ lại là tôi mất.
– Điều tôi cho đi là tôi được.
Đó là lý luận của tình yêu.

– Tình yêu lớn lên theo mức độ của sự trao ban.
– Có biết yêu thương thì con người mới thực sự phát triển, và tìm gặp lại chính mình.
– Có biết yêu thương thì con người mới biết vui sống, và tìm được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống của chính mình.

Khuyết Danh

MỘT BÀI BÁO GIẾT NGƯỜI

MỘT BÀI BÁO GIẾT NGƯỜI

Có loại hung khí giết người không phải bằng dao bằng thớt mà bằng ngòi bút. Bút sa không chỉ gà chết mà người chết.

Đó là lý do người cầm bút phải hết sức thận trọng. Đạo đức tối thiểu của con người nằm ở đây.

Tất cả mọi người đứng về phía hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi bị sát hại để lên án kẻ giết người là phải đạo. Nhưng vì thế mà lên án và đòi tử hình nghi phạm khi không có chứng cứ khách quan xác thực, thậm chí là chứng cứ giả thì là càng vô đạo. Bởi vì chính lời lên án đó đã giết thêm một mạng người nữa! Không chỉ giết chết thêm một mạng người mà còn giết chết cả nền tư pháp, giết chết niềm tin của nhân dân về công lý.

Tiếc rằng, đó lại là một tờ báo chính thống, có tên là VTC New! Một bài báo chính thống nhằm dẫn dắt dư luận, nó sẽ là sự cổ vũ một đám đông giết người!

Không ai người ngoài cuộc trong chúng ta có thể tiếp cận cả ngàn trang hồ sơ phức tạp của vụ án. Nhưng có thể tiếp cận cốt lõi của sự vụ, hoặc chí ít tiếp cận được 10 trang Kháng nghị của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao.

Như tôi đã viết, bản chất vụ án không phức tạp, phức tạp và dài ra cả ngàn trang là do sai phạm của cơ quan điều tra, do hai lần xử án không công minh và chồng chất lời kêu oan của gia đình Hồ Duy Hải. Sự thật chỉ đơn giản: bảo vệ hiện trường, khám nghiệm thi thể nạn nhân để xác định thương tích, thu giữ và khám nghiệm tang vật gây án, tra xét dấu vân tay, vết máu. Chỉ cần làm đúng bấy nhiêu thôi đã có thể tóm gọn đối tượng gây án trong thời gian ngắn. Làm đúng thì dù có tử hình ngay lập tức vẫn làm cho đối tượng gây án, gia đình của đối tượng gây án, và quan trọng hơn, dư luận sẽ tâm phục khẩu phục. Chỉ có sự tâm phục khẩu phục thì bản án mới có tác dụng răn đe, giáo dục.

Đằng này, đã xác định cái thớt đập lên đầu nạn nhân dính đầy máu và con dao cứa cổ nạn nhân là hai dụng cụ trực tiếp gây án mà lại bị chính cơ quan điều tra đem đi tiêu hủy thì khác nào tiêu hủy chứng cứ xác thực của vụ án? Không lấy được dấu vân tay hay những dấu vết khác trên tang vật thì dấu vân tay hay dấu vết khác ở xung quanh còn có ý nghĩa gì? Có phải ngay từ đầu, chính những người điều tra và cơ quan tố tụng đã cố tình tung hỏa mù để làm cho vụ án rơi vào phức tạp và trở thành vô tăm tích?

Làm sao dư luận có thể tâm khục khẩu phục được khi vụ án lộ rõ cái lỗ hổng khổng lồ làm nát cả nền tư pháp như vậy, ngay cả khi chính Hồ Duy Hải là tội phạm?

Hồ Duy Hải có giết người hay không thì chính anh ta biết, hai nạn nhân biết. Ngay cả chứng nhân không thấy Hồ Duy Hải trực tiếp giết người thì cũng không thể dám nói Hồ Duy Hải đã giết người vì từng có mặt tại hiện trường.

Tôi nghĩ, nếu biết đích xác Hồ Duy Hải giết người, hoặc không biết nhưng thấy đủ bằng chứng xác thực, bà mẹ kia, dù có thương con đứt ruột, cũng không thể kêu oan. Bởi chính bàn tay sát thủ của người con đó đã cứa nát trái tim của bà rồi. Xưa nay chưa có bà mẹ nào thương con đến mức làm trái với đạo lý làm người, trừ phi bà mẹ đó cũng là sát thủ máu lạnh. Nhưng sự thực, đã là sát thủ máu lạnh thì người ta dám làm dám chịu chứ chưa thấy ai kêu oan!

Việc tòa các cấp trước sau vẫn kết tội Hồ Duy Hải, lại cho báo chí kết tội luôn cả bà mẹ Hồ Duy Hải là một việc làm vô đạo chưa từng có trong lịch sử tư pháp và lịch sử báo chí. Họ đang tâm cổ vũ dư luận giết luôn cả bà mẹ vô tội bằng cái ngòi bút lấy máu người làm mực, điều mà lẽ ra với nhân tâm còn sót lại, họ phải có trách nhiệm chứng minh vì sao cơ quan điều tra Long An đã làm cho cái thớt và con dao gây án biến mất để kết tội Hồ Duy Hải một cách đầy khuất tất!

Tin vào 17 thẩm phán tối cao ư? Không! Tôi chỉ tin vào công lý chứ không tin những bàn tay biểu quyết, dù đó là bàn tay thẩm phán chứ không phải bàn tay sát thủ. Mà công lý là sự thật. Mà sự thật đã bị tiêu hủy thì cũng có nghĩa là công lý đã bị tiêu hủy một cách trắng trợn!

Tôi không hiểu, báo chí dám nói bà mẹ Hồ Duy Hải mù quáng thì có dám kết tội luôn bản Kháng nghị của Viện Kiểm sát tối cao là mù quáng? Mặc dù bản Kháng nghị này rất thận trọng, chỉ yêu cầu thực thi công lý bằng điều tra lại sự thật một cách minh bạch, dù có thể bản chất của vụ án này vẫn có kết luận cuối cùng chính Hồ Duy Hải là tên sát nhân để anh ta và bà mẹ kia, rộng hơn là toàn dân tâm phục khẩu phục!

CHU MỘNG LONG

Image may contain: 1 person, text
No photo description available.

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’

 

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’
  • Phạm Toàn

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng đã đưa ra nhiều ý kiến liên quan đến vụ Hồ Duy Hải.

Hình ảnh 17 thẩm phán giơ tay biểu quyết y án tử tù Hồ Duy Hải. (Ảnh chụp màn hình).

Chiều ngày 8/5, kết thúc phiên giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải, Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình (chủ tọa) cùng các thành viên trong Hội đồng thẩm phán đã giơ tay biểu quyết, tuyên y án tử tù Hồ Duy Hải – đã khiến nhiều người cho rằng việc phán quyết này là không vô tư, thiếu tính độc lập trong xét xử,…. vì:

  • Năm 2011, chính ông Nguyễn Hòa Bình (thời điểm này đang giữ chức Viện trưởng Viện KSND tối cao) đã ra quyết định không kháng nghị vụ Hồ Duy Hải, sau khi có đơn kêu oan của bà Nguyễn Thị Loan – mẹ của Hải.
  • Các thành viên của Hội đồng thẩm phán đều chịu áp lực vì là cấp dưới của ông Nguyễn Hòa Bình,…

Ngoài ra, 17/17 thành viên của Hội đồng thẩm phán cùng biểu quyết cho rằng kháng nghị của VKSND Tối cao là “không đúng pháp luật”, cũng khiến nhiều người đặt nghi vấn,…

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng – Phó Trưởng ban Dân nguyện của Ủy Ban Thường vụ Quốc hội đã có ý kiến xung quanh về những vấn đề này.

Theo ông Nhưỡng, “khi Chánh án TAND Tối cao từng là Viện trưởng Viện KSND Tối cao, là người trực tiếp không kháng nghị vụ việc, mà bây giờ lại ngồi ghế chủ tọa để xét xử thì đương nhiên xã hội, người dân, cử tri có quyền nghi ngờ tính công minh, thiên vị, vô tư của Chánh án TAND Tối cao; nghi ngờ việc mang tính định kiến tư pháp vào ghế chủ tọa”.

Trước phiên xử, người dân đã đặt câu hỏi “liệu Chánh án Nguyễn Hòa Bình có vượt qua được chính bản thân mình hay không?” thì đến bây giờ, với tất cả các tình tiết, diễn biến của phiên xử, cả xã hội đều cho rằng “việc kết luận Hồ Duy Hải có tội là một sự khiên cưỡng”.

Cũng theo ông Nhưỡng, quá trình điều tra vụ án đã “không đến nơi đến chốn, có sai sót”, nhiều tình tiết vụ án chưa được làm rõ như: vết máu, dấu vân tay, công cụ phạm tội (thớt, dao toàn những thứ mua ở chợ mang về), hay chi tiết Nguyễn Văn Nghị – người tình nghi lớn nhất lại không được đưa vào vụ án.

Về việc, Hội đồng thẩm phán đưa ra biểu quyết khẳng định kháng nghị của Viện KSND Tối cao là không đúng pháp luật, ông Nhưỡng cho rằng “điều này là không có cơ sở”.

Tôi đề nghị Chánh án Nguyễn Hòa Bình giải thích có điều luật nào cho phép đi biểu quyết một kháng nghị của VKSND Tối cao là “không đúng pháp luật không”?

Và hình thức xử lý đối với kháng nghị không đúng pháp luật này là gì” – ông Nhưỡng nói và yêu cầu Chánh án Nguyễn Hòa Bình báo cáo trước Quốc hội để xem xét.

Về việc 17 thẩm phán cùng biểu quyết y án tử tù Hồ Duy Hải liệu có công bằng, có đại diện cho công lý, ông Lưu Bình Nhưỡng cho rằng “Tôi nhìn con số 17/17, tôi không dám võ đoán, nhưng mà nhiều người họ cũng nói với tôi là không phải hoàn toàn 17/17 đều biểu quyết, có những người biểu quyết là do bắt buộc. Có ai lại dám không biểu quyết trước mặt Chánh án TAND Tối cao – Thủ trưởng của mình không?.

Người dân đang nghi ngờ về tính độc lập của Thẩm phán. Tôi đã phát biểu tại kỳ họp thứ 4 của Quốc hội, và tôi cho rằng nếu Thẩm phán Việt Nam không đủ bản lĩnh, không độc lập, thì đó là một điều đáng buồn. Đó không còn là một nền Tư pháp nữa. Vì độc lập là cốt lõi của nền Tư pháp. Không độc lập thì rất khó. Như vậy, án oan sai về dân sự, hình sự sẽ tiếp tục tăng”.

Nói về tính độc lập của Tư pháp, ông Nhưỡng cho hay “bản thân thẩm phán phải độc lập, không chịu bất cứ chỉ đạo nào, cho dù là cấp ủy, cho dù là thủ trưởng của mình”; “tòa án cấp huyện không phải là cấp dưới của tòa cấp tỉnh, tòa cấp tỉnh không phải cấp dưới của tòa cấp cao, tòa cấp cao không phải cấp dưới của tòa tối cao”; “Mỗi tòa án là thực thể độc lập, mỗi thẩm phán, mỗi hội thẩm nhân dân là một thực thể độc lập, mỗi hội đồng xét xử là một thực thể độc lập”,… Do đó, theo ông Nhưỡng, cần phải bàn lại tính độc lập của nền Tư pháp, mà có muốn có tính độc lập thì phải có kiến thức, thái độ, kỹ năng.

Tôi có hỏi một số người, nếu trường hợp ông là thẩm phán tối cao ngồi ở đấy, thì ông có biểu quyết theo không. Họ bảo, họ không thể không biểu quyết, không thể làm trái được” – ông Nhưỡng nói

M.TRITHUCVN.NET

ĐBQH: Vụ Hồ Duy Hải ‘cần phải xem lại tính độc lập của nền Tư pháp’ – Trí Thức VN    

ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng đã đưa ra nhiều ý kiến liên quan đến vụ Hồ Duy Hải.

Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải

Mai Pham

Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải

Thưa Chị Loan, cháu Thu Thủy, gia đình, và LS Trần Hồng Phong. Cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề.

Nếu tôi là chị, thì tôi không xin ân xá. Nếu chủ tịch nước có tự ban ân xá cho Hải thì cũng không nhận. Bởi vì, nếu xin hoặc nhận ân xá là đồng nghĩa với Hồ Duy Hải phạm tội giết người và cướp tài sản. Tôi chỉ xin, hoặc nhận ân xá nếu Hồ Duy Hải là thủ phạm.

Chỉ có hai lựa chọn: Hoặc trắng án, hoặc tử hình. Nếu không trắng án, thì chọn tử hình để bảo vệ thanh danh và lẽ phải. Đây là một quyết định nghe tàn nhẫn nhưng nên làm.

Chị là người mẹ Việt Nam kiên cường mà tôi từng thấy trong đời. Một thân một mình, thân cô thế cô, ít chữ nghĩa, không quyền lực, ít tiền bạc, không mưu lược, bền bỉ, không mệt mỏi chống chọi với cả một bầy sói độc ác nhất nhì hành tinh.

Xin Chị đừng bảo tôi ngoa ngôn. Mức độ độc ác, lươn lẹo, ma giáo, nham hiểm, tham lam, tàn bạo, vô liêm sỉ thì công an và tòa án Việt Nam có lẽ chỉ thua Trung Quốc.

Một cọng tóc, một giọt máu, một mảnh da, của hung thủ để lại hiện trường đem thử DNA thì kết quả gần như chắc chắn. Thêm vào những dấu vân tay, khó ai mà cãi nổi.

Thế nhưng họ không làm. Họ đi mua dao thớt. Họ bảo để nhận dạng. Chỉ có một cái thớt thì nhận dạng cái nào? Hơn nữa, nhận dạng không phải là tang chứng.

Giám đốc thẩm Tòa Tối cao bảo: Nhân chứng thấy. Có người ngồi trong bưu điện, tóc rẽ đôi. Hải có mái tóc rẽ đôi nên trở thành nghi phạm. Ông Đỗ Mười cũng có tóc mái rẽ đôi. Tóc Kim Jong Un cũng ná ná, hao hao.

Tất cả những điều này, các luật sư đã nói cả rồi. Tôi nhắc lại để Chị hiểu: Họ quyết tâm giết Hải, dùng Hải vào những ván cờ chính trị.

Đây là cuộc chiến pháp lý đẫm máu giữa công lý và phi lý. Đây cũng là một cuộc chiến đạo đức giữa ác và thiện. Đã chiến tranh thì có hy sinh. Đấng Tạo Hóa đã chọn gia đình Chị là những người ở tuyến đầu. Hãy chấp nhận, đón lấy sứ mạng của lịch sử giao phó. Hoặc chết hoặc vô tội. Không xin, cho cũng không nhận ân xá.

Bản án tử hình Hải và tấm gương của Chị vĩnh viễn đi vào lịch sử, vĩnh viễn đi vào ký ức của hàng triệu người Việt Nam, với sự tôn trọng, nể phục, cảm thông và chia xẻ. Chị đã làm nhiều người bừng tỉnh. Chị đã đánh thức mọi lương tâm.

Ở chiến tuyến bên kia, mười bẩy gương mặt tiến sỹ luật cũng vĩnh viễn đi vào lịch sử của sự khinh miệt, ô nhục, bẩn thỉu, và hèn hạ.

Nếu chị van nài, khấn vái, đập đầu xin xỏ ân xá và nhận ban phát ơn mưa móc. Chị mặc định Hải là hung thủ giết người và cướp tài sản. Gia đình nạn nhân, và xã hội sẽ nhìn Chị và Hải dưới một con mắt khác.

Thêm vào, nếu Hải nhận ân xá và trở thành người tù chung thân khổ sai. Hải bị đối xử như súc vật trong nhà tù cộng sản, độc ác và tàn nhẫn, tăm tối và vô vọng, đớn đau và ô nhục. Ở ngoài, Chị và cháu Thu Thủy phải vắt kiệt sức, đánh đổi cả cuộc đời, kiếm tiền, mòn mỏi thăm nuôi, qụy lụy, chạy chọt, cầu cạnh bọn cai tù, bọn chúa ngục. Có đáng để đánh đổi?

Chị là nhà phẫu thuật tài ba. Chị đã bóc tách ra một khối ung thư tư pháp Việt Nam nhếch nhác, thảm hại, di căn tràn lan, đang ở giai đoạn suy tàn.

Chị là tác giả viết vở hài kịch kiệt xuất. Hung thủ là một gã tỉnh lẻ, gà mờ, không kinh nghiệm, bỏ lại hiện trường nguyên vẹn, với muôn vàn chứng cứ. Thế nhưng cả một nền khoa học hình sự Việt Nam với nhiều giáo sư và tiến sĩ, với nhiều tướng và tá, với nhiều học viện và đại học lại chạy ra chợ mua dao mua thớt.

Khoa học hình sự Việt Nam là đi chợ mua dao thớt. Hỡi các danh hài nước nhà, có ai dám đóng vai? Hỡi các nhà văn viết tiếng Việt, sao cứ say mê bia rượu mà không viết về thân phận Chị Loan, về con dao, cái thớt.

Chị là một nhà báo lão luyện. Chị đã tố cáo, phơi bày cho toàn dân thấy hệ thống tòa án của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam từ sơ thẩm, phúc thẩm, đến giám đốc thẩm, thối nát đến cỡ nào.

Chị là một trạng sư giàu kinh nghiệm. Chị đã chứng minh 17 kẻ ngồi trên ghế thẩm phán không có não, không biết tư duy, suy diễn tùy tiện, cả vú lấp miệng em, và vô đạo đức.

Suy ra, Chị là người chiến thắng. Từ ngày ông Hồ Chí Minh lập ra Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến nay, bao nhiêu bi thương, bao nhiêu cảnh ngộ, bao người lừng danh chịu oan khuất. Đã mấy ai làm được như Chị.

Cỡ bà Nông Thị Xuân ăn nằm với ông Hồ, đẻ con trai “Nguyễn Tất Trung” dòng dõi nhà “Nguyễn Tất – Nguyễn Sinh’’ mà còn phải chết âm thầm, tức tưởi, không điều tra, không xét xử, không cả mộ chí, gia đình im tiếng, thì Chị thành công lắm rồi.

Từng đó là đủ tầm “Vĩ đại” cho một người mẹ ít học quê mùa. Thôi đi Chị! Đủ rồi! Chị đã hoàn thành nhiệm vụ. Chị dành sức lực và năng lượng vào việc khác có ích hơn. Chị đã mất hết cả rồi, còn gì để mất thêm.

Thưa Chị Loan, đã có hàng triệu bà mẹ Việt Nam mất con, mất chồng oan nghiệt, nhưng mấy ai cất tiếng? Đã có nhiều người lựa chọn cái chết vinh quang hơn sống nhục. Thua keo này, bày keo khác. Trong cái rủi, có cái may.

Chúa bảo “Hỡi những kẻ mệt mỏi, hãy đến cùng ta’’. Tôi sẽ cầu nguyện cho Hải, Chị, cháu Thu Thủy, gia đình và luật sư Phong.

Kính thư,

Hà Nội, Chúa Nhật 10/5/2020

Phạm Nhân

 

 

BAOTIENGDAN.COM

Thư ngỏ gởi chị Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải Bởi AdminTD – 10/05/2020 10-5-2020 Thưa Chị Loan, cháu Thu Thủy, gia đình, và LS Trần Hồng Phong. Cho phép tôi đi thẳng vào vấn đề. Nếu tôi là chị, thì tôi không xin ân xá. Nếu chủ tịch nước…

Nguy hiểm: “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án”

Image may contain: 1 person, eyeglasses and suit
Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people

Nguyễn TuấnFollow

Nguy hiểm: “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án” [1]

Tôi nghĩ đọc câu phát biểu trên của TAND Tối Cao thì có lẽ tất cả chúng ta — dù không am hiểu về tư pháp, — vẫn thấy phát biểu đó sai một cách nguy hiểm. Công chúng sẽ hỏi “vậy thì đề ra luật tố tụng làm gì?” Nhưng câu ‘sai sót tố tụng’ làm tôi liên tưởng đến vụ án liên quan đến Đức Hồng Y George Pell bên Úc, người mới được Toà án Tối cao Úc trả tự do vì sai sót trong tố tụng.

Vụ án George Pell

Ở Úc có một vụ án gây ra nhiều tranh cãi và công lí cuối cùng thì cũng đến với nạn nhân. Nạn nhân là Đức Hồng Y George Pell, nhân vật số 3 ở Toà thánh Vatican. Ông nổi tiếng là một nhân vật bảo thủ trong Giáo hội Công giáo (như không chấp nhận hôn nhân của người đồng tính), nên ông có rất nhiều ‘kẻ thù’. Ông bị toà án bang Victoria kết tội rằng ông dung túng những linh mục lạm dụng tình dục thiếu niên và chính ông cũng phạm tội tày trời đó. Vụ án này được rất nhiều người quan tâm, vì tình tiết li kì và nhân chứng có vấn đề. Trước sau như một ông kêu oan. Hai cựu thủ tướng Úc và rất nhiều quan chức cao cấp (bộ trưởng, nhân sĩ elite, nhà khoa bảng, v.v.) viết thư bảo chứng nhân cách của ông. Thế nhưng ông vẫn bị toà án Victoria phạt tù giam.

Ông kháng án. Vài tuần trước, Toà án Tối cao của Úc xem xét chứng cớ và quá trình kết tội ở bang Victoria. Chỉ một thời gian ngắn, Toà án Tối cao bác bỏ những chứng cớ và cáo buộc của toà án Victoria. Tất cả 26 cáo buộc của cảnh sát Victoria đều bị bác bỏ — không một chứng cớ nào được xem là có giá trị chứng cớ trước tòa. Chẳng hạn như cáo buộc rằng ông đã hãm hiếp một cậu lễ sinh (choirboy), nhưng người tố cáo không có mặt vào ngày đó và Đức Hồng Y Pell cũng không có mặt trong buổi lễ! Chỉ cần một chứng cớ ‘tào lao’ như vậy là đủ bác bỏ bản án. Do đó, tất cả quan toà (7/7) thuộc Toà án Tối cao đều đồng ý rằng Đức Hồng Y Pell vô tội, và ra lệnh trả tự do cho ông ngay lập tức.

Tính ra ông đã ngồi tù suốt 405 ngày. Bây giờ, các luật sư và nhân sĩ ủng hộ Đức Hồng Y Pell đang vận động phải có cuộc điều tra những kẻ đã đưa ông vào tù. Những kẻ đó là cảnh sát Victoria, truyền thông (đặc biệt là đài ABC của Nhà nước Úc), vài nhân vật trong chánh phủ bang Victoria, và những nhóm chống đối ông. Vụ án làm chia rẽ nước Úc, vì người ủng hộ ông và những người chống ông không nhìn mặt nhau. Có thể đọc về vụ án lịch sử này trong bài trên ‘The Spectator’ [2].

Vụ án Hồ Duy Hải

Vụ án Hồ Duy Hải dĩ nhiên là rất khác với vụ án của Đức Hồng Y George Pell, nhưng có một điểm giống nhau: sai sót trong tố tụng. Không cần trích đâu xa, Viện Kiểm Sát nói rõ:

” … các cơ quan tiến hành tố tụng đã có nhiều vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng; bỏ sót những chứng cứ vụ án, không trưng cầu giám định vết máu, không đưa một số lời khai của Hồ Duy Hải và người làm chứng vào hồ sơ vụ án dẫn đến sai lầm trong việc giải quyết vụ án.”

Ngược lại, nhân vật được xem là nghi can số 1 là Nguyễn Văn Nghị [3] thì toà bỏ qua! Qui luật gần như bất biến là trong các vụ tội phạm có liên quan đến quan hệ tình cảm, người bị giết thường là nữ và kẻ sát hại thường là người yêu hay chồng. Nhân vật Nghị có quan hệ tình cảm với nạn nhân, nhưng toà án lại bỏ qua nhân vật này là điều khó chấp nhận.

Có người thống kê 40 sai sót trong vụ việc kết án Hồ Duy Hải! Chỉ dấu vân tay tại hiện trường không phải là dấu vân tay của Hồ Duy Hải cũng đủ để huỷ bỏ vụ án. Thêm vụ mua tang vật để kết tội là biết công lí đã bị hư hỏng như thế nào. Thậm chí, không xác định được Hồ Duy Hải có mặt tại hiện trường trong vụ giết người!

Ấy vậy mà 17 người chánh án và thẩm phán toà án tối cao cho rằng sai phạm tố tụng không ảnh hưởng đến bản chất của vụ an! Thật không hiểu nỗi logic của họ như thế nào.

Ngay cả tỉ lệ 100% (17/17) đồng thuận trên tất cả 4 vấn đề cũng là một câu hỏi về tính độc lập trong phán xét. (Ở Mĩ, các quan toà cấp tối cao chỉ đồng thận với nhau chừng 90%).

Thử tưởng tượng nếu Hồ Duy Hải sống ở Úc. Xác suất rất cao là vụ án đã không diễn ra vì sai phạm trong tố tụng ngay từ lúc đầu. Nếu bị kết án, anh ta có thể cầu khẩn đến Toà án Tối cao, và xác suất rất cao là anh ta được trả tự do lập tức.

Hai quan điểm

Kết cục những phiên toà cung cấp nhiều bài học rất quan trọng để nhìn lại nền công pháp và tư pháp giữa các nước. Ở Việt Nam, các chánh án thường xuất thân từ ngành công an hay bên đảng, và họ thường có bằng cấp tiến sĩ (10/17 chánh án và thẩm phán TAND Tối cao có bằng tiến sĩ). Ở Úc, cũng như ở bất cứ xã hội theo thể chế dân chủ nào, quan toà chẳng dính dáng gì đến cảnh sát. Họ xuất thân từ trường luật và trải qua nhiều năm trong ngành tư pháp, nhưng rất rất hiếm ai có bằng tiến sĩ. Đa số quan toà và chánh án từng là luật sư cao cấp với những thành tích sáng chói và uy tín cao nhứt trước khi được bổ nhiệm làm chánh án.

Ở các nước dân chủ và pháp trị, luật và qui trình tố tụng ưu tiên nhận dạng đúng phạm nhân hơn là phạm sai lầm công lí. Ở Tàu, luật và qui trình tố tụng dựa trên suy nghĩ thà sai lầm công lí hơn là bắt đúng phạm nhân. Điều này giải thích tại sao tỉ lệ phá án ở bên Tàu lên đến 99.9% [4].

Và, đó cũng chính là lí do tại sao bên Tàu có rất nhiều án sai và án oan. Chẳng hạn như năm 1995, một thanh niên Tàu tên Nie (thuộc tỉnh Hồ Bắc) bị cáo buộc hãm hiếp và giết người, và anh ta bị tử hình; nhưng 21 năm sau Toà án Nhân dân Tối cao của Tàu tuyên bố rằng Nie vô tội vì họ tìm ra thủ phạm là Wang Shyjin! Nhưng Nie đã chết [4]. Sai lầm như thế đã cướp đi biết bao mạng người bên Tàu.

Câu nói “Có sai sót về tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án” phản ảnh rất đúng quan điểm thà để cán cân công lí bị lệch (hơn là nhận ra đúng thủ phạm), y như bên Tàu. Đúng ra phải dùng chữ “VI PHẠM”, chớ không phải “sai sót” như ông chánh án nói.

Nếu nền tư pháp Tàu đã gây ra nhiều oan khiên thì Việt Nam chắc không thoát khỏi tình trạng đó (vì cùng hệ thống). Và, vụ án Hồ Duy Hải có thể đi vào lịch sử tư pháp quốc tế như là một ca oan khiên tiêu biểu của một hệ thống tư pháp được xây dựng trên nền tảng thiếu tính độc lập [5] và chuyên nghiệp [6].

===

[1] https://tuoitre.vn/hoi-dong-tham-phan-bieu-quyet-bac-khang-…

[2] https://www.spectator.co.uk/…/Cardinal-George-Pell-is-the-v…

[3] https://motthegioi.vn/…/vu-an-ho-duy-hai-nhung-dau-hieu-pha…

[4] https://www.scmp.com/…/no-sign-change-chinas-deeply-flawed-…

[5] http://quochoi.vn/hoatdongdbqh/Pages/home.aspx?ItemID=44610

[6] https://www.tienphong.vn/…/nganh-toa-an-se-moi-giao-vien-de…

CHIẾC KHĂN MU-SOA – (Tiểu Tử)

CHIẾC KHĂN MU-SOA

TIỂU TỬ

Hôm đó, tôi nhận được một CD gởi từ Bruxelles (nước Bỉ) trên CD thấy đề: ” À Monsieur Tiêu Tu “. Chữ viết bằng bút feutre rõ nét, nói lên người viết có trình độ. Tuy viết ” Tiểu Tử ” không có dấu, người gởi viết tên của mình lại có dấu đầy đủ:

” Exp : Nguyễn Thị Sương ” ! Vừa ngạc nhiên vừa thích thú, tôi vội vã đặt dĩa vào máy, nghe. Đó là giọng một người con gái miền Nam, trong trẻo, phát âm rõ ràng. Những gì cô ta nói đã làm tôi xúc động, có lúc tôi ứa nước mắt! Tôi đã nghe nhiều lần và cố gắng ghi chép lại đây. Dĩ nhiên là tôi đã viết để đọc cho suông sẻ chớ cô gái nói còn nhiều chỗ nghe sượng hay dùng từ chưa chính xác

…Thưa ông,

 Con tên Nguyễn Thị Sương, con của Nguyễn Văn Cương, một trong những nhân vật trong truyện ngắn ” Con Rạch Nhỏ Quê Mình ” của ông.

 Thưa ông. Con sanh ra và lớn lên ở Pháp, biết nói tiếng Việt nhưng không biết đọc và viết tiếng Việt. Vì vậy, con phải dùng cách nầy để liên lạc với ông. Xin ông thông cảm!

 Hôm chúa nhựt rồi, chị Loan bà con bạn dì của con ghé nhà nói:

 ” Sương ơi ! Người ta nói về ba của Sương ở trong truyện ngắn đăng trên internet cả tuần nay nè ! Chị in ra đem qua đây đọc cho em nghe. “. Rồi chỉ đọc:

 Đó là truyện ” Con Rạch Nhỏ Quê Mình “..

 Thưa ông. Con chưa biết Việt Nam, nhưng những gì ông tả trong truyện làm như con đã thấy qua rồi! Bởi vì hồi con mới lớn ba con thường hay kể chuyện về cái làng Nhơn Hòa và con rạch Cồn Cỏ của ba con, về những người bạn của ba con hồi thời tuổi nhỏ, kể tỉ mỉ đến nổi con có cảm tưởng như ba con đang cầm tay con dẫn đi coi chỗ nầy chỗ nọ ( Nói đến đây, giọng cô gái như nghẹn lại vì xúc động . Ngừng mấy giây rồi mới nói tiếp…) Mà ba cứ kể đi kể lại hoài làm như là những hình ảnh đó nó ám ảnh ba dữ lắm. Sau nầy thì con mới hiểu khi ba con nói:

 ” Hồi đó, ba đi Pháp quá sớm, ở cái tuổi chưa biết gì nhiều. Rồi qua đây, chóa mắt ngất ngây với những văn minh tiến bộ của xứ người làm ba quên đi cái làng nhà quê của ba. Điều ân hận lớn nhứt của ba là đã không viết gởi về một chữ để hỏi thăm bạn bè hồi đó. Ba phải về thăm lại Nhơn Hòa Cồn Cỏ, con à ! “. Nói đến đó, ba ứa nước mắt nắm bàn tay con dặc dặc:

 ” Mà con cũng phải về với ba nữa! Về để cho ba lên tinh thần! Về để thấy ba biết xin lỗi mọi người! Về để thấy ba biết nhìn lại cái quê hương của ba cho dầu nó có quê mùa xấu xí bao nhiêu đi nữa! Về để thấy ba chưa đến nỗi là thằng mất gốc! “. ( Đến đây, không còn nghe gì nữa ! )

 Xin lỗi ông ! Con đã ngừng thâu để con khóc ( Rồi giọng cô lạc đi ) Con thương ba con! ( Ngừng một lúc )

 Thưa ông. Ba má con đều là giáo sư toán, dạy ở lycée. Má con mất hồi con mười tuổi. Bây giờ con làm chủ một tiệm sách ở Bruxelles, ba con dạy ở cách nhà không xa lắm. Một hôm, ba nói:

 ” Ba được một thằng bạn học hồi ở đại học, người Phi Châu, mời qua xứ nó giúp tổ chức lại hệ trung học. Ba đã OK. “. Rồi ba đưa cho con một phong bì loại A4, nói : ” Con ráng tìm cách về Nhơn Hòa Cồn Cỏ, trao cái nầy cho cô Hai Huê nói ba không quên ai hết ! “. Con nhìn thấy trên phong bì ba viết ” Mến trả lại Huê, kỷ vật của thời tuổi nhỏ. Cương “. Vậy rồi ba qua Phi Châu làm việc rồi mất ở bển trong mấy trận nội chiến ( Chắc ngừng thâu ở đây nên không nghe gì nữa )

 Thưa ông. Nhờ nghe đọc ” Con Rạch Nhỏ Quê Mình ” mà con biết được mối tình một chiều của cô Hai Huê, biết được cái khăn mu-soa mà cô Hai đã thêu tặng ba con thuở thiếu thời. Cái khăn đó, bây giờ thì con biết nó đang nằm trong phong bì A4 mà con đang giữ để trả lại cô Hai. Và bây giờ thì con thấy thương cô Hai vô cùng và cũng thấy tội nghiệp ba con vô cùng ( Chỗ nầy giọng cô gái lệch đi, ngừng một chút mới nói tiếp ) Con nhờ ông giới thiệu con cho bác Sáu Lân, người đã kể chuyện để ông viết về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Con sẽ xin bác Sáu đưa con về đó để con làm theo lời dặn của ba con …

 Địa chỉ và số phôn của con như sau :

Melle Nguyên ……

 Con cám ơn ông.

 Con : Sương

Nhớ lại, cách đây khá lâu, một thằng bạn ở Marseille ( miền Nam nước Pháp ) gọi điện thoại lên Paris cho tôi, nói : ” Dưới nầy trời tốt, mầy xuống chơi, đi câu với tao. Sẵn dịp, tao giới thiệu mầy cho một ông bạn mới từ Việt Nam qua định cư ở đây. Tao có khoe với ổng là mầy viết lách khá lắm. Ổng nói ổng muốn nhờ mầy viết một chuyện nhỏ ở dưới quê của ổng để ổng tìm một người bạn. Tao thấy coi bộ ngộ à ! Xuống, đi ! “. Vậy rồi tôi đi Marseille. Sau đó, tôi viết ” Con rạch nhỏ quê mình ” với câu gởi gắm của ổng : ” Tôi nhờ ông viết lại giùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Để nhắc nó đừng quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Đực Nhỏ, thằng Lân, con Huê … “.

Sau khi nghe CD và ghi chép lại, tôi gọi điện thoại xuống Marseille thì thằng bạn tôi cho hay là ông Lân đã dọn về ở ngoại ô Paris, cách đây mấy năm. Nó cho tôi địa chỉ và số điện thoại của ổng. Vậy rồi ổng và tôi gặp nhau. Tôi kể sơ câu chuyện và đưa cho ổng mượn cái CD. Tôi thấy ổng rơm rớm nước mắt khi nghe tôi nói làm tôi cũng xúc động: người đàn ông hiên ngang, xong xáo trong trận mạc, gan lỳ đánh Việt cộng đến nỗi mang hỗn danh ” thằng Lân ăn pháo “… vậy mà bây giờ cũng biết ứa nước mắt khi nhận được tin thằng bạn không bao giờ gặp lại !

Khi chia tay, ổng nói : ” Cám ơn ông! Nhờ có bài viết của ông mà hôm nay tôi mới có tin của thằng Cương! Tôi sẽ thay nó, đưa con gái nó về thăm Cồn Cỏ! Và thắp cho nó ba cây nhang ở đầu vàm để vong hồn nó nương theo đó mà tìm lại con đường về … “.

* * *

Hơn một tháng sau, ông Lân gọi điện thoại cho tôi nói ổng vừa ở Việt Nam về, muốn gặp tôi để trả cái CD và để ổng kể chuyến đi nầy của ổng. Vậy là chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã ghi những lời ổng kể …

 … Nhờ cái CD ông cho tôi mượn mà tôi liên lạc được con Sương. Tội nghiệp! Biết được là tôi gọi, nó khóc ồ ồ ở đầu dây bên kia! Sau đó, nó kêu tôi bằng ” Bác Sáu “, ngọt như tôi là bác ruột của nó vậy! Thấy thương quá!

 Vậy rồi hai bác cháu tôi bay về Việt Nam. Ở Sài Gòn chúng tôi mướn một chiếc xe hơi có tài xế để về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Trên xe, tôi nói với con Sương: ” Ở Cồn Cỏ, ba của con không còn bà con gì hết, họ đã dọn lên tỉnh ở mấy chục năm nay. Bây giờ, ba con chỉ còn có một người bạn thân … ” . Con nhỏ nói; ” Cô Hai Huê ! “. Tôi gật đầu ờ. Nó nói tiếp: ” Cô Hai là người ba nhắc thường nhứt và ba hay thở dài nói ba có lỗi với cô Hai nhiều lắm! Thấy ba con như vậy, con cũng nghe đau lòng, bác Sáu à ! “.

 Thấy thương quá, tôi cầm bàn tay nó bóp nhẹ. Con Sương nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn để bàn tay nó trong lòng bàn tay tôi. Ông biết không ? Tôi không có con, bây giờ, trong cái cầm tay nầy, tôi bỗng cảm thấy như thằng Cương vừa đặt vào tay tôi một đứa con. Trời Đất ! Sao tôi muốn nói : ” Sương ơi ! Từ nay, bác Sáu sẽ thay ba con mà lo lắng bảo vệ con như con là con của bác vậy! “. Nhưng thấy có vẻ cãi lương quá nên tôi làm thinh!

 Xe ngừng ở chợ Cồn Cỏ. Bác cháu tôi vô chợ nhà lồng đến sạp vải của con Huê thì thấy một cô gái lạ. Cổ nói cổ là cháu kêu con Huê bằng dì và đến đây phụ bán vải từ mấy năm nay. Cổ nói : ” Dì Huê có ở nhà, ông bà vô chơi ! “.

 Chúng tôi đi lần theo con đường nằm dọc bờ rạch. Đường nầy bây giờ được tráng xi-măng sạch sẽ. Tôi nói:

 ” Nhà cô Hai có cây mù u nằm trước nhà cạnh bờ rạch, dễ nhận ra lắm ! “. Đến nơi, thấy còn nguyên như cách đây mấy chục năm: cũng hàng rào bông bụp thấp thấp, qua một cái sân nhỏ là ngôi nhà xưa ngói âm dương, kèo cột gỗ, ba gian hai chái với hàng ba rộng, một bên hàng ba có một bộ ván nhỏ … Tôi hơi xúc động vì bắt gặp lại những gì của thời cũ. Chỉ có bao nhiêu đó thôi – nhỏ xíu – vậy mà sao gợi lại được vô vàn kỷ niệm ! Tôi gọi lớn: ” Huê ơi Huê ! “. Trong nhà chạy ra một người đàn bà tóc bạc nhìn tôi rồi la lên: ” Trời Đất ! Anh Lân ! “. Tuy cô ta đang nhăn mặt vì xúc động, tôi vẫn nhận ra là Huê ! Không kềm được nữa, Huê và tôi cùng bước tới nắm tay nhau vừa dặc dặc vừa nói ” Trời Đất ! Trời Đất ! ” mà không cầm được nước mắt!

 Một phút sau, Huê buông tay tôi ra quay sang con Sương, hỏi:

” Còn ai đây ? “. Tôi nói:

” Con Sương ! Con thằng Cương ! “.. Nó hỏi:

” Còn anh Cương đâu ? “. Con Sương thả rơi ba-lô xuống đất, bước lại phía con Huê, nói:

” Ba con chết rồi, cô Hai ơi ! “. Con Huê chỉ nói được có một tiếng ” Chết ” rồi xiêu xiêu muốn quị xuống.

 Con Sương phóng tới đỡ con Huê, nói:

 ” Cô Hai ơi ! “. Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở.

 Tôi đứng tần ngần một lúc mới bước lại đặt tay lên vai Huê bóp nhẹ:

 ” Tại cái số hết, Huê à ! Thằng Cương đang dạy ở bên Bỉ, mắc gì mà qua Phi Châu làm việc để rồi chết mất xác trong chiến tranh ở bên đó. Tại cái số hết ! Phải chịu vậy thôi ! “.

 Con Sương dìu Huê lại ngồi ở bực thềm, vói tay mở ba-lô lấy phong bì A4, nói:

 ” Ba con gởi cái nầy cho cô “. Huê cầm phong bì, nheo mắt đọc rồi lắc đầu nhè nhẹ:

 ” Chắc là cái khăn mu-soa ! “.. Huê xé phong bì lấy khăn ra cầm hai góc khăn đưa lên nhìn:

 khăn còn thẳng nếp, chưa có dấu hiệu xử dụng ! Huê nhăn mặt, đưa khăn lau nước mắt của mình rồi sang qua lau nước mắt của con Sương làm nó cảm động nấc lên khóc. Huê nói:

 ” Khăn nầy cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau “. Con Sương cầm lấy khăn rồi ngả đầu vào vai Huê, nói:

 ” Con cám ơn cô Hai “. Huê vừa gật đầu vừa choàng tay ôm con Sương lắc nhè nhẹ như vỗ về đứa con!

 Tôi bước ra bờ rạch ngồi cạnh gốc cây mù u đốt thuốc hút. Tôi thấy trên thân cây có đóng một cây đinh dài đã gỉ sét đen thui, vắt lên cây đinh là một cuộn dây dừa cũ mèm như muốn mục. Tôi nghĩ chắc con Huê nó làm như vậy, nó vốn nhiều tình cảm và giàu tưởng tượng. Nó có ý nói con thuyền ngày xưa đã bỏ bờ đi mất, nếu một mai có trôi về được thì cũng có sẵn dây để cột con thuyền vào gốc cây mù u … Tôi đốt thêm một điếu thuốc rồi đặt lên cuộn dây dừa, vái lâm râm: ” Cương ơi ! Mầy có linh thiêng thì về đây hút với tao một điếu ! “. Tự nhiên, tôi ứa nước mắt!

 Khi tôi trở vô nhà thì cô cháu tụi nó ngồi cạnh nhau trên bộ ván, nói chuyện coi bộ tương đắc! Thấy tôi, Huê nói để vô làm cơm cùng ăn. Tôi từ chối vì phải về trả xe.. Huê xin cho con Sương ở lại chơi với nó mươi hôm, còn con Sương thì hớn hở :

 ” Bác Sáu đừng lo ! Con về một mình được ! “.

 Tôi bằng lòng nhưng đề nghị cùng ra đầu vàm thắp ba cây nhang cho thằng Cương. Con Huê vô nhà lấy nhang và một tấm ni-long để ra đó trải cho ba người ngồi. Khi đi ngang cây mù u, con Huê bước lại gốc cây lấy cuộn dây dừa liệng xuống rạch, rồi phủi tay, đi ! 

 Sau khi cúng vái ở đầu vàm, cô cháu nó đưa tôi ra xe. Nhìn tụi nó cập tay nhau mà thấy thương quá, ông ơi !

 * * *

… Bây giờ thì cô Sương đã đem cô Huê qua Bỉ ở với cổ. Nghe ông Lân nói hai cô cháu rất ” tâm đồng ý hợp “. Còn chiếc khăn mu-soa thêu thì ông Lân nói cô Sương đã cho lộng vào một khuôn kiếng rất đẹp treo ở phòng khách , ở một vị trí mà ai bước vào cũng phải thấy !

TIỂU TỬ

PHÁP LUẬT KHÔNG VÌ CÔNG LÍ

Phạm Đình Trọng

PHÁP LUẬT KHÔNG VÌ CÔNG LÍ

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

CHÍNH QUYỀN VÌ NGƯỜI DÂN VÀ PHÁP LUẬT VÌ CÔNG LÍ LÀ HAI THÀNH TỐ CƠ BẢN NHẤT, QUYẾT ĐỊNH NHẤT TẠO LÊN NỀN TẢNG BỀN VỮNG CỦA MỘT XÃ HỘI, MỘT NHÀ NƯỚC, MỘT THỂ CHẾ .
TUYÊN Y ÁN TỬ HÌNH VỚI HỒ DUY HẢI, PHIÊN TÒA GIÁM ĐỐC THẨM NGÀY 8.5.2020 CHÀ ĐẠP LÊN CÔNG LÍ CŨNG ĐÃ TUYÊN TỬ HÌNH VỚI NHÀ NƯỚC THỐI NÁT ĐÃ DỰNG LÊN PHIÊN TÒA GIÁM ĐỐC THẨM BẤT LƯƠNG, BẤT CÔNG 8.5.2020.

NHÀ NƯỚC THỐI NÁT
1. Dùng sức mạnh bạo lực nhà nước đàn áp dân. Chính quyền hèn nhát khoanh tay nhìn giặc bắn giết dân, bình thản nhìn giặc làm chủ lãnh thổ của cha ông để lại ngoài biển Đông. Nhà nước bạc nhược với giặc xâm lược nhưng lại hùng hổ động binh xuất tướng, xuất quân đánh dân. Huy động cả bộ công an mở chiến dịch lớn do trung tướng thứ trưởng bộ Công an chỉ huy, điều động cả một trung đoàn cảnh sát cơ động thiện chiến với xe bọc thép, vũ khí điện tử đánh úp thôn xóm nhỏ bé, hiền hòa và người dân lương thiện ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Đang đêm cảnh sát vũ trang phá cửa, xông vào nhà dân, bắn chết cụ Lê Đình Kình 84 tuổi đời, gần 60 tuổi cộng sản ngay trên giường ngủ. Chỉ nhà nước tận cùng thối nát mới hành xử với dân như vậy.

2. Cả những quan chức cấp cao của đảng cầm quyền, ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên trung ương đảng, cả bộ máy nhà nước từ trung ương đến điạ phương hối hả cướp bóc của dân, vơ vét của cải, tài nguyên của nước. Ủy viên Bộ Chính trị Lê Thanh Hải, Ủy viên Trung ương đảng Tất Thành Cang hơn chục năm ngang ngược lộng hành vi phạm pháp luật, cướp đất của dân, phá nát qui hoạch một khu đô thị hiện đại nhất Đông Nam Á, gây thất thoát hàng ngàn ngàn tỉ đồng tiền của dân của nước, gây nên cái chết thảm cho nhiều người dân, gây tang thương tan nát cho nhiều gia đình, đẩy hàng trăm ngàn người dân vào cuộc sống vất vưởng, khốn cùng, đau đớn, không nhà cửa, không gia đình, không đường kiếm sống.

Tội trời không dung, đất không tha, nhưng Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang chỉ bị đảng của Hải và Cang kỉ luật nhẹ như không, cách chức vụ trong đảng mà Hải đã bàn giao cho người khác từ lâu. Còn pháp luật nhà nước thì không dám động đến lông chân hai tên tội phạm kếch xù Lê Thanh Hải, Tất Thành Cang. Chỉ nhà nước tận cùng thối nát mới diễn ra sự bất công, bất lương ngang nhiên như vậy, mới thao túng, dung dưỡng bọn sâu dân mọt nước và mới khinh bỉ pháp luật, khinh bỉ người dân như vậy..

3. Vụ án hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi, Long An, cô Hồng và cô Vân bị giết đêm 13.1.2008 là một vụ án quá đơn giản. Nghi phạm số một của vụ án là một gã trai nghiện ma túy tên Nghị si mê nhan sắc cô Hồng nhưng Hồng đã có người đàn ông của Hồng là Mi Sol. Tuy chưa cưới nhưng họ vẫn thường xuyên công khai ăn ngủ với nhau ở ngay bưu diện Cầu Voi.

Tối 13.1.2008, Nghị đến bưu điện Cầu Voi gặp Hồng thì thấy Hồng đang chuyện trò với một người trai trẻ. Nghị hằn học ra ngồi quán cà phê. Với nỗi hằn học, Nghị đã gây sự ở quán cà phê ngay tối đó. Và ngay đêm đó án mạng bưu điện Cầu Voi xảy ra.

Nghị đã bị bắt, đã khai cung. Nhưng vụ việc đơn giản không còn nữa, vụ án trở thành phức tạp, mờ ám, lắt léo khi một loạt bất thường, sai phạm cố tình liên tiếp diễn ra: Nghị bỗng được thả ra và lập tức trốn biệt tăm. Cùng với sự biệt tăm của Nghị là sự biến mất những vật gây án mang dấu vân tay, dấu máu hung thủ: Cái thớt đập đầu cô Hồng. Con dao cắt cổ cô Hồng. Cái ghế i nốc phang cô Vân. Cùng với sự biệt tăm của Nghị là sự biến mất khỏi hồ sơ vụ án những trang hồ sơ về Nghị. Và Hồ Duy Hải bị bắt thế mạng Nghị. Dù các dấu vân tay để lại ở bưu điện Cầu Voi đêm 13.1.2008 không có dấu vết nào trùng với vân tay Hồ Duy Hải.

Cảnh sát điều tra Việt Nam phá án bằng nhục hình ép cung buộc nhận tội đã trở thành bình thường, như là đương nhiên. Báo cáo với Quốc hội, một ông tướng công an đã phải thú nhận chỉ từ tháng 11. 2011 đến tháng 9.2014, chưa tới ba năm đã có 226 người bị chết trong các trại giam do công an quản lí. Dù con số thú nhận còn xa lắc xa lơ với sự thật nhưng chưa tới ba năm mà có tới 226 tội phạm và nghi phạm bị tước đoạt mạng sống cho thấy mức độ bạo lực khủng khiếp như thế nào sau cánh cửa trại giam.

Có người chưa bị bắt về nhà tạm giam, chỉ vừa giáp mặt công an đã bị công an tới tấp vụt dùi cui đánh gãy cổ chết trong đau đớn như ông Trịnh Xuân Tùng bị công an đánh chết ở bến xe Giáp Bát, Hà Nội ngày 28.2.2011. Nhục hình, ép cung đã dẫn đến muôn vàn những bản án oan khiên mà điển hình là những bản án tử hình oan giáng xuống những dân lành Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long. Hồ Duy Hải làm sao không bị đòn tra đến phải nhận tội khi những kẻ làm án mờ ám đã thả nghi phạm Nguyễn Văn Nghi và bắt Hải thế mạng!

Mọi khuất tất, lắt léo đều hướng vào kẻ nghiện ma túy, kẻ hằn học thất tình và là nghi can rõ nhất của vụ án, nghi can Nguyễn Văn Nghị. Nhưng Nghị đã được cảnh sát điều tra mau lẹ giải thoát và cho biến mất.

Mọi bằng chứng đều gỡ tội cho Hồ Duy Hải. Căn cứ duy nhất buộc tội Hải là lời cung nhận tội của Hải. Lời cung nhận tội bởi nhục hình, ép cung đã dẫn đến nỗi ô nhục của các quan tòa, nỗi ô nhục mang tên Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn, Hàn Đức Long. Nay phiên tòa giám đốc thẩm của tòa án tối cao với ông chánh án Nguyễn Hòa Bình cùng bộ máy 17 cánh tay biểu quyết lại chuốc nỗi ô nhục đó khi 17 cánh tay rô bốt biểu quyết y án tử hình Hồ Duy Hải. Chỉ ở nhà nước tận cùng thối nát mới diễn ra một phiên tòa nhục nhã như vậy.

NHỮNG MẠNG NGƯỜI CHẾT OAN
Tôi đã để lại toàn bộ năm tháng tuổi trẻ rực rỡ, quí giá của cuộc đời tôi vào cuộc chiến tranh lê thê, khốc liệt để mang lại chiến thắng cho nhà nước thối nát này. Tuổi trẻ của tôi đã bị chêt oan ức, tức tưởi.

Hàng triệu con trai, con gái phơi phới tuổi xanh đã bỏ xác trong bão lửa ngoài mặt trận, đã bỏ xác trong âm thầm rừng sâu vì sự tồn tại của nhà nước thối nát này. Cả triệu cái chết oan ức, tức tưởi.

Nhà nước thối nát mới có những tướng cảnh sát như Trần Đại Quang gây ra cái chết đau đớn cho người dân lương thiện là ông Trịnh Xuân Tùng. Mới có ông tướng cảnh sát Tô Lâm gây ra cái chết rùng rợn cho người dân trung thực như cụ Lê Đình Kình. Mới có ông quan tòa như Nguyễn Hòa Bình tuyên bản án tử hình với Hồ Duy Hải

Nhà nước thối nát, chính quyền không vì người dân, pháp luật không vì công lí, một cuộc chiến tranh đang âm thầm và khốc liệt diễn ra trong đạo đức xã hội sẽ còn gây ra nhiều cái chết oan cho người dân mang thân phận con ong cái kiến, thấp cổ bé họng..

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 4 people, people sitting, suit and indoor

NGÀY LỄ CỦA MẸ

NGÀY LỄ CỦA MẸ

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Trong nhiều năm qua, tôi có thành kiến với Ngày lễ của Mẹ.  Tôi không chống lại tư tưởng đó, đây chỉ là mối bực bội cá nhân.  Mẹ tôi qua đời cách đây 40 năm, nên chuyện tôi làm ngơ trước Ngày lễ của Mẹ từ trước đến giờ chỉ là thái độ của tôi trước bất công của vũ trụ mà tôi cảm thấy: Mọi người cứ ăn mừng, trừ tôi!

Nhưng thời gian đã chữa lành vết thương và đôi khi làm chúng ta khôn ngoan hơn.  Bây giờ, vào Ngày lễ của Mẹ, tôi luôn luôn ý thức về mẹ và tìm thấy các lý do rất hay để ăn mừng.  Bạn không cần phải còn sống mới nuôi nấng được một người nào đó, và đó chính là trường hợp mẹ tôi.  Chúa Giêsu đã chẳng bảo rằng, chúng ta chỉ tiếp nhận cách tinh tuyền tinh thần của một người nào đó sau khi họ ra đi và tôi biết điều đó đúng.  Bốn mươi năm sau cái chết của bà, tôi ý thức mẹ tôi là ai và những gì bà đã cho tôi một cách rõ ràng hơn so với suốt thời thơ ấu của tôi khi bà còn sống và tình mẫu tử của bà như đang hiển hiện ôm tôi.

Những gì anh chị em tôi và tôi giờ đây ý thức rõ ràng hơn so với khi bà còn sống, là chúng tôi rất may mắn.  Chúng tôi có được một bà mẹ tốt lành.  Đơn giản là như vậy.  Trong những điều thiết yếu, bà đã cho chúng tôi những thứ quan trọng: An toàn, bảo bọc, cảm thấy được người khác mong muốn, cảm thấy mình là quý giá, được ăn no, mặc ấm, một cảm nhận rằng cuộc đời là đẹp, và trên hết thảy, cảm thấy chúng tôi luôn luôn ở trong vòng tay của một Thiên Chúa đáng tin cậy. 

Dĩ nhiên, chẳng có điều nào trong số đó hoàn hảo.  Mẹ tôi không phải là Chúa.  Bà có những giới hạn, nguồn năng lượng và nguồn lực nhờ đó bà nuôi dưỡng chúng tôi cũng giới hạn.  Gia đình đông người và lúc nào cũng thiếu tiền.  Chúng tôi có đủ, nhưng chỉ là đủ mà thôi, không hơn.  Chưa bao giờ có dư.  Nó cũng đúng nếu nói về sự quan tâm và tình thương bà dành cho mỗi anh chị em chúng tôi.  Bà không có thì giờ, năng lực hay niềm vui sướng xa xỉ nào để tuôn tràn lên bất cứ riêng ai trong chúng tôi, dù không ai trong chúng tôi nghĩ rằng bà thương mình như đứa con độc nhất.  Tuy vậy, tất cả chúng tôi đều thấy các giới hạn của bà và sống với hệ quả của chúng cho tới hôm nay. 

Nhưng các nỗ lực quá mức thường xuyên của bà cũng là một năng khiếu đặc biệt của bà: Giống như Chúa Giê-su, bà nhân bánh mì và cá lên gấp bội lần.  Cách nào đó bà luôn luôn tìm được đủ mọi thứ, thức ăn, áo quần, sách vở, thêm một cái bánh, một dây ruy-băng, hay bất cứ cái gì cho một dịp đặc biệt.  Cách nào đó chúng tôi luôn luôn có những thứ chúng tôi cần, cũng giống như cách nào đó bà đã làm cho cái bàn ăn gia đình dài thêm đủ để mọi người cùng ngồi – hàng xóm, giáo viên, linh mục, người bán hàng, hoặc một ông chú sa cơ lỡ vận – người mà cứ tình cờ đến chơi nhà khi gần bữa ăn.  Bà tin tưởng rằng rồi lúc nào cũng sẽ đủ, và đúng vậy thật. 

Và bà là một bổ sung hoàn hảo cho cha tôi.  Phim trường Hollywood hay dịch vụ hẹn hò Công giáo không thể nào sắp xếp được một cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn thế.  Họ đã tìm thấy nhau, hai người tri âm tri kỷ, tại một cuộc đi chơi ngoài trời của giáo xứ, tình thương yêu và tôn trọng lẫn nhau của họ là điều mà, có lẽ hơn bất kỳ điều gì khác, đã đem lại cho chúng tôi, những người con của họ, một cảm thức mạnh nhất về sự an toàn, vững chãi, và đức tin.  Cha tôi là kim chỉ nam về đạo đức, bà là trái tim; nhưng họ có thể hoán đổi vai trò này cho nhau và bà có thể đưa ra những thách thức về luân lý còn ông đem đến sự nhạy cảm.  Dù cách nào đi nữa, họ đều làm cùng nhau, và khi họ chết, họ để lại đằng sau một gia đình còn quá non trẻ để có thể tự xoay xở một mình, họ đã cho chúng tôi những gì họ cần phải cho, tất cả những công cụ cơ bản để xây dựng cuộc sống của riêng mình và sống một cách sôi nổi, vui vẻ. 

Bà chết vì căn bệnh viêm tụy tạng và đau tim, chỉ ba tháng sau khi bà đã chăm sóc cha tôi trong trận quyết chiến cả năm trời nhưng thất bại với căn bệnh ung thư.  Khi cha tôi sắp chết, một người em của tôi và tôi đưa bà ra hiệu để mua một bộ áo mặc cho dịp tang lễ.  Bà đã quyết định vung tay mua bộ áo đắt tiền nhất bà chưa từng mua.  Khi mặc thử bộ áo, người bán hàng nói: “Bà mặc áo này trông thật tuyệt!  Tôi hy vọng bà thích mặc nó!”  Mẹ tôi chỉ mặc nó có hai lần, một lần trong đám tang ba tôi, và một lần trong đám tang của bà.  Nhận xét trớ trêu của người bán hàng vậy mà đúng. 

Không biết lý do gì, mẹ tôi không thích tên Mathida của mình.  Các bà bạn gọi ngắn là Tilly lại càng làm bà không thích!  Tôi không biết khi thân mật, ba tôi gọi bà tên gì nhưng tôi nghi là chẳng phải tên nào trong số hai tên này.

Các nhà nhân chủng học cho rằng mẹ của mình là mối dây cộng sinh của chúng ta với cuộc sống.  Các bà mẹ phải cho chúng ta biết rằng vũ trụ này muốn có chúng ta, và chúng ta đáng yêu chỉ đơn giản chúng ta là chúng ta, rằng tình yêu thương là không cần gắng gỗ mới có được.  Mẹ tôi đôi khi quá bận rộn nên không thể nuôi nấng riêng từng đứa một với cảm giác rằng chúng tôi là duy nhất, là xinh đẹp, là quý giá; nhưng bà đã làm mẹ chúng tôi theo một cách mà chính cuộc sống và vị Chúa tạo dựng cuộc sống đó đã đem lại cho chúng tôi món quà quý giá đó.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Vụ 2 nhân viên bưu điện bị giết: Nghi can là bạn trai của nạn nhân

CHÚNG TÔI TỐ CÁO TRƯỚC CÔNG LUẬN THẾ GIỚI VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM – HỆ THỐNG TƯ PHÁP XHCNVN LÀ MỘT HỆ THỐNG THỐI NÁT, TỒI BẠI, ĐỔI TRẮNG THAY ĐEN – HÃY ĐỌC LẠI TƯỜNG THUẬT CỦA BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN SỐ RA NGÀY 16/01/2008…

*******

Vụ 2 nhân viên bưu điện bị giết: Nghi can là bạn trai của nạn nhân

📷

NGHI CAN CHÍNH LÀ NGUYỄN VĂN NGHỊ, NGỤ TẠI HUYỆN CAI LẬY (TIỀN GIANG), CÓ DẤU HIỆU NGHIỆN MA TÚY. NGHỊ LÀ MỘT TRONG HAI BẠN TRAI CỦA NẠN NHÂN NGUYỄN THỊ ÁNH HỒNG. VÀO ĐÊM XẢY RA VỤ ÁN, NGƯỜI DÂN ĐỊA PHƯƠNG THẤY NGHỊ ĐI XE MÁY ĐẾN BƯU ĐIỆN CẦU VOI GẶP HỒNG VÀ VÂN.

Ngày 15/1, cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An tiến hành lấy lời khai ba thanh niên quê ở tỉnh Vĩnh Long, tạm trú tại ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa (Long An) do có mối quan hệ với hai nạn nhân bị giết tại Bưu điện thị tứ Cầu Voi hôm 13/1. Sau đó, cơ quan điều tra tiếp tục câu lưu một thanh niên được xác định là nghi can chính trong vụ án.

Nghi can chính là đối tượng nghiện ma túy

Ba thanh niên không bị câu lưu là Nguyễn Văn S.; Nguyễn Tuấn A., Trần Văn Ch., thợ bạc tiệm vàng K.L. khu vực thị tứ Cầu Voi, thuộc ấp 5, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa (Long An).

Cả ba người này từng có mối quan hệ với hai nạn nhân bị giết chết đêm 13/1 là Nguyễn Thị Ánh Hồng và Nguyễn Thị Thu Vân.

Bước đầu, cả ba thanh niên này đưa ra được chứng cứ ngoại phạm. Đối tượng đang bị câu lưu là Nguyễn Văn Nghị, ngụ tại huyện Cai Lậy (Tiền Giang), là bạn của ba thợ bạc tiệm vàng K.L., có dấu hiệu nghiện ma túy. Nghị là một trong hai bạn trai của nạn nhân Nguyễn Thị Ánh Hồng.

Vào đêm xảy ra vụ án, người dân địa phương thấy Nghị đi xe máy đến Bưu điện Cầu Voi gặp Hồng và Vân. Người dân địa phương còn miêu tả Nghị mặc quần Jean, khoác bên ngoài chiếc áo gió rộng.

Ngay trong ngày 14/1, cơ quan điều tra đã cử trinh sát đến tất cả những địa chỉ mà Nghị thường xuyên lui tới nhưng không gặp anh ta. Sau đó, cơ quan điều tra cử trinh sát mai phục tại nhà cha mẹ của Nghị ở Cai Lậy (Tiền Giang) đến nửa đêm thì nghi can xuất hiện, các trinh sát thực hiện biện pháp áp giải về cơ quan điều tra lấy lời khai.

Theo tin ban đầu, Nghị cố tình đưa ra chứng cứ ngoại phạm nhưng không có cơ sở thuyết phục nên cơ quan điều tra quyết định câu lưu để làm rõ.

Cả hai nạn nhân đều bị cắt cổ

Theo kết quả khám nghiệm hiện trường, hung thủ giết chết Hồng và Vân từ khoảng 20h đến 20h30′ ngày 13/1.

Nguyễn Thị Ánh Hồng chết trong tư thế bị một vật bén cắt đứt cuống họng, chiếc áo nạn nhân bị kéo ngược lên tận cổ, nằm khuất trong cầu thang.

Thi thể Nguyễn Thị Thu Vân được cơ quan chức năng xác định bị đập đầu chết trước, sau đó hung thủ dùng dao cắt cổ như đã làm với Hồng. Trước bên cạnh xác hai nạn nhân còn một chiếc xe gắn máy hiệu Ware, phía trước bàn khách vẫn còn một bịch trái cây (quýt và bưởi) chưa ăn. Chiếc xe máy này là của một trong hai nạn nhân.

Cả hai nạn nhân chết khi trên người vẫn còn đang mặc quần áo đồng phục của ngành bưu điện. Theo nhận định ban đầu, hung thủ chuẩn bị gây án từ trước, do đó ngay khi đến Bưu điện Cầu Voi y đưa tiền cho Vân ra ngoài mua trái cây để có thời gian giết chết Hồng.

Sau khi sát hại Hồng, hung thủ còn đủ thời gian dọn dẹp hiện trường, kéo xác nạn nhân giấu ở chân cầu thang rồi nép mình trong một chỗ khuất chờ Vân quay về giết chết cô để bịt đầu mối.

Sau khi thực hiện tội ác, hung thủ đến quầy thu tiền lấy đi 10 triệu đồng và 10 sim card điện thoại di động có mệnh giá sử dụng từ 100.000 đến 300.000 đồng rồi trốn thoát ra cửa trước.

Theo nhiều nhân chứng cho biết, trước đây, Hồng và anh thợ bạc tên S. có quen nhau. Hai người dự định đi đến hôn nhân nhưng gia đình hai bên không đồng ý với lý do nhà S. quá xa. Sau đó, Nguyễn Văn Nghị là bạn của S. đến Cầu Voi chơi và làm quen với Hồng. Nghị thường hay đến Bưu điện Cầu Voi dắt Hồng và Vân đi chơi.

Tuy quen với Nghị nhưng Hồng vẫn còn quan hệ với S., dẫn đến tình bạn giữa S. và Nghị bị sứt mẻ. Đôi khi hai người bạn này chạm trán nhau tai Bưu điệu Cầu Voi. Nghị cũng nhiều lần lên tiếng yêu cầu Hồng chấm dứt quan hệ với S.

Gần đây, S. không còn làm thợ bạc cho tiệm vàng K.L., mà lên TP HCM kiếm sống bằng nghề chính của mình. Vào ngày cuối tuần, S. mới về Cầu Voi thăm bạn bè, trong đó có Hồng. Có tin cho hay, buổi tối hôm xảy ra vụ án, S. cũng về Cầu Voi nhưng không vào Bưu điện thăm Hồng vì biết có Nghị ở đó.

Chị Nguyễn Thị Phượng, người bán trái cây ở Cầu Voi cũng cho biết, đêm đó Vân có nói là tiền mua trái cây là do bồ của Hồng tài trợ. Người này đến từ Tiền Giang.

Các nhận định đều tập trung vào nghi can Nguyễn Văn Nghị, vì anh này nổi ghen do thấy S. có mặt ở Cầu Voi, hơn nữa Hồng không nghe lời anh ta mà đoạn tuyệt với S.

Cũng có nguồn tin cho hay, trước đó, đêm 12/1, Hồng và Vân đi hát karaoke với hai thanh niên, đó chính là S. và Nghị. Hiện trường để lại cho thấy không có dấu hiệu nạn nhân bị cưỡng hiếp, mà thể hiện rõ một sự xung đột cao độ giữa nạn nhân và hung thủ.

Người dân xung quanh cho biết có nghe cả tiếng la của cô gái, nhưng nghĩ đó là sự đùa giỡn thường tình của những cặp tình nhân trẻ nên không đến xem rõ thực hư.

Đến cuối ngày 15/1, cơ quan điều tra tiếp tục đấu tranh với nghi can Nguyễn Văn Nghị.

http://m.cand.com.vn/Ban-tin-113/Vu-2-nhan-vien-buu-dien-bi-giet-Nghi-can-la-ban-trai-cua-nan-nhan-120348/?fbclid=IwAR1gJNhAszMNcprImU8M7GXLIvYcovtUwNZXN_FwTm7u6OUYr0AWRVk8bgQ

Nguyễn Hòa Bình – đã hết thời.

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.
Nguyễn Hòa Bình – đã hết thời.

Một cô giáo nông thôn đã nghĩ hưu có viết hằng trăm bài cũng không bằng ông Minh Quang Nguyen viết chỉ vài dòng.

Tiếng nói của ông Minh Quang Nguyen – theo tôi biết – hầu như đó là ý định của cấp rất cao.

Xin giới thiệu bài viết của ông – tuy chỉ vài dòng – nhưng sức nặng tợ ngàn cân.

Đó là điều báo trước ông Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao – Nguyễn Hòa Bình – người vừa chủ tọa Hội đồng Thẩm phán trong phiên tòa giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải (bác kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và phán quyết y án tử hình Hồ Duy Hải). Ông Nguyễn Hòa Bình sẽ rất nhanh chóng bị hạ bệ.

Mời các bạn cùng đọc và xin chú ý thời điểm sau đại hội 13, số phận của Nguyễn Hòa Bình đã được định đoạt.

* * *

Nội dung bài viết của ông @Minh Quang Nguyen.

*

QUÁ HOANG MANG trước những Thông tin này.!!!!!!!!!!

YÊU CẦU các Cơ quan chức năng LÀM RÕ liệu thông tin này CÓ THẬT hay không.!!!!!!!!!!

Một dòng stt khác cũng của ông:

YÊU CẦU các cơ quan chức năng KIỂM TRA KỸ Thông tin này có ĐÚNG không.?????

NẾU ĐÚNG, hãy LÀM THEO ĐÚNG yêu cầu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “Không để lọt vào Trung ương những người giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất”.!!!!!!!!!!!

(kèm 2 link bài gốc ở cuối bài đăng).

FB Thái Khắc Phú
6 hrs ·

NGUYỄN HÒA BÌNH VÀ KHỐI TÀI SẢN
(nguồn Chân dung quyền lực)

Điểm mặt hàng loạt căn nhà mặt tiền, biệt thự, căn hộ cao cấp của gia đình Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình tại Hà Nội

Chưa tính những bất động sản hàng trăm ha đất chiếm được của dân nghèo tại quê nhà Quảng Ngãi, chỉ tính những bất động sản tại nội thành Hà Nội, gia đình ông Chán án TAND Tối cao, Thành viên Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng Nguyễn Hòa Bình đang sở hữu sơ sơ tới 8 căn nhà mặt tiền, biệt thự và căn hộ cao cấp, cụ thể như sau:

1- Căn nhà mặt tiền 3 tầng tại đường Giải Phóng

Căn nhà mặt tiền 3 tầng lầu tại số 1307 đường Giải Phóng, P. Hoàng Liệt, Q. Hoàng Mai, Hà Nội là nơi ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình và gia đình đăng ký hộ khẩu thường trú. Năm 2007, sau khi được phong hàm Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Phó Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công an, ông đã xây dựng trái phép căn nhà 3 tầng tại địa chỉ trên. Theo chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty TNHH MTV Tư vấn & Thẩm định giá Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) trị giá 22,5 tỷ đồng.

2- Căn biệt thự Vinhomes Riverside BL09-02

Ngày 7/5/2013, theo bản hợp đồng số BL09-02/VV/HĐMBBT, ông Nguyễn Hòa Bình và bà Phùng Nhật Hà đã mua căn biệt thự số BL09-02, đường Bằng Lăng 9 trên nền đất rộng 524,30m2 tại khu Vinhomes Riverside với giá 21,8 tỷ đồng, sau đó chi thêm hàng chục tỷ đồng vào việc tôn tạo, sửa chữa và chuyển về cư ngụ tại đây.

3- Căn biệt thự Vinhomes Riverside AD01-58

Cùng ngày ký hợp đồng căn biệt thự BL09-02 nêu trên, ông Nguyễn Hòa Bình cũng đầu tư cho cậu quý tử Nguyễn Việt Anh (sinh ngày 27/9/1990) căn biệt thự số AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trên nền đất rộng 305,89 m2 với giá 13 tỷ đồng theo bản hợp đồng số AD01-58/VV/HĐMBBT ký ngày 7/5/2013. Căn biệt thự này cũng tốn thêm hàng chục tỷ đồng nữa của ông Nguyễn Hòa Bình cho chi phí sửa chữa, hoàn thiện và trang trí nội thất.

4- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HP08-33

Căn biệt thự tại số HP08-33, đường Hoa Phượng 8 cũng nằm trong khu Vinhomes Riverside thuộc sở hữu của Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy vừa được mua vào ngày 19/11/2014 trên nền đất rộng 430m2 với giá 18,9 tỷ đồng, hiện đang trong giai đoạn thiết kế.

5- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HS06-29

Cũng “có hiếu” không khác gì Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tháng 12/2014 vừa qua, Nguyễn Tuấn Anh đã “trả ơn” kèm “bịt miệng” gia đình bên vợ vì đã đứng tên giúp hàng loạt doanh nghiệp ma bằng căn biệt thự số HS06-29 trên lô đất rộng 266 m2 tọa lạc tại đường Hoa Sữa 6, khu Vinhomes Riverside với giá 19,9 tỷ đồng, hiện Nguyễn Tuấn Anh cũng đổ thêm kinh phí 1,6 tỷ đồng nữa để đẩy mạnh giai đoạn hoàn thiện. Vợ chồng họa sỹ Hoàng Đăng Định và Nguyễn Thị Hằng đang chuẩn bị rời khu Láng Thượng để về hưởng thụ cuộc sống gần nhà sui gia Chánh án Nguyễn Hòa Bình.

6- Căn E-01, Dự án khu nhà ở thấp tầng số 15, Ngõ 91, Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội

Căn nhà số E-01 thuộc Dự án Khu nhà ở thấp tầng số 15 ngõ 91 Phố Nguyễn Chí Thanh, Quận Đống Đa, Hà Nội do công ty CP Đầu tư & Xây dựng Phú Điền là chủ đầu tư được con dâu ông Chánh án Nguyễn Hòa Bình là Hoàng Minh Thủy đứng tên mua ngày 4/11/2013. Diện tích đất 94,88 m2, tổng diện tích sàn 428,9m2 với giá 10,8 tỷ đồng.

7- Căn hộ 1411 Vincom Centre Hà Nội

Căn hộ số 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre (114 Mai Hắc Đế, Hà Nội) được Nguyễn Tuấn Anh mua vào ngày 17/5/2009 với giá 6,7 tỷ đồng. Hiện căn hộ đang được vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh cho nước ngoài thuê với giá 52 triệu/tháng.

8- Căn hộ C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco

Vẫn chưa hết, vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy còn sở hữu căn hộ cao cấp số C(25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội có diện tích sàn 143,84 m2

Như vậy, thống kê cho thấy tài sản của gia đình ông Nguyễn Hòa Bình, Chánh án TAND Tối cao cũng là khủng khiếp, không thua kém mấy so với gia đình Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trong bài trước chúng tôi đã chỉ mặt thủ đoạn của hai cha con ông Nguyễn Hòa Bình nhằm chiếm đoạt đất và nhà của bà con nghèo Quảng Ngãi để làm 2 dự án lên đến gần một ngàn năm trăm tỷ đồng (1.500.000.000.000 VNĐ). Lòng tham của ông Nguyễn Hòa Bình cũng như ông Nguyễn Xuân Phúc là vô hạn, cơ man nào là đất đai như thế nhưng vẫn bằng mọi thủ đoạn gian trá để vơ vét cho mình hàng loạt biệt thự và căn hộ cao cấp như độc giả vừa thấy. Chỉ mới cộng sơ giá trị các biệt thự và căn hộ cao cấp tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, chưa tính tại Đà Nẵng và TP.HCM, chưa tính bao nhiêu là đồ cổ, kim cương và đô la giấu trong nhà, chưa tính những cổ phiếu tại các Ngân hàng và các Tập đoàn, chưa tính những khu đất vàng tại Hà Nội nấp dưới danh nghĩa các doanh nghiệp của con trai Nguyễn Tuấn Anh…

Cả gia đình ông Nguyễn Hòa Bình đều là Đảng viên, công chức nhà nước, con thì đứa vừa ra trường, đứa còn đang đi học nhưng sơ sơ về tài sản tính theo bất động sản tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ như thế, độc giả có thể suy xét tay và cả người của Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Hòa Bình xem đã nhúng chàm hay chưa? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ trong các phóng sự tới, mong độc giả đón chờ.

Nguồn: Thanh tra Nhân dân

* * *

Ảnh: Chánh Án TAND Tối Cao Nguyễn Hòa Bình tại phiên tòa xét xử Hồ Duy Hải hôm 8.5.2020

Copy từ: Fb Minh Quang Nguyen
https://www.facebook.com/groups/leucuadayto/permalink/3723312291077320/

https://www.facebook.com/groups/leucuadayto/permalink/3722658114476071/

Image may contain: one or more people

ĐỪNG ĐỂ HỌ CHẾT OAN RỒI ĐI GIẢI OAN!

Hoang Le Thanh
ĐỪNG ĐỂ HỌ CHẾT OAN RỒI ĐI GIẢI OAN!

Nhà báo Trương Quang Vĩnh

Vào sáng 14.1.2008, cả nước bàng hoàng trước thông tin 2 nữ nhân viên của Bưu điện Cầu Voi (ấp 5, xã Nhị Thành, H.Thủ Thừa, tỉnh Long An) bị sát hại dã man ngay tại nơi làm việc.
Số tiền 1,4 triệu đồng, một số điện thoại, sim card và nữ trang cũng biến mất khỏi hiện trường.

– Ngày 21/3/2008: CQĐT khởi tố và bắt tạm giam Hồ Duy Hải (23 tuổi, ngụ tại ấp 1, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) với tội danh giết người, cướp tài sản.

– Ngày 22/3/2008: VKSND tỉnh Long An ra quyết định phê chuẩn lệnh bắt số 03, ngày 21/3/2008 của CQĐT (nhưng trong quyết định này, tên người bị bắt là Nguyễn Duy Hải chứ không phải Hồ Duy Hải).

– Ngày 1/12/2008: TAND tỉnh Long An tuyên án tử hình đối với Hồ Duy Hải về hai tội giết người và cướp tài sản, buộc bị cáo bồi thường cho gia đình nạn nhân gần 60 triệu đồng. Hồ Duy Hải đã làm đơn kháng cáo ngay sau đó.

– Ngày 28/4/2009: Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM bác đơn kháng cáo của Hồ Duy Hải, tuyên y án sơ thẩm. Ngay sau đó, Hồ Duy Hải đã làm đơn xin ân giảm gửi cho Chủ tịch Nước (lúc này là ông Nguyễn Minh Triết).

– Ngày 24/5/2011: Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình có quyết định không kháng nghị và có Tờ trình đề nghị Chủ tịch nước bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình của Hồ Duy Hải.

– Ngày 24/10/2011: Viện trưởng VKS NDTC Nguyễn Hòa Bình ban hành quyết định không kháng nghị vụ án Hồ Duy Hải do không có tình tiết mới.

– Ngày 17/5/2012: Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có quyết định bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình đối với Hồ Duy Hải.

– Sáng ngày 4/12/2014, gia đình vẫn chưa biết ngày hôm sau thi hành án Hải.
Người đầu tiên nghe tin phong thanh là PV Thuỷ Cúc (báo Tuổi Trẻ); nhắn tin cho LS Phong khoảng 10h45 báo “nghe đâu ngày mai thi hành án Hải phải không anh?”. Được tin, các LS đã nhờ LS Trần Văn Tạo, nguyên Phó GĐCA TP hỗ trợ.

– Khi biết được con trai sẽ bị tiêm thuốc độc vào ngày 5/12, gia đình bà Nguyễn Thị Loan sau vài phút hội ý trong nước mắt, người mẹ quyết định đặt vé bay ra Hà Nội ngay trong ngày để kêu cứu cho Hải.

– Trưa ngày 4/12/2014, ĐT của LS Trần Văn Tạo đổ chuông liên tục. LS Trần Văn Tạo nhớ lại: Vào một ngày cuối năm 2014, có một số LS, nhà báo, nhà văn điện thoại cho tôi nói: Nếu bữa nay anh không tham gia thì Hồ Duy Hải sẽ chết (ngày mai là thi hành án từ hình); anh em hiện đã hết cách. Tôi nghe vậy nên đã điện thoại cho anh Tư Sang (Chủ tịch Nước) để trình bày và xin tạm hoãn thi hành án.

– Ngày 4/12/2014: VP Chủ tịch nước (Trương Tấn Sang) gửi công văn cho Chánh án TANDTC và Viện trưởng VKSNDTC thông báo đã nhận được đơn kêu oan của mẹ bị án Hồ Duy Hải và đề nghị chỉ đạo cho tạm dừng thi hành hình phạt tử hình đối với Hồ Duy Hải.

– Đầu giờ chiều ngày 4/12/2014: Ông Lê Quang Hùng, Phó Chánh án TAND tỉnh Long An, Chủ tịch Hội đồng thi hành án, viết bút phê xác nhận với gia đình Hồ Duy Hải về việc tạm dừng thi hành án tử hình.

– “Chúng tôi chưa bao giờ quên thời khắc định mệnh ấy” – mẹ của tử tù Hồ Duy Hải nói. Hôm sau, bà Loan cùng người thân tìm đến tận nơi, quỳ xuống cảm tạ luật sư Trần Văn Tạo. Lúc đó, LS Tạo và gia đình Hồ Duy Hải mới biết mặt nhau.

– Ngày 24/12/2014: Bà Lê Thị Nga, Phó Chủ tịch Ủy ban Tư pháp QH, làm việc với gia đình Hồ Duy Hải theo chương trình giám sát của Ủy ban TVQH.

– Ngày 30/12/2014, gia đình Hồ Duy Hải bị cấm thăm nuôi Hồ Duy Hải tại trại giam Công an tỉnh Long An và chỉ cho phép gửi đồ.

– Ngày 05/3/2015: Bà Nguyễn Thị Loan, mẹ của Hồ Duy Hải, và bà Nguyễn Thị Rưỡi, dì ruột của Hải, gặp gỡ đại diện phái đoàn Liên minh Châu Âu tại Hà Nội, tìm cách nhờ EU giúp đỡ, can thiệp kêu oan cho Hải.

– Ngày 13/3/2015: UBTVQH chất vấn Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình về tình hình oan sai trong hoạt động tố tụng hình sự. Liên quan đến vụ án Hồ Duy Hải, Chánh án Trương Hòa Bình đáp: “Quá trình điều tra tuy có sai sót nhưng không làm thay đổi vụ án, vì vậy Tòa vẫn giữ nguyên bản án tử hình”, “Bây giờ bản án đã có hiệu lực pháp luật. Chưa phát hiện ra căn cứ để kháng nghị”.

– Ngày 20/3/2015: Tại phiên họp của UBTVQH, Bà Lê Thị Nga cùng với báo cáo 10 trang, cho biết đã đủ căn cứ kháng nghị giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải theo điều 273 của Bộ Luật Tố tụng hình sự.
Bà nói: “Cơ quan điều tra, viện kiểm sát và tòa án đều lựa chọn, sử dụng những chứng cứ có lợi trong việc buộc tội nhưng không trung thực, khách quan đối với chứng cứ có lợi cho việc gỡ tội. Đây là vụ án rất nghiêm trọng và tước đoạt mạng sống của một con người. Vì vậy, cần xem xét lại một cách thật thận trọng”.

– Ngày 18/04/2015, LS Trần Văn Tạo đã viết thư trình bày rõ hơn với Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang (trích):…”Nếu bản án tử hình Hồ Duy Hải được thi hành ngay như ý kiến của các anh bên Tòa án tối cao thì tình hình diễn biến sẽ hết sức phức tạp, khó lường. Với tư cách là một đồng chí, là người đã từng công tác nhiều năm với anh trong ban lãnh đạo thành phố, tôi tha thiết kính đề nghị anh có ý kiến thu hồi lại quyết định bác đơn xin ân xá mà anh đã ký trước đây và chỉ đạo để Tòa và Viện xem xét lại vụ án khách quan thận trọng hơn.
Tôi biết anh là một người luôn tận tụy phục vụ đất nước lo cho dân và yêu thương con người. Trong thâm tâm, tôi không hề nghĩ anh sẽ có quyết định để chấm dứt mạng sống của Hồ Duy Hải trong tình trạng chưa thật rõ ràng như tôi đã trình bày ở trên.
Kính thư.
LS. Trần Văn Tạo”

– Ngày 5/6/2015, báo cáo của UBTV QH sau quá trình giám sát về tình hình oan, sai trong vụ án Hồ Duy Hải, một lần nữa khẳng định: việc kết án tử hình đối với Hồ Duy Hải về các tội danh trên là “có căn cứ pháp luật, quá trình điều tra còn có một số vi phạm, thiếu sót nhưng không làm thay đổi bản chất vụ án”.

– 5 năm kể từ khi quyết định tạm hoãn thi hành án với tử tù Hồ Duy Hải, số phận của Hải cứ “treo” lơ lửng như vậy-Không có quyết định kháng nghị giám đốc thẩm cũng không có quyết định thi hành án tử hình được đưa ra.

– Ngày 22.11.2019, Viện trưởng Viện KSND tối cao Lê Minh Trí đã kháng nghị giám đốc thẩm. Đề nghị Hội đồng thẩm phán TAND tối cao xét xử theo thủ tục giám đốc thẩm, hủy toàn bộ bản án sơ thẩm năm 2008 của TAND tỉnh Long An và bản án phúc thẩm năm 2009 của tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM liên quan đến tử tù Hồ Duy Hải.

Mạng người, công lý, cũng như chân lý, đều không phải là đồ ăn có sẵn. Nó chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là thứ dễ dàng để quyết định tùy tiện!

Ls Trần Văn Tạo.

https://www.facebook.com/nhatquang76/posts/10219915585032025

======================

Đến phiên tòa giám đốc thẩm…

Ảnh 1: Phán quyết của hội đồng thẩm phán trong phiên giám đốc thẩm vụ Hồ Duy Hải chiều 8/5 đã làm dấy lên nhiều ý kiến phản đối trong cộng đồng mạng. Bà Nguyễn Thị Loan, mẹ Hồ Duy Hải, gào khóc sau phán quyết của tòa hôm 8/5/2020.

Ảnh 2: 17 thẩm phán trong phiên tòa giám đốc thẩm giơ tay biểu quyết bác kháng nghị điều tra lại vụ án của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, phiên tòa giám đốc thẩm xử y án kết án tử hình Hồ Duy Hải vào chiều ngày 08/5/2020. Dư luận trên mạng xã hội cho rằng phán quyết này đã đi ngược lại kỳ vọng của người dân, dựa trên một quy trình tố tụng đầy sai phạm mà chính các điều tra viên trong cuộc đã thừa nhận

Ảnh 3: Nguyễn Hòa Bình, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao, Chủ tọa Hội đồng Thẩm phán trong phiên tòa giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải từ ngày 3-8/5/2020. Y án tử hình Hồ Duy Hải đã dấy lên nhiều ý kiến phản đối của cộng đồng mạng.

Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 2 people, people standing, meme and text