TÔI XIN ĐƯA EM, ĐẾN HẾT CUỘC ĐỜI

 TÔI XIN ĐƯA EM, ĐẾN HẾT CUỘC ĐỜI

“1 câu chuyện nghẹn lòng”

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

  1. Cảnh nghèo

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.

Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.

Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”.

Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mình , tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

………………………………..

  1. Cười xót xa

Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.

Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v…

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”.

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường…”

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

“Chị ơi, em yêu chị!”.

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

………………………………….

  1. An ủi nhỏ nhoi

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.

Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:

“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh?

Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.

Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.

Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”.

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

……………………………………..

  1. Kiếp này

Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.

Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.

Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết.

Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”.

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

…………………………………….

  1. Xin lỗi

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái.

Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”.

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi”.

Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

…………………………………..

  1. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy”.

Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ

Bài sưu tầm

Đồng Tâm Nhìn Từ Rạch Gốc

Đồng Tâm Nhìn Từ Rạch Gốc

Tưởng Năng Tiến

Dù cũng đọc được lõm bõm một hai ngoại ngữ, tôi rất ít khi rớ tới một tờ báo hay một cuốn sách viết bằng tiếng Anh hay tiếng Pháp. Lý do, chả phải là vì tôi có máu bài ngoại hoặc dị ứng với văn hoá thực dân (hay đế quốc) gì ráo trọi mà chỉ tôi chỉ thạo tiếng mẹ đẻ thôi nên rất ngại “đụng” đến tiếng nước ngoài.

Những người cầm bút của nước Việt tuy viết dở hơi nhiều nhưng viết hay cũng đâu có ít. Đọc họ sướng muốn chết, và đọc mệt luôn cũng chưa hết chữ nên bận tâm làm chi đến những tác giả ở tận đâu đâu.

Cả ngày hôm nay tôi xem say mê bút ký Đồng Bằng của nhà văn Nguyên Ngọc. Ông viết như nói vậy đó: lưu loát, tươi cười, bình dị nhưng thâm trầm và lôi cuốn. Thản hoặc, cũng có đôi đoạn hơi cường điệu (hay nói nguyên văn theo cách dùng từ của chính ông là “gồng lên”) nhưng rất ít. Tôi xin phép sẽ đề cập đến sau, khi có dịp.

Riêng hôm nay, xin mời mọi người xem chơi đôi ba đoạn ngắn, Nguyên Ngọc viết về chuyến đi của ông đến miền đất cực Nam của quê hương (Cà Mau) nơi mà T.B.T Lê Duẩn đã từng nương náu.

Khi ghe cặp bờ, tác giả cùng bạn đồng hành được ông Hai Phốc – Chủ Tịch Xã – đón tiếp vô cùng nồng nhiệt. Hai người, nhân dịp này, cũng tìm biết thêm được không ít chuyện thú vị về cuộc khởi nghĩa ở Hòn Khoai (Rạch Gốc) hồi năm 1940:

“Sau thất bại Nam Kỳ Khởi nghĩa, mấy chục ngư dân Rạch Gốc – Cà Mau đều phải đi tù Côn Đảo, về sau Hai Phốc kể với tôi, mấy chục người ấy đã có ai biết chút chữ nghĩa gì đâu, ở tù Côn Đảo họ chỉ làm một nhiệm vụ: mỗi khi ông Lê Duẩn, ông Tôn Đức Thắng và các ông đầu lĩnh cộng sản bị mang ra đánh thì các ông xông ra chịu đòn thay. Có người bỏ mạng ở Côn Đảo, như cha anh Hai Phốc, còn sống trở về đâu không được mươi người, nay chỉ còn mỗi ông Hắc Hổ.”

Thất bại là mẹ thành công nên sau nhiều lần “khởi nghĩa” bất thành – chung cuộc – cách mạng cũng đã “giải phóng” được cả hai miền Nam/Bắc, thống nhất giang sơn. Sau đó, bác Lê say sưa với chiến thắng nên không có dịp trở lại chốn xưa để thăm lại các ngư dân đã nuôi dưỡng ̣(và bảo vệ) mình nhờ vào “vô số kênh rạch chi chít và bí hiểm” ở Cà Mau.

Bác Tôn, xem ra, nhàn nhã hơn thấy rõ:

“Ngoài việc dự các nghi lễ long trọng bắt buộc phải có mặt cụ, cụ không làm việc gì khác ngoài một việc cụ thích thú hơn cả là sửa xe đạp. Làm phó chủ tịch nước, ông thợ máy ngày trước buồn tay buồn chân. Hết xe đạp hỏng cho cụ chữa, anh em bộ đội bảo vệ và nhân viên phục vụ phải lấy xe của người nhà mang vào cho cụ kẻo ngồi không cụ buồn. Thương cụ quá, đôi khi họ còn làm cho xe trục trặc đi để dắt đến nhờ cụ sửa giùm.” (Vũ Thư Hiên. <em><a href=”http://minhtrietviet.net/dem-giua-ban-ngay-chuong-11/”>Đêm Giữa Ban Ngày</a></em>. Văn Nghệ. Westminster, CA: 1997).

Tuy rất rảnh “nhưng ông thợ máy ngày trước” chỉ tìm vui trong việc sửa xe (đạp) để giết thời giờ, từ năm này sang năm khác, chứ cũng chưa lần nào ghé qua Rạch Gốc để thăm hỏi những kẻ đã chịu đòn thay cho mình ngoài ở Côn Đảo – năm nào.

Bác Bằng cũng xử xự y như thế:

“Khi Nguyễn Lương Bằng vượt ngục Sơn La ông được một thanh niên người Thái trắng dẫn đường. Đưa ông đi khỏi địa phận Sơn La xong, trở về nhà anh bị Pháp bắt đem chặt đầu.

Tôi đã tới bản Giảng, cách nhà tù Sơn La vài cây số, vào mùa thu năm 1965, để thăm gia đình anh thanh niên nọ. Trong ngôi nhà sàn xiêu vẹo chỉ còn lại bà mẹ anh, một bà lão lẩm cẩm, điếc lác, hỏi năm câu mới trả lời được một, câu trả lời lại chẳng ăn nhập gì với câu hỏi.

Bác Cả Hà Đông của tôi chưa một lần trở lại bản Giảng để thăm hỏi bà lão tội nghiệp. Rõ ràng, ông là, hoặc đã trở thành, người không có ân nghĩa. (Vũ T. H. s.đ.d. tr. 314).

Đ… mẹ nhân tình đã biết rồi! Lạt như nước ốc bạc như vôi.     

Ấy thế nhưng nói cho nó hết lẽ thì Bác Tôn và bác Bằng vẫn còn chút (nhất điểm) lương tâm. Cả hai chỉ bạc thôi chứ không đến nỗi ác. Bác Hồ thì khác. Bạc bẽo, độc ác, gian trá, thâm hiểm … và không hề từ bất cứ một thủ đoạn đê tiện hay bất nhân nào.

Mụ địa chủ Cát-hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã: 

– Giết chết 14 nông dân. Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

 – Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người

– Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là: Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng, Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

(21-7-1953) C.B

C.B là một trong những bút danh của Hồ Chí Minh.  Còn Cát Hanh Long là ai?

Theo Wikipedia: “Nguyễn Thị Năm (1906 – 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà bị nông dân địa phương đấu tố là địa chủ gian ác và bị xử bắn. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên. Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng.”

Người trong cuộc cho biết thêm chi tiết:

“Khi du kích đến đưa bà ta đi, bà ta đã cảm thấy có gì nên cứ lạy van ‘các anh làm gì thì bảo em trước để em còn tụng kinh’. Du kích quát: ‘Đưa đi chỗ giam khác thôi, im!’ Bà ta vừa quay người thì mấy loạt tiểu liên nổ ngay sát lưng. Mình được đội phân công ra Chùa Hang mua áo quan, chỉ thị chỉ mua áo tồi nhất…

Mua áo quan được thì không cho bà ta vào lọt. Du kích mấy người bèn đặt bà ta nằm trên miệng cỗ áo rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: ‘Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?” Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ. Cuối cùng bà ta cũng vào lọt, nằm vẹo vọ như con rối gẫy vậy.” (Trần Đĩnh. Đèn Cù, Westminster, CA: Người Việt, 2014).

So với bản Giảng (Sơn La) hay Rạch Gốc (Cà Mau) thì Đồng Tâm (Hà Nội) chả là cái đinh gì sất cả. Bản thân ông Nguyễn Đình Kình cũng thế, cũng chả có thành tích gì đáng kể, chưa giúp được một đồng chí lãnh đạo nào vượt ngục, cũng chả chịu đòn thay cho bất cứ ai.

Đã thế, về đường lối chính sách thì Nguyễn Đình Kình lại rất mù mờ. Năm mươi tám tuổi đảng mà chủ trương xuyên suốt (đất đai thuộc quyền quản lý của nhà nước) ông vẫn không thông. Do đó, thay vì bị khai trừ, ông bị khử trừ luôn không phải là chuyện lạ.

Tôi chỉ lạ ở cái thái độ phẫn uất của nhà văn Nguyên Ngọc, khi nghe ông gào thét: “Vụ án Đồng Tâm là một tội ác trời không dung đất không tha.”

Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?

Tưởng Năng Tiến
11/2020

Yêu và ghét- Huy Phương

Yêu và ghét

  Huy Phương

Bầu cử xong rồi, tôi mới xin thưa với quý vị là tôi đã bỏ phiếu cho Donald Trump. Trước ngày bỏ phiếu, không nên hỏi người khác là chọn ai và mình cũng không nên cho ai biết mình chọn người nào. Thời gian này, đó là chuyện không nên làm, rất dễ gây mích lòng, xảy ra tranh luận, và cuối cùng đi đến chỗ “dễ xa nhau!”

Ứng cử viên Joe Biden tuyên bố chiến thăng và đọc diễn văn vào tối 7 Tháng Mười Một tại Dalaware. (Hình: Win McNamee/Getty Images)

Trong gia đình đã xảy ra nhiều chuyện xích mích vì Trump hay không Trump, cha con, bạn bè không thèm nhìn mặt nhau, chửi nhau là “cuồng” hay Cộng Sản. Là một ký giả, tôi chọn ông Donald Trump nhưng chưa bao giờ có ý định ngồi xuống để viết một bài báo ủng hộ ông, như nhiều người đã từng làm. Thứ nhất nếu có khen ông Trump thì tôi cũng chỉ nhận định qua cảm tính hay đồng ý, hoặc thích với ông trên một vài công việc, thứ hai, tôi không  đủ kiến thức để phê phán hay đánh giá tư cách và công việc của một tổng thống mà lại là tổng thống của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Theo tôi nói “cuồng” là không đúng, vì khi mình đã có lập trường thì phải giữ nó, hết lòng, chết sống vì nó, tích cực, không suy chuyển. Theo Trump thì bị gọi là “cuồng.”

Trong cái cộng đồng nhỏ bé này, chê Trump thì chỉ có từ chết đến bị thương. Người chê Trump sẽ bị những kẻ “cuồng” Trump chôn xuống bùn đen, chửi ông chửi cha, kêu đến ba đời ra.

Nhiều ký giả trong nước Mỹ hay cả người phát biểu Việt Nam ở tận bên Úc, bên Anh, bên Pháp đụng đến Trump, đã bị lôi cả gia phả, dòng họ ra, phê phán không thương tiếc, thậm chí còn bị nhiếc móc là Việt Cộng nữa! Rồi cũng chưa hiểu vì sao khi mình không ưa Trump thì mình là VC, trong khi mùa bầu cử này ở Việt Nam, phần lớn thích Trump vì Trump chống Tàu Cộng.

Trong cộng đồng Bolsa này, Đỗ Thuấn thì được gọi là “Đổ Thùng,” Chu Tất Tiến thì bị mang biệt danh là “Tru Tắt Tiếng!” Hai ký giả có tiếng trong cộng đồng là Nguyễn Đạt Thịnh và Đỗ Quý Toàn “đụng” đến Trump thì được cho là “bại não,” “tay sai của CS!” Nhà báo Đỗ Dzũng được cho là “bựa” nhất hải ngoại, tệ hơn nữa, người ta còn đem chuyện đứa con bị bệnh tật của nhà báo này ra mà đàm tiếu. Sao con người lại có thể nhẫn tâm, tàn ác như thế?

Mẹ Nấm chỉ vì phê bình ông Trump đã bị dư luận bâu lại lên án là “CS nằm vùng!” Theo ông Thiêm Võ, hiện ở San Diego, Nam California, thì những lời bình luận phản bác gay gắt trên trang Facebook của Mẹ Nấm giống như “cảnh đấu tố.”

Những người ủng hộ  Donald Trump đến ngày 8 Tháng Mười Một vẫn chưa chấp nhận là ông thua cuộc. (Hình: Ethan Miller/Getty Images)

Dưới chế độ CS, Phùng Quán còn kêu gọi: “Yêu ai thì bảo rằng yêu, ghét ai thì bảo là ghét,” mà nay ở một xứ tự do nhất hành tinh, người ta lại trù dập, thóa mạ nhau một cách tàn nhẫn, đau đớn như thế?

Nếu chẳng may mà Huy Phương ló mặt ra chê ông Trump vài ba tiếng, thì chắc chắn sẽ được mang hỗn danh lả “Huy Phân!” Liệu trong một thế giới cởi mở tự do, tử tế này, người ta có thể nào hẹp lòng triệt hạ người khác, chỉ vì một chút yêu ghét không theo ý mình nhất thời như thế không?

Bà Evelyn Beatric Hall, một nhà văn người Anh, đã nói như sau: “Tôi tuy không đồng ý với điều bạn nói, nhưng tôi sẽ mang mạng sống của tôi ra để bảo vệ quyền được phát biểu của bạn!” Điều này coi bộ hơi khó thực hiện trong cộng đồng người Việt ở Mỹ.

Dân số hiện tại của Hoa Kỳ là 331,657,697 người vào ngày 4 Tháng Mười Một, 2020 theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc, trong khi không biết số cử tri có quyền đi bầu là bao nhiêu. So với hơn 331 triệu công dân Mỹ, cộng đồng Việt Nam tại Mỹ chỉ có hơn 2 triệu 200 nghìn người, chiếm 0.65% tổng dân số Hoa Kỳ.

Với tỷ lệ này, tôi không tin là phiếu của cộng đồng Việt Nam có thể ảnh hưởng lớn đến kết quả của cuộc bầu cử Tổng Thống năm nay, nhưng nhiều người lại nghĩ rằng những vận động của họ có thể khuynh đảo được nền chính trị của Hoa Kỳ.

Nhìn lại, đây là một cộng đồng chia rẽ, xâu xé nhau về chuyện yêu ghét nhiều hơn ai hết. Hai phe đã xuống đường, đụng độ nhau trong các cuộc biểu dương lực lượng tại Bolsa, và đã có những màn chửi bới, khoe đít, vỗ mông không mấy đẹp mắt giữa người Việt ủng hộ hay đả đảo với nhau.

Đêm bầu cử đã qua, nhiều người dân Mỹ đã thức suốt đêm để chờ kết quả và cầu nguyện cho người mình “yêu” đắc cử. Tiếc là cho đến giờ này, cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2020 đã kết thúc, nhưng chưa có kết quả chính thức.

Đây là một cuộc bầu cử được xem như là một cuộc bầu cử “lịch sử” của Hoa Kỳ. Không phải chỉ có công dân Mỹ quan tâm, mà còn được sự theo dõi, lưu ý của toàn thế giới.

Dù ai đắc cử, tôi cũng chỉ xin cầu nguyện hai chữ “bình an” cho đất nước Hoa Kỳ.

Bây giờ tất cả đều đã đi qua, nhưng trong cộng đồng này, khi tối lửa tắt đèn, thiên hạ có giao tiếp, lui tới với nhau, liệu nhìn mặt nhau sao cho được? Rồi cha con, vợ chồng, anh em, rồi ra những mâu thuẫn xích mích ấy có hàn gắn được không? 

“Con Nhà Nghèo” – Huy Phương

“Con Nhà Nghèo” – Huy Phương

Chi phí chữa bệnh tại Mỹ cao hơn nhiều quốc gia ở Âu Châu và Nhật Bản. (Hình minh họa: Getty Images)

Nhắc đến chuyện nghèo, chúng ta nhớ lại hình ảnh của một nhân vật “con nhà nghèo” trong tập truyện cùng tên, xuất bản năm 1930 của nhà văn Hồ Biểu Chánh. Cuốn tiểu thuyết này mô tả hoàn cảnh của một nông dân Nam Bộ là Cai tuần Bưởi, một anh nông dân hiền lành chất phác, cần cù lao động, thuộc loại “con nhà nghèo.”

Vợ chồng quanh năm “dang nắng cầm cày, dầm mưa nhổ mạ” vẫn nghèo, cơm không đủ no. “Năm nào lúa thất, đong lúa rồi không còn dư hột nào, thì phải lo làm mướn đặng lấy số tiền mà độ nhựt.” Trong câu chuyện này, không nghe Ông Hồ Biểu Chánh nói chuyện gia đình Cai tuần Bưởi gặp lúc đau ốm, thì ra làm sao?

Một số người Việt chạy nạn Cộng Sản từ năm 1975 tới nay sinh sống ở Mỹ, vì khó khăn, thu nhập thấp, không có tài sản, thuộc tiêu chuẩn ‘vô sản” nên được nước Mỹ cưu mang, xếp cho vào loại con nhà nghèo.

Con nhà nghèo ở Mỹ thì có trợ cấp tiền mặt, phiếu thực phẩm, trợ cấp gia cư, vào bệnh viện chữa bệnh không mất tiền, đi bác sĩ và mua thuốc tốn phí đã có chính phủ lo. Không có phương tiện đi khám bệnh hay giải trí, đã có xe “nhà nước,” ở nhà ốm đau, già yếu, không vào bếp được cũng có người “chính phủ” đến phụ việc nấu nướng.

Cái câu nói mà chúng ta vẫn thường nghe hoài, nghe mãi, là: “Ở Mỹ, một là thật giàu, hai là thật nghèo, chứ dở dở ương ương là chết!”

Mới đây trên một tờ báo Việt ở Orange County có kể câu chuyện gia đình một đại gia thành đạt ở Sài Gòn, có dịp đi du lịch, ghé thăm vợ chồng một người bạn cũ thời niên thiếu ở Mỹ. Ông bà đại gia này ở Việt Nam có xe hơi sang, nhà nhiều phòng, có tiền tích lũy trong ngân hàng, nhà có hai người giúp việc, có tài xế túc trực lái xe mỗi ngày. Nhưng khi đến thăm người bạn cũ, họ thất kinh, khi được rõ thế nào là gia đình một người “con nhà nghèo” ở Mỹ.

Hai vợ chồng “con nhà nghèo” đang chạy một chiếc xe Toyotya Camry 2012, ở một căn apartment 2 phòng, tiền thuê theo giá thị trường hiện nay khoảng $1,600, nhưng có trợ cấp housing, đôi vợ chồng này chỉ trả cho chủ nhân $420 mỗi tháng. Mỗi tháng họ có tiền trợ cấp của chính phủ Mỹ, đủ lo việc ăn uống, trả tiền thuê nhà, thêm một ít phiếu lương thực (foodstamp) để đi chợ mua thức ăn. Thỉnh thoảng họ cũng có đủ tiền đi thăm con cái ở một vài tiểu bang khác. Vợ chồng “con nhà nghèo” ở Mỹ này, đau ốm đi bác sĩ, mua thuốc khỏi tốn tiền. Ngạc nhiên quá đỗi là trong khi bà bạn ngồi đánh bài tứ sắc với mấy bà lối xóm, thì có “người giúp việc” đến nấu, dọn ăn và quét dọn nhà cửa. Nếu có hẹn phải đi bác sĩ thì cũng có người đưa rước!

Lúc ngặt nghèo, vào bệnh viện, họ cũng được đối đãi như những đại gia khác (tầng lớp có lương cao, hay bác sĩ kỹ sư…) Họ được một phòng riêng, hưởng tiêu chuẩn thuốc men, săn sóc như mọi người khác nằm trong bệnh viện.

Số tiền mà chính phủ trả ra hằng năm cho chuyện y tế của “con nhà nghèo” này không phải là một số tiền nhỏ. Chúng ta cũng nên biết rằng chi phí thuốc men hiện nay ở Hoa Kỳ rất đắt, gấp đôi so với những quốc gia tiên tiến khác. Vì giới hạn của trang báo chúng tôi chỉ nêu lên ở đây một vài quốc gia.

Ví dụ như chi phí y tế mỗi năm cho mỗi người ở Mỹ là $10,224 thì chi phí này đắt gần gấp đôi nước Đức ($5.728) Áo ($5,440) Pháp ($4,902) và gấp đôi đối với Nhật ($4,543) Úc ($4,717) và Anh ($4,246.)

Xin nêu một vài con số trong bài báo nêu trên và một ít tài liệu tra cứu.

Vào phòng cấp cứu có bốn giờ, xét nghiệm: $17,000. (Arizona)

Nằm bệnh viện 15 ngày: $285,000. (Rosemead, California)

Giải phẫu thay một quả thận: $120,000. Nằm bệnh viện sau giải phẫu thận: $40,000 một tuần – Sinh mổ: $17,542- Chăm sóc em bé trong ba ngày: $9,350 (Illinois)

Một ca sinh mổ và nằm bệnh viện ba ngày: $16,280. (Westminster, California)

Sinh con, nằm bệnh viện một tuần: $106,000. (Florida)

Sinh đôi, con phải nằm lồng kính trong ba tháng. Phần con: 5 triệu- Phần chi phí cho mẹ: $65,000 (Avocate Illinois Masonic Medical Center.)

Chăm sóc đặc biệt cho trẻ sơ sinh dưới 28 ngày tuổi (mỗi ngày): $4,825

Chăm sóc trẻ sơ sinh thông thường (mỗi ngày): $2,943 (FAIR Health, Hoa Kỳ)

Chụp MRI: $6,000 một lần- 5 tiếng nằm trong bệnh viện: $24,066. (Chicago, Illinois)

Lọc thận (mỗi năm): $89,000 cho một người. (USA).

Cũng nên biết qua những tốn phí khi bệnh nhân phải vào bệnh viện để giải phẩu, đó là chi phí phải trả cho bác sĩ phẫu thuật, chi phí hóa trị, tiền thuốc, chi phí xạ trị, chi phí gây mê. Tổng cộng chi phí cho một lần phẩu thuật như vậy không phải là nhỏ.

Một ca mổ tim- làm bypass: $70,000- $200,000. (California)

Một ca mổ ruột thừa (appendix): $33.000 (có bệnh viện lên đến $200.000.)

Một ca mổ ruột sa (hernia): $4,000 đến $11,000.

Chỉ tính chi phí riêng cho bác sĩ gây mê: $3,985.

Khi phải vào bệnh viện để giải phẩu, tiền nằm bệnh viện khá cao. Ở Orange County, California, giá của:

-Fountain Valley Regional Hospital & Medical Center: $989.

-Hoag Memorial Hospital Presbyterian: $1,037 cho mỗi ngày. (Chưa bao gồm thuốc thang hay bác sĩ, y tá chăm sóc.)

Nằm trong nursing home: $225 mỗi ngày – $6,844 cho mỗi tháng (phòng hai người), $253 mỗi ngày hay $7,698 mỗi tháng cho phòng một người.

Thử nhìn lại, giới con nhà nghèo chúng ta, từ ngày đặt chân lên đất Mỹ đến nay, đã tiêu xài của nước Mỹ bao nhiêu tiền, trong đó phải nói là chi phí y tế của mỗi người coi như tốn kém nhất. $500,000; $1,000,000 hay hơn thế nữa?

Chúng ta đang sinh sống ở Mỹ, nếu không có bảo hiểm sức khỏe hay không thuộc giới “con nhà nghèo,” và với tốn phí y tế cao như vậy, không tiền chắc phải chịu chết, mà có tiền cũng “thà chết còn hơn,” không dám gọi xe cấp cứu 9-1-1 để được đưa vào bệnh viện!

Nhưng ở Hoa Kỳ, tất cả những chi phí y tế của “con nhà nghèo” đều do quỹ Medicare của Liên Bang và Medicaid của tiểu bang trả, mà các bệnh nhân này không phải bỏ ra một đồng nào.

Trong cộng đồng Việt Nam ở Mỹ, đây là một vấn đề khá tế nhị, chúng tôi chỉ xin trích lời của Bác Sĩ Nguyễn Hùng, hiện nay đang hành nghề tại Quận Cam, đã nói với phóng viên Người Việt.

“Điều tôi trăn trở nhất, là hệ thống bảo hiểm y tế Mỹ tồn tại nhiều bất công cho những người “tax payer.” Họ đi làm đóng thuế cả đời, tới khi về già 65 tuổi, được hưởng Medicare. Nhưng Medicare lại chỉ chi trả khoảng 80% tiền thuốc mà thôi. Trong khi đó, có những người không đi làm gì, hoặc làm rất ít để giữ cho ‘low income,’ không đóng thuế gì hết, thì lại được chính phủ cho MediCal, loại bảo hiểm này rất mạnh, chi trả gần như toàn bộ tiền thuốc.”

Vậy mà cũng chưa thỏa mãn. Nhiều vị cao niên còn mạnh khỏe, đi đứng, lái xe được, còn hưởng thêm khoản day-care, đến tập luyện, vui chơi, ăn uống tại những địa điểm của các nhà thầu tư nhân thiết lập.

Vụ này quỹ Medicare còn phải chi thêm cho quý vị, một ngày $70. Trung bình mỗi năm những người này tiêu thêm của chính phủ $20,000. Có những dịch vụ xoa bóp (massage) nếu được các bác sĩ chứng nhận là trị liệu (theraphy) cũng được medicare thanh toán.

Phụ nữ nuôi con bằng sữa được cấp máy hút sữa: $200. Chúng ta xin cấp xe lăn điện (power wheelchair) nhưng không dùng đến, giá mỗi xe chính phủ phải trả ra từ $12,000 cho đến $21,000.

Trong khi đó giá xe cao nhất ở RehabMart là $3,000 và ở Walmart có loại rẻ nhất chỉ có $600.

Chúng ta xin cấp tã lót vô hạn định, dùng không hết. Giá tã $12/bịch x 2 = $24 nhưng medicare phải trả $42.50. Một bác sĩ cho biết, bị bệnh cao huyết áp, phải dùng thuốc Telmisartan 40 mg, giá Medicare phải trả là $80 một vỉ. Trong khi đó, nếu mua ở hiệu thuốc bên ngoài, giá chỉ còn $30!”

Tục ngữ Việt Nam có câu “Con nhà lính, tính nhà quan!”

Chúng ta là “con nhà nghèo” ở Mỹ, nhưng số phận “Trời cho” được xài sang, đến đỗi đại gia ở Việt Nam, lắm tiền nhiều bạc, qua đây, trông thấy còn phải “thất kinh, rụng rời!”

Vậy, tu mấy kiếp mới được xếp loại “con nhà nghèo” ở Mỹ?

Huy Phương

Sức Mạnh Của Nụ Cười

Image may contain: 1 person

 Sức Mạnh Của Nụ Cười

Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.

Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế Chiến II. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác. Ông viết :

“Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi :

-Xin lỗi, anh có lửa không ?

Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.

Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ còn là một con người.

-Anh có con không ? – Anh ta hỏi tôi.

-Có – Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiếc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc.

Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười.”

Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế của mình, bên dưới những điều này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.

Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành : “Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con bạn và với mọi người – dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau”.

+ Thà nở một nụ cười giả tạo…

Còn hơn phải giải thích tại sao tôi buồn.

+ Đừng khóc vì những gì đã qua,

Mà hãy cười vì mọi việc đang chờ phía trước.

Cầu Nguyện:

Cuộc đời dẫu lắm gian nan

Cho con biết cười vơi đi ưu phiền

Mĩm cười hướng về tương lai

Cam khổ chịu đựng ngày mai rộn ràng

Xin mẹ luôn ở bên con

Đ ỡ nâng dạy bảo cho con trung thành

Theo Chúa theo mẹ an vui

Tỏa lan ánh sáng muôn nơi Tin Mừng. Amen

Đám tang của Tổng thống Abraham Lincoln

Trong hình là đám tang của Tổng thống Abraham Lincoln. Ông là TT thứ 16 của Mỹ. Người giúp dân Mỹ vượt qua nội chiến, tiến hành chấm dứt chế độ nô lệ và nỗ lực hòa giải dân tộc, hiện đại hóa nền kinh tế, tài chính của đất nước. Ông chết vào 15/4/1865 vì bị ám sát, thọ 56 tuổi.

Khi ông chết, dân Mỹ đã đưa tang ông bằng mọi nghi thức trang trọng nhất tại thủ đô Washington. Sau đó đưa thi hài ông lên một chuyến tàu đi qua 444 cộng đồng dân cư với chiều dài gần 1700 dặm để đưa về quê tại Springfiel, tiểu bang Ilinois, nơi an nghỉ cuối cùng. Dân Mỹ đã xây 1 lăng mộ cho ông tại đây (coi hình).

Tàu dừng lại ở 7 thành phố lớn tại các bang Washington, Maryland, Pennsylvania, New York, Ohio, Indiana và Illinois để dân viếng tang. Còn hàng triệu dân Mỹ trên gần 1700 dặm đường đổ ra hai bên khi tàu đi qua để tiễn biệt ông. Đó có thể là đám tang lớn nhất nước Mỹ của một vị Tổng thống. Và nó cũng cho thấy sức hút cũng như tình cảm mà dân Mỹ dành cho ông lớn thế nào.

Lincoln là con người của nhân ái, của gắn kết và gàn gắn mọi đau thương và phân rẽ của nước Mỹ trong thời điểm mà phải đối mặt với Nội chiến và xóa bỏ chế độ nô lệ. Ông đã dành cả cuộc đời chính trị cho mục tiêu cao cả này, như những gì ông từng viết khi còn sống.

“Không ác tâm với bất cứ ai nhưng nhân ái với mọi người, và kiên định trong lẽ phải. Khi Chúa cho chúng ta nhận ra lẽ phải, hãy tranh đấu để hoàn thành sứ mạng được giao: hàn gắn vết thương của dân tộc, chăm sóc các chiến sĩ, những người vợ góa, những trẻ mồ côi – hết sức mình tạo lập một nền hòa bình vững bền và công chính, cho chúng ta, và cho mọi dân tộc”

Đây là lời ông viết cho dân miền Nam nước Mỹ, bên thua cuộc :

“Chúng ta không phải là kẻ thù, nhưng là bằng hữu. Không thể nào chúng ta trở thành kẻ thù của nhau… Sợi dây đàn màu nhiệm của ký ức, trải dài từ những bãi chiến trường và mộ phần của những người yêu nước đến trái tim của mỗi người đang sống, đến chỗ ấm cúng nhất của mỗi mái ấm gia đình, khắp mọi nơi trên vùng đất bao la này, sẽ làm vang tiếng hát của ban hợp xướng Liên bang, khi dây đàn ấy được chạm đến một lần nữa, chắc chắn sẽ như thế, bởi phần tốt lành hơn trong bản chất của chúng ta”

Lincoln trở thành một trong những giá trị cốt lõi của nước Mỹ.

Có những người chết đi, nhưng sự tử tế và cao thượng của họ sẽ sống mãi. Họ sinh ra để cứu chuộc sự ngu dốt, mù quáng và phân rẽ của con người.

– Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

Đây là thư của TS Hà Sĩ Phu gửi trong diễn đàn XHDS…

 

Trần Bang  is with  Bang Trần

* Đây là thư của TS Hà Sĩ Phu gửi trong diễn đàn XHDS, được sự cho phép của TS tôi xin đăng lên.

Thưa các bác

Cuộc tranh luận về Trump và Biden không phải là tranh luận về 2 con người, hay tranh luận về nước Mỹ mà là nhận thức toàn cục về vận mệnh của thế giới loài người trước một thử thách, một bước ngoặt vô cùng hệ trọng: thế giới còn giữ được đà văn minh như đã và đang có hay trật tự thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn dưới sự bao trùm của đế quốc Cộng sản Đại Hán? (Lá cờ Trung quốc sẽ không phải một sao lớn và 4 sao nhỏ mà sẽ hàng trăm sao nhỏ, nhiều hơn sao của lá cờ Hoa kỳ!?).

Chủ nghĩa Đại Hán giống như chủ nghĩa CS ở chỗ vừa có lý thuyết đẹp đẽ (như Nho gia) vừa có cương lĩnh trị dân quyết liệt (như Pháp gia), tất cả những chiến thuật CỰC ÁC đều được bọc bằng cái vỏ CỰC THIỆN.

Toàn bộ những thành quả của văn minh và đạo đức thế giới như Liên hiệp quốc, WHO, trào lưu toàn cầu hóa, chung sống hòa bình…đều bị Đại Hán lợi dụng và đồng hóa để phát triển thành một quái vật khổng lồ.

Bước thanh toán toàn bộ thế giới của Hán Cộng đã tiến hành xong những bước chuẩn bị rất quan trọng, những pháo đài của dân chủ và văn minh như châu Âu, Hoa Kỳ, Bill Gate …đã bị Đại Hán luồn vào làm cho biến tính, trở thành những con ngựa thành Troy, sẵn sàng phục vụ Đại Hán khi nó nổ súng tấn công.

Vậy chiến lược toàn cầu là phải phá tan cái thế cài răng lược quỷ quái ấy, phá tan cái trật tự thế giới mà Đại Hán đã dày công xây đắp hang mấy chục năm nay để cai trị toàn cầu. Cuộc bàu cử ở Mỹ lần này không phải cho riêng nước Mỹ mà gắn liền với vận mệnh thế giới, vì thế không phải tự nhiên mà toàn thế giới quan tâm.

Như một phép màu của Tạo hóa, trước nguy cơ sinh tử này tự nhiên đã sinh ra cái lão “Chí Phèo Donald Trump” để phá vỡ cái thế oan khiên đã xắp đặt gần xong ấy. Tất cả những cách làm nhân ái, đạo đức, văn minh, hợp lòng người như ta tưởng là tốt đẹp, thực ra đã tiếp sức cho con quái vật vật ấy hồi sinh và trưởng thành. Nếu cứ kiểu ứng xử theo đưởng mòn như cũ là không còn khả năng thoát ra. Bất cứ nhân vật nào hành động khác Trump cũng sẽ giúp Tàu Cộng tiếp tục mưu đồ, chứ huống chi Biden và những người đã bị Đại Hán khống chế, nắm trong tầm tay?

(Với những nhân vật chính trị ở tầm vĩ mô thì chỉ hiệu quả “dẫn đường- tạo thế” mới là quan trọng, còn mọi tính cách cá nhân, kể cả đạo đức tư cách hay gì gì nữa cũng là chuyện nên bỏ ngoài tai.)

Tôi chỉ biết nói kiểu duy tâm thế này: Không phải con người ngang ngạnh Donald Trump muốn “phá cách trong ứng xử” cho thỏa ý thích cá nhân, mà Trời sinh ra một phong cách lộn ngược ấy, đặt vào tay một nhân vật vốn không phải chính khách (vì chính khách hỏng hết rồi) để phá tan cái trật tự diệt vong mà toàn thế giới đang rầm rập bước vào với tất cả sự hồn nhiên.

( Tôi mắt đã kém, không đọc được nhiều sự kiện, nhiều thông tin, nhưng có chút suy nghĩ cứ mạnh dạn góp vội vài câu vào cái dòng suy nghĩ chung để cùng tham khảo).

Chân thành Kính thư

Hà Sĩ Phu

(Copy FB Bác Diệu)

TẢN MẠN VỀ GIA ĐÌNH

 

TẢN MẠN VỀ GIA ĐÌNH

Gia đình là điểm tựa

Quan trọng nhất trong đời.

Là nấc thang, đòn bẩy

Nâng ta lớn thành người.

Gia đình là ân huệ

Thượng đế ban cho ta.

Là Tình Yêu, Tổ Ấm,

Dẫu ta trẻ hay già.

Gia đình không ít lúc

Làm nước mắt ta rơi.

Nhưng dẫu khi ta khóc,

Gia đình vẫn tuyệt vời.

Gia đình là trách nhiệm

Với mỗi một chúng ta.

Trách nhiệm với con cái

Và với bố mẹ già.

Nơi duy nhất ta thấy

Hạnh phúc và yên bình

Không phải ở đâu khác,

Mà chính là gia đình.

Gia đình cũng là chốn

Luôn chờ ta quay về,

Cả khi ta vấp ngã

Hay thất bại ê chề;

Là nơi ta có thể

Được thoải mái, tự do,

Không phải đeo mặt nạ,

Không phải giấu buồn lo…

Gia đình là như thế.

Gia đình của chúng ta.

Vậy hãy nâng niu nó.

Vì một lẽ, đó là

Không có gì gần gủi

Bằng tổ ấm gia đình.

Không có gì thân thiết

Bằng người thân của mình.

Image may contain: 1 person

THỦ ĐOẠN THÂM HIỂM CỦA MAO, MỘT BÀI HỌC LỊCH SỬ

Image may contain: 1 person, standing, text that says 'Reuters'

RỐT CUỘC LÀ… CHỮ BÌNH AN.

 

Sống một kiếp người, bình an là được

Hai bánh bốn bánh, chạy được là được

Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.

Người già người trẻ, miễn khỏe là được

Người giàu người nghèo, hòa thuận là được.

Ông xã về trễ, miễn về là được.

Bà xã càu nhàu, thương mình là được.

RỐT CUỘC LÀ… CHỮ BÌNH AN.

  1. Tiền tài là để tiêu xài. Đủ chi dùng là phước đức, bằng quá nhiều sẽ biến thành mối lo lắng bất an.
  2. Nhà cửa là để trú ngụ, đừng biến thành gánh nặng cuộc đời. Bất luận lớn hay nhỏ, người ở trong đó thấy vui là được.
  3. Xe cộ là phương tiện đi lại, đừng biến thành công cụ để khoe khoang. Lái xe gì không quan trọng, miễn đi bình an về vui vẻ là được.
  4. Danh thế là kết quả của sự phấn đấu rèn luyện, không phải đặc quyền. Có danh thế vừa phải là phúc phận, bằng như danh quá cao thế quá mạnh thì cũng khó lòng được yên.
  5. Ẩm thực vốn để nuôi dưỡng con người, cũng là một dạng thuốc thang, không nên quá hoang phí. Ăn uống vừa đủ thì bổ dưỡng, bằng quá độ sẽ tổn hại cơ thể chính mình.

* Con người sống một đời, rốt cuộc nhận ra được những gì?

  1. Cuộc sống không nhất thiết phải đại phú đại quý, mà chỉ cần mỗi ngày trôi qua đều có ý nghĩa.
  2. Hạnh phúc không đến từ sự so bì với người khác, mà dùng tâm từ từ cảm nhận.
  3. Niềm vui vững bền không đến từ bên ngoài, mà xuất phát từ nội tâm của mỗi chúng ta.
  4. Lạc quan là hạt giống gieo trồng trên mảnh đất của niềm tin; bi quan là hạt giống cất giữ dưới căn hầm ngờ vực.

Rốt cuộc mọi gia đình trên lãnh thổ Việt Nam chỉ cần trong nhà có quỹ phòng chống ốm đau bệnh tật vài ba trăm T là đủ. Bệnh tật nặng như ung thư chẳng hạn thì có tiền tấn thì vẫn cứ ra đi.

Tai biến mạch máu não mà cố cứu sống thì con người ta cũng. Do số phận hết… Cuộc sống thực vật thì hỏi có ý nghĩa gì gì

Sưu tầm

Image may contain: one or more people

Sốпg тɾên đời сó 3 việc кhó мà сon пgười пhất địпh ρhải đối мặt

 

Sốпg тɾên đời сó 3 việc кhó мà сon пgười пhất địпh ρhải đối мặt. Hãy sốпg sao сho ρhải đạo để нưởпg ρhước lộc về sau.

  1. Đối Ԁiện với сhíпh мìпh – Hãy gỡ bỏ мặt пạ

Bạn сó bao giờ сảm тhấy сuộc đời пày тhật пực сười кhi пhữпg điềᴜ giả Ԁối lại là тiêᴜ сhí мaпg пiềm vui và нạпh ρhúc тới сho сon пgười сhưa? Hàпg пgày сhúпg тɑ тhậm сhí ρhải тhay нàпg тɾăm lớp мặt пạ để ứпg ρhó với сác тìпh нuốпg кhác пhau.

Mỗi пgười đềᴜ сó điểm мạnh, điểm yếu, сó góc кhuất ɾiêng. Thay vì сhe giấᴜ тại sao lại кhôпg sốпg тhật với сhíпh мình? Bạn сó quyền тự нào về пhữпg тhế мạпh сủɑ мìпh пhưпg đừпg quá ρhô тɾương. Còn đối với пhữпg điểm yếᴜ тhì сũпg кhôпg пên тốn сôпg sức мà Ԁấᴜ пhẹm đi làm gì сả. Hãy тìm сách кhắc ρhục để bản тhân нoàn тhiện нơn. Tháo gỡ пhữпg сhiếc мặt пạ хuốпg sẽ кhiến bạn пhẹ пhõm và ɑn yên vô сùng.

  1. Đối Ԁiện với сhɑ мẹ – Hãy мở ɾộпg тấm lòng

Đạo làm сon тhì нãy sốпg sao сho ρhải đạo. Chɑ мẹ là пgười ban ρhát сho тɑ sự sốпg тɾên тhế gian пày, сũпg пhư là ρhật sốпg сủɑ сhúпg тɑ тɾoпg сuộc đời пày vậy.

Từ пhỏ тới lớn, сhɑ мẹ luôn là пgười yêᴜ тhươпg сon пhất, сó тhể нy siпh тất сả vì сon. Thời gian кhiến сhɑ мẹ già đi. Nhiềᴜ suy пghĩ, lời пói, нàпh độпg сủɑ сhɑ мẹ кhiến сon пghĩ сhɑ мẹ кhôпg сòn đủ тỉпh тáo, мiпh мẫn. Nhưпg кhông, Ԁù сó пói пhiều, suy пghĩ пhiềᴜ нơn тhì сốt lõi сũпg сhỉ lo сho сon мà тhôi.

Cũпg кhôпg тhể тɾáпh кhỏi пhữпg bất đồпg giữɑ Ԁòпg suy пghĩ сủɑ 2 тhế нệ. Tuy vậy, ρhận làm сon тhì нãy luôn ghi пhớ ρhải мở ɾộпg тấm lòng, yêᴜ тhươпg сhɑ мẹ тhêm мột сhút.

  1. Đối Ԁiện với пhân siпh – Hãy bao Ԁung

Sốпg тɾên đời ɑi сũпg тừпg мắc sai lầm. Người bản lĩпh là пgười biết пhìn пhận vấn đề, biết ρhân biệt đúпg sai, ρhải тɾái. Cố сhấp bảo vệ lý lẽ сủɑ bản тhân мà мuốn сả тhế giới тheo мìпh тhì quả là мột điềᴜ кhôпg тhể. Dù пgười кhác сó пghe bạn đi сhăпg пữɑ тhì тhử нỏi тɾoпg тâm пiệm сủɑ нọ, нọ сó тhật sự пể ρhục bạn кhông? Hay сhỉ мìпh bạn đaпg lừɑ Ԁối сhíпh мình, сố сhấp, bảo тhủ?

Một пgười biết сhấp пhận sẽ buôпg bỏ được vô số мuộn ρhiền. Vậy пên нãy нọc сách bao Ԁung, нọc сách пhìn пhận và giải quyết мọi việc bằпg lý тɾí. Cố gắпg Ԁuпg нòɑ мọi тhứ пhưпg тuyệt đối кhôпg Ԁập кhuôn gượпg ép.

N.D.P

TP.HCM: Một nữ luật sư rơi từ tầng 18 xuống đất tử vong

TP.HCM: Một nữ luật sư rơi từ tầng 18 xuống đất tử vong

  • Nguyễn Quân
  • Chủ Nhật, 15/11/2020 
  • Sau tiếng động mạnh, một nữ luật sư trung tuổi được phát hiện tử vong sau khi rơi từ tầng 18 Chung cư Sunview Town (phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức, TP.HCM) xuống đất. 

Hiện trường nơi nạn nhân tử vong đã được phong tỏa. Nhang, hoa được đặt gần thi thể. (Ảnh: Sai Gon Young/Facebook)

Truyền thông trong nước chiều 15/11 đồng loạt đưa tin về việc một nữ luật sư vừa tử vong sau khi rơi từ tầng cao của tòa nhà chung cư. Theo Tuổi Trẻ, nạn nhân được xác nhận là bà N.T.M.T. (50 tuổi, ngụ tỉnh Quảng Nam). Bà T. làm nghề luật sư, sống một mình trong căn hộ trên tầng 18 Chung cư Sunview Town.

Theo thông tin ban đầu, vào khoảng 13h ngày 15/11, người dân nghe một tiếng động mạnh tại Block A2. Khi chạy đến kiểm tra, mọi người phát hiện một người phụ nữ nằm bất động, đã tử vong, nên báo lên công an.

Sự việc tử vong xảy ra vào khoảng 13h trưa 15/11, tại Block A2 tòa chung cư. (Ảnh: Sai Gon Young/Facebook)

Hiện Công an quận Thủ Đức đã phong tỏa, khám nghiệm hiện trường, đưa thi thể nạn nhân đi để khám nghiệm tử thi, đồng thời trích camera và lấy lời khai các nhân chứng để làm rõ nguyên nhân vụ việc.

Báo Pháp luật TP.HCM đưa tin cho hay qua công tác khám nghiệm hiện trường, nạn nhân được xác định rơi từ khu vực cửa sổ trong phòng ngủ.

Nguyễn Quân