THÁNH NỮ MARTHA

THÁNH NỮ MARTHA

Thánh nữ Martha cùng sống với em gái là Maria và em trai là Lazarus tại làng Bethany, gần Jerusalem.  Vào cuối quãng đời công khai, Chúa Giêsu thường ghé thăm nhà của ba người bạn thân thiết này.  Những mối cảm tình thắm thiết đã liên kết ba vị với Chúa Giêsu.

1.Tình yêu Thầy Chí Thánh và niềm tin vào sự giúp đỡ của Người.

Ngày lễ kính thánh nữ Martha là dịp để chúng ta đi vào ngôi nhà thường được diễm phúc đón tiếp sự hiện diện của Chúa Giêsu tại Bethany.  Tại đây, gia đình của Martha, Maria, và Lazarus, Chúa tìm được sự nghỉ ngơi sau những chuyến rao giảng mệt nhoài qua những thị thành.  Chúa Giêsu đã tìm đến nương ẩn nơi những bạn bè của Người, nhất là trong những ngày sau cùng khi Người thường xuyên gặp hiểu lầm và khinh bỉ, đặc biệt là từ những người Biệt Phái.  Những tình cảm Thầy Chí Thánh dành cho những người bạn của Người tại Bethany đã được thánh Gioan ghi lại trong Phúc Âm: Chúa Giêsu yêu thương Martha, hai người em của bà là Maria và Lazarus.  Quả thật, họ là những người bạn thiết của Chúa!

Phúc Âm thánh lễ hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu đến thăm gia đình này vào bốn ngày sau khi Lazarus qua đời.  Trước đó, khi Lazarus đang bệnh nặng, hai người chị, đầy lòng tin tưởng, đã gửi tin báo cho Thầy Chí Thánh: Lạy Thầy, người Thầy yêu đang ốm nặng.  Khi ấy, Chúa Giêsu còn ở tại Galilê, cách Bethany một vài ngày đàng.  Khi nghe tin Lazarus lâm bệnh, Chúa vẫn lưu lại nơi ấy thêm hai ngày nữa.  Sau đó, Người nói với các môn đệ: ‘Nào chúng ta cùng trở lại Judaea.’  Nhưng khi Chúa đến nơi, Lazarus đã chết và chôn trong mồ được bốn ngày.

Lúc nào cũng lưu tâm sốt sắng, nên Martha đã nhận ra Chúa Giêsu khi Người còn ở đàng xa, và đã kịp ra chào đón.  Mặc dù phản ứng của Chúa xem ra không chiều theo ước nguyện của Martha, nhưng tình yêu và niềm tin của thánh nữ vẫn không suy giảm.  Martha thưa với Chúa – Nếu Thầy có mặt ở đây, thì em con không chết.  Bà đã tế nhị trách Chúa vì đã không đến sớm hơn.  Martha hy vọng Chúa chữa lành cho em bà khi còn đang bệnh.  Nhưng Chúa Giêsu, với một cử chỉ thân thiện, có lẽ mỉm cười, đã làm bà phải ngạc nhiên: Em con sẽ sống lại.  Martha đón nhận những lời an ủi ấy, nhưng hiểu về ý nghĩa của ngày phục sinh, nên đã đáp lại: Con biết em con sẽ sống lại trong ngày sau hết.  Câu đáp của thánh nữ đã mở đường cho lời tuyên bố của Chúa Giêsu về thần tính của Người: Ta là sự Sống Lại và là Sự Sống; ai tin nơi Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống, và bất cứ ai sống mà tin Ta thì sẽ không phải chết bao giờ.  Rồi Chúa hỏi thẳng Martha: Con có tin không?  Ai có thể phản kháng uy quyền tối thượng của lời tuyên bố: Ta là sự Sống Lại và là Sự Sống…  Ta là nguyên nhân hiện hữu của mọi vật hiện hữu.  Chúa Giêsu là Sự Sống, không chỉ là Sự Sống đời sau, mà còn là Sự Sống hiện tại, trong đó, ơn thánh hoạt động trong linh hồn chúng ta đang khi chúng ta đang chiến đấu.  Những lời ngoại thường này trấn an và lôi kéo chúng ta đến gần Chúa Kitô hơn nữa.  Những lời ấy cũng đưa chúng ta đến chỗ nhận những lời đáp của thánh nữ Martha như của chính chúng ta: Con tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, đã xuống thế gian.  Sau đó một lúc, Chúa Giêsu đã làm phép lạ, cho Lazarus sống lại từ cõi chết.

Chúng ta thán phục đức tin và muốn noi gương thánh Martha trong mối tương quan tín thác của thánh nữ vào Thầy Chí Thánh: Bạn đã nhìn thấy tình cảm và niềm tin mà những người bạn thân của Chúa Kitô đã xử đối với Người hay chưa?  Một cách hết sức tự nhiên, hai người chị của Lazarus đã ‘trách’ Chúa Kitô vì đã đi vắng: ‘Nếu như Thầy có mặt ở đây!’

Bạn hãy thưa với Chúa trong niềm tin tưởng an bình: “Xin dạy chúng con biết đối xử với Chúa bằng tình thân thắm thiết như Martha, Maria, và Lazarus, như mười hai Tông Đồ đầu tiên đã đối xử với Chúa, ngay cả như thời gian ban đầu, khi các ngài theo Chúa có lẽ không vì những lý do siêu nhiên nào cả.”

  1. 2.  Nhân tính rất thánh của Chúa Giêsu.

Một thời gian sau, gần đến lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu lại ghé thăm các người bạn: Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu đến Bethany, nơi Lazarus đã chết, người đã được Chúa Giêsu cho sống lại từ cõi chết.  Ở đó, họ dọn bữa tối thết đãi Chúa Giêsu; Martha lo hầu bàn, còn Lazarus là một trong những người cùng dự tiệc với Người.

Martha lo hầu bàn… Chắc hẳn thánh nữ đã thực hiện điều này với một lòng tri ân.  Đấng Cứu Thế đang có mặt tại nhà; Thiên Chúa cần được thánh nữ phụng sự.  Thánh nữ được phụng sự Thiên Chúa.  Thiên Chúa làm người để đồng hóa với những nhu cầu nhân loại, thành ra chúng ta có thể học biết yêu mến Người qua Nhân Tính Rất Thánh của Người và có thể trở nên những bạn thân của Người.  Chúng ta thỉnh thoảng hãy nhớ lại chính Chúa Giêsu đã từng ở Nazareth, ở Capharnaum, từng ở Bethany xưa, cũng đang nóng lòng đợi chờ chúng ta tại nhà tạm gần nhất.  Người đang cần sự quan tâm và phục vụ của chúng ta.  Quả thật, tôi luôn luôn gọi nhà tạm của chúng ta là nhà Bethany.  Bạn hãy trở nên một bạn thân của Thầy Chí Thánh – như Lazarus, Martha, và Maria – và rồi bạn đừng hỏi tôi tại sao tôi lại gọi các nhà tạm là nhà Bethany nữa.  Chúa Kitô đang hiện diện một cách bí tích tại đó.  Chúng ta đừng hờ hững với Người.  Hằng ngày, chúng ta hãy đến kính viếng và bầu bạn với Người, không hấp tấp, không lo ra, nhất là trong những giờ phút quí báu sau khi được lãnh nhận Thánh Thể.  Thời gian ấy lợi ích biết bao cho chúng ta!

Theo thánh Thomas, đối với Thiên Chúa, nhập thể là phương thức hữu hiệu và lợi ích nhất trong việc cứu độ nhân loại.  Thánh nhân nêu ra các lý do sau: đối với đức tin – điều ấy dễ tin hơn, bởi vì chính Thiên Chúa là Đấng phán dạy; đối với đức cậy – ý chí cứu độ của Thiên Chúa được biểu trưng qua bằng chứng lớn lao này; đối với đức ái – bởi vì không có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu; và đối với chính các hành vi của tình yêu – bởi vì Thiên Chúa trở nên gương mẫu cho chúng ta.  Qua việc nhập thể, Thiên Chúa đã tỏ ra giá trị lớn lao của từng con người.  Qua sự khiêm nhượng, Thiên Chúa đã chà đạp tính kiêu ngạo của chúng ta…

Qua Nhân Tính thánh thiện Chúa Giêsu, tình yêu Thiên Chúa đã mặc lấy hình hài nhân loại vì chúng ta.  Hành vi này mở ra cho chúng ta một cánh cửa dẫn đến chỗ kết hợp với Thiên Chúa, Cha của chúng ta.  Do đó, cuộc sống Kitô hữu hệ tại ở việc yêu mến, noi gương, và theo bước Chúa Kitô.  Chúng ta được phấn khích nhờ tấm gương đời sống Chúa Kitô và nhờ tình thân ái giữa chúng ta với Người. 

Mục tiêu chính của việc nên thánh không phải là cuộc chiến chống lại tội lỗi, không phải là vấn đề tránh lánh điều xấu, nhưng là việc yêu mến, noi gương Thầy Chí Thánh, Đấng đi khắp nơi thi ân giáng phúc…  Cuộc sống Kitô hữu là một cuộc sống đầy nhân tính.  Trái tim chúng ta có một vai trò quan trọng trong việc nên thánh bởi vì Thiên Chúa đã đoái thương trở nên con người.  Nếu chúng ta không quan tâm đến phương diện tình cảm trong đời sống đạo đức, và dễ dãi trao gửi con tim chúng ta cho các thụ tạo, tình thân giữa chúng ta với Thầy Chí Thánh sẽ gặp nguy hại, và sức mạnh ý chí của chúng ta không đủ sức giúp chúng ta vươn lên trên con đường hẹp của sự thánh thiện.  Vì vậy, chúng ta luôn luôn phải nỗ lực ý thức rằng Chúa đang gần bên chúng ta.  Chúng ta có thể dùng trí tưởng tượng để hình dung Chúa Kitô, Đấng đã giáng sinh tại Bêlem, đã lao động nhọc nhằn tại Nazareth, đã có những người bạn thân thiện, và đã quí trọng cuộc sống trần gian của Người.

Ước chi chúng ta biết học từ nơi những người bạn của Chúa Kitô để đối xử với Người trong niềm tôn kính sâu xa, bởi vì Chúa chúng ta là Thiên Chúa.  Đồng thời, chúng ta cũng hãy tìm đến nương tựa nơi Chúa với một niềm tin tưởng vô bờ, bởi vì Chúa là Người Bạn của chúng ta, mỗi ngày Người hằng tìm kiếm và ước ao sống gần gũi với chúng ta.

  1. 3Tình thân với Chúa làm cho cuộc sống trở nên dễ dàng.

Một lần kia, Chúa Giêsu và các môn đệ ghé lại nhà các bạn của Người tại Bethany trên đường lên Jerusalem.  Martha và Maria đã thết đãi và chuẩn bị những thức cần thiết để chứng tỏ lòng hiếu khách với Thầy Chí Thánh và những môn đệ của Người.  Nhưng Maria – có lẽ khi ấy Chúa Giêsu vừa đến chưa bao lâu – đã ngồi lại dưới chân Chúa và lắng nghe Người, trong khi Martha bận bịu một mình.  Maria quên tất cả để chỉ lắng nghe lời Thầy Chí Thánh.  Tình yêu đã lôi cuốn Maria ở lại dưới chân Chúa.  Tập quán lắng nghe Chúa và sự đói khát lời Người minh chứng rằng đây không phải là cuộc gặp gỡ lần đầu, nhưng là một sự đồng cảm hiếm thấy.

Martha chắc chắn không hững hờ với lời Chúa.  Thánh nữ nóng lòng muốn nghe, nhưng vì phải bận bịu công việc.  Không có Martha, Chúa Giêsu vẫn hướng câu chuyện của Người về bình diện trên cao.  Điều ấy, đối với Martha, càng làm Chúa trở nên lôi cuốn hơn nữa.  Vì thế, Martha cảm thấy khó chịu và bực bội vì gánh nặng công việc.  Trong lúc đó, thánh nữ lại thấy em mình dưới chân Chúa.  Theo trình thuật Phúc Âm thánh Luca: Hơi khó chịu, nhưng đầy tin tưởng, thánh nữ đến và thưa Chúa: Lạy Thầy, Thầy không thấy em con để con phục vụ một mình sao?  Xin Thầy bảo em con giúp con với.  Martha đã đến với Chúa trong niềm tin tưởng!

Chúa Giêsu đã đáp lại một cách nói thân mật bằng cách lặp đi lặp lại tên thánh nữ: Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện quá; chỉ có một điều cần mà thôi. Maria có lẽ cũng sẵn lòng giúp đỡ chị, nhưng đã không quên điều thiết yếu: đó là chọn Chúa Giêsu làm tâm điểm chú ý và trung tâm cuộc sống của mình.  Chúa Giêsu đã đề cao điều ấy – tức là tình yêu của Maria.

Ngay cả những công việc của Chúa cũng đừng làm chúng ta quên mất Chúa.  Martha sẽ không bao giờ quên được lời nhắc nhở thân thiết ấy của Chúa.  Công việc là điều không thể lơ là, nhưng đừng vì công việc mà hạ Chúa Kitô xuống hàng thứ yếu.

Những hoạt động và lo toan của chúng ta mặc dù trực tiếp qui hướng về Chúa, nhưng chúng ta cũng đừng bao giờ vì chúng mà quên lãng điều duy nhất cần thiết: đó là chính Chúa Kitô.  Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta cần nhớ: đừng bao giờ để những điều xem ra hết sức quan trọng, chẳng hạn như công việc, thu nhập tài chánh, những tương giao xã hội, vượt quá địa vị của cuộc sống gia đình. Những điều ấy không đáng buộc cuộc sống gia đình phải chịu tổn thiệt. Chỉ trong những hoàn cảnh ngoại thường, người gia trưởng mới phải làm việc xa nhà, chẳng hạn như những người di cư hoặc thủy thủ. Nếu người cha hoặc người mẹ trong gia đình kiếm được nhiều tiền mà thiếu sót bổn phận đối với con cái, thử hỏi kết quả sẽ như thế nào?

Đức Thánh Trinh Nữ, Đấng muôn đời được hưởng sự hiện diện hồng phúc của Chúa Kitô trên thiên quốc, sẽ nài xin cho chúng ta ơn biết trân trọng hơn nữa mối thân tình thắm thiết với Thầy Chí Thánh. M ẹ sẽ dạy chúng ta biết chuyên cần những công việc của Chúa mà không quên mất Chúa. Trước mặt Chúa Giêsu, Mẹ sẽ cầu bầu cho chúng ta biết coi trọng giá trị gia đình hơn những mối lợi khác.

Nguồn: http://www.dongcong.net/  

From: Langthangchieutim

Nghỉ Hè Ở Mallorca

Mời xem thiên tình sử chỉ có ở Việt Nam.

Hy-Văn

Nghỉ Hè Ở Mallorca

– Phạm Tín An Ninh –

Mallorca, một hòn đảo du lịch nổi tiếng của Tây Ban Nha, nằm trong quần đảo Balearic. Trước khi đến đây, vì nghĩ là đảo, nên tưởng chỉ có rừng núi và biển cùng một vài làng mạc hay khu phố nhỏ, nhưng tôi rất ngạc nhiên khi phi cơ đáp xuống phi trường Palma rộng lớn, kiến trúc tân kỳ, sang trọng còn hơn nhiều phi trường quốc tế khác mà tôi đã từng đi qua. Palma là thủ phủ tráng lệ của Mallorca, nằm trên một dãy đồi cao nhìn xuống biển xanh. Đặc biệt khu nhà thờ Cathedral nằm bên cạnh giáo đường Mussulman, gồm những kiến trúc độc đáo, nổi tiếng, theo kiểu Mediterranean Gothic từ thế kỷ thứ 13.

Chiếc xe bus của công ty du lịch đưa chúng tôi đi qua vài thành phố cảng, sang trọng và sầm uất, nằm dọc theo bờ biển, để đến Alcudia, khu nghỉ mát nằm phía đông bắc Palma chừng ba giờ xe. Chúng tôi chọn nơi này, vì bờ biển đẹp, một cái vịnh nhỏ, nằm khuất sau dãy núi Victoria, nên không có sóng và khá an toàn cho trẻ em. Những em bé năm, sáu tuổi có thể lội ra cách bờ 50-60 mét.

Thực ra kỳ nghỉ hè này chỉ là món nợ mà vợ chồng tôi phải trả cho con bé cháu nội. Trước đây hai năm tôi hứa với cô bé là sẽ thưởng một kỳ nghỉ hè hai tuần lễ ở Mallorca nếu nó đọc và viết được tiếng Việt

Chúng tôi ở trong một khách sạn, đi bộ ra biển chừng vài phút. Đa số khách sạn ở vùng này giống như những khu apartment. Mỗi phòng trọ, ngoài các phòng ngủ, còn có phòng khách và bếp với đầy đủ dụng cụ nấu ăn. Ở Bắc Âu thời tiết lạnh đến bảy, tám tháng, không có nhiều dịp được ra biển tắm, nên con bé cháu nội rất mê biển. Sáng nào, mới vừa thức dậy, con bé cũng giục ông bà nội ra biển, mãi đến chiều, khi trời sắp tắt nắng mới chịu trở về. Đã vậy khi về đến khách sạn, cô bé còn xin được tiếp tục bơi lội trong hồ tắm của khách sạn đến tối mịt mới chịu vào phòng. Trong khi bà xã làm thức ăn, tôi có nhiệm vụ ngồi trên bờ hồ trông chừng con bé.

Ở đây, hầu hết khách du lịch đến từ Âu Châu, đa số là người Bắc Âu và Đức. Suốt tuần lễ đầu tiên, tôi không gặp người Á Châu nào, ngoại trừ gia đình người Tàu làm chủ một nhà hàng buffet, sinh sống ở đây đã lâu năm. Một hôm, khi nằm trên chiếc ghế dựa bên hồ tắm nhìn trời, bất ngờ nghe cô bé cháu nội nói chuyện bằng tiếng Việt với một người nào đó. Nhìn xuống hồ tôi nhận ra một cô gái tóc đen đang tắm và đùa giỡn với con bé. Thấy tôi nhìn, cô gái lạ đưa tay vẫy, và nở một nụ cười chào tôi. Giữa nơi xa lạ, người đồng hương dễ quen nhau.

Trưa hôm sau, trong lúc vợ chồng tôi nằm trốn nắng dưới cây dù lớn ngoài bãi tắm, con bé cháu nội dắt tay cô gái đến chào chúng tôi. Cô nói tiếng Việt chưa sõi, tự giới thiệu tên mình là Lam Khê, khoảng chừng 19, 20 tuổi, khuôn mặt khá xinh với đôi mắt thật to, tự nhiên dễ mến. Nhưng điều làm tôi chú ý chính là cái tên Lam Khê, trùng hợp với một địa danh vẫn còn đậm trong ký ức, cho dù cuộc đời thăng trầm lưu lạc đây đó của tôi còn có biết bao nhiêu cái tên để nhớ.

Buổi chiều, khi vợ chồng tôi và cô bé cháu nội đang ăn tối trong nhà hàng buffet của người chủ gốc Tàu thì bất ngờ thấy Lam Khê đi vào cùng với một người đàn bà Việt Nam và một người đàn ông ngoại quốc. Có lẽ Lam Khê đã kể về chúng tôi, nên cả hai người đến chào chúng tôi. Khi đứng lên bắt tay bà mẹ, tôi bất ngờ đến giật mình khi nhận ra người đàn bà này chính là người mà tôi đã nghĩ tới sáng nay khi gặp Lam Khê. Trong khi tôi đang ngạc nhiên và thoáng chút suy nghĩ về những cuộc hạnh ngộ bất ngờ trong đời mình, thì bà nở nụ cười giới thiệu người đàn ông ngoại quốc đi bên cạnh:

– Đây là ông xã em. Anh người Đức. Chúng em sống ở thành phố Hamburg.

Tôi đưa tay bắt tay và gật đầu chào người đàn ông, nhưng lại hỏi bà:

– Xin lỗi, tên bà có phải là Hà Giang?

– Sao ông bà biết tên tôi ? Người đàn bà trố mắt nhìn chúng tôi ngạc nhiên.

– Không ngờ tôi lại gặp bà ở đây – Tôi vừa nói vừa kéo ghế mời cả ba người – Hóa ra chúng ta đã từng gặp nhau. Tối nay, xin phép cho chúng tôi được mời ông bà và cháu Lam Khê.

Bà ngồi xuống bên cạnh vợ tôi, nét ngạc nhiên vẫn còn nguyên trên mặt. Để làm dịu bớt không khí căng thẳng, tôi giải thích:

– Tôi biết bà khi tôi đang ở tù ngoài miền Bắc. Sáng nay khi gặp và biết tên cháu Lam Khê, tôi đã nghĩ đến bà. Bởi cái tên Lam Khê, tôi và đám bạn tù không thể nào quên. Không ngờ bây giờ lại gặp bà ở đây. Đúng là trái đất thật tròn. Xin cám ơn tình cảm và lòng tốt của bà đã dành cho chúng tôi trong những ngày sa cơ khốn khó.

Bà tròn mắt nhìn tôi dò xét. Suốt bữa ăn, chúng tôi nhắc lại những ngày vui buồn ở vùng núi rừng xa xăm ấy. Trong khung cảnh vui vẻ, nhưng nhìn bà với đôi mắt đăm chiêu và nụ cười không trọn, tôi có cảm giác bà đang ưu tư một điều gì đó.

oOo

Lam Khê, cái tên khá đẹp đó lại là một khu núi rừng Thanh Hóa, tiêu điều hoang vắng, nằm sát biên giới Lào-Việt, mà bọn tù “cải tạo” chúng tôi bị đưa đến đây để phát rừng trồng cây, xây dựng một lâm trường, trong mùa hè nắng và gió Lào muốn cháy cả thịt da.

Ngày đầu mới đến, giữa một khu núi rừng xa xôi hẻo lánh, chúng tôi chỉ thấy có hai căn nhà lá cọ vừa mới dựng lên, trong đó chỉ có vài người ở. Họ được giới thiệu là “những bảo vệ và cán bộ lâm trường”. Điều làm chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú là sự có mặt của một cô con gái trẻ, trông dáng dấp e ấp thư sinh, mà lại là “thủ trưởng” toàn bộ lâm trường này. Tôi nhớ một câu ví von của anh bạn tù nào đó: “hoa lạc giữa rừng gươm”!

Cả đội tù chúng tôi trên sáu mươi người được lệnh ngồi trên một bãi cỏ bên bìa rừng, để “nghe nữ đồng chí giám đốc lâm trường lên lớp”. Mặc một bộ đồ công nhân màu xanh, rộng thùng thình, khuôn mặt không một chút phấn son, nhưng trông khá xinh với đôi mắt thật to và buồn. Cô chào chúng tôi bằng một nụ cười, nói năng từ tốn, tự giới thiệu tên là Hà Giang, trước khi nói về địa thế, đặc tính khu rừng, cách thức phát hoang và phương pháp an toàn. Cô gọi chúng tôi là “các chú” và xưng mình là “em”. Sự kiện chưa từng thấy trong những năm tù. Cuối cùng cô nhờ anh đội trưởng cắt cử cho cô năm người để cô hướng dẫn việc đo đạc, cắm cọc, căng giây. Tôi được may mắn nằm trong năm thằng được chọn.

Dường như từ ngày có chúng tôi, đôi mắt của cô trông bớt buồn hơn. Nhiều lúc cô đùa giỡn rất thân tình. Mỗi ngày năm đứa chúng tôi theo cô vào rừng để đo đạc. Những lúc ấy cô thường ngồi tâm tình. Kể về đời mình và thường hỏi mỗi người chúng tôi về hoàn cảnh cha mẹ, vợ con ở quê nhà. Nghe chúng tôi kể sự gian truân của gia đình cùng nỗi nhớ thương vô vọng, nhiều lần cô đã lau nước mắt. Thấy một anh đeo trên cổ tấm ảnh của vợ lồng trong mảnh gỗ mun nhỏ, cô xin được xem rồi bảo nhỏ “các chú thật chung tình”.

Hà Giang là một sinh viên giỏi, được gửi sang Đông Đức học về Lâm Nghiệp.  Sau khi tốt nghiệp trở về đúng vào lúc đảng Cộng Sản phát động phong trào “trí thức đi thực tế”, cô được đưa lên Lào Cai, hướng dẫn những người dân tộc trồng và bảo vệ rừng. Mới đến Lào Cai vài tháng, chưa quen với khí hậu khắc nghiệt và tập quán địa phương, thì giặc “bành trướng” Trung Quốc tràn qua biên giới “dạy cho người anh em một bài học”. Rất may mắn, lúc ấy cô đang về học một lớp chính trị ở Hà Nội, nên thoát nạn và được Bộ điều vào Thanh Hóa để thành lập lâm trường mới. Đó chính là lâm trường mà chúng tôi đang có mặt. Thực ra đây chỉ là một vùng núi rừng hoang vắng, với ban điều hành gồm năm người, do cô làm giám đốc, cơ sở chỉ là hai căn nhà lá, công nhân là 60 thằng tù khổ sai bọn tôi, và dụng cụ chỉ có toàn dao phát rừng và vài cái cuốc chim!

Một hôm, thấy thấp thoáng một người đàn ông lạ, chúng tôi hỏi cô. Ngập ngừng một lúc thì cô mới buồn bã tâm sự. Người đàn ông ấy là một công nhân máy kéo tiên tiến, đang phục vụ ở một nông trường, cách nơi này hơn ba mươi cây số, có nhiều tuổi đảng, được đảng bộ sắp xếp để lập gia đình với cô, làm gương cho kế hoạch “trí thức cùng chung sống với công nhân” của đảng mới đề ra. Mục đích làm cho đám công nhân ít học, phấn khởi trước sự ưu ái của đảng, đem hết sức lực ra phục vụ và trung thành với đảng. Đây cũng là “phần thưởng” để cô được bổ nhậm về lâm trường mới này với chức danh giám đốc!

Chúng tôi tròn mắt ngạc nhiên, vì gã công nhân tiên tiến này trông lớn hơn cô nhiều tuổi, rỗ mặt, đen đủi, cục mịch. Không có điều nào hợp với cô con gái có học và dễ thương này. Cô còn bảo là trong trái tim cô không hề có một ngăn nhỏ nào dành cho anh ta, nhưng không dám làm trái ý đảng, sẽ bị kỷ luật, trù dập với nhiều lý do khác, vì vậy cô phải gật đầu, nhưng tìm đủ mọi cách trì hoãn đám cưới được ngày nào hay ngày ấy. Cô nói là cô đang trong thời kỳ “nín thở qua sông”!

Mặc dù có cảm tình và tội nghiệp Hà Giang, nhưng chúng tôi luôn “đề cao cảnh giác” không dám nói điều gì. Vì kinh nghiệm cho biết, chung quanh chúng tôi lúc nào cũng có nhiều cái bẫy, và chuyện “mỹ nhân kế” không phải bây giờ mới có. Một hôm, trong lúc ngồi nghỉ trưa, cô lấy ra từ chiếc bao nhỏ, mời chúng tôi mỗi người một củ khoai lang luộc, rồi buột miệng hỏi:

– Nghe nói các anh ở trong trại bị bọn công an hành hạ dữ lắm phải không?

– Bọn tôi là những người thua trận, thì chuyện bị tù đày, hành hạ cũng là lẽ thường tình – Một anh bạn tù trong bọn tôi trả lời lấy lệ.

Cô trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng:

– Theo em thì trong cuộc chiến ấy, tất cả chúng ta, miền Bắc và miền Nam, chẳng có ai chiến thắng cả. Chỉ có những dân tộc bất hạnh với đám cầm quyền mê muội, mới có chuyện cầm tù và hành hạ lẫn nhau thôi. Chuyện lạ đời, một lũ ngu dốt lại được giao trách nhiệm “giáo dục, cải tạo” những người trí thức, mà đòi hỏi người ta phải tiến bộ tốt! Khôi hài thật!

Những lần nói chuyện sau đó cô thường bảo là cô rất ghê tởm cái đảng Cộng Sản, nhưng muốn chống lại hay thoát ra, phải trả bằng mạng sống, có khi làm khốn khổ cho cả gia đình. Bọn tôi chỉ im lặng. Điều làm chúng tôi vui là được lao động thoải mái, không cần phải đạt một chỉ tiêu nào, và thường được cô cho bồi dưỡng bằng khoai, có khi mì sợi. Anh em nào có áo quần dân sự hay khăn tắm mang theo, cô nhận mang đi đổi lấy gạo, đường hay vài loại thực phẩm khác. Ai muốn gởi thư riêng cho gia đình, cô nhận và tìm cách gởi đi.

Lâm trường mới khởi công vừa được hơn ba tuần thì trại tù có lệnh biên chế. Tôi bị chuyển sang một trại mới, tiếc nuối những ngày lao động tương đối thoải mái, hiếm hoi trong những năm tù tội.

oOo

Chiều hôm sau, khi dắt con bé cháu nội ra hồ tắm trong khách sạn, tôi bất ngờ gặp lại Hà Giang và cô con gái Lam Khê. Hai mẹ con đang nằm trên ghế đọc sách. Thấy tôi, Hà Giang ngồi dậy, mời tôi ngồi vào ghế bên cạnh và vui vẻ bảo Lam Khê xuống hồ bơi và chơi đùa với con bé cháu nội của tôi, dặn dò trông chừng con bé, và có nhã ý muốn đến phòng trọ thăm bà xã của tôi.

Chúng tôi mời cơm, nhưng bà từ chối, chỉ xin uống trà. Khi tách trà vừa cạn, bà đề nghị chúng tôi cứ gọi bà bằng em hay cô, và đột ngột hỏi tôi:

– Anh còn nhớ anh Đôn không?

Thấy tôi chau mày, bà nói thêm như để xác định:

– Trần Chánh Đôn!

Tôi hỏi lại:

– Đôn pilot, cùng toán đo đạc với tôi lúc làm việc với cô ở lâm trường?

Hà Giang gật đầu, không nói. Một lúc, tôi thấy bà đưa khăn tay lau nước mắt. Và sau đó, vợ chồng tôi ngồi nghe tâm sự của bà:

– Anh Đôn đã chết rồi! Tất cả là do lỗi của em. Chính em đã cung cấp cho anh Đôn thực phẩm, thuốc men, tấm bản đồ và một chiếc la bàn, em lấy của lâm trường khi ấy, và chỉ vẽ cho anh cách thức trốn khỏi lâm trường cùng với hai người bạn tù khác. Với tấm bản đồ, cái la bàn và sự hướng dẫn tường tận của em, em tin chắc là các anh ấy đã dễ dàng trốn được qua khỏi biên giới. Không ngờ sau hơn ba tuần, khi em đang khấp khởi mừng thầm thì được tin tất cả đều bị bắt tại Lào. Em như muốn quỵ xuống, mất ăn mất ngủ, nhưng cũng cố giữ bình tĩnh tìm cách hỏi một số cán bộ công an trại giam. Họ cho biết là tất cả ba anh đều bị công an bắn chết trên đường dẫn độ từ Lào về trại, bởi các anh đã chống cự để tìm cách thoát thân. Mặc dù tin tưỡng vào thái độ kiên cường và tư cách của các anh, dù có tra tấn thế nào các anh cũng sẽ không khai ra sự tiếp tay trợ giúp của em, nhưng em vẫn lo sợ bị liên lụy, nếu họ phát hiện tấm bản đồ và cái la bàn của lâm trường thì hậu quả khôn lường. Em đã khẩn trương chạy về Bộ, năn nỉ và hối lộ tất cả số tiền dành dụm để ông Thứ Trưởng cho em được trở lại Đông Đức hai tuần, đệ trình cho trường đại học cũ một số nghiên cứu mà em vừa viết xong, sau hơn một năm tốt nghiệp và ra thực tế ngoài lâm trường. May mắn em được ông ta gật đầu, và liên lạc can thiệp bên tòa đại sứ Đức cấp visa sớm. Chỉ gần một tuần là em rời khỏi nước. Tất nhiên đó chỉ là cái cớ. Sau khi sang Đức, em trốn lại ở nhà vợ chồng người bạn Đức mà em quen thân lúc còn học ở đây. Ông chồng em mà anh chị gặp tối hôm qua trong quán ăn, là anh ruột của cô bạn thân này. Anh ấy đã hết lòng lo lắng và bảo bọc chở che em.

Rời khỏi Việt Nam, ngoài quê hương và gia đình, em còn mang theo hình ảnh của anh Đôn. Xin anh chị đừng ngạc nhiên, em yêu anh ấy! Ngoài sự hiểu biết, đẹp trai với nụ cười độ lượng, em còn nhìn thấy bên trong của anh Đôn là sự thủy chung và lòng tự trong, có cả một chút nghệ sĩ lãng mạn nữa. Thời gian làm việc bên nhau, trong khu núi rừng Lam Khê ấy, em đã học được ở anh rất nhiều điều hay, nghe anh hát những bản tình ca, đọc những bài thơ lãng mạn, tuyệt vời. Trái tim em lần đầu tiên biết rung động. Tội nghiệp, em yêu anh Đôn trong một hoàn cảnh quá nghiệt ngã. Điều duy nhất mà em có thể làm được cho người yêu của mình là giúp anh trốn trại, vượt ra khỏi khung cảnh đày ải man rợ, để anh ấy luôn được xứng đáng với những điều anh đang có. Bởi vì chính những điều ấy đã làm cho trái tim em rung động, để em biết thế nào là một tình yêu, mà nếu không gặp anh ấy, có lẽ suốt cả đời em không có được. Quan trọng hơn, đó lại là thứ vũ khí tốt nhất, hiệu quả nhất giúp em đủ can đảm và nghị lực để chống lại số phận, mà trước đó em nghĩ là tới một ngày em sẽ phải đầu hàng, buông xuôi, bất lực.

Hà Giang ngưng lại, lau tiếp những giọt nước mắt chảy dài trên gò má. Tôi rót thêm trà mời cô.

– Cô có giữ tấm ảnh nào của anh Đôn? – Bà xã tôi hỏi.

– Tiếc là khi ấy anh Đôn không có tấm ảnh nào hết. Anh có cho em địa chỉ của bố mẹ anh ở thành phố Nha Trang, nhưng em gởi mấy cái thư về địa chỉ ấy đều bị trả lại, với lý do: người nhận không còn ở tại địa chỉ này. Nghe nói, trước 75 bố mẹ anh đều dạy học, không biết có bị đi vùng kinh tế mới hay không?

Tôi đưa tay ngăn lời cô:

– Cô còn nhớ địa chỉ ấy không? Chúng tôi có một số bạn bè ở Nha Trang, nên có thể hỏi thăm tin tức cho cô. Nhân tiện chúng tôi cũng muốn biếu cha mẹ anh ít tiền, vì Đôn cũng là bạn tù của tôi.

Hà Giang chau mày:

– Lâu quá, nên em quên, nhưng có thể em còn giữ ở nhà. Em xin địa chỉ email để gởi đến anh chị, nếu em tìm lại được. Em thiết tha muốn gặp bố mẹ anh Đôn, nếu các người còn sống.

Thực ra chuyện Hà Giang yêu Đôn, cũng chẳng làm tôi ngạc nhiên nhiều lắm. Đúng như Hà Giang nói: Đôn là một phi công trẻ. Bao nhiêu năm trong cảnh khốn cùng, vẫn không làm mất đi nét đẹp trai, tính nghệ sĩ và tư cách của Đôn. Bạn tù ai cũng quí mến. Chuyện Đôn cùng hai người bạn tù khác trốn trại khi tôi đã bị chuyển đi trại khác hơn bốn tháng, sau này ra hải ngoại, tôi có nghe đám bạn bè kể lại, nhưng mỗi người mỗi cách.

oOo

Chỉ hơn một tuần về lại nhà, sau kỳ nghỉ hè khá thú vị, nhất là bất ngờ gặp lại Hà Giang, để miên man hồi tưởng một thời tù đày cùng đám bạn bè tội nghiệp, tôi nhận được email của Hà Giang gởi thăm, có ghi địa chỉ của ông bà Trần Chánh Nghị, cha mẹ Đôn ở Việt Nam.

Tôi viết thư nhờ người bạn thân còn ở lại Phan Rang, tìm đến địa chỉ nhà Đôn mà Hà Giang vừa mới cho. Tôi cũng cho anh bạn biết là gia đình Đôn đã dọn đi nới khác, nhưng từ đó hỏi thăm biết đâu có thể tìm ra manh mối.

Sau gần hai tháng, tôi nhận được thư hồi âm của người bạn cũ. Một đoạn trong thư làm tôi bất ngờ, nhưng sáng lên hy vọng:

“Đúng như mày viết, gia đình người này đã dọn đi khá lâu rồi. Nhưng có người láng giềng cho biết là ông bà chủ nhà đã qua đời hơn hai mươi năm nay. Ông bà chỉ có người con trai duy nhất bị tàn tật, hình như là đang đi tu ở một ngôi chùa nào đó. Tao dò tìm khắp nơi theo lời kể khá mơ hồ của những người hàng xóm, đến nay vẫn chưa gặp được…”

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ “Ông bà chỉ có người con trai duy nhất“, rồi chạy ra ngân hàng gởi một ít tiền cho người bạn, kèm theo lời nhắn: “Mày cố gắng mọi cách tìm gặp người con trai này, và hỏi có phải tên là Trần Chánh Đôn. Có gì ra bưu điện gọi điện thoại cho tao biết”.

Tôi nôn nao chờ đợi, bỗng một hôm, lúc nửa đêm, điện thoại reo. Bốc ống nghe lên, tôi vui mừng và hồi họp khi nghe tiếng của người bạn từ Việt Nam:

“Tao đã tìm được anh ta. Đúng là Trần Chánh Đôn. Bây giờ là đại đức Thích Thiện Hòa. Anh đang tu ở một ngôi chùa nhỏ, nằm dưới triền núi, phía trên đèo Ngoạn Mục, đèo Bellevue đó, thuộc quận Đơn Dương, cách Đà Lạt gần bốn mươi cây số. Chùa do người bác ruột xây dựng nhưng đã viên tịch, bây giờ thầy Thiện Hòa thay ông làm trụ trì. Tội nghiệp, thầy Thiện Hòa bị mù một con mắt và què cả hai chân, phải đi bằng hai cây nạng, nhưng khuôn mặt trông đẹp và phúc hậu lắm. Tao nghĩ là ông không bao giờ rời khỏi chùa, vì từ dưới chân núi đi lên, tao đếm hơn năm mươi bậc tam cấp“.

Tôi viết email cho Hà Giang, báo cho cô cái tin bất ngờ này. Đắn đo mãi, cuối cùng mới quyết định nói thật mọi điều. Nhớ lại nhiều lần cô lau nước mắt khi kể về Đôn với vợ chồng tôi ở Mallorca, tôi nghĩ là cô sẽ đau lòng lắm khi nhận được tin này.

Sáng hôm sau tôi nhận email hồi âm của Hà Giang:

“Anh Chị  ơi.

Em đã khóc hết nước mắt khi nhận được tin anh Đôn. Suốt cả đêm hôm qua em không thể nào chợp mắt. Em phải xin nghỉ làm hôm nay, và bây giờ lòng dạ cứ thẫn thờ. Không thể ngờ là anh Đôn vẫn còn sống. Em vừa mừng nhưng cũng vừa đau lòng lắm, khi biết anh đã bị mù một mắt và tàn phế cả đôi chân.

Suy nghĩ mãi, em mới dám nói ra điều này với anh chị, vì anh cũng là bạn của anh Đôn và với em như là một người anh, người chú:

Cháu Lâm Khê, đứa con gái mà anh chị đã gặp ở Mallorca, chính là giọt máu của anh Đôn. Trước ngày chia tay, để anh ra đi, chúng em có đôi ngày hạnh phúc ngắn ngủi trong rừng, em tự nguyện dâng hiến cho anh, thay cho lời hẹn ước, là dù góc biển chân trời nào, dù có phải trải qua bao nhiêu dông bão, chúng em cũng sẽ tìm gặp để đoàn viên. Nhưng rồi ông trời đã hại em, vì em cứ đinh ninh là anh ấy đã chết. Để tang cho anh đến sáu năm, em mới lấy ông chồng này, đền đáp lòng yêu thương và cưu mang đùm bọc của ông khi em thân cô trôi dạt xứ người. Bây giờ biết được anh Đôn còn sống, nhưng đã trở thành một vị đại đức, em vừa hối hận vừa băn khoăn, không biết phải làm sao. Em tha thiết xin anh chị cho em một lời khuyên, để em biết mình sẽ phải làm gì. Bây giờ chắc anh ấy chẳng cần một sự giúp đỡ vật chất nào, nhưng còn Lam Khê, dù sao nó cũng là giọt máu của anh. Làm thế nào để cha con nhận ra nhau? Lam Khê cũng nghĩ là ba nó đã chết. Thỉnh thoảng cháu hỏi em về ba nó. Cháu thương và hãnh diện về ba cháu lắm…”

Vợ chồng tôi bàn tính mãi nhưng không tìm ra một lời khuyên nào để giúp Hà Giang, ngoài việc hỏi cô nếu muốn gặp Đôn, vợ tôi có thể giúp cô, cùng về Việt Nam, vì vợ tôi có thời sống ở Nha Trang khá lâu, chúng tôi lại có thằng bạn thân ở đó, biết rõ đường đi đến vùng núi Đơn Dương, Đà Lạt, nơi có ngôi chùa.

Hà Giang mừng rỡ đón nhận đề nghị này, và xin vợ tôi về Việt Nam ngay trong tuần sau để đón giùm mẹ con cô tại phi trường Tân Sơn Nhất. Đây là lần đầu tiên cô bước chân đến miền Nam Việt Nam. Số chuyến bay và giờ đến phi trường, cô sẽ cho biết sớm.

Và dưới đây là lời kể của vợ tôi, về cuộc trùng phùng:

– Họ gặp nhau và nhận ra nhau. Mới đầu, Hà Giang ôm chầm lấy Đôn mà khóc nức nở. Cô ta quên mất anh đang là một vị thầy tu. Xúc động nhất là khi Hà Giang cho biết Lam Khê chính là con của anh. Hai cha con họ ôm lấy nhau thật lâu và cả hai đầm đìa nước mắt. Thầy đem cả triết lý đời và đạo để an ủi, khuyến khích và hướng dẫn Lam Khê bước đi trong cuộc sống có quá nhiều muộn phiền và bất trắc. Thầy nói thật hay và cảm động. Thì ra, bên trong lớp áo cà sa, thầy Thích Thiện Hòa vẫn còn là một con người giàu tình cảm, một Trần Chánh Đôn hào hoa thuở trước. Hai mẹ con dìu thầy đi khập khiễng bằng đôi nạng gỗ ra khu vườn phía sau chùa để thầy ngồi trên một tảng đá nhìn về phía rừng thông. Thầy kể lại chuyện trốn tù, lý do vì sao bị bắt, chuyện ông bị đánh vỡ một con mắt và bị bắn nát hai bàn chân chỉ vì ông nhất định không khai người nào đã giúp ông cùng hai người bạn tù trốn trại một cách tài tình mà chúng nghi ngờ, mặc dù ông đã kịp giấu kín tấm bản đồ và cái la bàn dưới một tảng đá trước khi bị bắt. Họ không đưa về trại cũ mà giao cho một trại tù khác. Bị biệt giam ở đây đến mấy năm mà ông chẳng biết vì sao không chết.. Hà Giang ngồi khóc nức nở. Sau khi mọi người tìm lại được sự bình tĩnh, Hà Giang xin cúng dường cho chùa một số hiện kim, nhưng Thầy Thiện Hòa từ chối, bảo là nhà chùa không cần một số tiền lớn như vậy. Hà Giang tha thiết xin được đưa ông sang Đức làm đôi chân giả và thay con mắt mù lòa, Thầy cũng chối từ, bảo đã quen rồi với những mất mát ấy, hơn nữa bây giờ Thầy đã tu hành, năm tháng chỉ quanh quẩn trong chùa, không cần thiết phải đi đó đi đây. Thầy có mở một lớp học dạy các em học sinh nghèo hiếu học trong vùng, nhưng phòng học là gian nhà trống vách ngay phía sau chùa…

Đêm cuối cùng ở Việt Nam, Hà Giang quyết định đổi vé máy bay, lên Đà Lạt ở lại ba tuần lễ nữa, để cháu Lam Khê có thêm thời gian bên bố nó. Cô cho biết là mẹ con cô sẽ cố gắng thuyết phục Đôn, để mua cho anh cái xe lăn, xin được xây lại ngôi chùa mới, thay những bậc tam cấp bằng con đường lát đá, đặc biệt phía sau chùa, từ gian phòng Thầy dạy học nhìn ra, đã có sẵn khu rừng với ít hoa dã quỳ, cô sẽ cho sửa sang lại thành một khu vườn đẹp đẽ, trồng thêm hoa, làm suối nước, và xin đặt tên là Lam Khê Viên, vì chữ Lam nghe cũng hợp với khung cảnh chùa chiền…

Khi ngồi viết những dòng này, tôi không biết là những điều mong ước của Hà Giang có được Thầy Thích Thiện Hòa chấp nhận hay không, diễn biến tâm lý của cháu Lam Khê sẽ ra sao sau khi gặp lại cha mình, và cuộc tình đẹp nhưng rất bi tráng này có còn sống mãi trong lòng mỗi người cho đến thiên thu.

Phạm Tín An Ninh
(Mùa hè)

Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất

Image may contain: one or more people, people standing, outdoor and nature

Nguyễn Đình Ngọc

Kiểu này thì Tàu Cộng cứ tiếp tục tung hoành ngang dọc! Còn Việt Cộng thì cứ bắt rồi trao trả!

Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất
Mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta!
(Việt Nam Tôi Đâu – Việt Khang)
_______________________________________________

Ngày 28.7, Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Móng Cái (Bộ đội Biên phòng Quảng Ninh) đã tổ chức trao trả 5 người Trung Quốc nhập cảnh trái phép vào Việt Nam cho Trạm Kiểm tra Biên phòng xuất, nhập cảnh Đông Hưng (Trung Quốc).

Trước đó, vào rạng sáng 13.7, tại khu vực biên giới mốc 1365(2)+200m (thuộc thôn Lục Phủ, xã Bắc Sơn, TP.Móng Cái, Quảng Ninh), lực lượng tuần tra kiểm soát của Đồn Biên phòng Bắc Sơn (Bộ đội Biên phòng Quảng Ninh) đã bắt giữ nhóm người Trung Quốc, gồm 4 nam và 1 nữ nhập cảnh trái phép vào Việt Nam.

Ngay sau đó, Đồn Biên phòng Bắc Sơn đã đưa những người nói trên đi cách ly bắt buộc tại khu vực CenTre Way (P.Bình Ngọc, TP.Móng Cái, Quảng Ninh).

Sau khi hết thời gian cách ly 14 ngày và không phát hiện ca nhiễm Covid-19, Đồn Biên phòng Bắc Sơn đã chuyển hồ sơ, đề nghị Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Móng Cái trao đổi với Trạm Kiểm tra Biên phòng xuất, nhập cảnh Đông Hưng (Trung Quốc) tiếp nhận nhóm công dân Trung Quốc này để xử lý theo quy định.

Theo Bộ đội Biên phòng Quảng Ninh, từ đầu tháng 2 đến nay, đơn vị này đã bắt giữ 187 vụ, với hơn 700 đối tượng liên quan đến việc xuất nhập cảnh trái phép. Trong đó, có hơn 600 công dân Việt Nam vượt biên về nước, 26 người Trung Quốc nhập cảnh trái phép.

https://thanhnien.vn/…/trao-tra-5-nguoi-trung-quoc-nhap-can…

 VĨNH BIỆT EM!

Image may contain: 3 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 1 person, sitting
Trần Thị Ngọc HàFollow

 VĨNH BIỆT EM!

«…Vĩnh biệt em – người phụ nữ kiên trung
Dám vạch mặt, chỉ thẳng thừng sai phạm
Em đã quyết chọn nhân dân là bạn
Dẫu biết rằng sẽ muôn vạn rủi ro…

Những quan tham, những vụ án nhỏ, to
Ngòi bút thép em vạch cho bằng hết
Vì công lý chẳng từ nan, sợ chết
Dẫu gian nguy nhưng vẫn quyết không chờn!

Và hôm nay tin nhức nhối, căm hờn:
Em đã chết ở sông Hồng trên bãi
Những kẻ khốn đã đê hèn giết hại
Tuổi 35, con nhỏ dại… trời ơi!

Tiễn đưa em anh viết vội mấy lời
Tỏ thương xót một con người nghĩa khí
Biết bỏ mạng vẫn không hề nhụt chí
Vẫn đứng về bên công lý, nhân dân!

Vĩnh biệt em – người đã dám quên thân
Ngủ ngon nhé hỡi thiên thần thánh thiện
Với cả nước em luôn còn hiện diện
Mấy chữ này anh khóc tiễn đưa em 💝!..»

* Phóng viên Đặng Thị Tuyền (bút danh Hải Đường) làm việc tại báo Pháp luật TP HCM, người đã viết và vạch mặt rất nhiều các quan chức tham nhũng, sách nhiễu người dân…đã được loan báo là mất tích và sau đó tìm thấy xác tại bãi giữa sông Hồng.

Cái chết của chị có rất nhiều uẩn khúc, thi thể của chị đã được hỏa táng và đưa về an táng tại quê nhà ở Thường Tín- Hà Nội.

Hiện cơ quan điều tra đang vào cuộc để điều tra làm rõ về cái chết của chị.

St

Chỉ có ở bên Mỹ !

Image may contain: 1 person, tree and outdoor
Image may contain: car and outdoor
Image may contain: car and outdoor, text that says 'CEO GARLAND POLICE'
Thức Nguyễn Tấn

Chỉ có ở bên Mỹ !

ngày 25 tháng 07 năm 2020

H1
Cả sát viên James Brezik an ủi cô Kambia Hart tại hiện trường

Một phụ nữ ở Texas vừa ngạc nhiên vừa cảm động sau khi tông nát xe cảnh sát nhưng không bị bắt mà còn được cho tiền đi chợ và trả thuê tiền nhà, đài NCB 5 cho hay hôm Thứ Bảy, 18 Tháng Bảy.

Hôm Thứ Ba tuần này, cô Kambia Hart, người Mỹ gốc Phi, cư dân Garland, đang trên đường đi đón con và dự tính thế chấp giấy tờ xe để vay tiền thì tông vào xe tuần tra của cảnh sát viên James Brezik.

– Cô ấy kể với tôi cô ấy đang gặp ngày xui xẻo, cho nên không để ý đường sá và không nhìn thấy tôi.

Ông Brezik nói trong đoạn video được Sở Cảnh Sát Garland thực hiện.

– Rồi chồng cô ấy tới và cũng nói y chang như vậy .Chúng tôi đang gặp ngày xui xẻo, bị mất việc, chưa trả tiền nhà. Đầu óc phải suy nghĩ đủ thứ chuyện.

Không may, vụ tông xe hôm đó khiến xe của cô Hart lẫn xe cảnh sát nát bét.

– Tôi bắt đầu hoảng sợ vì không biết sẽ có chuyện gì.

Cô Hart kể.

– Tôi nghĩ chắc là phải đi tù.

Tuy nhiên, ông Brezik nói với cô :

– Tai nạn lúc nào mà chẳng xảy ra.

Và không viết giấy phạt.

Không những vậy, cảnh sát viên da trắng này cùng nhiều đồng nghiệp quyết định giúp đỡ “tội phạm.”

H2
Xe cảnh sát bị nát phần đầu

Hôm Thứ Năm, họ góp tiền lại để tặng cho cô Hart tấm ngân phiếu giúp cô trả tiền thuê nhà Tháng Bảy, thẻ quà tặng $450 của Walmart để đi chợ và vài món đồ chơi cho hai đứa con nhỏ của cô.

– Đồng nghiệp của tôi ở sở cảnh sát này thật tuyệt vời. Họ sẵn lòng giúp đỡ, đúng tinh thần đồng đội.

Ông Brezik nói.

– Tôi nghĩ đó là vì mấy đứa nhỏ. Tôi cũng có ba đứa con nhỏ. Giai đoạn này cực kỳ khó khăn, nhiều người mất việc, tiền bạc eo hẹp. Rất may, chúng tôi có chút đỉnh để tặng người dân Garland.

H3
Xe của cô Hart cũng nát bét phần đầu

Ông Brezik nói hôm đó có lẽ thần thánh phù hộ, vì không ai bị thương.

Còn cô Hart có lẽ không bao giờ quên lòng tốt của “nạn nhân” hoàn toàn xa lạ… mà lại là cảnh sát

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIA ĐÌNH DÂN OAN THỦ THIÊM.

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIA ĐÌNH DÂN OAN THỦ THIÊM.

Bé Nhung con chị Loan dân oan Thủ Thiêm, 7 tuổi người nhỏ thó, đạp chiếc xe đạp cộc cạch mua nước đá về cho mẹ bán sữa đậu nành.

Nhung lên 7, nhà bị đập, Nhung về nhà thấy một đống đổ nát. Nhung từ cô bé đang hạnh phúc trong mái nhà đơn sơ bỗng hóa đứa trẻ gầm cầu.

Mẹ Nhung kêu gào, ba Nhung thẩn thờ hút thuốc rồi ba mẹ Nhung dựng lều ở tạm. 2 tháng sau, chính quyền cưỡng chế luôn cái lều, với Quyết Định cưỡng chế cái giường.

Nhung dọn ra gầm cầu cùng ba mẹ rày đây mai đó. Mẹ Nhung xin ở nhờ hết nhà này đến nhà khác, Nhung bé nhỏ chứng kiến nỗi tuyệt vọng của ba, niềm đau của mẹ. Một mái nhà đổ nát.

Gia đình lâm khó khăn, không một xu đền bù, bởi lẽ chính quyền lỡ đền phần tiền của gia đình Nhung cho người khác. Cán bộ Quận 2 kêu gia đình Nhung đi kiếm người nhận tiền đền bù mà đòi.

Một căn nhà giấy tờ đầy đủ, bị khai tử không hồ sơ đến nỗi chủ nhà không hay biết.

Nhung ngơ ngác, Nhung quá nhỏ để hiểu chuyện gì xảy ra với cuộc đời mình, với gia đình mình. Mẹ Nhung cạo đầu, chị bán sữa đậu nành dang nắng da đen thui, cái đầu trọc.

Hôm đó, chị đứng bên đường bán sữa bất chợt mưa lớn, chị như con chuột lột ướt sủng. Chị Loan nhìn qua bên kia đường thấy tượng Bồ Tát trước chùa Diệu giác, chị bước tới bên rào, quỳ lạy khóc than với tượng Quan Âm.

Không biết trời chỉ mưa hay trời đang khóc cho số phận người phụ nữ sớm mồ côi mẹ, nghèo khó, vừa lập gia đình, cất được ngôi nhà yên ắng chưa lâu đã gánh một nỗi đau thương khốn khó.

Ba Nhung siêng năng chịu khó, ai mướn cái gì miễn không phạm pháp, không bất nhơn là anh làm hết, anh chị nhất quyết không cho Nhung nghỉ học.

Nhung cứ vậy cặm cụi, tẳn mẳn học hành. Ba Nhung vì siêng năng được nhiều người giúp đỡ, Mẹ Nhung nhanh nhẹn thật thà nên bà con cũng thương.

Hai vợ chồng làm được bao nhiêu đều lo cho con và chắt chiu đi đòi công lý. Mãi đến hơn 7 năm sống cảnh đầu đường xó chợ rồi đến tạm cư mục nát, cuối năm 2018, chị Loan mới mượn được một căn hộ chung cư ở tạm cho Nhung yên tâm học hành thi cử.

Tuần trước, cô Dương ở nơi xa nghe tin trường Nhung làm lễ tổng kết. Năm nay, Nhung học xong 12 ở trường chuyên Gia Định.

Nhung được loại giỏi, Nhung được thay mặt các bạn đọc phát biểu trước toàn trường, Nhung mời mẹ lên tặng hoa tri ân.

Chị Loan của tôi không còn bán sữa đậu nành nữa, giờ chị chuyển qua bán tạp hóa nhỏ rồi. Chị Loan tạp hóa cười hết cỡ, nước mắt lã chã bước lên bục nhận hoa con gái tặng.

Tôi từ xa gọi về hỏi chị:

– “Sao rồi rốt cuộc là khóc hay cười?”

Chỉ nghe tiếng chị cười không trả lời. Tôi lại hỏi:

– “Nước mắt có đang chảy không?

Chị nói:

– “Có”.

Tôi bên này đang cầm điện thoại, nước mắt bất giác chảy chẳng hiểu làm sao?

Dù chị Loan vẫn chưa đòi được nhà, dù Nhung vẫn đang ở nhà mượn. Tôi vẫn chúc mừng anh chị, chúc mừng cháu Nhung.

Những con người dù trong phong ba khó khăn vẫn thật thà, bền gan vững chí, vẫn là người tốt dù ngoài kia sóng gió muôn trùng.

Bà con cùng Dương chúc mừng gia đình cháu Nhung nha!

Nguồn: FB NGUYỄN THÙY DƯƠNG.

Image may contain: 1 person, sitting and table
Image may contain: 1 person, sitting, motorcycle, tree and outdoor

Hé lộ chuyến bay đón cả trăm khách dương tính Covid-19 từ Guinea Xích đạo

129 người mắc bệnh !!!
Vấn đề là họ đến bv nào.
Bv lớn ở VN đều đang quá tải bệnh nhân.
Mọi người hãy gìn giữ cẩn thận.

7h sáng mai (28/7), chuyến bay đặc biệt đi sân bay Bata (Guinea Xích đạo) đón 219 người Việt sẽ cất cánh tại Nội Bài.
BAOMOI.COM

7h sáng mai (28/7), chuyến bay đặc biệt đi sân bay Bata (Guinea Xích đạo) đón 219 người Việt sẽ cất cánh tại Nội Bài.

Người nông dân mất đất: Bi kịch từ ruộng đồng

Người nông dân mất đất: Bi kịch từ ruộng đồng

Khi những người nông dân Dương Nội bị bắt, tôi định viết nhưng facebook chặn tôi 30 ngày. Tôi tự hỏi nếu đất đai của họ cùng bà con trong vùng được đền bù thỏa đáng ngay từ đầu, liệu họ có bất mãn lao vào, dấn thân, mang danh đấu tranh hay không?

Hiện nay, hầu hết đơn khiếu nại, tố cáo đều liên quan đến đất, đi đến đâu cũng có người nhờ tôi lên tiếng. Ở những nơi có phong cảnh đẹp nhất, giáp biển giáp sông, gần trung tâm nhất… lại là nơi có số người đi đòi nhà, đòi đất nhiều nhất.

Ban đầu, tôi thấy nhiều người hiền lành chân chất, năm tháng qua đi, đòi mãi, đòi mãi không được, họ trở nên cực đoan, cực đoan hơn bao giờ hết, thậm chí họ sẵn sàng giết người, trả thù. Có nét giống nhiều người bất đồng chính kiến, ban đầu tâm họ tốt, họ muốn lên tiếng cho một xã hội bình đẳng, nhân văn hơn. Rồi lên tiếng mãi không được, họ trở nên điên loạn, có vấn đề về thần kinh, họ chửi bất cứ ai, trừ họ, nếu lật đổ được bọn độc tài này, họ – những kẻ độc tài khác sẽ lên thay.

Cướp đất không cần sự đồng ý của chủ đất, toà án, không có từ ít nhất 2 cơ quan định giá độc lập… Có những nơi vài trăm ngàn đồng/ m2 đất bồi thường dành cho những người nông dân khốn khổ, nhanh chóng vọt lên hàng trăm triệu/ m2 sau quá trình hợp thức hoá. Nếu không có những sự thay đổi cần thiết về thể chế, luật đất đai, số lượng dân oan mất đất ngày càng nhiều, đến một lúc nào đó tất cả sẽ bùng nổ, không có phương hướng tất cả sẽ bạo loạn.

Thêm một tỷ phú đồng nghĩa với việc thêm rất nhiều người nông dân phải ra đường ngủ, tự tử, dính vòng tù tội, anh em trong nhà chém giết lẫn nhau.

Sinh ra từ đất rồi lại vùi mình trong đất. Xin được cầu nguyện cho tất cả.

– Đỗ Cao Cường

Bằng chứng sống về việc Trung Quốc diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ

Bằng chứng sống về việc Trung Quốc diệt chủng người Duy Ngô Nhĩ

Không có ngôn từ nào có thể diễn tả được sự tàn độc, dã man và mọi rợ của Trung cộng diệt chủng dân tộc Duy Ngô Nhỉ.

Thụy My

RFI 24/07/2020

Ảnh: Biểu tình ngày 03/07/2020 gần Nhà Trắng kêu gọi chính quyền Mỹ có biện pháp trước tình trạng Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ. © REUTERS/Leah Millis

« Mỗi ngày học viên rơi rụng dần, trong khi ban đầu họ đều khỏe mạnh. Họ dần yếu đi, có người thậm chí còn đi không nổi (…) Một trại khác dành cho nữ, hầu hết là các nữ sinh viên Duy Ngô Nhĩ du học, bị bắt khi về Tân Cương thăm gia đình. Tháng 12/2017, một đợt nữ tù trẻ được thả ra ở Urumqi, một số bị tra tấn đến nỗi phải cưa tay hoặc chân, số khác trở nên điên loạn. »

Sau khi một bản báo cáo về việc Trung Quốc cưỡng bức người Duy Ngô Nhĩ triệt sản được công bố, nhật báo Libération đã gặp được một nữ giáo viên Duy Ngô Nhĩ tị nạn tại châu Âu. Là nạn nhân bị triệt sản, người phụ nữ này cũng là nhân chứng vì từng làm việc trong các trại « cải tạo » ở Tân Cương. RFI xin giới thiệu bài viết (đã được lược bớt).

Cưỡng bức triệt sản phụ nữ

« Tất cả các phụ nữ tuổi từ 18 đến 50 tại khu phố tôi ở Urumqi đều được triệu tập ngày 18/07/2017 để « khám miễn phí » và bắt buộc. Vào lúc 8 giờ sáng, hàng người đã rất dài trước bệnh viện. Khi đến lượt tôi, chẳng có khám phụ khoa lẫn hỏi han gì cả. Họ bắt tôi nằm xuống, dạng chân ra và đặt vào một vòng tránh thai. Một sự thô bạo khủng khiếp. Tôi bật khóc, cảm thấy bị hạ nhục, bị tấn công cả về tính dục lẫn tâm lý. Nhưng tôi làm việc trong một trại cải tạo, và biết những gì chờ đợi mình nếu cưỡng lại. Có những cô gái rất trẻ. Tôi không thấy bất kỳ một phụ nữ người Hán nào ».

Qelbinur Sidik Beg lúc đó 48 tuổi, có một con gái duy nhất đang học về y sinh học tại châu Âu. Nếu có thêm con thứ hai không phải là bất hợp pháp, vì cách đó bốn năm Trung Quốc đã chấm dứt chính sách mỗi gia đình chỉ có một con, và các sắc tộc thiểu số ở Tân Cương cho đến năm 2016 vẫn có quyền sinh ba con. Nhưng bà là người Duy Ngô Nhĩ, như 11 triệu người Hồi giáo nói tiếng Thổ khác đang bị chế độ cộng sản đàn áp.

Đọc thêm: « China Cables » : Lời chứng của một người Duy Ngô Nhĩ sau 11 tháng tù

Phóng viên Libération gặp Qelbinur Sidik Beg hôm 14/07/2020 tại một nước châu Âu mà bà không muốn tiết lộ. Bà đưa cho xem lệnh triệu tập còn lưu trong điện thoại : « Tất cả phụ nữ từ 18 đến 59 tuổi (độ tuổi cao nhất hàng năm lại được lùi thêm) đều phải đến. Nếu không hợp tác sẽ bị trừng trị ». Bek cho biết, nếu một phụ nữ Duy Ngô Nhĩ muốn sinh con, từ nay phải được phép của ba cơ quan : công an, cơ quan nơi làm việc và ủy ban nhân dân.

Cuộc đời của người giáo viên tốt nghiệp khoa văn minh Trung Hoa trường đại học Urumqi, xuất thân từ một gia đình gia thế, đã bị đảo lộn vào ngày 01/07/2017, khi được tuyển làm giáo viên trong một trại « cải tạo chính trị », vào lúc khởi đầu một chiến dịch tống giam hàng loạt người Duy Ngô Nhĩ, do cấp cao nhất ở Bắc Kinh quyết định.

Điều kiện giam giữ tồi tệ, cưỡng hiếp, tra tấn, triệt sản, sự vô nghĩa của công việc giảng dạy…Lời chứng độc đáo rất chi tiết của bà khẳng định tất cả những thông tin mà tờ báo đã thu thập được từ ba năm qua, từ những người tù hiếm hoi được thả hay thân nhân của họ, và những báo cáo, điều tra do các nhà báo và nhà nghiên cứu tiến hành, cho dù đảng Cộng Sản Trung Quốc đã chụp lên vùng đất này một bức màn sắt. Một minh họa quý giá tiết lộ những gì diễn ra bên trong hệ thống nhà tù, không thông qua xét xử và bạo lực khủng khiếp, nhắm vào một nhóm sắc tộc dưới danh nghĩa « huấn nghiệp » và chống khủng bố.

Quá trình đồng hóa Tân Cương bỗng trở nên thô bạo

Qelbinur Sidik Beg sinh năm 1969 tại Urumqi, thủ phủ Tân Cương cách Bắc Kinh 3.000 km, trong một gia đình có sáu người con. Tân Cương là vùng đất mênh mông thưa dân nằm ngay trục giao thương Trung Á, với cư dân hầu hết theo đạo Hồi : người Duy Ngô Nhĩ, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Uzbekistan, Tajikistan…

Cho đến thập niên 90, dù Tân Cương bị Trung Quốc cộng sản sáp nhập năm 1949, văn hóa truyền thống và nghệ thuật địa phương vẫn phổ biến, ngôn ngữ chính là Duy Ngô Nhĩ được viết bằng chữ Ả Rập, lên trung học mới dạy tiếng Hoa. Beg nhớ lại : « Chúng tôi có những hàng xóm người Hán và người Hồi giáo, chúng tôi chơi với nhau, vẫn chưa hề có thù hận. Các anh chị em tôi đều tốt nghiệp đại học, trở thành công an và quan chức hoặc kinh doanh phát đạt. Tôi coi mình là công dân Trung Quốc, thấy rằng chính quyền đã làm tốt trong việc phát triển kinh tế và giáo dục ở các vùng nông thôn ».

Đọc thêm: Học giả Đức tố cáo Trung Quốc “diệt chủng văn hóa” người Duy Ngô Nhĩ

Cú sốc đầu tiên diễn ra năm 2004, khi trường học Duy Ngô Nhĩ nhận lệnh phải trở thành « song ngữ », tức tiếng Hoa và tiếng Anh. Rồi sau vụ nổi dậy ở Urumqi năm 2009 và các vụ tấn công được cho là từ những người Duy Ngô Nhĩ đòi độc lập, cỗ máy thực dân của Bắc Kinh tăng tốc. « Kỳ thị chủng tộc ngày càng mạnh. Mẹ tôi phải cầu nguyện lén. Trong mùa chay Ramadan, hiệu trưởng trường tôi phân phát thức ăn nước uống để tìm ra những học sinh khả nghi ».

Năm 2016, Tân Cương bị đặt trong vòng kiềm tỏa của bí thư tỉnh ủy Trần Toàn Quốc (Chen Quanguo), từng hoành hành ở Tây Tạng. Lấy cớ chống cực đoan, ly khai và khủng bố, quá trình đồng hóa trở nên thô bạo. « Họ bắt người vào ban đêm. Tại khu nhà tôi ở, những cư dân ở tầng một, tầng hai rồi tầng bốn lần lượt biến mất, tờ giấy « Cấm vào » được dán ngoài cửa. Ở trường, các bé học sinh khóc hỏi vì sao mẹ bị bắt. Mỗi đêm tôi đi ngủ mặc nguyên trang phục ban ngày, vì không muốn bị đưa đi trong lúc mặc đồ ngủ ».

Trong địa ngục cải tạo

Ngày 28/02/2017 Qelbinur Sidik Beg được triệu tập đến ủy ban nhân dân. Bà không ngạc nhiên vì là người chịu trách nhiệm quản lý nhân sự và cơ sở dữ liệu. Cùng với bà có bảy giáo viên khác : sáu người Hán và một người Duy Ngô Nhĩ. Ba cán bộ cho biết « chính quyền đã tập họp những người ít học » và họ được chọn để giảng dạy. Bà ký vào những mẫu đơn trong đó có cam kết không được tiết lộ với ai, nếu không «cả gia đình sẽ bị trừng phạt».

Từ năm 2014 một đồng nghiệp xuất thân từ vùng quê xa đã nói với bà về một trại cải tạo ở cách Urumqi 1.000 km, và hai năm sau, cũng người này hoảng loạn cho biết cha mẹ và ba người anh của mình bị bắt. Công an nói : « Cầu nguyện à ? 10 năm tù. Đọc kinh Coran hả ? 8 năm tù ». Phụ nữ trong vùng bị buộc thắt ống dẫn trứng. Beg nghĩ rằng điều này không thể xảy ra ngay tại thủ phủ. Ở Tân Cương, một hố sâu lớn ngăn cách người thành thị và thôn quê, nói tiếng quan thoại là ưu thế quan trọng để có tương lai.

Ngày 01/03, theo cuộc hẹn bí mật, Qelbinur Sidik Beg đứng đợi lúc 7 giờ sáng ở một trạm xe buýt, gọi điện cho một công an viên đến đón. Bà được đưa đến một khu nhà bốn tầng ở ngoại ô, nằm sau một ngọn núi, bao quanh là những bức tường rào kín kẽm gai, vào bằng một cửa sắt điều khiển bằng điện. Có các công an vũ trang, khoảng 12 nhân viên, cán bộ, y tá, giáo viên. Từ các màn hình trong phòng điều khiển, bà thấy 10 xà lim, mỗi xà lim có 10 người tù. Các phòng giam chật hẹp này chìm trong bóng tối, cửa sổ bị đóng kín bằng các tấm kim loại. Không có giường, chỉ có mền trải trên sàn cho 97 tù nhân. Họ mới nhập trại cách đó hai tuần, vẫn còn nguyên râu tóc, trong đó có 7 phụ nữ.

Đọc thêm: Trung Quốc chi 10 tỉ đô la một năm để kềm kẹp Tân Cương

Trong cuộc trao đổi với nhà báo, Qelbinur Sidik Beg cho biết rất chi tiết, miêu tả thêm bằng hành động. Đôi khi bà bật khóc và ra khỏi phòng để cố trấn tĩnh.

«Học viên vào lớp theo từng nhóm 10 người. Họ mang xiềng xích ở tay và chân. Khi tất cả đã ngồi vào những chiếc ghế nhựa, không có bàn, người ta cho tôi vào lớp. Có nhiều người đàn ông đã trên 70 tuổi với bộ râu dài. Lẽ ra tôi phải tỏ ra kính trọng họ, nhưng họ vẫn cúi đầu, một số người khóc. Tôi chào ‘Salam aleikoum’, nhưng không ai trả lời. Tôi hiểu rằng mình đã nói một điều bị cấm tiệt». Sau khi liếc qua 8 camera giám sát, bà tự giới thiệu và bắt đầu bài học tiếng Hoa đầu tiên, lòng thầm cầu nguyện được sống sót ra khỏi địa ngục này.

Đến trưa, Qelbinur Sidik Beg giúp phân phát thức ăn cho các «học viên». «Người ta đổ cháo vào chén, nhưng tôi chẳng thấy hạt gạo nào, chỉ toàn nước nóng». Mỗi người được một « momo » (bánh bao hấp kiểu Tây Tạng). Tại một xà lim toàn người già, bà âm thầm cho thêm hai bánh bao, nhưng sau bữa ăn một công an hạch hỏi vì sao thiếu hai cái bánh, may mà một nhân viên đỡ lời, nói bà đếm nhầm. Định lấy nước pha trà, nhưng các đồng nghiệp vội vàng ngăn lại: « Không, đừng uống, nước trong bình đó dành cho tù nhân, chưa sôi ».

Những cái chết bí ẩn và nạn tra tấn tù nhân

Qelbinur Sidik Beg có hợp đồng sáu tháng. Sau ba tuần lễ đầu, bà quen dần với 97 học viên. Họ không có tên, chỉ có một con số in lên chiếc áo màu cam. Có một học viên rất đẹp trai và thông minh tên Salim (tên đã được đổi), là một trong những người giàu có nhất Urumqi trước khi gia tài bị Nhà nước phong tỏa. Mỗi ngày anh đều năn nỉ bà giáo cho thêm vài phút nhìn thấy ánh sáng mặt trời, qua một khe vuông 20 cm trong phòng học. Đến một hôm Salim biến mất, anh bị cao huyết áp và chết vì xuất huyết não.

Một nam học viên nữa mà bà rất quý vì rất tích cực, nghĩ rằng một ngày nào đó sẽ được thoát ra. Anh ngã bệnh vì nhiễm trùng, và chết trước khi đến bệnh viện. Thanh niên này và Salim qua đời chỉ sau ba tuần vào trại. Mỗi ngày học viên rơi rụng dần, trong khi ban đầu họ đều khỏe mạnh. Họ dần yếu đi, có người thậm chí còn đi không nổi.

Đọc thêm: Bắc Kinh giở đủ trò để ngăn các nhà báo đến Tân Cương

Ngày 20/03, tầng một của trại được những người mới đến lấp đầy, họ bị cạo trọc. Khác với lớp đầu tiên gồm nhiều tu sĩ lớn tuổi, lần này là các trí thức, doanh nhân, sinh viên, mà tội duy nhất là dám sử dụng Facebook vốn bị cấm tại Trung Quốc. Dạy tiếng Hoa cho họ trở thành vô nghĩa, Beg bèn phân phát những bài ca cộng sản. Cửa vào lớp chỉ mở hé với một sợi xích treo ngang, buộc học viên phải bò vào hoặc nhảy qua. Tâm trạng hoảng loạn có thể đọc thấy trong ánh mắt họ. Và rồi mỗi giờ lại có 100 người khác được gởi đến. Học viên được vào nhà vệ sinh ba lần một ngày vào giờ ấn định, và tắm mỗi tháng một lần, không quá 15 phút.

Nhiều tuần lễ trôi qua, bà không hé răng về địa ngục mình đang trải qua. Nhưng ngay cả khu nhà ở của Beg cũng trở thành một nhà tù mở, với những vụ bắt bớ xảy ra hàng ngày trên đường phố. Sử dụng WhatsApp hay liên lạc với nước ngoài là đủ để vào tù. Một người hàng xóm nhờ bạn người Hán gọi cho con trai ở Kyrgyzstan bảo đừng về Tân Cương, ngay trong đêm người này đã bị năm công an đến bắt đưa đi mất tích.

Sáu tháng sau, số tù nhân nhập trại đã lên trên 3.000 người, chen chúc 50-60 người một phòng, thay phiên nhau ngủ. Mỗi ngày hai, ba người, đôi khi bảy người bị gọi lên bất kỳ lúc nào. Phòng tra tấn nằm dưới tầng hầm. « Những tiếng kêu la vang vọng trong khắp tòa nhà, tôi nghe thấy khi ăn trưa và đôi khi lúc đang dạy học ». Một nữ công an vốn quen Qelbinur Sidik Beg từ trước vì có con là học trò của bà, bí mật cho biết một số thông tin. Theo đó, có bốn cách tra tấn bằng dụng cụ điện : ghế, găng tay, nón sắt, và dùng gậy điện thọc vào hậu môn.

Số phận nghiệt ngã của các nữ tù là trí thức trẻ

Tháng 9/2017 sau khi hết hợp đồng, Qelbinur Sidik Beg được chuyển sang một trại khác cũng ở Urumqi nhưng dành cho nữ. Đó là một tòa nhà sáu tầng bình thường ngay trong thành phố, đề chữ « Viện dưỡng lão ». Có đến 10.000 phụ nữ bị nhốt tại đây, đầu cạo trọc, chỉ khoảng 60 người là trên 60 tuổi.

Hầu hết là các cô gái trẻ xinh đẹp, học thức. Những thiếu nữ này là sinh viên du học ở Hàn Quốc, Úc, Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, châu Âu hoặc Hoa Kỳ, bị bắt giam khi về nước thăm gia đình ; các cô có kiến thức rộng và nói được nhiều ngôn ngữ. Không có toa-lét cho tù nhân, chỉ có một chiếc xô được đem đổ mỗi tuần một lần. Không khí hôi thối khủng khiếp, nhiều người đổ bệnh vì tình trạng mất vệ sinh.

Mỗi thứ Hai, 10.000 nữ tù nhân xếp hàng tại phòng y tế. Y tá tiêm truyền tĩnh mạch, lấy máu và cho uống một viên thuốc màu trắng. Một nữ y tá nói với bà Beg họ cần calcium vì sống trong bóng tối, lấy máu để xét nghiệm bệnh truyền nhiễm, còn thuốc uống giúp dễ ngủ. Bà tự hỏi vì sao lại cần nhiều calcium như thế.

Đọc thêm: Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ ngay tại Pháp

Một hôm đang lên cầu thang, Qelbinur Sidik Beg gặp một nữ công an đang chuyển xác một nữ sinh viên. Chỉ có bà và người công an này là người Duy Ngô Nhĩ trong trại, họ thường nói chuyện với nhau trong sân, nơi không có camera. Người này cho biết thuốc cho uống nhằm ngừa thai, thậm chí thuốc này còn được cho vào bánh bao, nhưng cô sinh viên vẫn có kinh và chết vì mất máu, và dặn bà giữ kín.

Khác với trại trước có nhiều nhân viên là người sắc tộc, ở trại nữ này cán bộ toàn là đàn ông người Hán. Một cô gái bị gọi đi lúc đang trong lớp, hai tiếng sau khi trở về tỏ ra đau đớn không ngồi được, công an la mắng và đưa đi. Beg không bao giờ gặp lại cô sinh viên ấy. Người nữ công an cho biết mỗi ngày có bốn, năm cô bị gọi lên để các cán bộ hiếp dâm tập thể, đôi khi dùng dùi cui điện cho vào chỗ kín và hậu môn.

Tháng 11/2017, đến lượt Qelbinur Sidik Beg bị xuất huyết, được cho đi nằm viện một tháng. Tháng 12/2017, một đợt nữ tù trẻ được thả ra ở Urumqi, một số bị tra tấn đến nỗi phải cưa tay hoặc chân, số khác trở nên điên loạn.

Một phần ba hàng xóm người Duy Ngô Nhĩ mất tích

Beg không bao giờ quay lại trại cải tạo nữa. Tháng 2/2018, bà đi dạy ở trường tiểu học cũ, nhưng đến ngày 16/04/2018, Beg cùng với 11 đồng nghiệp Duy Ngô Nhĩ khác bị buộc ký giấy về hưu tuy chưa đến tuổi quy định.

Thất nghiệp, sức khỏe yếu, bà làm đơn xin lại passport (ở Tân Cương, công an tịch thu mọi hộ chiếu) để đi thăm con gái lấy chồng tại châu Âu, nhưng bị cấm xuất cảnh vào phút chót. Hai hôm sau đám cưới, bà bị công an thẩm vấn suốt năm ngày. Họ nói con gái bà tham gia những cuộc biểu tình, Beg cãi lại thì công an cho xem Facebook của cô, cho thấy cô con gái đã xem một video bị cấm. Họ đòi con gái bà phải khai báo các thông tin cá nhân. Bị sách nhiễu, cô đành gởi các tài liệu mà họ đòi hỏi.

Đọc thêm: Tân Cương : Cứ 6 người dân, có 1 người bị đi cải tạo

Trong số 600 cư dân người Duy Ngô Nhĩ tại khu nhà của Qelbinur Sidik Beg, có đến 190 người biến mất trong vòng hai năm. Tại tầng một rồi tầng hai, những người nhập cư Trung Quốc dọn đến ở các căn hộ bỏ trống.

Năm 2019, nhờ các mối quan hệ, bà được phép rời Trung Quốc để đi chữa bệnh, nhưng phải đến trình diện 23 cơ quan khác nhau, ở mỗi nơi đều phải làm cam kết sẽ trở về sau một tháng (tuy có visa ba tháng), nếu không lương hưu sẽ bị cắt. Chồng bà cũng có visa sang châu Âu, nhưng bị buộc ở lại cho đến khi bà quay về.

Đến châu Âu vào tháng 10/2019, chính quyền Trung Quốc không ngớt quấy nhiễu, bà khai là vẫn còn phải nằm viện. Rồi đại dịch lan đến, Qelbinur Sidik Beg không thể trở về Tân Cương. Rốt cuộc bà quyết định xin tị nạn, và đấu tranh cho dân tộc Duy Ngô Nhĩ. Chính quyền Trung Quốc và kể cả chồng bà vẫn chưa biết điều này.

Nguồn: RFI

https://www.rfi.fr/…/20200724-b%E1%BA%B1ng-ch%E1%BB%A9ng-s%…

Image may contain: one or more people, shoes and text
Image may contain: text

Mỹ dự định cấm Đảng viên TQ nhập cảnh, người dân đổ xô tìm kiếm từ thoái đảng

https://www.facebook.com/ntdvncom/videos/692602184653353/

Điểm tin Trung Quốc Tiêu Điểm: Chính quyền TQ thừa nhận Đập Tam Hiệp đã bị dịch chuyển, rò rỉ, biến dạng trong cùng ngày con đập chịu mức lũ nghiêm trọng nhất năm.

Tin tức Mỹ cấm đảng viên TQ nhập cảnh khiến từ “Thoái Đảng” trở thành thuật ngữ có xu hướng tìm kiếm phổ biến trên Google.

Thủ phủ Tân Cương đã công bố tình trạng thời chiến khi dịch bệnh bùng phát, tất cả các khu phố bị phong tỏa, giao thông ngừng hoạt động.

Cảnh quay từ máy bay không người lái cho thấy người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ Tân Cương bị trói, bịt mắt và dẫn lên một chuyến tàu không rõ điểm đến.

Hơn 600 nhà lập pháp và quan chức Mỹ toàn cầu đã lên án chính quyền TQ bức hại học viên Pháp Luân Công. Ngày 20/7 đánh dấu 21 năm chính quyền TQ bắt đầu bức hại môn tu luyện.

Thư của Trần Huỳnh Duy Thức: Phong trào bất tín nhiệm Trung Quốc và số phận của Toàn cầu hóa

Trần Huỳnh Duy Thức Posted on 22/07/2020 by Quy Pham Nghệ An, Thứ Hai, ngày 1 tháng 6 năm 2020 Thưa ba kính thương, Hơn một năm rồi con mới viết thư cho nhà mình, kể từ bức thư 125 T…

BASAM.CO

1018. Thư của Trần Huỳnh Duy Thức: Phong trào bất tín nhiệm Trung Quốc và số phận của Toàn cầu hóa

Trần Huỳnh Duy Thức Posted on 22/07/2020 by Quy Pham Nghệ An, Thứ Hai, ngày 1 tháng 6 năm…

21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

Image may contain: 1 person, suit
Lê Vi

21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

– Nguyen Ngoc Chu

I. KHÔNG CHỈ LÀ CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI

Với lịch sử hơn 3000 năm, bắt đầu từ cuộc xâm lược của giặc Ân, Việt Nam phải đối mặt với gần 20 cuộc chiến tranh xâm lược từ Trung Quốc, thiết tưởng Việt Nam hiểu Trung Quốc hơn bất cứ quốc gia phương Tây nào.

Với lịch sử 71 năm từ khi ra đời (01/10/ 1949) chính thể Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, Việt Nam bị Cộng sản Trung Quốc đâm lén hàng ngàn mũi dao cho đến khi không thể che đậy phải lộ diện bằng cuộc chiến tranh xâm lược 10 năm 1979-1989, thiết tưởng người Việt Nam hiểu Cộng sản Trung Quốc hơn bất cứ người phương Tây nào.

Khi TT Donald Trump phải lên thang, xuống thang trong suốt hơn 2 năm chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, thiết nghĩ Hoa Kỳ khó tránh khỏi kế sách hoãn binh “mèo vờn chuột” của Trung Quốc: bề ngoài tưởng là lép vế nhún nhường cam chịu, nhưng bên trong lại là người dẫn dắt nhịp điệu cuộc chơi.

Khi TT Donald Trump tiến hành chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, thiết tưởng chỉ vì mục đích lợi ích, thoả thuận được sự nhân nhượng lợi ích từ Trung Quốc là dừng.

Hôm nay, đọc bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo ngày 23/7/2020 tại Thư viện và Bảo tàng Tổng thống Nixon ở California, mới vững dạ, rằng TT Donald Trump và Ngoại trưởng Mike Pompeo hiểu Cộng sản Trung Quốc hơn Việt Nam, rằng Hoa Kỳ không dừng ở chiến tranh thương mại Mỹ – Trung.

II. 21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, có tiêu đề “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do” – là bài cuối cùng trong chuỗi 4 bài phát biểu về Trung Quốc của các “chiến tướng” trong chính quyền của TT Donald Trump. Đó là: Cố vấn An ninh quốc gia Robert O’Brien nói về ý thức hệ, Giám đốc FBI Chris Wray nói về gián điệp, và Bộ trưởng Tư pháp Barr nói về kinh tế.

Ngoại trưởng Pompeo đề cập:

“Chúng tôi có một mục đích rất rõ ràng, một nhiệm vụ thực sự. Đó là để giải thích các mặt khác nhau của mối quan hệ Mỹ với Trung Quốc, sự mất cân bằng lớn trong mối quan hệ đó đã được xây dựng trong nhiều thập kỷ, và các thiết kế của Đảng Cộng sản Trung Quốc để giành quyền bá chủ”.

Sau đây là 21 quan điểm đá tảng của chính quyền TT Donald Trump về Trung Quốc rút ra từ phát biểu “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do” của Ngoại trưởng Mike Pompeo.

1. SAI LẦM BẢN LỀ CỦA HOA KỲ LÀ ĐÃ MỞ CỬA PHƯƠNG TÂY CHO ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC LÀM TRUNG QUỐC TRỞ THÀNH CON QUÁI VẬT FRANKENSTEIN

Như thống đốc bang California Wilson cho biết, Ngoại trưởng Mike Pompeo chọn Thư viện TT Nixon để nói về Trung Quốc – bởi chính TT Nixon cách đây gần 50 năm (1972) đã mở cửa cho Trung Quốc bước vào thế giới phương Tây. TT Nixon cho rằng thế giới không an toàn khi Trung Quốc chưa thay đổi. Và để Trung Quốc thay đổi thì mở cửa cho Trung Quốc tương tác. Nhưng chính TT Nixon đã sợ rằng sự mở cửa cho ĐCS Trung Quốc có làm cho Trung Quốc thay đổi? hay tạo ra con quái vật Frankenstein?

Sau gần 50 năm, nỗi lo sợ của TT Nixon đã thành sự thật. Trung Quốc là con quái vật Frankenstein. Ngoại trưởng Mike Pompeo nói:

“Năm tới đánh dấu nửa thế kỷ kể từ khi sứ mệnh bí mật của Tiến sĩ Kissinger đến Trung Quốc, và kỷ niệm 50 năm chuyến đi của Tổng thống Nixon không phải là quá xa vào năm 2022”.

“Chúng tôi tưởng tượng sự kết hôn với Trung Quốc sẽ tạo ra một tương lai với lời hứa sáng sủa về sự hợp tác và hợp tác”.

“Nhưng hôm nay – hôm nay tất cả chúng ta vẫn đeo mặt nạ và chứng kiến ​​số đếm thân xác đại dịch gia tăng vì ĐCSTQ thất bại trong lời hứa với thế giới. Chúng tôi đã đọc mỗi sáng những tiêu đề mới về sự đàn áp ở Hồng Kông và Tân Cương”.

“Chúng tôi đã thấy các số liệu thống kê đáng kinh ngạc về các vụ lạm dụng thương mại của Trung Quốc gây thiệt hại cho việc làm của Mỹ và giáng những đòn mạnh vào các nền kinh tế trên khắp nước Mỹ, bao gồm cả ở miền nam California. Và chúng tôi đang theo dõi một quân đội Trung Quốc ngày càng lớn mạnh hơn và thực sự đáng sợ hơn”.

“Người dân Mỹ phải thể hiện điều gì sau 50 năm kể từ khi đính hôn với Trung Quốc”?

“Kiểu đính hôn mà chúng ta đang theo đuổi đã không mang lại sự thay đổi bên trong Trung Quốc mà Tổng thống Nixon đã hy vọng diễn ra”.

“Tổng thống Nixon đã từng nói, ông sợ rằng ông đã tạo ra một quái vật Frankenstein bằng cách mở cửa thế giới cho ĐCSTQ, và chúng ta đang ở đây !”.

2. PHÁ BỎ DI SẢN CỦA TT NIXON. MÔ HÌNH HỢP TÁC VỚI TRUNG QUỐC LÀ THẤT BẠI VÀ KHÔNG ĐƯỢC QUAY LẠI

Đó là quan điểm rõ ràng của chính quyền TT Doanald Trump:

“Chúng ta phải thừa nhận một sự thật phũ phàng sẽ hướng dẫn chúng ta trong những năm và thập kỷ tới, rằng nếu chúng ta muốn có một thế kỷ 21 tự do, chứ không phải thế kỷ Trung Quốc mà Tập Cận Bình mơ ước, mô hình cũ về sự hôn ước mù quáng với Trung Quốc, đơn giản là không đưa đến thành công. Chúng ta không được tiếp tục và chúng ta không được quay lại nó”.

3. TRUNG QUỐC LÀ KẺ PHẢN TRẮC

Hãy nghe sự thừa nhận của Ngoại trưởng Pompeo về sự phản trắc của Trung Quốc:

“Sự thật là các chính sách của chúng ta – và của các quốc gia tự do khác – đã hồi sinh nền kinh tế thất bại của Trung Quốc, chỉ để thấy Bắc Kinh cắn những cánh tay quốc tế đang nuôi dưỡng nó”.

�“Chúng ta mở rộng vòng tay với công dân Trung Quốc, chỉ để thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc khai thác xã hội tự do và cởi mở của chúng ta. Trung Quốc đã gửi các nhà tuyên truyền vào các cuộc họp báo, trung tâm nghiên cứu, trường trung học, trường cao đẳng và thậm chí vào các cuộc họp PTA của chúng ta”.

4. HOA KỲ VÀ PHƯƠNG TÂY ĐÃ SAI LẦM KHI LIÊN TIẾP NHÂN NHƯỢNG TRUNG QUỐC ĐỂ ĐỔI LẠI THỊ TRƯỜNG

“Chúng ta đã cho Đảng Cộng sản Trung Quốc và chính thể của nó một đối xử kinh tế đặc biệt, chỉ để thấy ĐCSTQ khăng khăng im lặng trước các vi phạm nhân quyền của nó, như là giá trao đổi để các công ty phương Tây vào Trung Quốc”.

“Đại sứ O Brien đã đánh dấu một vài ví dụ ở ngày hôm trước: Marriott, American Airlines, Delta, United đều xóa các nguồn dẫn về Đài Loan khỏi các trang web công ty của họ, để không chọc giận Bắc Kinh”.

“Ở Hollywood, cách đây không xa – tâm điểm của tự do sáng tạo của Mỹ, có những người tự chỉ định mình là trọng tài phán xét công bằng xã hội – đã tự kiểm duyệt ngay cả những nguồn dẫn nhẹ nhàng nhất về Trung Quốc”.

“Việc thành lập công ty này đối với ĐCSTQ cũng xảy ra trên toàn thế giới”.

5. TRUNG QUỐC CƯỚP BÓC VÀ ĐỘT KÍCH HOA KỲ

“Và các công ty này đã làm việc nhiệt thành như thế nào? Nịnh hót của nó có được đền đáp lại không? Tôi sẽ cung cấp cho bạn một trích dẫn từ bài phát biểu mà Tướng Barr đã đưa ra, Tổng chưởng lý Barr. Trong một bài phát biểu tuần trước, ông nói rằng, “Tham vọng tối hậu của những người cầm quyền Trung Quốc không phải là thương mại với Hoa Kỳ. Nó là để đột kích Hoa Kỳ”.

“Trung Quốc xé toạc tài sản trí tuệ và bí mật thương mại của chúng ta, nguyên do của hàng triệu việc làm trên khắp nước Mỹ”.

“Nó hút chuỗi cung ứng ra khỏi Mỹ”.

6. TRUNG QUỐC NGÀY CÀNG ĐỘC ĐOÁN Ở TRONG NƯỚC VÀ HUNG HĂNG THÙ ĐỊCH VỚI BÊN NGOÀI

Mở cửa cho Trung Quốc, nhưng Trung Quốc không thay đổi về hướng tốt hơn, mà ngược lại:

“Dù lý do là gì – bất kể lý do là gì, ngày nay Trung Quốc ngày càng độc đoán ở nhà, và hung hăng hơn trong sự thù địch với tự do ở mọi nơi khác”.

Và TT Donald Trump đã quyết định chấm dứt: “Đủ rồi”.

7. ĐỐI THOẠI VỚI TRUNG QUỐC LÀ VÔ VỌNG

Ngoại trưởng Mike Pompeo đi guốc trong bụng các nhà ngoại giao Trung Quốc. Ông chỉ ra trong đàm phán, Trung Quốc muôn thuở lặp lại sách cũ, nói nhiều nhưng thực chất không có một đề xuất nào. Trung Quốc chỉ chờ đợi đối phương sốt ruột, mắc sai lầm mà thay đổi. Đây là một nhận xét kinh điển cho Việt Nam trong đàm phán với Trung Quốc. Hãy xem ông Pompeo nói về đàm phán với Dương Khiết Trì:

“Chỉ vài tuần trước, Tôi đã đến Honolulu để gặp Dương Khiết Trì”.

“Đó vẫn là câu chuyện cũ – đầy từ ngữ, nhưng thực chất không có đề nghị nào để thay đổi bất kỳ hành vi nào”.

“Lời hứa của Dương, giống như rất nhiều ĐCSTQ đưa ra trước ông ta, trống rỗng. Tôi cho rằng, sự kỳ vọng của ông ta là tôi đã đáp ứng yêu cầu của họ, bởi vì thật lòng mà nói, đây là điều mà quá nhiều chính quyền trước đây đã làm. Tôi đã không, và Tổng thống Trump cũng không”.

Nhận xét của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo về Dương Khiết Trì và ngoại giao Trung Quốc thật bổ ích cho Việt Nam.

8. ƯỚC MUỐN NHIỀU THẬP KỶ CỦA TẬP CẬN BÌNH LÀ THỐNG TRỊ THẾ GIỚI

Đây là nhận định chính xác và thẳng thắng của Ngoại trưởng Pompeo, đúng tim đen của Tập Cận Bình:

“Như Đại sứ OBrien đã giải thích rất tốt, chúng ta phải ghi nhớ rằng chế độ ĐCSTQ là chế độ Mác – Lênin. Tổng Bí thư Tập Cận Bình là một người thực sự tin tưởng vào một hệ tư tưởng toàn trị phá sản”.

“Đó là ý thức hệ này, đó là ý thức hệ này đã thông báo ước muốn dài hàng thập kỷ của ông ta về quyền bá chủ toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc. Nước Mỹ không còn có thể bỏ qua những khác biệt chính trị và ý thức hệ cơ bản giữa các nước chúng ta, giống như ĐCSTQ chưa bao giờ bỏ qua chúng”.

9. KHÔNG ĐƯỢC TIN TRUNG QUỐC

Nếu trước đây, TT Regan tin tưởng vào Liên Xô, thì Ngoại trưởng Mike Pompeo để lại lời nguyền là không được tin Trung Quốc. Đây là kinh nghiệm cả đời ông cho đến lúc này. Ông nói:

“Kinh nghiệm của tôi trong Ủy ban Tình báo Hạ viện, và sau đó là giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương, và hơn hai năm nay là Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, đã đưa tôi đến sự hiểu biết trung tâm này:

Rằng chỉ một cách duy nhất – cách duy nhất để thực sự thay đổi Trung Quốc cộng sản là hành động không dựa trên những gì các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói, mà là cách họ hành xử. Và bạn có thể thấy chính sách của Mỹ đáp ứng với kết luận này. Tổng thống Reagan nói rằng ông đã giao dịch với Liên Xô trên cơ sở “tin tưởng nhưng xác minh”. Khi đến với ĐCSTQ, tôi nói chúng ta phải không tin tưởng và xác minh”.

10. GIAO DỊCH VỚI TRUNG QUỐC KHÔNG ĐƯỢC THEO LỐI THÔNG THƯỜNG MÀ PHẢI CÓ CÁCH HÀNH XỬ KHÁC

Trung Quôc không như các quốc gia khác. Giao dịch với Trung Quốc phải khác biệt, không theo lối thông thường. Đây là một kết luận để đời nữa của Mike Pompeo:

“Chúng tôi biết rằng giao dịch với Trung Quốc không giống như giao dịch với một quốc gia bình thường, tuân thủ luật pháp. Bắc Kinh đe dọa các thỏa thuận quốc tế, coi các đề xuất quốc tế như là ống dẫn cho sự thống trị toàn cầu”.

Nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, Mỹ có đối sách thích hợp:

“Nhưng bằng cách nhấn mạnh vào các điều khoản công bằng, như đại diện thương mại của chúng tôi đã làm khi đảm bảo thỏa thuận thương mại giai đoạn một của chúng tôi, chúng tôi có thể buộc Trung Quốc nghĩ đến hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và các chính sách gây tổn hại cho người lao động Mỹ”.

“Chúng tôi cũng biết rằng làm kinh doanh với một công ty được hỗ trợ bởi ĐCSTQ không giống như làm kinh doanh với một công ty Canada. Họ không trả lời cho các hội đồng độc lập, và nhiều người trong số họ được tài trợ bởi nhà nước, và do đó không có nhu cầu theo đuổi lợi nhuận.

Một ví dụ điển hình là Huawei. Chúng tôi đã chấm dứt sự giả vờ của Huawei là một công ty viễn thông vô tội – chỉ xuất hiện để đảm bảo bạn có thể nói chuyện với bạn bè của mình. Chúng tôi đã gọi nó đúng như bản chất của nó – một mối đe dọa an ninh quốc gia thực sự – và chúng tôi đã hành động tương ứng.

Chúng tôi cũng biết rằng, nếu các công ty của chúng tôi đầu tư vào Trung Quốc, họ có thể tế nhị hoặc không tế nhị hỗ trợ các vi phạm nhân quyền thô bạo của Đảng Cộng sản.

Do đó, Bộ Tài chính và Thương mại của chúng tôi đã xử phạt và đưa vào danh sách đen các nhà lãnh đạo và thực thể Trung Quốc đang làm hại và lạm dụng các quyền cơ bản nhất cho mọi người trên toàn thế giới. Một số cơ quan đã làm việc cùng nhau trong một tư vấn kinh doanh để đảm bảo các CEO của chúng tôi được thông báo về cách thức chuỗi cung ứng của họ hoạt động bên trong Trung Quốc”.

11. SINH VIÊN TRUNG QUỐC ĐẾN MỸ ĐỂ LÀM GIÁN ĐIỆP VÀ ĐỂ ĂN CẮP SÁNG CHẾ

Việc cử người đến nước khác hoạt động gián điệp, đánh cắp bí mật là chuyện thường tình. Điều đặc biệt của Trung Quốc là đã cử hàng chục ngàn sinh viên đến Mỹ học để làm gián điệp, để ăn cắp sáng chế, để tuyên truyền cho Trung Quốc. Mỹ đã nhận ra điều này, đang có biện pháp đối phó – bao gồm trục xuất hàng loạt. Đây là bài học đắt giá cho phương Tây. Ông Pompeo nhận xét:

“Chúng tôi cũng biết rằng không phải tất cả sinh viên và nhân viên Trung Quốc chỉ là sinh viên và công nhân bình thường đến đây để kiếm một ít tiền và thu thập cho mình một số kiến ​​thức. Quá nhiều người trong số họ đến đây để đánh cắp tài sản trí tuệ của chúng tôi và đưa điều này trở lại đất nước của họ.

Bộ Tư pháp và các cơ quan khác đã mạnh mẽ theo đuổi hình phạt cho những tội ác này”.

12. QUÂN ĐỘI TRUNG QUỐC LÀ QUÂN ĐỘI KHÔNG BÌNH THƯỜNG VÀ PHẢI ĐỐI PHÓ THEO CÁCH KHÁC

Người Mỹ đã nhận thấy Trung Quốc là đất nước không bình thường, sinh viên Trung Quốc không bình thường và quân đội Trung Quốc lại càng không bình thường. Và Mỹ đã có cách đối phó với quân đội Trung Quốc:

“Chúng tôi biết rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân cũng không phải là một đội quân bình thường. Mục đích của nó là duy trì sự cai trị tuyệt đối của giới tinh hoa Đảng Cộng sản Trung Quốc và mở rộng đế quốc Trung Quốc, không phải để bảo vệ người dân Trung Quốc.

Và vì vậy, Bộ Quốc phòng của chúng ta đã tăng cường nỗ lực, tự do hoạt động hàng hải ra ngoài và khắp Biển Đông và Biển Nam Trung Hoa, và ở Eo biển Đài Loan. Và chúng tôi đã tạo ra một Lực lượng Không gian để giúp ngăn chặn Trung Quốc khỏi sự xâm lược trên biên giới cuối cùng đó.

Và cũng vậy, thành thật mà nói, chúng tôi đã xây dựng một bộ chính sách mới tại Bộ Ngoại giao đối phó với Trung Quốc, đẩy các mục tiêu của Tổng thống Trump về sự công bằng và có đi có lại, để viết lại sự mất cân bằng đã phát triển trong nhiều thập kỷ.

Chỉ trong tuần này, chúng tôi đã tuyên bố đóng cửa lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston vì đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ.

Chúng tôi đã đảo ngược, hai tuần trước, tám năm thay đổi liên quan đến luật pháp quốc tế ở Biển Đông.

Chúng tôi đã kêu gọi Trung Quốc rằng các khả năng hạt nhân của họ phải tuân thủ với chiến lược thực tế của thời đại chúng ta.

Và Bộ Ngoại giao – ở mọi cấp độ, trên toàn thế giới – đã tiếp xúc với các đối tác Trung Quốc chỉ đơn giản là để đòi hỏi sự công bằng và có đi có lại”.

13. TÁCH BIỆT NHÂN DÂN TRUNG QUỐC VỚI ĐCS TRUNG QUỐC

Nhân dân luôn khác biệt với nhà cầm quyền. Chỉ có nhà cầm quyền tồi tệ. Còn với nhân dân – luôn là hữu nghị hợp tác, chia sẻ, giúp đỡ. Trong quan hệ với Trung Quốc, người Việt Nam luôn rạch ròi điều này. Và người Mỹ trong quan hệ với Trung Quốc, cũng vậy:

“Chúng ta cũng phải tham gia và trao quyền cho người dân Trung Quốc – một dân tộc năng động, yêu tự do, hoàn toàn khác biệt với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Điều đó bắt đầu với ngoại giao trực tiếp.

Tôi đã gặp những người đàn ông và phụ nữ Trung Quốc với tài năng lớn và sự siêng năng bất cứ nơi nào tôi đi.

Tôi đã gặp những người Uyghur và người dân tộc Kazakhstan đã trốn thoát khỏi các trại tập trung Tân Cương. Tôi đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo dân chủ Hồng Kông, từ Hồng y giáo chủ Zen cho đến Jimmy Lai. Hai ngày trước tại Luân Đôn, tôi đã gặp gỡ với chiến bình vì tự do của Hong Kong Nathan Law.

Và tháng trước trong văn phòng của tôi, tôi đã nghe những câu chuyện về những người sống sót ở Quảng trường Thiên An Môn. Một trong số họ ở đây hôm nay.

Wang Dan là một sinh viên chủ chốt chưa bao giờ ngừng chiến đấu vì tự do cho người dân Trung Quốc. Ông Wang, bạn vui lòng đứng để chúng tôi có thể nhận ra bạn chứ?

Cũng với chúng tôi hôm nay là cha đẻ của phong trào dân chủ Trung Quốc, Wei Jingsheng. Ông đã trải qua hàng thập kỷ trong các trại lao động Trung Quốc để vận động. Anh Wei, anh sẽ đứng lên chứ?”

14. ĐCS TRUNG QUỐC LUÔN NÓI DỐI, KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO 1,4 TỶ DÂN TRUNG QUỐC, VÀ SỢ LỜI NÓI THẬT CỦA NHÂN DÂN TRUNG QUỐC

Hãy nghe Ngoại trưởng Mike Pompeo nhận xét:

“Tôi lớn lên và phục vụ Quân đội trong Chiến tranh Lạnh. Và nếu có một điều tôi học được, những người cộng sản hầu như luôn nói dối. Lời nói dối lớn nhất mà họ nói, là nghĩ rằng họ nói cho 1,4 tỷ người bị giám sát, áp bức và sợ hãi nói ra.

Hoàn toàn ngược lại. ĐCSTQ sợ người dân Trung Quốc, ý kiến ​​trung thực hơn bất kỳ kẻ thù nào”.

“Chỉ cần nghĩ rằng thế giới sẽ tốt hơn bao nhiêu – không kể đến những người bên trong Trung Quốc – nếu chúng ta có thể nghe được từ các bác sĩ ở Vũ Hán và họ được phép đưa ra báo động về sự bùng nổ của chủng loại virus mới”.

15. ỦNG HỘ NHỮNG NGƯỜI BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN Ở TRUNG QUỐC

Đây là kết luận rút ra của Ngoại Trưởng Mike Pompeo:

“Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã phớt lờ, hạ thấp những lời của những nhà bất đồng chính kiến ​​dũng cảm của Trung Quốc, những người đã cảnh báo chúng tôi về bản chất của chế độ mà chúng tôi phải đối mặt.

Và chúng ta không thể bỏ qua được nữa”.

16. ĐCS TRUNG QUỐC LẶP LẠI CÁC SAI LẦM CỦA LIÊN XÔ – KHÔNG THỪA NHẬN SỞ HỮU TƯ NHÂN

Một nhận xét mang tính quy luật của Ngoại trưởng Pompeo, rằng các sai lầm lặp lại của ĐCS Trung Quốc sẽ dẫn đến sự thay đổi Trung Quốc:

“ĐCSTQ đang lặp lại một số sai lầm tương tự mà Liên Xô đã gây ra – xa lánh các đồng minh tiềm năng, phá vỡ niềm tin trong và ngoài nước, từ chối quyền sở hữu”.

“Nhưng thay đổi hành vi của ĐCSTQ không thể là nhiệm vụ của riêng người dân Trung Quốc. Các quốc gia tự do phải làm việc để bảo vệ tự do.

Nhưng tôi có niềm tin chúng ta có thể làm được”.

“Tôi có niềm tin. Tôi có niềm tin vì sự thức tỉnh mà tôi thấy trong số các quốc gia khác biết rằng chúng ta không thể quay về quá khứ giống như cách chúng ta làm ở Mỹ. Tôi đã nghe điều này từ Brussels, tới Sydney, Hà Nội”.

17. TRUNG QUỐC PHỤ THUỘC VÀO THẾ GIỚI NHIỀU HƠN THẾ GIỚI PHỤ THUỘC VÀO TRUNG QUỐC

Đây là một nhận xét mấu chốt của Mike Pompeo, rằng đừng sợ ly dị với Trung Quốc.Vì có nhiều người sợ ly dị với Trung Quốc thì kinh tế sụp đổ, ý thức hệ sụp đổ:

“Khác với Liên Xô, Trung Quốc hội nhập sâu vào nền kinh tế toàn cầu. Nhưng Bắc Kinh phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn chúng ta”.

18. KHÔNG THAY ĐỔI TRUNG QUỐC THÌ TRUNG QUỐC SẼ THAY ĐỔI THẾ GIỚI

Đây phải nói là lời nguyền. Đây phải nói là TT Donald Trump và ngoại trưởng Mike Pompeo hiểu chính thể Trung Quốc hiện nay hơn bất cứ ai:

“Nếu thế giới tự do không thay đổi – không thay đổi, Trung Quốc cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi chúng ta”.

“Bảo vệ các quyền tự do của chúng ta khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc là sứ mệnh của thời đại chúng ta, và nước Mỹ có vị trí hoàn hảo để lãnh đạo nó bởi vì các nguyên tắc sáng lập của chúng ta cho chúng ta cơ hội đó”.

“ĐCSTQ sẽ làm xói mòn các quyền tự do của chúng ta, và phá vỡ trật tự dựa trên các quy tắc mà xã hội của chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để xây dựng. Nếu chúng ta uốn cong đầu gối bây giờ, con của con chúng ta có thể phải chịu sự thương xót của Đảng Cộng sản Trung Quốc”.

19. TẬP CẬN BÌNH KHÔNG PHẢI SINH RA ĐỂ ĐỘC TRỊ TRONG VÀ NGOÀI TRUNG QUỐC

Rất đanh thép và rõ ràng, Ngoại trưởng Pompeo đã gửi đi một thông điệp cho nhân dân Trung Quốc và thế giới và cho chính Tập Cận Bình về vị trí của Tập Cận Bình:

“Tổng bí thư Tập không được định sẵn để độc trị trong và ngoài Trung Quốc mãi mãi, trừ khi chúng ta cho phép”.

Đây là lời cảnh tỉnh sấm rền cho những ai sợ và chịu khuất phục trước Tập Cận Bình.

20. KHUYẾN KHÍCH CÁC NƯỚC NHỎ LIÊN MINH

Không như trước đây, Hoa Kỳ đã hành động chống Trung Quốc ở Biển Đông Nam Á, làm dũng cảm các nước nhỏ đang sợ hãi, và khuyến khích thành lập các liên minh mới cho các nước nhỏ vững dạ.

“Chúng ta phải vẽ những đường chung trên cát không thể bị cuốn trôi bởi những mặc cả của ĐCSTQ”.

“Thật vậy, đấy là những gì Hoa Kỳ đã làm gần đây khi chúng tôi bác bỏ các yêu sách bất hợp pháp của Trung Quốc ở Biển Đông một lần và mãi mãi, cũng như chúng tôi đã thúc giục các nước trở thành Quốc gia Sạch để thông tin cá nhân của công dân không bị rơi vào tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng tôi đã làm điều đó bằng cách thiết lập các tiêu chuẩn”.

“Nó khó khăn cho một số nước nhỏ. Họ sợ bị chọn ra. Một số trong số họ vì lý do đơn giản là không có khả năng, không có sự can đảm để sát cánh cùng chúng tôi trong lúc này”.

“Có lẽ đã đến lúc thành lập cho một nhóm các quốc gia có cùng chí hướng, một liên minh mới của các nền dân chủ”.

21. THÀNH LẬP LIÊN MINH CHỐNG TRUNG QUỐC

�Xuyên suốt bài phát biểu, Ngoại trưởng Mike Pompeo hướng tới lập một Liên minh Toàn cầu chống Trung Quốc.

“Đây là thời điểm để các quốc gia tự do hành động. Không phải mọi quốc gia sẽ tiếp cận Trung Quốc theo cùng một cách, họ cũng không nên như vậy. Mỗi quốc gia sẽ phải tự hiểu về cách bảo vệ chủ quyền của chính mình, cách bảo vệ sự thịnh vượng kinh tế của chính mình và làm thế nào để bảo vệ lý tưởng của mình khỏi những xúc tu của Đảng Cộng sản Trung Quốc”.

“Thách thức của Trung Quốc đòi hỏi nỗ lực, năng lượng từ các nền dân chủ – những người ở Châu Âu, những người ở Châu Phi, những người ở Nam Mỹ và đặc biệt là những người ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương”.

“Liên Xô đã bị đóng cửa khỏi thế giới tự do. Trung Quốc cộng sản đã ở trong biên giới của chúng ta”.

“Vì vậy, chúng ta không thể đối mặt với thử thách này một mình. Liên hợp quốc, NATO, các nước G7, G20, sức mạnh kinh tế, ngoại giao và quân sự kết hợp của chúng ta chắc chắn đủ để đáp ứng thách thức này nếu chúng ta chỉ đạo rõ ràng và rất can đảm”.

“Hôm nay nguy hiểm đã rõ.
Và hôm nay sự thức tỉnh đang xảy ra.
Hôm nay thế giới tự do phải phúc đáp.
Chúng ta không bao giờ có thể quay lại quá khứ.
Xin Chúa ban phước lành cho mỗi bạn.
Xin Chúa ban phước lành cho người dân Trung Quốc.
Và xin Chúa ban phước lành cho người dân Hoa Kỳ.
Cảm ơn tất cả”.
(https://www.state.gov/communist-china-and-the-free-worlds-…/).

III. AI HIỂU ĐCS TRUNG QUỐC BẰNG CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP?

Không thể trích ra ở đây cả trăm ý trong bài phát biểu tuyệt vời của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo. Quả thật là khó có thể bỏ qua một từ nào trong chiến thư hiệu triệu này.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo đã loại bỏ hoàn toàn hoài nghi, rằng TT Donald Trump không hiểu Trung Quốc, mà chứng minh ngược lại, rằng TT Donald Trump hiểu Trung Quốc hơn nhiều lãnh đạo các quốc gia có lịch sử ngàn năm bang giao với Trung Quốc.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo cho thấy chính quyền của TT Donald Trump hiểu ĐCS Trung Quốc hơn chính những người cộng sản.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo khẳng định Hoa Kỳ biết những nước cờ của Trung Quốc.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo cho thấy chính quyền của TT Donald Trump không dừng ở chiến tranh thương mại Mỹ -Trung, mà bắt đầu một tiến trình loại bỏ chính thể Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa.

IV. LỜI NGUYỀN

Đây là bài phát biểu kỳ diệu của Mike Pompeo. Kỳ diệu bởi ông đã để lại những lời nguyền về Trung Quốc. Hai trong số đó là:

– “KHÔNG ĐƯỢC TIN TRUNG QUỐC”.
– “NẾU CHÚNG TA KHÔNG THAY ĐỔI THÌ TRUNG QUỐC CỘNG SẢN SẼ THAY ĐỔI CHÚNG TA”.