Áo cưới chàng may còn mùi vải

Mai-Agnetha Pham  is with Mai-Agnetha Pham

  Nguồn: Fb Tim Hoang

BÌNH THỦY 1969

Áo cưới chàng may còn mùi vải

Rượu hồng thiếp uống còn cay môi

Xa nhau một phút ngàn thu vắng

Nỗi buồn này biết làm sao nguôi

Đấy là 4 câu thơ trên mộ anh Thái Hoàng Cung, do người vợ trẻ Trần Mộng Tú khắc lên khi anh còn dùng địa chỉ tại nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi.

-o0o-

Buổi tối của một ngày đầu tháng 8 năm 1969, khi tôi đang ngồi xem những tấm ảnh màu đám cưới gửi từ Mỹ về, xắp xếp để làm một cuốn album, thì nghe tiếng chuông cửa. Tôi ra mở cửa, hết sức ngạc nhiên khi thấy Carl và anh Huân là hai người ở Sở trước mặt. Anh Huân làm phòng tối, phụ trách về rửa phim, in hình và Carl vừa là phóng viên vừa là nhiếp ảnh viên. Cả hai người này chẳng bao giờ đến nhà tôi vào giờ này, càng chắc chắn là không phải gọi tôi đi làm. Tôi lúc đó làm thư ký cho hãng Thông Tấn The Associated Press, công việc của tôi là lo tất cả những việc linh tinh cho hãng: Từ phát lương cho nhân viên, giữ sổ chi thu, mua bán hình ảnh, thư ký cho ông chánh văn phòng, đi nghe họp báo bỏ túi, v.v. Những việc này không bao giờ phải làm cuối tuần, cũng như không bao giờ làm ca đêm.

Cả hai người bước vào buồng khách, cả hai nhìn tôi, rồi cả hai nhìn nhau, không ai muốn là mình nói trước. Tôi linh tính có điều không tốt, nhưng không hiểu chuyện gì.

Cuối cùng Carl nói:

– “Sở nhận được điện thoại từ Rạch Giá gọi về chiều nay, nói là Cung, chồng của cô đã tử trận.”

Tôi đứng ngẩn người, nhìn lại cả hai, không nói được tiếng nào.

Carl nói tiếp:

– “Suốt từ chiều, chúng tôi liên lạc được với Rạch Giá (Kiên Giang), xác định tin rõ ràng, có gọi điện thoại nói chuyện với bà Giám thị của đại học xá Trần Quý Cáp, mẹ Cung, cụ cũng nhận được tin rồi.”

Tôi ngồi xuống hai gót chân mình, không nghe được gì tiếp, ngoài tiếng xôn xao của cha, mẹ và gia đình.

-o0o-

Chúng tôi mới cưới nhau sau lễ Phục Sinh vào tháng Tư, Cung tử trận 30 tháng 7, năm 1969.

Cung không phải là quân nhân chính gốc, anh tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm, ban Pháp Văn và đã đi dạy được 1 năm, anh bị gọi trong chương trình Tổng Động Viên.

Khi nhận giấy báo phải nhập ngũ, anh đến xin cha mẹ tôi cho làm hôn thú, vì sợ sau này sẽ khó khăn khi ở quân đội. Trên giấy tờ, tôi có chồng từ tháng 6-1968. Lúc làm đám hỏi chú rể tương lai không có mặt (đang đóng ở Chi-khu Trà Bồng) chỉ có mẹ chồng mang trầu cau sang. Nghĩ cũng tủi thân, nhưng thời chiến mà, làm sao được.

Sau đám cưới, Cung về đơn vị, tôi vẫn ở nhà với cha mẹ, đợi Cung được biệt phái về dạy học lại, (Bộ Giáo Dục hứa sẽ cho các giáo chức được về vào tháng 10/1969) rồi sẽ ra ở riêng.

-o0o-

Chiếc máy bay vận tải Mỹ đáp xuống phi trường Bình Thủy, Cần Thơ.

Người phi công phụ quay xuống nói với anh trai của Cung và tôi, đang ngồi cạnh chiếc quan tài.

“Chúng tôi rất tiếc là phải thả hai người và quan tài xuống đây, vì đây là máy bay quân đội Mỹ chở dầu, chúng tôi chỉ đi tới Cần Thơ chứ không về đến Sàigòn.”

Đuôi máy bay mở ra, một chiếc forklift tiến đến trục quan tài ra khỏi máy bay để giữa lòng phi đạo.

Anh chồng tôi dặn:

– “Em đứng đây, anh vào gặp ông xếp của phi trường này may ra được giúp đỡ.”

Buổi trưa tháng Tám, mặt trời tóe những chùm nắng rát bỏng, chói chang trên sân bay, cái sân bay rộng lớn chổng chơ một chiếc áo quan có phủ xộc xệch lá quốc kỳ, mấy giọt nến đóng thành mảng khô cứng trắng đục trên màu vàng của lá cờ, một vài chiếc lá quăn queo sót lại của vòng hoa chiều qua còn dính ở đó.

Tôi tự thấy mình bé nhỏ, mỏng manh trong chiếc áo dài màu xanh nhạt, áo nhầu nát, tóc bơ phờ, mặt ngơ ngác đứng nhìn chung quanh mình. Cái sân bay trông sao mênh mông thế mà cái áo quan thì bé tí, tôi đứng bên cạnh trông lại càng bé hơn. Sân bay không một bóng người, vài ba chiếc máy bay quân sự đậu rải rác bên cạnh những phuy dầu chưa kịp xếp vào kho. Hình như đã có mùi hôi bốc ra từ áo quan, tôi đứng lui ra một tí nữa, xoa tay lên ngực, thấy mình nghẹt thở, ngực nặng và đau buốt, đau thấu xuống tận bụng, tôi muốn ngất đi.

Hai ngày, một đêm ở Kiên Giang đã làm tôi đuối sức. Tôi có làm gì đâu. Tôi chỉ không ăn, không ngủ, không khóc, không cả vệ sinh. Chắc trong người tôi không còn nước. Bà mẹ chồng một bên, ông anh chồng một bên, họ đổ sữa ông Thọ cho tôi. Bà mẹ chồng tôi thật giỏi, bà có kinh nghiệm với chiến tranh, kinh nghiệm với chết chóc, nên đi đón xác con mà bà còn nhớ đem theo hộp sữa ông Thọ cho cô con dâu tiểu thư, cô con dâu còn mới như vuông lụa chưa thêu.

– “Con uống đi. Con mà gục xuống đây nữa thì mẹ biết nói làm sao với cha mẹ con.”

Tôi không uống được, cái mùi tử khí trưa nay của mấy chục cái xác xếp chất lớp trước cửa nhà xác vẫn ràn rụa trong thân thể tôi. Nó phủ chụp từ đỉnh đầu xuống hai bàn chân, khi tôi len lỏi bước qua những xác lính bên ngoài để vào bên trong chỗ người ta để xác sĩ quan. Tôi đã phải bước qua từng cái túi có bọc thây người ở trong, có cái thòi hai bàn chân còn nguyên đôi giầy sau ra một đầu, có cái thì lòi ra ở đầu kia một đỉnh tóc bết đất, có cái thò nguyên một khuôn mặt tái mét vàng khè có mấy con ruồi đậu trên đôi mắt chưa khép kín hẳn. Tôi đi theo bàn tay dắt của người anh chồng, xúc động và kinh hoàng đã làm tôi không còn cảm giác nữa. Không biết tôi có dẫm phải ai không. Tôi cố gắng không dẫm lên những người đàn ông nằm đây. Vào được đến bên trong thì tôi có nhìn thấy gì đâu. Tôi chỉ nghe tiếng bật khóc của mẹ chồng, tiếng anh chồng bảo:

– “Đúng là Cung rồi.”

Tôi thấy hình như tôi được bế lên, được đặt ngồi xuống một cái bậc thềm, gió ở sông thổi vào mặt tôi, giúp tôi tỉnh lại, tôi mở mắt ra, nhìn xuống. Tôi thấy một giòng nước đục chẩy lờ đờ bên dưới. Thì ra nhà xác của bệnh viện Kiên Giang nằm sát cạnh bờ sông. Tôi không dám nhìn vào những người đàn bà đang đi lật từng cái poncho quấn thây người để tìm chồng, tìm con họ trước cửa nhà xác. Tôi thấy tôi còn may mắn hơn họ.

Người ta đem xác Cung về trại gia binh tiểu khu để làm lễ. Tôi được bày đứng cạnh áo quan cho ông Phó Tỉnh Trưởng đọc diễn văn, trong khi ông đọc thì tôi đứng nhìn mấy cây nến chẩy, nhìn vòng hoa đã bắt đầu héo, có cả chén cơm đã khô và quả trứng luộc có mấy con ruồi bay lên bay xuống, tàn nhang rơi phủ đầy trên đó. Ông Phó Tỉnh đọc diễn văn xong, hấp tấp ra về. Chắc ông hơi thất vọng vì không thấy tôi khóc để có dịp nói lời an ủi. Mấy người vợ lính trong trại gia binh, chạy sang thăm hỏi, mấy đứa nhỏ con lính chạy loanh quanh áo quan với mấy con chó gầy trơ xương, trụi cả lông, cái áo chúng mặc ngắn cũn, bụng ỏng ra ngoài, mũi thò lò cũng chẳng chùi. Chúng tròn mắt nhìn mấy người Sài Gòn, mặt mũi có vẻ khang khác với nhưng người trong trại lính nầy. Có người cũng từ xa đến chưa tìm ra xác chồng, xác con đến hỏi han bà mẹ chồng tôi với con mắt nặng trĩu và gương mặt thất thần.

Tôi đứng đó lơ mơ nghe lao xao những tiếng nói chồng lên nhau, mỗi người kể một cách, giống như ở nhà tôi mỗi khi đi xem một cuốn phim về, chị em tôi vẫn thường tranh nhau nói như thế. Hình như họ nói về trận đánh ngay ở xã Vĩnh Thanh Vân. Xã này, tôi không biết ở đâu nhưng chắc là rất gần. Họ nói đánh ba bốn hôm rồi, và vẫn còn đánh nên xác không kéo ra hết được, phải ngồi chờ thôi. Cứ ngồi chờ thế nào cũng gặp, họ bảo nhau:

– “Không thấy người thì thấy xác. Thế nào cũng gặp mà!”

Người anh chồng thì thỉnh thoảng lại biến mất, không biết đi đâu, chắc là đi tìm cách đưa mọi người về nhà. Tôi thấy trong những người đi nhận xác chỉ có 3 người trong gia đình này ít khóc nhất.

Bà mẹ chồng tôi thì vừa mếu máo vừa lo xin nước sôi pha sữa cho con dâu uống. Con bé này vốn đã gầy, hai hôm rồi nó chẳng ăn, chẳng nói gì làm bà phát hoảng, giá nó cứ khóc sướt mướt như mấy người vợ lính đang khóc ngoài kia thì bà lại đỡ lo. Không biết còn kẹt ở đây đến bao giờ? Bằng vốn liếng tiếng Pháp bà nói chuyện với một ông sĩ quan Mỹ cho bà quá giang máy bay quân sự về Sàigòn, rồi bà sẽ thuê máy bay dân sự xuống đây đón mấy đứa con.

Bà giỏi lắm. Mấy chục năm trước, còn trẻ măng mà bà đã một mình thuê đò ở Nam Định đi tìm chồng. Chồng bà đang đêm được Việt Minh đập cửa mời đi, rồi cả tháng không thấy về. Ông được mời vì lúc đó ông có một ngôi trường nhỏ dạy học tiếng Pháp ở Nam Định. Bà đi đò, đi bộ cả bao nhiêu cây số, đến tận chỗ không ai dám bén mảng đến hỏi tin tức chồng. Họ bảo về đi, bắn chết rồi. Bà lại thuê đò về, tính ngày đi của chồng dùng làm ngày giỗ vì bà không biết ông bị xử bắn vào hôm nào. Mấy hôm sau bà bỏ nhà ở Nam Định, dắt ba thằng bé, đứa lớn nhất chưa quá 10 tuổi tìm đường ra Hà Nội.

Đi làm, nuôi con ăn học. Rồi lại dắt con di cư vào Nam. Ai làm được gì thì bà cũng làm được như vậy. Bà cũng khóc chứ. Nhưng nước mắt thì vốn chóng khô vì nó không chảy hết ra một lúc, nó chảy rỉ rả ít một. Chảy suốt một đời. Cô con dâu bà mới cưới được có ba tháng, còn trẻ lắm, lại chưa có con, đi đón xác chồng lại có mẹ chồng, anh chồng bên cạnh. So với bà cô còn may mắn chán.

Mà đúng thật, bà mẹ chồng tháo vát của tôi số khổ hơn con dâu. Bà xin lên được máy bay về trước các con một hôm thì cũng bị thả xuống phi trường Bình Thủy đêm hôm đó, máy bay không về đến Sài Gòn. Một cơn mưa tháng Tám bất chợt ập xuống làm bà ướt sũng, thất thểu tìm một nhà thờ vào xin ngủ qua đêm, bà không cần khóc nữa, trời đất khóc hộ bà rồi. Sáng hôm sau bà đi xe đò về Sàigòn. Trong khi đó thì các con của bà: Con sống, con chết cũng bị thả xuống chỗ mẹ ngày hôm qua, nhưng không phải buổi tối mưa sũng nước mà một buổi trưa đầy nắng.

Cuối cùng thì cũng đưa được quan tài về Sài Gòn. Khi xuống đến phi trường Tân Sơn Nhất thì cả người và cảnh trông thật bắt mắt. Nếu có cần quay một cảnh phim cho chiến tranh thì hay quá. Cái quan tài cũng không cần phải trang trí cho ra vẻ tang thương hơn nữa. Lá cờ phủ trên nó nhầu nát, xộc xệch, cô đơn, đã đủ vẻ tang thương.

Hai nhân vật thất thểu xác xơ đứng cạnh không cần phải hóa trang hay diễn xuất, họ đi đứng như người mất hồn, ngơ ngác, thất lạc, rơi ra từng mảnh như những người lính vừa bại trận trở về. Cứ dựng máy quay phim lên, quay họ như thế vào phim cũng tuyệt lắm rồi.

Sau nầy tôi nghĩ lại vẫn tự hỏi. Tại sao lúc đó mà mình tỉnh khô như vậy, sao mình không phát rồ, phát điên, không đập đầu vào tường?

Cả trăm câu hỏi cứ chạy lung tung trong đầu tôi bao nhiêu năm trời.

Một chiếc xe nhà binh đón chở áo quan từ phi trường đến nhà xác bệnh viện Grall. Đã bảo bà mẹ chồng tôi là người tháo vát mà! Bà còn xin được miếng đất chôn Cung trong Mạc Đĩnh Chi để bà thăm viếng cho tiện, chứ lên tận Nghĩa Trang Quân Đội thì làm sao bà có thể đi thăm thường xuyên được.

Họ cho Cung đi qua nhà, dừng lại cho Cung nhìn chỗ mình đã sống, đã lớn lên một lần chót. Chẳng biết ai là người nghĩ ra cái tục không được chết ở nhà thì phải ghé qua nhà trước khi ra đi hẳn mà hay thế! Tôi thấy những người lân cận và một vài người họ hàng đã đứng chờ sẵn trước cửa nhà. Họ nhìn tôi, nhìn quan tài như xem phim chiếu chậm, họ quen quá rồi cái cảnh nầy những năm gần đây. Tôi còn trẻ quá, họ nghĩ. Thế nào rồi cũng quên đi, cũng lại lấy chồng, chỉ tội cho bà mẹ anh ta.

Họ nghĩ cũng chẳng sai mấy. Khi tôi bị đẩy ra khỏi nước, gia đình chồng cũng bỏ đi, chỉ có Cung là người ở lại. Cung cũng chẳng khác gì những người còn sống, cũng bị đuổi nhà, bị chiếm đoạt tài sản. Người anh họ ở lại tìm cho anh một nơi cư ngụ mới trong nhà thờ Tân Định.

—–

Tôi trôi mãi rồi cũng phải dạt vào một chỗ. Bảy năm sau tôi lấy chồng, sanh con, tôi sống bình thường như tất cả mọi người đàn bà khác trên một đất nước không có chiến tranh. Tôi cũng vui, cũng buồn với những thăng trầm của đời sống.

Ở đời sống hàng ngày, tôi quên dần cái bất hạnh của tôi mấy mươi năm về trước. Nhưng tôi nhớ rất rõ ràng là cái bất hạnh đó nó có hiện diện trong kiếp người của mình. Thỉnh thoảng Cung vẫn về trong giấc mơ, dù suốt ngày hôm trước tôi không hề nghĩ đến. Cung về như còn sống hay về như đã chết thì khi tỉnh dậy, nước mắt tôi vẫn lặng lẽ trào ra trên gối. Tôi cố gắng không làm giao động người nằm bên cạnh đang ngon giấc. Buổi sáng, thức dậy, tôi thay áo gối, rồi lại thản nhiên bước vào đời sống trước mặt: Giặt giũ cho chồng, cơm bánh cho con.

Thời gian cứ thản nhiên trôi, buồn và vui đầy ắp hai tay. Ngày trắng tóc rồi cũng đến.

-o0o-

Lần đầu tiên về thăm lại Việt Nam năm 1998, sau 23 năm, tôi đi tìm Cung ở nhà thờ Tân Định. Tôi đi len lỏi giữa những dẫy kệ, đọc từng cái tên, đi đến vần “T” là họ của Cung. Tôi nhìn thấy một cái hộc nhỏ, không có hình chỉ có ghi Họ, Tên, Ngày sinh, Ngày mất. Tôi đứng lặng người, run rẩy chạm những ngón tay mình lên mặt chữ. Cái cảm giác chạm tay vào đầu áo quan của năm 1969 bỗng hiện ra dưới những ngón tay tôi. Một tiếng nấc đưa lên thanh quản, vỡ òa ra, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Nước mắt của bao nhiêu năm tụ lại một ngày, nước mắt của những ngày đi đón xác ở Kiên Giang khô lại bây giờ nứt ra như một mạch ngầm của suối bật lên trên mặt đất nứt nẻ. Tôi khuỵu chân ngồi xuống giữa lối đi của hai hàng kệ, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Chung quanh tôi vắng lặng. Tôi trầm mình vào nước mắt, vào bất hạnh, vào nỗi cô độc của mình. Cái hộc nhỏ đựng tro than bên trên đầu tôi vẫn thản nhiên, im lìm nhìn như trước khi tôi đến.

(Trần Mộng Tú)

Hình 1: Trần Mộng Tú và Thái Hoàng Cung trong ngày cưới, ba tháng sau anh tử trận.

Hình 2: Phi trường Bình Thủy (Cần Thơ)

Hình 3: Nhà thơ Trần Mộng Tú hiện tại

SỤT LÚN, SẠT LỞ: VIỆN ĐỊA CHẤT GIẢI THÍCH NHƯ TRẺ CON…

8 SÀI GÒN

MUỐN TU NGƯNG CHỬI MÀ CŨNG KHÔNG YÊN VỚI LŨ NÀY…

Đất nước điêu linh, tang thương khắp mọi nơi bởi đủ thảm họa: tham ô, nhũng nhiễu, phá rừng, bão lũ, dịch bệnh, sách giáo khoa, cổng chào, tượng đài, đại hội… quá bất lực đành vào rừng đi tu để quên đi mọi chuyện, nhưng tu cũng không yên với lũ này.

Nghe lũ này nói thế này bảo sao không nổi điên:

“Các chuyên gia thuộc Viện địa chất Việt Nam trả lời VTV sụt lún, sạt lở là do mưa to, lớp đất trên bề mặt nặng hơn, với độ dốc của núi đồi, lớp đất đó tuột xuống”.

Nói vậy thì cần đách chi mấy ông chuyên gia ăn học nghiên cứu cho tốn tiền dân. Nói sạt lở núi là do mưa cũng giống y như nói cháy nhà là do lửa.

Tức hơn nữa là nói ngu như vậy mà vẫn có mấy ông nhà báo, vài ông khoa học lên tiếng a dùa theo để che lấp nguyên nhân sạt lở là do phá rừng trầm trọng.

Douma hết lũ chúng mày. Ông bỏ tu…

HUYNH NGOC CHENH

***

SỤT LÚN, SẠT LỞ: VIỆN ĐỊA CHẤT GIẢI THÍCH NHƯ TRẺ CON…

VTV phỏng vấn các chuyên gia thuộc Viện Địa chất Việt Nam về hiện tượng sạt lở vừa qua ở Quảng Nam. Các chuyên gia đều giải thích: mưa to, lớp đất trên bề mặt nặng hơn, với độ dốc của núi đồi, lớp đất đó sẽ tuột xuống. Tóm lại, núi đổ là do mưa to.

Giải thích như vậy mà cũng học đến giáo sư tiến sĩ!

Tôi xem hình ảnh trên VTV, nơi sạt lở là nơi trồng toàn bạch đàn. Rễ cây bạch đàn chỉ bám trên bề mặt. Theo lời người dân, mưa mới chỉ có một ngày chứ không phải dài ngày. Tôi khẳng định, chính rừng cây bạch đàn đã làm cho lớp đất trên bề mặt núi đồi bị oằn nặng và trượt nhào xuống. Nó giống như trò chơi cầu tuột của trẻ em vậy!

VTV dựa vào lời của các chuyên gia mà cảnh báo: nguy cơ sạt lở sẽ còn tiếp tục, cần di dời dân khỏi vùng nguy cơ sạt lở. Đó là biện pháp mà các chuyên gia và VTV cho là “lâu dài và bền vững”. Khốn khổ cho dân tôi!

Hàng ngàn năm người đồng bào thiểu số sống ở các triền núi, sao không có chuyện sạt lở đồng loạt như vậy? Là bởi rừng núi xưa kia đa dạng sinh thái, có cây cổ thụ, có lớp thực bì bao phủ. Rễ cây bám chặt vào từng lớp đất, các lớp địa chất gắn kết với nhau rất chặt chẽ. Người dân tộc thiểu số sống bám vào rừng, rừng thành nơi che chở cho con người chứ không phải là thảm họa.

Bây giờ thì hãy hình dung sâu hơn.

Trước khi có sạt lở thì thường đã xảy ra rạn nứt và sụt lún. Rạn nứt và sụt lún là do lòng đất bị rỗng. Lớp vỏ bọc trên bề mặt trái đất bị bong vỡ và chỉ cần một cơn mưa thôi đã có thể đổ sập. Rạn nứt, sụt lún hiển nhiên là do các mạch ngầm đã hoàn toàn bị khô kiệt. Có thể hình dung khi các mạch ngầm khô kiệt ắt tạo ra những địa đạo khổng lồ. Ngày xưa, ở vùng núi và trung du, chỉ cần đào giếng vài mét là mạch nước trào ra. Chính rừng cây đã duy trì các mạch ngầm đó. Ngày nay đến mùa nắng, các giếng đào khoan đến cả trăm mét cũng không thấy nước đâu. Không nghi ngờ gì, chính rừng cây bạch đàn đã hút nước đến cạn kiệt. Loài cây này giết chết luôn cả lớp thực bì bao phủ trên bề mặt, hủy hoại môi sinh. Đó là lý do, các quốc gia láng giềng như Trung Quốc, Nhật Bản, Đài Loan… không trồng bạch đàn trên đất nước họ mà thuê rừng Việt Nam để trồng.

Trong cách nhìn phong thủy xưa, rừng núi linh thiêng vì chính nó tạo ra các long mạch. Phá rừng cũng đồng nghĩa với cắt đứt các long mạch. Xem ra, ngày nay không cần thái thú Cao Biền trảm núi, chặt đứt long mạch nữa, người ta chỉ cần bỏ ra một số tiền thuê rừng trồng bạch đàn là linh khí cạn kiệt!

Thật đấy! Các chuyên gia địa chất và VTV “định hướng tuyên truyền” về thiên tai mà không nói đến nhân tai thì khác nào cổ vũ phá rừng và tàn hại môi sinh? Đến lúc cần quy hoạch việc trồng cây nguyên liệu, không để phá rừng nguyên sinh, trồng bạch đàn bừa bãi từ Nam chí Bắc nữa thì mới là biện pháp bền vững để phục sinh đất nước và ổn định đời sống của muôn dân. Còn nếu vẫn tiếp tục duy trì sự ngu và tham thì ắt phải còn trả giá bằng sinh mệnh của cả quốc gia và dân tộc.

CHU MỘNG LONG

+2

LUYỆN HÌNH – NƠI CHỐN VẪN CÒN TÌNH YÊU

LUYỆN HÌNH – NƠI CHỐN VẪN CÒN TÌNH YÊU

  Trần Đình Phan Tiến

“Hãy chiếu soi lửa hồng vào đêm tối sâu thẳm hồn con, lửa tình yêu, lửa huyền siêu, Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều thánh ân” (Phanxicô).

Vâng, đây là Điệp khúc của bài hát, do nhạc sĩ Phanxicô sáng tác, mà ai cũng biết.  Để gợi hứng cho bài chia sẻ Lễ Các Linh Hồn, xin được mượn lời bài hát ý nghĩa nầy.  Thật ra, lời bài hát là về Chúa Thánh Thần, nhưng cảm nhận phù hợp với lễ các Linh Hồn, vì chính Chúa Thánh Thần tác động đến.  Vâng như vậy có thể minh định rằng: “Lửa tình yêu, lửa huyền siêu” nầy đang tác động đến luyện hình, nơi các linh hồn đang được thanh luyện vì chính Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều thánh ân.  Vâng Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều thánh ân cho người trần thế, và nơi các linh hồn trong luyện hình.  Để minh chứng cho điều nầy chúng ta hãy cùng suy niệm về “Luyện Hình.”

“Luyện hình” là nơi dùng hình thực thanh luyện, có nghĩa là “bị phạt.”  Nhưng “phạt” có thời gian, không như hỏa ngục, nơi “phạt” đời đời.

Như vậy, nơi “phạt” luyện hình vẫn còn tình yêu.  Thiên Chúa vẫn yêu thương các linh hồn nơi luyện hình, như yêu con người dương thế.  Bởi vì luyện hình mặc nhiên không phải là nơi luận phạt vĩnh viễn.  Như chúng ta biết Giáo Hội Công Giáo có ba thành phần, Chiến Đấu (Lập Công), Chiến Thắng (Khải Hoàn), Đau khổ (Đền Tội).  Như vậy chỉ có thành phần Giáo Hội Khải Hoàn mới hoàn toàn chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Quốc.  Còn thành phần Giáo Hội Lữ Hành và Giáo Hội Đền Tội là hai thành phần chưa được chiêm ngắm Thánh Nhan Thiên Chúa.  Bởi vì hai thành phần nầy chưa hoàn toàn tẩy trắng áo mình trong Máu Con Chiên vì vậy thành phần Giáo Hội Đau Khổ cũng như thành phần Giáo Hội Lữ Hành đều có chung một niềm khao khát như nhau, đó là còn xa cách Thánh Nhan Thiên Chúa.  Chỉ khác nhau ở một điểm là: Giáo Hội Lữ Hành là thành phần còn điều kiện lập công, còn giáo hội Đau Khổ thì mất “quyền” lập công.  Vì vậy các ngài cần đến sự trợ giúp của chúng ta, nói cách khác, các ngài là những cầu thủ bị “việt vị”, tức “liệt vị”, không còn “cựa quậy” gì nữa.  Nên chi từ đó “sự chết” theo tín lý công giáo là như vậy, một là lên Thiên Đàng, hưởng Thánh Nhan Thiên Chúa, đó là các thánh, Giáo Hội Chiến Thắng.  Hai là vào luyện hình, nơi chờ đợi để thanh luyện.  Xin miễn bàn nơi thứ ba.  Vì vậy, Lửa thánh luyện cũng chính là: “Lửa Huyền Siêu, Lửa Tình Yêu”, do chính Thánh Ân của Chúa Thánh Thần.  Theo đó, lửa luyện hình vẫn là hình thức yêu thương, nhưng nơi đó, tình yêu “bị động”, có nghĩa là chỉ hưởng nhờ , chứ không được chủ động “lập nên” như chúng ta, ví dụ như đọc kinh, lần hạt, hay làm việc bác ái, v.v…  Nên chi lửa tình yêu, lửa huyền siêu chiếu vào chỉ một việc là thanh luyện.  Dù là Thánh Ân, nhưng giống như “mất quyền tự do”, nên chi các ngài phải chịu thua thiệt.  Tình yêu của Thiên Chúa nơi các linh hồn cũng là vô biên, nhưng hữu nhiên tình yêu Thánh Ân không phải là “hai chiều” giống như trần thế.  Đó là lý do, người ở trong luyện hình cần đến chúng ta, Giáo Hội lập công.

Như vậy, trần gian không phải là Thiên Đàng, cũng vậy, không phải là Luyện Hình.  Nhưng trần gian có vị thế của trần gian.  Theo đó, trần gian thì hạnh phúc hơn Luyện Hình, Thiên Đàng hạnh phúc hơn trần gian.  Hiểu như vậy, chúng ta phải yêu mến các Đẳng linh hồn, bằng cách cầu nguyện, dâng việc lành, hy sinh để đền thay, cầu thay cho các ngài, đó là bác ái Kitô giáo cho người đã khuất mà chưa được hưởng Thánh Nhan Thiên Chúa.  Đây là một hành động cao đẹp, đồng thời là nghĩa cử cứu độ.  Mặc nhiên, quyền xét đoán là duy mình Thiên Chúa, nhưng việc bác ái đối với các linh hồn thì chính là như việc truyền giáo vậy.  Thương người có 14 mối, thì bảy mối thương linh hồn, như vậy, hồn xác bằng nhau.  Nay các linh hồn không còn trong thân xác, thì các ngài được yêu thương trong linh hồn.  Vì linh hồn mà được hưởng Thánh Nhan Thiên Chúa, thì không gọi là linh hồn, mà được gọi là thánh.  Khi các ngài được cứu độ trọn vẹn thì các ngài ở trên thiên đàng, thì mặc nhiên các thánh là các ngài sẽ cầu bàu cho chúng ta.  Theo đó, Luyện Hình là nơi được “Lửa Hồng” chiếu soi, lửa huyền siêu, lửa tình yêu, Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều Thánh Ân.

Dù rằng lời ca từ không dành cho các linh hồn trong Luyện Hình, nhưng từng lời ca từ trong bài hát cho chúng ta một sự kết nối đầy ý nghĩa Công Giáo.  Vì vậy lễ các linh hồn, xin chia sẻ theo ý tưởng nầy, hầu mang đến tính hiệp thông trong Giáo Hội.  Nếu như khi còn trên dương thế, trong thân xác hữu hạn, nhưng ý thức được tính huyền siêu bởi lửa tình yêu thì hạnh phúc cho tất cả chúng ta.

Mong rằng “Lửa Huyền siêu” mà Thánh Linh Thiên Chúa luôn chiếu soi trên các linh hồn nơi Luyện Hình chính là “Lửa Tình Yêu” duy nhất, mà Ngôi Ba Thiên Chúa ban nhiều xuống trên các linh hồn.

Chúa Giêsu Kitô đã dùng cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Người để cứu rỗi các linh hồn, thì chính là các linh hồn trong Luyện Hình.  Vì phàm nhân nơi trần thế hoặc sẽ là các thánh, hoặc sẽ là các linh hồn.  Còn nếu ở trong Hỏa Ngục, thì xin miễn bàn.

Vì, “Ngay từ buổi đầu của Kitô giáo, Hội Thánh lữ hành đã hết lòng kính nhớ, dâng lời cầu nguyện cho những người đã qua đời, vì cầu nguyện cho họ để được giải thoát khỏi tội lỗi là một ý nghĩ lành thánh (2 Mcb 12, 45).  Chúng ta hãy dâng thánh lễ và các việc lành để cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.”  (Trích Lịch Phụng Vụ).

Lạy Chúa Thánh Linh, Ngôi Ba Thiên Chúa xin tiếp tục tuôn đổ Thánh Ân trên các linh hồn nơi Luyện Hình, để chính lửa hồng mà Chúa chiếu soi là “Lửa Tình Yêu, Lửa Huyền Siêu trên các linh hồn.  Vì các linh hồn cũng chính là thành phần đáng được hưởng công nghiệp Máu Cứu Chuộc của Đức Giêsu Kitô.  Amen!

 Trần Đình Phan Tiến

From: Langthangchieutim

Mass and Purgatory.jpg

SUY NGHĨ TỪ VỤ SẠT LỞ Ở TRÀ LENG (NAM TRÀ MY)…

SUY NGHĨ TỪ VỤ SẠT LỞ Ở TRÀ LENG (NAM TRÀ MY)…

Vụ sạt lở kinh hoàng đã vùi lấp toàn bộ 11 gia đình ở xóm 1, xã Trà Leng, Nam Trà My, trong đó có gia đình bí thư xã.

Dân cư ở Trà Leng trên 95% là người Mơ Nông. Nghề chính của họ là trồng quế (quế Trà My nổi tiếng), kết hợp trồng các cây dược liệu, ăn quả, thu hoạch sản phẩm rừng. Đất đai ở đây phì nhiêu với chất đất đỏ bazan nổi tiếng của Tây Nguyên, độ cao trên 1200m rất lý tưởng về thời tiết và khí hậu ôn hòa để trồng dược liệu. Địa hình vùng này rất dốc, núi cao, chia cắt bởi các dãy núi và khe suối, sông hình thành từ bao đời nay.

Người M’Nông bao đời nay chung sống với rừng, ở trong rừng, khai thác nguồn lợi từ rừng, bảo vệ rừng để tồn tại và duy trì nòi giống. Họ nghèo, lạc hậu, nhưng cuộc sống bao đời nay ổn định.

Khác với nam Tây Nguyên, khu vực này địa hình rất dốc, không được phá rừng mà phải bảo tồn với sự góp sức của chính người dân bản địa. Sự tàn phá rừng của người Kinh bao năm nay (những Đoàn Nguyên Đức, những Nguyễn Thị Như Loan đêu kiếm hàng trăm triệu đô từ phá rừng khu vực này…) đã gần như làm trụi các khu rừng nguyên sinh, chỉ để lại những cây bụi vô dụng.

10 năm nay sự phát triển của thủy điện (Riêng Nam Trà My có Sông tranh 2 rất lớn cộng gần chục thủy điện nhỏ) tàn phá nốt những gì còn lại của các khu rừng đặc dụng, rừng bảo tồn ở Nam Trà My (xem ảnh vệ tinh khu ngã ba Đông Dương).

Dân vẫn nghèo. Họ không còn khả năng làm những ngôi nhà tranh xinh xắn đặc trưng Tây Nguyên với nhà dài, nhà rông nữa. Họ được “kinh hóa” với nhà mái tôn, với đường giao thông chở gỗ được về xuôi, con cái được đi học, có cả điện… Nhưng họ mất hết rừng tự nhiên là mái nhà nuôi che họ, mất hết nguồn sống truyền thống là dựa vào rừng.

Lũ lụt và sạt lở đất là nguy cơ hiển hiện.

Xóm 1 nằm ngay dưới chân ngọn núi lớn, phía trên là quả núi cao đã bị phá trụi (xem được qua ảnh vệ tinh google).

Và thảm họa đã xảy ra…

Giờ thì đã quá muộn để quay lại như xưa.

Quá muộn để dân cư ở đây có cuộc sống bền vững…

KIM VAN CHINH

Think tank Úc tiết lộ dữ liệu về hệ thống hơn 380 trại tập trung Tân Cương

Gần đây, Viện Chính sách Chiến lược Úc (Australian Strategic Policy Institute) đã công bố các dữ liệu chi tiết về hệ thống hơn 380 trại tập trung tại Tân Cương, nơi giam giữ hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ cũng như các tù nhân lương tâm khác. Đây là một tài liệu quan trọng cho thấy bằng chứng về việc Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đàn áp tín ngưỡng và bức hại các nhóm thiểu số một cách nghiêm trọng tại Trung Quốc. #Trithucvn

Think tank Úc tiết lộ dữ liệu về hệ thống hơn 380 trại tập trung Tân Cương

M.TRITHUCVN.ORG

Think tank Úc tiết lộ dữ liệu về hệ thống hơn 380 trại tập trung Tân Cương

Dữ liệu về các trại tập trung Tân Cương là một bằng chứng quan trọng cho thấy việc ĐCSTQ đang đàn áp tín ngưỡng và bức hại các nhóm thiểu số.  

MIỀN TRUNG SẮP GÁNH THÊM THẢM HỌA?

MIỀN TRUNG SẮP GÁNH THÊM THẢM HỌA?

Đỗ Ngà

Qua cơn bão số 9 (tên quốc tế là bão bão Molave) đổ bộ vào Miền Trung Việt Nam chúng ta cũng thấy rõ 2 điều. Sức tàn phá của gió và sức tàn phá nước (vì bão bao giờ cũng kèm mưa lớn). Trong đó sức tàn phá của gió chúng ta đổ lỗi cho thiên nhiên là hoàn đúng, nhưng sức tàn phá của nước mưa mà đổ lỗi cho thiên nhiên thì đó là hành động chạy tội của chính quyền chứ hoàn toàn không đúng như vậy. Bởi mưa mang nước đến cho con người, bản chất của nó là tạo hóa đã đưa nước đến để con người trữ nó cho mùa khô. Trong đó tạo hóa bao cho rừng xanh như là công cụ gạn lại một phần nước mưa để trữ, và cũng để giảm đi sức tàn phá của nước. Có rừng, có hồ ao hợp lý thì con người sợ gì thiếu nước cho trồng trọt?

Cơn bão số 9 ập xuống gây ra 3 thảm họa lở đất tại tỉnh Quảng Nam, nguyên nhân là do đâu? Do gió hay do nước? Một đứa trẻ con cũng biết, sạt lở đất là do nước chứ không phải do gió. Mà về bản chất, nước là quà của tạo hóa ban cho con người để tích trữ tưới tiêu tao nên những mùa màng nuôi sống con người. Thế nhưng cuối cùng, tại sao nước lại trở thành thảm họa kinh hoàng thế? Đó là câu hỏi dành cho cái chính quyền mà đang cố giữ độc quyền cai trị đất nước này.

Núi non ở Việt Nam thì trùng trùng điệp điệp, đã có núi thì phải có rừng, đó như là một bản thiết kế hoàn hảo của tạo hóa. Hàng ngàn năm nay loài người vẫn tuân theo cái quy luật cân bằng đó thế nhưng CS xuất hiện và nó chỉ biết chia và phá phách. Cuối cùng núi thì còn nhưng rừng thì biến mất dần, thế là sự cân bằng của tạo hóa bị phá vỡ và thảm họa đã ập đến. Hãy nhìn xem thiệt hại do gió và nước gây ra bởi cơn bão số 9 có gì khác nhau? Gió thì chỉ tàn phá vật chất không thiệt hại sinh mạng, còn nước thì tàn phá cả vật chất và sinh mạng, trong đó thiệt hại về nhân mạng rất lớn. Vậy thì bão số 9 là thiên tai hay nhân họa? bề ngoài thì thiên tai, nhưng bản chất bên trong là nhân họa.

Cơn bão số 9 vừa lướt qua làm cho cả xã hội chưa hết bàng hoàng thì nay cơn bão số 10 ập đến (tên quốc tế là cơ bão Goni) có sức mạnh không thua gì cơn bão Molave trước đó, đồng thời đường đi của nó cũng gần như y hệt như đường cũ. Việt Nam đồi núi nhiều, rừng thì trọc hết. Trước đó cơn bão Molave đã mang nước đến đã làm cho đất của các vùng đồi dốc no nước, nay nước lại đổ xuống tiếp thì không biết có xảy ra thảm họa sạt lở đất tiếp nữa hay không? Mong rằng không. Nói thật chỉ biết cầu trời chứ khả năng con người thì hoàn toàn bất lực.

Rừng là lá chắn cho con người trước mưa bão nhưng nay rừng không còn nhiều thì con người lại càng trở nên mong manh hơn rất nhiều trước thiên nhiên. Bão lớn cũng mang đến họa lớn mà mưa lớn cùng mang đến họa lớn. Lá chắn tai họa đã bị tàn phá thì con người ngày càng trở nên bất lực. Hận bọn lâm tặc một thì hận bọn đảng tặc 10.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vnexpress.net/yeu-cau-cac-tinh-theo-doi-chat-che…

No photo description available.

Về vụ khủng bố tại nhà thờ Basilique Notre Dame ở Nice sáng 29 tháng 10/2020

Sau cuộc điều tra sơ khởi về vụ khủng bố tại nhà thờ Basilique Notre Dame ở Nice sáng 29 tháng 10/2020 thì kẻ cầm dao cắt cổ 3 nạn nhân và làm nhiều người bị thương trong Nhà thờ tên BRAHIM A. gốc Tunisien 21 tuổi đi tàu vào Bari nuớc Ý ngày 20 tháng 9/2020 và ngày 9/10 vào Pháp … Anh ta đi chuyến xe lửa đến nhà ga Nice lúc 6g45 ngày 29/10/20…Sau đó hắn vào nhà thờ và đâm chém các nạn nhân lúc 8g29 …

Police đã có mặt lúc 8g47 chặn cả cửa trước và cửa hông, xông vào kiểm soát tình hình, bắn trọng thương kẻ khủng bố (hiện đang nằm phòng cấp cứu ở nhà thương)

Ba nạn nhân bị cắt cổ chết thảm là 2 phụ nữ:

– Người trợ lý điều dưỡng (aide soignante) 44t gốc Bresilienne, mẹ cuả 3 nguời con

– Một bà 60 tuổi hay đi nhà thờ

và 1 nguời đàn ông gác cổng nhà thờ ( gardien) 55 tuổi, cha của 2 cô con gái..!

* Tổng thống Pháp Macron tuyên bố nuớc Pháp trong tình trạng báo động và tăng thêm 4000 quân lính ( militaire) tuần hành bảo vệ an ninh khắp nẻo đường, tổng cộng 7000 quân lính…

* Media Pháp suốt ngày tranh luận về sự kiểm soát lỏng lẻo immigrants vào Âu châu khiến cho tụi islamic, khủng bố len lỏi vào gây loạn và giết chóc phá huỷ an ninh cuả nuớc Pháp…!

Một phút tuởng niệm cho các nạn nhân!

Pray for FRANCE!

Cố vấn Nhà Trắng Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Image may contain: 1 person, suit and outdoor, text that says 'BREAKING NEWS PETER NAVARRO ON THE RECORD 业 CNBC'

Cố vấn Nhà Trắng Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Epoch Times.

Lục Du (lược thuật)

Lục Du | DKN

Hình: Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Cố vấn Thương mại Tòa Bạch cung – ông Navarro – khẳng định trong một cuộc phỏng vấn với Epoch Times.

Cố vấn Nhà Trắng Navarrro (ảnh: Từ video của CNBC)

Cố vấn thương mại Nhà Trắng Peter Navarro cho biết, nếu tái đắc cử, Tổng thống Trump sẽ tiếp tục các hành động cứng rắn để chống lại các mối đe dọa từ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), theo Epoch Times.

Ông Navarro cho biết, chưa có tổng thống Mỹ nào đứng lên chống lại chính quyền Trung Quốc như Tổng thống Trump, cố vấn Nhà Trắng dẫn chứng một loạt các hành động mà chính quyền Trump đã thực hiện như chính sách thuế với hàng hóa Trung Quốc, chế tài Huawei, cũng như các biện pháp trừng phạt nhắm vào Bắc Kinh vì làm xói mòn tự do của Hồng Kông và gây hấn quân sự trên Biển Đông.

“Trong nhiệm kỳ thứ hai, bạn chắc chắn có thể trông đợi một loạt hành động cứng rắn sẽ tiếp tục đối với [chính quyền] Trung Quốc”, ông Navarro nói trong một cuộc phỏng vấn với Epoch Times.

“Đây là một tổng thống đã có quan điểm rất kiên quyết với [chính quyền] Trung Quốc và sẽ tiếp tục làm như vậy”, cố vấn của Tòa Bạch Ốc nói thêm.

Navarro nói rằng ông có một điều “hối tiếc” trong chiến dịch tranh cử của Tổng thống Trump vừa qua, đó là “chúng tôi đã không thể thông qua các phương tiện truyền thông chính thống để nâng cao nhận thức của người dân Mỹ rằng loại virus này [virus Vũ Hán] thực sự đến từ Đảng Cộng sản Trung Quốc và chúng đang giết người Mỹ”.

“Nên bày tỏ quan điểm mạnh mẽ hơn [về vấn đề virus Vũ Hán] so những gì đã làm. Vấn đề này nên gắn kết nhiều hơn với thùng phiếu”, ông nói thêm.

Chính quyền Trump đã nhiều lần chỉ trích Đảng Cộng sản Trung Quốc vì tổ chức này che đậy sự bùng phát dịch ở thành phố Vũ Hán, khiến Covid lây lan ra toàn cầu.

Kể từ đầu năm nay, chính quyền Trump đã đối đầu với ĐCSTQ ở một loạt vấn đề, bao gồm gián điệp, xâm nhập và can thiệp vào xã hội Hoa Kỳ, các mối đe dọa an ninh, vi phạm nhân quyền ở Tân Cương, Hồng Kông, bắt nạt ở Biển Đông và đe dọa Đài Loan.

Ông Navarro cho biết chính quyền Trump cũng đang làm việc để ngăn chặn dòng vốn đầu tư từ một số thực thể Mỹ giúp ĐCSTQ hưởng lợi, đặc biệt là quân đội của tổ chức này. Vào tháng Năm, Washington đã chặn các khoản đầu tư của Kế hoạch Tiết kiệm (TSP) – quỹ lương hưu chính cho nhân viên chính phủ liên bang, bao gồm cả quân nhân Hoa Kỳ – vào cổ phiếu Trung Quốc.

Khi nhận được yêu cầu bình luận về việc Phố Wall tiếp tục tăng cường đầu tư vào Trung Quốc, ông Navarro nói rằng “Họ không có đạo đức hay lòng yêu nước. Tất cả đều là vì tiền”.

Nguồn: Epoch Times.

Lục Du (lược thuật)

Thư từ Chủ tịch Lee Kun-hee

Ngày 25/10/2020 Hàn Quốc vừa chia tay một người lãnh đạo tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc, người rất tài ba, Chủ Tịch tập đoàn Samsung Lee Kun-hee.
Trước khi mất ông đã viết Thư để lại! Một bức thư với nội dung rất hay mà ai cũng nên đọc, Mình cũng đã đọc và xin copy và chia sẻ ở đây để tất cả bạn bè của mình có thể đọc bức thư của ông .

Thư từ Chủ tịch Lee Kun-hee

Ngay cả khi bạn không bị ốm, bạn có thể đi kiểm tra sức khỏe hàng năm, uống nhiều nước ngay cả khi bạn không khát, học cách rũ bỏ mọi điều phiền muộn. Cuộc sống cho đi và cho đi không có gì là xấu, vì vậy hãy sống đi.

Nếu bạn có tiền và quyền lực, đừng tự hào, tôi biết rằng tôi hài lòng với những điều nhỏ nhặt, ngay cả khi chúng tôi không giàu, chỉ cần tôi biết cách nghỉ ngơi thì sẽ không mệt mỏi. Dù bận rộn đến đâu hãy vận động và tập thể dục đều đặn.

Biên lai chứng minh giá trị của bộ quần áo trị giá 3.000 won.
Đối với một chiếc ô tô trị giá 30 triệu won, một tấm séc chứng minh điều đó.
Giấy tờ căn nhà chứng minh căn nhà trị giá 500 triệu won.
Bạn có biết điều gì chứng minh giá trị của một người không?

Đó là một cơ thể khỏe mạnh!
Đừng gõ số tiền chi tiêu cho sức khỏe của bạn bằng máy tính.
Số tiền bạn có khi bạn khỏe mạnh được gọi là tài sản. Số tiền bạn nắm giữ sau khi ốm chỉ là di sản.
Có rất nhiều tài xế trên thế giới lái xe giúp bạn, sẽ có ai đó trên thế giới này sẽ kiếm tiền cho bạn!
Nhưng không ai có thể chịu tổn thương thay cho thân thể của bạn.
Nếu bạn đánh mất thứ gì đó, bạn có thể tìm lại hoặc mua nó, Chỉ có một sinh mệnh vĩnh viễn không lấy lại được!

Tiền có ích gì khi tôi ở đây?
Việc theo đuổi sự giàu có vô hạn đã khiến tôi chỉ còn là một ông già tham lam.
Khi tôi chết, biệt thự sang trọng của tôi sẽ dành cho người khác không phải tôi. Khi tôi chết, chìa khóa chiếc xe sang trọng của tôi sẽ rơi vào tay ai đó.
Nhiều thứ mà tôi đã từng biết và tận hưởng một cách hiển nhiên … tiền bạc, quyền lực và chức vụ giờ chỉ còn là rác … Vì vậy, những người sống trong nửa đầu! Đừng sống quá tệ, những người sống trong nửa sau! Vì trò chơi vẫn chưa kết thúc, vì một năm vui vẻ, yêu bản thân từ bây giờ. Tôi, người đã giành chiến thắng chói sáng trong hiệp một, hiệp hai không thể vượt qua cơn bạo bệnh và kết thúc với thất bại. Tuy nhiên, tôi cảm thấy niềm vui ấm áp khi có thể gửi bức thư này cho bạn. Những người đang bận rộn sống trên thế giới… Yêu và chăm sóc cho bản thân … Tôi bất lực trước thực tế của tôi; bây giờ chỉ cầu chúc cho bạn may mắn! –

Lee Kun-hee

Nhu Cầu Cận-Tử

Sáng hôm nay, thứ sáu, 30 tháng 10 năm 2020, đi sửa đồng hồ, gặp anh bạn cho biết vừa vô nhà thương thăm vợ. Tôi hỏi anh, mấy tháng trước, thấy chị khỏe mạnh quá mà, hôm nay sao lại nằm nhà thương. Anh nói không biết lý do gì bà xã bị đứt mạch máu não, và bây giờ bị liệt bên phải, cần tập luyện để có thể hồi phục sức khỏe trở lại. Phụng

Nhu Cầu Cận-Tử

 Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức

…Cận-Tử là thời gian lão đang dần dần bước tới ngưỡng cửa Tử Biệt, của sự “dùng dằng nửa ở nửa đi”… Mà dùng dằng thì còn đôi chút quyến luyến, tiếc rẻ, nấn ná, cố kéo dài một it thời gian với cuộc đời. Nấn ná vì lão vẫn không tin rằng lão chỉ còn dăm tháng để hít thở không khí trần gian, để được gần gũi người vợ hiền, bầy con cháu. Và bạn bè thân quyến thuộc gần xa…

Khi được thầy thuốc cho hay bệnh đang đi vào giai đoạn cuối thì lão có những tâm trạng khác nhau.

Lão ngạc nhiên không tin chuyện đó có thể xẩy ra cho lão. Lão hốt hoảng kêu lên “Chắc là có sự lầm lẫn nào đây. Ðâu có phải là mình nhỉ”!? Lão cho rằng bệnh nhân giường bên kia ra đi sớm mới phải vì đương sự gầy gò ốm yếu, suốt ngày ho sù sụ, luôn luôn thở dốc, chứ lão đâu đã đến nỗi gì. Ðây cũng là phản ứng tự nhiên của nhiều người chứ chẳng riêng gì lão. Tự nhiên vì sắp mất tất cả mọi sự trên đời thì ai chẳng ít nhiều tuyệt vọng, đau khổ, bất mãn…

Nhưng mỗi lần gặp mặt, thấy ông thầy thuốc nghiêm nghị hơn, dè dặt hơn thì lão linh cảm là đúng. Ðôi lúc lão cũng đã ấm ức trách vị lương y vì chẳng chịu khó tìm kiếm phương thức thần diệu hơn để chữa cho mình.

Rồi lão cầu nguyện, mặc cả điều đình với đấng thiêng liêng giúp lão, cứu lão ra khỏi cơn bạo bệnh này, với lời hứa là từ nay sẽ sống đàng hoàng hơn, điều độ hơn.

Từ hơn hai năm nay, khi thấy ho nhiều, lão bỏ hẳn rượu, thuốc lá, ăn nhiều rau trái cây và còn đi bô mỗi ngày, một việc mà trước đây không bao giờ lão nghĩ tới. Rồi thì lão được xác định bị ung thư phổi. Chẳng là vì lão hút thuốc lá từ năm 19 tuổi, hơn một nửa thế kỷ liên tục mang khói vàng của điếu thuốc vào phổi… Lão bắt đầu ho nhiều, khó thở, kém ăn, xuống cân…Và lão bắt đầu trị liệu…

Lão mong có phép lạ để lão sống thêm vài năm nữa, cho tới khi đứa con út tốt nghiệp đại học. Rồi ra đi cũng mãn nguyện…

Ðến khi y giới lắc đầu chịu thua thì lão thấy không còn hy vọng, lão trở nên buồn rầu, chẳng muốn gặp ai.

Có người nói lão sợ chết. Thời gian đầu khi nghe nói bệnh không chữa được thì quả tình lão có hoảng hốt sợ hãi thật. Ai mà chẳng sợ mất sự sống, phải lìa bỏ những gì đã gắn bó với đời mình cả nhiều chục năm. Nói rằng không sợ thì chỉ là dối lòng, phủ nhận chối bỏ sự thật.

Bây giờ thì lão chấp nhận những giới hạn của chữa chạy. Nhiều lúc, lão cũng nghĩ là sống tới tuổi ngoài thất tuần của lão hiện nay cũng đã quá nhiều Ngày xưa cha mẹ lão chỉ thọ tới sáu chục tuổi. So với bố mẹ, “Bonus” tuổi mà Thượng Ðế dành cho lão đã quá nhiều…Lão chấp nhận và chỉ mong sao được ra đi bình an, thanh thản…

Nhưng lão cũng nghĩ tới một số nhu cầu, một số mong muốn được đáp ứng trước khi tử biệt. Những nhu cầu căn bản của con người nhưng đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn…

Vì lão nghĩ, dù trong tình trạng cận tử, lão vẫn còn là một sinh vật, vẫn còn cảm nghĩ, suy tư, rung động, vẫn còn đôi chút nhu cầu vật chất, những tình cảm thương yêu, tiếp xúc. Vậy thì lão vẫn còn những mong muốn. Y giới cũng đồng ý với lão rằng người cận tử có quyền được cung cấp một số đòi hỏi.

Lão quyết định sẽ chết đàng hoàng, trong sự tôn trọng. Lão nghĩ là lão may mắn có được một mái nhà ấm áp để sửa soạn ra đi chứ không cầu bơ cầu bất như nhiều người bất hạnh, tứ cố vô thân, không người thừa nhận.  Lão đang ở trong một  cơ quan chăm sóc người cận tử.

Lão nhớ lại, ngày xưa người ta thường chết ở nhà, nơi mà vợ chồng con cái sống chung với nhau thế hệ này qua thế hệ khác. Người ta sửa soạn cho sự chết giữa những người thân yêu, được người thân yêu quây quần chăm sóc. Mọi người có thời giờ thong thả nói với nhau, bàn bạc cùng nhau về hậu sự, về chuyện tương lai của các thành viên trong gia đình. Người chết được thân nhân tắm rửa bằng nước cỏ cây hoa lá nhiều mùi thơm, thân xác nguyên vẹn và được mặc quần áo mới may thật đẹp. Áo quan là những mảnh gỗ vàng tâm, gỗ gụ, gỗ lim… sắm sẵn dùng làm phản nằm cho bóng dẩu mồ hôi, để khi hữu sự thì làm áo quan, mang thân xác ra đi. Người chết được quyến thuộc, bạn bè tới tận nhà để nhìn mặt nhau lần cuối, đưa tơi huyệt mộ để vĩnh biệt chia tay…

Ngày nay thì mọi sự đều đổi thay, vì hoàn cảnh, nhu cầu cuộc sống. Người ta chết ở bệnh viện, ở nhà thương, ở nhà “hospice”, đôi khi trên xa lộ, tại thương xá, giữa biển cả, trên núi cao…Thôi thì “gặp thời thế, thế thời phải thế”, chọn lựa làm chi…Chết ở đâu cũng chỉ là một cách chấm dứt sự sống…

Lão đã làm giấy từ chối mọi phương thức chữa chạy mạnh mẽ như là “gắn dây chỗ này, cài máy chỗ kia” trên cơ thể. Trong di chúc, lão ghi rõ ý muốn chăm sóc y tế như thế nào trong trường hợp mình không phát ngôn được vào giai đoạn cuối cuộc đời, khi không còn hy vọng cứu chữa. Lão cũng làm giấy ủy quyền cho một thân nhân quyết định phương thức điều trị khi lão hết sáng suốt. Lão đã tìm hiểu về chương trình chăm sóc cận tử –hospice- nên lão xin vào đây để hy vọng được nhẹ nhàng ra đi không đau đớn vì những biến chứng của ung thư…

Trước hết lão muốn được gặp gỡ tất cả thân bằng quyến thuộc nhất là người bạn trăm năm với các con các cháu. Hơn mấy chục năm chung sống với biết bao kỹ niệm buồn vui có nhau. Lão đã làm hết nhiệm vụ cho gia đình và lão cũng muốn nhân dịp này nhìn lại các thành quả đó trên gương mặt mọi người với những lời nhắn nhủ cuối cùng…

Lão cũng cần giải quyết mọi chuyện với người thân thiết để đôi bên chia tay trong bình an…Và lão cũng được nắm bàn tay những  người thân yêu lần cuối, bàn tay đón lão vào đời, bàn tay tiễn đưa lão vĩnh viễn ra đi..”Xin chia tay, và nếu là mãi mãi, thêm một lần, xin mãi mãi chia tay”- một nhà thơ nào đó đã viết…

Lão mong muốn được đối xử như người còn sống. Theo lão, cận tử mới chỉ là gần chết, sẽ chết vì sự sống chỉ ngưng sau khi lão không còn hơi thở, tim ngưng đập, não tê liệt. Lão vẫn còn là một sinh vật với mọi ý nghĩa của nó, như là có suy tư, cảm xúc, quyền hạn như mọi người. Có vui, có buồn, có hy vọng, có thương yêu…

Lão cần được duy trì các hy vọng dưới mọi hình thức. Hy vọng có thuốc tiên, có phương thức kỳ diệu để lão lành bệnh. Mặc dù biết rằng bệnh của lão đang đi vào giai đoạn cuối, những hung bào ung thư đã xâm lấn nơi xa, nhưng “còn nước còn tát”, lão vẫn hy vọng ở một phép lạ đến với lão. Lão đang cầu nguyện ơn trên. Rồi lão hy vọng những cơn đau không hành hạ mình. Hy vọng con cái gần mình. Hy vọng không chết đơn côi. Xin ai đó đừng làm tiêu tan hy vọng của tôi với lời an ủi xã giao, có lệ, “hãy nhìn vào sự thật, đừng mong ở phép lạ” …  Hy vọng có thể lành. Hy vọng chết không đau đớn. Hy vọng vợ hiền, con cháu ở lại bình an. Hy vọng mình được về nơi vĩnh phúc…Xin đừng thổi tắt những ngọn lửa hy vọng của tôi!

Dù thời gian không còn bao lâu, nhưng lão vẫn mong muốn tiếp tục được chăm sóc bởi những người có khả năng, hiểu biết, thông cảm với hoàn cảnh, bệnh tình của lão. Lão vẫn muốn  tiếp tục nhận dịch vụ y tế, dù mục tiêu bây giờ là làm nhẹ bệnh thay vì chữa khỏi…Những giải thích về bệnh của tôi từ bác sĩ, những hướng dẫn ăn uống từ điều dưỡng viên, sự chăm sóc vệ sinh cá nhân cũa người y công… đều làm ấm lòng tôi hơn, thoải mái hơn… Dù biết rằng sắp chết, tôi cũng vẫn cần… xin đừng cô lập tôi, bỏ tôi một mình trong sợ hãi!!! Lão nhớ có một tác  giả nào đó đã viết: “Chết không phải là kẻ thù; sống với  ám ảnh sợ hãi nó mới là kẻ thù…”

Lão cũng muốn được tham dự vào các quyết định liên quan tới lão. Về các phương thức trị liệu; cách ăn uống, sinh hoạt hàng ngày. Ngay cả hình thức ma chay, chôn cất mà lão đã sắp đặt đâu vào đó… Ðôi khi thân nhân không muốn kẻ sắp vĩnh biệt ra đi bận tâm với thủ tục, chi tiết rườm rà, nên quyết định hộ. Làm vậy là ta đã phủ nhận quyền quyết định của họ, coi họ như bất lực và vô hình dung giảm giá trị của họ…

Lão cần được giải thích đầy đủ và ngay thẳng cũng như có quyền nêu ra những thắc mắc về sự chết.  Nhiều khi thầy thuốc không muốn nói tới chết chóc với bệnh nhân đau nặng, vì muốn để họ còn hy vọng. Hoặc cho rằng bệnh nhân đã biết rồi. Vì khó nói làm sao ấy. Lão cũng thông cảm với hoàn cảnh khó xử của người thầy thuốc đang chăm sóc lão. Nhiều lúc lão thấy ông ta dường như muốn nói với lão một điều gì quan trong, nhưng lại ngập ngừng. Chắc lại là chuyện “vô phương trị liệu” về bệnh của lão chứ gì!?

Thực tội nghiệp cho ông bác sĩ! Ðược huấn luyện để xua đuổi tử thần xa sự sống, chứ đâu có được hướng dẫn để nói về sự chết với bệnh nhân…

Từ lúc sinh thời, lão vẫn có một đức tin tôn giáo thì giờ đây lão cần sự chăm sóc tâm linh, để linh hồn lão có nơi tá túc bình an. Người ta muốn được lên cõi Thiên Ðàng, tiêu diêu miền Cực Lạc thì lão cũng muốn được về nơi vĩnh cửu mà lão đã từng  ấp ủ. Lão muốn  được tâm sự với v ị lãnh đạo tinh thần mà lão đã quen biết từ nhiều chục năm nay, để sửa soạn cho linh hồn lão…

Lão cũng cần được giải thích về diễn tiến của sự chết; Vì lão nghe nói khi chết thì sẽ có những khó khăn, những thay đổi về thể xác cũng như linh hồn. Liệu lão có bị những cơn đau bệnh hoạn xâu xé cơ thể!? Liệu những hoảng loạn, ác mộng có đến với lão? Lão có mất ngủ, kém ăn, bí đại tiểu tiện… bác sĩ sẽ làm gì để giúp lão ra đi nhẹ nhàng?

Lão cần sự giải thích thành thực, sự thông cảm của thầy thuốc. Lão không muốn sống trong u mê, lo sợ của sự chờ chết… Lão nhớ lời nhắn nhủ của Nữ tu đáng kính Theresa “Ðừng sợ hấp hối vì nó rất giản dị…”

 Lão chỉ cần có vậy…

Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức

Texas-Hoa Kỳ

From: KIM NGUYEN

CHUẨN BỊ CHO SỰ VỘI VÃ ĐỘT NGỘT RA ĐI

CHUẨN BỊ CHO SỰ VỘI VÃ ĐỘT NGỘT RA ĐI

(Tháng cầu cho các linh hồn)

Tuyết Mai

Chúng ta ai cũng có ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, chồng/ vợ, con cháu hay bạn rất thân nếu bất ngờ được báo cho biết là họ bị ung thư ở giai đoạn cuối, bị tai nạn xe cộ hiện nằm ở nhà thương đang trong cơn hấp hối. Hay bị nhiễm dịch bệnh Covid-19 đang hoành hành ở khắp toàn thế giới cùng những cái chết không thể biết trước, v.v… Nếu chúng ta luôn sống cách buông thả, không cần biết đến ngày mai thì có khủng hoảng, kinh hãi lắm không khi đột ngột chúng ta đang nằm chờ chết? Thì lúc bấy giờ chúng ta mới ra hoảng hốt, sợ hãi và mới tìm đến Chúa, Mẹ cứu giúp hay xin được một phép lạ chữa lành bệnh. Hoặc khẩn khoản, lạy lục và nài van xin Chúa thứ tha mọi tội lỗi đã phạm từ trước đến giờ.

**

Chúng ta nên hiểu cho rằng Thiên Chúa Người là đấng nhân lành, luôn xót thương con người nhưng chúng ta vẫn bị xử phạt do tất cả những tội lỗi chúng ta đã làm khi còn sống ở trần gian này … cho đến đồng xu cuối cùng. Ấy là chúng ta nói đến những món nợ tiền thì cũng còn dễ để trả vì chúng ta còn con còn cháu, còn cha mẹ hay anh chị em có thể trả giúp dùm cho chúng ta qua việc cúng tiền để giúp nhiều nơi.

**

Nhưng còn thưa cái nợ tình liên lụy với người thì sao? Có vô cùng khó để trả hay không? Như tội giết thai nhi là con ruột của mình cho những biện hộ nghe rất ích kỷ, rất cá nhân. Hay thành phần đẻ con ra rồi chối bỏ chúng, đem con bỏ chợ, cho vào cô nhi viện và rồi chẳng cần biết chúng còn sống hay đã chết?. Cánh mày râu thì dùng những lời nói dụ ngon, dụ ngọt hại đời trinh tiết người ta rồi làm vô cảm trước những thai nhi không được chào đời?. Hoặc những cha mẹ sống thiếu trách nhiệm, đẻ con cho thật nhiều để không có khả năng nuôi nổi chúng. Rồi mặc tình để cho chúng con cái nheo nhóc, thiếu ăn, thiếu mặc và không được đến trường để đi học; chẳng những thế mà còn bắt chúng phải đi làm ở tuổi rất bé.

**

Khi chúng ta sắp chết thì giống như cái bình dưỡng khí báo động sắp hết Oxy để thở, thiết nghĩ ai cũng phải khiếp sợ và còn hoảng sợ hơn nữa khi thấy chung quanh giường có lũ quỷ chúng đang vờn thân xác chúng ta. Chúng kéo chân, chúng cười lộ nguyên hàm răng dài ghê gớm mà có rất nhiều người thấy được khi họ sống cuộc sống đầy tội lỗi mà thường là họ phạm nhiều tội trọng.

**

Phàm làm người thì ai cũng sợ chết cả chứ ít có ai dám nói ngon, nói nổ nhưng nếu chúng ta sống có biết chuẩn cho ngày lìa đời của mình thì ở gần giờ chết thay vì chúng quỷ đến quấy rầy thì thật hạnh phúc lắm thay là chúng ta sẽ thấy được sự hiện diện của thiên thần bản mệnh cùng nhiều anh chị em mà khi họ ở Luyện Ngục chúng ta đã xin Lễ cầu, siêng năng dự Thánh Lễ, đọc kinh Mân Côi và làm việc bác ái để cầu nguyện cho họ được lên Trời hưởng Nhan Thánh Chúa. Nay họ được ơn Chúa xuống để an ủi chúng ta ở giờ phút cuối của cuộc đời.

**

Như khi chúng ta nhỏ đến tuổi học giáo lý, “Xưng Tội Rước Lễ lần đầu” đều được quý cha hay quý sơ phát cho tấm hình của người chết lành và người chết dữ để dạy chúng ta tập sống tốt lành ngay từ tấm bé. Một bên là sự chết dữ của người bệnh đang bị chúng quỷ đen đủi có đuôi dài chờ chực để lấy linh hồn của ông ta. Còn một bên là sự chết lành của người bệnh được thiên thần bản mệnh và linh hồn anh chị em hiện diện để trấn an và giúp ông ta chuẩn bị để lên diện kiến tôn nhan Chúa.

**

Trong tháng 11, tháng cầu cho các Linh Hồn mong tất cả chúng ta mở rộng tấm lòng và rộng lượng mở hầu bao để xin Lễ cầu cho các linh hồn mồ côi cùng tất cả mọi linh hồn hiện đang sống ở Luyện Ngục sớm được lên Nước Chúa và chắc chắn họ sẽ không bao giờ quên ơn chúng ta đâu. Việc làm bác ái vì yêu thương anh chị em còn sống cũng như đã qua đời đều nằm trong Giới Răn quan trọng của Chúa được tóm gọn qua hai điều là “Kính Chúa và yêu người”. Vì đó là mục đích tốt lành và khôn ngoan nhất mình làm cho chính mình (khi còn sống). Cố gắng làm giúp cho người nhiều bao nhiêu thì mai này họ sẽ trở lại giúp chúng ta gấp bội lần; ngay cả khi chúng ta đang còn sống đây.

**

Để khi chúng ta trên giường nằm chờ chết, chờ sự thay đổi từ cửa này đến cửa kia (Luyện Ngục) sẽ không làm cho chúng ta sợ hãi tột độ nhưng sẽ cảm thấy thoải mái hơn để trông đợi được lên Trời diện kiến tôn nhan Thiên Chúa. Một Thiên Chúa vô cùng sáng láng, thánh thiện, vinh hiển, uy nghi và vô cùng quyền năng nhưng rất yêu thương con cái của Người. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

30 tháng 10, 2020

** Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

H’Hen Niê quyết định đi cứu trợ miền Trung

Không cầm lòng được trước những hoàn cảnh khó khăn vì bão lũ, H’Hen Niê quyết định đi cứu trợ miền Trung

Phunutoday

|Thu Oct 29 15:02:46 ICT 2020

Khi tình hình bão lũ phức tạp, rất nhiều nghệ sĩ, sao Việt đã cõ hành động thiết thực để giúp đỡ bà con nơi nơi đây. H’Hen Niê đã trích 50 triệu đồng những lại phải nhận nhiều gièm pha từ dư luận khiến cô phải bật khóc vì bị tổn thương.

Mới đây, môt lần nữa chứng kiến bà con phải hứng chịu thêm một cơn bão mới, H’Hen Niê đã không cầm lòng được trước những hoàn cảnh khó khăn vì đợt bão lớn, cô nàng sẽ bay ra Đà Nẵng và đi Trà Vân, Bắc Trà My – Nam Trà My – Quảng Nam để thăm hỏi, hỗ trợ dân ở đây.

“Hen cũng hay tin ở đây có 8 người vì đất sạt lở đã bị vùi lấp, có nhiều người đồng bào dân tộc thiểu số ở đây sinh sống, Hen nghe lòng đau xót vô cùng! Hy vọng Hen có thể thuận lợi để có thể tới thăm được bà con ở nơi đây” – H’Hen Niê chia sẻ.

Cách đây vài ngày, khi nhận phải những lời chỉ trích từ phía cư dân mạng, nàng Hậu đã đăng tải một đoạn video chia sẻ về câu chuyện này. Do xúc động vì bản thân bị chê trách quá đáng, cô đã khóc và cho biết: “Bản thân tôi cũng đã cố gắng để hỗ trợ đồng bào miền Trung, nhưng lại vấp phải một số ý kiến chỉ trích, khiến tôi buồn. Khi trận lũ xảy ra, tôi đã đi kêu gọi để mọi người cùng đóng góp từ thiện cho đồng bào miền Trung và quyên góp được một số tiền khá lớn. Vậy mà khi kêu gọi xong, một số người lại nói tôi keo kiệt. Tôi rất đau khi bị nói keo kiệt, bị dùng chính từ đó với mình”.

Bản thân tôi là người rất hào phóng theo đúng tính cách của mẹ tôi, vậy mà lại bị nói keo kiệt, khiến tôi rất buồn. Bây giờ tôi mới nói thật với mọi người trong tài khoản của tôi thời điểm đó chỉ có 85 triệu đồng. Tôi rút ra 50 triệu ủng hộ miền Trung xong chỉ còn 35 triệu. Số tiền 35 triệu đó, tôi phải chi trả rất nhiều thứ trong cuộc sống của mình”, nàng Hậu viết.