NGƯỜI ĐỒNG TÂM

NGƯỜI ĐỒNG TÂM

Ngay tối 14/9/2020, rất đông những người dân ở Đồng Tâm đã đón người thân bịt bắt, bị giam, bị tra khảo hơn 8 tháng trở về thôn Hoành, trước tiên là họ ra thắp hương cho ông Kình. Rất đông người khóc thương bên mộ ông.

Cũng như năm 2017, ông nằm trên giường trở về với cái chân gãy, dân Đồng Tâm đón ông trong sự vui mừng và chật kín người.

Ông là cường hào ác bá ư? Người dân chân chất thật thà chắc hẳn không có tình cảm sai bao giờ.

Đạo đức Hồ Chí Minh: Từ Cát Hanh Long tới Lê Đình Kình.

Than Ngoc Pham

Đạo đức Hồ Chí Minh: Từ Cát Hanh Long tới Lê Đình Kình.

Khi nói tới cái chết của ông Lê Đình Kình nhiều người liên tục nhắc tới những đóng góp mà ông Lê Đình Kình đã bỏ ra suốt cuộc đời, hay đúng hơn là 58 năm tuổi đảng. Cái chết của ông dễ làm người ta liên tưởng tới một cái chết khác cách đây gần 70 năm khi cuộc Cải cách ruộng đất bắt đầu thì bà Nguyễn Thị Năm, tức bà Cát Hanh Long là người đầu tiên bị đấu tố và tử hình.

Ông Kình và bà Năm giống nhau ở điểm: Ông Kình bỏ ra gần 60 năm phục vụ cho Đảng, tức bỏ công sức cả đời ra cho tổ chức mà ông theo đuổi. Bà Năm bỏ gần hết cơ nghiệp gia đình ra để ủng hộ Việt Minh, tiền thân của Đảng hiện nay. Với số vàng và tài sản đóng góp kể cả bao che cho những cán bộ Việt Minh sau này giữ những cương vị quan trọng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh…..bà Nguyễn Thị Năm được xem là có công với cách mạng nhưng cái công đó bị chính ông Hồ Chí Minh khước từ. Ông Kình cũng bị khước từ những đóng góp suốt đời để nhận hậu quả là cái chết giữa đêm khuya.

Ông Hồ Chí Minh của quá khứ và ông Nguyễn Phú Trọng của hiện tại có khác gì nhau? Bởi một điều chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng phải được báo cáo xin chỉ thị trước khi hành quân hạ sát ông Kình, Thế nhưng không có văn bản nào có chữ ký của ông Trọng giống như ông Hồ Chí Minh không bao giờ ký vào bản án bà Nguyễn Thị Năm. Hai cái chết đều không có chữ ký của cấp cao nhất nước nói lên sự phủi tay trước trách nhiệm cần có, vậy thì có đạo đức không?

Lịch sử luôn lập lại nhưng lần này có lẽ là lần sau cùng một chính quyền luôn luôn chiến thắng dân sẽ khó mà ăn ngon ngủ yên như gần 70 năm trước bởi giờ đây người dân đã kịp trang bị cho mình kiến thức thật sự từ mạng lưới toàn cầu, họ không còn dễ dàng cả tin vào những người đầy tớ mà chất phản phúc lúc nào cũng lộ ra trên những chiếc khăn tay chậm nước mắt sau khi giết chủ.

Canhco/RFA

Riley Galang

Câu chuyện Đồng Tâm: Đúng, sai? Có cần thiết phải xử lý như vậy không?

Chính quyền đúng hay người dân đúng trong việc giành chủ quyền vài chục hecta đất ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội? Thật sự tôi cũng không tỏ tường. Bởi để rõ ai đúng ai sai phải có một trọng tài phân xử, dựa trên tài liệu, pháp luật thanh minh. Bên đại diện cho nhà nước là công an, quân đội, tư pháp, chánh quyền. Bên đại diện cho người dân Đồng Tâm là các luật sư, họ mới được đọc hồ sơ, am hiểu luật pháp. Hai bên phải tranh luận sòng phẳng để đến được kết luận bên nào đúng, bên nào sai. Ở đây, tiếng nói chỉ được nghe từ phía chính quyền. Còn phía luật sư thì không được tranh luận. Vậy sao hiểu được ai đúng ai sai? Biểu rằng, mấy chục hộ dân ĐT đúng thì e quá cảm tính. Biểu rằng, chính quyền nói chính quyền đúng, phải nghe, thì quá độc tài!…

Thôi thì cứ cho là dân sai, và đặc biệt là cụ ông đảng viên cọng sản trên 80 tuổi, người cầm đầu vụ tranh chấp, là sai. Thì việc bắt cụ, đánh gãy chân là đúng hay sao? Và việc đưa công an súng ống đầy đủ, rạng sáng 09/1/20 đồng loạt tấn công nhà ông Kình, bắn chết ông và vì vậy mà 3 cậu sĩ quan công an “sụp hầm” chết là có cần thiết hay không?

Cứ cho là dân ĐT sai, họ đã lấn chiếm trái phép đất quân sự ở đồng Sênh. Họ đã xây dựng nhà ở trái phép trên đất đó. Thì, việc sai trái này chắc đã diễn ra từ rất lâu rồi. Cụ thể là họ đã mấy đời sinh ra lớn lên từ đây. Mà cái sai đó nếu đã không được chính quyền “hợp thức hoá” thì họ đâu có ăn ở bình yên trên đất đó được đã bấy lâu nay. Vậy cái sai là bởi chính quyền. Chính quyền những năm nào thì cũng là chính quyền của nước CHXHCNVN, cũng do một đảng CS lãnh đạo thôi mà. Vậy đảng cũng có sai chứ đâu mỗi dân sai?…

Và trong hiến pháp “đất đai là sở hữu toàn dân”, thì dân có “vặt” một ít đất xây nhà cày ruộng thì cũng giống như bánh trái trong nhà là để các con, rủi có thằng nào “ăn vụng” vài cái bánh thì hắn cũng lỡ nuốt vào bụng rồi, móc họng, moi bụng ra cũng chẳng để làm gì, sao không phạt con bằng cách khác, như sẽ không cho con ăn thêm chè, thêm trái???

Chính quyền có trong tay 362 ngàn ki lô mét vuông đất ( là tôi được học thuộc lòng từ lớp tiểu học, bây giờ còn bao nhiêu tôi không biết). Nay muốn giao vài trăm hecta đất cho công ty quốc phòng làm nhà máy, thì trấu cha chỗ, cần chi phải đến Đồng Tâm. Và nếu cần thiết phải đến ĐT thì “hẹm” đi vài ngàn mét vuông trong cả trăm hecta thì cũng chả “bỏ bèn” gì, chẳng ảnh hưởng gì đến dây chuyền, công nghệ sản xuất…Có cần thiết phải ngay lập tức lập lại trật tự nghiêm minh bằng cả một lực lượng võ trang an ninh hùng hậu của chính quyền như trong thời chiến???

Sao không khoanh vùng lại, tạm thời để đó. Phần xây thì cứ xây. Phần đất tranh chấp thì chỉ đạo cho chính quyền địa phương. Tuyệt đối không được mua bán, đổi cho. Không cấp phép xây dựng trên đó….Sống trên miếng đất mà biết rằng đang bị “bất hợp pháp”, không mở mang, bán mua được, sở hữu mà như vô sở hữu, thì đến hết đời con ông Kình, họ cũng chán mà dọn đi nơi khác, cần gì phải “đánh úp”, tấn công?…

Rồi bắt bớ, giam cầm 29 người dân, rồi đưa ra toà với những khuôn mặt sứt sẹo, ánh mắt thảng thốt hoảng sợ, những hình hài người dân xiêu vẹo…, phỏng được lợi ích gì. Rồi kết án tử hình! Bao nhiêu quan tham đã ăn không biết bao nhiêu hecta đất, hại không biết bao gia đình, để họ sống mà như chết, tham ô cả ngàn tỷ đồng, đã biết, sao không bắt, không nhốt, không tử hình. Giết hai người con cụ Kình, liệu có đáng cho sự nghiệp dài lâu của một đảng mà ông Hồ hằng mong ước là được sống mãi trong lòng dân???

Tối 15/9, mở ti vi thấy tin toà Đồng Tâm, chừng như cô phát thanh viên cũng chẳng đặng đừng phải thông báo tin trên, khuôn mặt cô cũng thoảng một nét buồn. Và lòng tôi cũng nghe quặn thắt!

Ôi đất đai, nhà cửa. Con giết cha, anh giết em, vợ giết chồng…, quá khổ đau!. Và bây chừ trên thanh thiên bạch nhật. Chính quyền giết thêm hai người nữa cho đủ 3, để trả đúng mối thù 3 người công an đã chết. Buồn thay!…

Quyền lực trong tay. Có biết bao nhiêu cách để xử lý hay hơn. Có cần thiết phải mở màn và kết thúc vụ tranh chấp đất đai Đồng Tâm theo cái cách đã làm này không?

16.9.20

Nguyễn Quang Chơn

 Người dân phản ứng thế nào đối với bản án đối với 29 người dân Đồng Tâm?

 

 

 Người dân phản ứng thế nào đối với bản án đối với 29 người dân Đồng Tâm?

“Tôi bảo cả đảng Cộng sản này nó điếc và nó mù hết rồi! Bởi vì nó điếc và nó mù cho nên là nó chỉ áp đặt ý muốn của nó mà thôi, và như thế đó là một bọn hết sức tàn bạo, vô nhân đạo, phản dân.”

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà bất đồng chính kiến từ Hà Nội phản ứng như thế sau khi biết bản án mà tòa án Hà Nội tuyên.

Chị Nguyễn Thị Duyên, cháu dâu ông Lê Đình Kình bày tỏ suy nghĩ cho biết, chị không quá bất ngờ trước bản án và sẽ tiếp tục gửi đơn tranh đấu cho những người dân Đồng Tâm.

“Thật ra em cũng không bất ngờ lắm vì chuẩn bị tinh thần trước biết chắc chắn rằng họ sẽ giữ nguyên bản án.

Các bước tiếp theo sẽ phải làm dần dần thôi chứ không thể nào thay đổi cục diện hay tâm trí của họ rồi. Chắc chắn họ sẽ ép người dân Đồng Tâm chịu cảnh ngục tù rất là lâu.”

Luật sư Nguyễn Văn Miếng, người bào chữa cho những người dân Đồng Tâm chiều ngày 14-9 nhận xét về các bản án như sau:

“Tôi không biết phải nhận xét như thế nào nhưng mà bây giờ hôm ở tòa tôi cũng đã nói nói rồi, trong vụ án này đã có 4 người chết rồi cần phải điều tra xem xét lại 4 cái chết đó.

Chưa có đủ căn cứ 3 người đó chết là do ông Công, ông Chức và những người khác.

Bây giờ nếu chúng ta thêm hai án tử hình và một án chung thân nữa thì tôi cho rằng đó là một bản án không tiếp tục thuyết phục!”

Nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Trường Sơn viết trên Facebook cá nhân:

“Theo luật sư Luân Lê thì bà Nối bị tăng hình phạt, cụ thể là viện kiểm sát đề nghị mức 4-5 năm tù, nhưng toà xử bà 6 năm tù.

Đây rõ ràng là hành động trả thù đối với những bài phát biểu tuy ngắn nhưng vô cùng chí lý và lay động lòng người của bà Nối trong những ngày diễn ra phiên xử.

Chúng ta đang bị cai trị bởi một chế độ vô nhân tính!”

Bà Bùi Thị Nối, con nuôi của ông Lê Đình Kình trong phiên tòa đã leo lên ghế, chất vấn Hội đồng xét xử, nhắc lại vụ việc hồi tháng 4-2017 và hỏi tại sao không bắt ông Kình một cách đàng hoàng, có luật mà sao không xài luật.

Bạn nghĩ sao?

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

 Image may contain: one or more people, text that says 'TTXVN RFA BICAD #Đong Tâm #RFA Người dân phản úng thế nào vê bản án đoi với 29 người Đông Tâm? RFA RFAVietnam rfavietnamese RFAVietnamese DaiAChauTuDo rfa.org/vietnamese'

Mỗi пgày đềᴜ пấᴜ cháo tɾắпg cho vợ, пhiềᴜ пăm sɑᴜ chồпg mới пhậп ɾɑ sự thật cɑy mắt

Mỗi пgày đềᴜ пấᴜ cháo tɾắпg cho vợ, пhiềᴜ пăm sɑᴜ chồпg mới пhậп ɾɑ sự thật cɑy mắt

Hạпh ρhúc là khi bạп khóc có пgười xót xɑ, khi bạп mệt có пgười để tựɑ vɑi. Hơп пữɑ, hạпh ρhúc là có một пgười hiểᴜ mìпh, yêᴜ mìпh, khôпg cầп biết пgười đó có bɑo пhiêᴜ пhưпg vẫп lᴜôп dàпh cho bạп пhữпg thứ tốt пhất, пhiềᴜ пhất có thể.

Câu chuyện của người chồng ngày nào cũng nấu cháo trắng cho vợ…

Gạo là gạo nếp, nồi là nồi nung từ đất sét, bếp là bếp than. Mỗi ngày, cứ 4h20’ sáng là anh trở dậy, chuẩn bị nhóm bếp, đổ nước vào nồi, vo đãi lại gạo đã được ngâm sẵn trong nước từ trước. Đợi nước sôi, anh cho gạo vào nồi, đun to lửa 10 phút rồi để lửa liu riu. Nước trong nồi thỉnh thoảng lại trào ra, anh đứng cạnh khom lưng, dùng muôi quấy nhẹ…

30 phút sau, anh một tay bưng bát cháo nóng hổi, một tay bưng đĩa rau xào thái chỉ thơm phức vào phòng ngủ, gọi cô dậy. Cô xoay người lại, lẩm bẩm câu gì đó rồi lại quay vào ngủ tiếp. Anh không nỡ gọi tiếp.

Anh nhìn đồng hồ rồi lại nhìn cô, rồi lại nhìn đồng hồ. Cô đột nhiên đang nằm liền bật dậy như lò xo nhìn đồng hồ, vội vã mặc quần áo rồi ra khỏi giường, trách móc: “Muộn mất rồi, sao anh không gọi em dậy?” Anh lại đưa bát cháo về phía trước: “Không phải vội, vẫn còn thời gian, em cứ ăn hết bát cháo này trước đi đã.”

Cháo chỉ có gạo nấu thành, không cho thêm bất cứ thứ gì. Những bát cháo như thế, cô đã ăn suốt 5 năm nay. Khi anh và cô kết hôn, nhà không có tiền để tổ chức tiệc mừng, hai người về ở với nhau, thế là thành một nhà. Đêm tân hôn, anh mang một bát cháo trắng cho vợ và nói: “Dạ dày em không tốt, ăn nhiều cháo trắng một chút, có lợi cho dạ dày.”

Kỳ thực, bát cháo trắng thanh đạm không chỉ làm ấm dạ dày mà còn làm sưởi ấm cả trái tim cô.

Họ cùng làm việc trong một nhà máy, cô là nhân viên ca sáng thường niên, anh là nhân viên ca đêm thường niên. 4h sáng anh hết giờ làm, 5h30 sáng cô đi làm, thời gian họ ở cùng nhau chỉ có hơn một tiếng đồng hồ. Việc đầu tiên khi anh đi làm về là nhóm bếp, nấu cháo. Anh chỉ biết nấu cháo trắng.

Điều kiện kinh tế của họ có lẽ cũng chỉ cho phép anh nấu được cháo trắng mà thôi. Cứ mỗi ngày một bát cháo trắng như thế, anh làm cho nét mặt vợ ngày càng nhuận sắc, lúc nào cũng tươi đẹp như hoa.

Sau này, tình hình kinh tế của nhà máy không được tốt, anh nghỉ việc nhưng sống thì vẫn phải sống. Anh rút tiền tiết kiệm, cô bán chiếc nhẫn mà mẹ cho khi cưới, gom góp lại mở một tiệm tạp hóa nhỏ bán nồi niêu bát đĩa. Lợi nhuận không đáng là bao nhưng anh vẫn cần mẫn làm việc. Cô tan làm cũng ra phụ anh bán hàng. Những lúc không có khách, hai vợ chồng ngồi cạnh đống đồ, nhìn nhau hạnh phúc.

“Đợi anh có tiền, chúng ta sẽ mở hẳn một chuỗi cửa hàng, ở đâu cũng có.”, anh nói.

Cô nghe vậy liền nói: “Đến lúc đó, em sẽ không đi làm nữa, ngày ngày ở nhà làm đồ ăn ngon cho anh.”

“Cần gì em phải nấu, muốn ăn gì chúng ta cứ ra thẳng nhà hàng thôi”, anh nói.

Tuy nhiên, cô gạt phắt: “Không, em chỉ thích ăn cháo trắng anh nấu…”

Anh liền ôm lấy vai cô, ánh mắt họ nhìn nhau đầy ấm áp và trìu mến. Anh vẫn giữ thói quen cũ, đúng 4h20’ dậy nhóm bếp, vừa nấu cháo vừa nhẩm tính hàng hóa. Có những lúc phân tâm, nồi cháo cạn đến gần đáy nồi; có những lúc mệt quá ngủ gật, cháo tràn hết cả ra ngoài.

Đến một hôm, cô dậy khá sớm, thấy nồi cháo trên bếp đang sôi sùng sục, chuẩn bị trào ra ngoài. Anh đang gục đầu trên gối, ngủ ngon lành. Cô nhẹ nhàng ôm đầu chồng, trong lòng xót xa. Từ đó về sau, cô quyết định không cho anh nấu cháo cho mình nữa. Người đàn ông của cô quả thực đã quá vất vả rồi.

… và thói quen bị quên lãng

Công việc của anh ngày càng thuận lợi, đến đầu năm thứ 7, chuỗi siêu thị của anh đã được mở khắp nơi. Cô cũng đã nghỉ việc, ở nhà chuyên trách làm vợ. Họ đã mua được nhà, bếp cũng được sửa rất đẹp, thứ còn thiếu chỉ là mùi vị của cái bếp than ngày xưa.

Thời gian anh ở nhà ăn cơm càng lúc càng ít, anh bận lắm, có những hôm một buổi tối phải tham dự 3, 4 bữa cơm khách. Ban đầu, cô cũng trách nhưng anh nói: “Chẳng phải là vì gia đình này sao, chẳng phải là muốn em sống tốt hơn một chút sao?”

Cô cũng mệt mỏi, dần cũng thành quen. Lâu lắm rồi, cô không ăn cháo trắng do anh nấu. Một hôm, anh đột nhiên được thông báo đi dự đám tang của một người bạn. Lòng anh u sầu, ủ dột. Vài ngày trước còn khỏe mạnh, sao hôm nay đã đi rồi.

Tại nhà tang lễ, nhìn thấy vợ bạn, đó là một người phụ nữ nho nhã xinh đẹp, chỉ một đêm đã tiều tụy vì thương chồng. Cô khóc như chết đi sống lại, luôn miệng nói: “Sau này ai đưa đón em đi làm, ai buộc dây giày cho em…” Bất giác, anh nghĩ đến vợ, nhớ đến những buổi sáng nấu cháo trắng cho cô, nhớ đến cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện khi ngày ngày cô nhận bát cháo trắng từ tay mình.

Dự tang lễ xong, anh lái xe như bay về nhà. Mở cửa, anh thấy cô đang nằm cuộn tròn người trên sofa ngủ quên. Ti vi vẫn mở, rạp chiếu phim trong nhà cũng mở, các loại tạp chí để la liệt trên mặt bàn trà. Anh quỳ xuống cạnh sofa, tay vuốt nhẹ những sợi tóc của vợ.

Nét mặt cô nhợt nhạt quá, trên những nếp nhăn nhỏ hiện rõ sự cô đơn. Anh xót xa, kéo chăn đắp cho vợ, cô chợt tỉnh ngủ. Thấy anh, cô dụi dụi mắt, biết chắc là chồng, cô nở một nụ cười ấm áp rồi vội vã trở dậy: “Anh chưa ăn gì phải không, để em đi nấu.”

Quàng tay ôm lấy cô từ phía sau. Anh nói: “Không, để anh làm, anh sẽ nấu cháo cho em.”

Lúc này, cô im lặng một hồi không nói gì, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra, rơi xuống tay anh. Hôm đó, anh mới nhận ra một sự thật, rằng giờ đây, đã có không biết có bao nhiêu loại cháo được tạo ra nhưng loại nào cũng phải lấy cháo trắng làm cốt. Hạnh phúc gia đình cũng vậy, phải có cái cốt là sự vun vén của cả hai phía vợ và chồng.

Hạnh phúc là gì?

Kỳ thực, hạnh phúc không phải là ăn sung mặc sướng, ăn ngon mặc đẹp, không phải là vinh hoa phú quý, ở nhà lầu đi xe hơi.

Mà hạnh phúc là lúc bạn khóc có người xót xa, khi bạn mệt có người để tựa nhờ. Hạnh phúc là có một người hiểu mình, yêu mình, không cần biết anh ta có bao nhiêu nhưng vẫn luôn dành cho bạn những thứ tốt nhất, nhiều nhất có thể. Hạnh phúc là chỉ cần trong tim người đó có bạn, dù anh ta có phải là người giàu có hay nghèo khó.

Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần vui vẻ là đủ!

Hơn nữa, cảm động thực ra cũng là một dạng hạnh phúc. Trong cuộc sống, mỗi người rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, muốn thu mình lại. Nhưng chỉ cần bạn còn được người khác nghĩ đến, còn có người quan tâm, đó cũng là một niềm vui quá lớn!

Trong mắt nhiều người có lẽ hạnh phúc như thế quá bình thường, nhưng đó có thể lại là niềm mơ ước của rất nhiều người khác…

Lụm trên mạng…

“Các thế lực thù địch trong và ngoài nước vẫn tiếp tục gia tăng các hoạt động chống phá trên nhiều lĩnh vực!”

 “Các thế lực thù địch trong và ngoài nước vẫn tiếp tục gia tăng các hoạt động chống phá trên nhiều lĩnh vực!”

Thượng tướng Lê Quý Vương, Thứ trưởng Bộ Công an phát biểu như thế vào sáng 14-9-2020 trong buổi báo cáo của Chính phủ về công tác đấu tranh phòng chống tội phạm, vi phạm pháp luật thời gian qua.

“Các thế lực thù địch trong và ngoài nước vẫn tiếp tục gia tăng các hoạt động chống phá trên nhiều lĩnh vực.

An ninh nội địa còn tiềm ẩn nhiều nhân tố có thể gây bất ổn; an ninh kinh tế diễn biến phức tạp.

Tình trạng lộ, lọt bí mật nhà nước trên không gian mạng ngày càng nghiêm trọng. Hoạt động nhập cảnh trái phép diễn biến phức tạp.” – Thượng tướng Lê Quý Vương, thứ trưởng Bộ Công an nói và cho biết thêm là tình trạng “chống người thi hành công vụ gia tăng đột biến trong thời gian cao điểm phòng chống dịch COVID-19 và triển khai Nghị định số 100 của Chính phủ quy định xử phạt hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ và đường sắt”.

Chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay coi những người dân lên tiếng về dân chủ, nhân quyền và những người bất đồng chính kiến là “thế lực thù địch” và nhiều lần tuyên bố sẽ “đấu tranh không khoan nhượng”.

Bạn nghĩ sao về phát biểu này?

#RFAVietnamese

Image may contain: 1 person, text

Tòa Hà Nội tuyên 2 án tử hình và 1 án chung thân đối với người dân Đồng Tâm

Tòa Hà Nội tuyên 2 án tử hình và 1 án chung thân đối với người dân Đồng Tâm

Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội vào chiều ngày 14-9-2020 ra phán quyết 2 án tử hình đối với 2 ông Lê Đình Công và Lê Đình Chức, ngoài ra ông Lê Đình Doanh là con của ông Công cũng bị tuyên án tù chung thân trong phiên tòa có nhiều sai sót về mặt tố tụng.

Ba người khác cùng bị cáo buộc tội danh giết người là ông Bùi Viết Hiểu bị tuyên 16 năm tù, ông Nguyễn Quốc Tiến 13 năm tù và ông Nguyễn Văn Tuyển là 12 năm tù giam.

Những người này bị cáo buộc liên quan đến vụ việc đổ xăng nhiều lần vào hố thiêu sống 3 cán bộ công an trong số hơn 3 ngàn quân tấn công vào xã Đồng Tâm rạng sáng 9-1-2020 lấy lý do là để bảo vệ quân đội xây tường rào sân bay Miếu Môn và các mục tiêu quan trọng trong xã.

23 người còn lại bị cáo buộc tội “chống người thi hành công vụ” bị tuyên các mức án từ 15 tháng tù treo đến 6 năm tù giam.

Chị Nguyễn Thị Duyên, cháu dâu ông Lê Đình Kình bày tỏ suy nghĩ sau khi nghe bản án cho biết, chị không quá bất ngờ trước bản án và sẽ tiếp tục gửi đơn tranh đấu cho những người dân Đồng Tâm.

Như chúng tôi đã thông tin, Tòa án Hà Nội mở phiên xét xử sơ thẩm đối với 29 người dân với cáo buộc “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ từ ngày 7-9 đến ngày 10-9-2020.

Chủ tọa phiên tòa, Thẩm phán Trương Việt Toàn từ chối triệu tập Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung (đang bị tạm giam trong vụ án khác), đại diện Bộ Quốc phòng và Công an thành phố Hà Nội. Lý do theo ông này là “không liên quan đến vụ án”.

Mặc dù sau đó, đại diện công an thành phố Hà Nội có mặt, một số nhân chứng như bà Dư Thị Thành, vợ ông Lê Đình Kình không được triệu tập tới tòa.

Có 19 trong 29 bị cáo cho biết bị bức cung, nhục hình trong đó ông Lê Đình Công nói “bị đánh mười ngày như một”.

Khi nói lời sau cùng, có gần 20 người dân có phát biểu gần giống nhau khi cùng xin được hưởng mức án khoan hồng, gửi lời cảm ơn giám thị trại tạm giam giáo dục giúp họ nhận ra lỗi lầm.

Ngay khi vụ việc ngày 9-1-2020 xảy ra, vợ ông Lê Đình Kình và một số nhân sĩ trí thức ở Hà Nội đã gửi đơn tố cáo vụ án giết người xảy ra ở Đồng Tâm đối với ông Lê Đình Kình nhưng không được xem xét do công an Hà Nội cho rằng “nội dung đơn không đúng sự thật”.

#RFAVietnamese #DongTam #VuanDongTam #LeDinhKinh #DongTamVillage

Image may contain: 2 people

Những bông hồng không gai…

Những bông hồng không gai…

Tối qua, gã nghe Lộc Vàng hát, quán nhỏ bên hồ Tây. Trước khi hát, Lộc Vàng nói: ngày mai, 27.3 tròn đúng 50 năm tôi bị bắt giam. Đêm nay là canh hát tưởng nhớ tới cái ngày ấy. Tôi xin hát lại những bài hát mà chính vì nó mà tôi cùng Toán Xồm và một số chàng trai Hà Nội bị còng tay.

Lộc Vàng hát.

Khoan khoan hò ơi

Đường về dương thế xa vời

Khoan khoan hò ơi

Lạnh lùng em đã rời tôi.

Lộc Vàng hát.

Anh mong chờ mùa thu

Trời đất kia ngả màu xanh lơ

Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa

Bên những bông hồng đẹp xinh.

Lộc Vàng hát và khóc:

Tôi xa Hà Nội năm lên 18 khi vừa biết yêu

Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương thành khói bay theo mây chiều.

Và cố nén tiếng nấc: Hà Nội ơi nào biết ra sao bây giờ…

Ngày ấy 27.3.1968 chàng trai vừa qua tuổi 20 tên là Nguyễn Văn Lộc vì mê và yêu những tình ca Hà Nội, một Hà Nội xưa được gọi là nhạc vàng nên gán thành tên Lộc Vàng. Và một cô gái xinh đẹp 16 tuổi tối tối lén chân cầu thang nghe chàng trai ấy hát những tình khúc buồn của chia ly ấy, của khói sương mơ màng ấy đã thầm yêu chàng. Rồi nàng đã chờ đúng 10 năm chàng biền biệt nơi rừng rú trở về để chạy tới ôm chặt chàng,khóc.

Lộc Vàng kể cho nàng nghe, 10 năm tù vì hát những tình khúc của Đoàn Chuẩn, Phạm Duy, Từ Công Phụng, Anh Bằng… khi ra tù, đến ga Lao Cai để lên tàu về Hà Nội, đã như chết đứng khi nghe từ các quán nước, quán cafe phát ầm ĩ chính những bài hát đó.

Đêm hát gọi là kỷ niệm 50 năm ngày bị tù chỉ vài người bạn. Hoa hồng vàng sáu lọ. Sao lại sáu? Lộc là sáu, hay sáu là sáu người bạn trong ban nhạc đàn hát cho nhau lén nghe giữa hai hồi còi báo động của chiến tranh những tình ca… vàng rồi cùng bị tống vào trại giam, rồi đến hôm nay, sáu người bạn ấy đã không còn nữa. Trong đó có chàng lãng tử Toán Xồm tài năng guitar hút hồn bao cô gái Hà Nội phố đài các và xinh đẹp đã trút hơi thở cuối cùng một đêm hè bên vỉa hè…

Thăng Long ơi! Năm tháng vẫn trôi theo dòng đời…

Lộc Vàng đã hát tiễn đưa Toán Xồm câu ca ấy.

Gã ngồi lặng nghe Lộc Vàng kể trong nước mắt về Mai, cô gái đã mê tiếng hát của Lộc Vàng để rồi 10 năm chờ đợi. Để rồi gánh bao cơ cực làm vợ một tên từng đi tù.

Mai là diễn viên chính, trẻ, tài năng của Đoàn Tuồng Bắc Trung ương, chỉ vì câu nói của vị trưởng đoàn: Em đang rất nhiều triển vọng, tại sao lại dính vào một tên tù phản động như thế? Mai đã nói: hát những bài tình ca sao lại là phản động?! Nói xong, Mai bỏ đoàn, bỏ danh hiệu nghệ sĩ nhà nước để ra vỉa hè bán đậu phụ.

Lộc Vàng kể: Sân khấu ca nhạc của nghệ sĩ Khắc Huề mời tôi hát. Tôi bảo tôi chỉ biết hát dòng nhạc vàng. Khắc Huề bảo, thì ông cứ hát nhạc vàng. Tôi đi hát, Mai ôm con đi theo. Tôi bảo em theo làm gì? Mai bảo, em sợ, anh lại bị bắt, em còn biết chỗ mà tìm anh.

Lộc Vàng kể:

Thế mà Mai nỡ bỏ tôi mà đi. Mai bệnh, biết khó qua khỏi, đêm trước khi ra đi, Mai bảo tôi: Anh hát cho em nghe đi. Tôi muốn hát một bài thật vui, nhưng tôi chả biết hát bài nào vui cả. Mai bảo, anh hát “Niệm khúc cuối” của Ngô Thuỵ Miên đi!

Tôi hát:

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời

Dù cho mây bay, cho bão tố kéo qua đây

Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy

Có lá buồn gầy, tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em…

Gã cầm một bông hồng vàng bước lên sân khấu tặng cho Lộc Vàng khi Lộc Vàng hát lại bài hát ấy, bài hát mà ông đã hát tiễn biệt người con gái Hà Nội ông yêu thương nhất…

Khi gã bước xuống, nói với nhà nhiếp ảnh Nguyễn Đình Toán, người chụp được những tấm hình Lộc Vàng đi tìm Toán Xồm để mời bạn điếu thuốc trước khi Toán Xồm chết trên hè phố Hà Nội : Hồng không có gai ông ạ.

Nguyễn Đình Toán bảo: Hồng do chính Lộc Vàng mua, đêm hát nào cũng vậy cắm vào sáu bình và trước khi cắm Lộc Vàng đã tỉ mẩn cắt từng chiếc gai …

Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. (Hc 28:7)

Chúc bạn và gia đình ngày Chúa Nhật bình an và hạnh phúc nhé. Hãy cầu nguyện cho nhau.

Cha Vương

CN: 13/09/20

TIN MỪNG: Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. (Hc 28:7)

SUY NIỆM: Thánh Augustinô đã từng nói, “Hãy tha thứ thì bạn sẽ được thứ tha. Hãy cho đi thì bạn sẽ lãnh nhận. Đây là đôi cánh của việc cầu nguyện nó sẽ giúp bạn bay đến Chúa.” Đã là con người thì dù có thánh thiện đến đâu cũng không tránh khỏi những khuyết điểm, dù có ác đến đâu cũng có những điểm tốt, nếu bạn nhìn thật kỹ. Cuộc sống là một đồng tiền có hai mặt, thiện và ác, tốt và xấu, bạn không thể nào tránh khỏi những xích mích là tổn thương đến nhau. Bạn phải là gì khi bạn bị tổn thương? Ôm ấp oán thù là con người, tha thứ là một sự lựa chọn—bạn ôm ấp oán thù hay chọn tha thứ? Là một người Ki-tô hữu Công Giáo, sống theo các giới răn của Chúa không phải là một điều dễ, nhưng nếu bạn bày tỏ lòng thương xót và tha thứ cho người khác trong mọi hoàn cảnh, mọi tình huống, thì bạn cũng được Thiên Chúa đảm bảo cho bạn những điều đó. “Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em.” (Mt 7:2) Khi bạn chủ động chọn tha thứ là bạn đã thực sự cho đi, cho đi để được tự do, được bình an. Nếu như bạn nhường chỗ cho những oán hờn thì bạn sẽ bị nô lệ của sự oán hờn đó. Chúa không muốn bạn làm như vậy đâu. Thánh Phao-lô nói, “Chúa là Thần Khí, và ở đâu có Thần Khí của Chúa, thì ở đó có tự do. Tất cả chúng ta, mặt không che màn, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương; như vậy, chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên rực rỡ hơn, như do bởi tác động của Chúa là Thần Khí. (2 Cr 3:17-18)

LẮNG NGHE: Thầy không bảo là [phải tha thứ] đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. (Mt 18:22)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin ban cho con đôi cánh biết bay để con bay đến Chúa, cái cánh của “tha thứ”, cái cánh của “cho đi” và xin cho con niềm tin vững mạnh vào lòng khoan dung của Chúa, để con dám đến với Chúa mỗi khi yếu đuối lỗi lầm.

THỰC HÀNH: Ai là người mà bạn đang giận hờn và thù oán? Xin bạn hãy tìm ra một điểm tốt nơi họ và dâng lên Chúa lời nguyện xin ơn tha thứ.

httpv://www.youtube.com/watch?v=Yvm-NjQd3s8&feature=youtu.be&fbclid=IwAR2nv8dhPVxQPA61vZTc-V2sz1pWDtjZK-h_4J5-urnse5XiB77nS0P9aw4

Thánh Ca Hiền Thục | Hãy Thứ Tha

BÀ DƯ THỊ THÀNH: “TÔI SẴN SÀNG NHẢY XUỐNG HỐ CHO THÍ NGHIỆM ĐỐT XĂNG”

0:10 / 1:21

BÀ DƯ THỊ THÀNH: “TÔI SẴN SÀNG NHẢY XUỐNG HỐ CHO THÍ NGHIỆM ĐỐT XĂNG”

Gia đình bà Dư Thị Thành gửi đến Luật Khoa nguyện vọng của họ đối với phiên toà xét xử 29 bị cáo trong vụ án Đồng Tâm, dự kiến tuyên án vào ngày mai, thứ Hai, 14/9/2020. Đoạn clip do chị Nguyễn Thị Duyên ( Duyên Nguyễn

), cháu dâu của bà Thành, quay tại gia đình vào sáng hôm nay, ngày 13/9/2020.

Bà Thành khẩn thiết nói:

“Tôi là Dư Thị Thành, vợ của ông Lê Đình Kình, một công dân bị giết hại trong đêm 9/1 bởi lực lượng cảnh sát cơ động Hà Nội. Tôi có một nguyện vọng cần nhà nước nhanh chóng thực hiện.

Đề nghị nhà nước cho thực nghiệm hiện trường vụ án. Tôi sẵn sàng nhảy xuống hố cho thí nghiệm đốt xăng. Tôi khẳng định không có người chết cháy thành than dưới hố như cáo trạng vu cáo.

Đề nghị khởi tố lực lượng công an, cơ động đã vào nhà giết chồng tôi là ông Lê Đình Kình. Yêu cầu thẩm phán không kết tội giết người đối với Lê Đình Công, Lê Đình Chức và những người dân Đồng Tâm vô tội.

Lời cuối cùng tôi mong muốn Quốc hội Việt Nam, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các đại sứ quán và các luật sư hãy lên tiếng bảo vệ những người dân Đồng Tâm đang bị kết án nặng nề, đang cận kề với cái chết oan sai.”

____

Nguồn: Luật Khoa Tạp Chí

Hình ảnh sinh động mô tả kết quả cuộc “Cách mạng XHCN”

Hình ảnh sinh động mô tả kết quả cuộc “Cách mạng XHCN” là:

– Biến Bắc Triều Tiên từ miền giàu hơn Nam Triều Tiên thành quốc gia nghèo hơn Nam Triều Tiên 30 lần.

– Biến Cuba từ nước giàu nhất Mỹ La Tinh thành nước nghèo nhất châu lục này.

– Biến Venezuela là nước nằm trên các mỏ dầu lớn nhất địa cầu thành nước phân phối từng can xăng dầu, được “nước bạn” Iran cứu trợ tàu dầu hàng tháng.

– …

Vậy mà tới giờ vẫn còn rất nhiều nhà lí luận chưa sáng mắt ra, muốn ôm cái thây ma này bằng mọi giá. Lạ!

– Trần Quốc Quân

CÂU CHUYỆN HỘI NHẬP

No photo description available.

 CÂU CHUYỆN HỘI NHẬP

Đỗ Ngà

Một doanh nhân đi công tác ở nước ngoài, anh ta mua một đôi giày Nike rất thời trang và cũng rất chất lượng có giá 200 Euro tại Châu Âu, về nhà xem lại bên trong có ghi “made in Vietnam”. Nike là là một công ty của Mỹ, nhưng không bao giờ Nike có dòng chữ “made in USA”, vì sao? Vì thực chất công sản xuất cần cơ bắp nhiều chất xám ít thì gần như không một công ty đa quốc gia nào đặt xưởng sản xuất tại những đất nước có giàu có cả.

Thực ra để có được đôi Nike vừa chất lượng vừa thời trang thì không phải chỉ sản xuất là đủ mà nó có cả quá trình thai nghén lâu dài. Với một công ty đa quốc gia có doanh thu hàng năm lên đến 28 tỷ đô thì không thể có chuyện chỉ mua vật liệu về sản xuất như nhưng anh thợ giày là xong, mà nó phải đi từng bước mà mỗi bước trong đó đòi hỏi nguồn nhân lực lớn và và chất xám đạt yêu cầu. Để đôi giày Nike đến được tay người tiêu dùng thì nó phải trải qua nhiều công đoạn gồm: 1. Nghiên cứu và Phát triển (R&D); 2. Thiết kế; 3. Mua sắm nguyên liệu; 4. Lắp ráp và sản xuất; 5. Vận chuyển; 6. Phân phối; 7. Marketing. Tất cả những công đoạn này kết nối lại, người ta gọi là chuỗi giá trị. Mà nếu những công đoạn này được thực hiện tại những quốc gia khác nhau thì người ta gọi nó là “chuỗi giá trị toàn cầu”.

Theo quan điểm của ông Stan Shih nhà đồng sáng lập kiêm chủ tịch danh dự hãng máy tính Acer thì mỗi công đoạn của chuỗi cung ứng này làm ra giá trị gia tăng khác nhau. Bắt đầu là công đoạn Nghiên Cứu và Phát triển sanh lợi rất cao, sau đó những công đoạn tiếp theo sinh lợi ít dần, đến công đoạn lắp ráp và sản xuất là sinh lợi ít nhất. Rồi sau đó đến công đoạn vận chuyển sinh lợi nhiều hơn và cuối cùng là Marketing sinh lợi rất cao. Ông ta đưa ra một đồ thị hình vòng cung lõm có hình dáng như y hệt cái miệng của khuôn mặt cười nên người ta gọi nó là “Lý thuyết đường cong nụ cười” (smiling curve theory). Ở đáy của đường cong ấy chính là công đoạn “Lắp ráp và sản xuất”, công đoạn dùng nhiều cơ bắp, ít chất xám nên phần giá trị gia tăng nó làm ra cũng thấp nhất. Ở các công ty đa quốc gia, những nước tiến bộ sẽ đảm nhiệm khâu: Nghiên cứu và Phát triển, thiết kế, mua sắm nguyên liệu, vận chuyển, phân phối, và marketing. Còn công đoạn sản xuất và lắp ráp quẳng qua các nước nghèo.

Quay trở lại chuyện đôi giày Nike 200 EURO, thì Việt Nam chỉ kiếm được 2/200 EURO giá trị đôi giày mà thôi. Người ta ước tính rằng, công đoạn sản xuất và lắp ráp kiếm được chưa tơi 1% giá trị sản phẩm. Nó chính là đáy của chuỗi giá trị. Cho nên, một đất nước mà cứ mãi dậm chân tại chỗ công tác gia công lắp ráp thì chúng ta phải hiểu, đất nước đó không hề phát triển hơn so với mặt bằng chung của thế giới (chú ý là không phát triển so với mặt bằng chung thế giới chứ không phải là không phát triển hơn so với chính nó trước đó).

Nike là hãng giày thể thao của Mỹ, nhưng có một điều lạ là giày Nike chưa bao giờ được sản xuất tại Mỹ. Vào giữa thập niên 60, giày Nike được sản xuất ở Nhật, nhưng sau vài năm người Nhật không làm công đoạn sản xuất cho Nike nữa vì thế Nike chuyển sang Hàn Quốc và Đài Loan. Rồi cũng chỉ sau chưa tới một thập kỷ, vị thế này được chuyển sang cho Malaysia, rồi Thái Lan và Indonessia, và tiếp đó là dừng chân ở Việt Nam. Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Công đoạn thu được giá trị thấp nhất trong trong chuỗi cung ứng cứ dịch chuyển từ quốc gia này sang quốc gia khác, điều này cho thấy những quốc gia này phát triển lên bậc cao hơn nên họ đã chối bỏ công đoạn gia công lắp ráp có giá trị gia tăng rẻ mạt. Còn Việt Nam thì đã gần 3 thập niên, chỉ dậm chân tại chỗ như vậy thì chúng ta nghĩ sao? Từ đó chúng ta thấy chính sách phát triển nguồn nhân lực của chính quyền CS có vấn đề.

Ngành công nghiệp ô tô Việt Nam bắt đầu từ những năm 90 của thế kỷ trước, và qua nhiều thập kỷ rồi nhưng ngành công nghiệp nghiệp này cũng chỉ dẫm chân tại chỗ ở khâu lắp ráp-khâu làm ra giá trị thấp nhất trong chuỗi giá trị toàn cầu. Và thê thảm đến mức, một số nhà máy lắp ráp của các thương hiệu lớn sau đó cũng chuyển sang nhập xe nguyên chiếc thay vì lắp ráp tại Việt Nam. Và mới đây, thì một số nhà máy bắt đầu lắp ráp trở lại. Nghĩa là nội chuyện đảm nhận khâu đơn giản nhất trong chuỗi giá trị toàn cầu mà Việt Nam vẫn trầy trật lúc làm được lúc thì không thì điều đó đủ biết chất lượng nguồn nhân lực của Việt Nam như thế nào?!

Ngành công nghiệp phụ trợ rất quan trọng, nếu các doanh nghiệp trong nước xây dựng được thì chắc chắn, chính họ sẽ có cơ hội tham gia vào công đoạn Nghiên Cứu và Phát Triển, Thiết kế và mua sắm nguyên liệu để nâng cao chất lượng nền kinh tế đất nước. Thế nhưng bao năm nay, nhiều nhà sản xuất ô tô nước ngoài vẫn không nhận được những nhà cung cấp phụ kiện thuần Việt đạt tiêu chuẩn của họ. Để tình trạng này diễn ra thì rõ ràng, đó là lỗi của ĐCS chứ không ai khác.

Thu hút đầu tư nước ngoài vào là điều kiện cần nhưng chưa đủ, điều kiện đủ là Việt Nam có tận dụng nó để xây nhựng nền công nghiệp phụ trợ nhằm đưa nền kinh tế Việt Nam hội nhập sâu và chuỗi giá trị toàn cầu và tiến dần đến nền kinh tế tri thức hay không? Đã nhiều thập niên sau cái gọi là “đổi mới” thì chúng ta thấy, điều kiện đủ là một thứ quá tầm với ĐCS Việt Nam.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://baotintuc.vn/kinh-te/doanh-nghiep-viet-van-kho-chen-chan-vao-chuoi-gia-tri-toan-cau-20200812155110717.htm

https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/thi-truong/o-to-chuyen-tu-nhap-khau-sang-lap-rap-cho-uu-dai-lon-661364.html

https://vnexpress.net/vi-sao-nganh-cong-nghiep-oto-viet-nam-that-bai-3819026.html