TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ?

 

TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ? – 2

Thái Bá Tân

Các bệnh nhân ung bướu

Hai ba người một giường.

Nằm hành lang, chưa đủ,

Còn nằm cả ra đường.

Ở đâu mà khổ thế?

Ở Sài Gòn, lạ không,

Nơi mỗi ngày kho bạc

Thu hơn nghìn tỉ đồng.

Ở một nước, quốc tế

Khen tăng trưởng diệu kỳ.

Mà thiếu cả giường bệnh

Thì tăng trưởng làm gì?

Hóa ra sự tăng ấy

Để xây các tượng đài

Và cổng chào hoành tráng

Và quan đi nước ngoài.

Để quan tham đút túi,

Mua vi-la, ô tô

Và có tiền chữa bệnh

Ở Mỹ, Singapore.

Để nhà nước tuyển mộ

Thêm dân phòng, công an.

Ngồi lù lù mỗi sáng

Trước cổng nhà dân oan…

Chiếc bánh tăng trưởng ấy

Sao không dành một phần

Xây trường học cho trẻ

Và bệnh viện cho dân?

Để người bệnh chữa trị

Được mỗi người một giường

Không phải nằm vật vạ

Ngoài hành lang, ngoài đường.

Những bức ảnh có thật,

Nhìn mà nhói trong lòng.

Không hiểu bác tổng Trọng

Có biết chuyện này không.

(Copy từ FB Lê Hoài Anh)

——

P/S: theo Kinh tế học, chi tiêu chính phủ là một trong các thành tố cấu thành GDP. Xác định mức tăng trưởng căn cứ vào mức tăng GDP.

Lưu ý: Kinh tế học phân biệt tăng trưởng khác với phát triển. Phát triển bao gồm tăng trưởng bền vững song song với an sinh xã hội tốt.

Image may contain: one or more people

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

– Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

(Đính kèm link băng thu âm lời phát biểu của Gs. Trần Phương).

*

CNXH ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

(Phần 1)

Đây là phát biểu của GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nội Thương (1981-1982), cựu ủy viên Trung ương Đảng, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Phát biểu này của GS Trần Phương tại hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội 11 trước đây, do có liên quan tới phát phiểu gần đây của TBT Nguyễn Phú Trọng về tình hình xây dựng Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam, xin được giới thiệu cùng độc giả.

GS Trần Phương đã phát biểu như sau:

– “Thế tôi hỏi ông là: bây giờ ông nói là nền tảng của ông là chủ nghĩa Mác – Lênin thì chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì đây nhỉ? Thế ông không nói đến chủ nghĩa duy vật biện chứng, chủ nghĩa duy vật lịch sử đâu, cái chuyện đó xa xôi, với các nhà học thuật thôi, có phải không? Thế bây giờ chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì, mà ông nói là nền tảng của ông?

Chúng ta đã trải qua 70 năm (người Việt Nam thì 20 năm) ông xây dựng CNXH theo nguyên tắc mà ông Mác đưa ra, là gì? Chuyên chính vô sản về mặt chính quyền. Thứ hai về mặt kinh tế thì lấy chế độ công hữu làm nền tảng đấy, thu hẹp và xóa dần cái kinh tế tư nhân và thị trường tự do, rồi phân phối theo lao động v.v… Nhưng mà bây giờ ông xem lại tất cả những nguyên tắc đó ông có làm không? Tôi nghĩ ông từ chối rồi còn gì nữa. Có phải không? Khi các ông đổi mới… À, người Việt Nam thì giỏi cái chỗ rằng là ông dùng danh từ để ông lẩn trốn. Ông nói là ông ‘đổi mới’ nhưng thực ra ông ‘thụt lùi’.

Tôi có lần viết cho lời nói đầu một bài viết của anh Đặng Phong về tư duy kinh tế. Tôi nói đổi mới thực chất là ông lùi lại. Ông tiến lên chế độ công hữu như bây giờ đó thì ông phải lùi lại rồi. Ông từ chối cái kinh tế tư nhân nhưng ông phải thừa nhận cái kinh tế tư nhân, thừa nhận kinh tế năm thành phần, nhiều thành phần, thậm chí thừa nhận cả chủ nghĩa tư bản. Thế là ông thụt lùi chứ.

Tôi không gọi là thụt lùi mà là bởi vì cái thời kỳ mà ông xây dựng CNXH từ năm 60 cho đến năm 80 là ông theo cái tư tưởng tả khuynh. Ông theo một cái tư tưởng giáo điều mà cái điều này tôi nói là ông Mác sai, ông Mác sai dự kiến là CNXH, với những đặc trưng đó, là dự kiến của ông Mác là sai. Ông Mác có nhiều cái dự kiến phải nói là thiên tài, nhưng riêng dự kiến là những đặc trưng của CNXH là ông Mác sai. Nhưng mà chúng ta không thừa nhận rằng ông ý sai. Chúng ta cứ làm giả vờ như là ta vẫn theo ông Mác. Thì xin lỗi, ông giả vờ ông Mác thì ông đã thay đổi hành động của ông rồi.

Cho nên cái đổi mới của ông nó thực chất là ông lùi lại chứ không phải là ông tiến lên. Lùi lại chế độ sở hữu tư nhân. Ngay cả chế động công hữu ông cũng phải cổ phần hóa bớt đi. Vì công hữu đó, ông có hiệu quả đâu. Trừ mấy thằng to tổ bố thì không ai làm nổi, ông dầu khí này, ông điện lực này v.v… thế còn nói chung một loạt các cái công hữu của ông đó là nó làm bố láo, nó tiêu tốn đất đai và vốn của nhà nước rất nhiều. Nhưng mà ông cứ ôm lấy nó để tưởng là CNXH.

Cho nên tôi nói rằng là chúng ta đổi mới mà thực ra là chúng ta lùi lại chứ không phải đổi mới. Đổi mới là so với những cái chúng ta đã làm sai 20 năm thì gọi là đổi mới. Ông đổi mới theo kiểu đó, theo ông là sai 20 năm rồi, bây giờ ông đổi mới thì ông phải sửa cái sai ấy đi. Nhưng thực chất ông lùi lại. Vâng, vâng, ông trở lại. Bởi vì thế này, thực ra tôi nói là Mác nói là triệt tiêu cái chế độ tư hữu, tôi nói là luận điểm của cụ là sai. Bởi vì 70 năm Liên Xô và Đông Âu, Đông Âu thì 40 năm thôi, ông triệt tiêu cái chế độ tư hữu. Thế là nền kinh tế mất động lực, mất động lực, ông phải lùi lại, thực chất ra ông lùi lại đấy chứ. Việt Nam ta cũng phải lùi lại đấy chứ.

Cho nên tôi nói là chúng ta … đây thì không biết là góp ý kiến rồi để rồi người ta như thế nào, nhưng ý tôi thì thế này này, ông đừng tiếp tục nói như bịp người ta! Tôi nói ví dụ như bây giờ, là vì ông nói là nền tảng của Đảng ta là chủ nghĩa Mác – Lênin cho nên rằng tất cả các trường ông đều bắt nó dạy chủ nghĩa Mác – Lênin. Lắm lúc tôi bảo: trời đất ơi, ba cái thằng trẻ con này đó, nó học một mẩu của chủ nghĩa Mác – Lênin thì nó biết cái gì?! Nhưng mà cứ vẫn phải bắt buộc làm như thế.

Còn bây giờ trong cái cương lĩnh này, trong cái gì này… thì ông đều nói chủ nghĩa Mác – Lênin và ông đều nói XHCN, nhưng tôi hỏi các anh đây, các anh đây là người đọc sách nhiều nhất rồi đây. Tôi hỏi ông CNXH bây giờ là cái gì? Tôi đố ông trả lời được đấy?!

Cái điều mà ông Mác nói về CNXH là chế độ công hữu chiếm địa vị thống trị. Còn ông, thu hẹp cái sở hữu tư nhân đi đến xóa bỏ sở hữu tư nhân, rồi thị trường tự do. Ông làm lộn ngược rồi. Thế bây giờ cái CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác!

Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây? Có nhiều người bảo rằng thôi thì ta cứ đành lấy khẩu hiệu là gì, “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng, văn minh”, đó là CNXH. Tôi xin lỗi ông. Đấy không phải CNXH!

Xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, tôi hỏi anh: anh đã bằng thằng Thụy Điển và thằng Na Uy chưa? Nó không xã hội dân chủ, cũng công bằng mà công bằng hơn ông, mà văn minh thì tất nhiên là hơn ông rồi. Thế thì cái CNXH mà anh bảo rằng là lấy cái khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh” mấy cái câu đó mà thay thế cho CNXH, đấy là CNXH của tớ đấy! Tôi nghĩ không đúng. Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông!

Đại hội X, tôi đã nói trước Bộ Chính trị trước khi các anh đưa … bởi vì thế này này: tôi được cái ưu điểm là người ta mời mình vì mình là một thằng lão thành, lâu năm quá rồi mà chưa chết cho nên người ta cũng mời mình phát biểu. Nhưng tôi nói là các anh định nghĩa cho tôi nghe là cái CNXH mà chúng ta chủ trương đây là nó là cái gì? Cũng không ai trả lời. Rồi tôi hỏi là: ông nói định hướng cái XHCN thì cái định hướng đó là cái gì? Tôi xin lỗi các nhà lý luận ngồi đây, là ông cũng không trả lời được. Có phải không ạ? Ông nói về định hướng XHCN thì định hướng của ông là cái gì đây, ông nói tôi nghe? Ông bảo là xóa đói giảm nghèo. Xin lỗi ông, cả thế giới nó làm. Mà Liên hợp quốc nó đang giúp ông hẳn cái việc ấy đó. Thế chả nhẽ nó giúp ông xây dựng XHCN nhà ông đấy à? Xóa đói giảm nghèo, giỏi lắm thì ông nói được cái định hướng XHCN là xóa đói giảm nghèo, nhưng mà ông còn thua xa ba cái thằng tư bản.

Cho nên tôi cảm thấy là … viết thế nào thì tôi chưa nói, nhưng đại để là ông đừng đao to búa lớn quá. Lúc nào cũng là ‘nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin’, lúc nào cũng là ‘định hướng XHCN’ rồi ‘xây dựng CNXH’ và thậm chí bây giờ có chỗ ông còn viết là ‘chúng ta đang quá độ lên CNXH’!”

*

Phần 2:

Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

Tôi thì nói thật là tất cả những điều tôi nói, là để muốn nói rằng ông đưa ra một cái cương lĩnh, cương lĩnh tức là cái đảng này nó phải tiến lên tới đâu, nó đi theo con đường nào? Thế nhưng mà cương lĩnh của ông đó, ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin, thì chủ nghĩa Mác – Lenin, tôi đồng ý với anh Tiến (Đào Công Tiến), có điều đúng và có điều sai rồi. Nhất là những dự đoán của Mác và Lenin nữa về cái gọi là CNXH sai rồi, mà rõ ràng là thực thi 70 năm đã thất bại rồi!

Thất bại thì rõ ràng rồi, ông nói là chế độ công hữu thì chế độ công hữu làm mất động lực của xã hội, ông phải trở lại chế độ tư hữu đấy. Ông nói là chuyên chính vô sản thì ông phải trở lại chế độ dân chủ đấy. Ông nói là phải kế hoạch hóa tập trung cuối cùng ông phải trở lại kinh tế thị trường đấy. Rõ ràng là một sự thất bại rõ ràng rồi. Thế bây giờ ông nói cái gì đây? Cho nên là ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin là nền tảng tư tưởng của đảng ta, thì tôi không hiểu các vị xác định là nền tảng tư tưởng, cái gì là nền tảng, còn cái gì không là nền tảng chứ?

Tôi nói ngay như là cái dự đoán của ông Mác về Chủ nghĩa Cộng sản thôi, tôi nghĩ là có thể 100 năm trước đây thì ông nghĩ thế có thể được, có thể được, nhưng bây giờ thì ông không thể nghĩ thế được rồi. Bây giờ cả cái trái đất nó mới có sáu tỷ rưỡi người mà đến nước sạch cũng thiếu rồi đây này, chứ ông đừng nói đến năng lượng nữa, nước sạch cũng thiếu rồi đây này. Thế làm sao mà ông sống, Chủ nghĩa Cộng sản theo kiểu như mô tả là ‘làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu’ được? Bất lực hoàn toàn. Cho nên ngay cái Chủ nghĩa Cộng sản cũng trở thành ảo tưởng. Bây giờ không thể nghĩ đến đấy được.

Tôi nói là mới đến thế kỷ 21 này thôi, mới có sáu tỷ rưỡi người thôi, mà người ta nói là hết thế kỷ này nó lên mười tỷ người. Mười tỷ người thì đến nước sạch cũng đang thiếu đây này, đánh nhau vì nước sạch đây này. Trung Đông đánh nhau vì nước sạch đây này. Cho nên, cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản cũng là ảo tưởng, cái gọi là CNXH thực chất cũng thất bại rồi. Cho nên tôi nói là, đương nhiên là chúng ta không thể chấp nhận rằng chúng ta tiến lên CNTB được. À, nó mới khổ thế, nhưng mà không tiến lên CNTB, thì ông tiến lên cái xã hội gì đây? Là ông chưa nghĩ ra.

Thực tình mà nói, tất cả những nhà lý luận ngồi đây các đồng chí đều đã đọc sách rất nhiều rồi. Ông nào vẽ ra được một cái CNXH cho cái dân tộc này, thì ông đó là ông thánh rồi đấy, ông thánh Mác rồi. Chưa, chưa có vị nào làm được đâu!

Khi tôi phát biểu với anh Phạm Văn Đồng và anh Đỗ Mười tôi bảo là cuối thế kỷ này con cháu chúng ta mới nghĩ đến CNXH được. Mới nghĩ đến thôi, chứ còn đã biết CNXH là cái khỉ gió gì mà nghĩ? Nhưng phải đến gần đấy thì mới nghĩ, chứ còn bây giờ thì chúng ta nghĩ cái gì? Cuối cùng ông đã thực thi CNXH thất bại rồi, không có động lực rồi, ông đã trở lại kinh tế nhiều thành phần, ông trở lại kinh tế thị trường, ông trở lại nền dân chủ. Thế bây giờ đó, ông mà cứ nói chuyên chính vô sản người ta chán ông lắm đấy. Có phải không?

Cho nên, tôi nghĩ rằng cái cương lĩnh của ta viết đây không có sức thuyết phục. Còn viết lại như thế nào thì thực ra mà nói mình cũng không viết lại được, mình có thì giờ đâu mà viết lại và những người mà người ta viết ra rồi cũng chả viết lại. Thế thì cuối cùng để làm gì đây? Tôi lắm lúc tôi nghĩ rằng: thôi được, cứ tung ra cho vui vậy thôi chứ chả ai tranh luận. Giỏi lắm là mấy cái thằng lý luận này ngồi đây mà tranh luận, nhưng cuối cùng thì ông cũng không làm gì cả đâu, vì cái người viết lại họ cũng không chịu viết lại và họ cũng không biết viết lại theo cách nào? Nhưng chả lẽ một đảng lại không có cương lĩnh à? À, mới chết ở chỗ đó đó!

Ngay Đại hội X, tôi đã phát biểu thẳng với các anh lãnh đạo rồi, tôi nói là định hướng XHCN là cái gì, các ông phải ghi ra. CNXH mà chúng ta tiến tới là cái gì, các ông phải ghi ra. Nhưng mà một câu thách đố đơn giản vậy mà họ không làm nổi đâu.

Hồi đó, Lưu Bích Hồ còn ngồi trong cái Ban Dự thảo Văn kiện đấy, tôi nói thật là ngay cả anh Lưu Bích Hồ cũng không viết nổi. Tôi đánh đố thế thôi chứ tôi biết rằng là ông không làm nổi. Đấy là nói về cương lĩnh, lúc đó tôi nói như thế. Mục đích tôi chỉ muốn nói rằng là ông viết cương lĩnh mà không rõ ràng, thế thôi, còn chê cái gì thì bảo rằng là mình xây dựng được hay không thì mình có thì giờ đâu, có ăn cơm suốt ngày để mà nghĩ về việc này đâu.

Việc thứ hai là về chiến lược, tôi thì không nói nhiều nhưng tôi xin đề nghị một số điểm thế này. Tôi cảm thấy chiến lược có nhiều điều không rõ ràng. Đối với nước ta thì nông dân bây giờ chiếm 70% dân số mà nếu ông có bớt đi nữa thì cũng còn 50% dân số. Cho nên tôi cho rằng cái việc đầu tư cho nông nghiệp 30 năm nay quá thấp. Đảng ta, Đại hội V mà tôi đã dự đó cũng là người viết văn kiện đó, thì chúng tôi khẳng định rằng phải đầu tư tốt hơn cho nông nghiệp.

Nhưng mà 30 năm nay, chúng ta đầu tư được gì cho nông nghiệp? Không được bao nhiêu đâu. Không được bao nhiêu bởi vì tôi nói ví dụ như là đê, đập không tốt. Đê có tốt đâu, mà nay mai nước nó dâng lên thì đê của ông có là cái gì đâu. Đập nước, một cái nước mà núi cao, đồng bằng thì hẹp, mưa một cái là nó trôi tuột ra biển. Thế ông không có những cái đập, không có những cái hồ làm sao ông giữ được nước. Cho nên một cái nước như thế này phải biết giữ nước ngọt lại mà dùng, phải có hệ thống thủy nông, phải đầu tư vào khoa học kỹ thuật để nâng cao năng suất.

Sắp tới đây, chúng ta sẽ có 100 triệu dân, ông nuôi sống 100 triệu dân đấy thế nào? Hiện nay thì có đồn rằng ông nuôi sống 100 triệu dân có vẻ thoải mái bởi vì ông nghĩ rằng là ông xuất khẩu được, 6 triệu tấn gạo cơ mà. Nhưng xin lỗi, trong khi đó ông lại nhập trên 1 triệu tấn thức ăn gia súc để ông có thịt ông ăn. À, cho nên đó, không phải là ông dồi dào đâu. Tôi nghĩ rằng phải nghĩ nhiều về nông nghiệp nữa, đặc biệt là cái nền nông nghiệp của anh manh mún như thế này. Anh phải tác động thế nào chứ? Ông phải tạo thành như thế nào chứ?

Tôi nói thằng Thailand, nó cũng sản xuất tiểu nông như ông, nhưng nó có hệ thống kho rất tốt để mà xuất khẩu còn ông thì không có. Cho nên tôi nói là rất nhiều chuyện về nông nghiệp ông chưa làm tốt, mà đấy là cái nguồn sống của 100 triệu dân. Tôi cho rằng cái đảng này và cái nhà nước này muốn ổn định xã hội phải lo đến nông nghiệp và nông dân. Ba mươi năm qua tôi chê là chúng ta quá tồi.

Cái thời mà tôi làm tài chính thì cóc có tiền. Tôi xin lỗi, lúc đó thì Liên Xô viện trợ với đi vay được hơn 1 tỷ đô la một năm thôi, thế bây giờ ông có mấy tỷ cơ mà. Bây giờ cái ngân sách của ông mỗi năm là ông có mấy tỷ đô la đấy. Cho nên tôi cho là cái nhận xét của tôi là đầu tư bất cập vào nông nghiệp, cần phải sửa trong cái chiến lược mới này, trong cái mười năm tới đây”.

Mời bà con nghe tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=wbwIbHAmoSw

Ảnh: GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Photo: Dân trí

Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang

*
Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang
Image may contain: 1 person

NẾU (Ngô Trường An)

Hung Tran post.

Nguyễn Thúy Hạnh

November 11, 2018  · 

Mời các bạn DLV và cuồng đảng vào phản biện lại bài dưới đây:

NẾU (Ngô Trường An)

“Các vị thường nói: “Không có bác và đảng thì VN làm gì có ngày hôm nay. Vậy, ông đừng có phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng….”.

Tôi hoàn toàn đồng ý với các vị ấy. Nghĩa là, tôi công nhận, nếu, không có bác Hồ và đảng CSVN lãnh đạo thì đất nước chúng ta rõ ràng không có ngày NHƯ hôm nay.

Vậy, bây giờ chúng ta phải bình tâm nhìn nhận đất nước chúng ta ngày hôm nay nó như thế nào? So với các nước trong khu vực và trên thế giới VN hơn họ ở mặt nào? Mức lương hằng tháng chúng ta hơn họ chưa? Thu nhập đầu người hơn họ chưa? Các vấn đề khác như giáo dục, y tế, giao thông, chủ quyền quốc gia…. Đã bằng họ chưa?

Rồi, chúng ta nghĩ tiếp: Những đất nước có đảng cộng sản và có lãnh tụ vĩ đại như Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro… Những nước này có văn minh hơn những nước không có đảng cộng sản không? Có được tự do ngôn luận, tự do sáng tác, tự do báo chí không? Dân có giàu và có được quyền tự do ứng cử vào các vị trí lãnh đạo nhà nước như các nước không có đảng CS và lãnh tụ vĩ đại kia không? Những đất nước có đảng cộng sản lãnh đạo, có sản xuất được hàng hóa chất lượng bằng những nước không có đảng lãnh đạo không? Vậy thì, vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản đã làm được gì cho nhân loại?

Các vị đừng nghĩ rằng, nếu không có bác và đảng lãnh đạo kháng chiến thì VN bây giờ vẫn là thuộc địa của Pháp hoặc Nhật. Điều này không đúng! Vì trên thực tế, Đế Quốc Việt Nam đã được chính phủ Trần Trọng Kim tuyên bố độc lập ngày 11.3.1945. Sau đó, (23.8.1945) đảng CSVN cướp chính quyền từ tay Trần Trọng Kim, chứ không phải cướp chính quyền từ tay người Nhật (cũng như năm 1975, CSVN cướp chính quyền Miền Nam từ tay tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chứ không phải cướp từ tay người Mỹ). Bởi vậy, nếu không có bác và đảng thì VN cũng đã có độc lập, có quốc kỳ riêng, quốc ca riêng và lãnh thổ vẹn toàn sau ngày 11.3.1945.

Rồi, chúng ta tìm hiểu tiếp. Trên thế giới hiện nay, hầu hết là những nước không có đảng CS lãnh đạo. Vậy, có nước nào bị đô hộ hoặc thuộc địa của các đế quốc Anh, Pháp, Mỹ…? Thế thì, đảng CSVN bắt nhân dân hy sinh cả hàng chục triệu người trong 2 cuộc kháng chiến để làm gì?

Trở lại câu nói của các vị: “Không có bác và đảng thì không có ngày hôm nay”. Và ngày hôm nay, của đất nước chúng ta đây:

– Lương thấp nhất trong khu vực (thua các nước đến 10 lần).

– Thuế cao nhất so với các nước trong khu vực (cao hơn họ gấp 3 lần).

– Xuất khẩu lao động nhiều nhất so với cả Thế Giới (chấp luôn các nước nghèo châu Phi).

– Gái mại dâm VN ra nước ngoài bán dâm nhiều nhất.

– Bệnh ung thư cao nhất trong khu vực.

– Chết vì TNGT nhiều nhất.

– Số hộ nghèo nhiều nhất.

– Đi ra nước ngoài ăn cắp nhiều nhất.

– Tệ nạn rượu bia cao nhất.

– Chỉ số đáng sống thấp nhất 124/125.

– GS-TS nhiều nhất nhưng không có một phát minh, sáng chế nào.

– Tỷ lệ Tướng, Tá trong ngành công an, quân đội nhiều nhất so với cả Thế Giới.

– Tham nhũng nhiều nhất.

– …………..

Đấy! Thành tích hôm nay là nhờ bác và đảng. Điều này làm sao mà tui dám phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng được chứ?

Phải không?

Hình: gái ngành người Việt tại Đài Loan.

Image may contain: one or more people and people sitting

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

Đỗ Ngà

ĐCS Việt Nam đối với Trung Cộng là sự sợ sệt, còn đối với Mỹ thì chỉ là đối tác bạn bè. Và tất nhiên, CS Việt Nam nghe lời Trung Cộng hơn Mỹ. Làm mất lòng Mỹ cùng lắm là bị Mỹ đánh thuế cao hạn chế thị trường và Việt Nam kiếm ít đô la hơn mà thôi chứ không hề nguy hiểm. Còn làm mất lòng Bắc Kinh thì khác, đôi khi sinh mệnh chính trị của một số lãnh đạo khó mà an toàn.

Nhân dân thì muốn Việt Nam ngã về Mỹ còn ĐCS thì không dám bứt ra khỏi quỹ đạo Tàu. Dân và đảng như trống đánh xuôi với kèn thổi ngược vậy, việc của ĐCS làm làm sao để dung hòa trống kèn. Thông thường những gì dính đến yếu tố Trung Quốc thì dễ làm nhân dân phản ứng mạnh, ĐCS thừa biết điều này. Nếu thuần phục Tàu Cộng quá lộ liễu thì có khả năng họ đánh thức sức mạnh toàn dân đang chống lại họ, còn nếu tỏ ra không thuần phục thì sống không yên với Bắc Kinh. Vậy ĐCS làm gì?

Dân túy là hình thức chiều lòng dân chúng để hạ nhiệt sức mạnh chống đối, còn trấn áp là hình thức bẻ gãy sức mạnh chống đối của quần chúng. Dân túy và trấn áp là hai cách hành xử hoàn toàn trái ngược nhau. Dân tộc Việt Nam rất dễ dãi và mau quên nên, lợi dụng đặc tính này ĐCS cứ nay đánh thì mai xoa. Thậm chí đấm 10 cái xoa 1 cái thì cũng làm cho dân quên đi tất cả. Đấm là thật, xoa là giả tạo.

Nhiều năm gần đây chúng ta thấy chính quyền CS ít nói về “16 chữ vàng và 4 tốt”, đây được xem như là cách họ “chiều lòng dân”. Và cũng chính điều này đã làm cho không ít người ngây thơ tin rằng, CS đang chuyển hướng dần sang Mỹ. Nhưng thực chất không phải vậy! Lòng trung thành của ĐCS Việt Nam đối với Bắc Kinh đặt ở chính sách 4 không chứ không phải thái độ kia. “Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế’, đây mới là bằng chứng cho thấy lòng trung thành của ĐCS Việt Nam.

Thực chất, chính sách 4 không này là một bản cam kết của ĐCS Việt Nam trước Bắc Kinh rằng “em mãi trung thành với anh và không bao giờ dám ăn ở hai lòng”. Những cam kết không dính với Mỹ về quân sự như thế này nó cho ta thấy, ở đằng sau mối quan hệ 2 ĐCS là sự phụ thuộc chính trị chăt chẽ chứ không phải đơn giản đó là “ý của ĐCS Việt Nam”. Phải nói cho đúng, đó là ý của ĐCS Tàu được thể hiện qua chính sách đối ngoại của ĐCS Việt Nam.

Nước Tàu trước đây không rộng lớn như bây giờ. Thời Hốt Tất Liệt đánh chiếm Nhà Tống và cai trị Trung Hoa, nhưng khi người Mông Cổ bị lật thì Mông Cổ mất phần Nội Mông rộng lớn về tay người Tàu. Sau đó đến nhà Thanh đánh chiếm và cai trị Trung Hoa, nhưng rồi khi nhà Thanh sụp đổ thì phần lớn lãnh thổ đất nước Đại Kim trước kia của người Mãn Châu đều bị sáp nhập vào Trung Quốc. Và nhiều quốc gia khác nữa như Tân Cương và Tây Tạng dù không chiếm Trung Hoa thì cũng bị sáp nhập. Ở gần Tàu, tốt hơn hết đừng dây với Tàu về vấn đề chính trị. Phải biết đây là điều tối kỵ nếu muốn dân tộc trường tồn.

Tàu là mối đe dọa cho thế giới là sự thật, nhưng đó chỉ là dọa an ninh mà thôi. Còn với Việt Nam là khác, Tàu nó đe dọa đến sự tồn vong của đất nước chứ không phải chỉ là là vấn đề “an ninh” đâu. Mỹ mạnh hơn Tàu cả về kinh Tế lẫn quân sự thật, nhưng khả năng của Mỹ chỉ có thế ghìm Tàu ở mãi vị trí thứ nhì thế giới thôi chứ không đủ khả năng đánh sập nước Tàu đâu dù cho ai tổng thống Mỹ thì vấn đề vẫn luôn nằm ngoài khả năng của một tổng thống Mỹ nên đừng có ảo tưởng. Vấn đề Việt Nam là dân tộc Việt Nam phải làm sao giải quyết ĐCS để giải phóng sợi dây ràng buộc chính trị với Tàu Cộng chứ không phải cậy Mỹ đánh sập Tàu.

Còn ĐCS thì còn ôm chân Tàu. Mà ôm mãi thì cũng tới lúc nào đó nó nuốt gọn chúng ta. Nếu chính quyền thể hiện ý dân thì không bao giờ đất nước này phụ thuộc Tàu đến thế. Mọi vấn đề dẫn đến hoàn cảnh như hôm nay đều do ĐCS chứ không ai khác.

-Đỗ Ngà-

P/S: Lại thực hiện nghĩa vụ với đàn anh.

https://www.sggp.org.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen…

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

Cuộc nổi dậy lật đổ đảng cộng sản ở Rumani cách đây 30 năm đã diễn ra đầy bạo lực và đẫm máu

 CÁC EM HỌC SINH có biết: Cuộc nổi dậy lật đổ đảng cộng sản ở Rumani cách đây 30 năm đã diễn ra đầy bạo lực và đẫm máu, khiến hàng ngàn người chết. Nhưng người dân không hề sợ hãi và chùn bước trước họng súng của công an và quân đội cộng sản.

– – – – –

Vào năm 1989, mâu thuẫn giữa những nhóm được hưởng đặc quyền, đặc lợi xung quanh Tổng bí thư đảng Cộng sản Rumani Nicolae Ceaussescu và dân thường Rumani ngày càng trở nên gay gắt. Ceausescu cùng thuộc hạ đã sử dụng quyền lực của mình để tham nhũng, làm giàu cá nhân, sống ở trong các lâu đài, biệt thự và nơi nghỉ dưỡng như vua chúa thời Trung cổ.

Để bảo vệ chế độ của mình, chính quyền cộng sản Ceausesco đã xây dựng một mạng lưới gián điệp, chỉ điểm của cơ quan công an và an ninh Securitate tai tiếng dầy đặc khắp trong nước. Mọi sự đối lập dù là nhỏ nhất đều bị đàn áp, mọi sự phản kháng đều bị bẻ gẫy bằng các phương tiện tàn bạo nhất. Hàng trăm người được cho là “thù địch” với chính quyền bị bắt giam hoặc biến mất không để lại dấu vết.

Cuộc nổi dậy của người dân Rumani bắt đầu ở Timisoara, thành phố lớn thứ hai ở Rumani. Nguồn cơn bắt đầu từ một bài giảng đạo ở nhà thờ, khi đó Mục sư Laszlo Tökes đã dám chỉ trích nạn nghèo đói, về kế hoạch cải cách nông thôn của chế độ Ceausescu sẽ khiến hàng ngàn làng mạc trở thành nạn nhân và biến mất.

Trước áp lực của chính quyền cộng sản, Giám mục Laszlo Papp đã đưa ra một tối hậu thư, yêu cầu Mục sư Tökes phải chuyển tới một ngôi làng hẻo lánh ở vùng Siebenbürgen trước ngày 15/12/1989. Mục sư Tökes không muốn đi. Đúng ngày 15/12, hơn 1000 con chiên đã kéo tới, tụ tập xung quanh nhà thờ và nhà ở của Mục sư Tökes để bảo vệ ông, họ thắp nến, hát các bài Thánh ca trước mắt lực lượng công an và an ninh Securitate. Bất chấp việc công an và an ninh cộng sản dùng dùi cui đánh đập, đàn áp, khoảng 150 người vẫn ở lại để canh gác trong đêm.

Sáng hôm sau, thêm nhiều người kéo tới. Giờ đây, họ cùng nhau hát vang bài hát bị cấm là bài “Rumani, hãy thức tỉnh!“. Hiện tại, bài hát này đã trở thành Quốc ca Rumani. Đám đông tuần hành tới Quảng trường nhà hát ở trung tâm thành phố và hô vang “Đả đảo Ceausescu!“. Buổi tối, sau giờ làm, thêm nhiều công nhân kéo tới. Đám đông phá cửa hiệu sách của nhà hát, phá hủy các cuốn sách của Ceausescu.

Đến đêm, xe vòi rồng kéo tới. Lực lượng biên phòng, công an và an ninh săn đuổi những người biểu tình, đánh đập họ và bắt đi hàng trăm người. Mục sư Tökes bị chúng lôi ra khỏi nhà thờ, đánh đập và đưa tới Siebenbürgen.

Tuy nhiên ngày hôm đó là Chủ Nhật, giáo dân ở Timisoaras không thấy Mục sư Tökes hành lễ. Họ sợ rằng ông đã bị chết nên kéo tới chiếm trụ sở trung ương đảng Cộng sản. Lính biên phòng nổ súng bắn vào đám đông khiến ít nhất 50 người bị chết, trong đó có hai đứa trẻ là con của công nhân. Công nhân liền tiến hành bãi công đòi công bố tên tuổi của những người nổ súng vào những người biểu tình. Xe tăng được điều động tới nơi, tình hình trở nên căng thẳng. Hai hôm sau, Thủ tướng Constantin Dascalescu tới, muốn điều đình, nhưng bất thành và ông phải chạy trốn qua cổng hậu của trụ sở trung ương đảng bị chiếm.

Ngày hôm sau, khi mà cuộc biểu tình lớn chưa từng có diễn ra ở thành phố Timisoara thì quân đội Rumani lại quyết định dừng tay đàn áp, không can thiệp vào cuộc bổi dậy của người dân. Một cảnh thanh bình đã diễn ra, những người biểu tình có thể leo lên xe tăng, những cô gái trẻ mang hoa tặng các binh lính. Người dân giương cao những lá cờ đã bị khoét bỏ biểu tượng cộng sản ở giữa.

Bầu không khí sôi sục lan ra cả nước. Ngày 22/12, Ceausescu tìm cách cứu nguy cho tình cảnh của mình, nên đã triệu tập một cuộc mít tinh lớn trước trụ sở BCH Trung ương đảng. Phát biểu tại đây, ông hứa hẹn cải thiện điều kiện sống của nhân dân đang đói khổ. Lần đầu tiên trong đời, ông bị đám đông la ó, huýt sáo đuổi xuống. Lực lượng công an và an ninh trung thành với đảng cộng sản đã nổ súng vào đám đông, tổng cộng có đến 1.104 người bị chết dưới họng súng của lực lượng công an và an ninh.

Thế nhưng quân đội Rumani dưới quyền Bộ trưởng Quốc phòng Vasile Milea vẫn từ chối không chịu bắn vào những người phản đối Ceausescu.

Cuộc mít tinh được truyền trực tiếp trên truyền hình nhằm thể hiện quyền lực của Ceausescu, nhưng nó đã cho thấy ông bất lực. Hoảng loạn trước sự điên cuồng của người dân, hai vợ chồng Ceausescu liền chạy trốn bằng máy bay trực thăng. Cảnh chạy trốn đã được chiếu trực tiếp trên truyền hình.

Cũng trong ngày 22/12/1989, nhà thơ Mircea Dinescu, người bị quản thúc tại gia và cấm viết vì những bài viết phê phán chính quyền cộng sản trước đó, đã đứng trước máy quay, tuyên bố tên độc tài Ceausescu đã bị lật đổ, đúng một tuần sau khi bắt đầu cuộc nổi dậy.

Sau đó, người ta phát hiện Bộ trưởng Quốc phòng Vasile Milea bị chết. Mặc dù chính quyền cộng sản nói rằng ông Milea đã tự tử, nhưng các tướng lĩnh tin rằng ông đã bị chính quyền cộng sản bắn chết vì không chịu đàn áp người dân.

Một điều không ngờ là các viên phi công lái trực thăng đã bất ngờ bắt giữ vợ chồng Tổng bí thư Ceausescu và giao hai người cho quân đội. Hai vợ chồng Ceausescu bị đưa tới trại lính Tirgoviste ở ngoại ô Bukarest.

Ngay sau đó, một Tòa án binh đã được lập ra để xét xử vợ chồng Ceausescu vào ngày 25/12/1989 và tuyên án xử tử ngay lập tức vì tội đàn áp nhân dân. Ba người lính dù được chọn vào đội hành quyết và mỗi người đã bắn 30 viên đạn vào vợ chồng Ceausescu.

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Image may contain: 3 people, people sitting
Luân Minh Bui

 is with 

Luân Minh Bui

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Hai sinh viên Đại học Y vừa mới tốt nghiệp đến xin việc làm tại một Bệnh viện Đa khoa của thành phố.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 1:

– Nếu một bệnh nhân bị ong đốt đến khám thì anh sẽ xử lý như thế nào?

Sinh viên thứ 1 trả lời:

– Tôi sẽ bôi thuốc xanh mê ty len vào vết đốt và cho bệnh nhân uống thuốc chống phù nề.

Giám đốc Bệnh viện nghe thế liền nói:

– Anh cứ về nhà chờ, có thông tin gì chúng tôi sẽ thông báo sau.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 2 giống y như câu hỏi của sinh viên thứ 1.

Sinh viên thứ 2 trả lời:

– Thưa Giám đốc! Với lương tâm và trách nhiệm, tôi sẽ cho bệnh nhân đo huyếp áp, xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm phân, đo mật độ xương, chụp X quang, chụp cộng hưởng từ, điện tâm đồ, điện não đồ, siêu âm ổ bụng, nội soi trực tràng, đại tràng, hoành tá tràng, kể cả sinh thiết nếu cần, với phác đồ điều trị ít nhất là 1 tháng…

Giám đốc Bệnh viện chìa tay ra bắt:

– Xin chúc mừng, anh trở thành bác sĩ của bệnh viện ta.

(Nguồn: Sưu tầm – Hình chỉ minh họa)

Coppy Hồ Hương Giang

Vợ hiền chồng ít bệnh, vợ tốt thắng thuốc hay

Vợ hiền chồng ít bệnh, vợ tốt thắng thuốc hay

  • Thiên Cầm
  • Thứ Ba, 29/09/2020 • 7.1k Lượt Xem
  • “Hiền thê phu bệnh thiểu, hảo thê thắng lương dược”, nghĩa là “Vợ hiền chồng ít bệnh, vợ tốt thắng thuốc hay”. Vợ chồng có quan hệ mật thiết không thể tách rời, ảnh hưởng khăng khít tới nhau. Trong cuộc sống, nếu có được một người vợ hiền đức, trí tuệ, thì người chồng chắc chắn sẽ được thọ ích rất lớn.

“Vợ hiền chồng ít bệnh, vợ tốt thắng thuốc hay” kỳ thực không chỉ nói riêng về chuyện chăm sóc người bệnh. Chữ “bệnh” còn ám chỉ những nỗi lo lắng, phiền muộn của người đàn ông. Đàn ông nếu thực sự là người chủ gia đình thì chắc chắn sẽ có rất nhiều mối âu lo, không chỉ đảm bảo cuộc sống, mưu sinh cho gia đình, mà còn phải gánh vác những công việc xã hội khác. Vậy nên nếu có được một vị hiền thê trợ giúp thì người đàn ông mới có thể đạt được nhiều thành tựu

Đứng từ quan điểm của cổ nhân thì hiền thê là người phụ nữ có đủ Công Dung Ngôn Hạnh. Hạnh là phẩm hạnh, ngôn là cách nói năng. Dung là dung mạo, tâm thái, sắc diện biểu hiện ra bên ngoài. Một người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp, dáng vóc hơn người, nhưng kiêu ngạo, xem thường người khác cũng không được coi là có đức Dung. Công là những việc của phụ nữ trong cuộc sống gia đình.

Một người phụ nữ có đức hạnh thì ảnh hưởng của điều ấy là vô cùng vô tận. Điểm quan trọng nhất là người phụ nữ ấy sẽ đối đãi với mọi người bằng sự khiêm nhường, nhẫn nhịn và tâm thái dịu dàng; khéo léo trợ giúp chồng, nuôi dạy con. Thậm chí người phụ nữ ấy dù không mấy bước chân ra xã hội mà lại có sức ảnh hưởng tới toàn xã hội.

Năm xưa, nàng Tố Lưu Nữ xấu xí, cổ dài lại mọc khối u, vậy mà nhờ đức hạnh vẫn trở thành vương hậu, phò tá Tề Mẫn Vương chỉnh đốn hậu cung giản dị chất phác. Cũng từ ngày Tố Lưu Nữ tiến cung và được phong hậu, nhờ sự khuyên nhủ của nàng, Tề Mẫn Vương sống nơi cung thất thấp, cho san phẳng đầm ao, bớt những nơi hưởng lạc, giảm thiểu quy mô yến ẩm, ca múa, chuyên tâm lo liệu việc triều chính.

Tề Mẫn Vương lấy đức cai quản triều chính, khiến quốc lực của nước Tề đạt tới đỉnh cao thịnh vượng. Các sử gia cho rằng, sự hưng thịnh của Tề bấy giờ có phần công phò trợ giáo hoá không nhỏ của Tố Lưu Nữ “thông đạt lễ nghĩa”.

Vậy nên, một gia đình được chăm nom bởi bàn tay người vợ hiền ắt có thể hoá giải nhiều vấn đề hóc búa. Người vợ hiền ấy có thể xoa dịu, chữa lành những “căn bệnh mới chớm” về cả tinh thần lẫn thể chất, là điểm tựa, là “nội tướng” của mọi người.

Muốn có một gia đình hạnh phúc, thì một người đàn ông tốt là chưa đủ, nếu khuyết thiếu vị trí người vợ hiền lương, ắt sẽ mất cân bằng. Cũng như vậy, nếu chỉ có vợ hiền mà thiếu một người chồng nhân đức, giỏi giang, thì gia đình cũng sẽ chao đảo. Một cuộc hôn nhân viên mãn đương nhiên cần cả đôi bên đồng tâm hiệp lực, như vậy mới trở nên vững chãi, bền lâu.

Có câu rằng: “Tu mười năm mới được chung thuyền, tu trăm năm mới nên duyên vợ chồng”. Nhờ chữ “Duyên” mà hai người xa lạ quen nhau, mới cùng tụ hội chung dưới một mái nhà. Duyên phận chẳng dễ có được như vậy, hà tất không chung sức đồng lòng vun đắp?

Thiên Cầm

Cha ông đánh Mỹ nhưng con cháu lại có quốc tịch Mỹ.

Image may contain: 8 people, people smiling, text
Thạch Thảo

Cha ông đánh Mỹ nhưng con cháu lại có quốc tịch Mỹ.

Hãy bắt đầu điểm mặt, nào là con gái của cựu TT Nguyễn Tấn Dũng, con rơi Trương Tấn Sang, con trai TT Nguyễn Xuân Phúc, gia đình TBT Báo Thanh niên Nguyễn Công Khế , Thứ trưởng BNV Nguyễn Duy Thăng, con trai Bộ trưởng Y tế Kim Tiến … Nay phát hiện thêm cháu trai cựu CT Lê Đức Anh cũng sống trên đất Mỹ.

Làm quan Việt Nam, so sánh giữa lương bổng và tài sản là một khoảng cách khủng khiếp.

Tìm hiểu sẽ giật mình vì ai cũng giàu có, biệt phủ, hotel, bất động sản trong và ngoài nước. Nhiều nhân vật cao cấp có phần đằng sau những dự án kinh tế, tập đoàn lớn, con số đếm không xuể nếu kê khai ra.

Cứ làm quan một người là kéo theo dòng họ 3 đời vào vị trí nắm chức quyền. Người ta ưu tiên lý lịch nhất thân – nhì thế hơn là năng lực.

Đây là một trong những yếu tố tạo nên dị biệt, đưa đất nước thụt lùi không như các quốc gia tiến bộ.

Đúng là thiên đường, vậy mà người ta không biết hưởng, lo xa tìm đường an phận và lui cuối đời quá sớm. Đại bản doanh sân sau lại là đế quốc Mỹ mới oái ăm.

Theo thông tin Wall Street Journal công bố tư liệu từ U.S Immigration Fund thì dòng thác tiền dưới danh nghĩa đầu tư theo chương trình EB- 5 của quan chức và người giàu Việt Nam chiếm chỉ số cao. Số tiền đầu tư bất động sản chỉ sau Trung Quốc.

Nếu có biến xã hội chính trị thì trong tay họ đã có tấm thẻ xanh hay bằng quốc tịch Hoa Kỳ.

Thời đại quang vinh sống hai mặt giả dối, quan chức cấp thấp chạy, quan chức cấp cao cũng chạy. Hiện tại phải gọi là vô số kể con cháu, gia đình quan chức đang sống an toàn mọi nơi trên nước Mỹ.

Các quan Việt Nam nói một đường làm một nẻo, không biết đâu mà mò. Lẽ nào qua Mỹ tìm đường cứu nước ?!

( Hình ảnh cháu cựu CT Lê Đức Anh từ Mỹ về nước chịu tang )

TỪ HUN SEN ĐẾN HANG CHUON NARON, VÀ NỖI NHỤC CHO VIỆT NAM

TỪ HUN SEN ĐẾN HANG CHUON NARON, VÀ NỖI NHỤC CHO VIỆT NAM

Đỗ Ngà

Đất nước Campuchia là đất nước trải qua 2 giai đoạn cộng sản. Giai đoạn đầu là Cộng Sản Kmer Đỏ, quân này cho truy giết tầng lớp trí thức và chỉ giữ lại tầng lớp dân ngu dễ trị, trong đó có 80% giáo viên bị giết. Chính vì vậy nên trí tuệ dân tộc này gần như trở về số zero tròn trĩnh. Sau thời CS Kmer thì đến CS Heng Samrin, đâu là một chế độ bù nhìn do Việt Nam dựng lên và tất nhiên bên trong nó cũng rập khuôn Việt Nam. Cộng Sản nào cũng như nhau cả, cũng thực hiện chính sách ngu dân để trị. Có điều chính quyền CS Heng Samrin thì thực hiện chính sách giáo dục ngu dân còn chính quyền CS Kmer Đỏ thì giết trí thức.

Đến năm 1993 đất nước Campuchia chuyển sang thể chế Quân Chủ lập Hiến và Hun Sen- một cựu bộ trưởng ngoại giao trong chính quyền CS Heng Samrin được ngồi vào ghế đồng thủ tướng cùng với hoàng thân Norodom Ranariddh. Năm 1998 thì Hun Sen đảo chính lật Norodom Ranariddh và độc chiếm ghế thủ tướng cho đến nay. Nói cho cùng Hun sen cũng là CS, vì vậy mà sau thời CS Heng Samrin, Hun Sen cần phải có một thời gian đủ dài để ông ta gột rửa được tư duy CS đã thấm vào người ông ta.

Và thực tế cho thấy Hun Sen chứng tỏ rằng ông ta đã thoát khỏi mớ lý thuyết giáo điều của CNCS và có cái nhìn chiến lược hơn. Trong các nước Đông Nam Á thì Singapore là quốc gia có mô hình phát triển dựa trên sự học hỏi Phương Tây trong việc tuyển chọn con người tài cho đất nước và thiết lập cơ chế minh bạch. Hun Sen đã nhìn sang Singapore và cho đến hôm nay, ông ta đã vứt bỏ toàn bộ những thứ cặn bã của CS trong người ông và hướng tới xây dựng mô hình giống Singapore.

Học Lý Quang Diệu trong công cuộc xây dựng quyền lực cho gia tộc, ông Hun Sen đã đầu tư cho con trai Hun Manet xuất ngoại và học tại Học Viện Quân Sự West Point danh tiếng của Hoa Kỳ và sau đó trở về tiếp quản dần quyền lực. Con đường ông chọn khá giống với cách mà Lý Quang Diệu đào tạo Lý Hiển Long.

Năm 2013 ông Hun Sen đã mạnh dạn bổ nhiệm Hang Chuon Naron một nhà kinh tế tốt nghiệp đại học Lyon – Pháp làm bộ trưởng bộ giáo dục. Đây có thể nói là một bổ nhiệm thành công của ông Hun Sen khi ông ta nhìn thấy tài năng thực sự của ông này.

Đứng ở góc độ kinh tế, ông Hang Chuon Naron nhìn nhận rằng, không chỉ ở Campuchia, mà ở các nước phát triển cũng vậy luôn có những người có khả năng tiếp thu nền giáo dục tiến bộ và những người không khả năng. Những người có khả năng ấy nguồn chất xám tiềm năng rất lớn cho sự phát quốc gia, sẽ lãng phí rất lớn nếu đất nước không thể khai thác nguồn chất xám này. Như vậy cải cách giáo dục là chính sách cốt lõi để cho những người có khả năng ấy có cơ hội tiếp cận với nền giáo dục tiên tiến.

Khi tiếp quản nền giáo dục Campuchia, ông Hang Chuon Naron đã nhìn ra ngay cái tỷ lệ 80% đậu tốt nhiệp trung học là ảo. Vì ông ta thừa biết nền giáo dục của Campuchia trải qua 2 đời CS cai thị thì nội lực bên trong không còn gì cả. Và bước sang thời Quân Chủ lập Hiến thì đất nước này vẫn chưa có lần cải cách giáo dục triệt để nào để thay đổi. Vậy nên ông ta muốn lột bỏ cái tỷ lệ dối trá 80% ấy để xem chất lượng thực tế của nền giáo dục Campuchia là như thế nào?

Để lột được tỷ lệ 80% dối trá đó, việc đầu tiên là ông tăng lương giáo viên lên gấp đôi để giáo viên sống được vì lương, tiếp theo ra luật phạt nặng những giáo viên nào dính tiêu cực để cho họ biết sợ mà chùn bước, và cuối cùng ông áp dụng cơ chế minh bạch để đảm bảo rằng, ai đã làm dối thì không thể che đậy. Kết quả là tỷ lệ đậu tốt nghiệp từ 80% rớt xuống còn 26% vào năm sau. Đấy là một cuộc cải cách chấn động xã hội. Tuy nhiên với tỷ lệ đậu tốt nghiệp 26% là tỷ lệ thật, dựa vào đó ông ta và bộ máy giáo dục mới có định lượng mà ra chính sách.

Với chính sách hợp lý thì từ năm 2014 thì tỷ lệ đậu tốt nghiệp tăng dần qua hàng năm và hiện nay đã đạt 64% năm 2017, và 64% này là thỉ lệ thật. Khi tỷ lệ đậu tốt nghiệp tăng lên đến 80% thì xem như Hang Chuon Naron đã thay 80% đậu tốt nghiệp giả tạo thành 80% đậu tốt nghiệp thật, và đây là nền tảng để thay máu nguồn chất xám cho đất nước Campuchia trong tương lai. Song song đó, tỷ lệ học sinh bỏ học giữa các lớp 10 đến 12 giảm từ 23,8% năm 2015 xuống còn 19,4% năm 2016. Tất nhiên, với chính sách tăng gấp đôi lương và nhiều chương trình cải cách thì ngân sách giáo dục đã tăng lên từ dưới 10% chi tiêu quốc gia vào năm 2013 lên 18,3% vào năm 2016.

Cũng với con mắt của một chuyên gia kinh tế, ông Hang Chuon Naron cho rằng, muốn rút ngắn khoảng cách với thế giới nhanh nhất là đầu tư vào công nghệ. Điều này phù hợp với xu hương thế giới và việc Tàu Cộng phát triển công nghệ vượt Tây Âu và tiệm cận với Mỹ là minh chứng. Hiện nay ông cho thiết lập chương trình thúc đẩy vai trò của công nghệ trong trường học bằng cách xây dựng các phòng thí nghiệm CNTT-TT được trang bị tốt và khuyến khích học sinh học tập do các nhân viên đào tạo về phương pháp giảng dạy sáng tạo. Sắp tới ông ta cho triển khai ở 200 trường học tại tất cả 25 tỉnh thành và ông ta dự tính mất khoảng 10 đến 15 năm sẽ thu hẹp được khoảng cách giữa thành thị và nông thôn.

Hun Sen là một kẻ tham quyền, tuy nhiên ông ta không mù quáng và ích kỷ đến mức hy sinh quyền lợi quốc gia để bảo vệ quyền lực cho gia tộc như ĐCS Việt Nam đang làm mà ông ta chọn cách cách khác, ông ta nâng cao năng lực lãnh đạo cho con cái để làm sao chúng theo kịp với mặt bằng thế giới. Về vấn đề quốc gia đại sự, ông ta không chọn người bất tài như người kiểu chọn Phùng Xuân Nhạ của nhóm lợi ích ở Việt Nam, mà ông ta mạnh dạn chọn người có năng lực vào ghế bộ trưởng và giao quyền để họ kiến thiết quốc gia. Chỉ một mình Hun Sen cũng đủ bỏ rất xa bộ Chính Trị ĐCS Việt Nam về tầm nhìn chiến lược và khả năng quản trị đất nước.

Như chúng ta thấy, bệnh dối trá ở Campuchia đã được Hang Chuon Naron triệt tận gốc trong vòng 4 năm thì tại Việt Nam được CS nuôi dưỡng và phát triển nó đã đến mức bất trị. Ngày xưa nạn bằng cấp giả, học hành giả tràn lan nhưng chưa ai dám công khai dùng bộ máy công an bảo vệ cái giả đó, thế nhưng hiện nay thì chuyện đó đã xảy ra ở đất nước này. Vụ ông Bí thư Đăk Lăk Bùi Văn Cường bắt giam ông Phạm Đình Quý và ông Hoàng Minh Tuấn là ví dụ. Điều đáng nói là chính quyền CS cũng đang dùng báo chí để dung túng cho điều đó. Đây là cái thua rõ ràng của Việt Nam trước người anh em Campuchia.

Hậu CS, thì sẽ mất một thời gian để quốc gia hiệu chỉnh chính sách tạo đà theo những nước phương Tây. Và hiện nay Hun Sen đã tạo đà cho đất nước campuchia bằng cách đào tạo con cái có thực học và chọn người tài vào bộ máy. Hậu Hun Sen thì Việt Nam chỉ có thể ngửi khói Campuchia mà thôi.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://tuoitre.vn/bo-truong-thuc-tam-giao-duc-campuchia…?

https://southeastasiaglobe.com/hang-chuon-naron/

https://tuoitre.vn/giang-vien-truong-dai-hoc-ton-duc…?

https://www.nguoi-viet.com/…/them-mot-nguoi-bi-bat-vi…/

Image may contain: 2 people

CON ĐƯỜNG NHỎ

CON ĐƯỜNG NHỎ

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hầu hết trong chúng ta, ai cũng đã từng nghe nói về Thánh Têrêxa Hài Đồng, nhà thần nghiệm người Pháp qua đời năm 1897 ở tuổi 24 và có lẽ đây là vị thánh nổi tiếng nhất trong hai thế kỷ qua.  Thánh Têrêxa nổi tiếng vì nhiều chuyện, nhất là về con đường tâm linh được gọi là “con đường nhỏ” của ngài.  “Con đường nhỏ” là gì?

Suy nghĩ chung thường nhìn Thánh Têrêxa và “con đường nhỏ” của ngài là lòng mộ đạo đơn sơ không phải là công lý so với chiều sâu con người hay tâm linh của ngài.  Thường thường “con đường nhỏ” được đơn giản hiểu là, vì danh Chúa Giêsu, chúng ta làm những việc bác ái nhỏ bé, ẩn giấu, khiêm nhường cho người khác mà không mong đợi được đáp trả lại.  Trong cách giải thích phổ biến này, chúng ta đã gọt rửa, tẩy sạch các vết nhơ và tươi cười với những người khó chịu để làm vui lòng Chúa.  Chắc chắn ở một vài khía cạnh, điều này là đúng; nhưng “con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa cần được hiểu sâu rộng hơn.

Đúng, “con đường nhỏ” khuyên chúng ta nên làm những việc nhỏ, dễ thương với nhau nhân danh Chúa Giêsu, nhưng con đường này có những chiều kích sâu đậm hơn.  “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa dẫn đến sự thánh thiện dựa trên ba chuyện: nhỏ bé, ẩn danh và có động lực riêng.

Nhỏ bé: Đối với Thánh Têrêxa, “nhỏ bé” trước hết không phải là nhỏ bé trong các hành động chúng ta làm, rửa chén, gọt khoai hay tươi cười với người khó chịu.  Nhỏ bé trước hết là nói đến tình trạng thấp hèn của chính mình, tình trạng khó nghèo tận cùng của mình trước mặt Chúa.  Đứng trước Thiên Chúa, chúng ta nhỏ bé.  Chấp nhận mình nhỏ bé, hành động trong tinh thần nhỏ bé là khiêm nhường.  Chúng ta đến với người khác, đến với Chúa trên “con đường nhỏ” khi chúng ta làm các việc bác ái nhỏ cho người khác, chứ không bằng sức mạnh và đức tính mà chúng ta cảm nhận lúc đó, nhưng đúng hơn là qua cảm nhận mình khó nghèo, mình bất lực, mình trống rỗng để ân sủng Chúa làm việc qua chúng ta, để những gì chúng ta đang làm sẽ lôi kéo người khác đến với Chúa chứ không phải đến với mình.

Hơn nữa sự thấp bé của chúng ta làm cho chúng ta nghĩ, đa số chúng ta, chúng ta không làm chuyện gì lớn để thay đổi lịch sử nhân loại.  Nhưng chúng ta có thể thay đổi thế giới qua các việc thấp bé của mình, chúng ta gieo đây đó hạt mầm ẩn giấu, như một loại kháng sinh tiềm ẩn cho sức khỏe tâm hồn, phân chia nguyên tử tình yêu trong chính con người mình.  Và như thế, “con đường nhỏ” là làm những chuyện khiêm tốn, ẩn giấu.

Ẩn danh: “Con đường nhỏ” của Thánh Têrêxa là con đường ẩn giấu, để những gì Cha thấy trong ẩn giấu sẽ được đền đáp trong ẩn giấu.  Và những gì ẩn giấu không phải là việc làm bác ái của chúng ta, nhưng là chính chúng ta, những người đang làm việc này.  Trong “con đường nhỏ”, các hành động bác ái nhỏ của chúng ta đa phần không được chú ý, dường như không có một tác động nào thực sự trên lịch sử nhân loại và nó cũng không mang lại cho chúng ta một lòng biết ơn nào.  Nó vẫn ẩn giấu, không ai biết nhưng bên trong Nhiệm Thể Chúa Kitô, những gì ẩn giấu, không vụ lợi, không ai biết, những gì bị xóa mờ, những gì không đáng kể, không quan trọng chính là chiếc xe quan trọng nhất của tất cả để ân sủng ở một mức độ sâu đậm nhất.  Giống như Chúa Giêsu, Chúa không cứu chúng ta bằng các phép lạ giật gân và các hành động đáng kể, nhưng Ngài cứu chúng ta qua sự vâng phục không điều kiện với Chúa Cha và qua sự tử đạo thầm lặng, các việc làm của chúng ta cũng vẫn là những việc làm không ai biết, để cái chết và tinh thần chúng ta để lại mới làm cho chúng ta thực sự nên ơn ích.

Động lực riêng: Cuối cùng, “con đường nhỏ” dựa trên một động lực đặc biệt.  Chúng ta được mời gọi để hành động khởi đi từ sự thấp bé và ẩn danh của mình, làm các hành động yêu thương nhỏ, phục vụ người khác vì một lý do đặc biệt, theo nghĩa bóng, đó là lau gương mặt đang đau khổ của Chúa Kitô.  Bằng cách nào?

Thánh Têrêxa Lisiơ là người cực kỳ được ân phúc và có biệt tài.  Dù từ đầu đời, ngài đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng như ngài công nhận và theo chứng từ của nhiều người, Thánh Têrêxa được yêu thương một cách thuần khiết, sâu đậm và tuyệt vời đến nỗi làm cho nhiều người phải ao ước.  Ngài cũng là em bé rất dễ thương, được bao quanh bởi yêu thương và an toàn của một đại gia đình mà mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt đều được chú ý, đều được yêu mến (và thường được chụp hình).  Nhưng khi ngài lớn lên, ngài nhanh chóng nhận ra, những gì có thật trong đời sống của mình không phải ai cũng có.  Nụ cười và nước mắt của họ không ai chú ý và cũng không được ai yêu mến.  Như thế “con đường nhỏ” của ngài xây dựng trên một động lực đặc biệt.  Và đây là lời của Thánh Têrêxa:

“Một ngày chúa nhật nọ, khi nhìn hình Chúa Giêsu trên thập giá, hình ảnh máu chảy ra từ bàn tay cực thánh của Ngài đã làm cho tôi xúc động mãnh liệt.  Tôi cảm thấy đau đớn tột cùng khi nghĩ, giọt máu này rơi xuống đặt mà không ai vội đến thấm.  Tôi quyết tâm giữ tinh thần mình luôn ở dưới chân thập giá và nhận sương rơi của Ngài… Ôi, tôi không muốn giọt máu này bị mất.  Tôi sẽ dành cả đời để lau thấm nó vì lợi ích cho các linh hồn.  Sống cho tình yêu, đó là lau khô khuôn mặt của bạn.”

Sống “con đường nhỏ” là để ý và yêu mến các giọt nước mắt không ai chú ý rơi từ khuôn mặt của những người đau khổ.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Teresa HDGS.jpg

From: Langthangchieutim

Cuộc tranh biện đầu tiên giữa Trump và Biden sẽ diễn ra thế nào?

Cuộc tranh biện đầu tiên giữa Trump và Biden sẽ diễn ra thế nào?

  • Xuân Thành
  • Thứ Ba, 29/09/2020 
  • Tổng thống Donald Trump và đề cử viên tổng thống Đảng Dân chủ Joe Biden sẽ có cuộc tranh biện đầu tiên vào tối thứ Ba 29/9 giờ Mỹ (từ khoảng 9 giờ sáng ngày 30/9 giờ Việt Nam). Hai ông sẽ tranh biện sáu chủ đề trong thời gian 90 phút, mỗi chủ đề 15 phút dưới sự điều hành của nhà báo Fox News Chris Wallace.

Dưới đây là những điều đáng chú ý về buổi tranh biện đầu tiên giữa ông Trump và ông Biden:

Hai ứng viên sẽ không bắt tay nhau và không bắt tay người điều hành

Thủ tục bắt tay giữa các ứng viên và người điều hành tranh biện là một truyền thống lâu đời tại các cuộc tranh biện tổng thống Mỹ. Nhưng trong bối cảnh đại dịch virus corona, truyền thống này năm nay đã bị loại bỏ.

Ủy ban về Tranh biện Tổng thống (CPD) – một cơ quan lưỡng đảng đã tổ chức và sản xuất các cuộc tranh biện tổng thống Mỹ nhiều thập kỷ qua, nói rằng đêm thứ Ba khi Tổng thống Trump và đề cử viên tổng thống Đảng Dân chủ Joe Biden đối mặt nhau lần đầu tiên trong số ba phiên tranh biện giữa họ kỳ bầu cử này, sẽ không có thủ tục bắt tay giữa các ứng viên với nhau hoặc giữa các ứng viên với người điều hành, nhà báo Fox News Chris Wallace.

Truyền thống bắt tay trong các cuộc tranh biện tổng thống Mỹ đã kéo dài gần nửa thế kỷ thực ra đã bị phá vỡ từ 4 năm trước khi ông Trump và đề cử viên Đảng Dân chủ 2016 Hillary Clinton đã không bắt tay nhau vào thời điểm bắt đầu các phiên tranh biện thứ hai và thứ ba. Các ứng viên này cũng đã không bắt tay nhau vào cuối phiên tranh biện thứ hai nhưng có bắt tay vào cuối phiên thứ ba.

CPD cũng loan báo rằng khi đứng trên sân khấu, hai ứng viên sẽ không đeo khẩu trang.

Sân khấu cuộc tranh biện được bố trí thế nào?

Ông Peter Eyre, cố vấn của CPD nói với báo giới: “Khi bước lên sân khấu, Tổng thống Trump sẽ đứng ở bục phát biểu phía bên phải sân khấu theo hướng nhìn về phía khán giả, và cựu Phó Tổng thống Biden sẽ đứng ở bục phát biểu phía bên trái theo hướng nhìn về phía khán giả”.

Cả ông Trump và ông Biden sẽ đứng trong suốt quá trình tranh biện, trong khi người điều hành Wallace sẽ ngồi ghế có bàn được đặt trước mặt và có khoảng cách với hai ứng viên.

Cuộc tranh biện gồm các chủ đề gì?

Cuộc tranh biện tổng thống lần một sẽ bắt đầu lúc 9 giờ tối thứ Ba, giờ Mỹ tại thành phố Cleveland, bang Ohio. (khoảng từ 9h sáng ngày 30/9 giờ Việt Nam)

Sẽ có một số vé cho khách mời có mặt trực tiếp trong hội trường tranh biện, cùng với sự có mặt của các quan chức, đội nhóm tranh biện và các phóng viên, nhà báo. Ông Eyre nhấn mạnh rằng: “Mọi người trong hội trường tranh biện sẽ buộc phải tuân thủ nhiều thủ tục an toàn sức khỏe, kể cả xét nghiệm COVID-19”.

Các chủ đề của cuộc tranh biện lần một do ông Wallace lựa chọn và đã được CPD loan báo từ tuần trước, là những vấn đề nóng nhất đã làm rung chuyển nước Mỹ trong năm nay.

Sáu chủ đề gồm: cuộc chiến đề cử viên thẩm phán Tối cao Pháp viện; đại dịch tồi tệ nhất trong một thế kỷ đã càn quét toàn cầu; nền kinh tế Mỹ suy thoái do đại dịch virus; các cuộc biểu tình công bằng chủng tộc và bạo loạn đã nổ ra ở nhiều thành phố khắp cả nước; tính toàn vẹn của cuộc bầu cử; và hồ sơ của ông Trump và ông Biden.

Sáu chủ đề tranh biện kéo dài trong 90 phút, mỗi chủ đề 15 phút.

Cuộc tranh biện diễn ra theo hình thức nào?

Sẽ không có các tuyên bố mở màn từ các ứng viên và người điều hành Chris Wallace sẽ đặt câu hỏi đầu tiên cho Tổng thống Trump”, ông Eyre nói.

Mỗi ứng viên có hai phút để trả lời câu hỏi do người điều hành đưa ra. Các ứng viên sau đó sẽ có cơ hội để đối đáp nhau.

Người điều hành sẽ sử dụng phân bổ thời gian trong các phiên cho việc thảo luận sâu thêm về các vấn đề”, ông Eyre nói. “Như bình thường, người điều hành độc lập chọn các câu hỏi để đưa ra hỏi các ứng viên và các ứng viên, các chiến dịch tranh cử và CPD đều không được biết trước những câu hỏi này. Người điều hành sẽ có thể mở rộng mỗi phiên tranh biện, tập trung vào việc đảm bảo thời gian công bằng cho mỗi ứng viên”.

Nhà báo Wallace, người đã nhận được những đánh giá tích cực khi điều hành cuộc tranh biện lần ba năm 2016 giữa ông Trump và bà Hillary, hôm Chủ Nhật (27/9) đã nói với Fox News rằng: “Công việc của tôi là ẩn mình nhiều nhất có thể… Tôi sẽ cố gắng để [các ứng viên] tham gia, tập trung vào các vấn đề quan trọng, để cho mọi người xem chương trình tranh biện cảm nhận được ‘tại sao tôi muốn bầu cho người này mà không phải là người kia”.

Nhiều người hy vọng nhà báo Wallace và những người điều hành tranh biện khác sẽ kiểm tra sự thật về các tuyên bố của ứng viên và phản biện ngay lập tức trong cuộc tranh biện, nhưng đồng chủ tịch CPD Frank J. Fahrenkopf cho rằng đừng hy vọng điều này xảy ra.

Ông Frank J. Fahrenkopf nói trên CNN hôm 27/9 rằng: “Có sự khác nhau lớn giữa việc là một người điều hành trong một cuộc tranh biện với là một phóng viên thực hiện phỏng vấn ai đó. Chúng ta đừng hy vọng Chris Wallace hoặc các nhà điều hành tranh biện khác sẽ là những người kiểm tra sự thật. Khi chương trình TV qua đi, sẽ có nhiều người kiểm tra sự thật trong mọi tờ báo và mọi kênh truyền hình trên thế giới. Kiểm tra sự thật không phải là nhiệm vụ chính của những người điều hành cuộc tranh biện”.

Xuân Thành

Chân Dung Trên Tờ 100 USD

 

Chân Dung Trên Tờ 100 USD

Nhiều người Việt thích tờ 100 đô của Mỹ , nhưng chắc không mấy ai tò mò tự hỏi Chân dung trên tờ tiền này là ai ?

Một số người đoán có lẽ đó là một vị Tổng Thống nào đó của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ .

Thực ra đó không phải chân dung của Tổng Thống nào của Hoa Kỳ , mà là chân dung của một người đóng vai trò quan trọng trong Lịch Sử Hoa Kỳ hơn hầu hết các Tổng Thống .

Một nhà tư tưởng xuất sắc .

Một chính khách lỗi lạc .

Một trong những Người Cha Lập Quốc ( Founding Fathers ) và Anh Hùng Dân Tộc của Hoa Kỳ .

Trong lịch sử nhân loại khó có ai có thể sánh được về tài năng và ảnh hưởng với con người này .

Ông là Benjamin Franklin .

Benjamin Franklin sinh ngày 17/01/1706 tại phố Milk , Boston . Cha Ông , Josiah Franklin , là người làm nến , xà phòng và bán hàng tạp hoá … Mẹ Ông là Vợ thứ 2 của Josiah … Benjamin là con thứ 15 trong 17 người con của Cha Mình .

Do việc làm ăn của người Cha sa sút , năm lên 10 , Benjamin buộc phải thôi hẳn việc học ở trường . Năm 12 tuổi , Ben bắt đầu làm công việc của một thợ in cho xưởng in của anh trai James . Do ham học , Cậu đọc ngấu nghiến mọi thứ sách báo Cậu có được .

Năm 1721 , James Franklin lập ra một tờ báo lấy tên là New England Courant . Đây được coi là tờ báo độc lập đầu tiên ở xứ sở này . Khi đó , Ben tỏ ý muốn làm một người viết bài cho báo nhưng bị từ chối . Cậu bèn gửi bài theo bưu điện với bút danh là Mrs Silence Dogood , có vẻ như của một mệnh phụ . Và thật bất ngờ , những bài của Cậu đã thu hút được sự quan tâm đặc biệt của dư luận . Nó nêu ra những vấn đề xã hội mà rất nhiều thành phần quan tâm . Tuy nhiên , James đã rất khó chịu khi phát hiện ra tác giả của những bài viết này chính là thằng oắt em trai mình !

17 tuổi , Benjamin bỏ nhà tới Philadelphia để tìm việc làm . Những năm sau đó , chàng trai phải vật lộn mưu sinh . Chứng kiến sự trì trệ của xã hội , năm 1727 , Franklin lập ra một hội lấy tên là Junto , gồm những người thợ và thương nhân hy vọng hoàn thiện chính mình đồng thời hoàn thiện cộng đồng .

Việc xuất hiện của Junto châm ngòi cho phong trào hình thành các tổ chức xã hội và nghề nghiệp khác nhau ở Philadelphia . Một trong những hoạt động quan trọng của Junto là đọc sách . Để có nhiều sách cho mọi người đọc , Franklin đã lập ra Library Company of Philadelphia ( Công Ty Thư Viện Philadelphia ) . Tiền mua sách do các hội viên đóng góp và các độc giả trả phí khi mượn sách . Công ty này vẫn tồn tại cho đến ngày nay và trở thành một trong những thư viện vĩ đại nhất thế giới .

Năm 1730 , Franklin thành lập xưởng in của riêng mình , đồng thời lập ra tờ báo The Pennsylvania Gazette . Tờ báo này nhanh chóng trở thành diễn đàn bàn về việc cải cách xã hội . Với tư cách Chủ Bút và là người viết những bài quan trọng đề xuất những tư tưởng cách mạng , Benjamin Franklin nhanh chóng có được uy tín của một nhà cải cách thông thái .

Cùng năm , Franklin nhận là Cha của một đứa bé tên là William và không cho biết Mẹ Nó là ai . Ông đã nuôi William cho đến khi người này trưởng thành và được chính Ông dàn xếp để làm Thống Đốc New Jersey rồi trở thành nhân vật hoàn toàn bất đồng chính kiến với Ông : William là người bảo hoàng , trong khi Benjamin Franklin là nhà cải cách .

Tháng 09 năm đó , Franklin kết hôn ( không hôn lễ ) với bà Deborah Read , người đã từng có 2 đời chồng . Sau này , Họ có với nhau 2 người con . Năm 1731 , Franklin trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Hội Tam Điểm ở Mỹ . Ông bắt đầu viết sách về tôn chỉ và hoạt động của hội này .

Năm 1743 , Ông sáng lập Hội Triết Học Mỹ . Trong những năm tháng đó , vốn kiến thức mà Ông tích luỹ được về khoa học và kỹ thuật đã đưa Ông lên tầm một nhà khoa học thực thụ .

Ông phát hiện ra là có 2 loại điện và gọi chúng là điện âm và điện dương . Ông nêu ra nguyên lý bảo toàn điện tích . Ông phân loại được các chất thành chất dẫn điện và chất cách điện , nhờ đó đã không gặp nguy hiểm về tính mạng khi thu điện từ các đám mây . Ông là người đầu tiên phát hiện ra sự khác nhau giữa hướng gió trong cơn bão và hướng di chuyển của cơn bão , một điều rất quan trọng đối với dự báo bão . Ông tìm ra nguyên lý làm lạnh bằng hiện tượng bay hơi và đã tạo ra được nhiệt độ âm 14 độ C trong môi trường mùa Hè bằng cách cho ether bay hơi .

Ông có những sáng chế đi vào lịch sử khoa học kỹ thuật . Trong số đó có :

– Cột thu lôi ,

– Kính 2 tròng , lin ,

– Kính 2 tròng ,

– Ống thông tiểu mềm .

Năm 1753 , Franklin được trao tặng Huy Chương Copley của Hội Hoàng Gia Anh giống như Viện Hàn Lâm Khoa Học …

Năm 1762 , Ông được Đại Học Oxford trao bằng Tiến Sĩ Danh Dự .

Trong đời sống xã hội , Franklin cũng có những đóng góp lớn lao . Ông đã :

– Lập ra công ty cứu hoả đầu tiên tại Mỹ ;

– Thành lập viện hàn lâm Philadelphia . Thực chất là trường đại học ;

– Cùng với TS Thomas Bond thành lập Bệnh Viện Pennsylvania . Bệnh viện đầu tiên ở Mỹ .

Cuối thập niên 1740 , Franklin bắt đầu các hoạt động với tư cách quan chức chính quyền . Ngoài các chức vụ trong chính quyền thành phố và vùng Pennsylvania . Khi đó chưa phải là một tiểu bang của HCQ Hoa Kỳ , vì chưa có liên bang . Ông còn đảm nhiệm công tác ngoại giao với Anh Quốc và Pháp …

Năm 1751 , Ông được bầu vào Quốc Hội Pennsylvania .

Năm 1754 , Franklin lãnh đạo phái đoàn Pennsylvania tham gia Đại Hội Albany . Tại đó , Ông đưa ra một tuyên ngôn về Liên Minh Thuộc Địa . Mặc dù tuyên ngôn không được thông qua , nhưng nó là cơ sở về tư tưởng cho Hiến Pháp Hợp Chủng Quốc sau này …

Từ 1757 đến 1762 , Franklin sống ở Anh để giành tâm lực cho cuộc đấu tranh chống lại các đặc quyền đặc lợi của một số nhân vật Hoàng Gia Anh tại Mỹ và đòi quyền lợi kinh tế và chính trị cho các thuộc địa của Anh trên đất Mỹ .

Năm 1763 , Franklin thay mặt chính quyền Pennsylvania đứng ra dẹp một cuộc nổi loạn . Những người tham gia cuộc nổi loạn này khi đó đang tiến hành một cuộc trả thù tàn bạo đối với những người Indian Mỹ , người Da Đỏ . Như vậy , Franklin đã giúp người Indian Mỹ tránh được một cuộc thảm sát . Sau vụ đó , Franklin lớn tiếng lên án những quan điểm phân biệt chủng tộc hiện đang khá phổ biến trong dân chúng gốc Âu .

Trong các năm từ 1764 đến 1774 , Franklin liên tục có mặt ở Châu Âu để vận động cho công cuộc giải phóng thuộc địa Mỹ khỏi sự cai trị của Hoàng Gia Anh . Đến năm 1775 thì Ông trở thành phần tử nguy hiểm nhất trong mắt Hoàng Gia Anh . Tháng 03 năm đó , Ông rời Anh Quốc trở về Mỹ .

Ngày 05/05/1775 , chiến tranh cách mạng Mỹ bắt đầu . Trong cuộc chiến này , một số vùng mà sau này là các tiểu bang đã liên kết với nhau chống lại sự cai trị của Hoàng Gia Anh . Franklin được chọn làm Đại Diện của Pennsylvania tham gia Đại Hội Thuộc Địa Lần 2 .

Năm 1776 , Franklin tham gia một tiểu ban gồm 5 người soạn thảo Tuyên Ngôn Độc Lập trên cơ sở bản của Thomas Jefferson . Tháng 12/1776 , Franklin tới Pháp với tư cách Công Sứ Hoa Kỳ và làm việc tại đó mãi tới 1785 . Trong thời gian đó , Ông đã thuyết phục chính quyền Cộng Hoà Pháp tham gia liên minh quân sự với Hoa Kỳ . Uy tín của Ông ở Pháp lớn đến mức việc treo chân dung của Ông trong nhà trở thành mốt . Một người là Le Ray Chaumont đã thuê hoạ sĩ Duplessis vẽ chân dung Ông . Đến nay , nguyên bản của bức chân dung này vẫn còn được treo trong Phòng Tranh Chân Dung Quốc Gia ở Washington DC , và đó chính là bản gốc của chân dung Ông trên tờ 100 đô Mỹ .

Năm 1785 , khi trở về Mỹ , Franklin đã trở thành người có ảnh hưởng thứ 2 ở đất nước này , chỉ sau George Washington .

Những năm tháng cuối đời , Ông dành hết tâm sức cho công cuộc giải phóng nô lệ , chủ yếu là người Da Đen gốc Phi Châu .

Benjamin Franklin là người duy nhất để lại chữ ký trong cả 4 Văn Kiện Lập Quốc của HoaKy trong đó có Tuyên Ngôn Độc Lập & Hiến Pháp .

Benjamin Franklin cũng có năng khiếu và tham gia hoạt động nghệ thuật . Ông từng chơi mấy loại nhạc cụ và sáng tác nhạc . Ông là Hội Viên Hội Nghệ Thuật Hoàng Gia Anh nhiều năm . 200 năm sau , vào năm 1956 , hội này đã lập ra Huy Chương Benjamin Franklin để trao tặng cho những tài năng nghệ thuật xuất sắc .

Về quan điểm tôn giáo , Franklin tin vào Chúa Jesus .

Về đức hạnh , cả đời Ông luôn giữ vững 13 đức tính : ôn hoà , kín tiếng , ngăn nắp , quyết đoán , tiết kiệm , siêng năng , chân thành , công bằng , điều độ , sạch sẽ , tĩnh tại , giản dị , khiêm tốn ( temperance , silence , order , resolution , frugality , industry , sincerity , justice , moderation , cleanliness , tranquility , chastity , humility ) .

Benjamin Franklin mất ngày 14/04/1790 tại Philadelphia .

(St)

No photo description available.