
Mưa 1 giờ ngập gần tới yên xe, quận ‘áy náy’ nhưng phải chờ thành phố


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)


Kế hoạch “con tàu đang chìm” của quan chức ĐCSTQ
Một số người có thể tự hỏi tại sao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) muốn chiếm lấy Hồng Kông bất chấp việc đánh mất sự thịnh vượng mà Hồng Kông tạo ra như một trung tâm tài chính; tại sao ĐCSTQ cho xây dựng sáng kiến “Vành đai và con đường”; tại sao họ đầu tư rất nhiều tiền vào khắp châu Phi; hoặc tại sao họ tự hào khi tuyên truyền rằng Trung Quốc đang giúp đỡ các nước khác trong đại dịch trong khi phần lớn người dân Trung Quốc đang sống trong nghèo khổ.
Tại Mỹ, ngưỡng nghèo đối với một người là 1.063 USD/tháng. Gần đây, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường nói rằng 600 triệu người Trung Quốc có mức thu nhập dưới 1.000 NDT (141 USD) một tháng.
Theo nghiên cứu của Đại học Sư phạm Bắc Kinh, khoảng 964 triệu người Trung Quốc (64% dân số) có thu nhập dưới 2.000 NDT (283 USD) một tháng.
Tuy nhiên các quan chức hàng đầu ĐCSTQ và giới thượng lưu đang sở hữu lượng tiền rất lớn. 1% số người trong top nhóm giàu sở hữu một phần ba tổng tài sản quốc gia.
Chi phí y tế cho các quan chức hàng đầu ĐCSTQ đã nghỉ hưu có thể hơn 1 triệu NDT (141.000 USD) một năm. Họ có thể được thay máu của người trẻ tuổi để sống khỏe mạnh, và họ còn có thể được thay nội tạng khi cần thiết.
Trung Quốc có một mô hình độc nhất: “Làm giàu cho Đảng và tận thu người dân”. Dưới sự cai trị của ĐCSTQ, người dân Trung Quốc đã trải qua hai quá trình chuyển đổi từ hệ thống tài sản tư nhân sang tài sản thuộc sở hữu nhà nước, tịch thu xung công và sau đó là tư nhân hóa.
Khi ĐCSTQ chiếm được Trung Quốc, đầu tiên họ giết địa chủ để lấy đất của họ, giết chủ doanh nghiệp để lấy doanh nghiệp của họ. Tài sản tư nhân trở thành tài sản nhà nước – thực ra trở thành sản của ĐCSTQ. Mọi thứ ở Trung Quốc đều do ĐCSTQ sở hữu.
Khi nền kinh tế Trung Quốc gần như sụp đổ, các nước phương Tây đã giải cứu ĐCSTQ. Với việc Mỹ mở cửa thương mại và thị trường cho Trung Quốc, nước này đã tiến hành tư nhân hóa rất nhiều đất đai và công ty, nhưng các quan chức ĐCSTQ và người thân của họ đã chiếm phần lớn các cơ hội này.
ĐCSTQ đã sử dụng lý tưởng của chủ nghĩa xã hội để cướp lấy tài sản của người dân, sau đó tư nhân hóa các tài sản này về tay của họ.
Các quan chức hàng đầu ĐCSTQ có một kế hoạch bí mật gọi là “con tàu đang chìm”. Họ là người trong cuộc nên biết rõ hơn phần lớn người Trung Quốc rằng chế độ này thối nát và bất ổn như thế nào. Giới tinh hoa của ĐCSTQ không coi Trung Quốc là quê hương của họ. Họ chỉ xem đất nước như một nơi tạm thời để họ kiếm tiền và chuẩn bị rời đi.
Đó là lý do tại sao họ sẵn sàng giết con ngỗng đẻ trứng vàng chỉ để lấy mấy quả trứng ngay lập tức, như trường hợp Hồng Kông. Mô hình này được áp dụng trên toàn quốc. Trung Quốc chỉ là một vùng đất làm ăn tạm thời để kiếm tiền.
Vào năm 2012, dữ liệu nội bộ bị rò rỉ cho thấy: 90% các ủy viên trung ương đảng có người thân và con cái di cư ra nước ngoài; 85% các quan chức hàng đầu sẵn sàng từ bỏ chức vụ của họ và trốn thoát khỏi đất nước.
Đó là lý do tại sao Trung Quốc không cho phép bất cứ quan chức địa phương từ cấp trung trở lên được giữ hộ chiếu của họ. Chức vụ càng cao, các quan chức ĐCSTQ càng biết rằng cuộc khủng hoảng của ĐCSTQ đang đến đỉnh điểm. Họ đã chuyển tài sản của họ ra nước ngoài, chuẩn bị bỏ trốn và thậm chí đã chuẩn bị trong trường hợp khẩn cấp thì phá hủy cơ sở dữ liệu để che đậy các dấu vết.
Đó là một phần của kế hoạch “con tàu đang chìm” của họ. Đó là lý do tại sao họ sử dụng tiền nhà nước để hối lộ các quan chức quốc tế, kết bạn với nhiều quốc gia, và sử dụng tiền một cách hào phóng cho một số nước trong khi cung cấp rất ít cho chính người dân của họ.
Nhà kinh tế học Đài Loan Wu Jialong nói rằng một doanh nhân Đài Loan nói với ông rằng ông Giả Khánh Lâm (Jia Qinglin), cựu chủ tịch của Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, “đã thuê một máy bay tư nhân chở theo vàng, đô la, euro và nhiều thứ khác và bay đến Campuchia”.
Người ta có thể hiểu tại sao ĐCSTQ thậm chí quan tâm đến các nước nhỏ.
Phần lớn người Trung Quốc không biết rằng đó là một con tàu đang chìm. Họ đang tận hưởng hết mức có thể trong khi phớt lờ việc ĐCSTQ làm hư hỏng đạo đức xã hội, giống như những hành khách đang uống rượu và ca hát trên con tàu Titanic đang chìm.
Hiện tại, các quan chức hàng đầu của ĐCSTQ đang rất lo sợ về lệnh trừng phạt cá nhân của các nước phương Tây.
Diana Zhang (theo The Epoch Times)
Tiến sĩ Diana Zhang là một cây bút với 20 năm kinh nghiệm trong việc nghiên cứu về Trung Quốc.
Hôm qua các đặc vụ võ trang của ATF và FBI đã bao vây ngôi nhà của cô Margaret Aislinn Channon 25 tuổi ở Tacoma bên cạnh thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Các đặc vụ đã trình giấy trác của tòa và còng tay bắt cô.
Nhân viên ATF đã thu thập nhiều đoạn phim thu hình ở nhiều góc độ khác nhau có bằng chứng Margaret Channon dùng bình hàn xì nhỏ đốt cháy năm xe cảnh sát vào ngày 5 tháng 6 vừa qua ở Seattle. Cô sẽ bị truy tố ra tòa về năm tội trạng đốt phá (arson charges). Nếu bị kết án Margaret Channon có thể ngồi đếm lịch 10 năm trong nhà đá.
Các cơ quan an ninh Hoa Kỳ đang duyệt lại các phim thu hình khắp nơi để lần lượt tóm cổ các phần tử bạo động đốt phá tài sản công và tư.
Margaret Channon là một trong hàng ngàn người biểu tình bạo động của phong trào “Black Lives Matter” đang nổ ra khắp nơi ở Hoa Kỳ và Âu Châu.
Phong trào “Cuộc Sống Của Người Da Đen Quan Trọng” hay Black Lives Matter khởi đầu bằng những cuộc biểu tình ôn hòa chống kỳ thị nhưng mau chóng bị các nhóm cực đoan bạo động cánh tả cướp đoạt chính nghĩa. Hiện nay phong trào này biến hình thành một cuộc cách mạng văn hóa tương tự như cuộc cách mạng vô sản của Cộng Sản Trung Hoa là muốn xóa bỏ hết những giá trị lịch sử dân tộc.
Khắp nơi các phần tử bạo động của “Black Lives Matter” đập phá các tượng đài của những người xây dựng nên đất nước này nếu các nhân vật ấy có dính líu tới chút gì về vấn đề nô lệ da đen. Mà thời lập quốc những người đi khai phá mở mang bờ cỏi của Mỹ Quốc không mấy ai thoát khỏi việc sử dụng sức lao động của người da đen. Kể cả vị Tổng Thống Hoa Kỳ đầu tiên George Washington.
Kha Luân Bố hay Christopher Columbus là người có công tìm ra vùng đất mới Mỹ Châu cũng bị lôi cổ xuống. Nền văn minh Âu Châu là nguồn gốc của Hoa Kỳ đang bị phong trào Black Lives Matter đạp đổ.
Cựu Ngoại Trưởng da đen đầu tiên của Hoa Kỳ là bà Condoleezza Rice nói rằng chúng ta không thể xóa bỏ lịch sử của nước Mỹ.
Các phần tử cực đoan cánh tả của Black Lives Matter đã chiếm một khu vực của trung tâm thành phố Seattle rộng khoảng sáu ngã tư mỗi chiều và tuyên bố đó là “vùng tự trị thủ đô”, Capitol Hill Autonomous Zone gọi tắt là CHAZ.
Trong khu vực tự trị này là “thế giới đại đồng” mọi người bình đẳng như nhau. “Tình yêu và sự hài hòa”. Sẽ không có cảnh sát “hà hiếp dân lành”. Tuy nhiên các toán võ trang mang súng AR-15 và AK-47 đi tuần tiểu hỏi giấy tờ người tình nghi và thu thuế các cửa tiệm cho “chính quyền” CHAZ. Họ còn xây tường biên giới bằng các chướng ngại vật và có bảng chào đón “Bạn đã rời nước Hoa Kỳ”.
Các nhân viên võ trang của CHAZ với súng trường tấn công còn ví von “chúng tôi sử dụng quyền của Tu Chính Thứ Hai của Hiến Pháp”. Ủa thì ra họ cũng còn tôn trọng Hiến Pháp Hoa Kỳ do những người có “nợ máu” với nô lệ da đen viết lên.
Khi những người biểu tình võ trang đòi tự do đi lại ở Michigan, North Carolina và nhiều nơi khác mà thực chất chỉ là những cuộc trình diễn vô hại, họ không thu thuế không xét giấy tờ ai, không chiếm cứ một địa điểm nào… Thế mà truyền thông đập họ te tua. Giờ đây khi nhóm võ trang Black Lives Matter chiếm một phần của thành phố Seattle để thành lập quốc gia CHAZ thì truyền thông im ru bà rù hổng dám kết án.
Phe cánh tả cực đoan đang hể hả reo vui với những chiến thắng. Nhưng họ không mường tượng được hàng triệu người Mỹ truyền thống yêu nước đã âm thầm mua súng đạn chờ đợi. Rất nhiều người sợ hãi khi thấy lịch sử và nền văn minh của Hoa Kỳ đang bị tàn phá. Và họ sẵn sàng thực thi luật pháp bằng đôi tay của họ.





Ở Việt Nam nếu những người đấu tranh dân chủ hay những trí thức phản biện, tỉnh ngộ khai phá nhận thức cho lớp trẻ bao nhiêu thì chính quyền lại cho du học sinh, nhân viên ngoại giao sống ở Mỹ tuyên truyền làm lớp trẻ phân vân lại bấy nhiêu.
Do đặc tính bảo vệ chính quyền mà cha ông chúng đã tạo ra nên dù được đi du học,sang xứ sở văn minh nhưng trong tâm thức chúng không tiếp thu những cái mới như các thanh niên yêu nước thời phong trào Đông Du của cụ Phan Chu Trinh mà chỉ nhăm nhe để làm cái loa ngụy biện bảo vệ cho cái ngai vàng quyền lực của ông cha tại quê nhà.
Đây là những cái loa tự phát hay là một kế hoạch có tổ chức? Cứ lên youtube và các trang mạng do chính quyền tạo ra thì biết. Chưa kể nhiều đài phát thanh tại Mỹ mà chính quyền dùng hàng triệu USD tiền thuế của người dân Việt Nam để mua chuộc một số Việt Kiều Mỹ hay những con “tắc kè hoa”, chính trị da dổm ở hải ngoại. Chúng dùng những người đang sống tại Mỹ, tận mắt thấy tai nghe theo chúng để tung hỏa mù nhằm làm lớp trẻ lạc hướng.
Mục đích là gì?
Là để ngăn ngừa những cuộc nổi dậy như lớp trẻ Hồng Kông. Chính các quan chức Trung Quốc bây giờ đang hối hận vì sau năm 1997 công tác giáo dục nhồi sọ đã quá kém nên hiện tại phải gánh hậu quả. Lớp trẻ Hồng Kông đã vượt lên trên nền giáo dục của chế độ độc tài để tìm ra con đường đi cho một vùng đất chỉ có hơn 5,5 triệu dân. Và họ đang kiên định đi trên con đường đó theo gương của Đài Loan, Hàn Quốc trước đây.
Vậy nên lớp con ông cháu cha du học ngoài việc thu thập kiến thức để sau này thay lớp già cai trị dân còn có nhiệm vụ thu thập thông tin để phủ dụ dân nằm im cho chúng cai trị.
Lớp trẻ quê nhà đắm chìm trong các bài văn bài thơ, các bài giáo dục chính trị do thầy cô truyền đạt để đủ điểm tốt nghiệp mà chẳng quan tâm đến thế giới bên ngoài. Thế là các trang FB của đám DHS này đã phát huy tác dụng. Một bài viết bôi nhọ sự thật có đến 15.000 like đã cho thấy nhận thức lớp trẻ Việt Nam đang ở “level” nào.
Ngay chính ở Việt Nam công an mới làm cho người dân không thở được bằng nhảy lầu, tự thiêu, cởi truồng… nhưng chúng lại hướng nó sang các nước tự do bằng câu nói của Floyd “I can’t breath”. Nhưng điều phi lý là dù không thở được ở Mỹ nhưng chúng vẫn áo sang đó để học tập và mua nhà định cư sau đó quay lại nói xấu. Ở Việt Nam người ta không thở được là đúng vì muốn đi nhưng không đi được mà thôi. Chẳng ai trên thế giới chịu đổ xô đến nơi cảnh sát có thể bắn người, đè chết người, phân biệt chủng tộc hay chính quyền lỏng lẻo để học tập những cái xấu hay có nguy cơ dẫn đến cái chết cả.
Một logic quan trọng như thế nhưng có lẻ lớp trẻ Việt Nam không hề nhận ra.
Các cuộc biểu tình ở Mỹ là một minh chứng cho thấy đó là chính quyền của nhân dân. Nếu nó là chính quyền của một cá nhân,gia đình,đảng phái thì người dân không được quyền thể hiện tiếng nói của mình bằng tụ tập đông người. Nhưng vì Mỹ là quốc gia của 330 triệu dân Mỹ chứ không phải của ông Trump nên cho dù cảnh sát đúng hay sai dân vẫn có quyền lên tiếng một cách ôn hòa. Nhưng nhiều kẻ ,nhiều tổ chức không muốn ôn hòa mà muốn bạo động, xâm phạm tự do của người khác để phục vụ cho các mưu đồ chính trị của riêng một nhóm người.
Các du học sinh cho rằng cảnh sát gài người vào đoàn biểu tình gây bạo động để có cớ đàn áp. Nói điều này chúng đã phơi bày ý đồ thâm hiểm của công an Việt Nam đối với các cuộc biểu tình của người Việt. Nhưng cảnh sát Mỹ nếu muốn dân bạo động thì cần gì phải quỳ xin lỗi dân như thế? Điều này công an Việt Nam làm được không ?
Không ai một mặt gài cảnh sát vào đoàn biểu tình mặt khác lại quỳ xin đừng làm loạn hay bắt tay, nhảy múa,sát cánh với dân để chứng minh lực lượng chấp pháp từ nhân dân mà ra cả. Làm như thế quá mâu thuẫn,quá phi logic và tốn tiền bạc vô ích. Hơn nữa chính quyền Mỹ do dân bầu 4 năm một lần, dân biểu tình phá hoại thì phá cái của họ chứ không phải phá cái của ông Trump. Cũng như trước năm 1975 dân miền Nam biểu tình phá hoại chính quyền VNCH là phá cái tài sản của họ chứ không phải phá cái ngai vàng của ông Thiệu. Bởi nếu họ không biểu tình thì sau năm 1975 ông Thiệu hết hạn 2 nhiệm kỳ vẫn phải xuống cho dân bầu lại. Ông không thể sửa đổi hiến pháp để ngồi lại vì có đối lập và cả một nền dân chủ Mỹ phía sau. Họ phá tài sản tự do của họ nên giờ đây họ lãnh đủ. Họ đập phá,ám sát, bạo loạn,khủng bố nên giờ đây họ phải tạt axit vào công an, bị cứa cổ, nhảy lầu,tự thiêu, cởi truồng…
Cho nên lớp trẻ phải phân biệt được đâu là cái của mình đâu là cái của kẻ cầm quyền. Bọn DHS là con ông cháu cha sang Mỹ là do cha chúng ăn trên ngồi trốc lừa được dân Việt. Do đó chúng nói xấu Mỹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa còn mình là con dân mình phải nghĩ trái, làm trái với điều chúng nói.
Hãy học và làm theo lớp trẻ Hồng Kông, Hàn Quốc. Chính họ luôn gởi lời cám ơn nước Mỹ và luôn vững vàng trước mọi xuyên tạc của truyền thông Trung Quốc. Nhưng tiếc là lớp trẻ Việt Nam ít tìm tòi và luôn thụ động trong giao tiếp với thế giới bên ngoài. Chính vì thế họ vẫn tưởng nhầm chính quyền CSVN là của quốc gia dân tộc.
Đó sẽ là bài toán nan giải cho công cuộc giành lại chính quyền về tay nhân dân để có tam quyền phân lập,pháp trị và nhân quyền. Nếu không giải được bài toán này họ sẽ muôn đời bị 3.000 cảnh sát bắn chết rồi ngang nhiên tuyên bố đúng pháp luật, bị mua hàng chợ về gán cho tội giết người, bị cướp đất của ông cha, bị xử oan trong tranh chấp, bị cứa cổ vì lỡ dùng một mảnh vải giống với quốc kỳ VNCH. Và rồi từ thế hệ này đến thế hệ sau luôn ca mãi bài thơ “Đất nước này ngộ quá phải không anh”. Đúng, nó ngộ vì đã sản sinh ra những thế hệ ” Thế hệ chúng tôi, một thế hệ cúi đầu”.
– Dương Hoài Linh
Tổng thống Trump ca ngợi ‘các giá trị trường tồn’ của nước Mỹ
Xuân Thành•Chủ Nhật, 14/06/2020
Tổng thống Donald Trump trong bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp của sinh viên Học viện Quân sự West Point hôm 13/6 đã ca ngợi các nền tảng của Hoa Kỳ: gia đình, Chúa, công lý và tự do.
Ông Trump nói rằng nhiệm vụ tiếp tục nền văn minh phụ thuộc vào những người “yêu nước mình bằng tất cả trái tim, năng lượng và tâm hồn”. Ông khẳng định rằng binh lính Hoa Kỳ xuất thân từ Học viện West Point đã giúp chiến thắng “những cuộc chiến đẫm máu nhằm loại bỏ chủ nghĩa nô lệ tàn ác trong thời kỳ chúng ta lập quốc”.
“Những thành viên của lớp sĩ quan này đến từ tất cả các bang trong nước. Các bạn đến từ nông thôn và thành thị, từ bang lớn và bang nhỏ, và từ mọi chủng tộc, tôn giáo, màu da và tín ngưỡng. Nhưng khi các bạn gia nhập ngôi trường này, các bạn đã trở thành một phần của một đội, một gia đình và cùng tự hào phục vụ một nước Mỹ”, ông Trump nói.
“Các bạn đã trở thành những anh chị em cam kết trung thành với các giá trị trường tồn giống nhau, cùng nhau tham gia vào một nhiệm vụ chung: bảo vệ nước ta, bảo vệ nhân dân ta, và tiếp tục truyền thống tự do, bình đẳng mà nhiều người đã hy sinh cả mạng sống của họ để đạt được. Các bạn làm gương cho sức mạnh của mục đích quốc gia chung nhằm vượt qua tất cả các khác biệt và đạt đến sự đoàn kết thực sự. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp cùng một lớp, và các bạn là hiện thân của một tín điều cao quý: bổn phận, danh dự, đất nước”, ông Trump nói thêm.
Tổng thống của Đảng Cộng hòa cũng nhắc qua về các chủ đề chủ nghĩa dân tộc và danh dự. Ông nói với những người tham dự buổi lễ rằng mục tiêu của quân đội bây giờ không phải là bám cứng vào các “các cuộc chiến tranh bất tận” mà là bảo vệ Hoa Kỳ khỏi những kẻ thù ngoại bang.
Ông Trump tôn vinh nước Mỹ là “đất nước vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại”. Ông gọi quân đội Hoa Kỳ là “lực lượng vĩ đại nhất vì hòa bình và công lý mà thế giới chưa bao giờ từng biết đến”. Ông kêu gọi các học viên sĩ quan hãy duy trì “trung thành, thành tín và trung thực”.
Khi các cuộc biểu tình và bạo loạn bùng phát khắp nước Mỹ sau cái chết của người đàn ông da đen George Floyd dưới tay cảnh sát da trắng tại Minneapolis vẫn đang tiếp diễn – với nhiều hệ lụy kéo theo, gồm cả những sự nhượng bộ và thay đổi mạnh mẽ trong nhiều thể chế, Tổng thống Trump đã nói rõ ràng rằng về mặt lịch sử, nước Mỹ là quốc gia duy nhất theo đuổi “tính lâu bền của các thể chế, chứ không ủng hộ những cảm xúc và định kiến nhất thời”.
“Vào những thời điểm hỗn loạn, khi đường phố đầy bạo lực, thì những điều quan trọng nhất là những thứ lâu dài, bất biến, trường tồn và vĩnh hằng”, ông Trump nói, đề cập tới những nền tảng của Hoa Kỳ như gia đình, Chúa, đất nước, tự do và công lý.
Buổi lễ tốt nghiệp tại Học viện Quân sự West Point hôm 13/6 vinh danh một lớp gồm 1.107 học viên sĩ quan đến từ tất cả các bang.
Các học viên tham dự buổi lễ ngồi cách nhau khoảng 2 mét, tuân thủ khuyến nghị về thực hành giãn cách xã hội trong thời gian đại dịch COVID-19 vẫn đang hoành hành.
Bên cạnh các sinh viên tốt nghiệp, tham gia buổi lễ còn có các quan chức như Dân biểu Steve Womack của bang Arkansas, Chủ tịch Ban Khánh tiết của Học viện Quân sự West Point, Bộ trưởng Lục quân Hoa Kỳ Ryan McCarthy và Trung tướng Darryl Williams, giám đốc thứ 60 của Học viện Quân sự West Point.
Xuân Thành (Theo The Epoch Times)

CÓ PHẢI CUỘC SỐNG NGƯỜI VIỆT NAM HÔM NAY LÀ NIỀM MƠ ƯỚC CỦA NHIỀU NƯỚC?!
Quan Đam này ngồi ghế quá cao, chẳng biết dân Việt Nam sống ra sao?
Mời ông vô bất cứ bệnh viện lớn nhỏ nào để xem dân hưởng chế độ y tế ra sao?
Mời ông vào bất cứ nhà máy gia công quần áo, giày dép… xem điều kiện sống và làm việc của công nhân ra sao?
Mời ông một lần ra đồng để thấy nông dân Việt Nam cực khổ ra sao mà vẫn không đủ ăn!
Mời ông một lần theo dõi số phận của công nhân, lao động hợp tác“ ở Phi Châu, Ả Rập, Mã Lai, Hàn, Đài ra sao?
Và cuộc sống trên lề đường, vỉa hè, bên lề xã hội của hàng trăm ngàn dân oan bị những quan chức như ông cướp sạch tài sản, nhà cửa để “làm công trình“ hay lấy đất phân lô để bán nền nhà. Và còn nhiều nữa hàng chục triệu mảnh đời của những người dân Việt Nam.
Ông phải nói: “Cuộc sống QUAN CHỨC CSVN hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước” mới chính xác vì lương của các nguyên thủ quốc gia chẳng bằng lậu của các quan huyện, thậm chí xã, ở Việt Nam. Lương quan chức CSVN thì bèo nhưng lậu thì ngất ngưởng! Nếu không, làm sao họ có thể tậu biệt phủ, xe xịn, sống như vua phong kiến?
Tuy nhiên, các quan chức CSVN đừng xem thường thế giới! Giàu có về tiền bạc nhưng nghèo về tinh thần khi sống gian dối, tham lam, ăn cắp của công để làm giàu không phải là điều người tử tế nào cũng muốn.
PHAN NGUYÊN


https://www.facebook.com/dkncuocsong/videos/3215681751822253/?t=78
Đại Kỷ Nguyên cuộc sống posted a video to playlist Tin tức cập nhật.
Kinh hoàng: Xe bồn chở dầu nổ tung, văng xa hàng trăm mét khiến 10 người thiệt mạng ở Trung Quốc
Theo China Daily ngày 13-6 đưa tin, một xe bồn chở dầu phát nổ trên đường cao tốc tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc, khiến ít nhất 10 người chết và 117 người bị thương.
https://www.facebook.com/TriThucVietNamForum/videos/2536303329954057/?t=6
Theo Đông y, vì sao người ta có thể tức giận mà chết?
Ý nghĩa thực sự của sự tức giận là “lấy lỗi lầm của người khác để tự trừng phạt bản thân”, đây là một kiểu hành vi tự mình hại mình mà không tự biết…
Albert Einstein, sinh ngày 14.03.1879 tại Đức và mất 18.04.1955 tại Mỹ. Ông là nhà vật lý lý thuyết nổi tiếng, là cha đẻ của Thuyết Tương Đối và là một trong hai trụ cột của Vật lí học hiện đại; trụ cột thứ 2 là nhà vật lý lý thuyết về cơ học lượng tử: Stephen Hawking, (1942-2018). Công thức E = mc2 của ông được coi là “phương trình nổi tiếng nhất thế giới”. Dưới đây là một số giai thoại về Albert Einstein.
CHÍNH TÔI LÀ EINSTEIN
Sau khi Albert Einstein chuyển từ châu Âu đến Princeton (Mỹ) một thời gian, phòng làm việc của Hiệu trưởng Trường đại học nơi Einstein làm việc vang lên tiếng chuông điện thoại. Cô thư kí nhấc ống nghe. Một giọng đàn ông trong máy:
– Cô làm ơn cho tôi nói chuyện với ngài Hiệu trưởng một chút.
– Thưa, Ngài Hiệu trưởng hiện không có ở đây ạ. – Cô thư kí đáp.
– Vậy cho tôi biết ông Einstein hiện đang sống và làm việc ở đâu?
– Rất tiếc là không thể được! Ngài Einstein không muốn cho người khác biết địa chỉ nhà riêng để khỏi bị quấy rầy.
– Có tiếng nói khẽ trong máy: “Đúng như vậy. Nhưng tôi chính là Einstein. Tôi đang bị lạc đường. Làm sao tôi về nhà được bây giờ?”
Ý TƯỞNG VỚI CÂY ĐÀN
Bà Elsa, người vợ sau của Einstein, kể lại một chuyện như sau: “Einstein đi xuống trong bộ đồ ngủ như thường lệ để ăn sáng, nhưng hầu như không đụng đến cái gì cả. “Em yêu – ông nói – anh có một ý tưởng tuyệt vời”. Sau khi uống cà phê, ông đi đến cây đàn piano và bắt đầu chơi. Thỉnh thoảng, ông lại ngừng và ghi chép, rồi lặp lại: “Anh có một ý tưởng tuyệt vời!”. Tôi nói: “Vậy thì hãy kể cho em nghe đi, đừng để em sốt ruột”. Ông nói: “Khó lắm, anh đang vất vả nghĩ về nó”. Ông vẫn tiếp tục đánh piano và ghi chép khoảng nửa giờ, sau đó đi lên lầu vào phòng làm việc. Ông nói với tôi rằng ông không muốn bị quấy rầy và ở đó hai tuần liền. Mỗi ngày, tôi mang thức ăn lên cho ông và buổi tối ông đi dạo để tập thể dục, sau đó trở lên phòng làm việc tiếp. Tôi nghĩ ông không được khỏe và hình như có điều gì lẩn thẩn. Thế rồi một hôm, Einstein rời khỏi phòng làm việc, mặt tái đi: “Đây là kết quả của anh”. Ông ấy nói, rồi mệt mỏi đặt hai trang giấy trên bàn. Đó chính là… Thuyết Tương đối của ông”… mà sau này cả thế giới phải ngưỡng mộ.
TRỨNG VÀ THUYẾT TƯƠNG ĐỐI
Einstein đã dí dỏm kể chuyện luộc trứng: “Sáng kiến lớn nhất của tôi sau Thuyết Tương đối là nên luộc trứng cùng một lúc với súp. Như thế trứng sẽ không bị chín quá và ta lại khỏi phải rửa thêm một cái nồi.”
NGƯỜI DA TRẮNG DUY NHẤT…
Sau khi Einstein mất, một ngày kia, con gái nuôi của ông là Margot ra đường gặp một người da đen. Người này nhận ra cô là con gái của Einstein bèn đến chia buồn và kính cẩn nói: – Einstein là người da trắng duy nhất khi gặp chúng tôi đã ngả mũ chào.
MŨ HAY TÓC KHÔ NHANH HƠN?
Một lần đến thăm nhà người bạn, Einstein đang định đứng dậy ra về thì trời bắt đầu mưa lắc rắc. Thấy thế, chủ nhà liền mang cho nhà bác học chiếc mũ của mình. Nhưng Einstein ngạc nhiên: – “Để làm gì nào? Vì biết chắc thế nào trời cũng đổ mưa, nên tôi mới không mang theo mũ chứ. Thật vô ích, vì đằng nào thì mũ cũng lâu khô hơn tóc trên đầu, đúng không?”
AI MỚI LÀ VĨ ĐẠI?
Có lần Vua hề Charlie Chaplin nhận được thư khen của Einstein sau khi xem một bộ phim về Hit-le. Einstein viết: “Ngài chỉ diễn câm, thế mà mọi người trên thế giới ai cũng hiểu. Ngài quả thật là một con người vĩ đại.” Chaplin đã có thư phúc đáp như sau: “Tôi càng kính phục Ngài hơn. Thuyết Tương đối của Ngài trên thế giới chả ai hiểu gì cả mà Ngài vẫn nổi tiếng khắp nơi. Ngài quả thật là một con người vĩ đại.”
NGƯỜI ĐÓNG THẾ
Einstein đã giảng bài về Thuyết Tương đối trên khắp nước Mỹ. Ông thường đi với một tài xế tên là Harry. Anh này luôn ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú nghe mỗi khi ông giảng. Một ngày đẹp trời nọ, sau khi giảng xong, Einstein rời giảng đường và đi ra xe. Người tài xế liền nói với ông: “Thưa Giáo sư, tôi đã nghe bài giảng về Thuyết Tương đối của ông nhiều lần đến nỗi tôi thuộc như cháo chảy. Và, nếu có cơ hội, tôi hoàn toàn có thể giảng lại bài đó!”. – Tốt quá!” – Einstein trả lời – Tuần tới, tôi sẽ đến Đại học Dartmouth. Ở đó, chả ai biết tôi. Anh sẽ vào vai Einstein giảng bài, còn tôi sẽ là tài xế ngồi nghe ở dưới!. Thế là… Harry “người đóng thế vĩ đại” đã giảng bài một cách hoàn hảo. Anh thuộc và nói thao thao bất tuyệt, lên bổng xuống trầm, không sai cả từng chỗ ngắt câu. Trong khi đó, Einstein thỏa chí ngủ ở hàng ghế cuối. Nhưng, khi Harry ngừng giảng, một nghiên cứu sinh liền đứng lên và hỏi những câu rất khó trong phương trình. Harry bối rối trong giây lát, rồi anh bình thản trả lời: “Ồ! Câu hỏi này dễ lắm, dễ cực kỳ. Để tôi nói tài xế của tôi đang ngồi dưới kia trả lời cho anh!”. Và lúc ấy, Einstein “chàng lái xe” đã làm cả hội trường kinh ngạc khi hỏi câu nào ông cũng trả lời ngay lập tức.
ĐỀ THI VÀ CÂU TRẢ LỜI
Khi Einstein còn đang giữ vị trí giáo sư tại trường đại học, một hôm, có một nữ sinh viên đến gặp Einstein và nói rằng: “Thưa thầy! Sao đề thi năm nay lại giống hệt đề ra năm ngoái thế ạ?”. – Đúng vậy! – Einstein trả lời – Nhưng câu trả lời thì đã khác! Cô mà trả lời giống năm ngoái thì cô sẽ trượt.
QUỐC TỊCH
Có lần Einstein nói với các nhà báo: – Các ông đừng đặt vấn đề về quốc tịch của tôi. Những năm còn lại của cuộc đời tôi, theo giấy tờ, thì tôi là người Mỹ. Nhưng, sau khi tôi chết, nếu như những lý thuyết của tôi đề ra là đúng thì người Đức sẽ nói tôi chính gốc là người Đức, người Mỹ nói tôi mang quốc tịch Mỹ, người Pháp sẽ gọi tôi là công dân quốc tế. Ngược lại, nếu sau này lại có những chứng minh cho rằng lý thuyết của tôi đề ra có sai lầm, thì người Mỹ sẽ nói tôi là người gốc Đức, người Pháp sẽ nói tôi đã từng là công dân Thụy Sĩ và người Đức sẽ nói tôi là một tên Do Thái.
THUYẾT TƯƠNG ĐỐI
Trên chuyến tàu từ châu Âu sang Mỹ, mọi người đều mệt mỏi vì bị sóng biển nhồi lắc. Riêng có một người gương mặt thật bình thản ngồi hút thuốc, nghe nhạc. Mọi người càng thán phục khi biết người đó chính là Albert Einstein. Có người mạnh dạn hỏi:
– Thưa Ngài, trong Thuyết Tương đối, nhiều và ít được hiểu như thế nào ạ?
– Ồ, có gì đâu. Đơn giản là thế này nhé. Mấy trăm sợi tóc trên đầu là quá ít. Nhưng, trong một chén nước uống mà có vài ba sợi tóc thì lại quá nhiều.
KHÔNG BIẾT CHỮ
Một lần vào quán ăn, Einstein quên mang kính, nên nhà bác học không đọc được thực đơn. Ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Nhìn ông già ăn mặc chững chạc, ra chiều thông cảm, người hầu bàn liền ghé tai Einstein nói thầm: – Xin lỗi! Tôi cũng không biết chữ như Ngài.
ĂN MẶC
Vợ của Albert Einstein thường khuyên ông phải ăn vận cho chỉn chu hơn khi tới chỗ làm. Ông sẽ luôn phản bác lại rằng, “Tại sao nhỉ? Mọi người ở đó đều biết tôi mà”. Khi Einstein tới dự một cuộc họp lớn, bà lại nài nỉ ông hãy mặc những bộ đồ đẹp đẽ hơn. Ông lại bảo, “Tại sao chứ? Ở đấy có ai biết tôi đâu!”
LẠI GIẢI THÍCH VỀ THUYẾT TƯƠNG ĐỐI
Người ta thường yêu cầu Albert Einstein giải thích thuyết tương đối. Ông phân trần: “Bạn giơ tay trên bếp lò, một phút dài như một giờ. Bạn ngồi với một cô nàng xinh đẹp, một giờ chỉ như một phút. Ấy chính là sự tương đối!”
ĐÃNG TRÍ
Một hôm, hồi còn làm việc tại đại học Princeton, khi đang trên đường về, ông quên mất địa chỉ nhà mình. Tài xế taxi không nhận ra ông. Ông hỏi anh ta có biết nhà của Einstein không. Anh ta đáp rằng: “Ai mà không biết địa chỉ của Einstein chứ nhỉ? Ai ở Princeton này chả rõ. Ông muốn gặp ông ấy à? Và, Einstein nói: “Tôi là Einstein đây. Tôi quên địa chỉ nhà mình rồi, anh chở tôi về đó được không?” Tài xế chở ông về và còn chẳng lấy tiền cước xe. Cũng có lần, Einstein đi tàu hỏa từ Princeton và người soát vé đi xuống để bấm vé của các hành khách. Khi anh ta tới chỗ Einstein, ông loay hoay tìm trong túi áo vest. Chẳng thể nào mò ra được tấm vé, ông chuyển sang túi quần. Không thấy, ông lại tìm trong cặp, nhưng cũng không có luôn. Và rồi tiếp đến, ông tìm cả chiếc ghế bên cạnh mình. Vẫn chẳng thấy gì. Người soát vé nói: “Tiến sĩ Einstein, tôi biết ngài mà. Chúng tôi đều biết ngài. Tôi chắc rằng ngài đã mua vé rồi. Xin đừng lo lắng gì cả”. Einstein gật đầu một cách lịch sự. Người soát vé tiếp tục đi tới những hàng ghế phía sau. Lúc sắp sang toa khác, anh ta quay lại và thấy nhà vật lý vĩ đại của chúng ta vẫn đang loay hoay quỳ xuống tìm tấm vé. Anh ta vội vã đi tới và bảo: “Thưa tiến sĩ Einstein, xin đừng lo mà, tôi biết ngài là ai mà. Không vấn đề gì đâu. Ngài không cần vé đâu. Tôi tin là ngài đã mua vé rồi”. Einstein nhìn anh ta và nói: “Chàng trai à, tôi cũng biết tôi là ai mà, nhưng tôi quên béng mất mình đang đi đâu rồi”.
SƯU TẦM
