HÃY ĐÁ ĐƯỜNG BANH TUYỆT VỜI NHẤT CỦA CẬU ĐI

HÃY ĐÁ ĐƯỜNG BANH TUYỆT VỜI NHẤT CỦA CẬU ĐI

Mark Link

 Chủ đề: “Chúng ta sẽ bị xét xử về cách thức chúng ta đã sử dụng tài năng của mình để làm việc cho nước Chúa.”

Giả sử chúng ta có một người em trai khi sinh ra đã không có bàn tay mặt, còn chân thì chỉ có nửa bàn chân mặt, đến khi lên sáu tuổi nó hỏi bạn: “Anh nghĩ em có thể chơi thể thao ở trường được không?” chúng ta sẽ trả lời nó thế nào?  Ta sẽ gây cho nó những niềm hy vọng hay sẽ cho nó biết thực tế?  Giả sử vài ngày sau, ta và đứa em trai đó đang xem một chương trình truyền hình, chợt nó hỏi ta: “Anh có nghĩ rằng một ngày nào đó em có thể là tay đá bóng thiện nghệ không?” thì ta sẽ trả lời nó thế nào?  Rồi giả sử vài ngày sau nữa, thằng bé nhìn thấy ta đang lật cuốn kỷ lục bóng đá quốc gia ra xem, liền hỏi: “Anh có nghĩ rằng một ngày kia em sẽ chơi bóng giỏi đến nỗi tên em được ghi vaò cuốn kỷ lục bóng đá quốc gia không?” trường hợp này ta sẽ trả lời nó thế nào?

 Năm 1953, một cậu bé sáu tuổi là Tom Dempsey đã từng đưa ra chính những câu hỏi trên.  Hệt như cậu em nhỏ trong tưởng tượng của bạn, Tom Dempsey cũng đã chào đời không có bàn tay phải, còn chân thì chỉ có nửa bàn chân phải thôi.  Tom đến trường học và chơi môn bóng đá. Cậu lại còn được chơi trong đội banh trường cao đẳng ở California nữa chứ! và không bao lâu sau, Tom đã trở thành một tay tiền vệ cho đội banh.  Cậu chơi giỏi đến nỗi cuối cùng đội New Orleans Saints đã ký hợp đồng với cậu.

 Vào ngày 8 tháng 11 năm 1970, đội Saints đang dẫn đội Detroit với tỷ số 17-16 ngay trước khi trận đấu kết thúc hai giây.  Lúc này đội Saints đang có được trái banh ở lằn mức 45 mét trên sân Detroit.  Huấn luyện viên của đội New Orleanss Saints là J. D. Roberts vỗ nhẹ vào vai Tom và nói: “Cậu hãy bước ra đó và đá một cú tuyệt nhất của cậu nhé!”  thủ môn đặt trái banh xuống ở vạch 8 mét sau hàng tranh cướp bóng thay vì 7 mét để cho Dempsey có thêm chút ít thời giờ để sút bóng đi.  Như thế trái bóng ở vào vị trí cách hai trụ gôn tất cả là 63 mét.

 Phần còn lại của câu chuyện đáng ghi vào lịch sử.  Nửa bàn chân mặt của Tom đã sút một cú thật hoàn chỉnh.  Sau này Tom đã nói trong tạp chí Newsweek (Tuần tin tức) như sau: “Tôi không thể ngờ được mình lại đá được quả banh đi xa đến thế.  Nhưng tôi đã trông thấy cánh tay của huấn luyện viên giơ lên và tôi không thể nào diễn tả được tôi đã cảm thấy mình vĩ đại như thế nào!”  Đội Saints thắng cuộc với tỷ số 19-17 và Dempsey đã phá kỷ lục bóng đá quốc gia trong tư thế sút bóng cách gôn xa hơn kỷ lục cũ tới 7 mét.

 Câu chuyện trên có liên quan gì đến các bài đọc Thánh Kinh hôm nay- đặc biệt là với chủ đề mà Chúa Giêsu nêu ra trong bài Phúc âm hôm nay?

Xin hãy nhớ lai dụ ngôn Chúa Giêsu nêu ra.  Người phú hộ nọ có 3 người làm công cho mình.  Một anh thì rất có tài.  Anh thứ hai thì vào loại trung bình, anh thứ ba thì tài năng kém.

Một ngày nọ người phú hộ ấy quyết định đi xa một chuyến.  Trước khi đi, ông trao cho mỗi người làm công một số tiền tuỳ theo tài năng.  Anh thứ nhất được 5 ngàn đồng bạc, anh thứ hai được 2 ngàn, anh thứ ba thì một ngàn.  Ba người làm công này phải dùng số tiền để sinh lợi cho ông chủ trong thời gian ông vắng mặt.  Ý nghĩa sâu sắc hơn ẩn chứa đàng sau dụ ngôn này là gì?  Chúa Giêsu đang nêu ra bài học gì qua dụ ngôn ấy?  Ông phú hộ giàu tượng trưng cho ai?  Cuộc du hành ông ấy thực hiện là cuộc du hành nào?  Ba người làm công ấy tượng trưng cho ai?  Số tiền ông trao cho họ tượng trưng cho cái gì?

Ông chủ giàu có lên đừơng đi xa tượng trưng cho Chúa Giêsu, Đấng ngự về trời sau khi phục sinh.  Ngài sẽ trở lại vào ngày thế mạt.

Các người làm công tượng trưng cho chính chúng ta trong lúc Chúa Giêsu vắng mặt, Ngài muốn chúng ta sử dụng những tài năng Chúa ban cho chúng ta vào việc mở mang nước Chúa trên trần gian.  Khi Chúa Giêsu trở lại, Ngài sẽ xét xử chúng ta về việc chúng ta đã sử dụng tài năng chúng ta như thế nào cho công việc của nước Chúa.

Thật thú vị khi nhận thấy rằng trong dụ ngôn của Chúa Giêsu anh chàng kém tài nhất lại là anh chàng không chịu nỗ lực làm một điều gì đó với số tiền được giao phó cho.  Anh ta buộc phải viện ra một cớ để bào chữa cho sự biếng nhác của mình.  Anh ta muốn nói rằng vì có quá ít tiền nên anh ta có thể tự bào chữa cho mình về việc chẳng chịu làm gì hết.

Chúng ta cũng thường có khuynh hướng lập luận tương tự như thế.  Chúng ta lập luận rằng Chúa đã không kêu gọi chúng ta vào bất cứ địa vị cao cả nào trong Giáo Hội.  Vì thế chúng ta có thể dồn tất cả tâm sức thu vén cho riêng mình và để mặc công việc mở rộng Nước Trời cho những vị có phẩm trật cao hơn.  Nói cho gọn, chúng ta đã cư xử giống người làm công thứ ba trong dụ ngôn của Chúa Giêsu.  Và đây chính là chỗ câu chuyện về Tom Dempsey cần phải tham dự vào.  Tom Dempsey có rất ít nếu không nói rằng chẳng có tài năng để chơi bóng đá.  Tuy nhiên cậu ta đã sử dụng tài năng ít ỏi của mình để chu toàn một công việc lớn.  Cậu không những chỉ chơi bóng đá chuyên nghiệp, mà còn lập nên kỷ lục bóng đá chuyên nghiệp hiện còn đứng vững.

Nếu Tom Dempsey sử dụng tài năng ít ỏi của mình để làm việc cật lực vì vương miện trần gian chóng qua này thì chúng ta còn phải cật lực hơn biết bao nhiêu trong việc sử dụng tài năng của mình vì vương miện nước trời là cái tồn tại vĩnh viễn?

Đây là vấn nạn vô cùng quan trọng mà các bài học hôm nay đặt ra trước chúng ta.  Vấn nạn này đặc biệt thích hợp với chu kỳ năm phụng vụ đang sắp sửa chấm dứt.  Thánh Phaolô cắt nghĩa lý do tại sao trong bài đọc thứ hai hôm nay: “Thưa anh chị em, anh chị em đều biết rất rõ ngày của Chúa sẽ đến như một tên trộm vào ban đêm.  Vì thế, chúng ta không nên mê ngủ mà hãy lo tỉnh thức.”

Chúng ta hãy kết thúc với lời cầu nguyện.

“Lạy Chúa xin dạy chúng con biết sống quảng đại

biết phụng sự Chúa cho xứng đáng,

biết cho đi mà không cần tính toán,

biết chiến đấu mà không sợ thương tích,

biết làm việc mà không tìm an nghỉ,

biết xả thân mà không tìm một phần thưởng nào khác ngoài việc biết mình đang thi hành ý muốn của Chúa”.

Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen.

Mark Link

From: suyniemhangngay1 & NThuNguyen

nen vang.png

HÃY SỐNG NHƯ NGƯỜI QUẢN LÝ LƯƠNG THIỆN!

HÃY SỐNG NHƯ NGƯỜI QUẢN LÝ LƯƠNG THIỆN!

(Tháng cầu cho các linh hồn)

 Tuyết Mai

Hết thảy chúng ta chỉ là người quản lý cho Chúa thì sao chúng ta không chọn sống lương thiện nhỉ? Vì tất cả những gì chúng ta sở hữu, có được là đều do Thiên Chúa ban cho mới có. Từ trí khôn cho đến một thân xác bình thường. Từ việc suy nghĩ cho đến việc làm ai cũng biết đâu là tốt, xấu. Đâu là việc làm lương thiện và đâu là việc làm có tính tham lam, lấy của người làm của mình; do sự hướng dẫn lệch lạc rất tinh xảo của Satan và bè lũ của chúng. Bởi con cái của ánh sáng thì sẽ học theo và sống theo những sự việc lành thánh nhất nhất theo gương Chúa Giêsu, Đức Maria, thánh cả Giuse và tất cả các Thánh nam, nữ.

**

Nếu chúng ta chỉ là người quản lý cho Chúa thì những gì Chủ cho biết việc chúng ta cần phải làm hay những luật lệ mà Chủ bắt chúng ta phải tuân theo thì lẽ đương nhiên chẳng một người quản lý nào lại khờ khạo, dại dột dám bất tuân lệnh truyền vì lẽ rất đơn giản là người quản lý đó sẽ bị Chủ cho nghỉ việc mà theo lẽ thông thường người quản lý khôn ngoan thì phải luôn trung thành với Chủ của mình và sự trung thành đó sẽ luôn làm cho Ông Chủ vui lòng mà tăng lương cho.

**

Cùng mọi thứ gì tốt đẹp trong nhà hay có miếng ngon vật lạ mà ông Chủ đem về thì người quản lý ấy hẳn cũng đều được ông Chủ cho hưởng theo. Nếu người quản lý nào gặp được ông chủ thích sống rày đây mai đó thì cũng mang mình theo bên cạnh để mà hầu hạ cho ông. Vô tình người quản lý lại có được hưởng cuộc sống đi du lịch ở khắp mọi miền như các tông đồ của Chúa Giêsu xưa vậy. Ai bảo cuộc sống rày đây mai đó là không thú vị hạnh phúc nhỉ?. Hẳn cuộc sống rày đây mai đó mà có ông Chủ ở cùng thì còn hạnh phúc nào hơn như các linh mục của Chúa thích được bài sai đi đến những vùng xa, vùng sâu để sống cuộc đời phục vụ đúng nghĩa cho những người anh em nghèo khổ, bệnh tật, khuyết tật … họ thiếu thốn đủ mọi thứ, mọi điều.

**

Nếu chúng ta chỉ là người quản lý cho Chúa thiết nghĩ chúng ta chẳng dại gì mà chọn cách sống gian xảo, lọc lừa, điêu ngoa với Ông Chủ mà làm gì vì Ông có nhiều quyền lực thì có quyền đem chúng ta ra tòa giam nhốt vì những tội ăn cắp, tham lam với những toan tính làm thất thoát tài sản cùng tìm cách hãm hại ông. Mà chưa kể gặp một Ông Chủ lại có quyền giam hãm chúng ta ở một nơi vô cùng nóng bỏng, chung quanh vây bủa bởi lửa và lửa. Nhưng thưa con người trần gian thì ai mà không tham? Ai mà không có những giấc mơ thoát cảnh làm người quản lý? Ai không muốn ngoi lên để trở thành một ông chủ hống hách với người, với đời?.

**

Do đó mà Satan nắm bắt được những gì chúng ta ao ước muốn có và chúng sẽ giúp chúng ta một cách rất tích cực, rất mời mọc, rất đam mê và chúng không ngừng cho chúng ta những giấc mơ về đêm vô cùng đẹp đẽ, lộng lẫy, nguy nga có bao nhiêu kẻ hầu người hạ; với biết bao nhiêu người đẹp ở cạnh bên, v.v… Thưa đã gọi là trần gian thì hiếm có người sống lương thiện được trong mắt Thiên Chúa; không gian tham nhiều thì cũng tí ti. Gần nhất, chúng ta cứ nhìn xem ngay chính gia đình của chúng ta xem có thấy ai sống lương thiện không?

**

Chúng ta là bậc cha mẹ có làm gương sống tốt lành cho con cái chúng noi theo hay không? Hay chúng ta chỉ giỏi nói mà không làm? Nói chi xa xa ra ngoài xã hội thì ai mà chúng ta có thể tin tưởng cho được hơn người trong gia đình của chúng ta? Do đó trong gia đình nếu chúng ta không sống theo thói quen tốt lành trong việc giữ đạo, vợ chồng không cùng chung đạo; thường cho nhau lời ăn tiếng nói đau như bị dao cắt hay nói một đàng làm một nẻo. Gian dối lừa gạt nhau trong chuyện tiền bạc, trên dưới cãi lộn rồi rủa xả nhau tối ngày cũng chỉ vì đồng tiền nên làm cho con cái chúng bỏ nhà đi theo băng đảng – là do chúng không tìm thấy có tình yêu thương trong gia đình. Thì cũng hiểu rằng nhà ấy không có bóng dáng của Thiên Chúa hiện diện.

**

Lạy Chúa là Đấng đầy lòng thương xót! Xin sửa đổi chúng con từ trong ra ngoài nhất là mọi thành phần trong gia đình luôn biết sống Kính sợ Thiên Chúa và yêu thương người như yêu chính mình chớ đừng sống vô cảm hay sống bất lương. Giúp chúng con hạn chế bớt lời nói ác độc thường xuyên dùng cho nhau. Cùng hằng gìn giữ chúng con khỏi sa Hỏa Ngục nơi mà bất cứ linh hồn nào cũng khiếp sợ, cũng không muốn đến… Chỉ vì chúng con tham lam, ích kỷ, không muốn làm mà chỉ muốn có ăn; lười biếng nên làm gương xấu cho con cái chúng bắt chước theo để xã hội ngày càng bất ổn, càng thêm chết chóc và càng nhiều đau khổ tang thương, thưa Chúa!.

**

Nhân tháng cầu cho các linh hồn nơi Luyện Ngục xin Thiên Chúa cho chúng con thấy rằng cuộc sống trần gian thật là ngắn ngủi, ngắn đến không ngờ; nó đến bất chợt như cái thằng ăn trộm lẻn vào nhà ban đêm khi người quản lý ngủ say, không Tỉnh Thức mà canh nhà thì hẳn ngay khắc ấy sẽ là thời gian sợ hãi và kinh khủng nhất cho người quản lý (vô dụng) ấy vì anh ta sẽ bị giết chết. Xin Thiên Chúa giúp chúng con biết khao khát hướng về Nước Trời nơi sẽ cho chúng con sự sống viên mãn, thiên thu vạn đại. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

13 tháng 11, 2020

LÁ THƯ CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÁI XE TẢI

LÁ THƯ CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÁI XE TẢI

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá.  Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta.  Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây.  Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”.  Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc.  Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự.  Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư.  Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi.  Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt.  Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

“Vợ yêu quý của anh,Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết.  Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ.  Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá!  Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta.  Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc.  Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc.  Nó không bao giờ làm anh thất vọng.  Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó.  Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà.  Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em.  Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè…  Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em.  Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó.  Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới.  Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em.  Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó.  Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết.  Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh.  Nhưng lần này những lời đó không đủ.  Anh đang đau quá.  Anh đang trên chặng đường cuối cùng.  Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây.  Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường.  Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào.  Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe.  Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con.  Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,…).  Luôn luôn có một lý do nào đó!  Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dỡ hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau.  Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều.  Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau.  Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi.  Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi.  Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây.  Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh.  Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em.  Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều . Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều.  Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời.  Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill.”

“…Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay?  Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm…

…Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào…”

Thụy Khanh dịch
(Theo Chicken Soup Daily).

From: Ngọc Nga & Kim Bang Nguyen

ĐIỂM CHUNG

 
Image may contain: 2 people, suit
Hoa Kim Ngo

 is with Sương Quỳnh

ĐIỂM CHUNG

Những người Việt cả Hải ngoại lẫn trong nước ủng hộ TT Trump tôi nhận ra họ có chung một tiêu chí đó là Trump thẳng tay nện Tầu cộng.

Không phải họ hy vọng TT Trump nện Tàu cộng cho VN mà họ hy vọng Tàu cộng suy sụp hay hết ngông nghênh cà khịa các nước với ý định bá quyền thì VN sẽ thoát khỏi bị chi phối bởi Tàu cộng.

Vậy, tôi đánh giá cao và trân trọng tấm lòng yêu nước của họ.

Đừng vì thù ghét Trump hay ủng hộ cho Bai Đần, kể cả khi Bai Đần thắng và đưa những chính sách tốt đẹp, thực hiện nó thật thì cũng đừng chà đạp, xỉ nhục lòng yêu nước của họ bằng những lời lẽ xúc phạm.

Sương Quỳnh

MẢNH ĐẤT MÀU MỠ CHO HÀNG FAKE

MẢNH ĐẤT MÀU MỠ CHO HÀNG FAKE

Đỗ Ngà

Đối với một đất nước tự do thì truyền thông nó không thuộc quyền kiểm soát của chính quyền, nó là một doanh nghiệp. Để xây dựng thương hiệu cho mình, công ty truyền thông này đưa tin phải đạt yêu cầu như: tin hot, đúng sự thật, nhanh, chính xác và kịp thời. Nói chung độ xác tín của tin tức nó là phần cốt lõi xây dựng nên thương hiệu của một tờ báo.

Hiện nay Mỹ và Anh là 2 cường quốc truyền thông mạnh đứng vào hành nhất và nhì thế giới. Và chúng ta thấy, không một quốc gia độc tài nào được liệt vào hạng cường quốc truyền thông là vậy. Thế giới đang giao tiếp với nhau bằng Tiếng Anh thì tất Anh và Mỹ là 2 cường quốc truyền thông đứng vào hàng nhất nhì thì không có gì khó hiểu, tuy nhiên điều đáng nói là 2 quốc gia này cũng là 2 quốc gia tự do kiểu mẫu trên thế giới với một là kiểu mẫu về nhà nước cộng hòa, một là kiểu mẫu nhà nước quân chủ lập hiến.

Ở Mỹ có 2 đảng lớn, một đảng thiên tả và một đảng thiên hữu. Dân Chủ là thiên tả, Cộng Hòa là thiên hữu. Mà như ta biết, một công ty truyền thông luôn nhắm vào một nhóm đối tượng khách hàng, và chính vì thế mà nó sẽ nhắm vào một xu hướng chính trị cố định nào đó để xây dựng thương hiệu cho mình. Có tờ báo ngả về Dân Chủ, nhưng cũng có tờ báo ngả về Cộng Hòa. Ngã về dân chủ tất nhiên là thiên tả, ngã về Cộng Hòa tất là thiên hữu. Nếu là thiên tả người sẽ khai thác nguồn tin có lợi cho Dân Chủ nhưng bất lợi cho Cộng Hòa, và ngược lại thiên hữu cũng có xu hướng khai thác nguồn tin có lợi cho Cộng Hòa nhưng bất lợi cho Dân Chủ. Tuy họ khai thác tin có lợi cho bên này gây bất lợi cho bên kia nhưng họ luôn đặt mục tiêu là tin tức chính xác và tránh tối đa những tin tức dạng fake news. Không điều gì phá nát thương hiệu của một tờ báo bằng thứ tin fake news, vậy nên tin tức của các tờ báo lớn dù cho thiên tả hay thiên hữu đều là những nguồn tin khả tín. Trách nhiệm của người đọc là đọc cả 2 bên rồi so sánh mà đánh giá đúng mực những sự kiện chính trị.

Người Việt Nam yêu Cộng Hòa tất nhiên họ không thích những tờ báo thiên tả, chính vì vậy họ cấy sự căm ghét vào những tờ báo thiên tả đó bằng một từ đầy tính miệt thị “báo chí thổ tả”. Khi người ta hằn học một tờ báo bằng cụm từi “báo chí thổ tả” thì rõ ràng họ đã xem mọi nguồn tin trên tờ báo đó là “đáng vứt đi”. Thế là họ đã từ chối những nguồn tin khả tín và từ đó họ quay sang chia sẻ những trang fake news của những tờ báo vô danh muốn tung tin nhảm cố tình câu view. Và thế là fake news được tung đi khắp không gian mạng.

Nếu là người biết đọc thì họ sẽ đọc những tin tức từ những nguồn tin khả tín, và đọc từ cả 2 nguồn báo chí cả thiên tả lẫn thiên hữu. Những người như vậy, ở trong xã hội văn minh là rất đông, nhưng ở xã hội còn lạc hậu như Việt Nam thì ít. Đó là lý do tại sao fake news ở Việt Nam rất có đất sống, và không những thế nó còn sống rất mạnh.

Hiện tượng cuồng nó sẽ nảy nở và phát triển bên trong những người tiếp nhận thông tin mà không biết kiểm chứng. Hiện tượng cuồng Hồ nó tồn tại lâu dài, và thậm chí nó sẽ tồn tại mãi với người đó nếu người đó chỉ biết nghe hoặc đọc mà không biết kiểm chứng. Rất dễ nhận ra là hiện nay, Việt Nam chính là mảnh đất màu mỡ cho fake news, cộng thêm vào đó người không biết kiểm chứng đông áp đảo nên xã hội này mới làm hồi sinh hiện tượng cuồng lãnh tụ quái đản như nó đã từng cách đây nửa thế kỷ. Có nơi nào hiện tượng cuồng lãnh tụ bùng phát mà văn minh bao giờ? Cuồng lãnh tụ là một hiện tượng xã hội, nó tạo nên sự vững chắc cho độc tài bám rễ, đó là thực tế. Vậy nên, để có một Việt Nam dân chủ thế hệ này là điều không thể. 100% không thể.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: text that says 'FAKE NEWS'

Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2020 chưa chấm dứt.

Cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2020 chưa chấm dứt.

Nguyễn Quang Duy

Cuộc bầu cử 2020 thật ra chưa chấm dứt vì ngày 5/1/2021 sắp tới tiểu bang Georgia sẽ bầu cử lại 2 ghế Thượng Nghị Sĩ và từ rạng sáng ngày 4/11/2020 đã xảy ra quá nhiều bất thường ở mức độ Thượng Viện Mỹ, Bộ Tư Pháp và một số Quốc Hội tiểu bang phải vào cuộc điều tra để làm rõ vấn đề.

Đảng Cộng Hòa đã tiến hành việc kiện tụng nên mặc dù ông Biden tuyên bố đắc cử Tổng thống nhưng đó chỉ là kết quả tạm thời dựa trên giả thuyết cuộc bầu cử vừa qua thực sự công bằng và minh bạch, không có gì gian dối hay lường gạt.

Kết quả sơ khởi tại Thượng Viện

Mặc dù đảng Dân Chủ đã chi hằng trăm triệu Mỹ kim chỉ để giành thêm vài ghế tại Thượng viện nhưng “làn sóng xanh” không hề xảy ra.

Riêng tại tiểu bang South Carolina ứng viên đảng Dân Chủ đã nhận đóng góp lên đến 109 triệu Mỹ kim nhưng vẫn không thể thắng được Thượng Nghị Sĩ Lindsay Graham, Chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện chỉ có 70 triệu Mỹ kim để chi cho bầu cử.

Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, Chủ tịch Thượng viện và Thượng nghị sĩ Susan Collins tiểu bang Maine là hai nhân vật khác mà đảng Dân Chủ đã công khai tuyên bố sẽ loại trừ, nhưng cuối cùng cả hai vẫn thắng cử một cách khá dễ dàng.

Trong khi Đảng Dân chủ giành được hai ghế ở tiểu bang Colorado và tiểu bang Arizona, thì họ lại mất một ghế ở tiểu bang Alabama.

Hiện chỉ còn tiểu bang Alaska là chưa chính thức công bố kết quả cuộc bầu cử, nhưng đảng Cộng Hòa tin rằng họ sẽ giữ được chiếc ghế này.

Như vậy chính thức đảng Dân Chủ đang giữ 48 ghế, còn đảng Cộng Hòa giữ 49 ghế và họ tin rằng cũng giữ được ghế tại tiểu bang Alaska.

Nếu ông Trump tái đắc cử đảng Cộng Hòa vẫn đủ phiếu để thông qua các đạo luật hay quyết định bổ nhiệm thẩm phán, các vị tướng và các viên chức chính phủ.

Còn nếu ông Biden thắng cử thì đảng Dân Chủ cần thêm ít nhất 2 ghế nữa tại Thượng Viện, nếu không đủ họ sẽ thuộc phe thiểu số và đảng Cộng Hòa sẽ ngăn chặn mọi thay đổi hay mọi quyết định mà đảng Cộng Hòa không đồng ý.

Vì thế 2 ghế thượng viện đang tranh cử nước rút tại tiểu bang Georgia vô cùng quan trọng, đảng Dân Chủ phải thắng cả 2 ghế này thì mới có thể “thay đổi nước Mỹ” như ý họ muốn.

Tranh cử nước rút (runoff election)

Theo luật bầu cử tại tiểu bang Georgia, các ứng cử viên Thượng Viện phải nhận được ít nhất 50% phiếu để tuyên bố thắng cử.

Nếu không ai nhận được hơn mức 50% số cử tri đi bầu thì 2 người có số phiếu cao nhất sẽ tranh cử nước rút vào ngày 5/1/2021 sắp tới.

Ghế thứ nhất do Thượng nghị sĩ David Perdue đảng Cộng hoà bầu cử lại. Ông Perdue chỉ thiếu chừng vài ngàn phiếu để có trên 50% số phiếu, nên vẫn phải tái tranh cử với ông Jon Ossoff, thuộc đảng Dân Chủ.

Chiếc ghế thứ 2 do Thượng nghị sĩ Kelly Loeffler, đảng Cộng hoà, được bổ nhiệm vào năm ngoái khi Thượng nghị sĩ Johnny Isakson về hưu nay phải bầu lại.

Trong cuộc tranh cử 3/11/2020, bà Loeffler thua phiếu mục sư Raphael Warnock đảng Dân chủ, nhưng vì có tới 20 ứng cử viên ra tranh cử nên thật khó đoán kết quả cuộc bầu cử.

Trong một cuộc biểu tình do cánh tả cấp tiến tổ chức tại tiểu bang New York gần đây Thượng nghị sĩ Lãnh đạo phe thiểu số thuộc đảng Dân chủ ông Chuck Schumer đã công khai tuyên bố đảng Dân Chủ phải thắng cả 2 ghế này thì mới có thể “thay đổi nước Mỹ”.

Nước Mỹ không dễ thay đổi…

Một ngày sau khi ông Biden tuyên bố thắng cử tổng thống, ngày 8/11/2020 Thượng Nghị Sĩ Joe Manchin thuộc đảng Dân Chủ tại West Virginia cho báo chí biết cử tri đã từ bỏ đảng Dân chủ bởi chủ trương cấp tiến xã hội chủ nghĩa của một số thành viên và ông khuyên các thành viên này nên chủ trương ôn hòa hơn.

Ông hứa với cử tri nếu đảng Dân Chủ chiếm được cả hai ghế ở tiểu bang George nghĩa là Thượng Viện mỗi bên 50 ghế ông sẽ đứng về phía đảng Cộng Hòa để ngăn chận mọi “thay đổi cấp tiến”.

Ông không ủng hộ việc mang thêm người vào Tối Cao Pháp Viện chính trị hóa tư pháp, không ủng hộ cắt giảm cảnh sát, không ủng hộ tăng thuế, không ủng hộ thông qua y tế miễn phí hay đại học miễn phí, ông xin cử tri tin ông sẽ không nhượng bộ với cánh tả xã hội chủ nghĩa.

Cánh tả gây thảm hại ?

Về phía Hạ Viện, theo tin CNN dân biểu đảng Dân chủ Abigail Spanberger tiểu bang Virginia cũng cho rằng tỷ lệ tái đắc cử rất thấp của bà là do các chính trị gia cánh tả Xã Hội Chủ Nghĩa gây ra.

Cử tri của bà không đồng ý với phong trào thiên tả Black Lives Matter về việc cắt ngân sách cho cảnh sát.

Một số dân biểu đảng Dân Chủ thất cử đã công khai chỉ trích cánh tả xã hội chủ nghĩa đã khiến họ bị thất cử, ngược lại cánh tả cho rằng những dân biểu này đã không theo đường lối cấp tiến nên bị cử tri cấp tiến trừng phạt.

Đảng Dân Chủ ít nhất đã mất 6 ghế dân biểu Hạ Viện, có thể họ sẽ vẫn giữ được Hạ Viện với một chênh lệch rất nhỏ chỉ vài ghế.

Để trở thành Chủ tịch Hạ Viện bà Nancy Pelosi cần có 218 phiếu ủng hộ, nhưng thất bại trong cuộc tranh cử lần này không chắc bà sẽ được bầu lại.

Tất cả các ghế của đảng Cộng Hòa đều đã giữ được và họ thắng thêm từ 6 đến 12 ghế, vì thế vị chủ tịch Hạ Viện kế nhiệm có thể sẽ cần phiếu từ đảng Cộng Hòa ủng hộ.

Điểm bất thường bắt đầu…

Bình thường người thua cuộc tổ chức họp báo trước để chúc mừng người thắng cuộc, nhưng lần này chừng 1 giờ sáng ngày 4/11/2020 khi kết quả sơ khởi cho thấy ông Trump dẫn trước khá xa, nhất là ở các tiểu bang chiến trường Wisconsin, Michigan và Pennsylvania, ông Biden lại mở họp báo tuyên bố đảng Dân Chủ đang trên đà thắng cử.

Ngay sau đó bà Nancy Pelosi cũng họp báo ngầm tuyên bố đảng Dân Chủ đang trên đà chiến thắng ở Hạ Viện, như đã phân tích bên trên đến nay vẫn chưa có kết quả và đảng Cộng Hòa mặc dù tin họ đã giữ được Thượng Viện nhưng vẫn chưa chính thức tuyên bố.

Đến gần 3 giờ sáng 4/11/2020, dựa trên các kết quả bầu cử sơ khởi tại các tiểu bang do đảng Cộng Hòa cầm quyền và kết quả cử tri bỏ phiếu trong ngày tại các tiểu bang do đảng Dân Chủ cầm quyền, ông Trump mở họp báo và tuyên bố thắng cử.

Nhưng đến gần 5 giờ sáng kết quả tại hai tiểu bang Michigan và Wisconsin đã đảo ngược.

Mạng xã hội nhanh chóng phát hiện tại đơn vị bầu cử Shiawassee, Michigan, con số bầu cho ông Biden đột nhiên tăng thêm 153,710 phiếu hơn số cư dân trong vùng cả chục lần.

Tờ New York Times liên lạc ngay với giới chức bầu cử tại Michigan mới rõ con số đúng là 15,371 phiếu, lỗi do đánh máy sai thêm vào một số 0 ở số cuối, thêm cho ông Biden 138,339 phiếu.

Tổng thống Trump ngay sau đó mở cuộc họp báo tuyên bố là có gian lận bầu cử tại các tiểu bang Michigan, Wisconsin, Georgia và Pennsylvania, đảng Cộng Hòa bắt đầu khởi kiện và cho biết có thể dẫn đến tranh tụng lên đến Tối Cao Pháp Viện.

Ban vận động tranh cử của ông Trump đã đưa ra một tuyên bố cho biết tất cả các lá phiếu hợp pháp phải được đếm và tất cả các lá phiếu bất hợp pháp không được tính vào, ông Trump sẽ đeo đuổi quá trình này thông qua mọi khía cạnh của luật pháp.

Việc kiện tụng…

Nhiều Thượng Nghị sĩ đảng Cộng Hòa công khai tuyên bố họ đã thắng ở Thượng Viện, Hạ Viện, một số tiểu bang như Florida, Texas và ông Trump đã nhận được trên 70 triệu phiếu hợp pháp nên họ tin rằng đã có lừa đảo trong cuộc bầu cử vừa qua.

Ngày 9/11/2020, đảng Cộng Hòa đã nộp đơn kiện gian lận bầu cử tại một số tiểu bang, trong đó có Pennsylvania, Michigan và Nevada.

Ngay sau đó, Thượng Nghị sĩ Ted Cruz đảng Cộng Hòa Texas cho biết Thượng Viện sẽ mở cuộc điều trần lắng nghe các nhân chứng và xem xét các chứng cớ có liên quan đến gian lận bầu cử.

Cùng ngày Bộ trưởng Tư Pháp William Barr đưa ra một bản ghi nhớ ủy quyền cho các công tố viên liên bang trên toàn quốc điều tra những cáo buộc đáng kể về các dấu hiệu bất thường trong cuộc bầu cử vừa qua.

Cũng trong ngày 9/11/2020, 10 Bộ trưởng Tư Pháp của 10 tiểu bang, gồm: Missouri, Louisiana, Alabama, Arkansas, Florida, Kentucky, Mississippi, Nam Carolina, Nam Dakota, và Texas, đã đệ trình bản tóm tắt thân hữu (amicus) lên Tối cao Pháp viện bày tỏ ủng hộ vụ kiện gian lận bầu cử do đảng Cộng hòa tại bang Pennsylvania khởi xướng.

Bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang Missouri, ông Eric Schmitt là người khởi xướng bản tóm tắt cho báo chí biết Tòa án Tối cao Pennsylvania đã viết lại luật và đã xâm phạm quyền hạn của cơ quan lập pháp khi phán quyết rằng các lá phiếu gửi qua thư nhận được vài ngày sau ngày bầu cử vẫn có thể được tính.

Bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang Louisiana ông Jeff Landry cho báo chí biết Tòa án Tối cao Pennsylvania giống như “trọng tài thay đổi luật chơi ngay giữa một trận bóng đang diễn ra” và “các thẩm phán không phải là người viết luật, trách nhiệm đó thuộc về cơ quan lập pháp”.

Tại tiểu bang Pennsylvania phía hành chánh thuộc đảng Dân Chủ đã vượt quyền sửa luật khi chưa được Quốc Hội thuộc đảng Cộng Hòa đồng ý thông qua. Trước bầu cử vụ kiện có đưa lên Tối Cao Pháp Viện nhưng đã được gởi trả lại tiểu bang.

Quốc Hội tiểu bang Michigan thuộc đảng Cộng Hòa cũng đã tiến hành mở cuộc điều tra về những dấu hiệu khác thường trong cuộc bầu cử ngày 3/11/2020 tại tiểu bang này.

Đồng thời tại tiểu bang Wisconsin, có thể tại tiểu bang Nevada và tiểu bang Arizona sẽ tiến hành đếm lại phiếu.

Việc kiện tụng tòa án chỉ mới bắt đầu, cả hai bên cần có bằng chứng cụ thể, có nhân chứng xác thực và cần thông qua tranh cãi của hai bên nên cần một thời gian mới có được kết quả.

Các tranh tụng không phải giữa ông Trump và đảng Dân Chủ, mà là tranh tụng của đảng Cộng Hòa vì kết quả bầu cử công bằng và minh bạch là vô cùng cần thiết, có rõ ràng thì cử tri mới tiếp tục tin tưởng mà trao phó trách nhiệm lãnh đạo đất nước cho đảng Cộng Hòa tiếp tục gánh vác.

Liên danh Biden – Harris công bố đắc cử Tổng thống.

Dựa trên kết quả sơ khởi, ngày 7/11/2020, ông Biden đã tuyên bố đắc cử Tổng thống, nhưng ông Trump không chấp nhận cho rằng phải đợi kết quả tại tòa.

Thượng nghị sĩ Mitch McConnell, Chủ tịch Thượng viện trả lời báo chí ông không chúc mừng chiến thắng của Liên danh Biden – Harris vì kết quả bầu cử thuộc Cử tri đoàn, hiện còn quá nhiều tranh chấp về tư pháp và về chính trị nên không có gì phải vội vã chúc mừng.

Theo Luật Định ngày 14/12/2020, các tiểu bang sẽ chuyển lên liên bang phiếu bầu Cử tri đoàn và ngày 5/1/2021, Quốc Hội Liên Bang sẽ mở phiếu bầu.

Bạo loạn xảy ra ?

Dân chủ ở Mỹ là dân chủ gián tiếp, cử tri bầu cho Cử tri đoàn, kết quả bầu cử là từ các chính trị gia thông qua Cử tri đoàn, cuộc bầu cử lần này lại đầy tranh cãi nên có thể có rất nhiều chuyện bất ngờ xảy ra.

Cả năm nay tại nhiều thành phố lớn do đảng Dân Chủ cầm quyền và ngay cả ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn (Washington D.C.) liên tục xảy ra những cuộc biểu tình gây bạo loạn, cướp của, đốt phá, bắn giết lẫn nhau, vì thế quyết định từ tòa án hay từ các chính trị gia nếu không được cánh tả đồng ý rất dễ dẫn đến bạo loạn.

Ngược lại, cánh cực hữu cũng không chịu thua khi quyết định từ tòa án hay từ các chính trị gia không được thuyết phục được họ.

Cho đến ngày 20/1/2021, Tổng thống Trump mới hết nhiệm kỳ 2017-21, vẫn còn trách nhiệm phải bảo vệ trị an cho nước Mỹ và dân Mỹ.

Ngày 9/11/2020, ông Trump loan báo sa thải Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper, trả lời phỏng vấn của tờ Military Times ông Esper cho biết: “… Ông Trump là tổng tư lệnh được bầu bán một cách hợp lệ và ông đang tận dụng tối đa điều đó…”

Nếu có bạo loạn xảy ra ông Trump có thể sử dụng Đạo luật Chống Nổi loạn 1807, sử dụng Lực lượng Vệ binh Quốc Gia, một số lực lượng nội an và cảnh sát để bảo vệ trị an.

Rõ ràng ông Trump đã sửa soạn tất cả những gì ông ấy có thể làm được một cách hợp pháp, để hoàn thành trách nhiệm mà cử tri Mỹ đã giao phó cho ông năm 2016.

Cuộc bầu cử chỉ chấm dứt khi…

Rõ ràng cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2020 chưa chấm dứt, điều mà đa số mong đợi một kết quả bầu cử thực sự công bằng, minh bạch và chuyển tiếp sang nhiệm kỳ 2021-25 một cách ôn hòa bất bạo động.

Bầu cử tự do, công bằng và minh bạch là điều kiện cần và đủ để bên thắng cử dù là liên danh Trump – Pence hay liên danh Biden – Harris có được thế chính danh lãnh đạo nước Mỹ và lãnh đạo thế giới.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

11/11/2020

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald

  • Gần nhà tôi mới mở một cửa hàng McDonald. Bảng hiệu chữ M sáng chói lập tức trở nên rất bắt mắt, dù là tài xế trong xe hay người đi ngoài đường nhìn vào thì đều bị thu hút, dạ dày nhiều người kêu óc ách khi đi ngang qua.

Còn tôi, vì luôn đi học xa nên chưa có cơ hội vào cửa hàng ăn vặt cấp quốc tế McDonald chỉ cách nhà 100 mét này.

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald - Trí Thức VN
M.TRITHUCVN.ORG

(Ảnh: Solomon203, Wikicommons)

Cho đến ngày hôm đó, cái ngày mà tôi về nhà, đúng lúc mẹ đi về Bành Hồ (Đài Loan) rồi, chị thì đi dự tiệc cưới của bạn ở Đài Nam, nhà bếp luôn thơm phức khi đó trống trơn. Cả một căn nhà lớn chỉ còn lại một mình tôi. Thế là tôi quyết định vào cửa hàng McDonald gần nhà.

Đẩy cửa vào, bên trong gọn gàng ngăn nắp khiến người ta cảm thấy thoải mái, nhân viên McDonald chào đón tôi bằng nụ cười thân thiện. Và tôi đã gọi một phần ăn, rất vui vẻ tìm một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, ăn cái hamburger ngon lành và suy ngẫm vì sao McDonald lại nổi tiếng khắp Đài Loan.

Có lẽ bởi vì chiến lược kinh doanh của McDonald là nhắm vào “trẻ em”, cho nên không có mong muốn nào vĩ đại hơn là nụ cười mãn nguyện của trẻ nhỏ.

Đột nhiên tôi nhìn thấy 2 người bước vào, trong nháy mắt họ đã thu hút sự chú ý của tôi, bởi vì nhìn họ chẳng hợp chút nào với nơi gọn gàng sạch sẽ này cả. Một ông bố và một đứa trẻ.

Người bố mặc chiếc áo sơ mi ố vàng rách chỗ này chỗ kia, thấm đầy thứ dầu mà không biết là xăng hay dầu hắc. Khuôn mặt người này khá gầy, đặc biệt là làn da rám nắng càng cho thấy rõ sự dãi dầu sương gió của anh. Nếu tôi không lầm, hẳn anh là một công nhân. Còn đứa trẻ thì không tính là quá gầy nếu so với bố mình, nhưng nếu ở trong không gian của cửa hàng McDonald này, so với một đứa trẻ cầm máy bay trong tay chạy tới chạy lui thì cậu bé này thật sự là quá bé, quá đen đúa.

Hai người từ từ đi vào cửa hàng, từ bước đi thận trọng và thái độ nhìn ngó xung quanh của họ, tôi có thể đoán được hẳn đây là lần đầu tiên họ vào cửa hàng ăn nhanh kiểu này.

(Ảnh: Borbomeyla,wikicommons)

Người bố lắp bắp nói: “Chúng tôi muốn một phần khoai tây chiên, một ly Coca và hai cái hamburger thịt heo…”

Nhân viên cửa hàng vẫn giữ nụ cười thương hiệu của McDonald trên môi và nói: “Tổng cộng 150 đồng ạ.”

“150 đồng à? Được…. Được….”. Người bố cúi đầu, không ngừng lục lọi trong túi áo bằng bàn tay vừa đen vừa bẩn. Leng keng, cả một túi tiền xu đổ đầy trên quầy gọi món.

Người bố từ từ đếm số tiền xu. “10 đồng, 20 đồng, 30 đồng, 40 đồng, 50 đồng, 55 đồng, 56 đồng….”. Người nhân viên còn kiềm chế được tốt, vẫn mỉm cười đợi khách đếm xong số tiền lẻ trên tay, nhưng tôi thì thấy một vài thanh viên xếp hàng phía sau họ đã bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn.

Đột nhiên cậu bé vốn đang im lặng kéo chiếc áo vừa bẩn vừa rách của bố mình, nói “Bố ơi, con muốn cái xe kia, muốn cái xe kia….”. “Xe đồ chơi à?”. Người bố nheo mắt nhìn món đồ chơi đó, rồi quay lại hỏi nhân viên: “Cho tôi hỏi, món đồ chơi đó phải thêm bao nhiêu tiền?” – “Thêm 50 đồng ạ”. Người nhân viên hơi cao giọng như nhắc nhở anh này rằng số tiền lẻ trên tay anh có thể không đủ trả.

Người bố không nói gì, chỉ tỏ ra khá khó xử. Cái trán rám nắng của anh nhăn lại, miệng thì cười gượng. Biểu cảm như thế này rất rõ ràng khiến tôi không chịu được muốn buông cái hamburger của mình xuống, lấy 50 đồng trong túi ra. Nhưng cuối cùng tôi lại không làm gì cả, bởi vì tôi muốn biết sự lựa chọn của người bố.

“Cái đó… cô ơi, xin lỗi, tôi không lấy cái hamburger đó nữa, một cái là đủ rồi”. Người nhân viên hơi ngập ngừng, rồi nhanh chóng ấn nút sửa, một cái hamburger có thể là lần đầu tiên người bố này được ăn trong đời đổi thành một chiếc xe hơi đồ chơi nhỏ.

Cũng vào lúc này, người bố đã đếm xong số tiền, anh gom lại hai ba đồng tiền lẻ còn trên bàn, một tay khiêng cái khay gỗ, một tay dắt cậu nhóc, từ từ đi về chỗ ngồi của họ. Giây phút đó, tôi đã nhìn thấy sự tự hào của một người bố. Dáng người vốn xiêu vẹo của anh bỗng trở nên thẳng tắp. Cậu con trai anh thì rất thích thú, không ngừng vừa nhảy vừa cười, miệng giả tiếng của xe hơi, vui vẻ chơi món đồ chơi mới.

Tôi mở to mắt lén nhìn họ. Người bố không ăn gì cả, chỉ mỉm cười vô cùng mãn nguyện nhìn cậu bé đang hết sức thích thú, vừa chơi đồ chơi, vừa ăn khoai tây chiên, thưởng thức món ăn ngon khó mà có được này.

(Ảnh: BrokenSphere, Wikicommons)

Tôi lặng lẽ nhìn, đột nhiên tôi nhớ ra là mình phải tìm một chỗ, một cây bút hoặc lên mạng để ghi lại biểu cảm lúc đó của người bố kia. Anh ấy nheo mắt nhìn con trai một cách vô cùng yêu chiều, nếp nhăn lại hiện rõ trên trán của anh, chỉ là lần này, anh ấy thật sự đang cười chứ không còn là cười khổ nữa, mà là một nụ cười cực kỳ mãn nguyện.

Tôi như cảm nhận được sự mạn nguyện đó của anh ấy, tôi cúi đầu vui vẻ ăn hết cái bánh hamburger của mình.

Ăn xong, cuối cùng tôi lấy 50 đồng trong túi của mình rồi bước đến quầy. “Cho tôi một cái hamburger nữa…”. Tôi chỉ mới nói được nửa câu thì nhận ra cô nhân viên trẻ đã lấy cái hamburger nóng hổi từ trong lò ra, mỉm cười với tôi rồi rời khỏi quầy, đi về bàn của hai bố con.

Khi đi ngang qua tôi, cô ấy còn không quên nháy mắt nói: “Cái hamburger này đã có người đặt rồi ạ.”

Ngọc Trúc (sưu tầm và biên dịch)

CHẾT LÀ HẾT MỌI SỰ Ở TRẦN GIAN, CÒN GÌ SAU KHI CHẾT?

CHẾT LÀ HẾT MỌI SỰ Ở TRẦN GIAN

CÒN GÌ SAU KHI CHẾT?

  1. Đời sống thật mong manh.

Hỡi những ai chỉ nghĩ đến việc hưởng-thụ ở trần gian như tiền của, các cuộc vui chơi, giàu sang v.v…, hãy nhớ rằng sự chết sẽ chấm dứt mọi sự thoả-thích trần thế. “Sự sống của anh chị em là gì? Thật chỉ là một làn hơi nước xuất hiện trong chốc lát rồi biến tan đi”. (Giacôbê 4:14).

Những làn hơi nước đó xuất hiện trên quả đất, bay bổng lên không trung, với vẻ đẹp bên ngoài óng-ánh dưới ánh sáng mặt trời, nhưng thử hỏi vẻ đẹp hào-nhoáng bên ngoài đó tồn-tại được bao lâu? Chỉ một làn gió nhẹ đủ làm nó tan biến đi.

Hỡi những người quý-phái, hôm nay còn được kính nể, ngày mai chết đi, sẽ đau buồn, run sợ. Sự chết đến, tất cả cũng tiêu tan. Người anh em của Thánh Tôma ở Kempis đang hãnh-diện về một ngôi nhà thật đẹp vừa xây xong. Người bạn rĩ tai cho biết, ông vấp phải một lầm-lẫn to lớn. Kinh ngạc, ông vặn hỏi và được người bạn trả lời cách hóm-hỉnh: “Đừng làm cái cửa để mãi mãi ông hưởng-thụ ngôi nhà này thì hơn. Điều bất lợi nhất là cái cửa ông làm, vì một ngày nào đó, người ta sẽ mang xác ông qua cửa ấy, và ông phải lìa bỏ mãi mãi ngôi nhà và tất cả của cải.”

  1. Bình đẳng sau khi chết.

Sự chết lột hết của con người tất cả tài sản, danh-vọng trần thế. Ôi thôi, hãy nhìn xem một ông vua chúa bị đưa ra khỏi lầu đài, không bao giờ được trở lại. Những người khác đến chiếm hết tài sản vật dụng. Các tôi-tớ chôn cất ông vào mộ, chỉ để lại cho ông vỏn-vẹn một bộ đồ che thân. Không còn ai nịnh-bợ tâng-bốc ông, không còn ai nghe mệnh-lệnh ông nữa. Xa-la-din, con người đã từng chiếm cứ nhiều nước ở Á châu, truyền lệnh cho tôi tớ hãy treo một áo cánh trên cây sào, mang đi trước quan tài ông lúc chôn cất, vừa đi vừa kêu lớn tiếng: “Đây là tất cả sản-nghiệp mà Xa-la-đin mang theo ra mồ.”

Khi thể xác của các vua chúa tan rã trong mồ, không ai có thể phân biệt được bộ xương này của giới thượng-lưu hay của giới bình-dân, như lời Thánh Ba-li-xi-ô nói: “Hãy ra mộ mà xem, nào ai có thể phân biệt được ai là chủ, ai là tớ.”

Một ngày kia, Đi-ô-gèn đang tìm kiếm cẩn thận giữa một đống sọ người, vua Alexandre Đại-Đế hỏi và Đi-ô-gè-nơ trả lời: “Tôi đang tìm sọ vua Phi-lip-phê, nhưng tôi không tài nào phân biệt được cái sọ nào là của vua giữa đống sọ này”.

Sê-nê-ca nhận xét: “Cũng ở trần thế, con người sinh ra không bình đẳng, nhưng sẽ bình đẳng sau khi chết.”

Mọi sự bỏ lại cho trần thế, không ai mang theo được gì với mình xuống mồ.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, Chúa đã cho con ánh sáng để nhận chân được trần gian thật chóng qua, thật hư-vô. Xin Chúa cho con đủ nghị-lực để con từ bỏ mọi quyến-rũ trần gian, trước khi chúng lìa bỏ con.

Thật bất hạnh cho con, vì đã bao phen con phản nghịch và bỏ mất Chúa, đấng tốt lành vô biên, để chạy theo những thú vui và của-cải trần thế.

Ôi Giêsu, người anh cả và là bác-sĩ thiêng-liêng của con, xin đoái nhìn đến linh-hồn dơ bẩn của con, xin nhìn đến bao thương-tích, mà con đã tự ý gây ra vì tội-lỗi con. Xin đoái thương con!

Con biết rằng Chúa muốn chữa con lành mạnh; nhưng để chữa lành con, Chúa đòi buộc con phải thành tâm hối-cải. Này đây, con xin hết lòng thống-hối, xin hãy chữa lành con đi, lạy Chúa. “Giavê xin dủ thương! Xin cứu chữa mạng con, vì con đã phạm tội nghịch với Người.” (Thánh Vịnh 41: 5)

Con đã quên Chúa, nhưng nào Chúa có bao giờ quên con. Giờ đây, con tin tưởng chắc chắn rằng Chúa quên đi bao phen phản nghịch của con chống lại Chúa, nếu con thống-hối ăn-năn. “Nếu những ác-nhân trở lại, bỏ tất cả các tội-lỗi đã làm, và tuân giữ các lề luật của Ta, làm điều phải, nó sẽ được sống, khỏi phải chết. (Ê-dê-ki-en 18: 21).

Từ đây, con gớm ghét các tội lỗi, xin Chúa đấng Cứu-chuộc con, quên đi tất cả những gì con đã xúc phạm đến Chúa.

Từ này về sau, con đành mất mọi sự, ngay cả mạng sống con, còn hơn là mất ơn nghĩa Chúa. Hơn nữa được mọi lợi-lộc trần thế mà mất ơn nghĩa Chúa , nào có ích lợi gì?

Xin Chúa luôn nâng đỡ con. Chúa biết rõ con yếu đuối. Quỷ hỏa ngục không ngừng cám dỗ con. Chúng đã chuẩn-bị hàng trăm ngàn cuộc đột-kích, hòng bắt con làm nô lệ chúng lần nữa. Ôi! xin Chúa đừng bao giờ quên con.

Từ đây về sau, con tình nguyện làm nô-lệ tình yêu Chúa. Chúa đã tạo dựng nên con, đã cứu-chuộc con và yêu con hơn các tạo vật khác. Vì thế chỉ mình Chúa đáng được mến yêu, và con chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri

(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

Image may contain: people standing, sky and outdoor

You and 196 others
6 Comments
31 Shares
Sad
Comment
Share

Hành động của Tổng thống Nelson Mandela

Sau khi trở thành Tổng thống, tôi đã rủ một số vệ sĩ của mình đi dạo trong thị trấn. Sau khi đi bộ, chúng tôi đi ăn trưa tại một nhà hàng. Chúng tôi ngồi ở một nơi trung tâm nhất, và tự hỏi nhau xem muốn ăn gì. Sau một hồi chờ đợi, người phục vụ mang thực đơn cho chúng tôi, ngay lúc đó tôi nhận ra rằng bàn ngay trước mặt chúng tôi có một người đàn ông đang chờ được phục vụ.

Khi anh ta được bồi bàn tới tiếp, tôi nói với một trong những người lính của mình: hãy rủ người đó ngồi cùng bàn với chúng tôi. Người lính đi và truyền lời mời của tôi.

Người đàn ông đứng dậy, lấy đĩa và ngồi cạnh tôi. Trong khi ăn, tay anh ấy liên tục run và không ngẩng đầu lên khỏi thức ăn. Khi chúng tôi kết thúc, anh ấy vẫy tay với tôi mà không thèm nhìn tôi, còn tôi bắt tay anh ấy và bỏ đi!

Người lính nói với tôi:

– Madiba, người đàn ông đó chắc hẳn rất ốm vì tay anh ta không ngừng run khi đang ăn.

Không có gì! Lý do cho sự run rẩy của anh ta là chuyện khác – Tôi đáp. Họ nhìn tôi kỳ lạ và tôi liền nói với họ:

– Người đàn ông đó là cai ngục của nhà tù mà tôi bị nhốt. Thường, sau khi bị tra tấn, tôi đã la hét và khóc đòi nước và anh ta đến để làm nhục tôi, anh ta cười nhạo tôi và thay vì cho tôi uống nước thì anh ta đi tiểu trên đầu tôi.

Anh ấy không bị bệnh, anh ấy sợ hãi và run rẩy có lẽ sợ rằng tôi, bây giờ là tổng thống Nam Phi. Sợ tôi sẽ tống anh ấy vào tù và làm điều tương tự anh ấy đã làm với tôi, tra tấn và làm nhục anh ấy.

Nhưng đó không phải là tôi, hành vi đó không có trong tính cách cũng như chuẩn mực đạo đức của tôi.

Có những người luôn nghĩ tới cách tìm kiếm sự trả thù nhằm phá hủy các quốc gia, trong khi cũng có những người chỉ suy nghĩ việc tìm kiếm sự hòa giải để xây dựng các quốc gia ”

Dịch từ

Nelson Mandela

(From Echeverría Martínez ′′ Chicali Wall ′′)

Nguyễn Thị Bích Hậu

TÍNH CÁCH NGƯỜI VIỆT HƠN 100 NĂM TRƯỚC

TÍNH CÁCH NGƯỜI VIỆT HƠN 100 NĂM TRƯỚC

(Nhận xét của một Đại úy Hải Quân Nhật hồi cuối thế kỷ 19)

Giới thiệu

Sone Toshitora (曾根 俊虎/ Tăng Căn Tuấn Hổ) (1847-1910) là một đại úy hải quân hoàng gia Nhật, những năm đầu 1880 được cử sang An Nam công cán. Ông là người lập ra Hưng Á hội để cổ vũ cho tư tưởng liên Á chống lại đô hộ của Pháp ở châu Á. Trong thời gian ở Việt Nam, ông đã tìm hiểu, cóp nhặt thông tin trên các báo và viết ra hai cuốn sách là “Nam phiêu ký sự” và “Pháp Việt giao binh kỷ lược”, xuất bản lần đầu tại Tokyo năm Minh Trị thứ 19 (1886), bằng chữ Hán. Vì chưa dám chắc về những quan sát của mình, trước khi xuất bản, tháng 6/1883 Toshitora đã đưa bản thảo 2 cuốn sách này cho một học giả Việt Nam lúc ấy là Nguyễn Thuật để nhờ hiệu đính và sửa chữa. Cuốn “giao binh kỷ lược” gồm 5 quyển, tổng hợp thông tin về tình hình chính trị Pháp-Việt trong đó có dành một số trang của chương đầu tiên giới thiệu về tính cách, phong tục, con người Việt Nam. Sách này đã được ông Phan Khôi trích dịch và đăng trên tạp chí Sông Hương, Huế, năm 1937, gần đây nhiều trang tin có đăng lại. Dưới đây xin trích một vài đoạn mà Toshitora ghi chép và nhận xét về người Việt Nam để chúng ta có cơ sở hình dung xem người An nam cách đây hơn một trăm năm qua góc nhìn một người nước ngoài như thế nào.

Thể chất

Người An Nam “thân thể gầy còm, tinh thần bạc nhược, tuy có khi sấn sướt làm mình ra mạnh mà rồi cũng trở nên biếng nhác tức thì. Có lẽ tại họ không có lòng kiên nhẫn. Bởi vậy, những việc khó nhọc lắm và phải làm lâu lai thì họ ắt không kham”.

“Người An Nam đa phần nhỏ thó, cái mặt tẹt, cái tai phẳng, cái mũi thấp, con ngươi đen, hơi giống người Tàu. Da hơi đen, có lẽ là bởi những người đó làm ruộng và dang nắng. Chứ còn như những người sang và các cô gái trẻ thì da cũng có trắng. Tuy vậy, đại để An Nam không có người đẹp. Người nào da trắng thì trắng như sáp, còn đen thì như đồng đen. Cũng có người da hơi vàng, giống người Mông Cổ. Con trai con gái hồi còn trẻ tuy cũng có vẻ đậm đà dễ coi, nhưng sau khi có vợ có chồng rồi thì tuồng mặt đổi hẳn, không còn được như trước nữa. Cũng có nhiều kẻ tốt tóc, nhưng ngoài hai mươi tuổi thì tóc đã trở nên xác xơ, không láng ngời nữa. Họ thường búi tóc. Kẻ nào ưa làm dáng thì hay búi bằng chang, con trai con gái đều như vậy.

Phục sức

“Về y phục, đồ mặc thường của họ quá chật. Nhưng, đàn ông mặc như thế thì được tiện và nhanh nhẹn. Đàn bà, áo dài hơn đàn ông, may bịt bùng hết, không có chỗ hở da. Đó là vì ngừa thói dâm của phụ nữ mà khiến họ có sự bất tiện. Lễ phục thì hai tay áo dài và rộng”.

“Đàn ông, đầu đội khăn; đàn bà dùng cái nón lớn để che nắng che mưa. Dân thường thì dùng một miếng vải nhỏ che trên đầu; khi đi ra đồng, đội nón lá; còn miếng vải nhỏ, vắt trên vai để thay khăn tay. Đó là điều không giống với nước nào hết.”

“Đàn ông đàn bà đi ra ngoài đều đi chân không. Duy có ông già cùng người đàn bà khá giả thì có mang giày, mà giày thì ngắn, khi mang vào, thường để hai gót ra ngoài, cho nên dáng đi cũng xấu xí. Từ ngày có người Pháp đến ở trong nước, người An Nam nào có thông hôn với người Pháp thì có đi giày đen và tất trắng”.

Tính cách

“Người An Nam không thiếu người có tài có trí. Họ có tánh giỏi nhớ, tuy chưa thể vào sâu trong mọi sự, chứ được cái học mau biết. Người Pháp đến An Nam mới mười năm nay mà người An Nam học tiếng Pháp cũng đã đủ dùng, nói chuyện thường không đến nỗi ngập ngợ; vả lại viết bằng chữ Pháp cũng được nữa.

Họ không phải là không dũng khí. Nếu cai trị có phương pháp, lấy pháp luật mà chỉnh tề, lấy đạo nghĩa mà cố kết thì sự dũng cảm của người An Nam được việc lắm, sẽ không có người nước nào ở Đông phương này bằng họ được. Nay vì sự cai trị lỗi phương, trên dưới không noi đường chính, cho nên lòng người tàn bạo và khinh bạc thật hết chỗ nói. Coi như giữa chỗ pháp trường, người An Nam đến coi tuy thấy sự thảm khốc trước mắt mà họ vẫn đứng hút thuốc tự nhiên, không hề có vẻ thương xót. Như thế là vô tình quá lắm, chứ có phải dũng gì đâu!

Người An Nam ưa giữ theo tục cũ những mấy trăm năm về trước. Sự ấy đã thành ra thói quen, không sao chữa được. Nhưng có một điều đáng quý là biết kính người trên và giữ pháp luật. Từ khi có giao thiệp với người Pháp, họ dần dần bỏ mất cái tính vâng lời ngoan ngoãn ấy đi mà lại cho mình như thế là khai minh tiến bộ thì thật đáng tiếc. Tuy vậy, những người Pháp ở An Nam lại còn ngang ngạnh quá người bản xứ nữa, người An Nam có thế nào cũng còn là hơn họ. Đối với người Pháp, người An Nam tuy có vâng lời cũng chỉ bề ngoài thôi, chứ thật ra thì ai nấy đều “dạ trước mặt, trỏ cặc sau lưng” vậy”.

“Người bản xứ hay đổi nghề. Có thể bảo họ là “vô hằng tâm”. Người nào thấy một việc gì trúng ý mình thì nôn nả làm liền, lúc đầu dù có nhọc nhằn mấy cũng ráng chịu. Đến vài tháng hoặc vài năm, đã thấy lộ vẻ biếng trễ rồi, rốt cuộc công việc phải bỏ dở. Khi bỏ rồi, thấy không có nghề làm, lại muốn trở lại nghề cũ. Cái thói ấy, người Pháp muốn trừ đi cho họ, nhưng vì mới đến ở, chưa có thể được.

Phụ nữ An Nam có tài gánh gồng buôn bán ở các nơi phố chợ. Còn chồng họ thì ở nhà uống rượu nói chuyện với bạn bè hàng xóm, ngồi không mà hưởng của vợ làm ra. Cái thói ấy cho đến ngày nay thỉnh thoảng vẫn còn. Trẻ con mất dạy. Chúng nó cũng có học, nhưng chỉ học qua loa những sách dễ dễ của người Tàu. Người lớn không biết cách chỉ bảo trẻ con. Chúng có lỗi cũng không hay răn phạt. Bởi vậy trẻ con đều hung tánh, đến lúc lớn cha mẹ đối với chúng cũng chịu phép.

Người An Nam không có ý nỗ lực tấn tới, mà lại còn không biết biện biệt sự lợi hay hại, nên hay hư. Việc buôn bán trong nước, họ đều phó cho người Tàu, không ngó ngàng đến. Người Tàu ở đó hay rủ nhau hùn vốn lập công ty để buôn. Buôn có lời, họ lại chia ra và lập thêm công ty khác. Còn người bản xứ thì sẵn tánh khinh bạc, hay nghi ngờ nhau, chống báng nhau, không lập công ty được; cho nên mối lợi trong nước đành phải để cho người Tàu tóm thâu. Người trong nước ưa lấy sự trá ngụy để lừa dối nhau, không ai tin ai được cả. Rất đỗi bà con quen thuộc cũng không có thể tin cậy nhau được. Đây thử cử ra một sổ vay nợ để làm chứng: Người cho vay đặt ra quy điều để ngừa giữ rất nghiêm nhặt, nhưng thường không khỏi bị gạt. Vì họ cho vay ăn lời nặng quá, có khi số lời gấp đôi số vốn, thì dễ gì mà trả được? Té ra sự gạt nợ cũng tại chủ cho vay tự mình chuốc lấy”.

ST

Cặp đôi trong hình là vợ chồng bác sĩ Uğur Şahin và Özlem Türeci

Cặp đôi trong hình là vợ chồng bác sĩ Uğur Şahin và Özlem Türeci, những người chịu trách nhiệm cốt lõi trong việc phát triển vaccine Covid-19 thử nghiệm, hiệu quả 90% mà chúng ta mới biết hôm qua. Ông bà là các nhà khoa học gốc Thổ Nhĩ Kỳ nay sinh sống ở Đức. Ông 55 còn bà 53 tuổi.

Şahin sinh ra ở Thổ Nhĩ Kỳ được lớn lên ở Đức, nơi cha mẹ ông là công nhân nhà máy Ford. Şahin tiếp tục được đào tạo như một bác sĩ, trước khi trở thành một giáo sư và nhà nghiên cứu chuyên về liệu pháp miễn dịch tại đại học Mainz. Khi làm việc tại các bệnh viện ở Cologne và Hamburg, ông đã gặp nhà miễn dịch học Özlem Türeci, con gái của một bác sĩ người Thổ Nhĩ Kỳ di cư đến Đức.

Cặp đôi gắn bó với nhau vì đam mê nghiên cứu y học và ung thư – họ mê tới nỗi vào ngày cưới vẫn ở phòng thí nghiệm. Sau đó họ làm ra thuốc trị ung thư mang tên Ganynmed. Và bán nó cho công ty dược phẩm đa quốc gia Nhật Bản Astellas vào năm 2016, với giá 1,4 tỷ usd. Năm 2008, họ lập ra N Biotech để tìm các giải pháp chữa trị ung thư, và có mở rộng ra cho 1 số loại bệnh khác. Quỹ của ông bà tỷ phú Bill Gates đã tài trợ 55 tr usd cho họ.

Vào tháng Giêng, Giáo sư Sahin đã xem một bài báo khoa học về một đợt bùng phát coronavirus mới ở thành phố Vũ Hán, Trung Quốc. Nó khiến ông ngạc nhiên về và tìm hiểu việc làm sao để chuyển từ từ thuốc mRNA chống ung thư sang vaccine chống covid dựa trên mRNA.

BioNTech nhanh chóng phân công khoảng 500 nhân viên để làm việc trên một số hợp chất có thể, và họ đã tìm được đối tác là công ty dược phẩm khổng lồ Pfizer của Mỹ và sự hỗ trợ từ nhà sản xuất dược phẩm Trung Quốc Fosun vào tháng Ba.

Họ đã làm việc cật lực để có thể có kết quả tốt đẹp như loại vaccine đầu tiên đem lại hy vọng cho nhân loại. Ông bà hiện nay là tỷ phú, trong danh sách 100 người giàu nhất nước Đức. Công ty của họ vừa tăng trị giá lên 21 tỷ usd sau sự kiện thành công ban đầu của vaccine. Nhưng ai tiếp xúc với họ cũng luôn kính trọng và yêu quý ông bà vì tính tình khiêm nhường, giản dị và dễ thương.

Ông bà chính là gương thành công của những người nhập cư Thổ Nhĩ Kỳ vào Đức. Và nhân loại mãi mãi biết ơn họ như những lương y từ mẫu, những người đã xuất hiện vào thời điểm khó khăn nhất của loài người, đem lại hy vọng chữa lành bệnh tật và góp phần chặn đứng nạn dịch thế kỷ.

Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

Image may contain: 2 people, people standing

TIẾNG VANG

TIẾNG VANG

Hai cha con nọ đang đi men theo triền núi. Bỗng người con trai nhỏ trượt chân và ngã, em la lớn lên “Ối chao!”. Em lấy làm ngạc nhiên khi thấy ở miền núi xa có tiếng ai nhái lại “Ối chao!”.

Em tò mò la lên “Ngươi là ai?” thì em nhận lại tiếng nhái lại “Ngươi là ai?” Tức giận quá, em quát lên: “Quân đốn mạt!” thì em lại nghe tiếng nhái lại: “Quân đốn mạt!”.

Em nhìn người cha và hỏi “Thế là thế nào hở cha?”

Người cha mỉm cười và nói:

“Này con hãy xem đây”.

Nói rồi, ông nói lớn lên: “Anh hay quá!” thì nghe tiếng trả lời “Anh hay quá!”. Rồi ông lại la lên: “Anh tuyệt vời quá!” thì cũng nghe tiếng trả lời “Anh tuyệt vời quá!”

Người con ngạc nhiên nhưng cũng vẫn chưa hiểu. Người cha ôn tồn giảng : “Đó là tiếng vang con ạ! Khi có những khoảng trống rộng rãi như ta có trước mặt đây thì các tiếng động lớn hay tiếng nói lớn nó sẽ dội lại như vậy.

Con nói những lời tức giận thì nó sẽ dội lại những lời tức giận, cha nói những lời đẹp đẽ thì nó sẽ dội lại những lời đẹp đẽ!

Ở đời cũng vậy! đời là sự dội lại của các hành động của ta. Khi tâm ta có lòng từ bi thì chúng ta sẽ nhận lại sự yêu thương. Khi ta hành động những điều xấu thì nỗi bất hạnh sẽ lại xảy đến cho chúng ta.”

– St –

Image may contain: one or more people, people standing, tree, outdoor and nature