Thị trường chứng khoán Trung Quốc ngày 7/8 chao đảo

Thị trường chứng khoán Trung Quốc ngày 7/8 chao đảo với việc giá cổ phiếu hàng loạt công ty công nghệ lao dốc sau khi Tổng thống Donald Trump ký lệnh cấm TikTok và WeChat tại Mỹ.

Ngoài lệnh cấm TikTok và WeChat, chính phủ Mỹ cũng đang nhắm tới các công ty Trung Quốc niêm yết tại Mỹ. Theo Reuters, Ủy ban Chứng khoán và Bộ Tài chính Mỹ cho biết các cố vấn của Tổng thống Trump đã đề nghị ông chủ Nhà Trắng ra lệnh “đuổi cổ” các công ty Trung Quốc khỏi thị trường chứng khoán Mỹ nếu không tuân thủ quy định kiểm toán của Mỹ.

—————————

Theo CNBC, chỉ số chứng khoán công nghệ Hang Sheng – bao gồm 30 tập đoàn công nghệ niêm yết tại Hong Kong – lao dốc 2,51%. Ở Trung Quốc đại lục, chỉ số ChiNext (Thâm Quyến) và Star 50 (Thượng Hải) sụt lần lượt 2,4% và 3,1%. Chỉ số CSI 300 index gồm các cổ phiếu lớn niêm yết ở cả hai sàn giảm 1,4%.

Giá cổ phiếu của hàng loạt công ty công nghệ Trung Quốc lao dốc nghiêm trọng. Giá cổ phiếu Tencent – công ty mẹ của ứng dụng WeChat – tụt 5,04%. Hậu quả là giá trị vốn hóa của tập đoàn Internet lớn nhất Trung Quốc lao dốc 45 tỷ USD.

Giá cổ phiếu SMIC, Xiaomi, ZTE và Alibaba lần lượt sụt giảm 8,7%, 3%, 2,58% và 3,04%. Tính chung, cổ phiếu công nghệ Trung Quốc trên sàn chứng khoán Hong Kong bay hơi hơn 100 tỷ USD.

Ngày 6/8, Tổng thống Mỹ Donald Trump ký lệnh cấm các giao dịch với TikTok của ByteDance và WeChat của Tencent. Lệnh cấm sẽ có hiệu lực trong vòng 45 ngày. Giới quan sát nhận định Tencent sẽ đối mặt với rất nhiều khó khăn bởi lệnh cấm của Mỹ không chỉ hạn chế ở WeChat.

Đặc biệt, mảng kinh doanh game của Tencent sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Công ty này có cổ phần ở những hãng game như Activision Blizzard và Riot Games (hãng đứng sau tựa game nổi tiếng Liên Minh Huyền Thoại). Tencent có thể đánh mất hoàn toàn thị trường game Mỹ.

Nhiều công ty Trung Quốc không liên quan tới lệnh cấm của Tổng thống Trump cũng bị ảnh hưởng. Cổ phiếu của Alibaba và JD.com giảm lần lượt 6,7% và 5% trong phiên giao dịch ngày 7/8.

Ngoài lệnh cấm TikTok và WeChat, chính phủ Mỹ cũng đang nhắm tới các công ty Trung Quốc niêm yết tại Mỹ. Theo Reuters, Ủy ban Chứng khoán và Bộ Tài chính Mỹ cho biết các cố vấn của Tổng thống Trump đã đề nghị ông chủ Nhà Trắng ra lệnh “đuổi cổ” các công ty Trung Quốc khỏi thị trường chứng khoán Mỹ nếu không tuân thủ quy định kiểm toán của Mỹ.

Theo CNBC
Zing

Hoàng Nguyên Vũ

Image may contain: 2 people, text that says 'Tencent 腾讯 Dân Trung Quoc "bàng hoàng" khi chi với lệnh câm Tiktok và Wechat của ông Trump tại My. Đã thồi bay 100 ty USD của chứ'ng khoán Trung Quoc hôm nay.'

13 TỈNH, THÀNH PHỐ CÓ CA NHIỄM COVID 19

No photo description available.
Lm Trần Chính Trực

13 TỈNH, THÀNH PHỐ CÓ CA NHIỄM COVID 19
(Tính đến 7 giờ, ngày 07/08/2020)

01. Đà Nẵng: 213 ca
02. Quảng Nam: 54 ca
03. TPHCM: 08 ca
04. Lạng Sơn: 04 ca
05. Quãng Ngãi: 03 ca
06. Đăk Lăk: 03 ca
97. Bắc Giang: 03 ca
08. Hà Nội: 03 ca
09. Quãng Trị: 02 ca
10. Đồng Nai: 02 ca
11. Thái Bình: 01 ca
12. Hà Nam: 01 ca
13. Thanh Hoá: 01 ca
14………….

Tổng: 750 ca nhiễm Covid 19, trong đó 10 ca đã tử vong.

Làm sao nhận diện ‘xe ngập nước’

Làm sao nhận diện ‘xe ngập nước’

PHILADELPHIA, Pennsylvania (NV) – Mùa bão Đại Tây Dương bắt đầu tới miền Đông và Đông-Nam nước Mỹ đem theo sự tàn phá, nhà xập, cây đổ, lũ lụt, v.v…

Lũ lụt nhấn chìm mọi thứ, trong đó có xe hơi.

Nhiều người tiếc không bỏ được chiếc xe quen thuộc, mà tìm cách bán, hoặc có những người mua lại xe ngập nước với giá rẻ mạt rồi bán lại với giá hời.

Làm sao biết được những yếu tố để khỏi mua lầm một chiếc xe bị ngập nước?

Đài truyền hình WPVI cho vài ý kiến giúp nhận diện những chiếc xe ngập nước này.

Bà Emili Voss, của hãng cung cấp thông tin Carfax, cho biết: “Điều không may là chúng ta chứng kiến sự gia tăng của các xe bị ngập nước trên thị trường trong thời gian gần đây.”

Khi nước phủ ngập chiếc xe, rất nhiều bộ phận điện, máy bị hư hỏng dẫn đến những yếu tố quan trọng khi lái xe đó là sự an toàn và sức khỏe.

Một người thợ máy nói với phóng viên rằng, “Nước lụt vào hộp chứa cầu chì, hay đi vào hệ thống thắng xe làm hư bộ phận anti-lock brake và bộ phận kiểm tra thăng bằng traction control.”

Máy xe, hệ thống tay lái, seatbelts, airbags và nhiều thứ khác.

Nhiều người bất lương, lau chùi, đánh bóng sạch sẽ chiếc xe ngập nước và tung ra thi trường.

Đương nhiên, trước đó, các xe trên được “đánh bóng,” ít ai có thể nhận ra chiếc xe mà mình sắp đem về từng làm “tàu ngầm” một thời gian.

Nhưng mà có những thứ không dấu được.

Mở hộp cầu chì, lấy ra một chiếc, chắc chắn mọi người sẽ thấy ngay dấu vết mà nước để lại.

Mùi ẩm thấp của chiếc xe nằm trong nước lâu ngày sẽ dễ dàng nhận ra dù người bán có xịt các hóa chất khử mùi. Tuy nhiên, khi mua xe mà gặp một chiếc xe mà có nhiều mùi thơm, hãy thận trọng.

Nhìn kỹ thảm xe, và ghế ngồi, nếu khác màu thì phải cảnh giác, xem xét dấu vết có phải từ cảnh ngập nước ra hay không.

Dưới cửa xe và dashboard đều để lại dấu vết, ngay cả bàn đạp, hook và trung, lời của bà Voss. (MPL)

 

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

Sự hãnh tiến và tự mãn quá mức của chính quyền Việt Nam trước nCovid

VietTuSaiGon

Nguy hiểm nhất của đời người, nhóm người, tổ chức, quốc gia… không phải là sự thất bại mà là sự hãnh tiến, tự mãn. Điều đó đã ứng với Việt Nam, nhìn trên góc độ nào cũng thấy Việt Nam đã quá hãnh tiến, quá tự mãn trong đợt chống dịch đầu năm, để đến bây giờ, mọi sự đã quá muộn màng. Nói mọi sự quá muộn màng liệu có quá bi quan không? Không! Đây là một sự thật mà chắc chắc trong thời gian tới, Việt Nam phải đối mặt!

Bởi trong đợt chống dịch vào tháng Tư, Việt Nam kịp thời khóa các cửa khẩu với Trung Quốc, các chuyến hàng giao dịch giữa hai nước được cách ly rất tốt, chuyến xe lửa Việt Nam – Trung Quốc được tổ chức cách ly sau khi về nước, khử trùng đầy đủ và đặc biệt các đường biên giới được canh giữ kĩ càng, dường như không có người Việt sang Trung Quốc và ngược lại. Sở dĩ có chuyện này bởi hầu hết người dân đều rất sợ, phải nói là rất sợ dịch bệnh, bởi dù không nói ra nhưng ai cũng hiểu hoàn cảnh đất nước, nhân tình thế thái, ví dụ như Mỹ, hay cả Trung Quốc có bị dịch chết tràn lan cả năm trời thì mức độ khủng hoảng cũng không bằng việc nó xảy ra tại Việt Nam chừng vài tháng. Chính vì lẽ này mà người người, nhà nhà ý thức tự cách ly, tự tránh dịch.

Thế rồi thời gian chống chọi với dịch cũng qua, không có cái chết nào do dịch (hoặc có mà không được loan báo cũng không chừng!). Sau sự vụ chống dịch, hầu hết các đảng viên Cộng sản đều tự hào ra mặt, đều dương dương vỗ ngực về thiên đường xã hội chủ nghĩa của họ. Và không dừng ở đó, ngay cả báo chí nhà nước và báo chí phi nhà nước cũng có những nhận định hết sức ầu ơ. Nếu báo chí nhà nước tha hồ ca ngợi, tung hê thành quả chống dịch thì báo chí phi nhà nước lại đặt câu hỏi tại sao người Việt Nam có thể kháng được dịch? Hay là do người Việt Nam quen ở bẩn? Cả hai khuynh hướng viết tuy trái chiều nhưng lại có chung hệ quả: Gieo rắc vào tâm lý người Việt tính chủ quan, không sợ dịch, nghĩ rằng dịch chỉ có ở nước khác, nó sợ Việt Nam. Về phía chính phủ, từ các Phó Thủ tướng cho đến Thủ tướng đều không ngớt tự đắc, ông Vũ Đức Đam tuyên bố “Dịch hoành hành ở đâu không biết, nhưng sang Việt Nam thì nó phải bị dập chết!”, ông Thủ tướng còn gân cổ hơn: “Nếu cây cột điện Mỹ có chân thì nó cũng chạy vào Việt Nam!”.

Tất cả các cơ ngôn luận từ truyền thông mậu dịch cho đến phi mậu dịch, từ ngành y tế cho đến chính phủ đều tỏ ra hãnh tiến, thậm chí tự mãn, tạo ra bầu không khí tự đắc từ Nam chí Bắc. Và, không dừng ở lời nói, Thủ tướng chỉ đạo phải tiến hành phục vụ du lịch trở lại, kêu gọi du lịch trong nước, tạo điều kiện cho các công ty lữ hành hoạt động chống lỗ… Nói chung là “cứu du lịch”. Mọi chuyện kiếm tiền từ du lịch nghe cứ như cháy rừng bên cạnh, lũ quét sắp kéo qua. Kết quả là ngành du lịch đua nhau kéo khách, các hãng lữ hành chạy đường dây đen, kéo hàng ngàn người Trung Quốc sang Việt Nam. Đương nhiên là ngành biên phòng không khỏi nhúng tay vào, vấn đề là kẻ nào nhúng tay, cho đến giờ này vẫn chưa ai biết. Nhưng chí ít nó gợi lại chuyện bán biển thời sau 1975, hầu hết dân đi biển mua biển từ biên phòng để đi vượt biên, nếu không bị lộ thì họ thả cho đi luôn, nếu có dấu hiệu cấp trên phát hiện thì họ bắn chìm tàu hoặc bắt ngược trở lại giao cho công an, sau đó mở tòa, kết án… Bài này rất quen!

Khi mọi thứ đều trở nên lỏng kẻo vì chủ quan, lãnh đạo thì dương dương vỗ ngực khoe thành tích, thậm chí mạo phạm cả một siêu cường như Mỹ, người dân thì lao vào kiếm tiền, bất chấp, ngành y tế thì lúc nào cũng hất mặt lên trời trước thiên hạ (sau đợt chống dịch đầu tiên, chính phủ tuyên bố thành công thì hầu hết cán bộ y tá đều tỏ ra hách dịch, xem mình là tinh hoa của quốc gia, cách hành xử của họ với bệnh nhân khác trước đó rất nhiều, coi thường, kiêu ngạo trước bệnh nhân và người nhà của họ, chuyện này diễn ra khắp mọi nơi. Và hình như người dân cũng tỏ ra kiêng dè, nễ sợ y bác sĩ hơn trước…), ngay cả ngành giáo dục cũng vỗ ngực xưng hô thành tích chống dịch… Nhìn chung là không khí tự sướng diễn ra khắp mọi thành phần, mọi ngành nghề. Và trong lúc người ta say sưa, mãi mê tự sướng thì có ít nhất hàng trăm người thu lợi bất chính, bất chấp để đưa hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Việt Nam. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Đợt dịch thứ hai bùng phát ngay trung tâm du lịch bậc nhất Việt Nam – thành phố Đà Nẵng, thành phố mệnh danh “đáng sống” nhất Việt Nam!

Và, sau một thời gian dài “không có dịch” tại Việt Nam (có thể con số 189 ngày không có người chết vì dịch này cũng là con số ngộ nhận?!), Việt Nam chính thức khủng hoảng vì dịch, các ca dịch liên tiếp xuất hiện, F0 vẫn là một ẩn số, nhiều người Trung Quốc bị bắt nhưng vẫn chưa cho thấy đó là con số đầy đủ. Các F1 di chuyển khắp mọi miền đất nước và mức độ lây lan, mức độ lo lắng gần như có khắp mọi ngõ ngách. Nếu như ở đợt chống dịch đầu tiên, người ta chỉ khủng hoảng và lo lắng với những ca nhiễm có nguồn gốc, địa chỉ thì ở đợt chống dịch này, người ta chỉ nhìn thấy những ca được phát giác và chỉ nhìn thấy những ca F1, riêng thành phần F0 vẫn trong vòng bí mật, chẳng biết đâu mà lần!

Và hơn bao giờ hết, Việt Nam lúc này đứng trước nguy cơ vỡ trận nếu như ngành an ninh không tìm ra được nguồn F0. Hơn nữa, sau một đợt chống dịch hết sức cam go từ tháng Giêng đến tháng Tư, dường như mọi nhóm ngành nghề đều trong trạng thái mỏi mệt, chưa thể phục hồi, bây giờ nhận thêm một đợt chống dịch tiếp theo, đương nhiên khả năng cầm cự không cao như ban đầu mặc dù kinh nghiệm có khá hơn trước. Và mức độ rủi ro thì quá cao bởi nguồn lây lan chưa tìm ra, bởi lương thực bắt đầu cạn, bởi nguồn tài chính quốc gia suy kiệt, bởi chủ nợ Trung Quốc bắt đầu đòi mạnh tay (các hành vi xấm lấn trên biển Đông của họ lúc này không chỉ đơn thuần thể hiện óc bành trướng của Trung Quốc mà nó cho thấy họ biết bành trường mạnh tay lúc nào, khi con nợ bắt đầu đuối sức thì chủ cho vay nặng lãi mới xiết nhà. Trung Quốc lâu nay vẫn là chủ cho vay nặng lãi của Việt Nam, và Trường Sa, Hoàng Sa lâu nay vẫn là món gá nợ của Việt Nam. Hành vi im lặng của Việt Nam trước Trung Quốc không phải vô duyên vô cớ mà là sự lép vế mang tính nợ nần…), cơ sở điều trị dã chiến và trang thiết bị y tế có thể thiếu hụt nếu dịch bùng phát mạnh… Mọi thứ đều ẩn chứa nguy cơ rủi ro rất cao.

Đó là chưa muốn nói đến một vấn đề khác, mùa thiên tai lũ lụt cũng cận kề, nếu không giải quyết rốt ráo dịch bệnh trước mùa mưa thì nguy cơ đói kém của năm sau là hiện rõ trước mắt. Và, chỉ vì chủ quan, hãnh tiến và tự mãn quá đáng mà chúng ta đã trả giá quá đắt cho tương lai! Và, nếu chúng ta không dốc toàn lực để chống dịch, không dập dịch được trước mùa mưa thì hậu quả thật khó lường. Giả sử Việt Nam dập dịch rốt ráo trước mùa mưa thì cũng đừng tin mù quáng rằng cột điện Mỹ sẽ chạy sang Việt Nam. Vì cột điện Trung Quốc sát cạnh Việt Nam, nó đã chạy và sẽ còn chạy sang Việt Nam rất nhiều. Đừng mời bất kỳ cây cột điện nào vào Việt Nam nữa, cẩn thận và cẩn ngôn!

KHI HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN CÓ SÓNG GIÓ

KHI HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN CÓ SÓNG GIÓ

 Lm. Phêrô Bùi Quang Tuấn

Vào khoảng năm 860 trước công nguyên, vương quốc Israel bị ảnh hưởng bởi tà giáo.  Vua Ahab và hoàng hậu Izabel nuôi dưỡng hàng ngàn tiên tri Baal.  Nhiều đền thờ thần thoại được xây lên.  Dân chúng cũng hùa theo việc cúng bái Baal.  Nhưng tiên tri của Giavê Thiên Chúa là Êlia vẫn can đảm đương đầu với đám đông phản trắc để bênh vực chính giáo.

Một mình ông dám thách thức 450 tiên tri Baal hãy chứng minh cho toàn dân biết đâu là Chúa thật.  Êlia bảo người ta bắt hai bò tơ để đôi bên cùng xẻ thịt, đặt lên củi, và khẩn cầu.  Thần linh nào đáp lời nguyện xin, cho lửa xuống thiêu cháy đống củi cùng của lễ, thì đó chính là Đấng mọi người phải tôn thờ.

Sau khi giết bò và chất lên bàn thờ, 450 tiên tri và tư tế Baal bắt đầu kêu khấn: “Lạy thần Baal, xin đáp lời chúng tôi.” Nhưng không một tiếng trả lời!  Họ bắt đầu nhảy nhót như kiểu lên đồng.  Nhưng cũng chẳng thấy ai đáp lại!  Êlia mới chế nhạo: “Các ngươi phải kêu lớn lên nữa.  Không chừng thần linh đang suy tính hay bận rộn chuyện gì; cũng có thể ngài đi vắng hoặc đang ngủ.  Đánh thức ngài dậy đi!”  Các môn đệ thần Baal ra sức kêu gào, lại còn rạch mình cho máu chảy lai láng như kích động lòng trắc ẩn của thần linh.  Nhưng vẫn không thấy gì.

Lúc này Êlia mới giơ tay cầu nguyện: “Lạy Giavê Thiên Chúa của Abraham, Isaac và Israel, ước gì hôm nay người ta nhận biết chính Người… xin nhậm lời tôi” (1 V 18,36-37), và lập tức Giavê cho lửa từ trời thiêu cháy hết mọi của lễ của Êlia.  Thấy vậy, toàn dân tung hô Thiên Chúa.  Thế rồi, khi được lệnh của Êlia, họ đem các tiên tri và tư tế Baal xuống núi giết sạch.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến hoàng hậu Izabel bàng hoàng căm tức.  Bà thề sẽ lấy mạng Êlia bằng mọi giá.  Khi biết thế, vị tiên tri tức tốc lên đường lánh nạn.  Sau một ngày trốn chạy vất vả trong vùng sa mạc khô khan, ông cảm thấy mệt mỏi chán chường.  Con người can đảm và nhiệt thành hôm nào bây giờ lại rơi vào tình trạng hoang mang cực độ đến nỗi muốn chết cho yên.  Ông thốt lên: “Nay đã đủ rồi, lạy Giavê, xin cất mạng tôi đi, tôi cũng không hơn gì các bậc tổ tiên.”

Người hùng của Thiên Chúa mà cũng có lúc đảo điên như thế thì huống chi là tôi!  Thế nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó.  Kinh thánh kể tiếp:

Chính trong giây phút giao động và chán nản đó của người hùng, sứ thần Thiên Chúa đã đến nâng đỡ ông bằng bánh và nước.  Êlia đã ăn và uống.  Sau đó tiếp tục hành trình 40 ngày đêm đến núi Sinai.  Tại đây ông đi vào cuộc gặp gỡ và đối thoại với Thiên Chúa.  Cuộc gặp gỡ xảy ra không phải trong bão tố, đất động hay lửa chớp, nhưng trong làn gió thoảng đưa.

Từ trong làn gió thoảng ấy, Thiên Chúa cất lời nâng đỡ và chỉ dẫn Êlia.  Cuộc gặp gỡ thân tình với Giavê đã kéo ông khỏi hố sâu của lao đao thất vọng.  Kết quả, Êlia tìm lại được bình an và sức mạnh nội tâm, tiếp tục ra đi chu toàn sứ mạng làm chứng cho Thiên Chúa.

Thiết tưởng hành trình đức tin của người Kitô hữu cũng có những lúc khốn khó lao đao như Êlia vậy.  Dù là người nhiệt tâm và can đảm cách mấy cũng không tránh khỏi tình trạng bị thế gian săn đuổi, đe dọa, và bao chước cám dỗ tấn công.  Lắm lúc tưởng như sắp chìm sâu trong bão tố của hận thù, ích kỷ, đam mê.  Ngay như thánh Phêrô, vị tông đồ năng nổ và xông xáo nhất trong hàng ngũ các tông đồ, cũng đã từng bị sóng gió làm đảo điên đến nỗi “sắp chìm xuống” (Mt 14,30).  Nhưng khi ông thốt lên lời kêu van, “Lạy Thầy, xin cứu con”, thì bàn tay đỡ nâng của Thiên Chúa đã giải thoát và đem lại bình an ngọt ngào.

Cho đến hôm nay, những người theo Đức Kitô vẫn chưa hết bị sóng gió trần gian bủa vây, không chỉ là những truân chuyên trong cuộc sống, nhưng còn là những cám dỗ tinh vi của quỷ ma.  Nhưng liệu trước các phong ba dữ dằn đó, tôi có nghe được tiếng nói đỡ nâng và nhắc nhở của Thiên Chúa chăng?  Lắm khi tiếng nói của Ngài rất nhẹ nhàng như “gió hiu hiu thổi” chứ không phải như tiếng đất động, bão tố hay hỏa hoạn.

Thử hỏi: nếu là một thanh niên hay thiếu nữ đang tuổi lớn lên, trước những lời réo gọi của đam mê xác thịt, liệu tôi có nghe được tiếng nhắc nhở “phúc cho ai có lòng trong sạch” nơi lương tâm để vượt thoát cạm bẫy dục tình và tiến lên núi cao với Chúa không?

Nếu vì nhẹ dạ mà sa ngã hay mang thai, trước những sóng gió của từ khước khinh bỉ, hay giòng xoáy phá thai của thời đại muốn nhận chìm sự sống, liệu tôi có nghe được tiếng bảo thì thầm trong lương tâm rằng “phá thai là giết người,” và rồi hướng nhìn lên Chúa, kêu nài một sự đỡ nâng an ủi không?

Nếu là người mẹ có đứa con hư dại hay người vợ có ông chồng hủ bại, liệu tôi có nghe được lời nhắc nhở “hãy vững tin” của Đức Giêsu để tiếp tục hành trình làm nhân chứng cho đạo Chúa không?

Nếu là người cha phải lao đao vì trách nhiệm gia đình, bị giông tố của xã hội tấn công, bị chèn ép, hiểu lầm, khích bác…, liệu tôi có nghe được tiếng nói “Đừng sợ, có Ta đây”, và rồi đưa tay cho Đức Giêsu để Ngài kéo lên không?

Cuộc đời người Kitô hữu được ví như hành trình tiến lên núi Thánh giữa sa mạc nắng cháy, hay như chiếc thuyền đang tìm về bến bờ giữa bao sóng to, gió ngược.  Không có ơn Chúa đỡ nâng, chắc chắn con người sẽ ngã gục.  Cũng như nếu không có những chiếc bánh và ấm nước Thiên Chúa trao cho, Êlia đã bỏ cuộc giữa đường; hay nếu không có bàn tay Đức Giêsu giơ ra kéo lên, Phêrô đã chìm sâu trong sợ hãi và hoang mang.

Song khi có Chúa, bình an và sức mạnh sẽ đến.  Dù giông tố và thách đố trần gian cứ xảy ra, con thuyền đời tôi vẫn thẳng tiến, vì có Thiên Chúa đồng hành.

Nhưng để được như thế, có lẽ tôi phải không ngừng kêu lên: “Lạy Chúa, xin cứu con” (Mt 14,30).

Lm. Phêrô Bùi Quang Tuấn

From: Langthangchieutim

Nỗi khổ của người dân ngâm mình trong dòng nước hôi thối

Gần 23g đêm qua, suốt quãng đường gần 2km dầm mình trong mưa, chới với trong biển nước lội bộ về nhà vì k phương tiện nào có thể qua được, tôi chỉ muốn bằng cách nào đó những kẻ phá vỡ quy hoạch, phê duyệt cho hàng loạt dự án ngay vùng trũng của Sài Gòn và những vị giơ tay đồng ý để người ta chi hàng tỷ đô chống ngập đồng hành với mình!

Có như vậy họ mới hiểu nỗi khổ của người dân ngâm mình trong dòng nước hôi thối, nước tới háng và mưa vẫn đổ trên đầu cùng vô số cái bẫy dưới dòng nước! Triền miên, năm này qua năm khác, hết trận mưa này đến đợt triều cường tới…

Khủng khiếp, kinh hoàng cũng khó có thể diễn tả nổi nỗi tức giận của hàng vạn người dân ngụp lặn trong nước, nhà cửa, đồ đạc ngập tràn và hư hỏng đêm qua.
Rồi họ sẽ bảo mưa lớn quá, biến đổi khí hậu hay đơn giản nhất là tại ông Trời.
Nhưng một SG xây dựng vô tội vạ, cao ốc chọc trời mọc lên san sát ở ngay những rốn nước như Thảo Điền, Nguyễn Hữu Cảnh thì k ngập mới lạ.

Những cảnh báo k nên phát triển TP hoặc cho phép xây dựng quá nhiều ở hướng đông đã bị bất chấp, mặc kệ vì lợi ích quá lớn.

Hết tỷ đô này đến hàng chục ngàn tỷ nọ đổ xuống và nước cứ dâng lên.

Các lời hứa của lãnh đạo TP đến nay XYZ nào đó cứ trôi theo dòng nước và dân chúng vẫn khốn khổ khốn nạn mỗi khi mưa lớn, triều cường lên!

Họ quá biết, họ dư sức hiểu nhưng cứ nại hết lý do này đến nguyên nhân khác để biến Sài Gòn thành biển nước và giờ đây TP này chỉ còn hai mùa, mùa ngập nhiều và mùa ngập ít!

Chẳng ai chịu trách nhiệm, xong nhiệm kì phủi đít ráo hoảnh và họp hành lại mạnh miệng chê người đương nhiệm, tiền nhiệm.

Còn dân chúng vẫn là những người chịu đựng những trận ngập kinh hoàng, ngày một nặng hơn cùng nỗi tức giận ngày càng lớn hơn…

Fb Hà Phan

Image may contain: one or more people
Image may contain: one or more people, night and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, outdoor and water
Image may contain: one or more people, outdoor and water

Chiến lược Mỹ “thoát Trung” của đảng Cộng Hòa.

Chiến lược Mỹ “thoát Trung” của đảng Cộng Hòa.

Nguyễn Quang Duy

“Muốn bảo vệ tự do cho nước Mỹ và tự do cho Thế giới, Trung Hoa phải có tự do” chính là tóm tắt chiến lược “thoát Trung” được giải thích qua 4 bài phát biểu của 4 vị lãnh đạo hành chánh Mỹ gần đây.

 

Mỹ thụ động và ngây thơ …

Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng.

Người Mỹ không biết sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Marxist-Leninist, mà Tập Cận Bình là hiện thân của Joseph Stalin.

Đảng Cộng sản không đại diện cho người dân Trung Hoa nên phải sử dụng bạo lực và tuyên truyền để kiểm soát cuộc sống của người dân, họ kiểm soát về kinh tế, về chính trị, về thể xác và quan trọng nhất là kiểm soát suy nghĩ của người dân.

Mỹ ảo tưởng khi Trung cộng giàu hơn, đảng Cộng sản sẽ thay đổi, người dân Trung Hoa sẽ được hưởng thành quả lao động và những giá trị tự do cũng như người Mỹ.

Trung cộng giàu hơn và mạnh hơn thì ngược lại đảng Cộng sản vi phạm nhân quyền thô bạo hơn.

Mỹ càng phụ thuộc vào thương mãi với Trung cộng thì Mỹ càng làm ngơ trước những vi phạm nhân quyền, quay đầu với những giá trị tự do của người Mỹ.

Khi Trung cộng giàu hơn, họ bỏ tiền tỷ, dùng ngay chính hệ thống giáo dục, truyền thông, mạng xã hội, điện ảnh Hollywood tuyên truyền về sự thành công của chủ nghĩa cộng sản, thay đổi cách suy nghĩ và cách sống của người Mỹ.

Đảng Cộng sản cho tin tặc xâm nhập những kho tài liệu cá nhân đánh cắp thông tin của người Mỹ để kiểm soát dân Mỹ cũng như họ đã kiểm soát người dân Trung Hoa.

Khi Trung cộng giàu và mạnh hơn, họ bỏ tiền mua chuộc các quốc gia nhỏ bé và kiểm soát các tổ chức quốc tế bao vây nước Mỹ, thực hiện tham vọng bá chủ thế giới.

Vì không hiểu chủ nghĩa cộng sản nên Mỹ tự bỏ cuộc hay thua cuộc chiến tranh ý thức hệ với đảng Cộng sản Trung Hoa.

 

Mỹ nhắm mắt, bịt tai…

Ngày 7/7/2020, Giám đốc Cục Điều Tra Liên Bang Mỹ (FBI) Christopher Wray cho rằng người Mỹ không thể tiếp tục nhắm mắt, bịt tai trước mối đe dọa của việc Trung cộng dùng thủ đoạn gián điệp kinh tế và an ninh tình báo để vượt mặt Mỹ trở thành cường quốc số một trên thế giới.

Cuộc chiến chống gián điệp Trung cộng diễn ra trên mọi lãnh vực: từ chính trị, đến các ngành công nghiệp, nông nghiệp, khoa học, hàng không, robot, chăm sóc sức khỏe, xảy ra trên từng địa phương, từng đại học, từng cơ quan nghiên cứu, từng công ty Mỹ và ngay tại Quốc Hội Mỹ.

Trung cộng cho cả giải phóng quân trong vỏ bọc những khoa học gia đến Mỹ để đánh cắp thông tin về thuốc chủng ngừa dịch cúm Vũ Hán, do các Viện đại học và các Viện dược phẩm Mỹ nghiên cứu và phát triển.

Có khoảng 2,500 cuộc điều tra đang được FBI tiến hành về việc đánh cắp công nghệ Mỹ của tình báo Trung cộng và cứ mỗi 10 giờ FBI phải mở một cuộc điều tra mới chống lại tình báo Trung cộng.

Trung cộng vừa chiêu dụ vừa đe dọa người Mỹ gốc Hoa, cũng như tìm mọi cách gây ảnh hưởng trên các chính trị gia, các nhà khoa học, các nhà giáo dục, nhà báo, và dư luận Mỹ để phục vụ cho tham vọng bá quyền đi ngược lại quyền lợi của nước Mỹ.

 

Mỹ bị bao vây kinh tế và chính trị…

Ngày 16/7/2020, tại Bảo tàng Tổng thống Gerald Ford, Bộ trưởng Tư pháp William Barr nhắc đến việc 50 năm về trước hai Tổng Thống Nixon và Ford mở cửa giúp Trung cộng vực dậy nền kinh tế.

Nhưng thay vì cạnh tranh tự do và công bằng với Mỹ, Trung cộng đã sử dụng các chiến thuật thao túng tiền tệ, thuế quan, hạn ngạch, trợ cấp nhà nước, bán phá giá, tấn công mạng, trộm cắp trí tuệ và gián điệp kinh tế.

Trung cộng đã giết chết các công ty công nghệ Mỹ, xâm chiếm và thống trị thị trường Mỹ, buộc nước Mỹ lệ thuộc vào hàng hóa và chuỗi cung ứng của Trung cộng.

Trung cộng đã vượt qua Hoa Kỳ về sản lượng sản xuất trong năm 2010 và họ muốn xuất cảng chủ nghĩa tư bản nhà nước để xây dựng các chế độ độc tài trên thế giới.

Toàn cầu hóa không phải lúc nào cũng theo hướng thị trường tự do, thương mại tự do hoặc trao đổi ý tưởng tự do.

Các công ty điện ảnh Hollywood, đến cả Disney, trước đây là trung tâm của tự do sáng tạo, nhưng ngày nay vì lợi nhuận ngắn hạn trên thị trường 1.4 tỷ người Trung Hoa nên đã tự kiểm duyệt, đã cúi đầu khuất phục trước nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.

Công ty Cisco đã giúp đảng Cộng sản xây dựng bức tường lửa ngăn chận người dân Trung Hoa không vào được mạng lưới truyền thông toàn cầu Internet, các công ty Google, Microsoft, Yahoo và Apple đều đã cộng tác với nhà cầm quyền cộng sản.

Lãnh đạo nhiều công ty của Mỹ còn tự đảm nhận vai trò vận động hành lang và nhiều chính trị gia Mỹ đã tiếp tay ảnh hưởng tiêu cực đến quyền lợi nước Mỹ.

Trung cộng còn dùng tiền kiểm soát hoặc đồng tổ chức một số các viện nghiên cứu học thuật của Mỹ, hay tìm cách ảnh hưởng đến việc nghiên cứu và việc giảng dạy của các Viện Đại Học tại Mỹ.

Trung cộng tập trung quyền lực xây dựng một chủ nghĩa xã hội vượt trội hơn chủ nghĩa tư bản, sáng kiến MADE IN CHINA 2025 là một kế hoạch thống trị các ngành công nghệ thông tin tiên tiến, robot, hàng không và xe điện, sáng kiến “Vành đai, Con đường” và mạng toàn cầu 5G nhằm kiểm soát cơ sở hạ tầng cho các công ty nhà nước Trung cộng xây dựng mạng lưới bao vây Mỹ và thống trị toàn cầu.

Đã có lúc người Mỹ cần hiểu rõ sự thâm độc của Trung cộng, cần coi mình là người Mỹ, cần tự hào bảo vệ quyền lợi và giá trị tự do của Mỹ.

 

Chiến lược Trung Hoa tự do…

Ngày 23/7/2020, tại Thư viện Nixon tiểu bang California, Ngoại trưởng Mike Pompeo đã nói về cộng sản Trung Hoa và tương lai của Thế Giới.

Năm 1972 khi đi thăm Trung Hoa Tổng thống Nixon mong ước sự hợp tác giữa Mỹ với Trung cộng sẽ tạo ra một tương lai đầy tươi sáng cho thế giới.

Nên Mỹ đã giúp hồi sinh nền kinh tế đang trên đà sụp đổ của Trung cộng, nhưng đến nay kết quả là nhà cầm quyền Bắc Kinh đã ăn cháo đá bát phản bội thiện chí của Mỹ và các quốc gia tự do.

Ông Mike Pompeo tổng kết 3 bài phát biểu của Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien, Giám đốc FBI Christopher Wray và Bộ trưởng Tư pháp William Barr về mối đe dọa của Trung cộng đối với nền kinh tế và nền tự do của Mỹ và thế giới.

Ông nói ra một điều mà gần như người Việt thuộc nằm lòng là đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm (…communist China is to act not on the basis of what Chinese leaders say, but how they behave.).

Ông cho biết đã đến lúc phải thay đổi, nên vừa rồi Mỹ đã bác bỏ yêu sách đường chữ U của Bắc Kinh về Biển Đông và Bộ Quốc phòng đã gia tăng nỗ lực tự do hoạt động hàng hải ở Biển Đông, Biển Hoa Đông, và Eo biển Đài Loan.

Mỹ cũng đã ra lệnh trừng phạt các quan chức Trung cộng vi phạm nhân quyền, thu hồi tư cách đặc biệt của Hồng Kông về ngoại giao và thương mại, tuyên bố đóng cửa lãnh sự quán tại Houston vì đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ và đang cứu xét không cấp visa vào Mỹ cho các đảng viên đảng Cộng sản và gia đình.

Mỹ không thể bỏ qua các mối đe dọa của Trung cộng, nhưng không muốn đơn phương hành động nên kêu gọi các quốc gia có cùng chí hướng tạo thành một liên minh mới của các quốc gia tự do và dân chủ.

Mỹ đã nhận thức được sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, nhận thức được việc thay đổi Trung Hoa không chỉ là sứ mệnh riêng của người dân Trung Hoa, mà cả các quốc gia tự do cũng cần phải nỗ lực để bảo vệ tự do.

 

Đề tài tranh cử…

Cả bốn bài phát biểu được phổ biến trong mùa tranh cử và đều nêu lên một điều là nếu Mỹ không thay đổi Trung cộng, đảng Cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi Mỹ và thế giới.

Ngoại trưởng Mike Pompeo cho biết chiến lược của Chính Phủ Donald Trump là Trung Hoa phải có tự do thì Mỹ mới bảo vệ được tự do cho chính mình và cho thế giới.

Ứng cử viên Joe Biden, một chính trị gia đã tham gia chính trị liên bang Mỹ từ 3/11/1970, từng trải trong việc hoạch định chính sách Mỹ-Trung, nên chắc rằng trong các cuộc tranh luận sắp tới sẽ cho chúng ta biết những nhận định cá nhân, cũng như chiến lược của đảng Dân Chủ Mỹ đối với một Trung cộng đang trỗi dậy muốn thống trị toàn cầu.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

1/8/2020

Cười tí tỉnh.

– Bức tranh “Ai bỏ đi trước sẽ chết”

1.”Một bức tranh với giá trị nhân văn sâu sắc, ngay cả khi cô gái nói rằng nếu chàng trai rời bỏ cô, anh ta sẽ chết, nhưng nhìn kỹ vào bức tranh, bàn tay cô gái vẫn ôm vào cổ chàng trai để chắn lấy mũi dao. Còn chàng trai trong bức tranh này có vẻ như rất yêu cô gái, anh ta lấy tay mình choàng ôm vào lưng của cô, nhưng mũi dao thì vẫn kề sau gáy. Đây chính là sự khác nhau trong cách thể hiện tình yêu giữa một người đàn ông và một người phụ nữ. Đàn bà luôn dùng miệng lưỡi cay độc để làm tổn thương chàng trai của họ khi anh ta mắc lỗi, nhưng cuối cùng phụ nữ vẫn là người đau khổ nhất. Còn đàn ông luôn bảo rằng họ yêu rất nhiều, nhưng lại là kẻ gây đau khổ nhiều hơn.

P/S: Phụ nữ luôn là người hy sinh nhiều nhất trong cuộc sống này. Họ có thể chấp nhận những phần đắng, phần cay về phía mình để nhường phần ngọt, phần bùi cho người con, người đàn ông của cuộc đời mình. Vì vậy, hãy nên trân trọng những người phụ nữ xung quanh bạn (Mẹ, chị gái, người yêu, bạn gái…).”

Lời bàn của Tam Sao Cốc Tử: 

Thời trẻ yêu say đắm tất điên loạn cũng bởi đó mà ra. Bức tranh suy thời trẻ đã đúng, về già gẫm lại càng đúng. Một cặp lão mão bảy tám chục bó người nào bỏ đi trước vào nhà quàn mà nằm là chết chứ còn gì nữa!!!

     2.Thời 1960 có hai anh em nhà kia người anh dân Mỹ, chú em công dân Nga.

Người anh xứ Mỹ thất nghiệp và đói. Có ý tưởng hay; anh ta đến ngồi trước cổng tòa Bạch Ốc và nhai cỏ khô. Tổng thống Kennedy đi ra thấy thế bèn hỏi:

“Anh kia làm gì mà nhai cỏ khô vậy ?”
“Dạ thưa tôi thất nghiệp và đói quá !”

Kennedy tức giận, ra lệnh nhân viên cho anh ta ăn và giúp thêm ít tiền.
“Còn muốn gì nữa không ?”
“Xin cho thêm cái vé qua Nga thăm chú em”

Kennedy giàn xếp cho người này bay sang Nga.

Khi thấy chú em bên Liên xô cũng đói khát người anh cả cười bảo:
“Anh cho chú lời khuyên rất hay là đến ngồi trước cổng điện Cẩm Linh nhai cỏ khô đi. Thấy chú mày làm vậy là chủ tịch Krushchev tức giận và sẽ cho chú mày những gì chú cần.

Người em nghe lời đến ngồi trước cổng điện Cẩm Linh nhai cỏ khô.

Krushchev đi ra, thấy cớ sự bèn hỏi:
“Sao mày nhai cỏ khô vậy ?”
“Dạ thưa tại đói và không có tiền”

“Sao ngu thế! Giờ là mùa hè mà mày không bứt cỏ tươi nhai để giành cỏ khô cho mùa đông hử?”

  1. Đám đàn ông rảnh rỗi ngồi tán gẫu chuyện nghìn lẻ một đêm…cãi vã

    Một ông nhà binh nhanh chân phát biểu trước:
    – Các ông có biết không?  mỗi cuối tuần tôi chở vợ đi chợ, tôi đẩy xe theo sau bà.  Mua đầy xe, tôi hỏi bả “Về chưa?”  Bả nói ông chở cho tôi lại chợ khác mua một chai nuớc mắm.  Tôi hỏi  “Sao bà không mua ở đây luôn.”  Bả nói:  “Ở đây nuớc mắm tới $2.99, còn chợ kia chỉ có $2.88”. Từ chợ nầy đến chợ kia lái xe 45 phút, bả quên tính tiền xăng. Tôi với bả bắt đầu… cãi.

**

Một ông cựu công chức xen vô:- Còn tôi, khi lái xe, tôi quẹo tay phải, bả nói sao ông không quẹo tay trái. Tôi chạy nhanh, bả kêu tôi chạy chậm lại. Tôi chạy chậm, bả nói ông chạy như rùa bò. Tôi nói: “Để tôi order hãng xe Toyota chế cho bà xe có 2 tay lái, để bà khỏi lái xe bằng miệng.”  Và, thế là cãi nhau.

 **

Ông nhà bếp lắc đầu và kể chuyện ông nghe được như sau:
– Có ông kia lái xe chở bà vợ ngoài xa lộ, chạy nhanh, bị cảnh sát quay đèn chận lại.  Cảnh sát hỏi “Ông có biết lỗi gì không?”  Ông chồng chưa kịp trả lời, bà vợ tươm tướp la lên!  “Tôi đã nói ông rồi, ông chạy bạt mạng 7, 8 chục miles có ngày bị phạt mà ông không chịu nghe.”
Ông chồng giận dữ la bà vợ:
– Để tôi lo, bà im cái mồm bà lại đi.
Không ngờ ông Cảnh Sát này là người Việt, nghe đuợc tiếng Việt, hỏi bà vợ:
– Bộ ông chồng bà ở nhà cũng nạt nộ bà như vậy phải không?
Bà vợ liền trả lời:
– Đâu có.  Bữa nào ổng uống ruợu say, ổng mới la như vậy.
Ông chồng nhận 1 ticket vuợt tốc độ và 1 ticket uống ruợu lái xe. Thế là vợ chồng lại cãi nhau.

 **

Ông nhà thơ nghe nói nãy giờ nhảy vô:
– Bà ngoại con Tép của tôi cũng không thua ai.
Bả nói với tui: “Sao tôi thấy ông ở Mỹ mấy chục năm rồi mà không hội nhập được gì hết.”
Tôi tức quá:
– Bà không thấy tôi hội nhập sao? Ai cao máu, tôi cũng cao máu, ai cao mỡ, tôi cũng cao mỡ, ai tiểu đường, tôi cũng tiểu đường, tôi còn hơn nguời ta cái thấp khớp nữa.  Bà còn muốn tôi hội nhập gì nữa?
– Bà ngoại còn  nói: “Ý tôi muốn nói là ông không biết galant như nguời Mỹ, mở cửa xe cho vợ, mua bó hoa tặng vợ ngày Birthday, ngày Valentine.” … 
– Trời ơi! Tôi cũng  muốn mở cửa xe cho bà lắm chứ, nhưng sợ người ta nhìn vào, người ta nói: “Thân bà một đống, cọp ăn 3 ngày không hết, bộ bà đó bị bịnh bại liệt gì mà không mở cửa xe được”. Còn birthday của bà, tôi mua cho bà 1 bó rau muống, 1 bó hành, 1 bó ngò, bà còn muốn gì nữa.   
Thế là ông bà ngoại của con Tép bắt đầu cãi.

 **

Ông nhà văn nãy giờ ngồi trầm ngâm, cuời mím chi, chậm rãi kể:
– Có một ông chồng đi sau xe chở quan tài của vợ đưa ra nghĩa trang. Ông bạn đi gần bên thấy ông này sao cái miệng nhép nhép như đọc kinh. Ông bạn tò mò đến gần hơn, thì nghe ông này không phải đọc kinh, mà ông ấy đang hát. Ông bạn hỏi: “Đám tang vợ vui vẻ gì mà ông hát?”
Ông chồng trả lời:
– Từ ngày cưới bả đến giờ, chỉ có hôm nay tôi đi chung với bả mà không cãi nhau”
 

**

Ông nhà bếp chen vô một chuyện khác. Ông kể năm rồi, ông phải mổ van tim. Bà vợ ngồi kế bên than: “Ông ơi, ông chết tôi chết theo”

      Ông hoảng hồn: “Thôi bà ơi, để tôi đi một mình cho thanh thản, khỏi phải đi chung, khỏi phải cãi với bà.”

ST.

 From: TU-PHUNG

Đổi bác sỹ khác cho tôi!

Đổi bác sỹ khác cho tôi!

Một bệnh nhân đang nằm trên giường bệnh chờ phẫu thuật thì bác sỹ kíp trưởng đến.

Vừa nhìn thấy bác sỹ kíp trưởng, bệnh nhân biến sắc mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy, miệng kêu gào: “Đổi bác sỹ khác! Đổi bác sỹ khác!”

Người nhà thấy vậy nắm chặt tay ông và động viên ông: “Đây là bác sỹ phó khoa, thạc sỹ y khoa đấy!”

Người bệnh vẫn lắc đầu nguây nguẩy: “Biết rồi! Đổi ngay! Tao là giáo viên hướng dẫn luận văn thạc sỹ của nó, bằng thạc sỹ của nó do tao cấp!”

Bác sĩ đáp: dạ thưa xếp, trong này bằng đứa nào cũng như vậy cả!
Bệnh nhân: ối zời ơi, thế là tèo đời tôi rồi.

(st)

Con người ta chết có phải là hết hay không?

https://www.facebook.com/suthatvatruyenthong/videos/902216540296614/?t=8

Tinh Hoa TV

Con người ta chết có phải là hết hay không?

Đã có rất nhiều nhà khoa học cùng biết bao máy móc hiện đại chỉ để tập trung khám phá bí ẩn của mộng mị… Và điều kỳ lạ trong những giấc mơ xảy ra thật nơi hiện thực vẫn khiến không ít người chúng ta phải trăn trở, suy nghĩ…

Nguồn: ĐKN.